Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 641|Trả lời: 4
Thu gọn cột thông tin

[Oneshot] [Oneshot | M] Prince of Darkness | Aaenguyen | Huang ZiTao | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-5-2018 00:50:22 | Xem tất |Chế độ đọc




Written by: Aae Nguyen

Rating: M

Pairing: Huang ZiTao

Category: Horror - Darkfic

Status: Completed

Disclaimer: Chỉ nơi đây, mới thuộc về Au…

Summary:

Hắn nhích khóe môi, khép mắt, hỉnh mũi khi ngửi được mùi của con mồi… Hắn nghe tiếng bước chân vội vã, cùng nhịp tim gấp gáp… Chỉ là mới khởi đầu… Hắn thích đoạn cao trào khi... máu dồn một nơi, như chỉ muốn trào thoát ra. Đó là lúc hắn cảm thấy thích thú hưởng thụ món ăn một cách ngon lành nhất…

Note: " Chúc cậu thêm một tuổi mới thêm một sự mạnh mẽ. Mãi luôn là *HOÀNG TỬ* trong trái tim tôi nhé!"




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-5-2018 00:55:49 | Xem tất
CÁC FIC KHÁC CỦA AU




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-5-2018 18:21:52 | Xem tất

PART 1





Hắn lia đôi mắt nâu đen của mình vào khoảng không ồn ào với đủ màu sắc. Thứ làm hắn khó chịu không phải là tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Cũng không phải những ngọn đèn chớp tắt liên tục với xanh đỏ tím vàng.

Thứ khiến hắn khó chịu là từ nãy giờ đến gần một tiếng đồng hồ mà hắn vẫn chưa tìm được con mồi thích hợp để hắn *chiến* đêm nay. Máu trong hắn dần nóng lên, mặc dù hắn chưa hề nhấp môi giọt rượu nào.

Không thể nào… Hắn đang tự hỏi lòng mình. Sao đêm nay hắn không hề có cảm giác với ai hết. Rõ ràng mỗi khi hắn chợt mắt vào sáng sớm tinh sương, tức hắn phải no bụng…

Hắn khẽ đưa lưỡi ra, liếm môi mình. Cảm giác khô chạm vào đầu lưỡi rất ư là nhạy cảm của hắn… hắn đang khát… máu… một màu đỏ sền sệt lúc nào cũng khiến hắn thèm muốn.

Càng lúc hắn càng cảm thấy mình tham lam, theo quy tắt mà hắn tự đặt ra cho bản thân mình. Mỗi đêm chỉ nên có một con mồi. Hắn cần dưỡng sức cho một trò chơi lâu dài mà hắn biết… hắn không bao giờ chán…

Hắn chạm tay vào ly rượu trước mặt hắn, nó có màu đỏ thẫm trong veo, hắn đưa lên miệng, chạm môi vào miệng ly, chỉ nhiêu đó. Hắn tuyệt nhiên không đẩy tay cao hơn để rượu trong ly chảy vào miệng hắn…

Hắn nhích cái ly qua bên, đồng thời quay đầu… hướng một giờ… đôi mắt nâu của hắn khẽ phát ra ánh sáng mà dường như chỉ có mình hắn thấy được… Một cặp trai gái đang ôm nhau bước vào.

Trái tim hắn tự dưng phát lên tín hiệu với nhịp đập như trống, lấn át cả âm thanh khuếch đại đang phát ra từ những cặp loa to đùng được đặt sát bên nhau… Hắn quay đầu, đặt ly rượu xuống, rồi nhích khóe môi.

Đôi môi hình cánh hoa anh đào có màu mận, trên gương mặt sáng láng. Hắn đứng dậy, bước chầm chậm về phía cửa với những bước chân tự tin, bờ vai hắn khẽ chao nghiêng qua lại, tức hắn đang bước đi bằng mũi chân, khiến cho thân hình hắn chuẩn như mẫu.

Đôi mắt sâu màu nâu đen trông thật dịu dàng với ánh nhìn có ánh sáng bạc. Hàng mi hắn thẳng không cong, cùng với bờ mắt trên không mí, còn bờ mắt dưới thì dày, để đồng tử hắn như thật sâu, có thể hút lấy mọi thứ trong tầm mắt.

Vẫn dáng điệu thong dong tự tại hắn tiến gần đến đôi trai gái… Hắn quay đầu, lắc lư theo điệu nhạc, hắn khẽ đẩy vai phải, chỉ để đụng vào tên con trai…

-“ Oh, xin lỗi!”

Hắn nói nhanh rồi nở nụ cười có chút ngại ngùng, để hắn nhận lại:

-“ Không sao!”

Hắn gật đầu nhẹ rồi mở rộng miệng hơn chút.

-“ Cảm ơn!”

Rồi hắn bước nhanh hơn, cánh tay hắn đung đưa đến độ bàn tay phải hắn tung lên… Tưởng chừng vô tình nhưng đầy dụng ý, mu bàn tay hắn lướt qua tà áo của cô gái… hắn bước nhanh về phía cửa ra vào…

-“ Áh…”

-“ Khoan đã!”

Hắn dừng bước bởi một bàn tay đặt vội lên vai hắn. Hắn quay qua, tròn mắt với sự ngạc nhiên. Rõ ràng hắn rất giỏi trong việc phải diễn bất kỳ một vai trò gì đó, chỉ vì kinh nghiệm sống của hắn có thừa…

Hắn nhìn theo ánh mắt của tên con trai, lướt nhanh xuống bàn tay mình, trong tiếng nói của cô gái.

-“ Gỡ ra nhanh cho em đi Zhou!”

Tên con trai hạ giọng:

-“ Okie!”

Hắn cũng thấy rõ gì nên vội lên tiếng.

-“ Xin lỗi! Thật vô ý quá!”

Vừa nói hắn vừa đưa tay phải của mình lên, thì sợi len từ áo cô gái lại tuôn ra thêm một đoạn khiến cô gái lại la lên.

-“ Oh my God!”

Thế là hắn buông tay xuống như kiểu bất lực, để tên con trai cầm tay hắn lên… nhìn…

Sợi len chẳng hiểu sao lại quấn chặt chiếc nhẫn, bao quanh viên hồng ngọc rực đỏ trong ánh đèn đủ màu. Một viên ngọc đắt giá, khiến cho tên con trai và đứa con gái cũng thấy ngại…

Hắn đưa tay còn lại lên, tháo nhanh chiếc nhẫn trong tay mình ra rồi nói:

-“ Ra ngoài sáng chắc dễ gỡ hơn, xin lỗi tôi không cố ý!”

Cố ý hay không thì chỉ có mỗi hắn biết. Cả 3 kéo nhau ra ngoài. Dưới ánh sáng của đèn đường, cũng chỉ là mờ mờ… Nhưng sao thì vẫn hơn trong bar có đèn nháy chớp tắt… Tên con trai hí hoáy gỡ sợi len ra khỏi mặt nhẫn trong tiếng hối thúc của đứa con gái…

Hắn đứng yên, nhìn… ngắm… cái áo len đan tay đã tuột đến phần eo, để lộ da thịt trắng ngần, hắn khẽ khép mắt lại, hỉnh mũi tìm mùi thịt tươi và máu nóng…

Hắn chợt quay đầu… mùi vị thơm tho không phải nơi cô gái, mà trên đứa con trai, hắn mở to mắt nhìn… rồi lên tiếng:

-“ Tôi có việc đi gấp, thôi thì anh chị cứ giữ nó, số điện thoại của tôi đây…”

-“ À… đồ giá trị như vậy tôi không giữ được đâu!”

Tiếng tên con trai khiến hắn hạ giọng:

-“ Vậy anh chị muốn sao? Mẹ tôi đang đợi tôi ở nhà, tôi đã hứa với bà là đi chút!”

Cô gái cầm lấy chiếc nhẫn rồi tiếp tục gỡ khi tên Zhou gì đó vẫn chưa gỡ ra… hắn nghe tiếng cô ta lầm bầm:

-“ Trông nó cứ như hút lấy nhau vậy, thôi trả anh nè!”

Hắn chụp lấy chiếc nhẫn khi cô gái quăng mạnh ra, cô ta thấy sợ gì đó đến độ quên mất… thế là sợi dây len tuột thêm một đoạn trong tiếng la của cô ta…

-“ Zhou à Zhou!”

Hắn điềm nhiên bước tới khi cái áo len giờ đã ngắn dưới ngực, hắn cởi áo veston của mình, lịch lãm choàng qua vai cô gái. Thật nhanh hắn bức sợi len ra khỏi chiếc nhẫn, đầu kia hắn cũng bức mạnh ra khỏi áo cô gái.

Hắn túm lấy vo tròn đoạn len, đưa cho tên con trai, rồi hắn nắm lấy bàn tay cô gái đưa lên, xỏ chiếc nhẫn hồng ngọc vào tay cô ta rồi nhẹ giọng như ru:

-“ Xin lỗi vì đã làm hỏng cái áo đẹp của cô, đây là món quà đền bù, tôi phải về rồi!”

Dứt lời hắn xoay người khi chiếc xe của hắn trời tới, hắn móc tiền ra thưởng cho tên đậu xe, miệng nói:

-“ Cảm ơn!”

Rồi ngồi vào, lái đi trong tích tắc… Hắn nhìn vào kính chiếu hậu… Thì thấy cô gái nhìn chăm chăm vào chiếc nhẫn trên tay, còn tên con trai thì nhìn theo chiếc xe hắn… Hắn khẽ nhích khóe môi, giờ là lúc hắn về nhà chuẩn bị cho bữa cơm tối nay… Món ăn quen thuộc của hắn…




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-5-2018 18:19:25 | Xem tất

PART 2




Hắn siết sợi dây đai áo ở thắt lưng, rồi thả mình xuống giường. Cảm thấy sảng khoái sau khi trầm mình trong bồn nước nóng… Hắn nhìn lên trần, miệng khẽ hát một khúc nhạc. Hắn không vội… vì hắn có đủ thời gian để làm tất cả mọi thứ mà hắn muốn…

Hắn nhích khóe môi, khép mắt, hỉnh mũi khi ngửi được mùi của con mồi… Hắn nghe tiếng bước chân vội vã, cùng nhịp tim gấp gấp… Chỉ là mới khởi đầu… Hắn thích đoạn cao trào nhất, máu dồn một nơi, như chỉ muốn trào thoát ra. Đó là lúc hắn cảm thấy thích thú hưởng thụ món ăn một cách ngon lành nhất…

Cánh cửa phòng