Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Bacham72
Thu gọn cột thông tin

[Longfic] [Longfic | M] Sin City | Bacham72 | Ha Ji Won - Lee MinHo - Cha Seung Won - T.O.P - Song Hye Kyo - Han Ji Min - Kris Wu - Bae Suzy - Kim Woo Bin - No Min Woo - Kim Jaejoong - Jung Yunho | Completed

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 4-8-2015 01:13:11 | Xem tất
CHƯƠNG LXXXIV: Khai thông

Han Ji Min đến Sacred Oask đòi người, bởi thế cô đâu thể đi một mình, nhận được tin mật của thuộc hạ, Cha Seung Won thu hết SWAT về Sacred Oask, bởi hiện tại ông đã thề với lòng, bất cứ ai đến quầy rầy mình, ông sẽ triệt thẳng tay, bây giờ ông không còn cần ai bên cạnh mình nữa, không ai thật lòng với ông, tốt hơn hết ông chỉ nên tin vào bản thân mình, cơ nghiệp này do một tay ông gầy dựng, dĩ nhiên ông có đủ sức giữ nó.

Cánh cổng Sacred Oask mở rộng đón tiếp Han Ji Min dù bây giờ trời chưa sáng, cô bắt đầu suy nghĩ, nhưng chỉ cần Seung Won giao Woo Bin ra, cô sẽ rút lui trong thinh lặng…

Seung Won ngồi ở phòng làm việc đợi Ji Min.

Ji Min đi thẳng đến phòng làm việc, Sacred Oask xây dựng lại, nhưng dãy đặc biệt vẫn ở vị trí cũ, cô nhanh chóng nhận ra…

Ji Min mở rộng cửa phòng làm việc bước vào để chứng tỏ mình quang minh chính đại, nhìn thấy Cha Seung Won như mọi lần, ẩn trong bóng tối của căn phòng rộng lớn và cao sang… cô bước đến hạ giọng:

-“ Ngài không cần phải nói gì, cũng như tôi không có gì để nói với ngài ngoài việc ngài giao Woo Bin ra cho tôi!”

Seung Won bình thản trả lời:

-“ Em làm tôi cứ nghĩ, Woo Bin là con em đó chứ!”

-“ Ngài muốn gì để trao đổi?”

-“ Lúc nào em cũng là người mời gọi sự trao đổi với tôi, đến khi tôi ra điều kiện thì em lại đổ lỗi cho tôi chỉ biết đòi hỏi!”

Ji Min lên giọng:

-“ Okay, là lỗi của tôi trong mọi thứ, bởi thế hiện tại tôi có đòi gì ở ngài đâu, giờ đây tôi chỉ có Woo Bin, tôi mong rằng nó cũng có cuộc sống tốt!”

-“ Em nghĩ Old Town tốt hơn Sacred Oask à?”

-“ Ở đâu cũng dơ bẩn như nhau thôi, chẳng qua là nó bên tôi vẫn sáng hơn bên ngài!”

Tiếng cười như cố gằn giọng lại của Seung Won nghe khanh khách.

-“ Nếu như tôi không giao nó cho em thì thế nào, em xử đẹp tôi chứ?”

-“ Woo Bin lớn rồi, nó không thuộc về ai cả, tôi tôn trọng quyết định của nó, tôi yêu cầu ngài đem nó ra, 3 chúng ta đối mặt để đối chất!”

-“ Chính vì nó không còn nhỏ nữa, nên câu nói vừa rồi của em chỉ khiến cho tôi hiểu em đang xem nó như món hàng, nó đi rồi?”

Ji Min bước lùi lại…

-“ Thương lượng không có kết quả, ngài đừng cho rằng tôi làm phiền!”

Nói xong Ji Min đi nhanh ra khỏi phòng… Cha Seung Won nhìn ra cánh cửa phòng không đóng, ông nhìn thấy người của Ji Min đang lục soát khắp nơi Sacred của ông, ông bật cười cay đắng… nhường em lần cuối thôi đấy Ji Min… ông cầm điện thoại lên… nhấn số ưu tiên… nói gọn.

“ Làm việc!”

Nhận lấy bên kia đầu dây tiếng:

“ Dạ, ông chủ!”

Seung Won đặt điện thoại xuống rồi ngồi đợi…

Ji Min quay trở về phòng sách… cô bước tới nói lời cuối…

-“ Khi tôi bước ra khỏi Sacred Oask một mình mà không có Woo Bin, mọi thứ sẽ chấm dứt vĩnh viễn…”

Seung Won đứng lên, rời khỏi ghế, rời khỏi bóng tối, bước đến đứng trước mặt Ji Min…

-“ Em không bao giờ tin tôi cho bất cứ một việc gì!”

Ji Min quay đi rời khỏi phòng làm việc.

-“ Vì ngài là con người xấu xa!”

Seung Won quay trở lại ghế… ngồi xuống, ông dõi mắt theo cái dáng phía sau của Ji Min…

Bao giờ em cũng là người khởi đầu, còn anh là người chịu tội của em… vĩnh biệt em… người con gái không hề yêu anh…

--

Song Joongki đứng trên một tòa nhà cao ngất, trước mắt anh con đường thoáng đãng rộng lớn, một màu sang sáng phủ lên khắp mọi vật, ánh dương chưa ló dạng, một ngày mới chưa được gọi là bắt đầu, thật… chẳng có con đường nào ở Basin này thẳng tắp cả, nhưng sao cũng không làm khó được tầm ngắm của anh, anh đặt ngón tay vào cò súng, khi nghe tiếng động của xe phía xa… một đoàn xe như ngựa phi nước đại làm tung bụi mịt mù cho một cuộc chinh chiến… anh phải tìm ra người chỉ huy, bao giờ cũng thế, chỉ cần hạ tướng chính, mọi công cuộc sẽ dừng lại ngay tức khắc, anh đưa mắt vào ống ngắm, khung ảnh dần dần sáng hơn… gương mặt một người phụ nữ dịu dàng lọt vào ống ngắm của anh… anh lia nòng súng theo, không nhanh không chậm, đưa tay bóp cò… viên đạn rời khỏi nòng xoáy mạnh, bay thẳng đến nơi mà nó cần đến…

*Choang*

Tài xế của Ji Min đạp phanh khi có vật gì đó bay thẳng vào trước xe của mình, chiếc xe xoay vòng nhưng cũng đủ để ông thấy… sếp của mình, Han Ji Min ngả ra ghế, trên trán một lỗ sâu hoắm, đôi mắt khép chặt lại, không kịp thốt nên lời nào…

Ở phía sân thượng nơi một tòa nhà cao, Joongki thu súng về tháo ra xếp lại hộp cho gọn, anh bước ra thang chân bình thản đi xuống, về Club, mọi chuyện diễn ra trong tích tắc nên không ai biết được sự vắng mặt của anh…

--

Yunho đến hiện trường vụ án vì anh gần nơi đó nhất, dưới ánh dương vừa ló dạng, màu cam của mặt trời, cùng màu tối nguyên thủy của Basin hòa lẫn vào nhau để có một ánh sáng nâu nhàn nhạt cho Yunho nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng trước mắt, hàng loạt xe con khoảng 15 chiếc chồng chất lên nhau do chiếc xe đầu tiên thắng gấp, tiếng còi hụ của xe cứu thương vừa đến, để Yunho kịp nhận ra… Han Ji Min, quản lý Old Town vừa bị ám sát chết tại chổ…

--

Biệt thự Bạch Hoa - Old Town

Kim Ji Won ngồi bên máy chính, cô vội chuyển hết những tài sản chìm của Ji Min vào tài khoản bí mật của riêng mình khi nghe tin Han Ji Min tử trên đường về Old Town… nhanh chóng rời khỏi Basin là cách tốt nhất, cô sẽ liên lạc với Jaejoong sau, còn nếu không được, cô cũng đủ tiền để sống một mình, mai sau này nếu như Jaejoong có chuyện gì xảy ra, cô sẽ quay lại lấy tài sản khổng lồ của T.O.P… Kim Ji Won quay ra, bước đi khi đã lên chương trình tự động, cô quơ vội những thứ cần thiết đi nhanh ra khỏi biệt thự, lên xe, lái thẳng ra con đường rời Basin…

Tin tức Han Ji Min gặp tai nạn bị chết trên đường về nhà nhanh chóng lan nhanh đến Club, Suzy kéo T.O.P vào phòng riêng, cô không thể giữ bí mật cho riêng mình nữa, cô biết rõ chuyện của T.O.P và Kim Ji Won, cũng nghi ngờ chuyện của Jaejoong với Kim Ji Won, bởi qua lời của Min Woo trong một buổi tối Min Woo say rượu. Suzy lúc đấy đã đến an ủi, và Min Woo đã nói rằng rất buồn Jaejoong và kể cho cô nghe, nói đúng ra Min Won chỉ nói câu được câu mất, nhưng cô cũng đủ thông minh để suy luận ra mọi chuyện.

Sau khi nghe Suzy trình bày những ý nghĩ cùng một vài dẫn chứng, T.O.P không khỏi nghi ngờ, hiện tại anh thấy choáng váng bởi dù gì trong chuyện này anh vẫn tin Suzy hơn, anh đứng bật dậy, điều anh muốn biết hiện tại không phải là Ji Won lừa dối anh, mà anh muốn biết cái tài sản khổng lồ mà anh vừa giao cho Ji Won hiện tại còn không, anh nói nhanh.

-“ Anh phải đi có chút việc!”

Suzy không thể để T.O.P ra ngoài một mình, cô đi theo.

-“ Em đi với anh!”

T.O.P không cản nữa, vì giờ đây cái kho vàng đó đối với anh là quan trọng nhất.

Suzy biết rõ Kris rất giỏi kungfu và mở khóa, vào tay Ji Won thì chắc và vào tay Jaejoong, mật mã sẽ được đổi, nên cô kéo Kris theo cùng.

Kris như người trên mây khi chưa chấp nhận được cái chết của sư phụ, anh chỉ biết ngồi lặng một chỗ bởi anh cũng đã thấy cô Ji Won ẩu đả với sư phụ, bao nhiêu bất ngờ đến cùng một lượt, không phải anh không có thông minh để nghĩ, chỉ vì anh quá thông minh để hiểu mình luôn là kẻ bất lực, yếu đuối trước mọi vấn đề xảy đến với bản thân mình, hai người anh yêu thương, tôn trọng, hai phe khác biệt để anh lại tự nhủ bằng 2 từ “ tự nhiên” mà mãi mãi không thể có câu trả lời. Giờ đây anh đang nghĩ, thật ra mình đang sống hay đã chết từ lâu rồi, nên Suzy lôi anh đi đâu thì anh đi đó…

Cả 3 lên xe. T.O.P. lái thẳng đến Amitola Street.

--

T.O.P thinh lặng đứng nhìn cái kho tàng của mình, anh giơ tay lên bấm mã, máy báo nhập mã không đúng thì anh buông tay thở ra lùi lại, cảm thấy hụt hẫng… anh buộc miệng…

-“ Mẹ kiếp, chẳng ai yêu thương tao là sao?”

Suzy biết trước nên cô không thấy lạ, cô quay nhìn Kris… hạ giọng vì biết Kris hiện tại không muốn làm gì:

-“ Nếu anh mở ra được, em thuộc về anh!”

Kris nhìn Suzy, thẳng trong mắt, anh chợt biết, tất cả những người phụ nữ mà anh yêu thương không hề yêu anh, anh bước tới, hạ giọng:

-“ Em không cần phải nói lời trao đổi với anh!”

Kris nhìn rồi đẩy Suzy ra ngoài…

-“ Em đi đi, đây là ổ khóa có gài chất nổ, khi anh bắt đầu, chỉ cần anh nhấn không đúng một nút thôi, nó sẽ xé mất xác của kẻ đứng trước nó!”

Kris quay nhìn T.O.P

T.O.P đưa tay ôm lấy đầu…

-“ Mày có biết vàng trong đó đủ mua một Basin không?”

Suzy nhìn Kris.

Kris hạ giọng:

-“ Em nói đi, muốn anh mở cái két này cho người em yêu thương… là đủ rồi!”

Suzy bối rối, nhìn qua T.O.P, cô không thể từ chối T.O.P, nhưng làm thế cũng không công bằng cho Kris… cô đẩy T.O.P ra ngoài…

-“ Coi như đây là lần cuối em trả ơn cho anh đã cứu em!”

T.O.P bước nhanh ra ngoài.

Suzy bước đến bên Kris.

-“ Em sẽ ở đây với anh!”

Kris mỉm cười gượng gạo…

-“ Cảm ơn em, em ra ngoài đi, anh đùa thôi, muốn thử lòng em đấy mà, dù gì anh được nhận từ em cái trách nhiệm cũng là quý rồi!”

Suzy bước lùi lại khi Kris đẩy cô ra ngoài…

Suzy nghẹn lòng lại, trái tim cô chợt se thắt khi cô nhìn thấy đôi mắt màu đen đó chợt long lanh, đang nhìn cô không rời, như lần cuối cùng muốn lưu lại hình ảnh cô…

Kris cảm thấy đau lòng cho mọi thứ xảy ra với mình, chưa bao giờ làm cho mình được gì, thôi thì làm cho người mà mình yêu cũng không phải vô nghĩa… anh chỉ muốn nhìn người con gái đó lần cuối cùng, để giữ lại trong tâm trí, mai này dù có ở một nơi nào đó xa lạ để anh cũng không cảm thấy cô đơn…

Kris bước tới đóng cánh cửa phòng lại, mở thế nào cũng phải chết… cái ổ khóa đặc biệt này chỉ có một duy nhất, được thiết kế bởi cái con người mà cả LA đã từ chối, gán ghép cho cái tội điên loạn… điên… với ai thì anh không biết… nhưng với anh thì… anh No Min Woo không hề điên chút nào… lỗi tại anh không rời Basin khi anh Min Woo đã nhắc nhở…

-“ Ngày ấy anh không biết rõ Basin nên mới rủ cậu đi cùng, nhưng cũng may là cậu không đi cùng anh, giờ lại không may khi thấy cậu đến đây, thôi thì cậu nên rời xa, bởi Basin này sẽ chôn mất cậu!”

Anh luôn tin tưởng những gì anh Min Woo nói, nhưng làm sao anh rời đi khi ở đây có sư phụ và Suzy chứ… anh đưa tay lên… nhắm mắt lại…

Mãi mãi anh không thể nào gởi lời đến em… để em biết anh yêu em như thế nào, là em cần một tình yêu với sóng gió, với thời gian để khẳng định, chính anh còn không tin yêu bằng tiếng sét nữa thì làm sao anh có thể nói cho em hiểu Suzy nhỉ…

Ngón tay dài nhấn vào con số… 520999… Kris chọn con số này chỉ để tỏ lòng với Suzy mà thôi… anh xoay người, dù kungfu của mình thuộc hàng cao thủ nhưng anh cũng không thể nào tránh khỏi…

*Đùng*

Suzy nghe tiếng nổ lớn, thấy Kris văng ra ngoài, cô vội chạy đến… đỡ đầu Kris dậy…

Kris cảm thấy hơi thở mình yếu dần, anh mấp máy môi…

-“ Anh… giỏi không?”

Suzy chỉ thấy đôi mắt sâu đó đang tuôn rơi hai hàng lệ màu đỏ, cô bật khóc nghẹn ngào…

-“ Em… xin lỗi… anh giỏi… rất giỏi!”

-“ Cảm… ơn em, anh có một đòi hỏi nhỏ!”

Suzy vội gật đầu…

-“ Anh nói đi, em sẽ làm tất cả bằng khả năng mà em có!”

-“ Anh muốn ở lại Basin với em…”

Suzy đỡ Kris dậy…

-“ Em đưa anh đến bệnh viện!”

Suzy quay lại gọi T.O.P khi thấy T.O.P đã vào trong phòng trong…

-“ Anh phụ em với anh T.O.P!”

Chẳng nghe tiếng trả lời, Suzy quay nhìn thì cô thấy Kris bất động dưới chân cô từ lúc nào… cô khụy xuống run rẩy… người muốn bên cô suốt đời là Kris sao… trái tim cô quặn lên đau nhói, tiếng nói ngày nào của mẹ hiện về trong ký ức khi cô hỏi…

-“ Mẹ có thương cha con không?”

Mẹ cười hạnh phúc.

-“ Không thương sao có con?”

-“ Mẹ không chê cha nghèo ư?”

-“ Khờ quá con gái, có những thứ rất quý giá mà không có gì thay thế được, đó là chân tình!”

Suzy gượng dậy, cô kéo Kris ra ngoài, vất vả lắm cô mới đưa Kris lên xe… cô lái đi…

Xin lỗi anh… em sẽ làm tròn lời hứa với anh, giữ anh mãi mãi bên em cho một tình yêu đến muộn…

Basin không có con đường nào thẳng, nhưng tình yêu của Kris dành cho Suzy thì thẳng một lòng, bởi thế để đáp lại tình yêu này, Suzy giữ thẳng tay lái… chiếc xe nhanh chóng lao xuống vực, mất hút trong tích tắc…

Đám SWAT xông vào căn nhà nhỏ ở Amitola Street, thật nhanh mọi thứ trong cái kho chắc chắn được xây rất kiên cố và hiện đại vừa được mở ra, đều được chuyển hết lên xe, kể cả T.O.P về Sacred Oask.

--

Cha Seung Won mỉm cười khi nhận được tin báo, ông cho gọi Jaejoong.

Jaejoong vừa ra ngoài về thì nghe Dad gọi, anh đến thẳng phòng làm việc…

Thấy Jaejoong vừa bước vào, Seung Won kéo Jaejoong ngồi vào ghế của mình, ra lệnh:

-“ Khởi động lại mọi giao dịch ở Basin cho ta mau thằng quỷ!”

Jaejoong đưa hai tay lên bàn phím, trong tiếng nói của Seung Won.

-“ Bắt đầu từ bây giờ mày mà cãi tao bất cứ thứ gì thì thằng Min Woo của mày bị xử trước, sau đó đến thằng Yunho. Rồi thằng Minho, tội nghiệp con trai, có nhiều người tình phải lo quá, à tao quên còn có thằng Il Woo, sau đó là bác sĩ Jung và Jung hiệu trưởng, may phước cho mày chỉ có 2 ba vợ thôi đấy!”

Jaejoong nhướng mày…

-“ Dad nhận tin vịt đấy ở đâu vậy?”

-“ Thằng quỷ mày còn sức để đùa à? Còn con Kim Ji Won của mày nữa đấy, thật con trai hơn ta rồi, hỏi sao ta không yêu con trai nhất!”

Jaejoong gằn giọng:

-“ Vậy thương con thì phải trả lời cho con biết, Dad biết về con qua lời của ai chứ?”

-“ Ha Ji Won!”

Jaejoong bật cười:

-“ Cô Ha là người của con đấy, nếu như con không nói, chẳng ai biết rõ về con đâu Dad!”

Seung Won đưa tay lên, ông đánh vào đầu Jaejoong.

-“ Giờ là lúc mày dùng cái đầu nguy hiểm của mày làm việc cho tao!”

Jaejoong quay nhìn vào màn hình.

-“ Dad không nói con cũng sẽ làm vì nó sẽ là của con!”

-“ Mày chịu nhận lấy trách nhiệm thừa kế rồi à con trai!”

-“ Dad nên phân biệt rõ ràng một chút, bắt đầu từ giây phút này, khởi động lại Basin cho một chương trình mới dưới bàn tay con thì đó chính là của con tạo dựng, không phải thừa hưởng của Dad, con có khả năng tạo dựng riêng cho sự nghiệp của con, còn thừa hưởng thì con không có tư cách đâu Dad ạ!”

-“ Mày càng lúc càng nhiều chuyện đấy!”

-“ Dad cũng thế thôi!”

Jaejoong rời tay khỏi bàn phím, anh đẩy cái ghế lắc lư qua lại, buông lời.

-“ Ngồi đây sướng nhỉ, êm ái quá, nhưng có quá nhiều trách nhiệm, nếu như con, con sẽ đổi cái ghế này có màu tươi sáng hơn!”

Seung Won đứng trước bàn làm việc, ông thản nhiên ráp khẩu súng bằng vàng có nạm kim cương…

Jaejoong thấy hành động đó, anh thản nhiên hỏi:

-“ Dad cũng đã biết một sự thật phũ phàng rồi à?”

Seung Won nhướng mày nhìn Jaejoong, ông không trả lời câu hỏi đó của Jaejoong, mà nói:

-“ Mày còn gì trăn trối không thằng quỷ kia!”

Jaejoong ngẩng lên…

-“ Không, à không… có, con đi rồi Dad phải hứa với con là chăm sóc đám bồ và ba vợ con chu đáo đấy!”

-“ Được, nếu bọn nó ngoan ngoãn coi tao là cha chồng! Xong chưa?”

-“ Chưa, cái lap của Dad cổ lỗ sĩ quá!”

-“ Cho mày nói một lần cuối thôi đấy!”

-“ Dad đang nuối tiếc con à?”

Seung Won giơ khẩu súng lên…

-“ Tiếc cái con mẹ mày, con trai tao tao còn dám giết, huống hồ gì mày là thằng con hoang của ai đó!”

Jaejoong nhếch môi…

-“ Khẩu súng Dad sắm để xử con đó ư, dù gì con cũng có giá trị trong lòng Dad nhỉ, ừ mà khoan, Dad biết đó khuôn mặt hoàn hảo của con không thế có tì vết được, Dad nhắm thẳng tim con nhé, đừng bắn trật như lần trước…”

-“ Thằng quỷ, mày có im đi không?”

-“ Dad bảo con nói mà, Dad giống chị Ji Min nhỉ!”

-“ Cấm mày nhắc đến Ji Min trước mặt tao!”

-“ Dad sợ thất bại ư? Ừ mà phải, đàn ông ai không sợ thất bại, có lẽ con không là đàn ông Dad nhỉ?”

Seung Won lao tới cái bàn, ông chồm lên bàn dí nòng súng vào trán Jaejoong.

Jaejoong ngước khuôn mặt sáng của mình lên, trao đi cái nhìn không chút cảm xúc…

Seung Won khẽ run tay, thật ông không thể nào chịu nổi cái dáng điệu đó của nó… ông rút súng về khi nghe tiếng bước chân… tiếng nói rõ ràng vang lên…

-“ Báo cáo cựu thị trưởng, nhị thiếu trên đường về lạc tay lái xe đâm vào núi chết tại chổ rồi! Còn hiện kim tất cả đã chuyển xong vào kho!”

Seung Won nhếch môi giơ tay lên ra hiệu cho tên thuộc hạ, rồi ông quay nhìn Jaejoong…

-“ Chính mày đã khiến tao trở thành một thằng cha độc ác!”

-“ Dad lúc nào cũng thích chạy tội bằng việc đổ thừa cho người khác, gần xong rồi đấy, con đã sẵn sàng!”

Seung Won lia khẩu súng xuống tim Jaejoong…

-“ Mày tin vào tài bắn của tao chứ?”

-“ Dĩ nhiên tin!”

-“ Mày có biết tao muốn chơi những trò đàn ông cùng mày không?”

-“ Biết!”

-“ Biết nhưng mày không thèm chơi với tao!”

-“ Mẹ Hee Jung nói con người có ý thức không bao giờ hành xử bằng tay chân!”

-“ Vậy mày đi gặp mẹ mày đi, tao cho mày toại nguyện!”

Nói xong Seung Won bóp cò…

*Đùng*

Vẫn là chỉ có Cha Seung Won có quyền nổ súng ở Sacred Oask…

Jaejoong bật lùi lại anh đưa tay ra đỡ lấy Yunho vừa gục xuống trong lòng anh…

Seung Won bất ngờ, một toán người mặc quân phục cảnh sát xông vào, tước đoạt vũ khí trên tay Seung Won, còng tay ông ta lại trong tiếng Yunho…

-“ Cựu thị trưởng Cha Seung Won, ông bị tạm giam vì tội gây thương tích cho cảnh sát trường khu Black Ruby, trong khi cảnh sát đang làm việc, giải đi!”

Seung Won nhào đến nhưng ông bị một cú đập sau gáy, ngả ra bất tỉnh…

Jaejoong đứng dậy, anh đưa tay ra đỡ lấy Yunho, anh dìu Yunho ra xe, lái thẳng đến The Lost.

Min Woo đứng chờ Jaejoong nơi cửa The Lost, khi anh nhận được điện gọi của Jaejoong…

Jaejoong giao Yunho cho Min Woo rồi anh lên xe liền…

-“ Giao hắn cho cậu, tớ có việc cần giải quyết gấp!”

Jaejoong lái xe thẳng đến trường…

Il Woo bước nhanh ra cửa, lên xe Jaejoong, cả hai đến thẳng tòa thị chính…


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 4-8-2015 07:12:11 | Xem tất
"vào tay Ji Won thì chắc và vào tay Jaejoong"
đoạn này em ko hiểu
đọc cứ kì cục thế nào ấy
vâng và chap này có hơi nhiều bạn hết vai rồi
mừng là có đội trưởng nhà em
ko mừng là có bà kia =..=
dù sao nó cũng sắp hết rồi
nên em ko nói nhiều nữa đâu

Bình luận

" chắc chắn đã vào tay Jaejoong". Thank nhé ^^  Đăng lúc 5-8-2015 09:06 PM
" và" ss mún nói chắc chắn và vào rùi, vì "chắc là" nó thuộc câu có nghĩa nghi vấn, hì, nhưng có lẽ ss nên sửa lại cho phù hợp với giới trẻ rằng:   Đăng lúc 5-8-2015 09:05 PM
biết là Kim Ji Won rồi, nhưng đang hỏi là "chắc là vào tay JaeJoong" hay "chắc và vào tay JaeJoong"  Đăng lúc 5-8-2015 06:29 AM
Cảm ơn nhóc nhé ^^  Đăng lúc 5-8-2015 02:29 AM
1 phe mà, hihi, chính xác thì Jae dùng Kim Ji Won để giữ chân T.O.P, Kim Ji Won là người phụ nữ hiểu đời, biết rõ mọi cuộc chơi, nên sẵn sàng chơi với Jae là vậy..   Đăng lúc 5-8-2015 02:29 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 4-8-2015 08:30:06 | Xem tất
Su của em mất rồi. Top vs Kris, Jimin cũng mất.
Giờ câu chuyện còn mỗi Jae với ông Dad. Mà không ngờ joongki lại người của ông Dad, không biết điều gì thú vị sẽ xảy ra đây. không biết ss viết thế nào vì còn tận 4 chap nữa, mà nhân vật thì không còn 1 nửa nữa. Nhưng cái chết của Top em hơi nghi ngờ tý.
Su mất rồi không biết Min Woo của buồn không nhỉ, dù sao cũng em gái mà.

Bình luận

nghi ngờ chính xác đấy, hí hí... cái chết của Suzy làm Min Woo cảm thấy bứt rứt, nhưng anh biết cũng có một ngày như thế xảy ra. Cảm ơn em ^^  Đăng lúc 5-8-2015 02:34 AM
chap 84 là chap dài nhất trong fic, tại vì ss muốn giải quyết cho xong hẳn 1 trong 1 chap, nên nó dài, còn 4 chap còn lại thì ngắn thôi, giải quyết mọi thứ còn lại đấy...   Đăng lúc 5-8-2015 02:32 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-8-2015 02:40:23 | Xem tất

CHƯƠNG LXXXV: Tái sinh

Chẳng ai ngu ngốc đến không thể hiểu người thừa kế là ai… thị trưởng Peter Wan hiện hành nhận lấy cố vấn mới là Jung Il Woo, hiệu trưởng Trường Tư thục Green Light không một lời phản kháng…

Đại thiếu gia thay nhị thiếu gia tiếp quản lý kinh tế của Basin, đưa mọi thứ vào hoạt động trở lại, nhưng có nhiều điều đổi mới…

Cảnh sát trưởng Basin vẫn tạm thời bỏ trống, nhưng nếu như Yunho an toàn tính mạng anh sẽ ngồi giữ chức đó.

Old Town sẽ thuộc quyền quản lý mới của Sacred Oask do Ha Ji Won làm đại diện.

Club Dark Night thì vẫn như cũ không thay đổi…

Nhịp sống vẫn hối hả cho một công cuộc thay đổi nhanh đến bất ngờ…

--

Tháng 6 năm 2019.

Basin vẫn chưa thích nghi với những điều luật mới, họ không thể chấp nhận và không tin rằng mình có ưu đãi đặc biệt hơn, những thứ mà đại thiếu gia ban phát cho họ khiến họ càng nghi ngờ, bởi ai ai cũng biết đại thiếu gia không làm gì mà không có ý nghĩa ích lợi cho bản thân mình.

Cựu thị trưởng Cha Seung Won bị tống vào tù với tội giết chết cảnh sát trưởng khu Black Ruby là Jung Yunho, cùng nhiều chứng cứ phạm tội khác để ông lãnh án chung thân… Kim Jaejoong nhìn theo mặt nổi là không vì tình riêng mà bao che cho cha của mình, nhưng mặt chìm thì vì người tình Yunho mà ra tay với cha không nể tình, thế là lại khiến cho toàn dân Basin càng thêm sợ hãi. Ngoài có thể nhập, nhưng nội bất xuất, đó là lệnh ngầm của đại thiếu gia Kim Jaejoong mà ai ai cũng phải nghe theo…

--

Jaejoong thả mình vào ghế bành mà anh đã đổi nó có màu sáng hơn, cảm nhận sự êm ái cũng như trách nhiệm đặt lên đôi vai của mình, anh kiểm tra mọi thứ khi nó đã dần đi vào quỹ đạo, anh cũng không thể lơ là. Xong, anh đứng dậy bước đi, đến căn phòng đẹp nhất, anh đưa tay mở rộng cửa, mặc cho cái khí hậu oi bức tràn vào phòng, anh bước đến… cái lồng kính có thể giữ mẹ khỏi mọi tổn thương… anh giơ tay lên nhưng không tài nào chạm vào khuôn mặt mẹ, anh khẽ nhích môi…

-“ Con đã hoàn tất mọi việc, mẹ hài lòng chứ?”

Anh rút tay về, chờ đợi cái gật đầu của mẹ… nhân dáng đó vẫn bất động, Jaejoong xoay người rời khỏi căn phòng của mẹ… lấy điện thoại ra nhấn số Min Woo… anh nghe…

“ Min Woo đang sáng tác bài hát, không rảnh nghe điện thoại, nó nói với anh trả lời cậu như thế!”

Giọng của Joongki.

Jaejoong bật cười nhẹ.

“ Nó đang sáng tác bài gì, bài cầu hồn cho nó sao?”

“ Cậu đến đi thì biết!”

“ Okay, tối nay em đến chơi!”

“ Okay!”

Jaejoong đút điện thoại vào túi quần, anh bước trên hành lang rộng dài vắng lặng… từ khi anh bước vào Sacred Oask, mỗi bước chân anh bước nơi đây đều có cảm giác cô đơn và trống vắng, dù bây giờ anh đã có mẹ ở bên, và anh cũng biết dù anh có đập bỏ Sacred Oask này đi xây lại bao nhiêu lần thì nó cũng sẽ chỉ có cái khoảng vắng lặng này mà thôi…

--

Biệt thự Bạch Hoa - Old Town

Ha Ji Won đưa mắt nhìn ra xa khi cô đang ngồi ở vườn nhỏ, chỉ có một màu trắng xung quanh cô, cô đang tìm hình ảnh Sulli, hiện tại khoảng thời gian này khiến cô mệt mỏi khi không làm gì, để cô càng nhớ nó. Không khí chỉ có sự ngột ngạt, dần dần khiến cô cảm thấy khó thở, nhưng không sao giết được cô chết đi.

Điều gì đã khiến cô mạnh mẽ, đòi được thù chưa? Đoạn đường này cô đã chưa đi hết, những lại ngã gục giữa đường, vì thật mọi thứ không như cô suy tính, không như cô muốn, cô đang bắt mình nhận lấy cái số phận, hay là định mệnh gì đó mà người đời thường nói mỗi khi không bằng lòng với cuộc sống này.
Basin hay Old Town, hay dù là ở một nơi xa xăm nào đó, tất cả đều cũng như nhau, khi cô không còn người mà cô yêu thương nhất. Cô đang tự chôn mình trong nỗi nhớ thương khi cô không thể như đại thiếu gia thay đổi mọi thứ trong một ngày, mà sự thay đổi này không tốt với mọi người thì cô cũng chẳng có thể làm được, nợ ân tình cô đã trả trọn, thì còn điều gì cô để lòng nữa… Có đấy…

Minho đứng nhìn người phụ nữ đang ngồi trước gió, chỉ có sự cô độc toát ra, như một pho tượng, gương mặt chỉ có một nỗi buồn, ánh mắt thật xa xăm, bờ môi màu hồng tự nhiên khẽ hé mở, sóng mũi cao với khuôn mặt khẽ ngước lên như đợi chờ… một phép màu không thể nào xảy ra… Từ khi anh biết rõ nỗi đau của người phụ nữ đó, cũng là lúc anh nhận lấy sự đồng cảm, nhưng chỉ riêng mình anh thì có ích gì, anh buông bỏ mọi thứ khi chưa hoàn tất, hay là nó nên đi con đường hiện tại, vẫn như ngày xa xưa đấy, có nhiều việc anh nghĩ, anh quyết nhưng không thể làm.

Gió mang cái nóng nực, oi bức dễ làm cho con người ta khó chịu, bực bội, nhưng không bao giờ anh nhận được từ người phụ nữ đấy một thứ cảm xúc gì ngoài sự trống vắng cô đơn, để anh tự nhìn lại mình, anh cũng thế… khoảng cách bao xa… xa lắm, đến độ chỉ có thể mình anh thấy, còn người ta thì không… làm sao anh có thể vượt qua cái ranh giới mà trong đầu anh đã hình thành từ ngày còn bé.

Thế là anh đành giữ lại trong lòng, để một mình mình đau, nếu như anh còn bé Aponi, anh biết nó sẽ ủng hộ anh, cho anh sức mạnh, cho anh niềm tin để bước đến, hoặc là anh phải mạnh dạn làm cho nó hiểu, không có khó khăn nào trong đời, chỉ là ta có muốn làm hay không mà thôi, những giờ anh đâu còn bé Aponi, để anh cho rằng… vậy là cứ như thế đi, chỉ nên đứng lặng hoặc bước theo sau người ấy, để nhìn người ấy đau mình cũng đau, người ấy buồn, mình cũng buồn, đơn giản có vậy thôi…

Nhưng sự đơn giản này lại khiến cho anh không muốn chấp nhận, anh mâu thuẫn như cái ngày anh bước vào con đường mê muội, chẳng dám rời khỏi người phụ nữ đó, vì chính người đó là ánh sáng soi đường cho bước chân của anh… anh bước lùi lại, chứ không bao giờ dám quay đầu sau lưng người ấy… bởi anh sẽ không từ chối bất cứ điều gì khi người ấy quay lại nhìn anh…

Anh có đủ sức lực để chờ… đợi một thứ tình cảm thiêng liêng vượt trên mọi giới hạn… trải qua cảm giác này anh dần hiểu tình yêu thật sự là gì? Cũng như hiểu rõ mối tình sai trái của cha và cô Sung Ryung, anh muốn rời Basin, cho vài ngày, vài ngày thôi, để nói lời xin lỗi với cha, với mẹ… vì anh hiểu những việc làm của mình lúc xa xưa ấy không chỉ tổn thương cho hai người, mà cả mẹ anh… Nhưng người ấy, bà chủ của anh không quay lại, thì làm sao anh có thể xin phép để ra đi…

Ha Ji Won nhìn thấy cái nhân dáng cao gầy bước vào cổng… gương mặt vẫn sáng như thuở nào, nhưng đôi mắt màu đen càng như sâu thêm, càng như không còn một xúc cảm gì, những bước chân từ tốn, không vội vã, không chậm chạp lại không có tự tin như ngày ấy, ẩn trong tận cùng cái đầu siêu việt đấy là gì, thì mãi mãi cũng không có một ai hiểu… Kim Jaejoong… càng lớn cậu càng trở nên yếu đuối…

Kim Jaejoong dừng lại trước mặt cô Ji Won, anh nghiêm trang cúi đầu hạ giọng.

-“ Chào cô, ngoài đây oi bức sao cô không vào nhà?”

Ji Won ngẩng nhìn đáp lại:

-“ Cô thích ở đây, như thế này để cô biết mình đang ở Basin!”

Jaejoong gật đầu ngồi xuống khi Ji Won đưa tay chỉ vào ghế…

-“ Nếu cô muốn rời đi, cháu sẽ cho cô toại nguyện!”

Ji Won khẽ lắc đầu:

-“ Đâu cũng vậy thôi!”

Jaejoong gật đầu:

-“ Nếu vậy thì cháu mong cô cứ ở đây, hắn chăm sóc cô không tốt à?”

Ji Won hỏi buồn:

-“ Ai?”

Jaejoong bật cười nhẹ đưa mắt nhìn ra phía sau:

-“ Minho, hắn theo cô suốt đấy thôi, cháu ghen đấy!”

Ji Won bật cười nhẹ:

-“ Cậu đùa lúc nào cũng vui!”

-“ Nhưng chỉ là trong khoảnh khắc, để cháu hỏi tội nó!”

Nói xong Jaejoong bật dậy…

Minho thấy đại thiếu gia chạy nhanh tới, anh bước lùi lại, nhưng không thể nào tránh khỏi, anh đã biết kungfu của đại thiếu như thế nào rồi…

Ji Won vội đứng lên quay lại, chỉ thấy Minho nằm dưới đất ôm ngực, cô bước nhanh đến.

-“ Cháu quên mẹ cháu nói gì rồi à Jaejoong!”

Jaejoong mỉm cười quay nhìn:

-“ Cô méc mẹ cháu đi, cháu sẽ nói vì cô mà cháu cãi lời mẹ!”

Ji Won ngồi xuống đỡ Minho dậy.

-“ Cháu có biết kungfu của mình như thế nào không?”

-“ Cái này thì cháu phải hỏi cô đấy, cô dạy cho cháu mà!”

-“ Nói dối!”

-“ Bắt chước cô!”

Ji Won đứng lên.

-“ Về đi!”

Jaejoong bước lùi lại bật cười nhẹ.

-“ Okay, cháu phải về, nhưng cháu báo cho cô biết, Il Woo nhờ cháu nói với cô qua đó trông hộ đám nhóc cho nó với cha, nó và cha trông không xuể!”

Rồi Jaejoong quay qua Minho.

-“ Il Woo còn nói thằng bạn thân vì tình mà bỏ bạn mất rồi!”

Ji Won bật cười lên giọng:

-“ Đứng đây nói nữa là cô đánh cháu đó!”

Jaejoong gật đầu bước đi…

-“ Cháu phải đi thăm Dad đây, đến ngày rồi!”

Ji Won cùng Minho đứng nhìn… cái nhân dáng cao gầy nhìn phía sau chỉ toát ra vẻ cô độc… cả hai nhìn nhau… hình như chính mình cũng thế…

--

Biệt thự Rex - Nhà tù đặc biệt cao sang bậc nhất của Basin.

Cha Seung Won ngồi ở nhà kính lau chùi khẩu súng mạ vàng có chạm kim cương… đây là món đồ mà ông thích nhất, thi thoảng ông giơ khẩu súng lên ngắm nghía, rồi ông đưa tay bốc lấy miếng bánh trong dĩa bỏ vào miệng… hưởng thụ giữa sự trói buộc của một thứ tình cảm duy nhất có trong ông, dành cho đứa con trai của ông… Kim Jaejoong. Không phải ông chấp nhận, mà ông đã biết ông không có sự lựa chọn nào khác.

Chính ông còn không thể nào nghĩ ra, con người mình lại có thứ tình cảm nào đó, cho đến khi mọi chuyện vỡ lẽ, ông mới biết và nhận lấy những thứ mà tưởng chừng chẳng có trong ông… mệt mỏi để chấp nhận cũng không phải, không đủ sức phản kháng cũng không phải, chỉ là… gần như ông không muốn bước nữa, muốn hưởng thụ tuổi già của mình. Có thể nói Basin này đối với mọi người sống không biết đến ngày mai, còn riêng bản thân ông, ông biết mình sẽ tồn tại mãi mãi.

Ông giơ khẩu súng lên, ngắm… cái bia vừa mới xuất hiện trong khoảng sân nhà tù nhốt ông, một cái bia di động phát sáng mà mỗi lần ông ngắm sẽ bách phát bách trúng… nó đang dần tiến đến gần ông hơn…

Kim Jaejoong nhìn thấy Cha Seung Won cầm khẩu súng ngày nào, anh biết Dad thích nhất là khẩu súng đó nên đích thân anh đem đến cho Dad, cái nòng súng vẫn như ngày ấy, chỉa vào anh, anh vẫn bước tới, cũng như tin Dad không tài nào bắn trật.

Seung Won vẫn giơ cao khẩu súng cho đến khi ông thấy Jaejoong trước mặt mình, nó nhìn ông, vẫn cái khuôn mặt sáng không một xúc cảm nào trong đôi mắt màu đen, ông buông khẩu súng xuống, tháo ra cất vào hộp trong tiếng nói của Jaejoong.

-“ Dad để súng lâu ngày không sử dụng sẽ gỉ sét đấy!”

Seung Won đáp lại thản nhiên như thằng con trai ông:

-“ Mày không xứng đáng!”

Jaejoong bật cười nhẹ.

-“ Con có một khẩu như thế nhưng nạm đến 9 viên kim cương!”

-“ Tao biết!”

Seung Won đáp buồn:

Jaejoong cũng hạ giọng:

-“ Sao Dad biết?”

-“ Tao còn biết nhiều thứ hơn mày đấy thằng quỷ!”

-“ Sao Dad cứ gọi con là thằng quỷ chứ, con là con trai ngoan của mẹ mà!”

-“ Ừ thì tao xin lỗi, tao quen miệng rồi!”

-“ Dad khỏe không?”

Seung Won đóng hộp súng lại, ông bỏ cái hộp vào bao lụa.

-“ Tao vẫn ăn ngon ngủ yên!”

-“ Dad sướng rồi còn gì!”

-“ Dĩ nhiên, tao sướng hơn mày nhiều!”

Jaejoong đứng lên thở ra.

-“ Hôm khác con tới, con còn nhiều việc, chào Dad!”

-“ Không tiễn nhé!”

Jaejoong bật cười quay đi…

Cha Seung Won ngẩng lên, ông nhìn theo đứa con trai mà ông thương nhất… thật nó rất đáng thương…

Hee Jung… phải chăng tội lỗi của anh, em đặt để hết lên con trai của chúng mình, anh đang cảm nhận được theo từng ngày tháng, sự trừng phạt này anh sẽ gánh lấy, để em yên lòng toại nguyện nhắm mắt, bởi chung quy cũng là lỗi do cha làm thì con phải chịu… anh biết em hận anh đến như thế nào rồi, không thể nói lời xin lỗi với em khi mọi thứ đã muộn, nhưng mong em ở một phương trời nào đó, luôn hài lòng với những gì em đã muốn con trai và anh làm cho em…


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-8-2015 18:53:17 | Xem tất
Ôi ôi, em chỉ là một kẻ đi đọc chùa.

Nay mới có thể cmt fic của ss.

Thật ganh tỵ, bởi ss viết rất hay, cốt truyện rất ổn.

Em cũng muốn được viết như ss

uhuhuhu

Bình luận

Cảm ơn em nhé! Chỉ cần có cố gắng là được ^^  Đăng lúc 5-8-2015 09:02 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-8-2015 23:22:09 | Xem tất

CHƯƠNG LXXXVI: Ẩn

Club Dart Night - Một tối trời chuyển âm u…

Hôm nay là ngày nghỉ, Club không tiếp khách, nhưng vẫn mở cửa nhỏ. Vẫn là cái bàn quen thuộc, Sung Ryung ngồi giữa, Min Woo ngồi bên phải Sung Ryung, còn Joongki ngồi bên trái, thinh lặng mở to mắt nhìn người… gì đó trước mắt… họ đang định hình cho cái kết quả, không như cái con người kia đang đứng trước mặt họ mong muốn…

Rõ ràng là một cô gái với mái tóc xoăn dài màu bạch kim mềm mại buông thả xuống bờ vai gầy, làn da mịn màng từ khuôn mặt đến tận… có lẽ ngón chân, cánh tay dài, khuôn ngực nở nang được ẩn trong cái váy cực ngắn để lộ cặp trường túc, đôi mắt to tròn long lanh mang màu xanh lá với hàng mi cong vút, sóng mũi cao gọn, bờ môi hồng đào, gương mặt trái soan, nhưng…

-“ Các người nhìn xong chưa?”

Cả 3 lại muốn bật ngữa khi nghe cái giọng hơi thấp và thô như đàn ông lần hai:

-“ Các người như ở cung trăng xuống vậy, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy, tôi kiện các người phân biệt giới tính đấy, giờ thì các người hãy trả lời câu hỏi của tôi, ở đây có phải thuê vũ công không?”

Min Woo và Joongki đều nhìn cô Sung Ryung, cô Sung Ryung nhìn lại… vẫn là 6 con mắt tròn chưa thể quyết định, cái giọng mang âm điệu của đàn ông đấy lại cất lên…

-“ Thôi, dù gì thử qua rồi mới biết!”

Cái… cô gái đấy bước lên sân khấu, lại thốt ra cái giọng… giờ đây có vẻ như thanh hơn một chút…

-“ Cho em nhạc nào!”

Min Woo như người mộng du bước đến mở nhạc… điệu Rock Ballad vang lên, ca từ ngọt ngào bằng chất giọng nhẹ nhàng ấm áp, để đứa con gái ư…? Ừ, thì là đứa con gái khoảng 19 tuổi bắt đầu lắc lư thân hình, với dáng đồng hồ cát gợi cảm, toàn thể nhân dáng đấy thật như làm ra bằng máy với số đo chuẩn, như con poupée biết làm rất nhiều trò…

Bằng những động tác nhẹ như chiếc lá bay trong gió, Min Woo và Joongki run rẩy nắm lấy tay ghế bởi từng món đồ gọi là vải đang dần được lấy đi, để lộ khoảng thịt màu hồng với làn da gọi là mịn màng đến không có tì vết…

Sung Ryung nhìn qua 2 thằng bên cạnh mình, hiện tại cô không biết bọn nó là đàn… gì? Chỉ biết cả hai đang nuốt nước bọt, tỏ ra thèm thuồng trước cái nhân dáng gợi cảm kia… mọi lần bọn chúng coi Suzy vũ, bọn chúng rất trong sáng, nhưng giờ đây hai đôi mắt đấy chỉ toát lên cái nhìn khao khát mà thôi…

Từng động tác uyển chuyển… lả lướt… gợi tình khi cái bàn tay mềm mại đấy đang trượt trên thân thể gợi cảm, quyến rũ đến trong từng millimet, sự gọi mời cho bất cứ ai đang chiêm ngưỡng, không hề dung tục, trái lại rất nghệ thuật trong từng cái xoay, tạo những tư thế không thể chối từ… Từng bước chân đặt xuống, nhẹ nhàng như con mèo hoang, cô nàng đang bước xuống sân khấu, trong từng nhịp điệu phiêu diêu, tiến đến Min Woo…

Một mùi thơm kỳ lạ vừa xộc thẳng vào mũi của cả 3 người… bởi cái khăn quàng cổ bằng lông con gì đó vừa mới phất qua… Min Woo ngả người ra ghế khi thoáng chốc cô nàng đã ngồi vào lòng, nhận lấy cánh tay dài đấy choàng qua cổ, nhận lấy phần da thịt gần như để lộ ra hoàn toàn chạm vào mình, dù qua lớp quần áo, toàn thân Min Woo cũng cảm thấy nổi gai ốc.

Yoshi Chayada luôn biết mình đứng ở vị trí nào trong cuộc sống này, biết mình ra sao trong từng điệu vũ, cô có tự tin rằng mình luôn chiếm được trái tim của bất cứ người đàn ông nào trên thế gian này, bản tính cô không phải là kẻ thích chinh phục, cuộc sống cô bắt đầu mở ra cho những cơ hội đầy rẫy trước mắt. Nhưng đời này thật oái oăm, người không muốn thì dâng tận miệng, kẻ mình thích thì bỏ lơ mình.

19 tuổi, đã là con gái từ lâu, cũng thuộc loại con gái kiêu ngạo bởi cũng có chút tài năng, bị ngó lơ đó là điều không thể chấp nhận, ra đời sớm, tự biết tình yêu chỉ là một thứ cảm xúc chỉ để vui đùa. Nhưng lại không ngờ, mình biết yêu thật sự ngay từ cái nhìn đầu tiên. Từ đó mâu thuẫn hình thành trong cái đầu thực tế, bỏ không thể bỏ, nắm giữ không thể nắm giữ.

Tỏ tình bằng mọi cách, nhưng không được đáp lại gì, bực bội, tức tối, uất ức và cả hờn ghen của một người con gái đều có đủ, để bức rức khó chịu, chỉ muốn tìm cho ra lẽ… gã đàn ông nhìn trước ngó sau, chẳng có gì mà khiến cho cô say đắm… có chăng chỉ là nụ cười bằng mắt, luôn tỏ rõ ta đây là đàn ông có thể làm mọi thứ mỗi khi ta muốn, sự tự tin toát ra trong từng cử chỉ, bước chân và cả lời nói trầm ấm… gã đàn ông có cái tên thôi nghe cũng thật đáng ghét… Park Ki Woong…

--

Park Ki Woong là gã đàn ông trưởng thành sớm trong mọi mặt, lớn lên từ những lá bài của cha, anh học hỏi được rất nhiều trong canh bạc cuộc đời, cuộc sống với anh đó là không thắng thì thua, mọi thứ đều được anh đem cá cược, ngay từ khi anh chập chững biết đi, anh đã không có mẹ, cha bồng anh lang thang đến những nơi tụ tập sòng bài, đánh bạc, để mặc anh chơi với hai lá Joker, người phụ nữ trong mắt anh là quân Q, nhưng anh không hề xem mình là Vua hay là Hoàng tử…

Anh chính là quân Joker, người đứng ngoài những cuộc chơi, nhưng lại là kẻ đứng đầu không thể thiếu trong một bộ bài… làm cho cuộc chơi sôi động bởi anh chính là chú hề mà lại. Nhưng đừng tưởng anh cười đó mà anh vui, có những thứ trong cuộc đời anh mà anh cứ phải nhận lấy, không cưỡng cầu vì anh biết mình không thể đối chọi với cuộc sống khắc nghiệt này. Anh chấp nhận mọi thứ đến với anh, thiếu thốn hay đầy đủ thì cũng sẽ qua một ngày, điều anh muốn làm đó là luôn phải tiến lên phía trước, chào đón những gì đang chờ đón mình, nhận lấy, rồi vượt qua, rút ngắn khoảng thời gian còn lại trong đời của mình.

Có người nói đó là bản lĩnh mạnh mẽ, có người nói lại là không có chí nam nhi, hướng đi của anh thật mơ hồ… ừ thì sao cũng được, chỉ biết có đường là anh bước, rồi bước chân run rủi thế nào chẳng biết, đưa đẩy anh đến con đường tội lỗi, bản thân anh mặc dù đã trắng án với cái tội nghi phạm giết cha, nhưng anh không nhận được ở mọi người lời chào đón nữa, anh đành chọn Basin… Vẫn là sống bằng những canh bạc, chết cũng bằng những canh bạc như cha, anh đến Club Dark Night tìm cơm sống qua ngày…

Chẳng ai biết anh chỉ muốn có một giây phút nằm lặng yên, để lắng nghe những lời ngọt ngào trầm ấm, anh chỉ tìm được thứ mà tưởng chừng như anh có thể buông bỏ cho qua ngày chính ở Min Woo, anh mê ngón đàn của nó, mê giọng ca trầm ấm trong những ngày mưa như trút ở Basin, mơ về một tuổi thơ không bao giờ có, để dần dà anh tìm cách bên Min Woo không rời.

Min Woo trong mắt anh là gì, một người bạn chân thành và tốt bụng, rất hiểu người đối diện, luôn bỏ lòng mình ra cho những ai đến với mình mà không hề biết tính toán. Bên Min Woo anh nhận biết cuộc sống mình dần dà có ý nghĩa để anh luôn làm theo lời hắn nói, không từ chối hắn bất cứ điều gì… như giờ đây… đáng lý ra đôi bàn tay anh đâu phải để làm những thứ này, nhưng anh vẫn vui vẻ làm đấy thôi…

Ki Woong đưa mắt nhìn ra cái nhà kính, có Cha Seung Won luôn ở đấy, ít khi nào thấy ông rời khỏi căn nhà kính ngoài vườn và cái phòng ngủ của ông… nhà tù cao sang bậc nhất của Basin do Min Woo thiết kế rất đầy đủ tiện nghi dành cho hai người, đó là Cha Seung Won và anh… Từ bao giờ anh nhận lấy cái việc cai ngục, kiêm đầu bếp, kiêm phụ việc, người hầu và cả là bạn giải trí cho Cha Seung Won nữa chẳng biết, chỉ biết cái thằng Min Woo mở to tròn đôi mắt ra, ngước nhìn anh với ánh nhìn van xin thì anh không thể từ chối, anh bị nó dụ dỗ như thế đấy… anh dọn lên mâm món ăn tối, Cha Seung Won ăn tối rất đơn giản vì ông ta phải giữ sức khỏe, anh đem đến nhà kính bởi ông ta không bao giờ đến nhà ăn…

Ki Woong đặt mâm xuống cái bàn bằng gỗ sồi, rồi cúi đầu…

-“ Mời ngài!”

Cha Seung Won ngẩng lên… cái thằng này có lần ông đã bẻ gãy tay nó bởi nó chơi bài với ông mà dám ngang nhiên thắng ông… ông nhìn vào cái mâm rồi hỏi:

-“ Cậu không ăn cùng à?”

Ki Woong mỉm cười, nụ cười của anh đầy tràn niềm vui và năng lượng sống…

-“ Em ăn rồi!”

Cha Seung Won nhíu mày.

Ki Woong vội nói:

-“ Em không ăn trước thì có sức đâu hầu ngài chứ, ngài nghĩ tiền lương em cao hơn việc em chơi một ván bài à…”

Seung Won nghe đến bài thì nói…

-“ Ăn xong, tôi với cậu chơi vài ván!”

Ki Woong ngồi nhanh xuống ghế.

-“ Ngài còn gì để cược với em?!”

Seung Won cầm muỗng lên, ông đặt vào tô cháo… còn tay kia ông móc khẩu súng trong người ra đặt lên bàn…

Ki Woong đứng lên…

-“ Ngài nghĩ mình ngài có súng chắc!”

Rồi Ki Woong quay đi:

-“ Em vào dọn dẹp, ngài suy nghĩ xem hôm nay lấy gì cược đi nhé!”

Ki Woong đi nhanh vào nhà bếp.

Seung Won buông muỗng quay đầu nhìn theo… thằng nhóc… nó vì ai mà đến đây, hỏi thì nó nói, là vì Min Woo, còn Min Woo là vì ai… thằng nhóc Jaejoong của ông… cái muỗng cháo vừa đút vào miệng, lại nghẹn lại mỗi khi ông nghĩ về thằng nhóc Jaejoong…

Ki Woong nhìn ra nhà kính, anh thấy Cha Seung Won lại trầm tư suy nghĩ, từ lúc ông ta biết mọi chuyện, ông ta không còn biết nổi điên như ngày trước nữa, sự thay đổi hoàn toàn khiến cho anh cảm thấy bất ngờ, mà cũng đúng thôi, đó là một cú shock nặng nề mà, nếu anh như ông ta chắc anh cũng chỉ biết thinh lặng suốt đời nhận lấy, để chỉ dành cho người mà mình thật sự yêu thương…

Ki Woong có người yêu thương không? Có… đó là cha của anh, để giờ đây trong thâm tâm anh, coi Cha Seung Won như cha để anh chăm sóc khi anh không còn cha nữa, ngày ấy Seung Won đã bẻ gãy tay anh ngay trên bàn đánh bài trước mặt nhiều người, lúc đó anh bất ngờ, nhưng lại không căm hận, Min Woo đã chữa lành tay cho anh, để giờ đây anh mới có thể phục vụ ông ấy, cuộc sống còn lại của anh là cái trách nhiệm này, cho đến cuối đời. À không… đời anh xuất hiện một người… mà anh không thể định… à mà cũng không, anh biết… chính xác là Transgender Yoshi…

Cô bé tỏ tình với anh, anh từ chối, không phải mình kỳ thị giới tính, nhưng là vì mình không nghĩ đến chuyện tình yêu nam nữ, một phần do anh sợ cái trách nhiệm làm cha không trọn của mình, bởi anh ghét mọi trách nhiệm cao cả lớn lao là phải bao bọc phụ nữ và trẻ con, chẳng biết làm sao từ chối cái con bé rất kiên trì đến độ lì lợm, anh lấy Min Woo ra làm bia… anh mỉm cười, chắc nó chẳng biết đâu…

--

Yoshi nhất quyết hôm nay phải cho người này… tên Min Woo này say đắm cô, để cô cho anh Ki Woong mà mình say mê biết, Min Woo là đàn ông chính hiệu, để anh đừng dòm ngó tương tư, khi cô nghe phong phanh Min Woo là của tên đại thiếu gia Basin nào đó… cô luôn tự tin vào bản lĩnh phụ nữ của mình ngay từ lúc bé, bởi thế cô biết mình sẽ thành công trong cuộc cá cược với anh Ki Woong, chỉ cần Min Woo tự ý hôn cô, cô sẽ được đến Red, cùng với anh Ki Woong bên nhau suốt đời, thế là cô lên kế hoạch và hiện tại mọi thứ đều đang xảy ra trong sự tính toán của cô…

Min Woo không thể từ chối một cô bé hơn là một người đẹp, nhưng hiện tại cô bé đấy rất đẹp cho cái nhìn với khoảng cách thật gần này, đúng là một con người được làm ra bằng máy, chuẩn xác đến trong từng ngũ quan hình dáng, kể cả làn da mát lạnh mềm mại như bông… đôi môi đó tiến tới gần đôi môi anh, anh nhận lấy hơi thở nhẹ nhàng mang mùi thơm của hoa hồng thật khiến anh ngây ngất… anh mở khuôn miệng mình ra, biết mình sẽ không thể kìm lại, anh nói nhỏ:

-“ Cô bé muốn gì ở anh?”

Yoshi tự tin trao đi cái nhìn bằng đôi mắt to tròn long lanh của mình, hạ giọng nhìn xuống đôi môi màu hồng đó…

-“ Em muốn anh hôn em!”

-“ Có thế thôi phải không?”

-“ Ừ có thế vì em biết, anh không phải là khẩu vị của em!”

Min Woo tròn mắt trong tiếng cười của cô Sung Ryung và Joongki, anh quay nhìn Joongki khi không thể trách cô Sung Ryung.

-“ Anh cười gì?”

Rồi quay nhìn Yoshi.

-“ Sao em không nói anh ấy hôn em đấy!”

Yoshi nhìn qua Joongki, cô nở một nụ cười dịu dàng…

-“ Em xin lỗi, nhưng anh mới là nhân vật chính, bởi anh Ki Woong chọn anh, chứ không phải anh ấy!”

Min Woo nhíu mày, cái đầu thông minh của anh nhanh chóng hình thành mọi việc… anh lên giọng:

-“ Okay! Em cá cược với anh Ki Woong những gì?”

Yoshi đáp lại thẳng thắn.

-“ Nếu anh Min Woo tự ý hôn em, em sẽ được ở bên cạnh anh Ki Woong suốt đời!”

Rồi Yoshi bật cười nhẹ, có chút xấu hổ cúi xuống, cử chỉ đó khiến cho Min Woo không thể từ chối…

-“ Okay, là tại anh Ki Woong chơi anh trước nhé! Có cần bằng chứng không?”

Yoshi nhìn qua hai người bên cạnh.

-“ Có cô và anh đây là được rồi!”

Min Woo cúi xuống, chạm môi vào má Yoshi, nhưng nghe Yoshi nói…

-“ Ở đây cơ, ảnh bảo như thế đấy!”

Min Woo bật cười nhẹ, lại cúi xuống, chạm môi mình vào đôi môi bé nhỏ nhưng rất gợi cảm, trao đi nụ hôn yêu thương…

Yoshi đưa tay vòng qua cổ Min Woo, cô ôm chặt lấy Min Woo buông lời xúc động…

-“ Cảm ơn anh!”

Rồi cô rời khỏi Min Woo, cúi đầu trước Sung Ryung…

-“ Cháu cảm ơn cô!”

Rồi cô cúi xuống, vòng tay qua cổ cô Sung Ryung, chạm nhẹ má mình vào má cô, cho lời chào thân thiện, tiếp theo Yoshi bước qua Joongki cũng gởi lời cảm ơn rồi tỏ bày thành ý của mình như thế, rồi đi nhanh ra rời khỏi Club.

Cả 3 nhìn theo ngơ ngác cho cái chuyện gì vừa xảy ra cho mình chẳng biết… chỉ thấy cái dáng uyển chuyển đó đang không có sự uyển chuyển bởi Jaejoong vừa bước vào cửa thì đụng phải cô bé đi ra… cả 2 lịch sự và còn nhanh trí nhường lối cho nhau, nhưng vì cùng nhịp nên hóa ra chẳng ai nhường cho ai cả, khiến cả 3 người bật cười…

Jaejoong đứng yên tại chổ khi nãy giờ anh có ý định, nhưng lại không xảy ra như ý muốn.

Yoshi cũng thế.

Cả hai nhìn nhau, rồi đồng cúi đầu, đồng thanh…

-“ Xin lỗi!”

Rồi cả hai đồng bật cười nhẹ…

Jaejoong đưa tay ra lịch lãm…

-“ Mời cô bé!”

Yoshi cúi đầu rồi bước qua một bên.

-“ Cảm ơn!”

Yoshi đi thẳng ra ngoài, để…

Jaejoong nhíu mày… khi giờ nghe thật rõ cái giọng của cô bé… khác hẳn với bề ngoài của cô ta.

Jaejoong bước vào đưa tay ra hiệu…

-“ Ai thế Min Woo?”

Sung Ryung bật cười nhẹ khi Jaejoong lúc nào cũng hỏi Min Woo dù có mặt cô là người lớn nhất ở đây. Sung Ryung trả lời thay cho Min Woo.

-“ Người yêu mới của cậu ta đấy!”

Jaejoong kéo ghế ngồi xuống trong tiếng tiếp của Joongki.

-“ Miệng cậu dính son môi của con bé kìa Min Woo!”

Min Woo nhíu mày nhìn qua cô Sung Ryung và Joongki.

-“ Em thanh toán với Ki Woong trước, sau đó đến hai người!”

Min Woo đưa tay lên, nhưng bị Jaejoong kéo xuống.

-“ Đẹp mà… để chơi!”

Min Woo nhíu mày:

-“ Tớ vì cậu đấy, còn hùa vào trêu chọc tớ!”

Jaejoong ngả người ra ghế…

-“ Tớ biết mà!”

-“ Biết gì?”

-“ Tớ giam cậu lâu quá rồi, ngày mai tớ tuyên bố thiên hạ thả cậu ra cho cậu bay nhảy nhé!”

-“ Làm được mới nói à nhe!”

Rồi cả đám bật cười… Sung Ryung đứng lên…

-“ Cô đi chuẩn bị đồ nhậu nhé!”

Còn Joongki cũng đứng lên…

-“ Anh vào chọn rượu!”

Cả hai đi vào trong…

Min Woo ngả người ra ghế nhìn Jaejoong.

-“ Thật cậu cho tớ nghỉ ngơi rồi chứ?”

Jaejoong nhìn lại Min Woo.

-“ Tớ đã hoàn tất mọi thứ như mẹ mong muốn rồi!”

Min Woo gật đầu:

-“ Ừ!”

Rồi cả hai thinh lặng, không nói thêm gì, mỗi người có một suy nghĩ riêng…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 7-8-2015 00:57:56 | Xem tất

CHƯƠNG LXXXVII: Thương tổn

26 - 1 - 2020

Paris.

Kim Ji Won đưa tay đẩy cửa một quán ăn nhỏ, tiếng chuông treo trên cửa vang lên nghe vui tai, cô tay xách nách mang những túi đồ thời trang mới nhất với nụ cười trên môi, đưa mắt nhìn vào cái quán có màu tím, rồi bước đến cái bàn nhỏ gần góc, nhưng nhìn được ra ngoài đường, ngồi xuống, cô cầm tờ menu lên… những món ăn ngọt với hình thù trông rất đẹp, cô đang trong thời gian giảm cân, nhưng đến Paris du lịch đi mua sắm cô mới biết mình đã ốm quá rồi, bởi thế giờ đây cô phải thưởng cho mình những gì mà mình thèm từ lâu, cô gọi một ổ bánh kem loại vừa… cô ngẩng lên…

-“ Cho tôi loại bánh này, có thể thêm cho tôi nến không… 34 nhé!”

Gã đàn ông cao ráo khẽ nhích khóe môi, vẽ nên nụ cười lại chỉ có sự thân thiện cúi đầu…

-“ Sinh nhật cô à?”

Ji Won tròn mắt… Trời, hắn nhìn sao mà ra mình 34 tuổi lận vậy chứ, cô lật đật lấy điện thoại ra, làm gương soi khuôn mặt mình…

Jong Sub thấy cử chỉ của một cô khách hàng, anh vội đính chính…

-“ Xin lỗi cô, sinh nhật bạn trai à… cô đem về hay dùng tại đây?”

Ji Won ngẩng lên nhíu mày.

-“ Ăn tại đây, và chỉ mình tôi, anh ấy ở xa tôi lắm rồi!”

Jong Sub cúi đầu.

-“ Xin quý khách chờ một lát, tôi chọn thức uống cho cô nhé!”

Ji Won gật đầu lịch sự.

-“ Cảm ơn!”

Jong Sub đi vào gọi lớn…

-“ Woo Bin… số 21!”

Woo Bin trong bếp nói vọng ra…

-“ Đem về à?”

-“ Ăn ở đây!”

-“ Okay!”

Ji Won đứng lên… cô đã nghe hai từ “Woo Bin” nên cô bước đến quầy, đưa mắt nhìn vào trong, ánh mắt cô dừng lại, chỉ một nữa bên mặt nhưng cô cũng nhận ra cái khuôn mặt lúc nào cũng chỉ có sự lạnh lùng, chỉ có ai gần gũi bên Woo Bin mới biết, anh rất ấm áp… và thật ấm áp khi anh đang trong bộ đồ trắng, tay thoăn thoắt việc, khi còn ở Old Town, Woo Bin không phải làm bất cứ thứ gì, chỉ ngồi không chơi với Ji Min, rồi đi trêu ghẹo đám phụ nữ, nhưng giờ đây, lần đầu tiên cô thấy Woo Bin nhập tâm say mê đến thế… chẳng lẽ cuộc sống của Woo Bin thật sự là như thế này…

Jong Sub đứng tựa vào quầy, cái cô khách hàng duy nhất hiện tại trong cửa tiệm anh đang nhìn Woo Bin không chớp mắt, đến độ anh đứng sát gần mà chẳng biết có anh, anh tằng hắng lên giọng:

-“ Người ta đã có chủ rồi đấy!”

Ji Won khẽ giật mình quay qua… nhíu mày, nhưng cũng kịp nghĩ ra khi mình đang ở Lemarais.

Jong Sub đưa tay chỉ Woo Bin…

-“ Cô thích hắn à?”

Ji Won bật cười nhẹ đáp liền:

-“ Trong cuộc đời tôi, tôi chỉ yêu có mỗi Shin Won Ho!”

Rồi cô bật cười lớn hơn bước về chổ… ngồi đợi…

Jong Sub đem nước ra, anh đặt xuống bàn rồi hạ giọng:

-“ Cô biết Woo Bin à?”

Ji Won ngẩng lên đưa tay ra.

Jong Sub ngồi xuống khi Ji Won mời, nghe cô gái đó nói.

-“ Tôi là Kim Ji Won, tôi đã từng biết đến tiểu thiếu của Basin!”

Jong Sub nghe Ji Won nói thế thì anh vội hỏi:

-“ Cô ở Basin đến đây à?”

Ji Won lắc đầu.

-“ Tôi ở New York!”

Woo Bin nhìn ra quầy không thấy Jong Sub anh đành đem ổ bánh ra, thấy Jong Sub đang ngồi với một cô gái, dáng quen quen, anh gọi.

-“ Jong Sub!”

Jong Sub ngẩng nhìn Woo Bin.

Ji Won nghe Woo Bin gọi, cô cũng quay lại…

Woo Bin nhìn thấy Kim Ji Won, anh mỉm cười bước ra khỏi quầy, quên việc mình ra sao, đang làm gì, bước nhanh đến vòng tay ôm lấy Ji Won…

-“ Sao em đến Paris này vậy? Dì Ji Min bảo em đi tìm anh ư?”

Ji Won nghẹn ngào, ôm lấy Woo Bin, cô hạ giọng:

-“ Ji Min mất rồi!”

Woo Bin chới với buông Ji Won ra, anh nhìn Ji Won như muốn Ji Won lập lại một lần nữa…

Ji Min hạ giọng:

-“ Sau khi Ji Min mất, em rời khỏi Basin gấp, em xin lỗi, nhưng anh hiểu hoàn cảnh lúc đấy mà, đúng không?”

Woo Bin nhấn Ji Won ngồi xuống ghế, anh kéo ghế ngồi xuống đối diện với Ji Won…

-“ Vậy em không về đó nữa à?”

Ji Won lắc đầu.

-“ Không, em sẽ không bao giờ về Basin nữa!”

Woo Bin thở nhẹ ra…

-“ Anh cũng thế, ở đây anh có một cuộc sống rất tốt!”

-“ Em mừng cho anh!”

-“ Em thế nào rồi?”

-“ Làm ăn buôn bán nhỏ, 3 tháng đi du lịch một lần!”

-“ Chúng ta… có phải đã bỏ quên… nguồn gốc…”

Ji Won nghe giọng Woo Bin nghẹn lại, cô lại hạ giọng:

-“ Em không biết, em chỉ biết em không bao giờ hối hận với những gì mình đã chọn!”

Jong Sub nhíu mày nhưng lại cười với Ji Won…

-“ Cảm ơn cô!”

Ji Won quay nhìn Jong Sub, đáp lại bằng một nụ cười.

Woo Bin hỏi:

-“ Bánh sinh nhật là của ai?”

-“ Jaejoong!”

Woo Bin bật ra ghế, thở nhẹ.

-“ Suýt anh quên, thôi chúng ta cùng chúc mừng anh trưởng nào!”

Rồi bánh được bày ra bàn, bài ca chúc mừng sinh nhật vang lên không có nhân vật chính, họ tìm cớ để ăn mừng cho những gì, cho sự bình an, mà họ đang có phước hưởng hơn là những người khác…

Jong Sub nhìn cả hai, lâu rồi anh mới thấy Woo Bin vui vẻ, từ khi đưa Woo Bin về đây, anh thật sự không biết việc mình làm có đúng không, trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, anh không bao giờ quên ơn mẹ của Woo Bin đã từng cưu mang anh, để trả lại ơn nghĩa, anh đã dành trọn cả đời mình, chỉ để bảo vệ và yêu thương cả hai người, nhưng anh đã mất quá nhiều thời gian để tạo dựng… dù gì giờ đây anh cũng yên lòng bởi anh vừa được biết Woo Bin chọn lựa anh…

--

Chiang Mai - Thailand

T.O.P đưa tay nhìn đồng hồ, đã trễ hai phút cho một cuộc hẹn, chứng tỏ người đối tác không có thành ý, anh đứng lên, bước nhanh ra khỏi quan café nhỏ tọa lạc trong một con đường yên tĩnh, nhưng vừa bước ra cửa thì anh bị chặn lại, cái gã thất hẹn tên Tommy kéo mạnh tay anh với nụ cười ngạo nghễ…

-“ Thằng kia, mày dám bỏ đi khi tao chưa đến à?”

T.O.P ngẩng nhìn, đáp lại thản nhiên.

-“ Anh có biết hai phút của tôi có giá trị bao nhiêu không?”

-“ Mẹ kiếp, mày chỉ là cố vấn kinh tế, tiền không có một xu mà bảo mày có giá trị gì!”

Gã Tommy kéo mạnh T.O.P vào trong quán café.

-“ Chúng ta nói chuyện nào!”

T.O.P bước theo Tommy, hắn mạnh tay nhấn anh ngồi vào ghế, rồi đứng trước mắt anh, một chân hắn gác lên ghế anh ngồi, giữa đùi anh, khiến anh phải dạng chân ra… anh ngước nhìn khi hắn đứng.

Tommy như thói quen, lúc nào cũng tỏ ra mình là đại ca, bất cứ thằng nào cũng không được qua mặt, biết thằng này từ nơi xa đến đây cũng đã lâu, nghe nó giỏi buôn bán, muốn làm vài phi vụ với nó, nhưng nghe nó có những cái quy tắc lạ đời, trong Chiang Mai này, người lạ nhất là mình, không ai có quyền lạ hơn, một công hai việc, để dằn mặt nó luôn thể vì không biết chào hỏi anh hai, nên hắn lên giọng:

-“ Mày không cần phải trình bày cái kế hoạch dài dòng, tao đưa cho mày tiền, trong vòng một ngày mày phải kiếm cho tao gấp năm!”

T.O.P dõng dạc:

-“ Anh chi cho tôi bao nhiêu phần trăm?”

-“ Mẹ kiếp, mày còn dám đòi phần trăm nữa à, mày muốn làm ăn ở đây thì phải chào ra mắt tao như thế!”

T.O.P đút tay vào túi quần, bình tĩnh đứng lên.

-“ Thương lượng không có kết quả, giữa chúng ta không còn gì để nói!”

T.O.P bước ra, rời khỏi ghế nghe tiếng hét bên tai…

-“ Chỉ có người chết mới không có thể nói mày hiểu chứ?”

T.O.P gật đầu, anh chuyển tay vào trong áo vest của mình.

-“ Cảm ơn anh đã nhắc nhở!”

*Chíu*

Một thanh âm nhỏ có tiếng chóe tai như được bắn ra từ xa, nhưng lại quá gần…

Tommy ngã xuống đất giãy bật toàn thân đưa tay lên bụm lấy chổ kín.

T.O.P bước tới với khẩu súng cực nhỏ gọn trong lòng bàn tay mình, dõng dạc:

-“ Mày như đàn bà vậy? Tao cho mày toại nguyện!”

Âm thanh thứ hai vang lên, một lỗ hổng ngay bụng tiếp theo…

-“ Đây là lời chào tao gởi đến mày đấy, mẹ kiếp, mày biết tao là ai không mà dám ra điều kiện với tao hả!”

Cái thân thể quằn quại đấy bật lên lần thứ ba, rồi nằm bất động, thật nhanh cái bàn tay đấy lia qua…

Thêm 3 thanh âm nữa phát ra từ khẩu súng, trong tíc tắc ba cái xác đổ xuống…

T.O.P bước tới tên duy nhất còn lại, thản nhiên anh giơ chân ra, bằng một động tác nhanh gọn, anh cặp cổ thằng còn lại trong chân phải của mình, rồi lấy đạn ra nạp tiếp vào súng…

-“ Mày có biết mày nên làm gì không?”

Thằng đi cùng với Tommy còn lại lắp bắp…

-“ Em biết… đại ca!”

T.O.P rút chân về, anh đã lắp đạn xong, thản nhiên đút súng lại vào trong áo vest… bước nhanh ra cửa.

-“ Bắt đầu làm việc!”

Ánh sáng bên ngoài rọi vào khuôn mặt cương nghị bởi trải qua nhiều sóng gió, khắc khổ hơn trong từng đường nét, lạnh lùng hơn cho những cảm xúc hiện hữu… T.O.P bước xuống đường, một chiếc xe trờ tới, cánh cửa xe mở ra, anh ngồi vào…

-“ Đi đâu đại ca?”

Tiếng thằng nào đó vang lên bên cạnh…

T.O.P đáp gọn:

-“ Chuẩn bị về nhà!”

Chiếc xe lao đi trong ánh sáng của mặt trời dù là trong mùa đông… Chiang Mai làm gì có mùa đông như ở Basin chứ…

T.O.P đặt tay lên ngực…

6 viên đạn trong khẩu súng anh luôn đem theo bên mình, chỉ để hạ gục những tên cản bước của anh, để anh tiến tới con đường mà mình đã chọn… sẽ có một ngày anh sẽ bắn hết một lượt…

Viên thứ nhất dành cho Kim Ji Won.

Viên thứ hai dành cho Han Ji Min.

Viên thứ ba dành cho Ha Ji Won.

Viên thứ tư dành cho Cha Seung Won.

Viên thứ năm dành cho No Min Woo.

Và viên cuối cùng dành cho Kim Jaejoong.

Ba gã đàn ông, ba mụ đàn bà đã khiến cho cuộc đời anh ra nông nổi này, hơn nữa cái kho tàng của anh vẫn còn ở nơi mà đáng lý ra nó thuộc về anh… Basin…

Anh đưa tay nhìn đồng hồ… hưởng thêm một lần sinh nhật nữa thôi anh trưởng nhé…

--

Kim Jaejoong bước vào biệt thự Rex, người anh muốn nhận được lời chúc sinh nhật sau mẹ lại là Cha Seung Won chứ không phải là Min Woo như hằng năm… anh thật sự bắt đầu không hiểu mình nghĩ gì, bắt đầu cảm thấy sợ thứ tình cảm đang hình thành trong con người anh…

Cha Seung Won biết hôm nay là sinh nhật Jaejoong, ông cũng biết hắn chỉ thèm chúc mừng sinh nhật mình với mẹ hắn chứ không thèm với ông, mặc dù từ sáng đến giờ ông đã bắt Ki Woong làm cho ông ổ bánh sinh nhật thật lớn, cũng may là con bé Yoshi nó làm phụ, nếu không cái bánh sinh nhật đến năm sau cũng làm xong không, rõ ràng ông đủ sức ra ngoài mua, nhưng ông không thích, chẳng hiểu sao ông lại thích đày đọa cái thằng Ki Woong đó, tự dưng bên nó ông lại có cảm tình với nó.

Trong 3 thằng con ông, không ai giống nó cả, nó suốt ngày chăm sóc cho ông, rồi cùng ông chơi đủ thứ trò của bọn đàn ông, nhưng ông cấm nó thắng ông, nên nó cứ rủ rê ông chơi hoài, nói đúng ra thì nó ngoan ngoãn hơn mọi đứa con trai của ông nhiều. Ông bất ngờ khi thấy thằng Jaejoong ngoài cổng đi vào, ông đưa tay nhìn đồng hồ… 08:00 PM…

Ki Woong sau khi thua Yoshi thì anh không còn cớ để từ chối nữa, nhưng tạm thời có con bé bên cạnh líu lo như chim, anh cùng Seung Won cũng thấy vui vui, nên tạm gác mọi chuyện qua bên, thấy Jaejoong bước vào, vậy là công của anh được sài rồi à, anh nhanh nhẹn đứng lên, nhưng bị Cha Seung Won kéo ngồi xuống.

-“ Mặc kệ nó, mày làm thế rồi nó chơi mày sao, tao bị nhiều lần rồi!”

Ki Woong ngồi lại chổ của mình, còn Yoshi tròn mắt nhìn hai người đàn ông mà cô ở bên, hai người này thật kỳ lạ… nhưng giờ được ở Ki Woong cô cũng không thèm thắc mắc…

Jaejoong thấy Dad đang đánh bài cùng Ki Woong có vẻ như say mê, chẳng thèm biết có anh hiện diện, anh bước đến hạ giọng:

-“ Hôm nay sinh nhật con đấy!”

Anh vào thẳng vấn đề.

Seung Won ra bài, mắt chỉ nhìn bàn bài nhưng lại nói:

-“ Vậy à? Tao đâu biết chứ?”

Jaejoong quay đi…

-“ Không biết thì coi như từ đây trở đi không biết luôn nhé!”

Jaejoong đi nhanh ra ngoài…

Cha Seung Won đặt bài mình xuống nhìn theo… Có thế cũng giận, càng ngày nó càng giống con nít, nếu như nó biết rõ mọi chuyện chắc là nó không thể chịu nổi sự tổn thương này… ông nhìn qua Ki Woong.

-“ Đem bánh ra, 3 chúng ta ăn mừng!”

Ki Woong nhíu mày bật cười lớn, Seung Won đưa tay lên, ông đánh vào đầu cái thằng dám cười ngạo ông.

-“ Cho mày chết nè!”

Ki Woong né qua, anh đứng lên nói vội.

-“ Em mà chết thì không còn ai hầu ngài đâu đấy nhé!”

Seung Won nói với theo:

-“ Đem rượu nữa nhé, cuối cùng thì tao cũng troll được nó rồi!”

Cả 3 cười lớn…

Jaejoong đưa hai tay lên bịt tai, cái thanh âm này sao khiến anh đau đớn khó chịu thế không biết, anh lên xe, nhấn ga, chiếc xe lao vào trong đêm vắng…

--

Jung Yunho đứng trên tòa nhà cao ngất, ánh mắt anh không rời khỏi chiếc xe đua màu đen đang phóng như bay với tốc độ kinh hoàng, khiến anh lo lắng, anh phóng mình theo, qua những dãy nhà quen thuộc, ánh sáng của Basin chỉ có một màu xam xám, nó trắng hơn khi hiện tại là mùa đông, nhưng những bông tuyết rơi chẳng làm anh lạnh giá, như trong lòng anh hiện tại… không có gì có thể cản được anh… chỉ có cái tình cảm lạ kỳ anh dành cho hắn, đến tận bây giờ anh không biết nó là gì…

Trải qua mọi việc, anh chọn con đường đen tối để bước cùng, chỉ để như Min Woo, giữ hắn trong sự yêu thương… mãi mãi hắn sẽ không thể biết… vậy người đáng thương nhất chính là hắn rồi… bởi thế anh đâu có thể buông bỏ hắn được chứ… Hôm nay sinh nhật hắn, suốt cả ngày đáng lý ra là hắn phải ở nhà để đợi người ta đến chúc mừng, nhưng hắn lại đi mọi nơi để nhận lấy sự chúc mừng của người mà hắn cảm thấy cần thiết… hắn không bao giờ nói ra những cảm xúc của mình nữa, hắn đang chôn chặt để tự phạt mình…

Từ lúc anh ở trên cao, nhìn xuống mọi thứ, anh như vượt qua được mọi giới hạn với tầm nhìn ngắn mà ngày xưa anh chỉ biết giương mắt ra mà nhìn. Giờ đây, nói hiểu hắn hoàn toàn cũng chưa hiểu hết, mà không hiểu như xưa cũng không đúng… Khi hắn có một mình, hắn thường nhìn vào khoảng xa xăm, như đang đợi chờ điều gì đó… sự chấm dứt ư, lúc đó anh thấy hắn mệt mỏi, hắn đang cần có một người chia sẻ, nhưng hắn lại không thể chọn lấy ai… bởi tình yêu duy nhất của hắn, hắn đã dành hết cho mẹ hắn mất rồi…

Yunho dừng bước khi chiếc xe màu đen thắng lại… giữa con đường ngoằn ngoèo vắng lặng, không một bóng người, giờ đây không ai dám chạm đến đại thiếu gia Basin nữa, nhưng anh vẫn phải bảo vệ hắn mọi lúc mọi nơi, trách nhiệm này anh phải gánh lấy trên vai mà không thể nghỉ ngơi, anh không cho phép mình mệt mỏi, gục ngã trước hắn… Kim Jaejoong…


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-8-2015 01:25:08 | Xem tất
CHƯƠNG CUỐI: Bắt đầu hay kết thúc

Club Dark Night - 10:00 PM

Kim Sung Ryung đứng lặng nhìn người đàn ông trước mặt… đã không gặp nhau từ bao lâu rồi… nhưng hình dáng kia trong lòng cô vẫn là nhất… cô nghẹn ngào không thể thốt lên một lời nào, đáng lý ra cô, Min Woo và Joongki chờ đợi Jaejoong đến với một bữa tiệc sinh nhật nhỏ, nhưng giờ đây người đến lại là Lee Dong Shin.

Min Woo và Joongki biết mặt Lee Dong Shin bởi tấm ảnh mà cô Sung Ryung đã cho bọn họ xem qua… người đàn ông vừa bước vào Club, trên tay là cái cặp táp nhỏ, như vừa đi làm về, bộ vest màu xanh đen chỉ tôn lên vẻ chững chạc của người đàn ông đó, họ đang nhìn nhau, cho những khoảng ngày tháng xa cách… Min Woo cùng Joongki đứng lên, bước đến cúi chào…

-“ Chào chú!”

Lee Dong Shin giờ mới lấy lại tinh thần, ông đến thẳng đây cho chuyến đi một mình mình cầm lái, có chút mệt mỏi, nhưng vì nhớ thương, mọi chuyện ở nhà ông đều đã giải quyết trọn vẹn, kể cả cái thằng Minho, nó ở đây không về nhà và gọi ông đến, nó đã nói rất nhiều… mọi thứ lung tung khiến ông không thể hiểu rõ nên cũng muốn đến xem sự tình thế nào, nhưng xe vừa chạy vào Basin thì ông đến đây trước, bởi ông rất nhớ Sung Ryung… ông gật đầu chào hai thằng khoảng bằng tuổi Minho.

-“ Chào hai cháu!”

Min Woo bước qua một bên.

-“ Mời chú ngồi!”

Anh đưa Lee Dong Shin đến bên cô Sung Ryung.

Joongki bước nhanh vào quầy làm nhiệm vụ của mình… sau đó cả hai bước lùi lại, khi cả hai đều nghe…

-“ Anh về rồi à?”

-“ Ừ, anh đã về!”

-“ Anh không đi nữa chứ?”

-“ Không, anh sẽ ở đây… với em…”

Cánh cửa khép lại…

Joongki đứng bên ngoài cửa cùng với Min Woo… Joongki nói:

-“ Tự dưng trời tuyết hai tụi mình ra đây đứng làm gì?”

Min Woo trả lời:

-“ Canh cửa!”

-“ Cậu sợ thằng Minho đến phá à?”

Khi cả hai cũng biết rõ chuyện của cô Sung Ryung và chú Dong Shin. Min Woo tiếp:

-“ Ra đây hít khí trời!”

Joongki bật cười nhẹ:

-“ Cậu thấy ngột ngạt à?”

Min Woo quay nhìn Joongki.

-“ Phải, em muốn hưởng thụ không khí Basin lần cuối!”

-“ Cậu nói gì đấy?”

Joongki nhíu mày nhìn Min Woo.

Min Woo khẽ nhích khóe môi lên.

-“ Em yên lòng giao mọi việc ở đây cho anh, có thể nói chúng ta cùng là người một nhà, giờ có thêm chú Dong Shin nữa em càng yên tâm hơn, cô Sung Ryung đã cưu mang chúng ta mà phải không?”

Joongki ngẩng mặt lên trời, hứng những hạt bông tuyết rơi xuống.

-“ Phải… anh sẽ không quên những gì ở Basin này đã dành cho anh, người ta nói Basin là thành phố của tội ác, nhưng nơi đây… chính những con người như chúng ta, những con người bị thế giới bên ngoài kia gán ghép vào cái tội lỗi không là của chúng ta, lại nhận thấy tình người giữa Basin khắc nghiệt này!”

Min Woo cũng ngẩng mặt lên trời…

-“ Mong anh sẽ giữ mãi ý nghĩ đó!”

Joongki quay nhìn Min Woo.

-“ Dĩ nhiên rồi, cậu không giao cho anh, thì anh cũng phải có trách nhiệm gánh vác, cậu muốn kết thúc như thế nào? Có cần anh giúp cậu không?”

Min Woo bật cười:

-“ Lâu lắm rồi, em đã chọn được cho mình một nơi ở đây để yên nghỉ, cảm ơn anh! Tạm biệt anh luôn nhé, chúc anh luôn hài lòng với những gì mà mình chọn, em thật yếu đuối!”

Joongki đưa tay ra, quàng qua vai Min Woo.

-“ Mỗi người có một sự lựa chọn khác nhau, cậu chọn con đường kết thúc đó thì với anh cậu không những mạnh mẽ mà còn điên điên nữa đấy!”

Min Woo bật cười.

-“ Toàn LA. đều biết em không được bình thường cơ mà!”

-“ Chúc cậu đi bình an nhé! Thật cậu không có gì để nhắn nhủ à?”

Min Woo thở nhẹ ra:

-“ Cảm ơn anh! Điều mà làm em bức rức nhất đó là không chăm sóc được cho Suzy đến nơi, đến chốn, em nhớ nó…”

-“ Anh cũng thế, nhưng anh nghĩ như thế tốt cho nó hơn!”

Rồi cả hai đứng lặng bên nhau, cùng khoát vai nhau, cùng nhau thở dài, ngước nhìn trời hứng những bông tuyết rơi, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, nhưng hạt tuyết bé nhỏ quá, chẳng thể đọng lại trên hai khuôn mặt sáng láng… cho một đêm thật buồn, thật yên tĩnh trôi qua…

--

Min Woo đứng lặng trước cô Hee Jung, cô nằm lặng yên từ khi nào, từ lâu hay mới ngày hôm qua, anh chẳng nghĩ nữa, anh muốn nói thật nhiều, và anh cũng đã nói, nhưng người mà anh muốn nghe mình nói nhất lại không bao giờ có thể nói ra, chỉ vì yêu thương người mà đã yêu thương anh, khiến anh không thể gây thương tổn cho người đó, trong khi anh nhận lấy rất nhiều nỗi đau, có lẽ nỗi đau này không bao giờ nguôi ngoai, dù cho anh có nhắm mắt xuôi tay. Những điều anh đã làm qua, nó mang ý nghĩ gì thì chính anh còn không muốn nó được trình bày rõ ràng hay gọi là biện hộ cho mình, thì làm sao anh lý giải cho người khác biết…

Nó đã hoàn tất những điều mà mẹ nó muốn, cũng như anh cũng đã hoàn tất những điều mà cô Hee Jung muốn từ anh, từ nó… Min Woo quay đi… dù đau đớn như thế nào thì anh cũng biết rõ người đau đớn nhất sẽ là Jaejoong khi nó biết ra mọi chuyện… không thể, chính những người yêu thương nó đang cùng anh san sẻ nỗi đau đớn này, để nỗi đau đó vơi đi, không làm cho nó biết đau đớn… lủng củng và dài dòng, không giống bất cứ tính cách nào ở con người vây quanh nó, nhưng lại đang được diễn ra trong những cái đầu mà chỉ biết có tính toán lợi cho mình…

Nó… Kim Jaejoong… nó khiến cho người ta biết yêu thương nó, khiến cho người ta biết giữ gìn nó… vì gì… vì chân tình của nó chỉ dành cho một người duy nhất mà nó kính yêu… đó là mẹ… cô Hee Jung…

Vì Hee Jung, Cha Seung Won đã buông xuống mọi thứ.

Vì Hee Jung, Min Woo trở thành kẻ không biết phân biệt phải trái đúng sai, như thằng điên lao vào mọi kế hoạch tính toán cho con đường lầm lỗi.

Vì Hee Jung… Il Woo là một người biết nhận lấy lỗi lầm, phải chôn dấu mọi lỗi lầm.

Và đặc biệt hơn cả… vì Hee Jung… Jung Yunho, một con người đại diện cho chính nghĩa phải lùi vào bóng tối, mãi mãi là kẻ trong bóng đêm, không còn có một danh nghĩa nào…

Min Woo bước trên hành lang rộng dài của Sacred Oask… tất cả vắng lặng như tờ… bên ngoài kia trời vẫn tuôn đổ những hạt tuyết… nhưng không làm cho cái không khí trở nên lạnh lẽo hơn…

Basin này là thế sao… ừ, rất ngột ngạt… để cho mỗi con người nơi đây nóng nảy bất cần… để cho con người nơi đây chạy đua với những giây phút dành lấy hơi thở sống… để cho con người nơi đây phải dẫm đạp lên nhau… hiện tại Basin đang dần thay đổi qua sự điều hành của đại thiếu gia Kim Jaejoong…

Đại thiếu gia sẽ mãi là đại thiếu gia… Jaejoong đã nói và tỏ rõ như thế, anh sẽ không ra tranh cử, vẫn sẽ là cố vấn cho hiện tại với tương lai, cho đến khi nào Basin được đứng trên tầm cao mới không phải với danh tiếng xấu xa là thành phố Tội lỗi…

Cái ngày đấy thì còn xa lắm, anh không có đủ sức để chờ đợi và nhìn thấy nó làm, mặc dù anh tin nó đủ sức cũng như đủ kiên trì để làm được… thay đổi mọi thứ để làm gì, chính Yunho, người muốn thay đổi nhất cũng đã hài lòng với những gì hiện tại đấy thôi… Yunho… anh cũng đã yên tâm, giao người anh yêu thương là Jaejoong cho hắn rồi, thật sự mọi thứ đã hoàn tất với anh sao? Không… chỉ là nó đang dừng lại để thở, và anh cũng muốn dừng lại mà thôi… Min Woo cho xe chạy đến The Lost… những ký ức chợt hiện về…


*****


Min Woo nhận lấy Yunho từ tay Jaejoong, anh đưa Yunho lên xe liền, máu từ ngực Yunho chảy ra ướt đẫm cả cái áo màu trắng, anh chích cho Yunho một mũi thuốc ngay tại chổ khi anh thấy hơi thở Yunho gần như không còn, khuôn mặt trắng nhách…

Đặt Yunho lên bàn mổ, điều đầu tiên anh cần làm dĩ nhiên là lấy đạn ra… nhưng hiện tại anh phải tiếp máu trước… máu… trong nhà anh chỉ có một loại máu… chưa dùng qua, một nghiên cứu mới của anh chưa được anh nói ra, kể cả cái thằng bạn thân nhất là Jaejoong, anh bước qua lại… không biết nên như thế nào, nghe tiếng động, anh quay nhìn… thấy Yunho mở mắt, anh vội bước tới…

Yunho mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trong phòng phẫu thuật, nhưng người mặc áo trắng bác sĩ lại là Min Woo chứ không phải là cha anh, nhận lấy đôi mắt to tròn màu đen cùng lời nói nhỏ…

-“ Cậu… muốn dừng lại, hay muốn đi tiếp?”

Có chút ngạc nhiên, nhưng Yunho vẫn cố hỏi…

-“ Jaejoong có sao không?”

Min Woo đứng bật thẳng lại, đến giờ phút này nó còn lo cho Jaejoong à, thảo nào nó lấy thân mình ra nhận lấy viên đạn lấy mạng của Seung Won dành cho Jaejoong không thèm suy nghĩ…

Yunho gượng ngồi dậy khi không nghe Min Woo trả lời, anh đưa mắt nhìn quanh.

-“ Đây là đâu?”

Min Woo đáp thản nhiên.

-“ Phòng phẫu thuật của tớ, cậu được Jaejoong đem đến đây giao cho tớ, mà không giao cho cha cậu, chứng tỏ cậu trong lòng Jaejoong rất quan trọng!”

Yunho khẽ nhích môi…

-“ Hắn là tên đáng ghét!”

Min Woo bật cười nhẹ.

-“ Vậy cậu còn muốn chơi với hắn nữa không, trong vòng năm phút nữa, nếu cậu không truyền máu cậu sẽ ra đi!”

Yunho nhìn xuống người mình rồi bật cười ngạo.

-“ Tớ thấy mình khỏe chẳng đau ở đâu cả!”

-“ Đó là vì thuốc hồi quang phản chiếu của tớ đấy mà!”

Yunho nhíu mày… Min Woo tiếp:

-“ Hiện tại tớ có một loại máu rất đặc biệt, chỉ dành cho chiến binh, nhưng tớ chưa thử nghiệm trên con người, cậu có muốn thử nó không?”

Yunho ngẩng lên.

-“ Cậu điên rồi!”

Min Woo gật đầu:

-“ Tớ điên từ lâu rồi không có gì lạ, nhưng điều gì khiến cho cậu hy sinh vì Jaejoong, đó mới là lạ, thôi nhanh lên, cậu muốn chôn ở đâu tớ sẽ toại nguyện cho cậu!”

Yunho vội lắc đầu…

-“ Không… tớ không muốn chết!”

Min Woo bước tới thật nhanh.

-“ Sao không nói sớm!”

Rồi Min Woo đẩy Yunho nằm xuống giường, anh cầm remost lên…

-“ Nhắm mắt lại nào, khi cậu tỉnh lại, cậu sẽ là một con người mạnh mẽ nhất Basin này!”

Yunho nhìn thấy ánh sáng cực chói đập vào mắt, theo quán tính anh nhắm mắt lại, rồi chìm nhanh vào một giấc ngủ sâu…

Min Woo đeo bao tay vào, anh bắt đầu công việc quen thuộc…

--

10 tiếng trôi qua, Min Woo đứng lặng chờ đợi thành quả của mình… Yunho nằm trên giường, nhưng giờ khuôn mặt hắn hồng hào, nhịp đập trái tim hắn đều đặn, hơi thở sâu, anh đưa mắt nhìn đồng hồ, giờ này là lúc hắn tỉnh lại…

Đúng như sự tính toán của Min Woo, bàn tay Yunho khẽ cử động. Min Woo bước tới, thấy đồng tử của Yunho đang đảo trong đôi mắt khép, anh gọi khẽ…

-“ Yunho!”

Yunho mở mắt khi có ai gọi mình, anh cảm thấy tinh thần khỏe khoắn sau giấc ngủ sâu, anh quay nhìn, thì thấy Min Woo đứng bên anh, anh dần hiểu ra mọi việc, gượng ngồi dậy.

Min Woo bước lùi lại…

-“ Cậu xuống giường đi nào, giờ đây cậu có thể làm mọi việc rồi đấy!”

Yunho lao nhanh ra ngoài.

-“ Tớ phải đi tìm Cha Seung Won!”

Nhưng cánh cửa bằng thép không thể mở ra dưới bàn tay Yunho, Yunho quay nhìn, thấy Min Woo đang dọn dẹp và nói:

-“ Việc làm của cậu từ bây giờ trở đi không phải là những việc làm mà cậu tự nghĩ nữa!”

Yunho bước tới.

Min Woo quay lại…

-“ Bắt đầu từ giây phút này, cậu sẽ phải ở trong bóng tối, với một nhiệm vụ duy nhất, đó là bảo vệ Kim Jaejoong!”

Yunho lao tới.

Min Woo ngã ra đất hét lên.

-“ Cậu nhẹ tay thôi chứ!”

Yunho sững người khi thấy Min Woo ngồi dậy, miệng phun ra một bụm máu…

-“ Thằng quỷ, lúc nào cũng manh động, cậu giết tớ rồi đấy!”

Yunho bối rối đỡ Min Woo lên trong tiếng tiếp của Min Woo:

-“ Nếu tớ không có nội lực thâm hậu, tớ bị cậu xé banh xác rồi!”

Min Woo lần đến tủ thuốc, anh lấy ra một lọ thuốc màu nâu, mở ra dốc vào miệng.

-“ Cậu nghe tớ nói nhé, một lần thôi… và bình tĩnh!”

Yunho nhíu mày gật đầu.

Min Woo đưa tay chỉ.

-“ Ngồi ở đó, yên lặng, như cái thằng Jaejoong ngày nào đấy, nếu không tớ xử cậu như xử nó đấy!”

Yunho bước tới ghế kê sát tường ngồi xuống, nhìn Min Woo.

Min Woo quay đi dọn dẹp tiếp và nói:

-“ Hiện tại cậu đã được biến đổi, bắt đầu từ giây phút này trở đi, mỗi ngày gen của cậu sẽ tiến triển mới, loại bỏ những gen cũ, cho đến 3 tuần sau, cậu không còn là con người bình thường nữa, trong khoảng thời gian này cậu phải biết điều tiết cảm tính của mình, nhất là đừng nóng giận mà hành động vô cớ, cậu có thể giết một lúc 10 mạng người bằng cái thứ mà cậu phóng ra, ừ mà cậu giỏi quyền hay giỏi cước vậy?”

Yunho không trả lời mà nói…

-“ Tại sao?”

Min Woo quay nhìn Yunho.

-“ Ơh, sao hỏi tớ tại sao, 10 tiếng trước cậu bảo với tớ không muốn chết mà!”

-“ Và cậu đã cứu tớ như thế này à?”

-“ Thế cậu tưởng tớ là Thượng Đế chắc, tớ chỉ biết cứu như thế này thôi!”

Min Woo nghẹn lời khi thoắt cái, hai bàn tay của Yunho đã siết chặt cổ anh…

-“ Nói cho tớ biết cậu và Jaejoong xử dụng tớ như một món đồ phải không?”

Min Woo kéo mạnh tay Yunho ra, anh gập người xuống ho sặc sụa.

-“ Tớ sẽ nói, và để cho cậu một lần nữa chọn lựa…”

Yunho gật đầu:

-“ Okay…”

Min Woo đẩy Yunho ngồi xuống ghế, anh chồm người tới đặt hai tay mình lên thành ghế…

*Tách*

Một thanh âm nhỏ vang lên, Yunho thấy mình bị trói chặt ở cái ghế.

-“ Cậu đấy… phải ngồi yên mới được!”

Rồi Min Woo kéo cái ghế đến trước mặt Yunho, anh ngồi xuống và bắt đầu…

--

Yunho lao đi rời khỏi The Lost với những tiếng nói trầm ấm của Min Woo dành cho người mà cậu ta yêu thương, để tạo nên sự yêu thương đang hình thành và còn ngập tràn trong mình sao… Không… là nó có từ khi anh tiếp xúc với Jaejoong rồi, người anh muốn nhìn thấy đầu tiên sau khi chết đi sống lại, không tính Min Woo như là bác sĩ thì đó là Jaejoong…

Và để cho việc biết mình có thay đổi không, anh cần đi một vòng để kiểm chứng… anh phóng mình lên, nhẹ tựa như chim, thoắt chốc anh đã ở trên một gờ tường của tòa nhà cao ngất, sao đêm hôm nay chỉ có một màu đen đặc, anh lao đi tiến về Sacred Oask… trong tích tắc anh đã đứng trước cửa phòng Jaejoong…

Xung quanh vắng lặng như tờ, nhưng sao anh lại không dám bước vào, từ giờ phút này anh sẽ mãi ẩn mình trong bóng đêm, để kế hoạch của Jaejoong hoàn thành một cách thuận lợi và tốt đẹp… Min Woo nói đúng, anh đã lựa chọn ngay từ lúc anh đỡ viên đạn đó cho Jaejoong rồi, thì anh còn phải suy nghĩ gì nữa… ngẫm nghĩ lại, thì người sung sướng vẫn là anh hơn cả Jaejoong và Min Woo, giọng nói của Min Woo vang lên bên tai khi anh quay đầu đi, phóng mình lướt trong gió…

-“ Tớ quen với Jaejoong từ lúc nhỏ, khi tớ bị đám du côn đuổi bắt vì chúng nó hay trêu ghẹo tớ, chính Jaejoong đã dấu đi tớ, rồi cậu ta cũng cùng tớ song hành trên quãng đường trốn chạy, vui đùa, có cả sự trả đũa, từ bao giờ sự thân thiết đó đến… tớ không biết, tớ chỉ biết mình sẽ không bao giờ quên, và luôn nhớ ơn của Jaejoong, tớ không bao giờ hứa ra mặt với cậu ta một điều gì, chỉ là những gì cậu ta muốn tớ đều làm theo. Cô Hee Jung, mẹ Jaejoong rất yêu thương tớ như hắn, như con ruột, khi cậu đem xác cô Hee Jung về đây, Jaejoong yêu cầu tớ phải khám nghiệm xem cái chết của cô có đúng thật là vì bị đánh đập đến không còn sức và bị nhốt lại trong bao mà chết đói không… Tớ phát hiện ra một sự thật kinh hoàng, mà giờ tớ mới nói ra với cậu… cô Hee Jung đã tự xử mình… để ép buộc Jaejoong bước đi vào con đường mà cô muốn, trả thù Cha Seung Won…

… Ngày trước khi Jaejoong bị Cha Seung Won đưa về Basin, cô Hee Jung không có cách nào đòi Jaejoong lại, cứ nghĩ rằng chỉ có con trai mới có thể rời khỏi, nên cô mới nói riêng với Jaejoong rằng Jaejoong không phải con trai của Cha Seung Won. Lúc đó, Jaejoong rất rối, rồi bị Seung Won dằn mặt, để cậu ta có suy nghĩ, nếu như Cha Seung Won biết sự thật thì cô Hee Jung là người chết đầu tiên bởi Cha Seung Won, nên cậu ta vội nhờ tớ giả mạo cái xét nghiệm ADN. Ban đầu tớ cũng nghĩ cô Hee Jung nói thật, nhưng khi đụng vào việc xét nghiệm, thì tớ mới biết thật sự Jaejoong là con trai của Cha Seung Won…

… Theo suy luận lúc đó của tớ, tớ biết cô Hee Jung muốn Jaejoong rời bỏ, còn Jaejoong lại muốn giữ cô Hee Jung khỏi sự nguy hiểm từ Cha Seung Won, tính đi tính lại, tớ đưa cái kết quả xét nghiệm thật mà không phải làm giả gì cho Jaejoong, và không nói rõ chuyện đó. Jaejoong lại cứ hiểu tớ đã giúp cậu ta và yên lòng với bổn phận làm con giữ Dad khỏi tổn thương mẹ. Cậu cũng đã từng nói Jaejoong đến LA. nhưng chưa kịp về nhà thì bị cậu kéo đến bệnh viện, rồi không quay trở về nhà nữa, mà về thẳng Basin…

… Có lẽ lúc đó cô Hee Jung ở quanh đâu đó đợi Jaejoong về, nhưng cô lại hụt hẫng khi thấy Jaejoong không về nhà, chỉ đến đầu ngõ rồi đi mất, nên cô cảm thấy đứa con trai yêu quý bắt đầu ham danh lợi bỏ quên cô. Một người mạnh mẽ như cô Hee Jung mà có suy nghĩ nhiều, tức nhiên sẽ làm ra chuyện không tưởng… cái bao bố được cột bên ngoài thật chặt, như không thể để lộ ra những gì chứa bên trong nó, nhưng nơi đáy bao lại được khâu bằng những mũi kim tay vội vụng về… Tớ phát hiện ra ở bụng bên hông phải của cô Hee Jung, có một cây kim khâu bao bố nằm dưới da cô ấy…”

Min Woo run rẩy đưa hai tay lên ụp lên mặt, nghẹn ngào… không thể nói tiếp, khiến Yunho bàng hoàng sửng sốt…

-“ Vậy sao cậu không nói cho Jaejoong biết?”

-“ Cậu có biết hình tượng mẹ Hee Jung trong lòng Jaejoong là như thế nào không?”

-“ Cậu ích kỷ!”

-“ Phải… tớ ích kỷ để mọi chuyện đi đến nước này, tớ ích kỷ vì không thể từ chối di ngôn của cô Hee Jung! Để tớ không muốn bước đi với tội lỗi của mình với Jaejoong nữa!”

Yunho quay đi… trong tiếng của Min Woo…

-“ Cậu thừa biết nếu như Jaejoong biết hết mọi việc thì cậu ấy ra sao rồi chứ?”

-“ Không…!”

Yunho hét lên, anh gục xuống, cảm nhận nỗi đau của Jaejoong trước Jaejoong, như Min Woo đã cảm nhận… tại sao… mọi thứ đều đặt để lên vai anh…

Min Woo cúi xuống, từng giọt nước trong mắt anh tuôn rơi, anh không muốn biện hộ một điều gì nữa, nhìn thấy Yunho lao nhanh ra ngoài, anh yên lòng với tất cả mọi thứ…


*****



Min Woo lái xe thẳng đến Santa Yolanda Tar Pits, nấm mồ mà anh chọn chôn sống anh, hài lòng cho mọi thứ đã được anh sắp xếp, chính Cha Seung Won cũng gật đầu giữ gìn Kim Jaejoong thì anh không còn gì phải lo nữa…

Kim Jaejoong vừa nhận được tin của Joongki rằng Min Woo đến Santa Yolanda Tar Pits, từ cái đầu siêu việt của mình Jaejoong chỉ nghĩ ra một điều… hắn đến đó để kết thúc, thế là anh bỏ mặc công việc quan trọng, lên xe lái thẳng đến Yolanda Tar…

Min Woo bước tới, chỉ có một màu vàng tôi tối của ánh đèn đường cũ kỹ, một nơi hoang tàn không còn là nơi chơi bời của đám thiếu gia nhà giàu có nữa… Nơi đây biết bao nhiêu sinh mạng bị chôn vùi, cho những thứ tồi tệ từ kẻ chết và người sống, cũng như con người anh, đáng được chôn nơi này… anh chỉ một hướng bước tới, không quay nhìn lại dù biết và đang nghe tiếng gọi của Jaejoong… tiếng động cơ của một chiếc xe đua gầm rú vang lên đâu đây, khiến anh bước nhanh hơn… mỉm cười khép mắt lại…

Yunho vừa tới cũng phải khựng bước khi thấy Jaejoong lao ra khỏi xe… anh nghe tiếng Jaejoong gào lên:

-“ Min Woo…”

Rồi Jaejoong gục xuống khóc thét, khiến anh không thể kìm lòng mình… chẳng có gì trước mắt anh cũng như Jaejoong ngoài cái vòng tròn nhỏ dần, rồi mất hút… cái dáng tự tin đấy đang quỳ dưới đất, toàn thân run rẩy mà chỉ khiến anh muốn đưa tay ra để chạm vào… Yunho quay đi… không… lời hứa của một tên đàn ông, lời hứa của kẻ chính nghĩa đang ngăn anh lại… trong lời nói tạm biệt của Min Woo.

-“ Nếu Basin có chính nghĩa, thì sẽ không có đất cho những con người như chúng ta dung thân, còn cậu cứ khư khư giữ lấy chính nghĩa, thì cậu hãy giữ gìn Kim Jaejoong, bởi hắn là chính nghĩa của Basin, hắn tồn tại, Basin mới có thể tồn tại…”

Yunho lại phóng mình lên, lướt đi trong gió, anh bám sát chiếc xe màu đen đang lao đi, cũng trong đêm với tốc độ kinh hồn, không có con đường nào thẳng tắp ở Basin này, nhưng vẫn không làm khó được con người ngồi trong chiếc xe đó… Bởi thế, sẽ không có cái sự thật ngay thẳng nào được phơi bày ra ở Basin, vì anh sẽ giữ hắn… Kim Jaejoong khỏi bị tổn thương trước bất cứ người nào, nhất là người mà hắn yêu thương… Mẹ Hee Jung…

Tuyết ngừng rơi, một ngày mới bắt đầu, ánh sáng bên trời soi rọi khuôn mặt sáng láng, đôi mắt đen sâu hoắm, không có một cảm xúc nào, bờ môi màu đỏ như đỏ thêm, vì lại nhận được thêm một nỗi đau đớn… không thể buông bỏ cái trách nhiệm của chính bản thân mình, ai đã đặt để lên đôi vai của nó… chẳng biết… nó chỉ cảm nhận được, nó là người đáng thương nhất Basin này mà thôi…



Viết xong lúc 01:58 PM, Ngày 5 - 5 - 2015



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-8-2015 01:28:08 | Xem tất
LỜI KẾT


Một chặng đường dài cuối cùng thì… chúng ta cũng bước đến đích, rất vui khi ss đã hoàn thành những mục tiêu mà mình luôn đề ra trong đời để phấn đấu. Cảm ơn các bạn đã theo cùng, đã không từ bỏ người già cao tuổi này.

Đây cũng là có chút tâm sự của Au muốn gởi đến các bạn cho hành trình mà chúng ta vừa mới bước qua. Để cho mỗi một chúng ta biết… Tự lựa chọn bước trên con đường mà mình muốn đi. Có thể các bạn cho rằng đây là một cái kết mở. Riêng bản thân Au, thì đó là một cái kết tiếp diễn, và Au xin dành cái kết thật sự cho các bạn.

Nào các bạn hãy “bắt đầu” để “kết thúc” mọi tội lỗi trong một thành phố có hay không cái gọi là “tình yêu”

Chúng ta sẽ chỉ giải mã cho 5 nhân vật chính còn lại:

1.        Cha Seung Won: Quy tắc mà Cha Seung Won đã đặt ra cho gia đình mình, đó là: Làm thế nào thì làm, anh em trong nhà không được đấu đá nhau. Vậy khi T.O.P trở về để lấy lại thứ thuộc về mình. Ông sẽ làm như thế nào để bảo vệ luôn cả 2 đứa con trai của mình, là Jaejoong và T.O.P?

2.        Ha Ji Won: Có thể nói ngay hiện tại lúc này. Ji Won đã là một kẻ thất bại cho công việc trả thù, tất cả mọi thứ đều là vì sự yêu thương, cũng như nợ tình phải trả, khi cô biết Jaejoong thật sự là con trai của Cha Seung Won. Và lại là con trai của người chị kết nghĩa Hee Jung. Ji Won lựa chọn bằng cách buông bỏ, đầu hàng với thứ gọi là số phận. Còn các bạn, các bạn sẽ đặt để cô ấy bước tiếp như thế nào?

3.        Jung Yunho: Người biết nhiều nhất, nhưng lại phải thinh lặng giữ trong lòng. Yunho không có cách lựa chọn nào khác ngoài việc chỉ biết dấu diếm một sự thật để giữ lại chính nghĩa. Anh là người đứng giữa sự xấu xa, tội ác và tốt đẹp, thánh thiện. Mai này, khi mọi việc vẫn xảy ra theo chiều hướng mà anh không bao giờ muốn, nhưng không thể thay đổi nó, thì… Yunho sẽ phải biến đổi như thế nào?

4.        T.O.P: Người đã quen làm việc theo những kế hoạch, cũng sẽ làm việc theo một kế hoạch trả thù mà anh đã đặt ra và đó là hướng duy nhất để anh duy trì sự sống. Rồi sau đó, thứ anh có được là gì? Khi anh biết rõ trở về Basin, tức anh một lần nữa bước đến con đường chết. Cuộc đời anh thật sự chỉ có một việc làm duy nhất, đó là tự đào hố chôn lấy bản thân mình. Trong sự tuyệt vọng, tận cùng trong góc tối tăm của mọi tội lỗi, phải chăng anh đang cố níu lại một hy vọng mong manh. Đó là: Người thật tâm “khâm liệm” anh một lần nữa, có phải là Dad của mình?

5.        Kim Jaejoong: Có rất nhiều thứ để nói về nhân vật này. Nhưng Au chỉ xin gói gọn lại bằng hai từ “đáng thương”. Và tùy các bạn dành lòng thương yêu như thế nào nhé!

Giờ thì hãy chọn một cái kết như bạn mong muốn. Chúc các bạn vững tin, mạnh mẽ bước trên chính đôi chân của mình, vượt qua mọi sóng gió của con đường đời nhiều đau khổ hơn là hạnh phúc.

Chân thành cảm ơn các bạn đã ủng hộ. Mến chúc các bạn có thật nhiều sức khỏe!

Chào thân ái!


P/S: @nhóc: Đây gọi là kết thúc kiểu Mỹ đấy, hí hí

Bình luận

nhóc bảo ai đợi vậy? Kyo hay ss?  Đăng lúc 8-8-2015 07:36 PM
hãy đợi đấy ss  Đăng lúc 8-8-2015 12:49 PM
cuối cùng em đã vik xong thì ra xả ra hết nó cũng ko hết .hai đi coi phim hài  Đăng lúc 8-8-2015 02:23 AM
công việc cần gấp, goodnight nhé ^^  Đăng lúc 8-8-2015 01:50 AM
em đang vik one short, cứ thấy khó chiu, nên ngồi vik xem có đỡ ko ,ss ngủ ngon haaa ss làm vik dữ quá ..  Đăng lúc 8-8-2015 01:41 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 10-8-2015 09:52:44 | Xem tất
trước hết là xin chúc mừng ss đã hoàn thành dự án đồ sộ này
tuy rằng em theo dõi ko được chính nghĩa cho lắm
nhưng mà cũng xem như đi cùng ss đến cuối chặng
hiện tại kết thúc làm em thấy nuối tiếc
nuối tiếc ko phải vì ai đó lựa chọn điều sai
nuối tiếc bởi vì mọi thứ quá muộn màng
chap cuối cùng em ko nói tới lỗi chính tả nữa
em chỉ thấy sự thanh thản của MinWoo làm người ta phải suy nghĩ
thực sự thành phố này ko yên ả ngay từ đầu
nhưng kết thúc có vẻ nó lại là nơi yên bình nhất
thì tất nhiên là sau rất nhiều chuyện
lại nói tới việc sử dụng dấu ba chấm của ss
nó không đơn giản là cho một câu mở
ở đây em xem dấu ba chấm như thời gian nhất định ss dành cho người đọc
để họ kịp bắt theo têến độ của câu trước đó
em đọc fic ss toàn phải vừa nghĩ vừa đọc
nếu ko có dấu ba chấm giữ khoảng cách thì chắc là điên rồi. hì ^^
thế thôi, cho một cái kết

Bình luận

...  Đăng lúc 10-8-2015 08:47 PM
xài ba chấm vô quy tắc quá nhe  Đăng lúc 10-8-2015 08:39 PM
Cảm... ơn... nhóc... hi... hi... hi...  Đăng lúc 10-8-2015 08:29 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách