Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 14418|Trả lời: 48
Thu gọn cột thông tin

[Longfic] [Longfic | K] Đồ ngốc ! Honey à, SARANGHAE | Won Ni | Cỏ - Xoăn ; Gốm – Cháo

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 9-1-2013 18:09:15 | Xem tất |Chế độ đọc



Author: Gakaital_kangto
Rating: K
Pairings:Cỏ - Xoăn ; Gốm – Cháo và ..( rồi các bạn sẽ biết thôi ... hì hì )
Disclaimer:   Họ vẫn là họ nhưng số phận của họ trong truyện thì hoàn toàn phụ thuộc vào tui ... hehe
Thể loại:   Tình cảm, hài hước
Summary:Liệu chúng ta có thể đến được với nhau không ?


Giới thiệu nhân vật

Lee Min Ho as Goo Jun Pyo




Là cậu ấm người thừa kế tập đoàn lớn nhất nhì Châu Á-SHINHWA và cũng là leader của F4. Một đứa trẻ cô độc (thiên hạ đệ nhất) lớn lên trong vòng tay của những người giúp việc bởi cha mẹ quá bận rộn. Không biết sợ, nếu muốn là làm được. Nhưng ngay từ bé đã phải đối diện với những vụ bắt cóc, khủng bố nên đã tinh thông nhiều môn võ, đấm bốc và giỏi thể thao. Trong một lần bị bắt cóc và không may rơi xuống hồ nên sợ bơi lội. Lớn lên bởi việc đi khắp thế giới nên thông thạo 5 ngoại ngữ nhưng quốc ngữ lại là điểm yếu.Tính tình trẻ con, hay cáu bẳn và luôn quan tâm đến mọi người. Đem lòng yêu một cô nàng cỏ dại tên Jan Di, qua bao thử thách, liệu họ có thể đến với nhau...


Kim Bum as So Yi Jung


Quốc bảo thứ tư của Hàn Quốc, một nghệ nhân gốm tài năng, mang gương mặt điển trai với nụ cười đủ để hạ gục bao cô gái và lại là một Cassanova. Nhưng mấy ai biết phía sau những nụ cười, những cuộc vui ấy lại là một con người đang khát khao được yêu thương.Anh gặp Ga Eul, một kiểu con gái anh ghét nhất Liệu người con gái ấy có sưởi ấm trái tim vốn đã băng giá của anh ?


Kim Hyun Joong as Yoon Ji Hoo




Đại diện cho sự điển trai của F4, là cháu trai tổng thống nhiệm kì, bố mẹ mất sau một vụ tai nạn xe hơi và trở nên lạnh lùng. Anh là một người luôn quan tâm đến bạn bè và là thiên tài âm nhạc. Trước khi gặp Jan Di, anh là một người không quan tâm đến chuyện của người khác một hoàng tử cô độc, nhưng tấm lòng của Jan Di đã khiến anh từng bước từng bước vào thế giới của tình yêu và tình bạn.


Kim Joon as Song Won Bin




Tổng giám đốc tập đoàn Il Sim và là trùm xã hội đen khét tiếng với nhiều sòng bài và bar. Trong công việc là thế nhưng anh khi ở bên bạn bè, anh luôn là ánh mặt trời nhiệt huyết, luôn ở bên giúp đỡ mọi người trong mọi lúc. Cũng giống như Yi Jung, anh là một Don Juan của Đại Hàn Dân Quốc. Tuy nhiên đó chỉ là vỏ bọc, bởi sau thẳm trong tâm hồn anh, anh luôn tự hỏi " Đến bao giời mình mới có cảm giác yêu thực sự?"


Goo Hye Sun as Geum Jan Di





Một Wonder girl chân chính, nghĩa hiệp, kiên cường. Một cô gái xuất thân là thường dân, là con gái tiệm giặt là. Và rồi phép màu xuất hiện, cô và cô bạn thân được nhận học bổng vào học ở trường danh tiếng,SHIN WA, Chính ở đây cô đã gặp không biết bao nhiêu khổ sở và rắc rối nhưng bù lại cô đã gặp được nửa kia của đời mình.


Kim So Eun as Chu Ga Eul





Một cô bé luôn tin vào soulmate và rất ngây thơ, trong sáng. Là người bạn thân nhất  và có hoàn cảnh giống như Jan Di


Lee Min Jeong as Ha Jae Kyung




Công chúa của tập đoàn JK, một con người sống phóng túng và yêu đời. Ít ai nghĩ cô là một tiểu thư đài cát mà chỉ là một cô gái lạc quan, yêu đời như những cô gái khác. Cô có tình cảm với Jun Pyo nhưng tình cảm ấy không được đáp trả. Nhưng rồi định mệnh lại đưa đẩy cô tới một người con trai khác cũng đang ôm mối tình đơn phương.


Im Yoona as Han Guni



Cô đẹp như một thiên thần, khiến bao chàng trai ngay từ lần đầu gặp gỡ phải gục ngã. Tuy nhiên cô lại chúa ghét đàn ông và không tin vào tình yêu đích thực bởi vì cô đã trải qua một kí ức vô cùng đau khổ. Là em gái nuôi của Jae Kyung nhưng họ thân nhau còn hơn cả chị em ruột thịt


Rate

Số người tham gia 3Sức gió +15 Thu lại Lý do
CaMilOvE + 5 Ủng hộ 1 cái!
MiMiWon + 5 Bài viết hữu ích
boconganhpp + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-1-2013 18:16:45 | Xem tất
Tem của ta...............aaaaaaa....của taaaaaaaaaaaaaa
Tem trước cái đã. ô may phước. lại giành thêm con tem.
Đợi tí. đọc đã nha. ủa. mà cái này là cái chy. F4 với nàng cỏ nàng cháo
ko nói rồi. sao có cả yoona và min jung. ta đọc cũng băn khoăn. đọc xong, đáp án ngay đây :
Disclaimer:      Họ vẫn là họ nhưng số phận của họ trong truyện thì hoàn toàn phụ thuộc vào tui ... hehe
kakakakaakaka...

Bình luận

Bạn hài hước thiệt đóa ! Cảm ơn đã ủng hộ mình !  Đăng lúc 9-1-2013 06:29 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-1-2013 18:38:11 | Xem tất
không được sofa thì lấy cái ghế gỗ vậy.
hóng chuyện của bạn nhé
yêu nhất gốm - cháo

Bình luận

Thank bạn !  Đăng lúc 9-1-2013 08:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-1-2013 21:24:06 | Xem tất
Fan fic ! Mình rất thích những truyện như thế này !

Yêu Gốm Cháo lắm, 1 thời ngây ngất vì couple này ! Lâu quá ko xem lại BOF ! nàng khiến ta nhớ tới fim và muốn coi lại rồi nè ! Nhưng coi phim lại chưa chắc đã thú vị bằng đặt gạch hóng truyện nàng viết đâu ^^

Tiểu thuyết gia tương lai ! Truyện chắc là thú vị lắm đây ! Có thêm cô nàng Han Guni là nhân vật mới nè ! Chúc nàng đủ sức khỏe và nhiệt tình để theo hết bộ truyện này ! Cố lên nhá ! Ủng hộ nhiệt tình ! ^^

Bình luận

Mình già nhất đội hình rồi ! Hức hức ! Rất vui khi biết các em ^^  Đăng lúc 10-1-2013 12:45 PM
trời mình thế này mà cũng già rồi đây nhỉ. em xin tự giới thiệu em U93 ạ.  Đăng lúc 10-1-2013 09:26 AM
;)) đi đâu mình cũng ca câu này: em là 98er ạ!!!!!!!!!^^ rất vui đc thưởng thức fic cùng các 'tỉ tỉ'  Đăng lúc 9-1-2013 10:15 PM
Tỉ tỉ chào em ^^ !  Đăng lúc 9-1-2013 09:37 PM
thưa "tỉ tỉ" em 97 ạ !!!  Đăng lúc 9-1-2013 09:33 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-1-2013 21:32:04 | Xem tất
Chap 1: Cuộc gặp gỡ của những thiên thần


Part 1





     Trong một buổi sáng đẹp trời, có một nàng "cỏ dại" đang tung tăng trên đường. Trông cô thật rạng rỡ với nụ cười tươi tắn và đôi mắt trong sáng như mặt hồ thu. Chắc ai cũng đoán được cô là ai có phải ko? Cô chính là Geum Jan Di với biệt danh "cỏ dại". Cô nhìn hộp cháo mình đang cầm trên tay rồi tự nhủ :"Jan Di à,  phải cố lên, phải chăm chỉ làm việc, phải kiếm thật nhiều tiền."
     Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên cô va phải vào ai đó
        - Yaaaa ...  con bé xấu xí kia, mày không có mắt hả ?
        - Tôi xin lỗi, thực sự tôi không cố ý mà !
     Mặc dù Jan Di đã xin lỗi nhưng người đàn ông này vẫn nóng nảy
        - Ya, đúng là con điên mà !
     Nói rồi hắn quay mặt đi
        - Người ta đã xin lỗi rồi mà, làm gì mà hung dữ vậy chứ !
Vừa đi cô vừa nói với theo người đó, đột nhiên chân cô giẫm phải cái gì đó mềm mềm.
        - Cầu trời đó không phải là .....đuôi của một con chó
     Thật may mắn cho cô là ...cô có cơ hội giảm cân
        - Tao không cố ý đâu, đừng có rượt theo tao nữa.....Hôm nay đúng là xui xẻo mà.
     Cô vừa nói vừa chạy bán sống bán chết với cái đuôi lì lợm đằng sau...Cuối cùng cô bị con chó dồn vào ngõ hẻm ( ha ha đúng là chuyện ngược đời mà )
        - Chú chó xinh đẹp à, chị chỉ là lỡ tay...à không..lỡ chân thôi mà ...tha cho chị nhá.
     Mặc cho Jan Di van xin "thống thiết" con chó vẫn không thay đổi khuôn mặt đáng sợ của nó với đôi mắt long sòng sọc và đôi răng nanh nhọn hoắt. Jan Di vội vớ lấy cây chổi và giơ ra dọa con chó. Những tưởng con chó sẽ sợ và chạy mất, nhưng thật không ngờ nó ngoạm lấy cây chổi và kéo. Người và chó giằng co nhau cái chổi trông thật buồn cười, hệt như chơi kéo co vậy. Và kết quả là con chó đã thắng. Nó nhe răng ra và bước từng bước chầm rãi tới gần Jan Di. Cô la lên
        - Omma, appa cứu con vớiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
        - Này cô !
     Một giọng nói vang lên, Jan Di nhìn quanh và chợt thấy có ai đó đang ngồi dậy và vươn vai. Dưới ánh nắng mặt trời, vẻ đẹp của anh chàng ấy càng được tăng thêm. Cô mải nhìn anh mà quên mất con chó, đột nhiên con chó sủa gâu gâu khiến cô định thần lại và hoảng hốt:
        - Anh gì ơi, giúp tôi giải quyết con chó này được không ?
        - Trên tay cô...
        -  A...Cái này..... anh muốn ăn sao ?
        - Không phải tôi mà là con chó đó
        - À thì ra mày rượt theo tao là vì cái này đúng không ? Đây cho mày này.
     Nói rồi cô hộp cháo ra cho nó ăn. Con chó thấy đồ ăn thì quên mất cô, ăn ngấu nghiến.
        - Cảm ơn anh...à mà sao anh lại ở đây ?
        - Tôi uống rượu say quá nên...
        - Người như anh mà cũng uống rượu sao ?
        - Tôi...
        - Ấy chết tôi trễ giờ rồi, tạm biệt anh nha, thật sự rất cảm ơn anh.
     Nói rồi Jan Di chạy đi để lại sau lưng ánh mắt khó hiểu
        - Cô ta thật kì lạ !
     Bỗng nhiên ạnh nhìn thấy cái gì đó lấp lánh...
     Tại quán cháo.....
        - Hôm nay là ngày gì thế không biết ?
        - Tội nghiệp cậu quá Jan Di à - Ga Eul ôm Jan Di và an ủi - À mà sợi dây chuyền của bạn đâu rồi ?
        - Thì trên cổ tớ chớ đâu, đây này... Chết nó đâu rồi ? - Jan Di tìm khắp nhưng không thấy - Chẳng lẽ ...
        - Ôi trời mày đúng là hậu đậu mà - Jan Di tự cốc đầu mình - Nó có thể ở đâu được nhỉ ... hay là ... ở đó ...
     Rồi cô chạy thật nhanh tới con hẻm lúc sáng.
     Đến nơi, cô hết sức sợ hãi bởi cảnh tượng ở bên trong.


TO BE CONTINUE......

Bình luận

ồ! ;)) BOF... lâu rùi mới gặp là fic BOF ;))... Ủng hộ nàng nè, choy oy, nàng đổi avar làm ta ko bít ai! =]]] Rãnh rãnh ta đọc nha, dạo này ta bận xíu! *nháy mắt*  Đăng lúc 10-1-2013 03:13 PM
tức là viết nhiều nữa cho ta có cái đọc. kakaka  Đăng lúc 9-1-2013 10:51 PM
ôi vèo cái đã hết,muốn hóng quá!!!!!!  Đăng lúc 9-1-2013 10:18 PM
" phát huy nữa " là sao ???  Đăng lúc 9-1-2013 09:47 PM
phát huy nữa nha. ^^. :x  Đăng lúc 9-1-2013 09:45 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-1-2013 22:44:52 | Xem tất
Part 2

Casting nhân vật mới:

Jung Eui Chul as Lee Jae-ha ( Hae-je)





     Trong bóng tối, cô thấy rõ cảnh tượng bên trong : có một thanh niên khắp người bê bết máu, xung quanh là bọn mặc áo đen, hình như là xã hội đen. Một tên hét lớn :
        - Mày muốn chết hay sao mà dám đụng vào tao hả. Cho mày chết nè.
     Nói rồi cả bọn xông vào đánh anh, kẻ đấm người đá.
       - Nhìn bộ quần áo sang trọng của hắn kìa, không phải thiếu gia con nhà giàu thì cũng là con nhà tài phiệt nào đó. - Rồi anh đá hắn một cái khá mạnh - Muốn sống thì đưa tiền ra mau.
       - Ya ...  bộ mày điếc hả ? Mày có đưa tiền cho tụi tao không thì bảo ?
       - Tao ... không đưa, có ... có chết cũng không đưa, tụi bay ... muốn làm gì thì làm, đánh chết ... càng tốt.
       - Ya ... cái thằng này muốn chết hả, tao cho mày toại nguyện này !
     Gã đó vung tay đấm túi bụi vào mặt anh.
       - Hay là ta tha cho hắn đi, hiếm có người nào không ham sống sợ chết như hắn. - Một người trong đám côn đồ nãy giờ mới lên tiếng.
       - Này Ha jea, mày cũng muốn ăn đấm hả ? - Vừa nói hắn vừa cú mấy quả rõ đau vào đầu của Hae Je khiến anh chàng đau điếng.
     Ở một góc nào đó Jan Di tự nhủ : " Chết rồi ! Làm sao bây giờ ?  Dây chuyền của mình chắc vẫn ở trong đó ! Thôi đành chờ chúng đi rồi lấy cũng không muộn ... Chết !  Lỡ chúng đánh chết anh chàng đó thì làm sao mình có thể vào lấy chứ ? Hắn kéo mình cùng xuống gặp diêm vương luôn thì sao ? Vả lại để tới ngày mai chắc chắn có người sẽ phát hiện ra cái xác và dây chuyền của mình thì toi.   Thôi đành liều một mình vậy
    Sau một hòi suy nghĩ, cô nhanh chóng lấy điện thoại ra và bấm máy :
       - Chết, số công an là gì vậy nè ? ( chào thua !!!) À ...  có rồi ..
       - Bà con ơi...có kẻ giết ngươiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii Bà con ơi...có kẻ giết ngươiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
     Rồi tiếng còi xe công an vang lên,  cộng thêm  tiếng hét thất thanh của một cô gái làm bọn áo đen sợ xanh mặt. Chúng xô nhau bỏ chạy toán loạn. Chỉ trừ một người, anh cảm thấy có gì không ổn nên nấp kĩ vào một chõ nào đó,cẩn thận quan sát. Rồi anh thấy một người có vóc dáng nhỏ nhắn bước tới, hình như là một cô gái. Cô gái đó là Jan Di. Cô bước tới bên anh chàng bấy giờ đang nằm trên một vũng máu
       - Anh gì đó ơi, anh có sao không ?
     Anh chàng cựa quậy một chút rồi nói :
       - Cô ... giúp tôi làm gì chứ, cứ để cho tôi chết ... có phải hay hơn không ?
       - Anh nói gì kì cục vậy ?
       - Tôi ... không muốn sống nữa, một chút ... cũng không muốn ...

*Flash back*

    Tong một tòa nhà rộng lớn và sang trọng. Tại phòng ăn...
       - Jun Pyo à, mẹ xin lỗi vì không thể đến dự sinh nhật của con...Thực sự mẹ rất bận, hôm nay có buổi họp quan trọng lắm !
       - Mẹ lúc nào cũng thế, lúc nào cũng bận. Đã bao giờ mẹ ở bên con một ngày trọn vẹn chưa ? Con hận mẹ...Con ghét mẹ...Nói rồi Jun Pyo  ném chiếc điện thoại vào góc nhà. Chiếc điện thoại đó vỡ tan tành,( chẳng biết đó là cái thứ mấy nữa ?)
       - Jun Pyo  à, cậu bình tĩnh lại đi...Chúng ta đến Paradise nhé ? Won Bin an ủi
       - Tớ muốn được yên, các cậu đi trước đi. - Nói rồi Jun Pyo  lái xe đi thẳng với tốc độ chóng mặt.
       - Tại sao chứ ? Tại sao ta có gia đình mà như giống như trẻ mồ côi thế này ? Tại sao vậy hả ?
     Jun Pyo  hét lên. Chẳng biết cậu đã uống hết mấy chai bia rồi và cậu không còn đủ bình tĩnh nữa. Cậu xuống xe, bước loạng choạng trên đường với chai bia ở trên tay. MẮt cậu như nhòa đi bởi cảnh tượng trước mặt.
       - Con yêu của mẹ, con muốn ăn gì nào ?
       - Con không muốn đi nhà hàng đâu, con chỉ muốn ăn cơm mẹ nấu thôi. Cơm mẹ nấu là ngon nhất thế giới .
       - Được rồi con yêu, về nhà mẹ sẽ nấu cho con ăn. được chứ ?
       - Hoan hô !
    Jun Pyo  thực sự xúc động:
       - Tại sao ta không được như cậu bé đó ? Tại sao ? Tại sao chứ ? Yaaaaaaa....
    Jun Pyo tức giận ném chai bia đi. Không ngờ nó lại đập trúng vào chân của một đứa xã hội đen. Và thế là ....
       - Ranh con, mày tới số rồi . Anh em ...  kéo nó vào con hẻm kia  .......

*End Flash back*


       - À thì ra là vậy. Giờ thì tôi hiểu vì sao mà.........
       - Này hai người chạy mau đi, bọn chúng sắp tới rồi đấy.-  Hae Je nấp từ nãy giờ, giờ mới lên tiếng.
       - Anh...anh là ai vậy ? Jan Di hoảng hốt.
       - Tôi là bọn người lúc nãy ... à không tôi chỉ là  .. chỉ là  .. mà thôi hai người chạy mau đi. Chúng biết đã bị lừa nên sắp chạy tới đấy, chúng điện cho tôi đây này. Nhanh lên.
       - Tại sao anh lại nói cho tôi ?
       - Nhanh lên !  Không còn thời gian nữa đâu.
     Nhìn sắc mặt của  Hae Je, Jan Di  biết là ảnh không có nói dối. Rồi cô dìu anh chàng tóc xoăn lên rồi chạy đi, để lại cho  Hae Je nỗi băn khoăn / Sao mình lại giúp cô ta nhỉ ? Cái đầu mình bị sao nè/ Vừa nói  Hae Je vừa cốc đầu mình / Hae Je à mày tỉnh táo lại đi/
       - Này Hae Je,  ngẩn ngơ gì vậy hả ? Cái thằng ranh con đó đâu rồi ?
       - À ...  cái đó ... à thằng đó ...tôi đâu có biết ....


***



    Trên đường có hai thân thể đang dựa vào nhau.
       - Tại sao mình lại phải rước của nợ này chứ ? Mình thật đúng là điên mà .
       - Ai bảo cô cứu tôi chứ ? ...  Mà cô tới đó làm gì ?
       - Sao anh lại nói như vậy ? Vì ai mà tôi phải khổ vậy chứ. Tôi tới đó để  ... để .. Chết sợi dây chuyền ... sợi dây chuyền của tôi...tôi phải đi tìm nó
       - Muốn tôi mua cho thì nói cho rồi, việc gì phải vòng vo chứ ?
       - Đồ điên, ai thèm ,mặc kệ anh tôi đi tìm cái đã. - Nói rồi Jan Di buông Jun Pyo  ra, Jun Pyo ngã sóng soài ra đất và bất tỉnh.
       - Này tôi không cố ý đâu, xin lỗi . Jan Di thực sự bối rối. Rồi  cô lấy điện thoại ra gọi tới bệnh viện.
    Một lúc sau có nhân viên y tế tới và đưa Jun Pyo đi. Jan Di quay lưng định đi tìm dây chuyền thì có tiếng gọi yếu ớt :  
       - Khoan đã  ...cô .. cô ... tên gì vậy ?
       - Tôi  ... tên là Geum ... Jan ... Di.

Nói rồi cô đi thẳng nhưng cô đâu biết anh ấy chỉ nghe được họ của cô thì ngất đi.

* Jun Pyo POV * ( mơ màng )

     Cô ta là Geum...Geum ...gì ấy nhỉ mình nghe không rõ ....
     Chẳng lẽ lại là câu nói đó :

  " Em ... em ... tên là Geum ... "


      Chắc không phải đâu. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy chứ !

*End Jun Pyo POV *



END Chap 1

Bình luận

chỉ có giống một tí thôi  Đăng lúc 11-1-2013 02:28 PM
hihi hay quá cơ,cho em hỏi fic này không có dựa vào bản cũ tí j ạ????/  Đăng lúc 11-1-2013 01:07 PM
Like ! Chờ chap sau của em ^^  Đăng lúc 10-1-2013 12:43 PM
ý trời ơi. hàng ra lẹ thế. nàng ko ngủ à. khuya rồi. Siêng ghê. ^^.  Đăng lúc 9-1-2013 10:52 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 10-1-2013 14:40:21 | Xem tất
Chap 2 :  Cuộc gặp gỡ của những thiên thần ( tiếp theo )



Casting nhân vật mới

Kim Min Ji as Jang Yoo Mi



Kwon Yuri as Han Anna



Lee Tae Sung as Shin Do Young






Part 1 : Kẻ tám lạng - Người nửa cân






  Tại quán cháo...  
      - Jan Di à, sợi dây chuyền đó sao rồi ? Cậu tìm được nó chưa ? – Ga Eul hỏi khi Jan Di  đang đeo tạp dề.
      - Chết  rồi ... lúc nãy định đi tìm nhưng quên mất..
      - Vậy hôm qua cậu không tìm ra nó à ?
      - Hôm qua ấy à, xui muốn chết luôn. Lúc tới con hẻm mà tớ bị con chó rượt hôm qua thì tớ nhìn thấy có một đám du côn đang đánh một người nào đó ... và thế là ...
      - Là sao, cậu kể tiếp đi. – Ga Eul háo hức.
      - Tớ liền mở nhạc chuông còi báo động của cảnh sát và la lên, lập tức chúng chạy trốn hết, rồi sau đó tớ cứu người đó ... Lúc quay lại tìm nó thì không thấy ... có lẽ trời tối quá.
      - Ý trời đó ! – Ông chủ quán nói.
      - Sao lại là ý trời ?
      - Thì ý trời bảo rằng “Jan Di  à, con nên quên chàng hoàng tử tóc xoăn của con đi. “ Mà tôi chẳng hiểu vì sao cô lại không quên cái thằng đó đi, hắn không còn nhớ cô đâu.
      - Đúng vậy Jan Di  à, chuyện xảy ra lâu lắm rồi, việc gì cậu phải khổ vậy chứ ?
      - Tớ thì làm sao lại phải khổ vì hắn chứ ? Tớ tìm lại nó chỉ vì nó rất đẹp, bỏ đi thì tiếc lắm !... Thôi, tớ đi nhá ! Ông chủ, tôi đi đây .
   Jan Di  làm ra vẻ như không có chuyện gì rồi bỏ đi.
   Thật ra trong lòng cô đau lắm chứ
/ Jan Di  à, không được khóc, phải cứng rắn lên mới được. Đúng rồi đó, Geum Jan Di , Fighting !/
   Mải nghĩ nên Jan Di va phải một người đàn ông.
        - Tôi xin lỗi.. .-  Jan Di  nói
    Nhưng anh ta không mắng cô mà đi thẳng .
       - Sao lại có người tốt như vậy nhỉ ? Bị va một cú đau điếng mà không có phản ứng gì cả ... lẽ nào ... - Jan Di tưởng tượng đến những cảnh trong phim liền tìm khắp người nhưng không thấy cái ví đâu cả ...
       - Chết rồi, anh kia. .. trả ví cho tôi.
    Thấy người đó bỏ chạy Jan Di  liền ba chân bốn cẳng đuổi theo, miệng thì la không ngớt
“ Có kẻ trộm ...có kẻ trộm ... Này cô kia giữ hắn lại giùm tôi. “
       - Tôi á ...được thôi. - Cô ta trả lời và chờ khi tên trộm chạy qua, cô lập tức ngáng chân hắn và sau đó...
   Rầm ! Jan Di  chạy tới chỗ tên trộm và cảm ơn cô gái đó.
       - Cảm ơn cậu nhiều lắm ...may mà nhờ có cậu ...à, tên kia, trả lại ví tiền cho ta, nhanh lên.
   Sau khi lấy lại được tiền, Jan Di nói:
       - Tôi là Geum Jan Di , còn cậu....
       - Tôi là Jang Yoo Mi
       - Giờ tôi phải đi rồi . Tạm biệt Yoo mi ...
    Sau đó Jan Di  chạy tới chỗ con hẻm và tìm sợi dây chuyền đó.



***



    Tại nhà của Jun Pyo ...
       - Các người nói gì hả ? Tìm không ra hả ?
       - Dạ ... dạ ... tôi sẽ cố gắng hết sức ...
       - Cút đi...cút hết đi. – Jun Pyo nổi giận
       - Tìm ai vậy ? – Yi Jung hỏi
       - Không phải cô gái đã cứu Jun Pyo thì ai chứ ? Đúng vậy không Jun Pyo ? – Won Bin nháy mắt.
       - Đúng là chỉ có cậu hiểu tớ thôi. Cậu giúp tớ tìm được không ? – Jun Pyo năn nỉ .
       - Tất nhiên là tớ giúp cậu rồi...

***



     Tại quán cháo...
        - Hả ? Mẹ nói sao ? – Jan Di  và Ga Eul đồng thanh khi cả hai đang nghe điện thoại của mẹ họ.
        - Mẹ cậu nói gì vậy ? – Ga Eul hỏi Jan Di
        - Mẹ tớ nói tớ đã được học ở trường Shin Wa nổi tiếng đó. Còn cậu ?
        - Thì tớ cũng vậy đó.
        - Vậy là cả hai chúng ta sẽ được học ở một ngôi trường danh tiếng. Thích quá đi ! – Jan Di  nhảy cẫng lên vui sướng .
        - Có gì mà cậu phải sung sướng vậy chứ ? Ở đó toàn bọn con nhà giàu .... còn mình thì ...
        - Vậy tại sao 2 cô lại được chọn vào học trường đó chứ ? – Ông chủ quán nãy giờ vẫn chẳng hiểu mô tơ gì cả.
        - Thì thầy hiệu trường của chúng tôi là họ hàng gì đó với chủ tịch tập đoàn Shin Wa nên ổng cấp học bổng để tạo danh tiếng cho trường đó. Mỗi năm sẽ có 3 học sinh xuất sắc được nhận học bổng tới học trường Shin Wa.
        - Thì ra là vậy . Chúc mừng các cô.
        - Cảm ơn ông chủ. Sướng quá đi – Jan Di  và Ga Eul đồng thanh.
   1 tháng sau...Trước cổng trường Shin WA...
        - Cuối cùng tớ cũng được đặt chân vào ngôi trường này rồi.
        - Đặt chân cái kiểu gì vậy ? Chẳng phải cậu đang đi xe đạp sao ?
        - Cái cậu này, lại còn giỡn.
   Jan Di  quay sang đánh nhẹ Ga Eul một cái. Bỗng Ga Eul hét lên :
        - Jan Di  cẩn thận phía trước kìa.
        - Phía trước làm sao ... Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
   Jan Di ngơ ngác nhìn lên phía trước. Nhưng hình như không kịp nữa rồi.
    Rầm ....
    Á....
    Ui da....
    đau quá...
        - Này cô / anh kia, không có mắt hả ? – Đồng thanh tập 1.
        - Anh / Cô sai rồi còn dám mắng tôi hả ? – Đồng thanh tập 2.
        - Ya, đúng là đồ điên mà. - Đồng thanh tập 3 .
        - Anh / Cô kia....Ưm ... ưm...- Suýt nữa đồng thanh tập 4 thì Ga Eul  bịt miệng Jan Di , còn Yi Jung thì bịt miệng Jun Pyo.
        - Jan Di à ... cậu có làm sao không ? –  Ga Eul  lo lắng.
        - Tớ đau nhức khắp mình mẩy đây này... ui da .... cậu cũng đâu khá hơn gì, không sao chứ ?
        - Tớ không sao ... nhưng sao cậu và hắn nói chuyện ăn ý như vậy chứ ?
        - Hả., cái gì mà ăn ý chứ - Jun Pyo và Jan Di  ....( khỏi nói cũng biết chuyện gì ...)
        - Ha ha lại còn chối nữa, hai người ăn ý với nhau sờ sờ ra trước mắt kìa ... haha...zui quá...- Yi Jung bụm miệng cười.
        - Đúng rồi đấy ! - Ga Eul tán thành.
        - Ya ...  cái cậu này... muốn ăn đấm hả - Jan Di  nói với Ga Eul còn Jun Pyo thì nói với Yi Jung. Kết quả là :
        - Lại  nữa ... hihi ... Jan Di à ...  lên lớp thôi ... Ở lại đây không khéo hai người lại " ăn ý " nữa.
     Ga Eul kéo Jan Di  đi thì chiếc môtô Massimo Tamburini MV Agusta Superbike của Ji Hoo cũng vừa tới.
        - Cậu làm gì mà tới chậm vậy, ở đây xảy ra chuyện lớn rồi.
        - Chuyện gì ? ... Với ai  - Ji Hoo không khỏi  thắc mắc
        - Thì với Jun Pyo chớ ai, xem kìa ....
     Ji Hoo  nhìn sang Jun Pyo thì thấy1 cảnh tượng kì lạ, Jun Pyo đang ... cười, cười mãi không dứt, Ji Hoo đến cũng không biết.
        - Hả sao lại có chuyện đó ... Jun Pyo làm sao vậy.
       - Trúng tiếng sét ái tình rồi chớ sao.
       - Cái gì, với ai ?
       - Với cô nàng đó đó ...
     Ji Hoo nhìn theo ánh mắt của Jun Pyo thì thấy một dáng người quen thuộc
        - Là cô ta ?
        - Là ai ... cậu quen sao ?
        - Ừ ... Giải quyết chuyện Jun Pyo đã rồi tính ... Jun Pyo à, ... Jun Pyo – Ji Hoo lay mãi nhưng Jun Pyo không hề nhúc nhích ánh mắt cứ nhìn theo Jan Di  cho đến khi cô đi mất.....

* Jun Pyo's POV *
    Cô ta đi có vẻ khập khiễng ... Không phải là do vụ tai nạn ban nãy chứ ?
    Cũng là do mình. Lúc đó, rõ ràng mình đang lái xe thì  đột nhiên nhìn thấy gương mặt cô ấy qua  cửa kính, mình đã không kìm hế được mà cứ nhìn hoài không thôi. Sao trên đời lại có khuôn mặt đẹp rạng ngời đến thế nhỉ ?


   
    Cũng may chuyện này không ai biết là do mình . Không thì xấu hổ chết mất.
* End Jun Pyo's POV *


        - Cái gã đó thật là đáng ghét mà ... .A, Yoo ... Yoo Mi kìa .... Yoo M
        - Jan Di , không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.
        - Đúng vậy, chúng ta thật là có duyên.
        - À mà các cậu đang bàn tán chuyện gì vậy – Ga Eul hỏi.
        - Là chuyện của F4 đó.
        - F4 là gì ? – Jan Di thắc mắc.
        - F4  là Flower 4 ... có nghĩa là 4 bông hoa đó....  Nhóm F4 đó gồm 4 người....
    Ở một góc nào đó ...
        - Thấy chưa, tớ đã bảo mà, ai gặp tớ mà chả động lòng chứ. Cô ta đã bị khuôn mặt điển trai của tớ mê hoặc rồi kìa. Bây giờ còn hỏi thăm tin tức về tớ nữa chứ !  haha... .
     Jun Pyo cười hả hê còn Yi Jung , Won Bin  và Ji Hoo thì lắc đâu ngán ngẩm :
       - Cái thằng này, yêu thật rồi .
     Trở lại với Jan Di, sau khi nghe chuyện của F4, cô hết sức giận dữ :
       - Hứ ...  cái gì mà F4 chứ ....  toàn mấy tên vô lại chuyên ăn hiếp người mà,.... đặc biệt là cái tên Jun Pyo gì gì đó thật ngỗ ngược lại còn làm ra vẻ quyền thế. Hắn tưởng hắn là ai chứ, con trai tập đoàn Shin Wa thì sao chứ ? Con trai tập đoàn Shin Wa thì có thể đổ nước cam lên áo bạn mình hay sao chứ ? Thật đúng là ....
       - Thật đúng là sao hả ? – Jun Pyo nãy giờ nghe Jan Di  mắng tức muốn lộn cả ruột lại còn bị F3 cười xỏ liền xông ra và hỏi.
       - Gìì vậy ... anh nghe lén nãy giờ hả ?
       - Ôi, Jun Pyo sunbae. ...
       - Jun Pyo sunbae đẹp rai quá đi...
       - Jun Pyo sunbae ...
       - Gì chứ, muốn ói luôn ...- Jan Di  bụm miệng lại, làm ra vẻ sắp ói tới nơi.
       - Jan Di  à, làm sao vậy, làm sao cậu lại nói thế với Jun Pyo sunbae chứ, anh ấy là thần tượng của mình đấy – Yoo Mi nói.
       - Đấy, cô thấy chưa, có ai như cô không hả ? ... Mà lúc nãy cô định nói cái gì vậy ...- Jun Pyo đắc ý tưởng răng Jan Di sẽ cúi đầu nhận lỗi. Ai ngờ ...
       - Tôi nói là ... anh nghe cho rõ đây ... F4 gì chứ, là Flower 4 gì chứ, F4 là Fly 4, là 4 con ruồi thì có, haha ....
Nói rồi Jan Di  kéo Ga Eul đi bỏ lại Jun Pyo với khuôn mặt ngơ ngác, chẳng hiểu gì cả
       - Cô ta nói cái gì mà Fly 4 thế ? ( chào thua {:115:}  )
       - Hả ? – Mọi người đồng thanh
       - Jun Pyo à, thất vọng vì cậu quá ! – Yi Jung lắc đầu nguầy nguậy.
       - Bị người ta chơi xỏ mà không biết. Ý của Jan Di  là chúng ta là 4 con ... con.....Haiz ...trời ơi ! - Won Bin cũng ôm mặt mà thất vọng.
       - Có vậy mà cũng không biết. Tớ chẳng thể tin được tương lai của tập đoàn Shin Wa sẽ tốt đẹp đâu, Jun Pyo ngốc nghếch à .
     JH chứng kiến câu chuyện từ nãy giờ, một mặt thì rất khâm phục Jan Di , một mặt lại muốn chọc tức Jun Pyo.
       - Ya, cậu còn dám nói ...- Jun Pyo bấy giờ mới hiểu ra thì đã quá muộn.
       - Jan Di, cô dám vô lễ tới bổn thiếu gia hả ? Thiếu gia ta sẽ “ban” cho cô thẻ đỏ của F4 .... hahaha ....
     Rời khỏi chỗ của F4 và đám học sinh, một người bí ẩn với vẻ mặt lạnh lùng nói :”Đại ca, hắn nói sẽ dùng đến thẻ đỏ đó ! Chúng ta có nên giúp tên xấu số bị “dính” thẻ đỏ không ?”
       - Haje à, cậu quên nhiệm vụ của mình rồi hả ? Nếu cậu không làm được thì rút lui đi là vừa.
       - Không...không...đại ca...em làm được / Nếu mình rút lui thì ai cứu Jan Di  chứ ? ...  Mà tại sao mình lại phải cứu cô ấy ? / Nhiệm vụ đại ca giao cho em, làm sao em quên được chứ....

*Flash back*
      
       - Haje, đại ca có việc muốn giao cho cậu. – Giọng Shin Do Young nghiệm nghị.
       - Việc gì ạ ?
       - Cậu có thể đến học ở trường Shin Wa không ?
       - Là vì tiểu thư Anna phải không ạ ? Đại ca muốn em theo dõi cô ấy và Jun Pyo phải không ? – Haje nhanh trí.
       - Không uổng công đại ca tin tưởng cậu. Tốt lắm !
       - Đại ca quá khen. Chuyện đại ca thất tình với Anna vì tên Jun Pyo thì ai mà chả biết ạ ? hihi. – Ha Je vừa nói vừa cười hihi, khi nhận ra khuôn mặt biến sắc của đại ca thì im bặt.
       - Đã lâu rồi ta không dùng tới nắm đấm, cậu có muốn ....
       - Dạ không ... đại ... đại ca ... em sai rồi ....
       - Thế còn không mau chuẩn bị đi, ngày mai là vào trường rồi đó.
       - Dạ em biết rồi .....


*End flash back *



Bình luận

mình comt sau nhé author :x  Đăng lúc 10-1-2013 11:24 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 10-1-2013 14:51:58 | Xem tất
Cỡ chữ có to quá không mọi người ???
Au thấy Times New Roman cỡ 4 nhỏ quá nên làm cỡ 5 lun ... hihii ....
Có gì sai sót thì mọi người góp ý cho Au với nha !
Cảm ơn mọi người nhiều !
Yêu mọi người lắm lắm !!!

Bình luận

hay là để cõ 4 ai mún to thì phóng trang lên , ok ???  Đăng lúc 11-1-2013 03:12 PM
thôi cho nhỏ một chút nữa đi, mặt dí sát vào màn hình rồi nên chữ k cần to lắm  Đăng lúc 11-1-2013 02:39 PM
đc r ấy ạ  Đăng lúc 11-1-2013 01:18 PM
cỡ vậy cũng được. ko có sâu đao .^^. chữ to nhìn cho rõ. lấy cỡ như vậy đi.thank nàng đã mời nha.^^.♥  Đăng lúc 10-1-2013 03:01 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-1-2013 11:36:45 | Xem tất
Chap 2 :  Cuộc gặp gỡ của những thiên thần ( tiếp theo )



Part 2 – Sự nhầm lẫn tai hại





    7h sáng Tại sân bay.....
       - Cuối cùng chúng ta cũng đã trở lại Hàn Quốc thân yêu rồi, em gái.
       - Nếu không phải theo onni thì có chết em cũng không trở về chỗ xó xỉnh này đâu !
       - Chuyện đã là quá khứ rồi. Hãy quên đi, đừng có đau buồn nữa. Vả lại thế giới này còn nhiều điều thú vị lắm ! – Vừa nói Jea Kyung vừa liếc đám bảo vệ phía sau, rồi nháy mắt với Gu Ni.
       - OK. Let’s go.  – Nói xong, Gu Ni vờ bị đau bụng – Ui da ... đau quá, onni ơi !
       - Hả, đau bụng hả ? Đi với chị. – Nói rồi Jea Kyung thản nhiên dẫn Gu Ni đi về hướng tolet.
       - Mấy bà cô này làm bọn mình mệt quá ! Lúc nào muốn cắt đuôi tụi này mà chả làm vậy.... Anh em, đi thôi.
       - Dạ, đi đâu ạ ?
       - Thì đi vào tolet chứ đâu ?
       - Tolet nam hay nữ ạ ?
       - Ya cái thằng ngu này ..... Con gái ai lại đi vào tolet nam ! Mày ngu thì cũng phải có giới hạn chứ ? ...
       - Ha ha ....bị lừa mà không biết ....  – Gu Ni cười ranh mãnh.
       - Đừng cười to quá bọn chúng nghe thấy là chết đấy.... Bọn ngốc này..... Chúng ta đâu có ngu mà làm theo cách cũ chứ. Vào tolet nam thì đã sao ? Gu Ni, đi chơi thôi.
    10 tiếng sau....
      - Onni à, em mệt lắm rồi ... đi ăn đi ...
      - OK. Chỗ đó được đấy.
      - Tiệm cháo á....
      - Xin chào quý khách. Quý khách muốn ăn gì ạ ?
      - Gì cũng được ... nhưng ngon ngon ấy.
      - Ở đây cái gì cũng ngon hết ạ ! Quý khách đợi chút  ....
      - Ông chủ, 2 tô cháo.......  Ga Eul à, chúng nói vậy thiệt sao ?
      - Đúng vậy. F4 dùng uy lực của “thẻ đỏ” đó, nghe nói vì nó không ít người đã phải bỏ mạng đó. – Ga Eul sợ hãi –  Bọn mình kiểu này chết chắc.


      - Không đến nỗi thế đâu, cậu đừng lo. Đã có Geum Jan Di  này bảo vệ cậu, bọn chúng dù là F4 hay ai đi nữa thì cũng phải thảm bại dưới chân của Geum Jan Di  này ... kakaka ....
      - Này, 2 cậu đang nói đến ai vậy ? – Jea Kyung hóng chuyện nãy giờ tò mò hỏi.
      - F4 đó.
      - F4 là ai ?
      - Chỉ nhìn trang phục của các cậu thôi cũng biết là con nhà giàu rồi. Vậy mà các cậu không biết F4 sao? – Ga Eu hỏi.
      - Chả giấu các cậu, bọn tớ mới từ nước ngoài về nên ko biết. – Gu Ni tiếp chuyện.
      - F4 là Flower 4, là tập hợp của những công tử con nhà giàu có bậc nhất Đại Hàn Dân Quốc đó.
      - Này Ga Eul, cậu đang khen bọn ruồi chuyên ăn hiếp người đó à ? – Jan Di uất ức.
      - Ruồi á ? –đồng thanh.
      - Ý của Jan Di, F4 là Fly 4 chứ không phải Flower 4. – Ga Eul giải thích.
      - Hả ? hahaha...vui quá.... -  Gu Ni và Jea Kyung ngặt nghẽo.
      - Sao các cậu cười ? – Jan Di thắc mắc.
      - Lần đầu tiên tớ gặp người đặc biệt như cậu đấy Jan Di à – JK nói. – Chúng ta làm bạn nhé. Tớ là Ha Jea Kyung, con đây là Han Gu Ni, em gái của mình.
      - Em gái nuôi hả ?
      - Ừ. Các cậu giới thiệu đi.
      - Tớ là Geum Jan Di, còn đây là Chu Ga Eul, người bạn thân thiết nhất của tớ. Bọn tớ học trường Shin Wa, cùng trường với F4.
      - Chúng ta lập nhóm nhé. – JK lên ý tưởng.
      - Nhóm á ? Các cậu không chê bai bọn tớ nhà nghèo sao ?
      - Không sao. Nhà nghèo thì sao chứ ? Quan trọng nhất là có chung quan điểm sống. ... Thú thực bọn tớ giao tiếp với rất nhiều người nhưng ai cũng thật nhàm chán ... chứ đâu có tự nhiên và vui vẻ như các cậu. Bọn tớ không ngại thì sao các cậu phải từ chối chứ ?
      - Nhưng lập nhóm để làm gì ?
      - Chúng ta là tập hợp của 4 cô nương không sợ quyền thế, địa vị, đối thủ của chúng ta là F4 chuyên ăn hiếp bạn bè. Chúng ta vừa có 4 người, thế là cân xứng rồi còn gì.....  Việc còn lại là đặt tên cho nhóm..... Tên gì nhỉ ?
      - S4 đi. – Ga Eul lên tiếng.
      - S4 là gì ? - Jan Di , Jea Kyung và Gu Ni thắc mắc.
      - Star 4, 4 ngôi sao.
      - Vậy cũng được nhưng không có ý nghĩa cho lắm ! Chúng ta phải đối phó với F4 cơ mà ?
      - Jan Di nói đúng đấy, theo tớ nên là H4 – Heroine 4, 4 nữ anh hùng đó. – Gu Ni nói.
      - Hay đấy, chúng ta là H4. Hoan hô....
      - Thế các cô không định ăn cháo hả ? – Ông chủ quán hỏi .
      - À quên mất. .... Hihi....
      - Mà khoan đã, các cậu mới về nước cơ mà, thế các cậu học trường nào ?
      - Thì bọn tớ cũng sẽ học trường Shin Wa các cậu.
      - Được chứ ?
      - Tất nhiên rồi ... Các cậu ngày mai phải cẩn thận đó, có thể bọn chúng sẽ ra tay nhung các cậu cũng đừng lo vì đã có bọn tớ. Bọn tớ ủng hộ cậu hết mình......
      - Cảm ơn các cậu.
      - Cảm ơn gì chứ ? Chúng ta không phải bạn thân sao ?
    Sáng hôm sau.......
      - Jan Di  à, cậu vào lớp trước đi, tớ đi tolet 1 lát – Ga Eul nói.
      - Ừ....
    Geum Jan Di đang đi đến lớp học của mình thì bỗng.....
       - Cho mày chết nè........
    Một xô bột mì được đổ lên đầu Jan Di.  Từ trên cao, mấy đứa đổ bột mì đang ôm bụng cười. Còn ở phía dưới, lũ học sinh không biết từ đâu chạy ra thi nhau ném tới tấp nào trứng gà, nào cà chua lên người Jan Di. Trông cô lúc này hết sức thảm hại.



    Lúc đó, trên một chiếc ô tô sang trọng....
       - Gu Ni à, em chạy xe nhanh lên chút đi.
       - Onni còn nói nữa. Cũng tại onni chậm chạp nên mới trễ vậy đấy. Không biết bọn chúng đã ra tay chưa ?


    Trở lại ngôi trường Shin Wa
       -  Ya, Geum Jan Di, cô dám chọc giận F4 của bọn tao ? Cho cô chết này – Nói rồi Sun Mi ném trứng gà tới tấp vào mặt của Jan Di.
       - Cô bạn thân của cô đâu rồi. Ngay cả bạn bè cô cũng bỏ rơi cô, cô dừng có trách bọn tôi.
    Jan Di nhìn quanh : không thấy Ga Eul đâu cả, chợt cô nhìn thấy Yoo Mi, nhưng cô ta lại giả vờ như không nhìn thấy cảnh tượng ấy rồi bỏ chạy mất
       - Jan Di à, xin lỗi. Ai bảo cô xúc phạm F4 của tôi chứ !


    Tại phòng học của F4 ....
       - Ha ha ha .... Lâu rồi tớ mới có cảm giác vui thế này. Suýt nữa tớ đã quên đi cái thẻ đỏ hữu ích này rồi. – Jun Pyo cười lớn.
       - Cũng tại bọn học sinh này đã trở nên ngoan ngoãn nên thẻ đỏ lâu ngày vắng bóng, giờ nó phải cảm ơn cái cô nàng có dại Geum Jan Di ngang ngược này .- Yi Jung nói
       - Đáng đời cô ta, dám động vào Goo đại gia ta – Jun Pyo cười đắc ý. - Các cậu nói xem cô ta sẽ chịu đựng được bao lâu ?
       - 1 phút nữa .- Yi Jung giơ lên 1 ngón tay rồi nháy mắt.
       - Theo tớ với tính cách của cô ta thì chắc khoảng 10 phút nữa.- Woo Bin lên tiếng
       - Các cậu đang cá cược gì vậy ? – Ji Hoo đang nằm ngủ thì nghe tiếng bàn tán liền tỉnh dậy.
       - Cậu nhìn vào màn hình TV đi – F3 đồng thanh.
       - Hả ? Ai làm gì cô ấy vậy ? - Ji Hoo vô cùng hoảng hốt -  Chẳng lẽ các cậu dùng thẻ đỏ thật sao ?
       - Ji Hoo , cậu sao vậy ? – Yi Jung ngạc nhiên vì thái độ của Ji Hoo.
       - Sao các cậu lại làm thế với cô ấy hả ? - Ji Hoo bỗng trở nên giần dũ, trái ngược với tính cách hàng ngày của anh.
       - Cô ấy là gì của cậu chứ ? – Jun Pyo dường như mất hết kiên nhẫn.
       - Cô ấy là người con gái đầu tiên tớ yêu, được chưa hả ? – Ji Hoo túc giận.
       - Ji Hoo, cậu không biết rằng Jun Pyo cũng thích Jan Di rồi sao ? Có thích cô ấy mới chọc cô ấy vậy chứ ? – Won Bin nói nhỏ vào tai Ji Hoo nhưng cũng đủ cho cả nhóm nghe.
       - Cậu ta thích thì hãy thể hiện đi.- Nói xong Ji Hoo chạy ngay tới chỗ của Jan Di / Jan Di à, hãy chờ tô ... Em không được làm sao đâu đấy ? / . Theo sau Ji Hoo , F3 cũng đang chạy tới.


       - Sao hả Jan Di ? Mày biết lỗi chưa ? Mày đã biết sai chưa hả ? - Một cô học sinh nữ nói.
       - Ai biết sai hả ? Câu này tôi phải hỏi mới đúng. Tại sao các cậu lại hành hung bạn bè ngay trong trường học hả ?
     GE đang đi tìm JD, chợt thấy đám học sinh đang bắt nạt Jan Di thì vô cùng bắt mãn.
       - Mày có quyền gì mà lên tiếng chứ ? F4 chính là công lí. Điều gì làm F4 phiền lòng thì cũng làm chúng ta đau khổ. Hôm nay ta phải thay mặt F4 dạy dỗ mày.
       - Các cậu dám không ?
       - Dám chứ sao không ? – Một cô học sinh khác lại mạnh mồn thách thức nhưng khi nhận ra Jea Kyung  và Gu Ni thì im bặt. – Hai người là ............
       - Sao hả ? Sợ rồi à ? Nói cho các người biết bọn ta là thiên kim tiểu thư của tập đoàn JK. Đây là bạn của bọn ta. – Gu Ni dọa -    Các người tới số rồi mới dám đụng tới cô ấy.
       - Tập đoàn JK thì sao chứ ? Chúng ta không sợ đâu. Chúng ta sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì vì F4 – Nói rồi cô ta nở nụ cười ranh mãnh – Các người không phải đợi lâu đâu, sắp đến tiết mục chính rồi.
       - Đúng vậy, Đã có trứng, bột mì, còn thiếu gì nữa thì thành món bánh rán nhỉ ?
       - Tiếp tục đi. Cứ tiếp tục đi. Đừng tưởng ta sợ các người ! Tên Jun Pyo đáng chết ... có giỏi thì ra đây đấu tay đôi với ta ? Con ruổi Jun Pyo ... trốn đâu rồi hả ? Mau ra đây.
    Jan Di vừa hét lên vừa xoay người tìm kiếm Jun Pyo.
    Hae Je đã chứng kiến mọi việc xảy ra, nhìn thấy bộ dạng của Jan Di không hiểu sao lòng anh lại nhói đau. Nhưng anh không thể làm gì được vì đã hứa với đại ca.
   / Jan Di à ... xin lỗi.... tôi không giúp gì được .... Có phải tôi quá hèn nhát không ?...  Mà bọn chúng nói còn thiếu một thứ, chẳng lẽ là dầu ăn ? Không được, ta không thể đứng nhìn nữa /
    Hae Je đinh chạy ra bảo vệ Jan Di thì đột nhiên anh khựng lại, bởi trước mắt anh.......
      - Jan Di cẩn thận
    Ji Hoo đang chạy tới chỗ Jan Di thì chợt thấy ở trên lầu có hai học sinh sắp sửa đổ dầu ăn lên đầu Jan Di. Anh hét lên rồi chạy nhanh hết sức có thể tới chỗ Jan Di.
    Mọi người – kể cả Hae Je vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng sau khi thấy Ji Hoo  ôm Jan Di nằm rạp xuống đất, thân hình anh đang che chắn cho Jan Di khỏi dầu ăn. Còn 2 học sinh kia khi thấy Ji Hoo thì gừng đổ, vẻ mặt tái đi vì sợ. Ji Hoo nhận ra “ mưa dầu “ đã ngừng “ rơi” liền đứng dậy để khỏi vương dầu lên Jan Di. Còn Jan Di bấy giờ mới hoàn hồn, vội hỏi :
      - Anh có làm sao không ? – Jan Di lo lắng
      - Ji Hoo  sunbae, tại sao anh lại cứu ả để rồi bị thành ra như vậy, Chúng em dau lòng quá đi – Một học sinh nữ thút thít khóc.
      - Anh tên là Ji Hoo  ư ? Chẳng lẽ anh cũng là thành viên của F4 ? Không phải nhóm F4 của anh gây ra chuyện này sao ? Sao lại còn giả vờ giả vịt nữa ? – Ga Eul trong lúc tức giần đã mắng Ji Hoo.
      - Ga Eul, đừng nói anh ấy. Anh ấy là người tốt. Anh ấy đã cứu tớ nhiều lần .... chỉ là tớ không biết tên của anh thôi. – Jan Di giải thích..
      - Thì ra hai người đã quen nhau lâu rồi ? – Jun Pyo cố ra vẻ thản nhiên nhưng không hiểu sao bàn tay anh lại nắm chặt lại.
      - Anh bây giờ mới chịu ra mặt hả ? Tôi vẫn còn dư sức đây. Dám đánh tay dôi với tôi không ? Tưởng tôi sẽ sợ anh hả ? Đừng có mơ,
   Jan Di vừa nói vừa đưa hai tay lên thủ thế sắn sàng chiến đấu. Bỗng Ji Hoo gạt tay Jan Di xuống, anh nhẹ nhàng rút chiếc khăn tay trong người lau cho Jan Di. Từng chút một, anh lau hết bột mì và cà chua dính trên mặt cô.... Mặc dù trông anh còn thảm hại hơn cô nhiều .



      - Jun Pyo à, hình như Ji Hoo nói thật. Cô ấy đúng là bạn gái của JH. Ji Hoo trước giờ ghét nhất là bản mà. Thế mà bây giờ chịu đựng tất cả, chỉ lo lắng cho Jan Di thôi.  Chúng ta tha cho cô ấy đi. – YJ nhận ra thái độ của Jun Pyo liền nói.
      - Cái gì ? Jan Di là bạn gái của ai ? Jan Di à, cậu nói gì đi. – Ga Eul ngạc nhiên hỏi Jan Di.
      - Tớ không biết ? Ji Hoo à, giữa chúng ta không có chuyện gì phải không ? Nói cho họ biết đi.– Jan Di cũng ngạc nhiên không kém.
      - Chẳng lẽ cô không có tình cảm với tôi sao, Jan Di ? – Từng lời Jan Di thốt ra như cứa vào tim Ji Hoo.
      - .Tôi...tôi.... – Jan Di ngập ngừng. – Thực ra tôi không có .... Xin lỗi ....
      - Kết thúc chuyện này tại đây.  – Won Bin tuyên bố - Từ nay không ai được nhắc tới chuyện này cũng như làm hại tới bạn gái của Ji Hoo – Rồi nói nhỏ vào tai của Ji Hoo  - Ji Hoo à cố gắng lên.! Đừng bỏ cuộc nhé ! Rồi cô ấy sẽ xiêu lòng vì cậu thôi.
      - Ji Hoo sunbae à, sao lại có thể đối xử với bọn em như vậy chứ ? – Đám học sinh nữ tỏ ra bất mãn.
      - Đi thôi – Ga Eul, Jea Kyung và Gu Ni dìu Jan Di đi – Thoát được cái bọn đó đã, chuyện gì tính sau.
      - Vậy là cô ấy đã được an toàn. - Nói rồi Hae Je bước đi - Người nào dám xúc phạm cô ấy sẽ biết tay Hae Je này. Cứ chờ đấy.


    Sau khi rời khỏi đám dông, H3 dẫn Jan Di vào nhà vệ sinh, họ đâu có biết có một người cũng đang ở trong đó.
      - Jan Di à, cậu cởi áo khoác ra đi, lấy áo tớ mặc tạm cái đã. Cởi luôn sợi dây chuyền đó ra đi tớ rửa luôn cho. – Ga Eul nói.
      - Oa ! Sợi dây chuyền đẹp quá ! Ở đâu ra vậy ? – Gu Ni thốt lên.
      - Là của hoảng tử tóc xoăn của Jan Di đó. Chuyện là ..... – Ga Eul kể lại
    Sau khi H2 hiểu rõ ngọn ngành chiếc dây chuyền đó liền tranh giành nhau :
       - Onni cho em xem đã.
       - Chị xem trước.
    Đột nhiên sợi dây chuyền văng đi mất.
       - Đâu mất rồi ? – Gu Ni tìm mãi nhưng không thấy.
       - Chắn nó ở trong này ? – Jea Kyung chỉ vào phòng vệ sinh – NHưng lạ quá, mở không ra.
       - Chắc nó bị hư rồi. Chúng ta chia nhau đi tìm người đến sửa đi.
       - Đúng đó. Đi thôi.
    Sau khi H4 rời khỏi tolet, Yoo Mi liền chạy ra.
       - Tròi giúp ta rồi . Chạy mau kẻo họ quay lại là chết.....
       - Thoát rồi
    Yoo Mi vừa chạy thoát là lấy sợi dây chuyền ra ngắm. Cô đâu ngờ, Jun Pyo đã nhìn thấy cô từ căn phòng gần đó.


       - Tớ ...tớ đã tìm thấy cô ấy rồi. – Nói rồi Jun Pyo chạy ngay đến chỗ của Yoo Mi.
       - Ai vậy Jun Pyo ? – Yi Jung và Won Bin vừa hỏi vừa chạy theo Jun Pyo.


     Còn Yoo Mi, mải ngắm sợi dây chuyền, cô không để ý rồi va phải một đám học sinh nữ.
       - Cái con này, mày không có mắt à ?
       - Sao hả ? Các cậu dám làm gì tôi ? Tôi có võ đấy. Vả lại tôi từng đánh bọn xã hội đen cứu người đấy ? / Yoo Mi mày xạo quá.    Nhưng không nói thế thì làm sao chúng sợ chứ ? Xem bọn chúng sợ xanh mặt rồi kìa hahaha /
       - Cô nói cái gì? Cô từng cứu người khỏi bọn áo đen ư ? Ở đâu ? – Jun Pyo vừa đến thì nghe Yoo Mi nói.
       - Ở .. ở ... trong con hẻm ... /Nói vậy cho oai. Có ai biết đâu mà lo. Mà sao Jun Pyo sunbae lại có vẻ quan tâm như vậy ? /
       - Cuối cùng tôi cũng tìm ra cô rồi. Đi theo tôi. – Nói rồi Jun Pyo kéo Yoo Mi đi bỏ lại đám học sinh nữ với vẻ mặt tức giận


       - Người cô cứu tối hôm đó chính là tôi đó. Sao cô không nhận ra tôi ? – Jun Pyo hỏi Yoo Mi .
       - Hình như lúc đó trời tối quá nên giờ tôi không nhận ra.- Yoo Mi đáp với bộ mặt giả nai.
       - Còn sợi dây chuyền đó nữa ... .Cô còn nhớ chuyện lúc xưa chứ ?
       - Chuyện lúc xưa .... chẳng lẽ anh chính là cậu bé đó.
       - Đúng là tôi đây. Tôi còn hứa sẽ.....
       - Sẽ cưới tôi.
     Ngay lập tức Jun Pyo ôm chầm lấy YM
      - Cuối cùng tôi cũng tìm được em rồi.
    Còn Yoo Mi thì nở nụ cười ranh mãnh / Ha ha...thì ra cậu bé mà Ga Eul nói là Jun Pyo, còn cô bé đó là ... là tôi, không phải cô đâu, Jan Di ngốc nghếch à./

Bình luận

iu thế ko biết lâu rùi mới thấy fic của BOF thanks bạn nha>< Mình hóng  Đăng lúc 12-1-2013 12:32 AM
Đầu tư kĩ lưỡng quá nha em, lại còn có hình ảnh minh họa nữa ^^ ! Thank em !  Đăng lúc 11-1-2013 10:51 PM
thanks đã mời t nhé ♥  Đăng lúc 11-1-2013 12:00 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 15-1-2013 12:54:30 | Xem tất
Chap 3 Quay trở về quá khứ
.

Part 1

Casting nhân vật mới.
Kang Min Kyung as Han Sun Mi.




Jung Yong Hwa as Part Shin Woo



Kim Jaejoong as Kim Jaejoong







H4 tại nhà vệ sinh .....
   -        Tất cả là tại tớ. Đáng lẽ tớ không nên tranh với Gu Ni  – Jea Kyung  nói với vẻ mặt hối hận  - Xin lỗi cậu Jan Di à.
   -        Tớ biết giờ xin lỗi cũng không có ích gì, nhưng tớ..... – Gu Ni vừa nói vừa thút thít khóc.
   -    Không sao đâu....nếu có duyên thì tớ sẽ sớm tìm lại được nó thôi...còn nếu....không có duyên thì.... nuối tiếc làm gì chứ ?       Tớ không sao đâu ? – Jan Di thản nhiên nói nhưng trong lòng cô lại không bình thường được như vậy / Chẳng lẽ đây là kết thúc của mối tình đầu đẹp đẽ đó ư ? / ....
Để kết thúc bầu không khí nặng nề hiện tại, GE đành lên tiếng.
   -        Chúng ta về thôi....
Suốt cả quãng đường ra cổng, không ai nói với ai  câu gì . Cảnh chiều tà buông xuống như nhuốm màu tâm trạng. Trong ánh nắng yếu ớt của buổi chiều, H4 trông vẫn rất nổi bật .
   -    Mấy con nhóc đó làm sao vậy ? Trông chúng như thể nhà đang có tang vậy đó....Á.... Ji  Hoo sunbae kìa ! Ji Hoo sunbae !
Đám học sinh nữ hét lên rồi vây quanh Ji Hoo.
   -  Ji Hoo sunbae à.....Em yêu sunbae......Sunbae đẹp trai quá đi !
   -  Trời ơi ! Sao trên đời có người đẹp trai thế chứ ?
Trái ngược với đám học sinh đó, H4 không để ý tới Ji Hoo mà lạnh lùng đi thẳng. còn Ji Hoo nhận thấy nét mặt buồn bã của H4 liền phóng xe tới chỗ H4.
   -  Jan Di à, mọi người sao vậy ?
   -  Chào sunbae, không có gì đâu ạ....À, cảm ơn sunbae chuyện hồi sáng. Sunbae không bị sao chứ ? – Jan Di đáp với vẻ mặt lo lắng.
   -   À, không sao...không sao hết....Jan Di à, tôi đưa em về nhà nhé ? Trông em có vẻ mệt mỏi lắm !
Jan Di đang bối rối trước cách xưng hô của Ji Hoo thì nhận ra ánh mắt ghen tị của đám học sinh nữ và nụ cười đầy ẩn ý của H3. Cô lắc đầu nguầy nguậy.
   -        Xin lỗi sunbae, tôi không thể để Ga Eul về một mình được.
Nhưng Ga Eul thì giả bộ mệt mỏi.
   -        Tớ tự về bằng xe đạp được mà....Tớ mệt lắm rồi, cậu tính bắt tớ chở về hả ? –  Rồi nói nhỏ vào tai Jan Di – Người ta thích cậu thật đấy. Tớ chưa từng thấy cậu công tử nào si tình như cậu ta : sẵn sàng chịu bị tưới dầu ăn lên người để bảo vệ người yêu. Có lẽ bây giờ cậu nên bắt đầu mối tình  mới đi.
   -        Nhưng..... – Jan Di ngập ngừng.
Thấy Jan Di  do dự, Ji Hoo nhanh tay đưa mũ bảo hiểm cho Jan Di
   -        Mũ bảo hiểm đây, cậu đội vào đi. Tớ không muốn bị từ chối 2 lần đâu.
   -    Các cậu về vui vẻ nhé ! Bye Bye !
Gu Ni và Jea Kyung nháy mắt với Jan Di rồi bước lên chiếc xe ô tô sang trọng. Sau khi lên xe, Gu Ni làm bộ năn nỉ
   -        Onni à, em có chỗ này hay lắm ! Chúng ta cùng đến nhé ?
   -        Lại quán bar chứ gì ? – Jea Kyung ranh mãnh.
   -        Đi đi mà onni. Chúng ta lâu rồi chưa có nhảy mà.
   -        Lâu gì mà lâu ? ....Mà thôi, onni chiều em.
   -        Onni muôn năm ! Hoan hô, đi chơi thôi.....Hú...hú...hú........Tuyệt vời quá !
Tại quán bar Paradise.....
   -        Cái thằng Ji Hoo này chạy đâu rồi không biết ? – Wo Bin hỏi F2.
   -        Hình như là hẹn hò với Jan Di đó. Tớ thấy cậu ta chở Jan Di đi đâu đó. – Yi Jung vùa choàng vai mấy cô gái xinh đẹp vừa nói
Jun Pyo đang uống  sunbae nghe Yi Jung nói thì ho sặc sụa.
   -        Cái gì ? Ji Hoo với ai ?
Thấy thái độ của Jun Pyo, Won Bin mỉn cười đầy ẩn ý rồi nháy mắt với Yi Jung
   -        Thì cô nàng cỏ dại Geum Jan Di khiến cậu tương tư đó. Sao cậu có vẻ ngạc nhiên quá vậy ? Ghen hả ?
   -        Tớ cũng hơi nghi ngờ quan hệ giữa cậu và Jan Di đấy.- Yi Jung góp vui.
Thấy khuôn mặt của Jun Pyo bắt đầu ửng đỏ, Yi Jung và Wo Bin càng cười to hơn.
   -    Xem mặt cậu kìa Jun Pyo. Thích người ta rồi còn chối ? Ha ha.....
   -         Mấy thằng này.....muốn chết hả ? – Jun Pyo vừa bối rối vừa tức liền vươn người tới đánh Yi Jung và Won Bin
Yoo Mi nghe F4 nói chuyện từ nãy giờ nên vô cùng hoang mang. /  Giữa Jun Pyo và Jan Di có tình ý ư ? Sao có thể như vậy được chứ ? Mình phải hành động ngay./ Rồi Yoo Mi giả bộ thút thít khóc.
   -        Oppa, là thật sao ? Oppa với Jan Di là thật sao ? Thế còn em ?
Jun Pyo thấy Yoo Mi khóc thì vội thanh minh.
   -        Làm gì có chuyện đó. Trong lòng tôi chỉ có em thôi, Yoo Mi. Không tin thì em hỏi Ỵi Jung và Won Bin xem tôi tìm em  cực khổ biết chừng nào.
Yoo Mi nghe Jun Pyo nói trong lòng rất mừng nhưng làm bộ ngây thơ.
   -        Thật chứ ?
Còn Jun Pyo thì hết sức dỗ dành.
   -        Thật. Tôi đã tìm em 5 năm rồi. Em đã cứu tôi 2 lần sao tôi có thể quên em chứ ? Cả đời này  tôi sẽ không phụ em đâu.
Bây giờ Yoo Mi mới thực sự an tâm Cô tựa đầu vào ngực Jun Pyo/ Jan Di à, đối với Jun Pyo cô chỉ là cảm xúc thoáng qua thôi. Còn tôi mới chính là tình yêu thực sự của Jun Pyo./.   
   -   Bây giờ Ji Hoo và Jun Pyo đã có bạn gái rồi....Còn mình thì....-  YJ nháy mắt với WB.
       Bỗng một tiểu thư xinh đẹp bước ra trong chiếc váy đen lưng trần bó sát người. Trông cô toát lên vẻ đẹp kiêu sa và sang trọng của tiểu thư nhà quyền quý. Cô đã đứng ở đó khá lâu đủ để câu nói của Yi Jung. Cô không tin vào tai mình bèn hỏi lại Yi Jung.
   -        Jun Pyo có bạn gái rồi sao ?
Yi Jung đang vui vẻ với các cô gái thì nghe tiếng ai đó. Quay lại thì nhận ra Anna. Anh YJ liền nở  nụ cười nửa miệng như anh đã từng làm để quyến rũ các cô gái. Nhưng lần này có vẻ gượng gạo vì nhận ra điều Anna quan tâm không phải là anh.
   -        À...Thì ra là tiểu thư Han Anna của tập đoàn nữ trang cao cấp Queen. Rất hân hạnh được làm quen với cô.
Anna cũng nở nụ cười đáp lại. Cô đâu biết nụ cười của cô đã khiến bao chàng traitrong quán ar này say đắm. Bây giờ cô chính là tâm điểm của sự chú ý
   -        Rất vui được làm quen với anh So Yi Jung. Nhưng lúc nãy anh vừa nói Jun Pyo....
Anna chưa kịp nói hết câu thì Yi Jung đã đá mắt sang Jun Pyo lúc này đang vui vẻ bên Yoo Mi. Yoo Mi đang tựa đầu vào ngực Jun Pyo rất thoải mái. Cảnh tượng hai người ấy đang tay trong tay như mảnh sành cứa vào tim Anna. Cô nhìn 2 người họ vui vẻ như vậy thì lên cơn ghen tức.
Nhìn thấy thái độ của chị gái, Sun Mi vội chạy tới hỏi
   -        Onni à, không sao chứ?
Sun Mi hết sức lo lắng cho cô nhưng cô không phản ứng gì cả mắt vẫn dõi theo 2 người họ. Sun Mi trông đẹp chẳng thua kém gì cô chị. Nếu như Anna sở hữu một vẻ đẹp mặn mà sắc sảo thì Sun Mi mang vẻ đẹp trong sáng và rạng rỡ như một thiên thần. Cô khiến Won Bin để ý.
   -         Cô là ai ?
   -        Em là Han Sun Mi, em gái onni Anna. À....Anh có phải là Won Bin không ạ ?
Won Bin nhìn Sun Mi không chớp mắt
   -        À...ừ..ừ..../ Trời, sao có dễ thương thế chứ ?/
   -        Từ lâu em đã rất ái mộ anh, anh WB. – Rồi cô nở nụ cười – Em có thể mời anh một bữa không ?
   -        Tất nhiên là được rồi. Anh làm sao nỡ từ chối một cô gái đẹp như em cơ chứ ?
Nói rồi Won Bin hôn nhẹ lên bàn tay trắng nõn nà của Sun Mi khiến  cô nàng ngây ngất./ Cô ta đã bị mình cưa đổ rồi. Haha, công nhận mình siêu thật / . Còn Sun Mi thì nghĩ / Anh Won Bin thật ga lăng ! Mình cứ tưởng anh ấy sẽ từ chối. Thích quá đi ! /
Từ phía cửa ra vào quán bar, Gu Ni nhìn thấy Won Bin đang hôn tay của cô gái nhưng cô ta quay lưng lại với cô nên cô không thể thấy mặt. Tự nhiên GN cảm thấy khó chịu, cô cởi áo khoác ra và bước lên sàn nhảy. Theo sau là Jae Kyung. Cả vũ trường như nóng lên bởi những điệu nhảy tuyệt đẹp của 2 thiên thần. Nếu như lúc đầu Anna là tiêu điểm của sự chú ý thì sau sự xuất hiện của Jea Kyung và Gu Ni không ai có thể rời mắt khỏi hai cô, tất nhiên không ngoại trừ những người đang ở trên phòng VIP của quán bar.
   -        Cô nàng kia thật quyến rũ phải không Won Bin ? – Yi Jung nháy mắt về phía  Won Bin lúc này đang mải trò chuyện với Sun Mi
   -        Cậu nói ai ?
Won Bin hỏi Y Jung cho có lệ rồi nhìn xuống sàn nhảy và sau đó ngất ngây trước vẻ đẹp của Gu Ni. Trong mắt anh bây giờ chỉ có nhìn thấy mỗi cô ấy, cảnh vật xung quanh như nhòa đi.
   -        Anh Won Bin, anh Won Bin... – Thấy Won Bin nhìn Gu Ni một cách chăm chú, Sun Mi vội vàng kéo Won Bin từ trên thiên đàng về với thực tại. – Sao anh lại nhìn cô ta chăm chú vậy chứ ?
   -        Anh ....
Won Bin  chưa kịp nói hết câu thì nhận thấy có một gã đang ....
Trên sàn nhảy......
   -        Anh làm cái gì vậy hả ? – Gu Ni đang nhảy thì chợt nhận ra có bàn tay ai đó sờ lên đùi của mình – Bỏ ra nếu còn muốn sống .
   -        Nếu anh nói không thì sao hả cưng ? - Gã cười một cách man rợ rồi đổi sang giọng ngọt ngào - Bình sinh anh rất thích những cô gái có cá tính như em đấy !
Rồi hắn dùng cả hai tay ôm lấy eo Gu Ni một cách sỗ sàng.
   -        Yaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Gu Ni dường như không chịu đựng được nữa, cô đạp mạnh lên chân của hắn rồi trong tư thế song song với hắn cô bật ngửa người lên, rồi trong nháy mắt cô đã đứng trên người hắn, hai chân cô giờ đây đang chễm chệ trên vai hắn. Mặc cho hắn có xoay người cố làm cho cô ngã xuống  đi chăng nữa cô vẫn  đứng vững trên vai hắn.
   -        Bravo, không hổ danh là em gái của Ha Jae Kyung này. Các người tới số rồi mới dám động tới con bé. Nói cho ngươi biết em gái ta chẳng những là đai đen TAEKWONDO mà còn là diễn viên múa siêu hạng đấy !
   -        Cô làm cái trò gì ở đây vậy hả ? – Won Bin hét lên - Ai cho cô ăn hiếp đàn em của ta.
Nghe câu nói của Won Bin cả vũ trường không nhịn nổi cười. Trong đó, Gu Ni cười to nhất
   -        Hả ? Ăn hiếp ư ? Won Bin à, anh đang đề cao ta và hạ thấp mình đấy ! Ha ha....... Vả lại hắn chọc giận ta trước.
Won Bin ngoài mặt thì làm ra vẻ giận dữ nhưng trong lòng thì rất sợ Gu Ni ngã nên đành nói
    -  Cô có xuống ngay ko thì bảo ?
    -        Anh Won Bin, sao anh bỏ em lại một mình rồi đi đâu vậy ?
Sun Mi từ đâu chạy lại gần Won Bin. Vì quá vội nên cô đã vấp phải chân của ai đó và ....suýt nữa thì té cái rầm nếu không nhờ  Won Bin đỡ lấy. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, không hiểu sao cô lại thấy khó chịu và mất bình tĩnh Đột nhiên, cái gã đang bị cô hành hạ xoay người để hất cô xuống.  Đang mải để tâm đến đôi tình nhân đó nên Gu Ni sơ ý ngã nhào xuống đất. Mọi người – kể cả Jae Kyung cứ nghĩ cô bị chấn thương nặng nhưng thật ko ngờ người bị chấn thương ko phải là cô mà là .... Sun Mi tội nghiệp. Lúc nhìn thấy Gu Ni đang rơi xuống WB không kịp suy nghĩ nhiều liền buông Sun Mi ra và ôm lấy Gu Ni. Kết quả là Sun Mi bị thả ra nên té cái rầm ( đàng nào cũng bị té ....chỉ là sớm hay muộn hihi Tội nghiệp Min Kyung của ta ). Còn Gu Ni thì đổ sập người lên Won Bin và rồi môi hai người chạm nhau. Mọi người như nín thở như không ngờ tình huống này lại xảy ra. Còn Gu Ni thì đột nhiên thấy người nóng ran, trống ngực đập binh binh. Cô vội ngồi dậy và để che giấu cảm xúc của mình cô cười và  nói :
   -        Anh kêu anh đỡ tôi. Mà mặt anh sao đỏ dữ vậy ? Sao không trả lời ? Hay là anh bị tôi hớp hồn rồi.
   -        Ai bảo thế ? Chỉ là ...là ..... – Won Bin ngập ngừng.
Thấy thái độ bối rối của Won Bin Gu Ni không nhịn nổi cười rồi như ko để ý đến anh cô  kéo Jea Kyung đi về.
   -        Onni à chúng ta về thôi.
   -        Đứng lại ! – Cái gã bị cô hành hạ đó kéo theo mấy thằng đàn em sấn tới đe dọa – Cô tính bỏ chạy hả ?
Không sợ hãi trước bọn côn đồ đó, Jea Kyung cười mà nói :
    -        Em gái à, xem ra tối nay chúng ta ra ngoài không uổng công, có dịp xả stress rồi.
Gu Ni cũng không hề kém cạnh
    -        Chúng bây đứng yên chút coi, gì mà cứ nhốn nháo lên thế ? .... Xem nào 1...2....3....10 đứa cả thảy.... Em 6 onni 4, chịu ko ?
    -        Em chơi ăn gian quá đi. 5 - 5 khỏi bàn cãi. Let’s go ! Yaaaaaaaaa............
Nói rồi  Jea Kyung và Gu Ni cùng lao tới đánh cho bọn đó toe tua xơ mướp. Sau 3 phút, Jea Kyung và Gu Ni phủi tay ra về, để lại một đám ngổn ngang đứa ôm đầu đứa ôm bụng và máy chục con mắt tròn xoe thán phục của mọi người “ Hai cô nàng quyến rũ đó là boy or girl vậy trời ? “.
Won Bin bây giờ vẫn chưa hết ngỡ ngàng, cứ nghĩ đến lúc môi anh chạm vào môi Gu Ni là tim anh lại đập rộn ràng. Đột nhiên anh chạy theo Gu Ni. Tới nơi anh đột nhiên sững người lại....Trước mắt anh Gu Ni đang ôm một anh chàng nào đó....
Vừa ra khỏi quán bar thì Gu Ni và Jea Kyung thấy 2 anh chàng mặc comle sang trọng cùng với 2 chiếc xe hơi đắt tiền. Họ lấy mũ che mặt lại nên 2 cô không nhận ra. Rồi họ từ từ kéo mũ xuống kèm theo đó là nụ cười quen thuộc. Vui sướng Jea kyung và Gu Ni chạy tới ôm chầm lấy 2 anh một cách vui sướng.. Họ ôm nhau lâu thật lâu như chọc tức Won Bin nãy giờ đang nhìn trộm. / Bọn họ làm cái quái gì trước quán bar của mình vậy ? Mà sao lại ôm lâu thế chứ ? Lúc nãy ôm một người đàn ông quyến rũ như mình mà cô ta không có cảm giác gì, cứ tưởng cô ta không thích đàn ông chứ ? Bây giờ thì vậy đấy. Chẳng lẽ đó là người yêu của cô ta ? /  
Cuối cùng họ cũng buông nhau ra, đó cũng là lúc Won Bin thở phảo nhẹ nhõm.. Đột nhiên anh chàng ôm Gu Ni nói
   -        Anh nhớ em chết đi được Gu Ni à.
Thấy vậy Jea Kyung cũng tỏ ra không thua kém.
   -        Còn anh thì sao Jea Joong, không nhớ cô em gái xinh đẹp này à ?
Câu hỏi của Jea Kyung khiến tim anh đau nhói
   -        Em gái ư ? Em xem anh như anh trai sao ?
Còn Jea Kyung  không hiểu chuyện gì  mà vẫn thản nhiên.
   -        Thế anh không coi em là em gái sao ? – Rồi nhận ra vẻ mặt của Jea Joong cô tỏ vẻ lo lắng – Anh không bị sao chứ ?
   -        Anh...anh không sao....nhưng thật sự em.....
Jea Joong đang nói thì bị Shin Woo ngắt quãng.
   -        Gu Ni à, môi em bị trầy son rồi kìa ?
Gu Ni  bối rối và nhớ lại chuyện ban nãy. Cô thoáng đỏ mặt / Ban nãy sao mình lại có cảm giác thế nhỉ ? Trống ngực đập binh binh, mặt lại nóng ran nữa, cảm giác này chỉ có khi mình ở bên Shin Woo oppa thôi mà. Sao thế nhỉ ?/
   -        Em nghĩ gì vậy – Shin Woo lo lắng hỏi.
   -        Không....không sao..... – Gu Ni bối rối.
   -        Để anh lau son môi cho em nhé ?
Nói rồi Shin Woo hôn lên môi Gu Ni. Hai đôi môi như quấn lấy nhau. Gu Ni vòng tay ôm lấy đầu Shin Woo trao nụ hôn thật nồng nàn. Shin Woo cũng không kém, anh ôm chặt lấy eo Gu Ni. Trông hai người thật hạnh phúc. Tuy vậy ở một góc nào đó, có một anh chàng đang sôi máu. / Họ .... họ làm gì cái vậy ? Anh chàng đó là người yêu của Gu Ni thật rồi. ... Mà mình bị sao vậy nhỉ ? Chuyện của bọn họ đâu có liên quan gì đến mình. Hứ !/
Tuy nghĩ vậy nhưng mắt Won Bin vẫn không rời khỏi hai người đó. Nhìn hai người đó, trong lòng Jea Joong rất đau khổ. / Ước gì mình và Jea Kyung cũng được như họ. Jea Kyung à, em ngây thơ hay giả vờ ngu ngốc vậy ? Sao em không hiểu lòng anh chứ ? / Đột nhiên anh hỏi Jea Kyung.
    -    Em có cần anh lau son môi cho không ?
Nhưng Jea Kyung thì hết sức ngây thơ
   -    Em có bị trầy son ra đâu ? Anh đừng chọc bọn họ nữa mà.
   -    Anh nói thật mà ?
   -    Thôi đi !....Chúng ta về thôi.- Rồi Jea Kyung quay sang 2 người kia – Này 2 người kia, sao vẫn chưa chịu thôi hả ? Muốn làm gì thì lên xe làm đi.
Câu nói đùa của Jea Kyung khiến Gu Ni và Shin Woo thức tỉnh. Hai người vội buông nhau ra rồi nhanh chóng lên xe để lại anh chàng Won Bin tội nghiệp.
Về phần Gu Ni cô không hiểu sao cảm giác khi hôn Won Bin rất khác với Shin Woo. Với Shin Woo cô không có cảm giác gì cả, còn với Won Bin thì có cảm giác lạ lắm ! Đang mải suy nghĩ về vấn đê đó, không để ý Gu Ni va phải chân ghế nên mất đà chúi xuống. Ai ngờ lại ngã lên người Shin Woo. Shin Wo lo lắng hỏi Gu Ni.
   -        Em không sao chứ ?
   -        Không sao... Em.... / Sao vậy nhỉ ? Cảm giác lúc ở bên anh Shin Woo sao biến mất rồi. Trước đây chỉ cần chạm lấy tay anh mình đã cảm thấy ngây ngất rồi. Chẳng lẽ mình không còn thích anh Shin Woo nữa sao ?  /
Rồi như để xác minh tình cảm của mình, Gu Ni rướn người hôn lên môi Shin Woo. Shin Woo lúc này rất vui sướng. / Gu Ni, đây là lần đầu tiên em chủ động hôn anh đấy. Chẳng lẽ em đã chấp nhận anh rồi sao ? / Còn Gu Ni, cô vẫn không có cảm xúc gì cả.
Nhìn thấy cảnh hai người đó, không hiểu sao lòng Won Bin đau như cắt / Bọn họ lên xe lại ....lại....tiếp nữa sao ? / .....
Tại nhà của Jea Kyung.....
    -        Hả ? Ba mẹ nói cái gì ? Con kết hôn với anh Jea Joong á ? Sao có thể được chứ ?  
Jea Kyung như không tin vào tai mình khi nghe ba mẹ cô nói. Trong đầu cô lúc này bỗng tràn ngập hình ảnh của Jun Pyo. Cô không ngờ chuyện này lại có thể xảy ra. Bố mẹ cô và Gu Ni cũng ngạc nhiên không kém :  
   -        Sao lại không thể chứ ? Không phải con và Jea Joong có quan hệ tình cảm ư ?
   -        Dạ không. Oppa và con chỉ là anh em thôi. Cha mẹ đừng hiểu lầm chứ ?
Bất chấp thái độ phản đối của Jea Kyung cha mẹ cô vẫn cương quyết.
   -        Dù sao cũng phải kết hôn. Chắc con chưa biets chúng ta đã định hôn ước cho hai con từ khi 2 con còn nhỏ kia. Lúc nhỏ nhìn 2 con quấn quýt với nhau 2 nhà đã quyết định cả rồi. Vả lại cha mẹ và cha mẹ của Jea Joong là bạn thân, con qua nhà đó làm dâu sẽ không bao giờ bị thiệt thòi đâu. VẢ lại ta thấy Jea Joong rất yêu con đó.
   -        Không. Sao con có thể lấy người con coi như anh ruột chứ ? Thật sự là không thể được.
   -        Hay con đã có người khác ?
   -        Ơ...đâu...đâu có.
Câu hỏi của mẹ cô bất giác làm cô nhớ tới một người. Người đó không ai khác mà chính là Jun Pyo. Nhưng cô không dám nói.
   -        Nếu không thì quyết định vậy nhé !
   -        Nhưng.....
   -        Khỏi bàn cãi. Ba mẹ mệt rồi.
Thế là hết ! Chẳng lẽ giờ cô phải chấp nhận số phận ư ?
Đêm. Cô cứ trằn trọc không sao ngủ được. Trong đầu cô không hiểu sao cứ ngập tràn hình ảnh của anh . Cô thich mẫu người như anh : lạnh lùng và quyết đoán.
.....Trăng đêm nay sáng quá ! .....




Bình luận

Lại thêm nhân vật mới hả em ! Nhiều thế này làm sao SS nhớ hết đc ^^ ! Ủng hộ em ! hwaiting ^^  Đăng lúc 15-1-2013 09:14 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách