Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 1110|Trả lời: 3
Thu gọn cột thông tin

[Oneshot] [Oneshot | T] Cô dâu của Joe | Bacham72 | Joe - Mỹ Lệ | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 31-10-2013 19:44:56 | Xem tất |Chế độ đọc









Author: Bacham72

Rating: T

Paining: Joe - Mỹ Lệ

Category: Kinh dị

Summary: Mỹ Lệ vô thức bước tới… chẳng biết điều gì khiến cô bước tới, cô chỉ muốn thật nhanh rời khỏi nơi gớm ghiếc… một cơn ác mộng… phải, chỉ là một cơn ác mộng, đã hết, chấm dứt, cô phải thoát ra…

Dislaimer: Nơi đây, Mỹ Lệ thuộc về Joe, và Joe... là của Au.

Note: Mừng Halloween ngọt ngào *đối với Au, không chỉ có ngày lễ tình nhân mới ngọt ngào*
Cảm ơn các độc giả ^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 31-10-2013 19:57:04 | Xem tất
Mỹ Lệ dừng bước, ngẩng nhìn… một thị trấn to lớn với những kiểu kiến trúc đủ loại từ Đông sang Tây, từ cổ đến hiện đại. Làn gió nhẹ thổi bay mái tóc cô, một mùi hương thoang thoảng dễ chịu, như chào đón một cuộc sống mới. Không! Cô ở đây cùng lắm chỉ hai ngày để làm việc, một công việc chóng vánh có nhiều tiền cho cô thực hiện ước mơ của mình. Cô mỉm cười bước vào thị trấn mang tên Thâm Điền, cái tên có ý nghĩa với lễ hội sắp diễn ra… lễ hội Halloween… Những bọn người giàu có thật xa xỉ, họ sẵn sàng bỏ ra tiền của, xây nên một khu phố chỉ dành cho những cuộc vui, khó khăn lắm cô mới xin được một thẻ vào đây, mà chỉ để làm việc, với đôi tay khéo léo cô đến đây để làm những việc vặt, cắt sửa áo choàng, dán lại mặt nạ, makeup cho một gương mặt với hình thù kỳ quái, chỉ để cho đêm lễ Halloween thêm hoành tráng, thêm đẹp đẽ… cô bật cười nhẹ… toàn ma không lấy gì mà đẹp nhỉ…

Mỹ Lệ chợt khựng lại khi đụng phải ai đó, bởi cô đang dõi mắt lên đỉnh tháp cao ngất kia…

-“ Xin lỗi!”

Cô vội nói, trước mắt cô một người đàn ông trung niên có mái tóc dài ngang vai, gương mặt chữ điền, đôi mắt sâu màu đen chứa đựng những điều gì đó, mũi cao thẳng, đôi môi hình trái tim có màu tim tím, hàng ria trên mép lẫn dưới cằm phớt nhẹ, không thể che đi cái cằm chẻ của anh ta… trông anh ta có vẻ trầm tính, anh ta gật đầu nhẹ…

-“ Không có gì!”

Giọng anh ta thật nhẹ, dịu dàng…

-“ Hân hạnh làm quen với tiểu thư!”

Mỹ Lệ bật cười đưa tay ra đáp lại cái bắt tay, lịch thiệp của anh ta…

-“ Tôi là Joe!”

-“ Tôi là Mỹ Lệ!”

-“ Chúc một tối Halloween vui vẻ!”

Mỹ Lệ gật đầu…

-“ Tôi cũng chúc anh như thế!”

-“ Tôi đến để làm việc, giám đốc nói sợ tối nay có xô xát… tôi là bác sĩ!”

Rồi anh ta bật cười… lúm đồng tiền trên má anh ta sâu hơn bởi nụ cười, một người đàn ông thật đẹp, thật quyến rũ…

-“ Tôi cũng đến làm việc, nhưng công việc cỏn con cho lễ hội!”

Mỹ Lệ bối rối khi công việc của hai cách nhau khác biệt quá xa, cô nghe:

-“ Tạm biệt! nếu có duyên, tối nay ta gặp nhau!”

Mỹ Lệ gật đầu.

-“ Tạm biệt!”

Cô đứng nhìn theo người đàn ông đang bước đi phía trước… thân hình cùng chiều cao lý tưởng, nghề nghiệp bác sĩ, làm sao có duyên nhỉ? Cô mỉm cười… bây giờ cô chỉ nghĩ sao cô có thể đóng đủ tiền học phí cho khóa thời trang cấp tốc của nhà tạo mẫu danh tiếng Parfait, thần tượng của cô mà thôi.

--

Mỹ Lệ mở mắt… một mùi gì đó khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô đảo mắt một vòng chưa thể nghĩ chuyện gì đã xảy ra với cô. Lúc nãy, hình như cô đang ngẩng nhìn tòa lâu đài của Vampire được thu nhỏ rất ấn tượng trong thị trấn… đó là hình ảnh cuối, còn bây giờ một hình ảnh mới lạ… Đây là đâu? Cô đang ngồi trên ghế… một cái ghế bằng inox được đặt trong góc phòng, trước mặt cô… hình như là một phòng mổ, mùi thuốc sát trùng, bệnh viện ư? Cô nhớ đến người đàn ông mang tên Joe tự giới thiệu mình là bác sĩ, không một tiếng động. Cô đứng lên, nhưng không thể… toàn thân cô bất động, trừ ý nghĩ, đôi mắt và cái đầu của cô… cô muốn đưa tay lên áp vào ngực lắng nghe nhịp đập trái tim mình… sao cô không thể… cô bắt đầu lo lắng…

Cánh cửa phía bên kia mở ra… cô cố mở to mắt khi hình ảnh màu đen đó nhòe nhoẹt…

-“ Chào Mỹ Lệ, chúng ta đúng là có duyên!”

Giọng nói ấm dịu dàng vừa mới được nghe lúc nãy khiến cô không thể quên. Bây giờ thì cô có thể thấy rồi, người đàn ông với thân hình và chiều cao lý tưởng đứng trước mặt… bác sĩ Joe…

-“ Hôm nay cô làm việc cho tôi nhé, xem như tôi bao hết thời gian của cô, ừ mà xin lỗi khi dùng từ bao, tôi sẽ trả tiền gấp ba, công việc cũng không khó khăn, tôi nghĩ cô sẽ làm được, vì nghe đâu cô có bàn tay khéo léo!”

Joe bước tới, nắm lấy bàn tay của Mỹ Lệ.

-“ Cô có bàn tay rất đẹp, mong là những gì cô làm ra từ bàn tay này cũng rất đẹp!”

Mỹ Lệ lấy hơi, nhưng tuyệt nhiên không một âm điệu nào được thốt ra từ miệng cô. Joe đẩy cái ghế cô ngồi lùi lại một chút, hắn đưa tay lên một hộp số gắn trên tường… mỉm cười quay đi bước ra ngoài.

Mỹ Lệ run rẩy, đến lúc này cô cũng không thể nghĩ được chuyện gì đang xảy ra cho cô, và sẽ có chuyện gì xảy ra tiếp theo bây giờ… ngồi trên ghế trong bóng đêm, cô thấy rõ cả căn phòng tràn ngập ánh sáng trước mặt… rõ mồn một từng chi tiết, chỉ có tiếng đồng hồ gõ nhịp trên tường… báo hiệu… 6h chiều…

--

Sự tò mò đang giết chết Mỹ Lệ ư? Không, cô phải mở to mắt để còn nhận biết những gì đang xảy ra cho mình chứ, bởi tiếng nói trong phòng như đều đua nhau chui vào lỗ tai cô… Trước mặt cô, bác sĩ Joe và một cô gái xinh đẹp với gương mặt được makeup cẩn thận khiến cô ta trông có vẻ già dặn…

-“ Tối nay là một ngày đáng nhớ với em khi em gặp anh!”

Giọng nói đầy sự quyến rũ gợi tình.

-“ Cô chắc như thế chứ?”

Cái giọng ấm áp đó giờ có chút bình thản lạ kỳ. Cô gái xinh đẹp xoay người đẩy Joe ngã nằm ra bàn… mổ… bằng loại thép gì đó sao? Không cô chỉ cảm thấy nó bằng inox bóng loáng, sao tự dưng cô cảm thấy lạnh thế này… cô gái chồm người tới, mạnh dạn tấn công.

-“ Bây giờ còn sớm, có tai nạn gì xảy ra để anh phải làm việc đâu!”

Joe đẩy nhẹ cô ta ra, ngồi dậy.

-“ Chúng ta vừa mới quen chưa đến hai mươi phút…”

-“ Thế thì sao? Em không nghĩ là anh cổ lỗ sĩ như thế, nhưng như thế thì rất hứng khởi đấy!”

Cô gái chặn lời Joe đưa tay lên cởi áo Joe ra.

-“ Khi thấy anh, em có thể khẳng định một điều, em có thể dành trọn cho anh sự sống, hơi thở, kể cả thể xác này mà không một lời oán trách…”

Cô gái tìm môi Joe, nhưng lại bị Joe đẩy ra.

-“ Thật chứ?”

-“ Thật!”

Cô gái chồm tới mạnh mẽ, nhanh gọn, lại đẩy Joe ngã nằm ra bàn. Mỹ Lệ khẽ nhíu mày bởi sự mạnh dạn của cô gái, cô muốn quay đi khi không muốn xem cảnh hot cho một phim sống động… bây giờ không phải là lúc giải trí…

-“ Anh…”

Tiếng thốt lên của cô gái khiến Mỹ Lệ mở mắt… cô thấy cô gái đang nằm trên bàn còn bác sĩ Joe đứng kế bên, một ánh sáng nhỏ lóe lên từ tay Joe cũng là bên cạnh cổ cô gái… một ống tiêm…

Bác sĩ Joe đặt cô gái nằm ngay ngắn trên bàn mổ, mỉm cười đặt ngón tay lên đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó của cô gái… như đôi môi của Mỹ Lệ vào lúc này… đều không thể thốt nên lời…

-“ Cô nói không oán trách, nhưng sao nhìn tôi với ánh mắt kia!”

Bác sĩ Joe quay đi, bước đến nơi móc áo, mặc áo blu vào, rồi đẩy một cái xe với dụng cụ y khoa đến sát bàn mổ… hắn dùng kéo chậm rãi cắt những mảnh vải trên người cô gái…

-“ Thật tiếc khi phải sử dụng thân hình dơ bẩn của cô, nhưng thật nó đúng với size của tôi yêu cầu!”

Giọng nói dịu dàng đó trở nên lạnh lẽo… bác sĩ Joe cầm dao lên, một con dao nhỏ, đặt vào nơi đùi cô gái… Mỹ Lệ nhắm chặt mắt… trái tim cô đập mạnh, hơi thở như nghẹn lại nơi cuống họng, nhưng từ bao tử, một dòng nước cay nồng trực trào ra, âm thanh của tiếng cắt nghe thật ngọt, như một con dao cực bén bổ một trái táo ngon lành…

Mỹ Lệ thở dốc, theo quán tính cô phải mở mắt để lấy hơi. Cô sững sờ, choáng váng… đôi mắt cô đứng tròng khi thấy đôi chân đã lìa khỏi thân hình của cô gái. Bất giác Mỹ Lệ đưa mắt lên khuôn mặt xinh đẹp… giờ đây đang trở nên xấu xí bởi sự méo mó vì kinh hãi… ánh sáng lại khẽ lóe lên, cánh tay phải của cô gái lìa ra khỏi thân thật nhanh và gọn…

-“ Sao cô khóc, có đau đâu mà bảo khóc, cô không tin vào khả năng của tôi ư, thật đâu có đau đúng không?”

Chỉ có cái lắc đầu quầy quậy nơi cô gái cùng nhịp với cái lắc đầu của Mỹ Lệ hiện giờ…

-“ Cũng may là tôi không dùng đến cái đầu này, nhìn cô bây giờ thật xấu xí! Nằm yên nhé! Vì đầu khó cắt hơn tứ chi!”

Bác sĩ Joe quay đi, đổi con dao khác.

Mỹ Lệ dồn hết lực thốt ra… “Đừng” nhưng chỉ có trong ý nghĩ, cùng lúc đó con dao được nhấn xuống, bàn tay bác sĩ Joe nhịp nhàng kéo qua lại… như một người thợ làm bánh đang cắt một ổ bánh bông lan, cần bằng sự khéo léo nhẹ nhàng để có vết cắt thật gọn, không làm hai bề mặt bánh rơi rụng.

Những giọt nước trong mắt Mỹ Lệ tuôn rơi lã chã, cùng sự sợ hãi, kinh tởm, tiếc thương… cô khựng nhìn khi chạm phải ánh mắt của bác sĩ Joe… đôi mày Joe khẽ nhíu lại, rồi quay đi bước đến bên một cái tủ lớn cũng bằng inox… đặt tay lên tay nắm, kéo ra… một làn khói trắng bay ra khiến cả không gian thêm lạnh.

-“ Em chuẩn bị đi nhé, anh thích những đường khâu tuyệt đẹp, Mỹ Lệ!”

Mỹ Lệ như muốn ngất bởi câu nói đó, nhưng sao cô không thể ngất đi, tê liệt toàn thân như bây giờ, không hề mất hết cảm giác bởi những hình ảnh kinh khiếp đang đập vào mắt cô…

Bác sĩ Joe bước đến bàn mổ, ôm lấy thân hình cô gái mà hắn khẳng đúng size hắn cần, đem đến ngăn tủ bỏ vào, như một người bán thịt bỏ vào tủ lạnh miếng thịt ngon lành, rồi vứt bỏ mọi thứ không cần thiết vào thùng rác… bên cạnh cô, trong khoảng tối này.

Mỹ Lệ lại lên cơn khó thở khi thấy cái đầu cô gái nằm lăn lóc trên đỉnh thùng, cùng tiếng nói thật dịu dàng của bác sĩ Joe.

-“ Xin lỗi Mỹ Lệ nhé, vì không có nhiều thời gian nên anh không thể dọn dẹp cho gọn được!”

Bác sĩ Joe bước ra ngoài qua cánh cửa nhỏ cũng bằng inox. Mỹ Lệ không thể rời mắt trước đôi mắt mở trừng trừng, đôi mắt chỉ có sự sợ hãi ở cái đầu kia đang nhìn xoáy vào cô… cô lắc đầu liên tục, như muốn rớt cả cái đầu mình ra mà không cần bác sĩ Joe phải cắt… “ Không… cô hạnh phúc hơn tôi nhiều đấy… không…”

Những giọt nước lại lăn dài trên khuôn mặt của Mỹ Lệ, cô quay đi nhìn mình qua cái tủ inox gần đó, không thể nhận ra… một gương mặt trắng nhách như không còn máu hiện lên, không cần hóa trang, đỡ tốn tiền cho lễ hội Halloween đáng nhớ này… cô bật cười… nhưng có thể khẳng định không một âm thanh nào được phát ra từ cái miệng như mở rộng hết cỡ của cô…
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 31-10-2013 20:24:48 | Xem tất
TIẾP THEO

Khi bác sĩ Joe đẹp trai, quyến rũ đầy tài năng thu thập đủ đúng yêu cầu của hắn thì Mỹ Lệ như chẳng còn biết gì nữa, mỗi thứ, cô đều chứng kiến tận mắt… quá quen hay cô không còn cảm giác… không quen, vẫn chưa quen, và cô vẫn còn cảm giác… chỉ là bây giờ đây cô bất lực buông xuôi mọi thứ, bước vào vòng xoáy điên cuồng ghê tởm này mà thôi… Joe bước đến đỡ cô đứng lên.

-“ Đến giờ làm việc của em rồi đấy!”

Mỹ Lệ cùng Joe bước đến bên bàn mổ.

-“ Về việc này thì anh chỉ trông vào em, anh là người biết đòi hỏi và rất chịu chi! Nhưng anh không có kiên nhẫn đâu!”

Joe đặt cái valy nhỏ lên bàn, mở ra… Mỹ Lệ nhìn thấy những cọc tiền được xếp ngay ngắn.

-“ Nếu em làm tốt, anh sẽ trả công cho em thêm hai cái tương tự như thế, đủ để em sống hết trọn cả một đời!”

Joe đẩy Mỹ Lệ đến bên bàn mổ, cô nhìn thấy… đúng… đầy đủ đấy chứ…

-“ Đồ nghề của em ở đây, nếu có cần thêm gì cứ nói, anh đáp ứng cho em ngay!”

Mỹ Lệ run rẩy đưa tay lên, bây giờ cô có thể cử động khi thuốc tê hết tác dụng… hắn thật đúng là bác sĩ giỏi, biết sắp xếp mọi thứ đúng giờ. Mỹ Lệ khẽ giật mình khi chuông đồng hồ báo 9h tối… cô mở hộp đồ nghề, cô đến đây không phải để làm việc này… không phải. Cô chần chừ… giật mình khi cô bị một vòng tay ôm chặt từ phía sau…

-“ Anh đã nói mình không có kiên nhẫn đâu nhé!”

Vòng tay siết mạnh, cùng giọng nói dịu dàng, khiến cô nhỏ bé trong lòng Joe… cô cảm nhận được nhịp tim của hắn vẫn đang đập thình thịch thình thịch, thật bình thản, tự nhiên.

Mỹ Lệ nhìn cây kim nhỏ bé của mình, rồi nhìn qua bàn mổ, một dòng nước cay cay lại trực trào ra từ cuống họng cô… cô bước đến sát bàn mổ, rồi lại quay người nhìn Joe... lắc đầu run rẩy với ánh mắt van xin…

Joe ngồi trên ghế bắt chéo chân bình thản trao cho cô ánh mắt lạnh lùng… cô quay đi… lắp bắp…

-“ Kim… kim nhỏ quá!”

Cô vô thức thốt ra những gì mình nghĩ…

-“ Anh có kim lớn!”

Một giọng nói rõ trong căn phòng sáng chói lạnh ngắt và cũng là phía sau lưng cô.

Một tay Mỹ Lệ cầm cây kim có hình móc câu, một tay cầm sợi chỉ, đầu cô lắc mạnh, lầm bầm:

-“ Tôi không biết sử dụng kim y tế!”

-“ Chẳng có gì mà em không làm được!”

Giọng nói như ra lệnh khẳng định, đe dọa… Cô run rẩy nhìn miếng vải màu da 3D mà cô đang cố tưởng tượng trước mặt… không, không thể, rõ ràng đó là vật thật, vật sống… mặc dù bề mặt vết cắt được xử lý thật đẹp và không có một giọt máu nào, nhưng chính vì được cắt quá đẹp nên khiến cô càng thấy rõ đâu là xương, là thịt, là mạch máu lớn nhỏ… Cô nhắm mắt đâm cây kim vào trong tiếng tằng hắng của Joe… nghe tiếng động cô vội mở mắt, cái chân của ai đó rớt xuống… cô quay nhìn… đôi mắt sắc lạnh của Joe đầy ma lực… khiến cô chỉ biết cúi xuống, lượm lên, đặt vào đúng chổ…

Một công việc mới lần đầu làm, không quen… cả đời này cô cũng không thể làm quen được… nước trong người cô lần lượt chảy ra, từ mồ hôi, nước mắt, nước mũi, nước của cái bao tử bởi sự kinh tởm khiến cô nôn hết ra ngoài, và cả cái nước ở bụng dưới của cô nữa… theo những hành động hiện giờ của cô, cùng âm thanh của tiếng chỉ kéo qua những lớp biểu bì nghe rin rít đến rợn người… thật không dễ mà, rít quá… không trơn trượt, không vì kim bị gỉ sét… mà là vì… cô lại gập người xuống, nhưng chẳng còn gì, chỉ còn lại tiếng co thắt của cuống họng cô… cô dùng sức kéo mạnh, hai phần mặt cắt lung lay khi không khớp vào nhau, cái chân này nhỏ hơn so với thân hình… thế thì, cô phải nhíu lại phần cắt ở thân cho vừa ư…

-“ Tại sao cái chân này nhỏ hơn?”

Mỹ Lệ lại vô thức thốt ra suy nghĩ của mình.

-“ Tại em đấy!”

Giọng Joe vẫn thế, dịu dàng và bình thản nhưng khiến cô rùng mình nổi da gà bởi 3 từ ngắn gọn… Tại sao là tại cô? Không liên quan đến cô… không…

Mỹ Lệ đổi kim… cây kim lớn nhất của mình có được, đặt vào vòng cắt của thân, từng mũi… mũi nhỏ, mũi nhỏ… đâm tới, sao cho thật đều, để khi nhíu lại không bị nhăn… cô cố nghĩ… giò heo… một cái giò heo… không, làm gì có cái giò heo nào to thế kia… hết một vòng… Bây giờ là lúc kéo chỉ, thu gọn đường kính cho khớp với cái giò… người… bao nhiêu cho đủ chứ, cô kéo một cách chậm rãi từ từ, cô không có thước để đo, đành phải nắm lấy cái giò lành lạnh áp vào… gần đúng rồi…

-“ Nhanh lên nào, chỉ còn nữa tiếng thôi đó, Mỹ Lệ!”

Tiếng nói phía sau thúc giục cô, cảnh báo cô.

Tiếng tí tách của kim giây đồng hồ, tiếng bụp bụp của kim y tế… cùng tiếng chỉ khâu rin rít như gió thổi qua khe núi… cô rùng mình dừng tay… nhìn… bây giờ thì đúng là một con người rồi.

-“ Giỏi lắm!”

Tiếng nói bên cạnh, cô bước lùi lại, nhưng không tránh được vòng tay Joe, hắn giữ cô bằng cách choàng tay qua thắt lưng cô như những cặp tình nhân tình tứ.

-“ Anh không muốn nhìn thấy chỉ khâu!”

Hắn ra lệnh thật ngọt ngào… cô bước tới, lục lọi đồ nghề của mình… lấy ra một tuýp kem, một hộp phấn phủ… thao tác vô thức… công việc này cũng không phải để cô làm… cô đến đây để làm cái việc khiến thứ xinh đẹp trở thành kinh dị, chứ không khiến thứ kinh dị này trở nên xinh đẹp. Đến đoạn makeup cho gương mặt… cô khựng lại bởi cái đầu đấy với hai con mắt xanh lục đang nhìn thẳng vào cô… cô quay đi…

-“ Tôi… không thể…!”

Cô vừa dứt lời thì cái dòng nước nơi cuống họng lại một lần nữa chực trào ra, khi thấy bác sĩ Joe thản nhiên đưa hai ngón tay nhấn mạnh vào đôi mắt màu xanh đấy… hắn đặt lên bên cạnh bàn hai vật tròn xoe to cỡ trái chanh nhưng có màu úa… cô gập người xuống, chẳng còn gì để nôn nữa khi nãy giờ cô đã để cho nó trào ra hết, nói theo cách kinh dị từ nãy giờ thì cô chỉ còn cái bao tử để mà nôn ra mà thôi… Joe lại dùng tay gom hai cái đồng tử quăng mạnh vào góc phòng, hắn đưa tay chùi vết màu đỏ trên bàn mổ, rồi cũng đưa cái bàn tay gớm ghiếc đấy xòe ra trước mặt cô.

-“ Mời em, em chỉ còn có 25’ để hoàn thành mọi thứ thôi đấy!”

Cô bước tới… bây giờ cô không những sợ mà còn thấy kinh tởm hơn bởi hai cái hố đen sâu hoắm đó cứ đập vào mắt cô… làm sao để thoát ra… không, cô biết chắc không thể thoát ra…

Mỹ Lệ buông tay, ngã khụy xuống trong vòng tay của Joe…

-“ Thật vất vả cho em!”

Hắn ban tặng cô một nụ hôn phớt trên môi, đặt cô ngồi vào ghế, đi đến cái tủ khác, mở ra… Mỹ Lệ đứng bật dậy… khi thấy hắn lôi ra cái áo cưới quen thuộc, bản thiết kế dự thi vào năm trước của cô… hình ảnh một năm trước hiện về…

Cũng trong cái ánh sáng trắng chói lòa như bây giờ, cô đứng trên bục diễn thao thao bất tuyệt về bài dự thi của mình… ấn tượng, phá cách, bởi chiếc áo cưới có màu đen tuyền mà không một người mẫu nào dám mặc, không vì nó là màu đen, mà là vì cái tên của nó, khiến cô phải sử dụng đến mannequin, điều đó làm cho mẫu áo của cô mất đi sự duyên dáng, quyến rũ…

-“ Em nhớ chứ?”

Tiếng Joe lôi cô về hiện tại, cô thấy hắn đã gỡ cái áo ra khỏi mannequin.

-“ Một mẫu áo hoàn hảo nhất trong đời anh thấy, đúng như cái tên gọi của nó: Cô dâu của Joe…”

Nghe đến đó Mỹ Lệ ngồi phịt xuống ghế… bất động… không cần bác sĩ Joe phải tiêm cho cô mũi thuốc tê thứ hai… tiếng hắn đều đều, ấm áp vang lên.

-“ Chẳng ai biết thưởng thức ngoài anh ra, cảm ơn em đã cho anh tìm được cô dâu của mình!”

Joe bước đến bên bàn mổ.

-“ Đúng size em may đấy!”

Hắn bắt đầu mặc cái áo cho cái xác trên bàn… cô lấy hơi tàn còn lại, cố nhấc đôi chân run rẩy của mình, mắt hướng về phía cánh cửa nhỏ.

-“ Áh!”…

Cô la lên cùng sự sợ hãi, té lùi ra sau bởi túm tóc dài của cô bị hắn nắm lấy lôi cô ngược trở lại…

-“ Việc chưa xong, mà em đi đâu thế? Anh cũng chưa trả tiền công cho em mà!”

Hắn đẩy mạnh cô bước tới bên bàn mổ, nhìn cô ra hiệu, bảo cô mặc vào cái xác cho hắn… Cô đưa tay lên, biết vậy ngồi yên một chổ sướng hơn… tay cô chạm vào con mannequin mềm mềm trước mặt, nhưng nó lạnh ngắt, thậm chí oặt ẹo… thật khó khăn cho cô, đâu dễ như con mannequin bằng nhựa, chỉ cần tháo tay… hai hàm răng cô đánh vào nhau côm cốp… tháo tay tháo chân, thậm chí tháo cả đầu để mặc vào cho dễ… cái cảnh đấy bây giờ trở ngược lại trong tâm trí của cô, lại như hiện lên trước mắt rõ mồn một… và bây giờ cô đã hiểu lời hắn nói lúc nãy… tại cô… thật là tại cô, khi con mannequin lần đó, vì không có nhiều tiền nên cô chỉ thuê con mannequin cũ, và chân phải của nó không gắn khớp với thân hình, và để nó không bị rơi ra, cô đã dùng dây buộc vào… toàn thân cô run rẩy cùng những tiếng nấc nghẹn ngào… Cô đang tự giết mình ư? Là cô đang tự giết mình chứ không phải hắn…

-“ Chỉ còn 15’ thôi!”

Nghe tiếng nói, như tiếng hối thúc của tên chỉ đạo show diễn ngày nào khi cô đi dự thi muộn… cô làm đại theo quán tính, trong phút chốc cái áo đã được mặc vào vừa khít… hắn bước đến… kéo cái xác ngồi dậy…

-“ Đúng là vừa size của em may nhỉ!”

Joe quay qua nhìn cô, rồi mỉm cười… hai má lúm đồng tiền thật sâu, mê hoặc đến đáng sợ, cô lại lắp bắp…

-“ Tôi… tôi đi được… rồi chứ?”

Joe lắc đầu cười nhẹ:

-“ Chưa! Đợi anh soạn tiền cho em, em không thể xách hai ba cái valy như thế này đi ra ngoài một mình, rất nguy hiểm, anh sẽ bỏ vào balo cho em đeo như mọi đứa con gái choai choai khỏi ai để ý!”

Joe bước đến đẩy Mỹ Lệ ngồi xuống ghế, hắn thao tác rất nhanh, một cái balo căng phồng đầy tiền màu đen nằm trên bàn.

Đột nhiên hắn bước tới nắm lấy tay cô kéo cô đến bàn mổ…

-“ Anh không muốn có một cô dâu hoàn hảo thứ hai, vì anh là người chung thủy!”

Mỹ Lệ chưa kịp hiểu thì cô nghe tiếng cụp… cụp… những ngón tay nhỏ bé của cô lần lượt lìa khỏi bàn tay… cô chới với lùi lại, chỉ có sự bất ngờ kinh tởm, không một cảm giác đau đớn… mười ngón tay nho nhỏ nằm xếp ngay ngắn trên bàn, cuối cùng thì thứ nước có màu đỏ duy nhất còn lại trong cô cũng bắt đầu tuôn ra…

-“ Ông… anh… ngươi… mày…”

Mỹ Lệ chỉ thốt ra được những từ rời rạc đó… Joe bước đến, nụ cười khẽ nhếch lên bên khóe môi khiến cô thấy hắn thật đểu giả… hắn đã đứng trước mặt cô… cô không thể né tránh, không thể phản ứng…

-“ Anh chữa bệnh cho em!”

Joe khẳng định cúi xuống… Mỹ Lệ cảm thấy vật thể mềm mềm lạnh toát chạm vào môi cô, cùng một lực hút thật mạnh… cô như ngất đi… khụy xuống, vẫn trong vòng tay của Joe. Cô nhìn thấy hắn cầm cái khay inox đưa lên miệng hắn… hắn khẽ há miệng… một vật hình ovan có chút méo mó màu đỏ tím nằm trên khay…

-“ Nó bị ung thư rồi, cần phải cắt bỏ!”

Mỹ Lệ ngước nhìn hắn… trong mắt cô bây giờ có thêm sự hận thù… cô mấp máy môi, chẳng thể thốt nên lời, bởi cái lưỡi của mình đang cựa quậy trong cái khay sáng bóng… hắn xoay cô một vòng theo một điệu nhảy…

-“ Bây giờ, mọi thứ gần như hoàn tất, cảm ơn đôi mắt mà anh luôn mong đợi từ em, đầy hận thù, sợ hãi!”

Mỹ Lệ quay đầu nhưng không thể kịp nữa, hai ngón tay hắn to dần lên trước mắt cô, rồi chỉ còn một màu đen tối… cô té xuống đất, giờ đây chỉ có đôi tai cô còn có thể hoạt động, cô nghe tiếng bước chân cùng tiếng nói của hắn:

-“ Em đi được rồi đấy!”

Lưng cô nặng trĩu bởi cái balo được hắn đeo vào, cô đứng lên được cũng bởi hắn.

-“ Từ đây đi thẳng, xin lỗi anh còn việc cần làm không thể tiễn em!”

Mỹ Lệ vô thức bước tới… chẳng biết điều gì khiến cô bước tới, cô chỉ muốn thật nhanh rời khỏi nơi gớm ghiếc… một cơn ác mộng… phải, chỉ là một cơn ác mộng, đã hết, chấm dứt, cô phải thoát ra…

Cô té xuống, rồi lại mò mẫm tiếp tục… gió thoảng qua bên tai, cô hít một hơi dài tìm phương hướng, như những con chuột cố chạy trốn trong một cuộc phẫu thuật thử nghiệm… không… Joe… cô không muốn dừng lại mọi thứ, nhất là cuộc sống mong manh hiện giờ của cô… cô không muốn chết, vì chết tức là một lần nữa cô phải gặp hắn… thần chết Joe… Cô ngẩng lên, chợt thấy ánh sáng chói lòa, đưa hai tay lên che lại, chỉ còn hai cái bàn tay cụt, nhưng cô cũng vội vã đưa lên khuôn mặt mình, tìm kiếm… hai cùi tay cụt lủn đó chợt rơi vào hai cái hố sâu thẳm khiến cô vội rút về… không… nhưng sao cô vẫn thấy rõ… gương mặt hắn, đang nhìn cô… say đắm, nụ cười ngọt ngào trên môi… cùng tiếng nói dịu dàng êm ái…

-“ Anh Joe nhận em là Mỹ Lệ làm vợ, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe để yêu thương và tôn trọng em mọi ngày suốt đời anh!”

Mỹ Lệ gục xuống, cô cố ngẩng lên nhưng không thể… tiếng chuông đâu đó vang lên báo hiệu nữa đêm… 12h… cùng tiếng kèn vang lên bản nhạc “ Wedding March” bao trùm lấy Mỹ Lệ… cô run rẩy mấp máy môi… chỉ có mình cô biết những âm thanh không thành âm có nghĩa gì mà thôi… cô khẽ nhếch mép cười gượng gạo…

“ Em đồng ý!”



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-10-2013 21:35:33 | Xem tất
câu chuyện khá vui ngày lễ nha ,em mới đoc 1 đoan đầu thui ,phần 1 chưa nhận xét đc ,nhưng em kết tên joe


làm em nhớ đến joe biến thái trong thiên sứ ác ma


ồ kế mà chi mún bài gì nói đi em lấy link đưa cho a

Bình luận

ss làm được rồi, ss vừa nhảy qua bên Suggettions & Feedback xem chỉ dẫn, em xem có nghe được không? Cảm ơn em nhé ^^  Đăng lúc 31-10-2013 09:48 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách