Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: bada_kute
Thu gọn cột thông tin

[Drabble] ĐÔI LỜI MUỐN NÓI (TÂM SỰ)

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 3-9-2013 20:38:56 | Xem tất
o.O Đây là thread chia sẻ suy nghĩ tình cảm của mỗi người, k phải thread hỏi đáp thắc mắc. Tôi viết những dòng suy nghĩ của tôi về box fic của Kites, dù nó là cay đắng trong mắt các bạn, nhưng chắc gì trong lòng tôi đã thoải mái? Tôi đã dùng màu khó nhìn, tức là biểu thị việc không khuyến khích các bạn đọc. Đọc rồi thì, ừh thôi, tôi đâu cần các bạn giải đáp. Ban đầu có 2 cái rep ngắn trên, là suy nghĩ của các em, tôi đã định k trả lời. Giờ lại tới bạn Mod, hay bạn đổi thử tên thread thành nơi để mổ xẻ suy nghĩ của ng khác chắc sẽ hợp hơn? Post của bạn Mod dài quá, tôi đọc phía trên 1 chút, bạn bảo tôi xúc phạm bạn, thế tôi nhảy luôn phía dưới, bạn bảo đây là lời cuối. Bạn yên tâm, tôi chẳng buồn mổ xẻ suy nghĩ của bạn để bạn phải trả lời tiếp đâu =;

Gửi 2 em phía trên. Khi các em vào 1 cộng đồng, các em có thể thấy hợp để tham gia tiếp, hoặc thấy không hợp, thì 1 là các em sẽ tìm cách thay đổi nó hoặc thay đổi bản thân để tiếp tục tồn tại, 2 là các em sẽ ra đi. Tôi chọn ra đi, bởi tôi thấy lạc lõng và bất lực. Tôi không tìm được người cùng đam mê và suy nghĩ với tôi TẠI BOX NÀY để có lý do tồn tại. Tôi tham gia đều đặn và tới giờ không vi phạm nội quy, thậm chí đôi khi thấy thiếu thoải mái vì sự nhẹ tay của các Mod với các post spam. Tuy điều gì tôi yêu cầu hay góp ý, các Mod đều giúp tôi sửa thread của mình, nhưng sự đồng cảm để duy trì gắn bó thì không có, vậy tôi sẽ đi. Các em có thể sẽ tìm được những author khác để kết bạn, càng tốt, các em có thể có được những reader tâm huyết góp ý cho các em, càng hay. Tôi không có, nên suy nghĩ của tôi sẽ khác các em. Chẳng thể phủi sạch những người từng góp comt trong các thread của tôi, nhưng những comt tâm đắc trong 3 thread đều lọt vào top 10 lượt view của box chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, nên tôi không cam lòng và không đánh giá cao chất lượng reader của box.

Điều khiến tôi nực cười khi viết những dòng ở trên, chính là khi nghĩ lại thời gian mình hoạt động trên diễn đàn. Tôi là người chưa từng hoạt động bất kì diễn đàn nào trước đây, nhưng chính box fic của KST là yếu tố thay đổi tôi, để tôi là nick minhchung của Kites bây giờ. Và tới ngày hôm nay, chính box fic của Kites, lại là yếu tố khiến tôi muốn từ bỏ hoạt động diễn đàn này, nếu bạn không thấy trớ trêu nực cười, thật ra cũng không hề ép. Là suy nghĩ, là cảm nhận của một người, đừng cố bẻ cong theo suy nghĩ và cảm nhận của mình.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-9-2013 21:49:25 | Xem tất
sao mà dạo này nhiều người nóng thế nhỉ


kyo mua cho cả nhà vài xe dr thanh uống nha


uống xong hạ hỏa lại ,có gì từ từ nói rồi cháo cũng nhừ hết mà



bình lặng và bình tĩnh và đừng manh động



bên poll cũng có chiến loạn, bên này hình như cũng bắt đầu căng thẳng


ko phải những diễn đàn tao ra là giúp chúng ta vui vẻ thả lòng và thư thả đầu óc hay sao ?



ồ Kst hay Kites mình nghĩ đều có cái đặc sắc riêng của mình




mỗi người một vẻ và nơi hoat động cũng thế.

Như thế mới muôn màu muôn sắc



nếu mà cùng giống nhau cùng đi trên 1 con đường sẽ rất là buồn


bạn minhchung và mây già mod đừng nóng nữa nha



ban minhchung cũng chỉ là góp ý (mà những sự thật luôn là khó nghe^^ (thuốc đắng giả tật sao ?)


bạn mây già cũng chỉ là bi kích động khi bi đem ra so sanh giữa hai bên (có những điều rất tối ky đó là sự so sánh,nếu mình làm ko tốt thì là ko tốt,nhưng nếu bi đem so sánh sẽ càng buồn hơn,nên không tránh khỏi )
suy ra cả hai 1 câu nhịn 9 câu lành,mỗi người 1 chai dr thanh (thanh loc cơ thể )


và ba ca trà đá uống 1 hơi rồi thì hết nóng nha


nghe cách nói chuyện cũng biết cả hai đều đã ngoài 23



cả hai phải bình tĩnh hợp tác thì box mới phát triển đc chứ


mình nghĩ nếu cả hai hợp tác chắc cũng rất thú vị



heeee,mình lảm nhảm nhiêu đó thôi


cả hai đi ngang đoc  được nếu thấy ko phải đừng đánh vào mặt kyo nha  ^^ cho cả hai đánh vào mông nè ^^




p/s: chim già lang thang vào đây tiếp lời ta đi nào

Bình luận

horror dạng kinh dị, action là hành động á ss  Đăng lúc 15-9-2013 08:08 PM
ha1 ha  Đăng lúc 3-9-2013 09:53 PM
ôi ss kyo <3  Đăng lúc 3-9-2013 09:51 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-9-2013 22:30:42 | Xem tất
Nếu như nói mình tham gia contest mà chưa từng pm nhờ người quen vote cho mình thì là nói dối rồi. Mình ĐÃ TỪNG như thế.

Đã từng tham gia vài cuộc thi ở Kites, viết văn cảm nhận có, viết cho radio có, hát hò cũng có và giờ là cuộc thi đầu tiên trong box fanfic - nơi mà mình hoạt động nhiều nhất trên Kites.

Hồi đầu mình cũng công tâm chính trực lắm, nhất quyết sống chết tự lực vào chất lượng bài dự thi của mình, tính cách mình vốn như thế. Mình có như thế nào thì người ta chấm cho mình như thế. Tin tưởng vào BTC và những người vote.

Thực tế là contest tổ chức ra để vui một phần và phần còn lại là để cạnh tranh với nhau, bài thi của mình có tự tin, có chất lượng và có thực lực mới muốn đem ra so tài với người khác. Và thực lực ấy được công nhận một cách chính đáng trong lòng mình mới thấy thoải mái. Nhưng sự thực là, mỗi khi Kites có cuộc thi gì thì y như rằng các bạn trẻ PM ầm ầm rằng nhờ ss vote cho người này, nhờ ss vote cho người nọ. Có một chút buồn nhẹ.

Poll là sẽ có thị phi.

Poll là sẽ xuất hiện những thành phần xuất hiện để đấu tranh đòi một thứ công bằng nực cười

Poll là sẽ có những người bức xúc với thời cuộc

Và Poll là sẽ có những người mệt mỏi, những người phải dọn dẹp.

Mình đã thấy những status của mod khi cuộc thi mới bắt đầu, em ấy thực sự rất buồn vì box fanfic không nhận được sự quan tâm như những cuộc thi khác. Box nhỏ, gửi đơn muốn tách ra từ bao giờ rồi nhưng chẳng có ai ngó ngàng chi hết. Contest đầu tiên mà em ấy tổ chức, thực sự rất đáng động viên. Contest hơi trầm lắng, gia hạn đến một tuần mà cuối cùng nhận được đúng 10 bài dự thi, và phần lớn là các author viết dành cho nhau.

Và đến khi lập poll thì lại xuất hiện tranh cãi.

Poll chỉ có 30%. Người ta dùng quan hệ thì có sao? Mình không ủng hộ chuyện vote quan hệ là đúng nhưng chuyện đó là không tránh khỏi. Mình cũng dự thi và mình hài lòng với số vote mà mình nhận được.

Vì ai vote cho mình cũng đều đã đọc bài mình.

Ai vote cho mình cũng đều kèm theo những lời khen ngợi khiến mình cười ngoác mang tai.

Và mình nhớ, trong một cuộc thi khác, thậm chí có bạn cũng tham gia thi nhưng đã dùng vote duy nhất để vote cho bài của mình thay vì vote cho chính bạn ấy.

Điều đó còn vui hơn cả được giải thưởng.

Gấp ngàn lần.

Thử hỏi khi kêu gọi người này người kia rồi móc nối để vote cho mình, bạn có nhận được niềm vui ấy không?

Thử hỏi khi đọc những dòng com xác nhận "Vote cho người quen" bạn có thấy vui như mình không?

Hãy nghĩ xem cuối cùng bạn nhận lại được gì để tiếp tục.

Mod đang cảm thấy mệt mỏi và nghĩ đến việc không có contest lần sau nữa. Haizz, xin em đừng thế em ơi, pls. Chị vẫn còn muốn tham gia contest, vẫn còn yêu box này lắm.

Muốn nói với em câu "Bình tĩnh em nhé, tất cả rồi sẽ ổn ^^"

Bình luận

Ah... ss biết ai là em rồi ^^  Đăng lúc 4-9-2013 12:16 AM
em cám ơn ss :(  Đăng lúc 3-9-2013 10:37 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-9-2013 23:14:45 | Xem tất
Ôi trời, chỉ là 1 cuộc thi vui thôi mà biến thành thế này thật sao?

Có lẽ mọi người ai cũng có điểm đúng, điểm sai, nhưng mà nhìn chung đã vào đây nghĩa là cùngchung chí hướng. Điều đó có nghĩa là chúng ta đều có chung 1 niềm vui, chung 1 điểm giống nhau. Vậy sao lại cách xa nhau làm gì. Hà cớ gì mà phân ai đúng ai sai. Thây kệ nóa đi, đúng sai chẳng quan trọng.

Người ta hay nói vĩ hòa vi quý. Gạt bỏ hết và bắt đầu lại, một gia đình tốt đẹp hơn. War là gì chứ? Chẳng đáng đâu các tềnh yêu ạ. War là để sử dụng với người ngoài. Gia đình là gia đình, bắn tỉa nhau cuối cùng người nhà bị thương, mái nhà hư hại, thiên hạ cười tất cả, chỉ có thiệt không có lợi.

Thắng thua ko là tất cả. Thắng ko có nghĩa giỏi nhất mà thua cũng chẳng phải dở nhất. Người nào cũng có 1 điểm nổi bật đáng để người khác phải học hỏi.

Kiuw cũng làm 1 bài ngẫu hứng, nếu ta đứng chót ta cũng ko bùn đâu, ta đang rất vui đây. Vì đọc com của các mem vote cho mình, có những cái nick mình chưa bao giờ nói chuyện. Vậy mà để tâm đến mình thật còn gì vui hơn nữa chứ. Mặc kệ nhờ vote hay ko nhờ vote, bản thân Kiuw này thật sự hạnh phúc với 10 phiếu của mình. Cám ơn tất cả, và ta tin các Au khác cũng hạnh phúc.

Buồn lớn nhất của Au là thấy mem thân với mình vì mình mà choảng nhau với mem khác. Mọi người có biết là mọi người rất quan trọng và đều dễ thương cả không? Đừng đặt những Au và Mod yêu quý mọi người vào tình thế khó xử nhé.

Thật lòng ta...ta cực kỳ quý bằng hữu ta Au thứ 2, nhưng cũng yêu quý cháu của chim Au thứ 1, cả hai đều là mem tạm trú nhà ếch lâu dài nên ai thắng cũng vui cả. Ta cũng rất khâm phục baechimi designer và không hề mong muốn xảy ra chuyện so sánh phân nặng nhẹ giữa những người tài năng.

Hãy làm cho cuộc vui này kết thúc trong vui vẻ nhé các tềnh iu

Bình luận

=))))) h ms có cơ hội đọc ms cái còm men này  Đăng lúc 16-9-2013 05:48 PM
<3  Đăng lúc 4-9-2013 05:50 PM
bởi thế ta đâu có tin, lôi con chi vào ca 1 bài lund9i  Đăng lúc 4-9-2013 04:11 PM
ta dối lòng đóa ku, vậy mà cũng tin  Đăng lúc 4-9-2013 03:26 PM
chim mà yêu ta gì  Đăng lúc 3-9-2013 11:26 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 6-9-2013 18:01:17 | Xem tất
Thật ra mình cũng chẳng muốn lên tiếng đâu, thread này dùng để viết lên cảm xúc của mình, mỗi người một quan điểm không cách nào mà ép họ đón nhận cái quan điểm của mình được.

Thầy mình từng nói, thay vì ép buộc người khác phải sống theo cách của mình, sao không tìm cách mà thích nghi với họ. Sao mình không đứng ở phía họ để mà nhìn nhận mà đứng theo cách mình đứng mà nhìn nhận. Sao mình không xem xét hết cả mọi việc để rồi tổng thể nó một cách hoàn chỉnh. Đôi lúc mình cũng tự đặt mình vào vấn đề của người khác, nhưng đôi lúc điều đó sẽ khiến mình bật ngã.. Vì sao ? Vì có lúc mình sẽ đứng cùng nơi và nhìn nhận theo cách của họ nhưng có lúc mình lại đứng ở nơi mình tự tạo và suy xét. Điều đó mình không nói là đúng hay sai, chỉ là chúng ta sống mà nhịn nhường nhau, mỗi người nhịn một phần chẳng phải hơn sao ?

Rồi việc không nên xen vào cảm xúc của nhau, đó tất nhiên là điều không nên nhưng đôi lúc mình đặt những suy nghĩ của những người đã trưởng thành so với những suy nghĩ của những bé chỉ 97-2001 thì nó khác nhau lắm. Thầy mình cũng nói trong 1 buổi học GTLVH rằng : " đôi lúc người lớn hay áp đặt những suy nghĩ trẻ con cho các em nhưng đôi lúc họ cũng k suy nghĩ rằng khi bằng tuổi các em họ đều như thế" Ở trong cái thời buổi XH này, việc mà báo chí lên án đều chỉ là 1/100 phần xảy ra hằng ngày nhưng họ đều đứng trên quan sát với cái đầu cho RẰNG TÔI LÀ NGƯỜI LỚN, CÁC TRÒ LÀM VẬY LÀ SAI. Nhưng HỌ không xem xét rằng ở các tuổi còn thơ ấy HỌ CŨNG NHƯ VẬY. Họ mạnh mồm bảo rằng ở thời trước việc này không xảy ra nhưng xin thưa, xin cam đoan, ai chắc nó không xảy ra. Chỉ là thời đó báo chí nó quá yếu đuối không vực lên như giờ. BÁO 24/7 .

Thú thật với mọi người, ở cái tuồi 2000 ấy mình chưa giỏi văn cũng chả chín chắn gì đâu. Ừ bây giờ vẫn vậy nhưng mà ở tuổi đó lúc đó còn chưa làm quen tin học, chưa biết nhiều thứ. Giờ với sự phát triển của CNTT, phim ảnh, giao lưu văn hóa, cái suy nghĩ con nít của các em nó thay đổi rồi. Nhưng áp đặt sự chín chắn thì có phải đang mún nâng cái tuổi thơ của các em trở thành sớm già hay không ? Các em viết như vậy đã quá giỏi rồi, tâm huyết các em cũng có. Sao không đón nhận nó.

Thời đấy là thời đấy, thời này là thời này thế thôi mà.

Nhật ký này, xin đừng mổ xẻ. Bởi vì đây cũng là một mình đứng trên tảng đá soi xuống cả thế giới nhưng dạo nì hết war này đến war nọ xảy ra. Qúa mệt mỏi, xin hãy để thời gian trả lời cho các bạn.

Bởi các bạn nhớ vụ 2pm không, khi thông tin rò rĩ fan buộc bố Park đuổi Jay Park. ÔNg đuổi xong thì fan quay ra chửi rủa ổng không kéo Jay về.

Đứng trên lập trường bố, các bạn nghĩ sao ?

Bình luận

e khoái câu cuối =)))))))))))))))))  Đăng lúc 12-9-2013 09:09 PM
sao hum nay e mới thấy cái bài này nhể? @@ hay đáo để!  Đăng lúc 12-9-2013 09:06 PM
fighting con ^^  Đăng lúc 9-9-2013 04:03 PM
Fighting em!  Đăng lúc 7-9-2013 03:41 PM
"thay vì ép buộc người khác phải sống theo cách của mình, sao không tìm cách mà thích nghi với họ"---> Chị thích câu này!  Đăng lúc 7-9-2013 03:38 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-9-2013 23:24:55 | Xem tất
Đây là những dòng của mình, của một designer ko chuyên nhưng vẫn đang cố gắng hoàn thiện bản thân ^^

Ko biết các bạn khác cảm thấy thế nào, chứ mình thực sự rất hạnh phúc khi hoàn thành một poster nào đó :D cảm giác nó vừa hài lòng khi những poster sau tiến bộ hơn những cái trước, vừa vui khi được khen, cũng xen cả cảm xúc của chính tâm trạng câu chuyện nữa!! >"< nói chung là nó rất khó tả, nhưng thường sau khi xong 1 poster, mình sẽ dành ít nhất 2 phút để chỉ ngồi ngắm nghía nó :))

Mình làm designer trên asianfanfics được 1 năm rồi *tung hoa* mặc dù quãng thời gian đó chỉ bằng một góc nhỏ so với các designer kì cựu khác (mình thích lynnryan, Bunniesonthemoon, chagimandu,...) cơ mà mình vẫn thấy bản thân có chút đáng để tự hào. Quãng thời gian đầu lúc mới bước thử vào thế giới đồ hoạ, đó chính xác là lúc mình vừa chính thức trở thành 1 sinh viên truyền thông :)) 1 ngành ko mấy liên quan đến graphics :D lúc đó mình chỉ định làm cho vui vì lúc bé cũng rất thích vẽ, thi thố nhiều lắm cơ mà giải thưởng thì mình chấp nhận nhường cho mấy đứa khác =)) làm đc cái poster đầu lòng rõ gớm =)) phải nói là nhìn cái của mình, xong nhìn của người ta mà buồn cười =))

Mình từng làm trainee của 1 bạn người Mỹ gốc Việt, là người đã đưa mình đi sâu vào designing hơn. Bạn í là người đầu tiên nói rằng mình có tài năng và muốn giúp mình cải thiện nhiều hơn. Và thực sự, càng đi sâu, mình càng thích lĩnh vực này. Mình thậm chí đã có lúc nghĩ đến chuyện chuyển ngành học :))

Khoảnh 6 7 tháng đầu, mình hoàn toàn mờ nhạt. Thực sự là như thế. Mình thấy buồn vì mình ko thể được như những người khác. Shop của mình chỉ được tầm 20 subscribers trong khi của ngững designer khác lên đến cả trăm và cả ngàn subbies. Mình vẫn nghèo nàn về ý tưởng, màu sắc, chữ,... Đến cả những tool cơ bản như pentool, eraser, brush,... mình cũng ko thể dùng thành thạo :( Mình cũng THƯỜNG XUYÊN bị chê, bị điểm thấp trong các review (chỉ tầm điểm B hoặc C thôi) bị từ chối khi apply vào các shop lớn :( và mình từng chán nản cực độ :((

Nhưng sau đó, một ngày đẹp trời, mình phát hiện được 1 bí quyết về cách xử lí màu sắc :)) nó đơn giản hơn mình nghĩ. Và kể từ phát hiện nhỏ xíu nhưng lợi hại đó, mình mò được thêm những kĩ thuật khác về màu, layout, typography, render,... Mình trở nên lạc quan hơn về bản thân, siêng năng tìm tòi ở những người đi trước hơn.

Shop của mình đã có chỗ đứng khá vững trong các tag *claps claps* lượng subbies tuy ko phải cao ngất, nhưng nhìn chung nó cũng tương đối làm mình hài lòng :)) upvote cũng kha khá (upvote nhiều thứ nhì trong tag b1a4, hú hú) :)) mình cũng đc Bunniesonthemoon đích thân khen ngợi và thực sự là rất ấm lòng luônnnnn >"<

Mặc dù mình vẫn tiếp tục học media vì đó là con đường mình đã chọn ngay từ đầu và mình thấy mình cũng đang làm ko tệ, nhưng mình đã định sau khi tốt nghiệp sẽ học 2 năm ở fpt về ngành đồ hoạ :D vì mình muốn tìm tòi bản thân ở nhiều khía cạnh hơn nữa (có anh chị nào đang học ở đây cho em làm quen với ạ!!!) ^^

Mẹ mình bảo lúc bé mình biết đi chậm hơn so với những em bé khác, thậm chí bố mẹ mình từng lo lắng vì mãi mình vẫn ko tự đi được. Nhưng khi đã biết đi thì mình đi vững rất nhanh, và biết chạy cũng rất nhanh.

Mình nhận ra rằng, nếu chỉ chăm chăm nhìn vào bước đầu non nớt của bản thân, rồi nản chí khi thấy người khác đang bỏ quá xa so với mình, thì mãi mãi bản thân sẽ chỉ ở vị trí ban đầu. Có một bài báo mình đọc được, bảo là làm việc bằng đam mê và năng lực tiềm tàng sẽ đem lại hiệu quả đến trên 80% :))
Cũng đáng để thử đúng ko? ^^

Bình luận

Chậm nhưng chắc em, hihi... mai mốt ss có việc nhờ vả được không? ss đang tự học PTS ah  Đăng lúc 17-9-2013 08:00 PM
hình em làm đep mà, quyết bữa sau thử hàng em ^^  Đăng lúc 16-9-2013 11:45 AM

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Hss2105 + 5 đáng để thử và đáng để làm v.

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 15-9-2013 17:54:18 | Xem tất
Trong đời mình, mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình viết một dạng fic " tình cảm lãng mạn " là ổn. Bởi tất cả fic mình đều " khá mờ nhạt " so với các author khác. Mình không nổi bật ở romantic, cũng chả điêu luyện gì ở dạng horror hay action. Tất cả chỉ đều " mập mờ và bấp bênh " mà thôi.

Ngẫm lại thấy mình khá ngu ngốc bởi sáng tạo cũng không ổn, đến viết cũng không ổn nhưng sao mình vẫn thích viết. Một khoảng thời gian đầu mình khá là phởn khi ra 1 loạt fic đến nổi giờ mình nghĩ lại " mình sợ mình thiệt " Nhưng lại thất vọng với chính bản thân vì thật sự mình không ổn chút nào.

Lãng mạn cũng không có
Hành động cũng không
Kịch tính ma muội càng không có


Chung quy chỉ là cái hài hước đơn giản của San style mà thôi.

Nghĩ lại thấy vui khi mà cái fic đầu tiên nó hoàn, dù nó viết đầu tiên nhưng lại hoàn sau các fic em của nó. Nó không đặc mùi truyện tình cảm, cũng không đặc mùi một tiểu thuyết hay một fic hoàn chỉnh. Nó chỉ là những gì mình, những cảnh phim mình tự đạo diễn ra.

Khá thú vị khi từng mơ ước làm đạo diễn nhưng rồi con đường mình chọn lại rẽ theo một hướng khác. Des cũng tầm thường thôi, làm gì cũng tầm thường thôi. Bởi đó là mình, nhiều khi đọc fic người khác khiến mình ghen tị. TẠI SAO ? là câu hỏi luôn hiện trong tâm trí mình. TẠI SAO ?

Ngốc thật San à, ngốc thật đấy...


Nhiều người bảo chê cho có kinh nghiệm, ừ thì kinh nghiệm nhưng chê càng nhiều càng tủi hơn. Dù nhiều người khen mình mạnh mẽ, không chịu ngã nhưng thật mình vấp ngã ngay trong tim rồi. Chê càng nhiều càng đau, dù sao thì cũng là chê, mấy ai được vui.

Nhưng cũng gọi là may mắn khi nhiều người luôn bên cạnh mình.

Họ là những ngừi tuyệt vời nhất. Trãi qua khoảng thời gian cũng khá dài, 3 ngày nữa tròn 1 năm tham gia kites.

Mình muốn cảm ơn nhuphamcs112 * em tuyệt lắm, author yêu thích của ss *.

Em cảm ơn ss bông, vì ss mà em có những cảm xúc tuyệt vời để hoàn thành CĐTG. Trong các fic em đã ra mắt thì nó là fic em trân trọng và yêu thích nhất.

Em cảm ơn ss honeykitty, vì ss ủng hộ em rất nhiều.

Em cảm ơn ss yool, ss là người ủng hộ em từ lúc em vào box fanfic này. Từ ngày em lập thread KMAK đến bây giờ, ss là người đầu tiên rết cho em, em vẫn nhớ và hạnh phúc lắm.

Mình cảm ơn bé fiat2ga vì cho ss một cơ hội để nhìn nhận về " sự yêu thích " của ss với Myungzy, từ em mà niềm yêu Myungzy của ss ngày càng mãnh liệt hơn.

Cảm ơn bé 2k, Mina Vu à, ss yêu cái fic em lắm dù em đang bỏ quên nó sao :(


Phải chốt một điều rằng, kẻ nhạy cảm này nhiều cảm xúc lắm. Chê nhìu quá cũng sẽ khiến gục ngã, nhưng không sao, mặt dày mà ;)) cứ sống và làm theo mình vậy thôi.

Dù có ai nói gì thì mình vẫn là mình.
Vẫn là Hss vẫn là đứa đang ôm đồm nhiều fic.
Dù ít người đón nhận nhưng vẫn cứ hoàn, điều mình cần làm đây.

Fighting chính tôi nhé !

Bình luận

ừ, ss cũng cảm ơn em vì chịu đựng được tính cách thất thường của ss * cười*  Đăng lúc 16-9-2013 04:49 PM
tk em như  Đăng lúc 16-9-2013 11:41 AM
Horror là kinh dị, còn action là hành động đó s! @Hss: thấy tên mình mà giật cả mình! tks ss!  Đăng lúc 15-9-2013 08:53 PM
horror hay action. là gì thế em  Đăng lúc 15-9-2013 07:40 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-9-2013 12:05:54 | Xem tất
Bản tính lười nhác của mình bao giờ mới có thể rũ bỏ, mang trong mình bao nhiêu hoài bão , cái gì cũng thử nhưng chả có cái nào đi đến cuối cùng .

Sống 23 năm thật không biết mình sinh ra có điểm gì sau này khiến người ta vui vẻ và hạnh phúc không?


Từ nhỏ vốn chỉ được xếp từ thứ 2 ,có khi thậm chí trở thành 1 cây cột điện vô tri vô giác và đương nhiên không được ai để ý tới


Ờ  thì lúc đầu cũng cảm thấy buồn buồn vì sao mình không được chú ý


Ờ thì mình cũng cảm thấy buồn vì sao không thể hòa nhập

Rồi cảm thấy buồn vì mình phạm lỗi  thì bị chịu phạt nặng hơn anh chị, nhưng khi mình nhận được quà cũng nhận được ít hơn anh chị.


Giận sinh ra ganh tỵ.=> chính lẽ đó có phải góp 1 phần là kyo ngày hôm đây .


Giờ khi đã lớn đã không còn cô nhóc ngày nào,cũng chả còn cái tuổi bước vào  ngưỡng cửa cuộc đời . Và chả hiểu trong quá trình trưởngg thành ,từ lúc nào  mình trở nên thật dị thường.


không còn quan tâm đến vị trí trong lòng người nhà mình đứng thứ mấy


Cũng chả sao nếu bi la,vì đã sóm quen


Cũng không còn cần phải thương yêu ngang bàng nhau .

Cũng chả sao nếu mình không có được thứ mình muốn .


Trái tim lúc nào đã trở nên nguội lạnh , mất cảm giác .

"_ tại sao con nhỏ đó gặp người lớn mặt nó cứ đanh đanh vô cảm xúc ."


"_ có phải nó ghét tao?"

"_ mẹ xin lỗi con nhá, lần này không thể mua cho con , vì anh con cần hơn "

"_ bé đợi chị lần sau nhá , lần này chị ưu tiên cho mẹ và anh trước "


Đáp lại chỉ là một nụ cười nhạt nhòa .Và muốn đáp vâng giờ đây con không sao cả  ,nhưng không thể  mở miệng.


có lẽ đó mà khi trưởng thành mình chẳng con đủ tự tin để làm gì?  và cũng không hứng đi đến phút cuối cùng .


Vì sự bỏ cuộc đã quá quen .


Nhưng hiện tại cũng rất vui vẻ , chỉ mong mọi người cứ như thế và luôn như thế, xin đừng nói từ "thương yêu " Và đừng đột nhiên đối xử tốt với con .



Đó cũng là một khuyết điểm lớn của mình sao ?

_sợ yêu thương
_sợ quan tâm
_sợ nhiệt tình .


chả hiểu làm sao khi một người đột nhiên quan tâm yêu thương mình lại cảm thấy cái điều đáng quý ấy là giả tạo.Một chút cảm động ở trái tim cũng không có.


Nên mn cứ như bình thường là được,cứ luôn đặt con, cháu ở vị trí từ thứ 2 trở xuống và vô hình.


Điều đó là bản thân này dễ chịu và thoải mái.



Trở lại câu đầu tiên ,đến khi nào lời nguyền này giải được ?đến khi nào vị trí vô hình này mình mới từ bỏ được?đến bào giờ mình mới không từ bỏ thứ mình muốn một cách dễ dàng ??????


The end 1 câu truyện tự kỷ ^^




xin hỏi có bao nhiêu bạn đọc đến đây đã bỉ lừa bởi câu  chuyện  này " he he"

Bình luận

Dù cho Kyo có lừa được cả thiên hạ, cũng không thể lừa được chính bản thân mình !!!  Đăng lúc 17-9-2013 08:02 PM
he he   Đăng lúc 16-9-2013 07:16 PM
đừu đạp chết ss bi h đọc xong mắt mũi đỏ hoe giừi ạ cái câu cúi kìa mún đâm chết ss hông  Đăng lúc 16-9-2013 05:47 PM
em là 1 nhg em luôn thấy mình là 2, nhg k sao, mình vẫn sống tốt là tuyệt ss nhỉ  Đăng lúc 16-9-2013 05:31 PM
có bị lừa hay ko thì t ko biết nhưng ta chấp nhận để bị lừa  Đăng lúc 16-9-2013 04:54 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-9-2013 17:40:30 | Xem tất
Hôm nay tự dưng nhớ bố quá thật đấy nhớ nhiều lắm nhưng lại chả dám gọi điện cho bố đâu ^^ . Vì mình vẫn nghĩ rằng có thể bố còn có vợ mời của bố còn có 2 con khác của bố liệu bố có còn nghĩ đến mình không nhỉ ? Liệu bố có còn nhớ đến mình như mình vẫn nhớ bố không ta ? Hôm nay mẹ nói với mình thế này  : " Bố mày bỏ mày từ lúc mày mới 1 tuổi rồi cả 14 năm nay đâu có hỏi han mày được 1 câu ? Một câu là con có khoẻ không bố mày cũng đâu nói ông ấy không xứng đáng ! Mày phải nhìn lấy mẹ chứ phải nhìn lấy bố dượng của mày mà ăn mà học mà cố gắng sống đi chứ con người ta không sinh ra mày nhưng người ta có công nuôi mày đấy mày phải biết quý trọng lấy chứ . Mày lúc nào cũng 1 câu bố 2 câu bố thế người ta không phải bố mày à ? Một ngày gọi người ta là ba thì cũng vẫn là ba chứ ? Ít ra người ta còn tốt gấp trăm gấp vạn lần bố mày . Mày cứ như vậy thì mẹ biết làm sao đây ? Mày phải để cho bố mày thấy chứ phải để bố mày biết rằng dù không có bố mày thì mày vẫn sống tốt dù không có bố thì mày vẫn là một đứa trẻ ngoan dù không có bố thì mày vẫn có thể thành người chứ con " . Từng câu từng chữ ấy đã khiến mình phải suy nghĩ rốt cuộc thì mình phải làm sao đây ? Mình yêu mẹ có ghét mẹ có có lúc ghét mẹ lắm vì mẹ cứ trách bố mãi bố cũng còn có gia đình của bố nữa mà nhưng lại thương mẹ lắm khi cứ nghĩ đến 15 năm qua mẹ đã vất vả biết bao . Bác mình cũng đã từng nói rằng : " Cháu phải sống ích kỉ lên mới được chứ cháu cứ sống qua loa như vậy định để 2 đứa kia nó cướp lấy bố của mình luôn sao ? Ít nhất thì cũng phải để cho bố biết được sự tồn tại của cháu chứ ? Muốn lấy lại bố thì chắc là không được nữa đâu nhưng mà phải lấy được tình thương của bố cháu à " . Rốt cuộc thì là vì cái gì mình đã tự hỏi rằng bố là cái gì ? Tình thương của bố là cái gì ? Rốt cuộc mình có phải con đẻ của ông ấy không cơ chứ ít ra thì mình cũng có quyền được cảm nhận tình yêu thương thực của bố mình cơ mà một thứ mà hầu như tất cả những đứa trẻ nào cũng có được tại sao mình lại không có chứ . Mình thật sự là rất muốn oán hận ông ấy nhưng lại không thể vì ông ấy là bố mình , muốn căm ghét ông ấy nhưng đôi lúc lại rất nhớ . Bình thường ngắn thì 3 năm mới được gặp bố 1 lần còn dài thì 4 hoặc 5 năm mà toàn là lúc tết được nghỉ về chơi với ông bà nên mới gặp thôi nhưng hai bố con cũng chả nói chuyện gì hết chỉ lẳng lặng nhìn nhau rồi lại thôi . Nhiều khi mình cũng muốn nhìn kĩ coi ông ấy thay đổi những gì có thay đổi nhiều không nhưng rồi lại chả đủ can đảm cũng muốn trò chuyện tâm sự nhiều thứ với ông ấy lắm ao ước muốn được nghe thấy tiếng gọi con ấm áp của ông ấy nhưng lại chả dám . Rồi khi mà nghe bố cũng với 2 đứa trẻ kia cả mẹ kế nói chuyện với nhau mà muốn khóc biết bao 2 trẻ nó hỏi bố rằng : Bố có yêu mẹ không ? Bố có thương mẹ không ? Bố có yêu hai tụi con không ? Bố có dám bỏ mẹ không ? thực sự lúc ấy mình rất muốn khóc cái cảnh tượng ấy đáng ra sẽ là mình mẹ mình và bố cơ mà nhưng tại sao chứ chỉ tại người đàn bà kia mà gia đình mình trở nên như thế . Mình tự trách tại sao lúc ấy mẹ mình không bạo dạn hơn không mạnh mẽ hơn mà lại để bà ta giật mất chồng mình và hận cả bố tại sao chỉ vì những cám dỗ bên ngoài mà bỏ mẹ con mình đi ? Một gia đình đáng lẽ ra sẽ hạnh phúc mà tại sao lại trở thành như vậy ? Hồi bé mình cũng vì ông ta mà bị bỏng ở cổ tay bây giờ vết sẹo ấy vẫn còn y nguyên lại còn to đùng nữa chứ sẹo vẫn còn thì nỗi đau làm sao mà hết được ? Các bạn nói xem mình có nên hận ông ấy hay không ?

Bình luận

giữ lại trong con tim hay trong lý trí, thì tùy ý định liệu em nhé ^^  Đăng lúc 17-9-2013 08:06 PM
Chuyện của người lớn, chưa chắc gì các em đã hiểu rõ hết, khi này các em thật sự là người lớn, các em mới có thể hiểu ra, cái gì đến thì cứ tiếp nhận,   Đăng lúc 17-9-2013 08:06 PM
hì hì dạ em cũm biết thế mờ nhìu khi nghe mẹ ns cũm ức chế lălại mẹ vài câu xong mẹ chả nói gì nữa lại thấy mềnh hềnh như hơi quá ôi đúng là  Đăng lúc 17-9-2013 12:04 PM
uhm, nhg ss k có gặp bố luôn ấy chứ. Đối vs ss, ổng chết rồi, chả quan tâm nữa ^^ em đừng trách mẹ em nhé, phải an ủi và bên mẹ, bảo vệ mẹ em nhé  Đăng lúc 16-9-2013 09:26 PM
em vs ss hai người cùng chí hướng hờ hờ  Đăng lúc 16-9-2013 05:48 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 19-9-2013 22:16:40 | Xem tất
Yoohooo. Đại khái là bạn í tỏ tình với mình. Ừ thì công nhận mình may mắn voãi =)) trông chả ra sao mà đc 1 bạn nam rõ đỉnh để mắt tới

Cơ mà trớ trêu ở chỗ mình thích bạn của bạn ấy 2 năm rồi TT.TT thích lắm chứ ko phải thích vừa đâuuu :( nhưng suốt 2 năm ko nhận đc đèn xanh :( lại mới chỉ nói chuyện xã giao đc vài ba lần ngắn ngủn :( xác định luôn là mình thích đơn phương :(

Sao chuyện tình cảm của mình nó trớ trêu thế ko biết =)) mình vừa nói "em xin lỗi" với bạn kia rồi, chả hiểu sao nó xong thấy có 1 sự hối tiếc KO HỀ NHẸ :( cảm giác như vừa mất mát gì kinh khủng lắm :( nhưng chả lẽ lại hẹn hò với bạn í mà trong đầu nghĩ về bạn thân của người yêu. Hơi khốn nạn nhỉ? =))

Bình luận

Ai nói trước không quan trọng, quan trọng là cách em nói sao để giữ lại được duyên con gái thôi ^^  Đăng lúc 24-9-2013 02:30 AM
Em là thế là đúng đấy, đường đời các em còn dài mà, thay vì nghĩ mất mát, sao em không thử mạnh dạn đề nghị làm bạn với *thích đơn phương* đi  Đăng lúc 24-9-2013 02:28 AM
may mắn thế, nhg đúng khó xử thật ^^ fighting  Đăng lúc 20-9-2013 09:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách