Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 62|Trả lời: 0
Thu gọn cột thông tin

Chương 8: Sinh nhật của cục bột nhỏ (2)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 24-12-2018 10:03:11 | Xem tất |Chế độ đọc
(Tiếp theo)

Ra khỏi tửu lâu, ta nhìn trái nhìn phải, mặt trời đã nhô quá đỉnh đầu, những hàng quán trong khu chợ hầu hết đã dọn vào các mái hiên, những người không chiếm được vị trí đẹp thì thu dọn đi về, khung cảnh cực kỳ yên tĩnh.

Lúc tính tiền, tiểu nhị thấy ta thưởng nhiều tiền, nên khá là ân cần chỉ đường cho ta, rằng lúc này thích hợp đến quán Mạn Tư Trà nghe bình sách, giá trà uống bên đó có hơi cao một chút, nhưng mà bình sách thì quả thực rất hay.

Ta đồ rằng trên Thiên Cung cũng chưa bao giờ có tiên quan nào chuyên kể chuyện, bèn kéo cục bột nhỏ đi thưởng thức một chuyến.

Mạn Tư Trà là một quán trà, còn người kể chuyện là một ông lão râu tóc bạc phơ. Lúc này, ông lão đang kể chuyện "Hạc đồng báo ơn".

Cục bột nhỏ chưa bao giờ được thể nghiệm cuộc sống thế gian, đôi mắt sáng rỡ, lúc thì mỉm cười, lúc thì nắm chặt hai nắm tay, lúc thì thở dài. Vì khi ở chỗ Chiết Nhan, ta cũng đọc được rất nhiều sách, nên chẳng hề có cảm hứng với những câu chuyện đầy màu sắc tưởng tượng này, chỉ gọi một bình trà, thưởng thức.

Thoắt cái đã đến xế chiều, đợi ông lão kể chuyện đập vào cây cột nhà "cạch" một tiếng, nói "Muốn biết chuyện về sau thế nào, hồi sau sẽ rõ", bên ngoài khung cửa những ngọn hoa đăng đã le lói.

Ta mơ mơ màng màng vội mở choàng mắt tìm kiếm cục bột nhỏ, chỗ ngồi của nó giờ đã trống không. Ta kinh sợ giật thót mình, cơn ngái ngủ trong phút chốc đã bay đi gần hết.

May mà ta vẫn mang bên mình một chiếc gương nước. Ở tiên giới, loại gương nước này chẳng qua chỉ là một loại gương soi để trang điểm, nhưng ở phàm trần còn có thể dùng làm công cụ tìm người. Ta chỉ mong lần này cục bột nhỏ đang ở một nơi dễ nhận biết, nếu như nó ở trong một căn phòng không có đặc điểm gì nổi bật, thì tấm gương nước này cũng trở nên vô dụng mà thôi.

Ta tìm một chỗ thanh tịnh, viết tên tuổi, ngày tháng năm sinh của cục bột nhỏ lên tấm gương, ngay lập tức tấm gương phát ra một đạo hào quang màu trắng. Ta nhìn theo đạo hào quang đó, suýt chút nữa đánh rơi tấm gương, loạng choạng một cái.

Mẹ ơi.

Lần này đúng là cục bột nhỏ đang ở trong một căn phòng, nhưng đây là một căn phòng không hề bình thường.

Trên chiếc giường lớn có khắc hoa bằng gỗ đàn hương, trong phòng là một đôi uyên ương ăn mặc hết sức "mát mẻ". Người đàn ông phía trên đã bán khỏa thân, còn người phụ nữ phía dưới cũng chỉ mặc độc một chiếc yếm đỏ. Con gái nhà lành ở phàm giới tuyệt đối không mặc thứ khêu gợi như thế, ta choáng, cố gắng đứng vững, níu lấy một người đi đường: "Huynh đài, huynh có biết thanh lâu của thị trấn này ở chỗ nào không?".

Y nhìn ta dò xét một lượt từ trên đầu xuống dưới chân, chỉ về tòa nhà chếch với Mạn Tư Trà. Ta cảm ơn y một tiếng, vội vàng chạy tới đó.

Phía sau lưng vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng thở dài của y: "Một công tử đẹp đẽ tuấn tú là thế, nhưng chẳng ngờ là ác quỷ trong lũ háo sắc, thế gian này mới tuyệt vọng mà đau khổ làm sao!".

Tuy đã biết cục bột nhỏ đang ở trong thanh lâu này, nhưng ta lại không biết rõ là nó đang ở gian phòng nào. Để không ảnh hưởng tới chuyện làm ăn của tú bà, ta chỉ còn cách bấm quyết tàng hình, tìm từng gian một.

Tìm đến gian thứ mười ba, ta thấy cục bột nhỏ đang trầm tư chống tay vào cằm, lơ lửng giữa không trung. Ta lập tức kéo nó đi xuyên qua tường, trên giường, đôi uyên ương kia đang hôn hít rất cuồng nhiệt.

Khuôn mặt già nua của ta đã đỏ bừng.

Vừa nãy, cảnh giường chiếu kia thực ra cũng chưa đến mức nóng bỏng lắm. Năm đó trên núi Côn Luân, đóng vai đệ tử, lúc mới hạ phàm, với tâm trạng muốn được học hỏi, ta đã từng xem rất nhiều bức xuân cung đồ. Loại bình thường như mấy quyển mỏng tầm ba trang một quyển hay bán ở chợ, hay loại hiếm có như độc bản hoàng đế gối đầu ở trong cung, vẽ nam nữ hoặc nam nam, ta đều xem qua hết. Khi ấy, ta có thể mặt không đỏ bừng, tim chẳng loạn nhịp, lãnh đạm như một cây cột gỗ. Nhưng lần này lại chẳng giống vậy, rõ ràng là cùng với kẻ tiểu bối thưởng thức một màn xuân cung sống động, mà không khiến cho cái mặt "nhàu" của ta đỏ tía tai, thì thực sự không xứng với hai tiếng "mẫu thân" của nó.

Bên ngoài căn phòng đó, tuy rằng vẫn là một phường lỗ mãng dung tục, nhưng điều khiến người ta vui mừng là, xiêm y của phường lãng tử ấy vẫn còn kín chán.

Thực sự không thể tìm được một nơi thanh tịnh ở phường thanh lâu này.

Một a hoàn áo đỏ tay bưng một đĩa bánh đậu xanh lả lướt đi về phía bọn ta. Cục bột nhỏ chun mũi, lập tức hiện hình đuổi theo sau ả, ta ở phía sau đành lập tức hiện hình theo nó. Ả a hoàn kia nhìn thấy cục bột nhỏ dễ thương, bèn nhéo má nó hai cái, rồi lại quay đầu lại cười tình với ta, đưa cả đĩa bánh đậu xanh cho cục bột nhỏ.

Ta kéo cục bột nhỏ đi đến một góc khuất, nghĩ ngợi hồi lâu mà vẫn không biết nên dạy dỗ nó như thế nào để nó biết sai mà vẫn thấy vui vẻ. Hôm nay là sinh nhật của nó, Dạ Hoa dặn ta phải chăm sóc nó, ngày này mà làm cho nó buồn, như thế là đối xử không tốt, không chân thành với nó.

Ta thầm cân nhắc một lượt, cuối cùng nở một nụ cười, rất hiền từ hỏi nó: "Bên kia kể chuyện rất hay, ban đầu con nghe rất hứng thú, sao con lại chạy đến nơi, haizz, chạy đến nơi như thế này?".

Cục bột nhỏ nhíu mày đáp: "Vừa nãy có một gã béo dám ngang nhiên thơm một tiểu tỷ tỷ trên phố, tiểu tỷ tỷ này không cho gã béo thơm, gã béo không thơm được thì nổi cáu, gọi mấy tên xấu xí bên cạnh hắn đến quây tiểu tỷ tỷ ấy. Tiểu tỷ tỷ rất sợ hãi, con nhìn thấy mà không đành lòng, muốn chạy đến cứu tỷ ấy. Đến khi con chạy xuống lầu, thì đã chẳng thấy bóng dáng bọn họ đâu nữa, có một đại thúc ở bên cạnh nói cho con biết, tiểu tỷ tỷ ấy đã bị gã béo bắt vào tòa lầu hoa này. Con sợ chúng đánh tỷ ấy, nên muốn chạy vào cứu, nhưng đại nương đứng ở cửa không cho con vào, con chẳng còn cách nào khác, nên phải tàng hình để lẩn vào. Ôi, chẳng hiểu sao vị đại thúc kia nói đây là tòa hoa lâu, con nhìn hết một lượt mà cũng chẳng thấy hoa hoét đâu cả".

Ta bị câu nói sau tiếng "ôi" kia của nó dọa cho suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, cục bột à, con có thể không nhìn thấy thứ sắp quấn vào nhau đó sao?

Tính theo người phàm trần thì tuổi của cục bột nhỏ cũng chưa quá ba tuổi, tiên căn vẫn chưa vững, cần phải được bảo vệ. Ba trăm năm nay, phụ quân nó nuôi nó vẫn rất bình lặng, đến lượt ta, nếu như để cho nó nhìn thấy những chuyện không nên nhìn, mà nảy sinh ra một số suy nghĩ không nên nghĩ, dẫn đến tiên nguyên rơi vào ma chướng, phụ quân nó ắt sẽ lấy mạng ta.

Ta nuốt nước bọt, nghe nó tiếp tục kể: "Đến khi con tìm được gã béo kia, thì hắn đã nằm thẳng đơ dưới đất, bên cạnh có một vị ca ca áo trắng đang ôm tiểu tỷ tỷ vào lòng, con chẳng nhìn thấy gì khác, muốn tiếp tục nghe chuyện, nhưng chẳng ngờ lại xuyên nhầm tường lạc vào một căn phòng khác".

Phải rồi, nhớ lại năm đó, học thuật suy đoán, diễn dịch không được tốt, ta cùng bọn Thập sư huynh bị Mặc Uyên trách phạt, bèn xuống phàm giới hóa thành nửa tiên nửa người, ở giữa chợ bày hiệu coi bói cho người ta. Khi đó, cứ dăm hôm ba bữa là lại nhìn thấy con gái nhà lành bị bọn ác bá trêu ghẹo. Nếu là một thiếu nữ khuê các chưa xuất giá, thì sẽ có một hiệp sĩ thiếu niên qua đường rút đao hét lớn; nếu là phụ nữ đã thành gia thất thì phu quân của nàng ta chẳng biết từ phương nào sẽ nhảy ra rút đao ra hét lớn. Tuy một người là hiệp sĩ, một người là phu quân, nhưng hai người chắc chắn đều mặc áo trắng.

Cục bột nhỏ sờ vào chóp mũi rồi nhăn mày, kể tiếp: "Hai người đó quấn lấy nhau ở trên giường, con nhìn họ quấn lấy nhau rất thú vị, bèn muốn dừng lại một chút để xem xem họ đang làm gì".

Trái tim ta bỗng đập "thịch thịch", run rẩy hắng giọng hỏi: "Con nhìn thấy những gì?".

Nó trầm ngâm nói: "Thơm nhau này, sờ nhau này". Lâu sau, miệng mới bi bô hỏi ta: "Mẫu thân, họ đang làm gì vậy?".

Ta ngẩng đầu nhìn trời xanh, đắn đo hồi lâu, nghiêm túc nói: "Người phàm tu đạo, có một môn gọi là "song tu hòa hợp", họ đang, hức, song tu, song tu hòa hợp".

Cục bột nhỏ ra vẻ đã hiểu: "Người phàm thật là một lòng hướng đạo!".

Ta cười khan "ha ha" hai tiếng.

Quay mình lại thì chẳng may va phải một khuôn ngực chắc chắn ở trước mặt, từ đầu đến chân hắn nồng nặc mùi rượu.

Ta day day mũi, lùi về phía sau hai bước, nheo mắt lại nhìn, vị nhân huynh trước mặt toàn thân nồng rượu, tay phải cầm một chiếc quạt, đôi mắt hẹp dài sáng long lanh đang nhìn ta. Khuôn mặt có làn da không đến nỗi nào, nhưng tạng phủ lại có hỏa quá vượng, nên da thịt cũng sạm lại không sáng bóng. Hầy, nếu song tu quá chuyên cần thì thận sẽ hư một chút.

Gã cầm chiếc quạt rách của mình chỉ về phía ta, nói rất khẳng khái: "Công tử này quả là nhân tài, bản vương thực ngưỡng mộ".

Haizz, hóa ra lại là một vương gia chơi bời. Ta bị mùi rượu trên người hắn phả vào làm cho đầu óc hơi quay cuồng, cố gắng chắp tay nói: "Quá khen, quá khen". Đoạn lôi cục bột nhỏ định đi xuống lầu.

Gã cầm quạt quay người chắn trước mặt ta, mau lẹ nắm lấy một cánh tay ta, nhếch miệng cười, nói: "Tay mới trắng nõn nà làm sao".

Ta ngây ra.

Dựa vào kinh nghiệm ở phàm trần trước đây của ta, phụ nữ khi lộ diện thường dễ gặp phải những chuyện mình không mong muốn, nào ngờ bây giờ đàn ông cũng chẳng an toàn.

Miệng cục bột nhỏ lúng búng toàn bánh đậu xanh, mắt trừng trừng ngây ra nhìn gã cầm quạt kia.

Gã cầm quạt kia này hôm nay có Phúc tinh chiếu sáng trên cao, trêu ghẹo một vị thượng thần, số của hắn thật hên.

Vì là lần đầu bị người phàm trần trêu ghẹo, nên ta cảm thấy rất mới mẻ. Nhìn kỹ da mặt gã, thì có thể nói đây chính là kẻ đào hoa trong giới người phàm trần, nên ta cũng không thèm tính toán với gã nữa, chỉ khoan dung độ lượng rút tay về, để cho hắn hứng thú một chút.

Nào ngờ đây đúng là một gã vương gia không hiểu chuyện, gã lại xán lại gần thêm một chút, nói: "Bản vương vừa nhìn thấy công tử đã sinh lòng yêu mến, công tử...". Cánh tay kia còn chuẩn bị ôm lấy eo của ta.

Như thế này thì hơi khác rồi.

Ta dĩ nhiên là một thần tiên từ bi, nhưng người phàm trần lại chẳng có quan hệ gì với Thanh Khâu nhà ta, nên lòng từ bi của ta đương nhiên cũng có hạn. Đương lúc muốn dùng phép định thân để bắt gã đứng yên, đưa đến khu rừng lân cận treo lên hai ngày, để cho gã nhớ thật kỹ, thì sau lưng đột nhiên truyền đến một lực thật mạnh, kéo ta vào lòng. Lực đạo này vô cùng quen thuộc, ta ngẩng đầu nhìn lên, vui vẻ chào hỏi người quen ấy: "Ha ha, Dạ Hoa, ngươi đến thật đúng lúc".

Một tay Dạ Hoa ôm lấy ta, dưới ánh đèn rạng rỡ chiếc áo bào màu đen hắt ra những tia sáng lạnh lẽo, hắn nhìn gã cầm quạt đang hoang mang kia, miệng cười mà như không cười: "Ngươi trêu ghẹo vợ của ta xem chừng vui vẻ thật đấy".

Ta cho rằng, trên danh nghĩa ta đúng là đế hậu chính cung tương lai của hắn, vậy thì cũng coi là vợ chồng danh chính ngôn thuận, lần này ta bị trêu ghẹo, nên đương nhiên hắn cũng bị mất thể diện. Hắn ôm ta một cái, nghiêm khắc dạy dỗ cho cái tên háo sắc dám chòng ghẹo ta một bài cũng là điều phải làm mà thôi. Ta cứ giả vờ đứng bên cạnh hắn xem là được, như thế mới là diễn đúng vai.

Cục bột nhỏ nuốt trôi nửa miếng bánh đậu xanh, liếm liếm mép, nắm chặt cổ tay gã cầm quạt kia, nói: "Có thể làm cho cha ta tức giận, người đúng là một nhân tài, nhưng lần này khó qua, hãy bảo trọng!".

Nói xong liền lùi xuống đứng sau ta một cách vô cùng quy củ.

Gã cầm quạt thẹn quá hóa giận, cười lạnh lùng, nói: "Hừ, ngươi có biết bản vương là ai không? Hừ...".

Lời còn chưa dứt, người đã mất tăm.

Ta quay sang hỏi Dạ Hoa: "Ngươi vứt hắn đi đâu rồi?".

Hắn nhìn ta một cái, quay đầu nhìn sang chỗ sáng ánh đèn, bình thản nói: "Ở một khu rừng nhiều ma gần đây".

Ta ớ ra, tri kỷ, đúng là tri kỷ.

Hắn nhìn ngọn đèn kia hồi lâu, lại quay sang dò hỏi ta: "Sao nàng bị chòng ghẹo mà cũng không thèm tránh?".

Ta cười cười nói: "Chỉ là bị sờ một, hai cái thôi!".

Khuôn mặt lạnh lùng của hắn cúi xuống, rồi vẫn lạnh lùng hôn ta một cái.

Ta ngẩn người một lúc lâu.

Hắn lạnh lùng nhìn ta một cái: "Chỉ là bị hôn một, hai cái mà thôi!".

...

Bản thượng thần hôm nay, bị một đứa tiểu bối kém hơn mình chín vạn tuổi xem thường?

Cục bột nhỏ đứng bên cạnh bịt miệng cười khúc khích, miệng không thông khí được liền bị nghẹn bánh đậu xanh.

Đêm đến lại đưa cục bột nhỏ đi thả hoa đăng.

Chiếc hoa đăng này làm theo hình dạng bông sen, ở giữa thắp một cây nến nhỏ, người phàm trần dùng nó để thả trôi nguyện ước theo dòng nước.

Trong tay cục bột nhỏ cầm một chiếc hoa đăng, miệng lầm rầm cầu nguyện, từ lục súc sinh sôi cho đến ngũ cốc bội thu, từ ngũ cốc bội thu cho đến thiên hạ thái bình, cuối cùng đã đầy đủ ước nguyện, liền thả chiếc hoa đăng xuống nước.

Chứa biết bao ước nguyện của cục bột nhỏ, chiếc hoa đăng không bị chìm đi mà xoay tròn mấy cái tại chỗ, gió khẽ thổi, nó chao đảo rồi trôi đi.

Dạ Hoa cũng tiện tay đưa cho ta một chiếc.

Người phàm cầu nguyện đều cầu thần tiên phù hộ, thần tiên cầu nguyện thì biết cầu ai phù hộ đây?

Dạ Hoa nửa cười nửa không, nói: "Chẳng qua là lưu lại một suy nghĩ, nàng còn thực sự cho rằng thả hoa đăng là mọi chuyện đều thuận lợi ư?".

Hắn nói như vậy, kể ra cũng có lý. Ta cười cười đón lấy, bước đến bên cục bột nhỏ, cùng nó thả đèn xuống.

Hôm nay thực sự vô cùng vui.

Thả xong hoa đăng, cục bột nhỏ mệt đến mức díp cả mắt lại, vậy mà vẫn còn líu ríu kêu không về Thanh Khâu, không về Thanh Khâu, phải ở phàm trần ngủ một tối, thử xem chăn đệm giường chiếu phàm trần có mùi gì?

Lúc đó đêm đã về khuya, tiếng mõ vang lên cốc cốc. Đầu đường cuối ngõ, phàm là những nhà treo trước cửa chiếc đèn lồng trên có viết hai chữ "khách lâu", đều đã tắt nến, đóng cửa hết cả.

Thị trấn này tuy nhỏ, nhưng rất nhiều du khách qua lại. Đến gõ cửa hai nhà trọ, mới có thể tìm được một căn phòng để nghỉ lại. Cục bột nhỏ đã ngủ khì, chẳng biết trời đất là gì trong lòng Dạ Hoa.

Lão chưởng quầy vẫn còn ngái ngủ ngáp một cái rõ dài: "Hai vị công tử cùng nghỉ lại một đêm cũng không ngại gì, thị trấn này có ba nhà trọ, nhà trọ của chưởng quầy Vương và chưởng quầy Lý hôm nay đều đã chật cứng, nhà lão vừa nãy mới có một khách trả phòng, nên còn trống một gian".

Dạ Hoa gật đầu qua loa. Lão chưởng quầy thò đầu ra gọi một tiếng, tiểu nhị vừa mặc áo vừa chạy tới, hai cánh tay vừa nhét bừa vào một ống tay áo, vừa chạy đi trước dẫn đường cho bọn ta.

Lên tầng hai, rẽ một góc, đẩy cửa vào một căn phòng, Dạ Hoa đặt cục bột nhỏ lên trên giường, rồi dặn dò tiểu nhị lấy nước rửa mặt mũi. Vừa may bụng ta rọt rọt kêu hai tiếng, hắn lườm ta một cái sắc lẹm rồi thêm một câu: "Nhân tiện làm thêm hai món đưa lên đây".

Tiểu nhị kia có vẻ quá buồn ngủ, nên muốn mau mau hầu hạ bọn ta xong, còn có thể leo lên giường ngủ tiếp, cho nên lấy nước, mang thức ăn đều cực nhanh, đơn giản hai món mặn, một món chay, thịt bò muối, sườn chiên mặn, đậu phụ nhúng hành.

Ta cầm đũa gắp một, hai miếng, nhưng chẳng buồn ăn.

Ta vốn chẳng kén chọn trong việc ăn uống, gần đây hay đánh giá đồ ăn do Dạ Hoa làm, bình phẩm trình độ nấu bếp cao thấp, nên miệng đã quen ăn ngon rồi.

Dạ Hoa ngồi dưới đèn cầm một quyển sách, hầy, cũng có khả năng đó là công văn, hắn ngẩng đầu lên nhìn ta một cái, lại nhìn ba món ăn trên bàn, nói: "Không ăn nổi thì rửa mặt đi ngủ sớm chút đi".

Đây là một gian phòng bình thường, vì thế chỉ có một chiếc giường. Ta nhìn chiếc giường duy nhất ấy, chần chừ trong giây lát, cuối cùng vẫn là mặc nguyên cả quần áo trèo lên giường nằm.

Từ đầu đến cuối, Dạ Hoa không nói sẽ phân chia chỗ nằm của ba người bọn ta ra sao, rất bình thản điềm tĩnh. Còn nếu ta cứ cố hỏi một câu, thì rõ ràng là không thoải mái cho lắm.

Cục bột nhỏ đã say giấc nồng, ta bế nó nằm ra giữa giường, lại lấy chiếc chăn lớn đặt ở bên cạnh, còn mình thì nằm vào trong cùng. Dạ Hoa vẫn chong đèn đọc công văn.

Giữa đêm, ta đã lơ mơ ngủ, dường như có người ôm lấy ta, thở dài bên tai ta: "Ta vốn hiểu tính khí của nàng, nhưng chẳng ngờ nàng vẫn dứt khoát đoạn tuyệt như vậy, chuyện cũ nàng đã quên sạch, ta vừa mong nàng nhớ lại, lại vừa mong nàng mãi mãi quên đi...".



Ta không để ý, nghĩ là mơ thôi, bèn trở mình, ôm cục bột nhỏ vào lòng vỗ vỗ mấy cái, rồi thực sự thiếp đi.

Sáng hôm sau, trời sáng bạch ta mới dậy khỏi giường, Dạ Hoa vẫn ngồi ở chỗ hôm qua đọc sách, chỉ khác là, bên cạnh không còn cây nến.

Ta rất nghi ngờ, liệu hắn ta đọc suốt đêm hay là ngủ một giấc rồi trước khi ta tỉnh đã dậy ngồi đó, tiếp tục đọc sách không?

Cục bột nhỏ ngồi ghế bên cạnh vẫy vẫy ta: "Mẫu thân, mẫu thân, cháo này rất ngon, A Ly đã múc cho mẫu thân một bát đấy".

Ta xoa đầu nó khen "ngoan", rửa mặt xong thì ăn cháo, lúc đó cảm thấy, mùi vị này rất giống với cháo mà Dạ Hoa nấu. Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn dò xét, hắn cũng không hề ngẩng đầu, chỉ nói: "Thức ăn của quán trọ rất khó nuốt, sợ A Ly ăn không quen, ta bèn mượn bếp của họ nấu nửa nồi cháo".

A Ly ngồi bên cạnh ấp úng nói: "Lúc trước ở núi Tuấn Tật, công chúa của Đông Hải làm thức ăn con cũng ăn không quen, nhưng cũng chẳng thấy phụ quân làm thức ăn riêng cho con bao giờ".

Dạ Hoa ho một tiếng.

Ta vừa được lợi, vừa chuyên tâm húp cháo.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách