Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 64|Trả lời: 0
Thu gọn cột thông tin

Chương 19: Tình nhen tự thuở nào mà nồng thắm không hay (2)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 24-12-2018 10:57:33 | Xem tất |Chế độ đọc
(Tiếp theo)

Tang Tịch nghe được tin này đã bị kích động tột độ, chạy đến trước điện của Thiên Quân quỳ suốt hai ngày. Trong hai ngày đã quỳ đến mức đầu gối tím bầm, cũng chỉ được một câu nói của Thiên Quân, rằng tiểu mãng xà chẳng qua cũng chỉ là một tiểu yêu tinh hạ đẳng, dám dụ dỗ nhị hoàng tử của Thiên tộc, dụ dỗ nhị hoàng tử thì không nói, còn dám cả gan làm mưa làm gió trên chốn thanh tịnh là Cửu Trùng Thiên, chiểu theo quy củ Thiên Cung, phải hủy hết tu vi của nàng ấy, đẩy xuống trần gian, vĩnh viễn không được thăng tiên. Rốt cuộc Tang Tịch cũng chỉ là một hoàng tử, bị uy nghi của Thiên Quân dội xuống, hắn cố hết sức cũng chẳng thể cứu được Thiếu Tân, trong lúc cùng quẫn nhất chỉ có thể đem tính mạng ra uy hiếp, mặc cả với cha mình, rằng nếu Thiên Quân nhất định trừng phạt Thiếu Tân như vậy, khiến hắn và Thiếu Tân mãi mãi chia lìa, thì hắn sẽ tự sát cùng với Thiếu Tân, dù hóa thành tro cũng phải có nhau.

Những lời ấy của Tang Tịch vừa tuyệt vọng vừa bi thương, trên Cửu Trùng Thiên, những người nghe được đều rơi lệ, đau lòng. Nhưng Thiên Quân đúng là Thiên Quân, là người đứng đầu Thiên tộc ắt có thủ đoạn, chỉ một câu mà đã khiến Tang Tịch sụp đổ. Rằng, con muốn chết ta cũng không cản, nhưng sự sống chết của tiểu mãng xà ta vẫn giữ trong tay, nếu con tự hủy đi nguyên thần của mình, sau khi con chết, ta sẽ có cách giày vò tiểu mãng xà.

Câu nói ấy tuy không được phong độ nhưng lại rất hữu hiệu. Tang Tịch không biết làm sao, cũng không thể tuẫn tình theo Thiếu Tân, đành ở yên trong cung. Thiên Quân thấy Tang Tịch rốt cuộc đã chịu yên ổn thì cực kỳ hài lòng, cũng không quá hao tổn tinh thần vì đôi uyên ương đó nữa. Nhưng vừa sơ ý một cái, thì Tang Tịch giả vờ ở yên trong cung đó đã lợi dụng sơ hở, xông vào tháp Tỏa Yêu, cứu Thiếu Tân ra, nhân lúc thần tiên ở bốn bể tám cõi vào chầu, đã xông vào triều đường của Thiên Quân, quỳ trước bệ rồng, khiến tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết.

Rồi Chiết Nhan và cha mẹ ta lên Cửu Trùng Thiên bàn bạc. Nếu chuyện này không loan truyền rộng rãi, Thiên Quân sẽ âm thầm xử lý Thiếu Tân, chẳng có ai lời ra tiếng vào được. Nhưng chuyện đã ầm ĩ đến mức này, ngoài được sủng ái mà có chút kiêu ngạo trên Thiên Cung ra, Thiếu Tân cũng không mắc sai phạm gì lớn, Thiên Quân cũng chẳng còn cách nào, đành thả Thiếu Tân, đày Tang Tịch, lại tác thành cho mối tình đau khổ của họ.

Dạ Hoa nói: “Tang Tịch cầu xin lòng nhân ái thì được nhân ái, quá trình tuy rằng có chông gai một chút, nhưng kết quả vẫn viên mãn. Hồi đó, tuy Thiên Quân yêu mến thúc ấy, tuy chưa nói rằng sẽ lập thúc ấy làm thái tử, chưa bị thân phận thái tử bó buộc, thúc ấy thoát thân vẫn thật thoải mái”.

Ta ôm lấy cánh tay hắn, ngáp một cái rồi hỏi bừa: “Còn ngươi?”.

Hắn dừng lại giây lát, nói: “Ta ư? Khi ta sinh ra, trên nóc nhà có bảy mươi hai con chim ngũ sắc lượn vòng, ráng trời sáng ở phương đông ba năm không dứt, nghe nói đây chính là, chính là sự tôn vinh mà chỉ có Mặc Uyên khi sinh ra mới có. Khi ta sinh ra đã được định sẵn là thái tử, Thiên Quân nói ta là thái tử do trời định mà tự cổ chí kim chưa từng có, đợi đến năm vạn tuổi sẽ làm lễ tấn phong. Từ nhỏ ta đã biết, chính phi tương lai của ta chính là Bạch Thiển của Thanh Khâu”.

Không ngờ hắn đã chào đời oanh liệt như vậy, ta tấm tắc khen ngợi từ tận đáy lòng: “Thật quá hoành tráng”.

Hắn chỉ lặng im, một lúc lâu sau, mới ôm ta chặt thêm, chậm rãi nói: “Nếu người con gái ta yêu không phải là Bạch Thiển, thì chỉ có thể lừa hết thảy thần tiên trên trời rằng ta đã tan thành tro bụi, tìm một nơi bên ngoài tam giới ngũ hành, mới có thể giữ được kết cục tốt đẹp cho mối tình này”.

Những lời tào lao đó đã khiến ta mơ mơ màng màng, ta khen cho số tốt của hắn: “May mà người ngươi yêu chính là Bạch Thiển ta”. Rồi kéo chăn lên đắp, rúc vào lòng hắn và thiếp đi.

Trong lúc chập chờn đi vào giấc mộng, bỗng nghe hắn nói: “Nếu có ai đó cướp đi đôi mắt của nàng, khiến nàng bị mù, Thiển Thiển, nàng có tha thứ cho người đó không?

Câu này của hắn quá vô lý, ta ngáp một cái: “Khắp gầm trời cuối đất này, e rằng chẳng có ai dám lấy mắt của ta”.

Hắn lặng yên rất lâu, rồi trong lúc ta mơ màng mới nói: “Nếu người đó là ta thì sao?”.

Ta sờ lên đôi mắt mình, không biết hắn bị làm sao, chỉ ôm lấy cánh tay, lại ngáp một cái nữa: “Thế thì giao tình của chúng ta chấm dứt từ đây”.

Lồng ngực áp sát ta thoáng run rẩy, lâu sau hắn ôm ta càng chặt hơn, nói: “Ngủ ngoan đi”.

Đêm nay ta nằm mơ một giấc mơ.

Trong mơ, ta biết rất rõ rằng, đó chỉ là mơ.

Trong giấc mơ, ta đang đứng trên đỉnh núi hoa đào rực rỡ, hoa đang rộ sắc, tươi thắm trùng trùng chẳng kém rừng đào mười dặm của Chiết Nhan. Ở giữa sắc đào rực rỡ ấy là một mái nhà tranh đơn sơ. Bốn bề thỉnh thoảng vẳng lên những tiếng chim kêu thưa thớt.

Ta bước lên mấy bước, đẩy cửa bước vào nhà tranh, nhìn thấy bên cạnh một chiếc gương đồng xấu xí, một nữ mặc xiêm y trắng muốt đang đứng chải đầu cho một nam tử áo đen tuyền đang ngồi. Hai người họ quay lưng về phía ta. Trong gương phản chiếu bóng hai người, lại dường như bị mây mù che phủ, nhìn không rõ.

Nam tử đang ngồi nói: “Chỗ ta mới tìm được, chỉ có hai chúng ta, không có non xanh nước biếc, không biết nàng có ở được không?”.

Nữ tử đang đứng nói: “Có thể trồng hoa đào được không? Có thể trồng hoa đào là được rồi. Gỗ thì dựng nhà, quả thì ăn. Haizz, nhưng ngọn núi này chẳng phải rất tốt đó sao, mấy hôm trước chàng còn sửa lại nhà, tại sao chúng ta phải chuyển sang chỗ khác?”.

Toàn thân nam tử đang ngồi có một làn tiên khí chờn vờn, là thần tiên. Nữ tử đang đứng thì hết sức bình thường, là người phàm. Giọng nói của họ vô cùng quen thuộc, nhưng vẫn là trong mộng, khó tránh bị sai lệch.

Nam tử đó lặng im giây lát, nói: “Đất ở đó không giống đất ở ngọn núi này, có lẽ không thích hợp trồng đào lắm. Nhưng nếu nàng muốn trồng thì chúng ta cứ thử xem”.

Nữ tử sau lưng cũng lặng im giây lát, bỗng cúi người xuống ôm vai nam tử kia. Nam tử kia quay đầu lại, nhìn nữ tử đó rất lâu, hai người lại càng âu yếm nhau hơn. Ta không nhận ra nổi dáng hình của họ.

Họ hôn nhau say đắm, vì muốn nhận ra dáng hình họ, lại biết chắc là mình nằm mơ, nên ta càng không né tránh, chỉ mở to hai mắt, nhìn thẳng vào đôi uyên ương đang hôn nhau trên giường giữa thanh thiên bạch nhật ấy.

Không nhận ra dáng hình của họ khiến lòng ta rất khó chịu, hồi còn trẻ ta cũng đã xem không ít cung xuân đồ, trước màn cung xuân đồ bằng xương bằng thịt này, đang định im lặng, âm thầm xem tiếp, thì quang cảnh xung quanh đã thay đổi trong nháy mắt.

Ta thầm rên trong lòng, quả nhiên là nằm mơ.

Khung cảnh sau khi thay đổi chính là lối vào của rừng đào, nam tử áo đen khẩn thiết nói với nữ tử áo trắng: “Không được ra khỏi ngọn núi này nửa bước, bây giờ nàng đang mang thai đứa con của ta, rất dễ bị người nhà ta phát hiện, nếu như bị họ phát hiện, sự tình sẽ không đơn giản. Làm xong việc này ta sẽ lập tức quay về, đúng rồi, ta đã nghĩ ra cách để có thể trồng đào ở nơi đó”. Dứt lời lại lấy một chiếc gương từ trong tay áo ra, đặt vào tay nữ tử đó: “Nếu như nàng cảm thấy cô đơn, thì hãy nhìn chiếc gương này gọi tên ta, nếu không bận ta sẽ nói chuyện với nàng. Nàng phải nhớ là tuyệt đối không ra khỏi rừng đào và ngọn núi này nửa bước”. Nữ tử gật đầu đồng ý, cho đến khi bóng của nam tử kia biến mất mới khẽ than một tiếng: “Đã bái trời đất là thành thân rồi, lại không dẫn ta về nhà gặp người thân, giống như vợ bé vậy, ôi, mang thai lại còn phải chạy trốn, thật quá mệt mỏi, không hiểu là chuyện gì nữa đây”. Rồi lắc lắc đầu bước vào nhà.

Ta cũng lắc đầu một cái.

Rõ ràng họ là một đôi tiên phàm yêu nhau, tự cổ đến nay, mối tình giữa thần tiên và người phàm thường không có kết cục tốt đẹp. Năm đó Thiên Ngô yêu một người phàm trần, vì sửa tuổi thọ của người phàm trần này, để người phàm ấy có thể sống với y muôn đời muôn kiếp, mà đã chịu biết bao đau khổ, suýt chút nữa mất hết tiên nguyên, được Mặc Uyên điểm hóa mới tỉnh ngộ. Năm ấy vì mối tình đó, y đã bị thương tổn tiên căn, nên khi chịu kiếp nạn của thần tiên viễn cổ, y không thể tránh được, đã uổng phí sinh mạng của mình.

Nữ tử đó bần thần đi vào trong nhà, khung cảnh trước mặt ta cũng thay đổi. Lại là rừng đào, hoa đào đã tàn quá nửa, cành cây trơ trụi, vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa bầu trời, khung cảnh thê lương biết bao. Nữ tử áo trắng giơ chiếc gương đồng thổn thức gọi gì đó, chỉ thấy những đường nét trên khuôn mặt mờ mờ, chiếc miệng mở ra rồi lại khép vào, âm thanh cũng hư hư ảo ảo. Nữ tử đó loạng loạng bước ra ngoài. Lòng ta chợt run rẩy, quên mất mình đang trong giấc mơ, cuống quýt nhắc nhở: “Chẳng phải tướng công nàng dặn nàng không được ra khỏi rừng đào sao?”. Nàng ta lại chẳng nghe lời khuyên của ta, cứ thế bước ra ngoài.

Bên ngoài rừng đào này chừng trăm bước là tiên chướng dày đặc, nữ tử đó lao đi rất cương quyết, lớp tiên chướng đó lại không hề cản nàng lại, nàng liền xông thẳng ra ngoài.

Trên trời bỗng lóe lên hai tia sét dữ dội. Ta kinh sợ, tỉnh đậy.

Lúc ta tỉnh lại, trời đã sáng bạch. Trong phòng không một bóng người, chỉ có cây đèn Kết Phách được đặt ngay ngắn trên đầu giường.

May mà còn có chiếc màn là màu xanh trên giường nhắc cho ta nhớ ra bây giờ không phải mình đang nằm trên giường của Dạ Hoa, mà là giường của mình trong Thanh lâu. Haizz, Dạ Hoa làm việc quả nhiên chu đáo, cẩn thận.

Hai tiểu tiên nga áo xanh ngắt bước tới hầu hạ sửa soạn. Thực ra cũng không cần sửa soạn gì nhiều, người ta rất sạch sẽ, hẳn Dạ Hoa đã sửa soạn giùm ta rồi.

Sáng nay tỉnh lại, nhìn thấy ánh sáng rọi vào trong phòng, luồng ánh sáng này xanh xanh, trong lòng bỗng ngộ ra tất cả.

Có một câu chuyện có đoạn viết như thế này, rằng có một tiểu thư con quan về quê cưới chồng, giữa đường gặp giặc cướp, bị cướp về trên núi làm sơn trại phu nhân. Thực ra ta rất thích tên cướp này. Hắn vung đôi búa lên so với đám thư sinh trói gà không chặt, suốt ngày chỉ biết “Tử viết”, “Thi vân” (3) kia đã mạnh hơn gấp hàng trăm lần rồi. Nhưng vị tiểu thư con quan kia lại giữ trinh tiết, không coi tên cướp biết múa đôi búa kia ra gì, thà chết cũng không chịu khuất phục. Và chính tiểu thư con quan bảo vệ trinh tiết thà chết không chịu khuất phục ấy, trong một đoạn khác lại có tư tình với tên thư sinh trèo tường lẻn vào trướng phù dung. Có thể thấy đám tiểu thư giai nhân đó không phải tùy tiện có thể tư tình với bất cứ người nào, họ không hề làm chuyện này rồi mới nảy sinh tình cảm, mà là trước khi làm chuyện này, hẳn họ đã tương tư chàng thư sinh của mình rồi.

(3) “Tử viết” có nghĩa là “Khổng Tử nói rằng”, “Thi vân” có nghĩa là “Kinh Thi có câu rằng”, đều là những câu mào đầu trích dẫn quen thuộc trong sách vở, luận đàm của Nho gia.

Đêm qua ta đã cùng Dạ Hoa làm chuyện này, coi như là ta “dụ dỗ” chàng trước. Ngoài một chút đau đớn ban đầu, sau đó ta cảm thấy tình yêu quả rất thú vị, khi chàng ôm ta vào lòng, ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Đến giờ nhìn lại, đúng như tứ ca nói, bản thượng thần ta, đã vượt qua trở ngại tuổi tác để yêu Dạ Hoa mất rồi.

Tình yêu, đúng là thứ bạn không muốn dính phải là có thể không dính phải được.

Haizz, may mà trước đây ta cảm thấy khắp bốn bể tám cõi chẳng có một nữ thần nào có thể xứng làm thứ phi của Dạ Hoa.

Ta đã cùng Dạ Hoa yêu đương đắm say như thế, đương nhiên không thể hủy hôn được.

Ta định bụng sau bữa sáng, nhân lúc đến điện Phù Anh thắp đèn Kết Phách sẽ đến điện của Dạ Hoa để gặp chàng, nhân thể hỏi chàng, chàng có bằng lòng vì ta, làm một vị Thiên Quân không thể lập Thiên Hậu khi kế nhiệm được không.

Ta cảm thấy chàng đương nhiên sẽ bằng lòng.

Ta vui vẻ dùng bữa sáng, vui vẻ đến điện Phù Anh, vui vẻ đến tẩm điện của Dạ Hoa.

Có lẽ là không gặp may, hai tiểu tiên nga giữ cửa nói: “Trời vừa sáng quân thượng đã về Thiên Cung rồi”.

Dạ Hoa làm thái tử thật vất vả, ngày ngày đều phải phê duyệt biết bao văn thư. Chàng vội vã đến Tây Hải, lại vội vã quay về, có lẽ cũng là có chuyện gì gấp gáp chăng.

Ta thông cảm chàng là thái tử, nói cảm ơn hai tiểu tiên nga rồi buồn bã quay trở lại điện Phù Anh.

Trong điện Phù Anh, sau khi làm phép cho Điệp Ung say ngủ, ta cẩn thận thắp đèn Kết Phách.

Đèn Kết Phách thắp ở đầu giường Điệp Ung ba ngày, ta cũng trông ở đầu giường Điệp Ung ba ngày. Ngày ngày phu nhân của Tây Hải Thủy Quân đều cùng mấy nô tỳ đến trước cửa điện nghe ngóng tình hình, sợ rằng ta sẽ làm con bà ta chết, may mà bị mấy tên tâm phúc của Tây Hải Thủy Quân chặn lại ở cửa, đành phải quay về.

Đám tiên nga trong điện lại chẳng khác gì gặp kẻ địch, nghe nói bình thường đều tranh nhau hầu hạ Điệp Ung, bây giờ lại chẳng có ai dám lại gần đầu giường ba thước, đến đi lại cũng rón ra rón rén, chỉ sợ làm tắt lửa đèn.

Ngồi ở đầu giường nhìn Điệp Ung ngủ thật là chán, ngọn đèn Kết Phách tỏa ra một luồng khí khiến ta cực kỳ hoảng hốt, bèn sai đám tiên nga hầu hạ bê ít hoa quả tới, ngồi cắn hạt dưa tí tách, để trấn tĩnh tinh thần.

Ba ngày trôi qua, đầu giường Điệp Ung tích không ít vỏ hạt dưa, hai mắt ta đỏ quạch, vì nhìn chằm chằm vào đèn Kết Phách nên hễ nhắm mắt là hình ngọn lửa lại nhảy nhót trước mắt.

Điệp Ung ngủ liền ba ngày, ngủ rất say, khi tỉnh lại tinh thần sảng khoái. Y cũng tự cảm thấy suốt sáu trăm năm qua chưa bao giờ tinh thần sảng khoái như hôm nay, kích động vô cùng, đòi đi chơi khắp Tây Hải, ngắm những cảnh sắc mà suốt sáu trăm năm qua chưa được ngắm. May mà y vẫn còn chút lòng tốt, biết rằng ba ngày qua ta đã chịu khổ, nên không kéo ta đi cùng.

Hồn phách của Mặc Uyên đã tụ lại, tiếp theo sẽ phải đến Doanh Châu ở Đông Hải lấy cỏ Thần Chi, còn đâu không có gì phải chuẩn bị, cần phải nghỉ ngơi ít bữa. Ta đi một mạch về Thanh lâu, dặn dò đám tiểu tiên nga đóng chặt cửa ra vào, lại đặt thêm một lớp tiên chướng ở trong phòng, nhào lên giường bắt đầu ngủ.

Giấc ngủ này kéo dài năm, sáu ngày.

Đến khi tỉnh dậy, thu lại tiên chướng, đang định đi gặp Tây Hải Thủy Quân để cáo từ, lúc mở cửa phòng hai tiên nga quỳ trước cửa dọa cho ta một trận chết khiếp. Hai tiên nga này xem chừng đã quỳ rất lâu, thấy ta vừa bước ra khỏi cửa tuy mặt vẫn nghệt ra nhưng miệng đã nhanh nhảu thưa: “Tiên quân đã tỉnh, thượng thần Chiết Nhan đã chờ Tiên quân ở đại sảnh hai ngày rồi”.

Ta ngẩn người.

Gần đây ta đúng là miếng bánh thơm, ai cũng đến tìm ta. Tứ ca, Dạ Hoa, Tây Hải Thủy Quân, còn như phu nhân của Tây Hải Thủy Quân thì tạm thời không bàn tới, đến Chiết Nhan tiên tiếp hai lần đến tìm ta rồi. Không hiểu lần này lão tìm ta là vì sao.

Ta đi trước, hai tiên nga líu ríu theo sau.

Ta rẽ xuống cầu thang, Chiết Nhan đã ngẩng đầu nhìn về phía ta. Thấy ta lão liền cười, vẫy tay nói: “Qua đây ngồi đi”.

Ta bước tới ngồi xuống, nhân tiện cho mấy tiên nga đi cùng lui ra, cầm tách trà trên bàn lên, nhấp mấy ngụm cho trong giọng.

Lão nhìn ta từ đầu xuống chân một lượt, nói: “Xem dáng vẻ của ngươi thì hồn phách của Mặc Uyên chắc là ổn rồi. Mấy hôm trước ta có luyện được một viên tiên đan, mang tới cho ngươi, có lẽ ngươi cần dùng tới”.

Dứt lời liền lấy một viên tiên đan màu trắng tinh bỏ vào tay ta.

Ta cầm viên tiên đan ấy đưa lên mũi ngửi ngửi, thoang thoảng mùi thơm của cỏ Thần Chi.

Ta mắt chữ O mồm chữ A: “Viên tiên đan này chẳng phải dùng tu vi của lão để luyện sao? Lão, lão biết là ta muốn độ tu vi cho Mặc Uyên sao?”, rồi lại nhìn lão, “Lão đi Doanh Châu lấy cỏ Thần Chi mà không bị bốn con ác thú đả thương ư?”.

Lão ta lấy tay áo che miệng, húng hắng ho hai cái, nói: “A, ngươi muốn dùng tu vi của bản thân để độ cho Mặc Uyên sao? Cái này thì ta chưa nghĩ tới, năm đó ngươi đơn độc phong ấn Kình Thương, đã mất rất nhiều tiên lực, may mà ta đã sớm luyện thành viên tiên đan này, nếu ngươi tiếp tục độ tu vi cho Mặc Uyên, chút đỉnh tu vi còn lại sẽ chẳng xứng với danh hiệu thượng thần mất”. Rồi lão lại xoay xoay tách trà trong tay, nói: “Phụ Thần nuôi ta lớn khôn, ơn dưỡng dục không gì báo đáp nổi, người để lại hai đứa con, đứa nhỏ đã mất, đứa lớn vẫn còn, ta có thể giúp đỡ một chút mà thôi”.

Những lời này lão thốt ra rất nhẹ nhàng, mà tình cảm bên trong sâu đậm biết bao. Mắt ta bỗng ươn ướt, bèn nhận lấy viên tiên đan, cảm ơn lão.

Lão nhận lời cảm ơn này, nhưng lại chẳng nói gì, chỉ thở dài một cái.

Ta giơ viên tiên đan lên, ngồi im lặng.

Lão ngước lên liếc nhìn ta, muốn nói gì đó rồi lại ngần ngừ một lúc, sau đó mỉm cười, nói: “Ta phải đi rồi, ngươi tìm lúc nào tinh thần Điệp Ung sảng khoái thì đưa cho y uống. Không biết cơ thể của y có hấp thu nổi viên tiên đan này không, ngươi vẫn nên ở bên trông chừng y xem sao”.

Ta gật đầu đồng ý, mắt nhìn theo lão đi dần ra khỏi đại sảnh.

Gần đây Điệp Ung chẳng có ngày nào là tinh thần không sảng khoái cả, phu nhân của Tây Hải Thủy Quân rất vui vẻ, Tây Hải Thủy Quân cũng rất vui vẻ, cho nên toàn Tây Hải đều vui vẻ. Nhưng cơ thể Điệp Ung bẩm sinh không mạnh khỏe, uống viên tiên đan đại toàn đại bổ đúc kết tu vi hơn vạn năm của Chiết Nhan, hẳn là sẽ bổ đến mức phải nằm liệt giường hơn một tháng. Ta vốn có tấm lòng từ bi của Bồ Tát nên quyết định trước khi Điệp Ung nằm liệt giường hơn một tháng sẽ cho y nhảy nhót vài ngày. Trong mấy ngày y nhảy nhót khắp nơi ấy, bạn nhậu của tứ ca là Tô Mạch Diệp đến mời ta mấy bữa rượu.

Điệp Ung tiêu dao nửa tháng, sau nửa tháng, ta đích thân cho y nuốt viên tiên đan của Chiết Nhan. Cơ thể Điệp Ung tuy không khỏe, nhưng cũng không đến mức như ta và Chiết Nhan dự đoán, sau khi nuốt viên tiên đan đó, cũng chỉ nằm mê man trên giường có bảy ngày.

Từ khi y mê man trên giường, trong bảy ngày đó, mẫu thân y ngày ngày đều đứng ở đầu giường y lấy nước mắt rửa mặt. Tuy ta đã đảm bảo rằng triệu chứng của y chỉ là do bổ quá nên không chịu nổi, nhưng mẫu thân hắn vẫn nhìn ta căm phẫn như hôm nào.

Bà ta hằm hằm giận dữ với ta cũng chẳng sao, nhưng quá lo lắng cho con trai mình, sợ ngộ nhỡ Điệp Ung đang hôn mê kia nhất thời xảy ra chuyện gì mà không tìm được ta, nên đã xin Tây Hải Thủy Quân đến nhờ ta cùng bà ta ngồi trực ở đầu giường Điệp Ung bảy ngày bảy đêm. Vì giữ thể diện cho Tây Hải Thủy Quân nên ta đành phải nhận lời. Ngày ngày bà ta ngồi ở đầu giường thương xót con trai bà ta, còn ta bóc hạt hạnh đào cũng bị bà ta nhìn với vẻ đau thương vô hạn rất lâu, rất lâu, sau khi bóc được hai, ba ngày thì ta thôi không bóc nữa, ngày ngày trôi qua thật thê thảm.

Đến đêm thứ bảy, Điệp Ung đã tỉnh lại. Lúc này trong phòng chỉ còn mình ta, mẫu thân y lúc trước còn chờ y, nhưng vì chờ y bảy ngày mà chưa tỉnh lại, nên đã trút giận sang ta, nhất thời đau khổ tột độ cũng đã ngất đi, vừa nãy đã được Tây Hải Thủy Quân đưa đi rồi.

Ta bước tới, định xem xem viên tiên đan được y hấp thu đến đâu rồi. Chân vừa dợm bước đến men giường, tay đã bị y tóm chặt lại. Vẻ mặt y vô cùng khó hiểu, nhìn ta nói: “Mấy ngày ta ngủ, ngươi đều đợi bên cạnh ta ư?”.

Y hỏi quá đột ngột, ta gật đầu đáp: “Ngươi cảm thấy chỗ nào không khỏe à?”.

Y không trả lời, chỉ cau mày hỏi: “Nghe nói ngươi là đoạn tụ?”.

Đông Hải Thủy Quân quả xuất sắc, quá xuất sắc là đằng khác, tin đồn còn bay đến tận Tây Hải.

Nhưng chuyện này xưa nay càng gỡ thì chỉ càng thêm rối, ta ứng biến, rút tay khỏi tay y, tươi cười nói: “Ta nghe nói điện hạ cũng là đoạn tụ?”.

Mày hắn lại càng chau tít lại, nói: “Đúng, tuy ta là đoạn tụ, nhưng người ta yêu không phải kiểu như ngươi”.

Ta đưa tay bắt mạch cho y, cũng đáp: “A, dáng vẻ của ta bẩm sinh nho nhã, yếu đuối, nếu không yêu kiểu như ta, vậy thì chắc là yêu kiểu như Dạ Hoa”.

Trong đám thần tiên mà ta quen thì Dạ Hoa có tướng mạo tuấn tú nhất, tuy nét mặt gần giống Mặc Uyên nhưng vẻ mặt lạnh lùng, rõ ràng nam tính hơn. Điệp Ung bẩm sinh thư sinh, lại thương xuân sầu thu, ta đoán y tự coi mình là kẻ nhu nhược, cho dù thích đàn ông, thì cũng thích kiểu nam tính, cho nên mới tiện miệng đoán một câu. Ta chỉ nói bừa mà mặt y đỏ lựng lên, vội vã quay sang một bên.

Ta thầm rên trong lòng, tay run run bắt mạch cho y, nói: “Ngươi, ngươi thích Dạ Hoa ư?”.

Y quay đầu lại, khó khăn thốt lời: “Chuyện này thực ra cũng không nên miễn cưỡng, tiên quân chẳng quản khó nhọc chăm sóc ta, ta rất cảm kích. Nếu không phải là đám thị nữ trong điện nói với ta, thì thực sự ta cũng không nhận ra tâm ý của ngươi. Trước khi ta không nhận ra tâm ý của ngươi, trước sự ân cầm chăm sóc của ngươi, còn vì, còn vi tin đồn ngươi với quân thượng, nên trong lòng có chút khó chịu với ngươi. Không ngờ tạo hóa trêu ngươi, bây giờ ta đã hiểu được tâm ý thực sự của ngươi rồi. Ta biết tâm ý của ngươi nhưng rốt cuộc vẫn không thể làm ngươi thỏa nguyện, khiến ta cảm thấy rất buồn, cũng cảm thấy có lỗi với ngươi”. Y ngừng lại giây lát, rồi sụt sùi buồn thương vô hạn, nói: “Chuyện như thế này, ta mới chỉ đọc được trong cuốn truyện mà Tô Mạch Diệp đưa cho ta, nào ngờ câu chuyện lại ứng lên chúng ta”. Cảm thán một hồi, y lại tiếp, “Mối tình của tiên quân và quân thượng là thực sao? Quân thượng, ngài không cự tuyệt đoạn tụ, phải không?”.

Ta sững sờ hồi lâu, mới tĩnh trí lại trước mối tình tay ba qua lời kể của Điệp Ung, nhếch môi, cắn răng, cười nói: “Hắn cự tuyệt, ta đã giở mọi thủ đoạn, nhưng hắn vẫn cự tuyệt, cho nên ta mới chuyển sang điện hạ, đem lòng tơ tưởng đến điện hạ”.

Khuôn mặt đỏ lựng của y dần dần trắng bệch.

Ta vẫn biết Dạ Hoa đào hoa, nhưng chẳng ngờ ngoài hấp dẫn phụ nữ, chàng còn có thể hấp dẫn cả đàn ông. Tứ ca nói không sai, năm nay là năm khiến người ta đau đầu nhất. Sau này không nên để Dạ Hoa đến Tây Hải là tốt nhất.

Mạch tượng của Điệp Ung rất ổn định, khí trạch hài hòa.

Nhưng vì ổn thỏa, nên ta cảm thấy vẫn nên dùng truy hồn thuật để thăm dò xem tiên khí của Chiết Nhan trong cơ thể y có được như ý muốn của ta không, để có thể bảo dưỡng hồn của Mặc Uyên thật tốt.

Lần trước Điệp Ung đã chịu thiệt thòi nhưng lại chẳng khôn ra, mà lại rơi vào tay ta. Vì đây là lần thứ hai dùng truy hồn thuật với y, nên ta không hề gặp chướng ngại khi đi vào nguyên thần của y. Lần này ta không cần nhờ vào Đại Thánh Phật Âm dẫn lối, mà tìm ra Mặc Uyên rất suôn sẻ.

Lần trước khi nhìn thấy người, chỉ thấy có một dải tiên khí yếu ớt, nhỏ bé bảo vệ người. Lần này bảo vệ người là một màn tiên khí mạnh mẽ, ta không thể đến gần người. Luồng tiên lực thế mạnh này, không có tu vi vạn năm tinh thâm ra thì không thể luyện thành. Xem ra ngày Mặc Uyên tỉnh lại đã sắp đến rồi.

Nhưng, nhưng khí trạch bảo dưỡng cho hồn Mặc Uyên này tuyệt đối không phải của Chiết Nhan. Khí trạch mạnh mẽ mà trầm tĩnh, ẩn chứa mà mênh mông này… lòng ta lạnh toát kinh sợ, cuối cùng đã hiểu ra những lời Chiết Nhan muốn nói rồi lại thôi khi đưa viên tiên đan, cuối cùng cũng hiểu ra tại sao lão ta đi Doanh Châu lấy cỏ Thần Chi mà trên người chẳng có lấy nửa vết sẹo. Chẳng qua vì lão ta chưa từng đến Doanh Châu, cũng chưa từng đánh nhau với ác thú canh cỏ Thần Chi. Tuy rằng xưa nay lão luôn không nghiêm túc chỉnh tề, nhưng chưa bao giờ nói dối, cũng chưa bao giờ lợi dụng người khác. Khi ấy lão muốn nói với ta rằng, thực ra viên tiên đan này là do Dạ Hoa luyện. Vậy tại sao chàng phải giấu ta? Chẳng nhẽ, chẳng nhẽ…

Ta trấn tĩnh lại rồi rời khỏi nguyên thần của Điệp Ung, loạng choạng bước đến bên bàn lấy một tách trà, nước còn chưa trôi xuống đã nôn ra hai ngụm máu. Ban nãy thần thức của ta đã bị kinh động.

Trái tim đập liên hồi, chân ta mềm nhũn khuỵu xuống, chiếc chén trên tay vỡ tan tành, Điệp Ung day day đầu bò dậy khỏi giường, nghệt ra hỏi ta: “Ngươi làm sao vậy?”.

Ta gượng cười, vịn lấy bàn đứng dậy: “Điện hạ đã khỏi bệnh rồi, không cần tiểu tiên điều dưỡng nữa, phiền điện hạ nói với Thủy Quân một tiếng, tiểu tiên có việc gấp, phải về rừng đào trước”.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách