Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: I_shine
Thu gọn cột thông tin

[Truyện dài] [Truyện dài | M] Tam giác không hoàn hảo - Project Triangle | I_shine | Bonus Chap

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:38:57 | Xem tất
Chapter 20 – Questions which have no answer

Tôi ngồi ngắm sợi dây chuyền của em đang quấn quanh cổ tay, món quà sinh nhật của em mà tôi tự tặng cho mình. Hôm nào tôi sẽ vẫn bắt em làm lại món cua rang me mới được nhưng hiện tại sợi dây chuyền này là đủ rồi. Dù chỉ là một sợi dây chuyền bạc đơn giản như bất kỳ sợi dây chuyền bạc nào khác trên thế giới nhưng nó là bằng chứng hàng xóm của tôi đã quay lại và là sự hiện diện của hàng xóm bên cạnh tôi.

Sáng nay khi đến chỗ làm, tôi thấy em đang đứng trước bảng gắn tên những công ty có trong tòa nhà và nhìn lên phía tên công ty của tôi, cười một mình.

Từ khi ra mở công ty và tự quản lý mọi việc, tôi hiểu hơn lý do vì sao lúc trước em đã từ chối sự giúp đỡ của tôi. Khi bạn đã quyết định trở thành ‘alpha’, câu hỏi đầu tiên bạn cần trả lời là bạn sẽ đạt được thành công bằng cách nào. Bạn sẽ bất chấp mọi giới hạn hay bạn sẽ đặt ra những nguyên tắc bất khả xâm phạm? Có lẽ lúc trước tôi đã vô tình định phá vỡ một nguyên tắc của em, khiến em không có cách nào hơn là từ chối sự giúp đỡ của tôi. Ngoài ra trong mọi thử thách, bạn cần phải có ít nhất hai giải pháp, một để thực thi, một để dự phòng. Tôi đã không hiểu rằng em đã có giải pháp thực thi của mình, có cả giải pháp dự phòng rồi và em cần phải thực hiện những gì em đã lựa chọn vì nếu không đủ tin tưởng vào năng lực của bản thân, em đã không bao giờ đứng ở vị trí ‘alpha’.

‘Logo đẹp không?’ tôi nhẹ nhàng đến sau lưng em hỏi.

Em giật mình nhìn sang, bĩu môi nhưng rồi lại gật đầu.

‘Tôi tự thiết kế đấy,’ tôi khoe và mời em đi uống nước. ‘Tôi đang mời khách hàng của mình mà,’ tôi nói thêm khi thấy em nhìn quanh có vẻ ngại.

‘Helios?’ em nheo mắt hỏi về tên công ty của tôi. Tôi định giải thích đó là tên của thần ánh sáng trong thần thoại Hy Lạp, một vị thần rất đẹp trai, trên đầu đội vầng hào quang của thái dương và hàng ngày bay vòng quanh trái đất trên chiếc xe mặt trời. Nhưng xem ra em chẳng cần tôi giải thích vì vừa bước vào quán cà phê, em vừa lẩm bẩm tên công ty của tôi vừa nhìn sang tôi cười khúc khích làm tôi hơi xấu hổ và chỉ muốn phân bua rằng mình chọn cái tên đó vì muốn một tương lai sáng lạn cho công ty còn việc thần Helios và tôi cùng đẹp trai chỉ là một sự trùng hợp hết sức ngẫu nhiên.

‘Mr. Kang đề cập sơ bộ với tôi là đang bàn với anh về một dự án công nghệ dân dụng kêu gọi nguồn đầu tư từ nước ngoài,’ em nói sau khi nhấp ngụm trà đầu tiên.

Tôi đưa mắt nhìn một vòng quán cà phê vắng người rồi hỏi: ‘Có thực sự cần nói chuyện công việc ở đây không?’

‘Ba anh và Mr. Kang sẽ thất vọng lắm đấy nếu thấy chúng ta ngồi đây để nói về thời tiết,’ vừa nói em vừa khoanh hai trước ngực, nhìn tôi vẻ nghiêm khắc.

‘Ba tôi về Mỹ rồi và Mr. Kang vẫn gọi cô là Phó chủ tịch đấy thôi,’ tôi nhún vai nói vì thực sự tôi chỉ muốn hỏi em là trong suốt thời gian qua em có nấu được thêm món gì mới không và bao giờ sẽ nấu thử cho tôi ăn.

‘Anh đang lạm dụng chức quyền đấy à?’ câu hỏi của em đi kèm với một cái nhìn đầy phê phán.

‘Tôi chưa có ngày nghỉ nào đúng nghĩa từ ngày lập công ty đấy,’ tôi than thở.

‘Có đi trượt tuyết đấy thôi.’

Sao em biết là tôi có đi trượt tuyết nhỉ? Tôi định vặn hỏi nhưng thấy em vội ôm tách trà lên uống để che khuôn mặt đỏ dừ còn mắt thì ngó lơ đi nơi khác. Đảm bảo chỉ có Jare thôi. Hôm nào gặp Jare tôi phải hỏi cho ra nhẽ mới được. Tại sao nói với em về tôi mà lại chẳng bao giờ kể gì về em cho tôi chứ? Lần trượt tuyết đó tôi đã vô địch đấy nhưng em có biết là tôi thấy nó chẳng vui như lần em đi cùng và luôn nhăn nhó vì cái vai đau.

‘Izzy, những dự án lớn cỡ nào thì cô mới trực tiếp tham gia?’

‘Anh hỏi để làm gì?’

‘Để nếu dự án tôi đang bàn với Mr. Kang không đủ tầm cho cô tham gia thì tôi sẽ thôi không bàn tiếp nữa và đi tìm cái khác đủ lớn.’

Em đặt tách trà xuống, nhìn tôi rồi giấu một nụ cười sau bàn tay nhỏ nhắn. Chiếc nhẫn bạc cũng như đang cười với tôi.

‘Không quan trọng về giá trị mà phụ thuộc vào việc tôi có thích đối tác đó hay không.’

‘Vậy thì tôi sẽ bàn tiếp với Mr. Kang,’ tôi tự tin nói vì đương nhiên là em thích tôi rồi.

‘Tell me about your company,’ em yêu cầu, giọng lại trở nên nghiêm túc.

‘We are your best choice,’ tôi đùa rồi mới chịu trả lời, ‘Như cô biết chúng tôi có hai mảng. Một là chi nhánh của Sun Corp, một là của tôi. Sun Corp sẽ vào thị trường theo hướng đầu tư đi kèm sản phẩm. Về phần mình, tôi muốn tận dụng những sản phẩm có sẵn từ công ty của ba rồi phát triển các chức năng đặc trưng của mình để tạo thương hiệu riêng. Phần này hoạt động hoàn toàn độc lập với công ty của ba, chỉ mua lại những sản phẩm lõi…’

‘Tôi hiểu,’ em nói khi thấy tôi loay hoay tìm cách nói cho em hiểu sản phẩm lõi. ‘Anh trai tôi là Giám đốc IT của một tập đoàn ở Việt Nam nên tôi cũng biết qua về các cấp sản phẩm trong ngành này. Vậy thương hiệu riêng của anh là gì?’

Tôi định khoe với em về ý tưởng của mình nhưng lại đổi ý. ‘Cô biết Lexus chứ?’

Nghe tôi hỏi, em lại chống một tay lên cằm, một tay xoa xoa tách trà nghĩ ngợi rồi ồ lên một tiếng.

‘Ý anh là giống như sự phát triển Lexus từ Toyota?’

‘Bingo!’ Tôi hài lòng đứng dậy, di nhẹ ngón trỏ lên chỏm mũi hàng xóm của mình.



Hey, tôi là Phó chủ tịch đấy! Sao dám xoa mũi tôi ngay ở nơi tôi làm việc chứ? May mà chúng tôi ngồi ở góc khuất nên không ai nhìn thấy. Có nên bổ sung điều khoản cấm sờ mũi và bẹo má đối tác vào hợp đồng không nhỉ? Phải công tư phân minh chứ.

Sau hôm sinh nhật, Philip có rủ tôi đi ăn món sườn nướng và nhận xét khả năng ăn thịt của tôi vẫn không hề giảm sút. Lúc đó tôi quên béng mất Philip giờ không chỉ là hàng xóm mà còn là đối tác làm ăn với mình nữa nên chẳng ý tứ gì, vẫn đánh chén no căng bụng. Philip lại thanh toán hóa đơn nữa chứ. Không biết ăn 5 dẻ sườn nướng có bị coi là nhận hối lộ không nhỉ? Sao tôi lại bất cẩn thế chứ? Hay hôm nào nấu cho Philip ăn một bữa thì coi như hoà?

Tuy nhiên vẫn phải bắt rửa bát đĩa mới được. Tôi quyết định thế khi đi chung thang máy với Philip để lên văn phòng.



Tôi nghĩ mình may mắn hơn thần Helios. Ông ấy cưỡi cỗ xe mặt trời chói lòa lượn vèo vèo trên không trung chắc chẳng nhìn thấy những người dưới nhân gian nhìn lên mình với con mắt ngưỡng mộ, và đương nhiên là chẳng được hưởng cảm giác khi ở trong thang máy có mấy cô gái cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn mình và cười e thẹn, còn hàng xóm thì đứng ở một góc chứng kiến những chuyện đó với vẻ mặt trông không vui tí nào. Tôi có nên giả bộ cười lại với mấy cô gái đó không nhỉ? Nếu đây không phải là toà nhà văn phòng thì tôi cũng muốn thử lắm để xem hàng xóm của tôi sẽ làm gì.




Nghĩ là làm. Ngày cuối tuần có thời gian rảnh tôi liền mời Jared, Max và Philip đến nhà mới của mình nhưng Max có việc bận nên cuối cùng lại chỉ có 3 chúng tôi. Tôi đã lên kế hoạch phải học một khoá nấu các món Hàn Quốc và Da Jung đang tìm một lớp học phù hợp với lịch làm việc của tôi. Hôm nay, tôi phân vân nên nấu món Việt hay món Âu và rồi lựa món Việt vì dù gì tôi vẫn là người Việt Nam mà, phải tận dụng mọi cơ hội để giới thiệu bản sắc dân tộc chứ.

Trời nóng nên tôi chỉ xào miến lươn và nấu chè sen. Bây giờ lại đang đúng là mùa lươn của Hàn Quốc nên chúng rất to và nhiều thịt. Tuy nhiên vì tôi rất khiếp hàm răng sắc nhọn của bọn lươn nên tôi đã phải khoa chân múa tay ngoài chợ ra hiệu cho người bán hàng mổ bụng và làm sạch con lươn cho tôi trước. Hạt sen khô thì bán đầy ở khu người Tàu nên món chè rất đơn giản.

‘Ăn lươn đẹp da lắm đấy,’ tôi phóng đại khi thấy Jared nhìn với vẻ kinh tởm con lươn dài ngoằng, trơn tuột đang nằm trên thớt.

‘Bao giờ Philip đến?’ Jared tránh xa khỏi bàn bếp và hóng ra cửa.

‘Còn đi tập gym. Không có Max ở đây nên cậu nhòm ngó người khác à?’ tôi vừa trêu vừa bắt đầu lọc hai lườn thịt của con lươn ra.

‘Cậu phải cảm ơn tớ đã để mắt đến Philip trong suốt thời gian qua đấy nhé,’ Jared phản công.

‘Tớ được ích lợi gì trong việc này chứ? Mà nếu Philip trông giống như con lươn này thì cậu có mà thèm để mắt tới,’ nói rồi tôi bỏ bộ xương của con lươn vào luộc lấy chút nước dùng để lát giúp miến xào được ngọt hơn.

‘Philip thỉnh thoảng có hơi trẻ con.’

Hơi gì? Rất trẻ con nữa là đằng khác. Nhưng tôi vẫn thấy ngạc nhiên vì lần đầu tiên tôi nghe bạn mình nhận xét về Philip. ‘Tớ tưởng cậu không bao giờ thấy nhược điểm của những anh chàng bảnh trai chứ?’

‘Tớ còn thấy cả nhược điểm của cậu nữa nhưng tốt nhất để dành nói với Philip thì hơn.’

Tôi giơ con dao sắc lẹm về phía Jared doạ nạt nhưng biết thừa là cậu bạn thân sẽ chẳng bao giờ nói gì bất lợi cho mình.


Khi tôi đến nhà em thì thấy em đang bận túi bụi trong bếp còn Jared ngồi rảnh rang ở bàn ăn. Thế mới biết lúc trước tôi là hàng xóm biết điều đến mức nào khi luôn đỡ đần em này nọ. Mà hình như em cũng chỉ đợi tôi đến để sai bảo. Tôi còn chuẩn bị tinh thần ăn xong thể nào cũng được giao thêm phần lau rửa nữa.

‘What’s your treat today?’ tôi hỏi sau khi sắp hoa quả đã rửa sạch ra đĩa theo yêu cầu.

‘I think Iz cooked Loch Ness monster,’ Jared nhếch một bên khóe miệng trả lời hộ em. Tôi nhìn sang em để xem ý Jared là gì nhưng thấy em lại chu môi huýt sáo, mặt xem chừng đang có âm mưu gì đen tối.

Đúng như tôi dự đoán. Không lâu sau em bê ra một chiếc đĩa trắng tinh và trịnh trọng đặt trước mặt Jared. Giữa chiếc đĩa có một cái đầu con gì đó màu đen đen gắn với một bộ xương dài ngoằng xoắn vào nhau khiến Jared nhảy dựng lên, chạy luôn ra phòng khách.

‘Vậy mà cũng bày đặt nói dóc,’ em nguýt dài theo bạn, lầm bầm nói.

‘Quái vật hồ Loch Ness khi chỉ còn lại xương trông còn ấn tượng hơn bình thường ấy chứ,’ tôi nhận xét.

‘Ở Việt Nam họ còn chiên giòn lên cơ.’  Em bỏ đĩa xương ra chỗ khác rồi gọi với ra phòng khách: ‘Jared, Nessie swam away. It’s safe to be back.’



Tôi chuẩn bị bắc chảo lên xào miến thì Philip có điện thoại.

‘Izzy, may I use the Internet for few minutes? Need to check something urgently,’ Philip hỏi tôi sau khi nói chuyện với trợ lý.

‘Sure.’

Chỉ khi đang đứng đảo hành phi tôi mới nhớ ra mình không nên để Philip nhìn thấy laptop của mình. Rất không nên. Tôi quăng chiếc thìa gỗ sang cạnh bếp và chạy vào phòng làm việc.



Tôi thấy trên laptop của em có một vài file đang được mở sẵn liền hỏi với ra bếp: ‘Có nhiều file ở đây lắm, có gì tôi không nên đọc không đấy?’

‘Toàn là thư tình của Jare thôi, anh đóng lại hộ,’ tiếng em vọng vào rồi tôi nghe em và Jare trêu nhau chí choé bên ngoài.

Khi file cuối cùng được đóng lại thì cũng là lúc em chạy vào phòng.

‘Khoan!’ em kêu lên nhưng nhận ra mình đã muộn. Hình nền của chiếc laptop vẫn là tấm hình tôi nghịch ngợm cài lên khi giúp em sửa file lỗi khi còn ở chung tầng 19. Tôi nhớ tấm hình này được chụp trong một lần đi leo núi. Lúc chúng tôi nghỉ chân ở giữa đường thì trời đổ mưa rất to. Vì toàn là con trai nên chúng tôi chả màng gì thời tiết, ủn nhau ra giữa trời, vật lộn, hò hét. Trong một phút hứng chí, tôi vắt hai chân qua một cành cây thông rồi treo ngược mình lủng lẳng giữa trời mưa. Chẳng biết đứa nào đã chụp được cảnh đó và bức hình rất đẹp. Một mình tôi với cây thông và quang cảnh bao la đằng sau mờ đi trong làn nước. Tuy nhiên lý do mà tôi đã bỏ tấm hình đó lên máy tính của em là vì khi tôi lộn ngược người trên cành cây thì chiếc áo phông trắng của tôi cũng tụt xuống để lộ phần bụng 6 múi. Tôi muốn trêu em một chút vì đã có lần em nhắc đến chúng.

‘Iz, cháy.’ Tiếng Jared kêu lên ở bếp khiến em lại luýnh quýnh chạy ra ngoài.

Vậy đấy! Khi lần đầu tiên phát hiện ra tấm hình, em đã hét tên tôi kinh thiên động địa, thế rồi lại không xoá nó đi. Em không thể rời chiếc nhẫn của tôi, không thể xoá hình của tôi vậy mà lại có thể ra đi không một lời từ biệt. Nếu không vì yêu cầu của công việc, em có bao giờ trở lại Seoul này vì tôi không?

Nhưng tôi cũng đã làm gì hơn em chứ? Tôi đã rời căn hộ cũ vì không thể chịu được sự trống vắng em để lại và hơn nữa tôi sợ một ngày nào đó mở cửa ra và nhìn thấy người khác dọn vào. Tôi vẫn nằm mơ thấy những món ăn của em và đến chỗ Jare để có cảm giác tôi và em vẫn còn một mối quan tâm chung nào đó. Nhưng nếu em không trở lại đây, tôi có đi tìm em không?

Tôi đã tưởng rằng sau khi làm lành với em thì các vấn đề đều được giải quyết. Mọi việc đúng là có vẻ tốt đẹp khi em lại trở thành hàng xóm duy nhất có thể vừa đôi co với tôi về những chuyện cỏn con vừa thấu hiểu những tâm tư lớn lao của tôi cho sự nghiệp. Tôi đã rất vui cho đến khi hai câu hỏi này xuất hiện và cứ bám chặt lấy tôi khiến tôi bứt rứt không yên, giống như khi bạn đang hào hứng chơi trò ghép hình thì phát hiện ra bị lạc đâu mất mảnh ghép cuối cùng nên không thể hoàn thiện bức tranh.



‘Izzy’. Khi nghe Philip gọi tên mình với giọng thật trầm và nhẹ tôi biết là Philip sắp sửa nói chuyện gì đó nghiêm túc và lý do hẳn là vì Philip đã nhìn thấy tấm hình nền của mình trên laptop của tôi. Giống như không thể rời xa chiếc nhẫn, tôi đã không thể bỏ tấm hình nền cho dù đã không ít lần tôi để con chuột lên nút xoá.

‘Nếu không vì việc kinh doanh, cô có bao giờ quay lại đây không?’

Tôi giả vờ nhìn theo một con sóng trên sông Hàn để tránh ánh mắt của Philip. Sau khi Jared về, Philip thấy trời vẫn còn sáng nên rủ tôi ra đây. Lúc Philip bước ra từ phòng làm việc của tôi, tôi cũng đã không dám nhìn thẳng vào mắt Philip, chỉ biết cắm cúi gắp miến xào ra đĩa. May mà có Jared ở đó nói liến thoắng chứ không thì tôi đến độn thổ mất.

‘Xem ra vẫn không có gì thay đổi,’ tôi thở dài, chép miệng nói rồi lấy chân di di mấy viên sỏi trên bờ.

‘Sông Hàn á?’ Philip hỏi, mặt lơ ngơ như không hiểu tại sao tự nhiên tôi lại nói một câu không đầu không cuối như thế.

‘Anh không thấy sao?’ tôi chộp ngay lấy thời cơ để tung hoả mù.

‘Ờ… thì lúc nào chả thế,’ Philip đút hai tay vào túi quần, so vai trả lời.

Tôi thấy Philip vừa tội nghiệp vừa đáng đời nên trêu nốt một câu: ‘Vậy là anh cũng đồng ý thế?’



Sông Hàn thì lúc nào mà chả thế. Sao tự nhiên em lại quan tâm nhỉ? Tôi ậm ờ đồng ý nhưng thực sự chẳng hiểu gì. Em bước ra sát bờ sông, nhìn xa xăm theo dòng nước. Tôi đứng nhìn bóng em trong hoàng hôn và chợt thấy hai vai em rung lên liền hốt hoảng chạy lại gần vì nghĩ em đang khóc nhưng hoá ra em đang che miệng cười.

‘Izzy!’ tôi kêu lên trách móc.

‘Ý tôi nói là vị trí của tôi và anh vẫn nguyên như thế,’ em nói, hai tay chắp ra sau lưng, mặt hơi nghếch lên. ‘Anh vẫn luôn là người đặt câu hỏi còn tôi là người phải trả lời.’

‘Thế bây giờ cô đặt câu hỏi cho tôi đi,’ tôi mời vì muốn chứng tỏ mình không phải là người chỉ biết đi một chiều.

Em ngước lên nhìn tôi. Mắt em không còn vẻ đùa cợt nữa. ‘Chẳng phải anh đã có sẵn câu hỏi cho mình rồi sao?

‘Tôi không có câu trả lời cho câu hỏi của mình,’ tôi thành thật trả lời.

‘Tôi cũng không có câu trả lời,’ em lắc nhẹ đầu rồi lại cắn môi nhìn theo dòng nước sông Hàn vẫn thong thả trôi.

Ngày hôm nay tôi học được rằng có những câu hỏi không có câu trả lời và chúng ta không nên mất thời gian dằn vặt vì điều đó. Điều quan trọng hơn là những gì đang xảy ra ở hiện tại và chúng ta có đủ rộng lượng để bỏ qua những nghi ngờ trong quá khứ và đủ can đảm để đón nhận lấy những cơ hội mới đang ở ngay bên mình hay không. Những cơ hội đó chính là mảnh ghép cuối cùng tôi đang đi tìm cho bức tranh của mình.

‘Draw,’ tôi cúi xuống gần mặt em nói rồi nháy mắt. Em bật cười và tôi thấy trong mắt em một ngọn lửa vừa bùng lên.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:52:59 | Xem tất
Chapter 21 – A neighbour in need is a neighbour indeed

‘I’m sick,’ Philip gọi điện cho  tôi vào sáng thứ 7.

‘Of weekend?’ tôi vừa ngáp vừa trêu.

‘Không phải ý như thế, mà ý là bị mệt, bị bệnh, cần được cho uống thuốc và ăn cháo,’ Philip than thở một lèo.

Tôi vội vàng bật dậy, kiểm tra tủ lạnh rồi lái xe đến  nhà ‘hàng xóm từ xa’. Nhà mới của Philip cũng là nhà riêng giống của tôi. Vẫn là những đồ đạc lúc trước và những cuốn sách vứt ở khắp nơi trong nhà. Chưa chịu mua giá sách sao? Người đâu mà kỳ quặc.

Sau khi mở cửa cho tôi, Philip uể oải trở lại buồng ngủ ở trên gác. Tôi đứng phân vân dưới phòng khách một lúc rồi cũng lên theo vì muốn kiểm tra  xem hàng xóm của mình đau ốm thế nào. Khi lại gần giường của Philip, tôi nhìn thấy một trong hai đôi chặn sách mà tôi tặng Philip lúc trước đang được đặt trên chiếc tủ nhỏ cạnh giường, ở giữa là một vài quyển sách về kinh doanh. Không phải vì muốn tôi nấu cháo cho mà cố tình bày quà của tôi lên chỗ đó chứ? Tuy nghi ngờ nhưng tôi vẫn thấy vui vui trong lòng.

‘Không sốt,’ tôi nói sau khi đọc nhiệt độ của Philip. ‘37oC, hoàn hảo thế còn gì?’

‘Thế không phải cảm lạnh à?’ Philip nhìn bảng số trên chiếc cặp nhiệt độ và thắc mắc.

‘Ngộ nhỉ! Người anh thì anh phải biết chứ, sao hỏi tôi?’

‘Tôi đâu phải bác sĩ,’ lẩm bẩm xong Philip lại nằm dài ra giường.

Tôi nổi xung.  ‘Thế tôi học trường y chắc?’

‘Nhưng cô có thuốc chữa,’ Philip nói chắc nịch.

Tôi bắt đầu thấy bệnh nhân này có vẻ không thành thật. ‘Thuốc gì?’

‘Món cháo của cô đó,’ Philip vừa nói, vừa thoải mái khoanh hai tay ra sau gáy.

Tôi nhận ra điều hoà phòng ngủ của Philip đang bật mát lạnh, quạt gió chạy hết cỡ nên gườm mắt hỏi:  ‘Anh có ốm thật không đấy?’

‘Thật mà,’ Philip gật gật đầu rồi vội vàng kéo chăn lên. ‘Toàn thân mỏi mệt và miệng nhạt lắm.’

‘Hôm nay là thứ 7 của tôi đấy. Tôi đã dự định ngủ đến tận trưa, vậy mà bây giờ phải ở đây để nấu cháo cho anh. Thế nên, anh tốt nhất là bị ốm thật sự. Nếu không …’  tôi bỏ lửng câu doạ nạt, nhếch một bên khoé miệng rồi đi xuống  bếp.



I’m done! Sáng nay tỉnh dậy, tự nhiên tôi thấy thèm món cháo của em kinh khủng nên không nghĩ ngợi nhiều đã gọi điện cho em giả vờ mình bị ốm mà quên mất hàng xóm của tôi có phải là một cô gái ngây thơ đâu cơ chứ. Bây giờ chỉ còn mỗi một cách là nằm trên giường giả vờ tiếp. Nhưng làm sao cứ ườn người ở trên này cả ngày được chứ? Mà biết đâu chừng em sẽ không ở lại sau khi nấu cháo xong cho tôi. Thế chỉ cần nằm đến lúc em về là được. Nhưng tôi đâu muốn em về. Phải làm sao bây giờ?



Tôi đang chuẩn bị cho rã đông con cá để lọc thịt nấu cháo thì thấy Philip lò dò đi vào bếp.

‘Cô nói định ngủ đến tận trưa đúng không?’ Philip hỏi và khi thấy mắt tôi nheo lại vẻ nguy hiểm thì gãi gãi khuỷu tay rồi nói tiếp, ‘Tôi đợi đến chiều mới ăn cháo cũng được.’

Nhận ra mình đã bị lừa lúc trước, tôi tức cành hông nhưng biết rằng nếu mình cáu um lên thì Philip sẽ không sợ bằng một bộ mặt lạnh băng. Vì thế tôi không nói nửa lời, lặng lẽ bỏ con cá lại vào hộp, cất vào trong ngăn đá của tủ lạnh rồi tháo găng tay, bỏ ra khỏi bếp.

‘Izzy, I’m sorry. Don’t go… Please.’ Philip vội đi theo chặn tôi lại, khẩn khoản xin lỗi.

‘Lần cuối anh thay vỏ chăn gối là khi nào?’ tôi nghếch mặt lên lạnh lùng hỏi và lập tức phải mím chặt môi để cố nén một cơn ngáp ngủ. Nhưng chắc Philip tưởng rằng tôi đang giận đến mức sắp nổ tung nên vội trả lời: ‘Vừa thay tối qua.’

Tôi lách người qua Philip và đi thẳng lên gác về phía phòng ngủ, đóng cửa, vặn khoá, rồi nói vọng ra: ‘Nếu anh mà dám gõ cửa trước 12 giờ trưa, tôi sẽ róc xương, lọc thịt anh để nấu cháo đấy.’

Tôi trèo lên giường của Philip, nằm phịch xuống, giang chân, giang tay thoải mái một hồi rồi kéo chăn lên đắp. Tấm chăn mỏng vẫn còn hơi ấm của Philip và khi tôi áp má xuống gối thì thấy một mùi thơm rất quen. Phải rồi. Mùi gỗ đàn hương cùng hoa oải hương và hổ phách. Dễ chịu quá!



‘Someone IS sleeping in my bed.’ Tôi nhớ lại câu của chú lùn thứ 7 khi phát hiện ra nàng Bạch Tuyết đang ngủ trên giường của mình.

‘Izzy IS sleeping in my bed.’ Tôi đứng trước cửa phòng ngủ của mình cười sung sướng khi nghĩ đến điều đó. Tuy nhiên sẽ còn tuyệt hơn nếu em không khoá cửa và tôi đang nằm trên giường cạnh em. Nằm cả ngày cũng được. Dù truyện không đề cập đến nhưng tôi tin 100% rằng chú lùn thứ 7 cũng ước thế. Chẳng qua là vì cho thiếu nhi đọc nên tác giả phải gạch đoạn này đi vì sợ kiểm duyệt thôi. Cuối cùng tôi đành tự an ủi là em đã không bỏ về thì may rồi vậy nên đừng có mà tham lam.



Philip không gõ cửa, để tôi ngủ đến quá cả 12 giờ trưa. Khi tôi đi xuống dưới phòng khách thì thấy Philip đang nằm khểnh trên ghế sofa đọc sách, miệng ngậm chiếc cặp nhiệt độ như ngậm kẹo mút. Bên ngoài, mặt trời đã ở giữa đỉnh đầu và nắng chói chang nhưng chiếc quạt trần đang phe phẩy giúp phòng khách mát dịu.

’37.1oC này.’ Philip chìa cho tôi chiếc cặp nhiệt độ.

Đảo như rang lạc trong miệng mà không tăng độ mới lạ. Tôi lườm Philip rồi nhặt mấy quyển sách đang nằm bừa trên chiếc sofa nhỏ, xếp lên bàn để lấy chỗ ngồi.

‘Anh ở đây lâu chưa?’

‘Hơn 1 năm rồi,’ Philip lúng búng trả lời.

Tôi ngồi bó gối tính thời gian. Bây giờ là đầu tháng 7. Thế nghĩa là Philip cũng dọn khỏi căn hộ 1902 không lâu sau tôi. Sao lại dọn đi nhanh thế chứ? Tôi không còn ở đó nữa mà, đâu còn ai làm phiền đâu?  

‘Có bỏ nó ra không?’ tôi gắt lên khi thấy Philip nghé mắt nhìn mình qua mép cuốn sách còn chiếc cặp nhiệt độ vẫn chìa ra ở một bên khóe miệng.

‘Tôi không ốm cô vẫn nấu cháo chứ?’ Philip rút chiếc cặp nhiệt độ ra, nhỏm người ngồi dậy hỏi.

‘Thế anh vẫn rửa bát chứ?’

Philip quẳng quyển sách sang một bên, gật đầu cái rụp.



Tôi tưởng khi thấy tôi đồng ý rửa bát em sẽ đứng lên đi nấu cháo nhưng em vẫn ngồi ở ghế, mắt cụp xuống, miệng hơi nhếch lên một nụ cười buồn.

‘Vậy mà tôi nghe nói anh không muốn làm hàng xóm chỉ để ăn đồ tôi nấu và rửa hộ mấy cái bát nữa.’

Sao phụ nữ nhớ dai thế chứ nhỉ? Tôi luống cuống đứng dậy, tìm một lý do để chống chế cho những lời đau lòng mình đã lỡ miệng nói hơn một năm trước đây.

‘Nhưng cô đã đồng ý lại làm hàng xóm của tôi rồi mà,’ cuối cùng tôi đành nhắc lại thỏa thuận của em và mình vào ngày sinh nhật.

‘Ừ nhỉ. Quên mất,’ em khịt mũi nói rồi chậc lưỡi, đi vào bếp.

Tôi ngồi nán lại trong phòng khách, thở phù ra nhẹ nhõm. Female crab is unpredictable. Seriously!



‘Philip, anh có hay gặp Max ở chỗ Jared không?’ tôi hỏi khi cả hai đang ngồi khoanh chân lên ghế ăn cháo cá. Tôi thấy lo cho Jared vì thời gian gần đây thấy bạn mình càng ngày càng trầm tư hơn. Tôi rất ít khi gặp Max và mỗi lần gặp cũng không nói chuyện nhiều nên hy vọng Philip cũng là đàn ông sẽ quan sát được gì hơn chăng.

‘Thỉnh thoảng, nhưng không nói chuyện mấy. Cậu ấy ít nói còn hơn cả một con hến.’

Câu trả lời của Philip làm tôi mất hết hy vọng.

‘Sao tự nhiên cô lại quan tâm đến Max?’ Philip vừa hỏi vừa rắc thêm ớt bột vào cháo.

‘Trời này mà đòi ăn cháo rồi còn rắc thêm đống ớt đó anh không thấy phát hoả à?’ tôi thắc mắc.

‘Cảm lạnh mà,’ Philip giải thích.

‘Anh vẫn dám nhắc đến từ đó sao?’

Philip nhe răng cười khi thấy mắt tôi lại gườm gườm.

‘Thế Jared có bao giờ nói chuyện với anh về Max không?’

‘Ít khi lắm. Tôi tưởng Jared chỉ nói những chuyện đó với cô thôi?’

‘Lúc trước thì vậy nhưng dạo này thấy thưa dần,’ tôi trả lời.

‘Không phải vì màu hồng của tình yêu đã phai nhạt rồi chứ?’ Philip đoán.

Nhưng tôi có cảm giác chuyện của Jared và Max còn nghiêm trọng hơn cả sự phai nhạt của màu hồng, màu tím gì đó.




Có hàng xóm tốt thật đấy, từ xa cũng tốt. Từ ngày tôi có hàng xóm trở lại, tuy chưa dám rẽ qua nhà em mỗi ngày như trước đây nhưng tần xuất tôi phải nhai những chiếc burger chán phèo ở McDonalds vẫn giảm hẳn đi. Tối nào em không quá bận ở văn phòng và có thể nấu ăn thì thể nào tôi cũng nhận được một tin nhắn và tất nhiên tôi đồng ý qua liền. Chẳng phải lần mẹ qua đây đã dặn tôi phải ăn uống đúng bữa và lưu ý chăm sóc sức khoẻ bản thân đó sao?

Còn một điều hơi khác ngày xưa nữa là tôi vẫn chưa biết được mã số mở cổng và mở cửa nhà em. Đã mấy lần tôi tính gợi ý trao đổi nhưng rồi lại thấy em biết mã số nhà tôi để làm gì? Ngoài mấy chai bia và nước ngọt, tủ lạnh của tôi lúc nào cũng sạch boong theo nghĩa ‘trống trơn’. Bếp của tôi cũng hẻo y như vậy vì từ lúc chuyển khỏi tầng 19 và lập công ty, tôi chả còn thời gian và đầu óc đâu nghĩ đến nấu với nướng. Lần trước tôi giả vờ ốm, đến chiếc nồi nấu cháo và cái cặp nhiệt độ em cũng phải mang từ nhà mình sang.

Oh yeah! Why didn’t I think of it before?



Philip đẩy về phía tôi một mẩu giấy trên có ghi hai hàng số.

‘What’s this?’ tôi hỏi.

‘For emergency cases,’ Philip trả lời.

‘Tưởng trường hợp khẩn cấp thì cứ bấm 119 chứ?’

‘Tất nhiên, nhưng cô có thể hỗ trợ 119 được tốt hơn nếu biết mã số vào nhà tôi. Số trên là cho cổng, số dưới là cho cửa.’

‘Hả?’

‘Như hôm rồi giả sử tôi bị ốm thật và không thể ra khỏi giường, nếu cô gọi 119 mà không biết mã số nhà tôi thì họ làm sao vào được trong nhà? Phá được cửa xong thì có khi đã quá muộn rồi.’

‘Sao anh không gọi thẳng 119 và nói cho họ mã số nhà anh ý còn gọi qua tôi rồi tôi lại phải gọi cho họ làm gì?’

‘Lúc ốm đầu óc sẽ không tỉnh táo, người bệnh thường gọi cho người nào mà họ nghĩ đến đầu tiên.’

Tôi định vặn lại là tại sao lúc khỏe không nghĩ đến tôi đầu tiên mà đến lúc ốm lại hè tôi ra để gọi nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thấy lý do của Philip vẫn thật … khó từ chối nên cầm mẩu giấy lên học thuộc hai hàng mã số.

‘Còn của cô đâu?’ Philip giơ ra cây bút và hỏi ngay khi tôi đặt mẩu giấy xuống.

Ở Seoul trong trường hợp khẩn cấp tôi sẽ gọi cho ai đầu tiên nhỉ? Jare à? Jare ở hơi xa với lại bạn tôi hay cuống lên trong những trường hợp như thế. Nhà Da Jung và Mr. Kang cũng không gần hơn gì và nhờ vả những người ở công ty thì tôi rất không thích. Xem ra chỉ đúng Philip là có thể đến nơi nhanh nhất, lại còn hay làm phiền tôi nữa nên nếu có cơ hội để tôi hành lại một lần cũng thích. Nghĩ vậy, tôi cắm cúi ghi ra mã số cổng và cửa nhà mình.




Ngày sinh nhật của em, tôi lại phải đi công tác ở Busan để ký hợp đồng với một khách hàng. Biết là nếu tôi không ở nhà và bất ngờ lôi em ra ngoài ăn uống thì em sẽ vẫn rất ghét những lời chúc mừng qua email hay điện thoại. Thế nên thay cho gọi điện để chúc mừng vì sợ bị nghe những lời càu nhàu, tôi gửi tin nhắn thăm dò.

‘Tôi có nên nói đến chủ đề cấm kỵ của ngày hôm nay không nhỉ?’

‘Nếu anh muốn bị vào black list của tôi thì cứ việc,’
em nhắn lại.

‘Chuyện gì sẽ xảy ra với những người trong black list?’

‘Ừm… đầu tiên là huỷ hợp đồng,’
em doạ.

Tôi làm bộ bất cần: ‘Cô chẳng phải là khách hàng duy nhất của tôi.’

‘Tất nhiên. Nhưng chúng ta làm việc cùng toà nhà, anh nên duy trì một mối quan hệ hữu hảo với khách hàng ở gần mình nhất thì hơn.’

‘Tôi tưởng cô công tư phân minh.’

‘Thông thường là vậy. Nhưng anh là trường hợp đặc biệt.’

‘Hôm nay cô đã ước chưa?’
tôi đánh bạo hỏi khi nhìn thấy chữ ‘đặc biệt’.

Tin trả lời tiếp theo của em đến chậm hơn những tin trước. ‘Chưa, vì biết ước cũng không thành hiện thực.’

‘Sao vậy?’

Tin lần này còn lâu hơn lần trước. ‘Vì ba hôm nữa anh mới về.’

Tôi nằm dài ra giường khách sạn, nhìn chăm chăm vào dòng tin nhắn của em rồi tưởng tượng ra mình đang chạy xuống đường, vẫy một chiếc taxi ra sân bay, nhảy lên máy bay về Seoul. Em sẽ đợi sẵn ở sảnh đến, chạy lại ôm lấy tôi. Tôi sẽ nhấc bổng em lên và … Tôi gắng tưởng tượng tiếp được mà không được nữa vì bạn không thể tưởng tượng ra cảm giác của một nụ hôn kiểu Pháp với một ai đó cho đến khi bạn thực sự hôn người đó theo cách đó.



Tôi tắt đèn phòng làm việc để nhìn ra Seoul vào ban đêm. Hôm nay là sinh nhật tôi đấy. Giống như mọi năm, tôi chẳng mong chờ điều gì đặc biệt và chỉ mong ngày này qua đi thật nhanh. 10 giờ đêm, Seoul vẫn loang loáng ánh đèn, mọi người vẫn hối hả ngược xuôi, chỉ có một người không cần biết luật lệ, dừng lại để gửi tin nhắn cho tôi.

‘Hôm nay cô đã ước chưa?’

Nếu ước, tôi ước người đó đang ở đây nhưng người đó đang ở Busan và ba ngày nữa mới về. Vậy nên tôi cất điều ước của mình đi vì biết rằng nó sẽ không thành hiện thực.

‘Cố nghĩ xem có điều gì không cần đợi đến ba hôm không?’

Tôi nhìn dòng tin nhắn và nghĩ mãi mà chẳng ra điều gì. Tôi chỉ muốn người đó đang ở đây thôi, chỉ cần người đó đang ở đây thôi. Và rồi một âm thanh từ dưới đường lọt qua khe cửa kính khiến tôi nhớ đến nó.

‘Anh huýt sáo cho tôi nghe đi,’ tôi gửi đi yêu cầu của mình và khi nhận cuộc gọi đến ngay sau đấy tôi được nghe người đó huýt sáo bài hát ‘Everything I do, I do it for you’. Bạn đã bao giờ được nhận một món quà sinh nhật khiến mắt bạn muốn trào nước nhưng miệng lại không thể thôi mỉm cười như vậy chưa?




Tối hôm qua tôi đã gọi điện cho em và nói tôi muốn em đi đón tôi ở sân bay cho dù tôi hoàn toàn có thể đi taxi về hoặc nhờ trợ lý đón. Có hàng xóm thì phải khác chứ, đúng không? Em trêu là em không biết làm thế nào để nhận ra tôi. Khi nghe tôi hướng dẫn hãy tìm người đẹp trai nhất chuyến bay, em cười nắc nẻ ở đầu bên kia và đồng ý. Nhưng hôm nay, người đẹp trai nhất chuyến bay lại phải đi tìm tài xế tại vì tài xế của tôi bé xíu, chen không lại với những người khác. Chẳng có cái ôm choàng hay nụ hôn kiểu Pháp nào hết nhưng tôi vẫn thấy hài lòng vô cùng khi nhận ra em đang đứng ở một góc sảnh đến, tủm tỉm cười chào tôi.

‘Xin ngài để tôi kéo hành lý,’ em nhún chân, nghiêng đầu, đưa tay ra.

‘Đợi tôi kiểm tra xem có tiền lẻ để boa không đã,’ tôi giả vờ lục tìm ví.

Em xuội vai vẻ thất vọng và nhăn nhó hỏi: ‘Đẹp trai mà sao keo vậy?’

‘Tại vì còn chưa biết phí taxi hết bao nhiêu,’ tôi phân bua.

‘Tưởng anh biết phí rồi mới đặt taxi chứ?’ em không tha.

‘Hôm qua sợ người khác tranh mất tài xế nên liều.’

Em bĩu môi rồi hơi quay đầu ra hướng khác, mím miệng cười. Tôi giơ tay lên vuốt nhẹ một bên má của tài xế và thấy một luồng điện chạy theo ngón tay vào người. Hình như em cũng cảm thấy thế nên giật mình ngẩng lên nhìn tôi rồi lại vội cụp mắt xuống và giục tôi ra xe.



Tôi hay lái xe đi lòng vòng nhưng chưa bao giờ chạy ra sân bay và hơn nữa lại còn để đón ai đấy. Thế nên sau khi được Philip nhờ vả, tôi vội lên Google tra bản đồ rồi cẩn thận cài đặt cái GPS của mình từ đêm hôm trước. Sáng hôm sau khi đến văn phòng, tôi còn tìm chú Goo để hỏi lại đường xá cho chắc chắn. Khi thấy tôi giải thích là muốn đi đón một người bạn, chú Goo tốt bụng nói hãy để chú đi đón hộ cho vì đường khá xa. Nếu tôi mà đồng ý thì sẽ như thế nào nhỉ? Chú Goo hẳn sẽ hỏi bạn tôi trông như thế nào. ‘Cứ tìm người đẹp trai nhất chuyến bay.’ Cả đêm hôm qua, mỗi lần nhớ tới lời hướng dẫn của Philip, tôi lại úp mặt xuống gối để cười. Nhưng hôm nay khi đứng coi đoàn người bước ra từ cửa đến tôi cũng phải công nhận Philip nói không sai. Hàng xóm của tôi đẹp trai nhất chuyến bay. Hơn nữa người đẹp trai nhất chuyến bay lại còn đang hớn hở kéo vali lại chỗ tôi đứng chờ khiến tôi thấy tim mình đập rộn ràng. Và khi Philip bất chợt giơ tay vuốt má tôi, tôi không khỏi giật mình bởi một luồng điện từ chỗ Philip chạm lên chạy vụt vào trong cơ thể. Chẳng biết làm gì hơn, tôi đành giục Philip nhanh ra xe.



Lần sau đi công tác tôi nhất định sẽ lại bắt hàng xóm ra đón. Bạn hỏi tôi vì sao ư? Taxi sân bay thường phóng ào ào cứ như muốn tống khứ tôi ra khỏi xe càng nhanh càng tốt, hay nếu là trợ lý của tôi đi đón thì lại phải nói chuyện công việc suốt đường về nhà. Còn đây khi tôi vừa đề nghị là để tôi lái thì em gạt đi nói là em đã nhận lời đi đón thì phải tự tay đưa về tận nhà, thế nên tôi chả phải làm gì ngoài việc ngả ghế ra đằng sau đến đúng vị trí thoải mái nhất và ngồi thư giãn nhìn hàng xóm của mình chăm chú lái xe. Tuy thuộc lòng đường xá nhưng một phần vì lười, một phần vì muốn xem em xoay sở thể nào nên tôi ngồi im để mặc em chốc chốc lại phải liếc vào chiếc GPS vì sợ nhầm đường. Còn em chắc nghĩ tôi mệt nên chẳng hỏi han gì nhiều, để yên cho tôi hưởng thụ chuyến đi ‘hạng thương gia’ của mình.

Về đến nơi, em bước ra khỏi xe, đút hai tay vào túi quần lửng, nhìn căn nhà của tôi một hồi rồi bước mấy bước sang bên trái, ngó nghiêng, lại bước mấy bước sang bên phải, ngó nghiêng.

‘Hàng xóm thế nào?’ em nghếch mũi lên hỏi tôi. Tôi nghe câu này quen quen rồi hiểu ra là em đang bắt chước tôi đây mà.

‘Không có.’

‘Xạo.’

‘Cô chả bảo đã gọi là hàng xóm thì phải nói chuyện với nhau thường xuyên còn gì.’

‘Vậy sao không nói chuyện?’

‘Sợ.’

‘Sợ gì?’

‘Nhỡ lại đột ngột bỏ đi. Đau tim lắm.’



Tôi lặng người khi nghe câu trả lời của Philip vì thấy có lỗi ghê gớm nhưng cùng lúc ấy cảm giác tủi thân cũng nổi lên khiến hai giọt nước mắt nóng hổi nhanh chân hơn rơi ra khỏi mí trước khi lời xin lỗi kịp rời khỏi môi. Tôi cũng khổ sở khi phải rời đi mà, đâu chỉ riêng mình Philip đâu? Nhìn thấy tôi khóc, Philip vội bỏ cả chiếc vali vừa lôi ở cốp xe ra, mặc nó đổ kềnh trên vỉa hè để chạy lại xin lỗi và ra sức thanh minh là mình chỉ đùa thôi chứ không phải đang trách cứ tôi.

Ngay từ lần đầu tiên bước vào nhà Philip, tôi đã thắc mắc về hàng xóm mới của Philip nhưng rồi cứ quên không hỏi. Vậy nên lần này ra sân bay đón Philip từ Busan về, tôi nhắc mình phải nói chuyện đó đầu tiên. Nào ngờ, mấy giọt nước mắt cá sấu của tôi khiến Philip sợ hết hồn, suốt cả buổi sau đấy không dám đùa cợt gì hết. Giờ tôi mới biết, thỉnh thoảng chảy nước mắt trước mặt người khác cũng có lợi ra phết.

Sau bữa tối, Philip rủ tôi ra ngồi ngoài cái ban công con con trên gác 2 của Philip để hóng gió. Chúng tôi gác cả chân lên thành lan can cho thoải mái vì trời đã tối nên chẳng sợ ai nhìn thấy. Tôi nhìn đôi chân dài của Philip rồi nhìn đôi chân ngắn của mình và thở dài.

‘Đêm hôm đó cô đã đi đâu?’ Philip đột nhiên hỏi.

‘Đêm nào?’ tôi hỏi lại vì không hiểu.

‘Sau khi cô đấm gãy mũi Han In Soo đó. Tôi đã đi tìm cô khắp nơi và gọi điện cho cô suốt đêm mà không thấy.’

Cảm giác tội lỗi trở lại khi tôi nhìn sang ánh mắt buồn buồn và đầy quan tâm của Philip.

‘Tôi ở khách sạn gần công ty.’

Philip không hỏi gì thêm còn tôi lại ngẩng lên trời nhìn sao. Chúng tôi ngồi như thế rất lâu, không ai nói lời nào rồi Philip đưa tay sang cầm lấy bàn tay phải của tôi.

‘Có đau lâu không?’ vừa hỏi Philip vừa xoa lên những khớp xương. Lần này thì tôi hiểu.

‘Lúc bị trật khớp thì đau nhưng khi bác sĩ nắn lại cho rồi thì hai, ba hôm là hết.’

‘Izzy.’

‘Yeah.’

‘Sau này nếu chúng ta có cãi nhau, tôi hứa sẽ không làm bộ tảng lờ cô như lần trước nữa. Còn cô có thể hứa là sẽ không đột ngột bỏ đi chứ?’

‘Tôi hứa.’

‘Nếu cô muốn đi đâu đó một mình một thời gian thì cũng sẽ cho tôi biết là cô đang ở đâu nhé… và đừng tắt điện thoại.’

‘Thế nếu tôi đi máy bay thì sao?’

‘Bay mãi thì cũng phải có lúc hạ cánh chứ.’

Tôi cố nhịn cười khi nhìn khuôn mày đang chau lại của Philip rồi lại ngồi yên lặng. Ngón tay của Philip vẫn đang xoa nhẹ các khớp xương trên bàn tay phải của tôi. Tuy tay tôi đã lành từ lâu lắm rồi nhưng nó chẳng có lý do gì để từ chối cảm giác dễ chịu này, vậy nên nó cứ ngoan ngoãn nằm yên trong lòng bàn tay của Philip.

‘Sao cũng có sao to và sao nhỏ. To hay nhỏ đều sáng cả,’ Philip lại nói.

Lần này thì tôi không nhịn cười được nữa và đá chân mình sang chân Philip rồi chúng tôi bắt đầu thách nhau liệt kê hết tất cả các hành tinh trong hệ mặt trời theo kích thước từ to đến nhỏ.



‘Pick your star,’ tôi chỉ lên trời đề nghị sau khi bị thua vì để Pluto trước Eris trong khi Eris lại là hành tinh lùn lớn hơn. Chỉ vì tôi nghĩ Pluto mới trở thành sao lùn thì phải to hơn chứ. Thế là lát nữa vẫn phải rửa bát.

‘Don’t want to,’ em từ chối.

‘Why?’

‘Tôi thấy ai cũng chọn những ngôi sao to và sáng nhất trên trời thế nhưng những ngôi sao trông nhỏ và mờ hơn đâu phải là chúng thực sự nhỏ hơn đâu mà vì chúng ở xa trái đất hơn thôi. Phải nhìn kỹ hơn, nhìn xa hơn mới thấy được vẻ đẹp của chúng. Có khi chúng còn sáng hơn rất nhiều những ngôi sao ở gần.’

‘Hừm! Như vậy nghĩa là việc tôi đang ngồi ngay cạnh cô đây cũng chẳng hơn gì một tên nào đó đang ở cách đây hàng nghìn dặm à?’

‘That …’ em ngắc ngứ rồi mới kêu lên, ‘That’s different!’

Tôi hằm hè nhìn sang và nghĩ thầm: ‘Well, hope so and better be so or you’ll be in trouble … big trouble.’



http://webjam-upload.s3.amazonaws.com/big_jet_plane_-_angus_-_julia_stone___5863__.mp3
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:53:56 | Xem tất
Chapter 22 - One-way or two-way?

Nhân dịp Min Soo trả được hết nợ cho chúng tôi và thằng Jang Hyuk trong nhóm được thăng chức, lũ bạn tôi quyết định hội họp đánh chén.  Thế nhưng cũng phải thay đổi ngày và điều chỉnh giờ giấc đến mấy lần chúng tôi mới chốt được vào tối thứ 6, và ngay cả hôm đó, tôi cũng dặn trước là mình có thể sẽ đến muộn một chút vì sợ cuộc họp cuối ngày kéo dài hơn dự kiến. Kể từ khi tôi lập công ty, các bạn tôi đã quen dần với việc tôi luôn là người đến sau cùng hoặc hủy hẹn vào phút chót vì có công việc đột xuất. Tôi không nói cho lũ bạn là lần này em sẽ đi cùng. Thực ra tôi vẫn chưa nói cho ai biết, kể cả với Shi Yeon, là hàng xóm của tôi đã quay trở lại. Suốt cả năm qua, Shi Yeon thỉnh thoảng vẫn nhìn tôi với đôi mắt dò xét và hỏi quanh co về em, và cứ sau mỗi lần như thế tôi lại thấy lũ bạn kín đáo nhìn mình và thở dài sườn sượt. Hôm tới chúng sẽ như thế nào nhỉ? Chắc không có gì đáng lo trừ thằng Seu Long. Tôi phải ngồi ngay cạnh nó để có gì còn kịp thời bịt cái loa vô duyên của nó lại.



‘Oh… oh… oh…’ Seu Long đứng bật dậy, chỉ tay về phía tôi, miệng tròn xoe như nhìn thấy người ngoài trái đất, còn những người khác thì vỗ tay râm ran. Tôi không biết mình đang cười hay đang mếu nữa. Lúc Philip rủ đi ăn cùng hội bạn của Philip, tôi nhận lời mà không nghĩ ngợi gì nhiều. Dù gì tôi cũng đã gặp mọi người hai lần và thấy các bạn của Philip rất dễ mến. Chỉ khi nhìn thấy những ánh mắt đầy ngụ ý của mọi người tôi mới nhận ra mình được chú ý hơn bình thường.

Tôi nhìn sang Philip thấy mặt Philip tỉnh queo thì bình tâm lại một chút. Cùng lúc đấy Shi Yeon đứng dậy, cười thật tươi và ôm lấy tôi.

‘Such a long holiday, Izzy. Welcome back!’

Min Soo cũng đã kịp nhờ nhà hàng mang thêm một cái ghế cho tôi. Tôi ngồi xuống cạnh Shi Yeon và lập tức được tiếp một cốc bia to tướng.

‘Wait,’ Seu Long vươn người lên nói trước khi tôi kịp chạm cốc với Shi Yeon. ‘Cô biết bạn tôi vẫn là một thằng khốn chứ?’

Philip quàng tay sang kẹp cổ Seu Long rồi với lấy một chai bia nhét vào miệng bạn bắt uống. Mọi người trên bàn cười nghiêng ngả còn tôi và Shi Yeon lặng lẽ chạm cốc với nhau. Tôi thích Shi Yeon, thích cách cư xử thông minh và lịch thiệp của cô ấy. Tôi đã từng nghĩ Philip và cô ấy đứng cạnh nhau nhìn sẽ rất đẹp đôi. Nhưng khi còn ở tầng 19, tôi đã nói điều đó với Philip trong một lần ngồi xem phim Mr. & Mrs. Smith và Philip trả lời:  ‘Cả tôi và Shi Yeon đều hoàn hảo nên sẽ phải tìm những người không hoàn hảo để yêu.’

‘Giờ thì không phải chịu đựng bộ mặt nặng trịch của nó nữa rồi,’ Seu Long đã gỡ được tay của Philip và chai bia ra, tiếp tục nói hết âm lượng.

‘Vậy nên mày bớt ồn ào đi để Izzy ở lại đây lâu lâu một chút,’ Min Soo nhắc.

Seu Long cười vô tư lự rồi rót một chén soju mời tôi nhưng Philip giành lấy chén rượu để ra một chỗ rồi ấn Seu Long ngồi xuống. Màn chào hỏi đến đó cũng lắng đi. Chắc mọi người không nỡ làm tôi mất tự nhiên nên ai nấy đều quay trở lại những câu chuyện bị ngắt quãng khi tôi xuất hiện.

‘Izzy, Philip đã mời cô mua sản phẩm nào của công ty cậu ấy chưa?’ Min Soo hỏi tôi vào giữa buổi tiệc.

Cái gật đầu của tôi lại khiến cả bàn ồ lên.

‘Tôi đâu có mời cô đâu. Là công ty cô mời bên tôi chào giá chứ?’ Philip quay sang cự.

‘Thằng khốn này, ăn nói với khách hàng thế à?’ Seu Long mắng Philip.

‘Vì tôi không phải là khách hàng duy nhất mà,’ tôi dùng luôn câu của Philip nhắn cho mình hôm sinh nhật để trả đũa rồi quay đi nói chuyện tiếp với Shi Yeon để kệ Philip hừ khẽ một tiếng sau lưng.

Một lát sau Philip khều tay tôi nhắc: ‘Hình như có điện thoại đấy.’ Tôi mở túi, lôi ra chiếc mobile và thấy hai cuộc gọi nhỡ từ Jared. Nhà hàng ồn ào nên tôi đã không nghe thấy tiếng chuông. Tôi bấm số gọi lại cho Jared và nghe bạn mình đang khóc nghẹn ở đầu bên kia.

‘Jared, what’s wrong?’ tôi vội hỏi nhưng Jared nói gì đó giữa những tiếng nấc mà tôi không nghe thấy. ‘Jared,’ tôi vừa bước vội ra khỏi nhà hàng vừa gọi tên bạn. Philip cũng rời bàn chạy theo sau. ‘Please, Jared. Where are you?’

‘Hospital,’ cuối cùng Jared cũng nói được từ đầu tiên. ‘Max… ’

Tôi định hối Jared thêm thì Philip ngăn lại rồi ra hiệu cho tôi đưa mobile cho mình.

‘Jared, take a deep breath… Yes, like that. Now tell me which hospital,’ Philip từ tốn yêu cầu.

Jared nói gì đó khiến mặt Philip biến sắc.

‘Max tried to kill himself,’ vừa nói Philip vừa kéo tôi vào trong nhà hàng. Tới bàn tiệc, Philip cúi xuống nói thầm với Seu Long rồi với lấy chiếc túi của tôi và lại kéo tôi ra ngoài. Tôi ngoảnh lại thấy Seu Long ngồi đờ người trên ghế.

Trước cửa phòng cấp cứu khá đông người. Tất cả ngẩng hết lên khi tôi và Philip lao tới nhưng Jared không có trong số đó. Tôi và Philip lại vừa gọi điện, vừa chạy đi tìm bạn. Cuối cùng chúng tôi tìm được Jared đang ngồi bó gối trên một chiếc ghế gỗ ở một góc vắng trong vườn của bệnh viện. Qua lời kể đứt quãng giữa những tiếng nấc của Jared, tôi hiểu ra Max đã cắt tay tự tử sau khi đi gặp gia đình.

‘Why?’ Jared hỏi tôi rồi gục đầu xuống. Câu hỏi của Jared lớn quá, làm sao tôi có được một câu trả lời thoả đáng cho bạn mình đây? Tôi chỉ biết ôm lấy Jared và rồi tôi thấy Philip lại gần giang tay ôm lấy cả hai chúng tôi.

Nửa tiếng sau, Seu Long ra gặp chúng tôi. Max đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Người nhà của Max  đang vào thăm và sẽ ở lại trông. Philip hất nhẹ đầu sang phía Jared như muốn hỏi Seu Long là Jared có thể vào thăm Max được không nhưng trước khi Seu Long kịp trả lời, Jared đã đứng dậy, lẳng lặng bỏ đi ra phía cổng bệnh viện.



Chúng tôi đưa Jared về Muse. Em và Jared vào phòng của Jared nói chuyện riêng. Tôi ngồi trong phòng khách đợi vì biết rằng cho dù trong thời gian qua tôi và Jared đã trở thành bạn nhưng có rất nhiều chuyện Jared sẽ chỉ nói với em.



‘Tớ nghĩ giữa Max và tớ có một sự đồng cảm mạnh mẽ,’ Jared ngồi thẫn thờ trên sàn nhà, nhìn đôi giày thể thao của Max ở chân giường và bắt đầu nói. ‘Tớ đã kể cho Max nghe tất cả về mình, kể cả những chuyện trước đây chỉ mình cậu biết. Vậy mà giờ đây tớ thấy thất vọng quá. Cuộc đời này không đáng sống đến như vậy sao? Tình cảm của chúng tớ vô nghĩa đến mức Max có thể rũ bỏ như vậy sao?’ Jared ngước đôi mắt xanh buồn vô hạn lên nhìn tôi.

Hàng trăm câu trả lời xoay đảo trong đầu tôi nhưng tôi lại chẳng tìm được câu nào công bằng cho Jared và cho cả Max và hình như Jared cũng không mong chờ lời giải đáp từ tôi nên nói tiếp:

‘Nếu như cậu và Philip luôn bị hút về phía nhau trong khi cả hai người không nhận thức được điều đó thì tớ và Max hiểu rất rõ tại sao chúng tớ cần nhau…’

Tôi đỏ mặt nghe bạn mình nói không dám lên tiếng.

‘Không có những cảm xúc bùng cháy, chỉ có sự thấu hiểu về hoàn cảnh của nhau, đó là cơ sở liên kết tớ và Max. Tớ đã nghĩ như vậy là đủ vì tình yêu cũng có nhiều dạng đúng không?’

Tôi lại chỉ biết gật đầu đồng ý.

‘Nhưng gần đây tớ thấy như vậy không đủ … Thực ra không phải cho bản thân tớ mà dường như Max không kiểm soát nổi cuộc sống của mình. Cậu biết đấy từ lâu rồi tớ không còn ước mọi người có thể công bằng hơn với mình nhưng cũng chưa từng bao giờ thù hận bản thân. Tớ đã định khuyên Max đi du học đâu đó vài năm để xa khỏi gia đình một thời gian, cho mình một cơ hội tự nhìn nhận lại lựa chọn của mình. Vậy mà…’

Điện thoại của tôi báo có tin nhắn. Tôi đưa cho Jared đọc dòng tin của Philip gửi từ phòng khách báo là Max đã tỉnh lại và Seu Long hỏi Jared có muốn đến thăm không thì Seu Long có thể thu xếp với gia đình của Max được.

‘Không,’ Jared từ chối. ‘Đến đó rồi tớ sẽ nói gì? Nói rằng Max đã làm một việc ngu xuẩn và cầu xin Max đừng bao giờ làm thế nữa à?’

‘Nhưng cậu là người hiểu Max nhất để có thể nói chuyện phải trái với Max lúc này.’

‘Lúc trước thì tớ đã tin là thế đấy nhưng giờ thì không biết nữa.’

‘Thế hãy đi nói chuyện để hiểu Max hơn. Tớ nghĩ Max cũng đang cần được tiếp thêm sức mạnh.’

‘Tớ không muốn Max nghĩ rằng mình cần tiếp tục sống vì người khác. Max phải tự tìm thấy ý nghĩa cuộc đời của mình, giống như tớ đã làm với bản thân,’ Jared nói giọng dứt khoát rồi đứng dậy.



‘Philip, cocktail?’ Jared thò đầu vào phòng khách hỏi rồi không đợi tôi lên tiếng đã đi xuống dưới nhà. Em nhìn tôi, gật nhẹ đầu rồi cũng đi xuống.

Tôi và em lại ngồi trên ghế nhìn Jared pha chế, nhưng lần này Jared chỉ rót ra hai ly.

‘Của tớ đâu?’ em hỏi khi thấy Jared đẩy một ly về phía tôi và giữ lại một ly cho mình.

‘Sorry, Iz. Cocktail hôm nay chỉ dành cho đàn ông thôi. True men,’ Jared nói rồi chạm ly với tôi.

Thảo nào hôm nay tôi thấy Jared pha cocktail vào hai ly nhỏ xíu, bên dưới là một lớp Kahlua coffee màu nâu đen trộn với rượu vodka rất mạnh, bên trên là một lớp đá.

‘Thế tớ ngồi đây làm gì chứ?’ em hỏi và nhìn chúng tôi uống vẻ ghen tị.

‘Vậy thì chơi một bản nhạc đi,’ Jared yêu cầu.

Em mở miệng như muốn phản đối nhưng rồi lại chiều bạn. Bản ‘Don’t cry’ của Guns and Roses chậm rãi vang lên trong đêm vắng. Tôi nhẩm hát theo trong đầu:

‘…I know how you feel insde now, I’ve been there before.

Something is changing inside you, and don’t you know?

Don’t you cry tonight, I still love you baby.

Don’t you cry tonight…’


Khi nốt nhạc đầy tâm trạng cuối cùng tan vào trong đêm, Jared bước tới nắm lấy vai em nói: ‘Thank you, sweetie. I’ll go and see Max tomorrow. G’night.’



Jared chúc tôi ngủ ngon rồi đi lên lầu. Philip cũng bỏ ly rượu xuống, bước lên theo. Thấy tôi vẫn ngồi ở chiếc piano, Philip quay lại nhướn mày nói: ‘Chỗ đó không ngủ được đâu.’

Khi tôi bước chân vào phòng khách thì Philip đã kéo chiếc sofa ra thành một chiếc giường đôi, trải một tấm wrap và đặt lên hai chiếc gối cùng một chiếc chăn lớn. Xem ra Philip đã ngủ qua đêm ở Muse nhiều lần nên sắp xếp các thứ rất thành thục.

‘Xong rồi,’ Philip đập đập tay xuống đệm mời nhưng tôi thấy người mình không nhúc nhích, đứng nguyên ở cửa nhìn chằm chằm hai chiếc gối.

Philip đến gần chỗ tôi, hai tay chống nạnh, nói với giọng không thoả hiệp: ‘Tôi sẽ không ngủ chung với Jared đâu nên cô có thể lên giường để tôi tắt đèn được không?’



Khi mắt đã quen với bóng tối, tôi thấy em nằm yên nhìn lên trần nhà. Tôi cũng nhìn lên theo nhưng chẳng thấy gì ngoài nét mờ mờ của những thanh gỗ chạy dọc từ đầu này sang đầu kia.

‘Izzy,’ tôi gọi vì thấy em cứ nhìn như thế rất lâu.

Em nhìn sang tôi. ‘Anh chưa ngủ à?’

‘Cô ngủ đi, để tôi canh chừng Jared cho.’

‘Canh chừng?’ em hỏi giọng ngạc nhiên.

‘Không phải cô đang sợ Jared sẽ làm chuyện gì dại dột sao?’

‘No… no…,’ em xoay nghiêng người sang phía tôi, vừa lắc đầu vừa nói. ‘Ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất, Jared cũng chưa bao giờ nghĩ đến cái chết. He’s a fighter, not a quitter. That’s my friend.’

Em lại nằm yên khiến tôi nghĩ là em đã ngủ nhưng rồi tôi lại nghe giọng em nhẹ bên tai: ‘Thank you.’

‘Don’t. I did nothing. Cô mới là người đã an ủi anh ấy đấy chứ. Tôi không biết nếu cô không ở đây hôm nay thì Jared sẽ thế nào. Bây giờ tôi hiểu tại sao Jared lại quý mến cô đến vậy.’

‘Anh biết không, đôi khi không cần phải làm gì hết, không cần phải nói gì hết …’ em ngập ngừng trước khi nói tiếp, ‘… chỉ cần anh ở đây.’

Tôi lần tìm bàn tay của em trong bóng tối.

‘I’m sorry. Khi quản lý công ty của riêng mình, tôi đã hiểu ra lúc trước mình sai rồi. Tôi đã ép một con cua phải đi thẳng trong khi con cua được sinh ra để bò ngang.’

‘Nhưng con cua cũng nên giải thích tại sao mình lại bò ngang, chứ không nên giơ càng lên rồi bỏ đi,’ em nói và tôi cảm thấy những ngón tay của em siết lấy tay mình.

Chúng tôi nằm lặng yên nghe nhau thở và không biết bằng cách nào mà sau một hồi nhịp thở của chúng tôi trở nên trùng nhau.

‘Izzy… what’s the difference between love and friendship?’ tôi hỏi tuy không chắc em có chịu trả lời không hay lại nói là tôi lúc nào cũng chỉ biết đi đặt câu hỏi.

Nhưng lần này em không vặn lại mà nằm suy nghĩ một hồi rồi thì thầm trả lời: ‘There’s no one-way friendship.’

Tôi cũng nghiêng người về phía em, gạt nhẹ một lọn tóc của em đang vương trên má.

‘I love you, Izzy,’ tôi thì thầm với tất cả tình cảm mình có và hỏi, ‘Is it one-way love?’

Em khẽ giật mình, môi hơi hé ra, mắt mở to nhìn tôi. Tôi cũng nhìn lại em, hồi hộp chờ đợi và rồi nghe thấy một chữ ‘No’ thật nhẹ nhưng rõ ràng.

Tôi nâng cằm em lên và nhắm mắt lại để cảm nhận đôi môi của em đang run lên khi chạm vào môi mình.



Tôi thấy mình tan chảy theo luồng sức nóng từ môi Philip truyền sang. Những tình cảm bị dồn nén bấy lâu cứ theo hai hàng nước mắt ào ra, cả buồn và vui, cả yêu và giận. Khi Philip ôm xiết lấy tôi, lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình có thể yếu đuối mà không sợ bị tổn thương.

Suốt đêm hôm đó, cứ mỗi lần tôi trở mình trong giấc ngủ thì lại thấy đôi môi và vòng tay của Philip dỗ dành và vỗ về như muốn nói Philip đang ở đây và sẽ ở đây với tôi.




Tôi choàng tỉnh rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy em vẫn đang nằm cạnh mình, say ngủ. Vì đã hơn một lần em không còn ở cạnh nữa khi tôi tỉnh giấc nên để khẳng định lại đêm qua không phải là một giấc mơ, tôi choàng tay kéo em vào lòng. Bị đánh thức, em ôm mặt phụng phịu rồi dụi đầu vào ngực tôi để ngủ tiếp.



Đang lơ mơ đắm chìm trong vòng tay của Philip, tôi nghe Philip cười một mình.

‘Gì vậy?’ mắt nhắm mắt mở tôi hỏi rồi nhìn theo hướng ngón tay Philip chỉ. Trên lưng ghế sofa phía sau tôi có ghim một tấm hình và một tờ tin nhắn. Tôi gỡ xuống xem thì thấy Jared đã dùng chiếc máy ảnh lấy ngay để chụp hình Philip đang ôm tôi ngủ, còn tờ tin nhắn thì viết ‘Lovey doveys, I go to the hospital now. Thank you, Iz. Thank you, in-law.’

‘In-law?’ tôi cắn móng tay thắc mắc.

‘Ừ. Qua một đêm đã thành em rể rồi,’ Philip trả lời rồi ôm chiếc gối của tôi cười vang.

Tôi giằng lấy chiếc gối để đánh Philip nhưng Philip đã túm lấy cổ tay tôi, kéo tôi nằm gọn vào trong lòng.

‘Con cua này hung hăng quá, phải trói hai cái càng vào mới được.’

Và chẳng cần sợi dây nào hết, Philip cũng khiến tôi đầu hàng hoàn toàn khi bắt đầu hôn tôi thật nhẹ từ trên trán, xuống mắt, dọc theo mũi và cuối cùng là môi rồi chúng tôi nằm ôm nhau nghe ngoài kia buổi sáng đang thức giấc.




Tôi thấy em lại úp mặt vào ngực mình rồi thở dài liền hỏi: ‘Em vẫn còn chuyện phải lo sao?’

Em giơ tấm hình cùng lời nhắn của Jared lên ngắm một hồi rồi hỏi tôi: ‘Philip, anh có nghĩ nếu anh là gay, mẹ anh sẽ vẫn yêu anh không?’

‘Oh dear! Câu hỏi đầu tiên của em dưới danh nghĩa là bạn gái của anh mới thú vị làm sao?’ tôi chậc lưỡi trách.

Em vội lấy hai tay che miệng, còn hai má thì đỏ lên vì xấu hổ khiến tôi không kìm được lại ôm ghì em vào lòng.

‘Anh tin mẹ sẽ vẫn yêu anh. Có thể lúc đầu mẹ sẽ sốc nhưng mẹ sẽ không bao giờ từ bỏ anh hết… Mà thực ra anh nghĩ có một đứa con gay chưa chắc đã tệ hơn có một đứa con mê kinh doanh như em hay anh đâu.’

Em gật gù cười đồng tình rồi lại thở dài và kể: ‘Cách đây mấy tháng khi vẫn còn ở Melbourne, trong một lần đi siêu thị, em vô tình gặp mẹ của Jared. Em đã định tảng lờ nhưng bà ấy chủ động tiến tới chào và hỏi em về Jared.’

‘Rồi sao?’ tôi hỏi khi thấy em yên lặng không kể tiếp.

‘Em đã nói là em sẽ cho bà ta biết về Jared nếu bà ta có thể đứng ngay giữa siêu thị này và nói câu ‘God created Adam and Eva and gay people’.

‘Thế bà ta có nói không?’ tôi hỏi tiếp.

Em cười khẩy:‘Bà ta làm dấu thánh rồi chạy khỏi siêu thị.’

Tôi cũng đoán là mẹ Jared đã không nói.

‘Philip, nhưng em làm thế có sai không?’ em ngẩng đầu lên nhìn tôi hỏi. ‘Bà ấy đã hỏi về Jared tức là bà ấy còn quan tâm đến con trai. Em có quyền gì mà ngăn cản họ liên lạc với nhau chứ?’

Hôm nay con cua của tôi tiến bộ quá, hỏi ý kiến tôi những hai lần liền khiến tôi vừa hoan hỉ vừa muốn suy nghĩ kỹ càng trước khi trả lời.

‘Vì sao em lại bắt mẹ của Jared nói câu đó?’

Em nhìn xuống, môi mím lại vẻ phân vân, lưỡng lự.



Tôi có nên kể cho Philip về quá khứ của Jared không? Jared tin tưởng tôi tuyệt đối vì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ nói cho ai khác về chuyện của Jared. Ngay cả Michael cũng chỉ biết những phần mà anh trực tiếp tham gia. Jared đã kể mọi chuyện cho Max nhưng đó là vì quan hệ của họ. Nhưng Jared cũng quý Philip đấy chứ? Nếu không thì đã không mua chiếc sofa bed này hay đã yêu cầu Philip rời đi tối qua và chỉ muốn tôi ở lại, hoặc đã chẳng gọi Philip là em rể. Em rể!? Mỗi lần nghĩ đến chữ đó tôi lại thấy xấu hổ chết đi được.



‘Em chỉ copy những gì bà ấy đã làm với Jared thôi,’ cuối cùng em trả lời. ‘Có lần cha mẹ Jared đã nhốt con trong nhà, bắt quỳ trước bàn thờ Chúa và nói mình không phải là gay. Khi Jared không chịu nói, bố cậu ấy đã dùng roi da vụt hàng trăm lần lên người con mình để ‘xua đuổi quỷ dữ’.’

‘Gosh!’ tôi rùng mình thốt lên khi tưởng tượng ra cảnh như thời Trung cổ đó.

‘Sau hai ngày Jared vẫn không chịu nói và lả đi vì đau và mất máu, họ đã gọi một bác sĩ tư đến nhà,’ em kể tiếp. ‘Jared đã nhờ được vị bác sĩ tốt bụng đó liên lạc với em. Em và Michael đã phải thuê một nhóm gangster đến đem Jared đi vì xung quanh cha mẹ cậu ấy còn có một lũ người cực đoan khác ủng hộ.’

‘Thế cảnh sát và luật pháp đâu?’ tôi bất bình hỏi.

‘Jared không muốn làm thế với cha mẹ mình nên không cho em báo với cảnh sát và các tổ chức xã hội … và đó chỉ là một trong rất nhiều điều họ đã làm.’

‘Và anh ấy lựa chọn cách ra đi?’

Em gật đầu rồi bắt đầu đọc nho nhỏ:

‘Why do we need only one sign to go that way,

and take so many pains to change the path?

Why can’t we go on with a light heart,

and let that caged bird fly?’


Vừa đọc, em vừa miết một ngón tay theo những đường thêu của chiếc logo hình con chim màu xanh trên túi áo ngực của tôi.
‘Thơ của ai đấy?’ tôi tò mò hỏi. Em thè chút đầu lưỡi hồng hồng rồi lại dụi đầu vào ngực tôi, không chịu trả lời.

Tôn giáo là gì? Với tôi, tôn giáo là một thứ luật lệ tâm linh và cũng giống như nhiều thứ luật lệ khác trong xã hội loài người cần được chỉnh sửa, thay đổi theo sự phát triển của con người. Thực ra tất cả các tôn giáo đều hướng tới mục đích giúp con người có thêm niềm tin vào cuộc sống để vượt qua những khó khăn, để trở nên vị tha và thương yêu nhau hơn. Vậy tại sao cùng đọc một quyển kinh thánh, mỗi người lại có quan niệm và cách hành xử khác nhau đến vậy? Tôi nằm nghĩ về hai câu thơ của em, về chuyện của Jared và thấy đúng là chính con người đang tự tạo ra bi kịch cho mình, đang tự tước đi hạnh phúc của mình.

‘Jared có biết chuyện em gặp mẹ anh ấy không?’

Em lắc đầu.

‘Anh nghĩ em cũng không nên nói cho anh ấy biết vào lúc này vì nó chẳng giúp gì cho anh ấy cả. Hãy đợi chuyện của Max ổn đã. Nhưng em có thể tìm hiểu xem cha mẹ Jared đang sống thế nào, biết đâu họ đã có thay đổi tuy rất ít hoặc rất chậm rồi tuỳ vào tình hình để dần khơi gợi tình cảm của hai bên trở lại. Cho dù sau này Jared chẳng bao giờ muốn gặp lại cha mẹ mình nhưng một nỗi đau giảm được ngần nào, tốt ngần ấy.’



Max đã ra viện và quay trở lại Muse nhưng tôi và Philip không đến thăm, cả Seu Long cũng không đến. Jared nói Max muốn ở một mình để suy nghĩ. Philip cho rằng như vậy cũng tốt vì chẳng ai muốn kể lại chuyện mình đã tự tử thế nào và không ai trong chúng tôi có thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nhủ nào thiết thực cho Max. Cha mẹ Max cũng đã bớt quyết liệt hơn và có vẻ như đang dần thoả hiệp với giới tính thực của con mình. Còn tôi thì nghe theo lời của Philip, thuê một thám tử tư ở Melbourne thu thập tin tức về cha mẹ của Jared. Họ vẫn sống ở căn nhà cũ, vẫn đi nhà thờ đều đặn nhưng không còn giữ quan hệ chặt chẽ với những kẻ cực đoan như trước đây nữa. Khi người thám tử gửi cho tôi một tấm hình của cha mẹ Jared bước ra khỏi nhà thờ với dáng vẻ u buồn, tôi đã nhờ người thám tử đánh máy một bức thư thông báo ngắn gọn cho họ biết Jared vẫn khoẻ. Tôi còn nhờ Philip lựa một tấm hình chỉ có riêng khuôn mặt của Jared đang cười và dùng Photoshop xóa hết mọi thông tin cũng như khung cảnh để không ai có thể biết tấm hình được chụp ở đâu rồi cũng nhờ người thám tử in nó ra ở Melbourne, gửi kèm với bức thư.

Tôi và Philip vẫn thỉnh thoảng nhìn thấy nhau ở toà nhà văn phòng nhưng nếu có nhìn thấy, chúng tôi thường chào nhau bằng ánh mắt nhiều hơn bằng lời nói. Nhưng sao tôi có cảm giác Mr. Kang nhìn mình hơi khang khác. Hình như lúc nào ông cũng hơi mỉm cười.

‘Philip và tôi đã biết nhau từ trước,’ cuối cùng tôi quyết định nói thật với người trợ thủ thân tín của mình.

‘Xin cô đừng ngại. Tôi hiểu hai người không bao giờ mang chuyện riêng tư vào công việc. Tuy nhiên phải nói là tôi … rất vui đấy,’ Mr. Kang nói và lần này thì tôi thấy ông mỉm cười thật sự. ‘Còn nữa,’ ông nói tiếp khi thấy tôi bối rối, ‘những người không cần biết cũng sẽ không biết chuyện này.’

Tôi bước lại gần cửa sổ nhìn bầu trời đầy nắng của Seoul. Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác này. Cảm giác mọi việc đều đang diễn ra thật tốt đẹp.

http://webjam-upload.s3.amazonaws.com/melody-of-love___14ba1c1468e149a181c50da55faedf49__3980__.mp3

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:55:07 | Xem tất
Chapter 23 - Wake-up call

‘Philip, Philip…’ em lắc tay tôi rồi chìa ra cái iPad. ‘Đọc đi.’

Một chút tính xấu tạo nên người chỉ huy tốt,’ tôi đọc tiêu đề của bài báo.

Em gật đầu rồi bắt đầu lướt ngón tay trên trên màn hình. ‘Anh xem này ở đây họ liệt kê ra mốt số tính xấu có lợi cho người lãnh đạo: kiêu ngạo, quá thận trọng, sống khép kín, lập dị… Em có hết mấy thứ này.’ Em đập đập tay vào ngực, mặt nghênh lên đầy vẻ tự hào.

Bạn đã thấy người nào nói về những tính xấu của mình mà lại hớn hở như thể chúng là những kỹ năng xuất chúng vậy chưa?

‘Em thấy anh cũng có một vài tính xấu trong này đấy,’ em chỉ tôi nói thêm.

‘Em nhầm rồi,’ tôi gạt phắt. ‘Ở anh chỉ có ưu điểm mà thôi. Đó là tự tin, cẩn thận, không khoa trương và có cá tính.’

Nghe tôi nói xong, em bĩu môi thật dài rồi ngồi nhích ra xa.

‘Izzy, nếu một ngày nào đó chúng ta trở thành đối thủ cạnh tranh thì sao?’ tôi đặt giả thiết.

‘Hừm, hăng hái đánh nhau với em vậy sao?’

‘Anh chỉ muốn hỏi là khi đó em có ý định đấm vỡ mặt anh không thôi,’ tôi trêu em vì trưa nay chúng tôi vô tình gặp Han In Soo ở một nhà hàng Nhật Bản. Hắn ta đã giật mình khi nhìn thấy em và vội đưa tay lên che mũi khiến tôi suýt phá lên cười.

‘Để nghĩ xem nào.’ Em ủn tôi nằm ra tấm thảm ở phòng khách. Ngón tay của em man mát áp dọc sống mũi của tôi. ‘Một chiếc mũi hoàn hảo thế này mà bị gẫy thì thật đau lòng,’ em nói rồi lấy ngón cái vuốt nhẹ mí mắt của tôi. ‘Mắt cũng đẹp nên không để bị thâm được.’ Tiếp đó tôi lại thấy những ngón tay của em trượt trên môi mình. ‘Môi nhìn chỉ muốn hôn nên không để bị sưng được.’ Em nằm xuống, gối đầu lên cánh tay tôi thở dài. ‘Em nghĩ mình sẽ thua mất thôi.’

Không biết em có biết rằng điều em vừa nói nghe cũng tuyệt như câu 'Em yêu anh' không vậy? Tôi muốn cười đến rách mép vì sướng nhưng ngay khi em ngước mắt lên nhìn thì lập tức chậc lưỡi ra vẻ thất vọng: ‘Em mà cũng bị trúng nam nhân kế sao?’

‘For once. Why not?’ em nói rồi nở nụ cười tít mắt đặc trưng của mình.

Tôi vẫn hàng ngày bàn việc với Mr. Kang. Tuy ông đã biết chuyện của tôi và em nhưng thái độ của ông không hề thay đổi so với trước đây và không bao giờ hỏi tôi chuyện riêng. Tôi và em cũng không nói về dự án tôi đang bàn bạc với Mr. Kang cho dù hàng tuần ông vẫn phải gửi báo cáo cho em. Mọi người trong công ty của tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về mối quan hệ của tôi với Phó chủ tịch của khách hàng tầng dưới và tôi nghĩ mọi người trong văn phòng của em cũng vậy.

Nhưng lũ bạn tôi thì không ngây thơ và trong sáng như thế. Chúng đã đánh hơi được sự thay đổi nên đang gấp rút tổ chức một buổi đi chơi để tìm cách chứng kiến tận mắt. Điện thoại của tôi lại đầy ứ những tin nhắn rủ rê mang tính doạ nạt. Tôi đã định gặp riêng hội bạn một buổi để giáo huấn nhưng rồi lại quyết định để mọi việc tự nhiên.

‘Mọi người đang rủ đi biển cuối tuần sau vì sắp hết mùa hè rồi,’ tôi nói khi em vẫn đang nằm cười.

Em ngồi phắt dậy. ‘Đi biển á?’

‘Đừng nói nước muối cũng làm em đau vai đấy nhé,’ tôi không cho em cơ hội từ chối.

‘Không,’ em trả lời với vẻ mặt khổ sở.

Và từ lúc đó tôi thấy em bắt đầu lo lắng. Tôi nghĩ là mình biết lý do tại sao nhưng lại muốn chống mắt thử xem em sẽ giải quyết vấn đề thế nào.



Tôi không biết bơi. Nếu bị vứt xuống bể bơi, tôi sẽ lóp ngóp tối đa được 5 mét. Tôi đã tập bơi vài bận nhưng thấy không thú vị nên bỏ qua môn này không hối tiếc. Nhưng ra biển đâu cần biết bơi. Ra biển là để giỡn sóng, nghịch cát và tắm nắng. Sóng nhỏ, sóng to tôi đều không sợ. Xây lâu đài cát là một trong những sở trường của tôi. Tuy nhiên vụ tắm nắng có vẻ sẽ là một thử thách lớn đây. Những ai thích tắm nắng chứ? Không phải là những người thích da nâu đâu mà đúng ra là những người có thân hình đẹp. Họ có đủ tự tin để nằm dài trên bờ biển hàng giờ.

Tôi chẳng ghét bỏ gì thân thể của mình, ngược lại còn thấy mình may mắn chán khi có mọi thứ lành lặn. Nhưng sao bây giờ khi nghĩ đến đoạn mặc đồ bơi, ngồi giữa bạn bè của Philip, tôi thấy sợ thế. Tôi đi sắm một bộ bơi hai mảnh và một bộ liền rồi về mặc lên, đứng trước gương ngắm nghía đánh giá bản thân. Nhược điểm: người thấp, tay hơi xương, ngực nhỏ, bụng không được phẳng lỳ như mấy cô người mẫu. Ưu điểm: chân thẳng, đùi thon, mông cong. Tôi tự an ủi làm gì có ai hoàn hảo nhưng nghĩ đến Shi Yeon trông như hoa hậu và bạn gái của mấy người còn lại cũng đều cao ráo hơn mình thì thấy mất tự tin vô cùng. Thêm vào đó là Philip lần nào gặp tôi cũng nói đủ thứ về chuyến đi khiến tôi nản toàn phần, nhất là khi tưởng tượng ra cảnh Philip đi dọc bờ biển khoe vầng ngực nở nang với vùng bụng 6 múi.

‘Em còn găm sẵn một khẩu súng lục. Cô nào mà nhìn anh quá 3 giây là ăn đạn liền,’ tôi hằm hè nói trước lúc khởi hành khi Philip hỏi tôi đã mang đủ các thứ chưa. Philip cười he he vẻ thích chí.




Em ở trong phòng tắm thay đồ khá lâu. Khi em đi ra tôi thấy em mặc một chiếc váy xanh lửng, trên đầu đội một chiếc mũ nan rộng vành và vai khoác một chiếc túi vải lớn cũng màu xanh, trông rất ‘cute’. Nhưng xem ra chỉ tôi thấy em ‘cute’ chứ em không thấy mình ‘cute’ vì cứ chốc chốc em lại nhìn xuống chỉnh sửa váy của mình một lần. Tôi tảng lờ ra vẻ không để ý đến thái độ của em.

‘Where are Phil and his little woman?’ Chúng tôi nghe Seu Long oang oang hỏi trước cửa khách sạn. Tôi nên khâu bớt mồm thằng bạn lại mới đúng. Nhưng Shi Yeon đã xử lý Seu Long hộ tôi bằng cách nhéo cho nó một cái vào tay trước khi nó kịp tuôn ra thêm những lời thô lỗ. Sau khi kêu oai oái vì đau, Seu Long đã nhận ra tôi và em đang đứng ngay sau mình thì vội vã lỉnh ra chỗ khác. Em phì cười nhìn theo bạn tôi.

‘Chị biết Seu Long mà,’ Shi Yeon cũng cười với em.

‘Yeah. Người luôn nói thật mà không làm ai buồn,’ em trả lời.

Nếu không có lũ bạn đang đứng xung quanh, chắc tôi đã nhấc bổng em để hôn rồi vì em đã không giận Seu Long lại còn qua câu nói của mình đã gián tiếp công nhận với các bạn tôi rằng mình là ‘người đàn bà bé nhỏ’ của tôi nữa.


Vừa ra đến bãi biển, nhóm bạn của Philip đã chọn lấy một sân bóng chuyền trên cát và chia đội để chơi. Thật may là chỉ có con trai tham gia còn phái yếu thì ngồi dưới dù ở bên ngoài cổ vũ. Nếu Philip là vô địch trượt tuyết thì Min Soo là vô địch bóng chuyền khiến chúng tôi cổ vũ thì ít mà cười thì nhiều vì cô con gái gần 1 tuổi của Min Soo đã biết bi bô hò reo theo mẹ.

‘Nhìn trẻ con thích nhỉ,’ Shi Yeon nhận xét.

‘Mấy chị làm đám cưới hết đi rồi sớm có con để em khỏi cô đơn thế này,’ vợ của Min Soo than thở. ‘Bây giờ mỗi lần nghĩ đến mình là người trẻ nhất lại có con sớm nhất mà tủi thân quá.’

‘Nhưng anh Min Soo là người biết chăm lo cho vợ con, chứ anh Seu Long nhiều khi còn chẳng biết mình là ai thì sao mà em dám cưới chứ,’ Na Young người yêu của Seu Long thở dài nói.

Các cô gái nói chuyện một hồi, phần lớn bằng tiếng Hàn nên tôi không tham gia được nhiều cho đến khi Shi Yeon đập nhẹ vào tay tôi nói: ‘I’m happy that things work out between you and him.’

Đúng lúc đấy Philip nhìn về phía tôi cười toe toét sau khi đánh hụt quả bóng. Mấy cô gái ngồi quanh thấy thế quay hết sang nhìn tôi khiến tôi đỏ dừ mặt và không biết nói gì




Cả lũ đàn ông chúng tôi đã ướt đẫm mồ hôi và người bám đầy cát nên không ai bảo ai, lột hết áo chạy xuống biển. Tôi thấy nhóm phụ nữ cũng đã bắt đầu đứng lên để đi ra theo, chỉ riêng vợ của Min Soo đang bận bịu với con và em vẫn ngồi nguyên dưới dù.
‘Come on, my little woman,’ tôi gọi em trong đầu.



Nước biển ở Melbourne rất lạnh vì gần Nam Cực. Ngay cả khi giữa mùa hè thì cũng như vừa chảy từ trong tủ lạnh ra thế nên tôi rất muốn nhảy ào vào những con sóng ấm nóng dưới kia. Nhưng khi nhìn những cô gái trẻ trung hơn, cao ráo hơn ở xung quanh mình, tôi thấy hoang mang vô cùng. Sao tôi lại đi mặc bộ đồ hai mảnh ngay ngày đầu tiên chứ? Tôi nên mặc bộ áo bơi liền mới đúng. Nhưng cho dù có mặc bộ đồ liền thì tôi cũng không dám đứng gần thân hình chữ S của Shi Yeon. Kiếp sau tôi chọn làm cây là đúng lắm vì chẳng ai để ý đến ba vòng của một cái cây.

‘Chị có xuống luôn không?’ Shi Yeon hỏi tôi.

Tôi đang chưa biết phải trả lời thế nào thì thấy Philip đứng ở dưới nước, khoanh tay nhìn tôi như chờ đợi. Dù từ chỗ tôi đến chỗ Philip đứng phải vài chục mét và lố nhố người ở giữa, tôi vẫn thấy mắt Philip ánh lên vẻ mời gọi và cả thách thức như biết rõ sự sợ hãi đang cuộn lên trong tôi. Biết vậy mà vẫn còn cố tình rủ tôi đi biển, lại còn đi cùng với bao nhiêu người thế này. Sao lại muốn hành hạ tôi như vậy chứ?

‘Để tôi thoa thêm chút kem rồi xuống,’ tôi nói với Shi Yeon rồi giả vờ lục túi tìm lọ kem chống nắng. Philip vẫn đứng nhìn tôi.

Tôi nên lấy lý do gì để không phải xuống biển nhỉ? Vợ Min Soo phải ở lại cho con ăn nên xung phong trông đồ cho cả nhóm luôn rồi. Hôm nay cũng không có sóng to. Giờ cũng mới giữa buổi sáng, không phải giữa trưa nên không sợ bỏng da. Sao biển ở đây không có cá mập như ở Australia chứ?

Và Philip vẫn đang đứng đợi tôi trong khi nhóm bạn đã đi ra khá xa.

‘To hay nhỏ đều tỏa sáng’, tôi chợt nhớ lại câu nói của Philip về những vì sao. Dù tôi chẳng biết mình sáng ở điểm nào, nhưng với Philip, rõ ràng rằng tôi có tỏa sáng. Thế thì … sao tôi lại cứ ngồi ỳ ở đây chứ?

‘That’ it. I don’t care anymore,’ tôi nghĩ thầm. ‘I go out there. To my man. To my Philip.’

Tôi đứng lên, lột chiếc váy vải bên ngoài rồi bước ngang qua bãi biển đông người trong bộ đồ bơi hai mảnh, mắt không rời Philip đang đứng cười chờ tôi.



Cuối cùng em đứng dậy và thật thú vị khi tôi phát hiện ra em mặc bộ đồ bơi hai mảnh vì lúc trước đã đoán em sẽ lựa một bộ đồ liền kín đáo. Nhưng ai biết được con cua sẽ đi đâu chứ?

Chẳng ai sinh ra là hoàn hảo cả. Tôi nghĩ đó chính là ý đồ của Chúa để mỗi người phải nhận thấy mình còn khiếm khuyết và cần hoàn thiện hơn nữa.  Nói nhỏ với bạn nhé, tôi cũng không hoàn hảo tuy suốt ngày mạnh miệng nói với em điều ngược lại. Đàn ông mà.

Nhưng tại sao ngay cả khi bạn đã biết rằng cả nhân loại không có ai hoàn hảo, bạn vẫn luôn thấy lo lắng về những khiếm khuyết của mình, nhất là những khiếm khuyết về vẻ bề ngoài? Đó chính là ‘cái tôi’ trong mỗi chúng ta. ‘Cái tôi’ nếu ở mức vừa phải sẽ giúp ta tự tin hơn vào bản thân nhưng nếu ai đó để ‘cái tôi’ lấn át thì họ sẽ không thể bỏ qua những mặc định của cá nhân để đón nhận suy nghĩ và cảm xúc của người khác.

Vì thế khi em đứng dậy và bước qua bãi biển đông người trong bộ đồ bơi hai mảnh, tôi biết là em đã bỏ ‘cái tôi’ tiêu cực sang một bên, vượt qua sự sợ hãi về những nhược điểm của bản thân để tin vào tình cảm của tôi. Và khi có thêm sự tự tin, em đẹp hơn trong mắt tôi.




‘Mai dậy sớm đón bình minh không?’ Philip rủ khi chúng tôi đang ngồi bên cửa sổ lúc nửa đêm nhìn dải Ngân hà vắt ngang bầu trời.

‘Nope, thích ngủ hơn. Với lại hôm nào ở Melbourne cũng ngắm rồi,’ tôi từ chối vì nhà tôi ở Melbourne ngay gần biển nên hôm nào muốn xem bình minh cũng được.

‘Thế anh đi với người khác nhé,’ Philip nói nửa đùa nửa dọa.

‘OK. Miễn là phải tìm được ai giống như anh để sáng mai nằm ôm em thay cho anh lúc anh đi đón mặt trời mọc với người khác,’ tôi ra điều kiện.

‘Anh là số 1 rồi, làm gì có ai giống được anh chứ?’ Philip nằm ra sàn gỗ, một tay chống đầu hỏi tôi.

‘Vậy anh nghĩ tiêu chuẩn của em thấp hơn số 1 sao?’ tôi quay lại nhướn mắt hỏi.

Philip véo nhẹ cằm tôi rồi đổi chủ đề: ‘Bao giờ em về Melbourne?’

‘Muốn tống khứ em đi rồi à?’ tôi gạt ngón tay của Philip đang vuốt trên má mình ra, quay đi, nói dỗi.

‘Em không bao giờ nghĩ tốt được cho anh sao?’ Philip xoay mặt tôi lại hỏi. ‘Anh chỉ muốn sang thăm Melbourne một lần thôi. Người ta khuyên rằng nếu biết rõ về một thành phố lạ, tốt nhất nên đi khám phá cùng một người bản địa ở đó.’

‘Anh nói thế và thắc mắc em không nghĩ tốt về anh sao?’ tôi trề môi trách.

Philip chẳng thèm để ý, hỏi tiếp: ‘Ở Melbourne có gì hay?’

Tôi giả bộ nghĩ ngợi rồi dài giọng trêu: ‘Có kangaroo và koala.’

‘Thế em thuộc loại nào?’ Philip ngó lom lom vào mặt tôi.

‘Hey,’ tôi kêu lên và định lao tới tấn công nhưng Philip đã ôm chặt lấy tôi và hôn tới tấp.



Tờ mờ sáng hôm sau em lại là người đánh thức tôi dậy để đi xem mặt trời mọc. Tôi nhìn đồng hồ mới 4 giờ sáng và thấy hai mí mắt mình còn nặng trĩu thì lắc đầu rồi vùi mặt xuống gối ngủ tiếp. Tôi thấy em ủn vai mình thêm vài lần rồi thôi nên định mở mắt ra xem em đang làm gì thì thấy một nụ hôn thật nhẹ của em trên môi.

‘Again please,’ tôi nói, hai mắt vẫn nhắm nghiền.

Em cười thật khẽ rồi tôi lại thấy một nụ hôn thật nhẹ.

‘Stronger please,’ tôi nói tiếp và hai mắt vẫn không mở ra.

Mấy giây sau tôi nhận được một nụ hôn theo đúng yêu cầu của mình khiến tôi càng trở nên tham lam hơn.

‘Longer please.’

Em cười khúc khích và hôn tôi lâu hơn nhưng tôi chưa thoả mãn nên vẫn nhắm mắt và vắt óc nghĩ thêm yêu cầu.

‘Deeper please.’

Nói xong tôi thấy bàn tay nhỏ nhắn của em dịu dàng áp lên má mình, và hơi thở của em tiến lại gần hơn, phả ra âm ấm trên mặt khiến các giây thần kinh cảm giác trong tôi căng lên, rồi đôi môi mềm mại của em bắt đầu ngậm lấy môi trên của tôi, ve vuốt một hồi trước khi chuyển xuống môi dưới. Tôi nằm im tận hưởng nhưng đến khi đầu lưỡi của em chạm vào giữa hai môi tôi thì tôi không đợi thêm được nữa, choàng tay kéo em ép sát vào mình và hôn em sâu, thật sâu.



‘It’s the best wake-up call,’ Philip vừa rẽ tóc ở trên mặt tôi vừa nói sau khi chúng tôi hôn nhau đến nghẹt thở.

‘Vậy là anh tỉnh ngủ rồi chứ gì? Mau dậy đi đón bình minh,’ tôi giục.

‘Nằm đây hôn nhau rồi cũng thấy mặt trời mà,’ Philip giang hai tay hết chiều ngang của chiếc giường, lười biếng gợi ý.

Tôi nhón chân đi ra hé màn nhìn thấy trời vẫn sẩm tối. Mặt kính cửa sổ lạnh sương đêm khi tôi áp mũi vào để nhìn ra ngoài. So với vòng tay đang mời chào của Philip, mặt trời chưa mọc tự nhiên kém hấp dẫn hẳn. Tôi trở về giường, trèo hẳn lên người Philip, nằm úp xuống nghe tim Philip đập.

Tôi đọc đâu đó rằng ngay cả khi bạn không thở bao lâu đi chăng nữa, miễn là trái tim bạn còn đập thì bạn vẫn còn cơ hội sống. Tôi đã tưởng tình cảm của mình với Philip chẳng còn cơ hội nào nữa, vậy mà nó đã trở lại và bùng lên chiếm trọn lấy tâm hồn của tôi.



Em nằm trên người tôi, tai áp xuống nơi tình cảm của tôi đang đập mạnh mẽ. Một lúc sau em hỏi: ‘Nặng không?’

‘Em nặng thật đấy. Giờ anh mới biết những tảng thịt em ăn biến hết thành sắt trong người em,’ tôi đùa và em tưởng thật nên định trườn người xuống giường nhưng tôi vòng tay giữ em lại. ‘Nghe tim anh thêm chút nữa đi, nó vẫn chưa nói hết đâu.’

Em nghe lời, lại áp tai xuống nghe. Tôi đưa tay vuốt nhẹ dọc lưng em, dừng lại một chút để cù vào phần hõm sâu khiến em cười khúc khích rồi ôm chặt eo em và chìm lại vào trong giấc ngủ. Ngoài kia thần Helios bắt đầu khởi động chiếc xe mặt trời của mình nhưng hôm nay chắc ông ấy phải đợi tôi rồi.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:55:55 | Xem tất
Chapter 24 – Centre of a perfect triangle (Part 1)

‘Em và Michael là hai director duy nhất của công ty à?’ Philip hỏi tôi.

‘Hiện là như vậy. Nhưng lúc trước còn có hai người nữa,’ tôi trả lời.

‘Thế hai người kia đâu?’

Tôi nhăn mặt và chắc Philip hiểu ra đó là một câu chuyện không vui.

‘Có người đang muốn hợp tác với anh,’ Philip kể. ‘Hiện anh đang nắm giữ 100% cổ phần công ty của mình, Sole Director, nên cũng muốn tìm một người để cùng chung gánh vác công việc. Nhưng anh vẫn đang rất phân vân vì không muốn gặp phải những gì Min Soo đã trải qua và vẫn phải đang giải quyết hậu quả.

‘Ai cũng có ưu điểm và khuyết điểm vậy anh mong muốn điều gì nhất từ business partner của mình?’ tôi hỏi.

‘Một người đồng hành trong mọi hoàn cảnh.’

Tôi gật đầu đồng tình rồi chia sẻ: ‘Em chẳng thể nhớ mình đã tranh cãi với Michael bao nhiều lần về công việc. Nhiều lần em hay anh ấy tức đến mức bỏ ra khỏi văn phòng và đóng sầm cửa vào mặt người kia, có lần còn không nhìn mặt nhau đến cả tháng. Nhưng cho dù tức giận nhau đến đâu, hoàn cảnh đang bế tắc đến đâu, Michael vẫn luôn nhấc máy mỗi khi em gọi điện vì anh ấy hiểu rằng khi đã cam kết làm partner thì phải đi với nhau đến cùng.’

‘Vậy là hai người kia không làm được điều đó?’

‘Vấn đề ở chỗ họ không phải là người xấu, nhưng họ lại cho rằng nếu họ không nghĩ về các rắc rối nữa thì chúng sẽ tự biến đi, trong khi các rắc rối nếu không được giải quyết thì chỉ càng trở nên tồi tệ mà thôi. Người muốn hợp tác với anh là bạn hay quan hệ thế nào?’

‘Không phải bạn thân như nhóm thằng Seu Long và Min Soo nhưng cũng quen biết vài năm.’

‘Có những người làm bạn thì rất tốt nhưng lại không thể là đối tác làm ăn vì họ mang tình cảm cá nhân vào công việc.’

‘Ba cũng đã  kể cho anh một số kinh nghiệm không mấy vui vẻ của mình trong quá trình tìm kiếm đồng sự. Nhưng anh thấy mình không thể tự làm mọi việc.’

‘Điểm yếu của anh là gì?’ tôi lên cơn tò mò.

‘Không nói cho em được,’ Philip từ chối trả lời. ‘Ai lại đi nói xấu bản thân với khách hàng quan trọng nhất chứ.’



Em cười và không vặn hỏi thêm còn tôi chợt nhớ ra thông tin mà trợ lý của mình vừa nói cho biết trưa hôm qua. Nếu tôi nói ra bây giờ em sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Nó đã từng là nguyên nhân khiến em bỏ đi không một lời từ biệt. Giờ đây em đã hứa sẽ không làm thế nữa nhưng biết đâu nó vẫn gây ra sứt mẻ gì cho tình cảm của tôi và em thì sao? Tôi nên giả vờ như không biết hay thử đối mặt với nó thêm một lần nữa?

Cuối cùng tôi vẫn buột miệng hỏi: ‘Em biết là Dong Wang đang có trục trặc trong nội bộ chứ?’

‘Han In Young đang lo mất ghế chủ tịch hội đồng quản trị nếu mất thêm 5% cổ phần trong công ty,’ em bình thản trả lời rồi quay sang tôi hỏi, ‘Em có nên nhân dịp này dạy cho ông ta một bài học không nhỉ?’

Khi thấy tôi nhướn mày ngạc nhiên vì em hỏi ý kiến tôi cách xử lý Dong Wang, em cụp mắt xuống, cười vẻ ngại ngùng.

‘Em thực sự muốn anh đặt chân vào thế giới công việc của em sao?’ tôi hỏi vì muốn nghe một câu trả lời chính thức từ em.

‘Nếu em chọn anh là người duy nhất được quyền ra vào cả hai thế giới riêng tư và công việc của em, anh sẽ không từ chối chứ?’ vừa nói, em vừa chạm nhẹ những ngón tay lên mặt tôi và nhìn tôi mong đợi.

Tôi nháy mắt, trả lời: ‘Anh thích những nhiệm vụ nguy hiểm.’

‘Anh đã mua bảo hiểm tính mạng chưa?’ em tỳ cằm lên đầu gối, hỏi tiếp.

‘Mua ngay từ ngày đầu tiên làm hàng xóm của em rồi,’ tôi nói rồi ghé sát mặt em, cắn nhẹ lên chỏm mũi của em. ‘Mai sẽ nói luật sư soạn thêm di chúc nữa.’

‘Nhớ để lại cho em những quyển sách của anh nhé. Em sẽ mua cho chúng một cái giá sách thật đẹp,’ nói xong em nhắm mắt lại chờ.

‘Anh tưởng em chỉ cần cơ thể của anh thôi… đem về ướp xác… rồi trưng trong phòng ngủ,’ vừa nói tôi vừa tặng em những nụ hôn trên khắp mặt.

‘Ai thèm? Giờ có công nghệ nhân bản rồi. I can order a few brand new Philip-Lees,’ em nói vậy nhưng lại vòng tay qua cổ tôi, kéo tôi lại gần hơn.

‘None of them can kiss you like I do,’ tôi khẳng định khi thấy em rên lên khe khẽ khi lưỡi tôi mơn man trong miệng em.




Tôi không nói đùa với Philip về việc muốn dạy cho Han In Young một bài học. Trên thực tế tôi đã bàn chuyện này với Michael và Mr. Kang cả mấy ngày nay. Chúng tôi không rảnh để đi trả đũa những gì ông ta gây cho mình năm ngoái. Sự tức giận theo thời gian cũng chẳng còn nữa và chúng tôi cũng không thích nhân dịp người khác thất thế mà đạp thêm cho chết hẳn.

‘Hãy liệt kê những điểm lợi và điểm hại của việc này,’ Michael yêu cầu.

‘Tốn kém thời gian và tiền bạc,’ Mr. Kang nêu điểm bất lợi đầu tiên.

‘Nếu làm không khéo sẽ khiến thị trường hiểu nhầm dụng ý của chúng ta,’ tôi bổ sung.

‘Mọi người trong giới kinh doanh nói gì về Dong Wang?’ Michael hỏi Mr. Kang.

‘Hiện tại chỉ là hiệu ứng đám đông vì cũng không ai ưa những người khác trong ban quản trị của Dong Wang nên tôi nghĩ nếu chúng ta không làm gì thì đây sẽ hoàn toàn là một cuộc thanh toán nội bộ.’

‘Nghĩa là ai lên nắm quyền ở Dong Wang thì nó vẫn tệ vậy?’ tôi hỏi.

‘Tôi cho là vậy,’ Mr. Kang trả lời.

‘Kang ajussi, chú có thể chịu đựng được Han In Young trong vòng 3 tháng chứ?’ Michael hỏi từ đầu bên kia. ‘Tôi không nghĩ Izzy nên ra mặt vì có khả năng rất cao là cô ấy sẽ lại dùng đến nắm đấm của mình.’

‘Michael,’ tôi kêu lên bất bình, ‘anh đang khiến mọi người nghĩ rằng tôi là một kẻ ưa bạo lực đấy.’

Mr. Kang và Michael cười vang văn phòng.



Tôi từ chối lời ngợi ý cộng tác của người quen vì thấy người đó luôn miệng nói tin tưởng hoàn toàn và sẽ giao phó mọi thứ để tôi tự quản. Tuy tài chính của công ty không dư giả nhưng tôi không muốn có một đối tác nội bộ chỉ đơn thuần để tăng vốn cho công ty.

‘Ngoài tiền…’ tôi chặn đường trước khi hỏi trợ lý của mình, ‘theo anh công ty của chúng ta còn thiếu gì?’

‘Thiếu khách hàng,’ trợ lý trả lời sau vài giây ngẫm nghĩ.

Quả thật hiện tại chúng tôi đang nỗ lực hết sức để mở rộng số lượng khách hàng của mình. Nhưng đó không phải là câu trả lời tôi mong muốn vì đó là điều quá hiển nhiên. Công ty nào chẳ cần khách hàng nhưng làm sao để có khách hàng, và phải là những khách hàng như thế nào?

Tôi đang có những nhân viên tận tuỵ, thực hiện mọi kế hoạch chi tiết theo đúng các yêu cầu chuyên nghiệp nhất để tạo uy tín trên thương trường.  Trợ lý của tôi cũng họ Kang nên tôi đang tính sẽ đặt biệt danh cho anh ta là Kang junior – Kang nhỏ vì trợ lý của tôi có sự cần mẫn giống hệt Mr. Kang. Đó là ưu điểm và cũng là nhược điểm của hai người này. Cả hai cùng là những người có khả năng triển khai kế hoạch rất tốt nhưng không phải là những người có tư tưởng đi tiên phong. Họ cần một ai khác vạch ra các chiến lược và họ sẵn sàng đi thực hiện dù khó khăn đến đâu.

Về lâu dài, tôi cần một người để cùng mình chia sẻ những ý tưởng lớn, cùng tranh luận với tôi những hướng đi dài hạn của công ty. Một người có đủ can đảm chỉ ra tôi đúng hay sai ở đâu và có đủ can đảm để nghe lời nhận xét tương tự từ tôi. Tôi cần có bạn đồng hành trong hành trình xây dựng sự nghiệp. Một người đi cùng chứ không phải đi theo.Tất nhiên tôi biết nhiều người có thừa năng lực hợp tác với tôi nhưng ngoài năng lực, quá trình hợp tác còn cần cả sự tin tưởng và tôi chưa tìm thấy điều đó ở những người này.

Càng nghĩ tôi càng thấy tiếc. Tôi mà biết em trước Michael thì tôi đã giành bằng được em về công ty của mình rồi. Nhưng nếu mỗi lần chúng tôi nổ ra tranh luận về công việc, em lại cho tôi nhịn bữa tối luôn thì sao nhỉ? Chắc em sẽ không làm thế vì em là người biết tách biệt công và tư. Chỉ tội 13 năm trước đây, khi em khởi nghiệp thì tôi mới 18 tuổi, vẫn còn đang mải yêu đương nhăng nhít, đâu nghĩ đến chuyện lập công ty và tìm đối tác chứ?

...


Tôi quyết định đến thăm nơi làm việc của In Na. Cho dù Philip nói với tôi rằng In Na đã hoàn toàn dứt khỏi Dong Wang và những suy tính của ba và anh trai, tôi vẫn muốn đảm bảo rằng những gì chúng tôi sắp làm với Dong Wang sẽ không ảnh hưởng tiêu cực đến cô bé.

Phòng khám nơi In Na làm việc không lớn nhưng rất đông bệnh nhân. Mấy bà cụ thấy tôi ngồi đợi cùng nghĩ tôi cũng đến khám nên nhiệt tình hỏi thăm. Tôi chẳng hiểu các cụ nói gì, chỉ biết nói câu cảm ơn rồi ngồi nhìn In Na làm việc. Cô bé rất hợp với nơi này, nơi mọi người cần tình thương và nơi In Na có thể cho đi cả trái tim mình mà không sợ bị từ chối và dè bỉu.

Sau hơn hai tiếng, cuối cùng In Na tìm được khoảng thời gian rảnh để nói chuyện cùng tôi.

‘Chị thấy có rất nhiều bệnh nhân thân quen với em,’ tôi nhận xét.

‘Dạ, vì ở đây giống như phòng khám gia đình nên mọi người đều biết nhau hết,’ In Na vui vẻ khoe.

‘Philip kể em ở đây còn nhiều hơn ở nhà, cuối tuần cũng muốn đi làm.’

In Na vân vê gấu áo blue và nói: ‘Em thấy vui hơn khi ở đây.’

‘Em biết ba em đang gặp khó khăn với nội bộ của Dong Wang chứ?’ tôi hỏi.

‘Em không quan tâm đến những chuyện đó nữa.’ Tuy In Na trả lời vậy nhưng mắt cô bé dấy lên vẻ lo lắng và càng trở nên hốt hoảng hơn khi tôi thông báo là công ty chúng tôi quyết định sẽ can thiệp vào chuyện này. Chẳng thể khác được. Dù gì Han In Young vẫn là cha và Han In Soo vẫn là anh trai của In Na.

‘Chị muốn đến để nói với em rằng đây không phải là một hành động trả thù. Bên chị không có ý định đẩy ba em đến bước đường cùng, mà chỉ muốn nhân cơ hội này để cải thiện mối quan hệ không tốt đẹp trong quá khứ.’

In Na lại nở nụ cười hiền lành và nói với tôi giọng tin tưởng: ‘Em hiểu là chị luôn biết mình cần phải làm gì và không bao giờ có ý định làm hại người khác.’

Tôi bật cười và lắc đầu. ‘Đúng ra chị chỉ luôn biết mình muốn gì thôi.’ Tôi còn muốn nói In Na đừng nghĩ tốt cho tôi nhiều quá vì thực ra khi quyết định nói cho In Na về việc này, tôi không chỉ nghĩ đến lợi ích của cô bé mà còn muốn tránh cho bản thân những hiểu lầm không đáng có sau này. Nhưng tôi bỏ qua ý định đó vì không muốn làm phức tạp thêm đầu óc trong sáng của cô bé.



Em đưa cho tôi một quyển hộ chiếu màu xanh lá đậm, trên bìa có in dòng chữ ‘Socialist Republic of Vietnam’ và nói tôi giở bên trong ra coi. Tôi mở ra thấy hình của em nhưng bên cạnh không phải tên Izzy Nguyen mà là một cái tên khác có những ký hiệu rắc rối ở phía trên.

‘That’s my Vietnamese name,’ em giải thích.

‘Tên trông khó giống y như người,’ tôi nói sau một hồi méo cả miệng để phát âm cho đúng. ‘Nhưng em nói với anh làm gì?

‘Vì sau này có thể nhiều người ở đây sẽ biết đến nó, nên em muốn anh là người biết trước tiên không nhỡ đâu anh lại trách cứ.’

Tôi nghe em nói cũng thấy hợp lý. Với em, tôi phải quan trọng hơn tất cả những người Hàn Quốc khác cho dù tôi có thể sẽ chẳng bao giờ gọi em bằng tên tiếng Việt. Với tôi, em là Izzy.

‘Mr. Kang đã nói với anh là Michael sẽ sang đây vào tuần sau chưa?’ em hỏi.

Sáng nay Mr. Kang vừa gặp tôi ở quán cà phê để nói là Chủ tịch của ông sắp sang đây và muốn có một cuộc gặp mặt với tôi để bàn về dự án đầu tư mà tôi đã thảo luận với Mr. Kang mấy tháng qua.

‘Anh đang run chết đi được vì sắp được gặp một trong những người đàn ông quan trọng của đời em.’



Nhờ có câu nói của Philip mà tôi mới nhận ra mình đang ở giữa một tam giác với 3 đỉnh là 3 người đàn ông. Michael, Jared và Philip. Một người để làm việc, một người để làm bạn và một người để yêu.

‘Nhưng anh là đỉnh của góc to nhất trong tam giác,’ tôi nói thêm khi thấy Philip tỏ vẻ không vui khi phải đứng trên cùng một mặt phẳng với Jared và Michael.

‘Michael là người thế nào?’ Philip hỏi tôi.

‘He has a special gift. Anh ấy có thể biết được người đang nói chuyện với mình thực sự muốn gì.’

Philip đứng dậy khỏi ghế, bước đến chỗ tôi ngồi, nhìn xuống và nói: ‘Em đang dọa anh đấy à?’

Ooops! Trông mặt sợ chưa kìa? Hóa ra không thích tôi khen người khác trước mặt. Ai bảo phụ nữ nhỏ nhen chứ? Đàn ông còn có cái tự ái to gấp mấy lần.

‘Shi Yeon đang rủ em đi shopping đấy. Cô ấy nói có một số chuyện về anh muốn mách với em.’ Trong 36 kế, kế đánh lạc hướng là thích hợp cho trường hợp này nhất.



Tôi tự thấy mình chẳng làm gì sai trái cả. Thế Shi Yeon muốn mách em về chuyện gì chứ? Hay là em đang tung hoả mù? Em mới là người có chuyện. Tôi mới là người đang có điều cần làm sáng tỏ.

Mấy hôm trước toà nhà diễn tập phòng cháy, chữa cháy. Đúng 2 giờ chiều, chuông báo động vang lên, từng công ty trước đó phải phân công ít nhất 2 người làm nhiệm vụ hướng dẫn mọi người trong văn phòng chạy ra đường thoát hiểm rồi tất cả tập trung ở một vườn hoa cách đó 200m. Mỗi công ty đứng ở một ô được cắm biển sẵn. Sau khi điểm đủ số người, chúng tôi vẫn phải đứng đợi ở đó hơn 1 tiếng nữa để các nhân viên cứu hoả thực hiện các bước diễn tập. Tôi đang định đi tìm em và Mr. Kang để nói chuyện giết thời gian thì đã thấy em và Mr. Kang đứng với mấy người của ngân hàng ở tầng 1 của toà nhà, đối diện với quán cà phê. Tôi cũng biết mấy người này do họ đang mời công ty tôi lập tài khoản ở đó. Tôi đang cân nhắc vì thấy có ngân hàng ngay dưới tầng cũng tiện nhưng bây giờ chắc quên luôn vì trong đó có một tên có vấn đề. Tôi nói tên đó có vấn đề vì cách hắn nhìn em, đầy tò mò và thích thú. Lý do duy nhất mà tôi chưa đả động đến việc này là vì em có vẻ như chả để ý gì đến hắn ta. Tuy nhiên, từ hôm đó radar của tôi tăng cường vùng phủ sóng. Nếu tên đó có thêm động thái gì là tôi sẽ tiêu diệt liền.



Mãi đến hôm luyện tập phòng cháy, chữa cháy tôi mới biết công ty của Philip toàn nhân viên trẻ. Trong đó mấy cô gái trông khá ưa nhìn và xem ra rất quan tâm đến Giám đốc. Mới đứng dưới vườn hoa có một chút mà tôi thấy hết cô này hỏi thăm, đến cô kia mang nước cho Philip. Thế nên tôi tức mình làm lơ luôn, đi tìm người khác nói chuyện. Tôi còn biết rằng Philip đang muốn tuyển một lập trình viên nữ nổi tiếng tài năng và xinh đẹp ở Hàn Quốc. Shi Yeon đã nhìn thấy Philip mời cô gái đó đi ăn trưa thế nên tốt nhất tôi cần gặp Shi Yeon thêm một buổi để cập nhật thông tin cho đầy đủ để còn vạch kế hoạch phòng thủ nếu cần thiết.



Nhưng mấy tuần sau tôi không thấy tên có vấn đề quanh quẩn trong toà nhà nữa. Hỏi ra mới biết tên đó đã chuyển sang chi nhánh khác của ngân hàng. Cũng biết điều đấy chứ.



Nhưng cái cô lập trình viên xinh đẹp đó từ chối lời mời tuyển dụng của Philip vì cô ta vẫn còn thích làm công việc tự do. Thế mới đúng là người thông minh chứ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:56:42 | Xem tất
Chapter 24 - Centre of a perfect triangle (Part 2)

Hôm nay chỉ có tôi và Michael gặp nhau. Em và Mr. Kang bận việc khác. Dù em không nói cụ thể nhưng tôi biết là bên em đã bắt đầu kế hoạch Dong Wang. Lần này thì tôi chẳng lo lắng gì nữa tuy vẫn bắt em hứa là nếu tôi giúp được gì thì phải nói với tôi. Em cũng chẳng chịu hứa ngay mà vẫn còn cố bắt bẻ tôi rằng sao chẳng bao giờ thấy tôi nhờ vả gì em. Ngay lúc đấy tôi nhờ em lấy cho tôi một cốc nước mát thì em lại véo cho tôi một cái rồi chẳng nhúc nhích gì. Phụ nữ thật khó chiều.

Michael cao gần bằng tôi, tóc và mắt đều màu xám tro khiến thoạt trông khá lạnh lùng. Tuy nhiên khi chúng tôi bắt đầu ngồi xuống nói chuyện thì thái độ của Michael rất thoải mái. Và đúng như em nói, Michael có tài ăn nói đặc biệt, không màu mè nhưng khiến người khác dễ dàng mở lòng. Sau vài câu chào hỏi làm quen và biết tôi có một cuộc họp khác sau 1 tiếng nữa, Michael đi thẳng vào vấn đề chính.

‘Chúng tôi có điểm gì tốt để khiến anh quan tâm mà muốn hợp tác trong dự án này?’ Michael hỏi tôi. Một câu hỏi nghe chừng khiêm tốn nhưng bắt buộc người trả lời phải tự tìm ra ưu điểm của đối phương. Michael không cần tôi khen ngợi anh ta mà đang muốn kiểm tra xem tôi có hiểu chính những gì mình nói hay không.

‘Vì chủ trương của dự án là sử dụng vốn đầu tư nước ngoài nên tôi bắt buộc phải tìm một nhà đầu tư nước ngoài để hợp tác,’ tôi thẳng thắn trả lời. ‘Ngoài ra tiêu chí của riêng tôi khi hợp tác với bất kỳ ai là phải có chung quan điểm kinh doanh.’

‘Chắc anh đã biết thử thách mà chúng tôi gặp phải ở dự án trước?’ Michael hỏi tiếp. Michael biết về mối quan hệ đặc biệt của tôi và em vậy nên đây không phải là dạng câu hỏi ‘yes’ or ‘no’. Michael hẳn đang muốn biết khi tôi nói có chung quan điểm với anh ấy thì tôi nghĩ gì về cách công ty của họ đã xử lý dự án trước, và một lần nữa Michael đang muốn tìm mục đích thực sự của tôi, có chút riêng tư nào không hay hoàn toàn là việc công.

‘Ngay cả ở Australia, công ty của anh vẫn còn là một công ty rất trẻ,’ tôi nói và Michael gật đầu đồng ý. ‘Cả hai chúng ta chỉ là ‘New Kids On The Block’ ở Seoul này. Có người sẽ nghĩ tại sao tôi không tìm một nhà đầu tư nước ngoài đã dày dạn kinh nghiệm ở Hàn Quốc để hợp tác cho an toàn nhưng chẳng phải ‘kinh nghiệm’ là từ mà cả hai chúng ta đều không muốn gán với từ ‘thời gian’ sao?’

‘Trước dự án của năm rồi, chúng tôi đã tham gia một vài dự án đầu tư gián tiếp ở Hàn Quốc để thăm dò thị trường và tạo profile, sau đó mới cân nhắc đầu tư trực tiếp vào một dự án cỡ trung bình để khiêm tốn chính thức bước chân vào thị trường này. Dự án lần này lại có mức đầu tư không kém lần trước. Như anh vừa nói đấy, chúng tôi vẫn không chắc mình được chào đón ở đây. Không chỉ các nhà đầu tư trong nước mà ngay cả các nhà đầu tư nước ngoài khác có thể sẽ thấy chúng tôi tham lam khi nhúng tay vào hai dự án liên tiếp. Đó là rủi ro anh có thể gặp khi đi với chúng tôi,’ Michael nói.

‘Chính vì thế suốt mấy tháng qua tôi đã bàn với Mr. Kang về các thách thức mà chúng ta có thể gặp phải nếu bắt tay với nhau. Mr. Kang hẳn cũng đã nói lại với anh?’ tôi hỏi thẳng vì không muốn dông dài kể lể lại những dự tính của mình.

‘Ông ấy có nói. Thú thực, tôi và Izzy rất quan tâm đến dự án này,’ Michael cũng không vòng vo. ‘Tuy nhiên, hiện tại Izzy đang quá bận với phần giải ngân của dự án trước và chúng tôi đang có một việc gấp vừa phát sinh nên không biết điều đó có ảnh hưởng đến kế hoạch của anh không?’

Tôi thích cách Michael không đề cập cụ thể đến Han In Young và Dong Wang. Những điều không liên quan trực tiếp đến dự án mà chúng tôi đang bàn thì không cần nói nhiều hơn mức mà người khác đã biết.

‘Tôi hiểu ở thời điểm này nếu bàn được trực tiếp với anh hay Izzy là tốt nhất nhưng tôi cũng hiểu anh và Izzy chọn Mr. Kang làm người đại diện ở Seoul này là vì năng lực thực sự của ông. Thế nên tôi có thể tiếp tục bàn bạc với Mr. Kang trong thời gian tới. Nhưng tôi cũng muốn có một bản kế hoạch cụ thể của bên anh để biết rõ hơn dự định của mọi người thế nào.’

Michael mở sổ kiểm tra lịch làm việc rồi nói: ‘Vậy tôi sẽ bàn lại với Izzy và Mr. Kang để gửi bản kế hoạch cho anh vào thứ 6 này rồi sẽ gặp lại anh đầu tuần sau. Anh thấy được chứ?’

Tôi đồng ý rồi ngồi cùng Michael nói thêm vài câu chuyện về công ty hai bên trước khi cáo từ để về văn phòng chuẩn bị cho cuộc họp tiếp theo. Tôi để ý Michael luôn nhắc đến tên em mỗi khi nói về những quyết định của công ty như muốn nhấn mạnh em có vai trò rất quan trọng trong tổ chức và như muốn kiểm tra xem phản ứng của tôi như thế nào. Và tôi nghĩ đến cuối buổi nói chuyện thì Michael cũng hoàn toàn thông tỏ rằng tôi đến đây không phải vì tình cảm cá nhân.



Tuy rất tò mò về buổi gặp mặt đầu tiên giữa Michael và Philip nhưng tôi không có ý định hỏi Philip cụ thể nó đã diễn ra thế nào vì đứng về góc độ công việc, tôi và Philip thuộc về hai công ty khác nhau và phải bảo vệ quyền lợi cho công ty của mình nên không thể dễ dàng trao đổi những thông tin nhảy cảm. Hơn nữa giống như tôi, Philip chắc chắn sẽ không thoải mái nếu thấy những nỗ lực trong công việc của mình lại bị gắn với quan hệ cá nhân.

‘Tốt chứ?’ tôi chỉ hỏi ngắn gọn khi gặp Philip trên đường ra lấy xe.

‘Yep. Thứ 6 bên em sẽ gửi cho anh bản kế hoạch cụ thể rồi sẽ họp lại vào thứ 3,’ Philip trả lời và cũng không nhận xét gì thêm về cuộc họp.

‘Thứ bảy này, em sẽ đi ăn tối cùng Jared và Michael,’ tôi thông báo.

Philip tủm tỉm cười có vẻ hiểu ý rồi ra điều kiện: ‘Vậy thứ bảy tuần sau phải là của anh đấy nhé.’

Tôi tự nhiên thấy mình thiệt thòi nên lập tức đòi quyền lợi: ‘Thế thứ bảy nào sẽ là của em?’

‘Ngày nào chả là của em rồi, lại còn muốn tranh cả thứ bảy cho mình nữa,’ Philip nói.

‘Sao em chả thấy lợi lộc gì nhỉ?’ tôi thắc mắc.

‘Tại vì em không biết khai thác đấy chứ. Muốn hàng xóm tối nay sang xoa lưng cho em ngủ không?’ Philip ghé sát tai tôi hỏi.

Tôi nguýt Philip một cái dài nhất có thể rồi vội bỏ đi trước khi để lộ đôi má đang đỏ lên vì thích của mình.




‘Are you ok with all these?’ tôi đẩy tấm danh thiếp của Philip về phía Michael và hỏi riêng anh trước khi họp chung với Mr. Kang về kế hoạch cần gửi cho Philip. Tôi thấy Michael rất hài lòng sau buổi họp với Philip nhưng điều đó chưa đủ để khiến tôi thấy an tâm. Alyx, vợ của Michael, đã từng làm việc vài tháng trong công ty của chúng tôi ngay sau khi hai người vừa làm đám cưới. Khi đó, tôi phải sang Việt Nam để bàn về một dự án xây dựng làng du lịch. Trước khi tôi đi, trong văn phòng mọi người vui vẻ bao nhiêu thì lúc tôi về không khí căng thẳng bấy nhiêu và tôi chẳng cần mất nhiều thời gian để biết lý do tại sao. Alyx tuy là người khá giỏi giang nhưng đã lạm dụng vị trí là vợ của Michael để tự cho mình quyền thay đổi một số thứ trong công ty nên khiến nhiều người không hài lòng. Còn do tôi đi vắng nên Michael quá bận rộn để để ý đến sắc mặt của nhân viên. Ngay sau khi tìm hiểu rõ vấn đề, tôi yêu cầu Michael cho Alyx nghỉ việc. Michael đã giận tái mặt khi nghe lời yêu cầu thẳng thừng của tôi nhưng tôi nói rõ rằng bất kỳ ai không phân biệt được công tư sẽ không có vị trí trong công ty này và ‘CEO’s wife’ không phải là một chức danh trong công ty. Một tuần sau, Alyx không đến công ty nữa và cũng từ đó giữa tôi và Michael có một thỏa thuận ngầm là sẽ không bao giờ để gia đình tham dự vào công việc kinh doanh. Vậy nên bây giờ tôi cũng muốn mọi thứ rõ ràng ngay từ đầu với Michael về Philip.

‘I know you wouldn’t let it go this far if you saw it wasn’t gonna work,’ Michael trả lời.

Tôi nhún vai nói: ‘Don’t kick the ball to me. Your job here is to test him out.’

Michael gác chân lên bàn cười. ‘Thú thực ra nhiều lúc tôi rất ghét sự quyết liệt của cô nhưng chính nó lại làm cho mọi thứ không đi chệch hướng.’

‘Tôi cũng biết khi nào anh đang khen ngợi tôi để khiến mọi việc đi theo chiều hướng thuận lợi hơn, nhưng không sao vì cũng có một chút thật lòng của anh trong đó,’ tôi đáp lại.

‘Cô đã chuẩn bị tâm lý ở lại Hàn Quốc lâu dài rồi chứ?’ Michael hỏi.

Khi sang đây vào hồi đầu năm tôi đã dự định chỉ ở đây đến khi giải quyết xong vấn đề giải ngân. Philip lúc đó đâu có trong kế hoạch của tôi chứ. Còn bây giờ tôi phải làm sao? Khi việc giải ngân xong, chẳng nhẽ tôi vẫn về Melbourne rồi đợi đến khi nào có việc mới sang lại Seoul, nhưng cũng không thể cứ ở Seoul trong khi còn cả núi công việc ở Melbourne.

‘Izzy,’ Michael gọi khi thấy tôi ngồi im suy nghĩ. ‘Remember you once told me everyone in our company must be replaceable including you and me? Tôi sẽ rất nhớ cô ở Melbourne nhưng chắc đã đến lúc tôi phải tập làm việc với cô từ xa rồi.’

‘Anh đã có sẵn vài kế hoạch dự phòng rồi đúng không?’ tôi mỉm cười hỏi.

Michael không trả lời mà lại đứng dậy bước ra phía cửa số kính, xoa hai tay vào nhau rồi nói bâng quơ: ‘Không ngờ Hàn Quốc nguy hiểm như vậy, lấy mất của mình thứ quan trọng nhất, không biết quyết định đầu tư sang đây là đúng hay sai nữa.’

Vậy là ý Michael đã rõ rồi. Nhưng điều đó có nghĩa là chiến lược của toàn công ty phải thay đổi, chúng tôi phải đổi trọng tâm đầu tư ra nước ngoài sang thị trường Hàn Quốc, và chuyến đi tới Trung Quốc của Michael vài tháng trước đây sẽ không cần bàn tới nữa, ngoài ra còn cần tìm người thay thế tôi lâu dài ở Melbourne và vai trò của Mr. Kang và tổ chức của văn phòng ở Seoul cũng cần tính toán lại. Tôi nghĩ đến tất cả những thay đổi đó và thầm hỏi không biết như vậy có công bằng với Michael không nhưng rồi chậc lưỡi tự nhủ làm gì có việc gì vẹn toàn mọi hướng chứ.



Đúng hẹn, đầu giờ sáng thứ 6, Mr. Kang gửi cho tôi bản kế hoạch của bên em và ông có c/c cho cả em và Michael. Tôi không bỏ lỡ cơ hội lần đầu tiên có được địa chỉ email của em nên lập tức gửi riêng cho em một lời chào.

‘Phó chủ tịch, tối qua cô ngủ có ngon không?’

‘Tối qua không được ngủ tại vì bản kế hoạch phải gửi cho anh sáng nay,’
em trả lời.

‘Thế sao lúc 2 giờ sáng khi tôi đột nhập vào nhà Phó chủ tịch lại thấy cô  ôm gối ngủ ngon thế nhỉ?’

‘Anh đột nhập đúng nhà không đấy? Người anh thấy trông như thế nào?
:-w ’

‘Đúng nhà mà vì cạnh giường có để tấm hình tôi ôm Phó chủ tịch ngủ chụp bởi ông chủ Muse. Người mà tôi trông thấy thì luôn miệng gọi tên tôi trong mơ nữa.’

‘Thật à?’

‘Thật.’

‘EM GỌI ANH NHIỀU NHƯ VẬY, SAO ANH KHÔNG Ở LẠI?’
em tô đậm và phóng to câu hỏi choán hết cả màn hình khi tôi mở ra đọc khiến mấy cái đầu ở bên ngoài cùng tò mò nhìn qua cửa kính phòng làm việc của tôi khi thấy boss ngồi nhìn máy tính cười một mình. Lần sau trước khi gửi email cho em, tôi nên đóng cửa phòng và kéo rèm kín mới được.

‘Next time, I’ll make sure I’ll stay in your dream,’ tôi gửi lại cho em rồi mở bản kế hoạch ra đọc.

….


Chiều thứ 7, khi ngồi đối diện với Jared và Michael trong một nhà hàng Hàn Quốc mà Jared giới thiệu, tôi chợt ước, tôi đã không ước vào ngày sinh nhật nên bây giờ có thể đem ra dùng mà, rằng tôi có thể tổ chức một buổi gặp mặt ở Muse với Michael, Jared và Philip, ba đỉnh của tam giác, ba người đàn ông quan trọng của đời tôi, ba người rất khác nhau nhưng đều rất đàn ông theo cách của riêng họ và tôi yêu quý cả ba người theo ba kiểu tình cảm khác nhau. Tôi sẽ nấu vài món thật đặc biệt, Jare sẽ pha những ly cocktail ngon tuyệt và chúng tôi sẽ có vô số câu chuyện thú vị để nói cùng nhau. Chắc sẽ vui lắm. Nếu có một cuộc gặp chung như thế, tôi nghĩ mình sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới vì được sở hữu một trong những tam giác hoàn hảo.

‘Lần cuối cùng chúng ta ngồi với nhau như thế này là khi nào nhỉ?’ Michael hỏi.

‘Tôi nghĩ chắc là lần ăn trưa ở Monash,’ Jared trả lời sau một hồi nghĩ ngợi. ‘That’s right. Hai người có nhớ hôm đó món potato & gravy trông như phân, thế mà vẫn phải ăn.’

Ba chúng tôi cùng bụm miệng cười nhớ lại thời sinh viên nghèo khó.

‘That’s long?’ Michael không tin hỏi lại. Đúng là sau đó chúng tôi có ăn cùng nhau vài lần nhưng chẳng lần nào được thư thả và thoải mái. Lúc thì là những bữa trưa vội vàng vì chúng tôi còn phải nhanh chóng quay về công ty nếu không lại là những bữa tối thật buồn với câu chuyện về gia đình Jared.

‘Where do you want us to meet again in the next 10 years?’ tôi hỏi Michael.

‘I was about to say at your wedding but you’re not gonna wait that damn long to get tied, right?’ Michael nói rồi ngửa cổ ra cười.

‘Dựa vào tình hình thực tế thì đúng là sẽ sớm hơn 10 năm,’ Jared đồng ý.

Chắc tôi nên từ bỏ điều ước ban nãy quá. Giờ tôi mới thấy nếu cả Jared, Michael và Philip ngồi chung với nhau thì tôi chỉ còn cách tìm hai cục bông gòn bịt chặt hai lỗ tai. Mọi người thường chỉ bàn đến 3 đỉnh của tam giác hoàn hảo chứ đâu có ai quan tâm đến tâm điểm của nó đâu nhỉ? Chắc vị trí đó tệ hại lắm nên chả ai thèm bàn đến. Đúng là mừng hụt!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:58:21 | Xem tất
Chapter 25 - Geese will be geese

Tôi đang định bấm nút đóng cửa thang máy để lên tầng 6 thì thấy một cốc cà phê giấy chìa vào rồi đến đôi mắt đang tít lên vì cười của em.

‘Thanks’ tôi nói và cầm lấy cốc cà phê, uống luôn.

‘It’s mine.’ Em đưa tay đòi lại cốc cà phê nhưng tôi giơ nó cao hơn mức em có thể với tới được.

‘Em đâu có uống cà phê đâu,’ tôi thắc mắc và uống thêm ngụm nữa.

‘Thì ngửi mùi cũng đỡ buồn ngủ mà,’ nói xong em che miệng ngáp.

Mấy hôm nay tối nào tôi gọi điện hỏi thăm cũng thấy em vẫn đang ở văn phòng, lần nào tôi xuống lấy xe cũng thấy xe em vẫn còn ở đó. Ngày cuối tuần em cũng không được nghỉ. Em nói vì Michael ở đây nên phải tranh thủ thời gian và vì việc thu mua cổ phiếu của Dong Wang phải được triển khai gấp rút. Han In Young và các bên muốn giành chức chủ tịch của ông ta đang cố vơ vét thêm cổ phiếu để chiếm đa số nhưng vì khá nhiều cổ đông không đồng tình với chính sách của công ty nên không muốn ủy quyền cho bất kỳ thành viên nào trong ban quản trị. Bên em đang bí mật thu mua khoảng 5% đến 7% cổ phiểu phổ thông của Dong Wang và dự định sẽ ngầm ủng hộ Han In Young trong buổi họp cổ đông trong 2 tuần nữa để Han In Young có vừa đủ số phiếu ủng hộ giữ lại chiếc ghế Chủ tịch của mình trong công ty. Đây là một bài toán khó vì nếu thu mua không nhanh thì sẽ không đủ số cổ phiếu cần có trước buổi họp cổ đông, nhưng nếu làm quá gấp gáp thì sẽ đẩy giá cổ phiếu lên cao, vừa tốn kèm tiền bạc cho công ty vừa thu hút sự nghi ngờ của các thành viên ban quản trị của Dong Wang. Một thách thức nữa là không ai biết Han In Young sẽ nuốt viên thuốc đắng này như thế nào? Ông ta có chịu nhìn ra thiện ý của bên em không hay sẽ vì sĩ diện cá nhân mà đào sâu thêm sự ngăn cách. Cũng chính vì vậy mà bên em phải làm mọi việc rất kín đáo để giữ thể diện cho Han In Young để hy vọng rằng động thái này sẽ chuyển thái độ thù địch của Han In Young sang một mối quan hệ ôn hòa hơn.

‘Việc vẫn chưa đỡ à?’ tôi xoa nhẹ một bên mắt của em đã hơi quầng lên và hỏi.

Em không trả lời câu hỏi của tôi mà tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo tôi rồi dụi mặt vào ngực tôi hít hà. Tôi với tay bấm nút ‘Stop’ để thang máy dừng lại.



Tôi rất thích dụi mặt vào ngực Philip vì ở đó luôn ấm áp và có một mùi hương dễ chịu. Mỗi lần nhắm mắt lại, để đôi má cọ vào lớp vải mềm và cảm nhận từng hơi thở sâu và mạnh mẽ của Philip, tôi thấy hoàn toàn thư giãn và đầu óc như được rửa sạch. Thêm đôi tay của Philip ôm chặt sau lưng, tôi thấy mình chẳng còn sợ gì những giông bão ngoài kia nữa.

Hôm nay cũng vậy, tôi áp mặt vào ngực Philip rồi nhắm mắt lại để bắt nhịp với nhịp thở của Philip. Thang máy dừng lại, mọi căng thẳng và lo âu cũng dừng lại. Tôi chỉ còn cảm thấy hương cà phê vảng vất, mùi nước hoa thật nhẹ và nụ hôn của Philip trên tóc mình.



Thứ ba đầu tuần khi tôi ngồi xuống họp với em, Michael và Mr. Kang thì cũng là lần đầu tiên tôi chính thức nhìn thấy em làm việc. Trước khi bước vào phòng họp, tôi đã tự hỏi không biết mình sẽ nhìn thấy em trong tư cách nào? Hàng xóm hay người yêu của tôi? Và người mà tôi thấy là Phó chủ tịch của Grand United. Trong suốt cuộc họp em không nói nhiều mà nhường lời cho Michael và Mr. Kang nhưng em luôn ở đó để bổ sung nhưng câu trả lời hay những câu hỏi mà Michael và Mr. Kang để sót. Em không tỏ ra khắt khe với bên tôi nhưng cũng không bỏ qua bất kỳ điều gì chưa sáng tỏ. Thế mà bây giờ em lại đang đứng gọn trong vòng tay của tôi, nũng nịu và nhỏ bé như bất kỳ cô gái nào đang đứng trong vòng tay người yêu.

‘Tốt rồi,’ em nói sau một lúc im lặng vùi mặt vào ngực tôi.

‘Không đòi anh cà phê nữa chứ?’ vừa hỏi tôi vừa bấm nút để thang tiếp tục đi lên.

‘Nope. You are my ectasy, stronger than any coffee in this world.’

Tôi đã chấp nhận rằng ngoài tôi ra sẽ luôn có hai người đàn ông khác trong cuộc đời em. Michael là người sẽ cùng em thực hiện những khát vọng sự nghiệp và Jare giống như một người em trai mà em muốn làm một người chị tốt luôn bao bọc và bảo vệ. Còn hôm nay tôi hiểu ra vị trí của mình trong lòng em. Tôi là người em cần đến mỗi lúc bản năng của phái yếu trong em trỗi dậy, là người để nhắc em rằng ngoài công việc em còn là một người đàn bà, được quyền dỗi hờn, được quyền yếu đuối, cần được che trở, cần được yêu thương.

Tôi hài lòng với phát hiện của mình đến mức các nhân viên của tôi lập tức tụm lại thì thầm bàn tán về vẻ mặt của boss ngay sau khi tôi bước ngang văn phòng để đến phòng làm việc của mình. Xem ra dạo này các nhân viên của tôi nhìn thấy tôi vui vẻ hơi nhiều, nhưng nếu em cứ tiếp tục như thế, làm sao tôi giữ bộ mặt nghiêm nghị được đây nhỉ?




Một tuần bận rộn rồi cũng qua đi. Hôm nay em rủ tôi đi công viên chơi theo đúng lời hứa thứ 7 này là của tôi. Thế là sau khi đến phòng gym tập lấy lệ, tôi phi thẳng ra công viên và tìm thấy em đang nằm dài trên bãi cỏ, chăm chú đọc sách.

‘Anh chua thế?’ em nhăn mũi đẩy tôi ra khi tôi vừa dợm người ngồi xuống cạnh.

‘Hey, hôm nay anh tập có nửa tiếng, còn chưa kịp toát mồ hôi mà sau đấy vẫn tắm hẳn hoi,’ tôi phân bua nhưng vẫn cúi xuống ngửi lại mình cho chắc ăn. Thơm thế này còn gì?

‘Sao lại tập có nửa tiếng? Nghĩ bây giờ em là bạn gái anh rồi nên anh không cần đẹp trai nữa hả?’ em đổi giọng hoạnh hoẹ.

Vô lý chưa kìa? Tôi còn chưa bao giờ thấy em đi giày thể thao nữa là nói đến tập thể dục vậy mà dám chê bai tôi lười biếng. Đã thế tôi sẽ cho biết thế nào là ‘exercise’.

‘Sách gì mà trông khiếp thế?’ tôi đánh trống lảng, tạm thời giấu kín ý định của mình.

‘Vietnamese – Vietnamese Dictionary.’

Tôi nhấc quyển sách dày cộp, nặng đến cả ký lên, hỏi em: ‘Hết sách đọc rồi hay sao mà đi đọc từ điển?’

‘Hôm qua tự nhiên em không biết viết từ ‘tortuous’ trong tiếng Việt như thế nào nên bỗng thấy sợ quá.’

Mới nghe em trả lời, tôi tưởng em đang đùa nhưng khi thấy mắt em buồn hiu, tôi liền bỏ quyển sách xuống, ôm em vào lòng.

‘Sao thế?’



Tôi xa Việt Nam từ năm 18 tuổi. Dù đã học hết cấp 3 và đã làm không biết bao nhiêu bài tập làm văn, viết không biết bao nhiêu bài nghị luận để nộp cho các thầy cô giáo nhưng đến hôm qua tôi mới nhận ra tôi xa tiếng Việt lâu quá rồi. Hàng ngày tôi vẫn lên những trang như Vnexpress để đọc tin tức về Việt Nam, vẫn vào các diễn đàn để xem mọi người đang tranh luận về những chủ đề gì. Tôi vẫn hiểu hết những gì mọi người nói nhưng đầu óc tôi càng ngày càng ít suy nghĩ bằng tiếng Việt. Tôi đã phải ngồi đến cả phút, viết đi viết lại từ ‘ngoắt nghéo’ mà không biết mình viết vậy có đúng chính tả không. Michael đã trở lại Melbourne để bắt đầu thu xếp cho kế hoạch tôi sẽ làm việc lâu dài ở Seoul. Ở Melbourne, tôi còn có vài người bạn Việt Nam để thỉnh thoảng nói chuyện bằng tiếng Việt, chứ ở Seoul này tôi không biết ai hết và như thế lại càng ít cơ hội sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ hơn. Không chỉ có ngôn ngữ mà còn vô số vấn đề khác trong cuộc sống hàng ngày của tôi đều gắn chặt với văn hoá, chính trị và kinh tế của Australia, và giờ đây đang dần dịch chuyển sang Hàn Quốc. Những gì đang xảy ra ở Việt Nam càng ngày càng thấy xa vời.

‘Em sợ em đang quên mất mình từ đâu đến,’ tôi nói với Philip.



Ba tôi người Hàn, mẹ tôi người Hàn, tôi cũng có một cái tên tiếng Hàn nhưng như thế không có nghĩa là tôi chưa bao giờ thắc mắc mình thực sự là người nước nào. Tôi sinh ra ở Mỹ, từ bé đến lớn nói tiếng Anh thạo hơn tiếng Hàn, thuộc lịch sử Mỹ hơn lịch sử Hàn, đọc sách truyện Mỹ nhiều hơn sách truyện Hàn, vậy ngoài dòng máu của ba mẹ đang chảy trong người tôi, thì phần Hàn Quốc của tôi là ở đâu? Đã có một thời gian tôi khủng hoảng tinh thần khi đi tìm kiếm nguồn gốc thật của mình.

‘Izzy, look.’ Tôi lay vai em và chỉ cho em những đàn ngỗng trời đang miệt mài bay về phương Nam để tránh mùa đông không còn cách xa là bao nữa. ‘Em biết có bao nhiêu chú ngỗng con sẽ được sinh ra ở phương Nam không? Những chú ngỗng con đó đến mùa sau vẫn tìm về phương Bắc, và nhiều năm sau đó cho dù bay qua bay lại giữa hai phương bao nhiêu lần đi nữa, những chú ngỗng sẽ mãi là những chú ngỗng.’

‘Không bị biến thành vịt chứ?’ em hỏi.

‘Không,’ tôi quả quyết trả lời, ‘ngay cả khi chú ngỗng đó đang yêu say đắm một cô vịt.’

Em cười nghiêng ngả rồi nhặt quyển từ điển lên phang tôi.

‘Cô gái Việt Nam nào cũng bạo lực như em à?’ tôi ấm ức hỏi.

Em vội đặt quyển sách sang bên, xích lại gần, xoa chỗ đau cho tôi và nhìn tôi vẻ biết lỗi.

‘Vết thương này không thể chữa lành bằng cách ấy đâu,’ tôi làm già.

‘Thế chữa bằng ẩm thực được không?’ em mở chiếc giỏ mây để đầy đồ ăn trưa ra mời mọc. Tôi cũng thấy khá đói nhưng chưa đến mức cần ăn ngay nên nhăn mặt lắc đầu. Chắc vì luôn thấy tôi hào hứng với đồ ăn của mình trong khi hôm nay lại dửng dưng, em nghĩ tôi giận thật nên ngồi cắn ngón tay, thỉnh thoảng liếc sang tôi. Bây giờ mà có nhân viên nào của em đi qua để nhìn thấy Phó chủ tịch của mình như thế này thì hay nhỉ. Nhưng bãi cỏ em chọn hơi khuất sau một hàng cây um tùm nên chẳng mấy ai qua lại và hình như em cũng phát hiện ra điều đó vì tôi thấy em nhỏm người dậy hôn chụt lên môi tôi.

‘Hừm… đây không phải là US hay Australia đâu nhé. No kissing in public areas,’ tôi nghiêm giọng nhắc.

‘That’s bbo-bbo not kiss,’ em lý luận.

Đến lượt tôi không nhịn được cười vì chẳng biết em đã học lỏm được từ ‘bbo-bbo’ ở đâu.

‘Thế em biết ‘ki-seu’ là gì không?’ tôi hỏi và ngay khi em vừa lắc đầu, tôi kéo em lại gần để giải thích bằng môi và lưỡi của mình. Ồ, phải nói là ‘French ki-seu’ thì đúng hơn nhưng khi nào em tra từ điển và phát hiện ra điều đó thì hẵng hay.




Sáng thứ 7 tuần tiếp theo, khi tôi đang mơ mình là một cô vịt đang nằm cùng chú ngỗng của mình trên một chiếc đệm cỏ êm mượt ở phương Nam thì bị bế bổng lên. Tôi sợ suýt rơi tim ra ngoài vì nghĩ mình đã bị một tên thợ săn nào tóm cổ, nhưng hoá ra đó là Philip. Đến lúc tôi hoàn hồn thì thấy mình đã đứng trước gương trong phòng tắm và bị bắt phải đánh răng, rửa mặt. Philip còn đứng kè kè bên cạnh, giục tôi làm thật nhanh không muộn giờ. Muộn giờ gì chứ? Có hẹn hò gì đâu nhỉ? Hay có bí mật gì hay ho cho tôi?

Nhưng tôi chưng hửng khi nhận ra ra bí mật đó là một bộ quần áo thể thao mà Philip chìa ra ngay sau khi tôi vừa lau khô mặt. Tôi né người ra xa khỏi bộ đồ, cảnh giác hỏi: ‘For what?’

‘Exercise,’ Philip trả lời gọn lỏn và tiếp tục dứ nó về phía tôi.

‘Why?’

‘Tại sao chỉ mình anh cần đẹp mà em không cần đẹp chứ?’

‘Em lúc nào mà chả đẹp rồi? Chẳng cần làm gì vẫn đẹp,’ tôi cãi cho dù chẳng tin tí ti gì lời mình nói và Philip xem chừng biết tỏng những gì tôi đang nghĩ.

‘Coi em xem, da thì trắng xanh, cơ bắp thì lỏng lẻo…’ vừa nói, Philip vừa nhấc cánh tay của tôi lên, nắn nắn phần bắp tay.

‘Con gái thì phải mềm mại,’ tôi vớt vát.

‘Mềm mại hay nhẽo nhèo?’

Tôi quắp các ngón tay, chồm tới để cào Philip nhưng Philip đã nhanh tay vứt lại bộ quần áo rồi chạy ra ngoài đóng cửa phòng tắm lại và nói với vào trong.

‘5 phút nữa mà em không xong, anh sẽ vào thay đồ cho em đấy.’

Bộ đồ thể thao Philip mua cho tôi rất vừa vặn, cả đôi giày cũng vừa cứ như tôi tự đi chọn cho mình vậy. Nhưng nghe tôi khen, Philip chẳng lấy làm sung sướng lại quay ra hỏi:

‘Thế em có biết bạn trai mình đi giày cỡ bao nhiêu, mặc quần áo cỡ nào không?’

Tôi im thít vì mù tịt về cỡ giày và quần áo của Philip. Do thấy rõ rằng mình là một cô bạn gái tồi, thế nên tôi đành phải giả bộ biết điều, ngoan ngoãn lui cui đi theo Philip ra vườn hoa gần nhà. Nói là gần nhà nhưng chắc cũng hơn 1.5km và khoảng cách đó đủ làm tôi thở ra đằng tai khi phải bắt kịp với tốc độ đi bộ của Philip. Tôi vừa đi, vừa than trách tạo hoá bất công bắt tôi yêu một đôi chân dài ngoẵng bước một bước bằng tôi bước bước rưỡi. Đến chỗ vườn hoa tôi định ngồi nghỉ thì Philip nói đấy chỉ là phần ‘warm up’, giờ đến lúc chạy. Tôi chạy được khoảng 500m thì chịu không nổi, đứng dựa vào cột đèn để thở. Philip trở lại kéo tôi chạy tiếp nhưng tôi ôm chặt lấy cây cột đèn để phản đối. Thấy có mấy người xung quanh bắt đầu để ý đến vụ co kéo của chúng tôi, Philip đành nhượng bộ. Tôi sẽ đi bộ còn Philip thì chạy.

Tôi đi được một vòng quanh vườn hoa thì Philip chạy được ba vòng. Mỗi lần chạy qua chỗ tôi, Philip lại cốc lên đầu tôi một cái làm tôi tức điên, lao theo để đấm đá. Nhưng tôi toàn đánh không khí vì làm sao mà đuổi kịp Philip chứ.



Đi bộ tập thể dục gì mà cứ như đi vãn cảnh. Thấy cây gì hay hay cũng dừng lại nhìn, thấy hoa gì đẹp đẹp cũng dừng lại ngó. Chẳng có chút tinh thần thể thao nào cả. Cứ lững thững thế kia thì khác gì ngồi nhà chứ? Phải cốc thêm cho cái nữa mới được.



Sau nhiều vòng đi bộ, tôi nói vậy vì đầu óc tôi không còn đủ tỉnh táo để đếm chính xác nữa, Philip mới đồng ý để tôi về. Chân tôi nặng như hai cục chì và khủng khiếp hơn nữa là đường về nhà còn hơi lên dốc.

‘Con trai Hàn Quốc hay cõng bạn gái lắm,’ tôi gợi ý.

‘Đấy chỉ là trong phim thôi. Em đã bao giờ thấy như thế ngoài đời chưa?’ Philip thản nhiên nói, chân vẫn bước đều.

Đúng là ở đây đã khá lâu mà tôi chưa bao giờ thấy chàng nào cõng nàng nào hết, mà có lần lại thấy một bà phải cõng ông chồng say khướt về nhà. Phim ảnh chỉ làm con người ta hoang tưởng. Hiện thực mới phũ phàng làm sao.



Trông em đi thất thểu ở phía sau, tôi thấy tội nghiệp em lắm, nhưng ai bảo tuần trước em chê tôi lười. Tôi cũng thấy mình hơi độc ác khi từ chối thẳng thừng lời gợi ý được cõng về nhà của em. Hôm nay chúng tôi đã chạy và đi bộ nhiều thật. Đến tôi cũng thấy hơi mệt. Chắc em đang hận tôi khiếp lên được nên qua lớp tường kính của dãy cửa hàng bên kia đường tôi thấy em ở đằng sau lén lút giơ nắm đấm về phía mình. Về đến nhà em tranh đi tắm trước vì nói là còn phải nấu bữa trưa, nhưng khi tôi xong phần tắm táp của mình thì tìm thấy em đã đang ngủ say tít trên sa lông từ lúc nào. Xem ra công cuộc cải thiện sức khoẻ của em sẽ tốn nhiều công sức của tôi đây.




Sáng chủ nhật, tôi lại bị nhấc bổng khỏi cái đệm cỏ của mình. Nhưng hôm nay tôi có lý do!

‘Em giặt bộ đồ thể thao rồi, vẫn chưa khô.’

‘Anh mua cho em hai bộ,’ Philip nói và chìa ra một bộ khác thật.



‘Người em đau lắm, đi cũng đau, ngồi cũng đau, thở cũng đau…’ em nhăn nhó nói như muốn khóc.

‘Nhưng hôm nay trông em xinh hơn hôm qua đấy,’ tôi động viên.

Em nhìn bộ mặt bất mãn của mình trong gương rồi rền rĩ: ‘Xinh đâu mà xinh?’

‘Ready in 5 minutes,’ tôi thông báo rồi đi ra.

‘Philip…’ em gọi theo nài nỉ nhưng tôi kiên quyết lắc đầu.



Những tháng ngày đau đớn về thể xác của tôi bắt đầu như thế đấy. Tuy nhiên về sau này, Philip nhận ra tôi cần ngủ đẫy giấc nếu không tôi sẽ lờ đờ cả ngày như một chú cá thiếu ôxy. Thế nên thay vì dựng tôi dậy vào buổi sáng, Philip qua rủ tôi tập thể dục vào buổi chiều. Philip còn nói những ai nhỏ người như tôi thì không cần chạy vì chạy sẽ đốt mất quá nhiều năng lượng, chỉ cần đi bộ cho khoẻ gân cốt là được rồi làm tôi mừng rơn. Đến mùa đông khi trời quá lạnh để tập thể dục bên ngoài, Philip lại mua cho tôi một thẻ thành viên cùng chỗ tập gym với Philip. Thỉnh thoảng tôi thử nắn tay, nắn chân của mình thì thấy săn chắc hơn thật, eo hình như cũng giảm được nửa phân. Hehehe…




Tôi không thích chụp ảnh. Đúng hơn là tôi không thích bị chụp ảnh. Mỗi lần nghe thấy ai đó xướng lên ‘Hãy chụp chung một kiểu nào’, tôi sẽ tìm cách lỉnh ra chỗ khác. Còn chẳng may tôi trốn không kịp thì cũng chớ có ai bảo tôi giơ ngón tay hình chữ V. Tôi luôn thấy những bức ảnh như thế thật gượng ép vì ai cũng cố làm cho mình trông vui vẻ hơn, xinh đẹp hơn con người thật của mình trong khi họ không biết rằng sự tự nhiên là có thần thái tuyệt vời nhất.

Tôi chỉ thích những tấm hình tự nhiên. Đó là khi người trong ảnh không biết mình đang được chụp. Lúc đó thì biểu hiện của khuôn mặt dù đang vui hay đang buồn sẽ là chân thật nhất, sinh động nhất, ấn tượng nhất.

Thế nên tôi quý vô cùng tấm hình Jared chụp lúc Philip đang ôm tôi ngủ trên chiếc sofa bed trong phòng khách của Muse. Có điều khó là tôi chỉ muốn giữ khoảng khắc riêng tư đó cho mình mình chứ không muốn gửi cho bất kỳ ai khác xem hết. Thật may, trong chuyến đi ra biển hồi cuối hè Shi Yeon có chụp cho tôi và Philip một tấm hình khác cũng rất đẹp. Khi đó tất cả hội cùng mon men đi ra một dải đá vươn ra biển để ngắm sóng và hoàng hôn. Tôi đứng trên một hòn đá tròn xoe, còn Philip đứng phía sau, hai tay ôm ngang eo tôi để giữ tôi khỏi ngã và cằm kê trên đầu tôi. Trong bức hình tôi và Philip nhìn chênh chếch về phía góc Shi Yeon chụp và cười hết cỡ vì tôi nhớ lúc đó có một người trong đoàn bị sóng đánh ướt hết người.

Khi phát hiện ra Philip có cài tấm hình đó trong ví của mình, tôi cũng quyết định gửi nó cho bốn cô bạn gái thân nhất ở Melbourne nhưng cẩn thận ghi thêm một loạt lưu ý cho các cô bạn thích buôn dưa lê.

‘Thông tin này bị giới hạn trong số những người  nhận trực tiếp email này. Ngăn cấm mọi hình thức in, sao và đăng tải trên các phương tiện truyền thông bao gồm Facebook, Myspace, Yahoo, Twister hay bất kỳ mạng xã hội nào. Mọi vi phạm dù vô tình cũng sẽ dẫn đến sự chấm dứt hoàn toàn việc chia sẻ thông tin về chủ đề này từ phía Izzy.’

Các cô bạn gái của tôi thì hiểu tôi quá rồi nên chúng lập tức gửi email lại cam đoan là sẽ không phát tán hình ảnh của tôi và Philip, nhưng cũng yêu cầu tôi lên Yahoo Messenger để cung cấp thêm thông tin. Sau đây là nội dung buổi conference trên Yahoo của chúng tôi.

gen_mama: this pic isn’t photoshoped right? You didn’t find him somewhere on the Internet then pasted yourself in his arms, right?

TramAnh: Tớ kiểm tra rồi. Là ảnh thật…

gen_mama:  người nước nào?

izzy_thecrab: Korean

Lilian2002: bao nhiêu tuổi?

izzy_thecrab: kém 3 tuổi

gen_mama: ohhhhhhhhhhhhhh myyyyyyyyyyyyy godddddddddddd

natalie_cutie: he's tall

izzy_thecrab: 1.86m

gen_mama: *fainted*

natalie_cutiechoked*

TramAnhgreen with envy*

Lilian2002: *slapping other girls to wake them up*

TramAnh: bao lâu rồi?

izzy_thecrab: 4 tháng

gen_mama: thế mà đồ đáng ghét này giờ mới nói với chúng mình

natalie_cutie: ngay cả khi chúng ta đã có chồng hết rồi

TramAnh: he looks like a sex bomb

Lilian2002: có đúng không?

izzy_thecrab: good kisser

gen_mama: ai hỏi phần hôn hít đâu, đừng có đánh trống lảng hmmmm grrrrrr

natalie_cutie: yêu cầu trả lời đúng câu hỏi hehehehehe

izzy_thecrabkhông tám những thông tin mật*

TramAnh: thôi, lần đầu tạm tha cho nó đi… nó gửi hình cho mình coi là tiến bộ lắm rồi…

gen_mama: làm sao mà biết nhau?

izzy_thecrab: hàng xóm

Lilian2002: freaking hell… hàng xóm của mình lúc trước già chát, hôi rình và suốt ngày ngáp…

natalie_cutie:I WANT A KOREAN BOYFRIEND!!!!!

TramAnh: hey, mà Philip làm nghề gì? Không phải nghề đào mỏ đấy chứ?

izzy_thecrab: www.helios.co.kr/director.shtml

Lilian2002: oohhhhhh…directorrr… master degreeee…someone with brain…

natalie_cutie: I WANT A KOREAN BOYFRIEND!!!!!!!

TramAnh: SHUT UP NAT … and get divourced first…

natalie_cutie:Izzy, Philip có anh em trai không?

gen_mama: Izzy, đi đâu rồi, sao im lặng thế?

izzy_thecrab: Philip is online… talking to him now

Lilian2002: add him in … add him in HERE. Bọn này muốn nói chuyện với Philip

natalie_cutie: yes yes

izzy_thecrab: nói chuyện gì?

TramAnh: đảm bảo sẽ lịch sự và sạch sẽ hahahahaha


Tôi gửi message cho Philip thông báo là các bạn tôi muốn nói chuyện với Philip, nhưng nhắn thêm là nếu Philip không muốn cũng không sao. Philip đồng ý, chỉ bảo tôi đợi một chút rồi hãy mời Philip vào conference. Khi tôi mời Philip vào conference trên Yahoo thì thấy hình avatar của Philip là một người lính đặc nhiệm mặc một bộ đồ chống bom to xụ, kín mít từ đầu đến chân. Các bạn tôi cười lăn lộn trên màn hình.

natalie_cutie: xem ra Izzy nói cho Philip nghe  toàn những điều tốt đẹp về chúng ta…

gen_mama: thì đây sẽ là cơ hội tốt để chúng ta đáp trả kekeke

TramAnh: Philip, ở nhà anh cũng phải mặc bộ đồ chống bom này à ?

L.Philip: Izzy chỉ bắt tôi mặc những lúc đi ra đường thôi.

gen_mama:thế là thế nào?

L.Philip:  Trong suốt 2 năm qua, các cô là những  người phụ nữ đầu tiên được nhìn thấy khuôn mặt thật của tôi đấy.

Lilian2002: IZZYYYYYYY…

gen_mama: tớ sẽ qua nhà nó và cào xước chiếc Peugoet

natalie_cutie: good idea! nhổ thêm mấy cái phím piano nữa kekeke

L.Philip: ooops… Izzy, anh nói gì sai à?

TramAnh:Izzy kể mới quen anh được 4 tháng trong khi anh nói 2 năm… she lied to us

L.Philip: 4 months? ehhhh…. as her boyfriend, yes

natalie_cutie:vậy thời gian trước đó, anh không phải là bạn trai của Izzy à?

L.Philip: nope… chỉ được làm hàng xóm thôi, có lúc còn không được làm cả hàng xóm nữa

natalie_cutie:damn… khoảng đó thời gian đủ cho mình ly dị và chuyển sang Seoul…

TramAnh: LOL

Lilian2002: Nat will hate Izzy for life hahahaha

gem_mama: mà Izzy lại  trốn đâu rồi?

izzy_thecrab: I’m here

Lilian2002: vẫn phải phạt vì đã quen Philip 2 năm nhưng không hé một lời với chúng ta… giờ mới biết sự tin tưởng của nó với chúng ta ở mức ZERO…

izzy_thecrab: *không bán tin tức cho báo lá cải*

L.Philip: vậy Izzy không hề kể với các cô về hàng xóm ở Seoul à?

natalie_cutie:not even half a word…

gem_mama: Philip, don’t talk to her tonight

Lilian2002: and don’t kiss her

TramAnh: and don’t have … oh… I promised to behave…don’t do ‘that’ thing with her…


Mấy cô bạn tôi còn hành hạ Philip thêm nửa tiếng nữa mới tha. Tôi tưởng sau khi thoát được khỏi cuộc conference, Philip sẽ lập tức chạy khỏi cả Yahoo cho chắc ăn nhưng không ngờ vẫn online và gửi message riêng cho tôi.

L.Philip: anh có nên nghe theo lời khuyên của các bạn em không?

izzy_thecrab: ???

L.Philip: không nói chuyện với em, không hôn em và không làm chuyện ấy với em …

izzy_thecrab: anh đang nói chuyện với em đây thôi, còn anh đang ở nhà anh thì làm sao hôn em được

L.Philip: ừ nhỉ… chẳng làm được cả chuyện kia nữa

izzy_thecrab: hey…

L.Philip: đằng nào anh cũng đang nói chuyện với em rồi nên quyết định sẽ không nghe theo 2 lời khuyên sau  nữa… anh đến nhà em đây

izzy_thecrab: PHILIP

L.Philip: yes, anh đến ngay đây

izzy_thecrab: PHILIP

L.Philip: okay…  không cần gọi anh to thế đâu, anh đến ngay mà

izzy_thecrab:em gọi để báo em đổi mã số cổng rồi… anh không vào được đâu

L.Philip: anh sẽ trèo tường vào

izzy_thecrab: đổi cả mã số cửa luôn

L.Philip: FINE… em ác với anh như vậy thì đêm nay sẽ thấy hối hận cho mà xem. Đừng hòng mong anh ở lại trong giấc mơ của em nhé. GOOD BYE!!!




Tôi có muốn làm chuyện đó với em không? Tất nhiên là rất muốn rồi, có điên mới nói không. Nhưng em đã sẵn sàng cho việc đó chưa? Tôi cũng cảm nhận được sự khao khát từ phía em. Những nụ hôn của chúng tôi càng ngày càng trở nên mãnh liệt hơn và dần trở nên không đủ. Nhưng em chưa sẵn sàng và vì thế tôi sẽ không vội vàng ép buộc mà sẽ đợi đến khi em thực sự muốn trở thành người đàn bà của tôi một cách trọn vẹn nhất.

Ừm… chỉ hy vọng em đừng bắt tôi đợi quá lâu.

Bạn đang cười gì thế?

Suỵt!!!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 11:59:09 | Xem tất
Chapter 26 - Tokyo rose (Part 1)

‘Jared, hôm trước tôi hỏi Izzy thích hoa gì, cô ấy nói là Tokyo rose. Nhưng tôi đi hỏi mấy hàng hoa mà không ai biết loại hoa hồng đó là hoa hồng gì.’

Lời tâm sự của tôi vừa dứt thì Jared phá lên cười, ngã cả ra khỏi ghế. Tôi đoán chắc mình lại bị em cho mắc lỡm rồi.

‘Anh vẫn còn chưa hiểu bạn gái mình sao?’ Jared vừa hỏi vừa rút một tờ khăn giấy chấm chấm mắt.

Tôi thộn mặt ra nghĩ ngợi một hồi rồi dè dặt đoán: ‘Thế Tokyo rose không phải là một loại hoa hồng à?’

Jared lại một tay ôm bụng cười, một tay xua xua về phía tôi, sau đó ra hiệu cho tôi lấy hộ chiếc laptop ở đầu kia quầy bar. Jared bật máy lên, tìm kiếm một lúc rồi xoay màn hình về phía tôi. Trên màn hình là website của một nhà hàng Nhật Bản ở Melbourne với menu đặc biệt là sashimi cá hồi với những lát cá màu hồng cam được cuốn thành những nụ hoa nhỏ nhắn bên trên có rắc thêm những hạt trứng cá trông rất ngon. Và tất nhiên, tên gọi của món sashimi đó là Tokyo Rose.

Hừm. Xem ra một bữa tối với hoa hồng và nến thơm mà tôi đang dự tính trong đầu không phải là mong ước của em rồi.

‘Confetti hay những quả bóng bay hình trái tim màu hồng cũng không có trong từ điển lãng mạn của bạn tôi đâu,’ Jared nói tiếp như đoán được tôi đang nghĩ gì trong đầu.

‘Thế thì là cái gì?’ tôi hỏi Jare.

Nhưng Jared nhún vai nói: ‘Bạn gái anh chứ đâu phải bạn gái tôi đâu nên anh phải tự lo thôi.’

Tôi thấy thật tức cái sự giúp đỡ nửa vời của Jared nhưng cũng hiểu nếu Jared nói hết cho tôi biết thì những gì tôi làm theo còn ý nghĩa gì nữa chứ.

Còn bạn hẳn đang thắc mắc tại sao tôi lại muốn tổ chức một bữa tối lãng mạn với em phải không?



Không biết có phải là nhờ Philip ép buộc tôi tập thể dục đều đặn vào các ngày cuối tuần không, hay vì thỉnh thoảng Philip lại hỏi thăm với vẻ lo lắng, hay vì cả hai mà mùa đông năm nay vai tôi không đau nhiều như mùa đông đầu tiên ở Seoul. Tuy nhiên, ác cảm của tôi với tuyết vẫn không hề giảm sút. Những bông tuyết đầu mùa lại bắt đầu rơi và với tôi chúng vẫn không đẹp lên chút nào, nhất là những ngày có mặt trời, những đống tuyết không chịu tan chỉ làm tôi thêm chói mắt khi lái xe.

Sáng nay thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là quài tay với lấy chiếc điện thoại, bật phần dự báo thời tiết lên xem. -1C ấm hơn hôm qua 2 độ nhưng đêm qua tuyết lại rơi tiếp. May mà tối qua tôi đã cố tình đậu chiếc Chrysler ngay trước cổng để sáng nay chỉ phải đi một khoảng cách tối thiểu ở ngoài trời trước khi lên xe. Ăn một gói mỳ cay cho bữa sáng để làm ấm người, pha thêm cho mình một cốc trà nóng để đem theo uống khi lái trên đường, tôi nhặt chùm chìa khoá lên, hít một hơi thật sâu như chuẩn bị đi đánh trận rồi mới tiến ra cửa.

‘Em đi làm chưa?’ Philip gọi điện khi tôi vừa hé mặt ra khỏi cửa.

‘Còn cách xe 5 bước chân,’ tôi báo cáo.

‘Nói chú Goo đường cao tốc em thường đi vừa có tai nạn nhé. Anh phải chuyển sang đường nhỏ để tránh tắc đường đấy.’

‘Hôm nay em tự đi. Chú Goo đang nghỉ phép.’

‘Thế để anh qua đón. Hôm nay mặt đường rất trơn, nguy hiểm lắm.’

‘Không sao đâu. Có 15 phút chứ mấy. Mất công anh vòng lại.’

‘Mất công anh chứ mất công em đâu?’

‘Nhưng chiều nay em còn muốn chạy qua chỗ Jare.’

‘Nghe lời anh nào. Ngồi yên trong nhà và đợi anh,’ Philip ra lệnh rồi cúp máy.

Tôi quay vào nhà, đun nước để pha thêm một cốc trà cho Philip rồi ngồi đợi. Mẹ mà biết tôi chịu nghe lời Philip như thế thì chắc chắn sẽ gọi Philip là thiên thần. Tôi cũng đã gửi hình của Philip cho gia đình và giới thiệu ngắn gọn đây là bạn trai của tôi. Đúng như tôi dự đoán, mẹ lập tức gọi điện sang và thả liên tiếp từng chùm câu hỏi về các thể loại kế hoạch ngắn hạn và dài hạn của hai chúng tôi cho đến khi tôi cáu um lên thì mẹ mới chịu công nhận là quan hệ của tôi và Philip mới bắt đầu có vài tháng. Mấy hôm sau, anh trai tôi lại gọi điện nhưng không phải để thẩm vấn mà để kể rằng mẹ đem hình của Philip đi khoe khắp nơi cứ như Philip là người đã cứu mẹ khỏi nguy cơ khủng bố của một kẻ đánh bom liều chết là tôi vậy.

‘Chúng nó lại rủ đi trượt tuyết,’ Philip nói trong khi mắt vẫn chăm chú quan sát các xe xung quanh mình. Mặt trời buổi sáng làm tuyết mới rơi hồi đêm hơi tan ra khiến đường hôm nay như bị phủ một lớp băng mỏng. Philip đã dịch lại cho tôi nghe các thông báo trên radio về tai nạn trên nhiều tuyến đường. Tôi cũng thấy may là mình đã nghe lời Philip không tự lái xe đến văn phòng.

‘Bao giờ?’ tôi hỏi.

‘Tuyết cứ rơi nhiều thế này thì hai tuần nữa là tha hồ trượt,’ Philip hào hứng trả lời.

‘Em… không đi có được không?’ tôi rụt rè hỏi tiếp.

‘Không sợ anh gặp cô nào trong thang máy à?’ Philip liếc mắt sang hỏi lại.

Chẳng cần đợi đến cái thang máy ở khu trượt tuyết mà ở văn phòng, trong toà nhà, trên đường, ngoài phố, đâu đâu tôi cũng sợ Philip gặp ai đó đặc biệt mà quên béng mất sự tồn tại của tôi. Nhưng không lẽ lúc nào tôi cũng dính chặt lấy Philip? Ngay cả khi vai trái của tôi ớn đến chết khu trượt tuyết trắng toát tứ bề đó?

Đêm hôm qua tôi lại lên Yahoo Messenger nói chuyện với bốn cô bạn thân ở Melbourne. Natalie thông báo với cả bọn là vừa nộp đơn ly dị. Tất nhiên Nat ly dị không phải vì muốn có bạn trai Hàn Quốc giống Philip mà vì đã chán ngấy ông chồng lười biếng, vô tích sự. Chúng tôi thương bạn vô cùng nhưng hiểu rằng ly dị là giải pháp tốt nhất để giải thoát cho bạn mình khỏi một cuộc sống toàn áp lực. Nhưng ngoài những câu an ủi, chúng tôi còn phân tích cho Nat hiểu là kết quả của ngày hôm nay cũng có một phần lỗi của cô ấy. Natalie có tên Việt là Hoài, được cha mẹ người Australia nhận làm con nuôi khi mới 1 tuổi. Đến năm 25 tuổi, bạn tôi trở về Việt Nam để tìm cha mẹ đẻ nhưng trại trẻ mồ côi nơi Nat sống năm đầu tiên của cuộc đời mình đã không còn nữa và người vú nuôi khi đó đã quá già, cũng chẳng biết gì về cha mẹ đẻ của Nat. Bạn tôi đau đớn khi biết rằng nguồn gốc của mình đã bị chôn vùi mãi mãi và cũng từ đó Nat khao khát có một cuộc sống gia đình của riêng mình, theo cách mà mình muốn. Vì vậy cô ấy đã vội vàng kết hôn, sinh con và cho đi tất cả những gì mình có trong khi không yêu cầu gì từ người bạn đời ngoài việc bắt anh ta luôn ở bên mình. Nat đã biến chồng mình thành một thứ để sở hữu. Nhưng cho dù luôn được chăm bẵm đến sáng loáng và bảnh bao, chồng Nat mất dần nhu cầu cần sự quan tâm và yêu thương từ vợ vì anh ta đã có thừa, vì anh ta cảm thấy không thể thoát khỏi nó.

Những người từng trải hẳn sẽ khuyên bạn và tôi rằng hãy giữ tình yêu giống như giữ một quả bóng bay. Hãy ôm nó đủ chặt để nó khỏi bay đi mất, nhưng đừng quá chặt vì nó có thể bị nổ tung. Vậy nên cho dù tôi luôn sợ mất Philip, tôi phải kìm mình để không đi theo Philip mọi lúc, mọi nơi. Tôi phải cho Philip những khoảng không gian riêng tư và tìm cho bản thân những mối quan tâm khác. Tôi phải để cho Philip cần mình nhiều như tôi cần Philip vậy. Tôi phải học cách tính toán trong tình yêu, không phải vì sợ mình sẽ bị thiệt, mà là để nó được cân bằng vì chỉ những thứ cân bằng mới tồn tại được lâu dài.

‘Sợ chứ,’ tôi nói thật suy nghĩ của mình cho Philip, ‘nhưng em đã cài đặt một thiết bị đặc biệt vào người anh rồi. Bất cứ cô gái nào chạm vào người anh, thiết bị đó sẽ lập tức gửi cảnh báo cho em.’

‘Khi đó em sẽ chạy đến và xử lý cô ta à?’

‘Đâu cần mất công như vậy. Em chỉ cần ngồi nhà và bấm nút. Người anh sẽ lập tức toả ra một mùi hôi khủng khiếp khiến cô ta chạy mất dép. Vũ khí sinh học - vũ khí chiến tranh của những phụ nữ chân chính ở thế kỷ 21.’

Philip cười gập cả người khiến trán đập vào chỗ bấm còi trên tay lái. Người lái xe đằng trước giật mình vì tiếng còi mà chẳng hiểu mình làm sai điều gì liền quay lại mắng Philip sa sả.

‘Anh cứ đi bảo vệ chức vô địch của anh đi, em sẽ ở nhà nấu lẩu cho cả nhóm,’ tôi đề nghị.

Philip quay sang nhìn tôi trìu mến rồi đưa tay kéo nhẹ đầu môi trên của tôi và hứa:

‘Anh nhất định sẽ vô địch.’

Đến garage của toà nhà, tôi suýt bị trợ lý của Philip nhìn thấy. May mà tôi hụp đầu xuống núp kịp và Philip phải giả vờ ngồi nán lại trong ô tô để nghe điện thoại khi thấy người trợ lý định dừng lại đợi mình.

‘An toàn rồi,’ một lúc sau Philip thông báo rồi giữ chặt mặt tôi và nói nhanh khi tôi định cự lại, ‘Lại có xe sắp đến kìa, để anh hôn đi nếu không họ sẽ nhìn thấy thật đấy.’

Bạn đã bao giờ vừa hôn ai lại vừa phải trông chừng để khỏi bị phát hiện chưa? Nếu chưa thì hãy thử đi. Tôi đảm bảo với bạn rằng đó là sự lén lút đáng để mạo hiểm đấy.




Lũ bạn tôi hú hét vang khu trượt tuyết khi trước lúc về lại Seoul, tôi thông báo cho cả nhóm là em đã làm sẵn mấy nồi lẩu để đợi chúng tôi ở nhà.

Hai hôm trước khi thấy tôi lò dò đến điểm hẹn một mình, cả bọn đã bắt tôi quay về để đón em đi cùng. Chỉ đến khi tôi lấy cái vai đau của em ra để doạ, chúng mới thụt lùi. Tôi cũng chẳng hiểu sao các bạn tôi quan tâm tới em đến vậy. Mỗi lần gặp mặt, ngoài Shi Yeon hay nói chuyện với em, mấy thằng con trai còn lại đâu có nói chuyện nhiều với em đâu vì cả lũ vẫn trao đổi phần lớn bằng tiếng Hàn, chỉ thỉnh thoảng mới nói vài câu tiếng Anh. Nhưng giờ tôi thấy chúng đã coi em như một phần không thể thiếu của nhóm. Khi tôi đem chuyện này ra thắc mắc, Min Soo trả lời vì khi có em ở bên cạnh, chúng mới thấy tôi thư giãn hoàn toàn, còn nếu không, một phần tâm trí của tôi như đã đi theo em rồi. Cho dù Min Soo nói với giọng đùa cợt, tôi vẫn chợt thấy khó chịu. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gắn kết với ai theo cách đó. Đó có phải là sự lệ thuộc không? Dù có yêu em hơn bản thân mình, tôi cũng không thể chấp nhận rằng sự tồn tại của mình lệ thuộc vào sự hiện diện của em. Tôi không thể lệ thuộc vào bất kỳ ai được.

Tôi là một cá thể độc lập đã, đang và sẽ tự quyết định sự tồn tại của mình.

Chính vì thế khi em để tôi đi đến khu trượt tuyết một mình, tôi đã không nài nỉ em đi cùng. Tôi hiểu ra mình cần có những khoảng thời gian riêng và em cũng vậy. Có lẽ em không muốn đi không hẳn vì cái vai đau mà vì em có những việc khác muốn làm. Đi ăn trưa với In Na hay đi shopping với Jare chẳng hạn, những việc mà em chẳng bao giờ kêu tôi đi cùng vì em biết tôi không thích. Vậy nên hai ngày ở khu trượt tuyết, tuy nhớ em, nhưng tôi vẫn quyết định vui vẻ chia sẻ kỳ nghỉ với những người bạn cùng sở thích và tất nhiên bảo vệ thành công chức vô địch của mình, mặc kệ Seu Long hậm hực thêm 1 năm nữa.



Lũ bạn tôi lại làm náo loạn một lần nữa khi thấy bếp và phòng khách của tôi đã thành bốn bàn lẩu nghi ngút khói và đầy ắp các loại thịt, rau và nấm. Tôi thấy mắt em sáng long lanh vì vui khi các bạn tôi hào hứng đánh chén tất cả thức ăn em đã chuẩn bị. Sau bữa tối, em còn bày ra một loạt trò chơi khiến lũ bạn tôi quá nửa đêm vẫn không chịu ra về cho dù hôm sau đứa nào cũng phải dậy sớm để đi làm. Cuối cùng tôi phải đá từng đứa một ra cửa cùng với lời hứa của em sẽ sớm tổ chức lại một buổi như hôm nay.

Đó chính là lý do mà tôi muốn có một bữa tối lãng mạn với em. Chỉ riêng hai chúng tôi. Như một lời cảm ơn.

Nhưng thế nào là lãng mạn với em nhỉ? Tôi không ngờ đi tìm khái niệm lãng mạn của một người phụ nữ lại khó thế.




Business functions. Bạn có bao giờ thắc mắc tại sao họ không gọi là business party mà lại gọi là business function không? Tại vì ở đó bạn không được nói to, không được cười to, phải mặc những bộ cánh trang trọng, đi lại trên những đôi giày cao chót vót, cầm dao dĩa đúng kiểu, uống những ngụm thật nhỏ, ăn những miếng thật bé. Tóm lại là rất kiểu cách và rất mệt. Nếu không vì công việc, tôi chả bao giờ ló mặt đến những buổi function như thế. Ở nhà, mặc một bộ đồ lụng thụng, gác hai chân lên bàn và uống nước cam thẳng từ chai sướng hơn nhiều. Thế nhưng hôm nay tôi, Mr. Kang và Da Jung vẫn phải đi đến một buổi business function. Chả là tòa nhà tổ chức một buổi tiệc kỷ niệm 5 năm kể từ ngày đi vào hoạt động. Họ muốn cảm ơn tất cả các khách hàng đã ủng hộ mình trong suốt thời gian qua. Họ cũng tự hào mình là tòa nhà có rất nhiều công ty nước ngoài đến thuê nên trong buổi tiệc này muốn làm nổi bật điểm đó. Đó chính là lý do tôi phải nhờ cô bạn Genieve gửi gấp cho mình một bộ áo dài từ Melbourne để mặc vào dịp này. Tôi còn quên không nói Genieve gửi cho mình một miếng dán hình lá cờ Australia để dán lên má để thể hiện tôi là người Việt, còn công ty của tôi là công ty từ Australia. Đùa chút thôi. Tôi mà bước vào buổi tiệc với một bên má xanh lét, chắc họ sắp tôi riêng một bàn quá. Không biết nếu thế, Philip có dám đến ngồi cạnh tôi không nhỉ?

Philip vừa nhắn tin cho tôi mấy phút giục tôi đến buổi function sớm, hoá ra Philip cũng không thích những buổi tiệc tùng kiểu cách, nhưng tôi vẫn còn phải đợi bên kế toán để duyệt nốt bản kế hoạch giải ngân cho tháng tới.



Nhà hàng mà toà nhà đặt tiệc không lớn nhưng cực kỳ sang trọng. Hôm nay không đón khách ngoài mà dành trọn hai tầng để đón khoảng 150 khách từ toà nhà của chúng tôi. Vì đã gần đến mùa Giáng Sinh nên buổi tiệc hôm nay được trang trí bằng những bông calla lily đỏ rực với những chiếc cuống dài xanh mướt và những dải ruy băng phủ nhũ vàng.

Tôi đứng ở lan can gác hai suy nghĩ vẩn vơ sau khi đi chào hỏi một vòng. Cũng trong một buổi tiệc như thế này năm ngoái tôi đã gặp Mr. Kang và chẳng thể ngờ trong một năm qua, có bao nhiêu điều đã thay đổi. Một năm tới sẽ thế nào nhỉ? Sẽ tốt hơn hay sẽ xấu đi? Giáng sinh năm đầu tiên tôi gặp em, mọi thứ xem đang chừng thật hoàn hảo rồi bỗng trở nên tồi tệ nhanh tới mức tôi không thể kiểm soát nổi tình hình. Giáng sinh năm sau, tôi mở tin nhắn cũ của em ra xem rồi xoá nó đi vì nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại em nữa vậy mà giờ đây em lại đang ở đây, ngay bên cạnh tôi. Giáng sinh năm tới sẽ thế nào đây?

‘Họ nên giảm giá thuê văn phòng cho chúng ta hơn là mời chúng ta đến buổi tiệc tốn kém này,’ thư ký của tôi đã quay trở lại với hai ly champagne trên tay.

‘Thế lúc trước anh đề xuất tôi mua BMW cho công ty làm gì? Khách hàng của chúng ta sẽ nói hãy đi Kia và giảm giá hợp đồng cho họ,’ tôi trêu lại.

Trợ lý của tôi cười hề hề và nói thêm gì đó nhưng tôi chẳng nghe thấy nữa vì ở tầng dưới, em vừa bước vào cửa. Hôm nay em lại mặc bộ quần áo đó, the most sexy attire, nhưng không phải màu đen mà chiếc áo dài lần này giống như một lớp voan hoa mỏng bay lượn theo từng cử động nhỏ nhất của em. Em hơi làm tóc một chút, để những lọn tóc đen nâu tỉa ngắn ôm theo khuôn mặt và làm điệu bằng một chiếc bờm mảnh lấp lánh. Em đứng ở sảnh, ngơ ngác và rụt rè như một cô gái lần đầu tiên đến một buổi dạ tiệc. Nhưng ngay khi Mr. Kang dẫn em tới giới thiệu với một người đàn ông trung niên lịch sự trong bộ vest đen, em lập tức trở nên đầy tự chủ và quyết đoán khi bắt tay và nói chuyện với ông ta. Tôi đứng nguyên ở trên tầng hai, dõi theo em đi vòng quanh ở tầng dưới để chào hỏi mọi người.



Philip ở đâu cơ chứ? Hối tôi đến rồi trốn mất ở góc nào khiến tôi đi vòng quanh cả lượt mà vẫn không thấy đâu. Sau khi dẫn tôi đi chào hỏi hết những người đáng chú trọng nhất trong toà nhà, Mr. Kang đã tách khỏi tôi để trở lại nói chuyện tiếp với mấy người mà theo ông cần quan tâm đặc biệt. Chúng tôi vẫn theo kế hoạch cũ, ở Seoul này, Mr. Kang vẫn là bộ mặt chính của công ty, những người không liên quan sẽ không biết rõ vai trò thực sự của tôi ở đây là gì. Đứng với tôi được mấy phút, Da Jung cũng xin phép ra nhóm những người trợ lý để nói chuyện. Việc này cũng đã được lên kế hoạch trước. Những người trợ lý cũng có rất nhiều thông tin cần thu thập trong những buổi tiệc như thế này. Cuối cùng tôi lại là người rảnh rang nhất. Philip ở đâu cơ chứ? Tôi nhón chân ngó nghiêng dù biết rằng nếu Philip mà đang đứng quanh đây thì với chiều cao như thế, tôi chẳng cần nghển cổ lên sẽ vẫn thấy.



Em xoay xoay ly champagne vẫn còn nguyên trên tay rồi sốt ruột nhìn quanh, tôi biết là em đang tìm mình. Khi em phụng phịu thở dài vì không thấy tôi ở tầng một, tôi biết là em đang trách tôi dữ lắm.

‘Nhìn đi đâu đấy? Anh ở trên này cơ mà,’ tôi gọi thầm trong đầu.

Và như nghe thấy tiếng gọi của tôi, em đột ngột quay đầu lại, nhìn thẳng lên chỗ tôi đang đứng. Khi mắt em sáng bừng vì nhận ra tôi và miệng em nở một nụ cười e thẹn, tôi thấy trong ngực mình có gì đó vừa tan chảy thành một luồng chất nóng tràn ra khắp người.



‘Kia rồi!’ tôi reo lên trong lòng khi thấy Philip đứng tì tay trên lan can tầng hai nhìn xuống mình, miệng cười mỉm và đầu hơi nghiêng sang bên như thầm gửi một lời chào. Tôi quên hết những người xung quanh, không gian trở nên im bặt, không còn thấy cả tiếng violon trên sân khấu hay tiếng mọi người đang cười nói. Cả buổi tiệc dường như biến mất chỉ còn lại Philip đang đứng đó, nhìn tôi. My Philip!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 12:00:13 | Xem tất
Chapter 26 - Tokyo rose (Part 2)

Mr. Kang và Da Jung đều trở lại bên cạnh tôi khi người dẫn chương trình mời mọi người hướng về phía sân khấu nghe người quản lý toà nhà phát biểu. Philip cùng người trợ lý cũng đã xuống tầng 1. Lời cảm ơn của người quản lý toà nhà, tôi nghe câu được câu mất vì Philip đang đứng ngay cạnh tôi, một ngón tay kín đáo vuốt nhẹ lên mu bàn tay của tôi. Cả người tôi nóng ran.

Sau bài phát biểu, người của nhà hàng bắt đầu đưa khách tới các bàn tiệc. Tôi và Philip tuy bị xếp ngồi ở hai bàn khác nhau nhưng không xa nhau mấy. Suốt buổi tiệc, ngoài những lúc phải trao đổi những câu xã giao với các vị khách ngồi cùng bàn, tôi lại nhìn sang phía Philip ngồi và không ít lần tôi thấy Philip cũng đang nhìn mình. Tôi ăn mà không biết mình đang ăn gì, uống mà không để ý mình đang uống gì. Những cái liếc mắt lén lút, những nụ cười đầy ẩn ý chỉ riêng tôi và Philip hiểu khiến tôi có cảm giác rằng mình đang có bữa tối lãng mạn nhất trong đời.



Cái quái gì vậy? Tôi quên phéng cả việc mình đang định tiến tới chào một người quen ở cùng tầng khi thấy tên có vấn đề đang đi về phía bàn em ngồi. Tên dở người đó tại sao lại ở đây nhỉ? Không phải đã chuyển sang chi nhánh khác rồi sao? Tôi chỉ muốn xông tới chỗ em đang ngồi để khẳng định chủ quyền của mình nhưng biết là không nên làm vậy nên đành đứng nhìn tên đó cười nói với em. Sao hôm nay không có cô xinh đẹp nào muốn nói chuyện với tôi nhỉ? Giá mà có một cô như thế thì em sẽ chẳng thể thoải mái ở đó mà nhận danh thiếp của tên có vấn đề được.



‘Cháu có người đưa về rồi. Chú cứ đưa chú Kang và Da Jung về trước,’ tôi gọi điện cho chú Goo vì mấy phút trước Philip vừa nhắn tin nói sẽ đưa tôi về. Lúc nhận được tin nhắn, tôi ngẩng lên tìm thì thấy Philip đang đứng ở cách mình không xa, hơi lừ mắt và khẽ lắc đầu như muốn ra cảnh báo tôi không được từ chối. Tôi cũng chẳng muốn từ chối nên gật đầu nhận lời.



‘Hình như Mr. Kang biết là anh đưa em về. Em thấy chú ấy cười khi em nói chú ấy và Da Jung về trước,’ em kể, giọng pha chút ngượng nghịu.

‘Phó chủ tịch của ông được giao cho superman thì Mr. Kang còn lo gì nữa chứ?’

Em không đối đáp lại câu đùa của tôi mà lại ngồi lặng yên, nhìn sang tôi chăm chú, rồi đưa tay sang vuốt ve bàn tay phải của tôi đang để trên cần số của xe. Tôi ngồi đợi thêm mấy phút cũng không thấy em nói gì chỉ tiếp tục nhìn tôi rồi lại cười mỉm một mình.

‘Oh, I see you have an admirer today.’ Tôi nhớ ra tên có vấn đề khi về gần đến nhà em.

‘Really? Who?’ em hỏi vẻ thích thú khiến tôi chột dạ. Tôi nên đánh du kích hay tấn công trực tiếp nhỉ?

‘Em có danh thiếp đấy thôi. Trông cũng bảnh trai lắm.’ Tôi quyết định chơi bài ngửa.

‘Geez, hôm nay em nhận cả vài chục cái,’ em nói rồi mở hộp đựng, xoè ra cả tập danh thiếp các loại. ‘Ai hâm mộ em bí mật vậy?’

‘Bí mật gì? Đến hẳn bàn em ngồi, bày tỏ trực tiếp đấy thôi.’

‘Ô, là cái anh chàng của ngân hàng dưới tầng một đó hả?’ em vỗ trán nhớ ra.

Biết ngay mà. Tôi lo lắng có thừa đâu, rõ ràng là em có ấn tượng với tên có vấn đề còn gì.

‘Anh ta nói là vừa được điều trở lại chỗ mình và được bổ nhiệm làm trưởng chi nhánh,’ em kể tiếp.  

Đó, còn nhớ cả chức danh của hắn ta nữa.



‘Tuyệt thế còn gì.’

‘Tuyệt cái gì?’ thắc mắc xong tôi mới để ý đến vẻ mặt bí xị của Philip.

‘Đối tác tiềm năng của em đấy.’

Giọng này đúng là giọng móc máy rồi. Tôi nhe răng cười. ‘Anh ghen à?’

‘Ghen chứ,’ Philip nói rồi tắt máy.

‘Superman mà cũng ghen,’ tôi khiêu khích khi Philip sang mở cửa cho tôi xuống xe.

‘Sao không? Superman thì cái gì cũng super, cả ghen cũng super ghen.’

‘Em tưởng superman thì phải super tự tin rồi?’

Philip đóng cửa xe và nói giọng khiêu khích không kém: ‘Anh chỉ super tự tin là anh super yêu em thôi, còn em thế nào làm sao anh biết được.’



Em quay người lại, nhìn lên tôi và hỏi: ‘Anh thực sự muốn biết sao?’

‘Ừ,’ tôi trả lời.

‘Không sợ sẽ hối hận sao?’ em mím môi hỏi tiếp.

‘Không.’

‘Là anh muốn biết đấy nhé.’

Tôi gật đầu khẳng định. Em bước tới sát tôi, hơi thở trở nên gấp gáp.



‘I love you and only you. No other man stands a chance of owning my heart,’ tôi trả lời rồi lấy hai tay kéo cổ áo của Philip xuống và đặt lên môi Philip một nụ hôn để khẳng định lời nói của mình.



Em kéo cổ tôi xuống rồi đặt đôi môi nóng bỏng của mình lên môi tôi. Tôi vòng tay ôm lấy người em và cùng em mải mê tận hưởng nụ hôn nồng nàn. Chỉ đến khi có ánh đèn pha ô tô loang loáng trên đường, chúng tôi mới nhận ra là mình đanh hôn nhau ngay ngoài phố. Mấy người trong xe che miệng cười khi đi ngang qua chỗ chúng tôi khiến em xấu hổ bỏ chạy vào trong nhà.

Tôi đứng dựa lưng vào thành xe của mình, đầu óc vẫn chưa hết lùng bùng vì bất ngờ. Có tiếng dập cửa xe ở gần khiến tôi giật mình nhìn sang. Mấy người vừa đi ra từ chiếc xe ô tô lúc nãy đang ngoái đầu lại nhìn tôi. Một chàng trai giơ lên một ngón cái và nháy mắt.

Tôi bừng tỉnh. Em vừa nói yêu tôi. Đây là lần đầu tiên em nói thành lời là em yêu tôi và chỉ mình tôi thôi. Còn đôi mắt em nhìn tôi nữa. Chưa bao giờ tôi thấy chúng rực cháy như vậy. Và đôi môi em khi hôn tôi nữa. Chưa bao giờ tôi thấy chúng mãnh liệt như vậy.
Tôi chạy theo em vào trong nhà. Em đang bước được nửa chừng cầu thang. Tôi lao tới và nhấc bổng em lên. Em kêu một tiếng khe khẽ rồi hai chân quắp chặt quanh hông tôi. Tôi thấy cả vũ trụ xung quanh thu lại thành cơ thể nóng rực của em trong vòng tay mình.

18+…

Các tế bào trong người tôi thức dậy và nóng dần lên theo từng nụ hôn và từng cái vuốt ve của Philip, rồi chúng tiến tới, ép chặt vào người Philip để đòi thêm sự đụng chạm. Chúng lột bỏ lớp vải khoác bên ngoài để không còn gì ngăn cách giữa chúng với đôi môi và đôi bàn tay của Philip. Với bộ não của tôi, thời gian đã ngừng lại và không gian xung quanh chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Trái tim tôi thì đập nhanh hơn bình thường hàng triệu lần, đốt hết nước trong người khiến tôi thấy khát vô cùng. Cơ thể tôi như muốn len qua làn da của Philip để đi tìm nước. Và rồi cơn sóng nóng ấm đầu tiên ập tới khiến tất cả các tế bào trong người tôi đột ngột ngừng lại, tê đi trong đê mê. Vài giây sau chúng bừng tỉnh, cùng ào lên trước để đón những cơn sóng mới càng lúc càng dồn dập hơn, mạnh mẽ hơn khiến tôi khao khát hơn.

Tôi khép hờ mi nhưng không rời mắt khỏi đôi mắt của Philip. Chúng tôi nhìn nhau để cùng hoà nhịp tận hưởng những cơn sóng ái ân người này đem lại cho người kia, để cùng hoà làm một, để cùng đưa nhau lên đỉnh của hoan lạc. ‘Philip,’ tôi rên lên gọi rồi bấu chặt tay vào vai Philip để giữ một cơn sóng mới tới ở lại lâu hơn, và khi Philip cúi xuống hôn tôi một lần nữa thì tất cả các tế bào trong tôi vỡ oà, tan vào trong đam mê.



http://webjam-upload.s3.amazonaws.com/insatiable___12888fcffb6e44a8aadb7f3fc6165e75__4881__.mp3
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2011 12:00:59 | Xem tất
Chapter 27 - New Year in Seoul

Ngay trước Giáng sinh tôi bất ngờ nhận được thông báo là ba của Jared vừa phải đi cấp cứu bệnh viện. Người thám tử tư tôi thuê mỗi tháng lại gửi cho tôi một bản báo cáo về tình hình gia đình Jared. Trong tất cả những thông tin mà ông ta cung cấp, có một điểm duy nhất tôi chú ý là kể từ ngày nhận được bức thư của tôi gửi kèm bức hình của Jared, ba của Jared hôm nào cũng đứng trước cửa ngóng người đưa thư. Có lần người thám tử còn thấy ba Jared đứng khóc ngay ngoài đường khi kiểm tra đi kiểm tra lại tập thư mà người đưa thư vừa giao cho nhưng không thấy có thư nào về Jared.



Tôi thấy em ngồi thẫn thờ cạnh bàn làm việc, trước mặt là một tập giấy mỏng. Nghe tiếng chân tôi bước vào, em đưa tay lau vội khoé mắt rồi mỉm cười. Tôi ngồi ké xuống cạnh bàn, nhìn thẳng vào đôi mắt còn ướt nước của em thay cho câu hỏi. Em thở dài và đẩy tập giấy sang phía tôi. Tôi thấy phía trên cùng của tập giấy có ghim vài tấm ảnh của một đôi vợ chồng già gốc Âu, còn tập giấy là những bản báo cáo của người thám tử từ Melbourne mà em đã có lần kể cho tôi. Tôi đoán đôi vợ chồng già trong hình là ba mẹ của Jared. Trông họ thật buồn bã và đau khổ.

‘Con người có thể thay đổi không?’ em ngước lên hỏi tôi.

‘Những gì không thuộc về bản chất của họ thì có thể thay đổi,’ tôi trả lời.

‘Vậy là nhiều sai lầm đã có chỗ để đổ lỗi cho rồi,’ em nói giọng chua chát.

Tôi đưa một tấm hình của ba mẹ Jared lại cho em. ‘Trông họ không có vẻ như đang tìm nơi để đổ lỗi.’

‘Em muốn đưa cho Jared tất cả những thông tin này nhưng không biết phản ứng của cậu ấy sẽ thế nào.’

‘Em biết bạn mình là một người mạnh mẽ mà.’

‘Anh và em mỗi năm chỉ gặp gia đình một, hai lần thì lại có cha mẹ thật tuyệt vời. Còn Jared và In Na cần người yêu thương mình mỗi ngày thì lại chẳng có được gia đình dù một ngày,’ em nói rồi quay đi để giấu đôi mắt lại ậng nước.

Tôi xoay đầu em lại, lau hai hàng mi ướt rồi nói: ‘Chúng ta ít gặp gia đình không có nghĩa là chúng ta không cần họ. Anh không biết lúc nào cha mẹ của In Na sẽ thức tỉnh để nhận ra giá trị của gia đình. Nhưng lúc này đây khi cha mẹ Jared đang có những chuyển biến tích cực, em hãy cho họ một chút hy vọng để họ có thể tiếp tục thay đổi.’

‘Nếu Jared vì chuyện này mà giận em, anh hứa sẽ phải là người đứng giữa giảng hoà nhé,’ em nắm tay tôi vừa lắc nhẹ vừa yêu cầu.

‘Em giao cho anh nhiệm vụ còn khó hơn cả hoà giải Israel với Palestine,’ tôi làm bộ nhăn nhó than.

‘Vì em biết là Jared sẽ luôn nghe lời những anh chàng bảnh trai,’ em le lưỡi cười.

‘Có tiếng mà không có miếng đây,’ tôi than thở.

Em đứng dậy, quàng hai tay quanh cổ tôi rồi nói: ‘Sao lại không? This is my deposit,’ và bắt đầu trả trước cho tôi những nụ hôn lợi nhuận.

‘Anh muốn ăn món cua rang me cơ,’ tôi đòi hỏi.

‘Đang mùa đông, lấy đâu ra cua mà rang me cho anh chứ,’ em nói rồi định hôn tôi tiếp.

‘Nhưng anh muốn,’ vừa nói tôi vừa ngoảnh mặt đi không để cho em hôn.

‘Có em là cua này, anh ăn thì ăn,’ em giận dỗi nói.

Got cha! Khi em hiểu ra là mình bị mắc bẫy thì tôi đã bế được em nửa đường lên phòng ngủ trên gác.  




Tôi ngồi nhìn bạn mình lăng xăng phục vụ khách, cười nói hớn hở mà không nỡ rút ra tập tài liệu đang cất trong túi. Jared lúc này đây trông thật hạnh phúc nhưng tôi biết cũng giống In Na, khi người khách cuối cùng rời khỏi quán Muse, bạn tôi sẽ có những khoảng trống buồn vô tận. Philip nói đúng. Tôi chỉ gặp gia đình mình một, hai lần trong năm nhưng điều khiến cho mỗi ngày của tôi đều tròn đầy là vì tôi luôn có thể chắc chắn rằng gia đình tôi đang ở đó và yêu thương tôi vô điều kiện. Bạn tôi sẽ chẳng bao giờ thấy thanh thản hoàn toàn cho đến khi tìm lại được sự công nhận của gia đình về sự tồn tại của mình.

‘Năm mới cậu đóng cửa mấy ngày?’ tôi hỏi Jared về kế hoạch cho quán Muse.

‘Max sẽ đi về thăm nhà năm ngày, còn cậu năm nay bị Philip chiếm mất rồi nên cũng chẳng trông chờ gì được. Thế nên tớ nghĩ sẽ mở cửa tất cả các ngày,’ bạn tôi thở vắn than dài.

‘In case you feel lonely… can Philip and I book your living room?’ tôi trêu.

‘Yew! I don’t want to watch a lengthy love movie over the New Year. Ghen tị mà chết mất.’

‘Ba mẹ Max thế nào rồi?’ tôi nhân dịp đổi chủ đề.

‘Một mắt mở, một mắt nhắm. Cậu hiểu ý tớ chứ?’

Tôi gật đầu rồi lấy ra phong bì đựng tập tài liệu mà người thám tử gửi cho tôi trong mấy tháng qua.

‘Jared, mấy tháng qua tớ đã làm một việc mà không có sự đồng ý của cậu. Không phải vì tớ muốn cậu phải nhìn lại quá khứ mà chỉ hy vọng cậu có thể mở cả hai mắt để nhìn về tương lai thôi.’

Jared đón lấy chiếc phong bì từ tay tôi và chắc vì cũng cảm nhận được phần nào ẩn ý trong lời nói của tôi, Jared nhíu mày nhìn chiếc phong bì một hồi rồi mới từ từ mở nó ra. Tim tôi như ngừng đập lúc mặt Jared tái đi khi thấy hình của ba mẹ mình.

‘Cậu đã gặp họ à?’ giọng Jared khản đặc và một bên tay nắm chặt đến nổi gân. Tôi kể lại cho Jared về lần gặp mẹ cậu ấy ở siêu thị và quyết định thuê thám tử tư của tôi từ lời khuyên của Philip.

‘Iz…’ Jare gọi tôi sau một lúc lâu im lặng, ‘Philip is a fantastic guy. Keep him.’

Tôi mỉm cười, gật đầu và hiểu rằng Jared cần thêm thời gian để nghĩ về những gì tôi vừa đưa cho và tôi phải đợi cho đến khi bạn mình sẵn sàng.




Giáng sinh năm nay tôi không về Mỹ và em cũng không về Australia cho dù tôi biết em tiếc đứt ruột mùa hè ở đó. Nhưng tôi nghĩ mình là một cái lò sưởi hoàn hảo đấy chứ thế nên em mới không hé răng phàn nàn gì về mùa đông Seoul. Tuy nhiên công bằng mà nói, thân nhiệt của ai chả giống nhau. Đêm đêm tôi nằm ôm em cũng thấy ấm vậy.

Tôi gọi điện cho mẹ nói là vì công ty còn nhiều dự án đang dang dở nên cần tôi ở lại. Mẹ ậm ừ chấp nhận nhưng đến cuối cuộc điện thoại tự nhiên lại nói:

‘Nhớ gửi cho mẹ một tấm hình của Izzy nhé. Sao con không nói gì với mẹ vậy trong khi đã để ba gặp mặt Izzy? Mẹ ghen tị với ba đấy nhé.’

‘Dạ?’ Tôi ngớ người không kịp phản ứng.

‘Ba nói mỗi lần cô ấy rời đi…’

Tôi vội vàng ngắt lời: ‘Mẹ đừng tin lời ba nói.’

‘Mẹ không tin ba con thì tin ai?’

Mẹ nói vậy thì tôi còn biết nói gì nữa chứ?

‘In Na cũng kể cho mẹ về Izzy,’ mẹ lại kể tiếp, giọng càng thêm vẻ trách móc.

In Na!? Hoá ra trước khi về Mỹ, mẹ đã kịp cài lại một điệp viên nằm vùng để theo dõi tôi. Từ giờ tôi phải đề phòng In Na mới được. Trông hiền lành vậy mà …

‘Thế In Na nói gì ạ?’

‘In Na nói mẹ sẽ thích Izzy.’

Ồ, riêng điều này thì mẹ cứ tin đi mẹ nhé!



Tôi thỉnh thoảng vẫn gặp In Na, chỉ có một lần Philip đi cùng. Tôi và In Na chẳng bao giờ nói chuyện gì cao siêu vì thứ nhất tiếng Anh của In Na không tốt đến mức có thể nói những chuyện đó và thứ hai In Na chẳng cần những cần những chuyện cao siêu trong cuộc đời mình. Cô bé chỉ muốn có ai đó để nói những câu chuyện đơn giản và vui vẻ của phái yếu. Tôi nói vậy không có nghĩa In Na là một người nông cạn mà vì In Na đã chọn cho mình một cuộc sống bình dị.

In Na còn kể cho tôi về hai tháng sang Mỹ sống ở nhà Philip. Vậy ra lần tôi thấy Philip và In Na ở sân bay chính là chuyến đi đó. Philip đã thấy tội nghiệp In Na nên đã nói mẹ mời cô bé sang ở cùng một thời gian cho vui. Tối hôm đó khi gặp Philip, tôi đã hôn Philip thật lâu như một lời xin lỗi cho sự hiểu nhầm của mình. Tất nhiên Philip chẳng hiểu sao tự nhiên lại được tôi hôn lâu như thế. Nhưng đâu phải mọi lời xin lỗi đều cần đi kèm với lời giải thích đúng không?




‘Dạo này mặt nó lúc nào cũng tươi hơn hớn,’ Seu Long chỉ vào mặt tôi nhận xét.

‘Truly, madly, deeply in love,’ Min Soo nhại lại tiêu đề một bài hát của Salvage Garden.

Cả bọn con trai hôm nay tụ tập ở nhà tôi, tạm gọi là ‘Ngày đàn ông’ để được tự do một lần trong năm. Vì chẳng có người phụ nữ nào nên thực đơn là pizza và các loại đồ uống. Phòng khách của tôi bây giờ giống một cái chuồng lợn với vỏ hộp pizza, vỏ chai và những vụn bánh vương vãi khắp nơi. Kệ! Tổ tiên của chúng ta còn sống trong hang đá được nữa là.

Jang Hyuk đập tạch quân bài ‘Sly Deal’ của trò Monopoly xuống rồi gào vào mặt Seu Long. ‘Đưa tao bộ màu đỏ… kakaka.’ Nhưng sự hí hửng của nó lập tức tắt ngấm khi Seu Long chìa ra quân bài ‘Just Say No’. Good! Đó là quân bài ‘Just Say No’ cuối cùng của vòng này, như thế nghĩa là cơ hội thắng của tôi lên đến 99%.

‘Trông bộ mặt khốn nạn của nó kìa. Có khi nó đang đợi chúng ta giết lẫn nhau để ở giữa hốt lời đấy.’ Seu Long đã nhìn ra nụ cười đắc ý của tôi.

‘Tấn công Philip ngay,’ Jang Hyuk ra lệnh khi đến lượt Min Soo.

‘Nhưng tao chả có ‘Action Card’ nào cả,’ Min Soo nhăn nhó nói sau khi xáo đi xáo lại hết lượt các quân bài của mình.

Seu Long lẩm bẩm chửi thề rồi nhồm nhoàm nhai một miếng pizza và phát biểu: ‘Nhai thứ này lại thèm nồi lẩu của Izzy ssi.’

Cả bọn cùng nhao nhao đồng ý khiến mũi tôi phổng lên đến muốn vỡ toác ra cứ y như chính tôi là người nấu những nồi lẩu đó vậy.

‘Mày còn biết ai như Izzy ssi không? Giới thiệu cho tao một người,’ Seu Long đập vào vai tôi yêu cầu.

‘Tao nghĩ nên giới thiệu cho nó chỗ phẫu thuật não thì hơn,’ Jang Hyuk nói xen vào trước khi tôi kịp trả lời Seu Long. ‘Hôm trước nhìn thấy em Lee Hyo Ri trên TV thì mắt đờ cả ra, hôm nay lại nói muốn một người như Izzy ssi.’

‘Izzy ssi có vẻ thực tế hơn,’ Seu Long trơ tráo đáp lại.

Lũ bạn tôi hô hố cười.

‘Thôi xin bố,’ cuối cùng Min Soo lên tiếng. ‘Bố nói vậy mà không sợ méo mồm à?’

‘Tao có gì kém thằng Philip?’ Seu Long vặc lại. ‘Tao nghĩ nếu cho Izzy ssi đủ thời gian, cô ấy sẽ chọn tao.’

Tôi với lấy chai coke rỗng ở gần mình, nhằm mặt Seu Long mà phang nhưng Min Soo ngăn lại. ‘Dùng bạo lực với thằng não đười ươi không tác dụng gì đâu. Điều cần làm là phân tích cho nó hiểu tại sao ước muốn của nó là không tưởng.’ Nói đến đây, Min Soo đặt lên bàn ba cái cốc nhựa. ‘Vì tao có vợ rồi nên tao đúc kết ra ba điểm quan trọng nhất mà một người phụ nữ cần biết là thế này… Good house. Izzy ssi có giữ nhà cửa sạch sẽ không?’ Min Soo chỉ cái cốc thứ nhất và quay sang hỏi tôi.

Lúc nào đồ đạc chả sáng loáng lên nên tôi gật đầu.

‘Good food,’ Min Soo chuyến sang cái cốc thứ hai rồi nói tiếp luôn, ‘phần này thì chúng ta biết rồi.’

‘Còn điểm cuối là gì?’ Seu Long sốt ruột nhỏm người lên hỏi khi thấy Min Soo ngồi nhìn sang tôi vẻ tính toán.

‘Good sex,’ cuối cùng Min Soo cũng thổ ra tiêu chuẩn cuối cùng.

‘Mặt nó trông thế kia chắc chắn là phải tốt rồi,’ Jang Huyk nói rồi vội tránh chiếc hộp pizza đang bay ra từ tay tôi.

Tôi vừa xông lên đấm đá mấy thằng bạn đang cười sằng sặc như động kinh vừa nhớ đến tối hôm qua cũng ngay trong phòng khách này em đã khiến tôi như một ngọn núi lửa phun trào dữ dội. And it’s good, more than good.
‘Your girlfriend must have some weaknesses right?’ Jang Huyk hỏi sau khi tất cả chúng tôi lại yên vị và nhặt tập bài Monopoly của mình lên.

‘Ofcoz. She’s freaking stubborn,’ tôi trả lời.

‘Chuyện đó tao xử lý được. Sọ đười ươi hẳn phải dầy hơn sọ người rồi,’ Seu Long vừa nói vừa gõ công cốc lên đầu mình.

‘Philip nói Izzy ssi cứng đầu còn mày là ngu. Cứng đầu khác với ngu,’ Min Soo không buông tha Seu Long rồi nói tiếp với vẻ thông thái, ‘Với lại cho dù mày có thể chấp nhận hết mọi nhược điểm của Izzy ssi, vẫn có một rào cản mà mày không bao giờ vượt qua được.’

Seu Long chỉ sang tôi nhưng Min Soo lắc đầu. ‘Cô ấy giầu hơn mày, và trên thực tế có thể giầu hơn tất cả chúng ta gộp lại.’

‘Damn!’ Seu Long thở dài và ngồi phịch xuống. ‘Thế mày làm sao để vượt qua?’ nó hỏi tôi, giọng đầy vẻ thương cảm.

Tôi không trả lời mà túm lấy đầu nó dúi xuống chiếc gối dựa. Tôi sẽ chẳng bao giờ trả lời câu hỏi này cho bất kỳ ai hết, chỉ cần riêng tôi và em hiểu là được rồi.




31 tháng 12. Ngày cuối cùng của năm. Tuần trước em hỏi tôi muốn làm gì vào ngày này. Tôi trả lời là tôi chỉ muốn ôm em và ngủ. Nghe thế, môi em lập tức bậu lại phản đối. Nhưng đến sáng nay, chính em lại là người càu nhàu mắng mỏ chiếc đồng hồ vì không biết ngày tháng vẫn kêu inh lên báo thức vào giờ thường lệ. Sau khi làm cho chiếc đồng hồ im miệng, em quờ tay sang ôm chặt lấy eo tôi, chân cũng gác dính lên đùi tôi để ngủ tiếp.  

Khi tôi mở mắt ra lần nữa thì thấy chiếc đồng hồ vừa nhảy sang số 11:00. Em không ôm tôi nữa, chỉ còn một tay đang nắm chặt lấy gấu áo của tôi. Bỗng em hơi dướn người lên và gọi tên tôi thành tiếng trong mơ rồi mở choàng mắt.

‘Morning. What were I doing in your dream?’

Tôi hỏi xong thì thấy em vội lấy tay che miệng, mặt đỏ rần.

‘Tell me,’ tôi yêu cầu và định gỡ tay em ra nhưng em lắc đầu lia lịa rồi cuối cùng chui luôn vào trong lớp áo thun của tôi để trốn.

‘Am I smelled that good?’ tôi hỏi khi thấy em nằm im. Môi em trượt nhẹ trên ngực tôi theo mỗi cái gật đầu thay cho câu trả lời.

‘So good that you want to smell me every day?’

‘Every single day.’

Tôi nghe mà thấy hài lòng vô cùng.

‘Vậy ra đây kể cho anh nghe xem em vừa mơ gì đi, nếu không anh sẽ không cho em ngửi mùi của anh nữa đâu.’

Em không chịu chui ra ngoài vẫn giấu mặt sau lớp áo của tôi rồi bắt đầu kể về giấc mơ của em. Chà, tôi không ngờ tên Philip mà em gặp trong mơ lại đáng gờm như vậy. Càng nghe tôi càng thấy nghen tị với hắn ta vì tên Philip trong mơ này có vẻ biết một số thứ mà tôi không biết.

‘Hừm…’ tôi hừ một tiếng dài không hài lòng khi em kết thúc câu chuyện của mình.



Tại sao có người còn ghen được với cả hình ảnh của chính mình trong mơ chứ nhỉ?




Tôi đang bắt đầu chứng minh cho em thấy là Philip thực ngoài đời dù sao vẫn hơn hẳn Philip trong mơ thì chiếc mobile phá ngang. Seu Long gọi điện để kiểm tra lại giờ đến nhà em ăn tối hôm nay. Thằng thối này, lúc nào cũng vô duyên. Hết năm rồi vẫn vô duyên. Gọi không đúng lúc.

Do không đồng tình với kế hoạch lười nhác của tôi cho ngày cuối năm, em nói muốn mời Jared và In Na đến nhà ăn tối. Tôi không phản đối vì thấy chỉ phải rửa ít bát đĩa mà lại được ăn ngon và có bạn bè vui vẻ. Vừa gọi điện cho Jared và In Na để hẹn giờ xong thì tôi nhận được điện thoại của Seu Long than thở cuối năm chia tay bạn gái nên đang chán đời. Tôi đem kể cho em nghe. Em nghĩ ngợi vài giây rồi chặc lưỡi bảo tôi mời cả Seu Long luôn. Đừng để người nào cô đơn ngày cuối năm, em nói thế. Tôi muốn giải thích với em là những người như Seu Long nên để cô đơn một lần cho biết thân, biết phận nhưng lại nhớ  ra những lúc tôi buồn chán thì chính nó lại là người đã chịu khó chịu đựng tôi nhiều nhất.



2 giờ chiều In Na đã đến nhà tôi. Lúc trước Philip gọi điện cho In Na nói Philip qua đón nhưng In Na nhất định muốn đi taxi. Philip bảo tôi là hôm nay ông Han mở tiệc ở nhà đãi rất nhiều khách nên chắc In Na không muốn làm phiền Philip xuất hiện ở nơi đông người. Jared cũng đến ngay sau đó, nói là quán Muse hết khách sớm. Nhưng tôi đoán vì bạn tôi buồn. Max đã về thăm nhà hai hôm nay và Jared cũng chưa nói lại gì với tôi về quyết định của mình với ba mẹ ở Melbourne. Seu Long lò dò tới không lâu sau Jared và phát biểu huỵch toẹt là vì chả còn chỗ nào để đi.



Có In Na tới sớm nên tôi không bị em sai bảo gì trong bếp. Hy vọng tối nay sẽ không phải rửa cả bát đĩa luôn.



Tôi có hỏi In Na gợi ý cho mình vài món Hàn Quốc cho Năm mới nhưng lại với bản tính hiền lành, hay nhường nhịn, In Na nói tôi cứ nấu món gì tuỳ ý và In Na cũng rất muốn ăn thử các món Việt Nam của tôi vì thấy Philip khen suốt. Không biết hai người này có thông đồng cho tôi lên mây không nhỉ? Nhưng không phải trèo lên máy bay mà được lên mây thì quá tuyệt rồi nên tôi vẫn hào hứng nấu nướng như thường. Tôi mua một con cá cỡ đại để hấp gừng hành và nấu thêm một nồi bún mọc. Món tráng miệng sẽ là bánh flan.

Không như Philip tuy làm giúp nhưng hay kể công, cũng không như Jared sợ xấu, sợ bẩn, In Na giúp tôi nhiệt tình và hiệu quả trong bếp. Cô bé khéo léo nặn những viên mọc để đặt vào giữa những tai nấm hương xong lại cẩn thận đổ lớp caramen vào các khuôn bánh flan để xếp vào tủ lạnh. Jared và Seu Long hết đứng lại ngồi ở hai bên, nhìn In Na làm với vẻ thích thú khiến tôi tự nhiên thấy chạnh lòng. May mà có Philip vẫn thỉnh thoảng ngó nghiêng hỏi han nên tôi mới không thấy tủi thân.



Khổ thân em của tôi. Hôm nay không còn là ngôi sao sáng nhất trong bếp nữa rồi. Nếu em biết được mấy hôm trước Seu Long vừa kêu tôi giới thiệu cho nó một người như em, mà hôm nay đã ngồi kia ngẩn ngơ nhìn In Na thì chắc em sẽ lập tức đuổi cổ thằng bạn có trí nhớ còn ngắn hơn cả cá vàng của tôi. Nhưng hôm nay Jared cũng chú ý đến In Na là sao nhỉ? Ngoài em ra, tôi chưa thấy Jared để ý đến bất kỳ người phụ nữ nào khác. Lúc em chạy vào phòng làm việc để nghe điện thoại từ gia đình ở Việt Nam gọi sang chúc mừng Năm mới, tôi còn thấy Jared hỏi In Na điều gì đó làm mắt cô bé sáng lên rồi gật đầu lia lịa.



‘Chị ơi, Jared vừa hỏi em có muốn đến làm ở quán của anh ấy không,’ In Na khoe khi tôi trở lại bếp sau khi nói chuyện với mẹ qua điện thoại.

‘Hả?’ cả tôi, Philip và Seu Long cùng thốt lên một lúc khiến In Na giật thót, suýt đánh rơi mấy cái bát đang cầm trên tay.

‘Tớ nghĩ cô ấy rất hợp với Muse và tớ cũng vừa quyết định bổ sung bánh flan vào thực đơn tráng miệng của quán. Cậu nghĩ sao nếu những chiếc bánh flan mầu nâu có viết thêm chữ Muse bằng sữa nhạt phía trên? In Na nói chữ viết tay của cô ấy cũng không tệ,’ Jared hào hứng kể về ý tưởng của mình.

Tôi đưa mắt nhìn Philip. Nếu Han In Young biết rằng bạn của tôi muốn tuyển con gái của chủ tịch tập đoàn Dong Wang làm phục vụ bàn ở một quán cà phê, tôi chắc ông ta sẽ tung hê thoả thuận ngầm với tôi lắm. Có lẽ vì hiểu lo lắng của tôi, Philip quay sang hỏi In Na.

‘Em còn làm việc ở phòng khám, thời gian đâu để làm chỗ Jare?’

‘Anh ấy đồng ý là chỉ cần em vào cuối tuần thôi,’ In Na trả lời rồi nhìn Jared cười như để khẳng định. Jared gật đầu.

‘Nhưng nghề đó vất vả lắm,’ Seu Long cũng xen vào.

Jared lừ mắt nhìn Seu Long. ‘Chỗ của tôi trông giống nơi bóc lột phụ nữ lắm sao?’

‘Ý tôi là …’ Seu Long ngập ngừng phản bác khi nhìn thấy vẻ mặt đanh đá của cậu bạn tôi, ‘… Philip cũng nói là In Na phải đi làm cả tuần ở phòng khám. Cuối tuần …’

‘Đây là quyết định của In Na. Tôi hỏi và cô ấy đồng ý. Nếu sau này cô ấy thấy khó đảm đương được và muốn nghỉ thì tôi cũng sẽ tôn trọng quyết định của cô ấy,’ Jared nói giọng đanh gọn.

Seu Long không nói gì thêm, khoát tay đầu hàng.



Nhân lúc chỉ còn hai chúng tôi trong bếp khi Seu Long gọi Jared và In Na ra phòng khách xem tin tai nạn cuối năm trên TV, tôi hỏi nhỏ em:

‘Em lo Han In Young biết In Na làm chỗ Jared đúng không?’ Khi thấy em gật đầu, tôi nói tiếp, ‘Để anh tìm cách nói chuyện với In Na.’

Em múc một thìa nước dùng lên, thổi cho nguội rồi đưa tôi nếm thử xem vừa chưa. Tôi húp thìa súp rồi giơ ngón cái lên thay cho lời phê chuẩn.

‘Nhưng em nghĩ Jared nói cũng đúng,’ em nói khi đứng nhìn nồi nước sôi lăn tăn, trên mặt phủ đầy những cái nấm ụ thịt, thơm phức. ‘Đấy là cuộc sống của In Na, nếu cô bé không sợ ba mình thì thôi, em không có quyền vì lợi ích riêng của mình mà ngăn cản lựa chọn của In Na.’

‘Vậy em sẽ làm gì nếu ông Han biết?’

Em nắm chặt bàn tay phải, đấm đấm vào lòng bàn tay trái rồi cười khanh khách. Tôi lấy cả hai tay mình nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của em lên để hôn.

‘Ối trời ơi, hai người này không đợi được đến khi chúng tôi về sao?’ Seu Long trở lại bếp, nhìn thấy em và tôi thì kêu lên quang quác.

‘Đấy mới là người chúng ta cần lo bây giờ,’ em giật gấu áo của tôi, thì thầm nói.

Tôi hiểu ý của em liền đi ra quàng cổ thằng bạn kéo vào phòng làm việc.

‘Gì đây? Đừng nói mày muốn hôn tao nhé,’ Seu Long giật lùi người và hỏi khi thấy tôi đóng cánh cửa sau lưng.

Tôi khoanh hai tay trước ngực, nhìn thằng bạn với vẻ nghiêm túc nhất có thể và nói: ‘In Na là một cô gái trong trắng, ngây thơ. Nếu mày muốn yêu đương nhăng nhít qua ngày thì đi tìm những người cũng thích như thế mà yêu. Còn nếu mày làm In Na rớt một giọt nước mắt vì tính cả thèm chóng chán của mày thì tao sẽ bẻ cổ mày đấy.’

Seu Long tròn mắt nhìn tôi một hồi rồi mới vò đầu, bứt tai, nói giọng thiểu não: ‘Haizzzz. Sao hôm nay tôi lại đến đây để nghe mấy người rao giảng đạo đức chứ?’

Tôi lại quàng cổ thằng bạn, đẩy ra ngoài bếp. ‘Ra ăn thôi và nhớ khen đồ Izzy nấu nhé nếu mày không muốn nghe thêm một bài giảng nữa.’



‘Em có thể ở đây đón Năm mới với mọi người chứ?’ tôi hỏi In Na sau bữa tối.

‘Dạ được. Em đã nói với ba mẹ là đi chơi với các bạn và sẽ về muộn. Em lớn rồi mà chị.’

‘Tất nhiên là em lớn rồi,’ Philip tiếp lời. ‘Bằng tuổi em, Izzy đã là giang hồ nổi tiếng Melbourne rồi, đúng không Jared?’

‘Yeah, đánh người gây thương tích, lao động bất hợp pháp, bao che tội phạm bỏ trốn …’ Jared chép miệng liệt kê khiến In Na lại một phen ngơ ngác trong khi chúng tôi bò ra cười.

‘Iz,’ Jared gọi tôi, ‘nhớ lần đi shopping mà tớ mua quà cho cậu, cậu mua cho Philip, Philip mua cho tớ không? Tớ thích trò đấy lắm. Năm mới sắp tới, chúng ta lại chơi trò đó đi. Mỗi người hãy nghĩ ra một lời chúc cho một người khác.’

Không chỉ tôi mà cả ba người còn lại cùng gật đầu đồng tình với gợi ý của Jared. Phòng khách của tôi bỗng trở nên tĩnh lặng khi cả năm người chúng tôi cùng ngồi nghĩ về điều mà mình muốn chúc người khác.

Năm mới đã rất gần rồi.




Khi đồng hồ trên màn hình TV nhảy sang giây đầu tiên của năm mới, Seu Long là người nâng ly lên trước tiên.

‘Izzy ssi… Hai lần ăn đồ cô nấu, tôi đều cảm nhận được tình cảm của cô dành cho bạn tôi. Chúc cô một năm mới hạnh phúc bên Philip và cảm ơn cô ngày hôm nay đã mời một người vô duyên như tôi tới đây.’

Lời chúc bất ngờ của Seu Long làm tôi nghẹn ngào. Ly rượu vang đang cầm trên tay suýt sánh ra ngoài. Philip phải xoa lưng tôi một hồi để tôi bớt xúc động trước khi có thể nói lời chúc của mình.

‘Jared… Cảm ơn cậu đã giúp tớ hiểu hơn giá trị của cuộc sống. Chúc cho những hạnh phúc và tình thương lúc trước đi lạc sẽ sớm tìm được đường về với cậu.’

Jared đứng dậy, ôm tôi thật chặt, rồi quay về chỗ ngồi và nâng ly rượu về phía In Na.

‘In Na ssi… Đây là lần đầu tiên tôi và cô gặp nhau và cô là người đầu tiên tôi mời làm việc cùng. Cảm ơn cô đã đồng ý thử nghiệm sự cộng tác giữa hai chúng ta. Chúc cho mọi thử nghiệm trong cuộc sống của cô đều có kết quả tốt đẹp.’

Seu Long lúng túng đấy hộp khăn giấy về phía In Na khi thấy cô bé cũng khóc. In Na ngượng nghịu rút một tờ rồi nhìn Philip.

‘Philip oppa… Cảm ơn anh đã coi em như em gái, giúp em có lại được một phần gia đình mà từ lâu em không cảm nhận được. Năm mới chúc anh thành công trong sự nghiệp và được ăn thêm nhiều món ngon của chị Izzy.’

‘Em nên thêm vào là chúc anh không phải rửa bát nữa,’ Philip nhắc và chúng tôi cùng cười vang.

‘Long,’ Philip gọi bạn rồi cầm ly rượu của mình lên, ‘cảm ơn mày đã luôn chịu đựng bộ mặt dài thượt của tao. Chúc mày Năm mới vui vẻ và cuối năm tới không còn phải đến đây để nghe giảng đạo đức nữa.’

‘Khốn nạn vẫn hoàn khốn nạn,’ Seu Long vừa cười sảng khoái vừa trách Philip và vui vẻ cụng ly với tất cả chúng tôi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách