Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: WinnieWiny
Thu gọn cột thông tin

[Truyện dài] [Truyện Dài | K] re:Legend | WinnieWiny | Chapter 55

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 13-11-2016 21:32:14 | Xem tất
Lời đầu chương: Tâm sự của tác giả


Mọi người luôn cảm thấy trong truyện này, tui đã buff nam chính quá nhiều, nhiều đến mức cậu ta chưa từng gặp phải một trở ngại nào đáng kể, đều nghĩ rằng, à, rồi cuối cùng cậu ta cũng sẽ thắng mà thôi.

Tui chỉ muốn nói, vì thời cơ chưa đến. Cây cao đón gió lớn, tui là người theo chủ nghĩa S, đã không hành hạ thì thôi, nếu đã hành hạ, nhất định phải để nam chính của chúng ta thù hận cả thế giới. Chỉ thù hận một mình hoàng gia Lạc quốc, nam chính chưa đủ động lực. Peace


Nói chuyện đủ rồi, mọi người đọc chương mới vui vẻ.

Chapter 13: Độc



Khánh Dư nheo mắt nhìn người trước mặt, chăm chú quan sát từng chi tiết dù là nhỏ nhặt nhất trên người Lê Tuyên Thành. Trang phục đỏ sậm đặc trưng của người mang ma thuật hệ Lửa, gương mặt mạnh mẽ đầy uy quyền của đế vương. Lê Tuyên Thành như thể một phiên bản hoàn toàn ngược lại với Khánh Dư. Cậu là Nước, hắn là Lửa, cậu thanh tú, hắn mạnh mẽ, cậu là một kẻ tử tội trốn chạy, hắn là thái tử một nước. Như thể từ khi sinh ra, cả hai đã được định trước là kẻ đối địch, về tất cả mọi mặt.

“Ta là Hoàn Nguyên. Con là học trưởng mới của năm nay sao?” Hiệu trưởng vừa cười vừa nói.

“Thưa đúng vậy ạ.” Giọng nói trầm mạnh mẽ đáp lời.

“A. Chào mừng con gia nhập tiệc trà của ta. Bây giờ thì cả hai vào bàn ngồi đi. Đợi một lát đến đông đủ, chúng ta sẽ giới thiệu luôn.”

Hiệu trưởng già ân cần vỗ vai hai chàng trai ngồi xuống ghế. Khánh Dư từ đầu đến giờ vẫn không nói gì, chỉ một mực nhìn chăm chăm Lê Tuyên Thành. Lê Tuyên Thành không thoải mái lắm với hành động của người kia, tuy nhiên cậu ta cũng không tỏ rõ thái độ nào cả. Một lúc sau, càng nhiều người đến hơn, thoáng chốc tất cả ghế ngồi được bài trí trong phòng đều đã đầy khách. Một số người vốn đã quen biết bắt đầu nói chuyện rôm rả, một số người mới chỉ ngồi im thin thít. Cuối cùng, hiệu trưởng Hoàn Nguyên cũng khẽ ho nhẹ để bắt đầu buổi tiệc trà.

“Chào mừng tất cả học trưởng năm nay của ta. Mọi người có mặt ở đây trước hết là để cho ta gặp mặt một chút, thứ hai là để mọi người làm quen với nhau. Các học trưởng không chỉ là một danh nghĩa, nó còn là trách nhiệm. Những học trưởng cũ có lẽ đã biết về vấn đề này rồi. Những học trưởng mới có lẽ chưa biết. Trách nhiệm của một học trưởng là trở thành người đứng đầu, là người dẫn dắt mọi người trong học viện. Khi có nhiệm vụ nguy khó, các học trưởng sẽ đứng ra. Khi có bất kỳ học viên nào có vấn đề, các học trưởng cũng chính là người giải quyết những vấn đề đó theo phân công của học viện. Các người là bộ mặt của học viện cũng là trung tâm của học viện. Các người có những đãi ngộ không ai bằng, đi kèm với nó là trách nhiệm vô cùng nặng nề. Vì thế, trở thành một học trưởng là điều không hề dễ dàng, các người phải hoàn thành nó một cách xuất sắc. Không phải tốt, mà là xuất sắc. Đã hiểu rõ hết chứ?”

“Thưa vâng ạ.”

Tất cả mọi người đồng thanh đáp. Hiệu trưởng hài lòng vuốt bộ râu dài của ông, đưa mắt nhìn tất cả học trưởng trong phòng mình, sau đó lại tiếp tục nói.

“Bây giờ là thời gian tự giới thiệu. Bắt đầu từ học trưởng thứ bảy đi. Dù một số trong các con đều đã biết nhau nhưng cũng cần phải giới thiệu cho những người mới biết nữa.”

Học trưởng thứ bảy không ai khác chính là Phan Dương Khiêm. Anh ta mặc một chiếc áo màu xám tro, ánh mắt giấu sau cặp kính dày đứng lên.

“Phan Dương Khiêm, học viên năm năm hệ Thổ. Năng lực là cấp một Sư cấp, đến từ Bình quốc.” Anh ta kết thúc bài phát biểu một cách máy móc sau đó liền ngồi xuống. Hiệu trưởng cũng không để ý đến điều đó, tiếp tục ra hiệu cho học trưởng tiếp theo tự giới thiệu.

“Học trưởng thứ sáu, Biện Bạch Hiền đến từ Thiên quốc. Cấp độ hiện tại là cấp chín Nhân cấp và là học viên năm ba. Ma thuật hệ Lửa. Hình dạng thường thấy là người hoặc bướm. Sở thích, con gái, nhìn trộm hoặc đột nhập nhà người khác. Sở trường, ngoại giao tốt. Không thích: Phác Xán Liệt, kỷ luật. Sở đoản: cái này không thể nói vì là bí mật.” Biện Bạch Hiền thao thao bất tuyệt. Riêng về sở thích nhìn trộm hoặc đột nhập nhà người khác, tất cả học trưởng cũ trong đó có Khánh Dư đều đã từng trải qua.

“Phác Xán Liệt là ai?” Kỳ Vũ ghé đầu qua hỏi.

“Con chó nhà hắn, nó thường thích gặm hắn.” Khánh Dư nhàm chán trả lời. Biện Bạch Hiền này đúng thật là hết nói nổi. Hắn thường phàn nàn với bọn họ rằng con chó Phác Xán Liệt nhà hắn rất thích đè hắn ra gặm lấy gặm để. Hắn nhiều lần muốn đánh nó nhưng vì nó quá dễ thương nên không nỡ. Tâm nguyện lớn nhất của Biện Bạch Hiền là học được pháp thuật biến thú thành người, khi đó hắn có thể đánh cho nó mấy cái thoải mái. Ôi, logic của cậu ta không thể dùng tiêu chuẩn thông thường để đo lường được.

Biện Bạch Hiền lườm Khánh Dư một cái rồi ngồi xuống, gương mặt có vẻ thích thú. Tiếp theo đó, một người khác tự động đứng lên. Đó là một cô gái mặc trang phục hệ Mộc, gương mặt không quá xinh đẹp nhưng cũng không quá xấu xí, có thể gọi là có chút bình thường. Cô gái này là học trưởng cũ tiếp tục nhận nhiệm vụ học trưởng trong năm nay. Mái tóc cô ta dài màu đen ngang vai. Tử Huân, học viên đến từ Bình quốc, cấp chín Nhân cấp. Cô ấy từ năm trước đến năm nay đều khoác trên mình một hình tượng chăm chỉ và trách nhiệm. Đối với cô ấy, kỷ luật chính là thứ quan trọng nhất trên đời, vì thế, như một lẽ tất nhiên, cô và Biện Bạch Hiền chính là nước và lửa.

Sau khi Tử Huân giới thiệu xong, đôi mắt của tất cả mọi người hướng về một người mới đến. Tất nhiên, tất cả bọn họ đều nhận được tình báo về thân phận của người mới này nên họ đều rất cẩn trọng. Hiệu trưởng ra hiệu đến lượt cậu, Lê Tuyên Thành mới đứng lên dõng dạc nói.

“Em đến từ Lạc quốc, là một tân sinh. Cấp bảy Nhân cấp, hệ Lửa. Sở trường không có. Mơ ước trở thành một Phù thủy, mong mọi người giúp đỡ.”

“Phù thủy? Đó là một ma pháp chức chỉ dành cho dân thường.” Lý Thành Dương ngạc nhiên nói. Anh ta nói không sai, ma pháp chức phù thủy là ma chức dành cho những học sinh yếu kém của học viện hoặc dân thường bên ngoài không học hành. Chưa kể đến hắn là thái tử Lạc quốc, chỉ đơn giản vì hắn là học trưởng mà lại chọn ma chức thấp hèn đến thế kia ư.

Mọi người trong phòng cũng im lặng quan sát, không ai dám lên tiếng. Lê Tuyên Thành đưa mắt sang nhìn người kia, cậu ta nở nụ cười lạnh. “Ma chức không có bất cứ chức nào là thấp hèn. Đều dùng chính sức lực của mình mà đạt được. Trong tất cả ma chức, ma chức mạnh nhất chính là Phù thủy. Nhưng mọi người đều vì danh phận của nó mà không dám tu luyện nó, không biết ai là người thông minh hơn?”

“Cậu?” Lý Thành Dương tức giận đỏ cả mặt, nhưng hắn cũng không thể nói gì. Vì quả thực Lê Tuyên Thành đã nói đúng.

“Tuyên Thành nói không sai. Trong các ma chức, mạnh nhất chính là Phù thủy. Nhưng Tuyên Thành, ta cũng nhắc nhở con. Phù thủy tuy mạnh nhưng là sức mạnh thiên về thể chất và lực tấn công. Nói cách khác, nó sẽ làm tiêu hao sức mạnh vật lý, nhưng nếu đối thủ chỉ dựa vào sức mạnh ma thuật thì con vẫn không thể chống lại được.”

“Con cảm ơn người đã nhắc nhở.” Tuyên Thành quay sang hiệu trưởng gật nhẹ đầu, giọng nói không còn nhiều sự khiêu khích khi đối thoại với Lý Thành Dương nữa. Cậu liếc nhìn sang Vũ Khánh Dư, người từ đầu đến cuối vẫn không nói gì.

Vũ Khánh Dư không tham gia vào câu chuyện, vẫn im lặng quan sát tình hình. Cậu ta bây giờ trông như mặt hồ đang tĩnh lặng nhưng lúc nào cũng có thể dậy sóng nếu ném xuống một hòn đá. Dù là một trong những người nhỏ nhất ở bữa tiệc này, Vũ Khánh Dư lại mang đến cho những người khác cảm giác trưởng thành.

Người tiếp theo chính là Lý Thành Dương. Anh ta đứng lên tu một tràng thao thao bất tuyệt về mơ ước của bản thân. Tóm tắt lại bài diễn văn dài dòng của anh ta, người ta có thể tóm trong mấy câu: Tên Lý Thành Dương, công dân Đan quốc, học viên năm năm, cấp tám Nhân cấp. Thực lực không nổi bật nhưng có kiến thức tốt, luôn đứng đầu trong các cuộc thi học thuật. Mơ ước trở thành Pháp sư. Nói xong, anh ta bực dọc ngồi xuống vì trận mất mặt ban nãy với Tuyên Thành. Mọi người trong phòng chỉ cười nhẹ, tính cách của anh ta ai cũng đã quá quen.

“Kỳ Vũ, học viên mới từ Vẫn quốc. Cấp một Sư cấp.” Kỳ Vũ đứng lên, phong thái của cậu có vẻ ung dung, thoải mái. “Tôi đến đây dưới sự điều động của quân đội hoàng gia Vẫn quốc, mục đích là học tập để nâng cao năng lực bản thân, sau đó trở về phục vụ đất nước. Dù lớn tuổi nhất ở đây nhưng mong mọi người có thể xem tôi như cùng trang lứa. Rất cám ơn mọi người.”

“Mục tiêu của con là gì? Cấp một Sư cấp, ta nghĩ cũng đến lúc con lựa chọn cho mình một Ma chức cụ thể.” Hiệu trưởng đột nhiên lên tiếng. Từ sau khi Lê Tuyên Thành dõng dạc ma chức mơ ước của mình, dường như mọi người đều phải thêm mục này vào bài giới thiệu. Kỳ Vũ ngẩn ra trước câu hỏi của hiệu trưởng một lúc, sau đó mới trả lời.

“Kim khí sư. Con muốn trở thành Kim khí sư.”

“Một ma pháp chức phù hợp với công việc của con.” Hiệu trưởng nói giọng nhẹ nhàng, sau đó liền quay sang Khánh Dư.

“Nào, đến người cuối cùng của hôm nay. Ta rất tò mò về ma pháp chức mà con chọn.”

Dưới ánh mắt chú ý tuyệt đối của mọi người. Khánh Dư đứng lên, thong thả nói.

“Vũ Khánh Dư từ Thiên quốc. Cấp tám Nhân cấp, gia nhập học viện năm năm trước và bắt đầu thực hiện nghi thức năm nay.”

“Đợi chút. Tôi nhớ rằng sáng nay cậu vừa mới đạt được cấp sáu Nhân cấp.” Phan Dương Khiêm vội vàng xen vào. Hắn nhắc chuyện đó mới khiến mọi người ngẩn ra. Sáng nay, chẳng phải vụ việc học trưởng thứ nhất mới chỉ đạt được cấp sáu Nhân cấp đã gây nên một trận xôn xao nho nhỏ sao. Tại sao mới đó mà đã khai báo cấp tám Nhân cấp.

Vũ Khánh Dư nghiêng đầu, nhìn Phan Dương Khiêm bằng nửa con mắt. “Tôi vừa thăng cấp trong trưa nay.”

“Vô lý. Thăng một lúc hai cấp, cậu nói khoác cho ai nghe.” Lý Thành Dương vốn không có ý kiến gì với Vũ Khánh Dư cũng không chịu được lên tiếng.

“Đúng là Khánh Dư đã là cấp tám. Điều này cho có thể nhìn ra.” Hiệu trưởng Hoàn Nguyên phải nhanh chóng ổn định tình hình, tránh gây to tiếng trong tiệc trà của mình. Hơn nữa, ông cũng không muốn xảy ra chuyện gây sự đánh nhau. Tính tình của Lý Thành Dương vốn nói trước khi nghĩ, Phan Dương Khiêm có vẻ là một tên nhóc kiêu ngạo, nhưng Vũ Khánh Dư cũng chẳng phải thiện nam tín nữ mà nhường nhịn hai người bọn họ. Ông mà không lên tiếng thể nào tiệc trà cũng tan nát. “Còn ma chức của con?”

“Pháp sư.”

Hoàn Nguyên hơi bất ngờ một chút. Dù pháp sư là một ma chức khá phổ biến nhưng ông ta không nghĩ Vũ Khánh Dư lại chọn nó. Năng lực của Khánh Dư trong việc chiến đấu là điều mà Mạnh Hoàng vẫn hay nhắc đến với ông, ông đã tưởng cậu phải chọn ma chức Phù thủy hoặc Kim khí sư. Không nghĩ rằng cậu ta chọn Pháp sư. Nhưng nghĩ lại, Vũ Khánh Dư chọn Pháp sư là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Dù không ma chức nào là thấp hèn nhưng ma chức Phù thủy không phù hợp với danh phận tiểu Công tước như cậu, năng lực chiến đấu tuy mạnh nhưng cấp độ vẫn còn hạn chế, so ra, kiến thức của Khánh Dư còn vững chắc hơn. Trước kia là do cậu chưa chính thức tham gia buổi học nào, nếu Khánh Dư bắt đầu học tập và thi cử, Lý Thành Dương còn có cửa nắm đầu bảng sao. Xét về bề ngoài, cơ thể của Vũ Khánh Dư không gọi là to lớn hay săn chắc như Lê Tuyên Thành, cậu có bề ngoài của một Pháp sư hơn là một Phù thủy. Hơn nữa, thầy trực tiếp của Khánh Dư là Mạnh Hoàng vốn là một Pháp sư, chắc chắn cậu ta sẽ chọn đi theo con đường của thầy mình.

Gật gù với suy luận của mình, Hoàn Nguyên lên tiếng khen ngợi Khánh Dư một hai câu rồi chuyển sang những người khác. Buổi tiệc trà lại tiếp tục cho đến tối khuya. Sau đó không có sự kiện nào nổi bật, mọi người ăn uống xong xuôi rồi trở về Hoàng viện.

Sau khi chào tạm biệt Kỳ Vũ, Khánh Dư trở về nhà của mình. Nhưng cậu không ngủ ngay mà lại mở đèn, tìm một cuốn sách mà đọc. Cậu đọc sách mãi như vậy đến hai ba tiếng đồng hồ, sau đó mới từ tốn gấp sách lại, đứng lên ra khỏi nhà.

Khánh Dư bước đến trước cửa nhà của Kỳ Vũ, dùng tay đẩy nhẹ cửa. Ở bên trong nhà, Kỳ Vũ nằm vật trên sàn, khóe miệng tràn ra một vết máu nhỏ. Khánh Dư cúi người xuống, đôi mắt chằm chằm nhìn Kỳ Vũ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-11-2016 12:53:26 | Xem tất
Chapter 14: Ma đế


Mặt trời nhân tạo bên trong Hoàng viện ló mình ra khỏi bình nguyên xanh ngát, chiếu tia sáng ban mai xuyên qua từng tàng lá, ngôi nhà, khiến đôi mắt đang khép chặt của Kỳ Vũ nheo lại. Ánh sáng ấy đã đánh thức cậu sau một đêm dài vật lộn với cơn ác mộng và những hình ảnh mơ hồ lướt qua. Mở choàng mắt dậy, những hình ảnh mơ hồ kia bỗng trở nên vô cùng rõ nét. Đêm hôm qua, khi vừa trở về nhà, đầu cậu đột nhiên đau nhói. Dù đã cố khống chế bản thân nhưng cuối cùng Kỳ Vũ cũng ngất đi.

Ngồi bật người dậy, Kỳ Vũ đưa tay lên trước mắt rồi nhìn lướt một vòng quanh người, không có dấu hiệu gì bất thường. Bây giờ, cậu đang nằm trên chiếc giường của mình, quần áo trên người đã bị cởi sạch chỉ chừa lại chiếc quần con. Cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ, tuy nhiên không còn dữ dội như tối hôm qua nữa.

Rốt cục đã có chuyện gì xảy ra.

“Ngươi tỉnh nhanh hơn ta tưởng.” Khánh Dư đang ngồi trên ghế đột nhiên lên tiếng, cậu đứng lên cầm lấy một ca nhỏ từ chỗ lò sưởi đưa đến chỗ Kỳ Vũ. “Uống đi, cơn đau đầu có lẽ vẫn chưa dứt hẳn.”

“Đã có chuyện gì xảy ra vậy?” Kỳ Vũ nhận lấy ca nhỏ từ tay Khánh Dư, uống một ngụm. Thứ dung dịch bên trong đặc quánh màu sữa, ngập mùi tanh hôi và đắng. Nếu không phải cậu là một quân nhân từng nếm qua vô số thứ thuốc kỳ lạ, có lẽ đã phun ra ngay lập tức. “Thứ này…”

“Tốt cho ngươi thôi, hơi khó uống một chút.” Vẻ mặt Khánh Dư không biểu cảm, máy móc nói. “Tối qua ngươi bị trúng độc. Và người đầu độc ngươi là ta.”

Kỳ Vũ ngưng động tác một lúc, ánh mắt di chuyển từ ca thuốc sang người Khánh Dư, hạ giọng thật khẽ. “Tôi không hiểu lắm.”

“Chất độc không màu không mùi, dùng phương pháp hít thở để đưa vào cơ thể. Hôm qua, trước khi ngươi về nhà, ta đã lén rải nước thuốc khắp phòng của ngươi. Thời gian tác dụng hơi chậm, phải đến nửa đêm ngươi mới hoàn toàn mất đi cảm giác.”

Vừa nói, Khánh Dư vừa lấy từ trong chiếc nhẫn của mình ra một lọ thuốc màu tím biếc xinh đẹp, thứ dung dịch bên trong đặc quánh nhưng cũng đang không ngừng bốc ra thứ khí chết người bị chặn lại bởi nút lọ. Đôi mày ngài của Kỳ Vũ chau lại, cuối cùng cậu ta kéo chăn bước xuống giường, quỳ trước mặt Khánh Dư.

“Nếu tôi đã làm ra chuyện gì khiến chủ nhân tức giận đến mức phải trừng phạt tôi, tôi xin được cầu xin sự tha thứ của người.”

“Hừ.” Đôi mắt màu hổ phách nheo lại, phát ra tia nhìn buốt lạnh. Cậu cúi người ngang với Kỳ Vũ, dùng tay nâng gương mặt của cậu ta lên. “Một con chó lại dám nói dối trước mặt chủ. Con chó như vậy chỉ có một loại, nó đang lên kế hoạch cắn lại chủ của nó, ta nói đúng không?”

“Tôi không dám có ý nghĩ đó.”

Khánh Dư bóp chặt ngón tay mình, dùng một ngón nhấn vào mạch máu ngay cổ của Kỳ Vũ. Một cơn đau nhói truyền đến, sau đó dòng chất lỏng màu xanh biếc chảy ra khỏi miệng cậu. Màu xanh biếc trong phút chốc biến thành màu đỏ máu thông thường. Nếu không nhanh mắt, không ai có thể nhìn ra chút biến đổi nho nhỏ đó.

“Loại độc khiến thân thể ngươi bị lão hóa ngược, không phải là loại độc thông thường. Đêm qua, ta đã dùng một loại độc khác ép chất độc trong người ngươi hòa vào máu đi ra. Độc của ta còn có thể phân tách các thành phần của máu độc. Những thành phần để tạo nên độc đó vô cùng quý hiếm, có lẽ trên đời này chỉ có một người có thể sở hữu nó. Đó chính là, người thừa kế của Vẫn quốc, nữ hoàng Phùng Lệ Nghi hiện giờ. Ngươi là người phò tá của cô ta, độc của cô ta lại ở trong cơ thể ngươi. Ngươi nói thử xem, chuyện này là như thế nào?”

Khánh Dư nói rất nhanh, câu cuối cùng lại kết thúc vô cùng chậm chạp như thể đang tạo ra một áp lực tâm lý vô hình. Kỳ Vũ nắm chặt lòng bàn tay, ánh mắt nhìn theo một hướng khác, không ngừng chuyển động. Cậu ta đang tìm cách, đang tìm cách tạo ra thêm một lời nói dối nữa sao. Vũ Khánh Dư nhìn hành động đó, lòng bàn tay nắm chặt tạo thành một thanh kiếm bằng nước, kề sát cổ Kỳ Vũ.

“Lại còn định nói dối nữa hay sao? Một lời nói dối phát ra từ miệng ngươi sẽ khiến ngươi chết ngay lập tức, sau này, có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại Phùng Lệ Nghi đó nữa.”

“Đây là, giao ước mà tôi ký với nữ hoàng.” Kỳ Vũ chầm chậm lên tiếng. “Độc đó tuy chết người, nhưng vượt qua được thì sẽ có được sức mạnh vượt trội. Dù để lại di chứng nhưng lại khiến tôi có thể có đủ năng lực giết những kẻ tôi muốn giết. Công chúa cho tôi dùng độc đó, cô ấy yêu cầu tôi trở thành trợ thủ. Đó là một cuộc trao đổi ngang giá.”

“Không, không hề ngang giá. Khi mỗi lần độc tái phát, ngươi đều phải đến tìm cô ta.” Khánh Dư nói, trong giọng nói dường như chứa đựng một chút chua xót, một chút giận dữ.

“Tôi không cần đi tìm cô ấy. Vì…” Cậu chỉ ngón tay vào ngực trái của mình, dùng ma thuật khiến một thứ nổi lên trên. Đó là một vệt ngắn bên dưới lớp da của cậu ta, vệt ngắn ấy không ngừng chuyển động thành những đường cong không đoán trước được, nói cách khác, nó đang lúc nhúc. Bên dưới ngực của cậu ta, vị trí gần trái tim nhất, Phùng Lệ Nghi đã đặt vào trong đó một loại trùng ký sinh. Trùng ký sinh này sẽ dùng việc ăn mòn chất độc phát đến tim của Kỳ Vũ mà sống, nhờ nó, chất độc sẽ không chạm đến tim cậu ta. Chỉ cần trái tim còn đủ khỏe mạnh, cậu vẫn có thể sống. Nhưng tất nhiên, thứ trùng đó sẽ để lại cho cậu ta hậu quả. “Vào mỗi năm một lần, trùng sẽ đột nhiên rất thèm ăn. Nó không những ăn độc, mà còn bắt đầu ăn đến trái tim mà nó đang bảo vệ. Nhưng chỉ cần qua khỏi ngày đó, nó sẽ không còn hung hãn nữa. Phần bị khuyết sẽ tự chữa lành.”

“Bị ăn nát trái tim, ngươi còn cho đó là may mắn ư. Làm gì trái tim nào có khả năng tự chữa lành.”

Khánh Dư thật sự tức giận rồi, cậu ta đập tay lên mặt bàn tạo ra tiếng động inh tai. Kỳ Vũ càng cúi đầu sâu hơn nữa. Cậu hiểu rõ, làm gì có trái tim nào có thể tự chữa lành vết thương của nó. Cậu chỉ tìm ra một cái cớ thích hợp biện hộ cho nàng mà thôi.

Vũ Khánh Dư nắm chặt lòng bàn tay, bóp nát thanh kiếm nước của mình. Sau đó, cậu nắm lấy áo Kỳ Vũ lôi cậu ta đứng dậy, đẩy lên giường. Cậu lẩm nhẩm bùa chú, tạo thành vòng tròn phép bao lấy người cậu ta. Ánh sáng màu xanh biếc như thể những tia nước từ vòng phép túa ra bao lấy người Kỳ Vũ, cuộn cậu ta thành một khối nước lớn. Bên trong đó, nước không ngừng chui vào lỗ tai, lỗ mũi Kỳ Vũ lọc lấy chất độc trên người cậu. Sau một lúc, cầu nước vỡ ra thành vô số tia sáng tan vào không khí. Khánh Dư lại tiếp tục dùng chú văn vẽ lên ngực trái Kỳ Vũ một hình xăm. Hình xăm này có khả năng khống chế độc và hạn chế một phần hung hãn của thứ trùng bên trong cơ thể Kỳ Vũ. Nhưng cái gì cũng có thời hạn của nó, thứ chú văn này phải thường xuyên được gia cố, nếu không sẽ không có tác dụng. Cuối cùng, khi Kỳ Vũ vừa bình tâm lại đã bị Khánh Dư nhét vào miệng một viên thuốc nhỏ. Có tác dụng gì thì có trời mới biết.

“Chủ nhân.” Kỳ Vũ không còn biết nói gì, chỉ còn có thể lắp bắp gọi, lại không dám gọi thẳng tên cậu.

“Cái này chỉ có tác dụng tạm thời. Ta sẽ tìm cách giải độc cho ngươi. Bây giờ ở bên ngoài, đừng gọi ta là chủ nhân, gọi tên là được rồi. Tránh việc mọi người bàn tán.”

“Vâng.”

Khánh Dư đứng lên bước ra khỏi nhà. Thân thể cậu đứng ngược sáng, tựa hồ như một vùng tối che khuất Kỳ Vũ. Con đường sau này của cậu, lại mang thêm một trách nhiệm nữa. Cậu không ngừng tự hỏi, bản thân mình có thể bảo vệ cho ai, có thể cứu được mạng ai, cậu liệu có đủ khả năng để gánh hết những trách nhiệm đó hay không.

Sáng nay là ngày đầu tiên các tân sinh bắt đầu học tập. Khánh Dư có buổi học môn Thần chú cơ bản ở tòa tháp phía đông của Đại điện. Cậu ở đây nhiều hơn ai hết, nhưng hầu hết thời gian đều không ra ngoài nên việc tìm được cũng tốn không ít thời gian. Khi cậu đến lớp, mọi người hầu hết đều đã có mặt nhưng lớp vẫn chưa bắt đầu. Cậu thở phào nhẹ nhõm trong lòng, tìm một chỗ thích hợp ngồi xuống. Bên cạnh cậu còn một chỗ, tuy vậy những người đến sau đều không dám ngồi vào chỗ trống đó, đơn giản chỉ là vì cậu là Vũ Khánh Dư. Nhưng chỉ một lúc sau, một người mặc áo choàng màu đỏ sậm đã vội vàng ngồi xuống mà không kiêng kị gì, thậm chí còn giơ tay chào cậu.

“Gặp lại rồi, học trưởng Khánh Dư.” Hắn ta cười tươi, vầng trán vẫn còn đẫm mồ hôi do chạy quá nhanh.

“Chào.” Khánh Dư đáp nhẹ bẫng, sau đó không để ý đến Lê Tuyên Thành. Cậu vốn không muốn tiếp xúc quá nhiều với hắn, làm sao có thể thoải mái với kẻ thù được chứ.

Vừa hay lúc đó, thầy giáo bước vào bắt đầu buổi học. Thầy giáo tên là Đình Hồng, một trong những giáo sư dạy môn thần chú có tiếng của Thiên quốc. Bề ngoài của ông ta khá bình thường với một mái tóc cắt ngắn vừa phải, gương mặt vừa bước qua tuổi bốn mươi xuất hiện một vài nếp nhăn nho nhỏ. Ông ta không cao lắm, bộ quần áo lùng thùng bên ngoài chỉ khiến ông ta thêm lùn đi.

Giáo sư Hồng bắt đầu với bài học cơ bản nhất, thực thể hóa ma thuật dưới dạng hình cầu.

“Ma thuật vốn là một dạng của các yếu tố trong trời đất tạo thành, tức là nó là một loại năng lượng, nguồn năng lượng này có thể thực thể hóa thành vô số tạo vật quanh ta và tồn tại một phần trong con người ta. Nghĩa là, nó hoàn toàn có thể được thực thể hóa dựa trên ý chí của ta. Bắt đầu nào.”

Vừa giảng, thầy Hồng vừa làm mẫu. Ông đưa lòng bàn tay lên, tập trung toàn bộ sự chú ý vào trong lòng bàn tay đó. Tựa như năng lượng từ trời đất tụ lại trong lòng bàn tay đó, phút chốc xoay tròn thành một khối cầu nho nhỏ. Khối cầu đó có màu đỏ, đặc trưng ma thuật của ông ta. Khối cầu ma thuật không chỉ là một khối cầu khép kín, từ nó tỏa ra tia ma thuật nho nhỏ mỏng manh như khói, hoặc là, các tia ma thuật ấy đang dần hội tụ lại. Làm mẫu đã xong, ông ta bóp lòng bàn tay lại. Khối cầu ma thuật biến mất. Đình Hồng nhoẻn miệng cười.

“Nào, hôm nay sẽ không bắt đầu với thần chú nào cả. Chúng ta phải biết cách điều khiển ma thuật của mình trước. Từng người từng người một thực hành cho ta.”

Ông ta đưa tay chỉ vào một góc nhỏ, nơi có cậu bé mái tóc màu hung, gương mặt đầy sẹo mụn do dậy thì. Cậu ta thấy mình bị chỉ định, hơi rụt rè bước lên phía trước, đưa lòng bàn tay lên, đem toàn bộ sức tập trung của mình đặt vào nó. Cuối cùng, cũng có một chút động đậy xuất hiện. Các tia ma thuật trong hư không dần tụ họp lại trong lòng bàn tay cậu ta, xoáy thành một khối tròn. Nhưng chỉ khi khối tròn ấy vừa nhỏ bằng một hòn bi, nó đã vội tan biến.

Mọi người trong phòng đều cười rộ lên, mỉa mai cậu ta một cách công khai. Cậu bé vừa làm hỏng ngước gương mặt ngơ ngác lên nhìn xung quanh, thoáng bối rối.

“Không sao. Ai mà chẳng có lần đầu. Nào, người tiếp theo.”

Trừ cậu bé đó, ai cũng có thể làm tốt. Đây không phải là ma thuật gì lớn lao, chỉ là một trò đùa trong bọn trẻ con biết chút cách tập trung ma thuật mà thôi. Thành ra, cậu bé vừa rồi bị cười nhạo cũng có lý do của nó. Ma thuật của cậu ta có hơi yếu. Quả cầu ma thuật lớn nhỏ phụ thuộc vào nguồn năng lượng ma thuật trong mỗi người. Về sau, một số người có nguồn ma thuật lớn làm được những quả cầu to hơn nữa. Bọn họ đều đem sự lớn nhỏ của quả cầu ấy ra so tài. Kỷ lục bây giờ thuộc về một tên nhóc kiêu ngạo mặc đồng phục màu xám tro của hệ Thổ.

Đến lượt bàn của Khánh Dư bắt đầu thực hành, đầu tiên là Lê Tuyên Thành. Cậu ta bình tĩnh đứng lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng đưa ra phía trước. Trong phút chốc, ma thuật màu đỏ hội tụ thành một quả cầu trong lòng bàn tay cậu ta, vô cùng to lớn. Cho đến bây giờ, nó còn lớn hơn cả quả cầu mà giáo sư Đình Hồng tạo ra. Mọi người đều ngạc nhiên thứ xuất hiện trong tay Lê Tuyên Thành. Không hổ là học trưởng, năng lượng ma thuật trong cơ thể không thể xem thường được.

Khánh Dư cũng không kém phần ngạc nhiên khi nhìn thấy những gì Lê Tuyên Thành thể hiện. Cấp độ của cậu ta khi tiến hành nghi thức không cao, nhưng với những gì hiện ra trước mặt cậu, phải chăng cậu ta đã dùng cách nào đó để kiềm chế sức mạnh của mình ở nghi thức. Nghĩ lại, Lê Tuyên Thành vốn là một thái tử, được tu dưỡng đào tạo chẳng kém gì Quận chúa. Vì thế, nhất định cấp độ của cậu ta sẽ không thấp như thế. Điều đó có nghĩa là, cấp độ thật sự của cậu ta còn cao hơn thế.

Đình Hồng vỗ tay tán thưởng Lê Tuyên Thành. Cuộc đời giảng dạy của ông cho đến bây giờ tuy không phải lần đầu nhìn thấy thiên tài, cái ông ta tán thưởng là khả năng ẩn giấu năng lực trong nghi thức chính mà cậu ta đã thể hiện. Cuối cùng, ông cũng hiểu được vì sao học viện lại cho phép cậu ta trở thành một học trưởng. Lê Tuyên Thành biểu diễn xong màn của mình, quả cầu ánh sáng được cậu thu lại trong lòng bàn tay, thích thú nhìn sang phía Khánh Dư. Người cậu ta muốn đối đầu, chính là cậu.

Vũ Khánh Dư tuy có Ma tâm có thể giúp thực lực đặc biệt mạnh hơn người khác, nhưng ma thuật thật sự của cậu là Hắc ám. Vì thế, về mặt biểu hiện ra bên ngoài, ma thuật hệ Thủy của cậu vẫn chưa được xuất chúng như ma thuật Hắc ám. Quả cầu cậu tạo ra không lớn không nhỏ, cũng có thể được tính là trung bình. So với Lê Tuyên Thành còn kém một quãng, nhưng chắc chắn cũng không thua ai ở trong căn phòng này. So ra, cậu cũng không quá mất mặt.

Tiếp theo, bọn họ lại tiếp tục được học cách vẽ phù chú. Buổi học không bắt đầu với bất kỳ câu thần chú nào, kết thúc cũng là những tờ giấy vẽ nguệch ngoạc của của đám học viên. Hơn nữa, thầy giáo còn tốt bụng giao cho bọn họ về nhà tập vẽ thêm năm mươi ký tự cổ dùng trong phù chú. Gương mặt ai nấy cũng thoáng nỗi thất vọng, bọn họ những tưởng lớp học này phải vô cùng thú vị.

Sau đó, tất cả di chuyển ra khỏi phòng học Thần chú cơ bản để đến với lớp Lịch sử Ma giới. Đây là một môn thuần về lý thuyết, vì thế khi vừa bước vào phòng học, kết giới đã phong ấn toàn bộ ma thuật của bọn họ. Theo như lời giáo sư đứng lớp – Thiên Hà – kết giới dùng để tránh việc gian lận trong thi cử và bất cứ hành động pháp thuật nào làm tổn hại đến số sách vô giá của cô ở trong căn phòng này. Bọn họ bắt đầu với bài giới thiệu về dòng chảy thời gian của Ma giới, những sự kiện đã xảy ra và những kiện được nhấn mạnh trong suốt quá trình học. Cơ bản mà nói, ma giới được hình thành bởi sự phân tách năng lượng ma thuật của vô vàn thế giới khác, khiến nơi này là nơi duy nhất có chứa nguồn ma thuật. Nhân loại trong Ma giới này là một trong vô số tộc thú khác, chỉ khác là hiện nay, Nhân tộc là bộ tộc đông dân cư nhất và chiếm hầu hết đất đai lãnh thổ của Ma giới. Một số cuộc chiến tranh xảy ra giữa các bộ tộc nhằm tranh giành lãnh thổ, sau cùng kết thúc bằng một hiệp ước hòa bình cách đây hơn ngàn năm. Sự kiện đáng nhớ nhất trong trăm năm gần đây là sự kiện nổi dậy của tộc Rồng khiến toàn bộ Ma giới phải đoàn kết chống lại nó. Sau cùng, một người tự xưng Ma đế đã tiêu diệt được tộc Rồng. Vì thế, toàn thể Ma giới đồng lòng cho phép Nhân tộc thống trị Ma giới trong vòng một ngàn năm tiếp theo để trả ơn cho Ma đế.

“Vậy, Ma đế còn sống không? Ông ta đã mạnh như vậy ắt hẳn sẽ trường sinh bất tử.” Một học sinh giơ tay hỏi.

“Không. Ông ta mạnh đến như thế nào cũng là người. Ông ta đã chết ngay lúc giết được tộc Rồng. Thi thể của ông ta được chôn tại thánh địa của Thiên quốc.” Cô Thiên Hà trả lời dường như ngay lập tức.

“Em nghe nói, dù đã chết, thi thể của Ma đế vẫn tỏa ra năng lượng pháp thuật ngùn ngụt. Đó là lý do khiến Thiên quốc là nơi tập trung nhiều năng lượng pháp thuật nhất trên Ma giới hay sao?” Một học sinh khác lên tiếng.

“Đó chỉ là truyền thuyết. Thánh địa của Thiên quốc vẫn chưa có ai ra vào được, làm sao người ta có thể biết được thi thể của Ma đế có phát ra ma thuật không. Vì thế, đừng tin vào những lời đồn đại.” Cô từ tốn trả lời.

Không để thời gian trôi đi nữa, cô Thiên Hà nhanh chóng bước vào bài học đầu tiên: Sự tạo thành của Ma giới và các giả thuyết.

Buổi học tiếp tục trôi qua trong chán chường, Lê Tuyên Thành chống một tay lên cằm, lười biếng nhìn ngó xung quanh. Cậu liếc ngang qua Khánh Dư, nhận ra cậu cũng đang lơ đãng giống mình. Không, cậu ta không hề lơ đãng. Cậu nhìn xuống ngón tay Khánh Dư, thứ đang di chuyển trong vô thức viết lên một chữ: “Đế”.

“Cậu có hứng thú với Ma đế sao?” Lê Tuyên Thành lên tiếng hỏi, nụ cười vẫn nhoẻn lên nhè nhẹ như đùa như thật.

Khánh Dư ngước mắt nhìn Tuyên Thành, động tác ngón tay cũng dừng lại. Im lặng một lúc, cuối cùng cậu lên tiếng.

“Ai mà không quan tâm đến Ma đế.”

“Tôi có một bí mật muốn nói cho cậu biết, nể tình chúng ta đều là học trưởng.” Gương mặt của Lê Tuyên Thành càng tỏ ra bí ẩn hơn, giọng hạ thật nhỏ. “Ma đế, vốn là người Lạc quốc.”

Ngay khi đó, một hòn đá từ đâu ném đến chỗ hai người, vừa hay trúng vào trán của cả hai. Mọi người đều quay lại nhìn cả hai, trong đó có cô Thiên Hà đang đứng trước lớp, ném cái nhìn thiếu thiện cảm với cả hai. Khánh Dư nhận ra liền cúi xuống đọc sách, còn Lê Tuyên Thành lại cười xuề xòa. Cậu liếc mắt lên nhìn Tuyên Thành, nhận ra tên này thật kỳ lạ.

Lê Tuyên Thành, hắn có một chút bất cần của Kỳ Vũ, lại có một chút ma mị của Bạch Hiền, hắn như thể đang nhởn nhơ sống, khác hẳn với người em họ Lê Dạ Đàm của mình. Nhưng Khánh Dư cũng nhận ra, trong trạng thái ung dung đó, hắn lại chứa một bí mật rất lớn, một thứ khiến cho đôi mắt của hắn không thể cười được như môi miệng của hắn. Giống như đôi mắt màu hổ phách chứa đầy tang thương của Khánh Dư. Cuối cùng, cậu cũng có thể tìm ra được một điểm chung giữa hắn và mình. Họ đều có người để hận thù.

Khi buổi học vừa kết thúc, Khánh Dư vội vã bước ra khỏi khuôn viên Đại điện. Hôm nay, cậu có một buổi hẹn quan trọng.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 28-11-2016 18:19:03 | Xem tất
Chapter 15: Vệ Quân Hòa Hiên

Vừa bước đến cổng trường, Khánh Dư đã nhìn thấy Linh Quân cùng với Kỳ Vũ đợi sẵn ở đó. Có lẽ bọn họ đã nói hết những gì cần nói trong lúc cậu phải hoàn thành hết buổi học trưa. Như lời đã hứa, Khánh Dư đã sắp xếp một buổi gặp mặt thích hợp cho cả hai người bọn họ. Đáng lẽ ra cậu cũng sẽ tham gia buổi gặp mặt đó nếu không phải đến lớp Lịch sử Pháp thuật bị đổi lịch vào phút chót. Bây giờ ba người họ họp lại với nhau, mục đích chỉ vì Linh Quân muốn đưa Kỳ Vũ ra ngoài thăm thú Thiên quốc một chút. Bản thân cô vừa mới đến nơi này, cũng chưa được tham quan Thiên đô.

Bên ngoài Thiên đô vô cùng đông đúc. Thời gian này phong ấn vẫn còn yếu vì thế các hoạt động mua bán, du lịch vẫn còn vô cùng sôi động. Lúc này, bọn họ còn nhìn thấy một số thương nhân buôn bán những sản phẩm kỳ lạ đến từ vùng sa mạc của Sa quốc hay những món đồ thủ công tinh xảo của Hoảng quốc. Ba người họ dạo quanh chợ, thăm thú mọi thứ. Đôi khi, họ vẫn nhìn thấy một số học viên của những học viện khác cũng dạo quanh nơi này. Cũng đúng thôi, sự đông đúc của nơi này không chỉ đến từ những món đồ chơi kỳ lạ từ các vùng lãnh thổ khác mà còn đến từ một thứ khác. Đó chính là Ma pháp khí.

Ma pháp khí, là thứ chứa sức mạnh ma pháp của người tạo ra nó. Ma thuật không thể mua bán nhưng ma pháp khí lại khác, nó có thể được mua bán công khai. Nếu vô tình gặp được ma pháp khí lợi hại, thực lực có thể được trợ giúp. Nhưng cái gì cũng có giá của nó. Nếu ma pháp khí được sử dụng bởi chủ nhân của nó, năng lực ma pháp là vô tận. Tuy nhiên nếu nó chuyển sang tay của một chủ nhân khác, ma pháp bên trong ma pháp khí sẽ cạn kiệt dần. Giống như đoản đao mà mẹ Khánh Dư đã cho cậu, bây giờ nó không còn lại một chút ma pháp nào của mẹ cậu.

Khu vực chuyên bán ma pháp khí nằm trong một con hẻm kín của Thiên đô, và cũng chỉ con hẻm này mới bán những ma pháp khí đặc biệt nhất mà thôi. Hiện nay, ngoại trừ Khánh Dư, Kỳ Vũ và Linh Quân đều không có ma pháp khí cho riêng mình. Tất nhiên, cả hai người bọn họ đều không vội tìm một cái. Họ không vội, Khánh Dư cũng không vội. Bọn họ đến đây chủ yếu là để tham quan mà thôi. Con hẻm trông qua rất bình thường này bây giờ lại vô cùng nhộn nhịp. Vô số gian hàng bày ra những món vũ khí khác nhau, không có cái nào giống cái nào.

Linh Quân thích thú trước một gian hàng kiếm, chỉ vào một thanh kiếm màu xanh biển. “Thanh kiếm đó rất thích hợp với ngài.” Cô nói.

“Nhưng nó không phải do ta tạo ra. Đi thôi.” Khánh Dư xoa nhẹ đầu cô. So ra, Linh Quân thấp hơn cậu một chút cũng là một điều hay. Từ sau ngày hôm đó, cậu luôn có sở thích sờ đầu cô bé.

Trong lúc đó, Kỳ Vũ lại đứng một bên ngắm nghía một thanh pháp trượng, cao hơn đầu người một chút. Cậu ta nhìn nó một lúc cũng lên tiếng. “Ngài nói ngài muốn trở thành pháp sư, tôi nghĩ ngài cũng cần một thanh pháp trượng.”

“Sao ta không thấy hai người tìm thứ gì đó thích hợp cho mình đi chứ?” Khánh Dư lắc đầu ngao ngán. Hôm nay cậu cũng không phải nhân vật chính, chính hai người này rủ cậu đi cơ mà.

Hai người kia nghe thế cũng ngẩn ra một lúc, sau đó tự động nhìn quanh. Ngay lúc ấy, đột nhiên bọn họ nghe thấy tiếng động từ xa vọng đến. Sau đó, mọi người đang dạo quanh con hẻm cũng liền nhốn nháo chạy về phía xuất hiện tiếng động. Có lẽ có đánh nhau.

“Này, học viên của học viện Thiên quốc bị người ta đánh đến không còn nhận ra mặt người luôn. Đúng là vô dụng.”

Một tên nhóc áo xanh chạy ngang qua, miệng vừa cười vừa nói. Kỳ Vũ nghe đến đó, không nói không rằng đưa chân qua một bên, ngáng thằng nhóc đó ngã nhào xuống đất.

“Tên khốn khiếp nào…?”

Hắn tức giận thốt lên, chưa nói hết câu liền ngậm họng lại. Gương mặt hắn từ đỏ biến thành trắng bệch khi nhìn thấy ánh mắt như ma quỷ của ba người trước mặt hắn, hai trai một gái. Linh Quân hừ một tiếng, tiện chân đạp hắn văng xa ra cả thước. Đoạn, cô liếc ngang sang Khánh Dư.

“Ngài tiểu Công tước….”

Khánh Dư thở dài, đành phải gật nhẹ đầu. “Ai bảo ta là học trưởng kia chứ.”

Sau đó cả ba theo hướng phát ra tiếng đánh nhau, lao nhanh về phía trước. Ở đó, ba bốn tên nhóc đang vây lại đánh một người lăn lộn trên đất. Ba bốn tên nhóc đó đều mang phù hiệu của Dương Sư học viện, một trong ba học viện lớn nhất Thiên quốc. Còn người bị đánh lăn lộn trên đất là một tân sinh của Thiên quốc học viện. Theo như lời những người xung quanh, mấy người này tranh giành nhau một món Ma pháp khí, sau đó mới xảy ra gây sự đánh nhau. Tên nhóc của Dương Sư học viện gọi thêm một vài đồng bọn gần đó đến hội đồng một thể. Mọi người tuy rất ngứa mắt với hành động của bọn họ nhưng cũng không dám can ngăn. Tên nhóc cầm đầu không phải là kẻ vô danh, vốn là con trai của một thương gia giàu có trong vùng. Khu vực buôn bán này cũng thuộc quyền sở hữu của gia tộc cậu ta, không cẩn thận đến chỗ ngồi cũng không có. Nên cuối cùng, bọn họ chỉ còn có thể trơ mắt nhìn bọn chúng muốn làm gì thì làm.

Bọn nhóc của Dương Sư học viện đang đánh hăng say, bỗng nhiên một tia sáng xông đến, đánh bật bọn chúng ra. Cả bốn bọn chúng ngã ra đất, đầu óc choáng váng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Sau cùng, khi cả đám tỉnh táo lại mới nhận ra người tấn công bọn chúng là một tên con trai tóc vàng trông lớn hơn bọn chúng một chút, trên ngực đeo huy hiệu của Thiên quốc học viện. Tên nhóc cầm đầu kéo người đứng dậy, chỉ tay vào Kỳ Vũ kêu lớn.

“Thì ra là đến giúp đỡ đồng bọn. Nơi này toàn là người của Dương Sư học viện, đám người Thiên quốc học viện có mấy mống như các người lại dám đến đây cướp đồ của ta sao?”

Hắn vừa nói xong, có rất nhiều tên nhóc khác trong đám đông cũng mang theo huy hiệu của Dương Sư học viện rẽ đám đông bước ra. Phút chốc, bao quanh bọn họ đều là kẻ thù. Khu vực này bây giờ quá ít người của Thiên quốc học viện, so ra về số lượng đúng là bị áp đảo. Tuy nhiên, Kỳ Vũ vẫn không có dấu hiệu sẽ chùn bước, thậm chí từ cậu tỏa ra một nguồn năng lượng ma thuật đầy nguy hiểm khiến cho những người xung quanh ớn lạnh. Khánh Dư liếc mắt nhìn người bị đánh nằm dưới đất, nheo mắt hỏi.

“Hắn cướp cái gì của ngươi?”

“Là, là cây cung kia.”

Khánh Dư liếc nhìn lên một cây cung đang treo trên giá đồ của người bán hàng. Đó là một cây cung được chạm khắc tinh xảo, dây cung căng làm bằng lông đuôi kỳ mã cùng nguồn năng lượng pháp thuật vô cùng lớn. Toàn thân cung màu đen nhưng lại có cảm giác nó đang tỏa ra một thứ khí vô cùng lạnh lẽo. Là một ma pháp khí tốt, nhìn quanh có lẽ không có thứ nào bằng được nó.

“Một món đồ không tồi. Tiểu Công tước, ta cũng thích nó.” Linh Quân trầm trồ, đưa mắt dò khắp thân cung. Đoạn, cô cúi người xuống nhìn người bị đánh trên mặt đất. “Bây giờ bọn ta cứu ngươi, ngươi nhường lại thanh cung này cho ta được không?”

Nụ cười trên môi cô nhoẻn lên nhẹ nhàng, vừa ma mị, quyến rũ lại vừa nguy hiểm khiến người khác không thể từ chối. Tên tân sinh bị đánh trên mặt đất cũng không ngoại lệ, chỉ còn biết ngoan ngoãn gật đầu. Hắn vốn đã không còn muốn cây cung này nữa, đeo vào người có khi chỉ mang họa mà thôi.

“Cô bé xinh đẹp. Đợi khi ta đánh bọn đám người Thiên quốc này rồi, cô bé đi theo ta, ta cũng có thể cho cô cây cung đó làm đồ chơi đấy.”

Tên nhóc của Dương Sư học viện cợt nhả nói. Đôi mắt từ quyến rũ chuyển sang khinh thường của Linh Quân liếc lên, đôi môi nhẹ nhàng nói.

“Cỡ ngươi cũng đòi với đến ta!”

Ngay khi đó, một luồng khí bay đến chỗ của tên nhóc. Luồng khí đó vô cùng sắc bén, vô cùng mạnh mẽ, chỉ trong tích tắc chặt đôi cánh tay của tên nhóc kia.

Tất cả mọi người có mặt tại đó đều tái mét lại. Tên nhóc bị chặt tay hét lên, máu từ cơ thể cậu ta tuôn ra như nước, trải đầy mặt hẻm nhỏ. Những người còn lại đều nhìn cô bé vẫn còn đang mỉm cười, nụ cười đó bây giờ lại giống như nụ cười của thần chết trước mắt con mồi. Kỳ Vũ liếc mắt sang Linh Quân, trong đôi mắt cậu cũng mang theo một tia hoảng loạn nho nhỏ. Linh Quân, tàn nhẫn hơn cậu tưởng tượng rất nhiều. Ở đây, có lẽ chỉ có Khánh Dư mới là người bình tĩnh nhất, từ đầu đến cuối đều không nói lời nào, gương mặt cũng không thay đổi biểu cảm.

Một trong số những tên của học viện Dương Sư dùng pháp thuật cầm lại vết thương của bạn mình, sau đó đứng bật dậy.

“Chỉ vì một cây cung mà làm chuyện tàn nhẫn như vậy, các người có còn là người không?”

“Chẳng phải các người cũng vì một cây cung mà đánh người của học viện bọn họ ra dạng này sao?” Kỳ Vũ không khoan nhượng đáp lại.

Cả bọn sững người lại, không còn biết phải nói gì. Những người xung quanh tuy không đồng tình lắm với cách làm của Linh Quân, nhưng so ra với bọn ác bá này, bọn họ vẫn có thiện cảm với nhóm người Khánh Dư hơn. Vì thế, câu chuyện này, họ quyết định không ra mặt giúp bọn ác bá kia. Tên nhóc đang nằm dưới đất, máu tươi đã ngừng chảy được một lúc, thều thào nói.

“Giết bọn chúng.”

Ngay lập tức, tất cả người của học viện Dương Sư đang ở xung quanh liền xông lên. Ba người đấu với hơn mười người ở đây, ai nhìn cũng biết được kết quả. Nhưng không như những gì bọn họ tưởng tượng. Trong tích tắc, Kỳ Vũ nhảy vụt lên không trung, di chuyển với tốc độ cực nhanh qua những kẻ xung quanh. Trong khoảnh khắc cậu đáp lại vị trí cũ của mình, tất cả những kẻ của học viện Dương Sư đang chực tấn công bọn họ đều nằm ra đất, người đầy vết thương. Tất cả đều hướng cái nhìn khiếp sợ về người thanh niên đang đứng thẳng người kia. Không cam tâm, một trong số chúng bắn một tia pháp thuật lên trời để truyền tin.

“Còn dám gọi thêm viện binh.” Linh Quân giận dữ liếc ngang qua kẻ vừa truyền tin. Ngay lập tức, một luồng khí chết người hướng hắn đâm thẳng đến.

Nếu để xảy ra án mạng ở đây đúng là không nên, Khánh Dư cũng không thích phải giải thích về vấn đề này với Công tước. Nhưng cậu chưa kịp ngăn cản, một tia ma thuật khác đã đến kịp thời cứu mạng cho tên nhóc kia. Khánh Dư ngước mắt lên, nhìn thấy một người đang ở trên cao, cưỡi một con sư tử màu trắng. Hắn từ trên sư tử nhảy xuống đất, nhíu mày nhìn tình cảnh nơi này. Đoạn, hắn lướt mắt về phía ba người bọn họ.

“Chỉ là một chuyện nhỏ lại chặt tay người khác. Các người nghĩ Thiên quốc không có luật lệ sao?”

Người vừa đến là một thanh niên trong trang phục của Dương Sư học viện, nhưng lại không hề mang vẻ ngoài thô lỗ như bọn người Dương Sư. Hắn có mái tóc màu bạch kim, gương mặt thanh tú như con gái, giọng nói lại trầm thấp ổn định mang theo sự uy quyền trong nó.

“Đó là, con trai của Vệ quân Hòa An.” Một trong số những người có mặt tại đó thốt lên.

Vệ quân Hòa An, là thủ lĩnh của quân đội Hội đồng Thiên quốc. Người kia là con trai hắn, tên là Hòa Hiên. Lần này, đúng là Khánh Dư phải làm một bản báo cáo đưa lại cho Công tước rồi, gây ra chuyện lớn như thế này, động đến cả Vệ quân. Nhưng, điều đó không có nghĩa cậu để mình chịu lép về trước mặt hắn. Cậu là con trai của Công tước, còn hắn, chỉ là một Vệ quân nhỏ bé mà thôi.

“Ta thích thì ta chặt, ta còn chưa giết hắn còn may.” Linh Quân lên tiếng phản kháng. Vệ quân là gì chứ, cô không cần quan tâm đến hắn là ai.

“Kiềm chế một chút đi Linh Quân.” Khánh Dư lên tiếng nói, dù gì cậu cũng không thích sinh sự ảnh hưởng đến Công tước và kể cả Nữ Công tước. “Người này chỉ vì một cây cung mà đánh người của Thiên quốc học viện bọn ta thành ra thế này. Vả lại, hắn còn lên tiếng xúc phạm đến danh dự của Nữ Công tước tương lai, một thường dân lại dám to gan như vậy không phải đáng chết sao?”

Nữ Công tước tương lai, tất cả mọi người quay sang nhìn về phía Linh Quân. Thảo nào cô ta lại có thể ngang ngược như vậy, hóa ra vốn là người được Nữ Công tước nhắm đến. Tên Hòa Hiên kia vừa nghe nói đến Nữ Công tước, mặt hắn cũng tái đi. Nữ Công tước là thân phận chủ, hắn chỉ là thân phận tôi tớ, sao dám động chạm đến cô ta kia chứ. Những tên nằm trên đất cũng hít vào một ngụm khí lạnh, bọn họ chỉ vừa mới biết mình đã đắc tội đến ai. Hòa Hiên tuy có đôi chút bất ngờ, nhưng hắn cũng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nói.

“Nữ Công tước, cái tên này không phải thân phận mà bọn hèn mọn như các ngươi có thể nhắc đến. Dám dùng danh hiệu này để hù dọa mọi người ư? Nữ Công tước nếu biết ta bắt được bọn giả mạo các ngươi, có lẽ cũng sẽ thưởng cô ta cho ta làm nô lệ.”

Vừa nói xong, ma thuật của hắn biến thành những xúc tu vươn ra khỏi người hắn, hòng trói cả ba người bọn họ. Tuy nhiên, xúc tu chưa chạm đến người họ đã bị đánh bật ra bởi một màn chắn kết giới bao bọc tạo nên bởi Khánh Dư. Còn cậu, vẫn bình tĩnh đứng trong vòng bảo vệ của mình, lạnh nhạt nhìn hắn. Tuy vậy, Kỳ Vũ cũng không khỏi lo lắng.

“Cậu chủ, hắn còn mạnh hơn cả tôi.”

“Ngươi quên ngày hôm đó ta làm sao đánh bại Phan Dương Khiêm rồi sao. Thực sự, ngươi bây giờ nghĩ mình có thể đánh bại ta hay sao?” Khánh Dư mỉm cười liếc nhìn sang Kỳ Vũ, sau đó cậu bật người lên, ra khỏi vòng bảo vệ. “Còn nữa, đây là lần cuối ta nhắc ngươi. Không được gọi ta là cậu chủ.”

Khánh Dư tung người ra bên ngoài, mặt đối mặt với Hòa Hiên. Cậu từ đầu luôn lặng im đứng trong vòng bảo vệ của Kỳ Vũ và Linh Quân khiến người ta vẫn nghĩ cậu chính là kẻ yếu nhất. Nhưng chỉ cần nhìn qua kết giới vững chắc mà cậu tạo ra, không một ai có thể nghĩ cậu là kẻ yếu được nữa.

Đối mặt với Hòa Hiên, đôi mắt Khánh Dư lạnh đi. Chỉ là một tên tôi tớ lại dám tấn công cậu, còn chưa tính đến việc hắn dám đụng đến Linh Quân. Riêng hai việc này thôi cũng khiến lửa giận trong lòng Khánh Dư bùng lên. Từ trong lòng bàn tay của cậu, quả cầu ma thuật xuất hiện. Phía đối diện, Hòa Hiên cũng đã triệu tập một quả cầu ma thuật của mình. Quả cầu của hắn màu xanh ngọc, chứng tỏ hắn thuộc ma thuật hệ Mộc.

Khánh Dư cầm lấy quả cầu của mình tung lên trước mắt, hai cánh tay xoay tròn tập hợp thêm năng lượng mở rộng cầu ma thuật ra thêm một chút, sau đó dùng một ngón tay chỉ về phía Hòa Hiên. Từ quả cầu ma thuật của Khánh Dư xuất hiện một luồng sáng cực mạnh khiến cho không khí xung quanh luồng sáng đó rung động cực nhẹ. Hòa Hiên cũng không chịu thua, lập tức tung cầu ma thuật của mình ra chống đỡ. Quả cầu của hắn to lớn hơn của Khánh Dư, tuy nhiên lại chỉ có thể khống chế không cho luồng sáng đó đến gần hắn. Không để bản thân rơi vào thế yếu, trong lúc phòng thủ, hắn đung đưa đầu ngón tay tạo ra vô số thân gỗ tỏa đi các hướng, né tránh tia sáng của Khánh Dư mà tìm đến chỗ cậu.

Khánh Dư nhìn những nhành cây đang bao lấy quanh người mình, đôi mày hơi chau lại, sau đó dùng tay vẽ lên không trung một ký tự.

“Cổ tự, đốt.”

Những nhành cây nhanh chóng cháy rụi. Cậu đạp lấy một nhành còn lại cuối cùng vươn người lên cao, ngón tay vẽ lên những thanh âm không tiếng động, phút chốc, một vòng tròn ma thuật được tạo ra, từ vòng tròn phát ra vô số tia ma thuật vòng vèo phóng về phía Hòa Hiên. Ngón tay của cậu khẽ đung đưa, không gian xung quanh Hòa Hiên biến thành một màn sương mù khiến hắn không còn nhìn thấy gì khác. Hắn ngay lập tức dùng màn chắn bằng cây chắn lại nguồn pháp thuật của Khánh Dư. Màn chắn bằng cây này rất có tác dụng, nó đã thành công chặn lại công kích của đối thủ. Nhưng ngay khi hắn tưởng như mình đã phá được thế thượng phong của đối thủ thì bỗng từ bên cạnh lướt đến một hình bóng.

Vũ Khánh Dư nhanh như cắt phóng người về phía mạn trái của Hòa Hiên, tung một chân đá vào đầu hắn. Hòa Hiên bị đánh đột ngột, cả người bay xuống đất lết một đường dài.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo