Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 5064|Trả lời: 37
Thu gọn cột thông tin

[Truyện dài] [Truyện dài | K] Dù Chỉ Sống Thêm Một Ngày, Anh Vẫn Sẽ Chọn Em | Nguyễn Ngọc Tuyền

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 8-12-2012 12:36:59 | Xem tất |Chế độ đọc
Bài được love_milk_tea9 sửa lúc  6-2-2014 07:11 PM


Tên truyện : Dù chỉ sống thêm một ngày, anh vẫn sẽ chọn em

Tác giả: Nguyễn Ngọc Tuyền

Post- er: love_milk_tea9

Tag : Fic đã có sự đồng ý của tác giả.

Cap: (chứng minh là mình được tác giả đồng ý): Bạn có thể cap lại màn hình hoặc copy đoạn mình xin phép tác giả nhé!

Đây là comt xin phép bên vficland.com và được đồng ý:

Hồng Mai 9X: Chào bạn mình là thành viên bên diễn dàn Kites.vn, mình xin phép post lại truyện này qua Kites được không? Mình sẽ ghi đầy đủ những cái gì cần thiết và sẽ dẫn link về cho bên bạn được không? Mong nhận được sự phản hồi của bạn!

Gemspring2004: Ok ban!


Độ dài: 36 chương

Thể loại: Truyện dài

Tình trạng: Bản gốc Completed

Nguồn: Dù chỉ sống thêm một ngày, anh vẫn sẽ chọn em

Nội dung tóm tắt:

Hân là một cô nữ sinh 17 tuổi. Cô trót dại mang thai với Thịnh, mối tình đầu của mình. Vì hoàn cảnh, đứa bé được sinh ra phải gọi cô bằng "chị Hai". Sau 7 năm đi du học không tin tức, Thịnh trở về cùng với cô vợ sắp cưới giàu có, xinh đẹp. Bắt gặp họ, Hân bẽ bàng bỏ chạy khỏi cuộc vui. Gia Thiên, người đàn ông bản tính lạnh lùng, tàn nhẫn, đuổi theo và cho cô dựa vào bờ vai ấm áp.

Cô sẽ chọn ai giữa hai người đàn ông: Một người cô yêu và đồng thời là cha của đứa bé, người kia tuy cô không yêu nhưng luôn âm thầm ở bên cạnh bảo vệ cô? Chọn ai đi chăng nữa, cô cũng sẽ phải đối mặt với lòng thù hận và sự ích kỷ của con người. Và tình yêu chỉ thật sự đến với người từ bỏ được lòng thù hận và sự ích kỷ đó.

Tác phẩm được viết dựa trên một câu chuyện có thật. Tất nhiên, tác giả cũng đã hư cấu thêm rất nhiều chi tiết. Truyện mang tới thông điệp giáo dục trong lối sống xã hội hiện đại. Mời các bạn đón xem để biết diễn biến của truyện.

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +10 Thu lại Lý do
yool_bluespill + 5 Ủng hộ 1 cái!
linhgiang + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 13:11:20 | Xem tất
Chương 1: KHÔN BA NĂM DẠI MỘT GIỜ

BY KATELUN

Buổi trưa thứ Hai, trong một bệnh viện tư nhân ở Sài Gòn, tại khoa Sản phụ khoa - Kế hoạch hóa gia đình chỉ có khoảng bốn năm người ngồi ở hàng ghế chờ. Không gian rất yên ắng, không ai nói với ai một lời nào. Ở đó có hai mẹ con ngồi trầm mặc. Cô con gái nổi bật với khuôn mặt thanh tú, mộc mạc không son phấn với đôi mắt buồn sâu thẳm như muốn hút hồn bất cứ ai nhìn vào nó. Người ta nói ai có đôi mắt buồn thì cuộc đời người đó cũng sẽ phải rơi lệ không ít. Cô mặc một chiếc váy giản dị, kín đáo màu xanh ngọc làm nổi bật làn da trắng hồng. Mái tóc đen và dài được cô buộc gọn gàng với chiếc nơ nhỏ màu trắng.

Nhìn cô ai cũng có thể đoán được cô là một cô gái mới lớn. Cô chỉ mới mười bảy tuổi, cái tuổi vẫn đang cắp sách đến trường. Hôm nay, cô xin nghỉ học vì lý do sức khỏe. Phải, bởi vì cô đang rất không khỏe. Trong cơ thể cô đang tượng hình một mầm sống mới.

Tiếng mở cửa phòng khám phá tan không gian yên ắng. Một cô y tá mặc đồ trắng bước ra gọi to: "Mời Nguyễn Thị Huyền Hân!". Bà Vân - mẹ của cô gái bỗng giật mình đáp lại: "Dạ có!". Đáp xong, hai mẹ con liền đi vào theo cô y tá. Một màu trắng ảm đạm bao phủ khắp phòng. Hân cảm thấy nơi này thật đáng sợ. Tiếng dụng cụ kim loại va vào nhau lách cách làm cho tim cô như muốn rớt ra ngoài.

Bà Vân ngồi đối diện với bác sĩ, còn Hân thì ngồi sau lưng mẹ. Vị bác sĩ trước mặt là một phụ nữ đứng tuổi, khuôn mặt toát lên vẻ đẹp quý phái. Trên ngực áo của người này mang bảng tên ghi "Hoàng Gia Ánh". Bác sĩ Ánh nhìn hai mẹ con với ánh mắt rất cảm thông, bà từ từ giải thích:

- Chị à, tôi đã xem qua kết quả siêu âm của cháu Hân. Tôi thấy là tôi nên tư vấn thêm cho chị một chút.

- Dạ, bác sĩ cứ nói đi ạ! - Bà Vân đáp.

- Thai được ba tháng rưỡi có nghĩa là đã quá lớn. Đây lại là lần đầu mang thai. Nếu lấy ra sẽ có nhiều nguy cơ không lường trước được… Thậm chí có thể gây biến chứng vô sinh. - Bác sĩ nói chậm rãi từng chữ như sợ người đối diện mình nghe không rõ.

- Trời, vậy… vậy giờ phải làm sao hả bác sĩ?… Nó chỉ mới mười bảy tuổi…! - Bà Vân nước mắt bắt đầu tuôn ra.

- Tôi biết! Vì vậy, chị và cháu hãy nên suy nghĩ kỹ lại. Tôi làm trong nghề này đã hơn hai mươi năm, tôi đã chứng kiến biết bao nhiêu trường hợp: người thì muốn có con lại không có, còn kẻ có thì lại đang tâm phá đi. Tôi chỉ sợ sau này có hối hận cũng không kịp. - Ánh mắt bác sĩ tỏ vẻ cương nghị.

Thịnh, người yêu Hân là một học sinh ưu tú học cùng trường. Anh học trên cô một lớp. Hai đứa yêu nhau gần một năm thì anh phải lên đường sang Mỹ du học. Đáng lẽ tình yêu đó sẽ mãi đẹp và trong sáng nếu cả hai không vượt quá giới hạn sau buổi tiệc chia tay. Đã hơn ba tháng trôi qua, Hân chẳng nhận được một cú điện thoại hay lá thư nào của Thịnh. Do mới lớn, kinh nguyệt cũng không đều, nên lâu như vậy chưa có dấu hiệu đến tháng cô cũng không để tâm tới. Hơn nữa, cô cũng không thấy có triệu chứng buồn nôn, khó chịu gì cả. Chỉ là lúc này cô thấy mình ngủ nhiều hơn, ăn nhiều hơn mà thôi.

Hân có đứa bạn thân duy nhất là Chi. Tuy hai đứa rất tâm đầu ý hợp nhưng tính tình hoàn toàn trái ngược nhau. Chi thì sôi nổi, bộc phát. Còn Hân thì hướng nội, sâu sắc. Ai cũng nói hai đứa chơi chung với nhau như để người này bù đắp thiếu sót của người kia. Tuần trước, cô bạn đến nhà Hân chơi, rồi cứ nhìn chằm chằm vào cái cổ của cô lúc đó đang mặc áo cổ hơi rộng rồi thắc mắc:

- Cổ và ngực cậu lạ quá đó nha Hân!

- Sao mà lạ? - Hân ngạc nhiên hỏi lại.

- Cậu không thấy sao, nổi đầy gân xanh! - Chi đáp.

- Thì sao? - Hân lại tiếp tục thắc mắc.

- Chị mình đó, vừa mới có thai, bả nói mình nghe có thai là nổi đầy gân xanh như vậy đó! Cậu nói thật đi, trước khi ông Thịnh đi du học, cậu với ổng có tò tí te gì không? - Cô bạn vô tư.

- Mình… Mình… Mà cậu nhiều chuyện quá! - Hân ngập ngừng đáp lại, trong lòng vô cùng bất an.

Sau khi Chi về rồi, Hân tự soi gương thì thấy quả đúng như những gì Chi nói. Từ phần cổ tới phần ngực trắng ngần nổi đầy gân xanh từ lúc nào cô chẳng hề hay biết. Rồi cô lại ngẫm lại hình như mấy tháng rồi vẫn chưa có kinh nguyệt. Cô cảm thấy vô cùng lo sợ nhưng không thể nào tự mình đi khám bác sĩ. Cô chợt nhớ ra trên báo hay quảng cáo mấy loại que thử thai vừa rẻ, vừa tiện dụng. Hân tự mình đạp xe đến khu vực bán thuốc tây khá xa nhà. Cô đạp xe lòng vòng qua vài tiệm thuốc. Cô chẳng dám vào những tiệm đàn ông đứng bán hoặc tiệm có đông khách hàng. Lần lựa mãi, cuối cùng cô cũng vào một tiện thuốc vắng vẻ, người bán là một phụ nữ trẻ. Trên mặt vẫn còn bịt kín khẩu trang, cô bước vào tiệm thuốc nói giọng rụt rè:

- Chị ơi, chị bán cho em một que… que thử thai.

- Em muốn mua hiệu nào? Ở đây chị có nhiều hiệu lắm. Mà em muốn mua loại của Việt Nam hay của ngoại? Loại của ngoại chị có cả loại màn hình hiển thị điện tử nữa đấy, có thể tái sử dụng nhiều lần. - Như không hiểu được tâm trạng ngại ngùng của người mua, người phụ nữ vô tư giới thiệu.

- Em… Em muốn mua cái nào rẻ rẻ một tí. - Cô vốn không có mang nhiều tiền nên thật thà nói.

- Rồi vậy mua hiệu QT nhé! Loại này 8.000 đồng thôi, rẻ mà tốt lắm đó! - Người phụ nữ đưa món hàng cho cô được đựng trong một túi đen nhỏ một cách tế nhị.

- Em cảm ơn chị! - Hân nói xong liền vội vã rời đi ngay lập tức. Lần đầu tiên đi mua thứ này nên cô xấu hổ lắm, chỉ muốn kiếm cái lỗ mà trốn ngay vào.

Về đến nhà, Hân chạy ngay vào phòng, bắt đầu tự mình kiểm tra kết quả. Chỉ vài phút sau, trên que thử hiện lên hai vạch có nghĩa là thực sự cô đã có thai. Tay cô run run. Trời đất như đang đổ sập xuống đầu cô. Buổi trưa hôm đó, cô chẳng ăn muốn ăn uống gì, chỉ nhốt mình ở trong phòng.

Bà Vân là người phụ nữ nội trợ nên phần lớn thời gian ở nhà chăm lo cho gia đình. Thấy cô như vậy, bà chợt có linh cảm bất an. Bà bước vào phòng thấy cô trùm chăn kín mít dù trời oi bức. Bà lo lắng hỏi:

- Hân à, sao hôm nay không chịu ăn cơm? Con không khỏe hả?  

- Con không sao đâu mẹ. Con chỉ muốn nghỉ ngơi một chút. - Cô cố nén khóc trả lời mẹ.

- Con có chuyện gì thì cứ nói cho mẹ biết. Nếu như con không cần đến mẹ thì mẹ sẽ đi ra ngoài vậy. - Giọng bà dịu dàng.

- Mẹ ơi, mẹ đừng đi! Con khổ quá mẹ ơi! - Cô lao vào lòng mẹ rồi òa khóc. Cô cảm thấy lúc này đang rất cần mẹ vì cô không biết bản thân mình phải làm gì. Cô tin vào mẹ, tin rằng mẹ sẽ có những lời khuyên hữu ích cho mình.

- Chuyện gì, con kể mẹ nghe xem nào! - Bà càng cảm thấy lo lắng vì chưa bao giờ thấy cô rơi vào trạng thái thất vọng như vậy.

Hân từ từ kể cho bà Vân nghe tất cả. Những lời nói của cô giống như tiếng sét đánh ngang tai bà. Nhưng bà vẫn bình tĩnh để cho cô kể hết câu chuyện. Bà biết cô đã mất liên lạc với người yêu nên chuyện kết hôn là điều không thể. Bà muốn bảo vệ tương lai của cô nên quyết định dắt cô đến bệnh viện để tìm hướng giải quyết.

Từ phòng khám bước ra, bà Vân không nói với Hân tiếng nào. Mắt của bà đỏ hoe. Tâm trạng của cô rối như tơ vò. Hân biết mẹ cô đau lòng lắm, nhưng bà luôn tỏ vẻ bình tĩnh, chưa khóc trước mặt cô lần nào. Chỉ sau khi nghe bác sĩ giải thích, cô mới thấy bà rơi nước mắt. Cô nghĩ rồi đây bà con, hàng xóm và bạn bè sẽ xem cô là đứa con gái hư hỏng. Còn ba có lẽ sẽ đánh cô thật đau, la mắng cô bằng những lời làm cô đau lòng nhất. Cô rất sợ, rất sợ những điều đó sẽ xảy ra.

Bình luận

poster độc đáo, nội dung hấp dẫn  Đăng lúc 8-12-2012 07:21 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 13:36:48 | Xem tất
Chương 2: ĐỐI MẶT

BY KATELUN

Buổi tối hôm đó, sau khi dùng cơm xong, bà Vân và Hân cùng dọn dẹp. Ba cô ngồi ở sofa đọc báo. Cô rất ít nói chuyện với ba vì ông vốn là một người rất gia trưởng và nghiêm khắc. Ông là Nguyễn Trí, một giáo sư Đại học có tiếng ở Sài Gòn, được nhà trường và các sinh viên rất mực kính trọng. Trong dòng tộc, ông Trí là con trai trưởng nên bà nội, các chú và các cô ai cũng xem trọng lời nói của ông. Hân là con một nên ông đặt hết kỳ vọng vào cô. Hiểu được kỳ vọng của ba mình, cô luôn cố gắng phấn đấu hết mình, luôn tỏ ra là một đứa con ngoan, trò giỏi. Từ lớp một đến lớp mười, cô lúc nào cũng đạt học sinh khá hoặc giỏi để làm vui lòng ông.

Hân thầm nghĩ nếu ông Trí biết được việc cô đang mang thai, ông chắc chắn sẽ không tha thứ. Cô thật sự không muốn ông biết, nhưng bà Vân đã an ủi rằng sẽ thuyết phục được ông. Đối với bà, ông là người chồng, người cha mẫu mực, quyết đoán, lại là trụ cột chính trong gia đình. Sống với nhau mấy mươi năm, một khi ông đã quyết điều gì, bà chưa bao giờ dám có ý kiến. Bà cố trấn an cô nhưng trong lòng bà vẫn chưa biết mở miệng nói với ông như thế nào. Trong lúc bà còn đang lưỡng lự những điều cần nói thì ông đột ngột lên tiếng làm hai mẹ con giật bắn mình:

- Hôm nay con Hân không đến trường, em có biết không?

Hân run rẩy đưa mắt nhìn sang mẹ. Vẻ mặt bà cũng căng thẳng không kém cô. Ông tiếp tục nói:

- Trống tiết, tôi về sớm cả buổi mà không thấy ai ở nhà. Con Chi nó có gọi điện thoại hỏi thăm con Hân bệnh gì mà không đi học được. Hai mẹ con đi đâu cả buổi vậy?

- Anh à, em có chuyện rất quan trọng muốn bàn với anh. Chúng ta vào phòng nói chuyện một chút được không? - Bà nghĩ đã đến lúc nói ra tất cả. Nhưng bà chỉ muốn chỉ nói chuyện riêng với ông để tránh làm tổn thương đến con cái.

Ông Trí ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnh theo bà Vân vào phòng. Cửa phòng được khép lại. Hân đứng như chôn chân ngoài cửa. Lòng cô nóng như lửa đốt. Sau khi nghe bà kể lại sự tình, ông giận dữ hét:

- Tôi có nghe nhầm không? Cô dạy con như thế nào vậy hả?

- Em van anh, xin anh hãy nhỏ tiếng. Em không muốn con nó đau lòng thêm. - Bà nhỏ nhẹ.

- Nó làm ra chuyện động trời vậy cô còn muốn tôi phải nhỏ tiếng sao? - Ông gằng giọng.

- Chuyện cũng đã xảy ra rồi. Cũng lỗi tại chúng ta ít quan tâm đến con, không phải sao?

- Cô đổ lỗi cho cả tôi nữa à? Từ lâu, tôi đã không còn gặp cô ấy nữa, cô còn chưa vừa lòng sao? - Ông nhắc đến một người thứ ba nào đó.

- Em không muốn nhắc đến chuyện giữa anh và cô ấy. Em cũng xin anh đừng làm lớn chuyện của con vì em không muốn con nghĩ quẩn rồi làm ra chuyện dại dột. Em chỉ cần anh mắt nhắm mắt mở, đừng chửi mắng đứa con gái dại dột của mình thêm câu nào nữa. Anh hãy để em lo liệu tất cả mọi việc. - Giọng bà run run.

- Được rồi, tôi xem như không có đứa con gái hư thân mất nết như nó. Hai mẹ con cô tự mà giải quyết lấy đi. - Ông hét lớn.

Ông Trí nói dứt câu thì đùng đùng mở cửa đi ra. Ánh mắt ông đầy giận dữ, lướt qua Hân như người không quen biết. Ngoài dự đoán của cô, ông không đánh, cũng không mắng cô. Ông đi thẳng vào phòng làm việc.

Ông Trí ngồi tựa vào ghế. Trên bàn là một trang giáo án đang soạn dang dở nhưng ông không thể nào tiếp tục viết thêm gì được nữa. Ông nhìn vào bức hình gia đình ba người chụp chung rồi thở dài ngao ngán. Việc tày trời của đứa con gái duy nhất làm cho ông rất tức giận. Từ khi Hân còn nhỏ, ông Trí đã luôn tỏ ra nghiêm khắc vì chỉ muốn cô nên người. Ông tự hỏi điều mình làm có đúng hay không khi vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình với con gái mình.

Là một giáo sư xuất sắc, ông Trí dành phần lớn thời gian của mình để tham gia nghiên cứu, giảng dạy. Có một thời gian trước đây, ông hay gặp lại người yêu cũ nhưng cũng dừng lại ở mức trò chuyện tâm giao. Việc đó bị phát hiện, ông đã không gặp cô ấy nữa. Ông từng quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến niềm vui riêng của bản thân. Ông biết hậu quả ngày hôm nay một phần cũng do ông không quan tâm đến cô. Ông muốn đánh cho cô một trận nhưng ông sợ mất con mình. Trong lúc nhạy cảm này, ông biết chỉ cần thêm một giọt nước tràn ly cũng sẽ khiến cho cô có những suy nghĩ dại dột. Vì vậy, tốt nhất ông nghĩ mình nên im lặng. Ông tin tưởng bà Vân sẽ giúp con gái vượt qua được giai đoạn khó khăn này.

Hân vẫn còn đang đứng lặng trước phòng ba mẹ mình. Nhìn ba mình đi qua trước mặt mà không nói tiếng nào, cô càng thêm run sợ. Nước mắt cô lăn dài trên má nhưng không thể nào khóc thành tiếng được. Cô muốn chẳng thà ông cứ mắng, cứ đánh một trận như hồi nhỏ mỗi lần cô phạm lỗi. Nhìn vào phòng, Hân thấy bà Vân đang ngồi ở mép giường. Dáng vẻ của bà mệt mỏi, tuyệt vọng. Nước mắt bà thấm ướt cả khuôn mặt. Cô chậm rãi bước từng bước vào phòng, quỳ xuống xuống chân bà, gục đầu trên đùi bà. Rồi cô bắt đầu khóc thúc thít như đứa trẻ lên ba đang mắc tội.

- Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Tất cả là lỗi của con. - Cô nói trong nước mắt.

- Đó không phải lỗi của một mình con. Mẹ biết con đã lớn nhưng mẹ chưa bao giờ nói với con về chuyện giới tính. Mẹ nghĩ hồi đó bà ngoại cũng đâu chỉ bảo mẹ điều gì nên mẹ cũng không cần nói với con… Nhưng giờ đây mẹ biết mẹ đã sai rồi. Thôi mẹ con mình không được khóc nữa, dù trời có sập xuống thì vẫn còn có ba mẹ ở đây mà. - Mẹ vừa xoa đầu Hân vừa nói.

- Mẹ! - Hân xúc động đến nghẹn lời, ôm thật chặt mẹ mình. Bà làm cho cô cảm thấy mình đang được bảo vệ, che chở. Cô tự hứa với lòng từ hôm nay sẽ không bao giờ làm cho ba mẹ phải thất vọng nữa.

Sau hôm đó, Hân vẫn tiếp tục đến trường. Tuy thai không hành, nhưng cô cứ suốt ngày buồn ngủ nên việc học sa sút thấy rõ. Cô không muốn nghỉ học vì không muốn xa trường, xa bạn. Mấy bạn học của cô ai cũng thắc mắc: "Sao dạo này Hân có vẻ mập ra phải không?". Cô giải thích: "À, tại lúc này mình ăn nhiều lắm, lên cân là chuyện bình thường". Chỉ có Chi là ngấm ngầm suy đoán được lý do tại sao. Một buổi chiều, cô bạn thân đột nhiên hỏi:

- Hân nè, điều gì khiến một đứa hoa khôi của lớp như cậu phát phì ra như thế?

- À, thì mình ăn nhiều, vậy thôi. - Hân chột dạ.

- Mình không tin đâu. Chẳng lẽ đúng như mình đoán cậu đã có… cái kia. - Chi dò xét.

- Mình… Mình… - Cô ấp úng.

- Hân, bộ cậu không tin mình sao? Mình với cậu học chung từ mẫu giáo cho đến bây giờ, có thể gọi là bạn chí cốt. Có gì cứ nói thật mình nghe! Giúp được cậu cái gì mình sẽ giúp. -  Cô bạn tỏ vẻ nghiêm túc.

Chi rõ ràng là đi guốc trong bụng Hân rồi. Phải, từ nhỏ đến lớn Hân với Chi như hình với bóng. Đi đâu chơi, hai đứa cũng có nhau, có gì ngon cũng chia sẻ và cũng chưa giấu diếm với nhau bất cứ điều gì. Chỉ lúc đi chơi với Thịnh, Chi mới ái ngại sợ làm "cục nhân" nên nhất quyết không tham gia. Cảm xúc tủi nhục đè nén được Chi gợi lên, cô vừa khóc vừa từ từ kể lại mọi việc. Chi nghe xong thấy thương cô lắm, liền nói:

- Tội cậu quá. Vậy nếu sinh đứa bé ra, cậu sẽ sắp xếp đứa bé sẽ như thế nào?

- Mẹ mình nói sẽ cho nó cho một gia đình đàng hoàng nuôi vì mình chưa đủ khả năng làm mẹ. - Cô trả lời.

- Bác gái tính cũng phải. Nhưng cậu có thấy kỳ lạ không? Tại sao ông Thịnh đi suốt mấy tháng mà không có bất cứ liên lạc nào với cậu? - Chi thắc mắc.

- Mình cũng hoang mang lắm. Không biết anh Thịnh có gặp chuyện gì không hay không. - Cô cũng đồng tình với Chi. Thời gian Thịnh và cô yêu nhau không quá ngắn, cũng không quá dài. Nhưng đủ để cô biết rõ anh không phải là dạng người không nói tiếng nào rồi lẳng lặng biến mất.

- Sao cậu không điện thoại đến nhà ông Thịnh mà hỏi thăm? - Chi hỏi.

- Mình gọi nhiều lần rồi, nhưng điện thoại nhà bên đó đã bị cắt. Mình đến tận nhà tìm thì thấy cửa đóng, then cài. Nếu có anh Thịnh ở đây thì hay biết mấy. Tụi mình sẽ làm đám cưới. Mình sẽ chấp nhận nghĩ học để chăm sóc cho chồng, cho con. - Nói đến đây ánh mắt Hân đượm buồn. Cô luôn ước ao cùng người mình yêu thương sống hạnh phúc bên nhau.

- Thôi cậu đừng suy nghĩ nhiều! Đầu óc rối ren ảnh hưởng không tốt cả cho cả người mẹ lẫn em bé đâu! - Chi động viên.

- Chi, cảm ơn cậu! - Cô cảm động vì sự quan tâm của người bạn thân.



Sau đó không lâu, người Hân bắt đầu bị phù nề, lại hay bị dọp bẻ khi ngủ. Đã đến tháng thứ năm thai kỳ, khi nhìn cô, người ta vẫn không biết là đang mang thai. Ai cũng chỉ nghĩ cô hơi mập mạp hơn một chút. Bà Vân giải thích do cô mang con so nên người cũng gọn hơn bình thường. Nhưng bà nghĩ đã đến lúc không thể nào che dấu mọi người được nữa nên xin cho cô nghỉ học. Để tránh bà con hàng xóm để ý, bà dẫn cô về nhà em bà ở Cần Thơ để dưỡng thai và sinh nở tại đây.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 16:09:30 | Xem tất
Chương 3: GẶP GỠ

BY KATELUN

Ngày ra bến xe, Chi cũng tiễn chân. Hân đi, Chi khóc như mưa làm cô cũng khóc theo. Khi xe sắp sửa lăn bánh, Chi gọi với theo: "Khi nào về lại, nhớ tìm mình nghen!". Cô quay đầu lại nhìn cho đến khi dáng cô bạn thân nhỏ dần… nhỏ dần… rồi biến mất.

Xe chạy từ từ về hướng miền Tây, cô biết rằng mình phải xa Sài Gòn, xa bạn bè một thời gian khá dài. Lòng cô rối như tơ vò. Cô thật sự rất tiếc nuối vì việc học phải lở dở. Cô từng hy vọng sau khi trưởng thành sẽ trở thành một người phụ nữ bản lĩnh và thành công trong xã hội. Cô tự hỏi ước mơ đó liệu có thể trở thành hiện thực không khi tương lai ở phía trước còn quá mịt mờ.

Dì Ba là em ruột của bà Vân. Chồng mất sớm, dì chỉ sống một mình ở vậy thờ chồng mà không chịu đi thêm bước nữa. Bà Vân hay nài nỉ dì lên Sài Gòn ở với gia đình bà cho có chị có em nhưng dì nhất quyết không chịu. Vì dì muốn ở lại ngôi nhà kỷ niệm, cũng là để ngày ngày nhang khói cho người chồng quá cố.

Từ nhỏ, dì Ba đã thương yêu Hân như con ruột. Bà Vân kể tất cả sự tình về Hân cho dì Ba nghe. Dì nghe xong chỉ khẽ thở dài, nhìn cô bằng ánh mắt thương xót, nắn nắn đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô mà nói: "Tội nghiệp đứa cháu dại dột của dì!". Hân hiểu được dì đang đau lòng vì mình. Cô chợt cảm thấy sóng mũi cay cay, rồi nước mắt đột nhiên trào ra làm cho cô không kịp nén lại được. Dì hoảng hốt ôm cô vào lòng dỗ dành cô như đứa trẻ. Rồi bà Vân và dì Ba cũng khóc theo vì xót xa cho đứa con dại dột của họ.

Nhà dì Ba ở gần một con sông nhỏ thơ mộng. Đến nhà dì được hai hôm, chiều hôm đó nắng chưa kịp tắt, Hân quyết định đi dạo một mình quanh bờ sông. Cô nhớ một câu hát nổi tiếng về Cần Thơ: "Cần Thơ gạo trắng nước trong. Ai đi đến đó, lòng không muốn về…". Nhiều người rất sợ phải về quê sống cảnh buồn bã nhưng cô rất thích nơi đây. Tuy xa chốn thành thị, nhưng cô cảm thấy rất thanh thản, không còn bị nhiều áp lực như lúc ở nhà.

Xa xa có mấy đứa trẻ vừa đạp xe, vừa cười nói vui vẻ. Chúng vừa đi qua cô thì hô lớn: "Hôn nhau đi! Hôn nhau đi!". Cô chưa kịp hiểu mấy đứa nhỏ tinh nghịch này nói gì thì phát hiện ra cách cô chừng chục bước chân có một cặp nam nữ trẻ tuổi đang đứng nói chuyện.

Hân không muốn nghe lén chuyện của họ nên đi tiếp. Đi được vài ba bước thì chân cô bắt đầu tê cứng lại, không thể nào đi được nữa. Cô ráng lê người tựa vào một thanh chắn gỗ sát bờ sông. Như không thèm chú ý đến sự có mặt của cô, cặp nam nữ vẫn nói chuyện lớn tiếng. Người con có gái gương mặt khá xinh đẹp đang khóc lóc:

- Đồ vô lương tâm! Làm người ta có thai sao không dám nhận. Anh tồi lắm!

- Tôi đã không muốn nói thì cô đừng ép tôi. Cô chẳng phải bắt cá hai tay sao? Có con với thằng đó giờ bắt tôi hốt vỏ à? Mà dù có là con tôi thật đi chăng nữa, người như cô không đáng sinh con cho tôi. - Người con trai giọng điệu tuyệt tình.

- Anh… Anh là đồ vô lương tâm. Tôi sẽ không giữ đứa bé này. Tôi quyết định chia tay anh. Hãy nhớ tôi mới là người "đá" anh trước! - Người con gái nói xong thì quay mặt bước đi bỏ người con trai ở lại.

Hân không cố ý nhưng hoàn cảnh bắt buộc nên Hân đã nghe hết không sót một từ. Cô cũng đồng tình với cô gái kia rằng người con trai này thật vô lương tâm. Đang suy nghĩ thì cô có cảm giác mình đứng không vững nữa. Đột nhiên thanh chắn gỗ được đóng một cách sơ sài bị rơi ra vì không chịu được sức tựa của cô. Cô chỉ kịp hoảng hốt la lên một tiếng "Á!" thì người đã chìm ngập trong nước.

Hân thật sự không biết bơi. Trong làn nước mềm mại nhưng lạnh lẽo, cô vùng vẫy trong vô vọng. Đối mặt với sinh tử, cô tự nói với bản thân: "Không xong rồi, chẳng lẽ cuộc đời mình kết thúc tại đây sao? Mình còn phải sinh đứa bé ra. Mình còn rất nhiều thứ rất muốn thực hiện". Ngay lúc đó, cô cảm nhận được một vòng tay ấm áp choàng lấy người cô, nâng cô lên khỏi mặt nước. Cô thoát chết trong gang tấc.

Sau khi ho sặc sụa vì ngộp nước, Hân cố trấn tĩnh lại. Lúc này, cô đã thấy rõ gương mặt người cứu mình. Người đó thì ra là anh chàng vô lương tâm lúc nãy. Cô đoán anh ta lớn hơn cô khoảng vài ba tuổi. Người này trông khá điển trai, dáng người cao ráo nhưng đôi mắt toát lên vẻ lạnh lùng, hung ác. Ai nhìn vào cũng có thể nghĩ anh là một diễn viên điện ảnh chuyên đóng vai phản diện. Nhìn cách ăn mặc sành điệu của anh, cô biết anh không phải người ở miền quê này. Đây có lẽ là một mẫu người trái ngược với Thịnh, người yêu cô. Thịnh mang dáng vẻ khôi ngô, hiền lành và luôn dịu dàng với phái nữ. Nếu là Thịnh biết cô có thai thì chắc chắn là sẽ không phản ứng tàn nhẫn giống như người này đối với cô gái lúc nãy.

Anh ta bắt gặp được ánh mắt tò mò của Hân. Anh cảm thấy buồn cười vì một cô bé vừa mới thoát chết chưa biết sợ mà còn soi mói người khác. Anh liền mắng cho cô một trận:

- Ngốc kia, bày đặt bắt chước người ta đi tử tự! Lúc nãy không nhờ tôi thì có cô bé đã chết rồi đó biết không? Rõ thật là ngốc!

- Em không phải là ngốc, mà là Hân. Em cũng không có tự tử. Chỉ là tai nạn, cái thanh chắn bị rơi. - Cô đáp lại nhỏ nhẹ.

- Thế thì nghe lén chuyện người khác đến nỗi bị rớt sông rồi! - Anh trêu chọc cô.

- Không phải, đơn giản đó chỉ là tai nạn. Em không có cố ý nghe chuyện của anh đâu. Rất cảm ơn anh đã cứu em! - Cô không muốn giải thích dài dòng với một người xa lạ rằng cô có thai nên chân tay luộm thuộm không đi nổi.

- Không cần phải cám ơn! Xem như cô bé nợ tôi. Lần sau gặp lại tôi sẽ bắt trả. - Anh nói một cách nghiêm túc.

- Ơ, em… - Cô ngạc nhiên không nói nên lời.

Một cơn gió thổi qua làm Hân lạnh run. Cô chợt nhớ ra người mình còn ướt như chuột lột. Người cứu cô cũng chẳng hơn gì, đầu tóc, quần áo chẳng chỗ nào khô nổi. Cô thấy áy náy:

- Làm người anh ướt hết rồi. Hay anh về nhà em ở gần đây thôi. Dì em sẽ cho anh mượn một bộ đồ để thay tạm.

- Không cần, tôi phải đi ngay. Nếu cô bé muốn trả ơn tôi thì Giáng Sinh năm nay, cũng giờ này đến chờ ở đây. Tôi sẽ nói cho bé biết yêu cầu của tôi. - Anh đáp.

- Nhưng mà, em… - Cô ấp úng vì những lời nói kỳ lạ của anh.

- Không nhưng nhị gì hết! Tôi không có thời gian đâu. - Anh đáp trả một cách lạnh lùng.

Chưa đợi Hân nói hết câu thì người cứu cô đã quay lưng đi. Anh ta bước lên một chiếc ô tô sang trọng đậu gần đó từ bao giờ. Chiếc ô tô nổ máy rồi lao đi trong sự ngỡ ngàng của cô. Mọi việc hôm nay xảy ra một cách kỳ lạ khiến đầu óc cô còn mơ mơ màng màng sau cú té sông. Cô tự hỏi không biết rằng mình đang tỉnh hay đang mơ. Về đến nhà, cô cũng chẳng dám kể với ai về cuộc gặp gỡ với một người kỳ lạ, ở trong một tình huống dở khóc dở cười. Vì cô sợ họ sẽ lo lắng thêm cho cô. Cô không biết rằng cuộc gặp gỡ này sẽ mở đầu hàng loạt những rắc rối cho cô sau này.

Ở nhà dì Ba hơn ba tháng, Hân lúc nào cũng đau đáu nhớ trường, nhớ bạn. Thân hình Hân ngày càng một nặng nề. Bà Vân và dì trang bị cho Hân cả một kho kiến thức sanh nở. Càng hiểu nhiều, biết nhiều cô càng cảm thấy thương mẹ nhiều hơn. Ít nhất, bây giờ cô đã hiểu mẹ mang cô trong bụng chín tháng mười ngày nặng nề, khó chịu đến như thế nào.

Vài hôm nữa là Giáng Sinh rồi, cô vẫn còn nhớ lời hẹn với ân nhân của mình. Cô thầm nghĩ chắc đây chỉ là lời nói đùa của mấy anh công tử nhà giàu. Với lại, nếu anh ta có xuất hiện mà thấy cô bụng to như cái thúng thì chắc cũng "xách dép" chạy không kịp. Cô tự nhủ thôi thì mang ơn người ta trong lòng là được rồi, không gặp lại có lẽ sẽ hay hơn.

Giáng Sinh rồi cũng đến. Chiều hôm đó, Hân không hề hay biết rằng, anh chàng cứu cô hôm đó quay trở lại bờ sông đúng như lời hẹn. Anh ta chờ mãi không thấy bóng dáng cô đâu. Anh ta hỏi thăm xung quanh cũng không ai biết có người như vậy. Thật sự lúc đầu, anh chỉ muốn nói đùa với cô. Nhưng sau khi trở về nhà, dáng vẻ luộm thuộm cùng với đôi mắt tò mò, trong sáng của cô luôn ở trong tâm trí anh. Anh có cố gắng xóa bỏ thế nào cũng không hết. Anh vốn đã từng cặp kè với rất nhiều cô gái nhưng chưa ai khiến anh phải để tâm nhiều tới như vậy. Anh đứng đó và tự cười bản thân vì cảm thấy mình ngốc hơn cả một cô bé ngốc.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 17:42:34 | Xem tất
Chương 4: VƯỢT CẠN

BY KATELUN

Một buổi chiều tan học, Thịnh chở Hân trên chiếp xe đạp mini màu đỏ. Anh là học sinh ưu tú, lại luôn dịu dàng với phái nữ. Biết bao nhiêu cô gái trong trường thầm thương, trộm nhớ anh. Nhưng anh chỉ yêu cô làm cho cô rất hãnh diện với mọi người. Cô đang mỉm cười về điều đó thì anh hỏi:

- Huyền Hân à, anh chở em đi ăn chè cốc-tai sữa nhe. - Thịnh rất thích gọi Hân là Huyền Hân.

- Ừm, em còn muốn ăn gỏi khô bò nữa. - Cô nũng nịu đáp.

- Được! Được! Hôm nay, em muốn ăn một chục món, anh cũng chiều. Vì, hôm nay sinh nhật em, em phải khao mà. - Thịnh lém lỉnh.

- Trời! Cái anh này, xấu quá đi nha! - Cô vừa nói vừa cù vào eo Thịnh. Thịnh cười lớn. Xe lảo đảo. Rồi cả hai đột ngột ngã xuống đường.

- Em bị sao vậy? Em chảy nhiều máu quá! - Thịnh hoảng hốt.

Hân vừa đứng dậy, chưa kịp hoàn hồn đã thấy dưới người mình đầy máu. Máu chảy nhiều lắm, chảy cả xuống đất. Cô ôm bụng, cảm giác đau quằn quại. Cô la lớn: "Anh ơi, cứu em!". Nhưng thật kỳ lại, Thịnh chỉ đứng đó nhìn cô bằng cặp mắt vô hồn. Sau đó, anh quay đầu bỏ chạy một mạch để lại cô một mình đau đớn trên vũng máu đỏ tươi.

Hân giật mình thức dậy. Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Người cô run lên vì sợ. Nhưng cơn mơ đã qua đi, cô vẫn còn cảm giác đau bụng, đáy quần ướt sũng. Cô lập tức gọi mẹ và dì thức dậy. Hai người lập tức đón xe chở cô đến trạm y tế gần nhà ngay trong đêm.

Trong trạm y tế, bà Vân đứng ngồi không yên. Đã hai mươi phút trôi qua, Hân vẫn còn nằm trên giường rên rỉ, chưa có bác sĩ nào đến thăm khám cho cô cả. Bà sốt ruột hỏi một cô y tá già đi qua thì chỉ được đáp trả bằng thái độ thờ ơ, quát tháo: "Chờ chút đi! Giờ này đã khuya, muốn bác sĩ thì ít cũng phải từ từ. Muốn nhanh, mời lên bệnh viện tuyến trên!". Nghĩ tới đoạn đường đi lên bệnh viện khác khá xa xôi, bà lại cắn răn chờ đợi thêm. Lòng đang rối rắm, bà thấy có một nữ bác sĩ đi ngang qua. Như bắt được vàng, bà gọi to:

- Bác sĩ ơi bác sĩ! Cứu con tôi với!

- Chuyện gì vậy? Ủa, là chị hả? Tôi là Hoàng Gia Ánh, chị còn nhớ tôi không? - Bác sĩ Ánh tỏ vẻ vui mừng như gặp lại người quen cũ.   

- A, bác sĩ Ánh! Làm sao mà tôi quên được! Nhưng sao bác sĩ lại có mặt ở đây? - Bà vui mừng nhưng cũng không khỏi thắc mắc sự xuất hiện của bác sĩ Ánh tại một nơi xa xôi như thế này.

- À, tôi đang trong chuyến công tác trao đổi kinh nghiệm sản phụ khoa với các trạm xá nhỏ thì không ngờ gặp chị. Mà chị sao lại ở đây? - Bác sĩ Ánh cũng rất ngạc nhiên khi gặp lại bà Vân. Mỗi ngày có vô số bệnh nhân, làm bác sĩ có thể nhớ hết được từng người một. Nhưng bác sĩ Ánh không thể nào quên được khuôn mặt thất vọng, đầy nước mắt của bà trong phòng khám ngày hôm đó. - Trái đất này nhỏ thật. Ở nơi đây mà mẹ con tôi cũng có thể gặp lại bác sĩ. À, con bé Hân con tôi, nó đau bụng sắp đẻ. Bác sĩ giúp nó với! - Bà Vân giọng run run.

- Được rồi, chị đừng lo! Để tôi khám cho cháu! - Bác sĩ trấn an bà.

- Dạ, cảm ơn bác sĩ! - Bà mừng rỡ.

- Vỡ ối sớm, phải lập tức cho sanh ngay. - Bác sĩ giọng khẩn trương.

Sau đó, Hân được đẩy ngay vào phòng sanh, chính tay bác sĩ Ánh đỡ đẻ. Mọi thứ đã được chuẩn bị xong, bác sĩ nói với Hân: "Con cứ bình tĩnh làm theo lời của cô thì mọi thứ sẽ ổn thỏa, được chứ?". Hân khẽ gật đầu. Răng cô cắn chặt lại để không phải hét lên, hai tay bấu chặt tấm trải giường để có chút gì đó để bám víu.

Mặc dù đã biết trước sinh con sẽ rất đau, nhưng khi thực sự trải nghiệm, cô mới biết nó cơn đau đẻ nó giống như xé nát cơ thể thành từng cơn. Bác sĩ Ánh ra lệnh: "Nở đủ rồi, Hít thật mạnh vào!". Cô vừa hít mạnh vào thì bác sĩ hô: "Rặng đi!". Cô rặng một cái thật mạnh nhưng vẫn chưa được. Mỗi lần rặng xong người cô đều giống như mất hết sức lực, nhưng vẫn phải lấy hơi cố gắng rặng tiếp cho lần sau.

Đến lần thứ tư, Hân mới có cảm giác cái gì đó chui tọt ra khỏi người mình. Khi nghe được tiếng khóc em bé, lòng cô chợt dâng lên cảm xúc vui sướng lạ thường. Bao nhiêu đau đớn, mệt mỏi dường như đã tan biến. Cô tự hỏi đó phải chăng là cảm giác hạnh phúc khi được làm mẹ.

Bác sĩ Ánh nói với Hân đó là một bé trai khỏe mạnh. Cô nhìn nó một cách tò mò. Trên tay người y tá là một em bé nhỏ xíu đáng yêu đang được quấn trong một cái khăn mỏng. Nó đang khóc oa oa. Khi nó bắt gặp ánh mắt của cô liền khóc to hơn nữa như muốn nói với cô: "Mẹ ơi, con khát sữa quá!". Cô nhận ra được đôi mắt này, cái mũi này, cái miệng này đều là giống y chang Thịnh.

Y tá bảo Hân nên cho thằng bé bú một chút để kích thích tiết sữa. Biết cô lần đầu sinh em bé, y tá hướng dẫn kỹ càng cách ẵm, cách cho bú sữa. Miệng nó vừa chạm vào đầu vú của cô thì liền nín khóc. Nó nút lấy, nút để dòng sữa non đầu tiên vào trong cơ thể sơ sinh nhỏ bé. Hân nhìn nó một cách âu yếm. Cô chỉ muốn ôm thật chặt thằng bé vào lòng nhưng sợ nó đau nên chỉ nhẹ nhẹ nhàng nhàng chạm vào làn da mỏng manh của nó. Cho bú xong, Cô ngủ thiếp đi một chút. Thằng bé thì được đưa ra ngoài cho người nhà cô chăm sóc.

Hân được mẹ tròn con vuông làm cho bà Vân vui mừng khôn xiết. Lòng bà vô cùng mang ơn bác sĩ Ánh. Bà xem bác sĩ như một người ơn của gia đình. Vừa thấy dáng bác sĩ Ánh bước ra, bà vội vàng hỏi han:

- Thật cực cho bác sĩ quá! Nửa đêm thế này mà còn làm phiền, chắc bác sĩ mệt lắm.

- Không sao! Giúp được bệnh nhân thì có mệt bao nhiêu cũng được chị à. - Bác sĩ đáp.

- Mẹ con tôi đội ơn bác sĩ. Nếu không có bác sĩ ở đây chắc con tôi và em bé sẽ gặp chuyện không may. - Bà rưng rưng nước mắt.

- Ơn nghĩa gì! Đó chỉ là trách nhiệm của một bác sĩ phải làm thôi. Ngược lại người phải cám ơn là tôi mới phải. - Bác sĩ đáp.

- Sao bác sĩ lại nói vậy? - Bà thắc mắc.

- Chị biết không. Chị và cháu Hân quyết định sinh đứa bé ra làm tôi rất cảm động. Một sinh mạng em bé được cứu sống. Tôi biết ơn gia đình chị vì điều đó. - Bác sĩ đáp.

- Trời ơi, sao trên đời này lại có một bác sĩ tốt như vậy. Ngày mai tôi mời bác sĩ tới nhà em tôi dùng cơm nhé? - Bà bày tỏ sự cảm kích.

- Tiếc quá, sáng nay tôi phải về Sài Gòn gấp. Để dịp khác chị nhé? Tôi phải đi đây! Tạm biệt chị! - Bác sĩ từ chối.

- Dạ, tạm biệt bác sĩ! - Bà nói.

Từ biệt bác sĩ Ánh xong, Bà Vân vẫn cảm thấy ray rứt vì chưa có dịp mời bác sĩ bữa cơm để tỏ lòng thành của mình. Tấm lòng của người bác sĩ này làm bà hết sức cảm động và biết ơn. Bà hy vọng có dịp nào khác để trả cái ơn sâu sắc này.

Trong giấc ngủ, Hân lại mơ thấy Thịnh đang đứng kế bên nôi thằng bé. Thịnh nhẹ nhàng chạm vào mặt nó. Rồi anh lại nhẹ nhàng bế nó lên một cách thuần thục. Anh nhìn cô và mỉm cười. Sau đó, anh bế nó đi chậm rãi đến gần cô, nhẹ nhàng bảo: "Huyền Hân, cảm ơn em đã sinh cho anh một thiên thần!". Cô xúc động không nói được lời nào mà chỉ rơi nước mắt. Phải, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô tỉnh giấc và cảm nhận được giọt nước mắt còn vương lại trên má nhưng hạnh phúc thì đã tan biến theo giấc mộng.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 19:34:29 | Xem tất
Chương 5: NÓ SẼ LÀ EM CON

BY KATELUN

Đến bây giờ, Hân đã sinh em bé được một tháng. Thằng bé được mẹ và dì gọi yêu bằng "Gấu", vì nó rất kháu khỉnh và sổ sữa. Cô đã biết được thế nào là mang nặng đẻ đau. Khi tự tay chăm con nhỏ, Hân biết thêm những khó nhọc của người mẹ, phải thức đêm hôm, lo lắng từng, ly từng tí cho "cục cưng" nhỏ xíu. Cô cảm nhận được bản thân mình lớn khôn như ngày hôm nay là cả một quá trình gian nan mà mẹ mình đã trải qua.

Càng nhìn bé Gấu, Hân càng cảm thấy yêu nó nhiều hơn. Cô không đành lòng đem bé cho người ta nuôi. Cô chỉ muốn ở bên cạnh bé như lúc này, cho bé bú, ru bé ngủ, dỗ dành khi bé khóc. Nghĩ đến việc sắp phải xa bé, cô rơi nước mắt. Bà Vân hiểu được, khuyên cô:

- Mới sanh xong, con không được khóc đâu! Khóc sớm sẽ làm mắt con mau mờ đi đó.

-  Nhưng con thương bé Gấu quá. Con không muốn xa nó. - Cô phân trần.

- Mẹ biết rồi. Dì con có bàn với mẹ. Dì cũng đơn chiếc nên muốn nhận nuôi thằng bé. Cho người lạ nuôi thì còn lo lắng, chứ dì của con thì mẹ rất an tâm. - Bà nói.

Nghe mẹ nói như vậy, Hân cũng cảm thấy phần nào bớt lo lắng vì Hân biết dì Ba rất thương yêu bé Gấu, sẽ xem bé như "núm ruột" của dì. Bà Vân đang tính nói tiếp thì đột nhiên điện thoại của bà reo vang. Vì thằng bé đang ngủ nên bà phải ra ngoài phòng nói để tránh làm ồn. Không biết ai gọi đến mà Hân thấy vẻ mặt của bà có vẻ rất căng thẳng. Bà nói chuyện một hồi lâu. Sau khi cúp máy, bà quay vào phòng và nói với cô:

- Con biết ai vừa gọi cho mẹ không?

- Ai vậy mẹ? - Cô thực sự không đoán ra.

- Là ba con. - Bà nói.

- Có việc gì vậy mẹ? Ba vẫn còn tức giận về chuyện của con sao? - Hân rất ngạc nhiên. Trong suốt mấy mấy tháng qua, dù ba có gọi, mẹ cũng không có nói gì với cô. Nhưng lần này, mẹ lại gọi cô lại nói chuyện làm cô có cảm giác bất an.

- Không, ngược lại, ba con vẫn đang rất lo lắng cho tương lai của con. Ba quyết định đón bé Gấu về nhà mình.

- Thật vậy hả mẹ?

- Nhưng với điều kiện thằng bé sẽ gọi ba con bằng ba, gọi mẹ con bằng mẹ. Con phải quên đi việc con từng sinh ra nó.

- Vậy có nghĩa là nó sẽ là em con sao?

- Ừm, mẹ nghĩ con nên chấp nhận như vậy. Ba mẹ nghĩ điều đó là tốt nhất cho cả con và thằng bé. Ba con cũng đã tìm được trường cho con học tiếp. Chúng ta phải chuẩn bị thu xếp hành lý để còn về cho con kịp đi học.

Vậy là ba Hân đã tha thứ cho cô. Ba vẫn xem cô là đứa con gái duy nhất mà ông yêu thương. Cô vui mừng khôn xiết. Vừa được ở gần bé Gấu, vừa được được đi học lại là điều cô luôn mong muốn. Đúng là cô không xứng làm mẹ của bé Gấu, nhưng thằng bé xứng đáng có một gia đình hạnh phúc. Bé Gấu sẽ có cha, có mẹ và có một người chị. Vai trò người chị sẽ thích hợp với cô hơn là người mẹ. Nhưng ở vai trò nào, cô cũng sẽ thương yêu thằng bé như thương yêu chính bản thân mình. Giờ phút này, cô chỉ mong về nhà thật mau. Cô sẽ được gặp lại người cha đáng kính của mình, gặp lại người bạn thân tên Chi. Hơn nữa, cô sẽ được tiếp tục việc học còn đang dang dở của mình.

Hai hôm sau, Hân, mẹ và bé Gấu rời nhà dì Ba trở về Sài Gòn. Cô rất bất ngờ vì ông Trí ra tận bến xe để đón. Ông nở nụ cười hiền lành khi nhìn thấy mọi người. Lúc này, ông khác xa một hình ảnh người cha nghiêm khắc. Trên xe taxi, ông cứ nhìn chằm chằm bé Gấu mà bà Vân đang ẵm trên tay. Một hồi sau ông nói: "Nhìn thằng bé này mặt mũi phúc hậu lắm! Tên của nó sẽ là Nguyễn Đức vậy!". Bà Vân và Hân đồng thanh hưởng ứng: "Tên hay đó!". Rồi cả nhà cùng nhìn nhau cười. Giống như thằng bé có sức mạnh đem từng người trong gia đình Hân xích lại gần nhau hơn.

Càng ngày ông Trí càng tỏ ra thương yêu bé Gấu.  Bà Vân biết vì nhà không có con trai nên ông đặc biệt "cưng" nó cũng phải. Bà rất vui vì điều đó. Gia đình vui vẻ, hòa thuận đối với bà là một món quà quý giá hơn cả vàng bạc. Trong một thời gian ngắn, mọi người đã thích ứng với sự có mặt của một thành viên "nhí" trong gia đình với quy luật bất thành văn: bé Gấu là con của ông Trí và bà Vân, Hân là chị của nó. Chỉ còn một điều bà và ông Trí đều lo sợ là sự phản đối từ bà nội của Hân.

Ngày đó rồi cũng đến.  Bà nội Hân hay tin ông Trí nhận con nuôi liền thay đổi sắc mặt, tức tốc một mình đón xe lên Sài Gòn xử lý. Hôm đó, bà xuất hiện mà không có sự hộ tống của bất cứ cô, chú nào. Tuy đã lớn tuổi nhưng cử chỉ của bà rất nhanh nhẹn. Sự xuất hiện của bà nội làm ai nấy đều hoảng hồn. Vừa vào nhà, bà đã đùng đùng quát:

- Hai vợ chồng bây điên hết rồi à? Con ruột còn chưa lo xong đã đòi nhận đến con nuôi! Ta không chấp nhận trong dòng họ xuất hiện người không phải huyết thống.

- Mẹ à, để từ từ con giải thích! - Giọng bà Vân nhỏ nhẹ.

- Giải thích cái gì, trả thằng bé về lại đúng chỗ của nó ngay! - Bà nội tiếp tục quát.

- Không phải vậy đâu mẹ. Hôm trước, con đi xem bói, chỗ ông thầy Tích mà mẹ hay mời cúng đó, mẹ nhớ không? - Biết bà nội Hân cố chấp nhưng rất mê tín, bà Vân hướng câu chuyện đến việc xem bói.

- Ừ, Thầy Tích là người mẹ luôn kính trọng vì nhờ ông ấy mà gia đình ta ai cũng sức khỏe dồi dào. Nhưng ý cô là gì? - Bà nội bắt đầu hạ giọng.

- Đúng rồi. Con có nhờ thầy xem giúp vận mệnh năm sau của anh Trí. Thầy nói là không tốt, phải giải nguy bằng cách nhận con nuôi có ngày giờ sanh giống thằng bé này. - Bà Vân lý giải. Tất nhiên, trước đó, bà cũng đã có tốn không ít tiền gửi đến thầy Tích để mua chuộc.

- Thật vậy sao? Mà có thách các người cũng không dám gạt bà già này! - Bà nội đắc ý.

- Đúng đó mẹ. Đó cũng là ý của con. Con vốn không có con trai, nhận thêm thằng bé cho có trai có gái, lại vui cửa vui nhà. - Ông Trí lên tiếng bênh vực vợ.

- Phải đó bà nội, thằng bé cũng dễ thương lắm. Mình đừng trả nó về nha bà nội. - Hân cũng năn nỉ.

- Nếu thầy Tích và ba con cũng nói như vậy thì bà cho qua vậy. - Bà nội gật gù đồng ý.

Bà nội Hân nhìn thấy bé Gấu trong lòng cũng cảm thấy yêu mến nên bà cũng không còn quan tâm đến chuyện con nuôi, con ruột nữa. Bà đến không báo trước, đi cũng không ai hay. Vài hôm sau, nhân lúc không có ai ở nhà, bà tự mình đón xe trở về quê. Bà luôn muốn chứng tỏ với con cháu bà vẫn còn minh mẫn, khỏe mạnh.

Về phần Hân, cô trở lại việc học ở một trường Dân lập với quyết tâm cao độ. Cô phải học lại lớp mười một đã bỏ dở trước đó. Không phụ lòng ba mẹ, cô nhanh chóng tốt nghiệp trung học và trúng tuyển vào Đại học Luật theo lời khuyên của ba mình. Ông Trí không bắt buộc cô nhưng ông nói công việc luật sư sẽ giúp cô thoát khỏi cái bóng mờ nhạt của chính mình. Ông muốn cô phải năng động hơn, không phải sống khép mình như vậy nữa.

Khi cô học xong năm nhất Đại học thì bé Gấu cũng đã được ba tuổi. Thằng bé ngày càng lanh lợi. Nó luôn tỏ ra chống đối với Hân. Thường ngày, nó hay dấu tập vở, bút viết của cô làm cho cô luôn phải nổi khùng với nó. Đối với ông Trí, nó luôn nói những câu lấy lòng ông. Lúc thì, nó nhõng nhẽo: "Ba đi làm cực khổ nên con chỉ thương một mình ba thôi!". Lúc thì, nó nịnh hót: "Ở nhà này chỉ một mình ba là đẹp trai nhất!". Vì vậy, ông ngày càng cưng nó hơn. Những câu nói ngô nghê, những trò nghịch ngợm của thằng bé vậy mà có tác dụng làm cho cả nhà luôn đầy ấp tiếng cười.

Lời nói của bé Gấu làm Hân giật mình. Suy nghĩ lại, ngày nào cũng vậy, cô từ trường về đến nhà thì cứ chui vào phòng học bài. Tối nào rảnh thì cô đi học thêm ngoại ngữ, tin học. Đã lâu lắm rồi, cô chưa gần gũi với nó như lúc này. Hân không ngờ thằng bé hay phá phách đồ đạc là muốn lôi kéo sự chú ý của cô. Cô chợt thấy sống mũi mình cay cay. Cầm lòng không được, cô vừa xoa xoa cái trán nóng như lửa của nó vừa nói:

- Khi nào chị Hai rảnh sẽ chơi với em chịu không? Còn từ giờ em không được phá đồ của chị nữa!

Một đêm nọ, nhà Hân chỉ còn hai chị em do ba mẹ về quê thăm bà nội. Đêm đó, hai chị em ngủ chung, bé Gấu đột ngột sốt cao. Từ nhỏ đến lớn bé Gấu hay bị bệnh lắm, nhưng lần nào mẹ cũng là người chăm sóc. Mới đầu, cô cũng bối rối lắm vì chưa chăm sóc người bệnh bao giờ. Hân bình tĩnh nhớ lại mỗi lần mình bị sốt, mẹ cho uống thuốc hạ sốt, rồi đắp khăn ấm lên trán, lên người. Cô lập tức lục tủ thuốc gia đình thì may quá vẫn còn mấy gói thuốc hạ sốt cho trẻ em chắc mẹ mua để sẵn để phòng hờ thằng bé bệnh. Cho thằng bé uống thuốc xong, cô làm giống như mẹ, đắp khăn ấm, lau người cho nó. Nhìn mặt nó phờ phạc không giống như vẻ mặt láu cá mỗi khi chọc giận người khác, cô không khỏi phì cười:

- Sao rồi, siêu quậy đã hết sức để quậy rồi phải không? Mau ngồi dậy mà lục lọi đồ của chị đi, hôm nay cho phép đó!

- Em đâu có quậy đâu. Em thương chị Hai nhất mà. - Thằng bé nói bằng giọng yếu ớt.

- Trời, đã bệnh mà còn nịnh bợ hả Gấu con. Thương chị là chọc tức chị hoài phải không? - Cô mắng yêu thằng bé.

- Ai kêu chị Hai không chịu chơi với em. - Thằng bé nũng nịu.

Lời nói của bé Gấu làm Hân giật mình. Suy nghĩ lại, ngày nào cũng vậy, cô từ trường về đến nhà thì cứ chui vào phòng học bài. Tối nào rảnh thì cô đi học thêm ngoại ngữ, tin học. Đã lâu lắm rồi, cô chưa gần gũi với nó như lúc này. Hân không ngờ thằng bé hay phá phách đồ đạc là muốn lôi kéo sự chú ý của cô. Cô chợt thấy sống mũi mình cay cay. Cầm lòng không được, cô vừa xoa xoa cái trán nóng như lửa của nó vừa nói:

- Khi nào chị Hai rảnh sẽ chơi với em chịu không? Còn từ giờ em không được phá đồ của chị nữa!

- Dạ! Em biết rồi. - Thằng bé đáp yếu ớt.

- Chị Hai cũng thương em nhất đó. - Hân nói mà cố nén nước mắt. Nếu lúc này có ai cho cô một điều ước, cô chỉ mong rằng bao nhiêu bệnh tật trên cơ thể của bé Gấu truyền hết qua cho cô.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 20:12:59 | Xem tất
Chương 6: THOÁNG GẶP NGƯỜI TRONG MỘNG

BY KATELUN

Thắm thoát, bốn năm trôi qua thật nhanh. Thời gian học Đại học là một khoảng thời gian Hân phấn đấu không ngừng để không làm phụ lòng ba mẹ. Cô đã thành công trong việc bảo vệ luận văn tốt nghiệp của mình. Tuần sau là lễ tốt nghiệp, đầu óc cô cảm thấy rất thoải mái. Cô không muốn đi du lịch đâu đó một mình mà chỉ muốn ở nhà bên gia đình.

Bây giờ, bé Gấu đã là học sinh tiểu học rồi. Thằng bé rất lanh lợi nhưng không còn nghịch ngợm như trước nữa. Cuộc sống gia đình hạnh phúc hiện tại khiến cho Hân thật sự xem bé Gấu là em mình. Việc cô sinh ra thằng bé đã được cất giấu ở một nơi rất sâu, rất kín trong tâm hồn cô. Cô nghĩ nếu ai cũng hạnh phúc thì có chôn giấu một chút bí mật cũng là điều tốt đối với cô và cả cho thằng bé. Cũng chính bí mật này làm cho cô không thể nào mở lòng mình ra với bất cứ chàng trai nào trong suốt thời gian qua.

Từng ấy thời gian, Hân vẫn không có tin tức gì của Thịnh. Nhớ anh, cô chỉ có thể gặp anh trong những giấc mơ. Cô chợt thoáng thấy buồn nên bắt đầu lướt web. Vài tháng nay, cô bắt đầu sử dụng trang mạng xã hội facebook. Chi nói với cô phong trào bây giờ, ai ai cũng dùng trang này để chia sẽ thông tin, hình ảnh cá nhân. Mặc dù không thường xuyên gặp bạn bè cũ, nhưng thông qua nó, cô cũng cập nhật được không ít thông tin của họ.

Vừa đăng nhập vào tài khoản facebook của mình, cô nhận một thông điệp mời kết bạn với nội dung: "Chào Hân, anh là Stranger Man. Cho anh thêm tên em vào danh sách bạn bè, em nhé!". Xem qua profile của người này, thông tin được ghi rất sơ sài. Họ tên thật của anh ta cũng không được khai báo. Hình ảnh thật lại càng không có. Cô đoán chắc người bạn nào đó muốn trêu ghẹo cô thôi. Nghĩ vậy nhưng cô vẫn nhấn nút "Chấp nhận" vì cô biết người bạn này vốn không có ác ý.

Hân còn nhận được vài thông điệp khác với nội dung đều là chúc mừng cô tốt nghiệp. Cô cảm thấy rất vui vì có nhiều bạn bè quan tâm đến mình. Cô đang tính hồi âm cám ơn từng người một thì cửa sổ hội thoại trong facebook bung ra lời chào hỏi: "Chào Hân! Em đang rảnh chứ? Nói chuyện với anh một chút được không?". Nó được gửi đến từ Stranger Man, người mà cô mới vừa thêm vào danh sách bạn bè. Sẵn cũng đang thắc mắc về anh nên cô đáp lại:

- Chào! Anh có thể nói cho em biết, chúng ta biết nhau chứ?

- Không, chúng ta chỉ là người xa lạ. Anh vô tình thấy được facebook của em thông qua bạn của một người bạn. Em rất giống với người bạn gái mà anh rất quý mến. Nhưng hiện cô ấy không còn ở bên cạnh anh nữa. - Anh đáp.

- Chắc là cô bạn đó phải là người quan trọng với anh lắm! Nhưng sao anh không đi tìm gặp cô ấy? - Cô thắc mắc.

- Anh không thể gặp cô ấy được. Bởi vì, anh đã làm chuyện có lỗi với cổ. Anh sợ sẽ không được tha thứ. - Anh trả lời.

- Em nghĩ bất cứ ai có lòng thành nhận lỗi đều sẽ nhận được sự cảm thông. - Cô nhận xét.

- Em nói đúng. Nhưng chắc là tại anh chưa có đủ dũng khí và lòng thành. Còn em thì sao? Những năm qua, em ra sao? - Anh hỏi.

- Những năm qua? Anh có biết em đúng không? - Cô thắc mắc vì cụm từ "những năm qua" làm cho cô có chút ngờ ngợ, giống như trước đó anh ta đã biết rõ cô.

- À, không. Anh chỉ muốn hỏi về cuộc sống gần đây của em. Anh dùng từ không đúng rồi. - Anh trả lời chống chế.

- Cuộc sống của em không có gì phải phàn nàn. - Cô nghĩ mình đang sống rất hạnh phúc bên ba, mẹ và bé Gấu.

- Em có bạn trai chứ? - Anh hỏi.

- Có. - Cô đáp ngắn gọn.

- Anh ta là người thế nào? - Anh hỏi tiếp.

- Anh ta là mẫu người mà bao nhiêu cô gái phải mơ ước. - Cô nói về Thịnh, người yêu của cô.

- Thế thì tốt rồi. Chúc mừng em! - Anh chúc mừng cho cuộc sống mà cô mô tả là tốt đẹp.

- Cám ơn anh. Em cũng hy vọng anh sẽ mau chóng gặp lại người bạn gái đó. Em có việc rồi, tạm biệt anh vậy! - Cô cảm thấy hơi buồn khi nói đến Thịnh nên không muốn tán gẫu tiếp nữa.

- Ok, tạm biệt em! Hẹn gặp lại! - Anh đáp.

Sau khi tán gẫu với Stranger Man xong, cô cảm thấy rõ ràng anh ta có biết cô nhưng không hiểu vì sao lại cố tình tỏ ra là người xa lạ. Tiếng bé Gấu từ dưới lầu vang lên lanh lảnh: "Chị Hai, em đi học về rồi. Mau xuống dạy bài tập cho em đi!". Ngày nào cũng vậy, thằng bé có mặt ở nhà là cứ quây quần bên cô. Bà Vân trêu thằng bé: "Con tự phải tự làm lấy mọi thứ đi. Mai mốt chị Hai con còn phải đi lấy chồng nữa chứ!". Thằng bé liền nũng nịu đáp trả: "Chị Hai đi lấy chồng thì con cũng đi theo luôn!". Còn cô thì nghĩ việc lập gia đình thật là xa tầm tay khi mà trong lòng cô còn quá nhiều nút thắt.

Lễ tốt nghiệp rồi cũng đến. Hôm nay là ngày rất quan trọng của Hân nên ông Trí, bà Vân và bé Gấu cùng đến tham dự. Cô tự chọn cho mình một bộ áo dài màu hồng phấn đi cùng với đôi giày cao gót màu trắng. Tuy gương mặt cô chỉ trang điểm một cách nhẹ nhàng nhưng trông rực rỡ và xinh đẹp như một đóa hoa vừa nở rộ. Sau khi mặc thêm bộ lễ phục tốt nghiệp do trường phát, cô thấy rất tự hào vì mình đã chính thức trở thành một Cử nhân đại học.

Hân được sắp xếp ngồi ở vị trí tập trung với các bạn cùng khóa. Lễ tốt nghiệp được tổ chức quá trang trọng làm cho cô hồi hộp quan sát xung quanh để ghi nhớ mãi khoảnh khắc này. Bỗng cặp mắt cô dừng lại ở dãy ghế bên tay phải nơi dành cho các vị khách danh dự của trường. Cô thoáng thấy ai đó rất giống với Thịnh. Vì nhìn từ sau lưng nên cô cũng không chắc chắn lắm. Người khách đó mặc một bộ đồ âu phục màu đen rất lịch lãm, mái tóc phía sau giống hệt người yêu cô. Nhưng rồi cô tự nhủ là mình nhầm rồi.

Sau màn khai mạc trang trọng, vị chủ tọa tuyên dương và mời những sinh viên xuất sắc của trường lên nhận bằng trước. Tuy đã biết trước, nhưng khi tên Nguyễn Thị Huyền Hân được xướng lên, cô vẫn cảm thấy rất vinh dự khi bước lên bục nhận bằng. Sau đó, vị chủ tọa nói: "Mời ông Thịnh - Giám đốc điều hành của Tập đoàn Nước giải khát Khang An lên trao bằng và học bổng cho các em!". Nghe đến tên Thịnh, tim cô đập nhanh, mắt cô hoa lên. Cô có cảm giác mình không còn đứng vững được nữa. Nhìn xuống hàng ghế khách mời, chỗ người khách lúc nãy ngồi đã trống nhưng vẫn chưa ai bước lên. Vị chủ tọa nhắc lại lần nữa. Đột ngột từ bên dưới, một người đàn ông mặc âu phục đen bước tiến lên bục. Nhưng người đó lại không có chút gì giống với người yêu của cô.

Lễ tốt nghiệp diễn ra rất thành công. Hân cố tỏ ra vui vẻ nhưng trong lòng cảm thấy vừa bị ai đó dập tắt một tia hy vọng. Cô đi đến hàng ghế dành cho người nhà của các cử nhân. Vừ thấy cô, bé Gấu đã lao đến ôm lấy cô và nói: "Chị Hai giỏi quá, mai mốt em cũng sẽ học giỏi như chị!". Cô chỉ cười cười rồi xoa đầu nó. Ông Trí và bà Vân không nói gì nhưng trên gương mặt không giấu được niềm hãnh diện về con gái họ. Chi cũng có mặt để chúc mừng cô. Cô bạn này đã tốt nghiệp trước Hân một năm và cũng công tác trong ngành nước giải khát. Thấy bạn mình, trong đầu Hân chợt lóe lên một ý nghĩ lạ lùng. Cô kéo Chi ra hỏi nhỏ:

- Cậu có biết đến một người cũng tên Thịnh - Giám đốc điều hành Tập đoàn Nước giải khát Khang An không?

- Nghe nói ông giám đốc đó còn rất trẻ, vừa mới du học nước ngoài về. Anh ta là người tuổi trẻ tài cao nên đã được chọn làm rể của ông chủ Khang An rồi. Mình chỉ biết có vậy thôi. Mà cậu không nghĩ người đó là cái anh chàng người yêu bạc tình của cậu chứ? Mình nghĩ tốt nhất cậu nên quên anh ta đi! - Chi đáp.

- Chỉ là mình có cảm giác là lạ khi nghe đến người này. Thôi không nhắc đến nữa! Lát về nhà mình ăn cơm nhe. Mẹ mình nấu mấy món ngon không à. - Cô mời Chi.

- Được! Được! Mình nhận lời là vì tài nấu nướng của cô Vân chứ không phải vì cậu đâu. Ha! Ha! - Chi đùa giỡn.

- Hai chị làm gì mà vui quá. Cho em tham gia với!… Á…Á… - Bé Gấu từ đằng xa chạy lại thì không may bị "chụp ếch" một cái thiệt là nặng.

Hân và Chi ôm bụng cười sự vụng về của bé Gấu. Ông Trí và bà Vân từ đàng xa cũng đi tới. Bà Vân xót xa đỡ "cậu quý tử" còn đang khóc nhè. Mấy người bọn họ làm huyên náo cả một góc trời.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 20:56:36 | Xem tất
Chương 7: HOÀNG GIA THIÊN LÀ AI?

BY KATELUN

Buổi sớm ban mai thật là tuyệt đẹp. Nắng nhẹ nhàng xuyên qua từng kẽ lá. Nắng soi rọi vào từng cánh hoa làm cho chúng càng thêm lộng lẫy. Hân đứng ngoài ban công để hít thở không khí trong lành của buổi sáng. Ánh nắng khẽ lung linh trên khuôn mặt thanh tú của cô khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng phải say lòng. Cô cảm thấy mình đã thực sự trưởng thành. Cô đã không còn sinh viên nữa vì vậy đã đến lúc phải kiếm cho bản thân một việc làm thích hợp. Càng nghĩ đến cô càng cảm thấy nôn nao. Cô liền quay vào phòng rồi ngồi ngay vào máy tính.

Hân bắt đầu mở ra Bản lý lịch mà cô đã tạo trước đó. Cô xem đi xem lại vài lần để chắc chắn rằng mọi thứ đã ổn. Cô muốn Bản lý lịch của mình phải thật hoàn hảo trước khi được gửi đến các nhà tuyển dụng. Bỗng nhiên máy tính vang lên một âm thanh quen thuộc, báo hiệu có người muốn tán gẫu với cô trong facebook. Cô mở ra xem thì nhận được lời chào của Stranger Man: "Xin chào em!". Anh ta cũng đang online. Sau lần đầu tiên gặp nhau trên mạng, Hân và anh cũng hay thường xuyên nói chuyện với nhau. Anh hay kể những câu chuyện hoặc đưa ra những lời khuyên đầy ý nghĩa dành cho cô. Vì vậy, cô cảm thấy nói chuyện với anh rất hợp. Từ đó tạo thành thói quen sử dụng facebook mỗi ngày của cô.

- Chào anh! Sáng nay trời đẹp quá anh nhỉ! - Cô đáp lại lời chào của anh.

- Ừm, đẹp. Em đang làm gì? - Anh hỏi.

- Em đang chỉnh sửa Bản lý lịch để đi xin việc. - Cô trả lời.

- Hay là em gửi cho anh xem qua thử. Anh cũng kinh nghiệm trong tuyển dụng nhân sự. - Anh nói.

- Thật hả? Vậy để em gửi qua email. Có gì anh đánh giá giúp em nhe! - Cô mừng rỡ.

- Ok. - Anh đáp.

Đang tán gẫu với Stranger Man, di động của Hân reo lên. Thấy Chi gọi nên cô tạm biệt anh để nghe máy. Cô chưa kịp "Alo!" thì Chi đã nói một tràng:

- Hôm nay, trưa thứ Bảy mình được nghỉ. Cậu lên quán hôm trước gần công ty mình. Rồi mình với cậu dùng cơm. Mình có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu đó.

- Chuyện gì mà gấp dữ vậy Chi? - Hân thắc mắc.

- Đến rồi biết. - Chi đáp ngắn gọn.

- Vậy trưa nay gặp. - Hân nói.

Đúng như lời hẹn, trưa hôm đó, Hân đến quán cơm nơi hẹn với Chi. Quán cơm văng phòng này khá sang trọng nên giá cũng không rẻ. Chi làm ở Phòng kinh doanh của Tập đoàn Nước giải khát Hoàng Gia nên thu nhập rất tốt. Biết được Hân chưa đi làm nên Chi đều giành trả tiền. Lần nào cũng vậy, Hân đến trước là chọn ngay một chỗ ngồi gần vòi phun nước. Giữa trưa oi bức của Sài Gòn, cô không muốn trốn vào máy lạnh. Cô chỉ muốn hưởng thụ cái mát tự nhiên của hơi nước từ vòi phun.

Hân tưởng chỉ có mình mới có cái sở thích không giống ai như vậy. Nhưng khi vừa bước tới bàn mình đã chọn, cô phát hiện có hai người đàn ông, một già và một trẻ đã ngồi sẵn gần đó. Hai người bọn họ mặc âu phục sang trọng, thắt cà vạt rất lịch sự.  Hân nhìn dáng vẻ của họ rất giống với những doanh nhân mà cô hay bắt gặp trên tạp chí hay truyền hình. Người đàn ông trẻ ngồi quay mặt sẵn về phía bàn của cô ngồi. Không hiểu sao, Hân trông anh ta rất quen mặt. Cô lục lọi trong trí nhớ mình khoảng một phút nhưng vẫn không nhớ ra đã gặp anh ta ở đâu. Mà cũng rất kỳ lạ, tuy anh ta nói chuyện với người đối diện nhưng lâu lâu hay đưa mắt nhìn về phía cô.

Khoảng năm phút sau, Chi vừa đến giọng đã rôm rả:

- Xin lỗi. Mình bận họp một chút nên đến trễ. Cậu gọi món chưa?

- Mình gọi rồi, gọi giùm cho cả cậu nữa. - Hân đáp.

- Cám ơn bạn hiền. - Chi nói.

- Mà cậu gọi mình ra đây có chuyện gì gấp vậy? Mau nói đi! - Hân thắc mắc.

- Phòng nhân sự bên công ty mình đang cần tuyển dụng vị trí trợ lý pháp luật cho Phòng kinh tế đối ngoại. Người được tuyển sẽ được làm việc trực tiếp với luật sư nổi tiếng Phạm Hùng Phong, cũng chính là Trưởng phòng của phòng này. - Chi đáp.

- Mình hâm mộ chú Phong lắm. Ông ta chuyên trị những vụ kiện doanh nghiệp trong nước bị ức hiếp ở nước ngoài. Điều kiện tuyển dụng ra sao? - Hân rất hào hứng với vị trí tuyển dụng này nên hỏi tiếp.

- Một là phải có bằng Đại học ngành Luật quốc tế. Hai là phải có kinh nghiệm thực tế ít nhất một năm. - Chi đáp.

- Cái này phù hợp với ngành mình học. Nhưng tiếc là mình lại chưa có kinh nghiệm thì làm sao dám nộp hồ sơ. - Hân nói.

- Cậu phải suy nghĩ linh động một chút. Quy định đặt ra là chết, con người mới là sống. Bằng tốt nghiệp loại giỏi của cậu chẳng phải là một lợi thế sao? Mình tin họ sẽ cân nhắc cho cậu một cơ hội. Còn nếu không thì cậu cũng đâu mất gì. - Chi động viên Hân.

- Cậu nói cũng có lý. Mình sẽ nghe lời cậu nộp đơn thử. - Hân bị Chi thuyết phục.

Hai cô gái vẫn vô từ trò chuyện không chú ý rằng có một cặp mắt đang ngấm ngầm theo dõi họ. Đó chính là anh chàng trẻ tuổi khi nãy. Anh ta đứng dậy chào đối tác nhưng không tiễn họ ra khỏi nơi gặp như mọi khi vẫn thường làm. Hân nhìn thấy anh bắt đầu tiến đến bàn của mình. Phong thái của anh ta hết sức đĩnh đạc. Khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng làm cho cô có cảm giác hơi quen thuộc. Lúc này, Chi mới phát hiện ra sự có mặt của anh ta. Chi hoảng hốt lập tức đứng dậy chào hỏi trước:

- Chào sếp! Trùng hợp quá, em được gặp sếp ở đây.

- Chào Chi. Em cứ gọi tôi là Gia Thiên được rồi. Tôi đang chờ xe nên chưa đi ngay. Tôi có thể ngồi với hai cô một lát được không? - Anh ta đáp.

- Dạ được chứ! Mời anh! - Chi vồn vã.

- Còn cô gái này? - Anh ta nhìn về phía Hân.

- Đây là Hân, bạn rất thân của em. - Chi đáp.

- Hân, cái tên giống một người con gái mà tôi từng biết. - Anh vừa nói vừa nhìn Hân với ánh mắt rất kỳ lạ làm cho tim cô đập mạnh.

- Ở Sài Gòn này có vô số người tên Hân mà. - Chi nhanh nhảu.

Ngồi được một lúc, Gia Thiên tạm biệt hai cô gái rồi rời đi trước. Chi nói cho Hân biết người đó là Hoàng Gia Thiên. Anh ta là Giám đốc điều hành kiêm Chủ tịch của tập đoàn nước giải khát Hoàng Gia. Tập đoàn này được ông Hoàng Gia sáng lập. Ông Gia không có con trai mà chỉ có duy nhất một đứa con gái. Vì vậy, khi ông mất giao lại quyền điều hành tập đoàn cho con rể là Lê Nam. Ông Namlà một doanh nhân rất tài giỏi và nhạy bén. Vừa nhận trọng trách được mấy năm, ông đã đưa tên tuổi tập đoàn ra khỏi nước Việt Nam. Từ đó, tên tuổi Hoàng Gia có mặt khắp Châu Á. Vài năm trước, ông Nam đột ngột qua đời vì tai nạn xe. Gia Thiên lên thay thế ba mình.

Mặc dù Gia Thiên là chỉ cháu ngoại của ông Gia nhưng theo họ Hoàng của ông. Anh cũng không thua kém ba mình. Chỉ sau hai năm nhận chức, anh đã nâng doanh thu tập đoàn lên gấp hai lần. Anh từng được hội doanh nghiệp Việt Nam bình chọn là Doanh nhân tiêu biểu của năm. Đương nhiên, người nhiều tài cũng lắm tật. Tuy gương mặt lạnh lùng nhưng anh ta là một người rất đào hoa. Người yêu của anh không sao kể hết. Từ diễn viên, người mẫu, ca sĩ, thậm chí nữ doanh nhân, đến nay vẫn chưa ai được anh ta "rước về dinh".

Nghe Chi kể về Gia Thiên xong, Hân càng cảm thấy con người này có vẻ đáng sợ. Cô không thích hạng người đàn ông thay phụ nữ như thay áo. Cô nghĩ việc thấy anh ta quen mặt cũng chẳng có gì là lạ. Anh ta nổi tiếng thế thì chắc là cô đã thấy đâu đó trên báo đài. Nhưng cô nghĩ tạm thời nên gác chuyện đó qua. Vì điều đó không quan trọng bằng việc mua sắm của phụ nữ. Cô đang cần sắm sửa vài bộ đồ chuẩn bị đi phỏng vấn, đi làm. Chi cũng sẽ cùng đi với cô.

Trước khi rời quán, Chi gọi phục vụ lên tính tiền. Cô phục vụ đáp: "Anh đẹp trai ngồi gần các cô lúc nãy đã thanh toán rồi!". Chi quay sang nhìn Hân thảng thốt: "Người đâu vừa tài giỏi vừa ga lăng. Anh ta là mẫu người đàn ông trong mộng của mình. Mình nhất định sẽ trói buộc được trái tim đa tình của anh ta. Nhất định là vậy cậu ạ!". Chơi thân với Chi đã lâu, Hân chưa bao giờ thấy cô bạn nói một cách nghiêm túc về đàn ông như vậy. Cô không biết Chi nói thật hay đùa. Nhưng nếu là thật thì cô rất lo lắng cho Chi chỉ như con thiêu thân đang lao mình về phía ngọn lửa.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 21:24:06 | Xem tất
Chương 8: EM ĐÃ QUÊN TÔI THẬT SAO?

BY KATELUN

Hôm nay là thứ Sáu. Bé Gấu chỉ học buổi sáng. Sau khi tan học, thằng bé nũng nịu đòi Hân chở đến nhà sách chơi tô màu tượng thạch cao. Cô cũng đang muốn đi để mua cho mình một vài cuốn sách. Đến nơi, cô bảo bé Gấu qua quầy tô tượng chọn tượng trước rồi cô sẽ qua sau. Ở quầy sách, cô lúi húi tìm tìm cho được đầu sách mới do Luật sư Phạm Hùng Phong viết mà báo chí quảng bá mấy bữa nay.

Nhìn thấy cuốn sách cần tìm, cô liền đưa tay lấy ngay. Bỗng nhiên có một bàn tay của một ai đó cũng đang níu lấy cuốn sách này. Hơi thoáng chút ngạc nhiên, cô buông tay ra và đưa mắt nhìn về phía người đó. Đó là một cô gái trông rất xinh đẹp và sang trọng. Cô ta cũng sững sờ khi nhìn thấy Hân. Một lúc sau, cô ta thốt lên:

- Hân phải không? Yến nè, nhớ mình ko?

- Xin lỗi, mình ko nhớ. - Hân đáp.

- Mình học chung lớp phổ thông trung học. Mình là Yến "nhà giàu" nè! Nhớ chưa? - Cô gái kia nói.

- À, mình nhớ rồi. Cậu thay đổi nhiều quá, xém chút nhận không ra. - Hân sực nhớ ra.

Trong trí nhớ của Hân, Yến "nhà giàu" là một cô gái đeo kính cận, mặt đầy mụn. Yến sống rất khép mình nên không ai thấy cô có điểm gì đặc sắc. Chi hay độc miệng khi nói về Yến: "Nhỏ Yến xấu thiệt. Cũng may là nó có của để bù cho đứa nào yêu nó!". Hân không tiếp xúc nhiều với Yến nhưng nghe đâu nhà cô ta rất giàu nên mới có biệt danh là Yến "nhà giàu". Trong khi bạn bè cũng đi xe đạp đi học thì Yến được ô tô sang trọng đưa đón mỗi ngày. Vì vậy, trong lớp có rất nhiều người ganh ghét cô ta. Sau khi học xong lớp mười một, cô ta đã đi du học. Hân còn nhớ năm đó cũng là lúc Thịnh xa cô.

Bây giờ, đứng trước mặt Hân là một cô Yến hoàn toàn lột xác. Cô ta không còn đeo kính cận nữa, thay vào đó là cặp kính sát tròng màu nâu trông rất tây. Da mặt mịn màng, hồng hào căng tràn sức sống. Đôi mắt rực sáng toát lên vẻ thông minh, tự tin. Gương mặt được trang điểm một cách nhẹ nhàng càng làm toát lên nét đẹp quý phái. Cô ta khoác lên người một bộ đầm màu vàng chanh có vẻ như rất đắt tiền. Điều này chứng tỏ Yến vẫn là Yến "nhà giàu" nhưng đã không còn là "chú vịt xấu xí" nữa.

Bé Gấu chờ Hân được một lúc thì nóng ruột. Thằng bé chạy qua quầy sách tìm chị mình. Thấy Hân và một người lạ đang nói chuyện vui vẻ, thằng bé cáu kỉnh:

- Chị Hai. Em chờ lâu lắm rồi đó.

- Chị gặp lại người bạn cũ nên nán lại một chút trò chuyện. Em qua đây chào bạn của chị đi. - Hân nói.

- Đây là… là em Hân thật sao? Nó bao nhiêu tuổi rồi? - Yến nhìn bé Gấu một cách sửng sốt và tỏ vẻ quan tâm về nó.

- Nó được sáu tuổi rồi. - Hân đáp.

- Thằng bé rất… à, rất là đẹp trai đó. - Yến ấp úng. Thái độ của cô ta làm cho Hân cảm thấy có gì đó là lạ.

- Chị Hai thấy chưa. Em đẹp trai đến nỗi chị này phải lúng túng. - Bé Gấu tinh nghịch.

- Trời, cậu thông cảm nha, thằng quỷ nhỏ này tinh nghịch vậy đó. Thôi để mình dẫn nó đi tô tượng. - Hân ngượng ngùng vì câu nói của bé Gấu.

- À, làm thế nào để liên lạc với nhau nhỉ? Cậu có dùng facebook chứ? - Yến hỏi.

- Có, để mình ghi cho cậu. - Hân nói xong liền ghi vào cuốn sổ của Yến. Yến cũng ghi lại cho Hân thông tin facebook của mình.

Sáng hôm sau, Hân nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Phòng nhân sự của Tập đoàn Hoàng Gia. Họ muốn hẹn cô trưa mai lên để nhận phỏng vấn trực tiếp từ Luật sư Phạm Hùng Phong. Luật sư Phong là người hùng trong giới luật sư. Ông từng thắng nhiều vụ kiện lớn liên quan đến tranh chấp thương nghiệp ở quy mô quốc tế. Những người trẻ học ngành luật như cô đều mơ ước được làm việc với ông ta. Nghĩ đến đây thôi cũng đã khiến cho Hân vô cùng phấn khởi. Cô bối rối không biết nên phải chuẩn bị thêm kiến thức gì cho ngày mai. Cô online thì gặp Stranger Man. Với kinh nghiệm của mình, anh ta nói trong lúc này chỉ nên để đầu óc thật thoải mái.

Phòng nhân sự hẹn cô 2h trưa. Nhưng 1h30 cô đã có mặt tại hội sở của họ ở giữa trung tâm Sài Gòn. Đó là một tòa nhà cao chín tầng được xây dựng theo lối kiến trúc hiện đại. Bao phủ tòa nhà toàn bộ là kính màu xanh thiên thanh. Vừa bước vào đại sảnh, cô đã có cảm giác thật ấm cúng bởi tông màu vàng. Nơi đây được trang trí bằng những bức phù điêu sơn nhủ vàng và đèn chùm pha lê hoành tráng. Cô tiếp tân duyên dáng biết cô đi phỏng vấn nên hướng dẫn cô lên lầu bốn theo lối thang máy.

Hôm nay, cô mặc một bộ đồ công sở màu kem với thiết kế đơn giản nhưng rất lịch thiệp. Bộ đồ này cô phải để dành tiền mấy tháng trời mới mua được. Cô xót tiền lắm nhưng Chi khuyên cô rằng đi phỏng vấn phải mặc đồ đẹp mới có cảm giác tự tin. Có lẽ vì vậy mà hôm nay cô cảm thấy bản thân mình rất phấn chấn. Vừa bước vào nơi phỏng vấn, cô đã thấy khoảng năm người đã ngồi đợi ở đó. Một người bên Phòng nhân sự đọc thứ tự phỏng vấn của từng người. Hân được sắp xếp phỏng vấn cuối cùng.

Đúng 2h trưa, cuộc phỏng vấn bắt đầu diễn ra. Người đầu tiên vừa bước vào đã phải đi ra. Người thứ hai vào trong hơn cả tiếng đồng hồ… Người nào bước ra cũng mặt mày méo xệch. Họ nói với nhau rằng Luật sư Phong phỏng vấn rất kỳ lạ. Đã là 6h chiều, cô cảm thấy rất nóng ruột. Cuối cùng người thứ năm cũng bước ra sau khi vào đó hơn nửa tiếng. Mặt người này cũng không lấy gì làm vui vẻ cho lắm. Anh ta chề môi, lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng.

Hân bước vào bên trong với tâm trạng rất thoải mái. Điều không thể tin là người ngồi trước mặt cô bây giờ là Luật sư Phong bằng xương, bằng thịt. Cô đoán ông ta trạc tuổi ba cô. Khuôn mặt toát ông lên vẻ cương nghị. Ông nhíu mày nhìn cô và nói:

- Tôi không hiểu sao bên Phòng nhân sự lại chọn hồ sơ của cô để tôi phỏng vấn. Tối vốn không thích làm việc với người không có kinh nghiệm.

- Thưa chú! Nếu ai cũng có thành kiến với người thiếu kinh nghiệm thì lấy ai thay thế cho những người dầy dặn kinh nghiệm nhưng đã luống tuổi. Cháu nghĩ người mới cần được tạo điều kiện học hỏi để thay thế và bổ sung cho lớp người cũ. - Cô đáp trả một cách thông minh.

- Đối đáp khá lắm. Ở đây, tôi không quan tâm tới lý thuyết ở trường cô đã học những gì. Tôi chỉ quan tâm đến thực tế cô sẽ làm được gì cho công ty nếu được tuyển dụng?

- Cháu biết sắp tới công ty chúng ta có kế hoạch mở rộng thị phần ở Mỹ vàCanada. Vì vậy, cháu tin rằng sẽ hỗ trợ tốt cho chú trong việc đưa tên tuổi công ty ra nước ngoài.

- Xem như cô cũng có tìm hiểu trước. Tôi còn muốn hỏi cô một câu nữa. Giả sử như một hôm toàn bộ lao công đều nghỉ phép. Phòng làm việc của tôi vô cùng dơ bẩn. Nhà vệ sinh riêng của tôi thì bị nghẹt. Tôi muốn cô giúp tôi dọn dẹp. Cô có làm được hay không?

- Dạ, cháu làm được. Bởi vì, cháu suy nghĩ đặt trường hợp bản thân mình là chủ của một quán ăn. Nhà vệ sinh lại nghẹt ngay lúc ai cũng bận rộn. Lúc đó, chủ cũng phải xắn tay áo vào giải quyết là cách nhanh nhất.

- Hay lắm, cô gái trẻ! Tôi đang cần một người có kỹ năng sống như cô.

Ông Phong yêu cầu cô ba ngày sau phải lập tức đi làm ngay. Hân rất vui mừng vì đã được ông ta đánh giá cao. Bây giờ cũng đã trễ, mọi người hầu như đã về hết nên không khí có vẻ vắng lặng. Cô đi về hướng thang máy để đi trở xuống tầng trệt. Không biết ai đã bấm gọi thang máy sẵn, cô liền bước vào trong. Vì tâm trạng đang lâng lâng nên cô không chú ý rằng thang đang trong quá trình vận hành đi lên. Khi phát hiện ra thì đã trễ, cô đành chờ cho thang máy đi lên hết rồi mới xuống tầng trệt. Lên đến lầu chín thì thang máy dừng lại. Cửa thang máy mở ra. Cô sửng sốt khi nhìn thấy Gia Thiên đang tiến vào. Cô khẽ gật đầu chào anh.

Gia Thiên vẫn với gương mặt lạnh lùng. Cô thấy anh ta cười nhếch mép một cách đáng ghét. Cô nghĩ trong bụng sao Chi lại có thể thích một người đàn ông như vậy. Anh ta tiến càng lúc càng gần cô hơn. Cô lùi sâu vào phía trong. Anh ta vẫn không dừng lại, tiếp tục dồn cô dựa vào vách thang máy. Cô lo sợ mình sẽ bị người đàn ông quấy rối nên hai tay giơ lên tính đẩy anh ta ra. Gia Thiên phản ứng lại bằng cách chụp lấy bàn tay cô. Giọng anh ta trở nên dịu dàng: "Em đã thật sự quên anh sao, ngốc? Ngày hôm đó, nơi bờ sông không có ý nghĩa gì với em suốt những năm qua sao?".

Hân cảm nhận được sự ấm áp từ đôi bàn tay Gia Thiên truyền đến cô. Cách gọi "ngốc" của anh ta làm người cô cứng đờ. Cô nhớ mang máng hình như người cứu cô bên bờ sông hơn sáu năm về trước cũng gọi cô như vậy. Dường như anh ta thay đổi không nhiều nhưng cô lại nhận không ra. Chắc là trong lòng cô hoàn toàn đã không để tâm đến người đàn ông này. Mà cái gì người ta không muốn để tâm đến thì hình ảnh lưu trong não sẽ càng ngày càng mờ nhạt đi. Cô cảm thấy hơi áy náy vì đã đối xử với ân nhân như vậy.

Vừa lúc đó, thang máy cũng đã dừng tại tầng trệt. Cửa thang mở, Gia Thiên buông tay Hân ra rồi quay lưng bước đi một cách vội vã. Cô rất muốn đuổi theo anh ta để nói một vài câu nào đó đại loại để cám ơn anh ta. Nhưng cô lại không có được can đảm đó.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-12-2012 21:59:44 | Xem tất
Chương 9: HUNG THẦN VÀ ÁC QUỶ

BY KATELUN

Hân suy nghĩ lại thấy gần đây xảy ra rất nhiều điều kỳ lạ. Thứ nhất, cô mới kết bạn với Stranger Man qua facebook. Anh ta quả quyết trước đó không biết cô nhưng nói chuyện với cô lại rất hợp giống nhau biết nhau từ rất lâu. Thứ hai, cô gặp lại Yến "nhà giàu". Người bạn này hoàn toàn thay hình đổi dạng làm cô nhận không ra. Cuối cùng, Gia Thiên dồn cô vào vách thang máy để nhắc cho cô nhớ anh ta là người đã cứu cô năm xưa.

Cái vụ xuất hiện của Gia Thiên làm Hân đau đầu. Cô vẫn còn nhớ như in thái độ tàn nhẫn của anh ta đối với cô bạn gái đang mang thai. Cô cảm thấy anh không phải là người tốt. Nhưng, cuối cùng cô tự mâu thuẫn với chính mình vì nếu anh ta là người xấu thì lúc đó sẽ bỏ mặc sự sống chết của cô. Năm xưa, Gia Thiên từng nói có ngày sẽ bắt cô phải đền đáp ơn cứu mạng. Cô lo lắng không biết anh ta sẽ đòi hỏi gì ở mình. Chi lại đang có ý với người đàn ông này. Hân nghĩ không nên kể việc này với Chi vì sợ cô bạn thân sẽ hiểu lầm mình. Hơn nữa, cô sắp vào làm ở Hoàng Gia. Việc giữ bí mật mối quan hệ với Gia Thiên sẽ tốt hơn cho cô.

Sau bữa cơm gia đình hôm nay, Hân hớn hở thông báo tin vui cho ba mẹ mình biết là sẽ chính thức đi làm cho Tập đoàn Nước giải khát Hoàng Gia. Ngoài dự kiến của cô, ông Trí thay đổi sắc mặc và phản đối:

- Không được. Con có thể làm ở bất cứ công ty nào, ngoại trừ Hoàng Gia.

- Tại sao vậy ba? Con rất muốn làm ở đây. Con muốn làm việc với Luật sư Phạm Hùng Phong. Ba biết đó, không phải dễ dàng mới được nhận làm trợ lý của ông ta. - Hân giải thích.

- Không nói gì thêm nữa! Từ chối người ta ngay! - Ông ra lệnh.

- Sao anh lại như vậy? Con nó đang rất vui mừng. Anh đừng làm cho con thất vọng như vậy chứ! - Bà Vân lên tiếng bênh vực con gái.

- Em không hiểu đâu. Anh chỉ muốn tốt cho con. - Ông phân trần với vợ.

- Con lúc nào cũng nghe lời ba. Nhưng với việc này, xin ba cho con tự quyết định. Được làm việc với chú Phong là niềm mơ ước của con. Con không thể từ bỏ giấc mơ của mình. - Hân tỏ thấy độ cương quyết.

- Ba chỉ đồng ý với một điều kiện là con chỉ làm việc ở đó nhiều nhất là một năm. - Ông Trí biết mình không thể dễ dàng áp đặt con gái làm theo ý mình nên ông ra điều kiện.

- Được. Con sẽ nghe theo lời ba. - Hân chấp thuận.

Hân cảm thấy phản ứng của ông Trí rất kỳ lạ. Nhưng những việc ông đã không muốn nói thì cô cũng không dám hỏi. Được làm việc với Luật sư Phong trong một năm cũng đã đủ để cô học hỏi được nhiều thứ. Cô suy nghĩ về công việc mới của mình một cách đầy hào hứng. Như thường lệ, cô lại online và chia sẻ cảm xúc của mình với người bạn Stranger Man.

Hân đang lâng lâng ở trên thiên đường chưa lâu thì đã nhanh chóng bị đánh rớt xuống địa ngục. Ngày đầu tiên đi làm không dễ dàng như cô nghĩ. Cô có mặt tại Phòng kinh tế đối ngoại vào 7h sáng, đúng giờ quy định của công ty. Luật sư Phong đã có mặt từ trước. Cô chưa kịp làm quen với các đồng nghiệp thì ông đã hậm hực gọi cô vào phòng làm việc. Ông nói với thái độ vô cùng khó chịu:

- Làm trợ lý cho tôi không phải việc dễ. Phải tuân thủ hai nguyên tắc thiết yếu: Thứ nhất, luôn phải đến sớm hơn tôi. Thứ hai, luôn phải về trễ hơn tôi. Cô nghe rõ không?

- Dạ, cháu đã rõ! - Hân đáp.

- Hôm nay, xem như tôi bỏ qua cho cô. Lần sau, cô vi phạm một trong hai nguyên tắc này thì lập tức cuốn gói ngay cho tôi. - Ông tỏ vẻ khắc nghiệt.

- Cháu biết rồi ạ! - Hân vẫn bình tĩnh đáp.

- Còn bây giờ, cô ra ngoài pha cho tôi một ly café. Nên nhớ café nóng mỗi buổi sáng là thói quen của tôi. - Ông yêu cầu.

- Cháu sẽ làm ngay. - Cô đáp.

Hân đã nghe Chi nói qua rằng tính tình ông Phong rất hà khắc. Nhưng hôm nay, cô vẫn thực sự bị sốc. Mấy hôm trước, Stranger Man có khuyên cô rằng đã ra làm việc là phải chịu đựng. Anh còn hướng dẫn cho cô cách kiềm nén cảm xúc khi gặp tình huống không mong muốn trong công việc. Cô thầm cảm ơn anh vì nhờ đó mà cô không phải phát khóc khi nghe những lời lẽ vô cùng khó chịu khi nãy.

Hân tự động viên mình một cách tích cực. Khó khăn lắm, cô mới được tuyển dụng. Khó khăn lắm, cô mới thuyết phục được ba cho cô làm ở đây một năm. Vì vậy, chẳng có bất cứ khó khăn nào khác có thể làm cho cô nản lòng được nữa. Cô bắt đầu xắn tay áo vào làm công việc được phân công trong ngày đầu tiên đi làm. Đó chính là pha café nóng cho sếp.

Sau khi xong nhiệm vụ đầu tiên, Hân chủ động làm quen với các đồng nghiệp. Các nhân viên trong phòng tính luôn Hân là có bảy người. Biết cô là người mới, tất cả mọi người đều hân hoan đón chào cô. Cô được sắp xếp ngồi kế chị Hà. Chị là người đã có gia đình, tác phong cũng khá chững chạc. Chị ấy là giữ vai trò Thông dịch viên của công ty. Mọi người nói rằng chị ấy rất giỏi, có thể nói được đến ba loại ngoại ngữ: Anh, Nhật, Hoa.

Chị Hà có vẻ rất vui tính và dễ gần. Thông cảm vì Hân là người mới, chị ấy cảnh báo cô:

- Ai cũng biết ở công ty này có một "hung thần" và một "ác quỷ".

- Nghĩa là sao hả chị? - Hân tròn xoe mắt tỏ vẻ khó hiểu.

- Người được mệnh danh "hung thần" chính là sếp Phong của chúng ta. Ông ta theo chủ nghĩa độc tài, luôn bắt nhân viên phải tuân thủ theo những nguyên tắc riêng mà bản thân ông nghĩ là đúng. - Chị ta giải thích.

- Còn "ác quỷ"? - Cô hỏi tiếp.

- Còn "ác quỷ" chính là sếp lớn của chúng ta, Hoàng Gia Thiên. Anh ta thì theo nghĩa hoàn hảo. Mọi thứ anh ta muốn đều phải là hạng nhất. Anh ta không cần biết những người khác đã hoàn thành công việc như thế nào. Nhưng một khi kết quả đạt được dù là hạng hai thì anh ta xem như thất bại. Nếu sơ sót là do riêng một cá nhân nào thì hiển nhiên người đó bị đuổi việc một cách thẳng tay. - Chị ta đáp.

Những lời cảnh báo của chị Hà làm cho tâm trạng Hân thêm phần nặng nề hơn. Cô tự hỏi: "Ác quỷ" hay "hung thần", ai đáng sợ hơn?". Vừa sáng nay, cô đã biết thế nào là sự đáng sợ của "hung thần". Nhưng dù sao cô cũng còn may mắn là chỉ làm việc trực tiếp với một người duy nhất trong bọn họ.

Giờ nghỉ trưa cũng đã đến. Mọi người trong phòng rủ nhau đi ăn trưa. Hân từ chối đi chung với họ. Cô muốn bất thình lình xuất hiện trước mặt Chi và làm cho cô bạn thân phải bất ngờ. Việc được nhận vào làm ở Hoàng Gia, Hân vẫn chưa nói cho Chi biết. Cô chờ cho sếp Phong xong việc thì mới dám đi ăn. Cô bấm nút gọi thang máy đi lên. Hân làm ở tầng hai. Còn Chi thì làm ở tầng chín, trùng hợp là cùng tầng với Gia Thiên.

Lúc này đã quá giờ trưa một chút nên thang máy khá vắng vẻ. Nhớ lại lần bị Gia Thiên dồn vào vách thang máy, Hân vẫn còn thấy ngại. Thêm những lời chị Hà nói về anh ta, cô càng hy vọng là lần này sẽ không xui xẻo chạm mặt anh ta nữa.

Đúng là "ghét của nào trời trao của đó". Ở lầu chín, cửa thang máy vừa mở, Hân đã gặp ngay Gia Thiên. Giống như lần trước, trên mặt anh ta lại hiện lên cái cười nhếch mép, thứ mà cô rất ghét. Cô ngượng ngùng cúi đầu chào anh. Cô đang tính mau chóng bước ra khỏi thang máy thì nghe giọng Chi văng vẳng: "Thang máy, chờ với!". Nói vừa dứt câu thì Chi đã lao vào trong thang. Cô bạn thân thực sự bất ngờ vì sự xuất hiện của Hân.

Hai cô gái nói chuyện vui vẻ ríu rít một cách tự nhiên mà không thèm chú ý đến sự có mặt của Gia Thiên. Anh ta mỉm cười vì sự vô tư của hai cô gái trẻ mà không hề hay biết rằng trái tim lạnh như băng của "ác quỷ" đang dần dần bị tan chảy.

Thang máy đã đến tầng trệt. Gia Thiên mở lời:

- Tôi mời hai cô dùng cơm trưa nhé!

- À, không… Ui da… - Hân tính từ chối thì bị Chi véo ngay cho một cái đau điếng.

- Dạ, được chứ! Tụi em rất sẵn lòng. - Chi đon đả quay sang nói với anh ta. Cô ta không dễ dàng gì bỏ qua cơ hội tốt được tiếp cận với người mình "thầm yêu, trộm nhớ".

Vẫn là quán cơm trưa cũ. Vẫn là chỗ ngồi gần vòi phun nước. Gia Thiên có sở thích rất giống Hân, thích cái hơi mát tự nhiên từ vòi phun nước. Chi ngồi kế anh ta. Anh ta thì ngồi đối diện Hân. Gia Thiên lúc này không áo vest, cũng không cà vạt. Anh ta giản dị với quần tây đen, áo sơ mi trắng tay dài nhưng phong thái vẫn toát lên vẻ lịch lãm, cuốn hút một cách kỳ lạ.

Hân lén nhìn anh một chút. Bằng trực giác của người phụ nữ, cô cảm nhận được ẩn sâu trong vỏ bọc lạnh lùng của Gia Thiên là một nỗi cô độc khó tả. Rồi bỗng cô cảm thấy mặt mình nóng như rang. Cô nghĩ chỉ là do trời quá nóng.

Ba người bọn họ trò chuyện xung quanh đề tài hương vị của các loại nước giải khát mà họ đang uống. Gia Thiên tỏ vẻ rất thân thiện, gần gũi khác hẳn với biệt danh "ác quỷ" mà người ta gán cho anh. Phải chi Hân chưa từng biết về anh ta trước đó thì chắc chắn sẽ bị đánh lừa. Nhưng tiếc là cô đã biết rất rõ về anh.

Khi không khí có vẻ lắng xuống, Chi mượn cơ hội giới thiệu rằng cả hai đứa đều chưa có bạn trai. Hân biết mục đích chủ yếu của bạn mình chỉ muốn nói lên bản thân mình đang cho cơ hội ai đó theo đuổi.

Đang dùng cơm, điện thoại của Gia Thiên reo vang. Anh ta nói một cách dịu dàng với người trong điện thoại: "Được rồi! Khánh Linh à, sẽ tới gặp cô bé ngay!". Sau đó, anh vội vàng từ biệt hai cô gái và rời đi. Thái độ của Gia Thiên làm cho kẻ khờ cũng hiểu người gọi đến là ai. Hân cho là mình đã lầm vì anh ta thật sự đâu có cô độc như cô nghĩ.

Dáng Gia Thiên vừa khuất, Chi liền hào hứng nói:

- Cậu biết không. Mình làm chung với anh Gia Thiên đã lâu. Đây là lần đầu tiên mình thấy anh ta mời nhân viên nữ dùng cơm.

- Vậy thì sao? - Hân chưa rõ ý tứ của cô bạn mình.

- Chứng tỏ là anh ta đã chú ý đến mình. Chỉ cần mình cố gắng thêm tí nữa là anh ta sẽ là của mình. - Chi tự tin.

- Thôi đi cô nương! Làm ơn bớt nghĩ lung tung giùm cái! Mình nghĩ chỉ là trùng hợp anh ta không có ai ăn cơm chung nên sẵn tiện mời chúng ta. Cậu không nghe anh ta vừa nhận điện thoại của bạn gái là tức tốc đi ngay sao? - Hân thấy không thể nào ngồi yên nhìn cô bạn mình mơ mộng hão huyền được nữa.

- Cậu đừng nói nhiều. Mình đã quyết chiếm được trái tim anh ta thì sẽ làm tới cùng. - Chi nói với quyết tâm cao độ.

Hân nghĩ "bệnh tương tư" của Chi đã "hết thuốc chữa" rồi. Cô biết giờ phút này có khuyên gì cô bạn mình cũng bỏ ngoài tai. Nhưng cô lại có cảm giác hơi chột dạ khi Gia Thiên đột ngột rời đi. Chẳng lẽ cô cũng để tâm đến việc anh ta đi cùng với bạn gái sao? Rồi cô sực nhớ ra anh ta mời cơm mà đã quên thanh toán. Đúng rồi, chẳng qua cái cảm giác đó chính là vì lý do này mà ra.
   
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách