Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: minhchung
Thu gọn cột thông tin

[Transfic] [Transfic | MA] Mobster for rent Sequel: The Dragon Head |huntress| Daragon| Rent 18 - Update 2/5/2017

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 7-10-2012 20:49:01 | Xem tất
Mấy cái pic + hình động đẹp quá....
Đọc truyện mà liên tưởng đến 2 ông bà thì....
Công nhận chị trans nhanh thật đấy
Hú hú
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 7-10-2012 21:31:29 | Xem tất
cá Hae hư đốn kia. Ai cho hôn vk Yong hả. Mún chết không.
Yong lao ra bụp cho chết queo bâyh. rõ ràng rùi nhá.
Cá hae phải vs suzy. ss ơi, ko chịu đâu. dara ko dk thik cá hae. dara thik lão yong cơ

Bình luận

bức xúc thế chứng tỏ fic hay lắm pả ko bạn.....nhận xét nd fic ủng hộ au nhé  Đăng lúc 7-10-2012 10:57 PM
chú ý phát ngôn nhé bạn  Đăng lúc 7-10-2012 10:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 7-10-2012 21:48:05 | Xem tất
Đọc nửa đầu chap này xấu hổ quá, dù được cho đọc spoiler từ đêm hôm trước nhưng hôm nay đọc lại vẫn cứ đỏ mặt :">
TOP đáng yêu quá đi mất thôi.
Sự mạo hiểm của anh sẽ được đền đáp thôi \20 triệu won/
Chap này buồn cười nhất đám đệ tử ngồi đặt tên cho gà, lúc đó chắc vui như mở cờ trong bụng. May là bạn kia còn mải đắm chìm trong tin nhắn, không là thế nào cũng có án mạng.
P/s: nhưng sao ghét cái bạn Donghae kia thế không biết. Cơ hội đến không biết trân trọng, giờ mất rồi mới thấy tiếc thì quá muộn rồi, còn bày đặt hôn người ta nữa {:431:}
Cẩn thận không là mất đầu đấy

P/s2: Nàng ơi t bị bấn loạn với bạn GD rồi, nghe đi nghe lại missing you của bạn ấy, chắc phải mua One of a kind thôi, yêu chết mất

Bình luận

Hoho bâyh thì biết tsao đợt r tôi bấn bạn GD điên cuồng r nha  Đăng lúc 8-10-2012 09:26 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-10-2012 19:55:30 | Xem tất
RENT 16 – CANOODLE - PART I



Credit: This story is written by Huntress
AFF Link

Youngbae’s POV

Chúng tôi đang đang Nhị ca quay lại. Jiyong đã lẻn ra ngoài nhưng cũng khá dễ dàng để đoán được cậu ta đi đâu. Trong khi chờ đợi, tôi đang kiểm tra lại xem mọi thứ đã sẵn sàng cho chuyến bay chưa. Trong tình huống nghiêm trọng như lần này, tôi được chỉ định là người chịu trách nhiệm bởi cánh tay phải của Jiyong là một gã khùng.

TOP hyung nhìn tôi với vẻ đáng thương trong khi ôm lấy khẩu Sig bán tự động của anh ấy. Chúng tôi đã như vậy suốt vài phút đồng hồ rồi. Anh ấy đang bày đám đồ chơi (súng) mà anh ấy muốn mang theo cho tôi xem. Tôi đã cố giải thích cho anh ấy hiểu chúng tôi sẽ phải đi qua cửa kiểm soát ở sân bay và chúng tôi không muốn kiếm thêm rắc rối vào ngay lúc này. Mặc dù có sẵn rất nhiều thành viên của Tam Hoàng được cài cắm ở sân bay, khu kiếm tra hành lý và hải quan được thông báo trước về lịch bay của chúng tôi đêm nay, chúng tôi không muốn họ phải gặp thêm rắc rôi nên Nhị ca đã ra lệnh phải lên đường bình thường nhất có thể. Chúng tôi đã định thuê một máy bay tư nhân cho chuyến đi này nhưng như vậy sẽ phải lập báo cáo sử dụng đường bay, bởi vậy chúng tôi cần phải cố gắng lên máy bay mà không tạo ra bất cứ nghi ngờ nào. Cách tốt nhất để có thể ẩn nấp đó là hòa lẫn vào với đám đông. Và đó là kế hoạch lần này. Nhưng TOP hyung không hợp tác chút nào cả! Anh ấy đang mặc toàn đồ đen cùng với một chiếc măng tô, cầm theo mọi thứ mà chắc chắn sẽ khiến còi kiểm soát của sân bay phải hú lên như có một trận càn quét lớn.

“Không, hyung. Để đám đồ chơi của anh lại. Anh em bên Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn súng đạn cho chúng ta ở bên đấy rồi”, tôi nghiêm giọng nói.

“Daddy Youngbaeeeee…”, anh ấy mè nheo và chớp chớp đánh lông mi trong khi lấy tay ôm má. Ôi chúa ơi, tôi không thể tin được là anh ấy đang dùng cái chiêu gọi là bộ đôi tuyệt chiêu đáng yêu chết người của anh ấy với tôi. Thật tình, cái bộ đôi của anh ấy đáng bị dìm xuống nơi cống rãnh nào đó. Nó được gọi là chết người bởi bất cứ ai nhìn thấy anh ấy làm như vậy đều có ham muốn được đấm anh ấy đến khi anh ấy không thể nhúc nhích thêm được nữa.

Tôi nhắm chặt mắt lại. Chỉ một tích tắc với bộ đôi dễ thương của anh ấy nữa thôi có thể khiến tôi bị mù. Tôi thở dài bực dọc và quay lưng lại với anh ấy. Tôi rà soát các thành viên khác để đảm bảo rằng tất cả đã sẵn sàng. Daesung và Seungri ngay lập tức đứng thẳng lưng lên như đám học sinh trung học chuẩn bị bắt quả tang làm điều gì đó mà chúng không được làm.

“Daesung, Seungri…”, tôi gọi.

“TOP hyung kéo em vào việc này!”, Seungri ngay lập tức bán đứng và rút con dao M9 trong boot của cậu ta ra.

“Đồ chuột nhắt!”, TOP hyung chuẩn bị xông vào xử lý maknae nhưng tôi đã nhanh chóng chặn đường lại.

Chúa ơi….

“Hyung, đi thay quần áo và bỏ đám đồ chơi của anh lại ngay. Daesung, Seungri, đừng có thử thách lòng kiên nhẫn của anh nữa. Để mọi thứ có thể gây báo động lại”, tôi nghiêm giọng nói.

Bọn họ lẩm bẩm vài điều gì đó, rõ rằng không hề đồng tình với việc phải bỏ lại vũ khí. Tôi lắc đầu bất lực. Tuổi thọ của tôi đang giảm dần vì lũ khỉ này. Họ còn tệ hại hơn cả một lớp trẻ mẫu giáo.

Ngũ Hổ Tướng của đội quân Phó Sơn Chủ. Đó là cái tên họ gọi chúng tôi – Jiyong, TOP hyung, Daesung, Seungri và tôi. Chỉ riêng cái tên thôi đã chứng tỏ chúng tôi lợi hại như thế nào. Nhưng thật chất nó vẫn là một cái tên dễ thương, che đậy cho sự tàn khốc mỗi khi chúng tôi thật sự ra tay. Đặc biệt là Jiyong.

Những bài huấn luyện cao độ mà chúng tôi đã trải qua đủ khiến một người bình thường phải phát điên. Câu chuyện huyền thoại việc chúng tôi trở nên tàn bạo điên cuồng như thế nào là một bí mật chỉ được lưu truyền trong tổ chức. Tôi nhìn TOP hyung, Daesung và Seungri đầy cảnh giác. Nếu họ có thể thấy chúng tôi cư xử thường ngày như thế nào, tôi chắc rằng chẳng một ai coi chúng tôi ra gì. Ba tên khỉ mốc này cần một người giám sát thường xuyên.

“Daesung, tôi biết cái cậu đang giấu trong con Doraemon nhồi bông đó”, tôi nói khi chỉ tay về cái nòng súng đang lòi ra từ chỗ kéo khóa ở lưng món đồ bông.

“Seungri, tại sao cậu phải mang tận 5 cái gương cầm tay? Cậu trông vẫn y nguyên như vậy trong bất kì cái nào”, tôi kéo đám gương ra khỏi túi xách tay của cậu ta mặc cho cậu ta phản đối.

Tới lúc tôi kiểm tra túi xách của TOP hyung, anh ấy lại tìm cách khiến tôi phân tâm bằng cái vẻ…dễ thương. Anh ấy đang lắc lư người và bĩu môi – cái cảnh tượng đó khiến tôi muốn tự móc mắt mình ra và quẳng nó đi chỗ khác. Khi anh ấy lại bắt đầu chớp chớp lông mi một cách ngây thơ vô tội, tôi cảm giác toàn thân nổi da gà vì kinh tởm. Ôi ông anh… Làm thế nào anh ấy có thể làm được mấy cái trò buồn nôn này mà không muốn đi tự sát nhỉ? Nếu tôi làm như vậy trước mặt bất kì ai, hãy cứ bắn chết tôi đi.

Tôi lôi tất cả đám vũ khí trong túi anh ấy ra và quẳng chúng sang một bên. Anh ấy cứ mè nheo không ngừng nhưng tôi chỉ phớt lờ đi.

“Daddy Youngbae!!! Cậu thật xấu tính quá đi!!!”, anh ấy thét lên với cái giọng the thé. GAHD! Thế đấy! Tôi định cho anh ấy một cái cùi chỏ nhưng đúng như dự đoán, anh ấy dễ dàng đỡ được và vẫn tiếp tục lẫy hờn. Tôi đấm một cú vào mặt anh ấy nhưng anh ấy chỉ nghiêng đầu tránh, và tiếp tục bĩu môi dễ thương. Rồi anh ấy còn hôn lên nắm đấm của tôi khiến tôi còn điên tiết hơn nữa.

Tôi nhìn xuống và nhếch mép cười khi thấy thế tấn công của anh ấy – chân phải của anh ấy đã đặt ngay sau chân trái tôi một cách nguy hiểm và tôi thậm chí còn không biết anh ấy hành động lúc nào. Quá đủ để làm cánh tay phải của Jiyong. Với sức của anh ấy, anh ấy có thể lật nhào tôi dễ dàng nhưng vẫn tiếp tục đùa giỡn.

Tôi lui một bước, chộp lấy 2 con dao găm trên bàn và không nói lời nào phi về phía con Doraemon của Daesung và đám gương của Seungri, đám đồ mà chúng đang ôm lấy bảo vệ. Cả hai đứa thậm chí không chút giật mình, chỉ xoay ngang người và tóm lấy phần cán của con dao găm. Đám người của chúng tôi đứng sau chúng thì thở phào nhẹ nhõm.

“Hyung!!”, Daesung và Seungri than vãn và giậm chân thình thịch trong khi nhìn đám bảo bối của chúng, như thể điều tôi làm không có chút đe dọa tính mạng nào với hai đứa. Chúng tôi điên rồ như vậy đấy.

Tất cả chúng tôi bỗng yên lặng và nhìn về phía cửa ra vào khi cảm nhận thấy điều gì đó tồi tệ sắp tiến vào căn phòng. Đúng lúc đó, Jiyong đi vào với đôi lông mày xoắn tít.

“Chào chàng trai đang yêu”, TOP hyung nói với giọng bông lơn.

“Em vừa đụng phải một đám học đòi làm xã hội đen”, cậu ta đơn giản thông báo.

“Ôi không, Nhị ca. Đừng nói với anh là cậu đã nện cho bọn nó 1 trận…”, TOP hyung lấy tay tự đập vào mặt một cách chán nản.

“Bọn chúng vẫn còn thở. Em để chúng lại trong căn hẻm. Cử vài người đến dọn dẹp chúng. Đó là lỗi của chúng, chúng đụng vào em không đúng lúc”, cậu ta nói.

Tôi hừ mỗi khi nhìn họ. Ngũ Hổ Tướng. Đúng vậy, là chúng tôi. Dù sao thì, sự điên rồ cũng là điều làm nên những kẻ nguy hiểm.

=

Sandara’s POV

Tôi đang chuẩn bị thay quần áo thì nhìn thấy điện thoại di động của tôi. Tôi lại bắt đầu nghĩ về tên khốn đó một lần nữa.

Chết tiệt, chuyện này hết sức kì lạ. Tôi cứ đứng ngồi không yên khi biết rằng anh ấy chuẩn bị đi xa, và có khả năng sẽ đi cùng một khách hàng của anh ấy. Trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã đang bấm số của anh ấy. Anh ấy nhấc máy sau vài hồi chuông. Tôi cắn môi khi nghe thấy giọng của anh ấy.

“Em chưa kịp hỏi khi nào anh đi”, tôi nói.

“Tối nay”, anh ấy lạnh lùng trả lời.

“Cái gì?! Anh không nói với em là anh đi sớm như vậy!”, tôi hét lên trước khi tôi kịp ngăn chính mình.

“Tôi đã định nói cho em nhưng em lại đổ đám câu hỏi lố bịch đó lên đầu tôi”, anh ấy chán nản nói.

Tôi như bị ai đâm vào ngực. Câu hỏi lố bịch? Đúng vậy, anh ấy nói đúng. Tại sao tôi lại hỏi xem liệu anh ấy có làm những điều đó với người khác không trong khi rõ ràng rằng, đó không phải là việc của tôi bởi tôi chỉ thuê anh ấy mà thôi. Trả tiền để anh ấy đóng kịch.

Tại sao tôi lại quan tâm quá nhiều vậy chứ?

“H-Hãy nhắn tin cho em khi anh đến nơi an toàn”, tôi yếu ớt nói. Tôi cảm giác như mọi năng lượng của tôi đã cạn kiệt rồi.

“Arasso.”

Anh ấy cúp máy trước khi tôi kịp nói tạm biệt.

“Đồ khốn”, tôi lẩm bẩm.



GD thở dài phiền muộn sau khi cúp máy. Đàn bà, được tạo nên từ một đống sh!t điên rồ mà hắn không bao giờ hiểu nổi. Đôi khi họ quá cảm tính và nhạy cảm, và điều đó khiến hắn phát điên. Thật ra, không có người phụ nữ nào khác có thể khiến hắn điên đầu chỉ bởi vì những thay đổi thất thường của họ ngoại trừ Dara. Hắn không muốn rời đi một chút nào nữa, nhờ ơn Dara.

Hắn bực mình tặc lưỡi. Hắn không thể giải quyết việc này bây giờ; có nhiều mối nguy khác cần phải quan tâm. Vài tiếng nữa, hắn cùng quân của hắn sẽ tới Trung Quốc.

Hắn đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Youngae đã hoàn tất sắp xếp đồ đạc và đã liên lạc được với chi nhánh Tam Hoàng tại Thượng Hải về sự viếng thăm của bọn hắn. Tất cả đã sẵn sàng. Điện thoại của hắn báo tin nhắn và hắn ngay lập tức nghĩ rằng đó là Dara. Cô nàng lập dị đó đúng là cả lo. Hắn mỉm cười trước cái suy nghĩ là cô ấy đang lo lắng cho hắn, không hiểu sao việc đó khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Hắn nhăn mặt khi thấy tin nhắn đến từ một số máy lạ. Khi hắn mở tin ra đọc, hắn cảm giác như tim hắn đang bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình và không khí đã bị cướp hết khỏi lồng ngực hắn.

Đó là một bức ảnh Dara đang cởi khuy áo.

GD siết chặt chiếc điện thoại, suýt nữa nghiền nát nó. Quai hàm hắn siết lại và đôi mắt của hắn không còn gì khác ngoài lửa giận. Tim hắn đang đập thình thịch trong lồng ngực.

“N-Nhị ca, có ai đó đã gửi cái này”, hắn nghe giọng của Youngbae nhưng cái đầu nhức nhối của hắn khiến hắn không thể đoán được điều gì ẩn chứa trong đó. Youngbae đem một chiếc laptop lại và đặt trên bàn trước mặt hắn. Hai mắt của GD nhíu lại thành sợi chỉ khi hắn thấy một đoạn video đang quay trực tiếp từ phòng ngủ của cô ấy, người rõ ràng không hề nhận thức được mối nguy hiểm đang rơi xuống đầu. Cô ấy đã cởi áo sơ mi ra và đang chỉ mặc mỗi chiếc áo lót và chiếc váy công sở. GD lớn tiếng chửi thề và điên cuồng quay số của Dara. Hắn lại nhận thấy điều đó một lần nữa – cái cảm giác rất xa lạ đối với hắn – sự sợ hãi.

‘FCK, DARA NHẤC CÁI ĐIỆN THOẠI CHẾT TIỆT LÊN!’, hắn nghĩ khi hắn thấy cô đi về phía bên kia của căn phòng, nửa phần trên của cô hiện chỉ còn được che chắn bởi cái thứ đồ lót mỏng manh. Nắm đấm của hắn siết chặt hơn khi hắn nhắm mắt lại và nghiến răng. Hắn không thể chịu được cái ý nghĩ là có ai đó đang theo dõi Dara ngay lúc này. Chắc chắn hắn sẽ khiến kẻ đỏ phải trả giá, bằng bất cứ giá nào.

“SH!T, KHÔNG ĐƯỢC XEM NỮA!”, đám người của hắn nhảy dựng lên khi hắn dập chiếc laptop xuống và xông ra khỏi phòng với chiếc điện thoại vẫn áp chặt vào tai. Hắn chạy xuống xe, khởi động nó và đạp chân ga hết cỡ.

“Yeoboseyo? Jiyong”, hắn đã gần mất trí khi Dara cuối cùng cũng chịu nhấc máy.

“DARA, RA KHỎI NHÀ NGAY LẬP TỨC!”, hắn hét lên khi đánh tay lái, suýt đâm trúng vào chiếc xe tải trước mặt hắn.

“H-Hey, chuyện gì vậy?”, cô hỏi, nhận thấy sự nguy gấp trong giọng hắn.

“CHÓ CHẾT! LÀM THEO LỜI TÔI BẢO EM! CHỜ TÔI Ở BÊN NGOÀI!”

“Được rồi, được rồi. Chúa ơi, Jiyong. Chuyện gì vậy?”, Dara nhanh chóng mặc lại áo sơ mi của cô và đi ra khỏi phòng.

“Đừng ngắt máy, arasso? Tôi gần tới nơi rồi”, hắn thở phì phò khi hắn vượt qua đường cao tốc. Từ gương chiếu hậu, hắn thấy TOP, Youngbae và vài người của hắn phóng mô tô đuổi theo.

“Okay, nhưng chuyện gì đang diễn ra vậy?”, cô hỏi khi cô đi ra ngoài khu tòa nhà.

“Tôi sẽ giải thích khi tôi đến nơi. Em đã ra ngoài chưa?”

“Rồi, em đang đứng trước nhà.”

Ngay lúc đó, cô nghe thấy tiếng động cơ ầm ĩ từ xe của GD. Hắn dừng xe ngay phía trước tòa nhà, lốp xe của hắn tạo nên một tiếng phanh chói tai cùng vết trầy xước trên mặt đường. Cả một đám khói lớn kéo dài phía sau bởi cái vận tốc điên cuồng của hắn khi hắn lái xe đến trong thời gian kỷ lục. Hắn nhảy ra khỏi xe và sải bước về phía cô.

“Anh/em có ổn không?”, họ đồng thanh hỏi. Một quãng im lặng ngắn ngủi trôi qua khi họ nhìn nhau chằm chằm.

Ngực của GD phập phồng lên xuống khi sự yên tâm đã đến với hắn. Hắn đã lo đến mức són ra quần.

“Đợi ở đây”, hắn bảo cô và đánh mắt ra bụi cây gần đó để chắc rằng quân của hắn đã vào vị trí. Hắn đi lên căn hộ của Dara và tìm kiếm chiếc camera quay lén gài trong phòng ngủ của cô. Xét từ vị trí góc quay, nó hẳn được cài trên trần nhà. Cuối cùng hắn cũng tìm được cái thiết bị tinh vi đó và điên tiết giật nó ra.

Rồi, điện thoại của hắn đổ chuông. Hai bên lông mày của hắn gần như chạm vào nhau khi hắn thấy cuộc gọi đến từ số máy 3 số - 489. Bất kì thành viên nào của Tam Hoàng đều rõ dãy số đó tượng trưng cho điều gì – đó là mã số của Sơn Chủ. Hắn ấn nút trả lời.

“Cậu không thể luôn bảo vệ cô ta”, một giọng nói bị xử lý méo tiếng vang lên từ đầu dây bên kia.

“Đại ca? Anh ở đằng sau vụ này sao?”, hắn lầm bầm, cố gắng hết sức để kiềm chế bởi chúa biết rằng, hắn chuẩn bị bùng nổ.

“Đúng vậy, con trai. Ta hi vọng ta đã chỉ ra rất rõ ràng. Cháu không thể bảo vệ cô ta, cũng giống như cha cháu không thể bảo vệ được mẹ cháu. Và chính cháu”, cái giọng bị xử lý hiện được thay thế bằng cái giọng hắn không bao giờ có thể quên. Yang Hyun Suk – cậu của hắn. Em trai của mẹ hắn.

“C-Cậu?”, GD nhíu mày bối rối. Kí ức về thời thơ ấu ùa về trong hắn. Họ là một gia đình bình thường. Cha hắn là một nhà tư vấn quản trị rủi ro, người luôn có những dự án phải đi đâu đó và mẹ hắn là một phụ nữ nội trợ bình thường. Cuộc sống yên bình của họ đã chấm dứt khi một đám người đã xông vào tấn công nhà họ. Cha hắn đã tìm mọi cách giúp hắn trốn thoát. Sau đó, hắn được biết rằng cha mẹ hắn đã bỏ mạng và hắn đã bị gửi vào một trại mồ côi, nơi hắn gặp TOP, Youngbae, Daesung và Seungri. Phần còn lại của câu chuyện – hắn trở thành một tên xã hội đen cùng đám bạn  và được Tam Hoàng thu nhận.

Cậu của hắn là khách thường xuyên đến nhà hắn. Nhưng những cuộc hỏi thăm của ông ấy bỗng chấm dứt vì vài lý do không rõ nào đó.

“Ta sẽ giải thích mọi điều khi cháu từ Trung Quốc quay lại, Jiyong. Người của ta sẽ đón cháu tại Seoul và đưa cháu đến nơi ta ở.”

“Cháu không hiểu Sandara Park liên quan gì tới việc này. Cháu muốn đầu của tên chó chết nào đã điều khiển cái camera quay lén”, GD gầm lên trong tức giận. Hắn không thể chấp nhận cái sự thật rằng có tên as$hole nào đó đã chụp hình và quay lén Dara khi cô gần như ở trần.

“Quả là phản ứng có thể đoán trước. Người phân tích dữ liệu là phụ nữ, không cần thiết phải giết cô ta. Cháu đang thua rồi, Jiyong. Cháu nên bước ra khỏi cuộc chơi trước khi quá muộn. Thời gian chơi đã kết thúc rồi. Đã là lúc quay lại với thế giới của chúng ta…và để Sandara Park lại với cõi mộng yên bình của cô ta.”

Cuộc gọi đã bị ngắt.

Một tràng chửi thề tuôn ra từ miệng GD khi hắn quay số của TOP. Ngay khi tên kia nhấc máy, hắn bắt đầu ra một loạt chỉ thị kiểm tra thiết bị quay lén tại tòa nhà của Dara, văn phòng cô và bất cứ nơi nào cô thường đến.

Rồi hắn thả người xuống giường của Dara, nghĩ về bước tiếp theo. Mặc dù đó là Sơn Chủ và không phải là kẻ thù hay bất kì một tên as$hole bệnh hoạn nào đứng sau việc này, hắn vẫn không thể khoanh tay đứng yên.

Hắn đã có một quyết định mà hẳn sẽ khiến Dara nhảy đỏng lên như khỉ phải ớt.



Sandara’s POV

Tôi đang đưa tay ôm người và đi đi lại lại để chờ Jiyong. Chuyện gì đã có thể xảy ra chứ?

Khi Jiyong cuối cùng cũng đi ra, anh ấy đang mang theo vali đồ của tôi. Vali đồ CỦA TÔI!

“Jiyong, chuyện gì đây? Anh có thể giải thích chuyện gì đang diễn ra không?”, tôi hỏi, rõ ràng không một chút khái niệm về cái việc điên rồ này.

“Có…một tên bệnh hoạn ở ngoài tầm kiểm soát. Tôi nghĩ em đã gặp rắc rối”, anh ấy nói.

“Một kẻ bệnh hoạn ư? Omo, chuyện đó thật đáng sợ. Nhưng tại sao anh lại mang đồ của em ra đây?”

“Em sẽ đi cùng với tôi”, anh ấy thông báo.

<*dế kêu>

<*dế kêu>

“Hử?”, hẳn là tai tôi đang đùa tôi. Hẳn là anh ấy không nói rằng…

“Em sẽ đi cùng với tôi”, anh ấy nhắc lại.

“Hử?”

“Đi thôi”, anh ấy nắm cổ tay tôi nhưng tôi tìm cách gỡ ra. Anh ấy thở dài bực tức và quay qua nhìn tôi.

“Dara…”

“Em không hiểu. Có một tên bệnh hoạn đang ngoài kiểm soát, vậy nên anh muốn em đi cùng với anh?”, tôi hỏi với vẻ không thể tin được. Lại một quãng yên lặng ngắn giữa chúng tôi khi anh ấy đang dò xét thái độ của tôi.

“Đúng vậy.”

“Jiyong, anh có nghe cái điều anh đang nói không vậy? Chúng ta sẽ đi đâu chứ?”

“Trung Quốc”, anh ấy trả lời.

Im lặng…

Một quãng im lặng kéo dài…

“Là đất nước ấy hả?”, tôi hỏi một cách ngớ ngẩn.

“Đúng vậy.”

Ôi fcking KHÔNG! Cái quái gì chứ?! Thật tình, ANH ẤY MUỐN CÁI QUÁI GÌ CHỨ?! Tôi sẽ đi Trung Quốc sao?

“Jiyong, điều anh nói không hợp lý MỘT CHÚT NÀO CẢ”, tôi nghiêm giọng nói và gỡ tay anh ấy khỏi cổ tay tôi.

“Em sẽ đi cùng tôi tới Trung Quốc, Dara. Tôi bảo em rồi, có một tên bệnh hoạn đang ở gần đây. Tôi không thấy an toàn khi em cứ ở đây”, anh ấy khăng khăng.

“Vậy em có thể qua nhà bạn em. Hoặc với đồng nghiệp của em! Hoặc là cứ chỉ ở chặt trong nhà! Không phải có tên bệnh hoạn nào đó sẽ chọn trúng em. Jiyong, điều này là điên rồ”, tôi giải thích.

“Cứ coi đó là một kì nghỉ, được chứ? Chỉ vài ngày thôi mà.”

“Em không đi được. Em còn phải đi làm. Và như thế thì báo quá gấp.”

Anh ấy điên tiết vò đầu và quẳng hành lý của tôi vào trong cốp xe của anh ấy. Rồi anh ấy đi lại phía tôi và nhấc bổng tôi lên.

“JIYONG!”, tôi hét lên khi đá chân điên cuồng.

“Kết thúc thảo luận. Em sẽ đi cùng tôi”, anh ấy đã có thể nhét tôi vào bên ghế phụ nhưng tôi vẫn tiếp tục giãy giụa và tìm cách thoát ra khỏi xe, khiến anh ấy còn điên tiết hơn nữa.

“WTF DARA! NGỒI YÊN!”, anh ấy quát. Tôi bất động vì sợ hãi khi tôi tròn mắt nhìn anh ấy.

“Tôi xin lỗi”, anh ấy nói và tìm cách ôm mặt tôi nhưng tôi co người tránh xa sự va chạm của anh ấy. Tôi bối rối vần vò ngón tay mình khi nhìn xuống đùi, tôi đang ngồi ngang người trong xe, chân vẫn đang đong đưa ở trên lề đường. Jiyong ngồi xổm xuống trước mặt tôi và nắm chặt tay phải của tôi.

“Hey…”, anh ấy hôn nhẹ lên tay tôi và xoa xoa nó khi nhìn tôi âu yếm. Cảm giác tồi tệ trong tôi dần tan biến trước cử chỉ của anh ấy.

“Anh quát em”, tôi nói với giọng nghèn nghẹn.

“Tôi xin lỗi”, anh ấy đưa tay tôi lên môi hôn một lần nữa mà không hề rời mắt khỏi tôi, khiến trái tim tôi phải lỗi nhịp. GAHD! Anh ấy trông không thể cưỡng lại khi anh ấy làm như thế! Chết tiệt, tôi đang nói gì vậy?

“Em không thể đi với anh, Jiyong”, tôi nói quyết định cuối cùng.

“Được thôi”, anh ấy đứng lên và bước về phía cốp xe với tôi theo sau. Anh ấy nhấc đồ của tôi ra trong yên lặng và lại đi về phía tòa nhà của tôi.

“Tôi sẽ mời Tiffany vậy, để tấm vé vừa mua thêm không bị lãng phí”, anh ấy nói thêm.

*THỞ DỐC???

CÁI GÌ?! Tiffany?!!!!

“Tại sao anh lại mời Tiffany?!”, giọng tôi ngay lập tức cao vút lên.

“Tại sao không?”

“Cô ta không phải là con người. Cô ta là nửa đĩ, nửa ác quỷ!”, chính thế, đó là nỗ lực tuyệt vọng của tôi mong anh ấy đổi ý. Nhưng mà, tôi chỉ cố tìm cách cứu anh ấy phải móng vuốt tội lỗi của người phụ nữ đó thôi.

“Nửa đĩ, nửa ác quỷ? Hừ…. Chuyện đó là bình thường với tôi”, đuôi mép anh ấy nhếch lên một nụ cười.

GAAAHHHH!!

ĐƯỢC THÔI! TÔI KHÔNG THÈM QUAN TÂM NẾU ANH TA ĐI CÙNG VỚI TIFFANY HAY BẤT KÌ CÔ GÁI NÀO HAY KHÁCH HÀNG CỦA ANH TA. TẠI SAO TÔI PHẢI QUAN TÂM CHỨ? TÔI NGẦU. VÀ TÔI ĐÃ RẤT BÌNH TĨNH! ĐÚNG VẬY, ĐÂY LÀ TÔI, ĐANG RẤT BÌNH TĨNH! HA!

“Được thôi, cứ đi mà gọi cô ta đi với anh đi. Tôi chắc rằng cô ta sẽ đồng ý trong nháy mắt”, tôi phẫn nộ nói.

Rồi anh ấy lấy điện thoại ra khi chúng tôi vừa bước vào căn hộ của tôi. Argh! Tên khốn này!

“Cơ hội cuối, cô nàng lập dị”, anh ấy trêu chọc khi đong đưa cái điện thoại trong tay. Tôi phớt lờ anh ấy và lại ngồi trên ghế sofa, bắt chéo tay trước ngực.

Từ khóe mắt của tôi, tôi thấy anh ta đang quay số. Rồi anh ấy ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi khi đưa máy lên tai.

“Yeoboseyo? Tiffany?”

Tôi không biết chuyện gì xảy đến với tôi nhưng tôi thấy mình đang cướp điện thoại từ tay anh ấy. Anh ấy cười đắc thắng vào mặt tôi. TÔI NGUYỀN RỦA ANH, ĐỒ KHỐN!

“Bắt đầu đóng hành lý đi”, anh ấy nói và ngả ngừa ra ghế sofa, bắt chéo hai chân lại.

Chết tiệt… Tôi sẽ đi Trung Quốc!

Bình luận

có part 2 thì bé comt nha.Mà sáng với chiều mai bé k onl được rồi  Đăng lúc 8-10-2012 10:57 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 8-10-2012 21:34:08 | Xem tất
hay quá ss ơi. pấn pấn rồi. bó tay vs gd. Rõ ràng là Dara thik gd mà mà. Ko thể để Dara thik Donghae nha ss. {:298:}

Bình luận

comt trên 3 dòng bạn nhé, nếu ko đủ thì bạn có thể nhấn nút bình luận để ủng hộ cũng được  Đăng lúc 9-10-2012 05:41 PM

Rate

Số người tham gia 1Sức gió -2 Thu lại Lý do
pessionate102 -2 =.=

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-10-2012 20:00:22 | Xem tất
RENT 16 – CANOODLE - PART II



Credit: This story is written by Huntress
AFF Link

Sandara’s POV

Từ khi tôi gặp Jiyong, mọi việc trong cuộc đời tôi đều là sai lầm. Tôi có cảm giác như anh ấy đang kéo tôi ra nghìn hướng khác nhau. Tôi luôn rơi vào cái hố đen của anh ấy trước khi có thể nhận ra.

Tôi lo lắng đảo mắt nhìn quanh. Chuyện này thật kì lạ. Một lúc trước thôi, tôi đang ở trong căn hộ của mình. Bây giờ, tôi đang ở trên máy bay bay tới Trung Quốc. Ôi Chúa ơi…. Làm thế nào chuyện này có thể xảy ra chứ? Làm thế nào anh ấy có thể khiến tôi nghe theo mọi lời anh ấy bảo chứ? Ma thuật của anh ấy quá sức mạnh mẽ.

“Chúng ta đã có nơi nào để nghỉ lại chưa?”, tôi hỏi.

“Rồi.”

“C-Chúng ta sẽ lại ở chung một phòng sao?”, tôi ấp úng, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Những gì xảy ra đêm hôm đó sẽ mãi mãi in chặt trong trí óc tôi.

“Đúng vậy. Đừng lo, những gì xảy ra ở khách sạn đêm hôm đó…sẽ không lặp lại nữa đâu”, anh ấy thản nhiên nói. Tôi liếc nhìn anh ấy nhưng anh ấy có vẻ đang rất chăm chú vào tờ tạp chí trên tay.

“Okay”, tôi lầm bầm. Tôi sẽ không được gặp Vũ khí. *thở dàiiiii

GAH!! Tại sao tôi lại thấy thất vọng chứ?! Tôi dần biến thành một người phụ nữ bậy bạ rồi! Những suy nghĩ bậy bạ kia, shoooo!! Shooooo!!! Cút đi!

“Tôi sẽ thu xếp thêm phòng nếu em lo rằng em không thể cưỡng lại trước cơ thể của tôi”, anh ấy nhếch mép cười tôi khi quan sát vẻ ngạc nhiên của tôi dần chuyển sang tức giận.

“Xin lỗi điiiiiiiiii!! Anh mới là người đã tìm cách….mơn trớn em!”, ôi Chúa ơi, cứu con. Tôi thật sự không thể nói về ‘sex’ trước mặt người khác.

“Tôi đã tìm cách mơn trớn em?”, mắt anh ấy nhíu lại vẻ ngạc nhiên trước cách dùng từ dễ thương của tôi. Tôi cá rằng hai bên má tôi đang đỏ lựng lên rồi.

Rồi anh ấy ngả người về phía trước và thì thầm vào tai tôi.

“Chúng ta đã suýt làm tình, babe”, anh ấy nói bằng cái giọng khàn khàn.

ÔI CHÚA ƠIIIIII!!!!!!!!!! *tôi chảy máu cam rồiiiii ~ ~

Anh ấy đúng là điềm chết chóc dành cho tôi, tôi thề!

“ĐỒ KHỐN!!!”, tôi lầm bầm qua hơi thở.

“Tệ quá, tôi đã hứa với em là tôi sẽ không ‘mơn trớn’ em mất rồi.”

“Jiyong, khi chúng ta hạ cánh xuống Trung Quốc, tôi thề là tôi sé CHÔN SỐNG anh!”, tôi rít lên, khiến anh ấy cười khúc khích vì cơn thịnh nộ của tôi.

Tôi bực mình bĩu môi và giận lẫy anh ấy tại chỗ ngồi. Rồi anh ấy lại quay lại với tờ tạp chí một lần nữa. Tôi lén nhìn anh ấy và thở dài thườn thượt. Tôi đang làm gì đây? Trong đầu tôi là cả một mớ lộn xộn mà tôi đã quá mệt để sắp xếp nó lại để có thể suy nghĩ và quyết định một cách trôi chảy. Bất cứ việc gì xảy ra, nó cứ xảy ra. Dù sao thì, tôi cũng chỉ còn rất ít thời gian để ở bên cạnh anh ấy. Có một cơn đau quặn thắt trong lồng ngực mỗi khi tôi nghĩ đến việc Jiyong sẽ rời xa tôi.

Lố bịch. Tôi thích Donghae mà. Và cuộc sống của tôi sẽ lại yên ả và không còn lo âu một khi Jiyong bước ra khỏi đời tôi. Hmph!

Dù sao thì, chuyến bay này cũng rất ấn tượng. Giống như chúng tôi đang ở trong khách sạn vậy. Tôi thậm chí còn không thấy các hành khách khác bởi khu vực của chúng tôi được ngăn biệt lập. Lạ lùng, phải không? Nó khiến tôi lại phải suy nghĩ xem cái công ty R.A.B đó thực chất là gì. Có vẻ như họ kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng, Jiyong thậm chí không đòi hỏi bất cứ cái giá nào khi tôi quyết định thuê anh ấy. Anh ấy nói rằng tôi trả bao nhiêu cũng được khi kì hạn thuê kết thúc.

Và họ còn được gửi ra nước ngoài sao? Khi tôi hỏi Jiyong rằng anh ấy có việc gì cần làm ở Trung Quốc, anh ấy chỉ nói rằng cần phải thu xếp vài việc liên quan tới công ty. Liệu anh ấy có phải là người quản lý hay sếp lớn trong công ty không?

Tôi quan sát anh ấy khi anh ấy lật qua mấy trang của cái quyển khỉ nợ gì đó anh ấy đang đọc. Tôi tự hỏi đã có bao nhiêu người thuê anh ấy. Tôi lại như vậy rồiiiiiiii. Tôi rõ ràng nên dừng cái việc khai thác đời tư của anh ấy lại, bằng không, anh ấy sẽ dùng chính việc đó để khiến tôi phải phát điên lên đến độ muốn ám sát anh ấy.

“Hey, đồ khốn, anh thật sự sẽ mời Tiffany đi cùng nếu em không đồng ý sao?”, tôi hỏi, vì quá tò mò.

“Đúng vậy”, anh ấy trả lời ngay tức khắc mà không thèm nhìn tôi.

“Anh lấy số của cô ta từ lúc nào chứ?”

“Lúc tại phòng gác mái”, anh ấy đơn giản nói.

“Đám đàn ông các anh thích gì ở cô ta chứ?”, tôi lẩm bẩm với chính mình.

Rồi anh ấy quay sang nhìn tôi, và liếc xuống phía ngực tôi, mỉm cười một cách tinh quái. Môi tôi run lên vì tức giận. Cái ham muốn được thiêu sống anh ta lại bùng phát lên. Chết tiệt. Tại sao ngực tôi lại ngừng phát triển sau kì dậy thì chứ. Không giống như ngực của Tiffany, nó khủng đến độ có thể giúp cô ta trôi nổi đến tận Nicaragua.

“Thưa quý hành khách, cơ trưởng đã bật đèn báo hiệu sử dụng dây an toàn, xin mời quý khách quay lại chỗ ngồi, thắt dây an toàn và ngồi yên tại vị trí cho tới khi tín hiệu được gỡ bỏ. Xin cảm ơn.”

Tới luôn đi…

======================================

“Đám sát thủ chúng ta thuê vẫn ở lại Trung Quốc chứ?”, giọng nói vang lên qua cuộc điện thoại được che giấu danh tính.

“Vâng thưa đại ca. Chúng vẫn đang chuẩn bị trước khi bay sang Hàn Quốc, hi vọng là 2 ngày sau đây.”

“Bọn ta vừa nhận được thông báo từ Đồng Minh rằng quân của Tam Hoàng tại nhánh Seoul đã hành động và đang trên đường đến Trung Quốc ngay lúc này. Chúng phải rời đó nhanh hơn nữa,” giọng đó nói.

“Tôi sẽ gửi tin đi ngay, đại ca.”

==========================================

TOP’s POV

Nyahahahahahahahaha!!!

Aigooo. Tôi phải dừng cười lại mới được, việc này khiến tôi thấy đói bụng.

Tôi hắng giọng và cố giữ vẻ mặt nghiêm túc nhưng – Nyahahahahahahaha!! TÔI KHÔNG THỂ! Chỉ cần nhớ tới cái cảnh Nhị ca của chúng tôi lái xe như một tên khùng xa lộ, gần như giết hết nửa số người lưu thông trên đường cao tốc lúc đó chỉ để tới khu căn hộ của Dara với vận tốc của một siêu nhân, như thể cậu ta đang chạy trốn sự va chạm của thiên thạch với trái đất, là một khoảnh khắc WTF! Hahahaha!! Chúa trời ơi!!! À, okay, phản ứng của cậu ta có thể thông cảm được bởi Dara đã bị theo dõi – chuyện đó khá điên loạn, tôi phải thừa nhận như vậy. Nhưng nó rất rất buồn cười khi cậu ta lao đi như một tên khùng và suýt nữa hủy hoạt cả thành phố! GAHHDD!!! Hahahahaha!! Ôi chúa Jesus, cái bụng của tôi! CÁI BỤNG CỦA TÔI! Hahahahahaha!

“Hyung…”, Youngbae gọi và huých tôi khi chúng tôi chuẩn bị đi qua cánh cổng vào tổng hành dinh của Tam Hoàng nhánh Thượng Hải. Được rồi, tôi sẽ dừng tại đây.

Và hiện tại chúng tôi đã tới Trung Quốc. Vài giờ sau khi hạ cánh và check-in tại khách sạn (thuộc sở hữu của Tam Hoàng), chúng tôi ngay lập tức tới tổng hành dinh bởi Nhị ca của chúng tôi muốn quay trở lại Hàn sớm nhất có thể. Dara hiện đang ở trong khách sạn, ngủ vùi. Jiyong đã lệnh cho tôi đặt riêng 2 phòng cho bọn họ, chuyện đó là tệ hại bởi nó sẽ cản trở giấc mơ 20 Triệu won của tôi. Nhưng quái quỉ gì chứ, Nhị ca thậm chí còn mang cô ta theo trong phi vụ làm việc của chúng tôi vậy nên phải có ý nghĩa nào đó. Khả năng thành công của tôi là quá cao!

Về đám camera quay lén tại phòng của Dara, tôi đã ra lệnh cho vài người của chúng tôi thu xếp việc đó. Jiyong đã nói với Youngbae, Daesung, Seungri và tôi rằng Lão Đại là người đứng sau vụ này. Vì việc đó, tôi không có các phản ứng nào hơn ngoài – Uh-oh! Rất UH-OH! Chuyện đó không hay chút nào, phải không? Tưởng tượng xem, người đứng đầu Tam Hoang – vị boss huyền thoại của đế chế tội phạm – đang tốn thời gian cân não với Jiyong chỉ để cậu ta nhận ra rằng cậu ta không thể luôn luôn bảo vệ Sandara Park. Tôi nghĩ Jiyong đã không nói thật tất cả cho chúng tôi. Còn có những việc gì đó nữa.

Tất cả những anh em kết nghĩa của chúng tôi trong nhánh Thượng Hải đang xếp thành hàng dài khi cánh cổng được mở ra. Jiyong bước vào và tất cả bọn họ phải cúi đầu. Youngbae, Daesung, Seungri và tôi đi theo sau cùng với cả đội quân của Phó Sơn Chủ sau lưng chúng tôi. Trước mặt là một khoảng sân bê-tông lớn kéo dài tới cửa chính của tổng hành dinh bởi vậy nó giống như chúng tôi là một đám hoàng gia đi vào cung điện vậy. Tôi thật sự rất muốn ngân nga một ca khúc gì đó để thêm vào hiệu ứng âm thanh cho vụ này nhưng Daddy Youngbae chắc chắn sẽ biến thân thành Mommy Youngbae và sẽ cho tôi một bài ca nếu tôi làm vậy.

“Anh tốt nhất là đừng làm cái gì ngu ngốc, hyung”, Youngbae rít nhỏ như thể đọc được tâm địa đen tối của tôi. Thấy chưa?

“Yes, Mom.”

“Hyung, chúng ta không phải tới đây để chơi đùa vậy nên anh-…”

“Bài ca của cậu khiến tôi muốn ngủ”, tôi quay sang nhìn cậu ta với ánh mắt lờ đờ. Cậu ta quắc mắt nhìn tôi và lắc đầu tỏ ý không đồng tình. Tôi thè lưỡi ra trêu cậu ta, kekekekeke.

“Anh thật không thể tin nổi.”

Tôi hừ mũi với cậu ta nhưng ngay lập tức ngậm chặt miệng lại khi Nhị ca lườm cả hai chúng tôi.

Tôi ngậm mồm lại đây. Tôi không muốn kết thúc cuộc đời trên đĩa thí nghiệm đâu.

================================

Đội quân của Phó Sơn Chủ được giải thích qua về tình hình liên quan tới việc vài thành viên trong Tứ Cửu Tử của nhánh Thượng Hải đang bị sát hại.

Cả đội cũng được thông báo rằng họ đã dàn xếp tóm được một tên sát thủ nhưng hắn không chịu khai.

“Tên sát thủ bị bắt giữ vẫn còn sống chứ?”. GD hỏi.

“Hắn chỉ còn thở yếu ớt thôi, thưa Nhị ca. Nhưng hắn không chịu hé nửa lời dù đã bị cực hình.”

“Để ta gặp hắn vài phút”, GD lạnh lùng nói.

==

Thật ngạc nhiên khi một mình GD có thể thu thập được rất nhiều lời khai từ tên sát thủ, kẻ đã cắn chặt răng không nói nửa lời khi gã phải chịu qua rất nhiều đòn tra tấn của các thành viên Tam Hoàng khác. Chỉ với vài phút đồng hồ, hắn đã khiến tên kia phải nói. Hắn thu thập được rằng gã đó là thành viên của một nhóm sát thủ chuyên nghiệp được thuê để hoàn thành các nhiệm vụ đổi lại lấy tiền. Chúng tự hào chúng là nhóm sát thủ duy nhất có tỷ lệ thành công 100% với các phi vụ chúng tham gia và chưa từng có tên nào bị bắt giữ. Chúng thà chết còn hơn phải khai ra bất cứ thông tin nào về đồng bọn. Chuyện đó, đương nhiên, đã thay đổi sau khi GD bước vào và khiến hắn nếm mùi địa ngục.

Tên đó cũng không biết được kẻ thuê bọn hắn là ai. Mục tiêu và Tiền – đó là cách bọn chúng làm việc với nhau. Không cần biết ai đứng sau trả tiền cho việc bọn chúng làm. Các nhiệm vụ của bọn chúng được thông báo bằng các tin nhắn mật mã. Mục tiêu tiếp theo của bọn chúng ư? Tứ Cửu Tử của nhánh Seoul.

GD lấy điện thoại của tên sát thủ, bên trong không có bất kì số điện thoại hay tin nhắn nào được lưu. Nó đã bị format lại hoàn toàn. Hắn sẽ cần sự trợ giúp của đám chuyên viên phân tích một lần nữa để xem bọn hắn có thu thập được gì từ chiếc điện thoại không.

“Vậy đám sát thủ được thuê đó vẫn đang ở Trung Quốc?”, TOP hỏi.

“Đúng vậy, chúng ta cần truy ra bọn hắn trước khi bọn hắn kịp tới Seoul”, GD trả lời khi hắn nhìn chằm chằm chiếc điện thoại. Tam Hoàng nhánh Thượng Hải cần được huy động để tìm manh mối của đám sát thủ còn lại.

“TOP, chỉ huy việc truy tìm lần này. Em có việc…cần phải làm trong ngày hôm nay”, GD nói.

“Việc gì đó hay ai đó? Nhị ca, cậu không cần phải giấu giếm. Khi nào cậu chịu thừa nhận là cậu phải giành thời gian cho Sandara Park, tôi sẽ làm một con b!tch cho cậu”, TOP giả bộ ngớ ngẩn nháy mắt với hắn.

“Buồn nôn”, Youngbae xen vào, hắn vẫn còn rất bực mình với cái tính trẻ con của TOP.

TOP giả bộ hất đám tóc mái tưởng tượng của hắn, khiến Youngbae phải nhăn mặt kinh tởm.

========================================

Sandara’s POV

Tôi xoay người khi tôi thấy ánh nắng mặt trời rọi vào mặt tôi. Tôi ngồi dậy và dụi mắt, buộc chúng phải mở ra.

“Jiyong?”, tôi gọi, đầu óc tôi vẫn đang trong cơn mơ màng. Khi tôi đã hoàn toàn tỉnh táo, tôi nhận ra là Jiyong không thể ở đây bởi anh ấy đã đặt một phòng khác, ngay cạnh phòng tôi. Và tại sao tôi lại gọi tên anh ấy đầu tiên khi tôi tỉnh dậy chứ? Tôi lười biếng bước ra khỏi giường và đó là khi cái dáng ngủ của anh ấy trên ghế sofa lọt vào mắt tôi.

Jiyong đang nằm úp bụng xuống, nửa trên ở trần như mọi khi. Anh ấy vẫn còn mặc nguyên quần jeans và đi giày, mặt anh ấy gối lên cánh tay trong khi chân thì đung đưa trên thành ghế. Trước khi tôi kịp nhận ra, một nụ cười đã ngay lập tức hiện trên môi tôi.

Tôi lấy một cái chăn và tiến lại phía anh ấy. Tôi đắp chăn lại cho anh ấy và ngồi xổm xuống sàn để ngắm khuôn mặt của anh ấy. Anh ấy thật đáng yêu khi cái miệng của anh ấy không phun ra những điều xấu xa khiến tôi muốn nổi điên lên. Tôi chải mái tóc của anh ấy bằng ngón tay của mình và khẽ vuốt bờ vai của anh ấy trước khi đứng lên. Tôi bị bất ngờ khi anh ấy đột nhiên đưa tay ra và nắm lấy cổ tay tôi.

“Chào”, anh ấy nói với giọng ngái ngủ. Cái giọng khàn khàn của anh ấy, GAHHH!!!!

“Chào”, tôi trả lời, cố gắng hết sức trông thật bình thản. Chỉ một đụng chạm nho nhỏ của anh ấy thôi cũng khiến tôi loạn trí. Thêm vào cái sự thật rằng chúng tôi đang không ở một nước khác– MỘT MÌNH VỚI NHAU. Và bây giờ anh ấy còn đang ở trong phòng khách sạn của tôi mà không hề mặc áo. Nó giống như thể chúng tôi đang đi hưởng tuần trăng mật vậy! ÔI CHÚA ƠI!

“Tôi không được mơn trớn em. Tôi đã hứa rồi, nhớ chứ?”, anh ấy nói với giọng trêu chọc, như thể anh ấy có thể đọc được những suy nghĩ không trong sáng của tôi vậy. Ottokae!

“Yah!”, tôi đánh vào cánh tay anh ấy và kéo tay khỏi sự nắm tay anh ấy. GRỪUUU!!! Tôi đi lại phía vali của mình và lấy vài bộ đồ để đi tắm.

“Đồ lập dị bậy bạ!”, anh ấy nói với theo trước khi tôi kịp đi tới phòng tắm.

“ĐỒ KHỐN!”, tôi trả đũa và đóng sầm cánh cửa thật mạnh.

==

“Có chuyện gì không hay xảy ra sao?”, tôi hỏi. Jiyong đang nhìn tôi với cái vẻ mặt không thể đoán được. Chúng tôi đã thay đồ và chuẩn bị ra ngoài. Anh ấy báo với tôi rằng anh ấy rảnh ngày hôm nay bởi vậy chúng tôi có thể đi ngắm cảnh.

“Không có gì. Đi thôi”, anh ấy nói với giọng bất cần và đi về phía cửa. Nhìn tên khốn đó kìa. Anh ta quay lại với cái hội chứng tự kỷ một lần nữa rồi.

“Yah, chờ với!”, tôi gọi và đi theo sau anh ấy. Anh ấy chỉ tiếp tục bước đi, hai tay đút trong túi quần, thậm chí không thèm quan tâm đến người đáng thương là tôi đây đã cùng anh ta bay tới Trung Quốc. Tôi bực mình bĩu môi khi những ý nghĩ nổi loạn đang dâng lên trong tôi. Người đàn ông này đúng là một điều gì đó. Tôi bắt đầu tin vào cái giả thuyết của tôi rằng anh ấy có cái công tắc ở chỗ nào đó khiến tâm trạng có thể thay đổi nhanh chóng.

Tôi tăng tốc và đã có thể đuổi kịp anh ấy. Lông mày của anh ấy đang xoắn tít lại; đang suy nghĩ điều gì đó rất nghiêm túc. Tôi tự hỏi hẳn có điều gì đó không hay đã diễn ra.

“Đi sát vào với tôi, cô nàng lập dị. Đừng có đi lung tung, arasso?”, anh ấy nhắc tôi trước khi chúng tôi lên xe.

==

Jiyong đang đi đằng trước tôi khi chúng tôi dạo bộ trên đường phố của Thượng Hải. Hmph! Anh ấy luôn như vậy khi chúng tôi đi dạo cùng nhau. Anh ấy không biết rằng các đôi yêu nhau sẽ phải đi cùng nhau, nắm tay và làm mấy cái trò tình cảm sao?

Tôi đang bận rộn ngắm vẻ hối hả và nhộn nhịp xung quanh. Tôi thấy choáng ngợp khi tôi đảo mắt nhìn, ngắm nghía mọi thứ - khu phố thực phẩm, những ahjuma đang tập thể dục bên đường, vài đám xe đạp dựng ở phía góc, một ahjussi đang đẩy một cái xe chứa đồ đang muốn vỡ tung bởi ngồn ngộn từng lớp đồ đạc, whoa! Làm thế nào chú ấy có thể chất tất cả chúng vào đó chứ?!

Sự háo hức đột nhiên dâng lên trong tôi khi tôi tiếp tục nhìn ngắm xung quanh. Tôi đang ở Trung Quốc! Wow! Tôi dừng lại bên một cửa tiệm và nhìn ngắm những thứ đồ tinh xảo được bày bán. Tôi thèm thuồng nhìn tất cả những gì tôi để mắt tới khi tôi tiếp tục zic-zac qua lại nhưng một quả bóng bàn. Tôi đang ở TRUNG QUỐC!

“Tôi không để rời mắt khỏi em một giây thôi, phải không?”, tôi nghe giọng của Jiyong và ngay lập tức quay lại đằng sau. Mặt anh ấy đang nhăn nhó khi ánh nhìn của chúng tôi gặp nhau.

Uh-oh.

“Tôi suýt mất trí khi tôi không thấy em ở đằng sau tôi nữa”, anh ấy lầm bầm qua kẽ răng. Hai bên lông mày của anh ấy như dính lại với nhau và anh ấy trông như thế chuẩn bị giết một ai đó. Và ai đó không ai khác chính là tôi.

“Anh cứ toàn đi trước em! Em như quân hầu cứ đi sau anh vậy”, tôi cằn nhằn. Anh ấy tiến một bước lại phía tôi và tôi lui một bước trong sợ hãi.

“Đồ lập dị ngốc nghếch”, anh ấy lầm bầm và đan tay anh ấy với tay tôi. Chúng tôi bắt đầu đi tiếp, tay chúng tôi vẫn đan chặt lấy nhau khi chúng tôi cùng đi qua nhiều khu phố Thượng Hải khác.

Tôi lại cảm nhận được nó – cái cảm giác kì lạ trong bao tử cùng với nhịp đập lỗi nhịp của trái tim tôi. Kì lạ.

Có lẽ là.... Tôi đang đói.

=======================================



GD & Vũ Khí U_U


Sandara’s POV

Cả ngày trôi qua rất vui vẻ, dù có hơi chút kì lạ. Mỗi nơi chúng tôi đến, có vài người đàn ông như thể muốn đứng thẳng người khi thấy anh ấy và cúi đầu chào. Khi tôi hỏi anh ấy về việc đó, anh ấy chỉ nói rằng công ty R.A.B có liên kết với vài chỗ này chỗ kia. Chuyện đó khiến tôi nghĩ công ty R.A.B như một tập đoàn vậy.

Chúng tôi vào phòng khách sạn của tôi và tôi ngay lập tức đổ người lên giường, úp sấp mặt. Tôi mệt bã người rồi… Jiyong ngồi xuống thành giường và rồi cũng nằm xuống theo, vẫn đặt nguyên chân trên sàn. Chúng tôi đã đặt bữa tối qua dịch vụ phòng của khách sạn bởi cũng đã khá muộn rồi.

“Con gà của chúng ta!”, tôi thốt lên, đột nhiên nhớ tới thú cưng của chúng tôi bị để lại ở sân sau.

“Không phải lo, tôi đã nhờ vài người đến trông chừng nó khi chúng ta đi vắng”, Jiyong nói khi vắt một tay lên trán, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Tôi nhổm người dậy, chống khủy tay lên giường khi một sáng kiến nảy ra trong đầu tôi.

“CUNG BẢO!”, tôi hào hứng nói.

“Hử?”

“Gà Cung Bảo! Hãy đặt tên cho nó như vậy! Bởi anh đã đưa em đến Trung Quốc.”

“Ôi chúa ơi. Con gà tội nghiệp”, anh ấy cười khẽ khi liếc nhìn tôi. [Note: món gà thái miếng chiên rưới nước sốt của ng TQ]

“Cung Bảoooo!”, tôi gối đầu lên bụng của anh ấy, nhìn anh ấy với vẻ mặt đáng thương, cố gắng thuyết phục anh ấy đồng ý với cái tên tôi chọn.

“Arasso”, anh ấy nói khi liếc xuống nhìn tôi.

“Tuyệt!”, tôi đắc thắng kêu lên. Tôi lắc lắc đầu trên bụng anh ấy vì vui mừng, khiến anh ấy cười khẽ.

“Cô nàng lập dị, đừng có hiểu lầm. Tôi sẽ không mơn trớn em dù em có muốn tôi làm vậy”, anh ấy thản nhiên nói. TO GAN!

“YAH! ĐỒ KHỐN! OUCHHH!!!”, tôi vặn vẹo trong đau đớn khi đầu tôi bật ngược với bụng của anh ấy bởi tóc của tôi đã bị kẹt vào đâu đó. Tôi cố ẩn người ngồi dậy nhưng…*THỞ DỐC!!! Mắt tôi mở lớn khi tôi nhận ra tay tôi đang đặt ở đâu. Chỗ phồng lên ư? Cái cục phồng lớn tướng. N-Nó không thể là… *bóp bóp

“UGH! ĐỪNG CÓ BÓP! FCK!”, Jiyong bật người ngồi dậy. Một tiếng thét lớn kinh hãi thoát khỏi miệng tôi khi mặt tôi bị kéo về phía giữa hai chân của anh ấy. Tôi nhìn chằm chằm cái chỗ vừa phồng lớn lên trước mắt tôi, không bận tâm đến sự đau đớn khi da đầu bị kéo căng bởi tôi hiện đang kẹt vào khóa quần của anh ấy. Cái chỗ phồng lên của anh ấy, OMG! Vũ khí! KYYAAHHHH!!! Tôi chết đây. Tôi đã có thể tưởng tượng được cảnh xác của mình trôi dạt về Hàn Quốc. Ottokae!

“SHIT! DARA”, Jiyong hét lớn và tìm cách gỡ đầu tôi khỏi chỗ…chỗ….

“Tóc em đang bị kẹt!”, tôi cố gắng nói giữa những hơi thở nặng nề của mình, miệng tôi đang đụng vào cái lều trong quần jeans của anh ấy. GAHHH!!! Omo, tại sao tôi bỗng thấy nóng quá?!

“VẬY GỠ NÓ RA!”, anh ấy thở hổn hển nói. Tôi tìm cách gỡ tóc bằng những ngón tay run rẩy của mình và cuối cùng thì lại cọ vào , bởi vài hành động không chút liên quan.

“ĐỪNG CỌ VÀO NÓ! CHÚA ƠI!”

“OUCH! Em không gỡ ra được!”, tôi đang bò trên giường và quỳ gối trước hai chân đang mở lớn của anh ấy, đầu tôi hướng về phía khóa quần của anh ấy, Tôi kéo thử một lần nữa nhưng nó đã thành một đống rối bù. Hoảng loạn dâng lên trong tôi khi tôi liên tiếp tìm cách kéo tóc ra. Tôi không nhận ra rằng tôi đang vô tình bóp bóp Vũ khí một lần nữa!

“CHÓ CHẾT! CHÓ CHẾT! CHÓ CHẾT!”, Jiyong cởi khuy quần của anh ấy và kéo khóa xuống, chào mời tôi toàn cảnh của Vũ khí nếu không có cái quần lót đen của anh ấy ở đó. ÔI CHÚA ƠIIII!!!! TẠI SAO NÓ LẠI TO VẬY!

Tôi muốn thử…cầm nó trong tay.

GAHHH! DARA, MÀY ĐANG NÓI CÁI GÌ VẬY?!

Nó thật…ĐẦY ĐẶN!!!!

OMG!!!! CÁI ĐẦU NÀY! DỪNG LẠI! NGAY LẬP TỨC!!!

“J-Jiyong, nó vẫn kẹt!”, tôi đang sắp rớt nước mắt (vì mừng rỡ) rồi. Tôi có thể nhận thấy máu nóng đang dồn hết lên má tôi.

“CHÓ CHẾT! EM BẢO NÓ BỊ KẸT Ở KHÓA QUẦN!”, anh ấy vật lộn tìm cách gỡ tóc tôi khỏi khóa quần nhưng cũng không được. Tôi còn bị kẹt cứng hơn nữa. Tôi cố gắng kéo mạnh đầu ra nhưng cuối cùng lại bật ngược lại và lần này…mặt tôi vùi thẳng vào cái chỗ phồng lên của anh ấy, chỗ chỉ được che đậy bởi cái quần lót mỏng.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! <- không còn lời nào. Tôi<- chết rồi.

Linh hồn đã rời bỏ tôi. Mọi phép tắc, lễ nghi và đức tin của cuộc đời tôi đang tan biến ngay trước mắt tôi. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ là ANH ẤY.TÔI.CÁI GIƯỜNG.NGAY LÚC NÀY.

Ồ, và phẩm hạnh của tôi cũng đi mất tiêu rồi, vừa vẫy chào tôi vừa bay mất.

“ARRGHHH!!!! SANDARA PARK!!!!!”, tiếng hét điên tiết của anh ấy vang khắp căn phòng. OMMA!

“Mhphhhmph!! Mpphmph!”, GAAHHH!! Ôi chúa trời ơi, CỨU CON!!!

“ĐỪNG CỬ ĐỘNG MIỆNG! FCK!!”

Tôi đã cố thoát ra, tôi thề. Nhưng tóc tôi không hiểu sao lại mắc kẹt tới tận gốc! Và mặt tôi chính thức, CHÍNH THỨC dán lên trên cái chỗ phồng của anh ấy!

<*cốc cốc>

“Phục vụ phòng ạ”, một tiếng phụ nữ gọi sau cánh cửa.

OTTOKAE!!!! TẠI SAO LẠI LÀ LÚC NÀY??!?!!!

“JI-Mhphhhmph-YONGGGG!!!!”, miệng tôi cọ vào mỗi khi tôi cố nói điều gì đó. GAAHH!!! T-Tại sao lại nhúc nhích?! VŨ KHÍ LÀ VẬT THỂ SỐNG!!

“KHÔNG ĐƯỢC VÀO!”, Jiyong hét lên và tìm cách đứng lên nhưng khiến tôi rên lên đau đớn nên anh ấy lại ngồi xuống. Thước đo sự hoảng loạn của tôi đã nổ tung rồi, cùng với đám buồng trứng của tôi!

Khi tôi nghe thấy tiếng click ở cửa phòng, báo hiệu người phục vụ phòng đang chuẩn bị bước vào, tôi quơ tay điên cuồng đánh vào Jiyong! ĐỒ KHỐN, NGHĨ CÁCH GÌ ĐI!!

“Đừng cử động…”, anh ấy nói và lấy chăn trùm lên tôi đúng lúc người phục vụ phòng bước vào. Tôi không dám động đậy, nhưng trong đầu tôi đang hiện lên hàng nghìn suy nghĩ bậy bạ trong 1 giây! Mỗi khi tôi hít vào, tôi có thể ngửi thấy mùi của Vũ khí. Ôi chúa ơi!

“Thưa ngài, tôi phải để ở đâu ạ?”

“Hãy…ugh…cứ để đó”, Jiyong cấu tôi dưới tấm chăn khi tôi xoay mặt. Nhưng tôi có thể làm gì chứ?! Tôi cần phải thở!

Tôi nghe thấy tiếng bàn đẩy được đặt đâu đó ở trong phòng. Tôi bỗng thấy rất nóng, và tôi đang không nói đến thời tiết ở đây. Tôi đang dính chặt lấy …ở trong chăn…vô thức ngửi cái mùi của …TÔI…VŨ KHÍ…trong yên lăng…GAHH!!! NÓ TRÔNG THẬT ĐẦY ĐẶN!!! Tôi muốn cắn một phát! RAWR!!!

Ottokae! Tôi đang nghĩ cái gì đây? TÔI ĐANG NGHĨ CÁI QUÁI QUỶ GÌ CHỨ?!!!

Hơi thở của tôi dần trở nên gấp gáp mỗi giây trôi qua. Khi tôi cuối cùng cũng nghe thấy tiếng cửa ra vào đóng lại, tôi vùng ra khỏi chăn và tiếp tục công cuộc giãy giụa!

“SHIT! DARA!”, anh ấy khó nhọc nói.

Tôi đặt hai tay sang hai bên đùi của anh ấy để lấy điểm tựa và kéo mạnh ra, da đầu của tôi chắc phải muốn bong ra! Nhưng nó không hề nhúc nhích!! Cuối cùng tôi lại vùi mặt vào chỗ đó một lần nữa! Với cái chỗ phồng lên của anh ấy đang cọ vào mặt tôi, GAHH!!!

“TÔI ĐÃ CƯƠNG CỨNG LÊN RỒI! DỪNG LẠI ĐI!”, anh ấy khàn khàn giọng nói. Chết tiệt, sao tôi lại thấy chuyện này thật kích thích nhỉ?!

“Em-mphh đã cố-mph!!”, tôi bất lực nói, hai tay sõng xoài sang hai bên và mặt tôi vẫn đang dính chặt vào chỗ giữa hai chân của anh ấy.

Tôi nghe thấy anh ấy đang lục lọi trong ngăn kéo tủ cạnh giường, tìm cái gì đó. Trước khi tôi kịp phải đối, anh ấy cắt đám tóc của tôi bằng dao mở thư. Tôi suýt ngã nhào nhưng anh ấy giữ chặt lấy vai tôi, ngón tay anh ấy cắm sâu vào da thịt tôi. Chúng tôi cùng đang thở hổn hển khi nhìn nhau chằm chằm. Rồi anh ấy ngả người về phía trước và tôi không thể không cắn môi trông đợi.

“Fck…you”, anh ấy lầm bẩm khi anh ấy tựa trán lên trán tôi, hai mắt nhắm nghiền.

==================================================================

Note:

Câu chửi thề cuối cùng, mình không dịch nổi U__U nên đành để nguyên. Hi vọng Vũ Khí vẫn an toàn sau vụ này.

Ngày mai và ngày kia(t4-t5) xin báo trước là sẽ không có update bởi mình có việc bận trên trường, báo trước để các bạn không phải ra vào check update U___U

Mình cũng rất vui khi bản dịch được các bạn Appler vào đọc chung, các bạn cũng nhiệt tình reg nick tại KST để comment ủng hộ cho mình. Nhưng khi vọng các bạn đừng spam 1 dòng. Mình không câu comt câu view gì ở đây cả, chap nào mình dịch xong mình sẽ up liền, các bạn đừng giục ff và đừng spam nhé *o* Tại đó là quy định chung của 4rum rồi. Hi vọng các bạn tiếp tục ghé qua đọc bản dịch của mình.

p/s1: Mủn cưng mà k để lại đc 1 cốc cafe thì vào đạp cửa YG Fam đó, lên tiếng đeeeeeeeee

p/s2: hầu hết ngta viết ff vì tình yêu với nhân vật, dịch ff vì câu chuyện đó hay. Tất cả là phi lợi nhuận và vì sở thích riêng. Đừng có ảo tưởng nữa đi các bạn =,=
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-10-2012 20:52:46 | Xem tất
Tôi mới đọc xong chap 15 thôi nàng ah, nhg vào điểm danh cho có mặt, đỡ mất công nàng tùm cổ lôi vào :))
Tình hình là h tôi chỉ háo hức với những đoạn có bạn TOP thôi,
những đoạn mà có riêng bạn Dara hoặc Dong Hae và Dara là tôi đọc loáng thoáng

Những đoạn thuộc về Daragon thì vẫn okay, nhg độ funny thì bắt đầu giảm,
nên thành ra bây h tôi chỉ yêu bạn TOP =))
Đọc cái đọc đặt tên cho con gà mà chết cười :))

Bình luận

Có phải nàng là fan ngược k thế? *^* bạn Jiyong là dạng ngược quá hoá sủng đó mà, lần đầu biết yêu nên ngta bị lúng túng đó =)) *bóng xanh nữa =))  Đăng lúc 9-10-2012 08:59 PM
Tôi rep cho nàng ở trong blog r nhé ^^~ ngta bắt đầu tình cảm yêu đương thì nàng kêu nhạt dần =(( đến là chán nàng ạh =((  Đăng lúc 9-10-2012 08:57 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-10-2012 21:49:09 | Xem tất
Em mới đọc xong chap 16 p1, sock khi NV Yang "già" xuất hiện
Nỡ lòng nào ngăn cản Daragon
Thích cái sự phong phú trong cách kể chuyện của chị au
Hài nhất đoạn đặt tên cho gà, "gay cấn" đoạn ....
Chả hiểu sao nhưng em chỉ thích đọc ff duy nhất Daragon couple ... (xoay quanh 2 bạn trẻ - NV chính)
WHY???? Just because i like it

P/S:Haizz...cái ảnh GD
chị không chú thích chắc em cũng chẳng để ý
OMG

Bình luận

ảnh đó do ss Huntress post lên đó ^^ lúc c up bản dịch luôn up kèm các hình do chính ss Hungtress post kèm với ff của ss ấy ^^  Đăng lúc 10-10-2012 06:14 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 10-10-2012 12:22:26 | Xem tất
Kyaaaaaaaaaaa . Xin chào s' ạ, em là reader mới, em rất thích Daragon, {:290:}
Fic này s' dịch rất hay
Thích tính cách của GD ^0^
S' cho em xin nick yahoo nhé


Bình luận

cảm ơn em đã comment cho ff nhé ^^ có việc j cần nc với ss cứ viết lên wall của ss ở trong kites là được. rất vui đc làm quen với Appler <3  Đăng lúc 10-10-2012 06:15 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 10-10-2012 20:57:40 | Xem tất
Chẹp chẹp, chị "lập dị" dê già quá đi. Cái hành động hít hà bóp bóp của chị là mình ứ chấp nhận được =="
Chap trước mình shock với màn ra mắt màng trinh của chị với vũ khí. Chap này té ngửa với cái tay buyntae của chị.
Chỉ khổ vũ khi phải chịu đựng bóng xanh thôi. Nhòm qua nhòm lại, bạn JY chỉ được cái to miệng, lúc trên xe thì lớn tiếng trêu ghẹo người ta, thế mà ... bạn kia vừa mới sát lại mà đã không làm được gì rồi.

P/s: về nhà mới ngó được cái ảnh boss và vũ khí

Bình luận

xì, ngta chính nhân quân tử, dạng con gái qua đường hok nói nh phải ng mình yêu thì phải khác chớ hmph, cứ xông bừa vô đâu có đc  Đăng lúc 11-10-2012 08:53 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách