Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: minhchung
Thu gọn cột thông tin

[Transfic] [Transfic | MA] Mobster for rent Sequel: The Dragon Head |huntress| Daragon| Rent 18 - Update 2/5/2017

  [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 4-10-2012 21:51:06 | Xem tất
RENT 14 – JIYONG, THE RENTED BOYFRIEND- PART I





credit: this story is written by huntress

AFF Link

Sandara’s POV

“C-Cậu có bạn trai ư, Dara? Ai?”, tôi nghe Donghae hỏi nhưng tôi quá sợ hãi phải nhìn lên.

“Tôi”, một giọng trầm phía sau tôi bỗng xen vào. Rồi, tôi thấy ghế của tôi bị xoay một vòng và điều tiếp theo tôi nhận ra là tôi đang đối mặt với Jiyong. Hai tay anh ấy đặt lên trên cạnh ghế của tôi, nhốt tôi ở bên trong cánh tay của anh ấy trong khi đang nhếch mép cười với tôi.

“Chào cưng.”

Cái giọng khàn khàn của anh ấy khiến người khác phải say. Tôi thấy mình đang nhìn chằm chằm vào môi anh ấy khi anh ấy đang cắn nó và mỉm cười. Tôi cứ ngồi yên đó, kẹt giữa hai cánh tay của anh ấy trong khi khuôn mặt anh ấy chỉ cách mặt tôi có vài inch với cái nụ cười nhếch mép quá quyến rũ đó…

<*hít một hơi thật sâu*>

*KYYYAAAAAAAAHHHHHHHHHHHHHHHHHH

Nó đi đời rồi. Buồng trứng của tôi đã đi vào dĩ vãng rồi. Cái vẻ ngoài nóng bỏng của anh ấy chỉ…gadhhhhdd!!! Tôi thậm chí không thể tìm được từ nào đủ khả năng để diễn tả nó. Anh ấy là một thực thể khiêu dâm biết đi lại! GAAAHHHH!!!! *tôi chết đâyyyyyyy

Tôi nuốt khan trong khi trái tim tôi đang đập lạc nhịp bởi tôi vẫn đang nhìn chằm chằm vào môi anh ấy.

HÔN EM ĐIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!, tôi gào lên trong đầu. Ồ sh!t, tôi đang biến thành một người hoàn toàn khác (và QUÁ NHIỀU HAM MUỐN)! Cơ thể tôi dần không thể kiểm soát được! Tôi không biết chuyện gì đã xảy đến với tôi như khi tôi đang (vô thức) dần ngả về phía trước với mong muốn được thưởng thức đôi môi trông mềm mại và ngon lành đó thì ghế của tôi lại bị xoay một lần nữa và tôi đang đối diện với 2 người vẫn còn đang rất sốc, Donghae và Tiffany. Tôi thấy ngực của Jiyong rung khẽ khi chạm vào lưng tôi bởi anh ấy đang cười khẽ. WAAAHHHH!!!

Tên khốn này! Tôi huých cùi chỏ vào người anh ấy khi tôi thấy má mình đang nóng dần lên.

Nhưng khi ánh mắt tôi lướt qua Donghae, tôi bỗng cứng cả người. Tôi chưa từng thấy cậu ấy có vẻ mặt lạnh lùng như vậy bao giờ, khác xa với cậu bạn nhậu luôn tươi cười và hay vui đùa mà tôi biết. Cậu ấy đang nhìn chằm chằm về phía sau tôi – về phía Jiyong. Tôi khẽ quay đầu liếc ra sau và thấy Jiyong cũng đang nhìn cậu ấy với vẻ lạnh lùng tương đương.

Tôi bối rối hắng giọng, kêu gọi sự chú ý của bọn họ, bao gồm cả Tiffany nữa (cô ta vẫn ở đây sao?)

“Jiyong, đây là Tiffany và đương nhiên, anh đã gặp Donghae trước đây rồi”, tôi giới thiệu khi anh ấy ngồi xuống ghế còn trống bên phải tôi, trong khi Donghae ở phía bên trái tôi. Bởi chúng tôi đang ngồi quanh một chiếc bàn tròn với ghế cao, chúng ngồi khá sát vào nhau.

Tôi nghĩ là bầu không khí sẽ đông cứng lại sau màn giới thiệu, nhưng tôi đã nhầm. Donghae bắt đầu nã các câu hỏi vào Jiyong với nụ cười đã hoàn toàn biến mất trên khuôn mặt cậu ấy, trong khi đó Tiffany còn cố ưỡn cái ngực của cô ta ra hơn lúc trước. Cô ta đang tìm cách quyến rũ Jiyong ư?!

Mọi thứ đều loạn cả lên. Tôi không biết nên trả lời các câu hỏi của Donghae hay phải lấy tay chê mắt Jiyong bởi con quái vật ngực bự này thật hết sức quỷ quyệt!

“Hai người mới quen nhau một thời gian ngắn thôi mà, làm sao đã có thể yêu nhau rồi?”, cậu ấy hỏi.

“Tôi đề nghị cô ấy làm bạn gái tôi, và cô ấy đồng ý. Chuyện chỉ có vậy”, Jiyongthản nhiên nói và Donghae trông có vẻ không tin vào điều đó chút nào.

“Dara sẽ không bao giờ nhận lời cho trừ khi cô ấy đã có thể biết rõ về người nào đấy!”, rồi Donghae quay ra nhìn thẳng vào mắt tôi và tôi cảm thấy như khả năng hô hấp của tôi đã bị ai đó tước đi khi tôi nhìn thấy sự tổn thương trong mắt cậu ấy.

Ôi chúa ơi, đây có phải là điều tôi muốn không?

“D-Donghae…ừhm, cậu biết đấy, mình…”, tôi lúng túng tìm lời giải thích nhưng Jiyong ngắt lời tôi.

“Tôi đoán là cô ấy đã biết về tôi quá đủ rồi”, anh ấy nói.

“Lần đầu tiên tôi gặp hai người, hai người đã yêu nhau rồi sao?”, Donghae hỏi.

“Ừhmmm…”, ôi chết tiệt.

“Đúng vậy,” Jiyong trả lời.

Donghae rõ ràng là quá bất ngờ và nhìn tôi với vẻ mặt không thể biết được cậu ấy đang nghĩ gì.

“Mình xin lỗi vì đã nói dối cậu,” tôi khẽ cắn môi, lầm bầm. Tôi cảm thấy có lỗi bởi ngay lúc này tôi cũng đang nói dối cậu ấy. Và tôi cảm thấy bối rối vì những gì cảm xúc của chính mình trước phản ứng của cậu ấy. Đáng lẽ tôi nên vui mừng vì cậu ấy không hề xem nhẹ chuyện này và có vẻ khá chấn động bởi cái sự thật là tôi đã có bạn trai. Nhưng, tôi không hề.

Sự im lặng khó xử sau đó bị phá vỡ bởi Tiffany. Tôi chưa bao giờ thấy biết ơn sự có mặt của cô ta đến thế trong suốt buổi tối nay. Sự xuất hiện của cô ta cũng có ích lợi nào đó!

“Anh cũng tới đây vì buổi hội thảo sao, Jiyong?”, cô ta hỏi khi ưỡn ngực thêm ra. Argh! Tôi rút lại lời mình vừa nói.

“Nah~, tôi chỉ vô tình đi tới khu vực này thôi”, anh ấy nói và liếc xuống dưới.

Tên khốn đó đang nhìn vào khe ngực của Tiffany! Tôi lén đá vào chân anh ta trong khi giả bộ vuốt tóc, nhưng họ vẫn tiếp tục trò chuyện với nhau. Grừuuuuu!

“Cocktail ở quán bar này rất tuyệt. Tôi đặc biệt thích…một ly Blow Job”, cô ta nói khi đặt quả ô liu vào miệng. OMG! Cô ta không thấy tôi đang ngồi đây sao?! Tôi tưởng cô ta thích Donghae?

“Nghe hấp dẫn đấy”, anh ta nói khẽ.

Tôi điên tiết vồ lấy chai bia của mình khi ném cho Jiyong một cái nhìn giết người. Tôi không thể tin được là họ đang nói về cái thứ đồ uống có tên gọi hàm ý thô tục như vậy trước mặt tôi và Donghae.

“Nhưng, tôi thật sự không thích mấy loại cocktail có vị ngọt”, anh ấy nói thêm.

“Awww, tệ quá. Blow Job thật sự sẽ mang lại cảm giác sung sướng,” Tiffany đặt ly của cô ta xuống bàn, tay cô ta gần chạm vào tay của Jiyong. Tôi nhanh chóng kéo kéo vạt áo của Jiyong! GAAAHH!!!! Nếu cô ta dám đụng vào Jiyong, tôi thề là tôi sẽ bổ não cô ta ra ăn!

Tôi thở dài sau đó. Họ đúng là một sự kết hợp hoàn hảo – tên khốn và một cô nàng lẳng lơ. Tôi không thể không nghĩ rằng đây là cách anh ấy dụ các cô gái khác nhảy lên giường cùng anh ấy. Có một cơn đau nhẹ trong tim tôi, nhưng tôi quyết định lờ nó đi.

Tôi tiếp tục với điều mình đang làm – uống hết cốc bia này đến cốc bia khác. Tôi cứng người khi ánh mắt tôi lướt qua Donghae. Tôi không nhận ra rằng Donghae vẫn đang nhìn tôi chằm chằm suốt từ khi nãy. Cậu ấy đang quan sát chúng tôi. Tôi gượng cười với cậu ấy và nhìn ra hướng khác khi tiếp tục nốc bia. Tiffany vẫn đang gợi chuyện với Jiyong về những câu chuyện thường ngày của cô ta, khiến cho tôi phải nóng máu.

“Vậy đủ rồi”, Jiyong đột nhiên nói khi kéo chai bia ra xa tôi.

“Em có thể kiểm soát được tửu lượng của mình”, tôi phản đối. Tên khốn này! Sau khi ve vãn với con b!tch kia, bây giờ mới quan tâm đến tôi hả? Tôi tìm cách cướp lại chai bia nhưng hóa ra là tôi đã uống nhiều hơn so với bình thường. Khi tôi ngả người về phía trước để lấy lại chai bia, tôi không nhận ra là mình sắp ngã nhào khỏi ghế - mặt hạ cánh trước.

Mọi việc xảy ra quá nhanh. Donghae ôm lấy tôi từ phía sau, quàng tay cậu ấy quanh eo tôi giúp tôi không bị ngã trong Jiyong đứng trước mặt tôi, gói trọn tôi trong vòng tay và để mặt tôi tựa lên vai anh ấy, một tay ôm sau đầu tôi.

“Tôi đỡ được cô ấy rồi, anh bạn”, Jiyong lạnh lùng nói.

Donghae thả tôi ra và quay lại ghế ngồi trong khi Jiyong kiểm tra xem tôi có ổn không.

“Tôi sẽ phạt em sau,” anh ấy đe dọa, nhưng nó nghe thật hấp dẫn. *Kyaaahhhh!!

“Uh-oh”, tôi nghịch ngợm thì thầm vào tai anh ấy, má tôi khẽ chạm vào má anh ấy. Ottokae! Dara, tao không quen mày nữa đâu nhé!

Một nụ cười nhếch mép hiện trên môi anh ấy khi anh ấy giúp tôi ngồi lại ngay ngắn lên ghế. Rồi anh ấy ngả người để nói thầm vào tai tôi.

“Đừng có trêu tôi. Tôi đã bảo em là tôi rất mạnh mẽ mà.”

KKYAAAAHHHH!!!! *tôi chết đâyyyyyyy

Tôi nghĩ tim tôi đã nổ tung rồi. Có phải do tôi không hay nhiệt độ ở đây bỗng nhiên cao lên? Tôi bắt đầu lấy tay tự quạt cho chính mình.

Tiffany méo xệch miệng vì tức tối và trợn ngược mắt lên. Rồi cô ta lại cố gắng gợi chuyện với Jiyong về chủ đề khác. Và tên khốn đó sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi của cô ta!

Tôi bĩu môi và nhìn về phía chai bia anh ấy đã lấy mất của tôi một cách thèm thuồng. Tôi cần nhiều chất cồn hơn để có thể loại bỏ cái giọng khó chịu của Tiffany ra khỏi đầu tôi. Jiyong đột nhiên đưa tay ra và lấy bàn tay che cả khuôn mặt tôi lại một cách đùa giỡn. Argh, tên khốn này! Tôi đánh vào bàn tay anh ấy khiến anh ấy cười khẽ và quay lại nói chuyện với cô nàng kia. Hmph!

“Dara…”, Donghae đột nhiên gọi tôi.

“Mhhmmmm?”

“Mani marte?”, cậu ấy hỏi. Tôi há mồm ngạc nhiên. Cậu ấy đang nói với tôi bằng ngôn ngữ Elvish!

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Tôi biết cậu ấy đang nói về tôi và cậu ấy. Tôi không thể được tìm câu trả lời thích hợp bởi vậy tôi giữ im lặng và nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

“Amin dele ten’ lle”, cậu ấy dịu dàng nói.

Mình rất lo lắng cho cậu.

Ngực tôi lại nhói đau.

“Mình ổn mà, đừng lo gì cả”, tôi trấn an cậu ấy.

“Vanimle sia tiri”, cậu ấy mỉm cười với tôi.

Vẻ đẹp của cậu đang tỏa sáng.

Sự dịu dàng trong mắt cậu ấy khiến tôi cảm thấy có lỗi hơn nữa. Tôi không dám mở miệng ra nói bởi tôi sợ mình sẽ nghẹn lời. Tôi đã không trông chờ điều này từ cậu ấy.

“Amin naa lle nai.”

Mình sẽ luôn làm theo mọi điều cậu muốn.

Tôi cắn môi và cúi đầu xuống vì điều cậu ấy vừa nói. Cậu ấy đang nói rằng cậu ấy sẽ luôn ở đó chờ tôi. Đầu tôi bắt đầu đau nhức và tim tôi đang đớn đau. Tôi đang rất bối rối về mọi việc.

Rồi cậu ấy cười khẽ cay đắng và uống ly bia của mình.

“Mình dừng ở đây thôi,” cậu ấy xoa nhẹ đầu tôi và véo má tôi, giống như mọi khi cậu ấy thường làm. Nỗi buồn hiển hiện trong mắt cậu ấy nhưng cậu ấy vẫn cười với tôi. Tôi đang định nói điều gì đó thì tôi bỗng thấy đau ở eo. Cái quái gì thế? Tôi nhìn xuống và thấy Jiyong đang nhéo hông tôi. Tôi nhìn lên và thấy anh ấy đang nhăn mặt với tôi. Chuyện gì với anh ấy vậy?

“Tiffany, tôi sẽ đưa cô về lại phòng”, Donghae đề nghị.

Tôi thở dài khi họ chuẩn bị rời đi.

“Hẹn gặp lại anh, Jiyong. Chào, Dara,” Tiffany nói. Không, cô sẽ không gặp lại anh ấy! Duh!

“Được rồi, gặp lại cô sau,” Jiyong trả lời. Cái gì?! Sẽ không có cái lần sau đấy đâu, tên khốn!

===========================================

Dara dậm chân thình thịch khi họ đi trên phố. Cô vẫn đang rất tức giận vì chuyện Jiyong đã đồng lõa trước sự tấn công của Tiffany. Thật lạ là trong đầu cô chỉ toàn nghĩ về việc đấy thay vì nghĩ về mối quan hệ của cô với Donghae, nhưng Dara đang quá bực mình nên không hề nhận ra.

“Mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp”, GD thản nhiên bình luận.

Dara quay ngoắt đầu sang nhìn hắn với đôi lông mày đang nhướng cao.

“Không, không hề. Anh đã ve vãn cô ta!”, cô buộc tội.

“Ai? Fany?”

“Ồ, bây giờ thì cô ta có cả nickname rồi cơ đấy.”

“Cô ấy bảo tôi gọi như vậy. Và tôi chỉ lịch sự trả lời những câu hỏi cô ta đưa ra thôi mà,” hắn lý sự.

“Thôi đi, anh chỉ nhìn chằm chằm vào bộ ngực khủng của cô ta!”

“À, chuyện đó. Đương nhiên rồi, tôi không thể từ chối thứ bắt mắt như vậy”, GD nói với giọng bông lơn nhưng Dara thì không hề thấy thú vị chút nào.

“Argh! Đồ khốn!”

“Chuyện gì xảy ra với em vậy?”

“Anh là bạn trai của tôi!”, cô điên tiết gào lên khi cô đứng hẳn lại.

“L-Là bạn trai cho thuê của tôi. Bởi thế anh không được ve vãn các cô gái khác…trước mặt tôi”, cô nói thêm và nhìn về hướng khác, bắt chéo tay trước ngực.

GD mỉm cười khi hắn ngắm nhìn cô gái nhỏ bé đang nổi điên trước mặt hắn. Cô ấy quá đáng yêu khi cô ấy nổi giận hahahaha! Chỉ riêng vẻ mặt của cô ấy đã đáng cái công hắn đi xuống tận đây. GD thực chất chỉ định qua kiểm tra cô một chút và sẽ quay lại văn phòng của hắn ngay, bởi hay đã trốn đi ngay sao khi họp xong với Thảo Hài. Hắn thậm chí còn không mang người của hắn theo bởi TOP chắc chắn sẽ không để hắn yên một ngày nào cho tới cuối cuộc đời bởi hắn đã tự nuốt lời của chính mình. Hắn nói hắn sẽ chờ cho tới khi Dara quay lại nhưng hắn không thể ngồi yên từ tối qua bởi vậy hắn quyết định sẽ ghé qua một chút.

Mọi việc diễn ra đến lúc này là nằm ngoài sự kiến. Dara đáng lẽ không được biết hắn đã đến nhưng cuối cùng thì hắn lại tự lộ thân. Thật ra thì, mọi kế hoạch của hắn đều đang bị Sandara Park làm cho rối tung lên.

Và chuyện đó khá là phiền phức…

Hắn gạt những suy nghĩ khó chịu ra khỏi đầu. Hắn là Phó Sơn Chủ của hội Tam Hoàng – một tên trùm trong giới mafia. Hắn không được quên điều đó. Hắn chỉ làm những chuyện này để giải trí thôi. Không hơn, không kém. Hắn sẽ gạt bỏ hết những việc này khi thời điểm đó tới.

“Em trông rất buồn cười khi ghen, cô nàng lập dị ạ”, GD nói với giọng vui vẻ.

“TÔI KHÔNG GHEN!”, Dara điên tiết hét lên khiến hắn cười lớn. Ahhhh, đúng rồi. Đây chính là lý do tại sao ban đầu hắn lại đồng ý với cái trò điên rồ này. Để hắn có thể trải nghiệm vui vẻ một chút.

“Arasso”, hắn nhúng vai và cho tay vào trong túi quần, nhìn cô với vẻ mặt không chút tin tường.

“Tôi.không.hề.ghen!”, Dara lầm bầm qua kẽ răng và lườm GD như thể cô sẽ chồm về phía hắn bất cứ lúc nào và ngắt đầu hắn ra.

“Uh-huh”, rồi hắn lại đi tiếp, để cô lại phía sau. Hắn chỉ liếc nhìn cô và nhếch mép cười trêu chọc.

GRỪUUUUUU! Tên khốn này!, Dara hít một hơi thật sâu để ngăn mình không bùng nổ. Cô đi theo sau hắn trong khi lẩm bẩm vài từ vô nghĩa.

“Yah, chờ đã. Anh thậm chí không biết em đang ở đâu.” Dara gọi.

“Đến phòng khách sạn của tôi trước đã. Tôi mang điện thoại của em theo”, hắn trả lời mà không quay lại nhìn cô.

“Anh vào nhà em trong khi em không có ở đấy sao?! Anh đúng là bệnh hoạn!”

“Tôi chỉ tới kiểm tra xem thú cưng của chúng ta thế nào. Em đã để nó lại sau vườn với không đủ thức ăn. Em là bà mẹ tồi.”

“Nhưng anh làm gì ở đây chứ?”, cô hỏi

“Có vài việc. Rồi tôi đi qua đây để xem em thế nào, dù em không thèm nhắn tin cho tôi”, GD buộc tội cô.

“Anh là người đã phớt lờ em trước,” cô lầm bầm.

“Tôi bận việc,” hắn thản nhiên nói.

Dara thở mạnh ra. Cô đã dần quen với cái vẻ bất cần của GD nhưng nó vẫn khiến cô lo lắng mỗi khi hắn đột nhiên biến mất.

“Anh thể nhắn tin cho em dù anh đang bận được không? Em cảm thấy không yên khi không nghe tin gì từ anh”, cô nói.

“Nếu em nhắn tin trước thì tôi sẽ trả lời.”

“Em chỉ nghĩ là anh có thể đang đi cùng bạn g-…khách hàng khác. Vì thế nên em không nhắn tin cho anh”, cô trả lời và cúi mặt nhìn xuống đất khi cô lại thấy nỗi đau mơ hồ khi nhắc tới những khách hàng khác của GD.

GD nhìn cái vẻ xụ mặt của Dara và khẽ cười. Hắn dừng bước và chờ cô đi tới cạnh hắn.

“Em suy nghĩ quá nhiều rồi”, hắn nói với vẻ thích thú và véo mũi cô. Cô rên lên phản đối và vùng thoát khỏi cái véo mũi của GD.

“Aigooo, anh và Donghae chỉ toàn véo mặt em,” cô vô tình nói.

“Hmmm… Chà, đó là điểm giống nhau duy nhất giữa anh và Donghae. Cậu ấy là một quý ông hoàn hảo”, cô nói thêm.

Khóe môi của GD giật giật. Không hiểu sao hắn muốn tặng một viên đạn bắn tỉa vào đầu gã đó ngay lúc này. Hắn xoay gót và sải những bước dài, phớt lờ khi Dara năn nỉ hắn đi chậm lại.

Rồi hắn nhíu mày khi thấy tay TOP đột nhiên thò ra từ sau một cái cây với tấm biển viết 20 Triệu Won. Tên as$hole đó thật sự cần phải gửi tới một đảo không người để cách li với hắn. Làm thế quái nào TOP biết được hắn đang ở đây chứ? Cánh tay phải của hắn có vẻ rất giỏi trong việc đánh hơi xem hắn đang ở đâu.

===========================================

Sandara’s POV

Anh ấy, chấp nhận sự thật này đi, là người khó lường nhất mà tôi từng quen biết. Tâm trạng của anh ấy thay đổi chóng mặt khiến tôi muốn phát điên lên. Tôi chắc rằng có điều bí ẩn khoa học nào đó trong việc này.

Tôi chạy sau anh ấy và nhìn khuôn mặt lạnh lùng đấy, Hmph! Người gì đâu mà cáu kỉnh.

Hóa ra anh ấy cũng ở cùng một khách sạn với chúng tôi. Cái quái gì chứ, tôi tưởng không còn phòng nào trống? Khi chúng tôi đi vào sảnh tiếp tân, tôi rụt rè đi theo sau anh ấy. Có rất nhiều người đàn ông đáng sợ mặc vest đen đang rình mò ở mọi góc trong khách sạn. Tôi đưa ánh mắt lo lắng nhìn Jiyong nhưng anh ấy không chút phản ứng trước sự hiện diện của họ.

Tôi đảo mắt nhìn sang hai bên. Mỗi khi tôi bắt gặp ánh mắt của họ, họ ngay lập tức nhìn ra hướng khác hoặc quay lưng lại với tôi. Whoah! Đáng sợ quá! Tôi lo lắng nắm chặt lấy vạt áo của Jiyong khi đi theo sau anh ấy.

“J-Jiyoonnnggg.”

“Mhhmmmm?”

“Có gì đó rất khác thường đang diễn ra. Nhìn mấy người đàn ông đáng nghi kia kìa”, tôi thì thào.

“Đừng có mà ngốc nghếch, họ chắc chỉ là khách ở đây thôi”,anh ấynói.

“Em nghi ngờ việc đó”, tôi rít khẽ. Anh ấy bị đui sao?

“Nếu em sợ thì cứ đi sát vào tôi”, anh ấy giơ ta phải qua đầu tôi rồi vòng qua ôm cả người tôi, kéo sát tôi vào bên anh ấy. Tôi nghe thấy một giọng trầm đang reo hò ’20 Triệu Won’ phát ra từ sau ghế trường kỷ và khi tôi nhìn về hướng đó, tôi thấy một cái đầu đang lấp ló sau đó trong khi những người đang ngồi ghế thì đang che mặt lại cười.

“Jiyonggggggg, ra khỏi đây thôi. Pailli!”, tôi nài nỉ khi tôi vòng tay ôm quanh eo anh ấy bởi cái tình huống hiện tại đang khiến tôi chết khiếp lên được.

“Được rồi, đi thôi”, anh ấy nói qua kẽ răng nghiến chặt, lườm cái đám người đang ngồi tại ghế trường kỷ.

==

Phòng gác mái. Phòng GÁC MÁI ư?!

Bạn đang đùa tôi đúng không! Cái công ty R.A.B trả lương cho nhân viên bằng cái gì vậy? Vàng thỏi chắc?!

Tôi há hốc mồm trước sự sang trọng và thanh lịch của vòng khách cũng như toàn cảnh tầm nhìn ra trời đêm bên ngoài. Không có tường ngăn cách giữa phòng khách và phòng ngủ nhưng chúng vẫn được phân chia bởi những đồ nội thất đắt tiền được bố trí một cách hết sức nghệ thuật. Tôi thậm chí không dám bước lên tấm thảm nhung, tôi không nghĩ mình xứng đáng.

“Vào đi”, anh ấy nói như thể hàng ngày anh ấy vẫn sử dụng những căn phòng như thế này vậy.

“Sao anh có thể chi trả được? Có phải công ty chịu phí ăn ở cho anh không?”, tôi ngờ vực hỏi.

“Đúng vậy. Đừng hỏi nữa đi”, anh ấy kéo tôi vào trong và dẫn tôi vào phòng ngủ. Tôi khẽ vuốt tay trên tấm nệm trắng của cái giường cỡ lớn kiểu California khi anh ấy đi lấy điện thoại cho tôi.

“Muốn ở lại với tôi đêm nay không?”, anh ấy thì thầm sau lưng tôi, khiến tôi kêu khẽ lên vì bất ngờ. Tôi quay người và bước lui, quên mất rằng cái giường đang ở ngay sau lưng tôi. Tôi bật ngã về phía sau khi chạm phải thành giường và điều tiếp theo tôi nhận ra, là người tôi đang nảy trên tấm đệm êm ái nhất thế gian này. Ôi chúa ơiiiiiii, tôi sẽ không rời khỏi đây suốt cả cuộc đời này! Nó thậtttttttt mềm mại và êm ái!

Cái giường lại nảy lên một lần nữa khi Jiyong ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Thích chứ? Cứ lấy đồ đạc từ phòng của em rồi ở lại đây. Ngày mai tôi sẽ đưa em về,” anh ấy nói. Điều đó khiến tôi tỉnh lại – Donghae! Omo, tôi vẫn phải nói chuyện với cậu ấy! Tôi bật dậy ngay lập tức và chộp lấy điện thoại từ chỗ Jiyong.

“Em phải đi đây. Chắc hẳn Donghae đang chờ ở phòng của bọn em. Em sẽ nhắn tin cho anh sau,” tôi bắt đầu đi về phía cửa khi Jiyong theo sát ngay tôi.

“Em nói phòng của bọn em là sao?”, tôi nghe anh ấy hỏi bằng cái giọng nguy hiểm. Tôi lén lút nhìn anh ấy và chân tôi tự động bước nhanh lên gấp đôi khi tôi thấy vẻ mặt tối sầm của anh ấy. Thật tình, chuyện gì xảy ra với anh ấy chứ?

“Không có gì cả. Chào!”, tôi nói và nửa đi nửa chạy khỏi anh ấy.

Tôi nhanh chóng mở cửa nhưng anh ấy đặt bàn tay lên nó, đóng sầm cửa tại khiến tôi chết cứng tại chỗ vì sợ hãi. Rồi anh ấy chộp lấy vai tôi và quay người tôi lại đối diện với anh ấy.

EEEEPPP!!!

“Em và Donghae ở chung một phòng sao?”, Jiyong đang thờ một cách nặng nhọc khi anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt bốc hỏa. Okay, hiện tại tôi đang rất sợ. Tôi thậm chí không hiểu vì sao anh ấy lại phát điên lên như vậy.

“T-Tại không còn phòng nào trống.”

Không khí xung quanh bỗng nhiên mang đầy sát khí như thể tất cả hạnh phúc đã bị nuốt mất rồi. Cảm giác giống hệt như đang có hàng ngàn tên Giám ngục đang bay lượn xung quanh.

“Em…ở chung…với hắn?”

Cả ánh đèn cũng đang nhấp nháy vì sợ hãi. Tôi có thể nói là anh ấy lại sắp trở nên cuồng loạn. Jiyong đang siết chặt nắm tay anh ấy trên vai tôi trong khi mắt anh ấy nheo thành sợi chỉ.

Ôi chúa ơi, làm ơn cứu con.

“V-Vâng”, tôi thành thật trả lời…bởi vì tôi ngu ngốc như vậy đấy.

Lông mày của anh ấy xoắn tít lại.

Và anh ấy ngay lập tức biến thành một jedi. (nhân vật trong Star wars)

“FCK! DARA!”, anh ấy đẩy mạnh tôi vào cửa khiến tôi phải kêu lên vì đau đớn. Anh ấy đã chính thức tiến đến một bước điên khùng mới rồi.

“Ji….”

“Hắn có làm gì không? Hắn có… SH!T TÔI SẼ GIẾT HẮN!”, anh ấy siết chặt nắm đấm tới mức đốt ngón tay của anh ấy trắng bệch ra. Rồi anh đấm mạnh một cú vào cửa, nhốt tôi bên trong cánh tay của anh ấy. Ngực anh ấy nhấp nhô lên xuống khi anh ấy tìm cách hạ hỏa, nhưng rõ ràng là thất bại.

“Jiyong…”, tôi đặt tay lên ngực anh ấy, định đẩy anh ấy ra nhưng anh ấy không hề nhúc nhích.

“Chúa ơi, Dara. Sao em có thể khiến tôi phát điên lên như thế này chứ?”, anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, như đang cầu xin tôi hãy chấm dứt nỗi giày vò của anh ấy.

“Không có gì xảy ra hết. Donghae không phải người như vậy!”

Im lặng bao phủ hai chúng tôi một lúc ngắn trong khi chúng tôi vẫn nhìn thẳng vào mắt nhau.

“Không có gì?”, anh ấy hỏi một lần nữa khi nhìn tôi chằm chằm.

“Cậu ấy đã ngủ trên ghế sofa,” tôi trấn an anh ấy.

Anh ấy tựa trán vào cánh cửa, ghim chặt tôi bằng cơ thể của anh ấy, như thể anh ấy không còn chút năng lượng nào.

“Jiyong, có chuyện gì xảy ra với anh vậy?”, tôi hỏi khi tựa cằm lên vai anh ấy, khẽ vuốt dọc lưng anh ấy. Tại sao anh ấy lại phát điên lên chỉ vì tôi với Donghae ngủ chung một phòng chứ?

“Tôi nghĩ hắn đã làm gì đó”, anh ấy thở dài. Một cảm giác dễ chịu tràn ngập trong tôi khi anh ấy vòng tay quanh eo tôi và siết chặt tôi vào người anh ấy, như thể anh ấy đang tự trấn an rằng tôi vẫn ổn. Chuyện này khiến tôi hết sức kinh ngạc khi thấy anh ấy trở nên quan tâm đến tôi như thế nào mỗi khi anh ấy nghĩ có điều không hay xảy đến với tôi.

Liệu đây có phải là đóng kịch không?

=============================================

TOP’s POV

Seungri, Youngbae, Daesung và tôi ngay lập tức chạy tản đi khi cái giọng gào thét của Jiyong đã nhỏ lại. Wahahahahaha! Tôi có thể ngửi thấy nó rồi. Cái mùi tươi mát của 20 Fcking Triệu Won!!!! Woohoo!!!

May là tôi đã có thể theo đuôi cậu ta khi cậu ta trốn đi! Tôi cũng đã mang theo cả đội quân của Phó Sơn Chủ để phòng ngừa bất trắc.

Tôi cũng có thể thấu hiểu cho cơn thịnh nộ của jiyong bởi cậu ta đã kể với tôi rằng cậu ta đã không đụng vào Sandara Park khi qua đêm tại nhà cô ta. Đương nhiên, lúc đầu tôi đã không tin cậu ta bởi, hãy nhìn thẳng vào sự thật đi, chúng tôi là những con quái vật vô tâm sẽ nhảy ổ với bất kì cái va-jay-jay (vagina) nào *nháy mắt.

Hòn dái của cậu chàng tội nghiệp đó chắc phải sưng phồng bằng quả dừa nhưng cậu ta vẫn cố chịu đựng. Tôi thậm chí không thể kể được với bạn cái nỗi đau kinh hồn khiếp vía của cái điều đó. Thật tình, nếu tôi là jiyong, tôi sẽ đốt rụi nhà gã hàng xóm nếu tôi biết được người phụ nữ của tôi đã nhảy lên giường của gã khác, sau khi tôi phải giữ mình không đụng đến cô ta! Nhưng tôi biết cơn thịnh nộ của cậu ta có lý do hoàn toàn khác…đó là lần đầu tiên cậu ta thấy ghen. Và cậu ta không biết làm thế nào với nó.

Tôi hạnh phúc cho cậu ta, đương nhiên rồi. Trong cái giới của chúng tôi, rất khó để có thể tìm được tình yêu. Sến, tôi biết mà. Nhưng thôi nào, làm sao chúng tôi có thể tìm được một người trong khi chúng tôi luôn bị súng đạn dí sát đít? Với chúng tôi, đó là sự nhiệm màu. Nhưng Jiyong là một tên as$hole cứng đầu và tự kiêu điển hình, kẻ sẽ không bảo tin vào những điều sến súa.

Tôi có thể dự đoán với 100% chắc chắn rằng niềm kiêu hãnh của cậu ta sẽ không đưa cậu ta đến đâu cả mỗi khi chuyện dính tới Sandara Park. Và điều đó khiến tôi lo lắng, bởi tôi biết cơ hội này có thể sẽ chỉ có một lần duy nhất. (Và vì tôi không muốn phải trả 20 Triệu Won nữa, vì chúa lòng lành!)

Nhưng tôi cũng hiểu vì cái xuất thân của cậu ấy. Sẽ không có nhiều cô gái chấp nhận được cuộc sống của chúng tôi. Đã có quá nhiều câu chuyện lâm li bi đát trong nội bộ Tam Hoàng khiến hầu hết chúng tôi đã từ bỏ cái ý định đi tìm một nửa của mình. Thay vào đó, chúng tôi cứ tiếp tục gia tăng đám đồ chơi của chúng tôi.

Sulli chỉ là một trong những nơi Jiyong ghé qua. Cậu ta có rất nhiều người ở mọi khu vực khác nhau, trong thường hợp chúng tôi cần phải ra đi công chuyện ở những tỉnh khác. Nhưng hiện tại, cậu ta chỉ dùng mỗi Sulli. Chắc hẳn cậu ta thích cô ả bởi cô ả khá giống chính bản thân cậu ta – đầy tham vọng và ý chí mạnh mẽ. Sulli chỉ chấp nhận riêng Jiyong trong chuyện chăn gối. Với các khách VIP khác, cô ta chỉ phục vụ bình thường. Cô ta không để bất cứ gã nào đụng vào dù bọn chúng có đề nghị trả giá cao thế nào đi chăng nữa. Với đống tiền Jiyong cho cô ta, cô ta thậm chí có thể rời câu lạc bộ và đi kiếm việc khác rồi. Nhưng cô nàng rõ ràng đã si mê Nhị ca của chúng tôi nên đã chọn ở lại.

Cánh cửa mở ra và Jiyong cùng Dara bước ra, tôi vội tìm chỗ ẩn thân. Có lẽ đây là lúc kết thúc gia phả của gã Donghae đó nếu Dara không thể khuyên can Nhị ca của chúng tôi.

Với tất cả các bước kungfu chết tiệt mà cậu ta đã học, cậu ta là một mối đe dọa lớn đáng sợ mỗi khi cậu ta nổi giận. Nếu bạn thật sự thật sự khiến cậu ta nổi điên, đó chính là lúc bạn phải chết. Nếu bạn thấy G-Dragon cuồng nộ đi về phía bạn, cách duy nhất để giữ lại cái mạng hèn của bạn là giả chết hoặc giả bất tỉnh nằm bãi tè của chính bạn, rồi cậu ta có thể thương xót mà tha cho.

“Con rồng đã rời hang”, tôi thì thầm khi ấn vào tai nghe của tôi khi Jiyong và Dara hướng về phía phòng của Dara.

“Hyung, đừng có nghịch tai nghe nữa. Anh khiến em rợn tóc gáy,” tôi nghe Youngbae trả lời.

“Bọn em có thể nhìn rõ họ từ đây, vậy nên anh không phải báo cáo đâu,” Daesung phụ họa.

“Anh ấy chỉ muốn nói câu đó vì anh ấy nghĩ nó ngầu,” Seungri xen vào.

Tôi thò đầu ra từ chỗ nấp của tôi và thấy đầu chúng cũng đang thò ra từ những điểm nấp tương ứng, nhìn về phía tôi. Tôi cho mỗi đứa bọn chúng một ngón tay bẩn.

As$hole.

===================================

Note: bữa nay mới dịch xong 1 nửa là up liền, mng chờ mai up nốt part II rồi hẵng comt cũng được nha   tại phần này Daragon moment rào rào, dịch xong thích quá nên mình up luôn

Bình luận

Ừh hứ ^^! Để lát chiều ngồi máy đc thì sửa lại, bâyh chạy đi học đã =,=  Đăng lúc 5-10-2012 08:25 AM
"Tôi hạnh phúc cho cậu ta, đương nhiên rồi. Trong cái giới của chúng tôi, rất khó để có thể tìm được tình yêu"  Đăng lúc 4-10-2012 10:49 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 4-10-2012 23:21:48 | Xem tất
Hihi vậy là phải gọi là ss Mich rồi, vì em nhỏ hơn ss 1 tuổi. Bạn online thường gọi em là lumos luôn, tại vì gọi lu~ thì nghe dễ lên máu quá :))
Đúng là spazz một couple đã đuối rồi chứ không thể ôm thêm nữa. Em cũng thích Adam couple nhất trong WGM, cũng xem được một cơ số tập với lại là perf của hai bạn, chỉ là k có thời gian :(
Em thích fic của ss Huntress một phần vì không có nhân vật nữ phụ đáng để ghét :)) tức là không có vai trò gì nổi trội hay là tình cảm thắm thiết với bạn Ji. Ngoài huntress ra, Daragon còn có hagocimit viết cũng được lắm, ss có đọc chưa?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 4-10-2012 23:40:50 | Xem tất
oa oa mỗi ngày có chap mới là 1 ngày vui
thích quá thích quá
mà em cứ thắc mắc là ss Huntress sao toàn lấy Sulli làm vai phản diện hết vậy
trong fic The Shadow cũng vậy...toàn vai lẳng lơ ve vãn ăn hiếp dara
?????
)))
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-10-2012 19:04:47 | Xem tất
@lumos:

kém 1 tuổi thì cứ mình bạn là được rồi, không cần câu nệ đâu mà ^^! tại bạn nói là bạn "già" rồi làm mình chột dạ, sợ mình kém tuổi hơn thì thất lễ nên mới hỏi ^^!
ss Huntress viết truyện nhẹ nhàng, đúng chất comedy nên đọc dễ vào, hagocimit thì viết hơi kiểu ám ảnh chi đó. Cả The Shadow với The Black Phoenix, với các truyện khác của bạn ấy mình cũng đọc hết rồi, nhưng ấn tượng không mạnh lắm. Sau Huntress thì mình thích truyện của mrskwonjiyong nhất. Hơi 'nặng đô' nên chắc là k dịch được, nh truyện của ss đó viết rất khá. pinkemerald viết cũng hay nữa, cái Sugar, Spies and Everything Nice bạn đó viết mình rất thích. Để suy nghĩ xem có nên dịch bộ đó sau bộ này không ^^~ Tại bộ đó cũng 'nặng' nữa luôn =,=

@pooh

The shadow đâu phải của Huntress đâu kkkkk Còn vụ Sulli làm nhân vật nữ phụ thì ss cũng k biết, cái nè chắc phải hỏi hardcore Appler lumos kìa ^^~ Thường ss nghĩ chắc phải trước phải có love scandal j đó với GD nên mới được "ưu ái" chọn làm nữ phụ chớ nhỉ =)) giống bạn Kiko đó hohoho
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-10-2012 21:09:05 | Xem tất
Thật ra xưng bạn - mình em không quen lắm, nên thôi em kêu ss đi ^^
:)) Sulli được ghép với GD là từ cái vụ indirect kiss í :)) Hồi đi promote trên Inkigayo, Sulli phỏng vấn GD, hỏi cái gì đó em không nhớ nữa, GD vừa hát vừa kiss lên tay xong ịn lên má Sulli =)) nhưng mà em đọc fic em k ghét Sulli, còn kì kọ thì #%[email protected]#%$^
à bạn mrskwonjiyong đó là post lại fic của bạn bludoki ở DGH á ss, chứ không phải bạn đó viết. Hồi trước bạn kia update đều đặn lắm, mà giờ thì treo lâu ơi là lâu.
Em thích một bạn nữa, viết Seven minutes trên AFF, mới hết part 1 bạn í cũng treo vì bạn í ship Pandara (Dara - Seungri) là chính. Có một fic em thích lắm, mà hơi đau lòng, xong MFR ss có định dịch tiếp nữa không? hay ss chỉ dịch comedy thôi? ^^

Bình luận

bữa nay dịch xong mệt quá rồi, ss đi ngủ trc đây, mai dậy comt nói chiện tiếp nha ^^  Đăng lúc 5-10-2012 10:43 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-10-2012 22:19:38 | Xem tất
RENT 14 – JIYONG, THE RENTED BOYFRIEND



credit: this story is written by Huntress
AFF link

Sandara’s POV

Tôi nằm ườn trên ghế sofa khi nhìn ra một hướng vô định. Có quá nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu tôi.

Chúng tôi hiện đã quay lại phòng của Jiyong sau khi thu dọn hành lý của tôi. Tôi quyết định sang phòng của anh ấy bởi nếu tôi vẫn ở lại phòng cùng một chàng trai khác khi bạn trai của tôi đã ở đây thì mọi chuyện sẽ thật hoang đường. Nó sẽ khiến mọi người nghi ngờ nếu tôi làm vậy.

Dù sao thì Donghae không có ở phòng lúc đấy. Khi tôi nhắn tin hỏi cậu ấy đang ở đâu, cậu ấy chỉ nhắn lại một tin ngắn bảo rằng đang ở ngoài. Khi tôi báo rằng tôi sẽ qua phòng Jiyong ngủ, sau đấy cậu ấy còn không nhắn tin lại.

Đây là phản ứng tôi mong muốn từ cậu ấy. Đáng lẽ tôi nên thấy vui mừng. Nhưng, tại sao tôi lại có cảm giác rằng chúng tôi sẽ dần xa nhau hơn? Một tháng sau buổi tiệc làm quen thường niên của công ty sẽ là bước chia tay của tôi và Jiyong, liệu tôi và Donghae có thể bắt đầu lại từ đầu? Liệu cậu ấy có nhìn tôi khác đi khi biết rằng có ai đó có thể mang tôi đi bất cứ lúc nào?

Tôi có thể thuê Jiyong một lần nữa không? Khoan đã…cái ý nghĩ đấy ở đâu ra chứ?

“Hey, cô nàng lập dị”, tôi ngẩng mặt nhìn anh ấy với vẻ mặt như chết rồi.

“Em luôn mặc loại quần lót của bà già sao?”, anh ấy hỏi khi đong đưa một chiếc quần lót của tôi trên ngón tay của anh ấy! FCKKKKK!!!!! KHônggggggggggg!!!!

“KWON JIYONG!!!!!”, tiếng thét kinh hãi thoát ra từ miệng tôi khi tôi rượt theo anh ấy với vận tốc ánh sáng! Anh ấy chạy ra sau ghế sofa và cầm một chiếc áo lót của tôi trên tay còn lại. GAAHHH!!!

“Và cỡ áo ngực của em thì…wow. Chúng nhỏ vậy thật sao?”, anh ấy xem xét đống đồ lót rồi nhìn tôi trêu chọc. ÔI CHÚA ƠI!!!! Tôi đang cố gắng không rơi vào một cơn nhồi máu cơ tim bởi xấu hổ khi đuổi theo anh ấy. WAAHHH!!!

“Tôi nghĩ em chỉ cần dùng khăn tay để che ngực em lại. Tôi cược rằng không ai nhận ra nó cả.”

“TRẢ CHÚNG ĐÂY!!!!”, tôi hoảng hốt thét lên. Ôi chúa ơi, nếu đó là đống đồ lót tôi đã dùng rồi, thì tôi sẽ chết! TÔI SẼ CHẾT! Nhưng tôi sẽ giết anh ấy trước!

“Đoán xem tôi lấy chúng ở đâu ra. Từ túi đồ cần đem giặt của em!”, anh ấy tuyên bố.

Tôi cược rằng mặt tôi đang trắng bệch ra. Tôi đang quá khiếp hãi không gì có thể tả được. Tôi đứng lại và nhìn anh ấy không thể tin được.

“Chỉ đùa thôiiiiiiiiiiiiiiii…”

Sự điên tiết bực dọc bắt đầu dâng lên trong tôi. Tên khốn này! ARGGHHH!!! Một ngày nào đó, tôi sẽ đá đít anh ta sang dải thiên hà khác.

Tôi sải bước về phía anh ấy và cướp lại đống đồ lót trong tay anh ấy. Anh ấy cười như một tên điên khi né tránh những nắm đấm của tôi.

“TÔI.GHÉT.ANH”, tôi tuyên bố và tránh xa anh ấy ra. Tôi lấy quần áo trong vali và quyết định đi tắm để gột rửa những âm mưu giết người đã ám ảnh tôi từ khi tôi gặp Jiyong. Tôi không thể tưởng tượng được có loại người khốn nạn như anh ta tồn tại trên thế gian này!

Tôi quá phân tâm bởi cơn tức giận mà không thể tận hưởng sự thư giãn mà bồn tắm mát-xa và đám xà phòng bọt đem lại. Tôi điên tiết kì cọ người khi nguyền rủa Jiyong qua kẽ răng.

Tôi phải thừa nhận rằng, sau khi cãi cọ với Jiyong, tôi cảm thấy tâm trạng khá hơn. Nó khiến tôi không nghĩ về đám rắc rối tôi đang phải đối diện nữa. Đôi khi anh ấy là một tên khốn khá thú vị. Vô tâm và bất cần nhưng rất biết quan tâm bảo vệ. Nghiêm túc nhưng bông lơn. Một tên khốn.

Tôi vô thức cười khi tôi lau khô người và mặc bộ pijama màu hồng vào. Anh chàng đó rất biết cách khiến tôi phát điên. Tôi chắc rằng đêm nay cũng không ngoại lệ. Tôi phải chuẩn bị sẵn tinh thần cho những trò chọc phá không ngừng và những câu đùa quyến rũ nóng bỏng của anh ấy…Có phải tôi vừa nói là quyến rũ nóng bỏng không?! Ý tôi là những câu đùa khó chịu.

Tôi mở cửa ra và vi-o-la, tên khốn đó đang nhơn nhơn ngồi trên cạnh giường.

“Bất ngờ không, trinh nữ.”

Lạiiiiiii thế rồi….

Tôi trợn mắt lên và phớt lờ anh ấy khi tôi đi về phía chiếc gương. Anh ấy đang hút hết niềm vui của tôi, thiệt tình.

“Tôi sẽ đi tắm, cô nàng lập dị ạ. Đừng có mà lục lọi đồ đạc của tôi đấy. Em có thể sẽ tìm thấy cái gì đó mà trái tim trinh nữ của em không thể chịu được,” anh ấy nói và nháy mắt với tôi. Tôi giả bộ nôn ọe trước lời đó khi anh ấy vừa cười vừa đi vào phòng tắm. Anh ấy thật sự sẽ không bao giờ thấy chán khi trêu đùa về sự trinh tiết của tôi, phải không? Anh ấy hẳn nghĩ rằng trinh nữ là những người ăn lông ở lỗ không biết cách dùng lửa nữa.

Tôi đang định đi ra phòng khách để xem TV thì tôi nhìn thấy điện thoại của mình. Tôi quyết định nhắn tin cho Donghae và hỏi xem cậu ấy đã về phòng của chúng tôi chưa.

Tôi bật TV trong khi liên tục kiểm tra xem có tin nhắn trả lời của cậu ấy không. Tôi muốn gọi cho cậu ấy nhưng tôi biết chuyện sẽ rất khó xử bởi vậy tôi quyết định không làm.

*thở dàiiiiii

Tôi đã làm gì chứ?

Tôi lướt mắt nhìn quanh căn phòng. Tôi vớ lấy điều khiển hệ thống điện tử trong căn phòng và bắt đầu nghịch với đám bóng đèn. Có rất nhiều hệ thống chiếu sáng khác nhau trong căn phòng nhưng tôi quyết định dùng ánh đèn vàng nhạt để phản chiếu cái tâm trạng ủ ê của tôi hiện tại. Tôi ấn vài nút khác và một bản nhạc bắt đầu vang lên từ hệ thống loa gắn trên trần. Whoaahhh!!! Màn che của cửa kính cũng có thể điều khiển từ xa. Man, sự xa hoa sang trọng này là thứ tôi chưa từng mơ rằng mình có thể trải qua.

Tôi đang vui vẻ nghịch ngợm cái điều khiển thì tôi thấy một chiếc túi đen bên cạnh giường. Tôi cược rằng nó là của Jiyong. Tôi nhíu mày khi nhìn nó, và một sáng kiến tuyệt vời hiện lên trong đầu tôi!

Tôi chạy lại phía đấy, ngồi bệt xuống sàn nhà và mở nó ra trong khi mỉm cười như một con điên. Tôi háo hức lục bên trong túi đồ của anh ấy. Mặt tôi xụ xuống khi tôi thấy chỉ có vài bộ quần áo bên trong. Tôi vẫn tiếp tục lục lọi cho tới khi…

<*THỞ GẤP!!!!!>

Quần lót của Jiyong!!!!!

Đen. Xám. Trắng. Tôi trợn tròn mắt nhìn từng cái một. Tim tôi bắt đầu đập điên cuồng khi tay tôi chạm vào đám vải che đậy cho…phần cơ thể thú vị của anh ấy. Hoặc, theo như cách anh ấy gọi nó, vũ khí hủy diệt của anh ấy. GAHH!!!!

Tôi biết tôi không nên làm việc này nhưng sự cám dỗ đó là thật khó để cưỡng lại! Tôi gỡ một chiếc ra và nhấc nó lên. Fufufufufufu, vậy đây là đồ lót của anh ấy, hả?

“Chúng không phải size của em đâu.”

KYYYYYAAAHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!!!

Ôi chúa ơi! ÔI CHÚA ƠI!

Jiyong đang đứng tựa vào cửa phòng tắm với mỗi một chiếc khăn quấn quanh eo anh ấy, mái tóc ướt của anh ấy đang nhỏ nước. An ấy bắt đầu đi về phía tồi. Tôi vẫn còn đang trong cơn sửng sốt, cầu nguyện một cách yên lặng – ‘Thánh thượng ơi, làm ơn hãy chiếm lấy em luôn đi!’

“Trinh nữ dê già.”

GAAHHH!!! Tôi sắp hồn lìa khỏi xác vì sự xỉ nhục này.

“Em chỉ trả đũa những gì anh làm ban nãy”, tôi nói với giọng the thé.

“Em có thể lấy chiếc màu trắng nếu em thích,” anh ấy nhếch mép cười tôi và vớ lấy chiếc quần lót màu đen trong túi. Tôi há hốc mồm sợ hãi khi tôi phát hiện ra anh ấy hiện đang không mặc gì dưới cái khăn tắm kia! *tôi chảy máu cam rồiiiiiiiiiiiii ~ ~

Tôi chính thức chết rồi. Chỉ còn linh hồn của tôi đang nói thôi.

Tôi nhìn trân trân vào mông anh ấy khi anh ấy đi ngược lại phòng tắm một lần nữa. Ôi chúa ơi, tôi không thể rời mắt khỏi cặp mông quyến rũ đó!

“Ồ, em muốn tôi mặc đồ lót luôn tại đây sao?”, anh ấy bắt đầu gỡ chiếc khăn tắm ở eo ra khiến tôi kinh hồn thét lên và quay lưng lại với anh ấy. Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay khi vẫn ngồi bệt trên sàn nhà, từ từ tan chảy ra vì xấu hổ.

“Xong rồi”, anh ấy nói. Tôi đứng dậy và quay lại phía anh ấy định bắt đầu một cuộc chiến khác giữa chúng tôi thì mọi suy nghĩ trong đầu tôi biến sạch ngay khi tôi nhìn thấy anh ấy hiên ngang đứng đó với mỗi một chiếc quần lót trên người!

“ÔI CHÚA ƠI, MẶC QUẦN VÀO NGAY!!!”, tôi ngay lập tức quay người đi một lần nữa trong khi tiếng cười sảng khoái của anh ấy vang khắp căn phòng.

Chết tiệt! Tôi đã nhìn thấy nó! Cái chỗ phồng tướng lên đấy! Mồ hôi bắt đầu rịn trên trán tôi khi tôi bắt đầu nhớ lại hình dáng của nó. Ottokae! Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây?! Có lẽ tốt hơn là tôi nên qua ngủ với Donghae.

“Jiyong, em sẽ qua ngủ ở phòng của Donghae tối n-“, tôi thoảng thốt kêu lên khi Jiyong chộp lấy tay tôi và quay tôi ngược lại để nhìn anh ấy, tia nhìn sắc lạnh của anh ấy khiến tôi phải lui bước vì sợ hãi.

“Đừng có mà nghĩ đến việc đó, đồ lập dị. Em sẽ khiến tôi trở thành kẻ tồi tệ với vai trò bạn trai em,” anh ấy rít lên.

“A-Arasso”, tôi nói và anh ấy ngay lập tức buông tay tôi ra. Anh ấy đang rất coi cái công việc bạn trai này hết sức nghiêm túc, phải không?

Anh ấy nhấc chiếc túi trên sàn lên và lục lọi bên trong nó. Anh ấy đã quấn chiếc khăn tắm lại quanh eo.

“Tiện đây, lát nữa Tiffany sẽ ghé qua một chút”, anh ấy đột nhiên nói. Lông mày của tôi suýt thì bắn ngược lên trần nhà.

“CÁI GÌ?! TẠI SAO?!”, giọng tôi cao lên ngay lập tức. Chỉ một lời nhắc về người phụ nữ đó đã đủ khiến tôi phát điên lên rồi.

Anh ấy lơ đễnh liếc qua tôi một cái rồi tiếp tục việc anh ấy đang làm.

“Khi cô ấy biết tôi đang ở trên phòng gác mái, cô ấy hỏi liệu cô ấy có thể ghé qua để xem qua nội thất căn phòng không, bởi cô ấy đang có kế hoạch trang trí lại nhà ở.”

“Và anh tin vào điều đó sao? Cô ta là một b!tch từ địa ngục trồi lên, đừng có nói chuyện với cô ta,” tôi cắm cảu lầm bầm.

“Tôi chỉ đồng ý vì tôi nghĩ cô ấy là bạn em.”

“Cô ta không phải bạn tôi, tôi chỉ vừa mới gặp cô ta ngày hôm nay! Rõ ràng là cô ta đang ve vãn anh!”, tôi bực mình the thé cất giọng. Tôi đang hành hạ cổ họng mình vì hét lên quá nhiều.

Gahhd!! Tôi ghét cô ta. Sao cô ta có thể tự nhiên ve vãn Jiyong khi biết rằng tôi là bạn gái anh ấy chứ? Và tên khốn này còn đồng lõa với cô ta. Tôi cược rằng anh ta làm vậy vì bộ ngực khủng của cô ta! Tôi nhìn xuống bộ ngực xẹp lép của mình và khinh bỉ cái bộ dạng đáng thương của nó. Chết tiệt, tôi giống như một chiếc pancake nằm trên đĩa vì cái bộ ngực xẹp lép này.

Jiyong đặt túi của anh ấy sang một bên. Có vẻ như anh ấy không tìm được thứ anh ấy cần.

“Tôi quên mang theo quần dài rồi, có lẽ tôi sẽ ngủ với mỗi cái quần lót thôi. Không phải em quá may mắn sao?”

“Vậy cứ mặc quần jeans của anh vào”, tôi lạnh lùng nói.

“Không.”

Tôi đang định phản đối thì chúng tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Tôi cược đó là Tiffany”, anh ấy nói và nhìn tôi với ánh mắt trêu chọc.

“Mặc đồ vào,” tôi nạt anh ấy.

“Em sẽ làm gì nếu tôi mặc mỗi cái quần lót ra mở cửa?”, anh ấy nhếch mép cười với tôi đầy quỷ quyệt.

“Jiyong, đừng để tôi bị ô danh,” tôi đe dọa anh ấy, nhưng anh ấy bắt đầu đi về phía cửa, vừa đi vừa tháo cái khăn tắm ra!! GAAHHH!!!!

“KWON JIYONG!!”, tôi kinh hãi thét lên khi tôi chạy theo anh ấy để nhặt cái khăn tắm lên! Anh ấy đã sẵn sàng mở cửa ra nên tôi phải lao về phía đó như một vận động viên olympic để quàng cái khăn lại quanh eo anh ấy. Tôi phải nắm chặt 2 đầu của chiếc khăn bởi anh ấy để tôi cài nó lại một cách chắc chắn.

“C-Chào,” Tiffany chào khi tò mò nhìn chúng tôi. Rồi cô ta chăm chăm nhìn vào phần bụng dưới của Jiyong và có vẻ rất ấn tượng với những gì cô ta đang được chiêm ngưỡng.

“C-Có phải tôi đến không đúng lúc không?”, cô ta hỏi.

“Đúng vậy!”, tôi nói.

“Không sao, cứ vào đi. Tôi sẽ đi thay đồ”, Jiyong mở cửa mời cô ta vào. Tiffany chỉ gật đầu và cười nhạt nhẽo với tôi.
“Cứ tự nhiên tham quan xung quanh nhé”, anh ấy nói thêm khi mời cô ta vào phòng khách. Tôi hẳn đang trông giống một con điên bởi tôi cứ đi theo anh ấy để giữ chặt cái khăn tắm ở eo anh ấy. Và tên khốn này có vẻ đang rất thích thú vì việc đó! Thay vì đi thẳng vào phòng ngủ để thay đồ thì anh ấy cứ đi qua hết chỗ này chỗ nọ, kéo tôi đi theo cùng.

Sh!t! Sau vụ này, tôi thề tôi sẽ đá bay anh ta lên tầng khí quyển!

Rồi cuối cùng Jiyong cũng đi về phía phòng ngủ, lấy quần áo của anh ấy và đi vào phòng tắm. Tôi thở dài nhẹ nhõm. Tiffany đang nhìn ngó xung quanh, hết sức ấn tượng bởi vẻ sang trọng của căn phòng.

“Tôi mừng vì cô không lấy làm phiền khi tôi lên đây, Dara. Tôi chỉ muốn xem qua cách trang trí của một phòng gác mái như thế nào”, Tiffany đột nhiên nói khi nhìn tôi với một cái vẻ khó chịu ẩn giấu trong mắt cô ta.

“Đúng vậy, lúc nãy Jiyong đã hỏi ý kiến tôi và tôi đã đồng ý bởi cô là bạn của Donghae”, tôi trả lời. Nói dối thôi.

Rồi tôi cứ đứng yên ở một góc, chẳng buồn cố gắng nói chuyện thêm với cô ta làm gì. Khi Jiyong bước ra khỏi phòng tắm, đã mặc đầy đủ quần jeans và một chiếc sơ mi trắng lại, mắt cô ta ngay lập tức sáng rực lên. Cô ta dòm theo anh ấy cái kiểu ngay lập tức muốn một cuộc mây mưa nồng nàn và nóng bỏng với anh ấy vậy. GAAHHH!!! Tôi sẽ giết cô ta!

Tôi đang ở tình thế báo động cao khi Tiffany tìm cách có được sự chú ý của Jiyong. Tôi cứ đi loanh quanh theo họ như một oan hồn, điều mà rõ ràng đang khiến Tiffany phát điên lên. Jiyong thì cứ liếc tôi hết lần này đến lần khác và nhếch mép cười như thể anh ấy đang rất thích thú trước vẻ mặt khó chịu của tôi. Tôi sẽ chặt anh ta ra thành từng khúc, tên khốn nàyyyyy!!!!

Cuối cùng thì tôi cũng thấy mệt khi cứ luẩn quẩn quanh họ và cảm thấy mình thật ngu ngốc, nên tôi quyết định ngồi lại ghế sofa khi Jiyong dẫn Tiffany ra xem ngoài phía ban công.

*thở dàiiiiiiiiii

Tôi thật sự không thể hiểu được tên khốn này. Tôi ngồi bĩu môi mân mê vạt áo của mình và nhận ra mình đang mặc một bộ pijama rất trẻ con. Là một bộ pijama áo và quần màu hồng với hình in gấu teddy. Tôi nhìn Tiffany và thấy sự khác biệt quá lớn giữa hai chúng tôi. Cô ta (khá là đau xót phải thừa nhận rằng) rất quyến rũ và nữ tính. Tôi không có những đường cong cơ thể như cô ta. Đó có phải lý do Jiyong quan tâm đến cô ta không?

Tôi lại thấy một cơn nhức nhối trong tim nhưng tôi đoán rằng đó là cái tôi của tôi đang lên tiếng. Tôi liếc nhìn về phía hai người đang trò chuyện ngoài ban công và quyết định ra ngoài một chút. Tôi sẽ chỉ ra ngoài hành lang để lấy một chút không khí thôi. Tôi chắc rằng mình sẽ không đi lạc đâu mà.

===================================================

Lông mày của GD nhăn tít lại khi hắn không thấy cô ấy ngồi ở ghế sofa nữa. Hắn ngay lập tức đi vào trong và đảo mắt nhìn quanh.

“Dara?”, hắn gọi.

“Có lẽ cô ấy ra ngoài một chút chăng”, Tiffany nói khi khẽ vuốt cánh tay hắn.

FCK!, hắn nghĩ. Cô ấy không thể ra ngoài khi đang mặc mỗi bộ pijama được! Đúng vậy, vài vị khách ở khách sạn vẫn hay mặc đồ ngủ đi ra ngoài nhưng Dara KHÔNG nên làm như vậy! Hắn ngay lập tức đi về phía cửa, hoàn toàn bỏ mặc Tiffany.

Khi GD không thấy bóng dáng của cô ấy ở hành lang phía trước phòng hắn, tim hắn bắt đầu đập nhanh một cách đau đớn. Chỉ mới nghĩ về việc cô ấy đang ở trong thang máy hoặc đang đi xung quanh khách sạn với hàng đống gã đàn ông khác ngắm nhìn cái dáng vẻ nhỏ nhắn của cô ấy trong cái bộ pijama mỏng như giấy đó đã khiến hắn phát điên lên rồi.

CÔ ẤY ĐANG Ở CHỖ CHẾT TIỆT NÀO CHỨ?!

Hắn thấy một người của hắn đang ẩn nấp tại một góc hành lang và gọi gã lại.

“Vâng thưa Nhị ca?”

“Báo cho toàn đội đi tìm Dara và ngay lập tức báo cáo vị trí của cô ấy”, hắn ra lệnh.

Người của hắn ngay lập tức tuân lệnh và chỉ vài phút sao, một người của hắn đã báo cáo ngược lại.

“Nhị ca, cô ấy đang khu vui chơi của khách sạn.”

Hắn ngay lập tức đi tới đó. Một tràng nguyền rủa tục tĩu thoát ra từ mồm hắn khi hắn thấy Dara đang đứng giữa một đám mấy gã quái đản rõ ràng là đang chết mê cái vẻ dễ thương của cô ấy khi cô ấy đang xụ mặt thất vọng và bĩu môi.

“Anh làm ơn đi mà! Để tôi mua nó đi! Tôi sẽ trả giá gấp đôi!”, cô ấy nói khi chắp cả hai tay lại vào nhìn cái thứ đồ chơi bằng bông một gã đang cầm với vẻ thèm thuồng.

“Cái này không để bán, cô gái ạ.”

GD lệnh cho người hắn tản ra khi hắn đi về phía cô ấy.

“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì!”, cô ấy mặc cả.

“Bất cứ điều gì ư?”, đám đàn ông đó khúc khích cười và chúng trao đổi vài ánh mắt ẩn ý, khiến máu GD sục sôi lên. Hắn chắn chắn sẽ phá hủy tất cả mọi thú nếu đám đần độn đó dám đụng vào cô ấy hoặc nói điều gì đó có hàm ý bẩn thỉu bên trong.

“Dara, đi thôi”, hắn gọi và kéo cô khỏi đám đàn ông. Hắn quàng tay quanh người cô đầy vẻ chiếm hữu và bắt đầu bước đi, kéo cô theo cùng.

“Tony Tony Chopper!!!”, cô mè nheo và ngước mắt nhìn hắn khi chỉ về phía con hươu nhồi bông với cái mũi xanh đội nón hồng. Hắn chỉ nhăn mặt, không hiểu cô ấy muốn nói gì. Dara đứng lại và cố vùng thoát.

“Nếu tôi phải bế em lên phòng để mang em ra khỏi đây, em biết là tôi sẽ làm. Em đang mặc mỗi một bộ pijama, Dara”, hắn nghiêm giọng nói.

“Em muốn nó. Đó là phiên bản nhồi bông giới hạn của Tony Tony Chopper trong anime ‘One Piece’. Em chỉ thương lượng với anh ta bán nó cho em thôi mà. Làm ơn đi”, cô tỏ vẻ đáng thương nhìn hắn và bĩu môi ra. Điều đó khiến hắn phải vận hết nội công để không lao tới cưỡng đoạt môi cô ấy bởi cô ấy hiện đang trông hết sức đáng yêu.

“Tôi hứa với em, em sẽ có nó. Bây giờ thì đi thôi”, hắn nhẹ nhàng nói. Mắt cô mở to háo hức khi hắn nói vậy, khiến hắn phải cười lớn.

“A-Anh vừa nói đùa đúng không?”, vẻ thất vọng không giấu giếm hiện lên trên mặt cô khi cô nghĩ rằng GD chỉ đùa giỡn khi hứa sẽ lấy thứ đồ bông đó cho cô.

“Không, tôi không đùa, em đúng là cô nàng lập dị ngốc nghếch. Tôi sẽ lấy nó cho em, tôi hứa”, hắn véo mũi cô và cô ngay lập tức nhảy nhót và reo hò vì vui mừng.

“Dara, đừng có quá dễ thương trước mặt mọi người”, hắn nhíu mày và ném ánh nhìn nguy hiểm đến tất cả đám đàn ông ở khu vực xung quanh đang nhìn chằm chằm vào cô.

“Nhanh lên, nói chuyện với anh ta đi!”, cô thúc giục, phớt lờ điều hắn nói. Đám mấy gã quái đản kia vẫn đang tò mò nhìn họ, và đang chờ Dara quay lại để mặc cả tiếp về thứ đồ bông.

“Quay về phòng đã. Tôi sẽ lấy nó sau”, GD nói, mặc kệ cô phản đối.

Rồi hắn phẩy tay về phía người của hắn, kẻ đang lắng nghe cuộc trò chuyện của họ suốt từ khi nãy. Hắn gật đầu và chúng ngay lập tức biết phải làm gì.

=========================================



Sandara’s POV

Tôi đang đi đi lại lại trước cửa trong khi chờ Jiyong. Anh ấy đã ra ngoài được một lúc sau khi nghiêm khắc dặn dò tôi không được đi loanh quanh trong khi đang mặc pijama. Tôi không chắc lắm nó có vấn đề gì nhưng đó là điều cuối cùng tôi thấy lo lắng lúc này. Anh ấy phải lấy được Tony Tony Chopper! Tôi muốn thứ đồ bông đó kinh khủng, tôi sẵn sàng bán cả linh hồn để có được nó.

Nó sẽ là một trong đám con của tôi! Tôi đã ngay lập tức nghĩ đến cảnh nó được đặt trên giá đồ bằng kính của tôi. Tôi không thể chờ để kể cho Donghae!

Omo… Tôi chạy về phía phòng ngủ và kiểm tra xem có tin nhắn của cậu ấy không. Không có gì cả. Cậu ấy không trả lời. Tôi cắn môi lo lắng. Đây là lần đầu tiên Donghae không trả lời tin nhắn của tôi. Tôi biết cậu ấy đã đọc nó bởi cậu ấy luôn dính chặt với điện thoại của mình bởi lý do công việc.

Tôi thả người xuống giường và chống cằm nhìn chằm chằm chiếc điện thoại. Tôi có nên gọi cho cậu ấy không nhỉ?

Ngay lúc đó, cửa ra vào kêu lên và Jiyong đi vào. Tôi ngay lập tức bỏ rơi điện thoại của mình và ném nó lên bàn cạnh giường. Tôi đứng dậy và đang định chạy lại phía Jiyong nhưng anh ấy đã vào đến phòng ngủ với một vẻ mặt khó đoán.
Ôi không. Đừng nói với tôi là anh ấy đã không thể thuyết phục người đàn ông đó để lại Tony Tony Chopper cho nhé.

Tôi nhìn anh ấy rồi tìm cách nhìn ra sau lưng anh ấy bởi anh ấy đang giấu hai tay đằng sau. Nhưng mỗi khi tôi cố nhìn lén ra sau thì anh ấy lại xoay người, chắn tầm nhìn của tôi không để lộ ra cái thứ anh ấy đang giấu.

“Jiyonnnnngggg…..~ ~”, tôi dậm chân tức tối. Sự háo hức đang dần giết chết tôi rồi. Anh ấy có lấy được Tony Tony Chopper hay không?

Khi anh ấy cuối cùng cũng đưa tay ra, đang cầm con hươu bông có cái mũi xanh đội nón đỏ trong tay, tôi thét lên vui sướng! Tôi giật thứ đồ bông khỏi tay anh ấy và nhảy vào lòng anh ấy, quàng tay xung quanh cổ anh ấy. Khi tôi nhận ra điều mình đang làm, tôi ngay lập tức thả ra và ngồi xuống thành giường xem xét báu vật mới của tôi.

Tôi đã có Tony Tony Chopper!! Tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian này!

“Đồ lập dị”, anh ấy nói khi nhếch mép cười. Tôi chỉ thè lưỡi ra trêu anh ấy.

“Sao anh có được nó? Người đó bảo là nó không phải để bán”, tôi hỏi.

“Tôi rất giỏi trong việc thuyết phục người khác.”

“Em nợ anh bao nhiêu?”

“Không gì cả.”

“Vậy anh muốn em trả ơn cái gì?”, tôi hỏi. Tôi đã sẵn sàng chịu đựng một trận trêu chọc hay hàng loạt các yêu cầu của anh ấy, bởi anh ấy vẫn là một tên khốn mà thôi.

“Đừng có biến mất khỏi tôi một lần nữa”, anh ấy đơn giản nói.

Chà, điều đó là…không thể ngờ tới. Và quá ngọt ngào. Tôi cắn môi để ngăn nụ cười đang toét ra trên khuôn mặt. Tôi chỉ gật đầu trả lời rồi lại nhìn xuống thứ đồ bông. Tôi không thể nhìn thẳng vào anh ấy, KYAAHHHH!!!! Trái tim tôi bắt đầu loạn nhịp vì vài lý do mơ hồ nào đó.

Rồi anh ấy đứng lên và đi ra ngoài phòng khách. Tôi đặt Tony Tony Chopper sang một bên và đi theo anh ấy. Rồi anh ấy cởi áo và nằm xuống ghế sofa khi tôi đứng gần đấy nhìn theo.

“Sao?”, anh ấy hỏi.

“Anh định ngủ ở đấy sao?”

“Đúng vậy. Em có thể sẽ lại so sánh tôi với Donghae vì vậy để không phải nghe cằn nhằn, tôi sẽ ngủ ở đây”, anh ấy thản nhiên nói.

Tôi phồng má lên và ngồi xuống ghế sofa khi anh ấy vẫn đang nằm đó. Rồi anh ấy đặt chân phải lên đùi tôi, kẹp tôi ở giữa hai chân anh ấy. Tôi khẽ rung đùi khiến chân anh ấy nảy lên trên đùi tôi, đồng thời mát-xa nó.

“Jiyong, đừng ngủ. Em chưa buồn ngủ chút nào cả”, tôi than vãn.

Anh ấy cười khẽ và nhìn tôi chằm chằm. Tôi không thể nhớ được nó bắt đầu lúc nào nhưng khi tôi chú ý thì tôi đã quá thoải mái thể hiện chính bản thân tôi trước mặt Jiyong mà không cần bận tâm anh ấy nghĩ gì về tôi. Có lẽ bởi vì anh ấy đã nhìn thấy tôi trong tình cảnh tồi tệ nhất rồi? Hoặc có lẽ vì anh ấy có vẻ không quan tâm rằng tôi có nổi khùng lên hay dỗi vặt? Tôi cũng không chắc nữa.

“Arasso. Có một hộp sô-cô-la ở bàn đằng kia. Em tự đi lấy đi”, anh ấy nói.

Tôi nhìn cái hộp trên bàn café của khách sạn và mở nó ra. Trong đó thậm chí có một chai vang nữa.

“Đó là sô-cô-la có rượu bên trong. Em có thể sẽ say nếu ăn quá nhiều”, anh ấy nhắc tôi. Nhưng nó đã trôi ra khỏi tai tôi rồi bởi tôi rất thích sô-cô-la! Tôi bắt đầu nhồi chúng vào mồm từng miếng một.

“Dara, ăn chậm thôi.”

“Anh muốn vài miếng không?”, tôi đưa cho anh ấy một mẩu sô-cô-la và anh ấy mở miệng ra chờ đợi. Tôi cẩn thận đặt miếng sô-cô-la vào trong trước khi anh ấy…GAAHHH!! Tôi biết anh ấy sẽ làm thế mà!! Anh ấy cắn ngón tay tôi và không chịu nhả ra!

“Jiyong!”, tôi điên tiết hét lên và đánh vào cánh tay anh ấy. Anh ấy cười và cuối cùng cũng chịu nhả ngón tay tôi ra.

“Buổi hội thảo của em thế nào?”, anh ấy hỏi.

Ôi chúa ơi, tôi bắt đầu phủ đầu anh ấy bằng những câu chuyện về Murloc và Orc, cũng như những sinh vật khác trong cái hệ sinh thái đó. Tôi cảm thấy như một gánh nặng đã được gỡ bỏ khi tôi kể lại về cái buổi hội thảo đó. Anh ấy lắng nghe chăm chú và cười với tôi. Ahhh, tôi thích cái cảm giác thoải mái này. Anh ấy mở chai vang và chúng tôi bắt đầu uống trong khi trò chuyện suốt đêm.

“Khoan đã, em phải đi..đánh răng trước khi ngủ”, tôi lè nhè và thấy hơi chóng mặt. Tôi nghĩ rượu vang và đám rượu bên trong sô-cô-la đã hạ gục tôi rồi. Tôi đứng dậy và căn phòng bắt đầu quay cuồng.

“Em say rồi. Tôi sẽ đi cùng em”, tôi nghe Jiyong nói khi anh ấy bế bổng tôi lên đi về phía phòng tắm. Chúng tôi đánh răng cùng với nhau. Tôi cứ cười khúc khích không thể nhịn được khi nhìn vào gương.

“Chúng ta giống như vợ chồng vậy!”, tôi hào hứng nói khi miệng tôi vẫn đang đầy bọt xà phòng. Uh-oh. TÔI say rồi.

Đánh răng xong, anh ấy lại bế tôi lên như một cô dâu và đưa tôi vào giường. Tôi vẫn nhìn anh ấy chăm chú suốt quãng thời gian đó.

“Ngủ ngon”, anh ấy nói và rời đi. Vậy thôi ư? Tại sao anh ấy bỗng nhiên tỏ ra xa cách vậy? Anh ấy thậm chí không đòi ngủ bên cạnh tôi nữa. Có phải vì tôi đã so sánh anh ấy với Donghae không?

“Jiyong, anh có thể ngủ ở đây. Cái giường quá lớn nên chúng ta có thể nằm ở hai đầu khác nhau”, tôi đề nghị. Đừng có hiểu nhầm, dù sao thì đây cũng là phòng của anh ấy mà. Anh ấy nhếch mép cười với tôi và mắt tôi suýt nữa thì rớt tròng khi thấy anh ấy định cởi quần dài ra.

“Okay. Tôi sẽ chỉ mặc mỗi quần lót để ngủ thôi, Vũ khí không thở được”, anh ấy nói và tụt quần xuống.

“ÔICHÚAƠIMẶCNGAYQUẦNLẠITÊNKHỐNNÀY!!!”, tôi hét lên khi lấy tay che mặt. Tôi đã ngà ngà say rồi và cái hình ảnh anh ấy gần như trần truồng không có chút ích lợi nào cho cái cảm giác ấm áp đang xuyên suốt mạch máu của tôi. Gaahh! Tôi thấy lo ngại cho tương lai của cái màng trinh của tôi mỗi khi tôi ở gần anh ấy.

“Được rồi. Nhưng tôi sẽ không kéo khóa đâu”, anh ấy nói và lại kéo quần lên rồi trèo lên giường. Anh ấy thật sự nằm sang phía bên kia giường, cách xa tôi. Chuyện này thật sự rất kì lạ. Chính xác là tôi đã nói gì về anh ấy và Donghae nhỉ? Với những gì tôi nhớ được, tôi chỉ nói rằng Donghae là một chàng trai hoàn hảo mà thôi.

Gì cũng được. Tôi quay lưng lại với anh ấy và cố gắng ngủ.

“Ngủ ngon”, anh ấy nói.

“Ngủ ngon”, tôi trả lời mà không quay lại nhìn.

.

..



….

TÔI KHÔNG NGỦ ĐƯỢC!!!!

Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng và tim tôi đập mạnh bởi tác dụng của rượu nhưng tôi vẫn không thể ngủ được. Tôi tự hỏi không hiểu tên khốn đấy đã ngủ chưa.

Tôi nhắm mắt lại và giả vờ xoay người. Tôi nằm nghiêng một bên, đối diện với anh ấy và khẽ hé một mắt ra nhìn. Anh ấy đang nằm đo, có vẻ đã ngủ rồi. Tôi mở cả hai mắt ra và ngắm anh ấy. Hơi thở điều hòa của anh ấy và vẻ bất động cho tôi biết anh ấy thật sự đã ngủ rồi. Nhưng tôi sẽ không để lỡ cơ hội này.

Tôi lại nhắm mắt lại, lăn về phía anh ấy và hé một mắt ra nhìn một lần nữa. Tôi đã gần ngay cạnh anh ấy sau khi thu hẹp khoảng cách của hai chúng tôi. Anh ấy thật sự ngủ rồi!

Tôi lướt ánh mắt trên khuôn mặt anh ấy…và trên cơ thể anh ấy. Chúa ơi, tại sao tôi lại trở nên một người đáng ghê tởm mỗi khi tôi ở bên cạnh anh ấy vậy?!

Ánh mắt tôi hạ cánh tại cái vũ khí hủy diệt đáng tự hào của anh ấy. OMG! Anh ấy thật sự không kéo khóa quần lại! Tôi có thể thấy cái quần lót màu đen của anh ấy và…và…và…cái chỗ phồng lên đầy ấn tượng đó KYYYYAAAAAHHHHH!!!!!!

Tôi đưa tay ôm mặt khi tôi nhìn nó đầy thán phục. Tôi không nhận ra là tôi đã ngồi hẳn dậy và chồm sang phía anh ấy như một con kền kền. Tôi hẳn đang trông rất điên rồ khi tôi đang mở to mắt nhìn cái phần đó. Chỉ có mỗi một cái quần lót đen đang ngăn cách tôi được nhìn Vũ khí của anh ấy bằng xương bằng thịt.

<*NUỐT NƯỚC BỌT>

Ôi chúa ơi ôi chúa ơi ôi chúa ơi… Ở đây bỗng dưng nóng quá.

Jiyong giống như một Jinchuuriki vậy! Anh ấy có một con quái vật bên trong quần mà nó cần phải bị phong ấn bởi một jutsu để bảo vệ thế giới khỏi hỗn mang! (Note: jinchuuriki/jutsu: thuật ngữ trong anime Naruto)

Ánh mắt tôi rơi lên đôi môi của anh ấy. Nó trông thật mềm mại và ngon lành và…khiêu gợi.

Chắc hẳn đó là do chất cồn bởi mọi khả năng kiềm chế của tôi đã bị vứt hết ra ngoài cửa sổ rồi. Tôi ngả người về phía trước, ham muốn được thưởng thức cái thứ ngọt ngào đó. Tim tôi bỗng thắt đau một cái khi nhận thức bỗng quay lại với tôi. Tôi đang làm gì đây? Jiyong chỉ là bạn trai cho thuê của tôi thôi mà.

Môi tôi chỉ còn cách môi anh ấy một inch nữa thôi nhưng tôi không hôn anh ấy. Điều này là sai trái. Tôi nhìn lên và cứng người khi thấy anh ấy cũng đang nhìn tôi. Tôi bỗng thở dồn dập khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

“Oooopppa”, tôi kêu khẽ với giọng nghèn nghẹn.

Anh ấy đẩy tôi xuống giường và chồm lên trên người tôi. Tim tôi đang đập điên cuồng và trí óc tôi đã đóng mọi suy nghĩ logic lại.

“Tôi đang cố kiềm chế bản thân, Dara”, anh ấy nói với giọng khàn khàn.

Tôi nuốt khó nhọc. Mắt anh ấy như đang bốc cháy với điều gì đó mà tôi không định nghĩa được.”

“Và cái không khí gợi tình giữa hai chúng ta suốt từ ban nãy”, anh ấy thì thầm vào tai tôi và cắn dái tai tôi. Tôi cong người lên khi cố đẩy anh ấy ra.

“Chúng ta có nên làm chút gì với nó không nhi?”, cái giọng ngân nga quyến rũ của anh ấy khiến tôi hoàn toàn mất hết lý trí.

==================================================

“Đại ca, đám sát thủ chúng ta thuê đã thành công loại bỏ vài thanh viên của Tứ Cửu Tử (thành viên chính thức của Tam Hoàng) tại chi nhánh Thượng Hải.”

“Tốt, ta sẽ báo sự tiến triển mới này lên Thủ lĩnh Đồng Minh của chúng ta. Tiếp theo hãy gửi vài tay súng thuê được tấn công đám Tứ Cửu Tử tại chi nhánh Seoul.”

==

Sơn Chủ ngồi yên trên ghế của lão khi nhìn ra ngoài trời đêm.

“Báo cho Phó Sơn Chủ bay đến Trung Quốc và tổ chức điều tra. Và thu xếp lịch gặp gỡ với những người đứng đầu của Yakuza và gia đình Mafia. Ta cần nói chuyện với họ về những chuyện điên rồ này”, lão ra lệnh.

Người của lão cúi đầu và rời văn phòng.

Sơn Chủ thở dài nặng nhọc và nhìn vào đống ảnh của GD và Dara bị chụp lén mỗi khi họ ở bên nhau.

“Cuộc chơi sắp phải kết thúc rồi”, lão thì thầm khi nhìn chằm chằm vào họ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-10-2012 23:14:38 | Xem tất
Đọc xong chỉ muốn lật bàn.
Sao lần nào cũng dụ bóng xanh bóng vàng rồi cuối cùng chỉ thấy bong bóng thôi à.
Bạn JY chắc phải thủ nhiều chocolate nhân rượu vang để phòng những đêm cần thiết như thế này.
Liệu chap sau hai bạn có bed scene không?
Đồ độc ác, sao dừng ở chỗ này :(((

Bình luận

lol, lại thay áo rồi =]]]]]]]]  Đăng lúc 6-10-2012 02:37 PM
k có bed scene sớm vậy đâu, đừng có mà mơ, đi xem soft porn tiếp đi  Đăng lúc 6-10-2012 10:44 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 6-10-2012 11:13:38 | Xem tất
lumos_x gửi lúc 5-10-2012 21:09
Thật ra xưng bạn - mình em không quen lắm, nên thôi em kêu ss đi ^^
:)) Sulli được ghé ...


DGH có phải là cái site hạn chế của Applers k? ^^~ ss đọc qua ở trên fanpage cũng thỉnh thoảng thấy vài người nhắc đến nó. Aigooo, có vẻ trong đó còn hứa hẹn nhiều ff hơn nhỉ ;;____;; tự dưng ham muốn được vô đó lại trỗi dậy. E thấy ff nào hay nữa thì reccommend cho ss với đi, hồi đó ss tìm đọc ff của Daragon thì là do vô tình với phải cái Locked w/ you do mrskwonjiyong, rồi đi đọc thêm các ff khác của ss đó, rồi lần lần mò mò, đọc sang hết ff này ff khác của Daragon rồi nghiện luôn couple nè đó chớ ^^!

Còn về vụ trans thì ss cũng chưa biết đc áh, đang phân vân cái Sugar, Spies and Everything Nice kìa, vì trước hết cũng phải là mình thích đã thì mới có động lực mà trans được ấy. Chớ bâyh trên AFF nó lock không cho copy text sau mấy vụ plagiarism, làm bâyh ss hàng ngày phải ngồi trans vậy nè http://i.imgur.com/zGjbD.jpg Cực quá trời luôn. Mình mà k thích ff thì chắc bỏ cuộc vẫy cờ trắng từ đầu rồi =.=
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 6-10-2012 13:27:18 | Xem tất
khổ vậy nữa hở ss. ss hỏi xin file pdf đi cho khỏe :))
DGH hồi trước đông vui với lại nhiều bài spazz hay lắm, nhưng mà giờ toàn mấy em nhỏ vô tự sướng nên em cũng ít vô. Lâu lâu thấy có vụ gì hot thì nhảy vô hóng hớt thôi, dạo này héo moment quá :(( công nhận Daragon có nhiều fic hay, mấy bạn đó mà giải nghệ chắc em buồn chết mất.
http://www.asianfanfics.com/stor ... ven-minutes-daragon => Seven minutes nè ss, hồi xưa post lên mà cũng vì vụ plagiarism nên bạn tác giả del luôn, mới post lại. Dù part 2 đang treo nhưng hết part 1 thì cũng biết tình hình thế nào rồi :))
http://www.asianfanfics.com/story/view/52233/m-b-b-daragon => còn đây là cái fic đau lòng mà em nói T_T
So ra thì em thích hagocimit nhất vì hidden love của bạn í là ff đầu tiên mà em đọc, sau đó thì ghiền luôn. Tiếp là huntress, bludoki. Sugar, Spies and Everything Nice thì vì em không thích theme đó lắm nên cũng k ấn tượng mấy :D

Adam có nhiều fic không ss?  
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 6-10-2012 14:07:32 | Xem tất
lumos_x gửi lúc 6-10-2012 13:27
khổ vậy nữa hở ss. ss hỏi xin file pdf đi cho khỏe :))
DGH hồi trước đông vui với lại  ...

Cái M.B.B ss chưa đọc thật, để note lại lúc nào rảnh thì đọc vậy. cái Seven minutes bị lock fr mất tiêu rồi, ss không vào được, để thử add xem bạn đó có đồng ý không đã =,=

ss cũng pm ss Huntress để xin bản words rồi đó chớ, nh chắc ss ấy vừa bị dính thêm 1 vụ plagiarism nữa nên không muốn share ra, thôi mình đành phải chấp nhận chứ biết sao ;;___;; lúc ss đi xin ff cũng còn lo không biết có xin đc per nữa hay không ấy. nick của ss trên AFF chưa comt cho ss Huntress lần nào, ava thì treo hình Adam =)) còn sợ ss ấy không tin rồi k cho ấy chứ.

fic của Adam thì cũng muôn hình vạn trạng, nhưng nói thật mình ở trong cái ổ đó thì đọc còn được, chứ bảo k phải fan đọc thì chắc k có cái nào đặc sắc đến độ vậy. Oneshot với shortfic là chủ yếu, chứ chưa đc cái longfic completed nào ra hồn cả =,= Toàn kiểu đầu voi đuôi chuột kiểu chi đó. Đó cũng là 1 lý ss thích ff của huntress, như cái MFR nè nè, kịch tính đến chap cuối luôn ha. Chap cuối nhẹ nhàng nhưng cũng bao nhiêu điều xảy ra, giải thích cho bao nhiêu điều, hix, đọc phát mê lên được ấy. Cái The Hidden love của hagocimit thì đúng kiểu ff đầu tay, mấy chap đầu viết tệ nên ss cố mãi k thể đọc đc cái đó. Các ff khác của bạn đó ss đọc hết rồi nh riêng cái ff đầu tay thì chịu. Trong số ff của bạn ấy ss thích cái Unmask nhất, đọc xong cái đó thấy ám ảnh sao đó. Rồi cả The Shadow và The Black Phoenix, bạn đó hay thích hành hạ nhân vật thì phải ;;___;;
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách