Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 2621|Trả lời: 8
Thu gọn cột thông tin

[Transfic] [Transfic | K+] Sweet Potato Love: A Mini-Series | mskiss20 | YongSeo

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 8-9-2011 09:55:51 | Xem tất |Chế độ đọc
Sweet Potato Love: A Mini-Series


Author: mskiss20

Translator: ngomango

Rating: K+

Status: Completed (one shot)

Characters: Yong Hwa , Seo Hyun

Genre:  fluff, romance, comedy

Pairing: YongSeo couple aka Goguma couple


Summary: khoai, khoai, và nhiều khoai hơn nữa


Hi! I'm sorry it took me too long to reply. Anyway, this is my first time writing fanfics. And I'm still quite ashamed with my writing abilities. Hehe. Please bear with me. But, sure! Why not? It's always a pleasure to share. I hope all Vietnamese gogumas will enjoy the story. Good luck with the translations. Fighting! Send me a link if you're done, though I can't read in Vietnamese. Hehe. Peace out.


*************************o0o********************************


Chap 1

Năm học cuối cùng cũng đã kết thúc và lúc này hương mùa hè phủ đầy trong gió, Jung Yong Hwa đã chờ đợi một cách sung sướng mặt trời, sóng, và biển cùng những người bạn, anh sẽ lái xe đến khu resort bãi biển dành riêng cho họ, nơi họ có thể trải qua kỳ nghỉ của cả mùa hè. Mọi người đều rất hào hứng, môi thứ đều đã được lên kế hoạch. Nhưng chỉ đến khi bố Yong Hwa – một ông trùm trong giới kinh doanh, đã phá hỏng tất cả những niềm vui đó và chỉ định Yong Hwa phải trông coi đồn điền khoai lang của họ ở Kanghwado trong mùa hè, và giải thích với Yong Hwa rằng đây có thể là một cơ hội tốt để cậu nhận biết về các cơ chế kinh doanh trong việc điều hành đồn điền sau khi tốt nghiệp đại học.

Seo Joo Hyun - con gái của một nông dân, lớn tại tại ngôi làng yên tĩnh của Kanghwado, nơi cách xa sự hối hả và ồn ào của thành phố. Gia đình cô làm việc cho bố của Yong  Hwa kể từ khi cô có thể định nghĩa được thời gian. Cô cảm nhận lòng biết ơn sâu sắc đến với Ông Jung người đã dành cho gia đình cô phương tiện để kiếm sống và thậm chí còn gửi cô đến trường. Những ngày cuối cùng của năm học vừa kết thúc và cô chỉ mong muốn được dành cả mùa hè để đọc những quyển sách mới và trò chuyện cùng những củ khoai lang yêu quý của mình, cho đến khi cô được cha mẹ thông báo là cô phải chăm sóc cho con trai của ông Jung , người sẽ đến ở đây trong mùa hè. Tất cả những gì cô có thể làm là nhìn chằm chằm vào họ một cách ngờ vực, nhưng cô đã nhăn nhó khi cha cô ném cho cô một cái nhìn chết người, thay vào đó, cô đã phải kết thúc bằng cách hét toáng lên trong lòng.

Ông nội của Yong Hwa và ông nội của Seo Hyun có một tình bạn thân thiết từ nhiều năm trước. Hai người đã rời làng để đi tìm nghề nghiệp cho mình, bỏ lại những cơ hội ở thành phố Seoul,  ông của Yong Hwa đã mua 1,5 hecta đất ở Kanghwado, ông trở về quê nhà và bắt đầu chỉ với 2 luống khoai lang, mà cuối cùng nó đã tăng gấp 10 lần với sự giúp đỡ của ông nội của Seo Hyun. Ở đây ông của Yong Hwa đã gặp người yêu và cũng là vợ của mình. Họ cùng nhau trải qua những tháng ngày tràn đầy tình yêu và hạnh phúc, chăm sóc con cái và quả lý việc kinh doanh. Theo thời gian, mọi thứ ngày càng tốt đẹp, công việc kinh doanh phát đạt và con cái trưởng thành, cho đến khi bà của Yong Hwa qua đời vì bệnh, không lâu sau đó ông của anh cũng qua đời. Con trai lớn của họ, bố của Yong Hwa đã kế tục công việc kinh doanh của gia đình, nhưng ông đã phải dời đến Seoul vì những vấn đề quan trọng và cuối cùng là sống lâu dài ở đó.

Do đó, ông giao phó cho bố của Seo Hyun, người cũng có một mối thâm tình gần gũi với mình để trông coi công việc cùng một số nhân viên dưới quyền của ông. Ban đầu, việc kinh doanh khoai lang bị nhấn chìm trong ngành công nghiệp thực phẩm, nhưng may mắn thay nó đã vượt qua được bằng việc xuất khẩu và cứ thế tiếp tục phát triển. Và kể từ đó nó giữ nguyên qua các năm cho đến hiện tại.

**********************************


Đây là lần đầu tiên con trai của ông chủ nhà đến  thăm, điều này làm cho tất cả mọi người đều vui mừng, và đều hướng đến việc sẽ giúp cho chàng trai trẻ có những kinh nghiệm tuyệt vời khi ở đây. Seo Hyun và mẹ đang bận rộn lau dọn biệt thự nơi mà con trai của ông Jung sẽ ở. Mẹ của Seo Hyun quát tháo chỉ dẫn chổ này chổ kia: nào là lau bụi trên đồ đạc, nào thay khăn trải giường, rèm cửa, rồi quét sân. Cô chỉ có thể thở dài và tuân theo, cô đang cố hết sức với tất cả những việc này.

Đó là một buổi chiều tại Kanghwado, Yong Hwa bước ra khỏi xe được chào đón bằng những tràng pháo tay nồng nhiệt và sự chào đón hồ hởi từ các nông dân. Anh tháo kính ra, gạt sang bên vài sợi tóc đen nơi đôi mắt, nhìn quanh khu đất rộng lớn, và thở dài thất vọng, suy nghĩ cho bản thân “Cả 2 tháng phải sống ở đây? Ugh! Tôi sẽ chết mất!”

Vươn thẳng vai, anh nhìn lại đám đông và cúi đầu chào, “Xin chào, tôi là Jung Yong Hwa, xin hãy đối xử tốt với tôi”.

Seo Hyun nhìn chàng trai trẻ từ phía sau đám đông. Chỉ cần nhìn anh ta một lần, cô biết ngay là anh ta đến đây không phải vì anh ta muốn. Những nghi ngờ của cô hóa ra lại là sự thật bởi cái cách anh ta nói chuyện, giới thiệu bản thân không có lấy một chút sự nhiệt tình.

“Thay mặt cho tất cả chúng tôi những người ở đây, tại Kanghwado này, chúng tôi chào mừng cậu, cậu Jung. Hãy tận hưởng kỳ nghỉ của cậu”. Bố cô tiến lên phía trước và tặng Yong hwa một rổ khoai lang, món quà mà cậu ta chỉ miễn cưỡng chấp nhận.

“uh, yeah, cảm ơn. Vậy tôi lẻn vào đâu dây?”. Anh ta nắm chặt lấy cái quai đeo ba lô quanh vai phải của mình.

“Lẻn vào, ý cậu là gì, thưa cậu?”, Ông Seo gãi đầu mình trong sự bối rối.

“Chổ của tôi. Tôi ở chổ nào”. Anh từ tốn giải thích.

Seo Hyun chế giễu và lắc đầu. Một kẻ ngu ngốc.

“Oh, vâng. Con gái tôi sẽ hướng dẫn cậu đến biệt thự của cậu. Và có thể , sau đó, con bé sẽ giúp cậu tham quan 1 vòng quanh khu đồn điền. Ông rướn cổ tìm Seo Hyun, cô đã được chọn, ở phía sau đôi mắt cô mở to với nhiệm vụ không mong đợi “ Seo Hyun, con đến đây”

Mắt của mọi người giờ đây đều dổ dồn vào cô, và tất cả những việc cô có thể làm là nuốt sự bực bội và từ từ tiến những bước nhỏ đến anh ta.

Yong Hwa nhìn chằm chằm từ đầu đến chân và đối mặt với Seo Hyun. Nón rơm, mái tóc lộn xộn được cột vào một búi, mặc chiếc áo bẩn, và mang giày ống. Cũng chẳng có gì ngạc nhiên đối với một cô gái nông thôn.

Seo Hyun bắt gặp anh ta đang nhìn mình, và ném cho anh ta một cái nhìn tóe lửa “Anh đang nhìn cái gì?”

Mắt cha cô mở to và mọi người đều há hốc mồm ngạc nhiên. Ông liền che miệng cô và kéo cô ra xa phía sau đám đông, ông Seo xin lỗi chàng trai trẻ một cách điên cuồng trong khi quay sang cô con gái “Con đang nghĩ cái quái gì mà nói với cậu ấy bằng cái cách đó?”

“Nhưng, bố” cô phản đối

“Seo Joo Hyun con xin lỗi cậu Jung ngay”. Biết rõ khi bố cô dùng giọng nói đó – nó có nghĩa đây là chuyện nghiêm trọng, Seo Hyun chỉ biết bực tức và đá viên sỏi trên mặt đất. Quay sang mặt Yong Hwa, người rõ ràng rất khó chịu với thái độ của cô, cô tiến về phía anh và cúi đầu xin lỗi.

“Tôi xin lỗi về cách tôi cư xử, cậu Jung. Việc này sẽ không bao giờ xảy ra thêm một lần nào nữa”. Cô thực hiện thêm một cái cúi đầu chân thành khác. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, và lần lượt từng người một bước ra trở lại với công việc, để lại 2 người đứng bên cạnh chiếc xe.

“Đây”. Anh ta đẩy mạnh chiếc rổ nặng đầy khoai lang vào tay cô. “Mang cái này đến biệt thự. Oh, và đừng quên hành lý của tôi. Nó ở trong xe. Anh ta sau đó bỏ đi đến hướng ngôi nhà gỗ màu trắng không xa lắm với đồn điền.

“Sao anh…”Seo Hyun nguyền rủa trong hơi thở của mình và tiến về phía chiếc xe, lẩm bẩm không rõ ràng những lời bực bội và khó chịu. Khi cô mở cái thùng xe, 3 chiếc túi lớn đang chờ cô để được mang ra. Cô rên rỉ và vai cô nghiêng hẳn về một bên vì sức nặng mà cô phải mang. Chiếc xe trống trải sau khi cô lấy chiếc túi to nhất và nặng nhất ra, để lại dấu vết của cát và bụi trong không khí. Seo Hyun ho và thở hổn hển, sự giận dữ của cô tăng nhanh vượt quá sức chịu đựng của cô.

Kéo chiếc túi cuối cùng vào trong biệt thự, cô dừng lại để bắt kịp nhịp thở của mình và lau những giọt mồ hôi trên trán. “Jung Yong Hwa anh là đồ tồi. Làm thế nào anh bắt một cô gái phải mang hết đống hành lý này?”. Cô đá mạnh vào chiếc túi to và giật mình khi cô bất ngờ nghe một giọng nói.

“Cô xong rồi à?”, Yong Hwa đi vào phòng khách, với một cốc nước lạnh trong tay. “Nếu xong rồi, cô có thể đi”

“Nhưng…còn về chuyến tham quan?”

“Có lẽ để lúc khác. Bây giờ tôi không có tâm trạng”. Anh vẩy tay cho cô về và quay trở lại phòng mình.

Seo Hyun nghiến răng của mình trong sự giận dữ, và dậm mạnh chân bước ra khỏi ngôi nhà. “Mình lẽ ra là đang đọc một quyển sách mới ở nhà, thay vào đó mình lại ở đây lãng phí thời gian của mình vào một kẻ vô công rỗi nghề lười biếng và hư hỏng”

Ngày hôm sau, Yong Hwa thức dậy vào giữa trưa, và cảm thấy rất khó chịu với cái nóng như thiêu đốt. Nếu anh không phải ở cái nơi chết tiệt này, thì anh sẽ đi lặn biển với các bạn của mình. Anh đi ra khỏi phòng, với độc nhất chiếc quần lót ống rộng kẻ ca rô màu xanh da trời trên người, để kiểm tra thức ăn. Và trên bàn có rất nhiều món ăn làm từ khoai lang.

Sau màn tắm nước lạnh thật lâu, anh ra ngoài nhìn quanh khu đồn điền. Tất cả mọi người đều chào đón anh với một cười ấm áp khi anh đi ngang qua, nhưng anh chỉ đáp lại với một cái gật đầu ngắn gọn.

“ Chào buối sáng, cậu Jung. Điêm qua cậu ngủ có ngon không”. Ông Seo hỏi khi ông gặp Yong Hwa trên cánh đồng.

“Uh, yeah”, Anh đã nói đối. Trong thực tế, anh đã có một đêm tồi tệ nhất trong 20 năm tồn tại của mình. Anh chưa từng ngủ trên một cái giường cứng như đá. Muỗi ở khắp mọi nơi, chúng đua nhau cắn và hút máu anh. Và nó nóng đến đáng kinh ngạc ngay cả khi chiếc quạt điện được mở hết công suất.

“Thế, hôm qua con gái tôi đã đưa cậu đi xem xung quang đồn điền chưa?”

“Chưa” Yong Hwa cố gắng rút ngắn câu trả lời của mình, muốn tránh càng nhiều càng tốt bất kỳ cuộc hội thoại nào.

“Seo Hyun, con đến đây!”, bố cô gọi. Yong Hwa đã nhìn thấy cô, đang quay lưng lại với họ, mặt cuối xuống đất. Cô sau đó đứng dậy và tiến về phía họ, và Yong Hwa chú ý thấy cô mặc bộ quần áo giống y như ngày hôm qua, chỉ có cái nón là khác.
Anh cười tự mãn, và đang thương hại cho cô gái không hề có khiếu thẩm mỹ.

“Dạ, bố?” Seo Hyun phủi sạch phần đất còn dính trên găng tay của cô.

“Chẳng phải hôm qua bố đã bảo con đưa cậu Jung đi xem vòng quanh đồn điền sao?”. Ông Seo châu mày.

“Dạ có, nhưng anh ta đã từ chối, vậy nên con…Cô dừng lại giữa chừng khi cha cô ném cho cô “cái nhìn”. Cô thở dài và cúi đầu xin lỗi. Khi cô đứng thẳng lên, cô nhìn trừng trừng vào Yong Hwa và lầm bầm dưới hàm răng nghiến chặt. “Cậu Jung, vui lòng theo tôi!”, ngay lập tức cô quay lưng bước đi với Yong Hwa lững thững theo sau.

Cô tháo găng tay và nhét nó vào túi mình, Seo Hyun đi như chạy và không nói một lời nào, trong khi Yong Hwa hổn hển nói sau lưng “Yah, cô đi chậm lại. làm gì đi như sắp chết vậy?”

Seo Hyun dừng lại, và nhìn lại phía sau, vẫn chưa xa cánh đồng lắm “Anh đã mệt rồi à?”, Cô hỏi một cách ngờ vực rồi cười ầm vào chàng trai, người đang cuối xuống để thở.

“Cho tôi 1 phút!”. Yong Hwa nghiêng dưới bóng một cái cây và cởi cái mũ phớt ra để làm mát mình. Một vài giây sau, anh bắt đầu đánh hơi, mặt anh đang nhăn nhó với mọi không khí được hít vào. Mùi của 1 cái gì đó đã bị phân hủy đang kích thích các giác quang của anh. “Cô không ngửi thấy cái mùi đó à?” , anh hỏi Seo Hyun - người đang ngồi dưới 1 cái cây cách đó vài bước chân.

“Không”, cô nhúng vai và tiếp tục đùa với cỏ trên đôi chân của mình.

Yong Hwa kiểm tra chung quanh mình và thấy kinh tởm khi anh phát hiện phân chó dính trên giày mình “Quái quỷ thật, không phải trên đôi Manolo mới của mình chứ!”. Anh rên rỉ và nhìn xung quanh tìm 1 cành cây con. Anh phủi nhẹ 1 chút phân đang lơ lủng bằng cây gậy, và chà xát giày của mình lên cỏ.

Seo Hyun cười tự mãn trước cảnh tượng hài hước. Cô lắc đầu trong sự thông cảm. “Cậu đừng mang những đôi giày đắc tiền đến nông trại, cậu Jung. Nó sẽ chẳng giúp ích được gì đâu”

Yong Hwa trừng mắt nhìn cô, “Đi lấy nước cho tôi để tôi rửa đôi giày”

“Anh nói gì?”, cô mở to đôi mắt trong sự hoài nghi. “Anh tự đi mà lấy”. Cô đứng lên và bỏ đi khi Yong Hwa đột nhiên lớn tiếng với cô.

“Hey! Cô đó! Cô bị đuổi!”

Seo Hyun quay lại và chế giễu “Anh đuổi tôi. Tôi thậm chí còn không làm việc cho anh”

Yong Hwa lúng túng vì lời bắt bẻ “Tốt thôi, cô làm việc cho bố tôi, và tôi là con trai ông ấy; vậy nên nói 1 cách chính xác, tôi có quyền làm việc đó”

“Tôi cũng không làm việc cho bố anh”, Seo Hyun khoanh tay trước ngực, nhướng chân mày, cô nhìn chằm chằm như đang thách thức anh.

“Vậy thì, tại sao cô lại bỏ công sức ra làm việc trên cánh đồng dưới cái nóng thiêu đốt này?”. Anh hất mặt lên, sự lúng túng thể hiện rõ ràng trên mặt.

Cô nhún vai, rồi nhanh chóng đáp lại “Tôi làm vì tình yêu tôi dành cho nó” và sau đó quay lại và tiếp tục đi tiếp.

Yong Hwa đội lại chiếc mũ và rên rỉ trong thất vọng, anh quyết định theo cô. Seo Hyun bắt đầu đưa ra những giải thích chi tiết về nghệ thuật và khoa học trồng khoai lang mà cô đã thuộc nằm lòng, mà Yong Hwa chỉ nghe tai này để lọt qua tai kia, ngáp, và trợn tròn mắt trong suốt cả bài giảng.

Sau khi đi bộ cả 1.5hecta, họ kết thúc chuyến tham quan trong biệt thự của Yong. Anh ngay lập tức ngồi phịch lên cái ghế trên hiên nhà ngay khi vừa về đến nơi. Anh lấy điện thoại ra kiểm ra xem có bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào không, nhưng cau mày khi nhận ra là chẳng có cái nào cả. Seo Hyun chế giễu “Điện thoại của anh vô dụng ở đây thôi. Trong trường hợp anh thắc mắc, thì ở khu này không có sóng đâu”. Nói xong cô quay đi.

“Chờ đã!” cô quay lại nhìn. “Uh, người dân ở đây giải trí bằng gì?”, anh hỏi một cách ấp úng.

“Thì, ở đây các dì dựng lều mỗi đêm, có một ao cá cách đây vài mét, và cũng có vài người lái xe đến thị trấn bên cạnh để ăn uống.”

Anh chán nản “Tôi hiểu rồi. Cô có thể đi được rồi”

Một tuần đã trôi qua, và Yong Hwa đã tưởng tượng hình ảnh mình trên trang bìa của tờ báo tuần với DÒNG TÍT: MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ ĐƯỢC TÌM THẤY TRONG MỘT NGÔI NHÀ Ở KANGHWADO. NGUYÊN NHÂN CỦA CÁI CHẾT – VÌ BUỒN CHÁN. Anh điện cho bố mình rất nhiều lần để cầu xin ông cho anh trở lại Seoul, nhưng ông vẫn không đả động gì đến chuyện này.

Một đêm gió nhẹ anh mang cây ghita thân thương ra ngoài, ngồi thoải mái trên chiếc đi văng ở hiên nhà. Anh bắt đầu chơi ghita và hát một số bài hát, thỉnh thoảng phải dừng lại một chút để đập những con muỗi đang cố gắng tậng hưởng một ngụm máu của mình.

Trong khi đó, Seo Hyun đang đi bộ về nhà sau cuộc dạo bộ buổi tối với con Jaerongi, khi cô nghe được một giai điệu đẹp được chơi bởi một cây ghita thùng. Cô đi thẳng về hướng phát ra tiếng nhạc, ra hiệu bảo Jaerongi im lặng. Cô trốn đằng sau một bụi cây và lén nhìn trộm vào cái dáng người cô đơn đó, đó chính là Yong Hwa.

Yong Hwa ngừng chơi và đứng lên, khi anh nhìn thấy sự chuyển động trong một bụi cây gần đó. Đã từng nghe những người trong thị trấn nói về những con vật sống về đêm, anh không thể làm gì ngoài việc để trí tưởng tượng của mình vượt ngoài tầm kiểm soát. Anh nhanh chóng đặt cây ghita vào tư thế tấn công, và gọi to bằng một giọng rung rẩy “Ai đó?”

Con Jaerongi sủa và nhảy ra khỏi tay Seo Hyun chạy về hướng căn nhà, làm cho Yong Hwa sợ chết khiếp và ngã ngửa trên đi văng. Ngay khi anh nhận ra nó chỉ là một con chó, anh lầm bầm và đuổi nó đi chổ khác, khi đó cô chủ của nó chạy đến “Jaerongi! Trở lại đây”

Yong Hwa liếc nhìn dưới bầu trời đêm tối. Cái bóng có đội nón, áo khoác – nhưng lần này dây brơ-ten được bỏ thõng xuống eo (hmm…. 1 cái mỏng thôi nhưng anh đã để ý thấy), và đôi giày ống. Anh nhận ra cái hình dáng con người này rất quen thuộc và thét lên “Cô! Cô đang làm cái gì ở đây?”

Seo Hyun nhìn anh và trở lại với con chó. “Tôi đang dắt con chó đi dạo”. Con Jaerongi tiếp cận Yong Hwa một cách cẩn thận, đánh hơi chân anh, và nằm xuống bên cạnh nó. Seo Hyun đã rất ngạc nhiên trước hành động kỳ lạ của con Jaerongi. Thông thường nó không thích những người lạ, và có khuynh hướng gầm gừ trước mặt họ, Yong Hwa từ từ di chuyển đôi chân mình và đẩy con Jaerongi sang một bên. Nó ngồi dậy và nhìn chằm chằm vào Seo Hyun, người đang đứng chôn chân ở cầu thang.

“Đến đây, Jaerongi. Mặc kệ cái con người thô lỗ đó đi và về nhà thôi”. Cô huýt sáo để nó đi theo nhưng nó không nhúc nhích, thay vào đó nó quay sang Yong Hwa.

“Hình như con chó của cô thích tôi”. Yong Hwa sau đó vỗ nhẹ đầu con chó, làm nó trở lại vị trí cũ của nó, lần này là ở giữa 2 chân của Yong Hwa.

Seo Hyun khịt khịt mũi và ngồi xuống nhìn chằm chằm vào con chó của cô, cảm giác bị phản bội khi nó từ chối nghe lời chủ của nó. Yong Hwa sau đó vẫn tiếp tục chơi cây ghita của mình. Seo Hyun nhìn chăm chú vào từng ngón tay thành thạo đang gảy những dây đàn một cách uyển chuyển.

“Cô có biết chơi ghita không?”. Anh hỏi, khi nhận thấy cái nhìn chăm chú của cô, cô ngay lập tức nhìn lên nhìn vào mắt anh và cô lắc đầu.

Anh nhún vai “Cô có muốn học không?”

“Tôi á?”, cô hỏi trong sự hoài nghi.”Uh…tôi không biết. Tôi không có bất kỳ năng khiếu nào trong việc chơi ghita cả”

Anh gật gù “Vậy cô biết chơi loại nhạc cụ nào?”

“Hmm… tôi chơi piano cho vui ở một số nhà hàng bất cứ khi nào gia đình tôi đi đến thị trấn khác”

“Tôi hiểu” Yong Hwa tiếp tục chơi với cây ghita của mình

Những giai điệu đẹp lấp đầy không khí, chúng làm cho Seo Hyun có những cảm xúc khác biệt, một cái gì đó mà cô không hoàn toàn hình dung ra được. Cô nhắm mắt lại và thưởng thức cái cảm giác đó, cô bắt đầu ngân nga và lắc nhẹ đầu theo điệu nhạc.

Yong Hwa nhìn chăm chú vào nét mặt nhìn nghiêng của cô đang được chiếu sáng bởi các tia màu bạc của ánh trăng. Cô có vẻ ngoài thanh thản hơn so với người mà anh đã gặp khi anh vừa đến. Giọng của cô rất dịu dàng, nghe như rót mật vào tai, trái ngược hẳn với cái giọng oang oang và cộc cằn mà cô đã sử dụng với anh trong vài ngày trước. Đôi môi mềm mỏng màu hồng của cô được mím lại và chu ra rất đáng yêu, cũng giống như những lúc cô nổi giận. Anh nuốt nước bọt và bỗng nhiên nó phát ra thành tiếng trong cổ họng. Và đôi mắt cô ấy, đôi mắt to và trong sáng đang nhìn lại anh.

“Là gì vậy?”, cô hỏi.

Yong Hwa hắng giọng, xấu hổ và bối rối nhìn đi chỗ khác, “Huh, tôi không có nhìn”

Seo Hyun châu mày trong sự bối rối “Gì cơ? Tôi đang hỏi tên bài hát là gì?”

“Oh” một tiếng cười thầm ngượng ngùng vô tình thốt ra khỏi miệng anh, “Tôi sẽ nói cho cô biết một bí mật”. Seo Hyun gật đầu “Nó vẫn chưa có tên và tôi vẫn chưa hoàn thành lời bài hát”

Cô há hốc miệng ra vì kinh ngạc, “Anh sáng tác bài hát đó à? Điều đó thật tuyệt vời!”

Anh lóe lên một nụ cười tự mãn, “tôi biết, tôi biết, tôi tuyệt vời!”

Hàm Seo Hyun như rớt xuống, “thật không thể tin được!”. Yong Hwa chế giễu “Có lẽ cô nên đi kiểm tra cái đầu mình đi, nó vừa to ra đấy”. Cô sau đó đứng lên, huýt sáo to hơn và bỏ đi với Jaerongi chạy theo sau cô.

*****************************************


Trong thời gian 3 tuần, Yong Hwa bây giờ đã quen thuộc với tất cả các giao lộ, đường bộ, và những con đường đất quanh làng. Anh biết gần như tất cả mọi người trong khu đồn điền. Anh nhàm chán với những việc làm cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày như: ăn, đi đến trang trại, ăn, đi bộ, ăn và ngủ. Và mỗi ngày, anh đều muốn bắt gặp cái nhìn thoáng qua của Seo Hyun – vẫn trong cùng một bộ trang phục nông trại - ở bất cứ nơi nào anh đi. Anh nghĩ nó kỳ lạ nhưng đồng thời cũng rất thân quen.

Một đêm trời mát dịu, anh quyết định đến thăm cái ao cá mà Seo Hyun đã nhắc tới. Một nơi khá kỳ lạ và tối tăm. Làm chậm bước chân của mình, anh quyết định quay lại và chỉ đến xem chỗ này vào buổi sáng khi mặt trời đã hoàn toàn lên cao. Ngay khi anh vừa quay lại, một dáng phụ nữ xuất hiện, làm anh nhảy ra sau trong sự hoảng sợ.

“Cậu Jung, cậu đang làm gì ở ngoài này?”, cô hỏi hơi trêu chọc.

Yong Hwa nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt mình. Anh nhìn lâu và một cách khó khăn. Cô ấy có mặc quần áo,….rất khác bình thường. Không còn là cô gái với chiếc mũ, áo khóac, và đôi giày ống. Cô mặc một chiếc áo rộng sọc đỏ và trắng, một chiếc quần đùi trên gối, và đôi giày đế mềm thoải mái. Tóc cô xõa xuống dài và thẳng, gương mặt thanh tú, duyên dáng. Và đôi mắt, làm thế nào anh có thể quên đôi mắt tuyệt đẹp này.

“Xin chào….xuống mặt đất thôi cậu Jung” cô búng ngón tay trước mặt anh, ngay lập tức làm anh giật mình trở lại “Cô đang làm gì ở đây?”

“Oh, chỉ ra ngoài đi dạo thôi?”. Yong Hwa lắc đầu nhưng vẫn còn chút choáng váng trước cảnh tượng trước mặt mình.
“Tôi biết rồi, vậy cô cứ tận hưởng chuyến đi dạo của mình đi”. Cô đi tiếp, di chuyển về phía cái ao. Cô ngồi trên chiếc ghế dưới ánh đèn đường dọc theo hồ, cô mở quyển sách của mình ra và bắt đầu đọc.

Yong Hwa không thể làm gì ngoài việc để cô ấy thu hút mình – một phần vì anh tò mò về việc cô làm gì ở ngoài đây vào lúc tối muộn thế này, một phần cũng bởi vì, tốt thôi, vì cô ấy xinh đẹp. Chuyện này cũng đơn giản, trước khi quá muộn, anh đã ngồi xuống bên cạnh cô, yên lặng nhìn vào cái ao, và lâu lâu liếc nhìn cô một lần.

Seo Hyun nhún vai vì lần đầu tiên nhìn thấy hành vi kỳ lạ của Yong Hwa, thừa nhận rằng ngồi với anh nó giúp ích cho sự an toàn của cô, nhưng khi anh bắt đầu nhìn cô chăm chú, cô nghĩ rằng việc này đã có chút khó chịu.

“Cậu muốn gì, cậu Jung?”, cô hỏi một cách cẩn thận, gập quyển sách lại và đặt lên vạt áo mình.

“Huh? Cô đang nói về chuyện gì?”, anh nhìn sang chỗ khác.

“Cậu không thể đánh lừa tôi, cậu Jung.” Tôi có một tầm nhìn ngoại biên hoàn hảo, và bằng cách đó, tôi biết cậu đã nhìn chằm chằm tôi trong suốt 40 giây vừa qua.

“Tôi… tôi nhìn vào quyển sách của cô”, anh phủ nhận.

Cô trợn tròn mắt và chế giễu. Mở cuốn sách của mình đến trang được đánh dấu, cô tiếp tục đọc.

“Dù sao thì, tại sao cô lại đọc sách ở ngoài này?”, anh hỏi

“Tôi thích không gian ở đây, nó thật yên bình.”, cô trả lời, mắt vẫn dán vào những trang sách.

“Cô đang đọc gì thế?”

Cô chìa ra cái bìa sách, và vẫn lẫn tránh ánh mắt của anh.

Sự thật thì, anh không có một chút hứng thú với quyển sách của cô, và đã nhẹ nhàng cảm nhận được sự bực bội qua thái độ lạnh lùng của cô. Anh nghĩ “Tốt hơn là phải giải quyết nhanh lên.”

“Seo Joo Hyun” anh ấp úng. Trước đây anh chưa bao giờ cảm thấy lo lắng khi đứng cạnh một cô gái - và anh suy nghĩ, anh đã mê mẩn một gái quê mùa như cô ấy. Đáng lẽ ra việc này phải dễ như ăn một cái bánh.

Nhưng trời ạ, trời ạ, anh sai rồi.

“Hmm..”

“Cô…uhm..cô có bạn trai chưa?”, anh xoa cái gáy của mình, nhướng chân mày trong sự chờ đợi.

Điều đó làm cô ngước lên, nhìn vào đôi mắt to màu nâu sôcôla của anh, và mọi thứ bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng của những con dế, và con ve sầu giữa những cái cây, và những cây bụi cô cũng không thể nghe thấy, tất cả những gì cô có thể nghe thấy là nhịp đập của trái tim mình càng ngày càng nhanh hơn. Dugeun dugeun.

“Không, không, tôi không có, thưa ông”.

Phản ứng của cô làm cho Yong Hwa cười – nụ cười thật sự đầu tiên kể từ khi anh đến đây, “Thật tốt khi nghe điều đó”


END CHAP 1
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-9-2011 10:19:11 | Xem tất
CHAP 2

Ngày hôm sau, YongHwa thức dậy sớm khi chưa đến 7h sáng. Sau khi tắm và ăn sáng, anh ra ngoài và đi thẳng đến cánh đồng, chào tất cả các nhân công với một nụ cười, để lại cho họ sự bối rối.

YongHwa phát hiện SeoHyun đang cúi xuống, trồng những dây khoai trên một luống khoai. Bước lại gần, anh chào cô bằng một nụ cười nhe răng “Chào buổi sáng!”

SeoHyun ngã phịch xuống khi giọng nói lớn từ phía sau làm cô giật mình. Cô nhìn lên và há hốc miệng ra nhìn YongHwa. “Cậu Jung! Có phải con mắt của tôi đang đánh lừa tôi?”

YongHwa tươi cười rạng rỡ, cảm thấy một cảm giác tự hào bên trong. Anh cũng mặc một bộ trang phục giống như cô, áo khóac, mang giày ống, và thêm một cái nón rơm trên đầu. Anh đã ném những bộ quần áo đắt tiền vào trong đống hành lý của mình, và chọn một bộ có cảm giác nông dân hơn cho ngày hôm nay. Bộ quần áo này là do anh mượn của những người thanh niên ở đây, và may mắn thay nó vừa với anh.

“Chúng ta trông giống như một cặp, đúng không?”, anh cười tự mãn.

“Không! Anh trông như một con bù nhìn”. Cô cười khi nhìn vào cái áo rộng thùng thình và cái nón khổng lồ.

Anh nhún vai cho qua câu giễu cợt của cô, sẵn sàng dẹp bỏ lòng tự trọng, làm bất cứ chuyện gì để được nghe giọng cười ngọt ngào của cô. “Vậy thì, anh có thể giúp em việc gì?”. Anh cúi xuống bên cạnh cô, mang găng tay, và lấy cái cuốc từ tay cô.

SeoHyun trở lại với tư thế ngồi chồm hỗm của mình và lấy lại cái cuốc. “Thậm chí Ngài có biết là Ngài đang làm gì không, thưa ngài?”

“Tất nhiên, nhìn cũng không khó lắm!”

Sau vài phút, cô quay lại nhìn YongHwa, người vẫn ở vị trí cũ, đang tra tấn cái cây đáng thương, hết nhét nó xuống rồi lại kéo nó lên. Cô trợn tròn con mắt rồi quyết định giúp anh một tay.

“Anh không nghĩ rằng nó lại khó vậy. Nhìn em làm trông rất đơn giản”. YongHwa than van, rồi nằm dài ra trên mặt đất.

“Một thập kỷ làm việc ở đây, trong nông trại này, tôi đã được huấn luyện rất tốt, thưa Ngài. Xin đưa đây, hãy để tôi làm chúng. Chúng ta không muốn hai bàn tay của Ngài bị dính bẩn, phải không?”, cô mỉa mai đáp lại.

YongHwa cười hô hố rồi trở lại vị trí “Không, anh có thể tự mình làm, chỉ cần hướng dẫn anh phải làm như thế nào”

SeoHyun nhận thấy cái nhìn quyết tâm trên gương mặt anh, và quyết định từ bỏ ý định. Cô giải thích và làm mẫu vài lần trước khi anh hòan tòan hiểu rõ nó.

Khỏang thời gian mà Yong chờ đợi cuối cùng cũng đã đến. Đó chính là giờ ăn trưa, anh đang cảm thấy rất đói, một mình anh có thể ăn hết cả một con heo. Trước khi họ rời khỏi cánh đồng, YongHwa dành chút thời gian để nhìn lại thành quả của mình – cả một luống khoai. Dù sao, SeoHyun nghĩ anh đã làm rất tốt trong lần đầu tiên.

“Làm tốt lắm, thưa Ngài!”. SeoHyun vỗ nhẹ vai YongHwa, và đi đến đám đông đang đứng cạnh nhà kho. Anh nhìn cách cô lẩn tránh với nụ cười rộng toe tóet trên mặt, không thể tin rằng, một cô gái đơn giản như SeoHyun lại có thể ảnh hưởng đến anh như thế.

Từ đó, thói quen hàng ngày của anh đã thay đổi hòan toàn. Vậy nên bây giờ sẽ là: ăn, đến nông trại với SeoHyun, trêu chọc SeoHyun, ăn, đi dạo với SeoHyun, lại trêu SeoHyun, ăn , và ngủ (không, không phải với Seo Hyun, …mặc dù anh cũng muốn như vậy)

******o0o*******


Một đêm, tất cả các nông dân đều tập trung tại khu đồn điền, cho một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ của một trong những nông dân lớn tuổi ở đây. Có rất nhiều món ăn ngon được mang đến bởi các bà vợ của những người nông dân và có cả rượu gạo truyền thống.

YongHwa xuất hiện với một đĩa lớn samgyupsal và tôm càng nướng, và đám đông đã reo hò. Họ nhận cái đĩa từ anh, vui mừng, và bày tỏ lòng biết ơn vì anh  đã tham dự cùng họ, và cuối cùng là để anh ngồi vào vị trí trung tâm của cái bàn dài, trùng hợp thay phía bên kia là Seo Hyun, người đang ngồi nói chuyện với các chị em gái của mình.

YongHwa như ngưng thở với hình ảnh trước mặt mình. Cô mặc một chiếc áo cánh trắng hở vai và chiếc váy hoa làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn. Cái cài tóc gọn gàng giữ mái tóc thẳng dài buông xuống bờ vai trần. Khi cô bắt gặp ánh mắt anh, cô chợt nở một nụ cười thẹn thùng và hơi cúi đầu chào anh, trong khi anh cũng chào lại bằng một nụ cười ngượng ngùng. Những cô gái khác thì cười khúc khích trước biểu hiện của anh, trêu và thúc (cùi chỏ) vào SeoHuyn, người cũng đang bối rối như YongHwa.

Buổi tiệc diễn ra rất vui vẻ và thoải mái – hoàn toàn trái ngược với những buổi tiệc ở thành phố - điều này làm Yong Hwa nhận ra rằng anh đã rất may mắn khi trực tiếp có được những kinh nghiệm như thế này. Sau bữa tối, sự hào hứng đạt đến đỉnh điểm khi những chàng thanh niên lắp đặt dàn máy karaoke. SeoHyun được yêu cầu lên hát, những người lớn tuổi ép buộc chàng YongHwa nhút nhát phải tham gia cùng cô. Bộ đôi đứng phía trước khán giả, chọn một bài hát ngẫu nhiên trong danh sách, giai điệu du dương sớm xuất hiện, âm vang trong bầu không khí yên tĩnh.

Giọng rap lôi cuốn của Yong Hwa làm cho các cô gái trẻ phải thét lớn hết cỡ và hò hét tên anh. Còn tất cả những người đàn ông thì chuyển sự chú ý của họ vào Seohyun, cô đang thôi miên họ bằng giọng hát ngọt ngào của mình. Cùng nhau, giọng hát của họ hòa quyện thật hòan hảo, làm bật lên sự đáng yêu và cảm giác lãng mạn của bài hát. Khi bài hát kết thúc, họ bắt đầu nhìn vào mắt nhau, nở nụ cười ngọt ngào, và không chú ý đến sự cổ vũ của các khán giả.

Khi bữa tiệc kết thúc, mọi người đã thấm mệt, Seohyun quyết định một mình đi dạo quanh làng. Trong khi tất cả mọi người chào tạm biệt Yonghwa, anh nhận ra Seohyun đã rời khỏi ngôi nhà. Anh xin lỗi mọi người rồi lặng lẽ theo sau cô. Khi cô đi vòng qua khúc quanh, Yonghwa quyết định tăng tốc để bắt kịp cô. Anh mất dấu cô khi đến chỗ rẽ. Gãi đầu, anh tự hỏi cô đã đi đâu. Bỗng nhiên, một cánh tay vỗ nhẹ vào vai anh. Với một cú xoay nhanh, cô nhìn anh chằm chằm với đôi mắt nheo lại.

“Cậu đang theo dõi tôi đó hả, cậu Jung?”

Yonghwa lắc đầu một cách mãnh liệt, bỗng dưng không nói được lời nào.

“Tôi hiểu rồi. Cũng tốt thôi. Anh cũng có thể đi cùng tôi. Đó là. Nếu anh muốn”. Cô cười với anh và tiếp tục buổi đi dạo của mình.

Xương gò má của Yong Hwa trông như sắp vọt ra khỏi da vào thời điểm đó.  

Họ đi bên nhau, tiếng nói tiếng cười lấp đầy bầu không khí tĩnh lặng của đêm khuya. Khi họ ngồi trên đỉnh đồi và nhìn tòan cảnh khu đồn điền, Seohyun bỗng trở nên im lặng.

Yonghwa nhìn cô “Em đang nghĩ gì vậy?”

Cô nhìn lại và mỉm cười “Anh đã bao giờ nghe câu chuyện về vương quốc khoai lang chưa?”, anh lắc đầu.

“Anh có muốn nghe không?”, anh gật đầu

Cô cười một lần nữa trước khi thả ánh nhìn vào cánh đồng.

“Ở một vương quốc nọ,  có một vị vua, người sở hữu một diện tích đất đai rộng lớn với đầy khoai lang. Một này nọ, có một cô gái nông dân xinh đẹp đi qua vương quốc, và vị vua đã để mắt đến cô gái. Đó là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, và ngay lập tức ông hỏi cưới cô, và cô sẵn lòng chấp nhận. họ sống hạnh phúc với nhau trong tình yêu.

Yonghwa theo dõi với một cái nhìn thích thú, khi cô dừng lại đan 2 tay vào nhau và thở dài mơ màng.

“Khi mùa thu hoạch đến, những người dân trong thị trấn đã rất kinh ngạc trước những củ khoai lang khổng lồ nổi lên từ mặt đất. Nó không chỉ phát triển về kích thước, mà vị của nó cũng ngon hơn, ngọt hơn. Mọi người đều rất hạnh phúc và hài lòng với sự may mắn này. Nhưng vào một ngày nọ, bí mật sâu thẳm nhất, đen tối nhất của Hòang hậu đã được tiết lộ - đó là bà đã chết vì một căn bệnh khủng khiếp. Kể từ ngày bà qua đời mọi người đều than khóc cho cái chết của bà. Nhà vua vô cùng đau khổ và ông cảm thấy trống trải khi không có Hòang hậu bên cạnh. Sức khỏe của ông ngày càng xấu đi, và không bao lâu sau ông cũng qua đời. Người con trai cả đã tiếp nhận ngai vàng, nhưng mọi thứ đã không còn như lúc trước. Mùa thu hoạch tiếp theo đã đến, những người nông dân đã rất sốc khi nhìn vào những cái cây mà họ vừa đào lên. Nó đã không còn là những củ khoai lang khổng lồ nữa, mà thay vào đó nó teo tóp lại chỉ còn bằng kích thước của một ngón tay, và nó không còn mùi vị của khoai lang nữa. Vì vậy hòang tử đã lấy ý kiến của pháp sư trong vùng và ông ta nói rằng cách duy nhất để phá vỡ lời nguyền là phải dùng một sức mạnh lớn hơn – đó chính là sức mạnh của tình yêu. Nhưng hoàng tử đã từ chối tin vào điều đó, anh nghĩ rằng lý do cho cái gọi là lời nguyền chính là do sự nóng lên của trái đất. Kết thúc.”

Yonghwa há hốc miệng nhìn cô ngay tại thời điểm đó, và sau đó phá lên cười khi cô kết thúc câu chuyện. Cô nhìn anh với một biểu hiện khó hiểu “Điều gì mà buồn cười vậy, thưa Ngài?”

Anh lập tức ngưng cười khi nhận thấy câu chuyện với cô ấy không phải là trò đùa. “Oh, em đang nghiêm túc đó hả?”
Cô gật đầu “Đó là một câu chuyện có thật. Vâng, ít nhất đó là những gì mà bố mẹ em đã nói. Nhưng họ lại phóng đại nó lên mỗi lần họ kể”

“Oh, xin lỗi!”, anh gãi cái gáy trong sự xấu hổ.

Seohyun nhìn lên bầu trời lấp lánh ánh sao “Ngài có tin vào điều kỳ diệu không, thưa Ngài?”

“Anh đã từng tin, đó là khi anh còn nhỏ. Anh có một người bạn ở Seoul người rất giỏi làm những trò ảo thuật, nhưng bây giờ anh biết là họ chỉ kết hợp giữa việc nhanh tay và việc đánh lừa ảo giác”

“Em biết. Vậy anh có tin vào điều kỳ diệu của tình yêu không? Lần này cô nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao và Yonghwa đã đánh mất trạng thái cảnh giác, rằng anh không thể không cảm thấy nó quyến rũ.

Nuốt nước bọt, anh lấp bấp “Anh….anh không biết”

“Em chắc chắn rằng đã có nhiều bạn gái. Anh phải cảm nhận được điều đó ít nhất một hoặc hai lần chứ”

Anh lắc đầu. Anh đang nói sự thật. Trước giờ trong những cuộc hẹn hò, anh chưa bao giờ gặp một cô gái nào mà làm cho anh có cảm giác đó là chuyện nghiêm túc. Đó chỉ là những cuộc hẹn mang tính vật chất, cho vui, và chỉ trong thời gian ngắn .

“Thật à!” cô cười rồi nhìn lên lại bầu trời. Em không biết về chuyện này. Em chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện tình yêu.
Một cách nghiêm túc, Yonghwa muốn thốt ra một trong những câu nói nổi tiếng sến súa của anh như:”Trải qua những kinh nghiệm đó với anh nhé?”, nhưng với Seohyun anh luôn bị líu lưỡi. Vậy nên anh chọn là không nói bất cứ điều gì, mà chỉ nhìn cô ây, cô giơ tay lên bầu trời như thể cô đang bắt những ngôi sao.

Hít một hơi thật sâu, cô cuối cùng quay sang anh và đề nghị đi về nhà. Anh đồng ý và từ từ đứng lên. Cô cũng làm theo, nhưng khi cô đứng lên, cô nhận ra rằng mình đan đứng quá gần với mép đồi và đất dưới chân cô đang vỡ vụng, làm cho đất và đá lăn xuống chân đồi.

“Cẩn thận!, phản xạ nhanh chóng, Yonghwa kéo mạnh cô vào lòng anh.

Mắt Seohyun nhắm lại rồi run rẩy mở ra, và cô thấy mình đang mặt đối mặt với Yonghwa, đôi tay cô đặt trên lồng ngực đang căng thẳng của anh, cô cảm nhận được mọi nhịp tim dập rất nhanh của anh. Cánh tay bảo vệ của anh ôm chặt quanh cô. Họ đứng ngây ra, nhìn vào mắt nhau như thế nó là mãi mãi, hơi thở họ hòa lẫn vào nhau.

Cuối cùng anh phá vỡ sự căng thẳng và thì thầm “Seo Joo Hyun! em vừa tìm được cách để bắt lấy trái tim anh, em không biết điều đó sao! Anh…Anh yêu em”

“Ngài…..”, cô ngừng nói và cắn môi dưới khi nhận thấy Yonghwa đang  tiến gần hơn và gần hơn nữa cho đến khi đôi môi ẩm ướt của anh đã chạm nhẹ vào cái má đỏ ửng của cô.

Anh cảm thấy cô đông cứng trước những tiếp xúc thân mật đó, điều này càng làm cho anh muốn cô nhiều hơn nữa. Bỏ tay ra khỏi eo cô, anh nhẹ nhàng đặt 2 tay lên má cô, và lần theo đôi môi đang run rẩy của cô với ngón tay cái của mình “Hyun, em sẽ cho phép anh hôn em chứ?”

Cô cảm thấy các động mạch ở cổ của mình đang dao động một cách thất thường, trái tim cô đang đập dữ dội trong lòng ngực, hơi thở của cô đột nhiên không đều – nói tóm lại, cô cảm thấy mình như mê đi, nhưng là theo ý tốt. Cái nhìn của anh đầy niềm đam mê và tình yêu thương và nó có quá nhiều đủ để làm cho cô tan chảy ngay tại chỗ. Cô thút thít và cuối cùng đã cho anh một tín hiệu khi cô từ từ gật đầu và nhắm mắt lại.

Anh thở ra một hơi, khi mà anh không hề biết rằng mình đã nín thở. Di chuyển một tay phía sau cổ cô và tay để kia dưới cằm của cô, anh cúi xuống và nhẹ nhàng đặt đôi môi mình lên đôi môi cô. Khi môi họ đã chạm vào nhau, anh cảm thấy một luồn điện kỳ lạ chạy dọc sóng lưng. Sau đó anh cảm nhận được hơi thở của cô trong miệng mình và điều đó càng làm cho luồng điện mãnh liệt hơn.

Cô nhìn thấy pháo hoa đầy màu sắc qua đôi mắt khép kín khi môi anh chạm vào môi cô. Wow, vậy thì ra cảm giác của một nụ hôn là như thế này. Cô suy nghĩ và thở trong trạng thái bằng lòng. Vào lúc đó, cô cảm thấy Yonghwa đang có sự thay đổi, và bây giờ anh đang cố gắng để tách miệng cô ra. Cô lúc ban đầu thì cứng nhắc nhưng cuối cùng đã chịu thua khi anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, làm cho đầu gối cô yếu đi, và cô phải vòng tay quanh cổ anh.

Đồng thời, anh di chuyển bàn tay của mình xuống dưới và vòng quanh eo cô kéo cô lại gần hơn. Anh cảm thấy Seohyun cuối cùng, mặc dù e thẹn, nhưng cũng đã đáp lại lời tán tỉnh của anh, và tất cả những điều này đã làm anh trôi tậng lên 9 tầng mây.

***************************


Một lời thú nhận lãng mạn của tình yêu, thêm vào một nụ hôn ngọt ngào dưới bầu trời đêm đầy sao tại Kangwado,  bằng một sự kỳ diệu nó đã len lỏi vào sự phát triển của sinh vật và sự phát triển của mỗi củ khoai lang đang nằm yên bình dưới mặt đất.

***************************


“Chào buổi sáng, cậu Jung” Seohyun nói nhỏ nhẹ khi cô đặt bữa sáng của Yonghwa lên bàn, nhưng cô há hốc miệng ra khi nhìn thấy anh không mặc áo mà chỉ mặc có mỗi cái quần lót ống rộng màu xanh da trời.

Yonghwa lảo đảo dụi mắt và mỉm cười khi nhìn thấy Seohyun với mái tóc được xõa xuống. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng, quần sọt vải bông chéo, và giày đế mềm. Seohyun đang trong trạng thái sốc, mắt cô đang nhìn xuống một cái gì đó, khi anh nhìn theo hướng nhìn của cô, anh mở to đôi mắt khi nhận ra mình đang khỏa thân một nửa. Anh ngay lập tức biến trở lại phòng mình và trở lại khi đã mặc quần áo đầy đủ.

Seohyun quay mặt vào bếp, quạt đôi má đang nóng lên trước cảnh tượng bất ngờ.

“Joo Hyun”, Yonghwa gọi từ bàn ăn.

“Vâng?”, Seohyun như mọc rễ ở chổ cô đứng, và cảm thấy rất khó mới có thể quay lại nhìn anh

“Hyun”

Cô buộc phải quay lại nhìn anh, đôi mắt cô nhìn thẳng vào đôi giày của mình

“Từ trước đến giờ là em nấu bữa sáng cho anh đó hả?”

Cô liếc nhìn anh và gật đầu. Anh ngồi vào chỗ và vỗ nhẹ vào một cái ghế bên cạnh mình, ra hiệu cho cô ngồi xuống. Cô ngập ngừng nhưng cuối cùng cũng đến gần rồi ngồi vào chỗ bên cạnh anh.

“Đút anh đi”, anh ra lệnh như một đứa trẻ.

Cô nhìn anh ngờ vực, tất cả dấu hiệu của sự e thẹn ngay lập tức biến mất. “Anh không phải là không có tay. Sao em phải đút?”

“Hmmm…….vì em yêu anh.”, anh nhìn cô xao xuyến.

“Tôi không nhớ là đã nói với cậu điều đó, cậu Jung”, cô cười khúc khích.

Yonghwa nhăn mặt, “Hãy thôi gọi anh như thế. Kể từ bây giờ gọi anh là Yonghwa oppa”

Cô mím môi suy nghĩ và sau đó gật đầu “Yonghwa oppa, thưa Ngài”, cô cười rúc rích trong khi anh há hốc miệng. “Anh bắt đầu ăn sáng đi. Chúng ta còn phải giải quyết hàng tồn kho nữa”

Anh lầm bầm và ủ rũ “Chúng ta không thể chỉ ở đây thôi sao?”

Cô múc một muỗng đầy cơm rồi cho mạnh vào miệng anh. “Chúng ta có thể làm như thế, nếu anh muốn em gặp rắc rối. Giờ thì nhanh lên. Bố sẽ tìm em bây giờ đó.”

***************************


Sau cả một buổi sáng làm kiểm kê, Yonghwa và Seohyun đi cạnh nhau quanh làng với con Jaerongi lăng xăng chung quanh, đang đuổi theo con chuồn chuồn.

Nhìn xuống bàn tay cô, anh từ từ đưa ngón tay ra rồi lại rút lại. Khi cô nhìn anh. Anh mạnh dạn nắm lấy nó, rồi đan những ngón tay họ vào nhau.

“Đối với những người phải lao động vất vả, thì bàn tay em thật mềm mại “Anh siết nhẹ bàn tay cô, và cô đáp lại bằng một nụ cười”

Họ chọn một đóa bồ công anh và thổi vào nó, tạo ra ảo giác của hàng ngàn thiên thần đang bay chung quanh mình. Cô cười khi hầu hết chúng rơi đầy trên tóc anh. Cô nói anh đứng yên trong khi cô lấy chúng ra. Khi cô làm như vậy, Yonghwa đã quan sát gương mặt cô, và bị thôi miên bởi nét mặt đó.

“Chúa ơi!, em thật xinh đẹp”. Yonghwa vén vài sợi tóc vào sau tai cô, vuốt ve má cô.

Cô ngừng việc đang làm và nhìn anh mỉm cười ngọt ngào, đôi má ửng đỏ như cà chua của cô căng ra.

Họ tiếp tục đi bộ tay trong tay, Seohyun dẫn anh vào một con đường đất đầy những tán lá rậm rạp, anh nhìn xung quanh, cảm giác thân thuộc với chỗ này, ”Chúng ta đang đi đâu vậy, Hyun?”

“Anh sẽ biết khi chúng ta đến đó”. Họ đang đứng trước một bức tranh tòan cảnh tuyệt đẹp của các tầng thác đổ. “wow”, anh thì thầm trong hơi thở.

Cô buông tay anh ra và để anh sững người vì kinh ngạc. Cô cởi bỏ cái áo ngoài, chạy và ngâm mình trong dòng suối lạnh, “Đến đây, oppa. Nước mát lắm”

Yonghwa đứng như mọc rễ ở chỗ của mình, hàm anh rớt xuống, nhìn cô gái trong bộ đồ lót. Seohyun mặc chiếc áo ngực màu đen rất hợp với chiếc quần lót. Anh quay đi, anh không muốn đến gần cô rồi làm cô sợ vì những gì mà anh có thể làm đối với cô tại thời điểm này.

“Oppa, đến đây ngay đi”, anh lắc đầu mãnh liệt.

Seohyun chu miệng và quyết định tự mình kéo anh lại. Cô bơi vào bờ và bước ra khỏi mặt nước.

“Ôi chúa ơi!”, thế giới của anh ngưng lại. Anh đang tiếp nhận những hình ảnh trước mắt mình. Seohyun bây giờ từ từ tiến lại phía anh, ướt đẫm nước chảy nhỏ giọt, đôi mắt cô dồn vào anh. Mái tóc bừa bộn bám vào làn da màu ngà. Anh đã chóang váng trước cánh tay, đôi chân và phần bụng săn chắc. Cô ấy là một nữ thần, vẻ lộng lẫy chết người, cô tiến một bước thì anh lùi hai bước,  “Hyun…đừng….đừng lại gần anh!”. Anh cảnh báo.

“Anh sợ nước hả, oppa?”, cô nghiêng đầu, tia sáng lấp lánh đùa nghịch trong mắt cô.

“Kh….anh không sợ!”

“Thế anh còn sợ gì? Vậy thì hãy thôi cư xử như con nít và xuống nước đi nào.” Cô bước nhanh hơn và điều tiếp theo anh biết là cô đang đuổi theo anh.

“Thôi mà! Không! Hyun! Dừng lại!”. Cô kéo anh xuống nước sau khi thành công trong việc cởi áo anh ra với rất nhiều nỗ lực.
Nước bắn tung tóe khi cô đẩy Yonghwa xuống nước, nhưng anh nhanh chóng kéo cô xuống cùng với anh. Khi đầu họ nhô lên khỏi mặt nước, cô đấm vào tấm ngực trần của anh.

“Đáng đời chưa”, anh thè lưỡi chọc tức cô, và lỗ mũi cô rõ ràng đang phình ra.

Anh bơi ra xa, cố gắng tránh cô càng xa càng tốt để làm giàm nhiệt.

Cô trợn tròn mắt nhìn anh và đi xuống nước. Khi cô dừng lại để thở, cô nhìn xung quanh và không thấy Yonghwa đâu “Oppa!”. Cô gọi to một cách lo lắng.

Yên lặng. Cô bơi thẳng đến vị trí anh vừa đứng. “Yonghwa, oppa!”. Vẫn không có phản ứng.

Cô bơi vào bờ, bước ra khỏi mặt nước, leo lên một hòn đá để có một tầm nhìn rõ hơn. Mặt nước tĩnh lặng, không hề có dấu hiệu của bất cứ sự chuyển động nào. Seohyun gần như bật khóc “Oppa!”, cô gọi to một lần nữa.

Từ con đường họ đã đi vào, cô nghe một tiếng gãy tách của gỗ. Cô quay theo hướng của tiếng động và thấy Yonghwa xuất hiện cùng với con Jaerongi theo sau.

Yonghwa nhìn lên thì thấy Seohyun đang chạy về phía anh. Khi vừa chạm vào anh, cô ôm anh thật chặt, nức nở trên ngực anh.

Anh lúng túng đồng thời cũng lo lắng. Ôm cô trong vòng tay, vuốt nhẹ lưng để cô bình tĩnh lại. Anh hỏi “Có chuyện gì vậy, Hyun?”

“Oppa! Em đã lo lắng khi không nhìn thấy anh ở dưới nước. Một phút trước anh vừa ở đó, và điều tiếp theo em biết là, anh đã biến mất”. Cô trả lời giữa những tiếng nấc.

Anh lau sạch những giọt nước mắt của cô, bảo cô im lặng, và nhìn cô âu yếm. “Vậy là em có yêu anh. Em sẽ không hành động như vậy nếu em không yêu anh”

Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh qua những dòng nước mắt, suy nghĩ về câu nói của anh, và cuối cùng chấp nhận rằng có lẽ anh ấy đúng. Gật đầu và mỉm cười, đó là nụ cười mà anh yêu thương nhất. Cô thì thầm “Vâng, Oppa, em yêu anh”

Một nụ cười rộng hết cỡ trên môi, và trái tim anh như căng ra với niềm vui khi cô thừa nhận cảm xúc thật của mình cho anh. Anh kéo cô trở lại vào vòng tay của mình và siết thật chặt, không bao giờ muốn rời ra.

“O…oppa! Em không thở được!”. Cô vỗ vào lưng anh để anh lùi lại. Seohyun lùi lại và nheo đôi mắt nhìn anh “Nhân tiện, anh đã ở đâu vậy?”

“Oh! Anh nghe con Jaerongi sủa một lúc. Anh cho rằng nó bị lạc, vậy nên anh đi tìm nó. Em có lẽ chơi rất vui vẻ ở dưới nước, nên không hề biết là anh đã đi rồi.”

Seohyun nhìn con chó của mình và cúi xuống vuốt ve nó. “Aigoo, mày hư quá! Đó là những gì mày nhận được khi cứ đuổi theo mấy con chuồn chuồn khó chịu kia”

Và sau đó, Yonghwa chợt nhận ra cô vẫn còn trong bộ đồ lót, vậy nên anh tránh xa, nhặt quần áo của cô trên mặt đất, và đẩy nó vào tay cô, cố gắng hết sức để tránh cái trố mắt nhìn một cách hết sức ngớ ngẩn vào cái trạng thái bán khỏa thân của cô “Mặc nó vào đi, Hyun. Em sẽ bị cảm đó!”

Cô lo lắng khi cô nhìn thấy sự bồn chồn lo lắng của anh “Anh đang trở nên kỳ lạ đó oppa”

“Đơn giản là……đơn giản là mặc chúng vào”. Anh xoay người về phía ngược lại.

Có chuyện gì với anh ấy thế. Cô tự hỏi khi mặc quần áo của mình vào.

END CHAP 2
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-9-2011 11:04:20 | Xem tất
CHAP 3 - Part 1

Mùa thu hoạch đã gần kề, làm cho mọi người ở khu đồn điền đều bận rộn. Cả Yonghwa và Seohyun cũng phải bận rộn với việc quản lý xuất khẩu, sắp xếp lại việc phân phối, và thường xuyên làm kiểm kê hàng hóa, do đó họ rất khó để có được một khoảng thời gian dành riêng cho mình.

Một đêm, cô ra ngoài với con Jaerongi, cô chợt nghe được một giai điệu đẹp, cùng một giai điệu mà cô đã nghe một tháng trước, giai điệu từ một cây ghita thùng. Yonghwa oppa. Cô suy nghĩ và mỉm cười khi tiến về phía biệt thự của Yonghwa. Chính xác, Yonghwa đang uể oải trên chiếc đi văng trong hiên nhà.

Yonghwa nhận thấy có một bóng người đang đến gần, “Hyun! Là em đó hả?”

“Hi, oppa” cô lên cầu thang vào hiên, “Nhìn xem ai đến thăm anh này”

Con Jaerongi nhảy lên ghế và nằm bên cạnh Yonghwa. Anh cười rồi gãy nhẹ đằng sau tai nó. Cô đi đến chỗ họ và ngồi bên cạnh con chó.

“Con Jaerongi đang to ra”, anh nhận xét khi vỗ nhẹ đầu nó.

“Nó là một con chó nghịch ngợm, gần đây nó hay đào và ăn rất nhiều khoai lang”

Anh gật đầu, và quay trở lại với cây ghita của mình “Anh đã hoàn thành bài hát”

“Thật à! Vậy tên bài hát là gì”, cô hào hứng hỏi

“Tên bài hát là Love Light”

“Hmm….nó nghe có vẻ hay. Anh hát em nghe được không, oppa?”

Anh làm thông giọng rồi bắt đầu đoạn đầu tiên.

Cô nhìn anh chăm chú, nở nụ cười duyên dáng. Nhìn Yonghwa ở khoảng cách gần, cô mới nhận thấy anh thực sự đẹp trai đến thế nào. Làm thế nào mà mái tóc đen huyền của anh có thể phủ tự nhiên xuống đôi mắt, làm thế nào mà đôi mắt to màu nâu của anh không bao giờ thất bại trong việc thôi miên cô, cái cách mà 2 cái má của anh nhô lên khi anh cười, làm thế nào mà nụ cười nhe răng của anh còn làm cho nụ cười của cô thậm chí rộng hơn. Và sau đó đôi mắt của cô ngừng lại trên đôi môi anh. Đôi môi mỏng mềm mại của anh, kích thích mỗi dây thần kinh chạy dọc cơ thể mỗi khi nó tiếp xúc với làn da cô. Cảm thấy máu đang dồn lên mặt, cô quay sang hướng khác.

Anh nhận thấy cô đang bồn chồn với những ngón tay lo lắng, anh ngừng chơi “Có chuyện gì sao, Hyun?”

“Huh? Oh! Không có gì. Cứ tiếp tục đi, oppa”, cô cổ vũ

Nhún vai, anh tiếp tục với bài hát. Seohyun trở lại chăm chú lắng nghe mà không nhìn vào gương mặt anh, để phòng ngừa sự an toàn. Khi bài hát kết thúc, cô vỗ tay nồng nhiệt  “Wow! Anh thật là tài năng, oppa”

“Anh đã viết phần lời còn lại của bài hát khi nghĩ đến em”, anh cười ngượng ngùng.

Bất ngờ ánh mắt Seohyun sáng lấp lánh. “Cảm ơn, oppa. Trước giờ chưa từng có ai viết bài hát tặng em cả.”

“Đợi ở đây, Hyun”, Seohyun nhìn anh khó hiểu nhưng vẫn gật đầu. Anh để cây ghita dựa vào tường, nhanh chóng đứng lên và chạy vào nhà.

Seohyun để con Jaerongi ngủ trong lòng mình và vuốt ve nó nhẹ nhàng. Một lúc sau, Yonghwa trở ra một tay giấu phía sau và ngồi xuống cạnh cô.

“Anh đang giấu gì vậy, oppa?”, cô nheo mắt

Anh chìa ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh với một chiếc nơ hồng quấn xung quanh.

“Đó là gì vậy?”

“Mở nó ra đi, Hyun”. Cô lấy nó từ lòng bàn tay đang xòe ra của anh. Ngay khi cô mở nắp hộp, cô kinh ngạc với sợi dây chuyền bạc được tô điểm với một mặt dây chuyền hình bướm lung linh trước mắt mình.

Anh lấy nó ra khỏi hộp và rướn người đeo vào cho cô, “Tuyệt đẹp”, anh thì thầm

“Oppa, anh không cần phải làm như vậy!”, Seohyun không thể suy nghĩ được lời nào. Mỗi điều tưởng chừng như nhỏ bé anh làm cho cô đều làm cô yêu anh nhiều hơn. Và việc này làm cô đau khổ. Bây giờ sẽ rất khó cho cô để rời xa anh.

“Đây là điều ít nhất anh có thể làm để cảm ơn vì em đã bước vào cuộc đời anh”. Anh nắm tay cô xoa nhẹ ngón tay cái vào lưng bàn tay cô.

“Nó thật hòan hảo, oppa, cảm ơn anh rất nhiều”. Cô nhìn anh qua đôi mắt ươn ướt và xoa tay vào mặt dây chuyền trên cổ.
Anh buông tay cô ra và chuyển nó sang tay kia. Cánh tay còn lại anh vòng quanh eo cô và kéo cô lại gần hơn, trong khi họ dựa vào chiếc đi văng. Seohyun thở dài trong trạng thái bằng lòng khi cô tựa đầu vào vai anh.

“Anh yêu em rất nhiều, Hyun”, anh thì thầm.

“Em yêu anh nhiều hớn, Yong oppa!”, cô thì thầm trở lại, và cho một nụ hôn cách môi anh vài inch.

Các giác quan của Yonghwa ngay lập tức bị kích thích. Anh nhìn Seohyun người có vẻ như cô đang mong đợi vào một điều gì đó đáp lại. Nhìn sang hướng khác, anh nhắm mắt thật chặt, giải thoát bản thân khỏi ánh nhìn đầy mê hoặc bên cạnh mình. Một điều hiển nhiên, Seohyun trong chiếc áo sơ mi trắng nút thấp và chiếc quần sóoc là một hình ảnh đẹp để nhìn, nhưng nếu anh không học cách tự kiềm chế bản thân, thì đêm nay sẽ kết thúc với một chuyện gì đó mà cả hai sẽ phải hối hận trong tương lai.

“Oppa, anh đang làm gì vậy?”, cô thì thầm, hơi thở của cô phà vào tai anh

Anh lắp bắp “Chỉ là đang cho đôi mắt anh nghỉ ngơi. Uh, anh nghĩ là em cũng nên về đi. Cũng muộn rồi.”

“Oh, okay”. Cô không hề có chút hứng thú muốn buông tay anh ra. Sự tổn thương thể hiện rõ trong giọng nói của cô làm sao anh có thể để cô đi với cảm giác này.

Trước khi cô có thể tự đứng vững trên chân mình, Yonghwa đã nắm vào gáy cô và đặt môi mình lên môi cô.

Cô mềm đi với sự tiếp xúc bất ngờ. Anh phải dừng nụ hôn lại khi cô nếm được một mùi vị quen thuộc “Oppa, anh vừa ăn khoai lang đó hả?” Cô hỏi, rồi đưa mũi vào ngửi ngửi miệng anh.

Yonghwa lúng túng “Uh, yeah, anh có ăn một củ cho bữa tối. Thì sao?”

“Miệng anh vị rất ngon”. Cô thì thầm và nhẹ nhàng đẩy anh nằm xuống đi văng, trước khi cô nằm lên phía trên anh và đặt xuống một nụ hôn.

Con Jaerongi nhảy khỏi đi văng và tự ổn vị trí trên sàn nhà, gắt gỏng và ngáp dài vì giấc ngủ bị gián đoạn của nó. Loài người! Thật thiếu tôn trọng các con vật!

Shit! Mình mắc bẫy rồi! Yonghwa nguyền rủa trong thâm tâm cái củ khoai lang ngây thơ mà anh vừa mới ăn. Mái tóc dài của cô mơn trớn trên gương mặt anh và nó phần nào làm sao lãng anh với đôi môi mềm mại và ấm áp của Hyun. Nhưng chờ đã. Cái gì vậy? Anh chắc chắn rằng mình vừa cảm nhận được Hyun liếm vào lưỡi mình. Mắt anh mở to ra và thấy Seohyun đang nhìn xuống anh cười tự mãn. Cô thực hiện nó một lần nữa, và điều anh làm cho anh từ bỏ trạng thái đề phòng của mình.

Nhẹ nhàng kéo đầu cô thấp xuống, anh hôn cô một cách ngọt ngào, dịu dàng, nhắm nháp môi dưới của cô một cách nhẹ nhàng. Cô rên rỉ trong miệng anh và nụ hôn đáp lại của cô thậm chí còn mãnh liệt hơn. Giành thế chủ động, Yonghwa thay đổi vị trí mà vẫn không làm gián đoạn nụ hôn, thế nên anh bây giờ một phần là nằm trên đi văng , một phần nằm lên trên cô.

Cô choàng cánh tay vòng quanh cổ anh, kéo anh vào để anh có thể hôn cô sâu hơn. Những ngón tay cô chạy từ phần gáy lên đến da đầu anh rồi kéo tóc anh một cách nhẹ nhàng. Tay còn lại của anh di chuyển xuống chân cô và làm nó bao quanh người anh. Anh bắt đầu mơn trớn mặt trong đùi mềm mại và săn chắc của cô, nhích gần hơn vào làn da bên dưới quần cô.  Tay anh dừng lại giữa chừng và thay vào đó tạm chấp nhận ở trên eo cô.

Cô cảm thấy khó thở khi Yonghwa bắt đầu hôn cô một cách điên cuồng, chèn lưỡi anh vào miệng cô, khám phá mọi ngóc ngách trong khoang miệng, nếm vị ngọt ngào của lưỡi cô. Cô cố cởi áo anh ra, nhưng anh đã nắm lấy tay cô và ngăn cô lại.

“Không. Hyun. Những con muỗi. Chúng rất nhiều”. Anh nói không kịp thở trong khi hôn đường viền hàm dưới của cô.

“Anh có nhang muỗi không, chúng ta có thể thắp hoặc làm gì đó để đuổi chúng đi”, anh lắc đầu rồi hôn xuống cổ cô và sau đó dừng lại khi trong đầu anh vừa nảy ra một sáng kiến.

“Thay vào đó em có muốn vào phòng anh không?”

Một suy nghĩ ngay lập tức nổi lên trong bộ óc logic của cô. Ôi chúa ơi!  Chúng ta sẽ làm cái mà em nghĩ chúng ta sẽ làm sao?! Cô nhìn chằm chằm vào ánh mắt cầu xin của anh mà anh biết rằng cô sẽ không thể từ chối. Seohyun chưa bao giờ có mối quan hệ cá nhân gần gũi với người khác giới trước đây, chưa bao giờ có mối liên hệ mật thiết với nam giới, chưa bao giờ suy nghĩ về nó. Cô luôn nghĩ lần đầu tiên của mình sẽ là vào đêm của tuần trăng mặt với người đàn ông trong mơ của cô. Và bây giờ, ở đây cô đang thực hiện nó với mối tình đầu của mình, chuẩn bị sang bước kế tiếp, và mắc kẹt với quyết định quan trọng nhất của mình. Nhưng nếu cô trao bản thân, cả thể xác và tâm hồn, cô sẵn sàng hiến dâng nó cho người mà cô yêu bằng cả trái tim, và người đó cũng dành cho cô một tình yêu vô điều kiện. Và người đó chính là Jung Yonghwa. Vì vậy, với một nụ cười mỉm, cô vuốt ve má anh, và gật đầu trong sự chấp thuận.

Yonghwa ngạc nhiên và lúng túng “Em có chắc không, Hyun? Ý anh là. Anh yêu em, nhưng anh không muốn làm bất cứ điều gì ngu ngốc mà làm em phải suy nghĩ khác đi về điều đó”

“Em yêu anh, Oppa. Tất cả các vấn đề là đây”. Khi họ khóa ánh nhìn vào nhau, ánh mắt họ truyền đạt tình cảm và khát khao dành cho nhau. Anh hôn cô một lần nữa trước khi kéo cô vào nhà, vào bên trong phòng mình.

*******


Seohyun thức giấc với những tia sáng của ánh mặt trời lơ lửng trên khuôn mặt mình, con Jaerongi sủa không ngừng. Dụi mắt, cô quay lại để nhìn Yonghwa, không mặc áo và vẫn còn ngủ say, và những sự kiện của đêm qua cứ tua đi tua lại trong tâm trí cô hết lần này đến lần khác – nụ hôn nồng nhiệt, cấu và cắn, giật tóc, những bàn tay khám phá. Cô kiểm tra cơ thể dưới tấm chăn và mỉm cười khi nhìn thấy quần áo của mình vẫn còn nguyên vẹn, chỉ trừ hàng nút áo bị mở bung ra từ cái đầu tiên cho đến cái cuối cùng. Đêm qua Yonghwa tuyệt đối là một quý ông, biết kiểm soát tình hình, và chọn lựa để ngăn chặn trước khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát. Cô không biết phải làm gì nếu mọi chuyện còn đi xa hơn.

Cô nhìn lại anh và chống khuỷu tay lên gối, để má tựa vào lòng bàn tay, Nhoài người về phía anh, cô cẩn thận vuốt những sợi tóc ra khỏi mắt anh. Anh bất ngờ giật mình và Seohyun rút tay cô lại. Khi nhịp thở của anh đã trở lại nhịp điệu bình thường, tay cô theo bản năng di chuyển trở lại gương mặt thanh thản của anh, lần theo chiếc mũi cao, cô cười khúc khích khi anh chun mũi vì cô chạm vào. Trong khi chọt (nhẹ) vào má anh, cô nhìn thấy một dấu đỏ trên da phía xương đòn. Đưa ngón tay lên và lần theo những đường không bằng phẳng, cô tự hỏi bản thân, có phải chính mình đã gây ra nó. Bỗng nhiên cô cảm thấy xấu hổ, vậy nên cô kéo chiếc chăn qua khỏi đầu mình, lặng lẽ cười khúc khích với chính mình. Mãi chìm trong suy nghĩ, cô không nhận ra rằng giờ đây Yonghwa đã thức dậy và bàn tay anh đang mò mẫm eo cô. Cô ngại ngùng trong bất ngờ khi anh cuối cùng cũng kéo mạnh cô vào gần anh hơn. Khi cô kéo tấm chăn xuống, cô giật mình khi đôi anh chạm vào môi cô.

Khi anh dừng lại, anh nhìn cô bằng ánh mắt buồn bã, ghi nhớ mọi phần của gương mặt cô, anh không thể không cảm thấy lo lắng khi mà sau 2 tuần nữa, anh sẽ không còn được nhìn thấy gương mặt tuyệt đẹp này trước mắt mình nữa.

Bắt gặp được biểu hiện buồn bã của anh, Seohyun biết rõ những gì đang làm anh phiền muộn, Họ không bao giờ nói về những gì sẽ xảy ra sau khi tháng này kết thúc, sau khi anh đi, có lẽ vì cả hai đều không biết câu trả lời cho câu hỏi đó, có lẽ bởi vì họ đều không muốn thừa nhận sự thật rằng họ sẽ sớm phải xa nhau, vậy nên họ chỉ để đó và đợi cho đến khi một trong hai người nhắc đến nó.

Seohyun ôm anh thật chặt, để chắc chắn rằng anh cảm thấy ngạt thở, để chắc chắn rằng anh có thể cảm nhận được được nhịp đập trái tim cô dành cho anh, và chỉ duy nhất một mình anh. Lúc đầu thì anh không để tâm, nhưng khi anh thật sự cảm thấy khó chịu, anh vỗ nhẹ vào vai cô để cô buông ra. Cô ngồi dậy và cài nút áo khoác của mình lại, nhưng anh ngăn cô lại và đề nghị để mình tiếp tục giúp cô làm việc đó.

“Bố mẹ em có biết về chuyện của chúng ta không?”. Anh gom những phần tóc phía dưới áo cho chúng xõa xuống bờ vai cô và mân mê những ngón tay lên đó.

Họ đã nghi ngờ nhưng cả 2 vẫn chưa ai hỏi em cả, Cô đưa chiếc áo đang nằm trên sàn nhà cho anh.

“Anh hiểu rồi. Và họ có biết em đã ở cùng anh cả đêm?”

Mắt Seohyun ngay lập tức mở to ra, cô lấy tay che miệng trong khi lắc đầu mình. Cô đã hoàn toàn bỏ qua cái chi tiết nhỏ bé đó. Làm sao cô có thể không được chứ, khi mà đêm qua cô đã có rất nhiều niềm vui với đôi môi của Yonghwa.

“Em biết rồi! Em sẽ nói với họ là em đã đến đây rất sớm để nấu ăn cho anh. Em thường dậy sớm hơn bố mẹ, vì vậy họ sẽ không nghi ngờ điều này đâu.” Cô thốt lên sau khi đã lấy lại sự bình tĩnh. Cô nhảy khỏi giường, và bắt đầu đi về hướng cánh cửa và dừng lại giữa chừng khi Yonghwa gọi to.

“Hyun”

Cô quay lại thì thấy anh đang chu môi ra như một chú vịt. Cười khúc khích, cô bước lại gần anh, đưa 2 tay lên má anh và tặng anh một nụ hôn kéo dài.


End Chap 3  - Part 1
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-9-2011 11:34:09 | Xem tất
Chap 3 - Part 2


Mùa thu hoạch cuối cùng đã đến, cũng như bất kỳ ngày nào khác, Yonghwa ăn sáng, tắm, và ra đồng. Anh bắt gặp một nhóm nông dân đang trò chuyện sôi nổi. Bước đến một trong những người nông dân lớn tuổi, anh hỏi “Ahjussi, có chuyện gì vậy?”

Không nói một lời, ông cho Yonghwa xem một bao chứa đầy  những củ khoai lang khổng lồ có kích thước như những trái dưa hấu

Anh vô cùng kinh ngạc, lấy một củ và cân nó trong tay mình, “Làm thế nào mà điều này có thể xảy ra? Điều này là không thể. Ahjussi! Mọi người đã sử dụng phân bón gì vậy?”

Một người nông dân khác xen vào “Chúng tôi trồng khoai lang hữu cơ. Không sử dụng phân bón”

Anh nhìn quanh và thấy Seohyun trên cánh đồng, đang khom người vui vẻ đào những củ khoai lang. Xin lỗi những người lớn tuổi và anh bước về phía cô

“Hyun! Em có thấy điều này không?” Anh cúi xuống bên cạnh cô, chìa ra những củ khoai lang trong lòng bàn tay trong khi tươi cười rạng rỡ.

“Hi, oppa. Nó vẫn chưa là gì đâu. Anh nên xem cái này nè. Cô cố gắng hết sức để kéo ra một cái rễ và cho anh thấy củ to nhất.”

Yonghwa kinh ngạc, mở to mắt và thét lên “Ôi trời đất ơi! Nó bị đột biến rồi!”

Cô bật cười to và thích thú với phản ứng của anh “Anh thật là ngốc, oppa”

“Không! Nghiêm túc đó. Anh chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ thứ gì giống như thế này trước đây”

“Cả em cũng không. Bố mẹ em nói lần cuối cùng điều này xảy ra là vào thời kỳ của ông bà em. Anh có nhớ câu chuyện em đã kể với anh về vương quốc khoai lang không?

Yonghwa tự hỏi  không biết cô ấy đã kể với mình lúc nào, nhưng vẫn gật đầu

“Câu chuyện đó là dựa vào câu chuyện của ông bà em”, cô giải thích, ánh mắt cô long lanh trong niềm vui sướng

“Huh”, đó là tất cả những gì mà Yonghwa nói

Sự lấp lánh trong đôi mắt cô ngay lập tức bị mờ đi. Cô cho ra một tiếng thở dài bực tức và bắt đầu từ từ giải thích từng chi tiết với anh.

“Vậy, ý của em là. Lý do cho một vài ảnh hưởng kỳ lạ này là từ một chiều không gian khác”. Anh hỏi ngay sau khi cô kết thúc câu chuyện của mình.

Lần này Seohyun quay sang nhìn anh một cách kỳ quặc.

“Anh chỉ đùa thôi”, anh cười thầm và đánh cắp một nụ hôn trên môi cô.

Cô sửng sốt trong sự ngạc nhiên và nhìn xung quanh để kiểm tra xem có ai chứng kiến những gì đã xảy ra hay không. "Oppa! Không phải ở đây, họ sẽ thấy chúng ta đó ". Cô giận dữ thì thầm..

“Cứ để họ thấy. Em là của anh và anh dự định sẽ giữ nó như vậy”. Anh ôm lấy mặt cô và cho một nụ hôn dịu dàng trên môi cô.

Ở bên kia cánh đồng, một người phụ nữ lớn tuổi ngồi dưới một cái cây đang quan sát cặp đôi trao đổi sự ngọt ngào cho nhau. Bà mỉm cười khi bà nhớ lại cùng một cảnh, mà bà đã chứng kiến 40 năm trước đây. "Lịch sử đang lặp lại"

************


Ngày Yonghwa sợ nhất cuối cùng cũng đã đến. Trong không đầy một giờ nữa, anh sẽ phải lên đường đi Seoul, với một trái tim nặng trĩu.

Anh và Seohyun đã nói về tình trạng của họ vào đêm hôm trước. Cả đêm cô chỉ cười, thậm chí không thấy một dấu hiệu của nỗi buồn. Nhưng anh thì không mạnh mẽ được như cô. Anh đề nghị cô cùng đi và ở lại với anh  ở Seoul. Anh đã sẵn sàng để xin phép cha mẹ cô, nhưng cô đã quá ngang bướng để nói rằng cô không thể rời khỏi cha mẹ, rằng cuộc sống của cô là ở đây tại Kanghwado này, rằng cô phải chăm sóc những khoai lang. Anh chỉ cười mệt mỏi trước phản ứng của cô. Seohyun sẽ luôn là một cô gái luôn nghĩ đến người khác như cô đã từng, thậm chí nếu nó có nghĩa là từ bỏ hạnh phúc của cô.

Trong hai tháng ngắn ngủi, anh đã học được rất nhiều: có kinh nghiệm về lao động thủ công, trở thành một người nông dân, có được niềm vui khi chăm chỉ làm việc. Seohyun là một thiên thần đang ngụy trang, vậy nên có thể nói là, cô ấy đã có ảnh hưởng đến anh theo mọi cách có thể. Bởi vì cô ấy, mà anh đã bắt đầu hiểu rõ giá trị của những niềm vui đơn giản trong cuộc sống.

Một cô gái như cô ấy thì đáng để chờ đợi, xứng đáng với những nỗ lực này. Cô là một người anh sẽ không bao giờ quên. Anh sẽ bị đày xuống địa ngục nếu anh nói rằng anh sẽ không nghĩ đến cô, khi mà mọi điều nhỏ nhoi anh làm đều nhắc anh nhớ đến cô.

Trong vô thức, một dòng nước nhỏ rõ ràng chảy dài xuống má anh.

"Oppa!" giọng nói du dương của cô mang anh trở lại với thực tại, anh nhìn lên thì thấy cô đang tiến về phía mình. Anh nhanh chóng lau sạch nước mắt và cho cô thấy nụ cười tươi nhất có thể.

“Hyun, anh đang đợi em dây. Em đã ở đâu vậy?”. Anh để cánh tay vòng quanh vai cô khi cô ngồi xuống bên cạnh anh.

“Em ở nhà chuẩn bị một số thứ”

“Con Jaerongi đâu?”.

“Oh, nó không muốn nhìn thấy anh đi. Nó rất tệ trong việc chia tay”

Anh chỉ cười thầm rồi véo mũi cô.

“Em có cái này cho anh, oppa”. Anh nhận ra cô đang giấu cái gì đó sau lưng.

“Cái gì vậy?”, anh nhìn cô nghi ngờ

“Tada! Đây là một quyển truyện vui của trẻ em”, cô đưa ra một quyền sách mỏng được bọc màu đen, tiêu đề của nó được trang trí bằng vàng lấp lánh

“Câu chuyện của Yong và Hyun”, anh đọc to và nở một nụ cười rộng trên môi.

“Mở nó ra đi, oppa”

Mắt Yonghwa xem tỉ mỉ mỗi bức ảnh họ chụp cùng nhau và những lời chú thích được cô viết cẩn thận dưới mỗi bức ảnh. Mỗi trang giấy anh lật qua, nụ cười của anh như nhỏ lại, mắt anh hơi đọng nước.

“Vậy nên anh sẽ không quên em”, cô nhẹ nhàng lên tiếng.

“Anh sẽ trân trọng nó, Hyun. Cảm ơn em”. Anh ôm cô trong vòng tay, cho phép những giọt nước mắt của mình cuối cùng cũng rơi.

“Em yêu anh, oppa. Tự chăm sóc bản thân nhé, biết không”. Cô thì thầm vào tai anh, và nhẹ nhàng xoa lưng anh.

“Anh yêu em nhiều hơn, Hyun. Anh sẽ đến thăm em thường xuyên. Anh hứa”. Anh khẽ đẩy cô ra và lau đi những giọt nước mắt của mình. “Hey, làm sao mà chỉ có anh là người duy nhất đang khóc?”

Cô cười khúc khích trước khi choàng tay quanh cổ anh và kéo anh hôn cô.

Cô hôn anh say đắm, như thể nó là nụ hôn cuối cùng của họ. Cô sẽ nhớ anh – những cái ôm của anh, những nụ hôn của anh, mùi hương của anh, những nụ cười của anh, những câu nói sến súa của anh, những thói quen của anh. Yonghwa với cô là duy nhất. Anh sẽ luôn luôn là mối tình đầu và duy nhất của cô. Cô đã biết hạnh phúc mãi về sau không thực sự tồn tại, nhưng với anh, cô sẵn sàng làm cho nó xảy ra. Có lẽ với một chút kiên nhẫn và nỗ lực, nó thực sự có thể xảy ra.

Cô từ từ kết thúc nụ hôn, sượt qua môi dưới của anh và làm anh ngạt thở bằng nụ hôn bướm.

“Em sẽ gửi cho anh và bố mẹ anh một giỏ khoai lang mỗi tháng”. Cô thì thầm khi anh vuốt ve má của mình vào cô.

Yonghwa rên rỉ “Anh đã ăn cả tấn khoai lang vì em. Anh nghĩ mình đã ăn đủ cho 10 năm kế tiếp”

“Ayyy…anh đang nói gì vậy? Mùa khoai lang chỉ vừa mới bắt đầu”

Anh cho ra một tiếng thở dài bực tức “Biết rồi”

Trong một khoảnh khắc, họ trở nên im lặng, chỉ nhìn vào mắt nhau, chìm đắm vào ánh mắt nhau lần cuối.

“Vậy nên em đoán nó là đây, huh?”, Seohyun nhẹ nhàng để cho lời nói thoát khỏi đôi môi mình

“Em sẽ ổn chứ, phải không, Hyun?”, cô gật đầu

“Anh sẽ về thăm em, đúng không, oppa?”, anh gật đầu

Hít một hơi thật sâu, cô đứng lên và kéo anh cùng đứng lên theo cô “Đi thôi, em sẽ tiễn anh”

************


Đã được gần 10 tháng rưỡi kể từ khi sản lượng khoai lang tăng vọt, và chưa từng một lần nó sụt giảm sản lượng. Các củ khoai khổng lồ vẫn được tìm kiếm bởi các tập đoàn thực phẩm trong ngành công nghiệp. Tóm lại, đây là một năm tuyệt vời cho công việc kinh doanh của nhà họ Jung.

Cũng đã được chính xác 10 tháng, 14 ngày, 6 giờ, và 23 giây kể từ khi Seohyun mất liên lạc với Yonghwa. Trong vài tháng đầu tiên, cô bấu víu vào lời hứa của anh rằng anh sẽ đến thăm. Thời gian trôi qua, nó rốt cuộc đã trôi khỏi tâm trí cô khi cô tập trung vào việc học và bận rộn với trang trại. Nhưng nó sẽ luôn luôn là những khoảnh khắc đó khi cô một mình thì những suy nghĩ của cô sẽ cuốn cô đến với những kỷ niệm của cô với anh. Mỗi lần cô ra ngoài cho con Jaerongi đi dạo tối, cô luôn ghé vào căn biệt thự mà Yonghwa đã từng ở, và ngồi trên chiếc đi văng chỉ để nhìn lên bầu trời đầy sao.

Một đêm hè dịu mát, cô đang có ý định đến ao cá khi cha cô gọi to cô từ phòng khách

“Ông Jung sẽ đến thăm vào ngày mai”

Gương mặt Seohyun ngay lập tức sáng bừng lên “Ông Jung nào bố, là người bố hay là con trai bác ấy”

“Người bố, tất nhiên”, ông Jung trả lời như thể cô vừa hỏi một câu hỏi buồn cười.

Trái tim cô thắt lại. Cô đã cầu nguyện rất chăm chỉ rằng bằng một cách nào đó nó sẽ làm cho Yonghwa người sẽ chạy đến khu đồn điền này một lần nữa vào mùa hè năm nay. “Con biết rồi. Có phải đó là tất cả những gì bố muốn nói, bố”

Ông gật đầu.

“Vậy thì, con đi trước đây.”, cô quay về phía cửa với con Jaerongi lẽo đẽo theo sau.

Seohyun đã không nhận ra bố cô đã lén liếc nhìn mẹ cô với một nụ cười láu lỉnh trên môi.

Trong khi đó, Seohyun đang đuổi theo con Jaerongi, nó đang chạy hết sức theo hướng ngược lại từ ao “Hey, trở lại đây mày đó, con chó nghịch ngợm”

Sau một vài phút chạy, cô quyết định cứ để nó một mình, và dành trọn khỏang thời gian yên tĩnh của mình tại ao. Ngồi xuống vị trí mà cô thường ngồi, bên dưới cột đèn, cô mở quyển sách của mình ra và bắt đầu đọc.

Tiếng vo ve của những sinh vật sống về đêm khi chúng sượt qua các tán lá, những làn gió nhẹ nhàng tràn đầy trong đêm thanh bình. Seohyun đã hoàn toàn đắm mình trong cuốn sách của mình khi cô nghe một tiếng gẫy tách của một cành cây phía sau cô. Cô nhanh chóng quay đầu tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh, và thấy con Jaerongi đang chạy về phía mình. Thở phào nhẹ nhõm, cô mỉm cười với nó và quay trở lại với quyển sách. Bất ngờ cô cảm thấy có một đôi tay ôm cô từ phía sau, và một hơi thở ấm áp làm nhột tai cô “Nhớ anh không?’

Cô gần như thét lên trong sợ hãi, nhưng nghĩ lại thì cái giọng khàn khàn này rất quen thuộc. Cô nhanh chóng quay đầu đối mặt với chủ sở hữu của giọng nói, nhưng đã gặp đôi môi của anh. Cô kinh ngạc trước sự tiếp xúc bất ngờ. Trái tim cô như lỗi một nhịp, mắt cô mở to và ngập với những giọt nước mắt, khi cô nhìn chằm chằm vào sự xuất hiện điềm tĩnh của Yonghwa.

Seohyun đã không thể đếm được số lần khi cô tự quở trách bản thân mình, vì muốn khóc, vì những khát khao cô dành cho anh, mỗi lần như vậy cô đều phải tự kiểm soát bản thân mình. Tuy nhiên, cô đã ở đây, đang nức nở thật to rằng anh đã ở đây trước mắt cô. Môi anh vẫn đè nặng lên môi cô, khi anh mở mắt ra thì thấy cô đang trố mắt nhìn anh một cách ngớ ngẩn

“Hyun~~, em không vui khi gặp anh à?”, anh vừa hỏi vừa cười khi ngồi xuống bên cạnh cô.

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm vào anh, vẫn không thể tin đây là sự thật. Và sau đó cô nhăn chân mày “Tại sao em lại phải vui khi gặp anh? Anh thật quá đáng, Jung Yonghwa. Sao anh còn trở lại?”. Cô không ngừng đánh vào cánh tay anh bằng cuốn sách dày của cô cho đến khi cô nghĩ rằng anh đã chịu đủ.

Anh gục đầu trong tội lỗi “Anh rất xin lỗi, Hyun. Anh biết, anh đã hứa là sẽ đến thăm em. Anh thực sự rất muốn, nhưng mỗi lần anh cố gắng, bố luôn tìm ra cách để làm cho anh phải bận rộn, ngoài ra anh còn gập trong việc học ở trường. Anh không biết làm cách nào khác để liên lạc với em. Anh đã làm bố phát cáu hết lần này đến lần khác để ông cho anh theo ông đến đây”. Anh thở dài “Anh rất nhớ em, em biết mà. Anh nhớ cái cảm giác kỳ diệu mỗi khi anh ở cạnh em”. Anh. lưỡng lự nhìn cô và có chút nhẹ nhõm khi biểu hiện của cô đã dịu đi.

“Nếu nó làm cho em cảm thấy tốt hơn. Anh sẽ ăn mọi củ khoai lang em đã gửi cho anh. Anh thích chúng được nướng và luộc như em đã nói”. Anh lóe lên một nụ cười nhe răng, nó làm cho đầu gối cô yếu đi.

Cô cắn môi trong khi cố gắng nín cười, cô nhẹ nhàng hỏi “Oppa, có phải anh vừa mới ăn khoai lang?”

"Huh?" Yonghwa gãi đầu, bối rối với câu hỏi ngẫu nhiên của cô. “Yeah, anh có ăn một củ trong khi…….”. Và sao đó là anh. Một nụ cười láu cá ngay lập tức xuất hiện trên gương mặt anh.

Anh kéo Seohyun đến ngồi vào lòng mình, anh bao vây cánh tay của mình quanh eo của cô. “Anh yêu em rất nhiều, Hyun”. Anh thì thầm trong khi nhẹ nhàng chạm đôi môi mình lên cổ cô, nó được trang trí bằng chiếc vòng cổ hình bướm mà anh đã tặng.

“Em yêu anh nhiều hơn, Yong oppa”. Cô sau đó chụm đôi tay vào gương mặt anh và bắt đầu hôn anh một cách nồng nhiệt, say đắm, nụ hôn của họ nói lên tình cảm và khao khát họ dành cho nhau, lưỡi họ quấn vào nhau, thăm dò miệng nhau, những tiếng rên rỉ và những tiếng thở dài thoát ra từ đôi môi của họ, những cái vuốt ve nhẹ nhàng, và những hơi thở thì thầm của tình yêu tràn đầy bầu không khí êm ả vào một đêm đầy sao ở Kanghwado.

~*~*~*~*~*~**~~**~~**~~*~*~

THE END!!!




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-9-2011 12:19:38 | Xem tất
EPILOGUE – PART 1

“Hyun! em tốt hơn là về nhà vào tuần tới nếu không anh sẽ bỏ con Jaerongi cho nó chết đói đó” Yonghwa la lên trên điện thoại. Anh ghét việc phải lái xe đến thị trấn bên cạnh chỉ để tìm một cái điện thoại gọi cho Hyun. Tại sao thị trưởng lại không thể chỉ cần cộng tác với những công ty mạng thì đã thiết lập được một tòa tháp điện thoại di động rồi sao? Đây đã là thế kỷ thứ 21 rồi ngạc nhiên chưa. Điện thoại di động ngày nay thực sự là một điều cần thiết. Nhưng anh đã phải nỗ lực chỉ để nghe giọng của Hyun được một lúc một lần.

Yonghwa đã tốt nghiệp cao đẳng 2 năm trước, chuyên ngành quản trị kinh doanh, và đã quyết định tự mình điều hành khu đồn điền ở Kanghwado. Seohyun, mặt khác, đã rời Kanghwado đến Seoul 4 năm trước để vào đại học. Cô đang trong năm cuối ở trường, chuyên ngành kế tóan và trong không đầy 3 tháng nữa cuối cùng sẽ tốt nghiệp một cách dễ dàng.

Đã được năm năm hạnh phúc giữa Yonghwa và Seohyun. Giống như bất kỳ cặp yêu nhau khác, họ cũng tranh luận về những điều nhỏ nhặt. Seohyun luôn luôn là người có tiếng nói sau cùng. Vâng, dù sao thì, hầu như là cô ấy luôn đúng. Họ cũng có những lúc bi kịch, những giai đoạn sa sút nhất trong mối quan hệ của 2 người, khi họ quyết định cho nhau khỏang trống để nghĩ và suy ngẫm về tình trạng của mình, khi cả 2 gần như cắt đứt mối quan hệ. Nhưng dù là Yonghwa có một cái tôi với kích thước của một con voi ma mút, và Seohyun có một cái đầu cứng như một cục gạch, thì họ vẫn luôn dàn xếp được mọi chuyện, và học cách để tha thứ và bỏ qua.

Công việc kinh doanh khoai lang thành công rực rỡ, ngoại trừ sự biến động nhẹ trong sản lượng. Cũng có những lúc trong mùa thu hoạch có một hoặc hai bao khoai có kích thước một ngón tay được đào lên. Và hiện tượng này luôn trùng với những khi Yonghwa và Seohyun gây nhau. Trong vài lần đầu tiên hiện tượng này xảy ra, những người nhân công nghĩ đó chỉ là sự ảnh hưởng của điều kiện thời tiết. Nhưng sau một vài mùa thu hoạch, họ đã biết nó có mối liên hệ với Yonghwa và Seohyun, vì mỗi lần các dây khoai không chất lượng được thu hoạch, họ thấy Yonghwa lao thẳng ra cánh đồng, với một đám mây đen trên đầu, và bắt đầu đào theo cách của mình trên mặt đất mà như muốn đến tận trung tâm của trái đất trong khi lẩm bẩm Seohyun này, Seohyun kia dưới hơi thở qua hàm răng nghiến.

Họ không có được những cái nhìn hay những cuộc nói chuyện xa xỉ với nhau hàng ngày. Cô đắm chìm trong việc học ở trường, học tập một cách nghiêm túc, đâm đầu đối mặt với những bài học khó. Anh quản lý khu đồn điền một cách hiệu quả, cẩn thận xử lý các lô hàng xuất khẩu và việc giao hàng. Công việc đòi hỏi hầu hết thời gian của anh, đặc biệt là trong những ngày nghỉ khi mà các đơn đặt hàng đã cao chót vót. Nhưng những điều đó cũng không ngăn cả hai trong việc tạo ra những khoảng thời gian để ra ngoài cho những cuộc hẹn hoặc kỷ niệm những ngày đặc biệt hay chỉ để được gặp nhau.

Tiếng cười êm tai của cô ở đầu dây bên kia đánh thức anh khỏi trạng thái mơ màng và làm trái tim anh nóng lòng gặp cô hơn. “Anh biết là em không thể ở đó mà, oppa. Bảo vệ luận án của em rơi vào tuần đó. Anh không muốn em tốt nghiệp sao?”

“Nhưng em đã hứa!”. Anh rên rỉ ”Anh sẽ phải đợi em bao lâu nữa”.

“Anh đã chờ được gần một năm rồi. 3 tuần cũng không phải là dài. Có lẽ anh nên đến Seoul, Oppa. Mẹ nhớ đứa con bé bỏng của bà rất nhiều”. Cô cười khúc khích “Anh có muốn nói chuyện với mẹ không? Đợi đã! Em sẽ nói với mẹ là anh…”

“Chờ đã! Không! Hyun! Anh gọi để nói chuyện với em. Mẹ có thể chờ mà”

Kể từ khi Seohyun bắt đầu học đại học, Yonghwa khăng khăng đòi cô sống với gia đình anh ở Seoul. Bố mẹ anh rất yêu thương cô. Mẹ anh đã tâm đầu ý hợp với cô ngay từ khi họ gặp nhau lần đầu tiên và ngày càng yêu mến cô khi bà luôn ao ước có một cô con gái. Bố anh thì thích thú với những ý tưởng trong kinh doanh và những sự đánh giá thông minh về những vấn đề tiếp thị và tài chính của cô. Họ thỉnh thoảng nói chuyện không ngừng trên bàn ăn, bỏ lại Yonghwa và mẹ anh tiếp tục bữa ăn, còn cả 2 thì chú tâm vào cuộc nói chuyện của mình. Bố anh đối xử với cô như cô là con gái ruột của mình, và Yonghwa còn hơn cả hạnh phúc khi mọi chuyện hóa ra rất tốt đẹp.

“Aigoo, em biết là anh nhớ em, em cũng nhớ anh, oppa, rất rất nhiều. Các chị em thậm chí còn cười em mỗi khi em nhớ anh đến thừ người ra. Họ nói rằng nó đang trở nên tồi tệ hơn”. Cô cười khúc khích.

“Aww… Hyunnie tội nghiệp của anh. Anh ước anh có thể ở đó để em có thể tập trung vào việc học thay vì trở nên mất trí khi nghĩ về anh. Anh biết là nó khó. Nhưng hãy kiên nhẫn nhé, được không? Em còn 3 tuần nữa trước khi anh cuối cùng cũng nhìn thấy được em. Oh, gửi lời chào đến các chị em hộ anh. Đừng quên nói với Yoona và Sunny và Hyoyeon là phải chăm sóc mấy thằng nhóc của anh nữa đó”

Yonghwa nghe tiếng sụt sịt từ đầu đây bên kia trước khi giọng nói dịu dàng của cô trở lại “Được rồi! Em sẽ nói. Em yêu anh rất nhiều, Yong oppa. Em không thể chờ để được gặp anh. Bây giờ em phải đi thôi. Em còn phải chuẩn bị đến trường”
“Anh cũng yêu em, baby”. Anh thở dài. “Mau mau về nhà nhé, okay? Bây giờ em cúp máy được rồi.”
“Em sẽ sớm gặp lại anh, oppa, tạm biệt!”

~*~*~*~


Yonghwa cứ đi ra đi vào trên hiên nhà, chờ Seohyun đến. Anh cảm thấy buồn vì không thể tham dự buổi lễ tốt nghiệp và nghe bài diễn văn của cô. Anh hy vọng cô sẽ hiểu là vì việc giao hàng cứ hết vào rồi lại ra như điên và mũi cô hôm nay sẽ không phồng ra nếu không bất ngờ của anh chắc chắn sẽ phải bị hoãn lại.

Con Jaerongi nhìn chằm chằm vào Yonghwa trên cái đi văng chỗ nó nằm thường xuyên. Nó sủa với giọng căng thẳng như bảo Yonghwa hãy đứng yên một chỗ. Hình như là anh hiểu nó khi anh ngồi sụp xuống cái đi văng bên cạnh nó. “Khi nào cô ấy mới đến?” Anh lẩm bẩm như cọ vào sau tai con chó. Nửa giờ sau, Yonghwa ngủ thiếp đi với con Jaerongi trên cánh tay của mình.

“Cảm ơn, chú” Seohyun vẫy tay với lái xe taxi và quay lại nhìn quê nhà của cô. Cô cuối cùng đã về đến Kanghwado, và cảm giác thật tuyệt khi được về nhà. Cô sau đó về thẳng nhà để chào bố mẹ và cất hành lý. Sau khi dành khỏang thời gian quý báu với gia đình mình, sau đó cô đi về hướng biệt thự. Một nụ cười thật tươi trên môi khi cô cuối cùng đã nhìn thấy người đàn ông thứ hai cô yêu thương nhất trên thế giới (bên cạnh bố cô) và chú chó đáng yêu đang ngủ say của cô. Sau đó, cô lặng lẽ tiến về phía cả hai.

Yonghwa cảm thấy một bàn tay mềm mại đang vuốt ve má anh. “Oppa”. Một giọng nói dịu dàng nữ tính thì thầm vào tai anh, và anh mỉm cười với đôi mắt khép kín như anh đã biết giọng nói đó thuộc về ai. Anh uể oải mở mắt ra và thấy Seohyun đang quỳ bên cạnh cái đi văng, nhìn chăm chú vào anh.

“Em vừa mới đến à”. Anh ngồi dậy, cẩn thận đặt con Jaerongi trên sàn nhà.

Đứng lên, cô chuyển đến ngồi bên cạnh anh và ôm anh thật chặt. Cô buông ra và dựa vào đi văng, tay anh vẫn vòng quanh eo cô. "Không. Em đã về nhà chào bố mẹ trước”

"Buổi lễ tốt nghiệp của em như thế nào? Anh chắc chắc rằng em đã rơi nước mắt trong bài phát biểu của em."
Cô thình lình quay phắt đầu lại để đối mặt với anh, mắt cô nheo lại “Chẳng phải em đã bảo với anh. Anh nên có mặt ở đó sao. Tại sao anh không có ở đó?”

“Anh xin lỗi, Hyunnie. Anh đã nói trước với em rồi, đúng không? Anh thật sự rất bận rộn với công việc. Và anh cảm thấy rất rất buồn vì đã bỏ lỡ một ngày có nhiều sự kiện quan trọng như thế trong cuộc đời em.”

Seohyun nhìn anh gục đầu, giọng anh biểu lộ sự hối tiếc, tất cả những điều đó làm cô không thể tiếp tục tức giận anh “Aigoo! Thôi được rồi, oppa. Em hiểu”. Cô véo má anh.

“Vậy em thế nào rồi? Em gầy hơn đó. Em có ăn uống đầy đủ không?”. Anh chụm hai bàn tay lên má cô.

“Tất nhiên! Em khỏe! Nó chỉ là những căng thẳng ở trường thôi. Và anh có nhìn anh trong gương không? Anh còn gầy hơn cả lần cuối cùng em gặp anh”

“Làm sao mà anh không gầy cho được? Em có biết là những bao khoai lang nó nặng đến thế nào không?”

“Em biết! Em biết! Baby tội nghiệp của em.” Cô chà 2 bàn tay anh lại với nhau và há hốc mồm ra kinh ngạc khi cô siết chặt nó “oppa, anh có cơ bắp rồi nè”

Anh nở nụ cười ngớ ngẩn “Em đã nhìn thấy cánh tay rắn chắc của anh chưa?”. Anh gập cánh tay phải và kéo ống tay áo để lộ bắp tay của mình. "Em có muốn chạm vào nó không?"

Cô lắc đầu với tính tinh nghịch của anh “"Không, có lẽ để đêm nay."

Anh mỉm cười tinh nghịch khi cô cho anh một cái nháy mắt và kéo cô lại gần hơn để hôn vào dái tai của cô và thì thầm “ Anh thích cách nói đó”. Sau đó anh nhanh chóng tỉnh táo lại “Nhưng trước tiên, đi thay áo của em đi đã. Chúng ta còn việc ngoài đồng phải làm”

Seohyun mỉm cười ngọt ngào nhằm đảo ngược tình thế “Gì cơ? Nhưng em chỉ vừa mới ở đây thôi mà, oppa, em mệt!” Cô tựa sâu hơn vào cái đi văng.

“Anh sẽ không chấp nhận những lời kêu ca đâu? Đứng dậy nào, Seo Joo Hyun”. Anh nắm lấy tay cô và kéo cơ thể mềm nhũn của cô lên. Cô không thể làm bất cứ điều gì, ngoài việc rên rỉ và nhăn nhó với anh.

"Tốt thôi! Nhưng anh sẽ không nhận được bất cứ gì đêm nay đâu". Cô le lưỡi vào anh và chạy về nhà!.

"Cứ chờ xem nhé!" Anh thì thầm với chính mình với một nụ cười tự mãn dán trên mặt và bước vào trong nhà để thay quần áo.

~*~*~*~


“Oppa, nghiêm túc đó. Ngay bây giờ anh đang làm em rất là bực mình! Em còn phải hoàn thành bao nhiêu hàng nữa? Trời đã tối rồi kìa. Thế này thật không công bằng! Tại sao anh không giúp em?! Seohyun cứ tiếp tục nói huyên thuyên đồng thời xúc cái cuốc mạnh nhất mà cô có thể, trút tâm trạng thất vọng của cô lên mặt đất.

Yonghwa chỉ cười thầm trước cái dáng cô khom lưng khi tựa vào một cái cây. "Đó là những gì em nhận được vì đã để lỡ việc chăm sóc những củ khoai lang”.

“Việc đó thật là vô lý. Là do em bận rộn với việc học ở trường. Làm sao mà em có thể làm cả 2 việc cùng một lúc?”
Uh-oh, Yonghwa suy nghĩ. Lỗ mũi của cô đã bắt đầu phồng ra. Đến lúc đổi kế hoạch. Sau đó anh đi đến gần cô và nhìn vào luống khoai nơi cô đang trồng những dây khoai. “Tốt rồi, thêm 5 dây khoai nữa. Sau đó, em đã hoàn thành công việc cho ngày hôm nay rồi đó”.

Cô thở hổn hển cho đến khi lỗ mũi của cô rộng như một đồng xu. Yonghwa đã cố hết sức để che dấu nụ cười tự mãn của mình. Khi cô trồng đến vị trí của dây khoai thứ 4, anh quay lại một cách phô trương, kiên nhẫn chờ cô đào xuống vị trí mà anh đã giấu sự bất ngờ cho cô. Thật không may, cô đã bỏ lỡ vị trí đó chỉ 1 inch và chuyển sang vị trí trồng dây khoai cuối cùng. Anh nắm gáy của mình trong sự thất vọng khi cô đứng dậy và chạy xung quanh cánh đồng.

“Yay, Em xong rồi! Wow! Em thấy thật tuyệt vời!”

“Nhưng…”

Cô kéo mạnh cánh tay anh. “Đi thôi, oppa!”

“Uh…anh nghĩ em nên trồng thêm 1 dây khoai nữa”. Anh chỉ vào vị trí đang nói tới.

“Tại sao?”

“Những dây khoai em trồng ở đây sẽ phát triển tốt nhất trong số những dây khoai còn lại đó”

“Ayy… Ai nói vậy?”. Cô bắt đầu thêm 1 dây khoai nữa và nhét nó xuống mặt đất cho đến khi một cái túi giấy màu trắng lòi ra.
Yonghwa cười khúc khích trong khi cô há hốc mồm trong sự ngạc nhiên

“Gì thế này?”. Cô giữ chặt chiếc túi, đứng lên và nhìn vào bên trong. Khi cô lấy ra hộp nhung nhỏ màu đỏ, Yonghwa di chuyển đến gần hơn và mở nó ra cho cô khi cô bất ngờ bị đóng băng.

Cô không thể tin vào mắt mình: Yonghwa quỳ dưới chân cô với chiếc nhẫn kim cương nằm trong chiếc hộp trong lòng bàn tay anh.

“Seo Joo Hyun. Hyu~n của anh”. Anh bắt đầu “Cả đời mình, anh chưa bao giờ yêu ai chân thành như tình yêu anh dành cho em. 5 năm tuyệt vời cùng em đã làm anh nhận ra em là tất cả những gì anh cần có trong cuộc đời này. Chúng ta đã cùng chia sẽ những thăng trầm. Chúng ta đã vượt qua những sự khác biệt của mình và bất chấp mọi cơn bão hướng vào mối quan hệ của chúng ta. Và chúng ta vẫn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, phải không? Với em anh nhìn thấy bản thân mình; xây dựng một gia đình, chăm sóc những đứa con của chúng ta, rồi cùng nhau già đi. Và anh thề, với Đức Chúa trời, mặt trăng và những vì sao và tất cả những củ khoai lang ở đây sẽ là nhân chứng cho anh, anh sẽ làm cho em là cô gái hạnh phúc nhất trong cả thế giới rộng lớn này. Anh yêu em rất, rất nhiều, Seo Joo Hyun. Em đồng ý làm vợ anh nhé?”

Trái tim cô đập thình thịch inh ỏi và rất nhanh trong lồng ngực. Đó là một cảm giác rất khác với khi cô chỉ hẹn hò với anh. Lần này nó như tiếng một cái chiêng lớn cứ đánh hết lần này đến lần khác, nhịp bass mạnh mẽ trên một sàn nhảy yên tĩnh, hoặc một con voi đang chạy tán loạn do kinh sợ. Chính là nó, cô nghĩ. Với một từ gồm 3 mẫu tự, cuộc sống mãi hạnh phúc trở về sau của cô thực sự sẽ trở thành hiện thực. Cuộc sống hạnh phúc mãi về sau của chính cô cùng người yêu của cô, người bạn thân nhất của cô, nguồn cảm hứng của cô, hạnh phúc của cô, cuộc sống của cô. Seohyun cắn môi mình, muốn mình không khóc, nhưng thất bại. Cô nuốt xuống mà thấy cổ họng như bị nghẹn lại và lau những giọt nước mắt của cô, trước khi nhẹ nhàng để cho những từ mà Yonghwa đã phải kiên nhẫn chờ đợi trong 10 giây đã thoát khỏi môi.

“Em đồng ý. Jung Yonghwa. Em sẽ lấy anh "Cô mỉm cười ngọt ngào khi cô nhìn vào đôi mắt lung linh của anh”

Hai má anh nhô cao lên ngay tại giây phút đó. Anh sau đó tháo cái găng tay trên bàn tay trái của cô, rung rung lấy chiếc nhẫn ra đeo vào ngón tay thứ 4 của cô, trước khi ôm chặt cô và xoay vòng quanh trong niềm vui sướng.

Đáng buồn thay, anh không nhận được bất kỳ hành động nào đêm đó. Cô ngay lập tức trôi vào vương quốc trong mơ ngay khi cô đổ sụp xuống giường của anh.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-9-2011 14:15:38 | Xem tất
EPILOGUE – PART 2

Ngày cưới đã được lên kế hoạch một năm sau lời cầu hôn. Seohyun phải quay lại Seoul để tập trung ôn tập cho kỳ thi CPA (chứng chỉ hành nghề kế toán). Lúc đầu Yonghwa không chấp nhận ý kiến đó, nói rằng anh không thể chờ đợi lâu hơn được nữa. Nhưng cô đã kiên quyết và giữ vững quyết định của mình, và anh đã không thể làm bất cứ điều gì ngoài việc để cô ấy đi và kiên nhẫn chờ đợi thêm một năm nữa.

Đó là một năm đau khổ cho cả hai, phải trở lại với việc xa nhau thêm một lần nữa. Có những khi anh tự hỏi tại sao Seohyun lại phải quá thông minh, có trách nhiệm và luôn tuyệt vời ở mọi việc cô ấy làm. Và anh luôn luôn quay trở lại với kết luận là vì cô ấy là Seohyun, và đó đơn giản chính là con người của cô ấy.

Trong khi cô đã phải hòan thành việc ôn tập của mình, anh giúp mẹ anh và mẹ cô giải quyết kế hoạch chuẩn bị cho hôn lễ. Anh cũng rất biết ơn khi Seohyun có những cô bạn gái sẵn sàng giúp đỡ trong các chi tiết nhỏ nhất. Anh đã không biết rằng việc chuẩn bị cho một đám cưới nó phức tạp đến như thế nào cho đến khi anh nhận ra rằng một năm chỉ vừa đủ thời gian để chuẩn bị cho đám cưới hoàn hảo dành cho vị hôn thê hoàn hảo của mình.

Anh sắp xếp thời gian giữa việc chăm nom khu đồn điền và việc tổ chức cho đám cưới mà anh không nhận thấy rằng thời gian trôi qua rất nhanh và giờ thì chỉ còn 1 tháng nữa thôi, anh sẽ được kết hôn với người bạn gái suốt 6 năm qua của anh. Trong khi đó, hai ngày thi của cô sẽ kết thúc và cuối cùng Seohyun sẽ được trở về nhà.

"Oppa!" Seohyun vẫy tay từ xa, đi bộ dưới bầu trời hoàng hôn, hướng thẳng đến khu  biệt thự, và túi hành lý cô xách ở tay còn lại.

Anh nhanh chóng nhảy ra khỏi chiếc đi văng, đặt guitar của mình xuống và chạy về phía cô. Khi anh đến gần, anh giữ cô trong vòng tay của mình và ôm cô thật sát vào anh. Oh, anh nhớ cô đến thế. Anh nắm lấy chiếc túi của cô và đan tay họ vào nhau khi cả hai đi vào nhà.

Yonghwa đặt túi của cô trong phòng ngủ và đi vào nhà bếp chuẩn bị thức ăn cho cô. "Cuộc thi thế nào?"

Seohyun rên rỉ khi cô ngồi sụp xuống trên cái đi văng trong phòng khách. “Nó là bài kiểm tra khó nhất mà em từng làm. Em bắt đầu ghét những con số rồi đó”

Anh cười thầm khi rót cho cô một tách trà trên quầy bếp. Đặt nó trên bàn uống cà phê cùng với một bát khoai lang hấp. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nâng hai chân cô lên để chúng nghỉ ngơi trong lòng mình. “Khi nào sẽ có kết quả?”

"Sau khoảng một tháng." Cô trả lời trước khi nhấm nháp trà của mình.

“Vừa trong khỏang thời gian đám cưới của chúng ta. Vậy thì, nó được gọi là song hỷ”

"Không nhanh vậy đâu, Oppa. Em thậm chí không chắc chắn em sẽ vượt qua được kỳ thi. Ý em là, em đã quên một vài mục, và đó là khỏang thời gian đầy áp lực.”

"Vô lý! Em là người thông minh nhất mà anh biết, Hyun. Em sẽ chắc chắn sẽ là người xuất sắc nhất trong những người xuất sắc ở kỳ thi này." Anh cười toe toét.

Cô đáp lại nụ cười của anh bằng một nụ hôn lên má. "Anh luôn biết cách làm cho em cảm thấy thật tuyệt về bản thân mình."

“Tất nhiên, đó là công việc của anh với tư cách là người sắp trở thành chồng của em. Và anh sẽ làm em thậm chí còn hạnh phúc hơn nữa khi chúng ta kết hôn”

Seohyun cảm thấy một cảm giác ấm áp bên trong. Cô đã thực sự may mắn khi có một người đàn ông tốt, người sẽ luôn luôn ở bên cạnh cô và sẽ đuổi hết tất cả những nỗi buồn của cô ra xa.

Đôi mắt Yonghwa nhìn cố định vào gương mặt cô. Dù cô có một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, nhưng anh không thể không cảm thấy buồn khi thấy cô rất mệt mỏi, những quầng thâm dưới mắt cô là bằng chứng khá rõ ràng, và đôi má phúng phính trước đây của cô giờ đã nhỏ lại. Nếu anh có thể được ở vào vị trí của cô và làm cuộc kiểm tra chết tiệt kia, còn hơn cả sẵn sàng anh sẽ lập tức thực hiện nó, chỉ để nhìn thấy cô hạnh phúc và không còn căng thẳng. Anh rướn tới vuốt ve má cô.

“Anh đang nghĩ gì vậy, oppa?”

"Từ bây giờ, anh sẽ chăm sóc em thật tốt. Và anh không bao giờ để cho em đi nữa, Hyun, ngay cả khi em nói rằng đó là cho tương lai của chúng ta. Ngay cả khi em nói rằng đó là điều tốt nhất. Bởi vì cái gì sẽ tốt đẹp nếu tương lai của anh mà không có em trong đó. 3 năm xa em rõ ràng là sự đau khổ. Em thậm chí có biết cái cảm giác nó là như thế nào khi anh thức dậy và điều đầu tiên mà đi vào tâm trí của anh là làm thế nào….”

Seohyun cắt ngang những lời nói ba hoa của Yonghwa khi cô nắm lấy cổ áo anh và đặt đôi môi cô lên đôi môi anh. Cánh tay của anh theo bản năng quấn quanh chiếc eo nhỏ nhắn của cô và kéo cô gần hơn, hôn lại cô một cách dịu dàng. Cô nhấc chân của mình ra khỏi lòng anh và nhẹ nhàng đẩy anh nằm xuống chiếc đi văng, làm gián đoạn nụ hôn “Ai nói em sẽ đi, oppa?” Cô nhẹ nhàng hỏi khi giạng chân anh ra, và sao đó cởi áo của mình ra để lộ áo ngực ren màu đen của cô.

“Anh chỉ đang nói, là trong trường hợp em quyết định…Oh, đừng bận tâm làm gì. Đến đây nào”

Anh kéo cô xuống và bắt đầu hôn cô say đắm. Bàn tay anh đi lang thang lên xuống tấm lưng trần của cô, mơn trớn làn da mượt mà trơn láng của cô, trong khi tay cô di chuyển vào bên dưới áo anh, lần dọc từ bộ ngực săn chắc xuống bụng anh. Cô táo bạo cho lưỡi mình dạo chơi xung quanh miệng anh, rên rĩ. Yonghwa vui vẻ đáp lại sự tiến bộ của cô, và khám phá mọi ngóc ngách trong chiếc miệng ngọt ngào của cô. Cô ngồi dậy và cố gắng cởi áo anh ra. Anh cũng ngồi dậy và nhanh chóng tự mình làm việc đó, rồi ném quần áo xuống sàn nhà.

Anh nắm lấy gáy cô rồi ép môi mình lên môi cô một cách mạnh mẽ. Cô khóa cánh tay mình quanh cổ anh, kéo anh đến gần hơn nữa. Nụ hôn của họ ngày càng sâu hơn, nóng vội, gấp gáp. Anh hôn từ môi xuống cổ, khi cô nghiêng đầu về phía sau, chấp nhận cho anh tấn công vào ngực mình. Cô quấn chân xung quanh eo anh, rung lên với những khoái lạc khi cô cảm nhận được những ham muốn mãnh liệt của anh từ bộ pajama qua những thớ vải mỏng của chiếc quần ôm của cô.

“Anh muốn có em ngay bây giờ, Hyun”. Anh nói lầm bầm không kịp thở khi anh nhấm nháp môi dưới của cô. “Anh biết là chúng ta sẽ kết hôn trong một tháng nữa, nhưng anh thật sự không thể chịu đựng để chờ lâu hơn nữa. Hãy để anh có em. Xin em đó”

Cô dùng hai tay chụm lên má anh, và cho một nụ hôn dài lên môi anh, trước khi thì thầm rằng, “Em tưởng anh sẽ không bao giờ hỏi!”

~*~*~*~


Yonghwa nhìn chằm chằm vào cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới đang đứng trên mặt anh. Cô thật hấp dẫn. Cô là một nữ thần. Một bông hoa ly ly trắng tô điểm cho mái tóc nâu dài của cô, xõa những lọng tóc uốn mềm mại xuống đôi vai trần. Tấm vải mềm rũ buông một đường cong dài xuống dưới áo, những hạt cườm đính quanh eo áo được kết thật nổi bật trên cái váy dài không dây làm nó trở thành một tác phẩm đơn giản mà duyên dáng một cách hoàn hảo. Một thiên thần, nụ cười duyên dáng tỏa sáng gương mặt cô, và anh nhận thấy đôi mắt của cô dần mơ hồ.

Anh hầu như có thể trải qua khoảng thời gian trong một ngày luôn có cô bên cạnh. Thức dậy điều đầu tiên anh nhìn thấy vào buổi sáng chính là gương mặt của cô, ôm cô từ phía sau trong khi cô đầu bếp, cùng nhau làm công việc nhà, nghe những lời cằn nhằn ngọt ngào của cô vào lúc sáng sớm, âu yếm nhau trên chiếc đi văng vào những đêm yên tĩnh. Anh thở dài trong sự mãn nguyện.

Seohyun chăm chú nhìn chú rể của cô từ đầu đến chân. Cô phải thừa nhận rằng anh nhìn ấn tượng đến kinh ngạc trong bộ com lê trắng và chiếc quần vải lanh. Cô chỉ muốn với tới ôm lấy anh ngay tại đây và không bao giờ buông anh ra.Từ bây giờ, những ngày tháng của cô sẽ luôn luôn được lấp đầy bởi những tiếng cười và những niềm hạnh phúc với tình yêu của đời mình. Trái tim cô cảm thấy như vỡ ra vì xúc động với sự vui sướng khi nghĩ rằng cô sẽ mãi mãi được bên cạnh anh bắt đầu từ ngày trọng đại này.

Gia đình, bạn bè và các khách mời đều có mặt để làm chứng cho Seohyun và Yonghwa sẽ trở thành một trong cuộc hôn nhân này. Ánh hoàng hôn tuyệt đẹp như làm phong nền cho họ, âm thanh của những con sóng vỗ vào bờ, cảm giác của cát dưới chân trên bãi biễn Dongmak thật tuyệt diệu. Nó thật sự là một cảnh đẹp hoàn hảo.

“Giờ ta tuyên bố hai con đã trở thành vợ chồng. Con bây giờ có thể hôn cô dâu”

Các khách mời chúc mừng và vỗ tay hoan hô cho cặp vợ chồng mới cưới, những người trông giống như họ đang ở trong một thế giới của riêng mình, đắm đuối trong ánh mắt nhau.

“Anh yêu em rất nhiều, Hyun buin”

“Em cũng yêu anh, Yong nampyeon”

Anh sau đó tiến về phía trước, nhẹ nhàng nắm lấy cằm, và nghiêng gương mặt cô rồi chính thức công nhận điều này bằng một nụ hôn ngọt ngào.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 8-9-2011 15:08:26 | Xem tất
EPILOGUE – PART 3

Yonghwa nhăn nhó khi tia sáng mặt trời từ cửa sổ chiếu sáng trên gương mặt anh. Xoay sang phải, anh kéo cái chăn qua khỏi đầu nhưng bất ngờ ngồi dậy khi tấm chăn thình lình bị kéo ra khỏi người anh.

“Chào buổi sáng, appa”, một cô nhóc 5 tuổi tóc thắt bím vui vẻ thét lên.

Yonghwa rên rỉ và nằm trở lại xuống giường. "Soojin-ah, cho phút bố thêm năm phút nữa."

“Không, omma nói phải dậy”, cô nhóc đứng lên trên cái giường khổ lớn rồi bắt đầu bật lên, bật xuống,  “Dậy! Dậy! Dậy!”

Anh không thể làm gì ngoài việc nuốt sự khó chịu vào lòng và bước xuống giường. Soojin chỉ được cái cứng đầu và bướng bỉnh hệt như mẹ cô bé.

Cô công chúa của họ được sinh ra 8 tháng sau hôn lễ của họ vào ngày 11 tháng 2. Seohyun hình như đã mang thai được 4 tuần vào ngày trọng đại của họ. Nhưng anh đã không hề biết cho đến khi cô thú nhận vào tuần trăng mật của họ là kỳ kinh nguyệt của cô đã bị chậm. Anh nhanh chóng lao ra khỏi phòng khách sạn để đến hiệu thuốc gần nhất và mua một bộ thử thai, và chính xác, cô ấy đã có thai. Anh đã tràn đầu niềm vui vào một đêm tuyệt đẹp ở Nhật Bản.

Họ đã quyết định sinh sống lâu dài ở Kanghwado với bố mẹ của cô và chỉ đến thăm bố mẹ của Yonghwa ở Seoul mỗi tháng một lần. Họ đã sữa chữa lại căn nhà gỗ màu trắng thành ngôi nhà 2 tầng với 5 phòng ngủ cho gia đình đang tăng nhân khẩu của họ, và thêm một khu vườn giống như Seohyun luôn luôn mong muốn.

Cô đã đỗ kì thi CPA, nằm trong top danh dự. Anh rất tự hào về cô. Anh có thể nói gì nhỉ? Xét cho cùng thì cô gái của anh là một thiên tài. Nhưng anh đã bối rối khi cô từ chối những lời mời làm việc từ các công ty lớn ở Seoul. Anh hạnh phúc, tất nhiên, vì cô ấy sẽ không xa anh, nhưng đâu đó bên trong anh vẫn có cái cảm giác phiền muộn khi nghĩ rằng những quyết định đó phần nào cũng là vì anh. Anh không muốn trói buộc cô. Anh sẵn sàng ủng hộ 100% bất cứ việc gì cô lựa chọn. Nhưng như mọi khi, cô giải thích với anh mọi thứ một cách chi tiết, bao gồm cả những lý do để tán thành và phản đối trong quyết định của cô, và cũng như việc này sẽ ảnh hưởng đến cả hai như thế nào. Và như vậy, anh để cho cô tự quyết định. Anh vẫn quản lý khu đồn điền, nhưng thời gian này, đã có Seohyun bên cạnh làm cố vấn tài chính cho anh. Công việc kinh doanh vẫn phát đạt như mọi khi, anh cảm ơn cha mẹ mình, cũng như những người nông dân và nhân công vì những nỗ lực và sự chăm chỉ làm việc của họ.

Yonghwa cõng Soojin trên lưng và lê bước ra khỏi phòng ngủ vào hiên nhà. Anh nhận thấy bữa ăn sáng đã được dọn sẵn trên bàn. "Omma đâu?"

“Goguma!”

Ông gật đầu trong sự am hiểu. Mỗi buổi sáng Seohyun sẽ đi trực tiếp đến trang trại sau khi chuẩn bị bữa ăn sáng để làm một cuộc kiểm tra nhanh chóng hàng hóa trong kho và sau đó trở về nhà để ăn sáng cùng với anh và con gái. Cô là một người cực kỳ nghiện công việc.

“Oh, nhìn kìa Soojin, Omma ở kia kìa”. Yonghwa đặt cô bé xuống khi cô bé cứ lúng búng trên lưng anh. Anh nhìn cô bé chạy về phía Seohyun và bám vào chân cô.

“Đánh thức appa dậy rồi à, nhóc của mẹ làm tốt lắm”, Seohyun véo vào mũi cô nhóc làm nhóc cười khúc khích rất đáng yêu.

“Anh không cần phải dậy, anh đã dậy sẵn rồi”, anh hôn lên má vợ khi cô đến gần anh.

“Yeah, đúng rồi. Và sau đó lại ngủ tiếp”

“Em hiểu anh rất rõ đó, Seo Joo Hyun”, anh thúc vào cô

“Tất nhiên, sao em lại không khi mà em đã ngủ với cùng một người đàn ông, trên cùng một giường trong gần 6 năm qua”

Tiếng cười khúc khích của cô như hơi thở của không khí trong lành và điều đó mang lại nụ cười trên gương mặt anh bất chấp giọng nói khó chịu của cô đã trở lại.

"Oh, trước khi em quên. Mẹ gọi để nói là họ đang mong chúng ta đến thăm vào cuối tuần này”, cô để Soojin ngồi vào ghế trước khi ngồi vào chỗ của mình.

“Gì cơ? Nhưng chúng ta vừa mới ở đó”

"Đó là một tháng trước, Oppa! Anh biết là mẹ sẽ dỗi thế nào khi chúng ta bỏ qua các chuyến thăm hàng tháng mà. Bên cạnh đó, đó là thời gian duy nhất mà mẹ và bố có thể nhìn thấy cháu gái của họ.”

“Được rồi. bây giờ anh đang ân hận vì đã đưa đơn yêu cầu lập cái trạm điện thoại rồi đó”, anh lẩm bẩm.

Seohyun nhìn anh trừng trừng. "Anh muốn nói to hơn chút không?"

"Không có gì, baby. Ăn, ăn đi! Thức ăn nguội hết rồi kìa" Anh cười ngượng ngùng.

Sau một bữa sáng thịnh soạn, Seohyun chuẩn bị cho Soojin đến trường trong khi Yonghwa làm nhiệm vụ rửa chén. Anh gửi con gái của họ đến ngôi trường công lập gần đó một giờ sau. Cô trở lại khu đồn điền khi anh đi và chịu trách nhiệm với đống tài liệu giao hàng và hàng núi giấy tờ. Yonghwa trở lại sau một vài phút và ngồi xuống bên cạnh Seohyun trong văn phòng tạm thời của họ.

“Chúng ta có khách hàng mới không?”

“Không. Vẫn là những khách hàng thường xuyên trước đây. Mặc dù…” Cô nhìn lên mặt anh với một biểu hiện nghiêm trọng. “Gần đây có một vài lời yêu cầu muốn mua lại khu đồn điền”

Ông gật đầu trầm ngâm. "Thực ra, anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều về nó."

Seohyun mắt mở to hơn. "Anh ... Anh đang tính bán trang trại hả, Oppa?"

"Anh cần ý kiến của em. Em nghĩ sao, Hyun? "

"Em sẽ không cho phép nó, Oppa! Ông và cha anh đã làm việc rất vất vả mới có được nơi gọi là khu đồn điền này. Đó là chưa kể đến những nỗ lực không mệt mỏi của tất cả các nông dân ở đây. Xin, xin đừng làm như vậy, oppa. Hãy nghĩ đến các gia đình sống qua được là nhờ vào những sản phẩm của chúng ta. Điều đó có nghĩa đây là nguồn thu nhập duy nhất của họ và anh đang lấy đi của họ đó. Nó sẽ là một quyết định thật sự ích kỷ nếu anh thực hiện nó”

Họ nhìn nhau một lúc. Ánh mắt của cô đang rất mãnh liệt, một ánh mắt tức giận trong khi ánh mắt của anh lại là sự ngưỡng mộ và luôn đánh giá cao cô. Anh đã và sẽ luôn bị mê hoặc bởi tấm lòng vị tha và lòng trắc ẩn của cô đối với người khác.

Cô giễu cợt và phá vỡ ánh mắt đang nhìn nhau của họ khi cô trở lại với công việc giấy tờ của mình “Anh mà làm điều đó thì anh sẽ không được ngủ trên giường với em trong suốt thời gian còn lại của cuộc hôn nhân của chúng ta”

Yonghwa lặng người bởi lời cảnh báo lạnh lùng của cô. Cô ấy có nghiêm túc không? Khi anh hồi phục từ cơn ho của mình, anh di chuyển đến gần hơn và choàng cánh tay mình xung quanh cô trong khi cô vẫn tiếp tục ký các văn bản. Rục vào cổ cô, anh thì thầm “Biết rồi. Anh sẽ không bán trang trại. Em biết là anh luôn nghe em mà, baby”

“Tốt. Bởi vì em cũng không thể ngủ mà không có anh bên cạnh.” Cô cười trong khi mắt vẫn dán vào mớ giấy tờ.

“Vậy thì, đó là điều làm nên 2 chúng ta” Anh phủ kín cổ cô bằng những nụ hôn, điều đó làm cô cười rúc rích trong sự vui sướng.

Ngày trôi qua và ngay sau đó đã là hoàng hôn. Mẹ của Seohyun đã đón Soojin từ trường như mọi ngày, vào mỗi 4h chiều, và cô bé tiếp tục khoảng thời gian vui chơi của mình ở trang trại, với cả bố và mẹ của cô bé đều phải để mắt đến cô bé. Vào 5h chiều, cả gia đình sẽ đi về nhà và bắt đầu chuẩn bị cho bữa ăn tối. Yonghwa sẽ tắm cho Soojin còn Seohyun thì bận rộn với công việc bếp núc. Cha mẹ của Seohyun sẽ ăn tối với họ 2 hoặc 3 lần một tuần, và tối nay là một trong những bữa ăn tối đó.

“Soojin ah, sao con không kể cho bố và mẹ nghe con đã làm gì ở trường hôm nay?” Bà Seo thúc giục cô bé.

“Dạ, bà” , cô bé nói thỏ thẻ rồi quay sang bố mẹ cô, những người đang nhìn cô một cách tò mò “Appa, Omma con rất vui vì đã được đứng hát trước lớp và các bạn học. Cô giáo nói con sẽ hát một lần nữa ở lễ hội của trường.

“Oh wow! Công chúa của bố là thật tuyệt vời! Bố rất tự hào về con, Soojin." Anh âu yếm vuốt ve đôi má mũm mĩm của cô bé.

Seohyun buông đũa của mình xuống và ôm cô bé trong vòng tay “Soojin, con thật sự giống mẹ rồi đó. Cả bố và mẹ đều rất tự hào về con, baby.”

“Yah, làm sao mà em biết là năng khiếu ca hát của con bé là có từ em. Anh cũng có kỹ năng thanh nhạc tuyệt vời đó”, Yonghwa ngẩng cao đầu.

“Oppa! Tại sao anh lại phải phá hỏng tâm trạng lúc này chứ? Anh biết đây không phải là chuyện về chúng ta. Anh không thể chỉ hạnh phúc vì thôi Soojin sao?” Seohyun nổi giận trước trò đùa của chồng

Ông bà ngoại chỉ cười Yonghwa, người đang ngồi sâu vào ghế vì xấu hổ.

“Được rồi, anh xin lỗi”

“Appa, không sao, con vẫn yêu bố”, Soojin đặt bàn tay bé xíu của cô lên bàn tay ở trên bàn của anh để an ủi anh.

“Aigoo, baby của appa. Appa cũng yêu con”, anh hôn lên trán rồi thì thầm vào tai cô bé “ Nhưng để appa dạy con bài hát con sẽ hát ở lễ hội của trường nhé, biết chưa?”

Anh đưa ngón út của cô bé lên 2 bố con móc ngoéo trong khi cô bé cười khúc khích, hành động đó đã khiến Seohyun – người vừa bỏ lỡ bí mật nho nhỏ của 2 bố con và nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. Cô chỉ vừa nhận ra chồng mình vẫn không chịu trưởng thành, ngay cả là sau ngần ấy năm, và ngạc nhiên với trí tuệ của cô nhóc 5 tuổi.

Những cuộc trò chuyện và nhiều tiếng cười hơn nữa lấp đầy bầu không khí trên bàn ăn. Sau khi ăn tối, Yonghwa cố nài bố mẹ vợ về nhà và nghỉ ngơi, khi họ đang dọn rửa. Sau khi để Soojin vào giường, hai vợ chồng ngồi trên chiếc đi văng tình yêu như thường lệ trong mái hiên, tận hưởng một đêm mát mẻ yên tĩnh và ôm ấp trong vòng tay của nhau. Con Jaerongi đã ngủ say trong cái nệm của nó bên cạnh cái đi văng.

Cô nghịch ngợm chiếc nhẫn cưới của anh làm cho nó kêu leng keng lúc nó chạm vào chiếc nhẫn của cô khi những ngón tay của họ lồng vào nhau “oppa”

“Humm..” Yonghwa lầm bầm qua vai cô, nơi anh đang tựa đầu vào.

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

“Anh đang nghĩ về những gì anh sẽ làm với em trên giường” Anh nói thẳng thừng và hôn lên vai cô.

“Ah, thật là. Đó là tất cả những gì anh nghĩ sao”. Cô nhẹ nhàng thúc khuỷu tay vào bụng anh.

“Hyun, Tại sao em phải bạo lực như vậy?”

“Vì anh không cho em một câu trả lời thích đáng”

“Đó là một câu trả lời thích đáng”

Cô cho ra một tiếng thở dài bực tức . ‘”Khi nào anh mới bắt đầu nghiêm túc đây?”

“Được rồi. hãy nghiêm túc từ bây giờ”

“Được thôi”

Một sự im lặng dễ chịu diễn ra ngay sau đó trước khi Seohyun phá vỡ nó một lần nữa.

“Oppa”

“Uh”

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

“Uhmm… anh đang nghĩ về em”

Cô ngay lập tức quay lại trừng mắt nhìn anh.

“Cái gì? Anh đang nghiêm túc đó! Anh thật sự đang nghĩ về em, Hyun!” Anh nắm lấy cô giữ cô trở lại vị trí cũ của họ. “Anh đang nghĩ làm thế nào em lại yêu một người như anh và quyết định tin tưởng giao cả cuộc đời em vào tay anh”

Cô mỉm cười khi anh nhẹ nhàng hôn lên má cô. “Em đã nhìn thấy những đức tính tốt đẹp trong trái tim anh, oppa. Em biết đằng sau cái mặt nạ hư hỏng và kiêu ngạo của anh là một chàng trai cũng có tình cảm, cũng cần tình yêu và được yêu. Khi anh mở trái tim mình ra với em, em cảm thấy thật may mắn vì em là người anh đã chọn để cho anh thấy cảm giác của tình yêu thật sự là như thế nào. Em cảm phục cái cách anh cho đi cả trái tim mà không bao giờ nghĩ đến việc sẽ nhận lại phần của mình. Anh thật sự là một người tuyệt vời. và em sẽ không bao giờ hối hận vì đã yêu anh, Jung Yonghwa”

Cô trượt tay quanh thắt lưng và kéo anh vào một ôm chặt. Những cảm xúc tràn ngập làm một giọt nước mắt lăn dài trên má cô.

“Cảm ơn. Hyun. Cảm ơn vì em đã dành cuộc đời em cho anh. Em là một trong những điều tuyệt vời nhất đã xảy đến với anh. Anh cảm thấy thực sự hạnh phúc. Anh có em và Soojin trong cuộc đời mình và đó là tất cả những gì anh yêu cầu”

Anh nghiêng cằm cô và hôn cô trìu mến, kéo dài xuống môi dưới, làm cho cô càng muốn nhiều hơn nữa.

Cô bị kéo trở lại và nhìn chằm chằm vào anh với một cái nhìn ngây thơ trên khuôn mặt cô.

“Yo~ng”

Một nụ cười tinh quái ngay lập tức xuất hiện trên gương mặt anh . Yonghwa chỉ nghe vợ gọi tên mình bằng cách đó với rất nhiều aegyo đẫm trong giọng nói của cô là khi họ đang quan hệ, nên anh không hề nghi ngờ về những gì mà cô sắp yêu cầu anh.

“Hyu~n”

“Anh không nghĩ đây là lúc Soojin có một đứa em sao?”

Yonghwa cười ha hả “Anh tưởng em không bao giờ hỏi”

Và vì vậy, anh nhanh chóng đứng lên, nhấc bổng một Seohyun đang cười khúc khích lên vai và chạy lên lầu, và tất nhiên không bao giờ quên khóa cửa phòng ngủ.

A, cuộc đời thật là đẹp.


THE END!!!


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 17-9-2011 16:02:25 | Xem tất
Câu chuyện này đúng là chuyện nhà Khoai, nguyên cả một trang trại trồng Khoai Lang

một cô gái miền quê và 1 chàng trai đô thị bị bắt về vùng quê buồn chán, nhưng rồi

2 con người lúc đầu ghét nhau đó lại xảy ra 1 tình yêu đẹp và lãng mạn đến thế,

1 happy ending cho YONGSEO nhé
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 27-10-2012 21:37:34 | Xem tất
Truyện hay dã man luôn! Tình cảm với lãng mạn quá!
Mình rất thích couple này!
Cảm ơn Au nhé!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách