Hãy chọn Truy cập mobile | Tiếp tục

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: jjno1
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại - Xuất Bản] Hải Thượng Phồn Hoa | Phỉ Ngã Tư Tồn ( HOÀN)

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 24-9-2012 09:06:14 | Xem tất
À. bạn ơi cho mình hỏi không biết bao giờ mẹ kế mới ra truyện về anh Diệp Tứ nhỉ.
Tứ thiếu kinh thành còn mỗi ông này thôi.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-9-2012 23:22:50 | Xem tất
Chương 21




Những mảnh giấy đó được xếp rất lộn xộn, bên trên thường chỉ có một hai câu, đều là nét chữ của Thiệu Chấn Vinh.

Từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành, từng tờ từng tờ chẳng giống nhau.

Tờ đầu tiên có hàng chữ nghiêng ngả: “Tôi muốn thi được 100 điểm”.

Tờ thứ hai, còn có chữ chỉ ghi phiên âm: “Tôi muốn học chơi bóng rổ”.

“Thầy Tăng, hy vọng thầy nhanh ‘khỏe mạnh’, nhanh quay lại dạy học, mọi người đều rất nhớ thầy.”

“Tôi muốn giống anh cả, thi được hai điểm 100, làm học sinh ba tốt.”

“Mẹ, cảm ơn mẹ mười năm trước đã sinh ra con. Bố, anh cả, anh hai, con yêu mọi người, hy vọng cả nhà mãi mãi bên nhau như thế này.”

“Tần Xuyên Hải, tình bạn muôn năm! Chúng ta hẹn gặp trong trường trung học!”

“Anh hai, dáng vẻ anh lúc đánh nhau rất oai phong, nhưng em hy vọng anh sẽ không đánh nhau nữa.”

“Trong cuộc thi không đoạt được giải, bởi vì không cố gắng hết sức mình, tôi rất hối hận.”

“Bố có tóc bạc rồi.”

“Thầy Hà, câu hỏi đó em không giải được thật mà.”



Những mảnh giấy lộn xộn, ghi lại từng khoảnh khắc nhỏ bé nhất của quá khứ. Anh từng đọc từng tờ, cô cũng đọc từng tờ, rất nhiều rất nhiều, một câu, hai câu được viết trên đủ các loại giấy khác nhau, nào là giấy xé từ vở, giấy trắng, giấy nhớ, bìa cứng…

“Lý Minh Phong, tớ khâm phục cậu, không phải vì cậu thi được hạng nhất, mà vì cậu là lớp trưởng tốt nhất.”

“Các đàn anh, làm ơn đừng hút thuốc trong hành lang nữa, nếu không em sẽ nổi điên lên đấy!”

“Hàn Tiến, người bạn tốt, cả đời bình an nhé! Cố lên! Bọn tớ đợi cậu về!”

“Mẹ, sinh nhật vui vẻ!”

“Học bổng ơi, ta tới đây!”

“Sau này không bao giờ ăn đậu hũ nữa!”

“Anh cả, chị dâu, vĩnh kết đồng tâm! Chúc phúc hai người!”

“Làm ca đêm, làm ca đêm, phẫu thuật, phẫu thuật!”

“Hy vọng mau lành bệnh!”

“Hôm nay rất buồn, tận mắt nhìn thấy sinh mệnh biến mất nhưng lại không có cách nào cứu được. Trước tạo hóa, con người quả thật nhỏ bé, yếu ớt quá.”

Cho đến khi nhìn thấy một tờ giấy nhỏ xíu, trên đó chỉ có một hàng chữ, nhưng lại khiến người đọc kinh ngạc vì đó là chữ cô: “Em không phải là đồ ngốc, em sẽ học nấu cơm!”

Cô nhớ lại, tờ giấy này cô đã viết và dán lên trước cửa tủ lạnh, cô không biết anh gỡ nó đi từ khi nào. Sau hàng chữ đó là một dòng khác rất nhỏ, vì không đủ chỗ nên phải viết trên một hàng: “Thiệu Chấn Vinh yêu đồ ngốc”.

Cô không khóc nhưng cũng chẳng nghĩ gì, thật ra dù sao cũng là vô ích thôi. Cô vẫn cứ điên cuồng tìm kiếm, nhưng trong hơn hai mươi năm quá khứ của anh, cô chỉ chiếm một phần nhỏ bé. Không cam tâm, không chấp nhận, nhưng dù thế nào đi chăng nữa cô cũng đâu có may mắn được cùng anh đi hết cuộc đời này.

Cô ôm chiếc hộp sắt như ôm lấy quãng thời gian hạnh phúc nhất trong quá khứ, như ôm những năm tháng mà cô chưa từng chạm đến của anh. Những tháng năm cô không quen anh, những tháng năm cô không biết anh.


Xuyên qua thời gian, không ai nói cho cô biết làm sao để trở lại, làm sao mới có thể trở lại.

Qua ánh mắt mờ nhạt cũng chỉ có thể thấy món đồ lạnh băng đó, không tìm thấy cũng chẳng tìm về được, tất cả đều bất lực, đều vô vọng.

Lôi Vũ Tranh đứng gần đó nhưng cũng không biết cô khóc hay không, chỉ thấy cô quỳ ở đó, thân hình cuộn lại run rẩy, có lẽ do lạnh.

Đèn đường như thu nhỏ bóng hình cô lại, cô vẫn quỳ ở đó. Còn anh đột nhiên muốn hút thuốc nhưng trên tay toàn là bùn đất. Anh nhẹ bước đến bên hồ rửa tay, bốn phía yên tĩnh, nước hồ lạnh băng. Tay vừa chạm vào nước đã vang lên những tiếng nho nhỏ, nước trượt qua kẽ ngón tay cảm giác như vừa chạm vào thứ gì đó nhưng thực ra lại không có gì cả. Nước hồ phản chiếu ánh đèn trên cầu, tạo thành những vầng sáng mờ nhạt.

Đỗ Hiểu Tô chẳng biết mình quỳ bên hồ bao lâu, chỉ biết rằng trên trời có rất nhiều sao, từng ngôi sao cứ nối nhau lần lượt xuất hiện.

Ở phía bắc, gió đêm vào cuối thu rất lạnh, cô ôm chiếc hộp chợt thấy rùng mình, chỉ muốn cuộn người lại, lúc đó chợt nghe thấy tiếng Lôi Vũ Tranh: “Đi thôi”.

Cô đứng dậy, cảm giác đôi chân tê cứng như có vô số con kiến nhỏ đang ra sức cắn. Anh đi phía trước, không quay lại nhìn, cũng giống như khi đến nơi này chẳng màng đến việc cô có theo kịp hay không. Mãi cho đến khi bước đến chỗ bức tường cao màu xám, Đỗ Hiểu Tô chợt đứng lặng nhìn bức tường đó, còn anh cởi áo khoác ra. Cô chưa kịp phản ứng gì đã thấy anh trèo lên cây, một tay cầm áo khoác, một tay bám vào cành cây rồi nhanh chóng đáp xuống phía đầu tường, sau đó quay người lại vắt áo khoác lên tường rồi đưa một tay ra cho cô.

Cô do dự giây lát sau rồi cũng thử tìm cách trèo lên cây, nhưng cô không dám nhảy qua như anh. Anh đưa một tay ra kéo cô, nhưng dù là như vậy, cô vẫn rất vật vã dùng cả tay chân mới leo được lên đầu tường, may mà trên đó có áo khoác của anh. Vừa chạm tay chiếc áo đó liền cảm nhận được sự ấm áp, lúc ấy cô mới nhận ra vì sao anh để áo khoác ở đó. Vì cô mặc chiếc áo len ngắn tay ngày hôm qua, còn xi măng phía đầu tường lại rất thô ráp. Thật ra anh rất tinh tế, hoàn toàn không phải là người xấu.

Tường không cao, ngồi đây có thể nhìn thấy ánh đèn đường phía xa trong sân trường, còn cả hàng cây bạch dương trong con hẻm, dưới ánh sáng vàng vọt của đèn đường trông như một dòng suối.

Lôi Vũ Tranh ngẩng đầu lên, bầu trời mang một màu xanh sẫm. Rất nhiều năm trước, anh và Thiệu Chấn Vinh từng ngồi đây, lúc đó hai anh em nói chuyện gì đó nhưng đến giờ anh đã quên mất rồi. Anh cứ nghĩ rằng cả đời này còn rất nhiều cơ hội có thể cùng Chấn Vinh đến đây, lại trèo tường, lại cười sảng khoái, vô tư như thời niên thiếu mười năm trước. Nhưng đã không còn nữa rồi.

Đỗ Hiểu Tô cẩn thận học theo anh, ngồi xuống, dưới chân là gió, nhưng khi ngoảnh đầu lại nhìn thì phát hiện ra một điều thú vị là cây cối hai bên bức tường khác nhau, có những cây lá đã ngả vàng rồi, còn có những cây lá vẫn còn xanh, cành lá đan xen hòa vào màn đêm. Trên trời sao sáng rực, cô từ từ nhắm mắt để cảm nhận từng cơn gió thoang thoảng dịu nhẹ lướt qua bên tai.

Anh lấy ra một điếu thuốc rồi lôi bật lửa ra, sau đó đột nhiên quay sang hỏi cô: “Cô muốn không?”.

Không biết tại sao cô gật đầu. Vậy nên anh cho cô một điếu nhưng lại không châm thuốc giúp cô.

Gió ngừng thổi, ngón tay anh lành lạnh đưa ngọn lửa lại gần cô. Trong giây lát, khuôn mặt anh như bừng sáng nhưng chỉ thoáng sau đó đã vụt tắt trong đêm. Chỉ còn lại một chấm đỏ nho nhỏ như một ngôi sao lẻ loi giữa màn đen u tối.

Đây là lần đầu cô hút thuốc nhưng chẳng biết tại sao lại không bị sặc, có lẽ vì chỉ ngậm trong miệng rồi nhả khói ra ngay, không giống như anh mỗi lần đều cố gắng cho ra hết nỗi niềm tâm tư trong lòng.

Đêm dần yên tĩnh, gió thổi tán lá bạch dương phát ra những tiếng xào xạc. Từ đây cơ hồ nghe thấy tiếng xe từ xa vọng lại, như âm thanh từ một thế giới khác ùa về. Điểm sáng giữa hai ngón tay anh rất rõ. Cô không biết anh đang nghĩ gì nhưng nhìn dáng anh có thể đoán được là anh đang nhớ Thiệu Chấn Vinh. Hơn nửa khuôn mặt anh bị bóng lá bạch dương che khuất. Bốn bề yên tĩnh kỳ lạ, cô thầm suy đoán rằng năm xưa có lẽ Thiệu Chấn Vinh cũng từng ngồi đây, hai thiếu niên đang hào hứng ngồi trên bờ tường, mang theo nét bướng bỉnh của tuổi thanh xuân như thu cả thế giới vào trong tầm mắt.

Đột nhiên có xe chạy ngang qua bên dưới, vì con hẻm này rất nhỏ chi đủ cho hai xe chạy qua, người qua lại con hẻm này còn ít chứ nói gì đến xe. Ánh đèn đường như những hạt bụi, lặng lẽ xuyên qua những phiến lá bạch dương, chiếu lên dải phân cách giữa con đường nhựa sáng lấp lánh.

Sắc đêm tĩnh lặng, anh và cô lặng lẽ ngồi đó, cùng nhớ đến một người.

Thời gian như dừng lại mà thầm muốn nhớ mong cứ kéo dài mãi mãi.

Mãi hồi lâu sau anh dụi điếu thuốc, phủi tàn thuốc trên quần áo rồi khéo léo nhảy xuống đất. Khi Đỗ Hiểu Tô nhảy xuống, lúc tiếp đất hơi loạng choạng, chân phải hơi trẹo nhưng may là không bị ngã, đồ vật trong tay cũng không rơi ra. Anh vốn đã đi cách cô mấy bước nhưng có lẽ nghe thấy tiếng cô nhảy xuống nên đột ngột quay đầu lại nhìn. Cô có vẻ bất an, tuy chân đau nhưng vẫn tăng tốc chạy theo anh.

Càng đi chân càng đau, có lẽ đúng là trẹo chân rồi, nhưng cô vẫn im lặng không nói. Anh càng lúc sải bước càng nhanh, cô cắn răng chịu đựng mới chạy theo kịp. Ra khỏi con hẻm, nhìn thấy xe anh, sau khi lên xe anh mới hỏi cô: “Muốn ăn gì?”.

Lên xe rồi mới cảm thấy cổ chân phải đau rát, nhói lên từng hồi, có lẽ vì lúc nãy chạy nên càng lúc càng đau. Cô chỉ ngây người nhìn anh, như chưa hiểu anh vừa nói gì, vậy nên anh hỏi lại: “Tối muốn ăn gì?”.

Hai người đến ăn trưa còn chưa ăn chứ đừng nói đến ăn tối, nhưng cô lại không muốn ăn nên mới nhỏ giọng nói: “Sao cũng được.”

Lúc xuống xe, vừa đặt chân xuống đất đã thấy cơn đau thấu xương bột phát, cô loạng choạng, anh lúc này mới nhận ra: “Cô trẹo chân rồi?”.

Cô nói như không có việc gì: “Không sao, vẫn đi được”.

Vẫn có thể đi, nhưng chỉ có điều mỗi bước chân cô đều phải hít một hơi thật dài thật sâu, rồi lại sợ anh nhận ra, cô vẫn cố chạy theo. Vào thang máy chỉ có hai người, cô cẩn thận đứng sau lưng anh, cúi đầu nhìn chân mình, cổ chân đã sưng lên, có lẽ bong gân rồi.

Vào nhà rồi anh nói: “Tôi đi mua gì đó ăn”.

Không lâu sau anh quay lại, trên tay có hai túi, đưa một cái cho cô nói: “Xịt thuốc rồi dùng đá lạnh chườm, hai mươi tư tiếng sau mới chườm nóng được”.

Không ngờ anh còn mua thuốc cho cô. Anh để chiếc túi còn lại lên bàn, lấy từng thứ ra, đó là rượu và đùi gà nướng. Sống mũi cô cay cay, vì Thiệu Chấn Vinh thích ăn món này nhất.

Anh đặt đùi gà vào đĩa, lấy hai ly ra rót đầy rượu, không có ga cũng chẳng thêm đá. Không nói gì với cô, anh ngồi trên sofa nâng ly uống cạn.

Cô cầm ly rượu, rượu mang mùi thơm ngọt đặc biệt của trái cây, nhưng uống vào lại thấy đắng, đắng từ đầu lưỡi đến tận bụng.

Hai người lặng lẽ uống rượu, Lôi Vũ Tranh uống rượu bằng chiếc ly sứ nhỏ màu xanh, chỉ uống một ngụm đã hết. Uống mấy ly rồi cũng khiến cả người thoải mái hơn, anh lấy dao xé thịt gà, sau đó lịch sự để cô nếm trước.

Rất ngon, cũng hợp với rượu. Giọng anh dịu dàng nói với cô: “Chấn Vinh trước đây thích món này nhất”.

Cô biết điều đó, nên càng thấy buồn hơn, uống cạn ly rượu, cạn cả nước mắt, giọng cô nhẹ nhàng: “Cảm ơn…”.

Anh im lặng rất lâu, cô nói: “Cảm ơn anh, mai tôi về”.

Anh không nói nữa, chỉ xoay xoay chén rượu nhỏ màu xanh ngọc trong tay.

Cô như đang tự nhủ mình: “Cảm ơn anh đã cho tôi xem những mảnh giấy đó, cảm ơn”.

Anh vẫn không nói, cô tiếp: “Trước đây tôi vẫn nghĩ, khi có cơ hội tôi sẽ bảo Chấn Vinh dẫn tôi đi thăm nơi anh ấy từng sống, trường anh ấy từng học, những gì anh ấy từng làm, những thứ anh ấy từng thích. Vì trước khi quen anh ấy, tôi không biết cuộc sống của anh ấy thế nào. Khi anh ấy vui tôi không biết, khi anh ấy buồn tôi cũng chẳng hay. Tôi muốn có một ngày cùng anh ấy quay về thăm, nghe anh ấy kể lại. Tôi sẽ biết nhiều hơn một chút, sẽ cảm thấy được gần anh ấy hơn, nhưng anh ấy…”, cô hơi nghẹn ngào, đôi mắt mọng nước, nhưng vẫn cố cười, “Nhưng tôi thật sự vui, còn có thể quay lại, tôi cứ nghĩ anh ấy không còn để lại gì cho tôi, nhưng bây giờ tôi mới biết anh ấy để lại cho tôi rất nhiều…”. Cô sụt sịt, cố gắng mỉm cười, một giọt nước mắt to rơi xuống gò má nhưng cô vẫn cười, cười trong nước mắt. Mắt đẫm lệ mang theo vẻ lạc lõng cô đơn đáng thương, nhưng khóe miệng quật cường hướng lên như đang cố gắng cười.

“Không cần cảm ơn tôi”, anh chậm rãi rót đầy rượu, “Vốn dĩ tôi đã hẹn Chấn Vinh, đợi khi cả hai đều đã già rồi, sẽ cùng mở cái hộp này ra xem”.

Nhưng mà không kịp nữa rồi.

Một màn sương mỏng hiện lên trên khóe mắt, từ nhỏ đến lớn anh hiểu rất rõ cái gọi là tình thân thủ túc, cái gọi là anh em huynh đệ, anh nói: “Cái hộp này giao cho cô cũng là việc nên làm”.

Cô lặng lẽ uống hết rượu trong ly. Có thể vì hôm nay quá xúc động, cũng có lẽ do uống say rồi nên anh nói khá nhiều, hầu hết đều liên quan đến Thiệu Chấn Vinh hồi nhỏ, những kỷ niệm khi hai anh em bên nhau. Họ cùng học một trường tiểu học, một trường trung học, chỉ là không cùng lớp. Cô là con gái một, không có anh chị em. Nhưng những gì anh kể vốn chẳng có đầu có đuôi gì cả, chỉ là những chuyện vặt vãnh nhưng anh nhớ rất rõ. Đây là lần đầu tiên anh nói nhiều đến vậy, cũng là lần đầu cô cảm nhận được anh rất yêu thương Thiệu Chấn Vinh. Trái tim anh thật ra cũng rất yếu mềm giống Thiệu Chấn Vinh, anh em họ thực sự rất giống nhau, cho dù bên ngoài hay bên trong.

Hết ly này đến ly khác, đều uống cạn trong những ký ức đau khổ. Giọng anh đã say, cô cũng uống khá nhiều, bắt đầu líu lưỡi: “Nếu Chấn Vinh trở về, tôi thà phải chia tay với anh ấy, chỉ cần anh ấy sống…”.

Dù thế nào vẫn là ý nghĩ ngốc nghếch, biết rõ Thiệu Chấn Vinh không thể quay lại, dù cô đau lòng thế nào, anh cũng không quay lại.

Càng uống càng say, chính cô cũng không ngăn được mình nói lung tung: “Tôi biết anh ghét tôi, tôi cũng ghét tôi lắm. Tôi không xứng với Thiệu Chấn Vinh, không xứng thì không xứng, lúc đầu anh nói rất đúng. Nếu tôi rời xa anh ấy sớm một chút thì tốt, nếu tôi chưa từng gặp anh ấy thì tốt. Có điều, anh ấy vẫn sẽ đi tình nguyện, vì anh ấy là người tốt, anh ấy thật ngốc. Anh ấy nhất định sẽ đi cứu người, vì anh ấy là bác sĩ. Nhưng nếu tôi không gặp anh ấy, có lẽ tôi sẽ không tự thấy mình đáng ghét như vậy…”.

Anh nói: “Cô không đáng ghét, chỉ là có những lúc ngốc nghếch, rất giống Chấn Vinh”.

“Chấn Vinh không ngốc!”, cô lẩm bẩm, “Chỉ là anh ấy quá tốt, quá lương thiện…”. Cô nhớ đến những tờ giấy đó, nhớ từng lời anh nói, nhớ từng việc anh làm, nhớ từng phút anh bên cô. Nhưng vận mệnh thật keo kiệt, không chịu cho cô thêm một chút hạnh phúc.

Hồi ức là một thứ hạnh phúc đau đớn tận tâm can.

Mắt anh nhìn vào khoảng không vô định: “Trong mắt tôi, Chấn Vinh lúc nào cũng là một đứa trẻ, lúc nào cũng rất ngốc”.

Thì ra Chấn Vinh cũng thấy cô ngốc, vì anh coi cô là trẻ con nên thấy cô ngốc. Khi rất yêu một người mới cảm thấy người đó ngốc, mới cảm thấy người đó cần bảo vệ, mới cảm thấy người đó rất cần yêu thương.

Cô nhận thấy hơi rượu đang xộc lên mắt biến thành thứ gì đó nóng rực, sắp trào ra. Cô lắc đầu như muốn làm mình tỉnh táo hơn nhưng khuôn mặt anh trước mắt cô cứ nghiêng qua nghiêng lại, không nhìn rõ là ai… Cô nói rất nhỏ: “Tôi có thể ôm anh một lát không, chỉ một chút thôi”.

Cô rất sợ anh từ chối, cho nên không đợi anh trả lời đã lập tức đưa tay ôm lấy anh.

Trên người anh có mùi hương rất quen thuộc, có thể là ảo giác nhưng vô cùng thân thiết. Anh làm cô thấy vững tâm, khiến cô luôn cảm giác Chấn Vinh chưa từng rời đi. Cô vùi mặt lên lưng anh, chỉ cách lần áo nhưng lại như cách muôn sông vạn núi, mà cảm giác như con đường đời đã chấm dứt, không có thể cùng nhau bước tiếp.

Rất lâu cô vẫn không cử động, sợ rằng nếu cử động một chút thôi, nước mắt sẽ lập tức rơi xuống.

Tay cô mềm mại ôm chặt lấy anh, ngón tay mảnh mai như không còn sức lực. Hơi thở của cô nặng nề, ướt át, thấm qua áo anh. Anh nghiêng đầu qua là có thể thấy đôi mắt cô đang khép hờ, lông mi ướt đẫm như bụi cỏ bên hồ thu được phủ một tầng sương mờ. Mắt cô dịu dàng như một loại nhựa cây chưa từng ngưng kết, nhưng lại chẳng thể tách ra, trong phút chốc dập tắt tất cả, lại có vẻ hoảng hốt và đau đớn.

Anh biết mình đã uống say, hơi rượu như xộc thẳng lên não. Anh định đẩy cô ra nhưng hơi thở của cô mang theo mùi rượu mai ngọt thanh. Ở khoảng cách gần thế này có thể nhìn thấy rất rõ hàng mi của cô đang run rẩy như cánh hoa buổi sớm còn thấm sương mai, lại có vẻ đẹp ngượng ngùng. Anh không rõ mình đang nghĩ gì, không còn kịp nghĩ ngợi gì đã hôn lên môi cô, nhanh chóng đến nỗi không kịp đề phòng, chạm vào sự mềm mại ấm áp khó tin.

Cô bắt đầu vùng vẫy, cự tuyệt theo bản năng, nhưng anh càng ra sức ôm chặt cô như trước đây chưa bao giờ từng được tận hưởng. Bờ môi mềm mại và ấm áp, hơi thở thơm ngát. Anh không thể dừng lại, anh như một con thiêu thân lao đầu vào lửa, để mặc lửa cháy thiêu hủy đôi cánh, tan xương nát thịt, biến thành tro bụi, cũng không cách nào dừng lại.

Cảm giác đau đớn tận xương tủy như người bệnh đã lâu ngày. Cô không cam lòng, vẫn cố gắng vùng vẫy trước cái chết, nhưng mọi thứ đều trở nên vô vọng, không sao gắng gượng lâu hơn nữa. Anh chỉ biết rằng bản thân đã khát khao từ lâu, không biết từ khi nào trong tim đã tồn tại một thứ khát khao, còn cô lại là một dòng suối trong, tưới vào trái tim anh một cách hoàn hảo, khiến anh chìm đắm, khiến anh mất đi lý trí. Rõ ràng biết là không thể chạm đến nhưng sự mê đắm trong men rượu lại khiến anh bị nhấn chìm.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-10-2012 12:57:31 | Xem tất
hanguyen20820 gửi lúc 30-9-2012 23:22
Chương 21

ặc, sao e cảm thấy, từ đây câu chuyện mới chính thức bắt đầu nhỉ??{:304:} tranh ca của e {:308:}

Bình luận

hơi khó nói, n theo như mấy ngoại truyện của chị schan thì chỉ có ông Thượng Quan Bác nghiêu là nguy hiểm nhất thôi! :?  Đăng lúc 2-10-2012 12:47 PM
me too :)) còn 6 chương nữa thôi k biết có kịp cho 1 nhân vật t3 xuất hiện k nhỉ?  Đăng lúc 2-10-2012 12:31 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 6-10-2012 10:57:11 | Xem tất
Chương 22


Nhất định là cô đang khóc. Tay anh có thể cảm nhận được giọt nước lạnh băng nhưng lại như chạm phải một ngọn lửa nóng rực. Đột nhiên cơ hồi nhận ra mình đang làm gì, anh vội buông tay. Rất lâu sau  mới nghe thấy giọng anh vang lên, âm thanh lạnh nhạt mà trấn tĩnh: “Xin lỗi, tôi uống say rồi”. Không đợi cô đáp lời, anh nói tiếp: “Tôi bận chút việc phải ra ngoài, khi đi cô cứ đóng cửa lại là được”.

Anh đi thang máy xuống thẳng bãi đậu xe rồi lái xe ra khỏi khu nhà. Nhìn thấy phía trước có ánh đèn đỏ, lúc đó anh mới phát hiện nóc xe đang mở, gió thổi ào ạt vào trong khiến đỉnh đầu lạnh toát. Anh đóng nắp xe lại rồi chuyển hướng ở ngã tư đường tiếp theo, nhưng khi quay về khu nhà trong vô thức. Khi lái xe ngang qua thì thấy cô đang đứng đợi taxi. Giữa làn gió thu, chiếc áo len ngắn tay mà cô đang mặc hiện lên rất rõ, dưới ánh đèn cơ hồ nó biến thành màu cam nhạt. Cô đứng một mình dưới đèn. Nhìn kỹ thì cô cũng không phải là một người đẹp. Nói đến xinh đẹp thì cô không thể xem là khuynh quốc khuynh thành, lại thêm lúc nào cũng mang vẻ tiều tụy như một đóa hoa sắp tàn.

Anh hoang mang nhìn đèn xe phía trước giống đôi mắt đỏ ngầu đang chạy trong dòng xe. Anh không biết đã lái xe bao lâu, chỉ nhớ đã chạy ngang qua đường Trường An. Con đường thẳng nhất trong thành phố, đèn hai bên sáng như những hạt minh châu, tựa như đã dùng tất cả những hạt ngọc trai sáng nhất đẹp nhất xâu chuỗi lại. Anh lái xe đi không mục đích, ngang qua những con hẻm với hai hàng cây hòe. Màn đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi. Thỉnh thoảng gặp xe đối diện đi tới, ngọn đèn trước xe sáng rực rồi lại chợt mờ đi như người đang ngủ chớp mắt.

Mãi khuya anh mới về đến nhà, có lẽ vì đèn xe sáng quá, cũng có thể do tiếng động lớn nên đã đánh thức Thiệu Khải Toàn. Bà khoác áo ngủ ra ngoài, đứng trên thềm nhìn thấy anh về thì không khỏi kinh ngạc: “Sao lại về giờ này?”.

Anh rất hiếm khi về nhà lúc nửa đêm, vì ở nhà mọi người đều thích yên tĩnh, chỉ cần về trễ một chút sẽ đánh thức bố, và như thế chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận. Nhưng lúc này anh thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, chỉ chào một tiếng “Mẹ” rồi nói qua loa: “Mẹ đi ngủ đi”. Sau đó quay người đi về khu nhà phía tây. Thiệu Khải Toàn hình như không yên tâm: “Con uống say rồi?”.

“Không phải.” Anh chỉ cảm thấy rất mệt mỏi mà thôi, rồi nhớ ra mới hỏi: “”Bố đâu rồi mẹ, vẫn chưa về ạ?”.

“Đi họp rồi”, Thiệu Khải Toàn tỉ mỉ quan sát thần sắc anh, hỏi, “Con lại gây họa gì ở ngoài hả?”.

“Mẹ”, anh bắt đầu mất kiên nhẫn,  “Mẹ đoán già đoán non gì chứ? Con không còn nhỏ nữa”.

Thiệu Khải Toàn nói: “Mấy đứa con đều thế, lúc nào về nhà cũng mang cái mặt lạnh tanh như thế, hỏi vài câu đã nổi giận, mẹ thiếu nợ hay làm gì mấy đứa hả, lúc nhỏ cũng thế, chẳng được yên tâm đứa nào”.

Lôi Vũ Tranh vốn đã rất mệt, nhưng vẫn phải cố gắng lên giây cót tinh thần để ứng phó với mẹ, cười nịnh: “Mẹ, con đang rất mệt mà? Con trai mẹ cả ngày lăn lộn ở ngoài đường, vừa phải đối phó với đối thủ cạnh tranh vừa phải đối phó với công nhân, quay về gặp mẹ có một chút mà đã lộ nguyên hình rồi. Mẹ đừng giận nữa, con mát xa cho mẹ nhé”, vừa nói vừa bóp vai cho bà.

Thiệu Khải Toàn không nhịn được cười: “Được rồi, được rồi, đi ngủ đi”.

Vì ở nhà dùng bồn tắm kiểu xưa nên muốn có nước nóng phải đợi rất lâu. Vì thế anh tắm qua loa rồi nên giường ngủ. Anh ngủ rất say, đến giữa giấc chợt thấy khát nước, lồm cồm bò dậy uống ly nước rồi lại ngủ tiếp. Ngủ không lâu sau lại nghe thấy tiếng Thiệu Khải Toàn gọi dậy, có lẽ gọi anh dậy ăn cơm. Nhưng không hiểu tại sao cả người mềm nhũn chẳng muốn động đậy, nên chẳng màng đến mẹ, anh quay người ngủ tiếp. Rất lâu sau khi anh tỉnh lại thì mặt trời đã chiếu thẳng vào cửa sổ, đầu nặng trĩu, có lẽ vì ngủ nhiều quá. Thoáng nhớ lại phòng của mình hướng về phía tây, mặt trời chiếu vào cửa sổ, có lẽ đã là buổi chiều, anh không khỏi giật mình, vội cầm lấy đồng hồ trên tủ đầu giường nhìn thì đúng là đã chiều rồi.

Không ngờ anh ngủ lâu như vậy, nhưng vẫn thấy rất mệt như chưa ngủ đủ. Anh dậy rửa mặt, vừa thay quần áo xong thì Thiệu Khải Toàn đã đẩy cửa bước vào, thấy anh đang tìm cà vạt thì hỏi: “Lại ra ngoài?”.

“Công ty có việc gấp”, anh vừa nói vừa nhìn sắc mặt Thiệu Khải Toàn, rồi lại tiếp: “Lần trước không phải mẹ buồn vì sườn xám sao, con bảo người tìm được một thợ may có tiếng, lúc nào để ông ấy đến đo cho mẹ?”.

Thiệu Khải Toàn thở dài: “Sáng nay thấy con đang sốt, cả người nóng rực, gọi cũng không trả lời, mẹ còn sợ con sốt đến mụ người chứ. Mãi sau thấy con hạ sốt, con mới ngủ yên chút. Lớn thế này rồi, còn không biết tự chăm sóc bản thân? Sốt còn không biết. Vừa dậy đã chạy ra ngoài liều mạng, cũng chẳng phải có việc gì gấp, cần gì phải tự đi?”.

Thì ra là bị sốt. Khi trưởng thành rồi anh rất ít khi bệnh, hồi nhỏ thỉnh thoàng cũng bị sốt nhưng ỷ lại có sức khỏe nên không chịu uống thuốc, chỉ ngủ một giấc, đợi hạ sốt là khỏe. Cho nên anh vẫn tươi cười với Thiệu Khải Toàn: “Mẹ xem con không phải đã khỏe rồi sao?”.

Thiệu Khải Toàn vẫn lo lắng: “Mấy đứa lớn rồi, ai cũng bận việc của mình. Anh con bận việc đã đành, ngay cả con cũng cả ngày chẳng thấy đâu”. Bà nhớ đến đứa con nhỏ nhất lại thấy buồn, nói đến đó thì ngừng.

Lôi Vũ Tranh vội tiếp lời: “Hôm nay con không đi nữa, ở nhà thêm vài ngày”.Anh lại hỏi: “Có gì ăn không mẹ? Con đói”.

Quả nhiên anh đã thành công trong việc đánh lạc hướng sự chú ý của Thiệu Khải Toàn: “Biết ngay là sau khi con dậy sẽ muốn ăn, nên mẹ bảo nhà bếp nấu cháo rồi, còn có bánh nữa”.

Anh ngồi ăn cháo cùng dưa muối. Món ăn do đầu bếp làm rất vừa miệng, lại thêm dưa muối kích thích sự thèm ăn. Vừa ăn được mấy thìa, anh nghe thấy một tiếng “í” còn non nớt.

Quay đầu lại nhìn thì hóa ra là đứa cháu gái Nguyên Nguyên vừa được một tuổi đang lắc lư đi vào trong. Đứa bé đang học nói, trắng trẻo xinh xắn, mặc một cái áo đầm màu trắng, trên lưng có đôi cánh màu hồng nho nhỏ giống như một thiên sứ nhỏ cười với anh, để lộ vài cái răng mới mọc, gọi: “Chú”.

Anh cúi người xuống ôm Nguyên Nguyên lên, để nó ngồi lên gối mình, hỏi: “Nguyên Nguyên ăn cháo không?”.

Nguyên Nguyên lắc đầu, mở to đôi mắt đen láy nhìn anh: “Chú thích ăn cháo, Nguyên Nguyên không thích cháo”. Lúc này Vi Lạc Huyền, mẹ của Nguyên Nguyên bước vào: “Ừ, chú thích ăn cháo”.

Nguyên Nguyên vùng xuống, chạy lại nhào vào lòng mẹ. Vi Lạc Huyền ôm con gái, quay sang hỏi Lôi Vũ Tranh: “Cậu lại gây chuyện ở ngoài?”.

Hai nhà Vi và Thiệu quen biết lâu năm, cho nên tuy Vi Lạc Huyền là chị dâu anh, nhưng vì nhỏ hơn anh hai tuổi, lại quen biết từ nhỏ nên nói chuyện cũng không câu nệ gì.

Anh bảo: “Chị nói chuyện cứ như bà già ấy, vừa mở miệng đã chụp mũ lên đầu người khác”.

“Cậu mà không gây họa thì có thể ủ rũ ngồi đây ăn cháo sao?”, Vi Lạc Huyền bĩu môi, “Tôi chả tin!”.

“Mệt quá về nhà nghỉ ngơi vài ngày không được sao?”

Vi Lạc Huyền cười nheo mắt nhìn anh từ đầu đến chân: “Không phải là cậu gặp báo ứng cho nên mới tàn tạ chạy về nhà dưỡng thương đấy chứ?”.

Lôi Vũ Tranh ngẩn ra một lúc mới nói: “Tôi gặp báo ứng gì?”.

“Bệnh tương tư đấy”, Vi Lạc Huyền tươi cười, “Lần nào cậu cũng nhẫn tâm vứt bỏ các cô ấy, thế nên tôi mới nghĩ cậu cũng phải chịu báo ứng”.

“Tôi vứt bỏ ai? Chẳng qua là một Lăng Mặc, chuyện xưa từ năm nào rồi. Hơn nữa không phải là tôi bỏ cô ta, là cô ta đề nghị chia tay trước nên tôi mới vứt bỏ.”

“Thôi bỏ đi, còn nói mấy chuyện đó ra đối phó với tôi. Tôi cũng không phải là bà già, cậu là tên phong lưu, không phải giấu tôi, tháng trước bạn tôi còn thấy cậu đưa một cô bé vô cùng xinh đẹp đi ăn, nghe nói là ngôi sao nào đó. Tháng trước nữa, có người thấy cậu dẫn một cô bé khác đi đánh bóng, còn có tháng trước trước nữa…”

Lôi Vũ Tranh thản nhiên tự múc cháo: “Được rồi, chị dùng mấy chiêu đó đi quản anh cả đi, xem anh ấy xử lý chị thế nào”.

Vi Lạc Huyền phì cười, ôm con gái ngồi xuống đối diện anh: “Haizzz, lén nói cho cậu tin này, cậu giờ muốn làm người đàn ông giàu có độc thân không được nữa đâu, mẹ đang định bắt cậu đi coi mặt kìa, cằn nhằn cậu từng này tuổi rồi, bất hiếu có ba việc, không có con là nhất”.

Tay múc cháo của anh vẫn không dừng: “Nói bậy, hồi mẹ mười hai tuổi đã tài hoa lại xinh đẹp, chỉ tính bằng tiến sĩ cũng đã có hai cái, là trí thứ đúng nghĩa, tiếng Anh tiếng Đức còn lưu loát hơn tôi, làm sao có cái ý tưởng phong kiến đó”.

Vi Lạc Huyền tươi cười: “Vậy cậu cứ chờ đấy mà xem”. Sau đó lấy một cái bánh cho con gái. Nguyên Nguyên cầm lấy bánh như vừa có được món đồ chơi mới, ngắm tới ngắm lui, qua một hồi mới cắn một miếng nhỏ: “Bánh không ngon, chú ngon”. Lôi Vũ Tranh đưa tay nhéo mũi bé: “Là chú ăn bánh, không phải chú ngon”.

Anh ở nhà hai ngày, cùng mẹ đi dạo bộ, nói chuyện với cháu gái, làm cọc đỡ cho mấy chậu cúc mẹ trồng trong nhà, cũng thấy thảnh thơi vui vẻ hơn nhiều. May mà Thiệu Khải Toàn không định bắt anh đi coi mặt thật. Cố gắng hiếu thuận, anh khiến mẹ dần vui trở lại rồi mới về Thượng Hải.

Tuyến đường sắt cao tốc Kinh Hộ lúc nào cũng có xe, anh đón chuyến xe sớm. Khi lên xe mới phát hiện ghế ngồi bên cạnh là Tưởng Phồn Lục, cô ta rõ ràng cũng bất ngờ, sau cùng cười: “Lâu quá không gặp”.

Anh gật đầu xem như chào hỏi.

Anh là khách quen của xe này, tiếp viên không cần được dặn dò cũng tự động mang báo mới đến cho anh. Anh cảm ơn rồi nhận lấy, bắt đầu đọc tin tức, đột nhiên nghe thấy tiếng Tưởng Phồn Lục nói: “Xin lỗi, tôi không biết cô Đỗ là bạn anh”.

Anh lạnh nhạt đáp: “Cô ấy không phải bạn tôi”.

Tưởng Phồn Lục “À” một tiếng, cười nói tiếp: “Tôi còn tưởng cô ta là bạn gái anh”.

Anh không tỏ vẻ gì: “Có gì cô cứ nói, không cần thiết phải vậy”.

“Tôi chỉ tò mò, cũng không có ý gì khác”, Tưởng Phồn Lục thản nhiên như không, “Dù sao quan hệ của cô Đỗ và chú nhà tôi cũng rất tốt, nói không chừng cô ấy sau này còn là trưởng bối của tôi”.

Anh không phản ứng, chỉ lật báo sang trang mới: “Trước đây cô không phải người thế này”.

Tưởng Phồn Lục cười yểu điệu: “Anh nhớ được tôi trước đây kể cũng khó tin”.

Cuối cùng anh ngẩng đầu lên liếc cô ta một cái, “Lần trước tôi giới thiệu Đỗ Hiểu Tô với vợ chồng cô, không phải vì lý do cô tưởng”, giọng anh ôn hòa, “Tôi và cô chia tay đã lâu, cô có lấy chồng hay không, hay là lấy ai, không có quan hệ gì với tôi. Nhưng đừng tìm cách làm gì Đỗ Hiểu Tô, biết không?”.

“Anh hiểu lầm rồi”, Tưởng Phồn Lục tỏ vẻ miễn cưỡng, “Xin lỗi, tôi thật sự không biết cô Đỗ là…”.

Giọng anh dứt khoát, ngắt lời: “Tôi đã nói, đừng đụng vào Đỗ Hiểu Tô”.

Cuối cùng Tưởng Phồn Lục cười: “Trước đây tôi tưởng anh lòng dạ sắt đã, không ngờ cũng biết thương hoa tiếc ngọc”.

“Cô ấy là bạn gái Chấn Vinh”, anh bình thản nói, “Đã là người nhà họ Lôi chúng tôi, ai muốn làm khó cô ấy đương nhiên phải hỏi tôi trước”.

Sau cùng Tưởng Phồn Lục không nói gì nữa.

Khi xuống máy bay vẫn là thư ký và tài xế đến đón anh như thường lệ, công việc trong công ty nhiều chất thành núi, anh bận đến nỗi không còn tâm tư quan tâm đến bất cứ việc gì khác. Tối lại phải đi gặp gỡ, người mời có việc nhờ cậy anh, cho nên đã đặt tiệc ở một nhà hàng nổi tiếng. Ngoài mấy người bạn làm ăn còn có thêm mấy cô gái đẹp bên Học viện Điện ảnh. Rượu ngon và gái đẹp từ trước đến nay vẫn là điều không thể thiếu khi bàn chuyện làm ăn. Thịnh tình khó từ chối, Lôi Vũ Tranh đành xốc lại tinh thần để ứng phó. Khó khăn lắm sau khi uống hết vài lượt anh mới tìm cách chuồn đến phòng vệ sinh.

Khi rửa tay, bỗng có hai người đi vào, anh cũng không chú ý. Đột nhiên một trong hai người nói: “Tôi thấy Thượng Quan tối nay sẽ uống say đây”.

“Cả bọn xúm vào phạt hắn, không say liệu có được không?”

Cái họ Thượng Quan vốn không phổ biến, Lôi Vũ Tranh ngẩng đầu nhìn qua gương, cảm thấy người đang nói có vẻ quen quen, có lẽ đã gặp vài lần. Nhưng người đó mặt đỏ au, mùi rượu nồng nặc, căn bản không chú ý đến anh, chỉ lớn tiếng nói: “Đúng rồi, hôm nay Thượng Quan dẫn theo con bé họ Đỗ, thật ra lai lịch thế nào?”.

“Ôi dào, cậu còn không biết? Bạn gái mới của Thượng Quan, không nghe cô ta nói mai phải dọn nhà sao, chắc chắn là Thượng Quan mua nhà mới cho cô ta.”

“Tin mới! Cô ta theo được hắn đến mười ngày nửa tháng, mà đã mua nhà? Đây chắc phải là nhà vàng cất người đẹp, đêm vui ngắn ngủi sao…”

Hai người bật cười ha ha, Lôi Vũ Tranh ném chiếc khăn lông mà người phục vụ vừa đưa đến, tiện tay để lại một tấm ngân phiếu làm tiền bo rồi quay người đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Gió đêm lành lạnh, cuốn đi hương rượu vang mà mấy người trên bàn tiệc uống. Lúc này cảm giác đã ngà ngà say, Đỗ Hiểu Tô dựa đầu vào cửa kính xe hơi, lắng nghe tiếng gió lướt qua tai.

Thượng Quan vừa lái xe vừa than vãn: “Hẹn em ra ngoài ăn một bữa cơm còn khó hơn lên trời. Nhà hàng này có món cua rất ngon, không uổng đi một chuyến đúng không? Hơn nữa nhà em sửa sang xong rồi, phải mời tôi ăn một bữa đúng không, để xem lúc ấy ăn gì… hay là chúng ta ra đảo ăn hải sản…”.

Cuối cùng Đỗ Hiểu Tô lấy lại tinh thần: “Sao cả ngày anh đều bắt tôi đi ăn?”.

“Ai bảo em, ngày nào cũng nhốt mình trong nhà, đừng làm mình sinh bệnh”, anh vẫn dùng giọng điệu đó, “Tôi là nghĩ thay cho Lôi Nhị, em dâu cậu ta không phải em dâu tôi sao? Hơn nữa em còn trẻ, có thời gian thì ra ngoài chơi, vẫn hay hơn là một mình ngồi nhà”.

Nghe thấy tên Lôi Vũ Tranh, cô không khỏi thấy nhức nhối. Nụ hôn vội vàng đêm đó khiến cô luôn cảm thấy hoảng loạn. Cô vốn dĩ cố gắng quên đi, coi như chưa từng xảy ra việc gì nhưng nghe thấy Thượng Quan nhắc đến anh, cô vẫn cảm thấy bất an kỳ lạ.

Đến dưới khu cao ốc hạng nhất, cô xuống xe thì bị anh gọi lại: “Này, tối mai tôi đến đón em, mời em ăn cơm”.

“Không chừng ngày mai tôi phải tăng ca”.

“Tuổi xuân phơi phới, tăng ca cái gì?”

“Tôi mệt rồi.”

“Được được, mau lên ngủ đi”, Thượng Quan cười để lộ hàm răng trắng, “Nhớ nằm mơ thấy tôi!”. Có những lúc anh thích nói lung tung, có lẽ là do thói quen trêu hoa ghẹo nguyệt, trước mặt ai cũng dùng chiêu này, người này có tố chất của một kẻ sở khanh. Cô lê bước lên lầu, căn nhà ngày mai mới hoàn tất, hôm nay dọn dẹp mất một ngày, mua đồ dùng này kia. Thượng Quan mượn cớ nói chúc mừng nhà mới, kéo cô đi ăn cơm.

Cô tìm thấy chìa khóa cửa, vừa mới mở khóa thì đột nhiên thấy một cánh tay đặt trên cánh cửa. Cô kinh ngạc ngẩng lên, một thân hình cao lớn và khuôn mặt quen thuộc. Đèn hành lang đã tắt nên cả thân hình đó chìm trong bóng tối, rất gần rất gần nhưng không thể chạm tới… cô hốt hoảng nhìn anh, thì thầm: “Anh về rồi…”, lời chưa dứt, cả người cô đã chấn động. Đây không phải Thiệu Chấn Vinh, Thiệu Chấn Vinh sẽ không quay lại căn nhà cô từng chịu muôn ngàn vất vả tìm lại được, nơi mà anh và cô từng mơ ước về một gia đình nhỏ bé. Cô buồn bã nhìn anh, nhìn bóng người vô cùng giống Thiệu Chấn Vinh, mà hoàn toàn không cảm nhận được cả người anh đang toát ra lửa giận.

Anh lạnh lùng nói: “Cô vẫn còn mặt mũi nhắc đến Chấn Vinh?” .

Cô ngạc nhiên nhìn anh, hình như anh uống khá nhiều rượu, đứng ở khoảng cách gần này có thể cảm nhận được hơi rượu trên người anh. Lần trước anh uống say, anh biết, nhưng hôm nay anh lại uống say, tại sao lại xuất hiện ở đây? Dường như nhìn thấy tâm tư cô, anh nói: “Trả chìa khóa nhà cho tôi”.

Cô không biết mình phạm sai lầm gì, chỉ hỏi theo bản năng: “Tại sao?”.

“Tại sao? Cô còn mặt mũi hỏi tại sao?” Anh dùng sức đẩy, cô loạng choạng lùi vào trong nhà. Ánh sáng đầu hành lang chiếu vào, phòng khách chất đầy đồ dùng vừa mua. Nhìn dáng vẻ của anh, cô không tự chủ được mà lùi về sau vài bước, suýt nữa ngã xuống sofa. Anh bước từng bước lại gần, vẫn câu nói đó: “Trả chìa khóa nhà cho tôi”.

“Tôi không trả.” Cô không còn đường lùi, lưng tựa vào thành ghế sofa, quật cường ngẩng mặt lên: “Đây là nhà của tôi và Chấn Vinh”.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 6-10-2012 13:02:54 | Xem tất
đến đây nghe nguy hiểm ak nha...
  1. hồi mẹ mười hai tuổi đã tài hoa lại xinh đẹp, chỉ tính bằng tiến sĩ cũng đã có hai cái, là trí thứ đúng nghĩa
Sao chép mã
đoạn này có phải nhầm k? mẹ của anh Lôi thế thật thì trâu quá?{:274:}

Bình luận

Bây giờ mới tới đoạn hay đây.  Đăng lúc 6-10-2012 05:46 PM
Nhà anh toàn người tài hoa mà.  Đăng lúc 6-10-2012 05:46 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 7-10-2012 10:22:43 | Xem tất
gần ếnt rùi mà thấy như bi giờ mới bắ đầu vậy.
thanks các b đã type nhiều.m vẫn thương anh chấn vinh hơn
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 7-10-2012 20:39:52 | Xem tất
Chương 23




Nỗi buồn bực và tức giận trong lòng trào dâng, anh nghiến răng: “Đừng nhắc đến Chấn Vinh, cô không xứng!”. Anh không biết vì sao giọng mình lại hung hãn như vậy, gần như mang theo thù hận muốn hủy diệt tất cả, “Đeo bám Thượng Quan, được lắm, vậy trả chìa khóa lại cho tôi. Từ nay về sau cô muốn thế nào làm thế ấy, đừng dùng Chấn Vinh làm lá chắn cho mình”.

Lời nói sắc nhọn như lưỡi dao, cô nghẹn lại: “Thượng Quan chỉ đưa tôi về nhà, tôi cũng chẳng có gì với anh ấy, anh lấy lý do gì tìm tôi đòi chìa khóa?”.

“Đúng như thế hả? Dám làm không dám nhận? Sao cô có thể hèn hạ như vậy, không có đàn ông không sống được? Chẳng phải cả ngày cô đòi sống đòi chết vì Chấn Vinh, quay mặt đi đã tìm người khác, cô còn mặt mũi về căn nhà này…”, anh cười khinh bỉ, “Chấn Vinh quả nhiên bị mù rồi, mới xem trọng cô!”.

Cuối cùng anh cũng khiến cô nổi giận, cô nói: “Anh đừng có dùng Chấn Vinh chỉ trích tôi, tôi không làm gì có lỗi với Chấn Vinh! Tôi yêu Chấn Vinh, cũng không ở cùng người khác, anh cũng đừng mong lấy chìa khóa của tôi”.

Mỗi từ cô nói đều như từng nhát dao đâm vào tim anh, không cách nào ngăn được cơn giận đang sôi trào vô phương kìm nén và sự phẫn uất đang dâng lên. Không phải vì chìa khóa, không phải vì căn nhà, thật ra là vì cái gì, anh cũng không biết. Anh chỉ cảm thấy thù ghét và căm hận, chỉ muốn nghiền nát người trước mặt, cô chết ngay lúc này là tốt nhất. Anh đột nhiên đưa tay bóp cổ cô, cô ra sức vùng vẫy, muốn giấu chìa khóa trong tay ra sau lưng. Hơi thở gấp gáp của cô phả lên mặt anh, anh kìm nén sự căm hận trong tim, nói từng chữ một: “Cô lên giường với ai tôi không cần biết, nhưng từ nay về sau, cô đừng bao giờ mong lấy Chấn Vinh ra che chắn”.

Cô nổi giận, mắt ngân ngấn nước: “Tôi không có lỗi với Chấn Vinh…”.

Anh cười lạnh lùng: “Sắp khóc phải không? Chiêu này dùng nhiều, hết tác dụng rồi. Lần nào cô cũng diễn kịch trước mặt tôi, diễn thật đến mức tôi tin cô. Đỗ Hiểu Tô, cô đừng nhắc Chấn Vinh. Cô thật sự rất… đê tiện!”.

Mười ngón tay anh khiến cô không thở nổi, mùi rượu nồng nặc trong hơi thở anh phả lên mặt cô. Cô nghe thấy tiếng khớp ngón tay kêu vang, chắc chắn anh định bóp chết cô. Không cần lý do, không phân trắng đen, cứ như vậy bắt cô phải chết. Nỗi đau và uất ức tích tụ lâu ngày cuối cùng bùng nổ, nếu Chấn Vinh còn đây… nếu Chấn Vinh biết được, sao có thể để cô bị người ta sỉ nhục, chỉ trích thế này?

Anh buông một tay ra định tóm lấy cánh tay cô, còn cô siết chặt chìa khóa trong tay, ra sức vùng vẫy trong nước mắt: “Tôi đê tiện thì sao? Tôi không lên giường với Thượng Quan, tôi chỉ lên giường với anh thôi! Anh không phải vì vậy mà hận tôi sao? Anh không phải vì vậy mà ghét tôi sao? Vậy tại sao anh còn hôn tôi? Anh uống say rồi, anh uống say thì tại sao phải hôn tôi?”.

Lời cô nói như mũi tên đâm vào vết sẹo sâu nhất không thể chạm tới trong lòng anh. Nơi đó máu vẫn còn mưng mủ, chính anh cũng không dám nhìn vào. Máu từ hai bên thái dương như trực trào ra, mạch máu co giật liên hồi, anh ấn cô xuống sofa, trán cô bị ấn xuống thành ghế, khiến cô chóng mặt hoa mắt, trong lúc đang vùng vẫy muốn đứng dậy thì chìa khóa đã bị anh giật lấy.

Cô lao đến muốn giành lại chìa khóa liền bị anh hung hăng đẩy ngã lên sofa, môi cô mấp máy – anh biết cô định nói gì, anh biết cô sẽ gọi tên ai, anh hung hãn bịt môi cô, như muốn chặn lại tất cả đau đớn hận thù.

Cô như con thú nhỏ bị thương phải chịu đựng nỗi tuyệt vọng, nhưng không thể thốt ra một chữ hoàn chỉnh. Anh không biết mình đang làm gì, trong đầu chỉ muốn nghiền nát người kia, sau đó thiêu thành tro. Chỉ khi nào cô không còn trên đời, anh mới có thể an tâm. Chỉ cần cô chết ngay lập tức, anh mới có thể an tâm… rất đau… rất đau… thì ra bị cô cắn. Mùi máu bốc ra từ miệng, nhưng anh nhất định không buông. Tay cô cào khắp người anh, dùng hết sức phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn vô vọng. Anh xé tan bộ đồ mỏng tang trên người cô, dường như xé cả tấm thân này làm hai, nước mắt tuôn rơi thành hàng từ khóe mắt nhưng không thể phát ra âm thanh nào.

Không có âm thanh, không có ánh sáng, trong phòng tối đen, cô vẫn nức nở và hoàn toàn không còn sức phản kháng. Thời gian đã qua lâu như vậy nhưng anh phát hiện ra mình vẫn còn nhớ nét đẹp của cô ngày đầu, rồi anh như con thú hoang tham lam muốn có lại hơi ấm đó. Như con thuyền nhỏ bị dòng nước nghiêng ngả lao vào vách đá, cho dù tan thành từng mảnh, cho dù không còn sót lại gì… Thời gian như dòng sông chảy gấp, cuốn lấy tất cả mọi thứ trong lòng sông. Không đạt được, không đánh mất, chỉ có nắm lấy thật chặt… Khát khao trong lòng cuối cùng cũng được sự êm ái hòa tan. Anh gần như đã được thỏa mãn nhưng rồi lại tham lam muốn chiếm lấy nhiều hơn…

Ánh sao đẹp nhất trên thế gian đã bị tan vỡ nơi tận cùng mờ ảo, không bao giờ còn tìm thấy được phương hướng. Trong khoảnh khắc mất đi kiểm soát, trong đầu anh cơ hồ xuất hiện ảo giác như chính mình đang bị rơi vào hố sâu của vũ trụ, đánh mất tất cả sức lực và tri giác, chỉ còn lại sự lạc lõng trống rỗng.

Không rõ anh đắm mình trong đó bao lâu. Mãi sau anh dần tỉnh lại, không dám nhìn cô. Có lẽ cô đang khóc, hoặc có thể là không khóc, chỉ thỉnh thoảng nấc lên một tiếng như đứa trẻ khóc trong sự oan ức khó nói thành lời.

Cuối cùng khi mặc lại quần áo, anh vô tình chạm phải thứ gì đó cứng cứng, là ví tiền, anh lấy ra xem thì thấy trong đó có khoảng hơn hai ngàn tệ tiền mặt, anh ném tất cả lên sofa. Lúc này anh mới nhận ra thứ mà anh vẫn đang nắm chặt trong tay, đó là chiếc chìa khóa đã giật lấy từ Đỗ Hiểu Tô. Anh nhìn chiếc chìa khóa, đột nhiên như nhận ra mình vừa làm gì… Anh đã làm gì? Mồ hôi toát lạnh sống lưng… chỉ có mình anh mới biết, không phải vì chìa khóa, tất cả chỉ là cái cớ, một cái cớ hoang đường đến nực cười.

Anh ngước mắt nhìn, trên tay vẫn còn vết máu mà cô cào. Cô đang khóc, còn anh từ đầu đến cuối đều dùng môi chặn cô lại. Anh biết nếu có thể nói thì cô sẽ nói gì, anh biết nếu cô có thể thốt ra âm thanh thì cô sẽ gọi tên ai. Cho nên anh hận cô, anh muốn mình nhận bao nhiêu đau đớn thì sẽ cho cô nếm thử bấy nhiêu. Anh dùng hết sức mình, để làm cái việc dơ bẩn nhất trên đời và cũng dùng cách hèn hạ nhất. Nếu trên đời này có hình phạt công bằng, vậy thì anh là người duy nhất đáng chết.

Cô ngồi ở đó không cử động, rồi đột nhiên nắm lấy số tiền đó ném thẳng vào mặt anh. Anh không né tránh, để mặc những tờ tiền liền rơi xuống. Chỉ có mình anh hiểu anh đang muốn tự sỉ nhục mình. Trong bóng tối, đôi mắt cô đẫm lệ, từng giọt long lanh tỏa sáng, cô tựa một con thú đang căm phẫn, tuyệt vọng cực độ. Cô chậm rãi mặc lại quần áo, anh không cử động mà chỉ đứng ở đằng xa. Cô mặc quần áo xong lập tức lao ra cửa như một mũi tên.

Anh đuổi theo, nhưng cửa thang máy đã đóng lại. Anh chạy xuống bằng thang bộ, nhưng vẫn chậm một bước, nhìn thấy cô lao ra khỏi đại sảnh. Cô như dùng hết tất cả sức của mình để chạy. Anh không đuổi kịp, và có lẽ mãi mãi không bao giờ theo kịp. Anh không biết cô muốn đi đâu, chạy ra bên ngoài khu nhà, cô cứ thế lao thẳng về phía trước, lúc này anh mới chợt hiểu cô định làm gì. Anh dốc sức chạy, cuối cùng cũng đuổi kịp. Anh nắm lấy tay cô, còn cô ra sức giằng lại, rồi loạng choạng tiến về trước mấy bước. Anh thà chết cũng không buông tay, khi kéo được cô về thì cô lại hung hăng cắn anh, cảm giác đau đớn vô cùng nhưng không làm anh từ bỏ. Rồi trong nháy mắt, ánh đèn trắng lóa đã tiến đến, giữa luồng sáng lóa mắt đó anh chỉ nhìn thấy khuôn mặt tuyệt vọng của cô, anh cố sức đẩy cô ra.

Tiếng thắng xe sắc nhọn, nhưng không sao tránh được tiếng va chạm vang lên. Phía xa vang lên những tiếng thắng xe liên tiếp, dòng xe cuối cùng cũng dừng lại như sóng nước đập vào vách đá, cô vội vàng quay người lại. Khuỷu tay bị ma sát trên mặt đường, khiến máu từ từ chảy ra, cơn đau truyền đến tận óc.

Tài xế đã xuống xe, giọng nói cũng đang run rẩy. Qua một lúc lâu sau mới vội vàng gọi điện báo cảnh sát. Người xung quanh đều xuống xe, có người nhát gan che mắt không dám nhìn. Tiếng còi xe cảnh sát đang tiến đến gần, tiếng còi xe cấp cứu cũng vang vọng đinh tai nhức óc.

Phòng cấp cứu ồn ào, những tiếng động ong ong đập vào tai như có rất nhiều người đang nói chuyện.

“Huyết áp 80/100, nhịp tim 72.”

“Sau đầu bị thương.”

“Gãy xương sườn thứ 6, thứ 7.”

“Hình chụp CT có rồi, xuất huyết não.”

“Dập lá lách!”

“Vùng bụng tích máu nhiều…”

Rất nhiều những tiếng “tít, tít” ngắn vang lên liên tục và chói tai.

“Tim đang ngừng đập!”

“Kích tim.”

“200J!”

“Tránh ra!”

“Chưa thấy biến chuyển!”

“Thử kích tim lần nữa!”



“Cô à, cô là người nhà bệnh nhân phải không? Đây là giấy đồng ý phẫu thuật và thông báo nguy hiểm, phiền cô ký tên.’

“Tình trạng nguy kịch, nếu cô không thể ký tên, có thể giúp liên lạc với người khác không?

“Đây là điện thoại của bệnh nhân, cô xem thử đâu là người nhà anh ấy?”

Cuối cùng Đỗ Hiểu Tô nhận lấy điện thoại. Cổ tay cô vẫn còn vương vết máu. Trong giây phút sinh tử đó, anh đã đẩy cô ra chỉ để một mình mình bị xe đâm. Trong đầu cô giờ trống rỗng, không biết mình đang nghĩ gì, chỉ máy móc mở danh bạ điện thoại. Đầu tiên là Thiệu Chấn Vinh, tay cô hơi run, tiếp theo là Lôi Vũ Đào, cô nhấn nút gọi.

Lôi Vũ Đào có mặt tại bệnh viện trước khi trời sáng. Cô không biết anh ta dùng cách nào mà đang ở cách xa ngàn dặm lại có thể đến đây nhanh như thế. Khi anh ta đến thì ca phẫu thuật vẫn chưa kết thúc, người tài xế gây ra tai nạn cùng ngồi chờ với cô trên chiếc ghế dài, hai người như con rối, sắc mặt trắng bệch, không chút sắc khí.

Theo Lôi Vũ Đào còn có mấy vị bác sĩ danh tiếng của khoa ngoại. Thật ra bác sĩ chính trong phòng mổ cũng là người tương đối tiếng tăm, nhất định là khi Lôi Vũ Đào nhận điện thoại đã sắp xếp để vị bác sĩ đó đến ngay bệnh viện. Đây là lần đầu tiên Đỗ Hiểu Tô gặp Lôi Vũ Đào, tuổi không quá ba mươi nhưng người đàn ông đó bình tĩnh vô cùng, có cảm giác thâm trầm uy nghiêm.

Lãnh đạo bệnh viện cũng có mặt, nhanh chóng lập thành nhóm chuyên gia trao đổi ý kiến, sau đó cùng vào phòng phẫu thuật. Lúc này Lôi Vũ Đào mới chú ý đến Đỗ Hiểu Tô, dáng vẻ cô tiều tụy ngơ ngác, hình như còn chưa hồi phục sau cú sốc đó.

Anh ta không hỏi gì, chỉ vẫy tay, người của bệnh viện lập tức chạy đến, anh ta nói: “Sắp xếp một phòng để cô ấy nghỉ ngơi”.

Giọng anh bình tĩnh nhưng lại mang sức mạnh không được phép chối từ, buộc người ta phục tùng.

Cô không còn sức để suy nghĩ bất cứ thứ gì, nên ngoan ngoãn đi theo y tá đến phòng nghỉ.

Đó là một gian phòng rất lớn, sau khi đóng cửa lại thì vô cùng yên tĩnh. Cô mệt mỏi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Cô mơ thấy Thiệu Chấn Vinh, giống như vô số lần trước đã từng mơ thấy. Anh bị giam trong xe một mình, bùn đất đổ ào xuống, chôn vùi anh. Tất cả mọi thứ đều tối đen, trời đất yên tĩnh, anh không vùng vẫy, cứ nhẹ nhàng như thế rời khỏi thế giới này. Còn cô khóc lóc thảm thương, cố sức dùng tay đào đất. Mặc dù cô biết rõ là không kịp, biết rõ là không thể, nhưng dưới kia là Chấn Vinh của cô, sao cô có thể không cứu anh chứ? Vắt kiệt sức mình để đào, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Chấn Vinh. Trên mặt anh dính đầy bùn đất, cô cẩn thận dùng tay lau, nhưng khuôn mặt đó lại biến thành Lôi Vũ Tranh. Máu từ từ loang ra, tầm nhìn bị che khuất giống như lúc cô tận mắt nhìn thấy anh ngã xuống trong vũng máu, sau đó mãi mãi không tỉnh lại.

Cô giật mình tỉnh lại, mới biết đó là mơ.

Hoàng hôn buông xuống, y tá thấy cô tỉnh lại thì thở phào nhẹ nhõm, nói với cô: “Lôi tiên sinh đang đợi cô”.

Đến gặp Lôi Vũ Đào, nhưng tâm trạng cô vẫn còn hoảng loạn, lúng túng. Phòng khách lớn chỉ có mình cô và anh ta. Bề ngoài Lôi Vũ Đào không giống Lôi Vũ Tranh và Thiệu Chấn Vinh. Anh ta hình như đang đánh giá cô, ánh mắt bình tĩnh, thâm trầm như vô hại nhưng cô lại cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Sau cùng anh ta đẩy một ly trà đến trước mặt cô: “Uống chút nước đi”.

Cô lắc đầu. Đúng là không sao nuốt trôi được, cảm giác trong bụng như nhét đầy đá, khó chịu vô cùng. Anh ta cũng không ép, ngược lại còn lịch sự hỏi: “Tôi hút thuốc được không?”.

Cô gật đầu. Khói thuốc nhàn nhạt bao quanh cả người Lôi Vũ Đào. Cách lớp khói, anh ta có vẻ đang suy nghĩ điều gì, rồi lại tựa như không nghĩ gì cả. Người anh ta hơi ngả ra dựa vào ghế, giọng nói thoáng chút mệt mỏi: “Đến giờ vẫn chưa tỉnh, chỉ sợ không qua nổi hai mươi tư giờ…”, anh thuận tay dập thuốc, “Cô qua đó đi, vẫn đang ở phòng điều trị tăng cường”.

Cô thoáng giật mình, trước sự ung dung và bình tĩnh trong lời nói đó. Anh ta cơ bản không hỏi điều gì, không thắc mắc vì sao cô lại có mặt ở hiện trường, hình như anh ta đã biết được gì đó. Điều làm cô khó chịu nhất là, anh ta cũng là anh trai của Thiệu Chấn Vinh, cô không muốn anh ta hiểu lầm bất cứ điều gì.

Nhìn bề ngoài thì không thể nhận ra điều gì, anh ta chỉ ngồi đó, xua tay mệt mỏi: “Đi đi”.

Cô ngẩn người đi theo y tá đến phòng điều trị tăng cường. Qua quá tình khử trùng phức tạp, sau đó mặc áo vô trùng, đeo khẩu trang, đội mũ xong xuôi cô mới được vào trong.

Hai y tá đang bận rộn với công việc của mình. Người nằm trên giường hầu như không còn bất kỳ tri giác nào. Trên người anh đầy các ống truyền, bên dưới lớp mặt nạ dưỡng khí, khuôn mặt anh trắng bệch như tờ giấy. Cô đứng yên đó như con rối, nhìn gương mặt quen thuộc giống Chấn Vinh của cô. Máy móc đang vận hành xung quanh vang lên những tiếng động nhè nhẹ. Cô hoang mang, cảm giác người nằm trên giường là Chấn Vinh, nhưng rồi lại ra sức tự nói với mình, đó không phải Chấn Vinh, Chấn Vinh đã chết rồi… nhưng anh rõ ràng là đang nằm đây. Tinh thần cô hoảng loạn không sao phân biệt được đó là Chấn Vinh hay là người khác.

Từng giọt, từng giọt nước trong bình truyền rơi xuống, khuôn mặt anh dần mờ nhạt. Sự sống và cái chết chỉ trong tích tắc, giây phút đó anh lại đẩy cô ra, thực ra anh đang nghĩ cái gì? Cô luôn có cảm giác anh giống như hồn ma, đêm đó anh là ma, thô bạo và ngang tàng khiến cô đau đớn, thế nhưng bây giờ ma quỷ cũng sắp chết rồi.

Cô đứng trong phòng điều trị tăng cường rất lâu, y tá bận làm việc của mình, căn bản không ai để ý đến cô. Có hai lần cấp cứu rất nguy kịch, máy móc kêu vang, rất nhiều bác sĩ lao vào phòng bệnh, vây quanh giường. Cô đứng một mình trong góc nhìn mọi người dốc hết sức giành lại anh từ tay tử thần.

Như một cuộc thi kéo co, đầu kia là sinh mạng, đầu này là cái chết. Cô nghĩ, thì ra Chấn Vinh cũng từng làm công việc này, chữa bệnh cứu người, đấu tranh với tử thần nhưng không ai chịu cứu anh.

Cuối cùng mọi thứ yên tĩnh trở lại, anh nằm đó, còn các y tá vẫn hết lần này đến lần khác thay thuốc. Thời gian như ngưng đọng, mãi đến khi Lôi Vũ Đào tiến vào, cô vẫn ngẩn ngơ đứng đó nhìn anh.

“Nói chuyện với nó!”, giọng của anh không lớn nhưng lại như một mệnh lệnh, “Tôi không cần biết cô làm thế nào, tôi muốn nó sống. Chấn Vinh chết rồi, tôi không thể mất thêm một đứa em nữa, bố mẹ tôi không thể mất thêm một đứa con nào nữa, nghe rõ chưa?”.

Cô bị đẩy lên phía trước, đứng bên cạnh giường bệnh, cô nhìn thấy rõ khuôn mặt tái trắng của Lôi Vũ Tranh. Sắc mặt Chấn Vinh lúc ấy, cũng trắng bệch thế này, lúc ấy Chấn Vinh đã chết rồi, anh cũng sắp chết sao?

Rất lâu sau, cô mới nhẹ nhàng đưa tay chạm vào tay anh đang được gắn kim truyền dịch. Tay anh rất lạnh như không có nhiệt độ. Cô chậm rãi vuốt tay anh, anh không phản ứng.

Ba ngày liền, anh cứ nằm đó không cử động, như một cơ thể không có ý thức, mặc kệ thuốc được thay hết lần này đến lần khác, mặc kệ y tá thay ca hết lần này đến lần khác. Những lúc thay ca, chuyển ca cũng có hai y tá trực trong phòng điều trị tăng cường, chỉ có mình cô luôn túc trực ở đó, không thay ca, không chuyển ca, ngồi đó một mình đến đêm khuya mới đi ngủ. Vừa ngủ không lâu, đột nhiên có tiếng gõ cửa đánh thức cô dậy.

Cô nhìn sắc mặt tái trắng của Lôi Vũ Đào dưới ánh đèn, bất giác thì thầm: “Anh ta chết rồi?”.

“Nó tỉnh rồi”, Lôi Vũ Đào dường như không cảm thấy được an ủi, giọng nói ngược lại còn nặng nề hơn, “Cô đi thăm nó đi”.

Lôi Vũ Tranh vẫn không thể nói chuyện, sắc mặt anh đằng sau mặt nạ dưỡng khí vẫn trắng như giấy, anh cũng không thể cử động. Lúc cô vừa bước vào phòng điều trị tăng cường, đúng là phát hiện anh đã tỉnh lại. Tuy cô mang khẩu trang, đội mũ nhưng anh vẫn nhận ra cô, đôi mắt hơi di chuyển, cơ hồ chỉ nhìn cô khoảng hai giây, sau đó mi mắt chậm rãi khép lại.

Y tá nhẹ giọng nói: “Ngủ rồi, sau khi phẫu thuật thì các chức năng khác của cơ thể sẽ hoạt động mạnh cho nên rất dễ ngủ”.

Rất lâu sau Lôi Vũ Đào mới nói: “Nó sợ chúng tôi gạt nó, lúc nãy nó vẫn còn cho rằng cô chết rồi”.

Cô không nói gì, nếu có thể, cô thà mình chết đi cho xong.


P/S: Khổ thân a Lôi nhị, lần trước hôn chị thì bị ốm mất mấy ngày, lần này thì suýt chết. Chương sau a Lôi siêu kute luôn.

Bình luận

Đọc chap này xong, thương anh Loi Njị quá đi mất!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!  Đăng lúc 7-10-2012 10:43 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 8-10-2012 12:54:02 | Xem tất
ôi, anh Lôi của em, của mọi người thích anh ý *khóc lóc vật vã* {:261:} chả hiểu sao a ý lại thích ĐHT đến vậy nhỉ??? mà trước đó anh ý với Hiểu tô lên giường lúc nào vậy ah?

Bình luận

ố ồ, truyện sắp hết mà giờ e mới biết ah nha  Đăng lúc 8-10-2012 08:45 PM
Từ lâu rồi, trước khi ĐHT gặp TCV, có xảy ra tình một đêm với Lôi Nhị. Thế nên gặp lại là bắt hai người chia tay luôn đó.  Đăng lúc 8-10-2012 03:04 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-10-2012 17:30:37 | Xem tất
Ôi hay quá đi, càng ngày càng hay, càng ngày càng bị thích anh Lôi Vũ Tranh ấy.....
hxhxhxhx xem ra sau tai nạn lần này sẽ có biến chuyển trong tình cảm của 2 người đây.
Cảm ơn bạn đã up nha... chờ các chương tiếp theo :x:x:x:x:x
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-10-2012 19:37:07 | Xem tất
Chương 24


Lôi Vũ Đào ở lại bệnh viện thêm hai ngày nữa. Mãi cho tới khi Lôi Vũ Tranh được chuyển ra khỏi phòng điều trị tăng cường, được các bác sĩ xác định là không còn nguy hiểm gì nữa, anh mới về. Trước khi đi, dường như anh định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ nói với cô: “Chăm sóc nó”.

Dù sao anh cũng đã cứu cô, hơn nữa lại là anh trai của Chấn Vinh. Trải qua kiếp nạn sinh tử đó, cơ hồ mọi thù hận tạm thời bị xóa nhạt, chỉ còn lại nỗi buồn đau vương vấn. Chấn Vinh ra đi vội quá ngay cả một cơ hội để cô chăm sóc anh mà ông Trời cũng không cho, vậy nên bây giờ xem như là đền bù vậy.

Chỉ vì một câu dặn dò của Lôi Vũ Đào mà ngày ngày cô đều ở trong bệnh viện. Thật ra cũng chẳng có việc gì bận rộn cho lắm, bởi vì trong bệnh viện có y tá chuyên nghiệp, cũng đã thuê người đến chăm sóc. Vì thế việc nặng chẳng đến tay cô, việc nhẹ cũng chẳng đến lượt cô. Vai trò duy nhất của cô chính là ngồi yên ở đó, để mỗi khi tỉnh giấc hoặc trong cơn đau, Lôi Vũ Tranh có thể nhìn thấy cô.

Hầu như cô chẳng nói gì, Lôi Vũ Tranh cũng im lặng, không khí trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh. Y tá gọt một trái lê, cô cũng chỉ ăn trong thầm lặng.

Anh muốn nói chuyện nhưng lại động vào vết thương, đau đớn vô cùng. Cô để miếng lê xuống, đứng lên vắt một chiếc khăn ấm lau mặt cho anh. Qua vụ tai nạn như vậy, tuy giữ được mạng sống nhưng anh gầy đi nhiều. Tay cô vô thức dừng lại nơi khóe mắt anh, mãi đến khi cánh tay anh hình như cử động, cô mới giật mình, nhìn thấy anh đang nhìn nửa quả lê đặt trên bàn, cô hỏi: “Muốn ăn lê?”.

Giai đoạn này anh chỉ có thể ăn những thứ lỏng dễ tiêu nên nghe cổ họng anh ừ hừ, cô rửa tay đi gọt hai quả lê, ép thành nước cho anh uống. Nhưng chỉ uống được môt ngụm anh lại không uống nữa. Cô đành cất ly đi, hỏi: “Tối muốn ăn gì?”.

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy thứ cháo với thuốc, cháo hổ cốt, cháo nhân sâm, cháo mật gấu, cháo bồ câu… ngay đến cô ngửi thấy mùi còn buồn nôn, chẳng trách được anh không thấy ngon miệng. Nghe nói đây là phương thuốc gia truyền của gia đình làm thuốc đông y nổi tiếng nào đó, thuốc quý giá này hình như được chuẩn bị riêng cho anh, có tác dụng giúp vết thương nhanh lành. Hàng ngày đều được mang đến đều đặn, nhưng đúng là khó ăn vô cùng, cô thấy anh ăn cháo chẳng khác gì uống thuốc.

Chẳng biết có phải vì vết thương còn đau không, một lúc lâu anh mới nói vẻ khó khăn: “Cô nấu?”.

Cô đỏ mặt: “Anh cũng biết… tôi không biết nấu”.

Anh lại đau đến toát mồ hôi, nói từng chữ từng chữ chậm rãi: “Cháo trắng. Nước, gạo, nấu”.

Được rồi, cháo trắng thì cháo trắng. Đỗ Hiểu Tô ra siêu thị gần đó mua nửa cân gạo, sau đó vào bếp trong phòng bệnh nấu một nồi cháo trắng. Vì nấu bằng gas, lại lo cháo sẽ trào ra nên cô cứ ở đó canh chừng. Đến khi nấu xong đi ra, Lôi Vũ Tranh đã ngủ từ lúc nào chẳng hay.

Cô để bát cháo bên cạnh rồi ngồi xuống sofa. Trời đã về chiều, rèm cửa được kéo lại che đi ánh sáng bên ngoài phản chiếu. Trong phòng không bật đèn khiến khuôn mặt anh trở nên mờ ảo, lúc bỏ mặt nạ dưỡng khí đi rồi, nhìn anh càng tệ hơn, gầy đi rất nhiều làm cô gần như không nhận ra. Cũng may do mấy ngày gần đây có thời gian tĩnh dưỡng nên sắc mặt cũng dần hồng hào trở lại.

Theo lời ông giáo sư trong nhóm chuyên gia thì là: “Vì Vũ Tranh còn trẻ, sức khỏe tốt nên cầm cự được, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là khỏe lại”.

Tối hôm đó Lôi Vũ Tranh ngủ mãi không tỉnh lại, lại sợ cháo trắng không thể hâm nóng lại được nên cô đành chia cho hai y tá khác cùng ăn. Đến khi anh tỉnh lại nghe nói hết cháo rồi, đôi mắt lộ vẻ vô cùng thất vọng. Đỗ Hiểu Tô nhìn dáng vẻ anh giống như một đứa trẻ nghe nói không còn kẹo, nên thoáng phì cười. Quen biết đã lâu, có lẽ đây là lần đầu tiên cô bật cười thành tiếng trước mặt anh. Anh nhìn cô cười vẻ khó hiểu, một lúc sau mới hỏi: “Cười cái gì?”.
“Đã là người lớn, còn sợ uống thuốc”.

“Không phải”, giọng nói anh rầu rầu. Băng trên đầu vẫn còn, vì làm phẫu thuật nên phải cạo  hết tóc, khuôn mặt gầy càng hiện rõ đường nét. Bộ dạng bây giờ còn đang bĩu môi, trông chẳng khác gì một hòa thượng vừa phạm phải giới luật. Thực ra anh đã ba mươi tuổi rồi, bình thường lúc nào cũng hung hăng dọa người, thế mà lúc này trông thật giống một đứa trẻ biết giận người lớn.

Bữa tối được đưa đến, là cháo nhân sâm, cô vui mừng đưa cháo đến trước mặt anh: “Là nhân sâm”.

Cháo mật gấu là khó ăn nhất, lần trước cô phải nghĩ hết mọi biện pháp mới dỗ được anh ăn nửa bát cháo. Cháo nhân sâm còn được, anh có thể cố gắng ăn hết. Nhưng cháo nhân sâm có mùi rất lạ, nặng mùi hơn canh nhân sâm nhiều, nghe nói đây mới chính là nhân sâm dại. Nhìn anh ăn như đang uống thuốc, vừa chau mày vừa nuốt từng miếng nhỏ, cô  thấy đau lòng: “Vẫn còn gạo, ngày mai lại nấu cháo trắng cho anh, anh lén ăn là được”.

Có lẽ nghe thấy hai chữ “lén ăn” làm anh không vui, lạnh lùng đáp: “Không cần đâu”.

Đã bị thương nặng như thế mà tính khí vẫn khó chịu như trước. Vốn dĩ Đỗ Hiểu Tô cảm thấy sau khi bị thương anh cơ hồ đã biến thành người khác, dễ sống hơn nhưng khi nghe thấy anh lạnh lùng như vậy, cô mới nhận ra anh vốn không hề thay đổi. Anh vẫn là Lôi Vũ Tranh trước đây, cao sang khó gần, thích chỉ tay sai khiến.

Lôi Vũ Tranh chỉ nằm viện một tháng. Đến khi có thể xuống giường đi lại được thì kiên quyết đòi xuất viện. Nhóm chuyên gia không biết làm như thế nào, Đỗ Hiểu Tô cũng hết cách, nên đành gọi cho Lôi Vũ Đào. Nhưng phản ứng của Lôi Vũ Đào lại rất bình thản: “Ở nhà nghỉ cũng tốt, chăm sóc nó cẩn thận”.

Chỉ một câu nói thôi đã lại khiến cô phải gắn với anh. Đỗ Hiểu Tô cũng chẳng dám phản đối, dù sao ở bên anh hơn một tháng, nhìn thấy khoảnh khắc anh giống như đứa trẻ sơ sinh yếu ớt, đến khi có thể nói chuyện, có thể ăn, có thể đi lại… nói cho cùng, tai nạn xảy ra cũng là do cô.

Dù sao biệt thự của anh cũng lớn, hàng ngày mời y tá đến ở trong phòng cho khách trên lầu hai. Đỗ Hiểu Tô ở phòng đối diện với y tá. Từ khi về nhà, việc để làm mỗi ngày nhiều hơn hẳn khi ở bệnh viện. Bởi Lôi Vũ Tranh về nhà, cần tĩnh dưỡng nên ngày nào quản gia cũng chạy lên hỏi cô: Trong vườn phải làm thế nào? Bãi cỏ có cần sửa không? Cổng ga ra xe có thay không? Quạt thông gió dưới đáy hồ bơi có tạp âm, nên hẹn bên xưởng đến kiểm tra hay dứt khoát thay cái mới?

Ban đầu Đỗ Hiểu Tô không để tâm đến những việc đó: “Hỏi Lôi tiên sinh đi”.

“Cô Đỗ hỏi giúp nhé, Lôi tiên sinh ngủ rồi, lát nữa cậu ấy tỉnh tôi lại phải đi có chút việc.”

Dần dần Đỗ Hiểu Tô phát hiện ra đó là cái cớ, nguyên nhân là vì tính khí Lôi Vũ Tranh bây giờ rất không tốt, nếu quản gia đi hỏi thì chắc chắn anh sẽ nổi giận. Đỗ Hiểu Tô càng lúc càng cảm thấy sau vụ tai nạn, người đàn ông đó đã biến thành một đứa bé, vui buồn thất thường, tính cách bướng bỉnh, rất khó dỗ dành. Nhưng nhìn anh lúc đau đớn toát mồ hôi cô lại thấy mềm lòng. Rõ ràng chỉ hơn Chấn Vinh hai tuổi, vả lại Chấn Vinh không còn nữa, anh cũng vì cô mà bị thương thế này… cứ nghĩ như vậy, cô càng cảm thấy áy náy.

Thực ra vết thương phục hồi rất nhanh, chỉ vì lúc đó bị xuất huyết não nên mới để lại di chứng là hay nhức đầu. Các bác sĩ cũng không còn cách nào ngoài việc thường xuyên tiêm thuốc giảm đau. Sức chịu đựng của anh vô cùng lớn nên cơ bản không cần dùng thuốc giảm đau. Chỉ có những lúc như thế này Đỗ Hiểu Tô mới cảm nhận được bản chất con người anh không hề thay đổi. Bác sĩ có nói, cơn đau đầu đó nều là người bình thường thì không thể chịu đựng được, nhưng anh có đủ nghị lực đến mức không cần dùng thuốc giảm đau.

Có đêm nọ, có lẽ vì quá đau nên anh ngồi dậy định mở cửa, mặc cho ở phía đầu giường có chuông nhưng anh không ấn. Kết quả là cửa chưa kịp mở ra anh đã ngã xuống, may mà cô chưa ngủ say, vừa nghe thấy tiếng động liền bật dậy chạy sang chỗ anh. Anh đau đến mức toát mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn không cho cô gọi y tá. Vì thế cô đành một mình đỡ anh về giường. Quãng đường ngắn mấy bước chân đó nhưng phải mất đến mười mấy phút mới đi hết, hai người đều mệt rã rời. Anh cuộn người lại, nằm thở dốc như một con vật bị thương. Cô lấy khăn ấm lau mồ hôi cho anh, đột nhiên anh nắm tay cô, kéo cô vào lòng. Cô chợt thấy chua xót vì cảm nhận được anh dạo này gầy quá nên chầm chậm ôm lấy anh. Cô gục đầu trước ngực anh, cả người anh vẫn vật vã trong đau đớn, hơi thở nóng hổi phả vào cô. Còn cô nhè nhẹ vỗ lưng anh như đang dỗ một đứa trẻ, cuối cùng anh cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.

Cô sợ cơn đau của anh sẽ lại tái phát nên định đợi anh ngủ say mới đứng dậy, nhưng  chẳng biết cô ngủ thiếp lúc nào. Hôm sau tỉnh lại cô không khỏi giật mình, dù sao cũng may anh chưa tỉnh, vốn dĩ trước khi đi ngủ là cô ôm anh, giờ lại thành ra anh ôm cô, đầu cô gối trên cánh tay anh, cánh tay còn lại của anh đặt trên bụng cô, còn cô lại cuộn người trong lòng anh. Khi bừng tỉnh lại cô sợ toát mồ hôi, nhân lúc anh còn ngủ nhẹ nhàng quay lại phòng mình. May sao anh không nhận ra, đến lúc tỉnh dậy cũng không nhắc đến vấn đề này, có lẽ anh không biết cô đã ngủ ở đó.

Lôi Vũ Tranh khỏe lên từng ngày, lúc này Đỗ Hiểu Tô mới biết chăm sóc người bệnh là rắc rối thế nào. Lại thêm nữa, anh rất kén chọn, từ ăn uống đến đồ dùng, quần áo, tất cả các nhãn hiệu hoặc chất liệu, sai một thứ cũng không được. Thiệu Uyển Đình thỉnh thoảng có ghé qua, báo cáo những việc quan trọng trong công ty cho anh, hoặc mang văn kiện quan trọng đến cho anh ký, gặp Đỗ Hiểu Tô cũng chỉ lịch sự chào hỏi mà không thắc mắc vì sao cô lại ở đây.

Khi quen rồi lại cảm giác càng giống người thân hơn, bởi vì Lôi Vũ Tranh gầy đi nhìn rất giống Chấn Vinh. Có nhiều khi cô sợ không dám gọi tên anh, tuy bình thường nói chuyện với cô cũng không gọi tên anh, chỉ gọi “này” hay khi nổi giận thì gọi “Lôi tiên sinh”, có lẽ cách gọi này thông dụng hơn cả vì số lần anh chọc người khác nổi giận quá nhiều.

Ví dụ như khi đi tắm, hồi mới về nhà có lần anh ngất xỉu ngay trong phòng tắm nhưng Lôi Vũ Tranh lại không cho bất cứ ai vào trong. Vì thế sau đó mỗi lần anh tắm lại phải có người đứng ngoài cửa đợi, tránh xảy ra sự cố. Mà công việc này không hiểu vì sao lại rơi lên đầu Đỗ Hiểu Tô, tối nào cũng phải đến phòng ngủ lớn, đứng nghe tiếng nước rơi tí tách, chờ anh tắm xong. Lại còn phải giúp anh sấy tóc nữa, được người ta sấy hộ lại còn chê là vụng về, đúng là bới lông tìm vết. Thật ra tóc anh chỉ mới mọc ra chút xíu, muốn sấy cũng chẳng ra được kiểu gì, nhìn chẳng khác gì cái đầu đinh của nam sinh. Đỗ Hiểu Tô cảm thấy rất giống khoai môn, cô nói khoai môn đúng là có hình như vậy. Nhưng chỉ cần cô gọi anh là khoai môn anh sẽ lập tức xị mặt, lạnh lùng nhìn cô.

Nuôi một đứa trẻ có lẽ sẽ có cảm giác này, nhưng làm gì có đứa trẻ nào làm người lớn phiền lòng như thế? Đỗ Hiểu Tô bị chọc giận nên hôm sau lén chạy ra ngoài mua một hộp phấn. Tối đó đợi anh tắm xong ra ngoài rồi ngồi trên giường xong xuôi, cô giả vờ cầm máy sấy tóc đến, nhưng lại lén lút lấy phấn ra và dùng tốc độ nhanh hơn ánh sáng bôi đầy cổ anh. Khi anh nhận ra, lập tức quay lại nắm lấy bàn tay đang cầm hộp phấn của cô, cô còn cười: “Ngoan, để dì bôi phấn cho”.

Câu này quả nhiên đã chọc giận anh. Rồi anh giống như một con mèo xù lông, nhưng cô quên rằng anh vốn không phải mèo mà là sư tử, anh tức giận nhào qua giật lấy hộp phấn. Cô cũng kiên quyết không chịu đưa, hai người giằng qua giật lại, cuối cùng không biết như thế nào mà anh đã ôm choàng lấy cô. Cô thoáng cứng người, cảm nhận được đôi môi nóng rực của anh đang chạm vào môi mình. Đây là lần đầu tiên khi cả hai còn tỉnh táo, rõ ràng đến mức có thể nghe thấy hơi thở của đối phương.

“Không được…” Cô yếu ớt đẩy anh, đôi mắt anh đã chiếm hết tầm nhìn của cô, rất giống mắt Chấn Vinh. Anh không cho cô cơ hội để nói rồi lại như mang theo vẻ dỗ dành, chậm rãi kiên nhẫn hôn cô. Cô đánh vào lưng anh nhưng lại sợ chạm vào vết thương. Anh vẫn nhẹ nhàng hôn cô, bàn tay anh đã lần chạm đến nút áo. Cô vừa phản kháng, anh càng hôn mạnh hơn rồi lại nhẹ nhàng cắn làm cô khẽ run lên. Kỹ thuật hôn của anh rất tốt, chút kinh nghiệm kém cỏi của cô hoàn toàn không sao so sánh được. Mặc dù muốn nhưng cô lại không thể, vùng vẫy giữa ranh giới của đạo đức và tự do: “”Lôi Vũ Tranh! Buông tôi ra! Buông ra!”.

Anh ôm cô chặt hơn, cảm giác sợ hãi trong cô lại trào dâng, cô cắn răng dùng sức đánh anh: “Tôi hận anh! Đừng để tôi hận anh thêm lần nữa!”.

Anh như người say, đôi mắt đỏ au, nghiến răng nói: “Tôi biết cô hận tôi, tôi cũng hận tôi, tôi hận tôi vì cái quái gì lại yêu cô như vậy!”.

Cuối cùng cũng nói ra câu không nên thốt ra nhất. Tay cô thoáng dừng lại, sau đó càng đấm mạnh hơn nhưng vẫn không thể ngăn cản anh. Anh nói rất nhiều nhưng những lời đó đã trở nên mơ hồ. Lúc đầu vì cô khóc nên anh thì thầm vài câu dỗ dành. Nhưng cô càng lúc càng khóc nhiều hơn nên chỉ nghe câu được câu mất, chính là những lời cô từng nói với anh trước đây. Cô không biết anh vẫn còn nhớ, hơn nữa còn nhớ rất kỹ. Từ lần đầu gặp mặt, cô đã nói gì, làm gì… tất cả giống như một đoạn phim được lưu giữ từng cảnh trong ký ức. Nếu anh không lấy ra, cô mãi mãi sẽ không biết.

Cô vừa khóc vừa nghe anh thì thầm bên tai, rồi bị khóa chặt trong nụ hôn ngọt ngào. Cô hoang mang khi bị kéo vào dòng thời gian, nếu tất cả quay lại từ đầu, liệu có phải sẽ không trải qua những việc đó, sẽ có được một kết cục khác? Anh đã cẩn thận tỉ mỉ cất giữ tất cả, không bao giờ để bất cứ ai dễ dàng tìm thấy. Cô bước qua anh, anh cũng từ bỏ cô, để rồi sau bao lần xoay chuyển của thời gian, và cuối cùng bàn tay vận mệnh lại kéo họ đến bên nhau.

Cô như con hươu nhỏ, hàng mi ướt đẫm chạm vào mặt anh, khiến anh cảm nhận được một thứ hạnh phúc không có thật. Đã quá lâu rồi, ngay đến bản thân anh cũng không nhận ra, thì ra lâu như vậy. Khát vọng ấy, chờ mong ấy, chính anh cũng không nhận ra, nó như bị chôn vùi trong quá khứ xa xôi rồi bắt đầu nảy mầm trong tim, mỗi ngày một lớn, cuối cùng phá vỏ thoát ra. Anh từng ngăn cản nhưng vô ích, đến giờ vẫn không biết là vì anh em, hay vì đố kỵ cô xuất hiện trước mặt mình như chưa từng xảy ra chuyện gì, như đã quên hết tất cả.

Đã nhiều năm trôi đi, bước qua biết bao con đường nhưng rồi vận mệnh vẫn mang cô đến trước mặt anh như thủa ban đầu. Cho đến giờ anh mới biết đó là cô, thì ra mọi chuyện là như vậy.

Dù thế nào anh cũng sẽ không buông cô thêm lần nữa. Lần đầu tiên anh đã ngu ngốc buông tay, từ đó cô biến thành người xa lạ, lần thứ hai anh buông tay để rồi suýt nữa anh đánh mất tính mạng mình. Lần này anh quyết khuông buông tay, cô là của anh, chỉ là của anh.

Lần trước là cảm giác đau đớn, lần này lại là ngây ngất, hỗn loạn. Không đợi anh tỉnh lại, Đỗ Hiểu Tô đã lặng lẽ rời khỏi đó. Cô nhận ra mình vừa phạm một lỗi lầm cực lớn, lần trước không thể phản kháng, nhưng lần này lại có thể không phản kháng sao. Rõ ràng anh là anh trai Chấn Vinh, là người mà cô không thể chạm đến. Rõ ràng cô đã từng sai lầm, hiện giờ không thể lại càng sai tiếp được. Đạo đức khiến cô hổ thẹn, lương tri làm cô tuyệt vọng.

Cô nhốt mình trong phòng một ngày trời, dù ai đến gõ cửa cô cũng không để tâm. Lôi Vũ Tranh có lẽ sợ cô xảy ra chuyện gì nên tìm chìa khóa phòng để vào trong. Cô chỉ im lặng nằm đó, nhắm mắt vờ ngủ. Anh đứng bên giường một lúc rồi đi.

Khi cô xuống lầu thì thấy anh đang ngồi dưới cầu thang, tay cầm một điếu thuốc, bên cạnh là một cái gạt tàn, bên trong đã có vô số đầu thuốc. Nhìn tàn thuốc rơi đầy sàn nhà, cô cũng không biết anh ngồi đó bao lâu.

Sau khi phẫu thuật, bác sĩ cấm anh hút thuốc, anh cũng đã cai thuốc nhưng không ngờ hôm nay lại hút.

Anh chặn đường cô đi, cô kiềm chế: “Tránh ra”.

Anh nhích sang một bên, cô đi ngang qua anh rồi bước thẳng xuống dưới, anh vẫn không nói gì.

Thật ra cũng không có nơi nào để đi nên cô loạng choạng bước ra bờ hồ. Trong hồ có một đàn vịt, trên hồ có một người mẹ dắt theo người con đang xé vụn bánh mì cho đám vịt ăn. Vì trong khu nhà này được quản lý rất nghiêm, ra vào đều phải có mật khẩu, nên bên hồ chỉ có ba người. Người mẹ đang cho vịt ăn bất giác quay lại nhìn cô, cả ngày cô chưa ăn gì, cảm thấy bụng sôi lên ùng ục, quỳ xuống nôn lại không nôn ra được gì. Người mẹ kia rất quan tâm chạy đến đỡ cô: “Sao thế, có cần đi bệnh viện không?”

Cô yếu ớt đáp lại bằng một nụ cười: “Không sao, chỉ đau bụng chút thôi.”

Bé con ngoan ngoãn gọi: “Dì”, sau đó quay sang hỏi mẹ. “Có phải dì sắp sinh em bé không? Trong phim lúc nào cũng diễn ra như vậy”.

Người mẹ bật cười: “Không phải, dì bị đau bụng thôi, đi khám bệnh là sẽ khỏe lại”.

Khoảnh khắc đó, trong đầu Đỗ Hiểu Tô chợt hiện lên một ý nghĩ đáng sợ nhưng chưa kịp bắt lấy nó thì người giúp việc đã từ xa chạy đến, vẻ mặt lo lắng vô cùng: “Lôi tiên sinh xảy ra chuyện…”.

Lôi Vũ Tranh ném hết những gì có thể ném trong phòng, y tá bị anh đuổi đi hết, quản gia vừa thấy cô thì như thấy vị cứu tinh, nhét ngay chìa khóa vào tay cô. Cô mở cửa phòng vào trong, thật ra bên trong rất yên tĩnh, rèm cửa đóng, đèn không bật, tối không nhìn thấy gì.

Cô tìm thấy công tắc, bật đèn lên thì phát hiện anh đang quỳ bên góc phòng. Cơn đau bất chợt ùa về khiến anh co người trong quằn quại, cơ thể run lên bần bật.

Cô quỳ xuống, thử đưa tay ra nhưng dù đau đớn cả người co quắp, răng nghiến chặt anh vẫn cố chấp định đẩy cô ra. Cô cảm nhận được anh đang giận dỗi, cũng may cơn đau đã khiến anh không còn chút sức lực phản kháng. Cô ôm chặt lấy anh, cả người anh run lên, không nói được gì. Cô kiên nhẫn dỗ dành: “Tiêm một mũi được không? Để y tá tiêm cho anh một mũi được không?”.



Đây có thể coi là "Tái ông mất ngựa" với Lôi ca không?
Bị ốm mà được Đỗ tỉ chăm sóc mấy tháng thế này, lại kiếm thêm thằng cu nữa cũng đáng. {:288:}

Bình luận

Lôi Nhị lạnh lùng là có lý do của ổng đó endlesslove ^o^  Đăng lúc 15-10-2012 03:46 PM
Mình cũng thích TCV hơn LVT. Lôi ca độc đoán quá.:(  Đăng lúc 10-10-2012 08:18 AM
truyện hay quá, em rất thik anh Chấn Vinh, vì anh ý là 1 Doctor ( em rất ư là mê Doctor), nhưng đáng tiếc anh ý k sống lâu dc.huhuhu.  Đăng lúc 10-10-2012 12:31 AM
để cỡ chữ này đi bạn, chữ to đọc mới sướng, cảm giác được đọc nhiều hơn nữa :))  Đăng lúc 9-10-2012 09:04 PM
cám ơn bạn đã post truyện nhé, truyện càng lúc càng hay :x  Đăng lúc 9-10-2012 08:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách