Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 104884|Trả lời: 234
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | MA] True Love | Yuki_Hooseki | Nichkhun - Taecyeon - Chansung - Joo

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 9-9-2011 23:28:19 | Xem tất |Chế độ đọc


Author: Yuki_Hooseki

Status: Completed

Rating: MA

Pairings: Nichkhun - Taecyeon - Chansung - Joo - Tiffany - Victoria

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về mình nhưng số phận họ trong tay au

Thể loại: Short fic

Summary: Mỗi con người đều có 1 số phận riêng của họ nhưng tất cả mọi người đều có chung 1 mục đích là muốn đi tìm cho riêng mình 1 tình yêu đích thực...

***Lưu ý: Trong fic sẽ có 1 số nội dung thậm chí là một số câu - đoạn thoại sẽ được lấy từ các phim như On Air, Cinderella's Sister, High Kick 1, I Do, I Do, A Gentleman’s Dignity... vì thế mong mọi người không thắc mắc hoặc cảm thấy phiền khi có vài sự giống nhau giữa fic và các phim trên...

1 chàng trai lạnh lùng và chậm chạm trong tình yêu...

1 cô gái không muốn đánh mất danh vọng nên hy sinh tình yêu của bản thân...

1 chàng trai không tin vào thứ gọi là tình yêu...

1 cô gái không hề biết gì về quá khứ của mình...


1 chàng trai luôn hời hợt với mọi thứ kể cả gia đình của anh ta...

1 cô gái luôn nuôi giấc mộng trở thành diễn viên tài năng...


Liệu... họ có thể tìm thấy được tình yêu đích thực của mình???


Casting nhân vật chính












Casting nhân vật phụ






Chap 1: Hiện Tại Và Quá Khứ

Chap 2: You Are My Bad Boy

Chap 3: Secret

Chap 4: Oppa Ah~ Em Thích Anh [Part 1 | Part 2]

Chap 5: Can't Bear To Say I Love You

Chap 6: I Love You [Part 1 | Part 2]

Chap 7: Ảo Ảnh [Part 1 | Part 2]

Chap 8: Em Ghét Cái Thứ Tình Yêu Này [Part 1 | Part 2]

Chap 9: Chúng Ta... Kết Thúc Tại Đây, Anh Nhé! [Part 1 | Part 2]

Chap 10: Cơ hội mới... liệu có được bắt đầu? [Part 1 | Part 2]

Chap 11: I'm So Sorry... [Part 1 | Part 2]

Chap 12: Em có thể trở về với anh lần nữa không? (End)

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
yool_bluespill + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-9-2011 23:53:47 | Xem tất
lấy lun con tem này nhá ss
tình hình là em khá mong chờ cái fic nì
đảm bảo vs ss là em đủ tuổi 100% nhá, ko phải ham hố đâu
nhưng sao ss lâu thế
em chờ mòn mỏi, cổ dài như cổ cò nè
thui nhưng tình iu dành cho ss vẫn thế
iu ss nhìu nhìu
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 11-9-2011 15:54:51 | Xem tất
Lấy phong bì nhé, bên đây sử dụng tuổi bằng chữ nên không biết Au để bao nhiêu tuổi ;P

Nhưng mà vẫn xem.

Bên cũ thì đã post chapter 2 rồi, nhưng khổ nỗi không vào được ><

KhunToria fithing ^^

KhunToria mãi mãi ở trong lòng tôi ^^

Cái sumarry hơi khó suy nghĩ nhưng cũng bei61t là tình yêu có nhiều ngăm cấm, thế thôi :L
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-9-2011 20:21:23 | Xem tất
e hèm
up cái chap 1 lẹ đi pé

Để còn làm lun chap 2

Có thể mới tới chap 3 đc chứ nè

Bình luận

ss vào kites lâu zữ mà ít 8 nhỉ ^^, ở đây thì la làng dc nè, avata Taec đâu rùi ss ơi :(  Đăng lúc 6-10-2013 11:46 PM
kekeke ^^  Đăng lúc 12-9-2011 09:23 PM
em chìu ss đó nha, ko bjk làm gì mà hối thế ko bjk? ss đọc òi còn gì? hóng cái chap 4 thì nói đại đi nha ss :))  Đăng lúc 12-9-2011 08:29 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-9-2011 20:32:02 | Xem tất
:loveliness::loveliness: Em sang đây ủng hộ ss Yuki nào
Bên nhà kia không com nhiều bên này em sẽ chăm com ủng hộ ss
Ss mau bắn chap nha fic đang hot em hóng
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-9-2011 20:38:11 | Xem tất
Chap 1

Hiện Tại Và Quá Khứ




Anh dạo bước trên một con đường khác và như tình cờ anh gặp em
Đáng lẽ như một vở kịch, nó còn bi kịch hơn nữa
Hãy quay về với anh, em biết anh cần em


Tại lễ trao giải Mnet' 20’s Choice Awards

- “Victoria, chúc mừng em, hôm nay em là nhất rồi đấy, nhận được những 3 giải thưởng” – MC Yoo Jae Suk chúc mừng Victoria sau khi buổi lễ kết thúc

- “Vâng, cảm ơn anh ạ” – Victoria cúi đầu chân thành cảm ơn đàn anh của mình

Và tiếp theo đó là những lời chúc mừng, những cái bắt tay của những người khác… Hết người này đến người kia, họ cứ mãi vây lấy Victoria. Một số người thì chúc mừng với lòng chân thành nhưng cũng có người đến chỉ vì lòng ganh tị hoặc đơn giản chỉ là muốn nịnh hót cô để mong sau này có thể kiếm lợi lộc gì đó từ cô mà thôi… Trong showbiz luôn là thế, khi bạn đạt được kết quả tốt thì không hề có nghĩa là bạn sẽ được mọi người yêu quý… Rồi mãi đến tận 30 phút sau Vic mới thoát ra được cái nơi thật-hư-lẫn-lộn ấy và tiến đến chỗ Kahi – quản lý của cô

- “Victoria, chúng ta về được rồi” – Kahi nói khi thấy Vic tiến đến

- “Dạ vâng… À mà bây giờ chúng ta về nhà luôn phải không eonni?” – Victoria hỏi

- “À không, Nichkhun-ssi có chuẩn bị 1 buổi tiệc ăn mừng cho em ở công ty, giờ chúng ta sẽ qua đó”

- “Um… eonni à, em… em thấy hơi mệt nên…” – Vừa nghe đến tên Nichkhun bỗng nụ cười trên môi victoria vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt mệt mỏi thoáng chút khó chịu

- “Vic à, nghe chị này, chị biết là em muốn nói gì nhưng mà dù gì cậu ấy cũng là ông chủ của chúng ta… Dù bây giờ em có nổi tiếng đến cỡ nào… nếu như cậu ta thích thì vẫn có thể khiến em mất tất cả chỉ trong 1 giây đó” – Kahi nghiêm khắc nói với Victoria  

- “Em biết anh ta sẽ không làm vậy đâu… nên chúng ta về thôi” – Nói rồi Victoria đi thẳng đến chiếc xe đang chờ sẵn ngoài cổng

- “Vic… Vic à…” – Kahi gọi với theo – “Đúng là hết cách với con bé này” – Lắc đầu 1 cách ngao ngán rồi Kahi đành lấy chiếc điện thoại ra nhắn 1 tin gì đó

Tít… tít… tít…

- “Noona xin lỗi, noona không thể khuyên Victoria đến bữa tiệc… Em không cần chờ nữa đâu” – Dòng tin nhắn ngắn gọn được Kahi gửi đến điện thoại của Nichkhun

- “Victoria, em thật sự quên lời hứa của chúng ta thật rồi sao?” – Ngồi thừ người trước bàn tiệc rộng lớn Nichkhun thở dài và nhớ về ngày này cách đây 5 năm

*Flash back*

Tại phòng tập vũ đạo của JYP

- “Nichkhun oppa à, không biết đến bao giờ em mới được đứng trên đó nhận giải nhỉ?” – Victoria hỏi khi đang xem lễ trao giải Mnet' 20’s Choice Awards trên TV

- “Em thật là, lo mà luyện tập cho chăm chỉ đi, anh tin nhất định sẽ có ngày em được đứng nhận giải trên ấy mà…” – Đặt ly mì đang ăn dở xuống sàn, Khun quay sang động viên Victoria

- “Ngày đó là chừng nào vậy?” – Vic cũng đặt ly mì xuống rồi chu mỏ hỏi Khun lần nữa

- “Không lâu đâu cô nhóc à… Anh nghĩ chỉ khoảng 2 năm sau khi em debut thôi” – Nở 1 nụ cười nhẹ vì sự ngốc nghếch trẻ con của Victoria, Nichkhun cầm ly mì lên và tiếp tục ăn

- “Anh chỉ giỏi đoán mò thôi à… Nhưng em cũng hy vọng là được như lời anh nói…” – Vitoria gật gật đầu đồng ý với lời nói của Khun

- “Này… mà nhớ là lúc ấy đừng có quên anh đấy nhá” – Khun quay sang trêu Vic

- “Anh đừng lo, ai chứ anh thì em sẽ không bao giờ quên đâu quản lý của em à...” – Vic quay sang mỉm cười thật tươi với Khun – “À mà em nghĩ chắc khi đó anh sẽ không cho em ăn mì ly nữa đâu nhỉ?” – Victoria tinh nghịch cầm ly mì đưa qua đưa lại trước mặt Khun

- “Em yên tâm đi, nếu em đạt được giải thường thì anh nhất định sẽ mở 1 buổi tiệc thật thịnh soạn để chúc mừng em”

- “Anh hứa rồi đó nha” – Vic đưa ngón tay út của mình lên

- “Anh hứa mà” – Và Khun cũng lập tức nghéo ngón tay út của mình vào tay cô như xác định 1 lời hứa

*End flash back*


Đứng 1 mình giữa căn phòng rộng lớn cùng 1 bàn tiệc thịnh soạn đã nguội lạnh tự bao giờ… Nichkhun cứ mãi miên man nhớ về những kí ức xa xôi… Những ký ức tươi đẹp mà Victoria và anh đã cùng nhau trải qua… tuy đó là những tháng ngày gian khổ, khó khăn nhưng lại đầy ấp niềm vui và tiếng cười…

Rồi bỗng nhiên tất cả thay đổi chỉ sau 1 ngày… Ngày mà Victoria lần đầu tiên đứng trên sân khấu nhận giải thưởng “Nữ ca sĩ được yêu thích nhất” do khán giả bình chọn tại lễ trao giải Mnet' 20’s Choice Awards cũng chính là ngày anh và cô dần dần xa nhau… Giữ anh và cô bắt đầu xuất hiện 1 khoảng cách và cái khoảng cách ấy ngày 1 lớn dần ra khi anh không còn làm quản lý của cô nữa… Khẽ thở dài… Nichkhun bước ra khỏi phòng định về nhà nhưng khi đi ngang qua 1 căn phòng thì Khun chợt nghe thấy những tiếng động kì lạ ở bên trong… Đó là phòng làm việc của Junho – Quản lý của Taecyeon

- “Junho à, cậu ở trong này hả?” – Khun khẽ đẩy cửa vào và hỏi… nhưng không ai trả lời, chỉ thấy mỗi ánh sáng leo lét được phát ra từ màn hình chiếc điện thoại… Thấy thế Khun bèn lên tiếng hỏi lần nữa – “Junho, cậu ở đây phải không?”

Tách, Khun đưa tay mở chiếc công tắc nằm cạnh cánh cửa, ánh đèn sáng lên và Khun nhìn thấy Junho đang ngồi trên ghế, tay cầm chiếc điện thoại nhắn tin liên tục và miệng thì lẩm bẩm điều gì đó

- “Taecyeon, Taecyeon, Taecyeon… tên Taecyeon đáng chết… khôn hồn thì cậu mau mau trả lời điện thoại của tớ nếu không là tớ sẽ ôm cậu chết chung đó…”

- “JUNHO” – Nichkhun gọi to tên Junho 1 lần nữa khiến cậu ta giật mình và đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn

- “Ơ, Khun hyeong…”

- “Cậu đang làm gì vậy?” – Nichkhun cuối xuống nhặt chiếc điện thoại lên cho Junho

- “Em đang phát điên lên đây” – Junho cầm lấy chiếc điện thoại từ tay Khun rồi nói

- “Chuyện của Taec phải không?” – Khun kéo chiếc ghế và ngồi xuống

- “Đâu phải hyeong không biết tính cậu em trai của hyeong, em thật hết cách với cậu ấy rồi. Em thật không hiểu tại sao anh lại chọn em làm quản lý cho cậu ta nữa? Đâu phải anh không biết cậu ấy luôn trên cơ em?” – Junho nhìn thẳng vào Khun mà hỏi

- “Nó lại làm gì nữa hả?” – Khun vừa chăm chú đọc cái gì đó trên bàn của Junho vừa hỏi

- “Thì hôm nay lại chơi trò mất tích chứ gì, rõ ràng là sáng nay có nhắc cậu ấy là chiều nay có buổi lễ trao giải ở Mnet vậy mà đến trưa là đã không tìm được rồi, gọi điện thì không bắt máy… nhắn tin thì không trả lời” – Junho nói trong khi vẫn đang cố gọi cho Taecyeon – “Đó, giờ còn tắt máy luôn nữa chứ” – Junho bực tức quăng luôn cái điện thoại xuống bàn

- “Junho à, hyeong cũng biết em phải chịu nhiều cực khổ vì thằng nhóc đó nhưng xin em hãy giúp hyeong vì Taecyeon bây giờ chỉ nể 1 mình em thôi, chỉ có em nói thì nó mới chịu nghe, còn lời nói của hyeong thì…” – Nichkhun lắc đầu thất vọng

- “Cũng phải, ít ra thì cậu ta còn làm theo 70% lời em nói, chứ em thấy hyeong và cậu ấy thì…” – Junho cũng lắc đầu theo – “Mà hai người có thật là anh em không vậy? Sao em thấy lần nào gặp nhau hai người đều gây với nhau thế?” – Junho thắc mắc hỏi

- “Chuyện xích mích trong gia đình thôi, giờ có nói ra cậu cũng không hiểu đâu… Thôi, cậu về nghĩ sớm đi, không sao đâu… Chắc giờ này nó cũng la cà ở cái bar nào đó thôi…” – Nichkhun đứng dậy rời khỏi phòng

- “Vậy còn hyeong?” – Junho hỏi với theo

- “Thì…”

- “Hai người vẫn chưa về á?” – Kahi không biết từ đâu xuất hiện cắt ngang lời Nichkhun

- “Noona” – Nichkhun ngạc nhiên nhìn Kahi – “Sao giờ này noona lại ở đây?”

- “Tại Vic nó nói muốn yên tĩnh nên chị định qua đây kiểm tra lại lịch của ngày mai ấy mà”

- “Chứ không phải qua đây khoe khoang sao?” – Junho lầm bầm trong miệng

- “Này, cậu nói gì đấy?” – Kahi liếc nhìn sang Junho

- “Gì chứ? Bộ tôi nói chị sao?” – Junho cũng dùng ánh mắt hình viên đạn để nhìn lại Kahi

- “Rõ ràng là cậu nói tôi chứ còn ai nữa? Ở đây chỉ có 3 người thôi mà… Không lẽ cậu nói Khun”

- “Thôi… hai người cho tôi xin, tất cả chúng ta đều chung công ty hết mà… sao cứ cãi nhau hoài vậy?” – Khun lên tiếng can ngăn để không phải nghe thêm cuộc đấu khẩu giữa hai người họ - “À, bàn tiệc bên kia hình như không có ai ăn hay là chúng ta qua đó ăn đi, bỏ phí lắm” – Khun lên tiếng đề nghị

- “Cũng được” – Junho đồng ý

- “Ủa, không phải có người nói về sao? Sao không đi đi” – Kahi lên tiếng chọc tức Junho

- “Chị…”

- “Thôi, thôi cho tôi xin mà, coi như tôi muốn cả hai ở lại ăn khuya với tôi được không?” – Nói rồi Nichkhun đẩy Kahi và Junho vào phòng mình để dùng cái bàn tiệc còn dang dở kia

Thật ra Nichkhun làm vậy không chỉ vì muốn Kahi và Junho thôi cải nhau mà còn có 1 lý do nữa là anh muốn có người ở bên cạnh mình. Dù là ông chủ của 1 công ty lớn và là anh trai của hai cậu nhóc nhưng bên cạnh anh chẳng bao giờ có lấy 1 bóng người… Ở trong công ty thì anh luôn bù đầu bù cổ với công việc, đến khi công việc kết thúc thì mọi người cũng đã về nhà tự bao giờ, còn về nhà thì cũng chẳng có ai vì đêm nào Taecyeon với Chansung chả đi đến những cái quán bar ồn ào náo nhiệt kia đến 2, 3 giờ sáng mới về…

- “Này, sao cậu lại lấy cái đó chứ? Tôi đang muốn ăn nó mà?”

- “Gì chứ? Chị làm ơn đi, đây là bàn ăn đó… ai nhanh tay thì được thôi…” – Chợt tiếng cải nhau của Kahi và Junho vang lên làm Khun thoát ra khỏi những suy nghĩ vẫn vơ của bản thân… Rồi Khun chợt mỉm cười và tự nhủ với mình rằng có lẻ không nên suy nghĩ nhiều nữa vì trước hết phải trân trọng người trước mặt cái đã…

--------------------------------------------------

Trong khi đó, có một chiếc xe Lamborghini vàng sáng chói đang phóng như điên trên đường… Chiếc xe chạy với một tốc độ chóng mặt khiến ai cũng khiếp sợ nhưng duy chỉ có hai người con trai ngồi trong xe là bình thản… Một người thì vô hồn nhìn ra bên ngoài xe và người còn lại thì có vẻ như đang rất bực tức về chuyện gì đó

- “Cái quán bar chết tiệt, lần sau anh sẽ không đến đó nữa đâu” – Taecyeon bực tức nói khi đang cầm lái

- “Hyeong à bỏ đi” – Chansung ngồi kế bên nói

- “Bỏ gì mà bỏ chứ, bọn chúng nghĩ sao mà dám làm vậy với hyeong vậy hả? Đâu phải bọn chúng không biết ngày nào hyeong cũng đến đó, vậy mà chỉ có cái phòng VIP cũng không thể sắp xếp cho hyeong nữa là sao?” – Taecyeon tức giận đập mạnh vào cái vô-lăng – “Từ nay hyeong sẽ không đến đó nữa!”

- “Vậy giờ chúng ta đi đâu đây?” – Chansung lúc này mới quay lại nhìn Taec

- “Thì đi nơi khác chứ đi đâu, ở cái thành phố Seoul này đâu phải chỉ có mỗi cái bar đó” – Nói rồi Taecyeon phóng xe càng lúc càng nhanh tiến đến một nơi khác trong cái thành phố sầm uất này…

Cuối cùng anh dừng lại ở một quán bar bí ẩn nằm khuất trong một con hẻm tối tăm… Không biết vì sao nơi này lại khiến anh chú ý đến thế? Chứ bình thường thì những quán kì quái như thế này anh sẽ chẳng bao giờ để mắt đến nhưng hôm nay thì khác, cái quán bar HANDS UP này có điểm gì đó thu hút anh và khiến anh buộc phải dừng xe lại và bước vào nơi đây.

Khi Taecyeon và Chansung mới bước vào thì nơi này cũng giống như bao cái quán bar khác, cũng những tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc, cũng những ánh đèn xanh đỏ đủ màu khiến người ta hoa cả mắt và đương nhiên nơi này cũng không thể nào thiếu những cô gái xinh đẹp ăn mặc thiếu vải, từng cử chỉ, động tác đều khêu gợi, khiến các chàng trai không thể nào rời mắt khỏi họ… Nhưng Teacyeon và Changsung không hề quan tâm, họ đã quá rõ cái thế giới tối tăm này rồi, Chansung yêu cầu ngay một phòng VIP và vài cô gái phục vụ, tất nhiên là phải có một số tiêu chuẩn “xứng tầm” với hai chàng hotboy…

Và khi đã sắp xếp được phòng VIP, Taec và Chan bước đi qua những căn phòng nhỏ trước khi tới căn phòng dành cho mình.

Tại phòng VIP của bar HANDS UP

Trong khi Changsung đang đùa giỡn bằng trò chơi oẳn tù tì ăn “hôn khắp cơ thể” với hai cô gái của mình, thì Taec vẫn tiếp tục cầm ly rượu với tâm trạng rất khác mọi ngày nhưng bên cạnh đó đương nhiên không thiếu một cô gái đang ngồi sát vào người anh, mò mẫm trên cơ thể rắn chắc của anh và đang hôn lên cổ anh.

- “Hai anh mới đến đây lần đầu phải không? Nhìn hai anh lạ quá…” – Một cô gái khác vừa rót rượu cho Taec vừa hỏi

- “Vậy sao?” – Taec nhếch môi cười rồi cầm ly rượu lên lắc lắc vài cái trước mặt mình

- “Các em thật sự không biết anh ấy hả?” – Chansung dừng trò chơi của mình và nhìn vào các cô gái hỏi với ánh mắt ngạc nhiên

- “Phải đó, lần đầu tiên em thấy đấy…” – Cô gái vừa đưa ly rượu cho Taec vừa vô tư trả lời, nhưng bọn chúng không biết rằng mình vừa đã phạm phải một điều tối kị nhất của Taecyeon… đó chính là nói không biết anh trong khi anh đang là một người mẫu bậc nhất của cái đất nước Hàn Quốc này. Số lượng hình ảnh và các mẫu quảng cáo của anh xuất hiện đầy rẫy trên các báo đài, mạng xã hội, đó là chưa kể đến những scandal của anh cùng các cô người mẫu và diễn viên… Đi đến đâu thì bọn con gái đều vây lấy anh, tung hô anh như một ông hoàng, vậy mà giờ đây - ở trong một cái bar cũ rích này - bọn gái gọi rẻ tiền kia lại dám nói là không biết anh… làm sao có thể chấp nhận được điều đó chứ?

Cạch… Taecyeon đặt mạnh ly rượu xuống bàn rồi đứng bật dậy, không quên ném lại một xấp tiền

- “Ơ, anh sao vậy?” – Cô gái ngơ ngác nhìn Taecyeon

- “Về thôi” – Taecyeon nói với Chansung

- “Anh thích về thì cứ về trước đi, em còn muốn chơi một lát nữa…” – Chansung mỉm cười nói

Thật ra thì không phải Chansung thích thú gì nơi này mà đòi ở lại, chẳng qua là anh chỉ muốn chọc cho Taecyeon nổi điên lên mà thôi vì anh biết Taecyeon là người kiêu ngạo và cái tôi của anh nhiều khi còn lớn hơn cả trời nên việc bị người khác không nhận ra thân phận của mình quả là điều không thể chấp nhận.

- “Cậu thích nơi này đến thế sao?” – Taecyeon quay sang hỏi Chansung

- “Không hẳn… nhưng mà bọn họ cũng khiến em vui vui ấy chứ” – Chansung liếc mắt nhìn về phía hai người con gái đang ở gần Taec, đồng thời nâng cằm của cô gái ngồi bên cạnh và hôn phớt nhẹ lên môi của cô, rồi nói – “Phải không siêu mẫu Hwang Taecyeon?”

- “Nhóc con, giỏi lắm” – Taecyeon nhận ra Chansung đang có ý trêu chọc mình – “Được rồi, vậy thì cậu cứ ở đây mà từ từ chơi đùa với cái đám con gái đó đi, anh về” – Taecyeon vừa nói vừa nhìn về đám con gái đó và khiến họ la hét loạn cả lên

- “Anh về nhà luôn sao? Sớm vậy?” – Chansung vẫn chưa chịu thôi những lời nói đùa của mình

- “Hôm nay anh mất hứng rồi… chả có gì ra hồn cả” – Nói rồi Taecyeon quay đi, còn Chansung thì tiếp tục chơi đùa với những cô gái kia.

1 lần nữa Taecyeon lại đi ngang qua dãy hành lang hàng tối tăm để có thể rời khỏi cái nơi mà anh cho là chán ngắt này… nhưng khi đi ngang qua qua 1 căn phòng, Taec chợt nghe thấy tiếng chống cự của 1 cô gái bên trong … Bước lại gần căn phòng đó thì Taecyeon nhìn thấy 1 cô gái đang cố phản kháng lại khi 1 người đàn ông trạc tuổi trung niên đang cố sờ mó vào phía trong váy của cô ta…

- “Ông làm cái gì vậy? Buông tôi ra… Tôi không phải là…”

Bốp… Người đàn ông dường như đã quá bực tức trước thái độ của cô gái đó nên đã tát vào mặt cô ta 1 cái rõ đau… Nhìn thấy cảnh tượng ấy thì đương nhiên 1 quý ông như Taec sẽ chẳng bao giờ chịu để yên

- “Này… ông làm gì thế hả?” – Taecyeon bước vào căn phòng và kéo cô gái ấy ra sau lưng mình

- “Nhóc con, mày là ai vậy hả? Chuyện này không liên quan đến mày… Trả con khốn đó lại cho tao” – Người đàn ông đó chỉ tay vào mặt Taec

- “Ông hỏi tôi là ai hả?” – Vừa nói dứt câu Taec đã cho ông ta 1 đấm vào mặt đau điếng – “Cái này coi như trả lại cho ông cái tát lúc nãy… còn bây giờ là vì ông dám chỉ tay vào mặt tôi đấy… lão già à…” – Nói rồi Taecyeon tiếp tục đánh mạnh vào người ông ta khiến cho cả quán bar náo loạn cả lên

- “Hyeong… đủ rồi… ông ta chết bây giờ đó” – Nghe tiếng ồn ào Chansung vội ra xem thì thấy Taecyeon đang đánh người đàn ông đó 1 cách rất-ư-là-dã-man thế là anh vội ngăn Taec lại vì Chan biết mỗi khi mà Taecyeon “lên cơn” thì anh sẽ không bao giờ kiểm soát được hành động của mình – “Ông còn đứng đó làm gì? Sao không mau cút đi” – Chansung nói với người đàn ông kia…

- “Dạ… dạ vâng” – Người đàn ông lom khom bò dậy và hối hả bỏ đi

- “Cô không sao chứ?” – Bình tĩnh lại 1 lúc Taecyeon quay sang hỏi cô gái kia

- “Ừm… tôi không…”

- “Này anh kia, anh làm gì Fany của tôi vậy hả?” – 1 cô gái từ đằng xa tiến vào và kéo tay Tiffany về phía cô ta

- “Tôi chỉ là…”

Bốp…

- “Tôi nói cho anh biết, Fany là của tôi, tôi cấm anh động vào cô ấy đấy” – Cô gái kia tát thẳng vào mặt Taecyeon và quát vào mặt anh

- “Yul à, không phải vậy đâu mà…” – Fany lên tiếng

- “Fany à đừng có sợ, có tớ ở đây không ai ăn hiếp cậu được đâu, còn chuyện này tớ sẽ nói với Tae lùn sau…” – Nói xong Yuri lập tức kéo Fany đi khỏi trong khi Fany chưa kịp giải thích gì cả. Trong khi Taecyeon thì cứ như bị trời trồng… đứng yên 1 chỗ mà không nhúc nhích, cũng phải thôi ai mà nghĩ được rằng 1 siêu mẫu kiêm playboy như Taec lại bị 1 người con gái tát ngay giữa nơi đông người như vậy chứ? Có vẻ như lòng tự trọng của Taecyeon đã thật sự bị cô gái tên Yuri đó động chạm đến rồi…

- “Haha… hyeong à, hôm nay hyeong thật sự bị sao quả tạ chiếu trúng rồi… em nghĩ là thà hyeong nghe lời Junho hyeong đến cái lễ buồn chết đó còn tốt hơn đấy” – Chansung thật sự không thể nhịn cười vì hoàn cảnh của Taecyeon bây giờ… đầu tiên là bị chủ quán bar quen thuộc chọc tức vì không còn phòng VIP, đến khi vào nơi này thì phải chịu đựng cái cảnh những con người ngu ngốc ở đây không nhận ra thân phận của anh, giờ lại còn bị tát bởi 1 đứa con gái không quen không biết… Quả thật hôm nay Taecyeon xui tận mạng rồi vả lại… làm người tốt quả thật không dễ tí nào – “Mà kể ra cô ta cũng đẹp thật đấy, chỉ tiếc là…” – Chansung lắc đầu ngao ngán khi nghĩ đến Yuri vì thông qua cử chỉ và hành động lúc nãy của cô đối với Fany khiến cho Chansung nghĩ rằng cô là 1 lessbian chính hiệu

- “Yuri, cô cứ chờ đó… tôi nhất định không tha cho cô đâu” – Nói xong Taecyeon chỉnh lại chiếc áo vest của mình rồi đi thẳng ra ngoài…

--------------------------------------------------




Anh có biết 1 điều nhỏ bé không?
Anh có thể nhìn em 1 chút không?
Anh bước vào tim em như 1 giấc mơ
Một điều bất ngờ nhỏ nhoi
Em muốn bật mí cho anh biết rằng em yêu anh


Trong khi đó tại căn nhà nhỏ trong 1 dãy nhà trọ lụp xụp

- “Em vẫn thường hay thức khuya như vậy à?” – Fany hỏi khi nhìn thấy Joo đang ngồi làm bài trong góc phòng

- “Ơ eonni? Sao hôm nay chị về sớm thế ạ?” – Joo ngạc nhiên nhìn Fany… Sở dĩ Joo ngạc nhiên như vậy là vì chưa bao giờ Fany về nhà trước 5 giờ sáng và nhất là 1 mình như thế này

- “Hôm nay có chút chuyện trong bar nên Taeyeon eonni bảo chị về sớm” – Fany quăng chiếc túi xách xuống sàn và nằm ngửa ra nhìn lên cái trần nhà trống không

- “Chuyện gì vậy ạ?” – Joo tò mò hỏi Fany

- “Con nít… những chuyện này em không nên biết đâu… Lo mà học rồi đi ngủ sớm đi” – Fany quay sang nhìn Joo rồi đứng dậy bước vào phòng tắm

- “Sao ai cũng kêu em là con nít thế không biết? Anh hai em cũng vậy, Taeyeon và Yuri eonni cũng thế giờ lại đến chị nữa… Người ta là SV năm nhất rồi mà…” – Joo chu mỏ nói với theo khi Fany bước vào phòng tắm nhưng có vẻ như Fany không quan tâm đến điều đó…

1 tiếng đồng hồ sau Fany bước ra khỏi phòng tắm… lúc này Joo đã tắt đèn ngủ từ lúc nào rồi, Taeyeon và Yuri thì vẫn chưa về. Nhẹ nhàng trải tấm nệm ra cạnh Joo để tránh không làm cô bé thức giấc… Fany nằm xuống và cố chợp mắt nhưng không hiểu sao cô không tài nào ngủ được… Cô nằm đó mà cứ lăn qua lăn lại, trong đầu thì lại hiện lên rất nhiều suy nghĩ… Chợt cô quay sang và nhìn thấy gương mặt Joo đang ngủ… Dù ở chung 1 phòng trọ hơn nữa năm nay rồi nhưng chưa bao giờ Fany nhìn thấy khuôn mặt Joo gần đến thế này… Bởi vì khi cô về đến nhà thì Joo đã ngủ, khi cô thức dậy thì cô bé đã đi học… Chưa bao giờ Fany trò chuyện được với Joo dù chỉ 1 lần. Tất cả những gì Fany biết về Joo là cô bé từ Deagu lên Seoul để học đại học và nhà cô bé còn có 1 anh trai… Chỉ vậy thôi… Nhìn thấy gương mặt đáng yêu và ngây thơ của Joo, Fany lại tự hỏi sao 1 con bé đáng yêu như thế lại chọn ở chung với 3 con người làm công việc tồi tệ và đáng khinh này. Tuy cô không đi tiếp khách như Taeyeon và Yuri nhưng làm việc trong 1 quán bar cũng đã khiến con người ta xấu hổ và đáng khinh lắm rồi.

Và chợt gương mặt của người con trai vừa nãy cứu Fany thoát khỏi tên yêu râu xanh kia lại hiện lên trong đầu cô… Tim Fany bắt đầu đập mạnh và cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên thêm vào đó là 1 chút gì đó hối tiếc, có lẽ là do cô chưa kịp nói lời cám ơn người con trai đó…

- “Tất cả là tại Yul ngốc, lúc nào cũng nóng nảy thế” – Fany thầm nhủ… vì nếu như không phải Yuri quá nóng tính không chịu hỏi rõ mọi chuyện đã kéo cô đi thì cô đã có thể cám ơn anh ta rồi, đã vậy còn tát anh ta 1 cái nữa chứ…

Rồi bỗng nhiên 1 nụ cười ngọt như kẹo hiện lên trên gương mặt Fany… 1 điều hiếm thấy ở người con gái này… Cô mỉm cười vì nhớ lại cái khoảnh khắc mà chàng trai ấy nắm lấy tay cô và kéo cô ra sau lưng anh… 1 cảm giác mơ hồ thoáng qua ngay cái giây phút ấy… Tim Fany dường như lỗi nhịp mất rồi… Tấm lưng rộng lớn che chở lấy cô khiến cô cảm thấy ấm áp lạ thường…

- “Không biết anh ấy tên gì nhỉ?” – Fany lại tự cười 1 mình và thầm nói… Thế rồi cô bắt đầu chìm vào giấc ngủ cùng với giấc mơ về chàng hoàng tử của mình…

Bình luận

à, em viết hyeong đó ss ui, mà lúc ấy viết vội với thói quen nữa nên nhầm ý mà :))  Đăng lúc 26-9-2012 11:11 AM
liệu có phải em muốn viết huyn ko? sao lại thành huynh vậy? he he  Đăng lúc 26-9-2012 09:54 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-9-2011 21:25:11 | Xem tất
Làm lun con tem đây này nha pé, kaka

Ai nói xem roài hem đc xem lại

thoai, để mai mốt gì hả post típ, để có thời gian ngta cm chớ

Em hok bít làm gì thì viết ficcccccccccccccc típ đi kìa
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 15-9-2011 00:05:06 | Xem tất
Chap 2

You Are My Bad Boy




Anh làm đàn ông cái kiểu gì thế hả?
Anh cứ nghĩ tất cả các cô gái đều thuộc về anh sao?


Sáng hôm sau

- “Trời ơi, sao mà mới sáng sớm lại xui thế này không biết” – Chansung than thở rồi đạp mạnh vào chiếc xe đang bốc khói nằm 1 góc bên đường của mình. Hôm nay là ngày đầu tiên của học kì mới nhưng Chansung lại ngủ quên vì tối qua đến tận 3 giờ sáng anh mới về đến nhà, vì thế anh đã cố phóng xe thật nhanh để kịp giờ lên lớp nhưng ai ngờ đâu chiếc xe SLR McLaren của anh lại “giở chứng” thế này. Đứng nhìn chiếc xe rồi lại nhìn đồng hồ…

- “Chết tiệt, chỉ còn 15 phút… làm thế nào đây?” – Chansung thở dài rồi cuối cùng anh cũng đưa ra quyết định là gọi điện cho hãng sữa chữa ôtô đến lôi xe anh đi còn bản thân anh thì sẽ đi taxi đến trường… Nhưng khi sờ tay vào túi quần thì anh mới phát hiện 1 điều rằng túi quần của mình hôm nay thiếu thiếu cái gì đó… Ác mộng thật rồi… các bóp tiền của anh đã không cánh mà bay… anh đã không mang nó theo khi rời khỏi nhà sáng nay… đưa tay vào những túi quần khác để chắc chắn 1 lần nữa…

- “Cái gì thế này? 2.000 won” – Chansung nhìn tờ tiến nhàu nát vừa được lấy ra từ túi quần… - “Hôm nay mày tận số thật rồi Chansung à…” – Anh thầm nghĩ… Thế là chết chắc thật rồi… nhưng dù sao anh vẫn phải đến trường và cách duy nhất lúc chỉ còn có thể đi bộ mà thôi…

Két… 1 chiếc xe bus dừng lại ngay khi Chansung đi được vài bước…

- “2.000 won… đủ đi xe bus không nhỉ?” – Chansung tự hỏi – “Mà thôi mặc xác nó, cứ lên đi đã…” – Thế rồi Chansung cũng bước lên xe dù cho không biết số tiền mình có trong tay có đủ để trả tiền vé xe bus hay không và quan trọng hơn là… anh cũng không hề biết chiếc xe bus này sẽ đưa anh đến đâu…

- “Xin chờ 1 lát” – 1 cô gái cũng chạy vội lên xe sau Chansung - “Chị cho em 1 vé ạ” – Cô gái vừa thở dốc vừa nói với cô nhân viên trên xe…

- “1.000 won à? Vậy thì mình đủ tiền” – Chansung thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô gái kia mua vé xe bus chỉ với 1.000 won – “Làm ơn cho tôi 1 vé nữa” – Chansung lại gần cô nhân viên nói và cũng không quên kèm theo 1 nụ cười đầy bản chất playboy

- “À vâng… của anh đây” – Ngay lập tức cô nhân viên ấy đã bị say nắng bởi Chansung… cô đưa vé cho anh mà mặt cứ đỏ bừng lên…

- “Vậy giờ… tôi ngồi ở đâu được đây?” – Chansung hỏi cô nhân viên kia… quả thật nhìn anh lúc này ngố y như những tên vừa mới ở dưới quê lên nhưng ai thèm quan tâm đến điều đó chứ vì bây giờ hầu như tất cả mọi người trên xe đều bị cuốn hút bởi vẻ bề ngoài của anh

- “Anh ngồi chỗ nào cũng được ạ” – Cô nhân viên tươi cười nói trong khi mắt vẫn dán chặt vào Chansung

- “Vậy à? Cám ơn nhé” – Tiếp tục 1 nụ cười tỏa nắng rồi Chansung đi xuống phía dưới ngồi yên vị vào 1 chỗ cạnh cửa sổ

- “Lần đầu tiên anh đi xe bus sao?” – Cô gái lúc nãy ngồi phía trước quay xuống hỏi Chansung

Nhưng dường như anh không có ý muốn trả lời cô gái kia… Anh cứ quay mặt ra phía cửa sổ rồi nhìn bâng quơ đâu đó

- “Này… tôi đang hỏi anh đó. Người gì đâu mà bất lịch sự… hỏi mà không thèm trả lời…” – Cô gái nói khi nhận ra Chansung đang lơ cô đi…

- “Tôi không có hứng nói chuyện với cô đâu… nấm lùn à” – Chansung liếc nhìn sang cô gái kia rồi nói 1 câu khiến cô gái ấy giận đến đỏ mặt

- “Xí… làm như tôi có hứng nói chuyện với anh lắm vậy…” – Bị Chansung chọc tức, cô gái ấy cũng không thèm đếm xỉa đến anh nữa… - “À, chị ơi, cho em xuống trạm xe trước trường đại học quốc gia Seoul”

- “Đại học quốc gia Seoul? Con bé này cũng học ở đó sao?”

Két… chiếc xe bus dừng lại trước trạm xe trước cổng trường đại học quốc gia Seoul… Cô gái đó vội bước xuống xe và đương nhiên Chansung cũng đi theo sau

- “Chết rồi… cổng đóng mất rồi… làm sao đây?” – Cô gái lo lắng nhìn cánh cổng đã được đóng chặt

Bịch… chiếc ba lô được quăng vào bên trong và tiếp sau đó là 1 dáng người đang leo nhanh qua cánh cổng và nhảy xuống 1 cách an toàn, cầm chiếc ba lô lên và ung dung bước đi như không có chuyện gì

- “Anh ta… không phải tên đáng ghét đó sao?” – Cô gái đó trố mắt ra nhìn Chansung – “Này… anh kia, sao anh có thể bỏ đi như thế chứ?” – Rồi đột nhiên cô gái hét lớn lên

- “Tôi không đi thì còn đứng đây làm gì? Cô không thấy trễ giờ rồi sao hả nấm lùn?” – Chansung quay sang hỏi cô gái kia

- “Anh… hì… anh có thể nào tìm cách giúp tôi vào trong không?” – Dù rất tức giận với thái độ của Chansung nhưng cô gái ấy vẫn cố nhẫn nhịn vì nghĩ anh có thể giúp cô vào bên trong

- “Muốn vào hả? Trèo vào đi, như tôi khi nãy ấy” – Chansung nói với giọng tình bơ

- “Anh nghĩ là tôi trèo qua cái cổng này được hả?” – Cô gái đó nheo mắt lại hỏi Chansung

- “À… tôi quên mất… cái thứ chân ngắn cũn cỡn như cô thì làm sao mà trèo qua cái cổng này được chứ? Vậy thôi… chịu khó đứng đó đi nha… Bye” – Nói xong Chansung quay lưng bỏ đi mặc cho cô gái đứng đó la hét

- “Này… cái anh kia… Đúng là đồ khó ưa mà”

--------------------------------------------------

Tại công ty JYP

- “Chào bà chị, bà chị đến sớm nhỉ?” – Taecyeon giơ tay lên chào khi gặp Victoria ngay cổng ra vào của công ty JYP

Nhưng Victoria dường như không hề quan tâm đến sự hiện diện của Taecyeon, cô quay mặt và đi thẳng vào bên trong. Nhưng Taecyeon đương nhiên không chịu dừng trò đùa của mình ở đó, anh tiếp tục bám theo Victoria và trêu chọc cô

- “Mà lạ thật, cô ca sĩ vừa đoạt những 3 giải thưởng trên Mnet ngày hôm qua mà hôm nay lại phải đi taxi đến công ty đấy… Thật là, không hiểu Khun hyeong làm sao mà lại để con gà đẻ trứng vàng của mình đi 1 mình vậy nhỉ?”

- “Này, cậu nói đủ chưa vậy hả?” – Victoria dừng lại rồi quay sang hỏi Taecyeon với ánh mắt trong rất dữ

Trước giờ Victoria rất cẩn trọng trong từng hành động cử chỉ, lời ăn tiếng nói của mình nhưng chỉ duy nhất có 1 chuyện khiến cô không bao giờ giữ bình tĩnh được đó chính là khi nghe bất cứ ai nói rằng cô là của Nichkhun

- “Bộ tôi nói không đúng sao?” – Nhếch môi nở 1 nụ cười đểu rồi Taecyeon bước qua mặt Victoria – “Junho à, tớ có mua đồ ăn cho cậu đây” – Taecyeon bước vào phòng của Junho và chìa ra 1 hộp thức ăn sáng ngon lành nhưng… Junho không hề có trong phòng – “Cái tên quái này… đi đâu rồi chứ? Đừng nói vì chuyện hôm qua mà bỏ tôi rồi nha?” – Taecyeon thầm nghĩ, vì anh biết rằng Junho trước giờ vốn là người có kĩ luật, không bao giờ cậu ta đi trễ dù chỉ 1 giây… nhưng hôm nay đến tận giờ này vẫn không thấy mặt mũi đâu nên khiến Taecyeon hơi lo

Trong khi đó ở bên phòng làm việc của Kahi cũng xảy ra 1 chuyện tương tự

- “Kahi eonni, chị đâu rồi?” – Victoria tìm khắp phòng cũng không tìm thấy Kahi. Thế rồi cô lấy chiếc điện thoại ra và gọi cho Kahi nhưng chuông vẫn cứ mãi reo nhưng không ai bắt máy – “Sao vậy, đi đâu rồi?”

Thế rồi cả Victoria đi khắp nơi tìm kiếm Kahi, họ hỏi tất cả mọi người trong công ty nhưng đều chỉ nhận được những cái lăc đầu và câu trả lời “Không nhìn thấy”

- “Cậu có giận tôi thì cũng không nên chơi trò mất tích thế này chứ Junho” – Trong khi Victoria đi tìm Kahi khắp nơi thì Taecyeon chỉ ngồi trong phòng của Junho mà liên tục gọi điện thoại… - “Hay qua hỏi người đó xem sao” – Nghĩ gì làm đó, Taec đứng dậy và đi sang phòng làm việc của Nichkhun

- “Này” – Victoria từ đằng sau đi tới vỗ vào lưng Taecyeon

- “Ôi mẹ ơi! Gì vậy?” – Taecyeon giật mình la lên

- “Anh có thấy quản lý của tôi đâu không?” – Victoria hỏi

- “Tôi còn không thấy quản lý của tôi thì làm sao mà thấy quản lý của cô” – Taecyeon bực dọc trả lời

- “Cái gì? Cả Junho cũng không đi làm sao?” – Victoria ngạc nhiên hỏi Taecyeon

- “Ya, Lee Junho, sao cậu lại nằm ở đây hả?” – Đột nhiên tiếng Kahi hét toán lên được phát ra từ phòng Nichkhun

- “Chuyện gì vậy?” – Taecyeon và Victoria vội chạy đến phòng Nichkhun khi nghe tiếng Kahi

- “Ai… ai… ai cho cậu ôm tôi ngủ hả?” – Kahi ngồi bật dậy rồi lùi ra phía sau

- “Chị vừa thôi nha, tôi ôm chị hay là chị ôm tôi chứ, đừng có ỷ mình dậy trước rồi muốn nói gì thì nói nha” – Junho dù mới tỉnh dậy nhưng cũng đủ hiểu những gì Kahi đang nói và anh cũng gân cổ lên để cãi lại cô

- “Cậu vừ phải thôi nha, tô là con gái đó, có người con gái nào lại đem những chuyện này ra giỡn như thế không hả?”

- “Vậy ý chị là tôi cố ý giở trò với với chị phải không?” – Đột nhiên Jnho chồm người về phía Kahi khiến cô nàng càng hoảng hơn

- “Junho”

- “Kahi eonni” – Cả Taecyeon và Victoria đồng thanh gọi tên hai người quản lý của mình

Nghe tiếng Vic và Taec gọi, Kahi và Junho giật mình và vội đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo của mình, trong khi cách đó không xa, trên bàn làm việc của chủ tịch vẫn còn 1 người đang say ngủ - đó chính là Nichkhun… Thì ra tối hôm qua thấy Khun có vẻ buồn nên Kahi và Junho đều cùng anh uống rất nhiều rượu để giải sầu và kết quả của cái trận “uống xả láng” tối qua chính là cả 3 con người được cho là có uy tính nhất nhì ở trong công ty này đã lăn ra ngủ đến không biết trời trăng là gì…

- “Chủ tịch… dậy đi, có biết mấy giờ rồi không mà còn ngủ như thế này vậy hả?” – Taecyeon nhìn thấy Nichkhun vẫn còn ngủ nên đã đến gõ mạnh vào bàn để đánh thức anh

- “Uhm… gì vậy?” – Khun từ từ ngồi dậy, 1 tay dụi dụi mắt, tay còn lại thì vỗ vỗ vào đầu mình… dường như hậu quả của việc uống quá nhiều rượu hôm qua vẫn chưa chấm dứt

- “Thật là… cả 3 người làm gì vậy hả?” – Vic hỏi

- “Uhm… không có gì… chỉ là… hôm qua uống hơi nhiều thôi…” – Nichkhun lên tiếng giải thích

- “Thôi không có gì đâu… mình về phòng thôi Vic” – Nói rồi Kahi kéo Victoria trở về phòng làm việc của mình

- “Tức chết đi được…” – Junho lầm bầm nhìn theo Kahi… có vẻ như anh vẫn còn bực tức vì bị Kahi nói là anh “lợi dụng” cô ấy

- “Tức tối gì, không phải lợi cho cậu quá rồi hay sao?” – Taecyeon nhìn thấy biểu hiện của Junho nên cố ý chọc anh

- “Cậu đó… còn nói nữa… về phòng đi rồi tôi “xử” cậu” – Quay mặt về phía Taecyeon và nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn, Junho nói rồi cũng đùng đùng bỏ đi

- “Haha… cậu làm tôi sợ đấy Junho à” – Taecyeon cười lớn nói với theo

- “Hôm qua hyeong không về… hai đứa cũng không biết sao?” – Bỗng Nichkhun lên tiếng khi Taecyeon định bước ra khỏi phòng

Gương mặt Taecyeon bỗng trầm xuống khi nghe Khun nói

- “Không để ý” – Taec lạnh lùng nói ra 1 câu chỉ vỏn vẹn 3 chữ rồi nhanh chóng bước ra ngoài… Không phải là Taecyeon không biết tối qua Khun không về nhưng do cái bản tính của anh luôn thích chống đối lại người khác và nhất là Khun nên anh nói thế nhằm làm Khun hụt hẫng mà thôi…

--------------------------------------------------


Phòng làm việc của Kahi

- “Eonni, chị không sao chứ?” – Victoria hỏi ngay khi Kahi vừa bước ra từ phòng thay đồ

- “Không sao? Chỉ hơi đau đầu 1 chút thôi… Xin lỗi em nha, bắt em sáng nay phải đi taxi đến công ty…”

- “Dạ không sao đâu chị, em chỉ sợ chị có chuyện gì thôi ạ” – Victoria nói

- “À mà lần sau đừng như vậy nữa nha, em đi 1 mình nguy hiểm lắm, mắc công gặp fan cuồng thì lại không biết tính sao đây” – Kahi ngồi xuống bàn làm việc của mình, đối diện với Victoria

- “Em biết rồi, lần sau chị cũng đừng uống nhiều quá… không khéo xảy ra chuyện thật đấy” – Victoria chồm người lên phía trước nói nhỏ với Kahi kèm theo 1 nụ cười rất ma mãnh…

- “Ya… con nhỏ này…” – Kahi cốc nhẹ vào đầu Vic – “Mà thôi, cũng đến giờ rồi, chúng ta đi tôi, hôm nay chỉ có 1 buổi chụp hình cho tạp chí F(x) thôi” – Kahi nhìn vào lịch trình nói

- “Em không nghe nhầm chứ? Cả ngày hôm nay mà chỉ có chụp hình cho 1 nơi thôi ạ?” – Vic tròn xoe mắt nhìn Kahi với vẻ ngạc nhiên

- “Uhm” – Kahi gật đầu

- “Không có show ca nhạc vào buổi tối nào sao?” – Vic tiếp tục hỏi

- “Không” – Nhìn vào mắt Vic, Kahi lắc đầu

- “Thật sao?”

- “Uhm, sao vậy? Ngạc nhiên lắm à?”

- “Em bị shock đó eonni, có phải em làm sai gì không? Có phải là do hôm qua em không…” – Nét mặt Vic bỗng trở nên lo sợ khi nghe Kahi nói điều đó

- “Giờ này mới biết sợ sao? Mà không phải vì chuyện đó đâu, chỉ là vì chị muốn thưởng cho em 1 ngày nghỉ… nhưng buổi chụp ảnh hôm nay đã lên lịch trước rồi nên không hủy bỏ được thôi” – Kahi cười rồi nói với Vic

- “Eonni à… em yêu chị nhất đó” – Victoria mừng rỡ ôm chầm lấy Kahi, sau đó hai người cùng khởi hành đến tòa soạn F(x)

--------------------------------------------------


Trong khi đó thì không khí bên phòng làm việc của Junho có vẻ căng thẳng hơn rất nhiều

- “Anh hai của tôi ơi, thật ra hôm qua anh đi đâu vậy?” – Junho cứ đi vòng vòng xung quanh Taecyeon mà hỏi

- “Thì đi chơi, cậu cũng biết là tớ sợ mấy cái nơi chán ngắt đó mà…” – Nhếch môi cười, Taecyeon nói với Junho

- “Chán ngắt sao? Cậu cho 1 buổi lễ trao giải quan trọng như vậy là chán ngắt sao?” – Nichkhun từ ngoài cửa bước vào – “Cậu có biết hôm qua cậu đã làm mất 2 giải thưởng lớn không?”

- “Thì có sao chứ? Hai giải thưởng nhảm nhí đó ai mà cần chứ?” – Taecyeon ngồi trên ghế xua tay bất cần

- “Chán ngắt… nhảm nhí? Vậy thì đối cới cậu cái gì mới được coi là thú vị, là quan trọng hả? Đi đến mấy cái quán bar, vũ trường rồi kiếm những đứa con gái không đàng hoàn ăn mặc chẳng đâu ra đâu thì mới gọi là vui là, là thú vị hả?” – Nichkhun tiến đến trước mặt Taecyeon hỏi với giọng giận dữ

- “Chuyện đó không liên quan đến anh… Tôi thích đi đâu thì mặc kệ tôi, anh lấy cái quyền gì mà nói tôi chứ?” – Taec liếc nhìn lên Khun nói

- “Quyền gì à? Quyền làm anh trai của cậu đó” – Khun hét lên

- “Tôi không có anh trai… kể từ ngày mẹ tôi mất thì người anh trai đó cũng biến mất rồi…” – Tức giận đập mạnh xuống bàn rồi Taecyeon đứng phắt dậy rồi quay lưng bước đi

- “Taec… cậu đi đâu vậy? Lát nữa chúng ta còn phải đi chụp hình cho 3 tạp chí nữa mà…” – Junho nói với theo khi Taecyeon bỏ đi

- “Cậu kêu Jinwoon đi thay nó đi…” – Nichkhun lạnh lùng nói rồi cũng bỏ ra khỏi phòng…

- “Khun hyeong… thật là, sao người ta là quản lý, tôi cũng là quản lý mà sao số tôi lại khổ thế này?” – Junho tự đập đầu vào tường than thở

--------------------------------------------------




Hôm nay, lại một lần nữa, anh kiếm tìm em
Anh kiếm tìm em - một người đã rời xa anh rồi

Những tia nắng gắt chói chang của 1 buổi chiếu oi ả khiến Victoria hơi choáng 1 chút, bởi vì đã từ rất lâu rồi cô không được thư thả tản bộ 1 mình trên phố thế này. Từ khi debut đến giờ, đi đâu cô cũng có xe đưa rước và luôn có Kahi bên cạnh… nhưng hôm nay Kahi đã duyệt cho cô 1 ngày nghỉ vì thế cô muốn tận hưởng nó 1 cách trọn vẹn nhất… Bước chân vào quán coffee quen thuộc, tìm 1 góc khuất để tránh bị phát hiện, cô ngồi đó và chọn cho mình tách cappuccino thân quen… Ngồi nhìn xung quanh, Victoria chợt nhớ về những kỉ niệm của ngày xa xưa… 5 năm rồi nhưng sao cái quán này không thay đổi gì cả? Nó vẫn như thế, vẫn bước tường trắng hơi ngã màu được tô điểm lên trên đó những vòng tròn xoắn ốc màu nâu nhạt, cái sàn bằng gỗ bóng loáng và cả những bộ bàn ghế này nữa… vẫn là những bộ bàn ghế của 5 năm trước… nhưng… có lẻ có 1 sự thay đổi ở nơi đây… đó chính là không khí… Trong khi ngoài kia nắng chiếu như thiêu như đốt con người thì bên trong cái quán này lại khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo đến rùng mình… Phải chăng do máy điều hòa… hay vì… bên cạnh cô giờ đây không có anh?

*Flash back*

- “Nichkhun oppa, em muốn uống cappuccino” – Victoria chu mỏ năn nỉ Nichkhun

- “Không được, không phải em đang trong thời gian giảm cân sao? Cappuccino có rất nhiều kem và sữa nên uống vào sẽ béo lắm đó…” – Nichkhun lắc đầu nói với Victoria – “Em uống trà là được rồi”

- “Nhưng mà em thèm cappuccino… cho em uống 1 ly thôi… 1 ly thôi mà… bất quá… lát nữa em về phòng tập tập thêm 2 tiếng” – Victoria cố tỏ ra dễ thương để năn nỉ Nichkhun

- “Không được…” – Nichkhun vẫn khiên quyết lắc đầu

- “Oppa~” – Vic chớp chớp mắt nhìn Khun

- “Thôi được rồi, anh chịu thua em... nhưng mà… em chỉ được uống 3 ngụm thôi…” – Cuối cùng Nichkhun cũng chịu thua dưới tay Victoria… nhưng anh vẫn giữ lập trường của mình

- “5 ngụm đi mà…” – Victoria bắt đầu trả giá

- “2 ngụm” – Nichkhun lạnh lùng “hạ giá” xuống

- “4 ngụm”

- “1 ngụm”

- “Thôi được rồi… 3 ngụm cũng được… nhưng mà phần còn lại thì sao?” – Cuối cùng Vic cũng đành chịu thua Nichkhun

- “Phần còn lại thì anh sẽ chịu khó uống dùm em… em khỏi lo chuyện đó” – Nichkhun cười gian rồi nói với Vic

- “Chán anh ghê… mà… không phải vì anh muốn tiết kiệm tiền nên mới làm thế chứ?” – Vic nghi ngờ hỏi Khun

- “Em nghĩ sao vậy? Anh mà tiếc với em 1 ly coffee sao? Anh chỉ lo cho em thôi, ăn uống cho nhiều vào rồi mập ú lên… em nên nhớ là em chưa debut đó nha” – Nói rồi Khun cốc nhẹ vào đầu Vic…

*End flash back*


- “Cappuccino mà để nguội rồi thì uống không ngon nữa đâu” – 1 giọng nói ấm áp vang lên từ đằng sau khiến Victoria giật mình trở về với hiện tại

- “Nich… chủ tịch… anh cũng ở đây ạ?”

- “Uhm…” – Thế rồi bầu không khí lại trở nên im lặng… Tuy anh và cô chỉ ngồi cách nhau 1 cái bàn nhưng sao cảm giác lại xa đến thế… - “Anh… có thể qua ngồi chung với em được không?” – 1 hồi lâu sau Nichkhun lên tiếng

- “À… em nghĩ là không nên đâu… Thôi em uống xong rồi, em đi đây” – Bỏ dở ly coffee trên bàn, Victoria vội đứng dậy tính tiền rồi rời khỏi quán… Nichkhun cũng lặng lẽ theo sau cô… 1 người đi trước, 1 người đi sau… không ai nói với ai bất cứ câu gì… và Vic cũng không hề quay lại nhìn Khun dù cô biết rất rõ rằng anh đã theo sau cô rất lâu… rất lâu…

- “Này… đó có phải là Victoria không?” – 1 nhóm học sinh nhìn sang Vic xì xầm khi cô dừng lại ngay ngã tư chờ đèn xanh

- “Làm sao có thể là Victoria được, cô ấy luôn bận rộn mà… với lại cô ấy đi đâu mà chả có vệ sĩ chứ?” – 1 người trong nhóm đó nói

- “Nhưng… rất giống Victoria mà…”

- “Vậy qua hỏi thử đi” – Nhóm người đó vẫn tiếp tục xì xầm to nhỏ với nhau và cuối cùng họ quyết định sẽ đến gần Vic và hỏi xem thế nào

Khi nhận ra có vài người đến gần mình, Victoria lập tức lấy tay chỉnh lại cái kính râm to bảng và kéo nón xuống che mặt lại xem như không có chuyện gì

- “Xin lỗi… chị có phải là Victoria không ạ?” – 1 cô gái lên tiếng hỏi

- “Hình như… các bạn nhìn nhầm người rồi” – Vic quay sang tỏ vẻ bất ngờ nói với đám học sinh kia

- “Vậy cho bọn em xin lỗi, bọn em nhận nhầm người ạ” – Nhóm người đó cúi đầu xin lỗi nhưng vẫn tỏ vẻ nghi ngờ Victoria…

Tít… đèn xanh bật lên… Vic vội vã đi nhanh sang bên kia đường mà không để ý rằng có 1 chiếc xe đang vượt đèn đỏ và lao thẳng về phía cô…

- “Coi chừng!” – Nichkhun vội chạy nhanh đến chỗ Vic và kéo cô lại… Do mất trớn nên cô đã ngã xuống đất… nón và kính rơi ra…

- “Là Victoria thật đó…” – Nhóm học sinh đó vui mừng reo lên khi nhận ra đúng là Vic

- “Đi thôi” - Thấy thế Khun bèn nắm tay Vic chạy nhanh qua bên kia đường… Nhưng đám người đó như điên như cuồng cứ mãi chạy theo sau, số lượng người thì mỗi lúc 1 tăng thêm… Phải vất vả lắm Khun mới kéo Vic chạy đến chỗ để xe của anh và họ nhanh chóng lên xe phóng đi để cắt những cái đuôi đang bấn loạn đuổi theo kia…
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 15-9-2011 00:05:51 | Xem tất


Tôi không phải là người đàn ông tốt đối với em
Không phải là người đàn ông phù hợp với em
Không phải là mẫu người như em biết
Vì tôi chỉ là 1 gã đàn ông tồi tệ mà thôi

       
Trước đó tại đại học quốc gia Seoul

- “Joo à, đi nổi không? Hay để tớ dìu cậu nha” – IU vội chạy đến đỡ Joo đứng dậy ngay khi tiếng chuông ra chơi vang lên

- “Uhm, cám ơn cậu…” – Joo từ từ nắm tay IU đứng dậy

- “Lần sau mà còn đi trễ nữa thì tôi cho quỳ nguyên buổi luôn nghe rõ chưa?” – Ngay lúc đó thầy giám thị đi ngang qua và nói

- “Dạ vâng, em biết rồi ạ” – Joo cúi đầu nói

- “Mà này, sáng nay sao đi trể vậy hả?” – IU hỏi khi thầy giám thị vừa đi khỏi

- “Tại tối qua thức hơi khuya để làm bài nên sáng nay ngủ quên… Chán quá…” – Joo bụng phịu nói

- “Thôi, tớ bao cậu ăn sáng nha” – IU mỉm cười quay sang nói với Joo

- “Hì hì, tớ biết IU thương tớ nhất mà” – Joo ngã đầu lên vai IU nói 1 cách tinh nghịch – “Ê… mà căn tin hôm nay có chuyện gì mà ồn ào vậy?” – Joo ngạc nhiên hỏi IU khi thấy có rất nhiều người ở căn tin ngày hôm nay và đặc biệt là tất cả những người đó đều là nữ sinh

- “Cái đồ tự kỉ suốt ngày nhốt mình trong lớp như cậu thì biết gì… Chắc chắn Chansung oppa đang ở bên đó”

- “Chansung oppa? Là ai vậy? Mà sao cậu chắc chắn điều đó?”

- “Bởi vậy mới nói cậu thật là… Chansung oppa là hotboy của trường mình đó, bọn con gái mê anh ấy như điếu đổ nên cứ hể đến giờ ra chơi hay ra về là bọn chúng đều xếp hàng tò tò theo sau… vì vậy tớ chắc chắn Chansung oppa đang ở đây” – IU nói với giọng hào hứng

- “Cậu có vẻ hào hứng quá nhỉ? Hay là cậu cũng giống mấy đứa con gái kia… thích anh ta rồi hả?”

- “Gì chứ? Nói bậy đi… tuy là anh ấy đẹp trai, nhà giàu, học giỏi và là học sinh gương mẫu của trường nhưng không phải mẫu người lý tưởng của tớ”

- “Sao vậy?”

- “Vì tính khí anh ấy kì cục lắm… đôi lúc thì lạnh như băng… đôi lúc thì lại rất ga-lăng và lãng mạn với mấy đứa con gái kia… Nói chung là con người khó hiểu lắm”

- “Điều tra người ta rõ như vậy mà dám nói là không có ý gì hả?”

- “Trời ơi… chuyện này cả trường đều biết, chỉ có mỗi con mọt sách như cậu là không biết gì thôi”

- “Thôi kệ hắn đi, kiếm cái gì ăn đi, tớ đói bụng quá à” – Joo vừa nói vừa xoa xoa vào cái bụng đang biểu tình của mình

- “Biết rồi, biết rồi đi thôi… mà chân cậu hết tê rồi chứ?”

- “Uhm, hết rồi, khỏi dìu tớ nữa… Á… hôm nay có chapchae kìa (món miến xào của Hàn)” – Joo mừng rỡ khi nhìn thấy món ăn yêu thích của mình… cô vội chạy thật nhanh đến quầy bán hàng vì Joo phát hiện ra rằng trên quầy chỉ còn đúng 1 đĩa ấy mà thôi

- “Cô ơi làm ơn lấy cho cháu đĩa chapchae này đi ạ” – Cả Joo lẫn Chansung đều lên tiếng nói…

- “Anh có thể… là anh hả?” – Joo định quay sang nói với người kia nhường lại đĩa chapchae cho mình nhưng không ngờ người đó lại là Chansung

- “Chansung oppa chào anh” – IU chạy đến và cúi chào Chansung

- “Này… cậu vừa nói gì? Chansung oppa là cái tên cà chớn này sao?” – Joo kéo IU lại và nói nhỏ vào tai cô

- “Uhm là anh ấy đấy” – IU gật đầu đồng ý

- “Người mà vừa đẹp trai, vừa học giỏi, vừa giàu có lại là học sinh gương mẫu… là hắn á?” – Joo cố nhấn mạnh từng chữ hỏi lại IU

- “Cậu sao vậy?” – IU nheo mắt tỏ vẻ ngạc nhiên trước thái độ của Joo

- “Chapchae của cháu đây” – Cô nhân viên đưa đĩa thức ăn cho Chansung… hóa ra trong lúc Joo quay sang hỏi IU thì Chansung đã tranh thủ giành lấy đĩa thức ăn kia mất rồi

- “Cám ơn cô ạ…” – Chansung khẽ gật đầu rồi cầm đĩa thức ăn quay đi

- “Khoang đã…” – Đột nhiên Joo kéo áo Chansung lại

- “Ôi trời… cô ta là ai vậy? Sao lại dám động vào Chansung oppa?” – Đám con gái xung quanh bắt đầu nháo nhào lên vì hành động của Joo

- “Trời ơi cô ta muốn chết rồi… Sao có thể nắm áo Chansung oppa của tớ chứ?” – 1 trong số họ bắt đầu giãy nãy lên

- “Này… cô làm gì vậy hả?” – Chansung quay sang hỏi Joo

- “Anh không thể mang đĩa chapchae ấy đi được?” – Joo chỉ vào đĩa chapchae trên tay Chansung nói

- “Sao lại không được chứ? Tôi bỏ tiền ra mua nó mà?” – Chansung nghiêng đầu hỏi Joo

- “Tôi nhìn thấy nó trước mà… vả lại…”

- “Vả lại gì chứ?”

- “Vả lại đó là món tôi thích nhất… nên anh có thể nhường nó lại cho tôi không?”

- “Cái gì? Tại sao tôi phải nhường nó cho cô chứ?”

- “Tại vì… tại vì… à… vì nếu anh nhường đĩa đó lại cho tôi thì tôi sẽ không mách giám thị sáng nay anh đi trể”

- “Cô… sáng nay chưa uống thuốc đúng không? Tôi chưa bao giờ gặp cô mà”

- “Anh… sao anh có thể như thế chứ? Rõ ràng sáng nay anh đi chung chuyến xe bus với tôi để đến trường mà…”

- “Này cô kia… cô nói xạo cũng vừa vừa thôi, Chansung oppa mà thèm đi xe bus sao? Cô tưởng anh ấy như cô không có xe nên phải đi xe bus hả?” – 1 cô gái đứng gần đó lên tiếng

- “Mấy người im đi, mấy người biết gì mà nói chứ?” – Joo quay sang nói với những người kia

- “Điên quá đi…” – Khẽ lắc đầu rồi 1 lần nữa Chansung quay lưng đi

- “Này… tôi có bảo là anh được đi đâu chứ?” – Joo nắm lấy áo Chansung kéo mạnh khiến anh mất đà và… xoảng… chiếc đĩa rơi xuống đất vỡ tan

- “Cô… cô có biết là tôi phải cực khổ lắm mới năn nỉ được thằng Wooyoung cho mượn tiền để mua đĩa thức ăn này không hả?”

- “Sao… sao chứ? Mượn tiền sao? Chansung oppa mà cũng phải đi mượn tiền người khác à?” – Bọn con gái đứng bên ngoài đúng là ăn không ngồi rồi không có gì làm, cứ hễ nghe được chuyện gì đó lại làm ầm cả lên

- “Không phải đâu, hình như chúng ta nghe nhầm thôi… phải không vậy?” – 1 số khác cố phủ nhận đi điều mình vừa nghe thấy… vì họ không muốn hình tượng của Chansung bị sụp đổ

Biết mình vừa lỡ lời nên Chansung càng cảm thấy bực bội hơn… Đã không được ăn sáng giờ còn phải bị mất mặt như thế này… ai mà chịu cho nỗi chứ?

- “Cô đi theo tôi…” – Thế rồi Chansung lôi Joo đi… bỏ mặt đằng sau là sự la hét và kêu gào thảm thiết của hàng chục đứa con gái… - “Ngăn họ lại dùm tớ” – Chansung nói nhanh khi đi ngang qua Wooyoung

- “Này… anh làm gì vậy? Bỏ tôi ra” – Joo cố vùng vẫy khỏi tay Chansung

- “Cô im đi cho tôi nhờ” – Thấy Joo cứ mãi chống cự không chịu đi theo mình nên cuối cùng Chansung đành vác cô lên vai để đi khỏi chỗ đó cho nhanh

- “Chansung oppa… không được…” - Vài người shock đến nỗi ngất xỉu ngay tại chỗ khi nhìn thấy cảnh tượng đó…

- “Các cô gái à, nếu như còn muốn nhìn thấy Chansung trong cái trường này thì hãy ngoan ngoãn đứng yên ở đây đi nhé” – Wooyoung ngăn họ lại khi họ có ý định đuổi theo Chansung

- “À… vâng Wooyoung oppa” – Những người đó sau khi nghe lời “hâm dọa” của Wooyoung cũng đành đứng yên ở đó bởi vì họ biết rõ nếu họ cứ tiếp tục làm trái ý Wooyoung thì có thể Chansung sẽ chuyển sang học trường khác và điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ không được nhìn thấy Chansung mỗi ngày nữa

Nhưng… trong số đó vẫn còn 1 người cố gắng đi theo Chansung… đó là IU

- “Này cô bé, cô không nghe rõ lời tôi nói hả?” – Wooyoung chặn IU lại rồi nghiêm mặt hỏi cô

- “Không phải… oppa… anh hiểu lầm rồi, em không có ý đi theo Chansung oppa… nhưng con bé Joo bạn em…” – IU ấp úng nói

- “Cô bé ấy là bạn em à?” – Wooyoung chỉ tay ra đằng sau

Không nói gì… IU chỉ khẽ gật đầu

- “Vậy được rồi, em đi theo anh…” – Nói xong Wooyoung quay lưng bước đi và ra hiệu cho IU theo sau lưng anh…

--------------------------------------------------


Quay trở lại với Nichkhun và Victoria

Mặc dù đã cắt đuôi được đám fan hâm mộ nhưng chiếc xe của Nichkhun vẫn cứ bon bon chạy trên đường với vận tốc rất nhanh và không hề có dấu hiệu ngừng lại. Bản thân Victoria cũng không quan tâm gì nhiều, cô chỉ im lặng nhìn ra bên ngoài xe nhưng khi nhận thấy những cảnh vật xung quanh từ từ thay đổi và càng lúc càng trở nên xa lạ thì lúc này Victoria mới giật mình và quay vào hỏi Khun

- “Anh định chở em đi đâu vậy? Đằng sau đâu còn ai đuổi theo đâu?”

- “Anh muốn đưa em đến 1 nơi” – Khun bình thản đáp

- “Em không muốn đi, cho em về đi” – Victoria lạnh lùng nói

- “Coi như anh cầu xin em đi, đi với anh lần này nữa thôi, sau đó anh sẽ không phiền em nữa đâu” – Khun quay sang nói với Vic bằng tất cả lòng chân thành của mình

- “Thôi được… nhưng hãy nhớ, đây là lần cuối đó” – Nói rồi Vic nhắm đôi mắt mình lại, mặc cho Khun muốn đưa cô đi đâu thì đi, việc bây giờ cô muốn làm chỉ là ngắm mắt lại và ngồi yên trong xe để tận hưởng những phút giây yên bình… chỉ thế thôi

Sau hơn 1 tiếng đồng hồ chạy xe, cuối cùng xe Nichkhun cũng dừng lại 1 vùng ngoại ô cách Seoul khá xa. 1 vùng ngoại ô hoàn toàn yên tĩnh với những cánh đồng và những dòng suối trong veo… Không hiểu sao ngay khi vừa đặt chân xuống nơi này Victoria lại cảm thấy yên bình đến lạ… mùi hương nhè nhẹ của những cánh đồng, âm thanh róc rách của những con suối, dường như đã từ lâu lắm rồi cô không được tận hưởng bầu không khí như thế này

- “Em thích nơi này chứ?” – Nichkhun mỉm cười hạnh phúc khi nhận ra rằng Victoria thích nơi này

- “1 chút thôi… nhưng sao anh lại đưa em đến đây?” – Victoria vội đeo kính và đội nón vào khi nhìn thấy có vài người đi ngang qua

- “Tháo nó ra đi, ở nơi này không ai biết em là ai đâu” – Khun vừa nói vừa lấy tay théo mắt kính và nón của Victoria ra - “Thật ra thì… anh chỉ muốn em sống thật với bản thân mình dù là 1 ngày cũng được, anh muốn nhìn thấy Victoria của 5 năm về trước” – Khun cho tay vào túi quần rồi dựa lưng vào chiếc xe phía sau, mắt thì hướng về những cánh đồng mênh mong xa xăm

- “Anh nghĩ anh đưa em đến đây thì em có thể thay đổi suy nghĩ của mình sao?” – Victoria quay sang nhìn Khun với đôi mắt giận dữ

- “Anh chưa bao giờ nghĩ là muốn em thay đổi bất cứ điều gì… Anh chỉ muốn em đối diện với chính bản thân mình, với con tim của em mà thôi” – Trong khi đó Nichkhun vẫn từ tốn và bình thản đáp lại cô

- “Vậy ý anh là tất cả những gì em làm trong 5 năm qua đều là sai sao? Thất vọng thật đấy, em cứ nghĩ rằng anh là người duy nhất có thể hiểu em trên đời này… nhưng có lẻ em đã sai…” – Victoria mỉm cười 1 cách chua xót nói rồi cô quay lưng bước đi

- “Anh biết em đang nghĩ gì nhưng Victoria à, em hãy nghĩ lại đi, tất cả mọi điều em làm có đáng hay không? Anh không phải đang tự biện hộ cho mình hay là đang cố gắng thuyết phục em… tất cả những gì anh làm chỉ là muốn em suy nghĩ lại… có phải cái thứ gọi là danh vọng và tiền bạc còn quý hơn tình yêu của anh và em hay không?” – Nichkhun chạy theo victoria và kéo tay cô lại

- “Phải, những thứ đó quả thật không đáng giá bằng tình yêu của anh và em nhưng cái thứ mà anh đang gọi là tình yêu đó không thể nào nuôi sống được em, em cần tiền Khun à, em cần cái danh vọng này, em muốn người ta kính trọng em…” – Những giọt nước mắt bắt đầu rơi trên khuôn mặt Victoria… dường như ngay lúc này cô muốn tìm sự giải thoát cho bản thân, cô muốn phơi bày ra những gì đã kìm nén trong lòng bao nhiêu năm nay – “Ngay từ lúc nhỏ em đã phải chịu đựng quá nhiều rồi, có 1 người mẹ làm suốt ngày ham mê bài bạc, còn ba thì chỉ biết có rượu với rượu mà thôi… anh được lớn lên trong 1 gia đình giàu có thì làm sao có thể hiểu được chứ? Cái cảm giác mà ngày nào ra đường cũng bị người ta sỉ vả, nói xấu, đi học thì luôn bị người khác trêu chọc là có ba mẹ không ra gì, về nhà thì lại phải nghe những lời chửi rủa của người cha say khướt… thêm vào đó là tiếng những bà chủ nợ đòi nợ mẹ em ở khắp nơi… Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được điều đó đâu”

- “Anh xin lỗi… em đừng khóc nữa mà…” – Khun kéo Vic vào lòng mình và ôm chặt lấy cô

- “Thật sự khi phải lẫn tránh anh như vậy em cũng đau lắm… nhưng em không muốn mất tất cả những gì mình đang có, vì em biết bọn nhà báo sẽ không bao giờ buông tha cho em, bọn họ nhất định sẽ đẩy em xuống tận cùng của địa ngục… rôi em sẽ phải trở về như ngày xưa… em không thể” – Trong vòng tay Khun, Victoria khóc ngày càng nhiều hơn, những giọt nước mắt thấm ướt cả chiếc áo khoác Khun đang mặc nhưng anh cũng mặc kệ… anh muốn cô nói ra… nói hết ra những điều cô đã chất chứa trong lòng, để anh có thể hiểu cô và giúp cô xóa bỏ nó…

- “Có anh ở đây, không ai làm hại được em đâu, tin anh đi Vic à. Mà nếu thật sự em mất đi tất cả thì em vẫn còn anh, chúng ta sẽ có thể có 1 cuộc sống hạnh phúc mà không cần những thứ danh vọng xa hoa đó mà”

Bỗng nhiên Victoria đẩy mạnh Khun ra khi nghe anh nói và vội lấy tay lau đi những giọt nước mắt của mình

- “Không được, em có lòng tự trọng của em, em không muốn người khác nhìn vào nói là em nhờ anh mà có được như ngày hôm nay…” – Victoria lắc đầu nói

- “Cho anh thêm 1 cơ hội nữa được không?” – Mặc cho Victoria nói gì, Nichkhun vẫn đưa ra yêu cầu của mình

- “Em xin lỗi… em nghĩ là em…” - Victoria chưa nói hết câu thì Nichkhun đã 1 lần nữa ôm chặt lấy cô, môi anh bắt đầu tìm đến bờ môi mềm mại và bướng bỉnh của cô dù cho Victoria có chống cự như thế nào đi chăng nữa…

- “Anh xin em đấy, anh thật sự không thể sống mà không có em” – Rời môi Victoria ra 1 cách khó nhọc, Nichkhun nói

- “Nhưng em có 1 yêu cầu…” – Victoria đã mêm lòng trước lời cầu xin của Nichkhun nhưng cô vẫn muốn giữ đúng cái nguyên tắc sống của mình – “… đừng bao giờ công khai chuyện chúng ta yêu nhau… Có được không?” – Victoria nhìn Nichkhun với ánh mắt van xin và như 1 điều tự nhiên, Nichkhun đã gật đầu đồng ý

Bình luận

ồ ồ tới vùng quê à..ha ha Khun ơi là Khun  Đăng lúc 26-9-2012 04:49 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 15-9-2011 00:06:34 | Xem tất
Sau khi rời khỏi công ty, Taecyeon 1 mình phóng xe đi đến mộ của mẹ anh, ngồi ở nơi đó rất lâu… Mãi đến khi trời chập chững tối anh mới bắt đầu lê từng bước dài rời khỏi nơi đó… nhưng… biết đi đâu nữa bây giờ? Đứng lại suy nghĩ 1 lúc lâu rồi đột nhiên anh nhớ đến 1 nơi… Quán bar Hand Up

Khi đến nơi, cũng như lần trước anh yêu cầu 1 phòng VIP nhưng… lại không yêu cầu thêm bất cứ cô gái nào cho đêm nay cả… Cứ thế Taecyeon ngồi 1 mình trong phòng uống hết ly này đến ly khác…

Mùi rượu nồng nặc khiến mắt Taecyeon hoa cả lên, anh không biết bản thân mình đang làm gì trong gian phòng rộng lớn này nhưng hiện tại anh cũng không cần biết nhiều về điều đó nữa… Taec đã say thật rồi…

- “Mẹ ơi, Taec muốn ăn kem…” – 1 cậu nhóc bụ bẫm nhõng nhẻo với mẹ của mình

- “Được rồi… mẹ sẽ mua cho Taecyeon 1 cây kem to nhất” – Người mẹ hiền hậu nở 1 nụ cười ấm áp với cậu con trai của mình



- “Bà không phải là mẹ của tôi nên bà không có quyền gì đòi gặp hai đứa nó cả… bà đi đi” – Nichkhun quát lớn rồi đóng sầm cánh cửa lại mặc cho Taecyeon và Chansung năn nỉ hết lời

- “Hyeong à, cho bọn em gặp mẹ đi có được không?” – Taecyeon nói

- “Hai đứa thôi đi, bộ hai đứa không nhớ rằng bà ta đã làm gì ba của chúng ta sao? Bà ta bỏ rơi ông ta, bỏ rơi cả 3 anh em mình để đi theo người đàn ông khác… Người như thế còn xứng đáng để hai đứa gọi bằng mẹ sao?”

- “Hyeong à, dù gì đi nữa bà ấy cũng là mẹ chúng ta mà…” – Chansung lên tiếng

- “Anh nói không là không”

- “Chan, giữ hyeong ấy lại đi…” – Nói rồi Taecyeon đẩy mạnh Khun về phía Chansung rồi tự mình chạy ra mở cửa nhưng… người đàn bà ấy đã đi mất rồi…

1 khoảng không im lặng… 1 màu trắng xóa giữa không gian bao la… 1 giọt nước mắt rơi vì tiếc nuối…


Những mảnh kí ức trượt dài theo thời gian khiến khóe mắt Taecyeon cay cay… anh nhớ mẹ của anh - 1 người đàn bà hiền hậu nhưng luôn bị ba anh phản bội vì vậy bà đã chọn cách ra đi… im lặng chịu sự hiểu lầm và sỉ nhục của người đời, chịu luôn những cái nhìn ghẻ lạnh và sự xua đuổi của đứa con trai yêu quý… Không 1 ai có thể hiểu được bà… trừ anh…



Xin lỗi em nhưng đêm nay, ngay lúc này và tại nơi đây
Tôi không có tự tin sẽ chịu đựng thêm được nữa

Cạch… chợt cánh cửa mở ra… Là Fany, cô đem vào phòng những chai rượu mà Taecyeon đã yêu cầu, sẵn tiện cô cũng muốn nói với anh 1 lời cám ơn về việc hôm trước anh đã cứu cô

- “Thưa quý khách, rượu của quý khách đây” – Fany đặt chai rượu xuống bàn trong khi mắt khẽ liếc nhìn Taecyeon

- “Được rồi, cô để đó và ra ngoài đi” – Taecyeon xua xua tay đuổi Fany ra ngoài

Chần chừ 1 hồi lâu, cuối cùng Fany cũng đi ra ngoài vì cô nhận thấy rằng bây giờ Taecyeon đang say, mà 1 người say sẽ không bao giờ khiểm soát được hành động của mình… Nhưng… nếu bây giờ ra ngoài thì không biết đến bao giờ mới có cơ hội nói tiếng cám ơn với anh. Vì vậy Fany quyết định quay trở vào phòng 1 lần nữa

- “Uhm… tôi…” – Fany ấp úng nói

- “Tôi nói cô ra ngoài đi… Sao cô cứ phiền tôi mãi thế?” – Taecyeon quát lên khi nhìn thấy Fany cứ mãi đứng trong phòng

- “Không phải… thật ra tôi chỉ muốn…” – Fany chưa kịp nói dứt câu thì bất chợt Taecyeon đã đứng bật dậy và đôi tay anh ghì chặt bờ vai cô, ấn mạnh cô vào tường và áp sát gương mặt mình vào mặt cô

- “Tôi nói lần cuối, tôi muốn ở 1 mình… nếu bây giờ cô không ra ngoài thì đừng trách tôi” – Bàn tay của Taecyeon lướt nhẹ dọc theo sống mũi Fany, hơi thở nóng và gấp gáp của anh phà vào mặt cô ngượng ngùng, cô quay mặt đi để tránh cái ánh mắt hoang dại và thèm muốn của Taecyeon lúc này…

- “Tôi chỉ muốn cám…” – Fany vừa mở miệng ra nói thì đột nhiên bàn tay của Taecyeon đã kéo mặt cô đối diện với anh, đôi môi của Taecyeon nhanh chóng chiếm lấy môi cô… Mắt Fany mở to vì ngạc nhiên… Taecyeon đang hôn cô, phải anh ấy đang hôn cô… 1 nụ hôn mãnh liệt như 1 con thú không muốn đánh rơi miếng mồi của mình. Làn môi mềm mại mang hương anh đào của cô đang ở dưới môi anh, cô không biết làm gì lúc này… chống cự không được mà đứng yên thì cũng không xong… cuối cùng cô đành bậm đôi môi mình lại để môi anh không thể tìm đến môi cô lần nữa

- “Chính cô không chịu ra ngoài đó… đừng có trách tôi” – Taecyeon nhếch môi cười 1 nụ cười khinh bỉ rồi bằng 1 cách nhanh chóng anh đè cô xuống cái ghế sofa to lớn bên cạnh và bắt đầu tháo chiếc caravat ra rồi vứt nó xuống sàn cùng với chiếc áo vest

- “Anh làm gì vậy? Buông tôi ra” – Fany cố giãy giụa để thoát khỏi Taecyeon, nhưng sức anh quá mạnh khiến cô không thể làm gì hơn, ánh mắt cô càng lúc càng tuyệt vọng, cô thật sự muốn khóc rồi

- “500$… được chứ?” – Bỗng nhiên Taecyeon thì thầm vào tai Fany

Bốp… Fany tát thẳng vào mặt Taecyeon khi nghe anh nói điều đó trong khi Taecyeon vẫn ghì chặt cô xuống cái ghế sofa kia

- “Hạng gái như cô mà cũng bày đặt làm giá sao? Hay là cô chê ít hả?” – Nói rồi Taecyeon tiếp tục hôn lên khắp cơ thể Fany, bàn tay anh đang dần dần di chuyển dọc theo những đường cong chữ S trên cơ thể cô và rồi cô cảm nhận được bàn tay ấy đang len lỏi vào bên trong váy cô

- “Không đừng mà, dừng lại đi” – Fany bắt đầu khóc lóc van xin

- “Vô ích thôi, đêm nay cô không thoát khỏi tôi được đâu” – Mặc cho Fany kêu gào, giãy giụa và khóc than bên dưới mình, Taecyeon vẫn tiếp tục công việc còn đang dang dở. Con dã thú trong anh dường như càng gào thét dữ dội hơn khi nhìn thấy điều đó, dục vọng của anh ngày càng dâng cao… Không chần chừ thêm bất kì giây phút nào nữa… Anh xé toạc cái váy cô đang đang mặc trên người để lộ ra 1 thân thể hoàn hảo…

- “Đừng mà, tôi xin anh đấy… đừng mà” – Fany vẫn tiếp tục khóc và cầu xin Taecyeon tha cho cô nhưng cô đâu hề biết rằng đối với 1 người đàn ông, khi người phụ nữ càng chống cự hay khóc lóc thì càng khiến người đàn ông đó cảm thấy thích thú hơn mà thôi

Bỏ ngoài tai lời vang xin của Fany, đôi môi lửa nóng của Teacyeon từ miệng đi tới chiếc cổ trắng nõn, bàn tay to xé bỏ những gì còn lại trên cơ thể cô, muốn nhấm nháp hương vị ngọt ngào... Lúc thân thể trắng nõn non mềm của Fany phơi bày trước mắt, anh gần như muốn ngừng thở. Cô thật đẹp! Quả thực là kiệt tác tuyệt nhất của thượng đế. Bộ ngực sữa tròn trịa vun đầy, cái eo thon nhỏ không chút mỡ thừa, còn đôi chân thì thực thon dài trắng mịn, đẹp mê hồn, tất cả đều là những thứ mà đàn ông tha thiết ước mơ… trong khi Fany thì cứ mãi nhắm chặt mắt mình lại, cô không muốn tin những chuyện đang xảy ra, cô không muốn tin rằng anh đang xoa nắn bầu ngực đẩy đà của cô và môi anh đang hôn khắp cơ thể cô… anh mút nhẹ từng inch trên người cô và cuối cùng là dừng lại để trêu đùa với đầu ngực nhỏ bé kia

- “Uhm…” - Những tiếng rên không thể nào kiềm chế được bắt đầu phát ra từ miệng Fany khiến anh càng cảm thấy kích thích hơn… Đột nhiên Fany không còn chống cự anh nữa… Cô đã buông xuôi vì cô biết giờ đây bản thân không còn chút sức lực nào để chống lại anh… Đôi tay Taecyeon cũng từ từ nới lỏng ra khi cảm nhận được điều đó, anh ngước mặt lên nhìn cô… Trong cơn say, anh thấy trước mặt anh là 1 khuôn mặt ửng hồng đẹp tựa thiên sứ… nhưng thiên sứ đang khóc… vì con dã thú trong anh khiến cho vị thiên sứ xinh đẹp này phải rơi nước mắt… Chợt, anh bắt gặp ánh mắt căm thù của Fany đang nhìn anh… ánh mắt ấy chất chứa nỗi căm phẫn nhưng không hiểu sao nó lại cuốn hút anh đến lạ… đôi mắt ấy như có phép thuật và chính nó đang thôi miên Taec khiến anh dừng tất cả mọi hành động của mình lại. 1 cảm giác lạ lẫm trỗi lên trong anh… và bỗng nhiên anh chồm người mình lên hôn lấy đôi mắt Fany 1 cách trân trọng… anh cũng không hiểu tại sao bản thân mình lại làm thế… có phải là do anh đã bị đôi mắt ấy phù phép hay chính là cơn say trong người anh khiến anh không thể kiểm soát được bản thân mình?


Bốp… 1 tiếng động mạnh vang lên… Taecyeon vội quay lại thì nhìn thấy 1 cô gái đang cầm lấy chai rượu lúc nãy Fany để trên bàn… Có lẻ cô ta đã dùng chai rượu ấy đập vào đầu Taecyeon

- “Cô… Yu… ri…” – Ngay lập tức Taecyeon gục xuống sàn khi nhận ra Yuri… Vết thương trên đầu của Taecyeon bắt đầu chảy máu… nhưng Yuri không hề biết điều đó… Cô chỉ lo cho Fany nên vội lấy quần áo của Fany đang nằm vương vãi trên sàn khoác vào cho cô ấy

- “Fany à… cậu không sao chứ?” – Yuri nhìn Fany hỏi

- “Yul à…” – Fany ôm chầm lấy Yuri và khóc nức nở…

- “Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi không sao đâu, nín đi” – Yul vỗ vỗ vào lưng Fany an ủi

- “Này… có chuyện gì vậy?” – Nghe tiếng động lạ nên Taeyeon cũng vội chạy vào – “Chuyện… chuyện gì vậy nè?” – Taeyeon ngơ ngác khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng lúc này. Vội đóng cửa phòng lại để không gây sự chú ý cho những người trong quán, Taeyeon vội đến hỏi Yuri - “Thật ra chuyện này là như thế nào?”

- “Lúc nãy khi cậu nói là không nhìn thấy Fany thì tớ cảm thấy hơi lo nên đi tìm cậu ấy… đến trước phòng này thì tớ nghe có tiếng Fany bên trong nên vào xem sao… Không ngờ nhìn thấy tên khốn đó đang giở trò với Fany nên tớ quýnh quá… lấy chai rượu đập vào đầu hắn…” – Yuri quay sang nói với Taeyeon

- “Cái gì? Cậu… Kwon Yuri, tớ nói với cậu bao nhiêu lần rồi là đừng có nóng nảy quá mà…”

- “Taeyeon à, giờ sao đây… hắn ta… hắn ta không chết đó chứ?” – Lúc này Yuri mới để ý thấy Taecyeon đang chảy rất nhiều máu… cô bắt đầu lo sợ…

- “Bình tĩnh đi… để tớ xem…” – Taeyeon từ từ tiến lại gần nơi Taecyeon, khẽ nghiên đầu xuống để xem vết thương của anh như thế nào thì chợt Taeyeon nhận ra anh – “Kwon Yuri, lần này cậu gây ra chuyện lớn rồi” – Mặt Taeyeon tái xanh nói

- “Sao hả? Không phải hắn ta… chết rồi chứ?” – Mặt Yuri hốt hoảng khi nghe Taeyeon nói

- “Chết thì chưa nhưng mà… cậu vừa đụng đến Taecyeon rồi đấy… Anh ta không phải người thường đâu… Anh ta là siêu mẫu thuộc công ty JYP… lần này chúng ta chết thật rồi…”

- “Vậy giờ… giờ tính sao đây?”

- “Đừng nói nhiều nữa… cậu đưa Fany về trước đi… mọi chuyện ở đây để tớ lo”

Ngay lúc đó có 1 tin nhắn được gửi đến điện thoại của Taecyeon với nội dung

- “Này, cậu đang ở đâu vậy mau về đi… Nếu cậu còn xem tôi là quản lý thì mau liên lạc cho tôi”

- “Có thể anh ta sẽ giúp giải quyết vụ này” – Nghĩ thế nên cuối cùng Taeyeon đã nhờ vài người quen trong quán bar đưa Taec vào bệnh viện và liên lạc với Junho để giải quyết chuyện này

- “Xin lỗi anh có phải là quản lý của Taecyeon không ạ?”

Hum nay au lại phá luật post fic sớm hơn 1 ngày vì hôm nay là 1 ngày đặc biệt :), chúc mọi người xem fic vui vẻ trong ngày này nha... nice day...

P/s part này cấm trẻ em dưới tuổi vị thành niên nha ;))
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách