Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Bacham72
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | MA] Bad Guy | Bacham72 | Jung Yunho - Kim Jaejoong - GD - Jung Il Woo - Fictional Girl| Completed

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 21-2-2014 19:02:06 | Xem tất
yool_bluespill gửi lúc 21-2-2014 05:36 PM
Cảm ơn ss
Nhưng ss nói đúng đó, em ít cot là vì em làm biếng đó ạ nhưng nếu em k ...

Cảm ơn Yool đã bày tỏ quan điểm cùng ý nghĩ của mình một cách thẳng thắn và chân thành trước ss

ss rất vui vì mình tìm lại được cái cảm giác này từ cái ngày ss đăng fic Định Mệnh.

cũng chẳng thể nói chính xác hay không, nhưng ss vẫn có cảm nhận đó,  ss sẽ không bao giờ chỉnh sửa lại fic của mình vì câu chuyện này đã được chỉnh sửa lại một lần, đây là lần đầu tiên ss phá luật của chính mình.

đúng là mỗi người có một cách suy nghĩ riêng, mở lòng ra để giữ vững lập trường thì không có gì sai, để người khác bắt lỗi rồi thông cảm hết đó Yool à?

và vẫn như thế, ý em... em giữ, ý ss... ss giữ...

không cần là đàn ông, ss cũng có thể dẫm nát một thằng đàn ông khốn nạn dưới đôi chân size 37 của ss, dù hắn có cao đến 2m, ss cũng có thể giơ tay lên giáng xuống một cách chính xác không lệch, nhưng để làm được điều đó, ss phải trải qua không ít đau thương đâu đấy...

cảm ơn Yool! Chúc Yool đạt được ý nguyện ^^

Ps: Tại sao không lấy chồng? thế giới này rất rộng lớn, vẫn còn có một nữa của ta, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi,  hôm nay ss rất vui... hahaha...

Bình luận

Đơn gỉản là hạnh phúc đấy ^^  Đăng lúc 23-2-2014 09:32 PM
ss đừng nói thế mà, chắc tại suy nghĩ của em còn đơn giản quá  Đăng lúc 23-2-2014 09:21 PM
Yool chỉ thua ss ở chổ là Yool ko có máu điên, còn ss thì dư thừa, hahaha  Đăng lúc 23-2-2014 08:17 PM
đã chuẩn bị sẵn vai diễn đóa hoa mong manh, nhưng chẳng có tên nào xứng đáng nhận lấy, hì. Đây là nỗi cô độc của ss  Đăng lúc 23-2-2014 08:16 PM
ss nhận nhiều đau thương nên mạnh mẽ thế thôi, thật đôi lúc ss rất buồn, bời mình ko biết sợ là gì, tự dưng thèm yếu đuối trước một ai đó...  Đăng lúc 23-2-2014 08:14 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-2-2014 19:20:47 | Xem tất

VŨ ĐIỆU CỦA BÓNG ĐÊM


CHAPTER 4




Trong một căn phòng ngủ màu xám trắng, Yunho đứng trước gương, anh đưa tay chỉnh lại mái tóc, rồi cà vạt, anh quay lấy cái áo veston bên thành ghế mặc vào, khẽ nghiêng đầu qua lại, đưa mắt nhìn tổng quát trên người, kiểm tra lần cuối, anh chợt khựng lại bởi Iseul ôm lấy anh từ đằng sau, cùng tiếng nói nhỏ:

-“ Đến bao giờ anh mới chịu xuất hiện chứ? Yunho!”

Yunho vẫn nhìn vào gương, nhưng anh chỉ thấy hai cánh tay trắng dài đang vòng qua vòng thắt eo của anh, anh đưa tay lên nhè nhẹ gỡ ra.

-“ Bây giờ chưa phải lúc!”

Tiếng thở ra nhỏ nhưng lại thấy nặng lòng.

-“ Anh không còn lý do nào khác sao?”

Yunho im lặng… lý do, anh có rất nhiều lý do đấy chứ, nhưng chẳng có lý do nào là sự thật cả, vậy thì tìm mọi lý do làm gì, anh đâu còn là thằng bé để viện đủ lý do, không là gã đàn ông tồi mà để chối, anh dừng lại cái suy nghĩ của mình… ai bảo anh không phải là gã tồi, ai ai cũng cho là thế mà, kể cả em… Yool, lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ, bây giờ em đang làm gì? Gần một năm rồi, đáng lý ra chúng ta nên có những khoảng thời gian dài bên nhau hơn là thời gian chia cắt, dù để là bạn, mà không… tốt hơn hết anh chẳng nên dây dưa vào bất cứ thứ gì bởi công việc của mình, cái khoảng thời gian ngắn ngủi bên em lại khiến anh lúc nào cũng để lòng, để những lúc anh mệt mỏi lại lôi ra, làm điểm tựa nghỉ ngơi, rồi mơ mộng, cái tuổi của anh không còn mơ mộng nữa, nhưng với em anh lại muốn thực hiện những ước mơ của mình, chỉ muốn trước em không giữ lại mọi cảm xúc, nghĩ suy gì cả…

-“ Em không biết anh đi đâu thì đi, lát đúng 8h anh phải có mặt!”

Tiếng Iseul cắt đứt dòng suy nghĩ của Yunho.

Yunho xoay lại trong vòng tay của Iseul, anh đặt tay lên hai vai Iseul rồi mỉm cười cúi xuống:

-“ Tuân lệnh em yêu!”

Đặt môi, trao một nụ hôn nhẹ, khẽ đẩy Iseul lùi lại, rồi quay đầu bước thật nhanh, rời khỏi căn phòng lớn màu xám trắng… bước trên hành lang rộng… anh lại nghĩ, thật… mình là một gã tồi đấy chứ, bên cạnh em yêu, nhưng lại nhớ đến người con gái khác… rồi anh bật cười có chút cay đắng, chua chát… cái công việc chết tiệt, cứ tưởng có thể chấm dứt, ngay từ đầu con đường này anh đã đi sai, nên không thể quay lại, cứ tiếp tục, đừng hỏi, lớn chừng này cũng không thể làm chủ bản thân mình, vì điều gì… chẳng biết…

Yunho khựng bước, bên ngoài sân viên, hình như anh vừa thấy hình dáng nhỏ bé của người con gái mà anh thương nhớ… thoáng qua, anh quay lại, đưa mắt đảo một vòng, cái sân viên rộng lớn mọi ngày chỉ có một màu xanh của cỏ, hiện tại đầy màu sắc, nhân viên đang trang trí cho buổi lễ họp mặt hôm nay, với sự kiện gì nhỉ… sinh nhật cho Dogbi, thật… hết lời, Dogbi là chú chó cưng của Iseul, chỉ vì một chú chó con mà tổ chức một buổi lễ trang trọng, không phải anh ghét thú nuôi, nhưng anh ghét những con người giả dối viện cái cớ để làm những điều sai trái, anh quay đi, bước tiếp, bằng những bước xoải dài mặc dù trên con đường rải sỏi, tiếng lạo xạo vang lên dưới chân, anh có tư cách gì để tự cho là mình trung thực rồi lên án sự giả dối, sao cuộc đời anh đầy mâu thuẫn thế này… tự dưng anh muốn dừng lại, dù chỉ là một chút để nghỉ ngơi, như vừa mới đây anh đã dừng bước… nhưng không thấy dáng em, để anh bắt mình bước tiếp không muốn nghỉ ngơi nữa…

--

Thời gian có thể xoa dịu mọi vết đau ư? Cùng với công việc mới, Yool vui vẻ trở lại, mạnh dạn trở lại chốn thành thị phồn hoa nhiều bon chen trắng đen thị phi này… gần một năm trôi qua… cô hài lòng với công việc mới này, tuy mệt nhưng chẳng hiểu sao cô lại không cảm thấy bị áp lực, nhân viên trang trí hoa của một công ty World Events, bây giờ là tháng 2, công việc không nhiều, nghe nhân viên trước nói cực nhất là đến tháng 12 mùa cưới, và cái sự kiện lễ cưới đấy thì công việc trang trí hoa là mệt nhất.

Yool khựng bước đưa mắt nhìn ra cổng, có cái dáng ai đó cao lớn bước nhanh, trong thoáng chốc khuất mất trong tầm nhìn của cô, cô bước đến, nhưng khựng lại… để làm gì… cô quay đi, tiếp tục công việc… cái dáng phía sau quen thuộc của Yunho, gã đàn ông tồi mà cô giữ lại trong trái tim, cứ để đó lâu lâu lôi ra… nhớ… ghét… hờn… thương… bình yên trôi qua những ngày tháng đáng ghét bởi hắn đem lại… cô thiếu gì của gã đấy, để như mắc nợ gã suốt đời vậy nè trời… không được nhớ nữa… làm việc, làm việc… cầm những bông hồng màu đỏ thẫm trên tay, cô cắm vào cái bình lớn, buổi lễ này được tổ chức cho thú cưng… chó… thật từ lúc cô đổi công việc mới biết, trên đời này có nhiều thứ kỳ lạ vẫn xảy ra… nên tự dưng cô tạm chấp nhận sở thích cũng kỳ lạ của mình, rõ ràng quá, cô và gã có phải là bồ bịch đâu mà để thương nhớ, có phải đồng nghiệp cạnh tranh đâu mà phải ghét, có thân đến mức để hờn đâu, đây cũng đâu phải là tình yêu… chẳng thèm khẳng định nữa… mệt… để hơi cho ấm bụng tốt hơn… vậy mà những suy nghĩ mâu thuẫn đó cứ lập đi lập lại trong cái đầu cô, mỗi lúc cô nhớ… nhớ…

--

Yool đi vào toilet lúc 8h đúng, nhiệm vụ của cô đã xong, thật ra nhiệm vụ của cô xong từ lúc 6h chiều rồi, nhưng cô phải nán lại để làm công việc của chị Yoora, chị có thai nên Yool phải phụ thêm việc của chị.

Yool soi mình trong gương, đưa tay vuốt lại mái tóc, rồi đi ra, cô nhìn đồng hồ, 8h15’, nhưng trước khi về cô cũng phải kiểm tra lần cuối phần thức ăn và rượu, cô đi nhanh, trên hành lang vắng lặng… giàu có thật sướng, căn nhà to lớn, đầy đủ tiện nghi, thật thoải mái hưởng thụ.

Yool khẽ giật mình khi cô vừa đi ngang căn phòng, chợt cánh cửa mở ra, theo quán tính cô quay qua, gật đầu chào theo phép lịch sự vì nghĩ rằng đó là một thành viên trong nhà, cô sững người… Yunho…

Yunho vừa bước ra khỏi phòng sách thì anh gặp… Yool… không thể nhầm lẫn, em vẫn như ngày ấy, vẫn mái tóc ngắn, vẫn cặp kính tròn trên mặt, ngước nhìn anh với đôi đồng tử mở to.

Yool bối rối vội quay đi, bước nhanh, nhưng cô đã bị giữ lại bởi bàn tay Yunho nắm vội cánh tay cô.

Theo quán tính Yunho đưa tay ra vội giữ người con gái mà anh luôn mong nhớ lại…

-“ Yool!”

Anh buông từ ngắn gọn nhưng đầy xúc cảm.

Trái tim Yool khẽ nấc lên bởi nghe được tên mình qua cái giọng trầm của Yunho, khiến cô không biết giữ lại cảm xúc gì cả, cô quay lại…

Lại cái nhìn với đôi đồng tử mở to không được che chắn qua lớp kính… Yunho thấy được có chút hờn dỗi trong đôi mắt ấy… anh tiếp:

-“ Lâu rồi không gặp, em khỏe không?”

Trái tim cô lại nấc lên, mặc dù ý nghĩ cô mang cảm giác khó chịu… ai anh em gì với hắn, nhưng trái tim cô lại mang cảm giác ấm áp…

-“ Không!”

Yool sẵn giọng rút nhanh tay về rồi bước đi, nhưng cô lại khựng bước bởi Yunho.

Yunho lại giữ Yool lại.

Yool quay lại nhìn Yunho bằng ánh mắt không bằng lòng có chút kiên định, Yunho buông tay ra.

-“ Hình như… anh còn nợ em…”

Yunho chưa dứt lời thì anh nghe ở ngã rẻ tiếng bước chân, thật nhanh một tay anh kéo Yool về phía mình một tay anh đẩy cửa phòng sách.

Yool bất ngờ bị Yunho lôi nhanh vào phòng, làm cô chẳng thể phản kháng, cô há to miệng chỉ để nhận lấy cái bàn tay thật lớn ụp vào, cùng lúc đó là cả cái cánh tay vòng qua cổ, lôi cô vào trong góc phòng. Tiếng Yunho bên tai.

-“ Suỵt! Anh sẽ buông tay, em đừng la nhé!”

Yool không biết làm cách nào khác hơn nên cô gật đầu.

Yunho buông tay khỏi miệng Yool. Yool lùi lại đưa tay lên.

*Chát*

Yunho sững người nhận lấy trọn vẹn, cùng lúc đó cánh cửa phòng sách mở ra, tiếng bước chân vang lên. Rồi giọng đàn ông:

-“ Anh nói một lần cuối thôi, đáng lý ra cái chuyện tình cảm của em, anh không nên xen vào, nhưng em là em gái, em có biết đám nhân viên đồn đãi tùm lum không? Iseul!”

Giọng phụ nữ:

-“ Vậy em cũng nói với anh lần cuối thôi, mặc kệ em, đứa nào nói, thách đứa nào dám nói, chỉ có anh thôi!”

Yunho tiến tới trước đẩy Yool vào sâu trong góc hơn khi tiếng bước chân gần hơn nơi họ đang đứng…

Yool vội đặt tay lên ngực không để cho hai thân thể chạm sát vào nhau, nhưng không thể vì chẳng hiểu sao mọi thứ đều chỉ là vô dụng.

Yunho sợ Yool lại hành động, nên anh nắm lấy hai tay Yool giơ cao lên đặt sát trên tường, điều đó chỉ khiến cho Yool hoàn toàn áp sát lưng vào tường, còn phía trước thì hoàn toàn áp sát vào thân anh, anh cúi xuống thật nhanh đặt môi lên cổ Yool, hạ giọng:

-“ Nếu em khuấy động sẽ có tư thế gần gũi hơn thế này đấy!”

Sự cảnh cáo bằng hành động cùng lời nói của Yunho khiến Yool như đứng hình…

Tiếng nói bên ngoài kia trong phòng lại vang lên.

-“ Không phải em làm thật chứ?”

-“ Thật giả gì? Sao anh không quản đám vợ của anh, cứ quản chuyện của em là sao?”

-“ Thách tụi nó cũng không dám quậy, còn em thì khác! Em nghĩ nó thật lòng với em sao? Nó vì cái gia tài của em thôi!”

-“ Vì gia tài thì tốt!”

-“ Tốt gì?”

-“ Tốt gì thì cũng không liên quan đến anh!”

-“ Biết em giỏi rồi, chẳng coi anh hai này ra gì, gia tài cha mẹ chia hai, anh thì chẳng thể làm cho nó lớn lên, còn em thì lại khác!”

-“ Ừ, đó là lỗi của anh! Nói đi nói lại chung quy chỉ có một điều làm anh sợ, nếu anh không thích đầu tư, em sẵn sàng cho anh rút vốn, đem về cất trong phòng kín ôm nó sống trọn đời không hao hụt…”

-“ Em còn cười anh, thảo nào đám nhân viên chẳng coi anh ra gì?”

-“ Là anh tự hạ bệ mình! Anh bao nhiêu tuổi rồi còn đi ganh tị với người yêu của em gái mình!”

Tiếng cười lớn có phần nhạo báng…

-“ Người yêu của em, cái thằng Yunho đấy ai không biết nghề của nó là gì? Chuyên bám váy phụ nữ…”

-“ Yong!”

-“ Anh nói sự thật thôi!”

-“ Anh ra ngoài ngay khi em còn kìm chế được!”

Tiếng bước chân đi ra.

Yool vẫn không rời mắt khỏi Yunho, những hình ảnh lúc trước hiện rõ trong đầu, cô cảm thấy tức, nên hành động phản ứng.

Yunho không ngờ, nên vô tình tạo ra tiếng động.

-“ Yunho!”

Tiếng Iseul cùng tiếng bước chân, Yunho vội bước ra không quên đưa ánh mắt cảnh cáo nhìn Yool.

Yool thinh lặng khi nhận hiệu lệnh của Yunho.

-“ Xin lỗi em!”

Tiếng Yunho với giọng lên.

-“ Anh không cố ý nghe lén chuyện của hai người!”

Rồi tiếng thở ra thật nhẹ như hối lỗi.

-“ Dự tính dành cho em một bất ngờ!”

-“ Vậy ư, baby, anh muốn cho em bất ngờ gì vậy?”

Yool khẽ rùng mình bởi câu nói ngọt ngào, cái cảm xúc đột ngột thay đổi nhanh nhỉ…

-“ Mất hứng rồi!”

-“ Vậy em cho anh hứng… nhé!”

Câu nói lấp lửng khiến Yool hình dung ra, lại còn tò mò, cô bước tới một bước, hé mắt nhìn qua tấm rèm trang trí.

Yunho khẽ thấy cái màn động đậy khiến anh chỉ biết lao tới ôm trọn Iseul trong vòng tay, anh xoay người đổi chổ với Iseul.

Iseul bật cười…

-“ Thật anh rất biết mê hoặc em!”

Yunho cười đáp lại:

-“ Vậy ư! Vậy em có biết tại sao anh lại mê hoặc em không?”

Tiếng cười lớn hơn:

-“ Baby của em cũng biết hờn à?”

-“ Anh cũng có cảm xúc mà!”

-“ Mặc kệ họ nói gì? Miễn em không nghĩ như thế là đủ!”

-“ Lời đã tuôn ra rồi bảo anh mặc kệ là sao?”

-“ Vậy anh muốn sao? Baby!”

-“ Chẳng muốn sao cả!”

-“ Nhưng em lại muốn!”

-“ Iseul!”

-“ Cho em biết anh yêu em, chứ không phải gia tài của em nào!”

-“ Đã đến giờ làm lễ rồi kìa Iseul!”

Yool lại hé mắt ra… trước mặt cô… hắn cùng người phụ nữ mang tên Iseul gì đó đang ôm chặt lấy nhau, cô ta xoay cái lưng về phía cô, còn hắn thì dĩ nhiên là chính diện.

-“ Mặc kệ buổi lễ, anh nghĩ em xem trọng Dogbi hơn anh sao!”

Iseul đẩy hắn lùi lại… hắn gượng người:

-“ Để mọi người chờ, nhất là anh hai em, anh hai sẽ hỏi tội anh đó!”

-“ Anh thật biết cách từ chối em! Mặc kệ anh hai!”

Yool vội lùi lại khi thấy cô ta ngồi xổm xuống đồng thời đưa tay lên thắt lưng quần của hắn gỡ nhanh sợi dây nịt… cô nhìn quanh chỉ muốn ra khỏi đây bằng cách nhanh nhất… tại sao cô lại dính vào cái tình huống này, bên ngoài kia cũng đang đợi cô, với việc chưa làm mà… Yool nép vào góc xó trước mặt đưa hai tay bịt lấy tai nhưng không thể nào ngăn cản cái âm thanh nổi trong căn phòng sáng choang…

-“ Dừng… dừng lại Iseul…”

Giọng hắn ngắt quãng… tiếng hắn thở ra…

-“ Iseul!”

Tiếng hắn đột ngột lại vang lên…

-“ Em không dừng lại là đừng trách anh đấy nhé!”

Tiếng cười nhỏ của Iseul.

-“ Anh làm gì em, Baby!”

Yool khụy xuống… những âm thanh nổi của những cảm xúc khoái cảm vang lên, ngày một lớn…

-“ Yunho… dừng… dừng lại…”

-“ Không!”

Mọi thứ chợt dừng lại, bởi tiếng gõ cửa phòng, rồi tiếng cánh cửa phòng mở.

-“ Iseul! Mọi người chờ em nãy…”

Giọng nói của người đàn ông lúc nãy vang lên chỉ bao nhiêu đó, cũng đủ để Yool biết anh ta đã thấy gì…

-“ Xéo ngay cho em!”

Tiếng Iseul hét lên, tiếng cửa phòng đóng sập.

Yool buông tay bởi bao hy vọng vụt tan trong tiếng ai đó…

-“ Yun… ho… anh… anh…”

-“ Cái giọng em khi hét lên hay rên rỉ đều nghe thật gợi cảm!”

-“ Em yêu anh… em yêu anh… Yunho…”

Cái giọng ai đó giờ đây không biết gọi là hét lên hay rên rỉ nữa, Yool chỉ biết được, khung cảnh trước mắt cô nhòe đi… có gì đó đang thắt chặt trái tim cô, thắt chặt cổ họng cô, làm cô không thể thở, trong tiếng thở gấp gáp của ai kia, bởi cảm xúc đạt đỉnh à… có lẽ thế… có lẽ thế…

-“ Yunho đáng ghét!”

-“ Đáng đời em!”

Còn Yool thì vô thức buộc miệng:

-“ Yunho xấu xa!”

Mọi thứ tĩnh lặng như tờ, Yool đứng dậy, bước ra, thật nhanh cô lao ra ngoài sân viên… lao ra đường vắng… như cái ngày ấy, nhưng bây giờ trời không sáng, sáng hay tối thì cái cô thấy cũng chỉ là một bóng đêm đen mà thôi… tại sao… trái tim cô chỉ được bình yên với khoảng thời gian ngắn ngủi quá… tại sao cô lại cứ đau lòng thế này…

--

Yunho đưa mắt nhìn ra cổng có dáng Yool vụt mất… nếu em không phản kháng sẽ không có tình huống đó xảy ra, nhưng sao cũng được, đó cũng là điều tốt để em rời xa anh, thật xa… không thấy em gần anh, thì anh sẽ kìm chế được lòng mình, vì hiện tại anh không thể làm gì cho em cả… tha thứ cho anh…
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2014 09:26:59 | Xem tất

CHAPTER 5




Chẳng cần về quê, chẳng cần đổi công việc, chẳng cần nghỉ ngơi, khi Yool đã thông suốt ư… không, nhưng thời gian qua đi rồi mọi thứ cũng nên thay đổi, con người ta nên trưởng thành hơn trong mọi cái nhìn của cuộc sống, ngày tháng bình yên trôi qua khi không có Yunho xuất hiện, phải… chỉ cần hắn không xuất hiện thì ngày tháng cô sẽ trở nên bình an… vậy thì suốt suốt đời này muốn bình an thì rất đơn giản, không cho hắn xuất hiện là được rồi, nhưng cô làm gì có cái quyền đó, đôi lúc cô lại muốn nổi loạn như cái ngày làm thư ký cho hắn, muốn giết chết hắn… bây giờ, nghĩ đến cô lại cứ cười một mình, cũng như nghĩ đến cái tình huống trong phòng sách cô cũng cười một mình, như điên điên dại dại, như miễn cưỡng chấp nhận cái sự thật phũ phàng…

Yool đứng nhìn ngôi nhà màu xám trắng thật to lớn với sân viên rộng có một màu xanh ngát, sao cái cảm giác này quen quen quá nhỉ, ba tháng đã trôi qua, cô lại đến đây… lại với công việc của mình, cô đi với mọi người trong công ty mà, sao cô lại có cảm giác như đi một mình vậy không biết… cô bắt tay vào việc, 5h đúng, đến 6h30’ mọi thứ là phải xong, hôm nay cô không cần phải ở lại nữa, vì công ty đã tìm người thế việc cho chổ của chị Yoora, dù gì chị cũng phải nghỉ để sinh con, chắc là chẳng gặp hắn đâu, hôm nay cô đã chuẩn bị tâm lý trước rồi…

Yunho đứng trong phòng ngủ ở tầng một, anh thấy Yool bước vào với đồng phục nhân viên của công ty World Events, thật anh ích kỷ lắm, đến bây giờ anh mới biết, để anh lại chọn cái công ty này đến tổ chức buổi lễ cho cái ngày đính hôn của anh với Iseul… ích kỷ để muốn biết lòng em có anh không? Hôm nay em có nán lại không? Có lẽ không, vì hôm nay anh biết chắc em sẽ giữ khoảng cách, không lại gần anh, để chúng ta không phải có cái tình huống chết tiệt đó…

Yool nhanh tay cắm những đóa hồng nhung đỏ thắm vào hai dãy dọc con đường dẫn lên sân khấu nhỏ… lễ đính hôn, của ai thì cô biết chắc rồi… cô làm như cái máy được lập trình sẵn, muốn buông bỏ mọi cảm xúc, nhưng trái tim cô cứ nấc lên, nhè nhẹ nhè nhẹ thôi, cũng đủ khiến cho nước trong mắt cô chỉ chực trào ra, mặc dù với cái ý tưởng thật ngu ngốc hoang đường, hai giờ trước cô không uống nước, còn đi hết, xả toàn bộ thứ gọi là nước trong người cô ra, để gì… để không có gì phải chảy ra nữa… ừ, em ngốc thế đấy, ngớ ngẩn thế đấy, điên dại thế đấy… để anh chẳng chọn em, em không có cái gia tài đồ sộ, không xinh đẹp gợi cảm, không biết yêu anh… chúng ta không cùng một con đường, một cách sống, thế thì em muốn trèo qua lề, trật đường ray làm gì nhỉ, chỉ để lại tai nạn tang thương, như bây giờ đây. Trái tim em chẳng biết rỉ máu, nó cứ thắt lại nghẹn ngào mà thôi, bao nhiêu đó cũng đủ để em chết rồi… tình yêu là gì? Chẳng biết đâu, vì em chưa từng yêu… những lúc tan sở đêm về, em lại ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, search google, tìm những điều lý giải về tình yêu, rồi tự cười một mình, kết luận của riêng em là… tình yêu là thứ tình cảm điên… dị… rồ… sai rồi, đó chỉ là những ý nghĩ trong tâm trí, còn trái tim em lại mách bảo tình yêu là thứ tình kỳ diệu, nhưng kỳ diệu ra sao thì chẳng ai cho em biết cả, người mà em muốn nhận lấy điều kỳ diệu lại là anh… sao là anh… Yunho…

Yunho đưa mắt nhìn theo người con gái bé nhỏ, mái tóc ngắn của em lại bay trong gió khi chiều về, những cách hồng đỏ thẫm lung lay em cầm trong tay, nhanh nhẹn cắm vào hộp trang trí… em có thích hoa không? Chắc là có, người con gái nào mà không thích hoa, nhất là được tặng hoa, cái chuyện này thì anh quá rành rồi, ngày ngày anh cầm một bó hoa, tặng cho ai đó, nhưng chưa từng được quyền tặng người con gái mà anh muốn tặng, với ý nghĩ của những đóa hoa hồng, nói lên tình cảm, tâm tư của anh dành cho em…

-“ Yunho!”

Yunho quay lại bởi tiếng của Iseul.

Iseul vừa bước vào phòng thì thấy Yunho đang nghĩ gì đó, quen nhau được một năm, cô không tài nào kìm chế trái tim của mình, là một người kinh doanh giỏi, lúc nào đầu óc, tư tưởng cô cũng chỉ nói đến tiền, những phi vụ làm ăn lời lỗ, những cạnh tranh khốc liệt trên thương trường, mạnh mẽ loại bỏ mọi đối thủ, dần khiến cho con người cô vô cảm với tình yêu, nhưng Yunho đến, chỉ vì sự vô tình, cô biết, cô cảm nhận được mà, ai cũng cho rằng Yunho đến với cô chỉ là lợi dụng cô, bởi anh ta thật nổi tiếng với cái nghề trai bao, sao cũng được, hiện tại cô chỉ biết anh đã chiếm hữu toàn bộ cô, từ tư tưởng, ý nghĩ, hơi thở nhịp đập trái tim, tiền cô làm ra làm gì, chỉ để hưởng thụ, mua lấy những gì cô thích, thì có gì đâu gọi là tội lỗi, cô đâu đi cướp của ai, cô là người hiện đại cơ mà, hai người đến với nhau chỉ cần trao cho nhau thứ người kia cần từ người này là đủ, như một cuộc mua bán sòng phẳng… thế thôi, vậy mà cái ý nghĩ ngày ấy giờ mất sạch, hiện tại cô chỉ muốn giữ Yunho cho riêng mình, bởi cô nhận ra, đối với cô anh không là tên đàn ông chuyên bám váy sống bằng tiền của phụ nữ nữa, mà anh là báu vật, ngày tháng bên anh, anh san sẻ cho cô rất nhiều thứ, anh thông minh có khiếu trong lĩnh vực đầu tư, hỏi anh:

-“ Sao anh không đi con đường này?

Yunho chỉ trả lời ngắn gọn:

-“ Làm biếng!

Cái gương mặt vô cảm cùng ngôn từ ẩn ý đầy sự thông minh đó khiến cho trái tim cô thức giấc, bừng tỉnh, để nó từ từ biết đập loạn nhịp yêu thương, không còn có thể đóng băng nữa, thật thích khi mình rõ ràng là thứ kim loại rắn nhất cũng phải tan chảy trước ngọn lửa mạnh mẽ là anh…

-“ Anh đang nhìn gì đấy?”

Yunho vẫn thản nhiên đưa mắt nhìn Yool, đáp lời Iseul:

-“ Anh thấy nên xen kẽ những bông hoa hồng đỏ kia vào bằng loại hoa khác, điểm tô cho nó lung linh hơn khi đêm về!”

Iseul khẽ nhíu mày nhìn theo hướng mắt Yunho… thấy một cô gái nhỏ nhắn có mái tóc ngắn đang làm việc trang trí hoa, tự dưng cô bực bội, buộc miệng:

-“ Vậy anh muốn xen vào hoa gì?”

Iseul buông lời khó chịu.

Yunho đã biết cảm xúc của Iseul là cảm xúc gì, anh vẫn bình thản đáp:

-“ Em thích hoa gì, sẽ đan xen loại hoa đó!”

Yunho quay người qua, đối diện với Iseul tiếp bằng giọng lạnh:

-“ Trước anh, em nên giữ mình là người phụ nữ…”

Iseul bước lùi lại… thật trước Yunho sao cô cảm thấy mình yếu đuối quá, cái gương mặt vô cảm lành lạnh ấy sao khiến cô thấy vừa sợ vừa yêu, đầy sự mê hoặc thế này.

-“ Có cần anh khẳng định cho em biết không?”

Yunho lao tới.

Iseul bất ngờ nhưng bật cười khi được Yunho ôm trọn trong vòng tay.

Yunho tiếp, vẫn khuôn mặt lạnh:

-“ Đừng thử thách sự chịu đựng của anh, nếu em còn như thế, chúng ta không thể sống với nhau đâu!”

-“ Em…!”

Iseul nghẹn lời.

Yunho buông tay:

-“ Anh hiểu phụ nữ còn hơn bản thân anh, em biết nghề của anh là gì mà, và em cũng phải nên biết một điều này nữa, anh có thể kiếm người phụ nữ giàu có hơn em đấy!”

Rồi Yunho quay đi.

Iseul vội lao đến giữ Yunho lại trong vòng tay.

-“ Em xin lỗi!”

Iseul ngã đầu vào lưng Yunho khi cô đứng phía sau:

-“ Tại… tại em yêu anh quá thôi!”

-“ Anh không nhận ra điều đó!”

-“ Em biết anh chịu nhiều áp lực khi bên em, em không nên nghi ngờ anh, càng không nên quản anh, em xin lỗi!”

Yunho gỡ tay Iseul ra, anh quay lại, nắm lấy hai tay Iseul, hạ giọng:

-“ Anh có thể đợi, anh nghĩ em cần thời gian để suy nghĩ lại về việc chúng ta đính hôn!”

Iseul ngước lên, nhìn Yunho với những cảm xúc trong mắt:

-“ Sẽ không bao giờ có ý nghĩ đó xảy ra trong em nữa, em hứa!”

Rồi cô nhướng người vòng tay qua cổ ôm Yunho thật chặt…

-“ Không hiểu sao em lại yêu anh đến thế, yêu đến nỗi chỉ muốn chiếm đoạt anh cho riêng mình, muốn anh là của mình em duy nhất, chiếm hữu mọi thứ từ anh, tâm tư, trái tim, và cả thân xác của anh!”

Iseul vội vã tìm môi Yunho…

Yunho cúi xuống đáp lại… anh đưa tay lên làm công việc quen thuộc với sự hài lòng, đẩy Iseul lùi lại, té xuống giường, kéo theo anh…

Iseul không kìm chế được khi Yunho khơi lên nhục cảm trong cô, thật anh… không có từ nào có thể diễn tả… chỉ biết cô luôn cảm thấy anh thật tuyệt vời, hoàn hảo trong tất cả mọi thứ… vậy thì sao cô không thể không yêu, nghĩ đến đó Iseul xoay người… làm chủ…

Yunho nhận ấy nụ cười đầy sức quyến rũ của Iseul bởi cô ta đang ngồi trên người anh, đón nhận hai bàn tay với ngón tay dài có màu đỏ chót cởi nhanh những cái nút áo của anh… chạm vào khuôn ngực anh mơn trớn… người phụ nữ mạnh mẽ, một khi yêu thì yêu hết lòng, cho đi không cần nhận lại, nhưng không bao giờ chấp nhận sự phản bội, mạnh mẽ kiên định sẳn sàng đoạt lấy mọi thứ mà mình yêu thích, nhưng cũng rất dứt khoát với những thứ mình không thể đạt được, một người phụ nữ nguy hiểm, khiến anh phải nhọc lòng hơn để chinh phục…

--

Yong bước vào nhà của cô em gái thì thấy cách bài trí cho lễ đính hôn khiến anh không hài lòng một vài thứ, tự dặn lòng lúc nãy khi ở nhà rằng: đến đây cho có mặt để biết anh em cũng quan tâm lẫn nhau, mặc dù cái con bé cứng đầu lì lợm hổn láo đấy chẳng thèm xem thằng anh trai của nó ra gì, nhưng chẳng hiểu sao anh lại cứ thích nhiều chuyện thế này, thật không gì có thể cản được nó khi nó muốn, bản thân anh ghét thằng Yunho vì ganh, đúng như nó nói, từ nhỏ đến lớn, anh thua mọi điều từ nó, để cha mẹ lại yêu thương nó hơn, anh buồn lắm cứ nghĩ, thôi thì cha mẹ thương cũng là thương em, người làm anh này nên phải tỏ ra là anh rộng lượng, nhưng những lúc đó nó lại an ủi anh, âm thầm nhường mọi thứ cho anh, khiến anh càng yêu thương nó hơn, rồi anh dần sống ỷ lại nó, thấy nó chỉ biết lao đầu vào làm ăn, không có tình cảm riêng sao mà anh hài lòng đến thế không biết, vì nó chỉ quây quần bên anh trong cái thời gian ngắn ngủi, rồi cái thời gian đấy không còn dành cho anh nữa mà lại dành cho thằng nhóc, có xứng đôi gì đâu, trong tất cả mọi thứ, mọi việc, nhất là cái thằng Yunho đấy nhỏ hơn nó đến 4 tuổi nhưng lại xỏ mũi được nó mới đáng chết chứ… dùng mọi cách ngăn cản cũng như không, bây giờ đến nước này rồi, cũng phải hùa theo nó mà thôi, bởi nó mà giận lên thì chỉ có chết cả đám, chỉ có cái thằng Yunho mà anh ghét là có thể dập tắt lửa của nó, đôi lúc suy đi nghĩ lại cũng ngộ… đúng là vỏ quít dày phải có móng tay nhọn…

Yool bước theo sau người đàn ông tự xưng là anh hai của chủ nhân buổi lễ, ông Yong… ông Yong lên tiếng không bằng lòng cho việc trang trí hai dãy hoa bằng một loại hoa hồng màu đỏ duy nhất, mà phải đan xen vào loại hoa khác, nhưng đan xen hoa gì vào thì phải hỏi chủ nhân của buổi lễ mới biết, bao nhiêu tiền để thay đổi cũng được, còn cô thì chỉ là nhân viên, nên chỉ biết gật đầu chấp hành có thế thôi…

Yong dừng lại trước căn phòng của em gái, giờ này chắc chắn nó có trong phòng để làm đẹp đây, anh đưa tay đẩy cửa theo thói quen, nó thường hay mắng anh mất lịch sự không bao giờ gõ cửa, thật sao nó không khóa trái cửa phòng mình lại đi, ngày trước cũng thế đó mà, mỗi lần anh muốn qua phòng nó thì cứ thản nhiên, mở cửa đi vào, có cần phải gõ gì đâu để bây giờ anh không thể bỏ tật…

Cả bốn người khựng lại, hai người trong phòng, hai người trước cửa…

Yong khẽ giật mình, chuẩn bị nhận sự giận dữ của nó bởi nó đang trông thật máu lửa trên giường với cái thằng Yunho, thật sao lúc nào cũng gặp cái cảnh này thế này, hai tụi nó làm suốt với nhau à…

Yool cũng khẽ giật mình, cái cảnh ngày ấy lại diễn ra nhưng lần này là trên giường trong phòng ngủ, thấy ông Yong mạnh tay mở cửa, cô đâu nghĩ ra đây là phòng ngủ chứ, nhưng bây giờ cô chỉ biết theo ông Yong mà thôi, ông đi thì cô đi, ông ở lại thì cô ở lại, cũng một phần nào đó cô đang thử thách mình, xem có thật lòng mình buông bỏ như lời đã hứa trước khi đến đây không mà thôi…

Yunho bật ngồi dậy đẩy Iseul qua một bên khi thấy ông anh của Iseul vẫn mất lịch sự như ngàn đời không đổi, lại thấy Yool đi bên ông ta, chắc có chuyện gì về việc trang trí đây, nhìn em với gương mặt vô cảm, em học từ ai thế Yool, từ anh à… hay nhỉ…

Iseul bực bội bởi anh trai lại phá đám, cô dự tính buông cảm xúc thì Yunho đã đưa tay lên đặt lên môi cô ra hiệu, cô đành im lặng ngoan ngoãn trước Yunho.

Thật đúng như mình nghĩ mà… Yong thầm buông một câu trong đầu… chỉ có thằng Yunho mới dập tắt được lửa của con bé, xem nó kìa ngoan ngoãn như còn mèo mướp khi nó thuộc loại cọp cái.

-“ Có chuyện gì không? Anh hai!”

Yunho hạ giọng:

Nghe Yunho hạ giọng, Yong trả lời liền, mắc công con bé đó hỏi tội anh.

-“ À, anh nghĩ việc trang trí hai dãy hoa dọc hai bên con đường dẫn lên sân khấu chỉ có một màu không đẹp, anh tính cho đan xen vào loại hoa khác... được không… hai em…”

Nhận lấy câu ngập ngừng của anh trai, Iseul chợt thấy lúc nãy mình nghi oan cho Yunho rồi, nhưng cái con bé đấy đang đứng trước mặt, đây là cơ hội tốt để cô nhận biết đúng theo ý anh hay ý cô, thật cái giác quan thứ 6 đang cảnh báo cho cô, cô nhướng người tới, đưa cánh tay quàng qua cổ Yunho.

-“ Anh thấy sao?”

Buông lời ngọt ngào, Yunho biết Iseul nghĩ gì, anh hòa theo, vì tình huống này mọi việc chỉ nên xảy ra như thế, và anh cũng muốn biết hiện giờ mình ở trong lòng Yool có vị trí nào, anh mỉm cười quay nhìn.

-“ Tùy em!”

Yong nóng lòng bởi sự ngọt ngào của hai tên đấy.

Còn Yool cảm thấy tức cười quá, giả tạo y như là đang xem phim, việc người ta chất đống có rảnh rỗi như hai người đâu mà còn ở đó anh anh, em em…

-“ Em giao cho anh quyết định, mọi lần cũng như thế mà!”

Rồi cô ta đưa môi lướt trên cổ Yunho, Yunho nghiêng đầu qua nhưng chẳng tránh được đôi môi của Iseul, trái lại khiến cho đôi môi cô ta thật điệu nghệ lướt dọc theo cổ xuống ngực anh. Yunho buộc miệng:

-“ Thôi, tùy anh đi anh hai!”

-“ Vậy anh tự quyết định nhé!”

Yong lên giọng, nhưng vẫn không rời đi, vì ai chứ anh rành cái tính đứa em gái anh quá rồi, lát sau nó đổi ý thì chết, tốt hơn báo cáo trước xem nó đồng ý không vẫn hay hơn, nên mặc dù là đang phá đám hay coi phim hot không mất tiền anh cũng phải nán lại.

Yool cũng thế, cô đang cố khẳng định dứt khoát nên cũng quyết không rời đi, chỉ cần vượt qua ải này cô được giải thoát khỏi nỗi ám ánh từ hắn đem đến cho cô trong mỗi đêm về…

Iseul tự dưng chỉ thấy hai người đang đứng trước cửa phòng cô với dáng điệu không hài lòng, nhìn hai cái mặt vô cảm đấy kìa, ông anh cùng con bé như đang bảo phim dỡ rẻ tiền, như hạ giá bản thân cô, sao cũng được, họ muốn hạ giá cô cũng được, nhưng điều cô không chấp nhận là hai cái con người đấy đang thầm nói giả tạo, khinh bỉ cái tình yêu của cô dành cho Yunho, thế là cô làm tới hơn, thật hơn…

Yunho bật ngã ra giường khi Iseul lao đến, cô chồm lên người anh… thật nhanh cô gỡ bỏ thứ còn lại trên người Yunho ra… tung tay…

Yong đứng bên ngoài hạ giọng nhưng thật nhanh.

-“ Vậy anh cho xen hoa hồng vàng vào nhé!”

Rồi nhanh tay chụp lấy cái quần của thằng Yunho khi con bé đó cố tình quăng vào mặt anh…

-“ Tại sao lại là màu vàng?”

Nhận lấy tiếng gắt gỏng của Iseul… Yong lại nghĩ… biết ngay mà, nên anh đáp nhanh:

-“ Màu vàng ban tối đẹp hơn màu trắng, đúng chứ cô Yool?”

Yool nghe ông Yong hỏi thì cô cũng vô thức gật đầu, thấy ông Yong quay qua mình không đưa tay chụp lấy cái váy từ tay Iseul lại cố tình quăng qua đây thì cô chụp hộ ông, còn hơn tự đứng đó đưa mặt ra để nó chụp vào…

-“ Tùy anh!”

Yong cùng Yool vội bước lùi lại, cánh cửa đóng cái rầm...

Yong bước nhanh… thật thấy hết con bé đấy, lại trong tư thế cowgirl khiến ông không thể kìm lòng cái cảm giác rạo rực, nó thật là… trơ trẽn… y như gái rẻ tiền… đang phục vụ khách hàng, chứ không phải cái thằng Yunho phục vụ nó, thật từ bao giờ nó đã hoán đổi cái vị trí đấy nhỉ.

Yool bước nhanh theo ông Yong chỉ để trả loại cái áo đầm bởi cô đang cầm trên tay nghe ông Yong lầm bầm trong miệng.

-“ Con nhỏ hư đốn!”

Yool như muốn hùa theo… chẳng phải mình em gái ông… cô bước nhanh hơn khi ra gần đến cửa.

-“ Tôi sẽ làm như lời ông nói, xin trả lại!”

Rồi Yool nhét cái áo vào tay ông Yong, cô bước nhanh ra trong câu nói đầy sự bối rối của ông Yong.

-“ Xin lỗi cô nhé!”

Yool bước ra sân viên, trái tim cô cứ nấc lên như nấc cục… nhưng không còn se thắt lại nữa, vì cô đã chấp nhận ư, hay cô đã buông xuống được rồi, không còn cảm giác, cô đưa tay nhìn đồng hồ, 6h15’, nhanh nào, không còn kịp giờ để suy nghĩ cái khác, cô gọi điện về công ty…

--

Đúng 8h tối, buổi lễ bắt đầu, thì cũng là lúc Yool mới làm xong nhiệm vụ, cô được ông Yong giữ lại để mời nước, ăn gì đó vì ông đã thay đổi cái bản hợp đồng cho phút chót, lại phải phiền cô khi thấy những điều không nên thấy, Yool bằng lòng ở lại, cho mọi việc và nhất là vì bộ mặt của công ty…

Đứng trong góc khuất của sân viên, Yool cầm ly champagne mà ông Yong đích thân mời, cô đưa mắt nhìn lên sân khấu… ánh sáng soi rõ cái gã đàn ông tồi tệ thật đẹp trong bộ veston lễ phục màu đen, đầy sức thu hút bởi ánh mắt sáng cùng nụ cười rạng rỡ trên môi, đây là lần đầu tiên Yool thấy hắn cười hạnh phúc… sao không hạnh phúc khi hắn đã tóm được con mồi ngon đó mà, ừ… mà không… chắc hắn thật lòng, cô dâu xinh xắn trong bộ váy trắng dịu dàng thanh khiết khác hẳn lúc nãy trên giường, trong phòng… thật ở đời này có quá nhiều người biết diễn nhỉ, cũng may số chọn nghề diễn viên không có là bao, nếu không chẳng còn khán giả như cô đang đứng đây xem nữa…

Trái tim Yunho khẽ loạn nhịp… hình ảnh ngày nào đang trước mắt anh, em nơi đó trong góc tối đưa mắt nhìn về phía anh, như tìm kiếm, khiến anh vẫn có thể thấy được, biết được, trong lòng em, anh vẫn hiện hữu, để anh lại như muôn thuở mạnh dạn bước tiếp con đường của mình. Và vẫn như muôn thuở chỉ muốn lấy đi mọi thứ từ em, mặc em phán quyết, phải… những gì xảy ra lúc này để em thấy hết con đường tội lỗi mà anh đang đi, để em thông cảm à? Không… anh không cần em thông cảm, anh cần để em thấy, rồi em để đó khắc ghi vào trong tâm trí dù bằng cái cảm xúc khinh bỉ cũng được, để mai này đến cuối con đường anh sẽ cho em biết con đường này mang tên gì mà thôi…

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 22-2-2014 18:51:47 | Xem tất
em online lại kite rùi nè


chị sao chi làm mục luc ko chèn link vào cho gọn,trong đó ghi trích đoạn i trễn


họ đoc thấy thích thì ấn vào link dẫn đoc tiếp

Bình luận

ss tính đợi post xong hết một câu chuyện mới dẫn linlk, hì. Dạo này Kyo đi đâu mất vậy? học hành đến đâu rồi?  Đăng lúc 22-2-2014 08:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2014 21:09:18 | Xem tất

VŨ ĐIỆU CỦA BÓNG ĐÊM


CHAPTER 6




Yool bước từng bước trên con đường vắng về nhà, vẫn là những bước chân cô độc với suy nghĩ mông lung, hôm nay cô quyết tâm không nghĩ về hắn nữa, cho đến bao giờ thì cô chẳng biết được, cái bàn tay có chiếc nhẫn hồng ngọc của cô được thay vào chiếc nhẫn kim cương sáng chói, vậy thì trả cho cô đi, hắn còn nợ cô không chỉ điều đó, trả cho cô mọi ý nghĩ, mọi cảm xúc… lại nghĩ đến hắn rồi, đã bảo không nghĩ mà… cô đưa mắt nhìn quanh, tìm một tình huống sự việc nào đó xảy ra, ly kỳ, bất ngờ, hoảng loạn cũng được, để tâm trí cô nghĩ đến, đuổi hắn ra khỏi tâm tư cô…

Yunho ngồi trong góc sân, anh mệt khi phải tiếp quá nhiều khách, nhưng dù mệt đến đâu thì giờ này anh chỉ muốn đi ra ngoài kia, lần theo bước chân em, trên con đường về nhà… em vẫn thế ư? Vẫn cô độc bước, sao không tìm ai đó sánh bước cùng em trong cái khoảng thời gian này… phải chi em có người em yêu, cùng bên nhau vui vẻ, thậm chí dắt đến trước mặt anh, ngọt ngào làm những chuyện hờn dỗi con nít, anh sẽ thấy nhẹ lòng, sẽ thấy hai từ sòng phẳng, để vơi đi tội lỗi của mình, nhưng không, cái cảm giác em giữ lòng, giữ trái tim cho anh cứ lóe lên trong mắt em mỗi khi em nhìn anh, dù chỉ là thoáng qua trong đôi mắt mở to, lúc nào cũng long lanh, long lanh như chỉ trực khóc… cứ thế cứ thế… dằn vặt anh trong từng suy nghĩ… anh thật xấu xa, tồi tệ quá phải không em… ước ao như ngày ấy, một lời cay đắng, một cái tát tai, nhưng bắt đầu từ đây sẽ không còn có nữa… tạm biệt em… Yool… chỉ là tạm biệt em thôi nhé…

Yool đẩy cửa bước vào nhà, vẫn cái khung cảnh màu vàng êm dịu, nhưng lại trống vắng… tìm một người bạn có phải tốt hơn không, vui vẻ, giận hờn, thậm chí cãi nhau vì những điều nhỏ nhặt, để quên đi mọi thứ, có tốt hơn không… cô ngã xuống giường, nhắm mắt lại… chìm vào giấc ngủ với sự mỏi mệt và buồn chán…

--

Năm tháng lại trôi qua, cô làm quen với thành phố mới nhưng công việc quen thuộc, công ty cử cô về Daejeon, còn cấp cho cô một căn hộ nhỏ, nhưng xa tít cái công ty, phải đi xe bus mất hơn một giờ đồng hồ, cũng may trạm xe bus lại gần nhà, tuyến xe thì có nhiều lượt đi, nên cho dù đến mùa cưới cô cũng có thể về nhà an toàn, đó là lời của giám đốc nhân sự khi điều cô đi, cái công ty mang tên World nhưng lại bé tẹo, vậy mà cũng đủ thứ chức vụ, mà tự dưng ai cũng có chức, có quyền, chỉ riêng cô là nhân viên, sao cuộc đời cô có nhiều chuyện buồn cười thế này không biết.

Yool bước chầm chậm lên con dốc nhỏ, không cao, lại ngắn nhưng cũng đủ để cô cảm thấy rã rời bởi đúng 12h đêm cô mới được về nhà vì cái ly do thật đơn giản: mùa cưới, đây là cái mùa cưới đầu tiên khi cô làm công việc này, thật không ra sao cả dù đã chuẩn bị trước mọi thứ từ lời cảnh báo của mấy anh chị đi trước… cô ước… đủ thứ trên đời, lảm nhảm dù biết không bao giờ nó thành hiện thực… ý nghĩ cô chợt dừng lại, hình ảnh hắn lại xuất hiện trong những điều ước của cô… cô thở ra, trái tim tự dưng nấc nhẹ… đau đau, xót xót… nhìn người ta thi nhau đám cưới, tự dưng nhìn mình thấy tủi làm sao đấy, những cuộc tình ngẫu nhiên, ngộ nghĩnh, oan gia, duyên số, định mệnh… đủ thứ, nhưng sao không có thứ nào dành cho cô vậy, hay là cô bắt chước cái cặp hôm nay, đến với nhau chỉ vì sợ bị ế, thế cũng vui đấy chứ, đồng ước muốn, cảm nghĩ cơ mà, vẫn có cái gọi là một đôi đấy thôi… cô lại thở ra… cuộc đời này chỉ như thế thôi sao, hiện đại quá mà, sao cứ phải xưa như trái đất, sinh ra, lớn lên, kết hôn, rồi sinh con, già, chết… vậy thì cô ở thời xưa còn tốt hơn… cô muốn có một tình yêu khắc sâu vào tâm khảm, với hạnh phúc tột đỉnh, đau đớn khôn cùng, để giữ mãi còn có chuyện kể cho con cháu, khi cô chẳng thích mình phải kể chuyện cổ tích, cô không tin vào cổ tích, thay vào đó cô thường bảo mình, tin vào phép lạ tốt hơn… và cái phép lạ mà cô đang chờ đợi chẳng bao giờ đến với cô…

Yool đẩy cửa, bước vào nhà, vẫn cái dáng điệu quen thuộc, mặc dù chẳng cần soi gương cô cũng biết mình ra sao, chán chường không sức sống với mọi thứ, ước gì mình không còn cảm xúc… cô đi thẳng vào phòng ngủ, ngã ra giường, thở ra, nhắm mắt lại… làm biếng cho mọi thứ…

--

Tiếng động đâu đó làm Yool thức giấc, cô bật dậy lắng nghe, có chút sợ hãi, mặc dù biết khu nhà cô hơi vắng vẻ nhưng rất an ninh, chính vì vắng nên cảnh sát dễ kiểm soát, cái ông giám đốc nhân sự cũng nói như thế, thật đến đây 5 tháng cô không thấy bất cứ chuyện gì xảy ra trong khu phố cô ở cả…

Yool đứng lên, bước chầm chầm, đến cánh cửa phòng ngủ, nếu lỡ như có trộm thì sao nhỉ, cô nghèo lắm chẳng có gì để hắn lấy đâu, chỉ có trái tim cùng nỗi nhớ này thôi, hắn lấy đi cho cô nhờ, Yool khựng lại, mình đang nghĩ gì vậy trời… cô đưa tay lên vò mái tóc ngắn của mình… từ hồi gặp hắn nơi sàn nhảy trong vũ điệu quay cuồng, cô cũng quay cuồng cùng hắn một cách điên dại… hắn đáng ghét nhất trên thế gian…

Yool đặt tay lên ổ khóa cửa, xoay… cánh cửa bật ra không như cô dự tính là sẽ nhè nhẹ mở thôi, he hé rồi đưa mắt nhìn ra ngoài, cô té bật ngữa ra sàn bởi cái dáng cao lớn của ai đó ngã vào cô…

*Cốp*

Đầu cô va mạnh vào sàn gỗ, cũng may là sàn gỗ có trải thảm nếu không chắc cô toi rồi, nhưng cô cũng cảm thấy sắp chết dần bởi như không thở được, cô cố xoay người đẩy cái gì đó như xác chết qua một bên, vội ngồi dậy lấy hơi nhìn…

-“ Yunho!”

Yool ngạc nhiên bật ra tiếng, chồm người tới, mặc dù trên khuôn mặt hắn có vết máu nhưng cô vẫn nhận ra hắn… tại sao… trên người hắn cũng có nhiều vết máu thấm đẫm cái áo màu xanh, đôi mắt hắn nhắm chặt, đã có một cuộc ẩu đả nghiêm trọng, hắn đã đánh nhau à, thật không giống tính cách hắn, và sao hắn lại lạc vào nhà cô thế này.

Yool đưa tay lên đặt nơi mũi Yunho, hơi thở yếu ớt… cấp cứu, bệnh viện, cô xoay người đứng dậy.

--

Yunho chẳng hiểu sao vào cái giây phút anh yếu đuối nhất lại chỉ nghĩ đến Yool, mọi thứ không như anh ước mong, bao giờ chẳng thế, anh đã chuẩn bị quá kỹ, nhưng anh cũng chỉ là một con người bình thường, đâu phải là siêu nhân, cái công việc này anh biết rõ có ngày mất mạng trong tích tắt, thoát được cũng là tốt lắm rồi, nhưng khi về đến đây thì anh lại mới chợt nghĩ, không nên liên lụy em, nghe tiếng động biết Yool quay đi gọi cấp cứu, nên anh cố lấy hết sức còn lại ngăn cản cô…

-“ Yool…”

Yool vội quay lại bởi cái nắm tay cùng tiếng gọi trong hơi thở yếu ớt, cô nhận lấy đôi mắt thật đỏ.

-“ Đừng…”

Yool thinh lặng gật đầu… đừng… như hắn mong muốn, biết chắc hắn cứ đi trêu ghẹo phụ nữ thì cũng có ngày bị người ta chém thôi, cô đứng dậy đi vào toilet lấy khăn nóng ra… bắt đầu làm cái công việc không phải dành cho cô làm… gương mặt hắn hiện ra đầy vết cắt… khiến cô chẳng thấy sự vô cảm nữa, hắn nhìn cô không rời khiến cô bối rối… cô đẩy mặt hắn qua bên, nếu cứ như thế cô phải đưa hắn vào bệnh viện cho y tá chăm sóc thôi.

Yunho quay đi khi anh thấy sự bối rối mắc cở của Yool, khiến anh biết, mình không thể chạm vào cô bởi cô quá thánh thiện và thanh khiết, anh sẽ đi ngay nếu có thể, tự dặn với lòng như thế…

Yool yên tâm khi Yunho đã quay đi nhưng sao cô lại cảm thấy run rẩy thế này, khi mình đang gỡ từng cái nút áo trên người hắn ra, chuyện cô chưa bao giờ làm với ai, kể cả đứa con nít, thay đồ cho nó… cô muốn nhắm mắt lại, nhưng nhắm lại chỉ khiến cho cô rạo rực hơn mà thôi, thế thì nhanh gọn nào… cái cảm giác chỉ mình cô biết, chỉ mình cô có, còn hắn chắc là quá quen rồi, biết bao nhiêu phụ nữ lột đồ hắn đấy thôi, nghĩ đến tự dưng cô thấy tức tưởi sao đấy…

Yunho cảm nhận những ngón tay dịu dàng chạm vào da thịt anh, mặc dù trên người đầy vết thương cùng sự đau đớn, mặc dù anh quá quen với việc phụ nữ cởi đồ anh, nhưng sao cái cảm giác này thật kỳ lạ, anh cố kìm lòng không nghĩ sâu xa, nhưng chẳng thể dừng lại cái ý nghĩ xấu xa đó, bởi tự dưng đôi tay em trở nên nhanh nhẹn mở lấy như không thể tự chủ được nữa, khiến anh cuốn theo, hòa vào, buông mình cho mọi cảm xúc rạo rực bộc phát theo bản năng, anh buộc miệng.

-“ Để anh tự làm!”

Yool vội buông tay, khi nghe nhận được hiệu lệnh từ hắn, thật… cô muốn hắn tự làm, bởi biết chẳng thể kìm lại cái suy nghĩ xấu xa, rồi thật… cô không muốn thế… Yool lùi lại… dẹp ngay mọi ý nghĩ mâu thuẫn nào, dứt khoát trước hắn… tốt… tốt hơn, dù chẳng thích tí nào…

Yunho gượng ngồi dậy, anh lấy bông chậm lên những vết thương.

Yool ngồi kế bên nhìn… cô thấy những vết cắt cũng đầy trên người hắn, lại liên tục rỉ máu, cô đứng bật dậy, lao nhanh ra ngoài…

Yunho ngẩng nhìn anh vội gọi:

-“ Yool!”

Nhưng cái dáng nhỏ đấy vụt mất.

--

Yool lặng ngồi bên Yunho, ngoài trời có ánh sáng xanh nhạt, cô đứng lên, đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, rồi đưa tay kéo cái rèm lại, vì biết chắc lát nắng sẽ rọi vào phòng qua cái cửa sổ này, Yool bước đến tủ lấy đồ, rồi đi vào toilet tắm, cô còn phải đi làm, nhưng bây giờ thì cô yên tâm bởi hắn đã hạ sốt rồi, chuyện gì đã xảy ra, suốt một đêm cô lang thang lùng sục khắp nơi để tìm tiệm thuốc, rồi lại phụ hắn chăm sóc vết thương, nhưng điều khiến cô không chợt mắt được là vì cô lo cho hắn… cô thở ra thật nhẹ… rời nhà, khóa trái cửa lại.

--

Yunho thức giấc, anh ráng cố nhích người, toàn thân cảm thấy nhức nhối… đưa mắt nhìn quanh, căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp, anh bỏ chân xuống giường, bước từng bước ra ngoài… đưa mắt nhìn đồng hồ… 11h trưa, vậy là anh đã ngủ suốt mấy tiếng liền sao, nhưng sao cái cảm giác như vừa mới chợt mắt thế này… anh đi ra cửa… hiện tại anh không thể đi xa, nhưng cũng có thể rời khỏi đây, như lời hứa với lòng đêm qua. Trước em, anh không còn sáng suốt, chỉ biết vô thức làm theo mọi thứ… thật chẳng ra sao cả.

Yool bước nhanh lên con dốc gần như chạy, cái công việc thật ghét, bởi cô lại cứ phải nán lại, nán lại cho những thứ không cần đợi chờ thì không sao, nhưng hiện tại, hắn đang ở nhà đợi cô, cô biết, hắn tỉnh dậy sẽ đói, cô nắm chặt phần cháo trong tay, không thể nấu chỉ có thể mua, còn hơn là không có gì bỏ vào bụng, chắc hắn cũng dễ trong việc ăn uống… cô đút chìa khóa vào ổ, rồi xoay bằng đôi tay run run… gì vậy trời, có phải hắn sắp chết vì đói đâu, sao cô lại lo lắng thế này…

Nghe tiếng động khóa cửa, Yunho dừng bước, cánh cửa mở ra, anh thấy Yool lao nhanh vào.

Yool khựng bước khi thấy Yunho đã ra đây, hắn đi đâu vậy… cô bước tới chầm chậm, cố hạ giọng để không cho cái ý nghĩ hiện tại hiện hữu…

-“ Anh muốn lấy gì, để tôi lấy cho anh…”

Yunho nhận lấy cái giọng nghẹn lại, anh cố đáp:

-“ Không…”

Yool vội chặn lời Yunho.

-“ Anh đi lại không tốt cho vết thương, toilet ở luôn trong phòng ngủ đó mà!”

Yunho buông tay, cố đứng thẳng lại… như bảo với cô là anh khỏe rồi.

-“ Cảm ơn em, anh khỏe rồi, anh đi…”

Anh ngập ngừng bởi nhận lấy đôi mắt tròn xoe đấy long lanh vì nước, gương mặt nhỏ nhắn ngước nhìn anh.

Yool cố bật ra tiếng gọn gẽ:

-“ Ừh!”

Yunho thinh lặng quay đi, cố bước tiếp… với ý nghĩ:

Em không giữ anh lại ư?

Yool cũng thinh lặng quay đi, với ý nghĩ:

Đây là nơi nào để anh muốn đến thì đến, đi thì đi, chẳng là nơi nào cả!

Anh mệt lắm, em không thương anh!

Anh không thèm em chăm sóc cho anh, rõ ràng lúc anh yếu đuối nhất, anh đã tìm đến em, nhưng bây giờ anh đã khỏe thì không cần đến em nữa, mà thiếu gì người lo cho anh!

Phải… lúc anh yếu đuối chỉ nghĩ đến em, phải… thiếu gì người lo cho anh, nhưng đó là những người anh không muốn, anh xấu xa như thế đó, vậy anh đi đó nhe!

Ừh, anh đi đi, là tại anh đòi đi mà thôi!

Khoảng cách dần xa, từng bước chân ngập ngừng, từng tiếng nấc trong trái tim, muốn giữ lại nhưng không thể nắm bắt, khoảng cách vô hình nào đã có, giờ càng rõ hơn…

Chưa từng được cùng em sánh bước, lúc nào cũng bước phía sau em, chỉ muốn trước mặt em hiện hữu, nhưng em vẫn xoay lưng lại… với anh… em luôn là người đến, rồi luôn là người đi, em không còn dẫn lối cho anh bước nữa, khiến anh chỉ muốn dừng lại, nghỉ ngơi bên em mà thôi, nếu anh xin em, em có cho không…

Nếu em bước đến, mạnh dạn bước đến, anh sẽ giữ em trong vòng tay anh chứ, chưa từng đưa tay ra, sao anh biết em muốn có anh dìu em đi không, quay cuồng cùng anh, trong những vũ điệu, dù trong bóng đêm đen, em cũng muốn mình lao vào, dù không có cái ánh sáng nào trong cái bóng tối tăm đó, vẫn muốn làm thiêu thân, bởi với em anh không là ngọn lửa, thì em biết em sẽ không bị thiêu chết vì cuộc phiêu lưu này.

Cả hai quay lại, đồng thanh:

-“ Anh ở lại đi! – Anh ở lại được không?”

Chỉ để được nhìn thấy nhau. Cùng bước đến bên nhau, cùng đưa tay ra, nắm chặt, cùng xoay vòng trong vũ điệu đầy đam mê tuyệt diệu, cùng đưa nhau đến sự lãng mạn, đến tình yêu nồng nàn, quyến rũ, dịu dàng, mãnh liệt, để lại ân tình sâu đậm cho nhau dù ta không thể bên nhau, cái khoảnh khắc này nên trân trọng… thế thôi… thế thôi…

--

Hai tuần trôi qua, Yunho hồi phục rất nhanh, Yool vẫn đi làm hằng ngày, họ thân với nhau hơn, là bạn… những ý nghĩ của những con người trưởng thành… ngày cuối tuần này là ngày vui nhất… và cũng là ngày buồn nhất…

Yool ngồi lặng nhìn Yunho đang say giấc nồng, từ lúc về nhà cho ngày đi chơi cuối cùng này của cô với anh, thì anh bảo mệt, rồi thản nhiên ngã ra trường kỷ ngủ… cô ngẩng nhìn đồng hồ… 11h tối, anh đã ngủ được 3 giờ đồng hồ rồi, có lẽ anh mệt, 2 tuần qua, cô và anh bên nhau, dẹp bỏ quá khứ, chỉ sống với hiện tại, mặc dù không vượt quá giới hạn tình bạn… sao cũng được, với cô đây là 2 tuần đáng lưu giữ trong ký ức, cô không muốn đếm thời gian cho những ngày hạnh phúc, sẽ mãi là mãi mãi khi cô xem đó là mãi mãi, không cần định lý thời gian khẳng định, điều cô muốn khẳng định chứng minh nhất là tình yêu của cô dành cho anh là điều kỳ diệu… cô mỉm cười hài lòng, không chối bỏ nữa… anh sẽ đi con đường của anh, em sẽ đi con đường của em, mai này khi chúng ta có tình cờ chạm mặt nhau trên một giao lộ nào đó, ta vẫn có thể trao cho nhau nụ cười, lời hỏi thăm là đủ rồi, mọi thứ sẽ phải tiếp diễn theo quy luật của cuộc sống… chính anh, không bằng một lời nói, cùng gương mặt vô cảm nhưng với ánh mắt thật ấm áp, chứa nhiều điều muốn giải bày cùng em, nhưng không thể lên tiếng, sao cũng được, em đã hiểu ra chân lý sống của anh, để em bắt chước theo, để em có thể mạnh mẽ vượt qua mọi thứ mà không có anh bên cạnh, cũng như bằng lòng cho mọi thứ đến với em…

Yool đưa tay lên… lần đầu tiên em mạnh dạn chạm vào cái khuôn mặt không cảm xúc này, mặc dù em sẽ không bao giờ quên, lần đầu tiên em dám cúi xuống, chạm môi vào đôi môi màu natural brown, trao cho anh chút bối rối, chút ngọt ngào, cả cái tình yêu của em thoáng đến nhưng không thoáng đi… lưu giữ mãi… bên em… bên em… Yool đứng lên, lẳng lặng về phòng…

Cánh cửa phòng ngủ khép lại… Yunho mở mắt, anh nhìn vào khoảng không trước mặt… em hiểu được mọi thứ, chỉ để giữ riêng cho bản thân mình mọi nỗi đau… cảm ơn em đã chia sẻ cho anh… thật… cũng chỉ là… không thể làm gì cho em cả… anh ngồi dậy, đứng lên, bước chầm chậm đến cánh cửa phòng ngủ, đặt tay lên… mở ra, bước vào… em nằm lặng yên trên giường, với những giấc mơ dịu dàng đúng không… nhìn gương mặt xinh xắn bình yên là lòng anh chùn lại… chỉ mong được ở bên suốt đời…

Yunho ngồi xuống… trong cái khoảnh khắc này, điều gì có thể đem đến cho chúng ta cảm giác trọn vẹn… không cần phải nói yêu thương anh, mà hãy để anh được nói anh yêu em… từ trái tim này, trái tim luôn dấu kín tình yêu diệu kỳ cùng bao niềm thương nhớ chỉ dành cho em duy nhất… Yunho cúi xuống… chạm môi vào đôi môi nho nhỏ… trao lại cho em tình yêu quý giá mà anh đã nhận được từ em… bắt đầu từ bây giờ trở đi, anh sẽ đem theo, làm hành trang cho những ngày tăm tối, như có em bên cạnh soi đường dẫn lối… lại muốn một lần nữa đánh cắp mọi thứ… từ em…

Yool khẽ mở mắt… cô nhận được cái nhìn thật sâu trong đôi mắt có cái nhìn đầy sự khát vọng… đón nhận đôi môi Yunho đang mở đôi môi cô ra… nhận lấy bàn tay anh đang nắm chặt bàn tay cô, anh đan những ngón tay anh vào những ngón tay cô… cô khẽ khép mắt lại, đón nhận mọi thứ cho giờ chia biệt…

Yunho nhận lấy thông điệp của Yool… khiến anh không giữ lòng nữa… anh đưa tay lên… nhẹ nhàng tìm kiếm, những điều mà anh ước mong, tìm kiếm cảm xúc thế nào là yêu một người đúng nghĩa…

Yool khẽ run rẩy… cái cảm xúc hờn tủi dâng lên trong lòng, cùng trái tim cô cứ nấc lên từng cơn, nhưng cô không muốn dừng lại mọi thứ… vì cô biết rõ chỉ có anh mới có thể lấp mọi khoảng trống trong cô.

Yunho vòng tay ôm lấy Yool… siết chặt, để thân cô chạm vào khuôn ngực anh, để cô nghe được nhịp đập trái tim anh… đang nói lời xin lỗi với cô cho mọi thứ…

Nghe được hơi thở Yunho như nghẹn lời, Yool cũng nghẹn lòng, cô đưa tay vòng tay qua cổ anh đáp lại… cô mở mắt…

Yunho xoay người, anh chồm lên người Yool, thân thể chạm vào nhau thật gần, mặt đối mặt… nhận lấy ánh mắt dịu dàng của em, thật cái giây phút này chỉ khiến cho anh biết chúng ta thuộc về nhau…

Yool như nghẹn lại hơi thở, trái tim dừng lại, chẳng còn tiếng nấc nào nữa, chỉ có cảm giác em thuộc về anh đầy ắp phủ lấy thân thể cô bởi sự đụng chạm này…

Yunho cúi xuống, anh đặt môi lên đôi mắt to tròn long lanh như lúc nào cũng chỉ trực khóc đấy, đi cùng anh nhé, để anh dìu em bằng vũ điệu tình ái, chúng ta cùng xoay vòng với đam mê, đưa em đến thế giới huyền bí, cùng vẽ nên ước mơ đắm chìm trong ngọt ngào, cùng bay cao đến thiên đàng tuyệt diệu, nhận lấy sự sung sướng ta trao cho nhau, giữ chặt hạnh phúc…

Yool vội mở mắt bởi cái bàn tay của ai đó đã đặt vào nơi khoảng lặng sâu kín của cô, như chìa khóa mở cánh cửa bí mật…

Yunho dừng tay, nhưng anh không rút về… anh cúi xuống đưa môi lướt qua vành tai của Yool… trao cho cô lời an ủi… thật dịu dàng anh đưa môi xuống cổ… xuống bờ vai nhỏ… xuống khuôn ngực…

Yool thả lòng người, dần dần cô cảm nhận được cảm giác rạo rực từ đôi môi Yunho, lướt nhẹ trên thân thể cô… đưa cô hòa vào cái cảm giác yêu thương… nhận lấy… rồi chấp nhận…

Yunho vẫn nhẹ nhàng trong từng cử chỉ vuốt ve… nào bây giờ chúng ta đổi nhé… bước từng bước đam mê, cùng lắng nghe hơi thở quyện vào nhau…

Yool không thể nén lòng lại, bởi bàn tay Yunho dần mạnh mẽ lướt nhanh trên con đường bí mật… vô thức cô ngước đầu lên, buông ra hơi thở ngắt quãng… vòng tay qua cổ Yunho… cánh tay trần của cô chạm vào da thịt lành lạnh, trơn bóng của anh, cô đưa tay xuống… tìm cảm giác vững chắc từ khuôn ngực Yunho, yên lòng trao cho anh mọi thứ, bởi từ anh, em cảm thấy hai từ xứng đáng… rồi cũng nhận lấy từ Yunho hơi thở ngắt quãng…

Môi tìm môi… cùng trao cho nhau nhịp đập trái tim… lấy lại hơi thở nồng nàn.

Yunho đẩy chân Yool lên, anh hạ phần thân dưới xuống, đưa cậu nhỏ đến nơi cánh cửa bí mật.

Yool bối rối, khẽ quay đi… cô khép mắt lại, mím chặt môi… đón nhận…

Yunho nhướng người tới, anh từ từ đưa cậu nhỏ vào, bước chậm rãi trên con đường mà giờ nó không là của riêng một mình em nữa… thế giới của em mang màu sắc gì, cho anh cảm nhận nhé… thật nhanh anh hạ thân dứt khoát.

Toàn thân Yool khẽ oằn lại, cô cảm thấy đau… cảm thấy tức tưởi bởi anh đã khám phá thế giới của cô, lấy đi điều bí mật, không cho cô giữ lại điều gì nữa.

-“ Xin lỗi em!”

Yunho hạ giọng đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Yool… anh bắt đầu dìu cô bước cùng anh…

Yool vẫn cảm thấy đau đớn trong từng sự ma sát tạo cảm giác khoái cảm… cô chịu đựng… tình yêu là phải thế không anh, không đau đớn sao biết sung sướng, không phiêu lưu sao biết nó hấp dẫn đến thế nào…

Hãy vẽ lên những ước mơ, em sẽ cảm thấy những điều tươi đẹp, nhấc chân, xoay vòng, lùi một bước, tiến một bước để chúng ta không lỗi nhịp trong bài ca tình ái, vang vọng lời yêu thương… Yunho giữ nhịp đều đặn để Yool không cảm thấy khó chịu…

Cảm giác đau dần biến mất thì cũng là lúc Yool nhận lấy nhịp điệu dần tăng nhanh của Yunho mang lại… cảm nhận nơi sâu kín đang dần siết chặt… vô thức cô nhướng người lên…

Yunho khẽ khựng lại… cái cảm giác rung mạnh trong từng thớ thịt thoáng qua như luồng điện chạm vào, cũng đủ làm tê liệt mọi nhận thức trong anh, từ ngôn ngữ cơ thể của Yool hiện tại đem lại, khiến anh không kìm lại cái bản năng của mình nữa…

Yool bật ra tiếng ngâm nga bởi Yunho chẳng kìm giữ gì nữa, những cú thúc mạnh mẽ dứt điểm của anh đưa cô đến sự sung sướng tuyệt diệu… đạt đỉnh… khoái cảm…

Yunho buông mình xuống trên thân thể Yool, lặng yên nhận lấy từ nơi sâu kín của cô ôm lấy cậu nhỏ của anh… như thắt chặt hơi thở, khiến anh phải mở miệng bật ra tiếng…

-“ Yool…”

Để có cùng cảm nhận… từ cô cho anh sự sung sướng tuyệt diệu, đạt đỉnh…

-“ Yunho…”

Nhận lấy ánh mắt dịu dàng long lanh, đôi mắt chỉ trực khóc đấy đã khóc thật sự, anh đưa tay lên… hứng lấy những giọt nước mắt trinh nguyên… rồi cúi xuống hôn lên bờ mắt ấy…

-“ Cảm ơn em!”

Yool lặng người với những xúc cảm đang hiện hữu, gương mặt vô cảm đấy thật gần trước mặt, nhưng sao vẫn thấy mờ mờ ảo ảo như thế này, khiến cô đưa tay lên, giữ lấy… chẳng muốn cho anh rời xa em nữa…

-“ Yunho…”

Yunho siết chặt vòng tay…

-“ Anh yêu em!”

-“ Em cũng yêu anh!”

Môi lại chạm môi… tìm lại sự ngọt ngào cho lần cuối…

Yunho xoay người, anh kéo Yool vào lòng ôm chặt… ngày mai này, bình minh lên, em thức giấc, sẽ chỉ còn lại một mình, nhưng hãy tin, một ngày nào đó, có một ngày nào đó khi em thức giấc, em sẽ lại được thấy anh…

Yool ngã đầu vào khuôn ngực rộng của Yunho… em biết, sáng mai khi em thức giấc, thì anh đã đi… rời xa em, nhưng em sẽ vẫn bình yên đợi anh về… dù chỉ là trong giấc mơ…

--

Mặt trời thức giấc, mang ánh nắng vàng sọi rõ con đường, có bước chân ai xoải dài, có dáng ai cao lớn, ngẩng đầu bước đi, mạnh mẽ tiến tới phía trước… con đường đấy dù có chông gai trắc trở thế nào vẫn một lòng bước tới, để rút ngắn cái khoảng cách không như ta ước mong, mà ta phải luôn nhận lấy, bởi trách nhiệm của một con người với cuộc sống, đôi môi khẽ nhích lên trên cái khuôn mặt vô cảm… nụ cười hạnh phúc hòa cùng nắng, ngập tràn cả không gian…

Trong căn phòng nhỏ, ánh nắng vàng len lỏi chầm chậm bước đến, nơi có người con gái nằm e ấp, đôi mắt khép lại bình yên với những giấc mộng thật đẹp, đôi môi nho nhỏ trên khuôn mặt xinh xắn ấy hé mở, nụ cười dịu dàng hòa cùng nắng ấm, bao phủ khắp căn phòng nhỏ… tạo nên một không gian yêu thương…

Bình luận

Sao chạy? mí có nhiêu đó, vậy câu chuyện 2 chắc hổng dám coi rùi... huhu... ế... tự dưng bùn...  Đăng lúc 23-2-2014 08:19 PM
Để lại dấu tay * ấn* chạy  Đăng lúc 23-2-2014 07:02 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 23-2-2014 20:30:21 | Xem tất

LAST CHAPTER



Thời gian trôi qua thật nhanh với những người bận rộn, Yool vẫn giữ lại công việc của mình, vẫn nơi đây nhận cái chức nhân viên, chỉ để giữ lại căn nhà này đợi Yunho về… đám anh chị trong công ty thầm bảo cô không bình thường, sao cũng được, vì từ khi gặp anh, cô chẳng còn bình thường rồi kìa… bình yên an lòng cho mọi thứ trôi qua… mặc thời gian có trôi thế nào… nhiều lúc cô đứng trước hiên nhà… thầm bảo với lòng… cho dù mai này… một ngày nào đó, bước chân em không còn vững, mắt em mờ đi, bàn tay em yếu đuối, thì em vẫn có thể đợi chờ anh…

--

Yunho đưa mắt nhìn ra xa với khung cảnh quen thuộc, hai năm trôi qua nhanh quá… em giờ đang làm gì, có nhớ đến anh không, như anh đang nhớ đến em, trong cái khoảng lặng này, anh lại chẳng thể làm gì… cuộc đời anh là gì… anh chẳng muốn hỏi nữa, cũng chẳng thể nói cho em nghe, con đường này cuối cùng anh đã đến đích, nhưng để đi hết con đường anh lại phải trả giá bằng chính đôi chân của mình… từng nhắn nhủ bảo em đợi, nhưng giờ lại không thể về với em… thật anh là gã đàn ông tồi tệ… đôi lúc anh ước, mềm lòng yếu đuối… xin được từ chối cuộc sống này, nhưng mỗi lần nghĩ đến em anh lại tìm được hy vọng, để rồi bình tâm tỉnh trí, lại tự dập tắt hy vọng của mình… chưa từng cảm thấy mệt mỏi, nhưng bây giờ anh lại cảm thấy rất rất mệt mỏi… muốn nói với em hãy quên anh đi, nhưng cũng không thể nói… em dần xa cho khoảng thời gian qua đi… buông đôi tay với sự bất lực… yêu không nhất thiết phải ở bên nhau… anh vô dụng, không thể dìu em đi trên con đường đầy nắng ấm áp, sẽ chỉ là gánh nặng của em… nhục nhã lắm, làm sao anh có thể làm, ngày xưa với cái công việc chết tiệt, vậy mà anh không cảm thấy xấu hổ trước em, còn bây giờ với tấm thân tàn phế này, anh không thể làm gì nữa… bắt mình buông bỏ, tự nghĩ là: chẳng cần ánh sáng là em soi đường dẫn bước nữa, vì giờ anh có bước đi được đâu, để anh chìm trong bóng tối, nhìn ra phía trước mặt, nhận lấy cái ánh sáng chói chang, che mắt lại, để không còn thấy em, để em mãi giữ lại cái hình ảnh vô cảm, giữ lại trong tâm trí gã đàn ông tồi tệ mà em chỉ nên trao cái cảm xúc ghét bỏ mà thôi…

--

Iseul dừng bước… lâu rồi chúng ta không gặp nhau Yunho nhỉ, nhưng em lại không dám bước tới, chỉ biết đứng phía sau lưng anh, người con trai mà em thật lòng yêu thương, nhưng lại không yêu thương em thật lòng… sự giả dối của anh khiến em uất hận, mặc dù em đã đền tội của mình, nhưng trước anh, em vẫn cảm thấy đầy tội lỗi, ngay cái lúc anh nhận lấy lỗi lầm của em trên chính bản thân anh, em mới biết thế nào là yêu một người… anh đáng ghét quá Yunho, sao không cứ như mọi lần vô cảm đưa mắt nhìn em, rồi quay đầu, bước đi khi đã đạt được ước nguyện có phải tốt hơn không… phải, nếu em không làm lỗi thì không ai có thể bắt lỗi được em… mọi thứ như ma lực, cuốn em vào, tìm kiếm tiền tài danh vọng, bất chấp thủ đoạn, con đường đấy đã cuốn lấy em từ lâu lắm rồi, anh đưa tay ra cứu lấy, nhưng em lại ngu ngốc từ chối chỉ vì tính cứng đầu cố chấp của mình… em đã từ chối, anh bỏ lòng ra nữa để làm gì… để bây giờ đây trước anh em cảm thấy mặc cảm, nợ anh rất nhiều, còn hơn những gì anh nợ em… anh làm chi anh hùng, trong khi em ghét làm mỹ nhân… thế thì anh và em chẳng bao giờ sánh đôi cả… em đem đến cho anh chỉ là khoảng ngày dài cô độc suốt đời… hãy cho phép em một lần nữa, trả lại ân tình cứu em một mạng, để em lại làm tất cả mọi thứ cho anh, không vì níu kéo, chiếm hữu, mà là vì em thật sự yêu anh, yêu đúng nghĩa mà đến bây giờ em đã hiểu từ anh… yêu không nhất thiết là phải bên nhau… chúng ta đều hiểu rõ điều đó, nhưng người con gái đó có hiểu không… anh cứ để mọi thứ trở nên trầm trọng như thế à… anh từng nói anh hiểu phụ nữ còn hơn bản thân anh ư… sai rồi… anh không hiểu phụ nữ gì hết… anh làm thế để cô ấy hận anh suốt đời ư, không… chỉ là yêu thương anh suốt đời thôi, cái thời đại này là gì rồi, anh rảnh rỗi suy nghĩ nhiều quá đấy, cái đầu óc thông minh của anh sao không làm biếng cho việc này… dù ý nghĩ đấy hoàn toàn sai lệch.

Iseul bước tới từng bước chậm rãi… trước mặt cô cái dáng cao lớn ngày nào đang ngồi lặng trước gió, trước hoàng hôn vàng vọt, u buồn… cô dừng lại hạ giọng:

-“ Yunho!”

Nghe tiếng quen quen Yunho quay lại… thấy Iseul đứng đấy nhìn anh với đôi mắt sâu… anh mỉm cười… lịch sự:

-“ Em khỏe không?”

Iseul bước tới với đôi mắt long lanh, cô vội ôm chầm lấy Yunho…

-“ Cảm ơn anh, em khỏe, còn anh!”

Yunho khẽ gỡ tay Iseul ra khỏi vòng cổ anh rồi lại mỉm cười.

-“ Em ngồi đi, em đứng làm anh mỏi cổ đấy!”

Iseul ngồi phịt xuống… anh đã thay đổi rồi, cô hạ giọng:

-“ Em mới được tha từ tuần trước, hiện tại em ở nhà anh hai!”

-“ Vậy thì tốt rồi!”

Iseul gượng cười gật đầu, một giọt nước rơi xuống từ đôi mắt cô.

-“ Em xin lỗi!”

-“ Em không có lỗi với anh, chỉ có lỗi với xã hội, pháp luật đã trừng trị em, và em cũng đã trả xong cho mọi thứ!”

Iseul quỳ xuống nắm lấy hai tay Yunho.

-“ Cho em làm gì đó cho anh, nghe anh hai nói đôi chân anh có thể chữa trị cơ mà, sao anh không chịu chữa trị?”

-“ Không biết!”

Yunho bật cười nhẹ…

-“ Có lẽ là tại làm biếng!”

Iseul bật khóc gục đầu vào hai tay Yunho khi anh để trên đùi mình… Yunho rút một tay ra, anh vỗ vỗ lên vai Iseul.

-“ Em già rồi, yếu đuối!”

Iseul ngẩng lên…

-“ Phải em già rồi, thời gian trôi qua không thể quay lại, sao anh không trân trọng, chúng ta không thể đến với nhau nhưng anh với Yool có thể đến với nhau!”

Yunho lại bật cười nhẹ:

-“ Em không ghen nữa à?”

Iseul lắc đầu:

-“ Không, hiện tại em vẫn ghét anh!”

Rồi cô bật cười trong tiếng nức nở.

-“ Từ trước đến giờ khi chúng ta đến với nhau, bao giờ em cũng là người quyết định cho mọi thứ, đến bây giờ em cũng vẫn muốn thế!”

Iseul đứng lên, quay bước thật nhanh…

-“ Iseul!”

Bỏ lại tiếng gọi của Yunho…

--

Hai ngày sau, Iseul đưa Yunho đến Daejeon, cô dừng xe ngay khúc ngã rẽ trên con đường của nhà Yool, cùng Yunho ngồi đợi, mất cả một ngày cô mới thuyết phục được anh đến đây, chỉ để đứng xa xa xem Yool sống như thế nào thôi, không xuất hiện, và thề thốt đủ điều, anh mới bằng lòng…

Yunho đưa mắt nhìn con đường quen thuộc, chờ đợi bóng dáng của Yool tan sở ra về, bây giờ là cuối năm chắc công việc em rất nhiều, 11h đêm sao em còn chưa về nhà… lần này, anh được đứng nơi đây trong bóng tối dõi mắt nhìn em… thật anh muốn biết cái cảm giác đó như thế nào…

Yool lại bước lên con dốc quen thuộc, hôm nay cô vẫn đếm bước chân của mình, như đếm thời gian qua đi, hai năm rồi… sao anh vẫn chưa về nhỉ… anh ham chơi quá… không biết có em đang đợi anh… cô ngẩng mặt nhìn bầu trời về đêm… hay là anh thật sự quên mất em rồi…

Yool giật mình quay nhìn khi có tiếng còi xe vang lên giữa đêm vắng… ánh mắt cô khựng lại trong chiếc xe trước mặt… tối nhưng không thể nhìn lầm… Yunho cùng Iseul đang hôn nhau… trái tim cô thắt lại… cô run rẩy lùi bước… rồi quay đầu chạy thật nhanh…

--

Yunho vội đẩy Iseul ra khi không ngờ cô lại làm thế… thật vẫn không bỏ tật, lúc nào cũng dùng thủ đoạn để làm mọi việc với cái đầu óc đầy sạn…

-“ Em hài lòng rồi chứ?”

Yunho hét lên, anh không thể kìm chế mình lại được… vì sao… anh biết rõ… vì trước Yool anh không thể nào làm theo cái suy nghĩ chín chắn với cái đầu thông minh của mình, nhớ lần trước, trong phòng sách, đâu cần anh phải kéo Yool vào phòng trốn, vì anh với Yool lúc đó có làm chuyện gì mờ ám đâu, rồi khi anh bị thương, đâu phải anh không có chổ để nghỉ dưỡng, nhưng anh lại tìm đến với Yool, để Iseul biết rõ mọi thứ, để mọi thứ không như kế hoạch, khiến anh không thể phục chức như lời đã hứa của sếp Eric nữa, khiến mọi thứ anh làm như công không, nhưng anh không hối hận, còn bây giờ anh đang hối hận, sao mình lại nghe lời ngọt ngào của Iseul đến đây làm gì…

Iseul té bật ngữa ra sau, đầu cô va vào kính xe nghe cái *cốp* nhưng cô lại mỉm cười…

-“ Đáng đời anh!”

Rồi thật nhanh cô mở cửa xe bước ra, cô đi vòng qua chổ Yunho ngồi, đưa tay mở cửa xe.

-“ Anh xuống xe đi, đồ đáng ghét!”

Yunho ngẩng nhìn Iseul, anh lại hét lên:

-“ Em biết anh không đi được cơ mà!”

Iseul đóng sập cửa.

-“ Vậy anh tự lái xe về đi!”

Yunho vội thò đầu ra cửa.

-“ Iseul!”

Khi anh biết mình yếu thế, anh không muốn ở đây một giây phút nào nữa, vì anh biết chắc Yool sẽ quay lại…

--

Yool cảm thấy tức tưởi, cô quay lại… dứt khoát với anh cho hai năm đợi chờ ư, không, cô chỉ muốn anh giải thích, rồi sao cũng được, cho cô yên lòng, bây giờ cô không còn ở cái tuổi để người ta ăn hiếp nữa, nhất là anh đấy… Yunho…

Yool bước từng bước chậm rãi đối đầu khi Iseul cũng đang bước đến, cô đã thấy và đã nghe những câu nói của hai người…

Iseul dự tính đuổi theo Yool, nhưng Yool lại quay lại… tốt đây, từ trước đến giờ cô thích làm việc nhanh, dứt khoát, nên cô kéo Yool bước đến trước đầu xe nơi có Yunho ngồi ở trong, lên giọng:

-“ Chúng ta lại gặp nhau nhỉ, cô không quên tôi chứ?”

Yool khẽ lắc đầu, cô đưa mắt nhìn Yunho, thấy Yunho chỉ thinh lặng quay đi…

Yunho nghĩ… Iseul… suốt đời cô ám tôi… vì đỡ cho cô một mạng tôi đã ra nông nổi này, không thể đến với người tôi yêu, bây giờ cô còn đem tôi lên thớt mổ xẻ tôi ra, tôi không cần lòng thương hại của bất cứ ai, tôi sợ nhất ánh mắt em ấy nhìn tôi với những xúc cảm, đôi bàn tay chạm vào những vết thương của tôi, cảm nhận của tôi từ em ấy cho tôi chỉ là em ấy đau đớn lắm… cô nào có biết được, tôi hối hận kể từ lúc khiến em ấy đau lòng khi thấy tôi yếu đuối bị thương, và tự hứa với lòng không để em ấy thấy lần thứ hai, nhưng… tôi mà đứng lên được thì tôi sẽ giết chết cô liền ngay tức khắc… Yunho đặt hai tay lên tay vịn nơi cửa cố gắng nhấc phần thân dưới của mình lên, nhưng thật không có cảm giác gì cả…

-“ Chúng ta nói chuyện với nhau, ngắn gọn thôi!”

Yool quay nhìn Iseul, khẽ gật đầu.

Iseul bắt đầu:

-“ Hai năm trước, Yunho và tôi có một cuộc ẩu đã khi tôi biết anh ấy không yêu thương tôi, còn lợi dụng tôi, tôi căm hận người mà tôi tin tưởng nhất, yêu thương nhất khi bị phản bội, tôi không tha thứ, kể cả cho bản thân mình, quyết định dứt khoát chấm dứt mọi thứ, nhưng Yunho lại nhận lấy hết, cái viên đạn nằm trong đầu Yunho khiến Yunho không thể đi lại được nữa, phẫu thuật… anh ta không thèm với cái lý do rất buồn cười là: làm biếng… bởi ông bác sĩ dọa có thể mất đi ký ức, chuyện như trên phim nhỉ, nhưng lại đang hiện hữu, anh ấy nói mệt lắm khi phải nạp lại từ đầu, rằng mọi người có biết cái đầu của anh đã chứa được bao nhiêu thông tin quý giá không, không phẫu thuật, đừng bắt Yunho làm trẻ thơ cắp sách đến trường khi anh không còn nhỏ nữa, có thể quyết định cho bản thân mình, đơn giản cũng chỉ vì hai từ làm biếng của anh ấy đấy, cô chẳng biết Yunho là nội gián đúng không, những việc làm của anh ấy chỉ là do công việc, à cô biết không chính vì anh ấy đã gánh phụ tôi cái lỗi lầm, nên Yunho không được phục chức, anh chẳng nhận được gì cho cái công việc chết tiệt… không thể tìm cô bằng chính đôi chân bước của mình, Yunho nhốt mình với sự nhớ thương, cô độc, tôi… là không phải tôi làm ơn lấy phước đâu nhé, là vì tôi ghét Yunho đến tận xương tủy, tôi thích nhìn hai người chỉ biết nhìn nhau với sự đau đớn…

Yool vô thức đưa tay ra đỡ lấy Iseul trước mặt, khi cô ấy khụy xuống, bật ra tiếng khóc nghẹn ngào…

-“ Yunho… hắn là gã đàn ông tồi tệ nhất trong đời tôi… hắn không nhận lời xin lỗi của tôi, để một lần, một lần nữa tôi lại phải sử dụng cái đầu óc đen tối của mình, để tôi nhớ đến những ngày tháng hạnh phúc bên hắn…”

Yool cũng khụy xuống bên Iseul… từng giọt nước trong mắt cô cũng khẽ rơi… sao anh không tự mình giải bày, những điều mà em luôn mong đợi, từ đôi mắt thật ấm… nghĩ cho em ư… em chỉ biết… anh thật xấu xa tồi tệ mà thôi…

Yunho nhìn hai người phụ nữ trước mặt… chỉ biết nhìn… an ủi một người, trách hờn một người, anh cũng không thể làm… thật… anh tồi tệ quá… thật anh không hiểu phụ nữ như anh từng khẳng định rồi…

--

Một tuần sau nơi sân bay Incheon.

Yunho ngước nhìn hai người phụ nữ ngày nào đang đối thoại với nhau:

-“ Tôi không thể đi, anh hai tôi dạo này yếu rồi, tôi phải chăm sóc!”

Tiếng Iseul, đến tiếng Yool.

-“ Em không xin nghỉ được!”

Yunho nghĩ… tốt rồi hai người phụ nữ nói yêu anh, nhưng người lo cho anh hai, người lo cho công việc, nhưng sao không ai hỏi ý anh chứ, anh có phải là con của hai người đâu.

-“ Anh đi một mình, hãy để cho anh tự mình trong tất cả mọi việc!”

Iseul cùng Yool quay qua… nhận lấy gương mặt vô cảm của Yunho ngước lên, cả hai gật đầu.

-“ Okie!”

Nhận lấy nụ cười của Yunho, anh quay chiếc xe lăn có anh ngồi trên đi.

-“ Tạm biệt!”

Yool cùng Iseul đồng thanh.

-“ Tạm biệt!”

Cả hai đứng nhìn cái dáng ai đó dần xa… mất dần trong tầm mắt…

Yool quay nhìn Iseul…

-“ Cảm ơn chị!”

Khi chính Iseul đích thân năn nỉ tiến sĩ Alexandre de Rothschild đích thân phẫu thuật cho Yunho khi ông ta không cầm dao nữa, ông ta chuyên khoa thần kinh, mọi cuộc phẫu thuật dưới bàn tay ông đều thành công tốt đẹp.

Iseul bật cười.

-“ Tôi đã trả hết ân tình cho Yunho rồi đấy! Chào Yool!”

-“ Chào chị Iseul!”

Rồi hai người hai ngã…

Yool đưa mắt nhìn trời qua khung kính… ánh nắng lấp lánh soi qua kính ánh lên sắc xà cứ lóng lánh thật đẹp… em lại chờ anh về, mà lần này anh không về em sẽ đi tìm anh… đừng trốn em nữa…

Iseul cúi xuống, cô bước ra cửa đón nhận cơn gió lành lạnh vây lấy cô… thật cô chẳng trả đi được gì cho Yunho cả, chỉ là gánh thêm một nỗi đau trong trái tim mà bây giờ nó thật sự biết yêu thương là gì mà thôi…

--

Một năm sau.

Yool vẫn giữ công việc nhân viên của mình, cả đám người trong công ty nhất là giám đốc bằng lòng cho cô chiếm hữu căn nhà đó, đồng ý sang tên cho cô luôn. Chẳng ai biết cô nghĩ gì mặc dù cùng nhau làm việc mấy năm trời với nhau. Yool tự nói với lòng thật ngốc… mà mấy tên ngốc thường rất chung tình, cô thích làm tên ngốc chung tình…

Yunho bước từng bước lên con dốc bằng chính đôi chân của mình, bằng chính sức lực của mình, bằng chính con người thật của mình, trở về nơi có người con gái đang chờ đợi anh… bây giờ anh có thể đường đường chính chính yêu em rồi, có thể cùng em tay trong tay bước đến khung trời ấm áp yêu thương… anh đưa tay lên, gõ lên cánh cửa màu nâu… cho em một bất ngờ…

Yool mắt nhắm mắt mở đi ra, tối qua đến 2h sáng cô mới về, tưởng được ngủ cả buổi cho ngày nghỉ cuối tuần, nào ngờ chị Yoora bắt cô đi chơi, cô từ chối, nhưng chị im lặng không nhận lời từ chối của cô, chị Yoora là thế, hay đến nhà cô bất ngờ, để cô không thể viện cớ này nọ, cô ngước nhìn đồng hồ… mới 6h sáng, bất ngờ có cần sớm vậy không trời, cô đưa tay mở cửa theo quán tính, chợt khựng lại… Yunho… chợt nhớ, thật nhanh cô lao vào nhà vì cái nhân dáng của mình…

Yunho sững người khi anh đánh thức Yool dậy mặc dù anh cố tình chọn cái thời gian sáng sớm để thực hiện lời hứa của mình, khi em thức giấc em sẽ lại thấy anh… nhưng khi thấy Yool mắc cở chạy, làm anh cũng bất ngờ, cứ nghĩ cô sẽ nhìn anh với ánh mắt long lanh, rồi đôi mắt như chỉ trực khóc ấy tuôn trào những yêu thương, cùng cánh tay thon nhỏ ôm lấy anh vào lòng, siết chặt… theo bản năng, anh vội lao tới giữ cô… dừng lại, để anh thấy em bình yên với giấc ngủ say mê khi không có anh bên cạnh, để anh biết em bình an…

Yool vội đẩy Yunho ra khi anh đột ngột ôm cô vào lòng.

Yunho thấy Yool phản kháng anh đẩy cô vào góc tường, nắm chặt tay cô đặt lên cao, khiến cô đằng sau lưng áp sát vào tường anh bước tới để phía trước cô áp sát vào thân thể anh.

Yunho cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên cổ Yool lập lại tiếng nói hôm nào.

-“ Nếu em phản kháng sẽ có tư thế gần gũi hơn nữa đấy!”

Yool bật cười rút nhanh tay đẩy Yunho ra.

-“ Đợi em một chút!”

Yool chạy nhanh vào phòng, Yunho bước vội theo…

Yool quay lại lên giọng:

-“ Anh ra ngoài đợi em một chút!”

Yunho mỉm cười lắc đầu:

-“ Không cần, em như thế này trông em xinh hơn!”

Thấy Yool với tay lấy cái mắt kính trên bàn, Yunho đã đưa tay ra trước… Yunho bước tới:

-“ Em muốn nhìn anh rõ à, vậy để anh lại gần sát bên em thì được rồi!”

Yool đưa tay ra cản Yunho:

-“ Em không đùa đâu! Trả cho em!”

-“ Trả cho em những gì? Anh nợ em rất nhiều, không biết em muốn đòi gì trước!”

Yunho với khuôn mặt không cảm xúc bước tới từ từ, khiến cho Yool chỉ biết lùi lại, sao cô chỉ nhận được từ khuôn mặt đấy sự quyến rũ đầy mê hoặc thế này. Yool nghe cái giọng trầm ấm ấy lại vang lên trong căn phòng ngủ bé tẹo của cô…

-“ Em có tính lời không Yool? Có nhé…”

Yunho phóng tới khiến Yool lùi bước đụng phải giường, ngã xuống, anh chồm tới giữ Yool lại trong vòng tay…

Yool bật cười… rồi lặng nhìn Yunho…

-“ Anh đã khỏe rồi, lại giỡ trò trêu ghẹo phụ nữ?”

Yunho gật đầu, cũng lặng nhìn Yool…

-“ Anh khỏe, nhưng anh chỉ trêu ghẹo em thôi!”

Thật nhanh Yunho đưa tay lên cởi áo Yool ra.

Yool vội đưa tay lên giữ lại, bàn tay cô chạm vào viên hồng ngọc trên bàn tay Yunho, cô rút tay về, để được nhìn thấy rõ viên hồng ngọc lấp lánh ánh lên ánh sáng màu hồng tình yêu dù không là trong bóng đêm đen, để thấy cái bàn tay ấy chạm vào thân thể cô, đem đến cảm giác rạo rực đầy ma lực, khiến cô không thể kìm lòng cho mọi thứ…

-“ Junho… trời sáng…”

-“ Mặc kệ trời sáng!”

-“ Anh…”

Nhưng Yool không thể tiếp bởi Yunho đã đặt môi lên môi cô, tìm kiếm yêu thương, anh dời môi qua cạnh hàm rồi đến vành tai cô… bàn tay anh lướt nhanh tìm đến thế giới riêng của cô…

-“ Anh rất nhớ em…Yool…”

-“ Em cũng vậy…”

Yool vòng tay lên đáp lại bằng sự thương nhớ, bằng tình yêu của chính trái tim mình dành cho Yunho… theo lời anh… mặc kệ trời sáng…

Thật… ngoài kia bình minh lên, vẫn ánh nắng vàng len lỏi chầm chậm bước vào phòng, soi rọi khoảng không gian nhỏ hòa cùng màu hồng, vang lên tiếng cười chan chứa yêu thương… giờ đây chỉ có nhịp bước sánh đôi bên nhau trong một vũ điệu duy nhất…

SLOW VALSE: được mệnh danh là điệu nhảy của tình yêu, cùng nhau bước vào thế giới mộng mơ, huyền bí. Với chuyển động mềm mại mượt mà, di chuyển theo vòng tròn, tay nắm chặt tay, hai thân thể như chạm sát với nhau, để cùng giữ lấy nhau, bên nhau không rời, sánh bước… bước đến tình yêu dịu dàng, lãng mạn trầm buồn, mang sắc thái tuyệt diệu và sung sướng.



Viết xong: 7h48 PM ngày 5 – 11 – 2013
Chỉnh sửa: 21h53PM ngày 14 – 2 – 2014


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-2-2014 11:36:06 | Xem tất
… Jae lùi lại ôm lấy đầu… cái âm thanh nghe thật đáng ghét, tiếng rên rỉ của sự sung sướng khi cảm xúc xác thịt thăng hoa, cái sự thật phũ phàng, mà anh luôn luôn giữ mãi không phai, bán đứng con người anh, cùng lý trí anh… để ngày ngày chẳng biết từ bao giờ nó ăn sâu vào máu, vào từng thớ thịt, vào đầu để anh phải đi tìm kiếm… nhưng không bao nhiêu cho đủ, không bao giờ đủ, vì anh thèm nghe nhất chính là tiếng của em… người con gái mà anh yêu, nhưng không hề yêu anh… chỉ là sự tò mò của em… sao cũng được… anh sẽ thỏa mãn cho em sự tò mò này, bằng chính cuộc sống nơi địa ngục trần gian của anh… để làm gì, thỏa lòng em hay thỏa lòng anh… anh không cần biết nữa…”



đoạn này quá hay luôn á ss ,em nghe như được sự đau lòng của bản thân Jae ,yêu nhưng không được đáp và thế là tàn nhẫn với em và cũng như tàn nhẫn với anh.


giống như em đau 1 anh đau 10



giới thiệu quá hay-hy vong đọc sẽ đau đớn như thế,nhảy vào đọc liền

Bình luận

suy nghĩ mãi mới lôi được đoạn này ra, để gọi mời Kyo, thật... nếu Kyo ko xem câu chuyện này thì ss buồn lắm, hihi *cái này là cười đau khổ đó nhe*  Đăng lúc 27-2-2014 06:48 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 27-2-2014 19:01:34 | Xem tất







CHAPTER 1

Cao nguyên Pleiku – An Khê. Tháng 6 năm 1959.

8 giờ tối, một ngày thứ sáu mưa rơi rả rích, gió thổi qua tai nghe rợn người, nó mở to đôi mắt tròn xoe, dõi mắt vào bóng đêm, những hình ảnh lắc lư nhập nhòe bởi con đường gồ ghề của vùng núi cao nguyên… chỉ thấy một màu xám xám lạnh lẽo, bất chợt nó rùng mình, cảm nhận sợ… một nỗi sợ như bất tận, mà bắt đầu từ ngày hôm nay nó sẽ sống cùng, nó quay nhìn mẹ… mái tóc lòa xòa của mẹ cùng gương mặt ưu sầu khiến nó cảm thấy có gì đó như đâm vào nhoi nhói nơi trái tim… 6 tuổi, nó quá bé để hiểu mọi thứ cảm xúc ư? Không… nó trưởng thành hơn cái 6 tuổi nhiều, vì gì… vì mẹ bỏ nó cho những công việc lao động nhọc nhằn…

-“ Tinh Vân à? Mẹ mệt lắm, chúng ta về nhà papa nhé!”

Nó thinh lặng, vì mỗi khi mẹ nó quyết định thì dù nó có phản đối gì cũng trở nên vô dụng. Rồi sáng sớm tinh mơ, mẹ đưa nó đi… về nhà papa gì đó, papa mà nó không có từ lúc mới sinh ra, bây giờ nó có… chẳng biết nó phải nghĩ như thế nào…

Chiếc xe dừng lại, mẹ cùng nó đứng nhìn con đường dốc trước mặt… cái cổng thật lớn được làm bằng những cây to, to như những cây cao trong rừng mà trên đường đi nó đã thấy… cánh cổng mở ra… nó cùng mẹ được người ta đưa vào… trước mặt nó, một ngôi nhà cũng to thật to… mặc dù trời tối nhưng nó vẫn thấy ngôi nhà như tòa lâu đài trong hình vẽ truyện cổ tích… nó và mẹ không được đi vào nhà chính, mà là đường bên hông, mẹ nó nói gì đó, rồi đi theo người ấy vào trong, để nó lại…

-“ Tinh Vân! Con ở yên đây chờ mẹ nhé!”

Nó gật đầu, nó đã quen như thế này rồi… nó nhìn quanh, và theo thói quen như mọi khi, nó lang thang khi trời vẫn còn mưa lác đác… nó thích đi dưới mưa, vì gì… cũng vì thói quen… nó đi dần xa hơn, bàn chân bước trên con đường nhão vì đất có nước, cảm thấy thích khi người nó như muốn trượt đi… nó bước nhanh hơn, cứ như muốn bay trên mặt đường… chợt té xuống, biết chắc mình sẽ té chỉ là sớm hay muộn… nó bật cười cho trò chơi mới của mình, đứng dậy, không sợ tiếp tục… rồi lại té xuống… lần này có bàn tay ai đó đỡ lấy nó… không thể giữ nó đứng vững, bởi bàn tay đó cũng nhỏ bé như bàn tay nó, nó ngẩng nhìn… trước mặt… một đứa bé… như nó, à không lớn hơn nó với gương mặt sáng… đôi mắt đen sâu, đôi mày khẽ nhíu lại, như mỗi khi mẹ nhìn nó không bằng lòng trong chuyện gì đó… nó mỉm cười, để khỏa lấp cái lỗi tinh nghịch của mình như mọi lần cười với mẹ…

Jae nhìn con bé lấm lem bùn sình, nhưng có gương mặt thật sáng, đôi mắt to tròn màu nâu vàng, nụ cười rạng rỡ, trên má… hai lúm đồng tiền thật sâu, khiến cho nó trông thật xinh xắn, con nhóc phá phách dơ bẩn… Jae lùi lại… buông tay… dơ bẩn… ai mới là người dơ bẩn… cậu chạy vụt đi…

-“ Anh…”

Nó vội gọi, ngước nhìn theo cái dáng thoăn thoắt của đứa anh trai nhỏ trước mặt…

Jae quay lại…

Nó tính tiếp nhưng thấy đôi mắt đó như có màu đỏ của lửa làm nó chỉ biết thinh lặng thốt lên trong lòng…

Cho em theo với!

Từ đôi mắt con bé oắt con… Jae bắt gặt ánh mắt thiết tha như cầu xin cậu đừng bỏ nó lại một mình… cậu vội quay đi, từ chối… không… cậu buộc miệng.

-“ Một mình tao còn tự lo chưa xong, đem theo mày làm gì?”

Nó ngồi yên tại chổ, cứ nhìn vào khoảng không đêm tối trước mặt, như chờ đợi anh trai quay về đón nó, nhưng không… chỉ có đêm đen, cho thời gian trôi qua…

--

Jae đẩy cách cửa gỗ thì nghe tiếng:

-“ Thằng nhóc kia mày lại đi đâu thế?”

Cậu thinh lặng bước vào, đưa tay khép cánh cửa gỗ lại, tỉnh bơ như không nghe cái gã suốt ngày say xỉn hay cằn nhằn như những con mụ làm công trong nhà này.

-“ Cái thằng kia mày điếc à?”

Cùng lúc đó là một chiếc giày lao thẳng đến, cậu né qua một bên như thói quen…

-“ Mày cũng giỏi quá nhỉ, mới đó mà đã biết tránh rồi?”

Cậu té xuống bởi cái tát tai như trời giáng mà cậu không muốn né nữa, có như thế hắn ta mới để cậu yên.

-“ Đồ nít quỷ, nhìn cái mặt mày thật không ưa nổi, mày tưởng mày là ai chứ?”

Jae ngẩng nhìn, đối diện không né tránh cái nhìn của hắn, tiếp nhận cả lời nói của hắn.

-“ Jae… Jae… mày nghĩ mày có cái tên đó thì là người ngoại quốc sao, mày còn tệ hơn cả tao, được ông chủ mua về, để làm gì nhỉ? Chó… hahaha… Sao hả mày muốn làm gì tao, ăn tươi nuốt sống tao chắc, đúng là thú vật!”

Jae vẫn ngước nhìn theo hắn cho đến khi hắn ra đến cửa.

-“ Mày thuộc về ông chủ, nhưng cũng đừng hòng nghĩ chỉ có ông chủ mới dám đánh mày, mới có mười tuổi đầu, mà thật khó dạy, khó bảo!”

Cánh cửa gỗ khép lại… Jae đứng lên, cậu 10 tuổi… thì sao… khó dạy ư, phải cậu khó dạy và còn mất dạy như thế đấy… Jae cầm tấm thẻ bài inox đeo trên cổ mình, chỉ vỏn vẹn duy nhất chữ “Jae” ngoài ra không còn gì cả, cậu còn không biết chính xác mình có được 10 tuổi không nữa kìa… mua… chó… phải, cậu đã được người ta mua về, trong một cái chợ buôn người… cậu chẳng muốn hiểu tại sao lại như thế nữa. Một tháng nơi đây, cậu chỉ biết những gì xảy ra đối với mình, mọi thứ không cần phải thắc mắc, và đó luôn là điều đúng mà thôi…

Cậu ngã lưng nằm trên giường tre, nắm chặt cái thẻ bài trong tay… cậu còn nhỏ để không biết phản kháng lại mọi thứ mà mình không muốn ư… cố bắt mình nghĩ thế, chấp nhận làm chó trong căn nhà to lớn như cái lâu đài cùng những kẻ đáng khinh khi có bộ mặt dối trá, và những tính khí thất thường… để làm gì… cậu không thể rời khỏi đây, bởi cái gã suốt ngày say xỉn không tỉnh táo nhưng có đôi mắt cú vọ, chẳng hiểu sao hắn lại có thể làm bảo vệ, cậu thấy hắn chẳng canh chừng ai ngoài cậu ra, sao hắn ghét cậu nhỉ, từ lúc về đây, cậu có đụng chạm gì đến hắn đâu, nhưng bao nhiêu thứ giận dỗi hắn cũng như chủ nhân đều trút lên cậu… vì điều gì… vì cậu được người ta mua như mua một món hàng à, họ không xem cậu là người… người… cậu bật cười… mắt cay cay… từ lâu rồi cậu không còn nhớ mình là người nữa… cậu khép mắt lại… ở đây chẳng ai là người cả, tất cả đều là thú… cầm thú… sẵn sàng hiếp đáp nhau, kẻ lớn thắng, kẻ nhỏ thua… đơn giản chỉ có thế, nên chấp nhận thế…

--

An Khê - Hai tháng sau.

Trong căn phòng rộng lớn, với tất cả cánh cửa đóng kín, có một người phụ nữ, đầu tóc rũ rượi, cầm trên tay một cái roi bằng mây, cùng tiếng xé gió là một câu nói duy nhất được lập đi lập lại bằng cái giọng chì chiết được phát ra giữa hai hàm răng nghiến chặt với nhau:

-“ Mày thương mẹ thì mày không được khóc, không được nói, mày có thương mẹ không? Thế thì không được khóc, không được nói, không được khóc, không được nói…”

Nó chỉ biết rụt người lại ngậm chặt miệng, nhận lấy và nghe theo những gì từ người mà nó yêu thương, thật sự yêu thương… cảm nhận từng nỗi đau trên da thịt… lần đầu tiên từ lúc mới sinh ra…

Hình ảnh tối qua hiện hữu trong đầu nó… trong căn phòng màu trắng bên nhà lớn, phòng của hai người mà nó gọi là ông bà nội… cùng những lời nói lạ lẫm khiến nó không quên vì chưa hiểu hết nghĩa, chỉ biết đó là những lời nói không bằng lòng… trước mắt nó, giữa căn phòng, mẹ nó đang quỳ gối, còn cái bà mập mạp kia trên tay cầm cây roi bằng gì nó không biết, chỉ thấy nó như sợi dây, quất túi bụi vào mẹ nó, như bây giờ mẹ nó cũng đang quất túi bụi vào nó… đau… nó biết… nhưng không biết lúc đó mẹ nó có đau đến như thế nào, chỉ thấy nước trong mắt mẹ nó trào ra, cùng tiếng nức nở…

-“ Con xin lỗi, con xin lỗi!”

Sao mẹ nó có quyền khóc, và thốt lên những từ mà nó không hiểu vì lý do gì… còn nó… sao không được khóc, cũng không được nói, dù nó không làm lỗi gì, hiện tại nó cũng muốn thốt lên những từ đó chỉ để người mà nó thật sự yêu thương dừng tay… đau… mẹ làm con đau lắm…

-“ Mày đừng mong vào đây ăn sung mặc sướng, nếu mày sinh được con trai thì hẵng lên tiếng, thật là một lũ vô dụng, con Hoa nó còn chưa dám lên tiếng, mày là gì mà dám xen vào, cái nhà này có chấp nhận mày đâu, chỉ là làm phước nuôi thêm một hai con ở, thì mày phải biết phận mình ở đâu mà sống chứ? Con lớn con nhỏ y như nhau, chỉ biết sản sinh ra đám thị mẹt, liệu hồn mày đấy, đừng tưởng con trai tao yêu thương mày… nhìn mày thật tao không ưa nổi… đồ gái lăng loàn, trắc nết…”

Còn nhiều nhiều lắm, cùng những tiếng xé gió của dây roi liên tục quất xuống thân thể mẹ nó… khi mẹ nó trở về phòng, nó lẳng lặng theo sau, mẹ thinh lặng ngã gục lên giường, nó bước đến, thấy toàn thân mẹ nó đầy những vết hằn màu đỏ, nó đưa tay lên, cảm nhận nơi lồng ngực có thứ mà người ta gọi là trái tim, nhói lên buốt buốt đau đau, nghèn nghẹn… đôi mắt mẹ nó xam xám dõi vào đâu đó… chẳng còn thấy nó… để cho đến hôm nay, khi mẹ nó tỉnh táo trở lại, thì nó lại chứng kiến và nhận lấy cái cảnh hôm qua của mẹ trên chính nó…

Nó nghẹn lại, toàn thân cảm thấy lành lạnh, bởi bàn tay mẹ nó đang siết chặt lấy cổ nó…

-“ Mày có thương mẹ không? Thế thì không được khóc… có nghe không… có nghe không…”

Mẹ trước mắt nó như nhòe đi, nó đang khóc ư… con không khóc mà… vì con thật sự rất thương mẹ… con thương mẹ… con không thở được… mẹ đang làm gì… mẹ đang giết con… con thương mẹ, nhưng mẹ không thương con… mẹ làm con không thở được…

-“ Ai cho mày nói, mày không được nói, trong cái nhà này mày không được lên tiếng… mày là gì chứ, cái đồ thị mẹt hại tao… tại sao mày không là con trai… tại sao… tại sao cái đời tôi khốn nạt thế này…”

Nó rụt người lại khi mẹ nó buông tay, nó gục xuống nhưng cố ngước mặt tìm lại hơi thở một cách khó khăn, khi nó vừa thoát chết… đột nhiên mẹ nó lôi nó dậy… nó nghe rẹt rẹt… cảm nhận từng cơn gió thổi đến vây lấy thân thể nó… lạnh… khi bộ quần áo trên người nó bị mẹ nó xé nát… nó run rẩy khi mẹ nó giữ nó đứng trước mặt, đưa đôi mắt có cái tròng trắng hằn lên những tia màu đỏ, giận dữ đặt để lên thân thể trần truồng của nó…

-“ Đồ con gái hư, lăng loàn trắc nết, vô dụng, lớn lên chỉ có thể đi làm gái mà thôi!”

Nó vội chạy lại góc phòng, bởi phía sau lại là tiếng xé gió của cái cây bằng mây không rời thân thể nó… nó thinh lặng cố ngậm chặt miệng, ngước nhìn người mà nó gọi là mẹ, không dám cúi xuống, vì nó biết khi nó cúi xuống nước trong mắt nó sẽ trào ra… nó chỉ có thế nghĩ… con nghe lời mẹ mà, đâu hư hỏng… tha cho con đi, con xin lỗi… con sẽ nghe lời mẹ… không khóc, không nói… thinh lặng chấp nhận… để mẹ biết, mẹ hiểu… con yêu mẹ nhất trên đời…

Màn đêm buông xuống, nó thinh lặng ngồi trong góc xó, nơi giường mẹ nó đang say giấc nồng, vì gì nhỉ… vì đau buồn ư? Không… nó chỉ muốn mẹ nó say giấc nồng sau một ngày làm việc mệt nhọc ở bên ngoài như cái ngày trước chỉ có mẹ và nó trong căn phòng bé tẹo chẳng có gì ngoài cái giường cùng cái tủ gỗ nhỏ, trước khi ngủ mẹ nó quăng cho nó gói xôi…

-“ Mẹ mệt quá, con ăn tạm đi nhé!”

Nghe ngọt ngào làm sao, bây giờ chẳng còn gói xôi lành lạnh nhưng nó lại thấy ngon nữa, cơm gạo trắng tinh thì sao… nó vẫn cảm thấy vô vị… mọi thứ bắt đầu thay đổi, nó biết, sẽ phải thay đổi, vì trước mắt nó, nó đang nhìn thấy rồi còn gì…

Nó đứng dậy, bước từng bước xiên vẹo đến cái tủ thật lớn soi mình trong gương, những vết hằn màu đỏ trên người nó y hệt của mẹ nó, nó lặng lẽ đưa tay mở tủ ra, kéo đại một bộ quần áo mới, không cần lựa chọn suy nghĩ, mặc vào, đi nhanh ra ngoài…

Nó ngước nhìn bóng đêm có ánh sáng mờ mờ, nó muốn tìm papa… để làm gì… mách papa là mẹ đánh nó ư? Không… tự dưng nó muốn nói gì đó với papa, như cái ngày đầu nó đến đây, người đàn ông cao to, mỉm cười với hàm răng thật trắng, thật đẹp, đưa tay ngoắc nó, rồi hỏi:

-“ Con tên gì?”

Nó đáp lí nhí:

-“ Dạ Tinh Vân!”

-“ Vậy con có biết Tinh Vân là gì không?”

Nó lắc đầu, papa lại trao cho nó nụ cười…

-“ Tinh Vân có nghĩa là mây sao, con là Tinh Vân Lạp Hộ, còn được gọi là Tinh Vân Tráng Sĩ, là Tinh vân đẹp nhất, và sáng nhất trong dãi Ngân hà, Tinh Vân Lạp Hộ có hình dáng một con chim đang sải cánh!”

Rồi papa nắm lấy tay nó…

-“ Con đến đây thì phải ngoan nhé, nghe lời ông bà nội, papa còn phải làm việc không thể bên con, và phải nghe lời mẹ, yêu thương mẹ nhé, con gái ngoan của papa!”

Bàn tay to lớn vuốt lên đầu nó, nó thinh lặng gật đầu, chỉ vì nó thấy thích papa…

--

Nó quay đầu bước đi, rời xa nhà lớn… papa bận việc… papa bận việc… nó cảm thấy buồn, chợt nhớ đến anh trai nhỏ… nó ngập ngừng bước vào con đường chỉ có một màu tối mà ngày đó anh trai nhỏ bước vào mất hút… nó cố đi lên con dốc… toàn thân nó đau khi nó cử động…

Nó vội rụt người lại khi nghe âm thanh quen quen… nó tìm kiếm… phía xa kia cái hình ảnh thật quen thuộc… nó bước đến, vô thức bước đến… sợ hãi núp vào góc xó như thói quen cho những ngày đến đây… ngẩng nhìn… trước căn nhà gỗ nhỏ, một dáng người cao lớn… papa ư… phải mặc dù nó không bên papa nhiều, nhưng là papa… nó biết mà, bởi cái mùi thơm gọi là nước hoa của papa đang bay ra tận chổ nấp của nó…

Nó rụt người lại, tiếng xé gió của cái dây roi mà papa nó đang cầm quất xuống mạnh mẽ… trên thân ai nhỉ… papa che mất rồi, nó tìm vì tò mò… đến khi nó thấy thì nó giật mình…

Anh trai nhỏ… với gương mặt lạnh lùng thinh lặng… tại sao… nó nghe tiếng papa, y hệt giọng điệu của mẹ…

-“ Con trai… con trai này… tại sao tao phải sản sinh ra con trai chứ, tại sao tao lại là con trai chứ? Thật khó ưa, tại sao tao phải làm theo những người tự cho mình luôn luôn lớn, tao đâu còn là con nít, sao tao không thể làm những việc mình muốn chứ?”

Nó rụt người lại, cảm nhận đau như chính nó đang đau, bởi papa mạnh tay lắm… nó biết… mạnh tay hơn mẹ nó nhiều…

Nó không biết làm gì, chỉ biết lặng người nhìn… thế là thế nào… tại sao mọi thứ nơi đây có thể giống hệt nhau đến thế… là gì nhỉ… lớn nhất đánh lớn, rồi lớn đánh nhỏ… nhỏ có đánh nhỏ hơn không…

Nó vội lùi lại khi thấy ánh mắt anh trai nhỏ đã phát hiện ra nó, đáng lý ra nó phải chạy đi, nhưng không hiểu sao, cái ánh mắt đấy như cuốn lấy nó, khiến nó chỉ biết bước tới, khi papa nó đã đi mất… nó dừng lại, trước mặt nó… anh trai nhỏ… ngồi gục một chổ ngước nhìn nó với gương mặt sáng cùng những vết hằn màu đỏ có cả trên khuôn mặt đấy… đôi mắt đầy sự căm giận trao cho nó… nó đưa tay ra… để làm gì nhỉ…

Jae ngẩng nhìn con bé tinh nghịch mà cậu từng gặp hai tháng trước… đôi mắt nó long lanh, thương hại cậu ư... cậu ghét cái ánh mắt giả dối đó, cậu đã quen với cảnh này từ ba tháng qua rồi, cậu ăn đòn nhiều hơn ăn cơm để cậu trở nên không còn cảm giác, nhưng cái nhìn của con bé khiến cậu cảm thấy không thể kìm lòng vô cảm…

-“ Cút!”

Cậu hét lên…

Nó giật mình bước lùi lại bởi tiếng hét của anh trai nhỏ…

-“ Xéo đi! Mày đứng đó là tao đánh mày đấy!”

Cùng lúc đó là cái lao người tới, nó rụt lại như chấp nhận… nhưng không, tiếng leng keng của gì đó khiến nó nhìn qua… trên cổ anh trai nhỏ, có một sợi dây xích… chó…

Jae khựng lại khi không nhớ… cậu lùi lại… cảm thấy cay đắng, chút sợ hãi… nắm chặt cái dây xích chó trên cổ mình… lại hét lên…

-“ Cút đi…”

Nó quay đầu chạy nhanh bởi nghe từ đấy sự run rẩy… nó lao vào phòng mẹ, ngồi giấu mình trong góc xó, đưa tay vịn vào cổ mình… cảm giác mẹ nó siết lấy cổ nó hiện lên trong đầu, nghẹn lại, không thở được… anh trai cũng như thế sao… tại sao… nó gục đầu xuống, tiếng mẹ văng vẳng bên tai… không được khóc… không được nói… cứ thế… cứ thế… một ngày không thể quên cứ diễn ra… cho thời gian trôi qua…

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 27-2-2014 21:26:17 | Xem tất
em phải có lời khen chị bac đó


cuối cùng câu chuyện thứ 2 này chi đã vượt qua bóng của câu chuyện cũ "đinh mệnh"  ngày ấy  và hay hơn "trắng đen "


1 sự tủi nhục

1 cái  nguyên lý dẫn đến bi kich ko mới nhưng là rất chi thực tế mà một số nước châu  á  vẫn tồn tại


em cảm thấy nỗi đau của nhân vật Jae

em cảm thấy sự tò mò của tinh vân

cảm thấy sự bất lực của người me


jae ở đây ko phải cam chịu,mà hình như là một cái gì đó bất cần với cuộc sống này rùi


thả mình xô ngã giữa dòng đời oái ăm ác nghiệt này



và cuối cùng em mún giết tên mắng jae kia

ps: mà sao tinh vân mê trai nhỉ, mới gap 1 lần đòi đi theo

Bình luận

@ Sae: từ từ rồi cũng đến phiên nàng bị xử tử nhá... nhá...  Đăng lúc 28-2-2014 07:21 PM
xài ai, thật là hầm hố, ta noái choa mà biết, đợi Sae Woo ra đê, dìm chết, dìm chết 2 đứa Jae Kyo nhá hahaha. Mà nói gì nói, Jae phong trần vẫn hay nhứt hé hé  Đăng lúc 27-2-2014 09:49 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 28-2-2014 19:30:28 | Xem tất
kyoluvjj gửi lúc 27-2-2014 09:26 PM
em phải có lời khen chị bac đó

Dành tặng cho những ai lần đầu tiên thấy Kim Jaejoong đã mê đắm, hihi… Đùa thôi.

Bé Tinh Vân lúc nào cũng cảm thấy lẻ loi, muốn có một người bạn, bé có cảm giác khi bước chân vào đây, bé sẽ sống cùng với nỗi sợ hãi và đau đớn, một phần là do khi bé té xuống, bé đã nhận được bàn tay nhỏ của anh trai Jae đỡ lấy, nên bé muốn theo anh trai, đơn giản vậy thôi, hihi… *Nhưng nàng Tinh Vân mê trai lắm nhé… lại đùa, Tinh Vân suy nghĩ rất đơn giản*

Còn bé Jae thì hung hăng *Suỵt… cũng dại gái lắm đấy…*

Nói chung, nhân vật trong câu chuyện này có những suy nghĩ rất đơn giản, họ chỉ có thể nghĩ, những việc họ làm chỉ để tìm được một tình yêu giản dị với người mà họ thật sự yêu thương, dù có phải hy sinh mọi thứ, yêu người hơn bản thân mình, tình yêu là điều kỳ diệu. Không như những con người ngày nay *siêu tính toán*. Bởi thế ss mới chọn cột mốc thời gian từ năm 1959.

Cảm ơn Kyo đã chịu đọc câu chuyện 2 này, ss rất vui khi Kyo có lời khen tặng, theo đến cuối nhé *Đặc biệt cả đoạn XXX nữa nhen* Để xem ss có xứng đáng với hai từ *Tuyệt vời* nữa không?

Thật… ss rất vui, cảm ơn cả Sae nữa, mong rằng chúng ta tìm lại được cái cảm giác của fic “Định Mệnh” nơi series Bad Guy này.

Ps: Phải công nhận nàng Kyo chỉ chịu động não với những gì liên quan đến Jae, hì…
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách