Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: WinnieWiny
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic|K] Vô Danh | WinnieWiny | KAI - Fictional girl | Chương 13 | END

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 2-10-2017 20:28:08 | Xem tất
Mình thực sự ấn tượng với cách hành văn của bạn, rất mượt, êm, không bị gượng gạo.
Thực sự thì trước giờ mình không hứng thú với thể loại hơi hướng kì bí thế này cho lắm, nhưng lần này quyết định lọt hố fic của bạn xem sao.
Cảm ơn bạn rất nhiều.

Bình luận

Cám ơn bạn đã thích câu chuyện này, nó sắp kết thúc rồi nên hãy đón theo dõi nhé.  Đăng lúc 9-10-2017 12:04 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-10-2017 00:04:07 | Xem tất
Chương 7


Kai mất vài phút để thay bộ quần áo ra. Ngoài dự đoán của cậu, bộ quần áo vừa vặn đến ngạc nhiên. Tuy nhiên sự cũ kĩ của nó đã chứng tỏ chủ nhân trước đây đã từng mặc nó rất lâu. Hình ảnh người đàn ông trong tấm hình đang ôm hôn Irina khiến Kai khó chịu, nếu hắn là chủ nhân của bộ quần áo này thì thà cậu để bộ âu phục kia nhuốm một ít bẩn còn hơn. Sau này, Kai mới biết nó chẳng liên quan gì đến tên khốn đã hành hạ cô gái của cậu cả.

Irina cùng Kai ra khỏi nhà sau đó khóa cửa lại, lần này Kai không cho cô để lại chìa khóa dưới chậu cây nữa mà bảo đưa nó cho mình, Irina không có ý kiến gì về chuyện đó. Hai người sau đó vượt qua bãi cỏ, thẳng tiến vào khu rừng nhân tạo bên trong khu dân cư. Kai từng nghĩ đây chỉ là một cảnh quan tô vẽ cho khu dân cư cao cấp này, tuy nhiên mọi thứ đã vượt qua sức tưởng tượng của cậu. Cánh rừng sâu hơn cậu tưởng tượng, cũng đã rất lâu rồi không có người nào vào đây. Irina không chọn cách đi vào bằng con đường mòn mà những người tập thể dục thường dùng mà băng qua dải rừng âm u không người qua lại.

Hai người họ đi một lúc lâu mới thoát ra khỏi khu rừng rậm rạp, bắt đầu đến với một khoảng đất trống trải hơn. Chính giữa khoảng đất ấy có một tòa nhà cũ kỹ, sự cũ kỹ ấy cho thấy nó đã bị bỏ hoang trên dưới mười năm. Những sợi dây leo không tên tuổi thi nhau chiếm cứ lấy vùng đất của riêng chúng, nơi mà giá thể khổng lồ ấy sừng sững đủ cho chúng đón lấy ánh mặt trời hiếm hoi. Irina gạt những mảng cỏ mọc quá đầu người rồi đứng trước cổng tòa nhà. Kai bước theo chân cô, đưa mắt nhìn lên tấm biển hiệu đã gỉ sét từ lâu nhưng vẫn đủ để cung cấp thông tin cơ bản: danh tính của tòa nhà.

“Bệnh viện thần kinh Hồng Đức”

“Cha tôi trước đây là bác sĩ chủ trị tại bệnh viện này. Nhiều năm trước nó đã bị giải tán và bỏ hoang, chẳng còn ai lui tới nơi này nữa.” – Irina thuyết giảng như một hướng dẫn viên du lịch.

“Vì sao nó lại bị giải tán?”

“Chẳng ai biết. Một ngày vô cùng bình thường, công văn từ cấp trên đưa xuống yêu cầu giải tán bệnh viện này. Vài năm sau đó cha mẹ tôi cũng quyết định di cư sang một đất nước khác trọng dụng họ hơn.”

“Vậy thì vì sao cậu lại muốn đến đây?”

“Đến khi nhìn thấy thì cậu sẽ hiểu.”

Irina giữ vẻ bí ẩn, cô nàng dự dịnh không hé răng bất cứ điều gì cho đến khi Kai nhìn thấy thứ mà cô ta cho cậu thấy thấy. Cửa bệnh viện không khóa, chẳng ai khóa một thứ chẳng còn dùng tới sâu trong rừng này cả. Khắp nơi đều là những đồ vật vương vãi và hoang tàn của một cuộc trốn chạy, không biết họ đã trốn chạy điều gì. Không gian u tịch và ám ảnh về bệnh viện tâm thần đã khiến nơi này mang đến cảm giác kỳ dị cho tất cả những ai tìm đến với nó. Bước ngang một phòng bệnh với những dụng cụ thăm khám lỗi thời bị vứt lại, Kai có thể tưởng tượng ra ở nơi này từng là vị trí tiến hành trị liệu bắt buộc cho một vài bệnh nhân nặng. Những căn phòng cách ly các bệnh nhân nguy hiểm như thể một căn trại tù rải rác dọc hành lang như vẫn còn sự sống, nó đang giương đôi mắt vào hai kẻ tò mò bước ngang qua.

Kai thấy sống lưng mình lạnh toát, nhưng cậu vẫn đủ bình tĩnh để Irina không nhận ra điều đó. Hai người họ nhanh chóng đi sâu vào trong bệnh viện, cuối cùng đứng trước một căn phòng không số. Irina đẩy cửa một cách thuần thục như thể đây là nhà của mình, sau đó quỳ một chân xuống nền gạch. Cô nàng dò tay trên mặt đất, nắm lấy một vòng chốt lồi lên sau đó kéo mạnh.

“Lần đầu kéo nó, tôi đã phải dùng hết sức. Giờ thì đã dễ dàng hơn rồi.” – Irina nói trong khi đang phủi tay đứng lên. Cô liếc nhìn về phía Chung Nhân, hơi cong môi. – “Để một cô gái phải làm từ đầu đến cuối thật khiếm nhã. Cậu xuống trước đi Chung Nhân.”

“Tôi vốn không thông hiểu nơi này.” – Kai bào chữa. Dẫu vậy, cậu vẫn theo lời Irina mà bước xuống trước.

Thứ mà Irina vừa kéo lên vừa khéo là một cánh cửa sập, bên dưới nó là một cầu thang bằng gạch dẫn xuống tầm ngầm bên dưới. Kai không biết bằng cách nào cô nàng biết được cánh cửa ngầm ở đây, tuy nhiên cậu càng tò mò bên dưới có gì hơn.

Irina đưa cho Kai chiếc đèn pin để chiếu sáng, bên dưới tối như một hũ nút. Kai lò dò bước xuống một cách cẩn trọng, dùng đèn pin chiếu một vòng khắp nơi. Lối ngầm này không lớn lắm, đủ cho một người cao tầm trung có thể bước xuống và cũng không có vẻ là có bẫy rập gì. Đi được một quãng là đã xuống đến đáy ngầm. Nơi này rộng lớn hơn, giống một căn phòng thí nghiệm bí mật với la liệt những ống nghiệm và tiêu bản. Phải, chính là tiêu bản.

Không còn nguồn điện cung cấp để chiếu sáng toàn bộ khu vực, nguồn sáng duy nhất của cả hai chính là cây đèn pin mà Irina mang theo. Thứ ánh sáng yếu ớt ấy quá đủ để Kai nhìn thấy vô số tiêu bản não bộ đặt trong những hũ thủy tinh đựng đầy dung dịch chống phân hủy xếp thành từng hàng ngay ngắn trên các giá đỡ gỉ sét. Tính sơ bộ có thể đoán được không dưới năm mươi tiêu bản, tất cả đều là não người đủ mọi kích thước. Cậu bước lại các tiêu bản gần hơn, cẩn thận quan sát một vài cái điển hình nhất. Một số trong số chúng có dị tật, một số méo mó khác thường, một số rất to, một số lại rất nhỏ, phần còn lại hầu hết đều bình thường. Những tiêu bản này cho thấy chủ nhân của căn hầm này có sự hứng thú đặc biệt trong việc nghiên cứu hệ thần kinh trung ương mà điển hình là não bộ.

“Chủ nhân của nơi này là cha cậu?” – Kai quay đầu lại hỏi.

“Làm sao cậu khẳng định như thế?”

“Cậu biết nơi này rõ như lòng bàn tay, rõ ràng không phải là lần đầu tiên đến. Vị trí của bệnh viện này cũng rất khác thường, có lẽ bình thường người ngoài không được phép ra vào ngoại trừ những người có liên quan. Và, cậu cũng nghiên cứu thần kinh học.” – Giọng nói của Kai đều đều trong không khí mang theo hơi lạnh giá đặc trưng của nơi này.

“Cậu không nghĩ đến khả năng tôi là một kẻ tò mò tìm đến khu vực này, tình cờ phát hiện ra căn hầm và tình cờ học môn khoa học thần kinh?” – Irina cao giọng hỏi.

“Quá nhiều tình cờ sẽ không còn là tình cờ nữa. Xác xuất để có thể gặp những tình cờ đó còn thấp hơn cả xác xuất dự đoán của tôi.”

Irina nhún vai, vẫn ra vẻ không hài lòng.

“Cậu đã đoán đúng, nhưng trong suy luận của cậu có quá nhiều lỗ hổng.”

“Đúng là có lỗ hổng, vì tôi đặt nhiều trực giác của mình vào đó hơn lý tính.” – Kai thản nhiên đáp.

“Làm khoa học, cậu không được phép dùng trực giác để suy đoán trong khi không có thực nghiệm chứng minh hoặc bằng chứng cụ thể. Tôi không ủng hộ ý kiến đó của cậu.”

“Đó là vấn đề của cậu. Đoán đúng là vấn đề của tôi. Giờ quay lại với chủ đề chính.” – Kai lướt dọc ngón tay qua những khối dung dịch chứa tiêu bản não bộ kỳ dị. – “Mục đích của cậu đưa tôi đến đây là gì?”

“Tôi muốn kể cậu nghe một câu chuyện.”

Irina thở hắt ra, sau đó bắt đầu nói.

“Cha tôi là một bác sĩ nghiên cứu thần kinh học, ông ấy say đắm với công trình của mình đến mức gần như điên loạn. Bệnh viện này được nhà nước tài trợ để nuôi dưỡng các bệnh nhân có trạng thái bệnh đặc biệt và gần như là các vật mẫu thí nghiệm của cha tôi. Ông ấy phân tích hành vi của từng bệnh nhân, tìm nguyên nhân, quan sát các phản ứng mỗi ngày.”

“Cha cô dùng các bệnh nhân làm thí nghiệm?” – Hơi lạnh chạy dọc sống lưng của Kai khi nhắc đến khái niệm đó, cậu vô thức nhìn lại những não bộ kia. Lẽ nào đó thuộc về những bệnh nhân xấu số bị đưa lên bàn hành hình nào đó trong bệnh viện này.

“Tất nhiên không công khai. Chẳng ai biết ông ấy làm như vậy cho đến một ngày sự việc vỡ lỡ ra, bệnh viện này bị báo cáo là một tội ác và lập tức giải tán. Tuy nhiên vì cha tôi có rất nhiều bạn bè và các mối quen biết trong chính phủ, ông ấy có thể ém sự việc lại ở mức độ kiểm soát được và thoát khỏi vòng lao lý. Từ đó, ông ấy sống ẩn dật rồi đột ngột cùng gia đình tôi ra nước ngoài. Có lẽ một tổ chức nào đó đã đồng ý tài trợ cho các nghiên cứu của ông.”

“Nhưng còn những thứ này, tại sao ông ta không mang đi?”

“Đó là một câu chuyện khác. Tôi đã từng đến căn hầm này trước kia, khi bệnh viện còn hoạt động. Căn hầm này cho tôi biết cha tôi đang nghiên cứu cái gì. Kai, cậu có nhớ tôi từng hỏi cậu về vấn đề giới hạn của con người không?”

Kai gật đầu, cậu bắt đầu cảm thấy câu chuyện của Irina trở nên rối rắm.

“Dù có hơi khác một chút nhưng nghiên cứu của cha tôi gần giống như vậy. Ông ấy nghiên cứu để có thể mở rộng giới hạn hoạt động của các tế bào thần kinh não người. Con người bình thường chỉ hoạt động 20% công suất và dự trữ 80% còn lại. Ông ấy muốn có thể phát huy hoàn toàn 80% còn lại và thay đổi cấu trúc để suy nghĩ của con người có thể vươn xa hơn, tạo ra các bộ não vượt trội, tuyệt đỉnh và hoàn hảo. Phải, không biết vô tình hay cố ý, nghiên cứu của cha tôi và cậu rất giống nhau.”

“Và…”

“Tôi không biết ông ấy đã từng thành công lần nào chưa. Nhưng có lẽ những bộ não ở đây là sản phẩm thất bại của ông ấy, nó được lưu trữ lại như một kỷ niệm. Tôi nhận được giấy báo nhập học của trường, bước chân vào đó và vô tình phát hiện ra một vài sự trùng khớp và bí mật. Kai, tôi tin rằng cha mẹ tôi chưa từng ra nước ngoài. Họ đang ở đây, ở đâu đó trong ngôi trường mà chúng ta đang học.”

“Vì sao cậu lại khẳng định điều đó?”

“Nghiên cứu của ông ấy và ngôi trường này có liên hệ rất lớn. Tôi tìm thấy cái này.”

Irina cúi người lôi từ trong một cái hòm cũ kỹ ra một cuốn sổ không lồ. Trông qua có vẻ giống một cuốn album kỷ yếu. Cô ta mở nó ra trước mặt Kai, chỉ vào một trong những gương mặt trong đó. Kai có thể nhận ra, đó là gương mặt của Irina. Bên cạnh còn có một vài người khác mà cậu biết nằm trong Hội, có cả Chan, Hyun,… Phần lớn gương mặt khác cậu không quen biết, có lẽ họ không nằm trong Hội. Tuy nhiên, dù đã rất cố gắng tìm kiếm nhưng Kai vẫn không thấy mình ở đâu trong cuốn album đó. Xem xong, Irina đóng nó lại rồi nghiêm túc nói tiếp.

“Đây là album Thành Quả. Nó thể hiện những thành quả đầu tiên của cuộc nghiên cứu. Nói cách khác, tôi nghĩ rằng tất cả chúng tôi trong ngôi trường đó đều được biển đổi bằng các phương pháp sinh học để có được bộ não vượt trội, những kỹ năng hơn người. Nhưng có lẽ chỉ là một trong số ít các vật thí nghiệm sống sót được giữa vô vàn bộ não được thí nghiệm.”

“Hoang đường.” – Kai thốt lên. “Đó chỉ là những điều cậu nghĩ.”

“Những xác suất chính xác của nó cao hơn xác suất của các giả thuyết khác.” – Irina xoay người, kề sát vào gương mặt của Kai. – “Cậu không tìm thấy cậu trong album đúng không? Khi biết điều đó, tôi đã tin cậu chính là một ngoại lệ trong tất cả chúng tôi. Tôi cần cậu giúp, Kai. Tôi muốn tìm ra bí mật thực sự của ngôi trường này, tôi muốn tìm thấy gia đình của mình.”

Kai ngồi trong góc phòng quen thuộc của mình, nơi kề bên cửa sổ có một bục cao đặt nệm và gối, bao quanh là những giá sách cao ngất trời. Mỗi khi cậu suy nghĩ điều gì đó, cậu luôn ngồi ở đây, nhìn ra bên ngoài khoảnh sân vắng lạnh và ngước mắt trông những vì tinh tú xa xa mong tìm được lời giải đáp. Trong đầu Kai lúc này là hình ảnh lạnh người của những bộ não, gương mặt của Irina và giọng nói mê hoặc của cô. Hơn hết, là tấm ảnh cuối cùng Irina nhét vào tay Kai trước khi cậu đưa ra quyết định.

Kai cầm tấm ảnh vẫn còn giữ trong tay mình lên, đầu ngón tay hơi vuốt nhẹ lên gương mặt ngỡ như mãi mãi không bao giờ gặp lại. Khi Irina nhét nó vào tay cậu, cô ấy đã rất tự tin để nói rằng.

“Cậu nhất định sẽ đồng ý với tôi. Cũng như đồng ý tìm tung tích của người này. Chúng tôi gọi cậu ấy là Huân, cậu ấy từng có thời gian ngắn sống chung với gia đình tôi cho đến khi đột ngột biến mất. Tôi đã tìm thấy hình của cậu ấy trong album này và cất nó đi. Tôi chắc chắn cậu ấy còn sống và quẩn quanh đâu đó bên cạnh cha tôi, ông ấy là người xem thành quả hơn tính mạng, Huân nhất định không có nguy hiểm.”

Huân, người trong tấm ảnh ấy trước kia từng là một thành viên của gia đình Kai, cùng với Trí Ân thành tổ hợp ba đứa trẻ luôn sát cánh bên nhau. Cậu ấy khi ở trong nhà Kai được đặt tên là Thế – một đứa trẻ mồ côi được cha cậu đưa về. Thế sống trong nhà của họ được một thời gian kéo dài hai năm, sau đó đột ngột mất tích. Cảnh sát điều tra kết luận Thế đã bị bọn buôn người bắt cóc thông qua một vài chứng cớ hiện trường cùng suy luận. Gia đình của cậu luôn không chấp nhận kết quả điều tra này và bỏ ra một số tiền lớn thuê thám tử. Dẫu vậy nhiều năm trôi qua, Thế vẫn bặt tăm.

Và rồi đột ngột cậu ấy lại xuất hiện với cái tên Huân cùng một người đàn ông xa lạ mà Kai không biết tên. Ông ta đã làm gì Huân? Cậu ấy bây giờ đang ở đâu? Có nên nói điều này với cha không? Trong đầu Kai xuất hiện dày đặc vô vàn suy nghĩ. Cậu cũng không quên rằng ban chiều khi cả hai rời khỏi bệnh viện đổ nát và quay trở lại căn nhà, cậu đã đồng ý giúp Irina đồng thời đề nghị cô chuyển về sống ở ký túc xá. Cậu không yên tâm để một cô gái ở lại một mình trong ngôi nhà từng có người đột nhập. Irina có vẻ cũng đồng ý với ý kiến của Kai và hứa sẽ dọn về ký túc xá ngày hôm sau. Còn hôm nay, cô sẽ ở lại khách sạn một đêm.

Suốt một đêm, Kai gần như không thể ngủ. Những phát hiện cùng sự thật xuất phát từ cô gái kỳ lạ Irina mở ra một cách tàn bạo. Nó cho cậu biết những thứ tưởng như là công nghệ của tương lai đã xuất hiện bên cạnh mình như thế nào, nó cho cậu biết giới hạn của con người đã vượt xa như thế nào. Nó cũng cho cậu biết bản thân cậu trước giờ nhỏ bé như thế này. Cuộc sống của Kai quá đơn giản, ngoài nghiên cứu tại trường học và phụ giúp gia đình, cậu chẳng có nổi một mối liên kết chặt chẽ ngoại trừ Irina. Nhưng bây giờ ngay trong thế giới tưởng chừng như quá nhỏ hẹp và an toàn ấy, mối nguy hiểm và sự xa lạ càng tồn tại một cách rõ ràng hơn, ngay bên cạnh cậu.

Những người đã đi lướt ngang qua nhau, những người mang trên mác đồng học, những người cùng sống trong một ký túc xá đều là sản phẩm của một nghiên cứu phi pháp tàn bạo nào đó, ý tưởng ấy quanh quẩn trong đầu Kai, giày vò những cảm xúc đời thường nhất của một con người. Cậu nên làm gì và cậu có thể làm gì, cậu sẽ làm gì? Kai đưa tay lên nhìn, quan sát kỹ từng mạch máu màu xanh ẩn dưới lớp da sạm màu. Việc cậu không có mặt trong danh sách đó có đủ để chứng minh? Hay chỉ đơn giản là có ai đó đã giấu đi tấm ảnh. Cậu, có thực sự tồn tại không?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-10-2017 17:25:21 | Xem tất
thật ra thì lý do mình đọc là thấy tên nhân vật hihi
nhưng mà mình thấy lối viết khá hấp dẫn và sinh động
xin cảm ơn ạ

Bình luận

Cám ơn cậu nhá  Đăng lúc 6-11-2017 09:18 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 9-10-2017 17:28:35 | Xem tất
WinnieWiny gửi lúc 9-10-2017 12:04 AM
Chương 7

Kai mất vài phút để thay bộ quần áo ra. Ngoài dự đoán của cậu, bộ quần  ...

thật sự câu "cậu có thực sự tồn tại không" để ở phần cuối chương làm cho mình rất hồi hộp
mong chờ chương sau của bạn ạ

Bình luận

Hì hì, cám ơn cậu nhiều. Tiếp tục ủng hộ mình nhé  Đăng lúc 6-11-2017 09:18 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 6-11-2017 13:12:58 | Xem tất
Bạn có cách hành văn tốt, bối cảnh bạn tạo dựng trong câu chuyện cũng tốt, nó khiến người ta có thể đọc và tưởng tượng từ từ. Mình đã thấy tên bạn nhiều lần ở khu fanfic, và các câu chuyện của bạn mặc dù có cùng một màu sắc nhưng nội dung thì rất phong phú và đa dạng. Chúc bạn viết tốt. Hy vọng sẽ được đọc nhiều câu chuyện thú vị hơn nữa của bạn.

Bình luận

Rất cám ơn nhận xét của bạn, mình sẽ tiếp tục cố gắng để cải thiện bản thân  Đăng lúc 6-11-2017 09:17 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 6-11-2017 21:16:48 | Xem tất
Chương 8


Buổi sáng, Kai quyết định lái xe đến nhà của Irina. Có quá nhiều lý do cho hành động ấy, lý do mà cậu đặt ra cho chuyến đi này là để giúp cô chuyển về ký túc xá mà không phải gặp thêm bất trắc nào trong lúc dọn đồ đạc trong nhà. Nhưng có vẻ Kai đã lo xa khi nhìn thấy cô cùng chiếc vali gọn gàng đang chuẩn bị gọi taxi.

Khi nhìn thấy xe của Kai dừng lại trước cổng nhà, Irina nhấn hủy cuộc gọi đến tổng đài và cất điện thoại vào trong túi, mỉm cười nhìn người đang mở cửa bước ra và tiến về phía cô. Hai người chào hỏi qua loa rồi Kai giúp mang vali của Irina đặt vào cốp xe sau. Khi cậu còn đang loay hoay với chiếc vali thì Irina nhận được cuộc gọi đến, đành phải bước ra một góc để nghe. Giọng nói của cô không lớn không nhỏ, tuy nhiên trong không gian tĩnh mịch của khu dân cư cao cấp buổi sáng, Kai vẫn có thể nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của cô.

“Em sẽ về ký túc xá… Không cần lo…. Chỉ là có một vài việc….Đừng tự cho mình là đúng….. Chẳng là gì cả….”

Giọng nói cô nàng gay gắt, có vẻ đã có một cuộc tranh cãi nho nhỏ xảy ra. Từ trước đến nay, Kai chỉ biết duy nhất một mối liên hệ của Irina là người đàn ông kia, tự nhiên sẽ suy luận cô đang nói chuyện với hắn. Khi cậu vừa dập cốp xe xuống và nhìn về phía Irina, Kai phát hiện cô đang hướng mắt về một hướng và vẫn tiếp tục nói chuyện với người bên kia điện thoại. Cậu dõi theo ánh nhìn của cô, phát hiện nơi xa xa từ lúc nào đã có một chiếc xe màu đen đậu sẵn. Chiếc xe hiệu Porche chứng tỏ cho địa vị của chủ nhân nó lẳng lặng nằm một góc, từ bên ngoài không thể nhìn vào bên trong đang có ai.

“Chúng ta đi chứ Irina?” – Kai lên tiếng hỏi để cắt đứt câu chuyện giữa hai người bọn họ một cách nhanh nhất.

“Tất nhiên.”

Cô nàng hất đầu rồi đưa tay nhấn nút kết thúc cuộc gọi, sau đó chui người qua cánh cửa xe đang được Kai mở sẵn. Chỉ riêng điều đó thôi đã khiến cậu vui thầm trong lòng. Ít nhất, Irina chọn lên xe của cậu chứ không phải hắn.

Sau đó Kai cũng bước lên xe, khởi động nó và chạy về phía trước. Hai chiếc xe dần kéo gần khoảng cách nhưng chủ nhân của cả hai lại chẳng thể biết được đối phương là ai. Công nghệ kính sơn đen chống chói đặc biệt đã bảo vệ sự riêng tư của chủ nhân nó một cách triệt để. Cậu lén nhìn sang phản ứng của Irina, cô nàng vẫn dựa đầu vào ghế nhắm hờ mắt như đang ngủ và không có ý định chú ý đến chiếc xe kia. Và cả quãng đường sau cô cũng không có vẻ là muốn lên tiếng.

“Đã đến rồi.” – Kai nói khi cả hai đã dừng lại trước cổng trường. Irina từ từ mở mắt dậy, thở hắt ra một hơi.

“Cám ơn cậu.” – Cô nghiêng đầu nhìn người bên cạnh mình, cả người vẫn tựa hẳn trên ghế và không có ý định bước ra. – “Cậu đã rất tốt bụng với một người xa lạ và có quá nhiều bí mật như tôi, như vậy là không nên.”

“Điều này không được tính là tốt bụng.” – Kai nói. – “Cậu cũng không được tính là xa lạ.”

Irina im lặng, cô nàng nhìn vào khoảng không trước mặt mình nơi mà chẳng có gì ngoài khung cảnh buồn chán quen thuộc mà bọn họ gặp mỗi ngày.

“Cảm ơn. Tôi rất biết ơn cậu.” – Irina lí nhí nói.

“Irina.” – Kai đột nhiên nói. – “Tôi yêu cậu.”

“Tôi biết.” – Cô nàng cong môi cười, một nụ cười rất nhẹ nhưng lại rất gượng gạo. – “Ước gì tôi có thể chấp nhận tình cảm của cậu.”

“Chỉ cần rời xa hắn.”

“Tôi đã thử, nhưng chẳng thể rời hắn được. Hắn giống như ma túy vậy.”

“Tệ thật.”

Kai thở hắt ra một hơi. Bên ngoài không biết đã chuyển mưa từ lúc nào, từng hạt nước từng hạt nước rơi xuống kính chắn gió che khuất tầm nhìn phía trước. Vừa hay giúp cho chủ nhân của chiếc xe nhìn vào không trung giả vờ như đang ngắm mưa. Kai ngửa đầu ra ghế, hít vào lồng ngực thứ không khí khô lạnh phát ra từ máy điều hòa của xe, nở nụ cười gượng gạo.

“Đây là lần đầu tôi tỏ tình, kết quả không được tốt lắm nhỉ.”

“Cậu có muốn tôi phát thẻ người tốt không?” – Irina lên giọng châm chọc.

“Thôi khỏi. Tôi không phải là người tốt.” – Anh chàng giơ tay làm điệu bộ từ chối. Cố gắng làm giãn bầu không khí của cả hai có vẻ đã thành công.

“Cậu là một người rất tốt, thật sự.”

“Con gái các cậu thường không thích người tốt.”

Irina mỉm cười, xoay đầu lại nhìn Kai. “Người ta thường nói con gái sẽ chọn badboy làm bạn trai và goodboy làm chồng.”

“Ngoại trừ cậu ra, đúng không?”

“Tôi còn chưa nghĩ xa đến thế. Tương lai đối với tôi vô cùng mông lung, liệu rằng, mình có được sống đến ngày mai hay không vẫn là một câu hỏi. Nhiều khi tôi tự hỏi bản thân, nếu ngày mai thí nghiệm kia cho rằng tôi là một sản phẩm thất bại và loại bỏ sự tồn tại của tôi khỏi cuộc đời này thì sao? Tôi đã rất sợ.” – Giọng cô gái trầm mặc hòa lẫn với tiếng mưa gõ trên mặt kính, ẩn trong sự bình tĩnh là một chút thảng thốt cô đơn. – “Nhưng nỗi lo lắng khi biến mất mà không rõ nguyên nhân còn khiến tôi sợ hãi hơn nữa. Ít nhất, cho đến khi bị xóa sổ, tôi muốn biết được sự thật. Dù chỉ là một góc nhỏ của sự thật cũng được.”

“Tôi sẽ giúp cậu làm điều đó.” – Kai đưa tay vuốt nhẹ đôi má trong suốt như sương của Irina. – “Tôi cũng có những câu hỏi muốn được giải đáp.”

“Ví dụ như Huân?”

“Chúng tôi gọi cậu ấy là Thế, cậu ấy là một lý do rất quan trọng.” – Kai nói. – “Những năm tháng ấy, cậu ấy chia sẻ một phần tuổi thơ với chúng tôi. Chúng tôi chưa từng từ bỏ nỗ lực tìm kiếm cậu ấy.”

“Huân có rất nhiều tên gọi, cậu ấy có rất nhiều thân phận cũng giống như bất kỳ một ai trong chúng tôi. Tôi và cậu ấy chia sẻ chung một nỗi sợ: bị lãng quên. Vì chẳng có cái tên nào trong số những thân phận ấy là thật, vì thế những ký ức kia đều thuộc về riêng một thân phận, không hề thuộc về chúng tôi. Chúng tôi rốt cuộc chẳng thể ghi dấu trong cuộc đời của người khác bằng chính mình để rồi bị lãng quên như một tạo vật vô danh.”

“Vô danh…” – Giọng nói Kai tựa như tiếng thở trầm dài. Cậu chẳng thể an ủi được Irina vì cậu dường như hiểu được sự cô độc của Irina và cả Thế. Nỗi sợ ấy luôn tồn tại và biết nói mỗi lần cậu nhìn vào đôi mắt của họ.

Con người không thể sống như những tạo vật vô danh, bởi thế họ luôn tìm cho mình một tên gọi. Một tên gọi để ghi lại dấu ấn trong lòng người khác, một tên gọi có thể khiến người khác lập tức liên tưởng đến gương mặt người sở hữu nó, một tên gọi minh chứng cho sự tồn tại của một ai đó trên cõi đời này. Khi một đứa trẻ còn chưa kịp chào đời, bậc cha mẹ đã lật tung cuốn từ điển vốn từ để đặt cho con cái một cái tên, chỉ để ước mong nó có cuộc sống vui vẻ, để mong tên gọi ấy đủ ấn tượng để con cái họ tiếp bước trên cuộc đời rộng thênh thang sau này. Niềm tin vào sự tồn tại của con người áp đặt cả vào một cái tên, loại niềm tin ấy như một thứ tín ngưỡng không xóa bỏ được.

Thân phận thực sự của Irina là gì? Tên của cô, đọc như thế nào? Đó là những câu hỏi mà Kai rất muốn hỏi. Ít nhất, mỗi lần cô hát bài hát ấy cậu sẽ gọi tên cô, gọi cái tên thật sự thuộc về cô gái cô độc này để cô biết rằng cậu vẫn ở đây và sẵn sàng gọi tên dù cô đang trốn trong bóng tối nào. Nhưng ngược lại, Kai lại lo sợ một sự thật rằng Irina chẳng hề có tên thật, cũng giống như những thân phận của cô. Hoặc giả cô sẽ đưa cho cậu một lời nói dối khác, về một thân phận khác và chứng minh rằng với cô, Kai chẳng hề quan trọng như cậu vẫn tưởng. Và cuối cùng, câu hỏi được giấu trong lòng cho đến khi mọi thứ ngã ngũ.

Mùa thu đã bắt đầu tràn về khi những cơn mưa đầu mùa giăng đầy lối đi bằng sự ẩm ướt của nó. Khác với màu trời trong veo cao vút của mùa hạ, mùa thu đem đến từng khối mây đen đặc phủ lên tựa một tấm chăn dày. Và từ những tấm chăn ấy, cơn mưa trút xuống rất nhiều nỗi lòng của từng người đi lại trong thành phố này. Trí Ân không thích bầu trời này, nó nhắc nhớ cô về bóng tối và màu xám bạc của phòng thí nghiệm. Cô kéo cao phần cổ áo rồi vươn cao đầu tiếp tục bước đi một cách kiêu ngạo. Với một người từng trải qua khí hậu khắc nghiệt của Bắc Cực, chút se se của không khí sắp đổ cơn mưa không thể khiến cô co ro những vô vàn người đã lướt qua mình lúc này. Tòa nhà màu trắng bức người với vô vàn con đường quanh co không đủ để cô gái xuất chúng lo ngại, hoặc giả cô đã quá quen thuộc với nơi này, từng bước đi vững chãi và tự tin trên đôi giày cao ngất dẫn cô gái đến trước một căn phòng lớn. Cô đưa tay gõ nhẹ cửa để thông báo rồi đợi hồi đáp, sau đó mới mở cửa bước vào.

“Em nghe nói anh lờ đi lời cảnh báo của em.” – Trí Ân chẳng đợi sự chào đón của chủ nhân căn phòng mà lập tức đi vào chủ đề. Cô bước nhanh đến trước bàn làm việc của Kai, chống hai tay lên mặt bàn mà cúi đầu nhìn cậu. – “Giờ thì nói cho em biết, anh đang dự tính điều gì trong đầu vậy Chung Nhân? Em biết anh không phải là một người làm việc mà không màng đến lợi ích.”

“Lời cảnh báo của em là những tấm ảnh này?” – Kai nhướng mày. Cậu để những tấm ảnh đã từng xuất hiện trong xe của mình lên trước mặt Trí Ân. – “Em đã thuê tên khốn nào chuyện này, để anh đến giở bảng hiệu của hắn.”

“Kim Chung Nhân!” – Trí Ân gằn giọng. Cô nàng hiểu rõ trò vặt của cô không thể qua khỏi mắt của chàng trai trước mắt nhưng những hành động gần đây của cậu khiến cô không thể nào hiểu được.

“Đừng gọi cả tên của anh như thế, chẳng hề phải phép một chút nào.” – Kai lắc đầu rồi cậu đưa đến trước mặt cô gái kia một tập hồ sơ khác. – “Rõ ràng em cần một người giúp em tìm một thám tử có ích hơn.”

Trí Ân cầm tập hồ sơ của Kai lên và mở nó ra. Bên trong toàn bộ là tư liệu của Irina bao gồm ảnh chụp, theo dõi, hồ sơ cá nhân. Hồ sơ cá nhân không có quá nhiều, cái tên Irina tất nhiên là tên giả nên không thể điều tra gì nhiều từ cái tên đó. Ảnh theo dõi là nhiều nhất, chất lượng rõ hơn, gương mặt của người đàn ông kia hiện rõ ràng cùng những cử chỉ tình tứ của cả hai.

“Anh đã chuẩn bị tất cả những thứ này từ bao giờ?” – Trí Ân chau mày nhìn chàng trai ngồi sau bàn làm việc.

“Quá nhiều thứ em không biết về anh và hành động của anh, Trí Ân. Rời khỏi đây một cách bình yên và không quá lo lắng cho anh là đủ rồi.”

“Anh đang đuổi em?” – Cô nàng nhướn mày không vui.

“Chúng ta thuộc về nơi nào cả anh và em đều hiểu rõ. Đừng tỏ ra mình là một người nhạy cảm như thế, em chẳng giống Trí Ân mà anh quen gì cả.” – Kai đưa tay mở ngăn kéo tủ, lấy ra tấm vé máy bay một chiều, định sẵn giờ bay sẽ là khi tất cả hoạt động trong nước của Trí Ân kết thúc.

“Thật đáng thất vọng. Anh chọn con đường không có em.” – Cô gái đưa tay cầm lấy tấm vé, đôi mắt pha chút buồn bã không đủ lấn át sự kiêu ngạo trên gương mặt cô. – “Dù em không biết anh đang nghĩ gì trong đầu, nhưng thật đáng tiếc, đó là anh nghĩ, không phải là em nghĩ.”

Trí Ân xé đôi tấm vé trong tay, thả nó trên bàn của Kai. “Em sẽ là một khán giả trung thành cho màn biểu diễn của cả hai, vì thế tất nhiên không thể rời sân khấu vội được.”

Cô cong môi cười thật nhẹ, sau đó quay người bước thẳng ra cửa. Kai vẫn ngồi yên trên ghế của mình, lên tiếng hỏi thật nhẹ.

“Chúng ta tồn tại còn những người đó thì không, em nghe được câu nói đó từ ai?”

Trương Trí Ân sững người lại, sau đó nhẹ nhàng trả lời:

“Khi Irina đánh bị thương người tiếp viên xe bus và cùng anh đến quán bar quen thuộc, em đã luôn ở bên cạnh hai người. Còn bằng cách nào thì em xin giữ kín cho riêng mình.”

Còn một câu hỏi nữa, nhưng Kai nghĩ mình đã có câu trả lời cho bản thân. Khi cánh cửa phòng đóng lại, Kai đứng lên khỏi ghế, cầm tập hồ sơ về Irina, rút từng thứ từng thứ cho vào máy hủy giấy. Kai luôn có thói quen như thế, nói một cách tiêu cực là hủy chứng cứ, một cách tích cực là bỏ đi những thứ sẽ gây bất lợi và phiền phức không cần thiết cho mình. Sau khi tiêu hủy tất cả, cậu bước lại gần cửa sổ, thu vào tầm mắt thành phố rộng lớn và nhộn nhịp. Giữa hàng triệu người đi lại bên dưới, chẳng biết ai trong số họ tồn tại, ai không. Tựa như Kai hay Irina.

Những điều đã xảy ra, một số nằm trong tầm kiểm soát, một số lại không. Như những lời nói của cậu dành cho Irina, một số là thật, một số lại không.

Thật lòng mà nói, Kai chẳng ngây ngô như dáng vẻ cậu tỏ ra bên ngoài. Kẻ đã từng chứng kiến cái chết thảm khốc bằng đôi mắt trần tục sẽ chẳng thể trong sáng mãi, cậu là một trong số đó. Nhưng Kai biết cách để khiến bản thân là một kẻ tồn tại duy nhất trong số những người không tồn tại mà không để ai nhận ra. Trong đội nhóm, trên cơ sở Chan là nhóm trưởng nhưng bất kỳ ai trong nhóm cũng hiểu người đưa ra quyết định và tiến hành làm việc là cậu mà không phải cậu bạn kia. Chan là một nhóm trưởng và là người phát ngôn thay cho Kai trong một vài tình huống. Làm chủ một đội nhóm chỉ toàn những người xuất chúng với tôi cá nhân đặc biệt, liệu một người bình thường có gánh được trách nhiệm đó. Tương tự như tất cả những chuyện đã diễn ra.

Kai biết rõ chẳng có cái gì gọi là thế lực thứ ba mong muốn Irina gặp cậu, đó chỉ là một trò dọa khỉ của cô. Nhưng quả thật cô nàng đã thành công trong việc dùng một vài thủ thuật giúp Kai khai ra một vài thứ và sẽ không có lần thứ hai cô nàng làm được. Kai không phủ nhận tài năng của Irina, chỉ là cậu đủ tỉnh táo để bản thân không phạm sai lầm lần thứ hai. Dẫu vậy, cậu hiểu rõ mình không hoàn hảo và không phải là Thần. Trong câu chuyện này, cậu vẫn là một kẻ mù mờ không thông hiểu. Đó chính là thứ Kai không thể kiểm soát. Hoặc giả như tình cảm thật sự mà cậu dành cho cô gái mà trước kia cậu luôn đề phòng.

Kai nên làm gì và đang làm gì, cậu vẫn đang đi tìm câu trả lời cho câu hỏi đó.

Càng là một kẻ lý trí, họ sẽ càng hiểu rõ bản thân đang bất lực như thế nào.

Tham gia vào câu chuyện này là cách để cậu tự mình tìm ra câu trả lời đúng đắn nhất.

Theo như giao ước, hành động đầu tiên sẽ bắt đầu vào khoảng thời gian trước khi nhập học sau kỳ nghỉ một tuần. Đó là khoảng thời gian vắng người nhất của trường khi cả những con mọt sách cũng phải trở về nhà một lần để trình diện trước khi trở lại ngôi trường. Từ đây cho đến thời điểm ấy còn hơn một tuần nữa. Đây cũng là lúc Kai bắt đầu động thái bàn giao những công việc dang dở của mình cho người khác. Cậu vào công ty với tư cách học việc vì thế không có quá nhiều thứ để bàn giao, chỉ là còn một vài thứ cậu đang làm giữa chừng và không thể bị gián đoạn khiến Kai mất nhiều thời gian hơn để sắp xếp toàn bộ.

Từ ngày hôm ấy, Trí Ân ít xuất hiện trước mặt Kai. Cô nàng thường xuyên ra khỏi nhà từ sáng sớm và trở về khi tối muộn. Không có quá nhiều thời gian hai người có thể chạm mặt, càng ít lúc cả hai giao tiếp với nhau. Rõ ràng người chủ gia đình không hài lòng vì sự xa lạ của hai người bọn họ nhưng Trí Ân rất giỏi trong việc viện lấy một lý do thích đáng.

Irina đã trở về ký túc xá, ít nhất trong khu vực được bảo đảm đó cô sẽ được an toàn hơn một chút. Dẫu vậy thi thoảng cô vẫn phải quay về nhà cũ để nhận thư và bưu phẩm vì trước kỳ nghỉ, Irina đã chuyển địa chỉ liên lạc của mình về nhà trong ba tháng. Vì thế bây giờ cô phải bỏ chút công sức. Người của Kai vẫn theo dõi hành động của Irina, hoạt động thường ngày của cô vẫn diễn ra bình thường, người kia có qua đón cô trong chiếc xe màu đen một lần.

Kai hoàn thành xong báo cáo cuối cùng rồi nhấn nút send, khi email thông báo đã chuyển thành công cậu mới có thể xuôi vai nhẹ nhõm. Cậu tắt máy và lấy áo khoác bước ra khỏi văn phòng của mình. Chẳng còn gì cho cậu làm lúc này cả và chỉ còn hai ngày nữa là đến lúc kế hoạch của cả hai phải bắt đầu. Bây giờ Kai phải quay về nhà để thu xếp đồ đạc trở lại ký túc xá.

Yên bình đã trôi qua, và lúc này nên là khi sóng gió đến.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-11-2017 22:58:00 | Xem tất
CHAPTER 9


Đây không phải là lần đầu Kai trở về ký túc xá sớm hơn dự tính, nhưng chưa năm nào cậu có chủ ý như lần này. Sự yên tĩnh đến kỳ lạ cộng với thứ không khí khô lạnh của cánh rừng và màn sương phủ mờ sau một trận mưa gió càng khiến cho sự tĩnh lặng thêm tịch mịch. Trời đã vào thu, mảng rừng hỗn hợp nhanh chóng chuyển thành màu vàng úa, thi thoảng nhìn thấy những khoảng trống xanh mướt mát đại diện cho sự chuyển giao. Không gian mờ sương làm cho lớp lá rụng dưới chân thêm ẩm ướt, tạo điều kiện cho sự hình thành thảm mục và những sự sống tiềm ẩn. Cậu bước lên một tầng lá dày cộm, nhận ra hình như đã mấy ngày cô lao công già đã không còn quét tước. Lúc này trường gần như không còn ai thì có gì thúc đẩy cô ấy phải làm nhiều hơn thường ngày. Mùa thu đến là lúc cô thường xuyên cằn nhằn về những tàng cây già không có việc gì làm ngoài rụng lá.

Kai đem vali đặt vào phòng của mình, ngước mặt lên hít vào buồng phổi đầy ngập thứ không khí kỳ lạ nhưng trong trẻo đến lạ lùng. Cậu bước chân về phía cửa sổ, dùng hai tay mở toang cánh cửa kính đã đóng lại từ rất lâu. Và cũng dường như rất lâu trước đó cậu cũng chưa từng mở nó. Không có ánh sáng tràn vào khi màn mây mưa dày đặc vần vũ trên bầu trời che mất ánh dương sáng lòa, chỉ để thừa lại một vài vầng sáng nhỏ nhoi cho con người biết đến sự tồn tại của mặt trời. Không khí ẩm lạnh nhanh chóng khiến cho căn phòng trở nên đồng nhất với môi trường bên ngoài. Đã rất lâu rồi Kai không còn nghe thấy mùi hương của lá rụng hòa cùng sự ẩm ướt của hơi nước ngưng tụ lại trong phòng mình. Vì phòng cậu có quá nhiều sách, Kai chẳng muốn để cho số sách đó bị hỏng. Kai phóng tầm mắt ra phía xa xa, cửa sổ phòng cậu nối liền với khu rừng sau lưng đại học – nơi mà chẳng còn loại dã thú nào có thể sống sót dưới sự săn bắt của con người nhưng lại may mắn giữ được mảng xanh trong tầm tay của chủ nhân ngôi trường này.

Tình cờ trong tầm mắt của cậu, Kai trông thấy cô nàng Irina đang thẩn thờ đi lại. Cô mặc một chiếc váy màu ghi, bên ngoài khoác áo kiểu Nhật Bản. Hơi lạnh của khu rừng thấm qua lớp áo khiến cô hơi co mình vuốt nhẹ đôi cánh tay. Kai đóng cửa sổ rồi xoay người mở cửa bước ra ngoài.

Irina ngồi trên một mỏm đá, một tay cầm theo nhành gỗ nhỏ thích thú chọc vào tổ mối to tướng trước mặt. Cô nàng luôn có những hành động vô cùng kỳ lạ và không thích hợp chút nào với cảm giác cô mang đến cho người khác. Và cả khi nhìn thấy Kai bước lại gần, Irina vẫn không có ý định dừng chọc ghẹo những con mối đáng thương.

“Nghe bảo rằng xung quanh đây sẽ có nấm mối.” – Irina lên tiếng. – “Tôi đã thử đi tìm xung quanh một chút nhưng có lẽ không tìm thấy được.”

“Nấm mối sẽ mọc ở một khu rừng hỗn hợp?” – Kai ngồi xuống nghiêng đầu nhìn Irina, cậu chẳng ngạc nhiên vì phát biểu kỳ lạ của cô nàng, cậu đã quá quen thuộc với nó.

“Chẳng sao cả, cứ đi tìm như vậy.” – Cô lơ đãng nói. – “Từ chỗ này, trước kia tôi thường xuyên nhìn thấy cậu ngồi trên chiếc ghế gập đọc sách. Tôi thích nhìn cậu như vậy, nếu cậu có hỏi tôi sẽ bảo rằng tôi đi tìm nấm mối.”

“Chẳng ai nói hết ý nghĩ trong đầu ra như cậu đâu.”

Cô cười mỉm rồi thôi chọc vào tổ mối nữa. Irina ném nhánh cây sang một bên sau đó ngồi bó cả người lại, gác cằm lên đầu gối tiếp tục nói.

“Tôi đã từng rất tò mò về cậu. Tôi ngồi đây và tự hỏi có gì trong những quyển sách ấy khiến cậu say mê đến thế, đến mức chưa từng ngẩng đầu nhìn qua khung cửa sổ để trông thấy tôi.” – Giọng nói Irina nhẹ nhàng tựa tiếng thì thầm trong gió.

“Cậu muốn biết?”

“Không còn muốn biết nữa. Đến bây giờ nó chẳng còn quan trọng đến như vậy.”

Irina cong môi cười tươi. Sau đó cô đứng thẳng người, chỉ tay về phía tòa nhà xa xa. Kai trông theo hướng tay của Irina, nhìn thấy đó là tòa nhà trung tâm của đại học, nơi mà các giáo sư và học viên sẽ cùng nhau trao đổi các nghiên cứu cũ nhất hoặc mới nhất, thư viện và khu vực tự học. Nhưng khi Irina chỉ vào nơi đó, Kai đã mặc định ngầm hiểu cô chẳng muốn quan tâm gì đến những khu vực không liên quan khác mà chỉ quan tâm đến một chỗ duy nhất: thư viện – nơi đã xảy ra vụ án mạng mà chính mắt hai người nhìn thấy rồi sau đó lại bị vùi lấp không dấu không vết.

“Tôi đã từng nói với cậu, vụ án mạng đó chẳng đơn giản như vẻ bề ngoài của nó.” – Irina nói.

“Tôi nhớ. Và cậu muốn điều tra bắt đầu từ nơi đó.”

“Không, sẽ không còn là điều tra nữa. Tôi và cậu sẽ vào đó vào tối nay, sự thật chúng ta tìm kiếm ở trong đó.”

Kai nhìn Irina không chớp mắt. Đã từng rất nhiều lần cậu đặt câu hỏi về cô gái này. Cô ấy giống như một bóng ma trong làn sương mù, đầy nguy hiểm và luôn ẩn chứa những cạm bẫy. Nhưng sẽ không ai cưỡng lại được bản thân mình đuổi theo cô ấy, tìm ra chân tướng và bị thiêu đốt bởi chính ngọn lửa lạnh giá từ cô ấy. Đến cuối cùng dù cho có chết, những kẻ chết bên cạnh bóng ma luôn mỉm nụ cười thỏa mãn. Irina biết quá nhiều, cô ấy dường như đã hiểu rõ nguồn ngọn chân tướng nhưng luôn từ chối nói ra. Kai không hiểu rõ động cơ của cô gái này, càng tò mò lại càng bám theo. Có thể đó là một trò chơi tâm lý của riêng Irina nhưng Kai lại để bản thân trôi theo bóng ma nguy hiểm ấy. Cậu có động cơ của riêng mình nhưng không thể phủ nhận rằng phần lớn động cơ ấy đến từ cô, nếu không phải là Irina mà là một ai khác, liệu Kai có đồng ý mạo hiểm hy sinh cuộc sống vốn bình lặng từ trước đến giờ của mình.

Đôi tay của chàng trai chạm khẽ lên vai cô gái, nhận ra đôi vai cô không gầy nhẳng như những cô gái khác mà có hơi chút cứng cáp, vững chãi như thể cô đã dùng đôi vai ấy chống đỡ cả một cuộc đời của riêng mình mà không để ai khác bước chân vào. Chàng trai cúi thấp đầu, nhẹ giọng hỏi:

“Cho tôi hôn cậu được không?”

Cô gái ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt lúc nào cũng cao ngạo và lạnh lùng bỗng nhiên hơi nheo lại vì nụ cười đang nở trên môi. Cô không chắc vì sao cô cười, cô chỉ cảm thấy chàng trai này vì sao lại thật thà đến như vậy.

Nụ hôn giữa trời lạnh giá của mùa thu cũng mang theo thứ cảm giác se se đặc trưng. Môi Irina và cậu khô nẻ vì gió lạnh, nhưng chẳng vì thế mà nụ hôn bớt đi tính chất nồng nàn của riêng nó. Có lẽ sẽ rất lâu sau đó, thậm chí là mất cả đời để Kai có thể quên được ngày hôm nay.

In my long forgotten cloistered sleep

You and I was resting close in peace

Was it just a dreaming of my heart

Now I’m crying, don’t know why

Sing with me a tiny autumn song

Wipe me the melodies of the days gone by

Dress my body all in flowers white

So no motal eyes can see…

Irina lẩm nhẩm hát khi cả hai cùng dạo bộ trong rừng, cô nàng vừa khua khoắng nhánh cây trên tay vừa hát, thích thú bám lấy những thân cây to lớn để nhảy qua khỏi gò đất nhô lên. Kai bước theo sau cô, hai tay chắp sau người, dáng đi vững chãi như cây cổ thụ. Irina vẫn còn đang đương hát bỗng nhiên ngừng bặt, quay người lại nhìn về phía Kai.

“Cậu biết phần sau của bài hát không Kai?”

“Có nghe vài lần.” – Anh chàng đáp nhát gừng. Sao lại chỉ vài lần, cậu đã nghe nó suốt những ngày qua đến mức thuộc làu làu bài hát.

“Hát cho tôi nghe phần cuối đi, tôi chưa từng nghe cậu hát!”

“Tôi hát không hay.”

Kai xua xua tay từ chối nhưng lại bị Irina cằn nhằn một hồi, cuối cùng cũng chịu hát.

In my long forgotten cloistered sleep

Someone kissed me whispering words of love

Is it just a longing of my heart?

Such a moment of such peace

Where do all the tear come from?

To my eyes

With no memories what should I cry?

I can never rest my soul until you call my name

You call my name, you call my name

Call my soul from the heart.

Giọng hát của Kai không hay, có một vài chỗ còn sai lời sai nhịp, sai cả tiết tấu. Những âm thanh trầm đục phát ra từ dây thanh quản của cậu vô tình lại rất hợp với bầu không khí ở đây, như thể một người lữ khách phương xa độc hành trên con đường của mình, vừa đi vừa nghêu ngao hát. Khu rừng vắng không người chỉ vang vọng độc một tiếng hát của cậu, nương theo gió đưa đến chân trời cho đến khi ánh sáng tắt ngấm.

Trời vừa sập tối, bầu không gian chìm trong bóng đêm vô tận cộng với màn sương đêm tràn về khiến không gian càng thêm rét lạnh. Năm nay mùa thu đến không báo trước, biến đổi thời tiết khiến cho vạn vật điêu đứng trước những bất thường của tự nhiên. Kai ngồi trên chiếc giường độc đáo áp vào tủ sách, trên tay còn cầm một cuốn sách còn đang đọc dở. Cậu ngước nhìn đồng hồ nhiều lần để chắc chắn rằng mình không bỏ lỡ mất thời cơ tốt nhất để hành động. Khi ấy, bỗng nhiên cánh cửa gỗ bên ngoài vang lên tiếng gõ cộc cộc thật khẽ. Kai buông cuốn sách xuống, kiểm tra đồng hồ thêm một lần nữa.

Còn quá sớm cho đến giờ hẹn, chắc chắn không phải là Irina.

Kai bước ra mở cửa, nhìn thấy người đàn ông trung niên trong cặp kính cận đang đối mặt với cậu. Ông ta trông thấy cậu thì dường như có hơi nhẹ nhõm một chút, nụ cười gượng gạo nở trên môi.

“Cậu đến trường thật sớm đấy cậu Kai.” – Ông trưởng quản ký túc xá nam đẩy đẩy gọng kính đang chực trượt xuống mũi.

“Còn một số thứ trong hạng mục nghiên cứu mà tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho nó.” – Kai đáp. – “Sao hôm nay bỗng nhiên chú lại đi tuần tra vậy, đã vào học kỳ đâu?”

“Tôi vừa mới trở lại hôm nay sau chuyến thăm nhà ngắn ngủi. Tôi trông thấy phòng cậu sáng đèn trong khi không nghĩ đến việc cậu sẽ quay lại trường học sớm như vậy. Chỉ thế thôi, ngủ ngon.”

“Cám ơn chú. Ngủ ngon.”

Kai mỉm cười nói một cách lịch sự. Khi cậu toan đóng cánh cửa phòng thì bỗng một bàn tay ngăn cánh cửa lại, bàn tay gầy gầy xương xương của ông trưởng quản ký túc xá nam đang kẹp giữa khe hẹp của cửa.

“Còn chuyện gì nữa sao?” – Kai ngạc nhiên hỏi, mồ hôi của cậu bắt đầu lấm tấm trên vầng trán.

“Hiện tại trường ta có ít người. Đừng ra ngoài khi đã qua giữa đêm.”

Nói rồi ông ta rút bàn tay ra khỏi khe cửa, quay người đi về phía cuối hành lang. Kai ngẩn người nhìn theo bóng dáng gầy thấp, mi tâm nhíu chặt. Sau đó cậu khép chặt cửa, vô thức trông về hướng cánh rừng xa xa nơi cửa sổ phòng mình, tự hỏi liệu có nguy hiểm gì đang rình rập, cái bẫy nào đang đợi cậu đặt chân.

Đừng ra ngoài khi đã qua nửa đêm ư?

Đồng hồ điểm mười một giờ đúng, Kai gấp cuốn sách trên tay lại rồi khoác vội tấm áo khoác bằng da, tắt đèn trong phòng rồi mở hé cửa bước chân ra ngoài. Khu ký túc xá lúc này chẳng còn ai nhưng cậu vẫn theo thói quen làm mọi việc thật cẩn thận. Sau khi đóng chặt cửa phòng của mình, Kai bước nhẹ chân ra khỏi ký túc xá mà không hay biết nơi cuối hành lang, trong góc tối không ai có thể chạm vào tồn tại một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cậu.

“Tôi đã bảo đừng ra ngoài khi qua nửa đêm rồi mà.” – Ông trưởng quản ký túc xá nam thì thầm bằng giọng the thé đặc trưng chỉ đủ cho một mình ông ta nghe thấy.

Đúng giờ hẹn, Kai gặp Irina khi cô đang đứng trong khu rừng phía sau lưng tòa nhà chính của trường học. Cô mặc một chiếc áo thun đơn giản cùng quần jean và giày thể thao dễ vận động và linh hoạt ở mọi tình huống, mái tóc dài buộc cao sau đầu. Họ không thể vào trong tòa nhà khi đã qua giờ mở cửa mà phải trèo qua cửa sổ thông với khu rừng này. Irina biết rất rõ lối nào có thể vào, khu rừng như một nơi chốn riêng của cô nàng. Hai người họ chọn một khung cửa thấp và khuất bóng camera giám sát. Con người quá tin tưởng vào sự thần thông của công nghệ mà lơ là cảnh giác với những thủ thuật xưa cũ nhất. Cửa sổ không khóa, Kai đẩy nó lên rồi nhấc Irina vào trong trước, sau đó cậu mới nối gót theo sau.

Ô cửa này vừa vặn chính là ô cửa của thư viện và họ sẽ không mất quá nhiều thời gian để băng hành lang đến đây. Nơi Irina muốn đến đã rất rõ ràng: hiện trường vụ án.

Thư viện buổi đêm không có ai, cũng chẳng ai buồn thắp đèn cho nó. Thứ ánh sáng duy nhất chiếu rọi những khoảng trống giữa các giá sách cao ngất chính là ánh sáng của vầng trăng bên ngoài thông qua những ô cửa lớn như ô cửa hai người vừa vào. Băng qua những giá sách cao ngất là lối dẫn vào tầng hầm – nơi dành cho sinh viên sử dụng tư liệu động để phục vụ nghiên cứu. Thông thường chỉ có những thành viên của Hội mới thường xuyên sử dụng nơi này. Kai không thường vào đây, các nghiên cứu của cậu không cần quá nhiều tư liệu hình ảnh và trong lịch sử vốn dĩ cũng không có nhiều loại tư liệu như vậy còn tồn tại. Nhưng ngược lại, những người học tâm lý học như Irina có vẻ là khách hàng thường xuyên, cô nàng thuộc lòng nơi cất giữ các cuộn bằng quý giá trên chồng băng đĩa chất đầy nơi tầng hầm.

“Cậu muốn tìm gì ở đây?”

“Cậu còn nhớ kẻ đầu tiên phát hiện ra vụ án không?” – Irina đặt câu hỏi.

“Cậu ta là một trong những sinh viên tham gia công trình nghiên cứu AI.”

“Và là một kẻ giết người.” – Irina nói, đôi mắt cô nàng lạnh băng hệt như lời nói cô vừa thốt ra. – “Đó là lý do vì sao sau cuộc điều tra cậu ta lại biến mất.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-11-2017 22:27:19 | Xem tất
Chương 10


“Làm sao cậu biết điều đó? Chẳng phải ngày hôm đó cậu hoàn toàn tin tưởng cậu ta hay sao, còn giúp cậu ta ổn định tâm trạng.” – Kai ngạc nhiên hỏi ngược lại. Hình ảnh tua lại lúc phát hiện ra thi thể và cảm giác kinh khủng lúc đó vẫn còn đọng lại chưa bao giờ phai.

“Nếu tôi không giúp cậu ta bình tĩnh, kẻ tiếp theo bị giết sẽ là hai nhân chứng sống là chúng ta. Rõ ràng lúc đó cậu ta đã bị mất kiểm soát, có thể cậu ta không cố ý giết người. Tôi đọc được trong ánh mắt cậu ta điều đó.”

“Không cố ý?”

“Cậu ta là một phiên bản lỗi. Bằng cách nào đó đã bị sổng khỏi cuộc chữa trị và thực hiện hành vi bốc đồng không tự kiểm soát được. Người chết là một nạn nhân xấu số tình cờ có mặt khi cậu ta đang điên lên.” – Irina tiếp tục lần mò, cuối cùng cũng tìm ra thứ gì đó. Cô nàng bấm ngón tay vào trong ô gạch bình thường như bao ô gạch khác, tiếng lạch cạch bắt đầu vang lên. – “Đây là nơi cậu ta sổng ra.”

Một cách cửa tách ra khỏi bức tường, hay chính xác hơn là bức tường đang chuyển động tịnh tiến sang ngang để lộ ra một khoảng trống tối om như một miệng hố dẫn dắt người ta lọt bẫy. Irina hất đầu ra hiệu bước vào trong, sau đó cô nàng bật đèn pin mang sẵn bên người bước lên trước.

“Cậu, đã từng đến cuộc chữa trị đó?” – Kai run rẩy hỏi. Không cần quá nhiều lời, cậu biết rõ đó chẳng phải là cuộc chữa trị gì ngoài loạt động tác tra tấn tinh thần và thể xác.

“Vài tháng một lần, tôi là một phiên bản lỗi. Nhưng ít có lỗi ngớ ngẩn nên không quá đau đớn. Chỉ có điều những người đến buổi chữa trị đều không thể nhìn thấy gì ngoài một màn tối cho đến khi nó hoàn tất. Tôi đã cố ghi nhớ và tìm cách để lưu lại gì đó giúp tôi có thể tìm ra cách vào nhưng không có hiệu quả lắm. Cho đến lúc nhìn thấy vụ thảm sát đó. Tuy vậy cũng mất một lúc khá lâu để có thể hoàn toàn xác định vị trí của cánh cửa này.”

Bọn họ càng đi càng sâu vào vùng tối. Con đường là một quãng dốc đi xuống dưới, hứa hẹn một tầng hầm khác sâu hơn nữa và kín đáo hơn nữa, nơi chứa đựng những bí mật sâu kín nhất của ngôi trường này.

Cuối con đường tối cũng đã xuất hiện ánh sáng khi cánh cửa kim loại phản chiếu ánh sáng đèn pin và ra hiệu đã đến tận cùng của lối vào. Đó là một khối kim loại lớn hình tròn tựa như cửa vào của một boong-ke. Nó cần mật mã để cho phép người lạ được phép xâm nhập. Irina tiến lên một bước, tìm cách để có thể mở nó ra. Tuy nhiên nó chỉ chấp nhận vân tay, điều mà cô không thể làm được. Kai ở phía sau suy nghĩ một lúc, sau đó bước lại gần gạt Irina qua một bên. Cậu đặt bàn tay của mình lên màn hình cảm ứng, máy dò dùng ánh sáng đỏ quét qua một lượt, sau đó nhấp nháy vài lần.

“Access accepted”. Tiếp sau đó là tiếng cạch rất nhỏ của khớp động.

“Dường như có quá nhiều thứ liên quan mật thiết đến tôi.” – Kai cười khổ, sau đó đẩy cửa để bước vào trong.

Cửa kim loại rất nặng, Kai phải gồng người một lúc mới có thể đẩy được nó ra một quãng. Hai người họ lách khe hở bước vào trong. Các cơ quan cảm ứng thân nhiệt lập tức hoạt động, khởi động cỗ máy hoàn hảo bật sáng toàn bộ không gian bên trong. Ánh sáng mạnh đột nhiên xuất hiện khiến hai đôi mắt đã bắt đầu quen với bóng tối không kịp thích nghi. Từ từ mở mắt ra, trước mặt Kai và Irina là không gian phòng thí nghiệm vô cùng rộng lớn với vô số công cụ thí nghiệm tiên tiến nhất. Cửa kim loại phía sau đóng sầm lại và những cỗ máy thanh trùng bắt đầu hoạt động khi phát hiện sự xâm nhập của hai nguồn vi khuẩn, giúp cho môi trường này hoàn toàn vô trùng. Dựng ở bốn góc phòng là những ống trụ chứa dung dịch đặc quánh, máy móc và những sợi dây nối quanh co quần vào nhau. Theo như lời của Irina thì chắc hẳn đây là phòng chữa trị.

Irina tiến thêm một bước, đưa tay chạm vào những ống trụ vừa vặn cho một người bước vào.

“Chúng tôi sẽ được đặt vào đây để bắt đầu quá trình sửa chữa. Đội chiếc mũ đó.” – Irina chỉ tay vào một thiết bị giống một chiếc mũ bảo hiểm lớn với vô số dây nhợ máy móc nối chằng chịt. – “Nó sẽ tiến hành tiêm những chất thuốc kỳ lạ vào đầu chúng tôi. Quá trình đó không dễ chịu chút nào, cậu biết đấy. Dù thuốc mê làm rất tốt nhiệm vụ của mình nhưng khi tỉnh lại, đau nhức sẽ vẫn tồn tại. Một số cá nhân bị hỏng hóc nặng sẽ phải dùng đến liều lượng lớn hơn và tần số cao hơn. Nhiều người trong số họ không thể chịu đựng được, tự sát hoặc có hành động bộc phát dẫn đến giết người như cậu đã thấy.”

“Vì sao lại có hiện tượng hỏng hóc khi cậu đã khẳng định rằng những người được sống trong ngôi trường này là số ít các thí nghiệm thành công?”

“Các hỏng hóc này không đến từ thí nghiệm, nó đến từ tự nhiên.” – Irina nói. – “Cha tôi đã từng nói về điều đó, về giới hạn mà con người được phép vượt qua. Khi vượt qua giới hạn đó, chọn lọc tự nhiên sẽ có phương pháp điều chỉnh.”

“Ý cậu những hỏng hóc ấy đến từ việc não bộ vượt quá tần suất làm việc thường có, cơ thể không chịu nổi sự hoạt động quá năng suất này nên tạo ra các phản ứng ngược.” – Kai cố gắng phân tích các vấn đề lại trở nên rõ ràng hơn.

“Mỗi cơ thể và các cơ quan bên trong được sinh ra để tiếp nhận nhau một cách hoàn hảo. Nếu một trong số đó phát triển bất thường, những bộ phận khác sẽ đào thải nó. Nguyên lý của nó gần giống như sự hình thành khối u ung thư.”

“Mức độ hỏng hóc là khác nhau giữa những cá thể?”

“Chính xác. Không cơ thể nào giống cơ thể nào, dù đó chỉ là một vật mẫu thí nghiệm.”

“Quá sức kinh khủng” – Kai cảm thán. – “Và họ vẫn tiếp tục thí nghiệm vô nhân đạo này cho đến bây giờ ư?”

Irina lắc đầu ra vẻ phủ định. “Tôi không chắc, nhưng có lẽ nó bị dừng lại để tập trung sửa chữa các lỗi kỹ thuật của từng vật thí nghiệm. Họ cần một người nào đó xuất sắc hơn để phát hiện ra các lý thuyết mới và đưa thí nghiệm này về đúng hướng. Vì thế họ tạo ra ngôi trường này và đào tạo các cá nhân xuất sắc ví dụ như cậu, đồng thời theo dõi các vật mẫu thí nghiệm trong quá trình hòa nhập với cộng đồng.”

“Nói như cậu, trong ngôi trường này không hoàn toàn là vật thí nghiệm. Một vài trong số họ giống như cậu, một số lại giống như tôi?”

“Hầu hết là vậy. Nhưng trong Hội thì chỉ có mình cậu là người bình thường.” – Irina khẳng định chắc nịch. – “Có một vài điểm tôi không chắc chắn lắm, chúng ta cần di chuyển đến những căn phòng khác để tìm hiểu thêm.”

Kai đồng ý. Không còn gì trong căn phòng này chứa dữ kiện có lợi cho cậu nữa. Hai người họ bước ra khỏi căn phòng, có một cánh cửa khác thông đến một vị trí khác. Có vẻ như bên dưới ngôi trường là hệ thống các tầng hầm liên kết với nhau tạo thành một công trình riêng biệt phục vụ cho nghiên cứu. Trong hệ thống chằng chịt này, gia đình mà Irina tìm kiếm cùng Huân mà Kai đang trông đợi nằm ở đâu.

Dãy hành lang dài hun hút mang theo mùi thuốc tẩy trùng đặc trưng dẫn họ đến với một vùng không gian khác rộng lớn hơn. Ở đây có vẻ là phòng nghiên cứu chính với đầy đủ các dụng cụ thí nghiệm cùng máy móc tân tiến. Không có ai ở phòng này, mọi thứ bỏ trống như đang trông đợi người nào đó làm những máy móc này một lần nữa sống lại. Màu trắng tinh khiết của phòng thí nghiệm khiến lòng người bức bối, cảm giác nó tạo ra không hề thoải mái.

“Có lẽ cha tôi đã từng ở đây.” – Irina đột nhiên nói khi cô đang lục mở những ngăn tủ trong phòng, tìm thấy một cuốn sổ đã cũ mòn – “Đây là của ông ấy.”

Kai bước lại gần khi Irina bắt đầu mở cuốn của cha cô. Bên trong ghi chép rất nhiều luận điểm bất chợt hiện lên cùng những hình ảnh của ông về cấu trúc tế bào, cách thay đổi các axit amin cũng như sắp xếp lại trật tự của cả ADN và ARN. Trong đó có một số lý thuyết mới, một số ý tưởng khiến Kai không thể tin vào mắt mình. Tất cả lý thuyết này chỉ đang ở trên bàn giấy chứ chưa từng thực nghiệm, cũng không có nhà khoa học nào vỗ ngực tự xưng rằng mình có thể làm ra nó.

“Có lẽ chúng ta cần kiểm tra máy tính, trong đó sẽ chứa nhiều thông tin hơn về các mẫu thí nghiệm, tiến độ và các sản phẩm. Có khi, chúng ta sẽ tìm thấy tung tích của Thế.”

Irina gật đầu. Kai bắt đầu lần mò tìm nút khởi động. Máy tính này không có bộ xử lý riêng biệt mà được liên kết với một bộ máy chủ trung tâm, có lẽ bộ xử lý khổng lồ đó sẽ có nhiệm vụ xử lý toàn bộ số dữ liệu khổng lồ từ kết quả thực nghiệm. Kai tìm thấy một nút khởi động nằm ở góc sau màn hình, máy tính bắt đầu khởi động. Nhưng đúng như cả hai dự đoán, nó cần mật khẩu truy cập.

“Mật mã bao gồm 8 chữ số sắp xếp ngẫu nhiên.” – Irina nói. – “Chúng ta có 40 320 trường hợp hoán vị trong khi chỉ cho phép nhập sai 5 lần.”

Gương mặt Kai sa sầm, cậu biết rõ khả năng chọn trúng tổ hợp này gần như bằng không. Trừ phi có kỳ tích.

“Không cần tốn công sức như vậy. Rõ ràng nếu em cần, tôi đều có thể giải đáp toàn bộ thắc mắc của em.” – Một giọng nói trầm đục không biết từ đâu phát ra. – “Nhưng em lại chọn phương án khó khăn nhất, Irina. Tôi không ngạc nhiên về điều đó.”

Hai người họ lập tức ngước đầu lên nhìn quanh một lượt. Không có sự xuất hiện của người thứ ba trong căn phòng này, giọng nói kia được phát ra từ loa phát thanh của phòng thí nghiệm. Đôi mắt của Irina nhíu lại, sự có mặt của hắn nằm ngoài dự liệu của cô.

“Anh đang ở đâu?” – Cô cất tiếng hỏi. – “Ngay từ đầu anh đã theo dõi chúng tôi?”

“Tôi đang trông đợi em sẽ làm được điều gì. Tuy rằng có vượt qua tưởng tượng của tôi một chút nhưng vẫn chưa đủ khiến tôi bất ngờ. Em luôn là kẻ có khả năng.” – Giọng nói tiếp lời cô.

“Anh là ai?” – Kai lớn tiếng hỏi.

“A, tôi quên mất còn có cậu trong căn phòng này. Kai, chúng ta đã gặp mặt nhau vài lần. Tôi cũng đã bị cậu chụp lén nên chắc là không thể không biết mặt nhau. Rất vui được chào hỏi chính thức cậu.”

“Bước ra đây mới được gọi là gặp gỡ chính thức.”

“Chậm đã. Tôi nghĩ hai người cần câu trả lời cho mọi nghi vấn trước đã, đúng không?” – Giọng nói gạt phăng yêu cần gặp mặt của Kai. – “Nhìn về phía góc trái của căn phòng đi, có một cánh cửa ở đó đúng không. Rất nhiều câu trả lời nằm trong đó.”

Irina và Kai đều nhìn sang góc trái của căn phòng, họ biết ngay từ đầu đã có một cánh cửa nhưng chưa vào vội. Quả nhiên bên kia cánh cửa không hề tầm thường. Cô và Kai bước lại gần, Kai vươn tay nắm lấy cánh cửa kéo ra.

Nó không khóa, dường như trước giờ nó đều không khóa. Bên kia cánh cửa là một căn phòng lớn tương tự như căn phòng sửa chữa. Tuy nhiên khác với phòng sửa chữa với những ống trụ trống không, toàn bộ ống trụ trong căn phòng này đều chứa người. Những ống trụ xếp nhau thành hàng, có rất nhiều ống trụ ở căn phòng này. Khung cảnh trước mặt kỳ dị và tàn nhẫn hơn bao giờ hết, Kai đã từng tưởng tượng nhưng không thể tưởng tượng được nó sẽ là hình ảnh như thế này. Bên trong ống trụ có cá thể sống, đó có thể là một người lớn, một lão già, một đứa bé chỉ chừng mười hai mười ba tuổi, có cả trẻ sơ sinh đỏ hỏn và hơn cả thế, kể cả bào thai vẫn còn chưa thành hình hoàn toàn.

Kai lướt qua một lượt các ống trụ, đôi mắt vô tình gặp phải một cá thể đang trần truồng bồng bềnh trong dung dịch đặc quánh. Đầu người đó bị bọc trong một lớp mũ trùm như mũ phi hành gia có tác dụng ngăn cách dung dịch với đường hô hấp, ngoài ra còn có tác dụng cung cấp oxi vừa đủ để cá thể có thể tiếp tục sống. Kai chạy như bay lại gần, đôi tay dán chặt lên tấm cửa kính.

“Thế, Thế. Cậu có nghe thấy tôi không? Cậu tỉnh lại đi.” – Kai dùng tay đập vào cửa kính, mong rằng chút rung động có thể giúp cho cậu ta tỉnh lại. Nhưng vô vọng. Đôi mắt của Thế nhắm nghiền, cơ thể cậu tựa như đang ngủ say và không bao giờ có thể tỉnh lại được nữa.

“Kai.” – Irina nắm lấy cánh tay của Kai. Nhưng cô không hề có ý định ngăn cậu lại mà chỉ đang cố nói với Kai rằng không chỉ như thế. Cô hướng mắt về những ống trụ đằng sau Thế. Đó đều là những gương mặt quen thuộc, có Chan, có Baek, có một vài người khác của Hội.

“Các người đã làm gì bọn họ?” – Kai gần như hét lên. Cậu không thể tin được mình lại có thể để bản thân phát điên như vậy.

“Bọn chúng không hài lòng với trí tuệ mà bọn chúng đã được ban cho. Chúng tự nguyện tham gia vào thí nghiệm này để trở nên vượt trội hơn nữa, xuất chúng hơn nữa.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 26-11-2017 20:43:30 | Xem tất
Chương 11


“Vậy thì còn những đứa trẻ đó.” – Irina nói. – “Chúng đã làm gì nên tội?”

“Chúng chỉ là một vật thí nghiệm, những cá thể nhân bản vô tính không có ý thức về sự tồn tại của mình.”

Một giọng nói khác vang lên. Không biết từ lúc nào, ông trưởng quản ký túc xá nam đã có mặt trước cửa phòng. Ông ấy bước vào phòng, đưa mắt nhìn dãy những ống nghiệm khổng lồ dựng thẳng tắp trong phòng, đoạn nói.

“Cậu không cần nói nữa. Để tôi tiếp tục kể hết sự thật cho con gái tôi là được rồi.”

Ông hướng mắt về phía Irina, đôi mắt dịu dàng nhất của người cha dành cho con gái của mình. Ông gỡ bỏ cặp kính trên mặt, dùng khăn tay lau đi lớp phấn trang điểm để lộ những vết sẹo ẩn hiện bên dưới.

“Một tai nạn đã xảy ra cướp đi sự sống của cả nhà, còn cha bị phỏng một nửa gương mặt. Khi ấy con vẫn còn ở trường, mọi liên lạc bị cắt đứt khiến thông tin không kịp đến. Và chính bản thân ta cũng không muốn con biết. Nó sẽ khiến những hỏng hóc trong đầu con càng nặng thêm. Ta tự làm mọi thứ một mình, đưa ra lời nói dối về một chuyến đi xa không có con, an táng gia đình mình, sau đó thực hiện những cuộc phẫu thuật đau đớn để lấy lại gương mặt. Những nỗ lực đó không đủ để ta trở lại làm cha con như trước kia, trong khi đó người đàn ông này hứa hẹn cho ta những điều kiện tốt nhất để ta thực hiện thí nghiệm của mình và tìm cách sửa chữa những hỏng hóc của con.”

Giọng nói của ông trưởng ký túc xá đều đều như kể chuyện xưa, nhưng chẳng thể tưởng tượng được những năm qua ông ta đã tự chịu đựng như thế nào. Ông ta quay về phía Kai, hơi cúi nhẹ đầu.

“Rất cám ơn đã giúp đỡ con gái tôi. Tên tôi là Lý Thu Mẫn.”

“Con đã từng tưởng tượng rất nhiều về cảnh tượng gặp nhau.” – Irina nói. – “Con từng nghĩ đến trường hợp xấu nhất, cha là kẻ đứng sau tất cả, dàn dựng lên mọi thứ. Nhưng vì sao cha lại sống đáng thương như thế này?”

Kai quay lại nhìn vào Irina, nhận ra cảm xúc bàng hoàng trong đôi mắt của Irina. Nhưng không hiểu vì sao với từng ấy cảm xúc đang dâng trào, cô lại chẳng hề rơi một giọt nước mắt. Cô gái này, kiên cường đến như vậy ư?

Cha của Irina im lặng, ông ấy không biện hộ cũng không nói thêm điều gì. Ông ấy chấp nhận tất cả mọi cáo buộc của cô cũng như chất vấn, nhưng ông ấy lại không có câu trả lời cho chính cuộc đời của mình.

“Một câu hỏi. Con, rốt cục có từng tồn tại không? À, hay đổi cách hỏi. Con có phải là con người không?” – Irina quay người chỉ vào ống nghiệm khổng lồ đang chứa một bào thai còn đỏ hỏn. – “Hay giống như sinh vật kia, cũng chỉ là một tạo vật trái với tự nhiên?”

Kai giật nảy mình. Irina chưa từng nói với cậu điều này. Cô chỉ nói rằng có ai đó đã thí nghiệm lên người cô, Irina chưa từng nói về khả năng cô là một người nhân bản. Câu nói của Irina khiến Kai quay người lại nhìn những người trong ống nghiệm, liệu họ có từng là con người bình thường với cách sinh ra bình thường?

Lý Thu Mẫn không trả lời, hoặc giả ông ấy không có cách nào thừa nhận sự thật ấy. Kai đưa tay đỡ lấy cơ thể Irina, cô ấy bây giờ mềm oặt đi không còn một chút sức sống. Đối mặt với sự thật rằng mình chỉ là một sinh vật có sự sống, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng cô vẫn không thể khống chế được cảm xúc của mình.

“Thà rằng cha nói con là một đứa không cha không mẹ được cha nhặt về.” – Irina nói, gương mặt trở nên trắng bệt. – “Vì sao không thể nói dối con một lần.”

“Con là Thành Quả đầu tiên của ta sau nhiều năm nghiên cứu và liên tục thất bại. Tuy nhiên, con không hoàn hảo như ta mong đợi. Con gặp vấn đề hỏng hóc và ta biết rõ vì sao lại như vậy. Nhưng ta không thể phá hủy con như yêu cầu của tổ chức. Ta giấu con bên cạnh mình, mặc dù tổ chức đã không còn tin tưởng ta và buộc ta rời khỏi dự án, đuổi ta về một bệnh viện hẻo lánh nhưng ta vẫn cố gắng tìm cách để chữa trị những hỏng hóc đó của con. Đối với ta, con như một đứa con gái bệnh tật, người cha là ta phải dùng mọi cách để cứu con. Đối với cha, con chưa từng không tồn tại.” – Gương mặt người đàn ông khốn khổ nhăn nhúm lại vi đau đớn, dòng nước chảy ra từ khóe mắt lăn dài xuống. – “Chủ nhân mới của tổ chức đã cho phép ta trở lại. Ta tiếp tục nghiên cứu và nghiên cứu, tìm ra phương pháp để chữa cho con và rất nhiều người khác trong ngôi trường này.”

“Ông nói rằng muốn cứu người, còn những người trong ống nghiệm kia thì sao? Bọn họ vì sao lại ở đây và tham gia vào một nghiên cứu thăng cấp khác của ông?” – Kai vặn hỏi ngược lại Lý Thu Mẫn.

“Đó là một trong những điều kiện để ông ta trở về, nghiên cứu các cá thể mới hoàn hảo hơn song song với tìm ra phương pháp sửa chữa cho các cá thể hư hỏng.” – Giọng nói từ loa phát thanh tiếp nối câu hỏi. – “Kai, cậu và Huân đều là số ít trong số những sản phẩm hoàn hảo nhất cho đến bây giờ, cậu không biết điều đó sao? À, còn một cô gái nữa, hình như tên là Trí Ân thì phải.”

Ngay lúc ấy, trên màn hình lớn của phòng thí nghiệm lập tức xuất hiện những hình ảnh. Kai xuất hiện trong bức ảnh với tư thế nằm trong ống trục, đầu đội mũ cung cấp dưỡng khí giống như Huân. Gương mặt cậu say ngủ như thể chưa từng thức giấc, vô hồn giống như tượng sáp và chỉ là một sản phẩm thí nghiệm. Sau tất cả, cậu chỉ là một sản phẩm. Giống như Irina, giống như Huân, hay Chan, và rất nhiều người khác trong ngôi trường này. Không như những gì Irina đã nói, cậu vốn dĩ không hề tồn tại.

Ina nắm chặt lòng bàn tay, giương đôi mắt ngước nhìn về phía chiếc camera gần nhất, nói chuyện với người bên kia màn hình.

“Em muốn gặp anh.”

“Em có thể gặp tôi bất kỳ lúc nào em muốn, Irina.”

“Ngay bây giờ.”

Tiếng bước chân rầm rập đến từ bốn phía báo trước một cuộc bắt giữ. Tất cả đã kết thúc, sẽ không ai có thể mang bí mật về nơi này ra khỏi đây, đều sẽ ngủ vùi lại trong phòng thí nghiệm này. Kai lo lắng nắm chặt lấy tay Irina, trầm giọng nói: “Chúng ta rời khỏi đây”. Nhưng Irina chỉ lắc nhẹ đầu, cô vươn tay chạm lấy Kai rồi nói:

“Hắn sẽ không để ai đi trừ khi em ở lại. Giữa em và hắn còn quá nhiều thứ cần phải giải quyết, điều đó chẳng đơn giản như việc chỉ cần biến mất khỏi cuộc đời nhau là có thể hoàn thành.”

“Hắn có thể làm hại em, hoặc nhiều hơn nữa.”

Tiếng bước chân càng lúc càng gần hơn, sự hoảng sợ hiếm hoi hiện trong đôi mắt tinh anh của người con trai. Cậu ta chưa từng phải sợ hãi như vậy, dù đứng trước những câu hỏi hóc búa nhất hay nguy cơ sẽ bị loại ra khỏi trò chơi của ngôi trường đầy mơ ước này. Nhưng bây giờ, khi đối diện với viễn cảnh sẽ để lại cô gái của đời cậu ở nơi này, Kai không thể nào kiềm chế được.

“Kai à, em có thể ở lại với hắn. Hắn yêu em, em hiểu rất rõ hắn. Hắn sẽ để em an toàn. Rời khỏi đây và tìm cách cứu em ra, đó là nhiệm vụ của anh.”

Ngay lúc ấy, một bàn tay mạnh mẽ như một được làm bằng thép nắm chặt lấy cổ áo của Kai, kéo giật cậu về phía sau. Trong tích tắc, Irina thoát khỏi tầm kiểm soát của Kai, cô đứng lùi về phía trong, nơi những ống nghiệm khổng lồ xếp thành những đường thẳng nối tiếp. Kai vùng vẫy, dùng toàn bộ những kỹ năng có thể có được để thoát khỏi bàn tay ấy.

“Cậu không thể dùng giáo trình tôi biên soạn để thoát khỏi tôi đâu, cậu Chung Nhân.”

Kai xoay đầu, nhận ra đó không ai khác là bà giám thị vẫn thường đứng ở cổng trường chẳng để làm gì cả. Sau này, cậu mới biết bà ta đứng đó mỗi ngày chỉ để đợi một người, hoặc giả để giám sát một người. Người đàn bà trung tuần nhưng lại mạnh mẽ hơn cả một người đàn ông trưởng thành này dùng sức lôi kéo Kai, tách cậu ra khỏi căn phòng thí nghiệm màu trắng. Một tay bà ta đóng lại cánh cửa. Trước khi nó hoàn toàn khép lại, bà ta dùng ánh mắt cuối cùng nhìn Irina.

“Hy vọng cô sẽ ổn, cô Irina. Rất tiếc khi đây là lần cuối chúng ta gặp nhau.”

“Cám ơn bà.”

Irina nở nụ cười, và đó là nụ cười cuối cùng Kai còn lưu lại trong ánh mắt cho đến khi đôi mắt cậu ngập trong bóng tối. Tất cả công tắc điện của tầng hầm thí nghiệm đã bị vô hiệu hóa, mọi thứ chìm trong bóng đêm. Kai loạng choạng đứng dậy, toan vùng ra khỏi tay bà giám thị thì nhận được lời nói rét lạnh xuất phát từ dây thanh quản mỏng tang của bà ta.

“Im lặng và đi theo tôi, nếu cậu muốn mọi cố gắng của cô gái trong kia thành vô ích thì cứ làm theo ý mình.”

Đôi mắt của Kai như lấy lại được sự tinh anh, sau khi đã dần quen với bóng tối, nó dẫn dắt cậu đi theo bóng của bà giám thị, trong một thoáng đã đến được một tầng ngầm khác. Kai không biết rõ vị trí chính xác của tầng ngầm này so với mặt đất nhưng cậu có thể chắc chắn nó không thuộc về cùng một hệ thống với cái trước. Hoặc giả, đã có ai đó cố tình xây dựng nó bên cạnh tầng ngầm chính kia. Hệ thống điện bên trong vẫn còn hoạt động rất tốt, bà giám thị đẩy cậu vào trong, sau đó nhanh chóng lướt tay trên hệ thống khởi động chế độ liên lạc khẩn cấp.

Bên kia đường dây đã nhận được tín hiệu cầu cứu, phát lại tín hiệu hồi đáp. Lúc này gương mặt bà giám thị mới giãn ra đôi chút. Bà ta ngồi xuống trên ghế, không để ý đến sự hiện diện của Kai mà chỉ chăm chăm khởi động cỗ máy lớn, hàng loạt thông số xuất hiện cùng những cửa sổ lập trình. Sau cùng, khi tất cả đã load xong, Kai nhìn thấy trên màn hình là gương mặt một người đàn ông, người đàn ông mà cậu từng thấy xuất hiện bên cạnh Irina.

“Đây là John Trần – chủ nhiệm dự án.” – Giọng nói trầm đục của bà giám thị vang lên. – “Hắn là 001”.

“001? Hắn là sản phẩm đầu tiên?”

“Không sai. Trong khi đó Irina là 002. Hai người bọn họ là sinh đôi. Tuy nhiên, 001 lại ra đời sớm hơn một chút trong khi Irina phải nằm trong ống nghiệm thêm năm năm cho đến khi hoàn toàn ổn định. 001 rất hoàn hảo còn 002 chính là sản phẩm thất bại nhất.”

“Tại sao lại như vậy?”

“001 hoàn toàn được tạo ra bởi ống nghiệm, trong khi 002 được ra đời bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm, tuy nhiên không được đưa vào môi trường tử cung tự nhiên mà nuôi dưỡng trong dung dịch dinh dưỡng như 001. Irina là sản phẩm kết hợp của cha mẹ nó, người ta dùng gen của nó để cải tạo những khiếm khuyết và tạo ra 001. Bọn chúng từ khi chưa ra đời đã có sự liên kết đặc biệt, sau này ra đời cũng gắn bó không thể rời, quả thật là định mệnh.”

“Về mặt di truyền học, hai người bọn họ là anh em?”

“Có thể nói như vậy. Nhưng 001 không hề nghĩ như thế, hắn yêu em gái của mình. Mà tôi cũng không chắc là em gái hay chị gái.”

“Chuyện gì đang xảy ra với cái thí nghiệm này vậy. Đạo đức, luân lý trở nên đảo lộn hết thảy.”

Bà giám thị ngừng tay, dùng chân đẩy ghế xoay lại đối diện với Kai. Gương mặt u tối của bà ta ngước cao, ánh đèn điện chỉ càng khiến những khoảng sáng tối trên gương mặt bà ta thêm sắc nét.

“Vốn dĩ nhân bản người đã là một hành động vô nhân đạo, chúng ta vẫn chưa có cách giải quyết các vấn đề đạo đức của ngành học này. Chính bản thân chúng tôi cũng không thể giải thích được vì sao khái niệm đạo đức của một số người nhân bản lại trở nên rất méo mó, càng hoàn hảo, tính cách càng méo mó. Đó là là lý do vì sao chúng tôi đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào công trình nghiên cứu của các cậu, đặt Irina – một nhân tài nghiên cứu hành vi và thần kinh học để cải thiện vấn đề đó. Nhưng mọi thứ còn chưa ngã ngũ đã bị John phát hiện ra.”

“John không hề biết về việc các người làm?” – Kai ngạc nhiên hỏi lại.

“Ngay cả trong tổ chức, rất nhiều thế lực nhỏ hình thành và chia năm xẻ bảy nó ra. Chúng tôi thuộc nhóm nghiên cứu hoàn thiện, giúp cho người nhân bản có thể có được nhận thức đạo đức cơ bản nhất, giúp họ trở thành con người hoàn hảo. Nhưng John luôn đề cao sự hoàn hảo của các yếu tố kỹ năng, hắn không quan tâm đến điều gì khác ngoài năng lực siêu việt.”

“Tôi muốn được biết ngọn ngành, từ đầu đến cuối.”

Bà giám thị hít vào một hơi khí lạnh, bà ta đưa tay nhìn đồng hồ rồi nói.

“Còn hơn nửa tiếng nữa để mọi thứ bắt đầu. Vì Irina đã nhờ và tôi còn nhiều thời gian nên tôi sẽ kế cho cậu nghe.”

Nói rồi bà ta bắt đầu đưa ngón tay di chuyển con chuột trên màn hình, thoáng chốc đã hiện ra hình ảnh của ba người đàn ông quàng vai bá cổ nhau. Chỉ trong tích tắc, Kai nhận ra hai trong số ba người chính là cha của Irina và cha cậu, người còn lại tuy hơi khác nhưng cậu cũng nhận ra không ai khác chính là cha của Trí Ân.

“Đây là bức ảnh chụp ngày đầu tiên dự án chính thức được khởi động. Cha của Irina chính là chủ nhiệm của dự án, cha cậu trở thành nhà đầu tư chính cùng với cha của Trí Ân. Ngôi trường này được thành lập để che giấu thí nghiệm bên dưới lòng đất, học sinh trở thành công cụ thí nghiệm. Mất mười năm để bọn họ tạo ra 001 và 002. Sự hoàn hảo của 001 và sự khiếm khuyết của 002 đặt ra cho bọn họ hy vọng và cả thử thách. 001 được đưa ra nước ngoài để nhận nền giáo dục tiên tiến nhất, 002 được Lý Thu Mẫn nhận nuôi. Sau đó họ tạo ra được một số lượng người nhân bản kha khá, đưa những người nhân bản này vào các trại cô nhi để chúng phân tán về những môi trường khác nhau, từ đó nghiên cứu các tác động của môi trường lên sự phát triển của bọn chúng. Dự án bị một vài người làm bại lộ, Lý Thu Mẫn nhanh chóng bị đuổi đi để che giấu, trốn về một bệnh viện tâm thần. Ở đây, ông ta liên tục dùng bệnh nhân để thí nghiệm hòng chữa trị khiếm khuyết cho 002. Sau nhiều năm, chính phủ nhận ra tiềm năng của dự án nên quyết định tái khởi động, John Trần cũng được đưa về nước để làm chủ nhiệm. Hắn ta là một cá thể hoàn hảo, không ai hiểu rõ về dự án hơn hắn, không ai có thể xuất sắc hơn hắn. Bây giờ dự án chính thức nằm dưới sự bảo trợ từ chính phủ, với tham vọng lớn hơn tham vọng của những nhà khoa học, chính phủ muốn tạo ra một đội quân khoa học ưu việt, những cái đầu vượt qua giới hạn. Đó là điều cả cha cậu và cha của Trí Ân lo ngại.”

“Đứng sau giật dây là chính phủ?” – Kai kinh ngạc thốt lên.

“Cậu nghĩ như thế nào mà một dự án khổng lổ với chi phí đầu tư lớn cùng tham vọng điên khùng thế này có thể trốn thoát đôi mắt tinh tường của bọn tình báo? Dự án này không bí mật như những gì cậu nghĩ, nó chỉ bí mật với dân thường mà thôi. Chính phủ của chúng ta đang cố gắng bảo mật thông tin nhưng tôi tin chắc không ít tin tức đã lọt đến tai một số cường quốc khác. Bọn họ đều đang thèm khát những con người ở đây, đó là lý do vì sao chúng tôi tạo ra một môi trường tiên tiến hết mức để níu chân bọn sinh viên.”

Bà ta gằn gọng, Kai có thể nghe thấy một ít lời tục tĩu hiếm hoi xuất phát từ miệng bà giám thị. Bà ta đi tìm một cốc nước, uống vội vài ngụm rồi tiếp tục nói.

“Chúng tôi không chắc khuynh hướng chính trị của John, chúng tôi chỉ lo ngại tham vọng quá lớn của cậu ta đối với dự án này. Tầng ngầm này được tạo ra để giám sát hoạt động thí nghiệm của John. Vài năm trước, hắn ta cho mời Lý Thu Mẫn trở về. Như những gì ông ta nói, mục tiêu của John là muốn ông ta dùng phương pháp tiên tiến nhất để chữa trị khiếm khuyết cho Irina. Tuy nhiên trong tổ chức không muốn bỏ nhiều công sức như vậy để chữa trị cho một Thành Quả bị hỏng, vì thế Lý Thu Mẫn phải cam kết song song với quá trình chữa trị là quá trình cải tạo nâng cấp cho hệ thống. Các Thành Quả trước kia một lần nữa tụ họp lại trong ngôi trường này, được đào tạo và quan sát bởi những con người giỏi nhất. Các khiếm khuyết được sữa chữa và cải tạo liên tục, một số cá nhân xuất sắc như những thành viên của Hội sẽ được nâng cấp theo kế hoạch. Đó là một dự án dài hơi và điên rồ.”

Nói đến đấy, bà giám thị bỗng nhiên rùng mình. Hình ảnh của những cá nhân xuất sắc được nâng cấp vẫn còn hằn in trong đầu óc của bà ta. Nó chẳng phải là một quá trình đẹp đẽ như tưởng tượng mà chỉ là chuỗi ngày của những hành hạ thể xác mà bản thân chủ thể chẳng hề hay biết. Nó không những tạo ra thiên tài mà còn tạo ra những con quỷ thực sự.

“Tôi, có phải đã từng được nâng cấp?” – Kai khó khăn hỏi, những hình ảnh về chính bản thân mình trôi nổi bồng bềnh trong dung dịch vẫn còn trong ký ức của cậu.

“Đó là một câu chuyện khác, Kai. Sự hiện diện của cậu ở ngôi trường này vô cùng đặc biệt, đặc biệt hơn cả cách cậu được sinh ra.”

“Tôi được sinh ra hay được tạo thành?” – Cậu gặng hỏi.

“Cậu được sinh ra, bằng phương pháp kỳ dị nhất cũng là thần kỳ nhất. Cậu là thành quả của một thí nghiệm khác, thí nghiệm này cho phép cậu được sinh ra một cách bình thường mà vẫn giữ được các phẩm chất khác thường. Điều này John không hề biết, hắn vẫn cho rằng cậu là một sản phẩm nhân bản như những sản phẩm khác.”

Ngón tay của bà giám thị một lần nữa lướt trên màn hình. Trên đó hiện ra một gương mặt  người phụ nữ hiền từ, bà ấy cười hạnh phúc chạm tay vào một đứa trẻ sơ sinh vẫn còn đang say ngủ.

“Đó là mẹ cậu. Cậu là kết tinh tình yêu của cha và mẹ mình. Bà ấy không thể sinh cậu một cách bình thường, vì thế cha cậu đã lấy trứng và tinh trùng đem thụ tinh trong ống nghiệm. Trong quá trình ấy, cha cậu đã dùng một vài biện pháp hóa học để cắt các gen không mong muốn, thay thế vào đó những gen vượt trội. Đó là một công nghệ mới, mới đến nỗi chẳng ai nghĩ có thể làm được việc đó vào thời đại cậu sinh ra. Phôi thai đáng lẽ ra phải được đưa vào cơ thể người thứ ba nhờ sinh hộ, nhưng mẹ cậu nhất định phải sinh ra cậu cho bằng được. Bà ấy muốn cậu được sinh ra một cách bình thường, được nuôi dưỡng bởi chính máu thịt của mẹ mình. Cuối cùng, cậu ra đời trong vô vàn sự kỳ vọng. Nhưng không may, mẹ cậu đã qua đời sau đó, sức khỏe của bà ấy không thể chống đỡ qua những khó khăn của việc sinh nở. Đối với cha cậu, đó thật sự là một cú sốc.”

“Irina đã nói tôi tồn tại, cô ấy biết rõ mọi chuyện đã xảy ra?”

“Cô bé đó có trực giác rất nhạy, cô ấy là thiên tài trong lĩnh vực của mình. Chỉ tiếc rằng nó chẳng thể giúp cô thoát khỏi cực hình của số phận sắp đặt cho cô.”

“Cuối cùng, tôi muốn biết chính phủ đứng về phe nào trong cuộc chiến của các người? Kế hoạch của các người lúc này là gì?”

“Chẳng đứng về phe nào, ai cho chính phủ nhìn thấy được sự thiết thực và lợi ích thì phe đó chiến thắng. Tổ chức này không thể sụp đổ, chỉ có thể đổi chủ. Đó là kế hoạch của chúng tôi và Irina tự nguyện tham gia.”

Bà ta vừa hoàn tất câu nói cũng là lúc chuông báo động bốn phía reo lên. Bà giám thị nhoẻn miệng cười, thì thầm nói: “Mọi thứ bắt đầu.”

Advertisements
Occasionally, some of your visit
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-12-2017 13:36:29 | Xem tất
CHAPTER 12


“Irina đợi cậu ở lối ra.” – Đó là lời cuối cùng của bà giám thị trước khi bà ta mãi mãi chìm vào câm lặng bằng một con dao phóng ra từ trong bóng tối, máu tươi nóng hổi bắn tung tóe lên gương mặt Kai. Bà giáo đáng kính gục xuống trước mặt cậu, dòng chất lỏng đỏ đặc quánh từ cổ họng lan ra trên sàn nhà trắng muốt.

Kai dùng một giây để suy nghĩ, sau đó lao người ra cánh cửa sau lưng mình trước một viên đạn khác vừa chạm đến vị trí cậu đứng. Kai hiểu rõ, một khi trò chơi đã bắt đầu thì sẽ có đổ máu. Tầng ngầm được xây dựng đặc biệt này có vô số lối để trốn thoát, nhưng không lối nào cho Kai biết cậu phải đi đâu để tìm thấy lối ra, tìm thấy Irina. Tiếng còi hụ vang khắp nơi báo hiệu có người đột nhập, Kai chỉ còn biết lao về phía trước, rẽ qua các khúc rẽ để cắt đuôi đối phương. Những kỹ năng đặc biệt phát huy rất rõ vai trò của nó, hệ thống mạng nhện lại rất được việc trong lúc này. Mặc dù cậu không biết mình phải chạy về đâu nhưng chưa bao giờ có đường cùng.

Dù tiếng bước chân đã ở rất xa nhưng cậu chưa bao giờ buông bỏ sự cảnh giác, Kai nhanh chóng rẽ ngoặt vào một phòng thí nghiệm. Đây là một phòng thí nghiệm hóa học với một vài loại hóa chất thông dụng. Cậu nhanh chóng mở tủ, vồ lấy những lọ đựng hóa chất cần thiết. Cậu cần thứ gì đó có thể khiến bọn chúng hoàn toàn dừng lại, tranh thủ chút thời gian để tìm lối ra. Kai lục tung tủ hóa chất, cuối cùng phát hiện một lọ nhỏ đặt trong cùng với ký hiệu đầu lâu cùng hai mảnh xương bắt chéo. Mất một phút để suy nghĩ về những điều cần làm và nên làm, Kai nắm chặt lòng bàn tay rồi xoay người ra bàn thí nghiệm.

Đám người đuổi bắt vừa đến gần, tên đầu đàn lập tức dừng lại. Hắn có sự tinh tường của một con sói hoang, trực giác nhạy bén giúp hắn đến gần phòng thí nghiệm và đẩy cửa ra. Đôi môi hắn nhếch lên khi trông thấy người hắn đang đuổi bắt đang nằm sõng soài trên sàn, đám người sau lưng hắn vì thế cũng lập tức tràn vào phòng thí nghiệm. Hắn cúi người xuống kiểm tra người nằm trên đất, gằn giọng nói.

“Kết thúc rồi.”

Nhanh như cắt, Kai vùng người dậy, dùng động tác nhanh nhất kẹp lấy cổ của người kia, vật cậu ta văng vào góc phòng. Đám người xung quanh sửng sốt không kém, tuy nhiên còn chưa kịp phản ứng kịp đã bị Kai đánh ngã. Cậu ta nhanh chóng nhảy thoát khỏi phòng thí nghiệm, đưa tay chạm vào nút khóa lập tức. Chưa kịp để bọn người ở bên trong phản ứng, phòng thí nghiệm lập tức bị khóa kín. Trước khi nó hoàn toàn đóng lại, Kai ném lọ thuốc trên tay vào trong. Chấn động mạnh khi chạm vào mặt sàn khiến lọ thuốc vỡ tan, thứ thuốc lỏng kỳ dị văng ra khắp nơi. Đồng thời, cậu ta tắt cả chế độ phòng thí nghiệm với nhiệt độ và áp suất chuẩn, thuốc nước gặp phải sự thay đổi áp suất liền lập tức bay hơi, phút chốc đã ngập tràn trong phòng thí nghiệm.

Khi cầm nó lên, Kai hiểu rõ mình phải làm gì và cậu cũng nhận thức được mình đang làm gì. Nhưng đối với cậu lúc này, gương mặt van xin thống khổ của những người trong phòng thí nghiệm, phản ứng trúng độc đau đớn của bọn họ không thể lay chuyển quyết tâm của cậu. Cậu quay đầu bỏ đi, để lại đôi mắt mở trừng của những cái chết vì khí độc. Có lẽ quãng đời sau này cậu sẽ phải trả giá cho tội ác của hôm nay, nhưng đó là chuyện của sau này, Kai không thể quan tâm nhiều như vậy.

Irina được đưa đến căn phòng trung tâm, nơi rộng hơn bất kỳ căn phòng nào khác, nơi chứa cỗ máy tính khổng lồ có thể lưu trữ hàng tỉ dữ liệu và tính toán hàng triệu phép tính. Đấy là cỗ máy đắc ý nhất của John kể từ khi hắn tiếp nhận dự án này. Hắn đứng xoay người với cô, giọng nói quen thuộc phát ra, vừa ung dung lại vừa lạnh lùng.

“Tôi biết là em đã lên kế hoạch để lật đổ tôi cùng vài người khác.”

“…”

“Nhưng tôi không chạy trốn, tôi không thể chạy trốn.”

“Vì sao?” – Irina lên tiếng hỏi.

“Vì còn em ở đây. Vì một khi tôi chạy trốn, mọi tội lỗi sẽ được chứng thực.”

“Dù anh có ở lại, anh tin rằng chúng tôi không thể làm gì anh sao?” – Irina bước lên một bước. – “Kết thúc rồi John, phe phái của anh không thể giúp anh được nữa.”

Hắn cười, hắn cười một tràng dài như thể hắn chưa từng được cười như vậy trước đây. John quay người nhìn thẳng vào Irina.

“Con người yếu đuối thật đấy. Bọn chúng sợ hãi những người xuất sắc như chúng ta, bọn chúng sợ chúng ta vượt qua và truất đi quyền thống trị của bọn chúng. Irina, em đã rất xuất sắc khi có thể dựa vào sự sợ hãi này để thuyết phục đám người kia chống lại tôi. Đối với tôi, em không hề hỏng hóc, em hoàn hảo, giống như tôi vậy.”

“Vì sao có hội chứng sợ búp bê, anh biết không? Chính vì búp bê giống người nhất, một vài cá thể đã nhận ra được mối nguy hiểm với những tạo vật giống người mà không phải con người. Vì thế họ sợ hãi, nỗi sợ hãi ấy là nỗi sợ tiềm ẩn nhất, sâu kín nhất. Chỉ cần lợi dụng nỗi sợ ấy, tôi đủ khả năng khiến họ không ngần ngại tìm một lý do nào đó để lật đổ anh.”

“Em đừng quên, em cũng là một tạo vật giống người. Bọn họ sợ hãi tôi, bọn họ cũng sẽ sợ hãi em. Làm thế có lợi gì cho em kia chứ.”

“Cả hai chúng ta, đều không được phép tồn tại.” – Irina gằn từng chữ.

Ngay lúc ấy, rất nhiều người từ bên ngoài lập tức tràn vào trong phòng điều khiển trung tâm. Bọn họ mặc quân phục đặc chủng biểu thị cho địa vị cùng sức mạnh. Sự xuất hiện của đám người với trang bị tân tiến đã khiến cho đám người được vũ trang sơ sài trong phòng sợ hãi. Trong phút chốc, tất cả đều nằm trong tầm khống chế của quân đội. Irina nở nụ cười gằn, trong lòng buông lỏng ít nhiều. Cuối cùng, John sẽ bị bắt với tội danh được ngụy tạo dành riêng cho anh ta, mọi chuyện sẽ kết thúc theo đúng kế hoạch. Cô ngước nhìn người đàn ông đối diện mình, trông thấy gương mặt ung dung lạnh lẽo của anh ta. Gần như ngay lập tức, Irina quay đầu nhìn về phía sau, gương mặt chuyển sang sắc xanh. Một người chạy vào báo cáo với tiểu đội trưởng, nội dung báo cáo rất rõ ràng.

“Bà giám thị đã bị giết chết, chúng tôi đang truy lùng người chạy thoát.”

“Đây không phải là kế hoạch.” – Irina gần như hét lên, chạy đến nắm chặt lấy cổ áo của tiểu đội trưởng kia. – “Các người phải bảo vệ chúng tôi!”

Tràng cười dài của John một lần nữa vang lên hút lấy sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng. Hắn cười đến chảy cả nước mắt.

“Tôi đã nói với em rồi. Một khi bọn họ đã sợ hãi, thì em cũng sẽ giống như tôi. Không ai trong chúng ta được phép tồn tại, có đúng không Irina?”

John lao người đến chỗ cô gái. Tốc độ của một tạo vật gần như hoàn hảo của hắn khiến không một ai ở đó chuẩn bị kịp cho tình huống bất ngờ này xảy đến, kể cả Irina, nhưng lại ngoại trừ một người. Người đàn ông đã dùng cả đời mình cho những thí nghiệm điên rồ nhất nhưng cũng vĩ đại nhất, người đàn ông trao trọn tình yêu của một người cha dành cho đứa con gái bệnh tật, người đàn ông chẳng dám ngẩng đầu sống thật với cuộc đời mình dùng chút can đảm cuối cùng để lao đến ôm chặt người của John. Suốt nhiều năm nghiên cứu về các tính trạng của người biến đổi gen khiến ông có thể ước lượng được tốc độ di chuyển của một vài cá nhân đặc biệt, như John. Vì thế ông ấy đã ôm chặt được cậu ta ngay khi bàn tay của John chỉ với tới là có thể chạm vào con gái của ông.

Người đàn ông hét lên cuồng loạn, ông ta dùng toàn bộ sức lực già cỗi của mình để có thể níu giữ cơ thể lực lưỡng đầy sức trẻ của gã thanh niên.

Người đàn ông đẩy gã thanh niên đang bị mất đà vào tường. Nhưng sức mạnh và sự tinh tường của ông không còn đủ để chống trả lại hắn. Trong tích tắc, gã thanh niên nâng tay nhấc bổng ông lên, ném vào tường. Sự va đập đột ngột và sức mạnh phi thường của gã khiến những đốt xương trên lưng ông vỡ tan, đầu đập mạnh vào bức tường kiên cố làm bằng hỗn hợp của những kim loại cứng nhất nhằm tránh sự tấn công từ bên ngoài. Lá phổi dập nát đẩy máu trào ngược lên cổ họng, trào ra ngoài thành một vũng lớn. Trong mơ hồ, ông nghe thấy tiếng thét của con gái mình. Ông mỉm cười với cô một lần cuối.

Tất cả diễn ra chỉ trong một vài giây, một vài giây đó không đủ để cứu vãn dù đó là siêu nhân hay người bình thường, là thiết bị tối tân hay chỉ là một cỗ máy thô sơ. Irina dùng toàn bộ sức lực của mình chạy đến phía trước, vung tay đấm vào mặt John. Bất ngờ, John bị đánh bật sang một bên, bật ngược về phía sau một quãng xa. Một ngày, gã nhận không ít sự thương tổn.

Cô ôm lấy cơ thể mềm oặt đi của cha mình, đôi mắt hoảng loạn tìm dấu hiệu sự sống trên gương mặt ông. Xương cổ gãy nát đã lập tức tước mất sự sống của người đàn ông già cả, chỉ đủ cho ông mỉm cười một nụ cười cuối trước khi lìa đời.

Ngay lúc này, Irina thật sự hận bản thân, hận bản thân không thể rơi một giọt nước mắt cho người cha duy nhất của mình, dù cô có phải là con của ông ấy hay chỉ là một thứ tạo vật vô danh, người đàn ông này vẫn là cha cô. Người đầu tiên bên cạnh ôm lấy cơ thể nhỏ bé, tập cho cô từng bước đi đầu tiên chính là ông ấy. Người ngơ ngác trong lần họp phụ huynh học sinh lần đầu tiên chính là ông ấy. Người dạy cô những công thức toán học đầu tiên chính là ông ấy. Người nắm tay Irina, chỉ cho cô thấy chân trời của thế gian có thể mở rộng đến mức nào chính là ông ấy. Người đàn ông mà cô gọi là cha và mãi mãi gọi là cha dù ông ấy có thừa nhận hay không đã chết, vì cô.

Irina nắm chặt lòng bàn tay, ngọn lửa hận thù bùng lửa trong lòng cô. Sao cũng được, nếu không thể nghiền nát John thì ít nhất hãy để cả hai cùng nhau xuống địa ngục.

Bốn phía đột ngột rơi vào bóng tối, có một ai đó đã vô hiệu hóa hệ thống điện năng của nơi này. Tuy vậy, nguồn điện dự trữ cho siêu máy tính vẫn giúp nó tiếp tục hoạt động, từ nơi nó phát ra tia sáng xanh kỳ quái của màn hình dùng phần mềm chuyên dụng. Một cánh tay từ trong bóng tối chạm vào vai Irina, kéo cô vào lòng. Khi cô vừa định la lên, một tiếng suỵt rất khẽ rót vào tai cô.

“Rời khỏi nơi này trước đã.” – Kai thì thầm.

Sẽ rất nhanh khi hệ thống báo động khẩn cấp khôi phục lại ánh sáng của nơi này. Hơn nữa, đội quân vũ trang đầy mình cùng trực giác nhạy như một con sói của John có thể ngay lập tức phát hiện ra điểm kỳ lạ. Khả năng thể chất vượt trội của cả hai có thể giúp họ thoát khỏi người của chính phủ, còn John, chỉ có thể dựa vào may mắn.

Bằng ánh sáng kỳ quái của màn hình siêu máy tính, hai bóng đen lao thoăn thoắt khỏi phòng điều khiển trung tâm không thể thoát khỏi đôi mắt tinh nhạy của John hay sự cảnh giác của đội quân tinh nhuệ nhất. Giữa ánh sáng mập mờ, tiếng súng giảm thanh vang lên chói tai. Tuy nhiên đội quân lại chẳng dám bắn rát khi không có sự cho phép vì những chứng cứ quan trọng nhất đang nằm ở đây. Hệ thống khẩn cấp nhanh chóng hồi phục lại ánh sáng của phòng điều khiển. Lúc này, trong căn phòng trắng với vô số thiết bị máy móc không còn bóng người nào khác ngoài đội quân của bọn họ. Ba nhân chứng quan trọng nhất đã chạy thoát.

“Em đã bảo bà giám thị đưa anh chạy trước rồi mà?” – Irina ngạc nhiên trước sự có mặt của Kai ở đây lúc này.

“Bà ấy không thể làm việc đó khi đã bị giết.” – Kai rẽ ngoặc sang một con đường khác khi gặp ngã ba. – “Quên kế hoạch của em đi, chúng ta không còn sự hỗ trợ từ chính phủ nữa. Không người thường nào có thể bắt được John.”

“Nhưng chúng ta không thể để hắn thoát.” – Irina muốn giết John, ngay lúc này. Tuy nhiên cô hiểu cô không thể mạo hiểm tính mạng của Kai hay sự chu toàn của kế hoạch này chỉ vì mong muốn cá nhân của riêng cô.

“Tất nhiên chúng ta không thể để hắn thoát. Nhưng không phải chỉ có hai chúng ta.”

Kai nhấn nút mở cửa khi cả hai đã đến một con đường cụt. John đang bám theo cả hai một quãng xa nhưng sẽ không mất nhiều thời gian để bắt kịp bọn họ.

“Không phải chỉ có hai chúng ta?” – Irina ngạc nhiên hỏi lại.

Sau đó, gần như ngay lập tức cô hiểu dụng ý của Kai. Hai người họ đang đứng trong căn phòng ống nghiệm, nơi chứa những người đang thực hiện quá trình nâng cấp.

“Có thể ngắt giữa chừng không?” – Kai nghiêng đầu hỏi.

“Có thể, nhưng phải đợi thoát nước thì mới được ngắt.”

“Cần bao nhiêu thời gian để thoát nước?”

“Em mất khoảng hai phút để thoát nước, còn những ống này có lẽ tương tự vậy.”

“Quá dài.” – Kai bảo. – “Em đến chỗ công tắc ngắt hệ thống đi, còn anh sẽ đảm nhiệm phần thoát nước.”

“Nhưng bằng cách nào…”

“Đừng hỏi nhiều, chúng ta không còn thời gian đâu.”

Kai nói trong khi đang chạy đến chỗ cánh cửa, khởi động chế độ khóa từ bên trong để có thể cản bước John càng lâu càng tốt. Irina không hỏi thêm điều gì, cô biết Kai đã có cách. Cô tìm đến vị trí của bàn điều khiển, nhìn một lượt các ký tự ở đó. Ngón tay Irina lướt trên bàn phím, khởi động hệ thống ngắt đột ngột.

“Đã ngắt.” – Irina la lên khi vừa nhấn vào phím Enter. – “Chỉ ngắt được ba ống cùng một lúc.”

“Quá đủ.” – Kai bảo rồi lấy cây búa đặt trên hộp cứu hỏa.

Gần như ngay lập tức, ba người ở trong những ống nghiệm nhận được lệnh ngắt mở mắt. Mũ bảo hộ trên đầu họ mở ra khiến nước tràn vào bên trong, dâng đầy đường hô hấp của cả ba. Thoát nước trước khi ngắt chính là để đảm bảo an toàn cho những người trong ống nghiệm. Cả ba vật vã giãy đạp. Ở môi trường này, họ không thể tự mình thoát ra được.

Cú đập chát chúa vang lên. Thể chất đặc biệt cùng sức mạnh của cây búa được dùng riêng để đâp vỡ kính cường lực giúp JongIn trong ba cú đập có thể khiến một ống nghiệm vỡ nát. Nước cùng người đang giãy đạp trong ống nghiệm tràn ra ngoài. Chan tìm lại được không khí, hít vào một hơi đầy lồng ngực, nước tràn trong phổi khiến cậu ta ho sặc sụa. Giữa lúc ấy, hai ống nghiệm còn lại cũng bị phá vỡ.

John đã đến ngoài cửa và nhận ra nó bị khóa từ bên trong. Điều này không có gì khó khăn với hắn khi hắn chính là người thiết lập của toàn bộ phòng thí nghiệm ngầm này. Bằng một lần quét võng mạc, hắn ta có thể dễ dàng mở cửa vào bên trong. Những con chuột nhắt, hắn nghĩ, cuối cùng sẽ phải bị hắn nắn bóp trong lòng bàn tay.

Cửa dần dần mở ra, cánh cửa bằng sắt nặng nề di chuyển tịnh tiến. Từ phía sau cánh cửa, một nắm đấm lao đến thẳng vào mặt của John. Lần này, hắn đã lường trước được sự việc, linh hoạt tránh sang một bên rồi tung cú đá vào bụng đối tượng. Người kia vì tránh cú phản đòn phải lùi lại, vừa lúc một ống thép tạt ngang thế cho đòn tấn công của người đầu tiên. Bị bất ngờ, John không thể tránh được ống thép nhắm thẳng vào ngực mình. Hắn ta bị đánh bật ra phía sau, máu từ cơ thể trào ngược lên miệng.

Sau khi tỉnh táo lại, hắn ta mới nhìn rõ những người trong phòng ống nghiệm lúc này. Nụ cười trên khóe môi của hắn hơi nhếch lên.

“Có thêm một vài người nữa thì có thay đổi gì sao?”

Không để hắn nói thêm, Chan lao người về phía trước tung những ngón đòn mạnh mẽ nhất trong số bọn họ. Chưa từng ai dám nghi ngờ về khả năng của Chan trong việc tấn công trực diện. John không hề thua kém, hắn có thể tránh những đòn của Chan một cách dễ dàng. Tuy nhiên, hắn lại không thể thoát khỏi sự kiểm soát của cậu ta. Trực giác của John cho hắn biết mọi thứ không chỉ như vậy.

Hyun lúc này cũng tham gia vào trận chiến. Cậu ta không tấn công quá nhiều như Chan nhưng luôn là người ra những cú quyết định do Chan làm tiền đề. Kai không tấn công, cậu ta đứng một bên để quan sát.

John đảo mắt, còn thiếu một người. Huân đâu?

“Đừng chống cự nữa. Anh không thể thoát được.” – Irina nói, đôi mắt chú mục vào John. – “Tất cả kết thúc rồi, dù có thoát ra ngoài cũng không giữ được mạng sống. Có phải không thấy Huân đâu đúng không? Cậu ta không ở đây, vậy thì anh nghĩ cậu ta đang ở đâu?”

Cậu ta có thể đang ở đâu? Đôi mắt John rơi vào hoảng loạn trong tích tắc, tích tắc này không thể qua khỏi mắt của Kai và cả Irina. Cô tiếp tục nói.

“Chỉ trong vài giây nữa thôi, nơi này sẽ nổ tung. Anh hiểu rõ khả năng của Huân hơn ai hết mà.”

“Nếu nổ tung thật thì em cũng cùng chết với tôi, còn có thể lôi theo người tôi ghét nhất.” – Hắn vừa chật vật đối phó với hai người Chan và Hyun, vừa liếc nhìn về phía Kai.

“Muốn em chết thật sao, muốn chết cùng em thật sao? Nhưng bây giờ em đang ở bên cạnh ai, gần ai nhất? Chẳng phải bên cạnh người anh ghét sao? John, mọi thứ nổ tung thì thí nghiệm sẽ không thể tiếp tục. Không ai có thể lưu lại những thành quả của anh. Cố gắng nhiều năm qua của anh sẽ chẳng ai biết đến, anh không là gì cả, anh chẳng là gì trong lịch sử cả, chết ở đây như một con chuột nhắt. Rồi người ta sẽ tìm thấy anh trong bộ dạng cháy xém, đen nhẻm và chẳng ai nhận ra đó là anh. Trước giờ anh vô danh, John ạ. Trước giờ anh không có tên, không có thân phận. Anh làm tất cả chuyện này là vì điều gì anh không nhớ hay sao?”

Anh làm tất cả chuyện này là vì điều gì anh không nhớ hay sao?

Anh làm tất cả chuyện này là vì điều gì anh không nhớ hay sao?

Anh làm tất cả chuyện này là vì điều gì anh không nhớ hay sao?


Rốt cuộc hắn làm tất cả chuyện này là vì điều gì. Hắn từ khi sinh ra đã không có gia đình, lớn lên trong căn phòng trắng với vô số các buổi thí nghiệm. Người ta thí nghiệm bằng cách bắt hắn làm những bài tập càng ngày càng khó, như thể chẳng khiến hắn bận tâm. Người ta thí nghiệm hắn bằng những thứ thuốc uống vào cơ thể, hắn có thể chịu được. Người ta thí nghiệm hắn bằng cách đưa dòng điện qua đầu hắn, hắn đau một chút cũng không làm sao. Hắn cố gắng làm nhiều như vậy để người ta biết được hắn đáng được sống, chứ không phải chết như những thí nghiệm thất bại khác. Nhưng không đủ, người ta vẫn thí nghiệm hắn bằng cách đưa hắn ra nước ngoài, rời xa người hắn không muốn rời xa nhất. Hắn cho rằng người ta vẫn đang thí nghiệm khả năng tinh thần của hắn.

Mọi người đều gọi hắn là John, John Estan mà không cho hắn biết tại sao hắn lại mang cái tên đó. Cuộc sống của hắn ở nước ngoài là chuỗi ngày học tập và những lần kiểm tra tinh thần đau đớn. Ngoài phòng thí nghiệm và trường học, hắn chưa từng cảm nhận được màu sắc của bất kỳ nơi nào. Trừ những nơi có người đó. Thế giới trong mắt hắn là một màu xám trắng, trừ nơi người đó xuất hiện. Sau này, hắn biết đó gọi là tình yêu. Hắn yêu người đó, yêu một cách tha thiết, sâu đậm. Hắn yêu người đó đến mức muốn siết người đó trong bàn tay mình, tận hưởng gương mặt đau đớn nhưng thỏa mãn, để người đó có thể hiểu được hắn đã đau đớn như thế nào trong những ngày hai người rời xa. Hắn muốn chia sẻ cảm xúc đó, hắn sẽ khiến người đó cùng đau đớn với hắn, cùng hoan lạc với hắn.

Đoàng.

Tiếng súng chói tai vang vọng trong không gian kín bưng của phòng thí nghiệm, John đã không kịp né tránh khi bản thân đang thơ thẩn trong miền suy nghĩ của riêng mình. Cho đến khi cảm nhận được đau đớn đang lan ra ổ bụng, hắn mới tỉnh khỏi cơn mộng.

“Anh không hoàn hảo, John. Anh chính là kẻ yếu ớt nhất.” – Giọng nói của Kai nặng nề vang lên, trước mặt cậu là đầu súng vẫn còn bốc khói.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách