Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 5504|Trả lời: 23
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | K] Vô Danh | WinnieWiny | KAI - Fictional girl | Chương 13 | END

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 29-8-2017 17:58:31 | Xem tất |Chế độ đọc
VÔ DANH



Author: WinnieWiny

Rating: K

Category: Sci-fi, Romane

Pairing: Kim Chung Nhân (Kai) - Irina (Fictional girl).  

Cast:

Kai (Kim Chung Nhân)



Irina



Disclaimer: Trừ EXO, mọi thứ trong đây là của tôi.

Summary:



Không ai nhớ mặt đọc tên

Không ai nhớ tên để gọi

Chân trời xa xa có ánh hoàng hôn buông xuống

Khúc thu ca ngắn ngủi vang lên như một lời ủi an


OST




LỊCH UP: CHỦ NHẬT HÀNG TUẦN


Rate

Số người tham gia 3Sức gió +15 Thu lại Lý do
Vyoong + 5 Ủng hộ 1 cái!
anglemoon + 5 Cảm ơn bạn
Bacham72 + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 29-8-2017 18:06:29 | Xem tất
Chương 1


Tiếng gót giày gõ khẽ lên những tấm ván gỗ ghép lại thành con đường băng qua khu phức hợp, dẫn kẻ bộ hành tìm đến được đích đến bên kia con đường. Ngôi trường dần hiện lên giữa màn sương lờ mờ của mùa đông lạnh. Thật hiếm có, khi thành phố thuộc về vùng khí hậu nhiệt đới này lại có thể có một mùa đông với màn sương phủ mờ. Cô gái trẻ đưa tay kéo chiếc khăn choàng vắt ngang cổ lên, khẽ khàng che đi khuôn miệng nhỏ nhắn và một phần gương mặt đang ửng hồng. Cô ta một lần nữa nhìn vào đồng hồ đeo tay và kịp thời nhận ra mình đã trễ.

Ánh sáng dần phủ rộng ra khi cô bước đến cuối con đường lát gỗ. Vượt qua tiệm cafe nhượng quyền đông khách, sự ồn ào của khu phức hợp dần lùi lại sau lưng cô. Đây là con đường tắt mà cô bạn thân đã chỉ cho cô, nó có thể rút ngắn một nửa thời gian đi bộ từ bến xe buýt vào đến ngôi trường. Cổng trường chỉ còn cách cô nàng độ mười mét, xung quanh đậu lố nhố những loại xe khác nhau chứng minh cho địa vị của chủ nhân của nó. Irina liếc nhanh qua những chiếc xe đó rồi cắm đầu đi thẳng. Cô không muốn mình phải nhận bất kỳ khiển trách nào trong ngôi trường này.

“Cô lại đến trễ, cô Irina.”

Giọng bà giáo già đứng trước cổng trường vẫn vang lên một cách đều đặn như mọi người. Người đàn bà giấu mình trong bộ áo đen từ đầu đến chân, vươn đôi mắt tinh anh nhìn cô xuyên qua thấu kính dày. Đôi mắt cô gái trầm xuống, cô khẽ khàng gỡ chiếc khăn yêu thích của mình ra khỏi cổ như một nghi thức diễn ra thường nhật, chậm rãi nói.

“Chuyến xe bus đến trễ hơn tôi tưởng.”

“Cô không còn lý do nào khác cho những trường hợp đến trễ thường xuyên của mình sao, cô Irina.”

“Nó là sự thật.”

Irina lặp lại lời bào chữa của mình một cách lạnh lùng, như cách cô nàng đang đối diện với bà giám thị khó tính. Tuy nhiên, ở ngôi trường này không hề có quan hệ thầy và trò, có chăng chỉ là quan hệ giữa người đào tạo và người được đào tạo trên danh nghĩa. Vì thế thái độ của Irina lúc này lại không được liệt vào dạng xấc xược.

Người đàn bà nâng khuôn hàm lên cao khiến cho thứ ánh sáng mờ nhạt dưới làn sương mỏng chiếu lên gương mặt bà ta càng trở nên kỳ dị.

“Tôi tin rằng chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi và cô sẽ không còn bất kỳ nguyên do nào cho sự trễ nãi lần nữa của mình, cô Irina.”

Bà giám thị xoay người, lấy bút ghi ghi chép chép gì đó trên cuốn sổ cầm tay. Irina nhún vai, có lẽ tên cô nàng sẽ chiễm chệ trên bản thành tích những sinh viên cần được tham gia khóa học kỷ luật ở học kỳ sau. Cô nàng nhét chiếc khăn vào túi đeo chéo rồi đút tay vào trong túi áo, co người sải những bước dài rộng vào trường.

Cánh cửa phòng học vừa mở ra, tất cả ánh mắt đang chú mục vào vị giáo sư đáng kính trên bục giảng liền quay lại hướng về phía Irina, kể cả người đang thao thao bất tuyệt kia cũng lập tức im lặng. Bầu không khí lạnh buốt và đặc quánh khiến cô nàng khó thở, cô ngước đầu lên nhìn cửa lớp, phát hiện ra mình không hề đến nhầm phòng. Vậy thì cớ gì bầu không khí lại kỳ lạ như vậy. Irina tìm thấy một vài người quen của mình ngồi trong góc lớp, cô nàng cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể để bước về phía bọn họ, ngồi xuống như không có chuyện gì xảy ra.

Ngay khi cô nàng ngồi xuống, tất cả mọi người liền quay lại trạng thái bình thường. Dẫu vậy, thi thoảng cô vẫn phát hiện ra ánh nhìn giấu kín của con người đứng trên bảng và những người trong phòng học. Phòng học không lớn lắm, số lượng sinh viên đang ngồi cũng chỉ tầm hai mươi người vì thế chẳng có gì có thể thoát khỏi đôi mắt cô. Irina quay hẳn người sang cô bạn ngồi bên cạnh, đánh mắt ra hiệu:

“Cậu tự xem đi.”

Cô nàng bên cạnh Irina tên là Emily. Một cái tên đậm chất phương Tây như cái tên Irina của cô. Một số người khác tên Thomas, Sean, Lily, Jenny... thậm chí còn những cái tên lạ như Sadi, Yan, Rok. Tất cả đều là cách gọi của những người tồn tại trong môi trường khắc nghiệt này. Cái tên thật được giấu kín trong tư liệu của nhà trường. Nếu không tự mình để lộ, chẳng ai có thể biết được tên thật của nhau. Tất nhiên, cũng không ai muốn để tên thật của mình lộ ra ở ngôi trường này. Một cái tên có thể bộc lộ thân thế, bộc lộ hoàn cảnh, bộc lộ đẳng cấp. Ở một nơi thế này, không ai muốn cho người khác biết mình đang ở giai tầng nào của xã hội, cũng như có bất kỳ mối quan hệ nào khác. Dĩ nhiên, nguyên nhân thật sự của việc đặt biệt danh còn sâu xa hơn thế, chỉ là Irina không hề có mong muốn tìm hiểu.

Cô nàng nhìn xuống mặt bàn, nơi bàn tay của Emily đang đẩy một phong thư đến trước mặt cô. Bên ngoài phong thư đề rõ tên người nhận là Irina, người gửi là Ban giám hiệu của trường.

Tiết học kết thúc trong bầu không khí ngột ngạt đó và chính bản thân Irina biết rõ mình là nguyên nhân của sự ngột ngạt ấy. Cô đứng thẳng người dậy, nhẹ nhàng thu dọn sách vở trong khi Emily và một vài người khác đã rời khỏi chỗ từ sớm. Ngôi trường này là như vậy. Dù mối quan hệ giữa hai cá thể không thể nói là thân thiết nhưng cũng tính là có quen biết, một người trong lớp phải ra đi cũng không hề mảy may ảnh hưởng đến mọi người. Không một lời chào tạm biệt, cũng không một lời chia tay, như thể sự tồn tại của Irina và của tất cả mọi người ở nơi này đều là tạm bợ. Có đến sẽ có đi, một chuyện quá bình thường.

Irina cầm lá thư trên tay, sải bước chân về phía văn phòng giám thị. Bà ta đã nói đúng khi cả hai sẽ gặp nhau một lần nữa và tin chắc Irina không còn lý do nào để tiếp tục trễ nãi giờ vào trường.

“Chào mừng đã đến văn phòng của tôi, cô Irina.” – Bà giám thị tỏ thái độ mừng rỡ giả kịch, gương mặt nhăn nheo xô đẩy những đường nét đáng sợ. “Rất vui khi được làm người hướng dẫn cô lúc này.”

“Lúc sáng bà đã có cơ hội để nói với tôi.” – Irina đặt lá thư xuống bàn. – “Nhưng bà đã không.”

“Cô còn một tiết học cuối cùng, tôi không phiền khi đợi cô thêm vài tiếng đồng hồ để cô lưu lại những kỷ niệm lần cuối.”

“Bà biết rõ trong ngôi trường này không có cái gì gọi là kỷ niệm và các mối liên kết.”

“Cô gái trẻ, cô vẫn còn quá trẻ.” – Vẻ mặt giả tạo đột ngột bật về chế độ nghiêm túc. – “Quá trẻ để có thể hiểu được những dấu hiệu. Dù sao tôi vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ lần này của mình. Hành lý của cô đã được đóng gói và sẵn sàng, chúng ta có thể lên đường.”

Irina buông tay ra khỏi bức thư trên bàn, lá thư bên trong hơi vươn ra ngoài một chút, hiện rõ tiêu đề của bức thư gửi đến từ những người điều hành trường đại học:

“Thư xác nhận thành viên.”

-


Ngôi trường này nằm trong dự án những ngôi trường được cấp phép đào tạo theo tiêu chuẩn quốc tế với chương trình học hoàn toàn không có chút liên can gì đến đất nước bản địa. Một người đàn ông từ bên kia đại dương xa xôi tìm đến đất nước nhỏ bé này, xây dựng một ngôi trường nằm sâu trong khu dân cư tách biệt để đào tạo những thế hệ mới tài năng vượt bậc. Nguyên tắc tuyển sinh không hề được công khai, cũng không ai biết mình đã đạt được tiêu chí gì để vào được ngôi trường này. Chỉ biết rằng vào mỗi đợt tuyển sinh, sẽ có hàng trăm cánh thư gửi đi tứ phương thông báo trúng tuyển. Một khi bước vào ngôi trường này, tất cả sinh viên gần như phải rũ bỏ cuộc sống bên ngoài của mình. Từ cái tên, từ thân phận, từ những mối quan hệ thân sơ. Một khi bước vào ngôi trường này, mỗi sinh viên đều chỉ có một điểm nhìn duy nhất: chính bản thân họ.

Ở trường, sinh viên được đào tạo để trở thành những cá nhân xuất sắc nhất, từ thể lực đến trí óc. Từng người từng người một đều phải trải qua những nội dung huấn luyện không khác gì quân đội để có thể trở nên ưu việt. Họ không được đào tạo để trở thành những người lính của chiến trường khỏi lửa, họ được đào tạo trở thành những người lính của chiến trường vô hình, chiến trường bên trong học viện này. Nơi mà chỉ có những cá nhân được chọn lựa từ khi được sinh thành mới được phép bước vào, nơi mà những cá nhân xuất sắc nhất trong những cá nhân xuất sắc kia mới được trở thành một thành viên của Hội.

Hội – có lẽ chính là định nghĩa mông lung nhất của nơi này. Không ai biết Hội được thành lập để làm gì, cũng không hiểu lý do vì sao phải là người được chọn mới được phép trở thành người của Hội. Họ chỉ có thể biết rằng Hội chính là thứ khái niệm được kính sợ nhất ngôi trường này, thành viên của Hội chính là những kẻ quyền lực nhất, thành viên của Hội được đào tạo trong môi trường tốt nhất, điều kiện tốt nhất. Hội, như một thế lực quý tộc của trường, nhưng không ai biết thực quyền của họ đến từ đâu. Những kẻ ở trong Hội chưa bao giờ tuồn ra bất kỳ thông tin nào về nó, những kẻ bên ngoài Hội càng không biết gì. Họ chỉ biết kính sợ, biết e ngại, biết lo lắng khi giáp mặt thành viên của Hội.

Nguyên nhân có lẽ là vì một lời đồn trong trường, khi một sinh viên làm mích lòng người của Hội, sinh viên đó đã bị đuổi học ngay lập tức. Có một lời đồn khác, Hội được thành lập để phục vụ cho mục đích của chính phủ, người của Hội như những chó săn bóng tối, làm những việc mà chính phủ không thể tự tay làm. Người của Hội vì thế càng trở nên đáng sợ hơn.

Đối mặt với những lời đồn đó mỗi ngày dường như đã trở thành một thói quen của Kai. Cậu ta chẳng hề bận tâm đến những ánh nhìn chằm chằm không thiện cảm của những sinh viên trong trường mỗi khi cậu bước ngang qua hành lang. Có lẽ chính vì cậu thuộc về Hội – tổ chức bí ẩn đáng sợ nhất trường đại học nên điều đó trở nên dễ hiểu. Từ khi trở thành một thành viên của Hội, cậu đã dự liệu trước mình sẽ gặp phải tình cảnh này. Quá nhiều mối quan hệ và kết nối hiếm hoi bị xóa bỏ, cậu trở thành con sói cô độc như tất cả những thành viên khác của Hội.

Hành lang phía trước quả thực quá dài, con đường từ ký túc xá đến hội trường luôn là một nỗi ác mộng cho những thành viên mới, hoặc đã cũ nhưng chưa hẳn là quen như Kai vì những ánh mắt tò mò của tất cả mọi người. Vì thế, hôm nay bước chân của Kai nhanh hơn thường ngày. Cậu ta nhanh chóng rẽ ngoặt và một đoạn hành lang vắng người, quyết định đi đường vòng để đến hội trường. Đoạn hành lang này khá ít người, có lẽ chính là vì sự âm u của nó. Nó dẫn Kai vòng qua một dãy phòng học cũ đã bị bỏ hoang từ lâu, cuối dãy phòng học này là một ngõ hẹp dẫn đến con đường sau lưng hội trường. Lối kiến trúc Pháp thuộc cũ kĩ mang màu vàng chanh ngả ám sắc, ánh sáng từ bên ngoài được tận dụng tối đa làm sáng bừng cả dãy phòng học. Nhưng đối với khu vực này, ánh sáng không mang theo sinh khí mà chỉ khiến cho sự u ám trong những lớp học đóng khép càng thêm nổi bật bởi sự đối lập của ánh sáng và bóng tối. Không ai biết được bên trong những phòng học bỏ hoang kia còn lại những linh hồn nào đang trú ngụ. Người ta thường bảo là âm thịnh dương suy kia mà, nơi không có con người chính là ngôi nhà của ma quỷ.

Kai sải bước qua đoạn hành lang đổ nát, người người sợ khu vực này, có lẽ cậu là số ít những người không thuộc vền điều thông thường khi chẳng hề có một chút sợ hãi nào cả. Sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối càng khiến Kai có thể lút sâu vào trong khoảng không gian chênh vênh giữa hai bên, vùng xám xịt ấy là vùng an toàn của cậu ta. Ánh sáng chiếu qua khung cửa lớn, nơi mà những nhành dây leo vấn vít biến thành thấu kính làm thay hình đổi dạng tia sáng, càng khiến đoạn hành lang thêm mơ hồ huyền ảo, không biết nên nói là âm u hơn hay hữu tình hơn.

Kai một lần nữa nhìn đồng hồ, cậu chỉ còn hai phút để có mặt tại hội trường đúng giờ. Hôm nay, cậu không hề muốn xuất hiện muộn một chút nào. Nhưng ngay lúc ấy, khi cậu ta lướt ngang qua phòng học cũ, một thứ đã hoàn toàn thu lấy sự chú ý của cậu. Một cánh cửa mở hé. Điều đó tất nhiên là không thể nào, tất cả phòng ốc ở đây đều đóng lại theo ý của ban giám hiệu trường và tất nhiên, lối kiến trúc tuy cũ nhưng vẫn có thể đảm bảo các cánh cửa không thể nào tự động mở bởi một cơn gió mạnh. Trừ phi có bàn tay con người tác động.

Kai dừng chân, ghé một bên mắt vào khe hẹp nhỏ. Trong phòng có ánh sáng, chính là thứ ánh sáng chiếu vào từ những khe hở của khung cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ, hắt ánh sáng chiếu lên một thân hình đang ngồi trên chiếc bàn bám bụi. Kai cố mở to mắt để thu lại hình ảnh kia, trong đầu hiện lên vô vàn giả thuyết: là người hay ma, là ảo ảnh hay là thật, là kẻ đột nhập hay là một sinh viên nào đó trong trường?

Thật may mắn, câu trả lời đã có ngay sau đó. Khi kẻ đang ngồi trên chiếc bàn bám bụi kia nhảy xuống đất, mái tóc dài trên vai đổ xuống che lấp gương mặt nhưng đủ để khẳng định giới tính của đối phương. Cô ta dùng tay vén tóc lên đầu, gương mặt kiêu ngạo ngẩng cao quay về phía đôi mắt của Kai, đi kèm một nụ cười nửa miệng của thú săn mồi phát hiện ra con mồi đầu tiên của mình. Bản năng bảo Kai phải lập tức tránh ra khỏi cửa, lý trí mách bảo cậu rằng cậu vừa tốn một phút để quan sát một kẻ nào đó mà cậu không biết và bây giờ cậu chỉ còn lại một phút để kịp có mặt trong hội trường. Đôi chân của Kai tự động nhấc lên, mũi giày tiếp tục hướng về phía nên đi mà sải bước.

Cậu xuất hiện vừa kịp lúc. Khi Kai đến, cậu liền lập tức nhận ra một chỗ ngồi vẫn còn để trống chờ cậu xuất hiện giữa nhóm người. Kai theo thói quen bước về phía chỗ trống, đặt mông ngồi xuống. Hai cặp mắt còn lại của nhóm người quay lại nhìn Kai, như thể bọn họ đã chờ đợi cậu từ rất lâu.

“Sao lại đến trễ như thế?” – Một đôi mắt đen láy, đuôi mắt cong lên như mắt của phượng hoàng phát ra tia nhìn sắc bén.

“Gặp một chút chuyện.” – Kai thở hổn hển. Cậu liếc nhìn về phía người còn lại. “Tình hình như thế nào rồi?”

“Chúng ta bốc phải số gần cuối, may mắn vẫn cho chúng ta thời gian chuẩn bị để đợi cậu đến.” – Người kia cất giọng nói. Âm thanh trong trẻo và gương mặt trẻ con hoàn toàn đi ngược lại cảm giác trưởng thành mà người ta cảm nhận được từ cậu ta.

Kai nhìn nhóm ba người đang chuẩn bị trên bục giảng. Đầu cắm đã được kết nối với máy tính và người được phân công thuyết trình đang nắm chặt micro. Liếc nhìn sang những đội còn lại, bọn họ bề ngoài ung dung tựa như nhau, tất cả đều đã chuẩn bị đầy đủ cho buổi thuyết trình ngày hôm nay. Số lượng người của một nhóm thường là bốn hay năm người, chỉ duy nhất nhóm của Kai là ít người nhất, ba người. Trong đó, Kai nắm vai trò người phân tích tình hình, một người tên Huyn nhận trách nhiệm thuyết trình, người còn là đội trưởng cũng là người nhận trách nhiệm phản biện tên Chan. Số người ít nên số lượng công việc của mỗi thành viên đều nhiều hơn người khác. Tuy nhiên, với nhóm sinh viên xuất sắc như bọn họ, những vấn đề như thế được đặt ra không phải là để than vãn mà là để giải quyết. Tất cả những người có mặt ở đây hôm nay đều hiểu rõ, sự sắp xếp ba người bọn họ chung một nhóm không phải để tạo rắc rối, mà chính là tổ hợp hoàn hảo nhất, một tổ hợp mà không kẻ nào trở thành thừa thãi.

Không để mình lãng đãng vào dòng suy nghĩ, Kai tập trung vào nội dung thuyết trình của nhóm trước mặt, tập trung phân tích tình hình, đúng sai cùng những ưu khuyết của đối phương để có thể đưa tình hình chung đến cho Chan, người nhận nhiệm vụ phản biện của nhóm. Nhóm người kia đang nói về chủ đề “Sự kết hợp của kỹ thuật và ý thức, phát triển AI trở thành chủng tộc thực thụ”. Bọn họ có nhiều dẫn chứng, những lý lẽ chặt chẽ và logic, gần như không có sơ hở. Nhưng đó là nhận xét của người khác, không phải là nhận xét của Kai – thiên tài phân tích và là bộ óc chính của đội xuất sắc nhất. Cậu ta dễ dàng phát hiện ra sở hở trong hệ thống lý luận cùng tính nhất quán của nó. Những phân tích đó được truyền tải đến cho Chan – người đặt ra những vấn đề phản biện sắc bén nhất.

*AI: Trí tuệ nhân tạo

Những lượt tiếp theo trôi qua chầm chạp, sau ba tiếng đồng hồ cũng đã đến lượt đội của Kai. Kai đứng lên cầm theo laptop cá nhân của nhóm, thuần thục kết nối với máy chiếu và sẵn sàng để có một buổi diễn thuyết tuyệt vời như bọn họ đã làm từ trước đến giờ. Chan đứng bên cạnh Kai để sẵn sàng hỗ trợ bất kỳ lúc nào, Hyun cầm mic trên tay để có thể lập tức bắt đầu. Chủ đề bọn họ chọn ngày hôm nay thuộc về lĩnh vực xã hội: “Tính đúng đắn và logic của thuyết Malthus, con người có thuộc về vòng lặp của tự nhiên?”

*Thuyết Malthus: Thomas Malthus là nhà nhân khẩu học, nhà kinh tế học người Anh. Thuyết Malthus cho rằng sự phát triển dân số của con người tuân theo quy luật của tự nhiên: Khi đạt đến mộ số lượng nhất định, dân số sẽ bị kìm hãm bởi chiến tranh, nghèo đói do sự tăng lên của cải xã hội không thể theo kịp sự tăng trưởng dân số. Nghèo đói và chiến tranh sẽ làm giảm số lượng dân số, đưa con số về sự cân bằng mà tự nhiên có thể kiểm soát được. Thuyết Malthus bị cho rằng không còn đúng đắn khi hai thập kỷ gần đây dân số con người đã vượt qua ngưỡng dự đoán của ông.

Khả năng trình bày của Hyun là điều không ai có thể bàn cãi. Kai tiếp tục là người kiểm soát tình hình khi tiến hành phân tích phản ứng của khán giả, những sơ hở trong trình bày và các luận điểm cần được nhấn mạnh. Một khi phát hiện ra có bất kỳ vấn đề gì bất thường, Chan sẽ là người nắm giữ thông tin, truyền đạt cho Hyun hoặc chuẩn bị phương án đối phó vào giai đoạn phản biện. Ba người bọn họ là một chỉnh thể hoàn chỉnh, không một dư thừa, không một thiếu sót. Và đó là lý do tại sao tất cả mọi người đều tin vào sự thành công của buổi diễn thuyết này.

Tuy nhiên, tất cả đều không đúng đắn với tất cả trường hợp. Một cánh tay đưa cao.

“Lập luận của các cậu cho rằng sẽ có nhiều nguyên nhân hơn nữa để tự nhiên thực hiện quá trình đào thải chủng loài vượt qua giới hạn?”

“Đúng vậy.” – Hyun khẳng định trước kẻ đang đứng lên nói.

“Cậu cho rằng thuyết Malthus vì thế không sai?”

“Không hoàn toàn. Như chúng tôi đã từng nói trước đó. Malthus chưa thể tiên liệu được số lượng giới hạn mà thiên nhiên có thể chấp nhận chúng ta, đó là thiếu sót của thuyết.”

Kai hơi nheo mắt, cậu ta nhỏ giọng nói với Chan ở bên cạnh: “Hãy cẩn thận”. Chan gật nhẹ, tuy vậy nhưng cậu ta tự tin với khả năng phản biện của mình, những câu hỏi trên không đáng quan tâm.

“Như vậy. Con người có thể đạt tới một ngưỡng giới hạn nào đó gọi là tối đa, nhiều hơn hết thảy các sinh vật khác. Tuy nhiên, con người cần lương thực đủ cung cấp cho tất cả số lượng giới hạn đó trong khi sự phát triển của lương thực lại thấp hơn hẳn con người, lương thực sẽ mất đi trước trong khi con người vẫn tồn tại. Có một mâu thuẫn trong lập luận này, nó đi ngược lại với thuyết tiến hóa và chọn lọc tự nhiên của Darwin.”

Lời phản biện gãy gọn và đanh thép, những từ cuối cùng được nhấn mạnh và kéo dài để kết thúc câu nói khiến cho toàn hội trường lặng ngắt như tờ. Đôi mày của Chan hơi nheo lại, cả Hyun cũng bất động trong một vài khắc. Kai nắm chặt con chuột trong lòng bàn tay, mắt không rời người vừa ngồi xuống, tìm cách phân tích người đó. Người kia không thuộc về một đội nào khác, hắn ngồi một mình, chỉ như một khán giả dự thính. Kai cũng chưa từng nhìn thấy người đó trước đây. Là thành viên mới ư?

Không thể. Không thể phân tích người kia ở góc độ này, hãy chỉ tập trung vào câu hỏi. Thuyết tiến hóa của Darwin, bọn họ cũng từng bàn về vấn đề này và mâu thuẫn của nó với chủ đề. Tuy nhiên cả ba người họ chưa từng đào sâu vào mâu thuẫn này mà tập trung vào ưu điểm của toàn thuyết. Nói đúng hơn, họ tập trung đẩy cao tính đúng đắn và logic, tìm cách che lấp và cố gắng không đề cập ưu điểm của đối phương cũng chính là khuyết điểm của mình. Nhưng quả thật, lúc này đây họ không thể chỉ xem nó là một lỗi hệ thống nho nhỏ được nữa.

Đầu của Kai hoạt động hết công suất, tìm ra luận điểm thích hợp. Nhưng khi cậu chưa kịp đưa ra câu trả lời, Chan đã bước ra giữa bục cao, thay thế vị trí của Hyun, dõng dạc nói.

“Chào bạn. Tôi là Chan, chịu trách nhiệm phản biện và là người trả lời câu hỏi của bạn.” – Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của cậu ta vang khắp hội trường. – “Trước hết, vô cùng cám ơn câu hỏi của bạn. Đây là một câu hỏi rất hay và cũng là vấn đề tiếp theo chúng tôi muốn nói.”

Cậu ta cúi người nhặt lấy chiếc bút dạ viết bảng, có một chiếc bảng trắng được đặt sẵn trên sân khấu phòng trường hợp có điều gì cần ghi chép ngay lúc trình bày. Chan vẽ lên đó một biểu tượng đại diện cho lương thực, tiếp sau đó là vô số mũi tên chỉ vào nó.

“Đây là lương thực, và những mũi tên này đại diện cho các yếu tố bên ngoài tác động đến nó. Tôi gọi những tác động này là Tự nhiên. Những yếu tố tự nhiên này có thể dung dưỡng lương thực và cũng sẽ giết chết nó nếu vượt qua giới hạn, lúc này Tự nhiên sẽ đào thải nó, đó là thuyết Chọn lọc tự nhiên của Darwin. Nhưng hiện tại...” – Chan vẽ thêm một mũi tên khác, to lớn hơn. – “Có một yếu tố không thuộc về tự nhiên tác động đến nó, gọi là con người. Vì thế, chọn lọc tự nhiên không thể hoàn toàn khống chế sự sinh tồn của lương thực khi con người trở thành yếu tố quan trọng và mạnh mẽ. Nhưng như chúng tôi đã nói trước đó, con người thuộc về Tự nhiên và không thể hoàn toàn chiến thắng tự nhiên trong thời gian dài. Đến một giới hạn nào đó khi con người không còn có thể khống chế được giới hạn của lương thực, nó sẽ là sự chấm dứt của sự tác động. Tự nhiên lúc này toàn quyền quyết định sống chết của lương thực, theo sau đó là sự sống của con người. Đó là điểm giới hạn cũng như một giả thuyết khác về Một tác động tương lai sẽ đưa thuyết Malthus trở lại. Đó là trình bày của tôi, xin cảm ơn.”

Chan kết thúc phản biện của mình trong tiếng vỗ tay của tất cả mọi người trong hội trường, kể cả người vừa nãy vừa đưa ra lời phản biện. Kai và Hyun thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên họ không cần phải lo lắng về tài năng phản biện của Chan. Tất cả mọi người trong hội trường cũng đồng tình với nhau rằng lo lắng cho đội của bọn họ quá vô ích, họ không thể bị đánh bại.

Nhưng từ khi kết thúc phản biện cho đến khi về đến chỗ ngồi, Chan vẫn không hề thư giãn. Có điều gì đó khiến cậu ta không buông được.
Sau buổi trình bày, nhóm của Kai được gọi ở lại hội trường. Giảng viên phụ trách muốn gặp riêng bọn họ. Tất cả sẽ chẳng có gì bất ngờ nếu ở lại không chỉ một mình bọn họ, mà còn là một người khác, kẻ vừa đưa ra câu hỏi sắc bén lúc nãy.

“Sau buổi trình bày hôm nay, các cậu có nhận xét gì?” – Giảng viên hỏi đám người của Kai trước, đôi mắt ẩn chứa câu trả lời đang đợi bọn họ bóc mẽ.
Chan lên tiếng trước, rõ ràng cậu ta đã muốn nói ra câu này từ đầu.

“Bọn em thiếu sót.”

“Thiếu sót điều gì?”

“Một điểm nhìn.” – Cậu ta nói, sau đó nhận ra mình chưa nói rõ liền tiếp tục bổ sung. – “Một điểm nhìn chi tiết.”

“Đúng thế. Không hổ là đội trưởng.” – Người giảng viên tán thưởng. – “Hyun, cậu có khả năng giao tiếp xuất sắc, khả năng trình bày mạch lạc và kiến thức xã hội sâu rộng. Chan, cậu có kiến thức khoa học kỹ thuật vượt bậc, tương lai trở thành một nhà khoa học mở rộng trước mặt cậu. Cậu còn có khả năng phản biện lại các khẳng định, điểm yếu và không ngừng đưa ra phương pháp khắc phục ngay lập tức, đó chính là tài năng của cậu. Còn Kai, khả năng quan sát và làm chủ tình thế, nhận ra điểm yếu và điểm mạnh của bản thân và đối thủ, khả năng nhìn nhận vấn đề trên diện rộng và trong dài hạn cùng kiến thức hóa sinh nổi trội là điểm mạnh của cậu. Tuy nhiên, không ai trong các cậu có khả năng nhìn vào một điểm nhìn chi tiết, coi trọng các tiểu tiết cùng khả năng đánh giá về tâm lý học.”

“Và đó là lý do có mặt của cậu ta?” – Hyun liếc nhìn sang người từ đầu đến cuối vẫn im lặng chờ kịch hay, người đang nhìn mọi thứ bằng đôi mắt hờ hững phớt đời.

“Đây là thành viên mới của đội các cậu và cũng là thành viên cuối cùng nhà trường chọn. Irina.”

Bình luận

Phiền em sủa lại dấu * - * thành dấu * | * sau tên fic và tên tác giả ở topic. Thank!  Đăng lúc 9-10-2017 02:13 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-9-2017 21:20:42 | Xem tất
Chương 2


Cô gái dùng tay hất mái tóc lên, giương đôi mắt kiêu ngạo nhưng lại có chút hờ hững nhìn những người cùng nhóm, khóe môi hơi cong lên.

Hình ảnh này khiến Kai nhớ về người con gái ngồi trên chiếc bàn bụi bặm của căn phòng cũ. Hóa ra chính là cô ta. Khi ở trong căn phòng, gương mặt ngược sáng của Irina núp trong bóng tối, những gì Kai có thể nhớ chính là đôi mắt kiêu ngạo ấy và nụ cươi hơi cong lên của cô ta. Người này chính là thành viên mới của đội.

“Xin chào. Irina là tôi. Có thể ban đầu mọi người không quen việc có một thành viên mới là nữ trong đội của mình, nhưng tôi mong là chúng ta có thể hợp tác cho đến khi tất cả chúng ta tốt nghiệp.”

“Chào mừng cậu gia nhập, Irina.” – Chan bước ra đầu tiên, dáng vẻ đội trưởng luôn bọc lấy cơ thể cậu ta.

“Hợp tác vui vẻ.” – Hyun là người tiếp theo, nụ cười trẻ thơ kéo dài trên gương mặt cậu ta trái ngược với dáng vẻ trưởng thành mà cậu ta toát ra.

Chào hỏi một lượt hai người, Irina quay đầu về phía Kai. Nụ cười kia không biết từ khi nào lại khiến cậu ta nhìn ra cảm giác của một con thú săn mồi tìm thấy kẻ xấu số đầu tiên. Cả người Kai căng cứng không tự nhiên, dẫu vậy sự bình tĩnh được rèn giũa vẫn làm chủ cơ thể cậu.

“Chào.”

Nụ cười kia, sự giả tạo đến cùng cực.

Khi là một thành viên của Hội, sinh viên được phép ở lại trong ký túc xá của trường. Không như những ngôi trường khác khi mà ký túc xá là nơi tụ họp của những sinh viên không đủ điều kiện để thuê một căn phòng trọ khang trang bên ngoài, ký túc xá của ngôi trường này là nơi dành cho những kẻ được chọn. Mỗi người được cấp một phòng riêng với nhà tắm, phòng vệ sinh riêng. Diện tích rộng lớn và tạo ra sự thoải mái tối đa cho người ở. Mỗi căn phòng lại có phong cách trang trí khác nhau tùy theo sở thích của chủ nhân. Tỉ dụ như phòng của Chan đơn giản với những món nội thất tối giản hết mức, mỗi món đều có công dụng và không có gì thừa thãi. Phòng của Hyun lại được trang trí đủ loại nội thất khác nhau, có hơi màu mè như tính cách của cậu ta. Phòng của Kai đại diện cho bản tính của cậu ta. Khắp nơi đều là sách. Bốn bức tường đều là những giá sách cao lên đến nóc, chiếc giường con được đặt sát vào góc tường, nơi mà giá sách chừa ra một khoảng trống vừa đủ cho một chiếc giường, giữa phòng là bàn dài để chủ nhân của nó có thể làm việc tùy thích.

Mỗi căn phòng phù hợp với một loại tính cách, như thể chính ngôi trường này hiểu rõ cá tình của từng sinh viên của nó. Phong cách Scandinavia đặc sệt trong từng món đồ nội thất ở đây. Khung cửa lớn bằng kính trong suốt giúp cho ánh sáng tràn vào hết mức, thắp sáng cả một căn phòng mang màu sắc chủ đạo là trắng. Chiếc giường đơn đặt trên bục gỗ nằm ngang sát cửa sổ đính kèm công năng hộc tủ dưới gầm giường, tủ sách đối diện với hướng ánh sáng chiều vào và bàn làm việc đặt giữa phòng. Điểm xuất cho tất cả thiết kế trên là tấm thảm màu xanh tiffany đặc trưng đặt giữa phòng khiến không gian bớt lạnh lẽo. Quả thật, ngôi trường này chưa bao giờ khiến cho Irina thôi ngạc nhiên.

Hành lý đã được chuyển đến và đặt trong phòng. Cô nàng dỡ nó ra và bắt đầu cất gọn nó vào những hộc tủ dưới gần giường. Còn những món đồ cần treo lên, đã có một chiếc tủ âm tường giúp ích cho việc đó. Công việc dọn dẹp và sắp xếp lại đồ đạc ngốn của Irina một buổi sáng. Cô nàng nhìn đồng hồ lần cuối và quyết định dùng nửa tiếng còn lại cho việc tắm rửa trước khi đến buổi họp đầu tiên của cô và đồng đội mới.

Địa điểm tổ chức họp là phòng tự học nằm trên tầng ba của ký túc xá, nơi mà tất cả thành viên thuộc Hội có thể đến và sử dụng. Tương tự như đặc quyền dành cho thành viên của Hội, phòng tự học có đầy đủ trang thiết bị cần thiết, thiết kế tường cách âm đảm bảo sự riêng tư và có đủ phòng cho tất cả các đội thuộc Hội. Phòng 3B là địa điểm gặp mặt của đội Kai. Khi cô đến, tất cả mọi người đều đã có mặt đầy đủ và đang đợi thành viên cuối cùng là cô. Kai ngước mắt nhìn người mới đến, tỏ ra không mấy thiện cảm, Hyun là người dễ tính nhất, vui vẻ bảo Irina ngồi xuống, còn Chan chỉ cười nhẹ xã giao, sau đó đứng lên.

“Một lần nữa chào mừng vào đội, Irina. Tôi có một vài điều cần phổ biến rõ đến cậu. Trước hết, tôi muốn biết cậu đã biết được bao nhiêu chuyện về Hội hay đội này?”

“Một ít. Như Hội là tập hợp những sinh viên xuất sắc nhất và được đào tạo một cách riêng biệt. Những thành viên của Hội luôn phải làm việc nhóm, thực hiện các đề tài được đưa ra và không ngừng tìm kiếm thành tích hay sự công nhận từ người quản lý của Hội. Có thể đi kèm theo nó là một lợi ích gì đó mà tôi chưa được biết. Thứ hai, tôi biết đội của chúng ta là đội xuất sắc nhất trong Hội, tên của nó là Illuminati – một cái tên phô trương theo tôi là vậy.”

“Đó là ý tưởng của tôi.” – Hyun chen vào. – “Bỏ qua mấy thuyết âm mưu vớ vẩn, đây là một cái tên đầy ý nghĩa và mang đậm tính gợi mở.”

“Đó là tất cả?” – Chan nhấn mạnh câu hỏi.

“Tất cả.” – Irina gật nhẹ đầu.

“Được rồi. Vậy thì tôi sẽ bắt đầu với những điều cậu chưa biết.” – Chan cầm cây bút dạ trên tay, một thói quen của người không quen dùng lời nói để biểu đạt, Irina nhận ra điều đó. – “Hội – đúng là tập hợp của các sinh viên xuất sắc nhất. Nhưng không đơn thuần như vậy, chúng ta là người được trực tiếp nhận được tài trợ của chính phủ để phát triển khả năng của cá nhân trở nên hoàn hảo. Không chỉ là sinh viên, chúng ta vào Hội với tư cách nghiên cứu sinh. Các đề tài được đưa ra không phải để làm cho vui, chúng ta có nhiệm vụ phát triển những đề tài đó thành các công trình nghiên cứu thực thụ.”

“Chọn một trong số đó, không phải là tất cả.” – Kai bổ sung.

“Phải. Một đề tài xuất sắc nhất sẽ được chọn để phát triển trong mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm và bất kỳ đề tài nào được chọn, nhóm sinh viên chịu trách nhiệm sẽ trở thành người dẫn đầu dự án đó. Chính xác hơn, Hội tìm kiếm những phát kiến mới từ những con người tài năng nhất. Đó là chiến trường của Hội, trở thành một nhà khoa học dẫn đầu một dự án từ khi còn là một sinh viên là một viên đường ngọt.”

“Đã từng có dự án nào được tiến hành chưa?” – Irina đặt câu hỏi.

“Đã từng. Tuy nhiên nó nằm trong vòng bí mật vì vẫn chưa hoàn thành. Chỉ có duy nhất một dự án được chọn cách đây hai mươi năm, khi ngôi trường này được thành lập chỉ mới mấy năm. Hai mươi năm nay, vẫn chưa có thêm dự án mới nào được khởi động và đội của chúng ta được đặt niềm tin trở thành hy vọng mới của trường, cậu được thêm vào để đội hình có thể hoàn hảo nhất.”

“Đã hiểu. Nhưng tôi vẫn không thấy tiềm năng ở các dự án của các cậu, như đợt trình bày vừa rồi, thuyết Malthus quá chung chung để tiến hành nghiên cứu. Tôi không nghĩ chính phủ muốn nghiên cứu về nhân khẩu học lúc này.”

“Đúng vậy. Đó là chỉ là bước thử nghiệm để chúng tôi nghiên cứu về một khái niệm mới: Giới hạn.”
Chan vẽ một vòng tròn trên bản vẽ.

“Đây là giới hạn, nó như một cái bong bóng.”

“Có thể co giãn?”

“Xuất sắc đấy Irina. Mới nhìn lần đầu kia mà.” – Hyun ngạc nhiên nhỏm cả người dậy. Kể cả Kai, kẻ biếng nhác im lặng cũng phải liếc mắt về phía cô.

“Giới hạn của con người có phải chỉ dừng lại ở hiểu biết hiện tại không? Có quá nhiều cách để con người mở rộng giới hạn của chủng loài mình, phát kiến ra máy bay phá vỡ giới hạn về việc con người chỉ có thể di chuyển trên mặt đất, công nghệ sinh học cho thấy con người có thể điều khiển sự sinh sản và phát triển của các thực thể sống,... Ví dụ như vậy. Như tôi đã nói trong bài thuyết trình vừa rồi, Malthus không hề lường trước được giới hạn phát triển của dân số nên học thuyết của ông ta bị phản đối. Nếu con người đạt đến giới hạn của tự nhiên, con người sẽ bị đào thải. Còn nếu, con người có thể vượt qua giới hạn của tự nhiên thì sao? Quả bóng giới hạn có thể co dãn đến mức nào?”

“Nhưng nó có thể nổ bất kỳ lúc nào.” – Irina nói.

“Vậy thì hãy để nó nổ thử xem sao.” – Nụ cười tinh quái của Hyun kéo dài.

Irina nhìn tất cả mọi người trong nhóm, dáng vẻ tự mãn của Chan, gương mặt kỳ dị của Hyun và cả sự trầm mặc của Kai, nhóm người này xuất sắc theo một phương pháp kỳ quái. Rất kỳ quái.

Công trình nghiên cứu này đang được tiến hành và bọn họ sẽ phải hoàn thành nó trước khi tốt nghiệp. Buổi chiều, Irina bước trên hành lang, đầu óc chỉ suy nghĩ mãi lời nói của Chan. Một ý tưởng táo bạo, quá táo bạo. Bọn họ là đang muốn thử thách sức chịu đựng của tự nhiên sao. Cô vừa đi vừa nghĩ, một loáng đã đến khu tự học lúc nào không hay. Khu tự học là nơi tụ tập của những sinh viên bình thường, ở đây kê rất nhiều bàn ghế dài thuận lợi cho các buổi họp nhóm và làm bài tập. Trong khu tự học còn có sự xuất hiện của một số người quen cũ Irina.

Ngay khi cô vừa bước vào, sự im lặng đột ngột đã đánh thức Irina khỏi những suy nghĩ mông lung. Cô ngước mặt lên, trông thấy một vài gương mặt quen thuộc. Nhưng lúc này, trong đôi mắt bọn họ là sự e sợ và nghi ngờ.

Con người thật yếu đuối.

Con người sợ hãi nhất là những thứ bọn họ không hiểu biết.

Như các vấn đề của Hội hay chính bản thân một thành viên của nó như Irina.

Nhận ra bản thân không được chào đón, Irina rẽ bước đi sang dãy hành lang khác. Đây là con đường đi đến khu học thể chất. Các thành viên của Hội học kiến thức riêng, tuy nhiên lại vẫn phải học thể chất chung với những sinh viên bình thường. Theo lý lẽ của nhà trường, thể chất là thứ duy nhất không được phép phân biệt giữa thiên tài và thường dân. Cho mình là mạnh nhất là điều cấm kỵ.

Đào tạo cỗ máy hoàn hảo có lẽ là tiêu chí của ngôi trường này, tất cả sinh viên buộc phải giỏi cả về kiến thức và sức khỏe. Những người được tuyển chọn vào đây vốn đã là người nổi bật về cả hai lĩnh vực. Tuy nhiên nếu trong quá trình học không thể hiện được điều đó ra, tấm vé đuổi học sẽ dành cho bọn họ.
Kai khởi động trước khi bước vào bài học thể chất cực nhọc. Một khi có tiết thể chất, cả ngày hôm đó chỉ dành cho vận động. Bởi vì tiết thể chất của ngôi trường này không phải là tiết thể chất thông thường. Sau khi làm giãn những sợi gân và khiến cho những khớp xương trở nên linh hoạt, Kai phóng tầm mắt nhìn ra xa. Ở trong đám sinh viên nữ, một cô gái có gương mặt sắc sảo đầy thách thức đang đứng một mình – như một con sói cô độc.

Tiếng huýt còi vang lên. Năm sinh viên bao gồm cả nam lẫn nữ liền lập tức lao người lên phía trước như thú dữ vồ lấy con mồi. Thân thể của bọn họ tựa như bông gòn, dễ dàng tung mình tránh né những chướng ngại vật, di chuyển thoăn thoắt qua các mô đá gồ ghề mà vẫn giữ được tốc độ kinh người.

“Năm giây, Kai.” – Người giáo viên hô lên. – “Năm giây ba mươi khắc, Seh. Sáu giây, Dyo. Bảy giây, Suho. Bảy giây mười khắc, Dean.”

Thành tích không tệ với đường chạy một trăm mét vượt chướng ngại vật. Tiếp theo là phía nữ sẽ chạy. Lần đầu này không có Irina. Kai nán lại đợi thêm một chút, sau bảy tám lượt chạy, Irina mới xuất hiện ở lượt thứ chín.

“Năm giây, Irina.”

Cái gì? Kai không tin vào mắt mình. Phải nói rằng, giới hạn của nữ luôn luôn khác biệt. Nếu bên nam trung bình là bảy giây, bên nữ phải mất thêm ba giây nữa mới là trung bình. Nhưng biểu hiện của Irina, chỉ mất năm giây tương tự như Kai. Cô ta có thành tích thể chất vượt trội hơn hẳn đồng bạn và tương tự như của nam sinh. Nhưng ngay sau đó, Kai chợt nhận ra, nếu một người không đủ xuất sắc liệu có thể bước vào đội hình của bọn họ không? Vì thế, sự xuất sắc của Irina không hề đáng ngạc nhiên như vậy.

Tiếp sau đó là bài tập nhảy cao. Kai tiếp tục ghi điểm với thành tích 2m. Nhưng Irina cũng không kém cạnh với kỷ lục của nữ 1m9. Lần này Kai có phần hả hê một chút, ít nhất cô nàng không phải xuất sắc đến mức nghẹt thở, vẫn phải thua cậu một chút.

“Đừng hả hê như vậy, Kai. Chẳng qua là chân cậu dài hơn người ta mà thôi.” – Hyun không biết từ khi nào lại xuất hiện bên cạnh cậu.

“Đến từ lúc nào vậy?” – Kai giật thót nhảy ngược về phía sau một đoạn dài.

“Đi ngang qua, phát hiện một tên tự kỷ so thành tích với con gái.” – Gương mặt Hyun không đổi sắc, đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn Kai, sau đó chắc lưỡi nhận xét. – “Nhảy xa không tồi đâu. Nhưng vẫn thua tôi.”

Sau đó cậu ta ngoay ngoắt bỏ đi.

Đến chiều, buổi học điền kinh kết thúc. Kai tu hẳn một chai nước lớn, sau đó quay người trở về ký túc xá tắm rửa. Kết quả chung cuộc thì cậu và Irina không hơn kém nhau bao nhiêu. Thật tệ khi cứ so đo thành tích với con gái mãi như vậy.

“Kai.”

Một giọng nói quen thuộc truyền đến. Cậu xoay người, trông thấy cô gái kia không biết từ lúc nào đã đến sau lưng mình. Cậu ta hơi lùi lại một chút, bật chế độ cảnh giác nhưng Irina cũng chỉ khoanh tay lại trước ngực, hơi nghiêng đầu nở nụ cười gian trá quen thuộc.

“Đón xem từ đầu như vậy, đã nhận ra được gì chưa?”

Đầu của Kai bị giáng một cú đau điếng, tuy nhiên cơ thể may mắn vẫn đứng vững. Cậu ta miễn cưỡng mở miệng nói.

“Tạm thời chưa tìm ra sơ hở.”

“Yên tâm đi. Cậu sẽ không tìm được gì đâu.”

Irina nhấc khăn của mình vuốt lên mặt, nơi giọt mồ hôi đang chảy xuống rồi sải bước về hướng ký túc xá. Nhưng chỉ vừa dợm được vài bước, cô đã quay người lại, mấp máy môi nói điều gì đó.

Chuyến xe bus cuối cùng của ngày sẽ lăn bánh trong vài giây nữa. Người lái xe đốt điếu thuốc đưa lên miệng, đôi mắt liếc về phía cửa lên xuống của xe để chắc chắn rằng không để lỡ một ai. Và như dự liệu của ông, một người con trai mặc chiếc áo phông đơn bạc, túi đeo chéo khoác bên vai đã tận dụng một vài giây cuối cùng để nhảy lên bám vào thanh cột bằng thép. Cậu ta đu người qua những tay vịn rồi ngồi xuống chỗ trống nơi đuôi xe. Từ đầu đến cuối, những người có mặt kể cả tài xế đều không thể rời mắt khỏi người kia vì những động tác di chuyển ấy thuần thục như một bản năng. Ngay sau đó, người bán vé vội đu người qua dãy ghế đến chỗ của người mới đến, thực hiện chuỗi động tác kiểm tra thẻ sinh viên, xé vé và thu tiền. Chiếc xe sau khi đón vị khách cuối cùng cũng bắt đầu lăn bánh.

Chuyến xe đã chạy đến gần cuối lộ trình, người trên xe bắt đầu thưa dần. Bây giờ là lúc phố lên đèn, người người đổ ra đường vui chơi cuối ngày nên các tuyến phố trung tâm đều trong tình trạng ùn tắc cục bộ. Tuy nhiên, trái ngược với sự nhộn nhịp bên ngoài, trên xe chỉ còn lại ba người, người tiếp viên đã nhân lúc kẹt cứng để nhảy xuống mua vội ổ bánh mì. Tài xế liếc nhìn con đường phía trước, kinh nghiệm cho ông biết nếu muốn vượt qua điểm kẹt này để vào trạm thì cần nửa tiếng nữa. Ông ta rùng mình một cái rồi đưa tay hạ nhiệt độ máy lạnh xuống. Dù vậy, không gian trong xe vẫn một màu lạnh lẽo. Qua kính chiếu hậu, ông trông thấy gã thanh niên ăn mặc giản dị vẫn ngồi nơi đuôi xe, ánh mắt không cảm xúc nhìn mông lung về phía trước. Chéo góc ngồi của cậu ta một chút ở hàng trên, cô gái xinh đẹp mang đôi mắt sắc sảo đang nhìn thẳng vào ông, thông qua kính chiếu hậu. Người tài xế giật thót, vội vàng dời ánh mắt sang chỗ khác. Mồ hôi lạnh rớt trên trán ông ta.

Tiếng còi báo lạnh toát vang lên giữa bầu không quỷ dị. Ông ta hít lấy một ngụm khí lạnh, đưa tay gạt cần mở cửa. Cô gái ngồi trên xe là người đã bấm chuông, thoăn thoắt đứng lên di chuyển đến cửa sau, bước xuống lòng đường đông đúc. Gần như ngay lập tức, người con trai kia cũng đứng lên bám theo cô ta. Khi cửa xe đóng lại, ông ta liền thở phào nhẹ nhõm, không gian dường như đã ấm lên được một chút. Dòng xe phía trước đã bắt đầu dãn dần ra, xe bus cũng bắt đầu di chuyển. Tuy nhiên, tiếp viên bán vé vẫn chưa thấy quay trở lại. Ông ta cho xe chạy chầm chậm, cửa trước vẫn mở chờ đợi người kia quay lại. Nhưng mãi vẫn không thấy đâu.

Kai vẫn theo dấu người vừa rời đi lúc nãy, cậu có thể dễ dàng nắm bắt vị trí của cô ta trong đám đông qua lại, nhưng để có thể đuổi kịp lại không hề dễ dàng. Dẫu vậy, những kỹ năng hỗ trợ mà cậu được học ở buổi thể chất của trường đã giúp đỡ cậu khá nhiều trong việc giữ khoảng cách nhất định. Cô gái kia vẫn lách ra khỏi đám đông, không hiểu tại sao lại đi về phía dãy lô cốt không dành cho người không có phận sự, nhẹ nhàng cúi người bước qua băng niêm phong tượng trưng rồi biến mất. Kai liền vội vàng tăng tốc độ, dùng hết sức đuổi về phía ấy, khi đến nơi chỉ thấy một quầng sáng xanh đang hắt lên mặt cô gái, quầng sáng xuất phát từ chiếc điện thoại.

“Xin chào. Ở đây có người bị thương, hãy cho một xe cấp cứu đến. Chỗ này là lô cốt công trình nằm cách trạm xe số một hai trăm mét.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo