Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: thuy_phuong
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | K+] Nỗi lòng kẻ thứ ba | thuy_phuong | So Eul

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 1-1-2012 00:26:15 | Xem tất
au ơi đọc liên hai chap mà lòng cứ phải là cuốn theo cảm xúc dâng chàoyj nhận ra mình yêu gaeul như thế nào tưởng chừng là muộn anh sẽ phải dăn vặt cả đời thì tia hi vọng lại được mở ra. Nhưng Gaeul thật không suy nghĩ chín chắn gì cả " đây là tiếng gọi của con tim có thể nòi thế không nhỉ" thật lòng mà nói chap 8 mình đọc chủ yếu là kỉ niệm nhưng không ngờ Gaeul nhà mình ại cũng hơi ngang ngược như thế nhưng dễ thương
Không biết chap sau gaeul đã tỉnh chưa, YJ có vẻ rất mong chờ nhiều lắm
hóng chap sau của au nha cố gắng ha {:412:}
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 18-1-2012 04:01:15 | Xem tất

chap 9 part 1: Ngày hạnh phúc


“Ga Eul à, đi bên này nè em, cố lên, một chút nữa, sang đây với anh” Yi Jung đứng ở đầu bên kia giang hai tay ra khích lệ trong khi Ga Eul đang khó nhọc nhấc  từng bước chân. Hai tay cô bấu chặt thanh xà đến đỏ tấy.

Dài nhất chỉ được hai bước chân. Ga Eul đã ngã nhào xuống nền gạch. Do Yi Jung đứng quá xa nên chẳng đỡ cô kịp. Đến khi hoảng hốt định chạy lại thì Ga Eul đã hét toáng lên.

“Đừng lại gần em!”

“Ga Eul…” Yi Jung nhìn cô với anh mắt lo lắng.

“Em không sao, em sẽ tự đứng lên, em sẽ làm được”

“Được, em hãy cố gắng, anh luôn ủng hộ em mà”

Ga Eul chậm gãi vịnh vào thanh xà bên cạnh và cố đứng lên từng chút một. Nhưng cú ngã vừa rồi dường như đã lấy đi toàn bộ sức lực của cô.Ga Eul chập chững chừng hai giây lại ngã nhào xuống đất. Đến lúc này Yi Jung đã không thể chịu đựng thêm nữa. Khi cô đang dùng thanh nạn đập mạnh  vào hai chân của mình.

“Ga Eul…Ga Eul à, bình tĩnh đi em. Chúng ta còn nhiều thời gian mà! Bình tĩnh lại đi em” Yi Jung vừa ôm chặt Ga Eul vừa đưa tay đỡ những đòn đau đớn mà cô đang gây ra cho bản thân.

“tại sao? Tại sao lại trở nên vô dụng như vậy? tại sao chỉ là đứng vững thôi em lại không thể. tại sao lại như vậy? oppa, tại sao vậy?” Ga Eul gào thét siết chặt lấy Yi Jung mà khóc nấc.

“Ga Eul ngoan. Em đã làm rất tốt. Đừng tự trách bản thân mình. Em không nghe bác sĩ nói sao? Chỉ mới trị liệu một tháng mà đã đứng được như thế này thì quả thật là kì tích. Em đã rất xuất sắc Ga Eul à” vòng tay Yi Jung vẫn không rời khỏi thân hình nhỏ bé đang run rẩy. Tay anh vừa xoa đầu cô vừa dỗ dành.

“Oppa!” Ga Eul đột ngột đẩy Yi Jung ra và nhìn thẳng vào mắt anh với ánh nhìn vừa đau đớn vừa lo sợ “nói cho em biết, có phải em vô dụng lắm không? Nói cho em biết, anh ở bên em, chăm sóc em, quan tâm em đều là vì trách nhiệm  phải không? Có thật là em  vô dụng đến nỗi phải van xin sự thương hại của mọi người không?”

Bốp…

Tất cả mọi người xung quanh đều ngỡ ngàng với những gì đang diễn ra. Những bệnh nhân, những y tá, bác sĩ ở phòng vật lý trị liệu này không tin được điều mình vừa trông thấy. Người đàn ông hoàn hảo, hết mực yêu thương và nuông chiều vợ. Quan tâm chăm sóc cho vợ  từng miếng ăn. Bên cạnh vợ mọi lúc và họ có thể thấy, mỗi cái nhíu mày đau đớn của cô gái là nỗi đau đang in rõ rệt trên mặt anh ta. Thế nhưng cái gì đang diễn ra. Anh ta đang tát vợ mình sao?

“Ga Eul! Em có thể mắng chửi anh. Em có thể trách cứ và dằn vặt anh vì mọi điều tệ hại mà anh mang  đến cho em. NHƯNG…anh cấm em, không bao giờ được nói về bản thân như vậy. Em không  vô dụng, em hoàn toàn không phải thế. Anh cũng không cho phép em nghi ngờ tình cảm của chúng ta. Điều đó là sự xỉ nhục lớn cho tình yêu của em và kể cả của anh. Hãy nghĩ lại xem, khi anh là một kẻ mù lòa, em đã bên cạnh anh. Lúc đó, em thương hại anh phải không?”

“….em chưa bao giờ thương hại anh…Yi Jung oppa” Tiếng nấc ngày một nhỏ dần.

“Là vậy đấy! Em hiểu chứ?”

“em xin lỗi..em xin lỗi, oppa!” Ga Eul lại vòng hai tay qua cổ anh và ôm chặt. Nước mắt vẫn lăn đều đều trên mi. Nhưng là giọt nước mắt hạnh phúc.

“anh mới phải là người nên nói xin lỗi. Anh xin lỗi, Ga Eul, xin lỗi vì đã mang đến bao nhiêu nỗi đau cho em, xin lỗi em” có thể thấy, nước mắt cũng đang chảy tràn trên gương mặt người đàn ông.

“Oppa. Chúng ta đừng bao giờ nói xin lỗi với nhau được không”

“Anh yêu em!”

                     



“Ga Eul. Ga Eul ơi! Xem anh mang gì đến cho em nè!” Chẳng cần gặp mặt. Tất thảy mọi người trong nhà đều biết đó là tiếng của ai.

“suỵt….Junpyo. Nhỏ tiếng thôi, Ga Eul đang ngủ” Yi Jung ra dấu im lặng trong lúc vòng tay sang vai dỗ dành Ga Eul đang cựa mình.

“xì…lại ngủ sao? Chán vậy!” Junpyo bĩu môi.

“Đừng làm trò trẻ con nữa Junpyo” Woo Bin trừng mắt nhìn thằng bạn đang giở trò

“Con bé đã ngủ bao lâu rồi Yi Jung?” Ji Hoo bỏ mặt hai tên bạn thân, lúc này đã đi đến bên cạnh Ga Eul, người vẫn đang cuộn tròn trong lòng Yi Jung

“Gần 4 tiếng” Yi Jung nhìn  vào đồng hồ treo trên tường và trả lời khẽ

“Ngủ nhiu đủ rồi, mau gọi con bé thức dậy đi” Junpyo lại mất kiên nhẫn. trước khi để Junpyo làm điều đó, Woo Bin đã khóa chặt tay JUnpyo và gắt nhẹ

“Cậu không thấy con bé đang ngủ rất ngon à, Đừng ham chơi nữa, Junpyo”

“Tối qua, Ga Eul ngủ không được, cô ấy  cứ lăn qua lăn lại, đôi lúc cũng thiếp đi được một lúc, nhưng rồi lại thức giấc rất nhanh. Đến trưa sau khi ăn xong thì lại bảo buồn ngủ và ngủ đến giờ” Yi Jung vừa kể vừa vuốt phần mái tóc đang che phủ trán của Ga Eul.

“Trẻ con là vậy mà” Woo Bin mỉm cười và trìu mến nhìn Ga Eul vẫn đang phì phò ngon giấc.

“Gì mà trẻ con. Ga Eul đã là vợ của Yi Jung rồi đấy”

“Mở miệng ra là bảo mình là người anh trai tốt nhất. thế khi con bé tỉnh dậy, ai đã nhảy tưng tưng bên cạnh cô nhóc mà không thèm nghe căn dặn của bác sĩ.” Ji Hoo chọc gậy bánh xe “ Ga Eul trước khi xảy ra tai nạn, có lẽ đã chịu một cú sốc quá lớn. Đến khi tỉnh lại, do một chấn động đó  ảnh hưởng nhẹ đến tâm lí, đôi lúc hành động , sẽ giống như trẻ con. Giống như việc tìm lại tiểm thức. Nhưng kí ức vui vẻ đáng nhớ”

“Thì đã sao chứ? Ga Eul vẫn là Ga Eul, trước giờ con bé hành động có ra dáng người lớn bao giờ đâu. Mà vậy thì có gì không tốt. vừa có lợi cho con bé, vừa tạo bầu không khí vui vẻ cho chúng ta”

“YoYo…Junpyo. Câu nói hay nhất trong ngày” Woo Bin đưa ngón cái về phía Junpyo.

“Đúng là vậy. Đôi lúc rất nhõng nhẽo và hay mè nheo. Nhưng lại rất đáng yêu” Yi Jung thì thầm cứ như đang nói với chính mình. Bỏ mặt ba đôi mắt gian xảo đang đồng loại hướng về anh.





“Cao hơn.cao hơn nữa, oppa. Anh lùn quá” Ga Eul vừa ngồi công kênh trên lưng Junpyo vừa vỗ bộp bộp vào vai anh phàn nàn.

“Ya. Có biết anh đây sỡ hữu chiều cao mà khối kẻ ngoài kia ganh tị không?Em mới là con vịt lùn”

“Anh mới là còn đại bàng to xác chân ngắn thì có.Em không biết anh cao bao nhiêu  và cũng không cần biết điều đó. Anh nhón lên thêm chút nữa đi” Ga Eul cố vươn tay đến quả táo đỏ đang đung đưa trên cành

“Aissss!!! Bám chặt vào đi. Khi anh đếm một hai ba và bật lên thì em ráng mà chộp. Không được nữa thì đừng có kêu ca”

Một…hai….ba…

           Rầm!!!!

A!!!!!!!!

“Chuyện gì vậy!” Yi Jung từ trong nhà chạy ra khi nghe tiếng hét. Ly sữa nóng trên tay anh cũng đã sánh đi gần nửa. Nhưng nào có quan tâm. Anh chạy như bay về phía Ga Eul đang ngã xỗng xoài ra đất.

“Hix…đau quá đi…” Ga Eul rên rĩ.không rên sau được khi mông cô hạ cánh khí thế như vậy

“Ga Eul, em không sao chứ?” Đặt vội ly sữa sang một bên, Yi Jung bế gọn Ga Eul để cô ngồi trên chân anh. Còn anh thì đang xem xét khắp tay chân cô để tìm vết thương “tớ mới nhờ cậu trông hộ Ga Eul một tí. Sao lại vậy hả Junpyo?”

“vừa phải thôi nhen! Lưng của tớ cũng sắp gãy rồi nè sao cậu không quan tâm. Chỉ tại con nhóc này. Một hai đòi hái táo, rồi lại bám không chặt nên ngã thôi! Lại còn bảo tớ lùn nữa chứ. Thật là không có mắt thẩm mỹ gì hết” JUnpyo vừa xoa lưng vừa bất bình cãi lại.

“Em muốn ăn táo sao không nói anh lấy. Sao lại leo trèo nguy hiểm thế này”

“Em không muốn. táo hái trên cây vẫn ngon hơn” Ga Eul phụng phịu.

“táo nào mà chẳng hái từ trên cây chứ!?” Junpyo lại tiếp tục gây chiến.

“Anh-“

“Junpyo. Ý Ga Eul là táo còn tươi sẽ ngon hơn” Ji Hoo vừa bước ra và lên tiếng can ngăn trước khi chiến tranh bùng nổ. Hai con người này, từ bé đã vậy, đến lớn lại không chịu thay đổi.

“Tiểu công chúa. Của em này”  Woo Bin chìa quả táo đỏ ra trước mặt Ga Eul. Cô ngước nhìn lên cành cây lúc nảy trước khi nhận lấy quả táo.

“Thấy chưa, em nói đâu có sai. Anh là chàng lùn đấy Junpyo” Ga Eul lè lưỡi trêu chọc rồi lại nhanh chóng chôn mặt vào ngực Yi Jung mà cười khúc khích trước khi ăn cốc của Junpyo.Chẳng những Yi Jung, mà ngay cả F3 còn lại cũng phải bật cười với vẻ mặt lém lỉnh ấy.

“Thôi nào, đừng nghịch nữa. Chúng ta  vào ăn tối được chưa nào?”

“vâng oppa” Ga Eul mỉm cười nép chặt vào người Yi Jung hơn khi anh bế cô vào nhà.




          …….5 năm sau….
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 18-1-2012 04:03:38 | Xem tất

chap 9 part 2: Gia đình

…….5 năm sau….





Vừa nghe tin Yi Joon nhập viện vì bị sốt, ông So bỏ tất  tần tật công việc đang dang dở ở Nhật. ông Chu thì chạy ào đến bệnh viện khi hay tin……

“ Yi Joon à…cháu khỏe chưa?” – ông Chu hôn vào mái tóc mềm của cháu trai.

“ dạ cháu khỏe rồi ạ. Cháu nhớ ông lắm” trước mặt người lớn thằng bé tinh nghịch không còn mà thay vào đó là gương mặt ngoan ngoãn như cún con

“Yi Joon bé bỏng……..ông về rồi này” ông So từ cửa bước vào

“ông ….” Yi Joon mỉm cười nhìn hai người, nó biết nó là ông vua con của cả hai. dù chỉ là một vết trầy nhẹ thì cũng làm họ nháo nhào cả lên…bố nó cũng vậy…sẽ lục tung người làm nó bị thương…Nó phì cười và đùa giỡn với hai người ông quý giá của nó.



“xem này, Yi Joon của chúng ta lên mặt báo trông ăn ảnh biết chừng nào “ ông So dù đã có dịp thưởng thức khuôn mặt của thằng cháu đức tôn hàng trăm hàng ngàn lần trên các mặt báo cũng ko thấy chán. Đến nỗi, mỗi khi đi công tác, ông đều mang luôn cả bộ ảnh của Yi Joon theo để khoe với bạn già của mình.

“ lần này là là tựa đề gì nữa vậy bố” – Gaeul đúc sữa cho Yi Joon tiện thể hỏi

“thiên thần nhỏYi Joon đi chân trần trên phố” ông vừa đọc vừa cười sảng khoái khi nhìn những hình ảnh nghịch ngợm và khuôn mặt lắm lem khi ăn kem của Yi Joon
       
“Yi Joon của chúng ta ko chừng còn nổi tiếng hơn cả bố mẹ nó ấy chứ” –Woo Bin  mỉm cười nhìn  ông So đang bế lấy cháu đích tôn

“ đương nhiên rồi. con có từng đọc qua mấy bài báo trước ko? bọn nhà báo này đôi lúc cũng hữu ích, chụp được những khoảnh khắc quá dễ thương của thằng bé” – ông So lại tự hào khoe

“nhưng coi bộ thằng Yi Jung ko thích thế ông ạ”  Ji Hoo tham gia vào cuộc trò chuyện

“tất nhiên rồi, Yi Joon vẫn còn rất nhỏ lại phải sống mãi dưới ánh đèn flash như thế, thằng bé đôi lúc cũng trông rất bực bội”

“biết sao giờ, Yi Joon của chúng ta quá nổi tiếng” Jandi hào hứng nói

“mọi người xem này, ngay cả việc ăn mặc của Yi Joon họ cũng đem ra mổ xẻ, thật hết nói nổi” Junpyo vừa nói vừa chỉ vào màn hình laptop, từ khi Yi Joon ra đời đến nay, dường như mọi người còn có thêm một sở thích đó là lướt net xem ảnh thiên thần

“hoàng tử nhỏ  Yi Joon sở hữu bộ sưu tập quần áo hơn 2 tỷ won, con số mà các sao hàng đầu Kpop luôn mơ ước”

“nhưng bọn chúng cũng đâu phải phô trương, đây là sự thật mà” – ông So lại cười tươi và hôn chọc vào “của quý” của Yi Joon
       
“nhưng bố à, con thấy như thế cũng quá phung phí rồi, bà và hai bố cùng với Yi Jung đừng tiêu tiền như thế nữa mà” – Gaeul khuyên ngăn

“ Ga Eul à, nếu con muốn làm từ thiện, bố cũng sẽ làm tất cả theo ý con, nhưng tất nhiên ko ai được hơn cháu của bố”Ông Chu vừa đến đã vội xen vào câu chuyện

“ Yi Joon !xem bố vừa mang gì về cho con này” Yi Jung vừa bước xuống xe đã chạy vội vào nhà với con Robot nhỏ trên tay

“appa” – thằng bé kháu khỉnh vội xà vào lòng bố

“đây chẳng phải Robot 7.5 Nhật Bản vừa mới tung ra ngày hôm qua sao?” Woobin nhìn Yi Jung một cách than phục “ làm thế nào cậu có được nó chỉ trong một ngày”

“tớ đã đặt hàng từ khi nó còn là  một mẫu thiết kế, nó rất tuyệt, có thể nhảy đấy, Yi Joon, con xem” – Yi Jung hào hứng bật điều khiển , quả thật con Robot đang nhảy rất chuẩn

“ Yi Jung à, anh lại phung phí rồi” Gaeul khẽ trách yêu

“hoàng tử nhỏ của chúng ta đâu phải nhỏ hoài như thế này đâu em yêu, phải để con tận hưởng chứ”

“lần này lại bao nhiêu thế Yi Jung” đến Junpyo cũng đầu hàng với ông bố nuông chiều con một cách thái quá này

“ chỉ 950 ngàn won thôi” Yi Jung bình thản nói rồi hôn vào má Yi Joon một cái chọc

“ôi….anh à” – Gaeul trừng mắt nhìn Yi Jung

“appa…con không thích” Yi Joon xô ngã con Robot ko thương tiếc và tỏ vẻ cáu kỉnh

“ sao thế con, sao con lại ko thích? hôm trước con nói với bố con muốn có nó mà” Yi Jung lo lắng nhìn con trai cưng

“con không thích….không thích nó” Yi Joon khóc òa lên làm mọi người hoảng cả hồn, cứ nghĩ thằng bé bị đau .

“Yi Joon, con sao vậy, nói bố mẹ nghe xem nào?”

” Yi Joon của ông, con Robot này đã làm con nổi giận sao?” ông So dỗ dành cháu cưng, thằng nhóc gật đầu thút thít.

“được rồi, được rồi, để ông quăng nó đi nhé” – ông Chu cũng chen vào.

“Yi Joon à, con xem này, con thật rất nổi tiếng”  Junpyo lên tiếng như người trên trời mới rơi xuống khi nảy giờ chỉ chú mục vào Laptop, nghe đến mình, thằng bé nín bật và chạy lại chỗ Junpyo

“chuyện gì nữa vậy Junpyo?” Yi Jung cau mày khó chịu vì đoán chắc con trai cưng lại bị đưa lên mặt báo

“rất nhiều tin tức về Yi Joon được tổng hợp trong ngày hôm nay, mọi người muốn nghe ko?”

“cháu mau đọc đi chứ?” ông So hối thúc

“nào là So Yi Joon dạo phố cùng bố, nào là ko bao giờ rời khỏi vòng tay bố mẹ, So Yi Jung giới thiệu quý tử với bạn cũ, So Yi Joon luôn là nguồn cảm hứng tuyệt vời cho những điệu múa của mẹ và tác phẩm của bố, So Yi Joon -  cậu ấm sành hàng hiệu, chùm ảnh bé Yi Joon tinh nghịch trên đường phố, Yi Joon là ông hoàng của gia tộc,So Yi Joon -trung tâm của mọi chú ý, So Yi Joon – đứa con cưng của cánh săn ảnh, hoàng tử nhỏ So Yi Joon tung hoàng tại New York, So Yi Joon thiết lập nội quy gia đình, cuộc sống của hoàng tử nhỏ, gia đình hạnh phúc mà hàng vạn người mơ ước, vợ chồng So Yi Jung ân ái dù đã có con, niềm ngưỡng mộ với hạnh phúc So gia….”

“stop…stop…anh muốn đọc đến tắt thở hả Junpyo?” Jandi trừng mắt nhìn anh “nhiều như thế thì anh phải lựa ra cái nào đó hay để đọc chứ”

“ nhưng những cái tiêu đề ấy đều rất cuốn hút” Junpyo thật sự rất hứng thú với những cái tít nóng bỏng nói về  con  trai đỡ đầu của mình

“vừa rồi tạp chí OK! của Mỹ vừa bình chọn hoàng tử ngoại đẹp trai nhất thế giới, Yi Joon  của chúng ta đã nằm top 5 mặc dù mới 4 tuổi, thật đáng tự hào”
       
“ thằng bé giờ đi đâu cũng có phóng viên theo, mọi người có để ý không? Những bức ảnh gẩn đây của gia đình Yi Jung thường chỉ nhắm thẳng vào gương mặt của cu cậu”
              





Không khác mọi hôm, gia đình nổi tiếng tốn mực của báo giới khắp các quốc gia lại có một buổi mua sắm tại khu trung tâm lớn nhất Hàn Quốc, theo sau đó là chân hàng chục cánh phóng viên và những người đi đường đang trầm trồ. Như thường lệ, Yi Joon vẫn phụng phịu đòi bố bồng và tất nhiên Yi Jung luôn chiều theo mọi ý thích của con trai cưng. Bên cạnh đó cũng ko quên choàng cánh tay còn lại qua vai vợ yêu, cô đang làm nhiệm vụ ‘osin’ của mình, cầm con gấu bông và chiếc khăn ủ ấm bằng lông thú đắc tiền cho con trai cưng do một người bạn nổi tiếng trong ngành thiết kế cả dòng sản phẩm tặng cho quý tử của họ.


“appa, sao họ cứ theo chúng ta?”  Yi Joon chỉ tay về đám phóng viên đang cố chen lấn phía sau vài người vệ sĩ riêng của Yi Joon. Nhưng vốn dĩ có ai đụng được vào Yi Joon  khi cậu bé luôn lọt thỏm trong vòng tay yêu thương của bố hoặc khi mẹ bế thì bố cũng bên cạnh che chở cho cả 2 mẹ con

“ bởi vì con trai bố đẹp trai quá đây mà”

“appa, con muốn tự đi” Yi Joon tuột khỏi vòng tay bố
       
“sẽ rất lạnh con à” Gaeul ảnh hưởng một phần sự quan tâm thái quá của Yi Jung dành cho con

“chúng ta đi chơi thôi” Yi Joon hào hứng chập chững bàn chân nhỏ trong đôi giày Gucci của mình nắm tay bố mẹ nhảy chân sáo

“ cẩn thận con à!”

“appa, con không thích đi giày!” Yi Joon lại tiếp tục phụng phịu

“thế bố bồng con nhé!”

“ không, con muốn đi chân không cơ”

“nhưng con sẽ đau chân”

“con muốn, con muốn cơ!”

“ đừng khóc mà Yi Joon, bố sẽ cho con đi chân không được chứ!” Yi Jung ngồi xuống và đặt thằng bé ngồi lên đùi mình, anh tháo đôi giày nhỏ xinh xắn của Yi Joon và phải năn nỉ ỉ ôi thằng bé mới chịu mang một đôi giày thoải mái hơn.

                           
“ Yi Joon ,tiểu thiếu gia, ngài đã làm hỏng cả bức tường rồi, ngày đừng nghịch nữa, bức tranh thiếu gia thích ngài đã làm hỏng rồi, thiếu gia Yi Jung sẽ nổi giận đấy”

“appa sẽ ko mắng cháu đâu” thằng bé tự tin đáp

“sao con chắc chắn vậy con trai” Yi Jung từ ngoài cửa bước vào vờ nghiêm mặt

“appa” nhóc tì nịnh nọt chạy đến ôm lấy bố, Yi Jung ko thể kháng cự nổi vẻ đáng yêu của thằng bé

“biết rồi, biết rồi, sẽ ko mắng con đâu nên đừng dùng ánh mắt cún con giống mẹ con để nhìn bố, thật là hai mẹ con đều y chang nhau”

“bố tuyệt nhất”

“nhưng bây giờ con hãy đi tắm thay đồ với vú, bố phải giải quyết tàn cuộc của con nếu ko mẹ về mà thấy là sẽ mắng thật đây”

“yes sir”





“ omma….những người đó thật rãnh rỗi, chúng ta chỉ đến thăm bố thôi mà họ cũng đi theo”  Yi Joon chỉ tay về phía đám phóng viên nhưng không có vẻ gì cáu kỉnh, nhóc tì còn tạo nhiều kiểu dáng cute ngất trời để họ pose
       
“uhm…chỉ vì công việc thôi cho nên đừng cảm thấy ghét họ nhé con trai” trong giới nghệ thuật, người được các nhà báo mến mộ và tôn sung nhất không ai ngoài nữ diễn viên ba lê nổi tiếng Chu Ga Eul với thái độ thân thiện và đầy lịch sự với mọi người

“appa…” Yi Joon tuột khỏi tay mẹ chạy về bàn làm việc của Yi Jung và nhảy phóc vào lòng bố, Yi Jung mỉm cười bế thằng bé lên tay và bước về phía Gaeul

“vợ yêu đến trễ quá, anh đã chờ hai mẹ con rất lâu đấy” Yi Jung thơm vào má cô ngọt ngào

“anh xem có ai như anh không?, người ta đi làm việc có ai bắt bế con đến thăm đâu”

“bởi vì có ai hạnh phúc như gia đình mình đâu, phải không con yêu?”
       
“appa, hôm nay có một cuộc đua F1, ông đã nói với con về điều đó!”

“ và con rất muốn bố đi cùng?” Yi Jung nhanh chóng hiểu ý con cưng “vậy thì phải làm thế nào?”

“moah…” nhóc Yi Joon nhanh chóng hôn cái chọc vào má Yi Jung và đương nhiên anh nhảy cẩng lên vui sướng

“hai bố con trẻ con quá đi”






“ông ơi”Yi  Joon phụng phịu khi cảm thấy mỏi chân thì phải

“cháu mệt sao Yi Joon, ông bế nhé!” ông So nói rồi khẽ cúi người xuống bế bổng cháu cưng của mình trên tay, mỗi tuần cứ thế, hễ tới thứ bảy là ông lại đưa Yi Joon ra ngoài cả ngày nào là mua sắm, nào là khu vui chơi, đó là thú tiêu khiển mà ông cho là hạnh phúc nhất trần đời, còn cả ngày chủ nhật thì Yi Joon dành cho ông Chu
       
“ ông ơi, sao ngày ngày họ cứ theo chúng ta mãi thế, họ ko chán sao?”

“ông rất tiếc khi ko thể làm cho cháu dễ chịu hơn, ông ko thể đuổi hết cánh săn ảnh đi cháu trai à, cái ông có thể chỉ là ngăn cản họ lại gần và tổn thương cháu”

“ hì hì, cũng không sao ông ạ, ông đừng buồn nhé! Cháu thương ông nhất đây” Yi Joon giở trọ nịnh nọt. Khỏi phải nói, ngay sau đó, hàng ngàn nụ hôn yêu thương được trao khắp thân hình nhỏ bé của nhóc con.





“Yi Jung ah…đi tắm đi anh”  Gaeul khẽ thì thầm vào tay chồng khi anh vừa về đến nhà đã nắm sảy lay ra giường
       
“con đâu rồi em?” Yi Jung dụi mặt vào bụng Gaeul khi cô đã ngồi xuống bên cạnh anh

“bố đã bế Yi Joon đi chơi từ sáng rồi…anh mệt lắm sao?” cô xót xa nhìn quầng thâm trên mắt chồng, dường như ngay cả mở mắt anh cũng không làm nổi. Bàn tay mềm mại của cô lả lướt trên hai bờ vai mỏi nhừ của anh
       
“gặp em thì ko mệt nữa” mắt Yi Jung vẫn nhắm nghiền

“anh chỉ giỏi nịnh nọt” Gaeul chỉ chỉ nhẹ vào trán Yi Jung, anh khẽ bật cười.

“Yi Jung…anh sốt rồi!” cô hốt hoảng nói

“anh ko sao, chỉ là hơi mệt chút thôi” Yi Jung nắm tay trấn tĩnh cô, vợ anh là thế, mỗi lần có gì ảnh hưởng đến anh và Yi Joon  thì y như rằng trời sập đến nơi đối với cô

“nóng như vậy mà không sao, anh thật là không biết lo cho mình gì cả” cô tức giận quát rồi sau đó lại xịu mặt với đôi mắt cún con đang rưng rưng lệ “em thật vô ý, chỉ việc chăm sóc cho anh và con em cũng ko làm được”

“ôi ôi…em đừng khóc mà…anh không sao…thật đó” Yi Jung quýnh quáng khi nước mắt của vợ đang chực trào rơi

“em xin lỗi, Yi Jung”

“ không sao, không sao mà em” Yi Jung ôm lấy cô dỗ dành, vợ anh dạo này thay đổi thì phải, cô mau nước mắt hơn ngày thường, nhưng trông đáng yêu không thể tưởng

“anh nằm đây nghĩ đi, để em nấu ít thức ăn cho anh” Gaeul nhẹ đỡ Yi Jung xuống giường và kéo chăn ngang người anh rồi bước vội ra khỏi phòng bỏ lại Yi Jung mỉm cười hạnh phúc.

“appa ơi…..” Yi Joon cũng vừa về tới nơi đã chạy vào phòng tìm bố vì nó biết, người thương và nuông chiều nó nhất là ai mặc dù hai ông của nó, mẹ nó và cả các chú F4, dì Jandi cũng yêu thương nó hết cỡ.

“suỵt…Yi Joon…bố con đang không được khỏe” cùng lúc đó Gaeul cũng đang vào phòng, trên tay là mâm thức ăn đang bốc khói

“appa…bố bệnh sao?” – Yi Joon dụi mặt vào lòng bố như con mèo nhỏ

“ không có, bố chỉ mệt một chút thôi, Yi Joon của bố đi chơi vui chứ?”  - Yi Jung xoa nhẹ lưng nó  yêu thương

“vâng…bố còn mệt không ạ?”

“uhm…chỉ còn một chút thôi”

“Yi Joon, mau xuống đi con, bố phải ăn để uống thuốc”

“con muốn đúc cho bố”

“con làm được không?”

“dạ được ạ” thằng bé háo hức dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình cầm lấy muỗng múc cháo định đưa vào miệng Yi Jung nhưng Gaeul nhanh cản lại

“khoan đã con, cháu rất nóng” nghe mẹ nói thế, nó phùng môi trợn má thổi lấy thổi để muỗng cháu làm Yi Jung và Gaeul bật cười nghiêng ngã
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 18-1-2012 04:05:03 | Xem tất

RE: [Short Fic] Nỗi lòng kẻ thứ ba |So Eul |thuy_phuong|The end

chap 9 part 2 cont




“hello…Good morning!” Yi Joon vẫy vẫy tay đám phóng viên sau lưng, tạo đủ kiểu dáng,  thằng bé mê tít ống kính khi mới lọt lòng mẹ.

“con thật nghịch ngợm” Gaeul với tay nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Yi Joon, thằng bé đang ngồi trên cổ bố và rất hào hứng

“appa….ice cream!” thằng bé háo hức chỉ vào tiệm kem trước mặt.

“ok…let’s go!” Yi Jung mỉm cười chiều ý bé

“thưa quý khách muốn dùng gì ạ?” phục vụ hỏi, mọi người xung quanh cũng đang nhìn chầm chầm vào gia đình họ.

“làm ơn cho tôi xin chữ kí” một người phụ nữ cầm tờ giấy đến trước mặt Gaeul

“à vâng” Gaeul mỉm cười  thân thiện và kí vào tờ giấy “ cám ơn chị”

“còn cháu…chữ kí của cháu thì sao?” Yi Joon cũng nghịch ngợm hỏi

“ôi…cháu thật đáng yêu” người phụ nữ khẽ thốt lên, Yi Jung đứng bên cạnh chỉ mỉm cười hãnh diện vì sự thân thiện của 2 mẹ con. Trong lúc đó Yi Joon đang vẽ nguệch ngoạc hình những nhân vật hoạt hình mà bé yêu thích

“cám ơn cháu nhé!” người phụ nữ mỉm cười véo yêu má thằng bé, chẳng tỏ chút bực bội, nó cười khì khì, mọi người xung quanh cũng đứng bên cạnh mà hâm mộ, họ cứ xúng xính xung quanh bé

“Yi Joon, con muốn ăn gì?” Yi Jung giải vây cho con trai và vợ khi thấy khách vào càng ngày càng đông

“ cái này…cái này….và cả cái này nữa ạ…” Yi Joon trườn người qua chiếc tủ để cố chỉ vào loại kem mà mình thích

“bố biết rồi…sẽ lấy cho con hết mà”

“omma…mẹ sao vậy?” Yi Joon quay sang mẹ, Gaeul đang phải bám tay vào thành vịnh, cô cảm thấy choáng váng

“em sao vậy Gaeul?, em có sao không?” Yi Jung lo lắng bước đến đỡ lấy cô sau khi đã đặt Yi Joon xuống đất

“em không sao, chỉ thấy hơi choáng”

“để anh đưa em đến bệnh viện”

“ không, em không muốn, chỉ cần về nhà nghĩ một chút  là được, thật đấy, ko cần đến bệnh viện” Gaeul nghe đến hai từ bệnh viện mà sởn cả tóc gái. Mặc dù biết về nhà cũng chả yên thân gì khi cả 1 một nhóm bác sĩ trực trong nhà 24/24 chỉ để lo cho sức khỏe của cô và Yi Joon chứ việc trầy sướt thì ko bao giờ có ở cô, còn Yi Joon thì có bao giờ rời khỏi vòng tay bố đâu mà kiếm được một vết trầy với chả sướt.
       
“uhm…vậy được rồi chúng ta về” như có cùng ý nghĩ với cô, anh đồng ý, anh quay sang ra lệnh cho 1 người vệ sĩ cao to bế Yi Joon còn anh vòng tay bế luôn vợ, mọi người ở đó ồ lên một tiếng thật to

“anh….em đi được mà”

“em cần phải nghĩ ngơi” chỉ nói có thế, anh sảy bước ra khỏi cửa hàng theo sau là vệ sĩ đang bế Yi Joon trên tay.

                              





“em sao rồi….để anh cho người gọi bác sĩ đến nhé!” Yi Jung vuốt sợi tóc mai đang rơi lòa xòa trên trán vợ

“để mai đi anh, bây giờ em chỉ muốn ngủ”

“thôi được rồi, nhưng nếu cảm thấy khó chịu chỗ nào phải nói với anh ngay đấy!” Yi Jung kéo gối dựa vào thanh dường và quàng tay qua vai để kéo cô nằm vào lòng ru ngủ

“appa, con muốn ngủ với bố mẹ!” Yi Joon ôm trên tay con stich đắt tiền và đi đến gần giường

“với điều kiện con ko được làm ồn, mẹ đang mệt đấy” đây là lần đầu tiên anh ra điều kiện với cục cưng, anh nhẹ bế thằng bé lên người nhưng ko làm ảnh hưởng đến Gaeul

“ngủ đi con” Yi Jung dỗ dành khi Yi Joon đang nằm gọn trên người anh, mái tóc nâu mềm đang dụi vào ngực anh. Thằng bé dần dần thiếp đi trong sự dỗ dành của bố!

2:00 AM

“Yi…Jung…” Gaeul thều thào lay vai Yi Jung khi anh đang ngủ,  Yi Joon vẫn ngon giấc trên người bố

“Gaeul, em à, em sao vậy!” Yi Jung hoảng hốt đỡ vợ dựa vào người khi anh thấy cô đang ôm chặt lấy bụng và mắt nhắm nghiền, Yi Joon lúc này cũng bị đánh thức nhưng thằng bé ko như những đứa trẻ khác, nó không khóc mà ngồi hẳn dậy để xem có chuyện gì

“em….em…đau….quá…” Gaeul nói không ra tiếng

“người đâu…..người đâu…chuẩn bị xe” Yi Jung bế cô trên tay và chạy vội ra khỏi phòng với khuôn mặt hoảng hốt, anh cứ hét lên gọi người

“thiếu gia!” ông quản gia lụi cụi với cặp kính cận

“mau chuẩn bị xe đi” anh hét lên hốt hoảng khi thấy Gaeul ngày càng siết chặt lấy vai anh, chắc hẳn là cô đau lắm, Yi Joon hơi hoảng sợ nên níu chặt gấu váy mẹ

“omma” bé bắt đầu mếu máo

“xe có rồi thiếu gia” ông quản gia nhanh nhẹn bế Yi Joon trên tay trong lúc Yi Jung đã chạy ra cửa

                                                   




“ vợ tôi sao rồi hả?” Yi Jung lo lắng chạy tới vị bác sĩ  


“chúc mừng ngài!”

“sao?!!! Chẳng lẽ…..ý ông là…..”

“phu nhân đã mang thai được 4 tuần rồi!”

“thật…..thật sao….” YI Jung lắp ba lắp bắp như đứa trẻ mới tập nói

“vâng, đây là sự thật 100% thưa ngài So” bác sĩ bật cười trước sự ngỡ ngàng nhưng ánh mắt đầy nổi  hân hoan của Yi Jung

“chúa ơi…là sự thật… tôi lại được làm bố rồi…YA!!!!!!!!!!!!!!!.....Gaeul…Gaeul!!”

“em biết rồi, biết rồi, đây là bệnh viện đấy!” Gaeul nhíu mày nhìn ông chồng trẻ con đang ồn ào và áp tai vào bụng cô, đôi mắt lay láy niềm hạnh phúc

“bé con ơi, con phải ngoan nhé, đừng làm mẹ mệt, hãy khỏe mạnh  và lớn lên, bố đang chờ con đấy!” tuy trẻ con nhưng Yi Jung luôn là một ông bố hoàn hảo đúng chuẩn mực
“con chỉ mới được 4 tuần tuổi mà anh” Gaeul đặt tay nhẹ lên mái tóc mềm của chồng

“phải quen dần chứ em, con chúng ta sẽ rất thông minh nên sẽ nghe được những gì chúng ta nói”

“oaoaoaoa…….” Yi Joon òa khóc nơi cửa, Gaeul và Yi Jung hoảng hốt khi nghe tiếng khóc của cục cưng

“ con trai, có chuyện gì xảy ra với con vậy, con đau ở đâu?” Yi Jung lo lắng chạy đến bế lấy thằng bé xem xét khắp người, một tay ôm lấy bé, một tay đặt lên bụng bé “con đau bụng sao?” Y iJung hỏi khi Yi Joon  vẫn đang khóc

“Yi Joon, lại đây với mẹ!” giọng Gaeul trầm ấm và dịu dàng, bé ngoãn ngoãn thoát khỏi vòng tay bố để đến bên mẹ trong khí mặt mũi vẫn lắm lem

“Mẹ vẫn rất yêu con, cả bố cũng vậy, sẽ chẳng có gì thay đổi khi em bé ra đời, tình yêu trên đời này là vô hạn nên không thể chia xớt, chỉ có thể cho đi, cho thật nhiều thật nhiều không giới hạn, con vẫn luôn là bảo bối của mẹ!” Ga Eul ôm lấy bé dỗ dành và hôn lên mái tóc mềm của bé. Lúc này Yi Jung cũng đã hiểu ra chuyện gì, anh mỉm cười nhẹ nhỏm và bước đến bên hai mẹ con.


“thì ra là chuyện này à”  Yi Jung mỉm cười ôm vợ và con trai, anh đặt nhẹ một nụ hôn lên trán Yi Joon và bế  bé “hoàng tử nhỏ của bố, đừng bao giờ nghĩ rằng bố sẽ không yêu thương con khi bố mẹ có thêm em bé, con ko vui mừng vì có em cùng chơi sao, bố vẫn sẽ rất yêu con, con và mẹ con là báu vật vô giá của bố, bây giờ có cả em bé nữa, con thấy bố có giàu không? con không vui mừng vì bố con đã trở nên giàu có như thế sao?”

“vậy Yi Joon là nhất phải không?” câu hỏi của bé làm cả hai không nhịn được cười

“con vẫn phải xếp sau một người con trai bé bỏng ạ!” Yi Jung xoa đầu trong lúc thằng bé phụng phịu

“lại là em bé chứ gì?”

“mẹ con là nhất” Yi Jung hôn lên má Gaeul “con không ganh tị với mẹ con chứ?”

“vâng….” Yi Joon ôm lấy cổ bố “ con yêu bố mẹ!”
                                          



Tin tức phu nhân So của tâp đoàn nghệ thuật So Eul hùng mạnh đang mang trong mình đứa trẻ ngậm chìa khóa vàng thứ hai nhanh chóng được lan ra với tốc độ chóng mặt. Người người đều hân hoan chào đón tin mừng của gia đình hạnh phúc nhất đời này bằng những lời chúc tụng nhiệt thành, đặc biệt là dòng họ, thân thích, bạn bè của họ đều háo hức chờ đón thiên thần thứ hai của họ. họ tin đứa bé này sẽ là nam châm hút các paparazi không khác gì anh trai dù chưa rõ trai hay gái. bởi đứa trẻ sẽ không phải mắc một khiếm khuyết nào về di truyền khi bố mẹ đều là những người đẹp hơn hoa và sở hữu những bộ não tối ưu. Theo sau đó là nhiều người nữa cũng thể hiện niềm vui mừng dành cho ân nhân, từ lúc Ga Eul trở thành phu nhân So, cô ko bao giờ sống theo cách mà mọi người vẫn nghĩ, quý phái và kiêu hãnh, cô trang nhã và giản dị, giàu lòng thương người khi liên  tục tham gia các buổi đấu giá từ thiện cùng chồng, cùng tham gia những hoạt động nhân đạo không công như chăm sóc trẻ em khuyết tật, quyên góp xây dựng trại trẻ mồ côi. Những khi Yi Jung đi công tác là y như rằng cô và Jandi cùng bế Yi Joon  đến trại mồ côi để trao quà bánh hay vui đùa cùng lũ trẻ. Cô được trao tặng danh hiệu “ phụ nữ thế kỉ 21” vừa đảm đang việc nhà lại lo liệu ổn thỏa việc chính trị. Cô là niềm hãnh diện của phụ nữ Hàn Quốc, là niềm ngưỡng mộ của hàng ngàn người đàn ông.

Trở lại với phạm vi hẹp, người phụ nữ tài ba ấy đang phải khổ sở với sự chăm sóc quá mức của ông chồng quý hóa

“ Yi Jung, anh có thôi ngay cho em ko?” cô nói mà cứ như là hét lên với chồng – người đang đứng đằng kia chỉ đạo cả chục người giúp việc

“em yêu, anh đã nói với em rồi, em lớn tiếng con sẽ giật mình và sẽ không tốt cho sức khỏe của em đâu”  Yi Jung chạy đến bên vợ  khi đã phân công nhiệm vụ cho từng người, người thì thay đổi sofa dành cho phụ nữ mang thai, một vài nhà thiết kế nội thất đang lựa chọn gam màu sao cho phù hợp với tâm trạng thai phụ, lại có người mang vào hàng tá loại nệm đắt tiền để bọc lại các cạnh bàn, bậc thang ấy là chưa kể đến có cả một nhóm bác sĩ sản khoa trực 24/24 tại nhà
       
“anh đang quá phung phí đấy Yi Jung”

“có là bao đâu em, chỉ cần tốt cho em và bé con thì tất cả đều không là gì”

“omo…chuyện gì xảy ra thế này” Jandi từ ngoài cửa bước vào như ko tin vào mắt mình, có còn là tòa lâu đài  mang phong cách châu Âu cổ kính và hùng vĩ nữa ko? Căn nhà ko khác gì thiên đường của trẻ thơ

“như cậu thấy đấy!” Gaeul chán nản hất cằm về phía hàng chục người giúp việc

“ cũng có gì là lạ đâu, lần trước khi em mang thai Yi Joon cũng y chang như thế mà, có khi còn hơn thế ấy chứ” Junpyo thản nhiên nói

“cậu nói cũng đúng, tớ nhớ lúc vừa hay tin GaEul có thai Yi Joon, cậu ta đã tự hủy bỏ hai cuộc hợp tác quan trọng mà bay ngay về nhà, nào là chuẩn bị nhà, mua sắm tả lót hàng hiệu, rồi nôi, ôi thôi đủ thứ”

“hehe phải vậy thôi, con của tớ phải được hạnh phúc” Yi Jung hãnh diện khoe


“ Appa, omma ơi!” tiếng Yi Joon ồn ào ngoài cửa , Yi Jung nhanh chóng chạy ra và bế lấy cậu bé vàng

“con đi chơi với bà vui chứ?” Yi Jung cưng nựng má bé

“vui ạ, bà cố đã làm ngựa cho con cưỡi đấy!” Yi Joon hào hứng khoe

“Yi Joon, như thế là không được, bà đã lớn tuổi nên rất yếu, con không nên bắt cố cõng” Gaeul nhẹ vuốt mái tóc mềm của nó khi Yi Jung đã bế nó vào lòng và ngồi bên cạnh cô

“ Ga Eul à, là ta tự nguyện đó chứ, đừng la cháu của ta mà” bà nội Yi Jung từ ngoài cửa bước vào, theo sau là 4 người vệ sĩ  với hàng chục chiếc túi lỉnh khỉnh to nhỏ trên tay

“cháu chào bà” tất thảy mọi người có mặt đều đừng dậy cúi chào, Gaeul bước đến quàng tay bà đến bên ghế

“bà à, bà đừng chìu Yi Joon quá,bà nên giữ gìn sức khỏe” Gaeul lo lắng cho sức khỏe của bà nội và Yi Jung lúc này cũng đang mang ra cho bà tách trà nóng đúng vị mà bà thích

“hahaha… ta rất khỏe ấy chứ, cháu xem, kể từ khi có thằng bé, ta vui hẳn ra, từ trước đến nay chưa có việc nào có thể khiến ta vui như thế, kể cả có kí 100 hợp đồng cũng không bằng, Yi Joon của ta là nhất đúng không nào” bà vừa nói vừa nhìn Yi Joon trều mến, thằng bé cười tít mắt và nhảy khỏi vòng tay Gaeul làm Yi Jung một phen khiếp vía

“con thương bà nhất!” Bé hét to và ôm lấy cổ bà, hôn khắp lên khuôn mặt nhăn nheo sau đó lại thích thú sợi dây trên kính của bà.

“Yi Joon  đừng vô lễ nào con” Gaeul dịu dàng gỡ tay thằng bé ra khỏi mặt bà

“Gaeul, đừng quá khắt khe với Yi Joon, cháu của ta có quyền làm tất cả những gì nó muốn, Yi Joon sẽ là đế vương tương lai” quả thực bà So rất thương yêu và nói một cách chính xác hơn thằng bé là đấng cứu thế. Nó là niềm hãnh diện của bà, mỗi khi bà hay bố Yi Jung đi gặp bạn đều không quên bế theo bé và đương nhiên bé ko bao giờ làm bà mất mặt mà càng tự hào hơn  với bộ óc sở hữu chỉ số IQ 200

“yo , xem ra chẳng ai sánh nổi với Yi Joon của chúng ta rồi” Woo Bin mỉm cười xoa đầu bé

“Ya, Ji Min  của chúng ta cũng đâu thua kém chứ, cháu nuôi của tổng thống đương thời” Junpyo cũng háo hức khi nhắc đến con trai Ji Hoo, quả thực 2 thiên thần này là niềm tự hào vô bờ bến của F4

“bà à, bà mua gì mà nhiều thế!”

“đúng rồi, cũng chẳng có gì nhiều, do hôm nay thời gian không còn nhiều lắm nên ta và Yi Joon đã đến khu vui chơi, sau đó bà cháu ta lại đến trung tâm mua sắm, cháu xem, đây là những món đồ chơi ta và Yi Joon vừa mua, còn đây, tả lót, phấn hoa, quần áo, giày dép, mũ nón cho trẻ sơ sinh vừa được gửi đến, ta đã đặt từ nhà thiết kế hàng đầu thế giới nên cháu yên tâm, ta đã cho kiểm tra qua nhiều đợt và nhận thấy những cái này có rất nhiều ưu điểm cho trẻ sơ sinh” – quả thật bà So không thể không  vui mừng hơn khi hay tin mình lại có thể có thêm một đứa chắc

“bà ơi, bà và anh Yi Jung thật giống nhau, đứa bé vẫn chỉ mới có bốn tuần mà bà”

“hey, chuẩn bị giờ là vừa rồi mà cháu, cháu biết không. trong phòng bà còn hàng khối đồ em bé đã chuẩn bị cho lần mang thai sau của cháu, bây giờ thì được rồi” bà bật cười sảng khoái

“phu nhân cũng đã cho người chỉnh trang lại căn biệt thự ở ngoại ô và sân gold thành khu vui chơi cho thiếu gia Yi Joon và em bé sắp chào đời đó ạ thưa tiểu thư” vị  quản gia cũng không giấu được niềm hân hoan khi nghe tin cô tiểu thư đáng yêu của mình mang thai

“bà!!! căn biệt thự đó bà mới mua mà” Gaeul há hốc mồm kinh ngạc, căn biệt thự đó bà cô mới tậu về chưa đầy một tháng với giá 5 tỉ won nay lại trở thành khu vui chơi ư?

“hahaha, có là gì. miễn là cháu ta vui là được, nếu muốn ta có thể mua hàng chục cái như thế ấy chứ. cho nên đừng quan tâm vấn đề tiền bạc” bà quay về phía đứa trẻ vẫn đang ngồi trên tay Ji Hoo “ Ji Min à,bà cũng có quà cho cháu này” đứa trẻ này cũng rất được bà yêu thương

“dạ đây thưa lão phu nhân” quản gia dâng túi quà

“xem này, có thích không Ji Min, Yi Joon. ta đã đặt đôi giày này cho hai hoàng tử nhỏ, trên đời này chỉ có hai  bảo bối của ta là sở hữu được thôi nhé” bà lấy từ túi ra hai đôi giày baby đáng yêu và chỉ nhìn vào cũng đã biết đắc tiền như thế nào, hai đứa trẻ tuy không thiếu thốn gì nhưng nhìn vào đôi giày bắt mắt ấy đều nhảy cẩng lên






“ bà xã, em uống hết ly sữa này nhé!” Yi Jung vẫn luôn dịu dàng với cô từng ngày

“lại uống sau anh?” cô hơi nhăn mặt  ngán ngẩm

“ngoan nào em yêu, em không muốn tốt cho con sao?” YI Jung dỗ dành

“omma ơi…con buồn ngủ quá” Yi Joon  đang mặc trên mình bộ áo ngủ ấm áp  hình chú cọp con đáng yêu không thể tả, đó là mẫu thời trang độc quyền do nhà thiết kế danh tiếng mang thương hiệu Yang sản xuất riêng cho Yi Joon

“Yi Joon, bố sẽ kể chuyện cho con ngủ nhé, trong một thời gian dài tới đây, mẹ con phải nghĩ ngơi rất nhiều” Yi Jung lại bước tới vỗ về và bế bé lên tay

“con muốn mẹ cơ”

“Yi Joon à…” chưa bao giờ Yi Jung không làm theo ý thằng bé

“thôi được rồi, con sẽ ngủ với bố vậy” thấy ánh mắt khó xử của bố, thằng bé không còn phụng phịu nữa, đây là lý do khiến Yi Jung càng yêu thằng bé hơn

“Yi Joon ngoan lắm, đi ngủ với bố nhé” Yi Jung hôn vào má bé và bế bé lại gần Gaeul, cô mỉm cười hơi nghiêng đầu chờ đợi

“chọc….chút mẹ ngủ ngon!” Yi Joon hôn vào má mẹ rồi lại dụi vào mặt bố, thằng bé thật sự buồn ngủ rồi.

“nào, gia đình ta đi ngủ thôi!” YI Jung hô to, đầu tiên anh đặt bé Yi Joon ngồi đỡ trên giường và đỡ Gaeul nằm xuống trước, sau đó cũng leo lên giường và đặt Yi Joon nằm lên người mình. anh quay sang Gaeul, như hiểu được ý anh, Ga eul mỉm cười hơi nhích người tới và cũng dựa vào bên ngực còn lại của anh, ấm áp làm sao, đối với anh ko còn gì hạnh phúc hơn nữa, một tay ôm vợ, một tay ôm con, anh nhẹ hôn vào tóc vợ rồi lại ru ngủ con bằng giọng kể truyền cảm của mình.






“ Yi Joon,  hoàng tử nhỏ của bố, dậy thôi con” Yi Jung cố đánh thức con cọp nhỏ đáng yêu của mình đang cuộn trong chăn ngon giấc

“appa” Yi Joon dụi dụi mắt sau một hồi quây quả với bố

“cọp con của bố lười quá đi, nào chúng ta đi rửa mặt nào, mẹ con đang đợi con ăn sáng đấy” Yi Jung nhấc bổng thằng bé trên tay và bế bé về phòng mình, căn phòng của một hoàng tử đích thực.

“con muốn bộ nào, con yêu” Yi Jung bế bé đến căn phòng chứa quần áo của bé, đầy dãy những bộ đồ đáng yêu

“con mặc cái này” Yi Joon chỉ tay về phía chiếc áo thun có mũ trắng và chiếc quần short đen

“đẹp trai quá! Quả là con trai bố” Yi Jung ko kháng nổi vẻ đáng yêu của bé

       
“hai bố con làm gì mà không ra ăn sáng vậy” Gaeul đi từng bước nhẹ nhàng vào phòng thay đồ


“mẹ, Yi Joon có đẹp trai ko?”

“dĩ nhiên con yêu, con của mẹ là đẹp nhất” Gaeul thơm vào má thằng bé một cái kêu

                          3 năm sau


“tiểu công chúa, người đừng nghịch nữa, kẻo bị thương thì cậu chủ sẽ không để yên cho chúng tôi đâu” – người hầu gái lo lắng cúi người trước một cô bé xinh xắn đang rượt đuổi chú cún nhỏ mà không chịu ăn nốt phần thức ăn đã được chuẩn bị

“không, khi nào appa đút mới ăn cơ” cô bé dậm chân phụng phịu

“tiểu công chúa, người hãy ăn một ít, hôm nay cậu chủ có việc bận nên không thể về kịp, phu nhân sẽ không vui nếu người bỏ ăn” cô hầu gái vẫn ra sức dỗ dành vì họ biết, cô bé này là báu vật trong nhà, bởi lẽ một điều từ lúc được sinh ra, cô bé mang trên người gương mặt đáng yêu và xinh đẹp y đúc mẹ mình. Điều đó càng khiến cậu chủ cưng yêu tiểu công chúa một cách điên cuồng. Đó là chưa kể đến cả dòng họ So trãi qua bao đời chỉ có duy nhất một cô công chúa.

“sao rồi công chúa, ai đã chọc giận con”  may mắn là Yi Jung vừa về đến nơi

“appa” Ga Hee vừa nhác thấy bố đã chạy ào vào vòng tay bố đang chờ đợi, cô bé thực sự đáng yêu với bộ váy trắng và đôi hài búp bê của Gucci

“bố nhớ con quá tiểu công chúa bé bỏng của bố” Yi Jung ôm con với tất cả tình yêu, quả thực, Ga Eul, Yi Joon  và Ga Hee là những báu vật của anh, không gì có thể thay thế được

“appa, anh hai đâu ạ!” cô bé bập bẹ khi vẫn đang ở yên trong vòng tay ấm áp của bố

“anh hai con đang tắm trong nhà cùng với mẹ, chúng ta cũng vào nhé!”

“nhưng cậu chủ….tiểu thư vẫn chưa ăn xong phần ăn”

“appa, con không muốn ăn cái đó, thật là khó nuốt” khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó một các đáng yêu
       
“con không muốn ăn cái đó vậy con muốn ăn gì nào?”

“appa, hôm nay gia đình ta ra ngoài đi appa, được không appa”

“dĩ nhiên là không thể từ chối lời mời của một cô công chúa đáng yêu rồi”

“Yi Jung ơi!!!!”

“gì thế em yêu” Yi Jung lên tiếng trả lời khi đang bế vội Ga Hee vào nhà

“Anh mau vào tắm đi, nước em pha sẳn rồi. Để em tắm cho Ga Hee” Ga Eul mỉm cười dịu dàng và tháo cà vạt giúp chồng.

“Vợ yêu” Yi Jung gọi nhỏ

“gì thế anh?”

“Anh yêu em!” Sau lời thổ lộ là một nụ hôn ngọt ngào trước mặt hai đứa trẻ. Dường như đã quá quen với điều này nên chúng chẳng còn thấy lạ gì cả.

“APPA!OMMA!”

“gì thế các con?”

“CON YÊU BỐ MẸ!!!!!”


end short.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách