Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 5676|Trả lời: 31
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | K+] Lời nguyền | GEG | Sehun - Suzy - Yoona - Taecyeon | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 28-12-2014 01:45:22 | Xem tất |Chế độ đọc


Author: Yumie. Phàm phu nhân

Rating: K+

Category: Romantic, Fiction, Fantasy

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi nhưng cốt truyện là của tôi

Summary: Ghen - vật cản tình yêu - đã khiến em hận tôi, nguyền rủa tôi. Nhưng tôi vẫn sẽ yêu em dù em có là ai đi nữa.  
Mọi thứ rồi sẽ qua đi, bụi thời gian rồi sẽ lấp đầy khoảng trống này. Cho đến khi anh thực sự yêu một người khác, anh xin cám ơn 'lời nguyền' em ban tặng  

Warning
: Viễn tưởng là thể loại chính của truyện. Tình tiết mơ hồ hay phi thực tế là điều hiển nhiên.  
Nếu không thích, bạn có thể click Back.

Thân.

Casting:


Oh Sehun - công tử nhà giàu với khả năng đua xe không ai sánh bằng - yêu Bae Suzy tha thiết



Bae Suzy - cô công chúa đẹp về mọi mặt, riêng chỉ khâu ghen là khó khăn duy nhất đối với bạn trai



Im Yoona - sinh viên đại học (không quan trọng), đã tự lập từ rất sớm với anh trai. Sở hữu một một sức mạnh riêng mình.



Oh Taecyeon - anh trai của Yoona. Cũng sỡ hữu những sức mạnh phi thường riêng mình như em gái


Chương 1: Bỏ bùa không thành
Chương 2: Lời nguyền về sau
Chương 3: Liar
Chương 4: Flashback
Chương 5: Kết thúc - END
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-12-2014 13:39:52 | Xem tất
Lâu rồi mới có fic về Su.
Lúc đầu đọc đang tưởng phù thủy vì có lời nguyền.
Mọi thứ rồi sẽ qua đi, bụi thời gian rồi sẽ lấp đầy khoảng trống này. Cho đến khi anh thực sự yêu một người khác, anh xin cám ơn 'lời nguyền' em ban tặng  

Không biết là lời nguyền gì nhưng có lẽ vì ghen tuông mà đôi này chia xa vậy?. Thời gian sẽ trôi đi, tình cảm sẽ trôi xa.
Không biết Su nguyền rủa gì mà để chia xa lại cảm ơn nhỉ.
Hóng fic của au. chúc fic đông khách.

Bình luận

GEG
mình nhầm xí thôi đó  Đăng lúc 31-12-2014 04:38 PM
GEG
chap 1 http://kitesvn.com/forum.php?mod=redirect&goto=findpost&ptid=441558&pid=8805408  Đăng lúc 31-12-2014 04:36 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 31-12-2014 16:21:23 | Xem tất
Chương 1: Bỏ bùa không thành

Ngoài đường, trời lất phất mưa, Suzy dạo bước trên con phố nay đã sống được 5 năm - New York, mà rùng mình nhẹ trước cơn gió thoang thoảng nhưng ớn lạnh. Như báo trước một điềm xấu, Suzy có một linh cảm không hay, liền hướng bước chân của mình nhanh hơn đến quán Bar -  nơi mà cô đã chuẫn bị sẵn tiệc sinh nhật bất ngờ dành cho anh - Oh Sehun. Không mấy xa lạ với sự ồn ào, với ánh đền nhiều màu chớp nhoáng và mờ ảo. Cô vẫn có thể dễ dàng tìm được vị trí của anh trong dòng người nhún nhảy tấp nập.  

Xa xa anh đang khoát vai những cô gái bên cạnh, trao cho họ những nụ hôn kiểu Pháp tưởng chừng như đê tiện, cô tức giận ném chiếc ví về phía anh rồi bỏ đi.  

Trong men rượu, Oh Sehun đã không làm chủ được bản thân, mọi thứ trong đầu anh hiện hữu lên hình ảnh của Suzy. Thật lạ khi có quá nhiều Bae Suzy quấn lấy anh, vị ngọt của đôi môi hay mùi hương đều hoàn toàn khác. Thế nên anh hôn từng người, từng người một để tìm ra cô. Tìm cô để lấp đầy khoảng trống hiện tại đang cồn cào muốn cô.

"Bịch"  

Anh cảm thấy hơi đau, thấy các Bae Suzy xung quanh cũng dần biến mất, chỉ còn lại toàn những cô mắt xanh môi đỏ đang thều thào, gạ gẫm anh. Ồ, anh còn ngửi thấy mùi của cô, cả chiếc ví quen thuộc trên sàn nữa. Đúng rồi, là cô, cô đã chịu xuất hiện. Nhưng, cô đâu? Chẳng nhẽ, cô đã thấy hết?  

Chết tiệt...  

-Tên khốn, dám làm thế với tôi sao?_Suzy khổ sở tháo đôi giày cao gót ra rồi quẳng chúng biệt tích_Tôi vì ai mà phải mất hàng giờ đồng hồ tân trang chứ? Vì ai mà phải tổ chức sinh nhật bất ngờ đến ném cả một đống tiền cho quán Bar này chứ? Đồ tồi. Anh là đồ tồi.  

Đôi chân trần trên mặt đất, Bae Suzy không còn cảm thấy đau, mà chỉ thấy nhoi nhói ở trong tim một nỗi đau không tên mà cô chưa từng biết đến. Đi, đi nữa, đi hết con đường, cô vẫn không ngừng nguyền rủa anh. Sao cô lại thế này chứ?  

Xin trả lời là vì cô quá yêu!!


-Cô gái! (Gọi bằng tiếng anh)

Như cắt ngang mọi suy nghĩ, cô giật mình trước giọng nói khàn đặc và đáng sợ, từ từ quay người lại hi vọng một tên lưu manh nào đó chọc giận cô để cô có cớ mà trút giận bằng khả năng karate của mình. Nhưng không, chỉ là một bà cụ khoảng chừng mét rưỡi, tay trái chống gậy, tay phải cầm một chiếc túi cũ kĩ mà thôi

-Bà gọi tôi?_Cô lạnh lùng. Dĩ nhiên, đó không phải là không kính trọng mà chỉ là bản tính lạnh lùng vốn có của cô thôi.

-Ta nghe thấy con đang chửi rủa một người nào đó rất thậm tệ. Con đang thất tình sao?_Đến lúc này bà cụ mới ngẩn mặt lên nhìn vào mắt cô, Suzy mới nhìn hấy hết được khuôn mặt bà. Nó đáng sợ như giọng điệu bà vậy. Nếu ai hỏi cô về vẻ bề ngoài của bà thì cô chỉ cần ba chữ thôi: "Mụ phù thủy"

Suy nghĩ đó vừa lướt qua, Suzy liên bỏ đi chẳng thèm quan tâm đến câu hỏi của bà cụ kia. Bởi cô chẳng muốn ăn 'trái táo chết' đâu?

-Ta có thể giúp con toại nguyện

Như chiếc ô tô đang trên đường đua tử thần, Bae Suzy 'thắng gấp' bước chân lại, cúi xuống mặt đối mặt với bà

-Lừa tôi, bà sẽ chết

-Không ai muốn chết cả, chỉ có những người muốn giết người thôi, con gái ạ!

-Chứng minh đi!_Suzy ra lệnh. Ngay lập tức những cành cây rung mạnh. Cơn gió không hiểu là từ đâu ập tới, đưa những tán lá cây chạy lại bao vây lấy tấm thân cô. Niềm vui lại tràn về khi cô thấy được anh và cô trong đó. Trong nháy mắt, hình ảnh anh hôn những cô gái trong quán Bar lại xuất hiện, thế chỗ cho nhưng kỉ niệm hạnh phúc. Cô nắm chặt bàn tay lại , trừng mắt nhìn anh trong những chiếc lá khiến cho cơn ghen đã lớn nay lớn hơn. Như đạt được mục đích, bà cụ nhếch mép, thích thú trước tác phẩm của mình:

-Cái gì cũng có cái giá của nó. Phép thuật cũng vậy. Con gái à, con nếu muốn nguyền rủa hắn, thì chính con cũng sẽ mất mát. Con có muốn...

-Tôi sẽ nguyền rủa hắn...

***

Oh Sehun rời khỏi quán Bar với tâm trạng lo lắng, liệu cơn ghen của cô có trỗi dậy khi thấy những điều không nên thấy. Sau một vài giờ tìm kiếm, nặng nề ngồi lên chiếc ghế chờ xe buýt mà anh và cô gặp nhau lần đầu, Oh Sehun bắt đầu cảm thấy mệt, cảm giác lạnh lẽo cô đơn lại tràn về.  

Anh thực sự rất sợ cảm giác này!

Nhìn những chiếc xe chạy lướt ngang qua, chợt lòng anh quặng đau đến kì lạ. Bàn tay theo phản xạ níu lấy con tim, đôi chân bắt đầu chuyện động như đang bị ai đó điều khiển, Oh Sehun trong vô thức hướng mình đến con đường quốc lộ tấp nập

Đèn xanh

Ánh đèn của quyền lực, của giao lộ có phương tiện lưu thông lớn. Ra lệnh cho mọi thứ đứng yên chờ đợi, khiến ranh giới giữa sự sống và cái chết càng mỏng manh hơn. Nó sẽ giết anh nếu nó vẫn là chính nó

Đôi mắt mờ dần trong đèn vàng xe cộ. Âm thanh còi vang lên báo hiệu điềm xấu sẽ ập đến. Mất tự chủ, Sehun lao đầu vào chiếc ô tô trước mặt. Đau, đau quá, sao nơi con tim lại đau thế này?

-Oh Sehun, có chuyện gì với mày vây?

"Kít" - những chiếc ô tô thắng gấp, nhưng đó không phải là nguyên nhân anh được cứu sống. Bởi có một bàn tay nào đó đã giữ anh lại với cuộc đời này, kéo anh ngược về phía sau khiến cho hai cơ thể ngã lăn trên nền đường vỉa hè. Anh có thể cảm nhận được hơi thở của người đó sau lưng mình gấp gáp như cảm giác bị đè nặng. Rồi anh cảm thấy lưng mình tê tê bị đánh bới bàn tay đó. Vì sao chứ? Bởi anh đang ngồi lên người ta đấy!

-Tôi..tôi xin lỗi...nhưng cũng cảm ơn..._Sehun vẫn còn bối rối, anh ném cả tiếng Hàn ra để cảm ơn

-Sao lại bi quan mà tự tử như vậy chứ?_Người đó lên tiếng

-À không...tôi không hề có ý định...nhưng cô là...người Hàn sao?

-Không quan trọng_Người đó ngắt lời Sehun_Lần sau anh hãy cẩn thận hơn!

-Một lần nữa cảm ơn cô_Sehun cúi đầu 90 độ trước ân nhân này.  

"Thịch"

-Ah..._Sehun ôm lấy lồng ngực mình mà rên. Cơn đau tim từ đâu không hiểu lại xảy ra. Nó đã suýt giết anh một lần rồi. Định thêm một lần nữa sao?

Như lỡ đi một nhịp, Sehun bất giác rùng mình mà chạy theo ân nhân vừa nãy. Thật lạ thay khi càng đến gần cô gái kia, cơn đau dày vò anh càng dịu đi. Bước chân anh cứ thế dõi theo dấu chân ân nhân đến tận một nơi khá vắng vẻ và xa lạ.  

Một lần nữa rùng mình, Sehun nhanh nhẹn trốn ngay sau cây cổ thụ tránh đi ánh mắt ân nhân quay lại nhìn, hy vọng cô ấy không nhận ra anh bám đuôi đến tận nơi đây.

Bỗng...im lặng

Ân nhân đi rồi sao?

Trợn tròn mắt ngạc nhiên, Sehun tự đặt câu hỏi cho mình. Bản tính tò mò nay đã trào lên đến đỉnh điểm. Không chờ đợi gì thêm, anh ngóc đầu ra phía trước, kéo theo sau là cả cơ thể nặng nề bám sát vào thành cây khi... dao đang kề cổ

-Mày là phù thủy phương nào? Sao lại giả vờ tự tử để tiếp cận ta? Còn đi theo ta nữa, muốn chết thật phải không?_Cô gái mạnh dạn nói.

-Không...không ph...phải phù thủy gì...hết ạ! Ân nhân à...tôi có chuyện muốn nói_Sehun sợ hãi, lắp bắp nói từng chữ

-Nói!_Câu nói ra lệnh dứt khoát. Nó càng đáng sợ hơn khi cự li con dao càng gần mạch máu tội nghiệp

-Tôi...tôi không thể tự điều khiển bản thân mình được...chỉ là như có lực hút rồi...rồi chạy theo ân nhân thôi..._Sehun cố gắng nói từng chữ nhưng vẫn không tránh khỏi sự lắp bắp vì sợ. Ngón tay bấu chặt vào thành cây mà run rẩy, cơ thể rắn chắc nhưng cũng phải đứng hình trước thế sự ngàn cân treo sợi tóc, Oh Sehun cầu nguyện, hy vọng rằng đây chỉ là mơ

-Yoona, bỏ kiếm xuống!_Từ đâu xuất hiện một người đàn ông cao to lực lưỡng hơn cả anh bước tới. Dù là đang rất sợ hãi nhưng anh thở phào nhẹ nhõm được phần nào khi nghe được ba chữ 'Bỏ kiếm xuống'

-Oppa!_Yoona ngạc nhiên_Tên này đầy tà khí, em phải...

-Anh bảo là bỏ kiếm xuống!_Người đàn ông cao giọng, giơ tay hướng về thanh kiếm. Trong tích tắc, nó rơi xuống trước cặp mắt ngỡ ngàng của cả Sehun và cô gái có tên Yoona. Anh ta tiến lại gần hơn nơi Sehun đang đứng. Bước chân liền khựng lại khi ánh mắt nghi ngờ nhìn vào bàn tay Sehun

-Cậu ta không phải phù thủy đâu...Nhìn đi Yoona! Cậu ấy bị bỏ bùa rồi

Vừa dứt, câu nói ấy vừa dứt thôi, Oh Sehun liền ngã nhào về hướng Yoona, bàn tay buông thỏng giữa không trung bất lực. Hai anh em Yoona khó khăn đỡ Sehun đi tiếp quảng đường còn lại để về nhà họ. Nếu đúng như lời người đó nói thì bàn tay của cậu, nó bị làm sao chứ? Thật khó tin mà


***


-Tôi sẽ nguyền rủa anh ta...
.
.
.
-Tôi hận anh ta...
.
.
.
-Nực cười khi tôi đang khóc vì anh ta
.
.
.
-Tôi yêu anh ta?

.
.
.
-Không, Suzy à! Đừng đi mà! Su...Suzy_Oh Sehun lẩm bẩm bắt đầu hét lớn. Anh vực dậy bỏ quên cả mọi thứ khi cơn ác mộng đầu tiên của anh về Suzy ập đến. Mồ hôi nhễ nhại, hơi thở gấp gáp, nhịp tim cũng tăng nhanh, anh bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh tìm kiếm bóng hình cô trong vô vọng. Bàn tay cuộn lại hình nắm đấm tức giận với lý do là không, Sehun thẳng tay hạ thủ lên bức tường cứng rắn.

Đau, đau chứ!

Nhưng sao, sao bàn tay anh lại mọc cây thế này?

Là mơ kiểu gì đây? Đau cũng đã đau rồi thì tỉnh giậy đi chứ? Ôi bàn tay anh, nó quá...Không thể được

-Oh Sehun, mày mau tỉnh dậy đi!_Nhấn mạnh từng chữ, anh càng đánh mạnh vào bức tường hơn. Hi vọng một điều xa xỉ, đây là mơ. Bàn tay anh dần rỉ máu, những mảnh cây vỡ vụn. Nhưng nỗi thất vọng lại tràn về khi chúng hoàn lại trên tay anh trong tích tắc.

Chuyện gì đây??


-Đúng là cái gì cũng có cái giá của nó!_Yoona dựa vào thành cửa lên tiếng. Khóe môi cong nhẹ khi chứng kiến anh tự giày vò thân xác. Khá là vui.

-Cô. Cô đã làm gì tôi hả?_Sehun hướng mình đến phía Yoona, ánh mắt sắc lạnh. Như gặp vũ bão, Sehun không tin vào tai mình mà cứ tiến về phía Yoona để hỏi cho ra lẽ. Nhận ra được tình huống nghẹt thở, Taecyeon lanh trí liền hướng bàn tay mình về phía Sehun. Ngay lập tức, Sehun đông cứng, một khuôn đá trong suốt bao bọc lấy anh như que kem ngọt mật, que kem của sự lạnh giá, của phép thuật tạo nên

-Chúng tôi không hề hại anh, chúng tôi muốn giúp anh khỏi thế lực Hắc ám_Taecyeon lên tiếng_Tốt nhất là anh nên nghe chúng tôi nói

"Rắc"

-Không biết anh đã làm gì bạn gái mà khiến cho cô ấy phải bỏ bùa anh như vậy chứ?_Yoona cười khẩy, đánh thức con quái thú tiềm ẩn trong anh ngày càng lớn. Sehun liền vùng vẫy mạnh hơn

-Đừng nói nữa Yoona, để anh_Taecyeon ngăn cản bản tính khiêu khích khó chiều của đứa em gái, anh lên tiếng nguôi ngoai phần nào trong Sehun, tiếp lời_Cậu Oh Sehun, chúng tôi xin mạo muội đưa cậu về đây, mong cậu bình tĩnh nghe tôi giải thích...Cậu bị bỏ bùa, và được bỏ bùa bởi kẻ thù của chúng tôi mấy trăm năm nay. Nghe có vẻ buồn cười nhưng cậu phải tin điều này, bạn gái cậu đã làm điều đó, đã gặp mụ ta, khiến cho trái tim cậu đau liên hồi, và chỉ có người như chúng tôi mới có thể cứu được cậu khỏi bùa chú đó.

"Rắc"

-Và anh đã sống_Yoona ngắt lời Taecyeon mà tiến lại gần Sehun, ánh mắt có chút thay đổi, không còn khiêu khích_Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Phép thuật cũng vậy.Anh sống thì cô ấy...chết. Hơn thế, anh còn có cả những khả năng phi thường như chúng tôi mà anh chưa nhận ra được. Anh chắc đã hiểu hết vấn đề nên chúng tôi sẽ không nói nhiều nữa.

"Rắc rắc rắc. Rầm"

Vỡ vụn, tảng băng vỡ vụn dưới sức mạnh của Sehun. Không tin vào mọi thứ vừa diễn ra, anh ngấu nghiến đôi bàn tay nay đã chảy máu rất nhiều, buông thỏng cơ thể theo trọng lực mà quỳ xuống

Khóc

Khóc cho bản thân anh, dục vọng của anh đã khiến cô hành động không suy nghĩ. Câu nói 'Anh sống thì cô ấy...chết' cứ lảng vảng ở trong đầu anh không dứt. Vì anh, vì anh mà cô chết sao? Câu nói ấy nghe sao mà châm biếm thế! Đến nỗi nước mắt cũng phải tuôn trào.

Bạn gái anh...đã chết! Bae Suzy đã chết! Vì cái giá của phép thuật




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-12-2014 16:44:20 | Xem tất
Sehun yêu Suzy, Suzy cũng yêu Sehun,
sao nỡ làm hại nhau thế, ghen thật là
mà au nói tay sehun mọc cây tức là bị bỏ bùa đó hả?
em vẫn chưa hiểu lắm. Rồi yoona với taec đáng lẽ au phải nói thêm họ là ai chứ
là thợ săn phù thủy hay là gì gì đại loại thế chứ
nói chung là em sẽ lại ủng hộ thêm fic của au rồi

Bình luận

GEG
chap 3 đã có các tềnh yêu ơi  Đăng lúc 4-1-2015 01:48 AM
GEG
oh, cảm ơn em đã góp ý  Đăng lúc 31-12-2014 04:53 PM
xl au nếu em nói nhiều quá  Đăng lúc 31-12-2014 04:44 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-12-2014 23:03:44 | Xem tất
Fic hơi hướng ảo ảo chút
đây là lần đầu mình đọc fic dạng vậy
Mong là fic đông khách ^^

Bình luận

GEG
chương 3 thực sự hì  Đăng lúc 6-1-2015 01:54 AM
GEG
chap 3 đã có các tềnh yêu ơi  Đăng lúc 4-1-2015 01:48 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-1-2015 14:24:24 | Xem tất
Em thì em thích bối cảnh châu âu

New York hơi ồn ào

dung kiểu như vậy rất là hay

Hình như Sehun không phải người bình thường thì phải

Còn Suzy bị sao vậy ?

Bình luận

GEG
chap 3 đã có các tềnh yêu ơi  Đăng lúc 4-1-2015 01:48 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-1-2015 17:41:17 | Xem tất
Tình yêu thì đẹp nhưng 1 khi ghen thì lại đổ xuống sông xuống biển hết.
Thấy Su ghen quá, lại đang buồn gặp người xấu trở thành hại bản thân mình cũng như người mình yêu.
Tại sao phải đặt lời nguyên khi phải trả cái giá mình sẽ chết.
Không hiểu sao đi bên Yoona thì lại không bị đau tim nhỉ, lời nguyền kiểu gì vậy, định cho Hun yêu người khác afh.
Mà Hun cũng không phải người thường, cũng phù thủy afh.
Chờ chap 2 của au nhé.

Bình luận

GEG
chap 3 đã có các tềnh yêu ơi  Đăng lúc 4-1-2015 01:48 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-1-2015 01:42:46 | Xem tất
Chương 2: Lời nguyền về sau


Thời gian sẽ biến anh ta sẽ trở thành một cái cây,
cho đến khi thực sự có một người nào khác yêu anh ta thật lòng
nói lời yêu anh ta,
thì lúc đó lời nguyền mới được phá giải


Bae Suzy thực sự đã chết?

-Đừng khóc nữa_Yoona lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt của nước mắt_Nếu anh phá giải được lời nguyền, thì khả năng cô ấy hồi sinh lại còn có thể

-Cái gì?_Sehun như không tin vào những gì vừa được nghe thấy, anh 'bay' đến chỗ Yoona trong tích tắc mà nhìn thẳng vào mắt cô_Làm thế nào để phá giải lời nguyền? Hả? Cô nói đi!

Đáng nhẽ cô phải ngạc nhiên khi khả năng 'bay' trong tích tắc của anh được thể hiện ra chứ, sao Yoona lại không có một chút phản ứng nào mà lại cúi đầu thế kia. Phải chăng là vì cô ngại khi đây là lần đầu cô tiếp cận một người đàn ông ngoài anh trai mình gần như thế này. Phải chăng là ở khoảng cách này, cô có thể nghe được nhịp đập trái tim và đọc được suy nghĩ đối phương - điều mà bấy lâu nay cô mặc cảm

-Chúng tôi chỉ là Bạch Dương...chỉ là chống lại thế lực...Hắc ám...không biết cách phá giải..._Cô lúng túng  

-Theo như những gì sách nói, hãy tìm đến nơi bạn gái cậu đã thực hiện bùa chú này. Chỉ cần đến đó, anh em chúng tôi sẽ lo chuyện còn lại_Taecyeon thêm vào_Còn bây giờ thì cậu đừng có đứng gần em gái tôi như vậy, tôi thấy khó chịu

Vừa dứt lời, Taecyeon liền dùng tay lôi Sehun khỏi vị trí. Dù là bị đẩy đi đâu, ánh mắt Sehun vẫn không thôi hướng về phía Yoona dò hỏi. "Tại sao bỏ bùa", "tại sao lại là các người thì tôi không còn đau", và tại sao tôi lại bay được", bàn tay tôi còn..."

-Cậu bị bỏ bùa, và được bỏ bùa bởi kẻ thù của chúng tôi mấy trăm năm nay

"Mấy trăm năm ư?"

-Anh còn có cả những khả năng phi thường như chúng tôi mà anh chưa nhận ra được

"Khả năng phi thường? Là bay đó sao?"

-Hừ, thật buồn cười mà_Sehun cười khẩy, thậm chí mơ anh cũng chưa từng nghĩ đến những việc đang xảy ra xung quanh mình một cách chậm chạp như vậy, rất rất chậm chạp thì đúng hơn. Sỡ dĩ nhấn mạnh như vậy là có lý do. Rằng những hạt bụi phía xa, nhỏ bé và lơ lửng trong không trung, anh đều có thế thấy được như thời gian đang ngưng đọng lại chỉ mỗi mình anh và 2 người kia chuyển động vậy. Chẳng nhẽ đây là khả năng phi thường đó sao? Khả năng làm ngưng đọng thời gian đây sao? Khả năng mà anh chỉ được xem qua phim cùng Suzy mà giờ anh đang sỡ hữu sao?

Hừ. Lại cười

Có vẻ như không tin thì Sehun cũng dần phải làm quen với hoàn cảnh này. Bây giờ anh cần phải tập trung vào việc suy nghĩ hơn là nghĩ ngờ những người đang đứng trước mặt, liệu Suzy đã thực hiện việc bỏ bùa anh ở đâu?

Kí ức chợt hiện ra như vũ bão. Cảnh anh hôn những cô gái trong quán bar, cảnh cô tức giận ném chiếc ví về phía anh rồi bỏ đi... Tất cả, chợt ùa về đột ngột và nhanh chóng, không lề mề, chậm chạp như bụi thời gian. Lại cái gì nữa đây? Một khả năng phi thường khác ư? Hay là anh đang nhìn nhầm

-Ah...

Sehun rên nhẹ khi hình ảnh một người đàn bà đáng sợ hiện lên trong kí ức. Nếu nhớ không nhầm thì anh chưa từng gặp người này. Phải chăng là thật. Cô đã gặp người này...và nguyền rủa anh là thật?

-Tôi sẽ nguyền rủa hắn...

Câu nói lạnh nhạt cuối cùng của Suzy đưa Sehun trở về với hiện tại phủ phàng. Mất bình tĩnh, anh túm lấy cổ áo Taecyeon, đôi mắt hướng về nơi xa xăm vô định hình

-Có moto chứ?

***

"Vút" - chiếc xe phóng nhanh tốc lực trên con đường phủ đầy lá. Mùa thu mà. Lá rơi nhẹ nhàng trên con đường mòn thấm đẫm máu. Và anh, là một tay đua đích thực, sẽ thiêu đốt mọi vật cản bởi tốc đọ siêu phàm nay đã được vun đắp thêm nhờ khả năng phi thường đầu tiên -  làm ngưng đọng thời gian. Oh Sehun trên chiếc moto hàng ngàn mã lực mất tự chủ, phóng nhanh đến một con sông mà nhờ khả năng thứ 2 - khả năng đọc thấu suy nghĩ chỉ đường đến.  

Đến nơi, bước chân anh bị khựng lại khi mùi tanh của máu đập vào mũi. Chệnh choạng, anh thấy chóng mặt.  

Lại thêm một khả năng nữa sao?  

Khẽ đưa tay lên mũi khi vừa dứt suy nghĩ đó, anh cảm nhận được dòng chảy ấm nóng màu đỏ xuất phát từ bên trong cơ thể tiết ra một cách vô thức. Sehun trầm trồ với những gì anh đang có mà nghĩ thầm:  

"Chắc đây là cái giá của việc sử dụng phép thuật"

.

Xa xa, hai anh em Taecyeon và Yoona đang theo dõi sự việc trên cao. Họ bay theo con đường mà Sehun đã đi trên chiếc moto của Taecyeon, chứng kiến mọi điều, kể cả...suy nghĩ đang giấy lên trong tiềm thức Sehun, họ cũng đọc được. Taecyeon với nụ cười khẩy đầu tiên, lên tiếng phá tan cuộc nói chuyện thần giao cách cảm giữa hai anh em

-Cậu ta thích ứng nhanh nhỉ? Để xem cái cây này sẽ phát triển nhanh như thế nào...

-…_duy chỉ Yoona là im lặng quan sát

.

Sehun thả mình dựa vào gốc cây gần bờ sông đó, anh bất chợt nhìn vào lòng sông với ánh mắt đượm buồn. Chính nơi đây, dòng nước mạnh liệt đã đưa một trái tim tha thiết như anh đến với cô . Ngày đó, Suzy trong sáng và thuần khiết như mặt nước phẳng lặng. Nhưng ai lại ngờ đến một dòng chảy hiểm trở, hung bạo thử thách con người ta với phép lạ như cô bây giờ không? Chưa bao giờ anh dám nghĩ đến cả. Bởi vì anh yêu cô!

"Yêu là phải trao cho nhau hai chữ 'tin tưởng', phải bên nhau dù có bao sóng gió cản trở"

Và giờ, đối với anh, nó thật mơ hồ như giấc mộng chiều tàn anh gối đầu trên chân cô trên chiếc ghế đá quen thuộc. Chính là nơi đây, nơi mà anh đã gửi gắm trái tim nhỏ bé cho cô. Cũng chính là nơi mà cô đã buôn lời nguyền rủa anh. Và là nơi...cô ra đi khi lời nguyền không thành. Con sông này, dù là kí ức xấu, anh cũng sẽ không quên. Rằng tên của nó, là Bae Suzy!

-Con đang nghĩ đến chuyện gì mà thẫn thờ vậy, con trai!_một giọng nói khá quen thuộc phát ra từ đằng sau gốc cây. Sao lại quen thuộc với anh thì ta đã hiểu rõ, đó chính là giọng nói của 'mụ phù thủy'

-Bà còn dám..._Sehun như thừa khả năng để biết đây là ai. Anh liền đứng dậy

-Ta biết...ta xin lỗi. Nhưng đó...là cái giá của phép thuật_Điệu bộ của giọng nói ủy mị vẫn không thay đổi, bà ta ngắt lời Sehun.

-Trả Suzy lại cho tôi!_Sehun như tìm được con mồi sau hàng giờ bị bỏ đói, anh vồ lấy tấm thân kia để đòi lại những thứ đáng thuộc về anh. Nhưng trong tích tắc, bà ta biến mất khỏi vòng tay chắc nịch của Sehun rồi lặng lặng đứng sau lưng anh lên tiếng

-Đó là cái giá của phép thuật...haha

-Im miệng..._Sehun ra lệnh, nhanh như cắt quay ngược trở lại để tóm lấy bà ta từ phía sau, nhưng lại hụt

-Yahhh..._Tiếng Yoona từ trên cao bất ngờ tấn công lấy bà ta bằng con dao mà cô đã từng đặt nó trên cổ anh. Bắt kịp được hành động đó, Sehun cũng không vừa mà cùng chạy đến phía bà ta rồi giơ nắm đấm của mình lên. Hai phía tấn công dữ dội, 'mụ phù thủy' lanh trí hô "biến" rồi biệt tăm khỏi không gian ngạt thở, Taecyeon nắm bắt cơ hội trăm năm để giết lấy kẻ thù không đội trời chung bằng một nhát giao tử thần. Éo le thay cho Sehun và Yoona, họ mất đà đã va vào nhau. Tôi còn nhớ rằng, vùng trời lúc đó lóe lên một tia lửa rực sáng cả con sông mang tên Suzy.

"Tũm" - Yoona rơi tự do xuống lòng sông. Còn Sehun bị bắn trở ngược về lại gốc cây không mấy nhẹ nhàng rồi bất tỉnh. Khoảnh khắc này như nghẹt thở khi Yoona cũng bị ngất dưới làn nước trong xanh

Đã 10 phút trôi qua, 10 phút ngắn ngủi đối với Sehun nhưng lại là thước đo chấm hết cuộc sống làm Bạch Dương của Yoona. Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa, thì dù có trở thành con người, cô cũng sẽ phải nói lời từ dã cuộc đời này vì bị ngạt thở

-Thả tôi ra! Tôi phải sống!

-Không. Nếu sống, hãy để chúng ta là một. Còn không thì cùng làm ma con sông này...

Bình luận

từ này thì phải sửa lại rùi nè em: suy nghĩ đang giấy lên trong tiềm thức Sehun, là "dấy", chữ "d" nhé, hihi  Đăng lúc 20-3-2015 01:07 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 4-1-2015 01:55:53 | Xem tất
Chap2 ảo tưởng đến kì lạ
giả tạo khó tin
mà hơi ngắn so với chap1
nói chung là hay
mà hai câu cuối trích ý là gì vậy au?
em chưa hiểu lắm

Bình luận

GEG
chương 3 thực sự hì  Đăng lúc 6-1-2015 01:54 AM
GEG
chương 4 là e sẽ hiểu ngay ý mà  Đăng lúc 4-1-2015 01:57 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-1-2015 02:00:44 | Xem tất


Dù sao cũng Chúc Mừng Năm Mới!!

Chương 4 Coming Soon
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách