Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: baechimi
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | K] Iris Summer | baechimi | Suzy - Kai - L | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 29-9-2013 01:25:43 | Xem tất
SE , làm sao chịu nổi đây :(
Em yêu viết càg ngày càg hay , đọc đoạn 2 đứa dở ng nói chuyện với nhau thấy tự nhiên , đáng yêu không chịu được
Thế này thì chắc không mong đến kết =))
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 09:01:37 | Xem tất
mứi sáng zậy đã thấy có chap rùi . ss làm e bỏ cả bài kt sag 1 bên để ngồi đọc fic ss nek {:154:}
“Chẳng phải trước sau gì con cũng sẽ chết sao?” Jongin nói với giọng trống rỗng. “Mẹ thừa biết điều đó mà. Tại sao không để con được hạnh phúc những ngày cuối cùng chứ?”

là sao ss ? cải sắp chết ak ? e đoán là cải bị bệnh nặng nên hok đk ra ngoài . nhưg lại cố dấu su zy vì sợ cô lo lắg , hay là sợ bị thươg hại ak ?
“Tôi gọi cậu vào đây vì hai lý do.” Jongin giơ hai ngón tay phải trước mặt Sueji, cố gắng nhấn mạnh rõ ràng từng chữ một. “Thứ nhất, người làm vườn và đặc biệt là người ngoài không được quyền bén mảng đến chỗ này. Giới hạn của cậu chỉ là khu vườn đằng trước kia thôi.”

“Mwo?”

“Thứ hai, mẹ tôi rất ghét chuyện người giúp việc trong nhà đưa con cái hay người quen đến đây. Thế nên nếu cậu không muốn mẹ cậu bị đuổi việc thì hãy giữ trật tự và đừng nói bằng giọng oang oang như thế.”

“Nhưng rốt cuộc cậu là ai?” Sueji dài giọng gắt gỏng.

“Nhìn mà không hiểu sao? Tôi là người sống ở đây, là chủ của ngôi nhà này.”

đoạn này ss vik cuộc đối thoại giữa 2 đứa tụi nó wa' dễ thưn lun {:176:}
“Omma?”

chết ùi . bị mẹ cải phát hiện ùi . chắc su zy sẽ bị cấm hok đk đến chơi vs cải nữa . chẳng lẽ thế là mối tình bọn nó chấm hết hả ss ?
mà ss ưi , fic cung đàn vàng chừg nào có chap v ak ? ss vẫn giữ nguyên myung soo hay thay người khác hả ss ?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 09:19:24 | Xem tất
Mới chap 1 mà thấy hay quá!
Đọc cái chap này mà hồi hộp dễ sợ :
Jongin mở cánh cửa và Sueji lững thững theo cậu ở phía sau. Mọi chuyện vẫn trông vô cùng suôn sẻ, ngoại trừ một sự cố nhỏ xảy ra ngay sau đó.

“Omma?”

Thế là gặp Omma ? Hi vọng là sẽ k sao . Hóng chap sau !!!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 10:21:20 | Xem tất
Mấy bạn nhỏ dthg qá ss ơi

ss viết càng ngày càng hay nhé

Kaizy e hóng nhiệt tình

Myungsoo fic này nv phụ hă ss nói thật là dạo này L làm e thất vọng qá

Chỗ cuối ko biết gặp omma của Jongin hay Suzy đây, phải mẹ Kai thì hai nhỏ số nhọ!

Mà Cải bệnh j tế ss? tội nó qá à :((

Hóng tiêp nhé ss!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 10:53:57 Từ di động | Xem tất
Fic nào bạn viết cũng hấp dẫn lắm à. Jongin bị bệnh gì vậy sao có vẻ khổ sở chật vật thế. May cho ổng là Suzy đã bước vào cuộc đời buồn tẻ của ổng.
Đọc đoạn Su bị nhốt trong tủ giống BOF quá. Đoạn cuối hơi bị gay cấn à nha. Bị mẹ bắt gặp dẫn gái vào nhà. Ko biết JongSu sẽ sử lí sao với tình huống dở khóc dở cười này đây ha.
Mau ra chap bạn nhé. Fighting
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 11:23:17 | Xem tất
Ấy ấy, Zy bị Kai gài rồi, nàng sao ngây thơ thế?
KaiZy cũng dễ thương thật, mà bực mình ghê với lão L vậy đó, hum bữa suy sụp hoàn toàn, MyungZy ship gần một năm rồi mà
ss mau ra chap mới nhá, sao mà fic nào của ss cũng hay hết nhể? hâm mô ss lắm cơ.
sao ss không viết một cái shot nào đó cho JinZy ss nhỉ?
nói vậy thôi ss hwating
p/s: ss ơi hình như đọc fic này làm em nhớ đến shortfic Forget Me not quá
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 14:34:15 Từ di động | Xem tất
Mới part 1 thui mà mê fic au rùi nha.
Nơi nào có xô nơi đó có em, hehe.
Kaizy cũg rất hợp, 2 đứa đẹp đôi.
Au mời em lâu rùi mà h e mới mò zô, thặc có lỗi
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-9-2013 20:35:56 | Xem tất
Dạo này chỉ mê đọc EXOshidae với EXOZy :3 em cũng thích crackship dống chị :))

Nhưng em chỉ ms ship HanZy KrisZy cới ChanZy thoaii :3 ba thg bias của e :))

“Tôi bảo muốn đuổi cậu đi hồi nào chứ? Tôi là Kim Jongin. Cậu?”

“Bae Sueji.”

“Sueji? Cái tên tầm thường hệt như vẻ ngoài của cậu.” Jongin nhếch mép.

“Nhưng tại sao cậu lại hỏi tên tôi?”

“Làm bạn với tôi đi. Mỗi ngày cứ tầm giờ này hãy đến đây nói chuyện với tôi, nhớ mang theo cái gì đó ngon ngon nữa. Tôi sẽ không nói lại với mẹ về chuyện hôm nay.”

“Yah, tôi còn phải đi học nữa. Không thể trốn ra khỏi cổng mỗi ngày đâu.”

“Vậy thì hãy ghé qua khi cậu đã tan học. Thống nhất rồi nhé, đừng cãi thêm điều gì nữa.” Jongin nhanh chóng chốt lại trước khi Sueji kịp đưa ra lý do nào nữa để từ chối lời đề nghị đó. Cậu bước lên lầu, mặc kệ cô đang cau mày khó hiểu ở đằng sau.


Một nụ cười rất nhanh thoáng xuất hiện trên đôi môi ngọt ngào của cậu. Jongin không thể nhớ đã bao lâu rồi, cậu mới có thể nhận ra cảm giác thổn thức vì hạnh phúc như thế này.


Tên nó tầm thg nhugg kg hề tầm thgg chút nào =))

Dạo này nổi hứng thích JinZy lắm cơ <3 =)) Mà dạo này EXOZy ra cũng nhiều qtqđ luôn :3

Bình luận

em thích JinYoung í bâyh kg MyungZy nữa mà EXOZy vs JinZy là e kết cực kì luôn <3  Đăng lúc 30-9-2013 08:41 PM
Yeh <3 ss thích JinZy từ năm ngoái rồi, nhưng đến tầm tháng 7 năm nay mới hâm mộ B1A4 <3  Đăng lúc 29-9-2013 10:27 PM
e mới cuồng JinZy gần đây :3 chị là Bana hả :3  Đăng lúc 29-9-2013 08:57 PM
Í í <3 fan JinZy nè <3 ss cũng yêu JinZy <3  Đăng lúc 29-9-2013 08:53 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-9-2013 22:42:05 | Xem tất
Đừng bỏ cuộc vì phi vụ của L nhé
Em hãy cố đu fic tới cùng, tâm huyết của em, mọi người luôn luôn ủng hộ
Cố lên nhé. Viết tiếp nào, dẹp bỏ tất cả
S nghĩ nên ship choa SeHun đi, hoặc là SuHo
S thích 2 thằng nhóc đó hjhj
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-10-2013 13:29:41 | Xem tất



Ngày thứ năm.



Đây là lần đầu tiên Jongin thực sự muốn nhốt mình ở trong phòng.



“Jongin-ah.” Bà phu nhân họ Kim thở dài sau khi kiên trì đứng gõ cửa trước cửa phòng con trai mình suốt gần nửa giờ đồng hồ. Tất cả mọi cách, bà đều đã làm, nhưng vẫn không tài nào thuyết phục được Jongin mở cửa ra cho mình.

Cậu trai trẻ bướng bỉnh nhất quyết chỉ để mẹ nghe thấy giọng nói từ bên trong. “Con muốn ở một mình.”

“Jongin-ah, xin con đấy. Rốt cuộc bây giờ mẹ phải làm gì thì con mới thôi không như thế nữa?”

Cánh cửa lập tức được mở ra ngay sau khi câu nói đó của phu nhân kết thúc. Đôi mắt Jongin nhìn mẹ với tất cả sự mong đợi.

“Con muốn gặp cô ấy. Bae Sueji.”

“Ai cơ?”

“Sueji.” Jongin nhấn mạnh. “Cô gái mẹ gặp ở phòng con hôm qua. Được gặp cô ấy hằng ngày, đó là điều duy nhất con muốn bây giờ.”

“Không được.” Bà gạt phắt mọi sự nỗ lực của Jongin.

“Tại sao ạ?”

“Ngoài mẹ và quản gia Jeon, không ai được quyền đến gần con cả. Nếu chẳng may xảy ra bất trắc gì thì sao? Cơ thể con vốn không khỏe rồi còn gì.”

“Nhưng rõ ràng từ khi có Sueji làm bạn, sức khỏe con đã cải thiện rất nhiều.”

“Dù như thế thì cũng vẫn là không được, Jongin-ah. Chỉ cần bị nhiễm trùng nhẹ sức khỏe của con cũng sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Cô bé đó không hiểu rõ bệnh tình của con, chắc chắn sẽ có ngày gây chuyện. Mẹ không đồng ý để cô ấy đến đây nữa.”

“Nhưng con –”

“Không nói thêm nữa. Mẹ mong con hiểu. Tất cả những gì mẹ làm chỉ là vì muốn tốt cho con.” Bà nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của Jongin rồi đặt lên trán cậu một nụ hôn trìu mến.

Nhưng thay vì bày tỏ hạnh phúc khi nhận được cử chỉ ngọt ngào đó, Jongin chỉ biết thở dài lặng lẽ. Tất cả những gì mẹ đang làm bây giờ, hoàn toàn không phải những điều cậu nghĩ là tốt nhất cho mình. Jongin vốn dĩ không thể hiểu được tất cả mọi chuyện trên cuộc đời, nhưng riêng với lần này, cậu hiểu rõ bản thân và trái tim đang thực sự mong muốn điều gì.



***





Ngày thứ sáu.


Đây là lần đầu tiên Jongin nói về một cô gái với người anh họ thân thiết, Kim Myungsoo.



“Vậy ra ngày nào cô ấy cũng đem đến đây rất nhiều chocolate. Nhưng vì sức khỏe không cho phép nên em không thể ăn mà chỉ cất trong hộp thế này thôi sao?” Myungsoo mỉm cười khi lắng nghe câu chuyện dễ thương của em mình.

Jongin nằm dài trên bệ cửa sổ, hai chân duỗi dài, gác lên thành cửa. Đôi mắt cậu đặt ở một điểm vô định trong những đám mây của mùa hè. Jongin thực sự rất nhớ giọng nói không-chút-nữ-tính nhưng trong trẻo, tinh khiết đó của Sueji.

“Chắc em buồn lắm. Cô bạn Sueji có vẻ rất hợp tính với em. Từ bé em vốn dĩ đã không thích kết bạn với con gái còn gì.”

“Đúng là như vậy.” Jongin đáp. “Nhưng bây giờ ngoài cô ấy ra, em chẳng còn ai để được cư xử như một người bình thường cả. Trò chuyện mà không cần dùng kính ngữ, được tặng chocolate mỗi buổi chiều, được chọc cười đến vỡ cả bụng nhưng vẫn muốn cười, được thể hiện một góc khuất trong con người của chính em, chỉ có khi ở cùng Sueji em mới được làm những điều đó.”

“Cô ấy có biết về căn bệnh của em không?”

“Em không dám nói. Nếu biết, liệu Sueji có chấp nhận tiếp tục làm bạn của một người sắp ra đi?”

“Em có thể thôi nói về cái chết không Jongin?”

“Đó chẳng phải là sự thật sao? Đã phẫu thuật cắt bỏ ruột non bao nhiêu lần rồi. Các bệnh viện lớn cũng đã thử qua. Nhưng kết cục bây giờ em phải sống như một bóng ma trong căn phòng này. Vô vị thật.” Jongin than vãn chán chường.

“Anh sẽ mang cô gái đó về đây cho em.”

“Đừng đùa.”

“Nếu cô bé ấy có thể là động lực để em tiếp tục cố gắng sinh tồn thì anh sẽ bằng mọi giá sẽ đưa cô ấy đến đây.”

“Yah, anh quên mất sự hiện diện của mẹ em rồi à?”

“Anh là Kim Myungsoo mà.” Myungsoo nở nụ cười đầy ẩn ý.



***





Ngày thứ bảy.


Đây là lần đầu tiên Jongin cố gắng xin lỗi một người khác giác, ngoài mẹ của mình.



Jongin không đoán được Myungsoo đã nói gì với mẹ cậu, và cậu cũng không hiểu mẹ mình đã nói gì với Sueji và mẹ của cô ấy, nhưng Jongin đã gặp lại người bạn tri kỉ của mình ngay trước cửa phòng vào đúng thời gian cậu và Sueji thường gặp nhau như đã giao hẹn.


“Mẹ cậu bảo rằng muốn tôi đến đây làm bảo mẫu cho cậu. Tôi cũng vì công việc của mẹ tôi nên mới đến thôi đấy.” Sueji tỏ ra có chút lạnh lùng, có chút hờn dỗi, chẳng buồn nhìn vào mắt Jongin.

“Cậu còn giận sao? Chuyện tối hôm đó mẹ tôi đã nổi giận với cậu.”

“Nếu cậu là tôi, cậu sẽ thấy thế nào?” Sueji bĩu môi.

“Xin lỗi. Tôi không lường trước được nên đã để cậu tổn thương.”

“Thôi bỏ đi. Dù gì đến đây rồi tôi cũng không quên mang cho cậu thứ này.” Sueji nói rồi lôi trong balo một bọc những viên chocolate nhỏ xíu, đúng loại cô vẫn thường mua cho Jongin.

“Cảm ơn nhé.” Jongin mỉm cười cầm chặt món quà trong lòng bàn tay.

“Nhưng mà Jongin này. Tôi thắc mắc vì sao cậu cứ ở trong nhà suốt vậy? Cậu không có bạn sao? Không đi học à?”

“Tôi nói rồi còn gì. Sau này tôi sẽ giải thích với cậu.” Jongin thở dài. “Hoặc chẳng cần đến lúc tôi giải thích, cậu sẽ tự hiểu.”

“Cậu vẫn thường nói chuyện khó hiểu như thế à?” Sueji chau mày.

Jongin bật cười, rồi đưa tay vò nhẹ mái tóc dài buông xõa của Sueji cho đến khi nó hơi rối xù lên ở trên đỉnh đầu. “Đồ ngốc. Đừng biểu hiện đáng yêu như thế nữa. Cậu đang khiến tôi đau lòng đến nhường nào, có biết không?”



***




Ngày thứ tám.


Đây là lần đầu tiên Jongin nghe một bài hát bất hủ cùng một cô gái. Và đối với cậu, giây phút đó cũng thực sự như một cuốn phim cổ điển.



“Jongin-ah, cậu thích nhạc gì vậy?” Sueji nằm dài ra bàn, đầu tựa vào cánh tay đang duỗi thẳng về đằng trước.

“Nhạc sao?”

“Ừ. Cậu thích SNSD à? Con trai lớp tôi mê mấy cô gái đó như điếu đổ vậy.”

“Tôi chưa từng nghe nhạc của họ.” Jongin lắc đầu.

“Mwo? Thật á? Cậu có thật là người Hàn Quốc không vậy?”

“Nhạc mà tôi thích…” Jongin vừa nói, vừa lục lục tay trên chiếc kệ để đĩa nhạc, loại đĩa to nghe trong máy loa kèn thời xưa. “Bài này đây.”

“I Will Always Love You?”

“Ừm. Bật nhé.” Jongin cho đĩa vào máy phát nhạc.

Từng nốt nhạc lan tỏa khắp căn phòng. Đây là bài hát Jongin yêu thích nhất, vì khi còn sống, bà nội cậu vẫn thường nghe nó khi đan áo len cho đứa cháu thân yêu. Không rõ từ bao giờ, “And I will always love you” đã là câu hát ngấm sâu vào tâm tư của Jongin. Câu nói đó vốn dĩ cậu luôn nghĩ sẽ chỉ dành cho người bà cậu thương yêu nhất, và sau này là mẹ cậu, nhưng hiện tại, có vẻ nó sẽ được Jongin nói với một người con gái khác.



***





Ngày thứ tám.


Đây là lần đầu tiên Jongin muốn kéo dài một cuộc gọi điện thoại, kể cả khi ở đầu dây bên kia cúp máy trước.



“Mwo? Hôm nay cậu không đến sao?” Jongin gắt lên khi Sueji thông báo sẽ không thể đến chiều hôm đó trong điện thoại.

“Tôi có bài thi ngày mai. Tôi không muốn vì cậu mà phải thi lại đâu.”

“Mang sách vở đến đây học đi. Tôi hứa sẽ không phá phách gì cả.”

“Yah Kim Jongin, tôi hiểu cậu rất hâm mộ tôi, nhưng không gặp tôi một ngày không làm cậu chết ngay được đâu.”

“Hâm mộ cậu? Tôi á? Cậu chưa tỉnh ngủ à?” Jongin đưa giọng mình lên cao tỏ ý mỉa mai.

“Không phải sao? Vậy thì lý do gì cậu suốt ngày muốn gặp tôi như thế?”

“Vì cậu rất thú vị.” Jongin đáp thản nhiên. “Còn chuyện tôi hâm mộ cậu thì không có đâu, đồ ngốc. Tôi còn chả xem cậu là một đứa con gái nữa kìa.”

“Araseo araseo! Tôi không phải là một đứa con gái đấy. Cậu cũng chỉ là con lợn béo thôi. Đáng ghét!”

“M-Mwo—”


Tút… Tút… Tút…


Jongin nghiến răng ken két vì tức giận. Trước đến nay, kể cả mẹ cậu, chưa ai dám giật máy trước Jongin cả. Còn chưa kể đến chuyện lần này, Jongin thực sự muốn kéo dài cuộc đối thoại lâu hơn thế. Cậu cảm thấy ấm ức và trút lên cơn giận đó lên một bức tranh, một bức tranh vẽ một con lợn rất béo và xấu xí với dòng chữ “Bae Sueji” nhỏ xíu phía dưới.



***





Ngày thứ chín.


Đây là lần đầu tiên Jongin cảm thấy thích thú khi ngồi nghe một cô gái than thở về chuyện trường lớp.



“Cậu sao vậy?” Jongin chỉ ngón tay trỏ lên đầu mũi Sueji, người đang chống cằm ủ rũ.

“Jongin-ah, tôi đau lòng sắp chết mất.”

“Tôi hỏi có chuyện gì?”

“Jiyeon lớp tôi tổ chức tiệc trà. Cậu ta mời tôi, nhưng chắc chắn chỉ để muốn chọc tôi tức điên lên. Park Jiyeon thực sự là quái vật mà. Cậu ta cướp mất mẫu người lý tưởng của tôi Oh Sehun, bây giờ lại còn giả vờ lương thiện, mời tôi đến đó và cố tình cho tôi thấy họ hạnh phúc bên nhau như thế nào.”

“Cậu đừng đi là được rồi chứ gì.”

“Làm sao không đi được chứ. Cậu ta sẽ nghĩ vì quá đau lòng nên tôi không đi.”

“Thì đúng là vậy mà.”

“Cậu chẳng hiểu gì cả!” Sueji dài giọng than thở rồi nằm gục xuống mặt bàn.


Jongin nhìn đứa con gái mười chín tuổi nhưng với tính cách trẻ con đó rồi mỉm cười và lắc đầu nhẹ. Không hiểu vì sao sự phiền phức của Sueji luôn là thứ Jongin thích thú nhất.


“Cậu muốn tôi đi cùng cậu đến đó không?”

“Mwo?” Sueji ngồi bật dậy. Khuôn mặt thay đổi thái độ hoàn toàn.

“Nếu tôi đi cùng cậu đến bữa tiệc đó, cậu sẽ không còn bị bẽ mặt nữa, chẳng phải vậy sao?”

“Cậu không đùa tôi đúng không? Tôi ghét nhất những người làm tôi mừng hụt đó.” Sueji hỏi lại dè chừng.

“Vì tôi rất ghét ngồi đây nghe cậu than ngắn than dài nên đành giúp thôi. Bữa tiệc đó tổ chức khi nào đây?” Jongin đảo mắt.

“Tám giờ tối mai. Cậu thực sự sẽ đi cùng tôi sao?”

“Phải. Tôi nói sẽ đi với cậu. Đừng hỏi nữa.”


Sueji vui mừng đến nhảy cẫng cả lên, lao đến ôm chặt lấy cổ Jongin, chặt đến mức cậu phải dùng lực đẩy cô ra trước khi chết vì nghẹt thở.



***





Ngày thứ mười.


Đây là lần đầu tiên sự yếu đuối của Jongin đã bị một cô gái chứng kiến.



Cũng không quá khó khăn để Jongin lẻn ra khỏi nhà vào lúc tám giờ tối. Mẹ cậu thường về phòng rất sớm, và những người giúp việc cũng đã về gần hết. Số còn lại đang bận bịu dọn dẹp sau bữa ăn nên chẳng ai để ý đến những gì xảy ra ở sân trước.

Sueji đợi Jongin trước cửa nhà, trong bộ váy duy nhất mà cô có được nhờ tiền dành dụm suốt cả tháng trời. Jongin không thể tin được những gì trước mắt mình đều thuộc về Bae Sueji, con bé vốn dĩ như một tên con trai mỗi khi đến chơi cùng cậu.

“Thế nào? Không thốt nổi nên lời chứ gì.” Sueji bụm miệng cười khúc khích.

“Chẳng khác gì cả.” Jongin bình tĩnh che giấu phản ứng thực sự của mình. “Trông cậu vẫn y như thường ngày. Lại còn trang điểm nữa sao? Thật là.”

“Cậu không thể khen tôi một câu sao?” Sueji lớn tiếng. “Dù gì hôm nay cậu cũng sẽ tạm thời là bạn trai của tôi. Chỉ tối nay thôi đấy.”

“Vậy thì chúng ta chẳng phải nên nắm tay sao?” Jongin đề nghị một cách ngượng ngùng. Cậu cảm thấy may mắn vì trời đã tối nên Sueji không thể nhìn rõ được hai má của cậu đang đỏ gay gắt lên đến mức nào.

“N-N-Nắm tay sao?” Sueji không rõ vì sao mình lại nói lắp, nhưng đôi môi cô đang trở nên hết sức kì lạ.

“Đó là điều những người yêu nhau thường làm mà.”

“V-V-Vậy sao? Thế thì n-nắm tay nhé.” Sueji đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay của Jongin. Cậu mỉm cười khi tay cô hoàn toàn vừa vặn để cậu nắm lấy.



Bữa tiệc trà của Jiyeon được chuẩn bị rất công phu. Đó hệt như một buổi họp mặt của tất cả những gương mặt nổi tiếng trong trường. Việc mời cả Sueji, một cô bé luôn bị xem như kẻ thua cuộc trong tình yêu, như thể là một kế hoạch nhằm làm bẽ mặt Sueji trước mặt Oh Sehun, người cô đã luôn âm thầm theo đuổi suốt hai năm.

Thế như, từ thế hoàn toàn bị động, Sueji đã lật ngược tình thế khi bước vào cùng một chàng trai có vẻ ngoài còn tuyệt vời hơn Sehun gấp trăm lần. Mọi ánh nhìn, mọi sự chú ý, mọi tiếng bàn tán nhanh chóng dành cho Sueji và Jongin khi họ bước đến vị trí của Jiyeon. Park Jiyeon, mặt khác, vô cùng sững sờ trước những gì mình đang thấy, nhưng vẫn cố gắng kìm nén sự tức giận đó và chào Sueji bằng một nụ cười đầy gượng ép.

“Annyong, Sueji-ah.” Jiyeon đặt cốc trà xuống bàn và tiến đến chỗ Sueji.

“Không biết tớ có đến trễ không nhỉ.” Sueji cố tình ôm chặt tay Jongin hơn khi phát hiện Jiyeon không thể rời mắt khỏi bàn tay họ đang đan vào nhau.

“Không sao đâu mà. Cậu đến là tớ vui rồi. Sueji-ah, đây là?”

“Xin chào, tôi là Kim Jongin, bạn trai Sueji.” Jongin cúi đầu, chào hỏi. Mọi người ngay lập tức dừng mọi hoạt động dang dở để đồn dồn ánh nhìn về phía chàng trai đẹp như cổ tích đang lên tiếng, trong đó có cả Oh Sehun.

“B-B-Bạn trai? Tớ chưa bao giờ nghe cậu nói chuyện này cả.” Jiyeon vẫn cố gắng giữ nguyên nụ cười kể cả khi cô ta đang thực sự muốn hét lên cho hả giận.

“Vì tôi không phải là cậu, Park Jiyeon. Hẹn hò không phải chuyện có thể mang ra rêu rao và làm trò đùa như thế. Tôi đến đây không phải để uống hồng trà hay ăn bánh quy của cậu, mà chỉ để chúc cậu và Oh Sehun có thể hạnh phúc bên nhau lâu nhất có thể. Đã cướp mất tình yêu đầu của tôi, mong cậu đừng làm những điều khiến bản thân và Sehun phải xấu hổ. Tôi đi trước đây.”

Jongin nở một nụ cười tự hào sau khi Sueji kết thúc lời tuyên bố. Quen biết cô trong một thời gian chưa lâu, đây là lần đầu tiên Jongin nghe thấy những câu nói đầy mạnh mẽ đó từ Sueji, người thua cuộc ở mọi cuộc tình. Sueji, hiện giờ, trong mắt Jongin, trông rất tuyệt vời.



“Những lời lúc nãy là của tôi sao?” Sueji thất thần suýt quỵ ngã sau khi cùng Jongin bước ra khỏi cổng nhà Jiyeon.

“Oách thật. Cậu đấy.”

“Hôm nay thực sự cảm ơn cậu, Jongin-ah. Nếu không có cậu mọi chuyện chắc sẽ tệ lắm.”

“Tôi tiếp nhận lời cảm ơn đó.”

“Cậu có muốn ăn gì không? Hôm nay tôi đãi.” Sueji lại nói bằng giọng oang oang hằng ngày, mặc kệ rằng điều đó không hề phù hợp với bộ váy xinh đẹp cô đang mặc trên người.

“Tôi phải về thôi. Mẹ tôi chắc đang nổi điên ở nhà rồi.” Jongin nhìn đồng hồ, đáp.

“Ngay bây giờ sao?” Sueji tiu nghỉu.

“Sau khi đưa cậu về nhà.”

“Kim Jongin của chúng ta thật biết cư xử đó. Lại còn biết đưa tôi về nhà nữa.” Sueji chọc ghẹo.







Jongin bật cười thành tiếng. Sueji cũng cười theo cậu. Cả hai đều không hiểu có điều gì hài hước ở đây, nhưng họ không thể ngừng cười và nhìn vào mắt nhau.


“Ah!” Jongin đột nhiên ôm chặt lấy mạn sườn. Khuôn mặt vui vẻ và đôi mắt cười nhanh chóng biến mất.

“Cậu sao vậy? Không khỏe ở đâu sao?” Sueji hốt hoảng đỡ lấy Jongin đang từ từ ngã quỵ xuống.

Jongin không thể trả lời, dù nghe thấy rất rõ giọng nói Sueji bên tai. Những vệt máu lăn xuống từ miệng cậu, rơi cả vào bộ váy trắng muốt của Sueji. Nhưng cô không quan tâm đến chuyện chiếc váy mắc tiền đang bị vấy bẩn. Khuôn mặt tím ngắt, nhợt nhạt và đôi mắt đờ đẫn của Jongin mới là điều cô thực sự lo sợ lúc này.

“Jongin-ah.” Sueji bật khóc khi Jongin dần nhắm mắt lại, đầu ngả vào bờ vai cô. “Yah, cậu tỉnh lại đi.”

“S-S-Sueji-ah…” Jongin cố gắng dùng hết chút sức lực còn lại để phát ra những âm thanh yếu đuối.

“Sao lại ra nhiều máu thế này chứ?” Sueji khóc òa lên trong sự hoang mang cùng cực.

“Sueji-ah…” Jongin thều thào, nhưng không mở mắt. “Cứu… cứu tớ với…”



Bàn tay cậu nới lỏng ra, rơi tự do xuống mặt đất lạnh lẽo. Bóng tối như một mảnh vải đen, ngay lập tức nuốt chửng lấy toàn bộ tâm trí cậu.





To be continued.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách