Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: baechimi
Thu gọn cột thông tin

[Shortfic] [Shortfic | K+] Forget Me Not | baechimi | MyungZy | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 1-6-2013 21:28:52 | Xem tất
Tôi tận dụng ngày nghỉ hiếm hoi của mình để đi nghỉ mát. Son Naeun, vợ sắp cưới của tôi không đi cùng hôm nay. Đó là ý của Naeun. Cô ấy cho phép tôi có một ngày riêng.


Sao lại như vậy chứ, sao Naeun lại là vợ sắp cưới của Myung Soo chứ

Trong khi mối tình  giữa Bae Sueji và Kim Myung Soo lại đẹp đẽ như vậy

E cứ tưởng tình yêu đó sẽ được bền mãi chứ.

Myung Soo trong một hoàn cảnh gia đình như thế.

Rồi cô nàng lớp trưởng đáng yêu trong sáng đã luôn bên cạnh giúp đỡ anh.

Vậy tại sao không tiếp tục nhỉ

Mà hiện giờ Suzy đâu, chắc khi này Myungsoo về Gwangju sẽ gặp được Suzy chứ nhỉ

Bình luận

tất nhiên. e sẽ đọc mà, ss phải ra chap nhanh đó nha hehe  Đăng lúc 1-6-2013 10:08 PM
Hí hí <3 ss biết thể nào cũng bị ném đá mà =) nhưng em chịu khó đọc tiếp 3 chap còn lại nha >3<  Đăng lúc 1-6-2013 09:56 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-6-2013 08:28:11 | Xem tất



Tôi đi bộ đến công viên gần trường. Chỗ này đã được sửa sang lại đẹp hơn trước, nhưng về căn bản thì vẫn là một nơi trong sáng và trông vô cùng hạnh phúc.

Tôi ngồi một mình ở xích đu gỗ, gót chân đẩy nhẹ để đưa cơ thể đung đưa trong gió. Những làn gió khẽ vuốt nhẹ đôi mắt tôi. Thật sự rất yên bình.


‘Đẩy cho tớ nhé.’ Sueji hào hứng ngồi thụp xuống xích đu.

‘Còn lâu. Cậu nặng chết được!’ Tôi bĩu môi.

‘Mwoy!!!’ Cô ấy phụng phịu, cố tỏ ra vẻ dễ thương của một đứa trẻ. Cơ mà tôi thấy nó trông kì cục chết đi được!

‘Được rồi được rồi. Đẩy thì đẩy.’


Hai bàn tay tôi đặt lên vai Sueji, tôi kéo nhẹ cô ấy và băng ghế xích đu ra sau rồi đẩy về phía trước. Sueji cười khúc khích như một cô bé nhỏ đang vui sướng vì được chăm bẵm vậy. Tiếng cười của cô ấy hòa vào gió, khiến tôi cảm nhận được vị ngọt của nắng hơn bao giờ hết.

Đó là mùi hương của Sueji. Mùi của nắng.





Một đôi nam sinh nữ sinh đi ngang qua tôi. Cô bé đi trước có vẻ giận dỗi và bực tức chuyện gì đó, trong khi cậu trai đi sau thì cuống quýt không biết nói gì để làm hòa.
Đáng yêu thật!
Tình cảm tuổi trẻ là như thế. Ấu trĩ, nhưng vẫn ngọt như kẹo vậy.



‘Sueji-ah!’ Cuối cùng tôi cũng bắt được cô ấy.

‘Mwo? Cậu có gì muốn nói sao?’ Sueji nhìn tôi lạnh nhạt.

‘Cậu giận chuyện gì chứ? Tớ không làm gì sai cả.’

‘Phải rồi, chẳng có gì sai cả. Cậu ân cần với Jiyeon như thế cũng có gì không đúng đâu mà.’ Cô ấy mỉa mai.

‘Không phải như cậu nghĩ đâu, Sueji-ah! Cô ấy không biết gì về bóng rổ cả, tớ chỉ muốn giúp đỡ chút thôi.’

‘Giúp đỡ? Cậu tử tế thật. Vậy thì cậu cứ tiếp tục làm người tốt như vậy nữa đi.’ Sueji mím chặt môi sau câu nói đó, rồi quay vội đi.

Tôi chặn ngang đường cô ấy.

‘Nhưng, tại sao cậu lại giận chứ? Cậu giận chuyện gì?’

‘Đồ ngốc!’

‘Mwo?’

‘Cậu ngốc đến thế sao?’ Tôi có thể thấy được những giọt nước trên mi mắt Sueji, nhưng chúng không chảy ào ra, mà cứ ứ đọng ở đó.

‘Sueji-ah…’

‘Tớ thích cậu! Tớ thích cậu, Myungsoo-ah.’




‘Tớ thích cậu, Kangjun-ah!’

Cậu bé ngẩn người vì lời tỏ tình quá đường đột của cô bạn. Nhìn khuôn mặt ngây ra của cậu ta kìa. Tôi cá chắc trong lòng cậu bé ấy đang thổn thức vì hạnh phúc, nhưng đôi mắt vẫn không giấu nổi sự ngạc nhiên vì tình cảm đến quá bất ngờ.



Tôi về nhà với tâm trạng hạnh phúc đến sắp tắt thở mà chết luôn vậy.

‘Tớ thích cậu!’

Câu nói đó khiến tôi cứ tủm tỉm cười như một tên điên trên suốt quãng đường. Tôi dừng chân trước khóm hoa lưu ly của Sueji đã trồng ở phía đầu ngã tư. Chúng vẫn còn rất tươi và tỏa sáng giữa khói bụi của xe cộ. Có lẽ không ngày nào cô ấy quên đến chăm sóc cho mấy bông hoa này cả.


‘Con về rồi ạ.’ Tôi bước vào nhà với cảm giác vô cùng hào hứng.

Nhưng trái với những gì tôi nghĩ khi chuẩn bị mở cửa ra, mẹ tôi không ở đó chuẩn bị bữa ăn tối, mà lại là những người hàng xóm đang lo lắng nhìn nhau.

‘Myungsoo-ah, cuối cùng cháu cũng đã về.’ Bác Han, người ở cạnh nhà tôi, thở phào khi thấy tôi xuất hiện.

‘Sao mọi người lại ở đây ạ?’ Tôi ngơ ngác nhìn họ. Còn họ thì lại ái ngại nhìn tôi.

‘Aigooo… Myungsoo-ah… Phải làm sao bây giờ?’ Bác Han nắm lấy tay tôi, nói như sắp bật khóc.

‘Mẹ cháu…’ Một người hàng xóm khác lên tiếng thay. ‘Mẹ cháu hôm nay đã ho ra rất nhiều máu, rồi ngất xỉu trước phòng trà. Bà ấy vừa được đưa đến bệnh viện. Cháu mau đến đi.’

Tai tôi như ù lên, cảm giác kiểu có một cái cối xay lúa đang quay ù ù vào vậy. Tôi cứ nghĩ rằng ở đây đang có động đất, mọi thứ rung chuyển, mờ ảo, màu đen kì lạ như đang nuốt chửng lấy tôi luôn vậy.





Điểm đến tiếp theo của tôi là trạm tàu điện ngầm chuyến dài. Bây giờ không phải là giờ cao điểm nên ở đây rất vắng khách.

‘Chuyến tàu 205E1 chuẩn bị vào bến. Quý khách vui lòng đứng sau vạch vàng.’

Tôi bỗng thấy lòng nôn nao một cảm giác thật khó tả. Mọi thứ như một déjà-vu vậy, thật quen thuộc, nhưng vẫn rất đỗi  mới lạ đối với tôi lúc này.



Chúng tôi đi cạnh nhau, bàn tay nắm chặt nhưng không một ai nói với ai câu nào. Tôi cũng không rõ vì sao mình lại yên lặng như thế, mặc dù trong lòng thì có vô vàn những điều muốn nói với cô ấy.

Chỉ một lát nữa, tôi sẽ không thể nắm tay Sueji như thế này nữa. Tôi sẽ chuyển nhà đến Seoul để mẹ có điều kiện chữa trị căn bệnh lao lực đã đến giai đoạn nguy hiểm. Điều đó cũng có nghĩa tôi sẽ không thể ở bên Sueji như thế này nữa.

‘Cậu không có gì để nói sao?’ Sueji là người đầu tiên ngượng ngùng mở lời.

‘Ừm… cậu… giữ sức khỏe nhé.’ Tôi cảm thấy cổ họng mình khô ran.

‘Ừm. Nhưng… chỉ có vậy thôi sao?’

‘Cậu… à… nhớ chăm sóc mấy bông lưu ly đó. Dạo này trời bắt đầu lạnh rồi.’

‘Tất nhiên rồi… Còn gì nữa không?’

‘Sueji-ah.’ Tôi bất ngờ đổi giọng.

Cô ấy yên lặng chờ đợi.

‘Tớ…’

‘Chuyến tàu 13M10 chuẩn bị khởi hành trong 5 phút nữa. Xin mời quý khách của chuyến tàu này nhanh chóng đến cửa.’

‘Là tàu của cậu đó.’ Sueji nhắc.

‘Ừm. Đúng vậy.’ Tôi đeo balo lên vai.

‘Tạm biệt, Myunggie.’ Sueji cười, dù tự nguyện hay miễn cưỡng thì nụ cười của cô ấy vẫn rất xinh đẹp.

‘Chào cậu.’


Tôi nhìn cô ấy lần cuối cùng, rồi quay lưng bước về phía cửa.

Bước chân tôi nặng nề khó tả, trong lòng nóng bừng lên như có lửa đốt. Nước mắt đã thực sự rơi rồi. Những giọt đắng, mặn, nghẹn ngào rơi từ mi mắt tôi.

Và rồi… không chờ một điều gì khác nữa, tôi ngoảnh đầu lại phía sau lưng mình.

Sueji vẫn đứng đấy, lặng lẽ nhìn tôi.

Đôi chân như nhẹ tênh, không còn cảm giác nặng nhọc nữa, như một điều không thể không làm, chúng chạy nhanh hết sức về phía Sueji. Tôi ôm chặt lấy cô bé ấy vào lòng mình. Bàn tay siết chặt hơn lên bờ vai Sueji. Mũi tôi vùi sâu vào mái tóc rực rỡ mùi nắng ấy.

Cô ấy cũng dang tay ôm chặt lấy tôi. Chặt đến mức tôi thấy nghẹt thở, nhưng tôi không thấy điều đó phiền chút nào. Trái lại, nó ấm áp và ngọt ngào vô cùng.

Tôi cảm nhận được lồng ngực mình nóng lên vì nước mắt của Sueji. Tôi khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc cô ấy.

‘Đừng khóc, Bae Sueji. Mạnh mẽ lên! Cậu phải thật sự mạnh mẽ! Chỉ như vậy tớ mới yên tâm được.’ Tôi áp lòng bàn tay lên má Sueji, lau khô những giọt nước mắt vương trên khuôn mặt đó.

‘Myungsoo-ah…’ Sueji không ngừng khóc, mà còn bật ra thành tiếng.

‘Tớ yêu cậu.’ Cuối cùng những từ ấy cũng thốt lên, được thốt lên từ một thằng tồi như tôi.

‘Myungsoo…’ Cô ấy nức nở trong nước mắt.

‘Tớ yêu cậu. Tớ yêu cậu! Và đây là lần đầu tớ nói câu này.’

Sueji không trả lời, nhưng tôi nghĩ cô ấy đã nghe rất rõ những lời thổ lộ của tôi.

‘Cậu sẽ mạnh mẽ mà, đúng không?’ Tôi nâng khuôn mặt cô ấy ngước cao lên, để chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau.

‘Tớ sẽ mạnh mẽ, sẽ tự bảo vệ bản thân.’ Sueji gật đầu, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Môi chúng tôi chạm vào nhau.

Khoảnh khắc đó chỉ khoảng hơn 5 giây, nhưng tim tôi đã thực sự ngừng đập trong khoảnh khắc ít ỏi đó.

Mối tình đầu. Nụ hôn đầu. Hạnh phúc đầu.





Tôi đứng như bất động, nhìn chuyến tàu bắt đầu chuyển động.

Nhanh dần.

Nhanh dần.

Nhanh dần.

Rồi lao vút đi.

Hình ảnh cô bé ấy vừa khóc vừa chạy theo chuyến tàu đang tàn nhẫn rời đi không bao giờ nhạt đi dù chỉ một ít trong lòng tôi. Đôi mắt ướt đẫm của cô ấy… thực sự làm tôi đau như cắt.



‘Myungsoo?’

Tôi quay lại.

Một lần nữa, hệt như lần đầu, tim tôi ngừng đập.

‘Sueji…?’

Cô ấy, dù không rõ đây là mơ hay thực, đang hiện lên trước mắt tôi. Xinh đẹp. Trong sáng. Và vẫn nguyên vẹn mùi hương của nắng.

***

‘Cậu trông vẫn ổn.’ Tôi đưa cô ấy lon café rồi ngồi xuống băng ghế đá. Chúng tôi giữ một khoảnh cách khá xa với nhau.

‘Tất nhiên. Cậu đang làm công việc gì thế?’ Cô ấy mỉm cười.

‘Kiến trúc sư.’

Cô ấy cười rạng rỡ khi nghe thấy điều đó. Tôi vẫn còn nhớ như in Sueji đã từng bảo rằng mẫu người lí tưởng của mình là một kiến trúc sư vì cô ấy luôn ao ước sống trong một ngôi nhà như trong những câu chuyện công chúa hoàng tử.

‘Còn cậu?’ Tôi hỏi lại.

‘Trợ lí cho một tên CEO trẻ tuổi đáng ghét!’ Cô ấy vừa kể vừa nghiến két hai hàm răng lại với nhau. Tôi cũng đủ hiểu anh chàng đó làm Sueji khó chịu đến mức nào.

‘Cậu vẫn độc thân sao?’

‘Ừ. Đại khái là thế.’ Sueji gãi đầu, cười trừ.

‘Mười năm rồi, cậu vẫn không thay đổi gì.’

‘Già hơn. Xấu hơn nữa.’ Cô ấy bĩu môi.

Tôi bật cười thành tiếng vì tính cách trẻ con của cô ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào.

‘Còn cậu? Cậu thế nào rồi?’

‘Tớ vẫn ổn.’ Tôi trả lời.

‘Không. Ý tớ là… cậu đã kết hôn chưa?’

‘Vẫn chưa.’

Cô ấy quay sang nhìn tôi ngay lập tức. Hiện lên ở khóe mắt tôi là nụ cười bất ngờ của Sueji.


‘Chủ nhật tuần này, tớ sẽ tổ chức hôn lễ.’

Tôi nén chặt những ngón tay lên lon café. Không hiểu vì sao, lòng tôi bỗng dưng như bị thiêu đốt khi nói ra câu nói đó.

‘Vậy sao? Hai ngày nữa thôi à?’ Sueji gật gù, nhưng khuôn mặt cô ấy biến sắc hẳn. ‘Chúc mừng nhé.’

Cô ấy mỉm cười. Tôi cũng không rõ nụ cười đó liệu có thật lòng hay không.

‘Cảm ơn.’ Tôi cũng đáp lại bằng một nụ cười. Và nụ cười của tôi hoàn toàn không thật lòng.

‘Tớ nên tặng quà gì cho cậu đây? Vợ cậu thích thứ gì? À mà đúng rồi, vợ cậu như thế nào? Làm nghề gì? Đẹp lắm phải không?’

‘Cô ấy tên Son Naeun, rất xinh đẹp và nữ tính. Cô ấy là giáo viên mầm non.’

‘Woah! Tuyệt thật! Naeun sao? Tên nghe dễ thương quá. Cậu không định mời tớ sao? Dù gì tớ cũng là lớp trưởng của cậu.’ Sueji huých tay vào mạn sườn tôi.

‘Chắc chắn rồi. Đó là lí do tớ về Gwangju mà.’

‘Vậy ra cậu về đây là để…’

‘Để tìm cậu, Bae Sueji.’

Nếu bạn viết điều quan trọng nhất của cuộc đời lên một tờ giấy, nó có thể sẽ bị rách mất và bạn sẽ đánh mất điều quan trọng đó. Nếu bạn viết nó lên cát, nó có thể sẽ bị sóng biển cuốn trôi đi mất, và bạn sẽ không giữ được điều quan trọng đó.

Nhưng nếu bạn cất giữ những kỉ niệm ở trong tim, sẽ chẳng có ai mang nó đi đâu được cả.

Tôi muốn có thật nhiều với Sueji những kỉ niệm đẹp. Đó là tất cả những gì có thể giải thích tại sao tôi về lại Gwangju này.

Bình luận

tem! e sẽ trả nợ comt cho ss sau! :)  Đăng lúc 2-6-2013 08:40 AM

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Hss2105 + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2-6-2013 10:18:04 | Xem tất
woa, một chuyện tình thật cảm động.

Suzy và Myung Soo thật sự rất đáng yêu, và có tình cảm chân thật và trong sáng nữa

hóa ra là để chữa trị cho mẹ nên Myung Soo và Suzy đành phải xa nhau.

Chắc chắn những kỉ niệm giữa hai người sẽ không bao giờ lãnh quên và tàn phai.

Bae Suzy, aigoo, nàng đã thổ lộ tình cảm của mình trước kaka.

Suzy đã rất mạnh mẽ để chờ đợi 10 năm, chờ Myung Soo quay về,

mà lại nghe được tin anh sắp cưới, đó có lẽ như một tin làm Suzy chết lặng đi.

thậ
Nếu bạn viết điều quan trọng nhất của cuộc đời lên một tờ giấy, nó có thể sẽ bị rách mất và bạn sẽ đánh mất điều quan trọng đó. Nếu bạn viết nó lên cát, nó có thể sẽ bị sóng biển cuốn trôi đi mất, và bạn sẽ không giữ được điều quan trọng đó.

Nhưng nếu bạn cất giữ những kỉ niệm ở trong tim, sẽ chẳng có ai mang nó đi đâu được cả.


Đúng thật, khi cất giữ tận trong trái tim thì nó sẽ luôn được giữ mãi, và không bao giờ không bao giờ có thể mất đi.

còn 2 chap nữa đúng không chị

chờ chị ra chap. hehe

Bình luận

chưa đọc sao biết được hả chị, e sẽ chờ. hihi  Đăng lúc 2-6-2013 10:38 AM
yeh! còn 2 chap \m/ cơ mà chị nghĩ 2 chap còn lại sẽ bị ném đá tơi tả, he he.  Đăng lúc 2-6-2013 10:25 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2-6-2013 10:19:53 | Xem tất
Cách viết của bạn rất có cảm xúc và truyền cảm đến người đọc.
Quả thật là rất cuốn hút!!
Hóa ra Mungsso và tình đầu của Suzy à?
Nhưng cuối cùng lại không đến được với nhau sao? Vì L sẽ lấy Naeun???
Không chịu đâu!!!
Tội Suzy quá à!!!
Hóng chap mới...

Bình luận

Ừa!! Ko cóa chi mô!!!  Đăng lúc 2-6-2013 01:52 PM
ồ, cảm ơn bạn nhé ^^~  Đăng lúc 2-6-2013 10:25 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2-6-2013 10:43:12 | Xem tất
baechimi viết rất hay

muốn khen lắm nhưng mà khen không được vì mọi người đã khen hết rồi

dù sao thì chuyện tình của đôi này có chút buồn

mười năm lận cơ. thế mà vẫn đẹp trong quá khứ nhỉ

nói chung là hay. đã ủng hộ nay càng ủng hộ ^^

{:268:}

Bình luận

hôhô không có chi :p  Đăng lúc 2-6-2013 11:21 AM
cảm ơn bạn Beo nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa  Đăng lúc 2-6-2013 10:51 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2-6-2013 13:41:26 | Xem tất
comt cho ss đây

fic này hay quá ss ơi, nhẹ nhàng, có sâu lắng, thoáng buồn

em cực thích thể loại này ss ạ <3

em có cảm giác fic sẽ có một SE, Lờ sẽ lấy NaEun còn Zy thì đến với CEO gì đó ?!!?

thật sự cám ơn vì ss ra fic này nhé, em cũng đang dự định viết một dạng như vầy nhưng ko biết viết làm sao

nhờ có ss mà em biết rồi, thanks ss nhiều lắm ấy

mau ra chap mới nhé ss, em hóng ^^

Bình luận

ồ, em để ý đến anh CEO đó kìa >3< cảm ơn còm của em ^^  Đăng lúc 2-6-2013 10:02 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2-6-2013 20:00:11 | Xem tất
Cái này chưa phải là endfic phải không ss?

Nhiều kì niệm thì càng nhiều xiềng xích, Ni nghĩ thế, chẳng bảo giờ có thể quên đi được, khó kiếm những cái mới.

Fic này chỉ tội cho Suzy, chờ L mấy năm mà L cưới người khác, chỉ có Suzy là chấp nhận L một cách nhẹ nhàng :)

lên ss <3

Bình luận

còn 2 chap nữa em ^^  Đăng lúc 2-6-2013 08:43 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 2-6-2013 23:06:03 | Xem tất
mình là mình không thích nhạc Việt dù sống tại Việt Nam
nhưng phải công nhận là bài nhạc chèn vào chap này rất là ngọt và hợp
Mình không xót xa cho Suzy, mà cảm thấy Suzy hơi hiền quá
đợi lờ, lờ cưới người khác và vẫn chấp nhận lờ
như TH, tiểu yến tử đợi vĩnh kỳ, dù Vĩnh kỳ đã có vợ và con \

như vậy đấy
Nếu bạn viết điều quan trọng nhất của cuộc đời lên một tờ giấy, nó có thể sẽ bị rách mất và bạn sẽ đánh mất điều quan trọng đó. Nếu bạn viết nó lên cát, nó có thể sẽ bị sóng biển cuốn trôi đi mất, và bạn sẽ không giữ được điều quan trọng đó.

Nhưng nếu bạn cất giữ những kỉ niệm ở trong tim, sẽ chẳng có ai mang nó đi đâu được cả.

Tôi muốn có thật nhiều với Sueji những kỉ niệm đẹp. Đó là tất cả những gì có thể giải thích tại sao tôi về lại Gwangju này.

Bình luận

cho tớ hỏi ở chữ ký của ấy , bạn L bạn ý nói j thế , tớ xem Engsub rồi nhưng ngta k sub câu này  Đăng lúc 3-6-2013 04:51 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-6-2013 09:23:00 | Xem tất
thật sự thì fic này là fic em đồng cảm nhiều nhất, điều đơn giản là em cũng chờ và bây giờ vẫn chưa đc gặp lại người ấy, giống cơn gió thoảng qua rồi bay mất không tung tích
có lúc em đã nghĩ, nếu v có lẽ k gặp lại thì tốt hơn, nhưng r em lại mong chờ ngày gặp lại, em cũng thấy mâu thuẫn lắm nhưng chẳng bik s nữa
fic diễn tả rất chân thực nhưng e lại k thích nhìn su đau khổ nghe ns 2 chap s còn bùn hơn, hy vọng duy nhất của e là chàng ceo đó là minho, người sẽ ở bên su
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-6-2013 10:15:04 | Xem tất




Chapter 3 - Kỉ niệm




Kỉ niệm 1 – Mặc áo đôi.

‘Hồng nhé!’ Sueji giơ lên trước mắt tôi một đôi áo màu hồng phớt, in những hình trẻ con trên đó.

‘Sến quá đi!’ Tôi phủ nhận ngay lập tức.

‘XInh mà!!!’

‘Tớ thấy màu đen là đẹp nhất.’ Tôi đưa cô ấy xem một đôi áo màu đen toàn tập, không có bất cứ hình thù gì.

‘Ôi trời… áo đôi chứ không phải đồ tang, ngốc ạ!’

Và rồi, nữ quyền đã chiến thắng.


‘Có kì lắm không vậy?’ Tôi thấy ngượng chín mặt khi mặc trên người chiếc áo thun màu hồng, cái thứ màu sắc mà tôi nghĩ chỉ có bọn con gái mới thèm rớ tới.

‘Rất rất rất đẹp!’ Sueji vỗ bốp lên vai tôi.

‘Thực sự không thể mua áo đen sao?’

‘Đồ ngốc!’


***


Kỉ niệm 2 – Chụp hình cùng nhau.

‘Đeo cái này lên đầu đi Myunggie!’ Sueji đưa cho tôi một cái băng đô kì quặc với hai quả dâu lắc lư trên đầu.

‘Cậu đã bắt tớ mặc áo hồng, giờ lại còn băng đô quả dâu nữa?’

‘Đừng có ý kiến gì nhiều nữa! Nãy giờ cậu đa sự lắm rồi.’ Sueji tự tay mình đeo cái thứ gớm ghiếc đó lên đầu tôi, rồi dúi mắt tôi sát vào với cô ấy.

1… 2… 3…

TÁCH!

‘Oa!! Cậu xinh thế Myunggie!’

Sueji reo lên hạnh phúc rồi đập vào vai tôi liên tục, xuýt xoa như kiểu tôi là thằng bé cháu hay con trai cô ấy vậy.

‘Đây là lần đầu và cũng là lần cuối tớ làm mấy trò này.’ Tôi thở dài.

‘Cậu đáng yêu thật đấy!!’ Sueji véo má tôi.

‘Đau!’


***


Kỉ niệm 3 – Cùng nhau ăn tobbokki.

‘Ajumah! 2 phần siêu cay ạ!!!!!’ Sueji hào hứng gọi món.

‘Siêu cay? Cậu có phải con gái không vậy?’ Tôi búng nhẹ lên cái trán ngắn ngủn kia.

‘Cứ chờ đi rồi biết.’

Đúng là không thể coi thường cô gái này được! Một mình cô ấy đã ăn những 4 phần bánh gạo, và tôi mới chỉ ăn được vài miếng đầu đã dừng ngay và luôn vì quá cay.

‘Cậu không kém con lợn là bao đâu Sueji.’ Tôi châm chọc khi đang ngồi nhìn cô ấy ăn một cách ngon lành.

‘Dù gì cũng ế rồi, không quan tâm ngoại hình nữa.’ Sueji lí sự rồi tiếp tục ăn.

‘Thật là. Cậu bao nhiêu tuổi rồi không biết.’ Tôi trách, lau miệng cho cô ấy, hệt như một ông bố chăm sóc cô con gái của mình.


***




Kỉ niệm 4 – Xem phim.

‘Iron Man 3 nhé.’ Tôi đưa ra quyết định sau khi xem qua suất chiếu của ngày.

‘Nghĩ gì vậy! Chẳng ai trong buổi hẹn đầu lại xem phim hành động cả! Tớ nghĩ nên xem một bộ phim kinh điển. Cuốn Theo Chiều Gió đang chiếu lại này.’

‘Thôi chán lắm. Tớ sẽ ngủ cả buổi mất.’ Tôi dài giọng phản đối.

Nhưng điều đó hoàn toàn vô ích đối với Sueji. Cô ấy mặc kệ tôi phàn nàn thế nào, kéo tay tôi một mạch đến quầy tiếp tân và mua hai vé xem bộ phim chán-đến-ngáp-toác-cả-miệng-ra đó.


Trong suốt buổi chiếu, tôi chỉ có mỗi một việc để làm, không phải xem phim, mà là ăn sạch sẽ hai phần bắp rang.
Trong khi đó, Sueji ngồi cạnh bên thì khóc sướt mướt, cảnh nào cũng thấy khóc. Chẳng hiểu nó đáng khóc ở chỗ nào không biết! Buồn ngủ chết được!

‘Myunggie-ah.’ Sueji bỗng nhiên vỗ bốp lên đùi tôi.

‘Wae?’

‘Nhai nhỏ thôi. Cậu làm tớ tuột cả cảm xúc đó!’

‘Arasso.’ Tôi phụng phịu.


‘Nhưng mà Sueji này.’

‘Wae?’

‘Cậu không thấy lạnh sao?’ Tôi hỏi nhỏ.

‘Lạnh sao? Không.’ Cô ấy lắc lắc mái tóc.

‘Nhưng mà tớ lạnh quá.’ Tôi trề môi nhõng nhẽo. ‘Tớ cho tay vào túi áo khoác cậu nhé.’

‘Aishhh…. Thật là. Được thôi.’

Tôi chỉ chờ có thế, cho ngay một bàn tay vào túi áo cô ấy.

Thế rồi cả buổi chiếu phim, chúng tôi cứ ngồi yên lặng cạnh nhau như vậy. Bộ phim kia dù có là phim kinh điển, dù có lấy đi bao nước mắt của người đời, dù có lãng mạn đến chết người đi chăng nữa, tôi vẫn tin rằng tôi và cô ấy mới thực sự là điều đẹp nhất, tự nhiên nhất, ấm áp nhất.


***


Kỉ niệm 5 – Uống bia ở sông Hàn.

‘Sao cậu mua ít bia thế?’ Sueji than vãn khi tôi vừa đi mua bia và đồ nhắm đến.

‘Cậu không được uống nhiều đâu. Vì cậu rất nặng, tớ sẽ không thể cõng cậu về nhà được!’

‘Đáng ghét!’ Cô ấy đạp vào chân tôi.

‘Nào, mời!’ Tôi giúp Sueji khui lon bia rồi đưa cho cô ấy.

Chúng tôi giữ một khoảng cách yên lặng với nhau, cho đến khi Sueji mở lời.

‘Kể cho tớ nghe về Naeun của cậu đi.’

‘Cậu biết điều gì?’

‘Hai người đã quen nhau như thế nào vậy?’ Cô ấy lăn lăn những ngón tay lên lon bia.

‘Cô ấy là người đã cứu sống mẹ tớ.’

‘Huh? Cứu sống sao?’

‘Nếu không có Naeun, bà ấy sẽ chẳng chấp nhận chữa bệnh và có lẽ đã ra đi rồi. Nhưng thật may, Naeun đã đến và truyền cho mẹ tớ sức mạnh, điều mà tớ chưa bao giờ làm được cho người thân của mình.’

‘Cậu chắc là yêu Naeun nhiều lắm.’

Tôi quay sang nhìn cô ấy. Sueji không nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt dán chặt xuống dưới đất, nơi mà mũi giày cô ấy đang lăn lăn vì nó cảm thấy được sự thừa thải của mình, hoặc nó cảm nhận nơi này trống vắng đến thế nào.

‘Tớ cũng muốn hỏi.’ Tôi nói.

‘Hmm?’

‘Cậu không hẹn hò với ai trong mười năm qua sao?’

‘Không.’ Sueji lắc đầu, cười nhạt.

‘Tại sao?’

‘Tớ muốn chờ…’

Tôi yên lặng, vì nghĩ rằng câu nói đó vẫn chưa kết thúc.

‘Tớ muốn chờ cậu về.’


***


Kiểm niệm 6 – Đưa cô ấy về nhà. Kỉ niệm cuối cùng.

Trên suốt quãng đường, chúng tôi không ai nói với ai câu nào, chỉ lặng lẽ đi cạnh nhau.

Bỗng dưng, bàn tay cô ấy nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của tôi. Một cách vô thức, những cảm giác ngọt lịm ngày xưa như ùa về cùng một lúc. Tôi chỉ biết rằng mình không thể chờ được điều gì nữa.

‘Tớ đã không thể xác định được tình cảm của mình.’ Tôi cất lời.

Sueji không nói gì, không đáp gì, cũng không quay sang nhìn tôi. Cô ấy vẫn là cô ấy.

‘Tớ đã muốn quay trở về Gwangju tìm cậu. Nhưng rồi lại nghĩ rằng bản thân không được phép xen vào cuộc đời cậu lần nào nữa. Naeun… tớ không yêu cô ấy nhiều như cậu nghĩ.’

‘Vậy… tại sao…?’

‘Naeun là một điều gì đó quan trọng với tớ. Cô ấy yêu và hy sinh mọi điều vì tớ. Thiết nghĩ nếu Naeun không đến với cuộc đời mẹ con tớ, có lẽ giờ này sẽ không còn Kim Myungsoo tớ trên cuộc đời nữa.’

‘Cô ấy… thực sự rất tuyệt vời.’

‘Nhưng tớ không cảm thấy tim mình đập mạnh như mười năm trước. Chưa bao giờ tớ có cảm giác đó với Naeun.’

Sueji nhìn tôi. Tôi cảm thấy mắt mình cay đặc lên, sống mũi như không thể thở được nữa.

‘Tớ đã nghĩ rằng bản thân là một tên tồi, không thể bảo vệ được bất cứ ai. Điều đó…’

Nói đến đây, nước mắt đã thực sự tuôn ra rồi.

‘Điều đó khiến tớ không đủ dũng cảm quay về gặp cậu.’

Sueji bước đến gần tôi hơn. Cánh tay cô ấy nhẹ nhàng dang ra và ôm chặt lấy tôi. Cảm giác bình yên, nhẹ nhõm khi ở bên Sueji, đã mười năm, mười năm rồi tôi mới tìm lại được.

‘Cậu…’ Cô ấy thì thầm bên tai tôi.

‘Hmm?’ Tôi nức nở trong nước mắt.

‘Mạnh mẽ lên. Mạnh mẽ lên, Myungsoo-ah. Cậu bây giờ không chỉ là sống cho bản thân nữa, mà phải vì mẹ cậu và Naeun. Cậu sẽ bảo vệ họ mà, đúng không?’

‘Tớ… tớ không làm được.’ Tôi nói trong nước mắt như một thằng trẻ con.

‘Dũng cảm đi, Kim Myungsoo! Cậu phải bước tiếp con đường của cậu, con đường không có tớ ở đó. Tớ sẽ vẫn ở một bờ khác, dõi theo và cầu nguyện cho cậu. Nên không có gì phải sợ hãi cả. Đừng khóc, Kim Myungsoo…’


‘Đừng khóc, Bae Sueji. Mạnh mẽ lên! Cậu phải thật sự mạnh mẽ! Chỉ như vậy tớ mới yên tâm được.’ Tôi áp lòng bàn tay lên má Sueji, lau khô những giọt nước mắt vương trên khuôn mặt đó.

‘Myungsoo-ah…’ Sueji không ngừng khóc, mà còn bật ra thành tiếng.

‘Tớ yêu cậu.’ Cuối cùng những từ ấy cũng thốt lên, được thốt lên từ một thằng tồi như tôi.

‘Myungsoo…’ Cô ấy nức nở trong nước mắt.

‘Tớ yêu cậu. Tớ yêu cậu! Và đây là lần đầu tớ nói câu này.’


Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi nhận ra mình yếu đuối đến nhường nào, và tôi cũng nhận ra Bae Sueji, cô bé của mười năm về trước, giờ đã trưởng thành hơn bất kì ai.

Sueji nhẹ nhàng vuốt khẽ vai tôi. Bàn tay cô ấy vẫn ấm nóng như ngày nào.

Tôi thậm chí còn cảm thấy có nắng quanh đây mặc dù màn đêm đã phủ kín bầu trời rồi.

Cô ấy ở đây, tôi thực sự cảm thấy thật bình yên. Kim đồng hồ có lẽ đã ngừng chuyển động lâu rồi, và tất cả những vì sao, đang thực sự sáng hơn bao giờ hết.

Tạm biệt em, mối tình đầu tươi đẹp của tôi. Tôi thực sự là con người may mắn nhất cuộc đời này, giữ biển người của cuộc đời, Chúa đã giúp tôi gặp được em.

‘Anh yêu em. Và đây sẽ là lần cuối cùng anh nói với em câu này.’ Tôi ôm chặt lấy cô ấy hơn, vùi mũi mình sâu vào mái tóc mùi nắng đó lần nữa, và cũng là lần cuối cùng.



Bình luận

Phong bì  Đăng lúc 3-6-2013 02:56 PM
temmmm  Đăng lúc 3-6-2013 10:25 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách