Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: Yuki_Hooseki
Thu gọn cột thông tin

[Series] [Series | K] In The Night Sky | Yuki | Complete

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 26-5-2012 14:31:09 | Xem tất
The fourth story
Star




Author: Yuki_Hooseki

Pairing: Im Seulong (2AM) & IU & Jang Wooyoung (2PM)

Disclaimer: Câu chuyện và nhân vật thuộc về au nhưng có một số ý tưởng được lấy trong phim “King 2 Hearts” và MV “Fool”

Ost: First Love (Lee Yoon Ji), Fool (JUNIEL & Jung Yong Hwa)

Rating: K

Category: Happy ending

Summary: Không phải lúc nào cứ giữ chặt quá khứ cũng là điều tốt, đôi khi thử chấp nhận một điều mới sẽ khiến cuộc sống này tươi đẹp hơn…



Casting


Im Seulong




Anh đã cố gắng làm việc để xứng đáng với em, nhưng anh xin lỗi vì dù cho anh có cố gắng thế nào thì anh vẫn mãi mãi không bao giờ nói ra được 3 từ “Anh yêu em”  


Lee Jieun - IU




Em là một cô bé ngốc, suốt ngày chỉ biết bảo anh nhạt nhẽo và vô tâm nhưng cho đến khi anh rời xa em, em mới nhận ra rằng chính em mới thật sự là người như thế… Để rồi khi người đó thay anh bước vào cuộc đời em thì mọi chuyện đã dần thay đổi… thế nhưng vẫn có một điều không bao giờ đổi thay trong em, đó là… anh vẫn mãi mãi chiếm một vị trí nhất định trong lòng em…


Jang Wooyoung





Một lần gặp tình cờ cũng có thể cho là định mệnh… Nếu em thật sự là một nửa của tôi thì hãy để tôi cùng em đi hết đoạn đường này…






Bình luận

kết sao ko cmt đi, p/s ở đây làm gì :)))))))))))))  Đăng lúc 21-9-2012 05:28 PM
tui kết cái này! ;))  Đăng lúc 21-9-2012 04:01 PM
cả 2 đều có bạn à :)  Đăng lúc 26-5-2012 08:47 PM
Cho mình hỏi Milky hay là SeulOng IU???  Đăng lúc 26-5-2012 08:31 PM
ha ha...!có Milky nè, hóng hóng nha!  Đăng lúc 26-5-2012 02:37 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 27-5-2012 23:14:44 | Xem tất
Tem tem tem =))
Không biết là SeulIU hay la Milky nữa :X
Chờ đợi nha !! Không bik cp nào là quá khứ nữa

Bình luận

Haiz đang chuộc lỗi mà :D Giỡn thôi chứ h e chỉ ăn ngủ chơi để đợi ngày đi thôi ak` :) Nên sẽ cmt đều đều nếu ss bắn chap liên tục =))  Đăng lúc 30-5-2012 06:56 PM
sao hum ni rảnh rỗi ghé đây thế hả cô??? :D  Đăng lúc 28-5-2012 03:01 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 28-5-2012 23:21:07 | Xem tất
The fourth story
Star




Anh chính là sự lựa chọn đầu tiên của con tim em
Mối tình đầu như thế là đã đủ trọn vẹn rồi
Nên em chỉ mong ước được gìn giữ nó trong tim suốt cuộc đời này mà thôi


- “Em lạc đường mất rồi, làm sao đây?” – Em mệt nhoài ngồi xuống ven đường rồi quay sang nói chuyện với “anh” – chú vẹt đầy màu sắc mà anh đã tặng cho em khi đó…

Cũng đã một khoảng thời gian rồi anh nhỉ? Từ ngày anh rời xa em thì em cũng đã không còn sống trong bốn bức tường ngột ngạt đó nữa… Em đã đi qua không biết bao nhiêu nơi rồi, nhưng sao… những nơi đó cũng không thể nào bằng được cái sân thượng mà em và anh vẫn hay ngồi ngắm sao cùng nhau anh nhỉ?

Nhẹ mở cuốn nhật kí ra, hình ảnh anh vẫn còn trong đó, nó khiến em nhớ lại cái ngày đầu tiên mà em đã gặp anh… Đó là ngày nảo nhỉ? Hình như là một ngày cuối thu se lạnh thì phải…

--------------------------------------------------

Seoul vào một ngày cuối thu…

- “Tiểu thư, vệ sĩ mới của cô đến rồi” – Vị quản gia già vào phòng thông báo khi em đang ôm chiếc ghita ngồi hát nghêu ngao bên cửa sổ…

- “Cháu biết rồi, cháu ra ngay” – Em khẽ gật đầu rồi nhanh chóng bước ra phòng khách…

Đó chính là ngày đầu tiên em gặp anh, cái ngày định mệnh đã khiến cho trái tim cũng như cuộc đời em thay đổi…

- “Xin chào, tôi tên là Im Seulong” – Anh cúi chào em một cách lúng túng và ngại ngùng

- “Anh ta là một chàng ngốc” – Đó chính xác là những gì em nghĩ ngay khi em nhìn thấy anh, không biết là có phải do cái cách nói chuyện của anh hay do gương mặt ngô ngố ấy nữa… nhưng nói chung là em chẳng có chút ấn tượng gì về anh cả…

--------------------------------------------------

- “Này cô nhóc, cô bị lạc đường à?” – Đang miên man trong những hồi ức xưa cũ thì đột nhiên có một tên con trai lái một chiếc xe nhà di động đến trước mặt em

- “À, uhm… tôi đi du lịch nhưng lại không rành đường... nên...” – Em ậm ừ trả lời

- “Vậy cô có muốn tôi cho quá giang một đoạn không?” – Tên con trai ấy tiếp tục hỏi em, dường như anh ta muốn giúp đỡ em thì phải…

- “Uhm… hình như tôi không quen anh… nhưng mà…” – Một chút e dè em nói

- “Ohm, vậy thôi, tôi đi nha…” – Thế nhưng em chưa nói hết câu thì cái tên đó đã phóng xe đi mất rồi, tức chết đi được mà

- “Ê, tôi chưa nói xong mà…”

- “Vậy là đi đúng không?” – Rồi đột nhiên cái hắn ta lùi xe lại trước mặt em một lần nữa và nở 1 nụ cười

- “Uhm, thì đi, chứ tôi bị lạc mà.. biết sao giờ” – Em dùng dằn bước lên xe rồi đóng sầm cánh của lại… Hắn là một tên đáng ghét anh à… theo em là thế đấy…

Trong suốt quãng đường đi, anh ta cứ mãi huyên thuyên nói hết chuyện này đến chuyện khác… chả thèm để ý xem em có muốn nghe hay không, điều đó khiến em phát bực cả lên…

- “Anh có nước không? Tôi hơi khát…” – Em lên tiếng để ngăn những câu chuyện dài hơi của hắn thế nhưng… trái ngược lại với lúc nãy, hắn chỉ lạnh lùng và trả lời một cách cộc lốc mà thôi

- “Phía sau xe ấy, cô quay xuống mà lấy” – Thật là, sao trên đời này lại có một tên con trai khác xa anh hoàn toàn vậy hả anh? Lúc đó… anh đâu như vậy nhỉ?

--------------------------------------------------

Lúc ấy, anh – với tư cách vệ sĩ riêng – luôn bị em sai vặt suốt cả ngày. Lúc thì bị em sai đi lấy cái này cái kia, có lúc lại bị em bắt ngồi yên một chỗ cho em vẽ… Chắc trong lòng anh khó chịu và bực bội lắm đấy nhưng sao em thấy trên môi anh luôn nở một nụ cười thế nhỉ? Dù cho em có “hành hạ” anh như thế nào thì anh vẫn thế, vẫn nhìn em với ánh mắt ấm áp và nở nụ cười… một nụ cười hiền đến lạ…

- “Hôm nay em muốn ra ngoài, anh dẫn em đi được không?” – Và rồi một ngày kia, em đã đưa ra cái yêu cầu táo bạo đó

- “Tiểu thư à, cô biết là không thể mà…” – Anh nhăn mặt nhìn em…

Em biết rõ bản thân em không được phép ra ngoài bởi vì em là con gái của một thương gia giàu có nhất nhì Hàn Quốc, và em sẽ có thể bị bắt cóc thậm chí bị giết bất cứ lúc nào nếu như em làm điều đó… nhưng anh à, em cũng không hiểu tại sao lúc ấy em lại như thế nữa… có lẽ em đã quá khao khát cái thế giới bên ngoài ấy và người duy nhất em tin tưởng để đi cùng mình chỉ có mỗi anh…

- “Nhưng mà em đã ở trong bốn bức tường này 20 năm rồi… em muốn ra ngoài xem thế nào… làm ơn đi… 1 lần thôi…” – Em bắt đầu mè nheo và năn nỉ anh, rồi còn khóc lóc và giãy nãy lên như đứa trẻ lên ba nữa… - “Trước giờ anh luôn làm theo lời em mà…”

- “Lần này thì không thể… à mà… nếu tiểu thư muốn, tôi có cách này” – Vẫn nụ cười đó… anh dỗ dành em, lấy trong túi ra một tờ khăn giấy rồi lau đi những giọt nước mắt kia…

Lúc đó em đã có thể cảm nhận được sự thay đổi của nhịp tim mình, gương mặt anh càng gần em thì tim em càng lúc đập càng nhanh… Em chẳng biết giải thích điều ấy sao nữa… Cuối cùng anh đưa em lên sân thượng của chính căn nhà em đang ở… Em quay sang nhìn anh với anh mắt tức giận…

- “Xin lỗi nhưng tôi chỉ có thể đưa tiểu thư lên đây thôi, trên này cũng tốt mà, có thể hóng mát lại có thể ngắm đường phố Seoul và cả trăng sao nữa…” – Dường như nhận thấy em đang hướng ánh mắt hình viên đạn về anh nên anh đã vội giải thích…

- “Em sẽ phạt anh đấy” – Em véo nhẹ vào đôi má của anh một cách tinh nghịch

- “Uhm thì phạt, hôm nay tiểu thư muốn gì?” – Nhưng anh vẫn cứ cười và gật đầu đồng ý

- “Phạt anh ngồi yên nghe em hát…”

Cứ thế mà em đã bắt anh ngồi lặng yên hằng giờ nghe những câu hát vu vơ của em… Em cứ mãi mê hát mà không để ý rằng chưa một phút giây nào mắt anh rời khỏi em cả…

--------------------------------------------------

- “La la la la…” – Chợt tên con trai ngồi kế bên cất tiếng hát nghêu ngao phá tan đi cái suy nghĩ về anh trong em một lần nữa…

Em quay sang nhìn hắn, đến lúc này em mới để ý rằng hắn là một người khá điển trai, hắn ta lại còn đang nghêu ngao cái bài hát mà lần đầu em hát cho anh nghe nữa… trùng hợp thật đấy…



Cạch cạch… két…

Một tiếng động lạ khiến em giật mình tỉnh giấc… Oái, trời tối rồi sao? Hix, em còn chẳng biết mình đã ngủ từ khi nào nữa… Nhìn sang kế bên, em lại chẳng thấy cái tên con trai ấy đâu… Thò đầu ra khỏi xe thì em thấy hắn đang loay hoay làm cái gì đó ở đầu xe…

- “Anh đang làm gì vậy?” – Em nhẹ nhàng rời khỏi xe và hỏi

- “Cô dậy rồi à? Xe tự nhiên không biết mắc chứng gì lại chết máy giữa đường thế này, cô chờ tôi chút nhé, tôi sửa nó cái đã, nhanh thôi…” – Tên con trai ấy vừa loay hoay sửa xe vừa nói

- “Uhm, không sao đâu, anh cứ sửa tự nhiên… à mà… có cần tôi giúp gì không?”

- “Không cần đâu… cũng sắp xong rồi…”

- “Uhm” – Thế là không khí im lặng lại bao trùm lấy em và hắn một lần nữa, em lặng lẽ đứng dựa lưng vào cửa xe và lại ngước nhìn lên bầu trời, đột nhiên hôm nay em lại nhớ anh nhiều lắm… Rồi em chợt nhớ con vẹt ra con vẹt anh đã tặng cho em còn ở trong xe, em vội vào mang nó ra cho nó hít chút khí trời… nhưng khi vừa mang nó ra nó lại giở chứng lắm lời làm em ngượng chết đi dược…

- “Tên gì vậy? Tên gì vậy?”

- “Cô hỏi tôi à?” – Tên đó dừng việc sửa xe lại quay sang hỏi em

- “À không… Nó…” – Em nhìn sang con vẹt lắm lời ấy một cách bối rối, trời ơi… sao nó lại có thể nói ra những lời nó chứ?

- “Jang Wooyoung…”

- “Hả?”

- “Tên tôi là Jang Wooyoung, sẽ rất ngại khi chúng ta đi cùng nhau thế này mà không biết tên nhau nhỉ?” – Tên con trai ấy nở một nụ cười tươi nói với em trong khi mặt mày hắn thì lắm lem dầu nhớt

- “À, phải rồi, tôi cũng chưa giới thiệu, chào anh, tôi tên Jieun…” – Nhưng dù sao thì anh ta cũng đã cho em đi nhờ xe như thế này nên em cũng lịch sự cúi chào đáp trả

- “IU, IU” – Một lần nữa con vẹt lại lên tiếng

- “IU? Không phải cô sợ tôi lừa đảo cô mà dùng tên giả ấy chứ?” – Tên con trai ấy ngạc nhiên hỏi

- “Không phải đâu, anh đừng có hiểu lầm, Jieun là tên thật của tôi còn IU… là tên anh ấy hay gọi tôi thôi…” – Hix, hắn thật là, lại làm em buồn khi nhắc đến điều đó rồi

- “Bạn trai cô à?”

- “Uhm, nhưng anh ấy…”

- “Đi rồi, đi rồi” – Con vẹt nhiều chuyện của anh lại lên tiếng nữa rồi kìa, đôi khi em thật sự rất ghét nó, vì lúc nào nó cũng khiến em nhớ về anh thôi…

Dù rằng đã tự nhủ với lòng là em sẽ không buồn vì anh nữa, em sẽ cố gắng sống thật tốt cho anh thấy nhưng mà… sao mỗi lần nhắc đến em lại thấy đau thế này?

--------------------------------------------------

Thời gian cứ trôi, anh vẫn luôn ở bên cạnh em như thế và cái thứ tình cảm trong em cũng ngày một lớn dần lên nhưng em vẫn chưa hề biết đó là gì… em chỉ nghĩ đơn thuần đó là tình bạn giản đơn mà thôi… cho đến một ngày kia, khi anh nói với em rằng anh có chút việc và phải vắng mặt vài ngày… Anh có biết không? Trong những ngày ấy, em chỉ đi quanh quẩn trong phòng mình, em không hề muốn bước chân ra khỏi căn phòng nhỏ bé ấy vì em cảm thấy bản thân mình thiếu vắng đi một thứ và đó chính là anh, không có anh bên cạnh, em cũng chẳng muốn làm gì cả… suốt ngày dài vùi mình trong chiếc chăn và suy nghĩ xem giờ anh đang ở đâu, làm gì, có nhớ em không… những suy nghĩ vẩn vơ ấy cứ mãi bám theo em cho đến khi anh trở về… Ngay khi anh mở cửa bước vào phòng, em đã vui mừng đến mức chạy nhanh đến và ôm chầm lấy anh mà không hề hay biết rằng cánh tay anh đang bị thương đến rỉ máu…

- “A” – Anh hét lên một tiếng rất nhỏ, nhưng chỉ cần nhiêu đó thôi cũng đủ cho em nghe thấy rồi…

Em vội buông anh ra, và đến lúc ấy em mới nhận ra rằng cánh tay anh đang được băng bó bởi một dãy băng rất dài…

- “Anh… tay anh sao vậy?” – Em hốt hoảng khi nhìn thấy những vệt máu đỏ tươi đang dần loan ra và thấm ướt dãy băng ấy

- “Không… không sao” – Thế nhưng anh vẫn gượng cười và nói với em câu nói ngốc nghếch đó

- “Mấy ngày nay anh đi đâu vậy? Nói em nghe” – Mặc cho anh nói gì, em vẫn cứ chăm chăm nhìn vào cánh tay anh và khóc thét lên thôi

- “Thì chẳng phải tôi đã tôi có chút…”

- “Anh đi làm việc cho ba em phải không?”

Anh quay mặt đi nơi khác trong im lặng, điều đó khiến tôi biết rằng những lời tôi nói là không sai…

- “Sao lại như thế? Anh đi làm việc cho ba em sao lại không nói thẳng ra hả?”

- “Tôi nghĩ những chuyện đó không liên quan đến tiểu thư nên không cần thiết phải nói”

- “Không liên quan đến em, anh nói là không liên quan đến em sao? Vậy được rồi, nếu đã không liên quan thì em cũng không muốn biết nữa và em cũng không muốn thấy mặt anh nữa… anh đi đi” – Thế là em đuổi anh ra khỏi phòng mình sau đó lại lặng lẽ khóc sau cánh cửa… Anh là một tên ngốc, một tên nhạt nhẽo và vô tâm… anh chỉ biết làm theo những gì người ta bảo mà không quan tâm đến chuyện đó có nguy hiểm hay không đã thế còn không biết rằng em đã lo lắng cho anh đến thế nào… đồ ngốc, đồ nhạt nhẽo, đồ vô tâm…

Sáng hôm sau em bước ra khỏi phòng với đôi mắt sưng húp vì đã khóc cả đêm qua… và anh lại là người đầu tiên nhìn thấy em trong bộ dạng như thế… Em vội đi ngang qua anh như không nhìn thấy nhưng rồi anh đã vội kéo tay em lại, dùm một chiếc khăn ẩm đắp vào mắt em và đưa em trở lại phòng của mình…

- “Nằm yên đó đi, tôi sẽ mang đồ ăn sáng vào cho tiểu thư…” – Anh chỉ nói thế rồi lại bước ra khỏi cánh cửa…

Em vẫn nằm yên trên chiếc giường ấy và nước mắt lại trực trào rơi… Anh thật sự là đồ ngốc, đồ vô tâm… Em luôn tự hỏi bản thân rằng liệu em sẽ còn phải nói những lời ấy đến bao giờ nữa đây?

- “IU, IU” – Em khẽ mở mắt vì nghe một tiếng động lạ trong phòng mình rồi chợt giật mình nhận ra có một chú vẹt sặc sở đang ở trên bàn của em… - “Con vẹt này… ở đâu ra vậy?” – Em nhìn con vẹt một lúc lâu rồi tự hỏi…

- “Xin lỗi… xin lỗi…” – Con vẹt lại tiếp tục lên tiếng khiến em thích thú… liệu có phải anh đã mang nó đến cho em không? Nghĩ như vậy nên em đã vội chạy ra khỏi phòng để tìm anh… và rồi em nhìn thấy cái bóng dáng cao gầy ấy ở phía góc vườn…

- “Nè…”

- “Hử?” – Anh quay sang nhìn em với ánh mắt ngại ngùng

- “Cái đó…” – Em đứng sát vào anh và hỏi

- “Coi như là quà xin lỗi đi” – Mắt anh nhìn bâng quơ theo một hướng nào đó

- “Chỉ vậy thôi sao?”

- “Uhm…”

- “Hì, cũng được, coi như em tha lỗi cho anh đó” – Lúc đó anh có nhớ không? Em đã mỉm cười trong hạnh phúc và còn lén nhón chân lên để dùng đôi môi mình chạm một cái thật nhẹ vào má anh và chạy đi mất… Bắt đầu từ lúc đó, em biết được mình thật sự đã yêu anh…

Thế rồi một hôm, anh chợt đến gõ cửa phòng em vào lúc giữa khuya

- “Hử… gì vậy?” – Em nói với giọng ngáy ngủ

- “Gia đình tôi có chút chuyện vừa gọi tôi về gấp, nên vài hôm nữa tiểu thư tự lo cho mình nhé…” – Anh nói với giọng gấp gáp

- “Không phải anh lại đi làm việc cho ba em đó chứ?” – Em vò vò đầu hỏi anh

- “Không, lần này là thật, tôi không gạt tiểu thư đâu, đừng lo… tôi sẽ về mà…”

- “Uhm, coi như em tin anh lần này đó…” – Em mỉm cười gật đầu rồi quay vào trong

- “Mà này…” – Nhưng anh lại dùng chân của mình ngăn không cho em đóng cửa

- “Hử?”

- “Để tránh trong lúc tôi không có ở đây tiểu thư lại suy nghĩ lung tung nên có một số bài tập ở đây… tiểu thư phải làm cho hết đó…” – Vừa nói anh vừa dùng xấp bài tập đánh nhẹ vào đầu em

- “Em biết rồi…” – Em cần lấy xấp bài tập mà anh giao trong khi đôi mắt vẫn nhắm nghiền lại… rồi trèo lên giường tiếp tục những giấc mơ đẹp của em trong khi tay vẫn ôm chặt những tờ giấy ấy…

1 ngày, 2 ngày rồi 3 ngày tôi qua… anh vẫn chưa về… nhưng em không hề lo lắng tí nào cả, em chăm chú làm từng câu từng câu trong xấp bài tập anh đưa vì em muốn hoàn thành nó thật sớm, để mau chóng có thể gặp lại anh… Em còn bạo gan viết luôn cả một bức thư tình và lén giấu nó vào trong xấp bài tập ấy nữa… em muốn tạo cho anh bất ngờ thôi… thế nhưng, ngược lại, anh đã cho em một bất ngờ quá lớn… lớn đến nỗi… cả đời này em cũng không thể quên…

- “Tiểu thư” – Vị quản gia già bước vào phòng em một cách chậm rãi

- “Vâng ạ…” – Vẫn theo cái cách mọi ngày, em mỉm cười đáp trả lời nói của ông, nhưng hôm nay có chút gì đó khác lạ vì đâu đó trên gương mặt ông ấy em nhận ra được một nỗi buồn thoáng qua…

- “Ngày mai… sẽ có vệ sĩ mới đến, nên cô…”

- “Sao ạ? Sao lại là vệ sĩ mới, Im Seulong đâu? Anh ấy chưa về mà…” – Em ngạc nhiên hỏi

- “Xin lỗi tiểu thư… nhưng tôi nghĩ… cậu ấy không trở về nữa đâu…” – Lời nói của ông ấy tuy chậm rãi nhưng không hiểu sao cứ như một luồng sét đánh mạnh qua tai em… em có nghe lầm không? Bác ấy nói anh sẽ không về… không về là sao chứ?

- “Bác nói gì vậy? Sao lại không về… anh ấy…”

- “Cậu ấy đã đở viên đạn cho ông chủ và đã…”

- “Gì chứ? Anh ấy nói là anh có về nhà có chút chuyện mà… sao lại liên quan đến ba cháu chứ… Không phải đâu… anh ấy hứa với cháu là anh ấy sẽ trở về mà… Tên ngốc đó không biết nói dối đâu… anh ấy… anh ấy còn giao cho cháu rất nhiều bài tập nữa mà… không thể nào như vậy được đâu…”

- “Tiểu thư à, cô bình tĩnh đi… có cái này… là trước lúc mất cậu ấy dặn dò chúng tôi phải đưa cho cô…” – Nói rồi ông ấy lấy ra một chiếc hộp bằng sắt có gài khóa mật mã và đưa nó cho em…

- “Mật mã… là gì vậy ạ?” – Phải mất một thời gian rất dài em mới có thể bình tĩnh và nhìn vào chiếc hộp ấy…

- “9305… người được cậu ấy chuyển lời đã nói rằng cậu ấy chỉ kịp nói những con số đó trước khi mất thôi… còn hai số cuối thì…” – Vị quản gia bối rối nói với em

- “Là 16… phải không nhỉ?” – Em lầm bầm nói khi nghe bác quản gia đọc ra 4 số đầu… nếu như em đoán không lầm thì có lẽ anh đã lấy ngày sinh của em làm mật khẩu đúng không?

Cạch… âm thanh của chiếc nắp hộp bật ra làm tim em như chết lặng… quả thật anh đã dùng ngày sinh của em để làm mật mã cho món đồ này… thật ra nó là gì chứ?

- “Cháu muốn ở một mình” – Em nhẹ nhàng nói

- “Bác hiểu rồi… có gì cứ gọi bác…”

Sau khi bác quản gia ra khỏi phòng, bàn tay em run run cầm một vật nhỏ bé trong chiếc hộp ấy lên… Một phong thư và một chiếc nhẫn nằm cạnh bên nó…

‘IU à… Aizzz làm sao đây nhỉ? Đây là lần đầu tiên anh gọi tên em như thế này đấy… và cũng là lần đầu tiên anh viết thư cho người khác nữa… Làm sao đây? Uhm… thôi, anh không nói vòng vo nữa… vào đề chính luôn nhé… Thật ra thì… anh xin lỗi… anh xin lỗi vì đã nói dối em rằng nhà anh có việc bận… Em đã nói đúng, anh đi theo ba em làm chút việc… “Vì sao anh phải đi chứ?”… anh nghĩ rằng em sẽ hỏi anh câu đó nếu như em biết được chuyện này…  Sở dĩ anh phải đi lần này… tất cả là vì em… anh muốn mình trở thành một người hoàn hảo hơn trong mắt ba em và anh muốn chứng minh cho ông ấy thấy rằng anh hoàn toàn xứng đáng với em… Còn… vì sao anh lại muốn như thế ư? Tuy em luôn nói em bị nhốt trong 4 bước tường cao vời vợi nhưng em lại có rất nhiều thứ đáng để anh ngưỡng mộ… em có thể đàn, có thể hát, có thể nấu ăn, có thể làm người khác vui, cũng có thể khiến họ bực tức… và điều quan trọng là… em đã khiến trái tim anh lỗi nhịp… Anh thật sự thích em mất rồi. Nhưng anh lại không có can đảm nói ra điều đó với… nên anh quyết định sau chuyến đi này, khi anh đã được ba em chấp nhận, anh sẽ trở về và nói với em rằng… “Anh yêu em”… Anh thật sự ước rằng em sẽ không đọc được lá thư này vì nếu em đọc được thì có nghĩa là anh… à mà không, em chắc chắn sẽ không đọc được nó đâu… anh nhất định sẽ trở về… nhất định, anh hứa với em đó…’


- “Dối trá… anh là vua nói dối… Im Seulong, anh nói là anh sẽ quay về mà, anh hứa với em là anh sẽ quay về mà… tại sao chứ… đồ ngốc…quay về đi, em làm xong bài tập rồi, làm ơn, anh quay về đi mà… em cũng có thứ muốn trao cho anh mà… làm ơn đi Im Seulong à… em xin anh đấy…” – Anh có biết ngày hôm đó em đã khóc bao nhiêu không? Em khóc còn nhiều hơn cả cái lần chúng ta cãi nhau nữa… em cứ ngồi đó mà ôm lấy bức thư cùng chiếc nhẫn của anh mà khóc… Nhưng dù cho em có khóc đến thế nào đi nữa thì anh cũng không quay về, bắt đầu từ ngày hôm ấy… anh đã mãi mãi không trở về bên em nữa rồi…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 28-5-2012 23:23:39 | Xem tất


- “Anh ta đi rồi hả? Vậy có nghĩa là cô bị đá chứ gì?”

- “Anh đừng có vô duyên quá đi...”

- “Yah... giận rồi à? Vậy uống chút nước cho hả giận nhé” – Tên Jang Wooyoung đó đưa chai nước ra khi em toan bỏ đi...

Định đưa tay cầm lấy chai nước ấy thì đột nhiên hắn rút tay lại và hất nước lên người em... Em biết phải nói thế nào nhỉ? Lúc đó em chẳng những không giận mà còn cảm thấy rất thích thú với cái trò trẻ con ấy, thế là em cũng vội cầm lấy chai nước đang để gần đó và hất ngược lại anh ta... Cứ thế mà em và anh ta cứ thay phiên nhau “tặng” cho nhau những hạt nước long lanh kia cho đến khi chai nước trống không...

- “Cô dễ dụ thật đấy, có mỗi trò trẻ con này thôi mà cô đã vui thế sao?” – Anh ta ngồi trên mui xe hỏi khi nhìn thấy em mỉm cười

- “Uhm, tôi dễ dụ lắm, anh có giỏi thì dụ tôi đi bán luôn đi...” – Em cũng tinh nghịch đáp trả lại anh ta

- “Tôi không thèm đâu... Cô thì đáng giá gì mà bán chứ...” – Nói rồi hắn nhếch mép cười bỏ vào trong...

Lần đầu tiên em gặp con người ấy là như thế đó... Tuy bề ngoài và cách xử sự của anh ta làm em chán ghét nhưng em lại có cảm giác rằng anh ta là một người tốt, vì anh ta chịu cho em đi nhờ xe vô điều kiện đã vậy còn làm cho em cười một trận hả hê như vậy nữa... Có lẽ em phải nên cám ơn anh ta rồi...

Sau đó anh ta chở em đến một ngôi làng nhỏ trong vùng và bảo với em rằng từ đây em có thể đi đến bất cứ đâu mà em muốn... Em bước xuống xe và lại tiếp tục cuộc hành trình của mình...

Em tìm được một căn nhà trọ nhỏ và ở lại đó vài hôm. Không khí ở đây quả thật rất tốt, nó khiến cho con người ta có thể cảm thấy dễ chịu, ánh nắng vàng buổi sớm mai, mùi hương từ những cánh đồng lúa, còn cả hững cơn gió nhẹ thoảng qua vào buổi tối nữa... tất cả đều giúp cuốn đi những muộn phiền trong em... Em ước gì anh có thể ở đây, ngay bên cạnh em lúc này, thì tốt biết mấy...

- “Mời cô qua đây, bên kia có bàn cho một người” – Em bước chân vào một quán ăn trong làng và được một người hướng dẫn

- “Ohm vâng. Mà sao anh...” – Em hơi ngạc nhiên vì không hiểu sao người phục vụ ấy lại biết em đi một mình nhỉ? Chưa kịp nói hết câu thì em đã rất bất ngờ khi nhận ra anh chàng phục vụ đó lại chính là cái tên Jang Wooyoung đã cho em đi nhờ xe vài hôm trước – “Ơ, là anh à? Anh làm việc ở đây sao?”

- “Uhm, mời cô đi lối này” – Anh ta khẽ gật đầu rồi dẫn em đến một chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ - “Cô muốn ăn gì ạ?” – Và rồi anh ta đưa cho em một cái menu

- “Uhm, tôi không rành các món ăn ở đây, hay vậy đi, anh chọn dùm tôi một món nhé, bao nhiêu tiền cũng được...” – Em nhìn chằm chằm vào thực đơn nhưng cũng chẳng biết ăn gì nên đã nhờ anh chàng ấy chọn hộ em

- “Vậy được rồi, cô chờ một chút, phần ăn của cô sẽ có ngay...”

Em ngồi lặng yên nhìn những ánh sao xa xăm ngoài cửa sổ kia rồi hát bâng quơ một bài hát nào đó...

- “Sao hả? Mày buồn à?” – Em hỏi khi con vẹt “lắm lời” ấy cứ dùng mỏ của mình mổ vào tấm kính – “Chờ chút đi, tao ăn xong sẽ dẫn mày đi dạo mà... chịu không?”

Cạch...

- “Thức ăn của cô đây” – Đang mải mê nói chuyện với chú vẹt của mình thì tên ấy mang ra một đĩa thức ăn đầy ấp và để trước mặt em

- “Ơ, sao nhiều vậy? Tôi ăn không hết đâu...”

- “Ăn đi, nó không mắc lắm đâu, món này là đặc sản ở đây đó, nó được làm từ thảo mộc nên rất tốt cho sức khỏe...”

- “Không phải anh đang quảng cáo đó chứ?”

- “Không hẳn vậy đâu, vì tôi thấy cô ốm quá nên mới giới thiệu món này cho cô, sẵn tiện quảng cáo luôn ấy mà...” – Hắn ta nở một nụ cười rất đáng yêu nói

- “Vậy sao? Vậy cám ơn anh nhiều nhé...”

- “Chúc cô ăn ngon miệng...”

- “À mà này... chừng nào anh hết ca làm việc vậy?” – Không biết từ lúc nào mà em đã nhận ra thêm một ưu điểm từ anh ta, cái anh chàng Jang Wooyoung này không những là người tốt mà còn là người rất biết để ý và quan tâm đến những người xung quanh... điều mà anh không hề có được đó...

- “Có chuyện gì không?” – Anh ta ngạc nhiên hỏi khi nghe câu nói khá bất ngờ của em

- “Mai tôi về Seoul rồi mà mấy hôm nay chẳng biết đi đâu cả nên tôi muốn nhờ anh lát xong ca làm thì dẫn tôi đi 1 vòng tham quan ấy mà...”

- “Trời tối rồi, cô muốn đi đâu...” – Anh ta hơi ngại nhìn ra cửa sổ

- “Tôi đâu biết, nếu biết thì tôi cũng không nhờ anh” – Em mở to mắt lắc đầu nói

- “Vậy cô không sợ tôi đem cô đi bán à?”

- “Không phải lần trước anh nói tôi không đáng giá sao? Đã không đáng giá thì cần gì phải lo chứ?”

- “Ok, vậy được rồi... cô cứ ăn đi, quán 10 giờ đóng cửa, cô ăn xong rồi ngồi chờ tôi một chút, xong việc tôi sẽ đưa cô đi”

- “Quyết định vậy đi... cám ơn anh trước nhé”

--------------------------------------------------

- “Này, chờ hơi lâu nhỉ?” – Wooyoung tiến đến bàn của em nói

- “Xong rồi hả?”

- “Uhm, đi thôi...” – Anh ta khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài, em cũng lặng lẽ theo sau

- “Ủa, hôm nay anh không đi chiếc xe kia nữa à?” – Em thắc mắc hỏi khi Wooyoung dẫn em đi bộ trên một con đường vắng

- “Tôi để nó bên nhà một người bạn rồi, với lại, cô bảo muốn đi dạo mà, đã đi dạo thì ai lại đi xe ấy bao giờ...” – Anh ta giải thích

- “Cũng phải... mà anh định đưa tôi đi đâu vậy?” – Em nhìn quanh nói, vì trời đã tối rồi nên em cũng không thể nào nhìn rõ được nơi em đang đi đến là nơi nào

- “Đi đi rồi biết” – Anh chàng Jang Wooyoung đó chỉ mỉm cười một cách tinh nghịch rồi lôi em đi...

Em cảm thấy dường như anh ta đang kéo em đi lên một ngọn đồi thì phải, những bước chân càng lúc càng khó nhọc hơn... Em thở dốc rồi ra hiệu cho anh ta dừng lại

- “Nè, tôi đi hết nỗi rồi... sắp tới chưa vậy?”

- “Tới rồi...”

- “Hả?” – Em ngước lên nhìn xem rốt cuộc nơi anh ta muốn dẫn em đến là nơi đâu thì đột nhiên có rất nhiều đóm sáng li ti chầm chậm bay đến bên em... Đó là đom đóm... những con đom đóm tỏa sáng giữa màn đêm tối mịt cộng với tiếng gió vi vu thổi qua làm cho em quên luôn cả những mệt nhọc – “Wow... đẹp quá à...” – Đến lúc này em cũng chẳng cần biết gì nhiều nữa... em cứ chạy nhanh đến đỉnh đồi, xòe tay ra nô đùa cùng các chú đom đóm... Anh biết không, cảm giác đó rất mới mẻ vì từ trước đến nay em chưa bao giờ tận mắt những con côn trùng bé nhỏ ấy cả...

- “Thích lắm đúng không? Tôi cá là cô chưa bao giờ nhìn thấy những con đóm đóm này...” – Wooyoung bình thản bước lại gần em nói

- “Uhm, anh nói đúng, tôi chưa bao giờ nhìn thấy chúng cả... thật sự rất cám ơn anh...”

- “Không có gì... Tôi cũng rất thích đến nơi này, mỗi lúc buồn hay có tâm sự, đến đây nằm dài trên bãi cỏ này, ngắm nhìn trăng, sao, đóm đóm... rồi lại nhắm mắt hòa mình vào âm thanh của những tán cây xào xạc kia... đánh một giấc... khi tỉnh dậy thì sẽ chẳng còn gì nữa... một ngày nắng lên sẽ là một ngày mới, vui tươi hơn và thú vị hơn...” – Wooyoung nằm dài xuống bãi cỏ, mắt nhắm nghiền và nói giữa khoảng không rộng lớn

- “Nói thật nha, ban đầu tôi không có ấn tượng tốt về anh đâu, tôi cứ nghĩ anh là một tên đầu gấu hay gì đó đại loại vậy á, nhưng sau khi nghe anh nói những “triết lý” sâu xa đó thì có lẽ tôi phải suy nghĩ lại rồi...” – Em ngồi xuống cạnh anh ấy rồi nói

- “Nhưng tiếc là hôm nay không có trăn, cũng chẳng có sao, chỉ có mấy con đom đóm này thôi...”

- “Vậy... lần sau đến nữa là được chứ gì?”

- “Lần sau, tôi không chắc...”

- “Tôi không không chắc rằng mình còn cơ hội đi rong như thế này không nữa... nhưng dù sao cũng được, coi như tôi hẹn anh đi, được không?”

- “Cô hẹn tôi?”

- “Uhm, thì... nếu như tôi còn cơ hội ra ngoài chơi nữa thì tôi nhất đĩnh sẽ đến đây tìm anh và cùng đến đây ngắm trăng... Ok?”

- “Tôi chưa thấy cô gái nào như cô đấy... Hứa thì hứa nhưng không chắc lúc cô đến tôi có ở đây hay không?”

- “Không sao... cứ tùy duyên đi...”

--------------------------------------------------

Sáng hôm sau em bắt một chuyến xe sớm để trở về Seoul...

Đi một đoạn đường dài rồi quay trở về căn nhà ấy, lôi hết những thứ mà em đã sưu tập được sau chuyến đi ra và sắp xếp chúng một cách gọn gàng trên lệ tủ... thả mình xuống chiếc giường thân quen, mắt em ngước nhìn lên cái trần nhà cao vời vợi... rồi chợt em nhìn thấy anh mỉm cười với em... vẫn là nụ cười của ngày nào, hiền lành và ấm áp vô cùng... Ngày hôm nay em nghĩ đến anh không giống như những ngày trước anh ạ... có lẽ Wooyoung nói đúng, chỉ cần nằm dài trên bãi cỏ, ngắm nhìn trăng, sao, đóm đóm... rồi lại nhắm mắt hòa mình vào âm thanh của những tán cây xào xạc kia... đánh một giấc... khi tỉnh dậy thì sẽ chẳng còn gì nữa...

À, xem chút em lại quên mất... ngay khi em vừa bước chân vào đến nhà thì đã bị ba em mắng cho một trận sau đó lại báo cho em một tin tức mà đối với em chẳng mấy gì hay ho... đó chính là tuần sau em phải đi xem mắt, và người ấy là con trai của bạn thân ba em... Trời ơi, sao lại thế chứ? Em còn chưa chuẩn bị tinh thần mà... làm thế nào đây?

Những ngày dau đó em cứ luôn nói chuyện với con vẹt mà anh tặng, em không biết làm thế nào nữa... không phải là em không muốn đón nhận một người mới nhưng trông mắt em lại chẳng thể có ai được như anh...

- ”Nói cho ta biết đi, ta phải làm thế nào đây hả? Đi hay không đi?” – Em nằm dài trên bàn chu mỏ ra hỏi con vẹt lắm lời ấy

- ”Đi, không đi, đi, không đi...”

- ”Nè, rốt cuộc là đi hay không đi đây?” – Cái con vẹt ba phải ấy làm em rối hết cả lên rồi - “Này... mày bay đi đâu vậy?” – Con vẹt bỗng nhiên bay khỏi phòng em và còn bay luôn ra ngoài nữa, em vội đuổi theo nó thì phát hiện nó đang đậu trên vai một người đàn ông…

- “Xin lỗi… con vẹt của tôi…” – Em thở dốc nói với người đó

- “Là của cô thật à?” – Anh ta quay đầu lại và em suýt nữa là té xuống đất vì giật mình

- “Ơ… lại là anh sao?”

- “Tình cờ thật đấy… trả lại cho cô nè…” – Wooyoung trả lại con vẹt cho em rồi nhìn quanh quẩn đâu đó… hình như anh ta đang tìm nhà thì phải

- “Anh tìm ai à?” – Em tò mò hỏi

- “À không, chỉ là tôi mới đi với ba tôi, quay qua quay lại thì không biết ông ấy đi đâu rồi…”

- “Vậy anh có cần…”

- “A, thấy rồi, ông ấy đang xem mấy quyển sách bên kia kìa, thôi tôi đi trước nha, gặp lại cô sau…”

- “Nè… không… phải… chứ???” – Em vốn định gọi với theo anh ta nhưng em lại bất ngờ hơn khi nhìn thấy ba của anh ấy… Anh tin được không? Ba của anh chàng Jang Wooyoung đó chính là bác Jang, bạn thân của ba em… như thế thì có nghĩa là… người mà em sẽ gặp mặt trong vài ngày nữa sẽ chính là anh ấy… là Jang Wooyoung…

- “Đi đi, đi đi” – Con vẹt lắm lời lại lên tiếng, lần này nó nói cứ y như muốn giục em đi đến buổi xem mắt vậy

- “Uhm… thì tao đi… được chưa?” – Em mỉm cười đáp trả

Em đã quyết định rồi anh à, em sẽ đi đến buổi xem mắt ấy, chắc anh sẽ không giận em đâu nhỉ? Em… không dám nói là sẽ chỉ nghĩ về duy nhất mình anh cho đến hết cuộc đời. Nhưng mà, anh vẫn sẽ mãi mãi chiếm một vị trí nhất định trong lòng em, không ai có thể thay thế được nên… anh nhất định không được giận em đâu đấy…

Trong cuộc sống này, nếu như không có vấp ngã thì ta sẽ không thể nào đứng lên nhưng khi đứng lên rồi mà vẫn không thể nào gạt bỏ đi quá khứ thì cũng sẽ chẳng bao giờ có thể bước tiếp được…

Cũng giống như em, nếu như ngày ấy chàng trai Im Seulong không đến bên cuộc đời em và bỏ em mà ra đi như thế thì chắc chắn em cũng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy được chàng trai Jang Wooyoung kia đâu… Thế nên, thật lòng này, em rất biết ơn anh Seulong ạ… vì anh đã cho em biết tếh nào là cảm giác rung động đầu đời và cũng chính anh đã cho em một cơ hội vấp ngã để em có thể đứng lên… Em hứa với anh, em sẽ trân trọng và sẽ sống thật hạnh phúc với Wooyoung… em hứa đấy…


~The end~



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-5-2012 19:34:01 | Xem tất
Tem tem tem
Lâu lắm oy mới dành được tem này đó nha :)
Đọc xong thì thấy tội nghiệp Seulong quá :( Chỉ vì muốn ba IU chấp nhận mình mà đã sẵn sàng làm tất cả để rồi ..... haiz
Còn với Woo thì chỉ là tình cờ thôi :) với lại ss còn cho 1 cái kết thúc mở nữa nên trong fic này em thích Seulong với IU hơn
Thôi chờ cái one shot típ theo vậy . Mặc dù mới đọc xong cách đây 5p nhưng vẫn muốn đọc típ rất thích cách viết của ss nên dành phải 'hành hạ' tip thôi  =))

Bình luận

tui đâu rảnh như cô mà bắn chap liên tục chứ.. hajz  Đăng lúc 30-5-2012 09:27 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 15-6-2012 09:46:20 Từ di động | Xem tất
Phải nói là 1 short kủa ss wá chuẩn. E đọx đi đọx lại mún nát lun =)))) Ss rất có óx sáng tạo, tình tiết mà ss tạo ra rất hay. Đọx ko bị lộn, bố cụx rõ ràng. Tóm lại: ai lai zo phíc =)))
P/s: mau ra one short týp ss ơi :D

Bình luận

ra rùi đấy :)) mau vào đi cô =]]  Đăng lúc 19-9-2012 01:05 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-9-2012 00:50:52 | Xem tất
The fifth story
MISTAKE




Author: Yuki_Hooseki

Pairing: Nichkhun (2PM) – Victoria (F(x)) - Jessica (SNSD) – Donghae (Super Junior)

Disclaimer: Câu chuyện và nhân vật thuộc về au nhưng có một số ý tưởng được lấy trong phim "Sawan Biang"

Rating: K

Category: Happy ending

Summary: Thù hận đã khiến cho con người trở nên ích kỉ và dần lạc lối trong tình yêu… Tự làm hại bản thân cũng như khiến cho người khác đau khổ… đến khi nhận ra lỗi lầm thì liệu có phải đã quá muộn hay không?

Casting


Nichkhun




Anh biết anh là kẻ ích kỉ nhất thế gian này… Anh đã vì mục đích trả thù mà không ngần ngại lợi dụng em… Anh thật sự xin lỗi… Nhưng giờ đây anh thật sự muốn ở bên cạnh em và chăm sóc em để bù đắp lại lỗi lầm mà anh đã gây ra… em sẽ đồng ý chứ?


Victoria




Tôi đã phải gánh chịu rất nhiều nỗi đau thể xác lẫn tinh thần chỉ vì anh… Thế mà bây giờ anh lại nói anh muốn cho tôi một cuộc sống hạnh phúc nhất thế gian này… Tôi có thể tin anh được không?


Jessica




Tại sao người anh chọn không phải là tôi? Tôi đã phải rất khổ sở để sống trong cái thế giới này mà không có anh bên cạnh… Chính anh là người ép tôi đi đến bước đường cùng này… vì thế đừng than trách hay đổ lỗi cho bất kì ai nữa…


Donghae




Anh yêu em bằng tất cả con tim mình nhưng em chỉ đáp trả cho anh sự lừa dối… Sao em không chấp nhận cuộc sống hạnh phúc hiện tại bên anh mà cứ phải oán hận vì những chuyện đã xảy ra trong quá khứ như vậy...




Rate

Số người tham gia 1Sức gió +4 Thu lại Lý do
yool_bluespill + 4 cảm ơn em

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 19-9-2012 09:02:25 | Xem tất
mình là mình thấy cái remind là nhảy vào luôn nhé
tưởng có cái mà đọc rồi, hóa ra là...

Sau khi thất vọng thì lại lướt lên đọc nội dung, ngồi vỗ đùi: Được:))
Fic kia bạn cho mình ăn thịt lừa, fic này thì đừng thế nhá *năn nỉ đó mà *

Hóng nhé, có gì sẽ bình luận chi tiết, hehe

Bình luận

part 1 đã về nhóe mn :P  Đăng lúc 23-9-2012 06:20 PM
cái này đã nói là trả nợ nên ko có đâu, đừng lo :))  Đăng lúc 19-9-2012 09:16 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 19-9-2012 16:43:21 | Xem tất
Yuki_Hooseki gửi lúc 19-9-2012 00:50
The fifth story
MISTAKE


hàng mới zzzzzzzzzzzzề
à wên ,,hàng sắp về
mau mau tung hàng để tui còn bù lại cái vụ đau lòng hum nọ nào
bà già 5tingggggggggggg
ai nớp diu ....chụt chụt

Bình luận

xem tạm part 1 nàng nhá, mấy nay ta lười kinh khủng :))  Đăng lúc 23-9-2012 04:23 PM
ghét, kiu mềnh zà nhá... mềnh ngâm axit lun :)))))))))))))))))  Đăng lúc 19-9-2012 05:41 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 19-9-2012 20:15:49 | Xem tất
tèn ten thuốc trợ tim cx ko có tác dụng bằng cái nì
thấy cái nì đsng nằm bẹp dí cx phải đội chăn đứng dậy
ss mau tung hàng nào
e mang rổ ra hứng
ss hwaiting!!!!

Bình luận

part 1 đã về nhóe mn :P  Đăng lúc 23-9-2012 06:20 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách