Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: Yuki_Hooseki
Thu gọn cột thông tin

[Series] [Series | K] In The Night Sky | Yuki | Complete

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 26-5-2012 14:31:09 | Xem tất
The fourth story
Star




Author: Yuki_Hooseki

Pairing: Im Seulong (2AM) & IU & Jang Wooyoung (2PM)

Disclaimer: Câu chuyện và nhân vật thuộc về au nhưng có một số ý tưởng được lấy trong phim “King 2 Hearts” và MV “Fool”

Ost: First Love (Lee Yoon Ji), Fool (JUNIEL & Jung Yong Hwa)

Rating: K

Category: Happy ending

Summary: Không phải lúc nào cứ giữ chặt quá khứ cũng là điều tốt, đôi khi thử chấp nhận một điều mới sẽ khiến cuộc sống này tươi đẹp hơn…



Casting


Im Seulong




Anh đã cố gắng làm việc để xứng đáng với em, nhưng anh xin lỗi vì dù cho anh có cố gắng thế nào thì anh vẫn mãi mãi không bao giờ nói ra được 3 từ “Anh yêu em”  


Lee Jieun - IU




Em là một cô bé ngốc, suốt ngày chỉ biết bảo anh nhạt nhẽo và vô tâm nhưng cho đến khi anh rời xa em, em mới nhận ra rằng chính em mới thật sự là người như thế… Để rồi khi người đó thay anh bước vào cuộc đời em thì mọi chuyện đã dần thay đổi… thế nhưng vẫn có một điều không bao giờ đổi thay trong em, đó là… anh vẫn mãi mãi chiếm một vị trí nhất định trong lòng em…


Jang Wooyoung





Một lần gặp tình cờ cũng có thể cho là định mệnh… Nếu em thật sự là một nửa của tôi thì hãy để tôi cùng em đi hết đoạn đường này…






Bình luận

kết sao ko cmt đi, p/s ở đây làm gì :)))))))))))))  Đăng lúc 21-9-2012 05:28 PM
tui kết cái này! ;))  Đăng lúc 21-9-2012 04:01 PM
cả 2 đều có bạn à :)  Đăng lúc 26-5-2012 08:47 PM
Cho mình hỏi Milky hay là SeulOng IU???  Đăng lúc 26-5-2012 08:31 PM
ha ha...!có Milky nè, hóng hóng nha!  Đăng lúc 26-5-2012 02:37 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 27-5-2012 23:14:44 | Xem tất
Tem tem tem =))
Không biết là SeulIU hay la Milky nữa :X
Chờ đợi nha !! Không bik cp nào là quá khứ nữa

Bình luận

Haiz đang chuộc lỗi mà :D Giỡn thôi chứ h e chỉ ăn ngủ chơi để đợi ngày đi thôi ak` :) Nên sẽ cmt đều đều nếu ss bắn chap liên tục =))  Đăng lúc 30-5-2012 06:56 PM
sao hum ni rảnh rỗi ghé đây thế hả cô??? :D  Đăng lúc 28-5-2012 03:01 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 28-5-2012 23:21:07 | Xem tất
The fourth story
Star




Anh chính là sự lựa chọn đầu tiên của con tim em
Mối tình đầu như thế là đã đủ trọn vẹn rồi
Nên em chỉ mong ước được gìn giữ nó trong tim suốt cuộc đời này mà thôi


- “Em lạc đường mất rồi, làm sao đây?” – Em mệt nhoài ngồi xuống ven đường rồi quay sang nói chuyện với “anh” – chú vẹt đầy màu sắc mà anh đã tặng cho em khi đó…

Cũng đã một khoảng thời gian rồi anh nhỉ? Từ ngày anh rời xa em thì em cũng đã không còn sống trong bốn bức tường ngột ngạt đó nữa… Em đã đi qua không biết bao nhiêu nơi rồi, nhưng sao… những nơi đó cũng không thể nào bằng được cái sân thượng mà em và anh vẫn hay ngồi ngắm sao cùng nhau anh nhỉ?

Nhẹ mở cuốn nhật kí ra, hình ảnh anh vẫn còn trong đó, nó khiến em nhớ lại cái ngày đầu tiên mà em đã gặp anh… Đó là ngày nảo nhỉ? Hình như là một ngày cuối thu se lạnh thì phải…

--------------------------------------------------

Seoul vào một ngày cuối thu…

- “Tiểu thư, vệ sĩ mới của cô đến rồi” – Vị quản gia già vào phòng thông báo khi em đang ôm chiếc ghita ngồi hát nghêu ngao bên cửa sổ…

- “Cháu biết rồi, cháu ra ngay” – Em khẽ gật đầu rồi nhanh chóng bước ra phòng khách…

Đó chính là ngày đầu tiên em gặp anh, cái ngày định mệnh đã khiến cho trái tim cũng như cuộc đời em thay đổi…

- “Xin chào, tôi tên là Im Seulong” – Anh cúi chào em một cách lúng túng và ngại ngùng

- “Anh ta là một chàng ngốc” – Đó chính xác là những gì em nghĩ ngay khi em nhìn thấy anh, không biết là có phải do cái cách nói chuyện của anh hay do gương mặt ngô ngố ấy nữa… nhưng nói chung là em chẳng có chút ấn tượng gì về anh cả…

--------------------------------------------------

- “Này cô nhóc, cô bị lạc đường à?” – Đang miên man trong những hồi ức xưa cũ thì đột nhiên có một tên con trai lái một chiếc xe nhà di động đến trước mặt em

- “À, uhm… tôi đi du lịch nhưng lại không rành đường... nên...” – Em ậm ừ trả lời

- “Vậy cô có muốn tôi cho quá giang một đoạn không?” – Tên con trai ấy tiếp tục hỏi em, dường như anh ta muốn giúp đỡ em thì phải…

- “Uhm… hình như tôi không quen anh… nhưng mà…” – Một chút e dè em nói

- “Ohm, vậy thôi, tôi đi nha…” – Thế nhưng em chưa nói hết câu thì cái tên đó đã phóng xe đi mất rồi, tức chết đi được mà

- “Ê, tôi chưa nói xong mà…”

- “Vậy là đi đúng không?” – Rồi đột nhiên cái hắn ta lùi xe lại trước mặt em một lần nữa và nở 1 nụ cười

- “Uhm, thì đi, chứ tôi bị lạc mà.. biết sao giờ” – Em dùng dằn bước lên xe rồi đóng sầm cánh của lại… Hắn là một tên đáng ghét anh à… theo em là thế đấy…

Trong suốt quãng đường đi, anh ta cứ mãi huyên thuyên nói hết chuyện này đến chuyện khác… chả thèm để ý xem em có muốn nghe hay không, điều đó khiến em phát bực cả lên…

- “Anh có nước không? Tôi hơi khát…” – Em lên tiếng để ngăn những câu chuyện dài hơi của hắn thế nhưng… trái ngược lại với lúc nãy, hắn chỉ lạnh lùng và trả lời một cách cộc lốc mà thôi

- “Phía sau xe ấy, cô quay xuống mà lấy” – Thật là, sao trên đời này lại có một tên con trai khác xa anh hoàn toàn vậy hả anh? Lúc đó… anh đâu như vậy nhỉ?

--------------------------------------------------

Lúc ấy, anh – với tư cách vệ sĩ riêng – luôn bị em sai vặt suốt cả ngày. Lúc thì bị em sai đi lấy cái này cái kia, có lúc lại bị em bắt ngồi yên một chỗ cho em vẽ… Chắc trong lòng anh khó chịu và bực bội lắm đấy nhưng sao em thấy trên môi anh luôn nở một nụ cười thế nhỉ? Dù cho em có “hành hạ” anh như thế nào thì anh vẫn thế, vẫn nhìn em với ánh mắt ấm áp và nở nụ cười… một nụ cười hiền đến lạ…

- “Hôm nay em muốn ra ngoài, anh dẫn em đi được không?” – Và rồi một ngày kia, em đã đưa ra cái yêu cầu táo bạo đó

- “Tiểu thư à, cô biết là không thể mà…” – Anh nhăn mặt nhìn em…

Em biết rõ bản thân em không được phép ra ngoài bởi vì em là con gái của một thương gia giàu có nhất nhì Hàn Quốc, và em sẽ có thể bị bắt cóc thậm chí bị giết bất cứ lúc nào nếu như em làm điều đó… nhưng anh à, em cũng không hiểu tại sao lúc ấy em lại như thế nữa… có lẽ em đã quá khao khát cái thế giới bên ngoài ấy và người duy nhất em tin tưởng để đi cùng mình chỉ có mỗi anh…

- “Nhưng mà em đã ở trong bốn bức tường này 20 năm rồi… em muốn ra ngoài xem thế nào… làm ơn đi… 1 lần thôi…” – Em bắt đầu mè nheo và năn nỉ anh, rồi còn khóc lóc và giãy nãy lên như đứa trẻ lên ba nữa… - “Trước giờ anh luôn làm theo lời em mà…”

- “Lần này thì không thể… à mà… nếu tiểu thư muốn, tôi có cách này” – Vẫn nụ cười đó… anh dỗ dành em, lấy trong túi ra một tờ khăn giấy rồi lau đi những giọt nước mắt kia…

Lúc đó em đã có thể cảm nhận được sự thay đổi của nhịp tim mình, gương mặt anh càng gần em thì tim em càng lúc đập càng nhanh… Em chẳng biết giải thích điều ấy sao nữa… Cuối cùng anh đưa em lên sân thượng của chính căn nhà em đang ở… Em quay sang nhìn anh với anh mắt tức giận…

- “Xin lỗi nhưng tôi chỉ có thể đưa tiểu thư lên đây thôi, trên này cũng tốt mà, có thể hóng mát lại có thể ngắm đường phố Seoul và cả trăng sao nữa…” – Dường như nhận thấy em đang hướng ánh mắt hình viên đạn về anh nên anh đã vội giải thích…

- “Em sẽ phạt anh đấy” – Em véo nhẹ vào đôi má của anh một cách tinh nghịch

- “Uhm thì phạt, hôm nay tiểu thư muốn gì?” – Nhưng anh vẫn cứ cười và gật đầu đồng ý

- “Phạt anh ngồi yên nghe em hát…”

Cứ thế mà em đã bắt anh ngồi lặng yên hằng giờ nghe những câu hát vu vơ của em… Em cứ mãi mê hát mà không để ý rằng chưa một phút giây nào mắt anh rời khỏi em cả…

--------------------------------------------------

- “La la la la…” – Chợt tên con trai ngồi kế bên cất tiếng hát nghêu ngao phá tan đi cái suy nghĩ về anh trong em một lần nữa…

Em quay sang nhìn hắn, đến lúc này em mới để ý rằng hắn là một người khá điển trai, hắn ta lại còn đang nghêu ngao cái bài hát mà lần đầu em hát cho anh nghe nữa… trùng hợp thật đấy…



Cạch cạch… két…

Một tiếng động lạ khiến em giật mình tỉnh giấc… Oái, trời tối rồi sao? Hix, em còn chẳng biết mình đã ngủ từ khi nào nữa… Nhìn sang kế bên, em lại chẳng thấy cái tên con trai ấy đâu… Thò đầu ra khỏi xe thì em thấy hắn đang loay hoay làm cái gì đó ở đầu xe…

- “Anh đang làm gì vậy?” – Em nhẹ nhàng rời khỏi xe và hỏi

- “Cô dậy rồi à? Xe tự nhiên không biết mắc chứng gì lại chết máy giữa đường thế này, cô chờ tôi chút nhé, tôi sửa nó cái đã, nhanh thôi…” – Tên con trai ấy vừa loay hoay sửa xe vừa nói

- “Uhm, không sao đâu, anh cứ sửa tự nhiên… à mà… có cần tôi giúp gì không?”

- “Không cần đâu… cũng sắp xong rồi…”

- “Uhm” – Thế là không khí im lặng lại bao trùm lấy em và hắn một lần nữa, em lặng lẽ đứng dựa lưng vào cửa xe và lại ngước nhìn lên bầu trời, đột nhiên hôm nay em lại nhớ anh nhiều lắm… Rồi em chợt nhớ con vẹt ra con vẹt anh đã tặng cho em còn ở trong xe, em vội vào mang nó ra cho nó hít chút khí trời… nhưng khi vừa mang nó ra nó lại giở chứng lắm lời làm em ngượng chết đi dược…

- “Tên gì vậy? Tên gì vậy?”

- “Cô hỏi tôi à?” – Tên đó dừng việc sửa xe lại quay sang hỏi em

- “À không… Nó…” – Em nhìn sang con vẹt lắm lời ấy một cách bối rối, trời ơi… sao nó lại có thể nói ra những lời nó chứ?

- “Jang Wooyoung…”

- “Hả?”

- “Tên tôi là Jang Wooyoung, sẽ rất ngại khi chúng ta đi cùng nhau thế này mà không biết tên nhau nhỉ?” – Tên con trai ấy nở một nụ cười tươi nói với em trong khi mặt mày hắn thì lắm lem dầu nhớt

- “À, phải rồi, tôi cũng chưa giới thiệu, chào anh, tôi tên Jieun…” – Nhưng dù sao thì anh ta cũng đã cho em đi nhờ xe như thế này nên em cũng lịch sự cúi chào đáp trả

- “IU, IU” – Một lần nữa con vẹt lại lên tiếng

- “IU? Không phải cô sợ tôi lừa đảo cô mà dùng tên giả ấy chứ?” – Tên con trai ấy ngạc nhiên hỏi

- “Không phải đâu, anh đừng có hiểu lầm, Jieun là tên thật của tôi còn IU… là tên anh ấy hay gọi tôi thôi…” – Hix, hắn thật là, lại làm em buồn khi nhắc đến điều đó rồi

- “Bạn trai cô à?”

- “Uhm, nhưng anh ấy…”

- “Đi rồi, đi rồi” – Con vẹt nhiều chuyện của anh lại lên tiếng nữa rồi kìa, đôi khi em thật sự rất ghét nó, vì lúc nào nó cũng khiến em nhớ về anh thôi…

Dù rằng đã tự nhủ với lòng là em sẽ không buồn vì anh nữa, em sẽ cố gắng sống thật tốt cho anh thấy nhưng mà… sao mỗi lần nhắc đến em lại thấy đau thế này?

--------------------------------------------------

Thời gian cứ trôi, anh vẫn luôn ở bên cạnh em như thế và cái thứ tình cảm trong em cũng ngày một lớn dần lên nhưng em vẫn chưa hề biết đó là gì… em chỉ nghĩ đơn thuần đó là tình bạn giản đơn mà thôi… cho đến một ngày kia, khi anh nói với em rằng anh có chút việc và phải vắng mặt vài ngày… Anh có biết không? Trong những ngày ấy, em chỉ đi quanh quẩn trong phòng mình, em không hề muốn bước chân