Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Vani~ice~cream
Thu gọn cột thông tin

[Series] [Series | K] Dads and kids |~Vani~| Nhiều nhân vật | Update Ngoại truyện 1 | Co

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 4-12-2013 22:21:15 | Xem tất
Kì nghỉ cuối cùng của gia đình.

Gia đình thì mãi là gia đình!!...


*♥♥♣ ♥♫♥♥♫♥♥♫ ♥♣♥♥*


Cầu thang lệt bệt tiếng kéo rê của đôi giày Il Woo, hôm nay anh dậy sớm, định bụng có một buổi sáng thư giãn trước khi đến trường. Vác cái cặp sách qua vai, anh đi thẳng vào phòng ăn. Trong nhà có một cái gì đó thật lạ, im ắng khác thường khiến anh không khỏi rùng mình. Ở phòng ăn, chẳng có một bóng dáng ai cả. Bình thường, ba Jong Kook và chú Jae Suk nhất định là đã yên vị nơi ghế ngồi của hai người, không bàn chuyện thời tiết thì cũng nói về công việc làm ăn.

- Cô Byul ơi?! - Il Woo gọi, cứ đinh ninh rằng mẹ Sandeul sẽ luôn ở bếp vào buổi sáng.

Đáp lại câu hỏi của anh chỉ là những tiếng xào xạc của gió thổi. Không thể như thế được, bếp và phòng ăn chỉ cách một bức tường, nếu cô Byul ở trong bếp, lẽ nào không thể nghe được giọng nói "oanh vàng" của anh. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Il Woo chạy một mạch lên trên tầng, anh không vào phòng anh mà lại bay vào phòng Suzy. Chỉ bằng hai sải chân lớn, phốc một cái, Il Woo đã có mặt ngay bên giường Suzy, lay mạnh cái dáng người đang cuộn tròn trong chăn ấm nệm bông.

- Dậy lẹ đi, mọi người biến mất rồi! - Il Woo phét vào mông Suzy, nói như thể một nhà bác học mới tìm được lời đáp cho bài toán của mình.

Đầu Suzy ló khỏi chăn, tóc tai bù xù thấy mà thương, nhìn Il Woo bằng cặp mắt khó hiểu. Cuối cùng, đạp Il Woo một cái và hét lên:

- Này, hết người rồi hay sao mà anh lại quậy em vào buổi sáng thế này. Nếu thích thì anh cứ đi bệnh viện một mình nhé! Đừng lôi em vào.

- Không đùa đâu con nhóc kia, trong nhà chẳng có một ai cả. - Anh thều thào lúc đứng dậy, mặt đầy vẻ bất mãn.

- Sao cũng được. - Suzy càu nhàu, vùi đầu trong chăn và tính ngủ tiếp. - Để em yên.

- Hay đấy! Anh mày mà biến mất luôn thì lúc đó đừng có gào tên Il Woo này nhé!

Suzy trở mình, quăng cái gối vào mặt Il Woo và ngồi dậy, cặp mắt lờ đờ ngái ngủ:

- Anh thật ồn ào.

Nói rồi Suzy uể oải vào phòng vệ sinh, không quên liếc ánh mắt sắc lẻm cho cái người đang tự dưng tự đắc vì lôi kéo được con em khó trị ra khỏi giường - công việc vốn chỉ duy nhất có L làm được. Đang ngồi, Il Woo bỗng giật mình vì một cái đầu thò vào, hỏi với cặp mắt nhắm tịt:

- Hai người làm gì mà ồn ào quá vậy? - Sandeul ngáp một cái.

Il Woo không thèm đáp, chỉ bỉu môi, hai cái đứa trẻ này y hệt nhau. Sáng nào thức dậy cũng là cực hình, phải chăng bạn bè là phải giống nhau nên nó mới có định nghĩa đó. Rốt cuộc, bốn cái dáng đứng lẻ loi trong phòng khách gồm Il Woo, Suzy, Sandeul và L, ngơ ngác vẫn không hiểu mọi người đã đi đâu. May mắn thay, có tiếng còi xe ở phía ngoài sân, cả bốn chạy ùa ra, đưa mắt nhìn. Một chiếc xe du lịch cỡ bự đang tiến vào trong sân với hai cái miệng đang vận hết công suất:

- Anh đã bảo là đừng có lui xe nữa, chú cứ không nghe! - Giọng Jae Suk vang lên đầy cáu gắt.

- Em lái chứ không phải anh lái, làm sao anh có thể biết bằng em được. - Jong Kook thò mặt ra cãi lại.

&^%##!&*

Il Woo vuốt mặt, liếc khẽ qua L rồi nhướn mày hỏi:

- Mọi người đang làm gì thế?

- Ồ, mấy đứa dậy rồi hà? Cả nhà định đi chơi, năm sau Il Woo đi học đại học rồi, cũng chẳng về với gia đình nữa, lần này nhất định phải đi để làm kỉ niệm. Mấy đứa thay đồ rồi mau ra đây xe chờ. - Cô Byul trả lời.

Mặc dù không hiểu lắm nhưng cả bốn vẫn làm theo, tốt nhất là nên làm vậy trước khi chú HaHa vào cho mỗi đứa một phát vì tội "nói thì cứ làm đi, để chú mấy bây vác đồ một mình thế này". Chỉ mấy phút sau, ai nấy đều ngoan ngoãn ở trên xe, giương những cặp mắt ếch nhìn người lớn.

- Cứ chơi thoải mái đi, lần này mọi người cho các con quậy đấy. Hiểu đơn giản thế là được. - Chú Jae Suk giải thích ngắn gọn.

- Ồ, được thế thì hết sảy rồi. - Suzy chợt lia mắt qua Sandeul, nháy nháy đầy vẻ tinh nghịch.

Nhưng thực tình, đường đi thì quá dài trong khi các "cụ" nhà này cứ "chém gió siêu cấp" chuyện trên trời dưới biển, thậm chí đến cả nhãn hiệu giấy vệ sinh khiến mọi "đứa trẻ non" đều lăn ra ngủ.

Cùng lúc đó, tiếng điện thoại của hiệu trưởng trường 5 đứa đang học reo lên, báo hiệu có tin nhắn. Khi bà đọc được, hai con ngươi bà như muốn lọt ra khỏi tròng:

" 5 đứa con tôi đi nghỉ, tôi biết là nhà trường sẽ cho phép nhưng cũng vì ý lịch sự nên gửi vài dòng tin nhắn. 5 đứa nào thì hiệu trưởng cứ việc tới từng lớp để hỏi - Ha Dong Hoon"

Cứ thế này, sau khi tụi nó ăn chơi thoải mái xong cuối cùng cũng sẽ lọt vào tấm ngắm của giáo viên.

*♥♥♣ ♥♫♥♥♫♥♥♫ ♥♣♥♥*


- Suzyyyyy!! - Il Woo đã hét lên giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại bãi biển trắng khi vừa chạm mông lên ghế đã ngã kềnh xuống cát.

Thay vì quay lại nói dăm ba câu đùa, Suzy lại phủi mông đi thẳng. Được dịp quậy, tại sao lại không làm. Trong lúc chạy nhảy, Suzy lại vô tình va phải một người, ngước lên nhìn, đôi mắt cô mở tròn đến nỗi có thể lọt nguyên cái bàn vào trong đôi mắt, tất nhiên đó chỉ là cách nói bóng bẩy, làm sao không thể ngạc nhiên cho được khi trước mặt mình là chàng trai làm điêu đứng bao cô gái ở trường. Đây là một người trái ngược với L, Suzy có thể biết điều đó, trong khi mặc dù L có hơi lạnh lùng nhưng nhất định sẽ không kiểu ngạo như cái người ở trước mặt con bé đây. L có thể mang một nét đẹp thanh bình và hiền hòa hệt như những mĩ nam trong tranh vẽ thì cái người này lại là một chàng trai nam tính với vẻ đẹp ma mị. Nói tóm lại, có thể nói nếu L là thiên thần thì không cần chối cãi, người này sẽ là một con quỷ cực kì mĩ miều - Kris Wu.

Đánh giá theo tiêu chí của Suzy thì như sau.

Tiêu chí thứ nhất: Phải có chiều cao, mặt đẹp mà lùn như cây chuối non thì cũng chẳng gặt hái được gì. Nhưng mà cái con người này cao tới 1m9, xem như dư điểm số để qua ải.

Tiêu chí thứ hai: Hợp thời trang và có gu ăn mặc lạnh. Giờ người ta đang đi biển, thế nên chỉ mặc phong phanh cái áo thun như cũng tôn lên dáng vẻ lịch lãm của mình, nghe đồn cũng biết xài tiền vào thời trang, coi như duyệt.

Tiêu chí thứ ba: Phải đẹp và phải ngửi thấy mùi đôla. Đẹp thì khỏi phải nói, mà cũng nghe đồn nhà người này giàu, quẹt thẻ thường xuyên như đi chợ.

Kiểu này coi như Kris Wu đã đạt được "chuẩn quốc tế". Nhưng sực nhớ ra nãy giờ đụng người ta chưa xin lỗi, Suzy đành lên tiếng:

- Xin..lỗi. - Suzy lật đật nói.

Thay vì đáp trả, anh ta chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt màu hổ phách tóe lên một tia sáng nhỏ. Cả hai nhìn nhau cho đến khi L lặng lẽ tiến tới. Cậu nhìn Kris, đôi mắt đen sâu thẳm không chớp đến một cái, đẩy Suzy ra sau mình, nói bằng giọng được đè nén:

- Suzy, cậu lại gây ra chuyện gì?

Này, đùa hả? Suzy tròn mắt ra nhìn L, cô chỉ mới đụng họ một cái thôi, còn đàng hoàng xin lỗi nhé, đừng có nói với cô cái giọng kiểu như mọi lỗi lầm đều do cô gây nên. Có thể Suzy rất nghịch ngợm nhưng nếu nói nhìn là một tội ác thì con bé thực sự muốn chém pháp luật. Nhưng cô chưa kịp lên tiếng, một giọng nói trầm ấm đã vang lên:

- L, là cô ấy?!

Trời ơi, Kris Wu vừa lên tiếng đấy, anh ta vốn rất kiệm lời cơ mà. L chẳng nói năng gì, chỉ đáp lại bằng cái nhìn bối rối. Suzy bỗng nhiên nhận thức được mùi "gay" phảng phất, len lỏi đâu đó. Thế nên, để tránh tình trạng "trai đẹp quấn lấy nhau", Suzy lập tức đưa L đi khỏi đó.

Khi cả hai vừa đi khỏi, một bóng dáng nhỏ nhắn tiến lại gần Kris, cô rất xinh đẹp, tựa như những bông tuyết mỏng manh dễ vỡ. Anh quay lại nhìn cô, đôi mắt lạnh lùng giờ đã không còn chỉ tràn đầy những ôn nhu ấp iu. Anh khẽ cúi xuống, hỏi:

- Sao thế?

- Đó là L? - Chất giọng trong trẻo như tiếng đàn vang lên, đôi mắt hướng tia nhìn lên bóng dáng L đã khuất.

- Ừ, là L. - Kris gật đầu đính chính, đưa tay kéo chiếc mũ áo sau đầu của cô. - Sẽ nắng đấy, Twyla.

- Cô gái bên cạnh, hẳn là Suzy? - Đôi tay Twyla đưa lên giữ mũ, khuôn miệng xinh xắn vẫn hỏi.

- Chắc là vậy. - Kris gật gù.

- Cô ấy là lý do L rời xa chúng ta. - Đôi mắt Twyla cụp xuống, nhưng rồi lại mở to. - Xinh, rất xinh! Em có thể làm bạn?

Kris không nói, chỉ kéo tay Twyla sát lại bên mình, choàng tay qua giữ cô cố định rồi lặng lẽ dắt cô vào trong, ra khỏi bãi tắm. Anh quay lại, đôi môi mấp máy:

- Chúng tôi chưa bao giờ giận cậu.

...

- Sandeul! - Suzy hét váng khi thấy cậu bạn đang xây lâu đài cát.

- Các cậu đã ở đâu? Nhìn xem đã làm gì với bàn tay mình. - Sandeul nhăn nhó đưa đôi tay phồng rộp vì đào cát.

- Yub, bỏ đi. Nghe nhé! Nếu không nhờ mình, cậu nghĩ xem, L và Kris sẽ thích nhau mất. Họ sẽ thích nhau đấy!! - Suzy gần như hét váng.

- Đùa hả? - Sandeul ngẩn ra.

- Không tin ư, lúc này họ nhìn nhau đắm đuối như thế này này. - Suzy trừng mắt nhìn Sandeul, nói tiếp. - Mình thề, mình hứa, mình đảm bảo.

Khi xưa, Suzy đã từng đọc một câu chuyện cũng tương tự như tình huống nãy, tất nhiên là theo cô nghĩ. Chuyện kể rằng: có một đôi tình nhân thường nắm tay đợi xe buýt và một chàng trai lái xe ô tô sành điệu thường đậu trước mặt họ. Dần dần, cô gái kia có cảm tình với tên siêu sành điệu đó. Một hôm, hắn đem hoa tặng cô và nói: "Em có vui lòng bỏ tên kia không?" Cô ta nghiễm nhiêm đỏ mặt gật đầu. Kết quả, tên đó vui sướng như điên, chạy sang ôm anh bạn trai vừa bị đá bên cạnh, cầm tay mà nói: " Anh à, cô ta bỏ anh rồi, chúng ta yêu nhau nhé?" Thế có lừa tình không chứ, lúc đọc cái này, Suzy cười đến sai quai hàm, giờ nghĩ lại, biết đâu tình huống khi nãy cũng như trong chuyện. Nghĩ vậy, cô bất lực chẹp miệng.

Sandeul nín bặt, từ khi nào Suzy nhà cậu đã mắc bệnh hoang tưởng vậy?

*♥♥♣ ♥♫♥♥♫♥♥♫ ♥♣♥♥*
  

Cả gia đình cắm trại tại bãi biển. Suzy dạo chơi quá mệt nên con bé nhanh chóng ngủ thiếp đi, L là người được chỉ định phải bế con bé vào lều. Ở ngoài, gia đình tụ họp lại đầy đủ.

- Sau này, Il Woo sẽ học đại học, sẽ chẳng còn những buổi dạo chơi đầy đủ như thế này. - HaHa mở màn, chú bắt đầu sụt sịt.

- Anh à! - Buyl khẽ kêu lên, lấy tay vuốt tấm lưng người chồng, chồng cô luôn mít ướt một cách lẽ-ra-không-nên.

Jong Kook im lặng, phải rồi, sau này mọi đứa trẻ đều sẽ lớn lên, lần lượt rời gia đình này để tìm hạnh phúc cho chính bản thân nó, đến một lúc, anh sẽ chẳng còn thấy những tiếng cười, những tràng rượt đuổi ngoạn mục như truyền hình nước ngoài, những lời nói móc "đáng yêu" của tụi nhỏ. Rồi sẽ chỉ còn người lớn, hết làm việc lại dưỡng già, làm sao có thể lấy lại được những giây phút đã trôi qua vì thế anh luôn cố gắng tạo ra những thời gian vui vẻ nhất để sau này ngoảnh lại, vẫn còn kỉ niệm để mà nhớ nhung.

Chú Jae Suk cũng im lặng, Il Woo năm sau, năm sau nữa là Yoona, sau đó là ba đứa nhỏ, mọi đứa trẻ đều phải lớn lên.

Rốt cuộc ai cũng im lặng khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Quạ bay...

  

- A...a...a - Il Woo hét lớn.

Sau Il Woo, là một nữ nhân với mái tóc dài đen rũ rượi, mặc một cái váy trắng dài thẳng xuống gót chân khiến ai ai đều kinh hãi. Suzy thò mặt ra ngay đó, con bé vẫn chưa đi ngủ. Đúng rồi, một cô bé nghịch ngợm như Suzy, nhất định sẽ không bỏ qua chuyện vui này. Il Woo lần này đã quá sức chịu đựng, hăm he đòi "đạp đổ" Suzy.

Bỗng nhiên có một dáng người cao lớn sừng sững trước mặt gia đình. Đó là Taecyeon, điều đó khiến Yoona vô cùng ngạc nhiên, cô đầu tiên là véo má mình, chưa thấy đau, véo thêm cái nữa, chưa thấy đau, đành phải tự trách rằng da mặt mình hơi dày. Cô tiến lại gần Taecyeon, tiện tay đấm anh một cú cực đau khiến mặt mày Taecyeon cực xấu, nhưng anh cũng chẳng tức giận, chắc lại quá quen với kiểu hành xử của Yoona.

- Ồ, mình đau tay này! - Ngây thơ nhìn da tay mình từ trắng hồng chuyển sang đỏ, Yoona ngạc nhiên lẩm bẩm, rồi hết sức hồn nhiên quay sang Taecyeon hỏi - Thế anh có đau không?

Teacyeon nhăn nhó thay câu trả nhưng bằng một cử chỉ rất tự nhiên, anh ngồi xuống chào mọi người và lấy cho mình phần bắp nướng, bỏ mặt Yoona nãy giờ vẫn còn xăm xoi da tay. Cứ mãi thế này thật thích.

Gia đình thì mãi mãi về sau vẫn là gia đình,...



P/s: Vì fic này là series nên dù completed Ni vẫn có thể lâu lâu thêm vào một vài chap nữa, hoặc là sẽ có ngoại truyện nhưng trước mặt là đến chap 5 là kết thúc. Cảm ơn mọi người đã theo dõi D&K bao lâu nay ~^^~.

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Hss2105 + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 4-12-2013 23:24:45 | Xem tất
ôi, cái fic này hay mà lâu lắm mới ra chap.
Su ú đúng là nghịch ngợm, còn nghĩ được L vs Kris iu nhau nữa chứ. :v
mà hình như end fic rùi hả au :(

Bình luận

uhm. hjhj. nhưng đọc fic này vui lắm.  Đăng lúc 5-12-2013 10:13 AM
Vì thể loại sitcom nên Ni cũng chưa biết cho kết thúc ra sao ạ TT.TT  Đăng lúc 5-12-2013 10:05 AM
fic đang hay em ơi.:(.  Đăng lúc 5-12-2013 10:01 AM
Dạ, trước mắt là chap 5 là end ạ :"D Cảm ơn s nhiều ~^^~ :****  Đăng lúc 5-12-2013 09:45 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-12-2013 15:45:07 | Xem tất
Giờ mới có thời gian đọc fic của Ni .Xin lỗi Ni nghen {:301:}

Nói chung là rất thích cách viết của Ni ạ rất chi là lôi cuốn luôn.Fic này là sitcom nên lúc đọc Kún cứ cảm giác như đang xem fim Hàn xẻng vậy

Chúc Ni nhanh nhanh ra fic mới nghen.Yêu Ni {:290:}

Bình luận

Cảm ơn ss đã đọc fic Ni. Cảm động kinh khủng :*  Đăng lúc 6-12-2013 09:04 PM
Cảm ơn ss đã đọc fic Ni. Cảm động kinh khủng :*  Đăng lúc 6-12-2013 09:04 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-12-2013 21:34:59 | Xem tất
Phải thành thật là kg có gì để chê luôn <3 Fic daebaek \m/

Nchugg ôi yêu lắm cơ cái fic này mỗi câu chuyện đều xúc động cả.Nhất là câu chuyện cuối này.Nghe tựa là đã thấy nhớ nhung rồi.Mong các ngoại truyện của Ni lắm luôn :x Il Woo đi rồi mà Hazu cũng thấy nhớ thương ghê.Hazu muốn sống trog cái gia đình này ghê gớmmm >"<

Fic này Hazu có lẽ sẽ đọc lại nhiều lần đây vì thấy fic vừa đáng yêu vừa trầm ấm lãng mạn nchug đủ yếu tố cảm xúc làm người đọc cũng muốn mình là 1 phần của gia đình này vậy :)

Nii Nhớ ra 1 vài chap nữa nhéeeeeeeeee >"<

Bình luận

Hi Hi!! Cảm ơn Hazu!! Cmt làm Ni vui ghê!! :**  Đăng lúc 6-12-2013 09:05 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-12-2013 21:49:36 | Xem tất
Naaahhhh :( đừng complete sớm quá :(
2 anh em Su với Il siêu dễ thương <3
Chờ ngoại truyện của em vậy.

Bình luận

Em có ra chap mới đâu mà comment TT.TT  Đăng lúc 6-12-2013 10:49 PM
Ni đang nhắm ra mấy ngoại truyện =]]~~ Lâu mới thấy s cmt =]]~~  Đăng lúc 6-12-2013 09:06 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 6-12-2013 20:52:28 | Xem tất
Mới đó mà đã completed rồi sao? Buồn quạ nàng ơi TT.TT
Fic đang hay, mà thôi, nghe nàng nói có cái ngoại truyện cũng đỡ phần nào.
Cũng may là nàng chưa bị mòn nghề đó nhở, vẫn hay như thuở nào.
Yoona và Suzy ngây thơ quá! Mắc cười cái khúc Suzy tưởng Kris và L bị gay, thêm phần nàng Yoona ngây thơ nai tơ nữa.
Yêu cái fic này ghiaaaa!!! :****
Chờ fic mới của nàng. Nàng luôn ra fic hay thật đó!

Bình luận

Cảm ơn Boo nhiều :** Thương ghê luôn, khi nào cũng ủng hộ hết!! <3  Đăng lúc 6-12-2013 09:07 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 15-7-2014 21:56:32 | Xem tất
Câu chuyện nhỏ thứ nhất


Myungsoo đi học thêm toán



Buổi đầu cậu út của JaeSuk bước vào lớp học thêm toán mới đăng kí quả nhiên là không tầm thường. Bước chân đầu tiên vào lớp học, mọi cắp mắt của phái nữ đổ dồn vào nhìn cậu. Bước tiếp chân thứ hai, phái nam quay sang lườm cậu. Khi vào đến chỗ ngồi thì phái "còn lại" cũng nhìn bằng nửa con mắt. Rốt cuộc là bùm, bỗng nhiên Myungsoo trở thành con cừu giữa bầy sói, hàng ghế cậu đang ngồi thì không sao, nhưng cả hàng trên lẫn hàng dưới đều bao quanh là những cô gái, lâu lâu còn nhìn cậu cười hí hí.


"Thầy giáo à, mặt tôi bị nhìn đến nhão ra rồi, mau lên lớp dạy đi". Myungsoo bực bội nghĩ thầm. Ngay lập tức, cánh cửa bật mở, một ông thầy giáo trung niên đi vào, tay cầm chồng tài liệu cao đến ngập mặt thả phịch xuống bàn, tia cặp mắt hí quanh lớp, đến chỗ Myungsoo nhà ta thì lóe lên. Chẳng là thầy giáo này bị ế, nhìn thấy Myungsoo được phái nữ ưu ái như vậy có phần hơi ghen tị.


- Được rồi, bắt đầu giờ học, ai cho thầy biết, toán học là gì? - Giọng thầy có phần hơi nhanh lại chớt nên học sinh ở dưới chưa quen lắm.


- Không biết sao, toán học chính là ngôn ngữ của vũ trụ. - Tặng ánh nhìn có phần hơi khinh bỉ cho lũ mặt thộn ở dưới, thầy giáo ngay lập tức giải thích thêm. - Cũng giống như tiếng Anh là ngôn ngữ thế giới thì toán học chính là ngôn ngữ vũ trụ. Cái loại ngôn ngữ này cũng được cho là ngôn ngữ robot, mấy trò thấy đấy, loại robot chính là cấp bậc cao của thiên hà, người ta tiên đoán sau năm mươi năm nữa trái đất của chúng ta sẽ bị robot chiếm đóng, do vậy robot chính là cấp bậc cao.


Myungsoo đơ mặt nhìn ông thầy giáo "Mắt Hí" này thuyết giảng về vũ trụ và một số hoạt động của robot. Sau cùng thì cũng hiểu ra "Mắt Hí" có một tư tưởng rất không bình thường, đã thế còn sùng bái robot. Còn nói nếu học sinh nào trả lời được tất cả câu hỏi của thầy thì sẽ nhận được "danh hiệu robot", thế có chuối không chứ? Và cũng do không theo kịp cái tư tưởng của thầy, Myungsoo quyết định... làm "bù nhìn" trong lớp, nghe và chép bài tất nhiên là công thức làm "bù nhìn" thích hợp nhất.


Tưởng được "bình yên" mà sống trong ngày đầu thì bỗng dưng cuối tiết, một bạn nữ đánh rơi bút chì, thế là Myungsoo tốt bụng nhặt lên giúp, cô bạn kia nhanh chóng e thẹn mỉm cười, vài giây sau, hàng loạt cây bút khác rơi, mà toàn rơi ở chỗ cậu mới chết, vậy nên "anh đẹp trai" của các quý cô lọ mọ ngồi nhặt bút phát khùng. Mới ngẩng mặt lên thở được mấy giây thì bị "Mắt Hí" bắt đứng lên trả lời câu hỏi.


- Em kia, "1+1=3 <=> Kitty là con chó" là mệnh đề đúng hay sai. - Thầy "Mắt Hí" hét lên.


"Trời, đến cả ví dụ cũng "ngoài hành tinh" thế này thì theo gì kịp". Myungsoo khẽ than nhưng miệng vẫn trả lời đúng. Mặt dù cách giải thích có hơi kì quặc nhưng Myungsoo công nhận ông thầy này dạy rất dễ hiểu. Thầy "Mắt Hí" cho thêm 3 câu hỏi nữa, may là câu nào Myungsoo cũng qua trót lọt, ngay lập tức ánh nhìn thầy "Mắt Hí" khác hẳn.


- Tốt, trả lời rất thông minh, em nhận được "danh hiệu robot".


- Dạ thôi, em thích "làm người" hơn. - Myungsoo chối phăng.


- Tại sao? - Thầy "Mắt Hí" nhìn cậu rất kì quặc. Lạy hồn, chẳng phải thầy mới là người "kì quặc" sao?


Khẽ e hèm một tiếng, Myungsoo cuối đầu trả lời:


- Dạ vì em muốn có cái mà người ế với robot không có.


...


Sau lần đó, thầy "Mắt Hí" đã suy nghĩ vô cùng thông suốt và quyết định cho Myungsoo...


...tiếp tục làm "bù nhìn"
  








Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-7-2014 07:43:50 | Xem tất
1+1=3 <=> Kitty là con chó
= Ông thầy quả là bá đạo trên từng hạt gạo mà ))
Fic này dễ thương mà em update lâu quá

Bình luận

=)))) Dạ chắc ngoại truyện ngắn thì e update cũng nhanh thôi :))))  Đăng lúc 16-7-2014 09:21 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-7-2014 08:34:31 | Xem tất
ngoại truyện hay quá àh. e viết truyện này làm ss từ đầu chí cuối toàn ôm bụng cười thôi.
mọi cắp mắt của phái nữ đổ dồn vào nhìn cậu. Bước tiếp chân thứ hai, phái nam quay sang lườm cậu. Khi vào đến chỗ ngồi thì phái "còn lại" cũng nhìn bằng nửa con mắt

phái nữ thì mê, phái nam thì ghen tỵ. thế phái còn lại
1+1=3 <=> Kitty là con chó" là mệnh đề đúng hay sai

Ông thầy mắt hí mê robot, tình tính kì quặc này được. ra được câu hỏi không biết tnao nữa.
Mà các bạn nữ cũng dễ sợ cơ, 1 người rơi bút được nhặt cho đến lúc hàng loạt rơi. L sướng quá nha, đẹp zai cũng có cái tội đó. Mà L giỏi còn đi h thêm sao không cho bé Ú đi h cùng nhỉ. Không biết Ú sẽ làm gì L .
L gọi thấy là " danh hiệu robot" ai ngờ thầy lại tặng cho L.
Dạ vì em muốn có cái mà người ế với robot không có.

L dám châm chọc thầy đó àh, dám kêu thầy ế vs robot. Mà chắc muốn có người iu đó hả.
e cho thêm vài ngoại truyện nữa đi/ hjhj.

Bình luận

chờ của em đó. hjhj.  Đăng lúc 16-7-2014 02:08 PM
Vâng, e sẽ nhanh viết ngoại truyện thôi ạ :))))  Đăng lúc 16-7-2014 09:26 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-7-2014 09:48:20 | Xem tất
Tui thì không theo dõi fic này
Nhưng tự nhiên vớ được cái ngoại truyện cũng khá hay
Thầy giáo rất bá đạo
Nhân thể Ni còn ngoại truyện nào về fic này nữa không?

Bình luận

Biết là hài mà, đọc rất hưng phấn. Ra thì phải hú chớ, bạn trẻ Ni  Đăng lúc 16-7-2014 10:15 AM
Ồ, chap chính với ngoại truyện cũng là hài hết, chỉ có ngoại truyện ngắn hơn thôi. Cái này mới là ngoại truyện thứ nhất thôi :D  Đăng lúc 16-7-2014 09:54 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách