Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 1827|Trả lời: 11
Thu gọn cột thông tin

[Oneshot] [Oneshot | K ] Season Of Love | gaumevidai | Jong In – Eun Ji | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 31-5-2014 20:45:20 | Xem tất |Chế độ đọc


Poster by Hss2105



__SEASON OF LOVE__




Author :  gaumevidai (Bu)

Rating : K

Pairing :
Kim Jong In – Jung Eun Ji

Disclaimer  : Họ không thuộc về tôi nhưng ở đây câu chuyện của họ là do tôi quyết định.

Category : non-SA. Fluff. AU

Note:

_Oneshot gồm 4 part nhỏ. Vì là “Season of love” nên mỗi mùa sẽ là một câu chuyện khác nhau của couple chính.

_Vui lòng đừng mang bất kì thứ gì ra khỏi đây khi chưa có sự đồng ý của mình.

_Fic là món quà sinh nhật dành tặng một người bạn mà mình rất quý. Sinh nhật vui vẻ nàng nhé ^^

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 31-5-2014 21:07:01 | Xem tất
Don't take anything out without my permisson




Part 1:
Cuộc chiến mùa xuân

~oOo~




-Kim Jong In! Đứng lại! Cậu mau đứng lại cho tôi!!! – Tiếng gào thét vang vọng cả một dãy hành lang lớp học phá tan bầu không khí im ắng của buổi sớm mai.


-Cậu đừng đuổi nữa thì mình sẽ đứng lại! – Miệng trả lời, cổ ngoái lại phía sau xem xét tình hình nhưng đôi chân của Jong In vẫn không ngừng chạy băng băng về phía trước.


-Được, cậu không đứng lại chứ gì? Vậy thì đừng trách tớ!!! – Vừa nghiến răng tức giận Eun Ji vừa hung hăng tháo chiếc giày ở chân ra rồi lấy hết sức bình sinh mà ném về phía cái-tên-gan-lì-không-chịu-đứng-lại-ấy.


Bốp.


-Á á á á á á á!!!!!!!!!


Ầm.


Tiếp theo đó là một chuỗi âm thanh liên hoàn vang lên báo hiệu chủ nhân của màn hành động ngoạn mục vừa rồi đã hết sức thành công trong việc bắt giữ “nạn nhân” của mình. Mỉm cười đắc thắng, Eun Ji hùng hồn xách ngược lỗ tai của đương sự mặc tình vặn xoắn dù cho ai kia vẫn đang lồm cồm trên đất trong tình trạng “nửa tỉnh nửa mê”, bởi cú ngã ê ẩm đập cả gương mặt xuống sàn nhà, sao trăng vẫn đang quay mòng mòng xung quanh.


-Đau! Đau quá! Cậu làm gì mà dữ dằn thế? – Jong In nhăn nhó mặt mũi, miệng vẫn không ngừng la oai oái.


-Cậu nói cái gì? Không muốn sống nữa sao? – Vừa nói Eun Ji càng ra sức nhéo cật lật hai bên tai của Jong In.


-Mà tại sao lại chạy? Có biết ngoài kia có bao nhiêu người không có cái để ăn không? Tại sao cậu được ăn mà phải chạy trốn chối chết thế kia hả hả?


-Chết tiệt! JUNG EUN JI! Cậu xem mình là cái gì? Cậu muốn sưu tập hình của ai là việc của cậu. Mắc cái quỷ gì chỉ vì cậu muốn có đầy đủ thẻ hình mấy oppa của cậu mà tớ suốt ngày phải  ĂN KHOAI TÂY CHIÊN TRỪ CƠM? Cậu muốn có hình thì tự đi mà ăn đi chứ. - Jong In gào lên đem tất cả bực bội trong lòng mấy hôm nay trút ra hết. Thần tượng cái khỉ gió gì chứ! Cậu không cần biết và cũng không muốn biết. Chỉ vì muốn sưu tập đủ 13 thẻ thành viên nhóm nhạc yêu thích của mình mà cô nàng ngày nào cũng mua cả đống snack khoai tây chiên rồi hì hục ngồi khui từng gói, hình cô lấy còn khoai tây thì nhét cho cậu ăn hết. Cuối cùng hình đâu chả bao giờ thấy đủ còn báo hại cậu  mỗi lần nhìn thấy mấy gói khoai tây chiên là lại muốn nôn mửa hết ra vì ám ảnh.


-Bố khỉ! Cậu dám nói thế với tớ à? Nếu tớ mà ăn được thì đã không nhờ đến cậu. Bạn bè từ tấm bé đến giờ nhờ cậu có “chút xíu việc” thế mà cũng không giúp được còn quay sang trách mắng tớ. Được lắm, hôm nay không cho cậu biết tay tớ thề không mang họ Jung nữa. – Vừa nói cô nàng vừa vặn ngón tay rôm rốp, gương mặt tỏa ra sát khí đằng đằng.


-Được được tớ không thèm chạy nữa. Có giỏi thì hành hạ tiếp đi. Tớ thà chết cũng không nuốt thêm miếng khoai tây chiên nào nữa đâu – Những tưởng với khí thế ngút trời thế kia thì sớm muộn cô cũng khắc chế được cái tên cứng đầu cứng cổ ấy nhưng bất ngờ tình huống bỗng đảo ngược làm Eun Ji chẳng biết làm gì tiếp theo. Nói xong cậu liền nằm ngay ra đất nhắm tịt mắt lại, giang cả tay chân quyết chí để “mặc thế sự xoay vần” không phản kháng nữa.


Thái dương Eun Ji khẽ giật giật khi chứng kiến bộ dạng đó của Jong In. Thật có ai đòi “cướp đời trai” đâu mà bày ra cái bộ dạng “cam tâm tình nguyện” thế không biết. Thấy đàn áp không xong cô nàng lại quay sang dùng chiêu bài thứ hai.


-Thôi mà Jong In. Cậu giúp tớ lần này nữa. Tớ còn thiếu mỗi card của YeSung oppa. Anh ấy là thần tượng mà tớ thích nhất nữa. Cậu giúp tớ đi nha nha nha ~


Cái…cái quái gì thế này. Có ai biết là cậu ghét mấy cái ageyo của cô nàng thế nào chưa? Vì mỗi lần thấy cái điệu bộ đó là Jong In lại…lại không thể từ chối cô bạn của mình được. Cơ mà nếu đồng ý thì khác nào tự dồn mình vào đường chết nhưng nếu từ chối thì…


-Aishi! Tớ không biết, không biết đâu. – Jong In lại tiếp tục bưng trán chạy chối chết một lần nữa.


-Jong In! Kim Jong In! Đứng lại, đứng lại coi! – Phía sau Eun Ji cũng ba chân bốn cẳng chạy theo quyết đuổi cho kì được.


Dãy hành lang một lần nữa lại rúng động bởi cuộc rượt đuổi thứ hai trong ngày của hai cô cậu. Những người đứng xem bên cạnh chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm trước câu chuyện vừa được chứng kiến. Phải nói là toàn bộ học sinh của trường này đã không còn cảm thấy xa lạ trước những cảnh tượng ban nãy nữa. Lúc đầu khi Jong In và Eun Ji mới chuyển vào trường, học sinh nơi này còn tỏ ra tò mò, ngạc nhiên bởi mối quan hệ kì lạ ấy. Nhưng xem mãi cũng thành quen, cứ ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn, chả ai thèm để tâm đến nữa.


Nhắc đến Kim Jong In và Jung Eun Ji là nhắc đến một mối nghiệt duyên vô cùng sâu sắc. Vốn dĩ nhà họ Kim và nhà họ Jung có giao tình với nhau khá tốt vậy nên khi mang thai hai đứa trẻ đã hứa hẹn với nhau nếu là một trai một gái sẽ kết làm thông gia còn ngược lại thì sẽ nhận đứa kia làm con nuôi để thân càng thêm thân. Đúng như mong ước của hai nhà, một trai một gái ra đời trong sự hân hoan của bố mẹ hai bên, và lập tức được đính ước với nhau ngay.


Từ nhỏ chính bản thân hai người họ cũng hiểu được mối quan hệ ràng buộc này. Những tưởng cùng lớn lên bên nhau sẽ giúp cậu và cô có thể bồi đắp tình cảm cùng nhau và tiến xa hơn nữa. Nhưng không ngờ càng lớn sự tình càng phức tạp, chả hiểu sao cứ suốt ngày cãi nhau, hết mâu thuẫn này hết mâu thuẫn khác, chả ai chịu nhường ai. Gia đình hai bên cũng phiền lòng hết sức nhưng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua bởi nghĩ biết đâu lớn lên hai đứa nó sẽ thay đổi suy nghĩ. Nhưng xem chừng ra vấn đề thật sự nan giải đây, để có thể uống được li trà con dâu, con rể của đôi bên xem ra vẫn còn lắm sự gian nan.






_TBC_



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-6-2014 08:32:26 Từ di động | Xem tất
Fic dễ thương ghê a!
Lần đầu đọc fic của au, cho mần quen cái.
Bạn Kim Kai trong đây đáng thương thiệt đó, còn cô bạn gái thì bá đạo quá đi.
Mau mau ra part mới nha! Love you

Bình luận

Tks bạn. Đây cũng là lần đầu tiên mỉnh post fic í ^^. Mà bạn Kai trong đây cũng ko hiền chút nào đâu. Hehe :"))  Đăng lúc 1-6-2014 09:12 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-6-2014 09:23:49 Từ di động | Xem tất
Thêm 1 fic về Jong In - Eun Ji Mối tình thanh mai trúc mã?
Fic của Au rất hay nha, cốt truyện đơn giản nhưng rất cuốn hút.
Hóng part mới
Chúc Au thành công

Bình luận

Lay - EunJi mềnh chưa có ý định post ở đây =)))))  Đăng lúc 21-6-2014 10:51 PM
Mình tưởng đều là Kai - Eunji chứ?  Đăng lúc 10-6-2014 11:08 AM
Mà bạn mình có 2 fic: một là Babo về Jong In - Eun Ji, còn fic kia là về Lay - Eun Ji ấy ^^  Đăng lúc 6-6-2014 06:12 PM
À ra thế. Babo là fic do bạn mình viết í, cũng là người bạn mà mình viết fic này tặng nhân dịp sinh nhật luôn ấy ^^  Đăng lúc 6-6-2014 06:12 PM
Ở kites hình như có 2 fic đó bạn. Mình nhớ tên 1 fic là Babo còn fic kia mình không nhớ tên nhưng đều cùng 1 tác giả nhé bạn.  Đăng lúc 5-6-2014 11:18 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-6-2014 11:45:36 | Xem tất
Một cốt truyện dễ thương ngay từ những dòng chữ đầu tiên.
Một Jong In ngây ngô, ngốc xít. Ấn tượng với cảnh Jong In bị ngã sống xoài và bày ra tư thế cam chịu muốn làm gì thì làm chứ nhất quyết không ăn khoai tây thay cơm nữa, mường tượng ra mà cười ngất.
Một Eun Ji với tinh thần fangirl cuồng nhiệt, có chút hổ báo, ngang tàng nhưng đáng yêu.
Bắt đầu là ở giai đoạn tuổi học trò và sau đó sau đó...
Tình bạn thanh mai trúc mã - đính ước. Bình cũ rượu mới, rất mong chờ vào những chap tiếp theo của bạn.

Bình luận

Tks bạn ^^ Mà Jong In thấy vậy mà ko phải vậy đâu nha =)))  Đăng lúc 1-6-2014 11:56 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 7-6-2014 19:50:44 | Xem tất
Don't take anything out without my permisson




Part 2:
“Nam nhân kế” mùa hạ

~oOo~




Hạ về. Nắng trong vắt soi mình qua từng kẽ lá. Gió dịu dàng ùa vào từng khung cửa sổ lớp học xua đi phần nào không khí oi nồng của những ngày nắng nóng. Đối với những học sinh cuối cấp thì mùa hạ cũng chẳng có ý nghĩa gì to tát lắm. Đơn giản cũng chỉ là học và học, còn căng thẳng hơn trong năm gấp nhiều lần vì là giai đoạn nước rút chuẩn bị cho kì thi quan trọng sắp tới.


Trên bục giảng, vị thầy giáo đáng kính vẫn đang say sưa truyền thụ tâm huyết của mình mà đâu biết phía dưới lớp hơn nửa số học sinh đang gật gù (ngủ) như gà mỏ thóc.


Đinh ~ Tiếng chuông tin nhắn vang lên làm Jong In khẽ mơ màng tỉnh thức.


From: Eun Ji “đầu gấu”

Tớ muốn ăn bánh táo ‘A’



“….”


-Này, này, màn hình di động có gì quyến rũ lắm sao mà Jong In nhìn chằm chằm không chớp mắt thế Jong Dae? – Sehun thì thào vào tai Jong Dae với vẻ mặt rất nghiêm trọng.

-Không biết! Nhưng tớ đoán có lẽ là đang xem GV* đến đoạn gay cấn. – Jong Dae cũng khẳng khái đáp lại với vẻ nghiêm túc không kém.


.
.
.



Đinh ~ Tin nhắn thứ hai xuất hiện


From: Eun Ji “đầu gấu”

Lát không có bánh là chết với tớ =”=


“…”


“Aishi, rồi rồi xem như kiếp trước tớ mắc nợ cậu đi”.



“Lần trước đã đau bụng rồi. Lần kia là tiêu chảy. Lần kia nữa là nhức đầu. Chết tiệt dùng hết lí do trốn tiết vì mấy cái bánh táo chết tiệt của Eun Ji rồi còn đâu”. Jong In khổ sở vò đầu bức tai lẩm bẩm. Bỗng “xì”, một mùi thum thủm từ đâu bốc lên làm cậu phải vội vàng che mũi lại, mặt nhăn nhó chửi rủa tên nào trong lớp vô duyên mất nết lại đánh rắm giữa thanh thiên bạch nhật thế kia. Và “bóc” một ý tưởng tuyệt-vời-ông-mặt-trời xuất hiện trong đầu Jong In. Khẽ nhếch mép cười gian tà, cậu lục lọi cặp sách một hồi rồi lôi ra một cái túi cao su to bằng nắm tay, nhẹ nhàng thổi một chút rồi đặt nó dưới mông.


3 , 2,  1


“Xìiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii “


Tiếng xì hơi vang lên lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người trong lớp. Trên bục giảng, thầy Kim khẽ hắng giọng.



-Là ai?


Yup! Quả không hổ danh món đồ chơi mà cậu yêu thích nhất. Thường ngày cậu vẫn hay dùng nó để trêu chọc bạn bè. Chỉ cần đặt chiếc túi cao su này dưới chỗ ngồi của đối phương và chờ đợi. Để rồi khi đối phương ngồi xuống thì a lê hấp một âm thanh thô bỉ  sống động sẽ vang lên, và nạn nhân sẽ trở thành nhân vật hot nhất trong ngày. Nhưng “gậy ông đập lưng ông”, giờ đây chính cậu lại phải tự đem thân mình ra mua vui cho thiên hạ chỉ vì con nhỏ ngốc nghếch nào đó.



-Là em ạ. Em… em xin lỗi vì không kiềm chế được. - Jong In lập tức rụt rè đứng dậy, vờ thẹn thùng đỏ mặt gãi đầu gãi tai nhìn thầy đầy hối lỗi.



-À..ừm mấy chuyện này khó có thể trách em lắm vì đâu phải nói kiềm là kiềm lại được. Nhưng lần sau muốn giải tỏa thì nhớ xin phép tôi ra ngoài tránh làm phiền cả lớp nhé – Khẽ đẩy đẩy gọng kính, thấy Kim nhẹ nhàng nhắc nhở.


-Dạ, dạ vậy em có thể xin phép ra ngoài một chút để giải tỏa tiếp không ạ? Em xin lỗi nhưng hồi sáng em ăn khoai lang hơi bị nhiều thì phải. - Cậu ngượng ngùng giải thích trong lòng không ngừng mắng Eun Ji bởi vì cô mà sỉ diện làm trai của anh mười mấy năm nay đều đổ sông đổ bể hết thế kia.


-Được, em cứ ra ngoài từ từ mà giải tỏa. Không tích tụ nhiều quá sẽ sinh bệnh nan y đấy.  – Sau một phút chết lặng với lời giải thích quá thật tình của đứa học trò, vị thầy đáng kính nhanh chóng khôi phục tinh thần, dứt khoát ra hiệu cho phép cậu ra ngoài để “giải quyết chuyện chung thân đại sự”.


“Được lời như cởi tấm lòng”, Jong In vội vàng phóng ra khỏi lớp rồi bắt đầu vượt chướng ngại vật - ba tầng lầu để rước cho được cái bánh trời đánh thánh vật ấy về cho cô bạn thân. Nói đến bánh táo là nói đến đặc sản nổi tiếng của trường trung học này, nổi tiếng đến mức nhiều học sinh trường khác còn tò mò đến mức cải trang để trà trộn vào trường quyết nếm cho bằng được món bánh đó. Thế nên gian hàng bánh táo lúc nào cũng là khu vực hot nhất trường. Không biết nơi đây đã chứng kiến  bao cuộc chiến đấu sứt đầu mẻ trán, huynh đệ tương tàn, tỉ muội trở mặt cũng chỉ vì mấy cái…bánh kia. Thường chỉ mất khoảng 5 phút sau khi tiếng chuông báo giờ chơi vang lên thì toàn bộ bánh sẽ được học sinh càn quét sạch sẽ quyết không để lại tí dấu vết. Người xưa thường bảo chiến đấu thì “nhất cự li, nhì tốc độ” nhưng khổ nỗi lớp học của Jong In và Eun Ji đều tọa lạc ở tít trên tầng 3 vậy nên không cần nhìn kết quả cũng biết là đã thua sạch sành sanh trong cuộc chiến đồ ăn này. Vậy nên muốn mua được bánh cho cô bạn, Jong In thường nghĩ cách để xin ra khỏi lớp sớm một chút sao cho có thể có mặt được ngay ở gian hàng bánh khi chuông vừa reo.


Cứ tưởng là đã nắm chắc cái bánh mười mươi trong tay nhưng đúng là “người tính không bằng trời tính”, thấy anh chàng hí hửng chạy băng băng trên hành lang, cô Park liền tóm ngay lại rồi giao cho anh chàng cả đống sách vở, tài liệu nhờ đem lên thư viện với lí do cô đây tuổi cao sức yếu không thể mang vác nặng dù năm nay mới chỉ 30 cái xuân xanh.


“Chết tiệt!” – Jong In rủa thầm khi đứng trước cái tủ bánh mà giờ đây một miếng vụn bánh cũng chả còn.


“Phen này chết chắc với con nhóc đó”.


.
.
.


-Thế là cậu không ăn à?


-Ờ xin lỗi lúc nãy quên nói với cậu, tớ đang ăn kiêng không ăn vặt được.


-Nè nè có biết là tớ đã vất vả chen lấn thế nào mới mua được hai cái bánh táo này không? Một mình tớ ăn sao hết hả?


-Xin lỗi, xin lỗi mà. Nhưng thật tớ không ăn được?


-Xin lỗi cho hỏi có phải là bạn đang có dư một cái bánh không? – Jong In nhẹ nhàng hỏi, đôi mắt chăm chú nhìn vào cô gái đối diện.


-Umh vâ-ng.. – Cô gái bỗng lắp bắp.


-Vậy cậu có thể nhường cho tớ cái bánh đó được không? – Vẫn là giọng điệu ấy lần này còn khuyến mãi theo cả nụ cười xán lạn khoe hàm răng P/S trắng bóng của cậu.


-Umh đư-ợc…được…


-Vậy cảm ơn cậu nhiều nhé – Vừa nói cậu vừa nhanh nhẹn lấy ngay chiếc  bánh trên tay rồi nhét mấy đồng xu vào tay cô bạn mặt mũi đang đỏ bừng bừng vì thẹn thùng kia.


Ngay cả khi hình bóng Jong In đã khuất xa thì cô nữ sinh kia dường như vẫn chưa tỉnh mộng, vẫn mơ màng ngắm nhìn theo bóng lưng kia.


-Ha Young! Nước dãi kìa. Mau chùi đi – Tiếng cô bạn thân vang lên sát bên tai làm Ha Young giật mình trở về với hiện thực. Mặc dù đầu óc vẫn đang lâng lâng bay bổng bởi cuộc đối thoại lúc nãy.


-Ở đâu mà lại có người đẹp trai thế không biết? – Cô vừa đưa tay chùi miệng vừa lẩm bẩm, ba hồn chín vía dường như vẫn chưa trở về với thân xác.


-Gớm chưa! Xem cái độ cuồng trai của cậu kìa – Nam Joo vừa hút sữa rồn rộn vừa liếc xéo cô nàng.


-Này này nói cho đúng vào nhé. Tớ không phải là cuồng trai bình thường mà chỉ cuồng trai đẹp nhá. Cậu chỉ bảo là cuồng trai thì người khác lại hiểu lầm trai nào tớ cũng mê tất thì sỉ nhục thanh danh tớ quá – Lúc này dường như cô nàng đã thoát khỏi sự ám ảnh của Kim Jong In bắt đầu quay trở về với bản tính “mồm mép” thường ngày.


-Rồi rồi cậu chỉ mê trai đẹp thôi. Nhưng lần này chắc là không được. Vì “bông hoa” cậu vừa gặp đã có chậu rồi.


-Có…có chậu rồi??? – Ha Young mắt tròn mắt dẹp với thông tin vừa được cô bạn thân xác nhận.


-Ơ thế cậu không biết à? Lại đây tớ kể cho nghe này. Là thế này…



***



-Hí hí! Cảm ơn! – Eun Ji mỉm cười toe toét khi nhận chiếc bánh táo từ tay cậu bạn.


-Coi cái bộ dạng ngốc nghếch của cậu kìa. Chỉ vì một cái bánh mà hạnh phúc đến thế hả? – Jong In ngao ngán lắc đầu.


-Ờ mà cho cậu cái này. Xem như cảm ơn hen. – Vừa nói Eun Ji vừa dúi vào tay Jong In hai thanh KitKat , miệng vẫn cười tủm tỉm.


“Thật là. Lần nào cũng thua trong tay cậu”. Jong In khẽ nhủ thầm khi nhìn hai thanh kẹo trong tay. Phải nói sở trường của Jung Eun Ji không chỉ là biết chọc giận, đàn áp, hành hạ Jong In mà còn nguy hiểm ở chỗ chính là luôn biết dỗ ngọt người ta, một phút trước có thể chọc cho tên đó giận điên lên gào cả họ tên cô ra mà mắng nhưng một phút sau đã ngoan ngoan vâng lời, cam tâm tình nguyện nghe cô sai vặt.


-Uầy, nghe bảo hôm nay cậu dùng “nam nhân kế” để lừa lấy mấy cái bánh cho Eun Ji hả? – Không biết rạch giời từ đâu rơi xuống, Byun Baek Hyun thản nhiên bước đến ngồi cạnh Jong In bắt đầu giọng điệu hóng hớt.


-Am ân ế (Nam nhân kế)? – Đang ra sức gặm bánh, Eun Ji cũng không khỏi tò mò ngẩng đầu lên thắc mắc.


-Gì mà “nam nhân kế”? Cậu cũng rảnh rỗi đi nghe ngóng mấy cái chuyện tầm phào quá nhỉ? – Jong In khẽ nhíu mày tỏ vẻ khó chịu trước sự tưởng tượng không đâu của cậu bạn. Không thèm quan tâm, cậu tiếp tục quay sang dặn dò cô-nàng-đang-trong-giai-đoạn-cuồng-ăn-kia.


-Này, hôm nay cậu tự đi về một mình nhé.


-Ao ế (sao thế)? – Miệng vẫn đang nhồm nhoàm đồ ăn, Eun Ji lúng búng hỏi.


-Hôm nay tớ phải tập nhảy cùng Lay và mấy người khác trong câu lạc bộ? – Vừa nói cậu vừa đưa tay chùi mẩu bánh vụn dính ở khóe miệng cô nàng, không ngừng ngán ngẩm trước thói xấu vừa ăn vừa nói của ai đó, nói mãi vẫn không chừa.


-Tan học rồi về nhà ngay. Đừng có lông bông đấy rồi lại mắc mưa. Seoul dạo này hay mưa lắm.


-Ồi ồi! Ổ ắm ói ãi! (Rồi rồi! Khổ lắm nói mãi).


Nhìn cô nàng mải mê chiến đấu với cái bánh không mảy may chú ý tới lời dặn của mình, Jong In chỉ biết khẽ lắc đầu quay đi rồi tự cảm thán cho thân phận mình sao lại có một vị hôn thê cứng đầu đến thế không biết.


-Nè, hỏi thật. Cậu không sợ hả Eun Ji? – Baek Hyun tiếp tục lân la nhiều chuyện khi đã đảm bảo Jong In không còn quanh quẩn xung quanh khu vực lớp học.


-Ợ! Sợ gì? – Xoa xoa cái bụng no căng một cách hài lòng, Eun Ji vừa uể oải hỏi.


-Thì sợ Jong In bị kẻ khác cướp đi mất ấy.


-Oáp ~ Tại sao phải sợ? – Cô đưa tay che miệng ngáp.


Đến lúc này dường như đã quá sức chịu đựng của Baek Hyun, cậu chàng đập bàn cái rầm khảng khái bước lên bắt đầu trút ra hết mọi nỗi uất giận vì sự thờ ơ của cô bạn.


-Này này nói cho cậu biết nhé. Dù đối với cậu thì có lẽ cậu ta cũng chỉ là một tên bạn “ôsin” chuyên sai vặt không hơn không kém nhưng đối với người khác thì cậu ấy chính là “bạch mã hoàng tử” thứ thiệt đấy biết không? Ờ thì dù cậu ấy có hơi đen một chút, ban đêm ra đường hơi khó nhận ra một tí nhưng vẫn nằm trong top “Boys over flowers” của trường ta. Cao ráo, điển trai, gia thế không tệ, lại là hội trưởng câu lạc bộ dance. Biết bao lần chễm chệ #1 ở bảng xếp hạng nam thần trường mình. Có bao nhiêu nữ sinh ngoài kia chết mê chết mệt vì cậu ấy thế mà cậu lại-… YAH JUNG EUN JI CẬU CÓ NGHE TỚ NÓI KHÔNG? AI CHO PHÉP CẬU NGỦ KHI ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI KHÁC HẢ?



_TBC_




*GV: Gay video

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 10-6-2014 10:36:49 | Xem tất
nếu k nhầm thì Fic này tặng cho Sai78

Fic dễ thương chết đi đc ý, còn 2 parts nữa

bao giờ xuất chiêu tiếp đây gaumevidai ơi

chờ mà dài cả cổ luôn ý

chưa bao giờ nghĩ có fic viết về 2 người này nhé

cơ mà thấy Eun Ji cặp với ai cũng thích hết trơn

Eun Ji đầu gấu ghê cơ, nhưng vẫn yêu thế mới chết chứ

Au ơi, trong 2 Parts còn lại hót boi Busan có ăn dấm chua k thế

mình hóng có cảnh đó lắm
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 10-6-2014 19:06:28 | Xem tất
Thích Eun Ji - Bo Mi nhất Apink luôn

Nay gặp phải fic hiếm khó có tìm của Eun Ji trên kites là nhảy vô liền

Không bias Kai nhưng đọc xong fic lại thấy hai bạn trẻ vô cùng đáng yêu

Cách viết và giọng ăn rất ổn, trình bày ưa nhìn và sạch sẽ ^^

Hóng 2 part còn lại nha =)
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-6-2014 22:15:31 | Xem tất
Don't take anything out without my permisson





Part 3:

Lời tỏ tình mùa thu

~oOo~




-Này này có tin hot đây mọi người ơi. – Baek Hyun lao vào lớp với tốc độ ánh sáng, miệng không ngừng gào thét.


-Có gì hot thì mau nói đi. Bày đặt úp úp mở mở làm gì – Eun Ji ngáp dài rồi quay sang nằm ườn lên bàn.


-Cậu sợ thiên hạ không biết trình độ “buôn dưa lê, bán dưa bở” xuyên lục địa của cậu hay sao mà còn đánh đố thông tin kiểu đó. – Jong Dae tiếp lời, giọng điệu mang chút mỉa mai tên bạn thân thiết cùng bàn.


-Yah! Jung Eun Ji, giờ này mà cậu còn ngủ được à? Chuyện lớn đến nơi rồi. Còn cậu nữa Jong Dae, cậu không lên tiếng thì sợ người khác bảo bị hôi miệng à?


-Chuyện gì mà lớn? Hôm nay canteen không có bán bánh sao? – Eun Ji mơ màng hỏi trong cơn buồn ngủ.


-Dẹp mấy cái bánh của cậu đi! Cậu là nhợn à? Suốt ngày chỉ biết ăn rồi ngủ. Nghe cho rõ này, JONG IN ĐANG ĐƯỢC CON BÉ TÊN HA YOUNG NÀO ĐẤY TỎ TÌNH Ở HÀNH LANG DÃY C KÌA! – Baek Hyun gào lên, tay túm lấy Eun Ji lắc không ngừng để mong cô nàng thoát khỏi cơn buồn ngủ mà nhận ra nguy cơ trước mắt.


-Tỏ tình? Cậu nói Jong In được người khác tỏ tình? Oimeoi, vụ này được à nha! – Sehun đang gà gật trên bàn học bỗng dưng tỉnh táo hẳn, hai mắt sáng rực lấp lánh như mới nghe tin bản thân mình trúng số độc đắc khiến người ngoài không khỏi thắc mắc.


- Ha Young? Cái tên này quen quá. Ơ có phải con bé hay mua bánh táo dùm Jong In không? – Lay ngơ dường như cũng đã thoát cơn mộng mị, trầm mặc nghi vấn.


-Trời vậy là nam nhân kế của tên đó thành công hút chết con người ta thật đấy hả? Mà chẳng phải tên đó đã có Eun Ji rồi sao, giờ lại còn thêm Ha Young. “Bắt cá hai tay” à? Vậy là thất đức lắm đấy. – Jong Dae nhanh nhảu phụ họa, cơ mà nói người thế mà không nhìn lại bản thân mình, người chuyện dùng miệng lưỡi giết người không dao như anh còn thất đức gấp trăm ngàn lần ấy chứ.


-Các cậu nghĩ Jong In sẽ đồng ý chứ?


-Đâu ai biết được. Ha Young nghe nói là hot girl khối ta đấy.


-Cỡ E đấy nhé.


-Chân cũng dài lắm đó.


-Mông to nữa.


-Chậc chậc, điện nước đầy đủ luôn.


-Ơ nhưng mà Eun Ji đâu rồi? – Cả bọn ngơ ngác nhìn quanh phát hiện cô nàng đã mất tăm mất tích tự lúc nào không ai hay biết.






-Jong In, em… em thích anh! Anh có thể làm bạn trai em không? – Ha Young không ngần ngại bày tỏ. Là một cô gái cá tính, một khi đã thích thì sẽ không chần chừ thể hiện bản thân. Cô xinh đẹp, đáng yêu nhưng đó không phải là những thứ duy nhất cô muốn ở bản thân mình. Một người con gái xinh đẹp sẽ khiến người khác phải ngoái nhìn và thích thú đấy nhưng điều đó vẫn là chưa đủ với cô. Không chỉ dừng lại ở việc thích thú, Ha Young muốn người khác còn phải ấn tượng và ngưỡng mộ về cô. Và tất nhiên với sự thông minh, sắc sảo của mình thì cô thừa sức làm được điều đấy. Đó cũng chính là lí do rất hiếm có chàng trai nào có thể cưỡng lại sự hấp dẫn từ cô.


-Humh?


-À tất nhiên anh không cần đồng ý vội. Em có thể cho anh thời gian suy nghĩ mà. Em biết việc này có hơi đường đột và khiến anh khó xử. - Ha Young mỉm cười với vẻ thấu hiểu.

Nguyên tắc thứ nhất: dục tốc bất đạt. Phàm không nên dồn đối phương vào đường cùng, quá nóng vội trong mọi chuyện  vì có thể nếu quá hoang mang, bất ổn có thể khiến họ “bỏ người chạy lấy của” khiến ta mất cả chì lẫn chài (Trích “ Những nguyên tắc trăm trận trăm thắng” của Oh Ha Young)


-Tại-…


-TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG ĐỒNG Ý. – Bỗng từ đầu lù lù xuất hiện, Eun Ji đường bệ tiến đến với bộ dạng vô cùng hiên ngang, hùng dũng, vẻ mặt không chút ngượng ngùng vì đã phá hoại khoảnh khắc lung linh lãng mạn của người khác.


-Cậu, cậu sao cậu lại ở đây? – Ha Young hoang mang, khẽ cắn môi vì không lường đến tình cảnh Eun Ji dám đường hoàng xuất hiện ngăn cản thế này.


-Tại sao tôi lại không thể xuất hiện? Cậu ta là hôn phu của tôi mà. Ngăn chặn người khác có ý đồ với cậu ấy cũng là chuyện đương nhiên thôi – Eun Ji hất hàm bảo.


-Hừ… Vậy hãy cho tôi một lí do để Jong In phải từ chối tôi đi! – Nhanh chóng lấy lại vẻ trầm tĩnh thường ngày, Ha Young lanh lợi đáp. Gì chứ? Cô là Oh Ha Young đấy. Đừng tưởng lấy cương vị hôn phu hôn thê ra thì có thể khiến cô nản lòng. Hoa đã có chậu thì đã sao nào? Gái tài giỏi chẳng phải chỉ cần “đập chậu cướp hoa” là được sao. Thứ mà Ha Young đây đã muốn chưa bao giờ không có được nhé.


-Nãy giờ tôi bảo mà cô nghe không rõ à? Có cần tôi ngoáy tai giúp cho không? Cậu ấy là hôn phu CỦA TÔI, cũng xem như đã thuộc quyền sở hữu CỦA TÔI. Vậy có phải cô Ha Young đây muốn lấy đồ của người khác phải chăng cũng nên hỏi qua ý kiến của chủ nhân không? À mà tiện thể bảo luôn cô đừng hỏi vì chắc chắn tôi không đồng ý rồi.


-Hôn phu của cậu? Vậy thì sao chứ? Trước giờ cậu có xem Jong In là hôn phu của mình đâu. Toàn hành hạ, bắt nạt cậu ấy, việc của hai người toàn trường ai chả biết, suốt ngày cãi nhau suốt thôi. Chỉ vì gia đình hai bên tự ý định chuyện đại sự của hai người nên mới khiến cả hai bị ràng buộc chứ cũng không có tình cảm gì với nhau mà phải không? Nếu thì thì Jong In muốn quen ai, yêu ai là chuyện của anh ấy chứ. Cậu có quyền gì ngăn cấm. Cậu không muốn anh ấy đến với mình cũng vì tính ích kỉ, chiếm hữu của cậu thôi chứ đâu phải vì ghen tị hay yêu thương gì phải không?


Nguyên tắc thứ hai: luôn xinh đẹp mọi lúc và thừa chất xám cũng như miệng lưỡi cay độc trong những cuộc đối thoại cần thiết (Trích “ Những nguyên tắc trăm trận trăm thắng” của Oh Ha Young)


-Ích kỉ, chiếm hữu! Ủa mà sao cô biết thế? Mà khoan, cô đang sỉ nhục tôi phải không?


“…”


-Chả vấn đề gì cả, đúng đấy thì sao nào? Tình cảm, ràng buộc bởi bố mẹ hai bên! Mấy thứ lí do của cô hay đấy. Nhưng nó chẳng có nghĩa lí gì với tôi cả, tôi xấu tính, ích kỉ, ngang ngược, chiếm hữu thì sao chứ. Tôi thích bắt nạt cậu ấy đấy. Jong In cũng cam tâm tình nguyện bị bắt nạt còn gì. Cậu ấy không bắt bẻ tôi thì thôi chứ cô có quyền gì. Nói tóm lại, cô hãy từ bỏ ý định đó đi. Cậu ấy là CỦA TÔI, quá khứ, hiện tại đều là như vậy và tương lai chắc chắn cũng là thế. - Eun Ji ngang ngược, bá đạo đáp trả khẳng định quyền sở hữu của bản thân mình.


Hừ, Jung Eun Ji này là ai chứ? Cô đây không phải dạng nữ chính trong mấy bộ phim truyền hình dài tập, cao thượng giương mắt nhìn người mình thích bị người khác cướp đi còn phải giả vờ vui vẻ chúc phúc rồi sau đó ôm gối mà gào khóc, u sầu sống tiếp đâu nhé.  Quan điểm của cô rất rõ ràng: những gì thuộc về người khác cô tuyệt nhiên sẽ không đụng tới nhưng những gì thuộc sở hữu của bản thân mình cô cũng nhất định không để ai chạm vào. Còn sỉ diện hay da mặt gì đấy à? Xin lỗi da mặt là gì, có ăn được không? Quá lắm cũng chỉ là vật ngoài thân thôi.


-C-ô…cô… - Ha Young lắp bắp. -Gì chứ? Ở đâu ra loại con gái ngang ngược, mặt dày thế này chứ. Ha Young đã gặp vô số đối thủ nhưng bá đạo thế này thì quả là lần đầu tiên. Chẳng những không hề nao núng, tức giận mà còn ngang nhiên khẳng định lời cô nói.


-Tôi sao? Không nói lại chứ gì? Thế thì cũng đừng mong tiếp cận cậu ấy nữa nhé. Thôi đến giờ vào lớp rồi. Tạm biệt và không hẹn gặp lại – Ngó nghiêng nhìn đồng hồ trên tay, Eun Ji quay sang chốt hạ lời cuối khi thấy đã sắp đến giờ lên lớp.


-Còn cậu, Kim Jong In, ba phút nữa mà không có mặt ở lớp thì chết với tớ - Eun Ji trừng mắt đầy vẻ đe dọa về phía Jong In trước khi quay lưng bỏ đi.


-Eun Ji! Jung Eun Ji! Tôi chưa nói xong sao cô dám bỏ đi hả? Cô mau quay lại cho tôi! Còn cậu, Jong In, sao từ đến giờ cậu không nói gì thế? – Bất lực nhìn Eun Ji bỏ đi, Ha Young đành quay sang trút giận lên cái tên chỉ biết đứng cười gian tà suốt từ nãy giờ.


-Nói? Cô muốn tôi nói gì nữa? Những lời Eun Ji nói đều đúng cả mà. Tôi vốn thuộc quyền sở hữu của cô ấy. Vật nằm trong tay người khác như tôi sao dám nói gì chứ. - Nhún nhún vai tỏ vẻ vô can, Jong In thong thả cho tay vào túi quần, chậm rãi bước đi, xem như cuộc tranh cãi của hai cô gái vừa rồi hoàn toàn không liên quan đến bản thân mình. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, cậu quay lại.


-Mà này cô cũng không có vẻ chậm phát triển trí óc nhưng chỉ với bấy nhiêu kĩ xảo mà đã muốn quyến rũ người khác thì vẫn còn non nớt lắm. Với cả cô đấu lại không lại Eun Ji đâu. Cô ấy là “độc nhất vô nhị” đó.


Đến lúc này, Ha Young chỉ biết ngây ngốc nhìn bóng lưng của Jong In dần rời xa. Cái… cái quái gì vậy? Thế ra từ đầu cậu ta đã không muốn nhận lời, rồi khi Eun Ji xuất hiện cậu biết rõ cô không thể thắng nổi, thế mà vẫn giả vờ như không biết gì để xem kịch hay. Đây chính là bộ mặt thật của Kim Jong In sao? Rút cục hôm nay cô đã bị sao quả tạ nào chiếu trúng mà chỉ trong một ngày lại gặp phải đủ loại người biến thái, da mặt dày thế kia.





-Nè chờ tớ với! Sao đi nhanh thế? Giận vì tớ không từ chối ngay từ đầu à? – Nhanh chóng đuổi kịp Eun Ji, Jong In vui vẻ bắt chuyện.


-Hừ, tớ mà thèm! Mà này, tại sao cậu lại không bênh vực tớ khi cô ta nhận xét về tớ hả? – Eun Ji tức giận, thúc vào bụng anh chàng một cú rõ đau.


-Á, đau! Cậu đừng mưu sát chồng của mình à? Mà cô ấy nói đúng mà! – Khẽ nhăn mặt vờ đau đớn, Jong In thừa cơ hội trêu chọc.


-Yah! Cậu hết muốn sống rồi phải không? – Eun Ji nhéo nhéo lỗ tai cậu.


-Đau! Đau! Con gái gì mà hung dữ thế hả? Nhẹ tay chút coi…


Tiếng hai người chí chóe vang vọng cả dãy hành lang. Vẫn mải mê tranh cãi, Jong In và Eun Ji vẫn chưa phát hiện đằng sau mình là cả một đám người đang thậm thụt, rình mò nhiều chuyện các kiểu.


-Đấy thấy chưa tớ đã bảo mà! Chung tiền chung tiền đê! – Jong Dae vui vẻ gào lên, đưa tay phe phẩy ra hiệu mau mau nộp tiền cho đại ca đây.


-Hừ! Tên Kim Jong In chết tiệt! Rút cục vẫn nhất nhất nghe theo con nhóc Eun Ji! Nhất định tớ phải phục thù – Sehun, kẻ đầu sỏ phi vụ cá cược lần này không ngừng lầm bầm nguyền rủa, thế nên mới có chuyện hắn mừng như được mùa khi nghe tin Jong In được tỏ tình, cứ ngỡ lần này tiền tự dâng đến tay thật chả ngờ tên Jong In đó lại “trọng sắc khinh bạn” thế kia làm cậu rơi vào tình thế khốn đốn. Nhìn mấy đồng tiền vốn đã ít ỏi của mình giờ rơi vào tay người khác thật khiến cậu “lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa”.


-Nói không phải khen chứ chứ cậu có mù đui gì không mà chả thấy tên đó dung túng, chiều chuộng con nhóc kia không thiếu một phân. Hai đứa hay khắc khẩu với nhau chỉ vì bản tính biến thái của Jong In thích lấy sự nổi giận của Eun Ji ra làm niềm vui của mình đấy chứ. – Baek Hyun hí hửng đáp trả, tay không ngừng thu tiền của đám còn lại.


-Miệng lưỡi Jong In quả không đùa được. Chỉ với một câu nói mà đã có thể vừa sỉ nhục vừa hạ thấp đối thủ còn ngang nhiên nâng Eun-Ji-của-cậu-ấy lên một tầm cao mới. Rất đáng học hỏi nha. – Lay xoa xoa cằm như nghiệm ra chân lí sâu sắc.


-Này, này làm cái gì mà lại đi tán dương tên nhóc đó lên tận mây xanh thế hả? Chính vì nó mà chúng ta mới thua sạch đó. Trời ạ, càng nói càng tức! Kim Jong In là tên chết dẫm! @#$%&^[email protected]#…





_TBC_



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-6-2014 17:49:54 | Xem tất
Don't take anything out without my permisson



Part 4:

Thử thách mùa đông

~oOo~




-Cậu ấy vẫn không muốn gặp mặt cậu à? – Luna ái ngại hỏi.


-Ừm! Cả tuần nay rồi. Tớ mà sang thăm bệnh thì mẹ Jong In bảo là cậu ấy bệnh nên không muốn gặp ai cả. Hừ, rõ ràng không muốn nhìn mặt tớ thì có. – Eun Ji chán nản khuấy khuấy cốc nước của mình.


-Mà lần này cậu cũng có lỗi thật. Sinh nhật cậu ấy mà cũng quên lại còn trễ hẹn khiến Jong In đợi rồi ướt mưa cảm nặng. – Luna nói với vẻ trách móc.


-Tớ có muốn đâu cơ chứ. Mấy năm trước sinh nhật cậu ta bố mẹ tớ đều nhắc nhở đều đều. Năm nay tự dưng hai ông bà nổi hứng đi du lịch vào thời gian này nên có ai nhắc tớ nữa đâu. Mà này không phải chính cậu rủ rê tớ đi fan meeting với cậu còn gì. – Cô quay sang lườm Luna như thể tất cả ngọn nguồn tội ác đều do cô bạn thân mình gây ra.


-Cái…cái gì? Giờ cậu quay sang đổ lỗi hết cho tớ đấy hả? Biết cậu thích các oppa SuJu nên sẵn có vé fanmeeting tớ mới rủ cậu đi cùng, chứ nếu biết hôm ấy là sinh nhật Jong In và hai người có hẹn thì cho tiền tớ cũng chả dám rủ. Mà lớn lên từ bé cùng nhau thế mà có cái ngày sinh người ta cậu cũng không nhớ sao? Rút cục đầu óc cậu chứa gì trong đó thế? – Không chịu thua, cô bạn liền quay sang vặt lại Eun Ji ngay tắp lự.


-Mà thôi giờ đổ lỗi cho nhau cũng làm được gì đâu. Giận cũng đã giận rồi. Cậu ấy giận tớ đã đành, giờ gia đình hai bên cứ thay nhau tra hỏi chuyện hai đứa mấy hôm nay khiến tớ muốn loạn trí đến nơi luôn í. – Eun Ji thở dài thậm thượt.


-Eun Ji này, là bạn bè nên tớ nói thẳng nhé, cậu hơi bị ích kỉ với Jong In đấy. Tớ biết cậu là người phóng khoáng, thẳng thắn, thích sống theo ý mình và không quan tâm lắm đến những điều người khác nói nhưng gì cũng có chừng mực, cậu cũng nên quan tâm đến suy nghĩ Jong In một chút. Cái tôi của cậu quá lớn, tớ để ý lần nào cũng là Jong In xuống nước năn nỉ. Nhưng cứ chạy theo mãi như thế thì cũng đến lúc mệt mỏi buông tay mất thôi. – Nhẹ nhàng giải thích, Luna chỉ mong cô bạn ngố tàu của mình có thể hiểu ra được vấn đề.


Cũng không trách được Eun Ji, cậu ta vốn thuộc tuýp người thích gì làm nấy, có hơi ngang ngược một chút nhưng tuyệt nhiên không phải dạng không nói lí lẽ và không biết đúng sai. Còn tên Kim Jong In kia thì lại quen thói chiều chuộng, dung túng cho mấy thói xấu đó của cô nàng nên lâu ngày thành quen, Eun Ji đôi khi hành xử hơi quá mức và quên mất việc Jong In cũng có suy nghĩ riêng của bản thân mình, nên làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ấy lúc nào không hay. Lần này cũng thế, biết rõ Eun Ji quên mất ngày sinh của mình nhưng cậu cũng cam chịu bỏ qua, hẹn với cô nàng định bụng cùng nhau ăn một bữa thật ngon là được ai ngờ Eun Ji lại mải mê chạy theo mấy oppa đẹp giai của mình mà để Jong In “leo cây” tận 3 tiếng đồng hồ còn không nghe máy điện thoại. Báo hại cậu ta lo lắng chạy ngược chạy xuôi đi tìm để rồi dầm mưa cảm nặng. “Con giun xéo lắm cũng quằn”, lần này Jong In nhất định không thèm nhìn mặt cô nàng luôn dù cho cô ân hận đến mức nào. Thiệt là khổ với hai đứa bạn ngốc nghếch này mà.


-Thế… thế hả? Umh đôi khi tớ thấy mình cũng hơi quá đáng. Nên bây giờ tớ mới thành tâm xin được tha thứ thế này nè. Nhưng không biết là có kịp không? – Eun Ji rầu rĩ đáp. Cô không phải là người ngốc nghếch mà không biết Jong In dung túng cô thế nào nhưng cô lại không phải tuýp người giỏi bày tỏ tình cảm. Ngang ngược, bá đạo khẳng định cậu thuộc quyền sở hữu của mình chính là cách thể hiện tình cảm của cô. Nhưng có vẻ lần này cô đã vô tâm quá đáng thì phải. Chẳng biết lúc nào tên ngốc đó mới hết giận đây.


Because I naughty, naughty,
Hey! I'm Mr. Simple
Because I naughty, naughty

Sesangi nae mam daero andwindago hwaman naemyeon andwae geureol piryo eobtji
Geokjeongdo paljada jakeun ire neomu yeonyeonhaji malja mome jeohji anha



Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ ngổn ngang trong đầu Eun Ji. Cô khẽ ấn phím xanh nhận cuộc gọi.


-Vâng, con đây.


[…]


-Về nhà bây giờ ạ?


[….]


-Có chuyện gì gấp sao?


[…]


-Vâng, con biết rồi. Con về ngay.


[…]


-Tớ phải về nhà trước đây. Không biết là có chuyện gì nữa đây. Hi vọng không phải là vì chuyện 2 đứa tớ giận nhau – Thở dài rầu rĩ, Eun Ji chậm rãi đứng lên vơ lấy áo khoác và ví tiền bên cạnh.


-Gặp lại cậu sau nhé. Bye.


Hết cách với kiểu yêu nhau của hai tên ngốc này. Chả biết khi nào hòa bình mới lập lại cho thế giới an lành đây. Luna ngán ngẩm lắc đầu nhìn dáng vẻ uể oải, thiếu sức sống của Eun Ji dần khuất xa.


.

.

.



-Con… con chào bố mẹ. Cháu chào hai bác ạ. - Khẽ cúi đầu chào, Eun Ji cắn cắn môi lo sợ bởi lẽ giờ đây không chỉ có bố mẹ cô ở nhà mà có cả bố mẹ Jong In cũng đang có mặt với vẻ mặt nghiêm trang, khác hẳn thái độ vui vẻ, thân thiện từ trước đến giờ đối với Eun Ji. Ngạc nhiên hơn nữa là còn xuất hiện cả tên ngốc Kim Jong In trong góc. Gương mặt còn khá nhợt nhạt, xanh xao do mới ốm dậy, dường như vẫn còn giận ghê gớm lắm bởi chả thèm liếc nhìn cô một cái.


“Hừ! Thế thì cho giận luôn. Đáng ghét.” -  Eun Ji khẽ lẩm bẩm


-Con ngồi xuống đi. Bố mẹ với bác Kim có chuyện muốn nói – Ông Jung từ tốn bảo.


-Hôm nay người lớn ngồi lại với nhau là muốn bàn lại về chuyện đính ước của hai đứa.


-Sa-o…sao ạ? – Khẽ chột dạ, Eun Ji lắp bắp đáp.


-Hai bác và bố mẹ con đây nghĩ là không nên ép uổng tình cảm của hai đứa nữa. Người ta thường bảo “ép dầu, ép mỡ ai nỡ ép duyên”, là vì lúc trước hai bác  cố chấp mà không nghĩ đến suy nghĩ con và Jong In có lẽ giờ là lúc phải dừng lại. – Ông Kim thở dài đầy suy tư.


“Dừng… dừng lại là thế nào?” – Eun Ji đần mặt nghĩ ngợi.


-Thật ra từ nhỏ đến lớn hai đứa cứ khắc khẩu nhau mãi thôi. Chúng ta cứ ngỡ lớn lên sẽ khác ai ngờ lại càng làm khổ hai đứa. – Bác gái sùi sụt bảo đưa khăn chấm chấm nước mắt


“Làm… làm khổ cái gì?”


-Thôi thôi đừng có nói thế nó lại không hiểu đâu. Con bé này nó ngốc lắm. Anh chị nhìn cái mặt đần thối ra của nó là biết .– Ông Jung xua xua tay bảo.


“Giờ lại bảo mình ngốc là sao?” – Cô bất mãn.


-Là thế này Eun Ji, bố mẹ và hai bác muốn từ bỏ đính ước của hai đứa. Từ nay về sau, con và Jong In không cần phải ép buộc bản thân qua lại với nhau nữa. – Bà Jung giải thích.


-Cái khỉ gì? – Eun Ji gào lên, bật đứng dậy như ngồi trên đống lửa không màng gì đến ý tứ trước mặt người lớn hai bên. Gì chứ? Mấy ông bà già này nghĩ mình là ai hả? Thích làm gì thì làm sao? Lúc nhỏ vô duyên vô cớ đính ước hôn sự chúng tôi cho kì được rồi giờ cũng tự ý bỏ hôn sự này mà không thèm mảy may hỏi đến ý kiến. Đừng có giỡn mặt đến thế chứ.


-Chúng ta biết việc này quá đột ngột nên không khỏi khiến con bất ngờ. Nhưng hai bác và bố mẹ con đã suy nghĩ rất kĩ rồi. Cũng đều là muốn tốt cho hai đứa thôi. – Bà Kim ôn tồn giải thích.


-CON KHÔNG ĐỒNG Ý! – Eun Ji to tiếng đáp. Tốt, tốt cái chỗ nào hả? Chỉ vì mấy người nghĩ nó là tốt thì nó sẽ tốt sao. Ở đâu ra việc áp đặt vô căn cứ, vô khoa học thế? Là người lớn muốn quyết định thế nào cũng được sao. Có bao giờ họ thử đặt mình vào hoàn cảnh con cái mà nghĩ chưa?


-Con biết vì mối quan hệ không tốt của hai đứa mà khiến bố mẹ và hai bác đây phiền lòng. Nhưng con thấy đó chẳng là vấn đề gì cả. Cãi nhau có gì là không tốt. Ai mà chẳng có bất đồng với nhau. Cũng như bố mẹ con hay hai bác đây con tin rằng tuy đã là vợ chồng nhưng cũng có không ít chuyện mâu thuẫn. Quan trọng là biết nói ra và giải quyết với nhau chứ cứ mà im lặng chịu đựng,giữ riêng mình biết, để rồi càng lúc càng cách xa, mâu thuẫn gay gắt rồi khi lên đến đỉnh điểm muốn giải quyết cũng đã quá trễ. Mối quan hệ của con và Jong In cũng thế. Chúng con chỉ là thẳng thắn thể hiện quan điểm, suy nghĩ của mình cho đối phương hiểu. Chỉ là… ừ thì đôi khi hơi bạo lực một chút thôi.


Chà chà, cũng đúng. Hai bên bố mẹ gật gù trước suy nghĩ của cô. Con bé này đúng là sâu sắc. Thường ngày trông hời hợt, vô lo vô nghĩ thế mà phân tích đâu ra đấy, cá tính rất rõ ràng.


-Con nói rất đúng. Nhưng chuyện lần này bố mẹ và hai bác đã quyết không thể thay đổi nữa nên hai đứa hãy cứ vui vẻ là bạn bè đi, thích ai thì cứ hẹn hò với người đó, không phải khó xử bởi cái gọi là đính ước nữa – Bà Jung kiên quyết đáp. Hiểu con gái không ai bằng mẹ, bà biết không phải Eun Ji và Jong In không có tình cảm với nhau mà chỉ là một đứa không biết cách thể hiện, một đứa thì lại dung túng đứa kia theo cách quái lạ nên cứ gây ra mấy chuyện dở khóc dở cười. Tuy nhiên con gái bà lại là đứa có tự tôn cao ngất ngưỡng nên thể nào cũng sẽ làm tổn thương thằng bé. Cái bà muốn là Eun Ji nhận ra khuyết điểm của chính bản thân mình và hành xử chín chắn hơn trong mối quan hệ cả hai. Vậy nên lần này nhất định phải triệt để cho cô một bài học.


-Không, con không đồng ý. Tại sao mọi người cứ khăng khăng làm theo ý mình thế? Lúc chúng con còn nhỏ đã vậy, bây giờ cũng thế. Nói tóm lại con không đồng ý mà cậu cũng không đồng ý đâu, phải không Jong In? – Eun Ji cũng không khoan nhượng đáp trả.


“…”



-Jong In, cậu nói gì đi chứ? – Cô sốt ruột giục. Tên này mắc chứng gì hôm nay lại im như thóc thế kia. Không thèm mở miệng rồi còn chả chịu đứng về phe cô nữa. Hôm nay ăn “gan hùm mật gấu” rồi chắc. Eun Ji mím môi tức giận.


-Tại sao tớ phải đồng ý với cậu? – Tựa hồ đã suy nghĩ kĩ càng, Jong In nhàn nhạt đáp lời, đôi mắt nhìn thẳng vào gương mặt Eun Ji, tuyệt nhiên không tỏ ra chút biểu cảm quen thuộc nào. Khiến con người ta có cảm giác vô cùng lạnh lùng xa cách.


-Cậu… cậu sao thế hả? Chả lẽ cậu thật sự muốn từ bỏ hôn ước này sao? – Trừng mắt về phía Jong In, cô thật sự không thể chịu đựng được nữa. Tại sao cậu ta lại không phải là Jong In thường ngày mà cô biết? Tại sao trong lúc quan trọng này lại không đứng về phía cô? Tại sao lại dửng dưng xa cách? Hằng ngàn câu hỏi quay cuồng trong đầu khiến Eun Ji bỗng cảm thấy hoang mang tột độ.


-Cho tớ một lí do để tiếp tục đi – Jong In bình thản nói.


Được, được lắm. Kim Jong In, xem như cậu tài giỏi. Hôm nay nhất định phải bức tớ đến mức này. Nhưng Jung Eun Ji này là ai? Tớ sẽ không từ bỏ đâu.


-Lí do? Được là vì TỚ THÍCH CẬU có được chưa? Và tớ biết cậu cũng thích tớ. Bấy nhiêu đó đã đủ chưa? Tớ biết mình ngang ngược, ích kỉ, bạo lực hay làm tổn thương cậu. Nhưng đó là cách thể hiện tình cảm của mình đấy. Hiểu chưa hả? – Eun Ji hùng hồn đáp, khẳng khái đập bàn một cái như để khẳng định lời nói bản thân. Chỉ là một lời tỏ tình thôi mà, cô cũng đã sớm có ý định nói rõ với gia đình hai bên về tình cảm của mình để họ không phải lo lắng, giờ được dịp thì cứ thẳng thắn một lần vậy.


Phụtttttt


Ngụm trà trong miệng ông Kim chưa kịp trôi xuống cổ đã phun vọt ra vào ông bạn chí cốt lâu năm ngồi đối diện. Cái, cái này là tỏ tình hay khủng bố thế? Nói thích con người ta với giọng điệu dọa người thế kia chả khác nào bảo đối phương một là yêu, hai là chết. E hèm, con gái nhà họ Kim quả là phong cách bất phàm, tỏ tình cũng chẳng giống ai, ngang nhiên tuyên bố chắc nịch mà không chút e ngại. Ông tự hỏi có phải mấy cái dây thần kinh xấu hổ, thẹn thùng của cô đã đứt hết rồi không hay sinh ra đã không có. Chậc nghĩ lại tuy thằng con trai ông thường ngày có chịu ủy khuất một chút nhưng để nhận được màn tỏ tình kinh thiên động địa có một không hai này thì cũng không uổng phí mà phải không. Xem ra có thể sớm uống li trà con dâu này rồi.


-Thật sự cậu thích tớ sao Eun Ji? Hay chỉ đơn giản vì thói quen đã có tớ bên cạnh sai vặt, hầu hạ? Ích kỉ không muốn ai có được món đồ của mình? – Trái ngược với suy nghĩ của mọi người, Jong In vẫn không hề tỏ thái độ gì, ngược lại càng kiên quyết phủ nhận tình cảm của Eun Ji.


- KIM JONG IN! CẬU NGHĨ TỚ LÀ LOẠI NGƯỜI GÌ HẢ? CHỈ VÌ ÍCH KỈ NÊN MỚI MUỐN GIỮ CẬU LẠI, XEM RA CẬU CŨNG QUÁ XEM THƯỜNG TÌNH CẢM CỦA NGƯỜI KHÁC RỒI. ĐƯỢC XEM NHƯ LÀ TỚ NGỐC NGHẾCH NÊN MỚI MUỐN NÍU GIỮ MỐI QUAN HỆ NÀY. VẬY THÌ CỨ LÀM NHƯ LỜI NGƯỜI LỚN HAI BÊN ĐI. TỪ BỎ HÔN ƯỚC NÀY – Eun Ji tức giận đáp, quay người bỏ chạy, nước mắt không hiểu vì đâu cứ thi nhau tuôn xuống ướt đẫm gương mặt. Chết tiệt! Sao cô lại khóc thế này cơ chứ. Cô không muốn mình tỏ ra yếu đuối trước mặt hắn ta thế này chút nào. Được lắm Jong In, hại tớ sống dở chết dở thế này cậu hài lòng chưa. Chỉ trách bản thân cô ngốc nghếch nên mới rơi vào tình cảm này. Lấy hết sỉ diện ra bày tỏ để rồi nhận lấy nhục nhã ê chề. Xem như cô bị quả báo đi vì từ trước giờ cứ hành hạ, bắt nạt cậu ta. Tốt nhất sau này đừng gặp mặt nữa.


“Shittt! Cái con nhóc này làm gì mà nhanh bỏ cuộc vậy? Chỉ muốn đùa dai một tí mà đã từ bỏ rồi sao” – Jong In vò đầu bứt tai nhăn nhó rồi cũng nhanh chóng chạy theo.


.

.

.



-Oa oa oa! Không… không dễ thương gì hết! – Bà Kim òa khóc nức nở, tay ôm ngực tay đấm thùm thụp đầy ai oán khổ sở như thể “cha chết mẹ đi lấy chồng”.


-Thôi chị Kim à, chuyện của tụi nhỏ cứ để chúng quy-…


-Tại sao, tại sao, tại sao lại không giống như kịch bản ban đầu của tôi. Đáng ra khi chúng ta quyết hủy bỏ đính ước của chúng thì hai đứa phải phản đối kịch liệt rồi cùng nhau “thề non hẹn biển” quyết không chia lìa, sau đó sẽ nguyện ước “tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng huyệt cùng sàng”, làm “chim liền cánh cây liền cành”, lâm li bi đát hơn là sẽ cùng nhau nắm tay bỏ trốn tiêu diêu thế ngoại. Tại sao cuối cùng lại thành ra đứa chạy đứa đuổi thế kia? Oa oa oa.


Không hẹn mà gặp, thái dương của ba người còn lại đồng loạt giật giật trước kịch bản quá ư sến súa đậm chất cổ trang phim Tàu do bà Kim tự nghĩ ra. Cứ tưởng là bà nghĩ cho Eun Ji và Jong In không muốn miễn cưỡng chúng nó nữa nên tính đến chuyện hủy hôn ước. Hóa ra là kịch bản do bà sắp đặt hòng để có những cảnh phim như ý muốn.


-Tôi còn chuẩn bị sẵn nào máy quay phim, máy ghi âm các loại để ghi lại khoảnh khắc đi vào lịch sử, rung động lòng người của hai đứa nó để sau này công chiếu trong lễ cưới thế mà giờ đây tiêu tùng hết rồi trời ạ. Tôi biết  sống sao đây. Con dại cái mang mà!


Đến lúc này thì ông bà Jung chỉ biết chậm rãi thưởng thức trà xem như bản thân chưa từng chứng kiến chuyện gì xảy ra để cho an phận. Việc từ hôn này thật ra chẳng biết là việc tốt hay là xấu đây.


-Bà thôi đi cho tôi nhờ. Khổ quá thời đại nào rồi còn lậm mấy cái phim sến súa ấy. Thôi mau đi về. Còn bao nhiêu chuyện ở nhà kìa. – Ông Kim rối rít xua vợ trở về.


-E hèm anh Kim à, chuyện chưa xong mà đi đâu vội thế. Giấy trắng mực đen rõ ràng mà giờ muốn quỵt sao? – Ông Jung húng hắng ho.


-Hai người lại cá cược nữa à? Rõ khổ, cược từ lúc hai đứa nó còn bé đến bây giờ mà vẫn chưa chán trò đó sao? – Bà Jung thở dài bất lực.


-Ông lại thua nữa sao? Lần này lại mất gì rồi? – Bà Kim tức giận hỏi.


-Gia… gia tài còn lại của tôi đó. Huhuhu. –Ông Kim mặt mũi méo xệch, lòng chỉ biết than trời trách đất tại sao lại có một thằng con trai dại gái đến thế không biết.


-Xì, ông còn gì để mất đâu mà gia với chả tài. Có chăng còn lại mấy cái quần sịp CK hay Armani hàng fake loại 3 mới mua lẻ gần đâ-…YAH! KIM SOO RO, ÔNG ĐEM HẾT MẤY CÁI QUẦN ẤY RA ĐÁNH CƯỢC RỒI PHẢI KHÔNG? – Bà Kim phừng phừng lửa giận, túm cổ áo ông Kim lắc lấy lắc để quyết chí ăn tươi nuốt sống.


-Ặc ặc, bà ơi, tôi trót dại. Nghĩ tình vợ chồng “xin hãy thứ tha” cho tôi lần này.


-Ông đi chết đi. Không có quần thì khỏi mặc nữa. Đừng hòng tôi vác mặt mua quần sịp bán lẻ cho ông nhé. – Sau khi tung cước đạp ông chồng bay thẳng xuống sàn, bà Kim tức giận quay gót bỏ đi.


-Vợ chồng bao nhiêu năm sao bà nỡ lòng nào. Thôi không mua quần bán lẻ thì hãy mua hàng sale off của Triump giúp tôi. Nghe bảo mấy cửa hàng đó hay giảm giá lắm. – Tay ôm mông tay níu vợ, ông Kim vội vã chạy theo vợ van xin rủ lòng thương xót.


Hẳn là Triumph – thương hiệu ĐỒ LÓT NỮ hàng đầu thế giới cơ đấy cơ đấy. Ông bà Jung ngao ngán thở dài trước vợ chồng ông bạn già. Hèn gì mà Jong In lại sớm chín chắn, thâm trầm sâu sắc thế. Hóa ra là do chứng kiến quá nhiều chuyện như thế này từ bé đây mà.





Ầm.


Bịch.


“Chết tiệt chảy máu rồi” – Eun Ji nhăn nhó khổ sở ngồi xuống nhìn đầu gối đầy vết trầy trụa của mình. Sao cái gì cũng chống đối cô hết vậy? Từ Kim Jong In cho đến cái cục đá ven đường. Rút cục thì cô đã làm gì thất đức mà phải gặp mấy chuyện này.


-Cô ơi, cô có sao không? Có cần tôi giúp không? – Một anh chàng tóc tai dị hợm, thân hình chạm trổ đầy hình xăm bỗng đâu tiến tới chìa bàn tay ra giúp đỡ.


-Ơ…không cần đâu. Tự tôi có thể đứng lên được – Eun Ji ái ngại quan sát anh ta.


-Cô chảy máu rồi kia. Không sao đâu, để tôi giúp cô đứng dậy – Vẫn thái độ quan tâm nhiệt tình quá mức, anh chàng thanh niên lại bước đến gần hơn.


-Không, tôi thật sự khô-…


-Eun Ji ! Sao thế? Cậu bị ng-… Này tên kia đang làm gì thế hả? Mau bỏ cái móng heo của ngươi ra! – Tiếng Jong In bất ngờ vang lên khiến Eun Ji hoang mang tột độ.


-Cậ-u…cậu…


-Cậu cậu cái gì? Ngã xong rồi bị ngu luôn rồi hả? Mà sao lại bị thương, là do tên này phải không? – Jong In lừ mắt về phía gã thanh niên to con.


-Tớ tự ng-…


-Hắn còn định giở trò sàm sỡ với cậu nữa hả? – Jong In nghiến răng nghiến lợi hỏi. Nhẹ nhàng giúp cô đứng dậy, cậu quan sát một lượt vết thương của cô.


-Khô-…


-Hừ! Tên này chết chắc rồi! – Nói xong cậu vội kéo cô sang một bên rồi đằng đằng sát khí tiến về người thanh niên to con kia.


Binh. Bốp. Binh. Binh. Rầ[email protected]#$%^&[email protected]#


“…”



.

.

.


-Sau này chừa cái thói trêu ghẹo con gái nhà người ta nhé – Jong In phủi phủi tay rồi thản nhiên kéo Eun Ji đi bỏ mặc lại người thương tích đầy mình đến giờ vẫn không hiểu sao bản thân có lòng tốt mà lại bị đánh bầm dập tả tơi thế này, chỉ biết ai oán não nề gào vọng với trời xanh “ai cho tôi làm người lương thiện”.  Có lẽ từ giờ đến suốt cuộc đời mỗi khi muốn giúp đỡ một ai đó chắc anh phải hỏi rõ người đó có bạn trai, bạn gái gì không, rồi đối phương có tính hay ghen không xong mới dám ra tay tương trợ quá.





-Jong In thậ-…


-Con gái con đứa mà sao chả cẩn thận gì hết vậy? Chảy cả máu rồi này – Jong In xót xa nhìn vết thương ở chân cô rồi nhẹ nhàng dùng khăn lau sạch vết máu.


-Nè anh chàng đó muốn giú-…


-Sau này có sẹo thì sao hả? Lúc đấy thì ai mà chịu cưới. Tớ không muốn cướ-…


-YAH! KIM JONG IN, CẬU CÓ NGHE TỚ NÓI KHÔNG HẢ? THẬT RA ANH CHÀNG LÚC NÃY KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI XẤU, TỚ TỰ NGÃ RỒI ANH TA MUỐN GIÚP TỚ ĐỨNG DẬY THÔI – Eun Ji tức giận gào lên. Cái tên này hôm nay uống phải thuốc gì mà hành xử khùng điên thế hả? Chưa hỏi nguyên do đã ra tay đánh người.


-Hử! Là hi-ểu… hiểu lầm sao? – Jong In ngu ngơ.


-Đúng là hiểu lầm. Lúc nãy cậu có nghe tớ nói câu nào đâu. Toàn nhảy vào mồm tớ chặn ngang. – Cô khoanh tay bực bội đáp.



“…”


-Aishi, hiểu lầm cũng đã hiểu lầm. Đánh cũng đã đánh rồi. Kệ đi. Lần sau gặp mặt xin lỗi là được – Sau một phút đắn đo suy nghĩ, Jong In thản nhiên đáp, lương tâm không hề có dấu hiệu gì gọi là cắn rứt vì đã đánh nhầm người lương thiện.


-Này này cậu là loại người gì thế hả? Thế tớ cũng giết cậu xong rồi tớ xin lỗi nhể? – Eun Ji thật sự vô phương trước tính khí bá đạo của Jong In.


-Ê mà này sao cậu lại chạy ra đây hở? Không phải bảo là muốn từ bỏ hôn ước sao? Chạy theo tới làm gì? – Như sực nhớ ra chuyện quan trọng, cô giận dỗi đáp.


-Xin lỗi! Tớ chỉ là muốn đùa cậu chút thôi. Không ngờ cậu lại phản ứng dữ dội vậy – Cậu gãi gãi đầu đầy hối lỗi.


-Giỏi, giỏi lắm.  Vì muốn đùa giỡn mà cậu hại tớ mất hết sỉ diện thế kia rồi kia xong còn bị thương nữa. Cậu mau biến đi. Tớ không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa – Eun Ji gào lên vì giận dữ. Thật không ngờ tên này lại dám đem cô ra đùa giỡn kiểu ấy.


-Yah! Cậu đang làm gì thế? Mau buông ra – Eun Ji tuyệt vọng vùng vẫy gào thét vì bị Jong In ôm chặt từ phía sau.


-Không buông. Trừ khi nào cậu chịu tha thứ thì tớ sẽ buông – Jong In mặt dày đáp lại. Gì chứ đừng quên hai người là thanh mai trúc mã của nhau nhé, bàn đến công phu mặt dày thì chưa chắc anh đã thua cô đâu. Chỉ là không muốn bộc lộ khi chẳng cần thiết thôi.


-Jong In chết dẫm#!%^&#(*^)#@$... – Eun Ji lại cố sức mắng chửi, vẫy vùng nhưng sức một đứa con gái như cô làm sao chống chọi nổi sức mạnh một tên con trai thường chơi thể thao và từng luyện võ cơ chứ.


-Rồi, rồi xem như tớ thua. Tớ tha thứ cho cậu được chưa? – Bất lực đầu hàng, Eun Ji phì phò đáp sau khi đã mệt mỏi khua khoắng tay chân loạng xạ.


-Hì hì. Được được tất nhiên là được. Cho cậu cái này – Nói rồi Jong In nhanh chóng đút vào mồm cô que kẹo mút hương táo – vị mà cô thích nhất.


-Hừ! Tưởng có chút đồ ăn là dụ dỗ được tớ sao? – Eun Ji hậm hực đáp nhưng vẫn đưa tay cầm lấy que kẹo.


-Mà này quà sinh nhật của tớ đâu? – Jong In sực nhớ hỏi, hai tay xòe ra trước mặt cô.


-Quà… quà gì?


-Đừng nói là cậu không có chuẩn bị nhé. Tớ đã cho cậu cả tuần rồi. Ngày sinh của tớ đã không nhớ, giờ quà cũng chẳng có nốt. – Jong In ủy khuất kể lể.


-Ờ thì ai bảo quên đâu. Lại đây – Eun Ji gãi gãi đầu. Xong quả quyết kéo cổ áo Jong In xuống.


-Nghe này tớ chỉ nói một lần thôi nhé. Kim Jong In đồ ngốc! Tớ thích cậu – Cô thì thầm vào tai cậu rồi khẽ nghiêng người. Khi Jong In vẫn đang ngơ ngác chưa định thần được chuyện gì, một nụ hôn nhẹ phớt đã đặt lên môi cậu, đến lúc cậu giật mình nhận ra thì nụ hôn ấy đã kết thúc tự lúc nào. Đối diện là Eun Ji đang tinh nghịch nháy mắt với cậu.


“Haizz, xem ra kiếp này không thoát khỏi vòng kim cô của cậu rồi”. Cậu buông xuôi đầu hàng vô điều kiện.


-Thật là chịu thua cậu luôn. Hôn không phải là vậy – Jong In thở dài bất lực.


Cậu cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ngặm lấy vành môi cô, đưa chiếc lưỡi tiến vào sâu khuôn miệng.


.

.

.


-Đã hiểu hôn là thế nào chưa hả? – Jong In đắc chí hỏi.


-Umh. Tớ có thể thực hành ngay không? – Đầu gật tới tấp như giã tỏi, Eun Ji mắt tròn xoe long lanh ngước nhìn cậu bạn khẽ van nài, hừng hực khí thế quyết tâm nâng cao trình độ.


“…”


-Khụ…khụ… cũng được.


3

2

1


-JUNG EUN JI! CẬU ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ? ĐỒ ĐẦU HEO NHÀ CẬU KHÔNG PHÂN BIỆT ĐƯỢC “CẮN” VỚI “HÔN” KHÁC NHAU CHỖ NÀO HẢ?


-Chả phải cũng là “giết người cướp răng” chả sao?


-YAHHHHHHH! EUN JI! TỚ PHẢI BÓP CHẾT CẬUUUUUUUUUUU !!!


.

.

.


Trên nền trời xanh thẳm, những hạt tuyết đầu mùa rơi phủ trắng cả không gian ngày đông.


Từng hạt, từng hạt trắng xóa.


Một khúc giao mùa mới lại bắt đầu…




_THE END_




A/N: Sinh nhật vui vẻ nhé nàng. Xém chút nữa là quên mất tiêu ^^
Luôn vui khỏe thành công và đạt được những điều mình mong muốn hen :">

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách