Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Xem: 1907|Trả lời: 2
Thu gọn cột thông tin

[Oneshot|K] Noel 1997 |Aaenguyen | Thanh Duy - Gil Lê - Chi Pu | Completed

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 21-12-2017 01:02:27 | Xem tất |Chế độ đọc






Written by: Aae Nguyen

Rating: K

Pairing: Thanh Duy - Gil Lê - Chi Pu

Category: Spiritual

Status: On Going

Disclaimer: Ngoài kia, họ là chính họ. Còn nơi đây… họ là những nhân vật hư cấu thuộc về Au.


Summary:

Mỗi một giờ khắc trong cuộc đời… đều là những kỷ niệm đáng để ta trân trọng và gìn giữ. Dù có ra sao, thế nào… Ta cũng phải vượt qua mọi thử thách. Mạnh mẽ sẵn có trong lòng, nhưng sức mạnh của sự quan tâm vẫn là lương thực thiết yếu cho trái tim… vững tin vào ngày mai tươi sáng…

Note: Merry Christmas & Happy New Year

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-12-2017 20:31:48 | Xem tất

PART 1



Tháng 12 Sài Gòn lành lạnh. Năm nay còn có những hạt mưa phùn. Dòng người vẫn tấp nập đuổi theo cuộc sống đầy bề bộn lo toan tính toán. Giờ lại là cuối năm, dù là năm Tây thì vẫn phải lo chuẩn bị cho nhiều thứ.

Như hiện tại… mới 4h chiều ngày 24. Đám trẻ cô nhi đã tụ tập tính toán… À không phải… Mà là chúng tụ tập để theo chỉ dẫn của các mẹ. Thằng Duy là đứa lớn nhất trong đám trẻ được nhận hay lượm về nuôi chẳng biết. Nó đứng đầu…

Đầu trong mọi thứ… Như là: Nó xin được nhiều tiền nhất nè. Ăn đòn cũng nhiều nhất nè. Bị bỏ đói cũng nhiều nhất nè… v.v và v.v… Để trải qua những ngày tháng của cuộc đời, bọn nhỏ phải quên quá khứ và không biết đến tương lai.

Hiện tại là tất cả. Cùng lắm chỉ có ngày mai cũng đã đủ cho những cái đầu bị thúc lớn. Có một nguyên tắc sống mà bọn nó phải duy trì để hòa nhập vào hơi thở, vào máu, thậm chí vào tận đến xương tủy… Rằng: *Có làm mới có ăn*

Nhỏ như bọn nó thì làm gì? Ăn xin… Ăn xin nghĩa là nghề… Xin ăn nghĩa là nghiệp… Hãy tự hào đi. Vì mới bao nhiêu tuổi đầu thì bọn nó đã có thể tự làm ra tiền, dù làm bằng cách thức cứ cho như là hạ cấp nhất…

Đâu nhỉ… Bọn nó vẫn không có tội bằng những kẻ ăn cắp, cướp giật và lừa gạt đấy chứ. Nói theo cách hoa mỹ và nhân văn hơn thì chính bọn nó khiến cho nhân loại sống bác ái hơn…

Sao thì đó cũng là những lời biện hộ của các bà MẸ… rằng lòng nặng tình nghĩa bao la nên được người đời tăng thêm chữ *MÌN*…

-“ Tụi bay hôm nay phải đem về cho đủ số bù trong tháng…”

Tiếng của mẹ Hoa vang lên, giữa đám trẻ lôi thôi lết thết, với đôi mắt tròn xoe trong một chiều hoàng hôn hướng Tây có nắng nhạt, tô điểm thêm cho những viên bi đấy óng ánh vàng…

-“… Thằng Duy! Mày dắt theo con Chi ở địa điểm 1!”

Nghe thế thằng Duy nhìn qua con Chi, nói đến mặt mày sạch sẽ nhất thì chính là con Chi. Nếu con nhỏ có bộ đồ tươm tất thì nó sẽ trở thành kẻ có gia đình như chơi. Nhưng ý nghĩ đó vụt tắt khi thằng Duy nhớ, nó liền đáp:

-“ Mẹ cho con đi với đứa khác đi! Nhìn con Chi người ta không cho tiền!”

Lời thằng Duy vừa dứt thì nó nghe…

*CHÁT*

Nó cảm thấy đau rát một bên má như chính mình vừa bị ăn cái tát tai đấy. Tiếng khóc thét của con Chi khiến nó giật mình nhận ra thì là…

*CHÁT… CHÁT… CHÁT…*


Những cái tát tai như trời giáng… giáng xuống khuôn mặt sáng sủa… da con Chi trắng như sữa nên trong tích tắc nó đỏ lên. Nhất là đôi môi chúm chím màu hồng có thêm màu đỏ vì bật máu…

Giờ… Đây… Khuôn mặt sạch sẽ đã lấm lem nhơ nhuốc, nước trong mắt con Chi trào ra chảy dài xuống má, tiếng khóc nó như vang vang cả một góc trời… Xót… Đau lắm… thằng Duy cảm nhận được… mọi thứ nên hạ giọng:

-“ Con đi với em!”

Dứt lời nó bước nhanh đến nắm lấy tay con Chi kéo đi, không chần chừ… không từ chối nữa… Bàn tay nhỏ bé của con Chi lạnh ngắt trong tay nó. Nó biết rõ mỗi lần con Chi sợ là cả người nó lạnh toát như cây nước đá vậy.

Tự dưng nó mủi lòng, nhưng không dám quay nhìn với tội chính nó gây ra cho con Chi. Lẩn tránh mọi thứ để tự bảo vệ mình là cách nó học được trong những năm tháng lưu lạc.

Không mái ấm, chỉ có mái tôn dột nước khi mùa mưa đến, nóng đến ngạt thở khi hè về. Đội lên tấm thân gầy còm của nó. Đôi lúc thằng Duy ngẫm nghĩ… Sao nó lại khỏe đến có thể sống như thế này. Nhiều hôm đói đến không thể cử động, vậy mà nó vẫn có thể qua.

Đôi lúc nó chán đời, chỉ muốn lao ra đường cho xe buýt tông chết đi cho rồi. Nhưng phía sau nó vẫn luôn còn một đứa em ngang hông là con Chi. Con Chi bé nhất đàn, và vì nó lớn nhất nên nhiệm vụ của nó bao giờ cũng dắt theo con Chi.

Con Chi chả làm được tích sự gì ngoài việc khiến nó thêm bận rộn. Khiến nó mệt hơn. Nghĩ đến đó nó bắt đầu bực bội, thả tay con Chi ra rồi bước nhanh lên trước.

Chân nó đã dài, còn con Chi thì chưa. Thế là nó tận dụng hết bản năng của mình chỉ để trêu ghẹo con Chi khi biết nó không thể bỏ… Nó gần như chuyển qua chạy.

Dừng giữa đoạn đường, thằng Duy thấy vắng xe qua lại nên phóng băng qua bên kia… bỏ mặc con Chi ở lại… Đúng như ý nó mong muốn, nó không nghe tiếng bước chân gấp gáp, vì đuổi theo nó của con Chi ở phía sau nó nữa. Nó thở phào nhẹ nhõm…

Mặc kệ tất cả, thằng Duy chỉ biết làm tròn việc mẹ Hoa giao là đủ, thân nó lo chưa xong, nó không nên “đèo bồng” như câu mà nó nghe người lớn nói.
Đèo chẳng nổi. Bồng không xong. Thằng Duy chọn cổng chính của Nhà Thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Kinh nghiệm mấy lần, cổng này nhiều người già đi vào, và người già nào cũng cho tiền bọn xin ăn như nó.

Bắt đầu Lễ 1, rồi đến Lễ 2, tiếp theo Lễ 3. Thằng Duy xin được khá tiền. Nó bắt đầu cảm thấy vui mừng, mặc dù nó không dám đếm nơi chốn đông người này, nhưng nó ước tính chắc là hôm nay sẽ đủ số để bù vào…

Giờ… thằng Duy mới nhớ đến con Chi. Mặc dù con Chi mới 5 tuổi, nhưng con Chi biết chổ này. Vậy mà đến giờ đã trễ rồi mà nó vẫn không thấy con Chi xuất hiện. Thằng Duy bắt đầu thấy lo, nó gom vội tiền ở cái nón nhét nhanh vào cái túi đeo trước ngực, đi tìm con Chi…

Vì quá đông người nên nó không thể đi ra theo cửa chính, nó nhìn dáo dác qua bên cửa phụ. Thằng Duy cố len lỏi giữa đám người đứng ở sân Nhà Thờ đang Cầu Nguyện.

Rõ ràng nó ốm tong teo mà sao khó lọt khe thế này… Nó cố chen chúc đến nỗi người ta mắng chửi nó… Có người còn xô nó té ngã. Nó không tính gì nữa. Nỗi lo lắng đã dâng lên trong đầu óc nó.

Vừa chen qua được đám người thì thằng Duy khựng bước… con Chi trước hướng mắt nó, ngay cổng phụ… đang xòe tay xin tiền. Con Chi không có nón đựng, nên tiền không thể vào tay, bàn tay nhỏ nhắn của nó…

Thế là rơi xuống đất. Con Chi cúi xuống lượm, chưa lượm được tiền thì đã bị đám người chen chúc xô té ngã ngữa ra đất. Nó thấy con Chi lăn tròn như trái banh mặc dù con Chi cũng ốm tong teo như nó.

Vài đứa trẻ có ba mẹ đưa đi dự Lễ, nhìn thấy đưa tay chỉ rồi cười ngặt nghẽo. Con Chi lồm cồm bò dậy, quay đầu tìm tờ tiền… Tiền bằng giấy, nhẹ tênh bay vèo trong một tối trời se se lạnh… có thêm những hạt mưa phùn…

Lòng thằng Duy chợt thấy xót xót. Cùng chung cảnh ngộ mà nó còn đối xử với con Chi như thế thì hỏi sao những kẻ hạnh phúc kia không trêu đùa… Con Chi đã lượm được tờ tiền với bàn tay run run, thằng Duy thấy con Chi hắt hơi 3 cái liên tục, thì nó hiểu “Bác sĩ nhắc” rồi.

Thằng Duy bước nhanh đến bên con Chi, đứng lặng khi thấy con Chi ngước nhìn nó bằng đôi mắt tròn xoe. Khuôn mặt lấm lem bởi rất nhiều thứ. Con Chi đưa tờ tiền cho nó bằng cả hai tay.

-“ Từ chiều đến giờ em chỉ xin được thế này!”

Giọng con Chi có chút tức tưởi…

-“ Em muốn giúp anh, nhưng không ai cho em cả!”

Thằng Duy nghe thấy thế thì nó không kìm lòng được nữa. Nó nắm lấy tay con Chi kéo đi… vừa đi nó vừa nghĩ… Con Chi chỉ mới 5 tuổi đầu. Chỉ nghĩ bao nhiêu đó thì thằng Duy đã siết chặt tay con Chi, bàn tay nhỏ nhắn lạnh, rất lạnh… Chứng tỏ con Chi rất sợ… rất sợ… rất sợ…

--

Thằng Duy kéo con Chi ra khỏi cổng Nhà Thờ. Hai đứa nhanh nhanh băng qua đường để về nhà vì trời lất phất mưa. Hôm nay như thế là đủ. Cả thiên hạ này có ngày ăn mừng, chẳng lẽ tụi nó không có…

Nghĩ đến đó lòng thằng Duy hân hoan nghĩ tiếp… tìm chổ nào vắng đếm tiền. Nếu dư nó sẽ đưa con Chi đi ăn khuya. Nó biết có quán mỳ gõ rất ngon, nhiều mà rẻ nữa…

Nó dừng chân gần góc ngã ba đường Bà Huyện Thanh Quan, đưa mắt ngó dáo dác. Hẻm lớn vắng người, thằng Duy kéo tay con Chi thụt vào sâu trong hẻm để tránh ai đó dòm ngó.

Nó ngồi bệt xuống đất lấy tiền ra đếm, xếp gọn theo từng loại tiền. Miệng lẩm bẩm…

-“ Một ngàn… hai ngàn… năm ngàn…”

Cứ thế thằng Duy càng đếm càng say sưa, hôm nay bội thu rồi, nó biết mà, là dư chắc luôn. Thôi xếp cho gọn lại vì không an toàn khi đếm tiền giữa đường vắng như thế này.

Thằng Duy xếp gọn lại cọc tiền, nó lấy ra một số tiền lẻ bỏ vào túi quần, rồi bảo con Chi cầm túi cho nó để nó nhét cọc tiền dày cộm vào… Con Chi làm theo lời nó. Vừa nhét nó vừa nhìn con Chi nói:

-“ Tao với mày đi ăn mừng Noel đi, đi ăn mì, tao đói quá, từ chiều đến giờ mình chưa được ăn cơm!”

-“ Ah… em cũng đói muốn xỉu!”

Con Chi reo lên mừng rỡ, hai mắt nó chợt long lanh. Thằng Duy tiếp:

-“ Nhưng về mày không được nói với mẹ, không được khoe ai lun nhe!”

-“ Dạ anh Duy!”

Thằng Duy bật cười nhẹ, thì đột nhiên nó tối sầm mặt mũi, cái túi tiền mà nó và con Chi đang cầm bay vèo… nhanh đến nỗi nó chỉ biết ú ớ thôi, không thể phát ra được một từ nào…

Thằng Duy cùng con Chi đứng nhìn… phía sau lưng của đứa kẻ vừa cướp giật túi tiền của bọn nó… tên đó là thằng con trai…

Thằng con trai mặc chiếc áo xanh sậm bạc màu, nó nhỏ hơn thằng Duy chút nhưng nhanh hơn thằng Duy nhiều… thằng Duy vội co giò chạy theo khi nó chạy sâu vào hẻm, lại bỏ mặc con Chi.

Mạng sống của nó đang trong tay thằng ăn cướp, chứ không phải ai khác nên nó quyết đuổi theo đến cùng… Đuổi một hồi thằng Duy thở dốc vì đã ra đường lớn mà thằng cướp đấy như hô biến. Biến mất tiêu.




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-12-2017 20:36:20 | Xem tất

PART 2


Thằng Duy khụy xuống đất, cảm thấy cả thế giới sụp đổ. Những hạt mưa rơi nặng hạt hơn… không còn tâm trạng gì nữa. Nó chỉ biết nắm tay con Chi đi… và hỏi xem có ai thấy đứa trẻ nhỏ hơn nó, mặc áo xanh sậm cầm cái túi màu nhà binh đi qua không…

Mỗi cái lắc đầu như nhát dao đâm vào trái tim thằng Duy, rồi như bàn tay vô hình siết cổ nó. Nó cảm thấy khó thở, mất hết hy vọng và niềm tin… Mưa dần lớn, thằng Duy nắm tay con Chi lang thang khắp nơi cho đến khi trời tờ mờ sáng.

Cũng là lúc thằng Duy ngã vật ra đường, trước mắt nó là một màu xam xám, gió lạnh thổi đến khiến nó co rúm lại, bàn tay nó buông lơi khi không còn tí sức lực nào.

Nó khép đôi mắt đầy nước lại, chỉ nghe được văng vẳng bên tai tiếng con Chi khóc thét quen thuộc cùng tiếng gào lên.

-“ Anh Duy… anh Duy… đừng bỏ em!”

Thằng Duy nhích khóe môi gượng một nụ cười… Nó thường hay bỏ con Chi lại phía sau, nhưng không bao giờ con Chi gọi nó lại. Chỉ là con Chi tự mình tìm đến nó, hoặc tìm đường về nhà.

Còn bây giờ, con Chi gọi nó… Không công bằng rồi… Con chi có thể bỏ nó lại… Hay là con Chi không dám về nhà một mình vì không có tiền sẽ bị ăn đòn? Giờ này mà nó còn nghĩ được điều xấu xa như thế sao…

Nó cố đưa hai tay lên bịt hai tai lại, để cản âm thanh nức nở của con Chi réo vang bên nó. Như vang cả một góc trời…

-“ Cứu anh Duy của con đi, có ai không xin cứu anh Duy của con với!”

Thằng Duy biết làm gì có ai giữa đường vào giờ này… Nó sẽ chết… nhẹ tênh hơn là bị xe đụng đau đớn. Nó nên hài lòng khi cuộc đời tăm tối của nó được kết thúc sớm như thế này…

Nhưng con Chi ở lại sẽ ra sao… Nghĩ thế thằng Duy lại gắng gượng dậy, nhưng không sao nó điều khiển được thân mình nữa. Nó chợt nghe:

-“ Anh ơi, cứu anh Duy của em với!”

Thằng Duy hé mắt, một màu xanh sậm phảng phất như bóng ma mà nó từng nghe mấy người lớn trong xóm kể… Nó đã thấy ma đưa hồn nó đi rồi à… thằng Duy mấp máy môi, nó tính nói lời tạm biệt với con Chi thì nghe…

-“ Mày phụ tao nữa chứ, anh mày nặng bỏ xừ!”

Giọng của một đứa con gái, không phải con trai… Thằng Duy cảm thấy thân nó nhúc nhích, rồi như được đưa đi, trên lưng của ai đó, nó chỉ thấy thấp thoáng một màu xanh sậm…

--

Gil chần chừ móc cái túi màu nhà binh bạc phếch trong người ra khi bác sĩ nói đóng viện phí. Nhìn nó cũng như hai tên kia thì họ chẳng bao giờ thèm hỏi cha mẹ tụi con đâu… nghĩ đến đó Gil nhếch môi làm dáng điệu bất mãn, lại nghe tiếng con bé nhỏ vang lên.

-“ Ah! Anh là thằng ăn cướp!”

Gil quay phắt qua, hỉnh mũi đối đáp lại con bé con có khuôn mặt xinh xắn nhưng lấm lem kia.

-“ Mày nói nữa là tao cho anh mày lên đường đó!”

Con Chi nghe thế im bặt khi nó hiểu *Lên đường* là gì…

--

Cả hai đứa nhóc lu bu bên thằng lớn khi nó đang nằm trên giường truyền thứ nước mà tụi nó từng biết là nước biển. Bụng con Chi chợt kêu rột rột… con bé đang đói… muốn xỉu…

Vừa kêu xong thì đến bụng đưa tầm cỡ giữa chừng. Nhìn bề ngoài thì trông nó giống hệt một đứa con trai, nhưng giọng nói ra thì là con gái, khiến cho con Chi không thể phân biệt.

Con Chi nhướng người tới, đưa tay nắm chặt tay thằng Duy, nó đang sợ anh nó ngủ không dậy nữa…

Thằng Duy tỉnh sau khi bác sĩ đâm cây kim dài vào tay nó. Nó chỉ muốn nhào đến bóp cổ cái đứa cướp tiền đang ngồi gần kia. Nhưng sợi dây truyền và cả con Chi làm vướng tay chân nó, nên nó không thể thực hiện sự tức giận của mình…

Thằng Duy chỉ biết hướng ánh mắt hình viên đạn tầm cỡ nguyên tử phóng đến tên cướp giật đó. Nhìn tên cướp như là con trai, nhưng giọng của nó lại là con gái.

Mà giờ đây dù trai hay gái thì thắng Duy cũng muốn dộng bể cái bản mặt nó. Nếu nó không giật tiền thì mình đâu ra nông nổi này. Mà… sao đói quá, không thể chịu nổi nên thằng Duy nói với con Chi.

-“ Anh đói bụng quá, em có gì ăn không?”

Thì chỉ nhận được cái lắc đầu của con Chi… Nó thở ra, đưa mắt nhìn lên trần nghĩ… Đáng lý ra giờ này nó và con Chi đã no bụng vơi tô mì gõ ngon lành nóng hổi rồi…

Nghĩ đến nóng thì thằng Duy chợt rùng mình khi lạnh. Nó khép mắt lại, cố gắng vẽ một giấc mơ đầy sự sung sướng mà nó từng ước ao và biết rõ không bao giờ trở thành hiện thực…

Con Chi buông tay anh Duy chạy đến bên đứa ăn cướp, nó hỏi:

-“ Anh có gì ăn không? Anh em nói đói bụng quá!”

Gil đang phân vân tính toán… Về hay ở lại… về không có tiền đem theo thì bị ăn một trận đòn thừa sống thiếu chết. Ở lại thì cũng đói đến chết. Sao hôm nay trời lạnh thế…

Bệnh viện thường có ma mới lạnh như thế này, lại đói quá, thằng chả nhà mình răn đe rằng: “Hôm nay mày không đem tiền về thì cút đi luôn!”

Nó muốn cút đi lắm, nhưng biết đi đâu bây giờ, không ai chịu chứa chấp nó cả, dù nó biết làm khá nhiều việc. Nó thở ra chán chường, lúc nãy nó cũng nghe bụng con bé con kêu rột rột báo đói rồi.

Gil không muốn nhắc vì điều đó khiến nó đói thêm, giờ con bé con lại hỏi thức ăn làm nó chỉ muốn ngã ra đất ăn vạ đòi ăn một bữa thật linh đình. Bực bội… Hôm nay nó gặp toàn chuyện xiu xẻo, nó lên giọng, lấy hết sức lực còn lại:

-“ Tao đang đói muốn chết đây này!”

Con Chi nghe đứa cướp giật nạt nộ, nó liền nói:

-“ Vậy lấy tiền mua thức ăn!”

Gil lôi cái túi nhét trong người ra, quăng vào người con bé con.

-“ Tiền đóng hết viện phí cho anh mày rồi, còn tiền đâu mà mua cái gì?”

Con Chi như không tin, con bé lục lọi cái túi trống trơn đến thấy cả cái đáy túi gần lủng. Rồi thở ra thật dài… đưa mắt nhìn anh Duy. Thằng Duy mặc dù nhắm mắt, mặc dù giả như ngủ để quên đói, nhưng nó vẫn biết tình hình đang xảy ra.

Thằng Duy thấy con Chi rươm rướm nước mắt nên lại thấy buồn, nó lên giong:

-“ Anh hết đói rồi chắc truyền cái nước này nè, giờ còn thấy no cứng bụng!”

Con Chi nghe thế liền nói nhỏ như hết hơi.

-“ Anh no rồi, nhưng em đói quá à, anh Duy!”

Thằng Duy sợ nhất là ai đó gọi tên nó ra thẳng thừng, nhất là con Chi gọi tên nó là nó thấy mủi lòng, nó liền nói:

-“ Em ráng đợi một chút đi, anh truyền xong sẽ dẫn em đi mua thức ăn!”

Nhìn thấy hai anh em đối đáp. Gil chợt thấy xót xa, tụi nó có anh em, còn mình thì không, nó lên giọng:

-“ Anh mày đi được mới nói đi!”

Nói xong nó liền quay đầu. Nước mắt của con bé con khiến nó không thể kìm lòng nên đi tìm đồ ăn cho con bé… Tìm đâu vào sáng sớm tinh mơ này… Nhiều lắm… chỉ tội không có tiền…

Gil dừng chân khi nó đang tính lao ra khỏi cổng bệnh viện, trên ghế đá ai đó bỏ ổ bánh mì. Nó nhìn dáo dác tiến lại gần, rồi nhanh như khi nó cướp đồ của ai đó, nó quơ tay.

Ổ bánh mì cắn dở đã trong tay nó. Gil chạy nhanh về chổ hai anh em. Nó đưa ngay ổ bánh mì cho con bé con:

-“ Nè mày ăn đi!”

Con Chi cầm lấy ổ bánh mì một cách không khách sáo. Nó cũng quen mất cảm ơn, liền đưa vào miệng, cắn một phát dứt khoát… Thằng Duy nằm nhìn con Chi… khoét đúng một khuyết rõ to. Miệng con Chi khỏe thế.

Con Chi thấy anh Duy nhìn, nên nó đưa đến cho anh Duy cắn. Thằng Duy cũng há miệng to hết cỡ làm một phát… Gil đứng nhìn và nghĩ… Hai anh em bay thiệt là, không cho tao một miếng, công của tao, mà tao cũng đang đói chết đây… Nghĩ đến đó nó nuốt nước miếng nghe cái *Ực*

Thằng Duy biết đám tụi nó chả bao giờ có bữa ăn no và tử tế nên nó nói với con Chi.

-“ Em cho nó ăn nữa kìa!”

Gil vừa nghe xong liền nhanh nhảu:

-“ Phải rồi công của tao tìm đồ ăn, cho tao ăn nữa!”

Con Chi đưa ổ bánh mì qua… thế là trong tích tắc… ổ bánh mì biến mất mà như kiểu không biết biến đâu. Thấm tháp gì với 3 đứa trẻ con ăn khỏe vì rất nhiều thứ…

--

Làm quen nhau rất dễ. chúng bắt đầu trò chuyện cùng nhau, kể những ước mơ trong ngày Lễ Giáng Sinh, rồi nói đến ông già Noel không có thật trên đời…
Tụi nó nghĩ gì nói đó, nhưng những lời nói của tụi nó khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy có kẻ hạnh phúc thì cũng có kẻ bất hạnh… Cuộc sống không như ta nghĩ, ta mơ, ta làm…

Tiếng chuông điểm 6 tiếng trên tường, thì cái bình treo tòn ten bên giường thằng Duy còn chút nước… Tự dưng bọn nó sợ… Sợ phải về cái nơi gọi là nhà không ra nhà. Sợ roi đòn giáng xuống trên thân thể gầy còm yếu ớt.

Sợ những lời đay nghiến cay độc phát ra từ cái người mà chúng gọi là mẹ, là ba… Sợ cuộc sống không có gì để bám vào làm tin, hay bảo đảm mạng mình… Sợ phải lang thang mãi, không được dừng lại khi mệt mỏi…

Thậm chí sợ khi nghĩ sao mình đã sinh ra… Nhưng sao thì cũng phải chấp nhận đối diện, vì thật sự chúng không biết về đâu… Chúng đi ra hành lang, cố đi chậm lại để kéo dài khoảnh khắc ngắn ngủi mà chúng cho rằng được nghỉ ngơi…

Tiếng người lớn nào đó phía sau:

-“ Đó, anh công an, 3 đứa trẻ đó đó, tụi nó là dân ăn cắp!”

Nghe thế thì chẳng hiểu sao thằng Duy co giờ chạy trước, hai đứa đuổi theo phía sau… người như bọn nó khi nghe hai từ *Công an* thì chạy trối chết dù có khi chẳng ai phạm phải tội gì…

Mặt trời đã mọc, ánh nắng vàng của một ngày cuối năm ấm ấm khi có khoảng trời vẫn còn mù sương, thằng Duy hét lớn…

-“ Tẻ ra, mỗi đứa một ngã, mai gặp lại!”

Thế là thằng Duy chạy trước nên nó chạy thẳng… Gil quẹo phải, còn con Chi thì quẹo trái… Mai gặp lại là một lời hứa, để chúng nó có một thứ để làm niềm tin cho ngày mai. Dù ngày mai sẽ ra sao như thế nào…

Mặt trời dần lên cao, nắng phủ kín trên con đường nhựa đầy bụi bặm… Chúng quen rồi nên không có gì có thể cản bước chân của chúng lại nữa…

Noel… như mọi năm… Nhưng năm nay chúng có một kỷ niệm đáng để gìn giữ… Hẹn mai… nhưng mai là 1 năm sau… Hay 10 năm sau… Ta mới có thể gặp lại…





Viết xong lúc 3:05AM Ngày 24/12/2017

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách