Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 2102|Trả lời: 3
Thu gọn cột thông tin

[Oneshot] [Oneshot | K] Hyung đã lây bệnh cho em rồi! | Catbizz | ChunMin

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 27-3-2012 05:00:42 | Xem tất |Chế độ đọc
Hyung đã lây bệnh cho em rồi!
Author: Catbizz
Pairing: ChunMin, DBSK (ai dza… đừng hiểu nhầm nha, Chun vẫn là Chun cuả Susu và Minnie thì vẫn mãi thuộc về Food mà thôi…^^…)
Rating: K
Disclaimer: Chỉ có fic là thuộc về tác giả…
Category: Angst… (Dù ko muốn ghi thế nhưng thực sự thì au chỉ có thể viết Angst... hic, sẽ cố gắng trong tương lai…)
Summary:

Hyung! Khóc thì chẳng đáng mặt đàn ông đâu… Xấu òm…

Huyng đã không còn khóc nữa, vì cớ gì mà em lại khóc hả… trả lại em câu này: “Xấu òm”… dũng cảm lên, em trai!!!... Hãy nhớ hyung vẫn luôn bên cạnh em

Có lẽ em đã sai rồi… về chuyện “khóc” ấy hyung à! Em chẳng muốn khóc đâu nhưng sao nước mắt cứ rơi… Hyung! Anh ra đi nhưng lại lây bệnh mít ướt cho em rồi!...




From: Micky Yoochun

To: Max Changmin
Subject: Stop crying

Min à!

Em có nhớ em thường bảo với hyung rằng:

Hyung! Nam nhi thì không được khóc hay không?
Hyung! Khóc chẳng giải quyết được gì…
Hyung! Khóc chỉ làm con người ta hao calo mà thôi!
Hyung! Thay vì khóc thì hyung hãy tự làm cho bản thân cười nhiều hơn đi!
Hyung! Khóc có thể giải tỏa… nhưng hyung sẽ chẳng thể làm gì được với đôi mắt ướt đẫm...


Hyung nhớ em đã nói thật nhiều thật nhiều, từ những lý do nghe có vẻ hợp logic, triết lý vô cùng cho đến những lý do hết sức ngớ ngẩn, ôi thôi thì đủ lý do trên trời dưới thế, cộp mác Choikang Changminnie:

"Em đã bảo nhan sắc của hyung nếu ko chăm sóc kỹ càng sẽ rất mau xuống sắc, hyung tưởng mắt hyung sẽ đẹp hơn khi khóc à? Xin lỗi, có bao giờ hyung xem lại mặt mình sau khi khóc chưa? Xấu òm… Mắt ướt sũng, mũi đỏ và sưng to, môi thì run run, nhìn cứ như Lão Trư ấy…”

Nếu không bị Yunho hyung trừng mắt thì có lẽ em sẽ nói tiếp đúng không? Em cũng đừng giận Yunho hyung, em có biết sao khi em đi, Yunho hyung nói gì không? Chính là:

“Đừng giận nó! Dù sao… theo ý kiến của hyung… à và Jae yêu, vì Jaejae chắc chắn sẽ ủng hộ hyung mà… theo trí thông minh cuả hyung cũng như dựa trên tình hình thực tế thì chắc chắn, ừ, chắc chắn Junsu sẽ đồng ý, vì thằng bé là nạn nhân trực tiếp mà… ừ thì là thằng Min nó bảo em là Trư á, hyung nghĩ em không nên giận nó mà phải khao nó 1 chầu cảm ơn vì nó đã nghĩ ra cho em một cái tên dù mất đi dung mạo nhưng vẫn khí chất tràn trề, nói thẳng ra là nhan sắc ra sao không quan trọng chủ yếu là bản chất không hao mòn, haha… chí lý, chí lý, suy nghĩ đi, hyung thấy tên hay á, haha…, thằng Min nhà mình thông minh đáo để, phải đi kể với Boo mới được…”

Thằng em tàn nhẫn, hyung của em đẹp trai sáng ngời ngời thế này mà bảo là Lão Trư ah… Suy nghĩ lại thì hình như mình phải cảm ơn nó nhỉ, bản chất, đúng, làm gì thì làm con người không được mất đi bản chất cuả mình, thế nên phải tìm Susu thôi, để xem bản chất có bị hao mòn không nhỉ, khi ấy hyung đã cười thật tươi đấy…

Nhưng hyung giận em lắm… tuy chẳng giận được bao lâu vì nhớ lại khi hyung khóc người ôm hyung đầu tiên là em. Hôm ấy, về đến nhà, Jaejoong hyung sau khi rửa mặt định xuống nấu trứng xoa mắt cho hyung thì lại thấy nồi trứng đã được nấu. Jaejoong kể em bảo rằng đột nhiên thèm ăn trứng luộc nhưng bỗng dưng không thèm nữa, chỉ muốn ngủ thôi, bảo Hyung ấy giải quyết nồi trứng rồi em đi thẳng lên lầu. Mà này, những gì em lầu bầu Jaejoong nghe hết đấy, hyung ấy chỉ không muốn nói với em mà thôi. Cái gì mà: “Khóc làm gì không biết… ngày mai… mắt sưng to… không đáng mặt nam nhi… khóc làm gì không biết nữa… đến khổ… khóc làm gì không biết… Lão trư… Ngốc hơn cả Su ú...”. Này! Hyung là hyung đấy nhé, em không được cằn nhằn mãi thế đâu đã thế còn lôi cả Susu vào, ông cụ non!

Nhưng dù sao đi nữa thì hyung cũng ghét em!!!

Vì sao ư? Vì em đã thay đổi. Em không cảm thấy hyung đã nghe lời của em sao? Rất lâu rồi hyung không khóc nữa, aizzz ừ thì ngoại trừ đóng phim ra, hyung thành thật đến thế còn gì.
Hyung luôn tự nhắc nhở bản thân mình từng giờ, từng phút, từng giây: “Đừng khóc, đừng khóc, đừng khóc”. Và có vẻ như hyung đã làm được, hyung không khóc nữa đây này. Điều ấy làm cho hyung cảm thấy như em vẫn ở đâu đó bên cạnh hyung.

Thế mà, giờ đây, khi tất cả dường như đã thay đổi. Tại sao em lại rơi nước mắt nhiều như vậy hả?

Này Choikang, này Max, này Shim Changmin!

Em có biết rằng nam nhi thì không được khóc hay không?
Em có biết rằng khóc chẳng giải quyết được gì…
Em có biết rằng khóc chỉ làm con người ta hao calo mà thôi!
Thay vì khóc thì em hãy tự làm cho bản thân cười nhiều hơn đi!
Em sẽ chẳng thể làm gì được với đôi mắt ướt đẫm ấy đâu...

Hyung thực sự muốn trả, trả lại em tất cả những lời này…

Còn nữa…

Em có biết khóc như thế rất xấu trai không? …
Mắt sẽ sưng, mũi sẽ đỏ au và to như quả cà chua Jaejoong hyung thường mua về nấu spaghetti mà em thích ấy, còn môi sẽ run run, chà chà, môi Changmin nhà ta mà run run thì… haha… đảm bảo chẳng đẹp hơn hyung lúc khóc đâu… Xấu òm… haha… nếu như hyung là Lão Trư thì chí ít em cũng sẽ là Tiểu Trư, Tiểu Trư đấy… haizz, bản chất, bản chất của chúng ta giống nhau mà…

Em sẽ nghe những lời này cuả hyung chứ? Phải không? Khi nào? Khi nào em mới có thể nghe thấy những lời này? Hyung là một người song phẳng, đúng, rất sòng phẳng, hyung muốn trả, trả hết cho em… Vì thế, em phải mau nhận lấy những lời này… và đừng khóc nữa… làm ơn…

Tại sao em lại phá vỡ chính nguyên tắc mà mình đưa ra? Bây giờ em làm thế thì bọn hyung biết làm gì cho em đây?

Choikang của hyung ngày xưa đâu mất rồi?
Nếu như ngày xưa em khóc như thế này chắc rằng bọn hyung sẽ không để em ở lại…
Nếu như ngày xưa bọn anh luôn nghĩ rằng em đủ mạnh mẽ để chống chọi với mọi việc thì giờ đây tại sao em không tiếp tục cho bọn hyung thấy sự mạnh mẽ ấy của em?

Giờ đây em khóc để làm gì khi tất cả đã không còn?
Vì sao? Vì cái gì mà em lại khóc?
Em có biết mình có bao nhiêu tàn nhẫn khi khóc hay không?

Tại sao em không khóc khi chúng ta vẫn còn bên nhau, để các hyung có thể làm chỗ dựa vững chắc cho em, em có quyền được khóc, thế nhưng em đã đánh mất cái quyền ấy và rồi bây giờ em lại muốn có nó…
Em làm cho bọn hyung cảm thấy mình thật bất lực…

Mỗi giọt nước mắt của em rơi xuống, nơi đây lại có đến ba giọt nước bị đóng băng, được chôn sâu trong lòng ngực…

Tối qua, Jaejoong, Junsu và hyung lại uống cùng nhau. Trong men say, giọng cười khô khốc của Jaejoong hyung khiến hyung hụt hẫn, Junsu đã nắm lấy áo hyung mà nhắc đi nhắc lại:
“ Liệu Changmin có thật sự ổn không? Su nhớ Yunho hyung, Minnie à, hyung xin lỗi… Chun à, chúng ta có sai hay không khi làm như thế?... Chắc thằng bé mệt mỏi lắm!... nếu biết như thế thà rằng Su là người ở lại…”.
“ Hyung tin Changmin, thằng bé sẽ ổn thôi, đôi khi khóc ra được cũng tốt! Không phải tất cả diễn ra đều tồi tệ đâu Su à! Thằng bé mở lòng được cũng là điều tốt đó chứ!... con người ta trưởng thành từ những đau khổ mà… ”
– đó là những gì Jaejoong hyung tin tưởng, và đó cũng là những gì Junsu và hyung mong muốn. Em hãy khóc nhưng phải thật mạnh mẽ, vượt qua tất cả Min nhé!

Em có nghe những lời này không Min?

Nước mắt của em rơi càng nhiều, hyung lại càng tự nhủ với lòng mình không được khóc. Giống như khi xưa Yunho hyung thường bảo hyung khóc hết cho cả năm thì giờ đây nhiệm vụ ấy thuộc về em. Hãy trở lại là chính bản thân mình, là maknae của bọn hyung, em có quyền như thế và một trong những quyền ấy là được khóc. Bọn hyung sẽ mãi mãi mạnh mẽ, đứng vững nơi đây vì em và Yunho hyung, vì tất cả chúng ta.

Min à! Hyung yêu em, Jaejoong hyung yêu em, Susu yêu em và chắc chắn là Yunho hyung cũng rất yêu em… đừng khóc nữa Choikang Changmin à!

To be continue...

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 06:57:55 | Xem tất
(Cont.)

From: Max Changmin
    To: Micky Yoochun
    Subject: Begin crying

    Yoochun hyung!

    Bỗng nhiên hôm nay không ngủ được!
    Chẳng biết như thế nào nữa!

    Có lẽ… sau mỗi SM Town Live Concert kết thúc, tất cả chúng ta lại cùng nhau ngồi tại phòng khách vừa uống vừa tâm sự thế nhưng năm nay… Trống trải quá!

    Khi nãy vừa về đến nhà sau khi diễn, Yunho hyung đã đi thẳng lên phòng, hyung ấy bảo rằng hyung ấy mệt…

    Mệt thật hyung à! Hyung có biết hát hai người mệt đến cỡ nào không? Nhảy nhiều hơn, hát nhiều hơn, phải bao quát cả một sân khấu đấy, rộng kinh khủng. Mệt lắm! Mệt lắm! Ngay cả hát Ballad thôi cũng mệt...

   
“…Làm sao em có thể quên được?
    Liệu em có nên cố gắng quên đi?
    Chúng ta liệu có thể quay lại như ngày xưa?...”
    (How can I - DBSK)


    Haha… Hyung có thể trả lời em biết được không?

    Này! Nói thật! Có lẽ em sai rồi, về cái vấn đề “khóc” ấy…

    Em đã từng bảo thấy rất khó chịu khi hyung khóc đúng không?
    Em đã từng cho rằng khóc thì chẳng giúp ích được gì.
    Khóc chỉ tổ làm hại bản thân , đẩy lùi ý chí…
    Và vô vàng những lí do mà em đem đã đưa ra để ngăn cản hyung khóc.

    Thế mà…

    Em… hôm diễn ra SM Town live Concert đã khóc…

    Em không biết tại sao nhưng nước mắt cứ thế mà chảy ra… không ngừng được…

    Này! Nước mắt lại rơi này!
    Haizzz!....

    Thời gian này hình như em bị nghiện khóc. Đụng 1 tí là khóc, khóc, nước mắt cứ thế rơi xuống rồi tự động khô đi. Em đây chẳng buồn lau vì em luôn nghĩ rằng mình chẳng bao giờ rơi nước mắt, cho đến khi Yunho Hyung mua 1 phần gà rán thật to đặt trước mặt em mà chẳng nói lời nào… lặng lẽ ngồi ăn và rót rượu. Lần nào cũng gà, ngán chết đi được, em thật sự không muốn ăn gà đâu, em… nhớ canh kim chi của Jaejae…

    Này, hyung! Anh ra đi để lại bệnh khóc và tự kỉ cho 2 tụi này đấy à?

    Thế mới nói, trên thế giới này, không bệnh gì mà không lây… Kết quả nghiên cứu khoa học mới nhất của Shim Changmin, haha…

    Hôm trước, đi ngang qua phòng Yunho hyung, em đã nghe tiếng khóc, khóc tức tưởi. Đấy! Đấy! Đã bảo là hyung lây bệnh cho 2 tụi này mà!

    Em cũng chẳng thèm vào an ủi. Tự khóc rồi sẽ tự nín thôi! Mít ướt!

    Thế nhưng về phòng lại chẳng thể nào ngủ được. Trời hôm đó đầy sao, đẹp lạ kì! Từ cửa sổ nhìn ra vẫn còn thấy được nhà của con Harang nữa, nhưng chắc tuần sau anh quản lí sẽ mang cái nhà ấy đi. Những vật dụng liên quan đến các hyung dần dần biến mất, Yunho và em đã bảo là cứ để thế, chẳng ảnh hưởng đến công việc của chúng em đâu nhưng công ty không đồng ý, và có lẽ 1 thời gian ngắn nữa đây, chúng em cũng sẽ phải chuyển đến 1 nơi ở mới.

    Đêm hôm ấy, trời mùa thu mà em cảm thấy mặt mình lành lạnh. Ướt rồi!

    Hyung ra đi không chỉ lây bệnh mít ướt mà còn lây cả bệnh tự kỉ của hyung choYunho hyung mà còn cho cả em nữa đó

    Yunho hyung bảo rằng dạo này nụ cười cuả em thật xấu, chẳng đẹp như xưa. Hyung ấy bảo rằng thay vì cười như thế thì hãy cứ khóc đi, như thế sẽ nhẹ nhõm hơn. Hyung ấy bảo em đừng lo lắng vì đã có hyung ấy bên cạnh, không cần phải cứng nhắc như thế.

    Nhìn vào kiếng, mỉm cười với chính mình. Chợt nhận ra, ừ, xấu thật! Nhưng em cũng chẳng cho rằng ý kiến của Yunho là 1 ý kiến hay.
    Khóc gì chứ? Chẳng ra dáng tí nào!

    Em đã không còn ai để mà dựa vào rồi! Em phải thật mạnh mẽ cùng tiến bước Yunho hyung, gánh nặng trên vai anh ấy đã quá lớn rồi, không thể chịu thêm em được nữa!

    Em đã hứa sẽ ở lại thì phải chịu trách nhiệm với hành động của mình chứ.

    Em đã nhớ các hyung biết bao khi tham gia vào Come to play mấy hôm trước. Ước gì có các hyung ở đó, chúng ta sẽ là tâm điểm của chương trình chứ không phải họ.
    Chẳng ai đối xử tệ với em nhưng em vẫn cảm thấy bơ vơ.
    Ai ai cũng có thành viên đi cùng chỉ duy nhất riêng mình em lẻ loi, em lại không giỏi nói chuyện tại gameshow như Yunho hyung hay Hyung, không có khiếu chọc cười khán giả như Jaejae và Susu.

    Trong thời gian đó ghi hình đó, em đã thật rất tủi thân.

    Em vẫn là maknae của DBSK phải không?

    Em đã mơ rằng các hyung sẽ tự nhiên xuất hiện tại đó để cùng sát cánh với em. Để mọi người thấy được sức hút của DBSK chúng ta lớn dường nào.

    Đúng vậy! Càng nghĩ em ghét các hyung, maknae của người ta thì được bảo bọc kĩ lưỡng, đằng này, em cũng là maknae mà…

    Giận thì nói thế thôi chứ em vẫn biết Yunho hyung cùng các hyung vẫn phải gượng cười đấy thôi!

    Mà này, dạo này em thấy hyung ít khóc hẳn, chỉ thấy mỗi Jaejae và Susu khóc thôi. Đôi khi ngồi buồn em vẫn nhớ những khi hyung khóc, mấy chương trình trước xem đã thuộc rồi nên dạo này hay canh đến giờ chiếu phim của hyung mà thu lại để… xem hyung khóc, mặc dù là diễn cũng được.

    Khóc đi hyung à, em sẽ chẳng nói gì đâu. Thật đấy!

    Sau khi chương trình Come to play ấy phát sóng, Yunho hyung đã rủ em cùng uống. Tụi em uống nhiều hyung à, Yunho hyung bảo em đã đánh mất nụ cười trong sáng như thuở ban đầu, hyung ấy không muốn như thế và hyung ấy biết các hyung cũng vậy.

    Hyung ấy nói em có thể gạt tất cả nhưng em chẳng thể gạt được hyung ấy và các hyung. Hyung ấy bảo thay vì cười như thế thì em nên khóc đi.

    Khóc để cho các cậu ấy biết là em nhớ các cậu ấy đến mức nào.
    Khóc để tâm hồn của em và cả các hyung thanh thản vì hyung ấy bảo các hyung có thể thấy em đã không gượng ép bản thân.
    Khóc vì em là maknae của DBSK.
    Các hyung sẽ gánh vác tất cả cho em.


    Em vẫn cứ ậm ừ cho qua chuyện nhưng rồi chẳng biết vì sao tối hôm concert em lại khóc, khóc như mưa.

    Khóc cho những đau khổ mà các hyung đã phải chịu đựng.
    Khóc cho chính bản thân em vì tủi thân.
    Khóc cho DBSK và khóc cho cả Cass.


    Có lẽ giờ em sẽ phải ra ngoài mua gà rán cho Yunho hyung thôi!

    Em đã khóc vì thế hyung cũng hãy khóc đi nhé, Park Yoochun!
    Mạnh mẽ thì tốt nhưng đôi lúc cũng phải khóc hyung à!
    Em đã sai khi không cho hyung khóc rồi!


    Yah! Park Yoochun, hyung đã lây bệnh cho em rồi! Không tin được là mình lài khóc và nói ra những lời sến thế này…

    Nên mua bao nhiêu gà rán nhi???



    Note: Gửi lời cảm ơn đến subteam những vid Cat đã sử dụng trong fic, tuy chưa xin phép nhưng vì rất thích vid nên Cat đã add vào fic, chân thành cảm ơn...

    End.


Note: Chân thành cám ơn các bạn đã ủng hộ fic của Cat... cảm thấy Fic này ko đc như ý lắm... khi nào có thời gian các bạn ghé thăm các fic của Cat nhé!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-4-2012 17:41:29 | Xem tất
Shim Chang Min ah~~~~
Khóc đi anh , khóc để cho cass thấy rằng anh vẫn ổn vì không kìm chế quá nhiều .
Giờ đây mỗi người các anh đã đứng trên hai trận tuyến , khác xa nhau nhưng em biết ánh mắt của các anh vẫn hướng về nhau . Trái tim đó cùng chung một nhịp đập và yêu thương đó cùng dành cho Cassiopeia thân yêu !
Anh à anh ! Maknae láu cá của DBSK , maknae đẹp trai của cass , anh đừng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ , nếu anh mệt mỏi , hãy để chúng em biết . Chúng em không thể gánh vác được nhưng chúng em có thể an ủi anh .
Rồi DBSK sẽ trở lại .
Rồi cùng mỉm cười dưới biển đỏ bao la .
Cùng bên nhau , hoà tiếng hát vang đền nền trời xanh thẳm .
Cảm ơn bạn vì fic này *bắt tay* . Làm quen nhé .
Yêu bạn ♥
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-4-2012 14:20:59 | Xem tất
thk bạn đã comm... *ôm ôm*... Minnie sẽ mãi là maknae của DBSK... MÃI MÃI... gọi mình là Cat nhé... mình sn 92...đã rất lâu ko thấy nụ cười với ánh mắt không đều của Min rồi... nhìn chỉ thấy toàn là cười gượng... đau lòng nên... fic ra đời trong tình trạng hỗn loạn nên ko đc như ý lắm..thk bạn again nè...^^..iu... ^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách