Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: Trjeu_Ngan
Thu gọn cột thông tin

[Longfic|T] Nguyện Ước| trjeu_ngan| Detective Conan| Chương 13 (Thượng)

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 20-1-2016 07:41:02 Từ di động | Xem tất
E hèm...ta sẽ trả lời một vài câu hỏi chung nhất...

1/ Tại sao lâu như vậy mà ta không xuất hiện: Do bận bịu chuyện học trên trường... Ý tưởng mới không ra... Khụ khụ... một phần là lười... Cuối cùng là không ai quan tâm ta... Không có người comt ta không đăng bài nữa... mất động lực lắm...=_=...nói chung ta dễ tự kỷ với suy diễn lung tung lắm cơ :")

2/ cp chính của truyện là ai... Ta đang ngồi thuyền ShinShi hay HakShi thì ta sẽ không nói...mất vui a...
*Biên tập: Thật ra ngươi không biết chứ gì. Làm bộ ra vẻ thần bí gì chứ... Haizzz...*

3/ Lần này ta đăng bài bằng điện thoại nên chương truyện không đẹp... Có gì chỉnh sửa sau :")

4/ Comt riêng... :")
@Cungminh: Ai cha nàng vừa mới xem phim lịch sử đúng k? Khả năng liên tưởng thật bái phục... ^^~
@Sakura1610 và Athism: Cảm ơn đã động viên nga ^^~
@Minh_Vy_Nguyen: Cho hỏi đại tỷ, tên Shinichi ´làm ít nói nhiều´ là sao zạ??? Ta thấy hắn chương nào cũng nói chưa đến 5 câu mà, cũng chẳng làm gì hết... Hêhê... :")
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-1-2016 12:30:13 | Xem tất
Fic hay mà hấp  dẫn lắm!
Tác giả đừng drop
Viết tiếp đi! Ủng hộ nhiệt tình
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-1-2016 22:40:24 | Xem tất
Trjeu_Ngan gửi lúc 20-1-2016 07:41 AM
E hèm...ta sẽ trả lời một vài câu hỏi chung nhất...

1/ Tại sao lâu như vậy mà ta khô ...

À, ss thì lại nghĩ là chưa làm gì chứ ko phải là ko làm gì.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-2-2016 13:53:00 Từ di động | Xem tất
Chương này vốn dĩ muốn đăng ngay mùng 1 tết cho vui nhưng type không kịp nên đành để hôm nay mới post

Chúc mọi người năm mới vui vẻ... Có gì lì xì cho ta một ít. ^^~

Pi ếch: Năm mới tránh những hành động bạo lực nga... Đọc xong chương nì cần hết sức kiềm chế và bình tĩnh... Tránh xa dao kéo và mọi vật dụng gây tổn thương khác... Ta bỏ trốn rou... Zọt lẹ... >_<

Bạn đã được cảnh báo rou nhá!!!!!!



Chương 10: Đêm ngân giang
(Hạ)




"Mong giang sơn vạn dặm trường thịnh
Nắm tay người một kiếp bình an."



"Tiểu thư, nô tỳ nghĩ Vương gia sẽ không đến đâu, cả Nhị tiểu thư Mori cũng vậy. Dạ yến giờ này hẳn rất bận rộn." _ Rin-chan vẫn nói thao thao bất tuyệt trong khi Shiho thì phiền chán gần chết, đang nằm vắt nửa người trên lang can.


"Ngay từ đầu ta đã biết tên khốn đó không giữ lời." _ Tuy ngoài miệng nói lời đạm mạc không quan tâm, nhưng trong đầu đã lôi Kaitou ra treo quất roi.


´Đáng chết. Dám bỏ mặc ta một mình ở đây. Đồ vương bát đản Kaitou`. Trong đầu Shiho rất tức giận rủa xả tên Kaitou đến hàng vạn lần. Ánh mắt đanh lại tức giận, trái táo cầm trên tay cũng muốn bóp nát.


"a..." _ Tức giận Shiho hét to phát tiết.


Rin-chan không hiểu gì hết, tại sao đang yên đang lành tiểu thư lại hét lớn như vậy. Thật giật mình nha. Con bé đang tính nói vài câu an ủi thì bị tiểu thư trừng mắt, sợ quá liền ngậm chặt miệng không dám nói một câu.


Shiho sau khi hét to phát tiết hết buồn chán cùng tức giận thì quyết định về phòng ngủ sớm. Dẫu sao cũng chẳng có gì hết nên tốt nhất về phòng đọc sách rồi ngủ thôi. Nhưng phía sau nàng lại có người lên tiếng.


"Nhìn nàng như vậy thực giống oán phụ." _ giọng nói nam nhân nhẹ nhàng tựa gió kèm theo chút đùa bỡn.


"Tên vương bát đản nào vừa lên tiếng!!!" _ trong lòng chưa nguôi hết phiền chán thì liền có tên khốn nào đó lên tiếng lung tung, Shiho quay người lại mắng tiện thể ném luôn trái táo trên tay về phía tên kia.


Ánh nến trong lương đình nhảy múa uốn lượn, nhập nhòe mông lung nên chẳng thể nào nhìn rõ nhân dạng người vừa đến. Giọng nói hắn nhẹ nhàng từ tốn, tuy đang cười cợt nhưng vẫn rất thanh tao. Nam tử từ từ tiến vào lương đình, trên gương mặt vẫn luôn tươi cười ôn nhu. Ánh sáng trong lương đình dần dần soi rõ gương mặt người đến, nam tử ngũ quan như tạc, mĩ mạo ôn nhuận như ngọc, anh tuấn tiêu sái, chỉ cần hắn mỉm cười không khí xung quanh liền tỏa nắng ấm áp. Hắn là người mà vạn cô nương đều si mê.


"Lâu rồi không gặp, Miyano-chan"


"Là ngươi..."

...


Thất Tịch dạ yến năm nay vốn là mẫu hậu chuẩn bị cho hắn nhầm xem mặt các tiểu thư thế gia trước kỳ tuyển tú vào mùa xuân năm sau. Hắn trì hoãn nhiều năm như vậy rốt cuộc mẫu hậu cũng không chịu nổi mà tự mình tổ chức, ép buộc hắn phải ra mặt. Trốn tránh mãi không được, hắn cũng để người tự an bày. Hoàng cung yên tĩnh này tương lai cũng chẳng còn nữa. Cứ nghĩ đến một đám oanh oanh yến yến lượn ra lượn vào, ta sống ngươi chết mà tranh sủng thì hắn đã cảm thấy đau hết cả đầu. Hắn còn rất nhiều việc phải làm, không cần một đám nữ nhân lượn lờ trước mắt, rất phiền toái.


Mẫu hậu đối với đôi tỷ muội song sinh nhà Mori rất thích thú cùng thân thiết, trông như đã xác định trước họ là con dâu của mình. Dung mạo diễm lệ tựa thiên tiên, tài năng áp đảo quần phương, thế lực gia tộc lâu đời đứng đầu cả Đông Lăng. Hắn đại khái đã rõ ý nghĩ của mẫu hậu, món ngon béo bở như thế làm sao người chịu nhả ra.


Hắn hiện tâm trạng buồn bực không biết để đâu cho hết, ánh mắt đảo vòng quanh thì nhận thấy vị trí Tả tướng đã vắng người không biết từ bao giờ. Trước đó đã từng nhìn qua, y vẫn bộ dáng ung dung bình thản, cử chỉ hành động đều nhã nhặn chừng mực, y đứng tại vị trí quyền cao chức trọng mỗi giây lơ là đều sẽ bị kẻ khác nắm thóp kéo xuống. Điều cơ bản này làm sao không biết, tại sao lại sơ xuất như vậy. Hắn giật mình hiểu ra, Hakuba-san đi đến nơi đó. Hắn từng đáp ứng mỗi tháng sẽ cho y gặp nàng một lần. Đáng chết.


Hoàng đế không biết cảm xúc của mình lúc này thực ra là gì. Tức giận. Khẩn trương. Cảm giác như sẽ mất đi điều gì đó. Đáng chết, hắn thân là hoàng đế lại lần đầu tiên không nắm được bản thân. Mặt ngoài bình tĩnh tuy nhiên dưới ống tay áo đã nắm chặt thành quyền.


Hắn cáo mệt với mẫu hậu, muốn trở về Dưỡng Tâm Điện nghỉ ngơi. Có trời mới biết hắn chính là mau chóng nhanh tới Cẩm Tú Cung. Hắn sợ sẽ mất đi điều gì hay mất đi ai đó.


"Trẫm hiện nay đang nghỉ ngơi ở Dưỡng Tâm Điện." Tatami hiểu rõ điều mà hoàng thượng đang nói là gì, kính cẩn nghiên người nhận mệnh.


"Nô tài đã hiểu."


Bỏ lại đám tùy tùng phiền phức phía sau, hắn tự mình đi xuyên qua đình viện cung điện đến nơi tận cùng Hoàng cung này. Hắn muốn thoát khỏi cảm giác bức bối nên hắn cần câu trả lời tại nơi đó.

.


Ran Mori nàng đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu, mọi khổ luyện đều chỉ chờ hôm nay vì hắn mà phô diễn. Từng động tác mềm mại uyển chuyển, mạnh mẽ dứt khoát. Từng bước từng bước đều nhịp nhàng phối hợp cùng muội muội tạo thành khúc kiếm vũ hoàn hảo nhất.


Tỷ muội nàng thành công thu hút mọi sự chú ý của cả yến hội, đến Thái hậu cũng rất yêu thích các nàng. Lão nhân gia người cực kỳ thân thiết còn ân điển cho hai nàng ngồi cạnh trò chuyện. Tuy biết rằng gần Thái hậu thì sẽ gần Hoàng Thượng thêm một bước, nhưng ánh mắt hờ hững lạnh lùng của hắn nói cho nàng biết nàng sai rồi. Tâm của hắn nàng chưa bao giờ hiểu được, dù chỉ một góc nhỏ thì cũng không thể nào nắm bắt được. Nam nhân này là cửu ngũ chí tôn đứng đầu thiên hạ, tâm tư hắn sâu tựa trời biển, nữ nhân nhỏ nhoi như nàng không thể nào hiểu được. Nhưng nàng chỉ mong hắn nhìn nàng một chút, tâm tư hắn chứa hình bóng nàng một chút. Nàng rất yêu, rất yêu hắn. Yêu hắn rất nhiều. Yêu đến mức bản thân trở nên điên cuồng ích kỷ, muốn giữ hắn cho riêng mình, không cho phép bất cứ nữ nhân nào gần gũi hắn.

...


"Là huynh..." _ Shiho ngạc nhiên nhìn nam tử đang bước vào lương đình. Hắn y quan chỉnh tề, nụ cười ôn nhu trên môi vẫn như trong trí nhớ.


"Phải. Là ta. Miyano-chan đã lâu không gặp."


Shiho ngây ngẩn cả người khi nhìn thấy hắn mãi đến khi hắn chạm nhẹ vào mái tóc mềm của nàng, ngay lúc ấy nàng mới sực tỉnh vội vàng lui về phía sau một bước để giữ khoảng cách, vẻ mặt cũng mang đầy vẻ bối rối ngượng ngùng. Tuy nhiên do lùi lại bất ngờ nên chân giẫm vào vạt váy, thân thể loạng choạng suýt ngã, tay theo bản năng vội với về phía trước níu kéo giữ thăng bằng. Hakuba nhanh chóng chụp được tay Shiho,  tay còn lại nắm ngay eo để đỡ nàng đứng vững trở lại. Shiho đứng vững liền nhanh chóng rút tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của Hakuba, không khí giữa hai người lúc này đều ngượng ngùng căng thẳng. Cố gắng trấn tĩnh lại bản thân, Shiho nở nụ cười hòa nhã.


"Tướng gia, đã lâu không gặp."


Lời nói của nàng vốn chỉ là xã giao thông thường nhưng rơi vào tai hắn lại như châm chọc khiến tâm vô cùng khó chịu. Phải chăng nàng đang trách hắn đã chính tay đưa nàng vào đây.


"Nàng đang giận ta?"_ Tuy hắn hỏi nhưng mang ý khẳng định nhiều hơn.


"Không có. Tiểu nữ làm sao dám. Trước mặt Tướng gia vẫn nên giữ đúng lễ nghĩa."_ Shiho ngồi xuống, tay châm trà cho cả hai, cố gắng bình thản như vẫn chưa từng xuất hiện tình huống xấu hổ trước đó.


"Nha đầu. Nàng lại làm trò" Biết nàng đang chọc mình, hắn gõ nhẹ trước trán nàng. Bản thân cười to nhẹ nhõm.


"Ai nha trò này đúng là vô vị. Lễ phép một chút mà gương mặt cứng đờ cả. Không hiểu tại sao người cổ đại mấy huynh cứ luôn đeo như vậy? Không thấy mệt à?" _ Vừa nói Shiho vừa lấy tay xoa nắn khuôn mặt đã cứng đờ. Thật ra Shiho nàng đối với người ngoài khuôn mặt vẫn luôn lạnh lùng, hành vi vẫn rất đúng mực, chỉ là trước mặt Hakuba-san nàng cười nhiều hơn cũng thích chọc hắn nhiều hơn. Nàng cảm thấy rất thú vị.


"Đôi khi rất mệt mỏi..."_ Hắn nhỏ giọng thì thầm chỉ để chính mình nghe thấy.


"Hả? Huynh nói cái gì?"_ Thấy hắn lẩm bẩm gì đấy nàng liền thắc mắc, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười ôn nhu của hắn.

...

Rin-chan không thể nào hiểu được. Nó chỉ vừa mới chạy vào trong lấy chút điểm tâm thôi tại sao lúc trở ra lại thêm một người nữa. Mà người này lại là Tả tướng đại nhân. Không khí giữa họ hơi kỳ quái. Đây là có chuyện gì xảy ra a.


"Nô tỳ bái kiến Tướng gia"


"Rin-chan, đã lâu không gặp."_ Hakuba mỉm cười đưa tay xoa đầu con bé _ "Nói cho ta nghe những chuyện gần đây của tiểu thư nhà em."


"Chuyện... Chuyện này..."_ Rin-chan ấp úng, liếc mắt nhìn sang tiểu thư thì thấy cô ấy trừng mắt bảo đừng nhiều chuyện.


"Đừng lo, tiểu thư nhà em giận đã có ta chống đỡ thay."


"Thật sao? Vậy nô tỳ nói a..." Bô lô ba la. Rin-chan tận tình kể hết mọi chuyện không xót thứ gì, kể từ khi rời khỏi Tướng phủ vào cái nơi xó xỉn hoàng cung này, khiến Shiho đang ngồi thưởng thức món há cảo phỉ thúy cũng muốn ngã ngửa ra phía sau.


Thiên a! Đây là đang xảy ra chuyện gì đây? Có phải con bé đó đang rao bán tiểu thư nhà nó không? Mãi suy nghĩ nên Shiho không để ý lắm những gì những gì mà Rin-chan đang kể với Hakuba-san. Nhưng xui xẻo ở đây là nàng lại nghe trúng được câu ´nguy hiểm ´ nhất.


"Thật ra, tiểu thư rất nhớ Tướng gia."


RẦM!!!


Nghe xong câu nói đó Shiho liền ngã ngửa từ trên ghế xuống.


Sặc. Con bé này đang nói chuyện quỷ quái gì thế? Nàng chưa từng nghĩ như vậy hết. Nhưng khi ngẩng mặt lên lại thấy hắn mỉm cười rất tươi thì nàng lại xoay đầu sang chỗ khác tránh né. ´Này này huynh cũng đừng tin lời nói lung tung của con bé này chứ. Nhưng tại sao mình lại tránh né nhỉ, vốn chẳng có chuyện gì hết mà.´


"RIN-CHAN!!! Không được nói linh tinh nữa. Nếu không ta sẽ bán em cho Hakuba-san." _ Đến mức này thì Shiho không thể không lên tiếng ngắt ngang. Gì chứ nếu nàng không ngăn lại không biết con bé này còn tào lao bao nhiêu chuyện nữa. Thì ra bấy lâu nay nàng nuôi gián điệp nga. Bán sạch thông tin không chừa gì hết.


"Nói linh tinh. Thật sao? Thật là nàng chưa từng nghĩ như vậy?" _ Hakuba bỗng kề sát vào gương mặt nàng mà chậm rãi nói _ "Nàng thật biết cách làm ta đau lòng Miyano-chan."


"Đừng có mà kề sát vào người ta như vậy." Shiho đẩy hắn ra, nàng xoay mặt sang chỗ khác tránh né. Từng hơi thở của hắn lướt trên gò má nàng càng khiến nàng lúng túng hơn.


Hakuba mỉm cười trước sự thẹn thùng của Shiho. Hắn cảm thấy vẻ lãnh đạm của nàng rất đẹp, nhưng đầy sức sống như vầy sẽ đáng yêu hơn. Thất Tịch dạ yến mọi năm hắn vốn không quan tâm, nay chỉ vì nàng đang ở hoàng cung nên hắn phá lệ. Hắn không biết ý đồ của người nọ khi muốn đưa nàng vào đây là gì, nhưng nhìn nàng như âm hồn vất vưởng hắn lại thấy chua xót. Hoàng cung này đen tối, lòng người hiểm độc, làm thế nào mà một cô nương như nàng có sống sót được. Chỉ mới nghĩ đến đó thôi mà ngực hắn đã cảm thấy nhói đau. Cô gái nhỏ này thực sự đã chiếm tâm hắn một khoảng khá lớn rồi.


Hakuba kéo tay, ôm nàng vào ngực, cảm nhận thân thể nhỏ bé ấm áp của nàng. Hắn đặt lên mái tóc mềm mượt của nàng nụ hôn nhẹ nhàng như cơn gió lướt qua, đưa vào mũi nàng hương hoa tử đằng thoang thoảng.


"Ta rất nhớ nàng, Shiho-chan."




Lúc Hoàng đế đến hoa viên Cẩm Tú Cung, hắn thấy trong lương đình có hai bóng người đang thưởng trà. Trông nàng ấy có vẻ rất vui. Hắn bước đến gần nhưng không ai trong số họ chú ý đến, chỉ nghe thấy Hakuba-san nói


"... Nếu nàng muốn ta sẽ dẫn nàng đi."


"Được..."


Nghe đến đó hắn bỗng cảm thấy tức giận. Có  phải vừa rồi hắn đã để lỡ gì không? Bỏ trốn? Nếu hắn đến chậm có phải hai người họ sẽ bỏ trốn cùng nhau? Một người là thần tử của hắn, người khác lại là nữ nhân của hắn. Chuyện gì đây?


Shinichi không hiểu cảm xúc của hắn đối với Shiho là gì nhưng khi thấy hai người họ bên nhau, nghe đoạn đối thoại đó hắn liền cảm thấy tức giận. Hắn bước nhanh vào trong lương đình rồi nắm cổ tay Shiho kéo dậy, nhìn thái độ ngạc nhiên thất thố của nàng ấy và Hakuba-san khi hắn xuất hiện ở đây càng khiến lửa giận trong lòng thêm lớn. ´Trẫm xuất hiện ở đây có phải làm cho kế hoạch bỏ trốn cùng nhau của các ngươi phá sản? Được. Được lắm. Rất được. Hay cho đôi cẩu nam nữ các ngươi. Trẫm quả nhiên bắt gian tại trận.´


"Bệ hạ..."_ Hakuba đứng lên định hành lễ với hắn thì bị ngăn lại.


"Tả Tướng, Thất Tịch dạ yến của Trẫm rất nhàm chán sao? Tại sao ngươi lại trốn đến nơi này?"_ Rõ ràng hắn biết rõ lý do nhưng vẫn không ngăn được câu hỏi vì sao.


"Bệ hạ là người biết rõ câu trả lời nhất."_ Hakuba vẫn giữ đúng thái độ không kiêu ngạo xiểm nịnh, cung kính trả lời.


´Trẫm đã biết rõ. Không ai trong các ngươi diễn trò qua mắt được.´ Hắn nghĩ.


Một khoảng yên lặng nhanh chóng trôi qua, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cả ba người nhìn nhau không nói gì. Bỗng Shiho lên tiếng phá vỡ bầu không khí quái dị này.


"Nếu Hoàng đế bệ hạ đã không chấp nhất lễ tiết quân thần này thì có thể thả tay tiểu nữ ra rồi chứ. Ngài nắm chặt thế này không tốt lắm."_ Nàng nói lời mỉa mai châm chích hắn.


"Nếu Trẫm không thả thì sao?"_ ´Nàng ta tính làm gì? Bỏ trốn cùng tình lang?´ Nghĩ vậy tay hắn lại càng siết chặt cổ tay nàng hơn. Nếu hắn mạnh tay thêm chút nữa nàng nghĩ chắc hẳn sẽ gãy tay. Một tiểu cô nương như nàng làm thế nào có đủ sức chống lại hắn, cổ tay bị hắn bóp đến đau điếng buộc nàng phải dùng sức giãy ra.


"Á... Đau... Mau buông tay ra tên khốn này... Đau quá... Buông ra... "_ Shiho cố giãy tay ra khỏi nắm tay của Shiho, nhưng càng cố dứt tay ra thì hắn lại càng siết chặt hơn_ "... Này, buông ra đi. Có gì từ từ nói. Đừng siết nữa. Đau..."


Hakuba khá ngạc nhiên khi Hoàng đế xuất hiện ở nơi này, nhưng trên hết nếu cứ để bệ hạ siết thì cổ tay Miyano-chan chắc chắn sẽ gãy. Hắn buộc lòng phải can thiệp, những chuyện khác từ từ giải quyết sau.


"Bệ hạ, người bình tĩnh lại. Người mau buông nàng ấy ra. Nếu không cánh tay sẽ gãy lìa mất. Bất cứ chuyện gì cũng có thể thương lượng được."


Hoàng đế không hiểu tại sao bản thân lại tức giận khi thấy họ ở cùng nhau, hay nói đúng hơn là mỗi lần hắn gặp Shiho Miyano thì mọi thứ dường như mất kiểm soát. Cảm xúc. Lý trí đều hỗn loạn không yên.


Có Hakuba giúp ngăn cản nên may mắn cổ tay Shiho mới không gãy lìa mà chỉ bị trật khớp. Cổ tay vốn trắng nõn giờ lại có thêm nhiều vết xanh tím ghê người. Rin-chan giúp nàng thoa thuốc và băng bó vết thương.


"Này, nhẹ tay một chút... Đau..."


"Tiểu thư người ráng chịu một chút. Rất nhanh sẽ khỏi."_ Rin-chan vừa băng bó vừa an ủi. Nhìn tay tiểu thư như vậy thực khiến người khác đau lòng mà. Ai nha hôm nay vốn là ngày vui sao Hoàng Thượng lại...


"Rin-chan, em nói xem sao hắn tự dưng nổi điên? Bộ hắn là động vật họ mèo bị đạp trúng đuôi?"


"Tiểu thư người nhỏ tiếng một chút. Họ đang ở bên ngoài."
"Hừm... Tức giận lồng lộn lên như vậy, mắt trừng đỏ đầy tơ máu, hơi thở hỗn loạn dồn dập, mạch đập nhanh, người lại phát nhiều hàn khí... Hừm"_ Shiho dùng tay còn lại xoa cầm ra chiều suy nghĩ rất chăm chú.


"Tiểu thư người nghĩ là chuyện gì? Bệnh?"_ Rin-chan cũng bị suy luận của Shiho cuốn vào cùng nghiền ngẫm _ "Có khi nào là... ghen"_ hơi liếc mắt về phía tiểu thư nhà nàng mà nói. Nếu nói Hoàng Thượng không có cảm giác trước tiểu thư cũng hơi khó.


"Ghen? Hắn?"_ Shiho suy nghĩ đôi chút về ý này của Rin-chan. ´Hừm... Nghe cũng có lý. Nhưng mà có vẻ cũng không đúng lắm. Hắn ta có cả hậu cung đầy hoa thơm cỏ lạ, làm gì thiếu thứ gì mà ghen. À mà khoan, sao trước đây lại nghe Kaitou nói là...´


Hoàng huynh chưa lập hậu cung nên mẫu hậu mới lo lắng không yên về người thừa tự.´


´Chưa có nữ nhân sao? Hay là đã có người trong lòng nên đến giờ mới chưa có thê thiếp. Hoặc là... để xem nào, trước đó Kaitou từng nói thêm gì nữa nhỉ?´


´Bốn người chúng ta, hoàng huynh, ta, Hakuba-san, và Hattori-san đều lớn lên cùng nhau. Bọn ta đều thân thiết như huynh đệ ruột thịt. Rất tin tưởng vào đối phương´


Thanh mai trúc mã. Không hiểu tại sao trong đầu Shiho lúc này lại hiện lên bốn chữ này. Đầu óc nghèo nàn của nàng lại nhảy sang một ý nghĩ khác.


´Không phải chứ. Không lẽ hắn...´ _ Shiho tự rùng mình khi bị chính suy nghĩ của mình dọa sợ_ ´Vậy nên hắn mới tức giận? Cũng hợp lý.´


Rin-chan không hiểu trong đầu tiểu thư nhà nàng chứa thứ quỷ quái gì nữa. Con bé chỉ nói rằng có lẽ Hoàng Thượng đang ghen. Nhưng theo những biểu cảm đa dạng biến đổi đủ sắc thái thế kia chắc chẳng phải chuyện hay ho gì. Nhìn tròng mắt đảo điên cùng nụ cười quỷ quái kia hết mười phần sắp có người gặp xui xẻo rồi.


Hoàng đế và Hakuba đang thưởng trà ngoài lương đình bỗng dưng thấy ớn lạnh.


"Tiểu thư người làm sao vậy?"_ ´Sao tự nhiên mặt mày xám hoét rồi che miệng nén cười đến run rẩy cả người. Bệnh sao?´


Shiho quay người sang chỗ khác, cố gắng nhịn cười đến nội thương, nhưng tay lắc lắc ý bảo mình không sao. Từ khi nghĩ ra cái ý tưởng điên rồ kia nàng lại cảm thấy cực kì buồn cười đến khó nhịn. ´Nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ chết mất. Cần bình tĩnh lại.´ Nàng cố gắng tự trấn an mình nhưng nghĩ đến điều vừa rồi cơ mặt cũng giật giật.


"Ta...không...sao... Đừng... Đừng lo"


"Thật là không sao chứ?"


"Không...không sao... Ra ngoài thôi... Đợi...cũng...cũng lâu rồi..."

.


Bên ngoài lương đình, Hoàng đế vẫn lạnh băng vô cảm, Hakuba thì vẫn ngồi ung dung thưởng trà, cả hai vẫn yên lặng không nói bất kỳ điều gì. Không khí xung quanh liền rơi vào vùng khí áp thấp mãi đến khi Shiho trở ra mới cải thiện đôi chút.


"Không sao chứ?"_ Hakuba lo lắng hỏi thăm. Vết thương nơi cổ tay đã được băng bó cẩn thận, ống tay áo tuy đã che đi nhưng vẫn để lộ một ít băng gạt trắng.


"Nhờ ơn ai đó mà chỉ trật khớp chứ không rạn xương. Nhưng cũng phải mấy tuần nữa mới lành."_ Đáng lý ra tâm tình Shiho vừa có chút khởi sắc nhưng thấy gương mặt đen đúa còn hơn than đáy nồi thì mất hứng. ´Hắn ta lại làm sao nữa đây? Ta mới là người bị thương nga...´ Shiho nàng mới lười không quan tâm đến hắn. Nàng kéo tay Hakuba sang một bên hỏi.


"Chuyện đó..."


"Ta đã hứa với nàng, tất sẽ giữ lời."


"Tốt quá! Vậy bây giờ nhé"


Hoàng đế thấy mình trở thành người đứng ngoài thừa thải thì mặt lại đen thêm vài phần.


´Hai người họ đã cùng ước định? Nên hôm nay mới bỏ trốn cùng nhau.´


Trong đầu tuy nghĩ vậy nhưng tay chân lại phản ứng nhanh hơn vài phần, nhanh chóng chụp lấy vai Shiho kéo về phía mình. ´Trẫm không cho phép.´


"Lúc nãy chưa bẻ gãy tay ta nên không cam lòng sao?"_ Nàng lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt mang theo vài phần sắc bén. ´Có phải hắn được một tấc lại muốn đòi thêm một thước. Là ghen thật sao?´_ "Bỏ tay ra"


Hakuba thấy tình huống này lại một lần nữa giương cung bạt kiếm liền muốn giảng hòa. ´Ắt hẳn bệ hạ đã hiểu lầm chuyện gì đó. Liên quan đến Miyano-chan?´


"Thần và nàng ấy trước kia từng ước hẹn đêm Thất Tịch sẽ cùng ngắm ngân giang"_ Hắn nói đều là sự thật. Ước hẹn này có trước khi nàng ấy vào cung, hắn vẫn luôn khắc ghi nên mới muốn thực hiện. Mỗi tháng chỉ được gặp nhau một ngày, có phải rất châm chọc không?


"Ngân giang...?"


"Ngươi buông tay ra được chưa? Nam nữ thụ thụ ´thất´ thân đó"_ Cố giãy ra thêm lần nữa để thoát khỏi ma trảo kia


"Tại sao không ở trong cung mà ngắm?"


"Có nhầm không vậy? Trong này tường cao nóc lớn, ngẩng cổ lên chỉ thấy tường là tường. Với lại ngày nào cũng ở trong này ngươi không phát điên nhưng ta điên"_ Nghe hoàng đế hỏi như vậy Shiho liền đáp trả lại. Hắn muốn giam mình cả đời trong cái lồng vàng này cũng không liên quan đến nàng. Nàng không phải phi tử của hắn thì lấy quyền gì cấm cản. Nghĩ đến thôi mà cũng muốn sôi máu.


"Miyano-chan, đừng vô lễ" _ Hakuba nhỏ giọng nhắc nhở.


"Chẳng phải hắn nói không cần giữ lễ nghi quân thần mà chỉ là bằng hữu. Bây giờ ta nói một chút liền không chịu được?"_ Nàng đánh cược hắn sẽ không làm gì nàng, vì hắn nợ nàng còn có Hakuba-san cũng ở đây. Nên sẽ không có chuyện gì đâu.


"Ta muốn đi cùng"_ Hoàng đế mặt than nói. ´Trẫm sẽ không để hai người hẹn hò riêng`


"Không được"_ Shiho lặp tức phản đối. Nàng không ngại có thêm một kẻ khó ưa theo cùng nhưng mà tên này thì lại khác. Hắn cực kỳ phức tạp, thân phận đặc thù thì thôi đi, mỗi lần đi đâu lại kéo theo một đám bảo kê, à không gọi là lính hộ vệ mới đúng. Nếu ra ngoài đường nàng không tưởng tượng sẽ hỗn loạn thành dạng gì nữa. Vậy thì đi làm gì.


"Tại sao không?"_ Mặt hoàng đế vừa hòa hoãn một chút nhưng sau khi nghe Shiho kiên quyết phản đối thì liền nhăn lại có nguy cơ bạo phát bất kỳ lúc nào.


"Ngươi không cảm thấy bản thân mình phiền phức? Ngươi không được phép đi bất kỳ nơi nào ngoài hoàng cung, không được phép làm bất cứ điều gì mà không có lính hộ vệ theo sau, không được phép ăn gì trừ phi có kẻ thử độc trước đó. Ngươi nói thử xem."


"Miyano-chan..."_ Hakuba kéo tay nàng bảo đừng nói nữa. Bình thường nàng ấy rõ ràng rất hòa ái nhưng sao lần này lại gay gắt, nhìn kiểu nào cũng giống oan gia truyền kiếp.


Hắn thân là hoàng đế được người người thần phục nhưng nay lại bị một nữ nhân nói đến nghẹn họng không phản bác được một lời. Đáng giận.Chính hắn cũng thấy khó hiểu tại sao lại lo lắng, nàng ta cũng chẳng thể chạy đi đâu được, thiên hạ này có chỗ nào không phải đất của hoàng đế. Nhưng khi nghe thấy hai người họ hẹn ước đêm Thất tịch thì thân thể đã phản ứng nhanh hơn cả đại não, muốn ngăn cản. Tại sao?


"Cho ta một thứ trên người ngươi ta sẽ nói"_ Shiho lên tiếng trước phá vỡ, món hời như vậy cũng không thể bỏ qua. Nàng không ghét hắn, chỉ là không thích.


Cư nhiên trấn lột hoàng đế, nàng ta là người đầu tiên.


"Ngươi nếu không muốn thì trở về mà đắp chăn ngủ. Đừng ở đây làm phiền ta"


Hắn tháo xuống đưa nàng miếng ngọc bội bạch ngọc, nhưng nàng ta chỉ nhìn qua một lần rồi ném ngược lại hắn rồi đòi thứ khác chứ không cần cái này. Nàng ta có phải ngớ ngẩn không? Bạch ngọc này giá trị liên thành, chất ngọc sáng mà thuần khiết, gân ngọc nổi rõ, là thượng phẩm trong số thượng phẩm, hắn rất thích mang nó bên mình. Vậy mà nàng ta chỉ liếc mắt sơ qua đã quăng đi như hàng thứ phẩm. Ngoài thứ này ra trên người hắn đâu còn thứ gì khác đáng giá hơn.


"Ngươi thật nghèo túng." Thấy hắn không đưa ra được gì khác nàng cười khẩy mỉa mai. Đưa ngọc bội gì chứ, trong mấy phim truyền hình hạng ba của bà nội trợ chẳng phải luôn trao ngọc bội làm tín vật định tình sao. Nàng với tên hoàng đế này chưa có phát sinh mối quan hệ biến thái như vậy. Nàng mới không cần.


Hakuba đỡ trán chào thua, nàng ta bảo người nắm giữ tài vận thiên hạ là nghèo túng thực quá mới mẻ rồi.


Shiho lại xòe tay đòi lễ vật, giống như nói rằng nếu hắn không đưa ra thứ khác thì nàng ta quyết không bỏ qua.


"Ta chỉ có mỗi miếng ngọc bội này, nàng không nhận ta cũng hết cách"_ hoàng đế mặt than cười khổ đẩy lại miếng ngọc bội vào tay Shiho.


"Nhận tạm vậy. Nhưng mà..."_ nàng cầm lấy miếng ngọc bội tên mặt than kia đưa rồi quẳng cho Hakuba-san đang đứng bên cạnh_ "... Hakuba-san giữ lấy"


Hoàng đế không hiểu, Hakuba không hiểu, Rin-chan cũng chẳng hiểu, nói chung chả ai hiểu gì hết. Shiho thì cười mãn nguyện như mình vừa làm được việc tốt, những người khác nhìn vào nụ cười đó lại thấy sởn da gà.


"Đơn giản thôi, chúng ta trốn đi bằng cửa sau. Sau nữa thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ,..."_ ´...nam nhân của ai người nấy ôm´, mấy lời cuối này nàng chỉ đành nuốt nghẹn nơi cổ họng chứ chẳng dám phun ra. Ngượng ngùng nga.


"Ý gì đây?"_ Shinichi cơ hồ muốn bóp chết người, nhưng áp chế lại chỉ dùng lực đạo nắm lấy vai nàng. ´Nàng ta đưa ra chủ ý thối tha gì đây? Lẩn quẩn cả nửa ngày trời toàn nói nhảm. Chê mạng sống dài quá đúng không? Còn có, ngọc bội ta đưa nàng nhưng lại chuyền cho Hakuba-san cất giữ, đây là có ý gì?


"Đau... Mau buông ra... Sao ngươi lại động tay chân rồi, tính đánh người?"_ Shiho giãy giụa muốn thoát nhưng không thành.


"Miyano-chan..."_ Hakuba thở dài ngao ngán, hà cớ gì cứ thích chọc giận bệ hạ cơ chứ.


"Ý tại ngôn ngoại. Hắn..."_ nàng chỉ tay vào tên mặt than đang bừng bừng tức giận _ "... Bản thân hắn không tự bảo vệ mình thì làm sao bảo hộ đất nước này"


Lời nói này gây chấn động không nhỏ với những người hiện có. Shinichi ngỡ ngàng nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, lực đạo trên tay cũng buông lỏng. Chớp lấy cơ hội nàng liền nhanh chân trốn sau lưng Hakuba.


Vì câu nói ´thần thánh` của người nào đó mà cả ba người lén lút chuồn cửa sau, bỏ nhà đi hẹn hò, à nhầm đi dạo hội Thất tịch nhân gian.


(Hoàn chương 10 - Hạ)




Biên tập đại nhơn: Đầu óc ngươi quả nhiên úng nước không bình thường nga.


Tiểu Triệu: ?????


Biên tập đại nhơn: Tết Nguyên đán mà lại đi viết về Thất tịch, mai mốt chắc ngược lại quá. Không bị bệnh chứ là gì nữa. Có cần ta giới thiệu bác sĩ khám không?


Tiểu Triệu: Có ngươi mới điên cần nhập viện.


Biên tập đại nhơn: Nãy giờ ngươi đang bận rộn đóng gì đó


Tiểu Triệu: Hắc hắc... Ta dựng quầy hàng bán đậu "hủ" đêm Thất tịch nga. Giá mười đồng lấy ngươi tám.


Biên tập đại nhơn: =_=


……………………………………………………


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 10-2-2016 20:06:39 Từ di động | Xem tất
Chap mới chap mới. Không biết mọi người nghĩ sao chứ đọc văn án nghĩ ngay luôn shinshi nhưng hình như thiên về hakshi hay sao ấy. Dù tính cách nhân vật hơi bị đảo ngược nhưng vẫn hay. Luôn hóng fic. Chúc mừng năm mới au :-) :-) :-)
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-2-2016 20:08:49 Từ di động | Xem tất
Hehe... Chúc mừng năm mới...

Không biết mọi người có hài lòng không? Ta tự khâm phục bản thân nga... Đáng lý đj chơi  Thất tịch trong 1 chap nay lại kéo thành hai...haizzz

Mới đầu viết cái này ta tính để Hakuba tính cách phúc hắc (mặc dù ta chả hỉu từ này có ý nghĩa gì nữa =_=) không hiểu sao viết viết một hồi lại thành ôn nhu trung khuyển, còn Shinichi thì đen hơn nhọ nồi như zậy nữa => do tính cách thất thường + độ biến thái của tác giả thì cái văn án kia coi như trưng cho đẹp, làm màu là chính, có cái để ăn nói với chị em ^^" (ta giả ngu ak)

Còn về ShinShi hay HakShi thì tùy duyên đê... Cô nàng Shiho này đầu gỗ + suy diễn biến thái => các anh còn khổ dài dài.

Theo nguyên tác của Aoyama đại thúc thì ta không thích Ran, nàng này bánh bèo quá, lần nào cũng khóc ta thấy mà đau cả đầu (xin lỗi fan Ran đây là suy nghĩ của riêng ta, không thích thì đừng xem...tránh gây war làm mất lòng nhau) => bà chị Ran trong fic của ta chính là một nữ cường nhân mạnh mẽ

Ta không nói trước là trong fic có cung đấu hay không, mặc dù đọc loại này muốn mòn não luôn mà chả thấm vào đầu đc bao nhiêu => bó tay

Còn trinh thám phá án thì đang suy nghĩ không biết có nên đưa vào fic hay không, tại không rành cho lắm, nhưng để tài năng của Shiho phí phạm cũng hơi tiếc.

Đúng như @Kim_An nói tính cách nhân vật lẫn lộn (dù đã nói trc ở phần đầu nhưng không ngờ nó kinh khủng như vậy)=> bạn nào theo nguyên tác đảng thì đừng xem, mất công nhồi máu cơ tim nhập viện thì không ai chịu trách nhiệm đâu. Fic này ta chỉ mượn tên nhân vật và một ít tính cách, còn lại là phù hợp mạch truyện và tùy duyên nữa.

Cảm ơn đã ủng hộ trong thời gian qua. Mọi người là động lực để ta hoàn thành fic này. Cũng xin lỗi đối với những ai không thích cách nói thẳng về những lời phía trên của ta. Hãy tôn trong công sức của tác giả chứ đừng cố ý gây war, sẽ ảnh hưởng đến những reader khác không vui.

Một lần nữa cảm ơn nga ^^~
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-2-2016 13:34:30 Từ di động | Xem tất
Hehe, công nhận vs au là mình cũng không thích Ran trong DC lắm, mình thích một Ran mạnh mẽ hơn. Còn về Shiho, mình thích cái suy nghĩ biến thái của nàng ấy! Au yên tâm chứ mình ngày nào cũng vào hóng chap mới của au
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 27-3-2016 15:02:34 | Xem tất
hay lắm bạn ơi, văn chương của bạn rất mượt, tuy nhiên. Shiho ở đời thực rất thông minh nên mình nghĩ bạn nên đào sâu thêm yếu tố này (cho cô ấy tí đất để thể hiện tài năng của mình chứ), cứ tiếp tục nhé. Mà mình thấy nếu tiến triển như thế này thì chắc Sagu sẽ thành với Shi quá. Dù sao anh chị này cũng rất hợp với nhau mà. Shin với Ran luôn đi vì cặp đôi này là truyền thống rồi. Chẳng lẽ để Ran với Sagu FA????

Bình luận

Ta thiệt hạnh phúc khi nghe thấy lời này nga... chấm nước mắt... ^^~  Đăng lúc 9-5-2016 12:13 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 27-3-2016 15:06:53 | Xem tất
Còn nữa, mình nghĩ nên cho mọi người biết được thân phận của Shiho. Dù sao cô ấy cũng đâu phải là người ở thời đại này nên suy nghĩ có hơi khác người
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-5-2016 12:22:37 | Xem tất
*lượn ra...* "Ai ơm còm bét... Mọi người có ai còn nhớ ta hôn... ôm một cái chào mừng đê ^^~"

BỐPPPPPPPP... sao bay đầy trời...bất tỉnh nhân sự a~

*Biên tập đại nhơn chạy ra cốc cho một cái thiệt đau rồi quẳng xác vào bên trong hậu đài, cúi người xin lỗi mọi người...*

"Xin lỗi mọi người, cháu nó vừa bị 'lên cơn', chưa kịp uống thuốc nên chạy lung tung ra ngoài. Thành thật xin lỗi nga"

Tiểu Triệu: *ngồi chồm hỗm vẽ giun dế dưới đất, miệng lẩm bẩm*: "ta muốn ra ngoài chơi a~"

Biên tập đại nhơn: *tức giận xì khói, lật bàn *: "ngươi còn dám chạy đi chơi, có tin ta trói ngươi vào cột nhà không? Bản thảo chương mới chưa xong mà ngươi dám chạy lung tung nga~"

..

hehehehe... mọi người có hào hứng không...ta zìa rồi đây... thiệt khổ tâm cho ta nga~

cảm ơn nàng Tang Tu, cũng chính là biên tập đại nhơn xinh đệp đã luôn quan tâm chiếu cố đến ta. Nếu không có nàng thì không biết bây giờ ta đã bay zìa nơi xa lắm nào nữa

Cảm ơn nàng rất nhiều... chương này ta dành tặng biên tập đại nhơn xinh đệp của ta... cho một tràng pháo tay nào mọi người oy...

.

Chương 11: Hoa đăng
(Thượng)





Kinh thành Trường An, đế đô Đông Lăng.

Hùng vĩ tráng lệ như thế làm cho người ta hoa mắt chóng mặt!

Đế đô của Đông Lăng là một tòa thành rất lớn được xây dựng trên nền đất cao, bằng phẳng ngay trung tâm với diện tích cực kỳ rộng. Hoàng thành hình tứ phương, chia thành bốn cánh cổng lớn cho mỗi phương đông – tây – nam – bắc. Từng dãy phố phường được lập trên các con đường chính tại đế đô, nếu xét tất cả từ bố cục, kết cấu xây dựng đến mỹ quan đều được sắp xếp quy hoạch rõ ràng hợp lý, nhìn vào rất dọa người. Trí tuệ của người cổ đại tuyệt dối không thể xem nhẹ.

Đêm nay là lễ hội nên hoàng cung đèn đuốc sáng trưng, dân gian nhà nhà giăng đèn kết hoa sáng ngời lung linh như ánh sao nhỏ, rực rỡ tựa dải ngân hà. Đứng từ trên cao nhìn xuống cả đế đô hệt như một biển sao tràn đầy ảo mộng.

Trong thời gian này ở kinh đô tất nhiên toàn là thắng cảnh phồn hoa, đi đến đâu cũng thấy cành hòe liễu rũ hai bên đường. Đợi đèn hoa thắp lên, trên đường phố hay trong tửu lâu đều truyền ra tiếng cười nói vui vẻ. Quan nhân, thương nhân, văn nhân,… không phân biệt bất kỳ giai tầng nào cũng đều hòa mình vào lễ hội đêm nay, đâu đó xen lẫn tiếng chơi đoán chữ, hát hí khúc, uống rượu, bàn chuyện bát quái,… Đứng trên cầu phóng tầm mắt nhìn khắp nơi, đâu đâu cũng là hoa đăng xinh đẹp với đủ hình dạng, mỗi một kiểu dáng dưới ánh đèn mờ ảo đều trở nên tuyệt mỹ vô cùng.

……………………………………….

Nam nhân phân phó xe ngựa dừng lại trong một hẻm nhỏ nhìn ra đường cái tấp nập, cả ba người cùng nhau đi bộ dạo các phố phường thưởng hội. Nhưng thực tế đập vào mắt người qua đường lại là hai nam nhân cao lớn, tiêu soái đi phía trước để lại một nữ nhân thấp bé lọt tọt chạy theo phía sau hệt như tỳ nữ.
‘Hai tên Hắc Bạch Vô Thường các ngươi ỷ mình chân dài đi nhanh, bỏ mặt bản tiểu thư chân yếu tay mềm như ta lẽo đẽo theo sau đuôi. Thật đáng giận nga!’
Đúng thế, hai nam nhân phía trước một người bạch y hòa nhã ôn nhu, hắc y nam nhân bên cạnh lạnh lùng cao ngạo. Bọn họ vận y phục thượng đẳng, dung mạo bất phàm, khí chất cao quý, đều là nhân trung chi long. Rõ ràng là trái ngược nhau hoàn toàn, nhưng càng nhìn kỹ lại càng thấy hai người này thật sự hòa hợp, bổ khuyết bù trừ. Thanh y nữ nhân thấy cảnh trước mắt mà ngẩn cả người sau đó lại thở dài.

‘Nhìn đi, đây chính là trời sinh một đôi, không ai chia có thể chia cắt được. Ai nha, có trò hay…’

*Nhân trung chi long: nhân tài kiệt xuất, phi phàm

Đi chung với những người đặc biệt tất sẽ phát sinh thêm nhiều chuyện kỳ quái. Tỷ như hai kẻ Hắc Bạch Vô Thường, à nhầm Hắc Bạch Song Sát, ý không phải là Hắc Bạch Công Tử mỹ mạo vượt quá tiêu chuẩn thông thường, người mang tiếu ý ôn nhu, kẻ thì lạnh lùng bá đạo đã thu hút không biết bao nhiêu là ong ruồi bu đến, ấy chết lại nói sai nữa rồi, là thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn thèm thuồng của tất cả nữ giới trên đường dù là tiểu oa nhi hay lão phụ nhân đều không chừa sót một ai. Đang đi trên đường mà cứ chốc chốc lại có vài chục người vấp ngã vào nam nhân anh tuấn, chốc chốc lại có cô nương là rơi khăn tay, nháy mắt đưa tình đủ các thể loại. Thanh y nữ tử chạy lọt tọt phía sau cảm than cho những người này.

‘Mấy người đừng tốn công vô ích nữa, chia uyên rẽ thúy coi chừng bị sét đánh…’

*Chia uyên rẽ thúy: chia cắt những người yêu nhau

Xem xem nhìn nhìn một hồi chắc mọi người đều đoán được ai rồi nhỉ, tất nhiên là ba kẻ luồn cửa sau đi ‘hẹn hò’ rồi, là Hakuba vận bạch y nhã nhặn, Shinichi thì hắc y lạnh lùng, còn thanh y nữ nhân chạy lẽo đẽo theo sau hai người kia tất nhiên là Shiho rồi. Thân là một nữ nhân bám theo đuôi hai kẻ thu ong hút bướm phía trước Shiho nàng cũng cảm thấy áp lực ngộp thở nga. Ánh nhìn của mấy cô nương này cũng thật thần kỳ quá đi, nhìn hai người bọn họ thì si mê cuồng nhiệt, ngưỡng mộ tôn kính, chỉ thiếu điều nhảy bổ xả vào mà ăn tươi nuốt sống, nhưng sao nhìn tới nàng lại thành ghen ghét oán hận, muốn giết người băm thây thế này. Thật ớn lạnh cả sống lưng. Nếu ánh mắt có thể giết người được thì hẳn Shiho đã bị đâm tám trăm nhát nát bét hệt cái sàn gạo.
Đi được một đoạn thì thấy “ruồi nhặng” bay tới ngày một nhiều hơn, Shiho nàng muốn trốn đi nên cố tình đi chậm lại vài bước gia tăng khoảng cách với hai nam nhân chói lòa phía trước.

‘Hẹn hò là phải có đôi có cặp. Kẻ chen giữa uyên ương chắc chắn sẽ bị thiên lôi dòm ngó… Không nên… không nên…’

‘Ta phải tận hưởng Thất Tịch cổ đại chứ…’

‘Mấy cô nương này mang theo “đao kiếm” cũng quá nặng rồi… Ta là người vô tội nha’

‘Ể…hay là… Hắc hắc…Ta thật thông minh nga…’

Một bước…

Hai bước…

Ba bước…

…Chuồn lẹ

Đầu óc nhanh chóng phân tích tình hình chân cũng nhanh chóng bước lùi thêm vài bước, vừa tính xoay lưng bỏ chạy thì bả vai đã bị ma trảo tóm lấy, không trốn thoát được. Shiho cảm thấy lần này mạng nhỏ toi chắc rồi.

Shinichi hắn làm sao để cho cô nàng tai quái này trốn thoát được, trong một tích tắc kia thấy nàng ta mưu đồ bỏ trốn, hắn liền vươn tay chụp lại. Hành động này của hắn vốn là bắt người, nhưng rơi vào mắt những nữ nhân xung quanh lại giống như thân thiết ân ái, càng làm họ ghen tị tức giận, ánh mắt bổ xả vào Shiho hệt như thú dữ muốn nhai xương uống tủy con mồi, làm nàng đi phía trước lạnh cả sống lưng. Điềm xấu nga.

……………………………………………….

Cả ba người cùng dạo qua các con phố, tham gia giải đố đèn, làm thơ đối đáp, ghé vào mấy gian hàng ven đường xem đồ linh tinh này nọ, thỉnh thoảng Shinichi và Shiho sẽ cãi nhau này nọ vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi chả đâu ra đâu, Hakuba đứng bên chỉ biết thở dài ngao ngán, ngoại trừ mấy ánh nhìn say mê kèm theo địch ý của hầu hết nữ nhân xung quanh bắn ra thì nhìn chung vẫn không có chuyện gì xấu xảy ra. Đi lòng vòng một hồi Shiho chợt nhớ đến tích cầu Hỷ Tước đêm Thất Tịch. Ai nha đã là Thất Tịch thì phải đi qua cầu Hỷ Tước sẽ tạo nên nhân duyên tốt.

“Đói bụng chưa? Ta sẽ đi mua gì đó cho hai người” Hakuba đề nghị, đi nãy giờ lòng vòng chắc Shiho-chan cũng mệt rồi để nàng nghỉ chân một lát, còn đi viếng miếu Nguyệt Lão và thả hoa đăng nữa.

Hakuba vừa nhắc đến đồ ăn thì Shiho liền thấy đói bụng, nàng nghĩ nghĩ cũng nên nghỉ chân một chút.

“Vậy Phỉ thúy bách hoa cao, Quế hoa thủy tinh, ừm tôm viên trân châu nữa…” Shiho nghĩ nghĩ

“Nữ nhân không biết xấu hổ. Ăn nhiều như vậy…” Shinichi nghe xong thì bĩu môi

“Đa tạ, quá khen rồi…” Shiho cũng mặt dày đáp lại.

Hakuba hắn chỉ sợ hai người này cãi nhau đến long trời lở đất, nhưng hắn cũng đã nghĩ nhiều rồi, Shiho mới lười cãi nhau với tên hoàng đế mặt than. Còn Shinichi hắn cũng chả rỗi hơi gây hấn với cô nàng đầu óc không bình thường này.

Hakuba nhìn nhìn Shiho thấy giống một tiểu miêu, thật muốn ôm nàng ấy vào lòng mà cưng chiều thật nhiều, nụ cười ôn nhu hiếm hoi nở ra, nhưng Shinichi thấy được trong lòng hắn có chút khó chịu, bản thân cảm thấy mình như có ma chướng trong người.
Thấy Hakuba vừa đi, Shiho đứng bên cạnh chọt chọt vai Shinichi

“Ở cổ đại, à không bình thường thì người ta làm gì vào Thất Tịch?” Nàng muốn biết nga

“Ta không ra ngoài nhiều cho lắm, từng nghe Kaitou kể lại là đi cầu nhân duyên ở miếu Nguyệt lão, thả hoa đăng để đưa tâm nguyện đến thần linh. Đại khái là như vậy…”

“Ồ…” nàng nghe có vẻ nhuốm màu lãng mạn cùng thần thánh hóa quá mức.

“Vậy…” Shinichi hỏi…

“Ngươi đi mua hoa đăng chứ sao? Hẹn nhau dưới tàng hoa hoàng yến gần bên hồ” nàng cười ngây thơ vô số tội trước Shinichi. Vừa tính xoay người bỏ chạy thì lại bị hắn chụp lại thêm lần nữa.

“Nàng nghĩ lần này ta sẽ tin sao? Đi cùng ta…” hắn nắm tay nàng kéo đi, hắn sẽ không cho nàng bất cứ cơ hội nào bỏ chạy, phải luôn giữ trong tầm mắt.

Shiho: “Này, đừng có kéo mạnh. Tay ta đau.”

Hắn hơi khựng lại rồi tiếp tục nắm tay nàng vòng qua các dãy phố để mua hoa đăng, nhưng lực nắm ở tay đã nhẹ nhàng hơn trước nhiều

Shiho: “Có phải ngươi rất ghét ta không?”

Một khoảng trầm mặc vẫn tồn tại giữa hai người, lúc nàng nghĩ hắn vẫn sẽ tiếp tục yên lặng như vậy mà đi thì hắn bỗng lên tiếng “Ta phải là người hỏi mới đúng…” Hắn bỗng xoay người lại, nghiêm túc nhìn nàng. Thái độ đó của hắn khiến nàng cảm thấy có gì đó khó xử, phải nên trả nên trả lời như thế nào đây. Giữa lúc nàng định lên tiếng thì hắn quay người đi, tiếp tục nắm tay nàng kéo về phía trước, nàng nghe hắn nói: “Bỏ đi. Chung quy vẫn là do ta không tốt…”

Hắn để lại câu nói không đầu không đuôi như vậy càng khiến nàng khó chịu hơn. Mối quan hệ trước đây giữa bọn họ là gì, đến bây giờ là sao? Tại sao tất cả mọi chuyện vẫn chìm đắm trong sương mù như vậy.

Shiho: “Đối với ngươi, ta là gì?”

Shinichi: “…”

Nhìn theo bóng lưng hắn, nàng thấy sự cô tịch kéo dài vô tận. Thật buồn cười, hắn đứng trên vạn người, nằm tại vị trí cửu ngũ chí tôn, vạn kẻ vây quanh, nhưng lại mang theo dáng vẻ này. Người kia phải chăng cũng tịch mịch giống như vậy.

Hai người bọn họ chọn ba chiếc hoa đăng màu sắc hài hòa, vẽ cảnh vạn dặm giang sơn trường tồn, mua xong hoa đăng thì lại trở về bên tàng hoa hoàng yến chờ đợi người còn lại.

Shiho vẫn luôn suy nghĩ dọc đường đi, thật ra mối quan hệ giữa ba người bọn họ là gì, nàng, Shinichi và Hakuba. Mọi thứ mà nàng biết được cứ mơ mơ hồ hồ không rõ ràng, không có bất cứ đầu mối nào khác, vậy mà hai kẻ còn lại cứ úp úp mở mở giấu giếm điều gì đó. Nếu thật sự như vậy, lần gặp nhau trên phố ngày đó chắc hẳn không phải là lần đầu tiên họ gặp nhau. Rốt cuộc là sao chứ? Đau đầu quá.

Nàng chỉ lo suy nghĩ vẩn vơ, đi đường lại không chú ý xung quanh nên đã lạc mất Shinichi ở phía trước. Đêm Thất Tịch đông người qua lại, chẳng mấy chốc họ vuột tay nhau trên đường. Nhìn vào bàn tay của mình, nàng ngẩn ngơ

‘Tự do rồi… nhưng có gì đó còn vương vấn nhỉ’.

Con người thật quá mâu thuẫn, khi bị trói buộc lại muốn tự do vùng vẫy, lúc được thả ra rồi lại mong có gì đó níu kéo bản thân lại. Giống như bản thân nàng đây, nên bỏ trốn hay đứng tại chỗ chờ đợi hắn xuất hiện. Ai nha, đói bụng quá. Đúng rồi, nếu Hakuba-san quay trở lại mà không thấy nàng hẳn sẽ rất lo lắng. Có phải hơi đề cao bản thân quá không? Y đối với nàng vốn chỉ là quan tâm kiểu bằng hữu, còn nàng thì sao nhỉ? Miệng đắng ngắt cứ như nuốt phải hoàng liên vậy. Tên hoàng đế kia thì hẳn vui mừng nhỉ? Hay là rất vui? Nàng quyết định cứ đi về phía trước, thay vì cứ đứng đây u sầu ảo não thì trước mắt cứ tận hưởng không khí vui vẻ đêm Thất Tịch đi đã, những chuyện khác tính sau, hoặc giả biết đâu sẽ gặp được Hakuba hay Shinichi trên đường thì sao.

*Hoàng liên: một loại thuốc bắc có vị rất đắng

Nàng cứ thế mà vui vẻ ghé quầy này hàng nọ chơi đùa để tận hưởng đêm nay, ai biết được ngày mai sẽ thế nào, cứ thoải mái thả lỏng trước đã, chuyện gì tới sẽ tới sau.

Trên đường phố đông đúc đột nhiên xuất hiện một chiếc xe ngựa thồ hàng, phóng nhanh và mất kiểm soát trên đường. Đường phố lúc này đầy người, ai nấy cũng hốt hoảng, chen nhau né tránh. Shiho nàng thấy được giữa đường có một nữ oa nhi khoảng năm sáu tuổi đang khóc rất to, vì quá hoảng sợ nên bé chẳng thể nhấc né tránh mà chỉ theo bản năng khóc thật to. Mẹ của đứa bé đó đã để lạc con mình trong lúc chen lấn giữa đám đông, lúc phát hiện ra thì đã thấy bé đang đứng giữa đường khóc to, nhưng bản thân lại bị kẹt trong đám đông nên không thể chạy ra mà ôm con né tránh, sắc mặt phụ nhân trắng bệt vì hoảng sợ cực điểm. Thấy chiếc xe ngựa điên cuồng kia lao tới ngày một gần hơn, Shiho liền nhanh chân chạy ra kéo mạnh đứa bé đẩy vào bên trong đám người nọ ở bên đường để né tránh hướng chạy của xe ngựa, còn bản thân nàng lại thay thế vị trí vừa rồi của nữ oa nhi kia. Nàng nghĩ

‘Lần này chắc sẽ thành âm hồn thật rồi…’

Nàng mất đà, cả thân người như muốn ngã đổ về phía trước, phía sau chừng mười mấy trượng còn có một cỗ xe ngựa đang điên cuồng phóng tới, theo bản năng nàng đưa tay lên che gương mặt, đã là nữ nhân thì dù có xuống địa phủ cũng muốn làm một âm hồn xinh đẹp. Nhưng rồi có một cánh tay vươn ra kéo nàng ngược trở lại, cỗ xe ngựa điên kia cũng chạy vụt qua trước mặt nàng rồi đâm vào một cái cây cách đó không xa, nhờ vậy mà cỗ xe mới có thể dừng lại, người phu xe cũng như người dân trên đường một phen thở phào nhẹ nhõm. Shiho mém nữa thấy được Hắc Bạch Vô Thường tới đón nếu không nhờ người kia kéo nàng tránh đi.

*1 trượng = 10 thước = 3.33 mét (1 thước = 0.33 mét)

Người kia hẳn là nam nhân, lực tay hắn dùng kéo nàng lại khá lớn, chưa kể giờ đây nàng còn nằm trong vòng ôm của hắn nữa, nhờ vậy mà nàng ý thức được mình vẫn còn sống. Hắn ôm nàng rất chặt, nàng muốn vùng ra nhưng cũng chẳng thể vùng ra được. Đang tính cựa quậy thoát ra, nàng nghe thấy giọng nói hắn trầm khản vang trên đầu.

“Nữ nhân ngốc, cho ta ôm một chút để hoàn hồn…”

Shiho sững người, giọng nói này nghe quen quen quen nga.

...

(Chương 11 - Thượng)




Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
kyoluvjj + 5 Ủng hộ bạn

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách