Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: Trjeu_Ngan
Thu gọn cột thông tin

[Longfic|T] Nguyện Ước| trjeu_ngan| Detective Conan| Chương 13 (Thượng)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 20-9-2014 22:18:20 | Xem tất
Đến bây giờ nhân vật nam duy nhất ss ấn tượng là Hakuba.
Có lẽ nhân vật này thường xuyên xuất hiện nên dễ để lại ấn tượng cho người khác. Tuy nhiên, nói một cách nghiêm túc thì ss cảm nhận ở nhân vật này vẫn thiếu chút nồng nhiệt.
Có thể là do nhân vật này thuộc tuýt thâm trầm, ít khi biểu lộ cảm xúc của bản thân, hoặc cũng có thể là nhân vật này vẫn còn e dè hoặc chưa chắc chắn với cảm xúc của mình vì hai người mới gặp nhau nên ss chưa cảm thấy lửa trong tình cảm của cậu.
Tuy vậy, ss thích cách quan tâm và bảo vệ của Hakuba với ShiHo, thật là muốn đọc tiếp. Thanks, em.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 16-10-2014 14:43:06 | Xem tất
Xuyên suốt từ đầu tác phẩm tới  lúcăn cơm chung thì Hakura gần như chẳng biểu lộ chút " cảm nắng" nào. Đùng một phát  đọc đến đoạn "bạch y dõi theo Shinho " cứ ngỡ là Shinichi,  ai ngờ lại là Hakuba.
Đọc fic mà có dự cảm chẳng lành. Không lẽ  Hakuba của tui lại một mình đơn phương nữa sao? Dù là đọc fic hay xem phim cũng đều thích Nữ chính đi với nam thứ  nhưng trong fic này chẳng muốn nhường Shiho cho ai hết.  Đoán già đoán non hồi ra Kaitox Shiho chắc nằm luôn quá :v  
p/s hãy cho nhà hóa học Shiho có đất dụng võ đi
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-1-2015 23:26:15 | Xem tất
Helu tất cả mọi người... sau thời gian dài lặn mất tăm do lười biếng... nay ta đã trở lại và ăn hại hơn xưa...
Ta dành tặng chap mới này cho tất cả mọi người ủng hộ ta cả ngoài sáng lẫn trong tối...
Chúc mọi người vui... ^^
P/s... chống chỉ định với người đang ăn cơm mà đọc truyện... thân ^^

Chương 7: “Hóa kiếp ngươi… cũng đâu phải chuyện động trời”




Shiho đang ngồi sưởi nắng trên bậc thềm, qua mấy tháng nay các vết thương trên cơ thể nàng dần dần lành hết. Trong thời gian trước tuy đôi chân bất động gây cho nàng nhiều bất tiện về di chuyển, đành ngồi yên một chỗ, ngày ngày đành nhờ Rin-chan vất vả đỡ nàng sưởi nắng, thời gian rảnh thì luyện chữ, đọc sách… Nhưng nay đã có thể đi lại như bình thường.

Từ khi tỉnh lại, nàng nhận chấp nhận rằng cái gì không phải của mình thì dù cố gắng đến đâu cũng chẳng níu kéo được. Tình thân đối với nàng là sự xa xỉ chưa bao giờ nếm được. Nhưng cũng sau chuyện này, Rin-chan náo loạn khóc lóc một hồi tra tấn lỗ tai nàng, Shiho có chút ấm áp. Giật mình hết hồn, hóa ra Shiho nàng có khuynh hướng thích ngược.

Nay ngồi trước hiên nhà sưởi nắng làm nàng nhớ lại kiếp trước mình cũng từng mơ ước có được cuộc sống bình yên, thảnh thơi như thế này trong cuộc sống hối hả. Trời nhiều mây, ánh nắng không quá gắt gao, nàng nhờ Rin-chan làm vài món điểm tâm cùng một ấm trà thơm thưởng thức. Còn điều gì tuyệt hơn thế chứ.

Haizzz… nhưng nói đi cũng cần nói lại, bây giờ tuy an nhàn nhưng không có chuyện làm thì rất chán nga.

Trong lòng Shiho phiền chán gần chết thì “lão thiên gia” phái ôn thần đến phá. Hắn xuất hiện bất thình lình, dí sát cả khuôn mặt tuấn tú điển trai vào hù dọa nàng…

“Ai-chan, ta đến thăm nàng đây. Vui không?”

Mấy tháng nay, Kaitou Kudou gần như trở thành khách thường xuyên của Tướng phủ, có khi hắn mang đến cho nàng mấy món điểm tâm do ngự trù trong cung chế biến, khi thì chọc phá gây cười. Đôi lúc nàng cảm thấy hắn phiền toái hệt như con ruồi bu quanh vậy, cũng vì chọc tức làm hắn khóc đã làm nàng bớt buồn nhiều.

Thầm than trong lòng, thì ra mỹ nam có sức sát thương cực lớn. Khuôn mặt hắn góc cạnh rõ ràng, ngũ quan kiên nghị tuấn mỹ, trong con ngươi đen như mực hàm chứa sự nghiêm cẩn lành lạnh, giấu sau nụ cười rạng rỡ thân thiện, còn có sự trầm ổn nội liễm như toả sáng có thể đoạt mất hồn phách con người. Nếu những nữ nhân khác mà thấy cảnh thân mật này giữa hai người họ, thì chắc nàn sẽ bị mấy tia nhìn ghen tỵ kia đốt chết mất.

Đưa tay véo vào gương mặt Kaitou khiến nó đỏ ửng cả lên, hắn lại giả bộ ôm mặt mếu máo khóc như tiểu hài tử, khiến nàng muốn nhéo thêm cái nữa a.

Shiho thở dài, nhàn cư vi bất thiện a, có lẽ nàng nên kiếm chuyện gì đó giết thời gian thừa thãi này đi. Ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, rốt cuộc chẳng nghĩ ra được mình có thể làm gì hết. Không ngờ rằng, kiếp trước nàng mang danh thiên tài nhưng nay trở thành người vô dụng, cái gì cũng chả biết làm. Thật đau đầu quá.

Chỉ có điều không biết hôm nay hắn lên cơn gì mà cứ suốt ngày cứ léo nha léo nhéo Ai-chan, Ai-chan mãi thế, sao hắn lại biết cái tên của nàng kiếp trước. Véo má hắn nàng tra khảo “Nói. Sao ngươi biết cái tên này?”

Kaitou đau đến méo cả mặt xoa xoa tay, mặt cười xòa “Tên nàng chẳng phải là Miyano Shiho? Sao thế?

“Thế sao ngươi dám gọi ta Ai-chan. Ngươi biết người này là ai không? Không cho ngươi gọi ta như vậy?”

Kaitou véo véo mũi Shiho lại ăn thêm chút đậu phụ hôn vào bên má nàng “Bé con. Đừng giận a”

Nàng tức giận véo hông hắn “Không cho ngươi gọi tên Ai-chan. Không cho ngươi gọi ta là bé con.”

Hắn đau đến nhăn mặt nhưng cũng không vì thế mà dừng lại, vẫn mặt dày mày dạn vẫn cười cười  hơi véo má nàng “Ai-chan, Ai-chan, Ai-chan. Thích nàng quá đi mất. Yêu nàng quá đi thôi.” Hắn không thích giống những người khác gọi nàng bằng mấy cái tên thông thường nhàm chán: Miyano tiểu thư, Shiho-chan. Nàng là tình yêu nhỏ của hắn, tất nhiên phải gọi tên một cách đặc biệt rồi. Vì thế hắn cứ bên tai nàng lải nhải suốt cái tên Ai-chan. Nàng cũng vô ngôn dĩ đối, để mặc hắn muốn làm gì thì làm.

………………………………………………………..



Shiho tay run run, sợ hãi, tâm thần chấn động. Nàng vừa làm chuyện kinh thiên động địa. Trời đất bất dung, à không chắc không quá đến vậy. Nhưng bây giờ nhớ lại còn cảm thấy buồn nôn

Nàng vừa mới ngộ sát  

Vật nhỏ ấy hình như còn chưa mở mắt nữa, cả người da nhăn nheo, đỏ hỏn

Nàng sợ quá. Lúc đó bất cẩn không nhìn dưới chân đã bất cẩn đạp phải nó một cái rất mạnh nha, lúc đó nàng còn nghe tiếng ‘bẹp… bẹp’

Do không chắc đã giẫm trúng thứ gì nên nàng cứ giẫm tại chỗ mấy cái nhầm xác minh lại cho chắc ăn

Ai ngờ khi nhìn lại thì thôi rồi

Máu me văng tùm lum. Thịt nát xương tan.

Chết một cách bi thảm nhất trên đời

Trời Phật làm chứng. Lão thiên gia trên cao minh giám. Nàng thật sự không cố tình nha

Dù giẫm đạp nó rất nhiều lần, dẫn đến cái chết thương tâm, thầy sư thấy cũng bật khóc đến gào thét.

Nàng xin lấy danh nghĩa của tổ kiến gần đó, rằng nàng thật sự không cố ý mà

Nàng vừa mới phi tang hung khí là đôi giày thêu hoa này. Nghĩ lại thì thấy hơi tiếc, đôi giày đó vừa đẹp vừa tinh xảo, mang vào cảm thấy rất thoải mái. Nhưng nếu nhìn thấy nó chắc nàng sẽ nhớ đến chuyện này mà bần thần nguyên ngày luôn quá

Nói thử xem, bây giờ tay nàng vẫn còn run lẩy bẩy luôn đây này

Bàn tới bàn lui, chắc tại số kiếp đứa nhỏ này quá xúi quẩy, vừa mới sinh ra đã bị mẹ bỏ rơi ngay giữa đường đi, còn Shiho nàng sáng sớm đi đường không chú ý đã giẫm phải nó một cái, à không nhiều cái mới đúng.

Chết đến nỗi mất khả năng nhận dạng luôn. Máu thịt bầy nhầy.

A di đà Phật. Trời xanh xin thứ tội. Con chỉ ngộ sát, thảm cảnh này chỉ là ngoài ý muốn xảy ra

Nàng nghĩ lung tung rồi ngẩn ngơ cả buổi, xích đu cứ thế mà vô thức đu đưa

……………………………………………………………..



Hakuba vẫn cứ giữ thói quen đứng từ xa nhìn Shiho-chan. Nàng lại ngồi thẩn thờ, tự chìm vào suy nghĩ riêng của bản thân, miệng lẩm bẩm về cái gì đó, đôi lúc còn thở dài nữa.

Hắn cảm thấy tâm trạng của mình hôm nay rất tốt, trên triều khá ít việc nghiêm trọng xảy ra. Nay không có việc gì làm, hắn sẽ cùng nàng chia sẻ sầu lo

Hakuba ngồi vào xích đu bên cạnh nàng, hỏi thăm về sức khỏe nàng dần bình phục như thế nào rồi, cổ chân có còn đau nhức, hắn hỏi về phiền muộn nàng đang mắc phải là gì

Shiho-chan ngước nhìn hắn với ánh mắt trong trẻo pha chút sợ hãi lẫn vào

“Shiho-chan, hôm nay có chuyện gì xảy ra với nàng sao?” giọng hắn nhỏ nhẹ, ấm áp. Mỗi lần nhìn thấy hắn Shiho khó mà dời mắt được.

Công tử cẩm y đeo thắt lưng ngọc ngồi cạnh bên nàng, hắn mặc chất liệu thượng đẳng nhất, trên người lại ít đồ trang trí, so với người giàu có đầy người vàng bạc vừa rồi thì mộc mạc hơn nhiều, nhưng quanh thân hắn lại tỏa ra sự sáng rọi giống như hàn ngọc, cho dù đứng giữa đám người cũng rất nổi bật.

Hắn còn trẻ như vậy mà đã ngồi ở vị trí Tả Tướng, quyền cao chức trọng, nơi cao cao tại thượng, người khác nhìn vào thèm muốn, ganh tị đến đỏ mắt. Điều đó chứng tỏ hắn làm việc cực kỳ  quyết đoán lạnh lùng, ra tay ngoan độc tàn nhẫn, người người phải kính phục tuân theo.

Chẳng hiểu vì sao, khi ở bên cạnh hắn nói chuyện lại cho nàng cảm giác thân thuộc, tin tưởng đến vô hạn

“Lúc sáng đi ra ngoài, không cẩn thận ‘hóa kiếp’ một sinh mạng”, nàng dè dặt nói

Nụ cười trên môi hắn chợt vụt tắt lúc nàng vừa nói xong

“Nàng giết người sao?” hắn biết rằng Shiho không phải mật thám hay sát thủ máu lạnh do người khác cài vào phủ, nàng hơi nghịch ngợm, tâm hồn thiện lương. Hắn tuyệt đối tin nàng

“Không phải như huynh nghĩ đâu…” nàng hơi ấp úng khi nói, khiến hắn càng bất an hơn “… kỳ thực ta chỉ vô tình giẫm lên thôi. Bất cẩn thôi”

Hắn càng ngạc nhiên hơn, không nói thêm gì, chờ đợi nàng tiếp tục

“… lúc đó trời mới lờ mờ sáng, ta… à ừm… vẫn chưa tỉnh hẳn…” nàng hơi ngưng lại, giọng nói ấp úng, “… bước ra ngoài, giẫm phải cái gì đó, kêu ‘bẹp’, ta muốn xác định lại lần nữa nên bước qua bước lại mấy lần, ai dè…” nàng lại ngừng, tim hắn cứ phập phồng lo lắng

“Nàng mau nói đi. Rốt cuộc có chuyện gì rồi?”

“…nhìn lại thì thấy thứ đó nhỏ bằng này, da thịt còn đỏ hỏn, mắt hình như vẫn còn chưa mở, lại bị đạp đến xương thịt lẫn lộn đến bầy nhầy luôn. Bây giờ kể lại, ta cảm thấy rất khủng bố tinh thần” Shiho cố gắng nói hết, nàng còn miêu tả chi tiết tình trạng lúc đó cho hắn nghe nữa

“Nàng giẫm chết… tiểu hài tử…” hắn không dám tin nữa, đầu óc quay cuồng cả lên rồi. Shiho-chan thật sự đã giết chết người , hắn phải làm sao mới ổn thỏa đây. Lỡ như gia đình đứa nhỏ tới đây gây rối, nàng biết phải đối mặt với áp lực này như thế nào. Bây giờ hẳn nàng đang tự dằn vặt bản thân mình

Hắn đã nghĩ đến nhiều tình huống xấu nhất có thể xảy ra, dù có chuyện gì, hắn cũng sẽ bảo hộ nàng, không để nàng xảy ra thương tổn nào. Hắn đứng lên quàng tay ôm lấy Shiho-chan vào lòng

“Không sao, dù có chuyện gì xảy ra. Ta sẽ bên cạnh nàng” những lời này đều xuất phát từ thật tâm hắn, vĩnh viễn che chở nàng

“Này , này Hakuba-san, huynh làm sao vậy. Ta nghĩ cũng không nghiêm trọng lắm đâu”

“Nàng nghĩ như thế nào mới chuyện nghiêm trọng. Nàng vừa giẫm chết người, cho dù nó chỉ mới là đứa trẻ nhưng cũng là một sinh mạng” hắn gằng giọng nói, hắn đã rất lo cho nàng vậy mà chỉ nhận được lời chẳng ‘không nghiêm trọng lắm’, Shiho-chan muốn tức chết hắn mới vừa lòng hay sao

"Vấn đề này, ta đã tự mình giải quyết xong hiện trường lẫn hung khí hết cả rồi. Yên tâm. Nhưng mà huynh nghe xong thì không được nổi giận với ta đâu đấy”, Shiho vẫn cố gắng nói

“Được…” hắn muốn nghe xem liệu nàng xử lý ra sao

“Ta vừa mới có suy nghĩ thoáng qua, ta đạp chết một sinh mệnh nhỏ đến nỗi cho dù nó đầu thai kiếp sau chắc cũng không thể làm mỹ nhân đâu… mặt mày nát bét lộn xộn sao còn đẹp gì nữa” chắc nó hận nàng lắm, nói tới đây Shiho liếc mắt nhìn Hakuba thì thấy mặt hắn đen như nhọ nồi, rất khó coi, “… việc làm đó tất nhiên sai. Phật dạy chúng ta không được sát sinh.

Cho nên ta sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm siêu độ cho nó. Nhưng mà…” giọng nàng lần nữa hạ thấp hết mức như tiếng muỗi kêu

“Nhưng mà…”, hắn lặp lại lời nàng, giọng nói đầy kiên nhẫn

“Nghĩ lại thấy không cần thiết”

Lời cuối cùng nàng nói như sét đánh bên tai Hakuba, khiến hắn đứng hình mà không biết nói gì nửa. “Hakuba-san, huynh có đang nghe ta nói không?”,Shiho lay lay vai, thì hắn mới hoàn hồn.

Thiên địa ơi, hắn vừa nghe nàng nói gì thế này. Nàng vừa giết chết mạng người, hơn nữa đó lại là tiểu hài tử vô tội vậy mà vẫn dửng dưng như chẳng có gì xảy ra. Có phải nàng có tố chất trở thành sát thủ

“Ta hỏi thật, nàng có thấy sợ, tâm tình lúc này có hoảng loạn…” hắn hỏi nhiều lời cốt yếu quan tâm đến Shiho-chan

“Thật ra, mới đầu ta hơi hoảng sợ xíu, đạp một phát, nó kêu chóe lên giật cả mình, nhìn lại thì thấy máu thịt bầy nhầy, lẫn lộn cả lên, nên tâm có hoảng loạn” Shiho-chan thành thật đáp lại tình huống lúc đó

“Còn bây giờ…” hắn tò mò muốn biết, nàng hiện đang nghĩ gì

“Bây giờ sao?” đầu nàng lắc qua lắc lại hai cái, “Không cảm thấy gì hết. Tự bản thân vừa suy ra điều cực kỳ quan trọng”, nàng nhấn mạnh, gương mặt lại tươi cười sáng lạn.

“Điều quan trọng ?” Hakuba thật sự muốn biết trong cái đầu nhỏ của nàng chứa cái chuyện quái đản gì, hắn chưa từng gặp nữ nhân nào gan dạ hay nên nói nàng máu lạnh đây. Thở dài

……………………………………………



“Phải. Huynh thử tưởng tượng xem. Nếu để nó lớn lên sẽ có rất nhiều người chết, hại nước hại dân, Tướng Phủ của huynh sẽ không có ngày nào được yên, gà bay chó chạy, hỗn loạn vô cùng. Tốt nhất diệt sớm chừng nào hay chừng đó. Nên hành động của ta cho dù có dã man nhưng cũng được coi là anh hùng cần được ghi công” Shiho tự tin nói ra hết, nàng cho rằng hành động đó dù vô tình giết chết một sinh mệnh, tuy nhiên nếu để thời gian sau này nó sẽ gây hại cho nhiều người, nên chẳng cần truy cứu gì, cần khen thưởng

Suy luận kiểu gì thế này, hắn hoàn toàn không thể theo kịp, dù hắn có là Tướng gia thường phải đối mặt với chốn quan trường đầy âm mưu toan tính, lúc này đây thì đầu óc hắn lại mù mờ. Có phải Shiho-chan vừa nói nàng vô tình giẫm chết người, suy xét kỹ lại, đứa trẻ này có thể sẽ theo sự nghiệp ‘cứu rỗi thế gian’ từ gia đình trở thành tên sát nhân, kết luận lại nàng vừa mới giúp giảm bớt một tên tội phạm trong tương lai. Khá đấy, nàng biết suy tính sâu xa, biết quan tâm người khác, nhưng vấn đề ở đây, liên quan gì đến Tướng phủ.

“Ta vẫn chưa hình dung ra mối liên kết nào. Có phải nàng đi hơi xa vấn đề chính”

“Tất nhiên là không. Huynh thử ngẫm xem, tốc độ sinh sản của chuột rất nhanh, một năm tới mấy ngàn con sinh ra, chẳng mấy chốc phủ này sẽ toàn chuột là chuột.”Shiho-chan nói hết sức tự tin

“Chuột… Nàng đang nói gì vậy?” hắn quả thực chưa thể theo kịp lời nàng

“Lũ gặm nhấm chết tiệt đó sẽ cắn phá tất cả đồ vật trong phủ cho đến nát bét hết. Cắn xong bàn ghế thức ăn chúng sẽ cắn tới người…” sẽ bị dịch hạch nha, rất nguy hiểm, nàng vẫn nói thao thao bất tuyệt, còn người nào đó vẫn còn chưa hoàn hồn sau khi bị Shiho-chan ‘tạt gáo nước lạnh’

“…”

“Huynh có biết lũ đáng ghê tởm này khi sinh sản quá mức, lúc nơi sống chật chội quá thì…” nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy thương hại rồi thở dài “… sẽ chui vào giường cùng ngủ với huynh, sau đó, cắn cắn gặm gặm huynh vài cái, có khi…” mỹ nam sắc của huynh sẽ mất trắng, điều đó có phải rất thê thảm.

Nhưng mà nàng không dám nói ra điều đó, để hắn nghe xong, nhất định sẽ bóp chết nàng rồi quăng thây ngoài đồng hoang.

“Sao nàng không nói tiếp?” nghe nàng nói hắn hiểu rằng nãy giờ mình bị nàng trêu ghẹo, đùa bỡn trong tay. Thật đáng giận nha, hắn thật lòng lo lắng cho nàng, sợ nàng chịu tổn thương mới an ủi che chở nàng. Hắn thở dài bất lực.

“Ta đúng là có giẫm nát một con chuột. Nhỏ bằng này, da lông còn đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền. Là chuột sơ sinh” nàng tiếp tục nói, nhưng lãng tránh chuyện về mỹ nam sắc của hắn

Trong mắt nàng tràn đầy ý cười, chọc người khác quả thật sảng khoái a. Hắn không cho nàng ra ngoài đã mấy tháng rồi. Cả người nàng rất buồn chán nha

Ứng với câu nói ‘Nhàn cư vi bất thiện’

“Nói chuyện nãy giờ là nàng đạp trúng chuột, không phải tiểu hài tử sao?”

“Xin huynh đó, trong phủ này có sản phụ sao?” Có phải hắn đống công vụ triều đình đè chết não rồi hay không

Nhìn kĩ lại, dạo này Hakuba-san hơi tiều tụy nha, chẵng lẽ bị tên hôn quân Kudou kia áp bức đến không còn nhớ bất cứ thứ gì. Đúng là lòng vua khó chiều, mà gần vua như gần cọp, quá nguy hiểm.

Hakuba thấy ánh mắt nàng nhìn không bình thường. Vừa châm chọc, vừa đồng tình thương hại. Hắn thật không biết trong cái đầu nhỏ của nàng lại tưởng tượng xa đến thứ nào nữa.

“Thím Shinaru ở phòng bếp chẳng phải vừa mới sinh sao?” chuyện hạ nhân trong phủ hắn chưa hề bận tâm đến, nhưng may mà trước đó quản gia có nói cho hắn biết về chuyện này

“Thật sao” nàng ngạc nhiên, thật khó có thể ngờ nha.

“Ta đùa thôi, trong phủ làm gì có người tên đó. Nhưng mà, tóm lại nàng bày trò nãy giờ là muốn ra ngoài chứ gì” đùa giỡn hắn chẳng qua do nàng không có việc gì làm mới gây nên cớ sự này.

“Huynh thật thông minh nha…” nàng liền im bặt, ánh mắt hắn liếc sắc lẻm lạnh lùng, đáng sợ. Ế, nàng giỡn không đúng chỗ rồi “À… ừm ta có dự tính, hai tuần nữa, cùng với Rin-chan lên núi ngắm sao”

...

Chú thích:

Ở đây chơi chữ:  “Ai” trong tên trước đây của Shiho có nghĩa là màu xám, còn chữ “Ai” theo cách gọi của Kaitou nghĩa là tình yêu.

...
(Hoàn Chương 7)
..


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-1-2015 21:24:14 | Xem tất
Ôi hạnh phúc quá, có chương mới rồi Nghe thấy tin có chương mới mà mừng rớt nước mắt luôn

Cảm ơn bạn tác giả nhiều nhiều nhé

À hình như cái tên chương, bạn viết sai chính tả hay sao ấy, là "Hóa kiếp người..." chứ nhỉ? Cái đoạn Kaitou đến gặp Shiho ngắn quá, làm mình mừng hụt

Chúc tác giả mạnh khỏe để viết nhanh chương mới cho độc giả đọc
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-1-2015 21:55:09 | Xem tất
Không phải đâu em, hoá kiếp người là đúng đấy vì ở đây là con chuột, không phải con người.
Nếu là hoá kiếp người thì đã chắc chắn là người chết là người rồi. Nhưng nếu là người thì chưa biết là người hay động vật vì có thể tác giả dùng biện pháp nhân hoá để gọi động vật.
. Bé tác giả cố tình đặt tiêu đề như vậy để trêu chọc người đọc đó thôi. Cao sâu quá nha.
Chào mừng em đã quay trở lại.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 25-1-2015 10:44:44 | Xem tất
Đọc fic được mấy tuần rồi,rất muốn cmt cho t/g sớm nhưng tới giờ mới mò vào được vì chật vật vụ đăng kí thành viên
Đầu tiên mình thấy fic khá hay,văn phong mượt,thống nhất từ đầu truyện tới giờ,tóm lại là đọc rất sướng
CÓ điều tới giờ này vẫn ko đoán được ai sẽ là nam chính,ko biết t/g có quyết định chưa,nếu rồi thì ủng hộ t/g hết mình,còn chưa thì mình vote một phiếu cho Shin),cái tên "biến thái" trong văn án thật ra là ai thế nhở
kết thúc lảm nhảm,thanks t/g vì cái fic và đặt gạch hóng chap
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 7-2-2015 00:42:51 | Xem tất
được mọi người ủng hộ khi mình quay trở lại thật sự rất vui...
thành thật cảm ơn vì mọi người ủng hộ
gửi lời biết ơn đến nàng Yubeakbnm vì đã gợi ý ý tưởng chap 8 này
dù không biết nàng có đọc chap này của ta không nhưng ta vẫn cảm ơn nhiều
thân ^^



Chương 8: “Ta ngồi đây nhớ về chuyện xưa…”
(Thượng)




Sau khi xử lý hết công vụ chất cao như núi trong ngày hôm nay Hakuba nhìn ra bên ngoài sắc trời đã tối đen, không gian xung quanh yên tĩnh dị thường chỉ nghe thấy tiếng côn trùng râm ran cùng tiếng ếch nhái kêu ồm ộp, lúc này đã sắp sang giờ tý (khoảng 23 giờ-01 giờ sáng hôm sau). Ngồi một chỗ trong thời gian lâu khiến hắn thấy mệt mỏi, đôi mắt đau nhức, không khí ban đêm khiến người ta thanh tỉnh không ít. Vì thế hắn quyết định đi dạo một vòng quanh phủ, ban đêm cảnh vật trong phủ nhìn khác hẳn ban ngày, âm u bí ẩn cùng đen tối che giấu phía sau.

Đi một hồi không biết tại sao lại dừng trước Tuyết Liên Viện của Shiho-chan, nhìn vào trong viện lúc này đã không còn ánh nến như những ngày trước, tất cả đều trống rỗng cùng lạnh băng. Thở dài, thì ra trong lúc vô ý đôi chân này dẫn dắt hắn đi theo thói quen thường ngày. Nhưng giờ đây nàng đã không còn ở đây nữa. Tự cười giễu bản thân, thì ra thói quen lại nguy hiểm như vậy. Hắn bước từng bước một vào bên trong viện, thắp sáng vài ngọn nến đặt trên bàn, ánh sáng như hạt đậu từ từ lan tỏa ra soi sáng không gian bên trong. Căn phòng này bài trí đơn giản chỉ có bàn ghế, vài bức tranh treo tường và chậu cây bên bậu cửa sổ, cầm theo một cây nến hắn bước tiếp vào nội gian bên trong, chiếc giường nhỏ cùng bàn trà nằm ở góc phòng,… tất cả đều vẫn y nguyên như ban đầu hắn sắp xếp cho nàng, chỉ là người đã không còn.

Bước trở lại ra bên ngoài, hiện đang là mùa hè, hắn ngước nhìn bầu trời trong ít mây. Thời điểm này nếu lên núi tận hưởng không khí thoáng đãng mát mẻ thì tốt biết mấy, kết hợp với ngắm bầu trời sao lắp lánh, thay đổi một chút không gian tâm hồn cũng thả lỏng hơn.

Hakuba nhớ lại ngày trước, Shiho-chan vô cùng muốn ngắm dòng Ngân Giang, nàng nói rằng bản thân đã bị vẻ đẹp huyền ảo từ những vì sao mê hoặc.

Vào những đêm trời quang nhìn lên bầu trời ta có thể thấy một dải màu trắng bạc rực rỡ với vẻ đẹp mờ ảo, hơi ma quái do rất nhiều ngôi sao tạo thành, kéo ngang bầu trời suốt từ phía đông bắc sang phía tây nam. Mới nghĩ tới thôi cũng thấy phấn khích

“Hai tuần nữa sẽ đến Thất Tịch” Hắn thầm tính toán

Khi ấy, Shiho-chan bất chấp vết thương ở chân chưa lành liền cố gắng nài nỉ hắn cho phép đi ngắm sao

“Dẫu sao thì tới lúc đó, chân ta cũng lành vết thương, huynh cho ta lên núi ngắm sao nha” gương mặt nàng cố tình làm nũng hòng muốn đạt được mục đích nên bất chấp thủ đoạn, nhưng hắn lại thấy nó vặn vẹo đến buồn cười. Nàng thật không hợp với mấy trò mè nheo năn nỉ như thế này chút nào.

Bản thân hắn tất nhiên không đồng ý nên giọng nói vang lên đầy lạnh lùng “Không được. Ban đêm lên núi rất nguy hiểm, nàng thân nữ nhi chưa nói đến có gặp cường đạo hay không đã bị dã thú xơi sạch” hắn vẫn tiếp tục, giọng nói nhàn nhạt hệt như đang kể câu chuyện hài nhưng khiến người nghe kinh dị nhất thế gian

“Nhưng mà…” ta có đi một mình đâu, nàng lẩm bẩm

“Chuyện này không cần bàn nữa. Hôm đó, trong cung Hoàng thượng có tổ chức dạ yến, ta sẽ không thể ở trong phủ với nàng”,Khi hắn vừa nói ra, ắt hẳn ý tưởng trèo rào leo vách sẽ xuất hiện đầu tiên trong đầu nàng, nhưng ngay tức thì sau đó, nàng chỉ cười xùê xòa cho qua chuyện khi nghe hắn đe doạ. “Nếu nàng dám trốn khỏi phủ lần nữa, coi chừng ta đánh gẫy chân nàng. Sau này cho dù muốn ra khỏi phòng mình còn khó hơn lên trời”

Hắn muốn níu giữ nàng yên tĩnh trong phủ chẳng lẽ lại khó thế sao, buộc phải dùng đến hạ sách đe dọa thì mới kiềm chân nàng được.Hắn nhìn gương mặt chán nản cùng  rầu rĩ giống tiểu miêu hờn giận. Tất cả những hành động của nàng hắn đều thấy, muội phiền trong lòng đều tiêu tan, ý cười trong mắt nồng đậm hơn, khóe môi hơi nhếch lên. Shiho-chan lúc tức giận trông cũng thật đáng yêu.

Bây giờ nhớ lại để làm gì khi nàng không còn ở đây. Hắn tự hỏi, Shiho-chan giờ này đang làm gì nhỉ. Khi ấy nếu ta đồng ý đưa nàng ngắm Ngân Giang thì hiện tại sẽ như thế nào. Hắn không thể trả lời câu này được bởi dù sớm dù muộn thì ngày hôm nay cũng sẽ đến. Kết quả tất yếu vẫn không thay đổi.

Câu nói trước khi rời đi của nàng ta vẫn luôn nhớ rõ

“Tả Tướng đại nhân, ngài ở lại bảo trọng. Thời gian vừa qua, Shiho đã làm phiền ngài chăm sóc. Ngày sau gặp lại, tiểu nữ sẽ báo đáp ân tình của ngài…”, giọng điệu nàng nói lúc này lạnh nhạt lại khiến ta cảm thấy nhói đau, hệt như từng mũi châm vào tim ta. Thật khó chịu.

Vốn chỉ là bèo nước gặp nhau, nhân duyên hội ngộ, nhưng nay khiến tâm ta vương vấn không buông.

Ngước nhìn bầu trời sao lấp lánh kia,  lòng ta càng thêm mờ mịt…

………………………………….……………………



Hoàng cung Đông Lăng là một khối kiến trúc xa hoa, đồ sộ. Mái ngói hoàng kim sánh cùng tường đá cẩm thạch chạm trổ tinh xảo. Đình đài lầu các sơn son thếp vàng điêu khắc long phượng, từng đường từng nét khắc lên cả tâm hồn của từng nghệ nhân vào đó. Tất cả cung điện đều thể hiện phong thái uy quyền bậc nhất của đế vương.

Nhưng tại sao Shiho nàng lại ở địa phương này. Cho đến tận bây giờ đầu óc nàng vẫn mụ mị đến mờ mịt. Nàng chỉ mang máng nhớ rằng đoạn nói chuyện ngày đó với Hakuba-san. Hắn từng hỏi nàng rằng suy nghĩ như thế nào là cuộc sống trong hoàng cung, nơi mà người người ai cũng bất chấp tất cả để vào. Nàng vẫn nhớ câu trả lời của mình khi ấy. Tuy nhiên, Trái Đất này vẫn quay quanh trục của nó, đời người mấy ai được sống theo ý mình. Lão thiên gia thật sự nhàn rỗi đến hồ đồ rồi

………...


Quay ngược thời gian trở về vài ngày trước- Tại Tả Tướng Quốc Phủ.

“Shiho-chan, nàng nghĩ sao nếu… được sống trong Hoàng cung”, nàng nhìn Hakuba-san ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Suy cho cùng hai người đã sống chung nhà với nhau một thời gian. Tuy rằng thời gian ở cùng nhau không ngắn cũng chẳng dài, đối với họ mà nói nếu bảo bản thân nàng hiểu đối phương  thì chính là lời tự đề cao khả năng nhìn người rồi, nàng thật sự không có tài năng như vậy. Nhưng qua vài lần trò chuyện, nàng biết Hakuba-san tuy lạnh lùng tàn nhẫn nhưng ít ra trước mặt nàng hắn vẫn luôn thẳng thắn. Chuyện khiến hắn ngập ngừng như bây giờ đây hẳn là chuyện rất khó khăn đối với hắn. Nàng vẫn yên lặng chờ hắn nói hết câu. “… Hoàng Thượng đã ra lệnh… Đưa nàng vào cung”

Chẳng hiểu sao khi Shiho nghe hắn nói thì gió lạnh từ đâu thổi lên làm nàng gai ốc nổi cả lên. Sau đó sấm nổ đùng đùng bên tai. Nàng không nghe thấy bất cứ gì hết. Nàng va phải ngôi sao chổi nào mà lạc vào nơi ‘đầm rồng hang cọp’ thế này.

Vào cung…

Điều nàng nghĩ đến đầu tiên sau khi nghe hai từ này chính là gương mặt u tối sắc lạnh của tên hôn quân Kudou Shinichi và vẻ mặt láo ngáo hớn ha hớn hở của tên vương gia trẻ con Kudou Kaitou. Nghĩ đến thôi cũng thấy mệt óc rồi. Bình thường gặp nhau ở Tướng phủ cũng khiến nàng nhức cả đầu, bây giờ mà vào cung chẳng phải máu sẽ dồn hết lên não sao. Nguy cơ bị đột tử rất cao a.

“Không đi”, nàng nói kiên quyết

Hakuba-san cho rằng nàng là đứa trẻ bị thiểu năng hay sao. Đó là Hoàng cung cấm địa, không phải là chợ cá để cho người thường có thể vào. Phiền phức

Phim truyền hình hạng ba kiếp trước luôn chiếu thâm cung sâu tựa biển, nơi người ăn thịt người, có vào không thể ra. Chưa hết đâu, quy tắc trong cung nhiều không đếm xuể, có thể đè chết người a. Nếu nàng theo lời tên hôn quân Kudou Shinichi vào cung với gương mặt lơ ngơ láo ngáo, trên đầu gắn thêm hai cọng lúa, sơ xuất phạm lỗi bé như hạt bụi cũng bị bắt chẹt, chẳng phải tự làm xấu mặt mình sao. Phiền phức một chuyện chẳng bằng làm nó chưa từng tồn tại

Mà này, khi nãy, haizz, tại sao nàng lại ví mình ngờ nghệch với hai cọng lúa trên đầu thế nhỉ. Thật là, nàng chưa quen với nơi hoành tráng, khí thế bức người nơi cung cấm. ‘Khó thích nghi’. Chính xác, chính là từ ngữ đó.

“Lệnh vua khó có thể làm trái” Nàng nghe từng lời hắn thốt ra mà cảm thấy người trước mặt sao xa lạ quá, hệt như những người dưng lướt qua nhau.

Đối với Hakuba-san mà nói nàng chỉ là khách nhân trú nhờ nơi phủ đệ. Cơn mưa ngày ấy cũng đã tạnh, người cũng nên rời đi…

“Tả Tướng đại nhân, ngài ở lại bảo trọng. Thời gian vừa qua, Shiho đã làm phiền ngài chăm sóc. Ngày sau gặp lại, tiểu nữ sẽ báo đáp ân tình của ngài…”

…….…


Haizzz, nàng không hiểu tâm tình của mình lúc đó như thế nào nữa. Chẳng qua lúc nghe hắn nói muốn đưa nàng vào cung thì cảm thấy rất tức giận cùng hụt hẫng tại sao hắn lại đẩy nàng đến nơi nguy hiểm như thế này. Nhưng giờ nghĩ lại quả là nàng trách người oan uổng. Bản thân hắn là thần tử chỉ biết tuân lệnh đế vương. Biết làm sao được chứ.

Nàng chỉ đơn giản chuyển từ chỗ ở này sang chỗ ở khác thôi, ban đầu là phủ Thượng Thư Hộ bộ, sau thì đến Tả Tướng phủ, bây giờ lại chuyển đến nơi cao cấp nhất trong những nơi cao cấp, Hoàng cung Đông Lăng Vương Triều.

Nói đến Hoàng cung thì nàng có rất nhiều nghi vấn nha. Chẳng hạn như Hương Thảo Viện mà nàng đang ở do ai sắp xếp. Là tên “hoàng đế biến thái” kia sao, không thể nào hắn chắc không dư hơi mà làm những chuyện này đâu nhỉ. Nhưng ngẫm lại ngoại trừ tên Shinichi Kudou ấy nàng chẳng thể nghĩ ra ai khác cả. Hắn chính ra người ra lệnh đưa nàng vào cung mà. Nơi này như vùng sâu vùng xa ấy, nằm ở tận cùng góc khuất nơi cung điện xa hoa lộng lẫy. Nàng ngờ rằng ngoại trừ người sắp xếp chắc sẽ chẳng ai biết có nơi này từng tồn tại. Tuy nhiên khi quan sát bên trong chỉ phủ một lớp bụi mỏng, mạng nhện cũng không nhiều lắm, nội thất trông như vừa mới thay đổi, trên hết trên bàn còn có bình hoa còn tươi, hẳn rằng ai đó mới đến đây quét dọn chừng hai ba ngày đổ lại. Kaitou-chan thì sao nhỉ, nếu biết nàng dọn nhà đến chỗ hắn liệu suốt ngày có làm phiền lỗ tai nàng không nữa.

Việc thứ hai chính là nàng chẳng biết mình sẽ ở đây bao lâu nữa…

Một tuần…

Hai tuần…

Một tháng…

Hay ba tháng…

Ai mà đoán trước được chuyện tương lai cơ chứ. Biết đâu nàng vô tình chọc vào ai đó rồi bị “đạp” khỏi hoàng cung này thì sao. Suy nghĩ đến mấy chuyện vô ích này nàng cảm thấy não mình không biết chết đi mất bao nhiêu tế bào rồi, bản thân cũng lười biếng suy nghĩ thêm nữa tới đâu thì hay đến đó vậy.

Ngoài viện, cây lê nở hoa trắng muốt, từng cơn gió ngang qua mang theo hương thảo khiên lòng nàng tĩnh lặng.

…………………


Hoàng đế đưa nàng vào cung làm gì thì nàng không biết nhưng từ khi chuyển đến đây hắn chưa lần nào bước vào viện này. Có lẽ rằng hắn đã quên mất, đế vương lòng trải dài nơi thiên hạ, lấy niềm vui dân chúng làm hạnh phúc bản thân, lưu danh thiên cổ muôn đời, chứ đâu thể để tâm vào ‘hạt muối giữa biển rộng’ như nàng, nên so với cuộc sống trước mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, Kaitou-chan cũng không thấy tới quấy rầy. Trong Hương Thảo Viện rộng thế này nhưng chỉ có hai người họ sống ngoài ra không còn ai khác, những bữa ăn hằng ngày đều do đích thân Rin-chan vào bếp, con bé nói rằng tất cả nguyên liệu thực phẩm cùng dụng cụ đều được chuẩn bị sẵn vào mỗi sáng. Nàng cũng lười hỏi, chắc hắn đã lo liệu mọi việc. Chẳng việc gì mà bước chân ra khỏi cửa cả.

Không biết có phải do nơi này là góc khuất luôn luôn yên tĩnh cộng với mùi hương thảo thanh mát lờn vờn trong không khí, hoặc là thân thể này càng lúc càng thoái hóa, chuyện gì cũng chẳng muốn nghĩ hay đụng tay vào mà nàng thèm ngủ nhiều hơn.

Suốt cả tháng nay, Shiho cứ cảm giác thân thể mình ủ rũ, lười biếng vô cùng. Rin-chan thầm nhủ trong bụng, tiểu thư nhà mình quả thực là “xuân thu mỏi mệt hạ lim dim”. Mấy tuần liền  chuyển vào hoàng cung trừ ngày đầu hai người cùng quét dọn và sắp xếp đồ đạc tiểu thư còn khá tươi tỉnh, nhưng thời gian sau đó thì thấy chỗ nào ngủ được thì cứ lăn ra ngủ say như chết, bộ dạng con người cử chỉ chả ra sao, ngày qua ngày sống cứ như heo vậy.

Mỗi ngày tiểu thư ngủ đến khi mặt trời mọc cao ba sào, đứng dậy hai qua loa mấy miếng thức ăn, hí hoáy luyện chữ, nổi hứng lên thì lật xem mấy trang sách dạy đánh cờ, qua quýt coi mấy tờ nhàn thư*, từ địa lý nước non tới thoại bản dân gian, truyền miệng phố phường không gì không đọc, đọc một lúc thấy nhức mắt thì ngả nghiêng trên nhuyễn tháp ngủ tiếp một hồi. Theo như Rin-chan nhẩm tính, tuy rằng thời gian “đọc sách” của tiểu thư tạm gọi là dài, nhìn thì có vẻ chăm chỉ, lúc nào cũng thấy nàng ta cầm theo quyển sách đọc, thế nhưng lần nào con bé vào phòng châm trà rót nước, hết mười lần thì có đến tám chín lần đều thấy tiểu thư đang che quyển sách lên mặt mà ngủ.

Đời con người có mấy lần hưởng thụ được đúng nghĩa hai chữ “yên vui”? Ai biết ngày sau sẽ thế nào, tốt nhất bây giờ nên trân trọng giây phút bình an hiện tại


…………………………………………..…………………


(Hoàn Chương 8 - Thượng)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-2-2015 23:25:38 | Xem tất
Chưa đọc hết mà vẫn vào cmt
Đọc chùa cả mớ chap mà chưa cmt thấy tội lỗi quá nên vào chút
lần đầu đọc fic Ai chan làm nhân vật chính
Câu văn ổn, đọc khá dễ chịu <3
Tui khá thik cách bạn xây dựng nhân vật Hakuba , tốt với Ai chan dã man
Tuy thik hakuba nhưng tui vẫn thik Shin Ai hơn :3
Mà nói chung là tui cmt nhảm ho ~ hóng chap mới của bạn
P.s : tui 96er còn bạn sao để tui xưng cho tiện
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 14-5-2015 10:16:37 | Xem tất
Mình đã đọc fic của bạn trc khi làm thành viên ở đây *dân chuyên đi đọc chùa* ^^
Lời văn của bạn mượt mà, nội dung có nhiều điều thú vị, nhất là đoạn đối đáp giữa Shiho và mấy vị tiểu thư. Mình đặc biệt thích tính cách của Ran và Hakuba trong fic, tác giả đã miêu tả rất kĩ lưỡng. Riêng về Shiho thì còn hơi mờ nhạt, miêu tả tâm lý chỉ mới bề nổi, ko biết có phải tác giả để dành cho mấy chương sau ko :3
Có vài chỗ chuyển biến hơi nhanh, khiến mình hơi khó hiểu :p
Nhưng dù sao cũng hóng fic của bạn
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 18-12-2015 12:27:16 | Xem tất
Chương 8: "Ta ngồi đây nhớ về chuyện xưa..."
(Hạ)



Ngự Thư Phòng

“Bên lão già ấy hiện giờ có động tĩnh gì không?”, giọng nam tử trầm lãnh vang lên càng làm tăng thêm tính âm u hiện giờ

“Bẩm bệ hạ, hiện tại tất cả đều yên lặng. Tuy nhiên ba ngày trước, ám vệ báo lại rằng tay quản gia có rời phủ, đi về phía tây năm mươi dặm. Hắn gặp một thầy tướng số, họ nói chuyện ước chừng hai canh giờ, chủ yếu là xem bát tự thế nào…” người còn lại khom người cung kính chấp tay bẩm báo tình hình…

“Ta biết rồi…”, hắn vẫn chú tâm phê duyệt mớ tấu chương mà không hề ngẩn đầu lên nhìn người trước mặt một lần

“Vậy, thần cáo lui…” nam tử kính cẩn cúi người hành lễ toan rời khỏi Ngự Thư Phòng, nhưng hoàng đế từ từ ngẩn lên nhìn hắn.

“Hakuba-san…” Shinichi Kudou, Hoàng đế Vương triều Đông Lăng chậm rãi gọi tên thần tử, Tả Tướng. Từng lời hắn nói từng chút từng chút một chậm rãi, nhưng giọng điệu âm u băng lãnh, khiến kẻ khác cảm thấy không rét mà run . “… nội trong hai ngày tới lập tức đưa nàng vào cung”

Khi hắn dứt lời, ánh mắt nhanh chóng liếc xem người đối diện. Quả nhiên lời vừa rồi khiến sắc mặt người phía trước thoáng bất động, nhưng lại rất nhanh khôi phục vẻ kính cẩn ban đầu. Ánh mắt Shinichi thấy rõ điều vừa diễn ra. Hắn nhếch môi khẽ cười

Không có bất kỳ phản hồi nào từ phía người đối diện, nhưng rồi Hakuba cũng nhanh chóng đáp lại.

“Hoàng Thượng…”

“Thế nào, huynh động tâm sao?...” giọng nói hoàng đế vẫn đều đều không trọng âm, hắn giờ đây vẫn tiếp tục phê tấu chương, không để ý gì đến Hakuba nữa. Hắn thừa biết thần tử của hắn như thế nào, nhưng lại không kềm được buông lời cợt nhã “…huynh đừng quên, nàng là…”

“Vi thần đã rõ… Xin phép hoàng thượng cáo lui” Trái với suy nghĩ của Shinichi, Hakuba không cần đợi hắn nói hết câu đã tự lên tiếng. Shinichi thầm lắc đầu, tên này thật quá cứng nhắc. Không hổ là thần tử tâm phúc cùng huynh đệ tốt nhiều năm, biết khi nào nên tiến khi nào nên lùi.

Hắn khoác tay cho phép thần tử lui xuống, còn mình thì vẫn tiếp tục giải quyết tấu chương.

Khi đó đã là chuyện cách đây một tháng. Kể từ ngày sắp xếp Shiho-chan vào cung hắn chưa hề ghé qua một lần, nhưng mọi hành động của nàng đều có ám vệ trình báo lại. Đa phần hắn nghe rằng nàng ngủ suốt ngày, y như quyết tâm tu luyện thành heo béo tốt vậy. Để nàng tự do suốt cả thời gian dài, nay hắn nên nắm lại lợi thế của trò chơi chứ nhỉ. Tia nhìn xảo trá lướt ngang rồi nhanh chóng biến mất trên gương mặt vị hoàng đế trẻ.

………………………………………………..

Hôm nay tâm tình hoàng đế không hề tốt, sát khí tỏa ra xung quanh hắn càng ngày càng lãnh, khiến ai cũng muốn đông cứng. Chỉ tội nghiệp cho đám cung nữ, thái giám, cùng thị vệ hận không thể nhanh chóng bỏ chạy hay đào hầm, xuyên tường trốn thoát, đành đứng đó chịu trận.

Trong buổi thiết triều lúc sáng có một số đại thần kể tội tham ô, cấu kết gian thương lũng loạn thị trường của rất nhiều quan lại lớn, một số đại thần khác dâng sớ xin mở kho lương viện trợ những vùng chịu thiên tai, nói chung là loạn, đất nước này chỉ thiếu loạn thần cấu kết ngoại bang xâm chiếm nữa là đủ “tam tai”. Chưa dừng lại ở đó, có quan lại mang tinh thần không sợ chết dâng sớ đòi hoàng đế nhanh chóng tổ chức tuyển tú, thành lập hậu cung, yên lòng thiên hạ.

Sắc mặt hoàng đế càng lúc càng đen, vung tay mắng chửi một lượt. Nói rằng quốc khố mỗi lần mở ra là đem đi nuôi đống mỡ bụng to kềnh của đám gian thần bọn chúng chứ không phải trợ cấp nạn dân. Hắn ban ra chiếu chỉ kể từ nay bất kỳ  khâm sai nào chuyển bạc dù cố tình hay vô ý chỉ cần làm thất thoát mười lượng bạc tiền cấp cho nạn dân vùng thiên tai sẽ chịu tru di ngũ tộc, kẻ thông đồng có liên quan hoặc biết mà không báo tru di tam tộc. Nếu trên đường vận chuyển không may gặp phải sơn tặc cướp sạch bạc cứu tế, vị khâm sai đó hoặc tự bỏ tư trang bù vào số bạc bị mất hoặc tự mình diệt sơn tặc đem số bạc cứu tế trở về, còn không tự mang đầu về kinh chịu tội vì sự vô năng trước dân chúng toàn thiên hạ.

Về chuyện lập tuyển tú lập hậu hắn quyết định mùa xuân năm sau bắt đầu, ngay bây giờ ai còn lải nhải chuyện này nữa sẽ lôi ra trước Hi Hòa Môn đánh một trăm trượng, cắt giảm một nửa bổng lộc trong bốn tháng tới. Tất cả đại thần trong triều vừa nghe xong, sắc mặt ai nấy cũng đều trắng bệt, mồ hôi lạnh đổ ướt cả mảng lưng, chân tay bủng nhũng đứng không vững, chỉ còn cách quỳ xuống cúi đầu xin hoàng thượng bớt giận cùng tha tội.

Lúc hạ triều, nét mặt hoàng đế cũng chẳng bớt đen hơn chút nào. Hắn không muốn trở về ngự thư phòng phê tấu với tâm trạng xấu như vậy. Bọn người hầu theo sau càng lúc càng co mình run rẩy, bản năng động vật nhỏ cho chúng biết hoàng thượng sẽ nổi điên bất cứ lúc nào và lôi bọn chúng ra chém xả giận, nên tốt hơn hết là cực lực co người càng nhỏ càng tốt, tốt nhất là hóa thành không khí luôn để hoàng thượng người xả giận lung tung nga.

Ngự uyển rộng lớn trồng nhiều kỳ trân dị thảo cùng hòn giả sơn bày trí tạo thành cấu trúc  phức tạp, trong hoa viên có một vài thị vệ tuần tra và một ít cung nữ làm việc. Hắn vốn tâm tình không tốt muốn đi dạo một vòng ngự uyển giải tỏa tâm trạng, trong buổi thiết triều mấy lão già triều thần ỷ rằng lâu năm nên làm càng, đất nước này đã sắp mục ruỗng nhờ lũ mối bọn chúng.

Hắn vừa đi vừa suy nghĩ, nên loanh hoanh một hồi bước chân tự dẫn dắt đến trước một cung điện bỏ hoang vắng. Hắn ngẩn người nhìn, nơi này đã lâu không có người quét dọn, trên bờ tường dây leo mọc um tùm, dưới đất lá vàng khắp nơi, nhưng bên trong trồng rất nhiều cây lê, hoa trắng nở rộ đầy sức sống đung đưa theo gió, cơn gió thổi qua mang theo hơi thở nhàn nhạt thanh mát của loài hương thảo, trong ngoài bất đồng, trông không giống nơi bỏ hoang. Hắn ngước mắt nhìn, Cẩm Tú Cung, xoay qua hỏi tâm phúc, Tường An công công đi bên cạnh…

“Đây là đâu?”

Tatami phục vụ Hoàng đế từ lúc hắn còn là Thái tử, đến nay vừa tròn năm năm. Hắn chưa từng thấy Hoàng thượng quên bất cứ việc gì, nhưng nay lại hỏi đây là đâu, chẳng phải tháng trước Người mới dặn dò hắn sắp xếp chỗ ở cho vị tiểu thư kia, sao bây giờ hỏi ngược lại hắn đây là đâu. Tatami không biết suy nghĩ trong đầu mình đã lưu lạc đến phương trời nào, hắn ngẩn người, khóe môi giần giật. Kudou không kiên nhẫn đợi suy nghĩ trong đầu Tatami hắn quay trở về hiện thực, đã lay lay hắn đồng thời gằn giọng hỏi

“Nơi này rốt cuộc là đâu? Nói, ngươi đang giấu diếm trẫm điều gì?”

Tatami nghe giọng liền biết Hoàng thượng sắp bạo phát, hắn hoảng sợ liền quỳ rạp xuống, miệng liên tục xin tha mạng, lắp bắp nói không tròn hết một câu

“Hoàng… Hoàng Thượng… xin… xin ngài tha mạng… nô tài… nào dám…dám giấu diếm việ… việc gì…” ngưng lại một chút để lấy lại bình tĩnh, Tatami tiếp tục nói “…kỳ thực, tháng trước bệ hạ đã yêu cầu đưa Miyano tiểu thư đến Hương Thảo Viện thuộc Cẩm Tú Cung này. Nơi này trước kia vốn là cung điện thuộc về một tài nhân của tiên đế, nhưng người đó đã chết nên cung điện này cũng hoang phế, nơi này cách xa Dưỡng Tâm Điện của bệ hạ người nên càng vắng vẻ âm u…”

Shinichi Kudou ngẫm lại, hình như tháng trước hắn có ra mệnh lệnh như vậy, nhưng gần đây triều chính bận rộn, đám quan lại quần thần gây sức ép, chuyện này bị hắn vứt ra sau đầu từ lâu.

Lâu rồi không gặp, không biết bây giờ nàng ấy như thế nào rồi, lúc trước hắn từng nhờ Hakuba che chở nàng một thời gian, bây giờ lại chuyển nàng vào cung. Nàng chỉ là một nữ nhân gặp lần đầu, nhan sắc lãnh lệ không tính là khuynh thành, tính cách kỳ lạ không bình thường, không ôn nhu cũng chẳng hiền thục, không phải là cũng không giống dạng đanh đá kiêu kỳ giống thiên kim tiểu thư , nói chung rất kỳ quái, so sánh giống như tiểu bạch thỏ biết cắn người ấy. Lần thứ hai gặp vào một buổi chiều mưa tầm tả, khi ấy nàng gục mặt vào gối ở gốc cây bên vệ đường, nô tì lôi kéo một bên nhưng nàng vẫn không hề động đậy chút nào, trời đổ mưa lớn, hắn nhìn thấy cảnh tượng ấy liền liên tưởng đến con búp bê vải bị người khác tùy ý vứt bỏ, thê lương biết chừng nào. Hắn vẫn chưa biết phải làm gì, thì Hakuba đã nhảy khỏi xe ngựa, ôm lấy nàng trở về tướng phủ. Bây giờ ngẩm nghĩ lại, thì ra Hakuba có tình cảm với nàng. Lần này hạ lệnh đem nàng vào cung, chẳng qua hắn thấy buồn chán, trong cung điện rộng lớn hoa lệ này nói rộng lớn nhiều người nhưng thật ra cũng chẳng có ai bên cạnh. Hắn hẳn là nên vào nhìn nàng một chút

(Hoàn Chương 8 - Hạ)

...


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách