Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Tác giả: Trjeu_Ngan
Thu gọn cột thông tin

[Longfic|T] Nguyện Ước| trjeu_ngan| Detective Conan| Chương 13 (Thượng)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 16-8-2014 17:37:51 | Xem tất
Ý là lần đầu đọc ngôn tình về Conan nha :"3
Giọng văn của bạn cực kỳ mượt nhé ><
Thích tính cách của Ran trong fic, ôn nhu nhưng không dễ ăn hiếp trái ngược hoàn toàn trong Conan, con gái hung dữ lộ liễu quá không nên mà hung dữ ngầm càng thu hút :v :v
Mà cho mình hỏi ShinRan hay ShinAi vậy tác giả

Bình luận

tks bạn đã theo dõi fic của mình nha, mình sẽ cố gắng ra chap thật đều ^^ hy vong bạn vẫn luôn ủng hộ. còn vấn đề bạn hỏi thì mình vẫn chưa thể trả lời dc   Đăng lúc 17-8-2014 04:18 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 17-8-2014 16:13:46 | Xem tất
Chương 5: Tâm tư mỗi người…
(Thượng)




[Ran Mouri]

Nhà Mouri xuất thân cao quý chẳng kém gì hoàng thất. Gia thế hiển hách, quân ân hưởng qua nhiều đời của gia tộc ngày càng cao. Thế lực của Trấn Quốc Tướng Quân trong triều đình ngày càng lớn. Mùa xuân năm sau, Hoàng đế sẽ tổ chức tuyển tú lần đầu tiên kể từ lúc lên ngôi trị vì, phàm là các quan viên tứ phẩm trở lên có con gái sẽ được phép tham gia, tú nữ nào không được chọn sẽ được tứ hôn cho hoàng thân hoặc các quan viên khác.

Đế vương muốn vững mạnh, ngoài việc duy trì chế độ cai trị, đưa ra những chính sách thu phục lòng dân, còn phải khiến cho bá quan an tâm mà phò trợ. Tuyển tú ba năm một lần, trừ việc chính yếu tăng số lượng nữ nhân cho Hoàng đế, duy trì nòi giống hoàng gia thì cũng dùng để trấn an quan lại triều đình, kiểm soát sự cân bằng giữa các thế lực và điều khiển nó trong tay.

Ran Mouri cùng Aoko Mouri là hai tỷ muội song sinh, dung mạo khuynh thành, tài nghệ xuất chúng, tâm cao khí ngạo. Nhưng dù là tỷ muội song sinh tâm liền tâm thì tính cách họ vẫn khác nhau như trời với đất. Ran Mouri tính tình ôn nhu điềm đạm, thông thạo lễ nghĩa, trên gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười tựa thiên tiên. Aoko Mouri thì ngược lại, hoạt bát sôi nổi, là dạng người tính cách ngang ngược tùy hứng, không bao giờ để ngươi vào mắt, mồm miệng cay độc.

Cả gia tộc Mouri đều đặt hy vọng đem về vinh quang gia tộc vào hai vị tiểu thư cao quý này. Điều đó cũng khiến cho bao vị nam tử tan nát con tim, còn nữ tử ghen ghét cắn nát biết bao nhiêu chiếc khăn tay, oán khí tràn ngập khắp cả Kinh đô.

Nhưng hôm nay vị tiểu thư nổi tiếng cao quý điềm đạm, không ai biết tại sao khi trở về phủ Tướng quân liền đóng kín cửa, bên trong tiếng đồ sứ bị đập vỡ, vật dụng bị xô ngã, còn có tiếng thét tức giận không ngừng vang lên khiến cho bọn nô tài bên ngoài kinh sợ. Đại tiểu thư nhà họ bình thường lãnh đạm, dễ tính với hạ nhân, nhưng ai ngờ rằng hôm nay khi cùng nhị tiểu thư từ bên ngoài trở về, cửa phòng đóng chặt, tiếng đồ vật rơi vỡ liên tiếp không dừng. Bên ngoài, nhị tiểu thư kêu gào đập cửa, nhưng tiếng đông bên trong vẫn chẳng hề ngơi bớt.

“Đại tỷ, có chuyện gì vậy? Muội vào được không” Aoko Mouri lo lắng đập cửa rầm rầm, trước mắt cần giúp tỷ ấy bớt giận, nếu chuyện này đến tai phụ thân tất sẽ rắc rối

Lúc này, bên trong liền yên lặng trong chốc lát, giọng nói của Ran Mouri đầy khản đặc tức giận thét lên

“Đi đi. Không có lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được phép tiến vào.”

“Tỷ …” Aoko Mouri càng bất an hơn. Hiểu đại tỷ nhất chỉ có nàng, chuyện ngày hôm nay, tất cả đều tại con ả ‘Rin’ chướng mắt ấy, chính nó đã khiến tỷ ấy mất mặt trước hoàng đế.

“Cút hết cho ta…” giọng nói lần này không còn chút kiên nhẫn nào xót lại, Aoko liền buông tay bỏ đi, dặn dò hạ nhân vài điều. Thở dài, chung quy chỉ vì tỷ ấy quá cố chấp.

Cảnh tượng bên trong căn phòng lúc này hết sức kinh hoàng, mọi đồ vật đều bị đập vỡ, rạch nát bất kể giá trị, cơn tức giận của người trong phòng chưa hề nguôi bớt, nữ nhân đầu tóc rối loạn, quần áo xốc xếch, hơi thở dồn dập, đôi mắt lúc trước rất xinh đẹp bao nhiêu nay vì tràn ngập oán hận mà vằn đỏ tơ máu trợn trừng ghê sợ.

‘Ta đã phải lòng hắn kể từ lần đầu tiên gặp mặt. Tất cả vì hắn mà cố gắng trở thành tài nữ khuynh thành, bất kể ngày đêm hay cho dù đầu ngón tay bị dây đàn cắt trúng, vẫn âm thầm chịu đựng, chỉ chờ đến mùa xuân năm sau tuyển tú, danh chính ngôn thuận trở thành người của hắn… ’

Càng nói những điều trong lòng, Ran càng trở nên tức giận, cả người như nhập ma, miệng không ngừng lẩm bẩm, cây kéo trong tay đâm mạnh từng nhát xuống mặt bàn gỗ quý khiến nó biến dạng xấu xí

‘… Nhưng ngày hôm nay, ta mới biết rằng hắn không hề biết ta là ai, ngoài thanh danh khuê nữ của Trấn Quốc Tướng Quân. Nữ nhân xuất hiện bên cạnh hắn làm ta gai mắt, vì lý gì mà một đứa tầm thường lại dám cùng người cao quý như hắn ngồi cùng bàn ăm cơm, cùng trò chuyện, được hắn cho người thân cận đưa về tận nhà. Vì cớ gì chứ. Tất cả đâm vào mắt ta thật đau đớn… ’

Cuối cùng cây kéo cắm phập sâu xuống mặt bàn, còn người con gái kia cuồng dại cười lớn

‘… Bất kể ai cũng không thể cướp hắn khỏi tay ta. Người duy nhất xứng đáng đứng cạnh hắn chỉ có ta,… đúng vậy chính là Mouri Ran này. Ai cản đường ta liền giết sạch… ’

‘Hắn là của ta. Là Hoàng đế duy nhất của ta. Ai cũng đừng hòng chiếm được.’

………………………………………………………………..


[Hakuba Saguru]

Nhất kiến chung tình.

Ta luôn nghĩ, điều này chưa bao giờ là đúng, một người nam nhân gặp gỡ một người nữ nhân làm sao có thể yêu nhau qua ánh mắt đầu tiên được, nếu không muốn nói hắn ta hoặc cô ta có ý đồ khác.

Nhưng ta lại không thể lý giải cảm xúc lúc này là gì. Lần đầu tiên trông thấy là lúc ta đang tìm Hoàng đế trên con đường đông đúc người, từ đằng xa, ta chỉ thấy loáng thoáng có một người nào đó, vóc người nhỏ nhắn, đang cố sức xin lỗi ngài, còn Hoàng đế thì không thể nhìn ra biểu cảm như thế nào. Ta không biết chuyện gì đang xảy ra, người đó lúc nào cũng thâm trầm, tâm tư kín đáo, nhưng lúc này lại trên gương mặt chỉ duy trì sự bất định. Chuyện xảy ra trên đường lớn, số người tò mò vây lại càng đông, ta lại bị đẩy ra càng xa hơn. Tên tiểu tử đó quay người rời đi, dân chúng thấy không còn chuyện gì nữa cũng tự tản đi, lúc này ta cùng đám người Nhị Vương gia mới có thể an tâm tìm được Hoàng đế, nét mặt vẫn như cũ, nhưng tâm trí xao nhãng, người lạ đó làm hắn chú ý đến sao. Ta càng tò mò hơn, nhìn về hướng người đó vừa rời đi, nhưng trước mắt chỉ là dòng người tấp nập, còn người lạ kia thì mất bóng tự lúc nào.

Lần thứ hai gặp lại, tên nhóc ấy ngất vào lòng Hoàng đế, lúc này ta mới thấy, tên nhóc này nét mặt hài hòa, da dẻ ửng hồng, mồ hôi chảy nhễ nhại, dáng người gầy gò, trang phục rộng thùng thình, trông hệt như nữ nhân.

Trong tâm ta không hiểu vì sao đau xót vô hạn. Ta hoảng sợ, vì sao lúc này ta không thể khống chế cảm xúc bản thân, vì một kẻ chẳng quen mà tâm ta xáo động

Khi trông thấy người đó bước vào nhã gian, ta đã biết rằng mình đoán đúng, hai canh giờ trước đó vẫn là một tên nhóc, nhưng nay lại là một tiểu cô nương đáng yêu. Tuy rằng gương mặt nàng nhợt nhạt, ngoài ra không còn gì đáng ngại. Bề ngoài nàng thể hiện lo sợ như con thú nhỏ trước nguy hiểm nhưng ánh mắt nàng thì ngược lại, lạnh lùng xa cách điềm nhiên diễn trò. Nàng cùng Hoàng đế tranh cãi rất gay gắt, người đó lại điềm nhiên cho qua không so đo, đây là lần đầu tiên ta thấy người dung thứ cho hành vi quá phận của nàng.

Càng kéo sự chú ý của ta đến nàng nhiều hơn, nhưng cả Hoàng đế cùng nhị Vương gia đều cẩn thận quan sát nàng.

Nàng cố kéo dài thời gian khi xưng danh, ta đoán rằng nàng cố ý né tránh nên xưng ra tên giả. Quả nhiên ta đoán đúng, theo tin ám vệ, nàng là tứ tiểu thư của Thượng Thư Hộ Bộ Miyano-san, Shiho Miyano, nhưng lại ít ai biết tới, người ta chỉ biết đại nhân Miyano chỉ có một tam tiểu thư như hoa như ngọc. Hoàng đế vẫn thong dong uống trà như thể ta đã biết hết những chuyện đó rồi, cứ mặc nàng ba hoa.

Rốt cuộc mục đích nàng tiếp cận Hoàng đế là gì. Nếu bảo rằng tất cả chỉ là trùng hợp thì thật khó tin. Đầu óc ta quay cuồng với mọi khúc mắc.

Đối mặt với Quận Chúa Kazuha, biểu muội của Hoàng đế, cùng với Đệ nhất mỹ nhân kinh thành, thiên kim tiểu thư của Trấn quốc Tướng Quân Mouri, nàng điềm tĩnh, lạnh lùng đáp trả, vẻ mặt nàng hơi nhăn lại khi tức giận, ta từ trong ánh mắt nàng cũng thấy Ran-san hôm nay khác hẳn lời đồn, nàng ta bề ngoài nhẹ nhàng lễ nghĩa, nhẫn nhịn, nhưng trong mắt lại cố gắng giấu đi sự tức giận.

Ta lại tự hỏi tại sao. Bản thân ta đã có câu trả lời, nhưng lại có tình tránh né. Ta không muốn nghĩ đến.

Khi ta đưa nàng về, ba người chúng ta đi qua nhiều dãy phố, vòng một vòng lớn lại quay về chốn cũ, nàng cố tình sao. Biết nhưng vẫn ngờ ngệt, nàng cho tạo cho ta nhiều bất ngờ thật đấy. Nhưng rồi lại tạt cho ta một gáo nước lạnh, nàng nói rằng nàng không cần ta đưa đi tiếp. Sự đề phòng của nàng làm ta đau nhói. Chiều theo ý nàng, ta nói vài câu khách sáo rồi xoay người bước bước đi, ta không muốn nàng khó xử.

Hôm nay, ta thật sự buồn cười, bản thân đã không còn như trước được nữa.

Ta không an tâm, làm sao ta có thể để nữ tử như nàng đi lại một mình trên đường phố. Ta đuổi theo, nhưng chỉ mới nửa đường, ta phát hiện thấy nàng nằm gục bên đường, tỳ nữ của nàng cố gắng nín khóc nhưng nước mắt vẫn lưng tròng. Mọi thứ xung quanh ta liền sụp đổ, ánh mắt tối sầm, tim ta như vỡ tan thành từng mảnh. Từng bước khó nhọc đến bên cạnh nàng, ôm nàng thật chặt, khi nãy rõ ràng vẫn còn rất tốt, nhưng giờ đây gương mặt nàng trắng bệch mất đi sức sống, đôi môi khô khốc nứt nẻ, mắt nàng vốn rất đẹp nhưng nay lại nhắm nghiền, nếu không phải mạch đập nơi cổ tay nàng vẫn đập đều đều, yếu ớt thì ta sẽ nghĩ rằng mình vừa gặp một linh hồn xinh đẹp.

Ta đưa nàng trở về Thượng thư phủ, trên chiếc xe ngựa xa hoa, tay vẫn ôm nàng thật chặt, để biết nàng vẫn tồn tại, sợ rằng nếu ta lỏng tay, nàng sẽ tan theo gió mà tan vào hư vô.

Nàng như thế nào lại xuất hiện khiến cho bức tường mà ta cất công dựng lên bao năm nay, che giấu mọi xúc cảm nay dần bị nàng từng bước phá vỡ. Mọi hành động, cử chỉ, ánh mắt của nàng đều khiến ta lưu tâm. Vì nàng mà tim ta nhói đau.

Lần đầu gặp mặt ngỡ như tái kiến ngàn năm.


(Hoàn Chương 9 - Thượng)

……………………………………………….


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 18-8-2014 15:14:26 | Xem tất
Chap này đọc cực kỳ là đã mắt nha :">
Giọng văn của tác giả không kém nhà văn ngôn tình trung quốc là bao :3 phong văn vô cùng mượt >< GATO thật
Mà coi bộ fic này là ShinAi và Ran làm phản diện rồi :'( Hơi bị buồn nhé T^T
Tác giả viết hay lắm
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-9-2014 01:56:18 | Xem tất
Chương 5: Tâm tư mỗi người…
(Hạ)




[Kudou Shinichi]

Cửu ngũ chí tôn. Đứng đầu thiên hạ, tài vận, quyền lực đều nắm trong tay.

Nhưng ta biết không có gì là của bản thân cả.

Áp lực giang sơn đè nặng trên đôi vai ta.

Không thể đặt niềm tin ở bất cứ người nào, bất cứ khi nào cũng cần phải tính kế.

Ngoại trừ người ta tin tưởng: Hakuba, Heiji, và Kaitou.

Ta luôn được dạy dỗ rằng người đứng đầu thiên hạ phải luôn vững vàng, tâm tình phải sắc lạnh, ra tay với kẻ thù cần tàn nhẫn.

Chẳng có ai bên cạnh bầu bạn.

Hậu cung lập ra cũng nằm ngoài mục đích giữ thế cân bằng giữa các thế lực triều đình, khống chế quan lại.

Thực nực cười, Hoàng đế ta đây lại mượn sức đàn bà để củng cố quyền lực.

Hệt như con rối gỗ mặc chúng giật dây.

Đây mà gọi là cuộc sống sao. Ta thật không hiểu, ai nấy cũng đều muốn làm vua.

Nhưng ngồi ở nơi đây mới biết rằng, nó lạnh lẽo và cô đơn biết bao.

Nếu được lựa chọn, ta nguyện hoán đổi cùng Kaitou, lấy lại những ngày thanh thản bình yên, bảo vệ người ta yêu.

Từ khi gặp nàng ấy, ta vẫn luôn nghĩ về, tính cách thật khiến người khác buồn cười, bề ngoài sợ sệt ta, nhưng lại không để ta vào mắt. Thử hỏi xem, có cô nương nào trên thế gian này giống như nàng chứ.

Thật ngốc nghếch

Mấy tuần sau ngày đó, ta quay lại với cuộc sống trước kia, bận rộn với các áp lực, ta dần quên mất nàng ấy là ai. Chỉ nhớ thoáng qua, mùi hương hàn mai thanh thoát từ nàng ấy.

Hữu duyên tương ngộ…

Giữ nàng bên cạnh…

Nắm mãi không buông…

Đời đời kiếp kiếp…

Chỉ yêu mỗi nàng…

……………………………………


[Rin]

Tiểu thư, người bảo em phải làm sao đây…

Tại sao số người lại khổ như vậy. Trước kia, người yếu đuối, lão gia không quan tâm, đại phu nhân thì lạnh lùng, đại thiếu gia cùng nhị thiếu gia vô tình, coi người không tồn tại, còn bị tam tiểu thư bắt nạt, nha đầu trong phủ cũng khinh rẻ người. Nhưng ngày qua ngày, người vẫn cố âm thầm nhẫn nhịn. Sau bị tam tiểu thư đẩy ngã xuống hồ nước, dẫn đến sốt cao không hạ, nô tỳ ngày đêm chăm sóc nhưng vẫn bất an, bật khóc bên giường người cả đêm, cho đến sáng hai ngày sau người tỉnh dậy, nhưng bắt đầu từ đó, nô tỳ có linh cảm rằng người sẽ không như trước đây nữa.

Khi mà tiểu thư đụng độ với những người quý tốc đó, dù bề ngoài người sợ hãi nhưng nô tỳ vẫn cảm thấy người khí tức lạnh lùng của người, trước đây không như vậy. Người ăn nói lời lẽ sắc bén, bình tĩnh đối mặt với tất cả.

Mấy người giàu có tiền cùng quyền thế đúng là khinh người, có tiền là tất cả sao. Tiểu thư dù sao cũng xuất thân là người gia tộc Miyano lâu đời, chưa kể lão gia làm quan lớn nữa. Thế mà bọn họ nhìn chủ tớ chúng ta như ruồi bọ trên đất tùy kẻ giẫm đạp, lời lẽ miệt thị. Nô tỳ thân phận thấp kém không thể lên tiếng, nhưng trong lòng hết sức căm phẫn thay cho người.

Nhưng điều nô tỳ không ngờ nhất lại chính là đích thân Hakuba-sama ôm người đường hoàng trở về Thượng thư phủ, khiến chủ tử ai nấy đều kinh hoảng, sau đó lại căm tức, bọn nô tỳ trong phủ ngạc nhiên, mắt tròn dẹt, mặt mày vẻ nào cũng có. Nô tỳ thật không biết đang mơ hay thực nữa. Lần đầu tiên nô tỳ được chú ý đến vậy, tinh thần cũng khủng hoảng theo.

Trong suốt mấy tuần sau đó, cái viện heo hút đến quỷ cũng chẳng thèm ghé qua, nay lại lắm người thập thò, chỉ trỏ. Đáng ghét.

Lão gia thì suốt ngày nóng giận. Không khí trong phủ căng thẳng. Tam tiểu thư suốt mấy ngày này cứ thích chạy đến gây sự, nói mốc đủ điều. Nô tỳ hận không thể dùng dao lột bỏ bản mặt giả tạo của cô ta rồi dùng chổi hất bay ra ngoài.

………………………………………..


Cái gì đến cũng sẽ đến.

Điều mà nô tỳ luôn lo sợ kể từ khi nhị phu nhân mất tới nay đã thành hiện thực.

Lão gia tuyệt tình bỏ rơi tiểu thư…

Chính thức xóa tên khỏi gia phả…

Tứ tiểu thư của Hộ bộ Thượng thư, Shiho Miyano chính thức trở thành người theo tiêu chuẩn “ba không…”

Không tiền…

Không nhà…

Không người thân…

Thôi rồi, từ nay chủ tớ chúng ta sẽ lang thang đầu đường xó chợ.

Hức…. hức…. tại sao chúng ta lại khổ như vậy.

À không, lão gia còn cho mấy chục tờ ngân phiếu làm lộ phí. Hứ, bao nhiêu đây sao đủ bù đắp cho những tổn thương mà căn nhà đó gây ra.

Tiểu thư thật sự rất mệt mỏi, bảo nô tỳ đừng ồn nữa. Người cứ thế mà dựa vào gốc cây bên đường mà thiếp đi.

Tâm tình lúc này ra sao. Người không nói không rằng, không tức giận la thét cũng chả khóc than nức nở. Chỉ yên lặng mà nhắm mắt định thần.

Người bảo em phải làm sao đây….

Bầu trời đang nắng đẹp bỗng dưng mây mù kéo đến che kín.

Mùa hè thời tiết oi bức, nhưng cũng thất thường, không biết khi nào nắng, chả rõ lúc nào mưa.

Lão Thiên gia, có phải người đồng cảm hoàn cảnh đáng thương tiểu thư nhà con không?

Tiểu thư thật sự là người tốt. Người chưa từng coi con là a hoàn thấp kém. Chỉ đôi lúc tính tình người quái đản.

Nhưng người vẫn là người tốt.

Xin lão thiên gia hãy phù hộ cho tiểu thư qua khỏi nạn khó lần này

Nhị phu nhân, cầu người luôn dõi theo từng bước chân của tiểu thư, giúp ngài ấy vượt qua khổ ải.

Shiho không hề có dấu hiệu nào tỉnh giấc, nàng vẫn yên lặng nhắm mắt. Rin-chan cứ sốt ruột không thôi, con bé cứ bối rối, xoay qua xoay lại chả biết làm thế nào, vò đầu bứt tóc, đến cuối cùng cũng lấy đủ can đảm lay lay Shiho tỉnh dậy, nhưng nhận được chỉ là tiếng ởm ờ biếng nhác, đôi mắt nhắm nghiền.

Rin-chan đau khổ la hét cố kéo tiểu thư cô dậy, tìm chỗ trú trước khi mưa đến, còn cô tiểu thư lười biếng kia cứ nhất quyết bám chặt cái cây, người lôi kéo, kẻ níu giữ, trông khó coi cực điểm, nữ nhi dạo này biến chất cả rồi.

Trời bắt đầu đổ mưa, gió lớn thổi mạnh, ai nấy đều hối hả muốn nhanh chóng trở về nhà tránh cơm mưa đầu mùa. Tuy nhiên, tại vòi bạch tuộc của ai đó, bám chắc không buông mà giờ đây hai người chủ tớ họ vẫn nép dưới gốc cây,… chờ sét đánh.

Rin-chan cố gắng nhớ lại tại sao hai người bị tống cổ ra khỏi nhà, nhưng dù cố thế cũng thấy rằng lý do đó rất khập khiễng, con bé nghĩ chắc rằng do kỳ tuyển tú sắp tới, chỉ đáng thương nhất là tứ tiểu thư, trước giờ sống vật vờ như bóng ma, nay lại giống đôi giày cũ bị người khác vứt bỏ thẳng tay. Rin-chan, chọt chọt tay Shiho, nhỏ giọng hỏi:

“Tiểu thư, người có hận lão gia đã quá tuyệt tình  không…”

Đáp lại chỉ là mảng yên tĩnh cùng tiếng mưa lộp bộp rơi trên mái nhà, cứ tưởng như Shiho sẽ chẳng bao giờ đáp lại, nhưng nàng lại bình thản cùng lạnh lùng lên tiếng, đôi mắt nghiển nhiên chưa lần nào mở ra:

“Không…”

Chỉ một chữ ngắn gọn thôi mà là người nghe kinh hãi. Thử hỏi trên đời này làm gì có nữ nhi nào phát ngôn ra câu nói táo tợn như thế. Không nhà, không người thân, bị vứt bỏ, tương lai mù mịch, chẳng lẽ tiểu thư… muốn chết, suy nghĩ kinh dị này thoáng qua làm mặt mày con bé xám hoét, miệng mồm lắp bắp, cơ thể không còn là của bản thân nữa.

Khuôn mặt tươi cười dần trở nên mếu máo, cố sống đòi chết ngăn cản Shiho làm điều lại dột

“Tiểu thư, bất cứ chuyện gì cũng có thể giải quyết được, người đừng nghĩ quẩn mà làm điều xằng bậy, nếu có chuyện gì xảy ra thì em biết phải làm sao đây…”

Vừa nói, vừa khóc, náo loạn cả lên, Shiho khó chịu mở đôi mắt lười biếng ra, uể oải nói một câu rồi tiếp tục nhắm mắt ngủ

“Rin-chan, em đừng ồn nữa…”

“Tiểu thư…”

“…”

Con bé đâu biết rằng đối với Shiho đây là chuyện đau đớn nhất, hai lần bị gia đình vất bỏ, cảm giác là người thừa thải, ánh mắt khinh bỉ khi mọi người dòm ngó mình, đôi khi nàng chỉ muốn chết quách đi cho xong. Rồi cuộc sống cứ vật vờ trôi qua, bao lần tự nhủ rằng chỉ cần mình cố gắng, tất cả rồi cũng sẽ ổn thôi. Nhưng nay nàng thấy trước mắt quá khứ kiếp trước như lặp lại, kết quả đã biết trước, dù có cố làm gì cũng chỉ thế thôi.

….

Nàng đâu biết, hình ảnh người lôi kẻ kéo trong màn mưa bụi lại đập thẳng vài mắt của người nam tử khác. Y vô tình gặp khi đang ngồi xe ngựa trở về nhà, bên cạnh còn có vị bằng hữu, hai lần nhìn nàng gục ngã bên đường, thân thể tiều tụy, đều khiến y đau đớn, muốn ôm nàng vào lòng, che chở nàng trước mọi hiểm nguy, chỉ cầu nàng bình an.

(Hoàn chương 5 - Hạ)

………………………………………………….



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 11-9-2014 23:50:14 | Xem tất
Trjeu_Ngan gửi lúc 11-9-2014 01:56 AM
Chương 5B: Tâm tư mỗi người… (tt)


Lạ thật, ss ko hiểu vì sao gia đình của cô tiểu thư Myano ở kiếp này cũng muốn vất bỏ cô ý.
Rõ ràng là con mình, đối xử lạnh lùng tàn nhẫn đã lạ lùng đằng này còn đuổi một cô gái bé nhỏ, yếu ớt ra ngoài đường.
Sao lại có kiểu cha mẹ như vậy chứ. Nếu là con người, ngay cả người lạ còn ko nỡ đối xử tệ bạc chứ đừng nói là người thân.
Có lẽ người sẽ giang tay giúp đỡ cô là Hakuba đúng ko em.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-9-2014 12:18:57 | Xem tất
mình thật sự rất cảm ơn các bạn readers đã theo dõi và comt trong fic của mình
thật sự mà nói, trình độ viết của mình vẫn chưa tốt vậy mà vẫn được mọi người ưu ái thì quá xúc động đậy ak
có bạn nào thật sự nghĩ rằng fic mình viết qua nhàm chán, không có cao trào giật gân, cũng chẳng có điểm nhấn
ngoài ra thì đầy đọa nhân vật quá trớn *ta làm mẹ ghẻ a* số người chú ý đến Shiho thì quá lố, khai thác k tốt các nhân vật khác
thì giơ tay hưởng ứng nào. Oops, tự nhận xét bản thân sao mà thấy kinh khủng quá *ta buồn 5s*


dạo này mình cũng đang nghĩ về nhân vật nam chính, có ai có ý kiến gì không, giơ tay phát biểu nào
1> Shiho x Shinichi : ý kiến mọi người ra sao??? giơ chân đòi quyền kiện cáo chút đi, phản đối cũng giơ luôn
2> Shiho x Hakuba : có ai cho lời bình đến phun mưa khô cổ họng không, giơ tay trái cùng chân phải lên phản đối chính quyền đi mấy bạn


pi sờ ẹt: thấy chap mới đăng mà ít người comt quá *ta tham lam gê* nên ta trồng nấm trong góc nhà quá trời luôn *đùa thôi*
mọi người nêu cảm nhân cá nhân nhá, *ta ghi chú, đừng ném thứ gì đắt quá, ta sẽ đem bán ve chai lấy tiền tiêu ak.. khặc khặc... vẫn còn giỡn hen*
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 14-9-2014 23:18:58 | Xem tất
À, ss không quá quan trọng là ShiHo sẽ ghép đôi với ai.
ss nghĩ rằng tuy theo sự phát triển của mạch fic thì sẽ có câu trả lời thỏa đáng nhất, sự ghép ccặp hợp lý nhất. Có lẽ em đã có ý kiến của riêng mình khi lên cốt truyện, vậy nên cứ tự tin mà đi theo hướng của mình. Kể cả trong quá trình phát triển câu chuyện, tình tiết có đi chech hướng lúc đầu mình muốn thì cũng là bình thường.
Cứ để mọi thứ tự nhiên thì sẽ hấp dẫn hơn.
Chờ chap mới của em nhé.
Cố lên em.

Bình luận

...đăng chap k cố định lắm, e hơi thiếu tự tin nên có gì ss cứ góp ý theo ý kiến cá nhân nha. e thật sự cảm ơn ss. thân :)  Đăng lúc 17-9-2014 10:06 PM
ô ô dọc những lời nhận xét của ss vừa thấy cảm động mà vừa thấy vui nữa. tks ss đã theo đõi fic. đa phần viết theo cảm nhận của riêng e nên thời gian...  Đăng lúc 17-9-2014 10:04 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 17-9-2014 21:31:57 | Xem tất
Chương 6: Lạc mất
(Thượng)




Rin-chan đang hết sức lo lắng cho tiểu thư nhà nàng, trong lòng cứ thấy bồn chồn không yên. Cô bé đứng chờ trước cửa, hết đi qua trái lại đi qua phải, ngó đằng đông lại qua nhìn đằng tây xem Shiho đã về chưa. Người ngoài nhìn thấy cũng hoa hết cả mắt.

Hakuba vừa từ trong cung bàn việc cùng Hoàng đế, còn có cả Nhị Vương gia và Hattori Tướng quân, trời tối mịt mới mệt mỏi trở về Tướng phủ của mình. Nhưng chưa tới cửa đã thấy dáng vẻ đi tới đi lui của Rin-chan, gương mặt thì lo lắng không yên

“Rin-chan, có chuyện gì sao?” Hakuba lên tiếng hỏi, vốn chuyện này bình thường có thể che giấu được thêm ít thời gian, nhưng do trong lòng Rin-chan hết sức ngổn ngang nên liền giật mình khi nghe thấy lời của Hakuba

Chết rồi, Hakuba-sama đã về phủ nhưng nếu ngài ấy hỏi tiểu thư đâu thì mình biết trả lời thế nào đây. Còn nếu mình nói dối, lỡ công tử phát hiện được, sẽ mắng mình mất.

Tiểu thư ơi, người đang trốn ở nơi xó xỉnh nào rồi

Đầu óc Rin-chan cứ xoay mòng mòng, mồ hôi lạnh chảy đầy cả mặt, tay chân thì run rẩy không yên, miệng lắp bắp gì đó nhưng không nghe rõ

“Rin-chan, nói cho ta biết có chuyện gì?” Hakuba kiên nhẫn hỏi lại lần nữa. Nhìn thấy thái độ lo lắng của con bé này chắc là chuyện không nhỏ.

Không lẽ có liên quan đến Shiho. Có chuyện gì xảy ra với nàng sao

“Rin-chan, nhìn ta…” hắn nắm chặt vai, ép cô bé nhìn thẳng vào mắt mình gặng hỏi “… Có phải Shiho gặp chuyện gì không?”

Yên lặng, Rin-chan không dám trả lời, cô bé đang rất sợ. Gương mặt nhỏ nhắn lanh lợi thường ngày nay lại thay thế bằng những giọt nước mắt khó kiềm chế được, cứ tuôn rơi không ngừng.

Nhận thấy phản ứng đó, Hakuba biết câu trả lời như thế nào. Lòng hắn lúc này nóng như lửa đốt. Sau những chuyện vừa mới qua, tâm tình nàng vẫn chưa bình tâm lại, nhưng nàng có thể gặp phải chuyện gì cơ chứ.

Chuyện gì mà khiến Rin-chan, cô bé hay cười lại bất an, phải khóc lóc nức nở thế kia

“Nói cho ta biết đi, Rin-chan. Ta sẽ không trách cứ gì em hết” chỉ cần cho ta biết chuyện gì

“Hakuba-sama… ngài trách tội nô tỳ đi, nô tỳ đáng trách” cứ thế cô bé vừa khóc vừa nói rằng đó là lỗi do mình

Thật ra, sáng hôm nay, Rin-chan cứ cảm thấy Shiho tâm trạng không tốt lắm, cả người làm việc không chú tâm

Khi làm việc trong bếp, nếu không đụng ngã chỗ này thì làm đổ chỗ kia, nên mấy người làm trong bếp mới nói cô ra ngoài phụ quét sân.

Ai ngờ, Rin-chan thấy tiểu thư nhà mình cứ đứng ôm chổi ngẩn người ra, không biết suy nghĩ gì lâu lâu còn thở dài nữa

Rin-chan tự nhận mình là một tỳ nữ tốt, nên đã thay tiểu thư cô làm hết những việc trong phủ ngày hôm nay, bản thân còn khuyên người cần về phòng nghỉ ngơi sớm, hay ra ngoài đi dạo cho thoải mái tinh thần

Shiho nghe theo lời Rin-chan, ra ngoài Tướng phủ tản bộ, nhưng đến tận khi trời nhá nhem tối cũng không thấy cô trở về.

Rin-chan thầm tính toán thử thì thấy tiểu thư nhà mình ra ngoài cũng mấy canh giờ rồi mà chưa thấy về, nên lo lắng không yên

Cô bé còn nhờ mấy nha hoàn và gia đinh ngày thường hay nói chuyện với mình ra ngoài tìm phụ, nhưng không ai thấy cả.

Câu hỏi ngoài lề là tại sao Rin-chan mới chuyển đến cùng Shiho có vài tuần lại thân thiết với nhiều người làm trong Tướng phủ vậy. Cô bé này này ngày thường hoạt bát lanh lợi, nếu không muốn nói là ồn ào. Tướng phủ cũng nuôi ít người làm nên việc kết thân càng dễ dàng hơn. Từ đó cho thấy, ai cũng quý mến cô bé và sẵn sàng giúp đỡ

Trở lại hiện tại, Rin-chan do không tìm thấy Shiho, mà trời đã dần tối, nhà nhà ai nấy đều đã lên đèn, cô bé rất muốn đi tìm kiếm tiếp nhưng không biết bắt đầu từ đâu, mấy người bọn họ dẫu sao cũng chỉ là người làm, không dám đi quá xa Tướng phủ, thời gian lại hạn hẹp, phạm vi tìm kiếm cũng không thể mở rộng.

Nhưng nếu không tìm thì lại lo không biết tiểu thư có gặp kẻ xấu không. Hay lỡ nếu người trở về mà không thấy mình thì lại bất an. Vậy là Rin-chan cứ đi đi lại lại, xoay tới xoay lui trước cửa phủ cho đến khi Hakuba trở về

………………………………………………………………….


Hakuba lệnh cho ám vệ bí mật tìm kiếm Shiho. Không hiểu sao khi nghe Rin-chan nói Shiho đã mất tích không dấu vết đã mấy canh giờ chưa thấy trở về, trong lòng hắn lại cảm thấy bồn chồn bất an không nguôi.

Hắn cảm thấy bản thân lúc này thật mâu thuẫn. Vừa lo lại vừa giận

Lo rằng nàng sẽ có chuyện gì đó không may. Shiho-chan dù sao cũng là nữ tử, đi lại lung tung nếu gặp phải kẻ xấu thì phải làm thế nào. Hắn thật không muốn nghĩ đến

Nhưng cũng rất giận. Giận nàng tự ý rời khỏi Tướng phủ mà không ai biết, rời khỏi tầm mắt hắn, rời đến nơi hắn không còn thấy được nữa, đến lúc ấy hắn phải làm thế nào.

Nhớ lại buổi chầu triều ban sáng, hắn vẫn còn tức giận, khi đó hắn gặp Miyano Thượng thư, cũng nói chuyện đôi ba câu. Nhưng khi nói bóng gió đến Shiho-chan thì hắn thực muốn bóp chết con cáo già này. Đối với lão ta, con người giống đôi giày cũ rách nát, không có giá trị lợi dụng nữa thì chỉ còn là phế vật. Đây là đạo lý gì cơ chứ.

Ngày trước, chính hắn đã hứa sẽ bảo vệ và chăm sóc nàng thật tốt như… tiểu muội. Nhưng lúc này hắn không thể tự mình bảo vệ nàng. Hắn chưa làm cho nàng bất cứ điều gì cả.

Có lẽ nàng cần yên tĩnh suy ngẫm về những chuyện xảy ra gần đây.

Tuy rằng bề ngoài Shiho-chan vẫn luôn xa cách lạnh lùng, thái độ bình tĩnh như không có việc gì, nhưng hắn vẫn luôn nghĩ nàng có nội tâm sâu sắc, dễ tổn thương.

Shiho-chan cho rằng chỉ cần nàng cười thật vui vẻ thì sẽ không ai thấy nàng đang khóc hay sao.Thật ngốc nghếch, cũng rất đáng yêu nữa

Thả mình xuống ghế, hắn tự giễu cợt sự mâu thuẫn của bản thân. Từ khi nào mà hắn lại chú ý nàng nhiều đến như vậy.

Từng hành động của nàng dù là nhỏ nhất cũng khiến hắn phải bận tâm không yên. Tự nhủ chính mình, nàng là tiểu muội, hắn yêu thương bảo vệ nàng là chuyện đương nhiên, nên có lẽ việc hắn luôn theo dõi nàng dường như vô tình đã trở thành thói quen của riêng hắn

Đêm dần về khuya, nhưng vẫn chưa có tin tức gì về Shiho-chan, hắn lại càng lo nhiều hơn. Giờ đây, hắn chỉ có thể tự ép mình nghĩ nếu vẫn không có bất cứ tin tức gì nghĩa là nàng vẫn bình an.

Bên ngoài cơn mưa đêm lại ngày càng mãnh liệt, gió bắc cùng tiếng sấm rền kết hợp gào rít bốn phương tám tám hướng, quật vào cửa, không khí tồn tại trong thư phòng tụt xuống nặng nề. Ánh chớp nhá lên phá vỡ đêm đen, ánh sáng lay lắt từ những ngọn nến hắc lên tường bóng dáng người nam tử đang ngồi trầm ngâm suy tư, ngăn cách với hết thảy mọi thứ bên ngoài, tâm tư hắn giờ đây chỉ tập trung về chuyện duy nhất

Mưa đêm nay lạnh và mù mịt như lòng người đang dậy sóng, khiến một người không thể yên giấc

(Hoàn chương 6 - Thượng)

…………………………………………………………………….

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 18-9-2014 19:18:52 | Xem tất
Truyện rất hay, cơ mà từ chap 5 nhảy qua chap 6 hình như có cái gì thiếu thiếu.  

Mình là thích Haibara với Shinichi hơn, một vote nhé ))

Mong là bạn có thể ra tiếp. Thân <3
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 18-9-2014 19:47:31 | Xem tất
Chương 6: Lạc mất...
(Hạ)



Đâu đó ở một nơi khác, Shiho dần tỉnh lại, nàng thấy đầu mình choáng váng, mí mắt nặng trịch không tài nào mở nổi, cố gắng lần nữa nàng lờ mờ nhận ra rằng mình đang nằm trong căn phòng lạ. Nhưng là ở đâu. Chẳng phải trước đó nàng trượt chân trên núi sao. Được người qua đường cứu giúp sao…

Shiho nghe thấy giọng nói của nữ nhân, vừa ngọt lại vừa mê hồn,

“Cô nương tỉnh rồi sao? Từ từ, đừng quá cố gắng. Thân thể cô vẫn chưa hồi phục đâu” nàng ta ngăn không cho Shiho gượng dậy nhưng lại phát hiện mình chẳng còn tí sức lực, cả người đau nhức, mắt vẫn còn lờ mờ

“Đây là…” Shiho hỏi với giọng nói khản đặc, nàng cảm thấy cổ họng mình như bị đốt cháy

“Uyển Hồng Lâu. May cho cô là ta vô tình đang ở trên núi, thì phát hiện cô bị thương, lúc đó mưa rất to, cả người cô đầy bùn đất và máu lại bất tỉnh nên mới mang cô về đây”, nàng ta tuôn luôn một trào về tình trạng khi phát hiện thấy Shiho, rất thê thảm nha

“Đa tạ ơn cứu giúp” lại khào khào nói. Shiho không ngờ rằng số kiếp nàng lại xui xẻo đến như vậy. Xuyên qua nơi này khoảng bốn tháng vậy mà có hai lần nằm liệt giường. Thiệt không biết dùng từ nào để mô tả cảm xúc này đây

Mà khoan đã, khi nãy cô ta nói đây là Uyển Hồng Lâu sao. Vợ của Diêm Vương ơi, nàng hiện tại đang ở đâu thế này, nơi đây không phải được mệnh danh đệ nhất hoa lâu kinh thành, là chốn yên hoa được phép hoạt động công khai ở cổ đại nha. Lạc thú của tầng lớp quý tộc trong truyền thuyết đây sao

Vậy nữ nhân này có phải đệ nhất hoa khôi kinh thành mà người ta vẫn hay đồn thổi không.

Nàng ta có bắt mình bán thân trả nợ ân tình không. Ta lật bàn. Tuyệt không chấp nhận ép buộc.

Điện trong não Shiho chạy nhanh với tốc độ ánh sáng, nơron thần kinh hoạt động hết công suất để phân tích tình huống hiện tại, nhưng chỉ được mấy phút sau thì nàng lại thấy mi mắt có hiện tượng sụp xuống buồn ngủ. Cắn chặt môi cố níu kéo nhầm hỏi thêm

“Cô là…”

Shiho nhận thấy giọng nói mình thì thào như gió thổi qua, không biết đối phương có nghe hay không. Nàng ngất đi, xung quanh rơi vào bóng tối đặc quánh, nhưng nàng chỉ kịp nghe loáng thoáng cái tên

‘Ayumi…’

Nếu chưa thấy mình trở về liệu có ai quan tâm đến không.

Rin-chan chắc sẽ khóc nhiều đến mức hai mắt sưng vù mất.

………………………………………………………


Mãi đến khi buổi triều sáng hôm sau kết thúc, Hakuba mới nhận được thông tin của ám vệ báo rằng Shiho hiện đang ở Uyển Hồng Lâu. Trong tâm trí hắn ngổn ngang biết bao nhiêu câu hỏi, nhưng quan trọng nhất là tại sao Shiho-chan lại ở đó, có bất trắc gì xảy ra với nàng không

Tuy bề ngoài hắn lãnh đạm, không thể hiện chút gì trên mặt, nhưng cố ý từ chối lời mời đàm đạo của các quan đồng liêu, rằng trong phủ còn rất nhiều công vụ chờ hắn xử lý, khiến người khác cảm thán, Tả Tướng quả là tuổi trẻ tài cao, tận tâm với triều đình, thật đáng ngưỡng mộ.

Trở về phủ, thay triều phục trên người bằng bộ bạch y nhã nhặn hơn. Nếu chỉ nhìn bề ngoài người khác hẳn sẽ nghĩ hắn là thư sinh nho nhã, tuấn tú bất phàm, chứ đâu thể ngờ rằng hắn chính là Tả Tướng nắm trong tay quyền lực tối cao, làm việc lạnh lùng tàn nhẫn. Hakuba dặn dò hạ nhân chuẩn bị một chút việc chờ hắn đón Shiho-chan về.

Tối qua hắn suy nghĩ một vài chuyện không biết thời gian trôi qua bao lâu, đến khi thân tín báo rằng đã đến giờ vào triều, hắn mới ý thức được thì ra mình mất ngủ cả một đêm. Trên triều hắn vẫn dâng sớ, làm tốt nghĩa vụ thần tử, nhưng khi nghe tin nàng ở hoa lâu thì tâm trạng khó khăn lắm mới áp chế nay lại dậy sóng lần nữa.

Hakuba đã nghĩ rằng tại sao hắn lại tự mình đến đón nàng mà không phải thân tín, hay là hắn muốn chắc chắn nàng vẫn bình an vô sự thì hắn mới có thể an tâm được.

Hắn nhớ lại dáng vẻ âm trầm xa cách của Shiho-chan khi ngồi suy tư, từng tia nắng yếu ớt của buổi chiều muộn xuyên qua đình các, len lỏi qua từng tán cây kẽ lá, vuốt ve lên gương mặt trắng nõn gần như trong suốt, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của nước giếng cổ, cả khuôn mặt trí tuệ, thanh lệ, không mang theo hương vị bụi trần ở nhân gian, nữ tử này mềm mại xinh đẹp, nhưng mỏng manh, khiến người khác có cảm tưởng muốn nâng niu trân trọng nàng trong tay. Chiếc xích đu vì thế mà cứ vô thức đung đưa. Thời gian như ngưng đọng xung quanh nàng, cô đơn tĩnh mịch.

Miên man suy nghĩ nàng không biết rằng gần đó người nam tử đang lặng lẽ dõi theo bóng dáng nàng. Mỗi lần nhìn thấy nàng, tim hắn lại nhói đau khi nhớ đến nàng bị chính người thân bỏ rơi, nỗi bi thương ngày mưa hôm ấy hắn vẫn không thể quên, nàng lúc này hẳn là rất đau khổ tuyệt vọng nhưng lại không thể hiện mặt, không muốn người khác lo lắng, âm thầm tự nuốt tất cả vào lòng. Hắn muốn bảo vệ nàng, muốn ôm nàng vào lòng, làm chỗ dựa cho nàng, để nàng có thể khóc thoải mái mà không còn kiên dè bản thân, quên đi hết mọi đau khổ, bước đi tiếp bỏ qua đoạn quá khứ bi thương này. Nhưng những gì hắn làm lúc này lại là đứng bất lực nhìn nàng.

Bản thân hắn lại tự đắm chìm vào suy nghĩ của riêng mình mà không biết thì xe ngựa đã dừng ngay trước cửa Uyển Hồng Lâu.

Từ khi nào mà việc suy nghĩ về Shiho-chan lại khiến hắn thất thần đến thế. Hắn bước xuống xe ngựa và tiến vào hoa lâu đệ nhất kinh thành,quay lại bộ dáng thường ngày, ôn nhu nho nhã, gương mặt luôn cười hiền hòa nhưng trong mắt lại thoáng có tia lạnh lùng

Bây giờ hiện là ban ngày nên khách nhân không đông lắm, khi Hakuba bước vào, rất nhiều cô nương buông lời lả lơi chào đón hắn. Nữ nhân thanh lâu tuy không có dung mạo tựa thiên tiên, quốc sắc thiên hương, nhưng mỗi người đều có một vẻ đẹp riêng như hoa như ngọc, thanh tú mỹ lệ khó có ai sánh bằng, từng làn áo hoa lụa mỏng dập dờn như những cánh bướm xinh đẹp đầy màu sắc, tiếng cười nói khúc khích tựa tiếng chuông bạc thánh thót. Hắn không tới đây hưởng thụ lạc thú nhân gian, hắn chỉ tới đón Shiho-chan về.

Tại sao nàng lại rơi vào chốn yên hoa, nàng có bị thương tổn nào không

“Ta muốn gặp đương gia của nơi này. Ngươi mau đi thông báo một tiếng” hắn nói với tên tiểu nhị gần đó

“Dạ, tiểu nhân đi ngay. Xin công tử đợi cho”

Đương gia của Uyển Hồng Lâu này lại là một cô nương ước chừng hai mươi tuổi, thân hình yểu điệu đi tới. Khuôn mặt đầy sức sống, hai má hồng nhuận, môi anh đào hé mở, hàng mi dài cong như trăng rằm kính cẩn buông xuống, đôi mắt đẹp long lanh động lòng người, vẻ đẹp tà mị đầy huyền bí, thu hút nam nhân phải thèm khát, đúng là đại mỹ nhân

“Công tử, ngài cho gọi nô gia” mỹ nhân nói chuyện thánh thót như tiếng họa mi làm say đắm lòng người

“Ta muốn một gian phòng thượng hạng, yên tĩnh một chút” hắn cười ôn nhu nhưng đáy mắt vẫn lạnh lùng. Nam nhân này nhìn nho nhã nhưng lại có khí thế bức người, khiến cho kẻ khác phải kiên dè tám phần

“Nguyện theo ý công tử”

Căn phòng nhỏ nằm trong một sân viện trồng một số loài cây cảnh hoa lá và một cây quế đang trổ những bông hoa trắng nhỏ tỏa hương ngọt dịu, trong phòng còn treo nhiều bức tranh chữ, nội thất bày trí lịch sự thanh nhã, trên bệ cửa bày các chậu cây nhỏ trang trí nên nhìn vào không gian rất sinh động, xung quanh còn treo một số mành trúc ngăn cách với nên tuyệt đối kín đáo. Mùi đàn hương thoang thoảng trong gian phòng giúp tâm người thanh tĩnh

Trên chiếc giường nhỏ có thân người nằm yên bất động, đôi mắt nàng nhắm nghiền, hàng mi cong dài buông rũ, da nàng vốn trắng nhưng nay lại hơi xanh xao tái nhợt, khi ánh nắng sáng chiếu lên nhìn nàng hệt như một con búp bê sứ rất yên bình.

Hakuba nhìn thấy nàng bất động nằm đó trong lòng hắn hơi nhói đau. Tuy hắn đã hứa rằng sẽ bảo vệ và chăm sóc nàng thật tốt nhưng đến nay hắn thấy mình thật vô dụng khi không làm được gì mà còn khiến nàng bị tổn thương như thế này. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, tựa đầu nàng vào ngực, để hắn có thể cảm nhận được hơi ấm từ nàng, rằng nàng vẫn còn tồn tại, không để nàng vỡ tan hay biến mất khỏi vòng tay hắn nữa

“Nàng làm sao vậy?”, giọng hắn khàn khàn đầy ôn nhu khi hỏi về nữ tử đang nằm trong lòng mình

“Bẩm chủ tử, Miyano-sama không có gì nguy hiểm. Nhưng cổ chân đã bị trật, xương đùi bị tổn thương nặng, lồng ngực bị va đập mạnh, vài chỗ bầm tím nhưng may mắn không xảy ra vấn đề gì quá nghiêm trọng, cánh tay bị xây xước khá nhiều nhưng thuộc hạ đã băng bó và thoa dược liệu cẩn thận” Ayumi kính cẩn trả lời

Cô ta là người sống với hai thân phận. Ở ngoài sáng, với thân phận tú bà của đệ nhất hoa lâu kinh thành, nơi mà bọn nam nhân luôn tìm đến để hưởng lạc thú nhân gian. Ở trong bóng tối, cô ta là ám vệ ngầm của Hoàng đế Thiên triều dưới quyền của Hakuba. Uyển Hồng Lâu cũng tương tự như vậy, bên ngoài nơi này mang lớp áo phồn hoa đô hội, nhưng bên trong lại là cơ sở tình báo ngầm chuyên thu thập tin tức khắp nơi, nơi này do Ayumi quản lý.

“Tại sao nàng vẫn chưa tỉnh” hắn tiếp tục hỏi

“Tiểu thư Miyano tổn thương quá nặng. Ngoài ra, cô ấy còn bị nhiễm lạnh do dầm mưa quá lâu, dẫn đến sốt cao, nhưng vừa mới giảm”

“Ta biết rồi. Ngươi lui ra đi”

Trên xe ngựa trở về Tướng phủ, Hakuba nhẹ nhàng ôm Shiho vào lòng, tránh để nàng tỉnh giấc, bảo hộ nàng hết mực, chưa lần nào hắn muốn buông nàng khỏi tầm tay mình.

Về tới phủ, hắn bế nàng vào phòng, dém chăn cho nàng. Hắn đã cho người mời thái y khám cho nàng, sau khi không có gì nghiêm trọng xảy ra, thở dài, hắn xoa đầu nàng rồi mới yên tâm rời đi, dặn dò Rin-chan chăm sóc nàng thật tốt, khi nào nàng tỉnh thì báo cho hắn biết. Lúc bế nàng trên tay, hắn không ngờ nàng rất nhẹ, cả người mềm oặc, tay chân vô lực trông như con búp bê cũ bị bỏ rơi vậy, hắn rất lo lắng

Một điều nữa cũng làm hắn rất phiền lòng, con bé Rin-chan khóc suốt, khổ sở lắm mới dỗ được, sáng nay khi hắn vừa đón Shiho-chan về đã thấy con bé này đứng trước cửa phủ sốt ruột đi qua đi lại, nghe xong thái y nói tình trạng nàng, nước mắt từ đâu cứ rơm rớm chảy. Con bé này cũng có biệt tài làm người khác hoảng loạn chung luôn. Nhưng hắn biết tâm tư Rin-chan đơn thuần hồn nhiên, lo lắng cho tiểu thư nhà mình nên mới như vậy, nên hắn cũng không nỡ trách cứ gì.

Hắn mong nàng nhanh chóng tỉnh lại…

Nhìn nàng khỏe mạnh, thấy nụ cười của nàng, vô ưu vô lo…

Được nắm tay nàng đi đến cuối đoạn đường nhân gian…

Tận khi thiên trường địa cửu…


……………………………………………………………..

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách