Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Bacham72
Thu gọn cột thông tin

[Longfic] [Longfic | T] Bão lòng | Aaenguyen | Bae Suzy - Jung Il Woo - Oh Sehun | Completed

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 7-4-2019 22:34:22 | Xem tất
CHƯƠNG IX

Về nhà… Mọi người đã ngủ. Suzy về phòng rửa chân tay rồi lên giường nằm. Il Woo đi vào toilet. Suzy cảm thấy ở Il Woo như có điều gì đó khi Anh không nói với cô câu nào.

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô vội với tay qua cái bàn để bên giường lấy điện thoại. Il Woo vẫn trong toilet. Cô xoay người, khi đang nằm trên giường, nghe điện thoại.

“ Alo!”

“ Chào em!”

Giọng nói của Sehun.

“ Em chưa ngủ à?”

Suzy vội nói:

“ Chưa! Anh gọi có chuyện gì không? Giờ này trễ rồi!”

“ Không! Anh muốn thử số thôi!”

“ Vậy…”

-“ Ai gọi vậy em?”

Tiếng Il Woo thật lớn bên tai Suzy. Cô hoảng hồn xoay qua thì thấy Anh nằm bên cạnh mình, không biết từ lúc nào. Sao cô không biết nhỉ? Cô thấy Il Woo cứ nhìn mình nên vội quay đi, khi nghe đầu dây bên kia nói:

“ Chồng em có trong phòng à? Suzy!”

Suzy đáp liền:

“ Phải! Thôi em cúp máy!”

“ Khoan, Suzy! Ngày mai em rảnh không?”

“ Không! Ngày mai em có hẹn rồi!”

Suzy đáp gọn:

“ Vậy ngày mốt?”

Sehun lại hỏi. Suzy ngẩng nhìn Il Woo khi Anh nằm sát bên cô, nghe rõ được điện thoại của cô…

-“ Mình ngủ thôi em, trễ giờ rồi!”

Il Woo cố tình nói lớn như để Sehun ở đầu dây bên kia nghe thấy. Suzy vội đưa tay che bớt cái loa điện thoại, nhưng Il Woo đã nắm tay cô kéo ra.

“ Thôi em cúp máy nhe! Có chuyện gì hôm khác nói. Em bận lắm!”

“ Khoan mà Suzy… Anh muốn nghe em nói chúc anh ngủ ngon!”

Suzy đành.

“ Good night!”

Sehun nói ...

“ Đêm nay anh sẽ không ngủ yên nữa rồi… Khi nhớ em!”

Suzy giật thót mình vội cúp điện thoại. Cô đặt điện thoại lên bàn thì bị Il Woo ôm lấy. Cô nghe tiếng Il Woo sát bên tai cô.

-“ Em hư lắm nhe. Suzy! Trước mặt anh mà dám nói chuyện với bồ nhí của em!”

Suzy kéo tay Il Woo ra nhưng cô bị Anh ôm thật chặt vào lòng Anh.

-“ Nói cho anh biết… Anh ta là ai?”

Suzy ngẩng nhìn Il Woo. Cô hạ giọng:

-“ Anh ấy là ba của bé John!”

Đôi mày Il Woo nhíu lại, vẻ mặt trầm ngâm. Suzy tiếp:

-“ Lúc nãy em vừa mới gặp anh ta thôi. Anh ta nói với em là lần đó anh ta bỏ đi là vì có công việc. Khi xong, thì anh ta về tìm em, nhưng không thấy em!”

-“ Vậy anh ta có đòi gặp con không?”

Suzy gật đầu.

-“ Có! Vậy… Anh có đồng ý…”

Il Woo chặn lời Suzy.

-“ Em xin ý kiến của anh sao? Chẳng phải nó là con của em. Em muốn làm gì thì làm sao?”

Il Woo nói dỗi, buông tay.

-“ Vậy em có cần li dị với anh không?”

Il Woo xoay người nhìn Suzy khi cô không trả lời, cô nghe Anh tiếp:

-“ Rồi cả nhà em đoàn tụ. Chúng ta có thương yêu gì đâu mà phải sống chung với nhau, phải không? Em yêu anh ta phải không?”

Suzy thinh lặng.

-“ Em im lặng là đúng chứ gì? Vậy anh toại nguyện cho em. Dù gì chuyện ngu xuẩn nhất anh cũng đã làm rồi. Vậy ngày mai gọi anh ta tới, rồi anh cho em li dị!”

Suzy xoay người qua bên kia… cảm thấy chút hờn dỗi.

-“ Anh đuổi em… Thì em đi!”

-“ Phải! Anh đuổi em đó! Anh không thèm em!”

Những giọt nước trong mắt Suzy khẽ rơi khi cô nghe Il Woo nói thế…

-“ Người ta đâu có yêu thương gì anh, thì anh giữ người ta bên mình để làm gì?”

Il Woo vẫn tiếp:

-“ Ngày mai gọi luôn dì dượng em đến đông đủ, nói cho ra lẽ!”

Suzy vội xoay lại nhìn Il Woo với những giọt nước mắt.

-“ Anh… Anh hủy hợp đồng à?”

-“ Phải!”

-“ Em chỉ nắm tay… Ừ, không là anh ấy nắm tay em thôi mà. Em đâu có làm gì đâu, mà anh hủy hợp đồng!”

-“ Mới đầu thì nắm tay. Sau đó thì hôn môi… Rồi gì gì đó…”

Suzy quay đi.

-“ Không có chuyện đó! Anh đừng suy bụng ta ra bụng người!”

-“ Vậy bụng ta là ai, bụng người là ai? Người ta khóc vì lẽ gì nhỉ? Anh ta cũng giàu có, đâu nghèo nàn đâu mà em khóc. Em tiếc nuối…”

Suzy bật khóc ra tiếng.

-“ Bụng anh đó… Anh ra ngoài quen phụ nữ ra sao, thì anh nghĩ em với anh ta như thế. Em khóc mặc kệ em. Chẳng phải anh chưa từng thấy em khóc sao? Lúc đó anh cũng trơ ra như đá vậy. Trong hợp đồng đâu có điều khoản là em không được khóc…”

Suzy ngồi dậy.

-“ Làm vợ của anh hơn một năm qua. Bao nhiêu thiệt thòi em gánh chịu. Em có dám hé răng than trách gì đâu…”

-“ Vậy bây giờ em than… Em trách anh đi!”

Il Woo ngồi dậy, vòng tay qua trước thắt lưng Suzy kéo cô vào lòng.

-“ Kể cho anh nghe về chuyện của em và anh ta lúc trước kia đi!”

Tiếng Il Woo bên tai. Suzy quay lại ngước nhìn.

-“ Chi vậy?”

-“ Anh muốn biết… Có vậy thôi. Rồi anh xem mình có cảm động không giữa tình yêu chân thật, rồi anh cho em li dị!”

Suzy quay đi ngồi thẳng lại.

-“ Không có gì để kể cả… Em quen anh ấy trong một chiều mưa ở một quán ăn. Lúc đó khoảng tám giờ tối, cả hai đụng phải nhau, đồ ăn của em rớt hết xuống đất. Anh ấy xin lỗi, và mời em đi ăn khi em chưa ăn gì!”

-“ Lúc đó dì dượng ở đâu?”

-“ Dì dượng đi du lịch với công ty!”

-“ Ở nhà một mình buồn quá nên đi tìm đàn ông à?”

-“ Không có!”

Suzy nói lớn. Il Woo gượng cười.

-“ Anh nói chơi thôi mà!”

-“ Dù nói chơi cũng không được nói kiểu đó!”

-“ Anh xin lỗi!”

Il Woo siết chặt vòng tay.

-“ Kể tiếp đi!”

-“ Không kể nữa!”

Suzy lắc đầu.

-“ Kể rồi anh bình luận tùm lum!”

-“ Anh không nói chen vào nữa đâu!”

Suzy thở nhẹ…

-“ Chúng em nói chuyện rất hợp ý, và quen nhau…”

-“ Anh hỏi thôi nhe, không nói chen vào. Okie?!”

Suzy gật đầu.

-“ Anh hỏi đi!”

-“ Vậy hai người hôn nhau từ lúc nào?”

-“ Chúng em quen nhau được ba tháng. Hôm tối ấy em đi học thêm trang điểm để đi thi. Trời mưa, anh ấy đưa em về, và bọn em đã hôn nhau dưới mưa!”

-“ Lãng mạn nhỉ!”

Suzy bật cười nhẹ nhớ lại…

-“ Em thấy không lãng mạn chút nào. Hôm đó dầm mưa em bị bệnh mất ba ngày. Suýt tí là không đi thi được!”

-“ Vậy… Hai người gần gũi nhau từ lúc nào?”

Suzy tròn mắt nhìn Il Woo, cô thấy Anh cười nhẹ.

-“ Nói đi… Anh không ngại đâu mà!”

-“ Được sáu tháng!”

-“ Hôm đó trời cũng mưa luôn à?”

Suzy lắc đầu.

-“ Không! Hôm đó Sehun bị bệnh. Em săn sóc cho anh ấy, anh ấy đòi hỏi và hứa sẽ cưới em!”

-“ Nên em đồng ý!?”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Thì ra em dể dụ như vậy sao!”

-“ Lúc nãy Sehun nói…”

Suzy ngưng lại, nhìn Il Woo như dò xét, Anh hỏi cô:

-“ Nói gì?”

-“ Yêu em!”

Suzy đáp nhỏ…

-“ Thật lòng… Yêu em!”

-“ Anh ta là người đàn ông đầu tiên của em à?”

Suzy tròn mắt. Il Woo quay đi khi Suzy không trả lời.

-“ Em không sợ à?”

Cô nghe Anh tiếp. Suzy lại hạ giọng.

-“ Không sợ chuyện gì?”

-“ Bị anh ta gạt lần nữa. Em li dị với anh rồi mai mốt người ta bỏ em. Em không về với anh được đâu nhe!”

Suzy lắc đầu.

-“ Người bỏ em là anh. Em không có ý li dị với anh. Nãy giờ chỉ là do anh nói!”

-“ Thật ư?”

Suzy gật đầu khi Il Woo hỏi, cô trả lời với sự thật trong thâm tâm của mình.

-“ Khi anh chịu gánh trách nhiệm bé John… Em đã tự hứa với lòng, làm vợ anh suốt đời, trả nợ cho anh!”

-“ Em khờ lắm! Anh đi chơi cặp bồ với phụ nữ khác. Em không ghen à? Có ai chịu để chồng mình như thế đâu!”

-“ Nếu anh biết nói thế thì anh đừng đi chơi!”

-“ Ai biểu người ta không cấm anh!”

-“ Hợp đồng là thế mà. Anh nói em không được xen vào chuyện của anh. Em đâu dám lên tiếng!”

-“ Em thẳng thắn sòng phẳng nhỉ? Thấy anh đi chơi với người khác không nói gì cả. Hơn nữa anh không ra ngoài chơi, vậy ở nhà anh chơi với ai?”

Suzy đẩy mạnh Il Woo ra.

-“ Anh đáng ghét!”

Il Woo kéo Suzy ngã ra giường. Anh nằm lên người cô. Cô lại cố đẩy Il Woo ra.

-“ Em không đùa với anh đâu! Em báo cáo cho anh biết hết rồi. Em không có lỗi với anh!”

Il Woo giữ 2 tay Suzy lại.

-“ Nằm yên để xem em nghĩ gì khi anh nhìn vào mắt em!”

Suzy quay đi.

-“ Ừ quên! Lúc nãy Hae In nói gì với em vậy?”

Suzy quay lại nhìn Il Woo.

-“ Anh muốn nghe à?”

Il Woo gật đầu.

-“ Cô ta dạy em ăn hiếp anh phải không?”

Suzy hạ giọng thật thấp.

-“ Cô ta nói… Anh yêu em. Có…”

Suzy không nói tiếp. Cô lặng người đi nhìn Il Woo, khi Anh nhìn thẳng vào mắt cô. Cô cảm nhận được tình cảm của Il Woo dành cho mình, trong mắt Anh… À, hay cô đang nằm mơ nhỉ… Suzy thấy Il Woo từ từ cúi xuống chạm môi Anh nhè nhẹ lên chân mày cô.

-“ Rồi Hae In còn nói gì nữa?”

Vừa nói Il Woo vừa lướt môi trên mắt cô… đến mũi cô... má cô... rồi đến cằm cô… Suzy không nhắm mắt khi cô sợ đó chỉ là giấc mơ. Il Woo dừng lại ngẩng nhìn cô…

-“ Anh yêu Em! Suzy!”

Rồi Il Woo cúi xuống, chạm môi Anh lên môi cô. Cô cảm nhận trái tim mình se thắt. Cô vòng tay ôm chặt lấy Il Woo… Nhắm mắt lại… Có ai như cô không nhỉ… Đêm động phòng quá muộn màng…

--

Sáng, Suzy thức giấc thật sớm. Cô xoay người thì thấy Il Woo nằm kế bên mình. Cô hoảng hồn ngồi bật dậy. Hình như hôm qua mình có uống chút rượu ở chổ tiệc… Chết rồi… Cô đưa mắt nhìn quanh.

-“ Em tìm cái gì?”

Suzy quay nhìn khi nghe tiếng Il Woo. Cô thấy Anh mỉm cười.

-“ Chào buổi sáng! Em tìm quần áo à?”

Suzy gật đầu quay đi khi Il Woo tung cái mền lên.

-“ Không có quần áo em trên giường!”

Il Woo nói với sự thản nhiên. Suzy vội đứng lên khi thấy Il Woo quay đi chổ khác. Nhưng Anh đã quay lại khiến cô chạy vụt vào toilet.

Nước ấm buổi sáng làm Suzy thấy tươi mát và khỏe khoắn. Cô hát một khúc nhạc bởi trong lòng phơi phới hân hoan. Cô sững người khi thấy Il Woo đứng ngay cửa như đang chiêm ngưỡng mình. Anh bước đến.

-“ Em cũng đẹp quá nhỉ! Bây giờ anh nhìn kỹ em…”

Suzy đẩy Il Woo ra, khi cô biết Anh định ôm mình.

-“ Em còn công việc dưới nhà. Đã trễ giờ rồi! Anh không đi làm sao?”

Il Woo lắc đầu.

-“ Hết việc rồi!”

Suzy bật cười nhẹ khi Il Woo nói tếu.

-“ Thì ra em cũng biết cười sao!”

Il Woo cúi xuống hôn nhẹ lên môi Suzy.

-“ Làm việc dưới nhà xong rồi lên đây anh biểu nhé!”

Suzy lắc đầu.

-“ Xin lỗi! Em có hẹn với Hae In rồi! Em dặn dò người làm xong là em đi ngay!”

-“ Đi đâu với Hae In?”

Il Woo lên giọng. Suzy đáp gọn:

-“ Công việc!”

Suzy đã ra đến ngoài. Il Woo bước theo Suzy. Cô thay đồ trước mặt Il Woo và không còn cảm thấy mắc cở nữa.

-“ Việc gì?”

Suzy xoay lại nhìn Il Woo.

-“ Em muốn đi làm. Bé John không theo em. Nó theo ông bà. Anh cho em đi làm được không?”

-“ Biết hỏi ý anh nữa sao?”

-“ Thì mọi chuyện em đều xin ý kiến của anh mà!”

Il Woo mỉm cười.

-“ Okie! Em ngoan như vậy. Anh thưởng cho em đó!”

Suzy vòng tay lên cổ Il Woo.

-“ Anh hứa rồi đấy nhé, không được nuốt lời!”

Il Woo gật đầu vòng tay qua thắt lưng Suzy. Cô nghe tiếng thở nhẹ của Anh bên tai. Cô nhìn Il Woo qua tấm gương. Thấy Anh nhắm mắt, siết chặt vòng tay. Hình như Anh đang xúc động thì phải.

-“ Anh Woo à!”

Suzy gọi nhỏ.

-“ Gì hở em?”

-“ Nhìn em nè!”

Il Woo ngẩng lên. Suzy mỉm cười.

-“ Cảm ơn anh!”

-“ Cảm ơn điều gì?”

-“ Anh… Tha thứ cho em!”

Il Woo bật cười nhẹ ...

-“ Ai mà không có lỗi. Thật ra anh đâu giận em đâu. Tại lúc nào em cũng tránh mặt anh. Đêm nào em cũng ôm con của em ngủ, không thèm ôm anh!”
Suzy bật cười ngẩng nhìn thẳng vào mắt Il Woo.

-“ Hae In nói anh rất tốt. Anh hiền lắm, không như bề ngoài của anh…”

Il Woo vội buông tay, không để Suzy nói tiếp.

-“ Anh đi tắm! Em xuống nhà trước đi!”

Rồi Il Woo đi vào toilet. Suzy nhìn theo cho đến khi Il Woo khép cửa lại.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 9-4-2019 00:16:56 | Xem tất
CHƯƠNG X

Suzy đi qua phòng bé John, thấy nó còn ngủ… Cô xuống nhà đi thẳng xuống bếp dặn dò người làm. Dặn xong, cô đi ra phòng khách thì thấy ba mẹ ở đó. Cô bước đến.

-“ Chào ba mẹ! Con xin phép, hôm nay con ra ngoài có công việc. Nhờ ba mẹ trông chừng bé John giúp con!”

Bà gật đầu, ông bỏ tờ báo xuống.

-“ Thằng Woo đâu? Hôm nay nó không đi làm sao? Đã tám giờ rồi còn gì!”

-“ Chào ba mẹ!”

Tiếng của Il Woo khiến Suzy quay lại, cô thấy Anh cười nhẹ.

-“ Hôm nay con trai ngoan của ba ở nhà với ba!”

Il Woo ngồi xuống bên ông, ông nhíu mày.

-“ Bà có nghe nó nói không!”

Suzy bật cười nhẹ khi ông nói tếu.

-“ Cô hai à! Có người tìm cô!”

Dì Soo người làm nói. Suzy quay ra… Hae In bước vào.

-“ Chào hai bác!”

Cô ta tự nhiên.

-“ Lâu rồi mới đến thăm hai bác!”

Hae In đặt món quà xuống bàn, ông mỉm cười.

-“ Phải! Sao dạo này không thấy cháu đến chơi?”

Nghe ông nói thế Suzy biết cô ta là khách thân của nhà này.

-“ Dạ cháu mới ở nước ngoài về, công việc lu bu quá!”

-“ Woo! Cậu không mời bạn cậu ngồi à!”

Ông nhắc. Il Woo ngẩng lên.

-“ Ủa! Đâu phải bạn con. Cô ấy đến tìm Suzy mà!”

-“ Cái thằng… Cứ trêu nó hoài!”

Bà trách Il Woo, Suzy thấy Il Woo bật cười.

-“ Cô ta thân quá rồi, khách sáo làm gì nữa!”

-“ Gia đình ba mẹ bên đấy đều khỏe chứ?”

Ông hỏi. Hae In gật đầu nhẹ.

-“ Dạ ba mẹ con khỏe! Cảm ơn hai bác! Con thấy hai bác cũng khỏe!”

-“ Khoẻ! Vui lắm khi có cháu nội!”

Bà cười nói. Il Woo đứng lên.

-“ Hae In! Ra đây… Anh có chuyện muốn nói với em!”

Rồi Il Woo quay qua ông bà.

-“ Tụi con xin phép ra sân viên một lát!”

Il Woo kéo tay Hae In đi ra sân viên.  Suzy nhìn theo, cô nghe ông nói:

-“ Hai đứa nó là bạn học của nhau. Hae In lớn hơn Il Woo một tuổi. Nhưng vì ngày trước tụi nó cá cược sao đấy, nên Il Woo xưng anh em với nhau. Chứ không có ý gì khác!”

Ông nói kiểu giải thích. Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Dạ, con biết rồi ạ!”

Ông gật đầu nhẹ đứng lên.

-“ Chúng ta lên lầu thôi, xem bé John thức dậy chưa đi bà!”

-“ Ừ!”

Bà cũng đứng lên. Hai người đi mất… Suzy đi lại gần cửa kính nhìn ra sân viên. Thấy Il Woo và Hae In đứng gần chổ hồ bơi. Anh đang nói gì đó với cô ta… Chuyện vui thì phải, thấy cô ta cười thật tươi.

Cô ta quàng vai Anh như những người bạn thân. Đến lượt cô ta nói gì đó, thì Anh đưa tay lên bóp cổ cô ta. Hai người đùa với nhau như những người đàn ông.

Lòng Suzy chợt như lặng sóng bão… Cô mỉm cười một mình. Suzy vội quay đi khi thấy Il Woo quay vào nhìn về hướng cô đứng. Anh đã thấy cô. Anh đưa tay ra ngoắc, cô đi ra.

-“ Xong chuyện rồi! Em đi cùng Hae In đi! Hai người có cần anh đưa đi không?”

Hae In nắm tay Suzy.

-“ Được rồi! Em nhớ lời anh dặn mà Woo!”

Rồi Hae In quay qua Suzy.

-“ Chúng ta đi thôi!”

Suzy nói nhỏ.

-“ Để Suzy vào lấy xách tay!”

-“ Em để đâu? Để anh đi lấy cho!”

Il Woo nói, Suzy lắc đầu.

-“ Em lấy tự mình được!”

Rồi Suzy đi vào… Lấy xong, cô đi ra, từ đằng xa cô thấy hai người lại đùa giỡn với nhau thật tự nhiên. Nếu Hae In không phải là…… Có lẽ hai người đã lấy nhau khi hợp như thế.

-“ Áh!”

Suzy la lên khi thấy Hae In xô Il Woo xuống hồ bơi. Cô vội chạy lại.

-“ Anh Woo à… Anh có sao không?”

Il Woo bật cười lắc đầu.

-“ Anh không sao!”

Suzy chồm người đưa tay kéo Il Woo lên khi cái cầu thang tận bên kia.

-“ Không phải lỗi của tôi đâu nhe!”

Suzy nghe tiếng Hae In phía sau lưng mình.

-“ Tại Woo biểu tôi xô Woo xuống thôi!”

Suzy đứng lên nhìn Hae In trong tiếng nói của Il Woo.

-“ Em vừa thôi nhe Hae In! Ai nói em xô anh xuống hồ chứ?”

Il Woo lau nước trên mặt. Hae In mỉm cười nhìn Suzy.

-“ Woo muốn biết chị có lo cho Woo không đó mà!”

Nói xong Hae In nắm tay Suzy kéo Suzy chạy ra ngoài để Il Woo lại. Cô ta bật cười lớn một cách sảng khoái. Cả hai đi dạo bộ ra đường lớn đón xe. Vừa đi Hae In vừa nói với Suzy.

-“ Chị có muốn biết Woo nói gì với tôi không?”

Suzy lắc đầu nhẹ.

-“ Anh ấy không thích Suzy xen vào chuyện riêng của anh ấy!”

Hae In lại bật cười.

-“ Vậy chị không hiểu tính Woo rồi! Woo luôn trái ngược với lời nói của mình. Woo là một người đàn ông tốt, tôi nói thật… Tốt đến mức tự Woo luôn đem phiền phức đến cho mình. Woo sống nội tâm, mà nội tâm của Woo là một người yếu đuối giàu tình cảm, nên Woo giả bộ làm ra vẻ bất cần thiên hạ quan tâm lo lắng. Woo lớn lên trong sự cô độc…

…Ngày xưa ba Woo lo làm ăn. Lúc nào cũng bỏ mẹ con Woo một mình, Woo lại không có anh chị em. Sau này khi mẹ Woo bị một cơn bạo bệnh ba Woo mới thay đổi. Khi Woo trưởng thành tự hứa với lòng sẽ không như thế nếu lấy vợ…

…Rồi Woo ra đời đi làm. Những cô con gái vây quanh khi Woo là công tử con nhà giàu… Tình yêu đầu tiên của Woo là thật lòng, nhưng cô ta thì không. Cô ta chỉ ham tiền lừa dối Woo…

…Rồi cuộc tình thứ hai, thứ ba cũng thế. Tất cả phụ nữ đến với Woo đều vì tiền của Woo. Thế là Woo trang bị cho mình một vỏ bọc, với trái tim luôn bị tổn thương. Rồi chiếc mặt nạ được đeo lâu ngày không thể tháo xuống nữa… Chị hiểu chứ?”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Có lẽ chị nói đúng vì tính ra chị làm bạn với anh ấy còn lâu hơn Suzy làm vợ. Người ta nói vợ chồng chung sống với nhau dể hiểu nhau hơn là người ngoài. Nhưng không, anh ấy không bao giờ nói với Suzy nhiều về những suy nghĩ của anh ấy!”

Hae In mỉm cười nhẹ.

-“ Vì chị không bao giờ chịu nghe!”

Suzy nhíu mày suy tư. Hae In ngoắc xe. Cả hai lên xe. Hae In nói địa chỉ. Chiếc xe lăn bánh. Hae In tiếp:

-“ Woo đã tâm sự với tôi như thế. Woo nói chị xa lánh Woo. Không thích Woo, chị lấy Woo là vì… đứa con!”

-“ Đứa con?”

Suzy lại nhíu mày.

-“ Chị đừng giận Woo. Nói thật tôi và Woo là bạn thân thân lắm. Không có chuyện gì mà chúng tôi dấu diếm nhau. Lúc nãy ngoài sân viên, Woo cảnh cáo tôi là không được nói với chị về Woo nhiều, vì Woo không muốn chị vì trả ơn mà làm cho Woo! Woo thích để tự nhiên!”

-“ Vậy sao chị vẫn nói cho Suzy biết? Chị không sợ anh Woo nghỉ chơi chị ra à?”

Hae In bật cười.

-“ Thì ra hai người cũng có chút thần giao cách cảm đấy chứ. Lúc nãy Woo cũng cảnh cáo tôi như thế. Nhưng tôi vẫn nói, khi tôi biết Woo chỉ hù dọa tôi thôi. Vì nghỉ chơi tôi ra rồi, ai là người nghe Woo nói. Woo giúp đỡ tôi rất nhiều trong những năm tháng làm bạn. Trái lại tôi không giúp Woo được gì. Tôi chỉ có thể giúp hai người hiểu rõ nhau hơn. Nhất là chị, hiểu rõ Woo hơn!”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Cảm ơn chị!”

Hae In lắc đầu.

-“ Không có gì! Woo dễ lắm! Tại chị không biết đòi hỏi thôi!”

-“ Được sao!?”

Suzy nói bâng quơ.

-“ Chúng ta đi đâu đây?”

-“ Tôi dẫn chị đi đến những nơi mà Woo thích đến!”

Suzy gật đầu.

-“ Nói thật ở trong nhà làm việc nhà riết cũng chán. Anh Woo cho Suzy đi làm. Nhưng Suzy lại không biết làm gì. Lúc trước có buôn bán qua mỹ phẩm!”

-“ Chị biết về mỹ phẩm à?”

Suzy gật đầu nhìn Hae In.

-“ Woo không cho tôi biết chị làm nghề gì. Tôi có vài người bạn muốn mở công ty thẩm mỹ. Chúng ta cùng làm đi, tôi cũng thích làm nghề đó!”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Để Suzy hỏi ý anh Woo đã!”

Hae In bật cười.

-“ Cần gì hỏi ý Woo. Việc của ai người nấy làm. Hôm nay đi chơi, ngày mai tôi hẹn vài người bạn muốn làm chung ra ngoài bàn kế hoạch nhé!”

Suzy ngập ngừng. Hae In tiếp:

-“ Lại phải hỏi ý Woo sao? Tôi hỏi thật chị nhé! Nếu Woo không cho thì chị dám làm không?”

Suzy lắc đầu. Hae In lại tiếp:

-“ Tại sao?”

-“ Vì anh ấy là chồng Suzy!”

-“ Chồng thì sao? Woo không cổ hủ đến như thế đâu. Chị nghe lời và làm theo Woo mọi thứ thì Woo không thích đâu. Woo nói như thế chẳng khác nào chị đang trả ơn!”

Suzy cười nhẹ.

-“ Trả ơn mà không thích sao!?”

-“ Mỗi người một cách nghĩ riêng. Lúc trước khi Woo giúp đỡ, tôi luôn miệng nói cảm ơn. Chị có biết Woo nói sao không… Nếu những điều ta làm cho người khác, để mong có sự trả ơn, thì nó không còn có ý nghĩa của sự giúp đỡ nữa… Woo thích chị nổi loạn hơn!”

-“ Hả!”

Hae In bật cười trong tiếng ngạc nhiên của Suzy.

-“ Thật lòng chị muốn làm không?”

Suzy gật đầu.

-“ Vậy tôi chỉ chị một cách nhé, nhõng nhẽo với Woo là được rồi!”

Suzy ngập ngừng.

-“ Suzy không biết!”

-“ Trời! Chuyện đó tôi cũng phải chỉ chị sao… Ôm Woo vào lòng rủ rỉ bên tai Woo đấy!”

Suzy bật cười nhẹ.

-“ Để xem xem!”

-“ Nếu được! Tối nay chị trả lời liền, vì tôi phải hẹn với bạn!”

Suzy gật đầu. Cả hai đi khắp nơi. Hae In kể về Il Woo rất nhiều. Trái hẳn với con người bề ngoài của Anh mà cô biết, Hae In còn dặn: Đừng cho Woo biết để Woo trở mặt với cô ta. Hơn nữa Woo tự ái rồi không tâm sự với cô ta nữa, thì cô ta không còn chuyện để nói với Suzy.

--

Một ngày thật vui, chiều 6h Suzy mới về… Về đến sân thì thấy Il Woo cùng bé John chơi ngoài sân. Anh đang lom khom dắt bé tập đi.

-“ Ah… Mẹ về rồi!”

Il Woo reo lên, khiến Suzy cảm nhận được sự thiếu thốn tình cảm trong lòng Il Woo. Cô mỉm cười dừng bước khi Anh bế bé John lên, bước lại chổ cô.

-“ Chào anh!”

Rồi Suzy quay qua bé John.

-“ Chào con!”

-“ Chào mẹ đi con!”

Anh nói… Nhưng nó quay đi đâu đó. Suzy nhìn quanh…

-“ Ba mẹ đâu rồi anh?”

-“ Ba mẹ trong nhà!”

Suzy đưa tay ra.

-“ Vào nhà thôi! Đây mẹ bế!”

Nó quay đi không chịu Suzy. Suzy hỉnh mũi như giận dỗi.

-“ John của mẹ không ngoan! Không thương mẹ há!”

Suzy bước đi. Chợt khựng bước khi nghe gọi.

-“ Mama!”

Cô vội quay lại, nghe thêm lần nữa.

-“ Mama!”

Il Woo mỉm cười nhìn nó.

-“ John của ba ngoan lắm! Muốn ba thưởng gì nào?”

-“ Papa!”

Nó tiếp… Suzy nhướng người tới hôn nó.

-“ Biết gọi mẹ rồi sao… Mẹ bế con nhé!”

Nó nhào qua Suzy. Cô bế nó vào nhà. Vừa vào nhà thì cô thấy mẹ đi ra.

-“ Chào mẹ! Con mới về!”

Bà cười.

-“ Đến giờ ăn rồi, đưa cháu cho mẹ!”

Nó nhào qua bà nội.

-“ Bye bye ba mẹ đi con, chúng ta đi ăn!”

Nó giơ tay lên. Bà tiếp:

-“ Con đi tắm đi! Rồi xuống ăn cơm!”

Suzy…

-“ Dạ!”

Rồi đi lên lầu. Il Woo đi sau cô. Vào đến phòng Anh hỏi.

-“ Em mệt không?”

Suzy gật đầu.

-“ Lâu quá không đi bộ nhiều, mỏi chân muốn chết!”

-“ Em đi đâu mà phải đi bộ?”

Suzy mở tủ lấy quần áo.

-“ Bí mật! Không cho anh biết. Em đi tắm đây, anh tắm rồi chứ?”

Suzy đóng cánh cửa tủ lại. Thấy Il Woo đứng kế bên. Anh gật đầu. Suzy nhìn Il Woo với những giọt mồ hôi trên trán. Điều đó cho cô biết Anh chơi với bé John đã lâu.

-“ Anh đổ mồ hôi kìa!”

Suzy lấy khăn lau cho Il Woo. Il Woo mỉm cười nắm lấy tay Suzy kéo xuống.

-“ Không sao! Anh đi tắm lại thì được rồi!”

Nói xong Il Woo ôm lấy Suzy bế cô lên.

-“ Chúng ta đi tắm nhé!”

-“ Bỏ em xuống!”

Suzy la lên. Il Woo lắc đầu cười.

-“ Không!”

Rồi đi vào toilet vơi Suzy trên tay.

-“ Mẹ đợi chúng ta xuống ăn cơm đấy…”

Suzy không thể nói nữa khi Il Woo đã đặt môi Anh lên môi cô. Anh cởi áo cô. Cô không kháng cự. Il Woo ôm cô thật chặt. Cô cảm nhận tình yêu chân thật là như thế nào…

--

Suzy xoay mình qua bên Il Woo. Cô lặng nhìn Anh thật lâu, rồi mới lên tiếng.

-“ Dậy đi anh!”

Suzy ngước nhìn đồng hồ tiếp:

-“ Đã bảy giờ tối rồi. Ba mẹ đợi chúng ta xuống ăn cơm!”

Il Woo lắc đầu kéo Suzy nằm sát bên.

-“ Ba mẹ không thấy mình xuống thì ba mẹ tự ăn cơm trước thôi!”

Il Woo mở mắt, đưa tay rờ nhẹ lên mặt Suzy. Cô mỉm cười nhìn Anh, Anh hỏi:

-“ Sao nhìn anh như vậy? Muốn xin anh điều gì à?”

Suzy bật cười nhẹ.

-“ Anh thông minh ghê!”

-“ Vậy sao!”

Suzy vòng tay ôm lấy Il Woo.

-“ Hae In rủ em mở công ty thẩm mỹ cùng vài người bạn của cô ấy!”

-“ Không được!”

Il Woo đáp nhỏ. Suzy nhíu mày.

-“ Tại sao vậy? Anh hứa là cho em đi làm mà!”

-“ Phải! Nhưng anh hứa cho em đi làm. Chứ đâu cho em mở công ty!”

-“ Em sẽ làm đàng hoàng…”

-“ Vấn đề không phải chuyện lỗ lã tiền bạc…”

Il Woo chặn lời Suzy.

-“… Em đi làm có giờ giấc quy định. Còn em mở công ty riêng. Bao nhiêu việc phải làm hết, không biết đường về nhà. Anh mất em cái chắc!”

Suzy bật cười nhẹ ôm chặt lấy Il Woo với trái tim rung nhẹ.

-“ Sao anh nói vậy?”

Suzy nhướng người nói nhỏ vào tai Il Woo. Il Woo đẩy Suzy ra. Nhưng cô lắc đầu ôm Anh thật chặt.

-“ Cho em mở công ty cùng bọn họ đi mà. Cả đám người là chủ. Vậy công việc đâu phải dành hết cho em, em sẽ về nhà đúng giờ!”

-“ Thật lòng em có làm được như lời em nói không?”

Suzy thinh lặng. Il Woo nói giọng thật buồn.

-“ Anh có công ty anh biết. Em bỏ anh không sao. Nhưng anh không muốn em bỏ con!”

Suzy lại nhướng người, chống tay lên cằm, nhìn Il Woo với cái nhìn thật gần.

-“ Vậy… Em đi làm, không mở công ty. Để em trả lời cho Hae In biết. Lúc sáng khi cô ấy rủ. Em nói để em xin phép anh đã, rồi mới trả lời cho cô ấy biết!”

Suzy đáp buồn ngồi dậy lấy điện thoại. Il Woo với tay lấy điện thoại trên tay Suzy.

-“ Suzy!”

Suzy quay lại.

-“ Anh gọi em?”

-“ Mới thấy người ta yêu em thì em đã nhõng nhẽo, nhìn anh nè!”

Suzy xoay người đối diện với Il Woo.

-“ Thật lòng em muốn làm ư?”

Suzy gật đầu. Il Woo tiếp:

-“ Em hứa với anh là mai này không bỏ con và anh. Tối nào cũng phải về nhà!”

Suzy gật đầu.

-“ Vâng!”

-“ Không viện cớ này cớ nọ!”

-“ Vâng!”

-“ Vậy… Anh cho em làm!”

-“ Vâng!”

Il Woo bật cười. Suzy cúi xuống hôn lên môi Il Woo.

-“ Cảm ơn anh!”

Il Woo vòng tay giữ Suzy.

-“ Cảm ơn như thế chưa đủ!”

Suzy bật cười. Chủ động yêu Il Woo…

Tối hôm đó Suzy ngủ bên Il Woo với một giấc mộng thật đẹp, khi cõi lòng thật yên.

Qua ngày hôm sau. Il Woo đi làm. Suzy cũng đi. Hẹn với những người bạn của Hae In… Bàn chuyện…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 10-4-2019 23:40:32 | Xem tất
CHƯƠNG XI

Suzy trở về nhà với những suy nghĩ mông lung… Bạn của Hae In không ai khác hơn là Sehun. Nếu Il Woo biết. Liệu Anh có cho cô làm không nhỉ? Nhưng khi ngồi nghe Hae In và Sehun lên kế hoạch, thì Suzy đã hình dung ra cái viễn cảnh mà mình mơ ước.

Phải! Lúc trước khi quen với Sehun. Sehun đã hỏi ước mơ của Suzy là gì? Và Suzy đã cho Sehun biết. Bây giờ Sehun đang thực hiện ước mơ của cô. Hae In không biết Suzy và Sehun quen nhau đến mức độ nào. Cô không làm ra vẻ, nên Sehun cũng biết, suốt buổi luôn giữ đúng phép.

-“ Suzy!”

Suzy khựng bước khi có người nắm tay mình. Cô quay qua… Thấy Il Woo nhìn mình với câu hỏi trong mắt.

-“ Em suy nghĩ gì mà đến nỗi anh gọi em từ ngoài cổng cho đến vào đây em cũng không hay biết vậy?”

Suzy bước vào nhà.

-“ Em xin lỗi!”

Cô ngẩng nhìn đồng hồ nơi phòng khách.

-“ Đã bảy giờ rồi à? Anh về lâu chưa?”

Il Woo gật đầu.

-“ Năm giờ anh đã về đến nhà!”

-“ Con đâu anh?”

-“ Con đi chơi với ông bà nội rồi!”

Suzy bước lên cầu thang, Il Woo bước theo Suzy.

-“ Em mệt lắm à? Thấy em như người mất hồn! Hay…”

Il Woo ngưng lại chút, rồi tiếp:

-“ Em ăn cơm chưa?”

Il Woo đổi đề tài. Suzy lắc đầu đẩy cửa phòng nhìn Il Woo.

-“ Em đi tắm cái đã!”

Nói xong Suzy đi thẳng vào toilet… Cô ngâm mình trong bồn nước nóng, suy nghĩ… Sao Il Woo không hỏi cô về công việc? Từ *hay* của Anh có ý nghĩa gì? Sao Anh không nói tiếp… Suzy nhắm mắt lại…

Có phải Il Woo định nói: …“Hay em gặp lại người yêu cũ?”… Có lẽ là câu đó… Suzy ngụp đầu xuống nước. Ôi, sao bây giờ cô mới biết. Il Woo thương cô nhỉ?

Mà Il Woo vì lẽ gì? Cả hai quen nhau đâu có lâu? Hơn nữa Anh vì tự ái, lỡ tuyên bố với người Anh yêu, nên Anh mới cưới cô thôi mà… Suzy hoảng hồn mở mắt khi thấy Il Woo đỡ lấy mình.

-“ Em sao vậy, Suzy?”

Cô thoáng thấy sự lo lắng trong mắt Il Woo. Cô đứng dậy, lắc đầu.

-“ Thật không sao chứ?”

Il Woo nhìn cô, với vẻ chưa tin.

-“ Thấy em tắm cả tiếng đồng hồ rồi. Anh mới…”

Suzy lao tới không để Il Woo nói hết câu. Cô vòng tay mình lên cổ Il Woo ôm chặt lấy Anh.

-“ Suzy…”

Cô không để Il Woo nói, cô vội đặt môi mình lên môi Il Woo với tình cảm từ đáy lòng như cơn bão chợt đến. Il Woo đẩy nhẹ Suzy ra. Suzy lắc đầu bật khóc.

-“ Sao anh không hỏi hôm nay em đã làm gì? Gặp những ai? Công việc thế nào… Anh Woo à! Anh Woo…”

-“ Gì hở em?”

Il Woo hạ giọng hỏi, rồi đưa tay đặt lên cằm Suzy, đẩy mặt cô ngước lên nhìn Anh. Suzy nhìn thẳng vào mắt Il Woo.

-“ Em muốn… Yêu anh… Chúng ta yêu nhau… Em thấy nhớ anh!”

Il Woo bật cười nhẹ.

-“ Anh đứng đây chứ đi đâu mà em phải nhớ!”

Il Woo kéo Suzy ra ngoài.

-“ Ra ngoài mặc đồ vào rồi nói. Không thì em bị cảm lạnh bây giờ!”

Il Woo dắt Suzy đi ra đến giường. Anh nhấn cô ngồi xuống đuôi giường, rồi đi lại tủ lấy đồ cho Suzy. Cô nhìn Anh không rời. Il Woo ngồi xuống bên cạnh Suzy, cô nói:

-“ Sáng nay… Em gặp Sehun…”

Il Woo thinh lặng, gật đầu nhẹ, mặc áo cho Suzy, cô tiếp:

-“ Người bạn của Hae In muốn mở công ty là Sehun…”

Thấy Il Woo vẫn thinh lặng. Suzy phủi tay Il Woo ra, rồi cô ôm lấy Il Woo.

-“ Chúng em chỉ bàn công việc. Anh cho em ý kiến đi… Em có nên làm tiếp không?”

Il Woo gật đầu nhẹ.

-“ Em muốn thì em làm. Anh đã đồng ý rồi còn gì?”

Suzy mỉm cười nhẹ nhõm. Cô nhìn thẳng vào mắt Anh.

-“ Em làm việc cùng anh ta. Anh có ghen không?”

Il Woo quay đi. Anh lại lắc đầu nhẹ. Suzy bật cười kéo Il Woo ngã ra giường, cô nằm lên người Anh.

-“ Anh nói dối! Nằm yên để em xem anh nghĩ gì khi em nhìn vào mắt anh!”

Suzy bắt chước Il Woo. Anh cười nhẹ, cô tiếp:

-“ Càng ngày anh càng không diễn hay trước mặt em nữa…”

Suzy hạ giọng.

-“ Anh nói cho em biết! Anh có yêu em không?”

-“ Không!”

Il Woo đáp gọn.

-“ Vậy em dễ dàng quyết định li dị với anh rồi!”

-“ Phải!”

Suzy bật cười nhẹ.

-“ Anh đáng ghét!”

Rồi cô cúi xuống, đặt môi mình lên môi IL Woo. Cô nhận được vòng tay của Anh ôm lấy mình… Đến hôm nay… Hiện tại, cô mới cảm nhận được Il Woo thật sự là chồng cô… Không một ai khác…

--

Nữa năm trôi qua. Công ty thành lập. Il Woo không dính dáng hay hỏi về việc công ty của Suzy. Nhưng cô luôn hỏi ý kiến của Il Woo trong mọi việc. Công ty được chia làm 4 phần, là Suzy, Hae In, Sehun và một người bạn của Sehun ở nước ngoài chưa về vì phải lo hàng bên đó.

Il Woo dạy Suzy trong mọi việc làm ăn. Ở bên Il Woo, Suzy không có cái cảm giác thân như ở bên Sehun. Mà cô cảm nhận Anh như một người cấp trên. Một người thầy, không là một người bạn.

Có đôi lúc Suzy làm cho Hae In bực mình vì không thể quyết định. Phải hỏi ý Il Woo, còn Sehun thì buồn. Suzy biết Sehun làm công việc này là vì mình. Đôi lúc cô đi hơi quá xa về khoảng cách bạn bè với Sehun.

Những lúc ấy, về đến nhà là Suzy cảm thấy có lỗi với Il Woo. Và để chuộc lỗi của mình, cô luôn chủ động yêu Il Woo. Il Woo như biết điều đó thì phải. Nên cô thấy Anh không còn vui như lúc trước.

Bé John lớn nhanh như thổi. Bây giờ Suzy giao nó cho ông bà nội. Không ai than phiền ai. Nhưng Suzy biết ông bà có vẻ không đồng ý khi Suzy cứ bỏ con đi như thế.

Họ không nói, vì ngày xưa con trai của họ cũng bỏ Suzy mà đi. Ông có nhắc chừng Anh nói với cô. Cô chờ Il Woo nói, nhưng Anh không nói.

--

Hôm nay. Công ty mới làm Lễ Khai trương. Và tối nay có Lễ chiêu đãi ở nhà hàng khi Sehun cũng có tiếng tăm. Nên Il Woo phải đi dự cùng Suzy. Cả hai chào ông bà, bye-bye bé John rồi ra xe.

Ngồi vào xe, do Il Woo lái. Suzy chỉ biết mỉm cười nhìn Il Woo với sự sung sướng. Khi ước mơ của cô đã trở thành hiện thực. Il Woo chỉ cười miễn cưỡng đáp lại. Suzy nhìn hai bên đường… Con đường quen thuộc khiến cô nhớ đến ngày xưa. Khi lần đầu tiên Anh đưa cô về nhà Anh. Cô buộc miệng.

-“ Anh Woo à! Anh có nhớ ngày trước… Lần đầu tiên anh đưa em về ra mắt ba mẹ không?”

Il Woo gật đầu nhẹ. Suzy tiếp:

-“ Ngày ấy anh chuyên quyền lắm. Dặn dò em đủ thứ. Không dễ dãi như bây giờ. Người ta nói già thì khó tính, còn anh ngược lại!”

-“ Phải! Em nói đúng! Anh đã già!”

Il Woo đáp gọn. Suzy bật cười xoay qua…

-“ Em không có ý thế!”

Nụ cười tắt trên môi Suzy khi cô thấy sự nghiêm chỉnh trên khuôn mặt Il Woo. Cô ngồi thẳng lại.

-“ Nếu anh không bằng lòng em ở điểm nào? Anh nói để em sửa đổi… Như ngày xưa vậy?”

-“ Em không còn là Suzy của ngày xưa nữa…”

Il Woo đáp buồn. Suzy hỏi:

-“ Vậy anh cho em biết đi!”

Il Woo lắc đầu nhẹ.

-“ Em cứ là em! Không phải sống theo ý của anh. Vì như thế anh không thích, khi anh phải sống với một con búp-bê!”

Suzy bật cười hôn nhẹ lên má Il Woo.

-“ Cảm ơn anh!”

Il Woo nhíu mày nhìn mình trong kính chiếu hậu, khi dấu son môi của Suzy trên má. Cô bật cười.

-“ Cứ để như thế cho mọi người biết anh là của em!”

Suzy buộc miệng. Il Woo quay nhìn cô. Cô mỉm cười cúi xuống lấy khăn giấy lau cho Il Woo.

-“ Tự em lau đó nhe!”

Cô gật đầu, mắt không rời khuôn mặt Il Woo… Với cái nhìn nữa bên mặt, bây giờ Il Woo lại để tóc dài chấm ót. Cô thấy Anh trầm hơn trước, dịu dàng hơn trước. Cô hạ giọng:

-“ Anh để tóc dài, em thấy anh trầm tính hơn đó!”

-“ Vậy sao?”

Il Woo hỏi, không một cảm xúc. Suzy gật đầu, không nói nữa khi xe đã đến nhà hàng. Cả hai xuống xe. Il Woo đưa tay ra, cho Suzy khoát tay mình đi vào trong… Sehun và Hae In đứng ở cửa đón khách.

-“ Dữ hông! Hai ông bà mò gì mà lâu thế?”

Hae In phàn nàn. Il Woo đưa tay ra bắt tay với Sehun. Suzy cười nhẹ.

-“ Chị có nhớ là mình cũng có bổn phận không chị Suzy!”

Hae In lên giọng. Suzy lại cười.

-“ Woo! Gặp anh ở đây em mới nói. Đừng quản lý Suzy kỹ quá. Em đã hứa với anh rồi. Em không giật bồ của bạn đâu mà…”

Il Woo bật cười nhẹ. Suzy vội nói:

-“ Không phải! Là tự ý Suzy thôi!”

Hae In nhíu mày nói nhỏ với Il Woo.

-“ Nè em hứa với anh thôi! Còn ai khác cướp mất thì em không biết à nhe!”

-“ Có chuyện gì thì em phải chịu trách nhiệm với anh đó!”

Il Woo nói. Hae In cười.

-“ Ai biểu chị càng ngày càng đẹp! Woo. Bọn này tính cho Suzy làm hình tượng đại diện công ty. Anh thấy thế nào?”

Suzy bật cười nhẹ. Hae In quay qua khi hiểu Suzy cười ý gì.

-“ Chuyện này phải hỏi ý cậu. Phải không Sehun!”

Sehun gật đầu.

-“ Suzy rất hợp. Chúng tôi đợi ý kiến của anh Woo đây!”

Il Woo cười nhẹ.

-“ Thì mấy người thấy sao được thì làm. Tôi đâu biết chuyện của mấy người!”

Suzy vừa nghe Il Woo nói thế. Cô mỉm cười nhẹ, nhón chân lên, hôn nhẹ bên cạnh hàm Il Woo.

-“ Cảm ơn anh!”

Suzy nhíu mày khi thấy Il Woo nhìn ra cửa, mà không để ý đến lời cảm ơn của mình. Cô nhìn theo, thấy… Một cô gái tóc nâu cao ráo xinh đẹp đứng đó… Đôi mắt cô ta cũng có màu nâu thật đẹp.

-“ Ủa chị Soo Ah! Chị xuống máy bay mà không bảo tôi ra đón!”

Sehun bước nhanh ra cửa, đưa cô ta vào… Sehun hạ giọng:

-“ Đây là Soo Ah! Người thứ tư có cổ phần trong công ty!”

Rồi Sehun quay qua…

-“ Chị Soo Ah à! Đây là Hae In, Suzy. Chúng ta đều là chủ. Còn đây là…”

Sehun ngập ngừng…

-“ Anh Woo!”

Cô ta gọi. Suzy ngước nhìn Il Woo, cô thấy Il Woo nhìn cô ta mắt không rời. Sehun gật đầu.

-“ Phải! Sao chị biết Anh Woo. Hai người quen nhau à?”

Cô ta gật đầu. Hae In bước tới bên Suzy.

-“ Chào Soo Ah! Đây là vợ của Woo, Suzy!”

Hae In lên tiếng. Suzy gật đầu chào cô ta. Hae In kéo tay Suzy đi.

-“ Chúng ta có vài số công việc. Chúng ta qua bên kia đi!”

Suzy bước theo Hae In. Suy nghĩ… Soo Ah… Đây là Soo Ah mà hôm đi hưởng tuần trăng mật Il Woo nói với cô sao? Sao thế gian này nhỏ bé đến thế nhỉ?

-“ Chúng ta chúc mừng trước đi!”

Hae In lấy hai ly rượu. Một đưa cho Suzy, một cho Sehun. Rồi cả 3 cụng ly chúc mừng. Sehun xin phép khi có khách tới, rồi Hae In cũng đi khi có bạn. Chỉ còn mình Suzy… Không có ai là bạn.

Suzy thấy buồn buồn. Cô bước loanh quanh, cầm ly rượu trên tay ngước nhìn ra cửa… Thì thấy Il Woo cùng Soo Ah bước ra ngoài. Trái tim cô khẽ se thắt. Cô cảm nhận được có điều gì đó sẽ đến… Bão à… Bão trong lòng sẽ lại nổi lên hay sao…

-“ Suzy!”

Suzy ngạc nhiên quay qua khi nghe ai đó gọi tên mình, cô thấy Se Yeon đứng đó. Lâu rồi cả hai không gặp nhau, cô thấy mừng bước nhanh đến.

-“ Se Yeon!”

Se Yeon cười.

-“ Mình tưởng cậu không còn nhận ra mình nữa. Suýt tí nữa mình không nhận ra cậu. Làm phu nhân rồi đẹp ra nhiều quá!”

Suzy cười nhẹ.

-“ Cậu còn trêu mình. Cậu đi đâu mà mất biệt vậy? Mình tìm cậu không thấy?”

Se Yeon cười.

-“ Mình đi du học. Công ty tài trợ cho mình học hai năm!”

Suzy gật đầu.

-“ Vậy à! Thảo nào… Mà sao không liên lạc với mình?”

-“ Công ty tài trợ chỉ một nữa. Mình phải vừa học, vừa làm không nhớ được ai với ai!”

-“ Cậu học gì vậy?”

-“ Thẩm mỹ!”

-“ Vậy bây giờ trở thành bác sĩ thẩm mỹ rồi à?”

Se Yeon gật đầu cười. Suzy tiếp:

-“ Thảo nào trông con người ta khác hẳn, xinh đẹp tuyệt trần!”

Se Yeon bật cười lớn hơn.

-“ Thấy cậu cũng đẹp ra, chắc là hạnh phúc lắm!”

Suzy lắc đầu nhẹ.

-“ Lúc trước cũng buồn lắm khi mới về nhà anh ấy không quen với ai!”

-“ Nhưng bây đã khác rồi chứ gì!”

Suzy gật đầu.

-“ Bây giờ cậu làm gì? Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi!”

Cả hai kéo nhau ra một góc, ngồi xuống nói chuyện. Suzy nghe Se Yeon nói:

-“ Mình làm công ty The Rain!”

Suzy tròn mắt.

-“ Cậu làm công ty của mình à?”

Đến lượt Se Yeon tròn mắt.

-“ Của cậu mở sao?”

Suzy cười nhẹ.

-“ Không của riêng mình. Tới bốn người hùn vốn lận!”

-“ Thảo nào! Hôm qua mình mới đến nộp đơn. Sehun nhận rồi mời mình đi dự tiệc khai trương nè!”

Se Yeon đưa mắt nhìn quanh.

-“ Chồng cậu không biết Sehun à?”

Se Yeon hỏi nhỏ.

-“ Biết chứ?”

Suzy cũng trả lời thật nhỏ.

-“ Biết mà còn cho cậu làm chung với người tình cũ? Anh ta không ghen sao?”

Suzy lắc đầu.

-“ Chuyện ghen hay không thì mình không biết. Mình chỉ biết anh ấy đồng ý, không nói gì, có vậy thôi!”

-“ Chồng cậu dễ như vậy sao!?”

Suzy gật đầu cười.

-“ Anh ấy không như cậu nói lúc trước đâu…”

Rồi Suzy kể việc lập công ty cho Se Yeon nghe. Nghe xong, Se Yeon chỉ thở ra.

-“ Số cậu may mắn thiệt, gặp được người tốt. Rồi cậu có gì đó với… Sehun nữa không?”

Suzy lắc đầu nhẹ. Se Yeon tiếp:

-“ The Rain… Ước mơ ngày trước của cậu. Sehun đang vì cậu mà thực hiện à? Anh ta có đòi con không?”

Suzy gật đầu.

-“ Mới đầu có. Anh Woo đồng ý, chỉ gặp một lần. Rồi hai người đàn ông nói chuyện gì đó với nhau mình chẳng biết. Từ đó trở đi Sehun không đòi nữa!”

-“ Vậy ư? Mình hỏi thiệt cậu. Cậu có yêu chồng không?”

Suzy thinh lặng… Thật lòng mà nói, câu hỏi này Suzy đã để trong tâm bấy lâu nay, nhưng vẫn không có câu trả lời cho chính mình.

-“ Cậu còn yêu Sehun à?”

Suzy ngẩng nhìn Se Yeon.

-“ Mình không biết! Giữa mình và anh Woo, hình như có khoảng cách gì đó. Không như Sehun, mình làm việc với Sehun nữa năm nay. Cảm thấy vui lắm. Không bị áp lực như ở bên anh Woo. Mình không biết nói sao nữa!”

-“ Cậu thấy anh Woo và Sehun ai đẹp trai hơn?”

Suzy nhíu mày khi nghe Se Yeon hỏi câu đó. Nhỏ ra hiệu bằng ánh mắt cho Suzy. Cô ngẩng nhìn, thì thấy Il Woo đang đứng cùng Sehun và Soo Ah. Bọn họ nói gì đó với nhau. Cô thấy Soo Ah cười rồi đến lượt Il Woo sau đó đến Sehun. Sao họ dễ hòa đồng quá nhỉ?

-“ Mình thấy chồng cậu đẹp trai hơn! Mình thích đàn ông chững chạc, còn cậu?”

Suzy cúi xuống.

-“ Mình không biết…”

-“ Cậu nói thế thì là Sehun rồi!”

Suzy vội ngẩng lên.

-“ Cậu đừng nói lung tung. Anh Woo nghe được không thích đâu!”

Se Yeon cười nhẹ, kéo tay Suzy đứng lên.

-“ Ra đó đi! Giới thiệu chồng cậu cho mình làm quen!”

Se Yeon kéo Suzy đi, cô miễn cưỡng bước theo nhỏ. Sau khi giới thiệu xong. Nhỏ hòa mình bắt chuyện với mọi người thật nhanh. Ngày trước khi làm chung với Se Yeon.

Suzy biết Se Yeon lúc nào cũng nhanh nhẹn và hòa đồng với mọi hạng người, thân thiện hơn cô nhiều. Còn cô kín đáo. Cũng có khách hàng thích Se Yeon tiếp. Cũng có khách thích Suzy. Bởi thế mỗi người một sở thích là vậy.



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-4-2019 00:01:48 | Xem tất

CHƯƠNG XII


Một năm trôi qua. Công ty ăn nên làm ra. Mọi chuyện đều thuận lợi, đến đầu tuần vừa rồi, mới có chút thay đổi. Hae In đi nước ngoài khi ba cô ta hấp hối. Soo Ah cũng đi nước ngoài để xem lô hàng mới.

Soo Ah đã li dị với chồng. Nhưng Il Woo không hề nói gì về cô ta cho Suzy nghe. Hơn nữa công việc cứ cuốn lấy Suzy nên cô chẳng hỏi Anh nữa. Giữa Suzy và Il Woo vẫn có hợp đồng bí mật.

Hai người đã đi, nên mọi công việc của công ty đều do Suzy và Sehun làm. Suzy bắt đầu trở về nhà thật muộn. Il Woo không nói gì. Bé John bây giờ hay theo Il Woo. Ba mẹ không khỏe như xưa nữa, nên không giữ bé John ban đêm được.

Còn Suzy làm việc cả ngày nên về đến nhà là cô đi ngủ liền. Không suy nghĩ gì cả giao con cho Il Woo lo mọi thứ. Rồi 2 tháng lại trôi qua. Soo Ah đã về với lô hàng mới. Sehun và Suzy lại phải bắt tay vào lô hàng khi Sehun lúc nào cũng muốn tự mình đi thăm dò thị trường. Cô là thư ký nên phải đi theo.

--

Mặc dù hôm nay là chủ nhật. Sehun cũng muốn đi cho xong sớm nên Suzy cũng chẳng phản đối gì. Địa điểm hôm nay cả 2 chọn là ở công viên. Đó là công viên ngày thơ bé Il Woo thường được mẹ dẫn đến chơi.

Vào công viên, vì là ngày chủ nhật nên có nhiều người. Bởi thế Sehun và Suzy đến khoảng 11h là cả hai đã làm xong.  Sehun đề nghị ăn cơm tại đó vì có một nhà hàng rất ngon. Suzy thấy đói nên đồng ý liền.

Cả hai vào nhà hàng, vừa ngồi vào bàn là lại huyên thuyên. Nói thật lòng, khi Suzy bên Sehun, cô không phải suy nghĩ nhiều những lời nào nên nói lời nào không nên nói, nên Suzy rất thoải mái.

Có lẽ Sehun và Suzy hợp nhau về khoảng cách tuổi tác… Suzy đang nghe Sehun nói chuyện thì nghe tiếng vỗ tay rồi tiếng hát hát bài hát chúc mừng sinh nhật. Suzy chợt nhớ đến bé John. Cô vội đứng lên.

-“ Chết! Em quên hôm nay là sinh nhật bé John!”

Suzy nói với Sehun.

-“ Em có hứa dẫn bé đi công viên. Chắc em phải về!”

Sehun níu tay Suzy.

-“ Thức ăn đã đem đến rồi. Ăn nhanh rồi về!”

Suzy thấy thức ăn đã đem ra, nên cô đành ngồi xuống. Tính Suzy vẫn thế, không phí phạm, nhất là thức ăn. Cô điện thoại về nhà. Dì Soo bắt máy nói Il Woo nói đưa bé John đi chơi rồi. Còn ông bà chủ thì đi bác sĩ chưa về. Suzy yên tâm ăn.

-“ Bé John được anh Woo đưa đi chơi rồi. Không có nhà!”

Cô nói với Sehun. Sehun chỉ…

-“ Ừ!”

Nhẹ. Ăn gần xong thì Suzy nghe tiếng nói văng vẳng…

-“ Ba à! Chừng nào con mới được mở quà?”

Suzy vội ngẩng lên. Đó là giọng bé John.

-“ Bé John ngoan! Lát nữa ăn xong đã con!”

Tiếng của Il Woo.

-“ Ăn xong mình đi chơi tiếp nhé!”

Suzy cùng Sehun đứng lên khi cả hai đều nghe rõ tiếng nói đó. Cô và Sehun bước tới… qua vách ngăn…

-“ Ông bà và con trai chụp tấm hình lưu niệm nhé!”

Một nhân viên nói. Cả 2 khựng bước khi nhìn thấy… Il Woo, Soo Ah cùng bé John. Cả 3 chụm đầu lại cười tươi như một gia đình hạnh phúc để chụp hình…

Trái tim Suzy khẽ se lại. Nhưng trong tích tắc cô nghe tiếng cười của Sehun, nên ngẩng nhìn Sehun. Tự dưng Suzy bật cười khi biết Sehun cười điều gì. Trái tim Suzy lại rung lên…

-“ Mẹ kìa ba!”

Bé John vừa thấy Suzy liền nói với Il Woo. Anh ngẩng lên, cô bước tới.

-“ Happy Birthday! Mẹ xin lỗi John nhé!”

Nó lắc đầu, như nói: *không có gì*

-“ Ba dẫn con đi chơi từ sáng đến giờ!”

Suzy gật đầu chào Soo Ah theo lễ, rồi quay qua Il Woo.

-“ Em xin lỗi! Sáng nay em có việc đi gấp quá! Em vừa xong việc, đói quá nên ghé vào đây ăn. Không ngờ gặp con và anh ở đây!”

Il Woo gật đầu nhẹ.

-“ Anh biết rồi! Anh nghĩ em làm việc không thể dẫn con đi. Nên anh không chờ em!”

-“ Con muốn chơi nữa ba à?”

Bé John nói. Il Woo gật đầu. Cô nói với Il Woo.

-“ Cho em đưa con đi chơi được không?”

Suzy nhìn qua Sehun. Il Woo chưa trả lời thì có tiếng nói:

-“ Ông à! Hình của gia đình có rồi đây ạ!”

Tiếng nhân viên, đưa tấm hình cho Il Woo.

-“ Xin lỗi ông bà! Cho phép chúng tôi trưng bày hình của gia đình lên vì hình rất đẹp! Ông bà rất xứng đôi lại có bé trai rất kháu khỉnh!”

Suzy thấy Il Woo nhìn mình trong tiếng nói của nhân viên. Rồi tiếng cười nhỏ của Sehun làm Suzy không thể kìm chế. Cô bật cười cùng Sehun.

-“ Được không thưa ông?”

Suzy gật đầu trả lời thay Il Woo.

-“ Được! Cứ tự nhiên!”

Suzy cầm tấm hình nhân viên đưa, trên tay Il Woo. Cô nhìn… Thật nhân viên nói đúng. Il Woo và Soo Ah rất xứng đôi. Trông y như một cặp vợ chồng đẹp và đứa con kháu khỉnh.

-“ Mẹ cười gì vậy?”

Bé John hỏi Suzy. Cô ngồi xổm xuống kế bên nó nhìn nó.

-“ Mẹ rất vui! Con muốn đi chơi nữa à? Mẹ đưa con đi có chịu không?”

Be John gật đầu. Suzy ngẩng nhìn Il Woo chờ đợi… Cô đứng lên, khi Il Woo gật đầu xuống.

-“ Cảm ơn anh!”

Suzy đưa Il Woo tấm hình.

-“ Giữ dùm em! Chào anh! Chào Soo Ah!”

Suzy nắm tay bé John, đưa nó đi ra với Sehun. Cả 2 lại cùng cười với nhau khi có câu chuyện trớ trêu như thế.

Đi đến tận tối. Sehun mới đưa Suzy cùng be John về. Về đến nhà là 8h tối, bé John có vẻ mệt nên Suzy đưa nó đi tắm. Nhưng nó không chịu, nó đòi Il Woo... Nên Il Woo đưa nó đi tắm. Suzy cũng đi tắm…

--

Tắm xong. Suzy đang ngồi thoa kem ở bàn trang điểm thì thấy Il Woo đi vào. Cô ngẩng lên hỏi nhỏ:

-“ Con ngủ rồi hả anh?”

Il Woo gật đầu.

-“ Có lẽ nó mệt!”

Suzy đứng lên.

-“ Tấm hình gia đình hạnh phúc đâu anh, đưa em xem. Lúc trưa em xem không kỹ!”

Il Woo mở ngăn kéo đưa Suzy xem. Cô đem lại giường ngồi xem, rồi bật cười khi nhớ lại mọi chuyện.

-“ Anh chẳng thấy gì mắc cười cả!”

Il Woo nói lên giọng. Suzy ngẩng nhìn Il Woo khi Il Woo đứng trước mặt cô.

-“ Ở địa vị anh thì dĩ nhiên là thế…”

-“ Anh chẳng hiểu sao em và Sehun có thể cười như vậy?”

Suzy kéo tay Il Woo ngồi xuống giường, bên cô.

-“ Không tức cười à? Ba mẹ ruột bỏ nó trong ngày sinh nhật. Nó đi chơi với ba nuôi… Và ai đó của ba nuôi…”

Il Woo nhíu mày nhìn Suzy khi nghe Suzy nói thế. Cô bật cười quỳ gối lên giường vòng tay qua cổ Il Woo.

-“ Cảm ơn anh! Sehun gởi lời cảm ơn đến anh, nhiều nhiều lắm!”

Il Woo quay đi.

-“ Lúc nãy bé John có nói với anh rồi!”

Suzy cúi nhìn Il Woo khi Anh quay đi.

-“ Hôm nay anh đi chơi với ai đó rồi… Sao không vui nhỉ!?”

Il Woo kéo tay Suzy ra.

-“ Không vui như em đi chơi với ai đó của em đâu!”

-“ Em đi công việc mà!”

Il Woo đứng lên.

-“ Thôi! Anh không nói đến chuyện đó. Em mệt rồi, ngủ đi! Anh còn việc phải làm!”

Rồi Il Woo đi nhanh ra cửa. Suzy nhìn theo… Il Woo giận mình à? Vì lẽ gì nhỉ? Anh cũng đi chơi với người tình cũ của Anh đấy thôi. Suzy nằm xuống giường, thiếp đi vì mệt.

--

Một tuần trôi qua… Hae In vẫn chưa về khi ba cô ấy mất. Il Woo bay qua cùng cô ấy khi là bạn thân thiết. Rồi Soo Ah cũng bay luôn vì có công việc riêng. Suzy chẳng biết có phải đi cùng Il Woo không…

Cô rất muốn hỏi Il Woo, nhưng nghĩ mình không có quyền, cũng chẳng biết nên hỏi từ giai đoạn nào. Cô không giỏi giao tiếp. Lại cảm thấy dỗi, chỉ muốn Anh nói. Nhưng Anh không nói…

Suzy lại tất bật khi phải trông chừng bé John vì ông nội nhập viện. Bà nội phải lo rất nhiều. Chưa bao giờ cô thấy công việc bù đầu bù cổ như thế. Hai ngày sau cô lại nhập viện vì bị té trật chân. Cũng may không nghiêm trọng cho lắm.

Ôi… Cô không còn thời gian để nghĩ Il Woo có đi với ai đó không nữa. Sehun phụ cô rất nhiều việc. Như một thành viên trong gia đình. Bé John cũng rất mến Sehun. Có hôm Suzy gởi nó ở lại luôn tại nhà Sehun khi Sehun đưa đón nó đi học.

Il Woo điện về chỉ hỏi thăm bé John, ba mẹ. Chứ không hề hỏi cô ra sao. Il Woo giận vì lẽ gì nhỉ? Cô vẫn cảm thấy mình đâu có lỗi gì. Khi nghe ba nhập viện, Il Woo mới nói sẽ sắp xếp về sớm hơn. Bên đây, mẹ của Hae In cũng nhập viện vì ông mất nên bà lo buồn.

Vậy mà một tuần nữa trôi qua Il Woo vẫn chưa về. Ông nội đã khỏe nhưng bác sĩ chưa cho về vì phải theo dõi. Ông nội bị tăng huyết áp, tim hở van, phải làm phẫu thuật.

Suzy đành đợi Il Woo về để bàn tính là… Đưa ông ra nước ngoài hay để ở đây chữa trị. Tối, Suzy về nhà trong sự mệt mỏi. Cô đã gởi bé John ở nhà Sehun.

Mới chiều nay ông nội trở bệnh nên phải cấp cứu. Thật mệt… Suzy thả mình xuống ghế ở phòng khách nghỉ một lát khi cô không thể lên lầu. Nghe tiếng động ngoài cửa, cô quay ra… Thì thấy Il Woo đã về. Cô vội đứng lên.

-“ Anh về rồi à?”

Il Woo gật đầu.

-“ Anh mới xuống máy bay! Anh về cất hành lý. Ba thế nào rồi?”

-“ Chiều nay ba phải cấp cứu!”

Suzy nói nhỏ. Il Woo đặt hành lý vào một góc nhà.

-“ Anh vào bệnh viện đây!”

Suzy vội nói:

-“ Anh đi tắm đi! Dù gì bây giờ ba cũng nằm trong phòng cấp cứu, đã qua cơn nguy hiểm, không ai được vô thăm!”

-“ Mẹ đâu?”

-“ Mẹ trong bệnh viện. Từ chiều đến giờ em ở trong đấy. Mẹ về nghỉ, mẹ mới vô, nên em mới về!”

-“ Sao em để mẹ canh ba ban đêm trong bệnh viện?”

-“ Mẹ không chịu. Hơn nữa dì Soo cũng có ở đó để phụ mẹ. Anh mệt không? Ăn gì chưa?”

Il Woo lắc đầu.

-“ Có chút mệt! Anh bay thẳng về đây. Có ăn trên máy bay rồi, bé John đâu?”

-“ Bé John em gởi cho Sehun rồi!”

Suzy nói nhỏ, Il Woo nhíu mày. Cô kéo tay Il Woo đi lên lầu.

-“ Anh đi tắm đi! Nghỉ một lát rồi vào bệnh viện. Em thấy anh có vẻ mệt lắm!”

Il Woo miễn cưỡng bước theo Suzy.

-“ Ba bệnh sao vậy?”

-“ Bác sĩ nói bệnh người già. Em đợi anh về để bàn tính, ba không chịu ra nước ngoài phẫu thuật tim. Còn mẹ thì muốn thế. Hình như ba không muốn làm gì cả, kể cả nằm bệnh viện! Hôm đưa vào cấp cứu, bác sĩ nói nếu đưa chậm một chút sẽ không cứu được!”

Vừa kể Suzy vừa lấy quần áo cho Il Woo tắm.

-“ Anh dặn em ở nhà trông chừng ba mẹ cơ mà!”

Il Woo trách. Suzy hạ giọng:

-“ Em xin lỗi! Hôm đó…”

-“ Thôi! Không cần nói nữa. Anh đi tắm!”

Rồi Il Woo đi vào tắm. Suzy điện cho bà biết Il Woo đã về và Anh muốn vô thăm ba liền. Bà nói không cần, ba đã ổn. Cứ nghỉ ở nhà cho khỏe. Hơn nữa chuyện công ty hai tuần qua đầy ắp. Suzy chợt nhớ. Cô cúp máy thì Il Woo đã đi ra. Cô nhìn Il Woo rồi đứng lên lấy khăn lau đầu cho Il Woo. Anh cầm lấy cái khăn.

-“ Anh tự lau được rồi!”

Suzy đưa cho Il Woo và nói.

-“ Em mới điện cho mẹ! Mẹ nói ba đã ổn. Anh cứ nghỉ ở nhà sáng mai vào thăm cũng được!”

-“ Em nói thế mà nghe được à!”

Đột nhiên Il Woo lớn tiếng. Cô khẽ giật mình nhìn Il Woo và nghĩ… Tại sao Il Woo lại lớn tiếng với cô nhỉ? Mẹ bảo sao thì cô nói với Anh như thế thôi mà. Suzy thinh lặng khi Il Woo bực mình. Il Woo thay đồ. Suzy lại chợt nhớ nên nói.

-“ Thư ký của công ty có gọi điện đến hỏi anh chừng nào mới về? Họ cần tổng giám đốc giải quyết, vì có việc gì đó rất quan trọng!”

-“ Anh đã liên lạc xong với họ rồi! Anh đến bệnh viện đây!”

Rồi Il Woo đi. Suzy nhìn theo… Dạo này Anh giữ khoảng cách với cô rõ rệt, kể cả khi có ba mẹ ở nhà. Suzy đi ra ban công đứng nhìn xuống dưới… Cô thấy Anh bước trong đêm, qua khoảng sân rộng rồi lên xe… Lái ra cổng, đi mất.

Cô cảm thấy cô độc, nên cứ đứng như thế suy nghĩ về những ngày tháng khi mình bước vào căn nhà này… Il Woo có yêu mình không? Nếu có thì yêu ra sao nhỉ? Cô không hiểu Anh…

Thật lòng không hiểu Anh nghĩ gì? Muốn gì? Il Woo không như Sehun… Suzy vào phòng, ngồi xuống giường lấy điện thoại, vô tình cô bấm số máy của Se Yeon.

“ Alô!”

Giọng Se Yeon vang lên nghe thật rõ trong đêm.

“ Sao đây cô nương? Giờ này không sưởi ấm với chồng hay sao mà gọi mình vậy?”

Nghe Se Yeon đùa. Suzy cười miễn cưỡng, nghe nhỏ tiếp:

-“ Sao mình nghe cậu cười miễn cưỡng quá vậy? Suzy! Có gì muốn nói với mình à? Cãi lộn với chồng à? Muốn mình chia sẻ phải không? Nói đi, mình nghe. Hôm nay tự nhiên mình cũng mất ngủ!”

“ Thật không?”

Suzy hỏi nhỏ, nghe giọng cười của Se Yeon, cô tiếp:

“ Mình buồn quá! Cầm điện thoại lên. Vô tình bấm số của cậu!”

“ Sao mà buồn… Chồng có, con có, người tình có, ba mẹ có, dì dượng có. Vậy buồn cái gì? Cậu đâu cô đơn như mình đâu!”

Suzy lại cười miễn cưỡng khi Se Yeon đùa.

“ Đi hết rồi. Ba mẹ và anh Woo trong bệnh viện. Còn bé John mình gởi cho Sehun rồi. Ở trong bệnh viện cả buổi. Cứ nghĩ là sẽ mệt nên gởi bé John cho Sehun. Không ngờ về đến nhà lại không ngủ được…”

“ Đi hết?”

“ Phải! Chỉ có mình mình ở nhà, trong căn nhà rộng thênh thang…”

Suzy lại nghe tiếng cười của Se Yeon.

“ Vậy không ngủ được! Ra ngoài chơi đi!”

Suzy ngẩng nhìn đồng hồ...

“ Hai giờ sáng rồi chơi cái gì?”

Se Yeon lại bật cười.

“ Mình biết có chổ chơi. Mình lái xe đến đón cậu nhé!”

Suzy suy nghĩ trong tiếng nói của Se Yeon.

“ Lát gặp lại! Thay đồ sẵn đi nhé, mình đến liền!”

Rồi Se Yeon cúp máy.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-4-2019 23:22:01 | Xem tất
CHƯƠNG XIII

Suzy đứng dậy đi thay đồ. Cô xuống nhà, ra dặn bác bảo vệ. Xong, thì đúng lúc Se Yeon tới. Suzy lên xe. Se Yeon cười nói:

-“ Mình dám cá cậu chưa bao giờ bỏ nhà đi chơi đêm!”

Suzy nhíu mày. Se Yeon tiếp:

-“ Nhìn cậu kìa, Suzy! Trông cậu y như bà đẻ!”

Vừa nói Se Yeon vừa đưa tay lên.

-“ Cởi áo khoác ra! Mình có chở cậu đi hóng gió biển đâu! Sao mà cậu trùm kỹ như thế!”

Thấy Se Yeon không lo lái xe nên Suzy nói.

-“ Để mình. Cậu lo lái xe đi!”

Suzy cởi áo khoác khi bên trong cô mặc áo hai dây. Se Yeon cười.

-“ Phải rồi! Bây giờ thì xõa tóc ra!”

Suzy lắc đầu.

-“ Cậu cũng biết mình ghét tóc bay lung tung cơ mà…”

Se Yeon lại đưa tay lên, thấy Se Yeon lại không lo lái xe, nên cô phải làm theo Se Yeon. Nhỏ quay nhìn đường.

-“ Cậu sợ mình yếu tay lái à? Cậu làm ơn đi. Phụ nữ xấu người ta muốn làm cho xinh lên. Còn cậu xinh đẹp tự nhiên muốn làm mình xấu đi. Nói thật nhe. Cậu làm thế thì chồng cậu chán cậu lắm đấy! Cậu thấy Soo Ah không? Như thế mới hấp dẫn đàn ông. Mà mình thấy cậu đẹp đâu thua gì cô ta!”

Suzy quay đi với nỗi buồn khi Se Yeon nhắc đến Soo Ah.

-“ Suzy à…”

Se Yeon hạ giọng. Suzy quay nhìn.

-“ Nói đi!”

-“ Mình thấy Soo Ah thường đi cùng với chồng cậu. Cậu ở văn phòng không biết. Có hôm chồng cậu đến, không phải đón cậu mà là đón Soo Ah. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Suzy thở ra, cô bắt đầu kể rõ cho Se Yeon nghe mọi chuyện của mình.

-“ Lúc trước khi cưới mình. Anh Woo đã cầu hôn với Soo Ah khi anh ấy yêu cô ta. Cô ta từ chối. Anh ấy tự ái, tuyên bố sẽ lấy bất cứ người nào khi anh ta rời khỏi quán gặp đầu tiên, nơi mà hai người nói chuyện…

…Và anh Woo đã đụng phải mình. Lúc trước mình tưởng anh ấy điên khi quyết tâm lấy mình cho bằng được. Mình vì đứa con, không nghĩ được gì cả. Lúc đó cậu cũng có khuyên mình nên đến với anh Woo. Mình nhắm mắt làm liều…

…Hôm đi hưởng tuần trăng mật anh Woo cho mình biết lý do. Rồi cả hai không động phòng. Sau đó anh ấy phát hiện mình có thai. Anh ấy giận. Mình cầu xin anh ấy. Cả hai có một hợp đồng. Anh ấy sẵn sàng làm cha đứa bé trên mọi hình thức. Còn mình không bao giờ được xen vào chuyện riêng của anh ấy…

…Mình sinh bé John, ông bà nội rất thương cháu khi cứ nghĩ là đó cháu. Còn anh ấy thì không. Anh ấy không tha thứ cho mình. Một năm đó mình rất buồn, cuộc sống tẻ nhạt. Mình biết giữa mình và anh ấy chỉ là một cái hợp đồng. Chẳng có sự yêu thương gì cho nhau. Mình cố gắng sống vì đứa con, vì dì dượng, và vì ba mẹ anh ấy đã yêu thương mình và con mình…

…Tất cả người lớn, không ai biết bé John không phải là con của Il Woo. Rồi đến hôm mình gặp lại Sehun. Il Woo mới đụng đến mình. Cả hai lúc đó mới ở chung với nhau. Mình không biết có phải vì anh ấy biết Sehun là… Mình không biết phải nói sao?...

…Cảm giác Il Woo sở hữu mình như một món hàng cứ hiện hữu trong tâm trí mình. Ngẫm nghĩ lại, mình không trách. Vì ngày từ đầu mình đã đề nghị như thế!”

-“ Vậy tối đó… Cậu đồng ý làm chuyện vợ chồng với Il Woo bằng ý nghĩ không phải vợ chồng sao?”

Suzy lắc đầu.

-“ Mình không biết! Mình không hiểu anh Woo nghĩ gì, càng không hiểu bản thân mình nghĩ gì!”

-“ Mình biết! Cậu với anh ta chỉ là chủ nhân và món hàng hóa trao đổi. Cậu xúc động là vì gặp lại Sehun. Cậu còn yêu Sehun phải không?”

Suzy im lặng. Se Yeon tiếp:

-“ Cậu im lặng là đúng chứ gì! Nói thật mỗi lần gặp cậu ở công ty làm việc cùng Sehun thấy cậu vui ra mặt. Hai người giống như người yêu không thể chia lìa hơn là chồng cậu với cậu. Cũng kiểu như chồng cậu và Soo Ah vậy. Nếu không thương nhau thì chia tay đi!”

-“ Hả!”

Suzy thốt lên.

-“ Cái gì hả! Cậu cổ hủ quá trời. Như người xưa vậy. Không biết thay đổi theo kịp thời đại. Bây giờ chuyện li dị như ăn cơm bữa đấy. Cậu li dị rồi trở về với Sehun!”

-“ Cậu nói gì kỳ vậy. Xúi người ta đánh con chứ ai xúi người ta li dị!”

-“ Mình không xúi cậu, mình chỉ nói thật trong lòng cậu nghĩ mà cậu không dám nói ra thôi. Cậu, bé John, Sehun, là một gia đình hoàn hảo. Sehun cũng giàu có, anh ta có thể lo cho tương lai bé John sung sướng không kém gì chồng cậu. Còn chồng cậu với Soo Ah, mình thấy dù cậu không li dị thì cậu cũng mất chồng. Mình không hiểu sao cậu dễ dàng và vô dụng đến thế. Lúc nào cũng để chồng đi với người khác. Không biết ghen là gì. Mình thấy chồng cậu hôm thì Soo Ah, hôm thì với Hae In. Chồng cậu còn thấy thân với hai cô ấy hơn cậu!”

Suzy lại thở ra.

-“ Mình biết làm gì… Hợp đồng là thế!”

-“ Hợp đồng… Hợp đồng… Cậu tuân thủ cuộc chơi một cách ngu xuẩn. Chừng nào cậu mất chồng mới sáng mắt. Anh Woo đẹp trai giàu có phong độ, chìu chuộng phái nữ. Cậu là người may mắn nhất thế gian này mà không biết hưởng!”

Suzy bật cười.

-“ Mình thấy anh ấy bình thường thôi mà!”

-“ Vậy Sehun là nhất phải không?”

Se Yeon đáp liền, Suzy lại im lặng. Se Yeon tiếp:

-“ Phải rồi… Trong mắt người yêu của mình là trên hết!”

Suzy quay đi.

-“ Nói thật Sehun quan tâm đến mình không như anh Woo. Bên Sehun mình không cảm thấy có áp lực, muộn phiền. Mình thích gì thì nói, không cần phải lựa lời, e dè. Cả hai lại luôn có cùng ý nghĩ, sở thích. Anh Woo đã từng dò ý mình có muốn li dị không? Mình trả lời không. Cậu biết đó, lúc trước mình luôn nghĩ lấy chồng rồi thì ở cả đời, không li dị dù có xảy ra chuyện gì!”

-“ Có con cù lần rơi từ cung trăng…”

Se Yeon chặn lời Suzy.

-“ Cậu muốn cười mình như thế nào cũng được…”

Suzy chặn lời Se Yeon.

-“ Trừ khi…”

-“ Trừ khi gì?”

Se Yeon hỏi. Suzy đáp buồn.

-“ Trừ khi anh Woo không cần mình nữa. Anh ấy lên tiếng đòi li dị trước!”

Se Yeon bật cười.

-“ Cho mình rút lại câu vừa nói. Cậu không là con cù lần, như cậu sướng nhỉ. Ngày đi chơi cùng người tình, tối về ôm chồng. Mặc cho ai chết, cậu vẫn sống phây phây. Chuyện đó mình phải học hỏi cậu mới được! Vậy thật ra cậu sở hữu anh Woo chứ đâu phải anh ấy sở hữu cậu, cậu nhắm có thắng nổi Hae In hay Soo Ah không?”

Suzy lắc đầu.

-“ Mình không nghĩ thế vì anh Woo yêu Soo Ah chứ không phải yêu mình. Thôi không nói chuyện của mình nữa. Sao đây, có bồ chưa? Thấy cậu lông bông mãi!”

Se Yeon bật cười.

-“ Người tình một đêm thì có. Còn người yêu nhất thì không!”

Suzy nhíu mày hỏi:

-“ Cậu tính chơi đến bao giờ?”

-“ Đến bao giờ mình gặp người trong mộng mới thôi!”

-“ Vậy như thế nào là người trong mộng của cậu?”

-“ Như anh Woo vậy!”

Suzy bật cười khi Se Yeon trêu mình.

-“ Bề ngoài lạnh lùng. Nhưng bên trong rực lửa. Đôi mắt có cái nhìn như xuyên thấu mọi thứ!”

Suzy bật cười lớn hơn.

-“ Vậy để mình xem lại xem, anh Woo có như cậu nói không nhé!”

-“ Cậu có lột ra hết xem thì cũng không thấy đâu!”

Suzy đánh Se Yeon.

-“ Con nhỏ này, cậu thành quỷ rồi!”

Se Yeon cười lớn.

-“ Mình không thành quỷ chỉ vì trong mắt cậu chỉ có Sehun mà thôi. Hai người đừng đi với nhau nhiều quá. Người trong công ty bàn ra tán vào rồi đấy!”

Suzy lắc đầu.

-“ Mình với Sehun chỉ có công việc, mình không thẹn với lòng!”

-“ Nhưng Sehun không nghĩ như thế thì sao? Anh Woo không nghĩ như thế thì sao?”

Suzy thinh lặng. Se Yeon dừng xe vào một bãi đậu. Suzy bước ra đưa mắt nhìn quanh… Hình như là một kho hàng.

-“ Sao chổ này vắng vẻ thế?”

Se Yeon cười nhẹ, đầy ẩn ý.

-“ Vào rồi biết!”

Se Yeon đưa Suzy đi lòng vòng trong ánh sáng mập mờ. Hình như Se Yeon rất quen thuộc nơi đây. Có hai tên đứng gác ở cửa nhỏ, nói gì đó với Se Yeon, xong họ mới cho cả 2 vào trong. Suzy thấy lạ vì một chổ như thế này. Cô kéo tay Se Yeon.

-“ Về thôi!”

Se Yeon tròn mắt.

-“ Cậu có điên không? Tưởng vào đây chơi dễ lắm sao. Toàn khách quen mà thuộc hàng VVip không đấy!”

Cả hai vừa bước xuống một cầu thang sắt thì đã nghe tiếng nhạc ầm ĩ. Suzy khựng bước khi đứng trước một khung cảnh hoang dã… Thật đẹp. Se Yeon kéo tay Suzy tiến lên.

-“ Cậu đừng làm mình mất mặt nhe!”

Rồi Se Yeon kéo Suzy vào một cái phòng nhỏ. Nhưng nhìn ra được bên ngoài. Ở giữa là một cái sân khấu lớn. Có một đám người trên đấy nhảy nhót quay cuồng. Suzy thấy chóng cả mặt, cô tựa người ra ghế. Nghe Se Yeon nói:

-“ Chưa đến màn hấp dẫn nhất đâu! Còn năm phút nữa. May là mình đến kịp!”

Se Yeon quay qua nhìn Suzy.

-“ Cậu sao vậy? Ra chơi mà ngồi thừ ra đấy!”

Suzy lắc đầu.

-“ Chổ này có gì đâu mà chơi?”

-“ Mình đã nói năm phút nữa mà!”

Suzy ngẩng lên khi có tên phục vụ đem nước vào. Suzy nhìn rồi đợi tên phục vụ đi ra mới hỏi Se Yeon.

-“ Sao cậu không gọi nước cam cho mình. Mình đâu biết uống bia!”

Se Yeon cười ngất. Suzy nhíu mày nghe nhỏ nói trong tiếng cười.

-“ Cũng may chúng ta ngồi phòng riêng. Nếu không, bọn người ngoài kia cười chết. Ở đây không bia thì có rượu. Cậu uống rượu à? Để mình gọi rượu cho cậu!”

Suzy vội xua tay.

-“ Thôi! Vậy mình khỏi uống nước!”

Se Yeon khui chai bia một cách sành điệu.

-“ Cậu không biết đó thôi. Trong đây toàn những người giàu có, tai tiếng trong xã hội!”

Se Yeon đưa chai bia cho Suzy. Cô lắc đầu, nhỏ nhét vào tay cô.

-“ Nhẹ lắm, uống đi!”

Se Yeon đưa lên miệng Suzy, ép cô uống.

-“ Uống đi! Lát mình đưa cậu về bảo đảm không sứt mẻ gì đâu!”

-“ Vậy chừng nào về?”

-“ Trời! Chưa đến màn chính mà đã đòi về. Nhanh lắm. Khoảng nữa tiếng chứ mấy. Rồi… Đến rồi kìa. Uống đi, xem mới đã hơn!”

Suzy đưa lên miệng uống. Cô thấy ngọt ngọt không cay lắm như nước ngọt vậy, nên hớp tiếp một hơi… Suzy nhìn lên sân khấu… sân khấu đã tắt đèn, không còn một ai nhảy nhót. Nhạc du dương trỗi lên.

Suzy thích loại nhạc này, nghe nó làm cô nhớ đến Sehun cho đêm đầu cả hai ở bên nhau. Hôm đó Sehun đã mở nhạc… Suzy vội đưa tay bịt mặt khi đèn sân khấu sáng lên để cô thấy rõ… Thật rõ… Đôi nam nữ quấn lấy nhau, trên người không một mảnh vải. Se Yeon kéo tay Suzy xuống trong tiếng cười. Cô nhíu mày nhìn Se Yeon.

-“ Sao cậu lại đưa mình đến những nơi như thế này?”

Se Yeon cười giữ tay Suzy.

-“ Cậu có chồng rồi mà mắc cở cái gì! Xem đi, để học hỏi!”

Suzy rút tay mình ra khỏi tay Se Yeon.

-“ Sao cậu thay đổi quá vậy Se Yeon? Những thứ trụy lạc như thế cậu không nên dính vào!”

-“ Cậu dạy đời mình hả!”

Se Yeon lớn tiếng, nhìn nhỏ đang giận dữ.

-“ Trụy lạc… Cậu tưởng mình thích sao? Nhưng bây giờ nó đã trở thành thói quen. Mình nghiền rồi, như người ta ghiền ma túy. Mình thay đổi? Phải mình đã thay đổi. Làm bạn bao nhiêu năm qua cậu từng hỏi mình nghĩ gì? Muốn gì chưa? Toàn là mình nghe cậu tâm sự. Cậu may mắn lấy được chồng giàu có ăn sung mặc sướng. Còn mình… Cậu có biết mình phải chịu khổ như thế nào không? Để có được ngày hôm nay không?”

Suzy cúi xuống nói nhỏ:

-“ Mình xin lỗi! Tại lúc nào mình cũng thấy cậu cười. Nên mình nghĩ…”

-“ Cậu nghĩ hay quá! Sao cậu không nghĩ cho mình. Mình dắt cậu đến đây chơi với mình, để một lần hai người bạn cùng nhau chia sẻ cho đúng nghĩa. Nhưng cậu khinh khi dạy đời mình!”

Suzy nhìn Se Yeon.

-“ Mình không nghĩ thế. Chuyện gì đã xảy ra cho cậu vậy?”

Se Yeon quay đi cầm chai bia lên tu ừng ựng.

-“ Không có!”

Se Yeon chối. Suzy nhích lại gần Se Yeon.

-“ Cậu nói đi! Mình nghe!”

Se Yeon lắc đầu buồn.

-“ Không!”

Se Yeon đưa chai bia cho Suzy.

-“ Cạn cùng mình đi rồi mình nói!”

Bất đắt dĩ Suzy nhắm mắt tu một hơi. Se Yeon tiếp:

-“ Để mình xem xong màn trình diễn đã! Cậu cũng xem đi rồi mình nói cậu mới hiểu!”

Suzy ngẩng lên khi nghe Se Yeon nói thế. Mặc dù đã có chồng nhưng Suzy vẫn còn cảm thấy ngại ngùng khi chính mắt xem người ta làm tình trước mặt thiên hạ.

-“ Cặp này chỉ là cặp hạng B thôi. Bữa nào mình lại đưa cậu đến xem cặp hạng A. Tụi nó tuyệt lắm!”

Suzy thở ra.

-“ Làm gì mà cậu thở dài như thế! Chuyện bình thường của con người thôi mà!”

Se Yeon nhích lại sát bên Suzy, quàng vai cô.

-“ Nè! Chồng cậu với Sehun ai tuyệt hơn hả?”

Suzy run lẩy bẩy khi nghe Se Yeon hỏi như thế. Toàn thân cô cảm thấy lạnh toát, khi vô tình Se Yeon hỏi so sánh cả hai. Se Yeon bật cười.

-“ Mình dám cá khi cậu lên giường với chồng, cậu đòi tắt đèn tối thui!”

Suzy đẩy Se Yeon ngồi thẳng lại.

-“ Cậu say rồi! Se Yeon!”

-“ Suỵt!”

Se Yeon ra hiệu.

-“ Đoạn cao trào kìa!”

Se Yeon đẩy mặt Suzy về phía sân khấu.

-“ Đến đoạn này! Cậu có kêu lớn như cô ta không?”

Suzy thở ra.

-“ Sao cậu lại thay đổi đến thế?”

Se Yeon quay nhìn Suzy.

-“ Xong rồi, về thôi!”

Se Yeon đi ra ngoài đưa thẻ trả tiền. Nhỏ không chịu cho Suzy thanh toán khi nhỏ nói rủ cô đến đây. Suzy ngồi vào xe Se Yeon, cảm thấy hơi chóng mặt.

-“ Cậu lái xe được không?”

Suzy hỏi:

-“ Mình không biết lái đâu nhe!”

Se Yeon cười nhẹ.

-“ Cậu nghĩ mình say à?”

Se Yeon lái xe đi và bắt đầu câu chuyện bằng những giọt nước mắt…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-4-2019 22:05:47 | Xem tất

CHƯƠNG XIV

-“ Sau khi cậu lấy chồng. Công ty tuyển người mới bán hàng với mình. Con nhỏ hách dịch đó, nó chơi mình đủ thứ, nó ỷ xinh đẹp có người bao, nên làm phách, cười mình nghèo hèn. Thế là mình quyết tâm đi học lấy bằng bác sĩ như đã từng ước mơ. Mình phải tự tay mình tạo dựng ước mơ của mình, đâu như cậu. Sung sướng được Sehun lo từ A đến Z…

…Công ty chọn người, mình không đủ điểm để được chọn đi. Mình phải nhịn nhục thằng cha tuyển dụng. Không là gì cả hắn chỉ qua là sờ mó lung tung thôi. Khi được đi, qua bên đó mình mới vỡ lẽ. Công ty chỉ tài trợ cho ba tháng, còn lại học sinh phải tự lo…

…Mình làm ngày, làm đêm nên việc học không tốt, mình không đủ điểm, phải về nước. Một năm cực khổ chẳng lẽ về bằng tay không. Mình có tìm cách liên lạc với cậu nhưng không được, mình làm liều. Đem cái trinh trắng của con gái trao cho một người xa lạ, vào đến bệnh viện thực tập…

…Trong cái bệnh viện đó thật tồi, toàn những con người dâm dục. Cậu cũng biết đó, thẩm mỹ thân thể. Bọn chúng lấy mình ra làm vật thực nghiệm… Ô nhục lắm…”

Se Yeon dừng xe lại bên đường, ôm chầm lấy Suzy bật khóc nức nỡ. Suzy không biết làm gì khác hơn là vuốt tóc an ủi Se Yeon. Nghe Se Yeon tiếp trong tiếng nấc.

-“ Mình không cưỡng lại cái bằng bác sĩ trong tay. Tất cả phải tuân thủ đúng quy tắc luật chơi. Mình bắt đầu tìm rượu, tự chuốc say để khỏi cảm thấy ghê tởm cả chính bản thân mình…

…Rồi thế là mình bị nghiền rượu, ghiền luôn cả việc bị chúng quấy rối. Nữa năm sau, mình lấy được cái bằng bằng mồ hôi và máu thịt. Mình đi làm, chưa muốn về vì nếu lấy kinh nghiệm ở đây tốt hơn. Mình đến một nơi xa lạ không ai quen biết để quên mọi thứ, bắt đầu một cuộc sống mới…

…Nữa năm sau mình gặp Frankie. Anh ấy là người đàn ông trung niên chững chạc, mình mến anh ấy từ cái nhìn đầu tiên. Cậu biết đó ở ngoại quốc họ rất tự nhiên trong việc ngủ chung. Nữa năm lại trôi qua. Anh ấy cai rượu cho mình thành công. Thì cũng là lúc mình phát hiện anh ấy đã có vợ…

…Mình hụt hẫng chia tay, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh ấy đâu đó, trên đường mình lại không thể tự chủ và phản bội ý trí của mình. Tuy Frankie lớn tuổi như nhìn Frankie như những thanh niên…

…Frankie đẹp trai lắm, sóng mũi cao, má lúm đồng tiền. Mái tóc xoăn dài được anh ấy cột gọn lại trông rất lãng tử. Nhưng mình thích anh ấy xõa tóc ra, cặp mắt kính màu đen trên khuôn mặt chữ điền, nhìn rất phong độ tài tử…”

Suzy nhíu mày suy nghĩ khi Se Yeon tả, nhỏ bật cười.

-“ Giống anh Woo đấy!”

Cô khẽ giật mình, buộc miệng:

-“ Mới khóc đã cười!”

Se Yeon ngồi thẳng lại, lái xe đi.

-“ Bà vợ anh ấy phát hiện cùng những đứa con. Bọn chúng đòi thanh toán mình. Thế là chấm dứt một cuộc tình thật đẹp. Mình trở về đây và tính làm lại lần nữa. Nhưng mình rất nhớ Frankie. Nhất là mỗi khi nhìn thấy anh Woo. Mình buồn và rồi chẳng biết từ đâu, bao giờ, ai đã đưa đẩy mình đến đây. Khi đến đây mình càng nhớ Frankie vô vùng. Frankie rất tuyệt trong chuyện ân ái, anh ấy làm mình quên đau thương muộn phiền!”

Se Yeon nhìn Suzy.

-“ Ừ… Mà này… Nếu như cậu thấy chồng cậu là nhân vật chính trên sân khấu đó thì cậu có li dị không?”

Suzy giật thót mình.

-“ Cậu hỏi gì kỳ vậy?”

-“ Cậu trả lời đi!”

-“ Mình không biết! Mình không tin anh Woo có những trò chơi đồi trụy như thế!”

Se Yeon bật cười.

-“ Cậu không biết hay giả vờ không biết? Ngày xưa chồng cậu khét tiếng ăn chơi. Biết đâu chừng anh ấy chơi qua rồi mà cậu không biết!”

Suzy thinh lặng.

-“ Mình hỏi thật nhe… Cậu có cảm thấy sung sướng khi cùng chồng cậu không?”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Đó thấy chưa… Hai người không có tình cảm gì, mà cậu vẫn thấy sung sướng, thì không phải anh ta đầy kinh nghiệm hay sao! Còn Sehun?”

-“ Đừng hỏi nữa. Đừng bắt mình phải so sánh, mình mệt lắm!”

Suzy cúi xuống.

-“ Cậu biết mình không muốn nói ra cơ mà!”

-“ Okie!”

Se Yeon gật đầu.

-“ Mình hiểu cậu nghĩ gì rồi, Suzy!”

Se Yeon không nói nữa, Suzy cũng im lặng. Mỗi người có một suy nghĩ riêng.

Suzy về nhà lúc 5h sáng, cô đi thẳng lên phòng vì mệt cho những lời của Se Yoen nói về Il Woo và Sehun.

--

Suzy giật mình thức giấc khi như có gáo nước lạnh tạt vào mặt mình. Cô mở choàng mắt nhìn… là một cái khăn lạnh trên trán, đập vào mắt Suzy là sự lo lắng trong mắt Il Woo.

-“ Em khỏe rồi chứ?”

Suzy vỗ vỗ tay vào trán mình.

-“ Em thấy nhức đầu quá!”

Il Woo đỡ Suzy ngồi dậy.

-“ Mai mốt không uống rượu được thì em đừng uống!”

Nghe Il Woo nói thế, Suzy ngạc nhiên.

-“ Em đã làm gì à?”

-“ Em say rồi nôn trong phòng!”

Suzy vội nhìn quanh, trong tiếng nói của Il Woo.

-“ Anh đã dọn sạch sẽ rồi… Anh về nhà lúc năm giờ rưỡi sáng, lên phòng thì thấy em nôn tùm lum, người nồng nặc mùi rượu bia. Anh hỏi bác Kang, bác nói em đi đêm đến năm giờ sáng mới về. Em đi với một cô bạn gái!”

-“ Em xin lỗi! Em đi với Se Yeon!”

-“ Cả ngày em ở bệnh viện mệt rồi, không chịu nghỉ ngơi, còn đi chơi khuya. Em không biết giữ sức khỏe cho mình…”

Những lời trách móc nhẹ nhàng ngọt ngào của Il Woo khiến trái tim Suzy se thắt. Cô bật khóc.

-“ Em xin lỗi! Em… Anh giận em chuyện gì anh nói cho em biết đi!”

Il Woo đưa tay lên chậm những giọt nước mắt của Suzy.

-“ Anh đâu giận em!”

-“ Anh… xa lánh em!”

-“ Không có đâu! Anh bận việc thôi mà! Em có công việc. Anh cũng có công việc!”

Suzy ôm chầm lấy Il Woo.

-“ Em với Sehun chỉ có công việc thôi, không có ý gì khác!”

-“ Thì anh có nói ý gì khác đâu!”

Suzy khóc lớn hơn, khi Il Woo vuốt tóc cô.

-“ Thà rằng anh lớn tiếng với em như lúc trước, còn hơn anh lẳng lặng bỏ em một mình!”

-“ Em đâu làm anh giận như lúc trước đâu mà anh lớn tiếng với em!”

Suzy ngồi thẳng lại.

-“ Em sinh con cho anh nhe, chúng ta sinh em bé nhe!”

Suzy nhướng người tới hôn Il Woo. Anh đẩy nhẹ cô ra.

-“ Em đã nói khi nào bé John được sáu tuổi chúng ta mới sinh con mà!”

Suzy cúi xuống thinh lặng… Lần đó Il Woo đề nghị sinh em bé, nhưng vì công việc mới bắt đầu nên cô đã nói thế với Il Woo. Suzy vòng tay ôm chầm lấy Il Woo đẩy anh ngã ra gường.

-“ Vậy em muốn yêu anh… Ngay bây giờ!”

-“ Suzy à… Suzy! Bình tĩnh nào em…”

Il Woo đẩy Suzy ra.

-“ Em mệt rồi, để hôm khác. Hơn nữa anh phải đến công ty gấp để giải quyết một số công việc. Anh về nhà để thay đồ thôi!”

Il Woo lại đẩy Suzy qua một bên rồi anh đứng lên đi thay đồ.

-“ Anh đã bàn với mẹ rồi… Sẽ đưa ba ra nước ngoài làm phẫu thuật. Nếu sắp xếp được công việc. Anh sẽ đi cùng ba mẹ. Em ở nhà trông chừng mọi chuyện trong nhà. Chuyện công ty anh sẽ bàn giao, không cần em phải lo!”

Suzy nhìn Il Woo khi anh tự nhiên thay đồ trước mặt cô, trong phòng sáng đèn. Cô nhớ đến những lời Se Yeon nói… Đột nhiên Il Woo quay lại, bắt gặp cô đang nhìn anh… Anh mỉm cười nhẹ bước đến bên cô, rồi cúi xuống hôn lên trán cô.

-“ Không biết mắc cở nữa à? Biết chiêm ngưỡng anh rồi sao!”

Trái tim Suzy rung lên… Il Woo đứng thẳng người.

-“ Chào em! Nếu em mệt thì đừng đến công ty. Anh không về nhà đâu. Trưa, anh vào bệnh viện với mẹ. Em cứ ở nhà lo cho bé John!”

Dứt lời Il Woo đi ra thật nhanh… Cánh cửa khép lại. Suzy vội chạy theo Il Woo xuống đến cầu thang.

-“ Anh Woo!”

Il Woo dừng bước, quay đầu, mỉm cười thật ấm.

-“ Gì hở em?”

-“ Tối nay anh có về nhà không?”

Il Woo khẽ nghiêng đầu với nụ cười thật nhẹ. Suzy thấy sự dịu dàng và ấm áp của Il Woo trao cho cô.

-“ Không biết!”

Suzy cúi đầu xuống. Dù biết Il Woo trêu mình, nhưng cô cũng cảm thấy thật buồn.

-“ Muốn anh à?”

Tiếng nói nhỏ bên tai khiến Suzy ngẩng lên… Chợt môi cô chạm phải môi Il Woo… Trái tim Suzy rung lên thật mạnh, như nhảy khỏi lồng ngực vì một nụ hôn vô tình nhẹ nhàng như thế.

-“ Có phải muốn anh không?”

Il Woo lập lại câu nói và nhìn thẳng vào mắt Suzy. Suzy gật đầu nhanh rồi chạy lên lầu, trong tiếng cười của Il Woo.

-“ Suzy à…”

Tiếng Il Woo nói với theo.

-“ Tối nay anh không dám về nhà đâu. Anh sợ em sẽ làm thịt anh!”

Suzy bật cười chạy vào phòng. Cô chạy ra balcon… Thấy Il Woo đi dưới sân viên. Il Woo ngẩng lên, đưa tay bye-bye… Suzy đáp lại với hạnh phúc trong lòng.

--

Hai ngày sau… Il Woo cùng ba mẹ qua nước ngoài. Hae In và Soo Ah đều xin nghỉ phép vì có chuyện riêng. Không biết họ có qua nước ngoài cùng Il Woo không nhỉ? Suzy bắt đầu biết thắc mắc. Công việc công ty họ dồn hết cho Suzy cùng Sehun.

Một tháng trôi qua… Suzy, Sehun và bé John đã trở thành một gia đình như bao gia đình khác. Cả ba luôn vui vẻ khi ở bên nhau. Sehun chẳng biết nói với nó làm sao mà nó gọi Sehun là ba. Suzy không có ý kiến, khi nó thật sự là con của Sehun.

Il Woo gọi điện báo tình hình sức khỏe của ba về mỗi ngày… Ba chưa làm phẫu thuật được.

--

Ba tuần lại trôi qua… vậy là gần 2 tháng Suzy xa Il Woo. Hae In và Soo Ah cũng xin nghỉ ngần đó ngày, làm Suzy bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Cho đến hôm nay, khi Sehun gọi Suzy vào phòng giám đốc, phòng của Sehun, thì Suzy thấy Se Yeon ở đó. Nhìn họ có vẻ nghiêm trang, họ bảo Suzy ngồi, rồi đưa Suzy sấp hình…

Suzy cầm lấy bằng đôi tay run run… Trong hình là Il Woo đang sánh bước cùng Soo Ah, trên miệng là nụ cười tươi tắn… Rồi những tấm hình gần gũi… bên nhau… Suzy ngẩng nhìn Sehun. Sehun nhìn Suzy không tránh, cô nghe Sehun hạ giọng thật nhỏ chỉ đủ để cô nghe.

-“ Anh nhờ Se Yeon giúp!”

Suzy quay qua Se Yeon. Nhỏ thở ra.

-“ Mình có bạn bên đó, nên nhờ bọn nó giúp, chưa hết đâu!”

Se Yeon đẩy sấp hình lớn trên bàn với những tấm dưới cuối mà Suzy chưa coi. Những giọt nước trong mắt cô khẽ rơi… Không chỉ có Soo Ah mà Hae In nữa… Cô đứng bật dậy lao nhanh ra cửa, nhưng Sehun đã giữ cô lại.

-“ Suzy à! Bình tĩnh nào em! Có chuyện gì cũng có thể giải quyết mà!”

Suzy khụy xuống không đứng nổi nữa… Khi cảm nhận bão trong lòng đang đến… Sehun ôm lấy cô, đỡ cô ngồi lên ghế. Cô nghe Se Yeon nói với Sehun.

-“ Nếu cậu yêu Suzy. Cậu nên khuyên nhỏ đi, nhỏ cù lần như thế…”

Se Yeon chỉ nói đến đó rồi đi ra. Suzy nghĩ… Phải Se Yeon nói đúng… Mình thật cù lần.

-“ Suzy à… Anh xin lỗi!”

Suzy nhìn Sehun với hình ảnh mờ ảo, bởi những giọt nước mắt đang rơi.

-“ Nếu như lúc trước anh bình tâm giải quyết vấn đề, thì anh đâu để em phải khổ như ngày hôm nay. Tha thứ cho anh! Cho anh được đền bù cho em. Dù gì hai người cũng không yêu nhau, sống với nhau miễn cưỡng để làm gì? Đâu có hạnh phúc…

…Sao lại để mọi người phải khổ vậy em… Bé John nó cũng đã chấp nhận anh rồi. Nếu em cảm thấy khó nói với ba mẹ chồng và dì dượng. Anh sẽ nói thay em. Cho anh cơ hội để sửa chữa lỗi lầm của mình…

…Bao nhiêu năm qua, anh cũng đã đau khổ nhiều lắm rồi khi nhìn thấy em không hạnh phúc bên chồng em. Se Yeon đã kể cho anh nghe hết rồi. Suzy…”

Sehun nói nhiều… Nhiều lắm… Nhưng Suzy không còn nghe được gì nữa khi hình dung ra Il Woo đang vui vẻ với những người phụ nữ khác… Li dị ư? Cô chưa từng nghĩ đến điều đó. Thậm chí không bao giờ nghĩ đến điều đó.

Sehun bên Suzy cả ngày… Tâm trí Suzy rối lắm. Cô cũng không biết mình đã làm gì… hôm nay…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 15-4-2019 22:54:48 | Xem tất

CHƯƠNG XV


Một tuần trôi qua, ba đã làm xong phẫu thuật. Il Woo không điện về mỗi ngày nữa. Suzy biết Anh không rảnh nữa khi một lúc phải tiếp hai người tình.

Mười ngày sau họ trở về. Ba cần nghỉ ngơi, Suzy chỉ muốn Il Woo lên tiếng trước. Cả hai chiến tranh lạnh với nhau. Không ai nói với ai câu nào. Mặc ai nấy đi.

Il Woo đáng ghét, Suzy nghĩ… Là cô giận Anh mới đúng chứ. Suzy hỏi dò bé John. Nó ngây ngô trả lời: “…Theo ba nào cũng được!”

Hôm nay chủ nhật. Suzy không đi chơi với Sehun khi không có bé John. Nó đòi ở nhà với ông bà nội. Suzy lang thang khắp nơi… Trời sắp mưa khi có màu đỏ nhưng Suzy không muốn về nhà vì cô biết Il Woo cũng chưa về.

-“ Suzy!”

Tiếng gọi khiến Suzy ngẩng nhìn… Thấy Se Yeon tắp xe vào lề.

-“ Cậu đi đâu lang thang vậy?”

Suzy cười buồn.

-“ Mình chưa muốn về nhà!”

-“ Đi chơi đi!”

Se Yeon mở cửa xe. Suzy lắc đầu.

-“ Mình không đi đâu! Cậu lại dẫn mình đến chổ đó à?”

Se Yeon bật cười.

-“ Cậu thông minh ghê!”

-“ Chẳng phải cậu từng gọi mình là con cù lần sao?”

Suzy đáp buồn. Se Yeon lại cười.

-“ Cậu li dị với anh Woo đi. Thì hết là con cù lần!”

Se Yeon kéo Suzy vào xe.

-“ Nhanh đi! Trễ mất màn hấp dẫn bây giờ!”

Suzy miễn cưỡng ngồi vào xe Se Yeon. Đưa tay nhìn đồng hồ… 2h sáng. Cô vội lắc đầu.

-“ Thôi… Cậu cho mình về nhà đi, trễ lắm rồi!”

Se Yeon lắc đầu.

-“ Cậu về nhà là hối hận đấy!”

Nhỏ làm ra vẻ bí mật. Suzy nhìn thấy Se Yeon cười buồn.

-“ Ngày mai mình đi rồi. Bữa nay đãi mình một bữa không được sao?”

Suzy gật đầu.

-“ Cậu đi đâu? Vậy cậu muốn mình đãi gì?”

-“ Đến quán bar Night đó!”

Suzy nhíu mày.

-“ Anh Woo mà biết mình đến đó thì mình chết!”

Se Yeon bật cười lớn.

-“ Cậu không biết đó thôi. Hôm nay mình không đủ tiền vào đấy. Giá vé hôm nay mình không đủ sức trả. Cho mình xem một bữa cuối đi mà!”

Suzy đành gật đầu.

-“ Vậy có gì cậu phải làm chứng cho mình nhé! Hay là mình đưa tiền cho cậu đi một mình!”

-“ Cậu nói lại xem!”

Se Yeon lên giọng.

-“ Cậu lấy tiền quăng vào mặt mình đi. Rồi mình đưa cậu về nhà!”

Suzy lắc đầu.

-“ Mình xin lỗi! Mình không có ý đó!”

-“ Cậu làm gì sợ chồng quá vậy? Cùng quá li dị thôi. Sehun sẵn sàng dang tay đón cậu về nhà mà!”

-“ Thôi! Mình đồng ý đi với cậu. Cậu đừng nói đến hai người đàn ông đó nữa!”

Se Yeon cười giả lả.

-“ Phải thế chứ! Cậu lúc nào cũng sợ đủ thứ!”

Se Yeon lái nhanh trên đường khi nhỏ sợ trễ cuộc vui… Đôi co mãi cả hai mới được vào vì đã diễn. Cô dự tính đi về, nhưng Se Yeon nhất mực không chịu. Khi bước vào hành lang,  xuống bậc thang Suzy nghe Se Yeon nói nhỏ.

-“ Mình nhận được tin mật, hôm nay có nhân vật thứ dữ!”

Nhỏ vừa nói xong. Thì cũng là lúc trái tim Suzy như vỡ ra… Cô sững người, không tin vào mắt mình khi nhìn thấy Il Woo… Trên sân khấu…

-“ Áh…………”

Suzy thét lớn như kẻ điên khùng, lao nhanh ra cửa như cơn bão cấp mười cuốn lấy cô… Cô chạy trên đường bỏ lại tất cả… Ôi, Suzy ước gì mình biết biến hình… Cô không hiểu gì cả… Mọi thứ về Il Woo… Tất cả đều nói không đúng… Không đúng đâu… Giả dối… Nhất là Hae In… Suzy té xuống…

-“ Suzy… Suzy…”

Suzy chỉ nghe được bao nhiêu đó rồi không biết gì nữa.

--

Khi Suzy tỉnh dậy… Cô thấy Sehun ngồi bên cạnh mình. Cô gượng người nhưng Sehun đã cản.

-“ Em mệt thì nằm nghỉ đi. Em yên tâm! Đây là nhà riêng của anh!”

Suzy đưa mắt nhìn quanh…

-“ Anh nghe điện thoại của Se Yeon. Nên đi tìm em. Thấy em nằm bên vệ đường!”

Suzy bật khóc thút thít… Trong thâm tâm cô, người cô muốn gặp bây giờ là Il Woo… Như hôm đó vậy… Anh nhìn cô với sự hối lỗi trong mắt… Xin cô tha thứ cho một phút nông nổi. Con người ai mà không có lỗi… Phải không Il Woo. Nhưng không… Giờ này… chắc Anh còn đang trong cuộc chơi.

Của những kẻ nhà giàu chơi chán những trò chơi bình thường. Giai cấp, ý nghĩ của cả hai khác nhau quá mà. Sao có thể sống suốt đời được nhỉ?... Suzy cứ suy nghĩ miên man và ở lại nhà Sehun cho đến sáng.

--

Tám giờ sáng Suzy mới về nhà, thì Il Woo cũng về. Cô thấy Il Woo đi về phòng trước, khi cô phải đứng lại chào hỏi ba mẹ, và con. Xong, Suzy đi lên sau, thì thấy Il Woo đang thay đồ… Anh tính đi đâu nữa đó? Thấy Il Woo không nói, Suzy cảm thấy tưng tức nên nói:

-“ Anh có chuyện gì muốn nói với em không?”

-“ Không!”

Il Woo đáp gọn không quay lại. Suzy hơi bất ngờ, nhưng tiếp:

-“ Chuyện như thế mà anh coi như không có gì à?”

Il Woo quay lại.

-“ Tôi đã nói em không được xen vào chuyện riêng của tôi cơ mà!”

Il Woo hét lên bước tới. Nhìn Il Woo thật dữ. Chưa bao giờ cô thấy Il Woo như thế. Il Woo dừng bước trước mặt cô. Anh gằn giọng.

-“ Em chỉ nên biết làm trọn bổn phận của hợp đồng giữa chúng ta với nhau, sòng phẳng. Em đi chơi, tôi cũng đâu có ý kiến gì!”

Suzy cúi xuống hạ giọng:

-“ Mỗi lần em đi chơi. Em dắt con theo mà!”

-“ Tự em dắt nó theo, chứ tôi đâu có biểu nó theo dõi em cho tôi!”

Suzy ngẩng lên nhìn Il Woo với những giọt nước mắt.

-“ Anh nói thế có nghĩa gì?”

-“ Nghĩa gì tự em hiểu. Dắt một thằng bé theo, quăng cho nó một món đồ chơi cũng đủ để khỏi quấy rầy làm được khối chuyện!”

Suzy bật khóc nức nở.

-“ Em với Sehun không có ý gì. Cũng không làm gì có lỗi với anh hết!”

-“ Em tưởng tôi cù lần như em sao. Em có làm gì với người đàn ông khác tôi cũng mặc kệ em. Em đâu yêu thương gì tôi. Thì tại sao tôi phải yêu thương em. Người em yêu là Sehun. Tôi nói không đúng sao?”

Suzy nghẹn ngào không thể thốt nên lời.

-“ Người có chuyện muốn nói là em mới đúng. Sao hả? Em có muốn trở về với người tình đầu tiên của em không? Em nói đi!”

Il Woo hét lên bên tai Suzy. Cô lắc đầu khóc lớn hơn khi bị oan ức.

-“ Anh đáng ghét! Lúc nào anh cũng ăn hiếp em. Có phải em nên trả giá cho việc ham tiền của anh không? Anh nói đi… Anh nói đi…”

-“ Em muốn nghĩ sao thì tùy em. Em không nói thì tôi đi đây!”

Il Woo đi nhanh ra cửa. Suzy gục đầu xuống nức nở nghẹn ngào…

--

Thời gian trôi qua, Suzy đi tắm rồi xuống nhà. Vừa lúc đó Hae In bước vào. Suzy chỉ chào cô ta theo phép lịch sự, không nói gì thêm khi trong lòng thấy giận cô ta. Cô ta thăm ba, Suzy đi ra sân viên dạo. Cô nghĩ… Chắc mình phải đi đâu đó cho khuây khỏa.

-“ Suzy!”

Suzy xoay qua khi nghe Hae In gọi. Cô thấy Hae In nhìn cô thật lâu rồi mới bước tới.

-“ Suzy à! Chuyện tôi và Woo không như chị nghĩ đâu!”

Suzy quay đi.

-“ Vậy cô muốn tôi phải nghĩ làm sao? Tôi không nghĩ gì hết. Anh Woo đã muốn thế…”

Hae In không để Suzy nói hết câu, cô ta nhét vào tay Suzy miếng giấy nhỏ.

-“ Tôi xin lỗi đã để chị hiểu lầm. Tôi biết chuyện đã đến lúc phức tạp như thế này thì thật khó giải thích. Tối nay, khoảng bảy giờ chị đến địa chỉ này, và đừng cho ai biết. Chị sẽ hiểu tất cả, tôi chỉ có thể giúp chị lần cuối cùng này thôi, chào chị!”

Rồi Hae In đi mất. Suzy giở ra xem. Là một địa chỉ lạ. Cả buổi hôm ấy Suzy thấp thỏm không yên… Không biết có nên đi không…

--

Đến gần 7h thì dì dượng qua đón ba mẹ đi xem hát, bé John cùng đi. Suzy không đi, cô viện cớ mệt nên ở nhà… Một mình Suzy đi ra đi vào phòng khách trong lòng không yên… Mãi, cô mới quyết định đi.

Suzy đón taxi… Địa chỉ xa trong một khu ở cao cấp vắng vẻ. Nên Suzy phải đi bộ vào. Cũng không khó tìm cho mấy khi đó là căn nhà đầu tiên… Suzy khựng lại đứng nép vào một góc. Cô ngạc nhiên khi thấy chiếc xe Il Woo chạy đến.

Cô nhìn Anh bước xuống xe vào nhà… Một người… Khoảng cách hơi xa, đèn thì tối. Cô cố nhìn thì thấy dáng một người nữ chạy ra đón Il Woo. Suzy sững người khi không tin vào mắt mình… Là Se Yeon… Cô không thể lầm lẫn.

Se Yeon quàng tay Il Woo, nhìn hai người kiểu thân thiết lắm, cả hai cùng vào nhà… Suzy tò mò, cô lần đường bên hông sân viên, khi cửa rào không đóng.

Cô đi lại cái cửa sổ, nhìn vào… Thấy Il Woo và Se Yeon ngồi cùng bàn ăn cơm rồi nói gì đó rất vui. Cô không nghe được khi cửa sổ bằng kính… Trái tim Suzy se thắt lại… Cô nhớ đến những lời Se Yeon khen tặng Il Woo.

Những giọt nước trong mắt Suzy chợt tuôn, cô lùi bước, lặng lẽ âm thầm rời khỏi… Chưa bao giờ Suzy thấy buồn như thế này. Không hiểu sao khi Il Woo và Hae In hay Soo Ah bên cạnh. Cô không có cái cảm giác đau đớn như bây giờ.

Suzy đi ra đường lớn. Mỗi bước chân cô dẫm xuống, như chính cô đang tự dẫm lên trái tim mình… Ra hẳn đến đường lớn, không hiểu sao, cô muốn quay lại.

Cô muốn tận mắt chứng kiến chứ không phải tin lời một ai đó. Nhất là lời của Hae In. Suzy quay vào… Cửa rào vẫn mở như chào đón. Không thấy Il Woo và Se Yeon đâu. Suzy vòng ra sân sau, bước nhẹ đến khi có cái cửa sổ khác.

Cô hé mắt nhìn vào… Lửa trong lòng cô như chợt bùng lên… Cô vòng ra trước, đi thẳng vào nhà khi thấy Il Woo và Se Yeon nằm trên giường hôn nhau và nhỏ đang cởi áo Anh.

Suzy xô mạnh cửa phòng…

*Rầm*

Il Woo ngồi bật dậy nhìn cô. Cô lặng người đi trong tích tắc. Cũng trong tích tắc cô quay đầu, thở dốc chạy nhanh rời khỏi căn nhà khi tận mắt chứng kiến.

-“ Suzy… Suzy…”

Bỏ lại tiếng gọi của Il Woo. Ngoài đường lớn có taxi đi qua, Suzy không đưa tay đón vì cô muốn đợi Il Woo đuổi theo. Cô đi chậm lại trong những hạt mưa rơi và cõi lòng đau buốt.

Trái tim cô thắt lại từng cơn rồi nhói lên theo những bước chân của mình… Tại sao vậy nhỉ? Được một quãng ngắn, Suzy dừng bước quay lại… Không thấy ai cả trên con đường hun hút…

Tại sao? Rõ ràng Se Yeon là bạn thân nhất của cô mà… Il Woo ơi! Tại sao anh lại đối xử với em như thế? Thiếu gì điều trên thế gian này để anh trừng phạt lỗi lầm ngày xưa đó của em… Em cam chịu tất cả…

Nhưng điều này thì không thể. Anh có biết không? Không… Anh không biết… Suzy bước đi tiếp, cơn mưa lớn hơn. Gió thổi ào ạt… Cô ngẩng nhìn trời… Không thể làm mát lòng mình bằng những hạt mưa…

Không thể tắm trong những giọt nước mắt của Trời để có ai đó tội nghiệp. Dù có ra sao… Cũng không ai thấy… Không ai đoái hoài…

--

Suzy trở về nhà ướt sũng. Cô mặc kệ đi thẳng vào nhà. Chợt cô khựng bước khi có tiếng gọi.

-“ Suzy!”

Suzy quay nhìn. Thấy dì dượng đang ngồi ở phòng khách.

-“ Con đi đâu mà dầm mưa như thế này?”

Dì hỏi rồi kéo Suzy ra ghế ngồi.

-“ Ngoài trời có mưa…”

Cô nói, rồi thấy ba mẹ nên hỏi nhỏ.

-“ Thưa ba mẹ! Bé John đâu rồi ạ?”

Bà nói:

-“ Nó vừa ngủ!”

Ông hỏi cô…

-“ Con sao vậy? Chúng tôi vừa đi xem hát, dì dượng con ngồi chơi một lát đợi con về. Con đi tắm rồi xuống nói chuyện với dì dượng đi!”

Dượng đứng lên.

-“ Thôi! Chúng tôi xin phép anh chị. Thấy nó mệt để hôm khác nói cũng được!”

Suzy vội nói:

-“ Dì dượng! Xin ở lại một lát. Con có chuyện muốn nói!”

Dì dượng ngồi xuống. Suzy bước đến trước mặt mọi người, rồi quỳ xuống. Ba đỡ Suzy.

-“ Có chuyện gì, con đứng lên rồi hẵng nói!”

Suzy lắc đầu.

-“ Con xin lỗi ba mẹ! Con xin lỗi dì dượng! Xin mọi người tha lỗi cho con!”

Suzy bắt đầu câu chuyện… Từ lúc cô quen Sehun cho đến lúc hiện tại… Họ thinh lặng lắng nghe. Rồi khi cô kể xong, thì không ai nói với ai câu nào. Suzy đành lên tiếng.

-“ Con xin phép ba mẹ, dì dượng cho con li dị!”

Suzy lại chờ đợi khi họ im lặng. Ba đứng lên.

-“ Để ba gọi thằng Woo về nói chuyện. Nó thật quá đáng!”

Suzy ngẩng nhìn ông.

-“ Xin ba toại nguyện cho con!”

Ông đỡ cô.

-“ Con đứng lên đi! Ba sẽ cho con toại nguyện. Cái thằng hư đốn đó ba sẽ tính với nó!”

Suzy lắc đầu không đứng lên.

-“ Xin ba mẹ, dì dượng tha thứ cho con!”

Họ gật đầu đồng thanh.

-“ Con đứng lên đi!”

Suzy đứng lên.

-“ Con cảm ơn ba mẹ, dì dượng!”

-“ Xin lỗi anh chị!”

Họ lại đồng thanh. Dượng nói:

-“ Tại cháu chúng tôi hư trước, anh chị đừng nói xin lỗi!”

-“ Sao anh chị nói thế, thằng con trai chúng tôi cũng có vừa gì đâu. Khỏi cần con dâu nói. Tôi biết tính nó ra sao mà. Con bé này lúc nào cũng khổ vì nó!”

Vừa nói đến đó thì Il Woo đi vào. Ba đứng lên.

-“ Cậu còn dám về nhà nữa sao!?”

Ông giơ tay lên…

*Chát*

Suzy giật mình khi Il Woo không né. Anh thinh lặng nhìn cô. Cô thấy khóe miệng Anh chảy máu. Ba thật mạnh tay.

-“ Sao anh đánh nó, anh sui?”

Dượng lên tiếng.

-“ Cháu gái tôi có lỗi trước cơ mà!”

Ba lại giơ tay lên. Anh đứng đợi không né. Dượng giữ tay ông lại.

-“ Anh không khỏe đừng nóng nảy như thế!”

Dượng quay qua mẹ.

-“ Chị sui à! Đưa anh lên nghỉ đi!”

Nghe thế bà đứng lên đỡ ông lên lầu. Ông tức giận đến không nói nữa nên đi lên lầu. Suzy cúi xuống.

-“ Suzy!”

Suzy nghe dượng gọi, cô ngẩng lên.

-“ Nó có lỗi. Con cũng có lỗi!”

*Chát*

Suzy té xuống khi không ngờ dượng đánh mình. Cô ngẩng lên với những giọt nước mắt nhìn dượng. Dượng cũng đang run rẩy vì giận giống ba. Dượng lại đưa tay lên… Suzy nhắm mắt lại…

*Chát*

Suzy nghe âm thanh vừa mới được nghe. Cô mở mắt, khi Il Woo đỡ cho cô cái tát tai đó.

-“ Cậu tránh ra!”

Dượng nói lớn khi Il Woo đứng chặn giữa dượng và cô.

-“ Cậu đâu thương yêu gì nó. Cậu che chở cho nó để làm gì?”

Dượng xô mạnh Il Woo qua một bên.

-“ Cả hai bên đồng ý chuyện li dị giữa cậu và nó. Chúng tôi biết hết mọi chuyện rồi. Tôi xin lỗi! Cháu của chúng tôi hư, tôi cần phải dạy lại!”

Dượng cúi xuống nắm lấy cánh tay Suzy kéo cô đứng lên.

-“ Về nhà! Cháu thật hư. Con gái mà làm những chuyện như thế. Nếu cha mẹ cháu sống lại họ nghĩ sao!”

Dượng kéo Suzy ra cửa. Dì cản…

-“ Anh làm gì con bé vậy? Anh làm nó đau kìa! Có chuyện gì cũng phải từ từ về nhà dạy chứ!”

-“ Từ từ… Lúc nào cũng từ từ nên mới ra nông nỗi như thế!”

Dượng nói với dì. Dì thinh lặng. Suzy bước theo dượng. Ra đến cửa cô quay nhìn Il Woo… Anh đứng lặng nơi phòng khách… Cô thấy đôi mắt Anh khẽ ướt… nhìn theo cô…

--

Dượng đưa Suzy về nhà, và cho cô một trận đòn nên thân. Cô không sợ, không buồn. Trái lại còn thấy nhẹ nhỏm trong lòng. Ôi, phải chi lúc trước… Cô cứ nhận một trận đòn. Dù tê liệt toàn thân còn hơn bây giờ… Trái tim cô như vỡ nát… Khi cô hiểu rõ mình đã yêu Il Woo… Thật tâm toàn ý yêu Il Woo… Không biết từ bao giờ…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 16-4-2019 22:19:06 | Xem tất

CHƯƠNG XVI

Hôm sau, Suzy về nhà Il Woo. Cô dọn đồ đạc cần đem theo và xin phép ông bà đem bé John đi. Cả buổi cô không thấy Il Woo ở nhà. Suzy rời nhà Il Woo trong lòng buồn rười rượi.

Sehun đón cô và bé John ngay trước cửa nhà Il Woo. Sao Sehun biết nhỉ? Trước khi lên xe, cô quay lại nhìn… Mong thấy được Il Woo dù là lần cuối. Nhưng không… Thật Il Woo không có ở nhà.

Ba ngày sau cả hai làm thủ tục li dị. Suzy chỉ gặp Il Woo khi ký đơn. Il Woo không nói gì cả. Sehun đi cùng Suzy, còn Hae In đi cùng Il Woo. Sau khi ký đơn xong, Sehun đưa Suzy và bé John ra nước ngoài chơi 3 tháng hè.

Sehun đề nghị sau 6 tháng tòa hoàn tất thủ tục li dị giữa Suzy và Il Woo thì Suzy và Sehun làm giấy kết hôn. Suzy đã từ chối, trong một đêm yên tĩnh bên bờ biển. Sehun chỉ thinh lặng.

--

Ba tháng trôi qua. Suzy và Sehun lại lao vào công việc khi mọi thứ đều dồn lại. Chuyện xảy ra không làm ảnh hưởng đến ai cả. Công ty vẫn hoạt động bình thường.

Suzy đã bình tâm khi bên Sehun. Cả hai thống nhất với nhau, sẽ là ba mẹ của bé John, nhưng là vợ chồng thì không. Chỉ là bạn. Không thấy Il Woo đến công ty đón Hae In hay Soo Ah nữa.

Suzy muốn được nhìn thấy Il Woo. Khi lòng cô nhớ Il Woo da diết. Nhưng bây giờ lại không được thấy Anh. Muốn hỏi Hae In hay Soo Ah, lại ngại không biết sao mở lời. Se Yeon đã ra nước ngoài. Suzy và cô ta chấm dứt tình bạn.

Hôm nay Suzy làm sao đấy… Từ sáng đến giờ cô làm đồ đạc rớt lung tung, tâm trí thì không yên. Cứ như sắp có bão trong lòng… 4h chiều, sắp tan sở mà hôm nay có nhiều việc đâu. Sao cô thấy mệt quá, lại khó thở. Chắc phải về sớm. Vừa chuẩn bị về thì cô nghe gọi:

-“ Suzy à!”

Suzy ngẩng lên quay ra, thì thấy Hae In bên ngoài bước vào. Cô ta có vẻ vội.

-“ Lát nữa cô đưa cái này cho Sehun, nói với cậu ấy tôi phải về sớm có việc nhé!”

Rồi cô ta đi nhanh ra, để lại một tập hồ sơ. Suzy bước ra, muốn uống một tách cà phê cho tỉnh táo. Bước trên hành lang, cô nghe tiếng Hae In nói điện thoại với ai đó…

“ Sao hôm qua anh ấy không sao?”

Rồi tiếng đầu dây bên kia Suzy không nghe được… Đến tiếng Hae In. Suzy bước theo Hae In khi canteen cũng đi bằng đường đó.

“ Bạn là bác sĩ giỏi cơ mà, nếu anh ấy có mệnh hệ gì tôi sẽ hỏi tội bạn đó!”

Rồi lại tiếng đầu dây bên kia… rồi lại tiếng cô ta…

“ Tôi không cần biết, ai kêu bạn nói chữa được. Nếu không tôi đã đưa anh Woo ra nước ngoài sớm rồi, bạn đáng ghét!”

Suzy khựng bước. Nhưng vội chạy đến thì thang máy đã đóng cửa với Hae In trong đấy.

-“ Hae In… Hae In…”

Suzy nhấn nút… Thang máy đang xuống. Cô chạy qua cầu thang chân để xuống nhà. Cô dừng lại thở hổn hển, đầu óc quay cuồng. Thấy Hae In bước ra cửa lớn. Cô vội níu Hae In lại.

-“ Hae In! Anh Woo sao vậy? Cho Suzy biết… Anh Woo sao vậy?”

Hae In nhíu mày, đón xe. Suzy theo lên xe cùng Hae In.

-“ Chuyện gì đã xảy ra cho anh Woo vậy?”

Hae In quay đi.

-“ Chị đâu tin lời tôi nói!”

Suzy vội lắc đầu khi cô ta nói dỗi.

-“ Không đâu mà… Suzy tin, Suzy tin!”

Hae In quay qua Suzy.

-“ Anh Woo đâu có sao đâu!”

Suzy níu tay cô ta năn nỉ.

-“ Cho Suzy biết đi mà!”

-“ Chị và anh ấy đâu còn gì nữa mà chị phải lo!”

Suzy buông tay cúi xuống, nghe Hae In tiếp:

-“ Là chị lên tiếng trước đòi li dị mà. Chị đã có gia đình riêng. Anh ấy cũng có gia đình riêng. Chị không sợ Sehun chồng chị giận à?”

Suzy lắc đầu.

-“ Suzy và Sehun không có gì cả, chúng tôi chỉ là bạn thôi!”

-“ Vậy sao?”

-“ Thật!”

Chiếc xe dừng lại nơi một bệnh viện. Hae In bước vào.

-“ Chị đi theo tôi làm gì? Tôi đã nói rồi, không có gì xảy ra cho anh Woo cả!”

Suzy khựng bước, khi Hae In đi trước quẹo qua ngã rẽ đụng phải ai đó.

-“ Hae In!”

Suzy nghe tiếng của Il Woo.

-“ Suzy bị sao vậy? Sao em nói trong điện thoại anh nghe không rõ. Em cho anh biết đi, Sehun đâu? Sao để cho Suzy tự lái xe một mình. Suzy không giỏi chuyện cầm lái đâu!”

Những giọt nước trong mắt Suzy rơi xuống khi nghe những lời nói mang đầy sự lo lắng của Il Woo.

-“ Em nói đi. Hae In! Ở đây có tới mấy chổ cấp cứu! Em nói cho anh biết đi, Suzy ở khu nào?”

-“ Anh buông em ra, anh làm em đau!”

Hae In la lên.

-“ Xin lỗi! Anh không cố ý!”

-“ Người ta đã có gia đình. Có liên quan gì đến anh đâu mà anh lo, anh đâu tin lời em nói!”

Hae In lập lại những lời nói với Suzy lúc nãy.

-“ Anh xin lỗi! Anh tin… Anh tin…”

Cô ta bật cười.

-“ Giờ này mà em còn cười được nữa à!”

-“ Suzy! Chị ra đây!”

Suzy bước lên trước khi nghe Hae In gọi. Il Woo từ ngã rẽ bên kia bước nhanh tới. Nhưng cả hai chợt khụng bước khi đã trông thấy nhau.
Có một khoảng cách vô hình ở giữa hai người khiến không ai dám bước thêm bước nữa. Hae In bước tới đứng chen chặn ở giữa, rồi nói:

-“ Hai người đó. Đáng ghét! Đáng đời! Không nghe lời tôi. Chỉ nghe lời bậy bạ của thiên hạ!”

Hae In nhìn Il Woo.

-“ Anh đó! Em nói gì trong điện thoại mà anh cho là Suzy cấp cứu?”

Rồi cô ta quay qua Suzy.

-“ Còn chị đó! Làm như trên đời này chỉ có ảnh tên Woo vậy!”

Suzy cúi xuống.

-“ Hai người còn đứng đó? Nếu không có gì để nói với nhau thì về đi!”

Hae In kéo tay Suzy đi. Suzy quay nhìn Il Woo. Cô thấy Anh cứ đứng nhìn mình. Cô quay đi với giọt nước mắt khẽ rơi.

-“ Chưa thấy ai hồ đồ như hai người!”

-“ Hae In!”

Il Woo gọi, Hae In dừng bước, nhìn Suzy.

-“ Woo gọi tôi. Không gọi chị. Chị về đi!”

Suzy cảm thấy nghẹn ngào nơi cổ khi nghe Hae In nói thế. Cô lao nhanh ra khỏi bệnh viện với những giọt nước mắt tủi hờn.

-“ Suzy… Suzy!”

Suzy khựng bước khi Il Woo đã đuổi kịp mình. Anh ôm cô thật chặt.

-“ Suzy! Em đừng đi! Đừng bỏ anh đi nữa, về nhà với anh… Được không?”

Suzy quay nhìn Il Woo.

-“ Anh xin lỗi! Tha thứ cho anh…”

Suzy thinh lặng khi chưa biết nói gì, thì nghe tiếng Hae In.

-“ Woo hư như vậy. Chị đừng tha lỗi cho anh ấy!”

-“ Em đừng nói lung tung nhe, Hae In!”

Il Woo nói. Hae In cười khoát tay Suzy một bên, Il Woo một bên.

-“ Thôi đi. Hai đứa con nít, để mẹ dẫn tụi con về nhà!”

Suzy nhíu mày, Hae In nhìn Il Woo.

-“ Xe anh đâu?”

Il Woo đưa tay chỉ. Hae In kéo cả hai ra xe. Il Woo mở cửa xe. Hae In và Suzy ngồi ghế sau. Il Woo lái xe đi. Suzy im lặng nhìn Il Woo. Cô thấy Il Woo không thay đổi cho lắm. Chỉ là có thêm một dấu chân chim nơi đuôi mắt.

Hae In tằng hắng lấy giọng:

-“ Suzy à! Không có dịp nào cả ba cùng ngồi nói chuyện cả. Giờ tôi nói cho chị biết . Tôi và Woo không có gì cả. Nhưng anh ấy và Soo Ah thì có một chút… Là tình bạn thôi, ngày xưa tôi đã nói Woo luôn là người bạn tốt, đến mức anh ta luôn đem phiền phức đến cho mình…”

-“ Hae In!”

Il Woo chặn lời cảnh cáo Hae In. Hae In lên giọng.

-“ Em nói xong rồi anh trở mặt với em cũng được. Tôi không đổ lỗi hết cho Se Yeon. Thật ra mỗi người đều có một lỗi lầm nhỏ, nhưng gộp lại cũng đủ để trở thành lớn. Và Se Yeon đã đứng giữa lợi dụng mọi người. Se Yeon luôn tự cho mình là bạn thân nhất của chị. Cô ta tìm Woo và nói rõ cõi lòng chị, những suy nghĩ của chị cho Woo biết, và khuyên Woo li dị, trả tự do cho chị để chị đến với Sehun. Woo không muốn chị tổn thương với những lời chị đã nói, nên Woo…”

-“ Hae In!”

Il Woo lại nhắc.

-“ Anh im đi, để em nói!”

Hae In lớn tiếng tiếp.

-“ Se Yeon nói có cách làm cho chị lên tiếng đòi li dị trước và cô đã bày cho Woo, Woo yêu chị đến mức cù lần nghe theo. Và đã xảy ra cớ sự. Hôm đó cô ấy gài Woo. Cô ta muốn chiếm Woo. Muốn phá hoại chị khi thấy chị hạnh phúc, muốn ở địa vị của chị, chị chọn bạn chơi thật là hay!”

Suzy cúi xuống.

-“ Bây giờ chị hãy nói cho Woo biết là thật lòng chị yêu Sehun hay Woo!”

Suzy thinh lặng.

-“ Chị cứ thinh lặng để cả thiên hạ hiểu lầm!”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Woo đang lái xe, chị không nói chỉ gật đầu sao anh ấy biết!”

-“ Chuyện của người ta cô cứ xen vào!”

Il Woo lên tiếng. Hae In hét lên.

-“ Dừng xe!”

Chiếc xe đột ngột dừng lại. Hae In bước ra xe kéo theo Suzy.

-“ Em đưa Suzy đi đâu đó?”

Il Woo vội nói, Hae In cười mở cửa xe đằng trước đẩy Suzy ngồi vào.

-“ Làm ơn mắc oán. Em trả nợ lần cuối cho anh đấy nhé. Nếu lần sau anh để mất chị không giúp được anh đâu!”

Il Woo bật cười nhẹ.

-“ Cảm ơn Hae In!”

Suzy cũng nói.

-“ Cảm ơn!”

Hae In đóng cửa xe đưa tay vẫy… Il Woo nhìn Suzy.

-“ Về nhà nhé, ba mẹ nhớ em!”

Suzy gật đầu nhẹ.

-“ Còn… anh?”

Il Woo mỉm cười...

-“ Anh cũng thế!”

Il Woo lái về nhà. Suzy đưa tay nhìn đồng hồ. Cô lấy điện thoại bấm số, gọi Sehun. Cô đặt loa ngoài.

“ Alô!”

Tiếng Sehun.

“ Em đi đâu vậy? Anh Woo có gọi cho anh tìm em. Ảnh la anh om sòm trong điện thoại bảo sao cho em lái xe… gì gì đó anh không hiểu gì…”

Suzy mỉm cười ngẩng nhìn Il Woo. Cô thấy Il Woo nhìn mình với cái nhìn thật ấm, cùng nụ cười gượng thật dịu dàng. Suzy hạ giọng:

“ Em đang đi cùng anh ấy. Anh đi đón con chưa?”

“ Chưa! Anh chuẩn bị đi nè. Hồ sơ trên bàn làm việc của em, có phải là của Hae In gởi cho anh không?”

“ Oh! Em xin lỗi! Phải rồi, hồ sơ có bìa màu đỏ. Em đi đón con cùng anh Woo nhe!”

“ Okie!”

“ Và đưa con về nhà anh Woo!”

“ Okie!”

“ Bye anh!”

“ Bye!”

Suzy cúp máy. Il Woo lái xe vòng qua đường khác… Suzy nhớ lại lúc tối đầu tiên cô gặp lại Sehun. Sehun gọi điện cho cô, có Il Woo ở bên.

-“ Sao em với Sehun có thể cười vui vẻ như thế nhỉ!?”

Il Woo hạ giọng. Suzy nắm tay Il Woo.

-“ Có gì đâu. Vui thì cười thôi. Tại anh lúc nào cũng làm mặt lạnh!”

--

Xe dừng lại ở trường, Suzy mở cửa xe.

-“ Em vào đón nó một mình được rồi!”

Rồi Suzy đi vào. Bé John thấy Suzy thì chạy lại mừng quýnh, nó nắm tay cô thật chặt.

-“ Bé John của mẹ hôm nay học được cái gì nào?”

Nó ngẩng lên.

-“ Rất nhiều mẹ ạ!”

Nó giống Il Woo trong cách nói nhiều hơn là Sehun.

-“ Ngày mai chủ nhật! Mẹ đưa con đi chơi công viên được không?”

Suzy cười gật đầu.

-“ Okie!”

-“ Mẹ à! Ba tháng rồi con không được gặp ông bà nội và ba Woo. Chừng nào chúng ta mới về nhà hả mẹ?”

Nó hỏi, nó không biết chuyện li dị của hai người. Nó chỉ biết ba Sehun đưa nó đi du lịch khi ba Woo không rảnh mà thôi. Cả hai đã đến cổng trường.

-“ Ah… Ba kìa!”

Bé John reo lên, buông tay Suzy khi thấy Il Woo đứng ở bên cổng trường đợi nó. Từ xa Il Woo đã dang tay đón nó. Anh tung nó lên cao rồi xoay tròn nó.

Suzy lặng người đi nhìn Il Woo cười với bé John. Cô nghĩ… Nếu như Il Woo cười nhiều một chút, có lẽ cô không thấy sợ Anh. Và cô sẽ không giữ nhiều nguyên tắc trước Anh đến thế.

Biết đâu cô sẽ nổi loạn, và Anh thích như thế hơn thì sao? Khi cô lúc nào cũng phục tùng Anh như phục tùng một chủ nhân vậy. Il Woo bế bé John ra xe. Cô nghe nó hỏi Anh.

-“ Về nhà phải không ba? Ba rảnh chưa? Hết việc chưa? Con muốn đi chơi công viên mà có ba Woo và mẹ!”

Il Woo gật đầu.

-“ Ba rảnh rồi! Ngày mai ba đưa mẹ và con đi nhé!”

Bé John nhào tới hôn lên má Il Woo.

-“ Cảm ơn ba!”

Mọi người lên xe. Đi được một khoảng Suzy nói Il Woo dừng lại để cô mua quà. Vì ngày trước, lần đầu tiên cô đến nhà Anh. Là Anh tự mua quà trước rồi đưa cho cô.

Lần này cô phải tự ý mua mới được. Suzy chọn quà thật kỹ, để Il Woo và bé John ngoài xe ngồi đợi. Xong, cô đi ra với túi giấy to trên tay. Il Woo vội mở cửa xe xách túi xách to trên tay Suzy.

-“ Sao em khách sáo vậy?”

Suzy cười nhẹ.

-“ Mua cho cả nhà!”

Il Woo lái xe đi. Bé John ngồi trên cùng Il Woo, còn Suzy ngồi dưới. Suzy nghe nó nói:

-“ Ba à! Con đi chơi có mua quà cho ba và ông bà nội. Nhưng con để ở nhà rồi. Ngày mai qua lấy ba nhé!”

Sau khi li dị. Suzy ở riêng chứ không ở nhà Sehun. Il Woo…

-“ Ừ!”

Nhẹ…

-“ Cảm ơn con!”

-“ Mẹ giúp con lựa đấy!”

-“ Vậy à?”

Nó gật đầu… Xe quẹo vào nhà. Trái tim Suzy đập thình thịch… Cảm giác lần đầu tiên hiện về trong lòng. Bé John mở cửa xe bước xuống, rồi chạy nhanh vào trong nhà với tiếng gọi lớn.

-“ Nội ơi! Nội ơi!”

Suzy đứng đợi Il Woo xách quà rồi cô mới vào cùng Anh. Cô mỉm cười nhìn Anh. Anh nắm chặt tay cô.

-“ Em hồi hộp vậy? Đây đâu phải là lần đầu tiên ngày xưa đó đâu!”

Suzy lắc đầu nhẹ nhìn Il Woo... Thật thì hiện giờ cô cảm thấy rất hồi hộp, hơn cả ngày ấy. Vào đến nhà thì Suzy thấy ba mẹ và bé John đã ngồi ở phòng khách. Nó đang ngồi trong lòng ông nội. Nghe nó nói:

-“ Ông nội à! Con không đi nữa đâu. Bây giờ ba Woo rảnh rồi. Mẹ nói sẽ ở nhà, không đi nữa!”

Trời… Suzy nghĩ… Cô nói thế với nó lúc nào nhỉ. Chắc là lúc cô đi mua quà, Il Woo đã dạy nó. Cô bước tới, hạ giọng:

-“ Chào ba mẹ!”

Ông cười nhẹ.

-“ Chào con!”

Bà nói:

-“ Hai đứa lên lầu tắm rồi xuống ăn cơm. Để bé John cho mẹ tắm cho nó!”

Bà dắt tay bé John lên lầu.

-“ Đi tắm nào John!”

Suzy nhìn qua, thấy ông nhìn mình. Cô bước lại gần ông, rồi quỳ xuống. ông đỡ cô.

-“ Con có chuyện gì muốn nói thì ngồi lên ghế rồi nói!”

Il Woo đỡ Suzy đứng lên.

-“ Con xin lỗi ba!”

Ông xoa đầu cô.

-“ Sao con khách sáo vậy? Ba tháng trước ba đã tha thứ cho con rồi cơ mà!”

Ông ngẩng nhìn Il Woo.

-“ Cậu đấy! Nó dễ thương ngoan hiền như vậy mà cậu không biết giữ!”

Il Woo ngồi xuống bên ông.

-“ Thì con đem con dâu tốt hiền ngoan về cho ba rồi đây này!”

-“ Mang về cho tôi thôi à!”

Ông nói. Il Woo ngẩng nhìn Suzy khi cô đứng.

-“ Suzy à!”

Suzy nghe ông nói. Cô…

-“ Dạ!”

Ông tiếp:

-“ Sau này nó có ăn hiếp con điều gì. Con nói với ba nhé!”

Suzy gật đầu.

-“ Sao ba lại dạy vợ của con trai mình, ăn hiếp con trai mình nhỉ!”

Suzy bật cười nhẹ khi Il Woo lại nói tiếu. Ông đưa tay lên.

-“ Đừng ba!”

Suzy vội cản. Il Woo và ông cùng cười.

-“ Cậu thấy chưa? Nó bênh vực cậu kìa!”

Il Woo gật đầu. Ông tiếp:

-“ Thôi! Hai đứa đi tắm rồi xuống ăn cơm. Lâu rồi không có bữa cơm gia đình!”

Suzy…

- Dạ. Con xin phép!”

Rồi Suzy đi lên lầu. Il Woo bước theo cô. Cô khựng bước trước cửa phòng mình… Căn phòng vẫn nguyên vẹn với đồ đạc của cô mà cô không đem đi hết. Il Woo đẩy Suzy bước vào.

-“ Anh để nguyên như cũ. Em không nhận ra đây là phòng của mình sao!”

Suzy quay nhìn Il Woo. Cô nhận lấy nụ cười của Anh.

-“ Sao nhìn anh như vậy?”

Suzy quay đi hỏi.

-“ Anh tắm trước hay em tắm trước!”

Cô mở tủ lấy đồ. Cố làm ra vẻ tự nhiên nhất. Đột ngột, Il Woo từ đằng sau ôm lấy cô.

-“ Hai người cùng tắm!”

Suzy nhẹ nhàng xoay người đối diện với Il Woo.

-“ Ba mẹ đợi chúng ta xuống ăn cơm, có gì tối nói!”

Il Woo buông tay.

-“ Vậy em tắm trước đi. Anh có chút việc!”

Rồi Il Woo đi ra. Suzy đi tắm. Tắm xong, Suzy đang ngồi sấy tóc thì Il Woo đi vào.

-“ Em tắm xong rồi à? John nó đói bụng, đòi ăn cơm. Chúng ta xuống ăn cơm đi, rồi lát anh tắm sau vậy!”

Suzy đứng lên.

-“ Dạ! Anh xuống trước đi, em thay đồ rồi em xuống!”

Il Woo cười nhẹ lắc đầu.

-“ Em thay đi. Anh đợi em!”

Suzy bối rối, khi Il Woo cứ nhìn Suzy, đợi cô thay đồ. Cô đưa tay cởi áo nhìn Il Woo với sự e dè khi Anh đứng nhìn như chiêm ngưỡng cô. Đột nhiên Il Woo bật cười lao tới ôm lấy Suzy.

-“ Mới ba tháng rời anh thôi. Em lại biết mắc cở à!”

Suzy nói nhỏ quay đi.

-“ Anh… Có giận em không? Có tha thứ cho em không?”

Il Woo đưa tay đẩy mặt Suzy lên ngước nhìn Anh.

-“ Sao anh lại giận em? Anh là người có lỗi, không phải em!”

Il Woo cởi áo cho Suzy, giúp cô thay đồ. Cô không phản kháng. Cả hai xuống nhà, ăn cơm… Rồi ra dạo sân viên. Bé John cùng ông bà nội trong nhà chơi. Nó đang kể về chuyến du lịch của nó.

Il Woo nắm tay Suzy đi vòng quanh sân viên. Cô thấy Anh không nói nên cô cũng thinh lặng. Rồi cả hai cứ ngồi nhìn trời… Nếu không mưa thì có lẽ cả hai chưa vào nhà.

Suzy lên lầu liền khi ba mẹ, và bé John đã về phòng ngủ. Cô ngồi ở bàn trang điểm xõa tóc ra khi tóc bị ướt vì nước mưa.

-“ Anh đi tắm nhé! Anh ướt hết rồi!”

Nghe Il Woo nói, Suzy…

-“ Dạ!”

Il Woo đi vào phòng tắm. Suzy đi ra balcon nhìn mưa. Cô cảm thấy giữa cả hai như có khoảng cách gì đó… Những hạt mưa rơi thật nhiều. Gió thổi mạnh. Mãi một lúc, cô cảm thấy lạnh, nhưng không muốn vào.

Cô muốn đóng băng tất cả mọi thứ… Cho mất cảm xúc… Hay giữ nó mãi nguyên vị trí này… Chẳng thể biết nữa…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 17-4-2019 23:30:29 | Xem tất

CHƯƠNG CUỐI

-“ Tối rồi sao em ra đây tắm mưa vậy? Suzy!”

Suzy khẽ giật mình khi Il Woo từ đằng sau ôm cô vào lòng. Cô đặt tay mình lên tay Il Woo dõi mắt ra xa hỏi nhỏ:

-“ Anh có biết sao em thích mưa không?”

-“ Nói cho anh biết đi!”

Tiếng nói Il Woo thật trầm bên tai. Suzy tiếp:

-“ Nghe dì dượng kể… Hôm em ra đời, trời mưa rất lớn. Ba đưa mẹ đi với quãng đường ngập nước thật vất vả. Xe hư… Ba phải bế mẹ một quãng đường dài đó trong đêm, trong giông bão. Ba nói sinh em ra thật vất vả. Mấy hôm sau, mưa liên tiếp không dứt. Mẹ nói: Con gái chúng ta như giọt mưa rơi xuống đất. Dưới chân người ta, không ai đoái hoài. Nhưng ba lại nói: Bà thấy không, nó sinh ra thì trời mưa bão như thế, nó khiến người ta khổ, nó đem bão đến cho người ta thì đúng hơn…”

Kể đến đó thì những giọt nước từ khóe mi Suzy khẽ rơi xuống…

-“ Em đem bão đến cho anh rồi phải không?”

Il Woo thinh lặng siết chặt vòng tay. Suzy tiếp:

-“ Em đã khiến anh đau lòng vì em. Em không biết phải trả ơn cho anh như thế nào!”

Il Woo lắc đầu nhẹ:

-“ Anh không mong em trả ơn cho anh. Chỉ mong em đừng thinh lặng với anh… Anh mong em cũng như những người phụ nữ khác, biết hờn, biết ghen, biết nổi giận trước anh. Đừng lúc nào cũng cam chịu, cũng dạ ngoan ngoãn, điều đó khiến anh hiểu, anh sở hữu em, chỉ sở hữu thân xác em mà thôi…”

-“ Dạ!”

Il Woo bật cười. Suzy cũng cười theo. Cô sửa lại.

-“ Em nghe rồi!”

-“ Ngày mai, đưa con đi chơi, rồi thứ hai mình lên tòa rút giấy li dị nhé! Luật sư báo cho anh, ngày mốt họ mới đưa ra quyết định!”

Suzy gật đầu tính… *Dạ* Nhưng đổi lại.

-“ Tùy anh!”

Il Woo nắm tay Suzy.

-“ Trễ rồi! Đi ngủ thôi em. Ngày mai đi sớm cho con chơi thỏa thích!”

Il Woo đưa Suzy vào. Cô ngồi xuống giường. Il Woo đi tắt đèn, mở đèn ngủ. Rồi đóng cửa balcon khi mưa hắt vào. Anh chỉnh máy điều hòa, rồi khóa trái cửa phòng lại.

Suzy ngồi lặng trên giường nhìn Il Woo đi qua đi lại làm việc. Bất chợt Il Woo quay lại, thấy Suzy nhìn. Anh cười nhẹ bước đến bên Suzy.

-“ Xong rồi, đi ngủ thôi!”

Suzy cười nhẹ đáp lại.

-“ Anh Woo à!”

-“ Gì hở em?”

Il Woo ngồi xuống giường. Suzy đẩy Il Woo đứng lên.

-“ Hay anh biễu diễn cho em xem đi… Hôm đấy em chưa được xem!”

Il Woo bật cười.

-“ Hôm đấy anh vừa cởi áo ra, em đã la như gặp phải ma…”

Suzy bật cười, quỳ gối vòng tay lên cổ Il Woo.

-“ Có thật là anh chỉ cởi áo thôi không?”

Suzy hỏi nhỏ. Il Woo nhíu mày.

-“ Em tưởng anh điên chắc!”

Suzy lại bật cười. Il Woo nắm tay cô.

-“ Lúc trước em cứ nhìn anh như nhìn tên điên vậy!”

-“ Tại anh làm chuyện không tưởng! Nói cho em biết có phải vì anh yêu Soo Ah quá, nên anh cố tình lấy cho bằng được em không?”

Il Woo cúi xuống.

-“ Phải!”

-“ Còn Hae In?”

-“ Bọn anh là bạn, rất thân! Còn Se Yeon…”

Il Woo quay nhìn Suzy.

-“ …Anh xin lỗi! Hae In có nói với anh, đừng giao du với Se Yeon nhiều quá, cô ta không tốt. Anh thấy cô ta là bạn thân của em. Hơn nữa có chuyện gì em cũng nói cho cô ta biết. Se Yeon chủ động tìm anh, nói với anh rất nhiều về những suy nghĩ của em. Rằng cô ta là bạn thân nhất với em nên không muốn em buồn, bảo anh cho em tự do. Em mới đến được với Sehun…

…Cô ta đưa ra cho anh bằng chứng, những ngày anh ở nước ngoài  cùng ba mẹ phẫu thuật… Nhìn hình anh thấy em, Sehun và bé John trong rất vui. Em cười hạnh phúc bên hai người đó, Se Yeon nói đó là một gia đình…

…Nếu anh thật lòng nghĩ cho em, anh nên buông tay, để em hạnh phúc, rằng anh còn có Soo Ah. Khi Soo Ah trở về anh rối lắm. Cô ta buồn khi đã li dị. Anh an ủi cô ta, đưa cô ta đi chơi cho khuây khỏa. Khi đó anh mới biết người anh yêu bây giờ là em…

…Anh rất đau lòng khi đứng nhìn em bên Sehun, đi cùng Sehun, biết Sehun vẫn còn yêu em, nên Anh đồng ý buông tay. Anh tính nói li dị với em, nhưng ngẫm nghĩ lại… Ngày trước khi em mới sinh bé John. Lúc nào cũng thấy em lặng lẽ bồng bé John khóc một mình…

…Anh đau lòng lắm! Anh không muốn một lần nữa làm em tổn thương, Anh dò ý em, nhưng em không nói. Se Yeon hối thúc, cô ta nói em buồn đòi đi chơi, và cô ta có cách để em lên tiếng trước…

…Rồi hôm ấy ở Bar, về nhà tưởng em giận dỗi lớn tiếng đòi chia tay, nhưng không… Em khóc, anh chỉ muốn ôm em vào lòng nói rõ tất cả tình yêu của anh dành cho em, nhưng anh biết như thế là ích kỷ khi em không yêu anh…

…Anh đâu thể giữ em bên mình. Ngày trước anh đã ích kỷ, chỉ vì lo cho em cuộc sống đầy đủ anh đã bắt em thế này, thế kia. Lúc đó chưa có tình cảm gì, còn bây giờ đã khác. Hôm đó Se Yeon hẹn anh đến nhà cô ta, nói có cách khác giúp anh, rồi…”

Suzy vội đưa tay đặt lên môi Il Woo.

-“ Em hiểu rồi!”

-“ Anh xin lỗi!”

Il Woo nắm chặt tay Suzy. Cô lắc đầu nhẹ.

-“ Ai mà không có lỗi! Lúc em rời khỏi nhà Se Yeon. Em đứng đợi anh ngoài đường lớn, nhưng không thấy anh đuổi theo em. Em nghĩ anh không còn cần em nữa, nên em mới quyết định…”

-“ Em đợi anh?”

Suzy gật đầu.

-“ Em đau đớn khôn cùng khi nhìn thấy anh bên Se Yeon. Thứ cảm giác đó không giống như anh bên Soo Ah, hoặc Hae In, hoặc một ai đó. Em như bị xé toạc lồng ngực, lấy trái tim rời khỏi thân thể em…”

Suzy nhìn Il Woo với cái nhìn thật sâu trong mắt.

-“ Anh xin lỗi! Tha thứ cho anh…”

Suzy vòng tay lên cổ Il Woo, ôm Il Woo thật chặt khi cô nghe và cảm nhận được sự hối lỗi của Il Woo qua từng câu từ. Cô siết chặt vòng tay hơn khi nghe được tiếng nấc trong lòng Il Woo. Cô chuyển đề tài.

-“ Sao anh yêu em vậy?”

Il Woo cũng siết chặt vòng tay.

-“ Yêu là yêu… Vậy thôi!”

Suzy bật cười nhẹ.

-“ Em cũng thế!”

Il Woo đẩy nhẹ Suzy ra, nhìn cô.

-“ Thế là sao?”

-“ Em yêu anh!”

Suzy nói nhanh rồi cúi đầu… Bối rối… Cô cảm nhận đôi môi Il Woo chạm trên mắt mình… Thật nhẹ… Đến má… Cô ngẩng nhìn Il Woo… Đón nhận ánh nhìn thật sâu trong mắt. Il Woo đưa tay lên cởi áo cô. Cô không phản kháng.

-“ Em sao vậy?”

Il Woo vội hỏi, khi thấy vết sẹo tròn trên ngực phải Suzy.

-“ Em bị sao vậy?”

Il Woo đứng lên bật đèn.

-“ Lúc trước em đâu có vết sẹo ở đây?”

Suzy nhìn xuống ngực mình… Một vết sẹo tròn rộng khoảng bằng cườm tay. Cô nói:

-“ Em bị phỏng!”

-“ Sao bị phỏng? Sehun hứa với anh là trông chừng em cẩn thận mà!”

Suzy lắc đầu nhẹ.

-“ Hôm tối đó dượng đưa em về, cho em một trận đòn. Dì cản, rồi dì dượng giằng co qua lại, khiến nước sôi trên bàn đổ vào người em!”

-“ Dượng đánh đòn em à?”

Suzy gật đầu.

-“ Đau lắm! Nhưng lại làm cho em nhẹ lòng với tội lỗi của mình. Lúc đó em chỉ muốn có anh bên cạnh, che chở cho em, như lúc dượng đánh em ở nhà anh!”

Il Woo ôm Suzy vào lòng.

-“ Từ nay về sau anh sẽ không để em phải đau lòng vì bất cứ điều gì nữa!”

Suzy mỉm cười ôm lấy Il Woo.

-“ Vậy bão trong lòng sẽ không còn à!?”

-“ Bão trong lòng chỉ để cho mình anh gánh chịu…”

Suzy đặt tay lên môi Il Woo không để Anh nói tiếp.

-“ Em đi làm thẩm mỹ nhe!”

Suzy lại lái sáng chuyện khác.

-“ Mắc công anh nói em làm mất mặt anh!”

Il Woo đưa tay chạm eo Suzy.

-“ Em trêu anh à! Không cần phải làm thẩm mỹ…”

Il Woo đẩy Suzy ngã ra giường.

-“…Để đó cho anh nhớ mỗi khi anh yêu em…”

Il Woo cúi xuống trao Suzy một nụ hôn thật ngọt.

--

Sáng… Cả hai đều dậy sớm. Chuẩn bị xong xuôi thì bé John được bà nội thay đồ xong. Cả nhà ăn sáng, rồi đi chơi. Il Woo chở hai mẹ con đến công viên mọi hôm Anh hay đưa bé John đi chơi. Nó thích chơi những trò chơi hiện đại có cảm giác mạnh.

Suzy chỉ ngồi nhìn Il Woo và nó chơi, chứ không dám chơi… Chơi xong vài trò là nó mệt, nên ngồi nghỉ. Il Woo đi mua nước uống cho Suzy và nó… Cô nhìn quanh chờ Il Woo, khi bé John xin phép cô chạy chơi loanh quanh.

Gió man mát khiến Suzy cảm thấy trong lòng phơi phới. Đúng là mưa sẽ tạnh. Trời sẽ sáng… Suzy lặng người đi khi nhìn thấy Il Woo từ đằng xa đi lại. Hôm nay cô mới thật sự để ý đến Anh. Bây giờ cô mới cảm nhận được những câu nói của Se Yeon… Trông Anh thật quyến rũ… Il Woo mỉm cười thật ấm ngồi xuống bên Suzy.

-“ Làm gì nhìn anh vậy? Từ đằng xa thấy em nhìn anh không chớp mắt!”

Il Woo đưa nước cho Suzy. Cô cầm lấy cười nhẹ.

-“ Em cười anh à?”

Il Woo lên giọng. Suzy lắc đầu nhìn Il Woo rồi quay đi nói vu vơ.

-“ Sao mãi đến hôm nay em mới thấy chồng em đẹp trai nhỉ!”

Il Woo bật cười hôn lên má Suzy. Cả hai chợt ngẩng nhìn… Thấy bé John đứng đó bịt mắt lại.

-“ Ba mẹ… Xong chưa ạ?”

Bé John hỏi. Cả hai cùng cười. Nó chạy lại, hôn lên má Il Woo rồi má Suzy.

-“ Con yêu ba mẹ!”

-“ Ba mẹ cũng yêu con!”

Il Woo nói. Nó sà vào lòng Il Woo. Huyên thuyên đủ chuyện… Suzy cảm thấy mình thật hạnh phúc.

Ba ngày sau. Suzy giao mọi việc lại cho Sehun và Hae In. Gởi lời cảm ơn đến họ. Sau đó lên máy bay đi Hawaii làm lại từ đầu với Il Woo… Tuần trăng mật muộn màng.

Mười tháng sau. Suzy sinh em bé, lại là một bé trai, Il Woo nói: Phải sanh cho anh con gái mới thôi!... Suzy đùa: Con gái sẽ làm anh khổ!... Il Woo lắc đầu nói không sợ khổ, ba mẹ và dì dượng rất vui.

Gần một năm lại trôi qua… Bình yên và hạnh phúc…

--

-“ Suzy!”

Suzy dừng tay rời khỏi bàn phím. Cô quay ra, thấy Il Woo bước vào.

-“ Em đáng ghét! Được nước làm tới. Con mới hơn một tuổi thôi. Em đã giao hết anh. Anh còn rất nhiều công việc phải làm mà!”

Suzy mỉm cười.

-“ Bé Jack nó ngoan mà, đâu hay khóc nhè như Johnny đâu!”

-“ Phải rồi! Anh dỗ nó suốt. Không làm được việc gì cả đây này!”

-“ Ông bà nội nó đâu?”

-“ Trời ơi! Chẳng lẽ cứ sinh con ra rồi quăng cho ông bà nội!”

-“ Tại anh thích lo thôi!”

-“ Em thấy anh hiền! Em ăn hiếp anh!”

Suzy bật cười.

-“ Em làm gần xong rồi!”

-“ Suốt ngày em ngồi máy vi tính, em viết gì đó?”

Tiếng Il Woo bên tai. Suzy ngước nhìn Il Woo khi Anh nhìn vào màn hình.

-“ Câu chuyện của chúng ta!”

Il Woo đặt tay vào con chuột, lướt bánh xe.

-“ Trời! Viết gì dài vậy? Chừng nào mới xong? Chuyện của chúng ta có gì đâu để em viết!”

-“ Có chứ!”

Suzy lên giọng.

-“ Rồi mai này con lớn lên. Em sẽ cho nó đọc để nó hiểu rõ ba mẹ nó đến với nhau như thế nào!”

Il Woo thở ra.

-“ Em cho con đọc bậy bạ…”

-“ Sao anh nói thế? Anh sợ con biết những tật hư của anh ngày xưa à?”

Il Woo đứng thẳng người quay đi.

-“ Tại sao phải sợ? Anh có cái xấu cũng có cái tốt vậy! Con nó ngủ rồi, nhưng nếu nó dậy em trông nó nhé! Anh đi làm việc!”

Il Woo bước đi. Suzy níu tay Il Woo lại.

-“ Anh Woo à?”

-“ Gì hở em?”

Il Woo xoay lại. Suzy ngước nhìn Il Woo.

-“ Câu chuyện của em chưa có tựa đề. Anh đặt cho em đi!”

Il Woo nhíu mày.

-“ Em tự đặt đi!”

Suzy lắc đầu nhõng nhẽo đứng lên vòng tay lên cổ Il Woo.

-“ Em không nghĩ ra!”

-“ Vậy…”

Il Woo suy nghĩ…

-“ Bão lòng… đi!”

Suzy hôn nhẹ lên môi Il Woo.

-“ Cảm ơn anh!”

Il Woo cười đi ra.

-“ Anh đi làm việc của anh được rồi phải không?”

Suzy nhìn theo Il Woo. Đợi anh đi khuất. Cô đi qua phòng bé Jack… Thấy nó nằm ngủ ngon lành. Nó ngoan hơn Johnny nhiều, giống Suzy lúc bé.

Thời gian trôi qua… Suzy mệt mỏi nên về phòng khi đã 2h đêm. Bước vào phòng Suzy thấy Il Woo cũng đã ngủ… Tội nghiệp Anh… Có lẽ Anh rất mệt. Suzy đi lại bàn vi tính tắt máy. Cô khựng tay, nhìn vào màn hình… Thấy dòng chữ nghiêng in đậm trong trang word…


… Nếu như cảm xúc của Em là những giọt mưa rơi xuống đất… Thì Anh nguyện là người dang tay đón lấy, ôm vào lòng. Thấm ướt vào tận sâu trong trái tim Anh. Thứ cảm giác lành lạnh như xuyên thấu trái tim ấy… Bão trong lòng chợt đến thì cũng là lúc Em chợt đi… Anh ôm chặt vòng tay. Giữ lại bão… Giữ lại những hạt mưa. Dù có là lành lạnh xuyên thấu trái tim này, cũng xin nguyện giữ lại. Trong lòng Anh có bão có mưa… Cũng có nghĩa là có Em trong đấy… Anh mãi mãi yêu Em… Suzy!



Suzy đứng lên quay nhìn ra giường. Cô bước nhè nhẹ lại gần bên Il Woo… Anh nằm lặng yên với hơi thở thật đều. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên mắt Il Woo, rồi lên mũi… Il Woo từ từ mở mắt.

-“ Sao em lại đánh thức anh?”

Il Woo hỏi với đôi mày khẽ nhíu lại. Suzy lắc đầu mỉm cười, nói nhỏ.

-“ Tại anh phá máy của em. Anh viết thêm những dòng chữ… Hạnh phúc! Cảm ơn anh!”

Suzy cúi thấp xuống hơn nữa. Cô chủ động hôn Il Woo.

-“ Il Woo! Em yêu anh… Nhiều nhiều lắm!”

Il Woo cười nhẹ vòng tay ôm chặt lấy Suzy. Cô nằm xuống bên Il Woo, nghe tiếng Il Woo thì thầm bên tai.

-“ Anh cũng yêu em nhiều lắm! Suzy!”

Suzy mỉm cười, vùi đầu mình vào ngực Il Woo. Cô khép mắt lại với một giấc ngủ thật nồng ấm…




28/03/2019





Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách