Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: yool_bluespill
Thu gọn cột thông tin

[Longfic] [Longfic | T] 8 năm | Yool_bluespill | Ryan (Jiyeon) - Jin - JB - Jung - Yunho | Hoàn thành

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-4-2012 08:41:01 | Xem tất
He, giờ tôi mới đọc xong

hay lắm thị ạ

có Jian là tôi ủng hộ hết mình rồi hehe

hóng chap tiếp của thị để ta xem Jian của ta thế nào ? hehehe

Jian của ta no.1

thi xong viết tiếp nhá thị

Bình luận

hàng thị đặt đã có...  Đăng lúc 12-4-2012 01:54 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-4-2012 11:36:30 | Xem tất
Bản đã chỉnh sửa 1 chút.

Part 2:


Gió đã thổi – Tớ đã trở về
.



Sân bay Inchon.

Bóng 2 người con gái đang đi ra từ cửa phòng Vip. Một bên là một cô gái khoác chiếc áo jaket trắng đục đang thảnh thơi đi, mái tóc uốn xoăn được buộc gọn sau gáy cô ấy trông có vẻ nghiêm nghị và chững chạc . Còn cô gái đi bên cạnh thì mặc một chiếc áo khoác đen kiểu dài đầu đội mũ đeo kính cũng đang bước từng bước dài.  Dù cô gái đó che kín mặt nhưng những người bên cạnh không hiểu sao vẫn quay đầu lại nhìn cô và vô tình khi gió thôi chiếc khăn choàng xuống lộ ra khuôn mặt trắng trẻo không tỳ vết người ta không khỏi thốt lên, cô đẹp như một minh tinh và người nào không biết sẽ cho rằng  cô như một nữ thần mùa xuân giữa bầu trời đông giá rét.

Đó chính là HaeSung và Ryan vừa mới rời máy bay.

HaeSung và Ryan đang đi ra khỏi đó, 2 người bắt một chiếc xe taxi để về trường. Ryan luôn kè kè cặp kính râm và không hề bỏ mũ ra, cô sợ người ta nhận ra vì cô không đi cùng quản lý. Quản lý của cô sẽ về sau cô khoảng 2 ngày để thu xếp lại lịch trình.

Bây giờ thì Ryan khá nổi tiếng cả trong nước và ngoài nước, cô như biểu tượng của giới trẻ hiện nay với hình tượng con người tài năng  không chỉ bởi vì cô xinh đẹp mà do cô rất cá tính và thời trang nữa. Lượng fan của cô khá lớn từ người già tới trẻ nhỏ, họ luôn dõi theo cô bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào nên việc lần này về nước cô đã tuyệt đối giữ bí mật tới phút chót để tránh phiền toái. Haesung nhìn cô cứ lén la lén lút mà buồn cười.

Ryan thực sự đúng là ngôi sao, cậu ấy đi tới đâu là nơi đó bừng sáng tới đó, ngay cả khi cậu ấy cau có cũng toát ra vẻ thu hút riêng. Ryan bây giờ thật tuyệt, thật may mắn là chúng ta vẫn là bạn tốt. Hae Sung thầm nghĩ.

Lên taxi là Ryan thở phào nhẹ nhõm nhưng cô vẫn không dám bỏ kính ra ấy thế mà chú lái xe taxi vẫn nhận ra và xin chữ ký.

- Ơ, xin hỏi cô có phải ca sỹ diễn viên Ryan không? Tôi rất hâm mộ cô, tôi xem tất cả các phim cô đóng đấy,

- Nê, cảm ơn chú ạ, cháu còn phải cố gắng nhiều lắm – Ryan tủm tỉm cười.

- Lần này về nước cô định đóng phim hay làm gì à? Tôi sẽ luôn ủng hộ cô đấy – Bác tài xế không khỏi vui mừng

- Vâng, cảm ơn ạ. Cháu có chút việc riêng thôi

- Cô quản lý ơi tôi có thể xin chữ ký Ryan được chứ  ? – Bác tài xế hỏi Haesung khiến cả ả 2 đều bật cười

- Nê, chú cứ thoải mái, cô ấy rảnh mà – HaeSung cũng giả vờ như mình là quản lý mà đáp lời.

Cuối cùng thì cũng tới trường, cả 2 lại được chiêu đãi màn hát hò của các đàn em trong đó có cả em Haesung. Haesung sau 8 năm thực sự đã có khí chất của một đạo diễn nên  Ryan khá yên tâm khi cô ấy chỉ đạo buổi công diễn lần này.

JB và các bạn vẫn thế. Buổi công diễn diễn ra rất xuôn sẻ. Sân khấu cuối cùng là màn biểu diễn chung của cả nhóm. Đã lâu lắm rồi Ryan không vui thế này, nhìn JB cô vẫn thấy ổn, vẫn kiểm soát được tất cả, cô rất tự tin về khả năng diễn của mình, sẽ không ai biết đâu. Hôm nay cô hơi đau đầu có lẽ do cảm lạnh và dồn lịch làm việc mấy ngày vào với nhau nhưng không một ai phát hiện cô đang mệt ngay cả Jin cũng thế, bởi hôm nay mọi sự chú ý của cậu đã dồn hết về Haesung sau bao năm không gặp dù vẫn liên lạc.

Jin nhìn chằm chằm Haesung và JB khi họ nhảy nhót vui vẻ bên nhau. Cậu tự hỏi  JB và HaeSung đang làm gì? Họ đang nói gì với nhau. Khi máy quay hô cut nhưng Aliee và Ryan còn nhảy nhót chán rồi mới thôi, 2 người đùa dỡn với nhau một lúc mời chịu dừng. Ai mà biết được, 2 ngôi sao sau ánh đèn sân khấu lại nhí nhố thế.

Ryan sau đó đang ngồi nghỉ tại ghế trong phòng chờ. Hôm nay có khá nhiều việc phải làm, các đàn em của cô cũng không ít người coi cô là thần tượng nên cô cũng khá phải chú ý dù thực sự cô đang rất mệt nhưng là một diễn viên chuyên nghiệp cô luôn cố gắng thể hiện tốt nhất trên sân khấu.

Kể từ ngày hôm đó Ryan đã tự hứa với lòng mình rằng cố gắng không thể để bất kỳ ai trông thấy những giọt nước mắt của mình nữa. Bởi vì trong thế giới của cô, khóc đồng nghĩa với thất bại, đồng nghĩa với việc cô kém cỏi, 8 năm lăn lội bên ngoài đã dậy cô điều đó. Có lẽ chỉ với rất ít người có thể thấy cô khóc trong đó có cả JB và Jin nhưng đó là 8 năm về trước, còn giờ đây 2 người đó đều hướng về Haesung chứ không phải cô.

Ryan khẽ mỉm cười chua chát. Không biết giờ này quản lý của cô đang làm gì nhỉ? Không có chị ấy bên cạnh cô cũng có chút cô đơn bởi không có ai chăm sóc cô tốt như chị ấy. Chị ấy không phải quản lý thông thường mà như người thân vây, chị ấy cũng đã bên cô 6 năm rồi chứng kiến cô dần trưởng thành lên. Đang mỉm cười vu vơ thì  :

………….. Trong thế giới chúng ta đang sống tình yêu liệu có tồn tại?

Em tin là có nhưng còn anh thì sao?

Anh có nghĩ rằng chúng ta sẽ vượt qua được mọi rào cản để ở bên nhau mãi mãi không?

Em mong câu trả lời là có vì em thực sự muốn giấc mơ của hai ta sẽ kéo dài không có điểm dừng!……………..


Nhạc chuông điện thoại của Ryan vang lên.

- Nê, Ryan nghe

-Unni đây, em vẫn ổn chứ? – Tiếng nói bên kia vang tới.

-Vâng, em vẫn ổn, còn unni thì sao mọi chuyện đã thu xếp xong chưa vây?

-Uhm…mọi chuyện cũng tạm ổn rồi chắc 2 ngày nữa unni sẽ bay sang với em được?

-Vâng, em biết rồi

- Hay unni bảo Key qua trước với em nhé, nghe giọng em mệt mỏi quá đấy lại mệt rồi phải không?

-Không cần đâu,  em chỉ thiếu ngủ thôi mà để Key hôm này đi cũng unni là được rồi

-Unni có để trong hành lý của em một số đồ ss mới nhét thêm đó

-Nê…

-Thế em đã gặp JB chưa?

Một không khí im lặng. Vài giây sau:

-Em vẫn ổn chứ? Được rồi không sao đâu.

-Unni mau qua nhé

-Ukm….

..tút..tút…..

Ryan thẫn thờ ngồi đó, cô tự cười bản thân mình đã quá dự dẫm vào chị. Nhưng không sao, tới lúc chị và Key sang cô vẫn có Jin và mọi người ở đây. Mẹ và gia đình thì lại đi du lịch đúng dịp này nên có lẽ cô sẽ phải ở khách sạn một thời gian. Ryan mệt mỏi đứng lên rồi lại ngồi xuống, cô quá mệt mỏi rồi. Ryan dần chìm vào giấc ngủ ngay trên bàn. Cô muốn ngủ, để khi mở mắt ra tất cả chỉ là giấc mơ, để khi đó cô và JB vẫn ở bên xích đu ngày ấy. Để ngày đó cô vẫn hát cùng Jin trên con phố ấy….

Jin bước vào phòng chờ. Cậu thấy Ryan đang ngủ gục trên bàn, cậu khẽ nhăn mày, lòng chợt dấy lên cái gì đó, quặn thắt khi thấy dáng vẻ của cô. Cậu không biết cô hôm nay mệt mỏi vì lớp phấn trang điểm kia che dấu khá tốt nhưng giờ đây cậu chợt nhận ra khuôn mặt kia thật nhợt nhạt nhưng cậu lại vô tình không quan tâm tới cô. Tâm trí cậu hôm nay có chút hỗn loạn khi gặp lại Hae Sung. Jin khẽ cởi áo khoác ngoài đắp cho cô. Cậu định gọi cô dậy nhưng lại thôi.

Mình xin lỗi vì đã không quan tâm tới câu hôm nay, cậu sẽ không giận phải không? Cậu đừng ốm nhé, cậu mà ốm mình sẽ đau lòng lắm. Mẹ mình muốn cậu tới nhà ăn tối đấy, bà nói rất nhớ cậu, mình cũng vậy.

Jin ngồi lặng nhìn Ryan đang say ngủ một lúc lâu rồi đi ra ngoài, cậu muốn mua gì đó cho Ryan.

Một lúc sau JB cũng bước vào phòng chờ. Cậu cũng chợt níu mày khi thấy Ryan đang ngủ tại nơi đó. Trông cô có vẻ ngủ ngon. JB mới nói chuyện với Hae Sung xong hẹn tối nay đi ra ngoài ăn tối. Không hiểu sao nhìn Ryan thế này cậu lại nhớ tới thời gian thực tập sinh khi mọi người cùng luyện tập tới khi mệt nhoài.

Mấy năm không gặp trông cậu ấy thật xinh đẹp.

Trái tim JB chợt đập dộn ràng, cậu lại gần khẽ gạt mái tóc trên khuôn mặt cô và mỉm cười thì nhìn thấy áo của Jin đang đắp cho Ryan, cậu thấy rất khó chịu muốn lại gần vứt phịch nó đi nhưng lại cầm lên rồi cậu lại đắp lại cho Ryan . Cậu ngồi đó cứ cười như kẻ ngốc si mê nhìn cô.

Tất cả điều đó đều lọt vào mắt HaeSung, cô đang định quay lại báo với JB là tối nay bố muốn cô và JB về nhà ăn tối. Hae Sung chợt thấy ánh mắt JB nhìn Ryan. Cô bất ngờ không nói được gì, cô biết đó không phải ánh mắt của bạn bè, thời gian đã dạy cho cô biết cái gì là của mình thì phải biết nắm giữ, và giờ đây cô không muốn mất JB, không, cô không muốn Ryan lại một lần nữa ở bên JB. JB bây giờ không phải JB của 8 năm trước không biết phân biệt giữa yêu và thích. Cậu ấy đã trưởng thành.

“Ryan à, cậu hãy từ bỏ đi, đừng tranh giành với mình vì mình muốn chúng ta vẫn là bạn tốt”.


Haesung quay đầu bỏ đi. Cô không còn là cô bé nhút nhát ngày xưa nữa, cô giờ là một đạo diễn nổi tiếng, không còn hình bóng 1 Hae sung yếu đuối ngày xưa cần được Ryan chỉ cách để tiến lên phía trước nữa. Cô sẽ tự bảo vệ hạnh phúc của chính mình.

Bình luận

ha ha cái đó mềnh bịa chứ làm zề có bài nào như thế đâu? có không nhể..keke  Đăng lúc 22-12-2012 01:45 PM
Au ơi, cho mình hỏi bài nhạc chuông của Ryan tên là j vậy ^^!  Đăng lúc 22-12-2012 11:00 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 11-4-2012 13:23:41 | Xem tất
thêm 1 cái fic zìa Jian iu dấu r` =]]]]]]]]]]]]
HS cũng ghê gớm lắm nha...còn cảnh cáo cả Cáo tơ nhà ta nữa kìa
Jb nhár, có vợ r` thỳ làm ơn làm phước đừng qtâm Cáo nữa, để Bụt chăm sóc cho =]]]]]]]]]]]

Bình luận

hàng cô đặt đã có nhé....  Đăng lúc 12-4-2012 01:54 PM
hehe..thank đã vào ủng hộ nhá..có chap mới mình sẽ thông báo  Đăng lúc 11-4-2012 06:25 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 11-4-2012 14:10:48 | Xem tất
đã đọc xong {:422:}
cô ơi ))))))))))))))))))))))))))))))
đọc một lúc hai bên, bên nhà Gminor đang gay cấn với vụ Ryan bị tên gì theo dõ, ra đây nại yên ắng thế này )))))))))))))))))))
thế cô bỏ cái kia và theo cái này đúng hơm {:438:}

cơ mà ta thích thế, cứ cho bợn Bi bợn ấy điên tềnh vì con bé đi, nhưng cuối cùng vẫn Jian là đc {:418:}
fic cô đúng là tập trung khai thác nội tâm thật, nhưng mấy đoạn thoại ấy, cô nên gạch đầu dòng để phân biệt với suy nghĩ của nhân vật nhé, ko thì ta ko biết đang nói hay đang nghĩ )))))))))))))))))))))

dồi ôi, ta bị thích bợn HS của 8 năm sau nhé {:438:}

Bình luận

hàng hót về...  Đăng lúc 15-4-2012 10:03 PM
ngào vô đi cô..chap new  Đăng lúc 12-4-2012 01:55 PM
bên kia từ từ ta post sau..h ta đang tập trung bên này trước..không bỏ bên kia đâu cô ợ  Đăng lúc 11-4-2012 06:19 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 11-4-2012 16:51:57 | Xem tất
Ôu chúa ....

khựa khựa khựa

Chuẩn bị 2 bạn zai hướng về một phía rồu

Đọc xong mà e cứ nhảy lung tung

Đag cầm cốc nước mà kô dám uống

Cứ chần chờ mãi.... Aizzz~

Đag đọc thì uống một ngụm... Nghĩ lại thấy mình điên qá

Đến đoạn
Jin bước vào phòng chờ. Cậu thấy Ryan đang ngủ gục trên bàn, cậu khẽ nhăn mày, lòng chợt dấy lên cái gì đó, quặn thắt khi thấy dáng vẻ của cô.

Trái tim JB chợt đập dộn ràng, cậu lại gần khẽ gạt mái tóc trên khuôn mặt cô và mỉm cười thì nhìn thấy áo của Jin đang đắp cho Ryan, cậu thấy rất khó chịu muốn lại gần vứt phịch nó đi nhưng lại cầm lên rồi cậu lại đắp lại cho Ryan . Cậu ngồi đó cứ cười như kẻ ngốc si mê nhìn cô.


Một .. hai... ba

E phụt nước.... mặt đỏ dã man con ngan

Mà vẫn cố đọc hết ....

Ôu... Điều này e mog ước từ nâu

Cái con Cáo nừa tềnh kia... Mà làm nòng e thậc sự xốn xang ))))))))))))))))))))))))))))

Lời văn ss nhiều cảm xúc và trôi chảy nhắm ạ )

E thích :X :X...

Hóng qá hóng qá {:437:}..

Bình luận

hàng về hàng về em ơi...vô nhanh cho nóng  Đăng lúc 14-4-2012 08:10 PM
chap mới về trình làng...vô ủng hộ e ơi  Đăng lúc 12-4-2012 01:52 PM
cảm ơn thị nhé...ta đang sợ thể loại thiên về cảm xúc tự truyện không ai thèm đọc..hix..  Đăng lúc 11-4-2012 06:16 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-4-2012 08:32:36 | Xem tất
Sao lại vẫn lằng nhằng thế này ~~~~~~~~~
Cứ tay tư hoài là sao =.=
Jian ah~~~~~~~
Jian ơi~~~~~~~~
Young muốn Jian~~~~~~~~

Bình luận

hàng e đặt đã có  Đăng lúc 12-4-2012 01:52 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-4-2012 12:22:39 | Xem tất
hay quá à jin quan tâm ji rồi
ông jb thế àm vẫn trẻ con ghê
nếu jb iu ryan heasung định làm gì con bé đây
hi vọng ryan thích jin hjhjj
mau mau ra cháp nhé
ra hú m nha

Bình luận

hàng mới về cô ơi  Đăng lúc 14-4-2012 08:10 PM
đã có hàng mới..keke  Đăng lúc 12-4-2012 01:52 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-4-2012 13:47:43 | Xem tất
Part 3:


Mỉm cười




Sau khi ngủ dậy, Ryan không ngạc nhiên khi trên người là tấm áo của Jin , cô biết là cậu sẽ tới mà. Một lúc sau thì Jin mua đồ ăn về. 2 người vừa ăn vừa tán gẫu vui vẻ cho tới khi Jin nhắc cô uống thuốc rồi đưa cô về khách sạn nghỉ cho sớm. Ryan phụng phịu:

-        Mình tưởng cậu không thèm quan tâm tới mình nữa chứ

-        O hay, mình xin lỗi cậu rồi còn gì, tại hôm nay nhiều việc quá chứ bộ

-        Ơ ơ, thế không phải vì cậu mải ngắm ai kia à

-        Làm gì có, mau mau ăn nhanh rồi mình đưa cậu tới khách sạn nghỉ.


Jin bối rối nói rồi nhanh chóng thu dọn đồ của Ryan mang ra xe. Ryan quay lại nói:

-        Nhớ cầm nốt đồ của tớ ở ngoài phòng bên cạnh theo nhé.


Nói rồi Ryan tung tăng vừa đi vừa hát tý tởn như đứa trẻ để lại Jin đằng sau ôm đống đồ lỉnh khỉnh toàn là hành lý và đồ đạc của cô như nhân viên khách sạn . Ryan không khỏi mỉm cười đắc ý khi nhìn thấy vậy.

Tối hôm đó tại phòng Vip khách sạn Dino, Ryan đang ngồi trên xem tin tức thì có tiếng gõ cửa phòng, cô hơi ngạc nhiên vì chỉ có một số ít người biết cô đang ở khách sạn này .

Có lẽ là phục vụ phòng, Ryan nghĩ.

Nhưng khi ra cửa thì chỉ thấy trước mặt là một túi đồ nhỏ. Ryan ngó quanh nhưng không thấy ai. Trên hành lang vắng vẻ không một bóng người. Ryan có chút đắn đo nhưng cô vẫn mang túi đồ vào.

Bên trong là một túi đồ ăn, toàn là đồ cô thích ăn nhất, Ryan níu mày không hiểu ai đã mang đồ ăn tới mà lại để ở cửa không chịu mang vào, nhưng những người biết sở thích món ăn của cô cũng không nhiều nhìn là biết có lẽ là người quen của cô. Ryan tặc lưỡi chẳng thèm quan tâm nhiều, cô đang đói nên Ryan xử lý túi đồ ăn ngon lành.

Sáng hôm sau Jin tới chỗ Ryan, cậu đã hẹn hôm nay sẽ đưa cô đi chơi rồi cũng vì thế mà hôm nay cậu đặc biệt xin nghỉ dạy ở trường.

Jin bấm chuông không thấy ai trả lời, cậu tặc lưỡi lôi chìa khóa dự phòng của phòng Ryan ra . Khách sạn này cậu có 40% cổ phần nên cũng coi như là ông chủ mà hôm qua Ryan đã dặn nếu không thấy cô mở cửa thì cứ việc vào đánh thức cô dậy. Jin bước vào căn phòng, quả nhiên trên giường Ryan đang say giấc nồng không biết gì cả, điện thoại thì lăn lóc dưới đất, máy tính vẫn đang bật.

Cậu bước vào khu phòng bếp của phòng vip và bắt đầu nấu bữa sáng, cậu muốn đích thân làm vài món cho Ryan vì cô nói rất thích ăn đồ ăn cậu làm. Vì Ryan cậu còn đặc biệt hỏi mẹ cách nấu một số đồ ăn bổ dưỡng cho sức khỏe, cậu vừa nấu vừa hát nhẹ nhàng vài giai điệu mong là nó đánh thức được Ryan ấy thế mà vẫn không ăn nhằm gì với cô ấy.

Jin bỏ chiếc tạp dề ra, cậu nhẹ tới gần Ryan để đánh thức cô. Ryan không trang điểm trông thật sự khác biệt, không còn chút nào của sự xa cách hay cao ngạo của ngôi sao nữa. Ở đây cô chỉ là Ryan bé bỏng, một thiên thần với hàng lông mi cong vút, mái tóc óng mượt trượt dài trên khuôn mặt trắng trẻo kia. Nhìn gần thế này Jin mới chợp nhận ra rằng Ryan gần đi nhiều so với trước rất nhiều, có lẽ cô ấy rất mệt mỏi. Cậu  bỗng nhiên lại thở dài.

"Sao lại làm việc cố sức tới mức này chứ, cậu không biết làm vậy sẽ có rất nhiều người đau lòng vì cậu ư?"

Jin bắt đầu công cuộc khó khăn nhất của buổi sáng: đánh thức Ryan dậy.

-        Ryan à, dậy đi nào, mình nấu bữa sáng rồi đấy

-        Ư………….ư………

-        Mau nào…

-        Ư…………………

-        Ứ……còn sớm mà, cho mình ngủ chút nữa đi

-        Sớm gì nữa, giờ sắp trưa rồi, còn không mau dậy đi, bọn mình có hẹn với bọn Nana nhớ không?

Nghe thấy tên Nana, Ryan vội bật dậy, cô nhớ ra hôm nay cả bọn đã hẹn nhau đi picnic , chút nữa thì quên mất. Ryan chợt ngửi thấy một mùi thơm từ đâu đó phát ra, cô tung chăn chạy vào phòng bếp. Ryan la lên:

-Ai za, cậu nấu hết đấy hả? thật không đấy? sao cậu bảo cậu chỉ nấu cho người yêu cậu thôi mà? Hay cậu lôi tớ ra làm thí nghiệm đấy hả?

Jin dần mặt ra cậu không ngờ Ryan lại nói vậy. Jin dỗi không nói gì cũng không thèm kéo ghế ra cho Ryan như mọi lần. Ryan biết là mình trêu hơi quá, cô nhảy phóc lại gần choàng tay vặn cổ Jin.

-        Ui chao, sao mà dễ thương thế, mình chỉ đùa thôi mà.


Bỗng Ryan thấy mặt Jin đỏ ửng, cô ngạc nhiên hơn vì hôm nay Jin cũng biết ngượng cơ đấy. Jin hất mặt lên, dí dí tay vào trán Ryan kêu cô đừng có mà quá đáng không đến nước cam cậu cũng không thèm làm cho đâu.

Ryan làm mặt quỷ rồi ngoan ngoãn đi chuẩn bị rồi quay lại ngồi xuống ăn sáng. Đã lâu lắm rồi cô mới ăn ngon thế này, trước cô thường ăn đồ ăn nhanh vì công việc cũng là vì cô nấu nướng khá tệ dù cô thích nấu nhưng chẳng bao giờ đảm bảo được mùi vị cả. Jin hạnh phúc nhìn Ryan cắm cúi ăn, cậu không thể hiểu nổi sao cô lại có nhiều fan thế chứ trong khi cô là người mê ăn, mê ngủ làm việc gì là hỏng việc ấy đến rửa chén cũng làm vỡ luôn, ai mà tin được trước mặt cậu là ngôi sao Hollywood chứ.

Tóc Ryan thì vẫn rối chưa thèm chải, cô mặc một bộ quần áo ngủ in hình cô do fan tặng, thêm cái tướng ăn không giống ai hết…ấy thế mà không hiểu sao Jin lại thấy cô dễ thương vô cùng mới lạ chứ. Cậu chợt lắc đầu ngao ngán.

Ăn xong, trong lúc Ryan ngồi uống nước sâm Jin mang tới thì Jin rửa chén,  Ryan giả vờ đòi rửa nhưng cậu nói sợ cô làm vỡ hết đống bát đũa nên cậu đích thân làm cho nhanh nhưng thực ra cậu không muốn cô đụng vào vì cậu sợ nó có thể không tốt cho da tay cô.

Ryan thỉnh thoảng lại không nén được nhìn ra khu bếp thấy bóng một anh chàng cao lớn nhưng lại đang đeo tạp dề màu hồng cặm cụm rửa chén bát, lại còn vừa rửa vừa hát chứ. Ai mà tin được một ngôi sao nhạc Rock, một thầy giáo, một người luôn ra vẻ cứng đầu….lại đứng làm việc nhà thế kia, trông rất ra dáng ông chồng làm việc nội trợ. Ryan gật gù cười mỉm trong lòng.

Thực sự cô rất thích nhìn cậu thế này, trông rất là dễ thương nhé .

Quả nhiên sau 15 phút, ngôi sao Ryan đã xuất hiện đẹp đẽ như ngày thường. Ryan tuy vẫn còn hơi mệt nhưng giờ ngủ dậy cô đã tỉnh táo hơn sẵn sàng xuất phát cho chuyến đi chơi ngày hôm nay .

Ryan hết chạy ra lại chạy vào thay hết này bộ kia rồi ra hỏi Jin

-        Bộ này thế nào?

-        Ờ đẹp

-        Thế bộ này?

-        Đẹp rồi.

-        Thế còn bộ này?

-        Trời ơi, bộ nào cũng được mà, chúng ta đi Picnic chứ có đi đóng quảng cáo đâu.

Jin đến đau đầu với Ryan nhưng thực ra cậu thấy cô mặc gì cũng đẹp. Cuối cùng Ryan mặc một bộ đồ kiểu thể thao kiểu đi thám hiểm, áo jacket màu tối thêm đôi giày thể thao màu đỏ, mái tóc thì được buộc gọn ra sau gáy trông như sinh viên năm nhất của trường đại học nào đó. Ryan thích mặc váy cơ nhưng trước lý luận không nên mặc bởi fan phát hiện đuổi theo thì chạy trốn sẽ khó hơn của Jin thuyết phục nên cô chọn bộ này.

Trong lúc Ryan thay đồ bỗng Jin nói vọng vào:

-        HaeSung nói hôm nay cô ấy sẽ tới muộn một chút đấy.

-        Tại sao? Ryan hỏi.

-        Mình làm sao biết được nhưng JB nói là sẽ tới đón chúng ta nhưng mình bảo không cần, tụi mình sẽ tới thẳng chỗ hẹn luôn.

Nghe tới tên JB, Ryan hơi khựng lại nhưng rồi cô lại toe toét cười. Chẳng phải có Jin ở đây sao, chỉ cần ở bên cậu ấy thì cô thấy mọi chuyện đều đơn giản.

"Có lẽ cô đã quá dựa dẫm vào Jin mất rồi". Ryan mỉm cười.


P/s: Chap này đã đẩy nhanh tiến độ lên nhé.
@ All fan Jian: hàng đã về tới
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-4-2012 17:46:34 | Xem tất
haha~ Jian nhà mềnh đáng iu thế nhở :"x con bé cứ đu lấy thằng bé bảo sao thằng bé hog ngại cho được =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]
2 đứa đúng là con nít dễ sợ nun JB b" con bé thík ăn nên định lấy đồ ăn thử lòng Dino sao
muahahahaha~ Jin là để Rian dựa dẫm cơ mà có gì đâu cơ chứ con bé cứ snghĩ hoài
hóg chap của nàng nhár

Bình luận

cô à hàng về cô nhá  Đăng lúc 14-4-2012 08:11 PM
chuẩn..Jin chạy đâu cho thoát  Đăng lúc 12-4-2012 06:19 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-4-2012 17:53:17 | Xem tất
chỉ là Ryan bé bỏng, một thiên thần với hàng lông mi cong vút, mái tóc óng mượt trượt dài trên khuôn mặt trắng trẻo kia.
Thị có cần phải làm em phụt máu mũi hơm {:437:}

Ui chao, sao mà dễ thương thế, mình chỉ đùa thôi mà.
Hựa hựa {:440:}


Bỗng Ryan thấy mặt Jin đỏ ửng,
Ôu.. Thằng bé dth* làm sao


Tóc Ryan thì vẫn rối chưa thèm chải, cô mặc một bộ quần áo ngủ in hình cô do fan tặng, thêm cái tướng ăn không giống ai hết…ấy thế mà không hiểu sao Jin lại thấy cô dễ thương vô cùng mới lạ chứ.
Thì chắc chắn rồu... Bụt ứ phải nhận xét.. E hiểu mà ))))

Ơn chúa... Chap này hơm có sự góp mặt của bé bánh nhúng ....

Haizzz~~

Đọc xog mà lòng vui như đc ăn bánh

E hóng... Thị ơi..

Cho thêm Bi vào nhiều nhiều xí nhá

Cho 2 thằng bé đả thương nhau chỉ vì một con Cáo tơ đi

Bình luận

yên tâm đi e....ta sẽ cho chúng bít thía nào là cáo....hơ hơ  Đăng lúc 12-4-2012 06:17 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách