Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Bacham72
Thu gọn cột thông tin

[Longfic] [Longfic | T] 520999 | Aaenguyen | Hwang Zi Tao - Yang Mi | Chương 22

 Đóng [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 22-5-2017 00:55:17 | Xem tất

CHƯƠNG XIX


Vẫn giữ vững phong thái tự tin, Mịch rảo bước chân sải dài trên hành lang bệnh viện. Cô gật đầu chào những đồng nghiệp trên đường đi, khi họ lịch sự chào cô. Bọn người gọi là bạn mới gặp lại cũng bắt chước cô, cũng gật đầu chào mọi người như cô.

-“ Em Mịch!”

Tiếng một người gọi cô, cô nghe tiếp:

“ Anh thấy em vẫn có giá như ngày xưa nhỉ! Vậy chắc em chưa lập gia đình phải không?”

Mịch khẽ nghiêng đầu nhìn qua…

-“ Anh theo khoa tâm lý à, anh Công?”

Mịch không trả lời mà hỏi, người đàn ông tên gọi là Công lắc đầu đáp:

-“ Anh nhỏ mọn như vậy, sao theo khoa tâm lý được, anh chỉ học sơ qua để tự kìm chế mình thôi!”

-“ Nó ư…”

Người đàn ông tên Chương tiếp:

-“… Nó theo khoa não đó em Mịch! Em biết sao không? Tại vì ký ức của nó nhớ dai kinh khủng. Nó đau lòng khi bao nhiêu năm qua không xóa được hình ảnh em trong não, nó học để tự chữa cho mình đấy!”

Rồi tiếng cười vang lên, không hiểu sao chẳng khiến cho Mịch vui chút nào. Cả đám đã bước vào căn tin. Mịch chọn dại một bàn, ngồi xuống và gọi món…

Mịch nhìn bọn họ thao thao bất tuyệt, còn cô thì thinh lặng giả vờ lắng nghe. Mịch nghĩ… chỉ chịu đựng 15’ thôi, cô chịu được…

Và rồi 15’ trôi qua thật nhanh, chia tay bọn họ vì ai cũng có việc gấp phải làm. Mịch trở về phòng và cảm thấy mệt hết biết… mệt đầu, mệt tim, mệt thể xác… cô cố gắng chịu đựng làm việc cho thời gian trôi qua…

--

Mịch ngẩng nhìn đồng hồ khi không thể chịu nổi nữa thì là 2h trưa. Cô đóng hồ sơ lại, đứng dậy thay đồ ra về vì hết ca. Cô về sớm vì tối nay phải trực ca đêm. Cũng may sáng mai không phải dự hội thảo…

Ba người đó lúc trước học chung trường, nhưng trước cô một năm, ngày trước vì muốn học, nên cô cố gắng, bởi thế cô không ngại khi nhờ sư huynh, sư tỷ chỉ bảo…

Không ngờ ba tên đó chấm trúng cô… theo cô như đỉa, cô chẳng thích bọn họ, càng không có cảm tình. Bọn họ léo nhéo như đàn bà, nói chuyện thì vô duyên như không có giáo dục, mất tư cách. Không hiểu sao họ lại học làm bác sĩ...

Nhưng họ chỉ hay có một điều là cả ba rất thông minh, học giỏi. Ngày xưa cô nổi tiếng cũng vì ba người đó. Lúc nào cũng dàn hàng bốn đi trên hành lang, khiến cho bọn người trong trường ghét cay ghét đắng. Trong khi cô đâu có lỗi gì.

Cũng may khi họ ra trường trước cô một năm, năm đó cô đỡ mệt hơn, rồi họ qua nước ngoài du học… Thấm thoát đã mấy chục năm mới gặp lại… Thì ra họ vẫn như xưa, chỉ có là bây giờ họ không giống những chàng trai láu cá nữa. Bây giờ họ giống những tên đàn ông lưu manh…

3 cái bằng tiến sĩ, không biết sao họ có. Mệt đây khi lần này họ về đây hai ba tháng gì đó, họ nói:

“Lần này quyết tâm làm cho em Mịch cười mới đi!”

Trời, lúc nghe câu đó, Mịch nổi da gà…

-“ Bác sĩ Mịch!”

Mịch khựng bước khi  nghe tiếng gọi nhỏ với giọng điệu có vẻ yếu ớt… Cô quay nhìn… thì thấy Thao đang đỡ Như Hằng đứng nơi hành lang bên phải. Cô vội bước đến, nói nhanh:

-“ Cô vừa mới phẫu thuật xong, ai cho cô xuống giường rời phòng bệnh!”

Mịch nhìn qua Thao…

-“ Không phải tại anh Thao đâu chị đừng trách anh ấy, tại em đòi gặp chị thôi!”

Như Hằng vội nói, Mịch tiếp:

-“ Cô về phòng đi, tôi không phụ trách bệnh của cô, người cô cần trao đổi, cần gặp là bác sĩ Bình kìa!”

Mịch thấy Như Hằng lắc đầu:

-“ Con trai em…”

Như Hằng chỉ nói thế, nhưng nhiêu đó cũng làm cô đau nhói tim…

-“ Xin chị bỏ qua chuyện cũ, cứu con trai em!”

Mịch cố gắng gật đầu, làm ra vẻ bình tĩnh thản nhiên khi có mặt Thao ở đây…

-“ Tôi là bác sĩ, không cần cô phải nhắc!”

-“ Em không có ý đó!”

Mịch biết chấm dứt càng nhanh càng tốt cho cô, nên quyết định, cô quay nhìn qua Thao.

-“ Đưa bà xã của ông về phòng đi, nếu cần gì thì gọi y tá đến. Giờ này đã hết giờ làm việc của tôi. Hơn nữa tôi có việc gấp, không thể tiếp hai người!”

Mịch quay đi bước nhanh, mặc kệ ai đó nghĩ gì…

-“ Bác sĩ Dương!”

Mịch quay lại khi nghe ai đó gọi mình… thấy y tá Lý chạy đến…

-“ Cũng may là chị chưa về, bác sĩ Bình gọi chị qua khoa dưỡng gấp, đứa bé trai Như Hằng không thở được!”

Mịch gật đầu bước theo y tá Lý và nói:

-“ Gọi y tá hay hộ lý nào đó đưa bệnh nhân này về phòng giúp tôi!”

Y tá Lý gật đầu:

-“ Dạ!”

Mịch yên tâm bước đi nhưng cô nghe tiếng Như Hằng khóc lớn…

-“ Không… cho tôi đi xem nó, nó là con trai tôi cơ mà… Anh Thao, anh đưa em đi thăm con đi anh… em chưa được nhìn thấy mặt nó…”

Mịch hoa mắt khi cô ta léo nhéo trong tiếng khóc… Mịch đành quay lại…

-“ Tôi hứa làm hết khả năng của mình, được chưa?”

Mịch thấy Như Hằng nhìn mình với nước mắt dàn dụa.

-“ Chị cho em gặp nó…”

-“ Không được, cô vừa mới phẫu thuật, tim cô rất yếu, không thể đi lung tung!”

Mịch bắt đầu bực bội quay qua Thao…

-“ Ông không biết nói gì với bà xã sao, bảo bà ấy bình tĩnh, nếu không bà ấy nguy hiểm tính mạng đấy!”

Mịch thấy Thao nhìn thẳng vào mắt mình rồi thật nhanh quay qua Như Hằng…

-“ Bình tĩnh nào Hằng, con sẽ không sao đâu em!”

-“ Phải đó, con trai yêu quý của hai người sẽ không sao đâu!”

Mịch bực bội bước đi, bỏ hai người đó lại…

-“ Bác sĩ Dương à!”

Tiếng y tá Lý thật nhỏ như kế bên tai…

-“ Chị không sao chứ?”

Mịch lắc đầu, lên giọng:

-“ Không!”

Y tá Lý tiếp:

-“ Chưa bao giờ em thấy chị lớn tiếng với ai cả!”

Mịch hơi sững người, chợt biết lúc nãy cô đã xử sự không đúng… nên hạ giọng:

-“ Xin lỗi, tôi hơi mệt!”

-“ Chị không cần phải xin lỗi em!”

Y tá Lý hạ giọng hơn. Mịch thinh lặng không tiếp. Cô nghĩ và cảm thấy khó chịu với bản thân mình… Tại Thao đấy… Khi xưa trước Thao, cô không thể kìm chế mọi hành động cảm xúc của mình. Bậy giờ vẫn thế… Thao… đáng ghét…

Mịch bước nhanh lên trước, như muốn bỏ lại đằng sau tất cả… đau thương… Vào đến phòng dưỡng, cô gặp bác sĩ Bình… chị Bình đón cô nơi cửa.

-“ Mịch, em không sao chứ?”

Bác sĩ Bình hỏi. Mịch gật đầu đáp…

-“ Em thấy hơi mệt, nhưng không sao! Đứa bé sao vậy?”

-“ Chị thấy nó không thở được khoảng năm giây, chị biết em hết ca rồi!”

Vừa kiểm tra cho bé, Mịch vừa nghe bác sĩ Bình đứng bên cạnh nói…

-“… Đáng lý ra chị không làm phiền em, vì đây là ca trực của bác sĩ Tuấn. Nhưng em biết đó, cái cô Như Hằng nói dai còn hơn chị, chị không chịu nổi và chị đã hứa với cô ấy là giao sinh mạng con cô ấy cho em, hai người quen nhau à?”

Mịch gật đầu nhẹ…

-“ Không thân cho lắm!”

-“ Thật ra Như Hằng là bà con xa với chị, xa lắm, nhưng cũng là chổ quen biết, dù gì chị cũng yên tâm hơn khi giao bé cho em!”

Mịch vội ngẩng lên khi nghe bác sĩ Bình nói thế, cô đáp…

-“ Em không rành về nhi!”

-“ Em có thể hỏi chị!”

Mịch thở ra khi bác sĩ Bình nhất quyết…

-“ Dạ! Em sẽ cố hết sức, thật ra bệnh tim của bé cũng không đến nổi nghiêm trọng lắm!”

-“ Em nói vậy thì chị yên tâm rồi!”

-“ Họ vừa năn nỉ em giúp, cô ta ra khỏi phòng và đứng nơi hành lang!”

-“ Con nhỏ đó lì lợm lắm, nhưng nói đến con nó, thì nó yếu như sên, đã bảo không được xuống giường mà vẫn không nghe, em có cần hỏi gì không? Nếu không chị đi làm việc của mình!”

-“ Chị cứ đi! Em làm xong, thì em về, chị ở đây thì để ý bé một chút, có gì gọi liền cho em!”

-“ Ừ, cám ơn em!”

-“ Là bổn phận thôi!”

Tiếng bước chân của chị Bình đi khuất… Mịch thinh lặng làm việc như mọi lần. Đâu phải cô chưa từng cứu người… Cô nhỏ mọn như vậy sao? Sao Như Hằng nói thế? Dù gì bé cũng là con của Thao…

Thao đã có vợ và đã có con… đến hai đứa… hạnh phúc nhỉ… còn cô… 15 năm, cô chờ đợi điều gì? Biết trách ai… Không ai có lỗi để cô trách cả. Chỉ trách bản thân mình… có lẽ là quả báo…

Lúc trước bao nhiêu người theo đuổi cũng không thèm dòm ngó. Không phải cô tiếc những người đó. Cô chỉ tiếc… Thao… Vậy là… 15 năm trước, chỉ mình cô rung động, chỉ mình cô yêu đơn phương…

Câu hỏi 15 năm qua đã có lời giải đáp, cô nên mừng mới phải. Cớ sao lại khóc như thế này… Mịch đưa tay quệt nước mắt, khi nước mắt cô khẽ tuôn như mưa rớt trên khuôn mặt xám ngắt của đứa bé… Cô nói khẽ… lời nói từ đáy tim mình…

-“ Con trai, mai mốt con lớn lên, làm chuyện gì cũng nên dứt khoát một chút, đừng như ba con!”

Mịch dừng tay khi đã xong, đứa bé đã qua cơn nguy hiểm, cô yên tâm đi về…

Thao đứng lặng nhìn người con gái mà anh để duy nhất trong tim… Xa… xa lắm nhưng anh vẫn thấy từ đôi mắt đấy… từng giọt nước mắt rơi… vậy là chị đã hiểu… với những gì mà nhóc muốn cho chị hiểu… Thao quay đi khi cảm nhận nước trong mắt mình cũng trực trào.

Nhưng không hiểu sao anh lại không muốn rời khỏi… Lâu lắm rồi… thật sự lâu lắm rồi anh mới được nhìn thấy em… Anh chỉ muốn được như thế này… Ngắm nhìn em mãi… và không thể chạm đến… không muốn chạm đến… khoảng cách nào thì cách thì anh biết… anh biết…

Thao khẽ lùi bước khi thấy Mịch đi ra… Mịch cũng đã thấy anh. Cả hai chạm mắt nhau, giữ cái nhìn thật lâu cho khoảng thời gian thương nhớ đong đầy khôn nguôi…

Vào lúc này cả hai chỉ muốn mở rộng vòng tay, ôm chặt lấy nhau cho ngày đoàn viên muộn màng dù không được như ý. Vậy mà không ai tiến đến một bước. Để khoảng cách ấy dường như có thêm một lằn ranh.

Hình ảnh người dối diện từ từ nhạt nhòa. Tiếng nắc trong lòng cả hai dần vang lên…

Mịch quay đầu trước… Cô bước đi thật nhanh qua Thao… rồi chạy trên hành lang rộng dài như thăm thẳm trước mặt… Bờ vai cô run bần bật… Cô dừng lại khi ra đến cổng bệnh viện, dừng lại lục trong túi xách, rồi lấy thuốc ra uống.

Mịch không về nhà, cô lang thang trên những con đường rồi lên núi… Dừng bước trên một phiến đá quen thuộc, cô thích nơi đây…

Nơi đây cô có thể nhìn biển rộng trời cao… Nhìn cuộc sống của đô thị xa hoa lộng lẫy và mặc sức khóc cho thỏa nỗi lòng mà không ai biết… Không cần ai biết… Không cần ai hiểu… Càng không cần ai thương hại cô.

Cuộc đời cô là như thế, con đường cô phải đi là như thế… Hết rồi… Không còn gì nữa… phải không Nhóc… Nhóc đã là người đàn ông có gia đình… người Nhóc cần không phải là chị Mi, người Nhóc yêu cũng không phải là chị Mi…

Tại chị Mi mơ tưởng, tại chị Mi không biết xấu hổ… đi yêu Nhóc… đến hơn cả bản thân mình… Cô lại lục lọi trong túi xách, ra xấp giấy vẽ chân dung Thao, rồi xé ra từng mảnh nhỏ… buông tay cho tan đi trong gió… Thao là gió… Cô trả Thao lại với Thao. Dù gì cô cũng phải đi hết con đường đời, dù đi có một mình…

Không… Là tại cô muốn đi một mình, chứ thiếu gì người muốn đi cùng cô. Nhưng người mình muốn lại không có… Đời là thế đấy… Cô không phải còn là con nít nữa… Không thể như thế được…

Thao bước ra khỏi chổ khuất khi thấy Mimi xuống núi. Anh bước đến nơi Mimi đừng, cùi xuống lượm những mảnh giấy nhỏ… Từng miếng, từng miếng cẩn thận rồi đem cất vào túi. Anh cũng xuống núi…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 18-7-2017 12:39:33 | Xem tất
CHƯƠNG XX


Về đến nhà Mịch đi thẳng vào phòng liền… Cô ngâm mình trong bồn nước nóng, rồi ở lì trong phòng cho đến giờ cơm… Chị Hoa gọi cô xuống ăn cơm… Mịch thay đồ, xuống nhà… Dù gì cũng nên giữ sức khỏe, vì sức khỏe là quan trọng nhất… cô kéo ghế ngồi rồi chào ba mẹ khi chỉ có ba mẹ…

-“ Mời ba mẹ ăn cơm!”

Mịch nói không cảm xúc, như máy cô cầm chén của mình lên…

-“ Mi à, ba đi hỏi công ty du lịch rồi, ba mẹ chọn chuyến đi này!”

Ba đẩy tờ lịch hành trình đến chổ cô… cô cầm lên, nhìn và nói…

-“ Dạ! Sáng mai con sẽ chuyển tiền vào tài khoản của ba, cám ơn ba!”

-“ Sao lại cảm ơn ba?”

Mịch nghe ba nói thế nên cô ngẩng lên nhìn ông, rồi quay qua mẹ… thấy bà thở ra.

-“ Mẹ xin lỗi, nói qua nói lại, chỉ có con là có hiếu nhất!”

Mịch lắc đầu nhẹ…

-“ Thôi mẹ à, mẹ nghĩ thế thì được rồi, không cần phải nói ra, chúng ta dùng cơm đi ạ, con còn có việc phải làm, lát con phải trực đêm!”

-“ Con gái mà cứ trực đêm, con tiều tụy quá đấy, lỡ như… sau khi mẹ đi du lịch về, mẹ phải thấy con xinh xắn đấy, nếu không hẹn gặp coi mắt xấu hổ lắm!”

Mịch gật đầu nhẹ vì biết nói gì thì mẹ vẫn muốn thế… không thể thay đổi, thôi gặp cho xong, một lần giải quyết, như mọi lần… Ăn cơm xong Mịch về phòng nghỉ ngơi… cho ca trực đêm nay… Nhưng không tài nào cô ngủ được…

Theo thói quen cô lại giấy viết ra vẽ… nhưng khi đặt viết xuống… cô không còn muốn vẽ nữa… cô nằm ngữa ra giường nhìn lên trần… thắc mắc… Sao Thao gặp lại Như Hằng? Sao hai người lại làm đám cưới với nhau? Lúc xưa nghe bọn cướp nói, và chính miệng Thao cũng nói là Thao không đồng ý hôn sự này cơ mà…

Hay là… Họ lại ép buộc Thao? Không phải đâu… vì thấy Thao cũng thương Như Hằng lắm… Nhưng nếu như cô hiểu lầm, đáng lý ra Thao phải giải thích chứ, đằng này Thao không có phản đối gì tức là đúng… Hoàn toàn không bị ép buộc… Vậy… Hay là… Thao vì trả ơn… Như Hằng từng cứu Thao chẳng hạn…

Chiến tranh mà… có quá nhiều điều xảy ra không ai đoán được, rồi Như Hằng chăm sóc cho Thao… Thao cảm động, Thao biết rõ khoảng cách giữa cô và Thao quá nhiều thứ… Thao biết mình hợp với Như Hằng hơn… Chuyện chưa từng xảy ra thì không nên để xảy ra…

Sao cô lại hiểu lầm Thao như vậy… Thật đáng trách cho chị Mi… Lớn hơn Nhóc rồi, nhưng chưa bao giờ từng nghĩ được thông suốt như Nhóc… Nhóc là con người có tình có nghĩa, chẳng lẽ vì điều đó mà trách móc Nhóc sao… Thật là…

Mịch đứng dậy thay đồ, cảm thấy lòng nhẹ nhỏm khi đã thông suốt… Không làm vợ chồng, có thể làm bạn mà, chỉ cần thấy Nhóc khỏe mạnh, vui vẻ sống thì đủ rồi… Chẳng phải bao nhiêu người đã ra đi không trở lại sao… Nhóc còn nguyên vẹn như thế là may mắn lắm rồi, đời người còn lại là bao? Sao phải xét nét mọi thứ chứ…

--

Mịch lái xe đến bệnh viện cũng là lúc 10h đêm… Ca trực của cô bắt đầu giờ đó cho đến khoảng 3h sáng. Nếu công việc nhiều thì ở lại thêm. Cô không bận bịu gì, bởi thế cô làm việc rất siêng năng. Nhưng cô chưa từng được lên chức trưởng khoa… vì… nhiều người ghen tị khi làm chung.

Một cộng đồng có quá nhiều người năng nổ. Cô thì không thích bon chen, sao cũng được, chẳng tranh giành làm gì, công việc như thế này còn giải quyết không xong, lại đòi lên chức, chắc chết vì việc… Ấy vậy mà không giành cũng làm họ ghét.

Đời là thế, không làm sao cho vừa lòng người trong thiên hạ… Mịch đứng lên, rời phòng, đi ra ngoài dạo một vòng kiểm tra… Hôm nay, cô không trực ở phòng cấp cứu, chỉ trực trong khoa.

Những dãy phòng im lặng như tờ. Cô bước đi chậm rãi… ngước nhìn xung quanh… Ở cương vị một bác sĩ, cô chỉ mong những ngày bình yên… Cô dừng lại nơi lan can… ngó xuống phòng cấp cứu… xe hụ còi ra vào liên tục… khiến cô nhớ đến ngày xưa, khi ở bệnh viện Cảng Mộc…

Bao nhiêu đau thương, mất mát, nước mắt… Cô chứng kiến tất cả… những nổi thống khổ của con người. Cô nhìn lên trời…

“Thượng Đế ơi! Bao giờ con mới hạnh phúc …”…

Những hạt mưa mùa xuân khẽ rơi xuống, gió thổi những hạt nước bắn vào mặt. Cô thở ra chán chường. Sao cô lại cứ nhớ đến Thao… phải chăng nỗi nhớ thương ấy đã thấm sâu vào da thịt, hòa vào máu… Vào tận cùng ký ức, len lõi trong xương tủy…

Có lẽ thế… khoảng cách vô hình nào đã ngăn đôi… Ừ không… Lại nữa rồi… chỉ mình cô rung động thôi mà… ngày ấy chỉ mình cô. Mịch rùng mình khẽ lạnh khi có cơn gió đầy nước thổi đến, mưa nặng hạt hơn, gió lớn hơn, lại thổi về chiều này, làm mái tóc của cô thấm đẫm nước, rồi cả khuôn mặt… Mịch mặc kệ… cô thích được như thế vì điều đó làm cho cô được tỉnh táo, làm cho cô biết tự chủ…

-“ Chẳng phải bác sĩ Mi từng nói, sức khỏe là quan trọng nhất sao?”

Một giọng nói nhỏ vang lên, với giọng ấm có chút tinh nghịch… Mịch vội quay qua… Thao bước đến với nụ cười nhẹ… nụ cười rạng rỡ nhưng không để hé răng. Ánh mắt Thao thật sáng khi Thao dừng lại đứng đối diện với Mịch… Thao nhìn Mịch với nụ cười trong mắt, gương mặt Thao vẫn đáng yêu như ngày nào. Mịch thấy được… cả hai có vài điểm hiểu nhau… cả hai đều thông suốt…

-“ Chào, lâu quá không gặp!”

Cả hai đồng thanh, rồi đều bật cười…

-“ Đang trực à?”

Cả hai lại đồng thanh rồi đồng gật đầu… Thao nói:

-“ Chị nói trước đi!”

Chữ *chị* của Thao làm trái tim Mịch khẽ se thắt, nhưng cô cũng ráng cố.

-“ Tôi đang trực ca, còn cậu?”

-“ Tôi cũng đang trực, canh chừng cô ấy!”

-“ Hình như khoa sản cách xa bên này mà!”

-“ Cô ấy ngủ rồi, nên tôi đi loanh quanh!”

Mịch gật đầu, Thao tiếp…

-“ Sao chị ra đây đứng tắm mưa vậy?”

Mịch cười nhẹ…

-“ Không, tối nay yên tĩnh quá, nhưng tốt!”

Cô chỉ xuống dưới phòng cấp cứu…

-“ Chừng nào trực ở dưới đó mới mệt, không có thời gian để uống nước luôn!”

Cô giơ tay nhìn đồng hồ rồi ngẩng nhìn Thao.

-“ Một giờ sáng rồi, đói không, về phòng tôi, ở đó có rất nhiều bánh kẹo…”

Mịch khựng miệng khi thấy mình ăn nói sao không giữ lời như thế…

-“ Xin lỗi… giống như dụ con nít vậy, tôi thấy đói!”

Thao nhìn vào mắt Mimi… hạ giọng:

-“ Tôi cũng thế!”

-“ Vậy thì đi!”

Thao gật đầu, để Mimi đi trước anh… chỉ nữa bước chân, nhưng sao anh lại cảm thấy xa quá. Nhìn dáng Mịch… phía sau… Như ngày xưa ấy… Cảm giác giờ đây không thấy ấm áp nữa, mà trái tim anh cứ nhói lên đau buốt sao đấy…

Sự mạnh mẽ của chị Mi đâu rồi? Không… chị Mi của anh không mạnh mẽ đâu, chỉ là biết dấu đi cảm xúc của mình mà thôi. Anh chỉ muốn đưa tay ra, dù chỉ được chạm nhẹ vào bàn tay ấy… Một bàn tay mà khi chạm vào anh chỉ cảm thấy muốn nắm chặt không muốn buông. Nhưng giờ đây có một điều khiến anh không thể bước tới nữa rồi. Có thứ ràng buộc bản thân… không thể theo ý trái tim mình muốn…

Mịch đưa tay đẩy cửa phòng mình:

-“ Mời vào!”

Mịch bước vào trước, Thao theo sau… Mịch để cửa mở cho cả hai khỏi ngại ngùng…

-“ Ngồi đi!”

Cô chỉ cái ghế nơi bàn làm việc… Thao ngồi xuống.

-“ Cảm ơn!”

Cô đi lại tủ, mở ra…

-“ Tôi thường trực đêm nên luôn có thức ăn liền trong phòng, ngủ thì không sao, nhưng thức thì đói thật!”

Cô lấy hộp bánh tây ra mời Thao ăn.

-“ Là do bệnh nhân tặng thôi, mời cậu!”

Thao ngẩng nhìn Mimi khi cô đứng trước mặt anh… anh thấy cô cười nhẹ. Nghe Mimi tiếp:

-“ Cậu cứ tự nhiên!”

Rồi Mịch quay đi, đến trước gương cởi áo Blu khi nó ướt, rồi mặc cái khác vào. Hỏi nhỏ:

-“ Dạo này cậu làm gì?”

-“ Buôn bán nhỏ thôi!”

Mịch nghe Thao trả lời…

-“… Quán ăn!”

-“ Quán ăn, mở ở đâu?”

Mịch giả vờ hỏi đưa tay lùa vào tóc như thói quen tung bụi nước mưa trên tóc, không thấy Thao trả lời cô quay qua… Bắt gặp Thao đang nhìn cô với ánh mắt thật sâu… Cô bỏ tay xuống, vuốt sơ lại mái tóc. Thật lòng cô không có ý quyến rũ Thao. Cô bước lại ghế của mình ngồi xuống.

-“ Sao… bánh không ngon à?”

Mịch lấy một cái bỏ hết vào miệng theo thói quen.

-“ Cậu mở quán, làm chủ à, có kiêm đầu bếp không, lúc trước cậu làm thức ăn rất ngon!”

Thao gật đầu nhẹ… Mịch mỉm cười.

-“ Vậy hôm nào phải thử mới được!”

Thao gật đầu…

-“ Hoan nghênh quý khách!”

-“ Tôi thích làm khách quý hơn!”

Mịch đùa…

-“ Dĩ nhiên rồi! Bác sĩ Mi!”

Câu nói của Thao lại làm trái tim Mịch se thắt. Cô hiểu Thao nói với ý gì… Cô bật cười che dấu…

-“ Cậu yên tâm, mười lăm năm trước, tôi cũng là chuyên nghiệp, mười lăm năm sau vẫn thế…”

Mịch ngồi thẳng lên…

-“ Bệnh của con cậu không là vấn đề, tim của cháu chỉ yếu một chút thôi, nhưng bà xã của cậu thì khác, thật ra tim của cô ta cũng yếu có một chút thôi, nhưng cô ta không biết tự giữ sức khỏe cho mình, cô ta như xưa nhỉ, hay nhõng nhẽo!”

Mịch thấy Thao không cười, không nói… đôi mắt thật sâu… Cô lấy cái bánh bỏ vào miệng.

-“ Sao vậy, tôi nói sai à?”

Thao cúi xuống lắc đầu nhẹ… cô cười ngã người ra ghế…

-“ Mọi thứ đã thay đổi nhỉ, mười lăm năm rồi còn gì. Cậu yên tâm, bác sĩ Bình cũng có nhắn nhủ với tôi về bệnh tình của bà xã cậu, tôi sẽ làm hết sức mình. Dù gì đó cũng là bổn phận của tôi, trách nhiệm của tôi… Cậu không ăn bánh à? Sao cậu bảo đói… đói thì ăn đi, nhịn sẽ đau bao tử đấy. Sức khỏe là quan trọng nhất. Tôi không thể xuống căn tin với cậu vào lúc này được vì hôm nay tôi trực luôn ca của bác sĩ Thế… Ăn ngọt vào ban đêm dễ bị sâu răng, nhưng ăn xong, đánh răng thì được rồi…”

Cứ như thế Mịch thao thao bất tuyệt… nói lung tung, không đâu vào đâu… Còn Thao như tượng đá ngồi đó lắng nghe… Càng nói Mịch càng cảm thấy lòng đau như cắt… Nhưng không biết sao dừng lại câu chuyện vớ vẩn của mình…

Rồi cũng may có tiếng chuông cấp cứu… Mịch chào Thao rồi rời phòng với đôi mắt chợt ướt, bước nhanh trên hành lang với đôi chân dài… Trốn chạy ư? Hay bỏ Thao lại? Sao cũng được… khi cô không thể đến với Thao…

Thao bước từng bước lặng lẽ trên hành lang vắng lặng, chẳng có gì ngoài việc anh thấy quá đau lòng và bất lực. Nhìn cử chỉ và những lời lúc nãy của Mimi, anh biết tất cả cảm xúc của cô. Càng biết cô đang đau như thế nào… Vậy thì sao? Có trách thì chỉ trách anh… suốt đời là kẻ vô dụng… đến yêu một người cũng không thể…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-7-2017 19:26:15 | Xem tất

CHƯƠNG XXI

Mịch làm công việc quen thuộc, rồi lại trở về phòng, đóng chặt cửa lại… bật khóc… một mình… Nhìn ánh mắt Thao lúc nãy… Cô thấy đau lòng khi Thao đang đau lòng… Vì điều gì? Thao thương hại cô sao? Không… Thao vất vả lắm, khi chăm sóc một người bệnh. Cô không nên làm gì để Thao lo nghĩ nữa… Trước mặt Thao… cô sẽ là cô bác sĩ xinh đẹp có đôi chân dài, sãi những bước tự tin đi trong cuộc đời hạnh phúc…

Bốn giờ sáng, cô thay đồ vì xong ca trực. Cuối giờ lại có nhiều chuyện, cô chẳng thích điều đó chút nào, nhưng cứ gặp phải… Cô đi qua phòng dưỡng nhi… thăm bé… bé ngủ thật say trong yên bình… Cô kiểm tra cho nó, xong ra về… cô vừa dạo bộ ra cổng được một đoạn thì thấy Thao đứng ở góc đường. Có lẽ là đón xe. Cô dừng lại… hỏi nhỏ.

-“ Đón xe à?”

Thấy Thao gật đầu nhẹ… Mịch đưa mắt nhìn quanh…

-“ Giờ này khó đón xe lắm!”

Thao lại gật đầu nhẹ…

-“ Dạ!”

Mịch cảm nhận đuọc có gì đó chua chát trên đầu lưỡi, cô gật đầu như đồng ý.

-“ Vậy tôi về trước!”

Rồi thật nhanh Mịch bước đi, để Thao lại. Cô đưa mắt nhìn trời… Hôm nay trời âm u quá.

Tử Thao nhìn theo dáng Mimi, cách khoảng 10 bước chân anh mới bước theo. Điều gì đau khổ nhất với anh hiện giờ… Đó là hiểu nhau để giữ khoảng cách cho nhau. Hiểu nhau để không thể làm trái thứ mà con người cho rằng quy tắt của cuộc sống… Không… Thứ khiến anh chỉ biết bước sau chi Mịch hiện tại là viên đạn trong đầu anh.

Trải qua khoảng thời gian ngắn, nhưng cũng đủ để anh hứa với lòng… Không làm chị Mịch tổn thương. Nhưng cứ nhìn chị Mịch như thế thì có lẽ anh sẽ không giữ lại lời hứa nữa… Mạng sống anh, anh còn không thể giữ được. Sao anh dám giữ lại người anh yêu.

Thôi thì sao không như hiện tại. Mọi hiểu lầm là do anh tạo nên, giờ đã thành một câu chuyện… Vậy sao không để nó tiếp diễn như kịch bản phải xảy ra.

Chị Mịch đang đau, nhưng anh biết không có nỗi đau nào đau đớn bằng ra đi không thể gặp lại. Nghĩ được thế nên Tử Thao bước nhanh hơn, lên bằng Mimi.

Mịch quay qua khi thấy Thao đi bên cạnh mình, nhận được nụ cười ấm của Thao, khiến cô nao lòng. Cô buộc miệng:

-“ Cậu về nhà liền à?”

Thao không nghĩ Mimi hỏi thế nên cũng buộc miệng:

-“ Tôi phải về nấu bữa sáng cho Như Hằng!”

Mịch khẽ se lòng, cô gật đầu nhẹ…

-“ Như Hằng hạnh phúc nhỉ, vậy nhà cậu ở đâu vậy?!”

-“ Đường Gia Lâm!”

Thao nói nhỏ… Mịch gật đầu… rồi không ai nói với ai câu nào nữa… không khí chợt trở nên nặng nề, dù gió sớm vẫn thổi man mác…

Đến ngã rẻ cả hai dùng bước cùng buộc miệng…

-“ Tạm biệt!”

Rồi cả hai bước nhanh về hướng đi của mình… Càng lúc cả hai càng bước vội… như trốn tránh… Điều gì? Đau thương có ở trong mỗi người.

Tử Thao về thẳng nhà, anh trốn trong bếp làm bữa sáng cho Như Hăng mà mình đã nói, chỉ để nhắc nhở chốn nào thuộc về anh.

Mịch đi thẳng lên núi… Mặt trời đã mọc. Cô biết mình sẽ không có cơ hội ngắm mặt trời mọc với Thao lần thứ hai…

--

Mịch về nhà và không tài nào ngủ được dù mắt cô rất cay… Ba mẹ chuẩn bị đi du lịch, những ngày sắp tới không ai cằn nhằn. Cô lại một mình bơ vơ, đang nghĩ thì có tiếng chuông điện thoại… cô nhấc máy.

“ Alô!”

Tiếng đầu dây bên kia…

“ Xin cho hỏi, nhà này có phải của bác sĩ Dương Mịch không ạ?”

Mịch hơi sững người, câu từ lạ nhưng giọng thì quen quen.

“ Dạ phải!”

Cô lịch sự…

“ Em Mi đó à, phải em Mi không?”

“ Dạ Phải!”

Cô sựt nhớ…

“ Phải anh Công không?”

“ Công đây, anh không gặp em mấy bữa rồi, đánh liều gọi đại, không làm em thức giấc chứ!”

“ Không!”

Mịch đáp gọn…

“ Đêm qua anh biết em trực đêm, anh nghĩ sáng nay em phải ngủ, nhưng … chiều nay bọn anh về nước rồi, em có thể ra ngoài chơi với bọn anh vài tiếng không?”

“ Okay, nhưng bọn anh không họp hội thảo à?”

Mịch đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường… 9h…

“ Giờ này đang lý ra bọn anh đang dự họp chứ?”

Tiếng cười nhỏ của anh Công…

“ Anh trốn ra đây đấy, anh đang đứng ở hành lang gọi điện cho em, bọn anh… có lẽ… khoảng mười giờ thì họp xong. Sau đó chúng ta đi chơi nhé, vì sáu giờ chiều là bọn anh lên máy bay rồi!”

“ Không nghỉ ngơi à?

“ Không!”

“ Thật không phiền chứ?”

“ Mịch ơi, nhủ lòng thương xót bọn anh đi mà!”

Mịch bật cười…

“ Okay, vậy chúng ta hẹn ở đâu?”

“ Em có xe phải không?”

“ Xe của ba em, nhưng em lấy đi cũng được!”

“ Vậy đến đón bọn anh đi!”

“ Trời, như vậy là anh đang hẹn con gái đó à?”

Tiếng cười của anh Công…

“ Thương xót bọn anh đi mà!”

Mịch lại cười…

“ Okay, dù gì em cũng phải trở lại bệnh viện có chút việc, đến mười giờ em đến phòng họp đón bọn anh!”

“ Okay, cám ơn Mịch, em lúc nào cũng dễ thương hết biết!”

“ Lát gặp lại!”

“ Lát gặp lại!”

Mịch gác máy đi thay đồ… xuống nhà… chị Hoa hỏi cô có ăn sáng không? Cô nói không ăn, rồi lấy xe của ba vì ba cô đi du lịch, cô lái xe đến bệnh viện…

Đến bệnh viện cô xem lịch trực đêm nay, rồi đến khoa dưỡng nhi… Xem tình hình của bé. Bác sĩ Bình cười… thật tươi với cô… cô đáp lại… trao đổi với bác sĩ Bình xong, cô đi qua phòng họp… Đi qua phòng họp thì phải đi qua khoa sản… Cô sãi những bước chân dài đầy tự tin bước trên hành lang…

-“ Bác sĩ Mịch… bác sĩ Mịch…”

Mịch nghe tiếng gọi giật thật lớn phát ra từ một căn phòng… Cô khựng bước rồi lùi lại khi vừa đi qua… Như Hằng trong phòng bước xuống giường. Cô vội đưa tay cản rồi bước nhanh vào…

-“ Cô là bệnh nhân mà…”

-“ Hôm nay em thấy khỏe rồi!”

Như Hằng chặn lời Mịch, rồi nắm chặt lấy tay Mịch.

-“ Cảm ơn chị!”

Mịch nhìn Như Hằng, hạ giọng nhỏ:

-“ Điều gì?”

-“ Lúc nãy em có đi thăm bé, chị Bình nói bé đã qua cơn nguy hiểm, nếu muốn trị dứt bệnh, cần bác sĩ Mịch theo dõi, chị giúp em nhé!”

Mịch gật đầu có phần thản nhiên…

-“ Đó là bổn phận của tôi, cô không cần khách sáo!”

Mịch nhìn quanh.

-“ Chồng cô đâu?”

-“ Anh ấy không đến được!”

-“ Vậy từ sáng đến giờ chỉ có mình cô ở đây thôi à, cô ăn sáng chưa?”

-“ Chưa!”

-“ Vậy cô nhờ hộ lý đi mua giúp đi, nhịn đói không tốt cho sức khỏe đâu!”

Mịch khựng lại khi chợt nhớ mình cũng đang nhịn đói…

-“ Mẹ ơi!”

Tiếng một đứa con gái… Mịch quay ra… Một đứa bé gái khoảng 6 tuổi chạy vào…

-“ Mẹ ơi, mẹ!”

Như Hằng đưa tay ra đón nó… nó nhìn quanh…

-“ Em trai của con đâu mẹ?”

Như Hằng cười vuốt tóc nó, nó có mái tóc như Mịch…

-“ Con chào cô đi!”

Nó ngẩng nhìn Mịch…

-“ Chào cô!”

Rồi quay qua mẹ nó…

-“ Mẹ chưa trả lời câu hỏi của con!”

Như Hằng lại cười… Mịch thấy Như Hằng cười nhiều hơn xưa… Cười mãn nguyện khi hạnh phúc… Cô cảm thấy chút ghen tị trỗi lên từ đáy lòng…

-“ Em con vẫn phải nằm ở phòng dưỡng nhi!”

Như Hằng ngẩng nhìn Mịch.

-“ Con muốn biết thì hỏi cô bác sĩ Mịch đây, cô sẽ nói cho con nghe!”

Nó bước đến bên Mịch, rồi khoanh tay cúi đầu lễ phép hỏi…

-“ Thưa cô bác sĩ, chừng nào em con mới được về với con!”

Mịch bước đến ngồi xuống nhìn nó…

-“ Nhanh thôi, con tên gì?”

-“ Dạ, con tên Niệm Mi!”

Trái tim Mịch khẽ rung lên, nó tiếp:

-“ Cô ơi, cô chữa cho em con nhé!”

Mịch gật đầu nhẹ, nó chạy lại bên Như Hằng.

-“ Mẹ đói không, ba Thao đang dưới nhà, sắp đem thức ăn sáng lên cho mẹ rồi đó, mẹ có biết sao hôm nay hơi trễ không, là ba dạy con làm, nên hơi trễ, con có phần làm bữa sáng cho mẹ đấy!”

-“ Sao ba để cho con lên đây một mình vậy?”

-“ Cô y tá hỏi hồ sơ gì đó, nên ba bảo con lên trước! A ba vào đến rồi kìa!”

Mịch quay ra… thấy Thao bước vào với túi đồ… Thao khẽ bối rối, có lẽ không ngờ cô ở đây, nó chạy lại nắm tay Thao.

-“ Ba ơi, em con sắp được về nhà rồi đấy, chúng ta sẽ vui cùng nhau phải không ba!”

Những lời nói của nó khiến Mịch cảm thấy tủi thân… Cô lùi lại.

-“ Chào, tôi có việc phải đi!”

-“ Bác sĩ Mịch à!”

Như Hằng lại gọi giật…

-“ Chị ăn sáng chưa, cùng ăn đi!”

Mịch lắc đầu…

-“ Tôi ăn rồi, cám ơn!”

-“ Cô ơi!”

Con bé nắm lấy tay Mịch.

-“ Cô ăn thử đi, ba con nấu ăn ngon lắm!”

Mịch xoa đầu nó…

-“ Cảm ơn con, cô no lắm!”

-“ Dương Mịch!”

Mịch quay ra khi nghe ai đó gọi cô như thế… cô thấy bọn anh Công đứng ngay cửa… bọn họ bước vào…

-“ Em hư lắm nhe, không giữ lời hứa, đi nhiều chuyện để bọn anh đứng mọc rễ ở phòng họp chờ em, cũng may là bọn anh đi tìm em, trong cái bệnh viện rộng lớn này, và cũng may tìm được em!”

Rồi thật tự nhiên anh Công bước đến bên cô bé…

-“ Cháu có thức ăn ngon lắm à, cho chú ăn với được không?”

-“ Ê, Công, mày trở thành ăn xin từ lúc nào vậy?”

Rồi bọn họ cười, Mịch kéo tay anh Công.

-“ Em xong việc rồi, đi thôi!”

-“ Cháu mời mấy chú!”

Cô bé nhanh nhẩu đáp… anh Công bật cười.

-“ Anh đói quá không đi nổi nữa, để anh ăn rồi đi có được không?”

Anh Công đùa cợt. Mịch không thích kiểu đùa cợt đó của anh Công. Bao nhiêu năm vẫn thế, không thay đổi. Cô bé đưa một xửng gỗ đến trước mặt anh Công…

-“ Mời chú!”

Anh Công cầm lấy, rồi đến bọn họ… từng người… đến Mịch… cô lắc đầu từ chối…

-“ Ngon quá vậy? Ai làm đây cô bé?”

-“ Ba con đấy, có công của con nữa!”

-“ Bọn anh đi được chưa? Hay đợi ăn hết của người ta rồi mới đi!”

Bọn họ lại cười:

-“ Cám ơn cô bé vì bữa ăn sáng rất ngon này, chào anh chị!”

Mịch bước ra trước, lầm bầm…

-“ Giờ này mà ăn sáng cái gì!”

Bọn họ theo sau…

-“ Mịch! Em đừng giận bọn anh mà, thật lòng bọn anh rất đói, không tin hỏi hai đứa nó xem!”

-“ Phải!”

Mịch quay lại…

-“ Đi được chưa, em chưa được ngủ thì nhận lời đi chơi với bọn anh, tối nay em còn phải trực!”

-“ Em làm thế chi cho mệt vậy Mịch. Bọn anh sẵn sàng nuôi em từ A đến Z mà!”

-“ Bây giờ có đi không? Và đi đâu?”

-“ Em đưa bọn anh đi đâu thì bọn anh đi đó, có biết chổ nào đâu mà đòi hỏi, hơn nữa có đòi hỏi em cũng đâu cho!”

Mịch bật cười nhẹ…

-“ Không hiểu sao ba người bọn anh có ba cái bằng, em nghi ngờ không biết có phải mua bằng tiền không!”

Bọn họ cười lớn, nói với nhau…

-“ Lúc nãy tao nói bọn bay đâu tin, hai bây thua tao chầu nhậu đấy!”

-“ Khiếp, bác sĩ mà đi nhậu nhẹt!”

Mịch buộc miệng… bọn họ đồng thanh cười lớn…

-“ Em Mịch… giống con người rồi!”

Mịch nhíu mày đứng lại đối diện với bọn họ…

-“ Vậy từ trước đến giờ bọn anh coi em là gì?”

Bọn họ cười tủm tỉm nhìn cô… cô tiếp:

-“ Là thú à!”

Bọn họ cười ngặt nghẽo nhào đến vòng tay ôm lấy Mịch… Cô không ngờ nên không thể né tránh… ba nụ hôn đặt trên má cô… cô bực mình xô mạnh họ ra khi có những cô ý tá đi qua…

-“ Các anh mà còn vô lễ như thế thì em không đi cùng đâu nhé!”

Mịch nói giọng nghiêm chỉnh. Bọn họ gật đầu…

-“ Dạ, tuân lệnh nữ hoàng!”

Mịch quay đi, cảm thấy tức cười… Nụ cười tắt trên môi cô khi cô thấy Thao đứng từ đằng xa… Thao đã nhìn thấy hết… Chỉ là… Có lẽ không nghe bọn cô nói với nhau những gì thôi… Thao khẽ cúi xuống… là lúc trái tim Mịch khẽ se thắt…

-“ Đi thôi, em Mịch!”

Họ kéo tay Mịch.

-“ Xe em ở đâu?”

Cả đám bước xuống sân… ra bãi đậu xe…

--

Một cuộc đi chơi đầy nỗi bực mình. Mịch không hiểu sao lúc sáng cô lại hứa với bọn họ. Đáng ghét thiệt, có phải thức khuya không ngủ thì mất tỉnh táo không? Có lẽ đúng.

Mịch về nhà cho bữa đi chơi mệt nhoài, cũng may ít nhất phải ba bốn tháng sau họ mới qua đây. Cô ngủ một giấc dài… Tiếng chuông đồng hồ báo thức đánh thức cô. Mịch dậy tắm rồi xuống nhà ăn cơm. Sau đó đi dạo vòng trong sân, rồi lên thay đồ đi làm, mẹ và ba lúc chiều cũng đã lên máy bay đi du lịch…

--

Mịch bước vào hành lang quen thuộc và yên tĩnh đến phát sợ, tâm cô dịu xuống… Cô đi thẳng đến khoa dưỡng nhi khám cho bé… Xong trở về phòng mình làm việc trên giây tờ. Ba ngày sau cô có ca mổ. Bởi thế cô nên giữ sức khỏe của mình… Thời gian trôi qua… Cô đứng lên nhìn đồng hồ… 1h đêm…

Mịch ra ngoài, và đứng nhìn xuống sân như mọi ngày, như thói quen… Cô cảm thấy mệt nên hôm nay cô dùng cà phê cho tỉnh táo. Cô đặt ly cà phê lên lan can, và xoay nó trong tay… nghĩ mông lung cho thời gian trôi qua… Đến chán, cô đi vào phòng trực… nói với bác sĩ Nguyên trực cùng ca với cô:

-“ Anh Nguyên à, em thấy đói bụng, em xuống căn tin một lát nhé!”

Bác sĩ Nguyên gật đầu. Hôm nay có hai người trực nên bỏ đi cũng không sao… Mịch xuống căn tin… không còn gì ăn cả. Hôm nay căn tin hết thức ăn sớm quá, hơn nữa có vài người nghỉ nên cũng chẳng nấu nhiều… Mịch gọi một ly sữa nóng, đem về phòng… Vừa đi vừa uống…

Chưa đến phòng thì đã uống cạn ly sữa… bao tử cô bắt đầu đau. Cô đi nhanh về phòng để lấy thuốc uống. Cô khựng bước nhìn thấy trên bàn mình… Một cái hộp được gói giấy hoa thắt nơ thật đẹp…

Mịch mở ra… một mùi thơm bay lên thật nhẹ… bánh… của ai vậy ta? Trời, đang đói. Nhưng không biết của ai. Mịch đem qua phòng trực hỏi mấy cô y tá xem có biết là của ai đem vào phòng cô không… Mấy cô y tá lắc đầu và còn đòi ăn khi thấy thơm ngon quá… Mịch không thể từ chối nên cho họ.

Mịch trở về phòng, lấy bánh mọi ngày ra ăn. Cô nhét vào miệng… Sao mãi đến hôm nay cô mới thấy ngán nhỉ? Có tiếng gõ nhẹ cửa phòng. Mịch đẩy ghế ngồi lùi lại nhìn ra cửa và nói:

-“ Vào đi!”

Cánh cửa mở ra… Mịch thấy Thao bước vào… Thao đặt cái hộp giấy bông từa tựa lúc nãy lên bàn.

-“ Như Hằng bảo tôi đem qua cho chị!”

Mịch lại cảm thấy ghen tị.

-“ Vậy cái hộp hồi nãy cũng là do cậu đem đến à?”

Thao gật đầu nhẹ…

-“ Thấy chị không ăn…”

Thao ngập ngừng… Mịch lên giọng:

-“ Phải, toi không ăn nên tôi mới cho bọn họ, tôi có bánh của mình rồi!”

Mịch đẩy cái hộp về phía Thao.

-“ Nhờ cậu chuyển lời cảm ơn của tôi đến bà xã cậu!”

Thao lại đẩy về phía Mịch…

-“ Chị ăn thử đi!”

Mịch lắc đầu đứng lên cầm hộp bánh đi ra.

-“ Mi…!”

Mịch khựng bước khi Thao gọi, đồng thời Thao nắm lấy tay cô… Thao vội buông tay như khi vội nắm…

-“ Chị đói bụng mà, ăn bánh đó không tốt đâu!”

Thao chỉ lên hộp bánh của Mịch… Mịch quay lại, nhìn thẳng Thao…

-“ Sao cậu biết tôi đói bụng?”

Thao thinh lặng… Mịch bước đến sát trước mặt Thao…

-“ Hôm qua thấy chị ăn nhiều bánh, trực đêm hay đói bụng!”

Thao nói nhanh…

-“ Liên quan gì đến cậu, cậu không cần phải trả ơn, tôi có lãnh lương mà!”

Mịch nắm tay Thao nhét hộp bánh vào.

-“ Cậu đem về cho bà xã cậu, hai người cùng ăn khuya đi!”

Mịch lên giọng… Thao lắc đầu…

-“ Thao… làm cho chị ăn mà… chị không thích ăn thì thôi…”

Thao cầm hộp bánh đi nhanh ra cửa… Mịch lao tới cửa … nhìn thấy Thao chạy nhanh trên hành lang… Trái tim cô chợt ngừng đập, xung quanh chợt tối đen như mực, cô ngã xuống và không biết gì nữa…





Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 20-1-2019 22:59:14 | Xem tất

CHƯƠNG XXII

Khi Mịch mở mắt thì thấy một màu trắng toát… quen quen là lạ. Hình như cô bị ngất. Cô đưa mắt nhìn quanh… Đập vào mắt cô là đôi mắt màu nâu đen có cái nhìn thật trong sáng. Mịch nhắm mắt lại… Một giấc mơ thật buồn như trong mỗi đêm…

-“ Mi… Mi à… Mi…”

Tiếng gọi quen thuộc… Mịch lại mở mắt ra… Nụ cười của Thao… Thật ấm. Cô mở to mắt gượng ngồi dậy. Thao đỡ cô.

-“ Tôi nhức đầu quá! Tôi bị sao vậy?”

-“ Mi bị ngất!”

Giọng nói trầm ấm cộng sự dịu dàng vang lên bên tai.

-“ Tại sao tôi lại bị ngất? Hình như tôi đang trực mà!”

-“ Lúc nãy bác sĩ Nguyên nói Mi lao tâm lao lực quá!”

-“ Mấy giờ rồi?”

-“ Năm giờ sáng rồi!”

Mịch bước chân xuống giường…

-“ Vậy là xong ca trực rồi à?”

-“ Phải!”

Mịch rút tay ra khỏi tay Thao khi đã đứng vững.

-“ Tôi không sao. Cám ơn cậu!”

Cô bước ra ngoài để về phòng mình.

-“ Mi đi đâu vậy?”

Tiếng Thao hỏi. Mịch không thèm quay lại, chỉ trả lời:

-“ Tôi về phòng uống thuốc. Tôi cảm thấy chóng mặt quá!”

Mịch vừa nói vừa đi về phòng… Lấy thuốc uống… Thao đi theo cô.

-“ Mi uống thuốc gì vậy?”

Mịch lắc đầu.

-“ Cậu hỏi để làm gì? Bây giờ cậu là bác sĩ, hay tôi là bác sĩ!”

Nghe Thao không hỏi nữa. Mịch uống xong rồi đi ra ngoài… Xuống nhà… Ra xe… Thao vẫn đi kế bên canh chừng… Mịch ngồi vào xe… Thao kéo tay cô lại…

-“ Mi đừng lái xe, nguy hiểm lắm! Đi taxi tốt hơn!”

-“ Vậy xe để làm gì?”

Mịch ngồi vào nhưng Thao đã kéo tay cô…

-“ Vậy Thao đưa Mi về!”

Thao đỡ cô ngồi vào bên kia, rồi ngồi vào ghế lái… Mịch nhắm mắt lại ngã người ra ghế khi thấy mệt…

-“ Tôi không muốn về nhà!”

-“ Không được, Mi cần nghỉ ngơi!”

Mịch ngồi bật dậy…

-“ Dừng xe!”

Chiếc xe thắng gấp khi cô la lớn… Trán cô va mạnh khi cô chúi người tới trước. Cô đẩy Thao ra khỏi xe…

-“ Cậu về đi! Tôi tự lái được! Cậu bận nhiều việc như vậy, về làm bữa sáng cho bà xã, con gái cậu đang chờ đợi cậu về cùng làm đấy!”

Cô nói một hơi…

-“ Mi ngồi yên đi!”

Thao đẩy cô ngồi tựa vào ghế, rồi thắt dây an toàn cho cô…

-“ Vậy lên núi!”

Thao hạ giọng, Mịch gật đầu…

-“ Phải, lên núi… ngắm mặt trời mọc!”

Thao lái xe lên núi… Mịch nhắm mắt lại yên tâm khi Thao đi đúng đường lên núi.

--

-“ Mi à… Mi!”

Mịch giật mình thức giấc khi nghe gọi… Cô đang tựa đầu vào vai Thao… Cô nhìn xung quanh… thấy nắng gay gắt… đưa tay nhìn đồng hồ…

-“ Mặt trời mọc rồi à?”

Trời… 11h trưa rồi…

Mịch ngồi bật dậy nhìn qua Thao…

-“ Thao thấy trưa rồi nên mới đánh thức Mi!”

Thao nói chậm rãi… Mịch đưa tay vuốt tóc và cảm thấy tỉnh táo…

-“ Tôi đã ngủ một giấc dài ư?”

Thao gật đầu nhẹ. Mịch tiếp:

“ Về thôi, làm phiền cậu quá!”

Thao gật đầu lái xe đi… Mịch thấy con đường về nhà mình…

-“ Sao đi đường này?”

Mịch hỏi… Thao nhìn cô…

-“ Về nhà Mi!”

Mịch lắc đầu…

-“ Về nhà cậu trước mới đúng, xe của tôi mà!”

Thao gật đầu nhìn ra trước lái xe.

-“ Về nhà chị, rồi Thao đón taxi về!”

Mịch ngã người ra ghế thở dài… Biết Thao đã quyết định, khó sẽ thay đổi…

Về đến nhà. Mịch cảm thấy chán chường nên chẳng thèm chào tạm biệt Thao. Nhưng vừa vào trong nhà, cô liền chạy nhanh lên lầu… Rồi chạy ra ngoài ban công… nhìn xuống đường… tìm kiếm…

Dáng dấp Thao, bước vừa phải… đi xuống con dốc… lặng lẽ… Những giọt nước trong mắt Mịch lại tuôn xuống… âm thầm… nhẹ nhàng…

Thao… Cậu nhẫn tâm lắm… Cậu biết không…

Mịch ngồi ngoài ban công giữa buổi trưa ngày nắng nóng… Cảm nhận và nghiền ngẫm những tháng ngày đã qua… và tự hỏi:

“ Mình sống trên đời này để làm gì? Để cứu người ư? Không… Mình chẳng nhân từ thánh thiện đến thế. Mình chẳng muốn cứu ai cả… Khi không ai cứu mình…”

Đó là một trò chơi không có công bằng… Công bằng… Không… Ngay từ buổi đầu cô bắt gặp đôi mắt nâu đen ấy. Cô đã biết trên thế gian này không có sự công bằng.

Sao cô không thể buông xuống được? Mọi chuyện đã chấm dứt từ mười mấy năm trước, chứ đâu phải bây giờ… Phải chi… Phải chi hôm đó… Cô chết trong tay bọn cướp cho rồi.

Mịch đưa tay chận ngực khi trái tim cô đau buốt. Không có kiếp trước, cô biết điều đó khi cô theo đạo *Công Giáo*… Vậy sao cô phải trả nợ Thao? Không có kiếp sau… Thì đừng hòng Thao đền đáp…

Mịch ngước mặt ngẩng nhìn trời cao… Rộng lớn và bao la quá… Khi cô chết, cô chẳng thể được lên Thiên Đàng, vì cô không ngoan… Cha mẹ ruột cô là ai nhỉ? Mấy chục năm trời… Sao bây giờ cô mới nghĩ đến họ nhỉ?

*Con mệt lắm cha mẹ ơi*

Mịch chỉ muốn thốt lên câu đấy. Nhưng nó chỉ có thể hiện hữu trong đầu, vì… cô luôn hiểu rõ mọi sự việc. Mịch đứng dậy, đi vào phòng tắm… Tắm xong, Mịch thay đồ đến nhà má Lục.

--

Mịch gõ nhẹ cánh cửa gỗ, đứng đợi vừa suy nghĩ…

Má từ chối sự giúp đỡ của cô. Anh Chân thì sắp để dành đủ tiền để mua một căn nhà lớn. Nên má nói không cần phải xây cất làm gì…

Mịch ngạc nhiên khi anh Chân mở cửa cho cô, cô vội hỏi:

-“ Ủa! Anh về lúc nào vậy?”

Anh Chân mặt buồn so.

-“ Má bệnh, nhắn anh về gấp!”

Mịch vội bước vào nhà.

-“ Má bệnh sao vậy? Sao má không điện cho em!”

Mịch bước nhanh vào phòng của má, nghe tiếng anh Chân phía sau lưng.

-“ Má bị sốt, lại khó thở. Nhưng má không chịu vào bệnh viện kiểm tra. Má nói chỉ là bệnh già!”

Mịch ngồi xuống giường, nhìn má Lục nằm im, mắt nhắm, hơi thở yếu… Cô liền kiểm tra mạch đập.

-“ Phải đưa má vào viện gấp! Em có đi xe, anh bồng má ra đi!”

Cả hai vội chuẩn bị. Anh Chân bồng má đi ra. Mịch khóa cửa, rồi đi bên anh Chân ra khỏi con hẻm.

-“ Sao anh không điện cho em?!”

Mịch trách, rồi mở cửa xe. Anh Chân đỡ má vào ghế sau, nghe Mịch tiếp:

-“ Anh ngồi sau đỡ má!”

Anh Chân gật đầu ngồi vào xe. Mịch lái xe đi thẳng đến bệnh viện. trren đường đi, Mịch lại hỏi:

-“ Anh về lúc nào?”

-“ Đêm qua!”

-“ Đêm qua em có ngủ đâu! Sao không gọi điện cho em?”

-“ Nhưng đêm qua em đang trực!”

-“ Chính vì em đang trực nên anh phải đưa má vào nơi em làm!”

-“ Anh xin lỗi!”

-“ Thôi, bỏ đi!”

-“ Không phải… lỗi của nó đâu… Mi à!”

Giọng má thều thào…

-“… Con đừng trách nó!”

Mịch nghe má Lục nơi thế, cô thở nhẹ…

-“ Má chẳng coi con là con!”

-“ Má thấy dạo này con xanh xao quá…”

-“ Nên không muốn làm phiền con chứ gì…”

Trái tim Mịch se thắt bởi chính lời cô nói, cô nghẹn ngào.

-“ Phải! Con đâu phải là con ruột của má, má đâu cần con, không ai cần con cả, đôi lúc con không hiểu tại sao mình sống trên đời này để làm gì!”

-“ Mi!”

Tiếng anh Chân gọi giật làm Mịch như chợt tỉnh. Cô đưa tay quệt nước mắt.

-“ Con xin lỗi!”

-“ Có chuyện gì xảy ra cho em à, Mi?”

Mịch lắc đầu nhẹ…

-“ Má không sao mà… Chưa gì con đã khóc như đưa tang rồi!”

Mịch bật khóc lớn sau câu nói đó của má… nghe má tiếp:

-“ Chuyện gì đã xảy ra cho con? Có phải con tìm thấy nó rồi không?”

Bà Lục gượng ngồi thẳng dậy chồm người lên trước… Mịch gật đầu:

-“ Chỉ có má… mới hiểu con thôi… Người ta đã có gia đình, lại có hai đứa con… Bây giờ con biết làm gì chứ?”

Mịch nghẹn ngào. Má vỗ nhẹ lên vai cô.

-“ Làm gì ư? Chẳng cần làm gì cả. Ngoài việc dốc tâm chữa bệnh cho má. Khi má khỏe, rồi má sẽ dạy con biết làm gì!”

Mịch gật đầu vội.

Anh Chân nhìn thấy tình cảnh này thì cảm thấy lòng đau như cắt… Rõ ràng em đã có người khắc cốt ghi tâm, yêu đến trọn đời. Anh Chân nhìn qua má, lấy tay đỡ má ngồi thẳng lại, tựa vào ghế nghe má nói:

-“ Không được khóc! Con gái má xinh đẹp nhất thế gian khi con cười!”

Mịch đưa tay quệt nước mắt, nghe tiếp:

-“ Con gái má lớn rồi mà như đứa con nít! Cười cho má coi nào!”

Mịch ngước nhìn má trong kinhd chiếu hậu rồi gượng cười.

-“ Ngoan…”

Má vừa nói đến đó thì má ngã ra… ngất xỉu…

-“ Má à má!”

Tiếng anh Chân gọi giật làm Mịch không yên. Cô đạp ga… Chiếc xe lao nhanh trên đường. Biết vậy lúc nãy gọi xe cấp cứu đi cho chắc ăn…

--

Mịch cho xe vào thẳng trước phòng cấp cứu, y tá chạy ra khi thấy cô… Cô xuống xe.

-“ Cấp cứu liền, chuẩn bị phòng mổ!”

-“ Phòng mổ đang kẹt!”

-“ Kẹt là sao?”

Mịch la lên…

-“… Cái bệnh viện to đùng như thế này, cô biết tôi là ai không?”

-“ Bình tĩnh đi Mi!”

Anh Chân giữ Mịch lại. Cô ngẩng nhìn anh Chân.

-“ Đậu xe vào bãi dùm em, em đưa má vào!”

Mịch quay đi, bước theo băng ca.

-“ Ai đang trực khoa tim nơi phòng cấp cứu?”

Cô hỏi y tá, cô ta trả lời:

-“ Dạ, bác sĩ Nguyên!”

-“ Anh ta chưa về à?”

-“ Hôm nay bác sĩ Nguyên trực thế cả ca của bác sĩ Phượng!”

Má Lục đã được đưa vào phòng cấp cứu. Mịch làm việc quên cả thay đồ.

-“ Cô ra xem dùm cô khoảng bao lâu nữa thì có phòng mổ?”

Cô y tá gật đầu đi ra. Mịch đứng nhìn má với hơi thở rất yếu mặc dù cô đang cho má thở oxy. Mặt má trắng bệt… tay chân lạnh ngắt…

-“ Bác sĩ Mi à, nữa tiếng nữa có phòng số bốn!”

Mịch gật đầu nghe y tá báo…

-“ Okay! Phiền cô làm hồ sơ giúp tôi. Tôi đi chuẩn bị!”

Cô y tá gật đầu:

-“ Vâng!”

Mịch đi ra… sực nhớ nên quay lại…

-“ Lúc nãy… Xin lỗi cô! Cám ơn cô!”

Cô y tá lắc đầu nhẹ …

-“ Vâng, không có gì!”

Vừa ra khỏi phòng cấp cứu thì anh Chân đã chặn Mịch lại.

-“ Má sao rồi?”

Mịch bước đi…

-“ Nữa tiếng sau em sẽ làm phẫu thuật cho má, em đi chuẩn bị!”

-“ Nghiêm trọng đến như vậy sao?”

Mịch gật đầu khi anh Chân hỏi:

-“ Anh trách em đi! Em sẽ thấy nhẹ lòng hơn! Từ trước đến giờ anh có để ý thấy má có uống thuốc gì không?”

Anh Chân gật đầu nhẹ, hạ giọng:

-“ Có! Nhưng khi anh hỏi, má chỉ trả lời là thuốc bổ thôi. Em biết đó… Ừ mà thôi, lỗi là tại anh, có mẹ già còn đi lông bông!”

-“ Anh đi làm việc, không phải lông bông. Có trách thì trách em. Má có con làm bác sĩ. Nhưng bệnh của cả thiên hạ thì nó biết. Còn bệnh của má nó thì không!”

-“ Bác sĩ Mi!”

Mịch khựng lại khi có người gọi. Bác sĩ Nguyên từ ngã rẽ bước tới.

-“ Anh vừa nghe y tá Châu nói em chuẩn bị phẫu thuật?”

Mịch gật đầu.

-“ Đó là má em, em sẽ đích thân mổ!”

-“ Em mổ gì? Mổ gà à? Em vừa mới bị ngất sáng nay. Huyết áp em rất thấp!”

-“ Em không sao, uống thuốc rồi!”

Mịch bước đi, anh Chân và bác sĩ Nguyên đi bên cô.

-“ Sáng nay cô ấy bị ngất à?”

Anh Chân hỏi bác sĩ Nguyên… bác sĩ Nguyên trả lời…

-“ Phải! Sáng sớm hôm nay, cô ấy bị ngất trong ca trực. Cô ấy đang bị bệnh không thích hợp cho ca phẫu thuật nào cả, dù là nhỏ!”

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau khi có Mịch đi giữa, cô lên tiếng, như khẳng định.

-“ Không ai hiểu tình trạng sức khỏe của mình hơn bản thân mình. Hơn nữa em là bác sĩ!”

-“ Anh là gì của cô ấy?”

-“ Anh…”

-“ Anh gì?”

-“ Anh nuôi!"

-“ Ừ! Anh nuôi à… Vậy bệnh nhân đó có phải là má nuôi của cô ta không?”

Hai người nói như không có Mịch hiện diện.

-“ Phải!”

-“ Vậy thì anh nên khuyên cô ta đi! Trong cái bệnh viện này, cô ta là người cứng đầu nhất, tôi sẽ phụ trách ca đó!”

Mịch ngước nhìn bác sĩ Nguyên.

-“ Không, là em!”

-“ Anh đang trong ca trực!”

-“ Em cũng là bác sĩ!”

-“ Em trong giờ nghỉ, em cũng chỉ là người bình thường thôi!”

Mịch dừng lại đối diện với anh Nguyên.

-“ Tại sao lúc nào anh cũng chống đối em vậy? Em làm gì có lỗi với anh chứ?”

-“ Em lạc đề rồi đấy! Anh lo cho toàn thể gia đình em thôi!”

-“ Không cần!”

Mịch lại bước đi…

-“ Anh thấy chưa, em gái anh ngang ngạnh hết chổ nói!”

-“ Mi làm việc như vậy sao?”

Anh Chân hạ giọng…

-“ Phải! Bây giờ anh mới biết sao? Chỉ có tôi mới có thể trực cùng cô ấy. Làm gì cũng tự mình, tự tung tự tác. Cô ta đâu còn nhỏ nữa chứ! Bốn mươi rồi!”

Mịch quay phắt qua, nhìn thẳng anh Nguyên và bắt đầu bực mình.

-“ Anh nói thế nghĩa là sao, nói em già à?”

Anh Nguyên nhíu mày.

-“ Ừ…”

Mịch quay đi…

-“ Anh đáng ghét! Em quyết định rồi, không ai cản được em!”

-“ Vậy anh báo với trưởng khoa!”

Mịch quay lại, nhìn anh Nguyên nghẹn lời.

-“ Em bình tĩnh đi! Anh sẽ cùng bác sĩ Niên phụ trách ca mổ má em. Okay?”

Thấy Mịch thinh lặng, bác sĩ Nguyên tiếp:

-“… Em tự nhìn mình đi! Nãy giờ nóng nãy như thế. Hồ sơ y tá Châu đưa cho anh rồi. Ca mổ này phức tạp lắm, tim em có vấn đề!”

-“ Sao anh biết?”

Mịch chặn lời Anh Nguyên.

-“ Lúc sáng em ngất. Anh khám cho em. Em có phải là bác sĩ không? Không chuyên nghiệp chút nào. Sức khỏe em, em không biết giữ. Sao giữ được cho người khác, em nên lấy chồng sinh con đi!”

-“ Trời! Vụ chồng con của em thì liên quan gì đến anh mà anh nói!”

-“ Thằng Niên nó mà biết em bị bệnh…”

-“ Đừng mà… Em xin anh!”

Mịch vội chặn lời anh Nguyên rồi lên giọng:

-“ Anh mà nói với anh ấy, em sẽ mổ anh đó!”

Anh Nguyên bật cười.

-“ Anh không hiểu sao em từ chối nó. Nó theo em bao năm nay, anh điện cho nó rồi, nó đến đây liền đấy!”

-“ Tại sao anh có thể điện cho anh Niên mà không cho em mổ chung với anh?”

-“ Vì ca tiếp là đến nó trực, nó vào sớm nữa tiếng cũng đâu sao. Nó có bồ đâu, để mà đi chơi!”

Mịch bật cười quay đi…

-“ Anh đáng ghét! Lúc nào cũng chọc ghẹo người ta. Bữa nào em bị bà xã anh cho một trận là anh phải đền đó!”

-“ Phải rồi! Em cười nhiều một chút. Cả bệnh viện này sẽ đẹp hơn!”

Anh Nguyên bước đi… Mịch bước theo hỏi:

-“ Tại sao cả bệnh viện?”

-“ Vì em đã đóng băng cái bệnh viện này rồi!”

-“ Không biết anh nói gì. Lát em không mổ nhưng em sẽ vào phòng mổ!”

-“ Không!”

Anh Nguyên đáp giọng chắc nịch. Mịch hỏi:

-“ Sao không?”

-“ Em vào đó rồi léo nhéo làm phiền bọn anh. Hơn nữa thằng Niên thấy em đứng nhìn nó. Nó sẽ không làm nổi!”

Mịch lại bật cười nhẹ…

-“ Anh đáng ghét! Nếu anh chưa lập gia đình, em sẽ lấy anh!”

-“ Vì sao nhỉ?”

-“ Vì anh đáng ghét!”

Anh Nguyên cười.

-“ Bác sĩ Mi à! Cô cho tôi biết, nếu tôi đồng ý cưới cô, cô sẽ là một người như thế nào trong gia đình?”

-“ Dĩ nhiên là làm bà hoàng rồi. Lúc đó em khỏi đi làm, suốt ngày đi lông bông chơi cho thỏa thích!”

-“ Vậy tôi… Okay. Lát về anh về ký đơn ly dị với vợ!”

Cả 3 dừng lại trước cửa phòng mổ… cô y tá lúc nãy đi ra.

-“ Mọi thứ đã chuẩn bị xong, thưa bác sĩ Nguyên!”

Anh Nguyên gật đầu.

-“ Cảm ơn cô, Diễm Châu!”

Cô y tá gật đầu nhẹ.

-“ Dạ, không có chi!”

Anh Nguyên quay qua Mịch.

-“ Em ở ngoài, còn anh này có thể vào trong!”

Mịch tròn mắt, anh Nguyên quay đi.

-“ Quyết định như thế, đừng cãi lời anh!”

Rồi hai người đi vào… Cánh cửa khép lại. Mịch bực mình quay ra… Anh Niên từ xa chạy đến.

-“ Nghe anh Nguyên nói má em cấp cứu!”

Mịch gật đầu nhẹ… Trong cái bệnh viện rộng lớn này không ai mà không biết người mà chịu đợi cô lâu nhất là bác sĩ Niên. Dù cô đã nhiều lần từ chối. Nhưng anh Niên còn cứng đầu hơn cô, và còn nói cô vô duyên… Không yêu người ta chẳng lẽ cấm người ta không được yêu, thế là cô cứng họng…

Thế là cô làm cho một số cô ý tá xinh đẹp như hoa ganh ghét. Khi anh Niên có dáng người cân đối và thể hình của một nam tài tử, thuộc hàng đẹp trai nhất nhì bệnh viện.

-“ Họ vào trong hết rồi à?”

Bác sĩ Niên đua tay chỉ và hỏi. Mịch lại gật đầu.

-“ Anh Nguyên không cho em phụ trách ca này. Gởi má em cho hai người đó nhe, cảm ơn anh!”

Anh Niên gật đầu.

-“ Gởi à? Vậy gởi gắm gì cũng phải có quà chứ?”

Mịch nhíu mày.

-“ Anh Nguyên dạy anh nói thế phải không?”

Anh Niên cười, với đôi má lúm đồng tiền.

-“ Ai biểu em nói thế! Nhưng lát nữa xong việc, em phải đãi anh thứ gì đó!”

Mịch gật đầu.

-“ Okay, anh muốn ăn gì?”

-“ Không phải, quà tình cảm cơ!”

Mịch lại nhíu mày.

-“ Em cứ nhíu mày! Lát anh ra. Anh phải nhận nụ cười thật tươi của em đấy. Lâu rồi em không cười với anh!”

Mịch gật đầu nhẹ.

-“Okay!”

Anh Niên đẩy cửa phòng cấp cứu bước vào… Mịch lui bước… Đèn đỏ phòng phẫu thuật được bật lên…

Mịch đi qua đi lại, rồi ngồi xuống… Rồi ra sát ngoài lan can nhìn xuống… Rồi lại đi qua đi lại… nhìn đồng hồ… Sao thời gian trôi chậm thế không biết… Mới có một tiếng thôi… Làm gì trong đó mà lâu thế? Cô thở ra…

Trời… Làm gì trong đó thì cô biết rõ mà. Nhưng mỗi lần ở trong đó, cô lại thấy thời gian qua rất mau, và lúc nào cũng lo mất nhiều thời gian, sẽ không tốt cho bệnh nhân.

Bây giờ, bên ngoài đây… Tâm trạng cô mới thông hiểu được cho người nhà bệnh nhân. Cô có sao đâu, chỉ là tim lâu lâu loạn nhịp… Vậy mà… Anh Nguyên rắc rối, còn anh Chân trong đó nữa… Không ra đây báo một tiếng, cũng chẳng có y tá nào đi ra…

Một tiếng lại trôi qua… đã hai tiếng đồng hồ rồi… Mịch ngữa đầu ra tựa vào tường khi cảm thấy mệt. Cô lấy thuốc ra uống, nhưng không có nước cô bỏ đại vào miệng nhai…

Bình tĩnh nào… Tại sao cô lại đáng trách như thế? Má bị bệnh nặng mà cô không biết. Mịch gục đầu, úp mặt vào đôi tay… bờ vai run rẩy nghẹn ngào…

Nếu như má có bề gì, thì cô không thể tự tha thứ cho sự vô tình của mình… Thời gian lại trôi qua… Mịch đếm từng tiếng tích tắc trên tường.




Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 25-1-2019 13:53:16 | Xem tất
Vẫn phong cách viết như hồi nào em mới đọc fic đầu tiên của ss

Thú thật, em đọc vì em tò mò ss định triển khai câu chuyện như thế nào giữa hai người, 1 đã có gia đình và 1 là 1 thằng nhóc. Tất nhiên đó là ngoài đời còn ở đây Thao là Thao còn Mịch là Mịch.

E thì thích kiểu viết tên tàu ra tên tàu hơn là nửa tầu nửa ta ss ợ, giả sử như tên ý đã kèm 2 tiếng 1 tên

Mà sao em có cảm giác SE nhỉ...keke dù sao cũng chúc fic ss đông độc giả nhé

Bình luận

Cảm ơn e đã nhọc lòng theo đến đây. Xin lỗi... ss sẽ quay trờ lại trong thời gian sớm nhất có thể.  Đăng lúc 16-2-2019 10:30 PM
Một người rất ư là: *trời hỡi* nên danh xưng nó khác lạ thì cũng là... vậy í... Mà dạo này ss có việc riêng ko thể nói nên tạm khóa lại.  Đăng lúc 16-2-2019 10:29 PM
Thank e! Câu chuyện này ss viết xong hết rùi. Nhưng cảm thấy nó sên súa quá. Nên dự định chỉnh sửa lại. Hihi... Mọi diều trong đây đều theo yêu cầu của 1 ngư...   Đăng lúc 16-2-2019 10:26 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách