Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: WinnieWiny
Thu gọn cột thông tin

[Longfic] [Longfic | K+] Ích kỷ | WinnieWiny | Kai - Fictional Girl - Xiumin | End

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 12-2-2015 13:39:29 | Xem tất
Chap 9:




Profile của Mia đã được tung ra chính thức trên trang chủ của SMRookies. Cái tên Iris chiễm chệ xuất hiện và đứng trong top tìm kiếm của ngày. Mỉm cười hài lòng, Mia lướt qua những trang tìm kiếm bằng điện thoại để biết về phản ứng của mọi người. Bỗng, một bàn tay nhấc điện thoại của cô lên.

- Giám đốc không phải là bảo em không được lên mạng à. – JongIn nghiêm túc nhìn cô

- Lần trước là Taeyong, lần này là lại là anh sao, JongIn. – Mia thất vọng ngửa mặt lên trời than vãn.

JongIn ngồi xuống bàn Mia, đặt chiếc điện thoại xuống, nghiêm mặt lại, nhìn chăm chăm Mia.

- Taeyong cũng đã cảnh báo rồi mà em vẫn không chịu nghe. Hay em muốn anh báo lên giám đốc.

- Xin anh đấy. Tha cho em đi. – Mia chắp tay trước mặt cười khì khì. – Mà không phải các anh đang tập luyện cho comeback sao. Sao lại có thì giờ ra đây.

- Thì đang có chuyện rắc rối. Biên đạo đang dựng lại bài. – JongIn thật thà nói nhưng anh chợt nhận ra mình đã nói hớ liền đột ngột dừng lại.

Cô thầm nghĩ. Thông thương, các bào hát comeback đã được ấn định thì rất hiếm khi dựng lại. Vì ngày comeback đã đến gần, việc thay đổi vũ đạo là việc không thể. Hơn nữa, dựa vào thái độ của JongIn, Mia nhận ra có điều gì đó không ổn.

- Kim JongIn, EXO đang có rắc rối phải không? – Mia kéo nhẹ tay áo anh.

- Anh không thể nói. – Giọng anh trầm lại, hàng chân mày khẽ nhíu. Mia bặm môi, nhướn mắt lên làm vẻ mặt khẩn khoản. JongIn bất lực tránh ánh mắt của cô. – Em chỉ cần biết là sắp tới sẽ lại có biến động lớn.

Nhận thấy JongIn không có ý định nói thêm điều gì, Mia thôi không hỏi nữa. Nhưng biến động lớn đó là gì, EXO còn có thể có biến động gì nữa. Hay là scandal hẹn hò, không, scandal hẹn hò không cần phải thay đổi vũ đạo. Việc thay đổi vũ đạo chỉ có thể là biến động trong nhân sự. Trước đây, đã từng có tiền lệ về Hangeng và Kris. Nghĩ đến đây, Mia hoảng hốt nhìn JongIn. Anh dường như hiểu được ý nghĩ trong đầu cô, JongIn chỉ lắc đầu, ra dấu hiệu giữ im lặng. Bàn tay Mia run run, ánh mắt chao đảo trong không gian.

- Việc này, có liên quan gì đến MinSeok oppa không?

- Không.

Cô thở phào. Thật may mắn, người đó không phải là MinSeok. Cô sợ rằng vì chuyện riêng, có thể MinSeok sẽ làm việc gì đó không thấu đáo. Nhưng có lẽ, cô đã nghĩ nhiều rồi, MinSeok không phải kiểu người làm chuyện bồng bột.

- Anh ấy, dạo gần đây, vẫn khỏe chứ? – Cô ngập ngừng hỏi.

- Anh ấy vẫn khỏe, nhưng… – JongIn định nói ra điều gì đó nhưng rồi lại thôi.

- Đủ rồi. Em chỉ cần biết anh ấy khỏe là được.

Tim JongIn chùng xuống. Một cảm giác khó tả, trống rỗng luồn lách trong từng mạch máu của anh. Tại sao Mia không hỏi anh, hỏi anh có cảm thấy gì không, hỏi anh có phải người bỏ đi không. Anh tự cười chính mình, anh biết anh là ai trong tim cô ấy, và anh biết anh đang làm chuyện ngu ngốc gì.

Tiếng gọi từ Hani kéo hồn cả hai về mặt đất. Mia ngồi thẳng người dậy, mỉm cười khách sáo với cô bạn. Dẫu cùng phòng nhưng hai người vẫn còn xa lạ, ngại ngùng. Hani chạy đến gần nhưng khi nhìn thấy JongIn, đôi chân cô hơi chùn lại, ngơ ngác nhìn Mia. Rồi cô lại tiếp tục chạy đến, lễ phép cúi đầu chào JongIn.

- Biên đạo tìm cậu. – Hani nói.

- À. Tớ đi ngay đây. – Rồi Mia quay sang JongIn. – Em phải đi rồi, gặp anh sau.

Cô kéo Hani ra khỏi căng tin. Hani theo Mia nhưng vẫn ngoái nhìn lén JongIn. Ánh mắt cô xao động, xoay xoáy như có hàng trăm đợt sóng. Hani khều nhẹ Mia.

- Đó là EXO Kai sao?

- Cậu nói JongIn oppa? – Cô ngạc nhiên quay sang. Thực tập sinh ở SM này có người không biết Kai sao. – À, phải, đó là Kai. Cậu không nhận ra anh ấy sao, Hani.

- Gọi tớ là Helen đi. Tớ thích thế hơn. Với lại, ở SM, đừng gọi là Hani nhé.

- Ừ, nếu cậu muốn vậy. – Mia nhún vai. Rõ ràng Hani, quên Helen cố tình lờ đi thắc mắc của cô.

Cả hai vào phòng tập. Lúc này, tất cả thực tập sinh của SM đang tập trung lại. Helen kéo Mia vào hàng cuối cùng nhưng cô vội tách ra và đi về phía hàng người đang đứng bên cánh trái của biên đạo. Helen có vẻ hơi ngạc nhiên, định đi theo Mia nhưng một thực tập sinh khác kéo cô lại.

- Đó là vị trí của SMRookies. Cô không được đi lại đó. – Thực tập sinh kia nói.

- Nhưng Mia…

- Cô ta là Rookie, cô ta được đứng đó.

- SMRookies là gì vậy? – Helen ngây ngốc hỏi. Người kia đảo mắt một vòng kiểu như không hiểu Helen rớt từ hành tinh nào xuống.

- SMRookies là nhóm những thực tập sinh tiềm năng chắc chắn được ra mắt, những thực tập sinh quyền lực nhất SM.

Helen ngạc nhiên nhìn Mia. Bề ngoài, cô gái này không hề có một chút điểm gì giống như thuộc về Rookies. Theo như những gì hai người nói chuyện với nhau tối hôm qua, Mia bảo rằng chỉ mới đến SM được hai tháng, vậy làm sao có thể vào được Rookies. Biên đạo hắng giọng một cái rồi cất tiếng nói dõng dạc.

- Từ giờ SM sẽ bắt đầu đợt thanh lọc thực tập sinh. Những thực tập sinh có biểu hiện tốt sẽ giữ lại, ngược lại thì chúng tôi rất tiếc. Còn riêng Rookies, bây giờ các em di chuyển lên phòng tập Rookies ở tầng hai, các em sẽ được huấn luyện riêng ở đó.

Mọi người nhao nhao. Thanh lọc thực tập sinh, như vậy sẽ có người bị đuổi khỏi SM sao. Còn SMRookies, phòng tập ở lầu hai là lầu dành cho nghệ sĩ, họ được công nhận debut rồi sao. Không chỉ các thực tập sinh mà các Rookies cũng vô cùng bất ngờ. Công ty đang có dự định gì đây.

Phòng tập mới, được căng một phông nền bầu trời màu xanh quen thuộc. Đây sẽ là thế giới riêng của Rookies, không cần phải chia sẻ cho ai nữa. Mọi người nhao nhao tỏa ra “sờ mó”, trầm trồ trước phòng tập riêng đầu tiên. Mia bước đi nhè nhẹ trên sàn gỗ bóng loáng, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Từ nơi này, cô sẽ bắt đầu cuộc đời của riêng cô.

SMRookies được tiếp cận với những bài học mới, hoàn toàn xa lạ so với trước kia, độ khó càng ngày càng cao. Mới đến một ngày, cũng không có được cái lễ chào phòng cho tử tế liền lao vào tập luyện cho đến trưa mới được nghỉ một chút. Mia ra ngoài hành lang cho thay đổi không khí, cô liếc mắt về phía căn phòng cuối hành lang, đó là phòng tập của EXO. Hôm nay, họ cũng luyện tập cho comeback. Mia có thể nhìn thấy bóng những con người lố nhố đang ở bên trong. Cánh cửa bị ai đó đẩy ra. Cô bối rối như bị bắt gian, liền trở lại phòng tập của mình.

“Đó chẳng phải là… cô ta”. MinSeok thầm nghĩ khi anh đẩy cửa phòng tập ra ngoài. Ánh mắt anh u ám, lại đượm buồn. Bàn tay bất giác nắm chặt thanh cửa. MinSeok cảm thấy khó chịu, vô cùng khó chịu. Anh quay người trở lại phòng tập, ném đống tiền lẻ vào người Sehun bảo cậu đi mua đồ ăn trưa thay cho anh. Sehun vốn muốn cãi nhưng khi nhìn thấy gương mặt u ám của MinSeok đánh bấm bụng nghe lời anh lớn. Nhưng tất nhiên, Sehun không bao giờ để một mình mình chịu khổ, kiểu gì lại lôi được JongIn đi theo. Đi ngang qua phòng tập của Rookies, cả hai cố tình liếc vào để coi chủ nhân của phòng tập mới này. Mia khi đó đang ngồi bệt trên sàn nói chuyện với Taeyong. Sehun và JongIn ngạc nhiên đứng hình ngoài cửa, Taeyong là người thấy họ trước liền giơ tay chào kiểu phát xít. Mia thấy thái độ của Taeyong liền quay người lại, và bắt gặp hai con sói con ngoài cửa.

WINNIE
TBC
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-2-2015 13:40:57 | Xem tất
Chap 10:




Tình hình hiện tại thì Mia và Taeyong đang ở tiệm trà sữa đối diện SM, đây là địa điểm quen thuộc của Oh Trà Thữa. Mia bấm bụng móc bóp lấy tiền trả cho năm ly trà sữa, một nửa còn lại Taeyong phải bao thầu. Chỉ vì cái lý do “rửa phòng tập” của Oh Sehun mà cả hai phải bỏ tiền đãi cả EXO một chầu trà sữa. Cô liếc nhìn sang JongIn cầu cứu nhưng anh chỉ ngó lơ. Tức giận, Mia dốc hết bóp ra mấy tờ một trăm won. Rõ ràng là không đủ, nhưng cô chợt nhớ, trong thẻ ba mẹ cô cho, còn tiền. Thật là lúc này mới thấy cái mác thiên kim tiểu thư có một chút tác dụng. Sau khi quẹt thẻ xong, Mia cầm mấy ly trà sữa đưa cho Sehun. Anh ta lôi một cái mùi chocolate ra rồi cắm ống hút, hút ngon lành, không hề để ý đến gương mặt từ trắng sang đỏ của Mia. JongIn bật cười rồi đi lại gõ vào đầu Sehun, dù gì thì cũng hơn mấy tháng, có thể coi là hyung rồi nên Oh Sehun chỉ còn biết ngậm đắng nuốt cay im lặng.

- Cậu không thể đợi về đến phòng tập sao?

Sehun giận dỗi không trả lời, chẳm chỉ hút rồn rột. JongIn quay sang Mia và Taeyong, hất đầu bảo đi. Nhưng Mia chỉ lắc đầu, đưa mắt nhìn những fan hâm mộ đang đứng ở cổng công ty. Khi nãy, cô cố ý ra sau, cũng đứng nép vào một góc khuất của quán nên fan khó mà thấy cô từ bên ngoài vào.

- Em còn muốn được debut. – Mia nói.

- Gây scandal không phải là cách debut nhanh nhất sao?

JongIn nhe răng cười liền bị Mia liếc nhìn một cái sắc lẻm, bất giác cũng vội méo miệng xuống. Taeyong thấy vậy vội kéo hai người kia đi vào trong trước. Đợi cho đến khi đám đông không còn chú ý nữa, cô mới chạy vào.

JongIn và Sehun ngoài việc đi nhận gà rán giao tới mà còn mang theo chiến lợi phẩm là mười ly trà sữa. EXO đang trong tâm trạng khá u ám cũng tươi tỉnh phần nào khi nhìn thấy hai người kia về. Họ không buồn hỏi ai đã hào phóng trả tiền trà sữa hôm nay. Mỗi người lấy một ly rồi tự ai nấy thưởng thức, không khí tuy đã tươi vui hơn nhưng vẫn còn ảm đạm. Hôm nay, luyện tập, EXO thiếu một người.

Trời đã về khuya, Mia vẫn còn đang miệt mài trong phòng tập với Taeyong. Mọi người đều đã về hết, trong công ty chỉ còn phòng của SMRookies và phòng tập của EXO sáng đèn. Cả hai ôn lại tất cả các bài học đã được dạy hôm nay, khối lượng bài khá nhiều, nhiều hơn trước kia gấp mấy lần. Đến khi mệt mỏi, cả hai vật ra giữa sàn, mồ hôi mẹ, mồ hôi con chảy khắp người. Không hiểu sao, Mia thích cảm giác này, cảm giác như có việc để làm, cảm giác có cái để cố gắng. Taeyong ngồi bật dậy, thu xếp đồ đạc để ra về.

- Cậu chưa về nữa sao? – Taeyong ngạc nhiên nhìn Mia, cô có vẻ vẫn chưa muốn đi.

- Tớ ở thêm một chút nữa. Cậu về trước đi.

Taeyong có một chút lo lắng. Thấy cậu bạn ngập ngừng, Mia bật dậy đẩy cậu ấy đi. Cuối cùng, cậu cũng chịu đi. Cảm thấy phòng tập quá ngột ngạt, Mia leo lên sân thượng hóng mát. Vừa mới mở cửa ra, làn gió ùa vào tưởng như đã đi qua hàng vạn biển cả, làm người ta thấy vô cùng khoan khoái. Nhưng, ở đây không chỉ có mình cô. Một dáng người cao dong dỏng, đang tựa vào lan can. Chưa kịp để Mia kinh động không khí tĩnh lặng, người kia đã lên tiếng trước.

Người đó gọi tên cô. Mia giật mình nhưng cũng vội trấn tĩnh lại. Đã bị phát hiện rồi thì cứ tới thôi. Cô cũng không phải là đang làm việc xấu xa gì.

- Sehun sunbae. Sao anh lại ở trên đây một mình vậy?

- Đừng gọi là sunbae, oppa dễ nghe hơn.

- Vâng. Vậy thì oppa. Anh sao lại suy tư đứng đây vậy, hình như đó không phải là phong cách của anh.

Sehun quay lưng lại, không nói gì. Gió thổi làm những lọn tóc mỏng tang tung lên. Bàn tay đan chặt, Sehun mím làn môi mỏng của mình.

- Có chút chuyện phải bận tâm thôi. – Anh nói thật khẽ, tựa hồ như cơn gió đã thổi đi phần nào đó của giọng nói.

- Oh Sehun mà cũng có chuyện buồn sao. – Mia cố giỡn, gắng cho bầu không khí bớt ngượng ngập hơn.

- Đời người sao lại cưỡng cầu vui vẻ mãi được.

Sehun quay sang nhìn thẳng vào mắt Mia. Cô thôi không giỡn nữa. Cô biết biến cô ấy sắp tới rồi, đến một người vui vẻ như Sehun mà còn không thể cười, biến cố ấy sẽ rất lớn, ít nhất là đối với Sehun. Mia trầm mặc nhìn xuống thành phố. Sehun nói đúng, đời người sao lại cầu vui vẻ trường tồn được. Và ngay cả chính cô, cố gắng đi tìm niềm vui. Tưởng rằng cuộc sống sẽ như thế, mãi mãi vô tư vui vẻ mà sống. Ai ngờ lại đi đến bước này, ai ngờ có ngày đứng trên sân thượng SM bàn chuyện vui buồn. Cuộc đời thật xô bồ, đầy phồn hoa, đầy những bất ngờ.

Sehun không thể hiểu người con gái bên cạnh mình, hay chính vì trước giờ anh chưa từng muốn tìm hiểu. Chuyện giữa Mia và MinSeok, thông qua JunMyeon, anh cũng hiểu được phần nào. Nhưng lại không hề ác cảm như JunMyeon, anh cho rằng đó không phải là chuyện của mình. Khi nãy, anh nhìn vào mắt cô, đôi mắt tươi vui nhưng lại chứ muôn vàn thống khổ. Đó không phải là ánh mắt của kẻ phụ bạc, hoặc giả là trong tiềm thức của anh, người có đôi mắt ấy không thể phụ bạc.

- Em có biết về tình hình MinSeok huyng hiện nay không? – Sehun đột nhiên hỏi. Mia nhìn anh, trong đầu không ngừng tự hỏi anh đang có ý định gì.

- JongIn oppa nói là anh ấy ổn.

- Không. MinSeok hyung không ổn. Kim JongIn không nói với em sao?

Sehun quay hẳn người sang nhìn xoáy vào Mia. Ánh mắt như muốn moi móc mọi tâm cam của cô ra xem thử nó là gì. Mia bặm môi, cúi mặt xuống, né tránh.

- Việc anh ấy… thì liên quan gì đến em kia chứ.

Anh bật cười chua chát. Rõ ràng là quan tâm, vậy sao còn giả vờ. Anh khoác balo lên vai, bước đi.

- Anh phải về đây. Còn… – Sehun đột nhiên ngừng lại, ngẫm nghĩ. – MinSeok hyung vẫn còn ở phòng tập đấy.

Sehun bước đi. Trong lòng thầm nói: “JongIn, xin lỗi nhé. MinSeok hyung, anh phải biết nắm lại thời cơ.” Dù biết bản thân không liên quan gì đến chuyện của họ, cũng không có quyền can thiệp. Nhưng, chẳng hiểu sao, anh lại làm thế.

Mia ra khỏi sân thượng trở về phòng tập. Cô liếc mắt về phòng tập cuối hành lang, ánh đèn vẫn còn sáng. Thay vì đẩy cửa phòng tập của mình, Mia bước lại về phía cuối hành lang. Cô ghé mắt nhìn vào. MinSeok đang ngồi bệt trên sàn, một tay là điếu thuốc lá, một tay là chai rượu. Từ khi nào, anh trở nên thế này. Mia bàng hoàng, đứng bất động ngoài cửa.

MinSeok không có thói quen hút thuốc, nhưng làn hơi độc hại ấy lại khiến anh thư thái một chút, quên hết chuyện buồn, quên hết bế tắc. Không hẳn là anh làm thế vì cô ta, dù anh cố sức chối bỏ nhưng cũng phải thầm công nhận, cô là một trong những nguyên nhân. MinSeok đưa điếu thuốc lên rít thêm một hơi. Một cánh tay xa lạ giật lấy điếu thuốc từ tay anh. Anh ngạc nhiên ngước lên, bắt gặp ánh mắt quen thuộc, ánh mắt nhìn anh đầy thương hại.

- Trả cho tôi. – Anh gằn giọng.

Đã bảo là không muốn, không biết tại sao lại khó tả thế này, vừa muốn giữ lại, lại vừa muốn xua đi.

- Tại sao lại làm thế? – Mia cương quyết không đưa, nhăn mặt hỏi anh.

- Tôi nhắc lại, trả cho tôi. – MinSeok lớn tiếng.

Cô đã nói là chia tay, tại sao lại phải quan tâm anh làm gì.

- Được, nếu anh muốn.

Ánh mắt Mia đanh lại. Cô đưa điếu thuốc lên miệng, rít một hơi thật dài. Khó chịu, rất khó chịu. Làn khói ấy như chà xát qua cổ họng cô, làm cô bật ra tiếng ho. Cô oằn người lại vì ho. MinSeok nhìn thấy liền vội vàng gạt điếu thuốc ra khỏi tay cô, lấy chân dập tắt. Chỉ trong thoáng nghĩ rằng, làn hơi kia làm cô khó chịu, chất độc ấy len lỏi trong cơ thể cô là anh đã không thể chịu được rồi. Anh hoảng hốt, phải, anh hoảng hốt. Kim MinSeok chỉ giận mình quá yếu đuối trước cô.

Nhìn điếu thuốc bị ánh dập tắt. Lông mày Mia dãn ra. Cô biết cô đã thắng. Để ngăn cản anh, Mia dùng mình để đánh cược. Cược rằng anh sẽ ngăn cản cô. Đó có nghĩa là trong tim anh còn có cô, anh sẽ nghe lời cô. Nhưng đồng thời, nó lại khiến mối quan hệ này thêm rắc rối, khi khơi lại cảm xúc trong anh. Mia biết, nhưng cô không thể nghĩ thêm. Cô muốn ngăn anh lại, ngăn anh đi xa hơn.

MinSeok sau khi trấn tĩnh, liền nắm chặt cổ tay Mia, ánh mắt gằn lại, giận dữ. Trong thoáng chốc, Mia sợ hãi anh.

- Đã bỏ rơi tôi như một thứ đồ chơi, sao cô còn quan tâm tôi làm gì. Cô xem tôi là gì, tôi, không là gì của cô, cô, càng không là gì với tôi. Cô lấy quyền gì để xen vào cuộc sống của tôi.

- EXO – M Xiumin, anh nên nhớ anh là EXO – M Xiumin. – Mia nhìn thẳng vào mắt MinSeok, nói rành rọt từng lời, từng chữ.

Là EXO – M Xiumin, Mia đã nhắc cho anh nhớ. Anh là một phần của EXO, cách anh sống không chỉ cho riêng anh, mà còn cho EXO. Nhưng như thế có nghĩa là cái Mia quan tâm không phải là anh, mà là EXO hay nói cách khác là Kim JongIn. Nghĩ đến đây, MinSeok không thể chịu nổi nữa được rồi.

Tại sao đến mức độ này, cô không thể nói dối là cô quan tâm anh, tại sao lại cứ phải là JongIn.

MinSeok áp môi anh vào môi cô. Thô bạo ngấu nghiến. Phải, anh thật sự điên rồi. Anh điên rồi. Chính cô làm cho anh biến thành một kẻ điên khùng, rồ dại. Anh điên rồi mới đi yêu một người như cô. Mia chống trả đẩy anh ra. Nhưng anh quá mạnh, cô tay cô bị anh nắm chặt. Cô dùng hết sức đẩy anh thật mạnh. MinSeok bật người ra sau, lùi lại mấy bước. Mia lấy tay quệt môi, nhìn anh căm ghét, khinh bỉ.

Phải, căm ghét tôi đi, để tôi cũng có thể căm ghét em.

Cô quay gót bước đi. Từ phía sau, MinSeok nói lớn.

- Tại sao các người lại được vui vẻ như thế. Tại sao chỉ có mình tôi phải dằn vặt đau khổ?

- Đó là do anh, cố chấp ôm khư khư thứ không thuộc về mình. – Mia không quay đầu lại.

- Tôi hứa, các người sẽ không vui vẻ lâu đâu. Tôi, sẽ dùng mọi cách, bắt các người cũng phải nếm đau khổ.

Mia mím chặt môi đẩy cửa ra ngoài, để mặc hai hàng nước mắt rơi.

Phải, anh cứ hận em như thế đi. Em sẽ không còn cảm thấy áy náy nữa.

MinSeok tức giận, ném chai rượu xuống đất, vỡ tan.

WINNIE
TBC​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2015 09:17:50 | Xem tất
Chap 11:




Lần này công ty không loạn lên giống vụ của Kris hay Jessica nữa. Mọi thứ cứ như được định trước theo một quy tắc ngầm, êm đẹp. Nhưng nó vẫn là một chấn động không hề nhỏ, nhất là đối với fan và EXO.

Luhan rời nhóm.

Sức chịu đựng của fan đã ngoài giới hạn. Họ liên tục đưa các bản kí tên, kiến nghị yêu cầu SM thay đổi hợp đồng nô lệ. Trên các diễn đàn, fan chia làm nhiều phe, fandom chia rẽ kịch liệt. Riêng EXO thì vẫn luyện tập miệt mài để lấp lỗ trống của Luhan. Vì Rookies gần đây cũng phải luyện tập với cường độ tương tự nên ở SM, đến khuya, vẫn có hai căn phòng sáng đèn.

Tuy nói sự việc không ảnh hưởng đến các thực tập sinh nhưng phía các thực tập sinh nước ngoài đang vô cùng lo lắng. Vì rất có thể cơ hội để các thực tập sinh nước ngoài debut sẽ ngày càng thấp hơn hoặc nếu có, các điều khoản trong hợp đồng chắc chắn sẽ vô cùng khắc nghiệt. Trong phòng tập của các Rookies tràn ngập căng thẳng.

- Hê, mấy đứa. – Jongdae từ đâu ló đầu vào phòng tập của Rookies. – Tụi anh định đi ăn thịt nướng. Mấy đứa đi chung không?

- Ăn thịt giờ này sao tiền bối. – Hansol giơ tay xem đồng hồ, đúng là đang giờ nghỉ trưa nhưng ai lại đi ăn thịt nướng vào giữa trưa thế này.

- Là Junmyeon hyung đãi. Vì tối nay mọi người có lịch trình riêng hết rồi nên không tập họp được. Tiện thể nên đi luôn. – Jongdae từ tốn giải thích.

- Thật sao ạ, tiền bối Junmyeon đãi thật ạ. Vậy thì em đi. – Johnny mừng rỡ, lâu rồi, cậu cũng chẳng được ăn thịt nướng.

Mia ngồi bó gối trên sàn, lòng nghĩ vẩn vơ. Đi ăn với EXO, chẳng phải là sẽ chạm mặt trực tiếp với Minseok sao. Cô thì lại không muốn thế. Nhưng trốn tránh thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề. Minseok còn có thể cho rằng cô hèn nhát. Taeyong kế bên khều tay Mia.

- Đi không?

Cô lắc đầu. Ừ thì hèn nhát cũng được. Cô không muốn gặp anh một chút nào. Nhất là từ đêm hôm đó, cô trốn anh như trốn tà. Thấy anh từ đằng xa thì đã vội vã rẽ vào đường khác, hoặc lúc đang mở cửa phòng tập bước ra ngoài gặp anh thì cũng vội vàng chui trở vào. Cô không biết tại sao cô phải sợ anh, căn bản là cô bị anh cưỡng hôn chứ đâu phải cô cưỡng hôn anh. Nhưng Mia sợ chính là sự áy náy, khi nghe tiếng chai rượu vỡ tai, tiếng vỡ giống như tiếng vỡ của búp bê sứ.

Jongdae liếc qua Mia và thấy cái lắc đầu của cô. Cũng tốt, anh vốn không muốn Mia đến. Điều đó sẽ gây khó xử cho nhiều người. Ấn tượng của Jongdae với Mia không tệ, nghe chuyện của cô và Minseok, dù bản thân cảm thấy bất bình nhưng cũng không tỏ ra thái độ gì. Vì đó không phải là chuyện anh có thể quản. Trong nhóm, chỉ có Tao, Chanyeol, Baekhyun là nóng nảy nhất, không ngớt miệng chỉ trích. Những thành viên còn lại thì tỏ ra bình thường. Phần vì tính tình vốn lãnh cảm chỉ âm thầm phán xét, phần còn lại thì là không tiện xen vào, như anh.

Mia không đi, Taeyong cũng không có hứng đi. Cả đám Rookies nhao nhao lên phản đối, nhất là con bé Lami coi Taeyong là thần tượng kia. Thế nên con bé cũng không đi. Mark và Donghyuk cười mếu khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Dù dỗ dành thế nào, con bé cũng nhất quyết không chịu đi nên đành quay sang dỗ dành “Mia nunna”

- Em cũng đi đi. Dù sao cũng lâu rồi chúng ta chưa họp mặt. – Nhìn thấy cảnh tượng lằng nhằng, Jongdae cũng muốn nhanh nhanh. Dù sao Chanyeol cũng rất cưng Lami, vì con bé mà vòi vĩnh rủ thêm Rookies.

Năn nỉ một hồi cộng thêm lời nói của Jongdae, cuối cùng thì cả ba cũng dời bước. Junmyeon chọn một nhà hàng khá gần công ty nhưng cũng vô cùng kín đáo để tránh fan. Cả một dàn Rookies cộng với EXO mười người, vụ này Junmyeon chi lớn. Khác với tưởng tượng của Mia, Minseok tỏ ra khá bình tĩnh, chỉ là anh xem cô như vô hình. Mia nhìn sang JongIn, anh cũng đang ngạc nhiên trước thái độ của Minseok. Cách đây mấy ngày còn ầm ĩ thế kia, nhưng giờ lại yên tĩnh cách lạ thường.

Bữa ăn rất ngon dù bầu không khí có hơi kì lạ nhưng cũng bị lấp đầy bởi sự hồn nhiên của những đứa trẻ. Thi thoảng, Taeyong gắp cho Mia mấy miếng thịt, JongIn ngồi kế bên cũng hay “bỏ nhỏ” không cho ai biết. Ăn xong, cả đám còn vô tư chụp hình post IG. Taeyong đứng lên đi vào nhà vệ sinh rửa tay, Hansol cũng lục tục đi theo.

Mở vòi nước, Taeyong chà xát đôi bàn tay để trôi vết dầu mỡ bị dính vừa nãy. Hansol cũng bước vào, mở vòi nước nhưng anh lại không chú tâm rửa tay mà ngước nhìn Taeyong.

- Cậu thích Mia à.

- Không. – Taeyong lãnh đạm trả lời/

- Đừng giấu tôi. Chúng ta ở chung bao lâu nay, một chút thay đổi ở cậu mà tôi không nhận ra sao. – Hansol tắt nước, chống một tay lên bồn.

- Cũng như Jeno thích Lami thôi. Sao anh không quản chuyện đó.

- Đó là kiểu tình cảm trẻ con. Còn cậu lại là chuyện khác. Cậu nên biết.

Vòi nước không còn chảy. Tiếng nước im bặt làm không giam đột nhiên trở nên thật ngột ngạt.

- Em biết. – Mắt Taeyong tối lại. – Em biết chứ. Vì vậy, em đã chôn giấu nó trong tim rồi. Anh làm ơn đừng lôi nó ra nữa. Em sẽ không để nó ảnh hưởng đến việc debut của chúng ta đâu.

- Anh mong là vậy.

Hansol thở phào. Taeyong không hề phụ lòng anh, từ nhỏ, Taeyong luôn là đứa biết suy nghĩ hơn tất cả. Anh vỗ vai Taeyong động viên rồi cả hai cùng ra ngoài. Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, Hansol và Taeyong gặp ngay Mia đang đi ra cửa. Taeyong kéo tay Mia lại.

- Tiệc chưa tàn mà cậu đi đâu sớm vậy.

- Tớ có việc gấp phải đi ngay. Xin lỗi nhé. Mai gặp lại. Tạm biệt anh, Hansol.

Mia cúi đầu rồi lại tất tả chạy ra. Vừa bước vào được vài bước, cả hai lại gặp EXO và Rookies lục tục kéo nhau ra. Nhác thấy không có JongIn, Hansol liền hỏi thì Tao bảo JongIn vừa mới chạy vội về. Hansol nhún vai rồi tất cả mọi người cùng ra ngoài. Khi đó, Mia vẫn chưa đi, cô đang đứng đợi taxi. Đồng thời, một chiếc xe màu đen trờ tới. Mia liền mở cửa xe và bước lên, động tác vô cùng thành thục cứ như đã rất quen thuộc với chiếc xe đó.

- Biển số xe? Đó không phải là xe của tiền bối JongIn sao? – Jaehyun thốt lên.

Các thành viên EXO nhìn nhau ra chiều hiểu ý, họ lén quay lại nhìn Minseok. Gương mặt anh trở nên thật khó coi dù anh đang cố gắng giữ vẻ lãnh đạm. Ngược lại, các Rookies nhìn nhau, không hiểu gì cả. Một số đứa nhóc nói nhỏ với nhau, đồn đoán một điều gì đó. Riêng Taeyong thì hiểu tất cả. Anh lại không nói gì.

Chiếc xe màu đen sang trọng lao nhanh trên đường. Mia cầm điện thoại gọi cho ai đó. JongIn cũng lo lắng thay cho cô. Anh đạp chân ga, vận tốc ngày càng nhích lên.

Cả hai chạy vội vào bệnh viện Seoul và lên căn phòng mà cô đã được thông báo. Đứng trước cửa phòng là mẹ của Mia, bà đang đợi cô.

- Sao vậy mẹ. – Mia lo lắng hỏi. JongIn vừa đến cũng kịp cúi đầu chào.

- Ông ấy bị cao huyết áp. Hai người mới cãi nhau một trận xong, ổng và SuHan. – Mẹ Mia luống cuống nói rồi đẩy cô vào phòng bệnh. Bà cũng theo hai người vào đó.

Ba của Mia đang nằm trên chiếc giường trắng tinh, hàng đống dây nhợ xung quanh. Ông vẫn tỉnh táo và vội ngồi dậy khi nhìn thấy cô. Ông liếc mắt với vợ, bà hiểu ý rồi cùng JongIn ra ngoài.

- Lại đây, Sukyeong. Ngồi vào bên cạnh ta này.

Ông yếu ớt nói rồi vẫy Mia lại gần. Cô nãy giờ đang đứng tần ngần bên giường, cũng không biết là có nên ngồi xuống hay không. Nghe ông nói vậy, cô cũng bối rối ngồi vào.

- Tại sao ba lại cãi nhau với anh?

- Vì ta có lỗi với nó… – Ông điềm đạm nói nhưng chợt dừng lại suy nghĩ một lúc. – Nó oán ta cũng đúng, cũng đúng thôi. Nhưng Sukyeong à, dù ta có làm sao thế nào thì con và nó cũng là con của ra. Ta không thể nhìn nó như vậy được. Hãy giúp ta một việc được không?

Nhìn người cha xa lạ trước mắt mình, Mia đột nhiên lại dâng lên một nỗi chua xót. Nhưng cũng không thể làm trái ý, cô mím chặt môi, miễn cưỡng gật đầu. Dù sao, đó cũng là một điều kiện có thể chấp nhận được. Và ít nhất, nó có lợi cho kế hoạch của cô.

Đóng cánh cửa phòng sau lưng, cô nhìn mẹ và JongIn đang loay hoay ở ngoài. Cô gật đầu với anh một cái rồi chào mẹ ra về. Mẹ cô vội nắm lấy tay cô, siết nhẹ.

- Hai ngày nữa ba con xuất viện, có rảnh rỗi thì đến đón ông ấy nhé.

Nghe giọng bà run run, Mia gật nhẹ đầu rồi cùng JongIn ra ngoài. Mẹ cô đan hai bàn tay lại với nhau, nhìn cô đi khuất mới mở cửa phòng bước vào. Trên giường, ông chủ tịch vẫn ngồi đó nhưng gương mặt không vương chút bệnh tật nào, trái lại còn khá tươi tỉnh dù vẫn nhuốm màu mệt mỏi.

- Lợi dụng cả con gái ruột của mình. Ông không cảm thấy rất quá đáng sao? – Bà gay gắt chỉ trích.

- Đó đều là vì muốn tốt cho cả hai chúng nó. – Ông lãnh đạm trả lời. Ngừng nói một chút rồi ông quay sang nhìn và, tiếp tục nói. – Bảo thư kí Kang mang tài liệu của công ty đến đây cho tôi. Bác sĩ không cho tôi về thì phải làm việc ở đây thôi.

Nói rồi ông nằm xuống giường, kéo chăn lên ngang người định chợp mắt một lát. Dù gì thì mũi an thần lúc nãy cũng khiến ông hơi mệt mỏi cộng thêm máu nóng dồn lên não làm ông vẫn còn váng vất. Bà đứng lặng thinh nhìn ông, thầm nghĩ: “Cái quá đáng nhất là ông lấy bệnh tình của mình để đánh cược.”

Rồi bà rời khỏi căn phòng.

JongIn vẫn đang lái xe, ngồi bên cạnh anh là Mia, từ nãy đến giờ, cô vẫn không nói gì. Đến ngã ba quẹo vào kí túc của Mia, cô mới vội vàng lên tiếng.

- Em chưa muốn về. Anh chở em đi đâu đó đi.

- Ừ.

Anh gật đầu rồi đánh xe rẽ sang đường khác. Đi được một lúc thì đến một bãi đất trống trong khu dân cư cao cấp khá thưa người. JongIn cho xe dừng lại. Cả hai im lặng ngồi trong xe nhìn về phía trước.

- Em luôn dặn lòng mình rằng ông ấy là người lạ, là người em sẽ không bao giờ có thể tha thứ. – Mia dừng lại một chút như để thu can đảm. – Nhưng khi nghe điện thoại, em lại luống cuống hết tay chân. Lúc ông ấy nói chuyện thân thiết, em lại thấy mềm lòng. Và cả bà ấy nữa. Em bị làm sao vậy?

- Là tình thân. – JongIn trả lời. – Dù em cố gắng chối bỏ, thì giữa em và gia đình đó vẫn có một mối dây ràng buộc yêu thương. Đó là nơi cho em nương tựa, là nơi cho em về, dù em có gặp bao nhiêu khó khăn ở bên ngoài đi nữa.

- Thật sao?

- Thật. Dù đôi khi họ tổn thương em. Ví dụ như anh, hai bà chị của anh suốt ngày chê anh đen thui mà còn gầy đét khi có mặt bạn bè anh. Anh vô cùng xấu hổ. Nhưng khi hai người đó quyết định ra ngoài lập nghiệp riêng và đi lấy chồng, hơi xấu hổ nhưng anh khóc bù lu bù loa lên. – JongIn cố gắng pha trò chọc cười và như anh mong đợi, Mia phá lên cười.

- Không thể tưởng tượng nổi anh cũng có ngày đó. Ở nhà còn có ba con cún tiểu yêu kia mà…

- À, cũng cưng tụi nó lắm. Mấy lần nhớ quá chịu không nổi thế là bảo mẹ anh dắt chúng đến SM. Lúc đó, Junmyeon hyung dắt nó đi lòng vòng, còn có Yifan hyung và Luhan…

Câu nói đột nhiên bỏ lửng. Anh mím môi bối rối như vừa nhắc ra một từ không nên nói. JongIn mở cửa và bước ra trước mũi xe, dựa người vào đó, hai tay đút túi, ánh nhìn trở nên xa xăm. Mia cũng mở cửa xe bước đến bên cạnh.

- Sao vậy JongIn.

Cô hỏi nhưng lại không thấy anh trả lời. Nhớ lại câu nói lúc nãy, cô chợt hiểu ra nên cũng chẳng hỏi nữa. Cô bước ra bãi đất nhuộm màu vàng úa, xoay lưng lại phía anh. Đột nhiên, một vòng tay choàng đến ôm cô từ phía sau, cằm dựa lên vai cô. Mia bối rối xoay đầu, cố nhìn anh.

- Cho anh ôm em một lát. Anh mệt lắm. – JongIn thì thầm bên tai cô. Cuối cùng, Mia cũng chịu để yên. Im lặng một hồi lâu. Những chiếc lá vàng cuối thu vì một cơn gió mà rơi lã tã.

- Đau và mệt lắm sao? – Cô đột nhiên hỏi.

- Ừ. Đau và mệt lắm. Như thở không còn nổi nữa. – Anh trả lời rồi vùi đầu vào vai cô.

Lại thêm một đợt lá nữa rơi. Không gian lạnh buốt của những người lập đông làm con người ta xuýt xoa lòng bàn tay. Cô im lặng nhìn trời, nhìn màu vàng úa thê lương.

“Con hãy đính hôn với JongIn.”



WINNIE
TBC​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2015 09:20:24 | Xem tất
Chap 12:




Quán café sang trọng dành cho giới thượng lưu, nhưng SuHan lại cảm thấy nó vô cùng bẩn thỉu, bẩn thỉu như cái giai tầng mà anh đang ở trong đó. Nhìn lướt xung quanh những gương mặt nói cười giả tạo, gương mặt anh lại càng lãnh cảm. Anh cũng như họ thôi, nào có khác gì. Vừa nãy, anh mới vừa gặp gỡ một vài cổ đông, nở nụ cười thân thiện. Mục đích cũng chỉ có một: lợi ích. Anh cần họ đứng về phía mình, họ cần anh cho họ điều kiện trao đổi. Thuận mua vừa bán. Để đối phó với lão già đó, anh phải làm cho mình mạnh mẽ hơn. Ngày hôm qua, SuHan đã cãi nhau với ba anh một trận. Anh nghe nói là ông ta nhập viện. Khi nghe thư ký thông báo, SuHan chỉ cười khẩy. “Lại là trò cũ biên soạn lại” - Anh thầm nghĩ. Ly café trên bàn đã nguội từ lâu. Nhưng SuHan vẫn ngồi đó, không hẳn là có thêm một cổ đông nào nữa, nhưng vì có một người đang đến.

Mia đẩy cánh cửa bước vào. Cô lướt mắt một lượt và nhìn thấy người đó đang ngồi trong một góc khuất. Nhiều lần bắt gặp, Mia biết sở thích của SuHan là những góc yên tĩnh như vậy. Xóc lại balo, Mia đi thẳng đến chỗ anh. Người cô vẫn còn mướt mồ hôi do vừa luyện tập xong, quần áo luyện tập cũng đơn giản thậm chí có hơi xuề xòa nên từ khi bước vào nơi dành cho giai tầng thượng lưu này, không ít người hướng ánh nhìn tò mò lẫn khinh khi về phía cô.

- Đến rồi sao? Ngồi đi. – SuHan vẫn giữ vẻ điềm đạm.

Mia ngồi xuống. Lấy tay cởi bỏ balo, lục lọi tìm kiếm một cái gì đó. Rồi cô lôi ra một tấm ảnh, và đặt nó lên bàn.

- Người này tên là Park MinKyu. Anh giúp em điều tra người này giùm. Xem anh ta quê quán ở đâu, hiện nay làm nghề gì, ở đâu.

- Để xem. – SuHan cầm bức ảnh lên ngắm nghía một hồi. – Em có hứng thú với người thế này sao?

- Vì bất đắc dĩ không biết ai, lại không thích thuê thám tử vì rất mắc. Vừa hay anh có các mối quan hệ khá rộng. Anh giúp em lần này, em sẽ coi như nợ anh một lần ơn.

Khóe môi SuHan khẽ nhếch lên. Anh đặt tấm hình xuống bàn, ngước mắt nhìn Mia, hai tay đan lại với nhau tựa lên thành ghế.

- Nợ của anh không hề dễ trả đâu. Em có chắc là mình sẽ trả được.

Bàn tay Mia nắm chặt, cô mím môi khẽ run rẩy. Điều SuHan nói không sai. Mia biết, nếu nợ SuHan một món nợ, cái giá phải trả nhất định không hề rẻ. Nhưng ngoài anh ra, cô không biết phải nhờ đến ai. Cô biết, anh là người có thể đưa ra đáp án chính xác nhất chỉ với một tấm hình. Việc này, có nhất thiết phải đánh đổi lớn như vậy.

- Nếu trong tầm tay em, em nhất định sẽ làm.

- Được. Vậy anh nói điều kiện của anh luôn. Anh muốn em debut trong tháng tới, dồn sức tập luyện và debut. – SuHan ngồi thẳng người nhìn thẳng vào mắt Mia.

- Từ khi nào anh đã nắm trong tay cả SM. – Mia chợt hiểu được. Chắc chắn, để có thể ra điều kiện như thế, SuHan đã phải nắm trong tay 90% sự bảo đảm, tức là, trong tháng tới, anh nhất định sẽ khiến Mia được debut.

- Đó là bản lĩnh của riêng anh. Còn em, anh chờ bản lĩnh của em.

- Ok. Em đồng ý.

SuHan mỉm cười rồi nhấc tấm ảnh lên, nhìn sơ qua rồi cất vào túi áo. Thỏa thuận đã hoàn thành, anh trông vô cùng mãn nguyện. Mia đứng lên chào tạm biệt rồi bước ra ngoài. Cô hiểu, SuHan hoàn toàn không phải muốn giúp cô debut mà là muốn giữ lấy lợi thế. Nếu Mia debut trong thàng tới, kế hoạch đính hôn của Mia và JongIn sẽ phải hoãn lại. Một idol Kai đã khiến chủ tịch Jin đau đầu giờ thêm một idol Iris sẽ khiến chuyện này khó mà tiến hành. Đồng nghĩa với nó, chủ tịch Jin sẽ không thể có ưu thế đặc biệt có được khi liên hôn với gia đình Kim, suy ra, thế của SuHan và chủ tịch sẽ quay lại trạng thái cân bằng. Bàn cờ này, SuHan đã cẩn thận đi từng bước, cái anh lo ngại nhất là hôn ước của Mia và JongIn. Nhưng giờ đã không còn gì đáng ngại. Về phía SM, đó cũng là ý muốn của Lee Soman và Wendy. Một mũi tên trúng hai đích.

Mia đang tắm trong KTX, làn nước mát lạnh gột rữa mọi bụi bẩn và ưu tư trên người cô. Trong không gian ấy, Mia mênh mang nhớ về chuyện xảy ra hồi sáng.

Mia’s Flashback

Cô đang nằm ngửa trên sân thượng. Gió hiu hiu thổi. Đột nhiên, có tiếng mở cửa. Cô vội vàng chạy sang núp ở chỗ mấy cái thùng carton để lộn cộn. Mia cũng không biết tại sao mình phải trốn nhưng bản năng bảo cô cứ hãy trốn trước đã.

Người bước ra là Wendy. Cô lặng lẽ, u tịch tiến lại gần sát mép sân thượng. Tay Wendy nắm lan can thật chặt rồi cô đu mình lên đứng trên thành. Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi, cả cơ thể cô có thể nương theo gió mà rơi xuống. Ánh mắt Wendy âm u nhìn thẳng xuống đất. Mia hoảng hốt muốn chạy ra, ngăn cô lại.

- Son Seungwan. – Irene hét lớn rồi chạy lại gần.

Wendy xoay người lại nhìn Irene. Đột nhiên cô nở nụ cười nhưng nụ cười ấy dưới ánh nắng lại giống như đến từ một địa ngục âm u. Trong giây phút, cả Irene và Mia đều thấy lạnh thấu xương.

- Sao lại hốt hoảng thế, Joohyun. – Wendy nói, giọng lạnh như băng nhưng lại có chút giễu cợt, đôi chân mày cô hơi nhướn lên. Chân có hơi lùi lại khoàng không sau lưng. – Tớ chỉ đang thử xem cảm giác của anh ấy khi đứng đây thôi. Lúc đó cậu cũng đứng ở đó, giống lúc này phải không.

- Son Seungwan, dừng lại. – Irene hét càng to hơn rồi chạy lại kéo Wendy xuống. Cả hai ngã lăn trên sàn, giỏ xách của Wendy bị đổ ra, mọi thứ văng tung tóe.

- A. – Wendy kêu lên. – Phải chi hôm đó, cũng có ai đó kéo anh lại như thế này. Phải không, Bae Joohyun?

Rồi cô hất tay Irene ra. Gom đồ đạc bỏ vào túi xách, Wendy đứng lên phủi bụi cát ra khỏi người rồi bước ra khỏi sân thượng. Irene thất thần ngồi bệt trên nền đất, ánh mắt hoảng loạn cực độ. Lời nói cuối cùng của Wendy xoáy vào tim Irene. Chuyện đó, chuyện đó, cô không hề muốn. Đâu phải là cô muốn. Irene vất vả đứng lên và mở cửa sân thượng ra ngoài.

Mia bước ra khỏi chỗ trốn. Cô lại gần chỗ lúc nãy Wendy đứng, lấy tay miết lan can rồi hướng mắt nhìn xuống. Chỗ đó là khoảng sân sau của SM, nơi mà những thực tập sinh hay kháo nhau là có hồn ma lởn vởn. Cô xoay người lại, mắt dừng ở một vật nằm trong một góc kẹt. Mia cầm nó lên và mở ra, là hình của Wendy nhưng dưới tấm hình đó là một tấm hình khác. Cô rút nó ra, đó là hình của một chàng trai. Rất đẹp trai, đẹp đến mức khó thở. Mia giở mặt sau của tấm hình: “Park MinKyu”

End Mia’s Flashback.


WINNIE
TBC
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2015 09:23:12 | Xem tất
Chap 13:




Hôm nay đáng lẽ ra Mia phải tập luyện nhưng cô đã xin phép nghỉ một buổi sáng. Đây là điều dường như không thể ở SM nhưng với Mia, việc đó vô cùng dễ dàng. Có thể là do thế lực của SuHan. Không phải là Mia lười biếng xin nghỉ mà là vì cô đã hứa với mẹ là sẽ đi đón ba cô xuất viện. JongIn thì không thể nghỉ phép cùng cô, anh còn EXO. Nên Mia phải đến bệnh viện một mình.

Khi cô đến thì mẹ cô đang thu dọn đồ đạc. Còn ông thì đang ngồi trên sofa. Quản gia đã đi lo thủ tục xuất viện rồi. Sau khi thu xếp xong xuôi, Mia cùng với ba mẹ lên xe trở về biệt thự. Quản gia đỡ chủ tịch vào phòng, còn Mia và mẹ cô thì ra ngoài vườn đi dạo.

- Hôm nay rất cám ơn con. Ba con có vẻ rất vui. – Bà Jin nói với vẻ cảm kích.

Mia không nói gì, vẫn lặng thinh bước. Dù đã cố gắng, nhưng trong cô, một phần vẫn không thể chấp nhận. Hành động hôm nay, một phần cũng vì muốn giữ lời hứa với mẹ cô.

- Ta biết con hận chúng ta. Vậy để ta kể cho con nghe một chuyện. – bà Jin kéo Mia ngồi xuống một chiếc xích đu màu trắng, đong đưa. Rồi bà chậm rãi nói.

- Trước kia, ba con và mẹ con yêu nhau rồi kết hôn, mẹ con lúc đó đang mang thai. Ngay khi đó, ông nội con để lại di chúc: “Ai sinh ra con trai nối dõi trước trong những anh em thì sẽ được thừa kế tập đoàn”. Nhưng mà, mẹ con lại sinh ra con gái là con nên ba con phải đem giấu con đi và nhận SuHan về thay thế. Mẹ con cũng vì sinh khó nên đã qua đời. Nghe ta nói, chắc con cũng đã biết, ta không phải là mẹ ruột của cả con và SuHan.

Mia lặng thình nhìn người phụ nữ trước mặt, lại động lòng cảm thương, nhiều hơn sự thống khổ của chính mình. Bà ta, lấy chồng cũng chỉ giống như làm bảo mẫu cho một gia đình quyền quý. Số phận tưởng chừng như nhung lụa giàu sang hóa ra lại bi đát như vậy. Sự thống khổ của bản thân cô, sự thống khổ của người phụ nữ này, sự thống khổ của người anh không huyết thống, chẳng phải từ ông ta mà ra sao.

- Con không hỏi ta tại sao ba con làm thế sao?

- Sống ở đời. Con người ta không phải vì một chữ “lợi” mà bất chấp sao. – Mia nhếch môi cười.

- Không. Con sai rồi. Ba con là con của vợ lẽ. Hay còn nói là con ngoài giá thú. Mẹ của ba con tức bà nội của con đã bắt ba con phải thề độc là phải lấy được sản nghiệp của ông nội con.

- Ông ta có thể chọn. Ông ta có quyền lựa chọn, và lựa chọn của ông ta là sản nghiệp ấy, vì ông ta khao khát nó.

- Chọn? Sukyeong, con thật ngây thơ. Nếu là con, con có thể chọn không? Đời người này, chẳng phải nói muốn là muốn, nói không giành là không giành. Nếu dễ dàng như thế, sao loài chim còn có thể bị nhốt trong lồng kia chứ.

Mia im lặng nhìn bà Jin. Bà ấy nói đúng, hoàn toàn đúng. Tất cả chỉ là con cờ của bàn tay Thượng Đế. Sống cũng vật vã. Hóa ra cầm thú có khi còn tự tại hơn con người. Đời người, sao lại nhỏ bé như vậy, khốn nạn như vậy.

- Cũng trễ rồi. Con vào thư phòng chào ba rồi hãy về. – Bà Jin vỗ vai cô.

Mia gõ cửa phòng của chủ tịch. Ông cất giọng yếu ớt gọi cô vào. Vừa mới về đến nhà, ông lại lao vào làm việc. Tính ra ba cô chỉ mới ngoài năm mươi mà mái đầu đã bạc trắng. Một nỗi thương xót kì lạ dâng lên. Cô cúi người chào ông ra về. Nhưng khi tay chạm vào nắm cửa, Mia bỗng cất tiếng hỏi.

- Mẹ con có đẹp không?

Đôi mắt ông Jin lúc đầu mở to ngạc nhiên nhưng rồi vội tối lại. Bàn tay lật giở tài liệu cũng ngừng trong chốc lát.

- Đẹp. Rất đẹp. Con giống bà ấy nhất là ở gương mặt.

- Ông có yêu bà ấy không?

- Có.

- Câu hỏi cuối cùng. – Mia vẫn đứng như tượng, bàn tay bất giác nắm chặt. – Nếu cho ông quay ngược thời gian, ông có thay đổi quyết định của mình không?

- Ta vẫn sẽ chọn như thế.

Ông Jin chậm rãi trả lời. Mia mở cửa bước ra ngoài. Đủ rồi, vậy là đủ rồi. Cô sợ rằng ông ta nói ông ta sẽ chọn lại, khi đó Mia sẽ càng căm ghét ông ta hơn. Nhưng thật may mắn. Thật may mắn. Mặc dù vậy, tuy cô hiểu cho ông ta, nhưng không nói là sẽ chấp nhận cho ông ta.

Về đến SM thì cũng qua giờ trưa, Mia lên thẳng phòng tập chứ không ghé qua canteen ăn trưa như thường lệ. SMRookies lúc này đang vã mồ hôi đứng xếp hàng vì có một lão bà đang có mặt. Giám đốc quản lý thực tập sinh Lee Minah.

Lão bà hắc ám vừa nhìn thấy Mia lén lén lút lút bước vào liền đằng hắng một tiếng lớn rồi tiếp tục bài diễn thuyết.

- Tôi đã nói rồi. Các em nghe rất nhiều tin tức hành lang thời gian gần đây. Tiện đây, tôi cũng thông báo chính thức. Công ty đúng là đang có dự án lớn nhưng là dự án gì thì phải xem biểu hiện của các em.

Lee Minah nói xong liền liếc sang Mia: “ Mia lên phòng tôi.”

Cô vội vàng bước theo Lee Minah. Mọi người trong Rookies nhìn cô ái ngại, một số thỏa mãn. Không thể hiểu thấu được lòng nhau, dù có cùng tập chung một phòng tập nhưng vẫn là đối thủ của nhau.

Lee Minah lấy một xấp tài liệu đặt trước mặt cô. Mia cầm chúng lên nhìn, giữa trang giấy trắng, tựa đề màu đen nổi bần bật.

“THE FAULT OF LOVE”


Là một kịch bản phim. Mia hết nhìn chăm chăm vào tập kịch bản lại nhìn lên Lee Minah, khó hiểu.

- Đây là dự án trọng tâm năm nay của SBS. Chúng tôi đã rất khó khăn để mang dự án này về cho cô.

- Ý giám đốc là… - Mia nhìn tập kịch bản, trong đầu lại lóe lên một ý nghĩ nhưng cô không dám tưởng tượng ý nghĩ đó là thật.

“Hãy debut trong năm nay”

Chính SuHan đã nói với cô như vậy

Mia bỗng hiểu ra rất nhiều vấn đề. Quả thật, anh ta đã ra tay rồi. Thay vì debut như một ca sĩ, như thế nhất định sẽ mất rất nhiều thời gian luyện tập thì debut như một diễn viên là một sự lựa chọn an toàn và nhanh chóng.

- Cô đừng tưởng bở. Một người mới như cô làm gì có cửa để đóng vai chính. Vai chính đã được quyết định rồi, là HyunBin và Kim TaeHee. Cô chỉ đóng vai nữ thứ thôi.

- Đó cũng là một vai diễn không tồi. – Mia nói. Lông mày của Lee Minah giãn ra, môi bất giác cong thành một nụ cười rồi cô ta không thể kiềm chế, bất giác bật lên tiếng cười lớn.

- Haha. Cô dễ hài lòng hơn tôi tưởng đấy. Cô đã biết cô diễn thể loại gì chưa. – Lee Minah chống tay xuống bàn, mắt nhìn chăm chăm vào Mia, môi mấp máy điều gì đó. – Một kẻ tâm thần.

Đã khuya lắm rồi, Mia vẫn ngồi nghiền ngẫm kịch bản. Kịch bản rất tuyệt vời, đây chắc chắn sẽ là một cơn sốt trong năm nay. Còn về vai diễn của Mia, đúng thật là một kẻ tâm thần. Mia đóng vai Hwang Minyoung – một nữ thứ yêu nam chính đến bất chấp tất cả, chết đi sống lại và bị tâm thần phân liệt, cuối cùng là chết. Đây là một loại vai phức tạp, còn phức tạp hơn cả vai chính. Tại sao SBS lại dám giao một vai quan trọng như thế này cho Mia. Càng nghĩ, cô càng thấy phục bản lĩnh của SuHan. Anh ta có thể làm nhiều thứ hơn cô nghĩ.

JongIn tựa lưng lên cửa sổ, mắt nhìn ra bên ngoài. Trong lòng anh hỗn mang nhiều dòng suy nghĩ. Không biết từ khi nào, Mia trở thành một nỗi niềm của anh. JongIn biết Mia thông qua ba mẹ cô, cái đầu tiên định hình trong đầu anh là “Bạn gái của Minseok hyung”. Sau đó, cô lại trở thành “cô gái sắp đính hôn với anh”. Có cảm giác như anh sắp trở thành của ai đó mà người đó lại là “chị dâu”. Anh luôn giữ khoảng cách với Mia, chỉ vì Minseok. Nhưng càng tiếp xúc, anh lại càng muốn giữ cô cho riêng mình. Nhưng, anh lại không sao có thể nắm bắt cô gái ấy. Cô gái đó vẻ ngoài có vẻ xinh đẹp, đáng yêu nhưng trong tâm tư lại vô cùng phức tạp và gai góc. Cô gái đó có vẻ sẽ yên phận làm tiểu thư nhưng trong tâm lại luôn muốn tung cánh bay xa. Dù bảo rằng phải giữ cô ấy, nhưng ai lại không muốn trói buộc. Mất bao nhiêu năm mới có thể nhận ra cô giữa hàng tỉ người, anh lại không thể ngờ cuộc hội ngộ này lại trái ngang đến như vậy. Hình dáng cô bé yếu đuối run rẩy trong ký ức vụt qua đầu anh. Ba mẹ JongIn gần đây hay đánh tiếng với anh về việc đính hôn, JongIn lại ba lần bảy lượt trì hoãn. Anh chỉ muốn làm vai nam thứ trong cuộc đời cô.


WINNIE
~~To Be Continue~~​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2015 09:26:28 | Xem tất
Chap 14:




Kế hoạch comeback của EXO bị hoãn lại mà không biết lý do. Ngược lại, SM lại đẩy nhanh kế hoạch solo của Zhoumi lên trước. Trong tháng sau, Zhoumi sẽ debut thay cho EXO. Nhưng trước hết, kế hoạch tiếp theo họ phải thực hiện là concert SM Town tại Nhật Bản. SMRookies cũng sẽ được biểu diễn. Ở Nhật.

Phải nói là không khí trong phòng tập nhộn nhịp hẳn lên. Không phải là lần đầu tiền biểu diễn ở SM Town Concert, nhưng đây là lần đầu tiên Rookies ra nước ngoài. Mọi người ai cũng mong chờ phấn khởi. Kể cả Mia, vì đây là lần đầu tiên cô chính thức biểu diễn ở SM Town Concert. Mấy ngày nay, ngày nào cô cũng luyện tập đến khuya để theo kịp các bài tập của Rookies. Đấy là cái khổ của người đến sau: áp lực nhiều hơn, vất vả nhiều hơn.

Kế hoạch đóng phim cũng sẽ tiến hành sau khi trở về từ Nhật. Mia đã tham gia casting và qua vòng. Tất nhiên, đó cũng chỉ là một dạng của thủ tục. Ngoài cặp diễn viên chính đã được đo ni đóng giày thì tất cả diễn viên phụ đều phải qua vòng casting nếu không sẽ gây bất bình cho đoàn phim. Hôm ấy, Mia để ý thấy rằng, khuôn mặt đạo diễn có vẻ không được tốt. Là vì một kẻ chen chân như cô.

Trước khi đi, cô dành cả buổi tối để dọn đồ. Helen thì cứ a ố lên ghen tị. Cô ta cũng lăng xăng cùng Mia và kiêm luôn chức chuyên viên tư vấn trang phục sân bay.

- Dù chỉ là Rookie nhưng cũng có chút dnah tiếng. Cậu xem, cái áo sơ mi mỏng này, cậu nên kết hợp phong cách giấu quần là tốt nhất. – Helen hào hứng.

- Tớ mặc áo phông và quần jean là được. Không cần kiểu cách như vậy đâu.

- Thật chẳng biết gì hết. Như cậu thì đến khi nào mới nổi tiếng đây. Nghe tớ đi.

Thế là Helen lục tung đống quần áo của Mia lên và tìm được một chiếc áo len màu đỏ cùng một cặp mắt kính gọng vuông khá cá tính. Vậy là xong thời trang ngày đi, sau đó cô nàng lại tiếp tục với thời trang ngày về.

Hôm ấy là một ngày mưa lác đác. Tất cả Rookies xuống xe rồi chạy vội vào sân bay. Dù vậy, phóng viên và các fan vẫn tụ tập khá đông bên ngoài. Ánh đèn flash liên tục nhá lên. Tất nhiên, SMRookies đã được giáo dục kỹ càng làm sao có được những tấm hình đẹp nhất. Trời mưa se lạnh thành ra khi nhìn vào Mia, mọi người lại thấy vô cùng ấm áp vì sắc đỏ của chiếc áo len.

SM chuẩn bị một chuyên cơ để chở các nghệ sĩ và dàn staff. S9 và Suju cùng DBSK được ngồi khoang hạng nhất. Còn EXO là tân binh cùng với Rookies, Shinee, F(x), Red Velvet và Jimin ngồi ở khoang thường. Nhưng như thế vẫn không chịu yên. Sehun và Chanyeol bày trò rút thăm vị trí chỗ ngồi. Tất cả mọi người rút xong liền tìm vị trí của mình, Mia cũng bắt đầu lần tìm chỗ ngồi. Phát hiện ra con số 29, cô mừng rỡ tiến lại nhưng lập tức bị chấn động, vì người ngồi vị trí 30 là Minseok. Ngay phía sau cô, người ngồi ở ghế 28 là Chanyeol, cậu ta muốn vào vị trí nhanh nên cứ hối cô tiến về phía trước. Mia bối rối nhìn Chanyeol, đề nghị đổi chỗ. Đột nhiên, một cánh tay kéo Mia ngồi xuống thật mạnh.

- Cô sợ điều gì, sợ tôi ăn thịt cô sao? – Minseok nói anh ta ghé sát mặt vào cô, giọng nhỏ lại. – Hay là cô sợ…

- Đủ rồi. – Mia ngắt giọng Minseok. – Tôi ngồi ở đây là được chứ gì. Chỉ mong tiền bối đừng làm khó.

Anh nhìn Mia bằng ánh mắt kì lạ, lại vừa giễu cợt. Minseok ngả người ra ghế, đeo tai nghe lên và nhắm mắt lại. Trong giấc mơ của anh, phảng phất bóng hình ai đó… Minseok mở bừng mắt dậy. Đã bay được hơn một tiếng rồi, mọi người trên máy bay cũng ngủ hết để lấy sức. Nghiêng đầu nhìn sang Mia đang ngồi bên cạnh, đập vào mắt anh là gương mặt xinh đẹp, làn da hồng hào mềm mại và đôi môi đỏ mọng. Bất giác, anh đưa tay lên vuốt nhẹ má cô. Mia ngủ thật bình yên. Liệu thời khắc này có thể kéo dài bao lâu đây.

Nhật Bản đang có bão. Mưa xối xả trút trên những cung đường vắng lặng. Trời mưa lớn nên cũng ít người ra đường. Cả đám đành rúc trong khách sạn tự chơi với nhau. Mia ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những hạt mưa rơi nặng hạt. Từng nốt nhạc trong phòng nhè nhẹ êm dịu như ru lòng người.

“Khi thế giới chìm vào đêm tối

Khi mưa buồn lặng lẽ tuôn rơi

Vạn vật vẫn vẹn nguyên thinh lặng

Hôm nay cũng vậy, không chút hoài nghi

Thật khó để có thể thoát khỏi, thoát khỏi những suy nghĩ về em”​


Minseok nhấp tách café, anh lấy tay vén màn cửa, nhìn hạt mưa rơi rơi. Bài hát vẫn còn da diết…

“Giờ đây

Anh biết ta đã đi đến cuối con đường

Biết rằng tất cả chỉ do những khờ dại

Giờ đây anh nhận ra tất cả đều không phải sự thật

Chỉ thất vọng tột cùng về chính bản thân mình

Bởi anh đã

Không thể gạt bỏ lòng kiêu hãnh để níu giữ em”​


JongIn ngồi trên giường, trên tay là chiếc laptop mở sẵn, chương trình nghe nhạc vẫn đang chạy…

“Khi những ngày mưa tới, bóng hình em lại tìm đến

Giày vò cõi lòng anh suốt đêm dài

Và khi mưa hắt hiu vơi tạnh, em cũng phai mờ dần

Dần phảng phất, dần nhạt nhòa

Em cũng tan biến mất”.

(On Rainy Day – Beast)​


Cùng một bài hát, cùng một bầu trời, mỗi người lại theo đuổi một ý nghĩ khác nhau.

Mia bấm ngón tay, nhớ về cảm giác khi nãy trên máy bay. Cô chỉ đang chợp mắt, nên cô biết Minseok đang làm gì. Không hiểu sao khi đó, trái tim cô lại đập liên hồi.

Mưa đã vơi dần, mọi người bắt đầu lên xe ra sân khấu tổng duyệt. JongIn tắt laptop, bật dậy rút lấy một cái nón. Trên đường đi, anh không ngừng suy nghĩ. Tại sao Minseok lại làm như vậy. Hai người đó vẫn còn tình cảm sao.

Cơn bão dữ dội đổ bộ vào Nhật Bản ngay ngày tổ chức concert. Các concert khác diễn ra cùng thời điểm đều đã hủy bỏ hoặc hoãn lại. Duy chỉ có SM vẫn tiến hành như bình thường. Không chỉ các nghệ sĩ, các staff cũng lo lắng. Bão rất lớn, từ sáng mưa đã trút liên tục và không hề có dấu hiệu ngừng lại. Mọi người chỉ còn biết dặn dò nhau phải cẩn thận.

Một điều may mắn là khán giả vẫn đến bất chấp mưa gió. Tiếng hò reo cổ vũ không ngừng náo động không gian. Buổi concert trong mưa đẹp một cách kỳ lạ. Các màu cổ vũ liên tục đổi tùy theo nghệ sĩ trình diễn. Màn mưa lại khiến khung cảnh thêm bi tráng. Màn trình diễn của Rookies đã xong, tất cả lũ lượt kéo xuống cho phần tiếp theo của EXO. Trong lúc bước xuống, Mia là người đi sau cùng, bất chợt trượt chân, té nhào, ôm chầm lấy Minseok đang bước lên. Cô vội đẩy người ra, bối rối chạy xuống thật nhanh. Xem như lúc nãy chưa hề xảy ra chuyện gì. Bữa tiệc âm nhạc vẫn tiếp tục.

Đôi khi với người khác chỉ là một hòn đá nhưng đối với một số người nó lại là một ngọn núi. Băng qua bao nhiêu ngọn núi mới tìm được một dòng sông, dòng sông qua bao nhiêu trắc trở mới tìm ra được biển cả. Đứng trên sân khấu, Mia càng cảm thấy rõ điều đó.

Vì trời vẫn còn còn bão nên cả đoàn phải hoãn chuyến bay, ở lại thêm một buổi sáng. Mọi người có không có việc gì làm, rủ nhau chơi Truth or Dare. Sau khi tận mắt nhìn thấy thân hình bị lột trần của hàng loạt tiền bối nam, Mia xác định một điều là ở SM, bề ngoài trông ai cũng có vẻ gầy gò nhưng thực chất, bên trong họ rất ư là… cơ bắp. Chơi thêm một lúc nữa rồi tất cả phải về phòng dọn hành lý trở về. Bão đã tan dần. Mọi người lũ lượt kéo nhau ra xe. Dù bão đã qua nhưng những con đường vẫn còn mưa rải rác. Trở về Hàn, quay lại những tháng ngày đó. Đôi khi, Mia lại luyến tiếc nơi này. Hạt mưa rơi đều trong đôi mắt của những con người mang nhiều tâm sự.


WINNIE
~~To Be Continue~~
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2015 09:28:56 | Xem tất
Chap 15:




SuHan đặt một bìa hồ sơ lên bàn trước mặt Mia. Gương mặt anh giữ vẻ thản nhiên, ánh mắt xoáy sâu vào người đối diện. Mia ghét ánh mắt đó, nó như đang moi móc mọi tâm tư của cô. Mia đưa tay lấy tập hồ sơ cất vào balo, kéo khóa lại cẩn thận. SuHan bất giác bật cười.

- Em gái. Em không kiểm tra xem trong đó là gì sao? Có đúng là những thứ em cần không à?

- Em không nghĩ anh xem thường khả năng của bản thân như thế. Phải không anh trai? – Cô nhìn SuHan, ánh mắt mang vẻ giễu cợt.

- Thôi được rồi. Bản lĩnh của anh đã tỏ ra hết rồi. Còn em, hãy cho anh thấy bản lĩnh của em.

Nói rồi SuHan bước ra khỏi quán. Mia nhìn theo bóng anh cho đến khi khuất xa mới mở tập hồ sơ ra.

“Park MinKyu

Sinh ngày 28/2/1989 ở Seoul, Hàn Quốc.

Là thực tập sinh của SM từ 2003”


Mia bỏ qua những chi tiết không cần thiết như nhóm máu, gia đình. Cô chỉ để ý đến những dòng take note gần cuối.

“Từng hẹn hò với Son Seungwa từ 2012”

“Tự tử ở tòa nhà SM năm 2013, ngày 28/2”


Cô cất tập tài liệu. Đúng như Mia dự đoán, người này nhất định có liên quan mật thiết với Wendy. Hành động hôm đó của Wendy có thể hiểu được nhưng còn Irene, cô ta có liên quan gì đến vụ việc này. Càng nghĩ lại càng không thông. Mia chợt nhớ ra lời nói của Wendy hôm ấy. Có chút gì đó bất ổn. Nhưng cô đồng thời cũng thắc mắc, Wendy là bạn gái SuHan, không biết anh ta có đọc được tài liệu này chưa? Bỗng cô phụt cười, thật nực cười, cô tự trách mình sao có thể nghĩ chuyện ngu ngốc đến nhứ thế. Làm sao anh ta có thể để yên được, chắc chắn những thứ này đã được anh ta nghiền nát rồi cũng nên.

SuHan phóng xe thật nhanh trên đường cao tốc. Đầu óc anh rối bời, anh không ngừng nghĩ về chúng. Wendy, Wendy, Son Seungwan, Park Minkyu, những cái tên ấy cứ lẩn quẩn trong đầu anh. SuHan đánh lái tấp xe vào lề. Anh lấy điện thoại ra gọi cho thư ký.

- Giúp tôi tìm hiểu thêm và Park MinKyu, đặc biệt là các mối quan hệ của anh ta, nguyên nhanh dẫn đến cái chết và những người có mặt ở hiện trường.

Mia bước trên hành lang cùng Taeyong. Vừa mới từ Nhật về ngày hôm qua mà hôm nay lại phải lao vào luyện tập. Mãi mới có chút thời gian giải lao. Mia nhìn qua khoảnh sân trống ở hậu viện SM, bất giác cô bước về phía đó.

- Taeyong à. Tại sao mọi người lại nói ở đây có ma vậy?

- Tớ cũng không biết.

Nhìn sang Taeyong có vẻ đang bối rối, Mia thu ánh mắt lại rồi nhìn một lượt các nơi.

- Park Minkyu.

Cô đột nhiên nói rồi khẽ liếc sang Taeyong xem thái độ của cậu ta. Ngay lập tức, Mia nhận ra ánh mắt Taeyong, cậu ta biết điều gì đó.

- Sao, sao cậu biết anh ta.

- Là tớ buột miệng nói thôi. – Gương mặt cô lạnh tanh, tiến về phía Taeyong. – Cậu biết anh ta sao?

- Tớ không biết.

- Cậu biết anh ta mà Taeyong. Kể cho tớ nghe đi, tớ sẽ giữ im lặng.

- Cậu biết nó để làm gì? – Taeyong đã lấy lại bình tĩnh, nghiêm mặt hỏi.

- Hiếu kỳ.

- Vậy thì tớ không có lý do gì để nói với cậu.

- Nếu tớ nói có chuyện quan trọng thì sao?

- Tớ càng không phải là người thích hợp để nói cho cậu biết.

- Vậy thì còn ai có thể?

- Kim JongIn.

Hôm nay, Mia lại là người ở lại trễ nhất. Một phần vì cô muốn đợi người đó. Sau khi dò hỏi, Mia biết được hôm nay EXO đi quay quảng cáo cả ngày. Nhưng đến tối, chắc chắn JongIn sẽ đến phòng tập. Một ngày mà cậu ấy không nhảy là không chịu được. Vì thế Mia đã chuẩn bị sẵn sàng mấy cái bánh ngọt và loại nước mà JongIn thích. Đợi mãi, cô mới thấy JongIn bước vào phòng tập. Nhưng cô không vội chạy qua, phải biết đợi thời cơ.

Một lúc sau, Mia mới mang balo lò dò sang phòng tập EXO. JongIn vẫn còn đang nhảy, cô nhẹ nhàng ngồi bệt xuống sàn xem anh. Hôm nay là Baby Don’t Cry, một bài Mia rất thích. Cô lẩm nhẩm hát theo.

JongIn đưa tay tắt nhạc, nhẹ nhàng lấy khắn lau khô mồ hôi trên người, vừa lau anh vừa quay sang Mia, nói:

- Khuya rồi. Em chưa về sao?

Cô mỉm cười thật tươi, đưa hai tay lên. Một tay cầm một cái bánh, tay còn lại cầm lon nước.

- Có chút đồ ăn, mang sang cho anh ăn chung. – Mia lém lỉnh nói làm JongIn bật người. Lúc nào cũng vậy, Mia có một tật không bỏ được là trả lời không liên quan đến câu hỏi.

Rồi anh ngồi xuống cạnh cô. Mia ném cho JongIn một cái bánh. Anh bóc nó ra ăn ngon lành. Nếu có Junmyeon ở đây, anh ta sẽ la rầm lên vì sợ tăng cân. Rồi anh lấy lon nước ngọt từ tay Mia, loay hoay mở.

- Em hỏi anh một chuyện được không?

- Chuyện gì?

- Park Minkyu.

Ngay lúc đó, lon nước mở ra một cái “cách” nghe rất giòn tai. Bàn tay JongIn ngưng lại, ánh mắt anh đột nhiên tối sầm, đôi chân mày rậm khẽ chau lại. Vì chuyện này mà Mia mới cất công mua bánh và mang sang đây cho anh sao. Cô chỉ cì muốn biết chuyện của Wendy. Cũng đúng, đó là bạn gái của anh trai cô kia mà. Nhưng chuyện này anh vốn đã muốn chôn giấu kỹ, càng không muốn nói ra.

- Anh không thể. – JongIn tiếp tục uống lon nước.

- Chuyện này rất quan trọng với em. Anh có thể nghĩ tình một chút. – Mia khẩn khoản.

- Nếu đã nói ra cái tên đó, em đã biết đó là ai. Vậy sao lại hỏi anh. – JongIn đặt lon nước xuống và đứng dậy vươn vai.

- Em biết em có thể tin anh. Ở đây, em không tin ai cả.

Anh nhoẻn miệng cười. Cô gái láu cá này, cô ấy nghĩ một câu nịnh nọt có thể khiến anh cảm động sao. JongIn dù lăn lộn trong phòng tập cả một tuổi thơ nhưng những mánh khóe thương trường, những bài học cuộc đời anh cũng được ba truyền dạy tỉ mỉ. Dù không nhiều nhưng cũng đủ để đối phó với mánh nhỏ này của Mia. Nhưng, người khác anh có thể đối phó, nhưng đó là Mia, anh lại bị những lời đó thật sự làm cảm động.

- Em biết đến đâu rồi?

- Park Minkyu là thực tập sinh, bạn trai của Wendy và đã tự tử.

- Em muốn biết vì sao anh ta tự tử?

Mia gật nhẹ đầu khẳng định. JongIn nhìn ra ánh trăng sáng vằng vặc ttreo lơ lửng như một bóng đèn khổng lồ. Chuyện quá khứ, chuyện hiện tại đan xen trong ánh mắt anh. Có những thứ chẳng thể mãi mãi giấu giếm, cũng như vết thương có thể khép miệng nhưng vẫn còn đó vết sẹo và sự trải nghiệm đau đớn khắc sâu trong tư tưởng.

JongIn’s plashback

- Cậu, cả đời, không thể debut được. Thằng ngu à.

JongIn vừa bước đến gần cánh cửa phòng CEO đã nghe thấy tiếng nói the thé của ông ta vọng ra. Ghé mắt vào, JongIn nhìn thấy một bóng người cao gầy quen thuộc.

- Kết quả kiểm tra cuối tháng của tôi đủ tư cách để debut trong EXO. – Người thanh niên kia đáp lại cương quyết.

- Cậu không hiểu sao. Tôi phải nhắc lại bao nhiêu lần đây. Cậu biết là cậu vốn không đủ năng lực. Có tiến bộ nhưng lại quá yếu kém. Không phải là vì thân thế của cậu, cậu nghĩ cậu có khả năng đứng đây sao?

JongIn khép cửa, dần dần lùi xa căn phòng. Cậu từng muốn bỏ ngoài tai những lời nghe được, vì nó không liên quan đến cậu. Nhưng, sau đó, cậu lại biết về Park Minkyu thông qua ba cậu. Park MinKyu nói trắng ra chính là cháu của Lee Soman. JongIn cũng hiểu ra, anh ta không được debut không phải vì anh ta không có khả năng, mà là vì Kim Youngmin muốn khống chế thế lực của Lee Soman trong công ty. Một BoA đã là quá đủ.

Đến một năm sau, 2013, khi mà SMRookies được công bố kế hoạch, lại tuyệt nhiên không có tên Park MinKyu. Anh ta thế lại càng phẫn nộ. Hôm ấy, không biết tranh cãi với Kim Youngmin ở cầu thang như thế nào mà anh ta bị té xuống cầu thang, nhập viện mấy tuần. Khi đó, EXO đang ở Trung Quốc.

Đó là một ngày mùa xuân rất đẹp, Park Minkyu tìm đến phòng tập. Chân anh ta bị thương vẫn còn bó bột. Gương mặt tiều tụy hơn trước rất nhiều, ánh mắt hốc hác, sâu hoắm lại tăm tối như được chiếu từ địa ngục xa xôi, râu ria mọc lởm chởm.Trong khoảnh khắc, chẳng còn ai nhận ra anh ta là ai. Minkyu đến chào mọi người, bảo rằng sắp khỏi rồi. Anh ta đến từng phòng tập để chào hỏi như sắp đi xa. Lúc đó, chỉ có JongIn ở trong phòng tập của EXO. Cả hai trước kia không thân nhau, chỉ chào hỏi chiếu lệ, bỗng hôm ấy anh ta nói chuyện thật nhiều. Xong rồi còn vỗ vai cậu rồi mới ra ngoài. Thấy anh ta có điều gì không ổn, JongIn bước theo Minkyu. Park Minkyu bước dọc theo hành lang, thở hổn hển lên từng bậc thang đến sân thượng. Đột nhiên, một người chạy đến, nắm vai anh ta kéo lại thật mạnh.

- Park Minkyu. Anh chết thì chết một mình anh thôi đi. – Irene giận dữ hét vào mặt Minkyu. – Đã là phế nhân, thứ rác rưởi như anh thì đừng lôi kéo Wendy chết theo anh.

- Joohyun noona, chị quá lời rồi đấy. – JongIn vội cản nhưng Irene vẫn không thôi.

- SR14G sẽ debut nhưng chỉ vì anh, Seungwan chẳng màn chuyện debut nữa mà còn tranh cãi với Kim Youngmin. – Giọng Irene nhỏ lại nhưng thé lên chói tai. – Nghe nói là anh không còn nhảy được nữa, anh đã như thế mà còn muốn trèo cao sao. Chúng tôi còn ước mơ của chúng tôi, không thể chỉ vì anh mà chúng tôi phải chết chung.

Minkyu nhoẻn miệng cười, tay anh nắm chặt nhưng mắt anh vẫn lạnh băng. Anh hít môt hơi thật sâu nhìn một lượt từ JongIn sang Irene.

- Tôi có nói là sẽ kéo cô ta theo sao. Là cô ta tự bản thân muốn theo tôi. Những kẻ được ngậm thìa vàng như các người, có quyền ước mơ còn tôi thì không sao.

Rồi anh ta quay người bước về phía lan can. Minkyu buông chiếc nạng ra, vất vả trèo lên bậc thềm. Mồ hôi vã ra như tắm, anh mới yên ổn đứng trên đó. Minkyu quay sang nhìn Irene và JongIn.

- Cuộc đời này quá nhiều chuyện không bao giờ được như ý. – Anh nhếch môi cười, chú mục vào Irene. – Bae Joohyun, hãy nhớ kỹ ánh mắt này, tôi sẽ theo dõi cô, nhớ về lời nói ngày hôm nay.

Anh nhìn xuống đất, Seungwan của anh đang cười nói ở khoảng sân sau của SM. Cũng hay, trước khi chết, anh có thể nhìn thấy cô. Irene và JongIn sợ xanh mặt nhưng Minkyu chỉ suỵt một tiếng. Giọng anh lạnh băng: “Đợi một chút, tôi sẽ xuống ngay”

Minkyu lấy điện thoại ra gọi cho Wendy. Anh cười nói, lời nói ngọt ngào chất chứa yêu thương. Wendy ngước mắt lên cao mỉm cười với anh. Nhưng, ánh mắt cô vội hoảng hốt, miệng không nói thành lời, chỉ lắp bắp gọi tên anh. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc, cánh tay anh buông thõng. Nhìn thấy Seungwan thật tốt, giữ lại gương mặt cô ấy trong tim, anh mãn nguyện rồi. Cả đời này, anh nợ cô. Có kiếp sau không, anh trước giờ không tin vào kiếp sau, nhưng anh ước gì thật sự có kiếp sau, anh sẽ tìm cô, một lần nữa. Kiếp này, anh chỉ có thể nói một lời xin lỗi. Anh không thể mạnh mẽ, anh quá yếu đuối. Câu nói yêu cô, anh thốt ra thật khó nhọc. Đời này, chỉ toàn làm tổn thương cô, anh xin lỗi. Giấc mơ ấy, tan vào tro bui, tro bụi.

End JongIn’s plashback.


WINNIE
TBC​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 27-2-2015 08:40:46 | Xem tất
Chap 16:




- Đó là tất cả những gì anh được biết. – JongIn với tay lấy lon nước tiếp tục uống.

- Nơi Minkyu rơi xuống là sân sau của SM đúng không?

- Ừ. – Anh đáp gọn rồi đứng lên bật máy. – Thôi được rồi, cho anh xem thời gian qua em tiến bộ như thế nào!

Mia nương người theo điệu nhạc phô hết ra những gì được học. Tiếng nhạc xập xình bên tai hỗn loạn, trong tâm trí cả hai lại còn hỗn loạn hơn. Mia thoáng nghĩ, có bao nhiêu oan hồn đang lẩn khuất trong những phòng tập, đã có bao nhiêu người nữa sẽ giống như vậy, chôn vùi tuổi trẻ ở đây. Căn phòng nhỏ hẹp là cả thế giới với một số người, còn với cô, nó là gì? Cô thật sự yêu ca hát như vậy sao? Hay chỉ là một kiểu chống đối.

Hôm nay là phân cảnh đầu tiên của bộ phim. Mọi người sau khi làm lễ khai máy đã tất bật vào quá trình quay phim. Buổi sáng chỉ có cảnh của nữ chính và nam chính, Mia ngồi chơi xơi nước trong suốt mấy tiếng. Người ta hàng hàng ekip đi theo, hoành tráng diễu võ dương oai, cô chỉ có một người quản lý tập sự của SM đi theo. Cô bé tên Eunmi, chỉ mới vào SM làm thực tập sinh quản lý được một năm, nhỏ hơn Mia một tuổi.

Đợi đến khi quá buổi trưa mới đến lượt của cô. Cảnh đầu tiên là cảnh với Kim TaeHee. Cô cúi người lễ độ nói một câu mong chỉ bảo nhạt tuếch đã được dạy đi dạy lại. Chị ta cũng mỉm cười, phong thái hòa nhã khoan thai.

- Cắt. NG.

- Cắt. NG.

- Cắt. NG.

Đạo diễn tức giận ném tập kịch bản xuống đất, hét lên với Mia. Gương mặt đỏ gay, bộ dạng nộ khí xung thiên đến mức người ta nhìn vào còn tưởng ông ta sắp đứt hết gân máu. Kim TaeHee đứng thẳng người dậy, nhẹ nhàng nhận chai nước từ quản lý rồi ngồi xuống ghế của mình, bàng quan nhìn cảnh đạo diễn la lối người mới.

- Tôi đã bảo là không bao giờ mời người mới mà không biết nhà sản xuất đang làm ăn thế nào.

- Thôi được rồi đạo diễn, em ấy mới đến lần đầu, châm chước cho em ấy một chút đi. Hay ta diễn cảnh khác trước đã. – Kim TaeHee lên tiếng nói đỡ.

Đạo diễn lúc này mới nguôi nguôi một chút, phẩy tay bảo chuyển cảnh. Mia thở phào nhìn Kim TaeHee hàm ơn nhưng chị ta chỉ liếc một cái rồi quay đi. Cô cụp mắt xuống rồi quay về chỗ của mình. Lúc này, Mia không ở lỳ trong xe nữa mà ngồi đó nhìn các diễn viên khác diễn. Thật khác với tưởng tượng của cô, mọi người, ai cũng làm rất tốt. Cô chợt nhớ về lời giảng của giáo viên diễn xuất: “Trong phim cũng như ngoài đời, ai cũng chỉ là hóa thân, tự đeo cho mình lớp mặt nạ. Chỉ cần xem đời phim như một chiếc mặt nạ của đời mình, chân thành thật ý mà hóa thân và nó, tự nhiên sẽ thành công”

Lại đến lượt cô diễn lại cảnh ban nãy. Mia thở thật sâu, nhìn tập kịch bản lần cuối cùng rồi đứng lên. Cô đang tự thôi miên chính mình.

- Cắt. Tốt.

Mọi người hồ hởi sắp xếp đạo cụ. Vậy là lịch quay ngày hôm nay đã kết thúc tốt đẹp. Mia cúi chào từng người từng người một rồi vội vã chạy đến chỗ đạo diễn và Kim TaeHee, Hyunbin đang thảo luận, cúi chào cám ơn.

- Ngày mai là có cảnh với tôi đấy. Hwaiting. – HyunBin động viên.

- Mong mọi người chỉ giáo. Vậy, em xin phép. Cám ơn đạo diễn, các tiền bối.

Nhìn theo bóng Mia khuất dần, Kim TaeHee quay lại nhìn đạo diễn, nheo mắt hỏi.

- Con bé ấy được sao?

- Không tệ. Nhưng còn cứng lắm. Nếu biết mài giũa thì sẽ là một viên ngọc sáng. – Đạo diễn nhún vai bình luận.

Xe đưa Mia về đến SM. Dù quay cả một ngày mệt mỏi nhưng cô vẫn phải luyện tập bù vào buổi tối. Lúc này chỉ mới bảy giờ, cô lại chưa ăn gì hết nên bụng réo inh ỏi. Ngoài cổng SM đầy ứ fan đứng canh. Ngay khi đó, EXO luyện tập xong bước ra ngoài. Một vài người nhìn thấy cô, giữ vẻ thờ ơ đi qua, một vài lại vẫy tay chào, nhưng vẫn không thấy bóng dáng một người.

Mia bước vào căn phòng tập của Rookies, mọi người đã về hết, chỉ còn cô ở đó. Hôm nay cô không muốn tập nhảy, cơ thể mệt mỏi lười biếng giục cô nằm ngửa ra sàn. Không có ai cả, thế giới này là của riêng cô, Eunmi đã về từ sớm rồi. Chỗ này chỉ còn có Mia. Đột nhiên, một cơn đau thắt từ bụng lan dần xuống đùi, Mia oằn người vì đau. Mồ hôi vã ra như tắm trên mặt, trên người cô.

Rồi bỗng một cánh tay vững chắc bế bổng Mia lên, chạy vội đi. Ép mặt vào lồng ngực khỏe khoắn ấy, cô thở dốc. Nhận ra mùi hương quen thuộc, cô ngước mắt lên nhìn. Nhưng cơn đau chẳng cho phép cô gọi tên anh. Tay Mia bấu chặt vào chiếc áo mỏng ướt đẫm mồ hôi của anh. Cô nhận ra, trong mắt anh là sự hoảng hốt tột cùng. Cơn đau vẫn dồn đến từng đợt, nhưng trong tận sâu thâm tâm cô, lại có một luồng cảm giác ấm áp, yên tâm loang ra. Anh vừa chạy vừa gọi điện cho ai đó. Một lúc sau, anh đưa Mia xuống hầm xe, ở đó, xe của HyunKyu đã đợi sẵn. Cô ngất đi, không còn biết gì nữa.

Tỉnh dậy torng màu trắng của bệnh viện, Mia cựa người dậy nhìn xung quanh. Không có ai cả. Bỗng, mảnh rèm mỏng bị ái đó vén ra.

- Kim Minseok.

Mia ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh vẫn chưa đi sao? Minseok ngồi xuống, lẳng lặng mở hộp cháo ra, cầm muỗng đưa cho cô.

- Viêm loét dạ dày. Đây không phải là lần đầu tiên, còn thường xuyên bỏ bữa. – Anh lãnh đạm nói.

- Bị đau dạ dày từ cấp ba rồi, mấy thắng nay phát lại nhưng cũng chỉ là nghĩ uống vài viên thuốc là đủ. Đâu nghĩ đến mức này.

Mia đón lấy hộp cháo từ tay anh. Anh nghe cô nói, tức giận lừ mắt nhìn cô. Rồi anh đứng lên, định đi ra ngoài. Mai chợt nắm lấy tay anh, kéo nhẹ.

- Giúp em xuất viện. Ngày mai em còn có cảnh quay. – Cô nói nhỏ, giọng tuy cứng nhưng cũng đang cố kiềm chế cơn đau âm ỉ chưa hết.

- Em muốn chết sao. Hay em muốn dạ dày của mình nát ra như một mớ vải rách. – Minseok tức giận quay phắt người lại.

- Chỉ cần em ăn uống điều độ và uống thuốc là được. Căn bệnh này em bị nhiều năm như vậy, chẳng lẽ lại không biết bản thân mình ra sao. Giúp em xuất viện.

Nhìn ánh mắt cương quyết của Mia, Minseok bất lực kéo rèm lại và ra ngoài. Cô thả người ra nệm, miếng cháo trên miệng vội đắng ngắt. Mia nhớ lại tình cảnh ban nãy, cảm giác ấm áp khi ấy vẫn còn vương trên da thịt cô. Vì sao? Vì sao lúc đó lại yên ổn nép vào lòng anh như thế, lúc ấy, trong tiềm thức cô, ước gì sẽ mãi mãi được như vậy, an yên. Viễn vông, thật sự viễn vông. Cô tự trách mình sao lại có thể nghĩ đến những điều đó, biết trước là không có kết quả, thì đừng làm việc vô ích. Mia khẽ nhắm mắt, nước mắt từ hai khóe mắt lăn dài. Móng tay cô bấu vào da thịt, nhắc nhở bản thân phải tỉnh lại. Đối với cô, tình cảm chỉ dành để đạt được mục đích, chân tình lại càng quá xa xỉ.

Chiếc xe dừng lại trước cổng KTX của Mia. Anh vẫn ngồi im trong bóng tối, ngón tay đã đè lên nút khóa cửa xe. Cô không mở được cửa xe còn tưởng mình mở cửa sai cách, cứ cố gắng giật giật. Anh bỗng nhiên kéo người cô lại, hỗn loạn đặt lên môi cô nụ hôn thật sâu. Mia hoảng hốt đánh liên tục vào người anh. Đã vậy, Minseok còn giữ chặt tay cô hơn. Tay anh rất khỏe, trong phút chốc cô đã không còn chút sức lực nào nữa, cộng với cơn đau lúc nãy vẫn còn âm ỉ làm cô mệt lả, chẳng còn sức lực để chống chọi. Trong phút chốc, cô cắn chặt môi anh. Mia nghe được mùi máu tanh trên đầu lưỡi nhưng anh vẫn không dừng lại. Cô dùng chút sức còn lại đưa bàn tay lên, móng tay bấu vào phần da thịt mỏng nhất ở xương quai xanh, bật máu. Ánh mắt cô nheo lại đau đớn nhưng vẫn cố bấu vào thật mạnh. Minseok cảm thấy động tác kỳ lạ của Mia liền đưa mắt xuống nhìn, anh hốt hoảng giật tay cô ra. Mia được thể liền bấm nút mở cửa, vùng ra khỏi người anh, bước ra ngoài. Nhìn môi anh rướm máu, cô hối hận cụp mắt xuống xoay gót bước vào tòa nhà.

Minseok lặng thinh trong màn đêm, chẳng buồn đưa tay quệt vệt máu trên môi. Anh thật không thể nào hiểu nổi, nếu Mia ghét anh đến thế tại sao không đánh anh, làm anh bị thương như cách cô tự làm với mình. Ngược lại, Mia còn luôn tự đem mình ra mà tổn thương. Cô biết rõ, nếu cô tự làm đau mình, anh sẽ lập tức hoảng sợ. Như lần cô hút điếu thuốc đó, cũng như lần này. Anh nhìn thấy cô nằm trên sàn đau đớn, con tim như bị bóp nghẹn. Đã bảo phải hận cô, phải làm cô đau khổ nhưng anh lại không thể. Nhìn cô đau đớn, dù là một chút cũng như chính anh đang tra tấn bản thân mình. Anh nhìn lên khung cửa sổ đó, cảm thấy vừa hận vừa đau. Khung cửa sổ sáng đèn một lúc rồi cũng phụt tắt. Minseok lái xe đi.

Mia đứng lặng trong bóng tối nhìn bóng dáng chiếc xe dần khuất xa, cảm thấy rối bời.

WINNIE
TBC​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 27-2-2015 08:42:04 | Xem tất
Chap 17:




Ngày thứ hai quay khá thuận lợi, diễn xuất của Mia không được đến mức chuyên nghiệp nhưng cũng gọi là tạm ổn. Nhưng đối với đạo diễn, tạm ổn vẫn chưa đủ. Cái ông ta cần là thần của diễn xuất. Vấn đề của Mia ở chỗ, cô không thể diễn được cảm xúc yêu một người. Lời thoại trôi chảy, biểu hiện tự nhiên nhưng tận sâu trong lời nói, ánh mắt không hề cho người ta cảm giác là cô đang yêu.

Mia thất thểu đi một vòng trường quay ở công viên. Eunmi đã giúp cô chuẩn bị trang phục, không có việc làm, cô đành dạo quanh những gốc cây để thư giãn. Đột nhiên, từ trong một góc nhỏ, Mia nghe tiếng hai người nào đó cãi cọ. Ghé mắt vào nhìn thì thấy TaeHee đang giằng co với một người đàn bà nào đó. Cảm thấy mọi chuyện có vẻ không ổn, cô liền lấy điện thoại ra, mở nhạc thật to rồi giả vờ đứng tựa vào một gốc cây hát lớn. Người đàn bà kia thấy có người cũng vội buông tay, chỉ vào mặt Kim TaeHee nói gì đó rồi bỏ đi. Nhận thấy người kia đã đi xa, Mia mới tắt nhạc tiến lại gần.

- Ủa, ra tiền bối ở đây. Quản lý hình như đang đi tìm chị đấy.

Kim TaeHee vuốt lại quần áo và đầu tóc. Nhận ra bờ môi lem luốc son của chị ta, Mia đưa cho cô một cái khăn giấy và một cây son.

- Cũng không phải là loại hảo hạng của chị thường dùng nhưng nếu chị không chê.

- Cám ơn.

Cô ta nhận lấy rồi nhanh chóng lau đi vết son lem trên mặt và thoa lên một lớp son khác.

- Không tò mò vì sao tôi bị đánh à? – Kim TaeHee ngước lên nhìn Mia.

- Em chỉ thấy mình tiền bối, còn có ai ở đây sao? – Mia giả vờ như không biết gì. Kim TaeHee chỉ biết nhếch môi cười.

- Dù sao thì cũng phải cám ơn cô. – Chị ta nói. Nếu Mia muốn giả vờ, chị ta cũng sẽ chơi trò chơi giả vờ này với cô. – Iris, nếu cô cần giúp đỡ, cứ nói với tôi.

Kim TaeHee đưa trả cho Mia cây son rồi dợm bước đi ngang qua người cô trở về trường quay. Ánh mắt Mia có chút xao động, rồi cô quay người lại.

- Chị có thể cho tôi biết thế nào là yêu khắc cốt ghi tâm không?

Kim TaeHee dừng bước lại, ánh mắt quay trở về chú mục vào cô. Đột nhiên, trong một khoảnh khắc, chị ta trở nên mông lung, mang một nỗi buồn xa xăm.

- Yêu khắc cốt ghi tâm là yêu chỉ có thể cảm nhận được khi mất đi người đó, nhìn thấy đấy nhưng lại không thể chạy lại, gần thật đấy nhưng giống như cách xa cả vạn con sông, chạm nhưng không dám chạm, muốn nói nhưng không được nói, muốn yêu mà không thể yêu.

Ánh mắt Mia hướng về phía xa xa. Yêu là như thế sao. Trong thâm tâm cô chợt hiện ra hình dáng anh, vững chãi và mạnh mẽ. Là muốn ôm lấy nhưng lý trí luôn nói không thể ôm, muốn yên ổn hôn anh nhưng tay cứ phải cào rách da thịt đến chảy máu để nhắc nhở bản thân không được mềm lòng, muốn hét lên rằng rất yêu anh, nhưng lại răng cắn chặt môi. Là cô yêu anh đến thế kia sao. Từ khi nào, không biết từ khi nào cô đã yêu anh như thế.

Bóng dáng anh thật sự xuất hiện. Từ đằng xa, Minseok bước lại, nhìn về phía tàng cây, ánh mắt anh chạm phải cô. Tại sao cả hai lại xuất hiện ở đây. Đôi mắt cô nhìn như thôi miên. Là ý nghĩa gì, cô thật sự đang muốn truyền tải đến anh điều gì. Anh thật sự muốn chạy lại nhưng phát hiện ra bên cạnh cô hình như còn có ai khác, cũng nhìn thấy anh.

Mia cụp mắt xuống, quay người bước về con đường cũ. Kim TaeHee thôi nhìn Kim Minseok, cũng quay lại phim trường. Chị ta nhìn về phía Mia, trên môi bật lên câu hỏi rất nhỏ, chỉ để mình chị ta nghe thấy: “Là cậu ta sao?”

Cảnh tiếp theo là cảnh của Mia và HyunBin. Cô nhắm mắt định thần và bắt đầu diễn.

- Minyoung à. – HyunBin bước đến, với tay gần cô như cô bất giác lùi lại.

- Oppa, để em đi.

Mia, à không, lúc này, cô là Hwang Minyoung, là Hwang Minyoung muốn lựa chọn sự nghiệp thay vì Sangmin (HyunBin). Trong phút chốc, dưới mắt Hwang Minyoung không còn là Lee Sangmin nữa mà biến thành Kim Minseok. Mắt Minyoung ầng ậc nước, chính là cảm giác này, muốn yêu mà không thể yêu, muốn chạm mà không dám chạm. Trong khoảnh khác đó, ngay cả HyunBin cũng không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, vô tình bị cuốn theo Mia. Kim TaeHee nhìn ánh mắt của Mia, cô nhìn thấy sự bi ai, thống khổ trong ánh mắt đó. Đây là…

Khi nãy, Kim TaeHee nghe thấy những nhân viên nữ có nói đến việc hôm nay EXO cũng quay quảng cáo ở đây, không nghĩ là sẽ tình cờ gặp, lại còn bắt gặp mối quan hệ kì lạ của Mia và một anh chàng trong đó. Nhưng anh ta tên gì. Trước giờ, cô không quan tâm đến các ca sĩ mới lên, càng không chú ý đến từng thành viên. Kim TaeHee mở điện thoại ra, search tìm hình cả nhóm EXO. Đưa điện thoại lên cho trợ lý của mình, chị ta chỉ vào anh chàng có gương mặt bầu bĩnh trẻ con nhưng ánh mắt lại vô cùng cương nghị.

- Đây là EXO Xiumin, tên thật là Kim Minseok. Sao hôm nay chị lại có hứng thú với họ vậy?

Kim TaeHee không trả lời, vẫn chăm chăm nhìn vào Iris đang diễn.

- Kim Minseok. – Cô lẩm bẩm.

Quay xong cảnh của mình, Mia ngồi xuống ghế tiếp tục học thoại. Cảnh tiếp theo khá dễ, Mia tranh thủ tập trước với Eunmi. Bỗng điện thoại reo lên. Nhìn vào hàng chữ số, cô đứng lên và bước ra chỗ vắng.

JongIn trong lúc chờ Kyungsoo quay phân cảnh của mình, sinh buồn chán mà đi dạo vòng quanh. Nhìn thấy Mia từ xa, anh lén rình mò một bên, chờ cơ hội ập lại hù dọa một cái.

- Dừng mua lại. Đợi đến khi hoàn tất thủ tục chuyển nhượng cổ phần của ba tôi rồi tính tiếp. – giọng Mia uy quyền ra lệnh. – Trong vòng hai đến ba tháng tới sẽ xảy ra chuyện, đến khi giá xuống chạm sàn thì hãy mua.

Mia tắt điện thoại, chân mày cô khẽ chau lại. Đợi đến khi chín muồi, kế hoạch của cô nhất định sẽ thành công. Cô đã tính toán từ rất lâu, mọi thứ không thể thất bại, nếu không cô sẽ mất tất cả.

- Mia. – JongIn cất giọng gọi. Cô giật phắt quay người lại, nhìn thấy anh từ từ tiến lại gần mình. Những tính toán trong đầu diễn ra thật nhanh, nhưng cuối cùng lại chẳng có cách nào giải quyết ổn thỏa tình hình này. Cô hoảng hốt nhìn anh.

- Từ khi nào? Từ khi nào em bước vào thế giới đó, Mia?

- Em không biết. Đến khi nhận ra, em đã lún vào rất sâu rồi.

- Dừng lại đi, em không nên nhúng tay vào cuộc tranh chấp này.

- Em không muốn. – Mia cương quyết, cô nhìn thẳng vào mắt anh. – Em không muốn trở thành một con cờ. Ở nhà, em là con cờ của ba và SuHan. Ở SM, em là con cờ của Lee Soman và Kim Youngmin. Rốt cục thì em là ai. Em muốn làm chủ cuộc sống của mình, em muốn trở nên mạnh mẽ để bảo vệ người người. Để có thể mạnh mẽ, em cần có tiền và quyền.

- Vậy thì lấy anh đi.

JongIn bất ngờ nói. Mia ngạc nhiên nhìn anh không chớp mắt. Câu nói đó có nghĩa là gì? Là cầu hôn sao, cầu hôn trong hoàn cảnh thế này?

- Chỉ cần ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn, nhờ đó, ba mẹ anh sẽ bảo hộ cho em. Hoặc giả sau này có ly hôn, em vẫn sẽ có một nửa tài sản của anh. Khi ấy, em sẽ không lo về tiền. – JongIn tiếp tục. Anh không thể giương mắt nhìn Mia bước vào con đường này. Khi đó, con người, dù tốt đẹp bao nhiêu, cũng sẽ biến chất đi thôi.

- Kim JongIn. – Mia gắt lên. – Anh xem em là gì? Em là loại người vì tiền mà bất chấp sao. – Rồi cô thu lại ánh nhìn, nói khẽ. – Với lại, em cũng không muốn lợi dụng anh.

- Lợi dụng? Em không phải đã lợi dụng anh từ lâu rồi sao. Dù không hề muốn đính hôn nhưng em vẫn cố thân thiết với gia đình anh, vẫn tỏ ra bình thường, cốt là để lấy sự tin tưởng của ba mẹ anh và ba em, để họ chuyển cổ phần và ủng hộ em. Em lợi dụng anh để chia tay Minseok hyung. Ngày hôm đó, nếu để Minseok nói ra quan hệ giữa em và anh ta trước mặt ba mẹ em, chắc chắn kế hoạch của em sẽ thất bại. Thế nên, em đã thuận theo anh làm mọi chuyện lớn lên.

- Đó là bất đắc dĩ. Em, em… - Mia lắp bắp. JongIn nói đúng, không biết từ lúc nào, cô đã bắt đầu lợi dụng anh để đạt được mục đích. Cô không còn gì để chối cãi.

- Mia. Không phải là em không muốn lợi dụng anh. Mà là vì Kim Minseok, phải không? Em…yêu anh ta.

- Không phải. Em không có… - Mia hoảng hốt nói.

- Đừng tự dối mình. – JongIn nắm chặt bả vai cô. – Em yêu Kim Minseok, đến mức em không dám để anh ta trở thành một con cờ trên bàn cờ của em như anh.

- Đủ rồi Kim JongIn. – Mia hét lên hất cánh tay của JongIn ra khỏi mình. – Là lỗi của em, em xin lỗi. Nhưng nếu anh bảo em từ bỏ, em nhất định sẽ không từ bỏ. Đã đi được đến nước này, không hề dễ dàng.

Nhìn Mia như vậy, trái tim anh đau như cắt. Anh không thể kéo cô ra khỏi vũng bùn, chỉ còn cách lao vào bùn cùng cô.

- Nếu không thể. Anh không ép em. Nhưng anh có một điều kiện. Để anh tham gia vào kế hoạch của em.

- JongIn, anh…

- Em ở Hàn Quốc thân cô thế cô. Dù có sự giúp sức từ ba em nhưng anh biết chắc em không thể tin tưởng hoàn toàn. Người mà em đối phó là SuHan. Em biết về anh ta bao nhiêu. Anh lớn lên cùng anh ta. SuHan có Son Seungwan, em còn thiếu một người thế lực như Son Seungwan. Người mà em đang dùng là người của ba em, em có thể hoàn toàn tin tưởng sao?

- Thứ nhất, nếu anh muốn tham gia. Em rất hoan nghênh. Em đúng là đang thiếu một người để tin tưởng. Nhưng, thứ hai, mục đích cuối cùng của em không phải là SuHan. SuHan chỉ là một nấc thang mà thôi. Nếu anh vẫn muốn tham gia, thì em sẽ nói cho anh biết.

- Được.

JongIn nói chắc nịch một câu. Cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau như một giao ước đã được âm thầm thiết lập. Một giao ước không cần lời nói.

WINNIE
TBC​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 27-2-2015 08:43:34 | Xem tất
Chap 18:




Minseok tựa lưng vào tường, khẽ nhắm mắt, cố gắng tua lại những lời nói của Mia và JongIn. Trong lòng anh vô cùng rối loạn. Đó là Mia mà anh biết phải không. Rốt cục cô là ai, anh không ngừng tự hỏi. Trước giờ, trong tâm trí Minseok, Mia là một cô gái đơn thuần đến từ một đất nước nhỏ bé. Nhưng, bây giờ, cô là ai, SuHan là ai, Wendy có liên quan sao, và còn ba mẹ Mia là ai. Nhưng điều đó không gây chấn động anh bằng câu nói của JongIn. Mia yêu anh, cô ấy yêu anh. Anh khi đó đứng nép sau gốc cây, vừa hốt hoảng, vừa bàng hoàng, vừa vui mừng khôn xiết.

Những suy nghĩ ấy ám ảnh Minseok suốt mấy ngày liền. Anh rất muốn hỏi, muốn hỏi cho ra lẽ nhưng không thể nói ra, một nỗi sợ hãi vô hình choáng đầy tâm trí anh. Nếu điều đó không phải là thật, anh lại tự mình đa tình thêm lần nữa. Rồi những đau khổ suốt những ngày qua, lại bị khơi dậy thêm một lần nữa.

Mia và JongIn lén gặp mặt ở sân thượng, lần này là anh chủ động muốn gặp cô. Anh đưa cho Mia một phong bì tài liệu. Cô nhìn anh khó hiểu rồi mở nó ra, là một bản báo cáo tài chính và danh sách các cổ đông của Lotte Group và SM.

- Hiện tại ở Lotte Group, SuHan nắm 15% cổ phần, ba của Wendy nắm 12% nhưng đã sớm chuyển cho cô ta, em hiện tại đang có 30% cổ phần và anh nắm 10% từ ba mẹ anh.

- Còn SM thì sao? – Mia tiếp tục lật các văn bản tiếp theo.

- Báo cáo của SM nằm dưới cùng. Đại khái là Lee Soman nắm 23% cổ phần, Kim Youngmin nắm 20%, BoA nắm 10%. Sau các vụ scandal xảy ra, giá cổ phiếu SM rớt thê thảm, các cổ đông bán tống bán tháo. SM thiếu vốn xoay vòng phải phát hành thêm 3000 cổ phiếu. Khi đó, Kim Youngmin không biết vì lý do gì lại bán 3% cổ phần. Lee Soman là người mua lại nó và thêm một số cổ phiếu khác. Em và cả SuHan cũng tham thu mua. Tổng kết lại thì Lee Soman có 28% cổ phần, Kim Youngmin có 17%, em 5%, SuHan mua 20% nhưng chuyển cho Wendy hết 15%, chỉ giữ lại 5%.

- Vậy theo tình hình hiện tại, em không có khả năng nắm SM trong tay.

- Anh không hiểu, mục đích của em không phải là Lotte Group sao? – JongIn nghiêng đầu thắc mắc.

- Em căn bản không quan tâm đến Lotte Group. Cái em muốn có được, là SM. – Mia nói rành mạch rõ ràng từng câu từng chữ, ánh mắt cương nghị nhưng lại phát ra tia lạnh lẽo.

- Ừ. Đúng là em chưa là gì so với các cổ đông khác.

- Cám ơn anh. Em sẽ tự liệu.

- Tiếp theo, em tính làm gì.

- Ôm cây đợi thỏ. Giá cổ phiếu SM đang chững lại và có dấu hiệu tăng nhẹ. Vị trí của em bên Lotte còn chưa vững vàng, tiềm lực tài chính của em không đủ để mua hết số cổ phiếu còn lại, mà dù có mua hết cũng chưa chắc đấu lại Lee Soman. Mà số cổ phiếu của em bên Lotte cũng chưa hoàn toàn là của em, SuHan đang âm mưu đoạt lấy.

- Nếu để Lee Soman thêm một thời gian nữa, ông ta sẽ dần mua lại cổ phiếu từ các cổ đông nhỏ. SM này là do một tay ông ta tạo nên, bản thân ông ta muốn tập quyền cổ phần. Chỉ vì vốn điều lệ của SM vượt quá giới hạn, chính phủ buộc ta phải cổ phần hóa công ty mới thành ra cục diện bây giờ. Ông ta vẫn còn đang khao khát thu mua một nửa công ty mình.

- Ít nhất từ nay đến nửa năm sau, ông ta sẽ không mua nữa. Trong khoảng thời gian đó, em sẽ chuẩn bị tiềm lực bên Lotte để đấu với ông ta và Kim Youngmin một trận.

- Tại sao em biết ông ta không mua nữa?

- Đến lúc đó anh sẽ biết. Anh giúp em đại diện thu mua SM có được không.

- Anh sẽ bảo một nhân viên bên ngân hàng ba mẹ anh lo vụ này. Cả anh và em đều không tiện ra mặt.

- Cũng được.

Mia chắc lưỡi. Cô cúi người đứng lên về phía xa xa. Cuộc chiến này chỉ là mới bắt đầu, cô phải đánh cho tới khi hết ván cờ. Thiên la địa võng đã giàn sẵn, chuẩn bị nghênh kẻ thù bước vào.

Cuối tháng 10, mưa rả rích trên khắp mọi nẻo đường. Không gian vô cùng ẩm ướt, cộng thêm gió rét từ phương Bắc đang tràn về, nhiệt độ làm con người lạnh run. Cảm giác ấy khiến họ rất cần một hơi ấm bao lấy mình. Mia cầm dù đứng lặng dưới con đường, nhìn hàng người qua lại nhộn nhịp. Người ta bảo cô đơn nhất là khi một mình đứng trơ trọi giữa vạn người, xung quanh có rất nhiều người lại chẳng ai biết mình là ai. Đó là cảm giác bây giờ của cô, cảm giác đứng giữa biển người. Hàn Quốc phồn hoa nhộn nhịp đến thế, cô là ai, là ai? Bước chầm chậm về đến ký túc xá, Mia thấy một người bóng người thân thuộc đứng dưới gốc cây. Anh không cầm dù, người anh sũng nước.

“Kim Minseok, anh lại đến đây làm gì?”

Mia thầm nghĩ. Minseok vẫn đứng ở đó, nhìn cô chăm chăm. Anh không tiến lại chỉ đứng yên lặng nhìn cô. Lời nói của SuHan lướt qua đầu anh.

“Mia là Jin Sukyeong, là em gái thất lạc của tôi. Đồng thời là đại tiểu thư của Lotte Group”

“Con bé và JongIn sẽ đính hôn, cũng là sự hợp tác của ngân hàng KMBank và Lotte Group. Đó là số phận của con bé.”


Mia không nhìn anh, cô đi ngước qua về phía tòa nhà. Cứ xem như không thấy gì, có lẽ sẽ tốt hơn. Càng níu kéo, càng kéo dài đau khổ.

- JIN SUKYEONG.

Minseok thét lên. Mia hốt hoảng quay người lại nhìn anh. Mắt cô mở to, đôi môi như bị khô nẻ, lắp bắp không nói nên lời. Tay cô siết chặt cây dù, đôi mắt cô dao động như vừa vỡ òa ra điều gì đó. Chân Mia vô thức lùi lại và quay người chạy ngược vào trong. Như một kẻ thất bại sợ hãi trốn chạy điên cuồng.

Minseok vẫn đứng ở đó, mưa rơi không ngừng. Từng đợt gió lạnh rít qua buốt tận trong tim, nhưng anh vẫn không rời đi. Mưa như trút nước làm mắt anh mờ đi nhưng vẫn đủ để anh nhận ra một bóng người chạy đến với cây dù trên tay.

- Đồ ngốc. Sao lại ngốc đến như thế. – Mia thét lên với anh. Mắt cô nhạt nhòa nước. Minseok tiến lại gần cô, lấy tay lau giọt nước mắt vương trên mắt. Anh muốn nói gì đó nhưng cái lạnh kia khiến môi anh run lên bần bật. Minseok nâng mặt Mia lên, cúi sát xuống, nói thật khẽ.

- Dù… em là… Jin Sukyeong hay là Mia Jin, anh vẫn yêu em. Đừng xa anh.

Mia chấn kinh. Cô không thể ngờ. Cả người như bất động. Minseok cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi cô. Không vồn vã, không cưỡng buộc, nụ hôn nhẹ nhàng như nước. Mia buông lõng tay cầm dù, cây dù rơi xuống mặt đất. Nhưng cô không quan tâm, tay cô ôm lấy anh, siết chặt. Nước mưa hòa cùng nước mắt của cả hai. Không gian sao không còn lạnh lẽo nữa, ấm vô cùng, ấm áp vô cùng.

Cô mở cửa bước vào nhà, Helen đang đứng ở cửa, khoanh tay, gương mặt vô cùng phức tạp. Cô ta đau đáu nhìn cô nhưng lại không nói gì, bỗng hất tay đỏng đảnh chạy về phía tolet rồi lại lập tức chạy ra, ném cho Mia một cái khăn lông, cũng không quên buông một câu: “Người cậu ướt như chuột lột, lau khô mới được vào nhà”. Xong xuôi mới tất tả chạy về phòng. Vẫn còn đang bị chấn động bởi sự việc vừa nãy, Mia cũng không còn tâm trạng thắc mắc với Helen, ngoan ngoãn lau khô mới vào phòng của mình.

Ngồi trong phòng, cô nghiên cứu lại kịch bản, nhưng đầu óc ngây ngốc lại nghĩ đến Minseok. Ngẫm lại, cô tự hỏi Minseok đã bao lần níu kéo, cô lại không hề mảy may cho bản thân buông thả. Nhưng tại sao, tại sao lần này lại như vậy. Lại để anh hôn cô lâu như vậy, lại để cô không chút chống cự với anh. Là vì sao khi nghe anh gọi tên thật của cô, trái tim hoang mang như tìm được chỗ dựa. Mia đọc nhiều truyện tình yêu mỹ lệ thời học cấp ba, cũng từng có thời gian tin vào tình yêu vĩnh cửu. Nhưng cảm xúc tưởng chừng như xa xôi ấy, bỗng nhiên lại tràn đầy trong huyết quản của cô. Một lần nữa lao đầu vào yêu, liệu có kết cục tốt.

JongIn tựa lưng vào bờ tường. Tòa nhà SM đã cũ rồi, bờ tường sân thượng lại càng ít được chú ý sơn phết, vôi rơi ra từng mảng. Tòa nhà này cũ thật, SM cũng đã quá lâu. Nhưng con người thì bao giờ cũng mới. Nắng hôm nay hơi chói, nhưng vẫn dịu dàng đậm đà cái nắng của miền khí hậu ôn hòa. Nó làm anh nhớ về cái nắng ở Việt Nam, không biết tại sao nó lại chói chang đến thế. Có tiếng lạch cạch mở cửa, JongIn hướng mắt ra, không làm anh thất vọng, là cô ấy. Mia ngó nghiêng một hồi mới tươi cười tiến lại gần anh. JongIn phát hiện, hôm nay Mia đổi kiểu tóc mới. Mái tóc màu đỏ tía, vẫn được uốn phồng, bồng bềnh như một ngọn lửa đỏ rực dưới ánh nắng, phần mái dài không cắt tỉa gì, cũng uốn cong xem như không có mái. Đôi mắt nheo nheo, gò má ửng hồng, hôm nay, tâm trạng Mia chắc vô cùng tốt.

- Oppa. Em đến hơi muộn, xin lỗi. – Mia cười nói lanh lảnh.

- Không sao, anh cũng mới đến. Tóc em đẹp đấy.

JongIn nghiêng đầu cười, đưa tay sờ lấy lọn tóc. Mia nói một lời cám ơn khách sáo rồi kéo lọn tóc ra khỏi tay anh, chân hơi lùi lại một chút, bối rối.

- Hwang Minyoung thay đổi rồi nên đạo diễn bắt tạo hình cũng phải thay đổi một chút.

Nghe câu nói của cô, đồng tử trong mắt JongIn hơi giãn ra như đang căng thẳng suy nghĩ rồi bỗng chốc lại co hẹp, mi mắt anh sụp xuống, mắt như chứa một hốc tối. Nhưng anh vẫn nhoẻn miệng cười.

- Vậy, hôm nay chắc là vì mái tóc, em cũng có chút thay đổi đấy.

JongIn trêu đùa ẩn ý, môi vẫn cười gượng. Mia nhìn anh bỗng thấy áy náy vì hành động vừa nãy, anh đã cười, nên cô cũng xuôi theo anh. Chẳng thể nào mà kẻ khóc người cười được.

- Em đúng là đang có một chút chuyện vui. – Mia nhấc bước xoay người, bất giác rời ra anh một chút, mắt nhìn hư không. – Em và Minseok oppa, có thể sẽ tiếp tục.

- Vậy em có muốn hủy kế hoạch không. Lún chưa quá sâu, còn có thể rút lại được.

JongIn thấy mình như nghẹt thở, khó khăn lắm mới buông được một câu lạnh lùng như không. Nhìn ánh mắt, gương mặt Mia tràn đầy niềm vui, anh không biết nên vui hay buồn. Rõ ràng niềm vui ấy không dành cho anh, anh lại luôn mong mỏi nó là mình. Theo lẽ thường của một kẻ cao thượng, đáng ra anh phải vui mừng chúc phúc, nhưng anh lại chẳng thể thành tâm như vậy. Đưa ra câu hỏi ấy, là anh ép cô ấy phải lựa chọn giữa tham vọng và tình yêu, giữa mục tiêu bao lâu hướng tới và quyến luyến nam nữ. Rút ra? Làm sao có thể rút ra, cả anh và cô hiểu rõ, cả hai như rơi vào đầm lầy, muốn rút chân cũng không được. Ngẫm lại, JongIn lại thấy mình quá tàn bạo với bản thân, lâu như vậy vẫn có thể kiềm chế cảm xúc biểu hiện ra gương mặt. Mong chờ một câu nói “Không”.

Có tiếng mở cửa, không thể để ai phát hiện ra JongIn và Mia đang ở đây. Anh vội kéo cô áp sát vào phía sau bức tường, chỉ chừa một bên mắt ra theo dõi. Bước vào đầu tiên là một nữ, tay đang kéo một người con trai theo sau. Cả hai đứng đối diện nhau, xem chừng là đang muốn nói chuyện rõ ràng. Mia và JongIn yên lặng theo dõi Minseok và Helen…

WINNIE
TBC​
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách