Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: mozilla199
Thu gọn cột thông tin

[Lãng Mạn] Beyond The Horizon (Nơi Cuối Chân Trời) | Connie Mason

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:17:31 | Xem tất
Chương 5

  
Đoàn xe hàng tiếp tục cuộc hành trình dọc theo sông Platte. Mad Woft không thấy xuất hiện trở lại nữa, điều đó khiến Shannon thấy nhẹ nhõm đi nhiều. Hai lần các toa xe chở thư được hộ tống bởi 08 hoặc 10 kị binh từ Fort Laramie đi qua và nhận được đôi cái vẫy tay và ít lời hò reo từ những người trong đoàn.


Ở đoạn này, chiều rộng của lòng sông trải dài nửa dặm và mực nước chỉ sâu khoảng ba tấc rưỡi. Shannon thấy ngạc nhiên bởi đồ đạc, di vật, và vàng bạc mà những người di cư sử dụng trên suốt dọc đường giờ lại không cần thiết nữa. Họ đi qua một công sự lợp gỗ nhỏ dùng để giao thương, rồi băng ngang qua một dòng suối đổ vào sông Platte. Phấn khích dâng cao khi họ đặt chân đến trạm Plumb Creek, điểm dừng chân  duy nhất giữa Pháo đài Kearney và Julesburg, và cũng từng là trạm dừng của các tuyến xe ngựa và thư từ. Họ chỉ ở lại đó một đêm, và hồi tưởng lại vào năm 1864 đã có khoảng 12 người dân của trạm đã bị giết và bị lột da đầu bởi những người Sioux làm loạn.


Họ tiếp tục đi tới Cottonwood Springs, một nơi dựng trại lí tưởng cách 80 dặm về phía tây của Fort Kearney. Việc đi xa đến thế mà không gặp phải một rủi ro nào thật đáng để tổ chức ăn mừng, và sau bữa ăn tối, các cây đàn đều được gom lại ở giữa khu trại và rất nhanh chóng những người khiêu vũ đã bắt đầu nhịp chân và xoay người một cách thoải mái vui vẻ. Thậm chí cả những người không biết nhảy cũng giậm chân và vỗ tay theo nhạc. Lấy lại nhịp thở giữa các điệu nhảy, Shannon nhìn xung quanh và nhận ra sự vắng mặt đáng ngờ của Blade. Sau đó cô để ý thấy Clive Bailey đang đứng cách cỗ xe của hắn một quãng ngắn, khuôn mặt trông thật cáu kỉnh. Người lái xe của hắn, Olson, đã được phân công trực tối nay và Clive trông có vẻ không muốn rời xa chiếc xe hàng, dù hắn xem chừng lại thích tham gia cuộc vui ồn ào hơn.


Đột nhiên Shannon thấy một thứ khiến tim cô đập mạnh trong lồng ngực. Một bóng đen xuất hiện từ màn đêm và nhảy vào trong cỗ xe của Clive. Chỉ vài giây sau, cái bóng đen đó đã hoà mình vào không gian tối thui bên trong.


Sự chú ý của Clive đang tập trung ở chỗ những người đang khiêu vũ, gã dường như chẳng hề chú ý đến chuyện này. Chả lẽ cô là người duy nhất đã nhìn thấy điều gì đang xảy ra ư? Shannon băn khoăn tự hỏi. Cô chắc rằng Blade vẫn đang tiếp tục công việc dò xét bí ẩn của mình trên mỗi xe hàng và lấy làm ngạc nhiên vì sự liều lĩnh của anh.


Cô đang chuẩn bị quay đi thì trông thấy Clive trở nên trầm ngâm, sau đó dừng lại trước cửa sau xe như thể chưa quyết định được là nên vào hay không. Mọi giác quan của Shannon đều thét lên lời cảnh báo, một cách kì lạ là cô không muốn để Clive biết về hành vi đáng ngờ của Blade. Cô không biết đang có chuyện gì nhưng trong hai người đàn ông thì cô tin Blade hơn là Clive. Nhưng nếu cô không hành động nhanh thì Blade có thể sẽ gặp rắc rối lớn. Có điều gì đó bên trong cô buộc cô hành động một cách vô thức mà không hề nghĩ đến hậu quả của nó.


“Clive, anh không nhảy với tôi sao?”


Clive quay lại, một nụ cười chậm chạp nở trên đôi môi mỏng dính của gã. Gã không thể tin vào vận may của mình khi trông thấy Shannon đang tiến lại và mời gã nhảy.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:19:06 | Xem tất
Blade chỉ mới vừa chui vào xe của Clive Bailey, chắc chắn là anh sẽ tìm thấy vũ khí nhưng cần phải có chứng cớ đầy đủ. Pháo đài Laramie chỉ còn cách vài ngày đi đường nữa thôi và thời gian thì không còn nhiều. Blade biết anh đang đánh cuộc với vận may của mình, nhưng anh đã đợi chờ một thời gian dài chỉ để chớp lấy một cơ hội như thế này. Clive Bailey cảnh giác kém hơn Olson, thế nên Blade đã bất chấp hiểm nguy nhảy vào xe trong khi tâm trí hắn đang tập trung ở một nơi nào đó khác.


Sự phấn chấn tràn dâng trong Blade khi anh khám phá ra một đáy phụ ở gầm của cỗ xe. Nhưng niềm vui đó không kéo dài lâu. Cái bóng của Clive đã đổ dài ở phía đuôi xe đang mở và Blade lạnh người, nhận thức một cách đầy đủ điều gì sẽ xảy ra nếu như anh bị phát hiện đang lén lút bên trong các toa xe, đặc biệt là toa xe của Clive Bailey. Thân phận con lai của anh đã đưa anh vào một vị thế nguy hiểm. Chỉ cần một chút sơ sẩy thôi là anh sẽ tự đưa mình tới giá treo cổ ngay. Người ta thường ít tin dùng những loại người như anh ở một nơi như thế này. Bên cạnh đó, Bailey chắc sẽ biết chính xác vì sao Blade lại dò xét toa xe của gã và gã chắc chắn sẽ không để anh sống sót đủ lâu để khoe khoang về điều đó. Vào giây phút mà Blade gần như sẵn sàng chấp nhận việc bị phát hiện ra thì một giọng đưa đẩy đã thu hút sự chú ý của Bailey.


“Clive, anh không nhảy với tôi hả?”


“Sao không chứ, Shannon,” Blade nghe thấy Clive đáp. “Làm sao mà tôi có thể từ chối một yêu cầu dễ thương thế này chứ?”


Tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất ngày càng xa dần và Blade lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Shannon không biết rằng cô vừa mới cứu mạng anh. Có phải cô cố tình làm thế hay là cô thực sự muốn nhảy cùng với Clive Bailey? Anh lắc đầu xua ngay những suy nghĩ đó và nhanh chóng tập trung trở lại với cái gầm xe phụ. Hy vọng rằng tiếng động sẽ bị át đi bởi tiếng đàn, anh cạy tấm ván sàn và luồn tay vào phần để mở. Anh nín thở khi ngón tay anh chạm phải nòng của một khẩu súng trường, một, rồi đến hai, ba khẩu súng khác. Rõ ràng toàn bộ gầm xe là một cái kho chứa vũ khí. Và anh dám cá nguyên cả cánh tay phải của mình rằng Mad Woft biết điều này!


Blade cẩn thận đậy lại tấm ván sàn và lặng lẽ rời đi như khi anh đột nhập vào.


“Cám ơn cô vì điệu nhảy, Shannon,” Clive nói, tiến về phía cỗ xe của hắn. Hắn rất muốn ở lại và giữ Shannon trong tay, nhưng hắn ghét việc phải bỏ lại chiếc xe mà không có sự bảo vệ nào. Gã không tin vào tên lai to mồm đó. Thực tế là gã chả tin tưởng bất kỳ ai trong cái đoàn xe hàng này. Bất kỳ ai, kể cả gã người lai, đều có thể là người của chính phủ cài vào và đống vũ khí mà gã cất giấu bên trong cỗ xe đáng giá bằng cả một gia tài chứ nho nhỏ.


Tim Shannon thót lại khi Clive lách về phía cỗ xe hàng. Dù vẫn tập trung quan sát nhưng cô vẫn chưa thấy Blade rời khỏi cỗ xe của Clive và cảm giác cho cô biết là anh vẫn còn ở bên trong để tìm kiếm thứ gì đó mà có Chúa mới biết. Cô không thể để Clive quay trở lại xe lúc này và khám phá ra bất kỳ việc bất chính nào mà Balde đang làm.


“Anh phải đi rồi sao?” cô hỏi, khiến Clive ngạc nhiên. “Đêm nay quả thật là đẹp và tôi lại đang có hứng muốn đi dạo một chút.”


Clive như không tin vào tai mình. Gã đã bỏ ra nhiều tuần chỉ cố để tìm cách gần gũi với Shannon Brinigan mà không đạt được kết quả. Vì thế gã đâu thể nào ngơ đi lời đề nghị đột xuất này, gã nhanh nhẩu đáp. “Tôi rất hân hạnh, Shannon. Tôi không muốn cô đi dạo một mình trong khu vực của những người Anhđiêng.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:20:24 | Xem tất
Thực ra Clive không cho rằng những người Anhđiêng vẫn còn ẩn nấp trong khu vực này, nhưng gã nghĩ chả tội vạ gì khi doạ cho Shannon sợ một chút. Hắn đưa tay cho cô và họ cùng đi dạo ra phía ngoài vòng bao của các cỗ xe, cẩn thận quanh quẩn trong phạm vi canh gác và các cỗ xe. Bầu trời đêm tối đen chỉ có ánh sáng le lói của các ngôi sao, và Shannon bắt đầu cảm thấy ý tưởng đi dạo một mình với Clive Bailey quả là không khôn ngoan chút nào. Cô vừa định đề nghị quay lại thì đã cánh tay của Clive đã choàng qua eo cô.


“Tôi rất vui vì cuối cùng em cũng tỉnh trí,” Clive nói. Giọng tự mãn của hắn khiến Shannon sởn gai ốc. “Lúc đầu tôi đã nghĩ em thích (sweet on: phải lòng ai) thằng con lai đó, nhưng nó không xứng với em. Tôi biết nó là một kẻ cục súc đẹp trai, nhưng dù sao nó cũng chỉ mà một thằng man rợ.”


Shannon lạnh người, nhận ra mình đã gây ra một sai lầm nghiêm trọng. “Hãy bỏ tay ông ra khỏi người tôi mau.”


“Chuyện gì vậy, em yêu? Đừng xấu hổ thế chứ, chính em là người rủ tôi ra đây mà. Chúng ta đang ở riêng với nhau. Mọi người đều đang bận nhảy múa vui vẻ. Thêm nữa, đám cỏ cao sẽ che cho chúng ta rất tốt.” Gã bắt đầu kéo cô xuống nền đất, đẩy cô xuống phía dưới gã.


“Clive, không!” Shannon kiên quyết chống cự.“Tôi sẽ la lên đấy!”


Clive có vẻ bối rối. Đây không phải là điều Shannon muốn ư? Phản xạ tự nhiên, gã đưa tay bịt miệng cô. “Cô đang tính chơi trò gì vậy?” Gã giận dữ rít lên bên tai cô. “Tại sao cô lại mời tôi ra đây với cô nếu không phải là vì chuyện này? Hãy nằm xuống, và tỏ ra ngoan ngoãn nào, tôi sẽ cố để cho cô sảng khoái. Nhưng nếu cô làm tôi bực mình, tôi sẽ chỉ chăm lo đến mình và mặc kệ cô đấy.”


Những tiếng kêu tuyệt vọng tắc nghẹn trong cổ cô và cô lắc đầu dữ dội hết bên này đến bên kia. Chuyện ban đầu trông như thể là một ý tưởng tốt thì nay lại biến thành cơn ác mộng. Sao cô không bỏ quách Blade để anh tự xoay sở một mình nhỉ? cô tự hỏi trong khi vẫn kiên quyết chống lại Clive. Dấn thân vào một công việc nguy hiểm, Blade hẳn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận hậu quả cho mình. Vậy tại sao, tại sao mà cô lại nghĩ rằng mình có thể giúp được anh chứ?


Thình lình, sức ép trên môi cô được giải phóng và Shannon hít một hơi dài. Dù không nhìn thấy anh, nhưng cô cũng biết là Blade đã tìm ra cô kịp lúc để cứu cô thoát khỏi Clive, đây là lần thứ hai kể từ khi đoàn xe rời khỏi Independence.


Cô đã sai lầm chết người.


Sự thật đúng là Clive không còn đè cô xuống nền đất nữa, nhưng thay vào đó lại là một kẻ đáng sợ hơn nhiều. Một chiếc mặt nạ gớm ghiếc xuất hiện phía trên cô, đường sơn vằn vện, hàm răng trắng ởn nổi bật trên làn da màu đồng sậm. Cô sợ hãi khi nhận ra cái khuôn mặt đó, Shannon hét lên, ngay lập tức miệng cô bị bịt lại bởi bàn tay thô dày của Mad Woft. Môt con quỷ lại được thay thế bằng một con quỷ khác!


Mad Woft không nói gì, chỉ cười một cách khoái trá khi thấy dễ dàng bắt được Shannon như thế. Hắn đã nghĩ việc cướp người đàn bà của Swift Blade ngay dưới mũi gã sẽ rất khó khăn, nhưng Wakan Takan, linh hồn của Ngài chắc chắn là đã ủng hộ hắn khi mang Little Firebird tới cho hắn. Hắn nhanh chóng lèn qua đám cỏ cao, bắt Shannon theo, bàn tay vẫn còn bịt miệng cô. Hắn  ném một cái nhìn khinh bỉ tới thân hình của Clive Bailey đang nằm sấp trên cỏ. Cú đánh của hắn sẽ không làm Bailey chết, nhưng hắn sẽ làm vậy nếu có bất kỳ gã nào dám ra đây với người đàn bà mà hắn mơ ước.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:21:38 | Xem tất
Sự chống cự của Shannon chẳng thấm vào đâu so với sức mạnh của một chiến binh Sioux. Từ góc mắt mình, cô thoáng thấy thân thể của Clive Bailey đang nằm sõng soài trên nền đất. Cô biết gã chưa chết, bởi gã vẫn rên rỉ và quẫy đạp ra xung quanh. Cô mơ hồ tự hỏi tại sao người có nhiệm vụ canh gác lại không báo động nhưng rồi ngay sau đó cô đã biết. Olson đang nằm trong một vũng máu, với chiếc rìu vẫn còn cắm ngập trên lưng.


Bên ngoài phạm vi của khu trại, đoàn người của Mad Woft đang chờ sẵn cùng với những con ngựa. Ném Shannon lên trên con ngựa của mình, hắn nhảy lên ngay đằng sau cô và thúc cho con ngựa phi nước đại trước khi Shannon kịp lấy lại hơi thở. Tiếng hét của cô cất lên quá muộn, và bị bạt đi theo tiếng gió và tiếng cú ăn đêm.





Blade thong dong trở lại với đoàn người di cư ở giữa khu trại. Trán anh nhăn lại vì lo lắng  khi anh không thấy dấu hiệu nào của cả Clive Bailey hay Shannon. Anh đã định bỏ đi ngay để tìm họ nếu Nancy Wilson không sán lại gần và lôi anh vào cuộc chuyện trò. Cuối cùng thì anh cũng cố gắng thoát được ra, nhưng Shannon vẫn chưa thấy xuất hiện trở lại, và một linh cảm tệ hại đã chụp xuống anh.


Blade đã tìm kiếm kĩ càng quanh khu trại sau khi thoát khỏi Nancy Wilson, cô nàng có vẻ bất đắc dĩ khi để anh đi. Đôi mắt cô ả gợi lên một vẻ đĩ thoã, và cả cơ thể ả đều tỏ ra mời gọi, cám dỗ. Nhưng Blade còn có những thứ khác cần bận tâm hơn. Shannon và Clive không có ở chỗ nào trong khu trại, anh chắc chắn về điều đó. Có khi nào con chồn nhỏ đó đã dụ Clive đi ra ngoài thảo nguyên vì một lí do nào đó không? anh điên cuồng tự hỏi. Chả lẽ cô không biết rằng gã đó nguy hiểm thế nào ư? Cô đã một lần thoát khỏi sự kiềm toả của Clive chỉ trong đường tơ kẽ tóc, vậy sao cô vẫn còn cố tình lôi kéo, dụ dỗ gã lần nữa?


Chỉ đến khi có ai đó thét lên, kéo theo đó là một sự hỗn loạn và một đoàn người tiến về phía các cỗ xe. Đôi chân dài của Blade sải nhanh, anh vạch ra một đường đi xuyên qua đám đông, trái tim tưởng như trồi lên đến tận cổ khi anh nhìn thấy Cilve Bailey đang bước đi loạng choạng giữa hai xe hàng.


“Người da đỏ!” Clive thở hổn hển, hai đầu gối gã sụm xuống.


Sự sợ hãi lan nhanh, cả đoàn người láo nháo chạy về phía xe của mình để tìm kiếm vũ khí. Blade nhanh chóng kiểm soát tình hình, anh phái những người đàn ông tới những trạm canh và đưa ra mệnh lệnh cho những người còn lại. Sau đó anh quay lại phía Clive, gương mặt anh tột cùng giận dữ.


“Shannon có đi với ông không?”


“Cô ta vẫn chưa quay lại ư?” Clive chuếnh choáng hỏi.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:24:06 | Xem tất
Gã sờ lên chỗ máu đang chảy ra từ vết thương nhỏ trên đầu, và cảm thấy mình cực kì may mắn là vẫn còn sống sót. Thật tình mà nói là gã chả bận tâm tới Shannon. Thêm nữa, gã nghĩ họ an toàn trước các cuộc tấn công của người Anhđiêng do sự liên minh với Mad Woft. Nếu gã biết Mad Woft đứng đằng sau vụ này, thì tên vô lại đó sẽ phải trả một cái giá cắt cổ, nhiều hơn những gì mà hắn dự tính nếu muốn rớ tay vào những khẩu súng lậu này.


“Mad Woft!” Blade gầm lên, mắng nhiếc Clive với cơn giận dữ điên người. “Tên khốn khiếp! Ông đã để Mad Woft mang Shannon đi! Ông biết là Mad Woft thèm muốn cô ta mà vẫn mang cô ta ra khỏi khu trại hả?”


“Shannon muốn đi dạo,” Clive cố gắng giải thích, hắn lùi ra xa để tránh cơn cuồng nộ của Blade. “Tôi chỉ hộ tống cô ta thôi. Bên cạnh đó, chúng ta không chắc là Mad Woft đã bắt Shannon.”


“Olson chết rồi!”


Câu chửi thề vuột ra khỏi môi Blade.


Một trong những người đàn ông vừa mới quay lại từ cuộc tìm kiếm quanh khu trại đã thông báo về cái chết của Olson. Tin tức lan nhanh trong đám dân di cư kèm theo sự sợ hãi.


“Anh còn tìm được cái gì khác nữa không, Joe?” Blade hỏi, giọng anh thấp và lanh lảnh.


“Không có gì, tất cả chỉ có vậy.”


“Có dấu hiệu gì của đám phản loạn không?”


“Nếu họ đã ở đây thì giờ họ cũng đã rút hết rồi,” Joe nói một cách nghiêm trang. “Chúng tôi đã tìm thấy cả một vùng cỏ bị rạp hết xuống. Có thể do những người Anhđiêng làm.”


“Blade, tôi không thể tìm thấy Shannon!” Callie  lo lắng. Cô đã tìm kiếm Shannon nhưng không thấy cô ở đâu cả. “Cô ấy có thể ở  đâu được chứ?”

Nỗi đau trào lên đôi mắt đen hoang vắng của Blade, miệng anh mím lại một cách dữ tợn. “Tôi sợ là Mad Woft đã bắt cô ấy đi.”


“Ôi, chúa ơi!” Callie nấc lên, níu lấy cánh tay Blade. “Hắn ta sẽ làm gì cô ấy?”


“Chúng ta đều biết là hắn muốn Shannon. Điều tệ nhất mà hắn có thể làm là cưỡng bức cô ấy trở thành vợ hắn. Tôi đoán là hắn sẽ không làm hại cô ấy,” Blade nói, cố gắng che giấu nỗi sợ của chính anh. Anh biết rõ Mad Woft, biết cái mà hắn có thể làm. Anh cũng biết rõ Shannon cùng tính nóng nảy của cô, rằng cô có thể khiến cho Mad Woft bị chọc tức một cách nhanh chóng đến thế nào. Anh cầu sao có thể tìm thấy cô trước khi quá muộn.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:26:28 | Xem tất
“Ôi, Blade, anh không thể làm cái gì đó ư?” Callie rên rỉ. Cô tuyệt vọng muốn được nghe từ anh một lời đảm bảo.


“Tất nhiên là tôi sẽ làm điều gì đó,” Blade nói sít sao. “Ngay khi tôi nói chuyện với những người đàn ông, tôi sẽ đi kiếm Shannon.”


“Thế còn đoàn xe hàng thì sao?” Clive nhảy bổ vào nói. “Anh đã được trả tiền để đưa chúng tôi tới Fort Laramie.”


“Bây giờ mọi người đã đi tới gần Fort Laramie đủ để có thể tự hoàn thành nốt cuộc hành trình,” Blade đáp trả ngắn gọn. “Cứ giảm bớt tiền của tôi nếu ông muốn, nhưng không có điều gì hay ai có thể cản trở tôi đi tìm Shannon Brinigan cả.” Anh quay người bỏ đi.


“Cám ơn anh, Blade,” Callie gọi với theo anh. “Tôi biết là anh sẽ tìm được cô ấy.”

Ngồi ở phía trước Mad Woft, Shannon cảm thấy thật khó mà tỉnh táo. Họ đã cưỡi ngựa suốt đêm, không hề dừng lại. Nếu cánh tay Mad Woft mà không vòng quanh để giữ cô trên con ngựa, chắc chắn là cô đã té xuống rồi. Không biết Blade có huy động đội tìm kiếm và đuổi theo cô không? cô tự hỏi. Họ có thể tìm được cô không? Giờ họ chắc là đã nhận ra sự biến mất của cô rồi. Clive sẽ nói với họ sau khi gã quay trở về khu trại. Mad Woft định làm gì cô thế không biết?


Tới giữa buổi sáng thì Shannon đã tựa vào ngực của Mad Woft ngủ gà gật thay vì cố tỉnh táo để duy trì sự cảnh giác. Một cú sóc nảy người khiến cô nhận ra cô không còn di chuyển nữa. Mad Woft đã giật dây cương của con ngựa để dừng lại và đôi mắt của Shannon tròn xoe khi thấy hàng tá người Anhđiêng đang đứng quanh cô. Giật mình, cô nhận ra rằng Mad Woft đã mang cô tới ngôi làng của hắn. Cô hoảng hốt. Làm sao mà cô có thể hy vọng được cứu thoát khỏi một ngôi làng đầy những kẻ hoang dã cơ chứ?


“Xuống đi!” Mad Woft rống lên, kéo cô một cách thô bạo từ lưng của con ngựa. Shannon rớt uỵch xuống đất, sau đó cô từ từ đứng dậy.


Những người đứng xung quanh đã tỏ ra không đồng tình khi Mad Woft tóm lấy mái tóc dài của cô, kéo cô về phía một trong những túp lều nằm rải rác phía khu rừng. Họ nhanh chóng tới bên một túp lều sáng màu, một người đàn ông già nhăn nheo bước ra, giơ bàn tay ra chào đón. Dù khuôn mặt của người Anhđiêng già nua này hằn sâu những nếp nhăn, nhưng bộ trang phục được khoác đầy kiêu hãnh trên người ông cho biết ông là người lãnh đạo của ngôi làng. Đôi mắt ông không hề có dấu hiệu tuổi tác, mà thay vào đó là sức sống và sự tinh anh.

Mad Woft chỉ đứng lại khi một người phụ nữ bước ra từ ngôi lều đằng sau vị trưởng làng. Trẻ hơn người tù trưởng, sắc đẹp của bà thật sung mãn và không hề phai nhạt dưới thời gian. Mảng tóc xám ở thái dương làm mờ đi màu đen tuyền trên mái tóc, đôi mắt đen của bà trông trìu mến đầy thương cảm. Người trưởng làng nói với Mad Woft bằng tiếng Sioux.


“Chúng ta đã không nhìn thấy anh nhiều mùa trăng rồi, Mad Woft.” Vì một lí do nào đó mà người trưởng làng vẫn chưa lưu tâm đến sự có mặt của Shannon. “Phần lớn trai trẻ của làng đã biến mất. ”


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:27:57 | Xem tất
Vài người trong đám nổi loạn của Mad Woft cúi đầu hối lối, nhận ra rằng lẽ ra họ nên dành thời gian để săn bắn và chăm sóc gia đình hơn là đi cướp bóc và giết người.


“Phải có ai đó đuổi bọn Mắt Trắng ra khỏi vùng đất của chúng ta chứ, Yellow Dog (Chó-vàng),” Mad Woft thô lỗ đáp. “Những người già đã qua cái thời của họ rồi, và hãy nhường lại cho những chiến binh trẻ để họ cứu lấy mọi người. Đã đến lúc cần có một người lãnh đạo mới. Không ai có thể đấu lại tôi. Sức mạnh và lòng can đảm của tôi khiến tôi là sự lựa chọn hợp lí.”


Những lời nói cộc cằn của hắn khiến người phụ nữ đứng bên cạnh Yellow Dog nổi giận. Bà hẳn đã lên tiếng mắng nhiếc nếu Yellow Dog không ra dấu cho bà im lặng.


“Một ngày nào đó lòng kiêu hãnh sẽ giết chết anh, Mad Woft,” Yellow Dog nói. “Ta mong rằng tới lúc đó người của chúng ta sẽ lựa chọn một người lãnh đạo sáng suốt, một người sẽ hiểu được một điều rằng tương lai của chúng ta phụ thuộc vào chính khả năng chung sống hoà bình với người da trắng. Khi cháu trai của ta quay lại, nó sẽ bảo anh điều ta nói là sự thật.”


“Swift Blade đã phản bội lại giống nòi. Nó đã sống theo luật của người da trắng. Nó đã chiến đấu trong chiến tranh của người da trắng.” Mad Woft cay độc nói.


“Đừng nói về con trai của tôi như vậy!”


Shannon kinh ngạc khi thấy người phụ nữ Anhđiêng đáng mến tiến lên, giọng nói đã không thể nào giữ được bình tĩnh. Shannon thắc mắc không biết là Mad Woft đã nói gì mà khiến bà giận dữ như vậy.


“Đừng để những lời của Mad Woft làm con giận dữ, Singing Rain (Giọt-mưa-hát),” Yellow Dog nói, đưa tay lên cản bà lại. “Những người trẻ tuổi thì thường hăng máu và chóng kết tội.”


Sau đó sự chú ý của Yellow Dog chuyển sang Shannon, vẫn đứng lặng yên đầy cảnh giác từ lúc mới xuất hiện. Cô không hề run sợ trước cái nhìn xét nét của người trưởng làng già nua; đôi mắt màu xanh trong sáng của cô thể hiện sự kính trọng cùng với một chút hiếu kì và kính sợ đối với ông.


“Người đàn bà này là tù nhân của tôi,” Mad Woft đáp, trả lời cho sự thắc mắc của Yellow Dog.


“Như  thế có khôn ngoan không?” Yellow Dog hỏi. “Cô ta ở đâu tới? Ta sợ sự bốc đồng của anh một ngày nào đó sẽ mang tới rắc rối cho cả làng.”


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:29:27 | Xem tất
“Little Firebird là một trong những thành viên của đoàn xe đang đi qua đất của chúng ta,” Mad Woft tuyên bố. Môi hắn cong lên trong tiếng gầm gừ khi hắn nghĩ lại việc hắn đã dễ dàng bắt được cô như thế nào.


“Little Firebird đã có chồng chưa?” Singing Rain xen vào, trái tim dịu dàng của bà cảm mến ngay với cô gái trẻ không may mắn này.


“Tôi sẽ là chồng của Little Firebird.” Mad Woft vỗ mạnh vào ngực như để nhấn mạnh lời nói của hắn. “Đêm nay cặp đùi trắng nõn của cô ta sẽ quấn lấy tôi và tôi sẽ cho cô ta một đứa con trai.”


Nếu như Shannon hiểu được những lời nói của hắn, cô sẽ muốn trút toàn bộ cơn giận của mình lên gã đàn ông thô bỉ đó.


Biết rằng hiện giờ, ông không có đủ quyền uy lên các  chiến binh trẻ, những kẻ đang cơn khát máu người da trắng, vì thế Yellow Dog đã không ngăn cản khi Mad Woft bắt đầu kéo Shannon đi. Nhưng cô lại chống cự kịch liệt.


“Không! Anh muốn làm gì tôi?” Cô kêu lên thất thanh, trì chân lại trên nền đất khô cằn. “Đừng để hắn mang tôi đi,” Shannon kêu lên, nhìn Singing Rain cầu cứu. Không ai dám chống lại hắn ngoại trừ người phụ nữ đáng kính với cặp mắt đầy cảm thông này.


Vầng trán cao của Singing Rain cau lại. Cũng như Yellow Dog, bà không có quyền can thiệp vào chuyện của  Mad Woft. Theo luật của người Sioux, Little Firebird hiện đã thuộc quyền sở hữu của Mad Woft và hắn có thể làm bất cứ điều gì hắn thích đối với cô. Mad Woft có quyền giam cầm và ăn nằm với cô ta. Có lẽ Little Firebird không nhận ra lợi thế của cô ta là trở thành người vợ của Mad Woft hơn là tù nhân của hắn. Một cách liều lĩnh, bà bước ra phía trước Mad Woft, chấp nhận điều rủi ro là hứng chịu cơn giận dữ của hắn khi cản đường hắn lại.


“Tránh ra, Singing Rain.”


“Tôi muốn nói chuyện với cô gái này,” Singing Rain yêu cầu.


“Tại sao?”


“Cô ta đang hoảng sợ. Có lẽ tôi có thể giúp.”


“Pah! Bà và thằng con hai dòng máu của bà lúc nào cũng tỏ ra cảm thông với người da trắng, những kẻ mà lính tráng của chúng đã tàn sát đàn bà và trẻ con của chúng ta, giết hại trâu bò, và giẫm đạp lên những mảnh đất linh thiêng của chúng ta.”


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:34:09 | Xem tất
“Little Firebird không hề làm những điều mà anh vừa nói,” Singing Rain bênh vực. Bà không biết tại sao mình lại cảm thấy thấu hiểu cô gái trẻ đặc biệt này, nhưng có cái gì đó ở cô khiến bà quan tâm.


“Vậy thì nói đi,” Mad Woft bất đắc dĩ chấp nhận. Hắn lặng lẽ đứng sang bên cạnh, cánh tay khoanh lại trên ngực khi Singing Rain tiến về phía Shannon.


Sự can thiệp của Singing Rain khiến niềm hy vọng của Shanon lại trỗi dậy và cô đưa ánh mắt van nài về phía người phụ nữ Anhđiêng. “Hãy để tôi quay lại với người của tôi,” cô thốt lên, chắc chắn người phụ nữ này sẽ hiểu. “Tên tôi là Shannon Brinigan và tôi đang trên đường tới nơi đoàn tụ với gia đình ở Idaho. Với bà, tôi vô hại.”


“Tôi được gọi là Singing Rain.”


“Tạ ơn Chúa là bà nói được tiếng Anh. Bà có thể giúp tôi không?”


“Tôi không đủ sức để giúp cô quay lại với người của cô đâu,” Singing Rain buồn rầu nói. “Tôi chỉ có thể nói để cô hiểu ý định của Mad Woft thôi. Nếu cô tuân theo Mad Woft, cô sẽ không bị làm hại.”


Mad Woft làu bàu tán thành. Singing Rain nhận thấy điều đó có nghĩa là bà được phép tiếp tục. “Mad Woft là một chiến binh giỏi. Cô và những đứa con của cô sẽ được chăm lo tốt.”


“Những đứa con ư! Tôi không hiểu.” Thâm tâm cô biết rõ cái mà Mad Woft muốn, nhưng cô cố tình lờ nó đi.


“Mad Woft không bị buộc phải kết hôn với cô,” Singing Rain cố gắng giải thích với Shannon. “Anh ta có thể sử dụng cô hoặc mang cô cho những người đàn ông khác sử dụng nếu họ thích. Anh đã ban cho cô một vinh dự là lấy cô làm vợ. Cô phải chấp nhận cuộc sống mới của mình thôi. ”


“Không bao giờ!” Shannon phản đối, đôi mắt xanh của cô mở lớn hãi hùng. “Tôi sẽ không là vợ của một gã man rợ da đỏ đâu.”


“Đủ rồi!” Mad Woft rống lên. “Tôi sẽ nói với Little Firebird tất cả những thứ cô ta cần biết.” Tóm lấy cổ tay cô, hắn kéo cô đi theo mình.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-10-2012 20:35:29 | Xem tất
“Singing Rain! Đừng để hắn mang tôi đi!” Shannon van xin.


“Im đi!” Mad Woft cảnh cáo. Sự chống đối khiến hắn thô lỗ một cách hơn khi hắn ném mạnh cô về phía trước.


Bất ngờ hắn dừng lại trước một căn lều, đá tung cho cửa lều mở ra, và đẩy Shannon vào bên trong. “Anh định làm gì vậy?” cô hỏi, nhìn xung quanh mong tìm được lối thoát.


“Tôi sẽ bảo Crow Woman (Quạ-cái) tới với cô,” Mad Woft nói, không hề che giấu dục vọng đang dày vò cơ thể gã. Chưa bao giờ hắn lại muốn một người đàn bà nào nhiều như  Little Firebird. Mũi hắn phập phồng và miệng hắn run lên đòi hỏi theo cái cách mà không người đàn bà nào khác có thể thoả mãn được.


“Crow Woman là ai?” Shannon hỏi., “và tại sao anh lại bảo cô ta tới với tôi?”


Môi  của  Mad Woft cong lên thành một nụ cười tự mãn kì lạ. “Crow Woman là vợ tôi. Cô sẽ phải vâng lệnh cô ta.”


“Vợ anh! Anh đã có vợ thì tại sao anh còn muốn tôi nữa?”


“Đó là cách của chúng tôi,” Mad Woft cộc lốc nói. “Đêm nay cô sẽ giao phối với tôi và chia sẻ công việc nhà với Crow Woman.” Nói xong, Mad Woft quay trở ra.


“Tôi sẽ không làm thế,” Shannon không nhượng bộ, mắt rực lên, cơ thể cô căng ra. Mad Woft chỉ cười nhạt khi rời khỏi căn lều.


Shannon chạy về phía cửa, nhấc tấm vải lên và phát hiện một trong những kẻ đi theo Mad Woft đứng canh ở bên ngoài. Xoay người lại, cô cố trấn tĩnh một lúc để kiểm tra xem bên trong căn lều, hy vọng tìm được cách khác để thoát thân.

Căn lều rộng rãi một cách đáng ngạc nhiên. Bốn cọc dài bọc da được chôn sâu xuống đất với một tấm màn có thể dịch chuyển được ở phía trên vừa để chắn nóng vừa để thông gió. Những chiếc đinh ghim vào căn lều gỗ giữ cho mái lợp cố định và có thể tháo bỏ dễ dàng để căn lều có thể gập lại được khi du hành. Một hố lửa nhỏ được đào ở giữa để nấu ăn; chiếc kiềng và một cái hũ đựng đồ ăn được đặt gần đó. Bên cạnh đó là chiếc đệm da thú được cuộn lại, một chiếc gối tựa lưng được đặt dựa vào một trong những chiếc cột. Một số vật dụng bằng da súc vật, chủ yếu được dùng cho tích trữ, được treo trên tường, như một chiếc túi cứu thương chứa những thứ quan trọng. Chiếc cung bằng gỗ và một ống tên chứa các mũi tên cũng được đặt phía bên trong của căn lều, nhưng Shannon nhận ra là chúng sẽ chả có tác dụng với 1 người ko có kỹ năng như cô.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách