Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: ht_216
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại - Xuất Bản] Hoá Ra Anh Vẫn Ở Đây | Tân Di Ổ

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 13:59:29 | Xem tất
“Úc Hoa, anh ấy nắm tay tớ, cậu nói cho tớ biết với, có phải tớ đang nằm mơ không.” Buổi tối, Tô Vận Cẩm nhắc tới chuyện xảy ra lúc ban ngày với Mạc Úc Hoa trong điện thoại, lòng băn khoăn trăn trở.

Giọng của Mạc Úc Hoa ở đầu bên kia điện thoại lộ tiếng cười: “ Tớ chỉ có thể nói chúc mừng ” .

“ Thế nhưng tớ chỉ luôn có một thứ cảm giác không chân thực”

“ Chân thực hay không thì có gì quan trọng chứ, cảm giác hạnh phúc là được rồi. ”

“ Hạnh phúc? ” Tô Vận Cẩm nhắc lại hai chữ này, hạnh phúc mà cô mong muốn chẳng phải là thứ bình thường, yên ổn như thế này sao?

Tô Vận Cẩm vừa mới kết thúc cuộc trò chuyện với Mạc Úc Hoa, nằm lên giường, điện thoại ký túc lại vang lên lần nữa, bạn cùng phòng nhấc máy, sau đó la lớn “ Vận Cẩm, lại là của cậu này”

Tô Vận Cẩm vội vàng nhỏm dậy, đón lấy ống nghe “ alô” một tiếng, thế nhưng hồi lâu không thấy tiếng đáp, cô ngỡ là giắc nối điện thoại không ổn, thử lay lay đường dây, lại “ alô ” mấy tiếng, đầu bên kia vẫn cứ im lìm. Cô theo bản năng định dập máy, thế nhưng trong đầu bỗng vụt loé lên điều gì đó, tay cầm ống nghe thốt nhiên bám chặt.

“…Là cậu đấy à?”, cô thoáng chút không dám tin, hỏi một câu.

Không tiếng trả lời.

Tô Vận Cẩm vì thế cũng yên lặng, một lúc lâu, cô dường như nghe thấy bên kia phát ra hơi thở khẽ khàng tới mức khó lòng nghe thấy, sau đó vang lên tiếng “ tút tút ” của đường dây đã ngắt.

Điện thoại không có chế độ hiển thị số gọi đến, Tô Vận Cẩm dò hỏi người bạn cùng phòng vừa rồi nhấc điện thoại.
“ Là con trai, giọng nói hay lắm ấy”, người bạn trả lời.

Tô Vận Cẩm không hiểu tại sao mình lại vô thức nghĩ đến cậu ta, thế nhưng làm sao cậu ta có thể gọi điện thoại tới được cơ chứ? Hôm ấy, điệu bộ của cậu ta lạnh lùng đến thế cơ mà.

Là cậu ta? Không , không thể là cậu ta…

Đêm đó, Tô Vận Cẩm nặng nề thiếp đi giữa bao nhiêu tâm tư hỗn loạn, trước khi bước vào cõi mộng, cô cũng không ý thức được nổi, rằng một ngón tay cuả mình khe khẽ lướt qua bờ môi.

Sau cái hôm trong thư viện ấy, giữa Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An đã có một thứ giao ngầm nào đó với nhau, cho dù hai người đều chưa từng biểu lộ rõ rệt tâm ý, nhưng tất thảy đều nằm trong cái vô ngôn. Thời gian họ ở bên nhau nhiều hơn, có lúc bước qua con đường nhỏ rợp bóng cây trong trường, Thẩm Cư An lại mỉm cười nắm tay Tô Vận Cẩm. Đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp khô ráo của anh, Tô Vận Cẩm cảm thấy trái tim mình đã có một nơi gửi gắm. Cho dù không cố tình phô trương, mối quan hệ này của họ vẫn rất nhanh chóng được mọi người biết đến, thế nhưng đối với một cặp đôi ưu tú như thế này, hầu hết mọi người đều tỏ thái độ ngưỡng mộ và chúc mừng. Các bàn bè trong ký túc xá của Tô Vận Cẩm đều cười nói rằng cô là một trong số những người may mắn nhất trong đám “ yêu muộn ” ở trường đại học.

Những khi cảm thấy hạnh phúc, thời gian luôn trôi qua thật lẹ, chớp mắt dịp 1-5 đã đến, vốn theo kế hoạch là Tô Vận Cẩm phải tranh thủ đợt nghỉ dài này chịu khó dạy bù cho học sinh của cô, thế nhưng đến gần lúc nghỉ, phụ huynh học sinh thông báo với cô, gia đình ba người nhà họ sẽ đi du lịch xa, việc học bù đương nhiên huỷ bỏ. Như thế cũng hay, Tô Vận Cẩm không phải không muốn thả lỏng, cô có khoảng thời gian rảnh rỗi bảy ngày, đằng nào thì Thẩm Cư An cũng sắp tốt nghiệp rồi, chi bằng dùng những ngày nghỉ này để hai người được ở bên nhau nhiều hơn.

Ngày đầu tiên của kì nghỉ 1-5 , Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An đã hẹn cùng nhau đi chùa Lục Dung. Lúc sáng sớm, Tô Vận Cẩm vừa mới sửa soạn xong xuôi, một người bạn cùng phòng ra ngoài ăn sáng về đã bảo cô: “ Vận Cẩm, bạn trai cậu đang đợi cậu dưới nhà kìa ”. Mặt Tô Vận Cẩm nóng ran lên, cô vẫn chưa quen có người đặt cho Thẩm Cư An danh xưng ấy. Chẳng phải đã hẹn 9 rưỡi sao? Tô Vận Cẩm nhìn đồng hồ, còn chưa đến 9 giờ, rất ít khi thấy anh ấy nôn nóng thế này, cô thầm nhoẻn miệng cười, vội vã xuống nhà, không để ý đến vẻ bồn chốn của người bạn cùng phòng.

Xuống đến nơi, Tô Vận Cẩm ngó tứ phía đều không thấy Thẩm Cư An đâu, đang giữa lúc lơ ngơ thắc mắc, ánh mắt cô vô thức lạc xuống lối đi bộ đối diện ký túc xá, thốt nhiên kinh ngạc. Cô đờ đẫn lắc lắc đầu, giấc mơ đêm qua lộn xộn quá, cô ngủ không được ngon, chẳng lẽ vì thế mà xuất hiện ảo giác? Đối tượng trong ảo giác trước mắt cô thậm chí xem ra còn cao hơn một chút so với con người ấy trong trí nhớ của cô.

Lúc này đáng lẽ cậu ta đang ở Bắc Kinh, hoặc đáng lẽ phải ở bân bố mẹ cậu ta .. Cậu ta có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào, duy chỉ không thể vào lúc này lại đứng ở dưới ký túc xã trường đại học của cô. Thế nhưng nếu không phải là cậu ta thì còn ai vào đây nữa ? Cậu ta vận áo phông quần jean giản đơn thong thả, chiếc ba lô khoác lệch trên vai đoán chừng là hành lý, mắt đã nhìn về phía cô. Trên khuôn mặt, ngoài vẻ mệt mỏi ra, vẫn là thần thái mà bấy nay Tô Vận Cẩm quen thuộc.

Trông thấy dáng vẻ không dám tin của Tô Vận Cẩm, Trình Tranh cũng không vội bước tới chỗ cô, hai người cứ thế cách một con đường không đến nỗi rộng lắm mà nhìn nhau đến vài giây, cuối cùng, Tô Vận Cẩm không dừng được đành phải đưa ra phản ứng trước, cứng cỏi bước sang.

“ ơ .. thế, sao cậu lại ở đây?”, Tô Vận Cẩm đứng bên cạnh cậu ta , khó nhọc thốt ra một câu mở màn.

Trình Tranh hơi hếch cằm lên, “ Làm sao, trường này là của cậu, người khác không được đến đây hả?”.

Tô Vận Cẩm vội vã lắc đầu, “ Tôi không có ý đấy, tôi.. vừa rối bạn cùng phòng nói là bạn trai tôi đang chờ ở dưới nhà”.

“ Là tôi bảo đấy”, khoé miệng Trình Tranh lộ nét cười. “ Thế thì sao? Tôi phải hỏi đến mấy người mới ra được cậu ở phòng nào đấy. Còn nữa, con gái ở chỗ này làm sao mà đều có bộ dạng như chưa từng thấy đàn ông lần nào thế hả?”.

“ Chẳng thế nào cả, cậu đừng có ăn nói nhăng nhít”, Tô Vận Cẩm bất giác cúi mặt xuống.

Trình Tranh khoanh hai tay trước ngực, nói “ Tô Vận Cẩm, tôi phát hiện ra rằng lúc nào ở trước mặt tôi cậu cũng rặt cái vẻ nặng nợ kiếp trước ấy nhỉ..”.

Câu nói này đánh trúng chỗ yếu của Tô Vận Cẩm, cô cũng đang băn khoăn hồ hoặc, vì sao cứ nhìn thấy cậu ta bao nhiêu tự ti, e dè, hoảng loạn bấy nay thưa vắng lại hết thảy ùa về với cô, lại còn một nỗi hổ thẹn áy náy khó gọi thành tên, khó nói thành lời, cô rõ ràng đâu từng nợ nần gì cậu ta.

“ Có phải trong lòng cậu cũng tự hiểu là cậu đã nợ tôi ”, cậu ta như thể nắm phép thần đọc được suy nghĩ , cố ý khom lưng xuống, ghé sát vào mặt cô, nói chậm rãi rành rọt .

Tô Vận Cẩm trong lòng thoáng chút giận dữ, quyết liệt đẩy cậu ta một cái, chuốc thêm cả tiếng cười giễu cợt của cậu ta , đang định nói gì đấy, phát hiện Trình Tranh nhìn sang một bên, cô cũng thuận thế nhìn sang, Thẩm Cư An áo trắng quần đen , dáng vẻ gọn gàng sạch sẽ, đứng cách đó không xa.

Tô Vận Cẩm mau lẹ lùi xa khỏi người Trình Tranh mấy bước, ra sức kìm lại nhịp tim đang dồn dập, để trông cô cũng không đến nỗi khác hẳn bình thường.

“ Anh đến rồi à ? ”, cô nói với Thẩm Cư An .

Nụ cười Thẩm Cư An vẫn ấm áp như thế , trong mắt anh không thấy có chút sóng dậy nào, “ Anh đoán chừng em sẽ chuẩn bị sớm hơn, thế nên cũng đến sớm. Em có bạn à?”.

Trình Tranh chầm chậm duỗi thẳng lưng, ánh mắt cảnh giác nhìn vào nam sinh tướng mạo khí chất thảy đều hơn người đang ở trước mặt.

“ Vận Cẩm, không giới thiệu chút à ? ”, cậu lạnh lùng cất lời.

“ Ờ ”, Tô Vận Cẩm định thần lại, nhanh nhảu giới thiệu hai người với nhau, “ Đây là Thẩm Cư An…Cư An,đây là bạn học cấp III của em- Trình Tranh, đang học ở Bắc Kinh”.

Cô xưng hô với người kia thân mật như thế, lại còn vội vã vạch rõ quan hệ với cậu nữa, nỗi vui mừng khi mới trông thấy Vận Cẩm của Trình Tranh dần dà bị thứ cảm giác lo lắng khó nói nên lời thế chỗ mất.

“ Anh ta là người yêu của cậu à?”,Trình Tranh hỏi, thế nhưng lại chờ đợi câu phủ nhận của cô. Nói không phải đi, mau nói không phải đi.

Tô Vận Cẩm không đáp , thế nhưng dáng vẻ đỏ bừng mặt khi cô nhìn Thẩm Cư An đã đem tới cho Trình Tranh câu trả lời chân thực nhất.

Trước đây vẫn thường nghe nói đau đớn có thể khiến người ta tan nát con tim. Trình Tranh chỉ luôn hừ mũi cười khẩy, thế nhưng con tim bị người ta vò xé hệt như lúc này, cậu cũng đành để nó vỡ tan, chứ chẳng thể cảm thấy gì khác được nữa.
Khó khăn lắm cậu mới hạ được quyết tâm không đối đầu với chính bản thân mình nữa,vượt ngàn dặm xa, băng qua quá nửa Trung Quốc, tới gặp cô gái cậu ngày đêm mong nhớ, không phải là chưa từng nghĩ tới tình huống xấu nhất. Nhưng như cậu dự tính, tệ nhất cũng chỉ là cô không thèm đếm xỉa gì đến cậu,chứ trước nay chưa từng nghĩ đến cô sẽ thuộc về một ai khác!
Đáng lẽ cậu nên lập tức rời bỏ, hoàn toàn lẵng quên chuyến đi ngu xuẩn lần này cùng cả con người khiến cậu đớn đau này nữa, nhưng cái bướng bỉnh và kiêu ngạo ngấm vào xương tuỷ khiến cậu không manh động, lúc Thẩm Cư An mỉm cười chào hỏi cậu, cậu còn nặn ra được một nụ cười.

“ Cậu tính đến đây du lịch ? ”,Thẩm Cư An hỏi.

“ Cứ cho là thế, có họ hàng ở đây, tiện qua thăm bạn học cũ. Ồ, tôi không làm phiền đến hai người đấy chứ ? ” Trình Tranh miệng thì nói vậy, nhưng trên gương mặt thì không có đến một nửa vẻ nhận lỗi.

Tô Vận Cẩm có chút ngạc nhiên trước sự kiềm chế của cậu ta, nếu là trước đây, tính khí bốc hoả của cậu ta chỉ e rằng đã phát tiết từ lâu rồi. Cô tự giải thích với mình rằng có lẽ là chính cô đã tự coi bản thân mình quan trọng quá, lại cứ ngỡ rằng cậu ta xuất hiện ở đây chỉ để tìm cô.

“ Không sao, chúng tôi đang chuẩn bị đến chùa Lục Dung, chẳng biết cậu có hứng thú không? ”.

“ Hay quá, đằng nào thì tôi cũng không có gì bận ”, Trình Tranh nhận lời ngay. Còn Tô Vận Cẩm thì ngớ ra, ai cũng nghe ra lời mời của cô chẳng qua là khách khí vẽ vời thôi, ai ngờ rằng cậu ta lại nhận lời đi cùng thật.

( hết chương 6).
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:02:39 | Xem tất
CHƯƠNG 7 : BỒ TÁT CŨNG KHÔNG BIẾT ĐƯỢC TÔI BUỒN ĐẾN THẾ NÀO



Lần du ngoạn này trở thành thứ trải nghiệm mà Tô Vận Cẩm cảm thấy kỳ quái nhất từ trước tới nay, sánh bước cùng đi bên hai chàng trai xuất sắc là vậy. thế mà cô như ngồi trên thảm đinh, đã không biết Thẩm Cư An nghĩ ra sao thì chớ, đến Trình Tranh mà cô vốn ngỡ rằng nhìn qua hiểu ngay, cô cũng không tài nào đọc thấu cho được. Tô Vận Cẩm trong lòng khúc mắc , lại e nói nhiều càng hớ, nên từ đầu đến cuối rầu rầu im lặng, may có Thẩm Cư An ứng phó chừng mực,suốt chặng đường anh tỏ thái độ thân thiện,lựa từng lúc mà giới thiệu cho Trình Tranh về những phong cảnh, tập quán đặc sắc bản địa, không e dè không ngại ngùng, cứ thế ung dung tự tại. Trình Tranh cũng thể hiện xuất sắc vai diễn một thính giả, cơ hồ hết sức hứng thú với những gì Thẩm Cư An giới thiệu .

Chùa Lục Dung toạ lạc trên đường Lục Dung, tuy là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ dài, thế nhưng hương hoả trong chùa lại không đến mức náo nhiệt cho lắm. Sau khi bước vào cổng chùa, những mái chùa cổ cùng cây rừng âm u tịch mịch, dáng vẻ trang nghiêm, khiến cho long người bất giác lặng hẳn xuống.

Ba người vừa đi vừa ngắm nghía, nơi hương hoả thịnh nhất trong chùa đương nhiên vẫn là phía trước tượng Quan Âm, bất kể thời thế có biến đổi ra sao, những dục vọng người đời không thoả nguyện được vẫn cứ chất chồng như thế, bản thân chẳng thể làm được gì, chỉ đành cầu viện đến chư vị thần phật hư vô.

Thẩm Cư An vào chùa nương phép cửa chùa, theo chân các hương khách khác đi mua hương thắp, lần lượt đưa cho Tô Vận Cẩm và Trình Tranh. Trình Tranh không nhận, cậulắc đầu bảo: “ Tôi không tin cái này”. Thẩm Cư An cười cười nói : “ Ai mà chẳng có những nguyện vọng không thể thực hiện được,nếu tin tưởng có thể làm cho cậu thấy vui vẻ hơn, thế thì việc gì phải không tin chứ? Nếu đã đến đây rồi, thì cứ thắp nén hương đi, người ta đồn là Quan Âm Bồ Tát ở đây linh nghiệm lắm, không chừng có thể thực hiện được nguyện vọng của cậu thật ấy chứ”.

Trình Tranh im lặng chốc lát, không ngoan cố nữa, đón lấy hương châm lên, cùng hai người kia rập đầu cung kính trước tượng thần, lần lượt viết vào sổ công đức họ tên và những việc sở cầu, sau đó đóng góp tiền hương hoả vào hòm công đức. Tô Vận Cẩm nhìn thấy Trình Tranh không chút chau mày rút từ túi quần jean ra một tờ 100 tệ bỏ vào trong hòm , tự nhiên bảo : “ Chỉ cần bày tỏ ít tấm lòng là được rồi ”. Trình Tranh đáp lời: “ Tấm lòng của tôi đâu chỉ đáng một chút này”.

Thắp hương xong, Thẩm Cư An thấy Tô Vận Cẩm bị sức nóng của lư hương hun đến mức trán lấm tấm mồ hôi, bèn đề nghị sẽ ra ngoài cổng chùa mua nước. Tô Vận Cẩm muốn đi cùng anh, lại e bỏ lại Trình Tranh một mình trơ trọi ở đây cũng không ổn. Thẩm Cư An đi ra rồi,chỉ còn lại Trình Tranh và cô- hai người đứng yên chỗ cũ, Tô Vận Cẩm bỗng cảm thấy hơi ngượng ngịu, không biết phải nói gì, cứ khách sáo với cậu ta cũng thấy kỳ quặc, nhưng trò chuyện thì lại không biết phải bắt đầu từ đâu, thế nên cứ giả bộ chăm chú ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, một mình lăng quăng đi lại tứ phía. Không muốn ngoặt sang lối rẽ phía trước, cô bèn ra phía trước điện Lục Tổ 1 , ở đây lại có một dãy động thông thiên nữa.

1 Lục Tổ Huệ Năng ( 638-713 ): vị tổ thứ sáu của Thiền tông Trung Quốc, môn đệ và pháp tự của Ngũ tổ Hoằng Nhẫn.

Tô Vận Cẩm nhìn tượng Lục Tổ bên trong điện, xiêm y bay bổng , thần thái tuệ minh, sống động như thật , bất giác trong lòng nhớ đến điển cố trứ danh nói về sự ngộ đạo của vị Lục Tổ này, đang lúc xuất thần, nghe thấy có tiếng bước chân ai đó dừng ngay sau lưng cô, không cần ngoái đầu lại cô cũng thể cảm nhận đó là ai.

“ Cậu vào đây làm gì”, cậu ta hỏi.

“ Tôi đang ngắm tượng Lục Tổ, có lẽ chỉ có tuệ căn trời sinh như Lục Tổ mới có được nét thần thái vượt thoát hết thảy như thế này. ” Tô Vận Cẩm ngắm nhìn tượng Lục Tổ.

“ Thế nhưng chẳng phải ai cũng là Lục Tổ được”. Trình Tranh chầm chậm bước đến bên cô.

Tô Vận Cẩm trong lòng bỗng dậy lên thứ cảm giác bải hoải, “ Trình Tranh , cậu về đi ”.

“ Tại sao phải về ? Tôi còn phải xem cho rõ rang đã. Tôi vốn ngỡ rằng cậu vẫn chưa biết cách yêu người khác , hoá ra chỉ là cậu không biết cách yêu tôi. Cậu có thể vì việc Tử Dực đã có bạn gái mà thất vọng đến thế, có thể timg thấy mọtt anh người yêu như ý ở trong trường nhanh chóng đến vậy, tại sao lại tiếc rẻ không cho tôi một lời hứa hẹn?” Khuôn mặt câu ta bị ngược sáng, nhìn không rõ dáng vẻ ra sao.

“ Cậu muốn hứa hẹn ra sao chứ ? ” Tô Vận Cẩm quay ngoắt người, van gay vào long cậu ta. Chỉ cách mọtt lớp áo phông mỏng manh, cô có thể cảm thấy hơi ấm trên cơ thể cậu ta, cả hơi thở của riêng mình cậu ta nữa. Hơi thở này sao thân thuộc đến thế, tựa hồ quay trở lại mùa hè năm ấy, chỉ cần cô quay đầu lại, là có thể nhìn thấy cậu ta ngay.

Trình Tranh dang hai tay ôm lấy cô,bất chấphết thảy mà nói: “ Cậu không yêu tôi cũng được, nhưng dựa vào cái gì mà hôn tôi rồi lại bỏ rơi tôi, như thế là thế nào?”.

“ Buông ra, buông ra! Bồ Tát đang nhìn đấy.” Tô Vận Cẩm hất ngay cánh tay cậu ta đang ôm vòng lấy cô.

“ Thế nhưng BồTát cũng không biết được tôi buồn ra thế nào”, Trình Tranh uể oải thõng tay xuống, nỗi uất ức trào lên. “ Vận Cẩm, tôi đến đây chỉ để tìm cậu thôi, ít nhất thì cậu nói cho tôi biết, tôi có chỗnào không tốt ”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:04:19 | Xem tất
Đây là lần đầu tiên Tô Vận Cẩm chứng kiến anh chàng Trình Tranh trước nay cứng cỏi lại tỏ ra yếu ớt trước mặt cô,bất giác thấybuồn bã. Cô luôn cho rang cậu ta tâm tính trẻ con, khi xưa gây chuyện một chặp rỗi sẽ quên ngay, ai ngờ bao nhiêu lâu như thế, cậu ta vẫn cứ tìm đến.

“ Không phải là cậu có chỗ nào không tốt, ngược lại cậu quá tốt, chúng ta không hợp với nhau ”.

“ Đây là cái lý lẽ quái quỷ gì thế ? Thế Thẩm Cư An thì hợp hay sao?” Cậu ta bất bình bẻ lại.

Trình Tranh bị chọc cho đau, khẩu khí quay trở lại ngang ngượcnhư xưa, “ Tôi không quan tâm, dù sao thì cậu cũng không thể đối với tôi thế này được. Tối hômấy cậu nói cái gì mà “ cái này trả lại cho cậu”,tôi nói cho cậu biết, cậu trả lại không hết được đâu! ”.

Tô Vận Cẩm im lặng nhìn cậu ta, đây mới là Trình Tranh mà cô vốn quen, cô ghét nhất cậu ta quen thói cả vú lấp miệng em, bất kể lý lẽ cứ ngỡ rằng mình có được mọi thứ là chuyện đương nhiên. Cô cứ nghĩ làcậu ta đã khác xưa, thực ra cậu ta chẳng thay đổi một chút nào hết.

Cô vượt qua cậu ta, chẳng hé một lời bước ra khỏi điện Lục Tổ, vừa hay trông thấy Thẩm Cư An xách mấy chai nước suối đi về phía này. Trông thấy nụ cười rạng rỡ của Thẩm Cư An , Tô Vận Cẩm như thể người sắp chết đuối nhìn thấy bờ, cả con tim đến lúc này mới yên ổn trở lại.


Mấy ngày tiếp theo, Trình Tranh đều bày tỏ muốn Tô Vận Cẩm đưa cậu đi loăng quăng đây đó. Cậu ta lấy tư cách bạn học cũ để đưa ra yêu cầu như thế, Tô Vận Cẩm cũng không tiện từ chối. Nhưng từ sau khi ở chùa Lục Dung về, cô đều cố gắng tránh ở một mình cạnh cậu ta, mỗi lần đi ra ngoài chơi đều kéo thao Thẩm Cư An. Hơn thế thái độ của cô đối với Trình Tranh từ đầu đến cuối đều điềm đạm bình thản, bất kể cậu ta nói bóng gió thật giả ra sao, cô vẫn một mực không hề lay động.

Thẩm Cư An dường như không mảy may phát giác ra thứ không khí kỳ quặc cuộn lên giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm. Mỗi lần Tô Vận Cẩm hẹn anh cùng ra ngoài dạo chơi, Cư An đều hăm hở đi. Cũng may nhờ khả năng nhìn xa trông rộng và tiết chế tình cảm của anh, cảnh ba người đồng hành lạ đời thế này không đến nỗi trở lên sượng sùng ngượng nghịu.

Mấy ngày trôi qua như thế , tâm ý Trình Tranh cơ hồ cũng dần dà nguội lạnh. Đến ngày thứ năm, cậu ta nói với Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An rằng hôm sau sẽ trở lại Bắc Kinh. Tô Vận Cẩm trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, vậy nên giữ phép lịch sự, tối hôm ấy cô cùng Thẩm Cư An cùng tổ chức bữa tiệc tiễn chân cậu ta ở một tiệm ăn nhỏ ngay gần trường.

Từ đầu đến cuối bữa ăn, Trình Tranh đều tỏ ra trầm lặng khác thường , rầu rầu cạn mấy cốc bia với Thẩm Cư An, tâm tư không được cải thiện. Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu ta, Tô Vận Cẩm thấy không đành lòng, nhưng cũng không tiện nói điều gì, nếu cô đã không định đáp lại tình cảm của cậu ta, thì cũng không nên mang lại chút kỳ vọng nào hết, như thế mới là phương cách tốt đẹp nhất cho cả hai người. Con người Trình Tranh , chẳng qua là chưa từng nếm trải thứ tư vị muốn có mà chẳng đạt được ,qua đợt này rồi, đợi đến khi cậu ta nghĩ được đâu ra đấy, Tô Vận Cẩm đối với cậu ta cũng chỉ là một câu chuyện đùa chẳng hơn.

Ba người ăn uống trong im lặng hồi lâu, gần đến lúc tàn cuộc, Trình Tranh chủ động nâng cốc bia của mình lên, tỏ vẻ lịch sự hiếm có nói với hai người: “ Đa tạ hai người mấy ngày hôm nay đã thu xếp thời gian đi cùng với tôi, nếu như có làm phiền thì tôi xin dùng cốc bia này tạ lỗi, những thứ khác thôi không nói, hy vọng các vị cạn cùng tôi cốc này”.

Thẩm Cư An nâng cốc lên nói: “ Đừng nên nói thế, cậu là bạn học cũ của Vận Cẩm, chúng tôi đem hết tấm lòng chủ nhà ra cũng là việc nên làm mà”. Anh liếc sang Tô Vận Cẩm, chỉ thấy cô mặt mũi căng thẳng nhìn cốc bia đầy ngật.

“ Tửu lượng của em không tốt, có thể miễn cho em được không?” Tô Vận Cẩm nhăn nhó nói.

Trình Tranh nhìn chằm chằm vào cô: “ Đây là cốc bia lần đầu tiên tôi mời cậu, đến cả một yêu cầu này thôi cậu cũng từ chối sao? ”.

Cậu ta đã nói như thế này, Tô Vận Cẩm muốn uống cũng không được,mà không uống cũng chẳng xong.

Lúc này, Thẩm Cư An đã uống cạn bia trong cốc của mình, đón lấy cốc bia từ trong tay Tô Vận Cẩm, điềm đạm nói với Trình Tranh: “ Nếu không phật lòng cốc này tôi uống cạn thay Vận Cẩm.”

Khoé môi Trình Tranh hơi nhếch lên, giọng điệu thoắt cứng rắn: “ Đây là việc giữa tôi và cô ấy, chỉ sợ anh gánh thay không nổi ”.

Vẻ yên ổn bề ngoài gắng duy trì bấy lâu đã bị cái bất cần của Trình Tranh phá tan, Tô Vận Cẩm không ừ hữ gì, giằng ngay lấy cốc bia từ tay Thẩm Cư An, ngửa cổ lên uống. Bình thường cô không động đến một giọt nước, cốc bia đầy đến ngọn uống được một nửa đã có vẻ muốn ợ ra, đến Thẩm Cư An cũng mướt mồ hôi lo sợ cho cô, thế nà cô vẫn gồng mình uống cạn, cuối cùng sặc một chặp, rồi ho sù sụ không dứt, cả khuôn mặt đỏ gay, mắt cũng ứa lệ Thẩm Cư An vội vã đưa giấy ăn. Cô đặt mạnh cái cốc đã trống trơn lên mặt bàn, vừa ho vừa nói với Trình Tranh: “ Thế này cậu đã vừa ý chưa ”.

Trình Tranh đưa mắt lạnh lùng theo dõi diễn biến của hoạt cảnh trước mắt, bỗng nhiên mỉm cười nói với Thẩm Cư An: “ Anh xem, cô ấy cứ cứng đầu cứng cổ thế này đấy, không thể chọc giận được tí nào ” .

Thẩm Cư An vỗ vỗ lưng Tô Vận Cẩm, nhìn thấy cô đã hồi người ,mới thản nhiên đáp lời: “ Tôi lại thích nhất tính cách này của cô ấy ”.

Trình Tranh tiếp lời anh : “ Nhưng nhiều lúc cái kiểu nặng nhẹ đều không ưa của cô ấy thật khiến người ta bầm gan tím ruột ”.

“ Cũng không đến nỗi đâu, tính cách Vận Cẩm ngoài nhu trong cương, chỉ cần cậu dành cho cô ấy đủ sự tôn trọng , thì cũng không đến nỗi khó sống lắm”.

Tô Vận Cẩm mắt trông hai con người này cứ đối đáp bình luận này kia coi như không có sự tồn tại của cô, trong lòng có đôi chút không thoải mái, nhưng chẳng tiện xen vào.

“ Anh quen Tô Vận Cẩm cũng chưa được bao lâu nhỉ? thế mà có vẻ rất hiểu cô ấy”.

“ Thực ra , để thấu hiểu một con người , đâu chỉ cần mỗi thời gian”.

Trình Tranh lại cười bảo: “ Nếu như anh đã hiểu cô ấy đến thế, liệu có thể thay cô ấy trả lời một câu khiến tôi trăn trở rất lâu không?” Cậu ta nói đến đây, Tô Vận Cẩm đã ít nhiều đoán được câu tiếp theo, Trình Tranh không đếm xỉa gì đến ánh mắt cảnh cáo mà cô ném sang, tiếp tục nói : “ Bấy nay tôi vẫn không nghĩ ra nổi,từng có một lần, cô ấy hôn tôi ngay trên đường , trước mặt bao nhiêu người qua kẻ lại, rồi bỏ mặc tôi ở chỗ đó, về sau không có liên hệ gì với tôi nữa, việc này rốt cuộc là tại sau?”.

“ Trình Tranh , cậu …” Tô Vận Cẩm tức đến nỗi lại ho sặc sụa.

Thẩm Cư An nhìn Trình Tranh , im lặng một hồi, không nổi giận cũng không hỏi tiếp, chỉ nắm lấy bàn tay Tô Vận Cẩm đang chống trên bàn, đáp rằng: “ Nếu Vận Cẩm không bằng lòng trả lời câu hỏi của cậu, tôi nghĩ nhất định là vì chuyện cậu nói đấy cũng chỉ là mộ sự hiều lầm. Một nụ hôn có thể có rất nhiều hàm ý, cũng như những lúc cô ấy hôn tôi vậy, trước nay tôi chưa bao gìơ cần phải hỏi tại sao”.

Nét cười của Trình Tranh cứng đờ nơi khoé môi, đêm khuya nóng nực ẩm ướt tiết tháng năm, thế mà cậu cảm nhận cái lạnh đang từ từ thấm vào tận xương tuỷ. Cậu nghĩ, có lẽ mình thua thật rồi, cứ cho là chưa bao giừo chịu thừa nhận, nhưng đã nói đến nước này rồi, đối thủ cứ thế nhẹ nhành mây gió mà bốn lạng địch nổi vạn cân, còn cậu thì đã tan tác chẳng còn quân tướng gì.

Có lẽ người bận tâm nhiều hơn sẽ vĩnh viến là kẻ thua cuộc.

Hồi lâu cậu mớil ên tiếng , giọng nói khản đặc đến nước bản thân mình cũng thấy lạ: “ Tô Vận Cẩm, cậu ngốc vẫn hoàn ngốc, nhưng chọn bạn trai thì lại có chút tinh đời.”

Tô Vận Cẩm nhìn cậu ta chằm chằm không nói một lời gương mặt đỏ lựng khác thường, nhưng không phải là e thẹn hay giận dữ. Hơi men của cốc bia ấy đủ khiến một người tửu lượng không mấy cao như cô cảm thấy tất thảy xung quanh đều mờ nhoà hư thực.

Ngón tay Trình Tranh gõ gõ từng nhịp trên mặt bàn, mang chút vẻ thờ ơ lãng đãng: “ Bạn trai của cậu xuất sắc như thế, chẳng trách dễ dàng được Vĩnh Khải tuyển vào? ”.

“ Vĩnh Khải? Làm sao cậu biết được? ” Tô Vận Cẩm lắc lắc đầu , kể cả lúc ý thức đôi phần lơ mơ như thế này, cô vẫn nhớ rằng mình chưa bao giờ nhắc đến việc này với Trình Tranh.

“ Nói thì cũng trùng hợp ,lúc đầu chẳng phải tôi đã từng bảo với cậu đấy thôi, tôi qua đây thăm họ hàng không phải là lừa cậu đâu. Chương Vĩnh Khải là ông ngoại tôi, tập đoàn Vĩnh Khải là đặt theo tên của ông, ông ngoại sau khi qua đời, đã để lại toàn bộ sản nghiệp cho hai người con. Chị gái duy nhất của Chương Tấn Manh- người hiện đang nắm giữ tập đoàn Vĩnh Khải- chính là Chương Tấn Nhân, mẹ tôi. Mẹ cũng vì bố tôi mà phải cư trú lâu dài ở tỉnh khác, tôi cũng sinh ra ở đó , thế nên mới tình cờ gặp được Tô Vận Cẩm là cậu đây. Ồ, đúng rồi, Thẩm Cư An , anh không muốn biết là ai nói về anh với tôi hay sao?’’.

Tay cậu vẫn gõ nhịp trên mép bàn, thứ âm thanh có hồi luật gõ đều đều khiến cho Tô Vận Cẩm lòng dạ rối bời, lời của cậu ta từng câu từng từ rành rọt lọt vào tai, thế mà cô dường như chẳng hiểu chút nào cả, ánh mắt thẫn thờ vô cùng. Cô chỉ biết rằng bàn tay đang nắm lấy tay cô bỗng nhiên siết chặt hơn, trong cơn mơ màng lảo đảo, trong lòng cô cuộn lên thứ dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ sẽ có thứ gì đó vì những việc xảy ra hôm nay mà thay đổi.

Trình Tranh nhìn thấy trong mắt Thẩm Cư An thoáng loé lên nét kinh ngạc, biết rằng những lời vừa rồi của mình không phải không có tác dụng. Trong lòng không hề cảm thấy chút vui sướng nào. Đây là một đòn phản kích tuyệt vọng trong lúc đã thua không thể lui thêm bước nào nữa, cứ cho là đã làm tổn thương đến đối thủ, đến chỗ đứng của bản thân cậu cũng chẳng thể trở lại được nữa, không cần đến Tô Vận Cẩm khinh bỉ cậu, đến bản thân cậu cũng cảm thấy nhục nhã vì cái hèn hạ của chính mình. Thế nhưng cậu không thể để tâm quá nhiều như thế được, cô ta luôn bảo cậu không có lý lẽ gì hết, giờ thì cậu cho cô ta thử nghe lý lẽ của cậu đây. Đằng nào thì cậu cũng không thể trơ mắt trông bọn họ tình ý mặn nồng còn bản thân chỉ một mình liếm láp vết thương.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:06:00 | Xem tất
Thẩm Cư An rất nhanh chóng lấy lại thần thái tự nhiên, anh để Tô Vận Cẩm đang nửa thức nửa ngủ tựa lên bờ vai mình, lặng lẽ nói với Trình Tranh: “ Hoá ra là vậy. Đúng là máu thịt một nhà, cậu làm tôi một lần nữa chứng kiến cái “ tự tin” riêng có trong huyết thống Chương gia nhà các người. Rất tiếc ,những cái cậu nói ở đây chẳng thay đổi được gì hết, điều duy nhất có thể khiến tôi từ bỏ Tô Vận Cẩm chỉ có thể là lựa chọn của chính cô ấy. Xin lỗi, Vận Cẩm uống nhiều rồi, tôi phải đưa cô ấy về ký túc xá ”.

Trình Tranh nhìn Tô Vận Cẩm đang yên lành nhắm mắt tựa trên người Thẩm Cư An, cậu biết lựa chọn của cô sẽ chẳng thể là cậu. Đúng như Thẩm Cư An vừa nói , nụ hôn tối hôm ấy chỉ là ngộ nhận của cậu mà thôi, cậu chán nản nhìn Thẩm Cư An gọi tính tiền, sau đó nửa ôm nửa dìu Tô Vận Cẩm để đi về.

Lúc Tô Vận Cẩm vừa mới đứng dậy, thân người đang tựa trong long Thẩm Cư An khẽ động đậy, dường như vô thức thốt từ miệng ra hai chữ.

Lời nói của cô không lớn, thế nhưng đủ khiến cho hai người đàn ông ngay bên cạnh cùng một lúc đờ ra như hoá đá.

“ Trình Tranh.. ”.


Sáng hôm sau, Tô Vận Cẩm thức dậy trên giường ký túc xá giữa một trận đau đầu rã rời, cô nửa ngồi trên giường, những ký ức buổi tối hôm trước cứ khi liến khi đứt tràn về trong óc cô, cô vẫn nhớ cô uống rất nhiều, hình như là Thẩm Cư An đưa cô về.

Cô vừa bước xuống giường ,vừa bóp trán đi rửa mặt mũi, bạn cùng phòng Tiểu Văn cười ám muội hỏi: “ Vận Cẩm, tối qua cậu uống bao nhiêu thế? Say sưa đến mức này”.

“ Một cốc bia”.

Tiểu Văn chớp mắt, “ Một cốc bia mà cậu ra nông nỗi này? Hí hí, có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu mà có anh chàng đẹp trai như thế đưa về, chẳng cần giọt rượu nào tớ cũng say bí ti”.

Tô Vận Cẩm cười cười, chăm chú vào rửa mặt súc miệng. Ai ngờ Tiểu Văn hứng thú tới mức từ giường mình nhỏm dậy, đi ra bên cạnh thúc thúc khuỷu tay vào cô, “Này, nói thật đi, anh chàng đẹp trai tối hôm qua ở đâu ra đấy?”.

“ Tối hôm qua đưa tớ về là..”

“ Cứ giả vờ mãi cũng chả giống đâu”,Tiểu Văn trách. “ Anh ta chắc không phải ở trường mình, tớ thừa biết trường mình làm sao mà sinh ra được kiểu nam sinh hay ho như thế. ”

“ Hay ho như thế nào?” Tô Vận Cẩm dứt khoát bỏ cái khăn mặt trong tay xuống.

“ Cũng khó miêu tả lắm, tóm lại là người ngợm không chê vào đâu được, khuôn mặt thì đúng kiểu tớ thích.. À, hình như chính là anh chàng mà Tiểu Lộ nói, hôm trước tự xưng là bạn trai của cậu ở dưới nhà ý. Thế rốt cuộc ai mới là …”.

Tiếp sau đó Tiểu Văn nói những gì, Tô Vận Cẩm đã hoàn toàn không có chút ấn tượng nào nữa, cô lập bập thay quần áo, nhằm thẳng ký túc xá của Thẩm Cư An mà đi, không làm sao gạt bỏ nổi mối hồ nghi trong lòng. Rõ ràng cô nhớ đến lúc cuối mình vẫn ngả trên vai Thẩm Cư An, anh chẳng có lý do gì để giao cô cho Trình Tranh đưa về ký túc xá cả, lẽ nào tối hôm qua có chuyện gì đó mà cô không biêt?

Sau khi chạy đến ký túc xá của Thẩm Cư An, thấy bạn cùng phòng bảo anh đã ngoài, Tô Vận Cẩm chẳng nghĩ ngợi gì chạy thẳng đến thư viện. Từ trước đến nay chưa bao giờ cô nôn nóng muốn trông thấy Thẩm Cư An như thế này, cô muốn biết tối hôm qua rốt cuộc là có chuyện gì.

Quả nhiên , Tô Vận Cẩm đã tìm thấy anh ở chỗ cũ trong thư viện. Lúc cô bước đến, Thẩm Cư An đang vùi đầu vào đống sách vở, trông thấy cô cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ mỉm cười với cô như mọi khi,bảo: “ Em đến đấy à, tỉnh rượu chưa, trong người có chút khó chịu chỗ nào không?”

Tô Vận Cẩm ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi thẳng thừng: “ Tối qua tại sao người đưa em về lại là cậu ta? ”.

Thẩm Cư An nhìn cô nói: “ Như thế không được hay sao?”.

“ Là ý gì?”,Tô Vận Cẩm trừng mắt.

Thẩm Cư An không nói gì, nghĩ đoạn , chầm chậm sát lại bên cô, trước khi cô kịp phản ứng, anh đã hôn phớt qua môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng tựa chồn chuồn đạp nước, sau đó lại lui người ra, “ Vận Cẩm, anh phát hiện ra là từ hồi chúng mình ở bên nhau, anh chưa từng hôn em bao giờ”.

Tô Vận Cẩm ít nhiều đã hiểu ra, “ Anh vẫn còn để bụng những lời cậu ta nói, lần đó em chỉ là … ”

“ Không cần giải thích ”, Thẩm Cư an nhẹ nhàng cắt ngang lời cô. “ Anh đã nói là sẽ không vì lời lẽ nào của bất cứ ai mà từ bỏ em, huống hồ chuyện đã qua rồi cũng chẳng cần nhắc lại”.

“ Thế thì tại sao? Em không tin nguyên nhân ở chỗ cậu ta là cháu của Chương Tấn Manh”.

Thẩm Cư An cười cười, không trả lời câu hỏi này, chỉ bảo : “ Vận Cẩm, anh hiểu em , có một số chuyện em giấu được Trình Tranh, giấu được chính bản thân em, thế nhưng không giấu nổi anh đâu. Anh trước nay đều không nói thẳng ra, là bởi vì anh vẫn nghĩ rằng em có thể bỏ qua được , thế nhưng đến giờ anh mới phát hiện ra rằng có lẽ đây chẳng phải là chuyện dễ dàng.”

“ Đúng , cậu ta đã từng nói… Thế nhưng nếu em muốn ở bên cậu ta thì chẳng phải đợi đến tận bây giờ”, Tô Vận Cẩm khó nhọc giải thích , cô giận bản thân vụng mồm vụng miệng đến lúc quan trọng không biết phải nói năng ra sao để đối phương hiểu được lòng mình.

Thẩm Cư An tỏ ra gay gắt hiếm thấy, “ Em không muốn ở bên cậu ta, là bởi vì em không yêu hay là không dám.”

“ Em không yêu cậu ta” Tô Vận Cẩm cứng cỏi đáp.

Thẩm Cư An lắc đầu. “ Thế thì em yêu anh ư? Cái em yêu chỉ là thứ mục tiêu mà em muốn đạt tới hay là con người Thẩm Cư An thực sự? ”.

“ Em không hiểu ânh đang nói gì”, Tô Vận Cẩm thốt lên đau xót, đã rơm rớm nước mắt.

“ Em hiểu đấy, Vận Cẩm , anh biết khi ở bên an hem cảm thấy rất dễ chịu, anh cũng như thế, là bởi vì xét ở một mức độ nào đó chúng mình giống nhau. Thế nhưng đây không phải là tình yêu, anh cũng có cái kiêu ngạo của anh chứ. ”

Tô Vận Cẩm cắn chặt môi, kìm nén, cứng cỏi không để nước mắt ứa ra, khăng khăng hỏi: “ Nhất định là cậu ta đã nói cái gì rồi, rốt cuộc cậu ta nói gì với anh? Nói cho em ngay!”.

Thẩm Cư An lặng thinh, dường như đến đây lời đã cạn.

“ Được rồi, anh không nói, em đi hỏi cậu ta”.


(hết chương 7)
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:09:13 | Xem tất
CHƯƠNG 8 : NẾU TÔI ĐỒNG Ý THAY ĐỔI, THÌ EM SẼ BẰNG LÒNG CHỨ?



Tô Vận Cẩm xông ra khỏi thư viện, nhắm thẳng hướng ngoài trường, trên đường đụng mặt bạn cùng lớp cũng chẳng để ý chào hỏi gì hết, trong lòng chỉ có duy nhất một suy nghĩ: tìm ra Trình Tranh, hỏi cho rõ đầu đuôi sự tình.

Cô đoán chừng giờ này Trình Tranh vẫn chưa rời đi. Cậu ta ở một căn hộ tập thể nhỏ nằm trong khu vực đắt đỏ nội ô, bảo là họ hàng để không, mấy hôm trước còn dẫn Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An qua chơi, thế nên Tô Vận Cẩm vẫn nhớ đường đến đó.
Đến nơi ở của Trình Tranh, Tô Vận Cẩm cơ hồ lấy cả nắm đấm đập mạnh vào cửa. Cửa mở ra rất nhanh, Trình Tranh mang vẻ mặt ngạc nhiên vui sướng xuất hiện ở cửa ra vào, vẫn chưa kịp mở miệng, đã bị Tô Vận Cẩm tiến lên bạt một cái tát nảy lửa.

Cô thật sự dồn sức vào tay, cái tát ấy vừa trúng lại vừa mạnh. Trình Tranh ngỡ ngàng tức tối ôm lấy một bên mặt, quát lớn: “Cậu uống nhầm thuốc gì thế hả?”.

Không hiểu sao, bao nhiêu nước mắt kìm nén của Tô Vận Cẩm sau khi nhìn thấy cậu ta xong thì xối tung như đê vỡ. Cô như thể hoàn toàn không trông thấy cơn tức giận của Trình Tranh, thoắt đã không còn vẻ im lặng hiền hòa bấy lâu, vừa túm chặt áo cậu ta, tay đấm chân đá túi bụi, vừa hét lên: “ Đồ khốn, đồ khốn, cậu đã nói gì với anh ấy?” .

Trình Tranh vừa che đầu che mặt vừa lui vào trong phòng, miệng la oai oái: “Đừng đánh nữa, sự nhẫn nại của tôi có chừng mực thôi đấy, ai ui…”. Móng tay Tô Vận Cẩm sượt qua cằm cậu, có đọng một vết máu. Cậu đột nhiên bị đau, lại sợ đánh lại làm đau cô, đành nhất quyết túm chặt lấy hai tay cô, khiến cô không động cựa gì được.

“Nhà có tiền là ghê ghớm lắm sao?”. Tay Tô Vận Cẩm không giằng ra được, cơn bực tức càng không có chỗ nào xả ra, co gối húc thẳng vào cậu. Trình Tranh kêu “oái” một tiếng, đau đến gập cả lưng, bốc hỏa đùng đùng lấy hết sức quăng cô lên một chiếc sofa ở sát cửa nhất, dùng hết tay chân đè nghiến cô xuống, kinh ngạc tức tối gào lên: “Khốn khiếp! Cậu ác vừa thôi, muốn cho tôi đoạn tử tuyệt tôn hay sao?”

Tô Vận Cẩm lúc này đã hoàn toàn bị Trình Tranh khống chế, muốn phũ miện chửi ầm lên nhưng khổ nổi lại chẳng tìm được từ ngữ đủ độc địa, chỉ đành khóc mà nói một câu: “Phải làm thế nào cậu mới buông tha cho tôi, muốn bắt nạt tôi đến bao giờ?”. Sau đó cô cứ thế khóc lóc nức nở, cứ như là bao nhiêu buốn bã vì vuột mất Thẩm Cư An, không cam lòng vì bị Trình Tranh o ép từ hồi trung học cùng bao nhiêu dằn vặt, ức chế từ bấy lâu nay đều hết thảy hóa thành nước mắt tuôn ra.

Trình Tranh ái ngại nhìn Tô Vận Cẩm đang ở ngay dưới thân mình khóc váng lên như đứa trẻ, lại tinh mắt phát hiện ra hang xóm nghe thấy động tĩnh o bên này, thò đấu vào qua cánh cửa không đóng, trông thấy cái cảnh khiến người ta dẽ nghĩ ngợi liên tưởng xa xôi này đã lập tức biến mất nhanh như bay, anh chàng không nén nổi cười khổ sở.

Không biết mất bao lâu, Trình Tranh phát hiện ra khoảng áo phông trước ngực mình đã bị nước mắt của cô thấm vào ướt nhẹp, Tô Vận Cẩm như thể đã kiệt cùng sức lực trong một trận khóc lóc vật vã, tinh thần hoảng hốt, hơi thở gấp gáp, cũng quên cả giãy giụa.
Cô không ngờ rằng mối tâm giao tha thiết với Thẩm Cư An vừa mới bắt đầu nảy nở đã vội tan tành không rõ nguyên do như thế này, lòng dạ trống rỗng, chẳng biết làm sao cho phải.

Cô khóc lóc xong đã bình tĩnh trở lại, hai người nhất thời chẳng nói năng gì, chỉ nghe thấy hơi thở có phần nặng nhọc của người kia. Tô Vận Cẩm lúc này mới phát hiện ra tư thế mà Trình Tranh đè cô xuống sofa thật là ám muội.

“Cậu cút sang một bên cho tôi nhờ”, Tô Vận Cẩm vừa tức giận vừa xấu hổ, nói với con người đang đè lên người cô.

“Khốn khiếp, cậu vẫn còn mặt mũi bắt tôi cút đi cơ à, vừa rồi cậu khóc như là bị hãm hiếp ấy, làm tôi rơi rụng hết cả mặt mũi rồi còn đâu”.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:09:57 | Xem tất
“Cậu nói linh tinh cái gì, cậu không nói nổi một câu tử tế” Tô Vận Cẩm nghiến răng đá cho Trình Tranh một phát.

Lần này Trình Tranh nhanh nhạy né được bộ phận “quan yếu”, cáu điên lên bảo: “Cậu dám đá nữa à! Từ đầu tôi đã biết thừa con gái con đứa như cậu bình thường trước mặt người khác thì nền nã dịu dàng, thực ra rặt đồ chanh chua đanh đá”.

Cậu nghiến răng xoa xoa vết thương ở dưới cằm, “Đánh tôi à? Từ bé đến lớn bố mẹ tôi còn chưa dám động đến một ngón tay của tôi đâu, cậu giỏi đấy, vừa đến cửa chưa hỏi han ngọn ngành gì đã cho tôi một trận đánh đấm điên cuồng, lại còn bạt tai tôi nữa, thật tức chết đi được, nếu không phải là nể tình cậu…thì tôi sớm đã…”.

“Cậu sớm thế nào?”, Tô Vận Cẩm cười nhạt, lại nhớ tới tình cảnh sang nay với Thẩm Cư An, trong ngực dội lên một cơn đau thắt . “Cậu có gì mà không gây ra được, Trình Tranh, đồ tiểu nhân bần tiện, rốt cuộc câu đã làm được vềic gì tốt đẹp chứ?”.

Trình Tranh nói: “ Tôi bần tiện, còn anh chàng Thẩm Cư An của cậu thần thánh đến cỡ nào chứ?”.

“Là ý gì?”, Tô Vận Cẩm tức tối vặn lại.

“Cậu hỏi tôi là tôi nói với anh ta cái gì hả? Những lời tôi nói đều là lời nói thật, thêm nữa câu nào câu nấy đều là nói trước mặt cậu hết, xưa nay chưa từng bày trò xấu xa sau lưng người khác bao giờ”, cậu thở một hơi, tiếp tục nói, “Với lại, cứ cho là tôi nói cái gì đi nữa, nếu là đàn ông thì anh ta nên thẳng thừng chính trực mà khiêu chiến với tôi đây này, chứ không phải co rúm một chỗ, thờ ơ vứt bỏ cậu, đây là biểu hiện anh ta yêu cậu đấy hả, anh ta có yêu cậu hơn tôi không?”.
Đây chính là chỗ Tô Vận Cẩm không muốn đối mặt, cô nhắm mắt lại, “Bất kể ra sao đi chăng nữa, cũng đều do cậu hại cả, tại sao cậu lại muốn tới để đảo tung cuộc sống của tôi, nếu cậu không xuất hiện, tôi đã sống rất yên ổn rồi”.

“Thật không?”, Trình Tranh nhườn mày, ghé miệng sát bên tai cô hỏi, “Cậu sống rất yên ổn đấy hả? Thế thì lúc say cậu gọi tên tôi làm quái gì?”.

Tô Vận Cẩm lập tức mở to mắt, kinh hãi, “Cậu nói láo! Không thể thế được”.

“Tôi nói láo? Có giỏi thì đi hỏi Thẩm Cư An ấy, anh ta là nhân chúng tốt nhất.” Trình Tranh bắt đầu lô vẻ đắc ý trên khuôn mặt.

Đầu óc Tô Vận Cẩm nhoang nhoáng hồi tưởng lại, nhưng không hề có chút manh mối nào, nhưng vẻ mặt của Trình Tranh lại không giống nói dối.

Lúc say mình đã gọi tên cậu ta thật sao? Rốt cuộc là vì cớ gì đây, cô ngượng ngùng nghĩ, sau đó tự biện giải: “Khi đó thần trí không minh mẫn lời nói ra làm sao mà kiểm soát được, them nữa, tôi gọi tên cậu là vì tôi ghét cậu”.

Trình Tranh nghe thấy, cưởi mủm mỉm bảo: “Cậu ghét tôi chứ gì? Vừa hay, tôi cũng ghét cậu, mà còn ghét từ lâu lắm rồi cơ”.

Môi cậu ta áp sát vào tai Tô Vận Cẩm, hơi thở trong từng lời nói tỏa ra nóng ran trên khuôn mặt cô, khiến cô mặt đỏ ửng, tim đập rộn, lấy hết sức đẩy cậu ta ra, “Bảo cậu ngồi dậy đã nghe chưa đồ lưu manh”.

“Thế này mà đã là lưu manh à? Thế thì còn có kiểu lưu manh hơn cơ”. Trong đồng tử của Trình Tranh dâng lên thứ cảm giác đê mê cô chưa từng quen thuộc, cậu ta thuận thế áp bàn tay cô đẩy cậu ta vào trước ngực mình, bàn tay kia ôm lên mặt cô, đặt môi lên môi cô, lời cô muốn nói đã bị cậu ta nuốt chửng vào miệng. Không giống như hai lần trước chỉ môi chạm mối đơn thuần, trong khoảnh khắc cô há miệng định lên tiếng, lưỡi của cậu ta theo bản năng đã lùa vào bên trong, vừa lạ lẫm vừa quấn lấy lưỡi cô.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:10:48 | Xem tất
Tô Vận Cẩm sững sờ, cơ hồ hơi thở hết thảy đã bị đoạt mất, trí não gần như bị sốc chỉ còn sót lại một bàn tay đang rã rời chống đỡ trước ngực Trình Tranh, làm sao cản trở cho nổi sức công phá mãnh liệt của cậu ta.

Tận đến lúc ý thức được bàn tay của cậu ta đã lùa vào bên trong áo cô, chỉ cách lớp áo lót, ốm siết vào nơi nhạy cảm nhất trước ngực cô, cô mới thở gấp, lấy hết sức chèn cứng tay cậu ta lại, hét lên: “Dừng tay ngay!”.

Khuôn mặt sáng sủa của Trình Tranh giờ đây đã hoàn toàn bị che lấp bởi vẻ say tình mê loạn, lẽ nào còn để ý đến sự kháng cử yếu ớt của cô, chỉ thỉ thầm một câu: “Còn lâu!”. Những ngón tay không an phận đã thoát ra khỏi tầm khống chế của cô, thọc thẳng vào phía trong lớp áo lót, ôm chặt lấy cô.

Tô Vận Cẩm căng thẳng tới mức theo bản năng cong gập người lại, đùi cảm giác thấy một thứ gì đó cứng cứng trên người cậu ta, khiến cậu ta hít thở một hơi, bàn tay càng thêm mãnh liệt. Cô bị cơn sóng tình làm cho sợ bạt vía, những điều vốn được dạy dỗ từ tấm bé đến giờ cùng chút lý trí cón sót lại mách bảo cô rằng tuyệt đối không thễ để như thế này, thế nhưng lại không biết phải làm sao để thoát thân ra được, quẫn tới mức không biết phải làm như thế nào, nước mắt lại tuôn ra.

Trình Tranh đang bị những khát khao kìm hãm trong người bấy lâu thôi thúc chiếm đoạt nhiều hơn nữa, thốt nhiên bên má cảm thất ươn ướt, lúc này mới phát hiện ra là nước mắt của cô. Cậu đành chịu thua mà dừng lại, vùi đầuvào trước ngực cô, rầu rĩ bảo: “Lại thế rồi! Sớm muộn gì tôi cũng bị cậu bức cho phát điên mất thôi”.

Tô Vận Cẩm giãy giụa ngồi dậy, một bàn tay cậu đẩy cô lại chỗ cũ, tay kia thì rởi khỏi người cô, sau đó cô nghe láng máng tiếng kéo khóa quần jean, sau đó cảm nhận được phần cơ thể từ lưng trở xuống của cậu ta có động tĩnh. “Cậu làm trò gì đấy?”, cô ngây ngô hỏi.

“Im ngay, còn dám hỏi nữa, đều là cậu hại đấy”, giọng của Trình Tranh lộ chút vẻ kì quái.

Sống đến hai mươi tuổi rồi, nếu đến cả việc đang diễn ra lúc này là cái gì cô cũng không biết thì Tô Vận Cẩm quả thật quá ngô nghê. Trong tích tắc cô đã hiểu ra, cảm giác như mạch máu trong cả cơ thể đều vỡ tung, vội vã nhắm mắt lại, không động cựa gì. Thế nhưng hai người áp sát vào nhau đến thế, mọi động tĩnh trên cơ thể cậu ta khó tránh lan sang người cô, cũng may là người cậu ta rất nhanh đã rung dữ dội, từ cổ họng phát ra tiếng rên khẽ, sau đó cả người thả lỏng phủ phục trên người cô. Vài phút trôi qua, mới uể oải chống người dậy, vươn sang lấy hộp khăn giấy ở bên bàn trà, xốc lại mình mẩy áo quần.

Tô Vận Cẩm định chờ cậu ta xong xuôi mới lại mở mắt ra, không ngờ đột nhiên cậu ta vỗ vỗ vảo chân cô, thét lên: “Thôi chết, hỏng rồi”. Tô Vận Cẩm sợ quá giật bắn lên, vừa lúc trông thấy cậu ta cúi đầu xuống. Thực ra Trình Tranh trông thấy cô bắn người thì cũng có chút ngượng ngùng, đang định quay người đi đối lưng vào cô, ai ngờ động tác của cô nhanh hơn, cô rú lên một tiếng, không kịp nghĩ ngợi gì, tiện tay rút một chiếc gối ôm trên sofa, nhét vào giữa hai chân Trình Tranh che kín lại, sau đó hai tay vội vã đưa lên bịt mắt.

Trình Tranh bị hành động của cô làm cho kinh hãi đến sững sờ, một chốc mới gầm lên: “Cậu bị điên hay sao thế?”.

Tô Vận Cẩm không chịu lép vế, mở mắt ra nói: “Cậu mới điên, đồ thô bạo. Vừa rồi cậu kêu gào cái gì?”.

Trình Tranh ném cái gối ôm ra, lạnh lùng nói: “nhìn quần của cậu kia kìa”.

Tô Vận Cẩm cúi đầu nhìn xuống, một chộ trên đùi vừa nãy áp sátvào cậu ta bỗng có một vết gì đó dấp dính, không nén nổi sợ hãi.

Trình Tranh ở trong nhà vệ sinh tắm táp một luợt, lúc đã sạch sẽ sảng khoái bước ra ngoài một lần nữa, thì phát hiện ra Tô Vận Cẩm vẫn còn đang cúi đầu cứng nhắc lấy giấy kì cọ vết ở quần, sắc mặt nhăn nhó đến cùng cực.

“Đừng lau nữa, cậu đã lau lấy mười mấy phút rồi, quần cũng bị chà rách cả rồi”. Cậu ta vui vẻ thư thái ngồi xuống cạnh cô.

Tô Vận Cẩm không thèm ngó cậu ta, nhấc người ra xa một chút, không có ý định ngừng động tác đang thực hiện trên tay. Cô ghê tởm quá, ghê tởm đến mức cô bắt đầu có chút khing bỉ bản thân mình.

“Tôi cũng không phải là cố ý đâu”, cậu ta cơ hồ có vẻ ngượng nghịu, xoa má mình rên rỉ. “Cậu đánh tôi đau quá!”.

“Tôi hận không thể đánh chết cậu được”, Tô Vận Cẩm như từ kẽ răng rít lên câu này.

“Đánh tôi cậu không đau lòng một chút nào hay sao?”, Trình Tranh bắt lấy tay Tô Vận Cẩm định đưa lên áp vào mặt mình. “Cậu sờ mà xem, sưng thật rồi, không lừa cậu đâu!”.

Tô Vận Cẩm mặt lanh như băng, không hề có ý cười đàu với cậu ta, trông thấy bộ dạng này của cô, trong lòng Trình Tranh thực sự cũng có chút e ngại, sợ rằng bàn tay mà mình nắm lấy kia lại giáng cho một cái tát nữa. Cô này dữ lên thì có việc gì không làm nổi cơ chứ, mặt lại hứng lên một chặp nữa thì cũng chẳng dễ chịu gì.

Thế nên, cậu chỉ đành thẹn thùng hỏi, “Ờ, mà cậu với Thẩm Cư An xong rồi đầy à? Tôi biết thừa là sẽ như thế mà, thực ra việc này cũng chẳng có liên quan gì đến tôi...Ơ, cậu lại im thin thít rồi, nói một câu có được không, tôi không thích nhất là cái bộ dạng gặp việc gì cũng không hé miệng nột câu của cậu đấy”.

Tô Vận Cẩm ném mấy tờ khăn giấy đã lau đi, đứng dậy, “Tôi chẳng cần cậu phải thích”.

“Thế cậu muốn ai thích đây, Thẩm Cư An hay sao? Chỉ e rằng anh ta chẳng đến nỗi tình nồng không đổi như cậu hy vọng thôi.” Trình Tranh cũng đứng lên theo.

Tô Vận Cẩm cười nhạt: “Không có Thẩm Cư An cũng không đến lượt cậu”.

Câu nói này khiến cho Trình Tranh bị kích động mạnh, “Tôi vẫn không hiểu nổi, tôi có chỗ nào không xứng với cậu!”.

“Cái tính nết này của cậu một khi không thay đổi, thì...”, Tô Vận Cẩm nói được một nửa thì đổi giọng, lắc đầu bảo: “Thôi đi, cậu cũng chẳng cần thay đổi làm gì, tóm lại một câu, cậu là cậu, tôi là tôi, về sau cậu đừng đến tìm tôi nữa”. Cô nói đoạn bước ra phía cửa.

“Tính nết của tôi làm sao, chí ít thì tôi cũng chẳng bụng nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo như cậu”, Trình Tranh đứng nguyên chỗ cũ đáp trả một câu.

Tô Vận Cẩm thở dài: “Cậu về đi”. Không đợi cậu ta đáp lại, đã liền bước ra khỏi cửa.

“Cút đi, cút đi, cậu nghĩ là cậu ghê gớm đấy à?”, giọng cậu ta từ dau lưng vang đến.

Trình Tranh bay chuyến chiều tối, Tô Vận Cẩm không ra tiễn cậu ta.

Tối hôm ấy, ký túc xá đã tắt hết đèn, Tô Vận Cẩm mới nhận được điện thoại của Trình Tranh, bên kia một màn âm thanh huyên náo, giọng của cậu ta như thể truyền tới từ một nơi nào xa xôi lắm: “...Nếu tôi nói tôi có thể thay đổi, thì cậu sẽ thừa nhận chứ, là thực ra trong lòng cậu cũng yêu tôi, một chút thôi cũng được, được không?”.

Tô Vận Cẩm siết chặt tay nghe trong bóng tối, không để tâm đến lời truy vấn riết róng của cậu ta.

Được không? Được không...
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:11:28 | Xem tất
Mối tình chợt đến chợt đi cũa Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An khiến những người xung quanh phải kinh ngạc một phen, thế nhưng tình cảm của sinh viên tốt nghiệp luôn sớm nở tối tàn, thấy nhiều rồi, hai đương sự thì không giải thích gì thêm, nên cũng không cho là lạ lẫm nữa.
Tô Vận Cẩm cảm thấy vô cùng trống rỗng, cũng không nói cho rõ được có phải là đau lòng không. Sau lần đó, lúc gặp Thẩm Cư An lần đầu tiên trong khoa, trong lòng cô phần nhiều là sượng sùng. Thế nhưng Thẩm Cư An thì lại hào hứng vui vẻ chào hỏi cô: “Vận Cẩm, mấy hôm nay không gặp, em ổn chứ?”.

Tô Vận Cẩm cúi đầu lí nhí mấy câu.

“Anh nghĩ bọn mình vẫn là bạn”, anh cười cười nhìn cô.

Trông thấy nụ cười vô tư thoải mái của anh, Tô Vận Cẩm bỗng cảm thấy hổ thẹn vì thói nhỏ mọn của mình, vội vàng cười đáp lại.

Quãng đời năm thứ hai đại học cũng theo bước Thẩm Cư An tốt nghiệp rời khỏi trườngmà trở thành quá khứ, đợt nghỉ hè cô định như Mạc Úc Hoa ở lại trường tìm thêm công việc, ai ngờ mẹ gọi điện giục cô về nhà. Cô ban đầu định hỏi ngay trên điện thoại xem là việc gì, mẹ cô cứ từ chối không chịu đáp, chỉ bảo cô về nhà sẽ nói.

Thế nên Tô Vận Cẩm ngồi tàu mười mấy tiếng đồng hồ về đến nhà, lo lắng mẹ gặp chuyên gì, vừa đặt đồ đạc xuống là kéo mẹ ra hỏi ngay nguồn cơn. Thế nhưng, mẹ không như bình thường, cứ ấp a ấp úng, vẻ ửng đỏ đã lâu không thấy lại xuất hiện trên khuôn mặt hơi đấy đặn của bà. Mất nửa ngày Tô Vận Cẩm mới làm rõ được mọi sự. Hóa ra mẹ cô làm nhân viên thời vụ ở xưởng may mặc đã có lần nhắc tới, ông chủ nghe nói khi xưa trong đơn vị bà làm kế toán, thế nên điều bà lên làm tính toán sổ sách, sau khi một hai qua lại, mẹ Tô Vận Cẩm với ông chủ kia lại nhen nhóm lửa lòng. Ông chủ xưởng may kém mẹ Tô Vận Cẩm một tuổi, đã ly hôn., cũng có một đứa con gái, gần đây nêu lên ý định muốn kết hôn với mẹ cô, đó cũng là nguyên do mẹ gấp gáp gọi Tô Vận Cẩm về nhà.

Trông thấy dáng vẻ vừa mong chờ vưa căng thẳng của mẹ, Tô Vận Cẩm nghĩ bụng, mình có quyền gì mà phản đối mẹ tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân chứ? Mẹ cũng đã hơn bốn mười tuổi rồi, cơ hội như thế này ắt sẽ chẳng có nhiều. Vậy nên cô ôm choàng lấy người mẹ còn đang luống cuống tay chân, chỉ nói đúng một câu: “Con tin là bố cũng sẽ giống như con, hy vọng mẹ được hạnh phúc”.

Cô lại trông thấy những giọt lệ trong mắt mẹ, có điều lần này là vì vui sướng.

Tô Vận Cẩm thực lòng vui mừng thay mẹ, thế nhưng đến buổi tối, một mình nằm trên giuờng, thứ cảm giác cô đơn vò võ cứ trỗi dậy. Mẹ cuối cùng cũng có nơi nương náu của riêng mình, mẹ sẽ có một tổ ấm mới thuộc về mẹ và người đàn ông khác, chỉ còn lại cô trơ trọi một thân một mình, lạnh lẽo đến thế, vốn nghĩ rằng có thể bình yên nương tựa bên Thẩm Cư An , chỉ tiếc nỗi, ngưởi con trai tốt đẹp đến thế cô chẳng có phúc phận.

Sau đó, dưới sự dàn xếp của mẹ, Tô Vận Cẩm cũng găp người đàn ông kia mấy lượt. Khác với vẻ thư sinh nho nhã của bố cô, ông hiền lành chất phác, dáng vẻ hơi già hơn so với tuổi tác, hình như củng không học hành gí nhiểu lắm, nhưng có thể thấy ngay ông đối với mẹ cô hết sức chăm chút, vậy là đủ rồi. Tô Vận Cẩm thuận theo gọi ông là dượng, ông xoa tay, mừng vui tới nỗi chỉ biết cười.

Trở ngại duy nhất đã không còn nữa, hôn sự cứ thế mà tiến hành, ban đầu mẹ cô chỉ lẳng lặng đi đăng kí cho xong việc, nhưng phái bên kia nhất quyết phải tổ chức nghi lễ cho bà, kể cả giản dị khiêm tốn cũng được, về điểm này, Tô Vận Cẩm tỏ ý tán đồng, rồi liền xắn tay vào lo liểu hỉ sự cùng mẹ.

Hai ngày trước đám cưới, Tô Vận Cẩm cùng mẹ lễ mễ xách túi to túi nhỏ vừa sắm về đến khu tập thể của trường nơi hai mẹ con ở, đã nghe thấy cô Lý ở tầng một chạy ra đón, cười tươi như hoa bảo: “Vẫn Cẩm, cháu xem ai đến kìa”.

Đang rầu rĩ, cái bóng dáng cô không thể quen thuộc hơn được đã từ trong nhà cô Lý bước ra.
Tô Vận Cẩm âm thầm kêu khổ: “Cậu đến nhà tôi làm gì?”.

“Vận Cẩm, cháu cũng hay thật đấy, bạn trai đến cũng không ở nhà mà đón, A Tranh đợi cháu cả nửa ngày rồi”.

“Cô Lý ơi, không sao đâu ạ, cháu đợi cô ấy cũng là đúng thôi mà, với lại nếu cháu không đợi Vận Cẩm, làm sao được uống trà ngon như thế ở nhà cô được”.

Cô Lý cười tít mắt, chẳng nói được cậu nào.

Tô Vận Cẩm khóc dở mếu dở nhìn cảnh đấy, cái con người này thật là biết vờ vịt, nịnh bợ làm cho cô Lý nổi danh vì chao chát nanh nọc khắp tầng ngang dảy dọc khu này cũng phải vui mừng như vớ được vàng, lại còn mở miện là “A Tranh”, cô nghe mà trong bụng cũng thấy rùng mình.

“Vận Cẩm, cậu ấy là...”. mẹ cô thắc mắc một hồi, săm soi Trình Tranh hỏi.

“Cháu chào cô, cháu là...bạn hồi trung học của Vận Cẩm ạ”. Trình Tranh vội vã bước lên trước để chào, cái ám thị thực hư lẫn lộn trong câu nói ấy hoàn toàn có thể đem lại tác dụng gâu hiểu lầm.

Cô Lý đón lời: “Thằng bé này đúng là da mặt mỏng, vẫn còn ngượng nghịu. Tôi bảo mẹ con Vận Cẩm này, Vận Cẩm nhà chị đúng là tu được phúc khí lớn, A Tranh không những đẹp trai, tính tình ngoan ngoãn mà cón là sinh viên xuất sắc của Đại học Q nữa kìa”.

Ánh mắt mẽ Vận Cẩm nhìn vào Trình Tranh có ý mừng rỡ, lông mày lưỡi mác, mắt sáng tựa sao cùng với phong thái được giáo duc65 cẩn thận toát ra từ củ chỉ hành động của Trình Tranh đã đem lại cho bà ấn tượng đầu tiên tốt đẹp, thêm cả cô Lý nói vào như thế nữa, chẳng có bà mẹ nào có thể ghét bỏ cậu con rể tương lai ưu tú tứng này.

Tại sao không thể dùng ý nghĩ để bắt một người nào đó biến mất nhỉ, Tô Vận Cẩm hận không thể khiến cho Trình Tranh lập tức hóa thành mây khói ngay trước mắt cô. Cậu ta cười cười quay lại nhìn cô, dường có ngàn vạn lời muốn tỏ, nhưng như Tô Vận Cẩm thấy, điệu bộ ấy rõ ràng đang nói: “Cậu đáng tôi đi, có giỏi thì cậu đánh tôi đi”.

“Có gì thì về nhà nói tiếp”. Nhìn dáng vẻ của mẹ, Vận Cẩm biết ngay là bà đã tự động coi giao tiếp bằng ánh mắt giữa hai người này là đầu mày cuối mắt đưa tình.

Trình Tranh cười mủm mỉm tạm biệt cô Lý xong xuôi, liền theo Tô Vận Cẩm đang rầu rĩ ủ ê lên nhà.

Lên đến nhà, tranh thủ khoảng giữa lúc rót trà cho Trình Tranh, mẹ Vận Cẩm kéo cô vào bếp, khẽ hỏi: “Vận Cẩm, sao con có bạn trai mà không kể cho mẹ biết?”. Tô Vận Cẩm ngó lên tần nhà, “Đã bào là bạn học hồi cấp III mà”.

“Lại còn dối mẹ nữa phải không? Làm gì có chuyện một đứa con trai học cùng cấp III lại vượt đường xa như thế đến tận nhà mình tìm con?”, mẹ nói giọng trách móc, liền nagy sau đó lại tỏ vẻ vui mừng: “Thế này cũng tốt, mẹ lúc nào cũng cảm thấy không phải với con, sợ trong lòng con cảm thấy cô đơn, giờ có người chăm sóc con rồi, mẹ ít nhiều cũng yên tâm được đôi phần”.
Tô Vận Cẩm không nói gì, dù ban đầu có bao nhiêu lời biện giải đi nữa, nhưng sau khi nghe mẹ nói những lời này xong, cô làm sao có thể nhẫn tâm khiến mẹ thất vọng được.

Cô quay trở ra phòng khách, vừa lúc trông thấy Trình Tranh nhìn tứ phía, dó xét chung quanh. Tô Vận Cẩm chẳng thiến ý gì đưa trà cho cậu ta, nói một câu: “Quen ở nhà cao cửa rộng rồi, chắc chưa bao giờ thấy cái nhà nào trống huếch trống hoác như thế này nhỉ”.

Trình Tranh đón lấy tách trà, hớp ngay một ngụm, nòi: “Không phải đâu, nhà tôi thực ra ở trong khu tập thể viện thiết kế của bố tôi, chẳng phải nhà cao cữa rộng gì cho cam. Vận Cẩm, nhà cậu thu xếp tươm tất sạch sẽ quá, thấy ngay là mẹ cậu bình thường rất chăm chút, tỉ mẩn”.

“Làm gì có”, mẹ Vận Cẩm vừa vui vừa ngượng. “Hai đứa cứ ngồi đây, xem ti vi đã, cô đi làm cơn cho hai đứa ăn”.

Bóng mẹ vừa khuất vào bếp, Tô Vận Cẩm lập tức hạ thấp giõng bảo: “Cậu cứ vờ vịt đi, vờ vịt đủ rồi thì cuốn gói cho mau”.

Trình Tranh cũng khẽ giọng bảo: “Sao nhà cậu lại dán chữ Hỉ, không phải mẹ cậu sớm biết tô sẽ đến, nên chuẩn bị để ngay lập tức cho chúng mình vào động phòng đấy chứ?”.

Vì sợ kinh động đến mẹ, Tô Vận Cẩm hận không thể lấy cả cốc nước nóng mà hắt vào bản mặt đáng ghét đấy. Cô cắn răng, có đôi chút ngượng nghịu, bảo rằng: “Là hôn sự của mẹ tôi, mẹ chuẩn bị tái hôn”. Vốn đã chuẩn bị sắn tâm lý sẽ nghe thấy tiếng cười nhạo của cậu ta, ai ngờ Trình Tranh chỉ “Ờ...” một tiếng, cả khuôn mặt tỏ vẻ “hóa ra là thế”.

Cơm mẹ chuẩn bị rất nhanh chóng đã bày ra bàn, thịnh soạn hơn bình thường rất nhiều, mẹ lại còn gắp thức ăn cho Trình Tranh liên tục.

Tô Vận Cẩm ăn không thấy ngon, chỉ gảy gót máy miếng, rồi bảo với Trình Tranh: “Cậu ăn nhanh chút, buổi chiều chỉ có một chuyến xe lên tỉnh thôi, muộn là ra bắt không kịp đâu”.

Trình Tranh nghe thấy, đặt bát đũa xuống, nhìn sang mẹ Tô Vận Cẩm nói: “Cô ơi, cháu đến vừa đẹp lúc, không biết có thể ở lại tham dự... dạ... tham dự đám cười của cô được không ạ?”. Cậu thu chân lại, không kịp để cho Vận Cẩm kịp lén lút đá thật mạnh.

Gương mặt mẹ Vận Cẩm đỏ bừng lên, vội vàng nói: “Nói gì thế, thực ra chỉ là một lễ thành hôn rất giản dị thôi mà, đằng nào thì họ hàng thân thích của bên này cũng ít, cháu đến vừa hay, ở lại đi, chỉ e chỗ chúng tôi quá sơ sài, cháu không quen”.

“Không đâu ạ”. Trình Tranh cầu được ước thấy cười toe, nhân lúc mẹ Vận Cẩm không để ý, anh chàng ngó sang Tô Vận Cẩm đang hoàn toàn không nói được lời nào, hất hất càm thị uy.

(Hết chương 8)
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:13:12 | Xem tất
CHƯƠNG 9 : HÃY THỨ LỖI VÌ EM ÍCH KỶ



Tham dự hôn lễ của chính mẹ mình sẽ có cảm giác ra sao? E rằng số người có thể nếm trải cảm giác này không nhiều. Đêm trước ngày cưới, mẹ đã ngủ say sau một ngày tất bật bận rộn, giữa tiếng thở đã đều đặn của mẹ, ý thức của Tô Vận Cẩm lại tỉnh táo đến mức khiến chính cô thấy khó chịu.

Vì phải nhường phòng cho Trình Tranh nên Tô Vận Cẩm hai đêm nay đều ngủ cùng mẹ. Cô không dám xoay ngang xoay dọc, sợ nỗi bức bối chẳng yên của mình sẽ kinh động đến người mẹ cả trong giấc mơ cũng lộ nét cười, thực tình không thể nào ngủ được, chỉ đành nhón chân nhón tay bò dậy khỏi giường, ra phòng khách rót một cốc nước. Đến lúc sức nóng của nước xuyên qua lớp thủy tinh lan sang lòng bàn tay cô, cô mới cảm thấy mình cuối cùng cũng đã nắm chắc một thưa đồ vật có thật nào đó.

Ban đên ở khu nhà nhỏ bé hẻo lánh nay, đến ánh đèn cũng theo con người vào giấc ngủ, tứ bề chỉ là một màn tĩnh mịch mênh mang không bờ bến, Tô Vận Cẩm khẽ khàng ngồi lên chiếc sofa đã cũ sờn, không bật đèn lên, bóng tối không trông rõ khiến cô ngỡ ngàng rằng bố vẫn còn ngồi ngay cạnh bên. Tình cảm son sắt quấn quýt của bố và mẹ đã từng là điều cô ngưỡng mộ nhất, hóa ra, cái gì cũng sẽ đổi thay, trên thế gian này có gì là vĩnh hằng đây?

Bỗng Tô Vận Cẩm thấy cữa gian phòng nhỏ có tiếng động khe khẽ, xem ra cũng có người hệt như cô đêm khuya còn chưa ngủ. Đôi mắt Tô Vận Cẩm dần dà thích ứng với bóng tối đã thấy Trình Tranh đứng ở cửa phòng ra dấu tay với cô, cô nghĩ ngợi một chút, đặt cốc nước xuống, theo cậu ta bước ra chỗ ban công nho nhỏ của căn nhà.

Tô Vận Cẩm trông khuôn mặt nghiêng chìm trong bóng tối của Trình Tranh , im lìm chờ cậu ta lên tiếng.

Trình Tranh nói: “Cậu cũng không ngủ được à?”.

“Việc gì phải dùng chữ “cũng” này?”. Ý của cô là, người thân duy nhất ngày mai sẽ cùng một người khác hợp thành gia đình mới, nhưng người đó đâu phải là cậu ta, cậu ta không có lý do gì để mà mất ngủ hết.

Cậu thốt nhiên cúi mặt cười một tiếng, nhẹ nhàng bảo: “Vận Cẩm, tôi ngủ trên gối của cậu, lúc trở mình còn tìm thấy mấy sợi tóc vương lại của cậu nữa, cậu nghĩ mà xem, đấy là chỗ cậu đã nằm ngủ, cho dù cậu không ở đấy nữa, nó vẫn còn lưu lại hơi ấm của cậu, như thế thật là hay”.

Tô Vận Cẩm xì giọng: “Nửa đêm gà gáy, cậu kiếm tôi để nói mấy thứ không đứng đắn này sa?”.

Trình Tranh dựa người lên lan can xi măng, “Cậu cứ nghe tôi nói hết đã. Lúc tôi còn rất nhỏ, có một lần, mẹ trêu đùa tôi, bào là: “A Tranh, đợi đến lúc con lớn rồi, mẹ có thể giao toàn bộ sản nghiệp cho con”. Tôi liền hỏi: “Mẹ cho con hết mọi thứ rồi, thế mẹ cần cái gì?”. Mẹ bảo: “Đến lúc con lớn lên, bố mẹ đếu gia rồi, cái gì cũng không cần nữa”, tôi lại hỏi tiếp: “Thế sau khi già sẽ thế nào hả mẹ?”. Mẹ nói: “Sẽ ra đi”. Thế là tôi khóc ầm lên ngay. Tôi không muốn lớn lên, không muốn bố mẹ già đi, khôn muốn bố mẹ ra đi. Mẹ chẳng phải biết làm thế nào, nhưng mẹ vẫn bảo: “Bất kể con có bằng lòng hay không, cuối cùng mọi người đều sẽ ra đi”. Khi lớn lên rồi, tôi mới nghĩ, mẹ tôi nói đúng, người sẽ ở cạnh cậu đến tận cung cuộc đời này vĩnh viễn chỉ có chính bản thân cậu mà thôi, thế nhưng dấu tích của những người đã từng bầu bạn bên cậu thì sẽ mãi mãi chẳng bao giờ biến mất được”.

“Tôi có thể coi là cậu đang an ủi tôi không?”.

Trình Tranh cười: “Chì là tôi nhìn không quen nổi cái bộ dạng như cún con bị bỏ rơi của cậu thôi”.

“Cậu sẽ không hiểu tâm trạng của tôi đâu”. Bố không còn trên đời nữa rồi, mẹ chính là người thân duy nhất của cô. Đúng thế, bất kể mẹ có nên duyên với người khác hay không, tình máu mủ cốt nhục không thể thay đổi được, nhưng mẹ không còn chỉ thuộc về một mình Tô Vận Cẩm nữa, không còn chỉ thuộc về mái ấm của mấy người bọn họ nữa rồi.

“Tô Vận Cẩm, đừng vội võ đoán như thế, cậu không phải là tôi sao biết được la tôi không hiểu. Có thể tôi không phải chịu nhiểu khổ cực như cậu, nhưng bất kể người xuất thân từ nơi nào, nghèo hèn hay giàu có, cái mong đợi yêu và được yêu chẳng hề khác nhau, cậu cũng đừng lấy lý do này ra nói là chúng mình không hợp nhau, công bằng với tôi chút đi”.

Trong trí nhớ của Tô Vận Cẩm, dường như đây là lần trò chuyện ôn hòa bình tĩnh đầu tiên giữa cô và Trình Tranh,

Có lẽ là vì mệt mỏi, có rất nhiều điều bình thường không bằng lòng nói ra giờ đầu đã thốt ra hết.

“Thế nào là công bằng, Trình Tranh? Tại sao cậu lại yêu tôi, tôi bắt buộc lại phải đáp lại? Những chuyện trước đây có thể không nói, thế nhưng cậu nổi cơn nổi cớ đến trường tìm tôi, thậm chí còn mò đến tận nhà tôi, năm lần bảy lượt làm đảo lộn hết cuộc sống đang yên lành của tôi, trước nay cậu chưa từng hỏi xem tôi có muốn hay có bằng lòng tiếp nhận không, cứ thế đem tình cảm của cậu áp đặt lên tôi, đấy là cái công bằng cảu cậu đấy ư?”.

Xưa nay chưa từng có ai nói những lời thế này với Trình Tranh, từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen có được những thứ người khác phải ngưỡng mộ, gia cảnh tốt, diện mạo hơn người, thành tích xuất sắc, những thứ này quá dễ dàng thuộc về cậu, chỉ có cậu không muốn, chứ ít khi có thứ gì cậu không đạt được, thế nên một khi cậu đã khát khao có được một thứ gì đó, liền đương nhiên thấy cảm thấy mình phải sở hữu được nó.

“Tôi cho là chí ít cậu cũng có chút tình cảm với tôi”.

“Tôi chỉ là một người bình thường, có một người con trai như cậu đây từng yêu tôi, có lẽ đến già nhớ lại tôi vẫn cảm thấy may mắn. Nhưng tôi với cậu mà ở bên nhau thì khổ sở lắm, thứ tình yêu mà tôi mong muốn phải là bình đẳng, thế mà cái tôn trọng tối thiểu dành cho tôi cậu cũng không làm nổi... Cậu đừng vội, tôi biết là cậu cũng đã gắng hết sức đối tốt với tôi, cậu không có ý ở trên cao ngó xuống, chỉ là mặt sàn ở phía dưới mà chân chúng ta đứng lên đã không cùng một mức với nhau rồi, tôi không muốn bắt bản thân mình mệt mỏi đến thế, thế nên Cư An nói đúng, tôi không dám yêu cậu. Hôm đó cậu hỏi, nếu cậu bằng lòng sửa đổi tính nết của cậu, chúng ta có khả năng nào không, câu trả lời của tôi là: Cậu không cần phải vì tôi mà thay đổi, cậu rất tốt, chỉ là không phù hợp với tôi. Nếu có thể gặp một người phù hợp hơn với cậu, ví dụ như Mạnh Tuyết chẳng hạn, hay như ai đó khác, cậu nhất định sẽ hạnh phúc”.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 25-9-2011 14:14:24 | Xem tất
“Nói nhảm!”. Trình Tranh cười châm chọc, nhưng lại phát hiện ra mỗi phân mỗi tấc trên khuôn mặt đều trở nên cứng đờ. “Thế nào là không dám yêu tôi chứ, chẳng qua là vì cậu sợ trả giá, thế nên không dám thử, cậu chỉ la đồ ích kỷ”.

Tô Vận Cẩm bình tĩnh gật đầu: “Đúng, tôi ích kỷ, thế nên tôi sẽ không thử, cậu hiểu là tốt”.



Đám cưới của mẹ diễn ra trong không khí giản dị mà vui vẻ, ngày hôm ấy họ hàng thân thích cùng bạn bè của hai nhà trai gái đều tới dự không ít, giữa cái rộn ràng hòa thuận ấy, chẳng ai phát hiện ra sự xa cách lạ lùng giữa một đôi nam nữ trẻ trung. Trình Tranh xuất hiện với tư cách bạn trai của Vận Cẩm hẳn nhiên là nhận được sụ khen ngợi tán tụng từ phía người thân bạn hữu, đặc biệt là bà ngoại của Vận Cẩm, cụ già hơn tám mươi tuổi, tọa trên ghế nắm tay Trình Tranh nhất quyết không chịu buông ra. Trình Tranh không muốn đụng mặt nhiều với Tô Vận Cẩm, nên vui với cảnh quanh quẩn quanh bà, ai ngờ cụ nằng nặc đòi tìm Vận Cẩm ra, hai tay nắm chặt bàn tay bọn họ, nói liền một mạch: “A tranh ấy à, anh chàng nay tốt lắm”.

Tô Vận Cẩm dở khóc dở cười, bà ngoại bị đục thủy tinh thể mấy năm nay, đến mặt mũi của người ta cũng nhận không rõ, làm sao biết được anh ta tốt đẹp ra sao. Thế nên cô ngồi xuống bên cạnh bà, nửa đùa nửa thật hỏi: “Bà ngoại ơi, bà nói xem cậu ta tốt ở đâu?”.

Cụ bà vui náo nức bảo: “Cậu ta chẳng phải là Trần Chân hay sao? Trần Chân là người tốt mà, giúp Hoắc Nguyên Giá đánh bại người Nhật...”. Tô Vận Cẩm không nhịn được phá lên cười, Trình Tranh há nửa miệng, hoàn toàn không thể nói gì. Cười thì cười, bà ngoại vận trịnh trọng nắm tay hai đứa cháu đan vào nhau, bảo rằng: “Bà già rồi, không còn biết sống được mấy năm nữa, nếu hai đứa kết hôn, bà ngoại vẫn còn sống, nhất định phải đích thân đến báo cho bà biết đấy nhé”. Trình Tranh nhìn Tô Vận Cẩm không nói, Tô Vận Cẩm thì dùng tay còn lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà ngoại, dỗ dành hứa hẹn rằng: “Bà ơi, bà yên lòng, nhất định sẽ thế ạ”. Trông thấy bà hài lòng, nở nụ cười tươi như hoa, Tô Vận Cẩm trong lòng lặng lẽ nói: “Con xin lỗi, bà ngoại, có thể sẽ chẳng bao giờ có ngày ấy đâu”.

Một ngày sau khi đám cưới mẹ Vận Cẩm xong xuôi, Trình Tranh về nhà ở trên tỉnh, sau đó không lâu, Tô Vận Cẩm cũng trở lại trường. Mẹ cô đương nhiên chuyển sang nhà chồng, Tô Vận Cẩm cũng sang ở cùng mấy ngày. Diều kiện nhà bên đó so với căn nhà cũ của gia đình cô đương nhiên không thể đem ra mà so bì với nhau được, dượng đối Tô Vận Cẩm rất quan tâm, nhưng cái quan tâm ấy luôn mang vẻ chùng mực rón rén. Tô Vận Cẩm cảm thấy thấm thía thân phận làm khách trong nhà, nếu đã là khách, thì không nên ở lại lâu.

Sau khi năm thứ ba bắt đầu, cô bé con mà Tô Vận Cẩm làm gia sư kèm cặp cũng đã lên trung học cơ sở, Vận Cẩm cũng đã kết thúc sứ mệnh của mình. Vì mẹ cô và dượng cô đều không đồng ý cô xin vay học phí, nên khăng khăng đòi trả học phí và sinh hoạt phí cho cô, lời từ chối ban đầu của Tô Vận Cẩm khiến mẹ cô rớt nước mắt, bà khóc bảo rằng: “Vận Cẩm, cứ coi như là làm cho lỏng dạ mẹ dễ chịu hơn một chút đi con”. Tô Vận Cẩm cũng không phải là người cố chấp, cô biết trong lúc như thế này thì chấp nhận chính là quyết định tốt đẹp với tất cả mọi người.

Áp lực cuộc sống không còn ghê gớm như xưa, thời gian của Tô Vận Cẩm cũng bắt đầu dư dả thêm, công việc trong văn phòng khoa đã trở thành một thứ thói quen, có điều những khi vô thức ngẩng đầu lên, hko6ng còn nhìn thấy con người có nụ cười rạng ngời ấy nữa. Thẩm Cư An tốt nghiệp xong, nghe nói đã gia nhập Vĩnh Khải tất thuận lợi, một người đã từng khiến cô nghĩ đến đất trời vĩnh cửu, cuối cùng dần dà cũng mất liên lạc.

Còn Trình Tranh, trong khoảng thời gian trọn vẹn một năm ròng, cô không hề gặp lại cậu ta, dăm ba điều liên quan đến cậu ta, đều là qua Mạc Úc Hoa mà biết được, cũng không gì khác ngoài thông tin cậu ta đoạt giải trong cuộc thi thiết kế này kia. Cậu ta trước nay vẫn luôn xuất sắc, rời xa cô rồi, cậu ta vẫn cứ là chàng công tử Trình Tranh có trong tay hết thảy, có lẽ cậu ta cũng sẽ dần dà quên cô, người con gái cậu ta đã từng yêu, nhưng lại chỉ mang đến cho cậu ta không gì khác ngoài nỗi thất vọng.

Đến mùa xuâm năn thư tư, dịch SARS đột ngột như từ trên trời rơi xuống lan rộng cả nước. Các thành phố lớn có mật độ dân cư đông đúc trờ thành những khu dịch bệnh trầm trọng. Thành phố nơi Tô Vận Cẩm đang ở cũng không phải là ngoại lệ. Số người mắc bệnh không ngừng tăng cao cùng với bóng đen của chết chóc khiến cho lòng người kinh hoảng, sức người đứng trước tai họa và bệnh dịch trở nên yếu ớt vô cùng.

Trường Tô Vận Cẩm cũng không phải là chốn trú ngụ an toàn. Từ khi một nữ sinh năm thứ hai sang mọt thành phố khác thăm bạn trai trở về cứ sốt cao liên miên không dứt, được đưa vào bện viện xác nhận đúng là nhiễm SARS, cả trường đã rơi vào cơn khủng hoảng, cùng với việc thêm vài sinh viên nữa do có triệu chứng sốt nóng, lần lượt bị cách ly, bầu không khí bất an này đã lên tới đỉnh diểm. Trường học áp dụng một loạt biện pháp ứn phó khẩn cấp, nghiếm khắc hạn chế đi ra ngoài trường, hằng ngày đều phái người phụ trách đi xem xét các phòng, ký túc xá thì phun thuốc tiêu độc, kiểm tra thân nhiệt, thế mà cơ hồ vẫn chưa ngăn được tâm lý hoảng sợ của mọi người. Tin đồntrong trường lan đi hết đợt này đến đợt khác. Đến cả Tiểu Văn trong phòng Tô Vận Cẩm có tiếp xúc ở khoảng cách gần với nữ sing bị nhiễm SARS kia, cũng đã bị đưa vào trạm xá nhà trường đẻ cách ly theo dõi. Căn phòng vốn sáu người giớ chỉ còn lại năm. Ngoài Tô Vận Cẩm ra, bốn bạn còn lại đều căng thẳng quá mức, suốt ngày ôm lấy điện thoại – thứ công cụ duy nhất kết nối với thế giới bên ngoài – mà nói chuyện không ngừng nghỉ. Bố mẹ, họ hàng, người yêu, bãn bè của mỗi người bọn họ cũng nườm nượp gọi điện đến hỏi han sốt sắng.

Trong lòng Tô Vận Cẩm không phải không lo âu, bạn bè cô không nhiều, thân thích thường liên lạc cũng chẳng bao nhiêu, người duy nhát có thể bận tâm chỉ có mẹ. Bất kể ra sao, mẹ cũng phải gọi điện một lần cho cô chứ, thế mà, bao nhiêu ngày rồi, cô vẫn chưa hề nhận được một cú điện thoại nào cho mình hết. Cô không có di động, thế nên cứ ngờ rằng vì đường dây điện thoại trong ký túc xá bị bận suốt ngày, mẹ gọi cũng không được, khó khăn lắm mới tìm được cớ hội điện thoại rảnh rỗi chút ít, bèn chủ động gọi theo số nhà “bên kia” của mẹ, liên tiếp mấy lượt đều không ai trả lời. Tô Vận Cẩm vừa lo lắng vừa thắc mắc, mẹ bây giờ hoàn toàn là nội trợ gia đình, không có lý do gì mà lúc nào cũng vắng nhà, kể cả có xảy ra chuyện gỉ đi chăng nữa, cũng phải báo với cô một câu chứ? Đến lúc này cô mới chịu thua mà phát hiện ra rằng mình không có cả số điện thoại cầm tay của dượng.

Cô chống đỡ nỗi thấp thỏm cùng thất vọng ghê gớm, Tô Vận Cẩm lại gọi điện cho Mạc Úc Hoa. Bạn cùng phòng của Úc Hoa bảo với Tô Vận Cẩm , Mạc Úc Hoa mấy hôm nay trước ho hắng cả đêm, kèm theo sốt nhẹ, để đảm bảo ngăn ngửa dịch bệnh, cũng đã được đưa vào bệnh viện trực thuộc trường bọn họ.

Tô Vận Cẩm chưa lúc nào cảm thấy bơ vơ như thế này. Ban đêm, tiếng chuông điện thoại ở ký túc xá cứ vàng lên từng hồi từng hồi, mỗi lần bạn cùng phòng nhấc máy, cô đều nín thở, hy vọng được gọi ra nhận điện thoại là mình, mỗi lần lại đều không phải, lẽ nào đến cả mẹ cũng quên cô mất rồi?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách