Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: hahoangtn
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại - Xuất Bản] Hạt Cơ Bản | Michel Houellebecq ( Hoàn)

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 30-4-2015 00:21:31 | Xem tất
3.
Ham muốn tình dục chủ yếu có ở những cơ thể trẻ trung, và sự đầu tư ngày càng tăng vào lĩnh vực thời trang của những cô gái rất trẻ về bản chất chỉ là một sự quay trở lại cái tự nhiên, một sự quay trở lại sự thật của ham muốn tương đồng với sự trở về với sự thật của các giá cả đang bị đánh giá quá cao bất bình thường trên thị trường chứng khoán. Nó không ngăn cản phụ nữ ở độ tuổi vào những năm “quanh 1968” khi tuổi bốn mươi vụt đến, thấy mình ở trong một tình trạng khốn khổ. Thường thì đã ly hôn, họ không còn có thể đặt nhiều hy vọng vào hình thức sống gia đình - dù nồng nhiệt hay tệ bạc - đó nữa, mà thực ra họ cũng tham gia đẩy nhanh quá trình tan rã nó. Thuộc về một thế hệ - thế hệ đầu tiên ở mức độ đó - tuyên bố sự vượt trội của tuổi trẻ so với tuổi trưởng thành, họ không ngạc nhiên lắm khi đến lượt mình bị thế hệ sau đó khinh rẻ. Cuối cùng, sự tôn sùng thân xác mà họ đã cống hiến rất nhiều trong việc hình thành chỉ có thể, trong chừng mực sự già nua của thân thể, khiến họ cảm thấy cho chính mình một sự chán ngán ngày càng tăng - sự chán ngán tương đồng với sự chán ngán mà họ đọc được trong mắt người khác.

Ðàn ông ở tuổi họ nhìn chung cũng ở tình trạng tương tự, nhưng cái cộng đồng số phận đó không nhất thiết nảy sinh một sự liên kết giữa họ: tuổi bốn mươi đến, đàn ông phần lớn vẫn tìm kiếm những cô gái trẻ - và đôi khi thu hái được thành công, ít nhất với những người, xoay xở khéo léo trong trò chơi xã hội, đạt đến một thứ hạng trí thức, tài chính hay nổi tiếng nào đó; với tuyệt đại đa số phụ nữ, những năm trưởng thành thuộc về thất bại, thủ dâm và tủi nhục.

Là nơi ưu tiên tự do tình dục và thể hiện khoái lạc, Ðịa Ðiểm Thay Ðổi, một cách tự nhiên và hơn những nơi khác, phải trở thành địa điểm của thất vọng và cay đắng. Giã biệt những cơ thể ôm nhau ngoài nắng, dưới ánh trăng sáng tỏ! Giã biệt những tôn vinh đầy trụy lạc những cơ thể phủ đầy dầu ăn, dưới ánh nắng mặt trời chói chang! Những người ở độ tuổi bốn mươi thường than thở như vậy khi ngắm nhìn dương vật của mình kiệt sức và những ngấn thịt nhèo nhẽo trên người mình.

Vào năm 1987 những lớp học đầu tiên lấy cảm hứng một phần từ tôn giáo được hình thành ở Ðịa Ðiểm. Một cách tự nhiên, đạo Thiên chúa vẫn bị loại trừ; nhưng một sự huyền bí ngoại lai đủ mờ ảo có thể - với những con người về bản chất khá yếu đuối - hòa hợp với sự tôn thờ thân thể mà họ vẫn tiếp tục, chống lại tất cả những gì thuộc về lý trí. Các lớp học massage nhạy cảm hay giải phóng năng lượng hiển nhiên là vẫn tồn tại; nhưng người ta nhận ra ngày càng có nhiều quan tâm đến tử vi, bói toán, chiêm nghiệm về kiếp sống, những năng lượng thần bí. Những cuộc “gặp gỡ với Thiên thần” được tổ chức; người ta học cách cảm thấy sự phập phồng của những quả cầu pha lê. Ðạo saman Sibérie ghi dấu ấn vào năm 1991, khi kỳ học nhập môn trong một sweat lodge [6] với than hồng thiêng liêng đã làm chết một trong những người tham gia vì đau tim. Bài tập theo lối Mật tông - xát bộ phận sinh dục, tính linh khuếch tán và tự kỷ sâu sắc - thành công rất rực rỡ. Trong vài năm Ðịa Ðiểm - cũng giống như những nơi khác ở Pháp hay ở Tây Âu - tóm lại đã trở thành một trung tâm New Age khá thịnh hành, mà vẫn giữ được dấu ấn của chủ nghĩa hoan lạc và phóng đãng khá “sáu mươi tám” khiến nó trở nên độc đáo trên thị trường.

Sau bữa sáng Bruno quay trở lại lều mình, do dự không biết có nên thủ dâm không (hình ảnh mấy con bé vẫn còn rất sống động), và cuối cùng quyết định thôi không làm. Những đứa bé gái điên rồ đó hẳn là con cái của những người đàn bà thế hệ 68 mà người ta có thể gặp trong phạm vi trại với mật độ lớn. Một số trong những cô điếm già này, dù sao, cũng đã thành công trong việc tự tái tạo. Ðiều này khiến Bruno chìm đắm vào những suy tư mơ hồ nhưng không thoải mái tí nào. Anh mạnh tay mở cửa chiếc lều kiểu Eskimo bằng khóa éclair; trời xanh. Giữa những tán thông, những đám mây nhỏ trôi nổi như những đống tinh trùng; ngày hẳn sẽ đẹp lắm. Anh xem chương trình của tuần: anh chọn lựa chọn thứ nhất, Sáng tạo và thư giãn. Buổi sáng anh có thể chọn một trong ba phòng, kịch câm và kịch tâm lý, vẽ màu nước, viết văn. Kịch tâm lý thì thôi cảm ơn, anh đã đóng trong một cuối tuần tại một lâu đài gần Chantilly: các nữ trợ lý xã hội học trạc năm mươi tuổi lăn lộn trên những tấm thảm phòng tập thể dục và đòi được bố mình nựng; tốt hơn là nên tránh xa nó ra. Vẽ màu nước cũng hấp dẫn, nhưng sẽ phải ra ngoài trời: lăn lộn trong đống lá thông, giữa đám sâu bọ và tất cả những vấn đề đó, để vẽ mấy bức tranh xấu như hủi, liệu có đáng gì không?

Người nữ phụ trách phòng viết văn có mái tóc dài màu đen, một cái miệng rộng đậm màu son (loại người ta vẫn hay gọi là “miệng ống tẩu”); bà mặc một chiếc áo dài và một cái quần bó, tất cả đều màu đen. Một người đàn bà đẹp của lớp học. Dù sao cũng là một con điếm già, Bruno nghĩ khi đang cuộn mình lại, không biết ở đâu, trong cái vòng giới hạn bởi những người tham gia. Bên phải anh là một người đàn bà to béo tóc xám, cặp kính dày, nước da xỉn khủng khiếp đang thở phì phò. Người bà ta tỏa ra mùi rượu, mà mới mười rưỡi sáng.

«Ðể chào mừng sự có mặt của chúng ta hôm nay», người phụ trách mở màn, «để chào mừng Trái đất và năm hướng của nó, chúng ta sẽ bắt đầu lớp học bằng một động tác hatha-yoga có tên chào mặt trời.” Rồi tiếp theo là giải thích về một tư thế không sao hiểu nổi; mụ đàn bà người đầy mùi rượu bênh cạnh phát ra một tiếng ợ. “Bạn mệt rồi, Jacqueline ạ...», nhà yoga học bình luận, «đừng thực hiện bài tập nữa, bạn sẽ không cảm nhận được đâu. Hãy nằm dài ra, chúng tôi sẽ đến gặp bạn sau vậy.»

Thực tế phải nằm dài ra, trong khi người hướng dẫn bắt đầu một bài diễn văn có tác dụng làm dịu và trống rỗng, theo lối Contrexéville [7]: “Các bạn đang bước vào một làn nước tuyệt vời và trong trẻo. Nước sẽ tắm táp tay chân bạn, bụng của bạn. Các bạn cảm ơn Ðất mẹ. Các bạn tin tưởng dính chặt vào Ðất mẹ. Hãy cảm nhận khoái cảm của mình. Hãy tự cảm ơn mình vì đã cho bạn khoái cảm đó” vân vân và vân vân. Nằm dài trên chiếc thảm cáu bẩn, Bruno thấy răng mình nghiến vào vì tức giận; bà say rượu bên cạnh anh ợ đều đều. Giữa hai lần ợ bà ta thở hắt ra những tiếng “Haaah!...” ồn ã được coi là để chứng tỏ mức độ thư giãn của bà ta. Con đĩ già yoga tiếp tục vai kịch của mình, thúc đẩy những sức mạnh của đất đang lan tỏa ở bụng và bộ phận sinh dục. Sau khi đã điểm qua bốn vật chất, hài lòng vì tài năng của mình, bà ta kết luận như sau: “Bây giờ, các bạn đã vượt qua rào chắn của trí óc duy lý; các bạn đã thiết lập được mối liên hệ với những tầng sâu trong người mình. Tôi yêu cầu các bạn mở tiếp về khoảng không gian vô tận của sáng tạo - Phát cuối nào!” Bruno nghĩ, giận điên người, khó nhọc đứng lên. Buổi học viết diễn ra, tiếp theo một cuộc giới thiệu chung và sau khi đọc vài đoạn văn. Chỉ có một cô nàng khả dĩ trong lớp học này: một cô gái tóc đỏ mặc quần jean và áo phông, khá tròn trịa, xưng tên Emma và là tác giả một bài thơ hoàn toàn ngu ngốc kể về những con cừu trên mặt trăng. Nhìn chung toàn bộ bài thơ sủi lên mùi ân huệ và niềm vui của tiếp xúc tìm thấy lại, đất mẹ của chúng ta và Mặt trời cha chúng ta, tóm lại là như vậy. Ðến lượt Bruno. Giọng đều đều anh đọc hai câu thơ ngắn của mình:

Xe tắc xi có nhiều bọn pê đê
Chúng không dừng lại, chúng ta có thể chết.

“Ðó là điều bạn cảm thấy», chuyên gia yoga nói. «Ðó là điều bạn cảm thấy bởi vì bạn còn chưa vượt qua được những xung năng xấu xa của mình. Tôi cảm thấy bạn đang chịu gánh nặng của những tầng sâu trong người. Chúng tôi có thể giúp bạn, ở đây và vào lúc này. Nào, chúng ta đứng lên và tập trung.”
Họ đứng lên, nắm tay nhau tạo thành một vòng tròn. Rất khó chịu Bruno nắm lấy tay bà say rượu ở bên phải, và bên trái là tay một ông già râu rậm đáng tởm trông giống Cavanna [8]. Tập trung, tuy nhiên trầm lặng, người phụ trách yoga thốt lên một từ “ôm!”. Và thế là phải nhắc lại, tất cả hét lên “ôm!” như thể họ chỉ làm vậy cả đời. Một cách can đảm, Bruno thử nhập vào nhịp âm thanh của sự biểu dương, bỗng anh đột ngột cảm thấy mất thăng bằng ở bên phải. Bà say rượu, bị thôi miên, đang đổ sụp xuống. Anh buông tay, nhưng cũng không thể không bị ngã quỳ xuống ngay trước con đĩ già, đang ngửa người ra sau, lưng quằn quại trên đệm. Nữ chuyên gia yoga ngừng lại một chút để quan sát, rất bình thản: “Phải, Jacqueline, bạn có lý khi nằm ra như thế nếu bạn cảm thấy.” Hai con mụ đó có vẻ rất hiểu nhau.

Nửa sau buổi tập viết diễn ra tốt đẹp hơn; lấy ý tưởng từ một viễn cảnh mơ hồ của buổi sáng, Bruno viết được bài thơ sau đây:

Tôi bôi kem dương vật
(Lột da dương vật!)
ở bể bơi
(Lột da cây thông!)
Tôi gặp lại Chúa trời
Trong nhà tắm nắng
Người có đôi mắt đẹp
Người ăn táo
Người sống ở đâu
(Lột da dương vật!)
ở thiên đường ấy
(Lột da dương vật!)

“Rất hóm hỉnh...“, chuyên gia yoga bình luận, hơi tỏ vẻ phật ý. „Một sự bí ẩn...“, bà hay ợ xen vào. „Ðúng hơn là một sự bí ẩn rỗng...” Sẽ đi đến đâu đây? Anh có thể chịu đựng mấy thứ này cho đến lúc nào đây? Liệu có đáng để chịu thế không? Bruno tự hỏi. Lớp học vừa kết thúc, anh lao ngay về lều của mình, thậm chí không buồn thử bắt chuyện với cô gái tóc đỏ; anh cần whisky trước khi ăn trưa. Ðến gần chỗ của mình anh bắt gặp một trong số những con bé chạm trán ở phòng tắm; bằng một động tác thoải mái làm nảy hai bầu vú, con bé tháo mấy cái quần lót đăng ten phơi trên dây từ hôm trước. Anh cảm thấy mình sắp sửa nổ tung thành không khí và lan tỏa thành những sợi dây mảnh béo ngậy khắp trại. Ðiều gì đã thực sự thay đổi kể từ khi anh còn niên thiếu? Anh vẫn có những ham muốn như trước kia, với ý thức có lẽ sẽ không bao giờ thỏa mãn được chúng. Trong một thế giới chỉ tôn trọng tuổi trẻ, con người dần dần bị ăn mòn. Trong bữa ăn, anh chú ý đến một cô gái theo Thiên chúa giáo. Không khó lắm để nhận ra điều đó, cô đeo một chiếc thánh giá bằng sắt quanh cổ; ngoài ra mí mắt cô hơi phồng lên trên, khiến cái nhìn trở nên sâu thẳm hơn, điều thường là dấu ấn của Thiên chúa giáo, thậm chí của cái thần bí (và cũng có lúc của người nghiện rượu). Mái tóc dày màu đen, da rất trắng, hơi gầy nhưng không xấu. Ðối diện với cô là một cô gái tóc vàng pha đỏ, kiểu người Thụy Sỹ - California: phải cao ít nhất một mét tám mươi, cơ thể hoàn hảo, có vẻ có sức khỏe ghê gớm. Ðó là người phụ trách lớp Mật tông. Trên thực tế cô gái sinh ra ở Créteil và tên là Brigitte Martin. Tại California, cô đã làm lại ngực và bắt đầu đi vào thần bí phương Ðông; ngoài đó ra cô đã đổi tên. Quay trở về Créteil cô phụ trách một lớp Mật tông Flanades trong một năm dưới cái tên Shanti Martin; cô gái tín đồ Thiên chúa giáo có vẻ rất ngưỡng mộ cô bạn của mình. Thoạt đầu Bruno có thể xen vào cuộc trò chuyện, nó xoay quanh chủ để ăn kiêng theo tự nhiên - trước đây anh đã từng tìm hiểu về các loại mầm lúa mì. Nhưng rất nhanh họ chuyển sang các chủ đề tôn giáo, và anh không còn theo nổi nữa. Liệu có thể nhập Jésus với Krishna [9], hay với một người nào đó khác? Liệu có được thích Rintintin hơn Rusty [10] không? Dù là tín đồ Thiên chúa giáo, cô gái không thích Giáo hoàng; với tư tưởng thời Trung cổ của mình, Jean-Paul II ngăn chặn đà tiến bộ tinh thần của phương Tây, đó là ý kiến của cô gái. “Ðúng thế”, Bruno đồng tình, “đó là một lão khẹc.” Cách nói ít người biết đó khiến hai cô gái chú ý đến anh hơn. “Còn Ðạt Lai Lạt Ma thì biết làm trò rung tai...” anh buồn bã kết luận và kết thúc món thịt bò trộn giá của mình.

Vẻ nhẹ nhõm cô gái tín đồ Thiên chúa giáo đứng dậy, không dùng cà phê. Cô không muốn trễ giờ ở lớp học phát triển con người. Các nguyên tắc vâng-vâng. “A vâng, vâng-vâng thật tuyệt!” cô gái Thụy Sỹ nồng nhiệt lên tiếng và cũng đứng lên. “Cám ơn đã trao đổi...” cô gái tín đồ quay đầu lại phía anh với một nụ cười thật đẹp. Xem nào, kết thúc cũng không đến nỗi tồi quá đấy chứ. “Nói chuyện với mấy con điếm này”, Bruno nghĩ trong lúc đi về trại, “cũng giống như là đái vào một bồn đái đầy đầu mẩu thuốc lá vậy; hoặc giống với việc ỉa vào một bồn cầu đầy giấy vệ sinh: mọi thứ nằm đấy, và bắt đầu bốc mùi.” Không gian chia cách các làn da. Lời nói mềm dẻo đi qua không gian, không gian giữa những làn da. Không thể nhận biết, không có tiếng vọng, những từ của anh bắt đầu thối đi và bốc mùi, đó là một điều khỏi cần tranh cãi. Ðặt vào trong so sánh, lời nói cũng có thể chia cách.

Ở bể bơi, anh ngồi vào một cái ghế vải gập. Mấy con nhóc con uốn éo một cách ngu xuẩn với mục đích để bị bọn con trai bắn nước vào người. Mặt trời lên đến đỉnh; những cơ thể óng nước và trần truồng gặp nhau quanh làn nước xanh. Không để ý, Bruno chìm đắm vào Sáu người bạn và Người đàn ông đeo găng, có lẽ là kiệt tác của Paul-Jacques Bonzon [11], mới được Tủ sách Xanh tái bản. Dưới ánh mặt trời như thiêu, thật khoan khoái được quay lại với lớp sương mù Lyon, với sự có mặt đầy bảo đảm của con chó trung thành Kapi.

.Chương trình buổi chiều cho phép anh lựa chọn giữa sensitive gestaltmassage, giải phóng giọng nói và rebirth [12] nước nóng. Nhìn vẻ bề ngoài, massage có vẻ hot [13] hơn. Anh nhìn thấy toàn cảnh cảnh giải phóng giọng nói khi leo lên về phía lớp massage: khoảng một chục người rất phấn khích đang nhảy loạn xạ dưới sự điều hành của người phụ trách và kêu quang quác như những con gà tây đang khiếp sợ.

Trên đỉnh đồi, những chiếc bàn gá tạm phủ khăn tắm tạo thành một vòng tròn lớn. Những người tham gia đều trần truồng. Giữa vòng tròn, người phụ trách lớp học, một người đàn ông bé nhỏ tóc nâu hơi lác nói qua một chút về lịch sử sensitive gestaltmassage: sinh ra trong các công trình của Fritz Perls [14] về gestaltmassage hay “massage kiểu California”, nó đã dần dần đưa một số yếu tố nhạy cảm, đến mức trở thành - ít nhất theo ông ta nghĩ - phương pháp massage hoàn hảo nhất. Ông ta biết rằng một số người ở Ðịa Ðiểm không chia sẻ quan điểm này với mình, nhưng ông ta không hề muốn tranh cãi lôi thôi. Dù nó là gì đi nữa - có lẽ ông nghĩ vậy - thì cũng chỉ có massage và massage; dù sao người ta cũng có thể nói là không có hai loại massage tương tự nhau. Khi đã có những tiên đề đó, ông ta bắt đầu biểu diễn, bảo một cô học viên nằm dài ra. “Cảm thấy những căng thẳng của người cùng làm...” ông ta nhận xét khi vuốt ve bờ vai người phụ nữ; dương vật của ông ta lủng lẳng cách mái tóc dài vàng hoe của người phụ nữ vài xăng-ti-mét. “Thống nhất lại, luôn luôn thống nhất lại...”: hai tay ông ta lần xuống bụng, cô gái đã nhắm mắt và dạng hai chân với vẻ khoái cảm lộ rõ.

“Ðó”, ông ta kết luận, “bây giờ các bạn có thể làm hai người một với nhau. Hãy đi vòng quanh, hãy gặp gỡ nhau trong khoảng không; hãy dành thời gian để gặp gỡ nhau.” Bị thôi miên bởi cảnh tượng trước đó, Bruno phản ứng hơi chậm, sau khi tất cả đã được giải quyết xong xuôi. Anh phải điềm nhiên lại gần cô gái mà anh thèm muốn, dừng lại trước mặt cô và bình tĩnh hỏi: “Bạn muốn làm với tôi không?” Những người khác có vẻ biết cách đó, và trong ba mươi giây tất cả đã gói ghém xong. Bruno ném một cái nhìn giận dữ ra xung quanh và thấy mình đứng đối diện với một người đàn ông, một thằng cha tóc nâu thấp đậm lực lưỡng, người đầy lông, dương vật to đùng. Anh đã không để ý từ trước, chỉ có năm người phụ nữ cho bảy đàn ông.

Ơn Chúa, thằng cha kia không bị pê đê. Giận dữ lộ ra mặt anh nằm sấp xuống không nói một lời, đặt đầu lên hai bàn tay đan lại và chờ đợi. “Cảm thấy những căng thẳng... tôn trọng sự hoàn bị của cấu tạo cơ thể...” Bruno bôi dầu trơn vào người nhưng không vươn tay được xuống dưới đầu gối; người đàn ông đứng nghiêm trang như một khúc củi. Mông của hắn ta cũng đầy lông. Dầu bắt đầu giây vết trên khăn tắm, hai bắp chân anh đã ướt sũng. Bruno ngẩng đầu lên. Ngay cạnh, hai người đàn ông đang nằm ngửa. Người đàn ông cạnh anh đang được massage phần ngực, hai vú của cô gái nhẹ nhàng chuyển động, mũi của anh ta gần sát âm hộ cô gái. Chiếc băng cát xét của người phụ trách phóng ra trong không khí những tấm màn tổng hợp rộng lớn, bầu trời xanh một màu tuyệt đối. Quanh anh, những chiếc dương vật sáng bóng dầu massage đang chầm chậm dựng lên trong ánh nắng. Tất cả đều thực đến tàn nhẫn. Anh không thể tiếp tục được nữa. Ở đầu bên kia, người hướng dẫn đang khuyên nhủ một đôi thực hành. Bruno nhanh chóng nhặt chiếc ba lô và đi xuống đồi, ra hướng bể bơi. Ðang là giờ cao điểm ở bể. Nằm dài trên bãi cỏ, những người phụ nữ trần truồng đang trò chuyện, đọc sách hoặc tắm nắng. Anh ngồi đâu bây giờ? Khăn tắm trên tay, anh đi lang thang xuyên qua bãi cỏ; theo một cách nào đó, anh đang lảo đảo đi giữa bầy âm đạo. Anh đang tự nhủ anh phải quyết định thì nhìn thấy cô gái tín đồ Thiên chúa giáo đang nói chuyện với một người đàn ông tóc nâu béo lùn, đầy sức sống, tóc đen xoăn tít, đôi mắt cười. Anh mơ hồ ra hiệu cho cô gái - mà cô không nhìn thấy - và đi lại gần. Một người đàn ông hét tên anh chàng tóc nâu khi đi ngang qua: “Chào, Karim!” Anh ta vẫy tay trả lời, không cắt đứt cuộc trò chuyện. Cô đang im lặng lắng nghe, nằm ngửa duỗi dài. Giữa cặp đùi thanh mảnh của cô có một mô nhỏ rất đẹp, rất khum, lông đen xoăn một cách đáng thèm muốn. Vừa nói chuyện với cô, Karim vừa nhẹ nhàng tự massage hai đùi của mình. Bruno đặt đầu xuống đất và tập trung vào lớp lông kín của cô gái Thiên chúa giáo, cách anh một mét trước mặt: đó là cả một thế giới của sự dịu dàng. Anh thiếp ngủ.

Ngày 14 tháng Chạp năm 1967, Quốc hội ngay lần họp đầu tiên đã thông qua đạo luật Neuwirth hợp pháp hóa sự phá thai; dù còn chưa được Bảo hiểm xã hội trợ cấp, viên thuốc tránh thai từ nay đã được bán tự do trong các hiệu thuốc. Chính bắt đầu từ thời điểm này mà các tầng lớp xã hội có thể xâm nhập tự do tình dục, trước đây chỉ dành cho những cán bộ cao cấp, những người làm nghề tự do và nghệ sĩ - cũng như một số giám đốc các công ty vừa và nhỏ. Thật khó chịu nhận thấy rằng tự do tình dục đôi lúc xuất hiện dưới dạng một giấc mơ cộng đồng, trong khi thực ra nó chỉ là một bậc thang mới trong tiến trình đi lên của lịch sử cá nhân chủ nghĩa. Như là cái từ đẹp đẽ “tổ ấm” đã chỉ ra, cặp vợ chồng và gia đình đại diện cho cái hòn đảo nhỏ cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy ở trong xã hội tự do hóa. Tự do tình dục có hiệu ứng là sự phá hủy những cộng đồng trung gian này, những cộng đồng cuối cùng chia tách cá nhân với thị trường. Tiến trình phá hủy này đến nay vẫn tiếp tục diễn ra.

Sau bữa ăn, ủy ban tiên phong của Ðịa Ðiểm Thay Ðổi thường xuyên tổ chức những dạ hội. Thoạt nhìn thì rất đáng ngạc nhiên trong một địa điểm mở rộng cho các tinh thần mới như vậy, lựa chọn này rõ ràng là đã khẳng định được tính chất không thể vượt qua của dạ hội, như cách thức gặp gỡ tình dục trong xã hội không cộng sản. Những xã hội nguyên thủy, Frédéric Le Dantec lưu ý, cũng có những buổi lễ về nhảy múa, thậm chí lên đồng. Một hệ thống âm thanh và một quầy bar đã được dựng ở bãi cỏ trung tâm; và mọi người lảo đảo trên bãi cỏ cho đến quá một giờ, dưới ánh trăng. Với Bruno, đây là cơ hội thứ hai. Nói thật ra, những đứa con gái có mặt ở trại ít đến những buổi tối như thế này. Chúng thích đi các sàn nhảy trong vùng hơn (Bilboquet, Dynasty, 2001, nhất là Pirates), nơi có những tối khiêu vũ theo chủ đề như xà phòng, thoát y vũ nam hay ngôi sao porno. Chỉ còn lại ở Ðịa Ðiểm hai hay ba anh chàng đầu óc mơ mộng và dương vật nhỏ. Họ hài lòng ở lại ở lều mình, gảy đàn guitar sai toét nhạc, trong khi những người khác coi họ là đối tượng để khinh bỉ. Bruno cảm thấy gần gũi với những người trẻ tuổi này; nhưng dù thế nào đi nữa, dù không có các cô gái trẻ rất khó xử lý, thì vẫn có thể, theo cách nói của một bạn đọc của tạp chí Newlook được phỏng vấn ở nhà ăn Angers-Nord “cắm lao vào đầu một đống thịt nào đó”. Chính vì niềm hy vọng to lớn đó mà anh xuống dạ hội vào lúc mười một giờ đêm, mặc một chiếc quần trắng và một áo polo xanh nước biển, đi về trung tâm tạo ra tiếng ồn.

Ðảo mắt nhìn quanh, anh nhận ra Karim. Ðã bỏ rơi cô gái tín đồ Thiên chúa, gã đàn ông đã chuyển mục tiêu sang một cô Rose-Croix ngon mắt. Cô và chồng đến vào buổi chiều: cao lớn, nghiêm túc và thanh mảnh, họ dường như có gốc Alsace. Họ ở trong một cái trại cực lớn và phức tạp, đầy móc với nối, mà người chồng phải mất bốn tiếng đồng hồ mới dựng xong được. Ðầu tối dạ hội, Bruno để ý tìm kiếm những vẻ đẹp bí ẩn của Rose-Croix. Cái nhìn của cô ánh lên sau cặp kính tròn; có vẻ rất cuồng tín. Bruno lắng nghe mà không nghe thấy gì. Theo cô, phong trào sinh ra ở Ðức; nó lấy cảm hứng từ một số trò giả kim, nhưng cũng có quan hệ với thần tích miền sông Ranh. Những thứ pê đê và nazi, có vẻ lắm. “Nhét cái chữ thập vào đít mày đi, anh chàng kia...” Bruno mơ màng nghĩ, quan sát qua khóe mắt mông của người vợ rất đẹp của anh ta đang quỳ gối trước cái bếp ga. “Và cho thêm bông hoa hồng lên trên nữa...”, anh kết luận trong đầu khi cô đứng dậy, hai bầu vú lộ ra, để ra lệnh cho anh chồng đến thay quần áo cho con.

Cho đến lúc này cô toàn nhảy với Karim. Họ tạo thành một cặp nhảy kỳ lạ, anh ta thấp hơn cô mười lăm xăng-ti-mét, vẻ rất láu lỉnh, đối diện với nhánh tỏi to lớn của nước Ðức. Gã mỉm cười và nói liên mồm trong khi nhảy, sợ mất hút mục tiêu sự tán tỉnh ban đầu; gã ngăn chặn không để mọi việc tiến triển thêm lên: cô cũng mỉm cười, nhìn gã với vẻ tò mò gần như thích thú, thậm chí có một lần cô còn phá lên cười. Bên kia bãi cỏ, chồng cô ta đang giải thích cho một tín đồ tiềm năng mới về nguồn gốc của phong trào, năm 1530 trong một lãnh địa vùng Hạ-Sachsen. Từng lúc dừng nghỉ đều đặn đứa con ba tuổi của anh ta, một thằng bé tóc vàng mũi thò lò rất khó chịu, lại hét lên đòi đi ngủ. Tóm lại, cả ở đó nữa, người ta cũng đang tham dự vào một giây phút thực sự của cuộc sống thực. Gần Bruno hai người gầy guộc, có vẻ là giáo sĩ, đang bình luận cách thức của tên tán gái: “Hắn ta rất nồng nhiệt, anh hiểu không...”, một người nói. “Trên lý thuyết hắn không thể so với cô ta được, hắn xấu xí, bụng hắn to, lại còn lùn hơn cô ta. Nhưng hắn rất nồng nhiệt, thằng chó chết đó, bằng cách đó hắn tạo ra được khác biệt đấy.” Người kia đồng ý bằng một vẻ ơ hờ, nắm chặt trong tay một chiếc khăn tưởng tượng. Kết thúc cốc vodka pha nước cam của mình, Bruno nhận ra là Karim đã thành công trong việc dẫn cô Croix-Rose đến một triền đồi rậm cỏ. Một bàn tay quàng quanh cổ cô, vẫn không ngừng nói, gã nhẹ nhàng luồn tay còn lại xuống dưới chiếc váy. “Dù sao con mụ ấy cũng vẫn dạng chân ra, con điếm nazi...”, anh nghĩ, đi xa khỏi đám người đang nhảy. Ngay trước khi đi ra khỏi vòng tròn, anh chợt thấy cô gái tín đồ Thiên chúa giáo, hai mông đang rung lên bởi một người hướng dẫn môn trượt tuyết. Trong lều anh vẫn còn mấy hộp tim xắm ăn liền.

Trước khi trở về, thất vọng tràn trề tác động khiến anh bật nhắn tin điện thoại lên nghe. Có một tin nhắn. “Chắc anh đi nghỉ...”, giọng bình tĩnh của Michel cất lên. “Khi nào về thì gọi cho em nhé. Em cũng đang đi nghỉ đây, và rất lâu.”


[6] Sweat lodge: thuật dùng khói trong không gian hẹp để tẩy rửa tinh thần.
[7] Contrexéville: địa điểm chữa bệnh bằng suối nước khoáng ở Pháp.
[8] Cavanna: tên một nhà văn Pháp có bộ râu rậm rạp.
[9] Krishna: một vị thần quan trọng trong Hindu giáo.
[10] Rintintin là con chó săn huyền thoại, còn Rusty là cậu bé chủ của Rintintin. Câu chuyện về Rintintin đã được dựng thành phim dài kỳ cho trẻ em ở Mỹ.
[11] Paul-Jacques Bonzon: nhà văn chuyên viết truyện phiêu lưu cho độc giả thanh niên, rất nổi tiếng vào những năm 1950, 1960.
[12] Các phương pháp massage.
[13] Từ tiếng Anh, nghĩa là nóng bỏng, hấp dẫn, kích dục.
[14] Fritz Perls (1893 - 1970), cha đẻ của phương pháp trị liệu Gestalt.
[15] Act Up: phong trào chống bệnh sida.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-4-2015 00:24:19 | Xem tất
4.
Anh bước đi, anh ra đến biên giới. Ðường bay của những con chim tham mồi đang quây xung quanh một trung tâm không nhìn thấy được - có thể là một cái xác thối. Bắp đùi anh đáp ứng uyển chuyển với sự lên xuống của con đường. Một đồng cỏ màu vàng nhạt bao phủ lên những ngọn đồi; tầm nhìn rộng ra đến vô cùng theo hướng Ðông. Từ hôm qua anh đã không ăn uống gì; anh không còn sợ nữa.

Anh tỉnh dậy, vẫn mặc nguyên quần áo, nằm vắt người ngang giường. Trước lối vào cửa hàng Monoprix, một chiếc xe tải đang dỡ hàng hóa. Mới hơn bảy giờ.

Từ nhiều năm nay, Michel sống một cuộc đời hoàn toàn trí thức. Những tình cảm tạo nên cuộc sống người đàn ông không phải chủ đề quan sát của anh; anh hiểu biết về chúng rất kém. Cuộc sống ngày nay của chúng ta phải được tổ chức với một sự chính xác hoàn hảo; những người trông két siêu thị đáp lại lời chào của anh. Từ mười năm nay anh ở tòa nhà, rất nhiều người đã đến và đi. Ðôi khi có một đôi được hình thành. Khi đó anh quan sát cuộc chuyển nhà; trong cầu thang, những người bạn chuyển những cái két và đèn. Họ còn trẻ, và đôi khi, cười tươi. Thường thì (nhưng không phải luôn luôn), khi đến lúc chia tay tiếp liền theo đó, hai người cùng dọn nhà vào một ngày. Khi đó sẽ có một căn hộ trống. Kết luận gì được bây giờ? Suy diễn thế nào về tất cả những lối xử sự đó? Thật là khó.

Bản thân anh chỉ đòi hỏi yêu, chí ít anh cũng không đòi hỏi gì. Không có gì chính xác. Cuộc đời, Michel nghĩ, nhẽ ra phải trở nên một cái gì đó đơn giản; một cái gì đó mà người ta có thể sống như một tập hợp những lễ nghi nho nhỏ, mãi mãi không ngừng lặp lại. Những lễ nghi quả thực có hơi ngớ ngẩn, nhưng người ta vẫn có thể tin vào đó được. Một cuộc sống không có gì quan trọng, và không có bi kịch. Nhưng cuộc sống của con người không được tổ chức như thế. Ðôi khi anh đi chơi, quan sát những đứa trẻ con và những tòa nhà. Một điều chắc chắn: không ai còn biết cách sống hết cả. Dù sao anh cũng hơi quá lời: một số có vẻ như được huy động, hướng tới một mục đích nào đó, cuộc đời họ dường như bị nặng nề thêm lên vì những ý nghĩa. Các chiến sĩ của phong trào Act Up [15] cho là cần phát trên ti vi một vài quảng cáo, bị coi là porno, thể hiện nhiều kỹ thuật làm tình khác nhau được quay trên phim khổ lớn. Cuộc đời họ thường có vẻ vui tươi và chủ động, điểm xuyết bởi những sự kiện đa dạng. Họ có những bạn tình khác nhau, họ lăn lộn với nhau trong các phòng nhà trọ. Ðôi khi bao cao su bị rách hoặc bị nổ. Thế là họ chết vì bệnh sida; nhưng cái chết của họ bản thân nó đã mang một ý nghĩa chiến đấu và đầy xứng đáng. Thường xuyên hơn, truyền hình, đặc biệt kênh TF1, đưa ra một bài học thường trực về tính xứng đáng. Khi còn trẻ con, Michel tin rằng sự đau đớn làm con người cao quý thêm lên. Giờ đây anh phải chấp nhận: anh đã sai lầm. Ðiều khiến con người cao quý thêm lên, đó là cái vô tuyến.
Mặc dù những niềm vui lặp đi lặp lại và rất thuần khiết mà truyền hình mang lại cho anh, anh nghĩ tốt hơn là nên đi ra ngoài. Phần nữa, anh phải đi chợ. Không có những định vị rõ ràng, con người sẽ phát tán, và không rút ra được gì từ đó nữa cả.

Buổi sáng ngày 9 tháng Bảy (ngày Sainte-Amandine), anh quan sát những quyển vở, cặp tài liệu và túi dụng cụ xếp trên giá trong siêu thị Monoprix gần nhà. Câu khẩu hiệu của chiến dịch quảng cáo, “Nhập trường không bận tâm” theo anh mới chỉ có sức thuyết phục một nửa. Dạy học là gì, kiến thức là gì, nếu không phải là một sự bận tâm bất tận?

Ngày hôm sau, anh thấy trong thùng thư của mình catalogue thời trang 3Suisses thu-đông. Cả tập sách dày cộp không hề ghi địa chỉ nào hết: phải chăng người đưa hàng đã đặt nó vào đó? Từ lâu nay là khách hàng, anh đã quen với những chú ý nho nhỏ, dấu hiệu của một sự trung thành đối ứng. Hiển nhiên là mùa kinh doanh đang tiến triển, các chiến lược thương mại hướng tới mùa thu; tuy thế bầu trời vẫn còn rất đẹp, dù sao cũng mới chỉ là đầu tháng Bảy.
Khi còn trẻ, Michel đã đọc rất nhiều tiểu thuyết quay xung quanh chủ đề phi lý, tuyệt vọng hiện sinh, sự trống rỗng tháng ngày bất động; thứ văn học cực đoan này chỉ thuyết phục được anh một phần. Thời đó, anh thường xuyên gặp Bruno. Bruno mơ trở thành nhà văn; anh đã bôi đen rất nhiều trang giấy và thủ dâm rất nhiều; Bruno đã giúp anh khám phá Beckett [16]. Beckett có lẽ là người mà người ta vẫn gọi là nhà văn lớn: tuy nhiên, Michel chưa bao giờ đọc hết được một quyển sách nào của ông cả. Hồi đó là cuối những năm bảy mươi; anh và Bruno đang hai mươi tuổi và cảm thấy già nua. Việc đó tiếp tục: họ cảm thấy mình ngày càng già, và xấu hổ vì điều đó. Thời đại của họ sẽ nhanh chóng thành công trong sự chuyển hóa chưa từng có này: nhấn chìm tình cảm bi thảm của cái chết trong cảm xúc chung hơn và thô hơn của sự già đi. Hai mươi năm sau, Bruno vẫn luôn chưa thực sự nghĩ đến cái chết; và anh bắt đầu cho là sẽ chẳng bao giờ mình nghĩ đến nó hết cả. Cho đến cuối cùng anh vẫn mong được sống, cho đến cuối cùng anh vẫn ở trong cuộc sống, cho đến cuối cùng anh vẫn chiến đấu chống lại những biến cố và bất hạnh của cuộc sống cụ thể, và của cơ thể đang suy tàn. Cho đến giây phút cuối cùng anh vẫn đòi hỏi thêm một chút kéo dài, một tồn tại phụ, thêm một chút. Ðặc biệt, cho đến giây phút cuối cùng anh vẫn tìm kiếm một khoảnh khắc cực đại của hưởng lạc, của một sự chiều chuộng. Dù xét về lâu về dài anh chỉ là một kẻ vô tích sự, một khổ dâm khéo léo cũng có thể trở thành khoái cảm thực sự; và cái đó, hôm nay Michel nghĩ trong lúc lật những tấm trang quảng cáo đồ lót (đầy cảm xúc! chiếc quần lót!) trong catalogue của mình, có lẽ sẽ là vô lý nếu anh chối điều đó.

Cá nhân mà nói, anh ít khi thủ dâm; những cuồng loạn đã có thể, khi anh còn là nhà nghiên cứu trẻ, chiếm lĩnh anh thông qua những kết nối mạng Minitel, thậm chí những người đàn bà thực sự (thường là những người phụ trách thương mại của các phòng thí nghiệm dược lớn) đã dần tắt ngấm. Giờ đây anh quản lý một cách hiền lành sự suy tàn của nam tính của mình bằng những lần thủ dâm nhẹ nhàng hiền lành, mà các catalogue thời trang 3Suisses, cộng thêm một chiếc máy nghe CD-ROM cũ rất đẹp giá 79 franc, đã là quá đủ. Tuy vậy Bruno, anh biết, đốt cháy tuổi trưởng thành của mình để theo đuổi mơ hồ những cô nàng Lolita [17] với bộ ngực to, mông tròn, miệng nồng nàn; ơn Chúa là anh đã trở thành công chức Nhà nước. Nhưng anh không sống trong một thế giới phi lý: anh sống trong một thế giới bi hài kịch sân khấu tạo dựng nên từ những điển tích và những thứ nhỏ nhặt, những tay chơi và những con điếm; đó là thế giới trong đó Bruno sống. Ở bên cạnh Michel sống trong một thế giới chính xác, yếu ớt về mặt lịch sử nhưng được tiết tấu bởi nhiều buổi lễ thương mại - giải đấu Roland Garros, Noởl, ngày 31 tháng Chạp, mỗi năm hai lần nhận được những catalogue 3Suisses. Ðồng tính luyến ái, anh có thể đến tham dự Sidathon hay Gay Pride [18]. Phóng đãng, có thể phấn khích với Phòng trưng bày đồ tình dục. Thể thao hơn, ngay phút này anh có thể vượt một chặng Pyrénées trong cuộc đua xe đạp vòng quanh nước Pháp. Là người tiêu thụ không cá tính, dù sao anh cũng sẽ vui vẻ đón tiếp sự trở lại của những tạp chí Italia trong siêu thị Monoprix của khu nhà mình. Tất cả những cái đó đều được tổ chức rất tốt, được tổ chức rất con người; trong tất cả những cái đó, có thể có hạnh phúc; có lẽ anh muốn nhiều hơn, rằng anh không biết làm sao để đến được đó.

Sáng ngày 15 tháng Bảy, trong thùng rác ở lối vào anh nhặt được một tờ tuyên truyền cho Thiên chúa giáo. Những mảnh đời khác nhau hướng tới một mục đích tương tự và sung sướng; gặp gỡ với Chúa phục sinh. Trong một lúc anh quan tâm đến câu chuyện một cô gái trẻ (“Isabelle ở vào trạng thái sốc, vì năm học ở trường đại học của cô rất khó khăn”) tuy nhiên cũng phải công nhận kinh nghiệm của Pavel thật hơn (“Với Pavel, sĩ quan quân đội Séc, chỉ huy một trạm theo dõi tên lửa là đỉnh cao sự nghiệp của anh”). Không khó khăn gì anh tự vận vào bản thân mình nhận định sau đây: “Với tư cách là kỹ thuật viên có chuyên môn, được đào tạo trong một học viện uy tín, Pavel hẳn phải vui thích với cuộc sống của mình. Nhưng anh lại bất hạnh, luôn tìm kiếm cho mình một lẽ sống.”

Catalogue 3Suisses, về phần mình, dường như đưa ra một cái nhìn lịch sử hơn đối với cơn khó ở của Âu châu. Trong những trang đầu còn mù mờ, ý thức về một dịch chuyển về văn minh sắp tới đã được nói rõ ở trang 17; Michel ngẫm nghĩ nhiều giờ liền về bức thông điệp chứa trong hai dòng định nghĩa sự nồng nhiệt của đám đông: “Sự lạc quan, tính rộng lượng, thông cảm, hài hòa khiến thế giới tiến lên. NGÀY MAI SẼ THUỘC VỀ PHÁI NỮ.”

Trong bản tin lúc tám giờ tối, Bruno Masure thông báo, một cuộc điều tra của Mỹ vừa phát hiện ra dấu vết của sự sống ở sao Hỏa. Có những hình thái vi khuẩn, dường như vi khuẩn hóa thạch mê tan. Như thế, tại một hành tinh gần Trái đất, các cấu trúc phân tử lớn có thể đã được hình thành, tạo nên những cấu trúc có khả năng tự tái tạo nào đó từ một nhân nguyên thủy và một thứ màng còn chưa biết đến; rồi tất cả đã dừng lại, chắc hẳn dưới tác động của một thay đổi về khí hậu: sự tái tạo ngày càng trở nên khó khăn hơn, trước khi hoàn toàn chấm dứt. Cuộc sống trên sao Hỏa có vẻ như chỉ kéo dài không lâu lắm. Tuy nhiên (và Bruno Masure có vẻ không có ý thức rõ lắm về điều đó), cái mẩu tin tí hon về một sự thất bại thảm hại đã dữ dội chống lại toàn bộ các loại thần bí hay tôn giáo mà con người từ lâu nay vẫn thích thú theo đuổi. Không có một hành động duy nhất, kỳ vĩ và mang tính sáng tạo; không có dân tộc được lựa chọn, cũng không có giống loài hay hành tinh được lựa chọn. Chỉ có, gần như ở khắp nơi trong vũ trụ, những cố gắng không chắc chắn và thường là ít có sức thuyết phục. Toàn bộ những cái đó dù sao cũng quá nhàm rồi. ADN của các vi khuẩn sống ở biển dường như hoàn toàn tương tự với ADN của các vi khuẩn sống trên đất liền. Sự thật này đẩy anh vào một nỗi buồn nhẹ, với anh là một dấu hiệu trầm cảm. Một nhà khoa học ở trạng thái bình thường, một nhà khoa học ở trạng thái tốt hẳn sẽ phải vui mừng với sự tương tự này, nhìn thấy ở đó sự hứa hẹn về những tổng hợp có tính kết hợp. Nếu ADN không tương tự ở mọi nơi thì ở đó hẳn phải có những lý do, những lý do sâu thẳm có liên quan tới cấu trúc phân tử của peptit, hay có thể với các điều kiện tô pô của sự tự tái tạo. Những lý do sâu thẳm này, anh nghĩ mình có thể khám phá ra; khi còn trẻ hơn, anh còn nhớ, một triển vọng như thế đã khiến anh cảm thấy vô cùng phấn khích.

Khi gặp Desplechin vào năm 1982, Djerzinski đã làm xong luận án thạc sĩ ở đại học Orsay. Với tấm bằng đó, anh đã tham gia vào những thí nghiệm tuyệt vời của Alain Aspect về tính bất khả phân của tập tính hai phô-tông được phóng ra liên tiếp từ một nguyên tử can xi; anh là nhà nghiên cứu trẻ nhất của ê kíp.

Chính xác, nghiêm ngặt, hoàn hảo về mặt tư liệu, các thí nghiệm của Aspect đã gây ra một hiệu ứng đáng kể trong cộng đồng khoa học: lần đầu tiên, người ta đối mặt với sự bác bỏ toàn diện các chống đối đưa ra năm 1935 bởi Einstein, Podolsky và Rosen đối với phương pháp hình thức hóa lượng tử. Các bất đẳng thức của Bell suy ra từ những giả thuyết của Einstein đã bị tấn công trên mọi mặt, các kết quả tương ứng hoàn hảo với những dự báo của thuyết lượng tử. Từ đó, chỉ còn tồn tại hai giả thuyết. Hoặc các đặc tính bị che giấu quyết định tập tính các hạt là không cục bộ, nghĩa là các hạt có thể có ảnh hưởng tức thời lên nhau với khoảng cách tùy ý. Hoặc phải bác bỏ khái niệm hạt cơ bản, dù không quan sát được, có được các đặc tính nội sinh: khi đó người ta đứng trước một sự rỗng về mặt bản thể luận sâu sắc - trừ phi áp dụng một thực chứng luận căn bản, và hài lòng với việc phát triển hình thức luận toán học dự báo của những điều có thể quan sát được, và bác bỏ hoàn toàn ý tưởng thực tế bị giấu kín. Rất tự nhiên, giải pháp thứ hai trở thành lựa chọn của đa số các nhà khoa học.

Tóm tắt đầu tiên các thí nghiệm của Aspect được in trong số 48 tạp chí Physical Review, dưới tiêu đề “Experimental realization of Einstein-Podolsky-Rosen Gedankexperiment: a new violation of Bell’s inequalities” [19]. Djerzinski là đồng tác giả của bài báo. Vài ngày sau đó, Desplechin tìm đến gặp anh. Khi đó bốn mươi ba tuổi, Desplechin đứng đầu Viện sinh học phân tử của CNRS ở Gif-sur-Yvette. Ông ngày càng có ý thức về cái gì đó rất cơ bản mà họ đang bỏ qua trong cơ chế biến đổi của các gene; và cái gì đó có khả năng có liên quan với các hiện tượng sâu sắc hơn, ở cấp độ nguyên tử.

Cuộc gặp đầu tiên của họ diễn ra trong phòng của Michel ở ký túc xá đại học. Desplechin không ngạc nhiên vì sự buồn bã và thiếu sinh khí của cách bài trí: ông đã chờ đợi trước điều tương tự. Cuộc nói chuyện kéo dài đến đêm khuya. Sự tồn tại của một danh sách hữu hạn các nguyên tố hóa học cơ bản, Desplechin nhắc lại, là những gì đã thúc đẩy những suy nghĩ đầu tiên của Niels Bohr, ngay từ những năm mười của thế kỷ. Một lý thuyết mang tính hành tinh về nguyên tử dựa trên trường điện từ và lực hấp dẫn hẳn sẽ dẫn đến một số lượng vô hạn các giải pháp, một số lượng vô tận các chất hóa học có thể. Tuy nhiên, toàn bộ vũ trụ được tạo nên từ một số nguyên tố; danh sách này bất biến và cứng nhắc. Một tình hình như thế, bất thường sâu sắc theo cái nhìn của các lý thuyết điện từ cổ điển và các phương trình của Maxwell cuối cùng sẽ phải, vẫn là Desplechin nhắc lại, dẫn đến sự phát triển của cơ học lượng tử. Sinh học, theo ông, ngày nay nằm ở một tình trạng tương tự. Sự tồn tại thông qua toàn bộ sự ngự trị của động vật và thực vật có cấu trúc phân tử vĩ mô tương tự, những siêu cấu trúc tế bào bất biến theo ông không thể được giải thích thông qua các giới hạn của hóa học cổ điển. Theo cách này hay cách khác, sẽ còn bất khả hơn việc làm sáng tỏ mức độ lượng tử can thiệp trực tiếp vào sự điều hành các hiện tượng sinh học. Ðó là cả một lĩnh vực nghiên cứu hoàn toàn mới mẻ.

Ở buổi tối đầu tiên đó, Desplechin đã bị ấn tượng bởi trí tuệ rộng mở và sự bình thản của người đối thoại trẻ tuổi. Ông mời anh đến ăn tối ở nhà mình, phố Trường Bách Khoa vào thứ Bảy tuần sau đó. Một trong số các đồng nghiệp của ông, một nhà sinh hóa, tác giả của các nghiên cứu về sao chép ARN, sẽ cũng có mặt.

Ðến nhà Desplechin, Michel có cảm giác đang ở trong bối cảnh của một bộ phim. Ðồ gỗ màu sáng, gạch lát tommét, thảm Afghanistan, tranh chép của họa sĩ Matisse [20]... Cho đến giờ anh mới chỉ nghi ngờ về sự tồn tại của những chốn giàu sang, học thức, gu thẩm mỹ cao như thế; giờ đây anh có thể tưởng tượng ra phần còn lại, căn nhà ở vùng Bretagne, có thể cả một trang trại nhỏ vùng Lubéron. “Nào chuẩn bị nghe mấy bản canh-tét của Bartok nào...”, anh thoáng nghĩ trong khi ăn món khai vị. Ðó là một bữa ăn có rượu sâm panh; món tráng miệng là bánh ga-tô sác-lốt phủ những thứ quả màu đỏ, đi kèm với một cốc rượu hồng demi-sec hảo hạng. Chính vào lúc đó Desplechin bắt đầu trình bày kế hoạch của mình. Ông có thể thuyết phục người ta tạo ra một chân hợp đồng trong nhóm nghiên cứu của ông ở Gif; Michel cần trang bị một số khái niệm cơ bản về sinh hóa, nhưng sẽ rất nhanh thôi. Trong cùng thời gian đó, anh có thể chuẩn bị luận án tiến sĩ cấp Nhà nước của mình; khi đã có bằng, anh có thể hướng đến một chân biên chế.

Michel liếc nhìn bức tượng Khmer nhỏ đặt trên lò sưởi; những đường nét thanh tú tạc hình Phật trong tư thế quan sát hạ giới. Anh hắng giọng và chấp nhận lời đề nghị.

Sự tiến bộ đáng ngạc nhiên của trang thiết bị và các kỹ thuật đánh dấu phóng xạ đã cho phép, trong thập niên sau đó, thu thập các kết quả với số lượng đáng kể. Tuy thế, cho đến giờ Djerzinski vẫn nghĩ, so với các vấn đề lý thuyết mà Desplechin nêu ra trong buổi gặp gỡ đầu tiên, họ vẫn chưa tiến thêm được dù chỉ một ngón tay.

Giữa đêm, lại một lần nữa anh bắt gặp tin tức về các vi khuẩn trên sao Hỏa; anh tìm thấy khoảng mười lăm thông tin trên Internet, phần lớn đến từ các trường đại học Mỹ. Ađênin, guanin, tymin và cytoxin đã được tìm thấy ở tỉ lệ thông thường. Hơi hờ hững, anh kết nối tới trang của Ann Arbor; có một tin liên quan đến sự lão hóa. Alicia Marcia-Coelho đã chứng minh việc mất các chuỗi mã ADN trong quá trình phân chia lặp đi lặp lại của các nguyên bào sợi từ các cơ bắp trơn; cả tin này cũng không thật sự mới mẻ. Anh đã biết cô Alicia này: cũng chính cô đã phá trinh anh, mười năm trước, trong một bữa tiệc quá đẫm rượu nhân dịp một cuộc hội nghị về gen ở Baltimore. Cô đã say đến mức không còn sức giúp anh cởi xu chiêng. Ðó là một khoảnh khắc khó, thậm chí nặng nhọc; cô vừa chia tay chồng, cô tâm sự với anh trong khi anh chiến đấu với những cái móc. Sau đó, tất cả diễn ra bình thường; anh ngạc nhiên vì mình có thể cương cứng, và thậm chí còn có thể phóng tinh vào âm đạo của nhà nghiên cứu, mà không cảm thấy chút khoái cảm nào.


[16] Samuel Beckett (1906 - 1989), nhà viết kịch thiên tài gốc Ai Len.
[17] Lolita: lấy tên nhân vật của nhà văn Nabokov, chỉ những cô gái trẻ ham mê tình dục một cách mạnh mẽ.
[18] Các buổi lễ mà những người bị bệnh sida và những người đồng tính luyến ái tổ chức.
[19] Tiếng Anh trong nguyên văn: Bằng chứng thực nghiệm của thí nghiệm mô phỏng EPR: một vi phạm mới đối với các bất đẳng thức Bell.
[20] Henri Matisse (1869 - 1954), họa sĩ người Pháp.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-4-2015 22:19:11 | Xem tất

Chương 5

5.
Nhiều người đến Ðịa Ðiểm Thay Ðổi nghỉ hè, giống như Bruno, cũng ở vào độ tuổi bốn mươi; cũng như anh, nhiều người làm việc trong ngành xã hội hoặc giáo dục và tự thấy mình được bảo vệ dưới cái nghèo của chức danh công chức. Về cơ bản tất cả đều có thể tự cho mình thuộc cánh tả; về cơ bản tất cả đều sống một mình, thường xuyên nhất là vừa mới ly dị xong. Tóm lại anh khá là tiêu biểu cho nơi này, và sau vài ngày anh ý thức được là mình đang cảm thấy ở đây ít tệ hơn là bình thường. Không thể chịu đựng được vào bữa sáng, nhưng đến bữa tối, những con đĩ bí ẩn lại trở lại là những người phụ nữ dấn thân vào một cuộc tranh đấu vô vọng với những người phụ nữ khác trẻ hơn. Cái chết là người hòa giải chung. Như thế, trong buổi chiều ngày thứ Tư, anh làm quen với Catherine, trạc năm mươi tuổi, cựu chiến sĩ chiến đấu vì nữ quyền đã tham gia “Maries pas claires” [1]. Cô có mái tóc rất nâu, rất xoăn, nước da xỉn; chắc hồi hai mươi tuổi cô phải hấp dẫn lắm. Ngực cô vẫn còn giữ được khá thẳng, nhưng cô có cặp mông thật sự to lớn, anh nhận xét ở bãi biển. Cô đang học về chủ nghĩa tượng trưng Ai Cập, bài ta rô mặt trời, vân vân và vân vân. Bruno kéo quần đùi xuống đúng lúc cô đang nói về thần Anubis [2]; anh cảm thấy cô sẽ không coi trọng quá sự cương cứng, và có thể một thứ tình bạn sẽ nảy sinh giữa họ. Thật không may là dương vật anh không cương lên được. Cô có những ngấn thịt giữa hai đùi, hai đùi mà cô vẫn khép chặt; họ chia tay nhau khá lạnh lùng.

Cùng tối hôm đó, ngay trước bữa ăn, một anh chàng tên là Pierre-Louis nói chuyện với anh. Anh ta tự giới thiệu là giáo viên toán; quả thực, anh ta rất hợp với loại đó. Bruno đã thấy anh ta hai hôm trước trong buổi dạ hội sáng tạo; anh ta đã đóng vai trong một vở kịch ngắn có chủ đề số học quay tròn, theo hình thức hài hước của cái phi lý, không hề buồn cười tẹo nào. Anh ta viết như máy lên một cái bảng trắng, đôi khi điểm xuyết bằng những lần dừng lại đột ngột; cái đầu hói to tướng của anh ta khi đó nhẵn bóng vì suy tư, đôi lông mày nhướng lên một động tác kịch câm gây cười; chiếc bút trên tay anh ta đứng im lìm trong vài giây, rồi lại tiếp tục viết và ấp a ấp úng. Cuối vở kịch năm hay sáu người vỗ tay, chủ yếu vì thương tình. Anh ta đỏ mặt dữ dội; thế là chấm dứt.

Những ngày tiếp sau Bruno có nhiều dịp phải tránh anh ta. Thường thì anh ta mặc một chiếc quần lửng. Anh ta khá gầy và rất cao, ít nhất cũng phải đến một mét chín mươi; nhưng anh ta đã hơi có bụng, và thật là hài hước khi nhìn cái bụng nhỏ bé của anh ta khi anh ta bước lên ván nhún bể bơi. Anh ta vào khoảng bốn mươi lăm tuổi.

Tối hôm đó, một lần nữa, Bruno lại trốn thật nhanh, lợi dụng lúc anh chàng to lớn vụng về đang cùng những người khác nhảy ngẫu hứng những điệu vũ châu Phi, anh đi xuống dốc theo hướng nhà ăn vui vẻ. Có một chỗ trống bên cạnh cựu chiến sĩ nữ quyền, ngồi đối diện với người chị em theo chủ nghĩa tượng trưng của mình. Anh vừa ăn xong món ragu tofu thì Pierre-Louis xuất hiện ở đầu bên kia dãy bàn; khuôn mặt anh ta ánh lên niềm vui khi nhìn thấy một chỗ trống trước mặt Bruno. Anh ta bắt đầu nói trước cả khi Bruno thực sự ý thức được; đúng là anh ta ấp úng nhiều, và hai con đĩ già ở bên cạnh thốt ra những tiếng cục cục thật là chói tai. Và sự hóa thân của Orisis [3], và những con rối Ai Cập... họ hoàn toàn không hề chú ý đến hai người đàn ông. Vào một thời điểm, Bruno nhận thức được rằng thằng hề kia đang nói với anh về các hoạt động nghề nghiệp. “Ồ, không có gì lắm đâu...”, anh nói mơ hồ; anh những muốn nói tất cả, trừ Giáo dục quốc gia. Bữa ăn đó khiến anh nổi điên hết cả người, anh đứng dậy để châm một điếu thuốc. Thật không may, cùng lúc đó, hai người biểu tượng chủ nghĩa rời khỏi bàn với những bước nhún nhảy mông mạnh mẽ, thậm chí không thèm liếc nhìn họ lần nào; có khả năng chính điều đó gây nên tai họa.

Bruno đứng cách bàn khoảng mười mét thì nhận thấy một tiếng rú dữ dội hoặc đúng hơn là một tiếng inh ỏi, một cái gì đó nhọn hoắt, thực sự không hề có tính người. Anh quay lại: Pierre-Louis mặt đỏ tía tai, đang nắm chặt nắm đấm. Chỉ một bước anh ta nhảy lên bàn, không cần lấy đà, những ngón chân quặp lại. Anh ta lấy hơi; tiếng rú mà anh ta thổi xé ra từ lồng ngực tắt ngấm. Rồi anh ta đi đi lại lại trên bàn, đấm tay rất mạnh vào đầu; đĩa bát cốc chén nhảy valse quanh anh ta; anh ta đá lung tung các hướng và nhắc đi nhắc lại rất lớn tiếng: “Chúng mày không thể! Chúng mày không thể đối xử với tao như thế được!” Lần duy nhất anh ta không lắp bắp. Phải cần đến năm người mới kiềm chế được anh ta. Cùng tối hôm đó, anh ta được chuyển vào bệnh viện tâm thần Angoulême.

Bruno choàng tỉnh vào khoảng ba giờ, ra khỏi lều; người anh sũng mồ hôi. Trại yên tĩnh, trăng tròn đầy, nghe rõ tiếng nỉ non của những con nhái bén. Cạnh ao, anh chờ đến giờ cơm sáng. Ngay trước khi bình minh lên, anh cảm thấy hơi lạnh. Những lớp học buổi sáng bắt đầu vào lúc mười giờ. Khoảng mười giờ mười lăm, anh đi về phía kim tự tháp. Anh do dự trước cánh cửa phòng học viết văn; rồi anh đi xuống một tầng nữa. Trong khoảng hai mươi giây anh đọc chương trình học vẽ màu nước, rồi anh đi lên mấy bậc cầu thang. Cầu thang được tạo thành từ những tay nắm thẳng, chia cách ở lưng chừng bởi những họa tiết nhỏ uốn cong. Bên trong mỗi phần độ rộng của bậc thang tăng lên, rồi lại giảm xuống. ở chỗ uốn vuốt ngược lên, có một bậc thang to hơn tất cả những bậc khác. Anh ngồi trên bậc thang. Anh dựa lưng vào tường. Anh bắt đầu cảm thấy dễ chịu.

Những giây phút hạnh phúc hiếm hoi của những năm ở trường trung học Bruno có được đã trải qua như thế, ngồi trên một bậc thang giữa hai tầng gác, ngay sau khi giờ học bắt đầu. Bình tĩnh dựa lưng vào tường, cách đều hai sảnh, mắt nửa nhắm nửa mở, anh chờ đợi. Rõ ràng là ai đó có thể tới; khi đó anh sẽ phải đứng lên, nhặt lấy cặp, đi nhanh về phòng nơi giờ học đã bắt đầu. Nhưng thường thì không có ai tới cả; tất cả thật bình yên; khi đó, nhẹ nhàng và gần như là thoáng qua, bằng những sự bay bổng ngắn, trên những bậc thang kẻ ô vuông màu ghi (cậu không còn ở trong giờ lịch sử, chưa đến giờ vật lý), tâm trí cậu bay lên hướng niềm vui.

Hôm nay, tình hình đã khác hẳn: anh đã chọn đến nơi đây, tham gia vào cuộc sống của trung tâm nghỉ hè. Ở tầng trên, có một nhóm học viết văn; ngay bên dưới, một lớp học vẽ màu nước; dưới nữa hẳn là có massage, hay lớp học nhảy châu Phi, rõ ràng là đã được mở lại. Khắp nơi con người ta sống, thở, cố tìm cách tạo lạc thú hay hoàn thiện hóa những tiềm năng cá nhân của mình. Ở tất cả các tầng con người tiến triển hoặc cố tiến triển trong sự hoàn bị xã hội, tình dục, nghề nghiệp hay vũ trụ của mình. Họ “làm việc cho chính mình”, như lối nói quen thuộc nhất. Bản thân anh thì bắt đầu buồn ngủ; anh không còn đòi hỏi gì nữa, anh không còn tìm kiếm gì nữa, anh không còn ở đâu hết nữa; chầm chậm và từng bước một tâm trí anh bay lên hướng về vương quốc của sự không tồn tại, về với sự thăng hoa thuần túy của sự không có mặt ở trên đời. Lần đầu tiên kể từ năm mười ba tuổi, Bruno cảm thấy gần như được hạnh phúc.

Cô có thể chỉ cho tôi mấy chỗ bán mứt được không?

Anh trở về lều và ngủ ba tiếng đồng hồ. Khi tỉnh dậy, anh lại cảm thấy khỏe khoắn, và anh thủ dâm. Sự tước đoạt tình dục tạo ra ở người anh một nỗi sợ hãi thể hiện bằng một sự quặn lên dữ dội ở ngay dạ dày; tinh trùng dường như đang leo lên bụng dưới, bắn những tinh hoàn lên ngực. Bản thân cơ quan sinh dục thì rất đau, nóng bỏng mãi không hết, hơi sùi ra. Anh đã không thủ dâm từ Chủ nhật; có lẽ đó là một sai lầm. Là huyền thoại cuối cùng của phương Tây, bộ phận sinh dục là một cái gì đó cần phải làm; một cái có thể, một cái phải làm. Anh mặc một chiếc quần bơi, nhét bao cao su vào túi xà cột với dáng điệu khiến chính anh cũng phải bật ra một tiếng cười. Trong nhiều năm, chúng chẳng dùng để làm gì hết cả; dù sao bọn gái điếm cũng đã có rồi.
Bãi biển đầy những gã trai trẻ mặc quần soóc và những gái non mặc đồ lót nhỏ; như thế thì có thể đảm bảo được. Anh mua một hộp khoai tây chiên và đi vòng vòng giữa những người đi nghỉ mát trước khi chú ý đến một cô gái trạc hai mươi tuổi có bộ ngực tuyệt vời, tròn, cứng, dựng cao, có quầng lớn màu kem. “Xin chào...”, anh nói. Anh nhận thấy một quãng im lặng; khuôn mặt cô gái trượt ra, lo lắng. “Xin chào», anh nhắc lại, «cô có thể chỉ cho tôi mấy chỗ bán mứt được không?» - «Hả?” cô nhổm người lên một tay, hỏi lại. Khi đó anh nhận ra cô đang đeo một chiếc phone ở tai; anh quay lại đường vừa đi qua, vung vẩy tay một bên, như là Peter Falk [4] trong phim Columbo. Không ích gì để mà nhấn mạnh thêm: quá phức tạp, quá độ hai.

Bước xiên xiên theo hướng biển, anh cố gắng giữ lấy trong trí nhớ hình ảnh hai vú của cô gái. Ðột nhiên, ngay trước mặt anh, ba đứa con gái lao lên từ những lớp sóng; anh nghĩ cùng lắm chúng cũng chỉ mười bốn tuổi. Anh nhìn thấy khăn tắm của chúng, trải khăn của mình cách đó vài mét; chúng không hề mảy may để ý đến anh. Anh nhanh chóng cởi áo phông ra, che hai bên mạng sườn, quay người sang bên và thò dương vật của mình ra. Ðồng loạt, mấy đứa con gái kéo áo tắm xuống để phơi nắng cho ngực. Ngay trước cả khi chạm vào, Bruno đã phóng tinh rất mạnh trong áo phông. Anh thốt lên một tiếng rên rỉ, nằm lăn ra bãi cát. Thế là xong.

Những nghi lễ nguyên thủy khi ăn khai vị.

Thời điểm vui vẻ của ngày ở Ðịa Ðiểm Thay Ðổi, lúc ăn khai vị thường có âm nhạc. Tối đó, ba gã chơi trống châu Phi cho khoảng năm mươi người di chuyển tại chỗ, vung vảy tay về mọi hướng. Ðó thực ra là những vũ điệu mùa gặt, đã được thực hành ở mấy lớp dạy vũ châu Phi; theo cách cổ điển, sau vài giờ, một số người tham gia sẽ cảm thấy, hoặc giả vờ cảm thấy trạng thái transe. Theo nghĩa văn học hoặc đã lỗi thời, transe diễn tả một sự lo lắng cực độ, một nỗi sợ trước ý nghĩ về một hiểm nguy sắp xảy đến. “Tôi thích nhét chìa khóa vào khe cửa hơn là phải trải qua những transe như thế” (Emile Zola). Bruno mở một chai rượu pinô Charentes trước mặt cô gái tín đồ Thiên chúa giáo. “Em tên là gì?», anh hỏi. «Sophie», cô gái trả lời. – «Em không nhảy à?», anh hỏi. – «Không», cô gái trả lời. «Em không thích nhảy kiểu châu Phi. Chúng quá là...” Quá là gì? Anh hiểu sự rối bời của cô. Quá nguyên thủy? Rõ ràng là không rồi. Quá nhịp điệu? Như thế đã chạm đến sự phân biệt chủng tộc. Chắc chắn là không thể nói gì về những điệu nhảy châu Phi ngớ ngẩn này được. Sophie tội nghiệp đang cố tìm cách gây ấn tượng. Cô có khuôn mặt xinh xắn với mái tóc đen, đôi mắt xanh, da rất trắng. Cô có đôi vú nhỏ, nhưng rất biểu cảm. Chắc cô là người Bretagne. “Em là người Bretagne à?» Anh hỏi. – «Ðúng, Saint-Brieuc!», cô vui sướng trả lời. «Nhưng em thích nhảy kiểu Braxin hơn...” cô nói thêm, chắc với mục đích chuộc lại thái độ không yêu thích vũ châu Phi của mình. Thế là đủ để làm Bruno phát cáu. Anh bắt đầu cảm thấy chán cái thói ủng hộ Braxin ngu xuẩn này. Tại sao lại Braxin? Dù sao điều duy nhất anh biết về Braxin là đó là một đất nước chó má, toàn một lũ ngu ngốc phát cuồng lên vì bóng đá và đua ôtô. Bạo lực, tham nhũng và nghèo đói đạt đến mức độ cao nhất ở đó. Nếu có một đất nước đáng ghét, thì đó chính là, và cực kỳ rõ ràng, Braxin. “Sophie!», Bruno reo lên, «có lẽ tôi sẽ đi nghỉ ở Braxin đấy. Tôi sẽ đi trong những chiếc favella. Xe buýt nhỏ bọc thép ấy mà. Tôi sẽ quan sát những kẻ sát nhân tám tuổi, mơ trở thành anh chị trong tương lai; những con điếm nhỏ tuổi chết vì sida ở tuổi mười ba. Tôi sẽ không sợ đâu, vì tôi được bảo vệ bởi bọc thép. Ðó sẽ là việc buổi sáng, còn buổi chiều tôi sẽ đi ra bãi biển, giữa những kẻ buôn lậu ma túy giàu nứt đố đổ vách và những tay lừa đảo. Trong cái cuộc sống phóng túng đó, trong sự hối hả đó, tôi sẽ quên đi sự buồn thảm của con người phương Tây. Sophie, em có lý: lúc nào về tôi sẽ đến chỗ văn phòng du lịch Nouvelles Frontières hỏi xem sao.”

Sophie nhìn anh một lúc, khuôn mặt cô gái tỏ ra suy nghĩ, một nếp nhăn lo lắng hằn lên trên trán. “Chắc anh từng phải chịu nhiều đau khổ lắm...”, cô buồn bã nói.

“Sophie», Bruno lại kêu lên, «em có biết là Nietzsche đã viết gì về Shakespeare [5] không? ‘Người đàn ông này đã chịu đau khổ biết bao để cảm thấy nhu cầu trở thành một thằng hề!...’, anh luôn nghĩ Shakespeare là một tác giả được đề cao quá mức; nhưng quả thật đó là một tay hề đáng kể đấy chứ.” Anh ngừng lời, ngạc nhiên ý thức được rõ ràng mình đang bắt đầu đau đớn. Ðàn bà, đôi khi, dễ mến như vậy đó: họ đáp lại sự hung hăng bằng lòng cảm thông, đáp lại sự vô liêm sỉ bằng tính dịu dàng. Có người đàn ông nào làm được như vậy không? “Sophie, anh muốn liếm âm hộ em...”, anh xúc động nói; nhưng lần này cô không nghe thấy anh nói gì. Cô quay về phía người hướng dẫn trượt tuyết đã mân mê mông cô ba ngày trước, và bắt đầu nói chuyện với hắn ta. Bruno đứng trơ ra mất vài giây, rồi quay ngược trở lại bãi cỏ, đi về phía bãi để xe. Siêu thị Leclerc ở Cholet mở cửa đến mười giờ tối. Ði giữa những hàng xe, anh nghĩ, nếu tin vào Aristote [6] thì một người phụ nữ có cơ thể nhỏ bé thuộc về một loài khác so với phần còn lại của loài người. “Một người đàn ông nhỏ bé với tôi vẫn là một người đàn ông», triết gia viết, «nhưng một người phụ nữ nhỏ bé dường như thuộc về một loài sinh vật mới.” Giải thích câu nói lạ thường đó như thế nào đây, câu nói đã đi ngược lại một cách sống động trí tuệ thường rất sắc sảo của Stagirite? Anh mua whisky, tim xắm ăn liền đựng trong hộp và bánh quy vị gừng. Khi anh quay lại trại, đêm đã đổ xuống. Ði ngang qua bồn tắm massage anh nghe thấy những tiếng thì thầm, một tiếng cười nén lại. Anh dừng lại, chiếc túi Leclerc trên tay, nhìn vào giữa đám cành lá. Trong đó dường như có hai hay ba cặp trai gái: họ không phát ra tiếng động, chỉ nghe thấy tiếng rẽ nước nhè nhẹ. Trăng lộ ra khỏi những đám mây. Cùng lúc đó một đôi khác đi tới, bắt đầu cởi quần áo. Những tiếng thì thào lại vọng lên. Bruno đặt chiếc túi xuống, thò dương vật ra và bắt đầu thủ dâm. Anh phóng tinh rất nhanh, vào đúng lúc người phụ nữ chạm người xuống làn nước ấm. Ðã là tối thứ sáu, anh sẽ phải kéo dài kỳ nghỉ thêm một tuần. Anh sẽ tự chấn chỉnh, tìm được một người đàn bà, nói chuyện với người khác.


[1] Maries pas claires: Tên một phong trào nữ quyền mạnh mẽ ở Pháp.
[2] Anubis: thần chết trong tín ngưỡng Ai Cập.
[3] Orisis: một vị thần khác trong thần thoại Ai Cập.
[4] Peter Falk: diễn viên nổi tiếng của Mỹ.
[5] W. Shakespeare (1564 - 1616), kịch tác gia người Anh.
[6] Aristote (384 - 322 tr. CN), triết gia Hy Lạp.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-5-2015 23:33:48 | Xem tất

6.
Ðêm thứ Sáu sang thứ Bảy anh ngủ không ngon, và có một giấc mơ nặng nề. Anh thấy mình dưới dạng một con lợn non da thịt mũm mĩm và nhẵn thín. Cùng các bạn lợn anh được huấn luyện trong một hầm ngầm khổng lồ và tối tăm, hai vách rỉ hoen, hình xoáy nước. Dòng nước kéo anh đi có cường lực rất nhỏ, đôi khi anh cũng đặt được chân xuống đất; rồi một cơn sóng mạnh hơn chồm đến, lại lần nữa anh bị dìm xuống vài mét. Ðôi khi anh phân biệt được da thịt trắng nhợt của một trong những người bạn mình, đang bị lôi mạnh về phía dưới. Họ chiến đấu trong bóng tối và trong sự im lặng, chỉ duy nhất bị khuấy động bởi những tiếng kẹt ngắn khi chân guốc của họ chạm trên vách kim loại. Mất đi độ cao, tuy vậy, anh vẫn phân biệt được, đến từ sâu của ống ngầm, một tiếng ồn rất to của máy móc. Anh dần dần có ý thức về cái xoáy đang kéo họ về phía các tuốc bin chân vịt sắc nhọn.

Sau đó cái đầu bị cắt rời của anh nổi lên trên bãi cỏ, cách miệng xoáy nước vài mét. Sọ anh bị xẻ làm đôi theo chiều dọc; tuy nhiên phần còn nguyên vẹn nằm giữa cỏ vẫn còn có ý thức. Anh biết là lũ kiến sẽ dần xâm nhập vào vật chất của não đang bị phơi bày để ăn hết các nơ ron; khi đó anh chìm vào sự vô thức hoàn toàn. Lúc này, con mắt duy nhất của anh đang ngắm nhìn chân trời. Bề mặt cỏ dường như trải dài đến vô cùng. Những bánh xe nước đang quay tròn dưới một bầu trời bạck kim. Có lẽ anh đang ở cuối thời của mình; chí ít, thế giới mà anh từng biết đến đang đi đến điểm kết thúc.

Trong bữa sáng, anh làm quen với một tay sáu mươi tám người Bretagne phụ trách lớp học vẽ màu nước. Ông ta tên là Paul Le Dantec, là em trai của giám đốc hiện tại của Ðịa Ðiểm, và cũng có chân trong nhóm hạt nhân các sáng lập viên. Với chiếc áo vét kiểu Ấn Ðộ, chòm râu bạc, trông ông ta hệt như một ông lão tiền sử dễ mến. Năm mươi nhăm tuổi, cái đống đổ nát già nua hiện đang sống một cuộc đời dễ chịu. Ông ta dậy từ sáng sớm, đi dạo giữa các ngọn đồi, ngắm nhìn những con chim. Rồi ông ta ngồi trước một cốc cà phê pha rượu táo, cuộn thuốc lá hút giữa các hoạt động của người khác. Lớp học vẽ màu nước mãi mười giờ sáng mới bắt đầu, vẫn còn chán thời giờ để chuyện gẫu.

“Với tư cách là một thành viên lâu năm... (Bruno cười để tăng cảm tình, ít nhất là bên ngoài), hẳn ông còn nhớ những bước khởi đầu của nơi này, sự giải phóng tình dục, những năm bảy mươi...

«Giải phóng cái con tườu!», lão già càu nhàu. «Lúc nào chẳng có bọn đàn bà làm thảm cho các cuộc làm tình tập thể. Lúc nào chẳng có những gã đàn ông tự giặt quần áo. Anh bạn trẻ ạ, chẳng có gì thay đổi hết cả.»

«Tuy thế», Bruno vẫn nằn nì, «tôi nghe nói bệnh sida đã làm thay đổi tình thế...»

«Với đàn ông», nhà hội họa công nhận và khạc khạc trong cổ họng, «đúng là ngày xưa đơn giản hơn. Ðôi khi cũng có những cái miệng hay âm hộ mở ra, thế là đã có một cuộc làm tình tập thể thật sự rồi, và hồi đó phải có lựa chọn ở lối vào, thường người ta đến theo từng cặp. Tôi đã nhiều lần trông thấy những người đàn bà rất cởi mở, ướt nhẫy, thủ dâm cả buổi tối; không ai thèm đến chơi họ cả, anh bạn ạ. Ngay cả chỉ để cho họ vui lòng, không thể có được; dù sao như thế cũng phải cương cứng được ở mức độ tối thiểu đã.»

«Tóm lại», Bruno xen vào, vẻ suy tư, «không bao giờ có chủ nghĩa cộng sản trong vấn đề tình dục, mà chỉ đơn giản là một hệ thống quyến rũ mở rộng.»
«Cái đó thì đúng...», lão già công nhận, «sự quyến rũ, bao giờ cũng có.”

Tất cả những cái đó không có gì là khuyến khích lắm cả. Tuy nhiên đã là thứ Bảy, sẽ có những người mới đến. Bruno quyết định nghỉ ngơi, coi mọi việc như là phải thế, rock’n roll; ngày đã trôi qua không biến cố gì, và thậm chí nói thật chẳng hề có sự kiện gì. Khoảng mười một giờ tối, anh quay lại đi qua trước bồn tắm massage. Phía trên tiếng vỗ nhẹ nhàng của nước nổi lên một làn hơi nhẹ, xuyên qua bởi ánh sáng của trăng tròn. Anh im lặng tiến lại gần. Chậu nước có bán kính ba mét. Một đôi trai gái đang ngồi quấn lấy nhau ở bờ bên kia; người phụ nữ dường như đang cưỡi lên người đàn ông. “Mình có quyền mà...”, Bruno tức giận nghĩ. Anh nhanh chóng cởi quần áo và chui vào bồn tắm massage. Không khí ban đêm mát mẻ, nhưng nước lại ấm áp dễ chịu. Bên trên chậu tắm, những cành cây thông đan vào nhau để lộ những ngôi sao; anh hơi giãn người ra một chút. Cặp tình nhân không hề để ý đến anh; người phụ nữ luôn luôn chuyển động ở phía trên người đàn ông, cô ta đã bắt đầu rên rỉ. Không thể nhìn rõ đường nét trên khuôn mặt cô ta. Người đàn ông cũng bắt đầu thở mạnh. Những cử động của cô gái tăng dần lên; đến một lúc cô ta ngửa ra đằng sau, ánh trăng thoáng chiếu sáng ngực cô ta; khuôn mặt cô ta bị giấu sau lớp tóc dày tối sẫm. Rồi cô ta dính chặt người vào bạn tình, lấy tay quấn vòng quanh người anh ta; anh ta vẫn còn thở mạnh, hực lên một tiếng rồi im lặng.

Họ còn ở lại đó ôm nhau thêm hai phút, rồi người đàn ông đứng dậy đi khỏi bồn tắm. Trước khi mặc lại quần áo, anh ta rút một chiếc bao cao su khỏi dương vật của mình. Bruno ngạc nhiên thấy người phụ nữ không nhúc nhích. Bước chân của người đàn ông đi xa dần, sự im lặng lại bao trùm. Cô ta duỗi dài chân trong bồn nước. Bruno cũng làm như vậy. Một bàn chân của anh đặt lên trên đùi cô ta, cọ vào chỗ kín của cô. Một tiếng khuấy nước nhẹ, cô ta rời khỏi bờ bên kia và đến với anh. Giờ đây những đám mây đã che mờ mặt trăng; người phụ nữ chỉ còn cách năm mươi xăng-ti-mét, nhưng anh vẫn chưa nhìn rõ các đường nét khuôn mặt cô ta. Một cánh tay cô đặt cao trên đùi anh, cánh tay kia ôm lấy vai. Bruno cọ người vào cô, mặt anh nằm ở ngang tầm với bộ ngực; hai bầu vú nhỏ và chắc. Anh rời khỏi bờ, buông thả vào cái ôm siết của cô. Anh cảm thấy cô đang quay trở lại giữa bồn nước, rồi bắt đầu quay chầm chậm xung quanh. Những cơ bắp cổ anh đột nhiên giãn ra, đầu anh nặng trịch. Tiếng ồn của nước, nhẹ nhõm ở phía trên, phía dưới vài xăng-ti-mét chuyển thành tiếng ầm ào. Những ngôi sao dịu dàng quay theo chiều thẳng đứng khuôn mặt cô. Anh buông thả trong cánh tay cô, dương vật anh dựng đứng nhô lên khỏi mặt nước. Cô nhẹ nhàng di chuyển hai bàn tay, anh cảm thấy rất mơ hồ những vuốt ve của cô, anh đang tan chảy hoàn toàn. Những sợi tóc dài ve vuốt bụng anh, rồi lưỡi của cô gái chạm vào một viên tinh hoàn. Toàn cơ thể anh run bần bật vì hạnh phúc. Cô khép miệng và chầm chậm, rất chậm, ngậm hết vào miệng mình. Anh nhắm mắt, thấy trong người lan chuyển những luồng run rẩy mê đắm. Tiếng ầm ào dưới mặt nước đã trở nên rất đáng tin cậy. Khi môi của cô gái đi đến cuối cùng dương vật của anh, anh bắt đầu cảm thấy những cử động của cổ họng cô. Những làn sóng khoái cảm tăng dần trong cơ thể anh, cùng lúc anh cảm thấy được ve vuốt bởi những xoáy nước ngầm, anh cảm thấy một nhát rất nóng. Cô hơi se cổ họng lại, toàn bộ sức lực của anh dồn hết trong một cử động ở dương vật. Anh vừa đạt cực khoái vừa rú lên; cả đời chưa bao giờ anh cảm thấy nhiều khoái cảm đến thế.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-5-2015 22:46:12 | Xem tất
7.
Cuộc trò chuyện ở xe Caravan

Xe Caravan của Christiane cách lều của anh năm mươi mét. Cô thắp đèn khi bước vào, mang ra một chai Bushmills, rót vào hai cái cốc. Mảnh dẻ, thấp hơn Bruno, trước đây hẳn cô phải xinh đẹp lắm; nhưng những đường nét khuôn mặt thanh tú của cô đã héo úa, lên những mảng đỏ. Chỉ mái tóc cô là vẫn còn tuyệt vời như trước, mềm mại và đen bóng. Cái nhìn của đôi mắt xanh thật dịu dàng, đượm buồn. Cô khoảng bốn mươi tuổi.

«Ðôi khi tôi cũng thế, tôi làm tình với tất cả mọi người», cô nói. «Em chỉ đòi phải đeo bao cao su thôi.»

Cô liếm môi, uống một ngụm rượu. Bruno nhìn cô; cô mới chỉ mặc lại áo, một chiếc áo ngắn tay màu ghi. Vòm ngực của cô có một đường lượn rất đẹp; thật không may, hai môi dày lại hơi bị trễ xuống.

«Tôi cũng muốn được làm em sung sướng như thế», anh nói.

«Cứ từ từ đã. Uống rượu đi. Anh có thể ngủ ở đây, có đủ chỗ...” Cô chỉ cái giường đôi.

Họ bàn luận về giá cả xe Caravan. Christiane không thể cắm trại, lưng cô có vấn đề. “Khá nghiêm trọng đấy», cô nói. «Phần lớn đàn ông thích thổi kèn, cô nói tiếp. Họ không thích làm tình thực sự lắm đâu, họ gặp khó khăn trong việc phóng tinh. Nhưng khi ngậm lấy cái của họ thì họ biến thành những đứa trẻ con. Tôi có cảm giác như thể họ cảm nhận được nữ tính một cách sâu sắc, hơn là họ dám thú nhận.»

«Còn có cái tệ hơn cả nữ tính...», Bruno buồn bã nói. Anh uống một nửa cốc rượu trước khi quyết định tiếp tục, - «Em biết Ðịa Ðiểm lâu chưa?»

«Thực ra thì ngay từ đầu. Em thôi không đến đây nữa khi em lấy chồng, giờ thì tôi lại đến, mỗi năm hai ba tuần. Thoạt đầu nó cũng là một nơi đáng đến, cánh tả mới; bây giờ nó đã trở thành New Age; không có thay đổi gì nhiều lắm. Trong những năm bảy mươi người ta quan tâm đến phương Ðông huyền bí; bây giờ luôn có một bồn tắm massage và có massage. Ðây là một nơi dễ chịu, nhưng hơi buồn tẻ; ở đây có ít bạo lực hơn ngoài kia rất nhiều. Không khí tôn giáo che giấu được ít nhiều sự tàn bạo của những mối quan hệ ve vãn tán tỉnh. Tuy nhiên cũng có những người phụ nữ phải chịu đau đớn, ở đây ấy. Ðàn ông già đi trong sự cô đơn ít phải phàn nàn hơn nhiều so với đàn bà ở cùng cảnh ngộ. Ðàn ông uống rượu tồi, họ ngủ răng đầy bựa; rồi họ tỉnh giấc là lại bắt đầu lại; rồi chẳng mấy chốc mà họ chết. Ðàn bà thì phải dùng thuốc an thần, tập yoga, đến khám bác sĩ tâm lý; họ sống rất già và chịu đau khổ nhiều hơn. Họ phải chịu một cơ thể suy yếu, xấu đi; họ biết mình phải chịu đựng điều đó. Tuy nhiên họ vẫn tiếp tục, vì họ không thể từ bỏ khát vọng được yêu. Cho đến cuối cùng họ vẫn là nạn nhân của ảo tưởng đó. Qua một tuổi nào đó, một người đàn bà luôn có khả năng cọ vào những cái dương vật; nhưng họ không bao giờ còn khả năng được yêu nữa. Ðàn ông là như thế, chỉ thế thôi.»

«Christiane», Bruno dịu dàng nói, «em nói quá lên rồi. Chẳng hạn, giờ đây, anh đang muốn làm em sung sướng.»

«Em tin anh. Em có cảm giác anh là người dễ mến. Ích kỷ và dễ mến.”

Cô cởi áo, nằm ngang giường, kê gối dưới mông và dạng hai chân ra. Trước tiên Bruno liếm rất lâu xung quanh âm hộ của cô, rồi kích thích âm vật bằng những nhát liếm nhanh. Christiane thở hắt ra thật sâu. “Cho một ngón tay vào đi...”, cô nói. Bruno nghe lời, quay người lại để tiếp tục liếm Christiane trong lúc đưa tay vuốt ve hai vú cô. Anh cảm thấy hai nhũ hoa cứng lại, anh ngẩng đầu lên. “Tiếp tục đi...” cô cầu xin. Anh đặt lại đầu ở tư thế dễ chịu hơn và vuốt ve âm vật bằng ngón tay trỏ. Những môi nhỏ của nó bắt đầu phồng lên. Rồi với một cử động vui sướng, anh hăng hái liếm chúng. Christiane rên lên. Một thoáng chốc anh nhìn thấy lại âm đạo, gầy nhỏ và nhàu nhĩ của mẹ anh; rồi ký ức nhạt phai, anh tiếp tục nhấn vào âm vật ngày càng nhanh, vẫn liếm môi bằng những phát liếm mạnh đầy thân thiện. Bụng cô hiện lên một quầng đỏ, cô thở mỗi lúc một thêm mạnh. Cô trở nên rất ẩm ướt, mặn một cách dễ chịu. Bruno nghỉ một lát ngắn, cho tay vào lỗ hậu môn, một ngón khác vào âm đạo và lại bắt đầu liếm âm vật bằng đầu lưỡi, nhịp điệu rất nhanh. Cô hưởng thụ một cách yên tĩnh, với những lần ưỡn lên rất lâu. Anh im lìm, mặt gí sát vào âm đạo ẩm ướt, chìa tay về phía cô; anh cảm thấy những ngón tay của Christiane đang nắm lấy những ngón tay anh. “Cảm ơn”, cô nói. Rồi cô đứng lên, mặc lại áo và rót đầy lại hai cái cốc.

„Hay thật đấy, trong bồn tắm massage ấy, lúc nãy...“, Bruno nói. „Chẳng cần nói câu nào; vào lúc anh cảm thấy miệng em, anh còn chưa nhìn rõ mặt em. Không có yếu tố quyến rũ nào, mà đó là cái gì đó rất thuần khiết.“

„Tất cả phụ thuộc ở những kích thích tố Krause...“, Christiane mỉm cười. “Thứ lỗi nhé, em là giáo viên khoa học tự nhiên.” Cô uống một ngụm Bushmills... “Chỗ thịt của âm vật, phần cườm và rãnh của tinh hoàn được cấu tạo từ những hạt Krause, rất giàu những tiếp xúc nhạy cảm. Khi người ta vuốt ve chúng, trong não xuất hiện một sự giải phóng endorphin rất mạnh. Tất cả đàn ông, tất cả đàn bà đều có âm vật và tinh hoàn tạo nên từ các hạt Krause - với số lượng gần xấp xỉ, thậm chí ngang bằng nhau; nhưng còn một việc nữa, anh biết rõ rồi đấy. Em đã từng rất yêu chồng. Em thành kính vuốt ve, em liếm dương vật của anh ta; em thích cảm thấy anh ta trong người mình. Em tự hào gây nên được những lần cương cứng của anh ta, em có một bức ảnh dương vật anh ấy dựng đứng, lúc nào em cũng để nó ở trong ví; với em đó là một hình ảnh đáng tôn thờ, mang đến khoái cảm cho anh ấy là niềm vui lớn nhất của em. Rốt cục, anh ta bỏ em đi theo một đứa con gái trẻ. Vừa nãy em đã thấy rõ anh không hoàn toàn bị âm hộ của em hấp dẫn; nó đã hơi là của một người đàn bà đứng tuổi rồi. Ở người có tuổi các collagen nhão đi, sự phân đoạn của élastin-mitose ngày càng làm mất đi sự cứng và dẻo của nó. Hồi đôi mươi em từng có một âm hộ rất đẹp; bây giờ em nhận thấy rõ ràng là nó đã bị chảy quá mất rồi.“

Bruno uống xong cốc rượu; anh hoàn toàn không tìm được gì để đáp lại cả. Không lâu sau đó, họ đi nằm. Anh quàng tay ôm lấy người Christiane; họ thiếp đi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 10-5-2015 22:40:09 | Xem tất
8.
Bruno thức dậy trước tiên. Rất cao trên tán cây, một con chim đang hót. Christiane đã bị lột mất chăn trong đêm. Cô có bộ mông rất đẹp, vẫn còn tròn trịa, rất kích thích. Anh nhớ đến một câu trong Nàng tiên cá nhỏ mà ở nhà anh có trong chiếc đĩa 45 vòng, với Bài ca thủy thủ do Les Frères Jacques [7] trình bày. Nàng phải chịu mọi thử thách: từ bỏ giọng nói, từ bỏ quê hương, từ bỏ cái đuôi cá đẹp đẽ; tất cả chỉ với niềm hy vọng trở thành người phụ nữ thực thụ và chiếm được tình yêu của chàng hoàng tử. Nàng đã được cơn bão đặt lên bờ biển vào giữa đêm khuya; tại đó, nàng đã uống thuốc thần của mụ phù thủy. Nàng cảm thấy như bị cắt làm đôi, cơn đau lớn đến nỗi nàng không còn biết gì nữa. Sau đó có vài hợp âm rất khác biệt vang lên, dường như mở ra một cảnh tượng mới; rồi người hát xướng lên câu này, tác động rất mạnh đến Bruno: “Khi nàng tỉnh dậy, mặt trời chiếu rọi, và hoàng tử đang đứng trước nàng.”
Anh lại nghĩ đến cuộc nói chuyện hôm qua với Christiane, và tự nhủ có lẽ anh đã yêu những cái môi hơi trễ, nhưng dịu ngọt. Như mỗi sáng thức dậy và như phần lớn đàn ông khác, anh thủ dâm. Trong ánh sáng mờ mờ của bình minh, giữa đống tóc đen dày và rối của cô, khuôn mặt Christiane trông rất nhợt nhạt. Cô nhè nhẹ mở mắt khi anh bắt đầu đi vào cô. Cô hơi ngạc nhiên, nhưng cũng dạng chân ra. Anh bắt đầu dấn vào cô, nhưng nhận ra mỗi lúc mình một mềm đi. Anh cảm thấy một nỗi buồn to lớn, trộn lẫn với lo lắng và ngượng ngập. “Em có muốn anh đeo bao cao su không? Anh hỏi. - Vâng. Ở hốc tủ bàn trang điểm bên cạnh ấy.” Anh xé vỏ; đó là một chiếc Technica của Durex. Vừa vào trong cô anh đã phóng tinh ngay tắp lự. “Anh xin lỗi“, anh nói, „anh thật sự xin lỗi.“ – „Không sao đâu“, cô dịu dàng nói, „đến đây ngủ đi nào.” Sida là cả một ân sủng với những người đàn ông ở thế hệ này. Chỉ cần đôi lần lôi ca pốt ra, thế là dương vật của họ mềm đi ngay. “Anh chưa bao giờ thành công khi làm thế cả...” Cuộc lễ ngắn gọn đó đã xong, nam tính của anh được bảo vệ về mặt nguyên tắc, họ lại có thể ngủ lại, cọ người vào người đàn bà của mình, anh yên tâm ngủ đẫy.
Sau bữa sáng họ xuống đồi, đi về hướng kim tự tháp. Không có ai bên bờ hồ. Họ nằm xuống bãi cỏ ngập nắng; Christiane cởi quần lót của anh và một cách nhẹ nhàng, tinh tế, cô thủ dâm cho anh. Sau này, khi nhờ cô họ gia nhập mạng lưới các cặp phóng đãng, Bruno vẫn ghi nhận sự tinh tế đó: một phẩm chất đặc biệt hiếm có. Phần đông đàn bà trong đám đó lúc nào cũng hừng hực nhưng không có chút uyển chuyển nào. Họ nắm chặt quá, ngu ngốc lắc đấy lắc để, chắc để bắt chước cho giống các ngôi sao phim con heo. Trên màn ảnh điều đó có thể hay ho, nhưng kết quả thực tế thì thật ra không ra sao, mà còn gây đau đớn. Ngược lại, Christiane bao giờ cũng tiến hành nhẹ nhàng, liên tục liếm ướt những ngón tay của mình, dịu dàng lướt đi trên những vùng nhạy cảm. Một người phụ nữ mặc áo dài kiểu Ấn đi qua cạnh họ và đến ngồi bên bờ nước. Bruno sung sướng sâu sắc, cố giữ thời điểm thỏa mãn. Christiane cười với anh; mặt trời bắt đầu trở nên quá nóng. Anh nhận ra tuần thứ hai của mình ở Ðịa Ðiểm sẽ rất tuyệt diệu. Thậm chí sau đó họ vẫn có thể tiếp tục gặp nhau, già đi cùng nhau. Cô sẽ mang đến cho anh những phút giây hạnh phúc dục tình, họ sẽ cùng nhau sống qua giai đoạn chót của khoái lạc. Sẽ có vài năm như thế, họ sẽ già đi; với họ, cuộc hài kịch tình dục sẽ chấm dứt.
Trong khi Christiane tắm, Bruno nghiên cứu hướng dẫn sử dụng “thuốc viên giữ gìn tuổi trẻ” mà anh vừa mua hôm trước ở Leclerc. Bao bì bên ngoài in nổi bật đặc tính mới của khái niệm “thuốc viên siêu nhỏ”, còn hướng dẫn sử dụng, kỹ càng hơn, phân biệt ba chức năng chính: ngăn ngừa các chất độc trong ánh nắng mặt trời, tỏa các nhân tố hyđrát cả ngày và loại trừ các gốc tự do. Anh đang đọc thì Catherine, cựu chiến sĩ đấu tranh vì nữ quyền đang say mê với bài tarô Ai Cập, tới. Cô không giấu việc mình vừa từ một lớp học phát triển con người về, lớp học tên là Ðịnh hướng nghề nghiệp. Lớp học dạy cách tìm ra thiên hướng của mình thông qua một loạt trò chơi mang tính biểu tượng; những trò chơi này cho phép dần dần phát hiện ra “người hùng bên trong” của mỗi người tham gia. Sau ngày đầu tiên Catherine có vẻ đã trở thành phù thủy một chút, sư tử một chút; điều này cho thấy cô nên hướng tới một công việc có trách nhiệm cao trong ngạch bán hàng.
„Hừm hừm...“, Bruno nói.
Ðúng lúc đó Christiane quay lại, quấn khăn tắm quanh người. Catherine im bặt, vẻ sợ hãi thấy rõ. Cô viện cớ phải đi dự lớp Thiền và tango Achentina và quày quả bỏ đi.
„Tôi nghĩ bạn học Mật tông và kế toán cơ mà...“, Christiane nói trong khi Catherine đang đi ra.
„Em biết cô ta à?»
«À có, em biết con điên đấy hai mươi năm nay rồi. Cô ta cũng đến đây ngay từ đầu, chắc là từ khi Ðịa Ðiểm thành lập.»
Cô lắc đầu cho khô tóc, buộc túm khăn lên. Họ cùng nhau leo lên đồi. Bruno đột nhiên muốn nắm tay cô. Anh chìa tay ra.
“Em không bao giờ mê được mấy con mụ nữ quyền...”, Christiane nói tiếp khi họ đã lên được lưng chừng đồi. “Bọn ngu xuẩn đó suốt ngày lải nhải về rửa bát và chia sẻ trách nhiệm; đúng là bọn họ bị rửa bát ám ảnh đầu óc. Thỉnh thoảng cũng nói về bếp núc và máy hút bụi, nhưng chủ đề chính vẫn là rửa bát. Trong vài năm, bọn họ đã thành công trong việc biến đàn ông xung quanh thành những tên thần kinh bất lực và quạu cọ. Từ lúc đó - cũng rất lô gích thôi - bọn họ bắt đầu cảm thấy tiếc nhớ cái đực tính. Cuối cùng thì bọn họ ép tình nhân của họ nhảy chồm chồm lên như những thằng cha điên rồ. Em vẫn luôn rất ấn tượng khi thấy những con mụ trí thức lại đi say mê bọn đầu trộm đuôi cướp, cục cằn và ngu xuẩn. Nói tóm lại bọn họ chơi trò làm tình tập thể, với hai hoặc ba thằng đàn ông, có khi còn nhiều hơn đối với những con mụ động cỡn, rồi bọn họ đẻ ra một nhóc con, sau đó thì lăn vào việc nhà, học nấu bếp theo tạp chí Marie Claire. Em đã nhìn thấy cái cảnh ấy diễn đi diễn lại hàng đống lần rồi.”
“Quá khứ rồi mà em...”, Bruno nói, giọng hòa giải.
Buổi chiều họ ở bể bơi. Ðối diện họ, ở bên kia, những đứa con gái trẻ đang nhảy nhót tại chỗ, tai đeo walkman. “Chúng nó xinh đấy chứ?” Christiane nhận xét. « Ðứa tóc vàng vú nhỏ xinh thật đấy...” rồi cô nằm dài ra trên tấm khăn tắm. “Bôi kem cho em nào...”
Christiane không tham gia một lớp học nào hết. Thậm chí cô cực kỳ khó chịu với những hoạt động tâm thần phân liệt đó, cô nói. “Có lẽ em hơi khó tính», cô nói tiếp, «nhưng em biết những con mụ 68 đã qua tuổi bốn mươi đó, thực ra thì em cũng có tham gia vào đó. Những con mụ ấy già đi trong cô đơn, âm đạo khô kiệt. Hãy thử tra họ năm phút, anh sẽ thấy họ không hề tin vào những câu chuyện về chakras [8], pha lê, sự rung của ánh sáng gì đâu. Họ cố bắt mình tin đấy thôi, có khi họ ngồi suốt hai tiếng đồng hồ, trong lớp học. Họ cảm thấy sự hiện diện của Thiên thần và huệ nhãn mở ra; rồi lớp học kết thúc, họ trở lại cô đơn, già nua và xấu xí. Họ trải qua những cơn khủng hoảng đầy nước mắt. Anh không nhận ra à? Có rất nhiều nhiều cơn khủng hoảng đầy nước mắt ở đây, nhất là ở các lớp Thiền ấy. Nói cho đúng thì họ làm gì có lựa chọn nào, bởi vì họ lại còn có vấn đề tiền bạc nữa. Nhìn chung họ đã làm một phân tích, nó đã làm họ kiệt quệ. Mantra [9] và ta rô là rất ngu xuẩn, nhưng dù sao cũng rẻ hơn đi chẩn bệnh bác sĩ.»
«Phải, cái đó và nha sĩ...», Bruno mơ hồ nói. Anh chui đầu vào giữa đôi chân cô đang dạng ra, cảm thấy mình sẽ ngủ thiếp đi như thế.
Ðêm đến, họ quay trở lại bồn tắm massage; anh bảo cô không cần phải làm anh sướng. Quay trở về xe Caravan, họ làm tình với nhau. “Bỏ qua đi...”, Christiane nói vào lúc anh chìa tay về đống bao cao su. Khi anh vào trong người cô, anh cảm thấy cô đang hạnh phúc. Một trong những đặc điểm đáng ngạc nhiên nhất của tình yêu xác thịt là dù sao nó cũng tạo ra một tình cảm thân thiết, ngay cả khi hai bên chẳng mấy có cảm tình với nhau. Ngay từ những phút đầu tiên họ đã chuyển từ xưng hô trịnh trọng sang thân mật, và có vẻ như người tình nữ, dù mới gặp hôm qua, có quyền được nghe những tâm sự mà anh chưa bao giờ kể với ai trên đời. Cho nên đêm đó Bruno đã kể cho Christiane một vài điều mà anh chưa từng kể với ai, ngay cả Michel – anh kể với cô nhiều chuyện hơn là kể cho bác sĩ tâm thần của mình. Anh nói với cô về tuổi thơ của mình, về cái chết của bà ngoại và những sự nhục mạ trong ký túc xá. Anh kể về thời niên thiếu và những lần thủ dâm trên tàu hỏa, cách những cô gái trẻ vài mét; anh kể với cô những mùa hè trong căn nhà bố anh. Christiane lắng nghe và vuốt tóc anh.
Họ sống cả tuần với nhau, và trước hôm Bruno đi họ ăn tối trong một nhà hàng chuyên đồ biển ở Saint-Georges-de-Didonne. Không khí yên bình và ấm áp, lửa của những ngọn nến chiếu tỏa bàn họ gần như không lay động. Họ đang ngồi ngay ở cửa sông Gironde và nhìn thấy mũi Grave ở đằng xa.
“Khi nhìn thấy mặt trăng tỏa rọi trên biển”, Bruno nói, “anh nhận ra, rất rõ ràng, là chúng ta không có gì, hoàn toàn không có gì chung với cái thế giới này hết cả.”
“Anh thực sự phải đi à?”
“Phải, anh phải đến ở với con trai anh mười lăm ngày. Nhẽ ra anh đã phải đi từ tuần trước rồi cơ, nhưng lần này thì không thể trì hoãn được nữa. Ngày kia mẹ nó sẽ đến bằng máy bay, cô ấy đặt vé rồi.”
“Con anh bao nhiêu tuổi?”
“Mười hai.”
Christiane suy nghĩ, uống một ngụm rượu quả. Cô mặc một chiếc váy dài, trang điểm kỹ và trông như một cô gái. Ngực cô hiện lên sau lần đăng ten của cái nịt vú; ánh sáng của những ngọn nến thắp lên những ngọn lửa trong mắt cô. “Em tin là em hơi yêu...” cô nói. Bruno lắng nghe, không dám làm bất kỳ cử chỉ nào, giữ im lặng hoàn toàn. “Em sống ở Noyon”, cô nói tiếp. “Với con trai em, mọi việc diễn ra cũng khá tốt đẹp cho đến năm nó lên mười ba tuổi. Có lẽ nó hơi nhớ bố nó, nhưng em cũng không biết lắm... Liệu trẻ con có thực sự cần phải có bố không nhỉ? Ðiều chắc chắn là anh ta chẳng hề thiết đến đứa con gì cả. Hồi đầu anh ta cũng chiều nó một tí, đưa nó đến rạp chiếu phim hoặc McDonald’s. Rồi tất cả dần giảm đi; khi anh ta đến ở vùng phía Nam với bồ mới, anh ta đã hoàn toàn phẩy tay. Em đã nuôi nó gần như một thân một mình, có lẽ em hơi thiếu quyền uy. Hai năm trước, nó đã bắt đầu đi chơi với những đứa bạn xấu. Ðiều này làm nhiều người ngạc nhiên, nhưng Noyon quả là một thành phố bạo lực. Có rất nhiều Ðen và Rệp, Mặt trận Quốc gia giành 40% phiếu trong lần bầu cử gần đây. Em sống trong một tòa nhà ở ngoại vi, hộp thư của em bị phá khóa, em không thể để cái gì trong hầm. Em luôn sợ hãi, đôi khi có những phát súng. Từ trường về là em tự nhốt mình trong nhà, em không bao giờ ra ngoài vào buổi tối. Thỉnh thoảng em làm một tí Minitel hồng, chỉ có thế thôi. Con trai em về muộn, đôi khi nó còn không thèm về. Em không dám nói chuyện với nó; em sợ nó đánh em.”
“Em ở có xa Paris không?”
Cô cười. “Không hề, ngay trong vùng Oise thôi, cách Paris có tám mươi cây số...” Cô im lặng và lại mỉm cười; vào lúc đó khuôn mặt cô tràn đầy sự dịu dàng và hy vọng. “Em từng yêu cuộc sống”, cô nói tiếp. “Em từng yêu cuộc sống, em từng là người rất nhạy cảm và trìu mến, và lúc nào em cũng thích làm tình. Ðiều gì đó không tốt đẹp đã xảy ra; em hoàn toàn không hiểu gì, nhưng điều gì đó không tốt đẹp đã diễn ra trong cuộc đời em.”
Bruno đã tháo trại và xếp đồ vào ô tô; anh đến ngủ đêm cuối trong xe Caravan. Sáng ra anh cố vào Christiane lần nữa, nhưng lần này thì anh thất bại, anh cảm thấy xúc động và cáu kỉnh. “Cho xuống người em đi”, cô nói. Cô di di tinh trùng lên mặt và hai vú của mình. “Ðến gặp em nhé”, cô còn nói khi anh đi qua cửa. Anh hứa sẽ đến. Lúc đó là thứ Bảy ngày Một tháng Tám.


[7] Tên một ban nhạc chuyên hát cho thiếu nhi.
[8] Chakras: thuật ngứ của yoga, chỉ sự mềm dẻo.
[9] Mantra: thuật nghe lời của đấng toàn năng thông qua mở rộng trí tuệ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 19-5-2015 00:38:12 | Xem tất
9.
Trái ngược hẳn với thói quen, Bruno đi theo những con đường nhỏ. Anh dừng lại trước khi đến Parthenay. Anh cần suy nghĩ; phải, nhưng thực ra là nghĩ về cái gì? Anh đỗ xe ở giữa một vùng đồng quê buồn tẻ và bình yên, gần một con kênh nước gần như lặng ngắt. Các loại thủy sinh đang mọc hay đang thối rữa đi, thật khó để nói. Sự im lìm bị vẩn đục bởi những tiếng dế kêu mơ hồ - có những con côn trùng trong không khí. Anh nằm dài ra trên sườn đồi đầy cỏ, ý thức về một dòng chảy ngầm rất yếu ớt: con kênh chảy chậm rãi về phía Nam. Không nhìn thấy một con ếch nào hết.

Tháng Mười năm 1975, ngay trước khi vào đại học, Bruno đến ở căn hộ bố cậu mua cho; khi đó cậu có cảm giác một cuộc đời mới sẽ bắt đầu từ đây. Cậu nhanh chóng thất vọng. Chắc chắn con gái thì có, nhiều là khác, ghi tên học văn chương ở trường Paris I phố Censier, nhưng dường như tất cả đều đã có bồ, hoặc ít nhất không muốn để cậu chiếm đoạt. Với mục đích lập được một mối quan hệ nào đó, cậu chăm chỉ đi học tất cả các TD, tất cả các giờ nghe giảng ở giảng đường, và nhanh chóng trở thành học sinh giỏi. ở căng tin cậu nhìn thấy họ, nghe thấy họ chuyện gẫu với nhau: bọn con gái đi chơi, gặp gỡ bạn bè, mời nhau đi dự tiệc. Bruno bắt đầu ăn. Cậu nhanh chóng tự tạo cho mình một hành trình ăn uống dọc theo đại lộ Saint-Michel. Trước hết cậu bắt đầu bằng một cái hot-dog tại quán nhỏ góc giao với phố Gay-Lussac; cậu đi ngược lên một chút để ăn một chiếc pizza, đôi khi thay bằng sandwich Hy Lạp. Tại quán McDonald’s ở chỗ giao với đại lộ Saint-Germain, cậu ngốn ngấu các loại burger pho mát, uống kèm với Coca-Cola và milk-shake vị chuối; rồi cậu tiếp tục lảo đảo đi hết phố Harpe trước khi kết thúc ở dãy quán bánh Tuynidi. Khi về nhà cậu dừng chân trước rạp Latin, thông báo sẽ chiếu hai phim porno liền. Ðôi khi cậu đứng chôn chân trước rạp nửa tiếng liền, vờ như đang tra bảng giờ bus, nhưng mục đích chính, lần nào cũng thất bại, là rình một người đàn bà hoặc một cặp đi vào rạp. Dù sao thường thì cậu cũng mua một vé; vào đến bên trong là cậu cảm thấy khá hơn; người xếp chỗ rất kín đáo. Những người đàn ông ngồi cách xa nhau, họ thường xuyên để trống rất nhiều chỗ để khỏi phải ngồi gần người khác. Cậu lặng lẽ thủ dâm trong khi xem những bộ phim như Những cô y tá tà dâm, Cô gái xin đi nhờ xe không mặc quần lót, Cô giáo dạng chân, Những cô nàng hay mút, và rất nhiều phim nữa. Thời điểm khó khăn duy nhất là khi ra khỏi rạp: rạp dẫn thẳng ra đại lộ Saint-Michel, cậu rất có khả năng giáp mặt một cô bạn cùng trường. Thường thì cậu đợi một ai đó đứng lên để đi ra ngay sau anh ta; dù sao bị bắt gặp đi xem phim porno với bạn bè vẫn đỡ nhục nhã hơn. Thường cậu về nhà quãng nửa đêm và thức đọc Chateaubriand [10] hoặc Rousseau [11].

Mỗi tuần một hoặc hai lần Bruno quyết định thay đổi cuộc sống, đi theo một ngả đường hoàn toàn khác. Cậu làm thế này. Thoạt tiên cậu cởi hết quần áo và ngắm nhìn trong gương: cậu phải đi đến tận cùng sự tự phỉ nhổ, phải ngắm nhìn toàn bộ sự khó coi của cái bụng phình ra của mình, đôi má sệ xuống, cặp mông đã kịp bè ra. Rồi cậu tắt hết đèn. Cậu chụm chân lại, khoanh hai tay ngang ngực, hơi nghiêng đầu để đi vào mình dễ dàng hơn. Cậu thở thật chậm, thật sâu, phình hết cỡ cái bụng kinh tởm của mình; rồi cậu thở ra, cũng rất chậm, trong đầu vang lên một con số. Tất cả những con số đều quan trọng, sự tập trung của cậu không bao giờ được phép yếu đi đối với bất kỳ số nào; nhưng những số quan trọng nhất là bốn, tám và mười sáu, con số cực điểm. Khi cậu nhổm dậy sau khi đếm đến mười sáu, thở ra hết sức cậu đã trở thành một con người mới toàn diện, cuối cùng đã sẵn sàng để sống, để trượt vào trong dòng chảy của tồn tại. Cậu không còn biết đến nỗi sợ và nỗi xấu hổ nữa; cậu ăn uống bình thường, cậu cư xử bình thường với các cô gái. “Hôm nay là ngày đầu tiên của phần còn lại của cuộc đời của mi.”

Một hôm khi ra khỏi hàng bánh Nam Tuynidi, cậu gặp đúng Annick. Cậu đã không gặp cô từ lần thoáng gặp nhau mùa hè năm 1974. Cô còn xấu đi hơn so với trước, giờ đây cô đã gần trở nên béo phì. Ðôi kính vuông gọng đen của cô, với thứ thủy tinh dày làm đôi mắt nâu nhỏ đi thêm nữa, làm nảy ra một màu trắng bệnh hoạn của làn da. Họ uống một cốc cà phê với nhau, một khoảnh khắc khó chịu rất rõ ràng. Cô cũng đang là sinh viên học về văn chương ở Sorbonne; cô đang ở một phòng ngay bên cạnh, phòng nhìn xuống đại lộ Saint-Michel. Khi chia tay, cô để lại cho cậu số điện thoại của mình.

Cậu còn đến gặp cô nhiều lần trong những tuần sau đó. Quá nhục nhã vì ngoại hình của mình, cô từ chối không chịu cởi quần áo; nhưng tối đầu tiên cô đề nghị thổi kèn cho Bruno. Cô không nói về chuyện làm tình, lý lẽ của cô là cô không uống thuốc tránh thai. “Anh đảm bảo với em, anh thích...”

Cô không bao giờ đi chơi, cô ở lỳ nhà tất cả các buổi tối. Cô chuẩn bị nước hãm, thử ăn kiêng; nhưng không thu được kết quả nào. Nhiều lần, Bruno cố cởi quần dài của cô; cô bèn co quắp người lại, im lặng hung dữ đẩy cậu ra. Cuối cùng cậu phải nhượng bộ, thò dương vật ra. Cô mút nó rất nhanh, hơi mạnh quá; cậu phóng tinh vào miệng cô. Ðôi khi họ nói về bài vở, nhưng không thường xuyên lắm; thường thì cậu đi khỏi đó khá nhanh chóng. Ðúng là quả thật cô không đẹp, và cậu rất khó nghĩ đến cảnh mình đi cùng cô trên phố, vào hàng ăn, trong dòng người xếp hàng chờ xem phim. Cậu nhồi nhét vào bụng những thứ đồ bánh trái Tuynidi, đến mức phát ói; cậu trèo lên nhà cô, được thổi kèn một phát, rồi lại đi. Có lẽ như thế lại là tốt hơn.

Buổi tối xảy ra cái chết của Annick, thời tiết rất dịu. Sắp cuối tháng ba, nhưng đã là một tối mùa xuân. Trong quán bánh quen thuộc Bruno mua một chiếc bánh ống dài nhồi hạnh nhân, rồi anh đi dọc xuống ke sông Seine. Âm thanh những cái loa một con tàu đi dọc sông tràn ngập không gian, dội lên những vách của Nhà thờ Ðức Bà. Cậu nhai cho đến hết chiếc bánh dính phủ đầy mật ong của mình, rồi lại thêm một lần cảm thấy vô cùng chán ngán bản thân. Cậu nghĩ có thể là một ý hay để thử ở ngay đây, giữa trung tâm Paris, giữa đám đông và giữa những người khác. Cậu nhắm mắt lại, chập hai gót, khoanh hai tay trước ngực. Chầm chậm, dứt khoát, cậu bắt đầu đếm, tập trung cao độ. Con số mười sáu ma thuật vừa đếm xong thì cậu mở mắt, đứng dậy thật vững trên hai chân. Chiếc thuyền đã biến mất, ke vắng bóng người. Thời tiết vẫn vô cùng dịu.

Trước tòa nhà của Annick có một đám người nhỏ, trong đó có hai cảnh sát. Cậu tiến lại gần. Cơ thể cô gái đã bị bẹp dúm trên mặt đất, biến dạng một cách kỳ quặc. Hai cánh tay bị gẫy tạo thành như hai cái cờ treo quanh đầu, một bãi máu quây lấy phần còn lại của khuôn mặt; trước chấn động, trong phản ứng tự vệ cuối cùng, hẳn cô đã đưa tay lên ôm lấy đầu. “Cô ấy nhảy từ tầng bảy xuống. Chết ngay lập tức...” một người đàn bà gần cậu nói với vẻ hài lòng rất lạ. Lúc đó một chiếc xe cứu thương của Samu [12] tới, hai người đàn ông bước xuống cùng chiếc cáng. Vào lúc họ nâng cô lên cậu nhìn thấy cái sọ tung ra, làm lật cái đầu đi. Xe cứu thương lao đi, không hú còi. Cuộc tình đầu tiên của Bruno đã kết thúc như thế.

Mùa hè năm 76 có lẽ là giai đoạn tàn khốc nhất của cuộc đời anh; anh vừa bước vào tuổi hai mươi. Mùa hè thật nực nội, đêm đến cũng không mang lại chút mát mẻ nào; xét về khoản nóng, mùa hè năm 76 đã đi vào lịch sử. Các cô gái mặc váy ngắn trong suốt, mồ hôi dính đầy người họ. Cậu bước đi hàng ngày trời ngoài phố, mắt lồi ra vì thèm khát. Ðêm đến cậu bật dậy, đi lang thang trong Paris, dừng lại ở các quán cà phê, đứng rình mò trước lối vào các sàn nhảy. Cậu không biết nhảy. Cậu thường xuyên thủ dâm. Cậu có cảm giác giữa hai chân mình có một mẩu thịt sùi lên và thối ra, bị lũ sâu bọ ăn thủng. Nhiều lần cậu thử tìm cách bắt chuyện với các cô gái trên phố, và chỉ nhận lại những sự nhục nhã. Ðêm đến, cậu ngắm mình trong gương. Tóc cậu dính bê bết vào đầu, bắt đầu thưa dần ở phía trước; những nếp nhăn ở bụng nhìn rất rõ xuyên qua áo ngủ. Cậu bắt đầu năng lui tới các sex-shop và peep-show, nhưng kết quả thu được là nỗi đau khổ của cậu ngày càng to lớn hơn. Lần đầu tiên, cậu cầu cứu tới gái mại dâm.

Một sự xáo trộn nho nhỏ nhưng mang nhiều ý nghĩa đã diễn ra trong xã hội Tây phương vào những năm 1974-75, Bruno tự nhủ. Anh vẫn nằm dài trên triền dốc phủ cỏ của kênh đào, chiếc áo bludông vải bạt cuộn lại làm gối. Anh ngắt một cọng cỏ, cảm thấy nó cứng và ẩm. Những năm anh loay hoay tìm cách xâm nhập vào cuộc sống, một điều gì đó rất u tối đang phủ lên các xã hội Tây phương. Mùa hè năm 1976 đó, một điều hiển nhiên là tất cả những cái đó sẽ đi đến kết cục rất xấu. Sau khoái lạc, bạo lực tình dục, biểu hiện hoàn hảo nhất của sự cá nhân hóa, đã xuất hiện trở lại ở phương Tây.


[10] R. Chateaubriand (1768 - 1848), nhà văn Pháp.
[11] J.-J. Rousseau (1712 - 1778), nhà văn, nhà tư tưởng Pháp.
[12] Samu: ngoài lính cứu hỏa (Pompier), ở Pháp còn có Samu chuyên giúp đỡ người dân trong những trường hợp khẩn cấp, ở đây là về sức khỏe

** hôm nay vừa đi phỏng vấn xin học bổng về, cầu trời cho con đậu
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 20-5-2015 02:41:14 | Xem tất
10.
Julian và Aldous

“Khi phải biến đổi hay đổi mới học thuyết cơ bản, các thế hệ bị hy sinh để tiến hành sự biến đổi đặc biệt xa lạ với bối cảnh đó, và thường xuyên trở thành thù nghịch với nó.”
(Auguste Comte - Kêu gọi những người bảo thủ)

Khoảng giữa trưa, Bruno lên xe, lái vào trung tâm Parthenay. Tất cả đã xong xuôi, anh quyết định đi bằng đường cao tốc. Từ một ca bin điện thoại, anh gọi cho em trai mình - Michel nhấc máy ngay lập tức. Anh trở về Paris, tối đó anh muốn gặp Michel. Ngày mai thì không thể được, anh còn đứa con trai. Nhưng tối hôm đó, phải, điều đó với anh là quan trọng. Michel không tỏ ra xúc động lắm. “Nếu anh muốn...” anh nói sau một hồi im lặng dài. Như phần lớn người khác anh cho là giữ được một vài quan hệ gia đình cũng đáng, dù giá phải trả cho nó là một nỗi buồn chán nhẹ nhàng. Nên trong nhiều năm trời anh đã tự ép mình đến ăn Noởl ở nhà bà bác Marie-Thérèse, đang già đi với chồng mình, một người rất đáng mến và đã điếc đặc, trong một tòa nhà ở Raincy. Ông bác luôn bỏ phiếu cho đảng Cộng sản và từ chối làm lễ mi-xa buổi đêm, thế là lần nào cũng xảy ra cãi cọ. Michel vừa uống nước quả vừa lắng nghe ông già nói về sự giải phóng người lao động; đôi khi anh trả lời bằng một ý kiến tầm thường nào đó. Rồi những người khác tới, có cô chị họ Brigitte. Anh rất quý Brigitte, và mong cô được hạnh phúc; nhưng với một người chồng ngu dốt như thế thì rõ ràng là rất khó. Anh ta là người thử thuốc ở hãng dược Bayer và lừa dối vợ mình bất kỳ lúc nào có thể; vì anh ta khá đẹp trai và đi lại nhiều, điều đó thường xuyên diễn ra. Mỗi năm, khuôn mặt Brigitte hằn thêm vào một chút.

Michel từ chối không đến như thường lệ vào năm 1990; còn lại Bruno. Những mối quan hệ gia đình kéo dài thêm vài năm, đôi lúc vài chục năm, trên thực tế chúng kéo dài hơn tất cả các mối liên hệ khác; và sau đó, cuối cùng, chúng cũng tắt ngấm.

Bruno đến vào quãng chín giờ tối, anh đã uống một chút và muốn đề cập những vấn đề lý thuyết, “Anh luôn bị ấn tượng”, anh bắt đầu trước khi kịp ngồi xuống, “trước sự chính xác lạ thường của những dự đoán mà Aldous Huxley trình bày trong Brave New World [13]. Nhất là khi ông ấy viết quyển sách đó từ mãi năm 1932. Kể từ đó, xã hội Tây phương luôn tìm cách tiếp cận hình mẫu đó. Kiểm soát ngày càng chính xác hơn sự truyền giống, một ngày nào đó nó sẽ kết thúc bằng việc giải trừ hoàn toàn tình dục, và đến việc tái tạo giống người trong phòng thí nghiệm trong những điều kiện an toàn và tính khả thi di truyền hoàn toàn. Do đó biến mất những quan hệ gia đình, khái niệm bố mẹ và liên kết. Loại trừ, nhờ vào những tiến bộ về dược phẩm, sự phân biệt về tuổi tác của cuộc đời. Trong thế giới do Huxley miêu tả những người đàn ông sáu mươi tuổi có cùng những hoạt động, cùng vẻ bề ngoài, cùng những ham muốn với một người đàn ông trẻ hai mươi tuổi. Rồi, khi không còn có thể đấu tranh chống sự già đi, người ta chết bằng trợ tịch được thông qua dễ dàng; rất kín đáo, rất nhanh chóng, không có thảm kịch nào hết. Xã hội được miêu tả trong Brave New World là một xã hội hạnh phúc, tại đó bi kịch và những thứ tình cảm quá đà đã biến mất. Tự do tình dục ở đó là hoàn toàn, không gì gây ra trở ngại cho sự bừng nở và khoái cảm. Có những giây phút trầm uất, buồn bã và nghi ngờ ngắn ngủi; nhưng chúng được chữa khỏi rất nhanh chóng bằng con đường thuốc men, hóa học về chống trầm uất và chống lo sợ đã đạt được những tiến bộ đáng kể. ‘Một xăng-ti-mét khối chữa được mười thứ tình cảm.’ Ðó chính xác là cái thế giới mà ngày nay chúng ta đang mơ ước, cái thế giới trong đó, ngày nay, chúng ta mong được sống.”

“Anh biết rõ”, Bruno nói tiếp với một cử động của bàn tay như để quét đi một trở ngại nào đó mà Michel không hề tạo ra, “rằng thường thì người ta miêu tả xã hội của Huxley như một cơn ác mộng toàn trị, rằng người ta cố biến quyển sách này thành một lời cự tuyệt mạnh mẽ; đó là một thứ đạo đức giả thuần khiết và đơn giản. ở mọi điểm - kiểm soát gen, tự do tình dục, đấu tranh chống già nua, văn minh khoái lạc, Brave New World với chúng ta đều là một thiên đường, và chính xác nó là cái thế giới mà chúng ta đang cố đạt tới, nhưng đến giờ vẫn chưa thành công. Ngày nay chỉ có một điều hơi động chạm đến hệ thống giá trị công bằng của chúng ta - hoặc chính xác hơn là chế độ hưởng theo năng lực - sự phân chia trong xã hội thành các giai tầng, bị ảnh hưởng với những công việc khác nhau theo bản chất di truyền của chúng. Nhưng chính đó là điểm duy nhất Huxley tỏ ra là một nhà tiên tri kém cỏi; chính đó là điểm duy nhất, với sự phát triển của quá trình rô bốt hóa và máy móc hóa, đã trở nên ngày càng vô nghĩa. Không thể nghi ngờ Aldous Huxley là một nhà văn rất tồi, câu văn của ông nặng nề và không có tí duyên dáng nào, những nhân vật của ông buồn tẻ và máy móc. Nhưng ông có cái trực giác - nền tảng - rằng tiến trình của các xã hội loài người từ nhiều thế kỷ nay, và ngày càng như thế, chỉ duy nhất được tiến trình khoa học và công nghệ hướng lối. Ngoài ra ông còn thiếu tinh tế, thiếu tâm lý, thiếu phong cách; tất cả những cái đó ít ảnh hưởng đến tính đúng đắn của trực giác ban đầu của ông. Và, là người đầu tiên trong số các nhà văn, kể cả các nhà văn chuyên viết truyện khoa học viễn tưởng, ông đã hiểu được rằng sau vật lý giờ đây sinh học sẽ đóng vai trò đầu tàu.”

Bruno ngừng lời, nhận ra em trai có vẻ gầy đi; Michel trông mệt mỏi, lo lắng, không tập trung lắm. Quả thật đã từ vài ngày nay, anh không đi chợ mua đồ ăn. Trái ngược lại với những năm trước, giờ đây trước cửa siêu thị Monoprix có rất nhiều người ăn xin và bán báo dạo; nhưng dù sao bây giờ vẫn đang là mùa hè, thường thì đó là mùa mà sự nghèo khó không đến nỗi thảm khốc lắm. Sẽ như thế nào nếu xảy ra chiến tranh? Michel tự hỏi khi đứng ở cửa sổ ngắm nhìn những người vô gia cư chậm chạp đi lại. Nếu chiến tranh nổ ra, cuộc khai giảng sẽ ra sao? Bruno rót một cốc vang; anh bắt đầu đói và hơi ngạc nhiên khi em trai trả lời giọng mệt mỏi:

“Huxley thuộc một gia đình gồm nhiều nhà sinh học lớn của Anh. Ông nội ông là bạn Darwin, đã viết rất nhiều để bảo vệ thuyết tiến hóa. Bố ông và anh trai ông, Julian, cũng là những nhà sinh học danh tiếng. Ðó là một truyền thống Anh, các nhà trí thức thực tế, tự do và hoài nghi; rất khác với thế kỷ ánh sáng ở Pháp chủ yếu đặt nền móng ở quan sát và phương pháp thực nghiệm. Suốt thời thanh niên Huxley đã có cơ hội gặp các nhà kinh tế, luật gia, và nhất là các nhà khoa học mà bố ông mời đến nhà. Trong số các nhà văn ở thế hệ ông, chắc chắn ông là người có khả năng nhất trong việc nhìn trước các tiến bộ phát xuất từ sinh học. Nhưng tất cả sẽ còn nhanh hơn nhiều nếu không có nạn nazi. ý thức hệ nazi đã đóng góp rất nhiều trong việc hạ thấp giá trị các ý tưởng về ưu sinh và cải thiện nòi giống; phải đợi nhiều thập kỷ sau đó chúng mới trở lại.” Michel đứng dậy, rút từ tủ sách của mình một cuốn sách tên là Ðiều tôi dám nghĩ. “Julian Huxley, anh trai của Aldous, viết quyển này, xuất bản năm 1931, một năm trước Brave New World. Trong đó có các ý tưởng về kiểm soát gen và cải tạo các giống loài, kể cả loài người, và sau này được em trai ông đưa vào quyển tiểu thuyết. Trong đó nó được trình bày, không chút mập mờ, như là một chủ đích định trước mà người ta buộc sẽ phải hướng tới.”

Michel ngồi xuống, lấy tay chùi trán. “Sau chiến tranh, năm 1946, Julian Huxley được bổ nhiệm Tổng giám đốc Unesco khi Unesco vừa được thành lập. Cùng năm đó em trai ông xuất bản cuốn Brave New World Revisited, trong đó ông nhìn lại quyển sách trước đó như một sự chối từ, một trò đùa. Vài năm sau đó, Aldous Huxley trở thành ông tổ chính yếu về mặt lý thuyết của phong trào hippie. Ông luôn ủng hộ tự do tình dục, và đã đóng vai trò tiên phong trong việc sử dụng các loại chất gây nghiện tác động thần kinh. Tất cả các sáng lập viên của Esalen đều quen biết ông và bị tư tưởng của ông ảnh hưởng. Sau đó New Age đã lấy lại toàn bộ các chủ đề then chốt của Esalen để sử dụng cho mục đích của mình. Trên thực tế Aldous Huxley là một trong số các nhà tư tưởng có ảnh hưởng lớn nhất của thế kỷ.”

Họ đi ăn trong một nhà hàng ở góc phố, trong thực đơn có món thịt nhúng Trung Quốc cho hai người, giá 270 franc. Từ ba ngày nay Michel không ra khỏi nhà. “Hôm nay em chưa ăn gì cả”, anh nhận xét, hơi ngạc nhiên; tay anh vẫn cầm khư khư quyển sách.

“Huxley xuất bản cuốn Ðảo năm 1962, đó là cuốn sách cuối cùng của ông”, anh vừa gẩy đĩa cơm nếp vừa nói tiếp. “Ông gói gọn hành động trên một hòn đảo nhiệt đới thiên đường - thực vật và các phong cảnh có lẽ lấy cảm hứng từ Sri Lanka. Trên hòn đảo đó phát triển một nền văn minh độc đáo, cách biệt với các trào lưu thương mại lớn của thế kỷ XX, vừa rất tiến bộ về công nghệ vừa bảo vệ tốt thiên nhiên: rất hòa bình, hoàn toàn không có những vụ cãi cọ trong gia đình và ức chế Do Thái - Thiên chúa. ở đó không mặc quần áo là tự nhiên; sự ham muốn và tình yêu được quyền tiến hành tự do. Quyển sách tầm thường, dễ đọc đó đã đóng một vai trò cực lớn đối với phong trào hippie và qua họ, đến các tín đồ của New Age. Nếu nhìn cặn kẽ hơn, cái cộng đồng hài hòa miêu tả trong cuốn sách đó có rất nhiều điểm chung với Brave New World. Có lẽ bản thân Huxley, khi tuổi già lẩm cẩm, không ý thức được những tương tự đó, nhưng xã hội được miêu tả trong Ðảo cũng gần gũi với Brave New World ngang với mức độ giống nhau giữa xã hội hippie phóng đãng và tư sản tự do, hay đúng hơn là một biến thể xã hội - dân chủ Thụy Ðiển.”

Anh ngừng lời, khuấy nước sốt cay, rồi đặt đũa xuống. “Cũng như anh trai mình, Aldous Huxley là một người lạc quan…”, cuối cùng anh nói, vẻ chán nản. “Sự chuyển dịch mang tính siêu hình nguồn gốc của chủ nghĩa duy vật và khoa học hiện đại mang lại hai hậu quả lớn: tính duy lý và chủ nghĩa cá nhân. Nhầm lẫn của Huxley là đã đánh giá không đúng tương lực giữa hai hậu quả này. Chính xác hơn, nhầm lẫn của ông là đã quá coi nhẹ sự phát triển của chủ nghĩa cá nhân do ý thức về cái chết ngày càng tăng lên. Từ chủ nghĩa cá nhân nảy sinh ra tự do, cảm xúc về cái tôi, nhu cầu tự làm khác biệt và ở cao hơn người khác. Trong một xã hội duy lý như xã hội của Brave New World, cuộc tranh đấu có thể đã bị giảm mức độ. Cạnh tranh kinh tế, ẩn dụ của sự làm chủ không gian, có nhiều lý do để tồn tại hơn trong một xã hội giàu có, nơi các luồng chảy kinh tế được kiểm soát tốt hơn. Sự cạnh tranh tình dục, ẩn dụ ở khía cạnh tạo sinh cho sự kiểm soát thời gian, không còn lý do để tồn tại trong một xã hội nơi sự tách biệt tình dục - sinh sản đã được thực hiện một cách hoàn hảo; nhưng Huxley đã quên tính đến chủ nghĩa cá nhân. Ông không hiểu rằng tình dục, một khi tách khỏi sinh sản, sẽ tồn tại như một nguyên tắc khác biệt về bản thân hơn là nguyên tắc khoái lạc; cũng tương tự giữa khoái lạc và sự giàu có. Tại sao mẫu hình xã hội - dân chủ Thụy Ðiển không bao giờ thắng thế được mô hình tự do? Tại sao nó thậm chí không bao giờ được thực thi trong lĩnh vực thỏa mãn về tình dục? Bởi vì sự dịch chuyển mang tính siêu hình do khoa học hiện đại tiến hành kéo theo nó sự cá nhân hóa, sự phù phiếm, lòng căm thù và ham muốn. Về bản chất, ham muốn - ngược hẳn lại với khoái lạc, là nguồn gốc của đau đớn, thù ghét và bất hạnh. Ðiều đó, tất cả các triết gia - không chỉ bên Phật giáo, không chỉ bên Cơ đốc, mà toàn bộ các triết gia xứng đáng với danh hiệu đó - đã biết và đã rao giảng. Giải pháp của các nhà không tưởng - từ Platon đến Huxley, giữa đó là Fourier - là dập tắt ham muốn và những đau đớn dính liền vào đó trong khi tạo ra sự thỏa mãn tức thì. Ngược lại, cái xã hội tình dục - quảng cáo mà chúng ta đang sống muốn tạo ra ham muốn, muốn phát triển ham muốn theo những tỉ lệ kinh khủng, mà vẫn duy trì sự thỏa mãn trong lãnh địa của riêng tư. Ðể xã hội vận hành được, để sự cạnh tranh tiếp tục, ham muốn cần phải tăng lên, phải mở rộng và nuốt đi cuộc sống của con người.” Anh lau trán, kiệt sức; anh không hề động đến đĩa thức ăn của mình.

“Cũng có những sửa chữa, những sửa chữa của các nhà nhân văn chủ nghĩa...”, Bruno rụt rè nói. “Tức là những thứ cho phép quên đi cái chết. Trong Brave New World, có các loại thuốc giảm lo sợ và chống trầm uất; Ðảo nói nhiều hơn đến suy tư, các loại thuốc kích thích thần kinh, vài yếu tố mơ hồ của tính tôn giáo Hinđu. Trong thực tiễn, ngày nay, người ta cố hòa trộn hai thứ vào với nhau.”

“Julian Huxley cũng từng đề cập đến các vấn đề tôn giáo trong Ðiều tôi dám nghĩ, ông dành nguyên phần thứ hai của cuốn sách để nói đến điều đó”, Michel đáp lời, càng lúc càng chán chường. “Ông có ý thức rất rõ rằng các tiến bộ khoa học và chủ nghĩa duy vật đã làm xói mòn các nền tảng của toàn bộ các tôn giáo truyền thống; ông cũng có ý thức rằng không một xã hội nào tồn tại được nếu thiếu tôn giáo. Trong hơn một trăm trang giấy, ông cố sức vứt bỏ nền tảng của một tôn giáo tương tự với tình trạng của khoa học. Không thể nói kết quả hoàn toàn thuyết phục; cũng không thể nói tiến hóa của các xã hội của chúng ta đều đi theo hướng đó. Trên thực tế, tất cả các hy vọng sáp nhập đều bị đánh đổ bởi thực tế của cái chết, sự phù phiếm và sự tàn bạo không thể không lan tràn. Ðể bù lại”, anh đột ngột kết luận, “dù sao vẫn còn có tình yêu.”


[13] Thế giới mới tuyệt vời, tên tiểu thuyết nổi tiếng nhất của Huxley.

*** ôi trực đêm @@
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-5-2015 00:41:51 | Xem tất
Chương 6

11.
Sau chuyến đến thăm của Bruno, Michel còn nằm thêm hai tuần nữa. Quả thật, anh tự hỏi, bằng cách nào một xã hội có thể tồn tại mà không cần đến tôn giáo? Trong trường hợp một cá nhân, điều đó đã có vẻ là rất khó rồi. Trong nhiều ngày liền anh ngắm nhìn cái lò sưởi gắn bên trái giường. Vào mùa này những đường rạch của nó chứa đầy nước, đó là một cơ chế có ích và tinh vi; nhưng xã hội phương Tây có thể sống sót được mà không cần đến bất kỳ một tôn giáo nào? Khi còn trẻ con, anh thích tưới cây trong vườn rau. Anh còn giữ một bức ảnh vuông vắn đen trắng, trong đó anh đang cầm bình tưới cây dưới sự trông coi của bà nội; khi đó anh sáu tuổi. Sau này, anh rất thích đi chơi; với tiền mua bánh, anh mua được một chiếc Carambar. Sau đó anh đi mua sữa ở trang trại; anh vung vẩy ở tay chiếc cà mèn bằng nhôm đựng sữa còn ấm nguyên, và anh hơi sợ, khi màn đêm buông xuống, mà phải đi dọc theo con đường trống không hai bên toàn cây ngấy. Bây giờ, mỗi lần đi đến siêu thị với anh là một lần cực hình. Tuy nhiên các sản phẩm đã thay đổi, nhiều mẫu hàng đông lạnh mới cho người độc thân xuất hiện không ngừng. Mới đây, trên kệ hàng thịt của Monoprix của anh, anh đã thấy - lần đầu tiên - một miếng steak đà điểu.
Ðể có thể tái tạo, hai cành nhỏ tạo nên phân tử ADN phân tách trước khi hấp dẫn, mỗi cái một bên, các nucléotide phụ. Khoảnh khắc tách rời nhau này là khoảnh khắc nguy hiểm vì rất dễ xảy ra những đột biến không thể kiểm soát, thường là có tác động xấu. Các hiệu ứng thúc đẩy mang tính trí tuệ của nhịn ăn là có thật, và tiếp theo tuần đầu tiên Michel đã có trực giác về một sự tái tạo hoàn hảo có thể xảy ra khi một phân tử ADN có hình chân vịt. Ðể đạt tới một quá trình lặp lại không bị ảnh hưởng tiêu cực trên một chuỗi bất tận những thế hệ tế bào, có khả năng cấu trúc mang thông tin di truyền phải có một tô pô đặc - chẳng hạn như là của một chuỗi Moebius hay có hình xuyến.

Hồi còn nhỏ, anh không thể chịu đựng được sự xuống cấp tự nhiên của các đồ vật, các mảnh vỡ, sự hao mòn của chúng. Cho nên trong suốt nhiều năm anh gìn giữ thật cẩn thận những ống quấn băng dính, hai mẩu gãy của một cái thước kẻ bằng nhựa trắng. Với những chỗ gồ lên do dán băng dính cái thước kẻ không còn có thể thẳng hoàn toàn được nữa, thậm chí nó còn không thể dùng để kẻ những đường thẳng, làm tròn nhiệm vụ chiếc thước kẻ của mình; tuy nhiên, anh vẫn giữ nó lại. Nó lại gãy lần nữa; anh sửa lại nó, thêm vào một vòng băng dính, đặt nó vào trong ngăn bàn.

Một trong những nét thiên tài của Djerzinski, nhiều năm về sau Hubczejak sẽ viết, là đã biết vượt qua trực giác đầu tiên của mình theo đó sự tái tạo qua bộ phận sinh dục bản thân nó đã là một nguồn chuyển dịch độc hại. Từ hàng nghìn năm nay, Hubczejak nhấn mạnh, mọi nền văn hóa của con người đều được đánh dấu bởi cái trực giác không ít thì nhiều được tạo nên từ một quan hệ không thể tách rời giữa tình dục và cái chết; một nhà nghiên cứu vừa tạo nên mối liên quan này bởi những luận cứ không thể chối cãi rút ra từ sinh học phân tử nhẽ ra có thể dừng lại ở đó, coi nhiệm vụ của mình như là đã hoàn thành. Djerzinski lại có trực giác là cần vượt qua khuôn khổ sự tái tạo qua đường sinh dục, để kiểm tra trong tất cả sự phổ thông của nó những điều kiện tô pô của sự phân chia tế bào.

Ngay năm đầu tiên ở trường tiểu học ở Charny, Michel đã rất bị ấn tượng bởi sự tàn bạo của bọn con trai. Chúng là con của những người nông dân, tức là những con thú nhỏ, vẫn còn rất gần gụi với thiên nhiên. Nhưng người ta quả thực có thể ngạc nhiên về cái thằng người thiên nhiên vui tươi, bản năng sẵn sàng lấy đầu compa hay đầu nhọn bút chọc vào thân mình những con cóc; mực tím chảy trên da con vật đáng thương, nó chết từ từ vì đau đớn. Chúng xúm lại, quan sát sự hấp hối của nó, mắt sáng bừng. Một trong những trò chơi khác mà chúng yêu thích là lấy kéo thủ công cắt ăng ten ốc sên. Toàn bộ cơ quan giác quan của ốc sên tập trung trong các ăng ten của chúng, mà ở đầu là những con mắt nhỏ. Mất ăng ten ốc sên chỉ còn là một đống mềm oặt, đau đớn và lúng túng. Nhanh chóng, Michel hiểu là anh cần tránh xa những đứa trẻ độc ác đó; tuy nhiên ngược lại ít phải e ngại những đứa bé gái, những sinh vật dịu dàng hơn. Trực giác đầu tiên về thế giới này đã được tiếp sức bởi chương trình Thế giới động vật phát trên truyền hình vào tối thứ Tư. ở giữa sự kinh khủng ghê hồn đó, giữa sự cắn xé thường trực của thế giới loài vật đó, dấu vết duy nhất của lòng tận tụy và tính vị tha được đại diện bởi tình yêu mẹ con, hoặc bởi một bản năng bảo vệ, cuối cùng là cái gì đó một cách vô cảm và bằng nhiều cấp độ dẫn đến tình yêu mẹ con. Con cái loài mực thẻ, một con vật nhỏ bé đáng thương dài hai mươi xăng-ti-mét, sẽ không do dự tấn công một người thợ lặn đang tiến lại gần ổ trứng của nó.

Ba mươi năm sau, lại một lần nữa anh đi đến cùng kết luận: rõ ràng, phụ nữ cao cấp hơn đàn ông. Họ giỏi chiều chuộng hơn, đáng yêu hơn, biết thông cảm hơn và dịu dàng hơn; ít dính dáng đến bạo lực, ích kỷ, tự khẳng định, tàn bạo. Ngoài ra họ còn biết điều hơn, thông minh hơn và chăm chỉ hơn.

Từ sâu thẳm, Michel tự hỏi khi quan sát chuyển động của ánh mặt trời trên chiếc ri đô, đàn ông thực ra dùng để làm gì? Có thể là ngày trước, khi lũ gấu còn đông đảo hơn, nam tính có thể đóng một vai trò nhất định và không thể thay thế nào đó; nhưng kể từ vài thế kỷ nay, rõ ràng đàn ông gần như không còn có ích gì. Ðôi khi họ trốn tránh sự buồn chán của mình bằng vài ván tennis, trò chơi ít xấu xa nhất; nhưng đôi khi họ cũng tự thấy cần thiết phải thúc đẩy lịch sử, nghĩa là về bản chất khơi lên các cuộc cách mạng và chiến tranh. Ngoài những đau khổ phi lý mà chúng tạo ra, các cuộc cách mạng và chiến tranh cũng phá hủy đi cái tốt đẹp nhất của quá khứ, mỗi lần lại buộc phải xóa bỏ hoàn toàn để xây dựng lại. Tiến hóa của con người không đều đặn, tăng tiến dần dần mà hỗn loạn, không cấu trúc, bất định và bạo lực. Tất cả những cái đó đàn ông (với cái sở thích liều lĩnh và bấp bênh, sự phù phiếm thô kệch, sự vô trách nhiệm, cái bạo lực bản chất của mình) là kẻ chịu trách nhiệm trực tiếp và duy nhất. Xét về mọi mặt một thế giới được tạo nên từ phụ nữ sẽ ở trình độ cao hơn rất nhiều; nó sẽ tiến hóa chậm rãi hơn, nhưng đều đặn, không quay ngược lại sau và không phải đặt đi đặt lại vấn đề về một trạng thái hạnh phúc chung.
Buổi sáng ngày 15 tháng Tám anh dậy, đi ra ngoài và hy vọng không nhìn thấy ai ở ngoài đường; gần như là vậy. Anh ghi chép một số ý tưởng, khoảng chục năm sau anh sẽ tìm thấy lại chúng khi viết tác phẩm quan trọng nhất của mình, Nhập môn lý thuyết tái tạo hoàn hảo.

Cùng lúc đó Bruno dẫn con trai đến chỗ người vợ cũ; anh cảm thấy kiệt sức và tuyệt vọng. Anne sẽ trở về từ một chuyến du lịch trọn gói của Nouvelles Frontières dành cho các tổ chức, ở đảo Pâques hoặc Bénin, anh cũng không nhớ chính xác nữa; có khả năng cô sẽ gặp các cô bạn gái, trao đổi địa chỉ - cô sẽ gặp lại họ hai hoặc ba lần trước khi chán hẳn; nhưng có lẽ cô ta không gặp đàn ông - Bruno có cảm giác cô ta đã đoạn tuyệt tất cả, tất cả những gì liên quan đến đàn ông. Cô sẽ nói chuyện riêng với anh trong hai phút, cô sẽ muốn biết “mọi chuyện như thế nào”. Anh sẽ trả lời: “Bình thường”, anh sẽ nói bằng một giọng bình tĩnh và tự tin, như đàn bà vẫn thích; nhưng với một sắc thái trào lộng anh sẽ nói thêm: “Dù sao Victor cũng xem vô tuyến nhiều quá.” Anh sẽ nhanh chóng cảm thấy khó chịu, từ khi dừng lại Anne không cho phép hút thuốc trong nhà cô nữa; căn hộ của cô được trang trí rất mỹ thuật. Vào lúc đi anh sẽ cảm thấy hối tiếc, sẽ tự hỏi một lần nữa làm thế nào để mọi việc khác đi bây giờ; anh sẽ nhanh chóng ôm hôn Victor. Thế đấy: kỳ nghỉ với con trai như thế là chấm dứt.

Trên thực tế, hai tuần đó quả là cực hình. Nằm trên tấm nệm, một chai bourbon cầm trên tay, Bruno lắng nghe những tiếng động mà đứa con trai tạo ra ở phòng bên: tiếng giật nước sau khi nó đi đái, những tiếng sột soạt của cái điều khiển từ xa. Chính xác giống như người em cùng mẹ khác cha của anh vào cùng lúc đó, mà không hề hay biết, anh ngu ngốc ngắm nhìn, trong nhiều giờ liền, những chuyển động của cái lò sưởi. Victor nằm trên đi văng phòng khách. Buổi sáng, khi Bruno tỉnh dậy, vô tuyến đã bật ở chương trình phim hoạt hình của kênh M6. Victor đội một chiếc tai phone để nghe âm thanh. Nó không làm ồn, không tìm cách tỏ ra khó chịu; nhưng nó và bố nó hoàn toàn không có gì để nói với nhau cả. Hai lần một ngày, Bruno đi hâm nóng một món ăn; họ ăn, đối diện với nhau, gần như không hề thốt ra một lời nào.

Làm sao mà mọi việc lại diễn ra như thế này? Victor mười ba tuổi từ vài tháng nay. Cách đây vài năm nó vẫn còn vẽ tranh và đưa cho bố xem. Nó cóp lại các nhân vật trong Marvel Comics: Fatalis, Fantastik, Pharaon của tương lai - mà nó dựng kịch bản trong những tình huống chưa từng có. Ðôi khi họ chơi một ván Mille Bornes, hay đi đến bảo tàng Louvre sáng Chủ nhật. Sinh nhật Bruno, năm nó lên mười tuổi, Victor đã viết nắn nón trên một tờ giấy Canson, bằng những chữ to nhiều màu: “CON YÊU BỐ”. Giờ đây tất cả đã chấm dứt. Thực sự là đã chấm dứt. Và Bruno biết mọi việc sẽ còn trầm trọng hơn nữa: từ sự thờ ơ của cả hai bên, dần dần cả hai sẽ đi đến thù hận lẫn nhau. Cùng lắm cũng chỉ hai năm nữa, con trai anh sẽ đi chơi với bạn gái cùng tuổi; những đứa con gái mười lăm tuổi đó, Bruno cũng rất thèm khát. Họ đang tiến lại gần trạng thái thù địch, trạng thái tự nhiên của con người.

Họ giống như những con vật đang đánh nhau trong cùng một cái lồng, đã đến lúc rồi.

Trở về nhà, Bruno mua hai chai rượu anis ở một cửa hàng Bắc Phi; rồi trước khi uống cho đến say khướt, anh gọi điện cho em trai để hẹn gặp vào ngày hôm sau. Khi anh đến nhà Michel, Michel đang lên cơn đói cồn cào bất ngờ sau đợt nhịn đói, ngốn ngấu những mẩu xúc xích Italia và uống những cốc rượu vang lớn. “Ăn đi, ăn đi...”, anh mơ hồ nói. Bruno có cảm giác Michel đang miễn cưỡng nghe mình nói. Như thể là đang nói với một bác sĩ tâm thần, hoặc với một bức tường vậy. Dù vậy anh vẫn cứ nói.

“Trong nhiều năm con trai anh đã hướng về anh, và đã đòi hỏi ở anh tình yêu; anh đã từng trầm uất, không hài lòng về cuộc đời của mình, và anh đã vứt bỏ nó - trong khi chờ đợi nó tốt đẹp hơn. Anh từng không biết, khi đó, rằng những năm đó sẽ trôi qua nhanh chóng đến vậy. Từ bảy đến mười hai tuổi đứa trẻ là một con người tuyệt vời, đáng mến, biết điều và cởi mở. Nó sống trong lý trí hoàn hảo và sống trong niềm vui. Nó tràn ngập tình yêu, và tự hài lòng với tình yêu mà người ta muốn đem lại cho nó. Rồi sau đó tất cả đều xấu đi. Không thể đảo ngược được, tất cả đều xấu đi.”

Michel ngấu nghiến hai mẩu xúc xích cuối cùng, uống một cốc rượu. Tay anh run lên rất mạnh. Bruno nói tiếp:

“Thật khó tưởng tượng được cái gì ngu ngốc hơn, đáng giận hơn, khó chịu đựng hơn và đáng thù ghét hơn một đứa bé sắp đến tuổi thiếu niên, đặc biệt khi mà nó ở cùng với những đứa trẻ cùng tuổi. Ðứa trẻ sắp đến tuổi thiếu niên đó là một con quái vật rất ngu xuẩn, bắt chước mọi thói xấu; đứa bé sắp đến tuổi thiếu niên giống như một sự kết tinh hoá đột ngột, ma quái không thể đoán trước nếu người ta quan sát đứa trẻ) của những gì là tồi tệ nhất trong con người. Ngay từ khi đó người ta không thể không nghi ngờ rằng tính dục là một cái gì đó hoàn toàn xấu? Và bằng cách nào người ta có thể chịu đựng sống cùng mái nhà với một đứa bé sắp sang tuổi thiếu niên? Luận đề của anh là người ta chỉ làm được như thế bởi vì cuộc đời của người ta là tuyệt đối trống rỗng; tuy nhiên cuộc đời anh cũng trống rỗng, thế mà anh không làm thế được. Cách nào đi nữa cả thế giới đều dối trá, và cả thế giới đều nói dối theo một cách rất thô thiển. Người ta ly dị, nhưng vẫn là bạn tốt. Người ta đón con về ở hai cuối tuần một; đó là sự chó chết. Ðó hoàn toàn là một sự chó chết. Trên thực tế không bao giờ con người quan tâm đến con cái của mình, không bao giờ họ cảm thấy có tình yêu với chúng, và thông thường hơn thì họ không có khả năng cảm thấy tình yêu, đó là một thứ tình cảm hoàn toàn xa lạ với họ. Ðiều mà họ biết đến là khoái cảm, khoái cảm tình dục ở trạng thái thô và sự cạnh tranh giữa các con đực; và sau đó, rất lâu về sau, trong khuôn khổ đám cưới, ngày xưa họ có thể đạt được việc cảm thấy một sự biết ơn nào đó với người bạn đời của mình - khi cô ta cho họ những đứa con, khi cô ta chăm lo việc nhà tốt, khi cô ta là đầu bếp giỏi và người tình thiện nghệ; họ còn cảm thấy được khoái cảm được ngủ trong cùng một cái giường. Có lẽ đó không phải là điều mà đàn bà muốn, có lẽ đó là một sự nhầm lẫn, nhưng đó là một thứ tình cảm có lẽ từng rất mạnh mẽ - và thậm chí nếu họ cảm thấy một sự phấn khích có phần giảm sút phải tấp mãi vào một cái lỗ đít thì họ nói trắng ra là không thể nào sống mà không có bà vợ đó nữa, khi nào đó bất hạnh mà cô ta chết đi thì họ sẽ bắt đầu rượu chè và chết đi nhanh chóng, thường thì vài tháng sau đó. Bọn trẻ con thì là sự di chuyển của một trạng thái, các quy tắc và một di sản. Rõ ràng đó là trường hợp trong các xã hội phong kiến, nhưng cũng vẫn đúng với giới thương gia, nông dân, nghệ nhân, quả thật là trong tất cả các tầng lớp xã hội. Ngày nay, những thứ đó không còn tồn tại nữa: tôi là người làm công ăn lương, tôi là người thuê nhà, tôi chẳng có gì để lại cho con trai tôi cả. Tôi không còn nghề nghiệp để dạy lại cho nó, tôi thậm chí không biết sau này nó có thể làm gì; những quy tắc mà tôi biết sẽ không còn có giá trị gì nữa đối với nó, nó sẽ sống trong một thế giới khác hẳn. Chấp nhận ý thức hệ thay đổi liên tực nghĩa là chấp nhận rằng đời một con người phải được rút gọn chặt chẽ xuống tới sự tồn tại cá nhân của anh ta, và rằng các thế hệ đã qua và tương lai không còn tí quan trọng nào với anh ta nữa cả. Chính như thế mà chúng ta sống, và ngày nay có một đứa con không còn ý nghĩa gì đối với một người đàn ông nữa. Ðàn bà thì khác, bởi vì họ tiếp tục cảm thấy nhu cầu có một ai đó để yêu - điều không phải, chưa từng bao giờ phải, là trường hợp của đàn ông. Thật sai khi cố tình nghĩ là đàn ông cũng cần được nâng niu, chơi bời với con của mình, vuốt ve chúng nó. Người ta thường nhắc đi nhắc lại từ nhiều năm nay, điều đó sai. Một khi đã ly hôn, cái khung gia đình đã bị phá vỡ, thì những quan hệ với con cái sẽ mất đi hoàn toàn ý nghĩa. Ðứa trẻ chính là cái bẫy đã sập, là kẻ thù mà người ta sẽ tiếp tục phải đối diện, sẽ sống sau khi chúng ta đã chết.”

Michel đứng dậy, đi vào bếp để lấy một cốc nước. Anh nhìn thấy những đường cong sặc sỡ đang quay ở lưng chừng trời, và anh bắt đầu buồn nôn. Việc đầu tiên cần làm là phải làm thế nào để tay hết run. Bruno có lý, tình yêu cha mẹ là một thứ tưởng tượng, một lời nói dối. Một lời nói dối có ích khi nó cho phép chuyển hóa một thực tế, anh nghĩ vậy; nhưng khi sự chuyển hóa thất bại thì chỉ còn lại lời nói dối, sự cay đắng và ý thức về lời nói dối.

Anh quay trở lại phòng. Bruno đang cuộn mình trong ghế phô tơi, không nhúc nhích, như là đã chết. Ðêm buông xuống giữa hai khối nhà; sau một ngày mới nóng nực, nhiệt độ lại trở về mức chịu đựng được. Michel đột nhiên nhìn thấy cái lồng không nơi con chim yến đã sống trong suốt nhiều năm; phải vứt nó đi thôi, anh không có ý định thay thế con vật. Anh nghĩ thoáng qua đến cô hàng xóm ở nhà đối diện, cô biên tập viên của tạp chí Tuổi 20; anh đã không gặp cô từ nhiều tháng nay, có lẽ cô đã chuyển nhà đi rồi. Anh cố bắt mình tập trung chú ý vào hai bàn tay, nhận ra rằng sự run rẩy đã giảm đi một ít. Bruno vẫn im lìm; sự im lặng giữa hai người còn kéo dài thêm vài phút nữa.


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-5-2015 00:46:15 | Xem tất
12.
“Anh gặp Anne vào năm 1981”, Bruno thở hắt ra, kể tiếp. “Cô ấy không đẹp lắm, nhưng anh đã chán phải thủ dâm mãi rồi. Cái tốt đẹp là cô ấy có vú to. Anh luôn thích những cái vú to...” Anh lại thở ra, rất dài. BCBG [1] tin lành của anh với những cái vú to...; trước sự ngạc nhiên của Michel, mắt anh bỗng ướt nhòa nước mắt. “Sau đó hai cái vú đó sệ xuống, và cuộc hôn nhân của bọn anh cũng đi xuống. Anh đã ném bỏ cuộc sống gia đình vào không khí. Một điều mà anh không bao giờ quên: anh đã ném vào không khí cuộc sống chung với người đàn bà đó. Còn rượu vang không?”

Michel đi tìm rượu trong bếp. Tất cả những cái đó cũng hơi ngoại lệ; anh biết Bruno đến khám một bác sĩ tâm lý, rồi anh đã dừng lại. Trên thực tế người ta luôn tìm cách giảm thiểu sự đau đớn. Chừng nào mà sự đau đớn của việc thổ lộ còn chưa mạnh lắm, họ còn nói; sau đó họ im lặng, rồi chối, người ta sẽ đơn độc. Nếu Bruno lại lần nữa thấy cần quay trở lại thất bại cuộc đời mình, thì có khả năng anh đang hy vọng một điều gì đó, một khởi đầu mới; đó có thể là một dấu hiệu tốt.

“Không hẳn là vì cô ấy xấu quá”, Bruno nói tiếp, “nhưng khuôn mặt cô ta như thế nào ấy, chẳng hấp dẫn tẹo nào. Cô ta không bao giờ có sự tinh tế đó, cái ánh sáng đôi khi rọi chiếu khuôn mặt của những cô gái trẻ đó. Ðôi chân hơi nặng nề, không lạ gì cô ta chẳng bao giờ mặc minijupe cả; nhưng anh đã dạy cô ta mặc những chiếc áo nịt rất ngắn, không cần đến xu chiêng; vú to mà nhìn từ bên dưới rất là kích thích nhé. Cô ta cũng hơi lấy làm ngại, nhưng cuối cùng cũng chấp nhận; cô ta chẳng biết gì về tình dục, về quần áo lót cả, cô ta chẳng có tí kinh nghiệm nào hết. Mà anh nói làm gì nhỉ, em cũng biết cô ta mà, đúng không?”

“Em đã đến đám cưới anh...”

“Ðúng rồi”, Bruno đồng ý, với một sự kinh ngạc gần như đần độn. “Anh nhớ là anh đã ngạc nhiên khi thấy em đến. Anh tưởng là khi đó em không muốn có liên quan gì với anh nữa.”

“Em từng không muốn liên lạc gì với anh nữa hết.”

Michel nhớ lại lúc đó, tự hỏi điều gì đã thúc đẩy anh đến dự buổi lễ buồn bã đó. Anh nhìn thấy lại nhà thờ Neuilly, căn phòng gần như trần trụi, một vẻ nghèo nàn đáng sợ, một đám người giàu có nhưng không mấy phô trương chiếm hết nửa gian phòng; bố của cô dâu làm trong ngành tài chính. “Họ theo cánh tả”, Bruno nói, “dù sao thời đó mọi người đều theo cánh tả. Họ thấy hoàn toàn tự nhiên chuyện anh sống với con gái họ trước đám cưới, bọn anh đã cưới nhau vì cô ta có chửa, một việc cũng bình thường.” Michel nhớ lại những lời của ông mục sư đang vang lên rõ ràng rành mạch trong căn phòng lạnh ngắt; vấn đề Christ người đàn ông thực sự và Chúa thực sự, về sự liên minh mới giữa Vĩnh cửu với dân tộc mình; cuối cùng anh không hiểu lắm vấn đề thực ra là gì. Sau bốn lăm phút như thế, anh ở vào trạng thái gần như lơ mơ; anh đột ngột choàng tỉnh khi nghe thấy câu này: “Cầu cho Chúa của Israel phù hộ cho các con, người có lòng thương hại đứa con đơn độc”. Ðầu tiên anh không hiểu mình đang ở đâu: đang ở chỗ người Do Thái à? Mất một phút suy nghĩ anh mới nhận ra là người ta đang nói đến cùng đức Chúa đó. Người mục sư mềm dẻo kéo tiếp, với một lòng tin lớn dần lên: “Yêu vợ mình, là yêu chính bản thân mình. Không người đàn ông nào căm ghét da thịt mình bao giờ hết cả, ngược lại anh ta nuôi dưỡng và chăm sóc nó, như Christ đã làm với Giáo hội; bởi chúng ta là thành viên của cùng một cơ thể, chúng ta là da thịt của người và xương của người. Chính vì thế người đàn ông tách khỏi bố mẹ mình, và gắn liền với vợ anh ta, hai người sẽ trở thành một thịt da duy nhất. Sự huyền bí này rất vĩ đại, ta khẳng định, đối với Christ và Giáo hội”. Trên thực tế, đó là một cách nói bé xé ra to: hai người sẽ trở thành một da thịt. Michel suy nghĩ một lúc về triển vọng này, ném một cái nhìn lên Anne: bình thản và tập trung, dường như cô đang nín thở; cô trở nên gần như là đẹp. Có khả năng bị thúc đẩy bởi câu trích dẫn của thánh Paul, viên mục sư tiếp tục với nhiệt tình dâng cao: “Ðức Chúa, hãy hạ cố nhìn người nữ phục vụ Người: vào lúc hợp với chồng cô ấy bằng đám cưới, cô xin Người sự chở che. Hãy để cô ấy sống trong Christ một người vợ chung thủy và đức hạnh, và cầu cho cô luôn theo những tấm gương các nữ thánh; cầu cho cô luôn đáng yêu với người chồng như Rachel, ngoan ngoãn như Rebecca, chung thủy như Sara. Cầu cho cô luôn gắn chặt với lòng tin và với những lời răn; gắn chặt vào người chồng, cầu cho cô tránh được mọi sự liên hệ xấu xa; cầu cho sự kín đáo sẽ khiến cô được coi trọng, sự trong sáng sẽ khiến cô được tôn trọng, cầu cho cô học được những điều của Chúa. Cầu cho cô sinh đẻ dồi dào, cầu cho hai người sẽ thấy được con cái của con cái họ cho đến tận thế hệ thứ ba và thứ tư. Cầu cho họ có được một tuổi già hạnh phúc, và cầu cho họ biết đến sự nghỉ ngơi của những người được bầu chọn vào Vương quốc trên trời. Nhân danh Chúa cha, Chúa con và Thánh thần, Amen.” Michel rẽ đám đông để lại gần ban thờ, khiến những người xung quanh nhìn anh tức giận. Anh dừng lại cách ba hàng ghế, quan sát lễ trao nhẫn cưới từ rất gần. Viên mục sư cầm tay hai vợ chồng trong tay mình, đầu cúi xuống, trong trạng thái tập trung đầy ấn tượng; sự im lặng bên trong nhà thờ là tuyệt đối. Rồi ông ta ngẩng đầu lên và cất cao giọng, một giọng nói vừa đầy ý chí vừa tuyệt vọng, với một loạt nhiều những câu nói đáng sợ, ông ta mạnh bạo tuyên bố: “Cầu cho con người này không tách rời khỏi những gì Chúa đã tập hợp lại.”

Sau đó, Michel tiến lại gần viên mục sư đang thu xếp đồ đạc. “Tôi rất quan tâm đến điều ông vừa nói lúc nãy...”. Người của Chúa mỉm cười xã giao. Khi đó anh đang tiến hành các thí nghiệm của Aspect và nghịch lý EPR: khi hai hạt được tập hợp lại, chúng sẽ tạo ra một thể không thể tách rời, “tôi thấy điều này rất liên quan đến câu chuyện về một da thịt duy nhất.” Nụ cười mỉm của viên mục sư hơi xoắn lại. “Tôi muốn nói”, Michel nói tiếp, sôi nổi lên, “về mặt bản thể luận, chúng ta có thể gắn cho chúng một véc tơ theo hướng duy nhất trong không gian Hilbert. Ông hiểu tôi muốn nói gì chứ? - Tất nhiên, tất nhiên...”, vị đầy tớ của Chúa lẩm bẩm, nhìn ra xung quanh. “Xin lỗi nhé”, ông ta đột ngột quay sang bố của cô dâu. Họ bắt tay thật lâu, ôm hôn nhau. “Buổi lễ tuyệt lắm, rất tuyệt...”, nhà tài chính xúc cảm nói.

“Em đã không ở lại dự tiệc...”, Bruno nhớ lại. “Cũng hơi phiền, anh chẳng biết ai hết cả, thế nhưng đó lại là đám cưới của anh đấy. Bố anh đến rất muộn, nhưng dù sao cũng là có đến; ông cạo râu không kỹ, ca vát đeo lệch, ông đã hoàn toàn có dáng dấp của một tay chơi về già. Anh tin chắc là bố mẹ Anne thích có một đám khác hơn, nhưng thôi, dân tư sản tin lành cánh tả, dù sao họ cũng có chút kính nể với nghề dạy học của anh. Rồi thì dù gì anh cũng có bằng agrégation, còn cô ấy chỉ có CAPES [2]. Ðiều khủng khiếp là đứa em gái của cô ấy lại đẹp khủng khiếp. Nó khá giống với cô ấy, ngực cũng to; nhưng mặt nó không vớ vẩn như cô ấy mà lại rất xinh. Mà cũng chỉ một tí tẹo, sự xếp đặt của các đường nét, một chi tiết nào đó. Cũng khó...” Anh thở dài lần nữa và rót rượu vào cốc.

“Anh được bổ nhiệm lần đầu tiên hồi năm học 84, ở trường trung học Carnot, Dijon. Anne đã có thai được sáu tháng. Thế đấy, cả hai đều là giáo viên, một đôi vợ chồng giáo viên, và bọn anh sống một cuộc sống bình thường.

Bọn anh thuê một căn hộ ở phố Vannerie, cách trường vài bước chân. Giá cả không đắt như ở Paris, con bé ở văn phòng nhà đất nói thế. Cũng không phải cuộc sống Paris, nhưng ông bà sẽ thấy, mùa hè sẽ rất vui, sẽ có khách du lịch, rất nhiều người trẻ tuổi vào dịp festival âm nhạc ba rốc. “Âm nhạc ba rốc?...
Ngay từ đầu anh đã hiểu mình bị nguyền rủa. Ðó không phải là “cuộc sống Paris”, cái đó anh không quan tâm, anh đã luôn rất bất hạnh ở Paris. Ðơn giản là anh thèm muốn tất cả những người đàn bà, trừ vợ anh. ở Dijon, cũng như ở tất cả các thành phố hàng tỉnh khác, có rất nhiều con bé con, còn tệ hơn cả ở Paris nữa. Những năm đó, mốt trang phục ngày càng trở nên gợi dục hơn. Thật không chịu đựng nổi, bọn con gái với cái dáng vẻ tỉnh khô, những cái váy bé xíu và những nụ cười hững hờ. Anh thấy chúng trong ngày, buổi trưa anh thấy chúng ở Penalty, quán bar gần trường trung học, chúng trò chuyện với những thằng con trai; anh về ăn trưa cùng vợ. Anh gặp lại chúng vào chiều thứ Bảy trên những phố thương mại của thành phố, chúng mua quần áo và đĩa hát. Anh ở đó cùng với Anne, cô ta xem quần áo trẻ con; cái thai thuận, cô ta sung sướng đến khó tin được. Cô ta ngủ rất nhiều, ăn tất cả những gì cô ta muốn; bọn anh không làm tình nữa; nhưng anh nghĩ thậm chí cô ta cũng chẳng để ý đến điều đó. Trong nhiều buổi chuẩn bị cho việc đẻ cô ta thân thiết với nhiều người đàn bà khác; cô ta rất dễ gần, dễ gần và dễ mến, đó là một người đàn bà rất dễ sống. Khi anh biết là cô ta sẽ đẻ một thằng con trai anh cảm thấy một cú sốc khủng khiếp. Ngay lập tức đó đã là điều tồi tệ nhất, nó sẽ phải trải qua những gì tồi tệ nhất anh đã sống qua. Nhẽ ra anh nên sung sướng; anh mới chỉ hai mươi tám tuổi và anh đã cảm thấy mình chết rồi.

Victor sinh ra vào tháng Chạp; anh nhớ buổi lễ rửa tội của nó ở nhà thờ Saint-Michel, thật là náo động. “Những đứa trẻ được làm lễ rửa tội trở thành những viên đá sống động để xây dựng một công trình tinh thần, cho một quách quan tài thánh”, linh mục nói. Victor đỏ hỏn và nhăn nheo, trong cái áo dài nhỏ có đăng ten trắng. Ðó là một buổi lễ rửa tội tập thể, như là ở Nhà thờ nguyên thủy, có khoảng một chục gia đình. “Lễ rửa tội liên kết với Giáo hội, linh mục nói, nó khiến chúng ta trở thành da thịt của Christ”. Anne bế nó trên tay, nó phải nặng đến bốn kí lô. Nó rất ngoan, không hề la hét tí nào. “Ngay từ đó, linh mục nói, không phải chúng ta là da thịt của nhau ư?” Các bậc bố mẹ nhìn nhau, dường như có một sự nghi ngờ nào đó. Rồi linh mục rỏ nước rửa tội, ba lần, lên đầu thằng con anh; sau đó ông xức dầu thánh cho thằng bé. Thứ dầu thơm này, do giám mục cho, biểu tượng cho món quà của Ðức Thánh, linh mục nói. Nó hướng thẳng về Người. “Victor, linh mục nói, giờ đây con đã trở thành một con chiên. Bằng thứ dầu của Ðức Thánh này con đã nhập vào người Christ. Từ nay con tham gia vào sứ mệnh tiên tri, hài quách và hoàng gia.” Ðiều này làm anh thấy ấn tượng đến mức anh đã đăng ký vào một nhóm Niềm tin và Cuộc sống họp hành vào tất cả các thứ Tư. ở đó có một cô gái Hàn Quốc rất trẻ, rất xinh, ngay lập tức anh đã muốn nhảy lên người cô ấy. Thật là tế nhị, cô ấy biết là anh đã lấy vợ. Anne tiếp đón nhóm vào một thứ Bảy ở nhà bọn anh, cô gái Hàn Quốc ngồi trên đi văng, cô mặc một chiếc váy ngắn; anh ngắm nhìn đôi chân của cô ấy cả buổi chiều, nhưng không ai nhận thấy điều gì hết cả.

Vào kỳ nghỉ tháng Hai, Anne đi cùng Victor về nhà bố mẹ cô ấy, còn anh ở lại Dijon. Anh lại có ý định trở thành tín đồ Thiên chúa; nằm dài trên chiếc đệm lò xo của mình anh đọc “Thần tích các đức Thánh Vô tội” và uống rượu anis. Thật là đẹp, Péguy [3] ấy, thật tuyệt vời; nhưng rút cục điều đó lại khiến anh bị trầm uất hoàn toàn. Tất cả những câu chuyện về tội lỗi và tha thứ tội lỗi đó, và Chúa sung sướng với sự trở lại của một người tội lỗi hơn là lời chúc phúc của một nghìn người chính trực... nhẽ ra anh phải yêu một người tội lỗi, nhưng anh không làm được. Anh có cảm giác người ta đã đánh cắp mất tuổi trẻ của anh. Tất cả những gì anh muốn là được một con điếm trẻ môi dày mút cu trong sàn nhảy, và trong khi Anne đi vắng anh đã nhiều lần đến Slow Rock và Ðịa ngục; nhưng bọn chúng thường đi chơi với những kẻ khác, chúng mút những cái dương vật khác chứ không phải của anh; anh không thể chịu được điều đó. Ðó là thời điểm bùng nổ Minitel hồng, quanh nó nảy sinh cả một sự điên loạn, anh đã nối mạng hàng đêm liền. Victor ngủ trong phòng bọn anh, nhưng nó ngủ rất ngoan và không có vấn đề gì hết. Anh rất sợ khi hóa đơn điện thoại được gửi đến, anh đã lấy nó trong hộp thư và mở phong bì trên đường đến trường: mười bốn nghìn franc. May mà anh vẫn còn một sổ tiết kiệm trong Caisse d’Epargne [4] từ hồi còn là sinh viên, anh đã chuyển hết vào tài khoản của bọn anh, và Anne không biết gì hết cả.

Khả năng sống bắt đầu trong một cái nhìn của người khác. Dần dần anh nhận ra là đồng nghiệp của anh, những người dạy ở trường trung học Carnot, nhìn anh với cái nhìn ít hằn học ghét bỏ. Họ không cần phải cạnh tranh với anh; bọn anh cùng làm một nhiệm vụ, anh là một người trong số họ. Họ dạy anh ý nghĩa thông thường của mọi thứ. Anh đi thi lấy bằng lái đầu tiên và bắt đầu quan tâm đến các catalogue của Camif [5]. Mùa xuân tới, buổi chiều bọn anh đến bãi cỏ của nhà Guilmard. Họ sống trong một ngôi nhà khá xấu ở Fontaine-les-Dijon, nhưng ở đó có một bãi cỏ khá dễ chịu, có trồng cây. Guilmard là giáo viên dạy toán, bọn anh dạy chung nhiều lớp. Anh ta cao, gầy, lưng gù, tóc đỏ rối, một hàng ria mép chỉ xuống; anh ta hơi giống với một kế toán viên người Ðức. Anh ta chuẩn bị nướng thịt cùng với vợ mình. Buổi chiều, bọn anh nói về kỳ nghỉ, cũng hơi nổ một chút; thường thì ở đó có khoảng bốn hoặc năm cặp vợ chồng giáo viên. Vợ của Guilmard là y tá, cô ta có tiếng là cực kỳ dâm đãng; quả thật, khi cô ta ngồi trên bãi cỏ, có thể thấy ngay là cô ta không mặc gì trong cái váy cả. Họ vừa đi nghỉ ở Cap d’Agde, bãi tắm tiên. Anh cũng tin là bọn họ đã đi tắm hơi ở một chỗ dành cho các cặp vợ chồng, quảng trường Bossuet - là cái mà anh cũng chỉ nghe nói thôi. Anh không bao giờ dám nói điều đó với Anne nhưng anh thấy họ rất đáng mến, họ có khuynh hướng xã hội - dân chủ - không phải là giới hippie vẫn quanh quẩn quanh mẹ những năm bảy mươi. Guilmard là một thầy giáo giỏi, anh ta không bao giờ do dự ở lại sau giờ học để giúp đỡ một học sinh kém. Anh nghĩ anh ta còn dạy học cho những người tàn tật.”

Bruno đột ngột ngừng lời. Vài phút sau Michel đứng dậy, mở cánh cửa sổ chấm đất và bước ra ban công hít thở không khí buổi đêm. Phần lớn những người mà anh biết đều có cuộc đời tương tự Bruno. Không tính đến một số bộ phận ở cấp quá cao như quảng cáo hoặc thời trang, quả thật tương đối dễ dàng hơn được chấp nhận về mặt tình dục trong môi trường công việc, ở đó mã trang phục được giảm bớt và không bị nói trắng ra. Sau vài năm làm việc, ham muốn tình dục biến mất, người ta tập trung vào nghệ thuật ẩm thực và rượu vang; một số đồng nghiệp của anh, trẻ hơn anh rất nhiều, đã xây hầm rượu ở nhà. Bruno thì không thế, anh hoàn toàn không quan tâm đến rượu vang - Vieux Papes giá 11,95 fr. Gần như quên mất sự có mặt của người anh trai, Michel nhìn các tòa nhà xung quanh, dựa người vào dãy lan can. Giờ đây đêm đã xuống; gần như tất cả các ngọn đèn đều đã tắt. Ðang là buổi tối cuối cùng của đợt cuối tuần 15 tháng Tám. Anh quay trở vào với Bruno, ngồi gần anh; hai đầu gối rất gần nhau. Có thể coi Bruno là một cá nhân không? Sự thối rữa của các cơ quan cơ thể thuộc về anh, nghĩa là với tư cách cá nhân anh biết đến sự xuống dốc của cơ thể và cái chết. Từ một khía cạnh khác, cái nhìn hoan lạc chủ nghĩa về cuộc đời của anh, các loại sức lực cấu tạo nên ý thức và các ham muốn của anh thuộc về tổng thể thế hệ anh. Cũng giống như sự thiết lập một chuẩn bị mang tính thực nghiệm và lựa chọn một hay nhiều những thứ có thể quan sát cho phép tiến đến việc gán cho một hệ thống nguyên tử một tập tính cho trước - khi có tính hạt, khi có tính sóng - cũng vậy, Bruno có thể là một cá nhân, nhưng từ một quan điểm khác anh chỉ là một nhân tố thụ động trong diễn tiến của một chuyển động lịch sử. Các động lực, giá trị, ham muốn của anh: không gì trong số đó có thể làm anh trở nên khác biệt, dù chỉ rất ít, với những người cùng thời với anh. Phản ứng đầu tiên của một con thú bị trêu tức thường là dùng toàn bộ sức lực tìm cách đạt đến con mồi của mình. Chẳng hạn nếu đặt đĩa thức ăn trước một con gà đang đói (Gallus domesticus), nhưng lại ngăn lại bằng một cái lồng sắt, con gà sẽ cố hết sức lực, ngày càng điên rồ hơn, tìm cách với đến thức ăn qua cái lồng đó. Tuy vậy, dần dần tập tính này sẽ được thay thế bằng một tập tính khác, bề ngoài có vẻ không có mục đích. Cũng vậy, chim bồ câu (Columba livia) thường cọ mỏ xuống đất khi chúng không thể tóm được con mồi mà chúng muốn, trong khi mặt đất không có gì ăn được hết cả. Chúng không chỉ làm cái động tác quệt mỏ vô ích đó, mà còn thường xuyên trượt cánh xuống đó; một tập tính như thế không hiểu được, thường thấy trong các tình huống có dính dáng đến một sự tước đoạt hay một cuộc đánh nhau, được gọi là hành động thay thế. Ðầu năm 1986, không lâu sau khi ba mươi tuổi, Bruno bắt đầu viết.


[1] BCBG: (Bon chic bon genre): thành ngữ, chỉ những ngườii phong cách, thời thượng, đúng mốt.
[2] Ðể được phép dạy học (trở thành công chức Nhà nước), sinh viên Pháp phải trải qua các kỳ thi sư phạm. Agrégation khó hơn CAPES rất nhiều, nên Bruno tự coi mình cao hơn Anne, vợ của anh.
[3] Charles Péguy (1873 - 1914), nhà thơ, nhà chính trị Pháp.
[4] Caisse d’Epargne: một ngân hàng lớn của Pháp.
[5] Camif: một loại cửa hàng chuyên bán đồ nội thất.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách