Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: trangsjk
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại - Xuất Bản] Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng | Lưu Tiểu Mị

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 23-11-2013 16:52:48 | Xem tất
[Tập 1] Chương 4 : Phiền muộn


Trần Kình gần đây có chút phiền muộn, bây giờ người ta thích chạy theo mốt, ngay đến “phiền phức” cũng thích đua nhau tụ tập lại. Vừa mới dẹp yên chuyện của em trai, công ty lại xảy ra chút rắc rối.
Thật ra, theo cách nghĩ của ông ngoại hắn - Viên lão tướng quân, đương nhiên là muốn tống hắn vào quân đội để rèn luyện. Ông cụ một mực cho rằng thằng cháu ngoại này giống mình nhất, tuy không cùng họ nhưng lại kế thừa sự cứng rắn lạnh lùng tận trong xương tủy của ông, thích hợp nhất với công việc kiên cường bất khuất, giàu lòng hi sinh kia. Nhưng Trần Kình có suy nghĩ riêng của mình, hắn xưa nay vốn ghét sự ràng buộc, đến nơi kỷ luật nghiêm ngặt đó không phải là tự tìm tới đau khổ sao, thế giới bên ngoài tốt biết bao nhiêu, biển rộng cho cá bơi lội, trời cao cho chim tung bay. Điều quan trọng là, cuộc sống bên ngoài đặc sắc muôn màu muôn vẻ, tốt hơn nhiều so với màu xanh lá đơn điệu của doanh trại quân đội kia.
Trần Kình học đại học ngành kỹ thuật truyền thông, sau khi tốt nghiệp lại thành lập một công ty nhỏ làm đại lý tiêu thụ sản phẩm điện tín. Ông ngoại hắn không hiểu được những thứ mới lạ này. Trong mắt ngoãn vào quân đội cho ta.”
Trần Kình cười cười nói vâng, trong lòng nghĩ, vậy cháu sẽ làm ông phải sáng mắt. Làm người không thể chịu thua kém, huống hồ hắn thật sự không muốn vào quân đội...
Trần Kình hăng hái xông pha, công ty nhỏ không những không đóng cửa mà trái lại ngày càng thêm lớn mạnh. Được như vậy chủ yếu là nhờ hoàn cảnh thuận lợi, mạng lưới liên lạc ngày càng phổ biến rộng khắp, tất nhiên cũng nhờ vào con mắt nhìn xa trông rộng của hắn. Một công ty đại lý tiêu thụ nhỏ bé đương nhiên không thể nào chứa nổi dã tâm của hắn. Vậy nên thu được tiền lợi nhuận cộng thêm khoản vay ngân hàng, hắn lại xông pha thêm lần nữa, thành lập “Công ty trách nhiệm hữu hạn công nghệ Chí Thành”, phát triển nhanh chóng, thế lực lấn át, đe dọa đến những doanh nghiệp uy tín thành lập từ đầu những năm 90 ở phía Nam.
Cùng lúc Trần Kình mải mê thể hiện bản lĩnh, mở mang bờ cõi thì những người xung quanh hắn cũng ồ ạt bắt tay vào kinh doanh thương mại, nhưng họ lại dấn thân vào một ngành công nghiệp triển vọng khác: Bất động sản. Từng người một dựa vào quan hệ trong gia đình làm mưa làm gió trong lĩnh vực này.
Trần Kình có lý tưởng của hắn, nhưng cũng là kẻ hết sức thực tế, có tiền không kiếm là thằng ngốc. Hơn nữa, nguồn tài nguyên của gia đình hắn phong phú như vậy, không sử dụng một chút chẳng phải quá lãng phí hay sao? Ông cha ta xưa nay đã dạy, lãng phí là không tốt. Vừa hay Hướng Dương - người bạn cùng lớn lên từ thuở nhỏ của hắn nóng lòng muốn thử sức, vậy là hai người hợp tác vô cùng ăn ý. Chí Thành trở thành tập đoàn, trong đó chủ yếu kinh doanh hai mảng lớn là công nghệ thông tin và bất động sản.
Tóm lại, rốt cuộc vẫn là vì ước mơ lúc ban đầu. Sức cạnh tranh chủ yếu của ngành công nghệ thông tin là nghiên cứu và phát triển. Trần Kình lôi kéo nhân tài, lập nên trung tâm nghiên cứu và phát triển, xin cấp bản quyền sáng chế. Lợi nhuận bên ngành bất động sản lớn, bảo đảm tiền vốn được cung cấp đầy đủ.
Mấy năm trở lại đây, cả hai mảng trong từng lĩnh vực đều đạt được thành tích không hề tầm thường. Song, bất cứ điều gì cũng có mặt lợi và hại. Người xưa có câu “Cây càng cao thì gió càng lay”, bên bất động sản vì có “Kim chung trạo, thiết bố sam”[1] hiển nhiên không có sơ suất gì lớn, nhưng mảng công nghệ này vì tính đặc thù của ngành, nên thường xảy ra một số tranh chấp về quyền sở hữu trí tuệ, ví dụ như lần này, lại có người tố cáo công ty hắn xâm phạm bản quyền.
[1] “Kim chung trạo”: Chuông vàng úp, “Thiết bố sam”: Áo giáp sắt; đều là tên gọi hai loại công phu chân truyền lợi hại của Thiếu Lâm Tự, ở đây tác giả sử dụng ám chỉ thế lực và sức mạnh.
Việc kiện tụng từ trước tới nay đều không có bên thắng tuyệt đối, bất kể ai thắng ai thua, đợi đến khi thủ tục vụ án được hoàn thành thì chẳng khác nào “Ăn cơm gà gáy, cất binh nửa ngày”, mọi việc đều bịlỡ dở. Trần Kình luôn chú trọng mảng công nghệ kĩ thuật, đích thân bay tới Thẩm Quyến giải quyết vụ việc, đọ sức cùng đối thủ xảo quyệt mất vài ngày, bản thân cũng nhường một bước coi như để ai nấy đều vui vẻ, lúc này hắn mới có thể thư giãn. Vừa xuống máy bay, hắn liền về thẳng căn hộ mà hắn đang sống một mình, tắm rửa đi ngủ, đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy chuông cửa reo.
Hắn bức xúc tỉnh dậy, đi chân không ra phía cửa, nhìn vào video. Thì ra là mẹ hắn. Kì thực hắn cũng không lấy làm lạ, phụ nữ mà dám chủ động đến cửa nhà hắn cũng chỉ có mỗi người này.
Bà Viên Lai là điển hình cho tính cách của các bà các mẹ, không có chuyện thì lải nhải cả ngày, có chuyện thì khóc lóc sướt mướt cả buổi, sở thích lớn nhất của bà là thăm dò tìm kiếm con dâu tốt cho hai đứa con trai, nhưng bà không ngờ con gái tốt đều không thích hợp với nhà họ Trần này. Bà Viên xuất thân không hề tầm thường, tính cách mạnh mẽ, trong sự nghiệp đủ sức cạnh tranh cao thấp với đàn ông.
Nhưng bà lại bằng lòng làm một bà chủ gia đình bình thường, cả ngày loanh quanh với bếp núc chồng con.
Có lẽ chính người mẹ như vậy mới đào tạo ra một đứa con trai cứng rắn đến thế.
Cửa mở, bà Viên xách một hộp giữ nhiệt bước vào, trách móc nhẹ nhàng: “Bảo con bao nhiêu lần rồi, không thể cho mẹ một cái chìa khóa à?”
“Không được, đây là không gian riêng của con.” Trần Kình ngáp dài quay về phía phòng ngủ, ngửa mặt nhìn trời nằm phịch lên giường.
Bà Viên tới phòng bếp tìm bát, múc canh rồi mang qua, gọi con trai: “Mau dậy đi, mẹ nấu canh vịt củ sen cho con này, mùa hè phải thanh nhiệt giải độc, thịt vịt này mẹ nhúng qua nước gừng nên không tanh chút nào, vẫn còn ấm đấy con.”
Nguyên quán nhà họ Viên là ở Triết Giang, bà Viên vẫn giữ nguyên đặc tính dịu dàng hiền thục của con gái phương Nam, đặc biệt là sở trường nấu nướng. Đáng tiếc rằng con trai lớn rồi, cả ngày không về nhà, ông chồng lại thường xuyên ở ngoài, khiến tài nghệ nấu ăn của bà không có chỗ phát huy.
Trần Kình nhắm mắt, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, buồn bực nói: “Mẹ không thể đến muộn hơn chút sao? Suốt một tuần con không ngủ yên được giấc nào, buồn ngủ chết mất.”
Cho đến lúc mẹ hắn làm ra vẻ đi đến véo vào lưng, hắn mới uể oải ngồi dậy, bưng bát lên bắt đầu ăn canh.
Bà Viên ngồi ở một bên ngắm con trai, gương mặt vui vẻ yên tâm nhưng miệng vẫn than phiền: “Ai bảo con không về nhà ngủ? Làm mẹ đây phải cất công vội đến thăm.”
“Đây cũng là nhà của con.” Trần Kình đang nhai thịt vịt, không rõ tiếng phản bác lại.
“Ai nói thế, ngay đến một người phụ nữ cũng không có làm sao gọi là nhà được?”
“Vậy mẹ bảo con phải tìm một người phụ nữ về ở cùng à?”
“Cái thằng oắt hồ đồ này, con dám? Muốn lấy vợ cũng phải để mẹ đây xem xét, con gái bây giờ...”
“Lại nữa rồi.”
“Không phải mẹ thích lải nhải, anh em các con hai đứa đều không để người khác bớt lo, một đứa thay bạn gái như thay áo còn...”
“Không phải có câu anh em như tay chân, đàn bà như áo quần sao?” Trần Kình gõ quai hàm, nói chen vào.
“Nói nhảm cái gì đấy hả? Thằng nhóc này!” Bà Viên vờ tức giận, đánh một cái vào lưng con trai. “Vậy thì con tốt xấu gì cũng tìm một bộ quần áo đi! Hơn ba mươi tuổi rồi chưa thèm kết hôn, đừng để người ta tưởng con có vấn đề.”
Lại nữa rồi, lại nữa rồi, không biết bây giờ tại sao người làm cha mẹ đều phóng khoáng như vậy, động một cái là liên tưởng đến vấn đề định hướng giới tính con cái. Trần Kình bức xúc nói: “Mẹ yên tâm đi, con trai mẹ có bạn... hừm, bạn gái rồi.”
“Thế thì mau mau dẫn về cho mẹ xem mặt, con cũng nên định ngày đi, haiz, ngay cả Phương My cũng phải kết hôn rồi...”
Nói đến đây, lòng dạ bà Viên như vỡ tan ra. Phương My là một cô gái xuất chúng trong số ít những cô gái thuộc tầm ngắm của bà, đẹp người đẹp nết, lại rõ ràng gốc gác. Bà Viên sớm đã rêu rao muốn cô làm con dâu mình, hơn nữa Phương My xinh đẹp cũng sớm đã âm thầm thương mến Trần Kình. Chỉ đáng tiếc “thiếp có tình mà chàng chẳng hay”, đợi đến hơn mười năm sau, Phương My xinh đẹp cuối cùng đã hết hi vọng, bèn đầu tư tình cảm với người khác.
Trần Kình không đồng ý với việc mai mối như thế. Phương My kia quả thực rất tốt, ai cũng không thể tìm ra khuyết điểm của cô. Nhưng hắn lại không có hứng thú, nói trắng ra là không có dục tính, còn chẳng bằng... người nào đó. Nghĩ đến đây, trong đầu hắn bỗng lướt qua một bóng hình. Haiz... Hắn sụp soạt ăn xong, lau miệng nói: “Mẹ, không có việc gì khác con đi ngủ đây, buổi tối còn phải đi mời khách nữa.”
“Cứ nói đến vấn đề này là con lại đổi chủ đề, người ta tốt xấu gì cũng đã đợi con nhiều năm như thế. Con thì hay rồi, cái đứa lòng dạ sắt đá. Giờ cuối cùng cô gái tốt muốn thành vợ kẻ khác rồi, để mẹ xem này con sẽ làm thế nào?” Bà Viên nét mặt buồn bã, giọng nói cũng chuyển tông cao hẳn lên.
Trần Kình nghe thấy cười khi khi đáp: “Cái này là mẹ sai hoàn toàn. Con gái tốt còn nhiều lắm, con trai mẹ tuấn tú tài giỏi thế này mà còn sợ không lấy được vợ sao? Mẹ cứ yên tâm đi, sớm muộn gì cũng cho mẹ được bế cháu.”
“Haiz, con lúc nào cũng lấy điều đấy ra đánh trống lảng. Nói chuyện nghiêm chỉnh này, bố con hai hôm nữa sẽ về, việc của A Túy không có vấn đề chứ?”
“Con không phải đã nói với mẹ rất nhiều lần rồi à? Không có vấn đề.”
“Rốt cuộc con đã xử lí như thế nào?
“Đền bù nhiều hơn cho người ta, chỉ cần có thể bảo vệ em trai con, muốn chúng ta làm thế nào cũng được. Haiz, A Túy, cái thằng bất hiếu, thật không để cho người khác bớt lo...”
“Mẹ, việc này mẹ đừng lo lắng, con đều giải quyết ổn thỏa rồi.”
Không hiểu tại sao lúc nói xong câu này, Trần Kình lại bắt đầu thấy buồn bực khó giải thích. Hắn ứng phó vài câu rồi mời “mẫu thân đại nhân” ra về. Nhưng có một chuyện khiến hắn không tài nào ngủ nổi, trằn trọc thao thức mãi, trong đầu toàn là hình ảnh một gương mặt... vừa bi thương, vừa căm phẫn, lại vừa lạnh lùng hờ hững.
Cũng không biết do thời tiết nóng nực, hay là do vừa nãy uống canh bổ dưỡng quá nhiều, mà Trần Kình cảm thấy toàn thân bứt rứt khó chịu, có dội cả bồn nước cũng chẳng có tác dụng gì. Trong lòng hắn như thể có một con mèo đang không ngừng cào cấu. Chẳng lẽ ăn no mặc ấm rồi nên rảnh rỗi sinh nông nổi? Bấm đốt ngón tay xem thử, thì ra hắn đã trải qua cuộc sống hòa thượng tầm hơn nửa tháng rồi. Hắn bèn nhấc điện thoại lên gọi tới một dãy số: “Lộ Lộ, đang ở đâu đấy? Thu dọn mau lên, tôi bảo tài xế qua đón cô... Ừ, chỗ cũ.”
Chẳng màng đến đối phương đang ngạc nhiên mừng rỡ kịp phản ứng lại, hắn đã cúp máy. Sau đó lấy ví, rút tấm ảnh đen trắng có gương mặt bánh bao kia vứt trên bàn uống trà, tức giận lẩm bẩm: “Mẹ nó, chính là tại cái đồ quỷ này nguyền rủa, ác mộng chẳng thấy, toàn thấy xuân mộng.”
Nghĩ tới đó, hắn liền trở nên buồn bực. Tấm ảnh này đặt đâu không đặt, sao lại cứ phải nhét vào trong ví, thật là khiến bản thân không được sống thanh thản. Mấy ngày đó ở Thâm Quyến bận rộn đến mức hóa thành bộ dạng con gấu trúc, chỉ được ngủ có vài tiếng đồng hồ mà lại mơ đến cô ta những hai lần. Tuy toàn thấy sắc mặt chẳng tốt đẹp gì của cô đang chỉ vào hắn mà mắng lấy mắng để, nhưng nhìn dáng vẻ ấy thì cách “xuân mộng” cũng không còn xa.
Sống trong những ngày tháng chẳng rõ là ban đêm hay ban ngày, Lâm Uyển không biết đã nhớ đến lời căn dặn của bà ngoại trước lúc lâm chung bao nhiêu lần. Cô nghĩ, “sống cho tốt” e rằng hơi khó, nhưng tối thiểu cô cũng có thể bảo đảm rằng mình đang sống. Để “sống” thật ra rất đơn giản, đó chính là: Mọi thứ cứ đến đâu thì đến. Phải ăn thì ăn, cho dù vị nhạt như nước ốc khó mà nuốt trôi cũng phải ép mình ăn cho bằng hết; phải ngủ thì ngủ, thực ra nếu không ngủ được còn có rượu và thuốc ngủ cơ mà; phải làm việc thì làm việc...
Thế là thời kì nghỉ dưỡng bệnh vừa kết thúc, Lâm Uyển liền chuẩn bị qua loa một chút rồi bắt đầu đi làm trả phép. Chuyên ngành mà cô từng học có hơi chút khác lạ, cũng thuộc ngành học không dễ tìm việc. Trước đó vừa hay cô từng làm bán thời gian vẽ tranh minh họa, vì vậy cô liền ứng tuyển vào một nhà xuất bản hạng trung, chịu trách nhiệm vẽ tranh cho các loại tiểu thuyết tạp chí, do chưa có nhiều kinh nghiệm nên cũng không kiếm được là bao. Cũng may cô không phải loại người hoang phí, còn người cha xa cách lại tặng cô một căn phòng nhỏ làm quà tốt nghiệp, giúp cô tiết kiệm được một khoản tiền thuê phòng, cuộc sống cũng được coi là tạm ổn. Hằng ngày tô tô vẽ vẽ, nét bút tựa như ngựa thần lướt gió tung mây, như thế cũng đủ để cô cảm thấy vui vẻ hài lòng.
Lâm Uyển trở về phòng làm việc, nhìn đống tài liệu chồng chất trên bàn đã thấy bận rộn bù đầu... Bận rộn là tốt rồi. Nhưng nào có chuyện dễ dàng như vậy, ánh mắt cô lướt qua cây dây leo tràn trề sức sống ở góc bàn, trong lòng bỗng thấy bồi hồi. Đó là món quà Vương Tiêu tặng cô, dùng để thanh lọc không khí. Người ta nói trồng cây xương rồng mang lại hiệu quả tốt hơn, nhưng anh bảo thứ đó quá nhiều gai, sợ nó đâm vào cô.
Bên cạnh màn hình máy tính có dán một hàng giấy nhớ màu vàng, bên trên còn liệt kê ra những món quà sinh nhật để chọn lựa... Sinh nhật của anh sắp tới rồi.
Chiếc cốc tráng men bên cạnh cô giống hệt chiếc cốc của anh, cô nói “chiếc cốc” là “cả cuộc đời”[2], anh lại cười rồi cầm hai chiếc cốc hôn lên miệng, bảo rằng như vậy thì khi cô uống nước cũng giống như gián tiếp hôn mình...
[2] Trong tiếng Trung Quốc, từ “Chiếc cốc” và “Cuộc đời” đồng âm.
Khi một người đã hoàn toàn thâm nhập vào cuộc sống của bạn, trở thành một phần trong cuộc đời bạn, nhưng rồi lại rời xa bạn một cách đột ngột và đau thương như vậy, bạn sẽ hoàn toàn không có cách nào thoát ra khỏi kí ức. Vì bạn chẳng thể xé toạc cuộc đời mình để chúng tách rời khỏi bạn, mà chỉ có thể vừa đau đớn vừa thương nhớ, nén nỗi đau tiếp tục bước về phía trước.
Lâm Uyển nén nhịn rồi lại nén nhịn, nước mắt vẫn cứ tuôn rơi. Cô chạy vào phòng vệ sinh nhốt mình trong đó âm thầm khóc hết nước mắt. Sau đó cô lấy nước lạnh tạt vào mặt, nói với mình ở trong gương: “Lâm Uyển, phấn chấn lên.” Cô không được như thế này, vì anh đang nhìn cô, vì anh sẽ đau lòng.
Cuối cùng cũng có một số chuyện giúp người ta vui vẻ xảy ra. Tuần trăng mật của Mễ Lan kết thúc và cô ấy đã trở về. Vừa nghe thấy tin tức, Mễ Lan vội đến thăm nhà, nhìn thấy bạn tốt gầy yếu xanh xao, thương xót vô cùng, miệng oán trách: “Xảy ra chuyện lớn như vậy tại sao không nói với bọn mình? Cậu có phải là chị em tốt của bọn mình không thế?”
Nói xong Mễ Lan liền ôm chặt lấy Lâm Uyển. Lâm Uyển vừa lúc nãy đã thề rằng không được tiếp tục rơi lệ, bây giờ lại khóc òa. Mễ Lan hai mắt đỏ ngầu, vỗ vào lưng bạn không ngừng an ủi: “Tất cả rồi sẽ tốt lên thôi.”
Tư Tư cũng gọi điện thoại đường dài về. Sau khi đã khuyên nhủ hết nước hết cái, Tư Tư vội xin nghỉ phép quay về cùng Lâm Uyển đi du lịch giải sầu, lại còn liên tiếp nói ra vài địa điểm thú vị cho cô chọn.
Có họ đi cùng an ủi, Lâm Uyển thấy khá hơn nhiều. Bạn bè là như vậy, cho dù không có cách nào thật sự cùng sẻ chia nỗi đau của bạn, nhưng vẫn có thể truyền cho bạn sự ấm áp và sức mạnh, giúp bạn không còn cảm thấy lạc lõng cô đơn.
Nhưng an ủi chung quy chỉ là an ủi, phần khó khăn nhất kia vẫn cần bản thân tự tiêu hóa từng chút một. Lâm Uyển nhìn chiếc hộp vuông quấn dây ruy băng màu xanh lam trong tay, một ngày trước khi xảy ra chuyện, cô đã mua chiếc đồng hồ nam của nhãn hiệu nào đó. Vương Tiêu khi nhìn thấy nó trên tạp chí đã rất thích, nhưng anh nói nó quá xa xỉ, thà giữ lại tiền làm quỹ du lịch tuần trăng mật còn hơn. Lúc đó cô chỉ cười, nhưng lại lén lút nhận một số công việc làm thêm, sau đó lặng lẽ mua chiếc đồng hồ đó, dự định sẽ cho anh một sự bất ngờ. Ngay cả hộp quà cũng đã gói xong, nhưng chẳng thể ngờ nó lại trở thành món quà vĩnh viễn không thể nào trao tặng.
Mùa hè năm nay mưa bỗng rơi nhiều khác thường. Tối nay lại xuất hiện cơn mưa nhỏ rả rích, tuy không lớn, nhưng cũng đủ khiến người ta không muốn ra khỏi cửa. Mới bảy giờ hơn mà trên đường phố lớn, người qua lại đã vô cùng hiếm hoi như ở nơi xa xôi hẻo lánh, chỉ có vài chiếc xe tạt ngang qua. Một chiếc xe buýt lắc lư chạy tới, dừng lại trước bến xe, chỉ có một hành khách bước xuống, đó chính là Lâm Uyển.
Cô vừa từ nhà Vương Tiêu quay về. Hôm nay là sinh nhật anh, cô biết cha mẹ anh nhất định rất buồn, nên cô qua đó chăm sóc họ, thêm người chia sẻ dù sao vẫn tốt hơn một chút. Vừa vào cửa đã nhìn thấy bức ảnh đen trắng của Vương Tiêu, trên đó có gương mặt với những đường nét mà cô đã quá quen thuộc. Cô nhắm mắt lại, bỗng trước mặt cô hiện ra từng sắc thái biểu cảm của anh, còn có cả giọng nói dịu dàng ấm áp đó.
“Này, cô bạn vẫn ổn chứ? Sao buồn bã thế, chẳng xứng với thời tiết đẹp như thế này gì cả.”
“Lâm Uyển, em tin không, không cần biết em có chuyện gì buồn phiền, anh đều có thể nói chỉ một câu mà khiến em cười, ha ha, làm bạn gái anh nhé.”
“Này này, cười rồi ư?”
“Thực ra, câu anh vừa nói lúc nãy là thật lòng đó.”
“Nếu em yêu thương một bông hoa trên một ngôi sao nào đó, em sẽ thấy lòng mình êm đềm lắm mỗi khi màn đêm buông xuống ngước nhìn lên bầu trời. Tất cả các ngôi sao đều đang nở hoa.”[3]
[3] Một câu nói trong truyện “Hoàng tử bé” (Le Petit Prince) - tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn và phi công Pháp Antoine de Saint-Exupéry.
“Câu nói đấy anh thấy trong sách, nhưng anh nói thật lòng. Uyển Uyển, em chính là bông hoa của anh.”
Những lời nói đó dường như vẫn còn vang lên bên tai cô, trong nháy mắt đã trở thành dĩ vãng. Cô bước tới, nhẹ nhàng vuốt ve nụ cười đọng trên môi anh, lòng đau như cắt. Một kiếp người mà chúng ta tưởng rằng có thể ở bên nhau, hóa ra chỉ là trong chốc lát.
Mấy ngày không gặp, bác trai bác gái lại càng thêm già nua, sự bi thương lớn nhất trên thế gian này không có gì hơn được cảnh người tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh. Cô thực sự không nghĩ ra nên nói gì để an ủi họ, chỉ có thể nắm lấy tay họ nói rằng, từ nay về sau cháu sẽ trở thành con gái của hai bác, cháu sẽ chăm sóc cho hai bác thay Vương Tiêu.
Tay cô xách một túi lớn, bác gái bảo cô gần đây gầy rạc hẳn đi, kiên quyết chuẩn bị cho cô một núi thực phẩm dinh dưỡng. Cô không nỡ từ chối, đành phải nhận lấy. Xuống xe buýt mới biết trời đã mưa, mà chiếc ô bác gái đưa cho cô lại quên mất ở trên xe. Dù rằng cơn mưa phùn nhỏ này chẳng thể làm cô sợ hãi, nhưng vẫn có chút vị nghẹn ngào, giống hệt như tâm trạng cô bây giờ. Cô bước như người mất hồn về nhà, không chú ý rằng phía sau lưng có một chiếc xe đi theo mình với tốc độ chậm đến bất thường.
Đi mãi đi mãi, mưa càng nặng hạt. Hạt mưa lớn như hạt đậu tạt vào mặt, chỉ một lúc mà đã thấm ướt cả mái tóc và áo quần cô. Hình như cô còn chưa đủ xui xẻo hay sao mà lúc sắp đến cửa nhà, chiếc túi bỗng rách, đồ đạc trong túi liền rơi xuống đất. Lâm Uyển cúi lưng nhặt mấy thứ, lại phát hiện ra vết rách trên túi quá lớn, không thể vá lại, cô chán nản ném đồ vừa nhặt đi, ngồi thụp xuống bất lực.
Gương mặt ướt đẫm nước mắt, trôi xuống miệng vừa đắng vừa mặn. Có người nói, khóc trong mưa rất hay, như vậy người khác sẽ không thể thấy bạn đang rơi lệ. Nhưng đối với cô mà nói, khóc ở đâu đã chẳng còn quan trọng, vì người duy nhất trên thế gian quan tâm đến việc cô khóc hay cười đã không còn nữa rồi.
Mưa bỗng ngừng rơi, trước mắt cô xuất hiện một đôi giày da đen bóng loáng, đôi giày trong ngày mưa lầy lội cũng không có lấy một vết nhơ. Tiếp đó, một đôi tay mạnh mẽ luồn vào cánh tay cô, nâng cô dậy. Nhưng do ngồi xổm lâu nên chân cô hơi tê dại, lại thêm việc lượng đường trong máu thấp, khung cảnh trước mắt bỗng tối sầm làm cô ngã về phía sau. Và ngay lập tức, cô được đối phương ôm chặt lấy.
Cô mệt mỏi quá rồi. Chỗ dựa đột nhiên xuất hiện trong không gian này khiến cô nảy sinh cảm giác muốn ỷ lại, chỉ một lúc thôi cũng được. Giống như trước kia, lúc mệt mỏi rã rời, lúc không ai giúp đỡ, luôn có một bến đỗ an toàn kịp thời xuất hiện để cô dừng chân.
Trong mũi cô nồng nặc mùi thuốc lá nhàn nhạt, rất xa lạ. Lâm Uyển như người mất hồn bỗng tỉnh lại, ngẩng đầu lên. Tuy bầu trời đen kịt nhưng dưới ánh sáng lờ mờ của đèn đường, cô vẫn có thể nhìn rõ gương mặt sắc nét kia. Cô lập tức hung hãn dùng sức đẩy mạnh, nhưng xiềng xích trên người vẫn không hề nhúc nhích.
“Đừng làm ồn, bây giờ cô đang rất yếu.” Người đàn ông trầm giọng ra lệnh.
“Ha ha, phải rồi, nhưng đây đều là do ai?” Cô cười mỉa mai một cách đau khổ.
Đối phương im lặng không nói, đuối lí rồi chứ gì, nhưng tại sao còn chưa chịu buông tay? Lâm Uyển khịt mũi nhìn vào mắt hắn nói: “Tên họ Trần kia, sao anh cứ thích xuất hiện trước mắt tôi thế. Tôi hận anh, không biết à? Mỗi lần gặp, tôi đều hận không thể băm vằm anh ra làm trăm mảnh, hận không thể uống máu, rút gân anh...” Cô nghiến răng nói, dường như từng chữ đều dùng hết toàn bộ sức lực.
“Tôi biết.”
“Tôi muốn cô.”
Lâm Uyển tưởng rằng mình nghe nhầm, liền nhìn Trần Kình chằm chằm, nhưng thấy nét mặt nghiêm túc của đối phương, cô ý thức được rằng mình không hề nghe nhầm. Nhất thời không biết tiếp nhận chuyện này ra sao, mọi thứ bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo, cứ thế phát triển theo hướng mà cô không có cách nào biết trước, thậm chí còn có chút sợ hãi, bởi cô thấy gương mặt hắn đang thấp dần, càng ngày càng gần.
Trần Kình cuối cùng đã đạt được ý nguyện, mọi thứ giống hệt như dự tính của hắn, mà không, cảm giác còn tuyệt hơn cả trong dự tính. Đôi môi cô mềm mại lạ kì, độ dày vừa phải. Hắn nhẹ nhàng nhấm nháp rồi đào sâu kiếm tìm, bất chấp đối phương đang ra sức vùng vẫy trong lòng mình. Một tay hắn tóm chặt hai tay cô giam lại phía sau lưng, tay còn lại đỡ lấy sau đầu, thỏa thích hưởng thụ sự mềm mại và thơm ngọt của đối phương. Chiếc ô màu đen bị quăng xuống đất, lật ngửa lên trời, cô đơn chứng kiến màn chiếm đoạt giữa đêm mưa này.
Lâm Uyển muốn phát điên lên. Thật hối hận sao buổi tối mình không ăn thêm vài miếng cơm, chắc không đến mức để như bây giờ, một chút sức phản kháng cũng chẳng có, còn bị một gã đàn ông mà mình căm ghét oán hận ức hiếp ngay giữa phố lớn thế này. Hai tay cô bị hắn giam lại sau lưng, cơ thể cô ép sát vào hắn, sát tới mức làm cô khó thở. Qua lớp trang phục mỏng manh ngăn phía ngoài, thậm chí có thể cảm nhận được cơ ngực hắn rắn chắc, còn có cả nhiệt độ cơ thể như thiêu đốt kia. Cô bắt đầu sợ hãi, lần đầu tiên cảm nhận được sự nguy hiểm bởi tính hiếu chiến toát lên từ cơ thể của người đàn ông này.
Trước kia, cô cũng biết hắn rất đáng sợ, thậm chí còn đánh phụ nữ, và đã từng nhiều lần bộc lộ thái độ cợt nhả, nên cô tưởng rằng đó chỉ là trêu chọc hoặc hù dọa cô. Không phải cô tự coi nhẹ mình, nhưng xưa nay cô chưa hề cho rằng mình thuộc tuýp mà loại người như họ cảm thấy hứng thú.
Có lẽ đây thực sự là nụ hôn khiến người ta hoang mang hoảng hốt. Trần Kình hôn một cách vô cùng nhập tâm, tưởng như không thể nào ngừng lại. Nhưng đây chỉ là suy nghĩ của riêng mình hắn. Người bị động là Lâm Uyển, phải chịu đựng chiếc lưỡi kia nhiễu loạn trong khoang miệng, lòng cô căm ghét đến cực điểm, dạ dày càng thêm khuấy đảo dữ dội, hận rằng không thể nôn ọe ngay lúc này. Không khí trong lồng ngực dường như bị hắn hút cạn, não bộ bắt đầu thiếu dưỡng khí. Cô gào thét trong lòng, phải rồi, cô vẫn còn đôi chân, nhưng không ngờ chân cũng chẳng còn chút sức lực, tê mỏi không thể cử động, cắn hắn ư? Nhưng hắn chẳng những không sợ đau, mà mùi máu tanh cứ xuất hiện là hắn lại hệt như động vật khát máu nhìn thấy máu tươi liền hưng phấn. Hắn hút lấy càng thêm mãnh liệt, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Bỗng nhiên trước mắt cô tối sầm. Đồ cặn bã này lại có thể dùng tay che kín đôi mắt đang trừng trừng nhìn hắn. Đợi chút, điều này không phải có nghĩa là... Quả nhiên, đôi tay cô đã được giải thoát, cô lập tức nắm bắt thời cơ giơ tay đẩy hắn, đánh hắn, đấm hắn, nhưng cơ thể hắn rắn chắc tựa như một tảng đá vậy. Trần Kình coi những hành vi nhiễu loạn đó của Lâm Uyển là sở thích cá nhân. Hắn đổi tư thế, một tay kéo gáy cô lại, một tay từ vạt áo cô tiến vào thăm dò bên trong.
Làn da của cô thật tuyệt, hệt như tơ lụa thượng hạng, mềm mịn tinh tế mang theo cảm giác mát rượi. Nhưng tiếp xúc ngắn ngủi như vậy cũng đủ khiến nơi nhạy cảm của hắn nóng bừng lên.
Lâm Uyển vừa tức giận vừa xấu hổ. Cô hận không thể dùng một cái bạt tai tát chết hắn, cầm dao cắt vụn hắn rồi vứt cho chó ăn. Hai tay cô vùng vẫy cào cấu sau lưng hắn. Cứ tưởng rằng chỉ là hành động uổng công vô ích, không ngờ rằng Trần Kình lại thở hổn hển, lập tức buông cô ra, vẻ mặt phẫn nộ xen lẫn khổ đau. Lâm Uyển nào có để ý tới hắn nhiều như vậy, cô vội vàng nhân cơ hội bỏ chạy, nhưng chưa chạy nổi hai bước đã bị kéo lại, đồng thời vòng eo bị ôm lấy. Ngay tức khắc, cô liền gào thét hô cứu mạng.
Đường phố vắng vẻ, chỉ có một hai chiếc xe ô tô phóng vun vút ngang qua. Chẳng có ai để ý xem bên đường xảy ra chuyện gì, cho dù là một tội ác sắp diễn ra.
Dưới ánh đèn đường, trong mắt Trần Kình tràn ngập những ngọn lửa nhỏ đang nhảy nhót trong sự giận dữ chứa đựng ham muốn dục vọng rõ rệt. Hắn mở cửa xe phía sau, nhét cô gái đang giãy giụa vào trong, đồng thời hắn cũng tiến theo sau ép chặt cô lại. Trận cào cấu của Lâm Uyển lúc ban nãy đã trêu tức hắn, khỏi nhìn cũng biết lưng hắn rơi vào tình trạng bi thảm thế nào. Điều này đương nhiên không phải do lực sát thương của Lâm Uyển quá lớn, mà là thành quả để lại bởi trận đòn roi trước đó mấy tiếng của ông cụ nhà hắn.
Không sai, người đứng đầu nhà họ Trần - Trần Thận Hành, cuối cùng đã trở về. Vừa về đến nơi, ông liền lên Bộ báo cáo công việc, sau đó vội đến dự từng bữa tiệc rượu thiết đãi, tranh thủ gọi người tới tìm hiểu tình hình gần đây của hai thằng con trai. Không thể trách ông ngấm ngầm hành động như cảnh sát bắt cướp. Công việc của ông luôn ở trong tình trạng đi xa, ít cũng phải nửa năm, việc trong nhà xem như là buông tay bỏ mặc, hai đứa con một thì gan to che trời, tùy ý làm càn, một thì chơi bời lêu lổng, gây chuyện khắp nơi, phu nhân lại là người không có chính kiến, sao có thể khiến ông yên tâm đây.
“Buông tay bỏ mặc” cũng không thể “buông tay” thực sự, mỗi lần ông về nhà đều là “ngày xử tội” của nhà họ Trần. Trong ngày này không thể thiếu được những tiếng la lối gào thét, tiếng roi thước, tiếng van xin lại càng không thể thiếu.
Lần này, sau khi ông nghe xong lời báo cáo của thư ký, suýt chút nữa ngưng thở. Ông ném tài liệu trong tay xuống bàn: “Khốn kiếp, hai cái thằng nhãi con này, càng ngày càng không ra gì, nhất định muốn tìm đến chỗ chết.”
Chiều ngày hôm đó, Trần Kình đã được “chăm sóc” bằng gia pháp. Trần Thận Hành vừa đánh vừa mắng: “Trần Túy làm sai đáng phải chịu phạt, còn anh tính toán như thế là sao? Chuyện lớn như vậy cũng dám dối trên lừa dưới, anh xem người khác đều là kẻ ngốc ư?”
“Con cái không còn, người ta đã đủ bất hạnh rồi, anh còn khiến họ thêm tai họa, anh muốn ép họ oan ức đến chết hả?”
“Anh cũng không chịu nghĩ xem những hành động của anh ảnh hưởng thế nào đến ông ngoại anh, đến cậu anh sao? Có phải lôi hai nhà Trần - Viên xuống đáy sông anh mới vừa lòng?”
“Đồ phá hoại, đúng là một cặp phá hoại.”
Trần Kình im lặng nhẫn nhịn, hắn không muốn phản bác, cũng không thể phản bác. Bởi ông cụ nói đúng, những đạo lý to lớn kia hắn đều hiểu, nhưng lý thuyết là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Chẳng nhẽ hắn phải mở to mắt nhìn em trai bị bắt, bị kết án? Chẳng nhẽ cứ xử Trần Túy tám năm, mười năm là người chết có thể sống lại hay sao?
Nói thực lòng, hắn không nghĩ mình đã sai. Người không vì mình, trời tru đất diệt, quy luật của xã hội này chính là cá lớn nuốt cá bé. Người khác nói công bằng chính trực cái quái gì kia, đó là vì họ không có tiền bạc vượt lên công bằng chính trực. Với lại hắn cũng không phải thằng ngốc, sao có thể mạo hiểm danh dự của gia tộc và tiền đồ chính trị của người thân? Bình thường, chuyện nào hầu như hắn cũng xử lí khá chu toàn, đảm bảo tuyệt đối không sai sót. Lần này cũng vậy, hắn liền điều tra hoàn cảnh của Vương Tiêu, vừa may phát hiện ra cha Vương Tiêu từng bị nghi ngờ có dính líu tới vụ trọng án nào đó. Sau đấy, suốt đêm hắn tìm người kiểm tra tài liệu quan trọng, mấy tờ giấy trắng mà giống hệt như bùa chú của Phật Tổ Như Lai, ngay lập tức áp chế tất cả sóng gió.
Có trách thì trách thế giới này quá phức tạp, thủ đoạn lừa gạt quá nhiều, dù là ai cũng không còn trong sạch. Những điều hắn làm cũng chẳng qua là thừa nước đục thả câu mà thôi.
Ông càng đánh càng tức giận, chỉ vào trán Trần Kình mà quát: “Anh đem thằng nhãi kia giấu đi đâu rồi? Dám gây rắc rồi thì phải dám chịu trách nhiệm, chui rúc như con rùa rụt cổ là cái thứ gì hả?”
Trần Kình không nói, trong bụng thầm nghĩ: Con trai của cha mà cha không biết à, nó mà có dũng khí đó thì con đã đỡ phải bận tâm lo lắng rồi, việc gì phải một mình chịu tội.
“Đừng có tưởng rằng cứ trốn là xong chuyện, nó có bản lĩnh thì cả đời này đừng có về nhà, về đây tôi không cần tòa án xử nó, tôi sẽ đích thân đánh gãy chân nó...”
Trần Kình biết, chuyện này coi như đã tạm xong, ông cụ tuy vô cùng tức giận, nhưng Trần Kình cũng không ngốc, có những ranh giới không thể chạm tới, chỉ cần Trần Túy trong thời gian này không lộ diện là sẽ ổn. Nhưng hắn thì thảm rồi, bởi vì ông cụ nộ khí bừng bừng mà không có chỗ phát tiết nên đều xả hết lên thằng con này của ông.
Cuối cùng roi bằng trúc đã gãy, lưng Trần Kình đương nhiên cũng xuất hiện ngàn vạn khe rãnh vô cùng thảm thương.
Bà Viên đúng lúc đó xông vào, phủ phục lên người con trai khóc vang rầm trời. Sức lực của ông Trần cũng chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ tay vào mẹ con họ lắc đầu, thở hổn hển quay về thư phòng hút thuốc.
Lúc đang bị đánh, Trần Kình bỗng nghĩ đến Lâm Uyển. Tang lễ chiều hôm đó hắn cũng tới nghĩa trang, bất luận ra sao vẫn nên đến nói một tiếng xin lỗi. Vừa tiến vào, xa xa đã thấy một cô gái ôm bia mộ gục đầu xuống không động đậy. Trực giác mách bảo hắn, cô gái này chính là Lâm Uyển, chỉ có cô mới hành động như thế. Hắn đi tới xem, quả nhiên là cô. Lâm Uyển bị dầm mưa cả người ướt sũng, cũng đã ngất xỉu rồi, trán nóng hầm hập. Hắn tốn bao nhiêu sức lực mới tách được tay cô ra...
Thực ra ví tiền của cô luôn để trong xe hắn, nhưng ngày hôm đó hắn không để lại, mà cách vài hôm sau hắn cố tình mang tới tận nhà cô. Có lẽ do hắn không muốn cho cô biết là mình đã đưa cô tới bệnh viện, cũng có lẽ chỉ vì hắn muốn có thêm một cơ hội nhìn thấy cô, bởi bộ dạng của cô thật sự khiến hắn không thể nào yên tâm.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 23-11-2013 16:54:29 | Xem tất
[Tập 1] Chương 4 : Phiền muộn


  

Loáng cái vài ngày đã trôi qua, không biết cô gái kia bây giờ ra sao. Hắn nằm sấp trên giường cả nửa ngày, đợi thuốc xoa trên lưng khô liền viện cớ ra ngoài.
Vừa đến đã thấy Lâm Uyển bước đi trong mưa như người mất hồn, lại cũng không biết căng ô lên. Từ phía sau, hắn chầm chậm lái xe theo, trong lòng xem ra vẫn chưa thấy thỏa mãn. Cô gái quả nhiên là người trọng tình cảm, nhất định phải làm tới kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ thì mới dừng lại sao? Nhìn bộ dạng dầm mưa ướt sườn sượt của cô, trong lòng hắn bỗng xuất hiện nỗi buồn khác thường. Hắn biết thứ hắn không muốn thấy nhất là dáng vẻ thảm thương của người con gái này, thê lương mà đẹp đẽ đến mức muốn lấy mạng kẻ khác.
Sau đó hắn thấy đồ của cô rơi xuống, cô cúi người nhặt nhưng lại ngẩn ra không động đậy. Hắn bỗng do dự, hay là mình nên cầm ô xuống xe? Nhưng tiếp theo đó hắn lại mất kiểm soát. Hắn thề mình chỉ định đến xem thử ra sao, không hề nghĩ sẽ có hành vi gì quá quắt, hắn tự thấy mình vẫn chưa thú tính như thế.
Nhưng vừa nhìn thấy Lâm Uyển với bộ quần áo ướt đẫm, phác họa lại đường cong cơ thể, còn đôi môi đỏ thắm đang run lên và ánh mắt ướt át kia nữa... Hắn bỗng lung lay dao động. Và thế là hắn hôn cô. Chết tiệt! Cảm giác lại tuyệt vời như vậy, khiến người ta muốn tìm kiếm nhiều hơn nữa. Rồi hắn xâm chiếm, tranh đấu, vết thương bị cô cào cấu đau nhức. Mẹ nó, đau chết mất, so với lúc hắn bị đánh và bôi thuốc còn đau hơn gấp mấy lần, chính điều đó mới thật sự khiến hắn nổi giận.
Ai biết được chứ, có lẽ hắn chẳng đau đến vậy. Hắn cũng không phải chưa từng chịu đựng nỗi khổ sở gây khó chịu hơn thế này gấp bội. E rằng chỉ là vì hắn mượn cớ bao biện cho hành vi vô lý của mình mà thôi. Dù sao thì tối nay hắn đã nhất định muốn có cô rồi.

Lâm Uyển thở hổn hển, mấy chục phút trước cô còn chan chứa đau xót bi thương, bây giờ chỉ còn là hoảng hốt. Những thay đổi của tối hôm nay quá nhiều, sự việc phát triển đến bây giờ dường như là kiếp nạn không thể tránh khỏi. Cô trước nay không hề biết rằng, cách biệt thể lực nam nữ lại chênh lệch xa đến vậy. Vương Tiêu chưa từng có hành động thô lỗ với cô, thỉnh thoảng khi đùa giỡn cũng có chút tiếp xúc động chạm, cô luôn đẩy mạnh anh ra rồi tưởng rằng mình khỏe lắm. Bây giờ cô mới biết, thì ra đàn ông lại đáng sợ như vậy.
Trong không gian kín như bưng, cơ thể hai con người xếp chồng lên nhau, nhịp thở đan xen. Vừa nãy vì cơn mưa thấm ướt nên dường như có thể nhìn xuyên thấu cơ thể, Lâm Uyển càng thêm bối rối. Đầu tóc cô rối bời, vạt áo trước cũng bị kéo tung ra, còn bàn tay Trần Kình cứ thế ấn lên khuôn ngực nhấp nhô của cô, lớp áo lót ngăn ngoài dường như không có tác dụng. Cơ thể hắn rất nóng, cơ bắp rắn chắc, mỗi tế bào đều căng tràn sự nguy hiểm. Cô không dám cử động, cũng không thể cử động, bất kì ai bị một người nặng đến sáu mươi cân đè lên như vậy đều không thể nhúc nhích.
“Sao không làm loạn nữa? Hả?”
Trần Kình đưa tay lên, gạt lọn tóc ẩm ướt trước mặt Lâm Uyển về phía sau tai. Cảm nhận thấy sự run rẫy dữ dội của cô, hắn bỗng nhấc người dậy, khiến Lâm Uyển hét lên một tiếng. Thật ra chẳng qua là vì hắn muốn nhìn rõ hơn một chút nên với tay bật đèn, nhưng không cẩn thận khiến vết thương sau lưng bị kéo căng, không chịu được phải khẽ rên lên. Hành động này của hắn càng làm Lâm Uyển hoảng hốt như gặp phải kẻ địch siêu mạnh, cô bây giờ như động vật nhỏ bị mãnh thú đè chặt dưới chân, trở nên nhạy cảm khác thường. Gương mặt cô tái mét, đôi môi đỏ thắm khẽ run lên, đôi mắt mở to tròn. Trên hàng lông mi không biết còn vương giọt lệ hay là hạt mưa thấm ướt, giống như một bông hoa nhỏ bé mang theo sương sớm, vừa mỹ lệ, vừa mong manh, lại càng khiến người ta muốn vùi dập.
Trần Kình thở hắt ra, giơ tay xoa nhẹ má Lâm Uyển. Nhiệt độ trong xe càng ngày càng cao, nhưng gương mặt cô lại vẫn lạnh như băng. Hắn vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đi rất nhiều: “Nhìn thế này trông cô cũng rất đẹp.”
Cái gọi là “ngắm mỹ nhân dưới ánh đèn” quả nhiên không sai. Bình thường, Lâm Uyển cũng được gọi là cô gái có chút nhan sắc, nhiều nhất cũng chỉ là có chút đặc sắc, vừa đúng với mẫu người mà hắn thích thú. Nhưng giờ phút này, đối diện với vẻ mặt hoảng hốt lo sợ của cô, có thể gọi là mỹ nhân khiến người đời phải kinh hãi. Những từ ngữ này lập tức khiến Trần Kình như bị sét đánh trúng. Không phải chỉ là một cô gái thôi sao, từ khi nào ra tay lại phải nghĩ nhiều như vậy? Mau làm thôi, sau đó thì không cần nhớ nhung trong lòng như bị mèo cào cấu nữa. Hắn giống như đứa trẻ ngốc nghếch chưa từng trải đời, bản thân thậm chí còn tự thấy khinh thường mình. Nghĩ đến đó, hắn lại cúi đầu tiếp tục hôn cô.
Không giống như hơi thở hổn hển của Trần Kình, hơi thở Lâm Uyển càng ngày càng nhẹ, cuối cùng gần như không thể nghe thấy. Một mặt là do bị hắn ép đến mức quả thực không thể thở nổi, mặt khác do cô thật sự lúng túng. Bởi vì cô đã cảm nhận thấy phản ứng của người nào đó, cô biết điều ấy có nghĩa là gì, cảm giác sợ hãi này còn hơn cả bị người ta chĩa súng vào huyệt thái dương.
Trần Kình cắn nhẹ lên đôi môi mềm mại của cô, hôn sâu, bắt lấy chiếc lưỡi của cô. Tuy hắn bây giờ đã tới giới hạn, nhưng trong tiềm thức vẫn không mong sẽ gây ra điều gì quá thô lỗ với cô. Hắn muốn để cô được thả lỏng một chút, dễ chịu một chút. Trong khi hôn cô, bàn tay hắn phủ trên khuôn ngực của cô khẽ siết lại. Chẳng hề xuất hiện sự run rẫy hay tiếng rên rỉ như trong dự tính, giống như hắn đang nắm lấy vải bông vậy, mềm thì có mềm, nhưng một chút cảm giác đạt được thành quả cũng không có. Hắn bèn mạnh tay hơn một chút, vẫn không có phản ứng. Chuyện gì thế này, chả lẽ lại là silicon?
Không nhịn được, hắn bèn ngẩng đầu lên nhìn cô, phát hiện ra Lâm Uyển nước mắt đầm đìa, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần xe. Hai hàng lệ như dòng suối trong veo chảy xuống từ khóe mắt, hắn bỗng thấy lo sợ, lí trí cũng quay lại mấy phần. Lâm Uyển không nên như thế này, cô nên là người chưa tới giây phút cuối cùng sẽ không ngừng đấu tranh, chứ không phải giống một con cá sắp chết cam chịu số phận.
Trong khi hắn đang lo lắng bất an, bàn tay di chuyển xuống phía dưới, dừng lại trên chiếc khuy quần bò của cô. Chiếc khuy nhỏ bé bằng kim loại đó thật giống với công tắc dẫn đến nơi quan trọng, chỉ cần khẽ khởi động, sẽ không thể đảo ngược trở lại.
Lâm Uyển cuối cùng cũng có phản ứng. Cô giật mình, giơ tay ấn giữ bàn tay Trần Kình, rõ ràng cô đang mệt mỏi không còn sức lực, nhưng lại mang theo sự kiên định khác thường. Đồng thời, đôi mắt cũng hướng về phía hắn, trong màn sương mịt mùngchứa đựng chút sợ hãi, chút căm phẫn, nhưng tuyệt đối không có sự cầu xin.
“Tại sao không phản kháng, cũng không xin tha?”
Lâm Uyển mở to mắt, lại nhìn lên trần xe, đau buồn lên tiếng: “Hôm nay là sinh nhật của anh ấy... Sinh nhật của Vương Tiêu.”
Trần Kình đang hứng thú, bỗng như bị giội một chậu nước lạnh, dục vọng lan tỏa khắp người bỗng tiêu tan gần hết. Hắn ý thức được rằng, chuyện ngày hôm nay dù có thuận lợi đi chăng nữa, trong đầu Lâm Uyển vẫn chỉ nghĩ đến người đàn ông khác - một kẻ đã chết nhưng lại chiếm giữ toàn bộ con người cô. Chỉ một thoáng trôi qua như vậy mà trong đầu hắn chợt hiện lên rất nhiều suy nghĩ. Đã tiến đến bước này thì đàn ông đều sẽ không dừng lại, cô cũng đã bỏ cuộc không còn phản kháng, chỉ cần một hành động, hắn sẽ có thể cắt đứt sự nhớ nhung kia, cô cũng được giải thoát, không phải sao?
Nhưng, sự kiêu ngạo của hắn tuyệt đối không cho phép hắn cưỡng bức người con gái mang trái tim không hề có hắn.
Hơn nữa, nói khó nghe một chút, tình hình này giống như hắn đang cưỡng bức xác chết vậy, nào còn chút khoái cảm gì. Vả lại, bộ dạng của cô thật sự tuyệt vọng đến cực điểm, vẻ mặt mà hắn thích nhất trước đó, lúc này lại khiến hắn không nỡ nhẫn tâm. Từ đáy lòng có một tiếng gào thét “Mẹ nó chứ, Trần Kình, sao mày lại như đàn bà thế, hoặc là tiếp tục đi, hoặc là buông cô ta ra.”
Sự thực khi nghe thấy tiếng hét ấy hắn đã nhổm dậy, không ngờ hắn vẫn chưa hoàn toàn bị dục vọng khống chế. Hắn hít một hơi thật sâu, mở cửa xe ra ngoài, rồi ngồi lại vào ghế phía trước, gắng sức nhẫn
nại kiểm soát bản thân. Bỗng hắn thấy hơi tức cười, hắn nên tự hào vì ý chí mạnh mẽ của bản thân, hay là nên tự chế giễu vì sự bất lực suy tính thiệt hơn của mình đây?
Lâm Uyển phản ứng hơi chậm, cô không biết là Thượng Đế đã nghe thấy lời khẩn cầu của cô hay là Trần Kình lại muốn làm chuyện quái quỷ gì. Thêm vào đó, cơ thể cô đang ở trong tình trạng căng thẳng chưa thể trở lại bình thường, cho nên cô vẫn duy trì trạng thái như cũ, không nhúc nhích. Mãi cho đến khi đằng trước vang lên tiếng thét phẫn nộ của người đàn ông: “Còn không mau biến đi? Đợi tôi tiếp tục nữa hay sao?” Lâm Uyển mới như mượn được một sức mạnh thần kì, đột nhiên đứng bật dậy, lập tức nhảy ra khỏi xe, hoảng hốt bỏ chạy.
Mưa ngừng rơi, dưới ánh đèn lờ mờ, nước đọng lại trên mặt đường phát sáng lấp lánh. Bên đường có một chiếc xe đang dừng lại, cửa xe phía sau mở toang, còn phía trước có một người đàn ông chưa được thỏa mãn, sầm mặt ngồi đó. Phải, “chưa được thỏa mãn”, cuối cùng Trần Kình đã hiểu được độ sát thương của bốn chữ này. Ánh mắt trong vô thức nhìn xuống phần thân phía dưới, không kìm được, hắn chửi thề: “Mẹ kiếp”, hung dữ đập vào vô lăng. Cho đến khi ngọn lửa xấu xa hỗn loạn trong hắn từ từ được nén xuống, hắn mới bước ra ngoài đóng mạnh cửa xe phía sau, rồi lại trở về chỗ cũ. Hắn khởi động xe, giậm mạnh xuống chân ga, chiếc xe vội vàng lao đi rồi tan biến vào đêm mưa.
Đến tận lúc chạy một mạch lên tầng đóng cửa phòng lại, Lâm Uyển mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống mặt đất. Những gì vừa trải qua ban nãy giống như một giấc mơ không có thực. Nhưng đó lại là sự thực, vạt áo trước của cô vẫn bị phanh ra một nửa, trước ngực dường như vẫn còn sót lại nhiệt độ cơ thể của tên khốn kia. Nhớ lại tình cảnh nguy hiểm như rơi vào thế “gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây” vừa rồi, cô liền thấy sợ hãi. Thì ra mình cũng chẳng dũng cảm gì, lại càng không phải cái gì cũng có thể bất chấp bằng bất cứ giá nào. Cô đưa tay khép chặt vạt áo trước lại, tự nhủ: Lâm Uyển, mày còn muốn xem người đàn ông đó là kẻ địch sao?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 14-5-2016 00:05:59 | Xem tất
THÔNG BÁO


Xin chào bạn!

Trước tiên, cám ơn sự đóng góp của bạn dành cho box.

Hiện nay, box đang tiến hành sắp xếp lại để gọn gàng hơn.

Trong quá trình sắp xếp, bọn mình thấy bạn đã ngừng thread hơn 2 tháng và không có bất cứ thông báo nào đến độc giả.

Vậy nên 5 ngày sau thông báo này, nếu vẫn không có chương mới, bọn mình sẽ tiến hành các biện pháp xử lý thích hợp.

Mong bạn hiểu và thông cảm!

Thân mến!

Mod
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-8-2016 23:28:44 | Xem tất
[Tập 1] Chương 5: Gặp lại (1)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-8-2016 23:32:04 | Xem tất
[Tập 1] Chương 5: Gặp lại (2)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-8-2016 23:33:35 | Xem tất
[Tập 1] Chương 6: Xé rách (1)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-8-2016 23:34:35 | Xem tất
[Tập 1] Chương 6: Xé rách (2)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-8-2016 10:41:18 | Xem tất
[Tập 1] Chương 7: Tái phạm (1)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-8-2016 10:42:23 | Xem tất
[Tập 1] Chương 7: Tái phạm (2)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-8-2016 13:24:55 | Xem tất
[Tập 1] Chương 8: Càn quấy(1)

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách