Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: rabbitlyn
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Vượt Qua Lôi Trì | Diệp Lạc Vô Tâm

  [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 3-2-2012 21:43:48 | Xem tất
Firstkiss_D gửi lúc 3-2-2012 19:53
Ui lại Diệp Lạc vô tâm kìa, mấy ngày nay hơi bị bấn loạn tác giả này
Mới đọc Độn ...

còn chứ sao không
nhìn cái chữ vân đạm phong khinh kia mình quên sao được ^^
à Mãi mãi là bao xa là Trao lầm tình yêu cho anh đó, anh Hàng cũng tuyệt lắm nhưng tớ vẫn thích anh Thần hơn
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-2-2012 22:15:45 | Xem tất
rabbitlyn gửi lúc 3-2-2012 21:43
còn chứ sao không
nhìn cái chữ vân đạm phong khinh kia mình quên sao được ^^
à Mãi ...

Ừ tớ chưa đọc Trao lầm tình yêu cho anh nên chưa biết thế nào
Chứ đổ anh Thần rầm rầm rùi, anh ấy phải gọi là kiểu mẫu của nam chính ngôn tình luôn
Vừa đẹp trai, thông minh lại lắm xiền, chung tình.......body đẹp, có xu hướng 'dã thú'...................mới nghĩ thôi đã chảy hết nước miếng ra rùi.
Anh nam chính truyện này có hổ báo như anh Thần không c?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-2-2012 22:35:20 | Xem tất
Firstkiss_D gửi lúc 3-2-2012 22:15
Ừ tớ chưa đọc Trao lầm tình yêu cho anh nên chưa biết thế nào
Chứ đổ anh Thần rầ ...

có đó cái quả once more của anh ấy cứ phải gọi là
nhưng mà không BT bằng anh Thần, anh Thần là thiên hạ đệ nhất rồi
tớ là tớ chết vì cái cầm thú của anh Thần {:438:}

Bình luận

thanks!!!  Đăng lúc 7-2-2012 11:53 PM
Động phòng hoa chúc cách vách  Đăng lúc 6-2-2012 11:41 PM
anh thần đó trong truyện nào vậy bạn??  Đăng lúc 6-2-2012 11:31 PM
mà cảnh H nào cũng đẹp chứ =))  Đăng lúc 3-2-2012 10:56 PM
me too=)  Đăng lúc 3-2-2012 10:49 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-2-2012 11:25:15 | Xem tất
[Vượt qua Lôi Trì] Chương 3
Vượt qua Lôi Trì
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Chuyển ngữ: Zeus
Chương 3

Hơn mười giờ tối, người trên đường bước chân vội vàng, trên bầu trời u ám, báo hiệu một cơn mưa lớn.
“Muốn ăn gì?”
Trác nhìn máy nhà ăn xung quanh đèn đuốc huy hoàng, sợ cô không nói được, trực tiếp chỉ vào từng cửa hàng hỏi: “Hàng này, hàng này, hay là hàng này?”
Mộc Mộc nhìn một vòng, ánh đèn lóe ra như gần như xa.
Bình thường trong tình huống này, nữ nhân vật chính trong phim truyền hình đều biểu hiện một chút ngại ngùng, mang nam nhân vật chính đi đến một quán ăn nhỏ hoặc là quán ven đường, giành lấy tình cảm của anh ta.
Nhưng là, nhà hàng Pizza Hut với Pizza Morgan thật là hương bay ngàm dặm.
Mỗi buổi tối đi qua đây cô đều không nhịn được nuốt nước miếng… Hơn nữa qua hôm nay cô chẳng còn cơ hội được ăn nữa.
Cô đang đấu tranh nội tâm, người bên cạnh đã tìm ra manh mối qua khát vọng trong ánh mắt cô, kéo tay đi vào Pizza Hut.
Pizza Morgan đưa lên, hương thơm mê hoặc làm dạ dày cô quay cuồng, Mộc Mộc lập tức đem vấn đề hình tượng quăng lên chín tầng mây, cầm lấy một miếng bắt đầu ăn.
Một miếng pizza bị gió cuốn mây tan sau nháy mắt, Mộc Mộc lúc này mới phát hiện Trác ngồi đối diện cô chưa ăn gì, ngón tay vân vê ly rượu đăm chiêu nhìn cô.
Dưới ngọi đèn, lần đầu tiên cô nhìn thấy rõ bộ dạng hắn, phong độ, anh tuấn, giống như khuôn mặt hắn. Da thịt thể hiện tính đàn ông, cương nghị lại không mất nhu hòa, mà ánh mắt của hắn, có chút tối tăm, có chút phóng đãng, còn có chút tà làm cho người ta hoảng hốt… Cô thích nhất môi hắn, chỉ khẽ cong, đường cong tuyệt mĩ làm cho người ta cảm nhận rõ một nụ cười xấu xa.
“Em có thể đừng dùng ánh mắt nhìn Pizza để nhìn tôi hay không?”
Mộc Mộc đỏ mặt, xấu hổ chỉ chỉ Pizza, ý bảo hắn ăn một ít.
“Tôi không đói.” Hắn cầm khăn giấy, đưa tay giúp cô lau khóe miệng, lại gọi cho cô một ly trà chanh để tới trước mặt, “Thật là em chưa ăn tối?”
Cô uống một ngụm, trà chanh đắng theo đầu lưỡi chảy vào huyết mạch.
Cô không muốn nói cho hắn, cả ngày nay cô cũng chưa ăn cơm, bởi cả ngày nay cô đều bất an không yên, do dự giữa “tìm hắn” và “không tìm hắn”.
Thực ra, cô đến quán bar này đánh đàn, ngoài việc muốn kiếm chút tiền nuôi sống bản thân còn có mục đích khác – tìm được người đàn ông cô nguyện ý trao thân cho hắn, lại nguyện ý cho cô mượn năm vạn đồng.
Từ khi cô nhìn thấy ánh mắt hắn cách đây một tháng, cô biết cô tìm được rồi, nhưng cô lại do dự. Cô rất thích hắn, thích đến không nghĩ lừa gạt, trêu chọc, lợi dụng hắn.
Không biết là may mắn hay bất hạnh, cô không cách nào tìm được lựa chọn tốt hơn, đến đường cùng bất đắc dĩ mà phải gặp hắn…
“Đúng rồi, có thể nói cho tôi biết em tên gì không?” Hắn hỏi.
Lúc này, hắn không có ý lấy bút cho cô mà là đưa tay đến trước mặt để cô viết tên mình lên lòng bàn tay.
Mộc Mộc thấy mơ hồ, đây có nghĩa là hắn chấp nhận mình?
Chần chờ thật lâu sau, cô lắc lắc đầu. Cô không muốn nói cho hắn tên, bởi vì sợ có một ngày hắn sẽ nhìn thấy tên mình trên báo, hoặc là trên internet, sợ hắn nhìn thấy sau hoàn cảnh đáng thương của mình cất giấu một tội ác không thể tha thứ thế nào, còn sợ hắn sẽ hận vì đã gặp mình…
Cô cũng không biết, từ chối nói tên cho một người đàn ông nghĩa là gì – cô thầm nghĩ mình chỉ là một phút giây nhất thời trong cuộc đời hắn, hắn không cần biết cô là ai, cũng không cần biết cô sắp tới thế nào. Bọn họ lúc này chẳng qua là một giấc mộng xuân mà thôi, sau khi tỉnh lại, cô không hy vọng còn gì liên quan đến hắn.
Sự từ chối này, không thể nghi ngờ đối với đàn ông là một sự đả kích vô cùng mất mặt.
Trác thu lại bàn tay cương trực giữa không trung, không thèm nhắc lại, không khí chợt lạnh đến cực điểm.
Để xoa dịu không khí này, Mộc Mộc lấy khăn xoa xoa tay, lấy giấy viết.
“Em có thể biết tên anh không?” Cô cười ngọt ngào, vẻ mặt vô hại.
Ai ngờ hắn lại lạnh lùng nhìn cô, “Em có nói đâu?”
Hắn khẽ nhếch khóe môi, Mộc Mộc có thể cảm nhận được rõ ràng sự tức giận tỏa ra từ hắn.
Chỉ là một cái tên thôi, quan trọng vậy sao?
Cô cam nguyện dâng hiến lần đầu tiên của mình cho hắn, còn chưa đủ?
Đây là bữa cơm tối lạnh như băng của Mộc Mộc, rõ ràng Pizza rất thơm, ăn đến miệng cũng không nuốt nổi.
Cô rất nhiều lần ngẩng đầu nhìn hắn, hy vọng hắn có thể nói một câu, cho dù là trêu đùa, tức giận cũng được, nhưng hắn không nói một lời, im lặng uống rượu, xa cách vạn dặm.
Thỉnh thoảng, cô không kịp né tránh ánh mắt hắn, cô hướng hắn cười, hắn lại lãnh đạm rời mắt, môi mím thành một đường thẳng tắp.
Cô đem cánh gà đặt đến trước mặt hắn, hắn như không nhìn thấy.
Mộc Mộc trong lòng thở dài một hơi, cánh tay nhỏ bé xuyên qua mặt bàn, lẳng lặng kéo tay áo hắn, hắn giật giật cánh tay, muốn đem ống tay áo trong tay cô rút ra.
Cô bướng bỉnh nắm càng chặt, đôi mắt to ngập nước cầu xin nhìn hắn.
Sau vài giây giằng co, rốt cuộc hắn tước vũ khí xin hàng, khóe môi hiện lên chút ý cười, tách bàn tay cô ra, “Tay đã lau sạch chưa? Bẩn chết được!”
Mộc Mộc cảm thấy như có cơn gió xuân thổi đến, băng tuyết tan ra, hồi sinh vạn vật.
Cô lè lưỡi, rút bàn tay nhỏ bé, tiếp tục chiến đấu hăng hái với Pizza của mình.
“Ăn cơm xong muốn đi đâu?” Hắn hỏi.
Cô nhớ rõ hắn vừa nói đến nhà hắn không tiện, vậy chỉ có thể đi khách sạn.
Cô nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài san sát những ngôi nhà cao tầng, đủ mọi loại khách sạn tiện lợi, cô chỉ chỉ một khách sạn gần nhất.
Hắn theo ngón tay cô nhìn qua, ánh mắt thâm trầm không nhìn thấy đáy.
Thu hồi tầm mắt, hắn nghiêm túc nhìn cô, “Tôi chỉ nói em đi với tôi, chưa nói muốn…”
Hắn hắng giọng, cầm lấy tiền bên cạnh, đặt trước mặt cô, “Đêm nay đã đi với tôi rất lâu, tôi cũng rất vui vẻ, tiền này tôi cho em.”
Cô kinh ngạc, lập tức lắc đầu, cực kỳ kiên định.
Cô tìm hắn cũng không phải vì tiền, xác thực mà nói là không chỉ vì tiền…
“Ăn nhanh lên, ăn xong tôi đưa em về nhà.” Ngữ khí của hắn rành rọt, không cho người khác từ chối.
******
Không biết từ khi nào, bên ngoài trời đổ mưa, mưa bụi rất nhỏ, ngọn đèn chiếu vào giống như trăm ngàn sợi tơ nhỏ cuốn vòng, làm cho không khí đầu xuân càng thêm lạnh.
Mộc Mộc ôm tiền đi theo hắn ra khỏi Pizza Hut, giọt mưa đọng trên người cô, nhẹ nhàng mềm mại.
“Em ở chỗ nào? Tôi đưa em về.” Hắn quay sang hỏi cô.
Cô lắc đầu.
Cô không có nhà, cũng không có người thân, người chú duy nhất sau khi mua nhà, xe, còn cả đàn dương cầm của cô, cho cô hai mươi vạn, nói là đối với cô đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, sau này đừng về tìm bọn họ.
Hôm nay, phòng chuyển chủ mới, tất cả đồ đạc của cô bị ném ra ngoài, cô chỉ chọn một số thứ gửi lại nhà hàng xóm, còn lại đều phải bỏ.
“Em ở chỗ nào?” Hắn hỏi lại một lần, khuôn mặt anh tuấn so với tiết trời này còn u ám hơn vài lần.
Cô vẫn như cũ lắc đầu, một bộ Đảng cách mạng thấy chết không sờn lòng.
“Bỏ đi!” Hắn không lay chuyển được cô, bỏ cuộc, “Tự mình gọi xe về, tiền giữ lấy, đừng để người khác cướp mất.”
Nói xong, hắn rời đi không quay đầu lại.
Mộc Mộc vội vàng đuổi theo, nhưng bước chân Trác rất nhanh, cô chạy muốn ngạt thở mới bắt kịp, giữ chặt cánh tay hắn.
Cô muốn hắn đừng đi, há miệng nói nửa ngày một chút thanh âm cũng không thành tiếng, cô lại hoang mang rối loạn tìm giấy bút, trong lòng ôm tiền nghiêng trái lật phải, chật vật không chịu nổi.
“Đừng tìm, tôi biết em muốn nói gì. Năm vạn, một đêm, hai bên đã thương lượng, có phải hay không?” Hắn bỏ tay ra, lạnh lùng nhìn cô, “Xin lỗi, dù em nguyện làm kĩ nữ cũng đừng coi tôi là khách làng chơi, tôi không có hứng thú…”
Hắn đi, bước chân không có chút ngập ngừng, cũng không quay đầu nhìn cô một lần, thực sự là đối với cô khinh thường vô hạn.
Mưa rơi càng lớn, gió thổi càng lạnh, Mộc Mộc đứng trong mưa gió, tóc dài cùng làn váy mỏng manh bị mưa gió làm cho ướt nhẹp, từng giọt mưa trên người cô chảy xuống, nhỏ trên mặt đất.
Người đi đường rất ít, thỉnh thoảng có mấy chiếc ô vội vàng đi qua, thấy cô không khỏi thương hại, đi tới hỏi thăm cô có muốn che cùng hay không.
Cô lắc đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hướng hắn rời bước.
Cô biết cô sai rồi, cô tìm lầm người, phóng đãng chỉ là bề ngoài của hắn thôi, hắn có nguyên tắc, cũng có tự chủ của riêng mình.
Một cô gái vì tiền mà bán thân, hắn căn bản khinh thường.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-2-2012 11:28:32 | Xem tất
[Vượt qua Lôi Trì] Chương 4
Vượt qua Lôi Trì
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Chuyển ngữ: Zeus
Chương 4

Mây đen ập đến, sau một tia chớp rạch ngang bầu trời, sấm bắt đầu nổi lên.
Một trận cuồng phong kéo theo những hạt mưa nặng nề đánh vào người, như những ngọn roi da vô tình quất vào mặt cô.
Cô vẫn nhìn hướng hắn rời đi, không phải hy vọng hắn trở về, mà bởi không biết mưa đêm như vậy, cô còn có thể đi đâu?
Tại sao ngay cả một đêm ấm áp cuối cùng vận mệnh cũng không dành cho cô?
Một chiếc Land Rover(1) màu trắng tiến đến dừng ngay bên cạnh, họa vô đơn chí nước bắn lên làm cô càng thêm ướt nhẹp.
Hơi lạnh làm cô không khỏi rùng mình, cơ thể nhỏ nhắn mềm mại ở dưới ánh đèn đường mờ nhạt run run.
Cửa xe mở, một người đàn ông bước xuống.
Dưới màn mưa như khói như sương, ánh đèn mông lung, chỉ có người đàn ông cao ngất trước mắt cô vẫn rõ ràng như vậy …
Cô lăm lăm nhìn hắn, áo sơ mi ướt đẫm dính trên người, ôm gọn lấy cơ thể cương nghị, lúc này cô mới phát hiện dáng người hắn thì ra đẹp như vậy.
Giọt mưa từ trên đỉnh đầu hắn nhỏ xuống, đọng ở mắt, thì ra ánh mắt hắn thâm thúy đến thế.
Cô thất thểu đi đến bên người hắn, tủi thân nhiều lắm không nói lên lời, cầu xin nhiều lắm chẳng kêu thành tiếng, rõ ràng nước mắt đã cố nhịn xuống, bỗng nhiên như vỡ đê, nóng bỏng ồ ạt chảy xuống hai má.
Cô cầm cánh tay hắn liều mạng lay, cô không có thời gian, có thể cho cô một đêm ấm áp cuối cùng, để cho cô ở trong nhà tù lạnh như băng có thể chậm rãi nhớ về ngày cũ?
Không hề báo trước, tay hắn kéo cô vào vòng ôm, hôn lên đôi môi lạnh như băng…
Sự gắn bó va chạm trong nháy mắt, tựa như cuồng phong bạo vũ, thế giới hỗn độn.
Tất cả những điều này đến bất ngờ, Mộc Mộc không có kinh nghiệm mơ hồ, đánh rơi bịch tiền trong tay.
Đây là hắn… Hôn cô?
Người đàn ông chỉ cần mỗi ngày cô vụng trộm nhìn lén vài lần cũng kích động đến mức ôm chăn trằn trọc khó có thể ngủ được đang thực sự hôn cô?
Cảnh tượng này còn hư ảo hơn so với trong mơ, nhưng hơi thở đặc tính đàn ông cùng với nụ hôn cuồng dã ào đến này lại chân thật đến vậy.
Môi cùng môi quyến luyến, hơi thở hỗn loạn phả trên gương mặt cô, hương rượu cùng thuốc lá hòa quyện, cô nhất thời lâm vào mê muội, tư duy không còn rành mạch, về phần vì sao hắn muốn hôn mình cô đã không còn cách nào tự hỏi…
Mưa ngày càng lớn rơi trên mặt đất, hơi sương bắn tung tóe mù khơi.
Chiếc hôn nồng nhiệt vội vã làm cô không thể hô hấp, cô khó khăn hít vào, mạch máu lại vì thế mà dần dần như bén lửa.
Cuồng phong gào thét, làn mưa bàng bạc, trong thế giới của cô lại sáng lạn vô cùng, không còn máu tươi, không còn nước mắt, chỉ có hắn, người đàn ông trao cho cô vòng ôm ấm áp nhất trong cơn mưa lạnh giá…
Nếu có thể, cô hy vọng nụ hôn này có thể kéo dài đến bình minh, hắn cứ như vậy ôm cô, không buông ra, ôn tồn như vậy đã là quá đủ…
Đầu lưỡi mượt mà lách qua môi, theo hàm răng hé mở đi vào, mang theo sự chờ mong rung động. Cô không tránh né, ngốc nghếch đón nhận đầu lưỡi hắn.
Trong chớp mắt, trái tim cô thiếu chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơ thể không tự chủ được run rẩy, toàn thân như nhũn ra, hai chân không còn sức chống đỡ cơ thể, cô nắm lấy cánh tay hắn mới miễn cưỡng đứng vững, những vẫn như lung lay sắp đổ.
Dường như cảm nhận được sự dịu dàng mà bất lực của cô, một tay hắn giữ lấy thắt lưng, đem thân thể mềm mại cố định chặt chẽ trong lòng, một tay giữ lấy gáy để hắn có thể càng hôn sâu, khí thế bức nhân cuồng dã đem cô cắn nuốt.
Sự đón nhận bắt đầu nhịp nhàng, tất cả đều không khống chế được, hô hấp của hắn dần dần trở nên rối loạn gấp áp, cơ thể cường tráng ở trong mưa gió run rẩy, tay hắn bắt đầu thăm dò, từ eo cô hướng về phía trước, môi lại trượt một đường xuống dưới, qua cằm, xuống cổ, tiến đến xương quai xanh… Nụ hôn của hắn đã bắt đầu thay đổi hương vị…
Giọt mưa lạnh như băng, bờ môi nóng bỏng, lạnh nóng xen nhau làm cho cơ thể ngây ngô của cô dội lên từng cơn tê dại, so với Whiskey, lửa trong cơ thể càng bùng lên mãnh liệt, len khắp từng ngõ ngách…
Đó là một loại khát vọng không nói lên lời, cơ thể truyền đến cảm giác xa lạ trống rỗng, như muốn được thứ gì đó lấp đầy.
Bụng bị một vật cứng rắn va chạm, cô theo bản năng tránh đi…
Cũng bất ngờ không kịp dự liệu, hắn đột nhiên đẩy cô ra…
Sự ấm áp đột nhiên biến mất, cơ thể lại bị hơi lạnh vây quanh.
Mộc Mộc mê man ôm lấy cơ thể mình, đầu lưỡi có chút đau, không tự giác liếm liếm cánh môi sưng đỏ. Nếu cô có thể nói, cô rất muốn hỏi: Xong rồi sao? Còn có tiếp tục không?
Hắn cúi người nhặt bọc tiền lên, “Đi thôi.”
Cô không hỏi, hắn cũng không nói, lôi cô lên xe, đem tấm thảm nhung ở ghế sau kéo lấy, vây quanh người cô, thuận tay mở hệ thống sưởi, giúp cô lau những giọt mưa trên mặt.
Đang lau, tay hắn bỗng nhiên dừng lại, “Em bao tuổi?”
Nhắc tới vấn đề mẫn cảm, Mộc Mộc cắn cắn môi, giống như con ốc sên chui vào trong tấm thảm, lặng lẽ nhìn qua gương chiếu hậu.
Trong gương cô giống như một đứa bé từ trong nước lao ra, nhếch nhác không chịu nổi ngồi co ro một chỗ.
Kỳ thật, vì làm cho bản thân ở trước mặt hắn trông có vẻ thành thục gợi cảm, cô đã cố ý mua một chiếc váy ngắn trông thật quyến rũ, còn trang điểm và đeo trang sức thật thanh nhã, tóc cũng đến hiệu làm sóng, tuy rằng trên mặt vẫn có nét ngây ngô của cô gái mới lớn, nhưng dưới ngọn đèn quán bar mờ ảo căn bản nhìn không rõ.
Kết quả dầm một trận mưa to, cô lại trở về nguyên hình.
Thấy cô lại không chịu nói, hắn cũng không truy vấn, khởi động xe.
Xe chạy trong mưa chầm chậm, nửa giờ sau đứng trước một tòa kiến trúc cổ kính. Mộc Mộc tò mò nhìn phía ngoài cửa sổ, hai chữ “Long cung” trong màn mưa cực kỳ bắt mắt.
Long cung? Chỗ này Mộc Mộc đã từng nghe người ta nhắc đến trong bán bar, thấy bảo đây là một hội quán cao cấp, chủ yếu kinh doanh xông hơi massage. Chỉ cần là người có tiền, vào đây chắc chắn sẽ được phục vụ như thượng đế.
Vì sao hắn lại đưa cô đến nơi này?
Dường như nhìn ra sự băn khoăn của cô, hắn nói: “Em vừa dầm mưa, dễ bị cảm lạnh. Tắm rửa, nghỉ ngơi một chút, nếu không…”
Hắn dừng lại, sau đó nói lời sâu xa, “Tôi sợ em ngày mai không xuống giường được.”
“…”
Cô cũng sợ, ngày mai cô còn chuyện rất quan trọng phải làm.
Tiến vào cửa lớn, trước mặt là không gian cổ điển lại lịch sự tao nhã, trạm trổ tỷ mỉ, thiếp vàng đẹp mắt, lộng lẫy lại không khoa trương, rất ý nhị.
“Xin chào, rất vui được đón tiếp.” Một cô gái lễ tân xinh đẹp tiến đến đưa bọn họ đến trước sô pha, còn cẩn thận mang đến hai chiếc khăn tắm trắng muốt, “Xin chờ một chút.”
Rất nhanh, một nhân viên phục vụ đi tới cúi thấp đầu, “Xin chào, xin hỏi lần đầu ngài tới sao?”
“Ừm.”
Hắn lau tóc, chiếc áo sơ mi ẩm ướt làm cho hắn nhìn qua càng thêm quyến rũ, nhân viên phục vụ thẳng thắn, “Ngài muốn sử dụng dịch vụ gì?”
“Nghe nói hình thức phục vụ cao cấp ở đây rất được?”
“Đúng vậy. Chỗ chúng tôi có phòng VIP cho thuê 24/24, xông hơi, massage, còn có…” Nhân viên phục vụ chuyên nghiệp giới thiệu các hình thức thức phục vụ của mình.
“Không cần giới thiệu.”
“À… Vâng.”
Nhân viên phục vụ do dự, không tự giác liếc nhìn Mộc Mộc, muốn nói lại thôi.
Mộc Mộc nghĩ không ra tại sao nhân viên phục vụ có ánh mắt như vậy, cho đến khi cô được vào cái gọi là phòng VIP.
Căn phòng này so với hồ bơi cô đi qua còn rộng hơn nhiều, không chỉ có một phòng nghỉ, phòng khách, phòng tắm, trong đại sảnh còn có một hồ nước nóng, tản ra mùi xạ hương và hơi sương mù mịt.
Trừ đó ra, nội thất cũng được trang trí tỉ mỉ, ví dụ như bức tranh một đôi nam nữ khỏa thân trên vách tường, là tục tằn nhưng cũng là đẹp.
Rất hiển nhiên, chỗ này không phải là nơi tuổi của cô có thể đến.
Trong lúc Mộc Mộc ngẩn người, hai cô gái trẻ mặc áo màu trắng mang áo tắm và dụng cụ massage tiến vào, tóc dài búi cao để lộ khuôn mặt xinh đẹp, áo tắm rộng thùng thình cũng không dấu được những đường cong gợi cảm.
“Hai người đưa cô ấy vào tắm rửa.” Hắn nói với họ.
Mộc Mộc làm sao có thể chịu được loại đãi ngộ này, sợ tới mức vội vàng xua tay, ý bảo không cần.
“Em đã không cần…” Hắn cố tình khoát tay lên vai cô, ánh mắt nheo lại, cười đến xấu xa, “Tôi để mấy cô gái này giúp tôi, có phiền không?”
“…”
Ấy, việc này, cô cũng… để ý.
Ít nhất là tối hôm nay cô để ý.
Cân nhắc thiệt hơn, Mộc Mộc quyết định sự bất tiện này vẫn là mình nên chịu, hiên ngang lẫm liệt đi vào phòng tắm.
Thử qua mới biết, quá trình “bị tắm rửa” cũng không khó khăn như Mộc Mộc nghĩ, trái lại còn rất thoải mái. Nằm ở trong hồ, hoàn toàn không cần động tay động chân, chỉ cần thoải mái thư giãn, để cho nước nóng luồn vào từng lỗ chân lông.
Hai cô gái giúp cô dùng tinh dầu massage toàn thân, không nặng không nhẹ, không nhanh không chậm, xua tan đi hàn khí một trận mưa gió vừa rồi cùng với mấy ngày mỏi mệt. Lưu lại trên người cô chỉ còn lại mùi hoa mai ôn dịu, cô thoải mái, suýt nữa ghé vào bồn tắm lớn ngủ quên.
******
Tẩy sạch mỏi mệt rét lạnh, Mộc Mộc khoác áo choàng ra khỏi nhà tắm, ánh đèn sáng bên ngoài đã đổi thành ánh đèn vàng ấm áp, bao phủ lên người đàn ông đang nằm trên ghế dài bên cạnh hồ chợp mắt. Một người nhìn rất chuyên nghiệp đang massage lưng, hai tay ở trên da thịt hắn linh hoạt.
Đây là lần đầu tiên Mộc Mộc nhìn thấy cơ thể hắn, cô cảm thấy hắn không mặc quần áo còn quyến rũ hơn nhiều.
Làn da hắn sau khi massage nhẵn nhụi sáng bóng. Một chiếc khăn tắm vây quanh hông, lộ ra đừng cong, thắt lưng, cánh tay cơ bắp nhìn qua vô cùng lực lưỡng. Ánh mắt cô di chuyển xuống dường, dừng ở trên đùi, tỷ lệ hoàn mĩ thể hiện một cơ thể đàn ông khỏe mạnh, rắn rỏi.
Tuy rằng chưa thấy cơ thể một người đàn ông nào khác, nhưng cô đã từng nhìn thấy trên TV, cùng với những “người đàn ông trong mộng” trên đó, người này dáng người có thể nói là hàng cực phẩm.
Đến gần hơn một ít, cô bỗng phát hiện trên vai hắn có một vết sẹo, dài ít nhất hai mươi cm, sâu và dài như vết dao. Hơn nữa, hình như vết thương chưa lâu, vì vết sẹo vẫn còn đậm sắc máu, mũi khâu vẫn còn rất rõ ràng.
Vết sẹo này trên người hắn cũng không hề ảnh hưởng đến mĩ cảm, ngược lại còn tăng thêm vài phần bụi bặm dã tính đàn ông.
Hắn giống như bất ngờ, phát hiện cô đi ra lập tức ngồi dậy, cầm khăn tắm choàng lên vai che khuất vết sẹo.
Hắn nhìn người dư thừa trong phòng, “Được rồi, mọi người có thể ra ngoài.”
Sau khi tất cả đi ra, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
“Còn lạnh không?” Hắn kéo cô nằm đến bên giường, hai tay nắm ở thắt lưng lưng cô, khẽ ngửi mùi hương trên tóc, “Thoải mái không?”
Mộc Mộc gật đầu, sợ hãi quay đầu, vừa vặn đối mặt với hắn đang cúi xuống. Khoảng cách bọn họ rất gần, bốn mắt nhìn nhau, trong đáy mắt lộ vẻ rung động.
Hắn từng vì cô không thể mở miệng, không có cơ hội nghe thấy giọng nói của cô mà cảm thấy tiếc nuối. Nhưng bây giờ, hắn lại cảm thấy ngôn ngữ là dư thừa, có những thứ không cần lời nói biểu đạt.
Hô hấp của cô hỗn loạn, khẽ khép mắt, đó là lời mời chân thành nhất.
Tầm mắt hắn dừng bên môi cô, đôi môi sưng đỏ nhắc hắn vừa rồi thô bạo khi không khống chế được. Cho nên lúc này đây, hắn chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt môi mình lên cánh môi cô…
Nụ hôn lưu luyến nồng nhiệt, triền miên không dứt, cô gái trong lòng nhẹ run, đặt cánh tay lên cổ hắn, đón chào hắn, mặc hắn ta cần ta cứ lấy. Sự chủ động của cô dần dần mê hoặc tâm trí hắn, khát vọng mãnh liệt trong cơ thể bắt đầu làm hắn cảm thấy chưa thỏa mãn.
Hắn rướn người, cơ thể cao lớn dễ dàng đem cơ thể cô áp đảo trên giường.
Hắn thực sự muốn cô, không liên quan đến năm vạn kia, cũng không liên quan đến lời cô cầu xin khi nãy, đó là ham muốn nguyên thủy nhất của người đàn ông trong hắn!

Lời tác giả:
Nam chính định rồi! Với chỉ số thông minh của mọi người, ta tin không nói mọi người cũng biết là ai!
(1) Land Rover: Một hãng xe địa hình nổi tiếng thế giới.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-2-2012 12:11:25 | Xem tất
[Vượt qua Lôi Trì] Chương 5
Vượt qua Lôi Trì
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Chuyển ngữ: Zeus
Chương 5

Bên ngoài giông tố, đất trời u ám, bên trong ngọn đèn kiều diễm, hương thơm nồng nàn.
Giường nằm massage chuyên dụng so với chiếc giường đơn bình thường còn nhỏ hơn một chút, cơ thể nhỏ nhắn mềm mại nằm bên trên chỉ mặc một chiếc áo choàng lụa mỏng manh giống như dụ người đối diện đi vào khám phá.
Hắn cởi thắt lưng áo choàng Mộc Mộc, từ trên xuống dưới trừ bỏ áo choàng không có một mảnh che thân.
Hơi nước mịt mờ, da thịt cô sáng mịn như ngà voi, đẹp mê người.
Hắn hô hấp khó khăn, đầu ngón tay theo giọt nước đọng trên mái tóc dài trượt xuống bờ vai, lại khéo léo uốn lượn qua xương quai xanh xuống dưới thăm dò, cuối cùng đặt tay lên bộ ngực xinh đẹp tròn trịa, mặc dù không đầy đặn nhưng lại kiêu ngạo, mặt trên điểm chút phấn hồng, hết sức thẹn thùng.
Cảm giác quyến luyến, tay hắn dừng lại vuốt ve, ánh mắt đồng thời tự giác hạ xuống, dừng lại giữa hai chân cô…
Ánh mắt ham muốn làm cho Mộc Mộc không có kinh nghiệm sợ hãi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tấm khăn trắng muốt dưới giường.
“Em đủ mười tám tuổi chưa?” Hắn đi đến bên tai cô hỏi, hơi thở thổi đến, vừa nóng lại vừa ngứa.
Mộc Mộc giật mình, không kiên định lắm gật đầu.
Hắn không truy vấn, bởi biết cho dù hắn hỏi thế nào cô gái trong lòng cũng không cho hắn câu trả lời, hắn cần gì phải lãng phí một khắc đêm xuân giá ngàn vàng.
Không nhanh không chậm, hắn cúi đầu hôn lên ngực cô, đầu lưỡi ngọt ngào vờn quanh, mùi hoa mai cùng hơi nước lượn lờ làm cho hắn thêm quyến luyến.

Cảm giác nóng ấm lại ẩm ướt bao vây lấy dây thần kinh mẫn cảm của Mộc Mộc, đó là một thứ cảm giác chưa bao giờ có, thần trí như tê dại, cơ thể trống rỗng, không muốn hắn tiếp tục, lại dường như muốn càng nhiều. Tay cô không tự chủ được giữ lấy đầu, mười ngón tay luồn vào tóc hắn.
Phút chốc biến thành răng nanh khẽ cán, sự đau đớn làm cô run lên, sự bối rối khó ức chế làm cô nhắm mắt lại, cơ thể cuộn vào, hai tay bất lực đặt lên bả vai hắn.
Hắn càng ngày càng nóng bỏng, tất cả sức nặng cơ thể đều đặt trên người cô, trong lúc da thịt cọ sát, Mộc Mộc dường như không thở nổi.
Khi tay hắn dừng trên đùi, cô nhất thời chấn động toàn thân, theo phản xạ có điều kiện khép chặt hai chân, chống cự lại sự tê dại xa lạ bên đùi.
Dường như nhìn ra phản ứng của cô, hắn ngừng lại, giọng nói trong tiếng hô hấp dồn dập mà sâu kín.
“Sợ sao?” Đầu ngón tay dịu dàng đi lên vén sợi tóc trên trán, làm cho cô co rúm lại, biểu tình không thể giấu được.
Mộc Mộc lắc đầu không tiếng động, cố gắng che giấu sự sợ hãi của mình. Tuy rằng đã thầm thích hắn rất lâu, tuy rằng mỗi lần nhớ đến hắn trong lòng đều nhẹ nhàng ấm áp nhưng hắn đối với cô mà nói vẫn là xa lạ. Chưa từng ngọt ngào nói chuyện yên đương, chưa từng lãng mạn thề non hẹn biển, hắn tiến vào cơ thể của cô, hưởng thụ cô, đồng thời với sự chờ mong, cô không khỏi có chút trống trải khó nói.
Hơn nữa cô nghe người ta nói… Lần đầu của người phụ nữ rất đau, nghe nói đó là sự cực lạc của người đàn ông, cũng là cực hình của người phụ nữ.
Cô tưởng tượng ra sự cực hình đó tàn khốc biết bao.
Đêm càng lạnh, vòng ôm của hắn cũng càng nóng cháy, làm cho cô có cảm giác như tan chảy.
Nhìn thấy ánh mắt cô khẩn trương, hắn an ủi cười, bàn tay vuốt ve tấm lưng cứng đờ cùng dấu răng trên môi cô.
“Lần đầu tiên đúng không?”
Cô chớp chớp ánh mắt vô tội, không biết nên trả lời như thế nào, sợ hắn vì không muốn phải chịu trách nhiệm mà bỏ đi.
“Đừng vội vã, thả lỏng chút.” Hắn kiên nhẫn dỗ cô, thương tiếc dừng lại hôn trên trán, hai má, bờ môi cô, mang theo yêu thương và an ủi.
Cô cũng muốn thả lỏng, nhưng cô năm nay mới mười bảy tuổi. Cuộc sống trước kia tất cả đều chỉ có âm nhạc và đàn dương cầm, ngay cả thích một người đàn ông cảm giác thế nào cũng rất mơ hồ, đừng nói là chuyện chăn gối.
Sự vui thích xa lạ cùng thống khổ này làm cho cô không có cách nào đối mặt, nhưng lại sợ hắn cảm thấy phiền hà về phản ứng của mình, rằng muốn nhưng vẫn làm bộ cự tuyệt, nên khi ngón tay hắn bắt đầu thăm dò, cô chậm rãi buông hai chân đón nhận…
Cảm giác được sự thuận theo của cô, ngón tay hắn linh hoạt lướt vào phía trong, nhẹ nhàng thăm dò nơi ẩm ướt…
A!
Cảm giác khô nóng khác thường truyền đến toàn thân, Mộc Mộc chỉ cảm thấy cơ thể mình rõ ràng bị lấp đầy, lại giống như càng trống rỗng. Cô nắm chặt tay hắn, khẽ nâng eo lên, phát ra tiếng rên rỉ câm lặng.
Hắn nhìn ngón tay của mình, mắt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn đã sớm qua biểu hiện trúc trắc của cô mà xác định đây là lần đầu tiên, cũng đoán trước được cơ thể của cô rất chặt chẽ, nhưng khi hắn tiến vào một khắc hắn mới phát hiện sự chặt chẽ đó vượt quá tưởng tượng của mình.
Nhìn cơ thể mềm mại ngây ngô non nớt trước mắt, hắn không thể không hoài nghi cô gái này nay cả mười sáu tuổi cũng chưa đến, không thể không nghi ngờ hắn đang sỗ sàng một cô bé vị thành niên…
Hắn lắc đầu, xua đi cảm giác tội lỗi trong lòng. Đã làm đến bước này, cho dù cô còn vị thành niên hắn cũng đã xác định, dù sao hắn cũng không phải quân nhân…
Hai chữ “quân nhân” đột nhiên hiện lên trong đầu hắn, một dòng khí nóng như thiêu đốt ở ngực. Để áp chế dòng khí nóng đó, hắn vội vàng muốn cô, có lẽ nhiệt huyết sôi trào khi hoan ái có thể cho hắn hưng phấn, sự mềm mại tinh tế của cô có thể làm cho hắn quên đi rằng hắn vĩnh viễn không có khả năng thực hiện ước mơ của mình.
Hắn cởi bỏ chiếc khắn tắm của mình đặt sang một bên.
Cô theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng cố gắng nhịn xuống… Cô cắn nhanh môi, nhắm mắt lại, im lặng nằm trên giường.
Hắn không hề chần chờ, cơ thể đi lên, tách chân cô, chống hai khuỷu tay, thắt lưng trầm xuống, cơ thể tiến về phía trước.
Một lực đáng sợ không chút do dự mà tiến vào, cơ thể cô đau đớn như bị xé rách, biết rõ căn bản không kêu ra tiếng nhưng cô vẫn cắn chặt môi, không phát ra một tiếng hừ nhẹ.
“Đau không?” Hắn hỏi.
Mồ hôi ướt đẫm trán, cô cắn răng, lắc đầu.
Trong hồ, gợn nước bồng bềnh, tầng tầng gợn sóng.
Giường massage rung động, mái tóc đen dài đung đưa trong không trung.
Hắn chậm rãi rút ra, lại một lần xâm nhập vào cốt tủy, lưng cô đầy mồ hôi giống như tiến vào cơ thể cô không phải hắn mà là một lưỡi dao sắc bén, cắt cơ thể cô thành những mảnh nhỏ.
Sự đau đớn thống khổ làm cho Mộc Mộc ngây ngô lại khó thừa nhận, nước mắt yên lặng chảy xuống.
Biết rõ đây là người đàn ông trong lòng, đây là một thứ hạnh phúc, là yêu say đắm, cô không nên khóc, nhưng nước mắt vẫn không thể khống chế được…
Một giọt lệ nóng bỏng rơi trên cánh tay hắn.
Người đàn ông trong mê loạn sửng sốt dừng lại, giương mắt mới nhìn thấy trên môi cô dấu răng ghê người với tơ máu.
Cơ thể chặt chẽ lại ấm áp cho hắn biết cái gọi là tiêu hồn, sự nhu nhược của cô gợi lên tính chinh phục hoang dã của đàn ông làm cho hắn trong thời gian ngắn ngủi đã quên đi tất cả, trầm luân trong hạnh phúc.
Khi nước mắt của cô đọng trên người hắn, hắn mới bừng tỉnh như bị người khác cho một bạt tai.
Hắn không biết nước mắt kia có nghĩa là gì, đau khổ, tủi thân, hoặc cũng là không tình nguyện…
Hắn thử hôn môi cô, nơi mẫn cảm trên cơ thể cô, nhẹ nhàng di động cơ thể, làm cho cô dần dần thích ứng, dần dần thể nghiệm sự sung sướng thực sự, nhưng cơ thể của cô vẫn co lại đau đớn tựa như bị ngược đãi.
Mặc kệ hắn ham muốn thế nào cũng không có cách tiếp tục.
“Xin lỗi.” Hắn thở dài một tiếng, đem cơ thể mình rút ra, mang theo một thứ chất lỏng đỏ tươi.
Cảm giác biến mất, giống như có một sự mất mát. Cô bất chấp đau đớn theo sau lưng ôm lấy hắn.
Đừng đi!
Hắn vỗ vỗ tay cô ôm chặt bên hông, “Chờ một chút, anh đi lấy vài thứ.”
Cô nới lỏng cánh tay, kì lạ nhìn hắn đến bên quầy rượu, từ bên trong lấy ra mấy bình, cũng không xem là rượu gì, đổ tất cả vào trong một chiếc ly.
Hắn mang đến cho cô, “Uống một chút.”
Vì sao?
Cô không hỏi hắn đã trả lời, “Uống chút rượu sẽ đỡ đau.”
Mộc Mộc táp lưỡi, nhiều loại rượu mạnh hòa lẫn, cay đắng pha trộn, nóng bỏng hơn so với bất cứ loại rượu nào cô đã từng uống.
Cô nuốt nuốt nước miếng, ngửa đầu, uống nguyên cả ly.
Hai tay hắn ôm lấy cô đi vào phòng ngủ.
Đêm, còn rất dài.
Hắn hy vọng cô có thể cảm nhận được cảm giác được yêu.
****
So với giường massage, chiếc giường king size thoải mái hơn rất nhiều.
Không biết là bởi uống rượu hay là vì chiếc giường mềm mại, Mộc Mộc như nằm trên đám mây bồng bềnh, lại giống như rơi vào trong nước, không thể tự kiềm chế.
Cô nhắm chặt mắt lại, đợi hắn tiếp tục, mà hắn cái gì cũng chưa làm, đắp chăn lên người Mộc Mộc, đem cả cô và chăn ôm vào lòng, hôn mái tóc dài rối bời.
Tóc cô dài lại mềm mại, thoang thoảng mùi thơm.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, cồn lan trong máu, dần dần ăn mòn tri giác, không chỉ làm cho chân tay cô có cảm giác tê dại, còn đầu óc cũng như đóng băng.
Ánh sáng trong phòng uốn lượn trước mắt, giống như một dải cầu vồng, quá khứ hay tương lai đau đớn cách cô ngày càng xa xôi, đã không còn mỏi mệt, cũng không có đớn đau, càng không có sợ hãi…
Ánh mắt cô mông lung nhìn hắn, bỗng nhiên nở nụ cười.
“Cười cái gì?” Hắn hỏi.
Cô cũng không biết mình cười gì, chỉ là vui vẻ, chỉ là muốn cười.
“Không đau?”
Cô gật đầu, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng đặt lên cổ, ngón tay vuốt ve tóc hắn.
Lúc này thực sự không đau, tri giác toàn thân cô dường như đều bị cồn điều khiển, không còn thuộc về cô. Khó trách nhiều người thích uống rượu, thì ra say rượu cảm giác tốt đẹp như vậy.
“Em đang quyến rũ anh sao?” Giọng nói hắn như từ xa xưa vọng lại, trầm thấp mông lung.
Lúm đồng cười của cô càng sâu xuống, nhẹ nhàng gật đầu. Ngón tay như gần như xa xẹt qua ánh mắt linh hoạt, sống mũi anh tuấn, còn đôi môi bạc khẽ nhếch của hắn…
Củi khô bén lửa, một đốm thôi cũng có thể thiêu rụi cả đồng cỏ mênh mông.
Hắn nhiệt tình nâng lên khuôn mặt tươi cười sáng lạn của cô, hung hăng hôn xuống.
Hôn, kích thích lại nhiệt tình, quyến luyến đến độ hít thở không thông, mật ngọt lan tràn, tiêu hồn tán cốt. Hôn tới chỗ động tình, hắn kéo chăn trên nười cô, một bàn tay đem cả người cô sát vào ngực, tay kia lại bắt nơi mềm mại của cô làm tù binh, tham lam ve vuốt …
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-2-2012 12:14:35 | Xem tất
[Vượt qua Lôi Trì] Chương 6
Vượt qua Lôi Trì
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Chuyển ngữ: Zeus
Chương 6

Sự kích thích đau đớn làm cảm giác khó thở càng thêm mãnh liệt, Mộc Mộc khó chịu nhăn mặt thở dốc. Nhưng hắn cũng không buông tha, điên cuồng mà trầm mê trên cơ thể cô, đôi môi cuồng dã dừng trên cô, trên vai, hoặc là bên hông… Dù sao chỉ cần nơi nào hắn tiến đến hắn cũng sẽ không bỏ qua, trên làn da mượt mà của cô lưu lại một dải dấu hôn màu sẫm.
Sự khoái cảm kì diệu làm cho Mộc Mộc không thể ức chế cười lên, cười đẩy hắn, đánh hắn, trốn hắn. Cuối cùng vẫn không địch lại sức hắn, bị hắn bắt lấy hai cổ tay, áp đảo trên ga giường trắng tinh.
Trong con ngươi màu đen của hắn tràn ngập nụ cười của cô, nếu không tận mắt chứng kiến, Mộc Mộc không thể nghĩ rằng mình có thể tươi cười sảng khoái đến thế.
“Nói cho anh biết… Em tên gì?” Lại một lần nữa hắn đem lòng bàn tay đến trước mặt cô.
Cô không biết vì sao hắn lại chấp nhất một cái tên như vậy, cô tên là gì quan trọng sao? Nhưng nhớ tới gương mặt lạnh lùng của hắn khi ăn tối, cô lại sợ hãi.
Do dự một lát, cô vươn đầu ngón tay, chạm đến lòng bàn tay hắn. Tay hắn rất đẹp, ngón tay dài lại nhỏ, mà lòng bàn tay rất thô ráp, trên mặt còn có vài vết chai, giống như trải qua rất nhiều cực khổ, điều này cùng cảm giác hắn vung tiền như rác thật không giống nhau.
Một nét lại một nét, viết xuống một chữ – Tô.
“Tô?” Hắn khó hiểu, “Tô là họ em, hay là tên?”
Cô cười với hắn.
“Tô? Tô Tô… Rất êm tai.” Giọng nói hắn truyền cảm dễ nghe (Zeus: Em xin lỗi, Tô Tô là tên con chó cũ nhà em, nghe phản cảm chết được ==”)
Cô đang muốn hỏi Trác là họ, hay là tên hắn, hắn lại không cho cô cơ hội hỏi, xoay người đặt cô xuống phía dưới, môi lại không an phận thăm dò những nơi mẫn cảm, đầu lưỡi hưởng thụ mỗi chỗ gập ghềnh trên cơ thể, cảm thụ được sự đón hùa qua mỗi hơi thở phập phồng nơi lồng ngực cô.
Lúc này đây cùng với lúc ban đầu không gióng nhau, đôi môi hắn khẽ lướt qua, sẽ lưu lại trên người cô ngọn lửa nóng đến mất cảm giác. Thậm chí, có một sự kích thích xa lạ từ phía dưới bắt đầu dao động, cô không biết đó là cái gì, giống như một sự khát vọng, về phần đó thực chất như thế nào, muốn gì, sự non nớt của cô quả thật không rõ ràng.
Tóm lại, cảm giác tiêu hồn làm cho tâm thần cô mơ hồ, chủ động ôm lấy hắn, cơ thể tiến vào nhẹ nhàng cọ sát. Môi dán trên cổ hắn, phả ra hơi thở mê người.
Nếu không phải cô không thể mở miệng, cô đã sớm phát ra tiếng rên rỉ làm cho người ta trầm mê…
Cơ thể hắn trong sự chủ động của cô bắt đầu thay đổi, ngày càng lớn. Lúc này đây cô không hề sợ hãi, tiến vào trong lòng, lưỡi nhấm nháp yết hầu hắn, lại không biết như vậy đã khiêu khích cực hạn của người đàn ông đang ôm lấy mình.
Hắn giữ gáy cô, kéo xuống dưới, di chuyển đến ngực mình. Cô hiểu ý, đầu lưỡi trước ngực hắn liếm nhẹ hai điểm đỏ ngày càng cứng rắn.
Tim hắn đập nhanh hơn, ngực càng phập phồng kịch liệt, cô nghịch ngợm cắn nhẹ mặt hắn.
“Tô Tô…” Hắn thét lớn một tiếng, ôm lấy eo cô, nụ hôn biến thành cắn, ở trên người cô lưu lại một dải dấu hôn màu tím, như hận không thể đem cả người cô nuốt vào.
Cơ thể đã chịu đến cực độ, hắn rốt cuộc không thể nhẫn nại, xoay người chặn lấy cơ thể, khẽ tách hai chân cô rra.
Nụ hoa ngọt ngào trước mắt hắn nở rộ, ẩm ướt…
Cô ôm lấy bờ vai cường tráng, đem mặt hôn trước ngực hắn, nhắm mặt lại, một lần nữa đợi hắn tiến vào.
Hắn rốt cuộc lại một lần xâm nhập, không mãnh liệt như lần đầu, cảm giác tê dại không hề dồn dập, không hề đau đớn. Không có sự bài xích của cô, hắn bắt đầu làm càn, bắt đầu tiết tấu xâm chiếm.
Cảm giác trống rỗng làm cô theo bảng năng cong người đón nhận hắn, hơi thở hỗn loạn, có đắng cay cũng có ngọt ngào.
Mưa bên ngoài không biết khi nào thì ngừng rơi.
Thế giới không tiếng động, ngoại trừ ngững tiếng kêu gợi tình, còn có tiếng cô thở dốc dày đặc, khi thong thả mà có tiết tấu, khi lại nhanh chóng dồn dập.
Sự vui thích làm cho đầu óc Mộc Mộc trắng xóa, sự kích thích quét sạch toàn thân, sự nóng bỏng hóa thành một dòng chất lỏng đi ra. Cơ thể không còn chút sức lực ngã xuống, mái tóc dài như tấm mạng đen phân tán bên giường, xòa trên mặt đất…
Hắn đem cơ thể của cô quay lại, hai tay cố định thắt lưng, đi vào từ phía sau, cả người cô đau như nhũn ra. Cô muốn ngăn cản hắn lại, nhưng cánh tay bị hắn giữ lấy, không chút ngại ngần đi vào nơi sâu nhất.
Gió nhẹ thổi, tiếng nước róc rách.
Không gian kiều diễm, như si như cuồng.
Trong những lần hắn xâm nhập, cơ thể của cô dần dần thích ứng, cảm giác đau đớn dần dần biến mất, chỉ còn một cảm giác an ủi.
Sự va chạm của hắn ngày càng mãnh liệt như mất đi lý trí.
Cô nhìn không thấy vẻ mặt hắn, chỉ cảm thấy cơ thể bất lực giữa không trung.
Hắn lại ôm lấy cô, hung hăng hôn ở ngực. Sự va chạm mạnh mẽ, cọ sát mãnh liệt, Mộc Mộc rốt cuộc không thể không thừa nhận, cơ thể như bị rút hết mọi sức lực, sự khoái cảm rất lớn ấp xuống, cơ thể run rẩy, cô cảm giác mình như sắp chết, trong đầu thoảng qua hình ảnh khóe môi hắn phảng phất ý cười lần đầu gặp ở quán bar, sau đó một khắc thế giới dừng lại…
Cơ thể như nổ tung, cô muốn gọi, muốn kêu nhưng không ra tiếng, vì thế thống khổ cắn bờ vai của hắn.
Hắn thấp giọng rên rỉ một tiếng, ở nơi sâu nhất trong cơ thể cô, một dòng nhiệt chảy vào. Sau đó, hai thân hình ướt sũng mồ hôi ôm nhau quyến luyến hôn, khó có thể tách rời…
Tất cả chấm dứt rất lâu, hắn vẫn chiếm lấy thân hình ướt át của cô, đem cô ôm vào lòng…
“Cảm giác thế nào?” Hắn lau mồ hôi trên trán cô.
Mặt cô ửng hồng, lại càng thêm đượm. Cô cầm lấy bàn tay hắn, ở trong đó chậm rãi viết ba chữ: Em yêu anh!
Hắn không nói gì, nhìn lòng bàn tay hồi lâu.
Đêm dài chầm chậm trôi…
Đen nhánh tóc dài, ga giường trắng như tuyết quấn quanh một đôi bóng người, cũng chặt chẽ vây quanh trí nhớ bọn họ.
********
Trời bắt đầu sáng, tựa như tấm lụa sắc hoa hồng mỏng phiêu tán quấn quanh trời đất.
Những tia sáng nghịch ngợm từ khe hở rèm cửa sổ vào phòng, chiếu trên giường, nơi hai người ôm nhau ngủ, nhu hòa đẹp đẽ.
Mộc Mộc bị nắng sớm đánh thức, cặp mi dài run rẩy mở to mắt.
Trác bên người còn ngủ say.
Hắn hẳn là người đàn ông rất độ đoán, mặc dù ngủ tư thế cũng mang đậm tính chiếm hữu. Cánh tay cường tráng ôm cô trong lòng, chân thon dài khoát lên đùi cô, làm cô hoàn toàn rơi trong hơi thở hắn, không thể thoát đi.
Tuy nhiên, tư thế ngủ tuy rằng bất nhã nhưng vẻ mặt khi ngủ cực kì mê người, cô lặng lẽ vươn ngón tay, theo sống mũi thắng tắp đến đôi lông mày kiếm, còn có đường cong tuyệt mĩ nơi đôi môi bạc, ngắm kĩ, đem khuôn mặt hắn ghi tạc vào lòng.
Hắn dường như đang mơ một giấc mơ đẹp, môi khẽ cong, như cười như không. Lòng cô khẽ mềm ra, tiến đến đặt một nụ hôn nơi đôi môi ấy, môi hắn mềm mại lại ấm áp…
Tuy rằng cô không biết hắn tên gọi là gì, bao nhiêu tuổi, ở đâu, làm gì, nhưng hắn là người đàn ông đầu tiên của cô, cô rất thỏa mãn.
Nắng sớm sắc hoa hồng biến thành vàng, bầu trời nhuộm màu lam trong suốt.
Rốt cuộc cũng sáng.
Mộc Mộc giương mắt nhìn bên ngăn tủ năm vạn nhân dân tệ, chua xót mỉm cươi.
Cô biết cô cần phải đi, tất cả đều đã xong, tựa như cô bé lọ lem đến mười hai giờ phải rời khỏi hoàng tử, nếu không quần áo hoa lệ sẽ trở thành rách mướp, chiếc xe ngựa sang trọng sẽ trở thành bí ngô.
Lưu luyến rời khỏi vòng ôm ấm áp của Trác, rời đi cánh tay cô gối suốt một đêm, Mộc Mộc chống cơ thể đau nhức đứng dậy.
Lặng lẽ mặc xong quần áo, đem năm vạn bỏ vào túi.
Năm vạn đồng, một đêm.
Giá cả hai bên đã thỏa thuận, tốt lắm, tốt lắm.
Cuối cùng, nhìn người trên giường, cùng gương mặt anh tuấn làm người ta không thể dừng tầm mắt, Mộc Mộc cắn nhanh môi dưới, cố gắng ngẩng mặt lên, ngăn không cho nước mắt chảy xuống.
Vừa mới xoay người, đột nhiên một cánh tay cường tráng vươn đến, bắt được cổ tay nhu nhược của cô.
Cô giật mình, cúi mặt, chống lại một đôi mắt sâu như mặt nước hồ.
Lòng cô trùng xuống, cô gắng thoát ra nhưng không giãy được, cô như nóng chảy, liều mạng dùng sức, nhưng mà cổ tay vẫn bị hắn chặt chẽ giam cầm.
Rốt cộc, hắn mở miệng, giọng nói khàn khàn mà gợi cảm, “Vội gì, để cho anh ôm một lát.”
Cô lắc đầu, cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế của hắn.
Hắn bị sự quật cường của cô làm phì cười, khẽ nhếch mi, không chần chừ thốt ra, “Làm bạn gái anh nhé?”
Mộc Mộc choáng váng, lăm lăm nhìn người đàn ông trước mắt. Tuy rằng cô hoàn toàn không biết gì về hắn, nhưng qua cử chỉ của hắn đêm hôm qua có thể cảm giác hắn được giáo dục rất tốt, nhất định xuất thân bất phàm.
Còn đồng hồ trên cổ tay hắn khắc chữ “Cartier”, cô nghe nói nhãn hiệu này rất quý, so với chiếc đàn dương cầm quý giá nhất của cô còn đắt hơn nhiều.
Một người đàn ông như vậy muốn dạng phụ nữ nào không có? Vì sao muốn cô làm bạn gái?
Phải chăng hắn còn chưa tỉnh ngủ?
Có thể lắm, tối hôm qua hắn ngủ muộn.
Mộc Mộc nở nụ cười, so với ban mai còn mơ hồ hơn.
“Chờ khi chúng ta gặp lại…”
Những lời này cô dùng môi, không có thanh âm. Cho nên người đàn ông kia không nghe thấy, mê mang nhìn cô.
Cô đành phải cười lắc đầu.
Người đàn ông hiểu được sự cự tuyệt của cô, không hề miễn cưỡng, chậm rãi buông lỏng tay… Trong mắt hắn cô thấy được sự không đành lòng, thâm trầm khó đoán.
Mộc Mộc im lặng mở cửa, im lặng khép cửa lại.
Sau khi cửa đóng một giây, cô ôm chặt chiếc túi tiền, từng chuỗi lệ rơi xuống, trong suốt mà tuyệt vọng.
Năm vạn đồng, một đêm.
Giá cả hai bên thỏa thuận xong.
Cô không nên động tâm, hắn lại càng không nên động tình!
Chờ khi chúng ta gặp lại? Bọn họ còn có thể gặp lại sao?
Sẽ, cô tin nhất định sẽ có một ngày. Chỉ là không nghĩ tới, đó là một ngày bốn năm sau…
Lời tác giả:
Có người nói, năm vạn đồng một đêm, không phù hợp với giá cả thị trường.
Nhưng đối với hai người hữu tình, năm mươi vạn cũng là đáng giá.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-2-2012 16:03:12 | Xem tất
Truyện này cực kì hay đó các bạn,
Bạn nào lưỡng lự thì nhanh vào đọc đi. ^^
{:301:}
Mới đọc đến Chương 60 thì bạn đã mang truyện về box kites rồi.
Thanks. Sẽ đọc lại để ủng hộ bạn.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-2-2012 16:45:37 | Xem tất
có đọc bên trang của Zeus rùi, đọc tới chap 60 mà nướ mắt ko ngừng roi lun :((
co mà truyện rất hay, rất cảm động, mình cũng như nv nữ chính mong sao những giây phút 2 ng` bên nhau có thể kéo dài mãi, nhưng mà tác giả quả là Vô Tâm :((
bi giờ phải ngồi hóng tác giả viết típ, buồn ơi là buồn :((
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 5-2-2012 22:17:44 | Xem tất
Title của bạn đặt chưa đúng quy định rồi, bạn check và edit lại cho chính xác giúp mình nhé.

Thân.

Bình luận

mình đã sửa, thank mod nhé ^^  Đăng lúc 5-2-2012 10:26 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách