Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: hamilk
Thu gọn cột thông tin

[Hiện đại] Thành Phủ| Nhiễu Lương Tam Nhật (DROP page 8) Cẩm Pho

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 17-2-2013 22:27:08 | Xem tất
Ohhhhhhh đã có chương 2 rồi. Truyện này mình mới đặt gạch thôi, chưa có nhảy hố. Để nhiều nhiều 1 chút đọc cho thích
Chúc mừng năm mới bạn chủ thớt nhé.
Chúc nhà mình đắt khách. Hêh

Bình luận

^ ^. Thêm 1 đồng chí có sở thích giống mình.  Đăng lúc 17-2-2013 10:47 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 20-2-2013 23:52:49 | Xem tất
CHƯƠNG 4: Nhớ kỹ lấy


           
          Khổng Lập Thanh tay vịn cửa, nét mặt cứng đờ.

             “ Không cần đóng cửa”. Lục Úc một lần nữa lạnh lùng kiên định đưa ra mệnh lệnh. Nói xong, anh ta không chờ Khổng Lập Thanh phản ứng, quay người về phòng khách.

            Khổng Lập Thanh tay vẫn bám lấy cánh cửa, trong lòng chất chứa khó chịu. Đây là nhà cô, là nơi cô yêu quý, cô sợ hãi và buồn chán khi phải đối mặt với xã hội xung quanh. Vật lộn bao năm qua, cuối cùng cô cũng tìm được cho mình một chốn bình yên. Vậy mà nơi an toàn nhất lại đang bị người khác xâm phạm. Hoàn cảnh của cô đang phải đối phó với hai người đàn ông nên trong lòng tràn ngập nỗi phiền muộn và bất mãn. Thực lực của họ hoàn toàn khác xa nhau, cô không đủ dũng cảm và trí tuệ để đuổi họ đi nên chỉ còn biết nhẫn nại và thỏa hiệp.

            Cuối cùng, cô vẫn không dám đóng cửa phòng. Khổng Lập Thanh mang theo nỗi oán hận lên giường. Khổng Vạn Tường thấy cô nằm xuống, theo thói quen liền xích lại gần. Khổng Lập Thanh hiểu ý, duỗi thẳng tay để cậu bé gác đầu lên.

             Cậu bé rúc vào lòng cô còn Khổng Lập Thanh gác cằm lên đỉnh đầu Vạn Tường thở dài.

           “ Mẹ có yêu con không?”

           “ Có chứ”.

           “ Con là bảo bối của mẹ phải không?”

           “ Phải rồi”.

           Cậu bé rất hay hỏi cô những câu như vậy. Suy nghĩ của Vạn Tường mẫn cảm giống cô. Cậu bé có thể phát giác ra tâm trạng không tốt của Khổng Lập Thanh rồi tự thấy bất an. Bọn họ giống nhau, luôn có cảm giác không an toàn.

           Khổng Lập Thanh ôm cơ thể nhỏ nhắn của cậu bé vào lòng, tay nhẹ nhàng vuốt ve: “ Hôm nay không kể chuyện có được không”.

           “ Được ạ”. Cậu bé nằm thẳng người, một chân gác lên bụng cô.

           “ Mẹ, con ngủ đây”.

           “ Ừ, tốt lắm, tối nay Vạn Tường rất ngoan”. Khổng Lập Thanh nhẹ giọng an ủi, dỗ dành cậu bé.

           Tiếng hít thở của cậu bé dần dần ổn định, cơ thể cũng mềm mại trở lại. Khổng Lập Thanh thấy cậu bé đã ngủ, cô vươn tay tắt đèn bàn, trước mắt trở nên tối om.

            Trong không gian không chút ánh sáng, Khổng Lập Thanh mở to mắt nhìn lên trần nhà, bên ngoài căn phòng không có động tĩnh gì, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên tiếng ô tô. Tất cả đều im lặng quá mức. Nhưng ở xa xa lại đang ẩn chứa yếu tố bất an, cảm giác không an toàn khiến cô không thể nào ngủ được.

            Thần kinh của Khổng Lập Thanh có khả năng nhận biết khá mạnh mẽ. Khi nào cảm thấy không an toàn, cô sẽ không thể ngủ được. Cho đến khi mọi thứ qua đi, cô sẽ ngủ bù một giấc thật lâu. Khi còn nhỏ, cô không ít lần phải trải qua những lúc tinh thần đau khổ đến điên loạn nhưng cô không hề nghĩ đến chuyện tự sát. Đây là cách cô tự khôi phục năng lực của bản thân.

            Cô mở to mắt nằm trên giường, trong phòng từ đầu tới cuối không một tiếng động. Càng về sáng, tiếng xe cộ đi lại càng ít dần. Hô hấp của Khổng Lập Thanh đã ổn định hơn. Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thấy ánh trăng hiện ra mờ mịt.

           Chính trong lúc chỉ có không gian lờ mờ của ánh trăng, bên ngoài phòng khách vang lên tiếng động, Khổng Lập Thanh nghiêng tai lắng nghe. Hình như là Lục Úc đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại. Giọng nói của anh ta rất nhỏ, Khổng Lập Thanh nghe mà không hiểu gì.

            Một lát sau, có tiếng chân rất nhẹ đi qua cửa phòng. Giọng nói của Lục Úc không lớn nhưng đủ để Khổng Lập Thanh nghe rõ: “ Chu tiên sinh, mọi chuyện đã được xử lý. Hà Mậu đã quay về Hồng Kông. Bên ngoài bọn chúng đã rút lui”.

            “ Được rồi”. Khổng Lập Thanh nghe giọng anh mệt mỏi đáp lại. Cô còn mơ hồ nghe thấy cả tiếng xoay người.

            “ Tình huống bên ngoài chưa ổn định hẳn. Bọn họ vẫn chưa tìm ra được kẻ đã đâm ngài. A Thần nói anh ta sẽ tự mình đến thành phố B để đón ngài”.

           “ Khi nào A Thần đến?”. Giọng nói của anh hơi khàn khàn.

           “ Chín giờ sáng nay anh ta sẽ đáp máy bay đến thành phố B”.

            Sau một lúc im lặng mới vang lên tiếng trả lời của anh: “ Ừ”.

            Sau đó không còn nghe thấy âm thanh gì nữa. Tiếng bước chân đi ngang qua cửa phòng rồi biến mất, bên ngoài yên tĩnh trở lại.

            Khổng Lập Thanh chậm rãi thả lỏng cơ thể, hình như mọi nguy hiểm đã qua, sau một đêm căng thẳng, thần kinh đã dần dần ổn định. Trời bắt đầu hửng sáng, sau một hồi hỗn loạn, cuối cùng cô cũng chìm vào giấc ngủ.

             Buổi sáng, cuối cùng vẫn là Khổng Vạn Tường gọi Khổng Lập Thanh dậy. Cô mơ hồ thấy có người lay mình, lúc mở mắt ra đã thấy Khổng Vạn Tường ngồi bên cạnh. Cậu bé mặc áo ba lỗ để lộ tay chân dài nhỏ trắng mịn. Khuôn mặt nhăn nhó dùng sức lay Khổng Lập Thanh: “ Mẹ, con phải đi tiểu”.

             Khổng Lập Thanh hốt hoảng leo xuống giường, vừa ôm cậu bé chạy vội vào nhà vệ sinh vừa kêu: “ Nhất định phải nhịn đấy nhé”. Cứ như vậy ngày mới được bắt đầu bằng sự náo nhiệt của một lớn một nhỏ.

             Ôm Khổng Vạn Tường đứng lên bồn cầu tự giải quyết vấn đề. Vì Vạn Tường không đi dép nên Khổng Lập Thanh đặt cậu bé lên nóc máy giặt sau đó chuẩn bị khăn mặt ướt để rửa mặt.

             Sau khi rửa mặt xong, cô đưa cậu bé trở lại thư phòng rồi nhanh nhẹn mặc quần áo cho Vạn Tường. Cô tranh thủ nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ để đầu giường đang chỉ đúng 7 rưỡi. Nhìn thời gian, Khổng Lập Thanh nhanh tay hơn và nói với Vạn Tường: “ Vạn Tường, chúng ta muộn rồi. Hôm nay con không đánh răng có được không?”

             Cậu bé đang mặc trên mình độc chiếc quần soóc, phụng phịu nói: “ Không đánh răng, miệng hôi lắm”.

             Khổng Lập Thanh sắp xếp cặp sách, kiên nhẫn nói dối: “ Mới có một ngày mà, đêm qua con ăn cơm tối xong chẳng phải đã đánh răng rồi sao?  Không sợ người khác biết đâu”.

             Cuối cùng thì cậu bé cũng thỏa hiệp, tự mình đi xăng đan, Khổng Lập Thanh chuẩn bị xong cặp sách liền khoác lên người Vạn Tường. Cậu bé mặc áo ba lỗ in hình chú thỏ nghịch ngợm, bên ngoài khoác chiếc áo ngắn tay màu xanh nhạt, quần màu lam đậm. Khổng Lập Thanh nhìn khắp một lượt rồi khoa trương khen ngợi: “ Chà, Khổng Vạn Tường nhà ta đẹp trai chết đi được”.

              Cậu bé cười ngượng ngùng, nhắc nhở Khổng Lập Thanh:“ Mẹ, con bị muộn mất rồi”. Cô dẫn cậu bé đến phòng khách thấy hai người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt đều cùng nhìn về phía cô. Hiển nhiên mới sáng ra họ đã bị bọn cô làm cho một trận ầm ĩ.

             Đứng trước bọn họ, nét mặt Khổng Lập Thanh hờ hững:“ Thằng bé phải đến trường”.

             Một lớn một nhỏ đứng đó, cậu bé ăn mặc đẹp đẽ sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu vừa nhìn đã thấy có cảm tình. Còn người lớn thì ăn mặc tùy tiện với chiếc áo sơ mi dài rộng như bà già, quần soóc thể thao, mái tóc ngắn ngủn vểnh hết lên, sắc mặt u ám trông vô cùng luộm thuộm.

              Anh ngẩn người nhìn bọn họ một lúc rồi mới gật đầu. Khổng Lập Thanh thấy anh đồng ý, trong lòng khẽ thở phào, kéo Khổng Vạn Tường đi ra cửa.

              Hàng ngày xe của trường Khổng Vạn Tường đúng 7 giờ 45’ đến đón học sinh. Khổng Lập Thanh chỉ còn 5’ để đưa cậu bé đến cửa tiểu khu. Trên đường, Khổng Lập Thanh đi vội vàng dắt tay cậu bé: “ Tới trường ăn sáng rồi học ngoan con nhé”.

             “ Vâng”.

            “ Nếu có bạn nào bắt nạt thì con phải đánh trả. Đánh xong rồi hãy mách cô giáo”.

            Bên cạnh, cậu bé không trả lời.

            Khổng Lập Thanh quay đầu lại, thấy cậu bé lững thững bước, không nói lời nào bèn lớn tiếng : “ Có nghe thấy mẹ nói gì không?”

            “ Vâng, con biết rồi”. Cậu bé ngẩng đầu, liếc mắt nhìn cô trả lời.

            Khổng Lập Thanh cảm giác cậu bé dường như có tâm trạng nên cô không nói thêm nữa. Khi còn bé, chính cô mới là người hèn nhát nên hay bị mẹ kế bắt nạt, bị vũ nhục trong ngần ấy năm nên khi đến trường, tính cách của cô trở nên buồn phiền, bị bạn bè ức hiếp suốt ngày. Thực ra cô hiểu rõ trong lòng cậu bé đôi khi có tồn tại sự hèn nhát giống cô. Cô đặc biệt mẫn cảm với sự việc kiểu này, nên luôn luôn lo sợ Khổng Vạn Tường sẽ bị người khác chèn ép.  

            Bọn họ vội vàng đi một mạch đến cửa tiểu khu, vừa lúc xe của trường học đỗ trước mặt. Khổng Vạn Tường buông Khổng Lập Thanh ra rồi tự mình bước lên, cô giáo đã đứng ở cửa xe chờ sẵn để đỡ cậu bé. Khổng Vạn Tường không nói tạm biệt nhưng xoay người phất phất tay, cửa đóng lại, chiếc xe chậm rãi lăn bánh.

           Khổng Lập Thanh đứng yên tại chỗ nhìn theo chiếc xe rẽ vào chỗ ngoặt, đến khi không còn nhìn thấy mới thu hồi ánh mắt quay lại tiểu khu. Cậu bé không còn bên cạnh, cô thấy thoải mái hơn một chút khi nghĩ đến người đàn ông kia. Nếu có chuyện nguy hiểm xảy ra, ít nhất có thể đảm bảo cậu bé sẽ được an toàn. Cô nặng nề lê bước, bản thân cũng không muốn ở bên ngoài quá lâu nên đành bần thần đi về nhà.

            Về đến nhà, mọi thứ không có gì khác biệt so với lúc cô đi. Người đàn ông bị thương đang ngồi trên ghế sô pha, thấy cô bước vào liền quay đầu nhìn, ánh mắt không còn sắc sảo u ám như tối qua mà đã trở nên ôn hòa hơn nhiều. Còn người đàn ông kia thì đang cầm điện thoại nói chuyện với ai đó, vừa nói vừa đi lại xung quanh bàn trà. Vì anh ta nói tiếng Việt nên Khổng Lập Thanh một chữ cũng không hiểu gì.

            Khổng Lập Thanh không chào hỏi mà đi thẳng vào phòng tắm. Vừa rồi cô mặc bộ đồ trong nhà, xỏ dép lê đi một vòng ra ngoài nên dép bị bẩn hết, cô phải vào phòng tắm để giặt, tiện thể rửa mặt luôn. Vào thư phòng, cô lấy trong ngăn kéo ra một lọ thuốc. Trở lại phòng khách, cô rót một ly nước ấm rồi đứng trước mặt người đàn ông bị thương hỏi: “ Anh có bị dị ứng với pê ni xi lin không?”.

            Khi cô xuất hiện ở phòng khách, ánh mắt anh hình như vẫn dõi theo, trên miệng còn mang theo ý cười. Khổng Lập Thanh không chút cảm tình nào với anh, cho anh uống thuốc chẳng qua xuất phát từ đạo lý của một bác sĩ mà thôi. Vừa rồi ra ngoài, cô thấy sắc mặt anh có vẻ ảm đạm, môi trắng bệch nứt nẻ. Mặc dù chưa xem nhiệt độ cơ thể nhưng cô đoán là anh đã bị sốt nhẹ.

            Anh nhìn Khổng Lập Thanh, nét mặt thả lỏng, nhẹ lắc đầu.

           “ Anh uống thuốc đi”. Khổng Lập Thanh nói một cách lãnh đạm, cầm ly nước đặt lên bàn trà.

            “ Cảm ơn”. Anh ngẩn người nhìn cô sau đó nhẹ giọng nói.

            Hai người vừa nói xong thì Lục Úc cũng nghe xong điện thoại. Anh ta cất di động rồi nói với Khổng Lập Thanh: “ Chúng tôi có thể làm phiền cô Khổng làm chút điểm tâm được không? “.

           Vẻ mặt và ngữ khí của Lục Úc rất thành khẩn. Khổng Lập Thanh không ác cảm với lời cầu xin đó. Cô thoáng suy nghĩ một chút rồi nói: “ Tôi chỉ biết nấu mì”. Thật ra Khổng Lập Thanh không chỉ biết nấu mì. Bao nhiêu năm chăm sóc đứa nhỏ, một bữa sáng ngon lành không làm khó được cô. Vì thường xuyên chăm sóc người bệnh, cô còn có thể nấu cháo hay bất kỳ thứ gì khác nữa nhưng vì không thích nên cô không nghĩ sẽ phải hầu hạ bọn họ.

            Lục Úc gật gật đầu: “ Vậy làm phiền cô”.

            Khổng Lập Thanh đun một nồi nước sôi, cho mì và rau vào trộn cùng, sau đó nêm ít gia vị, mỡ lợn, xì dầu, muối ăn, mì chính và hành lá. Sợi mì trong veo nổi lên trên, mới nhìn thấy đã muốn ăn ngay. Khổng Lập Thanh cũng rất thích ăn mì. Cô lớn lên ở phương Bắc, ngày bé hay được mẹ nấu như thế cho ăn nên cách làm cô nhớ như in trong đầu.

            Khổng Lập Thanh múc vào ba bát to đặt lên bàn, ra phòng khách gọi hai người đàn ông: “ Được rồi, ra ăn thôi”.

            Khổng Lập Thanh gọi xong liền ngồi xuống ăn luôn. Một lát sau, hai người bọn họ cũng ngồi xuống bên cạnh nhưng cô không thèm ngẩng đầu lên nhìn. Húp mấy ngụm to, bát mì đã vơi đi một nửa, ánh mắt dò xét quan sát lại dừng trên người cô. Tâm lý thẹn thùng từ từ dâng lên, mặt cô bắt đầu nóng bừng.

           Khổng Lập Thanh là người không dễ ốm, ăn gì cũng thấy ngon miệng. Cô rất nhiệt tình và chú tâm trong việc ăn uống. Lúc nhỏ cô thường bị đói mặc dù ba cô không phải người nghèo, ít nhất trong thời điểm đó thì việc ăn mặc đã không thành vấn đề. Ba cô có một kiểu tra tấn biến thái đó là bỏ đói cô. Sau này khi lớn lên, có một thời gian dài cô bị bỏ đói vài ngày một cách tàn nhẫn. Nỗi sợ hãi về cái đói đã thành phát rồ, khuynh hướng ăn uống có phần hơi vô độ.

           Khổng Lập Thanh biết mình ăn cơm rất nhanh, động tác không mấy lịch sự. Khi ăn uống bên ngoài cô còn có thể ra vẻ nhưng khi ở nhà được tự do, cô không thích giả tạo, kết quả là bị người khác tò mò để ý. Trong lòng cô chán ngấy việc riêng tư của bản thân bị người khác nhìn trộm nên có phần thấy hơi ngượng ngùng.

           Khổng Lập Thanh không muốn chịu đựng ánh mắt soi mói của người khác, cũng không muốn nói chuyện cùng bọn họ, cái nhìn ấy khiến cô mệt mỏi vô cùng. Nuốt xong một miếng, cô bê bát ngồi lên sô pha, đổi kênh ti vi rồi vừa ăn vừa xem.

           Bên bàn ăn lúc này, Lục Úc thấy nét mặt của ông chủ có ý cười thì cực kỳ sửng sốt. Cả hai đều quay sang nhìn cô gái đang ngồi ăn trên ghế sô pha, mũi lấm tấm mồ hôi. Bọn họ không ai nói chuyện với ai, cùng cúi đầu bắt đầu ăn.

           Ăn xong bữa sáng, Khổng Lập Thanh mang bát đũa đi rửa rồi dọn dẹp nhà bếp. Quay lại phòng khách cô mới biết Lục Úc đã đi đâu mất. Người đàn ông bị thương đang ngồi vịn tay trên sô pha, chăm chú xem tin tức buổi sáng.

           Khổng Lập Thanh đứng ở cửa nhà bếp một lúc mới lên tiếng hỏi:“ Tôi có thể lên mạng được không?”.

          Anh ngẩng lên gật đầu: “ Được”.

          Khổng Lập Thanh im lặng đi vào thư phòng. Cô đang thất nghiệp, nếu không thể ra khỏi nhà thì cô chỉ còn biết lên mạng tìm kiếm thông tin. Nhưng khi mở máy tính cô mới phát hiện ra màn hình liên tiếp nhấp nháy.

           Khổng Lập Thanh không biết làm sao. Đành xem lại hộp model và hệ thống dây mạng. Cố gắng mấy lần nhưng màn hình vẫn không có tín hiệu. Cô ngồi lần mò đến nỗi người toát mồ hôi. Đúng lúc đang bực mình thì trên đầu vang lên giọng nói: “ Tôi quên mất không nói với cô, đêm qua hệ thống dây mạng đã được Lục Úc sửa lại”.

          Khổng Lập Thanh ngước lên, người đàn ông này không biết đứng cạnh cô từ bao giờ. Anh nhìn cô đang bực bội đến đỏ cả mặt, không khách sáo lại gần, hướng chiếc ghế bành duy nhất trong phòng ngồi xuống.

          Đầu óc Khổng Lập Thanh lòng vòng một hồi cuối cùng cũng hiểu ra. Bọn họ hôm qua không cho cô đóng cửa phòng, phá hỏng đường dây điện thoại vì sợ cô liên lạc với bên ngoài. Lúc này cô mới hốt hoảng nhớ ra là tối qua không thấy di động của mình đâu cả.

          Anh hình như hiểu được suy nghĩ của cô: “ Điện thoại di động của cô để trên bàn. Lục Úc vừa mới trả lại”.

          Khổng Lập Thanh bực tức nhưng không dám phẫn nộ. Cô không dám phản ứng lại, nhìn dáng ngồi đầy ấm ức của cô vô cùng đáng thương.

          Anh ngồi đó bất động, nhìn cô co quắp một góc, đáy mắt có vẻ sâu lắng, nét mặt thâm trầm như nước.

          Khổng Lập Thanh biết người đàn ông này đang nhìn mình xét nét nhưng cô thấy chán chết, anh cứ nhìn đi, thích nghĩ gì thì cứ việc nghĩ đi. Với hoàn cảnh hiện tại thì sinh mệnh của cô ít nhiều đã không còn nguy hiểm nữa rồi.

          Thật lâu sau anh bỗng nhiên mở miệng: “ Có thể cho tôi một điếu thuốc không?”.

          Khổng Lập Thanh ngước nhìn anh. Trông anh sáng sủa, ngũ quan nhu hòa, khuôn phép ngồi một chỗ, khuỷu tay dựa lên ghế, bàn tay đan vào nhau đặt trước ngực. Người đàn ông này xem ra rất ngang tàng, cằm sau một đêm đã lún phún râu nhưng mặt mũi vẫn anh tuấn đến bức người. Không những thế,  toàn thân anh còn toát lên khí chất cao quý và tao nhã. Với người có khí chất như vậy, trong cuộc sống thường ngày cô chưa từng thấy bao giờ.

         Khổng Lập Thanh là một cô gái độc thân chưa từng kết hôn, khi đối diện với một người đàn ông đẹp đẽ, theo lý thuyết thì ít ra anh phải có gì đó hấp dẫn cô như dục vọng bình thường của con người. Vậy mà bản năng của Khổng Lập Thanh lại không có cảm tình. Trực giác mách bảo cô rằng người đàn ông này trên người đầy máu tanh u ám cho nên đến bây giờ cô vẫn tỏ ra bài xích anh.

          Trong đầu Khổng Lập Thanh suy nghĩ nhiều thứ, thấy anh liếc mắt một cái, cô liền xoay đầu đi. Anh không nhanh không chậm buông thêm một câu: “ Tôi biết cô hút thuốc”.

          Khổng Lập Thanh biết không thể chống chế nổi. Cô đành bình thản đứng lên, mở ngăn kéo lấy ra một gói thuốc lá và chiếc bật lửa đặt trước mặt anh.

          Anh cầm lấy điếu thuốc, nhìn xung quanh. Bao Bạch Sa này có giá mười đồng. Bình thường cô không nghiện thuốc lá, một gói thuốc có thể hút một tuần, một trăm đồng đủ cho cô hút trong mấy tháng. Loại thuốc cô mua không phải thuốc ngon. Dáng điệu của anh chứng tỏ là người có tiền, nhất định nhìn điếu thuốc sẽ thấy chướng mắt. Cô thờ ơ, không buồn để ý, quay người đi ra ngoài.

          Không đợi cô cất bước, phía sau đã truyền đến giọng nói: “ Cùng hút với tôi một điếu đi”.

          Khổng Lập Thanh nhắm chặt mắt, nhẫn nại nhìn lại, trước mặt chính là bàn tay thon dài nhợt nhạt của anh. Điếu thuốc anh nắm trong tay đã được rút ra một nửa. Thấy cô quay đi, anh cầm điếu thuốc giơ lên.

          Khổng Lập Thanh rút điếu thuốc ra, dùng bật lửa châm. Trong phòng không còn chỗ để ngồi, bất đắc dĩ cô đành phải ngồi lên chiếc giường đơn. Anh chờ cô buông bật lửa ra, cũng tự mình châm một điếu rồi hít một hơi, nhả ra làn khói lờ mờ. Sau đó ngồi yên lặng lẽ nhìn Khổng Lập Thanh.

           Khổng Lập Thanh ngồi ngay trước mặt anh nên khi bị nhìn cô thấy không được tự nhiên, thu hai chân lên giường, thay đổi tư thế ngồi. Thay đổi dáng ngồi rồi nhưng cô vẫn thấy không thoải mái, liền cong đùi, hai tay ôm lấy đầu gối. Một tay cầm điếu thuốc, hình dáng ngồi co quắp tạo thành một tư thế bảo hộ làm cô thấy dễ chịu hơn một chút.

           Hai người cứ thế im lặng hút thuốc, trong căn phòng bé nhỏ, sự yên tĩnh đến lạ thường, thậm chí có chút hơi mờ ám. Hút xong nửa điếu thuốc bỗng anh lên tiếng, giọng nói mang theo sự quạnh quẽ: “ Cô tên gì?”

           Khổng Lập Thanh lùi lại không đáp, anh cũng không hé môi, kiên nhẫn chờ đợi. Khổng Lập Thanh vẫn rất  mất tự nhiên, thật lâu sau cô mới trả lời: “ Khổng Lập Thanh”.

           “ Ba chữ đó viết như thế nào?”. Anh tiếp tục dùng ngữ khí lạnh lùng để hỏi.

           Khổng Lập Thanh trả lời như bắt buộc: “ Khổng trong Khổng Tử. Lập trong Khởi Lập. Thanh trong Bao Thanh Thiên”.

            “ À”. Anh mù mờ không hiểu lắm nên ừ một tiếng không nói gì nữa.

            Khổng Lập Thanh cũng nín thinh, hút xong điếu thuốc, muốn bỏ đi mà không dám, đành tiếp tục đứng yên. Ánh mắt của anh dính lên người cô tựa hồ như muốn cắt cô ra để xem xét. Toàn thân cô không mấy dễ chịu nhưng vẫn phải nhẫn nại.

            Tiếng chuông di động vang lên giải cứu cho Khổng Lập Thanh. Anh nghe điện thoại rồi ra lệnh: “Đến đi”. Ngắt điện thoại xong, anh lại nhìn về phía cô đang đứng, ánh mắt sâu kín không rõ hàm xúc.

             Từ trên cao nhìn xuống anh chỉ nhìn thấy gáy cô, hai giây sau bỗng nói: “ Tôi là Chu Diệp Chương”.

            ” À”. Khổng Lập Thanh nhìn anh, mơ hồ không hiểu tình huống này là gì.

            “ Chữ Chu trong Chu Văn Vương, chữ Diệp trong Hoa Diệp, Chương trong Chương Hiển”. Anh nói với Khổng Lập Thanh bằng khẩu khí lãnh đạm.

            Khổng Lập Thanh muốn mở miệng nhưng không biết phản ứng như thế nào.

            “ Nhớ kỹ lấy”. Giọng điệu của anh mang theo ý phải phục tùng mệnh lệnh. Nhìn vẻ mặt của cô trở nên ngốc nghếch, anh đi ra ngoài, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa nho nhỏ. Khổng Lập Thanh nghe tiếng anh mở cửa, sau đó là một giọng nói nhẹ nhàng trầm thấp: “ Chu tiên sinh, tôi đến đón ngài”.

           “ Được rồi”. Giọng nói của anh khe khẽ, theo sau là tiếng đóng cửa nhẹ nhàng.

           Năm phút sau, Khổng Lập Thanh mới từ từ bước xuống giường. Cô thử thăm dò đi đến phòng khách, không có ai, chắc là đi hết rồi? Trong đầu cô suy nghĩ nghi hoặc, lại đi xung quanh thêm một vòng. Quả nhiên không có ai. Lúc này cô mới cho rằng bọn họ đã thật sự đi rồi. Cô chậm rãi bước chân ngồi lên ghế sô pha rồi buông tiếng thở dài.

Bình luận

cám ơn bạn! Đây coi như là tên mà KLT sẽ nhớ suốt đời "Chu Diệp Chương"  Đăng lúc 21-2-2013 12:12 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-2-2013 23:23:00 | Xem tất

CHƯƠNG 5: Anh còn nợ cô ân tình

                Sau khi khẳng định bọn họ đã đi hết, cô quay ngay lại giường, ngủ một giấc quên trời quên đất đến tận chiều, suýt chút nữa thì quên bẵng mất việc phải đi đón Khổng Vạn Tường. Đầu óc và tinh thần vừa trải qua một trận căng thẳng gần như u mê. Cả đêm hôm trước cô đã phải sống trong nơm nớp lo sợ lẫn đề phòng. Sau khi tỉnh ngủ, chuyện đã qua không còn ảnh hưởng đến cô nhiều lắm. Cuộc sống lại bắt đầu tiếp tục.

               Ngủ cả ngày, đến chiều thì tinh thần của cô đã phấn chấn hơn nhiều liền vội vội vàng vàng chạy đi đón cậu bé, sau đó dẫn Vạn Tường ra vườn hoa dưới tầng chơi một lúc, đến khi trời nhá nhem tối mới đưa về.

              Khổng Vạn Tường vốn trầm tính. Nên mỗi khi Khổng Lập Thanh có thời gian, sau khi tan học thường dẫn cậu bé đi chơi một lúc. Cô không bắt buộc cậu bé chơi cái này cái kia mà chỉ muốn Vạn Tường vận động một chút mà thôi.

              Vì nóng nên vừa vào nhà Khổng Vạn Tường đã cởi ngay chiếc áo ngắn tay ra. Còn Khổng Lập Thanh cất cặp sách rồi giúp cậu bé đổi dép đi trong nhà.

              Khổng Vạn Tường cầm chiếc áo trên tay ngoan ngoãn cúi đầu thay dép. Khổng Lập Thanh nhìn khuôn mặt cậu bé nhễ nhại mồ hôi, cô ngồi xuống cầm chiếc áo trong tay lau mồ hôi trên cổ trên mặt cho Vạn Tường. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, sáng láng hẳn lên. Sách nói quả không sai: Chỉ khi được vui chơi, trẻ con mới thật sự thấy vui vẻ. Khổng Lập Thanh nhìn cậu bé cười tủm tỉm, vuốt đầu một cái rồi thương lượng: “ Con học bài trước đi, để mẹ nấu cơm”.

             “ Vâng”. Cậu bé cất cao giọng trả lời, tự mình cầm cặp sách đi vào thư phòng.

              Cô chuẩn bị bữa tối, cho cậu bé ăn và bật ti vi để Vạn Tường tự ngồi xem. Xong đâu đấy, Khổng Lập Thanh vội vàng quay ra dọn dẹp nhà bếp, đồng thời dọn luôn nhà cửa, giặt giũ đống ga giường hôm qua bị người đàn ông kia làm bẩn. Cô đi tới đi lui trông rất tất bật. Sau khi nghỉ việc, cô dành thời gian chủ yếu là để chăm sóc Vạn Tường. Cho đến tận bây giờ cô vẫn không thấy thoải mái, không được hưởng thụ sự tự do giải trí của một cô gái độc thân.

              Dọn dẹp nhà cửa, tắm rửa cho Vạn Tường  và cho cậu bé đi ngủ xong. Khi tất cả đã yên tĩnh, cô trở về phòng khách vừa lúc đồng hồ chỉ đúng mười giờ.

             Ngủ cả một ngày nên giờ cô không thấy buồn ngủ. Khổng Lập Thanh vào thư phòng mở máy tính, màn hình vẫn nhấp nháy khiến cô không có cách nào vào mạng.

             Khổng Lập Thanh nhìn máy tính một cách ngu ngốc. Tuy chiếc máy đã bị hỏng nặng nhưng cô vẫn muốn tự mình sửa thêm một lần nữa. Nghĩ vậy, với lại đang lúc không có việc gì làm nên  cô lại mò mẫm xem xét dây mạng và hệ thống model. Thời tiết buổi tối đúng là rất nóng, thư phòng không có điều hòa, vì tiết kiệm tiền nên sau khi cho Vạn Tường đi ngủ, cô chỉ mở điều hòa ở phòng ngủ, còn điều hòa ở thư phòng đã bị tắt đi. Bây giờ loay hoay sửa đi sửa lại đến nỗi trán vã đầy mồ hôi.

               Khổng Lập Thanh đang lúc sốt ruột đến phát hỏa. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Cô ngừng tay, nghiêng tai nghe ngóng. Quả nhiên, vài giây sau lại có tiếng gõ. Người này rất có văn hóa, tiếng gõ không nhanh không chậm, nhịp nhàng ba tiếng một.

             Khổng Lập Thanh đã trải qua một đêm kinh hãi, ngơ ngác đứng yên một lúc mới nhẹ nhàng đi ra. Cô cẩn thận nhìn qua mắt mèo xem sao.

              Người bên ngoài hình như không có ý định trốn tránh mà khuôn phép đứng ở đó. Ánh đèn bên ngoài hành lang làm cho Khổng Lập Thanh vừa liếc mắt một cái đã nhận ngay ra người đàn ông hôm qua tên là Lục Úc. Cô xoay người hận mình không thể kêu to: Này, có để tôi yên không đấy? Cô có phần muốn phản kháng nên chần chữ mãi không chịu mở cửa.

             Người đàn ông đứng ngoài tựa hồ hiểu được suy nghĩ của cô nên không lên tiếng, cứ mười giây lại gõ cửa một lần, không hề vội vàng nóng nảy, mỗi lần gõ đều đủ ba tiếng. Khổng Lập Thanh đứng bên trong tuy rất buồn bực nhưng biết là không thể trốn mãi, thêm nữa đêm qua quan sát, cô biết người đàn ông này không phải hạng người bình thường. Trong nhà có người hay không, không thể lừa dối anh ta. Với lại, kiểu người như bọn họ, nếu cố tình gây phiền phức thì e rằng cô sẽ không dễ dàng trốn chạy. Do dự mãi cuối cùng cô đành phải mở cửa.

             Trời đang giữa hè nhưng người đàn ông này vẫn mặc âu phục, kiểu người như vậy, Khổng Lập Thanh chưa từng gặp bao giờ. Cô khẳng định thân phận của bọn họ có điểm đặc biệt nhưng cô nghĩ mãi không ra, không biết bọn họ đã dính dáng đến chuyện gì.

             Khổng Lập Thanh kéo cửa với tâm trạng không tốt, lạnh nhạt nhìn người vừa tới.

             Gương mặt Lục Úc không còn vẻ lạnh lùng ngang ngạnh như hôm qua mà ngược lại tỏ ra rất lễ độ: “ Xin chào cô Khổng, tôi có thể vào nhà nói chuyện với cô được không?”

             Cô đã mở cửa, còn gì nữa mà không thể mời người vào nhà? Cô có khả năng không thể sao? Khổng Lập Thanh bất đắc dĩ nghiêng người để anh ta đi thẳng vào.

             Anh ta bước vào, nhìn không chớp mắt, tiến thẳng đến sô pha rồi không khách khí tự ngồi xuống. Khổng Lập Thanh vì lịch sự nên cho dù không muốn nhưng vẫn phải bật điều hòa và đặt ly nước trước mặt Lục Úc.

             Khổng Lập Thanh đặt ly nước xong, ngồi xuống một bên ghế sô pha, nhất thời không biết nên nói điều gì là tốt nhất. Cô không phải là người khéo léo trong việc giao tiếp với người lạ.

             Người đàn ông hiển nhiên so với cô thoải mái hơn nhiều, anh ta cởi cúc áo vest và ngồi không chút gò bó. Khi Khổng Lập Thanh đưa ly nước đến, anh ta còn ngẩng đầu tươi cười: “ Cảm ơn”.

              Hai người ngồi đối diện với nhau, người đàn ông mở miệng trước, giọng nói khách khí: “ Cô Khổng, hôm qua thật sự đã làm phiền. Tôi được Chu tiên sinh úy thác hôm nay đến đây để xin lỗi. Còn đây là lòng cảm tạ của Chu tiên sinh về sự giúp đỡ của cô”. Nói xong, anh ta mở nắp chiếc va ly có mật mã ra, sau đó quay sang hướng Khổng Lập Thanh.

             Những tập tiền có giá trị lớn được xếp ngay ngắn, màu đỏ au làm mắt Khổng Lập Thanh thấy nhức. Khổng Lập Thanh giật mình, kinh ngạc lẫn nghi ngờ nhìn người đàn ông. Anh ta nhìn cô mỉm cười, điệu bộ không chút kiêu căng hay tỏ ra ban ơn, cách biểu hiện hoàn toàn vừa phải.

             Khổng Lập Thanh nhìn màu đỏ của tiền bần thần một lúc. Kỳ thật cô không phải loại người có nhân phẩm cao cả, cô cũng thích tiền lắm chứ. Nghĩ lại trước đây cô thấy sợ. Thời đại học, có những lúc cô quẫn bách đến mức liên tiếp ba bữa liền không có cơm ăn. Tiền đối với cô so với những người bình thường khác rất có ý nghĩa. Nhưng tiền trước mắt, cô có thể nhận được không? Cầm tiền này ai dám chắc sau này sẽ không gặp phải phiền phức.

              Mặc dù Khổng Lập Thanh không giỏi giao tiếp nhưng đối với việc đời lại rất thông hiểu. Cô chưa đến nỗi uống rượu độc giải khát. Cô cũng muốn giàu có, không phải lo nghĩ chuyện tiền nong và muốn có cuộc sống yên ổn. Số tiền không có nguồn gốc này không thể bằng số tiền cô vất vả tự mình kiếm được. Cô nhìn đống tiền, trầm mặc một hồi. Cuối cùng cô  giơ tay đóng chiếc va ly, quay lại nhìn Lục Úc. Tuy cô chưa nói gì nhưng biểu hiện này đủ để anh ta hiểu đây là hành động cự tuyệt.

              Lục Húc  nhìn Khổng Lập Thanh trả tiền lại thì không hề tỏ ra kinh ngạc. Anh ta cười cười: “ Thật là ngại quá, tôi đúng là khiếm nhã. Lúc tới đây, Chu tiên sinh đã nói với tôi là cô sẽ không lấy tiền mà”.

             Khổng Lập Thanh ngồi thu người trên ghế sô pha, nhìn anh ta không nói gì. Thái độ cự tuyệt của cô cũng chính là biểu hiện tiễn khách. Lục Úc nhanh chóng đứng lên khỏi ghế sô pha, cài cúc áo chuẩn bị tư thế ra về

             Khổng Lập Thanh thấy dáng vẻ anh ta,ngay lập tức đứng dậy, vội vàng có ý muốn tiễn khách.

              Lục Úc nhìn dáng dấp của cô mỉm cười, rút một tấm danh thiếp từ trong áo ra, đưa cho Khổng Lập Thanh: “ Lúc tôi đi, Chu tiên sinh còn nói, nếu cô Khổng không chịu lấy tiền thì đưa danh thiếp này cho cô giữ. Ngài ấy nói ngài ấy còn nợ cô ân tình. Vô luận tương lai cô Khổng có gặp chuyện gì khó khăn, chỉ cần lên tiếng, nhất định ngài ấy sẽ hết sức giúp đỡ”.

             “ Vậy sao?”. Khổng Lập Thanh nghe anh ta nói xong không mặn mà trả lời, thuận tay cầm tấm danh thiếp trong tay Lục Úc. Nhưng sau đó dường như nhớ ra điều gì, ánh mắt nhìn Lục Úc rốt cuộc đã có thần thái.

             Khổng Lập thanh nhìn Lục Úc với vẻ mặt đầy hi vọng: “ Việc kia tôi thật sự phải nhờ anh giúp đỡ”.

            Thực ra từ nãy đến giờ Lục Úc bị vẻ mặt hờ hững và buồn bực của Khổng Lập Thanh làm cho khó xử. Giờ nhìn ánh mắt Khổng Lâp Thanh, anh ta nghĩ yêu cầu của cô chắc hẳn là chuyện trọng yếu. Anh ta nghiêm túc trả lời: “ Được, cô cứ nói".

             Khổng Lập Thanh vẫn tràn đầy hi vọng: “ Anh có thể sửa lại đường dây điện thoại nhà tôi không?”.

             Người đàn ông sững sờ đứng yên, nhìn Khổng Lập Thanh nghi ngờ.

            Khổng Lập Thanh thấy dáng vẻ anh ta, trong lòng không khỏi thất vọng, liền hỏi: “ Có sửa được không?”.

           Anh ta tiếp tục nhìn cô hai giây. Sau đó không nói câu gì, đẩy ghế sô pha ra phía sau, cầm phích cắm rơi dưới đất cắm vào ổ.

           Khổng Lập Thanh mặt không cảm xúc, ngượng ngùng nghiêng đầu nhìn đi chỗ khác. Người đàn ông so với Lập Thanh tự nhiên hơn nhiều, anh ta phủi vạt áo, kê sô pha về chỗ cũ, đứng trước mặt Khổng Lập Thanh nói: “ Cô giữ lấy danh thiếp, có việc gì nhất định phải gọi điện”.

           “ À, được”. Khổng Lập Thanh hơi quẫn bách nên lúng túng đáp lời.

            Anh ta lại chăm chú nhìn cô một cái, cuối cùng  cầm chiếc va li đi ra ngoài. Khổng Lập Thanh theo sau, khách khí nói: “ Anh đi thong thả”.

            Đối với Khổng Lập Thanh thì chiếc máy tính vô cùng quan trọng, việc sửa máy còn quan trọng hơn cả việc chấp nhận những đồng tiền  không rõ ràng. Lợi ích thực tế nhất là việc đường dây mạng đã được thông suốt. Cho nên nói chuyện khách khí với Lục Úc một chút  không phải là việc gì đó phản cảm cho lắm.

           Lục Úc đi phía trước thấy cô lên tiếng liền dừng lại, quay người mỉm cười với Khổng Lập Thanh, dường như muốn nói điều gì đó. Khổng Lập Thanh thấy anh ta quay lại thì hơi ngẩn người ra nghi hoặc.

           Lục Húc toan mở miệng nhưng lại thôi, khuôn mặt nhìn Khổng Lập Thanh tươi cười ấm áp. Anh ta dừng lại không lâu, xoay người bước ra cửa.

         “ Quấy rầy cô Khổng rồi. Tạm biệt”. Lục Húc đứng ở cửa, khách khí lễ độ nói lời từ biệt.

           Khổng Lập Thanh một tay dựa cửa cũng lịch sự đáp lại: “ Tạm biệt. Anh đi cẩn thận”. Lục Úc cười không đáp mà đi ra ngoài nhấn thang máy.

          Khổng Lập Thanh đóng cửa quay vào. Trong lòng cô không mấy dao động. Đi ngang qua thùng rác cạnh sô pha, tiện tay cô ném tấm danh thiếp vào đó.

            Cả đêm Khổng Lập Thanh lên mạng nộp đơn xin việc ở rất nhiều trang web. Không gian vang lên tiếng Khổng Vạn Tường dậy đi tiểu. Đã đến lúc cô thấy buồn ngủ. Tắt máy tính, đi tắm rồi ôm cậu bé vào lòng. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô cầu nguyện những ngày sắp tới cuộc sống sẽ thuận lợi hơn và sớm tìm được công việc cho mình.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-2-2013 20:28:12 | Xem tất
Càng đọc truyện càng thấy thích nữ chính!
“ Nếu có bạn nào bắt nạt thì con phải đánh trả. Đánh xong rồi hãy mách cô giáo”.
Cực kết câu này của nữ chính. Dạy con (em) rất hay!

Bình luận

^^ Nhóc nhà tớ mấy lần khoe đi học bị bạn đánh. Tớ cũng nói với con câu này đấy.  Đăng lúc 23-2-2013 08:33 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-2-2013 15:07:15 | Xem tất
nhảy hố nữa thôi, vừa thấy tên truyện là nhảy vào đọc liền!!! Vì đã đọc cảm nghĩ của ss Zeus về truyện này, lại về cường thủ hào đoạt nữa chứ nên e có ấn tượng đặt biệt!!
Đọc thì mới biết nữ chính trong đây rất đặc biệt, khác hoàn toàn với các ngôn tình khác!!!
Nữ chính rất bản lĩnh, nhân vật nhí cũng dễ thương
Nam chính và nữ chính đã gặp nhau :))))
Hóng chap mới của ss vậy và truyện đông readers nhé!!!

Bình luận

Cảm ơn Celi đã thăm nhà. ^^  Đăng lúc 26-2-2013 10:02 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 26-2-2013 16:02:37 | Xem tất
Hự, tại sao lượn lờ bữa giờ mà đến hôm nay em mới thấy cái hố Thành Phủ này nhỉ {:432:}

May là thấy, ko thì đập đầu vào đậu hủ chít quá   

Nói thế để ss hamilk biết em thích truyện này thế nào

Thích một Khổng Lập Thanh tuy đầy tự ti, mang trên mình vỏ ốc nhưng lại khiến bạn ko thể rời mắt dõi theo cô ấy. Hay một Chu Diệp Chương đủ lạnh lùng, đủ lí trí và đủ hấp dẫn để khiến fan girl liêu xiêu   Nhưng em kết nhất vẫn là bé Vạn Tường nhé

Cảm ơn ss hamilk nhiều nhiều nhé, nhờ ss em được đọc lại truyện rồi. Từ giờ sẽ thường xuyên hóng chap mới của ss

Giờ để dành đó, tối đọc hết 5 chương cho đã

Bình luận

Hamilk, em Halay bị ốm vừa khỏe lại :)  Đăng lúc 27-2-2013 02:03 PM
Dỗi đây. Truyện này mở hố lâu rồi mà bây giờ em mới nhìn thấy là sao.  Đăng lúc 26-2-2013 10:03 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 26-2-2013 22:25:21 | Xem tất
CHƯƠNG 6
Đừng làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy


               
           Trong thế giới này, đằng sau mọi câu chuyện xảy ra thường phức tạp và mang tính nhiều mặt. Khổng Lập Thanh dù thông minh nhưng trong môi trường mà cô đang sống, phải phân tích và nhìn ra mọi vấn đề là một việc rất hiếm. Vì thế, sau khi từ chối khoản tiền lớn của Lục Húc, mối quan hệ của cô và bọn họ cũng chấm dứt. Dù sao đối với họ, cô đã không còn giá trị lợi dụng, tình cảm cá nhân cũng không có. Nói thêm nữa thì dù cô thông minh đến mấy thì trong hoàn cảnh sống hiện nay, cô phải tự mình cân nhắc mọi việc. Có những thứ đơn giản và hẹp hòi, cô không mấy để ý đến sự phức tạp của con người. Hoặc không thể tưởng tượng nổi rằng trong cuộc sống còn có những thứ tựa như như đỉnh của kim tự tháp (1) bị bao vây bởi quyền lực và lợi ích.

              Khổng Lập Thanh không biết rằng, ngay khi người đàn ông tên Chu Diệp Chương đàng hoàng rời khỏi nhà cô buổi tối hôm ấy thì một phần điều tra báo cáo về cô đã được đặt trên bàn của anh.

              Tờ báo cáo dài 7-8 trang giấy, trừ việc không kể  Khổng Lập Thanh một ngày ăn mấy bữa cơm, đi vệ sinh mấy lần thì mọi sự kiện lớn nhỏ trong cuộc đời cô từ thời kỳ trung học đến lúc học đại học đều được đánh dấu rõ ràng. Bản báo cáo rất chân thật và tường tận, liệt kê đầy đủ các sự kiện lớn bé diễn ra trong năm. Mặt sau tờ giấy thậm chí còn có ảnh chụp mới nhất của cô.

              Nói đến bức hình mới chụp này, nội dung chính là buổi chiều Khổng Lập Thanh dẫn Khổng Vạn Tường sau khi tan học đến khu vui chơi của tiểu khu. Bức hình hiện ra hình ảnh một Khổng Lập Thanh trong nắng chiều đang nhìn đứa trẻ vui đùa, bàn tay che trên trán, ánh mắt hơi nheo lại, khóe miệng mỉm cười. Có thể góc chụp hơi có vấn đề nên ánh mặt trời sau lưng tạo thành một vầng sáng khiến khuôn mặt cô xem ra có nét mềm mại, ấm áp. Anh giơ tấm ảnh lên nhìn một lúc, sau đó nhẹ nhàng đặt lên bàn, xoay người trên ghế nhìn về phía cửa sổ, một tay dựa lên thành ghế, một tay chống cằm ngắm ánh hoàng hôn đang phủ xuống.

              Nơi ở của anh, căn phòng không lớn lắm, bên ngoài chiếc cửa sổ rộng sát đất là ánh đèn rực rỡ của cảnh đêm thành phố. Con người thật thông minh khi xây nhà có độ cao trên độ cao của mặt nước biển, khiến người ta đứng bên cửa số mà có cảm giác như đem cả thành phố dẫm đạp dưới chân. Đồ đạc trang trí trong phòng phần lớn được lựa chọn có màu sắc trầm. Trong phòng ngủ kê một chiếc giường rộng khá xa hoa, đối diện là một tủ sách to cùng chiếc bàn làm việc kiểu ông chủ. Căn phòng chỉ có độc chiếc đèn bàn đang tỏa ánh sáng le lói, mờ mịt. Đồ đạc đắt tiền hắt bóng xuống đất trông như những bóng ma. Không gian căn phòng tuy lớn nhưng trống trải, môi trường xung quanh tuy thoải mái nhưng mờ mờ ảo ảo khiến người ta có cảm giác bị áp lực.

             Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi dựa đầu vào lưng ghế, hai mắt nhắm như nghỉ ngơi. Tư thế này không duy trì được bao lâu thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa rất lễ phép làm anh phải mở mắt.

             Sau tiếng gõ cửa như chào hỏi là Lục Húc đi vào. Anh liếc nhìn chiếc va li trong tay Lục Húc, ánh mắt dường như đã hiểu.

             Lục Húc đi tới đứng đối diện trước bàn làm việc của ông chủ, đặt va ly lên và nói: “Chu tiên sinh, như ngài dự đoán, cô ấy đã không nhận”.

            Nét mặt anh không dao động, lười biếng đứng dậy,  giọng thờ ơ: “ Chuyển giao toàn bộ chỗ này cho người khác” (2). Anh đẩy tập tài liệu đến trước mặt Lục Húc: “ Cậu xem cái này đi, sau đó sắp xếp kín kẽ một chút, đừng làm ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ấy”.

            Lục Húc cầm tập tài liệu lên, tùy ý giở hai trang ra xem. Chu Diệp Chương đi lách qua bàn, vỗ vai anh ta: “ Tôi phải nghỉ ngơi. Cậu cầm lấy xem đi. Xem xong rồi để đấy cho tôi”.

            Lục Húc hơi sửng sốt, gật đầu đáp: “ Vâng”.

            Chu Diệp Chương không nói thêm mà đi thẳng vào phòng tắm, Lục Húc bước theo sau ra khỏi phòng. Căn phòng khôi phục lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn loáng thoáng tiếng nước chảy sau cánh cửa truyền tới.

           Bởi vì Chu Diệp Chương đã phân phó nên vài ngày sau Khổng Lập Thanh nhận được việc làm. Đương nhiên nguyên nhân của việc này cô không hề hay biết. Một thời gian dài, Khổng Lập Thanh lên mạng nộp hồ sơ xin việc. Ngành học mà cô lựa chọn chỉ có thể làm việc trong bệnh viên. Một hồ sơ nộp đi thì có đến mấy bệnh viện hồi đáp. Nhưng tất cả đều là bệnh viện ngoại tỉnh. Sức cạnh tranh của thành phố B quá lớn. Cô lại không có chút quan hệ nào để tìm một bệnh viện tốt hơn. Hai ngày nay cô đã nghĩ, nếu không đơn giản thì cô sẽ mang đứa nhỏ ra ngoại tỉnh sống. Dù là một tỉnh nhỏ thì giá cả và chi phí sinh hoạt đều rẻ hơn thành phố B rất nhiều. Nếu cần, cô sẽ bán căn hộ này đi, không chừng như vậy sẽ thoải mái hơn. Nhưng đấy chỉ là suy nghĩ vì thay đổi chỗ ở còn liên quan đến việc mua nhà, tìm việc, chuyển trường học cho Vạn Tường. Để sống được ở địa phương khác, thực tế sẽ kéo theo rất nhiều phiền toái.

           Trong đầu Khổng Lập Thanh vừa mới nảy sinh ý định chuyển sang tỉnh khác sinh sống, suy nghĩ chưa được bao lâu thì nhận được thông báo phỏng vấn của một bệnh viện hạng nhất tại thành phố B. Thông báo này không phải trả lời trên mạng mà điện thoại trực tiếp đến nhà cô, lời giới thiệu tỏ ra khá khiêm nhường.

            Khổng Lập Thanh ấp úng xác định lại thời gian phỏng vấn trong điện thoại. Cô sửng sốt buông máy rồi nhìn ra cửa sổ với ánh mắt nghi ngờ. Cuộc sống mấy năm nay của cô không may mắn nên chẳng trách cô không dám tin đến nỗi phải nhìn ra bên ngoài xem mặt trời hôm nay có phải mọc ở đằng tây hay không. Ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang xuyên giữa không trung