Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: trangsjk
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Này! Mau Buông Cô Ấy Ra | Ức Cẩm

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 30-7-2013 23:27:58 | Xem tất
Truyện của Ức Cẩm thì hài miễn bàn rồi
Mình kết thể loại thanh mai trúc mã, lại càng khoái vởi kiểu cầm thú bị dắt mũi
Cám ơn editor đã đào hố này

Bình luận

đó là bản cũ đã bị drop bạn ạ. với lại mình tin tưởng chất lượng truyện kites hơn  Đăng lúc 31-7-2013 12:04 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-7-2013 23:31:24 Từ di động | Xem tất
Ức cẩm thì hài thui rùi
Lúc trước đọc đc vài chương truyện này sao lại ko thấy đăng nữa
Giờ lại tiếp tục hóng thui
Chúc nhà mới đông khách nha ^^
thanks mấy bạn nhiều nhiều nhá ^^

Bình luận

cám ơn bạn nha :))  Đăng lúc 31-7-2013 12:36 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-7-2013 23:40:48 | Xem tất
♥ CHƯƠNG 1  ♥


Edit : trangsjk
Beta : loyal1502

Ngày Diệp Sơ ra đời, đúng vào lúc lập xuân, tục ngữ có câu “Năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, xuân sang vạn vật đều tái sinh”, cho nên mẹ cô liền lấy tên này đặt cho cô bé.

Lúc Diệp Sơ mới sinh, không gian vô cùng yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức theo như mẹ Lưu Mỹ Lệ của cô nói thì : “Chỉ sơ suất một chút, con đã ra đời, cũng không kịp kêu lên một tiếng nào.”

Ở quê của bọn họ, mọi người có quan niệm, trẻ sơ sinh khi ra đời khóc càng to thì sẽ càng dễ nuôi.Không biết có phải trùng hợp hay không mà lúc học tiểu học,Diệp Sơ lại vô cùng khó nuôi. Khi cô vừa mới ra đời đã bị ốm, hằng ngày bà nội đều phải ôm cô đến bệnh viện.Nhiều đến nỗi mà, mọi y tá trong bệnh viện đều đã quen mặt cô.Nếu mấy ngày liên tiếp không thấy cô xuất hiện, họ còn cảm thán: “Ôi, Tiểu Diệp Tử mấy ngày nay không đến nhỉ? Thật nhớ con bé quá đi.”

Bạn nhìn xem, đây là lời mà một y tá bệnh viện nên nói sao?

Có điều, người nhà Diệp Sơ cũng không để ý.Họ đều là những người hiền lành, không để tâm những câu nói của mấy y tá kia.Dù sao cuộc sống cũng vốn chẳng vui vẻ gì, không bằng cứ sống vô tư lự cho qua ngày.

Diệp Sơ cứ như vậy lấy bệnh viện làm nhà.Cho đến khi cô tròn ba tuổi,có một lần vì dùng penicillin(*)quá liều mà cô bé bị dị ứng.

(*)Penicillin là một trong một nhóm kháng sinh thu được từ nấm Penicillium hay được điều chế. Alexander Fleming đã tình cờ phát hiện ra penicillin vào năm 1928 nhưng phải 10 năm sau thì penicillin mới được nhà hoá sinh người Anh gốc Đức Ernest Chain và nhà nghiên cứu bệnh học Úc Howard Florey và một số nhà khoa học khác nghiên cứu kỹ. Penicillin sát trùng bằng cách giết vi khuẩn và hạn chế sự sinh trưởng của chúng.

Lúc đó, điều kiện gia đình không được khá giả,nếu không dùng được penicillin thì có thể đổi sang dùng thuốc khác, nhưng chi phí sẽ rất cao. Cha mẹ ông bà vô cùng lo lắng, sợ rằng bệnh tình của cô cứ tiếp tục như vậy, sẽ khiến cho gia đình lâm vào cảnh khủng hoảng kinh tế.

Nói tới là lại thấy có chút kì lạ.Bất chợt trong thâm tâm, mẹ của cô nảy sinh một suy nghĩ : ngày hôm sau, Diệp Sơ sẽ không phải tới bệnh viện nữa.

Rồi đến ngày thứ ba, ngày thứ tư…. cho đến tận một tháng sau, Diệp Sơ cũng không hề bị ốm lần nào nữa. Một thời gian sau, bà nội bắt đầu sốt ruột, không phải đứa bé này bị bệnh đến nỗi không lên tiếng nổi nữa chứ?

Cả nhà buồn rười rượi,nửa đêm ôm Diệp Sơ đi bệnh viện.Đến nơi cũng không ai nói đứa bé bị bệnh gì, để mặc bệnh viện kiểm tra tổng quát từ lớn đến nhỏ.Cuối cùng bác sĩ đưa ra kết luận: “Già trẻ nhà này định đùa giỡn với bệnh viện có phải không? Đứa bé này hoàn toàn khoẻ mạnh, chỉ là do gia đình tẩm bổ quá mức, nên hơi thừa cân.”

Từ đó về sau, Diệp Sơ có biệt danh, Diệp Siêu Nặng.

Diệp Siêu Nặng có một tật xấu,đó là không thể nhận dạng mọi người. Lúc được ba tuổi,cô bé lại đi gọi bà hàng xóm là mẹ, gọi bác đưa báo mỗi ngày là ba,khiến cho mẹ cô vô cùng buồn bực :  sao mình lại sinh ra đứa con gái ngay cả ba mẹ cũng nhận lầm chứ?

Có điều, tật này của Diệp Siêu Nặng cũng không hẳn là hoàn toàn xấu. Ít ra thì dì Vương hàng xóm được cô gọi là mẹ kia,cũng rất yêu thích cô.

Dì Vương vẫn luôn ao ước có được một đứa con gái.Ba mươi tuổi dì mới có thai, lại sinh ra một thằng cu, chỉ hận không thể lấy kéo cắt thằng cu thành con gái.

Thật không ngờ, cô bé mũm mĩm hàng xóm vừa gặp mặt liền gọi mình là mẹ,khiến dì Vương vô cùng phấn khởi, âm thầm suy tính nhất định sau này phải cưới cô bé về cho con trai mình.

Cho nên, trước lúc lên bảy tuổi, Diệp Sơ là thanh mai trúc mã với con trai dì Vương nhà hàng xóm.Cậu bạn trai nhỏ của cô chính là - Thẩm Nam Thành.

Thẩm Nam Thành kia từ nhỏ đã là một tên nhóc đầu gấu nổi danh khắp trấn.Nhưng cậu nhóc này lại rất vâng lời mẹ, bị bà mẹ nhà cậu ngấm ngầm tiêm nhiễm, cuối cùng cậu cũng thật sự coi Diệp Sơ là vợ tương lai của mình.

Trước lúc bảy tuổi,xung quanh có đứa trẻ nào dám cười nhạo Diệp Sơ béo, đều bị Thẩm Nam Thành đánh cho một trận.
Điều này cũng khiến cho từ nhỏ Diệp Sơ không sao có nổi một người bạn. Bởi tất cả những đứa trẻ xung quanh đều sợ cô, rất sợ lỡ lời nói sai gì đó, sẽ bị Thẩm Nam Thành đuổi theo đánh dập mông.

Không có bạn bè, Diệp Sơ không thể làm gì khác hơn,cô đành phải chơi với Thẩm Nam Thành.Nhưng chơi cái gì đây? Hầu hết tất cả trẻ con đều thích chơi trò gia đình.

Diệp Sơ đóng vai mẹ, Thẩm Nam Thành đóng vai ba, chú chó Tiểu Hoàng nhà Thẩm Nam Thành kia là con.

Nếu tương lai sau này,Diệp Sơ thật sự sinh một cậu con trai, , để nó biết được trên nó còn có một ca ca là chó, chắc nó sẽ không kiềm nổi  mà mua một khối đậu hũ về đập đầu tự tử cho xong.

Nhìn thì thấy ở ngoài cậu nhóc Thẩm Nam Thành đánh nhau có vẻ rất lợi hại, nhưng khi về đến nhà cậu nhóc liền ngoan như một chú thỏ con.Cha cậu đánh cho một trận,cậu cũng không dám lên tiếng kêu than.

Thẩm Nam Thành vừa nghe Diệp Sơ nói mình đóng vai làm ba, mặt mũi cậu nhóc liền đỏ dừ, trong thâm tâm cậu nhanh chóng xác định Diệp Sơ là bà xã của mình.

Cậu bạn nhỏ à, cậu đã biết yêu thật rồi sao?

Diệp Sơ không nhớ được tên Thẩm Nam Thành, nên bình thường khi thấy Thẩm Nam Thành, cô luôn gọi cậu là A Bảo.

Cái tên A Bảo này bắt nguồn từ một chương trình truyền hình. Lúc ấy trên tivi có một chuyên mục nấu ăn rất được yêu thích.Người dẫn chương trình tròn trịa mập mạp, tài nghệ nấu ăn lại đặc biệt xuất sắc.Đây cũng là cái tên mà cô ghi nhớ rõ nhất.Cho nên khi cô không nhớ được tên người khác, thì gọi luôn là A Bảo.

Nhưng Thẩm Nam Thành không hề hay biết, cậu còn tưởng đó là nick name riêng mà Diệp Sơ đặt cho mình.Nên mỗi lần Diệp Sơ gọi cậu là A Bảo, cậu luôn đáp lại rất hào hứng.

Thật ra cậu cũng không biết rằng. Diệp Sơ không quan tâm nhà cậu gọi chú chó kia là gì mà cô bé trực tiếp gọi luôn là A Bảo

Đây cũng là thắc mắc không sao giải thích được của Diệp Sơ.Vì sao mỗi lần cô gọi chú chó kia, lại thấy người xuất hiện? Dĩ nhiên, những điều này không thể nói với những người khác rồi.

Nhìn con trai nhà mình có được một cô bạn gái nhỏ, mẹ Thẩm Nam Thành vô cùng vui sướng, chỉ tiếc là mẹ cậu không được như ý quá lâu.

Năm Thẩm Nam Thành được 7 tuổi, trong nhà bỗng nhiên nhận được một bức điện báo gửi từ Mỹ. Là một tập giấy rất dày, trên đó vừa viết tiếng Trung vừa có cả tiếng Anh.

Trong thư viết rằng, ông cậu của Thẩm Nam Thành năm đó đầu quân giết giặc, vốn tưởng đã chết ngoài trận địa sa trường.Năm đó ông rời khỏi Trung Quốc vẫn còn rất trẻ,sau đó đã lưu lạc sang nước Mỹ rồi phát triển sự nghiệp.Nhưng đến nay tuổi tác đã cao,lại không có con cháu nối dõi, bằng cách nào đó ông biết được vẫn còn người thân đang sinh sống trong nước. Cho nên hi vọng cả nhà bọn họ sẽ dọn sang Mỹ sống cùng với ông.Ông hứa sẽ đảm bảo cho cháu mình được hưởng điều kiện giáo dục tốt nhất .

Phải biết rằng, khi đó trong nước đang thịnh hành: “Vầng trăng ở nước ngoài luôn tròn hơn”.Với quan niệm này, người người nhà nhà đều muốn tìm cách ra nước ngoài, chứ đừng nói đến có việc cả nhà có cơ hội nhập cư.

Sau một thời gian suy nghĩ thật kĩ. Một bên là con dâu, một bên là ra nước ngoài. Mẹ Thẩm Nam Thành quyết định rời đi.

Không quá ba tháng, ở đất nước Mỹ xa xôi, ông của cậu đã hoàn thành mọi thủ tục xác nhận quan hệ, thay bọn họ hoàn tất mọi giấy tờ chứng nhận có liên quan đến việc nhập cư. Ba tháng sau, Thẩm Nam Thành theo mẹ bước lên máy bay đi đến đế quốc Mỹ.

Trước khi đi, Thẩm Nam Thành khóc mếu máo.Không phải cậu làm nũng với mẹ, mà cậu muốn mang Diệp Sơ theo cùng.

Mẹ cậu cũng khó xử, đế quốc Mỹ đâu phải là chợ bán thức ăn,không phải ai muốn cũng có thể đi được.Đừng nói là mang theo một người nữa, đến cả chú chó nhà họ nuôi bao nhiêu năm kia cũng không thể mang lên máy bay.

Mẹ cậu nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Thế này đi.Con để Tiểu Hoàng lại cho Tiểu Diệp Tử.Chờ chúng ta ổn định ở bên đó xong, sẽ đón Diệp Tử cùng Tiểu Hoàng sang.”

Mẹ cậu vốn chỉ nói cho có lệ. Nhưng Thẩm Nam Thành lại tin là thật. Cậu về nhà tắm rửa cho Tiểu Hoàng thật sạch sẽ, còn thắt một cái nơ bướm lên cổ cho nó. Ngay trong ngày hôm đó, cậu liền dắt nó sang bên nhà họ Diệp.

“Diệp tử, tớ để Tiểu Hoàng ở lại đây với cậu.Mẹ tớ nói, sang năm sẽ cho máy bay quay lại đón cậu và Tiểu Hoàng sang.”

Diệp Tử nhìn nhìn con chó một lúc, lại thắc mắc với Thẩm Nam Thành: “ Máy bay lớn thế, thật sự có thể bay lên trời sao?”

“Đương nhiên rồi! Đến lúc ấy, cậu và tiểu Hoàng sẽ ngồi trên máy bay,bay một lúc hạ cánh là có thể đến Mỹ được rồi.”

“Đi nước Mỹ để làm gì?”

Thẩm Nam Thành đỏ mặt: “Đi nước Mỹ…để…chúng ta có thể ở cạnh nhau….”

“Mình cũng có nhà để ở mà.”

“Cái đó… Cái đó không giống…”

“Không giống chỗ nào cơ?”

“Chính là…..” Thẩm Nam Thành lí nhí, nói không nên lời, nghĩ rất lâu mới thốt ra được: “Mẹ tớ nói, nước Mỹ rất lạnh, Bánh kem dâu tây của Mỹ là số một đấy.”

Bánh kem dâu tây sao? Vừa nhắc đến đồ ăn, mắt Diệp Sơ loé sáng. Cô bé gật đầu, nghiêm túc nói: “Vậy cậu nhớ đừng quên quay lại đón mình.”

“Được, mình hứa!” Thẩm Thành Nam cười híp mắt, trong lòng cảm thấy ngọt ngào như vừa ăn kẹo.

Sau đó, xe đón nhà cậu cũng đến.Mẹ Thẩm Nam Thành gần như phải lôi cậu lên xe.

“Tạm biệt,cậu nhớ đừng quên lời hứa của chúng ta nhé!” Ngồi phía sau xe, Thẩm Nam Thành cố gắng vẫy vẫy tay.

Diệp Sơ dẫn theo Tiểu Hoảng đứng ở cửa sân, cũng vẫy tay: “Tạm biệt… A Bảo!”

Trong khoảnh khắc, nước mắt của cậu bạn nhỏ đã nhanh chóng chảy xuống, nhìn Tiểu Hoàng đứng bên cạnh Diệp Tử, trong lòng khẽ trấn an: “Con à, mẹ con sẽ chăm sóc cho con thật tốt.”

Năm đó, Diệp Sơ sáu tuổi lẻ tám tháng, vẫn không nhớ được tên của bất cứ ai, gặp ai cũng gọi người đó là A Bảo như cũ.



Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra

Bình luận

tem hiiii hiiii  Đăng lúc 30-7-2013 11:42 PM

Rate

Số người tham gia 2Sức gió +15 Thu lại Lý do
minzthu + 10 bạn Thẩm Nam Thành này và bạn nam .
kymus + 5 Ủng hộ 1 cái!

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-7-2013 23:41:56 | Xem tất
có lấy đc con tem chương 1 không nhỉ?


nhìn thấy Ức Cẩm là nghĩ ngay tới câu chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào rồi
poster siêu dễ thương nữa chứ {:444:}
tiếp một truyện thanh mai trúc mã của Ức Cẩm nữa, 56 chương lận, bây giờ trải chiếu đợi kha khá rồi lấp vậy {:180:}

Bình luận

yên tâm nhảy hố đi nàng, truyện sẽ post đều đặn, hê hê  Đăng lúc 31-7-2013 12:37 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-7-2013 23:44:04 | Xem tất
Thích cô bé Diệp Sơ này quá, gặp ai cũng gọi là cha là mẹ.
Thích luôn cả cậu bé hàng xóm Nam Thành nữa chứ, thấy tội cho hai bé khi phải "chia tay" nhau để bé Thành lên đường đi Mỹ ấy, thanks bạn chủ hố nhiều nha
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-7-2013 23:47:21 | Xem tất
♥ CHƯƠNG 2 ♥


Editor : trangsjk
Beta : loyal1502


Sau khi Thẩm Nam Thành đi không lâu,thì nhà họ Vệ chuyển đến làm hàng xóm mới với nhà Diệp Sơ.Ông chủ tên là Vệ Đông Hải, ông đang công tác tại một cơ quan trên thị trấn.Nghe nói, hình như ông làm trợ lí cho ngài phó thị trưởng.Bà chủ mang họ Tần,là giáo viên dạy Văn ở một trường cấp 2 trên thị trấn.Bởi vậy nên cũng có thể coi hai người họ có xuất thân từ dòng dõi thư hương.

Nhà họ Vệ có một cậu con trai tên là Vệ Bắc, cậu bé cùng tuổi với Diệp Sơ.Dáng vẻ cậu nhóc rất khôi ngô, Lưu Mỹ Lệ mới gặp cậu có một lần nhưng bà đã tỏ ra vô cùng yêu thích cậu .Mẹ cô còn lén nói với cha cô là : “Ôi, thằng bé này lớn lên chắc sẽ rất đẹp trai,sau này nếu nó có thể làm con rể nhà chúng ta thì thật là tốt !”

Vừa nói xong, cậu nhóc kia đã đá mạnh cái máng cho gà ăn , làm nó lăn lóc trên mặt đất khiến lũ gà nhà bà Hàn bên cạnh hoảng sợ, bay tán loạn

Lưu Mỹ Lệ liếc chồng một cái, rồi bà lặng lẽ quay đầu lại, vỗ nhẹ vào cái người đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn A Bảo kia, rồi nói : “Diệp Tử,mau ăn cơm thôi!”

Diệp Tử nghe thấy có cơm ăn, cô nhóc liền vội vàng ôm A Bảo theo mẹ đi vào. A Bảo quay đầu lại nhìn đám gà đang kêu quang quác trong sân thì nó bị một tên nhóc hung dữ trừng mắt.

Diệp Sơ từ nhỏ đã rất ham ăn,vì thế cân nặng của cô bé không hề giảm đi chút nào.Mỗi lần mẹ cô không muốn cho cô ăn nhiều thì cha cô lại ngồi một bên phản đối : “Trẻ con lúc bé mập mạp thì khi lớn chúng sẽ tự gầy đi thôi”

Sự thật chứng minh, lí luận của cha cô hoàn toàn sai lầm. Và điều nghiêm trọng hơn là ông đã gián tiếp khích lệ cân nặng của Diệp Sơ ngày một tăng cao.Thế nên cho đến khi cô bé được bảy tuổi, Lưu Mĩ Lệ đau buồn phát hiện ra rằng : tuy nhà mình có con gái nhưng bà lại không thể mua được một chiếc váy công chúa xinh đẹp!

Đối với người từ nhỏ đã luôn ao ước sẽ biến con gái thành  công chúa Bạch Tuyết mà nói, thì việc này quả là một sự đả kích nghiêm trọng

Vì thế, “thợ may” Lưu Mỹ Lệ quyết định tự tay may một chiếc váy công chúa theo kiểu dáng được đăng trên báo nhi đồng cho con gái.

Tay nghề của Lưu Mỹ Lệ cũng không xoàng. Bà mua vải,tự lấy số đo, cắt cắt may may suốt một tuần. Cuối cùng bà cũng cho ra đời một chiếc váy công chúa.Để thể hiện tài năng xuất sắc của mình rõ ràng hơn một chút, mẹ cô còn cố ý thêu thêm một đoá hoa màu hồng phấn lên chiếc váy trắng,từ xa nhìn lại trông rất nổi bật

Lần đầu tiên Diệp Sơ được mặc váy công chúa nên cô bé có cảm giác vô cùng lạ lẫm.Ngày hôm đó, cô mặc chiếc váy mới, dẫn theo A Bảo đi lên thị trấn mua rượu cho cha.Rất nhanh chóng cô bé đã trở thành người mẫu quảng cáo “sống”  cho “thợ may” Mỹ Lệ.Mỗi lần cô đi ngang qua là hàng xóm không ngớt lời khen ngợi : “ Con gái nhà họ Diệp béo thế mà cũng mặc vừa váy nhỉ!”

Diệp Sơ thành thật chia sẻ : “Là mẹ làm cho con ạ”

“Mẹ Lưu may giỏi ghê!”

Nghe các bác hàng xóm khen mẹ khiến cô nhóc cảm thấy vui vẻ hơn khen cô rất nhiều. Khi cô còn đang vui mừng thì bỗng phát hiện không thấy A Bảo đâu nữa.

Không thấy A Bảo khiến Diệp Sơ vô cùng lo lắng.Cô cũng không đi mua rượu nữa,mà ôm chai cola đi tìm A Bảo.Cô tìm suốt từ đầu phố đến cuối phố, cuối cùng cũng tìm thấy a Bảo đang rất bẩn thỉu nằm ở bên cạnh vũng bùn dưới gốc cây

Lúc đó, a Bảo đang núp ở gần vũng bùn.Xung quanh nó là một đám trẻ con, mà tên cầm đầu chính là cậu nhóc Vệ Bắc.Tuy chỉ mới chuyển đến vài ngày, thế nhưng cậu đã rất nhanh chóng được lũ trẻ con tôn làm “đại ca”.

Vệ Bắc đang ném bùn về phía A Bảo.A Bảo bị cậu doạ, nó không dám bỏ chạy,chỉ biết kêu lên mấy tiếng đau khổ.

Đám trẻ con xung quanh cười ầm ĩ. Chúng học theo Vệ Bắc ném bùn vào A Bảo.

Nhìn A Bảo thật vô cùng đáng thương.

Đúng lúc đó, bất ngờ có một cái bình nhựa văng tới đập trúng vào vai Vệ Bắc

“Là đứa nào” Vệ Bắc xoay người thì nhìn thấy con bé mập nhà họ Diệp hàng xóm, con bé mặc một chiếc váy công chúa màu trắng đang tức giận nhìn cậu.

Cậu cảm thấy vô cùng mất mặt nên quát lớn : “Diệp Siêu Nặng, mày muốn làm gì?” Lúc trước, cậu đã nghe qua đám trẻ con xung quanh nhắc đến biệt danh của Diệp Sơ,cũng biết được con nhóc mập này còn là vợ tương lai của “đại ca” tiền nhiệm .

Cậu rất muốn được một lần so tài cùng tên nhóc đó.

Diệp Sơ không nhớ được cậu bạn nhỏ này tên là gì,cô chỉ nhớ rõ mỗi họ Vệ thôi.Là Vệ Đông, Vệ Nam, Vệ Tây hay Vệ Bắc đây? Thật sự cô không nghĩ ra được.

Cho nên cô đành gọi mỗi chữ “Vệ” , “Không cho cậu bắt nạt A Bảo!”

Vệ Bắc vô cùng buồn bực.Cậu nổi tiếng như thế, vậy mà con nhóc mập này lại gọi cậu là “Này”.Chẳng phải rõ ràng là cô không thèm để “đại ca” mới này vào mắt sao? Vì vậy cậu vô cùng tức giận, ném nắm bùn trong tay lên người Diệp Sơ.

Và rồi, chiếc váy “nổi tiếng” mẹ cô mới may đã được tặng thêm một đoá hoa bằng bùn.Đám trẻ con xung quanh phá lên cười nắc nẻ.

Diệp Sơ hơi tức giận,cô rất muốn tranh cãi với Vệ Bắc. Nhưng kết quả là, cô không thể nhớ rõ tên của kẻ địch là gì. Không thể làm gì khác hơn,cô lại gọi một tiếng “Vệ”, “Cậu còn bắt nạt A Bảo nữa thì tớ sẽ mách mẹ cậu”

Câu nói này hoàn toàn chọc giận Vệ Bắc : “Diệp Siêu Nặng, mày cứ cẩn thận đấy!”

Cậu nói xong lại ném thêm một nắm bùn về phía Diệp Sơ,sau đó xoay người chạy đi.

Đám quỷ nhỏ bên cạnh cũng học theo “đại ca”, đua nhau ném bùn vào người Diệp Sơ rồi bỏ chạy,chúng vừa chạy vừa hô : “Diệp Siêu Nặng là một con nhóc siêu mập.Diệp Siêu Nặng là một con heo mập”

Diệp Sơ đứng im tại chỗ, cô không hề để ý đến lời lũ trẻ nói.Chờ cho đám trẻ con chạy xa rồi, cô mới ôm a Bảo ra khỏi vũng bùn.A Bảo nép vào trong ngực Diệp Sơ,khẽ rên ẳng ẳng.

Buổi tối hôm đó, Lưu Mỹ Lệ phát hiện ra bông hoa mẫu đơn thêu trên chiếc váy mới may cho con gái đã biến thành một vết bẩn rất lớn liền tức giận đến xù lông.

Bà hỏi chuyện mới biết là do thằng nhóc hư hỏng kia gây ra.Bà đùng đùng nổi giận, kéo con gái sang nhà họ Vệ, chuẩn bị đại chiến.

Hai mẹ con sang đúng lúc nhà họ Vệ đang ăn cơm.Mẹ Vệ vừa nhìn thấy hàng xóm, tưởng họ sang chơi bà còn định mời ăn cùng. Nhưng rồi bà lại thấy hàng xóm còn dẫn theo một cô nhóc bẩn thỉu,trong tay con bé còn ôm một con chó nhỏ loang lổ bùn đất. Bà đoán được ngay cậu con nhà mình lại gây hoạ.

Mẹ Vệ liền quay ra nhìn chồng chỉ đạo.Vệ Đông Hải lập tức cởi quần con trai ra,ông lấy chiếc móc áo quất mấy cái thật mạnh vào mông cậu nhóc.

“Bốp” - chiếc móc áo lại quất xuống thêm một lần nữa, Lưu Mỹ Lệ ngây ngẩn cả người.

Bà vốn chỉ định sang nói lí lẽ, chứ không hề có ý xúi giục nhà người ta làm dữ.Cậu con trai này có hư mấy cũng không thể đánh như vậy được.Lỡ cậu bé bị thương thì biết làm sao đây?

Cho nên, lúc đầu bà định tìm người ta gây lộn giờ lại đổi thành khuyên can : “Đừng đánh, đừng đánh nữa!”

“Mẹ Diệp Tử à!Bà đừng có can.Thằng nhóc này không đánh sẽ không thể nào dạy nổi!”

Vệ Đông Hải vừa nói xong, ông lại giơ mắc áo lên định đánh tiếp.

Mẹ Vệ Bắc cũng nóng hết cả người.Đồng ý là phải dạy dỗ con cái,nhưng ông chồng nhà bà nghiện đánh con rồi sao? Bà vội vàng định kéo ông ra, không nghĩ đến Lưu Mỹ Lệ lại can ngăn mạnh mẽ đến vậy.Một tay bà ấy đoạt lấy chiếc móc áo, một tay kéo Vệ Bắc lại. Bà nói với cô con gái đang đứng ở phía sau : “Diệp Tử,con mau đưa Tiểu Bắc sang nhà mình, mau lên!”

Diệp Sơ nghe mẹ nói vậy, cô nhóc cũng không suy nghĩ nhiều , liền kéo Vệ Bắc bỏ chạy.

Hai đứa trẻ chạy ra khỏi nhà, rồi chạy qua sân, chạy cho tới cửa nhà cô. Lúc này,  Diệp Sơ quay đầu nhìn…mới phát hiện quần của Vệ Bắc đâu mất rồi...lộ cả con gà con ra rồi…

Thấy Diệp Sơ ngẩn người, sững sờ nhìn cậu. Vệ Bắc đỏ mặt vội vàng kéo quần lên, rồi mắng cô : “Cậu nhìn cái gì hả? Diệp Siêu Nặng !”

Diệp Sơ không buồn để ý đến cậu, cô cởi giày rồi ôm A Bảo vào nhà. Sau đó cô đứng ở trong nhà nói vọng ra với cậu : “Mẹ tớ nói, phải cởi giày mới được vào nhà.”

“Ai thèm đi vào!” Vệ Bắc mạnh miệng.

Diệp Sơ nhất thời mở to mắt nhìn cậu không thốt nên lời.

Ở bên nhà họ Vệ, Vệ Đông Hải vẫn đang gắng sức bảo vệ hình tượng người cha nghiêm khắc, lớn tiếng mắng cậu con trai : “Thằng nhóc thối kia!Có bản lĩnh trốn đi thì cũng đừng có quay về nữa!”

Vệ Bắc quay đầu làm mặt quỷ với cha, cậu cởi văng giày rồi chui tọt vào nhà Diệp Sơ.



Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra Này mau buông cô ấy ra

Bình luận

Khakha, con gà ....., chết cười mất  Đăng lúc 15-8-2013 12:48 PM
Ôi, truyện này dễ thương quá! Em sụp hố rồi! Cảm ơn chị Trangsjk!!!! ^_^  Đăng lúc 31-7-2013 11:40 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-7-2013 23:50:24 | Xem tất
ui chị Trangshjk dạo này thấy ít qua wtt thì ra ở ẩn để edit ^^
Ủng hộ chị nhé
truyện này có vẻ ngọt ngào chết đi được , em là fan ruột của con thỏ bắt nạt cỏ gần hang nên chắc truyện này cũng sẽ thik thôi hehe.

Bình luận

chị nhớ sang post bên WTT cho mọi người bên đấy ủng hộ cho xôm tụ nhé ^^  Đăng lúc 30-7-2013 11:58 PM
á, hainuatraitim bên WTT :))).. nhận người quen mừng quá :))))  Đăng lúc 30-7-2013 11:52 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-7-2013 23:53:26 Từ di động | Xem tất
Ui ui, đang chui đầu vào đọc văn án thì thấy có chương mới. He he.
E ms đọc qua văn án nhưng đoán câu chuyện sẽ ngọt ngào lắm đây! Chúc hố đông khách nhé! Thanks sis nhiều. Mình rất thích truyện Ức Cẩm

Bình luận

cám ơn bạn :*  Đăng lúc 31-7-2013 12:37 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-7-2013 00:14:36 | Xem tất
Hơ hơ mới ngày đầu tiên mở hố mà bạn chủ nhà đã tung hàng tới tập rồi nhỉ, yêu quá, lúc nãy đọc xong chương 1 định đi ngủ ngoan k ngờ hí hí lại có chương mới ra lò, mừng ghê á
Rồi lại thấy tiêu đề là "Tiểu cầm thú lên sàn nữa", ôi cái thằng nhóc Vệ Bắc này đúng là ác ma mà, lại còn giành lấy chức "đại ca" của nhóc Nam Thành để lại nữa chứ hiii hiii, thích nhất màn mẹ của bé DS ra tay ngăn cản ba của VB đánh em ấy đó, đây có phải là hình mẫu của mẹ vợ tương lai k nhỉ hí hí, rồi mình còn thích cảnh nhóc VB xấu hổ vì chưa kịp kéo quần lên khi đứng trước mặt DS nữa hứ hứ, yêu quá
Một lần nữa thanks bạn chủ nhà nhiều nha.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 31-7-2013 00:23:03 | Xem tất
Ủng hộ nàng edit truyện , nghe cái văn án truyện đã thấy couple này rất cute rồi , quyết định nhảy hố truyện này, mặc kệ sau này có ngoi lên được hay ko? hí hí , với lại truyện Ức Cẩm thường là truyện nhẹ nhàng, ko ngược mấy, rất phù hợp cho người có trái tim yếu đuối như mình {:447:}
p/s: cái poster đẹp quá, nhìn iu chết đi

Bình luận

nàng cứ yên tâm, nhảy hố xong sẽ toàn mạng ngoi lên :))))  Đăng lúc 31-7-2013 12:38 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách