Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: rabbitlyn
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người | Cốc Dủy Tử (Hoàn)

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 21:56:36 | Xem tất
Chương 8: Vẫn ở đó….

Edit + Beta: Chuột Ngơ

**





Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ, theo luật giang hồ, vẫn như cũ cử hành “Chị em tụ họp”.



Trần Hải Nguyệt vừa bước vào “Phi Điểu Ngư” đã chứng kiến Quan Nhung và An Linh mặt mũi hai đứa vô cùng bát quái.

Rối rắm đi đến ngồi xuống.



An Linh nhấc chén trà lên, cười tươi như hoa: “Lại đây lại đây, cho chị em hưởng sái tí kỳ nghỉ ngọt ngào của mày đi!”



Quan Nhung lao qua ôm cổ Trần Hải Nguyệt, cười như đi ăn trộm: “Về nhà mày rồi cơ à? Thế đã áp sát, hôn hít, nhào vô chưa?”



“Tỷ tỷ à, em rất là hay e thẹn,” Trần Hải Nguyệt nổi da gà, “Xin đừng có hỏi trắng vấn đề ra với em, em thẹn thùng.”



“Trần Hải Nguyệt, tao thích nhất nhìn mày xấu hổ đờ mặt ra, ha ha ha..” An Linh cười sảng khoái.



Trần Hải Nguyệt lệ rơi đầy mặt: “Hai đứa mày là cái loại bạn bè gì vậy? Có mắc bệnh tâm thần mới cười vui được như bọn mày. Không quan tâm tao sống chết ra sao— Lũ cầm thú!”



Quan Nhung rụt tay về vuốt vuốt cằm, trầm ngâm nói: “Được. Tao thích cái tên này!”



Quan Nhung, mày là đồ không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch thủ.



Trần Hải Nguyệt vừa oán thầm, vừa lôi di động ra nghe điện thoại.



Ack, Lương Đông Vân.



Thấy màn hình lập lòe cái tên này, Trần Hải Nguyệt cảm thấy tâm can nhỏ run rẩy, tay cũng nhân tiện run theo, không cẩn thận tắt điên thoại.



Buổi sáng hai người cùng ngồi xe trở về thành phố C, tàu cao tốc vừa dừng lại, Trần Hải Nguyệt đã quăng lại một câu “Buổi chiều có hẹn với bọn Quan Nhung, em đi trước đây. Tạm biệt.” Sau đó chạy như chó dại lủi vào đám đông chuồn mất.



Từ sau nụ hôn kia, cô vẫn không biết phải đối mặt với anh ta như thế nào.



Cô với anh ta không quen nha nha nha nha nha nha nha~!



“….Mày làm sao vậy?” Quan Nhung xán lại gần, cắt ngang hồi tưởng của Trần Hải Nguyệt.



“Ack, di động hết pin rồi.” Cầm cái điện thoại màn hình đen sì ra quơ quơ trước mặt Quan Nhung vài cái, sau đó vội ném vào trong túi.



Phá hoại, phá hoại.



Ba người vừa ăn uống vừa bát quái— đương nhiên, trọng tâm của sự bát quái vẫn là sự kiện cầu thân đen đủi của Trần Hải Nguyệt.



“Aizzz, nói thật, mày tính làm sao bây giờ?” Quan Nhung chẳng mấy khi nhân tính nảy mầm, quan tâm hỏi.



Trần Hải Nguyệt y như đà điểu cúi đầu, nắm chặt chén trà nhỏ trong tay.



Không biết có hay không, cô cái gì cũng không biết.



Ngón tay mảnh khảnh trắng muốt của An Linh gõ lách cách xuống mặt bàn, đây là thói quen của nó khi đang suy nghĩ. Một lúc lâu sau, nhìn cô nói: “Mày thích hắn không?”



Trần Hải Nguyệt ôm đầu rên: “Tao xin mày ~! Tao không quen hắn mà! Mấy hôm nay lúc tao nhìn thấy hắn tay còn không biết phải để đâu nữa là.”



“Không biết để chỗ nào? Thì tự mày cầm lấy.”



Quan Nhung chọc cười hơi nhạt, vừa không thể làm dịu đi không khí, vừa không thể chuyển đề tài.



An Linh liếc mắt khinh bỉ một cái, tiếp tục bắn tỉa Trần Hải Nguyệt: “Vậy mày nói rõ ràng với hắn đi, chẳng hạn mày ghét hắn.”



“Chị cả, nói như nào bây giờ! Mày biết tao toàn làm hư chuyện mà, bảo tao nói thì quỷ cũng biết leo tường.” Bây giờ đã đủ loạn lắm rồi, càng bôi càng đen thì biết làm sao.



“Lấy di động trong túi tao ra, tao giúp mày nói rõ ràng với hắn.” Quan nữ hiệp xưa nay khí phách hào hùng, tiếng tăm vang khắp giang hồ.



Ack… Nói thế nào? Nói cái gì? Trần Hải Nguyệt nhất thời im lặng, đáng thương ngẩng đầu.



An Linh như có suy nghĩ gì nhấp một ngụm trà, tiếp tục chậm rãi gõ bàn: “Với tính cách của mày, hôm đó nhận được tin nhắn của tao rồi, về đến trạm sau sẽ lập tức bắt xe về lại thành phố C… Ít nhất có thể thấy, mày cũng không bài xích chuyện hắn chẳng hiểu làm sao lại theo mày về nhà.”



Aizz.. Có đứa bạn hiểu rõ mình như vậy, mặc quần áo mà cứ như “truổng cời”!



Quan Nhung nghe vậy cũng đã tỉnh hồn, há hốc mồm nói: “Vậy Trịnh Phi thì phải làm sao giờ? Aizz, không phải, vậy rốt cuộc có muốn nói hay không?”



Trầm mặc. Mọi người trầm mặc mới thật sự là trầm mặc.



Một lát sau, điện thoại của Quan Nhung vang lên.



“Xin chào… A, xin chào xin chào… Hở? Ừm, Ờ, ở đây ở đây. Ừm, được, anh chờ một chút!”



Trần Hải Nguyệt nhìn Quan Nhung đưa điện thoại qua, mắt đầy dấu chấm hỏi.



Chuyện gì thế?



“Điên thoại của mày.” Quan nữ hiệp không thèm giải thích, cười gian.



Trần Hải Nguyệt đần độn nhận điện thoại, không kịp thấy Quan Nhung nhìn An Linh làm khẩu hình: Lương Đông Vân.



Chưa hiểu đầu đuôi ra sao, vừa mới “Alo” một tiếng, đầu bên kia đã truyền tới giọng nói của một người khiến cô dựng tóc gáy: “Bọn em tụ họp ở chỗ nào vậy?”



Cô yếu ớt đọc địa chỉ.



“Được. Anh biết rồi,” giọng nói của Lương Đông Vân đột nhiên nhẹ bẫng, “Trần Hải Nguyệt, không nhất thiết từ chối điện thoại của anh, không tìm thấy em, anh sẽ lo.”



Cúp điện thoại, đầu vẫn còn choáng váng, Trần Hải Nguyệt trả máy lại cho Quan Nhung, cả người lâng lâng cứ như quả khinh khí cầu.



Cô…. cô thay đổi có thất thường quá không? Tự nhiên lại cảm thấy thế này… Trong lòng ngọt ngào chậm rãi tràn ra quấn quýt…



An Linh tiếp tục phân tích cho cô thế cục trước mắt.



Quan Nhung vẫn bám riết không tha chân tướng.



Cứ như câu danh ngôn vang dội kim cổ kia: Tin tao đi, mày thua rồi.



Đối mặt với phụ nữ trong tình trạng tinh thần hoảng loạn, có trêu chọc cách mấy cũng vô tác dụng.



Cuối cùng, Quan Nhung cũng chịu không nổi nữa, vỗ bàn đứng dậy: “Trần Hải Nguyệt, tao cảnh cáo mày, cái vẻ mặt cười ngây ngô kia đả kích nghiêm trọng tinh thần của tao, vì thế, tao quyết định về tìm chồng tao an ủi— Tao trịnh trọng tuyên bố, bây giờ, giải tán!”



An Linh nghiêm túc tán thành.



Vừa dứt lời liền cấp tốc thu dọn đồ đạc tính tiền chạy lấy người— phụ nữ chịu đả kích quả thật có động lực.



Trần Hải Nguyệt vẫn hoảng loạn cũng vội đuổi theo.



Vừa chạy tới cửa, giương mắt nhìn liền thấy Lương Đông Vân đứng ở bên kia đường.



Anh ta đứng đó, cao ráo tuấn dật, vừa giống như là vừa vặn đứng ở đó, lại vừa có chút tùy tiện, khẽ mỉm cười nhưng lại rất kiên định, vẫn ở đó…



Trần Hải Nguyệt trợn tròn mắt, trong đầu thoáng hiện lên ánh sáng màu trắng bạc, trước mắt như có hằng hà sa số các vì sao, sáng ngời lấp lánh khiến cho cô mê muội.



Mặc khác, hai đứa kia cơ hồ đã bị chọc mù mắt, thức thời kéo tay giúp Trần Hải Nguyệt đang thẫn thờ băng qua đường, thực hiện dịch vụ giao hàng tận nơi, chất lượng cao, còn thân thiết phất phât tay tạm biệt, vừa chuyên nghiệp vừa hiệu quả, tuyệt không để cho cô có cơ hội giãy dụa.



Lương Đông Vân gật đầu lễ độ, tỏ vẻ xin tâm lĩnh, sau này có dịp tất báo đáp.



Trần Hải Nguyệt ngơ ngác nhìn Quan Nhung và An Linh đi khuất tầm mắt, phản xạ có điều kiện đuổi theo Lương Đông Vân, nói không thèm dùng não: “Chúng ta đi đâu vậy?”



Ý cười hiện rõ trên mặt Lương Đông Vân khiến cô tự dưng muốn nuốt lưỡi.



Hắn hiển nhiên rất hài lòng với cách gọi “chúng ta”: “Lên xe, anh đưa em về nhà!”



Trần Hải Nguyệt cúi mặt, lẽo đẽo theo sau hắn.



Đang đi đang đi, Lương Đông Vân đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Em có lạnh không?”



Tuy rằng đã xế chiều, mặt trời cũng đã trốn trong mây, nhưng bây giờ cũng mới chỉ tháng mười, thật sự không đến mức để người ta phải than “Lạnh!”



Trần Hải Nguyệt vội vàng lắc đầu, thành thật trả lời: “Không lạnh.”



Lương Đông Vân dừng bước, nghiêng người nhìn cô, khẽ nhíu mày: “Em chắc không?”



“Thật mà, em không lạnh.” Cô là Peter Pan thành thật không biết dối trên gạt dưới, thật đó, thật đó.



Lương Đông Vân thở dài bất lực, không khách khí cầm lấy tay cô: “Được rồi, em không lạnh nhưng mà anh lạnh.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 21:58:05 | Xem tất
Chương 9: Rốt cuộc là vì cái gì mà phải chấp nhất….

Edit + Beta: Chuột Ngơ

***


Lương Đông Vân mở cửa ghế phụ ra, nhìn bàn tay đang vói ra cửa sau của Trần Hải Nguyệt, cười mà như không cười.

Trần Hải Nguyệt hóa đá, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.

Má ơi, áp lực lớn quá.

Một lúc lâu sau, cô vẫn là thành thành thật thật mà đút tay vào túi áo khoác, yên lặng ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, nhìn chăm chăm về phía trước.

Lương Đông Vân đứng ngoài cửa xe cúi xuống nhìn cô một lát mới vừa lòng đóng cửa ngồi vào ghế lái.

Khởi động xe, thần kinh khẩn trương nãy giờ của Trần Hải Nguyệt khẽ thả lỏng, dần dần không nhịn được nghi vấn trong bụng, quay đầu nhìn về phía anh ta.

Ồ, anh ta nhìn nghiêng rất đẹp trai.

Ánh mắt….

Aizz, không được không được, không được nhìn ánh mắt.

Tầm mắt đi xuống.

Mũi thật là thẳng, đường nét rõ ràng, cứ cho là chạm khắc cũng không sắc bén được như vậy.

Hình như vẫn là không được.

Tầm mắt đi xuống chút nữa…

Môi vậy…

Môi!

Cảnh bên chòi nghỉ mát lại xông lên óc.

Trong nháy mắt giống như có luồng điện thần bí từ trên người Lương Đông Vân theo tầm mắt của cô chạy thẳng vào tim, khiến cô đờ người, vội thu hồi tầm mắt ngồi nghiêm chỉnh.

Xong rồi, vừa rồi vốn là muốn hỏi người ta cái gì cơ mà?

Tayphải Lương Đông Vân khẽ nắm thành đấm, nhẹ nhàng áp đến bên môi, giả bộ ho lụ khụ vài tiếng, nhân lúc anh không hề phòng bị, ý cười trong nháy mắt đã dâng trào.

Như vậy là tốt lắm rồi. Trần Hải Nguyệt, bất luận bây giờ em đang nghĩ cái gì, nhưng là, em đang ở bên cạnh anh, như vậy đã là tốt lắm rồi.

Hai tay anh nắm chặt lấy tay lái, tựa như nắm chặt lấy trái tim đang loạn nhịp của mình.

Trấn định một lúc, anh mới chậm rãi mở miệng: “Có muốn đi mua sắm gì không?”

Trần Hải Nguyệt vẫn nhìn thẳng về phía trước, lắc đầu nguầy nguậy.

“Mệt à?” Anh quay đầu liếc nhìn cô một cái, vừa lòng thấy cô đang hết sức bối rối.

Cảm giác được ánh mắt người ta đang nhìn mình, cô lập tức gật đầu lia lịa.

“Vậy anh đưa em về nhà,” giọng nói của Lương Đông Vân rất dịu dàng, mang theo một chút sủng nịnh, dung túng không hề giấu giếm, “Em ở đâu?”

Trần Hải Nguyệt trên đầu toàn dấu chấm hỏi đọc địa chỉ.

Aizzz, còn nữa, anh ta làm sao mà biết số điện thoại của Quan Nhung được nhỉ?

Anh ta tốn công tốn sức tìm cô, vậy sao vẫn chưa hỏi gì?

Còn nữa, còn nữa, trong điện thoại anh ta nói: “Tìm không thấy em anh sẽ lo.”

Đúng rồi, vì sao cô lại để cho anh ta đưa cô về nhà? Hở?

Đứng ở cửa khu nhà, Trần Hải Nguyệt vội vã xách balo, cười gượng: “Cảm ơn đã đưa em về.” Không cảm kích đâu, sau này cũng đừng gặp lại.

Tất nhiên, vế sau chỉ dám nói thầm trong lòng, trăm triệu lần cũng không dám thốt ra lời.

Lương Đông Vân không nói gì.

Cô nghĩ thầm, im lặng coi như là đồng ý, nguy cơ bị loại trừ, vì thế khẽ thở phào, khoát tay, xoay người đi vào trong khu nhà, lại phát hiện anh ta chậm rãi đi theo ngay sát sườn.

Cái gì vậy? Cái gì vậy?! Cô đâu có mời anh ta lên uống trà đâu uuuuuuuuu ~!

Lại cứng ngắc rồi.

Lương Đông Vân buồn cười nhìn Trần Hải Nguyệt chân tay xoắn xít đi đến dưới lầu, một tay  nắm chặt quai đeo balo, một tay khác chần chừ nắm lấy khóa kéo, có vẻ đang do dự không biết có nên giả vờ không mang chìa khóa hay không.

Anh nhẹ giọng mở miệng: “Em ở tầng mấy?”

“7, tầng 7.” Huynh đài, huynh muốn làm gì?”

“Bên kia à?”

“…. Bên trái.” Vì sao cô lại thật thà trả lời anh ta?!

“Đi lên đi. Nghỉ ngơi cho khỏe.”

Hả?

Trần Hải Nguyệt do dự lấy chìa khóa ra, động tác hơi run rẩy mở cửa, quay đầu nhìn lại, Lương Đông Vân vẫn đứng nguyên một chỗ, không có ý muốn lên trên.

Vì thế, cô giả vờ khách khí cho có lệ, cười nói: “Phòng… hơi lộn xộn, không tiện mời anh lên đó ngồi.” Kỳ thật là vô cùng lộn xộn, làm sao mà mời khách đến được. À, không đúng không đúng, cho dù có ngăn nắp chỉn chu cũng không mời anh ta lên!

“Chúc ngủ ngon.” Lương Đông Vân cười gật đầu.

“Chúc ngủ ngon.” Cô đi vào, nói qua cửa sắt.

Nói xong cũng không quay đầu lại vọt vào thang máy.

Tận đến khi phòng bên trái lầu 7 sáng đèn, Lương Đông Vân mới xoay người rời đi.

Lúc này, Trần Hải Nguyệt đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách, nghĩ muốn nát óc vẫn chưa nghĩ ra—- mấy chuyện này là làm sao vậy?

Không nghĩ ra, không hiểu nổi, quên đi, không nghĩ nữa.

Vào phòng, đổi dép lê, bật máy tính, động tác lưu loát, hành văn liền mạch trôi chảy, nhìn là biết đây là quy trình thao tác trường kỳ kháng chiến.

Vừa mở QQ ra, khung chat của nhóm chat quen thuộc đã chớp nháy liên tục.

Hình như có câu như thế này, “Một mụ đàn bà om sòm bằng năm trăm con vịt” (?)

Cái nhóm chat “Chị em bát quái tụ họp” ấy tổng cộng chỉ có 3 thành viên, thật khéo là người nào người nấy cũng đều “om sòm”, vì thế—-

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: [nói thầm] nếu nó bị ăn sạch, bọn mình có phải chịu trách nhiệm không?

An phù sinh: Mày vội cái gì mà trách với chả nhiệm? Tất nhiên ai ăn người đó chịu.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Ha ha ha ha, không sai không sai.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Nhưng mà cũng phải nói, tao cứ lo lắng nó bị người ta hại.

An phù sinh: Mấy chuyện này, nó sẽ không để mình bị thiệt đâu.

An phù sinh: Mày đừng thấy nó cứ như bánh bao  mà nghĩ chỉ số thông minh của nó cũng nằm trên trục hoành giống mày.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Láo! Mày khinh tao à?

An phù sinh: Tuyệt đối không có.

An phù sinh: Tao chỉ khinh rẻ thôi.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Con chết tiệt, tao phỉ nhổ mày.

An phù sinh: Bổn tiểu thư nội tâm cường đại, mưa gió không sợ mà lại sợ vài giọt nước miếng của mày sao?

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: nghiêm túc đê, mày nói xem, nếu nó mà bị hại, bọn mình có đi cứu nó không?

Ta là Trần Hải Nguyệt: Rốt cuộc cũng nghe được một câu tiếng người.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: A! Mày… mày…

An phù sinh: Xem ra đã toàn thây trở về…

Ta là Trần Hải Nguyệt: Lỡ tao chỉ là xác chết sống dậy thì sao?

An phù sinh: Ack, không phải chứ? Bị ăn thật à?

Ta là Trần Hải Nguyệt:…. Điều tao muốn nói duy nhất lúc này là tao không có gì để nói cả.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Eh, tao  nói, vậy mày rốt cuộc là bị ăn hay không bị ăn?

Ta là Trần Hải Nguyệt: Tao không quen hắn…

An phù sinh: Xã nhà tao gọi rồi, lát nữa gọi điện thoại.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Không quen mới tốt, người quen lại mắc công ngại không dám xuống tay.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Hở? Gọi điện cho ai?

Ta là Trần Hải Nguyệt: Nhung Nhung, tao nghĩ nó nói là nó gọi cho tao.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: À rồi.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Mà quên, mày vẫn chưa trả lời mà, rốt cuộc là mày bị ăn hay không bị ăn?

Trần Hải Nguyệt sặc sụa, cái con này, đúng là chấp nhất, hơn nữa—-

Ta là Trần Hải Nguyệt: Quan nữ hiệp, não mày đúng là tráng kiện, vài chục năm không thay đổi, hơn nữa lại còn phẳng lì.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tôi cũng cảm thấy thế. Hơn nữa, tôi còn thấy đây chính là chỗ đáng yêu của cô ấy.

Ta là Trần Hải Nguyệt: Vương tiên sinh?

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đã lâu không gặp.

Ta là Trần Hải Nguyệt: Ack, đã lâu không gặp. Tình hình như này, tại hạ không tiện quấy rầy, nhị vị cứ tự nhiên.

Ai cũng có việc, nhanh chóng giải tán.

Trần Hải Nguyệt uống một cốc nước đầy, ngây ngẩn bò lên giường.

Mọi chuyện sao lại đến mức này? Hai người thậm chí có thể nói là không hề quen biết.

Cứ như vậy bởi một chuyện đen đủi —- một đại nam nhân như anh ta, chẳng lẽ vì muốn giữ thể diện mà bắt cô chịu trách nhiệm thật sao?

Nếu không phải thế… Thế thì cái gì là cái gì?

Tuốt tuồn tuột là vì cái gì mà phải chấp nhất như vậy?

Vì cái gì mà  phải chấp nhất?

Hả?!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 30-3-2012 22:51:02 | Xem tất
Cô Thỏ chăm chỉ đào hố nhỏ

Chỉ tiết là tôi khổ sở k thể nhảy

Nhìn cái tựa cứ ngỡ cố trang, ai dè không phải

Nể cô và cô Cút khoảng đọc TT nhanh như chóp

Bình luận

@sis Tofu: đặc ghế ngồi cho sướng  Đăng lúc 31-3-2012 12:42 PM
sao ko hố nào thiếu vắng tên em vậy ^^"  Đăng lúc 31-3-2012 10:05 AM
Hố hố, có thời gian thì dẫu chưa hoàn hay hoàn j cũng nhảy hết :|  Đăng lúc 30-3-2012 10:55 PM
hoàn rồi cô hẵng nhảy ^^  Đăng lúc 30-3-2012 10:55 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 22:51:58 | Xem tất
Chương 10: Trọng điểm là gì?

Edit + Beta: Chuột Ngơ

***


Trần Hải Nguyệt tắm rửa xong đi ra, thuận tay cầm di động xem giờ, phát hiện có 3 cuộc gọi nhỡ.

Đầu tiên là của An Linh.

Sau đó là của Lương Đông Vân.

Sau đó nữa cũng là của Lương Đông Vân.

Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng làm dấu chữ thập, cầm điện thoại trong tay trong lòng mặc niệm, thật sự xin lỗi anh – Lương Đông Vân, cái này, cái này phải có thứ tự lớn bé trước sau, đúng không? Ha ha, Ha ha… Thật có lỗi, thật có lỗi.

Sám hối xong, thổi bay cái chột dạ khó hiểu, cô nhanh chóng gọi lại cho An Linh.

“Có chuyện gì vậy?” Trần Hải Nguyệt kẹp điện thoại trên bả vai, rảnh tay thoa kem dưỡng da.

An Linh cười khẽ: “Câu đó tao hỏi mới đúng.”

Trần Hải Nguyệt cũng cười: “Cũng đúng, Aizzz, mày nói xem mấy chuyện này là như thế nào?”

“Nói nói nói. Chị em giúp mày tham mưu.”

“Ờ thì, mày nói xem vì sao hắn biết điện thoại Quan Nhung?”

“Con heo! Lớp trưởng có thể liên lạc với hắn, tất nhiên hắn cũng có thể liên lạc lại với lớp trưởng.”

“A.. Ra thế.” Trần Hải Nguyệt gật đầu làm cho di động trượt xuống, vội vươn tay ra điều chỉnh lại, “Cũng đúng. Eh, mày có thấy đầu óc tao càng lúc càng khó sử dụng không.”

“Công việc của mày có cần dùng đến trí tuệ gì đâu, mày đó, cứ như thế chẳng mấy chốc mà đần độn.”

“A a a, không được kỳ thị nghề nghiệp của tao!” Trần Hải Nguyệt kháng nghị.

“Tao sai, tao sai, chuyển chuyển, tiếp tục chủ đề hôm nay đi.”

Trần Hải Nguyệt cầm lọ kem dưỡng da lên: “Là thế này, Á, sao cái nắp chặt quá? [Một đoạn cấu véo hì hục]… Tiếp tục, tiếp tục… À, vừa nói đến đâu ấy nhỉ?”

“Tao cũng quên rồi.”

“Ack.. Quên đi. Đúng rồi, vì sao hắn lại cố tình xin điện thoại của Quan Nhung? Vì sao không xin số của mày?” nghi hoặc-ing. Anh ta với Quan Nhung cũng có thân quen hơn là mấy đâu.

“Nói mày ngu cấm có sai mà— nhìn tao so với Quan Nhung, đứa  nào trông dễ moi thông tin hơn?”

Trần Hải Nguyệt nháy mắt thông suốt: “Đúng đúng.” Hình tượng công chúng của An Linh vẫn là dã man tàn bạo phi thường gian trá.

“Mày lăn tăn mấy chuyện vô dụng này làm gì? Nói mày bao nhiêu lần rồi,   nhìn vấn đề là phải bắt ngay trọng điểm, nhớ chưa? Trọng điểm!”

Hử, giống như bị khinh bỉ?

Trần Hải Nguyệt vò đầu: “Cơ mà, trọng điểm là cái gì? A a a, đừng tức giận, đừng tức giận… Là, tao bây giờ nghĩ mãi không ra, không biết hôm nay hắn tìm tao làm gì nữa.”

“Hắn không nói gì với mày à?”

“Vấn đề ở đó đó, hắn chẳng nói cái gì cả.” Cô không biết ngoài thở dài còn phải làm sao nữa, “Chỉ đưa tao đến dưới lầu. Hết.”

An Linh ở đầu bên kia im lặng một lát mới nói: “… Cũng không phải là không thể, có lẽ, hắn chỉ muốn biết mày ở đâu thôi.”

“Eh, hắn tìm tao nửa ngày chi đề nghiên cứu địa hình thôi à?” Trần Hải Nguyệt vô cùng buồn bực.

“Mặc kệ hắn! Bây giờ là trọng điểm đây này, mày cảm thấy như thế nào?”

Cô kêu trời một tiếng nằm dài lên giường: “Chị hai à, em rối tung rối bời như thế này còn cảm thấy được cái gì ~! Chị nói, hai người chẳng liên quan gì tới nhau, tự nhiên lại thành như thế này? A a a a a a, chết không siêu thoát!”

“Trần Hải Nguyệt, mày diễn kịch quê cha đất tổ à?” An Linh giễu cợt, “Đừng nghĩ nhiều vô ích. Mày chỉ cần nghĩ, mày có thể tiếp nhận hắn hay không? Nếu cảm thấy được thì được, còn không thì làm bạn bè trước đã.”

Hử… Làm bạn bè trước? Không thể nào! Hắn, hắn, hắn.. đảo lộn hết cả trật tự rồi!

Làm gì có người nào… thất… thất thân trước rồi mới làm bạn bè không?!

“Quên đi, mày cứ từ từ mà nghĩ,” An Linh cũng biết cô đầu óc chậm chạp, hơn nữa loại chuyện này, người bên ngoài có nhiều lời cũng chẳng làm được gì, “Cúp nhé, có việc gì gọi điện cho tao.”

“Ừ.”

Cúp máy, Trần Hải Nguyệt nằm trên giường ngẩn người nhìn trần nhà.

Cảm thấy, cảm thấy… Phải cùng Lương Đông Vân nói cho rõ ràng. Nhất định!

Tuy rằng chính cô cũng không biết là vì cái gì, nhưng là ít nhất cũng phải nói cho anh ta, hôm đó… kỳ thật là… cô nắm tay nhầm người.

Nếu không nói ra, nếu không nói ra—-

Làm sao sau này có thể ở chung với nhau lâu dài được?

Ack? Sau này?! Ở chung lâu dài?!

Trần Hải Nguyệt bị ý nghĩ của mình dọa sợ tới mức ngồi bật dậy.

Tiếng chuông di động đột ngột cắt ngang suy nghĩ của cô, chưa kịp nhìn xem ai gọi đã luống cuống nghe máy.

“Ngủ rồi à?”

Mẹ ơi, sợ chết mất.

Tâm can nhỏ của Trần Hải Nguyệt run rẩy, lắc đầu quầy quậy: “Không, ngại quá, mới rồi gọi điện cho An Linh, còn chưa kịp gọi lại cho anh…”

“Không có gì.”

Tẻ ngắt.

Trần Hải Nguyệt không quen mấy kiểu nói chuyện nhạt nhẽo như này, phản xạ có điều kiện, nhẹ giọng hỏi: “Anh về đến nhà chưa?”

“Vừa mới về.” Giọng nói của Lương Đông Vân có chút vui mừng, “Sao vẫn chưa ngủ?”

“Thì vừa mới nói chuyện với An Linh, chưa ngủ được.” Trần Hải Nguyệt chui vào trong chăn.

Anh ta hình như rất cao hứng? Mình vừa mới nói cái gì mà anh ta vui mừng thế?

“Vẫn còn chuyện để nói sao, ban ngày vừa mới gặp mặt cơ mà.”

“Nếu không thế thì sao lại gọi là bạn thân chứ,” nói đến hai đứa này, Trần Hải Nguyệt không nhịn được bắt đầu mở loa, “Hồi trước ở trường, em với hai đứa nó có thể nằm nói chuyện đến sáng! Hừ.”

“Cái gì? Nhiều vậy? Nói những chuyện gì thế?”

“Tám linh tinh thôi, hắc hắc hắc, cao thấp năm nghìn năm, tung hoành mấy vạn tái—- ———–tất nhiên không nói tới, ha ha ha… Chỉ là mấy chuyện vụn vặt, hoặc ai đó có chuyện gì không vui thì nói ra để mọi người chia sẻ…”

Thế là xong, tình hình hoàn toàn mất kiểm soát, con người ba hoa của Trần Hải Nguyệt được phóng thích hoàn toàn không bắt về được.

Hai người cứ như vậy tán gẫu không biết trời trăng đất giời.

Có lúc cùng nói về mấy chuyện hồi trung học mà cả hai đều biết, rồi lại trao đổi mấy cái bí mật bát quái mà bây giờ nói ra không còn ảnh hưởng gì; có lúc lại kể chuyện vui hồi đại học—— đương nhiên, người nói chính là Trần Hải Nguyệt, Lương Đông Vân ngồi nghe rất hứng thú, thỉnh thoảng nói vài câu, sau đó khéo léo dẫn dắt đề tài cho cô tiếp tục nói.

Đợi đến khi điện thoại của Trần Hải Nguyệt báo hết pin, nhìn đồng hồ, thế mà đã gần hai giờ sáng rồi, không khỏi ngẩn ngơ: “Ủa, hai giờ rồi.. Ack, ngày mai anh còn phải đi làm nữa mà?”

“Không phải em cũng vậy sao.”

Cô nghe nhầm phải không? Chắc chắn vậy rồi. Bằng không tại sao lại nghe giọng Lương Đông Vân như là làm nũng vậy?

“Hắc hắc hắc, thế thì….. thôi nhé?” Aizz, xem ra tình hình càng ngày càng phức tạp.

“…. Chúc ngủ ngon.”

“A, phải là sớm ngủ ngon mới đúng,” Giọng điệu Trần Hải Nguyệt có phần vui vẻ đến luống cuống, “Em cúp máy đây, Bye.”

Không đợi anh ta trả lời, vội vã cúp máy.

Cắm sạc pin, kiểm tra lại lần nữa đồng hồ báo thức, Trần Hải Nguyệt mới đi ngủ.

Vừa nhắm mắt lại, lập tức kinh hoàng mở ra—-

Anh ta liệu có thấy cô rất lắm chuyện không?

Có cảm thấy cô nói nhiều như vậy rất phiền không?

Aizz, không phải, quan trong là, chuyện kia—- a, cái chuyện bắt buộc phải làm— cô vẫn chưa nói ra miệng ~~!

A a a a a a, phiền quá.

Quên đi, không nghĩ nữa, ngủ ngủ.

Trần Hải Nguyệt đếm nhịp tim bối rối của chính mình, chậm rãi ngủ.

**

Lương Đông Vân đặt di động xuống, mở cửa sổ ra nghe tiếng côn trùng bên ngoài kêu vang, cảm thấy vô cùng dễ nghe.

Mang theo nụ cười có phần hoảng hốt, anh thấy như được trở về rừng cây nhỏ trong trường trung học, nhắm mắt lại, bên tai lại vang lên giọng nói trong veo—-

…. Có vài người, có vài việc, làm sao cậu có thể xác định, chờ đợi lâu thì sẽ nhất định là của cậu?

Anh mở mắt nhìn ánh đèn đường ấm áp dịu dàng tỏa ra dưới lầu, đôi mắt kia trong bóng đêm cũng ấm áp sáng ngời, bên môi nở nụ cười thoải mãn, lại toát ra ý vị thanh nhã nhàn nhạt.

Có vài người, có vài việc, chờ đợi lâu cũng không nhất định là của mình. Nhưng mà, Trần Hải Nguyệt, em có tin không, “Không nhất định” Cũng có nghĩa là có thể—-

Anh đã chờ rồi, vì thế mới có thể là của anh.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 23:04:40 | Xem tất
Chương 11: Thất nghiệp…

Edit + Beta: Chuột Ngơ

**




Buổi sáng chín giờ rưỡi, tất cả mọi người đều ngồi trước bàn hội nghị chờ Boss đại giá.



Chị Trương lại gần Trần Hải Nguyệt thấp giọng hỏi: “Tiểu Trần, buổi sáng sếp đến văn phòng thái độ như thế nào?”



Bí mật công việc, bí mật công việc, dễ dàng nhận ra được không khí có phần ngưng trọng khác thường.

Trần Hải Nguyệt suy nghĩ một chút, thái độ của sếp lúc đó…



“Bí hiểm.”



Trần Hải Nguyệt vừa dứt lời, quản lý nghiệp vụ bước hụt một cái, đập mặt xuống bàn: “Xong rồi xong rồi, sắp nổi giông  rồi.”



Công ty quảng cáo nhỏ này toàn bộ nhân viên không quá hai mươi người, trên thực tế cũng chẳng có gì để mà bí mật.



Tình hình kinh doanh càng ngày càng thê thảm, tuy mọi người ai cũng cố gắng, nhưng sự thật thì rất tàn khốc, thành công cũng bao gồm nhiều yếu tố, một lần rồi hai lần đều tay không đi về khiến mọi người đều cảm thấy rất uể oải, chán chường.



Xét theo tình thế trước mắt, trường hợp xấu nhất, đại khái, cũng, chỉ, là—–



Giảm biên chế.



Hiểu rõ điều đó, lúc sếp đẩy cửa bước vào, mặt xám như tro ngồi xuống ghế, trong lòng tất cả mọi người đều âm thầm cầu nguyện.



Cái đám mây đen xui xẻo kia, cầu xin mày ngàn vạn lần đừng rơi trúng đầu tao, A di đà phật.



Sếp ngồi xuống, uống một hớp nước, hắng giọng vài tiếng, chậm rãi mở miệng: “Hôm nay triệu tập mọi người đến đây, chủ yếu là muốn tuyên bố một sự kiện.”



Sếp ơi sếp à, chúng em xin sếp! Sếp ho một tiếng cả lũ bọn em sắp tắt thở rồi.



A di đà phật, chư thần phù hộ, ngàn vạn lần đừng là ta!



“Cảm ơn các vị nhiều năm qua đã giúp đỡ, có thể cùng làm việc với các vị, tôi thực sự cảm thấy rất vui mừng, thật lòng mà nói,” Sếp dừng lại một chút, “Các vấn đề khác tôi cũng không cần phải nói nhiều, hiện tại công ty như thế nào mọi người đều biết rõ. Mọi người, là tại tôi không có năng lực mới dẫn đến ngày hôm nay. Hôm nay nội dung cuộc họp chính là, bởi vì công ty kinh doanh không tốt, tôi đã quyết định giải thể. Xin lỗi mọi người, về sau mỗi người đành phải tự lo tiền đồ cho mình. Chúc mọi người sự nghiệp thuận lợi, tốt nhất không nên gặp phải lãnh đạo thiếu năng lực như tôi.”



Sếp nói xong, cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài, để lại phòng họp  lặng ngắt như tờ.



Thất nghiệp, mọi người đều thất nghiệp mới thật sự là thất nghiệp.



A di đà phật, hóa ra không phải giông —-



Mà là… Lốc-vòi-rồng ~!



“Cho nên, thế là, tao thất nghiệp rồi.” Trần Hải Nguyệt thở dài, cuộn người trên ghế salon mềm mại nhà Quan Nhung.



Quan Nhung bưng một đĩa trái cây ra, lấy một miếng dưa Ha-mi, cắn một cái mới gật gật đầu: “Ừ.”



Trần Hải Nguyệt nằm bất động, thuận tay cũng cầm một miếng dưa ăn: “Tao nói, phản ứng của mày hình như bình thản quá đáng đi.”



“Còn phải phản ứng làm sao,” Nó phi miếng vỏ một phát trúng ngay thùng rác, “Thất nghiệp thôi mà, có cần phải thế không?”



Trần Hải Nguyệt ngồi dậy, vứt miếng vỏ, lấy một tờ giấy ăn lau tay: “Quên đi, bà nội trợ như mày, vừa tốt nghiệp ra trường còn chưa công tác lấy một ngày, tất nhiên không hiểu được dân thường như tụi tao vất vả thăng tiến ra sao.”



“Tao thèm vào,” Quan Nhung nổi giận, áp cô vào sofa, hung tợn cảnh cáo, “Lúc mày nói ba chữ “Bà nội trợ”, có phải mày đang đứng trên cao nhìn xuống khinh bỉ không?”



Trần Hải Nguyệt giơ tay qua đầu, xin đình chiến.



Cô thật là thức thời.



Đùa à, Quan Nhung từ nhỏ giỏi nhất là mấy môn vận động, hồi trước nó tập võ chơi chơi, không phải dân chuyên nghiệp mà cũng lấy được giấy chứng nhận vận động viên cấp quốc gia cơ mà!



Quan Nhung vừa lòng buông cô ra: “Aizz, nói thật, mày tính thế nào?”



“Tao tính thế nào được nữa, tìm công việc khác thôi.” Trần Hải Nguyệt ngồi xuống, sửa sang lại quần áo đầu tóc.



Quan Nhung đặt mông ngồi xuống cạnh cô: “Vậy mày nói cho Lương Đông Vân chưa?”



Trần Hải Nguyệt ngồi nhích ra xa: “Việc chi tao phải nói cho hắn?”



Quan Nhung cười huých bả vai cô một cái: “Hắc hắc hắc hắc hắc hắc”



“Hắc hắc cái con khỉ! Có nước không? Tao khát.” Trần Hải Nguyệt giả bộ đứng lên đi tìm cái chén.



“Mày khẩn trương cái gì hở? Hắc hắc.”



“Tao không khẩn trương!” Trần Hải Nguyệt trừng mắt nhìn nó, tỏ vẻ quang minh chính đại.



“Vậy làm chi mà mày không dám nói cho hắn?”



“Sao tao không dám?” Trần Hải Nguyệt vọt tới trước mặt Quan Nhung, chỉ vào mũi, “Mắc chi mà tao không dám? Chẳng qua mấy hôm nay hắn đi công tác, có gặp mặt đâu mà tao nói?”



Quan Nhung cười ha hả: “Không gặp mặt thì không nói được chắc? Đừng bảo với tao hắn không gọi điện cho mày.”



Thực tế là, hôm nào cũng gọi.



Trần Hải Nguyệt nản, ngồi xếp bằng dưới đất, bóp bóp cẳng chân: “Cũng không quen thân lắm… Mấy chuyện này…. Cần gì phải nói…”



“Thôi mày! Tao còn không biết mày sao! Thất nghiệp nó thuộc về đề tài an toàn rồi, nói chuyện phiếm với người không quen, mày không nói mới là lạ,” Quan Nhung rung đùi đắc ý, “Mày chơi với bọn tao có phải ngày một ngày hai đâu… Mày với Lương Đông Vân không quen à? Tưởng tao ngu lắm sao?”



Chậc, không phải trước nay Quan Nhung nó ngu si tứ chi phát triển sao? Còn thiếu mỗi cái đuôi vẫy qua vẫy lại.



Cái gì chứ!



Trần Hải Nguyệt bấn.



Trước mặt An Linh, mặc quần áo như “truổng cời” cũng quen rồi, bây giờ ngay cả Quan Nhung cũng nhìn ra được, sống không nổi nữa!



Ở nhà Quan Nhung ăn cơm chiều xong, không muốn quấy rầy thế giới hai người của nhà người ta, Trần Hải Nguyệt vội cáo từ rời đi.



Vẫn còn sớm, sắc trời mới chỉ xâm xẩm tối, Trần Hải Nguyệt quyết định đi dạo một chút rồi mới về nhà.



Đang đi, tiếng chuông di động vui vẻ vang lên.



Nửa phần là Lương Đông Vân.



Cô mỉm cười, lấy di động ra, thế nhưng lại là một dãy số lạ.



Cô nghi ngờ nghe máy: “Alo?”



“Là Trần Hải Nguyệt phải không?”



“Đúng vậy. Cho hỏi anh là?”



“Tôi là Trịnh Phi. Bây giờ cô đang bận sao?”



Hả! Trịnh Phi? Cái gì thế này?



“Ack, không bận.”



“Vậy có tiện gặp không?”







**



Lúc này, trên QQ, nhóm chat “Chị em bát quái” không ngừng nhấp nháy.



An phù sinh: Tin hot, tin hot, Trịnh Phi tìm tao hỏi số điện thoại Trần Hải Nguyệt!



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Cái gì? Có chuyện gì vậy?



An phù sinh: Không biết không biết. Bây giờ Lương Đông Vân phải làm sao  ~!



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Vừa mới JQ thâm như biển, bây giờ lại như người qua đường ~!



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đột nhiên tao thấy thương Lương Đông Vân, tự nhiên lại làm vật hy sinh. Thế sự vô thường! Aizzz.. ai mà biết.



An phù sinh: Tao không biết đâu…



Một kiếp phù du, như người uống nước…..

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 23:07:41 | Xem tất
Chương 12: Trêu chọc trong truyền thuyết….

Edit + Beta: Chuột Ngơ

***


Ngồi trong quán café, Trần Hải Nguyệt hơi mất bình tĩnh, ngơ ngác nhìn Trịnh Phi ngồi đối diện.

Người này… Ack, bây giờ lại ngồi trước mặt cô, cứ như đang nằm mơ.

Rốt cuộc thì là chuyện gì đây ~?

Trịnh Phi mở miệng phá tan im lặng: “Anh đã gọi điện thoại báo trước rồi cơ mà, sao nhìn em cứ như gặp chuyện gì ngoài ý muốn vậy?”

“Ha ha, không phải,” Trần Hải Nguyệt xấu hổ cụp mắt xuống, bưng cái chén lên nhấp một ngụm, “Chỉ là không nghĩ ra anh tìm em có việc gì thôi.”

“Không có việc gì không thể tìm em sao? Bạn bè cũ ôn chuyện không được à?” Trịnh Phi mặt không đổi sắc, vẫn nhìn cô nói.

Trần Hải Nguyệt nhìn xuống, ấp chiếc chén ấm áp ở trong tay: “Đừng đùa mà, có chuyện gì anh cứ nói thẳng.”

Anh ta với cô có chuyện gì cũ mà ôn. Bạn bè cũ? Hở, cái này cũng dám nói sao.

Trịnh Phi nói: “Đúng là có chút công việc, nhưng mà hôm nay đến đây nói chuyện này với tư cách cá nhân.”

“Hơ, thế này nghe còn thấy nghiêm túc một chút.” Trần Hải Nguyệt buông cái chén ra, giả vờ chỉnh lại tư thế ngồi.

Anh ta cười: “Thôi vậy, nói chuyện nghiêm chỉnh,  em có biết “Nhất chi vân” không?”

Trần Hải Nguyệt gật gật đầu: “Biết.  Công ty cũ của em ngày trước cũng từng muốn thực hiện dự án quảng cáo của bọn họ, nhưng mà không được.”

“Nhất chi vân” là công ty mỹ phẩm nổi tiếng trong nước, lập công ty, xây dựng nhà máy sản xuất, trung tâm nghiên cứu riêng, tuy nhiên trước mắt thị phần đang bị giảm.

“Bây giờ “Nhất chi vân” ủy thác cho anh tìm một biên tập xuất bản, anh thấy em rất thích hợp.”

Trần Hải Nguyệt cười hì hì nhìn anh ta: “Anh cứ đùa. Đường đường là cố vấn cấp cao làm sao có chuyện thân chinh đi tìm một chức biên tập quèn? Phải tốn bao nhiêu tiền mới mời được anh đại giá chứ!”

Trịnh Phi làm bộ vái cô một cái: “Em cũng đừng tâng bốc anh. Đã nói với em là lấy tư cách cá nhân nói chuyện mà, bên kia cũng là lén nhờ làm hộ thôi. Chuyện cá nhân, chuyện cá nhân.”

“Oh, là thật ạ.” Lúc này mới thông suốt.

“Em cũng nghe qua tin tức về công ty này rồi, đại khái trước mắt bọn họ muốn tạo dựng thương hiệu,” Trịnh Phi bưng cái chén lên, “Cho nên rất coi trọng hình ảnh, mà lại cũng đang gấp. Xuất bản tạp chí là để thử nghiệm.”

“Ha ha, nhưng mà, tại sao anh lại nghĩ em thích hợp được chứ? Hồi trước thì có học tiếng Trung chuyên ngành thật, nhưng mà từ lúc tốt nghiệp đến giờ vẫn chỉ làm trợ lý hành chính….” Trần Hải Nguyệt mơ hồ.

Trịnh Phi nghe vậy cười, mỉm cười rất chân thành: “Anh chỉ tiếc tài năng thiên phú của em bị mai một thôi.”

Tiếc? Cái từ này… nghe thật… Vi diệu?

Trần Hải Nguyệt cúi đầu, cầm cái chén lên.

Trong khi cô vẫn còn sửng sốt, Trịnh Phi đã lấy trong cặp ra một xấp giấy đặt lên trên bàn, đẩy qua trước mặt cô—-

“Còn nhớ cái này chứ?  “Bát quái đến đây”, tạp chí mà tất cả nữ sinh năm đó đều chờ mong hàng tháng.”

“Ô, sao anh còn giữ được cái này! Không nhắc tới cũng quên mất.” Trần Hải Nguyệt sung sướng cầm cuốn tạp chí nhỏ viết tay kia lên.

Tiêu đề báo viết bằng chữ mỹ thuật tô màu rực rỡ, Bát quái đến đây…

Chủ biên: Trần Hải Nguyệt.

Viết: An Linh

Tranh minh họa cùng thiết kế mỹ thuật: Vương Ti Nhã.

“Bát quái đến đây” là cuốn tạp chí mà bọn cô làm hồi lên năm hai trung học, chủ yếu lưu hành trong ban sáu, thỉnh thoảng cũng chia sẻ cho mấy đứa lớp khác có quen biết, vừa không ảnh hưởng gì, vừa rất vui vẻ. Lúc ấy mỗi khi có tập mới “xuất bản”, nữ sinh ban sáu lại giống như ngày Tết đi chia thịt, tranh nhau truyền đọc, hết sức sôi nổi.

“Ha ha ha, hồi đó thật là vui,” Trần Hải Nguyệt cười đến lảo đảo, “A, đúng rồi, nói lại nhớ, hai năm đó còn thu thập được nhiều chuyện để tám lắm nhưng mà không được làm.”

Trịnh Phi cười mà như không cười: “Xem ra em vẫn còn đạo đức nghề nghiệp lắm.”

Trần Hải Nguyệt ngồi xem chồng báo trước mặt, cảm giác như những chuyện trước kia lại ùa về.

Trịnh Phi thấy vậy, cẩn thận đưa danh thiếp của mình ra: “Em không cần trả lời ngay, cứ từ từ mà nghĩ. Khi nào quyết định rồi thì gọi cho anh.”

“Chị em bát quái tụ tập”——

Ta là Trần Hải Nguyệt: Không ngờ nhiều năm như vậy rồi còn có thể thấy “Bát quái đến đây” của chúng ta, cứ như con mình bị thất lạc nhiều năm ấy, nhớ quá.

An phù sinh: Thất lạc nhiều năm không thèm gặp mà mày còn bảo nhớ quá. Hứ, đứa bé này chắc chắn không phải mày sinh ra.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Bây giờ Vương Ti Nhã đang làm gì rồi?

Ta là Trần Hải Nguyệt: Người ta giờ làm họa sĩ vẽ tranh minh họa nổi tiếng rồi mày.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Nhân tài ~.

An phù sinh: Chuyển chủ đề, chuyển chủ đề.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: À đúng, Trần Hải Nguyệt, mày có định đi Nhất chi vân làm không?

Ta là Trần Hải Nguyệt: Ừ, bấn loạn – ing, tao đang phải nghiên cứu đã.

An phù sinh: Trần Hải Nguyệt, mày có nghĩ tới một vấn đề không?

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Trọng điểm tới rồi đây ~~.

Ta là Trần Hải Nguyệt: Trọng điểm tới rồi. Mời nói.

Ta là Trần Hải Nguyệt: Nhung Nhung, đến đây, bắt tay.

An phù sinh: Mày có nghĩ vì sao Trịnh Phi tới bây giờ vẫn còn giữ mấy cuốn đó không?

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Bắt tay. Ăn ý ghê ~.

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Trọng điểm này nghiêm trọng-ing…

Trần Hải Nguyệt nghiêng đầu nhìn thoáng qua xấp tạp chí, tự nhiên hơi chột dạ, không muốn nghĩ đến cái mà An Linh đang ám chỉ—-

Ta là Trần Hải Nguyệt: Trong lòng ai mà chẳng có bát quái! Chúng ta là Bát quái đến đây, là bát quái máy bay chiến đấu, người gặp người thích, xe gặp xe chở, bia thấy bia bật nắp ~..

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Hay là…. Hắn, hắn yêu-thầm-Trần-Hải-Nguyệt?!

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Aizzz, sao bọn mày im vậy?

Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Eh, không phải cả hai đứa mày đều bị mất mạng đó chứ.

Quan Nhung  hoàn toàn không biết mình đã nhanh mồm nhanh miệng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nội tâm Trần Hải Nguyệt bị gió thổi tung, tận đến lúc nghe điện thoại của Lương Đông Vân vẫn chưa kịp khôi phục tinh thần.

Qua điện thoại, Lương Đông Vân cảm thấy được sự thấp thỏm của cô: “Mệt à?”

“Ha ha, không có gì, làm sao,” Đã thất nghiệp rồi còn mệt cái gì nữa, Trần Hải Nguyệt cố gắng định thần, “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”

“Thì nói mãi không thấy em trả lời….”

Trần Hải Nguyệt không biết vì sao, tự nhiên thấy chột dạ, do dự một chút cuối cùng chọn một đề tài an toàn: “Ack, có chuyện này, vẫn là nói cho anh biết.”

A, chán quá. Sao mà cả ngày nhiều chuyện như vậy! Thật là phiền.

“Ừm.”

Trần Hải Nguyệt không nhìn thấy bàn tay Lương Đông Vân đột nhiên nắm chặt điện thoại, mỗi ngón tay thon dài đều khẽ run.

Trần Hải Nguyệt nhức đầu, nhỏ giọng: “Em thất nghiệp rồi.”

“À, hóa ra là như vậy. Em có dự định gì chưa?”

Trần Hải Nguyệt trêu chọc: “Còn định gì nữa? Tìm việc. Nhưng mà hiện tại tìm công việc thích hợp còn khó hơn tìm đàn ông —- chắc giờ em kiếm ai góp gạo thổi cơm chung, lập gia đình thôi.”

“Ừ, vậy chừng nào muốn kết hôn thì báo cho anh biết một tiếng nhé,” giọng nói của Lương Đông Vân vẫn còn chút run rẩy, “Căn bản, anh cưới em, hoặc là em cưới anh, mấy cái này không thành vấn đề.”

Trần Hải Nguyệt không cảm nhận được sự run rẩy kia, chỉ cảm thấy cứ như trong tiểu thuyết kiếm hiệp vậy, một nhát tóe máu—-

Cho nên, đây là trêu chọc trong truyền thuyết phải không?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 23:08:53 | Xem tất
Chương 13: Phỏng vấn…


Thất nghiệp thật đúng là sa đọa, Trần Hải Nguyệt tỉnh dậy, cầm di động lên nhìn giờ, đã là mười hai giờ trưa…



Lăn lộn mãi mới ra khỏi giường, rửa mặt chải đầu, kiếm gì đó ăn.



Xong xuôi lại ngồi vào máy tính, lúc bật máy lại nhìn thấy xấp báo viết tay đặt trên bàn, nghĩ ngợi một lúc, vừa đăng nhập QQ vừa gọi điện thoại cho Trịnh Phi.

“Xin chào, em là Trần Hải Nguyệt.”



“Ừm, anh biết rồi,” Trịnh Phi cười khẽ, “Nghĩ sao rồi?”



Người này giả vờ ngốc à? Nghĩ chưa xong gọi điện thoại cho hắn làm chi?



Trần Hải Nguyệt nhăn múi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng lễ phép: “Dạ, em muốn hỏi một chút, nếu qua được phỏng vấn, có phải đi làm ngay không ạ?”



“Sao vậy? Muốn nghỉ ngơi ít hôm sao?”



“Đúng vậy. Em vừa tốt nghiệp đã đi làm, anh cũng biết đấy, công ty nhỏ, không có kỳ nghỉ đông, ba năm rồi em cũng chưa được nghỉ phép…. Có thể nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một chút thì tốt quá…” Eh, nói như vậy có bị người ta cho là được voi đòi tiên không?



“Thế này đi, em cứ đi phỏng vấn, về phần kéo dài thời gian nhận công việc, anh giúp em tìm cách.”



Trần Hải Nguyệt cười rạng rỡ: “Huynh đài, huynh thật là trượng nghĩa! Cảm ơn ~.”



“Ha ha, Trần Hải Nguyệt, em thật đúng là…” Trịnh Phi bật cười, “Chiều nay em có thể đi được không? Anh giúp em hẹn thời gian.”



Trần Hải Nguyệt nghĩ nhanh, ước chừng một lúc rồi đáp: “Nếu mà được thì trước ba rưỡi ạ.”



“Được, anh gọi điện thoại đây. Nhớ cảm ơn anh nhé.”



“Nhờ có ngài đại giá, thề sẽ kết cỏ ngậm vành cho Bá Lạc,” Trần Hải Nguyệt vỗ vỗ ngực, nghĩ lại đối phương không nhìn thấy được, “Ăn chỗ nào tùy anh chọn, chỉ cần anh chỉ, có phải vay tiền em cũng trả.”



[Bá Lạc: người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài, "Bá Lạc" không những chỉ cá nhân mà còn có thể dùng để chỉ tập thể]



Xong rồi, thói quen ăn vào máu, phản xạ có điều kiện ~…



“Rồi, câu này anh nhớ kỹ.” Trịnh Phi hài lòng cúp máy.



Giải quyết xong một đống tâm sự, Trần Hải Nguyệt cũng đặt di động xuống, nhìn thấy vẫn còn chút thời gian, thuận tay nhảy vào cái phòng nhiều chuyện kia—-



Ta là Trần Hải Nguyệt: Gọi Nhung Nhung, gọi Nhung Nhung…



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao đây, tao đây.



Ta là Trần Hải Nguyệt: Muốn đi du lịch không?



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: *Chấm mắt*, được mang người nhà không?



Ta là Trần Hải Nguyệt: Có thể mang người nhà, có thể mang người nhà.



An phù sinh: Hai con ranh! Dám rủ nhau đi chơi, định không cho tao đi à?



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Eh! Không phải mày đang offline sao?



An phù sinh: Mày có từng nghe QQ có chức năng “Invisible” không hử.”



Ta là Trần Hải Nguyệt: Khi nào công ty mày nhân tính hóa vậy, đi làm cũng cho lên QQ à?



An phù sinh: Ai bảo người ta cho, bổn tiểu thư giai cấp đặc quyền.



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao nhổ, mày đầu sắt à? Làm công nhà nước thì hay lắm đấy.



An phù sinh: Mày xúc động cái củ cải, chuyên trách bà trẻ thì giỏi lắm à?



Ta là Trần Hải Nguyệt: Đối với tình hình này, thân là con của nhân dân, tao cũng phải nói, bọn mày từ từ tán gẫu, trong nhà có việc, tạm biệt!



An phù sinh: *Giữ chặt*, định đi đâu chơi?



Ta là Trần Hải Nguyệt: Hồ Lô Cô mày thấy sao?



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Nhiệt liệt đồng ý.



An phù sinh: Tao muốn đi, tính cho tao hai người.



Ta là Trần Hải Nguyệt: Cái gì, bọn mày đều mang người nhà đi à? Định đả kích tao cô đơn sao, kháng nghị!!!!



An phù sinh: Nhân thể tránh mùa du lịch thôi mà, tao với Triệu tiên sinh nhà tao lâu rồi không đi ra ngoài chơi.



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Cuộc đời bà nội trợ của tao vô cùng chua xót, cho tao đưa người nhà đi nha.



Ta là Trần Hải Nguyệt: Tao trân trọng tính mệnh, vợ chồng rời xa núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này còn gặp lại!



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Mày dám! Không cho bọn tao giết! Có phải muốn bức tao thể hiện giấy chứng nhận vận động viên của tao không? Hở?



An phù sinh: Đừng nhá, ba đứa lâu không đi chơi chung rồi. Đừng có làm mất hứng.



An phù sinh: Nếu mày cảm thấy bất bình thì mời bạn mày đi cùng là được.



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Cũng phải, Trịnh Phi hoặc là Lương Đông Vân, mày chọn một người dẫn đi.



An phù sinh: Ha ha ha, Nhung Nhung, tao thích mày. Tao cũng đang định nói.



Ta là Trần Hải Nguyệt: —! Tao có việc phải ra ngoài, cáo từ.



An phù sinh: *Giữ chặt, giữ chặt*, đừng ép Nhung Nhung lôi giấy chứng nhận vận động viên của nó ra. Nói đến vấn đề mấu chốt mày lại bỏ chạy.



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đúng đó, đúng đó, quyết định rồi, tất cả mọi người phải mời bạn đicùng, mày chọn rồi nói cho bọn tao biết nha, hia hia hia.”



Ta là Trần Hải Nguyệt: —-! Tao thực sự, thực sự là phải đi phỏng vấn.



An phù sinh: Quyết định tới Nhất Chi Vân làm à?



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Được rồi, cho mày đi chuyện chính sự, nhưng nhớ lo chuyện nhị sự luôn nha~ !



Ta là Trần Hải Nguyệt: Nhị sự cái gì?



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Không phải giả vờ, chuyện rủ ai đi cùng đó. Nhất định phải có người đi kèm, nhất định! *Cười gian-ing*.





An phù sinh: Trịnh Phi or Lương Đông Vân. Trần Hải Nguyệt, cảnh cáo mày, đừng làm tao mất hứng. *Cười lạnh-ing*.



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao đặt 5 mao tiền là Trịnh Phi.



An phù sinh: tao đặt một khối 2, Lương Đông Vân.



Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Vì sao lại một khối lẻ hai?



An phù sinh: Bởi vì trên bàn tao  vừa lúc có 12 mao tiền.



….



Trần Hải Nguyệt mồ hôi dầm dề, tắt máy tính đi.



Cái này gọi là tự nhấc tảng đá ném xuống chân đúng không?



Trịnh Phi? Nghĩ đến cái tên này, Trần Hải Nguyệt rùng mình một cái.



Hự, tưởng tượng cũng không được. Mời anh ta đi chơi… thà để cho Quan Nhung lôi giấy chứng nhận vận động viên của nó ra cho rồi, đánh chết cũng quên đi.



Vừa ra đến bến tàu điện ngầm thì nhận được điện thoại của Lương Đông Vân.



Mấy ngày nay liên tục liên lạc, Trần Hải Nguyệt cũng đã thích ứng, nhận điện thoại của Lương Đông Vân cũng bình tĩnh hơn—- tuy rằng nghĩ đến câu trêu chọc ngày hôm qua vẫn còn chút xíu rối rắm a a  a a a a a a ….



“Buổi chiều muốn ra ngoài ăn cơm không?” Lương Đông Vân vào thẳng vấn đề, không ngại ngùng, không dài dòng.



Trần Hải Nguyệt cũng thuộc thành phần giang hồ bất hảo: “Đại ca, em bây giờ thất nghiệp, thuộc về tầng lớp lao động nhàn rỗi rồi… Ở nhà ăn cơm thôi.”



“Em ở chỗ nào mà ồn vậy?”



Trần Hải Nguyệt vừa nói vừa chen lấn trong đám đông: “Bây giờ em đang đi có việc, lát nữa về.”



“Khoảng mấy giờ thì xong?”



Trần Hải Nguyệt ra khỏi tàu điện ngầm, hít sâu một cái mới từ từ nghĩ: “4, 5 giờ gì đó. Làm gì vậy?”



“Vừa vặn anh làm việc ở gần đó, 5 giờ anh tới đón em.”



Lương Đông Vân dường như cũng không muốn nghe cô trả lời, cứ như vậy nói xong rồi cúp máy.



Hả? Cái gì đây? Tự nhiên cúp?



Trần Hải Nguyệt khó hiểu nhìn điện thoại….



3h20’ rồi…!



Lập tức phóng ào ào đến chỗ hẹn.



“Xin chào tiểu thư, cho hỏi cô tìm ai?”



Nhân viên lễ tân “Nhất Chi Vân”, nói giọng phổ thông vẫn còn chút phát âm địa phương chặn Trần Hải Nguyệt lại.



“Xin chào,” Trần Hải Nguyệt đứng lại, “Tôi có hẹn với Dương tiên sinh ở phòng nhân sự, tên tôi là Trần Hải Nguyệt.”



“Dương tiên sinh ở văn phòng trên lầu ba đợi cô, xin mời đi bên này.” Lễ tân phép tắc chỉ tay về phía thang máy.



Trần Hải Nguyệt cảm ơn, chạy vào thang máy, vừa đi vừa tưởng, vị MM này thật hạnh phúc, tự nhiên nghĩ đến câu danh ngôn của thầy giáo dạy văn hồi đại học—–



Aizzz, hồi đó mình “Người” với “Ngài” không phân biệt được, bắt lên radio trường đọc một trăm lần! Mỗi ngày! Một trăm lần.



Lúc phỏng vấn rất vui vẻ, đãi ngộ, hậu đãi các loại của “Nhất chi vân” khiến Trần Hải Nguyệt không khỏi cảm thán, đúng là công ty lớn, có tiền có tài.



“Trần tiểu thư, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi, hy vọng sau này có cơ hội làm việc chung với cô.” Dương tiên sinh hữu nghị chìa tay ra.



Trần Hải Nguyệt nhanh chóng bắt tay: “Dạ vâng. Cảm ơn ngài!”



“Về chuyện kéo dài thời gian nhậm chức,” Dương tiên sinh nói khiến cho Trần Hải Nguyệt bấn loạn, “Cô là bạn của Trịnh Phi tiên sinh, mấy chuyện này đơn giản…”



Sao nghe như dằn mặt vậy?



Trong lòng Trần Hải Nguyệt run rẩy, khuôn mặt vẫn tươi cười: “Làm phiền ngài rồi.”



Đi đến dưới lầu, xuất phát từ lo lắng cho sau này, vẫn nên lễ phép qua chào hỏi tiểu thư kia một chút, lại phát hiện cô lễ tân này đã chuẩn bị xong xuôi cho công tác tan tầm, chỉ chờ 5h đúng thôi…



A, hóa ra nhân viên công ty lớn cũng là người. Ờ, biết rồi, biết rồi.



Cô cười với cô gái kia, phất phất tay, lặng lẽ bỏ đi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 23:13:04 | Xem tất
Chương 14: Đậu phộng  thành cây…

***


Đứng ở đầu phố một lát đã nhận được tin nhắn của Lương Đông Vân: Anh ở chỗ ngã tư chờ em.

Trần Hải Nguyệt mỉm cười.

Trong trí nhớ của cô, đây là lần đầu tiên Lương Đông Vân nhắn tin.

Theo quan sát, Lương Đông Vân không thích gửi tin nhắn, chắc là cũng giống như cô, ghét phiền toái?

Người này thật là hiểu chuyện, sợ cô vẫn đang còn bàn chuyện công việc, không tiện nghe điện thoại, đúng không?

Đúng lúc đèn đỏ, Trần Hải Nguyệt nhìn sang bên đường—-

Thật kỳ quái, liếc mắt một cái, ở trong đám người đông đúc đã nhìn thấy anh ta.

“Ngại quá, anh đợi lâu chưa?” Trần Hải Nguyệt cười cười vọt tới trước mặt anh.

Lương Đông Vân thấy tâm trạng cô có vẻ tốt, trong mắt cũng ánh lên ý cười: “Mới đợi một lát thôi. Đi, anh đỗ xe ở bên kia.”

Hai người vừa đi vừa tán gẫu.

“Tiểu lão tổng?”

Quay đầu lại.

Hở, là cô lễ tân kia? Trần Hải Nguyệt nghi hoặc nhìn cô gái kia đang vội vã chạy tới trước mặt bọn họ.

“Lý tiểu thư, xin chào. Đã lâu không gặp.” Lương Đông Vân đột nhiên trở nên lễ phép mà xa cách.

Trần Hải Nguyệt quay đầu nhìn anh ta—- tiểu lão tổng?

Cô lễ tân kia khoát tay, cười nói: “Anh cứ gọi tôi là Tiểu Lý giống Triệu tổng là được.”

Lương Đông Vân khẽ gật đầu.

Lúc này cô ta mới phát hiện Trần Hải Nguyệt, có chút kinh ngạc nhìn cô gật gật đầu.

Trần Hải Nguyệt cũng mỉm cười, trong mắt cô ta rõ ràng có chút rồi rắm—-

Thế này là thế nào? Đậu phộng thành cây? Hử?

[Đậu phộng thành cây = what happened]

Sau khi cô gái kia bỏ đi, Trần Hải Nguyệt vẫn nghi ngờ nghiêng đầu nhìn Lương Đông Vân.

Cuối cùng, Lương Đông Vân đành dừng bước, quay đầu nhìn cô, uể oải thở dài: “Được rồi, anh biết em bây giờ có nhiều vấn đề.”

“Không nhiều lắm, chỉ có một cái,” Trần Hải Nguyệt cũng không khách sáo, “Sao cô ấy lại gọi anh là tiểu lão tổng?”

Ánh mắt của Lương Đông Vân không rời khuôn mặt cô: “Triệu Nhất Chi… Là mẹ anh.”

Nhất Chi… Vân.

“À, thảo nào,” Trần Hải Nguyệt tỉnh ngộ, gật gù đắc ý tiếp tục đi.

Lương Đông Vân đuổi theo sau, vờ như lơ đãng hỏi “Thảo nào cái gì?”

“Thảo nào cô ấy nhìn em như thể em giấu vàng vậy.”

Phụt.

Lương Đông Vân không nhịn được phì cười, còn nói theo: “Anh ở trong công ty không có chức vụ gì đâu… Chuyện ở đó, anh cũng mặc kệ…”

Trần Hải Nguyệt kỳ quái liếc nhìn anh ta một cái: “Em biết mà.” Công việc của anh ta là nghiên cứu dữ liệu máy bay, cái này người địa cầu ai mà chẳng biết.

Lương Đông Vân khẽ thở dài nhẹ nhõm, giúp cô mở cửa xe, cười thầm bản thân quá khẩn trương.

“Bây giờ muốn đi đâu?” Trần Hải Nguyệt ngồi ở ghế phụ sờ đông sờ tây.

Lương Đông Vân thấy cô tự nhiên thì rất hài lòng, vừa lái xe vừa nói: “Không phải em định về nhà nấu cơm sao?”

“Đúng vậy.” Trần Hải Nguyệt nhìn anh ta.

Anh ta cũng quay sang nhìn lại: “Vậy bây giờ, anh đưa em về nhà, nhân thể ăn chùa.”

Trần Hải Nguyệt kêu thất thanh: “Ăn chùa?”

“Em có ý kiến sao?” Lương Đông Vân cũng không thèm liếc mắt nhìn cô.

Cô tỏ vẻ kiên định:”Có!”

“Có thì cứ giữ lại đi.” Lương tiên sinh chăm chú nhìn đường, chắc như đinh đóng cột kết án.

Giữ… giữ lại? Trần Hải Nguyệt há hốc mồm.

Giữ lại cái ông nội nhà anh!!!

Đồ thổ phỉ!!!

Cơm nước xong, Lương Đông Vân chủ động yêu cầu rửa bát, Trần Hải Nguyệt mừng rỡ đứng bên  giám sát, vui vẻ khoa chân múa tay chỉ cái này cái kia cất ở đâu.

Vẫn là Quan Nhung nói đúng, có tiện nghi không chiếm là đồ con rùa. Tự hắn muốn chế độ nông-nô, cũng đừng trách cô làm địa chủ, ai bảo hắn bắt cô phải làm cơm, ha ha ha ha ha.

Đương lúc tiểu nhân đắc chí, chuông điện thoại vang lên.

Trần Hải Nguyệt phẫn nộ có người cắt ngang chế độ chủ-nô của mình, không thèm nhìn số đã nghe máy, giọng điệu hung hăng: “Nói!”

“Ack, là anh,” Trịnh Phi hiển nhiên bị dọa sợ, “Sao vậy? Phỏng vấn không tốt à?”

“A, là anh ạ, ngại quá, ngại quá,” Trần Hải Nguyệt theo bản năng liếc mắt nhìn Lương Đông Vân một cái, tự nhiên chột dạ đi ra ngoài phòng khách, “Không có, không có, rất thuận lợi. Đại ân không lời nảo cảm tạ hết ~!”

“Eh, anh còn nhớ rõ có người nào đó nói là muốn kết cỏ ngậm vành, sao chưa được mấy giờ đã nói đại ân không lời nào cảm tạ hết rồi?”

Trần Hải Nguyệt cười gượng: “Hay thay đổi là đặc quyền của phụ nữ. He he.”

“Aizzz, ôi thế đạo, Bá Lạc nghe mà phải đau lòng. Lòng người thật khó dò….”

“Eh, đừng có vậy mà, em mời anh được chưa?” Trần Hải Nguyệt đầu hàng, “Ngài nói xem, mời rượu chỗ nào? Chuẩn bị bao nhiêu bàn?”

“Nhiều hay ít bàn phải để lúc kết hôn mới nói.” Trịnh Phi trêu chọc.

HẢ? Sao lại nói tới đây rồi? Trần Hải Nguyệt thăm dò nhìn vào phòng bếp.

Chuyển chuyển chuyển…

“Được rồi, được rồi, nghiêm túc đi. Muốn em mời đi đâu?”

“Nghe nói em với An Linh, Quan Nhung có chỗ chuyên dụng để tụ họp cũng không tồi, có thể cho anh vinh hạnh được tới đó không?”

“Đó là chỗ bí mật của bọn em ~! Bọn em chưa mời người ngoài bao giờ.” Trần Hải Nguyệt không chút suy nghĩ đã từ chối.

“Anh cũng không phải người ngoài, anh là Trung Quốc anh em ruột thịt. Em nói xem đã được chưa,” Trịnh Phi thương lượng, cuối cùng còn bồi thêm một câu, “Kết cỏ ngậm vành…”

Chết tiệt cái kết cỏ ngậm vành! Ai bảo mày nói lung tung hử!

Trần Hải Nguyệt trong lòng thầm tát mình một trăm cái, nghe thấy tiếng Lương Đông Vân từ trong bếp đi ra, tâm tình như tráng sĩ đoạn tuyệt tình riêng nhanh chóng đáp ứng: “Đi! Cứ như thế nhé, hôm khác hẹn thời gian.”

“Được.” Trịnh Phi dường như rất hài lòng với thành quả chiến đấu của mình, “Quyết định vậy nhé.”

“Được rồi. Bye bye.”

“Bye.”

Cúp điện thoại, thấy Lương Đông Vân hai tay ướt sũng đứng trước mặt cô, vội buông điện thoại đi kiếm khăn cho hắn.

Lương Đông Vân cũng không nói chuyện, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chạy lung tung trong phòng.

Trần Hải Nguyệt bị nhìn trong lòng sợ hãi, đưa khăn tay cho anh ta, lúng ta lúng túng nói: “Nghe, nghe điện thoại… Ngại quá, để cho anh làm một mình…. “ Kỳ thật có không nghe điện thoại anh ta cũng phải làm một mình….

Nhưng mà, cảm giác, giống như… giống như… Ai zzza ! Cô cũng không hiểu nổi cái quỷ gì đang diễn ra trong đầu nữa.

Lương Đông Vân đưa khăn cho cô, ngồi vào trên ghế salon, tiện tay với lấy cuốn tạp chí cô để trên bàn, bình tĩnh hỏi: “Vừa rồi nghe em nói cái gì mà nhiều hay ít bàn, ai muốn mời rượu à?”

“Không phải, là, là Trịnh Phi, hôm nay phỏng vấn là nhờ anh ta giới thiệu em đi, muốn cảm ơn một chút, là lễ nghi, lễ nghi thôi… “ cô luống cuống đi cất khăn.

Lương Đông Vân gật gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, tiếp tục lật tạp chí: “Đúng vậy, em đi phỏng vấn công việc gì vậy?”

“Là biên tập xuất bản.”

“Hở?” Lương Đông Vân ngẩng đầu nhìn cô, “Anh nghĩ em không muốn làm công việc liên quan đến chuyên ngành của mình chứ?”

Rất nhiều người học đại học xong bị chính ngành nghề của mình mài hỏng cả đầu, lúc tốt nghiệp kiên quyết tránh xa công việc đó cũng là chuyện bình thường.

Trần Hải Nguyệt đứng đó cười đến khờ cả người, nhức đầu nói: “Cũng không phải là kiên quyết không muốn làm. Em lười thôi, sau khi tốt nghiệp tìm được việc trợ lý, thấy nhẹ nhàng nên cũng ngại thay đổi.”

Ừm, giải thích kiểu này rất có phong cách Trần Hải Nguyệt.

“Vậy chuyên ngành 3 năm không đụng tới, lỡ quên hết thì sao?” Lương Đông Vân chọc.

“Cái, cái gì, anh đừng có xem thường em,”  giết thì giết cũng không được sỉ nhục, Trần Hải Nguyệt cầm xấp tạp chí viết tay kia chạy đến trước mặt hắn đưa ra: “Em có thiên phú, thiên phú đó, thấy không?” Hừ hừ…

Lương Đông Vân càng khắc sâu ý cười, trong mắt chứa đầy sự yêu chiều dịu dàng, còn cúi đầu chăm chú xem chồng báo viết tay kia.

Trần Hải Nguyệt nghe thấy âm báo tin nhắn, vội lấy điện thoại ra, lập tức hóa đá tại hiện trường.

Người gửi: An Linh.

—–Đại sự mày đã quyết định chưa? Cuối cùng là chọn ai đi? Tao đặt cược rồi đó, mày mà dám thả mồi của tao, tự mày đi rửa cổ sạch sẽ đi nha…”

Má ơi, phải cẩn thận tính mạng ~!

Trần Hải Nguyệt thầm ngửa mặt lên trởi thở dài.

Lại “bíp” một tiếng, tổ tông còn lại cũng đến thị uy.

Người gửi: Quan Nhung.

—-Thế nào thế nào? Quyết định chưa? Trịnh Phi hay là Lương Đông Vân? Trần Hải Nguyệt, tao cảnh cáo mày. Nhất định phải chọn! Nhất, định, đó!

Rối rắm nhìn di động trong tay.

Trịnh Phi? Hoàn toàn không thể tưởng tượng.

Lương Đông Vân….

Cô ngẩng đầu nhìn bộ dạng vẫn mải miết đọc sách của anh ta,  trong lòng ngổn ngang——

Quên đi, cái này gọi là, trước có lang sói sau có truy binh, chết thì chết!

Cô lắc lư đi qua, ngồi xuống bàn trà, cách xa xa Lương Đông Vân một tẹo.

Lương Đông Vân ngẩng đầu nhìn cô: “Sao vậy?”

“À, Lương Đông Vân, có chuyện này, thương lượng với anh một chút.” Cô cảm thấy toàn thân như nhũn ra, nhanh chóng đặt hai tay lên bàn chống đỡ, giống hệt như học sinh tiểu học đang phát biểu, “Đương nhiên, nếu anh không tiện thì có thể từ chối.”

Lương Đông Vân thấy thế cũng thẳng người: “Nói đi.” Chủ yếu, chỉ cần là yêu cầu của cô ấy, không có gì là không tiện….

Trần Hải Nguyệt cắn răng, bất chấp: “Anh có thời gian không, đi du lịch với em, tất nhiên nếu anh không hứng thú cũng không cần miễn cưỡng. Không sao, không sao.”

Má ơi, áp lực lớn quá.

Bùm bùm chát chát một chuỗi, cô lập tức ôm đầu ngồi nguyên tại chỗ, cố gắng xây dựng tâm lý bị từ chối.

Nhưng, cũng chính vì cô vội vã cúi đầu nên mới bỏ lỡ vẻ tươi cười xen chút hoảng hốt trên mặt Lương Đông Vân.

Ngọt ngọt, mềm mềm, cái kiểu cười khiến người ta sẵn sàng xin chết, tựa như cậu nhóc có được thức kẹo mà mình mong nhớ ngày đêm.

Đây chính là viên kẹo duy nhất trên thế giới mà anh muốn, cho dù răng có bị sâu, anh cũng sẽ không do dự mà nuốt vào…

“Được.”

Trần Hải Nguyệt nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu.

Lương Đông Vân thấy ánh mắt của cô, còn nói thêm một lần: “Được.”

Ha ha! Hảo huynh đệ, thật là nghĩa khí!

Trần Hải Nguyệt đặt mông ngồi xuống cạnh hắn, vỗ vỗ vai: “Giang hồ tương trợ! Vô cùng cảm kích! Vô cùng cảm kích! Á, anh không muốn hỏi đi đâu à?”

“Đi đâu?” Được rồi, anh đang khoái trá, cái gì anh cũng nghe.

“Em với Quan Nhung và An Linh hẹn đi hồ Lô Cô.” Cô bĩu môi, khinh bỉ tuôn trào, “Hai con cầm thú kia muốn dẫn theo người nhà, em bị bọn nó uy hiếp bắt cũng phải dẫn theo. May mà có anh giúp, đại ân không lời nào cảm tạ hết!” Sau đó rất giang hồ chắp tay thi lễ.

Người nhà?

“Vinh hạnh của anh.”

Ack, trúng chiêu! Lại là ánh mắt này, lại nữa, lại nữa…..

Ánh mắt cái hôm họp lớp khiến cho Trần Hải Nguyệt tâm loạn như ma lại tới nữa….

Cô nhất thời kích động, giả vờ lấy di động ra xem giờ, vừa xem, lại cả kinh—-

“Oái! Đã mười một giờ rồi! Trễ thế này, em đưa anh về nhé!”

Vừa nói vừa đứng lên, chính là, vừa dứt lời đã muốn cắn lưỡi tự sát.

Lương Đông Vân cũng đứng dậy, cười cười như cũ nhìn cô.

“Ack, xấu hổ quá, bình  thường… thành thói quen, phản xạ có điều kiện, phản xạ có điều kiện.” Toát mồ hôi. Bình thường ngồi chơi với An Linh và Quan Nhung, thành thói mất rồi.

Lương Đông Vân vẫn cười, giọng nói vẫn vui vẻ: “Không sao, cũng không còn sớm nữa, anh về đây. Không cần đưa anh về, bằng không anh lại muốn đưa em về lại.”

Mời anh mời anh. Trần Hải Nguyệt đần độn cười hì hì, vội gật đầu cúi người.

Lương Đông Vân đứng ở cửa, nhẹ giọng nói: “Được rồi, em đừng ra ngoài. Chúc ngủ ngon.”

“Ngủ….”

Chữ “ngon” còn ngậm trong miệng, hai má đã bị một luồng ấm áp tập kích…..

Tận đến lúc thang máy đóng cửa lại, không còn thấy bóng dáng Lương Đông Vân đâu, Trần Hải Nguyệt mới hồi phục tinh thần, vội vươn tay ấn ấn lên má trái vừa bị đánh lén—-

Lần sau nhất định phải nói cho hắn, hắn, hắn, hắn…. không được hôn lung tung! Dễ nghĩ sai lắm đó ~ ~ ~ !
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 23:14:27 | Xem tất
Chương 15: Trao đổi….


Mấy người vốn đều thuộc loại có gió lập tức có mưa, chỉ vài ngày sau đã chuẩn bị xong hành trang xuất phát.



Dọc đường đi, ba cô gái nhiều năng lượng hi hi ha ha, nói nói cười cười.



Ba gã đàn ông phối hợp cao độ, suốt hành trình thay phiên nhau lái xe, hoàn thành tình nghĩa cách mạng cao cả.

Lặn lội đường xa nhưng chuyến đi vẫn rất náo nhiệt.



Tới Tứ Xuyên, gửi xe ở nhà bạn của An Linh xong, ngày hôm sau liền nhờ bạn của bạn An Linh dẫn một đoàn sáu người tới trấn Tả Sở.



“Chỗ này vốn kêu là trấn Tả Sở, nhưng người ta đều quen gọi nó là trấn Lô Cô rồi.” Anh chàng dẫn đường cũng nói khá nhiều, dọc đường đi ba cô gái hỏi gì đáp nấy, tận tình chỉ dẫn.



“Cái trấn này thật là nhỏ.” An Linh ngắm nghía một chút, cười nói.



“Gọi là trấn, kỳ thật cũng chỉ là một cái thôn hơi lớn thôi,” Anh ta cười khanh khách, “Mọi người đi thẳng dọc theo con đường này, tìm tới một khách sạn nhỏ tên là “Hải tảo hoa hồ”, đó là do chị tôi mở, chỉ cần nói với chị ấy là bạn của Tiểu Bố là được.”



Quan Nhung mắt sáng rực: “Nói tên cậu ra có được giảm giá không.”



Anh ta nín lặng.



Trần Hải Nguyệt cười hì hì vỗ vai Tiểu Bố: “Cảm ơn cậu, Tiểu Bố.”



“Ha ha, cũng không giúp gì nhiều, ngại quá. Mọi người đi chơi vui vẻ, tôi còn phải về.”



Mọi người chào tạm biệt Tiểu Bố, đi vào trong trấn.



Sự thật chứng minh Tiểu Bố thật sự thật sự không có khách sáo, “Hải tảo hoa hồ” đúng là một khách sạn “Nhỏ”—– không khác miếng đậu hủ là mấy. Diện tích như vậy nên cả miếng gỗ làm biển hiệu đính trên cửa cũng nhỏ nốt, nếu không hỏi thăm dân địa phương, cho dù có đi qua mấy lần cũng không biết được.



Trần Hải Nguyệt nhìn thấy tấm biển kia, cười nhẹ.



Lương Đông Vân hơi hơi nghiêng người, cúi đầu hỏi: “Cười cái gì vậy?”



“Không có gì, đột nhiên nhớ tới một người bạn,” Cô vuốt vuốt dây đeo balo “Nó viết một cuốn tiểu thuyết xã hội đen, bang phái trong đó kêu là “Hắc bang”, văn phòng của nó trên cửa cũng treo một tấm chiêu bài, trên đó viết hai chữ “Hắc bang”. Ha ha ha…”



Lương Đông Vân khẽ cười nhìn bộ dạng vui vẻ của cô.



“Đứng trước cửa nhà người ta làm gì hở? Ai không biết còn tưởng bọn mình kéo bè kéo lũ đi đánh nhau, đi vào đi.” Quan Nhung hò hét kéo mọi người vào trong.



Chị của Tiểu Bố rất nhiệt tình, vừa nghe là bạn của em trai, lập tức tự mình tiếp đãi.



“Em gái, mau chuẩn bị ba phòng đôi ở lầu hai phía tây, cẩn thận xem còn thiếu thứ gì không nhé.”



Ack, lầm to rồi!



“Bà chủ, ngại quá, phải là 4 phòng,” Trần Hải Nguyệt vội vàng túm chặt tay chị ta, “Hai phòng đôi hai phòng đơn.”



Vợ chồng An Linh nhìn cô, cười không nói.



Quan Nhung không nhịn được vừa mới; “Trần Hải Nguyệt, mày…. Mày….” Đã bị ông xã nhà mình bịt miệng lại kéo sang một bên.



Lương Đông Vân khẽ nắm tay đưa lên miệng, giả bộ hắng giọng vài tiếng, trên mặt ý cười ẩn ẩn hiện hiện.



Bà chủ đánh giá tình hình, hiểu ra vội cao giọng: “Em gái,  4 phòng.”



Lúc này không phải mùa du lịch, phòng trọ vẫn còn dư dả.



Em gái chuẩn bị xong xuôi, xuống dưới dẫn mọi người lên lầu.



Trần Hải Nguyệt đi sau cùng giương giọng hỏi: “Em gái, ở đây cách hồ Lô Cô có xa không?”



“Gần thôi, đi qua mấy cái nông trại là tới.” Giọng con gái nhẹ nhàng, hoạt bát.



An Linh và Quan Nhung quay đầu cùng Trần Hải Nguyệt liếc nhau—-



Mấy cái nông trại! Vậy là mấy ngày tới có chỗ nghỉ rồi.



Mọi người chia phòng xong, dỡ đồ xuống, rửa mặt chải đầu qua một chút rồi cùng nhau xuống dưới lầu ăn cơm.



Bà chủ thịnh tình khoản đãi: “Đến đây, mọi người đã là bạn của em trai chị, đến chỗ chị coi như về nhà, đừng khách sáo!”



Trên thực tế cũng chẳng có ai có ý định khách sáo, ai cũng đói rã rời.



An Linh vừa ăn vừa hỏi: “Bà chủ, vì sao chỗ này gọi là “Hải tảo hoa hồ” ?”



“Đừng kêu bà chủ, gọi chị Hồng là được,” Chị Hồng rất hào sảng bưng bát rượu lên uống một ngụm, “Trong hồ Lô Cô có một loài hoa màu trắng, gọi là hoa hải tảo.”



“Là thực vật thủy sinh, có độc.” Trần Hải Nguyệt nhét điện thoại vào trong túi, tiếp tục ăn.



Quan Nhung khó hiểu: “Sao mày biết?”



“Có gì mà không biết, ai như mày!” ánh mắt Trần Hải Nguyệt vẫn không rời đống đồ ăn trên bàn, lúc Quan Nhung sơ ý buông đũa nhanh chóng phi ra cướp lấy cái chân gà.



“Tao nhổ!” Quan Nhung trợn mắt nhìn.



Trần Hải Nguyệt cầm chân gà cắn một miếng, chậm rãi nói: “Mày tránh xa tao ra một chút hãy nhổ.”



Chị Hồng thấy bọn cô vui đùa ầm ĩ, cười dịu dàng: “Em gái này nói đúng đấy, hoa có độc. Có điều, loại hoa hải tảo này, nếu không có gió, hấp thụ đủ ánh nắng mặt trời, sẽ nở thành những phiến hoa lớn trên mặt hồ, nhìn rất đẹp.”



An Linh nhìn chị Hồng: “Vậy trời mưa thì không thể nở được ạ?”



Chị Hồng quả nhiên là chị gái Tiểu Bố, hỏi gì đáp nấy: “Trời mà mưa dầm hoặc là buổi tối, hoa sẽ tự gập cánh, ẩn mình trong nước.”



“Thần kỳ như vậy sao?!”



Mọi người ngẩng đầu nhìn chị Hồng, ánh mắt phấn khích.



Chị Hồng gật đầu.



Quan Nhung cười hắc hắc: “Hoa này rất giống Trần Hải Nguyệt, gặp lúc thời tiết mình không thích chỉ biết trốn đi.”



“Vậy thì nghĩa của loài hoa này là “trốn tránh” rồi?” An Linh liếc Trần Hải Nguyệt một cái, cười gian manh khó lường.



Vương tiên sinh và Triệu tiên sinh liếc nhau, sau đó cùng nhìn Lương Đông Vân cười cười, tỏ vẻ chỉ có thể ủng hộ trên tinh thần, không muốn gia nhập chiến cuộc.



Trần Hải Nguyệt trợn mắt nuốt miếng thịt gà, chuẩn bị phản kích phá vây.



Lương Đông Vân đã không nhanh không chậm nói: “Nhưng mà, mỗi khi có ánh mặt trời, nó lại vẫn nở hoa, phải không chị Hồng?”



“Đúng vậy.” Chị Hồng gật đầu,



“Cho nên, tôi lại cảm thấy,” Lương Đông Vân cười cười, “Ý nghĩa của loài hoa này phải là, Không bỏ cuộc.”



Quan Nhung đang muốn mở miệng lại bị An Linh ở dưới bàn kéo kéo tay áo.



Hai người cùng nhìn Lương Đông Vân, lại nhìn nhìn Trần Hải Nguyệt, gật gù: “Hắc hắc hắc.” Anh thật là hiểu biết.



“Hắc hắc cái gì! Ăn cơm ăn cơm.”



Trần Hải Nguyệt vốn được công nhân vòng phản xạ siêu lớn hôm nay bất thình lình đỏ mặt ngay hiện trường.



Ăn cơm xong vẫn còn sớm, Quan Nhung ầm ĩ nói muốn đi dạo, nháy mắt đã kéo Vương tiên sinh lủi mất.



An Linh tỏ vẻ: “Thiếu gia, đi nào, chúng ta tìm lại cảm giác yêu đương một chút. A a a … Yêu đương thật là tốt biết bao…”



Để lại Trần Hải Nguyệt sắp nổi trận lôi đình cùng Lương Đông Vân bình tĩnh vô biên.



Mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, Trần Hải Nguyệt yên lặng chạy ra khiêng hai cái ghế nhỏ lại gần lò sưởi ở gian nhà giữa, Lương Đông Vân chậm rãi theo vào, ngồi xuống bên cạnh cô.



Ở lò sưởi đã có hai bà cụ ngồi sẵn, chị Hồng không thấy, em gái cũng không thấy, chính xác mà nói, không hề thấy người trẻ tuổi.



Trần Hải Nguyệt rất muốn hỏi, các bà có phải đi “Đào hôn” không, có điều lại sợ phạm húy kiêng kị, vì thế chỉ có thể nói chuyện phiếm với bọn họ.



Chỉ một lát sau, hai bà cụ đã có vẻ buồn ngủ, vì thế cả phòng chỉ lại còn hai người.



Trời rất lạnh, Trần Hải Nguyệt vẫn không nhịn được, chưa từ bỏ trách nhiệm  tìm đề tài: “Chỗ này buổi tối lạnh quá.”



Nói xong còn xoa xoa tay, tỏ vẻ nói có sách mách có chứng.



Ánh mắt Lương Đông Vân vẫn nhìn chằm chằm vào lò sưởi, trên mặt lại mang ý cười, cũng không thèm nhìn kéo hai bàn tay cô lại, ấp trong lòng bàn tay mình.



Trần Hải Nguyệt cố gắng rụt tay về nhưng không có kết quả, cuối cùng không thay đổi được gì đành cam chịu.



Này, này, này… Hắn tùy tiện! Cái gì gọi là tự mình gây nghiệt không thể toàn thây, nhìn cô là biết T___T…



Im lặng một lúc thật lâu, Lương Đông Vân mới nhẹ giọng mở miệng: “Em có biết cha anh không?”



“Ack, biết, là thị trưởng Lương.” Trần Hải Nguyệt cố gắng không để ý xem tay mình đang ở chỗ nào, “A, không đúng, bây giờ không phải là thị trưởng nữa.” tha thứ cô không quan tâm thời sự, lần trước An Linh đã nói là ba hắn từ chức rồi mà.



“Ông ấy đã ly hôn với mẹ anh lâu rồi, cho nên, anh còn có một em gái nữa.”



“A, như vậy sao.” Giọng nói của Lương Đông Vân hoàn toàn giống như nói chuyện phiếm, khiến Trần Hải Nguyệt không theo kịp tiết tấu—-sao lại nói đến đây rồi?



“Trước đây, đi học về, anh luôn lang thang chỗ này chỗ kia, không muốn về nhà.”



“Vì sao vậy ạ?”  Trần Hải Nguyệt rất muốn quá lời. Huynh đài, chủ đề huynh nói sao nhảy lung tung quá vậy! Phiền huynh chiếu cố đến cảm xúc của người nghe một chút.



“Bởi vì về nhà sẽ không có ai nói chuyện với anh.” Lương Đông Vân xoa xoa bàn tay cô, quay đầu nhìn, “Cha mẹ anh luôn luôn bận bịu công việc.”



Trần Hải Nguyệt không liên tiếng. Quan thanh liêm khó quản việc nhà…



Lương Đông Vân tiếp tục nói: “ Có điều, mãi sau này anh mới dần dần phát hiên, cho dù không về nhà, lúc anh không vui, lúc bị ấm ức, khó chịu, chán nản, đều không có ai nói chuyện. Hồi học đại học, bạn thân nhất của anh đã nói với anh, ba anh là Lương Chính Thanh, mẹ  anh là Trần Nhất Chi, anh sinh ra đã sướng hơn người khác rất nhiều, còn có gì không hoàn hảo để mà nói.”



“Không biết nhân duyên của anh lại kém như vậy,” Trần Hải Nguyệt nghe được không đành lòng, “Không vui không có ai nghe, vậy lúc anh vui vẻ không nói được sao?”



“Lúc vui vẻ nói ra, người khác sẽ cảm thấy mình khoe khoang…”



A… Thật đáng thương.



Trần Hải Nguyệt rất muốn vươn tay ra vỗ vỗ đầu hắn; “Vậy từ giờ về sau có chuyện gì không vui cứ nói cho em biết, nói ra em sẽ giúp anh vui.”



Lương Đông Vân nở nụ cười, nhìn cô chăm chú, hai mắt sáng ngời thỏa mãn.



Trần Hải Nguyệt bị nhìn sắp bốc hỏa, trong lòng xiên vẹo—- nói chuyện thì nói chuyện, nhìn cái gì mà nhìn! Ánh mắt này… Eh, còn nhìn nữa à?!



Thấy cô sắp phát điên, Lương Đông Vân mới buông tay cô ra đứng dậy, nhìn xuống, bóng anh che phủ cả người cô: “Trần Hải Nguyệt, em có muốn nghe tâm nguyện của anh không?”



“Cái gì?” Trần Hải Nguyệt ngửa đầu nhìn hắn.



“Rất lâu trước kia, anh luôn tự nói với mình, sau này sự nghiệp của anh, cuộc sống của anh, tuyệt đối sẽ không vướng mắc gì với ba mẹ. Anh muốn có một cuộc sống giống hết thảy mọi người.”



Một cuộc sống ấm áp. Có thể có một người, nghe anh nói, sau đó nói với anh những lời vô cùng vô cùng ấm áp, nuông chiều yêu thương anh như một đứa trẻ.



“Ừm, bây giờ anh vẫn đang làm đấy thôi.” Oán niệm trong lòng người này thật sâu nặng…



Lương Đông Vân gật gật đầu, cười cười đi ra, lúc đến cửa thì đứng lại, quay đầu nhìn cô: “Có thể được người khác yêu chiều như đứa nhỏ cũng là một loại hạnh phúc.”



“Cho nên?” Trần Hải Nguyệt đầu đầy chấm hỏi.



Lương Đông Vân cười cười đi mất.



Cho nên, Trần Hải Nguyệt, đến đây chúng ta cùng trao đổi đi….. Anh trân trọng em cũng như em trân trọng anh, chúng ta cùng yêu chiều đối phương hệt như đứa nhỏ hạnh phúc….
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-3-2012 23:16:02 | Xem tất
Chương 16: Người một nhà…..

***


Ngày hôm sau, trời vừa sáng, mọi người đã bị Quan Nhung gọi dậy, bắt đầu xuất phát đi hồ Lô Cô.

Ra ngoài đi chơi tất nhiên không thể bằng ở nhà, An Linh đêm hôm trước ngủ không được ngon, vừa đi vừa xoa bả vai.

Triệu tiên sinh thấy thế đau lòng, kêu mọi người dừng lại.

Bạn học kiêm vận động viên Quan Nhung thấy thế nổi điên: “Anh đừng có chiều nó, mấy người này quen thói văn phòng ngồi lâu chứ gì?”

Eh eh eh, mày đả kích người ta…

Chồng của Quan Nhung, Vương tiên sinh thấy bà xã động chạm đến nhiều người, nhanh chóng kéo cô lại: “Chi bằng chúng ta đi đến mấy nông trại phía trước, thu xếp chỗ để buổi tối nghỉ ngơi, An Linh ngồi nghỉ một lát rồi đuổi theo sau.”

Thần kinh Quan Nhung mặc dù thô nhưng trực giác vẫn là mẫn tuệ, thấy mọi người tỏ vẻ , sau khi đồng tình lập tức đuổi theo ông xã, thoát ly khỏi hiện trường—- Hành tẩu giang hồ, an toàn là trên hết!

An Linh ngồi bệt xuống, như là nghĩ đến cái gì, quay đầu nói với Triệu tiên sinh và Lương Đông Vân: “Quan Nhung nó làm việc không đáng tin, Vương tiên sinh nhà nó lại hay hùa với nó, mọi người đi theo giúp đỡ đi, đừng để cho bọn họ kéo bè kéo lũ đánh nhau.”

Vợ chồng nhiều năm, tất nhiên là phải ăn ý, Triệu tiên sinh lập tức hiểu ngay vấn đề, lão bà đại nhân có chuyện riêng muốn nói với chị em, cần mình tránh mặt, phối hợp cao độ gật đầu.

Lương Đông Vân im lặng nhìn Trần Hải Nguyệt.

An Linh cười cười đẩy hắn: “Trần Hải Nguyệt ở đây với tôi, chúng tôi đi theo liền đó. Mượn nó chốc lát thôi, không giết người diệt khẩu đâu.”

Lương Đông Vân bị trêu chọc thì xấu hổ, lại thấy đương sự Trần Hải Nguyệt nửa ngày vẫn không tỏ vẻ gì, đành phải đi cùng với Triệu tiên sinh.

Trần Hải Nguyệt không nói gì nhìn mọi người đi xa, trong đầu đã bắt đầu sắp xếp lại mọi chuyện.

Aizzz… Không thể tránh được, trọng điểm lại tới rồi.

An Linh bắt dính cả người lên người cô, vẻ mặt bát quái: “Đi rồi, nói nói.”

“Nói, nói cái gì?” Trần Hải Nguyệt không chịu yếu thế đẩy cô nàng ra.

An Linh cười tặc lưỡi: “Tình hình tối hôm qua hai đứa chúng mày, nhanh lên, báo cáo với tổ chức mau, đây là trình tự công tác.”

Giữa ba người bọn họ vốn không có bí mật.

Trước kia lúc Quan Nhung và An Linh yêu đương, toàn bộ quá trình và tiến độ đều được tường thuật trực tiếp, mấy trò lãng mạn mà Triệu tiên sinh và Vương tiên sinh vốn tưởng là không ai biết, kỳ thật tất cả đều bại lộ dưới ánh sáng bát quái của chị em bọn họ.

“Cũng không có gì, chỉ nói chuyện phiếm thôi.”

Trần Hải Nguyệt do dự kiểm tra lại cuộc nói chuyện tối hôm qua.

“Eh, vì sao lại chỉ có vậy thôi,” An Linh suy nghĩ một lúc, “Không ngờ, không ngờ. Chẹp chẹp, mà này, nếu hắn biết bọn tao vốn là làm mối mày với Trịnh Phi, có xé xác tao ra không?”

Trần Hải Nguyệt thở dài: “Liên quan gì đén Trịnh Phi? Tao xin mày, đừng có chuyện nọ xọ chuyện kia.”

An Linh quay đầu, trừng mắt nhìn cô: “Mày quên mất thật ra là mày nắm tay nhầm người à?”

Kinh! Chuyện này mà cũng quên mất được.

Trần Hải Nguyệt buồn bực, sao mọi chuyện lại hóa ra thế này?

“Cũng không biết Lương Đông Vân đang nghĩ cái gì nữa.” Trần Hải Nguyệt không nói gì nhìn trời.

“Hắn rất ít khi chủ động nói chuyện nhà hắn,” cùng học đại học, An Linh cũng có chút hiểu biết với Lương Đông Vân, “Cho nên tao thấy hình như hắn thật sự, thật sự rất thích mày.”

Trần Hải Nguyệt ôm đầu ngồi xuống: “Sao lại thế được? Thích tao ở điểm nào cơ chứ?” Trước đó hai người chưa từng gặp nhau, chẳng qua biết là hồi trung học có cái bạn này bạn kia như vậy mà thôi.

An Linh cũng ngồi xổm xuống: “Ừm, đó là một vấn đề, chẳng lẽ hắn lại thích mày hết ăn lại nằm? Ha ha ha… Á, không được đánh! Á, nghiêm túc, nghiêm túc! Eh, nói không chừng là như thế này, có lẽ tại mày là người con gái đầu tiên nắm tay hắn, giống như là chim non ra khỏi trứng nhìn thấy cái gì đầu tiên thì nhận làm mẹ ấy… Ha ha ha…”

“Mày khoác lác cái gì thế! Người ta nhà cao cửa rộng, thanh niên tài tuấn, làm gì có chuyện chưa nắm tay ai bao giờ?” Có cái đứa bạn thân như vậy, cũng chẳng biết thói quen xấu của mình ở đâu mà ra, hừ hừ…

“Eh, lời này mày cũng nói được, cách vài dặm vẫn ngửi thấy mùi chua.” Đừng trốn tránh nữa, mặt trời cũng chiếu sáng rồi, đến lúc trồi lên mặt nước nở hoa rồi.. Ha ha ha ha ha…

Trần Hải Nguyệt đứng bật dậy, kéo An Linh đi về phía trước, chậm rãi đuổi theo nhóm.

“An An, tao quyết định rồi, không đến “Nhất chi vân” nữa.” Trần Hải Nguyệt trầm ngâm hồi lâu, vẫn nói ra miệng.

“Vì sao? Mới rồi mày còn bảo đó là cơ hội tốt cơ mà?” An Linh thuận miệng hỏi.

Cô vẫn luôn tin tưởng Trần Hải Nguyệt, người này lúc nào cũng ầm ĩ nói đầu óc mình không dùng được, thật ra chỉ là lười mà thôi, năng lực thu vén rất ổn.

“Tao cảm thấy, tao hẳn là nên đứng cùng chiến tuyến với Lương Đông Vân,” Trần Hải Nguyệt nói xong lại vội giải thích, “Tao không có ý gì đâu, chỉ cảm thấy hắn cố gắng như vậy thật không dễ dàng.”

An Linh dừng bước, thích thú nhìn cô:  “Tưởng tao mới quen mày hay sao hở? Tính cách của mày mà thích chuốc lấy phiền toái vậy sao? Mày không thèm xung đột, không thèm đối kháng với người khác, cho nên rất ít khi từ chối ai cái gì. Sao bây giờ lại muốn ngồi cùng chiến hào với Lương Đông Vân rồi? Không đến “Nhất chi vân” thật ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là làm tổn thương ý tốt của Trịnh Phi thôi, cái này không giống với phong cách của Trần Hải Nguyệt.”

Trần Hải Nguyệt vội vàng tiếp lời: “Bởi vì hắn ….” Là người một nhà mà.

Nói chưa dứt lời, cô đã biết mình xong đời rồi….

An Linh nhìn cô, cười mà không nói.

Kỳ thật, bản năng của Trần Hải Nguyệt, con người chỉ được chia làm hai loại: Người một nhà- người ngoài.

Cô và An Linh giống nhau ở điểm này, đối với bất kỳ ai cũng đều có thể hi hi ha ha, chuyện trò vui vẻ, cùng nhau ăn, cùng nhau chơi, nhưng chỉ lại cùng với người một nhà kề vai chiến đấu.

Khi cô chủ động lựa chọn trở thành chiến hữu của Lương Đông Vân, vậy thì vị trí của hắn ở trong lòng cô, thật ra đã rất rõ ràng.

Trần Hải Nguyệt bị kết luận này dọa đến không nói nên lời.

An Linh chơi trò “Mắt to trừng mắt nhỏ cười mà không nói” mãi cũng chán, khoanh tay đi trước, giọng điệu xa xôi vọng vào tai Trần Hải Nguyệt: “Được rồi, đừng trốn tránh nữa, không được từ bỏ…”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách