Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: p3104
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Cô Vợ Hung Dữ | Nếu Ta Có Thể (Chương 43)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 23-1-2015 21:33:37 | Xem tất
Trời mẹ của Nguyệt Nguyệt cũng hơi quá, con nít 5 tháng tgi2 biết gì, đúng là người lớn lo xa, chỉ khổ cho bé Tường nhà ta chưa gì hết đã bị nhà vợ tương lai nghĩ cách đối phó rồi, mà nhìn đi nhìn lại thì cũng không thoát được kiếp thê nô .
Chúc p3104 cuối tuần vui vẻ !
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-1-2015 22:40:31 | Xem tất
chết cười với 2 đứa nhỏ , mới có bây lớn mà hôn hít tùm lum, không biết tường tử thê nô cỡ nào chứ mới 5 tháng mà đã ăn được đậu hủ của vợ là ngon lành rồi, sau này bị ăn hiếp lại cũng đáng . mà anh trai của nguyệt nguyệt đã ra tay rồi, kiểu gì ngày mai tường tử cũng lãnh đủ cho mà xem.
thích nguyệt nguyệt quá, con nít hiếu động thấy sợ luôn, nhà lại nhiều đồ chơi nữa, chả bù cho tường từ, toàn sang chơi ké với nguyệt nguyệt
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-1-2015 06:16:07 | Xem tất

Chương 5: “Ông xã” “Bà xã”


Thế là sau biểu hiện hoàn mỹ hôm qua của Tường Tử, hôm nay bà Lâm ăn xong bữa trưa lại mang con trai sang nhà hàng xóm!

Dù sao Khúc Nguyệt Nguyệt là “vợ” của Tường Tử nhà bà, ăn “đậu hủ” sớm một chút cũng chẳng có là gì, vừa lúc bồi dưỡng tình cảm từ bé!

Bà Lâm tính toán tốt bao nhiêu!

Sau đó, bà Khúc thấy bà Lâm sang chơi, trong lòng cũng rất vui vẻ.

Hừ! Ngày hôm qua con trai các người coi như chiếm tiện nghi của con gái tôi, hôm nay còn đến nữa, thật là nghiện chiếm tiện nghi phải không? Hoàn hảo hôm qua Hướng Tây có chuẩn bị! Bằng không, hôm nay lại cho các người thực hiện được! Hừ, chờ lát nữa rồi xem Nguyệt Nguyệt nhà chúng tôi làm sao trừng trị Tường Tử nhà các người!

Bà Khúc không nhịn được mà lén mừng thầm trong lòng. Trên mặt không có biểu cảm gì, giống như bình thường, khen ngợi Tường Tử một hồi, sau đó thấy bà Lâm đặt Tường Tử cách Nguyệt Nguyệt ba bước.

Hôm nay đồ chơi của Nguyệt Nguyệt là con vịt bằng nhựa, là do cậu út của Nguyệt Nguyệt mấy hôm trước từ Mỹ gởi về, nói là đồ chơi mới nhất tại Mỹ, gọi là “Vịt Donald”! Không nói tới đáng yêu, bóp một cái nó còn có thể kêu lên! Nguyệt Nguyệt chơi rất vui vẻ!

Hơn nữa, vịt con này làm bằng nhựa, cắn vào rất mềm, sẽ không làm mẻ răng sữa mới nhú lên của Nguyệt Nguyệt, bà Khúc rất hài lòng!

Hai bà mẹ ngồi một bên nói chuyện nhà, thường thường nhìn thấy Nguyệt Nguyệt lúc thì ôm vịt con cắn điên cuồng, lúc khác thì đặt nó dưới mông rồi ngồi lên, vịt con kêu một tiếng, cô bé liền cười khanh khách, luôn lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ trên mặt, cực kỳ đáng yêu!

Mà Tường Tử thì sao, lúc ban đầu cậu vẫn ngồi tại chỗ, nhìn Nguyệt Nguyệt chơi đùa, hơn nữa, khi thấy cô bé đặt mông ngồi lên vịt con, cậu nhút nhát rụt người lại, có lẽ là hơi sợ!

Nhưng mà, có câu nói thế này, sắc đảm bao thiên*! Đúng vậy! Sắc đảm bao thiên!!!

Bị chữ sắc làm mờ mắt hay háo sắc tới mức chuyện gì cũng dám làm.

Tường Tử vốn hơn co ro sau khi nhìn chăm chú cái miệng anh đào nhỏ nhắn của Nguyệt Nguyệt bị nước dãi nhuộm đến đỏ chói, sắc tâm lại quá lớn, sắc đảm bao thiên, cậu vứt bỏ nỗi sợ hãi đối với Nguyệt Nguyệt, rồi bò về phía cô bé!

Sau đó, bà Lâm trông thấy con trai mình đang bò, trong lòng rất vui mừng!

Quả nhiên, con trai nhà bà vẫn rất tài giỏi!

Còn bà Khúc thì giả vờ như chẳng để ý mà liếc qua nhìn Tường Tử bò đến bên cạnh Nguyệt Nguyệt, bà làm bộ ho khan hình như che miệng cười trộm.

Hừ, nhóc con, muốn ăn “đậu hủ” của Nguyệt Nguyệt nhà bà, có cái hay xem rồi!

Thế là dưới ánh mắt “dung túng” của hai bà mẹ, Tường Tử bò về phía cô vợ nhỏ của cậu, không, là cô vợ “lớn”!

Rốt cuộc, bò tới bên cạnh Nguyệt Nguyệt.

Tường Tử dừng lại, vẫn hơi sợ hãi, không dám động đậy!

Cậu quay đầu, nhìn về phía bà Lâm, thấy nụ cười tươi trên mặt bà còn có vẻ dung túng, cậu quay đầu trở về, nhìn cái miệng anh đào nhỏ nhắn gần trong gang tấc, vì thế cậu không thèm quan tâm nữa! Trực tiếp hôn xuống!

Bà Lâm vui vẻ trông thấy hành động của con trai mình! Bà gật đầu! Tường Tử nhà bà vẫn có khí khái của nam tử hán! Lúc nên ra tay thì tuyệt đối không qua loa!

Còn bà Khúc cũng tươi cười, chờ đợi diễn biến tiếp theo!

Tường Tử, đã đến lúc nhóc phải khóc rồi!

Ngay sau đó, khi trông thấy Tường Tử đến gần bên miệng Nguyệt Nguyệt sắp sửa gặm một cái thì bàn tay nhỏ bé béo mịn của Nguyệt Nguyệt vung lên, một cái tát “nhanh rất chuẩn” vỗ trên khuôn mặt trắng nõn của Tường Tử.

Sau đó, Tường Tử ngây ngẩn cả người, tiếp theo cậu nhỏ giọng òa khóc lên!

Mà Nguyệt Nguyệt vừa mới đánh người hoàn toàn không thèm liếc mắt nhìn Tường Tử cái nào, cô bé đẩy cậu ra, rồi bò qua món đồ chơi của mình, sau đó cầm bình sữa, hút thật mạnh, cô bé vừa đè lên vịt con chơi, vừa uống sữa, cũng vừa nhìn Tường Tử khóc!

Lúc Tường Tử khóc thút thít, cô bé buông bình sữa xuống, giống như là vô giúp vui mà gào khóc hai tiếng, thu hút sự chú ý của hai bà mẹ…

Sau đó, bà Lâm đau lòng ôm lấy con trai, đong đưa qua lại dỗ dành.

Mà bà Khúc cũng đi mấy bước tới bên cạnh Nguyệt Nguyệt, bà ôm lấy cô bé, giả vờ tức giận dạy bảo nói “Nguyệt Nguyệt, sao con lại đánh Tường Tử? Coi mẹ có đánh con không!!” Nói xong bà liền giơ tay lên cao, định dạy dỗ Nguyệt Nguyệt! Nhưng mà, trong lòng bà Khúc nở hoa tươi rói vui mừng!

Hừ, cái này gọi là báo ứng!

“Haiz, Thành Quân, em đánh con bé làm gì?” Bà Lâm vội vàng bắt lấy tay bà Khúc ngăn cản, “Con bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, em đánh nó làm gì?”

“Nhưng mà nó vừa mới đánh Tường Tử nhà chị!” Bà Khúc vẫn giơ tay, muốn dạy dỗ Nguyệt Nguyệt!

“Haiz, Nguyệt Nguyệt chỉ là không cẩn thận thôi! Con nít đâu biết cái gì gọi là đánh chứ!” Bà Lâm tiếp tục khuyên bảo hợp tình hợp lý. Trong lòng lại có chút phê bình kín đáo! Thế nhưng bà có thể làm gì được chứ? Chẳng lẽ nói là “Thành Quân, em đánh đi, chị xem em đánh.” Có thể nói thế sao?

Haiz, lần này chỉ có thể câm điếc ăn hoàng liên*, có đắng cũng không thể nói!!!

chịu đau khổ, ấm ức nhưng không nói được gì.

“Vâng, thôi vậy!” Bà Khúc nghe theo! Bằng không, ầm ĩ đến mức lâm vào thế bí, tới lúc đó nếu thật phải ra tay đánh Nguyệt Nguyệt, bà không xuống tay được đâu!

Sau đó bà Lâm dỗ dành Tường Tử một hồi, nói là cậu phải ngủ trưa nên về nhà.

Bà Khúc rất hiểu chuyện mà ôm Nguyệt Nguyệt đích thân tiễn bà Lâm tới cửa.

Cho đến khi bà Lâm đi vào cửa nhà, không nhìn thấy nữa, bà Khúc mới ôm con gái mình đi tới phòng khách nhà mình!

Trở lại phòng khách, bà Khúc nhịn không được ôm lấy Nguyệt Nguyệt, điên cuồng hôn lên khuôn mặt nhỏ bé của con gái mình, chọc Nguyệt Nguyệt cười khanh khách không ngừng…

“Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt, tâm can của mẹ, bảo bối của mẹ! Con gái đáng yêu của mẹ!” Bà Khúc nhớ lại không nhịn được mà cười to, vô cùng sung sướng!

Nguyệt Nguyệt cũng rất vui vẻ, nhìn thấy mẹ hôn rất thoải mái, cô bé cũng bắt chước, mở ra cái miệng nhỏ nhắn, hôn bà Khúc với khuôn mặt đầy nước dãi, cuối cùng trên mặt cô bé còn lộ ra hai má lúm đồng tiền tí xíu, “hàm răng chưa mọc” cười tươi với bà Khúc, đôi mày rậm mắt to cong lên, giống như là ánh trăng, không phải là một cặp trăng rằm đang tỏa sáng sao?

Vì thế, bà Khúc vừa mới làm cho con gái yêu trở lại yên tĩnh nay lại hưng phấn lên, kêu thêm một hồi tâm can bảo bối, thật là thương đến tận xương cốt!

Ván này, Khúc Nguyệt Nguyệt toàn thắng không phụ sự mong đợi của mọi người! Thật sự là một cú trở mình tuyệt đẹp!

Cho nên, từ những điều này có thể thấy được, người cười sau cùng là người giỏi nhất!

Khi Khúc Nguyệt Nguyệt được mười tháng, cô bé đã biết đi! Mặc dù hơi lảo đảo, nghiêng qua nghiêng lại, cũng không đi được mấy bước, nhưng như thế cũng là rất giỏi rồi!

Còn Tường Tử thì sao, vẫn giống như cũ, ngoại trừ lúc trước mặt Nguyệt Nguyệt là không như thường, thì những cái khác đều rất bình thường!

Mà lần đầu tiên khi bà Lâm phát hiện Tường Tử nhà mình biết đi, thì cũng là lúc đuổi theo phía sau Nguyệt Nguyệt!
Vì thế, từ điều này, chúng ta có thể nói là, sức mạnh tình yêu vĩ đại!

Có thể khiến cho một đứa bé bình thường trở nên hoàn toàn không bình thường…

Một ngày nọ, Khúc Nguyệt Nguyệt và Lâm Tường ngồi chơi cùng nhau, hiện giờ hai đứa nhỏ này chơi đùa rất hòa thuận! Ngoại trừ lúc Tường Tử muốn đến gần gặm cái miệng nhỏ nhắn của Nguyệt Nguyệt thì sẽ bị cô bé “vỗ” một cái, hai đứa vẫn không có mâu thuẫn gì lớn!

Mà bà Lâm sau khi nhìn thấy con trai mình mấy tháng nay bị Nguyệt Nguyệt cho ăn bạt tai nhiều lần, thì bà đã rất thản nhiên! Thậm chí sau này, bà cảm thấy Nguyệt Nguyệt làm như vậy kỳ thật cũng không sai!

Bởi vì từ khi không cẩn thận phát hiện ra không chỉ có mình Tường Tử hôn Nguyệt Nguyệt sẽ bị ăn tát, nhưng sau khi ông Khúc hôn cô bé, ông cũng bị ăn tát luôn, trong lòng bà Lâm ngược lại hiểu được Nguyệt Nguyệt mới mấy tháng đã hiểu được “giữ mình trong sạch”, bà rất hài lòng với đứa con dâu tương lai này.

Hóa ra, lần trước Khúc Hướng Tây dạy dỗ đã để lại di chứng! Nhà họ Khúc bọn họ, ngoài ông cụ Khúc ra thì bất cứ sinh vật nam giới nào muốn hôn cũng sẽ bị ăn tát!

Về phần ông cụ Khúc trở thành ngoại lệ duy nhất, là bởi vì hai bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Nguyệt bận rộn kéo chùm râu của ông cụ Khúc nên không rảnh đánh ông!

Vì thế, tất cả chú bác cậu anh em họ không để râu dài, toàn bộ đều trở thành đối tượng tấn công của Nguyệt Nguyệt!!!

Do vậy, Khúc Hướng Tây bị cả nhà họ Khúc, từ chú bác cậu đến anh em họ đều thay phiên đánh một trận! Hơn nữa, cậu không dám oán trách! Không có chỗ khóc lóc kể lể…

Trời ơi, cậu không phải là muốn dạy dỗ bảo bối Nguyệt Nguyệt nhà bọn họ đề phòng sắc lang từ bé sao? Ai ngờ sẽ tạo thành hậu quả như vậy? Cậu rất oan uổng mà!!!

Nhưng cũng vì giáo dục từ nhỏ của cậu mà khiến cho da mặt Tường Tử dày lên!

Dù sao, Tường Tử có thể nói là bị Nguyệt Nguyệt đánh từ nhỏ đến lớn, da mặt còn có thể không dày sao?

Trộm hôn ư, đều phải trả giá lớn! Từ bé Tường Tử đã trả giá thật lớn! Đến nỗi sau này, cậu còn có thể mặt dày cười hì hì nói với Nguyệt Nguyệt “Đánh không đau, không có hữu dụng!” Sau đó trả lời cậu chính là Nguyệt Nguyệt ra sức vung tay, tặng cho cậu một bạt tai… Đương nhiên đây là sau này hẵng nói!

Hôm nay hai đứa nhỏ vốn chơi đùa rất vui vẻ, Nguyệt Nguyệt trước sau vẫn hoạt bát, Tường Tử ở chung với Nguyệt Nguyệt lâu dài cũng hoạt bát lên nhiều, ít nhất, cậu biết giành đồ chơi trong tay cô bé, tuy rằng, lần nào kết cục cũng là nhận một bạt tai!

Song, còn hơn là người gỗ hồi trước, vẫn có tiến bộ rất lớn!

Thế là, Nguyệt Nguyệt chơi búp bê Barbie của cô bé, Tường Tử chơi món đồ chơi Nguyệt Nguyệt không dùng, hai đứa nhỏ coi như là tự vui vẻ.

Đột nhiên, điện thoại trong nhà vang lên, bà Khúc vội vàng đi lên mấy bước, đến cạnh cái tủ kế bên tấm thảm Nguyệt Nguyệt đang ngồi lên, bà nhận máy: “A lô?”

“Bà xã, là tôi!” Nghe được tiếng ông Khúc từ ống nghe truyền đến!

“Ông xã, chuyện gì thế?” Bà Khúc rất tự nhiên hỏi.

“Là…” Ông Khúc đang định nói thì lại nghe vợ mình kêu lên, “A….”

Ông Khúc vội vàng nói: “Bà xã, sao thế, sao thế?”

“A, ông xã, ông xã, ông xã…” Bà Khúc liên tục gọi hai chữ ông xã!

“Rốt cuộc là thế nào? Tôi nói chuyện với mình đó! Mình làm tôi nôn nóng muốn chết!” Ông Khúc sốt ruột hỏi.

“Nguyệt Nguyệt vừa mới…vừa mới nói chuyện, ‘ông xã’, là ‘ông xã’!” Bà Khúc vội vàng trả lời.

“Nguyệt Nguyệt nói chuyện rồi? Nói cái gì? Nói cái gì?” Ông Khúc hấp tấp hỏi.

“Haiz, Nguyệt Nguyệt vừa nói ‘ông xã’, hai chữ ‘ông xã’!” Bà Khúc vội vàng giải thích.

Hóa ra, Nguyệt Nguyệt vốn đang tự chơi đùa, nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô bé liền dừng lại, sau đó chợt nghe được bà Khúc gọi ông Khúc là ông xã, sau đó cô bé im lặng một lúc, rất thông minh học theo bà Khúc, lơ đãng gọi Tường Tử đang ngồi đối diện là “ông xã”… Nhất thời khiến bà Khúc và bà Lâm đồng thời thét lên……..

Mà lúc này, ông Lâm vừa tới tìm bà Lâm đang đi vào phòng khách thì nghe tiếng hai bà hét lên, ông vội vàng chạy đến cửa phòng khách, hỏi bà Lâm đang vẫn còn kinh ngạc, “Bà xã, sao thế?”

Nhưng trong nháy mắt, ông ngây ngẩn cả người!

Ông nghe được Lâm Tường vốn đang chơi đồ chơi chợt học cách nói chuyện của ông Lâm, gọi Nguyệt Nguyệt đang ngồi đối diện là “bà xã”…….

Sau đó mọi người tại đây lại hét lên lần nữa, hồi lâu sau mới bình tĩnh trở lại, chọc hai đứa nhỏ cười khanh khách không ngừng…

Mà hai nhân vật chính, Khúc Nguyệt Nguyệt và Lâm Tường, không chút cảm thấy nhốn nháo to lớn mình đã gây ra, sau khi nói xong, hai đứa nhỏ tiếp tục vùi đầu chơi đồ chơi! Thường thường ngẩng đầu, lộ ra “hàm răng chưa mọc” tươi cười, cũng thốt ra một câu “ông xã”, “bà xã”….

Để lại một nhóm người lớn khó mà tiếp nhận đang xoắn xuýt ở một bên…

Cái này coi là thế nào đây?

Có đứa nhỏ nhà ai biết nói trước tiên lại là “ông xã, bà xã”? Bình thường dạy nói “bố mẹ” nhiều như vậy, mà hai đứa nhóc này chưa bao giờ mở miệng, còn “ông xã, bà xã” vừa mới nói một lần ngược lại học được ngay, đọc thuộc lòng oang oang!

Khó mà như thế, thật sự là trời sinh một cặp ư?

Ông trời, thế này cũng quá kỳ lạ đi!



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-1-2015 07:09:29 | Xem tất
Vào đặt gạch hóng truyện của cô Sam, cứ truyện cô đào là tôi cứ bị thích ấy
Truyện này nữ cường nam thê nô đúng mẫu lý tưởng của tôi nữa )
Chúc hố đông khách và cô đào thêm nhiều hố nữa
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-1-2015 21:42:19 | Xem tất
ôi trời, hai đứa nhóc này có cần phải dễ thương như vậy không trời. . công nhận tiểu tường thảm thật, hôm qua hôn được con nhà người ta, bữa nay chơi trò ngựa quen đường cũ, ai dè bị ăn bạt tai ngay, đã thế mà còn không chừa nữa chứ . nguyệt nguyệt thích quá à, chơi toàn đồ chơi xịn .
vụ ông xã - bà xã đúng là kinh hoàng với hai đứa nhỏ? sao từ khó như thế mà chúng nó có thể học một phát nói được ngay nhỉ . có điều, 2 đứa nhỏ mới mấy tháng mà nói từ này đúng là xoắn xuýt thật
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 26-1-2015 04:06:19 | Xem tất

Chương 6: “Đồ chơi” mới của Nguyệt Nguyệt


Khi Khúc Nguyệt Nguyệt lên một tuổi, cô bé đã nói năng rất trôi chảy, ngay cả Tường Tử hũ nút kia ở lâu với Nguyệt Nguyệt cũng sẽ thường nói vài câu, đương nhiên những người lớn có nghe hiểu hay không thì đó là một chuyện khác! Bởi vì đôi khi bảo bối của bọn họ nói ngôn ngữ ngoài hành tinh, một đống bô bô, ngoại trừ chính bọn nhỏ thì người khác nghe xong chẳng hiểu ra sao cả.

Tròn một tuổi, chính là một ngày lớn, đặc biệt đối với hai đứa bé sinh cùng ngày cùng tháng của nhà họ Khúc và nhà họ Lâm, còn định ra hôn ước từ bé mà nói, không thể nào qua loa.

Người hai nhà đã sớm lập kế hoạch phải làm gì, nhưng mà khi tới ngày đó rồi, vẫn luôn cảm thấy chuẩn bị không đủ!!!

Buổi tiệc tròn một tuổi cả hai nhà lại cùng nhau tổ chức, có thể đoán được, sau này tiệc sinh nhật của Khúc Nguyệt Nguyệt và Lâm Tường sẽ cùng nhau tổ chức!!! Dù sao hai gia đình ở gần nhau, lại là thông gia, chuyện mừng vui gấp bội thế này sao có thể bỏ qua?

Vì thế, hôm nay, hai đứa nhỏ kia lại cùng tiến vào chiến trường…

Hôm nay hai đứa trẻ tròn một tuổi, như vậy việc chọn đồ vật đoán tương lai khẳng định không thể thiếu, chỉ là đồ vật chụp lấy là không giống nhau! Bởi vì mấy đời nhà họ Khúc đều là đàn ông, không có phụ nữ, lo rằng sẽ giáo dục Nguyệt Nguyệt giống như con trai, vì thế lần này chọn đồ vật đoán tương lai, bất cứ vũ khí gậy gộc nào cũng không có, sợ rằng khơi gợi sự hứng thú của Nguyệt Nguyệt, vậy thì nguy rồi!!!

Trong mắt bà Khúc, Nguyệt Nguyệt nhà bà phải nuôi dưỡng như một cô công chúa! Không phải mọi người thường nói, con gái phải nuôi trong sung túc, con trai phải nuôi trong nghèo nàn! Ba đời nhà họ Khúc có một bé gái như vậy, sao có thể không thương đến tận xương cốt, nuôi dưỡng thật tốt chứ? Nguyệt Nguyệt nhà bà, sau này không cần phải đi học, không cần thông thạo mọi thứ cầm kỳ thi họa, không cần giỏi văn giỏi võ, thậm chí không cần phải xinh đẹp, chỉ cần cô bé sống tốt và hạnh phúc là được!

Chỉ cần Nguyệt Nguyệt nhà bà thích, cô bé có thể làm bất cứ việc gì mình thích! Đương nhiên, ngoại trừ giết người phóng hỏa! Dẫu sao cuộc sống có bao nhiêu nguy hiểm, Nguyệt Nguyệt nhà bà ngộ nhỡ xảy ra bất trắc thì làm sao?

Vì thế, bên phía Khúc Nguyệt Nguyệt đặt tất cả những đồ vật xinh đẹp và tốt nhất, nào là châu báu, túi thơm, ngay cả búp bê Barbie cũng có, rực rỡ muôn màu khiến người ta lóa mắt.

Mà Lâm Tường thì khác biệt! Là một bé trai đơn truyền của ba đời, cậu được nhà họ Lâm gửi gắm kỳ vọng rất cao! Cả gia tộc đều trông cậy vào cậu kế thừa nhà họ Lâm, như vậy việc chọn đồ vật đoán tương lai có thể dự báo tương lai sau này, dù sao chăng nữa cũng không được qua loa.

Đồ vật ông cụ Khúc cầm ra là khẩu súng lục ông đã dùng khi đánh giặc trước kia, nó đã được tháo đạn và đặt ở giữa, sau đó là con dấu mà ông cụ Lâm đã dùng trước đây, tiếp đó là một con dao nhỏ, một thanh ngọc như ý… Dù sao, mặc kệ Tường Tử quơ trúng thứ nào đều khẳng định tương lai không phải phú thì là quý, các loại vòng tay trâm cài son phấn đều không được nhà họ Lâm mang ra…

Xem ra rất trang trọng!

Hôm nay vì bày tỏ sự vui mừng, bà Khúc cho Khúc Nguyệt Nguyệt mặc một cái áo yếm màu đỏ chót với quần lụa cùng màu, để tránh lát nữa cô bé sẽ nóng, không ảnh hưởng đến việc bò khắp nơi! Cho nên, cánh tay và phần lưng của Nguyệt Nguyệt lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, người lớn xung quanh nhìn thấy đều muốn cắn một miếng.

Mà bà Lâm vốn muốn cho Tường Tử nhà bọn họ ăn mặc rất chính thức, mới vừa ôm ra được một lúc, trên lưng cậu có một mảng ướt đẫm, cậu không thoải mái, làm ầm ĩ mãi.

Bà Lâm nhìn thấy Nguyệt Nguyệt mặc áo yếm nên dứt khoát cởi quần áo của Tường Tử ra, rồi mặc áo cái áo yếm thêu hình con rồng màu vàng, đây chính là quà tặng hôm đầy tháng của bà cụ nhà họ Cố, vừa nhìn thì biết không phải đồ thường, vẫn luyến tiếc không nỡ lấy ra mặc, vừa lúc sử dụng trong hôm nay.

Nửa thân dưới không có quần lụa, bà Lâm trực tiếp mặc quần thủng đáy cho Tường Tử, lộ ra tiểu kê kê, bớt chuyện nhiều người tưởng lầm Tường Tử là bé gái như hôm tiệc đầy tháng.

Tuy rằng Tường Tử nhà bà hơi ốm yếu tí, đầu không lớn bằng Nguyệt Nguyệt, nhưng cũng không đến nỗi khiến người ta ngay cả phân biệt trai gái cũng không được!!!

Vì thế khi mặt trời treo giữa không trung, sự kiện chọn đồ vật đoán tương lai bắt đầu!

Bà Khúc ôm Khúc Nguyệt Nguyệt hôn một cái, rồi đặt cô bé trên tấm thảm màu đỏ, để cô bé trực tiếp đi lấy đồ, mà bà Lâm sau đó cũng đặt Tường Tử trên tấm thảm màu vàng bên cạnh, để cậu tự bò.

Trong phút chốc Nguyệt Nguyệt được mẹ đặt trên thảm, bà còn vỗ lên mông cô bé một cái, sau đó cô bé vui vẻ bò về phía trống bỏi ở đằng trước, đây chính là món đồ chơi Nguyệt Nguyệt thích nhất…

Mà Tường Tử vẫn ngồi tại chỗ, đầu xoay tới xoay lui, chậm chạp không chịu ra tay…

Nguyệt Nguyệt bên này vừa mới quơ lấy trống bỏi, lắc vài cái, cô bé phát hiện một chuỗi vòng cổ ngọc bích liền vứt trống bỏi rồi chụp lấy vòng cổ, cắn một cái, cắn không được thì đập đập, vẫn không được liền nện trên mặt đất!

Còn Tường Tử bên này mới rốt cuộc có chút động tĩnh! Cậu từ từ nâng người lên, đứng vững vàng, rồi nhìn về phía bên này bên kia, vẫn chưa làm gì, khiến cho bà Lâm sốt ruột muốn chết!

Nhìn xem Nguyệt Nguyệt nhà người ta, bắt lấy cái này cái kia, sôi nổi biết bao, Tường Tử nhà bà lại hồi lâu không nhúc nhích, thật là không biết sao đây!

Sau đó, Nguyệt Nguyệt bắt lấy cái này rồi ném cái khác, dù sao cũng cầm chẳng bao lâu! Bây giờ, Nguyệt Nguyệt ôm lấy búp bê Barbie cỡ lớn kia, việc thứ nhất cô bé làm chính là lột quần áo của búp bê… Loại chuyện này, Nguyệt Nguyệt là ngựa quen đường cũ!

Xem ra đây không phải lần đầu tiên!

Vì thế, người xung quanh đổ mồ hôi…

Mà Tường Tử rốt cuộc đi về phía trước mấy bước, đến cạnh tấm thảm, cậu ngồi xổm xuống, rồi cầm lấy súng lục đặt ở bên chân, rồi lại từ từ đứng lên, bà Lâm trông thấy con mình bắt lấy súng lục, trong lòng vui sướng biết bao!

Dù sao gia đình bà nhiều nữ, âm thịnh dương suy, chỉ sợ sẽ nuôi Tường Tử trở nên ẻo lả, lúc này cậu bắt lấy súng lục của ông cụ Khúc, không phải vừa lúc báo trước Tường Tử sẽ nhập ngũ sao? Việc đó và việc hôn ước từ bé với nhà họ Khúc không phải là vừa khéo ư?

Mà lúc này Nguyệt Nguyệt đúng lúc cách Tường Tử không xa, cô bé thấy khẩu súng đen nhánh nằm trên tay Tường Tử, nhất thời nổi lên hứng thú!

Thế là, Nguyệt Nguyệt ném đi búp bê Barbie đã trần truồng một nửa, rồi lảo đảo đi qua bên cạnh Tường Tử, sau khi đến bên cạnh cậu, cô bé muốn đoạt lấy súng lục trong tay Tường Tử, ai ngờ Tường Tử phản ứng rất nhanh chóng, một tay cầm súng đặt sau lưng, không cho Nguyệt Nguyệt giành lấy.

Kỳ thật cũng trách Nguyệt Nguyệt, hồi trước thường giành đồ chơi của Tường Tử, khiến cho cậu luyện tập rất nhiều mới không bị giành lấy, rốt cuộc trong trường hợp then chốt đã có tác dụng…

Nguyệt Nguyệt thấy tính toán thất bại, trông thấy gương mặt kiên định của Tường Tử, cô bé không nói hai lời, trực tiếp bổ nhào qua, đặt Tường Tử dưới thân, bàn tay nắm lấy cánh tay của cậu, muốn giành khẩu súng!

Từ khi sinh ra, Nguyệt Nguyệt đã to lớn hơn Tường Tử, hiện giờ tròn một tuổi, Nguyệt Nguyệt lớn hơn Tường Tử một số, vì thế cậu hoàn toàn không có cách đẩy cô bé ra! Một khi đã vậy, Tường Tử cứ mặc cho Nguyệt Nguyệt đè lên mình, dù sao súng vẫn còn trong tay cậu, hiện tại cô bé đè cậu, lại càng không lấy được! Cậu muốn đè thì đè đi, làm thế nào tôi cũng không đưa súng cho cậu!

Vì thế, hai đứa trẻ cứ giằng co như vậy…

Còn mọi người lúc này mới như từ trong mộng tỉnh giấc, đây là tình huống gì hả?

Bà Khúc hơi đau đầu nhìn thấy màn này, Lâm Tường của nhà họ Lâm tốt rồi, dù nói thế nào trên tay cậu cầm lấy một khẩu súng, cái này có thể miễn cưỡng coi như kết quả chọn đồ vật đoán tương lai.

Nhưng Nguyệt Nguyệt nhà bà thì sao? Hai tay trống trơn nắm lấy cánh tay Tường Tử không buông, cái này tính sao đây? Chẳng lẽ Tường Tử chính là thứ cô bé chọn đồ vật đoán tương lai ư?

Cái này cũng vô lý quá đi!

Thế là tất cả mọi người yên lặng nhìn màn diễn này, không biết mở miệng thế nào mới không đắc tội người khác.

Rốt cuộc, ông cụ Khúc cất tiếng: “Ha ha, Nguyệt Nguyệt nhà chúng tôi bắt rất giỏi! Các người xem, Tường Tử không phải là chồng tương lai của Nguyệt Nguyệt sao? Sau này Tường Tử có gì thì chẳng phải là Nguyệt Nguyệt có thứ đó ư? Bắt lấy Tường Tử, không phải là bắt được mọi thứ sao? Nguyệt Nguyệt của chúng tôi thật thông minh!!”

“Phải đấy! Con bé rất thông minh! Nhìn xem, Tường Tử nhà chúng tôi sau này không thể chạy thoát rồi!” Ông cụ Lâm cũng hùa theo.

Vì thế tất cả mọi người cùng ủng hộ…

Mà bên này, Nguyệt Nguyệt hoàn toàn không để ý tới tiếng cười khó hiểu của người lớn, cô bé vẫn còn cố gắng giành súng!

Thế nhưng, nắm lấy cánh tay Tường Tử căn bản là vô dụng! Nguyệt Nguyệt cúi đầu, nhìn Tường Tử dưới người, chỉ thấy cậu mở to mắt, nhìn Nguyệt Nguyệt trên người mình, miệng khép chặt, không thèm để ý tới cô bé!

Vì thế tính tình ngang tàng của Nguyệt Nguyệt nổi lên!

Vừa nãy nếu mặc cô bé giành lấy thì cô bé có thể chơi một lúc rồi vứt đi, nhưng càng không cho, cô bé lại càng muốn lấy bằng được!

Do đó, mọi người chỉ lo nói chuyện, không để ý hai đứa trẻ kia, Nguyệt Nguyệt không chút lưỡng lự cúi đầu, cắn một ngụm trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Tường Tử, sau đó, chỉ nghe “Oa…” một tiếng, Tường Tử lớn tiếng khóc lên… Mà Nguyệt Nguyệt nghe được tiếng khóc của Tường Tử mới hơi thả lỏng sức lực, nhưng vẫn không nhả ra, tiếp tục kê miệng trên mặt cậu, chuẩn bị cắn xuống bất cứ lúc nào, tiếp tục cắn…

Bây giờ sức chú ý của mọi người mới chuyển qua đây…

Mọi người chỉ thấy Nguyệt Nguyệt nằm sấp trên người Tường Tử, miệng “hôn” trên mặt cậu, mà cậu lại khóc lớn, vì thế tất cả đều cười rộ lên…

Ông cụ Khúc cười nói: “Lão Lâm, xem ra Tường Tử nhà ông thẹn thùng, bị Nguyệt Nguyệt nhà tôi hôn một cái liền sợ khóc ngay, sau này kết hôn thì làm sao chứ!!!”

“Ha ha, đúng vậy! Thằng nhỏ này chỉ là nhát gan thôi! Về nhà tôi sẽ bảo nó luyện tập đàng hoàng, lần sau nhất định tìm cơ hội hôn lại Nguyệt Nguyệt…” Ông cụ Lâm cũng cười trả lời.

Mà bà Khúc không vội vàng đến ôm lấy Nguyệt Nguyệt, dù sao hiếm khi nhìn thấy Nguyệt Nguyệt chủ động hôn Tường Tử!

Đã vậy thì bà Lâm cũng không vội!

Nhìn xem, hình ảnh này thật đẹp, nàng dâu nhỏ của gia đình bà hôn con trai bà, tình cảm tốt biết bao! Hiếm khi có cơ hội để hai đứa trẻ bồi dưỡng tình cảm, yêu thương lẫn nhau như vậy rất tốt! Tường Tử nhà bà không chịu thiệt đâu! Nếu nhà họ Khúc không có ý kiến thì nhà họ Lâm càng không có ý kiến…

Thế là, Nguyệt Nguyệt dưới sự đồng ý ngầm của mọi người, tiếp tục bạo lực hợp pháp!

Mỗi khi Tường Tử ngừng khóc, Nguyệt Nguyệt sẽ dùng chút sức cắn một cái, sau đó Tường Tử tiếp tục khóc, Nguyệt Nguyệt sẽ dừng lại, nghe cậu khóc! Đợi đến lúc cậu sắp ngừng khóc thì cô bé lại cắn một cái, làm cho cậu khóc tiếp! Cô bé coi Tường Từ là món đồ chơi…

Mà Tường Tử, trong tiếng cười của các người lớn, bị Nguyệt Nguyệt đè rồi cắn, cậu khóc ấm ức…

Hu hu hu, vì sao lại như vậy?



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 26-1-2015 13:05:38 | Xem tất
tội nghiệp thằng nhỏ, bị cắn đến sưng má mà các bậc phụ huynh lại tưởng đang được hôn. huhu.. cớ vì sao lai ngược nam ngay từ khi mới sinh ra thế này hả trời  . liệu có còn công đạo cho tường tử không đây . ngày thôi nôi mà bị đè cỡ này thì biết đến bao giờ mới được vùng dậy đây nhỉ? ôi, yêu tường tử chết mất
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 28-1-2015 05:24:28 | Xem tất

Chương 7: Chuyển bại thành thắng


Thành phố B vào tháng 7 chính là thời điểm nóng nhất. Mà Nguyệt Nguyệt lại ghét thời tiết nóng nực, mỗi ngày cô bé đều ỉu xìu, không chạy khắp nơi, cũng chẳng mê đồ chơi, khiến cho bà Khúc lo lắng không thôi, thế nhưng hết cách rồi! Dù sao hồi xưa không giống bây giờ có máy điều hòa, song trong nhà có nước đá, nhưng không dám đặt thẳng bên người Nguyệt Nguyệt, như vậy con nít không chịu nổi…

Cho đến một ngày, bà Khúc chợt nảy ra ý nghĩ, ôm Nguyệt Nguyệt đến nơi bóng râm trong sân, đặt cô bé trong bồn tắm thật lớn đã xả nước, tắm rửa cho cô bé, Nguyệt Nguyệt mới vui vẻ lên.

Vì thế, bắt đầu từ ngày đó, trò tiêu khiển hàng ngày của Nguyệt Nguyệt chính là nghịch nước… Nếu không phải bà Khúc sợ cô bé ở lâu trong nước không tốt nên phải ép buộc ôm cô bé ra, không thể tùy theo tính tình cô bé, không cho phép ở trong nước cả ngày…

Trưa nay, bà Khúc vừa đút Nguyệt Nguyệt ăn xong bữa trưa thì cô bé liền ầm ĩ muốn “Đi tắm đi tắm…”, bà Khúc ôm Nguyệt Nguyệt nghỉ trưa một lúc, tiêu hóa thức ăn rồi mới thả cô bé vào trong nước, để cô bé vọc nước một hồi mới tắm cho cô bé sau…

Mà vừa mới đặt Nguyệt Nguyệt vào bồn chưa tới một lát thì bà Lâm ôm con trai mình qua bên này chơi!

Bà Lâm ôm Tường Tử hơi yếu ớt đi qua, vốn định để cậu ở cùng Nguyệt Nguyệt một lúc, có lẽ tinh thần sẽ tốt hơn! Ai ngờ vừa tiến vào sân nhà thì thấy dưới tàng cây lựu to lớn nhất trong sân nhà họ Khúc là một mình Khúc Nguyệt Nguyệt đang ngồi trong bồn tắm, cô bé đang chơi đùa vui vẻ, cầm một vịt con bằng nhựa dùng sức đập vào nước, khiến tia nước bắn tung tóe, khuôn mặt nhỏ nhắn lại cười như hoa, vui vẻ cười khanh khách! Hơn nữa, vịt con bị Nguyệt Nguyệt dùng sức bóp một cái liền kêu một tiếng “Chít…….”, cô bé ngã trái ngã phải cười theo, giống như nàng tiên nhỏ trong nước, người khác trông thấy cũng vui theo.

Mà lúc này Tường Tử nhìn thấy cô vợ nhỏ của mình, cậu cũng hoạt bát lên một tí, bàn tay duỗi về phía Nguyệt Nguyệt, toàn thân bắt đầu mất kiên nhẫn, cậu muốn đi xuống, chạy về phía Nguyệt Nguyệt!

Bà Lâm thấy tình huống như vậy, trong lòng rất vui mừng! Quả nhiên, vẫn là cô vợ có sức hấp dẫn to lớn! Ở trong nhà, bạn chọc cậu nửa ngày, cậu chỉ cho bạn một ánh mắt khinh khỉnh. Sau đó trực tiếp không nhìn nữa, cả người nằm sấp trên cái giường nhỏ của mình, không khóc không quậy, cũng chẳng nhúc nhích, giống như là pho tượng vậy!

Bà Lâm nhìn thấy mà đau lòng không thôi, vì thế đến trưa bà bồng cậu qua tìm Nguyệt Nguyệt, có tác dụng hơn cả thần dược đấy! Ha ha, sức hấp dẫn của nàng dâu nhỏ nhà bà thật lớn ghê!

Vì thế bà Lâm tiến lên mấy bước, đặt Tường Tử nhà bà ở bên cạnh bồn tắm của Nguyệt Nguyệt, để cho cậu nhìn cô bé chơi đùa, còn bà thì vào nhà tìm bà Khúc.

Tường Tử vừa xuống dưới liền đứng bên cạnh bồn tắm, cậu ngây ngốc nhìn Nguyệt Nguyệt nghịch nước trong bồn tắm, ngay cả bọt nước bắn lên làm ướt cái áo thun nhỏ và chiếc quần đùi, cậu cũng chẳng để ý. Nguyệt Nguyệt vốn chơi đùa vừa lúc thấy Tường Tử đến đây, cô bé tươi cười vui vẻ, dù sao từ hồi sinh ra hai đứa trẻ đã ở cùng nhau “bồi dưỡng tình cảm”, hiện tại coi như đã rất quen thân!

Nguyệt Nguyệt cất tiếng êm ái gọi “Ông xã…” Được rồi, cái này coi như là di chứng của lần trước học nói, mọi thành viên của hai nhà ngầm đồng ý, hoặc có thể nói là dưới tình huống được cổ vũ, hiện tại Nguyệt Nguyệt gọi Tường Tử là “ông xã”! Mà Tường Tử gọi Nguyệt Nguyệt là “bà xã”! Tuy rằng hai đứa nhỏ không hề biết ông xã và bà xã rốt cuộc đại diện cho cái gì…

Tường Tử gật gật cái đầu nhỏ trả lời “Bà xã”!

Cái này, bạn có thể hiểu là Nguyệt Nguyệt đang gọi “Tường Tử”, còn Tường Tử thì gọi “Nguyệt Nguyệt”! Đây là phương thức chào hỏi của hai đứa trẻ, ban đầu chỉ là sự nhầm lẫn dễ thương, sau đó lại được người lớn hai nhà dung túng, chẳng những không để hai đứa trẻ sửa chữa sai lầm này, ngược lại càng sai càng quá đáng! Vì thế, mới có cục diện “Ông xã”, “Bà xã” của hiện giờ…

Tất cả đều là lỗi của người lớn…

Sau khi chào Nguyệt Nguyệt xong, Tường Tử liền tới gần Nguyệt Nguyệt một tí, khiến cho cô bé tưởng rằng cậu muốn giành lấy vịt con, cô bé liền nắm chặt vịt con ở phía trước bộ ngực nhỏ nhắn trơn bóng, mở to hai mắt nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Tường Tử.

Mà Tường Tử hoàn toàn không nhìn Nguyệt Nguyệt, ánh mắt cậu đã bị thu hút bởi bộ ngực nhỏ bé nõn nà kia!

Trông thấy bộ ngực nhỏ bé nõn nà của cô bé bởi vì nghịch nước mà một chuỗi bọt nước chảy xuống, chiếu rọi dưới ánh mặt trời, càng tỏa ra vẻ trắng ngần mà lại đẫy đà sáng bóng, trong tay cô bé còn ôm vịt con màu vàng chanh, nó dính chặt trên bộ ngực của Nguyệt Nguyệt, bởi vì cô bé dùng sức quá mạnh mà vịt con phát ra tiếng kêu…

Những cái này cũng không phải là điểm thu hút ánh mắt Tường Tử nhất!

Thứ hấp dẫn Tường Tử nhất chính là trong khe hở giữa hai cánh tay đang ôm vịt con của Nguyệt Nguyệt, hai điểm nhỏ giống như anh đào lộ ra, làn da xung quanh càng trắng ngần thì càng tôn lên hai điểm nhỏ màu đỏ đáng yêu kia! Rất giống quả anh đào mà Tường Tử thích nhất! Trông thấy đỏ chói, ăn vào chua chua ngọt ngọt, bóp nhẹ trong bàn tay thì mềm mềm! Tuy rằng hai điểm nhỏ này không lớn bằng quả anh đào, nhưng mà nhìn cũng đẹp lắm! Không biết chạm vào sẽ có cảm giác ra sao? Chắc hẳn cũng mềm nhỉ! Tựa như bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Nguyệt, chạm vào cũng rất mềm! Thế thì ăn vào sẽ ra sao?

Tường Tử nghĩ đến đây, ánh mắt lập tức nóng hừng hực mà nhìn chằm chằm Nguyệt Nguyệt, khiến cho cô bé nhất thời sởn tóc gáy! Xem ra, Tường Tử muốn cướp đồ chơi của cô bé, Nguyệt Nguyệt nghĩ như vậy.

Vì thế, khi Tường Tử dùng tốc độ nhanh như chớp với tay chụp lấy anh đào trên ngực Nguyệt Nguyệt thì cô bé cũng vung bàn tay về phía cậu!

Cái này nên gọi là phòng vệ chính đáng!

Sau đó chỉ thấy Tường Tử vừa chộp lấy anh đào của Nguyệt Nguyệt, còn chưa kịp véo thì đã bị lòng bàn tay của Nguyệt Nguyệt đập lên đầu, nhất thời, cả người theo quán tính ngã về phía trước, “bùm” một tiếng cậu rơi vào bồn tắm, đặt Nguyệt Nguyệt dưới thân! Bàn tay cậu vẫn đặt trên bộ ngực của Nguyệt Nguyệt, làm thế nào cũng không buông ra!

Thế là, thừa dịp Nguyệt Nguyệt bị mình đặt dưới thân trong phút chốc chưa kịp phản ứng, nhân cơ hội cô bé không cựa quậy, Tường Tử hơi dùng sức, véo một cái —— “Oa ——!!!” Chỉ nghe tiếng khóc trời long đất lở của Nguyệt Nguyệt, hai bà mẹ vốn ngồi trong phòng khách trò chuyện vui vẻ nghe thấy tiếng khóc vội vàng chạy ra sân!

Cái này nên coi như là tập kích bộ ngực đi!!!

Hay lắm, sau lần chọn đồ vật đoán tương lai, Tường Tử bị Nguyệt Nguyệt tàn bạo, rốt cuộc Tường Tử tự học thành tài năng, biết tuyệt kỹ “bắt meo meo*” này, vùng lên thắng trở về…

meo meo ở đây là tiếng lóng, nghĩa là ngực của phụ nữ.

Ván này Tường Tử giành được thắng lợi áp đảo!

Bà Khúc và bà Lâm đi vào sân, trông thấy cảnh tượng Tường Tử bổ nhào trên người Nguyệt Nguyệt, đè cô bé tới khóc! Bà Lâm vội vàng chạy qua bồng Tường Tử, thấy toàn thân cậu bé ướt sũng, quần áo nhỏ nước, bà cười lắc đầu, nói với bà Khúc, “Thành Quân, chị đoán là Tường Tử nhà chị ở bên cạnh bồn tắm nhìn Nguyệt Nguyệt dọc nước cũng hứng khởi theo, đứng không vững nên ngã vào trong bồn tắm, rồi đè lên Nguyệt Nguyệt, vì thế con bé mới khóc!”

Bà Khúc nhìn Nguyệt Nguyệt, quả thật trông giống vậy, bà cũng gật đầu nói, “Vâng, em cũng đoán là thế!”

“Vậy chị bồng Tường Tử về nhà tắm rửa trước, ướt như vậy thật ngại, cũng không phải chuyện gì lớn!” Bà Lâm định bồng Tường Tử trở về thì lại nghe thấy “Oa ——” một tiếng, con trai bà khóc lên, lộn xộn trong lòng bà, xem ra là không muốn trở về.

Cũng đúng, vừa mới chiếm tiện nghi của Nguyệt Nguyệt lớn như vậy, đang chơi vui, làm sao bỏ về được?

Vì thế, bà Khúc nói, “Tại sao phải về tắm rửa, chị cởi quần áo của Tường Tử đi, để thằng bé tắm cùng với Nguyệt Nguyệt nhà em! Dù sao bồn tắm này cũng lớn! Vừa lúc để hai đứa chơi chung! Sau này thế nào cũng là vợ chồng, có gì đâu!”

“Ờ, cũng phải!” Bà Lâm nghe xong, nghĩ nghĩ, đúng vậy, dù sao Khúc Nguyệt Nguyệt cũng là cô vợ nhỏ của Tường Tử nhà bà, cùng nhau tắm rửa cũng chẳng sao!

Ngay sau đó, bà Lâm lột Tường Tử sạch trơn, rồi thả cậu vào trong bồn tắm, để hai đứa nhỏ chơi chung!

Lúc đầu, Tường Tử cũng ngoan ngoãn, chỉ là dọc nước, và chơi đồ chơi trong nước, nào là bóng cao su, con ngỗng… Còn Nguyệt Nguyệt cũng khóc có một chút, thấy Tường Tử chơi đồ chơi, cô bé cũng chơi cùng, chưa tới một lúc lại bắt đầu cười rộ khanh khách…

Bà Lâm và bà Khúc thấy thế nên yên tâm! Xem ra, hai đứa nhỏ chơi rất vui! Thế là hai người vừa nói cười vừa đi vào phòng khách! Dù sao ngồi xổm bên bồn tắm nhìn hai đứa nhỏ chơi đùa cũng mệt lắm!

Khi hai bà mẹ vừa đi được một lúc thì Nguyệt Nguyệt không còn nề nếp!

Hai đứa vốn tự chơi, phân chia rõ ràng, nhưng khi Nguyệt Nguyệt cúi đầu đập vịt con thì bất cẩn thấy được tiểu kê kê* giữa hai chân Tường Tử!

bộ phận sinh dục của bé trai.

Cái này là thứ gì thế?

Nguyệt Nguyệt lại cúi đầu, nhìn xem chính mình, ơ, vì sao mình không có chứ?

Vì thế, cô bé lập tức hứng thú, không chơi với vịt con nữa!

Một tay Nguyệt Nguyệt cầm vịt con ném trong nước, rồi hướng về thân dưới của Tường Tử mà chộp lấy!

Mà Tường Tử, từ khi thấy Nguyệt Nguyệt chơi vịt con thì vẫn nhớ đến món đồ chơi nhỏ này, thế nhưng uy lực của Nguyệt Nguyệt vẫn còn đây, cậu không dám ra tay mạnh mẽ, chỉ có thể chơi khi cô bé không chơi nữa! Nào ngờ lúc này Nguyệt Nguyệt lại ném vịt con đi?

Thế là Tường Tử nhanh tay lẹ mắt chộp lấy vịt con, hoàn toàn không phòng bị chiêu sau của Nguyệt Nguyệt!

Cho nên Nguyệt Nguyệt không chút trở ngại chộp lấy tiểu kê kê của Tường Tử, véo một cái, ừm, thật mềm! Còn mềm hơn cả vịt con! Cô bé lại dùng sức véo một cái, rồi nghe Tường Tử “Oa ——” khóc lớn tiếng, Nguyệt Nguyệt vội vàng buông tay, rồi vươn tay qua giành lại vịt con của mình! Mà Tường Tử làm thế nào cũng chẳng buông tay, Nguyệt Nguyệt càng dùng sức, Tường Tử càng khóc lớn tiếng!

Ngay sau đó, Nguyệt Nguyệt dứt khoát đưa đầu tới gần, cắn cái miệng nhỏ của Tường Tử, lúc này cậu ngừng khóc…

Hai bà mẹ từ bên trong chạy ra, trông thấy cảnh tượng Nguyệt Nguyệt và Tường Tử giành đồ chơi, Tường Tử khóc lên, bà Lâm đang muốn chạy qua dỗ dành thì thấy Nguyệt Nguyệt “hôn” một cái, vì thế bà vui vẻ!

“Ha ha, Thành Quân, Nguyệt Nguyệt nhà em còn nhỏ như vậy đã biết dùng mỹ nhân kế rồi! Rất giỏi nha!” Bà Lâm trêu ghẹo nói.

“Ha ha, không phải là nhằm vào Tường Tử nhà chị sao? Nguyệt Nguyệt nhà em ngoài ông cụ ra thì không hôn bất cứ người đàn ông nào khác! Ngay cả bố con bé cũng chẳng được!” Bà Khúc cũng vui vẻ không thôi!

Mà Tường Tử sau khi được Nguyệt Nguyệt “hôn” thì nới lỏng bàn tay cầm đồ chơi, để Nguyệt Nguyệt giành lại! Không buông được sao? Nguyệt Nguyệt đang cắn người đó!

Sau việc này, chúng ta có thể phán định, lần này dưới tình huống bại trước một ván do Tường Tử học được “bắt meo meo”, Nguyệt Nguyệt không cần học cũng biết tuyệt kỹ “bắt tiểu kê kê”, ván này san bằng tỉ số, rồi cắn một miếng, toàn thắng ván này!

Cho nên, người cười sau cùng là người cười ngọt nhất!

Không thể nghi ngờ, nụ cười của Nguyệt Nguyệt còn ngọt hơn Tường Tử!

Bạn xem, cô bé giành lại vịt con, mà hiện tại Tường Tử còn ở bên cạnh, vừa nức nở vừa nhìn Nguyệt Nguyệt chơi đùa…

Tường Tử đáng thương quá…



Bình luận

dọc nước một hồi -> vọc  Đăng lúc 28-1-2015 08:51 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 28-1-2015 20:56:18 | Xem tất
ôi trời, hai đứa nhỏ này càng lớn càng có nhiều trò hay ho ra phết. mà thấy tưởng tử hiền hiền chứ càng lớn càng bộc lộ rõ bản chất háo sắc rồi nha, nhìn cái gì không nhìn, sao nhìn trúng ngực con nhà người ta vậy trời , đã vậy còn nhéo nhéo nữa chứ . cũng may là nguyệt nguyệt không vừa, cũng chộp lại được tiểu kê kê chứ không là lỗ vốn to
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 30-1-2015 07:29:51 | Xem tất

Chương 8: Cậu là vợ tớ…


Trôi qua một năm, lại tới ngày sinh nhật của hai đứa nhỏ!

Lần này người hai nhà thương lượng, quyết định tổ chức nhỏ lại, tụ tập bạn bè thân quen là được, không định tổ chức linh đình. Thế nhưng đơn giản cỡ nào cũng không thể quá khắt khe đối với hai bảo bối cưng này.

Không nói đến cái khác, nhưng lần này dượng út của nhà họ Lâm cố ý mời về chuyên gia làm bánh ngọt cho hoàng thất từ nước Anh, đã là sự việc đặc biệt rồi! Thời đại ấy, phần lớn trẻ em chưa từng nghe nói đến mousse và bánh trứng là cái gì, lại càng đừng nói tới bánh ngọt giống như là tác phẩm nghệ thuật được sử dụng trong ngày hôm nay!

Trên bàn đặt nào là Xì Trum mà trẻ em yêu thích hiện nay, vịt Donald mà Nguyệt Nguyệt thích nhất, chuột Mickey! Thậm chí còn có anh em Hồ lô… tất cả đều đặt trên bàn.

Nguyệt Nguyệt vừa thấy những thứ này liền vui sướng chạy tới, cô bé chụp lấy vịt Donald mà mình thích, sau đó cắn một miếng! Thế nhưng, chuyện giật mình đã xảy ra, một miếng của Nguyệt Nguyệt liền cắn rớt cái đầu của vịt Donald! Nhất thời dọa tới Tường Tử!

Đây là thế nào?

Ha ha, kỳ thật những cái này đều là bánh ngọt thôi! Chẳng qua là loại bánh ngọt bình thường mà hai đứa nhỏ hay ăn, chỉ khác chỗ là có hình dáng, có hiệu quả như thật.

Sau đó bà Lâm giải thích cho Tường Tử một hồi, cậu cùng Nguyệt Nguyệt ngắm nhìn! Thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy Nguyệt Nguyệt vang lên giọng nói còn mùi sữa giơ lên nửa cái chân còn lại của vịt Donald vừa bị cô bé ăn mà nói với Tường Tử, “Ông xã, ăn!”

Thế là Tường Tử nhã nhặn cắn một miếng, để thừa lại một chút cho Nguyệt Nguyệt!

Tiếp đó, Tường Tử giơ lên anh em Hồ lô trong tay mình vốn không nỡ ăn, tiến đến bên miệng Nguyệt Nguyệt, miệng còn mùi sữa mà gọi, “Bà xã, ăn…” Nguyệt Nguyệt mở to cái miệng nhỏ nhắn của mình, cắn nửa thân người của anh em Hồ lô, cô bé còn chưa đã ghiền, liền nuốt mấy miếng, cắn một ngụm khác, chỉ còn thừa lại cái bắp chân, sau đó cô bé hài lòng, không ăn nữa…

Vì thế, phần còn lại cho Tường Tử, cậu chỉ thấy phần xác của anh em Hồ lô trên tay mình, cậu lặng im không nói gì, còn Nguyệt Nguyệt thì tiếp tục tàn phá, ăn rất là nhiều…

Bữa tiệc sắp bắt đầu, bà Lâm và bà Khúc tìm được Nguyệt Nguyệt và Tường Tử, họ trông thấy một con mèo ăn vụng —— Nguyệt Nguyệt, và một cậu bé đẹp trai xụ mặt —— Tường Tử! Hình thành sự đối lập rất rõ ràng!

Hết cách, bà Khúc đành phải ôm Nguyệt Nguyệt vào phòng rửa mặt rồi mới khai tiệc được. Để lại bà Lâm bồng Tường Tử chờ ở phòng khách.

Nhân lúc rảnh rang, bà Lâm ôm Tường Tử cười hỏi, “Tường Tử à, con có ước nguyện gì?”

“Uhm, mẹ, con muốn, con muốn Nguyệt Nguyệt hôn con…” Tường Tử suy nghĩ, ngượng nghịu mở miệng trả lời.

“Ha ha, Tường Tử nhà chúng ta nhất định thích Nguyệt Nguyệt lắm! Được! Không thành vấn đề, mẹ dạy cho con!” Bà Lâm tiến đến bên tai Tường Tử nói gì đó.

Mà bên này, bà Khúc vừa rửa mặt cho Nguyệt Nguyệt vừa hỏi, “Nguyệt Nguyệt, con muốn gì trong ngày sinh nhật?”

“À, con muốn súng…” Nguyệt Nguyệt lớn tiếng nói.

“Ôi, không được! Nguyệt Nguyệt, mẹ nói cho con nghe này! Con gái chơi súng không tốt đâu! Sẽ bị xói sám ăn thịt đấy!” Bà Khúc vội vàng từ chối.

“Vậy…” Nguyệt Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ, nói, “Vậy con muốn một con búp bê thật to…”

“Ừ, được, không thành vấn đề!” Bà Khúc hài lòng.

Thực ra, nếu bà Khúc biết Nguyệt Nguyệt nghĩ rằng dùng búp bê của cô bé để đổi súng với Tường Tử, thì không biết bà còn có thể cười không…

Thế là, bên này dọn dẹp xong, hai nhân vật chính tay nắm tay đi ra! Người thân và bạn bè đứng dọc đường đi trông thấy hai đứa bé xinh như được ngọc chạm trổ, tay trong tay đi qua, ai ai cũng thích thú!

Hai đứa nhỏ đến trước mặt chiếc bánh ga-tô ba tầng xa hoa được đặc biệt làm cho hai đứa, chờ người lớn thắp nến.

Chưa đến một hồi thì đã thắp xong! Hai cái!

Sau đó Nguyệt Nguyệt và Tường Tử sẽ thổi nến!

Nhưng mà, lúc này Nguyệt Nguyệt lại nhìn Tường Tử không chớp mắt!

Có chuyện gì đây?

Nguyệt Nguyệt trông thấy Tường Tử luôn luôn lén lút nhai trong miệng, giống như đang ăn gì đó! Hơn nữa, cậu còn hay vươn đầu lưỡi liếm khóe miệng, sau đó cái miệng nhỏ nhắn kia lại càng hồng hào! Nhìn còn đẹp hơn quả anh đào trên bánh ga-tô!

Cậu ta đang ăn gì thế? Nguyệt Nguyệt nghĩ vậy.

Khẳng định là ngon lắm! Bởi vì lần trước Tường Tử cho cô bé ăn thứ sô cô la gì đó rất là ngon! Lần này cậu ta không cho mình ăn…

Nguyệt Nguyệt càng nghĩ càng nhíu mày, càng thấy miệng Tường Tử chuyển động, cô bé càng cảm thấy Tường Tử đang ăn một mình…

“Thổi nến đi…” Bà Lâm cười mở miệng nói.

Tường Tử liền tiến đến gần, đang muốn thổi nến thì trông thấy Nguyệt Nguyệt đứng bên cạnh xoay đầu qua, đối diện với cái miệng của Tường Tử, cô bé mạnh mẽ hôn qua! Thậm chí còn vói lưỡi vào trong miệng Tường Tử, lấy ra lấy ra, muốn lấy đồ ăn ngon kia!

Nhưng vì sao không có?

Nguyệt Nguyệt nghĩ mãi không hiểu, cho nên cứ hôn không buông môi ra! Hôn mãi!

Mà hồi trước Tường Tử bị Nguyệt Nguyệt hôn liền khóc, lần này cậu không chỉ ngoan ngoãn để Nguyệt Nguyệt hôn môi, cậu còn nâng bàn tay nhỏ bé lên, ôm lấy Nguyệt Nguyệt!

Nhất thời, mọi người ở hội trường nhìn thấy không nhịn được mà hân hoan…

“Ha ha, tôi nói này, lão Lâm, xem ra Tường Tử nhà ông gần đây có tiến triển! Bị Nguyệt Nguyệt nhà tôi hôn lâu vậy cũng không khóc!” Ông cụ Khúc nhìn hai bảo bối cưng trước mặt, cười nói.

“Đương nhiên! Nói thế nào Tường Tử nhà tôi cũng là đàn ông! Lần đầu bỡ ngỡ, lần sau quen thuộc! Sao có thể khóc mãi chứ?” Ông cụ Lâm cũng cười vui vẻ.

Lần này, ngoài mặt là Nguyệt Nguyệt thắng! Nhưng thực tế thì sao?

Quả nhiên, gừng càng già càng cay!

Khi Khúc Nguyệt Nguyệt và Lâm Tường lên ba thì học chung một nhà trẻ!

Mỗi sáng, Tường Tử đeo chiếc cặp nhỏ trên lưng từ sớm, được bà Lâm nắm tay đứng ở cửa nhà mình chờ Nguyệt Nguyệt, sau đó tài xế lái xe qua, hai đứa trẻ tay nắm tay đi học!

Còn nhớ ngày đầu tiên đến nhà trẻ!

Bởi vì Tường Tử muốn đến trường nên rất hưng phấn, cậu dậy sớm, lưng đeo chiếc cặp sách nhỏ do dượng cả cố ý đặt làm theo yêu cầu từ Ý gửi về, cậu mặc quần yếm, áo sơ mi nhỏ, mang đôi giày da nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn tuy rằng khẩn trương nhưng ánh mắt rất vui mừng.

Mà Nguyệt Nguyệt cũng là lần đầu tiên không ngủ nướng!

Hôm nay Tường Tử đứng ở cửa nhà Nguyệt Nguyệt chờ cô bé đi ra, trên tay cậu xách một túi đồ ăn vặt, đây là của cô út từ nước ngoài gửi về, trong nước căn bản không có, nghe nói gọi là Chocopologie by Knipschildt, 2600 đô la 454 grams đấy! Cái này còn đắt hơn cả vàng!

Nhưng mà người nhà bằng lòng chiều chuộng cậu!

Sau đó Nguyệt Nguyệt vừa ăn xong thì đi ra! Cô bé vốn muốn ăn kẹo, ai ngờ gần đây hay đau răng, bác sĩ nói không được! Vì thế cô bé đi ra với hai tay trống trơn, đeo chiếc cặp cùng kiểu với Tường Tử, mặc váy trắng, trên đầu thắt nơ con bướm thật lớn!

Nguyệt Nguyệt vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy Tường Tử đang đợi mình, cô bé cũng rất vui!

Nguyệt Nguyệt nhảy nhót chạy tới, ôm Tường Tử gọi, “Ông xã…”

“Bà xã…” Tường Tử dùng hai tay ôm lại Nguyệt Nguyệt, ai ngờ túi kẹo to cầm trên tay không tiện, nên đành ôm một tay!

Lúc này Nguyệt Nguyệt cảm thấy là lạ!

“Ông xã, trên tay cậu cầm gì thế?” Nguyệt Nguyệt chớp đôi mắt to, nhìn chằm chằm cái túi đóng gói xinh đẹp trên tay Tường Tử.

“À, là sô cô la cô út cho tớ!” Tường Tử nhìn Nguyệt Nguyệt trả lời.

“Ăn ngon không?” Cô bé tiếp tục hỏi.

“Ừ!” Cậu trả lời.

“Vậy, tớ ăn được không?” Âm thanh Nguyệt Nguyệt hơi thấp, giống như dè dặt!

“Không được!” Tường Tử lắc đầu.

“Vì sao?” Nguyệt Nguyệt không hiểu. Trước kia cô bé thích ăn bất cứ thứ gì, Tường Tử đều sẽ cho cô bé! Bây giờ sao lại không được?

“Răng cậu không tốt! Ăn vào sẽ sâu răng! Sẽ đau lắm…” Tường Tử nhíu mày, nắm tay Nguyệt Nguyệt trả lời.

“Thế tớ liếm một chút, nếm thử mùi vị được không?” Nguyệt Nguyệt vẫn chưa từ bỏ ý định.

“Ừm…” Tường Tử nhìn thấy Nguyệt Nguyệt tiến đến gần mình, nói chuyện rất dè dặt, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ như quả táo! Rất muốn cắn một miếng! Tường Tử liếm khóe miệng, suy nghĩ rồi trả lời, “Vậy được, cậu chỉ có thể liếm một tí thôi đấy!!!”

“Ừ!” Nguyệt Nguyệt vội vàng cười híp mắt vui vẻ!

Sau đó, Tường Tử ngồi xổm xuống, cẩn thận mở túi, lấy ra một viên sô cô la màu vàng, lột vỏ kẹo rồi đặt tới bên miệng Nguyệt Nguyệt! Sau đó cô bé vươn đầu lưỡi mềm mịn liếm một chút, trong khoảnh khắc Tường Tử chuẩn bị thu hồi thì Nguyệt Nguyệt dùng tốc độ nhanh như chớp mà cắn lấy miếng sô cô la kia…

“Nguyệt Nguyệt, cậu nói không ăn mà!” Tường Tử nhìn Nguyệt Nguyệt, tức giận nói.

“Hồi nãy tớ nói liếm một tí chứ không nói là không ăn!” Nguyệt Nguyệt biện bạch. Ừ, ăn ngon thật!

Sau đó miệng còn chưa ăn xong, Nguyệt Nguyệt liền nhớ tới sô cô la còn lại bên trong túi của Tường Tử.

“Đưa cái túi kia cho tớ!” Nguyệt Nguyệt ra lệnh với Tường Tử.

“Không đưa!” Tường Tử lắc đầu.

“Vì sao không đưa cho tớ?” Nguyệt Nguyệt nhìn chằm chằm Tường Tử hỏi.

“Đó là của tớ!” Tường Tử trả lời.

“Thật là của cậu?” Nguyệt Nguyệt hỏi xác nhận.

“Ừ!” Tường Tử gật đầu xác nhận.

Thế là trong lúc Tường Tử gật đầu, Nguyệt Nguyệt lợi dụng ưu thế có đầu to hơn Tường Tử mà đẩy Tường Tử, giành lấy sô cô la!

“Cậu dựa vào gì mà giành sô cô la của tớ?” Tường Tử chất vấn.

“Mẹ nói, tớ là vợ cậu! Của cậu, chính là của tớ!!!” Nguyệt Nguyệt ôm chiến lợi phẩm vừa đoạt được, cười hì hì nói.

Hóa ra làm vợ tốt như vậy!

Lúc này bà Lâm và bà Khúc đi ra, chuẩn bị đứa hai đứa trẻ tới trường.

Đến nhà trẻ, Nguyệt Nguyệt và Tường Tử tay trong tay tiến vào phòng học, nhìn thấy trong phòng là một đám bạn nhỏ đi cùng người nhà của riêng mình, đã ngồi vào chỗ!

Sau đó, cô giáo đến, nói gì đó mà bọn trẻ nghe không hiểu, sau đó các ông bố bà mẹ rời khỏi.

Tiếp theo, bắt đầu lên lớp.

Nguyệt Nguyệt lại ngồi không yên.

Không biết vì sao mới học một lớp 40 phút thì gần năm phút Nguyệt Nguyệt đã ngồi trên bàn. Cô giáo bồng cô bé xuống, chưa đến một lúc lại ngồi lên! Nói thế nào cũng không được. Xem ra mất đi ấn tượng tốt của ngày đầu tiên rồi!

Giữa trưa, tới lúc ăn bữa trưa, mấy bạn nhỏ ngồi cùng nhau. Tường Tử rất ngoan ngoãn ngồi đối diện Nguyệt Nguyệt, chờ cô giáo bưng cơm ra. Mà một bạn nam ngồi bên cạnh Nguyệt Nguyệt chẳng im lặng, luôn nói chuyện với Nguyệt Nguyệt.

Cái này không tính, cậu ta thậm chí lấy ra một trái xoài lớn, chỉ cần Nguyệt Nguyệt hôn cậu ta thì cậu ta sẽ cho Nguyệt Nguyệt!

Trái xoài à! Hồi trước Nguyệt Nguyệt có nếm thử, ăn ngon lắm. Vì thế cô bé động lòng!

Cô bé đang muốn đến gần hôn “tiểu tam” một cái!

Tường Tử nhịn không được mà nổi nóng!

Cậu đứng lên, cau mày đối diện Nguyệt Nguyệt quát, “Nguyệt Nguyệt, cậu là vợ tớ!!! Phải tuân thủ nữ tắc*!!!”

đạo đức chuẩn mực của người phụ nữ

Hóa ra, làm vợ cũng không tốt như vậy!

Sau đó, cô giáo nhà trẻ bưng đồ ăn ra lại không cầm chắc, làm vỡ chén bát!

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì đây?

Vợ? Nữ tắc?

Trời, đây là ảo giác sao?…



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách