Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Quank2610
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên | Huyền Ẩn (HOÀN)

  [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 23-11-2011 23:01:20 | Xem tất
Manh Manh luôn nói muốn “quan tâm” tôi. Làm chị lớn, Emma cho rằng việc giới thiệu đối tượng cho tôi trở thành trách nhiệm đương nhiên của chị. Tuy rằng Emma đã đề cập với tôi vài lần, tôi cũng không xem là thật. Tôi liếc mấy tấm thiệp vừa đọc, ngửi được một mùi đùa dai.

“Sao lại có nữ trong đây?”

“Một người tốt như vậy, lại không yêu đương gì, Celia nghi ngờ em có vấn đề về giới tính. Nói để em thử cái này. Cái này là nó kêu chị đưa cho em nha. Bản thân nó date vài lần, cảm giác khá tốt, rất thú vị. Quen qua mạng. Hai người còn lại, một người là người quen của chị, một người là em trai chị. Nhân phẩm tốt không phản đối. Thế nào, Emma đối xử với em tốt không.”

“Để lần sau tính đi.”

“Ai ai, đây là lần sau thứ bao nhiêu rồi? Tốt xấu gì cũng cho chị chút mặt mũi chứ. Chỉ xin em tập trung trọng điểm lên em trai chị. Nhớ đó, 2 giờ chiều thứ bảy. Mỗi người nửa tiếng, dù sao em cũng đi bar, toàn làm người đi tìm người nói chuyện phiếm, em thấy mệt không. Starbuck trên phố K em biết không, gặp ở đó đó. Chị nói với bọn họ, trên đầu em có gài một chiếc đũa màu đỏ.”

“Trâm gài tóc.”

“Whatever. Đừng cho người ta leo cây là được!”

Tôi gật đầu, nhét mấy tấm thiệp vào túi xách. Nói với chính mình, move on, move on. Sau đó, điện thoại của tôi reo lên.

Nhìn theo Emma vào thang máy, tôi mở điện thoại ra xem, là Tiêu Quan.

“Hi.”

“Hi.”

“Lâu rồi không nghe tin tức gì về em. Em được không?”

“Không phải tôi vừa gửi email cho anh à?”

“Em chỉ bốn chữ “Đã nhận được tiền” kia à?”

“Tìm tôi có việc?”

“Thứ bảy rảnh không? Tôi mời em ăn cơm.”

“Không rảnh.”

“Phố M có một tiệm cơm Vân Nam, bún qua cầu ở đó rất ngon, tôi ăn vài lần rồi.”

“Thật xin lỗi, giờ tôi đổi sang ăn chay rồi. Chỉ ăn đồ chay.”

“Không thành vấn đề, cạnh đó chính là Linh Bảo Tự, ở đó có Đại sư Khổ Qua nấu đồ chay khá ngon.”

“Nhưng mà…”

“Sáu giờ tối. Cổng chùa Linh Bảo, không gặp không về.”

Tôi còn muốn nói thêm vài câu, điện thoại đã bị ngắt.

–đúng là phong cách của Tiêu Quan. Anh ta sắp xếp tất cả, chưa bao giờ nghe người khác nói gì.

Tôi nhìn nhìn đồng hồ, với ai tôi cũng nói thứ bảy, hình như còn vài ngày nữa mới tới thứ bảy.

Hôm nay chính là thứ sáu.

***

Tôi hủy tất cả hoạt động tối thứ sáu, bao gồm Yoga và liên hoan của Câu lạc bộ Những người tinh khiết.

Tìm ra được phiếu làm đẹp của Emma cho tôi, tôi đi spa đắp mặt. Nhân viên spa sửa lông mày cho tôi. Tôi đi tiệm làm tóc hấp dầu, tốn hơn hai giờ, cuối cùng cũng làm mái tóc tôi trở nên vừa đen vừa bóng, phẩm chất gần bằng trong quảng cáo. Về nhà, tôi thắp vài ngọn nến thơm, chà toilet trắng bóng, lau chùi nhà cửa không nhiễm một hạt bụi. Không muốn bị đen mắt, tôi đi ngủ sớm. Sau đó, tôi lại dậy sớm. Tắm xong rồi, ngoài cửa sổ vẫn tối đen. Nhìn nhìn đồng hồ, vừa qua 5 giờ.

Tôi ngồi trên giường luyện Yoga, 6 giờ, ăn sáng, ăn sáng xong, không có việc gì, tôi tắm cho Mia, lại dùng máy sấy sấy cho nó. 7 giờ tôi ôm Mia ra ngoài đi dạo một vòng. Thật là, chưa bao giờ cảm thấy sáng sớm dài như vậy.

Sáu năm, đây là lần đầu tiên tôi ngắm bình minh. Ánh sáng hồng nhạt lúc bình minh, tràn ngập phía chân trời, mặt trời đỏ bay bổng giữa những tầng mây, ánh mặt trời chiếu vào khí lạnh mùa đông, thành phố chìm trong những luồng sương trắng.

Từ trước tới giờ Lịch Xuyên đều rất đúng giờ.

Lúc mở cửa anh tặng cho tôi một hộp chocolate. Sau đó, thấy tôi chỉ mang tất, anh cởi áo khoác, cúi người cởi giầy. Vừa cúi người xuống, thì cả người cũng sụp xuống, tôi vội vàng giữ chặt lại : “Sao vậy?”

Anh đứng dậy, một tay chống tường, cúi đầu thở dốc : “Hơi chóng mặt.”

“Thiếu máu à?”

Anh gật gật đầu.

“Đừng cởi giày, đừng nhúc nhích, em đi tìm ghế dựa cho anh.”

Tôi chạy tới phòng khách tìm ghế dựa cho anh, anh ngồi xuống : “Anh không sao. Bên ngoài tuyết vừa tan, trên mặt đất hơi nhiều bùn.” Lại muốn xoay người.

Tôi đè anh lại : “Để em.”

“Không cần.” anh nhẹ nhàng đẩy tay tôi ra, tự mình cởi giầy.

Bậc cửa rất ngắn, phòng khách cũng rất nhỏ.

“Hi Mia!”

Mia rất tinh, nghe tiếng liền chạy tới, cong người lên, cọ cọ chân anh, bộ dạng vô cùng thân thiết.

Tôi ôm Mia lên đưa cho Lịch Xuyên. Anh giơ hai chân của nó lên, chọc nó, vuốt ve nó, vừa vui vẻ vừa thân thiết, tôi đứng cạnh nhìn, có chút ghen tị.

“Em có để ý anh nói tiếng Pháp với nó không?”

“Để ý.”

“Được rồi. Dù sao thì chỉ sợ nó không hiểu tiếng Trung.” Anh cười vô cùng trong sáng, thật sự, kể từ khi về từ Ôn Châu anh chưa cười với tôi như vậy lần nào.

“Em xem, gãi nó như vậy nè, nó thích nhất.” anh dùng ngón tay gãi gãi trán con mèo, Mia hưởng thụ ngửa đầu ra sau, nhân cơ hội ngáp một cái.

“Cái ngáp dài nhất của nó là 57 giây!”

“..”

“Nó còn có thể lộn nhào. Lần nhiều nhất có thể làm tới 24 cái, giống như vầy nè. Mia, lộn cho Tiểu Thu xem đi!” anh huýt sáo một cái, Mia thật sự lộn vài vòng tại chỗ. Tôi vừa tức giận vừa buồn cười.

“Ừm…Mia lười quá, nhất định là Tiểu Thu cho mày ăn nhiều quá rồi, sao lộn có nhiêu đó thôi vậy?” anh ngồi trên sô pha, cau mày trách Mia.

“Anh muốn uống gì không?” tôi nhân cơ hội hỏi.

“Nước lọc là được rồi. Cảm ơn.”

Tôi vô cùng buồn bực, có vẻ lần này Lịch Xuyên tới, mục đích rất rõ ràng. Chỉ muốn thăm Mia, chỉ muốn nói chuyện với Mia. Bên cạnh đứng một người sống sờ sờ như tôi, mày lá liễu, mắt hạnh nhân, tóc dài qua vai, có vẻ như tiên trên trời, mà anh lại căn bản không phát hiện.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 23-11-2011 23:02:52 | Xem tất
Đưa nước cho anh, tôi nói : “Đại Kiến trúc sư, nhìn xem phòng của em bố trí như thế nào?”

Thật ra nhà trọ của tôi rất đơn sơ, đáng giá nhất có lẽ là chiếc sô pha Lịch Xuyên ngồi. Da thật, màu xanh lá, hơi cứng, lại hơi cao, là loại Lịch Xuyên thích.

Anh đứng dậy, đi tới cạnh cửa, nhìn qua từ một góc độ, gật đầu : “Ừ, khá đẹp. Để anh đoán thử, là phong cách Bohemieng, đúng không?”

–Lịch Xuyên có một thói quen. Anh rất ít khi bắt lỗi tôi, trừ phi tôi yêu cầu anh. Ví dụ như bản dịch của tôi, mỗi lần giao cho anh, anh đều nhận, rất ít khi sửa, cũng không gửi lại. Ví dụ như, trước đây tôi nói tiếng Anh với anh, không ít từ phát âm không đúng, anh cũng không sửa. Nhưng nếu như nói ở trường hợp khác, tôi đều bị đàn anh mắng không thương tiếc. Tôi nhớ có một lần, tôi phát âm sai trọng âm một từ, anh cũng chỉ lén nói riêng với tôi : “Từ này trọng âm phải ở tiếng thứ hai. Nhưng mà không sao, em đọc như vậy, anh cũng hiểu.”—đó là lời phê bình nghiêm khắc nhất của anh. Cho nên nói chuyện với anh có vẻ thoải mái.

“Anh nhìn ra à?”

“Anh làm nghề này mà.”

“Không phải anh thiết kế ngoại thất sao?”

“Anh cũng thiết kế nội thất, không nhiều lắm, không nổi tiếng bằng anh trai anh.”

“Cho em vài lời khuyên được không? Em muốn sắp xếp đẹp hơn một chút.”

“Thật sự muốn nghe à?”

“Đúng vậy!”

“Sô pha xoay 90 độ, dựa vào bên này. Cái bàn này, dời qua bên phải, dựa vào tường. Bình hoa đặt lên bàn. Chiếc đèn này đặt dưới đất, có thể để ở trong này. Giá sách có nhiều sách như vậy, sô pha một người phải đặt cạnh giá sách, lúc nào em cũng có thể lấy sách đọc, tiện hơn một chút đúng không? Còn nữa, bốn chiếc đèn lồng trên trần, cách nhau quá xa, không chiếu ứng lẫn nhau. Không bằng ghép hai cái lại, ánh sáng tập trung, cũng không hỗn độn.”

Tôi dùng dây thun cột tóc lên, nói với anh : “Anh vào phòng ngủ ngồi với Mia đi, em chuyển đồ.”

Anh hoảng sợ : “Em, bây giờ chuyển luôn à?”

Tôi gật đầu : “Đúng vậy.”

“Sao gấp dữ vậy?”

“Không gấp. Dù gì anh cũng không nói chuyện với em, hơn nữa, cũng không có bao nhiêu đồ.” Tôi nhìn anh chằm chằm, nói móc vô cùng rõ ràng.

Anh hiểu được ý tôi, hơi ngượng ngùng : “Em chuyển đi, anh giúp em.”

“Không cần anh giúp.” Người cúi người xuống là xỉu, tôi làm gì dám để anh chuyển đồ.

Tuy nhiên, không có người giúp đúng là chậm. Ngoài cửa lại có rất nhiều người làm thuê, ngồi bên đường chờ việc. Tôi ngượng không dám đi thuê người ta. Miễn cho Lịch Xuyên trách tôi chê anh sức khỏe không tốt. Khẽ cắn môi, kéo sô pha, kéo bàn, vén dây điện, đèn lồng treo tường, Lịch Xuyên ngồi trên ghế, rốt cuộc cũng không nhìn Mia nữa, nhìn tôi thật khẩn trương.

“Tiểu Thu, em đóng cầu dao đi được không?”

“Có cần đóng không?”

“Đóng có vẻ an toàn hơn.”

“Đóng thì nhà tối lắm.”

“Bây giờ là ban ngày.”

“Đây là tầng 1.”

Không đóng, là không đóng. Để cho điện giật em chết luôn đi, xem xem anh có thèm nhìn em không, Vương Lịch Xuyên!

“Sao em phải ở tầng 1?” bỗng nhiên anh hỏi “Trước đây em nói em không thích tầng 1 nhất mà, ở càng cao càng tốt.”

“Tòa nhà này không có thang máy, lên lầu không tiện.”

“Em cũng không phải người tàn tật.”

Không nói gì…tôi thừa nhận, tôi xem phim Hollywood quá liều, luôn nằm mơ có một ngày Lịch Xuyên sẽ cầm một bó hoa tươi gõ cửa nhà tôi, sau đó quỳ xuống trước mặt tôi, nói với tôi đầy thâm tình : “Tiểu Thu, gả cho anh!” đương nhiên tôi không thể để anh chống gậy leo mấy tầng lầu, đi nhiều quá sẽ té xỉu, anh còn phải quỳ xuống nữa mà.

Một mình tôi ở trong phòng khách nhích tới nhích lui mấy tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng sắp xếp lại phòng khách theo ý anh. Sau đó, ngồi xuống thưởng thức thành quả lao động của chính mình. Ừm, đẹp đó. Đúng là cao thủ. Tùy tiện chỉ đạo một chút, phòng khách bây giờ chú trọng tới sở thích của con gái hơn, màu sắc hài hòa, hoàn toàn đổi mới.

“Ai, Lịch Xuyên, đây là phong cách gì vậy, rất Đông Phương nha. Không giống bohemieng.”

“Bohemieng có rất nhiều loại, có Dandy, có Nouveau, có Gypsy, có Beat, của em chính là Zen. Lấy mấy chuỗi hạt ở đầu giường em treo lên đèn lồng thì càng giống.”

Mấy chuỗi hạt kia đúng là vật kỷ niệm của quán bar “Bohemieng”. Ngày lễ phát mấy chuỗi tặng khách quen. Tôi nhận được đầy một hộp.

Tôi treo chuỗi hạt kia lên đèn lồng, chuỗi hạt làm bằng gốm, người đi ở phía dưới, đi nhanh, gió thổi qua, rung rinh kêu lanh canh.

Anh lại chỉ vào một chiếc bình hoa cổ dài ở góc tường, hỏi tôi : “Chiếc bình này rất đẹp, em không kiếm gì bỏ vào à?”

Chiếc bình đó do một người bạn tặng. Cao hơn nửa người, quá to quá sâu, tôi thật sự nghĩ không ra hoa gì khi bỏ vào mà còn có thể lộ đầu ra. Cho nên tôi vẫn bỏ trống.

“Không có.”

“Có thể ra ngoài kiếm một ít nhánh cây khô, lột vỏ, sửa một chút, cắm vào trông đẹp lắm.”

“Có thật không?”

“Thật.”

Đằng sau khu tôi ở chính là một rừng cây, tôi mặc áo khoác ra ngoài, nhặt về một bó cành cây khô, Lịch Xuyên chọn giúp tôi mấy nhánh, vào bếp tìm một con dao nhỏ tính tước vỏ cây giúp tôi, tôi sợ anh bị thương, không để anh làm. Tự mình dùng dao cạo sạch vỏ cây, lại dùng kéo cắt mấy nhánh thừa, cắm vào bình hoa. Quả nhiên, rất có hương vị rừng già cây khô.

Chuyển đồ xong, mặt tôi toàn tro; sửa mấy nhánh cây xong, móng tay đen thui. Công sức chăm sóc tỉ mỉ tối qua đi tong. Tôi đang tính đi rửa mặt, phát hiện Lịch Xuyên đã đứng dậy, anh sờ sờ con mèo, nhìn nhìn đồng hồ, nói : “Hết ba tiếng rồi, anh phải về đây. Cảm ơn em cho anh thăm Mia.”

Ba tiếng? Ba tiếng trôi qua nhanh như vậy à? Sao tôi không có cảm giác gì hết vậy? Ngẫm lại, cũng đúng thôi. Dọn dẹp phòng tốn hơn 2 tiếng, lột vỏ hết nửa tiếng, tôi đúng là đồ đầu heo, tính tổng cộng, không phải ba tiếng là gì?

Nhưng mà, Lịch Xuyên đã thả Mia xuống, đi về phía cửa. Một bộ dạng không dám quấy rầy tôi.

Tôi đột nhiên quát to một tiếng : “Đợi chút!”

Tôi không ngờ giọng mình lại to như vậy, chuỗi hạt trên đầu bị giọng tôi làm rung kêu loạn lên.

Anh quay đầu lại nhìn tôi.

Mặt tôi đỏ bừng, tôi nói : “Anh…anh…”

–tôi muốn nói, anh có thăm Mia nữa không? Không thể ngồi lại với em lâu thêm một chút à? Nhưng mà nói quanh co nửa ngày, tôi cũng nói không lên lời.

Tôi nghe thấy chính mình hung tợn mắng anh :

“You kill everything in me! How could you do that?” (Anh hủy diệt tất cả mọi thứ trong em! Tại sao anh có thể làm như vậy?)
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 23-11-2011 23:03:11 | Xem tất
Anh đứng lại, tầm mắt dừng ở mắt tôi, muốn nói lại thôi, sau đó, anh đi về phía tôi, đang muốn mở miệng, lại bị tôi hùng hổ ngắt lời :

“Ngay bây giờ! Anh không được nói chuyện! Vương Lịch Xuyên, em muốn anh hôn em ngay lập tức!”

Anh nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.

Tôi chỉ nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của chính mình.

“Thật xin lỗi, Tiểu Thu.” Anh dang hai tay ra, ôm tôi thật chặt, nói thì thào bên tai tôi “Là anh có lỗi với em.”

“Không cần anh xin lỗi, giữa chúng ta không có lỗi. Hôn em! Ngay lập tức!”

Nhưng mà, anh chỉ nhẹ nhàng hôn lên mí mắt tôi một chút, dịu dàng, tựa như, an ủi. Tình yêu của anh từng khẳng khái như vậy. Tim tôi lại vỡ ra từng mảnh.

“You must move on.”

“No!”

“Nhớ kỹ lời thề của em.”

“No!” tôi lớn tiếng nói “Anh đi đi! Anh về Thụy Sĩ đi! Đừng bao giờ trở lại nữa! Em vĩnh viễn không cần gặp lại anh nữa!”

“Chính em muốn anh về!”

“Đúng vậy, em muốn anh về, em muốn con người của anh, một con người rõ ràng, không phải u linh của anh!”

Mỗi lần bị tổn thương, anh đều trầm mặc. Tôi thấy một tia sáng, hiện lên từ sâu trong mắt anh, lại nhanh chóng biến mất.

Ánh mắt anh rất sâu, sâu như hồ nước dưới chân thác, sâu không thấy đáy, ngay cả linh hồn anh cũng chôn vào thật sâu.

Mà bóng dáng tôi lại hiện lên trong mắt anh như u linh. Mang theo vài phần điên cuồng, vài phần thù hận.

Giờ này khắc này, thật sự, tôi rất muốn bóp chết anh, lại muốn bóp chết bản thân tôi.

“Nếu ngày mai em chết, hôm nay, hôm nay anh vẫn có thể đối xử với em như vậy sao?”

Anh không nói gì. Chỉ kéo tay tôi qua, đặt lên phía bên phải cơ thể anh.

Tôi giãn năm ngón tay ra, bám chặt vào chỗ vốn là chân anh, bây giờ, lại là một chiếc chân giả lạnh lẽo, cứng ngắc.

“Anh không hề rõ ràng. Từ trước tới giờ cũng chưa hề. Tiểu Thu, tình yêu của em sâu đậm như vậy à? Sáu năm cũng không đủ để em quên đi sao?”

“Không đủ, một ngàn năm cũng không đủ! Em không quên được, tại sao em phải quên!”

“Em lớn lên một chút được không? Khi em còn sống, có vài thứ phải ra đi, nhất định phải biến mất, let it go!”

“Em không muốn mất anh.”

“Đúng vậy, em sợ mất anh, nhưng em đã mất rồi. Em phải đối diện với kết thúc này.” Anh nói “Khi em được đọc một quyển sách hay nhất, gặp được một người đàn ông đẹp nhất, hoặc là tới một thành phố xinh đẹp. Em sẽ nói với chính mình, em đã gặp được thứ tốt nhất trên đời, em khiến những thứ đó làm bạn với em trên đường đời. Nhưng không được bao lâu, lại có những điều mới xảy ra, em lại đọc được một quyển sách hay hơn, gặp được một người đàn ông đẹp hơn, đi tới một thành phố đẹp hơn. Một cuộc sống khác lại bắt đầu.”

Anh tiếp tục nói, khóe miệng kèm theo ý cười tàn nhẫn : “Đừng sợ kết thúc. Kết thúc chỉ là một ảo ảnh mà thôi. Tất cả kết thúc, đều ý nghĩa cho một bắt đầu mới.”

“Không! Đừng nói dối với em! Em và anh, chỉ có bắt đầu, không có kết thúc. Vĩnh viễn cũng không kết thúc. Nếu như phải có kết thúc, thì chỉ có một kết thúc, đó chính là chúng ta sống hạnh phúc bên nhau!”

“You are so damaged!” anh nắm vai tôi, gầm nhẹ “Em là đồ ngốc! Tại sao không nghe lời khuyên của anh? Trong đầu em chứa cái gì? Nước à? Cỏ dại à? Stupid! Stupid! Stupid!”

“Em chính là đồ ngốc, giờ anh mới biết thôi!”

Anh luôn thở dốc, rất tức giận, mặt tức giận tới mức đỏ bừng.

“OK,” anh buông tay ra : “Chỉ cần em đồng ý move on, kêu anh làm gì cũng được.”

“Kiss me, make love with me! Now!”

Anh hít một hơi thật sâu, lại thở ra một hơi thật dài.

Chúng tôi nhìn nhau không nói gì, ánh mắt khẩn trương giằng co.

“Tắt đèn đi. Stupid woman!”

Chúng tôi im lặng ôm nhau trong bóng đêm. Cơ thể Lịch Xuyên vô cùng nhu nhược, mà tôi lại vì phẫn nộ mà trở nên thô bạo. Tôi liều chết nắm tay anh, không cho anh động đậy, chỉ cần anh phản kháng, tôi liền cào anh chảy máu đầm đìa. Anh dùng tiếng Pháp mắng tôi, tôi dùng tiếng Vân Nam mắng anh. Chúng tôi vật lộn trên giường như hai con thú dữ. Không phải tôi không thấy áy náy, đây là lần đầu tiên tôi ăn hiếp Lịch Xuyên, ỷ anh là người tàn tật. Cuối cùng, tôi nghe thấy Lịch Xuyên thở dài một tiếng trong bóng đêm, anh nắm tay tôi, ý đồ ngăn tôi lại.

“Are you making love with me? Or are you killing me?”

“Both!”

“Stupid!”

“You stupid!”

Cuối cùng, chúng tôi sức cùng lực kiệt nằm trên giường, miệng đờ đẫn phát ra những lời vô nghĩa.

Tất cả đều vỡ vụn. Tôi không biết mình giành được thắng lợi, hay là bị anh đập vỡ nát.. Tôi chỉ biết là, trên mặt tôi toàn là nước mắt, nước mắt và mồ hôi hòa làm một, rơi đầy trên người anh. Tôi vứt bỏ lòng tự trọng, không ngừng cầu xin anh,  cầu xin anh đừng buông tha tôi, đừng rời bỏ tôi. Tất cả sẽ tốt hơn. Anh xoay người lại, nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi, giống như nước vậy, hôn tôi dịu dàng mà triền miên. Kêu tên tôi một lần lại một lần, Tiểu Thu, Tiểu Thu, Tiểu Thu, Tiểu Thu…

Sau đó, anh nói :

“You must move on.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-11-2011 21:37:36 | Xem tất
Chương 34

Lúc đưa Lịch Xuyên tới cửa, trời đang mưa nhỏ. Trên cổ anh có vài vết cào, là dấu ấn tôi lưu lại khi phẫn nộ. Lịch Xuyên thiếu máu, miệng vết thương không liền nhanh được, trong lòng tôi hơi hối hận, lại tự ngụy biện trong lòng. Có lẽ đây là lần cuối cùng được ăn hiếp anh, ác độc một chút cũng không sao.

Tôi cứ tỏ ra như bình thường, đứng trước gương, giúp anh chỉnh cà vạt, giả mù sa mưa dặn dò : “Lúc đi làm nhớ mặc áo len cao cổ, nếu không người ta sẽ cười anh.”

“…” cự tuyệt trả lời.

Tôi giả vờ quan sát miệng vết thương của anh, nhân cơ hội nói sang chuyện khác : “Bệnh thiếu máu của anh nặng lắm à? Tại sao mỗi lần chảy máu anh trai anh lo lắng dữ vậy?”

“Không nặng lắm, anh ấy sợ anh bị nhiễm trùng.”

“Anh dễ nhiễm trùng lắm à?”

“Không.” anh mím chặt môi, đề tài dừng ở đây. Về sức khỏe hay bệnh của mình, câu trả lời của Lịch Xuyên vĩnh viễn là đơn giản ngắn gọn, chỉ nói sơ sơ.

Ra cửa, anh đứng ở bậc cửa, còn nói : “Sau này mỗi tháng đừng gửi tiền cho ông luật sư kia nữa, em biết anh không thiếu nhiêu đó tiền.”

Lại là một vấn đề mẫn cảm.

“Em cũng không thiếu nhiêu đó tiền.”

“Giá cả ở Bắc Kinh đắt đỏ, tiền lương của em cũng không cao.”

Không cao cũng không thấy anh tăng thêm cho em đồng nào.

“So với đồng nghiệp là cao rồi, em vô cùng thỏa mãn.”

“Tiểu Thu,” anh nắm tay tôi, nhìn vào mắt tôi, nói với tôi vô cùng chân thành “Nếu anh có thể cho em hạnh phúc, anh sẽ cố gắng, không buông tha bất cứ cơ hội nào. Hiện tại, anh không thể, cho nên. Anh bỏ đi. Không ngờ rằng anh lại làm chậm trễ em lâu như vậy. Thật thật xin lỗi.”

Tôi phát điên trong lòng. Lịch Xuyên mới về chưa được một tháng mà đã hai ba lượt thận trọng chia tay với tôi, phim tình cảm ướt át nhất cùng lắm cũng chỉ làm một hai lần, chịu không nổi, thật sự là chịu không nổi.

“Anh không thể ở chỗ nào? Không phải vừa rồi còn rất bình thường à?” tôi trừng to mắt nhìn anh “Hơn nữa, cho dù anh không thể, em cũng không quan tâm. Cùng lắm thì cải tà quy chính làm con gái đàng hoàng.”

Người nào đó có vẻ sợ hãi, mặt đen thui.

Tôi nhân cơ hội hỏi lại : “Lịch Xuyên, rốt cuộc thì có chuyện gì?”

Mắt anh nổi lên một tầng sương mờ, mù mịt, ướt át, giống Viễn Sơn trong mưa. Anh dời tầm mắt ra khỏi mặt tôi, nhìn đồng hồ : “Không có việc gì, anh phải đi.”

Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt như vậy của Lịch Xuyên, tim tôi liền mềm nhũn. Đồng nghiệp của Lịch Xuyên đều xem anh như người bình thường, chỉ có tôi biết anh sống khó khăn cỡ nào. Chuyện tốn sức gấp ba lần người bình thường để đi lại thì chưa nói, để tăng cường độ cứng của xương, mỗi buổi sáng khi ngủ dậy, Lịch Xuyên còn phải uống một viên thuốc màu trắng. Để đề phòng kích thích thực quản, trong lúc uống thuốc, cũng phải uống một bát to đầy nước. Uống thuốc xong, phải đứng thẳng 30 phút, không được nằm xuống. Nếu không sẽ có tác dụng phụ vô cùng nghiêm trọng. Ngoại trừ lúc thức đêm để vẽ ra, hầu hết các ngày Lịch Xuyên đều dậy sớm hơn tôi, cho nên tôi cũng chưa thấy bộ dạng lúc anh uống thuốc bao giờ. Chỉ có một lần, sau khi anh uống thuốc xong, đầu đau đớn vô cùng, người lung lay sắp té, lại nói gì cũng không chịu nằm xuống. Tôi chỉ phải giúp anh, đứng dựa vào tường 30 phút cùng anh. Đứng xong rồi Lịch Xuyên còn xin lỗi tôi, nói không nên vì chuyện này mà làm phiền tôi.

GOOLE cho tôi biết, ba năm đầu sau khi Lịch Xuyên rời đi, anh không tham gia hoạt động công khai nào. Thậm chí giải thưởng thiết kế anh đoạt được, cũng không tham dự lễ trao giải. Sau đó, trên internet ngẫu nhiên có tin tức của anh, ví dụ như làm Kiến trúc sư Trưởng của một vài hạng mục ở châu Âu, hơn một nửa tập trung ở Thụy Sĩ, không thể so với lượng công việc trước đó anh làm. Lịch Xuyên bắt đầu khôi phục tiến độ làm việc hoàn toàn là chuyện trong vòng một năm trở lại. Mà khi tôi gặp anh, ngoại trừ có vẻ ốm hơn thì anh không có thay đổi rõ rệt nào, bộ dạng không giống như mới ốm nặng một hồi.

Không khí rất lạnh, tôi khịt khịt mũi, hút hết nước mắt uất ức trong hốc mắt lại.

Khó lắm mới được ở cạnh Lịch Xuyên, ngoại trừ khắc khẩu thì vẫn là khắc khẩu. Nói gì Lịch Xuyên cũng không chịu nói cho tôi tình hình của anh.

Có lẽ, đúng là duyên phận hết rồi.

Đi nhờ xe của Lịch Xuyên tới tiệm cà phê ở phố K.

Ở trên xe tôi nói cho anh, tôi đã move on hoàn toàn rồi. Tôi có ba cuộc hẹn ở đây.

Trên đường đi Lịch Xuyên vẫn không phát biểu bình luận, lúc sắp tới nơi, rốt cuộc nhịn không được nói : “Em date cả nam cả nữ à?”

“Thử xem. Có lẽ giới tính của em có vấn đề. Emma nghi ngờ em là lesbian.”

“Em…em…sao em như vậy được?” xấu hổ.

“Hoặc là, lưỡng tính?” tôi bỏ thêm một câu.

“Đừng nói bậy, giới tính của em không có vấn đề.”

“Như vậy thì chỉ có thể là giới tính của anh có vấn đề thôi, anh là gay. Anh trai anh là, anh cũng là.”

–có một đoạn thời gian rất dài, đối với việc bỏ đi của Lịch Xuyên, lý do duy nhất tôi có thể chấp nhận chính là Lịch Xuyên là gay. Vì Kỷ Hoàn là người duy nhất ở Bắc Kinh có quan hệ bạn bè với Lịch Xuyên. Kỷ Hoàn là gay, Tế Xuyên cũng là gay. Trên người Lịch Xuyên không hề thiếu đặc điểm của gay : ví dụ như, ghét bẩn. Ví dụ như, ăn mặc cẩn thận tỉ mỉ. Ví dụ như, trước khi quen biết tôi, anh là khách quen của “Sói Hoan”. Lịch Xuyên tuyệt đối không kiêng dè việc nói với tôi về Sói Hoan. Nói cà phê ở đó là thượng hạng, rượu uống rất ngon, người trong giới nghệ thuật rất nhiều. Trong đó có vài người chơi thân với anh. Mặc dù anh không phải gay, vì Tế Xuyên là gay, René là gay, René lại là bạn thân thời học đại học của anh. Cho nên anh rất đồng cảm với giới gay, thậm chí cảm thấy thật thân thiết.

“Giới tính của anh không có vấn đề,” anh lại khẳng định “Em biết rõ anh không có vấn đề.”

“Nếu chúng ta đều không có vấn đề gì, tại sao không thể ở bên nhau?” lại nữa, đúng vậy, tôi lại nhai đi nhai lại lý lẽ cũ. Không phải bệnh, không phải gay, không phải vấn đề về tình dục, lại không có người khác, từng loại khả năng dần dần đều bị loại bỏ. Còn lại gì nữa? Cha mẹ không đồng ý? (Có vẻ như người nhà của anh đều rất sợ anh.) Là gián điệp của Bộ Quốc Phòng (Chỉ bằng trình độ tiếng Trung…)? Bị người ngoài hành tinh bắt cóc (Không chọn giống khác khỏe mạnh hơn à)? Hoặc là chúng tôi không thể kết hôn, vì chúng tôi là anh em (Nhóm máu lại hoàn toàn khác nhau)? Cũng trông không giống nhau! Nghĩ tới nứt đầu cũng nghĩ không ra nha.

Khóe miệng Lịch Xuyên run rẩy một chút, đang định phát tác. Ô tô “kít” một tiếng phanh lại, suýt chút nữa vượt đèn đỏ.

Sau đó, trên quãng đường còn lại, cho dù tôi phá phách cỡ nào, anh cũng chăm chú lái xe, không nói một lời.

Tới tiệm cà phê, anh xuống xe, vẻ mặt hờ hững mở cửa xe cho tôi.

Tôi mặc áo khoác vào, lấy chiếc khăn quàng cổ René tặng tôi từ trong túi ra, quàng lên cổ. Lòng hiếu kỳ của tôi quá mạnh, muốn biết tại sao René không cho tôi quàng chiếc khăn này trước mặt Lịch Xuyên.

Quả nhiên, Lịch Xuyên vừa nhìn thấy, hỏi : “Khăn này ở đâu ra?”

“Trung tâm thương mại Song An, cửa hàng đại diện tầng 3.”

Anh “xoạt” một cái, kéo khăn xuống cổ tôi : “Không được mang, tịch thu.”

“Trời lạnh như vậy, không cho mang khăn quàng cổ, anh muốn em chết cóng à?”

“Không được mang cái này!”

“Tại sao? Ảnh hưởng gì tới anh?”

“Đây là–” nói tới bên miệng, anh lại kịp thời nuốt lại. Sau đó, vẻ mặt kì quái nhìn tôi.

Tôi bỗng trở nên sáng suốt : “Cái này…không phải dành cho pride dùng đi?” tôi kéo khăn xuống lật qua lật lại tìm, tìm ký hiệu cầu vồng.

“Phì–” nhìn bộ dạng kích động của tôi, anh nhịn không được nở nụ cười “Không phải. Em muốn thì mang đi. Anh đi tìm René tính sổ.”

Nói xong, tự mình lái xe, nhanh như chớp rời đi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-11-2011 21:38:05 | Xem tất
Trong tiệm cà phê thoang thoảng mùi vị quen thuộc. Có một nữ nhân viên đang đứng ở cửa bưng một khay cà phê mẫu mời mọi người nếm thử.

Tôi đẩy cửa vào, gọi một ly cà phê cỡ trung, tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Radio đang phát bài hát của Điền Chấn : “Trước mắt lại xảy ra rất nhiều chuyện, có vui có buồn. Tính tình thật xấu là vì có anh, chưa bao giờ lo lắng cho chính mình…” đang hát tới khúc cao trào, có người đi về phía tôi. Vừa mới nhìn, tôi còn tưởng rằng mình gặp được Chu Thời Mậu. Người đó mắt như sao sáng, hai hàng lông mày như lưỡi kiếm, thân hình cao lớn, vẻ mặt nghiêm túc như khuôn mặt Chu Thời Mậu trong buổi liên hoan Tết Âm lịch vậy. Tôi cảm thấy sự nghiêm túc của anh ta có chút buồn cười.

Tôi tiếp tục uống cà phê.

Chu Thời Mậu đi tới trước bàn, mỉm cười : “Xin hỏi, cô có phải là Tạ tiểu thư không?”

“Đúng vậy. Xin hỏi anh là Chu – Trần tiên sinh?”

Bài hát trong radio tựa hồ như đang ám chỉ điều gì, những bông hoa đang tung bay cũng cần anh an ủi, đừng để nó héo úa trong chờ đợi.

“Trần Cửu Châu.”

“Anh ta ngồi xuống, lại đứng dậy, hỏi tôi có muốn ăn điểm tâm ngọt không. Tôi nói không cần, anh ta đi mua một ly Latte.

“Manh Manh nói, tiếng Anh của Tạ tiểu thư rất tuyệt.” vừa nghe anh ta dùng giọng điệu thân thiết như vậy xưng hô Emma, tôi nghi ngờ anh ta là một anh người yêu nào đó bị Emma dump. Emma đã từng yêu đương với rất nhiều người đàn ông, yêu đương xong, lại thành công biến tất cả những người đó thành bạn của mình. Emma nói đàn ông là tài nguyên, không thể thuận tiện lãng phí, luôn luôn có lúc dùng tới bọn họ. Cho nên cuộc sống ngày thường của Emma rất phong phú, xoay đi xoay lại ái muội với rất nhiều bạn trai.

“Đủ tiêu chuẩn.”

“Tạ tiểu thư là người Bắc Kinh à?” tiếng phổ thông của anh ta lại rất êm tai, chỉ có điều quá rõ ràng, lại có giọng mũi đặc sệt, có hương vị của cổ kịch.

Đối thoại của chúng tôi đang hướng tới những chủ đề tìm bạn trăm năm truyền thống thường có. Mỗi người sẽ tự giới thiệu bằng cấp, tình trạng kinh tế, tình trạng hôn nhân, nhà xe có đầy đủ không, tiền lương NK, tìm kiếm người từ tuổi X trở xuống, ngoại hình dễ nhìn tốt bụng…

“Không phải.”

“Vậy Tạ tiểu thư là người ở đâu?”

“Điều này có quan trọng không?”

Cuối cùng Trần Cửu Châu cũng nói một câu rất hài hước : “Không quan trọng, tuy nhiên, dù gì cũng phải nói chuyện tiếp, đúng không?”

Tuy rằng thời gian xem mắt giới hạn trong vòng 30 phút, Trần Cửu Châu lại nói chuyện với tôi gần 1 giờ. Trong đó tôi nói không tới mười câu, trong đó một nửa là “Ừm, ha, vậy à” linh tinh. Trần tiên sinh khí thế bừng bừng giới thiệu công việc của anh ta với tôi, kế hoạch hoạt động của công ty, cổ phiếu lên sàn, biệt thự nghỉ mát của anh ta ở thành phố B, câu lạc bộ xa hoa ở Thủ đô, còn nói anh ta có thể đưa tôi ra nước ngoài du lịch. Tôi nói tôi không có hứng thú, anh ta liền lắc đầu thở dài :

“Cô học tiếng Anh, nhưng lại chưa tới nước nào nói tiếng Anh cả, chưa tiếp xúc với văn hóa ở đó, đúng là đáng tiếc!”

Tôi vừa yên lặng nghe anh ta nói, vừa chán chường nhìn phong cảnh bên ngoài, vừa sờ sờ móng tay mình, giống như trên đó có chứa châu báu vậy.

Một lát sau, anh ta lễ phép tạm biệt, không xin số điện thoại của tôi.

Sau đó, tôi nhìn khắp xung quanh, chờ đợi tuyển thủ số 2.

Bàn bên cạnh có một người thanh niên cao cao, lười biếng giơ tay lên, nói : “Là tôi.”

Tôi là một người dễ bị ảnh hưởng bởi vẻ bề ngoài. Người thanh niên cao cao kia có bề ngoài giống Kim Thành Võ, vô cùng đẹp trai, lại trong sáng. Anh ta không tính là nam sinh, nhưng trên người có hương vị sinh viên rất nặng.

Trên tay Kim Thành Võ có một xấp giấy trắng, ở trên tràn ngập biểu thức số học, loại công thức phức tạp dài ngoằng, đủ loại ký hiệu kiểu dáng kỳ quái.

Đúng là sinh viên tốt, hẹn hò còn không quên mang sách bài tập.

Nhưng mà tôi vẫn biểu đạt sự ngạc nhiên của mình : “Anh tính tay à? Không cần máy tính à?”

“Máy tính?” anh ta lắc đầu “Quá chậm.”

“Ý anh là mình còn nhanh hơn máy tính à?” không thể nào? Tiến sĩ Vật lý quốc gia, không lẽ còn dừng ở giai đoạn số học thủ công?

“Thứ nhất, tôi đang suy luận công thức, không phải đang tính một bài cụ thể.” Anh ta nói “Thứ hai, đúng vậy. Nếu tôi đưa công thức này cho máy tính, lại cho nó vài số liệu, phải mất vài ngày nó mới cho ra kết quả.”

“Nói như vậy, phim “Terminator” nói người máy thống trị Trái Đất là sai à?”

“Đương nhiên. Máy tính làm sao hơn não người được?”

“Anh học về cái gì?”

“Vật lý hạt nhân. Cô thì sao?”

“Văn học Anh.”

Sau đó, người này, cũng không lại chỗ tôi ngồi, không ngờ anh ta lại cúi đầu xuống, tiếp tục nghiên cứu công thức của anh ta.

Tới phiên mặt tôi đen thui. Có khi nào nhận sai người không? Người này rất tuấn tú, nhưng bộ dạng tuyệt đối không giống Emma.

“Xin hỏi, anh là Ngả Tùng à?”

Anh ta gật đầu.

Tôi lại hỏi thật cẩn thận : “Xin hỏi, anh tới đây, có phải để…”

“Đúng vậy.” anh ta nhìn nhìn đồng hồ : “Thời gian của tôi từ 2 giờ 30 tới 3 giờ. Bây giờ là 3 giờ 10 phút, cho nên chúng ta chưa kịp bắt đầu thì đã xong rồi, đúng không? Chị tôi nói, cô còn người tiếp theo nữa. Tôi tặng cho anh ta.”

“Tiếp theo là nữ.”

“Nam nữ đều tạo thành từ hạt nhân.”

Điện thoại tôi reo lên, Emma gọi tới, cho tôi biết Tô Hân có việc không tới được, hẹn hôm khác.

Tôi gác máy, nói với anh ta : “Chị anh nói, người tiếp theo hủy. Bây giờ anh có 30 phút. Muốn nói chuyện thì nhanh lên một chút, không muốn thì chia tay ở đây. Lúc về báo cáo đừng quên nói với chị anh là tôi không vừa mắt anh.”

“Trăm ngàn đừng hiểu lầm, không phải cô không vừa mắt tôi. Tôi là một người kiên định với chủ nghĩa độc thân.”

Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi. Người này cuối cùng vẫn có lễ phép cơ bản, không có diệt sạch lòng tự trọng của tôi.

“Vậy tại sao hôm nay anh còn tới?”

“Chị tôi ép, mẹ tôi ép, hai người đó coi việc hôn nhân của thanh niên lớn tuổi như chúng ta là trọng điểm.”

“Không cần nói như vậy, người ta quan tâm anh mà.”

“Tôi chỉ phiền việc này. Thế giới này luôn có những người như vậy, sợ cuộc sống của cô không giống của họ. Không phải Russell từng nói, một ít sai lệch mới là nguồn gốc của hạnh phúc sao?”

Có chút cảm động, Tiến sĩ Vật lý cũng quan tâm tới nguồn gốc hạnh phúc nữa. Bạn Lịch Xuyên ơi, đầu óc của bạn để ở đâu rồi!

“Chà, như vậy đi, tôi cũng có người ép. Không bằng chúng ta giả vờ yêu đương, lúc bị ép dữ quá thì trợ giúp lẫn nhau một chút, anh thấy sao?”

Anh ta nở nụ cười, cười vô cùng rực rỡ ngây thơ, giống cậu em trai nhà bên : “Được đó! Cô có số di động không?”

Chúng tôi trao đổi số điện thoại, còn ngồi cùng bàn uống cà phê. Ngoài cửa sổ đổ mưa to. Tôi hỏi Ngả Tùng tới bằng gì, anh ta nói, anh ta tự đạp xe tới, tính ngồi ở đây tới khi mưa tạnh. Tôi nói tôi đi trước, ra ngoài bắt taxi.

Tiệm cà phê ở ngay mặt đường, nhưng mà trời mưa rất to, tôi đứng ở vỉa hè vẫy tay nửa ngày trời, không có chiếc taxi nào dừng lại.

Đợi khoảng 10 phút, có một chiếc xe bỗng dưng dừng lại trước mặt tôi, vừa vặn ngăn tôi lại. Tôi đi lướt qua trước chiếc xe đó, tiếp tục vẫy tay bắt taxi. Sau đó, tôi nghe thấy có người kêu tên tôi, xoay người lại nhìn, thấy Lịch Xuyên đang đội mưa ngoắc tôi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-11-2011 22:35:08 | Xem tất
Chương 35

Tôi đứng dưới mái che của tiệm cà phê, cách cơn mưa gọi anh : “Lịch Xuyên! Lịch Xuyên! Sao anh còn ở đây?”

“Em lên xe trước đi.”

Anh mở cửa xe, gài dây an toàn cho tôi. Tôi thấy cả người anh đều ướt sũng, tóc đang giọt nước, không khỏi cảm thấy lo lắng. Trời lạnh như vậy, anh chỉ mặc một chiếc áo khoác lông, loại hở dễ bị gió lùa, chắc chắn không thể chống thấm.

Anh ướt sũng ngồi lên ghế điều khiển, đóng cửa lại, mở khí sưởi, hỏi : “Em có bị ướt không?”

Túi xách của tôi chống thấm, rất lớn. Tôi vẫn che nó trên đầu : “Không. Sao anh còn ở đây? Không đi à?”

“Anh đi mua mấy hộp đồ ăn cho mèo, lúc về vừa vặn đi ngang qua đây, thấy em ngoắc. Không biết em đang bắt taxi, còn tưởng là em có việc tìm anh.” Nói xong, thình lình hắt xì một cái, không kịp đề phòng, trước khi anh kịp nói sorry, tôi vội vàng đưa khăn tay cho anh.

Mưa to không nhìn rõ đường, cần gạt nước gạt mạnh kính xe theo tiết tấu..

“Cởi đồ ướt ra đi.” tôi lấy khăn mặt ra, lau đầu cho anh “Đừng để bị cảm.”

“Không có việc gì.” Anh nói “Thế nào? Gặp hết rồi à? Có nhìn trúng ai không?”

“Ách…quan tâm tới hạnh phúc và tương lai của em dữ vậy à?” giọng nói nhất thời có chút ai oán.

“Đúng vậy, nhanh chóng báo cáo đi.”

“…có một người trông cũng được.”

“Anh chàng Tiến sĩ kia, đúng không?”

“Sao anh biết được?”

“Đoán.”

“Trông anh ta khá đẹp trai,” tôi nói “Đương nhiên điều này không quan trọng, quan trọng là, em cảm thấy anh ta nói chuyện rất thành thật, rất thẳng thắn.”

Bị nói móc. Người nào đó vô cùng xấu hổ trầm mặc một lát, nhanh chóng nói sang chuyện khác : “Em muốn anh đưa em về nhà hay em còn muốn đi đâu nữa?”

“Đưa em tới tiệm cơm được không, em đói rồi.”

Anh giảm tốc độ lại, quay đầu nhìn tôi : “Em hẹn hò với hai người đàn ông, không ai mời em ăn cơm à?”

“Không.”

“Có mời em uống cà phê không?”

“Không.”

Tôi chờ Lịch Xuyên phát biểu bình luận, anh lại nhìn thẳng về màn mưa mờ mịt phía trước : “Đằng trước có một tiệm cơm Vân Nam, em đi không?”

Bụng không đói bình thường nha, tôi vội vàng gật đầu.

Ngừng xe xong, Lịch Xuyên đưa tôi tới cửa nhà hàng, sau đó, lại còn nói : “Tự em đi vào ăn đi.”

Tôi nhìn anh, lăng lăng, hoàn toàn ngây ra. Không thể nào, người luôn luôn ga lăng như Lịch Xuyên, sẽ không nóng lòng gạt bỏ như vậy đi? Lịch Xuyên đi ăn cơm với tôi, chưa bao giờ có vụ đưa người tới cửa rồi xoay người bỏ chạy nha…huống chi, tôi rất nghe lời, rất phối hợp, đúng không? Tôi đã dùng hành động thực tế chứng minh mình move on rồi mà.

Tuy rằng tôi rất hiểu ý của anh, nhưng mà tôi vẫn muốn mặt dày xác nhận lại một lần nữa : “Anh—không vào với em à?”

“Không được.” anh nói “Tự em ăn đi.”

“Em mời anh, được không?” giọng nói của tôi hoàn toàn yếu ớt, run rẩy, sự tuyệt vọng biểu lộ không sót gì.

“Anh còn có việc.” vẻ mặt của anh hờ hững.

Tại loại thời điểm như thế này, nếu tôi còn nói câu nói nào giữ lại nữa, thì hoàn toàn không còn mặt mũi gì nữa. Lịch Xuyên đã nói chia tay không phải một lần, mà là ba lần với tôi, bày ra bộ dạng lưu luyến không rời như thế này, cho ai xem đâu? Ngay cả bản thân tôi đều khinh thường chính mình.

Ngay trong nháy mắt này, tôi đã không còn khẩu vị gì, thậm chí có cảm giác buồn nôn.

Tôi gượng cười : “Vậy anh về mau đi.”

“Tạm biệt.” tôi thấy anh ấn chiếc chìa khóa trong tay, khóa tự động của ô tô cách đó không xa mở ra.

“Tạm biệt.”

Phố đối diện chính là trạm xe buýt, đi vài trạm là có thể về nhà. Thấy Lịch Xuyên xoay người lên xe, tôi không vào nhà hàng, mà chạy vào trong mưa.

Ngay thời khắc đó, đầu tôi trống rỗng, chỉ muốn đi về phía trước, càng không ngừng đi về phía trước, hy vọng mưa to có thể tiêu diệt lửa giận hừng hực trong tôi.

Đi tới cuối phố, tôi cảm giác có chút mờ mịt, ô tô đi lại trong mưa, những câu nói của Lịch Xuyên vẫn còn văng vẳng bên tai tôi : không được, tự em ăn đi…anh còn có việc…

Tôi nhìn lên trời cao, trong mưa sắc trời trắng bệch. Tại sao bây giờ vẫn là mùa đông? Hôm qua tuyết còn rơi cả đêm, hôm nay liền đổ mưa, mặt đất bẩn vô cùng, nước bẩn chảy lênh láng, nếu là tuyết thì thật tốt, trắng xóa, tất cả đều sạch sẽ.

Tôi tiếp tục đi về phía trước, nghe thấy vài tiếng thắng gấp. Sau đó, cánh tay tôi bỗng nhiên bị nắm lại thật chặt, thân mình bị mạnh mẽ xoay lại.

Giữa cơn mưa to tôi nhìn thấy một khuôn mặt, có chút quen thuộc, lại có chút xa lạ, tôi bị ánh mắt trên khuôn mặt ấy làm hoảng sợ.

“Tiểu Thu, em muốn đi đâu?”

Lịch Xuyên không thể đi nhanh, lại càng không thể chạy, tôi không biết anh đuổi theo tôi như thế nào.

Thấy tôi không hề phản ứng, anh lắc người tôi, gần như rống lên : “Đằng trước là đèn đỏ, em muốn làm gì?”

“Bỏ ra!” tôi dùng sức hất tay anh ra “Bỏ ra! Em muốn về nhà!”

Tay anh giống một chiếc kìm sắt, hất thế nào cũng không ra. Tôi lại ngược lại bị anh ôm cổ : “Đừng làm việc ngu ngốc! Em phải về nhà, anh đưa em về.”

“Đừng chạm vào em! Đừng chạm vào em!” tôi dùng sức giãy ra, lại phát hiện chính mình không thể nhúc nhích, anh càng ôm càng chặt, gần như làm tôi hô hấp không được.

“Em muốn anh nói bao nhiêu lần? Hả? Tiểu Thu? It’s over! Let it go!”

“It’s not over! Toàn thế giới ai cũng có thể nói over với em, mẹ em đã over, bố em cũng over, anh! Vương Lịch Xuyên! Em trao cho anh tất cả, anh không thể, không thể…over em dễ dàng như vậy được!”

“Pleaser! I know it’s not been easy. Please, working on it!” (Anh biết nó không dễ dàng, xin em hãy cố gắng!)

“Không! Tại sao? Tại sao đã nhiều năm như vậy rồi, mà anh vẫn không muốn nói chân tướng cho em biết? Trong lòng anh, em yếu ớt như vậy à? Biết chân tướng thì em sẽ ngất xỉu à? Có chân tướng nào còn quan trọng hơn tuổi thanh xuân của em? Anh nói đi! Anh nói đi! Tại sao? Tại sao?”

Anh không chịu buông, tôi đấm anh, tôi nhéo anh, tôi dùng túi xách đánh anh, sau đó, tôi chạy vào cơn mưa.

Over is over.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-11-2011 22:36:03 | Xem tất
Tôi xin nghỉ một tuần, không đi làm. Nằm một mình ở nhà, không ăn không uống, giống một người chết. Tôi rút dây điện thoại, tắt di động, ban ngày mê man, ban đêm mất ngủ. Cảm giác trời đất tối sầm, chán nản. Mia đi tới đi lui bên người tôi, trong phòng tràn ngập mùi mốc meo. Tới thứ bảy, đồ ăn cho mèo hết, tôi uể oải đi mua sắm, tới chỗ bán đồ ăn mua một phần cơm, cảm thấy có chút sức lực, nhìn schedule trên tường, tới ngày tới trung tâm thể thao. Người trong lớp Yoga đều thấy tôi tới, nhiệt tình chào hỏi, mấy bà mẹ đều hỏi tôi bí quyết giảm béo.

“Giảm béo cái gì? Em không béo!” không có tâm trạng nói chuyện.

“Đừng gạt chị, cằm nhọn như vậy rồi. Tiểu Thu, đừng ép buộc chính mình như vậy. Lần trước Tiểu Mã uống thuốc gầy, 5 ngày giảm tới 8 pound, kết quả ngày thứ 6 liền bị bệnh, dưỡng bệnh một tháng, cân nặng rút về không nói, còn tăng thêm 5 pound. Em nghe lời chị, đừng cố như vậy, giảm béo thì phải làm từ từ.”

Tôi cười nhạo, một tuần không gặp, mấy người này đều ỷ tôi còn nhỏ, lấy tôi ra trêu chọc. Vì vậy, ở trước mặt bao nhiêu người, tôi liền leo lên cân. Sau đó, không hé răng. Đúng là khinh thường khả năng sát thương của tình yêu, đúng là nhẹ hơn 10 pound, hèn gì cơ thể tôi nhẹ như yến.

Tới thứ hai tôi đúng giờ đi làm, đồng nghiệp đều ân cần hỏi thăm tôi. Tôi nói tôi bị cảm, không nặng, sợ lây bệnh cho mọi người cho nên không đi làm. Mọi người cũng không hỏi nhiều, vì tôi luôn tăng ca rất nhiều, xin nghỉ vài ngày rất bình thường.

Buổi trưa ăn cơm, không phát hiện Lịch Xuyên.

Sau đó, tôi phát hiện người luôn luôn không tham gia tám chuyện – Tiểu Vi – lai tham gia đội ngũ nhiều chuyện của tổ phiên dịch.

“Ai, Tiểu Thu, vài ngày không gặp em, sao em gầy dữ vậy?” Emma cười nói “Tại ăn chay đúng không? Thứ hai gặp được Tiêu Quan, cố ý nhắc tới em trước mặt anh ta, bộ dạng anh ta tức giận gần chết. Chị phải vội vàng nói em bị bênh.”

Tôi ngạc nhiên, lát sau âm thầm rùng mình một cái. Hôm thứ bảy Tiêu Quan hẹn tôi, Linh Bảo Tự 7 giờ, không gặp không về. Tôi lại quên sạch sẽ không nhớ gì! Vội vàng giải thích :

“Ừ, anh ta có việc tìm em, em bị cảm không đi, cũng quên thông báo anh ta, có lẽ tức giận là vì vậy.”

“Cái gì? Em dám cho Tiêu Quan leo cây?!” Emma vô cùng vui vẻ “Ha ha ha ha! Tiêu đại công tử kiêu ngạo mắt cao hơn trời, em phải lừa anh ta vài lần nữa, để tụi chị hả giận.”

Tôi cười khổ, im lặng ăn salad. Thật ra, tôi cũng không tính lừa anh ta, không phải tôi nói với anh ta là mình không rảnh rồi sao? Anh ta lại không để tôi nói xong đã gác máy. Cái này làm sao là hẹn người khác được? Hẹn chính mình thì có.

Tôi hỏi Tiểu Vi : “Hôm nay sao rảnh rỗi tham gia tám chuyện với tụi em vậy?”

Không đợi Tiểu Vi nói, Emma đã thay Tiểu Vi trả lời : “Tuần này Tiểu Vi vô cùng nhẹ nhàng, Lịch Xuyên giống em, cả tuần nay cũng không tới. Tiểu Vi không có việc gì làm, suốt ngày lên mạng đánh bài. Vừa rồi tụi chị còn khuyên nó, mặc dù Giang tổng có thư ký mới và Lịch Xuyên về Thụy Sĩ đi chăng nữa, nó cũng sẽ không bị sa thải. Xa không nói, trước mắt tổ phiên dịch tụi tao cần một thư ký, không bằng mày xin điều lại đây đi, nhập bọn với tổ phiên dịch cho vui.”

Tim tôi hơi run lên, nói : “Lịch Xuyên không tới à? Tại sao?”

“Không biết.” Tiểu Vi nhăn mặt “Em nói xem có buồn cười không? Chị là thư ký, boss không đi làm suốt một tuần, mà chị lại không biết vì sao.”

“Chẳng lẽ một chút tin tức gì cũng không có à?” tôi hỏi “Không thể nào?”

“Tin tức…đương nhiên là có!” Tiểu Vi nói “Hôm thứ năm, anh trai Vương tiên sinh đột nhiên tới đây, vào văn phòng của anh ta lấy đi vài bản vẽ. Sau đó, chị nghe Tiểu Đường nói, Giang tổng và Trương tổng thứ sáu cùng đi Thụy Sĩ, bây giờ còn chưa về. Cho nên…không biết tổng bộ ở Thụy Sĩ có chuyện gì. Chắc chắn là Vương tiên sinh về Thụy Sĩ với họ.”

“Không thể nào? Chẳng lẽ Lịch Xuyên tiên sinh không gửi cho mày một email nào à?” Minh Minh ngồi cạnh nói “Boss có việc đi công tác, không dặn dò gì cho thư ký, đã mấy ngày rồi, cái này không bình thường lắm nha.”

“Không có. Thật sự một cái cũng không có! Nhưng email gửi cho anh ta đã tràn đầy hộp thư của tao rồi. Tao báo cáo cho Giang tổng, Giang tổng nói, hễ là email gửi cho Vương tổng, mà là thư từ nước ngoài thì forward cho Vương Tế Xuyên tiên sinh, từ Trung Quốc thì forward cho ông ấy. Có lẽ giờ này hộp thư của ông ấy cũng tràn đầy rồi.”

“Tràn đầy? Làm gì nhiều dữ vậy? Tiểu Vi mày nói hơi quá nha.” Emma hiển nhiên là hết hồn.

“Sao không tràn đầy được? Email mỗi ngày gửi tới ít nhất một trăm lá, Anh, Pháp, Đức, Trung đều có. Có một đoạn thời gian thật dài tao đều nghĩ, công việc chủ yếu Vương tổng làm trong văn phòng là trả lời email.



Câu nói tiếp theo tôi cũng nghe không vô. Thứ tôi nghe được chính là tiếng tim đập thình thịch của mình.

Trở lại văn phòng, mở MSN ra, tôi thấy cho dù là Lịch Xuyên hay là René cũng không online. Tôi lập tức gửi tin nhắn cho René.

“René, nghe nói Lịch Xuyên về thụy Sĩ? Anh ấy có chuyện gì không?”

Nguyên buổi chiều tôi mất hồn mất vía, luôn luôn chờ René trả lời. Nhưng mà biểu tượng của René – quả cam nghịch ngợm kia – luôn luôn là màu xám.

Tan tầm về nhà, tôi ngơ ngác ngồi trước màn hình, mở MSN ra, mở web nghe nhạc online, lên Tấn Giang, mở một bộ tiểu thuyết không được xếp hạng, nhìn chằm chằm màn hình, chờ đợi René trả lời.

Trong lúc đó, tôi chỉ đi toilet một lần.

Ngồi chờ 2 giờ đêm, không có ai để ý tôi. Tôi tiếp tục để chế độ chờ ẩn, Manh Manh, Minh Minh, Tiêu Quan, biểu tượng của họ lúc nào cũng sáng, không biết đang nói chuyện với ai.

Thật ra nhớ tới cuộc sống của mình 6 năm qua tôi cảm thấy thật mất mặt. Không phải tôi mua máy tính không nổi, cũng không phải không lắp mạng được, đó là những thứ mà người làm phiên dịch viên phải chuẩn bị, tôi dè xẻn chi tiêu cũng làm được. Nhưng mà, tôi không nói chuyện phiếm với người khác được. Nói chuyện với bất kì ai trên mạng, chỉ quá nửa giờ, người đó không thấy phiền, chính tôi sẽ thấy phiền muốn chết.

Đến 3 giờ sáng, không có tin tức gì. Tôi nằm lên giường, rốt cuộc cũng ngủ.

Tối hôm nay, tôi mơ giấc mơ khủng bố nhất trong đời mình. Tôi mơ thấy Lịch Xuyên nằm trong phòng cấp cứu, cả người cắm đầy ống nhựa, anh đang không ngừng hộc máu ra, cả gối chăn toàn là máu, mà một nhóm bác sĩ mặc đồ trắng, cầm dao mổ, hờ hứng đứng cạnh giường anh, vẫn không nhúc nhích. Tôi bị ngăn ngoài cửa thủy tinh, xuyên qua ánh đèn, thấy máu tươi nhỏ xuống theo ngón tay Lịch Xuyên, cơ thể anh đau khổ co rút, giãy dụa muốn ngồi xuống, bị người ta đè lại, sau đó, bỗng nhiên anh ngẩng đầu, khuôn mặt đầy máu nhìn tôi hô to : “Help me!”

Tỉnh lại là 5 giờ sáng, ngoài cửa sổ là ánh trăng yên tĩnh. Tôi sờ sờ trán, phát hiện chính mình ra mồ hôi lạnh đầy người. Sau đó, tôi thở ra một hơi thật sâu! Thật tốt! Đúng là thật tốt! Chỉ là mơ…tất cả đều không thật!

Dưới sự cân nhắc cẩn thận, tôi phát hiện vài cảnh trong mơ chỉ là tổ hợp một ít cảnh trong phim ER chiếu trên TV. Lại giống một phiên bản phim kinh dị trong bệnh viện. Nhưng mà, nhưng mà, đây là dấu hiệu của cái gì vậy!

Tôi lại ra bàn làm việc mở máy tính, rốt cuộc thấy một hình màu da cam hiện lên ở góc màn hình.

René thân yêu!

Tôi vội vàng mở cửa sổ :

“Yes, and no.”

Ngơ ngác một hồi lâu tôi mới hiểu được đây là câu trả lời đơn giản cho câu hỏi của tôi, Lịch Xuyên về Thụy Sĩ, anh không có chuyện gì.

Kỳ cục, trong ấn tượng của tôi, René luôn nói rất nhiều. Tại sao lần này lại trả lời đơn giản như vậy? Có phải Lịch Xuyên vì chuyện khăn quàng cổ và Mia mà cãi nhau với René? Có phải là Lịch Xuyên uy hiếp René không cho nói chuyện nhiều với tôi?

Còn muốn hỏi tiếp, hình quả cam lại xám xịt lại, René đã log out từ hồi nào.

Tôi bỗng nhiên nhớ tới thứ bảy lúc gặp được Lịch Xuyên, anh đưa cho tôi vài gói đồ ăn cho mèo, đó là loại Mia thích ăn nhất. Tôi mở túi mua sắm ra, tìm được hóa đơn. Thời gian tính tiền là 3 giờ 32.

Tôi đi ra tiệm cà phê lúc 3 giờ 40 phút. Vốn nghĩ rằng Lịch Xuyên thấy mưa càng ngày càng to, nên vẫn đứng ngoài đợi tôi.

Nói như vậy, ở trong mưa, đúng là cuộc gặp “tình cờ”.

Sức khỏe Lịch Xuyên vẫn không kém. Lúc quen biết anh, tai nạn xe cộ đã qua 7 8 năm, ngoại trừ khiến anh hành động không tiện, không thể không uống thuốc tăng độ cứng của xương ra, Lịch Xuyên còn rất chú ý rèn luyện sức khỏe. Ngày nào anh cũng tập yoga, đi bơi, tập cử tạ, xà đơn trong phòng thể thao của nhà mình. Chỉ cần có thời gian rảnh, mỗi buổi hoàng hôn, anh đều dẫn tôi xuống công viên dưới lầu đi dạo. Đi rất xa, đi tới khi tôi cũng cảm thấy mệt, anh vẫn muốn đi tiếp. Tôi cảm thấy, thể chất Lịch Xuyên không thành vấn đề. Hơn nữa, không phải René cũng nói anh không có việc gì sao? Lịch Xuyên về Thụy Sĩ, chắc chắn là do công việc, phải là chuyện vô cùng khẩn cấp. Hơn nữa, không phải Giang tổng, Trương tổng cũng đi theo sao?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 24-11-2011 22:37:02 | Xem tất
Mặt trời mọc.

Tôi cảm thấy, tôi không cần lo lắng nữa.

Ra cửa đi ăn sáng. Tôi đi dạo dọc theo con phố gần nhà. Không khí sáng sớm rất lạnh, người đi đường rải rác, ai cũng mặc áo khoác thật dày. Tôi đi ngang qua một Đạo quán nho nhỏ, ngoài cửa ngồi vài thầy tướng số già. Trong đó có một người mặc áo bào dài, hai mắt nhắm nghiền, tóc dài tới vai, mặt rất bẩn, đầu ngẩng rất cao, giống một vị quý tộc thời tiền Thanh.

Tôi luôn luôn không tin Thần Thánh, tuy nhiên, vào những lúc quan trọng, thi cử hoặc phỏng vấn, cũng sẽ đi thắp một nén nhan, sờ chân Phật vài cái. Thật ra chỉ là giảm sức ép cho tinh thần khẩn thương thôi. Nhưng mà, lúc tôi đi ngang qua ông thầy tướng số kia, bỗng nhiên ông ta mở miệng :

“Cô nương, dừng bước.”

Bước chân tôi, bỗng dưng dừng lại.

“Tính mệnh một cái thế nào? Chỉ cần 10 đồng.”

“Không được, tôi không tin mấy cái này.”

“Cô sắp gặp tai nạn máu chảy. Không muốn nghe thử sao?”

Ông ta chậm rãi quay mặt về phía tôi, bỗng nhiên mở mắt ra, chớp chớp, lại cố hết sức nhìn lên trên. Tròng mắt ông ta màu trắng, thì ra ông ta là người mù.

Tôi cho ông ta 50 tệ : “Của cháu thì không cần. Có một người, phiền ông tính cho cháu một chút.”

“Tôi biết xem tướng, tính tứ trụ, cũng biết bói toán. Cô muốn loại nào?”

“Anh ấy không ở đây, tính tứ trụ đi.”

Tôi báo sinh nhật của Lịch Xuyên, anh sinh vào rạng sáng. Tôi cũng báo sinh nhật của mình.

“Cậu ta và cô, có quan hệ như thế nào?”

“Bạn trai.”

“Muốn hỏi gì? Hôn nhân? Tài lộc? Sức khỏe? Con cháu?”

“Tất cả. Ông nói hết cho cháu đi.”

“Tôi nói một cái trước, nếu không đúng, cô lấy lại 50 đồng.”

“Nói đi.”

“Người này, năm 17 tuổi, gặp đại nạn.”

Tôi kinh ngạc nhìn ông ta, cảm giác chân hơi nhũn ra.

“Nói đúng, đúng không?” ông thầy sờ soạng, lấy 50 tệ bỏ vào túi.

“Vậy anh ấy…bây giờ thì sao?”

“Bây giờ cũng không tốt.” ông ta nói.

“Cái gì…gọi là “không tốt”?” tôi khẩn trương nhìn ông ta.

“Cô nương tốt nhất là cô đừng ở cạnh cậu ta, chỉ thêm phiền não mà thôi.” Ông ta chậm rãi nói.

“Tại sao?”

“Bát tự của hai người tương khắc. Khắc rất mạnh. Khắc tới mức sát tinh.”

Tôi không khỏi thất thanh : “Cái gì? Tương khắc? Ai khắc ai?”

“Cậu ta mệnh Thủy, cô mệnh Thổ. Thổ khắc Thủy. Năm nay là năm Thổ, Thổ tinh chiếu mệnh, Bạch Hổ phát động, là năm tai của cậu ta, căn cơ của cậu ta quá yếu mà mạng của cô lại cường vượng, không cần xen vào chuyện của cậu ta.”

Trợn tròn mắt. Thì ra là bát tự không hợp. Hèn gì. Lần đầu tiên gặp anh, tôi liền đổ cà phê lên người anh. Tuần trước hai chúng tôi đánh nhau trên giường, lại đánh nhau trong mưa. Bị thương chắc chắn là Lịch Xuyên.

Không dám hỏi tiếp, tôi vội vàng nói : “Vậy ngài xem thử, có biện pháp gì tránh được không?”

“Biện pháp? Không phải tôi nói rồi à? Không cần ở cạnh cậu ta. Ở cạnh cậu ta, cô sẽ tổn thương cậu ta.”

“…dạ, chỉ có biện pháp này thôi à?”

“Cô đi mua một khối ngọc trừ tà đi, ngọc trắng, ở trên tốt nhất có vết máu.” Ông ta nói “Mua rồi, tự cô đeo lên ngực mình, ba mươi ngày sau tháo xuống, cho cậu ta đeo.”

“Như vậy là tôi có thể ở cạnh anh ấy, đúng không?” tôi bám riết không tha.

“Không đúng không đúng. Trừ tà chỉ có thể hóa giải một chút thôi. Nhưng vì tương lai và an toàn của cậu ta, hai người tốt nhất là không ở bên nhau, không có kết quả tốt.” ông thầy càng không ngừng lắc đầu “Cô nương tuổi của cô còn nhỏ, cô tìm người khác đi, cô thật sự khắc cậu ta rất hung.”

“Vậy à? Không thể nào? Tôi đâu có hung đâu…tôi rất sẵn sàng phục tùng anh ấy nha.” Tôi vội vàng kêu lên.

Ông thầy nhắm hai mắt lại, ngồi xuống, nhập định.

Tôi bỏ chạy như điên, bị đả kích! Cả buổi sáng tôi cũng không đi làm, tới những chỗ bán ngọc đi dạo. Rốt cuộc, ở một cửa hàng chuyên bán ngọc thấy một miếng bạch ngọc nho nhỏ để trừ tà, hình dáng mượt mà, tinh lượng trong sáng, bóng loáng, quan trọng nhất là, ở phần giữa và phần đuôi của miếng ngọc, có vài tia màu hồng rất nhỏ. Giá bán 6 nghìn 3, không hề nghĩ ngợi, trực tiếp lấy thẻ ra.

Tôi chưa từng mua trang sức quý giá gì cho mình. Ngoại trừ đồng hồ ra, thứ quý nhất trên người tôi chính là đôi khuyên tai ruby Lịch Xuyên mua cho tôi 6 năm trước. Tôi không biết giá bao nhiêu, chỉ chắc chắn là không rẻ. Hình như từ trước tới giờ tôi chưa tặng gì cho Lịch Xuyên. Thật sự. Lúc nào cũng là Lịch Xuyên tặng tôi. Cho tôi tiền, tặng sách, tặng quần áo, tặng túi xách, giúp tôi làm bài tập, giúp tôi sửa luận văn, tất cả mọi thứ, cho tới bây giờ đều là anh trả giá. Khó trách bạn bè kêu tôi câu được đại gia. Ngay cả một chiếc khăn quàng cổ tôi cũng chưa đan cho anh. Đúng là vô cùng xấu hổ nha. Vừa cầm được ngọc trừ tà, tôi lập tức đeo lên cổ.

Sau đó, tôi nói với chính mình, tôi luôn luôn không mê tín, cho nên, kiên quyết không tin bát tự. Kiên quyết không tin tôi sẽ khắc Lịch Xuyên! Ngoài ra, tôi còn mua hai chiếc vòng tay gỗ thật to. Không phải mộc khắc thổ, thổ khắc thủy sao? Tôi sẽ dùng mộc khắc chính mình là được rồi!

Ba mươi bảy ngày trôi qua, tôi không nghe tin tức gì của Lịch Xuyên.

René cũng không gửi tin nhắn gì cho tôi.

Nhưng vào lúc này CGP lại phát ra một thông báo : nhân dịp có hai hạng mục ở châu Âu vào giai đoạn cuối, Vương Lịch Xuyên tiên sinh tạm thời về Zurich làm việc vài tháng. Kế hoạch cải tạo thành C ở Ôn Châu sẽ chuyển giao cho Giang Hạo Thiên tiên sinh tạm thời chỉ đạo.

Những ngày không có Lịch Xuyên ngược lại lại trở nên bình tĩnh. Tôi lợi dụng lúc này mua trả góp một chiếc Đông Phong Tiêu Trí 206, chỉ cần trả trước 1 vạn 5. Bằng lái của tôi lấy cùng lúc với Đường Ngọc Liên hồi còn ở Cửu Thông. Có một lần dịch xong một quyển tóm tắt bán đấu giá rất khó, tôi muốn đổi gió nghỉ ngơi một chút. Đường Ngọc Liên liền nói, không bằng đi học với cô ta, hai người cùng học, giảm học phí. Khi đó tôi không nghĩ tới việc mua xe, chỉ cảm thấy mỗi ngày chen chúc trên xe buýt hơi phiền, liền trả tiền. Tôi vốn có hứng thú với máy móc, thi một lần liền đậu.

Tôi là người mua xe cuối cùng trong tổ phiên dịch, hơn nữa là người mua kiểu xe phổ biến và rẻ nhất. Emma cười gần chết, nói đi chiếc xe đó đúng là mất giá, còn không bằng đi xe buýt. Chiếc Toyota của Emma do một người bạn trai của Emma tặng, Emma ỡm ờ muốn. Sau người bạn trai lại chấm cô khác, tặng người ta một chiếc xe rất tốt, còn khiến Emma tức tới mức bị bệnh một tháng trời. Sau cũng không thấy Emma đổi xe, vẫn xài như cũ. Emma nói chờ người khác tặng Mercedes Benz rồi đổi sau.

Tôi dành toàn bộ cuộc sống bình thường của mình cho việc luyện xe. Chiều nào đi làm về tôi cũng lái xe đi dạo chung quanh, đi khắp mọi ngóc ngách trong thành phố. Đảo mắt tới giữa tháng 2, CGP lại trúng thầu vài hạng mục thiết kế, công việc của tôi bỗng nhiên trở nên vô cùng bận rộn, có rất nhiều bản vẽ cần dịch. Tôi không phân biệt được ngày đêm nữa, có một ngày, tôi vừa về nhà bật máy tính, phát hiện trên MSN có một tin nhắn màu vàng.

Bật lên, là René :

–Annie, cậu được không?

–rất tốt. Cậu thì sao?

–tốt lắm, cám ơn. Hôm nay cậu gọi điện thoại cho Alex một cái được không?

Tôi vẫn có dự cảm, lần này Lịch Xuyên về Thụy Sĩ, là cố ý tránh tôi. Cho nên, tôi rất tự giác, hơn bốn mươi ngày nay cũng không liên lạc với anh.

–René, mình và anh ấy đã over rồi.

XXXXXXXXXXXX, đây là số điện thoại của cậu ấy, gọi hay không tùy cậu. Mình có việc phải đi.

Quả cam nhỏ lóe lên một cái, thành màu xám.

Đầu óc tôi còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, đã phát hiện tay tôi đã tự cử động, đang bấm số điện thoại.

Điện thoại vang ba tiếng, có người tiếp. Là giọng nữ, tiếng Đức.

Ngoại trừ câu “cổ tây tháp tước” mà ai cũng biết ra, tôi không hiểu câu nào hết.

Tôi chỉ phải nói tiếng Anh, rất rất chậm : “Xin hỏi, tôi có thể nói chuyện với Vương Lịch Xuyên tiên sinh sao?”

Đối phương trả lời bằng tiếng Anh thật cứng ngắc : “Chờ.”

Tiếp theo, qua mười giây, truyền tới một giọng nữ khác, tiếng anh vẫn rất cứng ngắc, tuy nhiên, nói vẫn dễ nghe : “Vương tiên sinh, không tiện tiếp điện thoại, xin hỏi cô là ai.”

“Tôi là…Annie, gọi từ Trung Quốc.”

“Xin chờ một chút, Vương tiên sinh tỉnh. Tôi đi hỏi một chút xem anh ấy có tiếp điện thoại được không.”

Khoảng chừng qua 2 phút, đầu kia điện thoại truyền tới một câu chào rất nhẹ : “Hi–”

“Hi—Lịch Xuyên, là em.”

Không biết vì sao, vừa nghe được giọng anh, nước mắt tôi liền kiềm không được rơi xuống.

“Xin chào, Tiểu Thu.” Giọng nói của anh rất yếu ớt, không có sức lực gì, gần như không nghe được.

“Lịch Xuyên—anh bị sao vậy? Có phải bị bệnh không?” tôi nghẹn ngào “Đừng gạt em, ở đó chắc chắn là bệnh viện.”

“Viêm phổi cấp tính.” Anh nói “Anh khỏe hơn nhiều rồi.”

“Thật xin lỗi—là em hại anh mắc mưa…thật xin lỗi…” tôi nức nở, trong điện thoại, không theo trình tự, cứ lặp đi lặp lại lời xin lỗi.

“Đừng nói bậy, không liên quan gì tới cơn mưa đó.” Dường như anh còn tính an ủi tiếp, nhưng tiếng khóc của tôi quá lớn, át hết giọng anh.

“Lịch Xuyên anh còn về nữa không?”

“Đương nhiên, anh hứa với em rồi mà.”

“Vậy ngày nào em cũng gọi cho anh, gọi tới khi anh về mới thôi.”

“Tha anh đi…Tiểu Thu.”

“Em move on rồi, thật sự. Tuần nào em cũng ăn cơm với anh chàng Tiến sĩ kia.”

“Ừm—vậy mới được.” ở đầu kia, anh cúi đầu ho khan.

“Trong bệnh viện có người chăm sóc anh không? Ăn ngon không? Có người tắm rửa thay quần áo cho anh không?”

“Ngoại trừ người trong bệnh viện, bên cạnh anh còn có ba y tá đặc biệt, một chuyên gia dinh dưỡng, một đầu bếp, một bác sĩ vật lý trị liệu, đều do bố anh thuê.” Anh cười khẽ “Yên tâm đi.”

“Mia thích đồ ăn anh mua, mắc như vậy, làm sao bây giờ? Khi nào anh về, để nó đi theo anh đi.”

“Em thích thì giữ đi. Anh tặng.”

Anh lại bắt đầu ho khan, sau đó, anh bỏ điện thoại qua một bên, một lát sau, nói : “Chừng nào về mang chocolate cho em, muốn loại nào?”

“Truffino.”

“Đó là chocolate bánh quy, không phải chocolate nguyên chất.”

“Em thích bánh quy.”

“Được rồi.”

“Lịch Xuyên, em yêu anh.!”

“Em–khụ khụ. Lại nữa.” đầu bên kia truyền tới tiếng thở dài thở ngắn của anh.

“Lịch Xuyên, em yêu anh! Nghỉ ngơi cho tốt! Tạm biệt!”

Nhìn nhìn lịch, hôm nay là lễ tình nhân. Tuyệt!

Chiến tranh giữa tôi và Lịch Xuyên, trên chiến trường chính, toàn quân của tôi đã bị tiêu diệt, bây giờ chuyển sang trạng thái du kích. Cho nên, kiên trì phương châm mười sáu chữ của Mao gia gia :

Địch tiến ta lui, địch lui ta phá, địch đuối ta đánh, địch lui ta đuổi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 25-11-2011 13:01:14 | Xem tất
Truyện này hay dã man ý.
Lịch Xuyên làm mưa làm gió bên wtt một thời gian, các chị em ai ai cũng mong gặp dc 1 người như LX.
Ngưỡng mộ ý chí kiên cường, tình yêu mãnh liệt, sự ngang ngạnh và bướng bỉnh của Tiểu Thu, ngưỡng mộ tình yêu vô bờ bến của LX dành cho cô ấy. Ngưỡng mộ chuyện tình của họ.
Cám ơn chủ thớt đã up truyện lên đây để các bạn nhỏ có thể biết thêm 1 cuốn tiểu thuyết làm lay động lòng người.
Hy vọng sẽ LX sẽ được mua bản quyền và phát hành ở VN 1 ngày không xa

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Quank2610 + 5 Cảm ơn bạn

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 26-11-2011 20:53:11 | Xem tất
Chương 36

Làm một kẻ thất tình, tôi có tất cả tật xấu mà một kẻ thất tình nên có. Thích đứng cô đơn một mình ở chỗ đông người. Sầu bi giữa tiếng ồn của đám đông. Hèn gì ở những bộ lạc Châu Phi, khi một người sắp chết, người đó sẽ được những người khác vây quanh, nhảy múa quanh đám lửa. Chết đi trong tiếng người náo nhiệt sẽ tốt hơn sự đau đớn khi chết một mình nhiều.

Cho nên, buổi tối lễ tình nhân, tôi đi ra ngoài xem phim một mình.

Những năm gần đây, tuy rằng không có Lịch Xuyên làm bạn, tôi vẫn thích xem phim. Vì vậy xem tin tức của rạp chiếu phim, có phim nào hay thì đi, mới cũ gì cũng được. Trong rạp có từng hàng từng hàng ghế đôi, tôi ngồi ở hàng sau một mình, ôm một túi bỏng thật to. Là phim hài của Thành Long, vô cùng buồn cười, trong rạp lúc nào cũng vang lên những tiếng cười vô cùng vui vẻ. Tôi ngồi giấu mình giữa những cặp đôi yêu nhau, giữa tiếng những tiếng cười lặng lẽ rơi lệ.

Tôi không biết cái gì là viêm phổi cấp tính, cũng không biết nghiêm trọng tới mức nào, nhưng mà, trước mặt tôi Lịch Xuyên lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ. Chưa bao giờ chịu để cho tôi xem mặt yếu ớt của anh. Nếu có thể, anh sẽ hết sức che giấu, nếu không thể, anh sẽ trốn không thấy bóng dáng tăm hơi. Trong lòng tôi nghi ngờ tình trạng thật của anh chỉ sợ còn tệ hơn tôi nghe được gấp chục lần.

Về nhà, không ngờ thấy René đang ở trên MSN, tôi mừng rỡ. Vội vàng gọi René ra :

“René! Cảm ơn cậu cho mình số điện thoại, mình đã gọi cho Lịch Xuyên rồi.”

René gõ tiếng Anh : “Thế nào? Nói chuyện vui vẻ không?”

Tôi nói : “Rất tốt. René, bệnh viêm phổi cấp tính của Lịch Xuyên nặng lắm à? Tới nói chuyện mà anh ấy cũng nói không nổi nữa.”

René : “Ừ, cậu ấy nói chuyện điện thoại được là tốt lắm rồi đó. Thời gian trước cậu ấy muốn nói chuyện mà không được.”

Như vậy à? Sao lại như vậy? Tôi vội vàng hỏi : “Là do cảm mạo à? Tại sao lại không nói chuyện được? Cổ họng sưng lên à?”

Đầu bên kia tạm dừng một lát, tựa hồ như đang lựa lời.

Sau đó. René gần như nói ra mọi chuyện : “…những lúc bệnh nặng, Alex cần dựa vào máy hô hấp. Năng lực miễn dịch của cậu ấy rất kém, cho nên phải cẩn thận với sức khỏe của mình. Không thể bị nhiễm lạnh, không thể cảm mạo, không thể bị sốt, càng không thể nhiễm trùng.”

Tôi gõ ra một dấu chấm hỏi thật to : “Máy hô hấp là gì?”

“…hô hấp của cậu ấy gặp khó khăn, cần máy móc giúp.”

Trong đầu tôi nhanh chóng hiện ra những cảnh trong phim ER. Trong phòng cấp cứu, mắt thấy bệnh nhân sắp không thở được, một bác sĩ nhanh tay, dùng dao mổ cắt khí quản, nhét một ống thở trong suốt vào.

Mới nghĩ tới đó, tôi nhất thời đổ mồ hôi lạnh đầy người, vội vàng sám hối : “Lần sau mình nhất định sẽ cẩn thận! Không để anh ấy mắc mưa!”

Bên kia dừng lại một chút, tiếp theo, hiện ra một khuôn mặt đỏ đầy tức giận : “Cái gì? Cậu để Alex gặp mưa? Tại thời gian này? Mùa đông?”

“Thật xin lỗi, mình không biết anh ấy không được mắc mưa…”

Thật ra, hôm đó cả người tôi cũng ướt đẫm, về nhà liền leo lên giường nằm, tâm trạng phiền muộn, ngay cả chén canh rễ cải cũng không muốn uống, cũng không bị cảm, không bị sốt. Vô cùng khỏe mạnh. Sao tôi lại khỏe mạnh, sức chống cự mạnh như vậy đâu, đúng là xấu hổ!

Ở bên kia René vẫn không chịu buông tha : “Annie, tại sao cậu để Alex mắc mưa?”

“Tụi mình…đánh nhau…trong mưa…”

Màn hình rung lên một cái, René lại tức giận : “Cái gì? Cái gì? Hai người đều lớn hết rồi, còn đánh nhau? –đúng rồi, vết thương trên gáy Lịch Xuyên, có phải do cậu làm không? Trước khi đưa Mia tới, mình vừa cắt móng tay cho nó.”

Tôi thật cẩn thận nhận tội : “À…cái đó…đã hơn một tháng rồi, còn chưa hết à?”

Cửa sổ nói chuyện không nháy lên nữa, nửa ngày không có chữ nào.

Sau đó, tựa hồ như René đang thở dài : “Mình vẫn nghĩ, con gái Trung Quốc phải dịu dàng hơn con gái Pháp…”

Tôi vội vàng gõ chữ : “Mình không cố ý mà, Lịch Xuyên cứ over với mình mãi, mình rất tức giận nên mới làm như vậy! Đây chỉ là trường hợp cá biệt, cậu đừng như vậy mà có thành kiến với con gái của toàn dân tộc Trung Hoa nha.”

Cửa sổ màu da cam nháy lên, René nói : “Sẽ không. Lúc nào Alex cũng nói cậu là cô gái dịu dàng nóng tính nhất. Còn nữa – email cậu gửi cho Alex, cũng thật dịu dàng, làm cho người ta vô cùng cảm động!”

Cái gì? Lịch Xuyên…lại…

Ngất, tôi giận tới mức ngất, không cần soi gương tôi cũng biết mặt mình đen thui : “Lịch Xuyên cho cậu đọc thư mình gửi? Mình sẽ tìm anh ấy tính sổ!!!”

Trong ấn tượng Lịch Xuyên không xấu như vậy nha! Sẽ không giống trong phim đi, một cậu nam sinh nhận được thư tình của nữ sinh, ở trong phòng ngủ đọc lên thật to, mọi người nghe xong, cười ha ha.

Màn hình hiện ra một dòng tiếng Anh thật dài, René nói : “Không phải không phải, cậu đừng hiểu lầm…thời gian đó bệnh của Alex không nhẹ, email của cậu đều là mình đọc cho cậu ấy nghe.”

Cái này tới phiên tôi phát điên : “Bệnh không nhẹ? Bệnh không nhẹ là như thế nào? Động đậy cánh tay cũng không được à?”

“Cũng không phải. Chỉ là không có sức lực, nằm cả ngày.” René tránh nặng tìm nhẹ nói “Tuy nhiên, Annie, tại sao cậu không viết tiếng Anh? Mấy cái email đó vô cùng thách thức trình độ tiếng Trung của mình! Biết người nước ngoài như mình đọc email của cậu khó khăn cỡ nào không? Cứ hứng lên là cậu lại viết thật dài, lại còn viết theo suy nghĩ nữa, ngay cả một dấu chấm câu cũng không có, mình không biết dấu chấm đặt ở chỗ nào. Sau đó, mình chỉ phải đọc hết một lượt, vừa đọc vừa bị Lịch Xuyên mắng, nói tiếng Trung cậu viết chắc chắn sẽ không sai, tại sao cậu ấy lại nghe không hiểu…”

Phì – tôi dở khóc dở cười : “Mình đâu có kêu cậu đọc! Đâu phải gửi cho cậu đâu!”

René gõ một khuôn mặt đau khổ : “Annie, luận văn tiến sĩ của mình viết về “Kinh Lỗ Ban”, mình có thể đọc thể văn ngôn, cũng đọc được chữ phồn thể, nhưng mình không hiểu bạch thoại văn.

–câu này hiện ra lúc tôi đang uống trà, “phụt” một cái, màn hình đầy nước.

“Không thể nào? Bình thường mọi người đều thấy bạch thoại văn dễ đọc hơn văn ngôn nha.”

René : “Mọi người đó chắc là người Trung Quốc rồi. Tin hay không tùy cậu, kết cấu của thể văn ngôn khá tương tự tiếng Anh. Tóm lại, cậu viết bạch thoại văn, chữ giản thể. Mình chỉ đọc được thể văn ngôn, chữ phồn thể. Cho nên, lúc nào mình cũng phải tra từ điển. Mỗi khi nhận được email của cậu, mình phải dùng một phần mềm biến giản thể thành phồn thể, sau đó lại đi tra những từ không biết, hiểu được những từ ghép vần, lại đọc cho Alex nghe, Alex thì lúc nào cũng chê mình đọc sai! Có đôi khi, cậu viết mà cả hai tụi mình đều đọc không hiểu, từ điển cũng không có, Alex ra lệnh cho mình đi thư viện tìm một quyển từ điển to hơn. Đáng thương nha, ngoài trời đang mưa đá mình cũng phải đi! Có đôi khi, việc chuyển đổi giản phồn xảy ra vấn đề, thành một đống mã tùm lum tà la. Mình lại bị mắng, Lịch Xuyên ra lệnh cho mình tìm người khôi phục, tốn tiền thuê người. Tóm lại…đoạn thời gian đó mình cũng rất vất vả, tình yêu của hai người mình cũng góp sức đó, cậu cảm ơn mình đi!”

Tôi nghi ngờ mình đọc Đam Mỹ quá liều rồi, sao cứ cảm thấy Rene là cực phẩm tiểu thụ, nhịn không được cũng nhân cơ hội ăn hiếp một phen : “Sao phải cảm ơn cậu? Đâu phải mình kêu cậu tra từ điển đâu!”

René cũng không so đo : “Nhưng mà, hai người đúng là một đôi nha, đều tự nâng cao tinh thần cho nhau! Mỗi khi Alex bệnh nặng, email của cậu viết đặc biệt dài, đặc biệt sunny. Mấy năm đó Alex nhờ vào việc đọc email của cậu mới chống đỡ được đó. Haha, hai người đúng là tuyệt phối, một người kiên quyết không trả lời, một người kiên quyết gửi. Chống đỡ lẫn nhau hơn 3 năm trời. Cuối cùng là mình làm hỏng chuyện. Lần đó Lịch Xuyên mắng mình gần chết.”

Tôi đột nhiên hiểu được : “Tấm bưu thiếp kia là cậu gửi!”

René gõ ra một khuôn mặt xấu hổ : “Mình nhất thời xúc động liền gửi. Gửi xong nói cho Alex, Alex nói, xong rồi, chắc chắn cậu sẽ không viết thư nữa. Mình còn cãi nhau với cậu ấy, mình kiên quyết không tin, Annie cậu nói xem, cậu viết 3 năm trời rồi, tụi mình chờ thư của cậu thành thói quen luôn rồi, một tuần ít nhất 2 lá mà, thời gian lúc bố cậu sắp mất, mỗi lá thư của cậu đều viết vô cùng dài! Kết quả, đột nhiên có một ngày, cậu không viết lá nào nữa, tháng đó Alex gầy hơn 20 pound, xém nữa chết luôn. Đương nhiên, không thể trách cậu, cậu cũng đâu biết việc đó. Nhưng mà, nếu quyết định không viết, mấy tháng trước, tại sao cậu lại điên điên khùng khùng gửi email cho Alex nữa? Đúng là gió vừa lên, thổi cả mặt hồ xao động. Lúc đó Alex trượt tuyết bị thương còn năm trong bệnh viện, không để ý lời khuyên của bác sĩ, nói gì cũng đòi tới Trung Quốc. Mới về có vài ngày à, lại bệnh suýt chết!”

René vẫn gõ tiếng Anh, giữa những chữ cái tiếng Anh rậm rạp, bỗng nhiên nhảy ra một hàng tiếng Trung, lại còn là Tống từ, đúng là dọa tôi hết hồn.

Tôi vội vàng gõ thật nhanh : “Ai! Điều này chứng minh rằng, mình vẫn cách thiên sứ một khoảng cách rất xa! René, rốt cuộc thì Lịch Xuyên bị bệnh gì?!!! Nể mặt Thượng Đế cậu nói cho mình biết đi!”

René : “Không được không được, đây là điểm mấu chốt. Alex mà biết sẽ bóp chết mình.”

Tôi không dám ép René quá mức, ép quá nóng giận liền cắt đứt quan hệ, khó khăn lắm mới khiến René nói về việc đó, tôi vội vàng kéo cuộc nói chuyện về hướng đó : “Vậy thì René, lúc Lịch Xuyên bị bệnh thì cậu chăm sóc anh ấy à? Cậu quen Lịch Xuyên lâu lắm rồi à?”

René nói : “Ừ, mình và Alex là bạn học đại học, tụi mình còn ngủ cùng phòng, là anh em. Mình quen Alex trước rồi mới quen Leo. Lần Alex bị bệnh kia mình đang dạy ở đại học, có vẻ rảnh rỗi. Hơn nữa, Leo bận quá không tới được, chỉ có mình đi được thôi. Chăm sóc thì không tới, cạnh cậu ấy có y tá đầy đủ. Mình chỉ nói chuyện với cậu ấy, đọc email cho cậu ấy nghe thôi.”

Tôi hỏi : “Như vậy, Lịch Xuyên anh ấy bị bệnh lâu lắm rồi à?”

René nhất thời cảnh giác : “Ừ. Cậu đừng hy vọng moi thêm lời nào từ mình nữa.”

Lịch Xuyên thật may mắn nha, có người bạn tốt như René, tôi vội vàng trêu : “René, cám ơn cậu đọc email cho Lịch Xuyên nghe. Mình biết không dễ dàng, xem mình học tiếng Anh vất vả thì biết cậu khó khăn thế nào rồi.”

René gõ ra một nụ cười ngại ngùng : “Không cần. Nhớ năm đó, nếu không phải vì Leo, mình cũng sẽ không đi học tiếng Hán. Bây giờ thì hay rồi, phong cách thiết kế của mình hoàn toàn nghiêng về Đông phương rồi. Leo biết nói tiếng Trung, lại vứt bỏ văn hóa tổ tiên, theo phong cách hiện đại, không có thiên lý nha!…Đúng rồi, chuyện Alex mắc mưa cậu đừng nói với Leo nha. Leo là bạo quân, rất là bossy. Bây giờ Lịch Xuyên bị bệnh, mọi việc trong gia đình đều do Leo quyết định, anh ấy càng thêm bossy.”

Sao vậy được? Thật ra ấn tượng của tôi về Tế Xuyên vẫn rât tốt, thậm chí cảm thấy anh ta càng ôn hòa hơn Lịch Xuyên. Hơn nữa, lúc hai người ở cạnh nhau, Tế Xuyên chăm sóc Lịch Xuyên rất kĩ càng, mặc dù cũng có khi cãi nhau, nhưng đều vì muốn tốt cho Lịch Xuyên.

Tôi vội vàng hỏi : “René, vậy cậu nói cho mình biết, sau này ở cạnh Lịch Xuyên, phải chú ý những gì? Mình rất sợ Lịch Xuyên bị bệnh!”

Lúc này René vô cùng vui vẻ, màn hình nháy lên liên tục : “Đúng là bé ngoan! Ừm…đừng để cậu ấy cảm lạnh, đừng để cậu ấy bị thương chảy máu, đừng để cậu ấy ngã, đừng để cậu ấy tiếp xúc với người bệnh, đừng để cậu ấy tới chỗ có nhiều người. Trước khi ăn cơm phải rửa tay thật sạch, cạo râu không được dùng dao cạo râu…”

Một lời dặn dò thật dài, xem ra thời gian René ở cạnh Lịch Xuyên đúng là không ngắn, kể tỉ mỉ tới mức đó.

Tôi copy + paste lời của René vào văn bản : “Nhớ rồi. Vậy ăn uống thì sao, có gì phải chú ý nữa không?”

René nói từ đầu bên kia : “Để mình xem xem…để có đủ vitamin, mỗi ngày cậu ấy phải ăn hai loại trái cây, ba loại rau, ăn ít muối, ít dầu, ít cơm, có thể ăn một ít thịt nạc và cá. Còn nữa, ăn dứa tươi – thật ra mấy cái này cũng không cần cậu quan tâm. Alex có đầu bếp riêng, nấu theo thực đơn chuyên gia dinh dưỡng kê ra. Điều quan trọng nhất là, tuyệt đối không thể đụng vào rượu, một giọt cũng không được.”

Thình lình tôi đùa cợt một câu : “Ai nha, đúng là thiếu gia, nhiều người hầu hạ như vậy.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách