Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Quank2610
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên | Huyền Ẩn (HOÀN)

  [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 4-10-2011 16:29:16 | Xem tất
Chương 6

Đi tới ký túc xá nữ, chúng tôi đều sửng sốt. Trước cửa là một ổ khóa to.

Tôi hít một hơi lạnh : “Không xong!” dựa theo quy định, ký túc xá nữ hằng đêm 10 giờ tắt đèn, 12 giờ khóa cửa. Nhưng theo như tôi được biết, qua vài lần hối lộ tập thể của sinh viên nữ, bác bảo vệ cho tới giờ vẫn mở một con mắt nhắm một con mắt, ông ngủ sớm, lười đứng dậy khóa cửa, cho nên thường cả đêm cũng không khóa cửa.

Cửa làm bằng thủy tinh, tôi gõ cỡ nào cũng không ai để ý.

Sau đó, tôi nói với Lịch Xuyên : “Cầm túi hộ tôi được không? Chừng nào anh tới tiệm cà phê trả lại cho tôi là được.”

Anh nhận túi của tôi, nói : “Em muốn làm gì?”

“Leo từ ngoài vào.”

“Cái gì?”

Tôi trả áo khoác lại cho anh. “Tòa nhà này dễ leo lắm. Vì lấy ánh sáng, cửa sổ vừa dài vừa thấp, còn có ban công.” Dứt lời, tôi nhún một cái, nhảy lên cửa sổ tầng 1, vươn tay nắm lấy lan can ban công tầng 2.

“Em ở tầng mấy?”

“Không cao.”

“Tầng mấy?” anh giơ tay nắm chân tôi lại.

“Tầng 4. Anh xem, cửa sổ phòng ngủ đang mở kìa.”

“Tạ Tiểu Thu, em xuống dưới ngay.”

Thì ra anh cũng biết tôi tên là Tạ Tiểu Thu. Nhân viên trong tiệm đều có bảng ghi tên trước ngực. Mỗi người đều viết tên tiếng Anh, chỉ có tôi dùng tiếng Trung.

Tôi không để ý tới anh, nhưng anh cứ nắm lấy chân tôi thật chặt. Sau đó, anh dùng sức kéo một cái, tôi đứng không vững, đành phải nhảy xuống, anh ôm tôi, sau đó nhanh chóng thả tay ra.

“Cao như vậy em cũng dám leo, có chuyện gì thì làm sao bây giờ?” anh gầm nhẹ.

Chỉ có một giây ở trong lòng anh, tôi nhất thời hoang mang lo sợ, vô số ảo tưởng hiện ra.

“Vậy làm sao bây giờ? Ngủ vỉa hè hả?”

“Có thể ở khách sạn. Khách sạn mở cửa 24 giờ.”

“Ý kiến hay.” Mắt tôi sáng lên “Tôi còn biết một chỗ mở cửa 24 giờ nữa, lại không cần tốn tiền. Nhà ga. Phiền anh đưa tôi đi nhà ga được không?”

“Nhà ga ồn như vậy, mai sao em thi được?”

“Nhà ga không tính là ồn. Tôi không sợ ồn.”

Anh nhìn tôi, bộ dạng như vô cùng đau đầu.

Tôi nghĩ ngợi một chút, còn nói : “Nói đến im lặng, gần trường có một công viên rất yên lặng, không hề thiếu ghế dựa để ngủ nữa.”

“Em tưởng đây là ở nông thôn hả, muốn ngủ là ngủ? Biết Bắc Kinh không an toàn cỡ nào sao?”

“Chấp nhận một đêm thôi mà, đừng ngạc nhiên như vậy được không?”

Tôi liền chạy ra phía ngoài trường.

Đi tới một nửa, anh nói : “Nếu em không ngại, có thể về nhà trọ của tôi, tôi có thừa phòng cho khách.”

“Cái đó…thật ra chúng ta cũng không phải rất quen thuộc.” tôi có chút xấu hổ, mặc dù người này nhìn có vẻ quen thuộc, đối xử với tôi cũng rất tốt, nhưng tôi vẫn cảnh giác.

“Em có di động không?”

“Không có.”

“Đây là điện thoại của tôi, gọi điện thoại tới đồn công an đi, nói cho họ biển số xe của tôi. Nói cho họ nếu như em mất tích, theo biển số xe này có thể tìm được tôi.”

Tôi nở nụ cười, nói : “Bạn Lịch Xuyên, mình đi theo bạn. Bạn có tiền, có xe, có nhà. Ở chỗ như Bắc Kinh, mình cảm thấy bạn càng có khả năng mất tích hơn bạn.”

“Nói cho cùng. Lúc nên cứng rắn thì cứng rắn, lúc nên ngoan thì ngoan – đây mới là bé ngoan.”

Anh mở cửa xe, làm một tư thế mời, tôi lên xe, anh gài dây an toàn hộ tôi.

Tôi thích để anh gài dây an toàn, thích cả người anh đều cúi xuống, làm cho tôi ở khoảng cách gần nhất nhìn thấy gáy của anh.

Đã là 3 giờ sáng. Chiếc xe chạy nhanh như bay trong đêm đen, 20 phút sau, đi vào gara của một tòa nhà cao tầng. Không khí ban đêm lạnh lẽo, tôi vẫn còn mặc áo khoác của anh. Anh ngừng xe, cầm gậy và túi xách, nhảy xuống xe, mở cửa cho tôi.

Tôi nói : “Tôi có thể tự mở được. Sau này để tôi tự mở, được không?”

Anh nói : “Không tốt.”

“Không cần ga lăng tới mức đó với tôi đi?”

“Nếu em quen với việc đàn ông đối xử với mình như vậy, tương lai em sẽ gả cho một người có vẻ tốt.”

Tôi xuống xe, cùng anh đi tới đại sảnh ở tầng 1, trước mặt có hai hàng thang máy. Tôi đếm đếm có tổng cộng 10 cái. Chúng tôi đi tới thang máy gần gara nhất, anh rút chìa khóa điện tử ra, tích một tiếng, cửa thang máy tự động mở.

Bên cạnh thang máy có một tấm biển gỗ cũ : “Thang máy tư nhân chuyên dụng, xin đừng tùy tiện xâm nhập.”

Tôi cùng anh đi vào thang máy, trên bảng thể hiện có tổng cộng 59 tâng, có một đèn đỏ ghi chữ “PH” trên cùng bỗng nhiên sáng lên. Thang máy lặng lẽ chạy lên trên.

“Cái gì là PH?” tôi hỏi.

“Tầng cao nhất, penthouse.”

“Anh thích ở trên cao à?”

“Càng cao càng im lặng.”

“Có quấy rầy người nhà của anh không?”

“Tôi ở một mình.”

Cửa cũng dùng khóa từ. Nhà của anh yên tĩnh xa hoa, rèm cửa màu lam nhạt, giấy dán tường màu trắng xám, giữa phòng khách là bộ sô pha thuần trắng. Mỗi vật dụng đều sạch sẽ như trong triểm lãm ở Viện bảo tàng vậy.

“Cần cởi giày không?” sàn gỗ thật sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.

“Không cần.”

Vách tường bên trái ngay thềm cửa có một đôi nạng. Tôi đi vào phòng khách, đứng cạnh sô pha, phát hiện cạnh tay vịn sô pha cũng có một đôi nạng tương tự.

Sau đó tôi liền hỏi một câu mà chỉ có đứa ngốc mới hỏi : “Ở nhà anh cần dùng hai nạng à?”

Anh không trả lời, trên mặt hiện ra một chút cảm xúc mà tôi không đoán ra được.

Một lát sau, anh nói : “Bây giờ em muốn ngủ ngay, hay muốn uống gì rồi ngủ? Trong tủ lạnh có nước trái cây, bia, nước khoáng, sữa, sữa đậu nành, kem.”

Lúc nói những lời này, vẻ mặt anh hờ hững, giống như bị xúc phạm vậy.

“Không cần, cám ơn. Bây giờ tôi phải đi ngủ.”

“Có 4 phòng cho khách, em thích phòng nào?”

“Đừng cho khách nhiều lựa chọn như vậy.”

“Đi theo tôi.”

Anh dẫn tôi đi vào 1 căn phòng.

Tôi hỏi : “Có chỗ tắm rửa không?”

“Ở trong có phòng tắm.”

Anh chỉ hướng phòng tắm cho tôi, chuẩn bị ra khỏi phòng. Tôi xoay người, nhẹ nhàng kêu một tiếng : “Lịch Xuyên.”

Anh nhìn tôi.

“Cám ơn anh cho tôi nghỉ nhờ.”

“Good night.”

“Good night.”

Tôi nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, trong phòng tắm cái gì cũng có, toàn bộ đều là mới tinh. Tôi mặc áo ngủ chui vào chăn, cố gắng muốn ngủ, lại không tài nào ngủ được. Vì vậy tôi mở túi ra, lấy sách giáo khoa ra, ôn từ lần cuối cùng.

Tôi mệt chết đi được, cũng thật hưng phấn, hơn nữa trong hoàn cảnh xa lạ như vậy. Xem từ xong, tôi lại xem lại bài ghi và ngữ pháp. Cứ như vậy lại trôi qua 1 giờ, tôi rốt cuộc có chút buồn ngủ, lại bỗng nhiên cảm thấy khát nước, vì vậy tôi lén lút đi ra phòng bếp uống nước.

Đêm đã khuya. Đèn phòng khách đã tắt, chắc anh ngủ rồi đi?
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-10-2011 16:45:27 | Xem tất
Tôi đi chân trần nhẹ nhàng đi tới phòng bếp, đi qua một bức tường, đột nhiên phát hiện cửa tủ lạnh đang mở. Anh đang đứng trước cửa tủ lạnh, xoay người lấy gì đó ở trong.

Tôi giật mình, cơ hồ kinh hãi.

Anh mặt áo thun ngắn tay, ở dưới là một chiếc quần đúi đá bóng, anh có chân trái thon dài, thon dài cường tráng như thiếu niên hoàn mỹ trong tượng Hy Lạp. Anh không có đùi phải. Đùi phải từ bẹn liền biến mất.

“Hi.” Tôi nhẹ nhàng chào một tiếng.

Anh đứng lên, xoay người, nhìn thấy tôi, trên mặt không thể hiện gì.

“Tôi muốn…uống nước.” giọng nói của tôi đang run run : “Khoáng…khoáng…”

“Nước khoáng?”

Tôi gật đầu. Trên tay anh đang cầm một chai sữa. Anh đặt chai lại lên trên sàn, sau đó xoay người lấy nước khoáng.

Chỉ dùng một chân, nhưng anh lại đứng rất vững, không hề nghiêng ngả, giống như từng luyện võ công vậy.

“Vẫn chưa ngủ?” anh đưa nước khoáng cho tôi.

“Ngủ không được.”

“Tôi có thuốc ngủ tốt lắm, em muốn thử một chút không?”

“Hả…không cần, tôi sợ ngủ quên.”

Anh bắt đầu uống sữa.

“Anh rất thích uống sữa à?”

“Ừ. Nửa đêm tôi phải dậy đi uống sữa, thói quen từ khi còn nhỏ, sửa mãi không được.”

“Nếu anh đi xa nhà, chỗ anh ở không có sữa thì sao.”

“Tôi sẽ đi ra ngoài mua, chạy rất xa mới mua được cũng phải mua về.”

“Tật xấu.” Tôi cười thật khẽ, cật lực che dấu sự kinh dị trong lòng.

“Có thể phiền em tới phòng tôi lấy gậy tới được không?” anh nói.

Lúc này tôi mới phát hiện trong tay anh không có gậy chống. Phòng bếp cách phòng ngủ rất xa.

“Không có gậy, làm sao anh tới đây được?” tôi nhịn không được tò mò.

“Tôi nhảy tới” anh nói “Nhưng mà trước mặt em tôi ngượng nên không nhảy.”

Tôi lấy gậy tới đưa cho anh, sao đó hai tay ôm ngực, khen tặng : “Lực cân bằng của anh rất mạnh, thật đó.”

“Ngày nào tôi cũng tập Yoga.”

Nhìn ống quần trống không của anh, không hiểu vì sao, tim tôi bỗng thắt lại, đau lòng vì anh, tiếc hận vì anh.

“Là tai nạn xe cộ à?” tôi đột nhiên hỏi.

“Chuyện đã lâu rồi.” vẻ mặt anh, rõ ràng là không muốn nhiều lời.

“Ngủ ngon.” Tôi nói.

“Ngày mai mấy giờ thi?”

“9 giờ sáng.”

“Nếu tôi không tính, gọi tôi dậy, tôi đưa em đi.”

“Được.”

“Ngủ ngon.” Anh nói.

Tôi ngơ ngác nằm trên giường, suy nghĩ miên man, không ngủ được. 6 giờ rưỡi tôi xuống giường, rửa mặt xong, đeo túi lên vai, không đành lòng đánh thức anh, một mình lén lút rời đi.

Tôi để lại một tờ giấy cho anh.

“Lịch Xuyên, tôi về trường. Không cần đưa tôi, tối qua đã quầy rầy anh nhiều rồi, anh ngủ thêm một lát đi. Thi xong nếu như còn có thể gặp được anh, tôi sẽ mời anh ăn cơm. Nhất định. Tiểu Thu.”

Không khí buổi sáng cũng lạnh lẽo như ban đêm. Tôi đi thang máy xuống dưới, bảo vệ dưới đại sảnh dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn tôi.

“Chào buổi sáng!” tôi nói.

“Chào buổi sáng!”

“Tiểu thư, có cần tôi đưa xe tới đây cho cô không?” anh ta hỏi.

“A…tôi không lái xe.”

“À.”

“Đúng rồi, xin hỏi tòa nhà này tên là gì?” tôi đột nhiên hỏi.

“Tiểu thư không  biết? Đây là Hoa viên Long Trạch.” Anh ta cười quỷ dị.

“Nếu tôi đi Đại học Sư phạm S thì phải ngồi xe như thế nào.”

Anh ta tiếp tục dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá tôi. Tôi đột nhiên ngộ ra “Tiểu thư” theo lời anh ta có nghĩa gì.

Tôi không biết Bắc Kinh còn có con đường vắng vẻ lạnh lùng như vậy. Tôi hứng gió rùng mình một cái, đang tính rẽ phải, đột nhiên có người kêu từ phía sau lưng : “Tiểu thư, em muốn đi đâu?”

Ngoại trừ Lịch Xuyên, đồng nghiệp ở tiệm cà phê, bạn cùng phòng ra, ở Bắc Kinh tôi không hề quen biết ai. Tới khi quay đầu lại, tôi không thể không thừa nhận, Lịch Xuyên không phải trai đẹp duy nhất ở Bắc Kinh.

Đó là một người thanh niên ăn mặc rất mốt, tóc dựng thẳng lên, khóe mắt mang theo một nụ cười ba phải cái gì cũng đúng. Ngón trỏ của anh ta đeo một chiếc nhẫn ngọc rất to, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền vàng chóe.

“Anh là—” tôi không biết anh ta.

Anh ta hiển hiên cũng đi ra từ tòa nhà này.

“Tôi thấy em đi ra từ thang máy của Lịch Xuyên, em nhất định là bạn của Lịch Xuyên, đúng không?”

Tại sao tôi phải trả lời anh ta.

Anh ta vươn tay ra, nói “Tôi cũng là bạn của Lịch Xuyên. Kỷ Hoàn, Hoàn trong hoàn công.”

Bạn của Lịch Xuyên, vậy thì khác.

Tôi bắt tay anh ta, anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp, ở trên ghi “Công ty thiết kế Thần Lữ”, ở dưới là tên của anh ta, số điện thoại, số fax. Địa chỉ văn phòng.

Tôi nói “Kỷ tiên sinh thiết kế gì?”

“Lịch Xuyên thiết kế kiến trúc, tôi thiết kế thời trang.”

“Rất vui được gặp anh. Đáng tiếc không thể nói chuyện nhiều, tôi có cuộc thi, phải bắt xe.” Tôi vẫy tay tạm biệt.

Đã có người đem xe lại cho anh ta, đưa chìa khóa cho anh ta.

“Thi ở đâu? Tôi đưa em đi.”

“Cảm ơn. Không cần. Tự tôi đi.”

“Em ăn sáng chưa?” sao nhiều chuyện dữ vậy trời.

“Ăn rồi.”

“Trạm xe điện ngầm ở bên kia, đi qua một cái đèn đỏ nữa là tới.”

“Thấy rồi, cảm ơn.”

“Em thích tòa nhà này sao?” anh ta chỉ vào tòa nhà kia. Từ bên ngoài xem hình dạng có chút quái dị, tầng tầng lớp lớp, như đuôi con chim công vậy.

“Cũng được…tôi không hiểu kiến trúc lắm.”

“Là Lịch Xuyên thiết kế.”

“À!”

“Good luck!”

“Have a good day.” Tôi nói.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-10-2011 21:30:09 | Xem tất
Chương 7

Ngồi tàu điện ngầm hết nửa tiếng mới về tới phòng ngủ, vì hôm nay có kiểm tra, tất cả mọi người đều dậy sớm.

Trong phòng ngủ thường xuyên có người tối không về, thứ nhất, ngoại trừ tôi và Tiêu Nhị ra những người còn lại đều là người Bắc Kinh, nên bọn họ thường về nhà. Thứ 2, Tiêu Nhị ở đây cũng có người thân, thường thường giữ Tiêu Nhị ở lại qua đêm. Mặc dù ở đây tôi cũng không có người thân, nhưng chưa từng có ai hỏi tôi chuyện này. Đêm nào tôi đều về trễ, mọi người đều đã quen.

“Sắp kiểm tra rồi mà hôm qua cũng không tan ca sớm chút?” Trữ An An lại đây hỏi tôi.

“Tan ca, tôi đi xem phim cả đêm.”

“Cậu dự định trước rồi, đúng không?”

“Tôi mệt quá, muốn nghỉ ngơi một chút.”

“Lúc kiểm tra môn nghe tôi ngồi cạnh cậu được không?” Trữ An An lén lút hỏi tôi, “Máy nghe nhạc của tôi hư rồi, dạo gần đây ít khi nghe băng.”

“Thi rớt đừng trách tôi.”

“Tôi đi mua đồ ăn sáng cho cậu đi. Đúng rồi, buổi tối phòng ngủ có party, mấy anh phòng 301 đều tới đây.”

Lại là hoạt động “phòng ngủ kết nghĩa”.

“Cần mua gì không? Có cần tôi góp phần không?” tối nay không phải đi làm, phải tranh thủ tham gia hoạt động tập thể.

“Cậu không ở đây, tối qua bàn bạc xong hết rồi. Phòng ngủ cũng quét dọn sạch sẽ. Phùng Tĩnh Nhi nói, để cậu xách nước.”

“Được được.” tôi cố gắng hòa đồng với cả phòng.

“Hôm qua Tu ca ca tới tìm cậu vài lần đó.”

“Buổi tối tôi phải đi làm.”

“Là ban ngày.”

“À. Không gặp được.”

“Anh ấy lấy nước sôi cho cậu.”

“Sao vậy được.” tôi bỗng nhiên nhớ ra tôi đã rửa mặt rồi.

“Anh ấy hỏi mình có phải buổi tối cậu không lấy nước kịp hay không.”

“Ban ngày tôi đã lấy đủ rồi.”

“Người ta là ca ca mà. Ca ca phải chăm sóc tốt tiểu muội muội.” Trữ An An nói mãi không yên.

“Từ lúc nào thích làm bóng đèn vậy?”

“Tôi bị hối lộ.”

“Hối lộ như thế nào?”

“Mời tôi ăn cơm.”

“Dễ vậy à? Tôi mời cậu ăn 2 bữa, sau này không cần nói tốt cho anh ấy nữa.”

Một đêm không ngủ, tinh thần không tốt, không ngờ kiểm tra lại rất thuận lợi. Chỉ có điều chỉ cần tôi nhắm mắt lại, sẽ thấy Lịch Xuyên, thấy anh cô đơn đứng cạnh tủ lạnh, cúi người xuống, dùng một tư thế như tư thế trong thể thao lấy sữa. Nhiều năm về sau, mỗi lần nhớ tới Lịch Xuyên, thứ thoáng hiện qua đầu tôi đầu tiên, luôn là hình ảnh này. Sau đó, tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp lại, ê ẩm, thở không nổi. Buổi chiều kiểm tra xong môn cuối cùng, tôi đi tới phòng chứa nước lấy 2 bình nước sôi, chậm rãi đi về, còn chưa tới phòng ngủ liền thấy Trữ An An lật đật chạy tới.

“Chuyện gì?”

“Có trai đẹp tìm cậu. Ôi trời ơi, làm sao có thể đẹp trai như vậy chứ.” Trữ An An làm một tư thế thật khoa trương : “Làm ơn cậu nhất định mời người ta vào phòng ngủ ngồi một chút. Để tụi tôi cẩn thận nhấm nháp, được không?”

“Thật sự là tìm tôi?” Lịch Xuyên sẽ không rảnh tới mức đó, nhưng tôi vẫn rảo nhanh bước chân.

“Đám Phùng Tĩnh Nhi và mấy anh phòng 301 đã đứng quanh đó rồi. Cậu có thể nói với anh ta là, bây giờ là thời gian lấy nước, nếu anh ta tiếp tục đứng dưới ký túc xá nữ, sẽ xảy ra sự cố. Đã có ba sinh viên nữ nhìn anh ta, xách bình thủy đụng vào người khác…”

Tôi cười to, nghĩ rằng cô ta nói giỡn. Đợi tới khi tôi đi tới ký túc xá, ở trên đất đúng là lấp la lấp lánh, quả nhiên bể vài cái ruột phích, bác bảo vệ đang cầm chổi, hùng hùng hổ hổ, quét dọn chiến trường.

Cái người đứng cạnh cửa, mặc áo trắng với quần bò kia, quả nhiên là Lịch Xuyên.

“Hi.” Anh chào tôi cách đám đông.

“Hi.”

Anh đi tới, thuận tay nhận lấy bình thủy của tôi : “Kiểm tra xong rồi?”

“Xong rồi.”

“Làm bài được không?”

“Cũng được.”

“Tiểu Thu, mời bạn Vương lên lầu uống trà đi.” Tiêu Nhi nháy mắt với tôi một cái.

Mới vài phút mà bọn họ đã biết tên người ta rồi. Tiêu Nhị không khác gì mấy kẻ háo sắc, yêu râu xanh.

“Không được.” tôi lo lắng việc anh lên lầu, huống chi còn cầm hai bình thủy “Chúng ta đi nhà ăn.”

“Đừng đi nhà ăn, buổi tối có hoạt động, đồ ăn chuẩn bị xong từ lâu rồi.” Phùng Tĩnh Nhi nhiệt tình thu xếp. Cô ta đối xử với tôi lúc nóng lúc lạnh, tôi luôn luôn đoán không ra.

“Bạn Vương cho chút mặt mũi đi.” Ngụy Hải Hà vừa đấm vừa xoa.

Mấy người này, không bắt cóc Lịch Xuyên lên lầu không thì không cam lòng. Cầu thang ký túc xá nữ khúc khuỷu hơn cầu thang rạp chiếu phim nhiều, tôi để mọi người lên lầu trước, sau đó một mình với Lịch Xuyên leo lên từng bậc một.

Trên suốt đường đi anh cố ý xách bình thủy hộ tôi : “Buổi sáng vì sao không gọi tôi?”

“Quá sớm, anh nên ngủ thêm chút nữa.”

“Sau này không được lén lút bỏ đi như vậy nữa.”

“Vì sao?”

“Lỡ may mất tích thì làm sao bây giờ?”

“Lịch Xuyên,” tôi nhìn anh, nói : “Nhớ kỹ, cho dù tôi thật sự mất tích cũng không có vấn đề gì với anh. – anh không có trách nhiệm gì với tôi cả.”

Anh vốn đang đi, nghe thấy câu này, bỗng nhiên dừng lại. Sau đó, anh bỏ bình thủy xuống, xoay người đi xuống lầu.

“Ai! Đợi chút!” tôi đuổi sát theo.

Anh không để ý tới tôi, tiếp tục xuống lầu.

Tôi chặn đường của anh lại : “Anh biết là tôi nói sự thật.”

Anh lạnh lùng nhìn tôi, trầm mặc một lát, nói : “Em không biết gì về thành phố này cả, em cũng không biết gì về tôi cả.”

“Vậy thì sao? Đây chỉ là một thành phố mà thôi, anh cũng chỉ là một con người.”

“Vậy tại sao hôm qua em chịu đi theo tôi.”

“Bởi vì anh sẽ không tổn thương tôi.”

“Làm sao em biết được?”

“Anh cho là chỉ có người thành phố mới nguy hiểm sao? Tôi hỏi anh, giữa thành phố và nông thôn, chỗ nào hay có dã thú hơn? Về mặt đề phòng nguy hiểm, nông dân như tôi cũng có trực giác riêng.”

Anh đang muốn lý luận, nửa khuôn mặt của Tiêu Nhị ló ra từ cầu thang : “Ai, sao chưa lên nữa? Bình thủy của cậu đã có người mang lên rồi. Vương ca ca, nhanh chút.”

Lịch Xuyên nhíu mày “Vương ca ca?”

“Chỗ này ai cũng là ca ca hết. Đi, đi lên ngồi một chút,  buổi tối phòng ngủ có party. Anh ăn trước một chút, đừng ăn nhiều lắm, sau đó xuống nhà ăn dưới lầu, tôi mời anh ăn nhiều hơn.”

Anh vươn tay ra kéo tôi lại.

“Sao vậy?” tôi hỏi. Tay anh lạnh lẽo, giống như không khí mùa đông vậy.

“Em chắn đườn người khác.” Thì ra có người lên lầu. Sau đó, “cạch cạch”, cô gái đang đi lên hét chói tai một tiếng.

Lại là một cái ruột phích.

Anh tiếp tục lên lầu, vẫn leo lên từng bậc từng bậc một, bộ dạng vất vả, tôi nhìn không đành lòng : “Tiếc là không có thang máy.”

“Nếu không tụi em lấy nước nóng tiện hơn nhiều.” anh nói.

Tôi lại nghĩ tới một việc, hỏi : “Anh ở cao như vậy, lỡ may tòa nhà đó mất điện thì làm sao?”

“Thắp nến.”

“Nếu có chuông báo cháy thì sao?”

“Ở yên trong nhà là được.”

“Nếu là cháy thật thì sao?”

“Cho tới bây giờ cũng chưa có.”

Trong phòng ngủ ngồi đầy người. Mọi người dành chỗ tốt nhất cho anh.

“Vẫn không biết Tiểu Thu có bạn, hèn chi tối nào cũng về trễ như vậy.” Tiêu Nhị rót trà cho anh.

“Chúng tôi chỉ quen biết nhau bình thường mà thôi.” Tôi và Lịch Xuyên đồng thời nói, đúng là trăm miệng một lời.

“A, Vương ca ca, cái quần bò này anh mua chỗ nào vậy, hiệu gì, sao có kiểu dáng này nha.” Trữ An An hỏi.

“Đúng rồi, là nhãn hiệu gì? Hàng hiệu bán ở Bắc Kinh em đều nhận biết được, cái này chắc chắn là mua ở nước ngoài.” Tiêu Nhị nói “Quần Levi’s không có đường viền này. Áo của anh cũng rất đẹp. Kết hợp với caravat màu lam sẽ rất đẹp.”

Lịch Xuyên dùng ánh mắt cầu cứu với tôi, tôi ám chỉ anh thanh thản nhận lấy cái chết đi.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-10-2011 21:31:38 | Xem tất
“Tiểu Vương học khoa nào?” Tu Nhạc hỏi.

“Tôi không phải sinh viên, tôi đi làm rồi.”

“Đã đi làm rồi?” Tiêu Nhị nghiên cứu mặt của anh, lắc đầu : “Không giống, không giống, giống nghiên cứu sinh!”

“Vương tiên sinh làm ngành nào?” Tu Nhạc lại hỏi.

“Kiến trúc.”

“Thiết kế công trình hay là thiết kế nội thất?”

“Thiết kế công trình.”

“A, anh là Kiến trúc sư hả?” Tiêu Nhị hỏi. Hôm nay trông Tiêu Nhị có vẻ thật phấn khởi, tôi cũng không biết tại sao.

“Xem như vậy đi.”

“Anh trai em cũng vậy. Anh ấy học trường Đồng Tể, anh thì sao? Nói không chừng hai người là bạn học đó.”

“Tôi không học Đồng Tể.” anh nói “Tôi đổi nghề.”

“Đổi nghề? Vậy trước kia anh làm gì?”

“Lúc học đại học học kinh tế.”

Mắt Phùng Tĩnh Nhi sáng lên : “Kinh tế, Lộ Tiệp cũng thuộc khoa kinh tế nè. Lộ Tiệp, mau tới đây, có người cùng đường ở đây nè.”

Lộ Tiệp nãy giờ luôn ngồi cạnh im lặng uống cà phê. Cậu ta bình thường là trung tâm của đám con gái, thuộc loại tình nhân của công chúng điển hình, hôm nay nhìn thấy tình cảnh này thì bộ dạng ỉu xìu.

“Vậy à? Khoa kinh tế trường tôi cũng được. Bố tôi trước kia học ở Phục Đán, bây giờ ở Nhân Đại. Vương tiên sinh, anh học đại học nào?”

“Đại học Chicago.”

Lộ Tiệp hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra hoài nghi : “Đại học Chicago? Theo như tôi được biết, khoa kinh tế đại học Chicago tốt nhất thế giới.”

“Không tính tốt nhất đi.” Lịch Xuyên nói “Massachusetts và Havard cũng khá tốt. Yale và Springfield cũng được. Ở Anh không phải còn có một Học viện Kinh tế sao?”

“Trước đây bố tôi đi Đại học Chicago phỏng vấn, từng gặp giáo sư Becker. Ông ấy được thưởng Nobel năm nào?”

“Cái này…không nhớ rõ lắm.” Lịch Xuyên nghĩ nghĩ, nói : “Năm 93? Không đúng, Fogel mới năm 93, Becker năm 92.”

“Khả năng nghiên cứu ở Đại học Chicago chắc chắn là tốt nhất.”

Lịch Xuyên cười không đáp.

Phùng Tĩnh Nhi nhân cơ hội hỏi : “Vậy Vương tiên sinh xin vào như thế nào? Cũng thi GRE sao?”

“GRE đương nhiên rất quan trọng.”

“Khoa Kinh tế Đại học Chicago, tiền đồ tốt như vậy, tại sao Vương tiên sinh lại đổi nghề.”

“Ừm…nguyên nhân cá nhân.”

“Vương tiên sinh có thể cho tôi địa chỉ hòm thư điện tử không? Sau này nếu Lộ Tiệp xin vào Đại học có vấn đề, có thể nhờ anh chỉ dạy không?” Phùng Tĩnh Nhi bám riết không tha đưa ra một cây bút.

“Đương nhiên.” Anh lấy một cây bút ra, viết địa chỉ Email.

“Vương ca ca không có danh thiếp à?” Tiêu Nhị ló đầu ra từ giường trên, hỏi.

“Không có, tôi không cần danh thiếp.”

“Vương tiên sinh ở Đại học Chicago nhất định có không ít người quen đi?” Phùng Tĩnh Nhi mời anh ăn củ lạc muối, thấy anh lắc đầu, lại bóc cam cho anh.

“Chưa nói có người quen hay không…tôi chỉ là sinh viên mà thôi.”

“Nghe nói xin vào Đại học thì giáo viên hướng dẫn quan trọng nhất, đúng vậy à?”

“Đúng là rất quan trọng…cũng phải xem thành tích và thư đề cử.”

Anh biết bảo vệ chính mình, mọi câu trả lời đều rất ngắn gọn. “Vợ chồng” Phùng Tĩnh Nhi khẩn cấp cố vấn với anh hơn 1 giờ, tôi lại không có cơ hội xen mồm.

Tu Nhạc nhân cơ hội nói chuyện với tôi, câu được câu không hỏi tình huống quê tôi.

“Ở Vân Nam thường thường mưa à?”

“Đúng vậy.”

“Bọn em ngày nào cũng ăn nấm à?”

“Không phải.”

“Vậy bọn em hay ăn gì nhất.”

“Bún.”

“Đúng rồi, nói đến bún, hôm qua anh vừa lên mạng xem. Ở Bắc Kinh có vài tiệm đồ ăn Vân Nam, tiệm gần chúng ta nhất ở…”

Anh ta không nói tiếp nữa, vì tôi căn bản không yên lòng.

Lúc này vẫn một mực ngồi cạnh yên lặng Trữ An An bỗng nhiên chen vào một câu : “Đúng rồi, nói nghe thử, Tiểu Thu, cậu và Vương ca ca quen biết nhau như thế nào?”

Phùng Tĩnh Nhi vô cùng không vui nhìn Trữ An An một cái. Giọng của An An quá lớn, cơ hồ là đánh gãy cuộc nói chuyện êm tai của Phùng Tĩnh Nhi với Lịch Xuyên.

“Anh ấy hay đi tới tiệm cà phê.” Tôi nói.

“Cứ như vậy thôi? Vô cùng không lãng mạn nha! Thêm chút gia vị đi!”

“Chúng tôi chỉ là…quen biết bình thường.” vẻ mặt tôi đỏ bừng.

Nói thế nào đâu, đúng là, nói như vậy, không phải bạn trai sẽ không dễ dàng được cho vào ký túc xá.

Lịch Xuyên biết điều đứng dậy : “Cảm ơn mọi người nhiệt tính tiếp đón. Tôi còn chút việc, tạm biệt trước. Mọi người chơi vui vẻ.

Trữ An An hú lên quái dị : “Vương ca ca, hay đến chơi nha! Chỗ tụi em mỗi tuần đều có vũ hội!” nói xong, nhớ tới anh đi không tiện, sợ là không thể khiêu vũ, vội vàng nhăn mặt lại “Thật xin lỗi, em không có cố ý nha.”

Tôi đưa Lịch Xuyên x uống lầu. Xuống tới nơi tôi hỏi anh : “Anh thật sự đi à? Tới nhà ăn ăn cơm chiều lại đi, được không? Nhất định tôi phải mời.”

“Không có chuyện gì, chỉ là không muốn bị người khác tra hộ khẩu. Nhà ăn xa không? Cần tôi lái xe không?”

“Ở ngay phía trước. Tầng 1 là nhà ăn sinh viên, tầng 2 có thể gọi món, mọi người đều nói đồ xào ngon. Tôi còn chưa lên tầng 2 lần đầu đâu.”

“Vậy đi tầng 2.”

Chúng tôi lên tầng 2 tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống, nhân viên phục vụ lại đây đưa thực đơn, ánh mắt không kiêng nể gì đánh giá Lịch Xuyên : “Hai bạn muốn uống gì?”

“Em uống gì?” anh hỏi tôi.

“Côca.”

“Một ly Côca, một ly nước khoáng.”

“Gọi món gì? Bạn nam?” nữ phục vụ vẫn nhìn Lịch Xuyên, giọng điệu vô cùng thân thiết, giống như chỉ có một mình anh là khách quen.

“Em ăn gì?” Lịch Xuyên nhìn tôi.

Tôi nhanh chóng liếc thực đơn một cái, nhanh chóng quyết định : “Gà xào cay, dưa leo xào.”

Cô phục vụ ghi lại, lại nhìn anh : “Bạn nam, bạn thì sao?”

“Cần tây xào bách hợp.”

“Chỉ có bây nhiêu thôi sao?”

“Tiểu Thu, em còn muốn gì nữa không?”

Tôi trừng mắt nhìn anh : “Anh đây là muốn ăn chay, hay là muốn tiết kiệm tiền cho tôi? Loại đồ ăn như cần tây xào bách hợp này, không bằng để tôi xào cho anh ăn.”

“Tôi không thích ăn thịt, thật đó.”

“Anh thích ăn cá không?” ở tiệm cà phê, anh luôn ăn sanswich cá.

“Rất thích ăn cá.”

“Vậy tôi muốn ăn cá Lư hấp.” bữa cơm này để cảm ơn anh, nhất định phải có đồ ăn ngon.

“Cá Lư tính tiền kiểu khác, tính theo trọng lượng.”

“Lấy một con cỡ trung đi. Lai thêm 2 chén cơm.”

“Cỡ nhỏ là được rồi.” Lịch Xuyên bổ sung.

“Được rồi.” tôi thở dài một hơi.

Vẫn còn cách giờ cao điểm ăn cơm chiều khá lâu, trong nhà ăn không có người. Đồ ăn rất nhanh được bưng lên.

Tôi uống một ngụm Côca, bắt đầu ăn gà xào cay.

“Buổi sáng lúc đi về, gặp được bạn của anh.” Tôi nói.

“Bạn của tôi?”

“Anh ta nói anh ta tên là Kỷ Hoàn.”

“À. Cậu ấy ở tầng 42, tôi gặp cậu ấy ở bể bơi, sau này dần dần quen biết.”

“Anh rất thích bơi lội?”

“Rất thích.”

“Tôi cũng thích, còn là quán quân bơi tự do 400m thiếu niên ở huyện tôi nha. Nhà tôi ngay bờ sông. Vào mùa hè, mỗi ngày đều bơi lội. Tiếc là tới chỗ này, bể bơi ở trường chỉ có hè mới mở, tôi chỉ phải đổi thành mỗi ngày chạy bộ.

“Hèn gì tinh thần em trông tốt như vậy, sắc mặt luôn hồng hào.” Anh chăm chú nhìn mặt tôi.

“Trẻ em nông thôn là vậy đó. Ăn đi, sao anh không ăn? Ăn nhiều một chút a.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 4-10-2011 21:33:05 | Xem tất
Anh bắt đầu ăn, nhưng mà một hồi lâu mới động đũa một chút.

“Yên tâm, là phần của tôi tôi sẽ ăn hết.” anh vẫn ăn chậm rãi như cũ, nuốt từng miếng nhỏ, giống như khả năng tiêu hóa có vấn đề vậy.

Tôi không nói nữa, miễn cho anh cứ lo trả lời, không ăn cơm.

Một lát sau, thấy anh ăn rất chậm, tôi nói thêm : “Đừng miễn cưỡng chính mình, ăn không hết tôi có thể đóng gói mang về, làm cơm trưa ngày mai.”

“Phòng ngủ có tủ lạnh không?”

“Không có. Qua đêm cũng không hư.”

“Qua đêm nhất định sẽ hư.”

“Tôi bỏ nó cạnh cửa sổ, nhiệt độ ban đêm thấp, sẽ không sao.”

“Cũng không phải cá muối.”

Anh ăn một hồi, tôi giúp anh ăn, cuối cùng ăn hết cần tây xào bách hợp rồi. Sau đó chúng tôi cùng ăn cá.

“Cá ăn ngon lắm.” anh bắt đầu ăn nhanh hơn “Buổi tối em làm gì? Khiêu vũ à?”

“Không nhảy.”

“Vì sao?”

“Tôi không thích hoạt động tập thể, mặc dù tôi rất cố gắng hòa đồng với mọi người. Tôi tình nguyện nằm ngẩn ra trong chăn một mình đọc tiểu thuyết, nghe nhạc, ăn đồ ăn vặt.”

“Hoặc là, xem phim kinh dị một mình.” Anh thêm vào một câu.

“Nói không sai.”

“Giường dán 2 tờ giấy trắng trên màn là giường em?”

“Sao anh biết?”

“Mấy giường khác đều có đặc trưng của con gái.” Anh nói.

“Đặc trưng gì?”

“Đầu giường ít nhất có một con búp bê.”

Tôi cảm thấy buồn cười : “Sao tới bây giờ tôi cũng không chú ý tới điều này?”

“Trên tờ giấy đó viết gì?” anh hỏi.

“Nhất âm nhất dương chi vị đạo, nhạc thiên tri mệnh cố bất ưu(1).” Tôi nói “Một câu trong “Kinh dịch”, bố tôi là giáo viên dạy văn.”

“Ừ…” anh khen tôi “Rất có học vấn.”

“Kinh dịch nói tiếng Anh như thế nào?”

“Book of changes. Cũng có người kêu l-ching.”

“Nói đến Kinh dịch, em biết xem bói không?” anh lại hỏi.

“Sẽ không. Biết văn sẽ không làm thầy bói, biết võ sẽ không nấu cơm.” Tôi dùng đũa chọt chọt đầu cá, nghiên cứu xem còn chỗ nào có thể ăn.
Anh cười. Không tiếng động, chậm rãi nở nụ cười : “Như vậy, Tiểu Thu, tối nay, em có đồng ý tới chỗ tôi bơi lội không?”

“Nếu anh ăn hết con cá này, tôi sẽ đi.”

Anh chậm rãi ăn con cá Lư kia không còn một miếng nào, chỉ còn lại một đống hỗn độn xương cá, sạch sẽ tới mức có thể dùng làm tiêu bản.

Phục vụ đưa hóa đơn qua, tôi móc ví ra, anh nhanh tay lẹ mắt đưa tờ 200 tệ ra : “Cảm ơn, không cần thối lại.”

“Ê ê, ai cho anh trả tiền?” tôi kêu lên.

“Em là sinh viên. Vẫn đang đi làm thêm.”

“Nhưng hôm nay tôi mời mà! Phục vụ, làm phiền trả tiền lại cho anh ấy!”

Anh đè tay tôi lại : “Sau này chỉ cần chúng ta đi ăn gì đó, vĩnh viễn là anh trả tiền. Let’s make it a rule, clear?”

Tôi há mồm ra tính phản bác, bị anh dùng ánh mắt ngăn lại.

“Hôm nay không thèm so đo với anh.” Tôi nói, trong lòng âm thầm vui mừng, thì ra sau này còn có cơ hội ăn cơm với nhau.

Anh đưa tôi tới dưới ký túc xá, chờ tôi lấy đồ  bơi. Hoạt động phòng ngủ kết giao cũng đang tiến hành vô cùng sôi nổi. Tôi vội vàng nói với Trữ An An mấy câu, Phùng Tĩnh Nhi thấp giọng hỏi : “Buổi tối đi khiêu vũ không? Tụi tôi đều đi. Con trai mua vé. Cậu không đi, Tu Nhạc liền không có cặp.”

“Tôi có việc.”

“Vương tiên sinh đâu? Anh ấy có tới với cậu không?”

“Không tới…tôi và anh ta chưa tính là bạn bè, chỉ là quen biết mà thôi.” Tôi lại sửa lời.

“Nói mấy câu cậu đừng khó chịu, tới lúc đó thương tâm, đừng trách tôi không nhắc nhở cậu.” cô ta nói, giọng điệu thản nhiên : “Đừng chìm quá sâu. Hai người, không có khả năng.”

Tôi không hỏi cô ta vì sao. Xách túi xách xuống dưới lầu.

Lịch Xuyên vẫn đang đứng ở dưới chờ tôi. Chúng tôi cùng đi về phía trước, có người ném quả cam trên mặt đất, suýt nữa tôi bị té, được anh giữ chặt đúng lúc : “Cẩn thận.”

“Lúc đi bộ tôi luôn không nhìn đường.” tôi nói.

“Tôi lại hay nhìn, tôi sẽ nhìn hộ em.” Anh nói “Tuy nhiên, em phải nắm tay tôi mới được.”

Nói xong câu này, anh thuận tay nắm tay tôi lại, giống như lúc nào cũng phải chăm sóc tôi, đề phòng bộ dạng lúc nào cũng có thể té của tôi vậy.

“Hôm nay tôi tìm được một chỗ đậu xe gần hơn, không cần đi tới cổng trường.” anh chỉ vào một tòa nhà màu đỏ cách đó không xa.

Tôi nhìn anh, hoảng hồn.

“Sao vậy?”

“Anh đậu xe ở chỗ đó?”

“Ừ. Có gì sai à? Bãi đậu xe chỗ đó vừa to vừa vắng.”

“Chết chắc rồi, đó là văn phòng hiệu trưởng, ba chiếc xe của hiệu trưởng đều đậu ở đó.” Tôi nói “Anh đi từ từ, để tôi đi trước điều tra một chút, xem xem xe anh đã bị kéo đi chưa.”

“Em đi, tôi ở đây nghỉ ngơi một chut.”

Trường tôi thiết kế theo kiểu lâm viên, chỗ nào cũng có ghế dựa. Anh tìm một chiếc ghế ngồi xuống, mặt hơi trắng bệch.

Chân anh bị cắt ở trên, lắp chân giả đi xa như vậy, làm sao không mệt được. Tôi không bỏ đi, cùng anh ngồi xuống, lấy một chai nước khoáng ra từ trong túi : “Muốn uống nước không?”

Anh lắc đầu.

Ngồi một lát, lại đứng lên tiếp tục đi. Đúng lúc này, tôi thấy một chiếc xe màu đen chạy lại đây. Đợi tới khi chúng tôi cùng đến bãi đậu xe, chiếc xe kia cũng lái vào bãi đậu xe. Tôi liếc một cái liền thấy xe của Lịch Xuyên, sau đó tôi dùng sức nhéo anh một cái.

“Lại sao vậy?”

“Bạn Lịch Xuyên, dừng xe cũng không tìm chỗ tốt một chút. Chỗ anh đậu là chỗ của hiệu trưởng.”

“Chức năng của chỗ đó là chỗ dành cho người tàn tật đi.” anh nói.

“Ở đây không phải ở Mỹ, bạn học ơi.”

Chiếc xe kia dừng trước mặt chúng tôi, tựa hồ đang chờ chúng tôi lái xe ra để lấy chỗ đậu.

Tôi nhỏ giọng nói : “Lịch Xuyên, nhanh lên xe, chúng ta đi mau.”

Không còn kịp rồi. Cửa xe mở ra, một người đàn ông tóc bạc chui ra, trong tay cầm một chiếc valy làm việc.

“Ông ấy là Hiệu trưởng Lưu.” Tay tôi đang run lên.

“Ông ấy là hiệu trưởng, cũng không phải quỷ, em sợ cái gì?” Lịch Xuyên nắm tay tôi, mỉm cười với người đàn ông đo : “Hiệu trưởng Lưu, xin chào!”

Tôi hoàn toàn không nói gì.

“Xin chào, anh là—“

“Vương Lịch Xuyên. Đây là em họ tôi, Tạ Tiểu Thu. Sinh viên năm nhất.”

Tôi đỏ mặt, nói : “Hiệu trưởng Lưu, xin chào.”

“Em tìm tôi có việc gì không?” Hiệu trưởng Lưu thân thiện bắt tay với Lịch Xuyên, lại bắt tay với tôi.

Tôi không nói gì, dùng sức nhéo tay Lịch Xuyên.

“Là như thế này. Tiểu Thu mới tới, còn chưa kịp thích ứng hoàn toàn với cuộc sống trong trường. Em ấy có một số chỗ về phương tiện, chế độ ở trường còn chưa hoàn thiện, muốn đề nghị với ông.” Lịch Xuyên chậm rãi nói, hoàn toàn không để ý tới tôi.

Ôi anh Lịch Xuyên ơi, anh đang đẩy tôi vào hố lửa đó!

“À, chúng tôi rất xem trọng ý kiến của sinh viên những năm đầu với trường học, sinh viên Tạ, em đồng ý vào văn phòng tôi nói chuyện không?”

“Cái này…em ấy có vẻ hồi hộp, đứng ở đây nói luôn đi. Tiểu Thu, em nói chuyện với hiệu trưởng, anh lái xe ra trước. Thật xin lỗi, Hiệu trưởng Lưu, tôi chỉ lâm thời đậu ở đây thôi.”

“Không vội, ở đây thừa chỗ đậu mà, lái xe của tôi sẽ tìm được chỗ đậu.” hiệu trưởng thong dong nói, vô cùng có phong độ.

Tim tôi đập tốc độ 300, lắp bắp nói : “Hiệu trưởng, em cho rằng thời gian cấp nước cho ký túc xá nữ…quá ngắn. Một ngày chỉ có 3 lần, căn bản dùng không đủ. Nghe nói trường học làm vậy để tranh danh hiệu tiết kiệm nước.”

“Ban giám hiệu đang bàn bạc vấn đề này. Tháng sau chắc chắn sẽ có thay đổi.”

“Em từ vùng sâu vùng xa tới đây học, tiêu chuẩn ăn cơm ở căn tin rất cao. Giá đồ ăn rất mắc. Bọn em không đủ khả năng.”

“Ừ.” Hiệu trưởng nói “Vị anh họ này của em trông có vẻ rất nhiều tiền. Nói anh em giúp em một chút. Em cố gắng học tập tranh thủ học bổng.”

“Vì gánh vác chi tiêu hằng ngày, sinh viên nghèo bọn em phải đi làm, không có thời gian học tập. Cho nên cũng không lấy được học bổng. Em cho rằng…em cho rằng…cơ chế học bổng của trường có vấn đề.” Tôi bất chấp giá nào, con bà nó.

“Cơ chế có vấn đề?” hiệu trưởng nheo mắt lại.

“Học bổng phải chia làm 2 loại, một loại là học bổng để giúp sinh viên có hoàn cảnh khó khăn học tập. Loại thứ 2 mới là học bổng cạnh tranh, dựa trên điểm số.

“Trường vẫn có học bổng cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Em chưa từng xin sao?”

“Bố em là giáo viên trường làng, tiền lương rất ít. Ông là sinh viên Thượng Hải, lúc còn trẻ hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, xa rời cuộc sống thành phố, chủ động đi biên cương Vân Nam. Nhưng con ông tới Bắc Kinh học, còn phải làm thêm để có tiền sinh hoạt, thầy không thấy chỗ này có chút không công bằng sao?” tôi càng nói càng có câu cú đàng hoàng.

“Em học khoa nào?” hiệu trưởng hỏi.

“Khoa tiếng Anh.”

“Vậy em viết một cái proposal bằng tiếng Anh đi. Em viết, ban giám hiệu sẽ họp bàn bạc. Kết quả bàn bạc thầy sẽ thông báo với em.” Khuôn mặt hiệu trưởng vẫn mỉm cười như cũ : “Thầy còn có cuộc họp, tạm biệt trước.”

Hiệu trưởng đi rồi, Lịch Xuyên đứng cạnh cửa xe, ôm cánh tay nhìn tôi, cười yếu ớt.

Tôi nghiến răng nghiến lợi : “Vương Lịch Xuyên, xem tôi xử anh như thế nào!”

“Em xem, không phải em nói rất tốt sao? Cái này gọi là mầm non tốt, cho một chút ánh mặt trời liền nảy mầm.” anh tiếp tục trêu ghẹo.

“Cái proposal kia, em căn bản không biết viết.”

“Em viết đi, tôi giúp em sửa. Tôi chỉ sửa từ vựng, tự bản thân em sửa ngữ pháp.”

“Anh biết viết?”

“Tôi thường xuyên viết. Làm kiến trúc, lúc trả giá phải viết thư xin dự thầu. Cách thức không khác nhau lắm.”

“Tôi cảm thấy, tiếng Trung không phải tiếng mẹ đẻ của anh.” Tôi đả kích.

“Tôi nói tiếng Trung không tốt sao?”

“Không phải. Anh không biết dùng đũa.”

“Làm sao anh không biết dùng đũa được? Lúc ở nước ngoài rất thích ăn sushi, luôn phải dùng đũa.”

“Ngẫu nhiên dùng khác với dùng hằng năm, có bản chất khác nhau.”

“Cái gì bản chất khác nhau?”

“Điều khác nhau này thể hiện ngay lúc ăn cá. Không thể vừa dọn lên liền dùng đũa tách thành hai mảnh. Phải ăn xong một mặt, lật con cá lại, lại ăn mặt kia.”

‘May là mỗi lần có tiệc tôi cũng không phải ăn cả con cá, chỉ ăn từng miếng, ngại phiền. Lần sau em dạy tôi đi.”

“Anh mời mới được.”

“Không thành vấn đề.”

---------------------------------------------------------------------------------------------

Chú thích : _(1) : “Đạo Đức Kinh” nói : “Nói sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật”, “nhị” trong “nhất sinh nhị” trong câu này chính là âm dương. Mỗi sự vật cụ thể, có thể cho rằng đó là nói sinh “nhất”, mà mỗi sự vậy gì đều vận động, biến hóa, phát triển, mỗi một sự vật, đều là một thể thống nhất của hai mâu thuẫn, cái này cũng chính là cái gọi là “nhất sinh nhị”. Thể thống nhất của hai mâu thuẫn này, liền thể hiện quy luật vận động của sự vật, cho nên nói “một âm một dương vị chi đạo”.

Cổ nhân cho rằng nhân sinh có mệnh, cũng chính là cái gọi là thiên mệnh. Những gì người trưởng thành làm, đều là thiên mệnh, người hiểu được thiên mệnh, sẽ yên phận với những gì mình gặp được, có thể bình yên tiếp nhận những sự biến hóa nào đó. “Yên vui” trong “thiên”, là chỉ quy luật biến hóa vận động của thiên nhiên. Khi một người thuận theo quy luật thiên nhiên để sống và làm việc, lại hiểu được thiên mệnh của bản thân, như vậy người đó sẽ không lo sầu gì. (candy_hearts). Nói tóm lại, câu này có nghĩa nôm na là, mỗi sự việc đều có 2 mặt, chấp nhận những gì xảy ra với mình thì sẽ không lo âu gì (mình nghĩ zậy đó :D ).
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-10-2011 15:19:20 | Xem tất
Chương 8

Chúng tôi trở lại Hoa viên Long Trạch. Buổi sáng lúc đi vội vàng, tôi chưa kịp đánh giá tòa nhà này kĩ càng, nhìn từ trên xe, hình dạng của nó tuân theo quy tắc bốn phía ảm đạm, tòa nhà tràn ngập phong cách dân tộc nổi bật giữa những tòa nhà khác. Nó giống một con chim công đang xòe đuôi, lại giống một đóa hoa sen đang nở rộ, những hình ảnh bay bổng như vậy, thật sự xuất ra từ bàn tay anh?

Bên trong tòa nhà rực rỡ xa hoa, đèn treo thủy tinh, tranh tường, suối phun, bốn phía cây cọ vờn quanh. Người ra vào quần áo chỉnh tề, vài vị thiếu phụ mặc đồ theo mốt, trong tay ôm con chó nhỏ mặc đồ hoa, thắt nơ con bướm, ngồi trên sôpha trong góc đại sảnh nói chuyện phiếm. Trang sức chói mắt, son môi chói mắt, đẹp đẽ quý giá chói mắt.

Tôi lại nhìn thấy người bảo vệ buổi sáng, anh ta vẫn dùng ánh mắt đầy ẩn ý đánh giá tôi. Lịch Xuyên nói tòa nhà kết cấu phức tạp, anh phải nắm tay tôi để tôi không lạc đường. Người bảo vệ thấy Lịch Xuyên, bước nhanh tới, vẻ mặt cung kính gần như nịnh nọt : “Vương tiên sinh.”

Lịch Xuyên dừng bước, chờ anh ta nói chuyện.

“Trợ lý của ngài Tô tiên sinh tới tìm ngài.”

“À, tôi tắt điện thoại.” anh cầm điện thoại, nói với tôi : “Thật xin lỗi, tôi cần gọi điện thoại, có thể không?”

Khách sáo như vậy a, tôi vội vàng nói : “Xin cứ tự nhiên.”

Sợ quấy rầy anh nói chuyện, tôi tính tránh đi. Anh giữ chặt tôi lại.

– là tôi, Lịch Xuyên.

– tôi còn hai bản vẽ cuối nữa. Dealine (Dịch : hạn chót) không phải ngày 15 tháng sau sao?

– lấy trước? Cái gì là lấy trước? Deadline chính là deadline, không thể lấy trước. Trừ phi họ trả tiền nhiều hơn.

– trả thêm bao nhiêu? Tôi không biết, anh tìm người phòng dự toán đi tính đi. Thôi, để mai nói cho tôi biết.

– buổi tối có cuộc họp? Nói khi nào? À…đúng rồi, họp thường kỳ, tôi quên.

Anh nhìn đồng hồ.

– mọi người đều tới rồi?

– mời họ về đi. Tôi không được thoải mái lắm, tới không được.

Anh gác máy. Đang tính bỏ điện thoại vào túi, điện thoại lại vang lên.

Anh nhìn nhìn tên người gọi, nghe máy.

– anh.

– rất tốt.

– không có việc gì.

– sắp xếp không được, đợi hai tháng nữa đi. Tháng 2 anh ở đâu?

– có thể em sẽ về Zurich, hành trình thư ký sẽ thông báo cho anh.

– nhận được rồi, cảm ơn.

– em đang ngủ, còn chưa rời giường, tối hôm qua thức đêm.

– tạm biệt.

Thời gian trò chuyện, 30 giây. Anh gác máy, nhìn tôi xin lỗi.

“Ngày nào cũng bận như vậy sao?” tôi hỏi.

“Không phải ngày nào cũng bận.” anh nói, “Bây giờ chúng ta có thể đi bơi.”

Chúng tôi cùng đi lên lầu, thay đồ bơi. Anh mặc một chiếc quần bơi màu đen, lộ ra cơ bụng săn chắc cùng cơ ngực nở nang. Chúng tôi mỗi người khoác một chiếc áo choàng tắm, đi thang máy tới lầu 3.

Có hai tầng có bể bơi. Ở tầng 3 chỉ có một bể, không có một bóng người. Tôi dựa vào lan can nhìn xuống, bể bơi tầng 2 còn lớn hơn, có thêm một nhạc viên cho trẻ em, nhưng cũng chỉ có không tới 10 người chơi đùa ở trong nước.

“Lãng phí tàng nguyên nha.” Tôi nói “Chỗ này ít người bơi như vậy.”

“Em tin người biết bơi sẽ không chết đuối?” thấy tôi đi chân trần tùy tiện đứng cạnh bể bơi, anh đột nhiên hỏi.

“Sẽ không.”

“Em biết không, tôi có quen một người, cũng nói anh ta biết bơi, sau đó anh ta nhảy xuống trước mặt tôi, một giây sau liền hô to cứu mạng.” anh đánh giá tôi “Tôi chỉ phải nhảy xuống vớt anh ta lên.”

“Nếu anh nhảy xuống kêu cứu mạng, tôi cũng sẽ cứu anh.” Tôi hất mặt lên, khiêu khích.

“Như vậy, ý của em là, tôi có thể hoàn toàn yên tâm hoạt động trong nước, không cần lúc nào cũng ở cạnh em?”

“Anh thả lỏng 120 phần trăm luôn đi.”

“Bạn Tạ Quán quân 400m bơi tự do.” Anh cởi áo choàng tắm ra “Chúng ta thi thử xem, thế nào?”

“Tốt.” tôi nhận hai cây nạng của anh, gác ở cạnh bể.

“Trung học Nam Trì,” anh chỉ vào dòng chữ trên áo tắm của tôi “Là trường Trung học của em?”

“Đúng vậy. Thế nào, tên rất êm tai đi. Đường trước cổng trường tôi là đường Tây Môn. Nam Trì, Tây Môn, cái tên cổ kính cỡ nào!”

“Khi nào em về nhà, tôi cũng đi theo xem thử trường của em đi.” anh thốt ra. Người này có đôi khi nói chuyện, nhìn ngốc như sinh viên năm nhất vậy.

Tôi đứng trước mặt anh, dùng tay sờ sờ gáy anh : “Tốt lắm, bạn Lịch Xuyên, hoài cựu tìm quê của chính mình đi, đừng tìm Vân Nam của tôi mà tự kỷ.”

“Cậu nam sinh kia nói, người Vân Nam ăn bún qua cầu?”

“Ừ.”

“Cái gì là bún qua cầu?”

“Phía nam quê tôi có huyện Mông Tự, cũng là vị trí của Đại học Tây Nam Liên hồi xưa. Truyền thuyết kể có anh Tú tài, nhốt chính mình trên một hòn đảo để học bài. Vợ anh ta sợ chồng mình ăn cơm nguội, liền phát minh ra loại bún nóng này, mỗi lần đi đưa cho anh ta, phải đi qua một cây cầu nhỏ. Sau này anh Tú tài này thi đậu, liền nói là do công lao của loại bún gạo kia, liền kêu món canh bún này là bún qua cầu.”

“Đợi lát nữa bơi xong, chúng ta đi ăn bún qua cầu, được không? Ở Bắc Kinh nhất định có, đúng không?”

“Tiệm cơm Vân Nam nào cũng có. Cũng không biết ở chỗ nào.” Tôi cũng rất nhớ món bún.

“Dễ ợt, tôi lên mạng tìm, một giây là tìm được.” anh nói “Tôi đứng mỏi rồi, nhảy thôi.”

Chúng tôi đồng thời nhảy xuống.

Tôi ra sức bơi về phía trước, cho dù lướt nhanh, lại vẫn cảm giác được anh ở cạnh tôi. Anh luôn luôn bơi cạnh tôi, tôi bơi thế nào cũng không vượt qua được. Đến 30m cuối cùng, không thấy anh đâu. Đợi tới khi bơi tới điểm cuối, vừa nhấc đầu, lại phát hiện anh ngồi cạnh bể bơi, nhìn tôi cười.

“Hôm nay ăn hơi nhiều, cơ thể nặng hơn, bơi không nhanh. Tối nay ăn cơm anh chưa ăn gì hết, đều là tôi ăn hộ.” tôi nói xạo.

“Không phục đúng không?” anh kéo tôi lên.

“Không phục.”

“400m lần nữa?”

“Lần nữa.”

Chúng tôi lại cùng nhảy xuống nước. Lần này, anh rất nhanh bỏ tôi lại phía sau, một đường dẫn đầu cho tới đích. Tới khi tôi tiến lên, liền đập đầu vào ngực anh.

“Á!” tôi hét lên một tiếng.

“Cũng không phải thi đấu chính thức, không cần bơi mạnh bạo như vậy.” anh muốn kéo tôi lên khỏi mặt nước “Tôi mà không đỡ thì em sẽ đập đầu vào tường.”

Tôi dụ dỗ anh : “Không được, một lần nữa.”

“Đừng tiếp tục, một lần nữa cũng là em thua.” Anh nói “Tiểu thư, đối mặt sự thật đi.”

“No way.” (Dịch : Không đời nào.)

“Nếu không em bơi trước 10m, tôi đuổi theo em?”

“Tính nhục nhã tôi à?”

“Không dám.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-10-2011 15:23:08 | Xem tất
Chúng tôi đồng thời xuất phát, anh lại tiếp tục một đường dẫn đầu. Vẫn nhanh hơn tôi vài giây.

Cuối cùng, anh kéo tôi lên, yên lặng nhìn tôi ngồi cạnh bể thở : “Muốn uống nước không?”

Tôi lắc đầu.

“Bên kia có ghế nằm, nếu mệt, có thể qua đó nằm nghỉ.” Anh chỉ vào một loạt ghế phơi nắng phía đối diện.

“Kỳ quái, sao hôm nay không có ai đi bơi?” tôi nhìn nhìn bốn phía.

“Những người khác đều ở dưới.” không cần phải nói, anh thiết kế tòa nhà này, đương nhiên có đặc quyền về mặt nào đó.

“Thật tốt quá.” Tôi nói.

“Cái gì thật tốt quá?”

“Tôi phải nhân cơ hội này xử anh. Ai bảo anh ở trước mặt Hiệu trưởng nói bậy bạ?” tôi nhảy dựng lên, xô anh vào trong nước, ở trong nước nhéo lưng anh.

“Á, á,” anh bị nhéo đau “Không phải tôi tranh thủ học bổng cho em sao?”

“Anh còn nói, anh còn nói!” tôi không nhịn được nhéo cổ anh.

Anh bắt được tay tôi, khóa chặt hai tay tôi lại. Tôi ở trong nước đá chân anh : “Bỏ ra!”

Anh ngược lại càng khóa chặt hơn, không cho tôi động đậy, lại bỗng nhiên bắt đầu hôn tôi. Bắt đầu từ trán, từng tấc từng tấc tiến xuống, cố ý tránh đi miệng, hôn từ vành tai cho tới ngực, hôn tới mức mặt tôi đỏ rực, rồi trở về, nhìn tôi chăm chú.

“Did I scare you?” (Dịch : Tôi có làm em sợ không?).

“No.”

“Can I kiss you?” (Dịch : Tôi có thể hôn em không?)

“Yes.”

Bờ môi của anh lạnh lẽo, hơi thở ấm áp thơm tho, tôi mê hoặc nhìn anh. Anh buông tay ra, ôm lấy mặt tôi, dùng sức hôn, giống như muốn hôn tới linh hồn tôi luôn vậy.

Thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời cứ xảy ra như vậy. Nụ hôn đầu tiên và lần đầu tiên của tôi không ngờ lại xảy ra cùng ngày, cùng lúc! Do kích tình gây nên, tự nhiên xảy ra. Tôi thật nguyện ý, tuyệt đối không hối hận.

“Rất đau sao?” Lịch Xuyên tuy rằng lớn tuổi hơn tôi, nhưng ánh mắt anh trông lại mờ mịt y như tôi. Trông anh không có vẻ thành thục lắm, thậm chí, có chút ngượng ngùng. Toàn bộ quá trình anh đều thật cẩn thận, sợ làm đau tôi. Sau đó, anh gắt gao ôm tôi, tuyệt đối không để ý việc tôi để tay ở vết thương dưới người anh, cẩn thận sờ miệng vết thương, vuốt ve phần da thịt bị thương.

Tôi đoán ngoại trừ y tá trong bênh viện ra, Lịch Xuyên chưa từng bị ai tiếp xúc như vậy. Nước trong bể ấm áp, anh lại run rẩy như phát lạnh. Mà trong đầu tôi lại tưởng tượng cảnh sau tai nạn xe cộ anh bị xé thành từng mảnh, được nhân viên y tế nhấc lên, đưa vào phòng mổ, trên người cắm đầy ống thở.

Đó nhất định là một tai nạn xe cộ đáng sợ, để lại vết thương đáng sợ ở dưới người anh, cơ hồ mất đi một nửa con người.

Bể bơi không người, lúc nói chuyện luôn có tiếng vang.

Chúng tôi leo ra khỏi bể bơi, đều tự phủ thêm áo choàng tắm. Eo tôi bỗng nhiên hơi đau, liền khom người xuống, ngồi cạnh bể.

Anh áy náy nhìn tôi, sau một hồi lâu, nhẹ nhàng hỏi : “Vẫn còn rất đau sao?”

“Tạm được.” tôi thản nhiên cười, không tự chủ được lại say mê khuôn mặt anh.

“Thật xin lỗi.” anh nói : “Lần sau nhất định sẽ cẩn thận hơn.”

Tôi hít sâu : “Lần sau?”

“Cần anh đỡ em không?” anh đã đứng lên, thấy tôi vẫn khom lưng, sợ tôi đi không được, giơ tay ra kéo tôi.

“Không cần.” tôi nhặt nạng lên đưa cho anh.

Sau đó tôi đứng lên, tay như có như không khoác lên vai anh.

“Bỏ tay ra, sắc nữ.”

“Người ta giúp đỡ anh thôi mà.”

Chúng tôi cùng đi vào thang máy, thang máy đóng cửa, anh rên rỉ một tiếng : “Bỏ tay ra.”

“Sợ cái gì, đây là thang máy cá nhân.” Tôi nói, sau đó, tôi cúi mặt xuống, hôn vết thương dưới người anh. Anh nắm tóc tôi lại, muốn kéo tôi lên, lại không dám dùng sức, sợ làm tôi đau.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Chúng tôi vào nhà, đứng nhìn nhau ở thềm cửa, anh lại dịu dàng hôn tôi lần nữa.

“Còn đau không?” từ đầu đến cuối, hình như anh chỉ quan tâm vấn đề này.

“Không đau.” Tôi thích tay anh ở trên người tôi, thích ở thật gần mặt anh, đắm chìm trong hơi thở của anh. Thích kích động anh, nhìn bộ dạng bị tình dục tra tấn của anh.

“Anh phải đi tắm.” anh nói.

“Em chờ anh.”

“Em không tắm à?”

“Ừ…không thích tắm lắm.” vào mùa đông, chỉ tắm ba ngày một lần. Ai, nhà tắm trong trường rất đông.

Anh kéo tai tôi, kéo tới phòng tắm : “Không được. Tính giữ lại vật chứng đúng không. Tắm, phải tắm.”

Tắm rửa xong đi ra, tôi phát hiện anh đã thay đồ xong, đồ tây giày da, rực rỡ hẳn lên, đồng hồ cũng đeo xong rồi.

Tôi vẫn mặc đồ học sinh, áo len, váy ngắn, đeo balô, dưới góc balô treo một chùm chìa khóa dài, kêu leng keng leng keng.

Anh đánh giá tôi : “Sao anh thấy em càng nhìn càng nhỏ.”

“Em không nhỏ. Hơn nữa còn tính như trưởng thành sớm.”

“Em bao nhiêu?”

“Mười bảy.”

“Dụ dỗ cô gái vị thành niên, anh mắc tội với Tổ Quốc rồi.”

“Vì sự trưởng thành khỏe mạnh của mầm non đất nước, em lúc nào cũng phải rèn luyện.”

Nói xong những câu này, anh liền nhào về phía tôi, ra tay mạnh mẽ. Chân giả của anh vẫn buộc lên tận trên lưng, tôi cởi dây buộc trên lưng hộ anh : “Có cần buộc chặt như vậy không? Nhìn thôi cũng thấy anh thở không nổi rồi.”

Cơ thể anh tỏa ra mùi hương hỗn hợp của lô hội và hạnh nhân.

Anh tìm khóa kéo của váy tôi, cơ hồ là xé rách nó.

“Chậm một chút, váy sắp bị anh xé rách rồi.” tôi cười nói.

“Xé rách anh đền em,” anh tiếp tục đi tới. Chúng tôi gắt gao ôm nhau trên sôpha, mãi cho tới cao trào.

Cuối cùng, anh cúi đầu thở dốc, gợn sóng trong mắt mờ dần : “Hôm nay là kỳ an toàn của em à?”

“Cái gì là kỳ an toàn?”

“Kì kinh nguyệt lần trước của em hồi nào?”

“Vừa mới hết. Bộ đồ này mấy ngàn một bộ đi? Bị em làm thành một đống bầy nhầy rồi.” tôi đứng dậy thu dọn.

Anh thở dài nhẹ nhõm một hơi : “Lỡ may em có việc gì, bố em sẽ làm thịt anh không tha.”

“Đừng sợ.”

“What?”

“Đừng sợ.” tôi lại lập lại một lần.

“Em nói, đây là lần đầu tiên của em?”

“Đúng vậy.”

“Vậy em…không sợ?”

“Còn phải xem là với ai nữa? Với anh em không sợ.” đơn giản dõng dạc. Sau đó, hỏi lại : “Cái này không phải là lần đầu tiên của anh đi? Trông anh có vẻ lớn tuổi hơn em.”

“…” cự tuyệt trả lời.

“Không thể tưởng tượng được em dũng cảm như vậy.” giọng nói của anh có chút xấu hổ.

“Đừng nghĩ nhiều như vậy được không? Chỉ là một nam một nữ ở bên nhau, như vậy mà thôi. Mau mặc quần áo vào, em đói bụng rồi, đi ăn bún qua cầu đi!”

“Để anh tắm cái đã.”

“Lại tắm nữa? Thật là thần kinh.” Tôi nhìn anh, hết chỗ nói rồi. Người này sợ bẩn.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 6-10-2011 00:49:42 | Xem tất
Chương 9

Lần đầu tiên tôi thật sự đánh giá phòng khách của Lịch Xuyên, phát hiện có một mặt tường treo rất nhiều khung ảnh to nhỏ, tất cả đều là hình ảnh liên quan tới kiến trúc : sân bóng, rạp hát, sân bay, sân vận động, viện bảo tàng, lãnh sự quán, ký túc xá chính phủ, nhiều nhất là những tòa nhà chọc trời, còn có mấy căn phòng hình dáng cổ quái không thể tả được không  biết có sử dụng được hay không.

Đột nhiên nghĩ tới, anh là kiến trúc sư. Kiến trúc sư tiếng Anh là gì? Tôi nhớ tới một từ tôi từng học.

Architect.

Trên thực tế phản ứng đầu tiên của tôi với từ kiến trúc này là gạch, xe cút kít, củi, vôi, lúc xây thêm tầng thì đốt pháo, còn có người thợ hồ ngày xưa ngồi bên vệ đường ăn cơm ở quê tôi, nay đã lên tới vị trí làm chủ thầu, nhà tôi là do ông ta giúp xây.

Tôi không muốn xem kiến trúc, muốn nhìn anh. Ảnh của anh, ảnh về cuộc sống của anh. Nhìn chung quanh bốn phía, ánh mắt của tôi tìm kiếm trên khắp các vách tường, bàn, cửa sổ, cửa, mọi nơi có thể treo ảnh, một tấm cũng không có.

Tôi bỏ chân giả lại phòng ngủ, vì anh chỉ thay quần áo tại phòng ngủ. Phòng ngủ cũng rộng mở như phòng khách, ngay cửa sổ có một chiếc sôpha màu đỏ. Sàn gỗ, không có một hạt bụi. Bên giường có một giá sách rất khéo léo, ở trên đặt một chồng tạp chí kiến trúc, vài tập tranh vẽ kiến trúc rất lớn.

Chỉ có hai quyển sách nhìn có vẻ cũ kĩ lâu ngày, có lẽ không liên quan gì tới kiến trúc.

Tôi tùy tay cầm lên, phát hiện sách rất nặng, loại sách bìa cứng kiểu cũ, giấy như trong từ điển, vừa trắng vừa mỏng, qua nhiều năm cũng không rách. Tên sách viết bằng tiếng Pháp.

“A La Recherche Du Temps Perdu”

Tôi nghe tiếng bước chân của anh.

“Em thích quyển sách này không?” anh đi tới trước mặt tôi, hỏi.

“Em không biết tiếng Pháp.”

“Ngoại ngữ thứ 2 của em là gì?”

“Còn chưa quyết định.”

“Có mục tiêu không?”

“Ngoại trừ tiếng Anh và tiếng Trung, anh còn biết tiếng nào nữa?” tôi hỏi.

“Tiếng Pháp và tiếng Đức. Tiếng Nhật chỉ có thể dùng trong đối thoại đơn giản, như “Hajimemashite” linh tinh.”

(Hajimemashite : rất vui được gặp bạn)

“Có lẽ em sẽ chọn tiếng Ý, hoặc là tiếng Arab.”

Tóm lại, không chọn tiếng mà anh biết rõ, đỡ cho sau này bị người ta cười.

Anh nhìn mặt tôi, cười nham hiểm, hiểu được suy nghĩ của tôi.

“Tên tiếng Anh của sách là “Remembrance of Things Past”, em học văn, nhất định đã nghe qua rồi.”

“Tiếng Trung tên là “Hồi ức cuốn theo dòng nước”.”

“ “Hồi ức cuốn theo nước” ? Ừ, dịch thật đẹp. Nếu có tối nào em ngủ không được, để anh đọc quyển sách này bằng tiếng Pháp cho em nghe, đọc xong trang thứ nhất là em buồn ngủ ngay.” anh nỉ non bên tai tôi, âm điệu trầm, như âm thanh từ thiên đường.

“Phải không?” tôi xoay người lại, phát hiện anh khoác áo choàng tắm, đầu cúi xuống, hơi thở nhè nhẹ, đảo qua vành tai tôi “Vì sao?”

“Vì trang đầu tiên nói về một người nằm trên giường, lăn qua lăn lại ngủ không được.” anh nhìn tôi, cười trêu cợt : “Hai câu đầu tiên là như vậy :



“Longtepms, je me suis couché de bonne heure. Parfois, à peine ma bougie éteinte, mes yeux se fermaient si vite que je n’ avais pas le temps de me dire: “Je m’ endors.” “

Anh ngâm nga cho tôi nghe, thứ tiếng Pháp duyên dáng như vậy, giọng nói mê hoặc lang lảnh vang lên, làm tôi buồn bã mà hoảng hốt. Thấy vẻ mặt tôi mê man, anh lại dùng tiếng Anh giải thích :

” It says: I have long had the habit of going to bed early. Sometimes, when I had put out my candle, my eyes would close so quickly that I had not even time to say “I’ m going to sleep.””  (Dịch : Từ xưa tới nay, tôi đều có thói quen ngủ sớm. Có đôi khi, ngọn nến vừa tắt, mí mắt của tôi lập tức khép lại, đều không kịp lẩm bẩm một câu : “Tôi sắp ngủ.”).

“Làm ơn thương xót, nếu không anh dịch sang tiếng Trung luôn được không…” tiếng Trung của anh cũng rất êm tai nha.

“Anh dùng tiếng Trung không quen lắm…chỉ biết được 950 từ. Ông nội của anh nói, chỉ biết nhiêu đó là đủ dùng rồi.”

“Cái gì? Cái gì?” tôi lớn tiếng nói “Văn hóa tinh thâm ngàn đời của Tổ Quốc, 950 từ làm sao đủ được?”

“Cho nên, anh không dám dịch sang tiếng Trung, sợ em cười anh.”

“Em không cười anh đâu, thật đấy.” tôi nhìn anh “Yêu cầu của bọn em với trình độ tiếng Trung của Hoa kiều cũng không cao. Tuy nhiên, nếu anh không thẳng thắng, em còn không biết là anh thất học.”

“Thất học?”

“Ừ, thất học.”

Anh đúng lúc nắm tay tôi.

“Làm gì?”

“Tay không được lộn xộn. Bây giờ là thời gian thay đồ, a little bit of privacy, please.” (Dịch : Xin tránh ra một chút.)

Tôi biết điều đi ra, sau một hồi lâu, thấy anh áo mũ chỉnh tề đi ra, tóc ẩm ướt, giống như bôi keo.

“Có thể đi rồi?” tôi hỏi.

“Có thể đi rồi.” anh thấy balô trên vai tôi, còn nói : “Em đeo túi nặng như vậy à? Để anh cầm cho.”

“Không cần, túi này nhìn thấy to, nhưng bên trong chỉ có một ít quần áo thôi. Không tin anh cầm thử?”

Anh cười nhẹ, không kiên trì.

“Sao ở đây không có ảnh của anh?” tôi đột nhiên hỏi. Lịch Xuyên đẹp trai như vậy, chụp bao nhiêu ảnh cũng xem không đủ nha.

“Anh không thích chụp ảnh.” Anh nói.

“Nhưng mà trên tường có rất nhiều ảnh linh tinh nha.” Tôi chỉ vào mặt tường treo ảnh kiến trúc kia. Tuy rằng tấm nào cũng rất đẹp, nhưng treo cùng một chỗ vẫn cảm thấy rất lộn xộn.

“Linh tinh?” anh sửng sốt, không thể tưởng được tôi sẽ dùng từ này, đành phải giải thích : “Kiến trúc cũng là một loại nghệ thuật, thưa sinh viên Tạ.”

Tôi chỉ vào một khung ảnh, kiến trúc trong ảnh có chút quen mắt : “Nghe Kỷ Hoàn nói, tòa nhà này do anh thiết kế?”

Anh gật gật đầu : “Em thích không?”

“Thích.” Tôi nhìn anh, mặt không đổi sắc “Tuy nhiên, so với nó, em càng thích thân thể của anh, khuôn mặt của anh.”

“Cơ thể của anh là tàn phế.” Anh nhìn tôi, ánh mắt khó lường.

“Tàn phế em cũng thích.” Tôi trừng to ánh mắt vô tội.

Môi anh cách tôi rất gần, vừa tắm rửa xong, trên người bốc ra hơi nước. Tôi thích hơi thở của anh, kiễng chân, muốn hôn anh. Anh tránh được, nói : “Anh cũng đói bụng, chúng ta đi nhanh đi.”

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 6-10-2011 00:51:04 | Xem tất
Lịch Xuyên không thích ăn tiêu cay, bỏ lỡ vài món ngon. Nhưng anh thích ăn bánh bột chiên, thích ăn miến xào. Chúng tôi chỉ cần ba món, rất nhanh liền ăn no.

Lịch Xuyên nói, lâu rồi anh chưa ăn cơm thoải mái như vậy. Mỗi ngày đều quá bận, chỉ có thể ăn sushi cho xong việc.

“Kỳ quái là,” anh nói “Anh cũng không thấy đói.”

“Tại sao hôm nay anh lại thấy đói?” Tôi hỏi, không tính tới đồ ăn vặt ăn trong phòng ngủ, chiều nay chúng tôi đã ăn hai bữa.

“Hôm nay thể lực tiêu hao hơi nhiều.” anh thành thật thừa nhận.

“Em cũng vậy, vì kì kiểm tra, mấy ngày nay cũng không ngủ đủ.” Tôi giả vờ không hiểu ẩn ý trong câu nói của anh.

“Ăn cơm xong em muốn làm gì?”

“Về phòng ngủ nghỉ ngơi.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt có chút lưu luyến : “Được rồi, anh đưa em về.”

“Không cần anh đưa, lại không muộn, tự em bắt xe về.” anh đưa tôi, nhất định sẽ đưa tới phòng ngủ, đi con đường dài như vậy, anh phải tốn sức gấp ba lần người bình thường.

“Anh đưa em.” Anh tính tiền, cầm túi của tôi, giọng điệu chân thật đáng tin.

“Vậy đưa tới cổng, bây giờ vẫn còn sớm, ngay cổng có xe, đưa sinh viên tới tận phòng ngủ.”

“NO.”

“Vậy em tình nguyện để anh đậu xe ngay chỗ của Hiệu trưởng.” tôi thở dài.

“Ý kiến hay.”

Anh ngừng xe ngay chỗ Hiệu trưởng, đưa tôi tới cửa phòng ngủ : “Phòng ngủ của em có điện thoại không?”

“Không có.”

“Đây là số của anh.” Anh lấy bút bi ra, viết dãy số vào lòng bàn tay tôi.

“Tạm biệt.” tôi nói.

“Tạm biệt.”

Tôi vừa vào phòng ngủ liền nằm xuống. Phía dưới người hơi hơi đau. Tôi không muốn tắm rửa, tình nguyện để mùi của anh ở lại trên cơ thể tôi mãi mãi. Tôi mở máy nghe nhạc ra, đang tính thay băng của Vương Phi vào, thì thấy An An đẩy cửa đi vào.

“Trời, mới sớm vậy mà  cậu đã về rồi à?”

“Ừ, mệt.”

“Đi đâu với Hoàng tử bạch mã vậy?” An An lộ vẻ mặt nhiều chuyện.

“Tùy tiện đi lung tung.”

“Đây đây đây, Tiểu Thu, thẳng thắng khai ra.” An An rót cho tôi một ly trà, kéo một chiếc ghế qua, ngồi dưới giường tôi “Mọi người đều nói cậu có năng lực, mới tới trường 2 tháng, không quen biết ai, lại im hơi lặng tiếng câu được một con rùa vàng về.”

An An là người duy nhất trong phòng ngủ mà tôi có thể xin giúp đỡ. Những người khác, tuy rằng mỗi ngày gặp, nhưng quan hệ lại vô cùng mỏng manh. Tiêu Nhị cũng thích tôi, nhưng mà bản thân cô nàng cũng cô cùng bận, vội vàng có bạn trai, đối với quan hệ với bạn gái lại không quan tâm cho lắm.

“Chỉ quen biết bình thường mà thôi.” Tôi nói.

“Anh ta có lai lịch sâu.” Vẻ mặt của An An như người từng trải.

“Tôi không biết lai lịch của anh ấy rõ cho lắm.” những câu này là tôi nói thật lòng.

“Anh ta là người ở đâu?”

“Không biết.”

“Hơn cậu bao nhiêu tuổi?”

“Không biết.”

“Cha mẹ là ai?”

“Không biết.”

Trữ An An dùng mắt trừng tôi : “Ê, sao cậu không biết gì hết vậy? Nếu cái này gọi là yêu đương, thì ngay từ đầu cậu đã sai lầm rồi.”

Cô này xem phim Hồng Kông nhiều quá rồi, rõ ràng là người Bắc Kinh, bây giờ lại nói tiếng phổ thông kiểu Hồng Kông đặc sệt.

“Bèo nước gặp nhau, có đầu không có đuôi, làm gì phải hỏi xuất thân của người ta.”

“Anh ta không phải con cái nhà bình thường đâu. Chỉ cần nhìn khí chất của anh ta thôi, mấy thế hệ cũng không hun đúc ra được.”

Điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý.

“Về anh ta, cậu biết những gì?”

“Anh ấy là Kiến trúc sư, trước kia học kinh tế. Tốt nghiệp Đại học Chicago.” Tôi nói “Mấy cái này cũng do các cậu hỏi được.”

“Bọn tôi chỉ hỏi những vấn đề cơ bản thôi. Anh ta thu nhập bao nhiêu?”

Tôi bật cười : “Không biết, tôi lại không thu tiền lương của anh ấy.”

“Mời cậu ăn cơm chưa?”

“Rồi.”

“Tiệm cơm nào? Cấp bậc gì? Giá cả nói lên tất cả. Tiệm hải sản ở phố Đông, ăn sáng một chút cũng hết 2000 tệ.”

“Ăn ở tiệm cơm Vân Nam, đồ ăn đều rất rẻ.”

“Lên mạng google anh ta lần nào chưa?”

“Google là cái gì?” tiền lên mạng mắc như vậy, tôi chưa bao giờ đi.

“Dùng tên anh ta làm từ khóa để tìm, sẽ có tất cả tin tức liên quan tới anh ta. Cậu không có thời gian thì để tôi tìm giúp cho. Tên của anh ta là gì? Người trẻ tuổi, tướng mạo xuất chúng, tiền đồ lại rộng lớn như vậy, phải sớm bị người ta theo dõi rồi.” An An lấy bút ra, chuẩn bị ghi lại.

“Không nói cho cậu.”

“Anh ta ở chỗ nào? Chỗ ở cũng nói lên được vấn đề.”

“Không biết, bọn tôi chỉ gặp nhau ở tiệm cà phê.” Chỉ cần nghĩ lại chuyện hôm nay chúng tôi làm ở chỗ anh, là tôi không dám nói thật cho An An, để tránh bị hỏi mãi không yên.

“Anh ta có xe không? Hiệu gì? Phải biết rằng ở Bắc Kinh, Kiến trúc sư thuộc tầng lớp lương cao đó.”

Tôi dùng chăn trùm đầu lại : “An An cậu tha cho tôi đi.”

“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

“Vấn đề cuối cùng.” An An nói “Sao anh ta bị thọt?”

“Tàn tật bẩm sinh.”

“Thiên đạo kỵ doanh. Chỉ cần có tính năng lực là được.”

(Thiên đạo kỵ doanh :không có việc gì là vẹn toàn, đại loại vậy, mình cũng không rõ lắm  T__T)

“An An, đừng hỏi nữa.” tôi xốc chăn lên “Để tôi ngủ, tôi thật sự rất mệt.”

“Đợi chút, vấn đề cuối cùng!” An An búng chăn của tôi “Anh ta có hỏi số điện thoại của cậu không?”

Tôi gật gật đầu.

“A!”

Tối hôm đó, suốt cả đêm, tôi không thể đi vào giấc ngủ. Hơi thở của anh, sự kích tình của tôi, từng màn từng màn tái hiện ở trong đầu.

Lịch Xuyên, em yêu anh, nhưng em không muốn tìm hiểu anh. Hiểu về anh càng nhiều, em sẽ cách anh càng xa.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 6-10-2011 00:51:42 | Xem tất
Cuộc sống lại trở lại như thường. Ban ngày tôi đi học, ban đêm tới tiệm cà phê. Tôi gặp Tiểu Diệp, trong lòng lại có chút áy náy. Tôi biết cái gì là yêu, liền có thể hiểu được sự đau đớn của Tiểu Diệp. Tôi biết được sự lỗ mãng của mình, cũng có thể hiểu được sự phẫn nộ của Tiểu Diệp.

Tôi nói với Tiểu Diệp : “Hi!”

Chị ta chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái, xoay người lại.

Tiểu Đồng chạy lại chào hỏi tôi : “Tiểu Thu, lại đây nói chuyện.”

Tôi đi đổi đồ làm việc trước, sau đó đi theo Tiểu Đồng vào văn phòng.

“Tiểu Thu, từ hôm nay trở đi, em làm ca đêm chỉ cần làm tới 8 giờ. Nếu em muốn đổi thành ca sáng hoặc ca trưa, anh có thể nói với quản lí.”

Tôi là sinh viên, ca sáng hay là ca trưa đều không thể tới. Điều này có nghĩa thu nhập sẽ giảm một nửa.

Tôi đoán được nguyên nhân, nhưng vẫn không bỏ qua, hỏi “Tại sao?”

“Lệnh của Tổng giám đốc.”

“Là do Tiểu Diệp nói gì đó, đúng không?”

“Đáng lẽ người ta muốn đuổi em luôn, ba giờ làm việc này là do anh tranh thủ giúp em. Tiểu thư, té ngã một lần rồi. Tránh được chút nào hay chút ấy, chúng ta không đấu với đồng tiền được đâu.”

Tôi biết ý tứ của Tiểu Diệp. Bây giờ Lịch Xuyên bình thường đều tới lúc 9 giờ.

Tôi không nói gì. Tiếp tục làm việc. Đến 8 giờ tôi đúng giờ tan ca.

8 giờ rưỡi tôi trở lại phòng ngủ, thấy mấy ca ca phòng 301 đã ngồi đầy trong phòng.

“A, sao hôm nay về sớm vậy?” Phùng Tĩnh Nhi nói.

“Học tập quan trọng hơn, an toàn quan trọng hơn, về sau sẽ tan ca sớm hơn.” Tôi nói, bỏ túi xuống, phát hiện vẫn mặc đồ làm việc trên người, trước mặt một đống con trai, tôi ngượng, không thay ra.

“Nước sôi có người lấy hộ cậu rồi.” An An nhìn lướt qua Tu Nhạc.

“Cám ơn nha.” Vốn là tôi dặn An An lấy hộ tôi, không ngờ cô nàng lại nhanh chóng chia việc cho người khác.

“Ít khi về sớm, cùng đi khiêu vũ đi.” An An nói “Nhiều lần đều để cho Tu Nhạc không có cặp, không tốt lắm.”

“Được, tôi cũng muốn thoải mái một chút.” Tôi nói “Tôi đi thay đồ.”

Tôi đi toilet thay đồ, lúc về trong phòng chỉ còn mình Tu Nhạc.

“Bọn nó đi trước rồi, anh phải ở đây đợi em, con trai trả tiền, vé con gái miễn phí. Nhưng phải đi cùng nhau.”

“Đợi tôi một chút.” Tôi trang điểm, trang điểm đậm, môi đỏ thẫm, lông mi đậm, tô mắt màu xanh đậm. Tóc búi lên trên, lộ ra sau gáy trống trơn. Sau đó bôi nước hoa lên cổ.

Đây là một loại nước hoa giá rẻ, có một loại mùi gay mũi, người bình thường chỉ cần ngửi 10 phút liên tục sẽ choáng váng đầu óc.

“Sao nhìn giống gấu trúc vậy?” Tu Nhạc hoảng sợ.

“Thế nào, còn muốn khiêu vũ với tôi không?” tôi liếc mắt xem thường, nếu không nể mặt anh ta xách nước hộ tôi, tôi còn không thèm liều mình bồi quân tử như vậy đâu. Lúc Tu Nhạc nhảy sung lên, động tác mạnh một cách đặc biệt, hất văng tôi ra, lại kéo tôi về, lại còn hay dẫm phải chân tôi.

“Anh là người Tứ Xuyên, thích gấu trúc.” Tu Nhạc nói, đưa một quyển sách cho tôi : “Tiệm sách cũ trong trường đại hạ giá, khó lắm mới tìm được một quyển tiếu thuyết tiếng Anh cho em.”

Tôi vừa nhìn, là “Ánh trăng và đồng 6 xu” của Maugham.

“Em đọc chưa?”

“Chưa.”

“Anh đọc bản dịch tiếng Trung rồi. Một câu chuyện rất hay. Thật ra chúng ta có thể tổ chức một hội đọc sách, gặp mặt định kỳ, cùng nhau thảo luận sách mà bản thân mình thích.” ấn tượng mà Tu Nhạc gây cho tôi liền là như thế này, tận dụng mọi thứ, rất kế hoạch. Tôi nhìn Tu Nhạc một cái, giữa những ca ca của phòng 301 bộ dạng của Tu Nhạc cũng coi như xuất chúng, học nghiệp lại thành công, đạo sư chính là Hiệu trưởng, không thể không có tiền đồ, liền bởi vì học triết học, lại xuất phát từ thị trấn nhỏ như tôi, nên mấy đứa trong phòng ngủ cũng chỉ cảm thấy có hứng thú với tính thật thà của Tu Nhạc, chỉ cần có việc nặng lại nhớ tới anh ta, rảnh rỗi lại nhờ người ta đi lấy nước. Anh ta là người nói chuyện tốt nhất trong phòng 301, người nhập “nhiệm vụ” nhất.

“Nói sau đi.”

Phòng khiêu vũ của trường ít người giỏi để tôi nhập tâm. Tôi vừa nhảy vừa nặng nề suy nghĩ, thu nhập tổn thất một nửa, tiền sinh hoạt của tôi làm sao bây giờ, học phí của tôi làm sao bây giờ, học phí sang năm của em trai tôi làm sao bây giờ. Bệnh viêm gan của bố tôi làm sao bây giờ. Bố chưa bao giờ khiến tôi lo lắng cho sức khỏe của ông, nhưng điều kiện chữa bệnh ở nông thôn hữu hạn. Tôi gửi thuốc từ Bắc Kinh về cho ông, 75 tệ một lọ. Tôi không nói cho ông một lọ thuốc bao nhiêu tiền, chỉ nói 5 tệ một lọ.

Tôi không yên lòng lại tài tình nhảy xong, còn cúi đầu giả vờ như đang chăm chú học tập, thừa cơ làm bớt lại thời gian nói chuyện với Tu Nhạc. Trong lúc trao đổi bạn nhảy, tôi đều nhảy với mỗi ca ca phòng 301 một lần. Chỉ có Lộ Tiệp trêu ghẹo tôi : “Tạ cô nương hôm nay trang điểm thật không tầm thường nha.”

“Vậy à? Không tầm thường như thế nào?”

“Mắt và môi vẽ đen như vậy.”

“Ở đời Đường cái này gọi là “Đề trang” biết không, cái này gọi là phong cách, gọi là phục cổ.”

“Chừng nào mời em ăn cơm được? Phùng Tĩnh Nhi cứ nói em sống ở đây một mình không dễ dàng mãi.”

“Nghĩ như thế nào lại mời tôi ăn cơm?”

“Vương ca ca của em hôm nay gửi thư cho anh, đồng ý sửa thư xin du học cho anh.”

“Cũng là bọn anh có khả năng, tôi lại không biết địa chỉ mail của anh ấy.”

“7 giờ tối thứ bảy, Cửu vị hiên ở Tây phố thế nào? Mời Vương ca ca cùng tới.”

“Muốn mời thì tự mình mời, tôi không đi theo phục vụ.” tôi mỉm cười, một đám user.

(Một đám user : một đám lợi dụng).

Tôi và bọn Tu Nhạc nhảy tới khi vũ hội chấm dứt, tới lúc đó mới hợp lại, mọi người ở cửa uống sữa đậu, bọn Lộ Tiệp, An An muốn đi xem video, chỉ còn Tu Nhạc và tôi thong thả từ từ đi về. Vừa mới có một cơn mưa nhỏ, gió đêm như nước, mùi hoa vương vấn trên người. Ở trong đêm đen, từ xa xa tôi nhìn thấy cạnh ký túc xá có một bóng người màu trắng.

Tim tôi nổ lớn.

Đi tới gần, bóng người kia nói : “Hi.”

“Hi.”

Sau đó bóng người kia bắt tay Tu Nhạc : “Bạn học xưng hô như thế nào?”

“Tu Nhạc.”

“Tu Nhạc, cảm ơn cậu đi khiêu vũ với Tiểu Thu, cảm ơn cậu đưa cô ấy về.”

Hai người mạnh mẽ tranh chấp, người hùng lập tức chiến thắng. Mặt Tu Nhạc lập tức tái nhợt, không tự chủ được lui về sau nửa bước. Anh ta nâng tay lên, nhìn nhìn đồng hồ : “Tiểu Thu nói cô ấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.” bình tĩnh cười.

Sau đó, tay tôi liền bị bóng người này cầm lấy.

“Trễ như vậy, hai người…còn đi ra?” Tu Nhạc nói, giọng điệu có chút run run.

“Đi dạo một chút trong trường thôi.” bóng người kia mỉm cười.

Tay Lịch Xuyên luôn lạnh lẽo, như động vật máu lạnh vậy. Chúng tôi đi loanh quanh không có mục đích trong trường.

“Tiểu Thu, thật đáng tiếc, anh không thể nhảy với em,” anh nói nhẹ nhàng, “Nhưng anh sẵn sàng nhìn thấy em vui vẻ.”

Tôi xoay người, nhìn anh : “Lịch Xuyên, anh luôn đứng bên ngoài chờ em à?”

“Không đợi bao lâu.”

Đường càng đi càng đen, không có đèn, có vẻ như chúng tôi đi vào một cánh rừng.

Tôi nắm tay Lịch Xuyên đi xuyên qua những thân cây, giống như sau lưng có một con dã thú đang truy đuổi vậy. Anh gắt gao kéo tay tôi, thấy không rõ phương hướng : “Tiểu Thu, hình như chúng ta lạc đường rồi?”

Giữa những thân cây có một mặt cỏ, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu vào, tôi cảm thấy, tôi tìm được vị trí thích hợp rồi, liền ngừng lại ở một thân cây. Anh ôm cổ tôi, tôi dựa lưng vào thân cây khô nứt, hai chân gắt gao bám lấy lưng anh, từ trên cao nhìn xuống anh. Nhánh cây lay động, giọt nước sau cơn mưa rơi xuống đầy trời, rơi xuống trên đầu tôi, trên mặt anh.

Anh chăm chú hôn tôi, chóp mũi cọ giữa hai má, hơi thở ấm áp, mưa lạnh lẽo, vũ trụ lần lượt thay đổi giữa hai đôi môi.

Tôi nghĩ, tôi phải nhớ kỹ thời khắc này, 11 giờ 49 phút. Áo lông vàng nhạt, váy màu hoa lan, giày da đen thấp. Chủ đề : “Cây cối kích tình” , “Tình hình ra hoa ở trường học”. Thời tiết hơi lạnh, da thịt chúng tôi dán vào nhau, lại có chút nóng. Lịch Xuyên mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, không mặc áo khoác.

Bùn đất trên thân cây làm dơ quần áo của tôi, Lịch Xuyên hỏi tôi có khăn tay không.

Ngay tại lúc đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Trong lúc vội vàng, chúng tôi đều dùng tốc độ nhanh như bay sửa sang lại quần áo của chính mình. Không ngờ, một ánh đèn thẳng tắp chiếu lại đây, chiếu vào mặt tôi.

“Đứng lại! Cảnh sát nhân dân trường học đây.”

Lịch Xuyên đẩy tôi ra, nhỏ giọng nói : “Chạy mau.”

Vốn dĩ tôi không cần phải chạy, nhưng bộ dạng chúng tôi rất chật vật, rất khả nghi. Nếu tôi bị bắt, dù không hề làm gì cũng không nói rõ được. Tôi vội vàng bỏ chạy, thấy có người nhanh chóng đuổi theo, sau đó, có người ngăn cản người Cảnh sát nhân dân kia lại. Ngay sau đó, cành lá lay động, bọn họ bắt đầu tranh chấp. Tôi không hề nghĩ ngợi gì liền chạy về. Lịch Xuyên té trên mặt đất, khổ người của người Cảnh sát nhân dân kia cơ hồ còn to hơn Schwarzenegger, anh ta dùng giày da đá Lịch Xuyên. Tôi xông lên, đổ ập xuống liền tát cho anh ta hai cái, hét lớn một tiếng : “Dừng tay! Dừng tay! Anh dừng tay lại cho tôi!”

Người Cảnh sát nhân dân kia dừng chân lại, cầm tay tôi : “Lá gan của con nhóc này không nhỏ! Hai đứa bay học khoa nào?”

“Khoa nào không liên quan gì tới anh, hai chúng tôi đứng đây nói chuyện, liên quan gì tới anh?”

“Nói chuyện, hừ, cứ cho rằng tao không biết hai đứa mày làm loại chuyện tốt nào!”

Tôi cười lạnh : “Anh bắt tôi về, tôi sẽ nói anh có ý định cưỡng hiếp tôi. Anh xem, trên cánh tay tôi có dấu tay của anh.” Sau đó tôi bứt một chiếc cúc áo trên áo anh ta : “Trong tay tôi có cúc áo của anh.”

Anh ta không những giận mà còn cười : “Mày nghĩ rằng tao sợ mánh khóe nhỏ nhoi của mày à? Hôm nay tao tha cho hai đứa bay. Thấy lá gan của mày to như vậy, thằng nhóc này cũng không làm gì được. Muốn làm chuyện tốt thì ra ngoài thuê phòng, đây là rừng uyên ương, buổi tối đều có Cảnh sát nhân dân đi tuần tra.”

Nói xong câu này, anh ta bỗng nhiên bỏ đi. Tôi quỳ xuống đất, khẽ đẩy đẩy Lịch Xuyên.

“Lịch Xuyên, Lịch Xuyên!”

Anh vẫn không nhúc nhích quỳ rạp trên mặt đất.

“Anh có bị thương không?” cơ thể tôi không không chế được bỗng nhiên trở nên run rẩy.

“Anh không sao.” Anh miễn cưỡng ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt đáng sợ.

“Ngồi đây đừng nhúc nhích, em tìm người đưa anh đi bệnh viện.” tôi biết anh bị thương, không thể cử động.

Anh giữ chặt tôi lại : “Không cần đi bệnh viện, anh tự đi được. Em…đỡ anh dậy.”

Tôi nâng anh dậy, đưa gậy chống cho anh. Anh nhận lấy gậy chống, hỏi :

“Người kia…có làm em bị thương không?”

“Chỉ nhéo tay em mấy cái.”

“Để anh xem xem.” Anh dựa vào ánh trăng, xem xét tay tôi. Nhìn thật lâu, không nói gì.

“Chỗ này cách bãi đậu xe xa không?” anh hỏi.

“Không xa.”

Chúng tôi tốn thời gian rất lâu mới tới bãi đậu xe. Anh không cho tôi đỡ anh, cố gắng đi về phía trước, trên đường không thể không dừng lại nghỉ ngơi hai lần, hiển nhiên bị thương không nhẹ.

“Lịch Xuyên, em đi bệnh viện với anh.” tôi nói.

“Anh không sao, không cần đi bệnh viện.”

“Vậy em về với anh, nhìn xem thương thế của anh thế nào.”

“Không cần, anh tự lo được.” anh thản nhiên nhìn tôi “Thật xin lỗi, lần này để em về phòng ngủ một mình. Anh không đi với em được.”

“Lịch Xuyên, không, dẫn em đi, em lo lắng!” tôi cảm thấy trong giọng nói của tôi đã có tiếng khóc nức nở.

“No.” anh nói “Ngủ ngon. Vài ngày nữa anh sẽ tới thăm em.”

Tôi xoay người, nghe thấy anh gọi tôi, đưa áo sơ mi của anh cho tôi : “Thay áo sơ mi của anh đi. Áo lông của em bị dơ rồi, lát nữa về bạn bè sẽ giễu cợt.”

Anh mặc một chiếc áo ba lỗ, lộ ra nửa người trên thon dài duyên dáng.

“Ngủ ngon.” tôi chảy nước mắt nhìn anh.

“Ngủ ngon.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách