Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Quank2610
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên | Huyền Ẩn (HOÀN)

  [Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 26-11-2011 20:55:00 | Xem tất
Chương 37

“Không  còn cách nào khác, kể từ khi Alex bị bệnh, cả nhà bọn họ đều rất cẩn thận. Thật ra tự bản thân Alex rất độc lập, chỉ cần về nhà thì khác liền. Có bà nội ông nội dặn dò, một đám người xoay quanh cậu ấy, sợ có sơ xuất. Alex đương nhiên rảnh rỗi sẽ chạy về Trung Quốc ngay…ở Bắc Kinh cậu ấy tự do mà.”

Không chỉ là tự do, mà là thay đổi 180 độ. Lúc ở Bắc Kinh, lúc nào cũng là Lịch Xuyên chăm sóc tôi, lúc ở bên anh đều là anh dậy trước làm đồ ăn sáng. Tôi làm việc nhà từ khi còn rất nhỏ, vì khả năng sống độc lập của bố tôi rất kém, chén có thể vài ngày không rửa, chăn chưa bao giờ gấp, trong nhà lúc nào cũng lộn xộn như ổ chó vậy. Thím tôi nói, nhà bố tôi ở Thượng Hải có bảo mẫu, ngoại trừ đọc sách và dạy học ra, ông không biết làm gì cả, ngay cả mượn búa cũng phải do mẹ tôi đi gõ cửa. Vì vậy mà tôi buồn bực nghĩ tới tương lai gả cho người ta, cũng trốn không được số làm bà nấu cơm. Không thể tưởng tượng được còn có ngày được người khác chăm sóc, nhất thời hạnh phúc tới mức hồ đồ. Nói những điều này cho Lịch Xuyên, Lịch Xuyên còn đau lòng nửa ngày, nói tôi chịu khổ từ nhỏ, tới mức Thượng Đế cũng thấy đau lòng, cho nên phái anh tới chăm sóc tôi. Anh nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt cả đời. Lúc ấy tôi cũng không để ý. Kể từ khi mẹ tôi qua đời, tôi liền lén lút tin một chân lý, cho dù là người thân nhất với bạn, cuối cùng cũng sẽ rời bạn mà đi, hễ đi là sẽ không về nữa.

Quả nhiên, vừa nói câu đó được hai tháng, anh cũng biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Nửa năm đầu của năm đó, cảm xúc của tôi như tàu lượn cao tốc vậy, chợt cao chợt thấp. Bị vui sướng và đau buồn thay nhau tra tấn.

Thế giới này, chỉ có Lịch Xuyên có thể làm cho tôi hạnh phúc nhất, chỉ có Lịch Xuyên có thể khiến cho tôi đau khổ nhất. Không có một ai khác có thể đồng thời làm được cùng lúc hai việc này.

Nghĩ tới đây, tôi đột nhiên hỏi René :

“René, cậu nói, mình và Lịch Xuyên, có nên ở bên nhau không?”

René lập tức trả lời : “Đương nhiên là nên! Nhưng mà Annie, mình phải nói cho cậu, cậu nhóc Alex này từ nhỏ liền vô cùng quật cường, đã xác định rồi thì sẽ không quay đầu lại. Ngay cả ông già quật cường như bố cậu ấy, thấy cậu ấy, cũng né hết ba phần. Được rồi, mình phải đi xem nồi canh một chút, đợi lát nữa nói tiếp.”

Tôi ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm màn hình trống trơn, suy nghĩ mấy câu René vừa nói, trong lòng rõ ràng trống rỗng, lại nặng như treo mấy ngàn cân, càng ngày càng sa thấp xuống, không đi đâu được. Chỉ cảm thấy chính mình giống như đang đứng ở lối vào của một thời gian, sau lưng là một lỗ đen sâu thăm thẳm không thấy đáy. Mà nhiệm vụ của tôi, là che lối đi này lại, không cho Lịch Xuyên trôi qua, hoàn toàn biến mất khỏi mắt tôi.

Tôi làm được sao?

Năm đó bệnh của Lịch Xuyên nhất định rất nặng, nhất định nằm trên giường thật lâu, anh cũng không thể tự sử dụng máy tính, còn cần người khác đọc cho anh nghe.

Anh bị bệnh gì, tôi không có dũng khí để đoán nữa. Có lẽ, anh đã tới Quỷ môn quan vài lần…

Cho nên, anh không chịu nói cho tôi biết, vì anh không muốn liên lụy tôi.

Bỗng nhiên, cả người tôi lạnh lẽo. Không thể không vào bếp, rót một ly nước ấm, làm ấm người một chút.

Lúc quay lại, cửa sổ màu cam lại sáng lên, René đã trở lại : “Vưa rồi nói tới đầu rồi?”

“Nói tới Lịch Xuyên rất quật cường, Tế Xuyên rất bossy.”

“Cũng không phải bossy. Chỉ là chủ ý của Tế Xuyên có vẻ nhiều, thường thường cũng hay hơn của người khác, nên lúc nào cũng muốn bắt người khác nghe theo mình.” Đại khái ý thức được nói xấu Tế Xuyên hơi nhiều, René vội vàng bổ cứu.

“Đúng vậy, Tế Xuyên rất tốt, mình rất thích anh ấy.”

“Vậy cậu, Annie, sao cậu không tới Thụy Sĩ?” René hỏi “Chừng nào Lịch Xuyên xuất viện cậu tới Thụy Sĩ được không? Mình điều cậu tới tổng bộ Thụy Sĩ, cho cậu tiền lương bằng của Lịch Xuyên luôn.”

Tôi nhịn không được nở nụ cười. Vài năm trước lúc ở bên Lịch Xuyên, Lịch Xuyên nhiều lần hỏi tôi có đồng ý qua Thụy Sĩ nghỉ lễ với anh không, nghỉ nhiều hay ít đều được. Tôi không đồng ý lần nào. Có chút ngượng ngùng không dám gặp người nhà Lịch Xuyên. Thật ra Lịch Xuyên cũng có chỗ ở riêng. Nhưng nghe anh nói chuyện, những chuyện như đi thăm người thân, ngày lễ ngày Tết đi thăm nhà ông bà nội, nhà ông bà ngoại, nhà bác, nhà chú, nhà cậu, nhà dì và một đống anh chị em họ đi chơi, du lịch, trượt tuyết, đó là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của anh…tôi có chút sợ hãi.

“Mình…người ngoại quốc mà…không quen lắm. Hơn nữa, mình cũng không biết nói tiếng Pháp, tiếng Đức.”

“Người nhà Lịch Xuyên đều biết nói tiếng Anh nha, hơn nữa thế hệ trước cũng nói tiếng Trung rất sõi.”

“Ừm…mình hơi sợ gặp thế hệ trước.” trong đầu tôi, thỉnh thoảng lóe ra vài câu trong bài “Khổng Tước bay về phía đông nam.””

“Đừng sợ đừng sợ, nhà họ Vương ít con gái, thế hệ trước đều rất hiền lành, nhất là đối với con gái, đặc biệt là đối với cô gái mà Lịch Xuyên thích nữa. Họ thương cậu còn không kịp nữa là.”

René nói như vậy, giống như tôi là con dâu nhà Lịch Xuyên không bằng, tôi không khỏi cảm thấy buồn bực : “Đừng nói nữa René, Lịch Xuyên và mình đã over rồi. Bây giờ sức khỏe anh ấy không tốt, mình không muốn anh ấy khó chịu, anh ấy kêu mình over thì over đi.”

Bên kia vội vàng gõ ra hình một người tí hon dập đầu như đảo tỏi : “Annie cậu trăm ngàn đừng over với Lịch Xuyên, cả nhà mình xin cậu!!!”

Tôi bỗng dưng thấy giọng điệu đối phương có chút khác thường : “Ai, anh là René à?”

Tạm dừng vài giây, cửa sổ đối thoại nhảy ra một dòng chữ :

“Anh là Tế Xuyên, René đang rửa chén. Có máy rửa chén mà cậu ấy lại không cần, đúng là đồ helpless DIY. Đối với người như vậy, làm sao không gia trưởng một chút được.”

Đại ca Tế Xuyên nha!!! Mồm tôi há thật to, hết hồn : “Anh…anh lên từ hồi nào?”

“Anh chọc em thôi mà. René kêu anh lên nhìn xem có tin nhắn mời không. Anh vừa lên thôi, Tiểu Thu, em thêm MSN của anh đi.”

Biểu tượng đổi thành một con cú mèo, chỗ kí tên cá nhân có một dòng chữ :

“I’m not bossy. I just have better idea” (Tôi không ngang ngược, tôi chỉ có ý tưởng tốt hơn người khác thôi).

Tôi gõ chữ thật nhanh, nhập vào chủ đề : “Anh Tế Xuyên, bây giờ em đi Thụy Sĩ, gặp Lịch Xuyên được không?”

Bên kia, ngừng thật lâu.

Tiếp theo, hiện ra một dòng chữ : “Tụi anh đều trông em tới. Nhưng mà, Lịch Xuyên tuyệt đối sẽ không đồng ý. Nó không muốn gặp em vào lúc như thế này.”

Thật tôi thật lâu không nói lời nào, Tế Xuyên lại gõ một dòng :

“Nếu Lịch Xuyên đồng ý gặp em, 6 năm trước nó sẽ không bỏ em mà đi.”

Tế Xuyên không hổ là anh của Lịch Xuyên.

Nói chuyện với René một tiếng, đã biết rất nhiều chuyện của Lịch Xuyên. Nói chuyện với Tế Xuyên nửa tiếng, hễ là chuyện Lịch Xuyên không muốn tôi biết, Tế Xuyên sẽ không lộ chút nào. Chúng tôi luôn nói về khí hậu và ánh sáng ở Thụy Sĩ.

Tế Xuyên khuyên tôi gọi điện thoại cho Lịch Xuyên một tuần một lần. Tế Xuyên nói, Lịch Xuyên chắc chắn rất muốn nghe giọng tôi, nhưng bệnh của anh còn chưa ổn định lắm. Cả người rất yếu ớt, không thể nói chuyện trong thời gian dài, lúc nặng còn phải dùng máy hô hấp.

Thẳng thắn mà nói, trải qua sự qua đời của hai người thân, tôi có sức kháng cự rất mạnh với sự sợ hãi. Tình trạng của Lịch Xuyên làm tôi nhớ tới tháng trước khi bố tôi qua đời. Khi đó một ngày có thể nhận được ba thông báo bệnh tình nguy kịch, mỗi lần cấp cứu, tôi và Tiểu Đông đều ngồi ngoài cửa phòng phẫu thuật, nhìn chằm chằm đồng hồ trên tường, nhìn sinh mệnh trôi đi theo từng giây một. Một tháng trôi qua, tâm hồn chúng tôi đã bị tra tấn mỏi mệt chịu không nổi, cố gắng phối hợp trình tự trị liệu này tới trình tự trị liệu khác. Có khi thấy bố tôi đau khổ giãy dụa trên giường bệnh, sống không bằng chết, tôi thậm chí đã lén lút nghĩ, nếu tôi là ông, không bằng làm cho gọn, có lẽ vẫn là một sự giải thoát.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 26-11-2011 20:55:19 | Xem tất
Một tuần sau khi nói chuyện với René, tối nào tôi cũng mơ thấy ác mộng. Tỉnh dậy là không ngủ được nữa. Tôi bắt đầu uống thuốc ngủ mỗi ngày. Sau đó, liền tập thể dục vô cùng mãnh liệt để dời đi lực chú ý.

Thứ bảy tôi tới sân vận động, phát hiện giáo viên đột nhiên xin nghỉ, khóa Yoga học kỳ này đã chấm dứt trước thời gian, lớp thay thế là lớp nhảy latin. Cả lớp yoga, vì vậy lại tiếp tục học nhảy latin, học với một huấn luyện viên nam đẹp trai tới từ Học viện Thể Thao. Nghe nói, sự thay đổi này không làm ai phật ý cả. Ngược lại mọi người càng hưng phấn hơn, được tập luyện còn không nói, còn có thể háo sắc một phen, đúng là mắc gì mà không làm.

Lúc học năm thứ tư, tôi từng học một lớp nhảy latin. Lúc đó trường tôi muốn tổ chức một cuộc thi nhảy latin, tôi là trưởng ban thể dục của hội thể dục, bị chỉ định cùng một nam sinh khác đại biểu khoa tiếng Anh dự thi. Để đoạt giải, chúng tôi tìm một vũ sư latin bí mật biên đạo cho chúng tôi, ngày đêm luyện tập không ngừng, cuối cầm đạt giải Á quân. Quán quân là hai vị cao thủ khoa thể dục, chúng tôi cam bái hạ phong.

Qua nhiều năm như vậy rồi, tôi hơi quên bước nhảy, nhưng vì tôi hay đi tới sàn nhảy, ngẫu nhiên cũng dùng được một phen.

Sân vận động chỗ tôi tập là sân vận động lớn nhất ở khu tôi, số người học lớp nhảy latin không chỉ gấp ba lần số người học yoga, lại còn thu hút rất nhiều sinh viên, cũng thu hút rất nhiều nam.

Hôm thứ 7, tôi thay đồ thể dục ra vào phòng học, thấy một người, vóc dáng cao cao, hai tay đút trong túi quần, cúi đầu, có chút không tự nhiên đứng trong góc phòng học.

Ngả Tùng.

Mới đầu, tôi nghĩ mình đi nhầm phòng học. Nhưng nhóm mấy bà mẹ đều đang đứng ở góc phòng nói chuyện phiếm, tôi chắc chắn không đi nhầm. Sau đó, tôi lại nghi ngờ Ngả Tùng đi nhầm phòng. Tiến sĩ Vật lý đi học nhảy latin, có chút buồn cười nha.

“Xin chào, Ngả Tùng!” tôi đi lên chào hỏi.

Anh ta thấy tôi, có chút xấu hổ : “Xin chào, Tạ Tiểu Thu.”

“Sao rảnh rỗi tới đây vậy?”

“Tôi đi theo huấn luyện viên của mình tới đây.”

“Huấn luyện viên của anh? Ai là huấn luyện viên?”

“Chính là người kia–”

Tôi nhìn theo hướng ngón tay Ngả tùng, “người kia” chính là huấn luyện viên nhảy latin của chúng tôi. Ngả Tùng giải thích, anh ta vốn học thầy Đinh ở trung tâm thể thao khu Hải Điến, bây giờ ở đây muốn thầy Đinh, lớp bên kia vừa học một tháng, anh ta không muốn đổi giáo viên, liền đi theo.

Tôi trố mắt : “Anh…học nhảy latin?”

“Kỳ cục lắm à?” anh ta biết tôi nghĩ gì, vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh.

“Có chút.”

Anh ta liếm liếm môi, giải thích : “Chúng tôi học Vật lý, cứ bị người ta kêu là đầu óc nở nang tứ chi teo tóp. Tôi muốn cân bằng một chút…”

“Biện pháp cân bằng cũng có nhiều loại lắm mà? Ví dụ như lớp đấm bốc nè, lớp võ thuật nè, lớp tennis nè, lớp thể hình nè, lớp đánh golf nè, lớp bowling nè…”

Nhiều lớp “tăng  cường sinh lực” như vậy anh ta không tham gia, học cái này làm gì?

Anh ta cười nhẹ : “Ừ, mấy lớp đó tôi cũng học rồi. Tuy nhiên, tôi chỉ thích nhảy latin.”

Tôi không nói gì, một lát sau, tôi nói vẩn vơ : “Nhảy latin rất tốt.”

“Đúng vậy,” anh ta nói “Vừa rồi huấn luyện viên kêu mọi người tìm bạn nhảy. Khó lắm mới gặp người quen. Cô làm bạn nhảy của tôi được không?”

“Ừm…ừm…” tôi đang tìm cớ.

“Yên tâm, tôi sẽ không giẫm chân cô đâu.” Anh ta nhìn tôi thật chân thành “Trước kia tôi cũng học rồi, không phải trình độ sơ cấp.”

“À…được rồi.” thịnh tình không thể từ chối.

Âm nhạc vang lên, bài hát latin thật ướt át. Huấn luyện viên nói, để mọi người nghe nhạc trước, tùy tiện nhảy theo nhạc để làm nóng người.

Tôi hỏi Ngả Tùng : “Anh nói, anh không phải trình độ sơ cấp. Vậy anh trình độ gì?”

“Tôi từng đại biểu trường đi thi.”

Tôi hít một hơi lạnh : “Vậy ít nhất anh phải học lớp trung cấp rồi.”

“Huấn luyện viên nói, căn cứ tình huống báo danh, có không ít người ở trình độ trung cấp. Cho nên bây giờ mọi người tùy tiện nhảy, thầy đứng ngoài quan sát, sau đó sẽ chia lớp. Từ đó mới sắp xếp thời gian, vào giờ này là lớp trung cấp, giờ sau là lớp sơ cấp.” anh ta chậm rãi nói, xem ra anh ta rất quen thuộc với ông thầy kia.

“À…ra là vậy.”

Tôi chỉ phải nhảy với Ngả Tùng.

Vừa nhảy vài bước tôi liền trợn tròn mắt.

Trình độ của Ngả tùng, tuy rằng không bằng trình độ của đôi quán quân trường tôi năm đó, nhưng cũng ngang tôi. Động tác vô cùng phức tạp anh ta cũng biết làm, eo và mông xoay chính xác miễn bàn.

Vấn đề không ở đây.

Vấn đề là trong lúc nhảy, anh ta vẫn nhìn tôi đầy ý cười, ánh mắt có chút ái muội.

Không chỉ mình tôi nhìn choáng váng, nữ sinh cả lớp đều ngay đơ.

Chúng tôi không chuẩn bị gì, lại phối hợp khá là ăn ý. Nhảy tới lúc cao trào, anh ta thậm chí giơ tôi lên cao, lại ném lên, làm một động tác ba lê nguy hiểm.

Âm nhạc vẫn đang vang, eo vẫn đang xoay, bộ phận báo thức trên đồng hồ tôi lại reo lên.

Hôm nay, vào giờ này, tôi đã hẹn trước gọi điện thoại cho Lịch Xuyên.

Tôi nói một tiếng thật xin lỗi, bỏ Ngả Tùng lại, chạy ra sân vận động, lấy thẻ điện thoại ra, ấn một dãy số thật dài trên điện thoại.

“Hi,” giọng nam thật êm tai.

“Lịch Xuyên!”

“Tiểu Thu, em khỏe không?” giọng anh vẫn rất nhẹ, thậm chí, có một chút khàn khàn, nhưng nghe có tinh thần hơn hồi trước nhiều.

Tôi nhất thời cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Rất khỏe, anh thì sao?”

“Rất khỏe.”

“Anh còn dùng máy hô hấp không? Lịch Xuyên?”

Đầu bên kia trầm mặc một lát, giọng nói thể hiện sự không vui vô cùng rõ ràng : “Ai nói cho em anh phải dùng máy hô hấp?”

–đầu tôi “ong” một tiếng liền lớn hơn gấp mười lần. Tới lúc nào rồi, người này bệnh tới mức không có sức nói chuyện, mà vẫn muốn gạt tôi? Vẫn không chịu nói cho tôi biết? Rốt cuộc thì anh muốn giấu tới khi nào?

Lửa giận không biết từ đâu bốc ra, giọng tôi nhất thời cao lên vài nấc : “Lịch Xuyên, nể tình chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy rồi, nể tình em chưa bao giờ nói dối anh, xin anh nói thật với em, được không?”

Chưa kịp nói hết câu, tôi đã bị khí thế ép người của mình dọa hết hồn.

Quả nhiên, đầu bên kia, Lịch Xuyên phát ra những âm tiết thật mơ hồ, dường như muốn nói gì, lại nói không nên lời, chỉ truyền tới tiếng hít thở gắng gượng của Lịch Xuyên.

Tiếp theo, là âm thanh máy bận.

Bát tự không hợp, đúng là vô cùng không hợp. Lịch Xuyên gặp tôi, không phải đại nạn thì là cái gì? Huhu—cái miệng xui xẻo này, tôi lại khắc anh nữa rồi!

Đầu óc trống rỗng, tôi luống cuống tay chân ấn điện thoại. Thẻ gọi quốc tế giá rẻ, phải ấn vào ba mươi mấy con số, trong cơn hỗn loạn tôi ấn sai ba lần mới ấn đúng.

Lần này, là y tá tiếp, vẫn là tiếng Anh cứng ngắc : “Vương tiên sinh cần nghỉ ngơi, mời gọi lại sau.”

“Đợi chút!” tôi kêu to “Vương tiên sinh có việc gì không?”

“Ừm…vừa rồi anh ấy đứng trước điện thoại đợi rất lâu, có lẽ hơi mệt. Chúng tôi đang cho anh ấy hấp khí, không có việc gì.”

“Nhưng mà—“

Điện thoại đã bị gác.

Tôi suy sụp ngồi bệt xuống bậc thang.

Ánh trăng di động trên ngọn cây.

Gió đêm rất ấm, chắc đã tới mùa xuân rồi.

Tôi ôm chân, ngồi trên thềm đá lạnh lẽo, suy nghĩ lan man về thời gian một năm đã qua. Lại rối rắm, lại buồn bực.

Sầu đời a…sầu đời…

Bất đắc dĩ a…bất đắc dĩ…

Tôi lặp đi lặp lại hỏi chính mình : không có Lịch Xuyên, tôi có thể tiếp tục sống nữa không? Không có Lịch Xuyên, cuộc sống có còn ý nghĩa nữa không?

Đáp án là : không có Lịch Xuyên, không phải tôi cũng sống 6 năm sao? Không có Lịch Xuyên, cuộc sống của tôi không phải cũng rất phong phú sao?

Vì sao trong lòng tôi vẫn nặng trĩu, vẫn cảm thấy không vui?

Suốt 6 năm, tôi chưa từng cười thật vui vẻ. Thật sự, cho dù xem bộ phim hài hước nhất, tôi cũng sẽ khóc, sẽ cảm thấy thật ra tôi chính là người buồn cười nhất trên thế giới này : mơ tưởng xa vời, ngoan cố, biết rõ là hoa trong gương, trăng trong nước, mà vẫn muốn đập nồi dìm thuyền.

Đèn đường lúc sáng lúc tối, thoang thoảng mùi thì là.

Hai mắt tôi đầy nước mắt, ngồi trên bậc thang, ngẩn người một hồi, chân dần dần co rút, đang tính đứng dậy, bỗng nhiên có người vỗ vỗ vai tôi.

Quay đầu nhìn, là Ngả Tùng.

“Nè, đây là quần áo, túi xách của cô. Tan học rồi.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 29-11-2011 15:42:47 | Xem tất
Cảm ơn bạn đã share bộ này :*
Truyện rất hay& cảm động, nhưng cơ mà mệt tim quá thể ^^, nhất là những chap gần đây, khi hai bạn cứ vờ không quen, không yêu gì thế này =((
May mà có đề HE chứ không cứ chìm sâu trong tuyệt vọng mất =((
Chờ các chap tiếp theo của bạn, bạn cố gắng lên nhé ^^ :*

Bình luận

=)), cũng mò vào đây rồi kia à :))  Đăng lúc 1-12-2011 10:13 AM

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Quank2610 + 5 Cảm ơn bạn

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-12-2011 10:12:09 | Xem tất
Hị hị. cảm ơn bạn vì đã giới thiệu 1 truyện khá hay thế này (mặc dù đọc cũng mệt mỏi quá cỡ cơ), nhưng 2 anh chị đúng là kiểu điển hình của ngôn tình "nhất kiến chung tình".
Nhưng sao cứ phải tự dằn vặt mình dằn vặt nhau đến thế nhỉ,haizzzz.

Sorry vì mình có thói quen đọc ebook hơn là đọc online nên đã lỡ đọc hết trên ebook ^^.
Cố gắng post xong nhé :x.

Bình luận

truyện hay quá, mình thấy trong danh sách mấy soái ca được yêu thích có lịch Xuyên thế là tìm đọc,càng đọc càng buồn.Happy end nào cho LX?Thanks bạn!  Đăng lúc 11-3-2013 07:55 PM

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Quank2610 + 5 Cảm ơn bạn

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 1-12-2011 13:54:06 | Xem tất
ôi Lịch Xuyên của mình
mình đọc truyện này đã lâu nhớ Lịch Xuyên quá
vào ủng hộ một cái

Rate

Số người tham gia 1Sức gió +5 Thu lại Lý do
Quank2610 + 5 Cảm ơn bạn

Xem tất cả

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 1-12-2011 15:15:44 | Xem tất
Chương 38

Tôi đứng dậy, nhận đồ của mình, nói cảm ơn.

“Cô có muốn tôi đưa cô về bằng xe đạp không?” anh ta hỏi, ánh mắt thật nhu hòa.

“Nhà tôi cách đây không xa,” tôi khịt khịt mũi, mỉm cười với anh ta “Tự tôi về là được.”

“Tôi đi với cô, dù gì cũng tiện đường.” anh ta kiên trì. Thuận tay cầm lấy túi của tôi, treo trên xe đạp.

Chúng tôi yên lặng đi, dọc theo đường đi, tâm trạng tôi không tốt, không nói câu nào.

Chuyển qua một con phố mới, Ngả Tùng bỗng nhiên mở miệng : “Chị tôi nói, cô là một người lập dị.”

“Lập dị? Tại sao?”

“Chị tôi nói, cô ở CGP không có người bạn nào, nam hay nữ cũng đều không có. Không phải vì cô không được người ta thích, mà là cô, ừm, giống như không cần bạn bè, dường như không có hứng thú gì với thế giới bên ngoài vậy.”

Tôi nhìn anh ta, ngạc nhiên. Đây là ấn tượng của Emma về tôi à? Tiêu cực tới mức đó à?

“Không có hứng thú?” tôi biện bạch “Không thể nào! Tôi tham gia Hội ăn chay, tôi ghi danh lớp yoga, tôi đi bar, khiêu vũ, đi bơi, chạy bộ — từ trước tới giờ tôi luôn rất hòa mình với thế giới bên ngoài.”

Sâu trong lòng tôi, tôi biết tôi đang ngụy biện, đang nói dối. Nếu nói sự rời đi của Lịch Xuyên khiến cho tâm hồn của tôi chết đi, thì hơi quá. Nếu nói nó khiến linh hồn tôi tiến vào trạng thái ngủ đông, khiến cho các giác quan của tôi không nhạy, thoái hóa khả năng giao tiếp, niềm tin giảm sút, thì tuyệt đối chính xác.

Anh ta xoay người liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt khó lường : “Tôi chỉ là về linh hồn, không phải thân thể.”

Sau đó, anh ta còn nói : “Nhìn cô trông như đang cười, nhưng khi cô cười, lông mày lại cau lại, giống như vừa nuốt một túi mật vậy.”

Ngả Tùng nói vô cùng dũng cảm, lại quên một chân lý, chính là người vô cùng phiền não không muốn bị người khác phân tích sự phiền não của mình.

Tôi vô cùng không khách khí ngắt lời anh ta : “Stop, Ngả Tùng! Tôi biết anh làm nghiên cứu. Tuy nhiên, tôi hy vọng anh không sinh ra hứng thú nghiên cứu tôi. Tôi không muốn làm hạt nhân. Tôi không thích bị người khác nghiên cứu. Tôi có vui vẻ hay không, không liên quan gì tới anh!”

Nói hết câu này tôi liền cảm thấy hơi hối hận, thật ra bình thường tôi cũng không vô duyên vô cớ công kích người khác. Ai bảo anh ta đụng trúng lúc tôi đang phiền lòng làm gì. Trong đầu tôi tất cả đều là Lịch Xuyên.

Nhưng mà, người này lại mặt không đổi sắc, không vội không giận : “Cô biết “Hiệu ứng bươm bướm” không?”

“…”

“Một com bướm Nam Mỹ nhẹ nhàng vỗ cánh một chút ở vùng nhiệt đới, sẽ gây ra một cơn lốc xoáy ở North Texas. Hôm nay cô rơi một giọt nước mắt, có thể khiến cho Brazil hứng chịu một cơn hồng thủy, cũng có thể khiến cho mùa đông năm sau có bão tuyết. Sự vui buồn của cô có liên quan tới thế giới, đương nhiên sẽ liên quan tới tôi. Chúng ta đều liên quan tới nhau.”

“Ngả Tùng, thứ nhất, tôi không muốn bị anh “Vật lý hóa”. Thứ hai, xin anh lúc thảo luận vấn đề, đừng dùng ví dụ có liên quan tới khí hậu toàn cầu hoặc là vũ trụ. Liên quan hay không, không cần anh nói. Ví dụ như, tôi và anh không liên quan gì tới nhau, vì đó là định nghĩa của tôi. Tôi và một người nào đó, có liên quan, cũng là định nghĩa của tôi. Cho dù người đó không liên quan, tôi cũng muốn liên quan với người ta…”

Chưa nói xong câu này, mắt tôi liền cay xè, nhịn không được nghẹn ngào : “Đời trước tôi chọc ai? Sao bây giờ thê thảm dữ vậy…”

Sáu năm, tôi chưa bao giờ nói với ai chuyện của tôi và Lịch Xuyên. Giữ khư khư cho chính mình, giống như là một bí mật quan trọng nào vậy. Tôi không nói cho Tiểu Đông, sợ nó buồn cho tôi. Tôi không nói cho bạn học, sợ bọn họ cười tôi. Tôi lại không dám nói cho đồng nghiệp, sợ mọi người nói thẳng ra là tôi thảm : “Xem, em đúng là số khổ, còn trẻ, bố đã chết, mẹ đã chết, lại bị bạn trai vô tình bỏ rơi.” Trữ An An là bạn tốt duy nhất mà tôi có thể tâm sự, tốt nghiệp lại đi Thượng Hải, lại còn gả cho Tu Nhạc, trước mặt nó, tôi cũng ngượng ngùng nói ra…Hôm nay, tôi lại xả giận trước mặt một người xa lạ mới quen biết không bao lâu, chứng tỏ ý chí của tôi đã bị Lịch Xuyên mài gần hết rồi.

Thấy trên mặt tôi có nước mắt, Ngả Tùng đưa một chiếc khăn tay cho tôi, hỏi tôi một vấn đề không liên quan gì : “Đúng rồi, cô ăn thịt cừu nướng không?”

Đầy đường toàn là mùi đồ nướng, thật hấp dẫn nha –

“…không ăn, tôi ăn chay.”

“Có rau mà. Người ta cũng nướng đậu hủ, cải bó xôi, khoai tây xắt lát nữa.”

“Ăn cũng được, tôi mời.”

“Được rồi. Dù sao chúng tôi làm Vật lý cũng nghèo, ăn cơm mềm quen rồi.”

“Phì–” tôi nhịn không được nở nụ cười.

Chúng tôi tùy tiện tìm một quầy hàng, băng ghế hơi bẩn, tôi đang tính ngồi xuống, Ngả Tùng ngăn tôi lại, dùng giấy ăn xoa xoa ghế. Anh ta kêu một chai bia, gọi mười xiên thịt cừu nướng, tôi gọi một dĩa toàn đồ chay nướng : đậu hủ, ngô, khoai tây, cải bó xôi. Chúng tôi đều cường điệu hai chữ “thêm cay”.

Ngả Tùng giống tôi, không cay không vui, càng cay càng tốt.

“Anh không phải người Bắc Kinh à?” tôi hỏi.

Bộ dạng Ngả Tùng không giống người phương Bắc lắm, nhưng khẩu âm của anh ta lại là tiếng phổ thông chuẩn.

“Tôi là người Thành Đô, học đại học ở Bắc Kinh. Bố mẹ tôi đều là người Thành Đô. Người Thành Đô tụ tập cùng một chỗ, đều thích làm bốn việc–”

“Bốn việc gì?”

“Ăn một nồi lẩu cay, đánh vài ván mạt chược, xem vài cuộn băng cũ, bàn về mấy cô em.” Anh ta dùng tiếng Thành Đô nói, giọng mềm, rất buồn cười.

“Hèn gì anh kiên trì chủ nghĩa độc thân, cả đời không ai quản anh, có thể chơi cả đời.”

“Đúng vậy. Đó là một cách sống rất tốt, cô thử đi.”

“Nhưng mà,” tôi cắn một miếng đậu hủ, hỏi một vấn đề thực tế “Vấn đề sinh lý giải quyết như thế nào?”

Anh ta đang uống bia, xém nữa phun ra : “Vấn đề sinh lý?”

“Chính là…ừm, cái kia?”

“Cái kia? À—cái kia. Vì giữ vững cách sống này, đành phải hy sinh thôi. Giống như cô vì ăn chay, phải hy sinh việc ăn thịt vậy.”

Đến phiên tôi nghẹn họng : “Cái này…có dễ không?”

“Không dễ…nhưng có thể vượt qua, hễ là khó khăn, vượt qua rồi sẽ không khó nữa, đúng không?”

“Có phải vì anh học Vật lý, nên không có cơ hội gặp được cô gái nào thích hợp không??”

“Nói thật ra. Nữ sinh khoa Vật lý không nhiều lắm, nếu có thì rất ngang ngược, cũng sớm bị người ta cướp đi.”

“Xuất sắc như anh cũng không có ai à?”

“Lúc học trung học tôi đã bị nữ sinh cướp đi rồi.”

Kỳ cục, tôi nói : “Nói như vậy, anh từng có bạn gái?”

“Ừ,” anh ta nói “Lúc tôi xuất ngoại có mang theo bạn gái, qua một năm, cô ấy nhìn trúng một người Nhật Bản. Vì gả cho anh ta, bỏ đi cả con của chúng tôi.”

Vẻ mặt anh ta thật lạnh nhạt, giống như đang nói giỡn vậy, tôi ngẩn ra, nói : “Tại sao lại như vậy? Hai người yêu nhau bao lâu?”

“Tám năm, bắt đầu từ hồi trung học.” anh ta uống một hớp bia “Tám năm kháng chiến, hủy hoại trong chốc lát.”

“Vậy sao anh còn vui vẻ vậy?” tôi có chút bội phục anh ta.

“Tôi không vui thì làm sao bây giờ, nhảy lầu à? Nhảy sông à?”

“Ai, Ngả Tùng, tôi cảm thấy chúng ta nên bắt tay.” Tôi thật sự giơ tay ra cho anh ta cầm.

“Sao, cô cũng bị bỏ rơi à?”

“Tới giờ phút này, xem như vậy đi. Đang over.”

“Ăn cái gì đi.” anh ta nói “Chuyện tình cảm không thể khuyên nhủ gì được, cô cố hết sức chuyển mọi giác quan lên miệng mình là được.”

“Ý anh là, liệu pháp ăn uống?”

“Đúng vậy. Đề cử cô một loại thực phẩm, chuyên trị thất tình.”

“Thực phẩm gì?”

“Thịt bò khô.” Anh ta nói “Thật đấy, ăn cái đó vô cùng nghiến răng nghiến lợi, có cảm giác kiểu như “Tráng chí cơ xan hồ lỗ nhục”. Không tin cô thử đi, tôi đã đề cử với nhiều người rồi.”

(Tráng chí cơ xan hồ lỗ nhục – 壮志饥餐胡虏肉 : nôm na là bữa ăn no say làm thỏa khát vọng đói khát).

Tôi cười to.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 1-12-2011 15:16:04 | Xem tất
Ăn gần một giờ, Ngả Tùng đưa tôi tới cửa nhà trọ. Tôi nói với anh ta : “Cảm ơn anh đưa tôi về.”

“Không khách sáo.”

Tôi tìm chìa khóa, xoay người mở cửa, Ngả Tùng bỗng nhiên nói : “Thứ bảy tôi có một buổi liên hoan, có rất nhiều chuyên gia tới, cũng có rất nhiều người nhà tham gia, để chủ tịch công đoàn không quan tâm tôi, cô đi cover hộ tôi một chút được không?”

Tôi cảm thấy, yêu cầu này rất hợp lý, có lẽ tương lai tôi cũng cần anh ta cover cho mình.

“Đi.”

***

Cạnh khu nhà tôi ở có một cây Ngô Đồng rất to. Mỗi ngày trước khi vào nhà, tôi đều đi ngang qua thân cây nhìn lên trên, nhìn xuyên tới trời xanh, lại từ trời xanh nhìn xuống dưới, nhìn tới tận rễ cây. Đây là một lần làm vật lý trị liệu duy nhất cho mắt trong ngày của tôi.

Sau đó, tôi mở cửa ra, thấy Mia đang nằm ngủ gật trên giường. Tôi vào bếp rửa chén ngày hôm qua, một cái. Tìm được ly trà, đổ trà dư ngày hôm qua, một ly. Giúp Mia tắm rửa, lại lấy máy sấy sấy cho nó. Sau đó mở máy tính làm mấy bản phiên dịch thêm. Một tuần nay ngày nào tôi cũng lo lắng cho Lịch Xuyên, tinh thần khó tập trung, chậm trễ không ít công việc. Tôi vùi đầu làm việc trước màn hình hơn 2 giờ, sức cùng lực kiệt. Tắm rửa leo lên giường, nghe âm nhạc cổ điển trên radio, trợn mắt nhìn trần nhà, nỗi lòng lung tung, không thể đi vào giấc ngủ.

Đồng hồ dần dần chỉ tới 3 giờ sáng. Tôi bò xuống giường tìm thuốc ngủ, lọ thuốc trống rỗng, uống hết quên mua. Tôi ngồi trong phòng khách tập yoga, càng tập càng có tinh thần, liền mặc đồ thể thao và giày chạy, ra ngoài đường chạy bộ. Chạy mệt liền ngủ say.

Khu tôi ở ở cạnh một con đường cái, đèn đường sáng ngời, đôi khi có xe hơi chạy qua, hai bên đều có sàn nhảy và tiệm internet mở qua đêm, khá an toàn. Chạy bộ là phương pháp chữa mất ngủ hữu hiệu. Tôi chạy một vòng quanh khu tôi ở, thở hồng hộc, điện thoại trong túi quần bỗng nhiên vang lên

Là một dãy số xa lạ, rất dài.

Đồ điên, ai đêm hôm khuya khoắt tìm tôi?

Đùa dai hay là ác ý quấy rầy! Trực tiếp ấn nút đỏ.

Qua 1 phút, điện thoại lại reo lên. Lần này, tôi không kiên nhẫn nữa, mở điện thoại liền rống vào đầu bên kia : “Alo, gọi điện thoại tiên sinh, gọi điện thoại có cần giống như bắt lính theo danh sách không? Phiền anh xem giờ đi, bây giờ là 3 giờ rưỡi sáng đó!”

Bên kia, im re. Qua nửa ngày, mới truyền tới một giọng nói trầm thấp :

“Thật xin lỗi, là anh. Lịch Xuyên.”

Tôi vẫn đang chạy bộ, đang chạy qua một ngã tư đường nhỏ, nghe thấy giọng Lịch Xuyên, quên nhìn đèn, một chiếc xe trờ tới từ đằng sau, thắng gấp lại, lái xe bên trong chửi ầm lên với tôi : “Cái con này, muốn ông mày đâm chết à!”

Tôi vội vàng chạy về chỗ đi bộ, ngoan ngoãn chờ đèn đỏ.

“Trễ như vậy, em còn ở ngoài đường?” lái xe người Trọng Khánh mắng to, Lịch Xuyên hiển nhiên nghe thấy.

“Em…” nuốt nuốt nước miếng “Đang chạy bộ.”

“Thấy em còn đang trên mạng, nghĩ em chưa ngủ.” anh nói “Uống hết thuốc ngủ rồi à?”

“Ừ,”

“Đêm hôm khuya khoắt em còn ra ngoài chạy bộ? Biết ngoài đường loạn cỡ nào không? Lập tức về nhà, nghe không?” người này nhất định không thở nổi nữa, giọng điệu bắt đầu ngang ngược lên.

Tôi tính nói, ai cần anh lo, anh là gì của em, liên quan gì tới anh. Nghĩ kĩ lại, a di đà phật, Tạ Tiểu Thu ta đây không chấp nhặt với người bệnh.

“Em đang chạy về nhà mà.”

Kể từ khi về từ Ôn Châu, Lịch Xuyên quyết tâm kết thúc với tôi, cũng không gọi điện thoại cho tôi. Bây giờ lại gọi điện thoại, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, tam sinh hữu hạnh, lại có cảm giác chua xót chứ không hề vui mừng như tôi vẫn nghĩ.

Nhanh như chớp chạy về nhà trọ, mở cửa sắt ra, không kịp uống nước, tôi liền ngồi lên giường nói vào điện thoại : “Lịch Xuyên, tìm em có chuyện gì?”

“Không có chuyện gì…”

“Anh khỏe hơn chưa?” tôi vẫn đang thở “Có thể nói chuyện nhiều không?”

“Tốt hơn nhiều.” anh dừng một chút, nói “Anh chỉ ngẫu nhiên cần máy hô hấp thôi, chỉ có một, hai lần thôi, em đừng nghe người khác nói lung tung, đừng nghĩ nghiêm trọng như vậy.”

Tôi thừa nhận, chuyện máy hô hấp, tôi không dám lên mạng tìm hình để xem.

“Lịch Xuyên…” tôi hỏi “Vậy anh, có phải đau lắm không?”

“Sao lại đau?”

“Họ…có nhét một ống thở–”

Anh nhanh chóng ngắt lời tôi : “Không đau. Trí tưởng tượng của em đừng phong phú như vậy, được không?”

“Vậy cả người anh, còn chỗ nào không thoải mái?”

“Không có.” Anh nói “Bây giờ rất thoải mái.”

“Anh rất thoải mái mà…vẫn nằm trong bệnh viện? Hửm? Lịch Xuyên, đây là những gì anh muốn nói với em à?”

“Ừ. Bình thường anh bận quá, không có thời gian nghỉ ngơi, bây giờ vừa vặn có cơ hội nghỉ ngơi một chút. Cho nên, em không cần lo lắng.” ở đầu bên kia, anh nói nhẹ nhàng bâng quơ.

“Thật xin lỗi, hôm nay em nổi giận. Có phải em nói to lắm không? Có phải thô bạo lắm không? Có phải anh rất tức giận không?” xong đời, hoàn toàn Quỳnh Dao, đúng là không xấu tính được.

“Tiểu Thu,” anh nói từng chữ từng chữ một “Vĩnh viễn đừng nói xin lỗi với anh – em không có lỗi gì với anh cả.”

“Vậy tại sao bây giờ — anh lại muốn gọi điện thoại cho em? An ủi em à?”

“Anh chỉ muốn nói cho em biết tất cả đều bình an, để em yên tâm.”

“Chừng nào anh xuất viện được?”

“Còn một thời gian nữa.”

“Nói như vậy, có nghĩa là anh còn bệnh.”

“Tiểu Thu, đừng dây dưa đề tài này, được không? Nghĩ tới chuyện nào vui vẻ chút đi.”

“Anh bị bệnh rồi, mà còn muốn em vui vẻ, anh nghĩ em không phải là người à!!! Giọng lại cao lên.

“…” đầu bên kia không nói gì.

“Lịch Xuyên, đang nói chuyện với anh đó!”

“…tiếp tục move on, nghe chưa?”

Tôi cảm thấy, bệnh của anh nhất định là tốt hơn nhiều, nếu không giọng điệu cũng sẽ không hung hăng như vậy, hơn nữa còn có chút không kiên nhẫn. Tôi suy nghĩ, có nên cãi nhau với anh nữa không.

Tốt nhất là không.

“Được rồi, đêm nay em đi tìm một tên đàn ông đi.” tôi tức giận “Anh chàng Tiến sĩ Vật lý vừa đưa em về, để em đi gọi điện, hỏi xem đêm nay anh ta có muốn em không. Dù sao ở cạnh anh, hai người đều vò võ, em còn chê nữa là.”

“Muốn em move on, không phải muốn em làm bậy. Em muốn bị AIDS à.” Anh lại trách tôi.

“Lịch Xuyên,” tôi nói thật nghiêm túc “Cho em năm năm được không? Để em chăm sóc cho anh được không. Em chỉ cần năm năm thôi. Năm năm sau nếu anh còn muốn em đi, nhất định em sẽ đi, tuyệt đối không quấy rầy anh.”

Thật lâu thật lâu, anh không nói gì.

“Lịch Xuyên–”

“Thật xin lỗi,” giọng anh thật thản nhiên “Thật thật xin lỗi – anh không có năm năm để cho em.”

Nước mắt tôi tuôn rơi, khóc nức nở ồn ào với anh : “Vậy anh đừng xen vào em, em còn phải ra ngoài chạy bộ nữa!”

“Đợi chút, đừng đi!” anh nói “Anh có cách giúp em ngủ. Em nằm xuống cái đã, chui vào chăn đi.”

“…” nức nở.

“Đừng khóc, nằm xuống chưa?”

“Nằm rồi…”

“Anh đọc cho em một đoạn “A La Recherche Du Temps Perdu” (Hồi ức cuốn theo dòng nước) đi”

“Lịch Xuyên em muốn sex…”

“Anh ở Zurich, em ở Bắc Kinh, sao mà sex được hả? Tiểu thư?”

“Bằng tinh thần…nếu không anh đọc một đoạn tiểu thuyết gợi tình cho em đi.”

“Không được, nếu vậy em sẽ càng nghe càng hưng phấn…”

“Vậy anh chờ em ngủ rồi hãy gác máy…”

“Được rồi. Em nhắm mắt lại, anh bắt đầu đọc đó.” Đầu bên kia truyền đến giọng nam trầm khiêu gợi của Lịch Xuyên “Longtepms, je me suis couché de bonne heure…”

Hiệu quả thần kỳ nha, chỉ một phút tôi liền chìm vào giấc ngủ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-12-2011 15:50:51 | Xem tất
Chương 39

Sáng sớm thứ 7, Ngả Tùng gọi điện thoại tới xác nhận lại tôi có tham gia buổi liên hoan của Sở nghiên cứu không.

Dù sao cũng phải move on thôi. Mặc dù Ngả Tùng là người theo chủ nghĩa độc thân, nhưng dùng anh ta để luyện tập một chút cũng không sao.

Tôi vô cùng sảng khoái, vô cùng phối hợp trong điện thoại : “Đi chứ! Không thành vấn đề! Anh có yêu cầu gì với tạo hình của tôi không? Anh thích kiểu thục nữ, ngây thơ, giỏi giang, hay là kiểu cô em ăn chơi?”

“…làm được nhiều kiểu dữ vậy à?”

“Đương nhiên rồi. Tôi phối hợp với anh mà!”

“Vậy — kiểu thục nữ đi. Đối phó với mấy người trung niên, tạm thời truyền thống một chút.”

“Muốn phong cách nào? Tiểu thư khuê các hay là cô gái nhỏ? Hiện đại hay là cổ điển?”

“Tiểu thư khuê các, cổ điển.”

Quyết định rất mau, vô cùng có cá tính.

“Mấy giờ?”

“7 giờ tối, được không?”

“Nhất định sẽ tới đúng giờ.”

“Cô lại đây bằng cách nào? Tôi có thể trả tiền taxi.”

“Tôi tự lái xe.”

“Cô có xe à?”

“Đúng vậy.”

Dựa trên kinh nghiệm cũ, tôi không dùng một thứ quần áo, túi xách, giầy, đồng hồ nào mà Lịch Xuyên mua cho tôi cả. Để tránh việc oanh động không cần thiết với mấy cô nàng thời thượng. Tôi mặc một chiếc áo lông màu nhẹ nhàng, váy chữ A nghiêm trang, cột tóc đuôi ngựa, trên tay đeo một chiếc vòng ngọc màu máu gà.

Ngả Tùng đứng đợi tôi trước cửa Sở nghiên cứu, thấy tôi mang một đôi giày cao gót 8 phân, lắc qua lắc lại đi về phía anh ta, vẻ mặt đầy sợ hãi.

Anh ta đánh giá tôi từ đầu tới chân, không ngờ mặt lại còn đỏ lên.

Tôi hỏi anh ta : “Tiệc tổ chức ở đâu?”

“Phòng khiêu vũ tầng 2 của Sở.”

“Cái gì? Sở nghiên cứu của anh có phòng khiêu vũ?”

“Chúng tôi cũng là người, cũng cần giải trí, đúng không?” vẻ mặt anh ta khôi phục lại bình thường. Sau đó, anh ta còn nói “Cô có muốn vào văn phòng tôi nghỉ một chút không? Vào đó cởi áo khoác ra luôn?”

“Anh có văn phòng riêng? Không phải anh đang học Tiến sĩ à?”

“Tôi là nghiên cứu viên, hướng dẫn sinh viên.”

“Như vậy, anh là nhà khoa học?”

“Làm khoa học, nhà cái gì, chưa tới.” anh ta rất khiêm tốn, dẫn tôi tới văn phòng của anh ta, tôi cởi áo khoác, đi theo anh ta lên tầng 2.

Trên hàng hiên là bảng thông báo, dán các buổi báo cáo khoa học mới nhất :

“Tính đối xứng của thời gian của vùng không gian lượng tử vô hạn…

Năng lượng âm…

Tính đối xứng theo chiều xa của hạt nhân nguyên tử…

Siêu đối xứng và lý luận đường cong…

Luận phương pháp và hiện tương đạt cực đại…”

Tôi nhịn không được dừng lại.

“Cô thấy hứng thú với mấy cái này à? Báo cáo miễn phí hết đó, cô có thể tới nghe một chút.”

Tôi lắc đầu : “Tôi không có hứng thú với Vật lý, chỉ cảm thấy, mấy cái tiêu đề này đọc lên đều rất có cảm giác.”

Anh ta nhìn tôi, kỳ quái : “Cảm giác gì?”

“Anh không thấy là mấy tiêu đề này đều rất gợi cảm sao? Siêu đối xứng…hợp âm…năng lượng âm…vùng…tới đỉnh…”

(Hợp âm lý luận –> và lý luận đường cong)

“Phụt–” người nào đó bị sặc.

Phòng khiêu vũ ở tầng 2 thật ra là được cải tạo từ một phòng họp. Cho nên có một mặt tường là bảng đen. Có vẻ như hội nghị vừa chấm dứt không lâu, cho nên trên bảng đen vẫn còn một đống công thức.

Tôi nhớ mỗi lần CGP tổ chức vui chơi giải trí đều đi thuê chỗ dành riêng cho biểu diễn, thư ký phòng hành chính bận chết đi sống lại. So với việc đó, các nhà khoa học đúng là không coi trọng chi tiết cho lắm.

Ngả Tùng lén lút dặn dò tôi : “Nếu có người hỏi, thì nói  chúng ta đã yêu nhau 3 tháng. Nếu hỏi chuyện kết hôn, thì nói còn trẻ, chơi đã rồi mới tính.”

“Được.”

“Bà cô mặc đồ ca rô màu lam kia là Chủ nhiệm văn phòng của chúng tôi kiêm Chủ tịch Công Đoàn. Bà ấy quan tâm tới “hạnh phúc” của tôi nhất.”

“Yên tâm, tôi sẽ giúp anh giải quyết.”

“Ông già mặc áo khoác màu bụi kia là một tiền bối nổi tiếng, lừa ông ấy không dễ, cô cách ông ta xa một chút.”

“Không thành vấn đề.”

“Cô có uống rượu không?”

“Uống chứ. Tôi tới đây vì rượu, đồ ăn, bánh ngọt, điểm tâm ngọt nha. Ngoại trừ việc tới giúp anh ra, mục đích chủ yếu khi tôi tới đây là ăn đồ ăn ngon.”

Anh ta tưởng tôi nói giỡn, không ngờ tôi cầm lên một chiếc dĩa, tới chỗ bàn để đồ ăn gắp cho mình một đĩa đầy các loại đồ ăn vặt, ăn ngon lành.

Không có cách nào khác, Ngả Tùng rót một ly rượu, đứng bên cạnh tôi. Thấy tôi chỉ lo ăn, anh ta nhịn không được nói : “Tiểu Thu, hai chúng ta nói chuyện một chút đi.”

“A! Thật xin lỗi, tôi chỉ lo ăn. Ừ, nói chuyện với nhau một chút, nói chuyện gì?”

“Cho dù cô không muốn nói, cũng phải giả vờ như rất quen thuộc với tôi.”

Tôi phát điên nhìn anh ta, hỏi : “Rất quen thuộc với anh là như thế nào? Sao tôi biết được?”

“Không kịp rồi, Chủ tịch Công Đoàn tới.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-12-2011 15:51:19 | Xem tất
Quả nhiên, vị Chủ nhiệm văn phòng kiêm Chủ tịch Công Đoàn lập tức đi về phía chúng tôi, vẻ mặt mỉm cười đầy quan tâm.

“Chủ nhiệm Hồng, để cháu giới thiệu một chút. Đây là Tạ Tiểu Thu, bạn cháu. Tiểu Thu, đây là Chủ nhiệm Hồng, Chủ tịch Công Đoàn chỗ anh.”

Tôi tao nhã đi lên, bắt tay với bà ta : “Chủ nhiệm Hồng, xin chào.”

Chủ nhiệm đánh giá tôi, lại nhìn nhìn Ngả Tùng, cười nói : “Tiểu Ngả cháu giữ bí mật tốt quá nha, thì ra đã có bạn gái hào phóng xinh đẹp như vậy từ lâu, làm hại cả văn phòng cô sốt ruột. Tiểu Thu, cháu làm việc ở đâu?”

“Cháu làm phiên dịch viên ở một công ty kiến trúc.”

“Phiên dịch viên? Nghề này tốt lắm nha! Tiểu Ngả là chàng trai đẹp trai duy nhất ở chỗ cô đó. Lúc Tiểu Ngả mới tới đây, Sở cô cấp cho nó biết bao nhiêu tiền hả? Tiểu Thu à, Tiểu Ngả là nhân tài trăm người lên kế hoạch tiến cử đó, người còn chưa tới, phòng đã phân từ sớm rồi. Cháu đi theo nó tuyệt đối là đúng.” Chủ nhiệm còn thiếu mỗi việc in mấy câu của mình ra, đăng lên mục tìm bạn trăm năm trên báo mà thôi.

Câu này tôi không nên trả lời cho lắm, chỉ có thể ngại ngùng cười, tỏ vẻ tán thành. Quay đầu nhìn Ngả Tùng một cái, vẻ mặt anh ta có chút xấu hổ.

“Tiểu Thu, cháu tới nhà Tiểu Ngả bao giờ chưa?”

“…dạ chưa.”

“Lão Ngả bố của Tiểu Ngả, mọi người hay gọi là Ngả Công. Là một Viện sĩ. Hồi xưa từng đi du học bên Đức, nói tiếng Đức vô cùng lưu loát.” Bà cô chỉ chỉ ông già mặc áo khoác màu bụi kia, bĩu môi nói : “Kìa, ông ấy kìa. Tiểu Ngả, cháu không dắt Tiểu Thu đi gặp bố cháu à?”

“Dạ, chúng cháu ăn xong là đi ngay.”

Ngả Tùng lặng lẽ kéo tôi qua một bên, thấp giọng nói : “Bố mẹ tôi đều đang ở bên kia, tôi vốn tính thừa dịp nhiều người tránh đi bọn họ, xem ra tránh không được. Đợi lát nữa tôi mang cô qua lừa bọn họ một chút, biết chưa?”

“Lừa người khác thì không sao, lừa bố mẹ anh có tốt lắm không?”

“Người ép tôi dữ nhất là họ, hai người đó mới là đối tượng lừa dối chủ yếu. Tôi chỉ không ngờ hôm nay hai người đó sẽ tới thôi.”

“Anh đã nói như vậy, thì tôi phải lừa thôi.” Tôi vui tươi hớn hở nói.

“Bố tôi rất nghiêm, sinh viên của ông rất sợ ông, cô cẩn thận một chút.”

Bậc bề trên tôi lừa lần đầu tiên là Hiệu trưởng Lưu. Tôi vẫn nhớ Lịch Xuyên là người khởi xướng, vì vậy mà tôi còn đặc biệt viết một bản đề nghị bằng tiếng Anh vô cùng nghiêm túc. Sau đó trường học thật sự gia tăng hệ thống cung cấp nước uống và thời gian cấp nước, tôi không miệt mài theo đuổi việc đó, nên cũng không biết có liên quan gì tới đề nghị của tôi không. Đối tượng tôi lừa lần thứ hai chủ yếu là thầy hướng dẫn Thạc sĩ của tôi, thầy già hay nói giỡn, thấy tôi liền lừa một chút, lúc đi học tôi vẫn hay hỏi mấy câu chặn họng thầy, có khi làm thầy phiền chịu không được, hận không thể cầm đồ lau bản đập tôi. Đối tượng lần thứ ba là Tiêu Quan, không tính là bề trên, cũng chỉ là một chủ xí nghiệp trẻ có thành tựu thôi, lúc phỏng vấn, tôi có ý muốn lừa anh ta, nói một câu đáp lại một câu, không xem anh ta ra gì. Chỉ có một người, tôi cũng muốn lừa người đó, đáng tiếc trăm chiến trăm bại, thua thảm hại. Người đó chính là Lịch Xuyên.

Tôi mang khuôn mặt mỉm cười, đi theo Ngả Tùng xuyên qua đám đông, đi tới trước mặt anh ta.

“Bố, mẹ. Đây là Tạ Tiểu Thu.”

Hai người nhìn khoảng hơn 60 tuổi. Bố Ngả Tùng nhìn có vẻ ác liệt, mẹ Ngả Tùng lại nói rất hiền hòa : “Cháu là Tiểu Thu? Đồng nghiệp của Manh Manh, đúng không?”

Tôi hoảng sợ, không thể tưởng được bọn họ lại biết tôi.

“Đúng vậy, chị Manh Manh làm cạnh phòng cháu.”

“Manh Manh có nhắc tới cháu. Nói tiếng Anh của cháu rất tốt, là nhân tài mà Tổng giám đốc công ty nó cố ý mời tới.”

“Cái đó…chị Manh Manh phóng đại thôi ạ.”

Lão phu nhân cười tủm tỉm nói : “Ngả Tùng nhà bác rất tội nghiệp, vừa du học vừa học Tiến sĩ ở nước ngoài hơn 7, 8 năm trời, lúc này mới ổn định lại. Tiểu Thu, chừng nào rảnh tới nhà bác chơi? Bác nấu đồ ăn ngon cho cháu ăn.”

“Ai…cái này…” tôi cúi đầu, dùng ngón tay chọc chọc Ngả Tùng.

Ngả Tùng nói : “Không vội. Tiểu Thu làm việc bận lắm, hay đi công tác. Để một thời gian nữa đi. Bố mẹ, tụi con đi nói chuyện với thầy.”

Ngả Tùng kéo tôi, xuyên qua đám đông dày đặc, chuồn ra cổng lớn.

“Đi nhanh như vậy à?” tôi không vui “Tôi chưa kịp ăn gì hết!”

“Chỉ lo ăn! Mấy cái đó có gì ngon? Không bằng đi ăn thịt cừu nướng. Đi về ăn đi, nhiệm vụ của cô hoàn thành rồi!” Ngả Tùng nắm tay áo của tôi, tăng tốc độ đi về văn phòng của anh ta, vừa đi vừa nói thầm : “Tôi ghét nhất mấy trường hợp như vậy! Tôi không thích xã giao nhất! Hôm nay nếu như không phải vì phải có báo cáo cho mấy người đó, thì tôi cũng không thèm tới!”

Về văn phòng của anh ta, mặc áo khoác, chuẩn bị đi về. Thấy vẻ mặt tôi đầy tiếc nuối, Ngả Tùng bỗng dưng đề nghị : “Trên lầu có một chiếc kính thiên văn, cô muốn ngắm sao không? Hôm nay trời khá trong, có thể nhìn tới vài tinh vân rất đẹp.”

Cái này thì tôi có hứng thú : “Có thể nhìn thấy mặt trăng không? Miệng núi hình vòng cung gì gì đó.”

“Cái đó hả…bọn tôi nhìn chán luôn rồi.”

Chúng tôi cùng đi lên sân thượng. Ngả Tùng điều chỉnh kính viễn vọng, tìm vị trí thích hợp : “Kìa, đó là mặt trăng! Có thể nhìn thấy những miệng núi hình vòng cung có bán kính hơn 80cm.”

Ừm…không sáng lắm, những miệng núi lạnh lùng, cái này nối tiếp cái kia, không có một chút sức sống gì cả. Không có thỏ trắng, cũng không có Hằng Nga. Đầu tôi nhớ lại một đống thơ cổ về ánh trăng, lộ tòng kim dạ bạch nguyệt thị cố hương minh người có bi hoan ly hợp , tháng có âm tình tròn khuyết dương liễu ngạn hiểu phong trăng tàn vân vân…, nhưng nhìn thấy mặt trăng chân chính…đúng là tìm không thấy cảm giác gì!

(Tiểu Thu nhớ tới 3 câu thơ trong 3 bài thơ viết về trăng nổi tiếng, mình không trích ra ở đây, vì nó vô cùng đau đầu :cry: , ai thắc mắc thì comment ở dưới nhen).

Quay đầu nhìn Ngả Tùng. Anh ta hỏi tôi : “Đẹp không?”

“Đẹp, chỉ có điều không lộng lẫy như tôi nghĩ. Tôi vẫn nghĩ vũ trụ sẽ có màu sắc rực rỡ. Có lẽ là xem tranh của Monet nhiều quá. – thì ra vũ trụ màu trắng đen.”

“Vũ trụ có màu sắc rực rỡ.” anh ta nói. Sau đó, anh ta điều chỉnh kính viễn vọng.

– “Đây là chòm Nhân Mã dạng Ômega, vô cùng sáng, cách chúng ta 400 năm ánh sáng, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.”

– “Chòm sao Cự Giải kiểu tổ ong, cấu tạo chủ yếu từ các sao đỏ và sao trắng.”

– “Đây là M13 của chòm Hercules, ngôi sao sáng nhất có thể nhìn được từ Bắc bán cầu, cách chúng ta 2 vạn 5 nghìn năm ánh sáng.”

M13 có màu tím, nhìn giống một đám khói lửa, thật đẹp.

Tôi nhịn không được hỏi : “Nói như vậy, M13 chúng ta thấy lúc này, là M13 của 2 vạn 5 nghìn năm trước?”

“Ừ…là thế này.” Anh ta giải thích “Vào thập niên 70, Đại học Cornell đã dùng radio của kính thiên văn lớn nhất trên thế giới truyền đi một đoạn điện tín dài tới 3 phút. Năng lượng sóng điện từ mang theo gấp 10 lần công suất điện của toàn cầu, xét về mặt sóng điện từ, tín hiệu này sáng hơn Mặt Trời một trăm nghìn lần.”

Ngất xỉu, ở cạnh nhà khoa học là vậy, ngày nào cũng nghe toàn số là số!

“Sao phải gửi điện tín, gửi cho ai đọc?”

“Các nhà khoa học muốn tìm phản ứng từ những sinh vật trong vũ trụ. Đây thật ra là “Lời chào từ Trái Đất”. Tôi nhớ rõ thông điệp gồm 10 câu, câu cuối cùng là : chúng tôi sống ở hành tinh thứ 3 trong hệ Mặt Trời, sử dụng vô tuyến của kính thiên văn 305 mét để chào các bạn.”

“Trời à, mấy cái sóng điện đó mất bao lâu mới tới M13?”

“2 vạn 5 nghìn 100 năm. Ha ha, tới lúc đó, chúng ta đều chết hết rồi.”

Về nhà tôi gọi điện thoại cho Lịch Xuyên : “Ai, Lịch Xuyên, hôm nay em đi ngắm sao bằng kính viễn vọng…!”

“Vậy à?” tinh thần của anh cũng rất tốt “Không biết em thích thiên văn.”

“Cách chúng ta 2 vạn 5 nghìn năm ánh sáng đó nha! Xa như vậy luôn đó!”

“Dữ vậy à!”

“Sao rất đẹp, nhìn thấy nó, em mới biết, thì ra nhân loại nhỏ bé như vậy, một cuộc đời, thì ra ngắn ngủi như vậy!”

“Ừ, hôm nay em có nhiều cảm xúc lắm nha.” Lịch Xuyên bắt đầu tích cực dẫn lời cho tôi “Em phải đi ngắm sao trên trời nhiều vào, như vậy, em sẽ không bị tình cảm yêu đương quấy nhiễu.”

Tôi lại ra kết luận ngược lại : “Lịch Xuyên, em sẽ yêu anh 2 vạn 5 nghìn 100 năm ánh sáng! Nếu anh là một sóng điện từ được gửi đi, em chính là M13! Em ở đó đợi anh!”

“…” người nào đó lập tức không nói gì.

“Lịch Xuyên, nói chuyện với anh nha.”

“Đồ ngu ngốc không có đầu óc như em, muốn anh nói gì nữa?”

“Nói tóm lại, cả đời này em dính liền với anh, cùng nhau, mãi không biến mất, cứ liều chết bám theo. Cho dù anh bị bệnh tới mức chỉ còn một cọng tóc, anh cũng phải ở bên em!” lời vừa ra khỏi miệng, tôi liền cảm thấy, sao mấy câu này nghe quen quen ta? Hình như là…hình như là…bị Vi Tiểu Bảo nói trước rồi.

Đầu bên kia, tạm dừng thật lâu, truyền tới một tiếng thở dài : “Tiểu Thu, nếu biết em kém cỏi như vậy, không bằng 6 năm trước anh chết quách đi cho rồi.”

“Vương Lịch Xuyên! Anh dám uy hiếp em! Không được nói chữ chết! Chỉ cần anh dám chết, em sẽ đi nhảy lầu ngay lập tức! Xem xem ai chết trước!”

Tôi còn đang lớn tiếng kêu gào, phát hiện điện thoại đã truyền ra âm thanh báo máy  bận.

Người nào đó gác máy.

Tôi biết, tôi lại làm quá.

Vì kể từ hôm đó, Lịch Xuyên không bao giờ tiếp điện thoại của tôi nữa. Ngay cả René và Tế Xuyên cũng không dám nói nhiều với tôi.

Đúng là tôi không phải ngổ ngáo bình thường nha.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 5-12-2011 23:54:43 | Xem tất
Chương 40

Hằng đêm, chiếc tủ lạnh kiểu cũ trong bếp luôn phát ra tiếng ong ong buồn tẻ. Một bộ phận nào đó bị hư, máy nén cứ 10 phút lại khởi động một lần. Tôi đã báo cho chủ nhà nhiều lần, ông ta không chịu thuê người sửa. Nguyên nhân là, thứ nhất, khởi động thường xuyên cũng không có nghĩa tủ lạnh không làm việc được. Hoàn toàn ngược lại, chiếc tủ lạnh này vẫn lạnh như bình thường. Thứ hai, tiền sửa tủ lạnh rất mắc, không bằng mua cái mới luôn, ông ta cũng không giàu có, không đồng ý tốn số tiền này.

Tôi không thể chìm vào giấc ngủ trong tiếng ong ong, đành phải nghiên cứu hình vẽ trên trần nhà. Vào nửa đêm, tôi luôn đi tìm đồ ăn trong tủ lạnh. Nghĩ rằng nhét đầy bụng rồi thì sẽ buồn ngủ, nằm trằn trọc trên giường, mãi cho tới hừng đông.

Hai tuần liên tục, tôi không nhận được cuộc điện thoại nào của Lịch Xuyên. Mỗi lần gọi cho anh đều là y tá tiếp. Tôi gửi tin nhắn cho René, René nói cho tôi biết, bệnh tình của Lịch Xuyên không ổn định, lúc nặng lúc nhẹ, thường xuyên sốt, phản ứng với thuốc cũng rất lớn, cho nên mãi không xuất viện được. Ưu điểm lớn nhất của René chính là vô cùng thành thật, nếu có việc nào đó René cho rằng mình không thể nói, thì René sẽ giấu diếm, nhưng sẽ không gạt tôi.

Mất ngủ hai tuần liên tục, tôi bị đau nửa đầu. Tật xấu này hồi tôi thức đêm viết luận văn hoặc dịch tài liệu cũng có, nhưng chỉ cần hết áp lực, bệnh tình sẽ lập tức biến mất. Lần này lại không như vậy, phát bệnh lên thì nửa đầu sẽ đau gần chết, giống như bị rút gân vậy. Lúc tan tầm hôm thứ ba, đầu tôi đau vô cùng, mua một lọ Baiasipiling, tiện đường tới một chỗ mát xa người mù trong khu tôi ở.

Người mát xa họ Từ, làm ở vùng này hơn 7 năm. Người trong khu, đặc biệt là mấy ông bà già, đều biết anh ta. Từ tiên sinh đến Bắc Kinh làm mướn từ một thị trấn nhỏ ở Hồ Nam, ngoại trừ hai mắt mù ra, vóc người cao lớn, rõ ràng là một người làm được việc. Dựa vào khả năng mát xa của mình, thuê một căn hộ trong khu, mở cửa hàng. Anh ta làm không nhanh không chậm, mệt mỏi liền đóng cửa nghỉ vài ngày, ra ngoài uống trà nghỉ ngơi, không tham làm nhiều. Cho nên, không kiếm được nhiều tiền lắm. Nhưng tay nghề của anh ta cao siêu, phục vụ chu đáo, khách quen hay tới, một ngày mười mấy tiếng, đều sắp xếp chật ních. Thật ra quanh khu cũng có khá nhiều chỗ mát xa, mọi người cũng không thấy anh ta đặc biệt gì, vì giá rẻ, mới có nhiều người tới. Nhưng năm trước trong khu lại nổi lên một tin tức về anh ta. Anh ta cưới một cô gái trong khu này làm vợ. Cô gái đó mặc dù từng ly hôn, nhưng bề ngoài khá được, tuổi lại nhỏ hơn anh ta, hơn nữa lại là giảng viên đại học. Mọi người đều cảm thấy Từ tiên sinh có phúc lớn.

“Thả lỏng, thả lỏng vai. Tôi sẽ ấn vai trước, sau đó ấn gáy, ấn đầu…toàn bộ quá trình cô đều có thể nhắm mắt lại.” Từ tiên sinh dùng tiếng phổ thông kiểu Hồ Nam thôi miên tôi.

“Dạo đây tôi luôn mất ngủ, đau đầu.”

“Uống thuốc chưa?”

“Thuốc ngủ, Baiasipiling có tính không?”

“Tính, nếu quá nghiêm trọng thì gặp bác sĩ.” Anh ta nói “Lâu rồi cô không tới, cũng gần nửa năm rồi thì phải.” thì ra anh ta nhận ra giọng tôi.

Tôi nhìn thấy trên hai khuỷu tay anh ta có hai vết chai màu đen, to bằng quả trứng gà. Mấy năm nay có lẽ anh ta ấn tới vài vạn người rồi.

Ngón tay anh ta mềm mại, có khi lại vô cùng cứng rắn, chậm rãi vuốt ve các mạch máu của tôi. Tôi đang định nhắm mắt lại, bỗng nhiên thấy trên cửa sổ có một chiếc chuồng chó, bên trong lại có một con chó nhỏ. Chihuahua.

Tôi không có hứng thú cho lắm với chó, nhưng tôi biết Emma thích chó, chị cũng nuôi một con Chihuahua, nói là giá rất mắc, hằng tháng cũng tốn không ít tiền chăm sóc cho nó. Cũng không phải Emma nuôi không nổi, nhưng lúc ăn cơm trưa hay oán giận, nói loại chó này quen chiều chuộng, rất khó hầu hạ.

Tôi nhịn không được hỏi anh ta : “A, anh có  một con Chihuahua?”

“Đúng vậy.” anh ta rất đắc ý “Có phải nó đáng yêu lắm không?”

“Chắc là mắc lắm!”

“Một chút, mấy nghìn tệ.”

Trời à, tôi tính thầm trong lòng, mấy nghìn tệ, anh ta phải ấn bao nhiêu người mới gỡ lại được.

“Vợ anh mua à?”

“Tôi mua. Cô ấy thích nên tôi mua. Mỗi ngày chúng tôi đi dạo đều dẫn nó theo. Con chó này quá nhỏ, lần trước xém chút nữa làm mất nó.”

Khuôn mặt anh ta tràn đầy hạnh phúc.

Tôi nặng nề thở dài một hơi, hỏi : “Từ đại ca, hồi trước lúc yêu đương, là anh theo đuổi vợ anh, hay là vợ anh theo đuổi anh?”

“Cô ấy theo đuổi tôi, theo đuổi vô cùng sít sao.” Môi anh ta cong lên, dùng giọng điệu trêu ghẹo.

“Vậy anh, có theo đuổi cô ấy chút nào không?”

“Không, căn bản không có. Tôi là người tỉnh ngoài, lại là người mù, dựa vào bàn tay mình để kiếm tiền, đủ để nuôi sống bản thân liền thỏa mãn. Vợ con cái gì, mơ cũng không dám.”

“Nói như vậy, anh cự tuyệt cô ấy?”

“Ừm…đại loại vậy. Sau đó chúng tôi lại ở bên nhau, cũng không phân biệt được là ai theo đuổi ai.”

“Đại ca, tôi cũng theo đuổi một người, anh ấy chết sống không đồng ý.”

“Có lẽ người ta không muốn…”

“Không phải, anh ấy bị bệnh, không muốn liên lụy tôi.”

“Vậy cô cố gắng theo đuổi hơn.”

“Tôi cố gắng, cách gì cũng dùng rồi, nhưng người ta vẫn không để ý tới tôi.”

Từ tiên sinh dừng tay lại, đứng trước mặt tôi, dùng con ngươi trống trơn mờ mịt nhìn tôi : “Người ta không để ý tới cô, chẳng lẽ cô cũng không thèm để ý người ta nữa à? Tôi cảm thấy, cô vẫn chưa cố hết sức.”

Đối với Lịch Xuyên như thế nào, mới tính là hết sức?

Đi ra chỗ mát xa, tôi đi thẳng về nhà mình, mở ngăn kéo lấy hộ chiếu ra.

Mấy tháng trước, lúc vẫn ở Cửu Thông, Đường Ngọc Liên – người thích xuất ngoại – làm giúp tôi một quyển hộ chiếu. Đường Ngọc Liên nói cô ta có liên hệ với vài công ty du lịch, hỏi tôi lúc rảnh có muốn làm hướng dẫn viên du lịch không, kiếm được khá nhiều ngoại tệ, còn có thể đi thăm Tân Mã Thái một chút. Ngoại tệ thì tôi có kiếm được vài lần, nhưng chưa đi Tân Mã Thái bao giờ. Hộ chiếu vẫn chưa dùng lần nào. Tôi gọi điện thoại cho Đường Ngọc Liên, nhờ cô ta làm visa đi Thụy Sĩ hộ tôi.

(Tân Mã Thái – tiếng lóng trong giới du lịch, chỉ 1 tour đi 3 nước, Singapore – Malaysia – Thái Lan).

Chiều hôm đó, dựa theo chỉ dẫn của Đường Ngọc Liên, tôi điền vài thứ giấy tờ, lại mua vé máy bay đi Zurich, chưa tới một tuần, visa liền làm xong.

“Cô đi Thụy Sĩ làm gì? Có nhiều chỗ hấp dẫn hơn ở Châu Âu mà, tôi giới thiệu một tour cho cô, 3 vạn đi 7 nước, thế nào?” Đường Ngọc Liên khuyên tôi trong điện thoại.

“Thăm một người bạn.”

“Chỉ ở 2 ngày 1 đêm thôi à? Quá ngắn đi? Vé máy bay đi về tốn hơn 7 nghìn đó!”

“Công việc bận rộn, không ở lâu được, lúc về còn mấy bản dịch phải due.”

“Đi đi, nhớ tới ngân hàng đổi đồng france của Thụy Sĩ, đừng đổi Euro. Có cửa hàng không nhận euro. Muốn tôi đặt khách sạn giúp luôn không?”

“Phiền cô cho tôi vài địa chỉ đi, phải rẻ, gần sân bay. Nếu tôi không tìm được chỗ ở thì sẽ ở khách sạn.”

Xuất ngoại đối với nhiều người mà nói đều là việc lớn, nhưng xuất ngoại 2 ngày, với tôi cùng lắm chỉ là đi Cửu Trại Câu một chuyến mà thôi. Tôi sắp xếp hành lý đơn giản gồm vài bộ đồ để thay, ngồi máy bay bay đi Zurich từ Bắc Kinh. 5 giờ rưỡi thứ tư xuất phát, 6 giờ sáng giờ Zurich tới nơi. Trước khi đi, tôi gửi tin nhắn cho René trên MSN, nói cho René giờ cất cánh và mã chuyến bay của tôi, nếu tiện, thì nhờ René tới đón tôi. Tuy rằng thời gian này Tế Xuyên và René đều trốn tránh tôi. Nhưng mỗi lần tôi gửi tin nhắn, René đều trả lời, mặc dù câu trả lời vô cùng ngắn gọn. Nếu René nhận được tin nhắn, cũng không cần gấp gáp, tôi chỉ xem đây là một chuyến du lịch một mình thôi.

(Cửu Trại Câu - 九寨沟 : một khu du lịch trọng điểm của  Trung Quốc, thuộc tỉnh Tứ Xuyên, có rất nhiều hồ đẹp).

Thật ra tôi không hy vọng sẽ được gặp Lịch Xuyên, chỉ nghĩ thầm muốn xem xem thành phố nơi Lịch Xuyên sống như thế nào, là tôi thỏa mãn rồi.

Lúc bình minh, máy bay lướt qua từng đám sương sớm và cánh rừng lá kim, đồi núi, đúng giờ tới sân bay Zurich. Tôi không có hành lý nặng nề gì, chỉ mang theo một chiếc valy cỡ nhỏ. Liền đi theo đám đông ngồi xe điện chuyển từ hàng số 2 sang hàng số 1 ra cổng.

Sân bay không có nhiều hành khách lắm, có vẻ vô cùng trống trải. Ghế ngồi hình vuông, sàn cẩm thạnh lạnh lẽo, hình điêu khắc phong cách hiện đại màu đen khiến người ta cảm thấy một hương vị xa cách. Những chiếc giá để đồ bằng thép cao cao, khung cảnh với màu xám là màu chủ đạo khiến người ta cảm thấy như lạc vào vũ trụ. May mà lúc ngồi thang máy còn có thể nhìn thấy vách tường màu đỏ, đèn lửa ấm áp đốt trong quán bar, còn có vài bức tường kính màu xanh lục, làm cho tôi cảm giác nhớ tới Phương Đông.

Kiểm tra hải quan vô cùng thuận lợi, cổng ra đứng rất nhiều người. Không ít người giơ cao mấy tấm bảng.

Tôi không thấy René.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách