Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: Spica
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 11-12-2011 01:46:47 | Xem tất
Chương 50. Gia đình êm ấm [1]

Ngày tháng theo thời gian lặng lẽ trôi qua, thoáng một cái, bốn năm đã qua, trong bốn năm này đã có nhiều thay đổi.

Ví dụ như, gia đình Trình đại nhân đã chuyển về ngôi nhà có cảnh quan tuyệt đẹp, giao thông thuận lợi trong một khu dân cư cao cấp.

Ví dụ như, bạn Tô, không còn giống bạn Tô trước đây nữa, bây giờ chúng ta nên tôn kính gọi là cô giáo Tiểu Tô , sau khi hoàn thành nghiên cứu sinh, bạn Tô đã nhảy vọt trở thành nữ giáo sư bồi dưỡng những nhân tài vĩ đại của đất nước, thế giới chính là như vậy, luôn tràn ngập kỳ tích.

Ví dụ như, cách đây bốn năm, ông nội Trình đã mặt dày đem con gái yêu quý của cô giáo Tô theo lên máy bay, không còn được quay trở lại với tư cách là công dân của tổ quốc nữa, mỗi khi giáo sư Tiểu Tô nhớ con, cũng chỉ có thể gọi điện thoại hoặc nói chuyện với con qua màn hình.

Lại ví dụ như, hiện tại, con trai yêu quý của cô giáo Tiểu Tô đã trở thành một cậu bé lanh lợi hoạt bát rồi, giống như khuôn mặt thu nhỏ của Trình đại nhân vậy, đôi mắt sáng sâu không đáy, còn có tính tình trầm tĩnh dọa người, thật là giống Trình đại nhân, TMD!! Cô giáo Tiểu Tô thực sự cảm thấy con mình trưởng thành quá sớm, trầm lặng quá mức, tiểu đại nhân quá mức, đôi khi đứng trước mặt nó, cô cảm thấy chính mình mới là đứa trẻ, điều này làm cô cảm thấy đau đầu kinh khủng. Cô đã hơn một lần oán hận, vì sao nó lại là con cô, vì sao con cô lại không giống mình, vì sao ông nội Trình không mang theo nó?

Kỳ thật, đối với việc oán hận của cô giáo Tiểu Tô, chúng ta hẳn đều hiểu rõ, ai bảo cô thường xuyên bị con mình khinh bỉ nào? Bình thường bố mẹ đều dốc lòng dạy con cái, nhưng mà cô giáo Tiểu Tô kia thì ngược lại, con cô không sợ cô, cười nhạo cô, còn thường cùng Trình đại nhân hợp tác để chọc giận cô, cô giáo Tiểu Tô ở nhà địa vị thật là đáng thương, thật là thê lương quá đi mà.

Nên đi xét nghiệm máu thôi.

Một buổi trưa nọ, cô giáo Tiểu Tô đang hứng trí bừng bừng chơi “Plants vs Zombies”, trong phòng chỉ vang lên nhạc nền và tiếng nhấp chuột không ngừng, giờ phút này, cô cực kỳ phấn khởi, bởi vì ở trận chiến N màn N, cô rốt cuộc đã sắp thắng rồi, đây thật là thời khắc đáng ghi nhớ nha! Chỉ còn vài bước nữa là chiến thắng, cô giáo Tiểu Tô đang thầm nhảy nhót trong lòng, rất vui vẻ… Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ túm lấy váy cô, làm cô sợ tới mức giật bắn người [thật không nói nổi, chơi trò chơi say mê đến mức bị dọa luôn rồi], cúi đầu liền thấy đứa con cô vừa yêu vừa hận.

“Mẹ ơi, con đói bụng.” Tên nhóc kia chớp đôi mắt mọng nước, vẻ mặt buồn bã nhìn cô.

Cô giáo Tiểu Tô lúc này mới choáng váng nhận thức được buổi sáng đã mau chóng trôi qua, quên mất đấy, nhưng vẫn đang luyến tiếc trò chơi này lắm, quay qua nói với cậu nhóc: “Đinh Đinh à, con ra ngoài ăn với bà Chu trước nhé, đừng phiền mẹ.”

Tên nhóc này liền chu miệng, tức giận nói: “Mẹ quên rồi ư, hôm nay bà Chu về quê, cơm trưa tự chúng ta lo lấy.”

Cô giáo Tiểu Tô lúc này mới vỗ đầu nhớ ra, sáng nay bà Chu đã nói có việc phải đi ra ngoài, cơm trưa tự mình lo lấy, cô làm sao mà lại quên được nhỉ, aizz, lại khiến con trai khinh thường rồi.

Nhìn sang cậu nhóc khuôn mặt nhỏ nhắn, cô nhất thời hổ thẹn đứng lên, làm mẹ ai lại để con đói chứ, lại nhìn sang màn hình máy tính, trò chơi này thật là khó dứt bỏ nha, khó chọn quá đi, cô giáo Tiểu Tô vẫn là mặt dày đặt con ở phía dưới, cười ngượng ngùng với con: “Cái kia, Đinh Đinh yêu quý à, chờ mẹ…” Cô chưa kịp nói hết, chợt nghe “cạch” một tiếng, phích cắm đã được giựt ra.

Mặt cô giáo Tiểu Tô lúc xanh lúc tím, lại không thề phát giận, im lặng chờ đợi, liền nghe được thằng quỷ nhỏ kia lầm bầm, “Trò chơi trẻ con như vậy, ngay cả con cũng không chơi, mẹ nên làm đi làm cái gì đó ăn đi thôi.”

Cô giận đến độ muốn nghiến răng, tên nhóc này rốt cuộc là con ai?

Thôi bỏ đi, cô còn phải mang tên nhóc đáng ghét này đi kiếm cái gì đó để ăn?

Mọi người đều biết, bạn Tiểu Tô học nấu ăn, đáng sợ đến độ ai cũng phải bái phục, cho nên Trình đại nhân vì muốn gia đình êm ấm nên không bao giờ để cô vào bếp, bình thường đều là do dì Chu đến đây nấu cơm, nếu Trình đại nhân ở nhà thì đều là do anh lo liệu.

“Mẹ à, chúng ta đi ra ngoài ăn đi, nếu không con sợ nơi đây toàn bộ sẽ bị cháy mất.” Tên nhóc thò cái đầu vào dò xét, nhìn bộ dạng bận rộn của mẹ mình thì không khỏi lo lắng.

Cô giáo Tiểu Tô nhường nhịn mãi cũng thành thói quen, cô không thèm chấp nhất, miệng hô một tiếng bảo đứa nhỏ tránh xa một chút, một tay bỏ bắp cải vào nồi, nước sôi bắn lên, cô nhất thời hoảng sợ, tình huống này trước kia từng xảy ra một lần, nhưng là, rõ ràng cô học không giỏi, chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn, âm thanh lo lắng của con vang lên, “Mau, mau dùng nắp nồi đậy lại.” Cô lúc này mới hoàn hồn từ cơn khiếp sợ, nhanh tay lấy nắp nồi đậy lại.

Sau cái tai nạn đáng sợ này, cô giáo Tiểu Tô mặt mày bơ phờ cùng con trai đi ra ngoài.

Cũng may gần nhà họ có một tiệm Kentucky, thời tiết tháng bảy rất nóng, lại còn vào giữa trưa, cô không hề nghĩ ngợi liền dẫn con vào tiệm Kentucky này.

Đến khi cô quay lại để một khay đồ rán lên bàn, đứa nhỏ kia mặt vẫn khó chịu, bạn Tô rất là buồn bực, đành phải dỗ ngọt: “Đinh Đinh ngoan, mẹ mua cho con phần ăn trẻ em, còn được tặng đồ chơi nữa này, thật là thích nha.”

Đứa nhỏ khinh khỉnh liếc cô một cái, trề môi nói: “Trẻ con.”

Cô giáo Tiểu Tô thầm nói với mình, chỉ là trẻ con thôi, còn nhỏ nên thế, vì vậy cô lại mỉm cười thật tươi, dịu dàng nói với con: “Nào, ăn thử gà rán đến từ New Orleans thôi, ngon lắm…”

“Con không ăn những thứ không dinh dưỡng như vậy, ba đã nói, không ăn thức ăn nhanh.” Tên nhóc này thật có nguyên tắc, rất giống ba nó.

Cô giáo Tiểu Tô thật là… không còn gì để nói.

Được lắm, ba con đánh rắm thì cũng có mùi thơm, ta… ta là mẹ con, chẳng lẽ lại hại con sao?

Nhìn đứa trẻ ở bàn bên kia, ăn cực kỳ vui vẻ, cô giáo Tiểu Tô không khỏi cảm thán, đứa trẻ đáng yêu đó là con mình thì tốt biết bao!

“Vậy con muốn ăn cái gì? Nói cho mẹ nghe nào.” Bạn Tiểu Tô kiềm chế cảm xúc, mang vẻ mặt tươi cười che đậy tâm trạng đau khổ của mình.

“Ba nói, bữa trưa ăn cơm.”

Lại là ba nói, ba con là người nổi tiếng hay chủ tịch nước à, sao lại nhiều danh ngôn khuyên bảo thế kia.

“Ba con còn nói cái gì?” Bạn Tiểu Tô muốn xem xem ba ba hắn còn bao nhiều lời dặn dò.

“Ba còn nói, Đinh Đinh à, khi ba không có ở nhà, con phải chăm sóc mẹ tốt, nhất là về mặt ăn uống.”

Giống thật, con không cần đến ngữ khí ba mình cũng bắt chước giống đến như vậy, giữa trưa lại dọa người.

Cô giáo Tiểu Tô cực kỳ buồn bực, không thèm để ý đến tên nhóc quỷ kia nữa, dù sao đói thì sẽ phải ăn thôi, cầm hamburger lên cắn một miếng, trong lúc ăn quá nhập tâm, cô không nhận thức được túi di động của mình đã bị một bàn tay nhỏ lấy đi.

Tên nhóc này rất nhanh kết nối được với di động Trình đại nhân, tránh xuống gầm bàn nói nhỏ: “Ba à, mẹ đang ăn thức ăn nhanh.”

Đương nhiên, mẹ cậu không hề biết được mọi chuyện đang diễn ra.

Bên kia điện thoại trầm mặc nửa ngày mới nói: “Đưa điện thoại cho mẹ.”

Cô giáo Tiểu Tô phản ứng rất chậm, chỉ thấy đứa con bảo bối của cô tay cầm điện thoại lắc lắc, miệng nở nụ cười tươi rói, ý bảo: “Mẹ, người chết chắc rồi.” Cô khóc không ra nước mắt, phun hết thịt gà trong miệng, lau miệng, sau đó hắng giọng, cầm lấy điện thoại khẽ cười: “Ông xã à, em dẫn Đinh Đinh đi ăn cơm.”

“Thật ư? Ăn ngon không?” Phía bên này điện thoại, cô giáo Tiểu Tô rùng mình một cái, giọng ông xã không cần phải trầm đến mức ảm đạm thế chứ.

Cô giáo Tiểu Tô nghẹn ngào, sau đó lại là vang lên âm thanh giết người không đền mạng, “Không được đóng gói thức ăn trên bàn, bây giờ dắt Đinh Đinh về nhà, hai mươi phút sau sẽ có người đến đưa hai mẹ con cơm trưa, còn nữa, tối nay về anh tính sổ tiếp với em.” Nói xong điện thoại “tít” một tiếng đã bị ngắt.

Tim cô đập thình thịch, thảm rồi, đêm nay sẽ bị Trình đại nhân ăn đến mảnh xương cũng không còn.

Cô giáo Tiểu Tô vô cùng uất hận u ám đau thương nhìn tiểu quỷ đang đắc ý kia, giờ phút này, cô thật sự muốn đánh vào mông của cậu, hỏi, con rốt cuộc có phải là do ta mang thai mười tháng dốc hết tâm huyết sinh ra không hả, hả hả?!!

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-12-2011 01:49:19 | Xem tất
Chương 51. Gia đình êm ấm [2]

Tô Tiểu Lai thấy rằng, con trai yêu quý nhà mình hay bắt nạt mình thật ra là có nguyên nhân cả, vì từ khi sinh con ra đến bây giờ, cô không hề giống với những người mẹ khác hát ru con ngủ, càng miễn bàn đến việc ôm con ngủ hằng đêm. Nhưng mà, không thể trách cô được nha, muốn trách thì trách cái người ba bá đạo cường quyền không phân biệt rõ phải trái ý nha.

Cứ mỗi lần Tô Tiểu Lai định ôm con nằm trong chăn ngủ vô cùng thân thiết thì đồng thời Trình Thiếu Phàm chắc chắn sẽ xuất hiện và dụ dỗ cô: “Không nên ôm con ngủ như vậy, nhất là như vậy, nếu không con sẽ trở nên rất hư. Và em phải để cho con học cách độc lập nữa, lớn lên mới có khả năng làm được việc lớn.”

Tô Tiểu Lai nghe anh nói xong thấy không đúng, nói: “Con mới còn bé như vậy làm sao biết được cách độc lập chứ. Em phải để cho Đinh Đinh nhà chúng ta cảm nhận được tình yêu vô bờ bến của mẹ từ khi còn bé. Hơn nữa, anh nhìn xem, con chúng ta mập mạp mũm mĩm đáng yêu như vậy, ôm con ngủ vô cùng thoải mái mà.”

Và thế là, chỉ một câu nói kia thôi liền làm cho mặt người nào đó trở nên cực kỳ u ám: “Không được. Đời này em không được ôm bất kỳ một người đàn ông nào khi ngủ ngoài anh.”

Mặt Tô Tiểu Lai đầu tiên là tràn đầy hắc tuyền, sau đó khi hiểu được thì cười “phì” một tiếng: “Ông xã à, ngay cả con mà anh cũng ghen sao?”

Lần đầu tiên Trình Thiếu Phàm đỏ mặt ở trước mặt Tô Tiểu Lai, điều này làm cho Tiểu Lai cười đến mức không dừng lại được, cô còn vỗ vỗ con nhẹ nhàng nói: “Cục cưng à, con nhìn xem, ba con còn ngây thơ hơn cả con nữa.”

Người nào đó mặt đang đỏ ửng lại bị bà xã của mình cười nhạo đến mức biến đổi không biết thành cái dạng gì nữa, trong lòng vô cùng tức giận, giận đến nỗi không từ nào tả xiết. Anh cảm thấy hình tượng một người đàn ông vĩ đại tốt đẹp của mình đã bị phá hỏng rồi. Anh phải chuyển cái chướng ngại vật này đi chỗ khác mới được. Không nói hai lời, anh cướp lấy đứa nhỏ trong lòng Tiểu Lai lúc này đang cực kỳ vui vẻ, xoay người, đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Tô Tiểu Lai hận không thể tự tát cho mình vài cái bạt tai. Rõ tàng biết chồng mình là một người luôn ngang ngược, bá đạo, lòng dạ hẹp hỏi lại hay uy hiếp người khác, vậy mà vừa rồi còn cười nhạo người ta. Như vậy cô không phải chính mình tìm ngược sao?

Sửng sốt một lúc cô mới lấy lại tinh thần, từ trong phòng ngủ vừa chạy theo vừa nói: “Ôi này, anh định làm gì vậy? Anh ôm con cẩn thận một chút đi mà… Ấy, cẩn thận ngã…”

Cuối cùng Tiểu Lai vẫn là chậm nửa bước. Đến khi cô xuống tới lầu, chỉ thấy trong phòng khách có thêm hai người, tiếp theo liền nghe thấy giọng nói trầm thấp đến lạnh cả sống lưng của chồng mình: “Dì Chu, Đinh Đinh làm phiền dì vậy…”

“À, thiếu gia à, cậu cứ yên tâm đi, hai bảo mẫu này là từ tay tôi chọn ra đó, tuyệt đối có thể chăm sóc tiểu thiếu gia nhà chúng ta vô cùng vô cùng tốt.”

“Được, thế là tốt rồi.”

Hóa ra người này đã bí mật lập mưu đồ từ lâu, chỉ còn chờ Tô Tiểu Lai cô đưa tay chịu trói mà thôi. Cô tức giận, tiến lên định đoạt lại con mình, chỉ tiếc là, người kia lập tức dùng ánh mắt giảo hoạt ngăn cô lại, tiếp theo giọng nói lạnh buốt cả tim gan tiến vào lỗ tai cô: “Bà xã, nếu em dám ôm Đinh Đinh ngủ tiếp, ngày mai anh sẽ cho người mang con sang Mỹ ở với ông nội chúng ta.”

Vì thế mà Tiểu Lai đành dừng hành động, không tiến lên nữa!!

Lại lôi chiêu này ra uy hiếp cô, ông xã cô đúng là cực kỳ hiểu cô mà.

Mà cô sợ nhất, chính là điều này.

Nhìn xem, Trình đại nhân hiểu người phụ nữ của mình nhiều như thế nào à, nha đầu kia sợ nhất là điều này. Anh nhìn phản ứng của cô hiện giờ thì cảm thấy rất vừa lòng. Ai bảo lúc nãy cô cười nhạo anh, còn nói Trình đại nhân anh đây còn trẻ con hơn cả con mình làm chi?

Trình Thiếu Phàm xấu xa cong cong khóe miệng: “Hôm qua ông nội còn gọi điện nói rằng, Đang Đang rất nhớ anh trai đấy.”

Đang Đang là tên ở nhà của con gái bảo bối của hai người. Hai cái tên Đang Đang và Đinh Đinh chính là do Tiểu Lai đặt, bởi vì cô yêu thích bộ truyện tranh Doraemon đến tận xương tủy, vì vậy mà trước khi sinh con ra cô đã mang tên này đặt cho hai đứa rồi. Tiểu Đinh Đang! Thật là một cái tên đáng yêu nha!

Thật không may, kế hoạch sẽ không bao giờ theo kịp với thay đổi, nhưng mà hoàn hảo là cô lại không sinh ra ba đứa con, nếu không tên tất nhiên không thể bỏ đi được.

Tô Tiểu Lai bĩu môi, ông nội khi nào thì cũng phúc hắc như vậy chứ? Đang Đang mới còn nhỏ mà, chỉ sợ ngay cả việc chính mình có một người anh trai nó cũng không biết đi? Nghĩ nghĩ một lát cô bỗng cảm thấy lạnh lẽo. Đang Đang cũng sẽ không không biết nó còn có một người mẹ là cô chứ?

“Người phụ nữ ngu ngốc này, lại không đi dép rồi. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi hả?” Tô Tiểu Lai không biết tự chăm sóc chính mình, kì thật thói quen này làm người nào đó vô cùng đau đầu nha.

Vừa dứt lời, Tiểu Lai đã bị ông xã của mình ôm lên lầu.

Tiểu Lai hiện nay còn có một thói quen khác là, mỗi ngày đều được ông xã của mình ôm kiểu công chúa đi lên lầu, và bây giờ cô đã học xong cách hưởng thụ rồi. Vào giờ phút này, Tiểu Lai thoải mái ở trong lòng ông xã, làm nũng: “Ông xã à, em rất nhớ Đang Đang, với cả em nghĩ rằng, câu đầu tiên con nói không phải là “mẹ” thì thấy lòng chua xót vô cùng.”

“Không sao đâu. Chờ đến khi con mình được một tuổi, chúng ta sẽ sang Mỹ, dạy con gọi được hai tiếng ba, mẹ rồi chúng ta trở về.”

“Ông xã à, anh thật thông mình.” Nói xong cô còn không quên tặng cho chồng mình một nụ hôn ngọt ngào.

Bốn người dưới lầu, ngoại trừ tiểu Đinh Đinh còn đang quấn tã lót, thì mắt ai cũng trợn tròn nhìn theo bóng dáng gia chủ của mình tới góc cầu thang.

Cuối cùng vẫn là dì Chu định thần lại đầu tiên, “e hèm” hai tiếng. Hai vị bảo mẫu trẻ tuổi lúc này mới lấy lại hồn vía, ôm Đinh Đinh về phòng trẻ con.

Từ ngày đó trở đi, Tiểu Lai trên cơ bản là không ôm con ngủ nữa, còn đâu mỗi lần Trình đại nhân đi công tác thì cô mới có thể ôm con ngủ mấy hôm.

Đối với Đang Đang, Tiểu Lai càng thấy áy náy. Nhưng mà, con bé mặc dù không ở cùng cô nhưng lại thân thiết với cô cực kỳ. Mỗi lần cô sang bên đó hoặc gọi điện sang nói chuyện hỏi han thì con bé vô cùng vui vẻ. Điều này cũng an ủi cô được phần nào.

Cơ mà, đừng nhìn bạn nhỏ Đinh Đinh bình thường đối nghịch với mẹ mà nghĩ cậu không ngoan, thật ra ở sâu trong tâm hồn non nớt của cậu vẫn là vô cùng vô cùng yêu mẹ nha.

Ví dụ như, các bạn nhỏ của cậu ở nhà trẻ thường hay nhắc đến mẹ mình, thường khoe khoang là: “Mẹ tớ vô cùng xinh đẹp, so với các cô diễn viên trên ti vi còn xinh đẹp hơn nha.”, hoặc là “Mẹ tớ đối xử với tớ rất tốt, mỗi ngày mẹ đều mua cho tớ kẹp Thỏ Trắng nha.”, rồi thì “Hôm qua mẹ tới lại mua cho tới một con búp bê đấy, đẹp cực nhé”, nào là “Người mẹ tớ thơm lắm ý, tớ thích nhất là mỗi tối đều ôm mẹ ngủ.”,… vân vân và mây mây.

Nghe đến đó, bạn nhỏ Đinh Đinh của chúng ta xoay người ngồi một mình vẽ tranh trong góc tường, cậu khinh thường nha. Cậu sẽ không bao giờ chia sẻ mẹ mình với người khác đâu.

Các bạn nhỏ ở lớp cậu luôn tự đánh giá mẹ mình tốt hơn hết thảy, hơn nữa còn hay cười nhạo việc chưa bao giờ thấy mẹ cậu đưa cậu đi học nữa. Đây là sự thật. Bởi vì nhà trẻ của Đinh Đinh rất gần với công ty của Thiếu Phàm, cho nên mỗi ngày đều là ba cậu đón cậu đi rồi sau đó mới đưa cậu đi đón mẹ, không thì sẽ đưa mẹ cậu đi học trước rồi mới quay về đưa cậu đi nhà trẻ.

Và thế là, trong nhà trẻ liền lưu tryền một câu: “Trình Nhạc Gia chỉ có ba, không có mẹ.”

Lúc đó, bạn nhỏ Đinh Đinh cảm thấy vô cùng nổi giận, khi về nhà lục tung khắp nhà lên tìm album ảnh của mẹ rồi mang tới nhà trẻ khoe với các bạn. Tất cả các bạn nhỏ khác xem qua ảnh rồi đều cảm thấy khiếp sợ, nói: “Oa~, mẹ của Trình Nhạc Gia thật trẻ nha, so với các cô diễn viên trên ti vi còn xinh đẹp hơn nhiều nha.” Tiểu Đinh Đinh nghe thấy vậy, khóe miệng cong lên đắc ý. Tất nhiên rồi, các cậu không thấy đấy là mẹ ai hả?

Nhưng mà không biết ai đó lại nói ra một câu: “Đây rõ ràng chỉ là chị của cậu thôi.”

Bỗng dưng, cả nhà trẻ lại “Oa” một tiếng vang dội, đều nói Trình Nhạc Gia là một kẻ nói dối, nhất thời làm một vài cô giáo sợ hãi, còn có bạn nhỏ mách cô giáo là: “Cô ơi, Trình Nhạc Gia vừa mới nói dối. Bạn ý không phải là một em bé ngoan.”

Cô giáo sau khi biết rõ ngọn nguồn câu chuyện, cẩn thận nghiên cứu các bức ảnh của Đinh Đinh. Trong ảnh chụp là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, còn tự pose các kiểu dáng đáng yêu. Quả thật nhìn thế nào cũng không giống một người đã kết hôn và có con rồi, cùng lắm chỉ là sinh viên năm nhất thôi, hơn nữa, cô còn chưa bao giờ thấy mẹ cậu bé tới đón cậu nữa. Cô giáo đối với ba của Đinh Đinh rất ấn tượng, cô chưa bao giờ gặp người ba nào đẹp trai tới thất điên bát đảo như vậy. Quanh người anh đều tỏa ra khí chất lạnh lùng làm người khác không dễ tiếp cận, khi đến đón cậu cũng không giống những người ba khác nhiệt tình hỏi thăm con trai ở trường thế nào, mỗi lần đều là đón cậu vội vàng, giống như là đang vội chuyện gì đó. Đương nhiên là anh vội vã đi đón mẹ đứa bé rồi. Nhưng mà, cô giáo lại hiểu sai mất vấn đề, cho rằng đây là một gia đình bất hạnh, cậu bé mồ côi mẹ, còn ba cậu thế nào đi nữa cùng không tìm thấy ai hơn mẹ cậu nên giờ vẫn cô đơn. Nghĩ như vậy, cô giáo càng thêm khẳng định phán đoán của chính mình: “Còn nhỏ nói dối là không đúng. Con nói cho cô nghe, vì sao con lại nói dối nào?”

Tiểu Đinh Đinh không nghĩ tới cô giáo lại không tin mình. Thật oan uổng nha~~! Lập tức hai mắt cậu ầng ậc nước mắt, nhịn đi nào, nhưng mà vẫn là không làm cho nước mắt hết được. Rồi cậu nhìn các bạn khác và liền oa oa khóc ầm ĩ.

“Oa oa oa…Con không nói dối, đấy chính là mẹ còn mà. Oa oa oa…” Mặc dù trong lòng cậu rất ủy khuất nhưng mà cậu trả lời vẫn vô cùng kiên định, rõ ràng nha.

Cô giáo không nghĩ rằng đứa bé này lại quật cường như vậy, lại sợ hỏi thêm sẽ càng làm tổn thương cậu bé hơn. Hơn nữa, cậu mồ côi mẹ từ bé, chỉ sống với ba nên trưởng thành sớm những đứa trẻ khác, trong lòng cô không tránh được nổi lên lòng thương hại, cho nên lập tức không muốn truy cứu nữa.

Nhưng đứa bé này lại quật cường vô cùng, càng như vậy, cậu càng phải chứng mình rằng không không gạt người khác. Đợi đến buổi chiều, cậu đi tới điện thoại của nhà trẻ gọi cho mẹ mình, vừa đúng lúc Tiểu Lai học xong đi ra khỏi phòng: “Mẹ, bây giờ mẹ mau tới nhà trẻ của con đi.”

Tô Tiểu Lai đầu tiên nghĩ là con gặp rắc rối, vội hỏi: “Đinh Đinh, có phải con đánh nhau với các bạn không?”

“Mẹ chỉ cần tới đây ngay lập tức là được rồi. Còn nữa, mẹ nhớ mua kẹp thỏ trắng cùng búp bê vải cho con nhé.” Nói xong, cậu liền cúp máy.

“Alo?….” Tô Tiểu Lai cảm thấy khó thở. Đứa bé xấu xa này, dám ngắt điện thoại của cô, sai phạm còn tỏ ra nguy hiểm. Cơ mà nghĩ lại, cô lại thấy có điểm gì đó không đúng. Con cô từ khi nào lại thích ăn kẹp thỏ trắng, lại còn muốn búp bê vải vậy? Thật là khó hiểu.

Trong đầu cô lại hiện lên một suy nghĩ không lành. Nguy rồi, con cô có phải đã bắt nạt bạn nữ nào không? Còn làm hỏng búp bê của người ta nữa? Nghĩ như vậy, cô liền cảm thấy nguyên nhân này hợp lý hơn.

Vì thế, Tô Tiểu Lai cho rằng con mình thực sự phải xin lỗi khuê nữ nhà người ta, mua kẹp thỏ trắng đền bù có vẻ rất không thành ý, vì thế trong lòng cô dự định là một gói to toàn đồ ăn vặt là không thể thiếu được. Nhưng mà cô lại không biết bạn nữ kia thích ăn cái gì, liền mua toàn những đồ ăn mình thích, còn búp bê vải thì mua đến ba con: một con mèo máy này, một con búp bê Barbie này và không thể thiếu một con rối dễ thương nữa.

Sau đó Tô Tiểu Lai vội vàng tới nhà trẻ, vừa lúc thấy một cô giáo trẻ đi ra, cô chạy nhanh tới hỏi: “Cô giáo, xin chào. Tôi là mẹ của cháu Trình Nhạc Nha. Có phải hôm nay cháu nó gặp rắc rối gì không?”

Cô giáo rõ ràng là ngây ngẩn cả người, đây không phải là người trong ảnh sao? Cô giáo nhìn chằm chằm Tiểu Lai đến nửa này. Ôi chao, làn da cô ta vừa trắng lại vừa mịn, còn đẹp hơn cả trong quảng cáo sữa rửa mặt nữa. Rõ ràng cô ta ngoài đời còn xinh đẹp hơn cả trong ảnh.

Tiểu Lai có điểm khó hiểu, không tự chủ được đưa tay sờ sờ mặt mình, cô còn nghĩ rằng trên mặt mình có nhọ nữa.

Cô giáo kia lúc này mới ý thức được chính mình có điểm giật mình, nhìn chằm chằm người ta cả buổi làm người ta ngại ngùng không có gì là là. Ho khan hai tiếng “khụ khụ”, nhưng cảm giác vẫn không thể tin được, nói: “Cô… cô chắc chắn cô là mẹ của cháu Trình Nhạc Gia chứ?”

Trước tiên Tiểu Lai sửng sốt, sau đó lập tức gật đầu. Cũng khó trách cô giáo hoài nghi cô, ai bảo đây là lần đầu tiên cô tới đón con mình chứ? Cô giáo cũng phải cẩn thận như vậy là đúng rồi, nhỡ đâu cô lại là “phần tử xấu” thì làm thế nào bây giờ?

“Thật trẻ tuổi, rất xinh đẹp!” Đây chính là câu cảm thán trong tiềm thức, nói xong lời này cô giáo liền xấu hổ. Xem ra cô đúng là nghĩ oan cho đứa bé kia rồi.

“Ha ha, cám ơn! Mọi người đều nói vậy, tự bản thân tôi cũng cảm thấy như vậy.” Nhưng thật ra cô không tinh tế chút nào a.

“Đúng rồi, vậy con tôi có phải là bắt nạt bạn nữ nhà ai không?” Lúc này, Tiểu Lai mới nhớ tới mục đích làm mình tới đây.

“Không, không phải…” Cô giáo kia cảm thấy áy náy vô cùng. Đúng lúc cô không biết phải nói thế nào thì bạn nhỏ Đinh Đinh chạy đến, ôm lấy đùi mẹ, thanh âm non nớt truyền đến: “Mẹ, mẹ…”

Cơ thể Tiểu Lai rõ ràng ngả về đằng sau suýt ngã. Con cô cũng quá dùng sức đi, mà sao bỗng dưng nó lại nhiệt tình thế? Không hề bình thường nha, không thích hợp cực kỳ không thích hợp nha. Cô nhanh chóng buông mọi thứ đang cầm trong tay ra, ngồi xổm xuống nhìn cô. Vừa nhìn cô đã giật nảy cả mình. Đứa nhỏ này thế nào lại khóc ở lớp vậy? Trong ấn tượng của cô, con cô ngay cả khi tiếp cũng không hề nhỏ một giọt nước mắt nào mà.

“Đinh Đinh, con làm sao vậy? Nói cho mẹ nghe nào…” Mặc dù ngày thường cô cùng con hay cãi nhau nhưng khi nhìn thấy bộ dạng con mình bây giờ, trong lòng vừa khó chịu vừa đau lòng. Quả nhiên con cái vẫn là thân thiết với mẹ mình mà.

Tiểu tử kia không nói gì, chỉ thút thít khóc, dúi đầu vào ngực mẹ, hai tay vòng lên ôm lấy eo nhỏ nhắn của mẹ. Tô Tiểu Lai cũng biết con mình là đứa tính tình quật cường nên không tiếp tục truy vấn nữa, bế con lên, nhẹ nhàng vố về lưng con.

“Cô giáo, việc này rốt cuộc là thế nào vậy?”

Cô giáo đứng một bên đành phải đem đầu đuôi câu chuyện ra nói rõ ràng một phen.

Nói là con cô vì cô mới rơi nước mắt, bình thường sẽ không kể cho cô nghe đâu, hiện tại được cô giáo kể cho cô mới biết. Cô một bên đau lòng cho con mình, một bên lại mừng thầm. Con trai rất quan tâm đến cô nha!

Tô Tiểu Lai còn đang đắm chìm trong niềm đau lòng cùng vui sướng phức tạp, đột nhiên lại cảm thấy cổ mình bị con lắc qua lắc lại rất mạnh làm cô không thở nổi. Cô đang định giữ lấy hai tay thì chợt nghe thấy giọng nói khàn khàn của Đinh Đinh vang lên: “Ba đến rồi.”

Ui trời, ba đến thì con cũng không cần phải khẩn trương như vậy đâu mà. Thật là muốn lắc chết mẹ con hả?

Tiểu Lai không nói chuyện với cô giáo nữa, quay đầu liền nhìn thấy ông xã nhà mình đang cau mày đứng ở trước mặt.

“Sao em lại tự mình tới đây vậy?” Nói xong còn đang định đón lấy con trai, ai ngờ con trai anh lại không cảm kích, dám không buông tay, nhanh chóng túm lấy áo vợ anh: “Con muốn mẹ bế con cơ.”

“Ba bế com, con lớn như vậy, mẹ con làm sao bế con được.” Lông mày người nào đó đã nhíu chặt lại rồi, nói là đau lòng cho bà xã mình.

“Con không cần, con muốn mẹ bế con cơ.” Đứa bé này lại cò kè nũng nịu rồi, nói xong liền dúi đầu vào ngực mẹ.

“Ông xã, em bế con được. Anh cầm mấy cái túi to này đi. Cục cưng nhà chúng ta hôm nay phải chịu oan ức rất lớn.”

Trình Thiếu Phàm cũng đã sớm nhận ra con mình có gì đó khác lạ, nếu không anh cũng sẽ không muốn bế con, đặt con xuống đất để con tự đi. Quan niệm của anh là, con trai nên sớm tự độc lập từ nhỏ. Nhìn xem, người nào đó yêu con mình không hề kém bà xã của mình một cái ngón chân đâu.

Lúc này, một nhà ba người đã yên vị trên xe ô tô, tiểu tử kia đã sớm yên lặng và ngoan ngoãn ngủ trong lòng mẹ rồi. Hàng lông mi dài không nhúc nhích, cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng. Tô Tiểu Lai chưa bao giờ thân thiết với con như vậy, nhịn không được hôn chụt một cái lên mặt con. Người nào đó đang lái xe nhìn thấy liền cảm thấy mất hứng, mặt đen lại uy hiếp: “Em thử hôn lại một lần nữa xem?”

Chết, sao cô lại quên mất, ông xã mình có tật xấu tranh giành vợ với con, quanh năm suốt tháng, càng ngày càng nghiêm trọng nha.

Tô Tiểu Lai của chúng ta vẫn có thể hài hòa gia đình mình, không nói hai lời liền hôn ông xã mình một cái cho công bằng: “Ông xã, vẫn là yêu anh nhất.”

Khóe miệng Trình đại nhân cong lên đắc ý.

Động tác Tiểu Lai hôn môi ông xã biên độ quá lớn đánh thức bạn nhỏ Đinh Đinh, tên nhóc kia lại dụi dụi đầu trong lòng mẹ, mơ mơ màng màng nói: “Mẹ thật thơm.”

Những lời này làm cho mẹ cậu rất rất vui mừng. Đây là lần đầu tiên con trai khen cô nha, làm sao có thể không vui cho được?
Ba cậu thì mặt lại dài ra, trong đầu tự hỏi. Có nên gửi con trai sang Mỹ để nó học cách độc lập không nhỉ?

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-12-2011 01:55:43 | Xem tất
Chương 52 - Chương cuối. Thế giới của hai người

Trình Thiếu Phàm chưa từng nghĩ rằng, đứa con bé bỏng mình ân cần dạy bảo, coi mình như thần tượng, đột nhiên lại có một ngày dính chặt như kẹo cao su vào mẹ nó, tức Tô Tiểu Lai. Hơn nữa, hiện tượng này đang có xu hướng phát triển mạnh mẽ khiến Thiếu Phàm đen mặt khó hiểu.

Từ sau vụ khóc nhè ầm ĩ kia, bạn nhỏ Đinh Đinh của chúng ta đổi tính một cách bất ngờ.

Bạn nhỏ này thường ngày ương bướng, suốt ngày đối đầu với mẹ, lại thêm Tiểu Lai tính khí dở dở ương ương nên sự đối chọi này càng ngày càng gay gắt. Ấy vậy mà bây giờ lại dính mẹ không ai bằng. Điều này làm bạn Tiểu Lai rất vui mừng, còn Thiếu Phàm lại buồn bực không thôi.

“Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ nhé” Bạn nhỏ Đinh Đinh đứng trên thảm, tay đang ôm món đồ chơi ô tô thích nhất, chớp chớp mắt nhìn Tiểu Lai.

Đang ngồi ở sofa xem hài kịch, Tô Tiểu Lai sửng sốt, nhưng sau đó lại cười đến híp mi.

Mấy hôm trước, cô đang còn suy nghĩ như thế nào để thắt chặt tình mẫu tử, ai dè hôm nay đã có cơ hội.

“Được chứ!” Tô Tiểu Lai trong lòng ngọt ngào vô cùng tận, ngọt hơn cả mật cả đường….

“Không được!” Người nào đó đang ngồi ngay ngắn trên sofa xem báo thốt ra một câu lạnh lùng.

Bạn Đinh Đinh bé nhỏ sợ hãi liếc nhìn ba, quả nhiên là ba đang tức giận lắm lắm luôn đó!

Cậu bé kia liền lập tức nắm chặt chiếc ô tô, trực tiếp nhảy vào lòng mẹ nó, tủi thân nói: “Mẹ ơi, mặt ba nhìn ghê quá! Con sợ.”

Tiểu Lai ra dáng mẹ hiền vỗ vỗ lưng con: “Đừng sợ, ba con chỉ như hổ giấy thôi, không sao đâu. Nếu như hôm nay ba không cho con ngủ ở phòng mẹ, thì mẹ ngủ ở phòng con.”

Đạt được mục đích, bạn nhỏ kia thật hài lòng.

Ba của bạn nhỏ đó lại tức đến nghẹn lời. Hừ, vợ mình cũng học được chiêu uy hiếp người khác rồi sao? Chẳng qua còn non lắm! Dám đối đầu với chồng à? Nhưng mà, vẫn phải nhượng bộ thôi…...

“Thôi được rồi, chỉ lần này thôi đó. Không có lần sau đâu nhé!” Đây là mức giới hạn cực đại mà Thiếu Phàm có thể chịu đựng được.

“Không! Con muốn mỗi ngày đều ngủ với mẹ. Mấy bạn trong lớp con ai cũng ngủ với mẹ hết.” Đinh Đinh hiên ngang lẫm liệt đốp thẳng. Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài rằng bạn nhỏ này hay nghe lời ba, nhưng vấn đề về nguyên tắc của bạn này, đặc biệt là những nguyên tắc bảo vệ lợi ích cho mình, đều phải được chấp hành nghiêm ngặt. Tức là, bạn nhỏ này sẽ không chịu thua ba mình đâu!

“Trình Nhạc Gia, con đừng có được đằng chân lân đằng đầu” Trình đại nhân mặt mày lạnh băng, xung quanh lãnh khí tỏa ra ngùn ngụt: “Còn mè nheo ì xèo như thế ba sẽ cho con đi nhà trẻ nội trú!”

Bạn nhỏ Đinh Đinh rất thức thời, nhào vào lòng mẹ khóc òa lên. Tô Tiểu Lai trong lòng đau xót, nháy mắt với chồng mấy cái, rồi hứa hẹn: “Bảo bối ngoan, đừng khóc nhé, ba dọa con thôi, về sau con ngủ với mẹ nhé.”

Chỉ một câu nói, tiếng khóc đã im bặt.

Bạn nhỏ Đinh Đinh toàn thắng! Âm mưu đã thực hiện được, nham hiểm nhìn về phía ba nó nhếch miệng cười gian.

Trình Thiếu Phàm giận dữ, vứt hẳn tờ báo, đi thẳng một mạch vào thư phòng.

Ru con ngủ xong, Tiểu Lai cũng không ngủ ngay mà đi đến thư phòng. Ây dà, ở trong đó còn một bạn “boy lớn tuổi” đang giận dỗi chờ cô đến hát ru đó.

Tô Tiểu lai vừa ngáp vừa đẩy cửa, đầu ló vào dò xét hỏi: “Ông xã ơi…”

Trình Thiếu Phàm đầu không ngẩng lên, giọng nói lạnh lùng: “Hôm nay anh ngủ ở thư phòng, em với bảo bối của em ngủ với nhau đi” Chú ý! Mọi người chú ý! Chữ “bảo bối” trong câu nói của Thiếu Phàm tựa hồ như bị nghiến lại, răng kêu kèn kẹt!

“Ông xã à……~~~~” Tô Tiểu Lai kêu một tiếng đầy quyến rũ, âm cuối còn được kéo dài đến vô tận.

“Đừng dùng chiêu này” Âm thanh vẫn như trước, rất lạnh lẽo. Đầu vẫn không ngẩng lên.

“Ông xã à, không có anh ôm, sao em ngủ được đây ~~” Tô Tiểu Lai dậm chân một cái, nũng nịu đến giết người! Chiêu này nhất định phải thành công. Cái giọng nũng nịu nhão nhẹt này có ông chồng nào mà không khuất phục chứ!

Quả nhiên, Trình đại nhân ngẩng đầu, miệng mang ý cười, đứng dậy đi về phía Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai mừng thầm, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi đây.

“Vợ yêu à, không bằng….” Trình đại nhân chậm rãi bước từng bước đến bên cô, miệng cười trông rõ là mờ ám.

“Không bằng cái gì?” Đột nhiên có một loại linh cảm xấu bao phủ khắp người. Tô Tiểu Lai theo trực giác liền lui bước, rất nhanh sau đó, cô đã bị ép vào cánh cửa thư phòng!

Trình đại nhân cười rũ rượi, ánh mắt sáng ngời. Ánh mắt ấy thật sâu…thật sâu…Mặt anh được ánh đèn mờ mờ chiếu xuống, trông rất mê người. Giờ khắc này Tô Tiểu Lai giống như bị ma nhập, TMD, người đàn ông này thật sự rất rất rất quyến rũ. Ma xui quỷ khiến thế nào khiến cô ôm vòng tay ôm cổ anh, giọng nói tinh tế mềm mại theo miệng bay ra : “Ông xã à, vẫn là nên về phòng ngủ đi….”

Vừa dứt lời, cô đã bị ai đó cắn mút nhẹ ở cổ. Tiểu Lai cảm giác như bị điện giật, cả người mềm nhũn. Nhưng mà một giây sau đó cô đã tỉnh táo lại, lanh lẹ xoay người định bước ra khỏi phòng.

“Cạch” một tiếng, cửa đã bị ai đó cao thủ hơn, nhanh tay hơn khóa lại.

Tình hình này thật là…..Này, không được, cô còn phải ngủ với con nữa. Tô Tiểu Lai dùng hết sức đẩy người đáng cứ xán vào kia. Ai dè đẩy mạnh quá, người kia lại không phòng bị, thế là suýt bị ngã sấp xuống.

Người kia không giận, chỉ nhíu nhíu đôi lông mày, ánh mắt trở nên nóng bỏng cuồng dã vô cùng.

“Ông xã à…” Vừa mới đẩy chồng suýt té, Tiểu Lai cảm thấy rất tội lỗi.

Tốt, cô còn biết mình sai. Thiếu Phàm bước nhanh đến bên cô, cánh tay dài mạnh mẽ ôm vòng qua eo, nhấc bổng cô lên. Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị ném lên giường.

“Anh làm cái gì thế?” Tô Tiểu Lai cảnh giác hô lên.

Hừm, giỏi, biết mà còn bày đặt hỏi.

“Em nói thử xem?” Trình Thiếu Phàm cúi xuống, mờ ám nói bên tai cô.

Không đợi cô phản kháng, anh đã tiến công.

“Ưm…ưm…ông xã à, không được….đêm nay không được…Đinh Đinh đang ở trong phòng ngủ…nó….” Tô Tiểu Lai quờ quạng lung tung, hơi thở đã rối loạn.

Tiếp theo áo ngủ người nào đó đã bị tháo từng nút từng nút cho đến hết. Trình Thiếu Phàm bắt đầu di chuyển, miệng chạy đến trước ngực người nào đó, lúc này Tiểu Lai mới có cơ hội mở miệng.

“Anh thật là cầm thú quá, quá cầm thú” Cô vẫn hết sức phản kháng lại người nào đó, tay nắm chặt, đánh cái người đang làm loạn kia.

Hầy…Người nào đó làm sao mà để vợ yêu quẫy đạp lung tung thế được. Anh túm chặt hai tay cô, sau đó mới lưu luyến dời đi khỏi ngực cô, cắn cắn bên tai nhẹ nhàng nói: “Trình phu nhân à, vừa nãy ai mới nói là không có anh thì không ngủ được, hửm?”

Tô Tiểu Lai cắn môi, không đỡ được rồi!

******

Sáng sớm ngày hôm sau,. Trình Thiếu Phàm thần thanh khí sảng rời giường, ăn mặc chỉnh tề, sau đó đến đầu giường, cúi xuống hôn bà xã rất nồng nàn, đột nhiên…

“Ba à, ba đang làm gì đó?”

Bạn nhỏ kia hô to. Trình Thiếu Phàm giật mình dừng lại, đứng dậy, nhíu mày. Anh đã nghi ngờ thằng nhỏ này vốn là tỉnh rồi, nhưng mà vẫn giả bộ ngủ trong lòng mẹ.

“Đứng dậy nhanh lên, đừng quấy rầy mẹ!” Thiếu Phàm không được tự nhiên cho lắm. Bình thường sáng sớm mỗi ngày đều có thể “làm việc”, bây giờ lại có thằng nhỏ này cản mũi.

“Con muốn dậy với mẹ….” Bạn nhỏ kỳ đà này tiếp tục rúc vào lòng mẹ, mặt còn cọ cọ vào ngực, trưng ra bộ mặt rất chi là sung sướng.

Sắc mặt Trình Thiếu Phàm biến đổi nhanh chóng, lạnh lùng nói: “Trình Nhạc Gia, đừng cho là ba không trị được con…” Nói xong liền muốn túm lấy thằng nhỏ.

Tô Tiểu Lai ngủ luôn luôn ngon giấc, ngay cả trận cãi nhau ầm ỹ như vậy cô cũng chỉ mở miệng rầm rì mấy tiếng rồi lại ngủ tiếp.

Mắt thấy sắp sửa bị ba túm, Đinh Đinh bắt đầu sợ hãi, nhanh chóng lay mẹ nó, cầu cứu Tiểu Lai: “Mẹ ơi, mẹ, mau dậy đi, ba muốn đánh con kìa” Hừm, chưa chi mà đã tố cáo mẹ nó rồi đó.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại, Tiểu Lai lặng lẽ trợn mắt, nhìn xung quanh một vòng. Hình như là cô xuyên không! Tối hôm qua rõ ràng là ngủ ở thư phòng, làm “chuyện bí mật” với ông xã, thế mà sao bây giờ là ngủ ở phòng ngủ, quần áo thì kín mít?!

Cả người thực sự rất đau nhức, cô cũng lười suy nghĩ nữa, ôm con vào lòng, lẩm bẩm: “Mệt quá, may hôm nay không phải đi làm” Nói xong lại ngủ khì.

Bạn nhỏ kia chả hiểu mô tê gì, hơi sốt ruột đẩy đẩy mẹ, chả nhúc nhích gì cả.

Lần nữa, vẫn không nhúc nhích.

Bạn nhỏ sợ hãi quay đầu nhìn hung thần bên trên : “Ba ơi, mẹ bị bệnh rồi.”

Trình đại nhân mặt hơi tối lại, không muốn giải thích dài dòng: “Mẹ mệt thôi, cần được nghỉ ngơi” Dừng một chút, lại nói: “Đứng dậy đánh răng rửa mặt nhanh lên, ba đưa con đi nhà trẻ.”

“Con không đi nhà trẻ đâu” Bạn nhỏ kia chu miệng, ánh mắt lưu luyến trên người mẹ.

“Trình Nhạc Gia…!!!” Thiếu Phàm bắt đầu sốt ruột.

“Con muốn ngủ với mẹ….” Bạn nhỏ kia mặc kệ lời ba nói. Bạn nhỏ thực sự rất lo cho mẹ nha.

Trình Thiếu Phàm suy tư nửa giây, nói: “Con có biết 50 nhân 50 bằng bao nhiêu không?”

Bạn nhỏ bắt đầu chìa tay ra đếm, đếm nửa ngày lại ngẩn ra. Cô giáo mới dạy phép cộng phép trừ, phép nhân là gì làm sao biết được?

Cuối cùng, bạn nhỏ thật thà lắc đầu.

“Một đứa trẻ học không giỏi thì không thể ở với mẹ được, đây là luật quốc gia quy định rồi….”

Học không giỏi thật sự là một vấn đề nghiêm trọng, bạn nhỏ bối rối nhìn ba rồi quay sang nhìn mẹ, sau đó chậm chạp xuống giường đánh răng rửa mặt.

******

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-12-2011 01:56:52 | Xem tất
Anh, em sai rồi! - Chương cuối
-----------------------------------


Ý muốn của Trình Thiếu Phàm là đưa con đi Mỹ, sau đó là cho ở với ông nội tức cụ cố của bọn nhỏ. Nhưng mà bây giờ thì không thể, càng ngày càng đau đầu với mấy đứa này.

Ngay ngày hôm qua, anh nhận được điện thoại của ông. Vừa mới nhấc máy ông đã mở miệng: “Thiếu Phàm, có nhớ Đang Đang không?”

Thiếu Phàm đầu tiên là ngẩn ra, ông hỏi cái vấn đề này quả thực hơi lạ, nhưng mà vẫn trái lương tâm nói dối rằng công việc bận như thế nên làm sao nhớ con gái được,còn thằng nhỏ thì thực là điên đầu!
“Ây dà….”

“Đang Đang ở với ông cũng được 4 năm rồi” Ông nói giọng thoáng chút buồn: “Con bé này tính cách quả thực không giống con, mà giống Tiểu Lai, ông vừa thấy đã thích.”

“Ông đưa Đang Đang đi, con với Tiểu Lai cũng yên tâm mà” Nhưng lời này tuyệt đối là thật.

“Hôm trước ông vừa mới đi dự một buổi tọa đàm về vấn đề nuôi dạy con cái….nghe xong, ông thấy thật thấm thía. Ông không thể ích kỷ như vậy, chỉ quan tâm đến mình làm Đang Đang xa rời cha mẹ. Cuối cùng ông nghĩ kĩ rồi, con cái nên ở bên cha mẹ mới có sự phát triển toàn diện và tốt nhất.”

Trình Thiếu Phàm như bị điện giật, thật sự là sóng cũ chưa yên, sóng mới lại đến.

Tin tức này chẳng bao lâu đã lọt vào tai Tiểu Lai và Trình Nhạc Gia. Tô Tiểu Lai vui vẻ suốt mấy ngày, hứng khởi trang trí phòng cho con gái, nào là quần áo mới, rồi búp bê đủ loại. Điều này làm bạn nhỏ Đinh Đinh ghen tị miết. Bạn nhỏ này dù chỉ sinh trước em gái có mấy giây, nhưng mà khi gặp lại, bạn nhỏ vẫn nhận ra ngay. Đang Đang luôn miệng kêu “Anh…anh…” khiến Đinh Đinh rất hài lòng, mới bỏ qua vụ ghen tị kia….

“Mẹ, mẹ nói hôm nay chúng ta đi vườn bách thú mà.” Bạn nhỏ kia ngồi một chỗ không yên, nhìn mẹ cứ ra ra vào vào bận rộn cả sáng, cậu nhìn đến chóng mặt.

“Ách, mẹ không quên đâu, nhưng em gái con ngày mai về, phải thu dọn phòng cho con bé đã.” Đã hai ngày nay trong lòng Tô Tiểu Lai thấy rất bực mình, rõ ràng hai người kia đều biết Đang Đang sắp về, vậy mà một người mè nheo suốt ngày, còn một người biểu hiện như không có việc gì.

Tên nhóc kia lập tức thấy mất hứng, “Mẹ, mẹ nói chả giữ lời gì cả.”

“Không phải con cũng biết em gái con sắp về sao? Hai ngày nữa nhất định mẹ sẽ đưa con đi, vừa lúc đưa cả em gái con cùng đi luôn.” Nói đến Đang Đang, Tô Tiểu Lai bỗng mỉm cười.

Không nói đến cô em gái này thì thôi, nhắc đến lại khiến bạn nhỏ Đinh Đinh càng thêm buồn bực, “Dù sao mẹ nói rồi cũng chẳng giữ lời gì hết.”

Tô Tiểu Lai vừa thấy tên nhóc kia tức giận bĩu môi, nghĩ lại việc này cũng là lỗi của mình, nếu đồng ý con nhỏ rồi thì phải làm bằng đường, mà trên sofa không phải còn một người nhàn rỗi không có việc gì ngồi hưởng thụ cuộc sống sao? Vì thế cô cúi xuống nói với con, “Hay là như vậy đi, để ba đưa con đi nhé!”

Vừa dứt lời, chợt nghe hai người đồng thanh nói.

“Không được!”

“Không được!”

Ách, Tô Tiểu Lai càng thêm buồn bức, từ khi nghe tin con gái sắp về nhà, hai người này suốt này đần mặt không nói câu gì, đáng ngạc nhiên hơn là còn hợp nhau đạt thành mặt trận thống nhất nữa. Hừ.

Tô Tiểu Lai cũng không ép, bỏ lại một câu, “Đi hay không thì tùy?”. Sau đó, bước lên phòng con gái thu dọn.

Còn hai kẻ kia ngồi một chỗ than thở.

“Ba à, ba nói xem, Đang Đang sắp về, có phải mẹ sẽ không thích con nữa không?” Bạn nhỏ Đinh Đinh nhìn ba bằng ánh măt vô cùng u ám, trong đó nhen nhóm một tia hy vọng nghe được đáp án phủ định.

Trình đại nhân nghiêm túc nhìn cậu, “Mẹ con ngay cả ông xã cũng không cần, vậy con không cần hỏi cậu đó đâu.” Kỳ thật Trình đại nhân cũng thấy rất buồn bã, một tên nhóc ở đây gây bao tai họa anh còn chưa tính, bây giờ một đứa nữa lại về, thế này còn không phải không cho anh đường sống sao!

Bạn nhỏ Đinh Đinh bỗng thấy coi thường ba cậu, anh hàng ngày hàng năm chiếm lấy mẹ còn chưa tính, đến giờ lại còn đả kích trái tim bé bỏng của cậu nữa, tên nhóc ngẩng đần nhìn trần nhà oán thán, nhẫm nghĩ, aizzz trời đất ơi, lại còn xuất hiện một đối thủ mạnh nữa tranh cướp mẹ với mình rồi!

Bất luận cô bạn nhỏ đáng thương của chúng ta bị hai người đàn ông trong gia đình không chào đón đến thế nào, Đang Đang cuối cùng vẫn trở về nhà.

Lúc Tiểu Đang Đang mặc một chiếc váy đáng yêu như công chúa xuất hiện ở sân bay, Tô Tiểu Lai nước mắt đã lưng tròng, cuối cùng con gái bảo bối của cô cũng về nhà rồi.

Hai ba con họ Trình lại biểu hiện bình tĩnh đến khác người, khiến ngay cả người bảo mẫu và mấy vệ sĩ hộ tống Đang Đang về nước cũng trợn tròn mắt, khó hiểu sao cô tiểu thư nhỏ này luôn được ông cụ cố nâng niu trong lòng bàn tay mà lại không được hai vị thiếu gia nhỏ lớn này hoan nghênh vậy.

Đầu bên này như diễn phim kịch lạnh lẽo đến rợn người.

Đầu bên kia lại đang diễn cảnh phim Quỳnh Dao vui mừng sướt mướt ôm nhau.

“Mẹ à, con rất nhớ mẹ.” Bạn nhỏ Đang Đang vừa đến đã sà vào lòng mẹ ôm chặt, cộng thêm tặng mẹ một nụ hôn nồng nhiệt.

“Mẹ cũng rất nhớ con, nào, để mẹ nhìn con một cái xem nào, xem con gái bảo bối Đang Đang nhà chúng ta có béo không nào?”.

“Cụ cô đã nói, có nhiều thịt không đáng yêu ><”. Nói xong còn dùng bàn tay mập mạp nhéo khuôn mặt mũm mĩm của mình.
“Không phải đâu, Đang Đang nhà chúng ta là đáng yêu nhất.”

Lời này bạn nhỏ Đinh Đinh không thích nghe, dựa vào cái gì em cậu lại là người đáng yêu nhất.

Vì thế bạn nhỏ Đinh Đinh rên hừ hừ hai tiếng bất mãn.

Tiếng kêu rên nói lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, nhưng vừa lúc bạn nhỏ Đang Đang của chúng ta nghe thấy, còn tưởng mình cứ ôm ấp mẹ không nhiệt tình chào hỏi họ nên họ thấy không hài lòng?

Đang Đang nhẹ nhàng nhảy xuống từ lòng Tô Tiểu Lai, một phát chạy tới người ba đang làm vẻ lãnh đạm cùng với khuôn mặt nghiêm túc kia, ngọt ngào nói, “Ba à, con cũng rất nhớ ba.” Nói xong còn cọ cọ lên người Trình đại nhân, có ý muốn anh ôm con bé.

Trình đại nhân không hiểu được ý của cô bé, mà thực ra cũng không muốn để ý, chỉ “Ừ” một tiếng.

Thấy tình hình này, Tô Tiểu Lai vội vàng chạy tới, lấy khuỷu tay huých ông xã, ánh mắt hàm ý bảo anh mau ôm con gái, ai ngờ ông xã lại không hiểu được điều ánh mắt cô truyền đạt, khiến cô gấp gáp đến độ phải kề vào tai anh thấp giọng nói, “Con gái muốn anh ôm con bé đấy!”

Trình đại nhân hơi nhíu mày, tâm không cam, tình không muốn miễn cưỡng ôm lấy con gái. Đôi mắt to tròn Đang Đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của ba, cẩn thận tìm tòi nghiên cứu, chẳng được bao lâu, con bé bật ra một câu nịnh nọt, “Ba con đẹp trai nhất, ba à, con rất yêu ba.” Nói xong còn không quên tặng ba mình một nụ hôn chụt đầy ngọt ngào.

Khóe miệng Trình đại nhân thấp thoáng nụ cười mơ hồ, được con gái khen như vậy cũng không phải là điều xấu.

Nhưng con gái cứ nhìn chằm chằm mình không ngừng vậy, ánh mắt to tròn ấy rõ ràng đang chờ mong điều gì! Trình Thiếu Phàm nghĩ mãi không ra, thấy con gái cứ nhìn như vậy hơn mười giây, cả người anh thấy thực sự không tự nhiên, khó chịu, đầu quay sang một bên.

Con bé thấy ba mình không tỏ vẻ gì, mở miệng hỏi đơn giản, “Ba à, ba có yêu Đang Đang không?”

Trình Thiếu Phàm bỗng giật mình, anh quay mặt lại, vừa lúc gặp được ánh mắt tràn đầy chờ mong của con gái, cẩn thận nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ đáng yêu giống Tô Tiểu Lai, có như vậy lúc đó, anh sẽ thốt ra câu con bé chờ mong, anh cố gắng mở miệng nói, “Ba, ba cũng …” Còn chưa nói ra miệng nội tâm Trình đại nhân bắt đầu từ chối, lời này nếu nói với Tô Tiểu Lai, đừng nói là một lần, cho dù là một ngàn một vạn lần anh cũng không hề ngại, nhưng có điều, giờ nói với con gái, anh lại có cảm giác không được tự nhiên.

Cử chỉ vừa nãy của Trình Thiếu Phàm như muốn nói khiến bạn nhỏ cảm thấy rất vui mừng, giờ tâm tình bỗng thấy xuống dốc không phanh, ánh mắt cô bé tối sầm lại, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, trên mặt đầy vẻ oan ức, vừa nhìn đã thấy ba không hề thích cô rồi mà!!!

Đúng lúc này, Tô Tiểu Lai véo vào lưng ông xã, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm “Au ui”.

Âm cuối vừa dừng lại, Tô Tiểu Lai lập tức mỉm cười duyên dáng vuốt tóc con gái nói, “Yêu lắm, bảo bối Đang Đang à, ba con nói yêu con lắm đó.”

Ánh mắt bạn nhỏ Đang Đang đột nhiên sáng ngời, nhếch miệng nhoẻn cười ôm chặt lấy ba, lúc này mới chịu đi xuống vòng tay của ba rồi chạy đến chỗ anh trai.

Khuôn mặt tuấn tú của Trình Thiếu Phàm trở nên âm u, ánh mắt đen láy khóa chặt vào Tô Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai phản xạ có điều kiện lùi về sau vài bước, nhìn xung quang, ngoài mấy người vệ sĩ và bảo mẫu cách đó không xa, còn có hai đứa con bé bỏng đang đứng cạnh nhau, sân bay này nhìn qua thực sự trống trải, ôi chao, chạy thì không thể thoát được rồi?? Cô cố kìm nén tâm tư, lẳng lặng nhìn thẳng anh, dù sao muốn giết muốn chém đều tùy ông xã đi.

Trình Thiếu Phàm lặng lẽ hé bờ môi bạc mỏng, kỳ thật anh thực sự muốn cười ra tiếng, nhìn bà xã anh làm bộ dạng thấy chết không sờn thế kia, tâm tình anh đột nhiên tốt hẳn, khóe miệng không khỏi gợi lên nụ cười nồng đậm.

Tô Tiểu Lai ngơ ngác, khó hiểu ngây ngô nhìn nụ cười không rõ ý tứ hàm xúc của anh, người đàn ông này giỏi nhất là thay đổi sắc mặt, vừa còn làm vẻ u ám như trời sắp bão, lập tức lại trở nên sáng sủa tươi cười như nắng mặt trời, haizz cô thật không nắm bắt được nữa!!

“Bà xã à, anh khát nước, mua cho anh chai nước đi.” Trình Thiếu Phàm đột nhiên mở miệng, lại còn mang ngữ khí làm nũng.

Tô Tiểu Lai thấy sửng sốt, rõ ràng trên xe có nước mà, dù sao cũng về nhà bây giờ, cần gì phải lãng phí tiền bạc mua ở sân bay chứ, còn nữa, ngữ khí ông xã vừa nói quả thật rất lạ à nha, cứ như bị quỷ nhập ấy.

“Bà xã à, nhanh lên, ngoan.” Nói xong tay còn ôm chầm cô, mặt kề sát hôn lên má cô.

Mặt Tô Tiểu Lai lập tức đỏ bừng, trời ra, trước mặt bao người thế này mà, còn một đoàn vệ sĩ và người bảo mẫu thế kia, quan trọng nhất là, hai đứa con bảo bối của cô cách đó không xa nữa chứ, vạn nhất để chúng nó nhìn thấy thì không biết để đâu cho hết xấu hổ nữa.

Cô lén lút nhìn về phía con trai con gái, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, hai nhóc kia lại trốn đi đâu chơi rồi.

“Bà xã à, anh không ngại nếu chúng ta trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt đâu?” Trình Thiếu Phàm lại mặt dày mở miệng, khóe miệng còn nhếch lên nụ cười xấu xa.

Tô Tiểu Lai 囧, bận rộn đẩy anh ra rồi chạy về phía cửa sân bay.

Bên này Tô Tiểu Lai vừa rời đi, đầu bên kia vang lên tiếng khóc của một bạn nhỏ.

Hai vệ sĩ vội vàng chạy tới bế bạn nhỏ đang ngồi dưới đất, vừa vỗ về vừa dỗ dành, hai bạn nhỏ này, họ không dám đắc tội với bất cứ ai, một người là cậu chủ nhỏ, một người là cô chủ nhỏ, họ bối rối đảo ánh mắt hướng về phía đại boss kia.

Trình Thiếu Phàm nhướng mày, trừng mặt một cái, bạn nhỏ Đinh Đinh tự biết mình phạm chuyện xấu, trong lòng có chút sợ hãi, ánh mắt bắt đầu tìm Tô Tiểu Lai, nhưng không có kết quả, đôi mắt đen láy lập tức trở nên u tối. Lấy điện thoại di động ấn một dãy số gọi.

“Ba à, con mua đường đường đỏ cho anh ăn, anh ấy… anh ấy… không ăn… còn đẩy con, khiến con ngã xuống đất.” Bạn nhỏ Đang Đang từ xa bắt đầu dâng cáo trạng, giọng nói còn nghẹn ngào.

Trình Thiếu Phàm không khỏi đau đầu, trong lòng thầm thở dài, lấy điện thoại di động ấn một dãy số.

Rất nhanh điện thoại đã có người nhận.

“Mẹ, mẹ và ba đã đến chưa?”. Trình Thiếu Phàm hỏi.

******

Nửa giờ sau, trên chuyến bay đến Paris, Pháp.

“Ông xã à, không phải anh đã lập kế hoạch từ lâu đấy chứ?”. Tuy đã tiếp nhận chuyện thật sự phải rời xa con gái bảo bối hai tháng rồi, nhưng Tô Tiểu Lai vẫn không nhịn được nỗi khó chịu trong lòng.

“Bà xã càng ngày càng thông minh.” Trình đại nhân khó có được lúc thoải mái như vậy, dựa lưng vào ghế lật xem tạp chí.

“Anh thực sự… rất đáng giận.” Tô Tiểu Lai nghiến răng nghiến lợi nói, sao lại có người vô sỉ như vậy nhỉ, cô quả thực bị bắt cóc cưỡng bức lên máy bay mà, anh dám ở sau lưng cô vụng trộm gửi các con cho ba mẹ, lại còn muốn cô đi cùng anh du lịch nước ngoài hai tháng, lại còn nói hành trình chuyến du lịch này đã được sắp xếp rất chu đáo rồi, cái gì mà chi phí bỏ ra bằng số tiền lương mười năm cô kiếm cũng không đủ, … aizz cô cảm thấy ông chồng của mình quả thực đốt tiền không kiêng nể nữa rồi, cho dù có tiền cũng không nên mang đốt lãng phí như vậy chứ.

“Anh đáng giận sao? Bà xã à, em không thấy gần đây chồng em đã vô tình bị bỏ quên sao?” Trình đại nhân oán giận nói.

Tô Tiểu Lai ngẩn người, đầu lưỡi có chút thắt lại, “Có … sao?”. Rõ ràng là biểu hiện chột dạ, trong lòng cũng thầm hiểu gần đây xảy ra nhiều chuyện thay đổi, đúng là trong lòng khoảng thời gian này cô đã dồn hết tâm tư cho con trai với con gái rồi.

“Bà xã, có muốn anh quở trách tội trạng của em không?”. Trình Thiếu Phàm nhăn trán, mang theo vẻ hờn giận.

“Không cần đâu.” Tô Tiểu Lai thấy sợ hãi.

Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm rầu rĩ lại tiếp tục xem tạp chí.

“Được rồi mà, ông xã, không phải em đã cùng anh hưởng thụ thế giới hai người đây sao?”

Được rồi, vậy là cô còn biết thế giới của hai người đấy.

“Nhưng mà, chúng ta không phải sẽ chơi hai tháng sao, anh xem đấy, công ty của anh cũng không thể bỏ mặc suốt hai tháng được mà.”

“Việc này không cần bà xã lo lắng, anh đã giao việc cho Bí thư Lý rồi, đã nhiều năm rồi, anh cũng nên có một kỳ nghỉ hè nghỉ ngơi chứ.”

Đáy lòng Tô Tiểu Lai thầm hét lên, một kỳ nghỉ hè của anh chi tiêu bằng kỳ nghỉ hè cả đời của mọi người đấy!!!

“Nhỡ Đinh Đinh Đang Đang nhớ chúng ta thì sao?”

“Bà xã, anh không ngại kéo dài kế hoạch nghỉ phép này, nửa năm nhé, em nghĩ thế nào?”

Bạn Tô lập tức bịt chặt miệng không dám hé răng.

“Bà xã, trong thời gian này em nên biểu hiện cho tốt, nếu không có khả năng sẽ kéo dài kỳ nghỉ này đấy.” Trình đại nhân quả nhiên không phải xảo quyệt như người thường.

Tô Tiểu Lai: “…”

“Bà xã, từ giờ trở đi, cứ dựa đầu vào vai anh.”

“…” Mặc dù miễn cường nhưng sau khi xem xét cẩn thận bạn Tô vẫn làm theo.

Khóe miệng Trình đại nhân gợi lên một nụ cười hài lòng.

Từ từ, anh vươn tay trái nắm lấy tay phải của cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm giác thế này thật tốt, anh thực sự hy vọng giờ phút này mãi mãi vĩnh hằng.

“Bà xã, anh yêu em.”
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-12-2011 02:00:51 | Xem tất
Ngoại truyện 1. Nguyện vọng

Hy vọng bé nhỏ nhưng rất mãnh liệt của Tô Tiểu Lai là có thể có một người anh trai.

Bởi vì, nhà hàng xóm kế bên có cô bé trạc tuổi cô, suốt ngày mang cái mặt sung sướng khoe với Tiểu Lai:

- Tiểu Lai, anh tớ hôm qua mua cho tớ đồ ăn vặt nè.

- Tiểu Lai, anh tớ nói hôm nay sẽ mua cho tớ búp bê nhé, xinh lắm nhé.

- Tiểu Lai, anh tớ nói sẽ dẫn tớ đi đến khu trò chơi đó.

Vì thế, điều ước của Tô Tiểu Lai ngây thơ bé bỏng vào mỗi ngày sinh nhật đều là có một người anh trai….

Rồi cũng đến một ngày, cũng là ngày sinh nhật mười hai tuổi của cô, phép màu bao nhiêu năm qua cô ước ao đã trở thành hiện thực.

Ngày đó, ông nội Tô theo thường lệ tổ chức sinh nhật cho Tiểu Lai, nhưng lại có điểm khác là ông lại mang đến một cậu bé. Cậu bé chừng mười bốn tuổi, mặt mày sáng sủa, da trắng thư sinh. Ông nội Tô vừa vào cửa đã hô hào mọi người chú ý đến cậu bé đẹp trai kia, lại ngoắc ngoắc Tiểu Lai lại gần: “Tiểu Lai, đến đây, ông giới thiệu một người với con.” Cô vừa nghe ông gọi đã lập tức vọt tới làm nũng : “Ông… sao ông lâu đến thăm con thế, làm con mong mãi.”

Ông nội Tô nhìn đứa cháu gái đáng yêu của mình, tươi cười nói “Ông cũng rất nhớ con, cháu gái cưng của ông…” Tiếp theo đó, ông lại lôi Thiếu Phàm đứng bên cạnh giới thiệu cho cô: «Nhìn xem này, hôm nay ông dẫn ai tới cho con đây… Đây, để ông giới thiệu, đây là Trình Thiếu Phàm, từ nay trở đi anh sẽ là anh trai con, ở nhà con, Tiểu Lai bé bỏng của ông có thích không nào?”

Tô Tiểu Lai quả thực không thể tin được. Phép màu thần kỳ cứ xảy ra thật bất ngờ. Cậu bé đẹp trai tràn đầy khí chất này từ đây sẽ là anh trai của cô. Cô chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn anh, nhìn cực kỳ chăm chú, tựa như chỉ cần rời mắt đi một giây thì phép màu kỳ diệu này sẽ biến mất.

Trình Thiếu Phàm bị cô bé tóc hai bím này nhìn đến mất cả tự nhiên, vì thế tiến lên xoa xoa đầu cô, giọng nói ôn hòa: “Chào em, Tiểu Lai, từ nay về sau anh sẽ là anh trai em.”

Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn anh : «Anh, từ nay về sau anh sẽ mua cho em đồ ăn vặt nhé, cả búp bê và truyện tranh hài nữa nhé!”

Trình Thiếu Phàm ngây người một lát, rồi lại nhẹ nhàng cười:

Đương nhiên là như thế rồi.”

Tô Tiểu Lai trong lòng nhạc mở rộn rã, hoa tung khắp nơi, Tiểu Hi đúng là không lừa cô, anh trai thật tốt!

******

Buổi tối.

Nhà Tô Tiểu Lai quây quần bên chiếc bàn ăn cơm. Mẹ Tô gắp lia lịa thức ăn vào bát Thiếu Phàm, sợ Thiếu Phàm khách sáo, ba Tô nhìn mẹ Tô nhiệt tình gắp thức ăn, lại liếc đến chiếc núi nhỏ trong bát Thiếu Phàm vội vàng nói: “Được rồi, được rồi, đừng gắp nữa. Thiếu Phàm còn chưa ăn hết đồ trong bát kìa.”

“Ây, em đang rất vui nha. Trong nhà lâu lắm không rộn ràng như vậy rồi. Tiểu Lai, lại đây, ăn nhiều vào nào, hôm nay là sinh nhật con.” Mẹ Tô ngứa tay, gắp cho Tiểu Lai một bát đầy.

“Đúng rồi, Thiếu Phàm, con sống ở Mĩ, đồ ăn Trung Quốc con có quen không?” Lần này là ông nội Tô nói.

“Ông Tô, nhà con cũng thường xuyên ăn cơm Trung Quốc. Với lại lâu lắm rồi con chưa ăn đồ ăn ngon như vầy, dì nấu ăn thật ngon quá đi.” Trình Thiếu Phàm rất lễ phép trả lời.

Lời nói này của Thiếu Phàm làm mẹ Tô càng hưng phấn, càng thích Thiếu Phàm. Bời vì con gái suốt ngày ồn ào đòi anh trai anh trai, bà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm quẳng gánh nặng. Trước kia, Tô Tiểu Lai luôn luôn oán giận nói với bà: “Mẹ, sao mẹ không sinh anh trai cho con?” “Mẹ, mẹ nhìn Tiểu Hi đi, thật sướng mà, hôm nay anh bạn ấy lại đưa bạn ấy đi chơi đó.” “Mẹ, hôm nay mẹ không rảnh đưa con đi vườn bách thú sao? Nếu con có anh thì sẽ không như vậy rồi.”

Ba Tô cũng rất thích Thiếu Phàm, cũng bởi vì Thiếu Phàm lễ phép khiêm tốn dù tuổi còn nhỏ.

Sau khi ăn xong, mẹ Tô đem bánh ngọt ra, cắm lên đó mười hai cây nến, thắp lên để cho con gái ước. Tô Tiểu Lai lần này lại đưa ra một nguyện vọng mới. Cô ước rằng báu vật ông nội đưa tới sẽ mãi ở bên cô.

Tô Tiểu lai đưa miếng ngon nhất của bánh kem tới Trình Thiếu Phàm, vẻ mặt đầy chờ mong: “Anh à, ăn đi.”

Trình Thiếu Phàm vốn dĩ không thích ăn đồ ngọt, nhưng thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của cô lại không nỡ cự tuyệt, cầm lấy thìa xúc một miếng nhỏ, cười nói : “Cám ơn.”

“Em xen, Tiểu Lai xem ra rất thích Thiếu Phàm nha, miếng bánh đầu tiên liền đưa cho Thiếu Phàm ăn.” Ba Tô một bên cao hứng thì thầm với mẹ Tô.

“Đúng vậy, Tiêu Lai rất thích Thiếu Phàm. Ha ha ha ha” Mẹ Tô vui vẻ hớn hở phụ họa.

*******

Ngày hôm sau, Tiểu Lai mới sáng sớm đã chạy sang nhà Tiểu Hi thông báo rằng cô đã có anh trai.

“Tiểu Hi, tớ nói cho cậu biết, tớ có anh trai rồi nhé.”

“Sao lại thế? Cậu là con gái một cơ mà?”

“Thật đấy, hôm qua ông nội tớ đưa anh trai về nhà cho tớ. Ha ha ha, giờ thì tớ cũng có anh nhé. Tớ sẽ nói anh mua đồ ăn vặt, mua búp bê, truyện tranh hài với dẫn tớ đi chơi” Tô Tiểu Lai ngẩng đầu kiêu ngạo khoe khoang, nghĩ rằng rốt cuộc cũng có ngày ‘nở mày nở mặt’ với Tiểu Hi.

“Cậu nói anh cậu không phải là anh trai ruột à? Không phải anh trai ruột nhất định sẽ không đối xử tốt với cậu đâu. Tiểu Lai, không nên hy vọng quá.” Tiểu Hi nghiêm nghị nói.

“Nói dối, anh tốt với tớ lắm.”

“Tớ không nói dối đâu. Tớ có một người bạn, có mẹ kế, thế là cũng có một người anh trai. Nhưng mà người anh đó không đối xử với bạn tớ tốt chút nào hết, lúc nào cũng giành giựt đồ hết á.”

Tiểu Hi lại tiếp tục: “Tiểu Lai, tớ nói thật đấy. Anh trai của cậu sau này sẽ không đối xử tốt với cậu đâu.”

“Thật đáng ghét. Không được nói xấu anh trai tớ, tớ không bao giờ chơi với cậu nữa.” Nói xong cô chạy vụt đi.

Sau đó, Tô Tiểu Lai không hề quan tâm đến lời Tiểu Hi nói. Khi đó, Trình Thiếu Phàm trong lòng cô là số 1, không ai có thể so sánh!

******

Từ khi Trình Thiếu Phàm đến ở nhà cô, cô giống như là cái đuôi của anh vậy. Anh chơi bóng rổ trong công viên cô cũng đi theo, ngồi một bên nhìn anh. Anh ở nhà xem TV, dù không phải là tiết mục múa cô thích, cô cũng không bắt anh đổi kênh, chỉ yên lặng ngồi một bên nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh ngồi trong phòng đọc sách, cô cũng xách cái ghế dựa ngồi bên cạnh, cầm quyển truyện tranh thích nhất yên lặng đọc. Vì Thiếu Phàm ít nói nên cô cũng chỉ yên lặng ngồi bên anh.

Mẹ Tô nhìn con gái không còn ồn ào nữa cũng cảm thấy vui mừng, đều cho rằng công lao đều do Trình Thiếu Phàm, sau đó lại cảm thấy tủi thân, sao ông trời không cho bà một đứa con trai như Thiếu Phàm chứ.

Cũng may là có Thiếu Phàm, Thiếu Phàm ở đây giúp đỡ Tiểu Lai, âu cũng là do trời thương bà.

Ba Tô là thầy giáo cấp ba, cho nên khi nghỉ hè bề bộn rất nhiều việc. Chăm sóc, chơi đùa với con gái cũng không có thời gian, thực may mắn là đã có Thiếu Phàm chơi cùng, thế nên con gái yêu cũng không buồn chán.

Dần dần, ba mẹ Tô coi Thiếu Phàm như con ruột của mình mà dạy dỗ, còn nói Thiếu Phàm gọi hai người là “Ba, mẹ”. Nhà Tô từ sau khi có Thiếu Phàm trở nên ấm cúng hơn, cũng náo nhiệt rộn rã hơn.

******

Ngày mùng tháng chín, là ngày khai giảng.

Tô Tiểu Lai chính thức trở thành học sinh trung học, Thiếu Phàm là học sinh sơ trung.

Trường học của ba Tô vừa là trường trung học, vừa là trường sơ trung, vì thế Tiểu Lai và Thiếu Phàm học chung trường. Mẹ Tô cũng yên tâm ít nhiều.

Ngày đầu tiên khai giảng năm học, mẹ Tô liền cho Tiểu Lai cùng Thiếu Phàm mỗi đứa 2 tệ để tiêu vặt. Sau nghĩ lại thấy Thiếu Phàm là con trai, ăn uống chắc nhiều hơn Tiểu Lai nên tăng thêm một tệ, tức 3 tệ. Dù cho Thiếu Phàm nhiều hơn Tiểu lai một tệ nhưng cô bé vẫn rất hớn hở, vui rạo rực, bởi vì học Tiểu học mỗi ngày chỉ một tệ, nhưng bây giờ đã tăng lên 2 tệ. Xét với tính kẹo kéo của mẹ Tô thì đây không phải là điều dễ dàng, Tiểu Lai vẫn cảm thấy ở bên Thiếu Phàm thật là tốt!

*******

Tô Tiểu lai mỗi ngày đều cùng Thiếu Phàm đi học, rồi lại về cùng.

Mỗi lần tan học về nhà, đều là Thiếu Phàm đi phía trước, Tiểu Lai hóng hớt xung quanh đi theo sau.

Có một lần ở giữa trưa, Tô Tiểu Lai đột nhiên níu lấy tay áo Thiếu Phàm, vẻ mặt rất tội nghiệp nhìn về phía bên kia ngã tư đường. Bên đó có một người đang bán mứt quả ghim thành từng xâu. Trình Thiếu Phàm liếc mắt một cái đã hiểu được nỗi lòng Tiểu Lai. Anh cúi đầu nhìn xuống Tiểu Lai bé nhỏ, lắc lắc đầu tỏ ý không được.

Đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Lai xin anh mua đồ ăn vặt, đã bị anh lắc đầu cự tuyệt, trong lòng đương nhiên rất “đau đớn”, vì thế nài nỉ anh: “Anh ơi, hôm nay em hết tiền rồi, anh mua mứt quả cho em đi”. Tiền ăn vặt đúng là đã tiêu hết vào giờ nghỉ trưa rồi ngay tại canteen rồi.

“Mấy cái đồ này không ăn nhiều được đâu! Em xem bên ngoài toàn là phẩm đỏ, độc lắm….Lần sau anh mua cái khác nhé, ngoan nào…” Thiếu Phàm vẻ mặt ôn hòa nói, tay vuốt vuốt tóc cô.

Tô Tiểu Lai làm sao tránh khỏi cám dỗ đang mời gọi trước mắt như thế chứ, liền lắc lắc cánh tay anh, cò kè mặc cả: “Anh, anh mua ngay lúc này đi.”

Thái độ Trình Thiếu Phàm cũng rất quyết liệt, lạnh lùng nói: “Không ! Về nhà ăn cơm thôi.”

Tô TIểu Lai buông tay, miệng vẫn nỉ non: “Anh của Tiểu Hi là tốt nhất, bạn ấy muốn ăn gì anh bạn ấy đều mua hết.”

Trình Thiếu Phàm không mua cho cô không phải vì tiếc chút tiền tiêu vặt, mà là anh quan niệm quán ăn ở ven đường không đủ vệ sinh, cho nên quyết định nắm chặt tay cô kéo về nhà!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 11-12-2011 02:04:57 | Xem tất
Ngoại truyện 2. Thời niên thiếu

Đảo mắt, Tô Tiểu Lai đã lên sơ trung, bài tập tự nhiên nhiều hơn trước gấp mấy lần, rồi nhiều vấn đề không hiểu cũng từ từ chất núi lên, đặc biệt cô ghét nhất là môn Toán.

Rồi đấy, bài kiểm tra toán lần này tệ hại hết mức.

Cầm bài kiểm tra 42 điểm của con gái, hai tay mẹ Tô run run như sắp có bão, nhưng lời nói đã bị Tô Tiểu Lai cướp trước, “Mẹ, so với lần trước, lần này con có tiến bộ nhỉ?” Cô ngẩng đầu, vẻ mặt đầy hiểu biết.

Mẹ Tô càng tức hơn, phải rồi, lần trước có 36 điểm thôi mà, bà thiếu chút nữa bị sốc chết rồi, sao một người tài năng như bà lại sinh ra một đứa con gái thua kém như vậy chứ?

“Thế này mà cũng dám hài lòng hả??? Cô thử nhìn con gái dì cô xem, mỗi lần kiểm tra đều xếp thứ nhất, vậy mà nhìn điểm cô này, được có từng đây còn thấy quang vinh hả?” Mẹ Tô gào thét, “Cô nói xem rốt cuộc cô có phải là con gái do chính tôi sinh không đấy? Cái gen học hành này thừa hưởng từ ai vậy hả?”

“Được rồi mà bà nó, bà đừng giận nữa, hay là như thế này, ngày mai chúng ta mời gia sư về nhà dạy kèm cho con bé?” Ba Tô đứng một bên hòa giải.

Tô Tiểu Lai không hề vui vẻ, ở trường học đã đủ mệt rồi, về nhà còn phải nhìn sắc mặt của lão gia sư nữa, thế này không muốn để cho cô sống sao.

Lúc này, Trình Thiếu Phàm từ trong phòng đi ra, “Ba Tô, mẹ Tô, hay là để ngày mai con sẽ kèm cặp Tiểu Lai học hành được không?”

Mẹ Tô vỗ đầu vỗ trán, “Ồ mô, sao tôi lại quên chứ, thành tích Thiếu Phàm hàng năm đều xếp thứ nhất toàn trường mà lại…”

Ba Tô nhíu mày, nghiêm túc nói, “Bây giờ con cũng đã học cao trung rồi, không thể để ảnh hưởng đến thời gian học tập của con được.”

Cuối cùng, Trình Thiếu Phàm luôn một mực cam đoan không để ảnh hưởng đến học tập, thêm cả mẹ Tô ở bên cũng quyết định nói đỡ vào , ba Tô mới miễn cưỡng đồng ý.

Tô Tiểu Lai chưa nói gì, tuy bây giờ cô đối với người anh trai “từ trên trời rơi xuống” này cũng không quý mến gì, nhưng nếu so với việc phí tiền của đi thuê gia sư khác về, lại còn phải nhìn sắc mặt mà sống, xem ra việc này khả thi hơn nhiều.

Kết quả là, mỗi tối từ tám giờ đến mười giờ bạn Tô Tiểu Lai sẽ có một buổi học tập rất rất riêng.

Tối nay, Tô Tiểu Lai ngoan ngoãn ngồi một chỗ, nhìn lông mày anh nhíu chặt lại.

Trình Thiếu Phàm đóng cuốn vở bài tập toán của cô lại, cô bắt đầu khiếp sợ hỏi, “Anh… anh xem em có còn cứu được không?”

“Có vẻ khó đấy.”

Vừa dứt lời, hai tay Tô Tiểu Lai ôm đầu thật chặt.

“Cố cứu ngựa chết thành ngựa sống vậy!”. Đây là anh cô, lời nói mãi mãi ác độc.

Từ sau sự kiện mứt quả xâu vào que xong, thái độ của Tô Tiểu Lai đối với anh có thay đổi rất lớn, chỉ cần cô thích, anh đều đối nghịch với cô, ví dụ như, lần đó lớp học khiêu vũ ở trường có tuyển học sinh, cô phấn khởi bừng bừng khí thế về nhà nói với mẹ muốn xin học khiêu vũ, mẹ cô ngẫm nghĩ cuối cùng vẫn không đồng ý. Đương nhiên không thể thiếu được vị anh trai đáng kính ngồi một bên như sứ giả gió đến thổi gió châm thêm lửa vào, nguyên văn câu nói của anh là thế này: Con cảm thấy Tiểu Lai nên cố gắng học hành cho thật tốt, vốn thành tích đã bình thường, giờ học thêm mấy môn nhảy nhót vớ vẩn này càng bị phân tâm, thành tích rất khó vượt qua.”

Việc học khiêu vũ đã là giấc mộng từ hồi Tô Tiểu Lai còn nhỏ, mỗi khi nhìn trên tivi người ta khiêu vũ duyên dáng uyển chuyển động lòng người, cô cực kỳ hâm mộ không dứt, vốn giấc mộng cách hiện thức rất xa, vậy mà lần này có cơ hội anh lại nhẫn tâm muốn dập tắt triệt để hy vọng nhỏ nhoi đó của cô.

Từ nay về sau, cô ghét anh càng thâm càng sâu hơn cả đáy biển!

Tựa như giờ phút này, nhìn vẻ mặt khinh bỉ của anh đến biến dạng, cô hận đến nghiến răng kèn kẹt. Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, cô tình nguyên để ba thuê gia sư cho mình!

Trình Thiếu Phàm chỉ vào vở bài tập Toán hỏi, “Bài này, biết sai ở đâu không?”

Tô Tiểu Lai có chút căm hận nhìn anh, cái này không phải muốn làm khó cô sao? Nếu cô biết sai ở đâu thì còn có thể làm sai không??? Không hiểu mình ngốc hay anh ta ngớ ngẩn vậy!

Cô lắc đầu, anh thuận tay rút tờ giấy nháp kiên nhẫn giảng giải chi tiết từng bước cho cô.

Rõ ràng thầy cô giáo nói mấy vấn đề này trên lớp, cô nghe chẳng hiểu gì, nhưng khi anh nói cô nghe một lần đã hiểu ngay, tựa như có ma lực gì đó, cô như bị bỏ bùa mê.

Sau đó là một số vấn đề khác, cô lắng nghe không để sót chữ nào, mắt không dám chớp nhìn anh, thật không nghĩ có ngày cô lại say mê vào biển đại dương Toán học bao la ấy vậy.

Cuối cùng, anh đóng nắp bút, “Hiểu cả chưa?”.

Tô Tiểu Lai gật đầu lia lịa.

Đột nhiên, sinh ra một thứ tình cảm ngưỡng mộ với anh.

Sau đó, thành tích môn Toán của Tô Tiểu Lai tiến bộ rất nhanh, cú nhảy vọt quá lớn này khiến cho mẹ Tô vui vẻ luôn miệng khen thằng bé Thiếu Phàm này học hành giỏi giang, thông minh lanh lợi.

Ngồi một bên yên lặng bê bát cơm, Tô Tiểu Lai giống như người vô hình, bị người nhà xem như không thấy.

Cô buồn bực gẩy cơm trong bát, rõ ràng người tiến bộ là cô cơ mà? Sao không có người nào khen cô một câu cơ chứ.

Được rồi, những ấn tượng trước đây đối với anh lại bắt đầu thay đổi, tình cảm ngưỡng mộ nhất thời hóa thành tro bụi.

******

Lại sau đó, Trình Thiếu Phàm học năm thứ ba cao trung, bài tập đột nhiên nhiều hơn gấp bội.

Trong phòng sách chất cao như núi, ngay cả trên mặt đất cũng đầy rẫy sách vở.

Hôm nay, mẹ Tô như thường lệ đến phòng anh quét dọn vệ sinh, đột nhiên cảm giác không gian hẹp đi không ít, nhìn đi nhìn lại cách bố trí trong phòng, đối với cậu bé lớn như Trình Thiếu Phàm, quả thực phòng này nhỏ quá!

Vì thế, mẹ Tô thương lượng với ba Tô, cuối cùng quyết định đổi phòng của Tô Tiểu Lai lớn hơn cho Trình Thiếu Phàm.

Tô Tiểu Lai biết được tin động trời này, thẳng thừng từ chối.

Tất nhiên lời từ chối vô hiệu, xem đấy, chết tiệt anh ta dám lấy phòng mình, rồi không bao lâu sau, ngay cả ba mẹ mình cũng biến thành ba mẹ kế mất thôi.

Nhưng ba mẹ không hề coi ý kiến của cô ra gì, rồi một buổi chiều mát mẻ cô và anh cùng ở nhà, cô đã bị ba mẹ cưỡng chế bắt đổi phòng cho anh.

Từ ngày đó, Tô Tiểu Lai thề sẽ không-đội-trời-chung với anh!

Ghét nhiều trở thành thù hận.

Tô Tiểu Lai không lúc nào nguôi ngoai hy vọng chờ thời cơ đến để làm nhục anh ta.

Cuối cùng cũng có một ngày, cơ hội đã tới.

Đó là một buổi chiều ánh nắng ấm áp, Tô Tiểu Lai lười biếng gục đầu xuống bàn hưởng thụ thời gian mười phút ra chơi giữa giờ tốt đẹp, không ngờ bỗng có vài nữ sinh khóa trên ồn ào đến đánh thức cô dậy, vội vàng chìa đầy đồ ăn vặt đến trước mặt cô, trong đó có một bà chị nịnh nọt cười, “Em Tiểu Lai à, giúp chị đưa bức thư này cho anh trai em nhé, lần sau chị sẽ mua nhiều đồ ăn ngon cho em.” Tiếp theo đó lại một loạt câu thẹn thùng của những người phía sau, “Còn có chị…”, “Còn chị nữa…”

Tô Tiểu Lai tà ác cười, trả lời, “Các chị à, chờ anh em hồi âm nhé.”

Tan học ngồi sau xe đạp Trình Thiếu Phàm, Tô Tiểu Lai rất rất đáng khinh lén lút nhét xấp thư tình vào cặp sách của anh.

Về nhà, cô bí mật nói với ba.

Kết quả chẳng cần nghĩ, anh cô thà chết không nhận, cô hóa thân làm hiệp nữ vì chính nghĩa, mở cặp sách anh ra tìm chứng cớ.

Rồi sau đó, anh bị người ba yêu dấu của cô lôi vào thư phòng đóng cửa hỏi chuyện.

Chứng kiến vậy, Tô Tiểu Lai đứng ngoài cười nham hiểu, trả thù thành công, ha ha, hạnh phúc quá!

Nhưng phải mất hai tuần sau đó cô không được anh chở đến trường. Khiến suốt hai tuần cô bị đi muộn.

Đáng đời!

*******

Cũng từ ngày đó Tô Tiểu Lai nhận ra một chuyện thật, đấu với trời, thật sướng vô cùng; đấu với anh cô, hẳn chết không nghi ngờ gì.

Bài học đau đớn đó đã dạy cô, phải học cách kiên nhẫn.

Tô Tiểu Lai nói với mình, nhẫn nhịn chịu đựng nào, mấy tháng nữa anh ta sẽ biến đi!

Đúng vậy, sau khi thi đỗ vào đại học, anh ấy đã không xuất hiện thường xuyên trước mắt cô.

Cô còn nhớ mang máng, còn hơn mười ngày nữa thi đại học, người trong nhà lo lắng đến mức giống như kiến bò trên chảo nóng, nhất là mẹ Tô, nào là đồ ăn dinh dưỡng lúc nào cũng nhồi nhét cho Trình Thiếu Phàm, còn Tô Tiểu Lai bị bỏ quên, luôn bị đặt vào địa vị thứ yếu trong nhà. Đương nhiên cô vẫn cảm thấy đó là hạnh phúc, dù sao anh ấy sắp bước vào trận chiến của sinh viên đại học rồi, đi học sẽ xa nhà, sẽ không ở nhà nữa, ha ha ngay cả nằm mơ cô cũng mỉm cười hạnh phúc mà.

Mùa hè năm ấy, Tô Tiểu Lai vốn tưởng đây là những năm tháng tốt đẹp nhất của cô, tự do tự tại, tốt xấu gì cô cũng đã tốt nghiệp sơ trung, đã không bị bài tập trói buộc mà thoải mái nghỉ hè, chỉ nghĩ thôi cô đã thấy nhiều điều thích thú đang chờ ở phía trước, Nằm đọc truyện hài nghĩ miên man rồi tự nhiên lăn ra ngủ, ngủ rồi bỗng dưng tỉnh dậy, đáng tiếc a đáng tiếc quá!
Hôm nay, cô nằm ườn ra giường đọc truyện hài, mẹ cô đột nhiên đi vào phòng, má lúm đồng tiền tươi cười nói: “Tiểu Lai à, Thiếu Phàm quyết định kỳ nghỉ hè này không về Mỹ nữa…”

Đầu Tô Tiểu Lai như tỉnh mộng hẳn.

Không phải nói thi tốt rồi về Mỹ sao? Đột nhiên sao lật lọng vậy…

“Tiểu Lai à, Thiếu Phàm thật tốt với con nhá, lúc này nó vì con mà ngay cả cơ hội về nhà thăm ông nội cũng bỏ đấy.”

Vì cô?!… Một điềm xấu tự nhiên len lỏi vào trong lòng.

Mẹ cô vẫn tiếp tục nói, vẻ mặt rạng rỡ, “Đúng vậy, nó chủ động đề nghị muốn kèm cặp bài tập giúp con, cho dù nó không nói nhưng mẹ và ba con cũng muốn nó giúp con học hành, kiến thức nền tảng sơ trung của con vốn yếu kém, cao học và sơ trung khác nhau nhiều lắm, sau này còn liên quan đến thi đại học nữa. Con gái à, có Thiếu Phàm kèm cặp học hành cho con, chúng ta cũng yên tâm nhiều, aizzz, lại nói, thằng bé Thiếu Phàm này thật ngoan ngoãn, thông minh, lại lễ phép mà… Ngày hôm qua nó còn cam đoan với chúng ta, chắc chắn nó sẽ giúp con thi đỗ vào trường đại học H như nó, con gái à, ôi chao, đó là trường trọng điểm đó…”

Tô Tiểu Lai lệ rơi đầy mặt, suy sụp hoàn toàn rồi, kỳ nghỉ hè vui khỏe bổ ích cô chờ đợi bao lâu, ôi ôi vừa đi đã không quay lại nữa rồi!

Ban đầu Trình Thiếu Phàm không hề thấy phiền khi kèm cô học tập khi tinh thần cô vẫn trong trạng thái uể oải chán nản.

Trong lúc đó, rất nhiều lần cô phát tín hiệu biểu tình chống đối với Trình Thiếu Phàm, nào là đau đầu, đau bụng, đau họng, đau mắt … Có thể nói phải dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, cho đến khi cô đã sử dụng hết tất cả bệnh ốm đau xong, Trình Thiếu Phàm hỏi cô, “Hôm nay đau ở đâu?”

Tô Tiểu Lai ngẫm nghĩ, chỉ lên phía trên mắt mình, nói, “Lông mày.”

“….”

*******

Đầu tháng chín, lúc Tô Tiểu Lai bị tra tấn đến hơi thở cuối cùng, Trình Thiếu Phàm mới vui vẻ biến khỏi mắt cô.

Mọi người đến nhà ga tiễn anh, Tô Tiểu Lai sợ hãi rụt rè trốn phía sau, mẹ cô nắm tay ba cô, vẻ mặt lo lắng nhìn Trình Thiếu Phàm, “Hay là để mẹ đưa con đến trường đi.”

Lúc này Trình Thiếu Phàm đã là chàng trai cao lớn đẹp trai trưởng thành, làm sao còn cần đến họ đưa đón như vậy chứ, hơn nữa đại học H ở thành phố S cách nơi này có hai tiếng ngồi xe, vì thế anh vỗ ngực nói với họ không cần lo lắng, một mình anh có thể lên trường được rồi.

Mẹ Tô đành thôi, dặn dò vài câu, sau đó đẩy con gái vẫn còn trốn sau mình lên trước, nói: “Hai anh em con nói vài câu với nhau đi.” Nói xong liền kéo ba Tô đi về phía cửa.

Kỳ thật Tô Tiểu Lai đã sớm muốn tìm lý do thật tốt để thoái thác, nhưng không kịp, không đợi anh mở miệng nhắc nhở, cô bắt đầu lập lời thề son sắt, “À, anh, anh ở trường học tập cho tốt, không cần lo cho em, em sẽ chăm chỉ học tập.”

Trình Thiếu Phàm nhìn chằm chằm vào cô, hơi mỉm cười, “Anh phải đi rồi, em ở nhà cho ngoan đấy.”

Tô Tiểu Lai cười ngượng nói, “Vâng ạ, nhất định em sẽ cố gắng học hành, sẽ thi đỗ vào đại học H.” Cô nói như vậy không phải để sau này Trình Thiếu Phàm về nhà sẽ tìm cô gây phiền phức sao?

Đáy mắt Trình Thiếu Phàm hiện một nụ cười ẩn ý, theo thói quen đưa tay vuốt tóc cô, “Sau này hai tuần anh sẽ về nhà một lần, có gì không hiểu em nhớ đánh dấu vào, lúc về anh sẽ giảng giải cho.”

Trái tim bé bỏng của Tô Tiểu Lai tan vỡ trăm mảnh, thảm hại rơi xuống vực sâu vạn trượng.


.::* END *::.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2011 11:17:10 | Xem tất
Hồi trước thấy trên tieba giới thiệu truyện này mà bây giờ mới có thời gian gian đọc.

Lại thêm một nhân vật nam chính "cực phẩm": đẹp trai, giàu có, hắc phúc và đặc biệt vô cùng sủng nữ chính.

May mà tớ đã có gia đình chứ nhồi nhét mấy truyện này vào đầu chắc sẽ ế dài dài  ^^

Bình luận

đúng như ss GR, ngày trc e mê TTNgôn, n giờ thì bão hoà mất rồi. Nếu so thì mình thích kiểu Lịch Xuyên hơn, k phúc hắc mà rất chân thành ^^  Đăng lúc 13-12-2011 09:50 AM
Lúc mới đọc ngôn tình cũng thích Tống Tử Ngôn nhưng sau này thấy nhiều nam chính còn hay hơn ^^  Đăng lúc 12-12-2011 06:48 PM
Đúng là kiểu siêu phàm, tài tử. Em mong đọc 1 cái ngôn tình nào đó mà nam chính thì chả ra làm sao, xem nữ chính xử lý thế nào  Đăng lúc 12-12-2011 02:45 PM
Em mới chết đứ đừ Tống Tử Ngôn của Chết! Sập bẫy rồi. Giờ chắc phải nghiên cứu thêm nam chính của truyện này nữa mới đc :))  Đăng lúc 12-12-2011 01:23 PM
Lịch Xuyên là cực phẩm kiểu người nước ngoài, lúc nào cũng "Lady First" chứ không phải dạng nam chính hắc phúc Trung Quốc.  Đăng lúc 12-12-2011 11:41 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 12-12-2011 15:36:34 | Xem tất
greenrosetq gửi lúc 11-12-2011 21:17
Hồi trước thấy trên tieba giới thiệu truyện này mà bây giờ mới có thời gian gian đọ ...


Em thấy hầu như truyện nào cũng xây dựng hình tượng như vậy, nữ chính thì có khi đa dạng 1 chút, người xấu người đẹp nhưng nam chính chắc chắn là fải đẹp trai, nhiều tiền, yêu chân thành
Cái mô típ đó dễ nuốt hihi. Ăn thua là tuỳ vào diễn biến của truyện. Em thì thường thích những truyện có chiều sâu hơn.

Bình luận

Cho nên mấy truyện dạng này chỉ "giải trí" là tốt, còn đọc để suy ngẫm và day dứt thì thể loại buồn buồn, dằn dặt đau đớn cơ ^^  Đăng lúc 13-12-2011 09:56 AM
Mô tip này đúng là quá nhàm, chỉ còn trông vào nội dung và văn phong. Truyện viết hài hước cũng có giá trị giải trí.  Đăng lúc 12-12-2011 06:51 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 12-12-2011 21:13:06 | Xem tất
Spica gửi lúc 12-12-2011 15:36
Em thấy hầu như truyện nào cũng xây dựng hình tượng như vậy, nữ chính thì có khi  ...


Chính xác, ''nữ chính có thể xấu nhưng nam chính không thể không đẹp''{:429:}
Nam chính có thể ko giàu nhưng chắc chắn phải đẹp trai còn thì nữ chính ngốc nghếch, phình phường cỡ mấy thì nam chính cũng sẽ nhìn ra ưu điểm để mà yêu thôi!{:438:}
Mấy kiểu truyện như này thiệt sự là quá nhàm rồi...như cái Chết, Sập Bẫy Rồi ấy lúc đầu còn khoái vì cái khoản ''ngây thơ vô số tội'' của nữ chính nhưng càng về sau truyện càng chán...
Truyện hài hước mà tác giả nữ sáng tác vẫn thích nhất Bản Sắc Thục Nữ của Tiên Chanh, nam sáng tác có My Boss Is A Beautiful Girl của Lôi Vũ (bộ này thấy truyện hay hơn phim, phim chả lột tả được nhân vật nam chính tí nào cả!) hay như bộ Lần Đầu Thân Mật của Thái Chính Hằng (bộ này cũng làm phim rồi mà chưa xem>:<đơn giản mà hài hước, vẫn đọng lại được ý nghĩa để suy ngẫm nè!
Mình đang đọc bộ S女出没,注意!của Vương Vân, đúng kiểu tình cảm hài mình thích, do coi phim 一一向前冲 do Hoắc Kiên Hoa, Đồng Lôi đóng thấy thích quá nên sau khi biết được chuyển thể từ tiểu thuyết nên mò đi đọc! Hiện tại bạn kamomochan đang tiến hành dịch bộ này đó, ai rảnh ghé thăm nhé
http://www.doctieuthuyet.com/


Bình luận

uk, truyện nào cũng na ná nhau, nhưng đọc giải trí cũng tạm, hì  Đăng lúc 27-2-2012 03:40 PM
thanks bạn đã chia sẻ híhí ^^  Đăng lúc 13-12-2011 01:21 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 13-12-2011 09:30:03 | Xem tất
Tớ chợt nhớ một cuốn TT không theo hình mẫu trên, đó là "Cùng nhau viết câu chuyện của chúng ta" của Mộc Tử Miêu Miêu (hình như trong box Văn học có đã có người post).

Nam chính truyện này tất nhiên vẫn đẹp trai, học giỏi nhưng nghèo rớt mồng tơi. Nữ chính đổ nam chính trước, suốt ngày lẽo đẽo đi theo anh chàng, bị nam chính đối xử vô cùng lạnh nhạt.

Sau này, nam chính cảm động trước tấm chân tình của nữ chính nên đồng ý yêu nàng. Chỉ có điều, anh ta lại phũ phàng bỏ nữ chính đi Mỹ 5 năm.

Nữ chính đúng là dạng người hiếm có khó tìm. Một câu chuyện khá cảm động.

Bình luận

Chuyện mà SS Green nói giống như Hương Hàn ý, thế thì nội dung giống nhau rồi, đọc thử cái xem sao, thanks ss Spica đã post truyên nha!!!!!!!!!!  Đăng lúc 17-11-2012 01:12 PM
"Tình yêu đau đớn thế" đọc cũng nhàm nhàm, ko hay lắm. Truyện "Cùng nhau" thì thích sự kiên định và chung tình của cô nữ chính.  Đăng lúc 13-12-2011 01:45 PM
em vừa đọc xong "Tình yêu đau đớn thế", bị ám ảnh ghê, đang ko biết cầu cứu truyện nào khác kéo ra dùm, may mà có sis giới thiệu bộ mới, em thanks nhiều :d   Đăng lúc 13-12-2011 01:29 PM
sid
em thấy quyển Cùng nhau này là phần mở rộng của Bên nhau trọn đời :)  Đăng lúc 13-12-2011 12:56 PM
ừm,nghe thì khá là giống Anh Có Thích Nước Mỹ Không? có điều ACTNMK nam nữ chính cuối cùng ko thành đôi...để đi đọc xem thử thế nào^^thanks 4 recommending....  Đăng lúc 13-12-2011 10:38 AM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách