Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 26676|Trả lời: 48
Thu gọn cột thông tin

[Hiện Đại] All In Love (Ngập Tràn Tình Yêu) | Cố Tây Tước (Hết) (Ebook)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 13-5-2014 00:33:00 | Xem tất |Chế độ đọc


All In Love

Tác giả: Cố Tây Tước

Chuyển ngữ: Bánhbaochiên

Chỉnh sửa: Bi*chy

Bìa: HappyOneday

Nguồn: http://banhbaochien.wordpress.com/all-in-love/

Ebook

Mega
| PRC | Epub | PDF | FB2 |

Mediafire
| PRC | Epub | PDF | FB2 |

Dropbox
| PRC | Epub | FB2 |

Wattpad
| Link | Code: 47544479 |



Giới thiệu nội dung


Từ Vi Vũ tính hơi hơi ưa sạch, da mặt cũng hơi hơi dày, ngoài ra còn hơi hơi bỉ ổi, nhưng anh trước mặt mọi người luôn luôn là một Từ Vi Vũ trăng thanh gió mát, tách biệt xa lạ, trong kiêu ngạo có lạnh lùng, trong lạnh lùng có xa cách, trong xa cách có cao sang.

Nhưng cứ về đến nhà là anh nhập vào trạng thái “cuồng cởi”:

“Tắm, tắm, tắm. Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”

Thanh Khê nghĩ, liệu anh còn có thể bỉ ổi hơn được nữa không?

Hoặc là: “Vợ ơi, nấu cơm cho anh đi, là yêu cầu hợp pháp đấy!”

“Tình yêu, mua quần áo cho anh đi, anh hết quần áo mặc rồi, yêu cầu hợp pháp!”

“Vợ, tối nay xem phim nhé, yêu cầu hợp pháp đấy!”

“Thanh Khê này, hát tình ca cho anh đi, yêu cầu hợp pháp, yêu cầu hợp pháp nhé!”

Những lúc như vậy, “bạn nhỏ” Thanh Khê phải cố gắng lắm mới không có hành vi “xử lý” phạm pháp với anh.

Hạnh phúc là gì, hạnh phúc là mười ba năm trước, tan trường, có một cậu bé đi trước mặt bạn theo hình chữ S, mười ba năm sau, vẫn là cậu bé đó ôm bạn vào lòng, mặt dày nói: “Cố Thanh Khê, cả tuổi xuân của anh đều dành trọn cho em, vậy nên em phải chịu trách nhiệm với anh đấy!”


PS: Truyện này rất dễ thương và nhẹ nhàng, đúng phong cách của Cố Tây Tước. Có lẽ nhiều bạn giống minh, sẽ thấy hơi khó hiểu ở phần đầu, mình (VD) xin giải thích chút là theo như những gì tác giả viết ở lời cuối sách thì đây là nhật ký của tác giả, không ngờ lại được xuất bản, nên cũng chỉnh sửa lại một chút, mình nghĩ phần lớn nội dung trong truyện là thật. Phần lời mở đầu do chồng Cố Tây Tước viết, các chương tiếp đó theo lời kể của nữ chính.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:35:45 | Xem tất
Mục lục

Lời tựa: Cuộc đời như thế
Chương 1: Em phản đối hai người kết hôn!
Chương 2: Nhớ khi còn bé
Chương 3: Tình yêu của một cậu bé
Chương 4: Mây Vu sơn khó có mây hơn
Chương 5: Đính hôn
Chương 6: Mùa hè đầu tiên
Chương 7: Lời ngon tiếng ngọt
Chương 8: Vấn đề quyền sở hữu
Chương 9: Tình bạn vĩnh hằng
Chương 10: Cô gái tên Lan Lan
Chương 11: Có kiểu suy nghĩ gọi là ảo tưởng
Chương 12Trước khi cưới: Những ngày vui vẻ của đám ngốc
Chương 13: Cảm ơn trời đã cho tôi kết duyên với cậu bé này suốt cuộc đời
Chương 14: Mùa hè thứ hai
Chương 15: Trước khi cưới: Anh đẹp thì có đẹp, nhưng quá “cặn bã”
Chương 16: Lời của “tôi”
Chương 17: Một trăm câu hỏi
Chương 18: Kết hôn
Chương 19: Sau khi cưới: “Thay đổi” rất nhiều
Chương 20: Mùa hè thứ ba
Chương 21: Về “du lịch”
Chương 22: Về “cãi nhau”
Chương 23: Những người họ hàng đáng yêu
Chương 24: Ghét nhất là khác biệt văn hoá
Chương 25: Sau khi cưới: Không làm thì chết
Chương 26: Cuộc sống của họ
Chương 27: Sau khi cưới: Lòng tự trọng của anh đâu?
Chương 28: Một mảnh ký ức
Chương 29: Chúc mừng năm mới
Lời cuối sách: Tôi nhặt cánh hoa tàn

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:44:03 | Xem tất
Lời tựa: Cuộc đời như thế


Không biết nên bắt đầu từ đâu, nói thật, tôi hơi lúng túng, tự vỗ ngực rằng đời này đã làm không ít “chuyện lớn” nhưng viết lời tựa lại là lần đầu tiên. Có hơi hồi hộp, hồi hộp vì cuối cùng cũng có một lần được tác giả đại nhân để ý, hồi hộp vì không biết phải viết lời tựa như thế nào. Vốn tôi không phải thanh niên văn nghệ, nào biết mấy cái văn văn vẻ vẻ là gì. Nhưng bỏ qua cơ hội này thì không nỡ, nên đành mặc kệ, viết không hay mong độc giả thứ lỗi.

Vì sao tôi lại đặt tiêu đề là “Cuộc đời như thế”? Bởi đây là tên một tập tản văn của nữ sĩ Tam Mao, và Tiểu Tây cực kỳ thích Tam Mao nên tôi mới mượn tạm. Tiểu Tây thích Tam Mao đến nỗi trong nhà nhiều sách của Tam Mao nhất, có khi còn mua cả mấy bản in khác nhau. Thực ra cô ấy đọc “tạp” lắm, gần như chỉ cần cầm lên được là đọc luôn, có lần tôi thấy cô ấy say sưa đọc một quyển sách về cừu, thậm chí còn tích cực giới thiệu cho tôi. Nhưng với tôi thì đọc kiểu sách như thế còn buồn ngủ hơn cả nằm đếm cừu ấy chứ.

Có điều khi đọc “All In Love” tôi rất “tỉnh”, “Từ Vi Vũ” là tên nhân vật của tôi? Nghe đâu có rất nhiều người điêu đứng vì “Từ Vi Vũ” còn yêu cầu tung ảnh “Từ Vi Vũ” lên. Cảm ơn sự yêu mến của mọi người nhưng rõ ràng hành động “tung ảnh” không hợp với tác phong “thủ thân như ngọc” của tôi chút nào.

Hơn nữa, tác giả đại nhân đã nhấn mạnh “All In Love” là một cuộc sống hoàn hảo hơn nó vốn có, lời ấy không sai, ví dụ, tôi không ưu tú như “Từ Vi Vũ”, hừ. Và em trai Thanh Khê cũng không hề ngoan ngoãn như vậy! Nhắc đến Tử Hạo, hình như nó cũng rất nổi tiếng, thật khó hiểu, chẳng lẽ vì lớn lên xinh xắn động lòng người? (Buột miệng nói ra? Xinh xắn động lòng người?)

Nhưng tôi không thể không thừa nhận, quan hệ của Tiểu Tây với em trai rất tuyệt vời. Đó là tình cảm ruột thịt mà người ngoài không thể nói lung tung, chị bao dung em, em kính yêu chị – thứ tình cảm tôi vẫn luôn ao ước. Được rồi, còn có cả ghen tị.

Trước kia, ham muốn chiếm hữu của người như tôi lớn lắm, bây giờ thì đỡ nhiều rồi. Khi cô ấy đi chơi với bạn, tôi chỉ hỏi mỗi đi đâu-với ai-làm gì-mấy giờ về thôi. Tình yêu là thứ tình cảm vô cùng kỳ diệu, có thể cô ấy không rất xuất sắc (Câu này có vẻ hơi đại nghịch bất đạo?) nhưng bạn luôn cảm thấy cô ấy là tuyệt vời nhất, cuốn hút nhất, không ngừng hấp dẫn bạn, làm cho bạn chẳng khác gì thằng ngố trước mặt người ta. Nhưng biết phải làm sao khi cô ấy đã chiếm trọn trái tim tôi rồi, nên, tôi nguyện quỳ gối xưng thần. (Tiểu Tây: Có phải vì em sẽ duyệt lời tựa này trước nên anh mới viết mùi mẫn như vậy không?)

Tiểu Tây sống rất hờ hững, cô ấy không nói em yêu anh thế nào, nhớ anh bao nhiêu, nhưng cô ấy nói khi về già chúng mình sẽ như thế như thế. Tôi rất cảm động, vì cô ấy muốn bên tôi đến tóc bạc răng long.

Chắc mọi người yêu thích “All In Love” đến thế vì nó không chỉ là câu chuyện tình yêu của riêng “Cố Thanh Khê” với “Từ Vi Vũ” mà còn là biểu tượng tình yêu trong lòng nhiều người phải không? Nó giải thích rõ ràng cái đích mà tình yêu hướng tới – Một đời một kiếp một đôi mình, đơn giản mà đẹp đẽ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:45:46 | Xem tất
Chương 1: Em phản đối hai người kết hôn!

#1

Chuyến này đi Anh, khi về còn vác theo một “cục nợ” to đùng.

Em trai ở Anh hơn tám năm, xuất ngoại từ lúc mười tuổi nên chất uyên bác cao thâm của dân tộc Trung Hoa không được giữ gìn cẩn thận đã bị vấy bẩn.

Trưa nay tưới hoa, tôi nghe thấy nó đang nói chuyện điện thoại với bạn, còn thấp thoáng một câu “son of a bitch”, tôi nhíu mày, cầm gối ôm trên sofa quăng về phía nó.

Em trai giật mình, trợn mắt nhìn tôi, có lẽ người ở đầu giây bên kia hỏi có chuyện gì, nó uất ức trả lời: “My dear sister…” ngồi nghĩ hơn nửa ngày, “chị ấy đánh tao!”

Tôi cười lạc cả giọng.

#2

Ăn trưa xong Từ Vi Vũ gọi điện đến, hỏi tôi có rảnh không? Tôi nói đang ở cùng em trai. Vi Vũ hỏi: “Em trai bao nhiêu tuổi?” Biết thừa rồi còn hỏi.

Tôi trả lời: “Mười tám.”

Vi Vũ đáp: “Đủ tuổi làm người lớn rồi, thả nó đi, chẳng sao đâu.”

Em trai ngồi cạnh nhìn tôi nói chuyện điện thoại, đến khi ngắt máy mới thong thả buông một câu: “Em phản đối hai người kết hôn!”

#3

Nhớ Tết âm năm ngoái tôi ra sân bay đón nó, đợi nửa tiếng mới thấy em trai yêu quý mặc áo khoác liền mũ, đeo kính râm, tay kéo vali đi ra từ cửa chính, trông rất show off[1].

( [1] Nguyên văn zhuangbility = khoe khoang, show off. )

Chàng ta đang chuẩn bị vuốt tóc đón gió thì tôi bấm còi, vừa thấy xe chị gái, em nhỏ lập tức rụt lại một cách đáng khinh, chạy đến nịnh nọt: “Chị, chị đến rồi!”

Tôi càu nhàu: “Mới tí tuổi đầu mà bày đặt đeo kính râm làm gì? Một tay còn đeo hai nhẫn? Tóc tai lượt thà lượt thượt che hết cả mắt, nhìn xấu chết đi được!”

Em trai nhỏ bị mắng cho cụp đuôi, cam chịu nhìn ai đó đang ngồi bên ghế lái phụ cúi đầu nhịn cười.

Yên vị trên xe, nó không dám cãi lại tôi, đành nổi bão với Từ thiếu dám to gan cười nhạo mình: “Anh cười tôi cái gì? Cẩn thận tôi không để chị tôi gả cho anh nữa đấy!”

Vi Vũ “Ồ” một tiếng, trước nay anh rất để ý đến chủ đề này, ai có thái độ – giết không tha, kể cả em ruột cũng không ngoại lệ, tôi hơi lo lắng nhìn anh một cái, chẳng ngờ đến câu trả lời của anh: “Vậy anh gả cho chị em là được.”

Chậc…

#4

Lần này tôi qua chỗ em trai du lịch, còn ở lại chơi những một tuần, vậy nên tối đó Từ Vi Vũ đến đón tôi đi ăn cơm, ăn xong lên xe, anh hỏi: “My heart, when we… sex?” Vi Vũ ở Đức sáu năm, tiếng Đức chỉ bình thường nhưng tiếng Anh lại rất tốt.

Tôi dịu dàng trả lời: “Anh ở Đức lâu như thế mà không học được chút ưu điểm nào của họ sao?”

Vi Vũ tủi thân hỏi: “Ưu điểm gì cơ?”

“Nghiêm túc, cẩn thận, biết tự kiềm chế.”

“…”

#5

Nghĩ kĩ thì từ nhỏ tôi và anh đã quen nhau, Vi Vũ không phải tuýp người khéo mồm khéo miệng, sau khi đi Đức thì càng… không, nhưng lại có niềm say mê đặc biệt với tôi.

Vẫn nhớ có lần, anh thấy tâm trạng tôi có vẻ tốt liền to gan hỏi: “Dear Tiểu Khê, em biết không, từ khi học tiểu học anh đã có tình cảm với em rồi.”

Tôi ngạc nhiên: “Tình cảm của anh dậy thì sớm thật.”

Từ Vi Vũ bị tổn thương, nhưng chắc lại cảm thấy một lần đau là đau, hai lần đau vẫn là đau, vậy nên “một liều ba bảy cũng liều”, hỏi: “Vậy em để ý đến anh từ lúc nào? Nói!”

Tôi đau khổ nghĩ ngợi một hồi, “Có lẽ là từ tiểu học, cứ tan trường anh lại chạy đến trước mặt em đi theo hình chữ S.”

“…”

#6

Lại nhắc đến tiểu học, có lần về thăm trường cũ, tôi thấy trên cây ngô đồng trước kia hay tựa vào trò chuyện cùng bạn bè có hai dòng chữ khắc bằng dao:

Cố Thanh Khê

Từ Vi Vũ

Nói không cảm động là nói dối, vì… ôi, mới lãng mạn làm sao!

Nhưng có điều, ngô đồng quê là cây của thành phố, nghe đâu còn được bảo vệ. Thiếu gia họ Từ, sau này có khắc thì phiền anh để tên em bên dưới được không, em thấy không an toàn chút nào.

#7

Nhưng so với tôi, dường như Từ Vi Vũ mới chính là người thiếu cảm giác an toàn, mỗi khi ra ngoài anh phải hỏi đi hỏi lại: “Thanh Khê, anh mang chìa khoá chưa? Thanh Khê, gọi điện thoại cho anh đi, xem anh đã cầm điện thoại chưa?”

Mỗi lần như vậy tôi đều bị đánh thức khi đang say giấc nồng, nhận điện thoại của mình, nỗ lực vượt khó gọi cho Vi Vũ, sau đó nhìn anh vừa rút điện thoại trong túi áo vừa đi ra ngoài.

Miệng còn lải nhải: “Ồ, mới sáng ra đã nhớ anh rồi sao.”

Hình như không phải Từ Vi Vũ thiếu cảm giác an toàn… mà là thiếu đòn thì phải?

#8

Từ Vi Vũ tính hơi hơi ưa sạch, da mặt cũng hơi hơi dày, ngoài ra còn hơi hơi bỉ ổi, nhưng anh trước mặt mọi người luôn luôn là một Từ Vi Vũ trăng thanh gió mát, tách biệt xa lạ, trong kiêu ngạo có lạnh lùng, trong lạnh lùng có xa cách, trong xa cách có cao sang. Nhưng vấn đề là ở Từ Vi Vũ khi về nhà, vừa bước qua cửa, anh liền bắt đầu điệp khúc “tắm tắm tắm tắm”, mấy phút sau, trong phòng tắm vọng ra tiếng hỏi “Cố Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”

Tôi nghĩ, liệu người này có thể bỉ ổi hơn được nữa không?

#9

Nhưng mỗi khi ấn tượng của anh trong tôi down đến âm vô cùng, anh lại xuất hiện và làm cho người ta cảm thấy xúc động theo một cách nào đó. Nhớ ngày còn ở Đức, một lần gọi điện cho tôi, anh nói: “Thanh Khê, anh muốn về nhà.” Sau đó lặp lại bằng tiếng Đức “Anh nhớ em”.

Tôi trả lời: “Em có hiểu đâu.”

Anh cười đáp: “Anh biết.”

Dù như vậy vừa khác người lại vừa dễ mềm lòng nhưng mỗi khi nhớ đến tôi lại hơi phảng phất buồn.

#10

Có lần tôi chủ động thổ lộ với Từ Vi Vũ: “Thực ra chúng ta cũng đẹp đôi đấy chứ, anh thích mua sách em thích đọc, anh thích hát em thích nghe, anh thích ngắm hoa em thích trồng, anh muốn cưới em sẵn lòng gả, trời sinh một đôi.”

Vi Vũ liếc tôi một cái, đáp: “Thế mà trước kia em còn trái ý trời rõ lâu.”

Chính vì vậy, cuối cùng chúng tôi cũng thuận theo ý trời và chuẩn bị kết hôn.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:47:07 | Xem tất
Chương 2: Nhớ khi còn bé

#11

Hồi cấp ba, Vi Vũ thuộc loại thư sinh nho nhã yếu ớt nhưng học siêu giỏi – huyền thoại cơ mà. Vấn đề duy nhất của anh là môn thể dục, nếu nó không xuất hiện trên đời thì hẳn anh đã thành học sinh xuất sắc toàn diện. Vì thế nên chẳng ai ngờ người như Từ Vi Vũ lại “thích” bon chen chơi bóng với những cậu bạn cao to vạm vỡ. Dù có hơi lệch nhịp.

Có người hỏi: “Vi Vũ, đã không thích bóng rổ, mỗi lần chơi được tí còn mệt bở hơi tai, tội gì phải khổ? Thôi, về học đàn violin đi, anh em không cười mày đâu.”

Nghe nói lúc ấy câu trả lời của Từ thiếu là một tiếng hừ lạnh, “Ai bảo Cố Thanh Khê thích con trai giỏi thể thao?”

#12

Từ lớp mười một, trường chia làm hai ban tự nhiên và xã hội, trước khi chia lớp, tôi nhận được một bức thư, nội dung vỏn vẹn: Học tự nhiên, học tự nhiên, học tự nhiên, học tự nhiên!

Tôi nghĩ đó chỉ là thư nguyền.

Nên, không tin vào những lời quỷ quái ấy.

Cứ thế, tôi và Vi Vũ rẽ ngang, mỗi người một ngả trên con đường “tự nhiên – xã hội”.

Nhưng chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ bạn bè thuần khiết…

#13

Năm lớp mười một, có lần xe đạp hỏng, Vi Vũ đưa tôi về. Hôm đó tôi phải về nhà cũ, mà đường thì không hề gần.

Giữa trời tháng mười một, Vi Vũ cật lực đạp xe trên đường. Thực ra nhìn tóc nơi cổ áo anh mướt mồ hôi tôi cũng xót lắm, nhưng vào năm tháng ấy, thời điểm ấy, mọi tư tưởng, suy nghĩ vẫn còn rất ngây thơ, tôi và Vi Vũ là bạn học nam nữ đàng hoàng, chở nhau trên một chiếc xe đã là quá lắm rồi. Vậy nên cả đường tôi đành bấm bụng trong xót xa và lo lắng: về càng gần đến nhà thì càng dễ gặp người quen, nếu chẳng may có gặp thật thì biết giải thích sao đây?

Đúng như “mong đợi”, tôi gặp một cô hàng xóm đang mải mê cày cấy trong cánh đồng cải dầu, chưa đến gần, cô đã chào tôi rõ to: “Thanh Khê, mới tan học à!”

Khi ấy tôi còn đang mải tụng kinh trong lòng: “Chúng cháu chỉ là bạn học, chúng cháu chỉ là bạn học…”

Vậy nên vừa nghe thấy tiếng gọi, tôi tuôn một tràng theo phản xạ: “Cô, cháu với cậu ấy chỉ là bạn học nam nữ bình thường thôi ạ, xe cháu hỏng nên cậu ấy đưa cháu về ấy mà.” Sau đó, tôi còn tự tin rằng mình rất thông minh, đánh trống lảng, “Cô đang trồng cải dầu ạ.”

Cô ấy “à” một tiếng đầy ẩn ý, không biết tiếng “à” này là dành cho hoa cải hay là “à” cho bạn học.

Lát sau, đi qua đó một đoạn, người phía trước quay lại hỏi tôi: “Cô ấy chỉ bảo cậu tan học à, sao cậu nói nhiều chuyện ‘không liên quan’ thế?” Bây giờ nhớ lại chợt thấy từ “không liên quan” trong câu trên có vẻ đặc biệt sâu xa.

“…” Đó là lần đầu tiên tôi xấu hổ.

Sau đó, Vi Vũ còn thì thầm bỏ thêm một câu: “Trồng cải dầu? Ừ cậu cũng thông minh[1]thật đấy.”

( [1] Nguyên ở đây là “cải dầu”. Từ Vi Vũ dùng từ ‘có tài’, ‘thông minh’ /yǒucái/ đồng âm với ‘cải dầu’ /yóucài/ )

“…”

#14

Tôi thấy có lúc Vi Vũ nói chuyện rất thẳng thắn, nhưng đôi khi lại kín đáo quá nhiều.

Tôi từng lập một hộp thư từ lâu lắm lắm rồi, khoảng cấp ba thì phải.

Tốt nghiệp xong chẳng mấy khi dùng nên dần bị chìm vào quên lãng.

Mãi về sau, qua bao nhiêu năm, khi đăng ký nhận đồ bằng mail, cả hai hộp thư thường dùng đã nhận hết, tôi xoắn xuýt mãi mới nhớ ra hộp thư “già cỗi” bị bỏ bê bao lâu này.

Vừa đăng nhập, hộp thư đến báo có gần một trăm thư chưa đọc, đều được gửi từ nước ngoài.

Ấy thế mà chưa bao giờ thấy Từ Vi Vũ hỏi han hay nhắc nhở gì về nó cả.

Tôi mất nguyên ngày để đọc trọn vẹn gần một trăm bức thư, sau đó lại ngồi lưu cẩn thận từng cái một.

Thật đúng là ai đó đã rối loạn[2]đến một mức độ nhất định rồi.

( [2] Từ ngữ lưu hành trong giới trẻ, dùng để chỉ những người không thể hiện rõ ràng tình cảm cá nhân, nhìn có vẻ lạnh lùng, ít nói nhưng thực ra bên trong suy nghĩ rất nhiều)

#15

Giờ nhớ lại những tháng ngày xanh mượt ấy, tuy ngắn ngủi nhưng cảm động biết bao.

Nhớ khi còn bé, anh thích nói chuyện tôi thích cười, từng sóng vai ngồi dưới gốc cây đào nghe gió thổi đầu rừng, chim vang tiếng gọi, không biết ngủ quên từ lúc nào.

Nhớ khi còn bé, chưa hiểu tình, chưa biết yêu, đi dưới hàng cây ngô đồng, lặng nghe mưa rơi tí tách trên tán lá, nhìn nhau cười ngô nghê.

Nhớ khi còn bé, không hiểu thế nào là chia ly, thế nào là gặp lại, cũng không biết có một khoảng cách tên “xa xôi cách trở”, gió chỗ anh không thổi đến nơi tôi, chỉ biết rằng lại một năm xuân đi thu đến[3].

( [3] Trích “Hoa rơi trong mộng biết bao nhiêu” (梦里花落知多少) – Tam Mao)


Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:48:25 | Xem tất
Chương 3: Tình yêu của một cậu bé

#16

Hai ngày trước, khi tâm sự với bạn về chuyện tình cảm, nó thừa nhận rằng bản thân thuộc kiểu “tình yêu mì ăn liền”, nhìn vừa mắt, hợp nhau trên giường, thế là OK. Còn tôi thì khác, tôi cần có sự thấu hiểu, đủ thấu hiểu để nhận ra rằng tình cảm của người đó là chân thành và đủ để người đó biết rằng tôi cũng quan tâm đến anh. Tôi phải suy nghĩ xem tình yêu này có thể bắt đầu được không, đã hợp lý chưa, phải suy nghĩ về gia đình, về cuộc hôn nhân tương lai cần cả hai vun đắp thế nào mới được dài lâu và bền vững.

Bạn tôi nghe xong lắc đầu cảm thán: “Cậu thực tế quá.”

Đúng, tôi sống rất thực tế, chính vì vậy anh người yêu theo chủ nghĩa lãng mạn của tôi thường than phiền rằng bạn gái mình là người phụ nữ lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tình biết bao và năm xưa tôi đã làm tan vỡ trái tim “thiếu nam” của anh như thế nào.

Tôi… nghĩ lại, ừm cũng phải.

Tôi đã quên ấn tượng đầu tiên khi gặp Từ Vi Vũ, chỉ nhớ là chúng tôi có quen nhau. Bắt đầu từ tiểu học, ngay cả năm nào cùng lớp, năm nào khác tôi cũng chẳng có ấn tượng gì.

Lên cấp 3, sau khi tôi chọn ban xã hội, anh gọi tôi ra ngoài, kéo một mạch về phía sau dãy nhà học rồi đi qua đi lại, càu nhàu nửa ngày, “Sao cậu lại chọn thế, sao cậu lại chọn như thế…”

Anh giỏi các môn xã hội. Tôi lại thích ban tự nhiên.

Anh, theo ý tôi chọn tự nhiên, tôi, tránh nguyền rủa – chọn xã hội, đúng là sai sót ngẫu nhiên.

Tôi nói: “Vi Vũ, tớ đã chọn rồi.”

Anh càng giận, trợn mắt nhìn tôi, đó cũng là lần đầu tiên anh nói với tôi bằng giọng điệu lạnh lùng như thế: “Cố Thanh Khê, cậu có nhất thiết phải hờ hững đến vậy không?”

Tôi nhìn anh bỏ đi, không biết nên làm gì, chỉ tự cảm thấy rất tội lỗi.

Lãng mạn như vậy, sao tôi lại không nhận ra tình cảm của anh, nhưng khi đó cả hai còn nhỏ, đâu có sắt son bền vững gì nhiều, cùng lắm là hơi hơi xúc động, hơi hơi mơ hồ, nhưng dẫu có thế nào thì tình cảm vẫn còn chưa đủ chín. Tình yêu của tuổi trẻ là thứ tình cảm cho dù có tự nếm trải hay để vụt mất thì sau này, khi nhớ lại, tất cả những gì bạn dành cho nó chỉ là một nụ cười, có thể là nụ cười dịu dàng mà cũng có thể là cười nhạt nhẽo cho qua.

Lớp mười một, trường tổ chức đi du xuân ở Vụ Nguyên, Giang Tây, coi như một món quà cho học sinh cấp ba đang cực khổ cày cấy trong quãng thời gian “nước sôi lửa bỏng”. Không biết phải ngồi trên xe buýt bao lâu, khi xuống xe, tôi hơi choáng váng, bạn cùng bàn chạy lại đỡ tôi hỏi han: “Thanh Khê, trông cậu nhợt nhạt lắm, tớ lấy cho cậu chai nước nhé?”

Tôi nói mình đứng hóng gió một chút sẽ ổn thôi.

Bạn cùng bàn của tôi là một cô gái dịu dàng, ít nói, có phần giống tôi nên cả hai rất hợp nhau. Chúng tôi tụt lại sau cùng trong đoàn học sinh, dù đám nam sinh phía trước có ồn ào thế nào thì cảm giác đi trên con đường nhỏ ở miền quê này vẫn có gì đó rất nhẹ nhàng, thanh thản. Đi một lát, phía sau có người vỗ vai tôi, quay lại thì thấy Từ Vi Vũ, tôi quên mất hôm nay ban anh cũng đi cùng, ban xã hội đi trước ban tự nhiên đi sau. Anh đưa bình nước cho tôi, mặt không cảm xúc, “Uống nước đi.”

Tôi nghệt ra một lúc mới phản ứng lại: Tớ không khát. Nhưng thực ra là không uống được, trong ngực vẫn còn cảm giác buồn nôn.

Anh nhíu mày, nói: “Mặt cậu trắng bệch như ma ấy!”

Tôi…

Bạn cùng bàn của tôi thấy là lạ, lo lắng nhỏ giọng hỏi: “Thanh Khê, chúng mình có cần đi nhanh lên không?”

Tôi còn đang phân vân thì vài nam sinh ban tự nhiên đã chạy đến, ồn ào, “Vi Vũ, thảo nào đi nhanh thế, hoá ra là tìm người yêu!”

“Bạn ơi, Từ thiếu một lòng một dạ với bạn đấy, cả đường đi nó chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ thôi, ha ha, ha ha!”

“Anh Vũ, thể hiện rõ ràng quá! Thầy giáo đến bây giờ đấy, vừa vừa thôi nhé!”

Từ Vi Vũ thấy tôi lạnh nhạt liền cản bạn lại, “Thôi được rồi!”

Thấy vậy, họ không ầm ĩ nữa, cười cười nói nói chạy trước.

Từ Vi Vũ nhìn tôi, hơi do dự: “Đi cùng nhé?”

Bạn cùng bàn của tôi tinh ý, bỏ lại một câu vô tình “Tớ đi tìm XX đây” rồi chạy biến.

Từ Vi Vũ đi tới đỡ tay tôi, tôi từ chối, mình có thể tự đi được.

Anh nghiến răng: “Cậu cứ chịu một mình đi.”

Này! Dù đang khó chịu nhưng nhìn anh ầm ĩ như vậy tôi cũng chẳng thoải mái hơn, thấy phía sau có rất nhiều bạn học ban tự nhiên chầm chậm đi đến, tôi vội vàng: “Đi thôi.”

Đi giữa đám đông làm tôi rất mất tự nhiên, Từ Vi Vũ từng nói: tôi lo giữ thể diện còn nhiều hơn cả yêu anh. Thực ra tôi chỉ không thích bị người khác chú ý, không thích nổi bật hay trở thành tiêu điểm của bất cứ thứ gì. Tính cách hình thành từ nhỏ, được vun đắp quanh năm suốt tháng, không phải bảo một câu “thay đổi đi” là đơn giản có thể thay đổi được. Hôm ấy, khi đã bắt kịp nhóm bạn cùng lớp, tôi vừa định chào tạm biệt thì bị anh kéo lại, nói: “Thanh Khê, sang năm tớ đi rồi.”

Tình cảm Từ Vi Vũ dành cho mối quan hệ này chắc chắn là nhiều hơn tôi, từ trước tới giờ vẫn vậy. Và hẳn là anh cũng hiểu chuyện sớm hơn tôi rất nhiều. Một trong những câu được Vi Vũ lặp lại nhiều nhất là: Em bắt anh chờ lâu dã dã man, suýt chút nữa anh còn tưởng phải đợi đến khi tóc bạc răng long em mới hiểu được! Kiếp sau đừng để anh gặp lại em!

Lớp mười hai là năm học đau đớn nhất trong đời học sinh, tôi sẽ không bao giờ quên những ngày buồn ngủ chết mê chết mệt, hàng đống đề chồng chất làm mãi chưa xong, đầu óc lúc nào cũng quay mòng mòng, chuông reo còn không phân biệt được đâu là chuông vào lớp, đâu là chuông hết giờ. Nhưng khoảng thời gian đó cũng trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức vào một ngày nào đó giữa tháng sáu, tôi chợt nhận ra rằng cuộc đời học sinh cấp 3 của mình đã đặt dấu chấm hết từ lúc nào.

Hè năm ấy, em trai sang nước ngoài với bố, tôi và mẹ tiễn hai người qua bên ấy. Đó là lần đầu tiên tôi ra nước ngoài, cảm nhận gói gọn chỉ trong mấy từ “xa lạ” và “không hợp”. Vậy mà em trai tôi mới mười tuổi, mười tuổi, chắc nó phải thấy sợ hãi và lạc lõng hơn tôi nhiều. Nhưng khi đó, nó lại kéo tay tôi cười nói ríu rít: “Chị, em đi nước ngoài này, he he, sau này em về sẽ mua cho chị thật nhiều quần áo đẹp nhé!”

Tôi chỉ biết ừ.

Về nước, bác hàng xóm gọi tôi, hỏi: “Thanh Khê, gần đây cháu với mẹ không ở nhà à?”

Tôi đáp vâng, có việc đi xa ạ.

Bác kể: “Hai tuần trước, có một cậu bé ngày nào cũng đến đây chờ cháu. Bác thấy nó đợi suốt từ sáng đến chiều nên ra bảo có lẽ cháu đi xa, cả hè không về nhà. Chậc, giờ cháu về rồi thì xem thế nào gọi cho nó đi, đã biết là ai chưa?”

Tôi dạ dạ vâng vâng.

Từ Vi Vũ cũng đi du học, ở thời đại này, đi nước ngoài chỉ đơn giản như ra quán ăn một bữa KFC vậy.

Lên đại học, tôi chơi với một nhóm bạn rất thân, đứa thì cá tính hoặc hoà đồng, đứa thì khéo mồm khéo miệng, đứa lại ”mặt dày như tường thành”. Có người nói đại học là thánh điện của tình yêu, chính vì vậy mà chưa qua kỳ hai năm nhất, bạn bè quanh tôi đã nhanh chóng ”có nơi có chốn” hết, chỉ còn lại mình tôi sống cô đơn trong những bài dạy dỗ và khinh thường của chúng nó. Cho đến một ngày, trưởng phòng ngủ ký túc xá thần thần bí bí đưa điện thoại cho tôi, bảo: “Khê tử, có người tìm này, là con trai đấy nhé.”

Tôi nhận điện thoại trong nghi ngờ, “a lô” một tiếng.

Người ở đầu dây bên kia lặng rất lâu mới thốt lên hai chữ: “Tớ đây.”

Và sau đó, tôi có “bạn trai tin đồn”. Mọi chuyện bắt nguồn từ cuộc gọi thứ hai của Từ Vi Vũ, trưởng phòng hỏi: “Khai mau, cậu là gì của Thanh Khê nhà tôi? Nói thật được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị!”

Anh trả lời: “Cậu ấy nói tôi là ai thì tôi là người đó.”

Phòng trưởng bật cười: “Vật sở hữu hả! Ha ha, rồi, biết rồi, là vật sở hữu[1]của Thanh Khê!”

( [1] Ở đây trưởng phòng ngủ cố tình lái từ ‘ai thì’ /shuíjiù/ trong câu của Vi Vũ thành từ ‘sở hữu’ /suǒyǒu/)

Anh nói: “Thanh Khê, lên đại học rồi, giờ thì cậu đã yêu được chưa?”

Tôi không phải một cô gái nổi bật, nói đến ưu điểm, chắc là yên tĩnh, có bổ sung thêm thì may ra được cái tính tình hiền lành tốt bụng.

Làm bất cứ chuyện gì tôi cũng sẽ để ý đến rất nhiều thứ, kể cả tình yêu, vậy nên khi Từ Vi Vũ thích tôi, ban đầu phải nếm không ít cay đắng. Thực ra, đầu tiên tôi nghĩ rằng tình cảm của Vi Vũ chỉ là hứng thú nhất thời, khi còn bé tý anh đã thích khoe khoang trước mặt tôi, biết đâu khi cảm giác mới mẻ trôi đi thì yêu thương cũng sẽ phai nhạt. Mà tôi lại là một người chậm nóng và đặc biệt cẩn thận trong tình cảm.

Tôi hỏi Vi Vũ, vì sao anh thích em?

Anh nói: Không biết, khó nói lắm, chỉ cần em là em thôi.

Tôi hỏi lại: Vậy anh biết cảm nhận của em không?

Anh trả lời: Anh biết, nhưng em thì không.

Tôi nở nụ cười, thấy cả hai ngốc chẳng kém nhau.

#17

Bốn năm đại học, các cô gái cùng phòng đã cho tôi trải nghiệm bao tình cảm khó quên mà xưa nay vẫn được mệnh danh là tình bạn. Tôi học được cách ngủ nướng, cách chơi game vài lần một tuần và đặc biệt là cách đọc sách “vững vàng gió thổi không bay” khi các thiếu nữ còn lại trong phòng đang tru như sói. Trong bốn năm ấy có hai người theo đuổi tôi và cả hai đều bị từ chối, tuy nhiên, so với đám ong ong bướm bướm của mọi người thì tôi chẳng khác gì “vườn hoang đất vắng” cả.

Có đôi ba lần, Từ Vi Vũ đến trường tìm tôi. Vẫn nhớ lần đầu tiên gặp lại giữa khoảng cách nghìn dặm xa xôi ấy, anh mặc áo thể thao màu sáng tôn lên dáng người cao ráo, tóc ngắn tủn, đứng dưới nắng mặt trời nhìn rất sạch sẽ.

Ngó thấy tôi đến, anh cười hì hì, không hiểu sao, lúc đó tôi thấy mũi mình cay cay.

Anh chạy đến, chần chừ, tay vừa nâng lên lại buông xuống.

Tôi hỏi làm sao?

Anh nói, muốn ôm, nhưng sợ bị mắng.

Cái ôm đầu tiên là do tôi chủ động. Lúc buông tay mới thấy hốc mắt anh hồng hồng, tôi hỏi làm sao thế?

Anh trả lời: Xúc động quá.

Chúng tôi bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, tôi từng thử nghĩ về mối quan hệ này kể từ khi bắt đầu và chợt nhận ra rằng, nó chẳng khác gì một cuốn album nhạt nhẽo và dài dòng.

Từ Vi Vũ bật lại tanh tách: “Nhạt nhẽo cái gì! Cuộc đời anh còn chưa đủ chua xót sao!” sau đó tiếp tục, “nhưng dài dòng thì đúng thật, cả tuổi thanh xuân của anh đều dành trọn cho em, vậy nên em phải chịu trách nhiệm!”

Tôi hỏi lại: “Anh học lời thoại trong phim nào thế?”

#18

Năm anh về, tôi còn đang học trong trường. Vì anh không hề nhắc đến chuyện về nước nên hôm ấy, vừa qua cổng ký túc xá, thấy anh đang đứng dưới lầu chờ tôi, chân tôi hoàn toàn bất động.

Anh bước đến ôm tôi, thì thầm: “Thanh Khê, tớ về rồi.”

Sáu năm trước, ở Vụ Nguyên, anh kéo tay áo tôi trên đường quê nhỏ hẹp, nói: “Thanh Khê, năm sau tớ đi.”

Sáu năm, nói dài không dài bảo ngắn cũng chẳng ngắn.

Mặc dù tình yêu của chúng tôi không gặp nhiều trắc trở nhưng cũng đâu phải dễ dàng. Xa cách bao năm có thể nắm tay đi tiếp trên con đường này, phần nhiều là nhờ sự kiên nhẫn của anh, và tôi vẫn luôn muốn nói với anh rằng: Vi Vũ, cảm ơn anh vì đã luôn kiên trì.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:50:13 | Xem tất
Chương 4: Mây Vu sơn khó có mây hơn  



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:51:12 | Xem tất
Chương 5: Đính hôn

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:52:29 | Xem tất
Chương 6: Mùa hè đầu tiên



Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 13-5-2014 00:53:46 | Xem tất

Chương 7: Lời ngon tiếng ngọt

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách