Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Xem: 14676|Trả lời: 231
Thu gọn cột thông tin

[Fanfic] Black and White - Hoắc Kiến Hoa, Lưu Thi Thi, Diệp Tuyền

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 21-9-2011 16:09:33 | Xem tất |Chế độ đọc
BLACK AND WHITE


Author: wallace79
Status:
Rating: 18 +
Pairing: Wallace - Shi Shi
Thể loại: tình cảm, lãng mạn, hài hước
Summary: Câu chuyện này kể về nhưng mảnh đời lạ thường của những con người khác thường, nó ko có nhân vật trung tâm vì mỗi người sẽ là nhân vật chính trong câu chuyện của cuộc đời mình. Mỗi người một cảnh đời khác nhau nhưng họ đã và đang sống theo cách của mình, những con người trẻ tuổi với bầu nhiệt huyết, ko bao giờ phải hối tiếc với những tháng năm tuổi trẻ của cuộc đời.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-9-2011 16:11:19 | Xem tất
CAST:

Wilson Huo



Hoắc Kiến Văn- Con trai một của chủ tịch tập đoàn Hoắc Thị, thông minh, hiền lành. Trưởng thành trong sự yêu thương hết mực của cha mẹ và sự quý mến của bạn bè. Cuộc sống của anh chỉ có một màu hồng, nhưng ẩn sau vỏ bọc hoàn hảo đó là những nỗi niềm chỉ có riêng anh biết.

Cecilia Liu



Lưu Thi Thi - Một cô gái hoạt bát, giàu lòng nhân hậu và đầy nghị lực. Cô rất căm ghét cái ác, đối với cô, thế giới này chỉ có màu trắng và màu đen, cô ko bao giờ chấp nhận sự tồn tại của màu xám. Cho đến một ngày cô biết được rằng ranh giới giữa trắng và đen chỉ là một lằn ranh mỏng manh, khó phân định.

...to be continue...
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-9-2011 16:11:53 | Xem tất
Wallace Han



Hàn Tử Tường- Con nuôi của “đầu rồng” Quốc Trụ, một băng nhóm xã hội đen thuộc hội Tam Hoàng khét tiếng ở Hong Kong. Lạnh lùng, cô độc và bất cần. Cuộc đời với anh là những chuỗi ngày đẫm máu, ko có tương lai và cũng ko có hy vọng. Anh sống chỉ vì cha nuôi và ban hội, cho đến khi anh biết được giá trị thật sự của tình yêu thương.

Michele Ye



Diệp Tuyền- Xuất thân từ cô nhi viện, là một cô gái thực tế và yêu tiền. Vì cuộc sống bấp bênh từ nhỏ khiến cho cô nghĩ rằng “tiền” mới là thứ đáng tin cậy nhất trên đời, có tiền là có hạnh phúc. Phương châm sống của cô là phải “kiếm tiền cho đến hơi thở cuối cùng”.

Sammuel Hu



Hồ Vũ Uy - Cánh tay đắc lực và trung thành với Wallace. Gia nhập xã hội đen từ rất sớm nhưng do thời vận ko tốt nên vẫn chỉ là một tên lưa manh ko ai biết đến. Nguyện vọng duy nhất của anh là sẽ có ngày trở thành “đầu rồng” của ban hội, ko ai còn xem thường anh nữa. Là người coi trọng tình cảm, luôn lấy hai chữ “nghĩa khí” đi đầu.

Leila Tong



Đường Ninh- Con gái cưng của Đường Thế Vĩ, “đầu rồng” Quốc Trụ. Từ nhỏ đã được cha và mọi người trong ban hội chiều chuộng như một cô công chúa nhỏ nên đã hình thành tính cách ngang bướng, độc đoán và ích kỷ nơi cô. Bên trong ngoại hình nhỏ nhắn đó là một cô gái mạnh mẽ, dám yêu dám hận.

Ruby Lin



Lâm Tâm Như- Cô gái có nụ cười trong sáng và thánh thiện, luôn làm cho người đối diện cảm thấy lòng mình thanh thản. Cô luôn sống vì người khác nhiều hơn là vì bản thân.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 21-9-2011 16:12:13 | Xem tất


   
Chapter 1.


    Chuông giáo đường rền vang, cô dâu và chú rể sánh bước bên nhau trong những cánh hoa hồng bay lất phất và tiếng vỗ tay chúc phúc của thân nhân, bạn bè. Cô dâu xinh tươi trong chiếcc váy cưới trắng tinh nở nụ cười mãn nguyện bên cạnh chú rể.
    _ Hôn lễ thật tuyệt! Ước gì sau này em cũng được hạnh phúc như cô dâu kia.
    Ruby xúc động thốt lên nguyện vọng của bản thân ở dãy ghế cuối cùng trong lễ đường, Will đang ngồi cạnh cô.
    _ Khờ quá đi, cần gì phải ước chứ. Anh nhất định sẽ để em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất trên thế gian này.
    _ Em có nói là sẽ lấy anh đâu mà đòi biến người ta thành cô dâu của anh chứ.
    _ Hả? Ngoại trừ anh ra còn có người chịu lấy một cô ngốc như em sao?
    _ Anh tự tin quá đi. Để coi sao.
    _ Đùa chút thôi. Cho dù em có lấy anh hay ko thì em chắc chắn cũng là cô dâu tuyệt nhất trên đời mà.
    Ruby cười thật tươi, khuôn mặt bừng sáng như một thiên thần, cô ngã đầ lên vai Will, mơ màng về một hôn lễ thiêng liêng và hoàn mỹ nhất của cả hai sau này.
   
~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~

    Will rời khỏi cửa hàng trang sức, vội vã di chuyển đến chỗ hẹn, trong lòng vô cùng háo hức với ý định sắp tới của mình. Lần trước khi anh cùng Ruby chọn quà cưới cho một người bạn, Ruby đã ko rời mắt khỏi một chiếc nhẫn xinh xắn có kiểu dáng tinh tế. Will giả vờ ko để ý đến nhưng sau đ1o anh đã âm thầm quay trở lại và mua chiếc nhẫn đó, anh còn cho người khắc tên cả hai ở mặt trong của nó. Will muốn dùng chiếc nhẫn này để ngỏ lời cầu hôn với Ruby vào hôm nay. Từ lúc quen nhau cho đến giờ, hai người chưa một lần cãi nhau vì tính Will vốn hiền lành, điềm đạm còn Ruby thì dịu dàng, ngây thơ. Bạn bè luôn nói hai người sinh ra là để cho nhau, ai cũng phải ngưỡng mộ cuộc tình đẹp như mơ này, và đám cưới là một kết thúc tuyệt vời nhất mà ai cũng có thể đoán biết trước được.
    _ Xin lỗi, anh đã đến hơi muộn.
    _ Ko sao, ko cần phải gấp gáp đâu. Cho dù anh có đến muộn thế nào em cũng sẽ chờ mà.
    Ruby lấy khăn tay chậm mồ hôi lấm tấm trên trán Will, cô lại cười, nhụ cười ấy chói sáng hơn bất kỳ thứ ánh sáng nào đang tồn tại trên đời, sáng hơn cả ánh mặt trời. Will nhẹ nhàng cầm lấy tay Ruby, gương mặt tràn trề tình cảm.
    _ Ruby, anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.
    _ Là chuyện gì? Có cần làm bộ mặt trịnh trọng thế ko?
    _ Anh…anh muốn em đồng ý làm…
    Will cho tay vào túi rút chiếc nhẫn ra nhưng vì hồi hộp, chiếc nhẫn rơi xuống đất và lăn dài. Will hoảng hốt lập tức đuổi theo, anh dang tay chụp được nó, thở phào nhẹ nhõm, Will mỉm cười quay lại nhìn Ruby.
    Một chiếc xe hơi đang chạy với tốc độ cực nhanh, bị mất điều khiển, lao thẳng lên lề đường…”Râầmm….”…

   
THREE YEAR LATER!


    Ceci hối hả rời khỏi nhà với mẩu bánh mì cắn trên miệng. Ngày đầu tiên của học kỳ mới mà cô lại dậy muộn mất rồi, ko bắt kịp xe buýt, đàng phải chạy bộ thì may ra còn kịp, Ceci đang là sinh viên năm ba, ngành luật hình sự ở trường đại học Thánh Đức, ngôi trường nổi tiếng nhất nhì ở Hong Kong. Ceci chạy những bước dài lên 2, 3 bậc cầu thang một lúc của chiếc cầu vượt, cũng vì hấp tấp nên khi xuống gần tới nơi, cô bước hụt một nhịp cầu thang, cắm đầu lao xuống đất. Ceci nhắm nghiền mắt, đợi chờ cú va đập nảy lửa giữa mặt mình và mặt đất. Nhưng có một trở lực kỳ lạ kéo cô lên, Ceci cảm nhận được mình xoay vài vòng trong ko trung rồi ngã lên một thứ gì đó, giữ cho cô ko nằm dài trên đất. Cô từ từ mở mắt, trước mặt cô là một chàng trai có gương mặt trắng trẻo, điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt ấy là đôi mắt to, đen láy và sâu thẳm. Trong khoảng khắc ấy, Ceci ko sao dứt mình ra được ánh mắt ấy.
    _ Tiểu thư, cô có bị làm sao ko?
    Ceci bừng tỉnh, vội rời khỏi vòng tay của chàng trai ấy.
    _ Tôi ko sao, cám ơn anh. Chết, trễ giờ mất rồi.
    Chợt nhờ đến tiết học đầu tiên sẽ bắt đầu trong ít phút nữa, Ceci cuống cuồng, ba chân bốn cẳng co giò chạy mà ngay cả tên chàng trai cũng chưa kịp hỏi.
    Vừa đặt chân vào trường cũng là lúc cánh cổng lớn khép lại, Ceci thở mạnh, hất mái tóc phủ trước trán bay tung bay.
    _ Vừa may, ko đã bị nhốt ở ngoài rồi. Mình ko đăng kí thi điền kinh thì đúng là một tổn thất lớn cho nhà trường mà.
    _ Em kia! Lại đi trễ nữa hả?
    Lại một cuộc rượt đuổi ngoạn mục nữa giữa Ceci và thầy giám thị trong khuôn viên trường. Cuối cùng cô mới ổn định được chỗ ngồi trong lớp trước khi giáo sư bước vào.
    _ Này, Mich! Sao lúc sáng ko chịu gọi điện đánh thức mình chứ?
    Cô gái có khuôn mặt lanh lợi ngồi bàn phía trên nhanh tay đặt xấp tiền vào phong bì, rồi cho vào cặp.
    _ Xin lỗi nhé, sáng nay lãnh lương nên mình vui quá mà quên mất cậu luôn.
    _ Cậu thì lúc nào cũng thế, coi tiền bạc còn quan trọng hơn cả sinh mạng của mình nữa, thì còn nhớ đến ai nữa chứ.
    _ Đừng có mà mỉa mai, chúng ta thân quá rồi còn gì. À, lát nữa trước giờ ăn nghỉ trưa, chúng ta có tiết thể dục tự chọn đó. Cậu đã quyết định học gì chưa?
    _ Cần gì phải nghĩ cho mệt não thế, tất nhiên sẽ vẫn là môn Taekwondo rồi.
    _ Biết ngay mà, cậu thì học kỳ nào cũng được hạng ưu với môn đó, ko có gì thú vị hết.
   
~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~

    Phòng học Taekwondo rộng lớn vô cùng, có đầy đủ các trang thếit bị cần thiết, và cả máy tập thể dục thể hình nữa. Ceci và Michelle chỉnh tề trong bộ võ phục, đứng xếp hàng trước giờ lên lớp. Thầy hiệu trường vừa bước vào.
    _ Chào cả lớp, tôi có điều muốn thông báo với các bạn. Huấn luyện viên Trần của chúng ta sẽ tham gia một giải đấu lớn cho đội tuyển nên sẽ ko thể dạy các em trong học kỳ này.
    Cả lớp bắt đầu xôn xao, dấy lên những tiếng la ó và phải đối.
    _ Các em cứ yên tâm, thầy đã mời được một huấn luyện viên khác thay thế cho thầy Trần, sẽ dẫn dắt các em trong học kỳ này rồi. Xin mời huấn luyện viên Hoắc!
    Người bước vào là một thanh niên trẻ tuổi, có vóc dáng cao ráo, hơi gầy, và đặc biệt là đôi mắt đen thu hút. Ceci há hốc nhận ra ngay là anh chàng đã giúp mình ban sáng.
    _ Xin chào cả lớp, từ hôm nay, tôi sẽ là huấn luyên viên mới của các bạn. Tên của tôi là Hoắc Kiến Văn, tên tiếng anh là Wilson Huo. Mọi người có thể gọi tôi là thầy Hoắc, cũng có thể gọi là Will, vì tôi cũng ko lớn hơn các bạn bao nhiêu đâu.
    Cả lớp vỗ tay, vui nhất là các bạn nữ đang rất kích động trước vị huấn luyện viên mới đẹp trai. Mich khều nhẹ Ceci.
    _ Anh chàng này cũng đẹp trai thật nhưng nhìn dáng vẻ thư sinh quá, có làm huấn luyện viên của chúng ta được ko đó?
    _ Dễ thôi mà, cứ thử thì sẽ biết.
    Ceci bước ra phía trước hàng, đối mặt với Will.
    _ Thưa thầy, em có thắc mắc muốn hỏi ạ.
    _ Được thôi, là thắc mắc gì?
    _ Em muốn quyết đấu với thầy.
    Cả lớp trố mắt nhìn Ceci, thầy hiệu trưởng chỉ biết lắc đầu. Mich tự lẩm bẩm.
    _ Lại thế nữa rồi, cậu ấy lại muốn đuổi anh ta như mấy tên thầy nhóc con trước đó đây mà.
    _ Được thôi, tôi chấp nhận lời khiêu chiến này.
    Thầy hiệu trưởng trở thành trọng tài bất đắc dĩ cho trận đấu. Sau tiếng hô cúi chào và bắt đầu, Ceci hăng hái xông vào tấn công tới tấp, nhưgn Will hết sức bình tĩnh đỡ được hết mọi chiêu thức. Tấn công tới tấp mà vẫn chưa làm đối phương hề hấn gì, Ceci dùng đến tuyệt chiêu của mình là cú đá chân trái sấm sét, Will nhanh tay chụp được chân cô và gạt đi chân trụ còn lại, khiến Ceci ngã ngữa xuống sàn. Mặc dù đã có nệm bảo hộ nhưng đây cũng là một cú đau điếng. Cả lớp reo hò ầm lên, Ceci vừa đau mà lại vừa quê, nổi xung thiên lao về phía Will, vì ko giữ được bình tĩnh nên các chiêu thức của cô rối loạn, để lộ nhiều sơ hở. Will dễ dàng tránh sang một bên, khiến Ceci mất đà, lao ngay vào bức tường phía trước. Will vội kéo Ceci lại, hai người xoay hơn một vòng rưỡi, rồi Will đỡ lấy Ceci trên tay mình một cách điệu nghệ, y như là họ đang khiêu vũ chứ ko phải là giao đấu Teakwondo. Lớp học vỡ oà vì những tiếng huýt sáo và vỗ tay rần trời. Ceci ngượng chín cả người, Will biết mình đã đi hơi quá đà, vội đỡ Ceci dậy.
    _ Thắng thua đã rõ. Tôi có đủ tư cách làm huấn luyện viên của lớp các bạn rồi chứ?
    Ceci ko trả lời, cô chỉ gật đầu lia lịa rồi quay đầu bỏ chạy ngay về hàng của mình. Nếu lúc này mà dưới chân có cái lỗ thì cô sẽ lập tức chui xuống dưới để khỏi phải mất mặt với cả lớp.

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 22-9-2011 15:30:22 | Xem tất
Chapter 2.


_ Trùng hợp vậy sao? Người đã giúp cậu sáng nay lại là huấn luyện viên Hoắc à?
_ Thì đó, khi nãy vừa nhìn thấy anh ta bước vào, mình hết cả hồn.
_ Hai người ko quen biết mà lại gặp nhau đến 2 lần trong một ngày, nếu tối nay mà cậu gặp được anh ta thêm lần thứ 3 nữa thì đúng là thiên duyên tiền định rồi.
_ Cậu muốn chết hả? Mình mà cậu cũng dám chọc.
Ceci đổ cả hủ tiêu vào chén canh mà Mich đang ăn, Mich cũng ko vừa, liền xịt tương ớt khắp dĩa cơm của Ceci. Bữa cơm nào của hai cô gái trẻ này luôn có đoạn kết khá ồn ào, những sinh viên khác trong căng tin đã quen thuộc với hình ảnh này, nên chỉ nhìn hị mỉm cười.
_ Chết, mình trễ giờ rồi, ko đùa với cậu nữa.
_ Đợi đã, chiều nay chúng ta còn có tiết học mà.
_ Cậu biết mình quá rồi còn gì, như mọi khi đi, điểm danh hộ mình nha.
_ Khoan đã…Mich…Mich…
Michelle đã nhanh chân biến mất trong những cái đầu lổn ngổn của đám sinh viên trong căng tin, Ceci ngồi phịch xuống ghế, theo thói quen, cô thổi mạnh đám tóc phủ trước trán mình tung bay.
~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~


Khi Mich đến, cửa hàng thức ăn nhanh đang đông nghẹt người xếp hàng rồng rắn. Mich cố len lỏi vô đến quầy bán thức ăn.
_ Mich, sao giờ cậu mới đến? Nãy giờ bọn này bận túi bụi, cậu may phụ một tay đi.
_ Ok mà.
Mich vừa trồng bộ đồng phục màu đỏ xọc xanh rêu của cửa hàng vào thì đúng lúc cửa hàng trưởng xuất hiện, ông qua lại giám sát cách phục vụ của các nhân viên. Cô gái trạc tuổi Mich đứng ở quầy kế bên với đầu qua.
_ Cậu đúng là may mắn, chậm một chút nữa thôi là tiêu rồi.
_ Dĩ nhiên, mình ở hiền gặp lành mà.
Cố hàng trưởng quắc mắt, cả hai vội quay lại với công việc, cố ra tỏ vẻ chăm chỉ hết mực. Đây là công việc thứ hai của Mich, vì ngoài nó ra cô còn có 3 công việc khác nữa. Buổi sáng thì phải đi giao báo và sữa, trưa thì phục vụ ở tiệm ăn nhanh này, đến chiều tối còn phải làm việc ở một siêu thị tiện lợi nhỏ ở gần nhà. Ngoài ra cô còn cam luôn công việc trực thư viện trung tâm vào hai ngày cuối tuần. Vất vả như thế cũng là vì để kiếm tiền học phí và trang trải cuộc sống của bản thân mà thôi. Mich xuất thân từ cô nhi viện, cha mẹ cô qua đời trong một tai nạn giao thông lúc cô tròn mười tuổi, từ đó, Mich đã trải qua quảng đời tuổi thơ của mình ở cô nhi viện. Đến năm 18 tuổi, cô phải rời khỏi đó và tự lực cánh sinh để được học tiếp đại học. Những công việc làm thêm đã chiếm hầu hết thời gian trong nàgy của Mich, nhưng cô ý thức rất rõ tầm quan trọng của việc học, học kỳ nào cô cũng nằm trong top 10 sinh viên dẫn đầu trường với thành tích xuất sắc, và có được học bổng phần nào giúp cô đỡ gánh nặng trên vai hơn. Còn một lí do khác để Mich làm nhiều công việc như thế, đó là vì “tiền”. Do lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn nên đã hìnhy thành nơi Mich môt tình yêu mãnh liệt đối với đồng tiền. Trên đời này, ngoài Ceci ra, người bạn thân nhất và đáng để tin cậy nhất chỉ có “tiền”, Mich luôn quan niệm “người thân hay bạn bè đều có thể bỏ mặc mình, nhưng đồng tiền thì ko bao giờ phản bội lại mình”. Chính vì vậy, mục tiêu của Mich là càng kiếm được nhiều tiền thì càng khiến cho bản thân cảm thấy an toàn hơn trong cuộc sống vốn luôn bấp bênh của mình.
Sau giờ tan ca, Mich tạc qua nhà để tắm rửa và thay quần áo, chuẩn bị cho kịp giờ làm việc buổi tối. Cô vừa mở cửa phòng đã chóng mặt vì đống đồ đạc vất lung tung khắp nơi.
_ Mình ko vô lộn phòng đó chứ. Ở đây vừa xảy ra chiến tranh Trung- Nhật à?
_ Cậu về rồi thì đừng có đứng đó, mau giúp mình một tay tìm sợi lắc đi.
Ceci đang lui cui dưới gầm giường, lôi hết đám giày bám bụi ra khỏi đấy. Mich bước qua đám đồ lổn ngổn, buông mình xuống chiếc đệm tròn.
_ Căn phòng này bé tí, nhìn sơ qua là thấy hết rồi. Nãy giờ mà cậu ko tìm thấy thì chắc là ko có ở đây đâu.
_ Hả, vậy thì phải làm sao đây? Cậu biết là nó quan trọng với mình như thế nào mà.
_ Bình tĩnh đi, cố mà nhớ lại xem, cậu có thể đánh rơi sợi lắc trong tình huống nào được chứ?
Ceci nhíu mày, có gắng nhớ lại từng việc mà mình đã trải qua hôm nay. Mich vẫn bình thản tiến đến tủ lạnh và rót cho minh một ly nước lớn.
_ A!
Ceci đột nhiên hét toáng lên làm Mich giật mình hất cả ly nước vào mặt và sặc môt ngụm nước lớn, ho lên sùa sụa.
_ Mình nhớ ra rồi, chắc chắn là lúc sáng khi Will đỡ mình, sợi lắc đã vô tình rơi vào túi áo anh ta. Mình phải đi đòi lại đây.
_ Đợi một lát…cậu biết…anh ta…ở đâu mà tìm…
Cố dằn lấy cơn ho, Mich nói trong khó nhọc nhưng chưa dứt lời đã nghe thấy tiếng Ceci đóng sầm cánh cửa lớn dưới nhà. Mich chỉ còn biết lắc đầu, những gì Ceci đã muốn làm thì có trời mà ngăn nổi.
~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~


Chạy đến ga tàu điện ngầm, Ceci mới sực nhớ là mình chả biết tìm Will ở đâu. Còn đang loay hoay ko biết tính sao thì cô tình cờ bắt gặp Will cũng đang ở trong ga, bộ dạng khẩn trương như đang cố tìm ai hay thứ gì đó. Còn chớ gì nữa, Ceci sấn tới.
_ Gặp được anh ở đây thì may quá. Làm ơn cho tôi xin lợi sợi lắc tay ở chỗ anh đi.
Anh chàng ngây người trong giây lát nhìn Ceci, sau đo quắc mắt lại và buông một câu lạnh lùng.
_ Tôi ko có quen cô. Đi chỗ khác mà chơi.
_ Nè, tôi đã có thành ý xin lại sợi lắc rồi mà anh lại cư xử thô lỗ vậy sao? Tôi mới là ko rảnh đùa với anh, nếu anh còn ko chịu trả lại nó, thì cho dù đánh ko lại tôi cũng sẽ liều mạng với anh.
_ Đồ thần kinh. Tôi chưa từng đánh con gái bao giờ, cô đừng tự biến mình thành người đầu tiên.
_ Anh đừng có mà quá đáng, tôi sẽ ko nhịn…
Ceci bị nhét cả thanh gỗ lớn vào miệng, cô ra sức chửi bới nhưng tất cả đều trở thành một tràng ú ớ.
_ Đây luôn là cách hữu hiệu để bắt ai đó câm miệng.
Hắn nhìn Ceci bằng cặp mắt dữ tợn và đằng đằng sát khí, rồi dường như phát hiện được thứ gì đó đằng sau cô, hắn hét lớn.
_ Thằng khốn, tao bắt được mày rồi, để coi hôm nay mày làm sao mà thoát.
Hắn giựt phăng thanh gỗ khỏi miệng Ceci rồi lao nhanh về phía tên đầu trọc, vừa trông thấy hắn đã xanh cả mặt, bỏ chạy trói chết. Ceci xoa xoa cái miệng cứng đơ vì cắn phải thanh khổ quá lớn. Trông Will lạ quá, khác xa với hình ảnh phong độ, lịch thiệp của ban sáng. Vậy mà cũng để cho Mich nói trúng, cô đã gặp Will đến 3 lần chỉ trong vòng 1 ngày, có điều duyên phận đâu ko thấy chỉ thấy bựa dọc và đáng ghét thôi.
~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~


Sáng nay, Ceci đi học sớm, cả đêm qua cô cứ ko yên tâm ngủ vì vẫn chưa tìm được chiếc lắc. Cô quyết tâm phải gặp Will để đòi lại cho bằng được. Nhưng hôm nay ko có tiết học Taekwondo, biết tìm hắn ở đâu nhỉ.
_ Ceci!Chờ tôi với.
Ceci quay đầu lại nhìn thì thấy Will đang hối hả chạy đến, cô vội thủ thế đề phòng.
_ Cho tôi xin một ít thời gian, tôi có chuyện muốn nói với cô.
Vẫn là cách cư xử nhã nhặn, khác lạ với con người mà Ceci đã gặp trong ga tàu điện ngầm tối qua.
_ Được lắm, rất đúng lúc. Tôi cũng đang có chuyện muốn tính sổ với anh đây.
_ Vật này có phải là của cô đánh rơi ko?
Will rút khỏi cặp sách một chiếc lắc tay bằng bạc, ko mấy khác với bao chiếc lắc bình thường khác, chỉ có điểm đặc biệt duy nhất là viên đá hình bầu dục, có màu trắng đục, sáng long lanh. Ceci mừng rỡ túm lấy nó về mình ngay.
_ Đúng là nó ở chỗ của anh. Tối qua còn bảo là ko biết, anh đã đùa quá lố rồi đấy.
_ Hả? Tối qua tôi đâu có gặp cô. Lúc thay áo tôi mới phát hiện ra nó nằm trong túi của mình, nghĩ là của cô, tôi định đem trả liền nhưng ngặc là ko biết cách liên lạc. Đành phải để sáng nay tới trường trả cho cô nè.
_ Anh nói sao? Vậy người tôi gặp trong ga tàu điện ngầm tối qua ko phải là anh thì là ai chứ? Hắn giống y chang anh mà.
_ Có lẽ là người giống người thôi, huống hồ chúng ta chỉ mới gặp nhau vài lần, cô nhìn lầm cũng ko có gì là lạ.
_ Ừ, chắc là tôi đã lầm. Cám ơn anh vì đã trả lại chiếc lắc cho tôi.
_ Ko có gì. Chuyện tôi nên làm mà.
Will cười xã giao rồi quay đi. Ceci càng lúc càng thấy lạ, có thật như Will nói, cô đã nhìn nhầm người. Mặc dù là chỉ gặp nhau có vài lần, nhưng Will thuộc dạng người mà ai đã gặp một lần thì khó có thể nào mà quên được. Đặc biệt là đôi mắt đó, tuy cách cư xử có khác nhau một trời một vực nhưng đôi mắt thì tuyệt đối giống nhau, đều khiến người đối diện ko làm sao cưỡng lại cái nhìn đó được.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 23-9-2011 10:51:16 | Xem tất
chẹp
ta đọc lại mà thấy cũng hay quá Mèo ơi
hay
hôm nào rảnh
post tiếp cái mưa trên thiên đường đi
ta mới đọc 2 chương à
mèo post cái đó
viết đến đâu post đến đó nữa đi
cái này đọc lại, chờ cái kia vậy ^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 23-9-2011 16:49:54 | Xem tất
fhoailinh gửi lúc 23-9-2011 10:51
chẹp
ta đọc lại mà thấy cũng hay quá Mèo ơi
hay

Time đâu mà vít típ, chưa kể ta bị cụt hừng vì cách đã lâu

Nếu co time chắc ta cũng vít cái fic mới cho hợp thời nàng ạ

Hùi đó mới năm 2 nên phè phỡn là thế

Giờ thì ngậm ngùi mà đếm từng giây^^
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 23-9-2011 16:50:44 | Xem tất
Chapter 3.


_ Cậu gặp ma rồi!
_ Thôi đi, Mich. Cậu đừng có doạ mình nữa.
_ Nếu ko nói vậy thì là sao giải thích được trên đời này có hai người xa lạ giống nhau như hai giọt nước chứ.
Ceci vừa kể lại mọi chuyện cho Mich nghe, hy vọng Mich sẽ thông minh hơn mình tìm ra câu trả lời.
_ Cậu nghĩ có khi nào họ là anh em sinh đôi ko?
_ Rất tiếc suy luận của cậu bị bác bỏ vì Will là con một, ko có anh chị em song sinh nào hết.
_ Làm thế nào mà cậu biết được rõ thế.
_ Chuyện nhỏ thôi. Một huấn luyện viên trẻ tuổi, đẹp trai như Will đã sớm trở thành mục tiêu săn đón hàng đầu của đám nữ sinh trong trường rồi. Chưa đầy một ngày, họ đã điều tra được tất tần tật về gia thế của Will. Cả trường chỉ còn mình cậu là ko biết thôi.
_ Chắc tại sáng giờ mình lo suy nghĩ chuyện này nên ko để ý gì đến xung quanh.
_ Dù sao cũng ko liên quan đến cậu, đừng có lo cuyện bao đồng nữa, cô nương.
_ Ừ, mình biết rồi.
Giáo sư bước vào lớp, Mich và Ceci dừng cuộc thảo luận để đứng lên chào thầy.

~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~


Bầu trời lúc hoàng hôn đỏ quạch như máu, đây là thời khắc kết thúc một ngày dài mệt mỏi với công việc thường nhật của mọi người, nhưng lại là lúc bắt đầu ngày mới của một số người khác. Wall thức dậy sau một giấc ngủ dài, mệt mỏi. Anh đến bên của sổ và kéo rèm, những tia nắng cuối cùng còn sót lại trong ngày rọi lên khuôn mặt anh vàng vọt. Wall lê bước vào nhà vệ sinh, tự soi kình trước gương. Một khuôn mặt phờ phạc, râu ria lún phún đầy cằm, tóc tai thì rối bời. Cũng chắng có gì lạ, đối với một người lấy ngày làm đêm, và lấy đêm làm ngày như anh, thì bộ dạng này là rất thích hợp. Wall đang ở trên tầng thượng của một quán bar lớn có tên là Black Box, khu vực chung quanh đây cũng là địs bàn do anh quản lý. Cuộc sống của Wall chỉ thật sự bắt đầu khi màn đêm buông xuống, và đó là những chuỗi ngày đẫm máu, rong ruổi và chém giết lẫn nhau. Bởi thế, mỗi khi thức giấc mà còn có tểh nhìn thấy ánh mặt trời thì Wall mới biết được là mình vẫn còn sống thêm một ngày nữa. Nhưng cuộc sống ko có chủ đích, ko có mục tiêu với anh chỉ có ý nghĩa tiếp diễn chứ ko phải là tồn tại…«Cốc, cốc…»
_ Anh Tường, có chuyện ko hay rồi.
Người vừa gõ cửa bước vào là một thanh niên dong dỏng cao, sở hữa gương mặt thư sinh với khoé miệng hơi cong nên trông lúc nào cũng như đang cười. Wall vẫn bình thản lau đi đám kem cạo râu trên mặt mình.
_ Anh Tường, em vừa nghe ngóng được là thằng Đầu Trọc đã tung tin với bên ngoài, tối nay, nó sẽ đến phá đám ở Black Box. Đúng là ko coi chúng ta ra gì mà.
_ Chỉ có vậy thôi mà cậu đã làm ầm lên. Ra ngoài kêu đám anh em cuẩn bị một chút đi.
_ Dạ, tối nay, chúng ta sẽ đánh cho chúng cong đuôi bỏ chạy luôn. Em ra ngoài chuẩn bị.
Sam lanh lợi và tuyệt đối trung thành, về điều này Wall chưa bao giờ phải nghi ngờ cả. Ở trong cái thế giới mà người ăn thịt người này thì việc kiếm được một ai đó để mình đặt lòng tin là ko dễ dàng chút nào. Nhưng Wall đã có Sam, người anh em có thể cùng anh kề vai sát cánh và vào sinh ra tử ko chút do dự.
Chỉ mất nữa giờ là Sam đã tập hợp được cả đám tay chân hơn 20 người, đa phần đều là những thanh niên trẻ ăn học ko ra hồn, quần áo nhùng nhằng, đầu tóc đủ màu. Sau khi nghe lệnh của Sam, cả đám ngoan ngoãn tụ lại một góc trong Black Box, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến sắp tới. Sam vui vẻ chạy đi báo cáo với Wall.
_ Chuẩn bị xong cả rồi, có thể xuất phát bất cứ lúc nào. Em nghĩ chúng ta nên đánh phủ đầu bọn chúng trước.
_ Tốt lắm, xong việc của cậu rồi.
_ Dạ. Hả? Anh nói vậy là sao?
_ Sam, tối nay, cậu ko cần phải đi đâu.
_ Tại sao?
_ Nếu tôi nhớ ko lầm. hôm nay là ngày giỗ của mẹ cậu.
_ Dạ phải, nhưng…
_ Về nhà sớm đi. Thắp cho bác gái một nén nhang hộ tôi.
Wall khoác áo, bước ra ngoài, khi ngang qua Sam, anh vỗ lên vai Sam 3 cái. Hành động ko lời đó làm Sam cảm kích vô cùng.

~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~


Sam đặt dĩa cam lên chiếc bàn thờ nhỏ, rồi thắp cho mẹ 3 nén nhang. Chiếc bàn thờ đã lạnh tanh lâu ngày, nay bỗng ấm nồng mùi nhang khói. Căn nhà nhỏ của Sam khá ngăn nắp, tuy là bụi đã bám thành lớp dày trên bàn ghế và đồ đạc. Cũng phải thôi, Sam rất ít khi về nhà, phần lớn thời gian anh đều ở Black Box, hay qua đêm ở một quán lẩu nào đó hoặc quán karaoke. Đến khi quần áo bốc mùi khó chịu thì Sam mới tạc về nhà thay đồ. Sam ko thích về nhà, bởi vì mỗi lần ở lại đây, anh sẽ nhớ lại những kí ức khủng khiếp mà mình đang cố tình quên lãng.
Một đêm mưa gió bão bùng, tất cả cửa sổ trong nhà đều phải dán băng keo kín mích để phòng gió lớn, cậu bé Sam sợ hãi nép mình trong vòng tay mẹ giữa căn phòng tối om vì mất điện và bên ngoài là tiếng sấm chớp đáng sợ. Rồi con thú dữ đó trở về, cha Sam là một tên lưu manh hết thời, suốt ngày đắm chìm trong rượu chè và cờ bạc. Mỗi khi ông về nhà là mẹ con Sam lại bị đánh bầm dập, số tiền ít ỏi trong nhà cũng bị ông lấy sạch. Hôm nay cũng thế, ông ta ko lấy được tiền liền quay qua đánh đập vợ, Sam tuy nhỏ nhưng vì muốn bảo vệ mẹ, cậu đã xông đên đánh vào lưng ba mình bằng đôi bàn tay bé xíu. Ông ta điên tiết hất cậu vào tường, rời với lấy chiếc ghế bên cạnh bổ xuống đầu đứa trẻ ko thương tiếc. Mẹ Sam đã lao ra che chở cho con mình, đầu bà chảy rất nhiều máu. Đánh chán, ông ta bỏ đi, chỉ còn lại đứa trẻ ôm chầm lấy mẹ trong vũng máu, kêu gào đến khản cổ. Mưa gió ngoài kia vẫn vô tình lạnh giá.
Sam với tay lau lớp bụi trên di ảnh của mẹ.
Từ sau cái ngày đó, Sam mồ côi và bị vất vào trong cái xã hội đầy rẫy hiểm nguy. Để sinh tồn, Sam đi theo một đại ca giang hồ có tên là Hưng Điên. Giống như cái tên, hắn đúng là một thằng điên, cả ngày đi gây sự ở khắp nơi, khi nổi nóng lại lôi đàn em của mình ra đánh như bao cát. Sam đã hứng chịu ko ít những cơn điên của hắn, cho đến ngày anh gặp được Wall. Ấn tượng sâu sắc mà Sam còn nhớ như in về Wall, đó là hình ảnh cậu thiếu niên chỉ trạc 15 tuổi, một thân một mình dám đến địa bàn của Hưng điên và thách đấu với hắn. Cậu thiếu niên có đôi mắt sắt lạnh và gương mặt ko bộc lộ chút cảm xúc nào ngang nhiên khiêu chiến với một người có số tuổi, ngoại hình lớn hơn cậu nhiều lần. Sau trận đấu, Wall bị gãy 3 xương sườn, cánh tay trái và vo số vết thương lớn nhỏ trên người, còn Hưng điên thì biệt tích, ko còn ai nhìn thấy hắn nữa. Sam biết, cuối cùng mình cũng đã tìm được người xứng đáng để mình trung thành và hy sinh mạng sống cũng ko hề nao núng.
~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~


Đã chuẩn bị xong từ lâu nên Wall ko mấy khó khăn đã đánh cho bọn Đầu Trọc chạy tan tác khỏi Black Box. Lần này quyết tâm phải để cho tên Đầu Trọc có một bài học nhớ đời, Wall quyết truy đuổi tới cùng. Khu Lan Quấ Phường nhộn nhịp bậc nhất Hong Kong về đêm vì tập trung nhiều quán bar và vũ trường lớn, nay càng thêm náo nhiệt với màn rượt đuổi ngoạn mục của hai băng nhóm. Wall đuổi theo hắn vào một con hẻm tối, chỉ còn lại hai người.
_ Thằng khốn, có giỏi thì chạy nữa đi.
_ Hahaha, tao ko chạy nữa đâu, vì hôm nay người chết là mày chứ ko phải tao.
Từ trogn bóng tối của con hẻm, rất nhiều tên bước ra bao vây Wall.
_ Ngạc nhiên lắn hả nhóc? Mày ko ngờ là tao còn nhiều đàn em tới vậy phải ko.
_ Ko thể nào, chúng đâu phải là đàn em của mày.
_ Đúng. Nhưgn chúng là do Nhất Ca cho tao mượn để trừng phạt mày đó.
_ Đồ hèn. Đây là chuyện riêng của tao và mày. Sao lại cầu cứu tới Nhất Ca nhúng tay vào chứ?
_ Bởi vì Nhất ca nói, bọn trẻ tụi bây càng lúc càng láo xược, ko coi các chú bác ra gì. Nên tao mới thay mặt Nhất ca dạy cho mày một bài họcvvề sự lễ độ cần thiết.
_ Tốt thôi. Để tao coi mày làm gì được tao.
_ Thằng nhóc, chết tới nơi mà vẫn còn mạnh miệng quá. Anh em xử đẹp nó đi!
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-9-2011 05:50:37 | Xem tất
wallace79 gửi lúc 23-9-2011 16:50
Chapter 3.

_ Cậu gặp ma rồi!

ss Meow~ ui
ss vit hay quá à
hem kiềm chế đc vào còm 1 phát > <
thik nhất Wall ca á
ước gì đc xem lão Bông đóng vai nì...

em đoán nhá... chưa coi truyện của ss nên đoán đại
Wall là anh em sinh đôi của Wil, con bị thất lạc của tập đòn gì đó phải hem ss? :D
ss làm em bấn quá đi > <
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 24-9-2011 08:29:18 | Xem tất
JunesRain gửi lúc 24-9-2011 05:50
ss Meow~ ui
ss vit hay quá à
hem kiềm chế đc vào còm 1 phát > <

e Jun làm ta méc cuwoif quá
đoán thế ...
trúng phóc rồi còn gì =))
đoán tiếp đi nha ^^
mèo viết thế này
ai mà đoán nổi
ta cũng bái sư phụ à ^^

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách