Quên mật khẩu
 Đăng ký
Tìm
Event Fshare

Tác giả: thuynguyen5959
Thu gọn cột thông tin

[Fanfic] BBKT2 : NỐI DÀI CƠN MƠ | Chap 10 (the end)

[Lấy địa chỉ]
 Tác giả| Đăng lúc 2-7-2012 15:30:11 | Xem tất
CHAP 4
                                                   PART 3 : Kỷ vật


Cao Thiên đứng nép ngoài cửa khi tình cờ nhìn thấy nụ cười của cô gái, đột nhiên anh lại muốn quan sát điệu bộ của cô lúc này.
_anh theo tôi ra ngoài được không? – Hiểu Nhi đứng dậy bước ra đột ngột làm anh không thể làm lơ như không có gì
Khoảng ban công thoáng rộng còn hơi ẩm ướt sau một cơn mưa.

                                

_có chuyện gì?- Cao Thiên chẳng nhìn về phía cô hỏi
_chỉ muốn hỏi anh tại sao lại đứng trước cửa phòng tôi- ngập ngừng rất lâu cô mới có thể thốt lên thành một câu hoàn chỉnh
_tình cờ
_tình cờ sao?- Hiểu Nhi có thể không lường trước anh sẽ trả lời chỉ hai từ đó
Cao Thiên quay người bỏ vào trong. Tiếng thì thào của anh đủ để cô nghe thấy
_cảm ơn
Dáng người khuất dần. đôi mắt kia đã không ít lần làm tim cô nghẹn lại, nước mắt cứ như sắp tuôn ra. Ngước nhìn lên trời cao kia chỉ còn lại một ánh trăng khuyết một mình trên nền trời tối.
“đúng là chỉ tình cờ! tình cờ mình xuất hiện trong thời đại nhà Thanh, tình cờ mình nhận ra tình cảm đó, tình cờ người bước đến rồi trong một lần tình cờ mình đã nói lên những lời gợi ý mà không biết là nó làm tổn thương người. xa nhau. Một lần nữa hai chữ tình cờ lại tiếp nối khi gặp nhau tại đó” mối duyên tình của hai người có chăng chỉ là sự ân hận, dầy dò mà thôi.

…………..

Cầm điện thoại trên tay Hiểu Nhi đã phát hiện mình bị cho vào trong kế hoạch mà cả ba người họ sắp đặt trước
“chị tụi em có việc phải về trước, lát nữa anh Cao Thiên sẽ đưa chị về nhà” con bé này lại còn dám để lại tin nhắn kèm thêm một đoạn thu âm tiếng cười nữa chứ.
Nhăn mặt Trương Hiểu bước ra khỏi phòng lại đụng ngay cái mặt lạnh của anh ta. Cô không biết là anh cũng đang chịu chung số phận với mình tên bạn thân chỉ để lại lời nhắn rồi biến mất
“mình phải đi công việc, cậu đưa Hiểu Nhi về nhà giúp mình, gặp lại cậu sao”
Hai người nhìn về phía nhau rồi từ hiểu ngầm ý “ừ, thì đành phải vậy thôi ai kêu hai đứa có những người em tốt làm gì!”. Hiểu Nhi và Cao Thiên cúi đầu từ giã mọi người. chiếc xe bon bon chạy nhưng chẳng ai nói với ai lời nào, tầm mắt của cô luôn nhìn ra ngoài nơi những hàng cây, cánh đồng đang nói tiếp nhau đến tận chân trời. anh vẫn tập trung lái xe. Xa dần những thôn xóm những dãy nhà cũng bắt đầu nối tiếp


LÂM GIA

Cả bọn đang cười tủm tỉm, ánh mắt thật là gian xảo. họ đang bàn tán tưởng tượng cảnh Cao Thiên và Trương Hiểu đi cùng nhau sẽ ra sao. Đúng là lắm trò.
Chiếc xe dừng ở cổng, hình như Trương Hiểu chỉ chờ đợi có mỗi giây phút này, cô xuống xe bước một mạch vào nhà chẳng kịp quay đầu cũng chẳng muốn nhìn lại bởi vẫn biết khuôn mặt lạnh lùng đó cũng sẽ không một lần thay đổi. đợi Hiểu Nhi vào Cao Thiên cũng cho xe chạy.
Cau có Hiểu Nhi bước thẳng lên phòng không quan tâm đến vẻ mặt đang ngớ ra của bọn họ. đâu chịu ngồi yên hai tên thám tử cũng đuổi theo sau nghe tiếng bước chân cô thoáng cười.
_hai người vào đi- ngồi xuống giường gương mặt cô làm họ cảm thấy sợ
Nghe tiếng chị cất lên, cà hai cúi người bước vào Hân Hân chỉ còn biết cười toét ngồi cạnh chị kéo tay làm nũng. Hiệu Khôi thì cười trừ, một lát sau Cao Ân cũng chạy vào luyên thuyên
_đẹp đôi quá! Chị dâu
Cái lườm của Hiểu Nhi làm anh biến sắc đứng lặng đi. Từ người từng người bước ra khỏi phòng với bộ mặt đầy nghi vấn, không ai biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì.

…………….

Hai chiếc xe màu đen dừng lại trước cửa tập đoàn quảng cáo Lâm Thị. Hai ông lão đã gần 60 cùng một thanh niên lịch sự bước ra
_lão Thang, lão Cao!
Chủ tịch Lâm từ trong bước ra vui mừng khi gặp lại hai ông bạn cũ. Họ ôm chầm lấy nhau mừng rỡ rồi cùng bước lên phòng chủ tịch.
_lâu lắm mới gặp!- chủ tịch Thang nói
_nếu không vì chiến lược cho năm tới chúng ta cũng không có dịp gặp nhau- Cao gia mỉm cười
Ba người hỏi thăm sức khỏe rồi lại lao vào bàn bạc dự án hợp tác sản xuất dòng xe mới của tập đoàn Cao Thị sẽ ra mắt vào tháng ba năm sau.
Phòng làm việc của Trương Hiểu,
_alo
_chị đừng quên chiều nay đã có hẹn với em rồi đó- vừa nhấc điện thoại lên đã nghe được nói của cô tiểu thư
Thở dài thườn thượt Hiểu Nhi trả lời- chị nhớ rồi, có gì chiều gặp
Thời gian trôi thật nhanh mới đó đã hơn 7pm, ba ông lão cũng quên mất mình đã bàn từ khi nào.
_hay chúng ta cùng đi ăn tối
Lời gợi ý của ông Lâm được sự tán thành ngay lập tức
Trở lại với buổi chiều tan sở của hai chị em Hân Hân. Suốt từ chiều đến giờ con bé đã đưa Hiểu Nhi đi hết con đường này đến con đường khác, sắp lật tung tất cả các khu thương mại nhưng chẳng hiểu con bé định tìm gì. Mỏi nhừ cả người thỉnh thoảng cô nàng lại làm điều khó hiểu vậy những lần trước cũng may mà cô có hẹn với khách hàng nên tránh được lần này thì đã hẹn từ tuần trước nên đành phải chịu khổ
_chị mệt lắm rồi! thật ra em muốn tìm gì!- Hiểu Nhi cúi người thở dốc
_hihi, em định mua cho quà mừng thọ lục tuần cho bác Cao
_nhưng tìm mãi mà không thấy cái gì vừa ý- Hân Hân xịu mặt thất vọng
_hay mình mua ấm trà nghe
_chị thấy người già ai cũng thích thứ đó
Mắt sáng lung linh khia nghe lời gợi ý của chị, con nàng chạy nhanh đến tiệm bán đồ nghệ thuật gia truyền mà cha cô vẫn thường đến. cuối cùng Hiểu Nhi cũng đuổi kịp cô nàng.
_cháu định mua gì!- ông chủ tươi cười tiếp chuyện
_cháu muốn mua một chiếc ấm để tặng cho người bác- Hân Hân nhìn xung quanh đến hoa cả mắt mà chẳng biết nên chọn thứ nào.
Vừa vào tiệm Hiểu Nhi cũng thấy thú vị tuy chỉ là một cái tiệm nhỏ nhưng lại được sắp xếp rất đẹp mắt và đầy đủ mọi thứ. Đột ngột cô dừng chân tại một góc trưng bày sản phẩm ly tách, đập vào mắt cô lúc này là bộ chén trà gồm bốn chén nhỏ y như bộ mà cô đã từng sáng tạo khi còn hầu trà cho Khang Hy gia.

           

_đúng là nó
_nhưng sao lại thiếu mất cái chén hình hoa mộc lan trắng
Thấy cô gái đang chăm chú vào bộ chén trà, ông chủ bước đến giới thiệu
_bộ này là một lần tôi đến Bắc Kinh đã vô tình tìm được. nó được làm rất tinh xảo, nhưng nghe nói con thiếu mất một chén.
_bác có thể bán cho cháu được không?- cô buột miệng hỏi
_cái này không bán được, chỉ để trưng thôi- ông chủ lắc đầu trả lời rồi chỉ tay về phía những đồ vật khác
_cháu rất cần nó, bác giúp cháu được không?
Sau những lời tỉ tê, năn nỉ của Hiểu Nhi thì cuối cùng ông chủ cũng đồng ý
_thôi được, bác sẽ để lại cho cháu
_mà cháu cũng muốn nhờ bác một việc- Hiểu Nhi ân cần
Nhận được cái gật đầu của ông, cô mạnh dạn nói tiếp
_bác tìm hộ cháu cái còn lại được không?
_à, bác sẽ cố gắng- ông cười rồi nhận từ cô một tấm danh thiếp
_khi nào tìm thấy bác cứ liên lạc với cháu
Gốc cuối căn tiệm Hân Hân vẫn đang nhăn mặt bứt tóc nhìn tới rồi lại nhìn lui, trong rất khổ sở
_hay em lấy chiếc ấm này đi, trông nó rất bắt mắt qua những đường vân- Trương Hiểu cũng bước tới chọn lựa giúp
_cô ấy nói đúng chiếc bình này được làm bằng tay rất tỉ mĩ mới thành- ông chủ tiếp lời
Quán ăn bên lề Đường Nhân Dân Nam…………..
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 2-7-2012 15:41:43 | Xem tất
CHAP 4
                                                          PART 4 : Sinh nhật
                                                      
                                                             ~~~~~~~o0o~~~~~~~~

Gấp từng miếng há cảo cho vào miệng những nếp nhăn trên mặt như đã căng ra hẳn, sự mãn nguyện đã thể hiện rõ trên mỗi gương mặt
_lâu rồi không cùng đến đây ăn, quả là hương vị vẫn rất tuyệt- Lâm gia nói
_ừ, bận tối mày tối mặt đâu còn thời gian đâu mà thưởng thức- Cao gia thở dài
_tôi cũng muốn an hưởng tuồi già, già rồi!- Lâm gia hạ giọng đầy tâm sự
Thang gia ngửa mặt lên cười
_chỉ có tôi là không được an thân thôi. Hai người đã có người nối nghiệp còn than thở gì
Nói đến đây ai cũng trầm tư nhiều nghĩ ngợi
_muốn an thân cũng không được- chủ tịch Cao nhìn sang Cao Ân lắc đầu
_cái thằng này cứ long bong mãi chẳng chịu phụ giúp gì!
_nhưng anh còn Cao Thiên mà, thằng bé rất giỏi chứ chẳng như tôi- tới lượt ông Lâm than vãn
_thằng Hiệu Phong nhà anh cũng không kém, mới về đã hoán xuyến được mọi chuyện
Thang gia vừa dứt lời thì đã nghe có tiếng ríu rít từ sau lưng
_cha, bác Thang, bác Cao- Hân Hân chạy ào đến choàng tay bá cổ cha mình
Xoa đầu con gái ông bật cười- con bé này, sao lại ở đây- hơi thắc mắc vì sự xuất hiện đột bất ngờ này
_con và chị Hiểu Nhi đi dạo nên vào đây ăn- Hân Hân toe toét cười
Vờ như không thấy, cô không đá động đến một người, cậu ta cũng chẳng hỏi đến
_con chào cha
Thấy Hiểu Nhi đang ngây ra ngạc nhiên, Lâm gia giới thiệu. ánh mắt cô chợt dừng lại tại một điểm. Hiểu Nhi cắn chặt môi bình tĩnh để không phải thất lễ nhưng cũng không thể ngừng nhìn vào khuôn mặt đó.
_Hân Hân càng càng xinh đẹp, đã ra dáng thiếu nữ rồi!

……………

Hân Hân cúi đầu chào rồi kéo tay Trương Hiểu đi khỏi. dưới ngọn đèn đêm gương mặt Hiểu Nhi biến sắc đến trắng bệch cứ im lặng bước từng bước từng ngắn
_chị sao vậy! lại thấy không khỏe ở đâu sao?- Hân Hân lắc nhẹ tay chị mặt hơi lo lắng
Hoàng hồn, Hiểu Nhi thì thào
_chỉ là hơi mệt
_vậy mình về nhà đi- Hân Hân nắm tay chị bước tiếp cứ bĩu môi, khẽ khẽ lắc đầu
Đoạn, hai người rời đi Cao gia quay sang hỏi
_con bé đó nhìn tôi rất kỳ lạ!
Phiên tòa kết thúc mọi người ra về, chỉ còn lại ba người nán lại thêm nữa
_cậu đã thua tôi- chỉ tay về phía Cao Thiên, Tử Văn cười ngạo nghễ đi khỏi.
HA……HA…..
Giọng cười đó làm Cao Thiên càng thêm hỗ thẹn với thân chủ của mình, cái ánh mắt lúc bị kết tội của người phụ nữ đó ám ảnh trong tâm trí anh
“bất bại” HA…HA….
_Đúng là tức cười- Cao Thiên đứng đó ngước nhìn lên chủ tọa
_ chưa từng thua không đồng nghĩa là không bao giờ thất bại, luật sư Cao!- người thư ký lặng lẽ nói
_cô về trước đi, tôi muốn yên tĩnh- xua tay, cô thư ký thu dọn tài liệu rồi cũng rời khỏi
Một mình đứng đó, chưa bao giờ anh thấy hụt hẫng như thế, đôi mắt lạnh lùng đó giờ đã vương vấn sự bất lực. chỉ có một nơi anh muốn đến ngay lúc này đó là………
BỐC……..BỐC…….

                                          

_cậu sao vậy?
_đánh hết sức đi- anh quát
Những nắm đấm chặt nít cứ tung ra liên tục. Cao Thiên lao về phía trước dồn đối phủ về hẳn một gốc sàn đấu
_Ớ….Ớ….- người hướng dẫn kêu lên
Ngồi phịch xuống sàn đấu dựa hẳn lưng vào cột đài im lặng. Người hướng dẫn cũng ngồi xuống thở hổn hễnh
_cậu muốn đánh chết tôi sao!
_ra đòn gì mà tới tấp vậy! khổ thân tôi- vỗ lên vai thiếu gia anh oán trách

                           

Cao Thiên cúi mặt loạng choạng bước vào phòng thay đồ, anh bạn cúi mặt đành chịu. chẳng ai có thể phán đoán được anh ta đang nghĩ gì.
Thành phố Thẩm Quyến về đêm rất đẹp, có chút hào hoa lung linh với những ánh đèn lại càng thêm lãng mạn. Dòng người đổ về những khu mua sắm và các con đường ăn uống.
_chị phải đi ăn cùng tụi em đó!- Hân Hân nói
_ơ nhưng....- lời từ chối chưa hoàn chỉnh thì Trương Hiểu đã bị hai con bé kéo tay lôi đi
Đưa cô chị ngồi xuống ghế, hai con bé cười gian xảo vì đã đạt được một đích. Quán bar của người bạn thân Hiệu Phong, nói là bar nhưng thật ra nơi này cũng có góc dành riêng cho bạn bè chứ không hẳn đã ồn ào và phức tạp như vẫn nghĩ.
_tụi em đưa chị vào đây làm gì!- sau một hồi quan sát Trương Hiểu hỏi
_ba anh bảo em nhất định đưa chị đến đây, có chuyện quan trọng!- Hân Hân cười toe
_quan trọng gì đây?- Hiểu Nhi thì thầm
Đợi một lúc chẳng thấy ai đến. Hết Hân Hân đứng lên rồi ngồi xuống không yên thì đến con bé Tiểu Thanh cũng có vẻ hồi hộp, lo lắng cứ nhìn ra cửa mãi. Bóng ba người xuất hiện, Cao Ân và Hiệu Khôi đi vào mỉm cười còn Hiệu Phong thì đang chuyện trò với anh chủ quán chỉ trỏ gì đó!
_giờ mới đến có biết là tụi em chờ lâu rồi không?- con bé đập mạnh vào chân Cao Ân làm anh chàng nhạy cẩn lên vì đau
Cả bọn được một trận cười, Hiểu Nhi nói mốc- làm hòa rồi sao!- quay sang chỗ khác
_ai thèm giận anh ta!- cô nàng liếc mắt làm dỗi
_thôi anh xin, là lỗi của anh
Chẳng mấy khi anh chàng này lại không trêu chọc, mặt có vẻ hơi nghĩ suy. Hiệu Phong cũng bước vào ngồi xuống cạnh Hiểu Nhi, vừa ngồi xuống hô đã nhìn nhau như đang thầm hỏi nhau điều gì mà không muốn Hiểu Nhi nghe thấy. Những ấy mắt cũng đổ dồn về lối vào có lẽ đang đợi chờ sự xuất hiện của một ai hay thứ gì đó.
_sao lại vậy! Anh có nói với anh ấy không?- Hân Hân quay sang càu nhàu
_anh đã nhắc mấy lần rồi mà- Cao Ân cũng thấy khó hiểu
Giọng cố bình thản, Hiệu Phong nói
_chắc cậu ấy bận đột xuất rồi! Chúng ta bắt đầu thôi- nói rồi anh ra hiệu cho anh bồi bàn
Không khí trong căn phòng vang lên một bài hát quen thuộc!
“ happy birthday to you
.......................
happy birthday to you”
Sinh nhật vui vẻ
Mọi người đồng thanh hô lên, hai con bé nhí nhố cũng ôm lấy Hiểu Nhi thật chặt, có tiếng Tiểu Thanh bên tai
_hãy luôn vui vẻ chị nhé!
Khẽ gật đầu nhẹ “ hôm nay là sinh nhật mình sao? Mình cũng quên mất chỉ nhớ mãi nhớ đến sinh nhật của Nhược Hy !”. Nụ cười lại xuống hiện lần này hạnh phúc sung sướng hơn. Một chiếc bánh xinh xắn cũng được đẩy đến còn có cả bó hoa và những món quà của mọi người.
_vì cha mẹ đã sang Hongkong nên không thể cùng chị đón sinh nhật- Hiệu Khôi đưa món quà trên tay cho cô
Điện thoại reo lên, là Lâm chủ tịch
_con có thích món quà cha mẹ tặng không ? chúc con sinh nhật vui vẻ !- lời nói ân cần của ông bà làm Hiểu Nhi bắt đầu đỏ hoe mắt
Dụi nhẹ mắt, Hiểu Nhi nhìn mọi người âu yếm
_cảm ơn mọi người
_nào, cầu nguyện đi- Hiệu Phong lấy bật lửa đốt những ngọn đèn nến lung linh cháy lên.



Nhưng cô lại thắp bên ngoài một ngọn nến nhỏ. Chấp tay khẩn cầu, nhưng trong lòng vẫn ngổn ngang bao nỗi lo lắng, chính bản thân cũng không biết nên mơ ước điều gì. Nến tắt, mọi người nâng ly chúc mừng lại quay sang nghịch với chiếc bánh kem làm mặt của ai cũng đầy những vệt kem ngang dọc. Đưa tay lên lau vội khuôn mặt mèo, Hiệu Khôi chỉ tay về phía cánh cửa khi người phục vụ mang một bó hoa vào.
_anh........anh ấy kìa

Vài nét chap kế tiếp :
         Bóng người vừa thoáng qua đó không ai khác ngoài Cao Thiên. Phản ứng của Trương Hiểu khi nhìn thấy một cảnh tượng mà cô chưa từng ngờ đến sẽ là gì ? Liệu Cao Thiên sẽ nói gì về điều này hay sẽ chọn cách im lặng như chính tính cách của bản thân.
         Trong chap tiếp theo, một sự việc đã từng xuất hiện ở nhà Thanh vào thời Khang Hy sẽ được tái diễn một lần nữa. Mối quan hệ giữa Hân Hân và Cao Ân sẽ có những chuyển biến bất ngờ.
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-7-2012 09:25:15 | Xem tất
Tóm tắt chap trước :
           Trong kỳ trước, Cao Thiên và Trương Hiểu đã gặp lại nhau. Có những điều không thể lý giải, có những cảm xúc không thể gọi tên. Họ đã từng bước từng bước xít lại gần nhau, đã có nhiều quan tâm nhiều ánh nhìn hướng về đối phương.
           Thời gian sống trong bóng hình Mã Nhĩ Thái Nhược Hy đang quay trở lại. Một lần nữa cô phải đối diện với hiện tại đau lòng. Buổi tiệc sinh nhật của Trương Hiểu đã thiếu một nhân vật quan trọng, nhưng lại có tình huống kịch tính sắp bắt đầu.

CHAP 5 :
                                                PART 1 : Bất ngờ đến từ anh

                                                                                       

_bộ cậu tính chúc mừng sinh nhật bằng màn nói cà lăm sao !- Cao Ân cười ngoác miệng
_không, anh cậu đang ở đây- Hiệu Khôi bước ra ngoài cửa, mọi người cũng đi theo, chỉ mình Hiểu Nhi ngồi lặng ờ ghế
_đâu nào, cậu chưa uống mà đã sai à!- Cao Ân tiếp tục chế nhạo.
Nhìn mãi cũng không thấy ai, họ trở vào. Hiệu Khôi ngồi phệt xuống, cáu
_rõ ràng em vừa mới thấy anh ấy mà
_sao Cao Thiên lại đến đây ? cậu ấy chúa ghét mấy chỗ này mà !- Hiệu Phong cũng thấy kỳ lạ
_nhưng mà........chắc là em nhìn nhầm- quen nhau lâu này Hiệu Khôi cũng không tin được nên cho qua.
Nhân vật chính vẫn cứ ngồi thừ im lặng, chạm nhẹ bàn tay lên ai cô Hiệu Phong nở một nụ cười rất nhiều hàm ý.

..............

_cho tôi một ly nữa
_anh đã uống nhiều rồi đó- cô gái bên cạnh cầm lấy ly rượu ngăn cản
_cô kệ tôi, cô về đi, tôi muốn một mình- xua tay, anh giật lấy ly rượu uống hết
_anh như vậy em đau lòng lắm !- cánh tay đó chạm vào khuôn mặt anh
Giơ tay tách vội bàn tay đó, khuôn mặt chẳng biểu cảm không một hơi ấm.
Về với buổi tiệc sinh nhật của Trương Hiểu,
_chúng ta đi xem film nha
_hoan hô, đi đi- lời gợi ý của Cao Ân đã ngay vào dự định của Tiểu Thanh và Hân Hân, hai đứa đứng lên đánh tay làm điệu bộ đồng ý của họ ( chạm mông vào nhau ).
Lôi kéo mãi cuối cùng mọi người cũng chịu gật đầu tán thành. Bước ra khỏi phòng cả đám bốn người trẻ con ấy cứ níu kéo đùa giỡn. Bất chợt,
_anh Cao Thiên- Tiểu Thanh đứng sững lại
_em cũng hoa mắt rồi sao, Tiểu Thanh- Cao Ân trêu. Nhìn theo hướng chỉ tay của cô, một cảnh tượng không ngờ xuất hiện.
Cô gái đó hôn nhẹ vào môi chàng trai rồi nhẹ ngã người vào vai anh, tuy họ ngồi nghiêng nhưng trong khoảng cách đủ để nhìn thấy này thì mọi người có thể nhận ra nam vai chính là Cao Thiên.
_anh ấy..........- há hốc miệng, trố mắt nhìn, không ai có thể tin được.
Đứng tại chỗ một lát lâu, tiếng của Cao Ân làm mọi người bừng tỉnh
_mình đi thôi, gần đến giờ chiếu rồi- thì ra từ đầu anh đã chuẩn bị sẵn
Hiểu Nhi bước đi trước, mọi người cũng theo sau. Những lời bàn luận của họ chỉ tạm dừng lại khi vào rạp. Một bộ film hài về một cậu bé rừng xanh tốt bụng mà hậu đậu. Xung quanh tiếng cười không ngớt nhưng sau nụ cười cũng chỉ đôi lần xuất hiện ngượng ngạo trên môi cô. Mắt cứ dán vào màn hình nhưng cái cô nhìn thấy không phải là cảnh nhí nhố của film mà chính là khuôn mặt của hai người thuộc về hai thời đại. Có lẽ nếu cô kiên nhẫn hơn một chút, hiếu kỳ thêm một chút, quan tâm hơn nữa thì cô đã không phải miên man như vậy
Đoạn mọi người đi ra, Cao Thiên đỡ cô gái ngồi thẳn, uống tiếp.
_dù sau cũng chỉ là một người dân thường quê mùa, thua hay thắng kiện cũng vậy thôi
Dứt lời cũng là lúc cô nhận từ anh một ánh mắt phẫn nộ, đặt mạnh chiếc ly trên tay xuống. Cao Thiên quay lưng bước đi không nói một lời, cô gái hơi sợ sệt vì cái lạnh từ đôi mắt đó nên vẫn ngồi yên.
Bộ film kết thúc nhưng dư âm vẫn còn
Mọi người cứ diễn lại những cảnh trong film rồi cười ngoác cả miệng đến tận vành tai. Hiểu Nhi cứ lẳng lặng quan sát họ, giá như Trương Hiểu cũng được như họ vô tư chẳng mải mai suy nghĩ gì thì có phải đã không như hiện tại.

…………………

Dưới lầu tiếng nói cười cứ giòn giã, dù Hiểu Nhi có cố nhắm mặt bịch chặt tay cũng vẫn nghe thấy. Choàng dậy cô quơ tay lắc nhẹ một số động tác mà mắt cứ nhắm nghiền lại. Hôm qua là một ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời cô, một ngày sinh nhật đơn giản mà thật ấm cúng. Những tiếng nắng ban mai chiếu xuyên qua tấm rèm cửa sổ màu xanh ngọc bích làm cô cứ nhướng mãi mới mở mặt ra được.
_hôm nay là chủ nhật ???
Thì thầm đưa tay lấy cuốn lịch trên bàn, Hiểu Nhi lật từng trang một. Đã lâu rồi cô không còn thói quen mỗi sáng thức dậy chào một ngày mới bằng cách vẽ một icont xinh xắn lên lịch, kết thúc một ngày bằng một từ trạng thái. Cũng không đánh dấu những ngày trôi qua bằng những cái gạch chéo, cuốn lịch trên tay đã dừng lại vào ngày 20 tháng 5 năm 2005. Đó là ngày đánh dấu một ký ức vui đối với những cô gái nhiều mơ mộng nhưng là bi kịch với chính bản thân cô.
_chào mọi người, buổi sáng tốt lành
_mọi người đang nói về chuyện gì mà vui vẻ vậy- bước xuống với vẻ ngoáy ngủ Trương Hiểu hỏi
_chào em, buổi sáng tốt lành
_hôm nay ba mẹ lên máy bay chắc là buổi chiều sẽ về đến đây- Hiệu Phong quay lại nói
Hân Hân vẫn như mọi khi chạy đến bên cô ngã đầu làm nũng
_mọi người đang bàn việc ra sân bay đón vì lần này còn có cả bác Châu sang đây nữa- Hiệu Khôi tiếp lời anh mình
_mà hôm nay chị có bận gì không ?- đang nhìn châm châm vào chiếc điện thoại Hiệu Khôi vọt miệng hỏi
_à, không- trầm ngâm một vài giây cô trả lời
Những ánh mắt long lanh, miệng cứ há hốc nhìn nhau rất ngạc nhiên, họ đứng lên làm động tác mừng rỡ. Ừ thì chẳng mấy khi sổ tay làm việc của chị gái trống một buổi nào trọn vẹn mà lần này vào thời khắc quan trọng lại trống cả một ngày. Thế là kế hoạch của họ đã thành công gần hết, chỉ còn lại 0,1% là do may mắn thôi.
_Hi, anh thua em rồi nhe- Hân Hân nhảy lên sung sướng
_ừ, anh sẽ dẫn em đi ăn cream- Hiệu  Khôi bịu má em gái cười tươi
Lắc đầu trước những hành động có vẻ bí mật, kỳ lạ. Cô mang theo một nụ cười mỉm trên môi hơi cúi mặt bước chậm ra vườn. Mệt lã cả người sau trận chiến để được nghỉ ngơi tối qua, Hiểu Nhi ngã người vào gốc cây mộc lan trắng thả lỗng người chợt mắt. Cô chợt nhớ ra giờ đã là tháng 7 giao mùa, chỉ chưa đầy một tuần nữa tán cây trong vườn sẽ được phủ một màu vàng, chú chim hót trong vườn mỗi sớm mai cũng tạm bay đi trú đông.
Đã hơn ba năm trôi qua, cứ mãi kiếm tìm một hình bóng, một quá khứ mơ hồ xa xôi. Cô chưa từng nghĩ đến tương lai mình sẽ ra sao chỉ biết dường như mình không thể ngừng nhớ, thôi yêu, quên mong chờ và từ bỏ hy vọng về nơi chàng. Tạo hóa đã để hai người gặp nhau thêm lần nữa
_ừ thì đã gặp, vậy thì sao ?
Cười chua xót cô thì thầm
_anh ta nào có phải là chàng chỉ là trong tính cách có gì đó phảng phất. Người giống người đâu có gì lạ !

“ không biết tương lai ngươi có thể đem những thứ không thể có mà quên hết đi,
  trân trọng những thứ trong tầm tay mình không”

                                                                                                        ( lời của vua Khang Hy _viesub bộ bộ kinh tâm)
Chiều hôm đó, mọi người đều đến cùng nhau ra sân bay cả “ mặt lạnh” cũng đến. Chạm mặt thì đã sao chứ, họ cũng chỉ nhìn nhau đúng một lần duy nhất rồi lại xem như người xa lạ. Trương Hiểu cũng đã chuẩn bị tinh thần vì biết thế nào cũng phải đụng mặt nhau, cô vẫn thản nhiên. Đón ông bà Lâm và Châu chủ tịch xong, kế hoạch đã được dàn dựng sẵn cùng nhau ăn cơm gia đình tại Lâm gia.
_con bé Hân Hân này càng lớn càng xin đẹp- Châu chủ tịch trêu đùa
_anh đừng khen nó khẽo chẳng bao lâu lại bày trò- Lâm lão gia
Bọn trẻ lại bày lắm trò, để hai người phải ngồi đối diện nhau trên bàn ăn. Cố kìm nén Trương Hiểu mới không để cảm xúc thôi thể hiện ra, tại sao cứ buộc bản thân cô phải đối diện với những sự thực. Nhiều lần đã cố trốn chạy, cũng dặn lòng mình là sẽ quên, nhưng cơn mưa cuốn trôi những hồi ức
_mọi người ăn đi, thức ăn hôm nay là do chính tay Hiểu Nhi và Tiểu Thanh chuẩn bị- Lâm phu nhân cười phúc hậu nhẹ nhàng
_rất ngon đúng là cô gái đa tài- Châu lão gia xuyết xoa khen ngon
Cứ cắm cúi chầm chậm chờ mọi người dùng xong, Hiểu Nhi vào trong lấy thức ăn tráng miệng mời gia đình và xin phép ra vườn.
_ừ, con cũng bận cả ngày rồi. Cứ để đó má Dương dọn giúp cho- Lâm lão gia gật đầu
_con xin phép- cúi đầu chào, Hiểu Nhi quay người chậm chầm bước

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-7-2012 10:26:51 | Xem tất
ủa hết chap rồi sao
mới đọc mà .
sao ít nói về cao thiên vậy
nói nhìu nhìu vào .
thích đọc khúc nào có cao thiên
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-7-2012 10:30:22 | Xem tất
31101970 gửi lúc 3-7-2012 10:26
ủa hết chap rồi sao
mới đọc mà .
sao ít nói về cao thiên vậy

xen kẽ nhiu nv ss ui

chưa đến cao trào của bước ngoặc

nên Cao Thiên chưa thành trọng tâm

sắp đến r
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-7-2012 10:34:31 | Xem tất
lẹ lẹ đi
hóng hóng .
đọc hết mí cái kia rùi

chỉ đọc nv của appa thui nên đọc nhanh lém
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-7-2012 11:01:33 | Xem tất
CHAP 5:
                                                               PART 2: Hoa mộc lan trắng

                                 
                                             
Cái dáng vẻ khom người này đã xuất hiện từ khi cô nhìn thấy con người đó. Trong lòng chưa bao giờ thôi nghĩ suy, thôi hỏi mình phải làm sao ! tựa lưng vào gốc hoa mộc lan trắng, nhắm mắt thưởng thức giai điệu quen thuộc trong headphone

“Nhập mộng theo giấc gió đi ngàn dặm
Trần gian đi lại bấy nhiêu lần ?
Phong thái, cốt cách hào hoa
Thở than cùng trăng sáng, ngậm cười ta đa tình
Hoài niệm lại tình xưa
Mắt chàng tựa tinh quang
Trong về phía cơn mưa lất phất
ở tận cùng của chân trời, nơi ánh sáng vụt mất
làm sao biết được nơi chàng quay lại
mấy kiếp tình duyên ngang trái, tương tư dẫn lối
chờ đợi tình yêu đâm hoa kết quả
chỉ nguyện cùng chàng suốt đời không phai
không thay lòng
nụ cười chất chứa nỗi lòng”

                            ( tương tư dẫn )



Lúc bông hoa mộc lan rơi vào bàn tay cô, cũng là khi cô nhận khung gian riêng tư của mình đã có người bước vào
_sao lại là anh- Hiểu Nhi chỉ nhìn thoát qua gương mặt ấy
_tình cờ ra đây !- đôi mắt ấy vẫn nhìn về màn đêm kia
“ lại tình cờ, sao nhiều tình cờ đến vậy ?”
Thì thầm vài câu rồi cô chẳng quan tâm đến anh chàng kế bên, cứ cầm bông hoa nhìn chăm chú. Cho đến khi có tiếng nói bên cạnh cất lên
_cô thích chúng sao ?
_ừ, chỉ vì một người- buông lên một lời vô thức, Hiểu Nhi chưa kịp nhận ra cô nói để làm gì
_????- câu nói lấp lững đó của cô làm Cao Thiên ngoảnh lại nhìn thẳn vào mắt cô
Có khi im lặng là câu trả lời tốt nhất, khi chín bạn cũng chẳng hiểu mình nói gì. Cao Thiên nhặt lên một bông hoa đã bị vùi lấp dưới những chiếc lá, khuôn mặt lúc này dường như đã ấm áp hơn. Lấy hết can đảm Hiểu Nhi hỏi
_anh cũng thích nó sao ?
_đó là một phần hồi ức của tôi- lẵng lặng một lúc anh mới thì thào
_hồi ức ? – Hiểu Nhi lập lại hai từ này với vẻ hiếu kỳ
_nó là do tôi và Hiệu Phong, Cao Ân trồng lúc 8 tuổi
Chỉ trả lời đến đây anh ngã người nằm lên bãi cỏ, khép mắt lại. Hiểu Nhi ngồi xụp người xuống hỏi
_hôm trước ở quán bar là sao ? cô gái ấy ?

........................

Vừa bước xuống lầu, đã nghe tiếng Hân Hân nài nỉ
_con đã chuẩn bị xong chưa- thấy cô bước xuống Lâm gia đã hỏi
Trố mắt nhìn cô mới nhớ lại hôm qua đã hứa là sẽ cùng ông đến sân golf. Nhưng vì mệt mỏi quá nên cô quên mất
_để con lên phòng chuẩn bị
_con không biết, con muốn đi cùng- tuy vội vã nhưng cô cũng nghe thấy con bé đang ra sức thuyết phục, chắc là muốn đi cùng.

Sân Golf,
Khung gian xung quanh là một màu xanh mướt của cỏ, nó tuy không rộng lớn như thảo nguyên nhưng cũng đủ làm những xúc cảm trong cô ngày ấy sống lại. Có phải từ lâu bản thân cô đã quá ích kỷ, khi những hồi ức xót lại nơi đây chỉ liên quan đến chàng, mỗi một mình chàng. Hay cô đang thầm cầu mong, những người còn lại cứ sống cuộc sống của riêng họ, không muốn họ lại vì cô mà tổn thương.
_con chào hai bác- hai chị em cô cúi đầu
_hôm nay hai thiên kim cũng đến sao- Thang gia mỉm cười trêu nghẹo
_hai người đến rồi sau, lão Cao đâu ?- Lâm chủ tịch vỗ vai chào hai người bạn già
_lão ấy bảo sẽ đến trễ tý, thôi chúng ta chuẩn bị đi
Ba người mỉm cười rồi cùng nhau bước vào mái che, Hiểu Nhi cũng theo vào. Chỉ con một người đang đứng ngồi không yên chạy ra chạy vào, đứng lên ngồi xuống nhưng thể có gì quan trọng. Hiểu Nhi chỉ khẽ cười và bắt đầu chăm chú vào mấy mẫu giấy vẽ. Cuối cùng cũng đã đến
_có biết người ta chờ lâu không ?- Hân Hân bắt đầu dỗi hờn bỏ đi khi Cao Ân chỉ vừa mới đến
Bước lại chào Cao gia, Hiểu Nhi lại trở vào say sưa với những nét vẽ.
_sao tay mình lại rung lên- cô thì thầm
Bắt đầu cảm nhận được làn hơi lạnh xung quanh mình. Bây giờ đã là tháng mười những cơn gió lạnh cũng bắt đầu kéo đến. Nhưng sao vẫn thấy khá lạ, dừng bút cô ngước mặt lên nhìn.
_?????- chiếc bút trên tay đã rơi xuống đất, hốt hoảng và bất ngờ
_lần nào cô cũng có thái độ khác lạ với tôi vậy sao ?- Cao Thiên đưa lại chiếc bút với vẻ mặt chế giễu
_phải xem người đó là ai nữa chứ- cái nhìn lúc nãy của anh làm Hiểu Nhi thấy khó chịu
_vậy sao !
Anh ngồi ngay bên cạnh cô chỉ cách một chiếc ghế, cả hai cứ im lặng. Cô ghét nhất gương mặt anh lúc này, vừa khẽ cười vừa châm chọc. Vẫn tiếp tục vẽ nhưng cô thầm nghĩ “ con người này đúng là khó hiểu, cứ như là hai người hoàn toàn khác nhau !” Cất vội mọi thứ vào túi xách, Hiểu Nhi đứng dậy bước ra khỏi không gian này- cái không gian làm cô suyết choáng ngợp.
Mọi người đang thực hiện những gậy đánh, còn hai cô cậu kia đã biến đi đâu mất. Đứng một lát lâu, cô đến bên một bờ hồ nhỏ trong khuôn viên ngồi thẩn thờ. Dưới hồ kia có một chú cá vàng đang bơi lội vẫy vùng thầm nghĩ
“mình cũng từng như nó, cũng từng khát khao thoát khỏi bốn bức tường cao vời vợi của Tử Cấm Thành. Làm mọi cách chỉ để tự do, cuối cùng khi đạt được………”
Tuy lý trí không cho phép bản thân quan tâm nhưng sao trong lòng vẫn cứ đánh trống liên hồi. Đôi lần cô ngước nhìn về phía xa “ anh ta là một người bí ẩn, mỗi lần gặp nhau lại cho mình một cảm giác hoàn toàn khác nhau”. Thả người vào những cơn gió nhẹ lướt qua. Những cú đánh của Cao Thiên luôn có hướng đi rất chuẩn, nét mặt đó đầy quyết tâm trong các lần vung gậy.



_cô đối với ai cũng vậy sao !- Cao Thiên từ phía sau bước đến ngồi bên cạnh cô
_ý anh ? – dù không muốn nhìn anh ta thì cô cũng muốn làm rõ
_thì chuyện lần trước ở nhà cô – nụ cười này làm Trương Hiểu mất bình tĩnh, vùng dậy định bỏ đi
Cái níu tay chặt nịt khiến cô cố gắng mấy cũng không thể kéo tay ra đi khỏi. Nhìn vẻ mặt tức giận của cô, anh nở một nụ cười dịu nhẹ hơn, nhìn về chân trời phía trước nói
_có thể ngồi đây cùng tôi lát nữa không ?
Giọng nói ấm áp kia đã dập tắt được ngọn lửa trong cô. Liếc nhìn vào tay anh cô ra hiệu, ngay lập tức anh buông tay nhếch môi cười. Vẻ lạnh lùng ngày thường giờ đã mất hẳn, bên cạnh cô giờ chỉ là một chàng trai bình thường, có nét ưu tư hằn trên gương mặt.
_không phải cô muốn hỏi tôi gì sao ?
_sao anh biết !- hơi bối rối khi bị đoán trúng ý định, cô nhìn về phía chú cá trong hồ
Chẳng nói thêm, chỉ có ánh mắt đăm chiêu làm cô thấy trái tim mình hơi xao động. Ánh mắt này, khuôn mặt này thực sự quá quen thuộc. Lẳng lặng ngồi bên anh, nghe anh nói cô không nghĩ lại có sự trùng hợp đến vậy. “ nếu như trước đây chàng cũng nói cho thiếp biết tất cả mọi chuyện, thì biết đâu chừng chúng ta đã không đau đớn như bây giờ” một lời oán trách hay lại là một lời an ủi như bao lần. Hai người rời khỏi đó với hai tâm trạng hoàn toàn khác nhau nhưng có một cuộc nói chuyện mà cả hai điều không biết được.
Đoạn hai người ở bên hồ, giữa bốn ông lão đã có một cuộc thảo luận
_tôi thấy hai anh nên làm xui được rồi- chỉ tay về phía Cao Thiên và Hiểu Nhi, Thang gia mỉm cười đắc ý
_lão Thang nói đúng, Tuyết Nhi cũng đã mất lâu rồi, hôn ước giữa Cao Thiên và con bé cũng nên hủy bỏ- Châu gia cũng góp lời
_hai người nghĩ sao ?- hai ông bạn đồng thanh hỏi
Cao gia và Lâm gia nhìn về phía hai đứa trẻ sau đó lại nhìn nhau dò hỏi. Họ im lặng nhưng trong thâm tâm vẫn mong có thể thành hiện thực.
_do bọn trẻ nhỏ quyết định- Lâm gia chỉ biết thối thác bằng câu trả lời này

CAO GIA

Tối hôm ấy giữa hai cha con họ có một cuộc nói chuyện, lâu lắm đã quên mất chuyện tâm sự cùng nhau.
_Tiểu Thiên, cha muốn hỏi ý con chuyện này
_cha cứ nói !- thấy vẻ e ngại từ cha, anh cũng thấy hơi lạ
_con cũng đã lớn, cũng nên lập gia đình rồi, cha và bác Lâm cũng đã nói chuyện với nhau- ông cũng nói thẳn vào vấn đề
_con bé Hiểu Nhi là người xinh xắn, lại thông hiểu lễ phép, đa tài. Hôn ước của con với Tuyết Nhi đã được hủy bỏ- cậu con trai vẫn cứ im lặng không nói gì
Đứng lên vỗ nhẹ vai anh, ông mỉm cười
_tất cả là do con quyết định
Câu nói vô thưởng vô phạt này làm anh thêm nặng nề. Giờ chỉ còn anh một mình trong căn phòng yên tĩnh, anh thầm hỏi bản thân mình
“từ khi cô gái ấy xuất hiện, mọi thứ xung quanh mình đã thay đổi. Chính mình cũng không thể kìm chế cảm xúc của bản thân. Không thể không cười khi bên cạnh cô ấy, luôn muốn bên cạnh, muốn quan tâm. Tại sao lại vậy ? mình không tin có ai khác ngoài mẹ có thể thể thật lòng với mình”
Bên ngôi nhà kia cũng có cuộc bàn luận nhưng công khai hơn
_Hiểu Nhi……..- hai ông bà có vẻ do dự, không biết nên hỏi sao
_dạ
_ơ…………..
_cha mẹ sao vậy ? đã có chuyện gì sao ? – Hiều Nhi thấy hơi lo lắng
Cuối cùng thì Lâm phu nhân cũng nói lên thành câu hoàn chỉnh
_dù chỉ là cha mẹ nuôi nhưng chúng ta vẫn mong con được hạnh phúc. Bác Cao cũng đã ngỏ ý muốn kết thông gia với nhà ta nên cha mẹ muốn hỏi ý kiến của con- thở phào nhẹ nhỏm vì đã nói hết ý nghĩ của mình
Nhưng Hiểu Nhi không biết hôn sự này của ai nên cứ im lặng chờ nghe hết ý của ông bà
_với ai vậy mẹ- Hân Hân vội hỏi
_với Cao Thiên, dù sau chị con cũng không còn nên hai bên cũng thỏa thuận sẽ hủy bỏ hôn ước xưa.- Lâm phu nhân nói nhẹ nhàng
_anh ấy ??- chính ba an hem Hiệu Phong cũng thấy bất ngờ huống hồ là Trương Hiểu, cả đám tròn xoe mắt nhìn nhau
Đêm đó Lâm phu nhân đã cùng Trương Hiểu ra vườn trò chuyện
_con không nói gì suốt từ chiều giờ, đang suy nghĩ chuyện đó sao ?- bà ngồi bên cô trên chiếc ghế ngoài khu vườn
_dạ, con rất bối rối- dưới ánh mắt nhân từ này Hiểu Nhi chưa từng nói dối, cô ngã vào lòng mẹ mình
_cha mẹ luôn muốn con hạnh phúc, hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định nhe con. Hôn nhân là cả đời.- giọng nói ấm áp của bà đã len lỏi vào sưởi ấm cô
Ngập ngừng thật lâu, Hiểu Nhi mới dám hỏi về anh ta
_Cao Thiên như thế nào mẹ ?
_thằng bé này từ nhỏ đã thông minh, nhạy bén, cha con rất yêu quý nó xem nó như con nuôi nên hai nhà đã có giao ước. Chỉ là từ khi mẹ nó qua đời thái độ nó có ít nhiều thay đổi, cha mẹ cũng muốn nó là rể nhưng Tuyết Nhi vắng số……..- giọng bà chầm hẳn lại
Như một chú mèo đang làm nũng, Hiểu Nhi ôm lấy bà. Nếu không có người mẹ này, có lẽ cô đã ngã quỵ bà luôn là điểm tựa của cô mỗi lúc khó khan.

……………..

Mới sáng tin mơ, đang chuẩn bị xuống nhà dùng điểm tâm đi làm thì đã nghe tiếng la ó của cô em gái
_hai đứa lại cãi nhau sau- cô cùng cha mẹ bước xuống lầu
_tin cấp báo đây- Hân Hân reo lên
_con lại bày trò gì đây- Lâm gia xoa đầu con gái yêu của mình rồi cười

Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-7-2012 12:34:02 | Xem tất
mới đọc chap 4.

cảm nhận là hình nhu cao thiên cũng bắt đầu thích hiểu nhi,nhưng vẫn lạnh lùng nhỉ.

hiểu nhi cho dù kiếp trước hay kiếp này vẫn đa cảm.

khoái cái tình cờ.

tình cờ rơi vào nhà thanh,tình cơ yêu nhau,tình cờ chia cách........ mối duyên tình cờ. tt đọc tiếp đây tình cờ thui
kaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Bình luận

cái chi tiết kỷ vật nữa,lý thú quá  Đăng lúc 3-7-2012 12:36 PM
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đăng lúc 3-7-2012 19:07:15 | Xem tất
chưa j đã có người bóc tem trước rùi
jua cao thiên và hiểu nhi lúc nào cũng chỉ có hai chữ thui
"tình cờ "
ước j mình cũng có hai chữ đó nhỉ .
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

 Tác giả| Đăng lúc 3-7-2012 19:34:10 | Xem tất
31101970 gửi lúc 3-7-2012 19:07
chưa j đã có người bóc tem trước rùi
jua cao thiên và hiểu nhi lúc nào cũng chỉ có ...

ờ kyo giật tem chap 4 r

còn chap 5 thì chưa đâu

ss đâu nhanh wa em thở mun k ra hơi r
Trả lời

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc Độ cao

Trả lời nhanh Lên trênLên trên Bottom Trở lại danh sách